Virtus's Reader
Slime

Chương 177: CHƯƠNG 177: HẮC SẮC QUÂN ĐOÀN

Khi lũ Ác quỷ được Rimuru triệu hồi, các cấp chỉ huy của quân Đế Quốc cũng đã nhận ra được tình huống này dị thường tới mức nào.

Thiếu Tướng Xam’d cũng nằm trong số đó.

Khi Cổng Triệu Hồi được mở ra,

「K-không thể tin được... Cổng Triệu Hồi có thể lớn tới mức này sao.....」

Ông không thể không nghe thấy tiếng lẩm bẩm của một ma pháp sư thuộc cấp.

Việc phân tích ngưỡng năng lượng được tiến hành ngay lập tức, cuối cùng họ cũng ngộ ra mình đã lâm vào tình huống hiểm nghèo thế nào.

Trong số Ác quỷ được triệu hồi, từng con, từng con một, đều là những tồn tại vượt xa các Thượng Quỷ.

「C-cái gì chứ.... Hắn nắm giữ bao nhiêu chiến lực vậy....」

Họ buột miệng ra những suy nghĩ muốn trốn tránh thực tại.

Gradim đã nghe hết những lời đó, hắn quay sang Thiếu Tướng Xam’d.

Có giấu cũng chẳng ích gì. Xam’d nói hết cho ông tình hình hiện tại.

Họ hiện đang bị một quân đoàn Ác quỷ còn mạnh hơn quân lực của Đế Quốc bủa vây.

Hiện tại họ vẫn nắm lợi thế về quân số, nhưng chừng ấy không thể bù đắp lại sự chênh lệch về chất lượng giữa hai bên.

Nếu cứ để nguyên thế này thì chắc chắn họ sẽ bị thảm sát hết.

Dẫu rằng những kẻ bao gồm cả ông có thể sống qua được, những binh lính còn lại sẽ chết sạch.

Gradim không muốn tin, nhưng Thiếu Tướng Xam’d không phải dạng người hay nói đùa.

(Tsk. Chúng ta đã đánh giá thấp nó vì cứ ngỡ nó chỉ là một Chúa Quỷ....)

Có hối hận cũng muộn rồi.

Bây giờ cố được đến đâu thì cố thôi.

Hoàng Đế cũng đang ở đây, họ không thể làm chuyện đáng xấu hổ được.

Gradim đã quyết, ông kích hoạt ma pháp trận dịch chuyển, tới nơi binh sĩ của ông đang chờ lệnh và trực tiếp chỉ huy.

-

Các thành viên của Ma thú Quân đoàn đều là những tinh anh, được đích thân Gradim tuyển chọn và huấn luyện.

Họ là tập hợp của những cá nhân mạnh mẽ nhất, người ta còn đồn rằng họ là hậu duệ của những anh hùng từ thời xa xưa.

Còn những Ma Thú của họ, nếu xét về chiến lực sẽ thuộc vào rank A-.

Các Chimera nhân tạo này là ma thú được sinh ra từ việc phối giống chọn lọc sau quá trình phân tích DNA. Chúng là những vũ khí được tối ưu hóa cho chiến trường.

Thế nên, rõ ràng là những binh sĩ trong quân đoàn, những người đã thuần hóa chúng cũng phải mang năng lực trên rank A-.

Sức mạnh của họ khi cùng hợp lực tác chiến trên mặt đất nếu nhận hạng hai thì không có hạng nhất.

Nhưng hiện tại họ đang lênh đênh trên biển, khiến họ lâm vào thế bất lợi.

Cũng chính vì thế, Thú Vương Gradim ra lệnh.

「Các ngươi, nghe đây!! Từ bây giờ ta sẽ phát động “Mật Lệnh”.

Đội điều tra đã kết luận các Ác quỷ xuất hiện đều là rank A.

Theo dự báo nếu không hành động ngay thì chúng ta sẽ chịu tổn thất nặng nề.

Chính vì thế, ta sẽ phải dùng đối sách cuối cùng để đối đầu với chúng.

Ta cho phép sử dụng năng lực giải phẫu『Hóa thú』[note9784] .

Nhanh cái chân lên! Kẻ địch không đứng đợi đâu!!」

Lệnh đã được ban.

『Hóa thú』 là một năng lực được đội chịu trách nhiệm phân tích DNA của ma thú phát triển.

Năng lực này hợp nhất ma thú và người chủ lại.

Cho phép một con người nhận được năng lực của một ma thú; thứ sức mạnh bị coi là trái cấm.

Và lý do nó bị cấm cũng vì một khi đã kích hoạt rồi, họ không còn đường lui nữa.

Thứ thuốc dùng để kích hoạt năng lực, để loại bỏ khỏi cơ thể cần phải phẫu thuật trong một cơ sở được trang bị đầy đủ.

Bằng cách hợp nhất ma thú và chủ nhân, sẽ sản sinh ra những chiến binh bứt phá hết các quy chuẩn thông thường.

Thuốc đã được phát cho mỗi người, bất cứ lúc nào cần thiết đều có thể hợp nhất ngay lập tức. Nhưng sử dụng sẽ bị nghiêm cấm nếu không có mật lệnh từ trưởng đoàn.

Còn một lý do nữa mà người ta mới gọi nó là “mật lệnh”.

Nguy cơ tử vong: 10%

Nguy cơ thất bại do thiếu tương thích dẫn đến biến thành ma thú hoàn toàn: 20%

Nguy cơ mất kiểm soát (Với cả ma thú và thú nhân): 30%

Nguy cơ chịu tác dụng phụ do quá trình hợp nhất: 20%

Và cơ bản là còn nhiều nhiều vấn đề nữa.

Tỉ lệ hợp nhất thành công chỉ là 20%. [note9785]

Nhưng cũng như Gradim, trong số các binh sĩ có những người đã hợp thể thành công và hoàn thiện được quá trình.

Những binh sĩ ấy nhờ đó nhận được thứ sức mạnh mới, trở nên mạnh mẽ hơn.

Nhưng số lượng những cá nhân tương thích hoàn hảo như thế trong toàn đoàn chỉ chiếm không tới 1%.

Họ được gọi là các Kỵ sĩ Ma thú, các phụ tá của Thú Vương Gradim.

Lời Gradim vừa nói cũng chẳng khác bảo họ đi chết là bao.

Nếu họ không cố mà mạnh lên thì họ cũng chỉ đơn giản là làm mồi cho đám Ác quỷ ngoài kia thôi.

Máu lạnh, nhưng rất thực tế.

Các binh sĩ khẩn trương thi hành.

Họ đều biết trước nguy cơ, và cũng biết cả tỉ lệ tử vong cao thế nào.

Nhưng tất cả đều mang lòng tin tuyệt đối vào Thú Vương Gradim, họ theo lệnh không chút chần chừ.

Kết quả: Trong số 30,000 thành viên của Ma thú Quân đoàn...

7,700 trở thành ma thú hóa điên, 5,800 kẹt trong dạng ma thú. 4,500 thành thú nhân mất kiểm soát, 7,400 trở thành chiến binh thú nhân. Chỉ 550 trở thành Kỵ sĩ Ma thú.

Kết quả là quân số của họ sụt giảm nghiêm trọng.

Những kẻ hóa điên đều được thả ra cho tung hoành trên các boong tàu. Một ma pháp trận trục xuất đã được chuẩn bị sẵn để xử lý những cá nhân này.

Việc đó là do các ma pháp sư lo, họ đứng quanh các thành viên của Ma thú Quân đoàn. Làm thế này là để phòng trường hợp họ bị chính những người từng là đồng đội mình, cắn xé.

Tổng số binh sĩ còn kiểm soát được bản thân và sẵn sàng chiến đấu chỉ còn 13,750, chưa tới một nửa quân số ban đầu.

Các binh sĩ dù đã trở thành ma thú nhưng vẫn giữ được nhân tính cũng được tính gộp vào đó, vậy nên ta có thể thấy quân lực giảm sút rất đáng kể.

Nhưng Gradim lại gật đầu hài lòng.

Số lượng Kỵ sĩ Ma thú nhiều hơn ông trông đợi.

Mới đây số phụ tá của ông mới chỉ gần 100 người.

Quá trình sàng lọc ban đầu rất gắt gao, chỉ những ai đã mang sẵn tỉ lệ hợp nhất cao mới được chọn, cũng chính vì thế nên họ rất chật vật trong việc bổ sung quân số.

Nhưng trong tình huống khẩn cấp như hiện tại, có thêm 450 Kỵ sĩ Ma thú mạnh mẽ được khai sinh là may mắn lắm rồi. [note9786]

(Được thế này thì ta sẽ thắng!)

Thú Vương Gradim đầy tự tin, ông chỉnh đốn quân đoàn chuẩn bị cho trận chiến.

--

--

--

――Nghiền chúng ra cám cho ta!

Hắc sắc Quân đoàn hân hoan trút bỏ hết mọi ràng buộc khi chúng được nhận lệnh.

Chúng lao thẳng tới các chiến hạm đã rút xuống biển.

100 chiến hạm còn ở trên không đều đã thành lễ vật dâng cho chủ nhân.

Còn lại 200 chiếc từ trước vẫn án binh dưới biển tất cả là của chúng.

Số thuộc cấp của ba trụ cột, Testarossa, Ultima và Carrera tổng là 600. Mỗi kẻ trong số chúng dễ dàng áp đảo một Thượng cấp Quỷ.

Từng kẻ đứng đây đều trên mức rank A, thừa sức sánh ngang với một Ma nhân cao cấp.

Chúng đang tìm cho mình những con mồi đáng thương, sức mạnh chúng đang mang giờ không còn gì kìm nén nữa.

Nhưng ngay lúc ấy,

「Đợi đã!」

Bất kì tên nào đang nhúc nhích, nghe một lời ấy của Diablo đều phải khựng lại.

Giờ chúng phải chú ý nghe Diablo nói.

Diablo giơ tay lên, ra hiệu cho lũ Quỷ không cần căng thẳng,

「Kufufufufu. Các ngươi có rõ chưa?

Lệnh từ Rimuru-sama, không ai được phép tử trận.

Nếu bất cứ kẻ nào trong số các ngươi chết ở đây, đều sẽ thành tội lỗi mà dù những đầu lĩnh như ta dâng đầu mình lên cũng không thể rửa sạch.」

Rồi hắn cười, tiếng cười của hắn như gài nỗi sợ vào trong tâm trí lũ tay sai của gã chứ không còn mang mục đích ban đầu nữa.

Không một ai dám nói lại hắn một lời.

Các Ác quỷ trật tự chú ý nghe lệnh Diablo.

「Trước tiên, Testarossa. Cô dọn hộ ta đống rác phía dưới được không?」

「Hể, sao lại không được chứ? Mình tôi là đủ rồi.」

「Đợi đã! Em cũng muốn làm! Em cũng tự làm được đấy!?」 [note9787]

Ultima chen vào khi Diablo đang ra lệnh cho Testarossa.

Không hề khó chịu, Diablo đáp lại,

「Kufufufufu. Tất nhiên là nếu em muốn làm thì cũng được.

Nhưng vì những chiếc dưới kia đều còn nguyên vẹn cả, chẳng phải tốt nhất là nên đem hết chúng về sao?

Tất cả chỗ chiến hạm đó, ta dự định sẽ dâng lên cho Rimuru-sama.

Ultima, em kiềm lực không giỏi lắm mà nhỉ?

Thế nên ta nghĩ để Testarossa làm sẽ là hợp nhất.」

Bất ngờ, hắn ta nói ra lý do của mình.

Từ đó có thể thấy được Diablo đang có tâm trạng tốt.

Nếu hắn đang khó chịu mà có kẻ dám nói leo vào, dẫu có là ai thì sinh mệnh kẻ đó chắc chắn sẽ mau chóng tụt về con số không.

Ultima, có vẻ đã hiểu.

「Xí. ――thế thì chịu rồi. Nhưng mà cũng đúng, em không giỏi lắm thật.」

Coi bộ cô đã từ bỏ ý muốn ích kỉ đó rồi.

「Ufufu. Được rồi, thế chị sẽ đi――」

「Khoan đã. Hãy đưa Venom đi cùng.」

「Hm, để làm gì ạ?」

「Chúng ta được lệnh quét sạch bọn chúng. Không phải ta đã nói rồi sao?

Không kẻ địch nào được phép thoát khỏi đây.

Vì thế nên chúng ta cũng sẽ điều động các Hiệp sĩ Quỷ nữa.」

「――Ra là vậy. Chúng sẽ là chó săn. Vậy tôi mượn chúng nhé.

Moss, ngươi là người mạnh thứ nhất sau 4 người chúng ta.

Miễn vẫn tuân theo lệnh không được tử trận, người muốn làm gì cũng được.

Shien, ta giao cho ngươi quyền với những kẻ còn lại, giết sạch bất kì kẻ nào có ý định đào thoát!」

Testarossa ra lệnh cho các thuộc hạ, nhanh chóng hành động lao tới những con mồi của cô.

Venom liếc sang Diablo, trong thoáng chốc hắn như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng hắn chỉ cúi chào như thể đã bỏ cuộc rồi đi theo Testarossa.

「Vậy là anh định nhắm tới Hoàng Đế à, Diablo?」

「Không, không may điều đó là bất khả thi.」

「Hmm? Sao thế?」

Lạ là Carrera lại thấy hứng thú đáp lại những gì Diablo mới nói.

Carrera bình thường chẳn hứng thú với cái gì, mặc cho ai có nói gì chăng nữa.

「Kufufufufu. Vì Hoàng Đế, có một lớp phòng ngự tuyệt đối.」

Đang nói, Diablo bất ngờ phóng ra ‘Pháo nhiệt hạch’.

Một cú ‘Pháo nhiệt hạch’ từ khoảng cách siêu xa, duy trì tốc độ gấp 10 lần âm thanh, xuyên thấu các lớp kết giới của chiến hạm.

Như không mất đi chút động lực nào, nó vẫn tiếp tục lao thẳng vào Hoàng Đế.

Nhưng Hoàng Đế vẫn bình an vô sự. Thậm chí các Cận Vệ đang bảo vệ ông ta cũng chẳng buồn nhúc nhích, như thể tất cả đều biết rõ kết quả.

「Thấy chưa? Các Cận Vệ hoàng Gia bảo vệ lão còn chẳng thèm nhích người.

Chứng tỏ chúng tin chắc rằng lớp kết giới sẽ không bị xuyên thủng. Có lẽ Hoàng Đế cũng có một Ultimate Skill.

Chắc là một cái trong chuỗi Thiên Thần.

Các Skill trong chuỗi ấy thường có thiên hướng phòng ngự cao, còn của Hoàng Đế thậm chí còn cao nhất.

Báo cáo phân tích nói nó là ‘Castle Guard [note9788] ’.

Nó lấy sự “trung thành” của những người xung quanh làm năng lượng, miễn quanh lão ta còn người trung thành với lão, không ai làm gì lão được.

Nói đơn giản là nếu ta không giết hết lính Đế Quốc thì cũng không giết được Hoàng Đế.」

「Hmmmm. Bất ngờ là anh biết nhiều thế cơ đấy.」 (Ultima)

「Tôi cũng bất ngờ lắm. Chỉ nhìn thế này thôi thì sao mà biết được chứ.」 (Carrera)

「Kufufufufu. Nhiêu đó thì có là gì (tất nhiên là nhờ có ai đó)!」

Diablo lên mặt, hai người kia thì trông vẫn còn hoài nghi.

Hắng giọng để lảng đi, Diablo ngắt chuyện.

「Thế đấy, giờ tôi muốn hai cô đi dọn sạch đám ruồi quanh Hoàng Đế.

Carrera, cô lo tên mặc quân phục.

Ultima, em lo những kẻ còn lại.

Các Quý tộc Quỷ khác ngoài Moss và Shien hỗ trợ Ultima!」

『Tuân lệnh!!』

Nhận lệnh, các Ác Quỷ bay đi.

Nhưng ngay trước khi Ultima và Carrera cũng rời đi,

「Ể? Thế anh định đi đâu thế, Diablo?」

Ultima tới giờ cũng thấy lạ, hỏi.

Diablo trông như bị giật mình.

Nhưng cậu ta vẫn bình tĩnh đáp lại,

「Tôi có chút chuyện quan trọng cần làm.」

Diablo nói.

Hai người kia càng thấy thêm nghi vấn.

「Chờ đã, Diablo. Anh làm gì mà bí mật thế hả?」

Cậu ta lưỡng lự trả lời.

「Nhiệm vụ của tôi sẽ là canh trừng cho chủ nhân Rimuru-sama!

Cực kì quan trọng, không thể đưa người khác theo được!!」

Cậu ta tuyên bố.

「Ch-chờ đã! Vậy là sao?

Em cũng muốn được chứng kiến sự vĩ đại của Rimuru-sama nữa!!」

「Cái gì? Anh định giành hết trò vui à?

Anh có là cấp trên của tụi này thì đấy vẫn là lạm quyền đấy biết không?」

Hai Quỷ Vương phản đối.

Đồng thời, họ cũng hiểu tại sao anh ta lại mau mắn điều cái cô Testarossa chảnh chọe kia đi thế rồi.

Diablo là cấp trên trực tiếp của họ, nhưng nếu đủ cả ba người ở đây thì họ vẫn có thể “kháng nghị” được, nhưng giờ ở đây chỉ còn hai nên tình thế không đứng về phe họ rồi.

Cuối cùng thì cũng chỉ còn biết chấp nhận thôi, nhưng mà vẫn cố níu kéo.

「Nè! Em làm gì cũng được đúng không?」

「Ừ, hẳn rồi.」

「Thế em phá hết mấy cái bay bay kia cũng không vấn đề gì cả?」

「Tất nhiên.」

Diablo cố gắng chấp thuận càng nhiều càng tốt để Ultima và Carrera vừa ý.

Họ chấp nhận được thế này cũng phải mặc cả tương đối rồi.

「Được rồi. Có vài tên trông cũng khá ngon lành, nên lần này tôi sẽ bỏ qua cho anh vậy.」

「Ừ ha. Em cũng muốn động chân động tay cho đỡ khó chịu.」

Họ có vẻ cũng chịu nhượng bộ rồi, cả hai bay đi.

Nhưng rồi họ khựng lại, ra lệnh cho những Ác quỷ vẫn đang đứng quanh họ đợi lệnh.

「Các ngươi, tản ra!

Theo lệnh Shien, không được phép nương tay với bất kì kẻ nào định rời khỏi các chiến hạm kia!!」

Carrera hô lớn, các Ác quỷ đồng loạt hành động.

――Nghiền chúng ta cám cho ta!

Theo đúng mệnh lệnh chúng được trao, các Ác quỷ vây quanh hạm đội Đế Quốc.

Sớm thôi, trận chiến quyết định ở cả trên bầu trời và dưới mặt biển sẽ nổ ra.

--

--

Diablo cười, mừng rằng mọi thứ đều đúng như kế hoạch của hắn.

Nếu hắn được chiêm ngưỡng chủ nhân kính yêu của hắn gần thế này, bản thân hắn có lẽ sẽ được tốt hơn.

Và trận chiến này, cốt là để các Ác quỷ khác được thực sự nếm mùi chinh chiến.

Vượt qua nghịch cảnh, cố mạnh mẽ hơn.

Thứ duy nhất chúng được phép hi vọng người khác cho là cơ thể hữu hình đó của chúng.

Còn lại là do cách chúng dùng cơ thể ấy.

Cả Testarossa, Ultima và Carrera cũng vậy.

Sức mạnh chỉ được người khác cho sẽ không bao giờ sánh được với thứ tự bản thân mình mài giũa.

Cho chúng “kẻ địch” rồi để chúng tự vượt qua rào cản.

Ác quỷ là một trong những chủng tộc mạnh nhất.

Những Ác quỷ bậc dưới thì không thể bằng được các Thiên thần và Tinh linh đồng cấp, nhưng đến khi chúng leo lên tới những tầng trên, vị thế của hai bên sẽ đảo ngược lại.

Phát triển chậm chạp, vô số kẻ rơi rụng trong suốt quá trình, nhưng những ai đủ sức leo lên được sẽ không gì sánh nổi.

Thế nên cách các Quỷ Vương kia muốn lao thẳng vào ngay âu cũng là dễ hiểu.

Để chúng được trải nghiệm qua một trận chiến khó nhằn sẽ thành kinh nghiệm quý báu.

(Giờ xem chúng vượt qua thử thách này thế nào đây. Hi vọng chúng còn lành lặn mà thoát được.

Kufufufufufu――)

Nghĩ bụng, Diablo khúc khích cười.

CHƯƠNG 178: HẮC SẮC QUÂN ĐOÀN VS QUÂN ĐẾ QUỐC: NỬA ĐẦU

Trong Ma thú Quân đoàn, có những cá nhân không chiến rất tốt.

Tuy nhiên, chỉ là khi họ có chỗ đứng ổn định.

Các ma thú không chiến dai dẳng không thực sự tốt lắm, chiến đấu trên không sẽ đẩy họ vào tình thế bất lợi. Vì những chỗ đáp chân rất dễ bị đoán trước và họ sẽ bị ngắm ngay, thế là chấm hết.

Dẫu thế, 7,700 ma thú và 4,500 thú nhân trong cơn điên loạn vẫn trực tiếp lao lên không trung.

Đến giờ thì họ đã không còn biết ai bạn ai thù nữa rồi, mỗi người chỉ đơn thuần là cắn xé kẻ khác mà thôi――

Tất cả họ bị đẩy lên boong của 200 chiến hạm, nhiêu đó chẳng thể gọi là rộng rãi gì cho cam.

Thực tình thì cũng không hẳn là chật, nhưng không đủ thoáng để họ có thể thoải mái di chuyển xung quanh.

Cũng vì thế nên từng kẻ một tuân theo bản năng, muốn phô diễn sức mạnh bản thân.

――thế nhưng tất cả lại cùng hướng lên trời.

Lý do quá đỗi đơn giản và rõ ràng.

Bản năng của họ gào thét, gào lên sự khiếp hãi sơ khai nhất, “Mối đe dọa” đang tới gần.

--

--

Testarossa ném cho chúng một ánh nhìn nhàm chán.

Cái cô nhìn thấy là một đám không não ẩu đả lẫn nhau trên chiến hạm cô định bụng sẽ dâng lên cho Chúa Quỷ Rimuru.

Cô cũng chán mấy con thú rõ ràng là mới phát dại bay đến cô rồi.

(Ara? Tởm quá. Không dọn nhanh thì mình lây bẩn mất.

Với cả... các ngươi có là thú vật thì chí ít cũng phải biết dũng cảm với đâm đầu vào chỗ chết nó khác nhau thế nào chứ, thật hạ đẳng.

Cơ mà――Các ngươi hóa điên hết rồi thì cũng không khác được.

Ít ra hãy nhận lấy phước ban nhân từ của ta đây!)

Nghĩ bụng, cô phát động ‘Phước lành tử vong (Death Streak) [note9883] ’ không chút chần chừ chính xác vào nơi các chiến hạm tập trung dày đặc nhất.

Trên các chiến hạm trong phạm vi, tất cả cùng phải đón nhận cái chết.

Đại dương cũng bị ảnh hưởng, mọi sinh vật biển bị phơi nhiễm đều vong mạng.

「Ngài kìm lại một chút không được sao!? Như thế này rồi thì chúng tôi còn gì để làm nữa?」

Venom hoang mang hỏi Testarossa.

「Cậu vẫn còn non lắm.

Tự nhìn đi. Vẫn còn vài kẻ sống sót cơ mà?」

Cô nói, cố tình chế giễu Venom.

‘Ma lực cảm tri’ của Testarossa chắc chắn đã cảm nhận được một số kẻ còn sống.

Ma thú mang cả đặc điểm của ma vật và quái thú, cơ thể chắp nối của chúng chính là nhân tố quyết định. Tức là, chúng không thể chịu được ‘Phước lành tử vong’.

Dẫu có nhét thêm sức mạnh từ ma thú vào cơ thể con người, thì thứ sức mạnh chắp vá đó cũng sẽ bị hủy diệt bởi “tia tử vong”.

Nói cách khác, bất kì kẻ nào còn sống một là có thể sống tinh linh, còn hai là cực kì tương thích với ma hệ.

Không, có lẽ các Tiên nhân có khả năng kiểm soát hoàn hảo cơ thể chúng cũng vượt qua được.

Dù thế nào, chỉ những kẻ trên một ngưỡng nhất định mới chịu được nó.

「Còn kẻ sống sót sao? Thú vị đấy, có vẻ chúng tôi cũng được động tay động chân rồi.」

Venom mỉm cười làm mắt hắn nheo lại, rồi hắn truyền đạt cho các thuộc hạ của hắn, chúng đã sẵn sàng muốn lao vào chiến ngay.

--

--

--

Người ta có thể nói ngay chính lúc ấy, Thú Vương Gradim mới thực sự hiểu nỗi kinh hoàng và sự đe dọa thực sự là thế nào.

Đang trong lúc chấn chỉnh đội hình, các thuộc cấp của ông đột nhiên thổ huyết rồi gục ngã.

Còn chưa tới 100 người sống sót.

Ngay từ đầu, các thuộc hạ ở đây của Gradim chỉ toàn những người đồng chí đã cùng ông chinh chiến hàng thập kỷ.

Những ai tiến hóa được thành Kỵ sĩ ma thú, cũng vì mới hấp thụ các Ma thú, đã yếu đi rất nhiều.

Mỗi người đều nhận được Unique Skill『Thao tác cơ thể』, nhưng thậm chí còn chẳng được dùng lấy một lần, đã phải hi sinh.

Tới cả Kỵ sĩ ma thú còn không chịu nổi, chẳng nói cũng biết những người khác sẽ thế nào.

Căm phẫn, nhục nhã và cả khiếp sợ.

Những xúc cảm ấy thít lấy trái tim Gradim.

Chỉ vì độc một ma pháp, ông đã mất gần hết quân lực.

Một ma pháp quá quyền năng, hàng lớp kết giới có cũng như không.

Nhưng cũng vì các ma pháp sư tinh nhuệ đều được chuyển lên các chiến hạm trên trời, chính vì sai sót này mà các lớp kết giới phòng ngự của 200 chiến hạm dưới biển bị suy giảm đáng kể.

Nói cách khác, đây là sai lầm của chính Gradim.

Kẻ địch là một Chúa Quỷ thượng cấp, đáng nhẽ họ phải tính trước được chúng sẽ phát động một ma pháp diện rộng như này mới phải.

Dẫu ma pháp đó mạnh vượt quá những gì họ tính trước nhưng con số sống sót vẫn còn cao hơn dự tính.

「Các ngươi sẽ phải trả giá, lũ Quỷ kia!!」

Thú Vương gầm lên, bọ giáp cấp God bọc lấy bên ngoài cơ thể ông, còn bên trong ông là sức mạnh của một ma thú.

Không như thú nhân tộc, năng lực này được tối ưu hóa chỉ cho mục đích chiến đấu, cơ thể Gradim bắt đầu biến đổi.

Đồng thanh gầm theo, 100 Kỵ sĩ ma thú đồng loạt giải phóng sức mạnh của họ.

Rồi cửa sập mở ra, họ nhảy lên boong tàu.

Thế rồi, Ác quỷ và Thú vương đối đầu nhau.

--

--

--

Từ trên cao nhìn xuống, “Ngược Sát Vương” Testarossa đối mặt và thách thức ánh nhìn của Thú vương Gradim đang lườm cô từ dưới boong tàu.

Sau lưng Testarossa là 100 Hiệp sĩ Quỷ, tương tự, Gradim cũng có 100 Kỵ sĩ ma thú.

Lực lượng (có vẻ) ngang nhau, hai bên đợi đến màn quyết chiến.

「Vui lên đi Venom! Tới lượt các ngươi rồi đấy. Ta sẽ tận hưởng bữa ăn này.

Còn mấy tên các ngươi thì hay rồi nhé, mỗi đứa được một tên.

Giết hết những tên cố thoát khỏi cái chiến hạm này.

Sau đó, à đúng rồi...

Theo lệnh Rimuru-sama, các ngươi không ai được phép chết.」

「Cô nghĩ bọn tôi sao vậy chứ? Chúng tôi có ngu đến mức đó đâu....」

(Đúng rồi, lão đại, nói cho mụ nghe đi!)

Họ cũng muốn tán hưởng với Venom lắm, nhưng Testarossa lại đáng sợ quá nên thành ra các Hiệp sĩ Quỷ ở đây chỉ dám nhỏ giọng lầm bầm thôi.

Liếc mắt làm đám ngốc kia ngậm mồm vào, Testarosssa nhíu mày.

「Câm đi lũ thiểu năng! Bất cứ tên nào dám chết thì xong cả lũ bây giờ. Hiểu rồi thì đi mau đi!」

Ể, tưởng tao mới là lão đại của chúng mày cơ mà? Lờ luôn Venom đang cố nói, theo lệnh Testarossa, các Hiệp sĩ Quỷ bắt đầu hành động.

Sau đó là Testarossa cùng với Gradim.

Họ đổi vị trí tới một boong tàu khác và đối đầu nhau.

「Đoàn trưởng Ma thú Quân đoàn Đế Quốc, “Thú Vương” Gradim!”

「Thuộc hạ của Chúa Quỷ Rimuru-sama, “Ngược Sát Vương” Testarossa.」

Testarossa duyên dáng đáp lại tiếng hô xung trận của Gradim.

Như vậy, trận đấu bắt đầu, rồi kết thúc chóng vánh không kém.

「Chết đi, Ác quỷ hèn hạ!! Kích hoạt Cường hóa tối thượng『Đại Hành Giả』!

Nhận lấy tiếng gầm của vua thú ta đây!!

‘Thú Vương――」[note9884]

「Thôi câm đi. Đánh nhau mà nói nhiều quá.」

Cơ thể của Thú vương Gradim, dẫu đang bọc trong lớp giáp thần cấp chói lóa kia cũng không thể chịu được cú vung từ thanh Hắc Đại Kiếm của Testarossa nên đành chịu bị chém vụn.

Thanh kiếm của tử thần, kết tinh từ ngọn lửa đen là cốt lõi để phát động “Phước lành tử vong”.

Hiệu ứng diệt vong từ Ultimate Skill Testasrossa nhận được khi cô tiến hóa,『 Vua địa ngục Berial [note9885] 』đem tới cái chết tức thì.

『 Vua địa ngục Berial』gần giống như Skill của Ruminas, nắm giữ cả sự sống lẫn cái chết. Nhưng ngược lại, nó chủ yếu thiên về phía “tử”. Từ đó có thể suy ra rằng Ultimate Skill『 Vua Dục Vọng Asmodeus』của Ruminas là cao cấp hơn, nhưng nếu chỉ xét về năng lực trong chiến đấu, nó cũng chẳng thua kém gì――

Cô không định đánh chết hắn ta nên Testarossa cũng chưa hẳn là đã nghiêm túc.

Cô chỉ muốn vung kiếm để bịt mõm hắn lại thôi, thế mà cuối cùng hắn vẫn chết chứ....

Mà có thế nào thì vẫn phải nói về Thú Vương Gradim, cũng chỉ vì đối thủ của ông mạnh quá thôi.

Nếu trận này mà đánh trước nghi thức tiến cấp Chúa Quỷ, chắc chắn sẽ là một trận ngang tài ngang sức, nhưng sau nghi lễ rồi thì giờ Testarossa đã thành một trong những người mạnh nhất Tempest.

Cơ mà so với thím quỷ tóc đỏ nào kia thì cô vẫn chưa là gì cả.

「Gu, wa........ v, vô lý........ s-sao ngươi có thể mạnh thế này. Nhưng, các thuộc hạ của ta, c-chúng sẽ......」

Gradim trút hết sức tàn, cố thốt ra, nhưng rồi hi vọng của ông đã vụn nát.

Không một người nào của ông thoát được khỏi nanh vuốt của lũ Hiệp sĩ Quỷ, tất cả đều bị đánh bại.

Thực ra họ đã chiến đấu rất can trường, nhưng cuối cùng họ cũng chỉ thành điểm kinh nghiệm cho lũ Ác quỷ mà thôi.

「......Sa, sao có thể. B-Bệ Hạ, xin người thứ lỗ......」

Thế là, một cường giả, dù có xét theo tiêu chuẩn Đế Quốc, Thú vương Gradim đã có một cái kết đầy cay đắng.

Và rồi, Ma thú Quân đoàn bị quét sạch.

Liếc nhanh qua bằng ‘Ma lực cảm tri’ để xác nhận không còn tên nào sống sót, cô rời chiếc tàu.

Dẫu biết là chẳng cần thiết, cô vẫn cố tình đi giúp mấy tên kia.

Các Hiệp sĩ Quỷ theo sau cô.

「A~.... đúng như mình nghĩ mà, còn chẳng có lượt nữa......」

Venom phàn nàn, nhưng chẳng có ai ở đó để nghe cậu ta nói nữa.

.............

........

....

Sau khi Testarossa rời khỏi đó, một người kẻ bước ra từ chiếc tàu lệnh.

Hắn quan sát bầu trời và xác nhận rằng các Ác quỷ đã đi hết,

「Ây chà. Cỡ mình còn chẳng thắng nổi cỡ quái vật như thế・・・ây.

Vừa đúng lúc.

Đang định xử tên Gradim này thì chớ, lại còn được chế biến tử tế nữa chứ; Thế thì vào luôn thôi.」

Nói rồi, hắn tham lam ngấu nghiến hết một nửa cái xác từng tên là Gradim.

Ngoàm, ngoằm, hắn ăn.

Năng lượng tuôn chảy vào cơ thể hắn, sức manh ghê gớm dần tích lũy lại.

「Hm. Cũng tàm tạm. Mà vẫn chưa thấm vào đâu cả.

Chắc vẫn phải ẩn tích thêm một thời gian nữa thôi...」

Hắn lầm bầm, trên tay hắn là bộ giáp cấp God Gradim từng mặc, giờ đã nát bươm, hắn rót năng lượng vào nó.

Bộ giáp ánh lên như công nhận kẻ sở hữu mới, rồi tự nó tại tạo lại như cũ.

Tên đó thản nhiên khoác bộ giáp lên mình.

Toàn thân hắn được giáp bao phủ, cả gương mặt hắn cũng được che đi bởi chiếc mũ giáp.

Hắn gật đầu ưng thuận rồi rời khỏi đó, hướng tới ma pháp trận dịch chuyển trong tàu.

----------------------------------------------------

Ultima và Carrera, theo lời Diablo tiến thẳng đến chỗ Hoàng Đế.

Dẫu sao thì vẫn phải dọn mớ rác phiền nhiễu kia trước.

Để xả nỗi bực dọc vì không được tận mắt mục kích chủ nhân đáng kính của họ ra tay, họ cần trút lên mớ rác này.

Nếu kiểm tra cẩn thận, mỗi chiến hạm đều được bọc trong hàng lớp kết giới phòng ngự.

Rất nhiều kết giới chồng lên nhau hình thành nên hệ thống phòng thủ đa tầng, thậm chí có dùng ma pháp hủy diệt cũng hầu như vô dụng.

Tuy nhiên như Diablo mới làm đây, nếu tập trung ma pháp lại, ta vẫn có thể phá được một phần kết giới nhưng mà....

Làm thế phiền lắm, theo thường thức của cả Ultima và Carrera thì là như vậy.

Mà, hầu như tất cả chiến lực chính đều đang tụ lại cả trên chiếc tàu chỉ huy của Hoàng Đế.

Nếu thế thì cứ xử nó đầu tiên.

--

Tổng cộng quanh đây có 7 Quý tộc Quỷ.

Thuộc cấp của Diablo, Bá tước Venom.

Thuộc cấp của Testarossa, Công tước Moss và Nam tước Shien.

Thuộc cấp của Ultima, Hầu tước Veyron và Nam tước Zonda.

Thuộc cấp của Carrera, Tử tước Agera và Esprit.

Mỗi kẻ trong đây đều mang sức mạnh siêu hạng, là những tồn tại thậm chí có thể coi là những vị vua của địa ngục.

Nhưng dẫu vậy, chính sự chênh lệch về tước hiệu cũng phản ánh sự chên lệch sức mạnh.

Trong chiến dịch lần này, mệnh lệnh tối cao đã nghiêm cấm dù chỉ một kẻ tử trận, vậy nên họ cũng không được phép lơi là.

Vì thế,

「Zonda, đi tiêu diệt toàn bộ các tên không ở trong tàu chỉ huy.

Nếu được thì hội quân với Moss rồi giúp cậu ta nhé!

Ta không thấy có ai mạnh tới mức đó, nhưng không được bất cẩn đâu nha?」

「Thưa vâng, Ultima-sama! Zonda này xin tuân lệnh.」

Ultima hạ lệnh cho Zonda tiêu diệt.

600 Thượng quỷ tản ra xung quanh, tạo thành rào cản ngăn không cho kẻ nào trốn thoát.

Vậy nên, muốn trốn được khỏi chiến trường trên không này là vô cùng khó.

Ultima cũng có động cơ thầm kín là muốn nhanh chóng xử lý kẻ địch rồi đi chứng kiến sự vĩ đại của chủ nhân cô cùng Diablo.

Cô hơi lo về Zonda, nhưng sở thích cá nhân của cô vẫn phải ưu tiên cái đã.

Ultima là thế.

Họ nhanh chóng dọn dẹp đám tôm tép. Để hạ được con mồi nhắm tới, họ tràn lên boong tàu chỉ huy Hoàng Đế đang đứng.

Thế rồi hai bên đối mặt nhau.

Bên này là “Tàn Ngược Vương” Ultima và “Phá Diệt Vương” Carrera.

Cùng với Veyron, Agera và Esprit.

Phía bên kia là Hoàng Đế Rudra.

10 Cận Vệ Hoàng Gia mạnh nhất, các Cận Vệ từ hạng 1 đến 10, đừng đầu là Trung Úy Kondou.

Trận chiến quyết định sắp sửa khai cuộc.

--

--

Hoàng Đế Rudra được bảo vệ bởi một lớp phòng ngự tuyệt đối.

Nó có thể chịu được mọi thứ, không ai đủ sức phá vỡ được.

Tuy nhiên, phải có điều kiện mới có thể phát động.

Năng lượng của nó lấy từ sự trung thành của những người quanh Hoàng Đế nên buộc phải có một kẻ trung thành ở gần ông.

Và còn một điều kiện nữa.

Lớp phòng ngự này là một kết giới liên tục, tuy nhiên trong suốt thời gian phát động, mọi hình thức công kích đều bị cấm.

Đây là năng lực ‘Castle Guard’ của Ultimate Skill『Vua Chính Nghĩa Michael [note9886] 』.

Chính vì thế nên Guy mới không trực tiếp nhắm vào Hoàng Đế được.

Tất nhiên, cũng vì thế mà sau mấy thiên nhiên kỉ làm ổng đụt đi ít nhiều, cơ mà....

Vậy nên Hoàng Đế không thèm chuyển động.

Thời điểm ông có bất kì hành động thể hiện địch ý nào cũng sẽ là lúc lớp phòng ngự này biến mất.

「Đám giòi bọ.... Cả gan chen vào tham vọng đang thành hình của ta!

Các Cận Vệ, giết hết chúng cho ta!」

Hoàng Đế ban lệnh.

『Tuân chỉ!!』

Các Cận Vệ nhanh chóng thi hành.

Mặt khác,

「Nè chị Carrera. Lão kêu bọ, là nói bọn mình đó hả?」

「Ahaha. Không có chuyện ấy đâu, nhỉ? Nhưng lỡ mà phải thì...」

Carrera cười, phủ định câu hỏi của Ultima.

Vậy nhưng ánh mắt của cô không cười.

Trong đó lóe lên sự đe dọa, như thể sẽ bùng nổ bất cứ lúc nào.

「Hoàng Đế đã hạ lệnh. Mau chóng xử lý lũ giun rết kia.」

Những lời ấy trở thành ngòi nổ.

「Chúng mày tiêu rồi!!」

「Giun? Ngươi mới nói giun hả!? Con người ngu xuẩn!! Ta giết các ngươi. Ta sẽ nghiền vụn linh hồn các ngươi ra!!」

Ultima gào lên.

Carrera thì trông vẫn bình tĩnh, nhưng thề là cô sẽ chẳng bao giờ bỏ qua cho chúng.

Nếu nhân từ sẽ tương đương với một cái chết không phải chịu đựng thì bất dung thứ sẽ là phải chết trong quằng quại.

Dẫu thế nào thì chúng vẫn phải chết là điều không thay đổi, nhưng với những cô gái này thì đó đã là sự khác biệt quá lớn rồi.

--

Các Ác quỷ đứng sau họ run sợ vì khí tức hai người tỏa ra.

「Này Agera. Chúng mình ở đây lỡ bị vạ lây thì sao?」

「Buông đi.

Gác lại đã, cấp trên của chúng ta bị xúc phạm, ta phải trừng phạt chúng thật đích đáng mới được!」

「Ế! Cả cô cũng bị chạm mạch à.」

Nhận ra mình chẳng dừng được một Agera thường ngày trầm lặng khỏi lên cơn, Esprit thở dài.

Đến nước này thì cũng đành chịu rồi.

Nghiêm túc mà nói, bỏ cuộc giờ mới là lựa chọn chính xác.

Veyron đứng xem hai cô Nữ tử tước nói chuyện, cậu vô tư nhìn mông lung, nhưng trong đầu thì cậu cũng hết chịu nổi rồi.

Hai cô cấp trên của cậu, các Quỷ Vương, là những tồn tại đáng nhẽ chúng không được phép chọc giận bất cứ giá nào.

(Con người ngu xuẩn. Cái giá là mạng của các ngươi đấy!)

Sự kinh hoàng của hai cô cấp trên này Veyron đã quen quá rồi.

Thế rồi, đúng như Veyron đã dự trước, cặp đôi Quỷ Vương thể hiện cho chúng thấy sự kinh hoàng của họ.

CHƯƠNG 179: HẮC SẮC QUÂN ĐOÀN VS QUÂN ĐẾ QUỐC: NỬA SAU

Trong cơn giận, Ultima triệu hồi một vài hắc cầu.

Cười nham hiểm, cô đẩy mỗi quả tới một thành viên đội Cận Vệ.

Người đàn ông mặc quân phục――Trung Úy Kondou――cảm nhận được nguy hiểm từ những quả cầu kia,

「Cẩn thận! Chúng là ‘Abyss Core [note9887] ’ đấy!」

Ông hét lớn, rồi rút khẩu lục ra, phá hủy một quả bằng hai viên đạn Phá Nguyền và Xóa Bỏ.

Ông cũng muốn bắn hạ những quả khác, nhưng,

「Ara? Nhìn đây này, ta mới là đối thủ của ngươi cơ mà!」

Carrera cản Kondou lại bằng cách bắn ra một cầu năng lượng toàn lực về phía ông.

Kondou đành rút súng về, cố đẩy lùi nó trong lúc né.

Luồng năng lượng ấy kinh người như thể nó đại diện cho sự phẫn nộ của Carrera.

Nhưng người đáng khen phải là Kondou, dẫu đẩy lùi được nó, trên mặt ông vẫn là biểu hiện khắc kỉ thường ngày.

Ông đang phân tích kẻ địch của mình, lên kể hoạch để phản công bằng một viên Phá Nguyền, mà nếu được thì thêm một viên Hoại Tử nữa.

Ông không còn đủ thời giờ để lo cho người khác, ông và Carrera như tách biệt hoàn toàn với xung quanh, trận tay đôi giữa hai người khai cuộc.

--

Abyss Core.

Chúng là một mớ ma tố có thể coi là nguyên liệu cấu thành cần thiết để phát động ma pháp.

Nếu bơm thêm vào đó hàng đống ma lực, ánh sáng chết chóc đúng nghĩa, “Death Streak” sẽ thành hình.

Nếu cứ để thế mà phóng ra sẽ là “Nuclear Flame”.

Cuối cùng, nhưng chưa phải hết, cách sử dụng tốt nhất là dùng ‘Thao Túng Ma Lực’ để nén khối ma lực kia lại.

Khi đó nó sẽ thành ma pháp tối cường, “Gravity Collapse”.

Đây chính là cốt lõi của ma pháp hủy diệt.

Tương tự, “Pháo Nhiệt Hạch” là cho nổ vài Abyss Core trong một kết giới ma pháp được cuộn thành hình ống để hướng dòng năng lượng phát ra theo ý muốn. Rất dễ làm, và cũng là cái dễ kiểm soát nhất.

Vì thế , dù chúng chỉ bằng nắm tay thôi, các Cận Vệ vẫn hiểu rõ sức mạnh của một Abyss Core là thế nào.

「K-không thể nào! Sao lại có nhiều Abyss Core lớn thế này!?」

「Nếu mấy thứ đó nổ thì cả chỗ này đi hết đấy!!」

「Kết giới của lũ ma pháp sư chẳng trụ nổi đâu, phá hết chúng đi!!」

Tất cả họ hành động.

Dẫu có kệ chúng rồi để hàng loạt “Nuclear Flame” bùng nổ thì Hoàng Đế bệ hạ vẫn sẽ vô sự.

Nhưng hầu hết các chiến hạm lúc này vẫn ở trên không chắc chắn sẽ không thể chịu nổi mà bị đè nát bởi áp lực từ vụ nổ.

Đó là còn chưa kể họ không thể cho phép những thứ cháy nổ như thế xảy ra ở gần Hoàng Đế dù có biết chắc người vẫn sẽ không sao.

「Mà, thứ quái gì đây!? Triệu hồi niều Abyss Core lớn như vậy mà ả còn chẳng tốn sức...」

Đó là ấn tượng thật lòng của các Cận Vệ.

Những người mạnh nhất ở đây đang cố dùng Thánh pháp để làm đối trọng, trấn áp thành công các Abyss Core.

Nhưng vẫn còn năm người đang tuyệt vọng cố kìm nén luồng ma lực quá tải nhưng không được.

「Vâng! Xin lỗi nhé, hết giờ rồi~!!」

Giọng nói hồn nhiên, vui tươi.

Ultima nham hiểm thông báo.

Cùng lúc, các Abyss Core biến dạng.

Những tua lửa đen xì ngoe nguẩy, cuốn quanh năm Cận Vệ đang tuyệt vọng kia. Đó là do năng lực ‘Biến chất ma pháp’ của Ultimate Skill『Vua Độc Samael [note9888] 』của Ultima.

Các tua lửa mang độc tố sẽ siết chặt và giết chết nạn nhân.

Tức là nếu chúng không kịp phá các Abyss Core bằng Thánh pháp, chống cự sẽ là vô nghĩa.

Vậy nên cái kết cuộc của họ chỉ có thể là cái chết.

Các xúc tu vặn vẹo dần dần cuốn chặt toàn thân con mồi, nuốt chửng họ.

Khiếp sợ trước cái chết của cô,

「C-cứu tôi với, Trung Úy Kondou!!」

Cận Vệ hạng 6, Minaza, tuyệt vọng vẫy vùng, tìm kiếm sự cứu giúp từ Kondou.

Nhưng có muốn thì Kondou cũng chẳng được quyền ấy.

Ông đang vướng tay với Carrera, và cơ bản là ông cũng không dư dả gì để cứu lấy người thuộc cấp của mình.

Ông không nhìn vào cô,

「Ta, không làm được.」

Ông đành trả lời theo lý trí.

「K-không――」

Trước khi Minaza kịp hét lên, cô đã không còn nữa.

「“Hắc Tử Băng Hoại” [note9889] ! Ahahaha!!

Giờ hai bên ngang người rồi nhé!」 [note9890]

Ultima tinh nghịch cười đùa.

Cô với lấy một xúc tu lửa đen kia.

Như thể vung vẩy sợi roi bằng hắc hỏa.

Cô hấp thu lấy năng lượng từ cô Cận Vệ mới vong mạng kia qua chiếc roi.

「Cũng khá ngon. Các ngươi phải vui lên vì có ích cho người khác chứ hả?」

Cô nói khi hút lấy những cảm xúc sợ hãi và tuyệt vọng vủa kẻ đoản mệnh kia.

--

--

Toàn thân ông run lên, Damrada phân tích tình huống hiện tại.

Ông không thể ngờ nổi đến cả Kondou, người mạnh nhất lại có thể nói là vướng tay chỉ vì một Ác quỷ.

Không, đánh nhẽ ông đã có thể lường trước được nó.

Ông đã biết được cái đặc biệt ở Chúa Quỷ Rimuru và từ những gì kẻ tên Diablo thể hiện ở giải đấu, như thế này không hẳn là bất khả thi.

Chỉ trừ việc ông đã xét tới những yếu tố kia những vẫn kết luận rằng Đế Quốc mạnh hơn.

Lúc ấy ông còn tưởng đó là tất cả những gì chúng có và tự tin thái quá rằng chúng vẫn thế tới tận bây giờ....

Hồi giải đấu, chúng ngang với những người hạng dưới trong đội Cận Vệ.

Thực sự là cũng khá ấn tượng.

Nhưng, họ, các Cận Vệ ở đây đều mang Cường hóa tối thượng『Đại Hành Giả』.

Nếu một người hạng thấp không đủ thì họ có thể hợp sức với nhau.

(Chúng đã mạnh lên tới vậy sao.....? Không....chẳng lẽ suốt giải đấu chúng không bung hết sức sao?)

Nếu vậy coi những kẻ được gọi là Tứ Thiên Vương ngang với những Cận Vệ hạng 6 đến 10 đúng là sai lầm.

Còn giờ.

Con nhãi lóc chóc trước mặt ông đây còn mạnh tới mức Tứ Thiên Vương hồi đó không thể sánh nổi.

Đem Tổng lãnh Quỷ ra so thì chỉ tổ làm trò cười.

Mạnh hơn cả Công Tước Quỷ, như thể có thêm một Guy Crimson thứ hai vậy....

Ông đã nghe tiếng của Mizana, rồi sau đó không còn gì nữa.

Thật buồn, nhưng Damrada không thể cứu nổi cô.

Tất nhiên lý do chính là.....

Là con nhãi tên Ultima đó, nó đã để ý và nhắm tới ông.

Con nhóc khinh khỉnh,

「Hể, chắc sẽ vui lắm đây?」

Những gì trong tầm mắt nó bây giờ chỉ có mục tiêu, nó lao tới.

Khi đối đầu với con nhóc, Damrada lại ngộ ra thêm một điều nữa.

(Con khốn...nó mới giết hết những người hạng dưới để binh quân số lượng hai bên à...?)

Đúng là vậy.

Bây giờ số lượng đã đủ để mỗi tên Quý tộc Quỷ kia có thể đấu với một người.

Ngươi muốn bẻ gãy ý chí chúng ta bằng thứ sức mạnh ấy sao! Damrada nghĩ, ông lấy tấn.

Được, ta sẽ cho ngươi thấy.

Sức mạnh của những kẻ đứng đầu, các Cận Vệ chúng ta.

--

--

Ultima quan sát các Cận Vệ với một nụ cười trên môi.

Cô có thể cảm nhận được chúng mạnh thế nào.

Cô không chắc liệu mình có thắng nổi không nếu đây là trước khi cô tiến cấp.

Nhưng sau khi nhận được Ultimate Skill『Vua Độc Samael』, “thua cuộc” đã không còn nằm trong từ điển của cô nữa rồi.

Và rồi,

(Chết đi, Diablo. Bắt bọn này rèn luyện bằng mấy trận kiểu này....

Anh xem thưởng tụi này thế à?

Nếu Testa ở đây chị ấy sẽ nổi đóa liền.

Mà, cũng là cơ hội tốt...chắc để đám thuộc hạ luyện tay luyện chân thì vẫn được.)

Cô hiểu Diablo định làm gì nên cũng đã quyết định theo đó mà hành động.

Các Cận Vệ Hoàng Gia giờ chỉ còn phân nửa.

Tất cả các Ác quỷ ở đây đều sẽ bắt được cặp để thử sức thôi.

Ultima chưa từng mơ tưởng rằng cô có thể mạnh đến mức này trước khi kiểm soát được năng lực của mình.

Cô đã hi vọng các Cận Vệ kia mạnh mẽ hơn chút, nhưng thậm chí chúng còn hầu như không biết cách tận dụng thứ Ultimate Skill ban cho chúng.

Những tên yếu nhớt ấy chẳng chặn nổi một Abyss Core tí xíu.

Chúng đều là những kẻ mang sinh lực vượt trội và còn được chia sẻ cho một phần Ultimate Skill.

Cô đã trông đợi nhiều tên sống sót qua được hơn thế này.

Ban đầu cô chỉ muốn nghịch ngợm chút xíu, muốn dùng ngọn lửa kia giết nhiều lắm là đôi ba kẻ thôi... ấy vậy mà lại hóa kiếp cho hết một nửa.

Tất nhiên, các Quý tộc Quỷ kia không có Ultimate Skill, chúng không thể thắng các Cận Vệ dễ dàng giống cô được.

Dù sao năng lực cơ bản của chúng vẫn nhỉnh hơn bên kia nhiều, nên thành ra không cần lo lắm.

Nhưng nếu có thì sẽ rất tệ.

Một tên tay sai chết ở đây thôi là cả đời cô sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà gặp chủ nhân Rimuru-sama của cô nữa.

Nhưng kinh nghiệm từ trận chiến này sẽ giúp chúng phát triển nhiều trong tương lai.

Cũng như với Ultima, mới đây thôi, tự cô đã được cảm nhận sự hùng mạnh của Guy....

Chỉ một lần nếm mùi đáng sợ của ma pháp được Ultimate Skill xếp chồng lên kia thôi đã khiến cô ao ước có được một cái.

Một đòn ấy trông thực quá sức đơn giản.

Ấy vậy mà cô của trước kia lại chẳng thể chịu nổi thứ ma pháp đùa giỡn, tùy hứng, không mang chút nghiêm túc kia.

Thật nhục nhã.

Thân là một Quý tộc bậc cao trong hàng ngũ những Ác quỷ mạnh nhất, thế nhưng cô còn chẳng thể hiện được cái đặc tính kháng ma pháp đặc trưng.

Nhưng cô cũng xem đó là vận may của mình.

Cô chỉ có thứ kinh nghiệm này vì đã về dưới trướng Chúa Quỷ Rimuru.

Không chỉ vậy cô còn được ban cho sự tiến cấp này.

Ultima biết rằng cô không thể hi vọng gì hơn được.

Ác quỷ, không như con người, chúng là những tồn tại cao cấp hơn nhiều.

Chúng chỉ cần phóng lượng ma lực dày đặc của mình ra thôi đã đủ xem là một đòn tấn công rồi.

Thế nên càng rèn giũa khả năng kiểm soát của bản thân thì chúng sẽ càng leo lên một tầm cao hơn nữa.

Chỉ nhìn mấy quả Abyss Core cô tùy tiện phóng ra đè bẹp đám Cận Vệ kia là Ultima đủ biết sức mạnh chênh lệch thế nào.

Sau rốt thì mức năng lượng của con người không cao lắm.

Nói cách khác là dù chúng có khả năng kiểm soát lão luyện như thế nhưng sức mạnh cơ bản của chúng không cao.

À, ra vậy. Cô nghĩ.

Hỏi sao Diablo ghét cay ghét đắng dựa dẫm vào sức lực cục súc đến thế.

(Đúng là Ác quỷ có tiềm lực năng lượng hơn nhiều. Vậy nên chúng ta mới thường dựa dẫm vào nó quá mức à.)

Cô công nhận.

Testarossa, Carrera và cả cô đều mắc thói xấu đó.

Và cô cũng biết trong ba người thì cô vẫn là non kém nhất.

Testarossa rất thanh thoát và mỹ lệ.

Nhưng chị ấy hay có tật coi thường kẻ khác.

Carrera thì lại kênh kiệu và hơi khó gần.

Chỉ cần chị cố thì muốn làm gì cũng được, nhưng chị ấy lại toàn lười thôi.

Còn cô.....

Thậm chí còn yếu kém hơn nữa.

Cô vừa không có sự tinh anh như Testarossa hay thiên phú như Carrera.

Cô, Ultima là người yếu ớt nhất trong bốn Quỷ Vương.

Vậy mà....

(Em cũng muốn là số một cơ!)

――Đừng chìm đắm vào thứ sức mạnh không phải do chính các ngươi tự đoạt lấy――

Cô khắc ghi trong lòng từng lời của Diablo.

Cũng cùng lý do ấy, trừ khi tình thế ép buộc, Diablo không bao giờ đụng tới sức mạnh mà Chúa Quỷ trao cho anh.

Thế nên cả cô cũng phải vậy.

Tận dụng cơ hội này để cố nâng tầm bản thân và làm chủ được Ultimate Skill『Vua Độc Samael』.

Ultima tự hứa với lòng mình.

Không phải thứ sức mạnh cô chưa từng mơ tới, mà phải hoàn thiện được thứ kỹ năng mà cô ao ước muốn chạm tới.

Còn giờ.

Cô khá ấn tượng với kẻ tên Damrada kia, có thể tận dụng được luồng thánh lực trong hắn tới tận cùng đến thế, hắn đã thoát được sức đòn tấn công mạnh áp đảo của cô.

Thật lòng cô thấy hắn khá thú vị.

Mặc dù trông có vẻ là cô đang kiểm soát được nó, nhưng thực chất cô chỉ đang cố lấy lượng ma lực dày đặc của mình để ép nó ra mà thôi.

Hồi trước cô cũng chỉ hiểu đến thế, nhưng giờ đây, cuối cùng cô cũng thực sự đã công nhận sự thực ấy.

Vậy nên cô mới có thể tận hưởng trận đấu này, lấy tư thế thuận tiện nhất, cô bắt đầu trận đấu đầy cam go.

--

--

--

Đầu gối Carrera khụy xuống chạm sàn.

Con người tên Kondou kia mạnh không tưởng.

Một kẻ cao tay thực sự.

Carrera tự hào là kẻ mạnh thứ hai trong số bốn Quỷ Vương chỉ sau Diablo, thế nhưng cô không thể nào không bất ngờ vì kẻ trước mặt cô đây.

Hắn không mang chút oán hận nào với cô.

Cô đã biết là nếu coi thường hắn thì cô mới là người nằm lại.....

Hắn không phải tên dễ chơi.

Tên này phong ấn lại hết ma pháp của cô còn trước khi cô kịp dùng chúng.

Hắn đọc được luồng ma lực dùng để phát động ma pháp nên có thể ngắt chính xác được dòng chảy.

Hắn ngắt bằng mấy viên đạn kỳ quái bắn ra từ khẩu súng trên tay.

-

Carrera không biết, nhưng khẩu súng kia là một vũ khí cấp God.

Ít nhất thì là một vũ khí cùn hình khẩu súng.

Một vũ khí hình trụ dài, đủ sức chịu được những vụ nổ kinh người.

Nói ngắn gọn là thực chất nó không có cơ quan phát hỏa.

Kondou dùng các Skill của mình, đầu tiên là tạo ra một vụ nổ ma lực, sau đó là vật chất hóa rồi bắn ra một viên đạn.

Viên đạn đó sẽ được hiệu ứng ‘Thần kiếm’ của Ultimate Skill『Kẻ Hành Quyết Sandalphon』đè lên.

Kondou uốn “Thần kiếm” thành hình viên đạn rồi bọc nó lại trước khi bắn ra.

Nếu cần thì ông có thể dùng cả lưỡi lê từ khẩu súng, nhưng giờ không phải lúc.

Ông tìm điểm yếu hoặc dòng chảy ma lực của đối thủ rồi thật chính xác, bắn hạ chúng.

Chỉ vậy thôi.

Mang trong mình lời thề bất khuất, ông đã leo lên tới một trong những vị trí cao nhất Đế Quốc.

.

Carrera hốt hoảng trước sự nhục nhã mang tên hiện thực.

Hiện thực ấy nói rằng cô không thể thẳng nổi.

「Thứ nhân loại hạ đẳng!!」

Cô gào lên, lấy mu bàn tay tư vỗ vào mặt mình.

Gương mặt cô phải chịu mức năng lượng quá lớn, nó bị thổi bay đi.

Nhưng chẳng hề gì.

Cô không được phép coi thường kẻ địch thêm nữa.

Cô công nhận hắn là kẻ địch xứng đáng. Cô không còn là ả Carrera kênh kiệu, cô phải đem thái độ nghiêm túc nhất của mình ra.

Dẫu sao cô đang phục tùng Chúa Quỷ Rimuru.

Không như trước đây, hồi đó cô muốn ích kỷ sao cũng được.

「Đáng sợ quá không?

Xin lỗi, ta cần làm nguội đầu một chút.

Ta xem thường ngươi quá rồi, đúng hơn là xem thường con người quá rồi, nên đã không dùng hết sức.

Ai ngờ được.

Ai ngờ được ta lại....

Lại thật sự, thật sự thảm hại vì một con người thế này.」

Cô nhẹ nhàng đứng dậy.

Thế rồi, Kondou lần đầu tiên biểu hiện trên mặt ông thay đổi.

「Hou, vậy ra ngươi vẫn còn giấu nghề à...

Được.

Ta sẽ lấy hết sức đối đầu với ngươi.」

Nói rồi, ông lần đầu tiên khoác lên mình bộ “giáp” của ông.

Hiện hình qua sức mạnh ý chí, chính là bộ quân phục chính thức của Lục Quân Đế Quốc của ông trước đây.

Với Kondou, đây là chiến y của ông, còn hơn nữa, là chiến giáp cấp God và là bộ Quân Phục của ông.

Carrera đứng thẳng người, giải phóng luồng ma lực dồi dào của cô.

Rồi,

「Đầy tớ trung thành của Chúa Quỷ Rimuru-sama, “Phá Diệt Vương” Carrera.

Ta thề trên cái tên “Phá Diệt Vương” này, sẽ giết ngươi.」

Cô tuyên bố.

「Cựu Trung Úy Lục Quân Đế Quốc, Kondou Tatsuya.

Thủ lĩnh Cận Vệ Hoàng Gia đương nhiệm.

Ta nhận lời khiêu chiến của ngươi.」

Kondou đáp lại.

Đánh giá của cả hai về nhau tăng lên, họ cùng giải phóng sức mạnh của mình.

Carrera, ngay thời khắc ấy, nhờ quyết tâm của cô đã thức tỉnh được thứ sức mạnh đó――Ultimate Skill『Vua Hủy Diệt Abaddon』――Cô nắm lấy nó.

Cho tới tận bây giờ, cô chỉ chiến đấu bằng mình thứ quỷ lực có-vẻ là tuyệt đối của mình.

Nhưng nhứ thế vẫn chưa đủ.

Cô vẫn còn xa mới chạm tay được vào thứ gọi là Ultimate (Tối thượng).

Không thể tới được Diablo hay gã Kondou này. Đừng nói tói Guy Crimson hay các Chúa Quỷ tầng trên.

Nếu cứ thế, sẽ như hồi cô thảm bại trước ma pháp kia của Guy, dù có giãy giụa thế nào cô vẫn chỉ là rơm rác so với những kẻ mạnh mà thôi.

Chuyện đó, tuyệt nhiên cô sẽ không cho phép.

Trước giờ trong cô mang thứ sức mạnh cuồng loạn, nhưng cuối cùng cô lại thấy biết ơn nó.

Cô sẽ không chỉ kiểm soát được, mà sẽ cố giải phóng nó ra.

――Hỡi “Sức mạnh” trong ta, ta sẽ đặt tên cho ngươi. Trở thành Skill (Abaddon) của ta và ta sẽ giải phóng cho ngươi!!――

Không chừa lại gì, “Sức mạnh” tuyệt đối.

―― Ultimate Skill『Vua Hủy Diệt Abaddon』――

Một kỹ năng đánh sợ, đại biểu cho sức mạnh của Carrera, khiến mọi kẻ địch phải diệt vong.

Gặp được một đối thủ ghê gớm nhường này, lần đầu tiên, trong cô bùng lên khao khát sức mạnh.

Đối mặt với Kondou, kẻ cô muốn giết còn hơn cả Guy, Carrera tập trung tuyệt đối.

--

--

--

Đúng lúc ấy.

Một ánh chớp chói lòa, theo sau đó là xung lực đáng sợ ập vào hạm đội không quân Đế Quốc.

Rimuru đã dùng “Bạo Phong Chi Kiếm”.

Mọi thuyền viên đều hoảng loạn.

Hoàng Đế, nãy giờ vẫn đang an toàn sau lớp phòng ngự ‘Castle Guard’ tập trung điều khiển Veldora,

「Không thể nào, tại sao?

Tại sao, Regalia Dominion của ta... “Vương Quyền” của trẫm lại biến mất thế này?

Tại sai, chẳng nhẽ Veldora đã bị đánh bại sao?!

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

Chỉ là một Chúa Quỷ thấp kém, một bãi nhớt thảm hại thôi cơ mà!

Đáng nhẽ hắn phải vô năng khi cội nguồn sức mạnh hắn là Veldora mất đi rồi chứ...

Làm sao, làm sao nó có thể nuốt chửng chủ nhân nó mà đoạt lấy sức mạnh ấy cho riêng mình được!!

Chiến thắng với Guy đã gần lắm rồi mà!!

Dám ngáng đường trẫm... không thể tha thứ được, tên Chúa Quỷ mạt hạng kia!!」

Ông đứng phắt dậy, hét lên.

Tình thế càng thêm căng thẳng, và vướng vào guồng quay.

CHƯƠNG 180: TRẬN CHIẾN TRÊN BOONG TÀU

Có hai kiểu phản ứng khi người ta nghe tiếng Hoàng Đế Rudra gào lên.

Một số hoang mang, số khác lại nổi giận.

Ngay lúc toàn quân Đế Quốc đang hỗn loạn vì nhát chém kia của “Bạo Phong Chi Kiếm”, trận đấu của nhóm Cận Vệ Hoàng Gia và các Ác Quỷ cũng tới hồi cao trào.

--

Agera đặt một tay lên thanh Katana trên hông cô, cẩn thận quan sát đối phương.

Dù cô đang cực kì tức giận vì cấp trên của cô bị giễu cợt, nhưng đó là chuyện khác, không liên quan tới trận đấu hiện tại. Vậy nên cô dè chừng tiến lại gần mục tiêu, chậm rãi vận sức và quan sát kẻ địch.

「Hah! Đồ thỏ đế. Người ta cứ bảo rằng Ác quỷ hay gì đó các ngươi mạnh hơn chúng ta, toàn nói láo; các ngươi không thể sánh với chúng ta đây, các Cận Vệ mạnh nhất được.

Nhân danh Hoàng Đế bệ hạ, ta sẽ đánh bại ngươi.

Ta thừa biết là ả chủ của ngươi còn lâu mới bằng được Kondou-dono. Và ngươi sắp được tiếp tục hầu hạ ả dưới địa ngục rồi!」

「Hmph. Thùng rỗng kêu to, cứ thắng nổi ta đi rồi muốn nói gì thì nói.

Ta còn biết chút kiên nhẫn, mà ngươi lại hấp tấp quá.

Mà, Carrera-sama cũng hơi nóng vội, phải có người trông chừng ngài ấy.」

「Ta, hấp tấp ấy hả? Ngươi chưa nhận ra hai chúng ta cách biệt thế nào sao?

Con nhãi ác quỷ cột tóc tím kia chắc chắn là rất mạnh.

Nhưng ngươi chỉ là thứ rác rưởi thôi! Từ bỏ rồi chết đi!」

Phun ra những lời xúc phạm trong lúc đọ kiếm kia là Cận Vệ hạng 5, Garcia.

Thân hình đồ sộ của anh ta tỏa ra uy áp cực lớn. Tác dụng của Cường hóa tối thượng『Đại Hành Giả』, ‘Áp đảo cuộc săn’――biến tham vọng thảo phạt thành sức mạnh――giúp anh hạ gục được những tồn tại tà ác.

Hiệu ứng tác dụng trực tiếp lên cơ thể, cho anh một thân mình rắn chắc.

Cộng thêm lớp phòng ngự là bộ giáp cấp Legend kia, anh càng không ngại phản chấn từ sức mạnh của bản thân.

Tận dụng hết sức thể chất phi thường ấy, Garcia dù đang khiêu khích mục tiêu, nhưng anh vẫn không chút lơi là.

Các Quý tộc quỷ là mối họa ngang hàng với Chúa Quỷ. Chúng không phải là đối thủ anh được phép coi thường.

Nhưng kế khích tướng không có tác dụng. Chúng là dạng sống tinh linh nên sức mạnh chịu ảnh hưởng lớn từ cảm xúc.

Anh muốn khiến đối phương sơ hở vì bị kích động, nhưng coi bộ không hiệu quả rồi.

「Ngoài hấp tấp ra thì ngươi chắc chắn còn thô thiển nữa.

Ta không phải loại nghĩ mọi con người đều hèn kém.

Nhưng. Linh hồn của mỗi kẻ đều có nét riêng. Cố cỡ nào chăng nữa thì một tên mang thứ linh hồn thô tục như thế cũng chẳng giấu nổi đâu.」

Garcia ngược lại, còn bị đối thủ của anh khích bác.

Hai người nói thêm vài lời nữa, Agera vẫn chưa rút kiếm ra khỏi bao, cô vẫn đứng quan sát Garcia, né đòn tấn công bằng cách phối hợp ma pháp và các chuyển động tối thiểu.

Chỉ cần cô không phải chịu sát thương chí mạng, Agera sẽ không thua được.

Các vết thương Agera đang dính phải không hồi phục. Khá chăc là do hiệu ứng từ Ultimate Skill của Garcia.

Nhưng Agera vẫn là một thể sống tinh linh, xong trận thì cô thừa cách để phục hồi.

Hiểu được cách biệt giữa hai bên, cô rõ rằng bản thân không đủ khả năng đối phó với một kẻ mang Ultimate Skill.

Nhưng cô cũng biết năng lực cơ bản của mình cao hơn của tên kia nhiều.

Nếu thế, hắn là con mồi của cô, chỉ cần cô nắm được bản chất của hắn và tập trung sức mạnh....

Thế rồi, tiếng gào của Hoàng Đế vang lên, tình thế thay đổi.

「Bệ Hạ đã tuyên bố ý định của người rồi. Ta sợ rằng cả ngươi và ả chủ của ngươi kia phải bỏ mạng lại đây thôi!」

Nghe những lời ấy của Garcia, hình như trong đầu Agera mới có cái gì đó bị chập.

(Dám hạ nhục đấng thần linh, Rimuru-sama của chúng ta.... Chỉ là một ma vật hạ cấp thôi ư!?!

Thậm chí còn nói bọn ta...phải chết, nữa hả!?)

Phẫn nộ.

Agera mượt mà rút thanh kiếm ra.

Battoujutsu―― Yaezakura―― Hakkasen [note9891]

「Ha?...eh?」

Garcia nhìn còn không kịp chứ đừng nói tới có hiểu hay chăng.

Về chuyện vừa xảy ra mới tức thì.

Nãy giờ chỉ biết phòng thủ――chưa kể còn toàn bị thương――con mồi mà anh không thể nắm bắt được đã phản công.

Anh đã bỏ mạng trước khi kịp phản ứng, vậy nên cũng chẳng trách được.

Thứ để anh vin vào, bộ “Chiến giáp” thậm chí còn mang hiệu ứng của một Ultimate Skill, bị chém đứt như miếng giấy bồi, tất nhiên anh sẽ không hiểu nổi.

Agera tra kiếm lại vào bao,

「Không võ sĩ nào lại ngồi yên nghe chủ nhân của họ bị xúc phạm cả, thằng đần!

Nhưng mà, ây chà. Đáng ra mình phải là người kìm hãm cho cấp trên.

Vậy mà lại nổi đóa chỉ vì nghe lời một tên tiểu tốt như thế....mình còn phải học nhiều....」

Cô lầm bầm.

Agera lúc đó cuối cùng cũng nắm bắt được sự phức tạp ở kỹ năng của cô.

Unique Skill của cô,『Kẻ biết điều [note9892] 』thông qua quan sát kẻ địch sẽ cho cô biết cách dùng sức mạnh hợp lý nhất.

Rồi cô hồi tưởng lại.

Về cái thời mà cú chém toàn lực của anh đang ở đỉnh cao phong độ.

Về thời mà anh còn là một con người, còn mang theo thanh katana (hồn cốt) bên mình.

Tới tận bây giờ kẻ tên Agera mới hiểu vì sao lâu nay cô chủ yếu dựa vào ma pháp mà lại mang hình hài của một võ sĩ thế này.

Từ lâu lắm rồi, trước cả khi được chuyển sinh thành một Ác quỷ, anh từng là một samurai, cuối cùng cũng nhớ ra. [note9893]

「Có lẽ, ở một thế giới nào đó ta từng là con người chăng.」

Chút suy tư thoáng qua, cô quay về với thực tại.

Cô hết hứng thú với đống rác cô mới giết kia rồi.

Agera quay gót, đi về nơi người cô tận trung, Carrera.

--

--

Esprit thương tích đầy mình. Gương mặt điềm tĩnh thường ngày đã bay đi đâu mất.

Nhưng nghe những gì lão Hoàng Đế mới sủa ra lại khiến nó giận giữ xoắn lại.

Esprit hay làm việc kiểu nửa vời, gần như là một người theo chủ nghĩa khoái lạc. [note9894]

Bình thường cô chỉ để tâm tới mình ý muốn của Carrera mà thôi, nhưng việc Chúa Quỷ Rimuru, người cô tôn thờ như đấng thần linh ấy bị xúc phạm, thật không thể dung thứ.

「Aa~ Tiếc thật! Đến lúc ngươi phải chết rồi!!」

「Hahaha, cứ nỏi nhảm đi. Một kẻ chỉ biết chạy quanh thảm hại không xứng nói ra những lời ấy!」

Cận Vệ Hoàng Gia hạng 4, Gardner mỉa mai lời Esprit nói.

Gã vẫn đang chiếm thế thượng phong áp đảo, trông có vẻ ông chẳng thể thua nổi rồi.

Đúng thật vậy, có vẻ thế.

Gã sẽ chiến thắng nếu bây giờ gã giết ả ngay.

Gã thích xát muối vào vết thương của kẻ yếu, nhưng thú vui lớn nhất của gã lại chính là nghe tiếng rên rỉ của một “kẻ mạnh”.

Thế nên với một tồn tại mạnh mẽ như ả Quý tộc quỷ Esprit xinh đẹp kia, gã vẫn còn nương tay hi vọng có thể nghe được những gì hắn muốn.

Gã muốn giết Esprit lúc ả van xin hắn tha mạng cơ.

Cái gu biến thái đó lại là thứ hại hắn lúc này.

「Chắc nhiêu đây đủ rồi. ‘Phản xạ vọng âm’!!」

Năng lực đặc biệt cho phép cô phản lại sát thương cô nhận trực tiếp tới kẻ tấn công, đó là Unique Skill của Esprit『Kẻ phản kích [note9895] 』.

Ác quỷ này đã phải nhận một lượng sát thương khổng lồ.

Một phàm nhân chẳng đời nào có thể chịu được nhường ấy.

Da thịt nát nhừ, xương cốt vỡ vụn.

Khi Esprit phát động năng lực của mình, Gardner biến thành một đống thịt chẳng kịp ngáp.

「Mém chết.

Không có cái này có khi thua rồi.

Không bao giờ được đánh giá thấp đối phương! Bài học giá trị ha...

Để dạy chúng ta, có lẽ nào ngài ấy...cố tình ép chúng ta phải đấu với những kẻ mạnh hơn.....?

Không, chắc không phải đâu..... Dù có là Rimuru-sama thì cũng....」

Esprit nghĩ tới, sống lưng cô lạnh toát.

Cấm tử trận! Lệnh đó, gần như là bảo họ phải cố mạnh lên mà sinh tồn vậy.

「Mình mới thắng một đối thủ còn mạnh hơn cả mình, chắc mình cũng mạnh lên lên rồi....」

Ác quỷ, chúng là những thể sống tinh linh, cảm xúc trong chúng thanh đổi cũng khiến sức mạnh của chúng thay đổi.

Không phải lúc nào cũng thế, nhưng khi phải đối đầu với những kẻ trên cơ, thì trường hợp thường thấy là người ta sẽ buông xuôi rồi cuối cùng là bị đánh bại thật.

Vậy nên để gài vào trong tim mỗi Ác quỷ ở đây suy nghĩ không được phép bỏ cuộc, ngài ấy mới....

Cô quay lại hành động tiếp.

Hành động để diệt trừ hết những kẻ cả gan xuc phạm chúa tể của cô.

--

Trong số 7 quý tộc quỷ, Veyron mạnh thứ nhì.

Nhưng dù vậy, cậu ta vẫn không thể đụng tới một cái chân lông của người chiến binh kia, cậu phải nếm mùi nhục nhã, và cả mùi đất nữa.

Cận Vệ Hoàng Gia hạn 3 Graneet, từng mang danh hiệu Anh Hùng.

Ông là một trong những công thần khai quốc của Đế Quốc, có công lớn trong nền hòa bình đã hàng thiên niên kỉ.

Vang danh một thời với cái tên “Quân Thần” Graneet, ông nay đã rời bỏ chốn quan trường, trở về làm người tùy tùng tin cẩn của Hoàng Đế.

Thương thuật phi phàm của ông như rồng bay phượng múa; một Ác quỷ như Veyron mà chúng còn như cơn mưa thiên thạch dội tới.

Đã vậy, ông ta còn sử dụng được thành thạo『Đại Hành Giả』, kiểm soát hoàn hảo dòng chảy năng lượng trong mình.

Hai bên chênh lệch không khác gì trời xanh và vực thẳm.

Cái may duy nhất là, nếu không phải cậu ta mà ai khác đấu với ông ta thì đã thảm bại ngay tức khắc rồi.

Veyron lấy thế, nắm chắc ngọn thương mới tạo ra bằng kiến tạo vật chất vì cây cũ trong tay cậu đã vụn nát.

「Ác quỷ kia, dẫu ngươi có cố bao nhiêu lần thì kết quả cũng không khác gì đâu. Chỉ biết bắt chước thì cả đời ngươi không bao giờ biết được vinh quang là gì.

Tránh trọng thương, níu kéo sinh mạng rồi lủi đi ngay từ đầu đáng nhẽ mới tốt cho ngươi.」

「Đắng quá ông già. Nhưng tôi mắc làm vách ngăn chắn đỡ cho nàng công chúa kia (Ultima) mất rồi.

Không có ai cầm chân ông ở đây thì có là ngài cũng phải mệt đấy.」

Veyron bị coi là quản gia của Ultima.

Là người đã theo cô lâu nhất, từ bấy giờ cậu vẫn phải chăm lo cho cô nàng.

Kể cả bây giờ cậu cũng đang kiểm soát lão già nguy hiểm này để lão ta không dư hơi mà làm chuyện không cần thiết.

Veyron biết rằng chủ nhân của cậu sẽ thắng thôi, vậy nên cố được tới lúc đó là xong.

Nhưng mà.....

(Đúng là, không xong rồi. Ít ra cũng phải ăn miếng trả miếng với lão ta, nếu được....)

Loại ma pháp cậu ta hay dùng lần này không hợp lắm, vậy nên cậu thiêu yếu tố quyết định.

Ông ta có kỹ thuật quá áp đảo, không dính cú chí mạng nào là giỏi lắm rồi.

Bất kì ai, nếu không có trữ lượng ma lực lớn như Veyron thì dẹo từ lâu lắc.

Cây thương này đến giờ đã là cái thứ tư.

Cậu hiểu rằng chỉ bằng ma pháp không thì chưa đủ để đỡ hết nên cậu đành phải lôi bài tẩy của mình ra.

Sao chép lại thương thuật của ông ta bằng Unique Skill『Bắt Chước [note9896] 』.

Chỉ là thứ học lỏm, cậu không thể thắng với nó được. Nhưng dù không đủ để thắng, ít nhất cũng tránh được sát thương chí mạng.

Buồn thay, thứ năng lực này cũng không cho phép cậu có thể phản công được ông già kia.

Vậy giờ, làm gì đây...

Đang cố động não, bỗng một tiếng sấm rền; Hoàng Đế đứng bật dậy, gào lên.

Cả linh hồn của Veyron nhuốm màu phẫn nộ, nhưng trong đó vẫn có cảm giác căng thẳng xen vào.

Dẫu có phẫn nộ hay không thì cậu vẫn chẳng có cách nào vượt qua được chướng ngại đứng kia.

「Bệ Hạ đã ban chỉ.

Đến lúc ngươi dừng chạy được rồi đấy, chuẩn bị chầu ông bà đi!」

Chiến binh Graneet, giải phóng thứ hào khí không thua gì những ngày ông còn được gọi là “Quân Thần”, kiêu hùng tuyên bố.

Ngay lúc đó,

「Này đại ca, em mới thấy thứ hay lắm!」

Tên đồng nghiệp Zonda dịch chuyển tới, nói.

「Zonda, thế nhiệm vụ của mày thì sao?」

「À cái đó hả, không sao. Moss-sama kêu em là đại ca dẹo đến nơi rồi.

Với cả em thấy thứ hay cực nên nảy ra ý cũng cực hay luôn!」

Nếu coi Veyron là quản gia, thì Zonda chỉ là hầu nam.

Cả hai đều là Quý tộc Quỷ, nhưng sự chênh lệch đẳng cấp lại quá rõ ràng.

Cùng phục vụ một chủ nhân nên quan hệ hai bên cũng tốt.

Chính vì thế nên Veyron mới để Zonda ăn nói với mình suồng sã như vậy.

「Ô...? Thế à, thế cái thằng mày có đủ giúp tao khỏi “dẹo” được không?」

Đáp lại Veyron,

「Tất nhiên là cái thằng này làm được chứ!」

Hắn ta tự tin trả lời.

Rồi,

「Em sẽ cho đại ca thấy! Năng lực mới của em.

Unique Skill『Hóa vũ khí [note9897] 』!!」

Hô lên, cơ thể hắn chuyển thành hình dạng một cây thương.

Lượng ma lực dày đặc của một Quý tộc Quỷ, tất cả ngưng tụ lại thành hình dạng một cây thương sáng loáng.

Năng lực này chỉ khả thi với dạng sống tinh linh như các Ác quỷ.

(Hehe, đại ca thấy sao? Veldora-sama mới nãy cũng vừa biến thành vũ khí xong!

Em học lỏm được đấy. Đại ca cũng hay học lỏm nên em bị ảnh hưởng à!)

Zonda thoải mái nói, nhưng vẫn nghe có gì đó phấn khích.

Thằng này...dám trốn việc đi xem Rimuru-sama đánh nhau....Veyron nghĩ, nhưng mà nó làm thế suốt nên cậu cũng chẳng quan tâm mấy nữa.

Cậu chuyển cây thương mình mới tạo ra về lại thành ma lực, túm lấy vũ khí mới do Zonda biến thành.

Kết tinh toàn bộ năng lượng của một Ác quỷ.

Bình thường, lúc nào toàn thân cũng phải được bọc một lớp ma lực để phòng ngự, nhưng dạng này cũng dùng cả số đó và chuyển toàn bộ thành hình dáng một cây giáo.

Chừng đó là một lượng ma lực dày đặc tới đáng sợ.

Graneet có thể cảm nhận được sự nguy hiểm của ngọn thương kia, mặt ông nhăn lại.

Rồi,

「Đừng nghĩ ta để yên cho các ngươi!! Hagun・Gekishin Resshou [note9898] !!」

Ông dùng hết sức bình sinh phát động tuyệt kỹ tất sát của mình.

Nhưng muộn quá rồi.

Nắm trong tay thanh quỷ thương Zonda trong tay, Veyron lấy toàn bộ ma lực của mình ra phòng ngự.

Việc tấn công là của Zonda rồi, nên cậu quyết định tập trung hết vào chống đỡ.

Nhờ thế mà mới xoay sở sống qua được đòn kết liễu của Graneet.

Dù bị tổn thương nặng nề, ít ra vẫn còn sống.

「Đến lượt bọn ta.」

Cậu nhẹ nhàng nói, rồi thi triển Hagun・Gekishin Resshou hoàn hảo bằng Unique Skill『Bắt Chước』.

Chuyển động thế nào, vận sức trong từng bước ra sao.

Chỉ trừ, thi triển với đẳng cấp sức mạnh vật lý của một Ác quỷ, sự khác biệt quá rõ ràng.

Vứt bỏ hết những suy nghĩ về đòn tấn công mà tự chính mình phải trở thành sức mạnh trong nó. Từ đó mới thi triển, mang theo năng lượng to lớn của một Quý tộc Quỷ.

Graneet muốn lao lên đánh chặn, ông quá quen với đòn thế này rồi; nhưng ông không đỡ nổi và bị chính nó hủy diệt.

Sức mạnh áp đảo khiến cơ thể Graneet tan vỡ gần như ngay lập tức, biến thành cát bụi. Không dừng ở đó, xung chấn chạy dọc boong tàu, cuối cùng là va phải rồi đánh chìm vài ba chiến hạm gần đó.

Thật lòng mà nói, nó không khác gì một phiên bản thu nhỏ của đòn tấn công từ Bạo Phong Chi Kiếm.

「Được đấy, Zonda. Lần đầu tiên tao thấy mày được việc.」

「Đại ca à, đừng ác thế! Lâu nay em vẫn được việc mà....」

Vẫn là kiểu nói chuyện gần gũi cũ rích ấy.

Trong lúc đó, Veyron đang vá lại chiếc áo đuôi tôm [note9899] nát bươm, cũng như những vết thương trên cơ thể cậu ta.

Nháy mắt cái đã lành như mới.

Đó chính là năng lực khiến các thể sống tinh linh mạnh mẽ như vậy.

Thế rồi, cả hai người quay về với người mà họ tôn làm chủ nhân, Ultima.

CHƯƠNG 181: DẦN TỚI HỒI KẾT

Hai chân bắt chéo, từ trên không, Moss ngồi quan sát trận chiến phía dưới.

Cậu ta trông nhỏ hơn bình thường, chỉ như một thằng nhóc chừng mười tuổi.

Ấy là vì cậu đang kích hoạt Unique Skill『Kẻ sưu tập [note10036] 』.

Một Skill rất đa năng, hầu như trong lúc nào cũng có ích.

Cậu thường dùng nó để tạo ra các nhân bản thu nhỏ của chính mình, reo rắc sự khủng bố tới mọi ngóc ngách, cơ bản là để sưu tập sinh mạng...

Nhưng lần này chỉ dừng lại ở mức để giám sát tình hình ở mỗi chiến hạm thôi.

Cơ mà....

(Ây chà, coi bộ đám mạnh tụ lại tàu chỉ huy cả rồi.....

Chán thế.

Cứ vậy thì thành ra là mỗi mình ta không được đánh đấm gì à.

Ái chà, mấy tên Quý tộc kia cũng có người thách đấu luôn hầy....

Đáng ghen tị đấy.

Mà, lão Kondou kia cũng cứng phết.

Ép được Carrera-sama phải chơi căng vậy mà vẫn đánh ngang được....)

Cậu giám sát hết mọi trận chiến, ghi lại không sót cái nào.

Dẫu sao cái cậu đang thhu thập cũng là thông tin cần thiết.

Đồng thời, cậu cũng không quên gửi những gì ghi được cho Diablo.

Cậu không để ý, nhưng Diablo đang làm người trung gian và gửi thông tin kia đi cho ai đó.....

Zonda mới nãy cũng ở đây, chứng kiến trận chiến của Chúa Quỷ Rimuru, nhưng nghe được tên đồng nghiệp là Veyron đang gặp nguy nên đã đi hỗ trợ hắn rồi.

Tận mắt mục kích sự phi phàm của Chúa Quỷ Rimuru-sama――thanh “Bạo Phong Chi Kiếm” ――thằng đó cứ tủm tỉm mãi, coi bộ trong nó mới bục ra cái gì đó, nhưng chắc cũng sẽ hữu ích cho Veyron.

Cậu đang nghĩ vẩn vơ thì,

(Kufufufufu. Moss, chúng ta vẫn đang thuận lợi. Còn tình hình con chuột kia sao rồi?)

Một lời nhắn từ Diablo.

(Ở đây cũng không có vấn đề gì ạ.

Nó coi bộ cũng có nhảy quanh một số chiến hạm rồi cố mò tới phương tiện dịch chuyển nhưng không thoát được.

Có kết giới can thiệp không gian các Thượng cấp Quỷ dựng lên nên dịch chuyển khỏi đây là bất khả thi ạ.

Có vẻ Shien đã làm khá tốt.)

(Vậy được rồi. Để nó chui rúc mãi cũng khó chịu lắm.

Mà, kiểu gì nó cũng sẽ bị mùi Hoàng Đế dụ tới tàu chỉ huy thôi.

Nó hình như cũng tìm đủ cách để lẩn rồi nhưng vô ích thôi.

Kufufufufu. Trừ tàu chỉ huy ra, còn lại phá hết đi.)

(Đã rõ. Vậy thì giờ tôi sẽ để các phân thân――)

(Khoan đã. Nghe lão Hoàng Đế xúc phạm Rimuru-sama chắc cô cấp trên của ngươi cũng bực bội lắm rồi đấy.

Để Testa lo thì hơn. Chắc cũng giúp cô ta xả giận được chút.)

(Gì ạ?! Không phải đang nói về Hoàng Đế sao?

Trước khi con chuột kia cắn mồi thì không thể để lão chết được.)

(Chà, chắc không sao.

Testa không phá nổi “Castle Guard” đâu.

Nhưng ta e là việc lần dấu con chuột kia sẽ bị ảnh hưởng.

Nên ngươi tìm cách để cô ta hạ hỏa rồi cho đầu óc bình thường lại nhé.)

(Hả? Ngài bảo tôi ạ? Cái gì vậy, vô lý quá!!)

(Ừ, ta bảo ngươi đó! Kufufufu. Vậy nhờ ngươi nhé!)

(Aa, lão ngắt rồi.

Nhìn sao cũng thấy Diablo-sama không giỏi đối phó với Testarossa-sama lắm...)

Bất giác nghĩ, Moss thở một hơi thật dài.

Tính tình ôn hòa nhưng mà ác quá.

Nhưng với các Quỷ Vương thì có khoan dung hơn.

Cơ mà riêng cấp trên của Moss là Testarossa thì anh ta lại có vẻ cẩn trọng quá.

Mà, chắc cũng chẳng có lý do gì phải thế, có khi là Moss tưởng tượng ra cũng nên.

Ngắt dòng suy nghĩ lan man bằng cái thở dài “Hầy”, Moss liên lạc với Testarossa. Cậu nói cô hãy phá hết các chiến hạm nhưng chừa lại tàu chỉ huy.

(Cứ để ta. Ta sẽ cho chúng thấy cái giá phải trả khi giám xúc phạm Rimuru-sama!)

Nghe là thấy cô bực bội thế nào rồi, mặt Moss nhăn lại.

Lỡ đâu con chuột kia bị thui luôn thì sao? Cậu thoáng quan ngại về chuyện ấy, nhưng mà dù thế thật thì cũng chẳng sao.

Nghĩ vậy, cậu gọi hết các phân thân về.

Trừ một thiểu số ở lại phương tiện dịch chuyển trên mỗi thuyền, các phân thân còn lại đều đã quay về.

Cùng lúc đó, trận chiến trên các chiến hạm cũng dần kết thúc.

Zonda hớn hở đi hỗ trợ đã giúp Veyron hết mức bằng cách tự biến thành vũ khí.

(Uhm, đúng như dự đoán.)

Coi chiến thắng của đồng bạn không khác gì chuyện thường ở huyện, cậu tiếp tục để ý con chuột kia.

Rồi số ít các phân thân còn lại tiếp tục nhận lệnh cản trở các ma pháp sư để can thiệp vào ma pháp phòng ngự của họ.

Dù ít dù nhiều thì làm suy yếu lớp kết giới đa tầng cũng sẽ hỗ trợ cho Testarossa.

Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Gần một nửa số chiến hạm quanh tàu chỉ huy――đâu chừng sáu chục cái――bị một con rồng lửa cho lên đường. [note10037]

Chúng bị phá hủy do nhiệt năng quá lớn của ma pháp diện rộng―― “Bộc Viêm Sủng Liên Hoàn Diệt Phá [note10038] ”.

Các chiến hạm bị suy yếu do Moss nhúng tay tất nhiên sẽ không chịu nổi mà bị đốt thành hư vô trước ma pháp cực đại ấy.

Vậy là trừ bỏ các chiến hạm đã bị thâu tóm, chỉ còn mình tàu chỉ huy đang chở Hoàng Đế là còn trên không.

Moss đã dò được vị trí của con chuột, xác nhận rằng nó đã lên tàu chỉ huy.

Cùng lúc ấy, ma pháp trận dịch chuyển trên các chiến hạm đã bị chiếm cũng được các phân thân xóa bỏ.

Mọi thứ đều như chỉ thị.

Như vậy, kế hoạch tác chiến đang dần dịch tới pha cuối.

-------------------------------------------

Ultima chỉ đơn thuần là đang tận hưởng trận chiến với Damrada.

Sức mạnh của hai bên khá ngang, nên chiến thắng lúc này không phải thứ dễ dàng mà phân định.

Ít nhất lúc đầu là vậy.....

Nói tới ma pháp, là một Ác quỷ, cô đã quá thành thục nó rồi, muốn làm gì cũng được.

Nhưng với năng lực nhận được, xét về sự hiệu quả thì Damrada bỏ xa cô vài bước.

Chất lượng ma lực thì khác, nhưng chỉ số lượng thôi thì Ultima ăn đứt.

Vậy mà Damrada, tập trung hết mọi đòn thế vào một điểm duy nhất, có thể đẩy lui hết các đợt tấn công của Ultima.

Nếu là thế, cô định sẽ dùng một chuỗi tấn công liền nhau, nhưng đáp lại cũng là một loạt đòn tấn công liên hoàn mang sức mạnh tương đương, mỗi cái trong số đó đều mang theo hiệu ứng của『Đại Hành Giả』, một lần nữa đẩy lùi hết đợt công kích của cô.

Ông ta quá lão luyện, là định nghĩa chính xác cho từ chuẩn mực.

Tuy nhiên, tự thân Damrada cũng biết rằng ông đang bị dồn vào thế bí.

Ông không muốn xuống tay, vì mỗi lần xuất bài là mỗi lần ông cảm nhận rõ ràng Ultima như đang hút lấy nó, càng ngày càng mạnh hơn.

(Tệ thật. Nếu cứ thế này mình thua mất.)

Tình hình đang cực kì căng thẳng.

Người thứ ba nhìn vào ắt sẽ ngỡ rằng hai bên cân sức.

Tuy nhiên, vì ban đầu đang ngang nhau, nên nếu có một bên lớn mạnh hơn thì cán cân sẽ lệch ngay.

Thế rồi,

「Aha! Ta cũng bắt đầu hơi hiểu rồi đấy!」

Ultima hớn hở reo lên khi 6 cặp――12 chiếc――cánh đen tuyền dang rộng, đồng loạt bắt đầu công kích Damrada. [note10039]

Dùng chính những chiếc cánh ấy để tấn công ông.

Chúng không như chiếc roi lửa bất ổn kia mà những đòn tấn công đó đều cực kì mãnh liệt, mang trong đó sức mạnh tinh thuần.

Damrada lấy hết sức, cố đánh bật nó đi.

Làm được rồi! Thế nhưng mới chỉ thở phào được chốc lát,

「Tử độc băng quyền [note10040] !」

Cô bé đâm xuyên bụng Damrada.

Nắm tay cô bọc trong ma lực, Ultimate Skill『Vua Độc Samael』cũng được kích hoạt, ngưng tụ lại thành những chiếc vuốt màu tím trên cả năm đầu ngón tay.

Sức mạnh ấy dễ dàng xé tan lớp phòng ngự của Damrada, chiến thắng đã trong tầm với rồi.

「Ughf!」

Damrada thổ huyết, gục ngay tại chỗ.

Nhưng bằng chút ý chí sót lại, ông thầm thì,

「Đồ ngốc, cái đó mà là ‘băng quyền’ à, phải là ‘quán thủ’ chứ.... <Minh họa dưới cùng>

Nhưng đánh rất hay...đẹp lắm....

Cứ gọi nó là “Hồng Xà Tử Độc Thủ [note10042] ” đi, ha.....」

Nói đến đó, ông sập hẳn xuống.

Ông ngửa mặt lên bầu trời, ngẫm lại về cả cuộc đời mình, nụ cười chua chát nở trên môi, vương vấn niềm hối tiếc.

Bệ Hạ――

「Damrada, lần này có lẽ sẽ là lần cuối của trẫm.

Trẫm đã mệt mỏi lắm rồi.

Cố trấn áp『Vua Chính Nghĩa Michael』thì cũng có giới hạn của nó.

Ngẫm mới thấy, “chính nghĩa” tuyệt đối cũng chẳng khác “tà ác” là bao.

Thứ chính nghĩa mà ai ai cũng cùng công nhận dẫu sao chẳng hề tồn tại....

Vậy nên khi trẫm vẫn còn là chính mình, nghe lệnh trẫm.

『Hãy tìm cho bằng được kẻ có thể đánh bại ta!!』

Nếu trận này với Guy mà trẫm thua, thì trên cõi đời này sẽ không còn ai đủ sức trấn áp 『Vua Chính Nghĩa Michael』điên loạn này nữa.

Phải nhờ đến khanh trẫm cũng đau lòng lắm.

Trẫm thật hổ thẹn không giữ nổi lời hứa với Tinh Vương Long Veldanava, nhưng....

Chắc sang thế giới bên kia trẫm sẽ xin lỗi lão sau vậy.

Đây là thánh chỉ.

Tìm ra người đánh bại được trẫm, rồi phá hủy『Vua Chính Nghĩa Michael』đi!!」

――Thần xin người thứ lỗi.

Thần không thể phụng chỉ người được rồi.....

.

Hối tiếc.

Ấy vậy mà vẫn thấy thanh thản là sao.

Muốn tìm ra người có thể giết nổi bệ hạ, ông đã phải lao tâm khổ tứ biết bao nhiêu.

Guy sẽ không động tay.

Gã Chúa Quỷ đó quá cứng nhắc, hắn sẽ không bao giờ làm chuyện ngoài dự định của mình.

Vậy nên khi Hoàng Đế ban chỉ, Damrada đành rời Hoàng Đế mà bắt đầu làm nhiều chuyện trên khắp thế giới.

Cuối cùng cũng tìm được vài kẻ phù hợp.

Kagurazaka Yuuki và Chúa Quỷ Rimuru.

Chúng còn tồn tại là mầm mống hỗn loạn còn đó, nhưng chính chúng cũng là những tia hi vọng mong manh.

.

Sau trận chiến này thì muốn sống mái với Guy cũng không nổi nữa rồi.

Đã tới nước này thì có muốn tái thiết lại cũng bất khả thi. Hoàng Đế Rudra cũng không còn đủ sinh lực để chờ thêm thời cơ nữa.

Ông mang ý chí quật cường, áp chế và thậm chí còn điều khiển được Ultimate Skill『Vua Chính Nghĩa Michael』.

Thân phàm xác tục của một nhân loại, nhiêu đó là gánh nặng quá đau đớn cho Rudra vượt xa bất kì thứ gì người ta tưởng tượng ra nổi. Vậy mà bấy lâu nay ông vẫn cam chịu nó.

Ông có một lý tưởng, ông muốn thống nhất cả thế giới này, muốn khai sinh ra nền hòa bình cho tới vĩnh hằng.

Ước mơ không còn xung đột và nghèo đói, nhân loại có thể an cư lạc nghiệp.

Lần đầu chạm mặt Veldanava, chị gái Lucia của Rudra đã hứa, thề rằng sẽ kề bên Hoàng Đế Rudra giúp ông lập nên một quốc gia thống nhất.

Thế nhưng ước mơ ấy rồi cũng sẽ vào ngõ cụt mà thôi.

Đã như vậy, việc họ cần làm là phải ngăn cơn cuồng nộ Ultimate Skill Veldanava đã trao cho ông,『Vua Chính Nghĩa Michael』lại.

Bị chính năng lực từ người bằng hữu đục phá, thật là mỉa mai tới cùng cực.

Trước khi Rudra thực sự suy sụp, Damrada phải hoàn thành ý chỉ của người, vậy mà.....

Sứ mệnh của ông có lẽ, đã thất bại rồi.

Bị Ultima đánh bại, và cũng bỏ mạng luôn tại đây.

Vậy nhưng ông vẫn tin rằng đây chưa hẳn là viễn cảnh tồi tệ nhất.

「Bệ Hạ..... Rudra-sama, xin hãy giết (giải thoát) cho ngài....

Ta có thể nhờ ngươi không...?」

「....Ờ, cũng được. Đằng nào ta cũng định giết lão.」

Nghe Ultima trả lời, Damrada nhẹ nhõm bớt, thật thanh thản, tâm can ông như được siêu thoát.

「Hãy lấy đi, linh hồn ta.... Ta sẽ truyền lại cho ngươi kỹ thuật ta đã mài rũa bấy lâu nay....

――Bệ hạ....Thần tới với người đây........」

Vừa xong là lời trăng trối của ông.

Damrada, trút hơi thở cuối cùng rồi chìm dần vào giấc ngủ ngàn thu.

Người đàn ông từng là tể tướng của Vương Quốc Nasca, người bạn tâm giao của Hoàng Đế nhất thống Rudra・Nam・Ul・Nasca. Cuộc đời thật dài của “Quyền Thánh” Damrada cuối cùng cũng đã hạ màn.

「A-ah, chán thế. Hạch tâm của lão mất tiêu rồi.

Còn ngay khi mình định đem dâng cho Rimuru-sama nữa mới chán chứ....」

Chán nản nhìn, Ultima dùng những tua lửa đen hấp thu cơ thể cùng với linh hồn đã chuyển thành năng lượng của ông.

Toàn bộ kỹ năng và sức mạnh Damrada đã trui rèn cả đời được truyền hết vào trong cơ thể Ultima.

Vậy là trận đấu của Ultima và Damrada đã tới hồi kết.

Cuộc đời của một “Quyền Thánh” kết thúc, nhưng lại là thời khắc một “Quyền Thánh” khác khai sinh.

Damrada trong giây phút cuối đời đã để lại sức mạnh tối cực cho một trong những Ác quỷ mạnh mẽ và tà ác nhất.

Khi truyền lại ông không để ý chuyện ấy, nhưng có khi với ông đó mới là chuyện đáng mừng.

Hay có khi, ông lại vui vì còn có người thừa kế những kỹ năng của mình cũng nên.

Dẫu sao thì Damrada cũng đã không còn, vậy nên chẳng có cách nào ta biết được.

---------------------------------------------

Carrera mới mất một cánh tay, tình trạng hiện giờ của cô đang quá sức ngặt nghèo.

Có năng lực chuyển đổi sự cuồng bạo của bản thân thành sức mạnh, cô có thể giải phóng ra thứ năng lực kinh người, nhưng gã đàn ông trước mặt cô đây chẳng khác nào bức thành chắn ngang lối.

Kondou cũng vậy, ông đã tính nhầm.

Lúc nào thì kẻ thắng cũng là vua, nếu đã phải mặc tới bộ quân phục của ông rồi mà còn thua thì chẳng còn gì để biện hộ nữa.

Đã khoác nó lên mình nghĩa là ông sẵn sàng dốc hết mọi thứ. Dẫu đối đầu với ông là một kẻ địch hùng mạnh thì ông cũng sẽ không đụng tới nó, trừ khi đánh giá hắn phải mau chóng bị diệt trừ.

Vậy nhưng sau khi đã bắn nhiều viên Xóa Bỏ để phá hủy lớp kết giới của ả, rồi bị nã hàng loạt viên Hoại Tử thẳng vào người, ả vẫn còn sống nhăn mà lao thẳng vào Kondou.

Nói cách khác, ả này là một “mối họa” ở mức tới Kondou cũng không thể dễ dàng mà đối phó được.

(Hầy. Giá mà mình còn viên Phán Quyết [note10043] ....)

Ông nghĩ bụng, nhưng mà chỉ nghĩ không thì cũng chẳng được gì, ông lại bắn ra thêm một viên Xóa Bỏ nữa,

Còn về viên Phán Quyết, nó là lá bài tẩy của ông nhưng mỗi ngày chỉ dùng được một lần, nhưng vậy cũng có nghĩa nó là cú mạnh nhất ông có.

Tuy nhiên trước đó ông đã phải dùng để làm suy yếu Veldora nên ít nhất ông phải đợi đến khi hết giới hạn, vậy nên có lấn cấn về nó thì cũng chẳng được gì.

Đấu với Ác quỷ Carrera kia, Kondou nằm cửa trên về chiến thuật cũng như khả năng vận dụng năng lực, nhưng lại bị mức năng lượng quá ngưỡng của ả ép về thế cân bằng.

Trong trận này, Carrera đã phải chịu hàng loạt phát bắn nên mạch ma lực lộn tùng phèo hết cả, và trong đó một viên Xóa Bỏ mà Kondo bắn ra đã xóa đi một cánh tay của cô khiến nó còn chẳng có cơ hội để phục hồi.

Và ngay lúc đấy thì Carrera lại tiếp tục ăn trọn thêm một phát Xóa Bỏ toàn lực nữa, gọt đi mất nửa bụng trái của cô.

「Tên khốn.....!!」

Carrera gào lên, dùng tay phải còn lại bịt lấy cái lỗ to tướng trên hông.

Bình thường thì thương tích có thế này cô không thèm quan tâm thì nó cũng tự phục hồi, nhưng do hiệu ứng phải chịu từ Hoại Tử nên năng lực đó không hoạt động nữa.

Từ lúc thấy tay trái không mọc lại, cô đã nhận ra tình cảnh gay go thế nào.

Lấy trí thắng lực là như vậy.

Tới thế này rồi thì một Carrera đang bị cơn đau toàn thân tra tấn lại càng thấm thía.

Chỉ mạnh thôi thì cũng chẳng làm gì.

Khi đối đầu với những kẻ cao tay thực sự, người ta phải hết sức thuần thục những gì mình có, phải tới mức giống như việc cô dùng ma pháp, phải không khác gì hít thở mới được.

Nếu chỉ nói tới sức mạnh thuần túy không thôi thì Carrera áp đảo hoàn toàn.

Nhưng nếu là về tinh thần thì kém xa.

(Cứ thế này, thua mất....?

Tức là....chết hả?

Ác quỷ chúng ta.... mạnh nhất cơ mà...

Ta, Quỷ Vương, lại vậy sao?)

Cô sẽ không bao giờ thừa nhận chuyện ấy.

Mà trên hết cô sẽ trái lệnh chủ nhân đáng kính của cô, Chúa Quỷ Rimuru.

Nếu là vậy, cô sợ dẫu có dâng cả vạn cái mạng mình cũng không rửa đi được sự bất kính này.

Cô không ngại chết, mà chỉ ngại trái lệnh Rimuru thôi.

「Ta không cam lòng!」

Hét lớn lên, cô tự xóc lại quyết tâm, ép bản thân phục hồi lại phần bụng và tay trái.

Dùng cả hai tay cùng lúc kích hoạt Ultimate Skill『Vua Hủy Diệt Abaddon [note10044] 』, ánh sáng đen và trắng trùm lấy không gian quanh Kondou và Carrera.

Lượng ma tố khủng bố bị chuyển hết thành năng lượng, dư trấn đủ mạnh để thổi bay cả Carrera và Kondou.

Carrera tập trung ý chí, cố kiểm soát nguồn năng lượng kia.

Còn Kondou, ông đang muốn phun ra câu ‘mày đùa tao à’.

Lúc đó nếu ông tấn công Carrera và gián đoạn lúc cô đang tập trung thì e là năng lượng trên tay cô mất kiểm soát mà bùng nổ thì đi cả chiến hạm này mất.

Nhỡ chẳng may ông không qua khỏi thì sợ là Hoàng Đế cũng sẽ bị liên lụy.

Những chiến hạm xung quanh đều đã bị hủy hết, tàu chỉ huy là cái duy nhất còn lại nên ông không thể bất cẩn được.

Ông khó chịu nghiến răng lại, thế cờ chỉ trong khoảnh khắc đã đảo chiều.

Mà hậu quả thế này cũng không thể đổ cho Kondou được.

Rất đáng khen, ngay tức thì nén lại được luồng ma lực không biết phun ra từ đâu, có thể đưa tình thế đến mức này, đủ để thấy được khả năng『Thao túng ma lực』chuẩn xác của Carrera.

Làm được như vậy vì cô là Carrera, một trong bốn Quỷ Vương, mức năng lượng cao thứ hai chỉ sau Diablo, luôn hãnh diện với khả năng kiểm soát chính xác của bản thân.

「Ta sẽ hủy diệt ngươi. Tan biến đi! “Abyss Annihilation [note10045] ”!!」

Thứ vật chất bị gọi lên từ địa ngục, dòng cuộn xoáy của thứ năng lượng đối nghịch với tinh linh.

Đây chính là ma pháp tối thượng của Carrera.

Nhờ dùng Ultimate Skill『Vua Hủy Diệt Abaddon』mà cô mới biết được đây chính là ma pháp công kích tối ưu.

Kondou mau chóng phân tích tình hình và hành động, kích hoạt Ultimate Skill của ông,『Kẻ Hành Quyết Sandalphon』.

Nhắm thẳng Kondou, ma pháp ấy hủy diệt mọi thứ trên đường nó lao tới.

Ông cũng biết vậy.

Cứ thế này thì nó sẽ bay thẳng tới cầu tàu sau lưng Kondou mất.

Vậy nên để tránh nơi đó bị dính vào, ông phải chống lại nó và cố áp chế được nguồn năng lượng kia.

Ông hạ quyết tâm.

Dẫu cho người có bị dính đòn trực diện thì Hoàng Đế Rudra đang trên boong tàu ắt vẫn sẽ an toàn. Vậy nên bảo vệ tàu chỉ huy này cũng đồng nghĩa với việc bảo vệ cho Bệ hạ.

Vậy nên Kondou, tận dụng Sandalphon, cố kháng cự lại sức hủy diệt, nhưng....

“Abyss annihilation” là ma pháp tối cường của Carrera, sức mạnh của nó còn vượt quá cái gọi là “áp đảo”.

Dù ông được vũ trang tới tận răng, bọc trong lớp giáp cấp God đã được đẩy tới tận cùng tiềm lực thì Kondou vẫn cảm nhận được cơn đau dữ dội xuyên thấu thân xác.

Cũng nhờ nó mà Kondou vẫn sống.

Kết quả đó là do có lớp giáp cấp God được dùng đồng thời với『Kẻ Hành Quyết Sandalphon』.

Nhưng không phải là ông vẫn bình yên vô sự, mà thương tích đầy mình, mấp mé đứng không nổi.

Tuy nhiên nhờ đó mà cầu tàu vẫn còn nguyên vẹn.

Ông thở phào.

Kondou tả tơi quay về phía Carrera.

「Nhà ngươi, ăn gian quá――」

Lần đầu tiên thấy ông bộc lộ cảm xúc.

Carrera hình như có chút thỏa mãn với những lời ông nói,

「Aa, cũng là dĩ nhiên. Dù sao thì bọn ta vẫn là chủng tộc mạnh nhất cơ mà.

Nhưng mà ngươi cũng quá gian lận đấy thôi?」

Cô cười đáp lại.

Với Carrera, đó chính là lời khen ngợi quý giá nhất rồi.

Rồi cô lại cẩn thận chuẩn bị tâm thế.

Trên người Kondou toàn thương tích.

Nhưng Carrera cũng đã trọng thương, nặng hơn nhiều so với vẻ ngoài.

Cả hai thầm công nhận người kia, vận hết từng giọt sức cuối chuẩn bị cho hiệp sau cùng.

------------------------------

(Băng Quyền:

Kết quả hình ảnh cho 崩拳 [/images/images/image-30.jpeg]

Quán thủ:

Kết quả hình ảnh cho spear hand [/images/images/image.gif])

CHƯƠNG 182: NGUYỆN VỌNG ĐƯỢC KẾ THỪA

Kondou và Carrera.

Tất cả những gì họ vin vào để đứng được tới giờ chỉ còn quyết tâm và lòng tự tôn.

Quyết tâm không bao giờ gục ngã khi trên mình đang là bộ quân phục của ông, lòng tự tôn mang trong mình sức mạnh loài Ác quỷ của cô không cho phép thất bại.

Thế nhưng cả hai đều đã tả tơi lắm rồi.

Kondou hất “Abyss Annihilation” đi, đổi hướng được thành công dòng chảy năng lượng trong đó.

Lần tới, ông sẽ còn làm được hoàn hảo hơn nữa, thậm chí có thể cơ thể ông cũng sẽ không phải chịu thêm tổn thương.

Đó là nói lần tới chứ không phải lần vừa rồi.

Trước ma pháp như chính hiện thân của hỗn mang kia mà còn đứng vững đã đủ cho người ta thấy sức mạnh thuần túy từ ý chí của ông như thế nào rồi.

Bất chấp việc ông phải chịu hậu quả là sinh lực bị hút cạn, không bắn ra nổi được viên đạn nào nữa.

Nói cho dễ hiểu, ông chẳng còn đủ sức mà ăn miếng trả miếng thêm được.

Không cần phải nói, ông vẫn chưa hạ thế. Nhưng lúc ấy, dù có là loại đòn tấn công đơn giản thế nào ông cũng sẽ không chịu nổi, dính một cú trực diện cũng đồng nghĩa thất bại tại đây.

Kondou giờ đang lâm vào tình cảnh như vậy đấy.

.

Còn Carrera cũng chẳng khá khẩm hơn Kondou là bao.

Cả hai tay của cô do sử dụng “Abyss Annihilation” nên đều đã không còn.

Không kiểm soát được năng lượng của bản thân do nguồn năng lượng đối nghịch với tinh linh trong đó, phản ứng trung hòa diễn ra khiến cả hai tay cô bị phân rã.

Cảnh tượng thật quái dị, cô vẫn đứng thẳng người dẫu cho vô số phần trên cơ thể cô đã đi đâu mất.

Cô vẫn là một thể sống tinh linh.

Vậy nên dù hình hài này có nát như tương cô cũng sẽ không gục ngã.

Sáu cặp cánh, giờ chỉ còn hai, níu giữ thân trên không rụng xuống.[note10104]

Lượng ma lực trong cô thì vẫn dạt dào lắm, nhưng muốn dùng cũng chẳng được vì mạch ma lực đứt cả rồi.

Hồi phục được hết chỗ này phải ngốn hàng đống thời gian, đang đánh nhau thì chẳng mò đâu ra chừng ấy được.

Vậy nhưng Carrera vẫn đối mặt với người kia, chuẩn bị tâm thế cho màn phân định.

.

Vài người đang đứng đó quan sát trận đấu của Carrera.

Trong đó có Hoàng Đế Rudra, Thiếu Tướng Xam’d cùng các thuộc hạ, thêm cả một vài ma pháp sư cao cấp.

Lớp phòng ngự của Hoàng Đế là bất khả đột phá, nhưng những người ở đây không thể lấy đó mà chủ quan được, họ tất bật duy trì và nâng kết giới phủ toàn bộ từ sàn tàu đổ lên.

Lý do vì mọi chiến hạm khác đã rụng cả nên chiếc tàu này giờ không khác gì đường sống của những người ở đây.

Họ đã cố bắt về Đế Quốc để gọi cứu viện, nhưng mọi liên lạc đều bị ngắt vì nghẽn tín hiệu.

Quá rõ là do lũ Thượng Cấp Quỷ đang bao vây nơi này làm, thế nên họ nghi ngờ rằng cả ma pháp dịch chuyển cũng bị gây nhiễu.

Đường lui đã bị chặn hết, muốn rút xuống các chiến hạm đang dưới biển cũng không khả thi.

Tình hình đến thế thì nước cờ hay nhất chỉ còn cố bảo vệ con tàu này thôi.

Nhưng mà,

「Thưa ngài Xam’d, nếu thứ năng lượng hủy diệt như vừa rồi dội phải chúng ta thì sẽ không chịu nổi đâu ạ.」

Một ma pháp sư cao cấp báo lại cho Xam’d.

Ý ngươi là cái nào trong cả đống vừa rồi thế......Xam’d cũng muốn nói vậy lắm.

Vì bất kì cái nào lũ Ác quỷ kia phọt ra cũng đều ở mức độ vô lý hết.

Nhưng ông vẫn hiểu ý người ma pháp sư.

Khá chắc là đòn tấn công từ Chúa Quỷ Rimuru lúc đánh với Chước Nhiệt Long Velgrynd.

Cả ma pháp công kích ả Ác quỷ đánh với Trung Úy Kondou đang dùng hay cú quét thương của tên quỷ quản gia ấy đều như không thuộc thế gian này, nhưng đòn tấn công của Chúa Quỷ kia thậm chí còn mang thứ sức mạnh đáng khiếp tưởng như không thể tồn tại được.

Những cái khác cũng rất mạnh, nhưng cú đó mới là lý do chính.

「Đừng nói thế. Tới nước này rồi thì cứ hoàn thành nhiệm vụ được giao đi...」

Tinh thần vẫn kiên định, Xam’d động viên thuộc cấp của mình.

Họ phải bảo vệ Hoàng Đế, thoát được chỗ này. Sau đó sẽ hội quân với tiếp viện đang trên đường tới rồi vực lại tình hình.

Tự ông cũng thấy kế hoạch đó nó phi thực thế nào, nhưng cũng chẳng còn cách khác.

Đây là kế hoạch duy nhất họ có, chẳng còn gì gọi là kế hoạch B cả.

Rồi, một người đàn ông tới trước mặt Xam’d đang bối rối.

Như thể vừa từ chỗ nào nguy khốn lắm chạy về, hắn ta thở khò khè. Bộ giáp trên người đã hư hại nhiều chỗ, có lẽ mới qua một trận kịch chiến.

「Bệ Hạ, Bệ Hạ có sao không?」

Xam’d nhận ra người đàn ông này, hắn là trưởng đoàn của Ma thú quân đoàn, Gradim.

Có hơi bẩn, nhưng bộ giáp cấp God lấp lánh kia thì không lẫn đi đâu được.

Ông ta lo lắng như vậy hẳn là do trận chiến đã khiến ông kiệt quệ.

「Ô kìa, Gradim-dono! Ngài còn sống!?」

Xam’d có nhận thấy lượng ma lực khổng lồ được giải phóng dưới đó, lúc ấy nó là thứ khai cuộc trận chiến của Ma thú quân đoàn với lũ Ác quỷ.

Vì sau đó các Ác quỷ kia bay lên chỗ họ nên ông không hị vọng Gradim còn sống nữa.

Trong vô vàn người đồng chí ngã xuống, chỉ cần có một người sống sót thôi là đủ cho một sai sót nhưng mừng vui khôn tả rồi.

「Ừ, cũng xoay sở được. Ta cứ ảo tưởng rằng chúng ta là vô địch; vậy mà kẻ địch lại quá ư hùng mạnh.」

「Không trách ngài được. Chúng quá mạnh so với mức năng lượng chúng ta ước tính.

Thậm chí còn có nhiều Quý tộc Quỷ ở đây nữa.

Mà chúng còn toàn những tên hạng cao mới chết chứ.....

Ả đang đánh với Kondou-dono kia chắc chắn phải là một trong những kẻ mạnh nhất rồi.」

「Ác quỷ đánh với ta cũng vậy.

Thiếu chút nữa không kịp dịch chuyển về đây.

Được hiến dâng sinh mạng của mình là vinh dự lớn lao của mọi người lính, và ta cũng tin điều ấy.

Nhưng Bệ Hạ chưa bình an thì ta chưa thể nhắm mắt được.

Ít nhất ta phải đưa được người đến nơi an toàn....」

「Đúng là thế....

Nhưng mà, giờ ta còn biết làm gì đây....」

「Đừng bỏ cuộc! Ta sẽ bảo vệ cho Hoàng Đế, ông có thể tăng tốc chiến hạm tối đa được không?

Chúng ta phải đột phá ra ngoài lớp kết giới can thiệp không gian của lũ Quỷ.

Nếu thành công thì có thể dùng lại thiết bị dịch chuyển mà?」

「Tôi hiểu....Nhưng chỉ một chiến hạm đơn độc muốn xuyên qua được là rất khó....

Nhưng phải vậy thôi....」

Xam’d liếc nhìn Hoàng Đế Rudra, hạ quyết tâm.

Hoàng Đế mới từ lúc nãy đã bất động, như thể người đã mất hết ý thức.

Họ vẫn chưa xây xước gì nhờ Skill của Bệ Hạ, nhưng ngày càng nguy cấp hơn rồi.

“Castle Guard” của Ultimate Skill『Vua Chính Nghĩa Michael』là một kết giới tuyệt đối. Tuy nhiên nó cũng cần một số điều kiện nhất định mới kích hoạt được.

Chỉ một số ít Cận Vệ Hoàng Gia được chọn mới biết chúng là gì.

Nhưng mà có vậy thì Xam’d vẫn tin rằng dẫu có chuyện gì xảy ra thì Hoàng Đế vẫn bình an vô sự....

Tuy thế trực giác của một ma pháp sư cao tay như ông không cho là vậy.

Không thể nào. Một Skill tiện lợi như vậy là quá....

Và nhìn cách Kondou cố bảo vệ chiến hạm này bằng cái giá là chính thân thể ông càng bổ trợ cho giả thuyết rằng nó phải có khuyết điểm đâu đó.

Nếu cứ thế này, thì cả Bệ Hạ cũng liên lụy mất.

Nên bây giờ họ phải hành động ngay.

「Vậy nhờ ngài, Gradim-dono!」

Xam’d hô lên, tiến về chỗ cầu tàu cùng người của ông để chuẩn bị cho chiến hạm di chuyển.

Gradim――Không, nói đúng ra là thứ trông như Gradim――cúi chào thật sâu khi Xam’d đi khỏi đó.

Dưới lớp mũ giáp che đi gương mặt nó, ngoác ra một nụ cười.

--

--

--

Trận đấu giữa Kondou và Carrera vẫn đang tiếp diễn.

Đôi bên đã không còn dư ma lực mà dùng nữa rồi, nên đành phải phải lao vào mà đấm nhau vậy.

Liên tiếp gạt những đòn hiểm sau đó đáp trả bằng một cú tương đương.

Kondou đã dùng gần như cạn sạch ma lực, một tí chút còn lại ông đưa cả vào trong khẩu súng thần cấp của ông――Kẻ hành quyết Sandalphon――.

Cùng lúc, một tay của Carrera đã kịp mọc lại.

Cô tập trung hết chỗ ma lực còn sót vào nắm tay độc nhất ấy.

Thậm chí phần ma lực dùng để phòng ngự cũng đã kiệt quệ, toàn thân cô giờ đầy sơ hở.

Với Kondou thì đây đáng nhẽ là lúc ông phải rút lui rồi.

Với Carrera, đây là phút giây nhục nhã nhất đời cô.

Nhưng bằng cả lòng tự tôn, nó cũng là trận chiến tuyệt nhất từ trước tới giờ.

Carrera lấy đó làm thỏa mãn, cô siết nắm tay lại.

Thương tích trên người nhiều tới không tưởng, chuyển động cơ thể với hai người họ chỉ dựa vào độc ý chí mà thôi.

-

Thứ nhìn giống Gradim quan sát hai người đánh nhau thật chăm chú.

Kondou đúng là thể loại siêu nhân; sắp chết tới nơi rồi mà chuyển động vẫn không chút lù đù.

Cả con ả tên Carrera kia nữa, chỉ có một tay mà vẫn đón đỡ được hết mấy đòn tấn công của lão.

Mà thứ ả phải quan tâm cũng chỉ có khẩu súng kia thôi.

Trông thì tưởng là lâu lắm rồi, nhưng thực chất mới vài giây trôi qua.

Cơ thể thứ đó chuyển động, giờ nó lại đang xem xét tình hình bên ngoài.

Đúng như kế hoạch, Xam’d đang bận dồn toàn lực đột phá kết giới can thiệp không gian do đám Thượng cấp Quỷ dựng nên.

Mặt cười ngoạc, thứ nhìn như Gradim ấy bắt đầu hành động.

Bàn tay bọc giáp của nó đâm vào ngực Kondou.

Cùng lúc, một viên pháo năng lượng bay tới Carrera.

Đòn tấn công vào Kondou rõ ràng là chết người.

Carrera không còn động đậy.

Nó đạp Kondou đang thổ huyết ra, giật lấy trái tim ông, cho vào miệng.

「Guhahahaha!!

Kẻ mang danh mạnh nhất Kondou đã bị hạ bệ đây! Cuối cùng thì bố mày [note10105] mới là đỉnh nhất!」

「Gu-hha.....Đồ khốn.........Mày không phải.......Gradim........」

Trước mặt Kondou đang ói máu,

「Đừng nhét tên yếu nhớt đó ngang hàng với tao. Mà bố mày đang bận nên chào nhé!!」

Nó mỉa mai trả lời,

Rồi dồn năng lượng vào hai lòng bàn tay, chỉ về tầng kết giới trước mũi chiến hạm――

「Remove Blast [note10107] !!」

――rồi tấn công.

Đòn tấn công đó được chồng thêm hiệu ứng xuyên phá kết giới từ Skill của Trung Úy Kondou.

「Guhahahahaha!! Nhìn thứ sức mạnh này đi Kondou.

Sắp chết rồi ngươi vẫn còn hữu dụng cơ đấy.

Ta sẽ chăm sóc cả Hoàng Đế nữa. Ngươi khỏi lo nhé.

Mà đừng có lo gì nữa cả――Chết đi!!」

Nó bắn một loạt pháo năng lượng vào hai người đang gục dưới sàn.

Rồi vội vàng quay về chiến hạm.

Nó muốn xác nhận xem hai kẻ kia có chết thật chưa, nhưng cả đống Ác quỷ đang tới đó.

Mà quan trọng hơn là kết giới sẽ sớm bị dựng lên lại.

Vậy nên ưu tiên số một của nó là lẩn đi, đám kia chết hay chưa thì số hai là cùng.

Thứ đó mau chóng quay về cầu tàu, xóa hết dấu vết.

--

Mắt Kondou lờ mờ khép lại, ông đổ xuống sàn.

Vậy ra đây là cái kết của ông, cơ thể ông không chịu nổi nữa rồi.

(Thật thảm hại mà――)

Ông tự nói với mình.

Cuối cùng, ông vẫn chưa hoàn thành được gì cả.

Tổ Quốc không bảo vệ được, làm tròn lời hứa với Hoàng Đế cũng không.

――Làm bạn với ta đi, Tatsuya!

Ah.....Lời ta hứa với ông đã không thành rồi.

Ta không chịu nổi cảnh ông bị dày vò, mà cũng chẳng xoa dịu được cho ông――Ta chẳng làm được gì hết.

Đến cả lời hứa giải phóng cho ông, ta cũng không làm nổi.....

――Ta đã yêu cầu Damrada như vậy, và với cậu bây giờ ta cũng sẽ yêu cầu như thế, Tatsuya.

Tới khi ta vỡ nát, đừng chần chừ, hãy giết ta đi; Ta cho phép mà.

Cậu không bao giờ được để cho『Vua Chính Nghĩa Michael』hóa điên.

Thứ đó sẽ coi mọi thứ trên thế gian này đều tội lỗi.

Thế giới điên rồ, cuồng loạn này đã cướp đi Lucia, và cả đấng sáng thế Veldanava.

Muốn trả mọi thứ về hư không, chắc hẳn nó tin rằng nếu bắt đầu lại từ con số không, hai người ấy sẽ trở về.

――Này Tatsuya. Là ta chuyển sinh đây. Ta vẫn nhớ cậu đấy.

――Trẫm ổn mà. Vẫn còn chịu được. Lần này chúng trẫm chắc chắn phải hạ được Guy!!

――Dạo này, bên quân đội không cần trẫm vẫn xoay sở được rồi.....

Vậy nên khi trẫm hóa rồ thì nhờ khanh nhé......

『Vua Chính Nghĩa Michael』chưa dừng lại chỉ ở nền văn minh thôi đâu, chắc chắn nó sẽ tận diệt mọi thứ trên thế gian này.....

.......

Những lời cả Hoàng Đế từ trước đến giờ chạy lại trong ông.

Chính Hoàng Đế là người đã ngăn Kondou tự sát ở thế giới này khi ông không làm tròn được nghĩa vụ với Tổ Quốc mình; người đàn ông đó đã trở thành người bằng hữu của ông.

Liên tiếp chuyển sinh tới mức kiệt quệ khiến ông mất khả năng kiểm soát『Vua Chính Nghĩa Michael』, vậy nhưng trong ông vẫn vẹn nguyên khí chất của kẻ trị vì.

Thằng nhóc tên Yuuki, người Damrada mang theo trông không đáng tin.

Mà phải là nguy hiểm thì đúng hơn.

Giống ông trước kia, trong tim thằng nhóc cũng là đêm đen sâu thẳm.

Nếu là Hoàng Đế trước đây, khi ông chưa suy yếu tới mức này, có lẽ ông sẽ thắp lên được một tia sáng trong con tim ấy chăng.

Nhưng là Hoàng Đế bây giờ thì vô vọng mất rồi.

Đã như vậy thì Kondou phải gánh vác nhiệm vụ và tiêu diệt cậu ta.

Để tránh hết những rắc rối không cần thiết, loại trừ hết mầm mống tai ương.

Thế nhưng, giờ đây ông lại nằm đó, bỏ mạng mà vẫn chưa hoàn thành lời hứa ngăn Hoàng Đế lại....

Ông chìm dần xuống niềm tiếc nuối của bản thân.

Thất bại tất cả đều vì họ quá coi thường Chúa Quỷ Rimuru.

Đáng lẽ ông nên theo linh tính, ngăn Hoàng Đế tấn công mới phải.

Bắt được Veldora khiến ông bị ru ngủ. Có khi từ lúc đó『Vua Chính Nghĩa Michael』đã chiếm lấy Hoàng Đế rồi.

Ông đã thất bại.

Một thất bại không đường cứu vãn....

..

「Này, ngủ đủ rồi. Đậy đánh tiếp với ta đi!」

Kondou nghe một giọng nói đang gọi tên ông.

Nhẹ hé bờ mi, đằng đó là Carrera đang buồn bã nhìn lại. [note10108]

Mái tóc vàng óng, lung linh tuyệt đẹp.

Và đây cũng là Ác quỷ ông đang chiến đầu giở tới lúc cận kề cái chết.

(――Đừng vô lý vậy chứ. Ta sắp chết tới nơi rồi, còn đánh đấm gì nữa.)

「A? Nhưng còn chưa phân thắng bại cơ mà. Như vậy làm sao được chứ.」

(fu,fufu. Phân thắng bại, à. Ngươi, thật là.

――đúng như ta nghĩ. Cô ăn gian mà....)

Ông chẳng biết liệu những gì ông nói có tới nổi tai cô không, nhưng nghe được lời của Carrera, Kondou nhẹ mỉm cười.

Chính Carrera cũng trọng thương khi bị đánh úp ban nãy cơ mà....Kondou không khỏi mỉm cười trước suy nghĩ kia.

Ông cố vực dậy, nhưng không nổi.

Thảm hại làm sao.

(Chắc là, giờ ta không cố được thêm nữa rồi.)

So với ông, Ác quỷ kia thật tự do tự tại....

(――Có phải, đây là ghen tị không.....?)

「Ta m-muốn nhờ cô. Khẩu súng, này......Bệ Hạ......làm ơn――」

(Mình đang làm gì vậy chứ. Làm sao lại đi nhờ vả một Ác Quỷ thế này.....)

Nhưng mà, aa..... Ý thức của mình đang trôi đi mất rồi.

Là một “Tiên nhân”, cơ thể Kondou là năng lượng kết tinh, nhưng hạch tâm của ông đã bị cướp đi mất.

Nếu lúc đó ông còn lành lặn hơn thì tự phục hồi lại nó cũng được, nhưng giờ thì vô phương rồi.

Ông cảm nhận được bản thân đang tan biến dần.

Thực ra mà nói, vì ý chí cũng như sinh lực của ông đều cạn kiệt, nên chỉ làm chậm lại được quá trình phân rã vậy thôi.

Không thể hồi phục nổi nữa, ông tự nhận thấy vậy.

「Hmph. Chán vậy chứ. Cuối cùng cũng được đánh đấm ra trò mà lại chẳng vui gì cả.

Ta sẽ giết con kì đà kia.

Chắc là tiện thể giết luôn lão Hoàng Đế cũng được――」

(.......?)

「Ngươi lề mề quá! Vật tế đâu? Muốn giao kèo với Ác quỷ thì phải lập khế ước chứ!」

Nhìn Carrera đang phung phịu, Kondou không khỏi mỉm cười.

Thật dễ chịu.

Ác quỷ này, là kẻ địch. Nhưng mà, điệu bộ bẽn lẽn phụng phịu đó.

(Mọi thứ, cả linh hồn tôi.....tôi ra giá là mọi thứ tôi có vậy nên.......xin cô......!)

Vận ra toàn bộ ý chí, Kondou mở bừng mắt, lấy hết sức nhìn lên Carrera.

Ông không còn sức mà nói nữa.

Ảo tưởng rằng nguyện vọng của ông đã được giao lại cho cô có lẽ chỉ là giấc mơ ban ngày của ông thôi.

Dẫu vậy....

Ông vẫn đặt cược hết hi vọng cuối cùng vào sự cứu rỗi thảm hại này đây.

「Nguyện vọng của nhà ngươi, ta chấp thuận.

Khế ước này được lập trên cái tên “Phá Diệt Vương” Carrera.

Ước muốn của nhà ngươi ta bảo đảm sẽ thành hiện thực.」

Carrera lấy điệu bộ nghiêm túc tuyên bố.

Kondou nghe cô nói, mỉm cười, dùng chút hơi tàn, trao lại khẩu súng cho Carrera.

Khẩu súng cấp God lung linh sáng bóng.

Ngay khi cô nhận nó, thân thể Kondou vỡ tan thành ánh sáng, hấp thu hết vào Carrera. [note10109]

Tuy cô nhận được sinh lực của ông, nhưng hạch tâm không có trong đó. Cô biết vậy.

Với những con người đã chạm tới cảnh giới “Tiên nhân”, dù có được linh hồn, cũng không có được hạch tâm.

Không có ngoại lệ nào cả, hạch tâm kia sẽ tách khỏi vòng luân hồi và truyền lại mãi.

「Hmph. Chán thật. Lâu lắm rồi mới gặp người mạnh một chút vậy mà....」

Carrera chuyển hết sự chú ý của cô vào khẩu súng.

Rồi đột nhiên, sức mạnh từ đó tuôn trào ra.

《Các Ultimate Skill 『Vua Hủy Diệt Abaddon』 và 『Kẻ Hành Quyết Sandalphon』sáp nhập thành công.》

Từ thông tin đang truyền thẳng vào đầu cô, cô hiểu ngay cách sử dụng năng lực mới này.

Ngay lập tức, cô cũng thấy mình thuần thục cách sử dụng khẩu súng này nữa.

――Cô rất nhạy cảm, nhưng ma lực còn thô quá. Giữ nó cẩn thận nhé――

Cô cảm giác như đang nghe lại giọng Kondou.

Tới cuối cùng vẫn tráo trở như vậy, cô nghĩ bụng.

Carrera đứng lên.

Cô thấy đằng kia Agera cùng Esprit đang tới.

Hồi phục cũng đã xong.

「Ngài không sao, Carrera-sama!」

Họ quỳ trước cô.

Cả hai mừng vì cô an toàn.

Chỉ liếc một cái cũng có thể thấy được chủ nhân của họ đã mạnh lên thế nào sau trận đấu ấy.

「Đi thôi. Khắc ghi cho những kẻ dám khinh thường chúng ta biết thế nào là khiếp hãi nào.」

Cô thoải mái bước đi.

Hướng về phía thứ ngu xuẩn dám chõ mũi vào trận chiến danh dự của cô; cho hắn biết thế nào là kinh hoàng thực sự.

Mà....

Quan trọng hơn, phải tới đó để hoàn thành khế ước nữa.

CHƯƠNG 183: LẬP GIAO KÈO

Velgrynd và tôi đứng đối mặt, cố sức tấn công hòng tìm cách chấm dứt trận chiến này.

Khi đòn tấn công của hai bên dội vào nhau, tôi bị đánh văng đi còn Velgrynd thì bị xén mất một mảng.

Cục diện vẫn còn bế tắc.

Nhưng thế trận dần đã ngã ngũ.

Từ ngoài nhìn vào tưởng hai bên ăn miếng trả miếng điên cuồng lắm, cơ mà với tôi thực ra trận này cũng khá dễ thở.

Dù tôi bị bắn văng đi như thế, nhưng hầu hết chấn động đều đã bị triệt tiêu, nên gần như không tổn hại gì.

Phân tích năng lực Velgrynd cũng sắp hoàn tất, làm phép so sánh thực lực hai bên thì rõ ràng cô ấy không phải mối đe dọa quá lớn.

Tôi thắng rồi.

Thắng chắc rồi.

.

Lúc đó, tôi nhận được một lời nhắn từ Diablo.

(Kufufufufu. Có một con chuột cả gan chen vào trận chiến của chúng ta.

Hiện nó đã bị dồn tới tàu chỉ huy, ý ngài muốn thế nào ạ?)

Nghe giọng điệu đó thì chắc nó cũng dễ xử lý thôi.

Về kết quả mấy trận đấu có vài ba người đang khổ chiến, nhưng tới giờ hiện vẫn chưa có thương vong.

Còn con chuột kia ẩn núp gần chỗ mấy cô Quỷ Vương chiến đấu, quan sát Carrera và gã mặc quân phục đánh nhau.

Trong không có vẻ gì là nó định giúp “đồng minh” cả, quả là một kẻ đáng ngờ.

À mà, hình như lúc nãy nó có ăn một tên “đồng chí” nằm chết bên dưới, chắc nó có loại năng lực dạng “hấp thụ” nào đấy.

Vậy là, nó nhắm tới gã mặc quân phục đó cũng?

Theo lệnh tôi nên tới bây giờ chỗ này vẫn đang nằm trong vùng ảnh hưởng ngăn cản dịch chuyển.

Tôi không có ý định tiếp khách không mời, và cũng không có ý định để sổng mất bất cứ tên nào.

Nếu con chuột kia muốn lủi đi thì lựa chọn duy nhất của nó là chui ra được khỏi kết giới.

Phải đục được một lỗ trên đó, kéo được một chiến hạm ra ngoài, rồi dịch chuyển mới dịch chuyển thoát được.

Vì thế....nơi nó tới sẽ phải là một nơi an toàn, tức là chỗ của đồng bọn.

Tôi nên chờ để tóm gọn cả mẻ hay xử lý nó tại đây luôn nhỉ?

Có kẻ đang lén lút hành động à.

Chắc hẳn Yuuki có dính dáng đến chuyện này.

Nếu tôi giết con chuột đó ở đây thì manh mối dẫn tới kẻ đứng sau giật dây sẽ mất luôn.

Còn nếu để Hoàng Đế bị tiêu diệt thì Đế Quốc sẽ rơi vào khủng hoảng. Cũng tức là tạo ra thời cơ cho phe khác nhân cơ hội mà lớn mạnh hơn.

Dù thế nào thì tôi vẫn nên đặt sẵn bẫy rình con chuột này.

Hay nhất là khi nó cắn mồi nhử là Hoàng Đế rồi tôi dụ được cả bọn vào.

Tôi không thể chắc chắn được ai là sau màn, nhưng đã nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc.

(Tạm thời cứ để nó đi. Chắc chắn là nó sẽ cố đào tẩu bằng dịch chuyển, ta muốn biết nơi nó tới.

Một khi đã biết kẻ giật dây, ta sẽ tiêu diệt chúng. Ưu tiên tìm tên chủ mưu cho ta!)

(Thần tuân chỉ!)

Nghĩ bụng, tôi ra lệnh cho Diablo.

Phải một lần quét sạch hết những kẻ dính dáng tới vụ này, kể cả con chuột kia.

.

Trong lúc tôi đang liên lạc với Diablo thì trận đấu với Velgrynd cũng không ngưng lại.

Có『Vua Trí Tuệ Raphael』hỗ trợ nên muốn nói chuyện thế này cũng dễ, mà nhất là khi tôi vẫn chưa căng lắm, đến tôi còn thấy ấn tượng với tình hình hiện tại cơ mà.

Mọi cách tấn công của Velgrynd đều bị trung hòa bởi ‘Phòng ngự tuyệt đối’ của『Vua Thệ Ước Uriel』.

Còn tôi thì đang dùng thanh “Bạo Phong Chi Kiếm”, mặc kệ hết các kiểu phòng ngự, khắc đây thương tích lên cơ thể khổng lồ của Velgrynd.

Hiện tại tôi đang là người có lời, muốn lật ngược tình thế bây giờ cũng khó.

Velgrynd chuyển từ dạng rồng về dạng người.

Đúng như tôi nghĩ, thân hình khổng lồ như vậy muốn che chắn hết cũng không được. Nếu có ý định tập trung phòng ngự thì chuyển sang dạng người là hợp lý.

Nhưng cũng có nghĩa rằng khả năng công kích của cô ta suy giảm đáng kể.

Năng lực thì không đổi, nhưng mức năng lượng cơ bản vận dụng được sẽ bị giới hạn lại.

Mà.....vì mấy đòn tấn công của cô ấy đằng nào cũng bị tôi chặn cả thôi, nên chắc hẳn trong dạng người sẽ khó nhai hơn nhiều.

Đúng là chị gái Veldora, một mỹ nhân mái tóc mang màu xanh lam [note10177] , nên một phần lý do cũng là tôi không nỡ chĩa mũi kiếm vào cô.....

Đang thế này mà thím Raphael vẫn muốn lấy『Vua Thệ Ước Uriel』đi làm gì chứ.

Như kiểu bảo tôi xực cổ luôn đi, à ý là, vì nếu đưa rồi thì tôi chỉ còn mình『Vua Phàm Ăn Beelzebuth』ấy.

Velgrynd, sau khi bị mấy cú vung của “Bạo Phong Chi Kiếm” sượt qua, coi bộ cũng thấy mệt rồi.

Cứ được đà tiếp tục tấn công thì cuối cùng tôi sẽ thắng thôi, nhưng rồi.....

「Đ-đồ khốn nạn! Các “Chân Long” hùng mạnh chúng ta mà ngươi...

Không những làm thế với em trai ta, mà còn ngáng đường tham vọng của ta và Rudra!!」

Velgrynd lại tiếp tục phóng ra thêm một phát “Cardinal Acceleration” nữa.

Quy mô dường như có suy giảm, nhưng độ nén lại tăng lên, biến nó thành đòn tấn công tụ lại một điểm; chẳng hề thua kém lúc cô ấy dùng dạng rồng.

Có nhỏ hơn lúc trước, nhưng dù sao mục tiêu cũng chỉ có mình tôi thôi mà.

――Nhưng mà tôi phân tích xong cái này rồi, với tôi thì nó chẳng còn tác dụng gì nữa.

「Thế không phải tại mấy người gây sự trước à!?

Chính các người đã bắt tôi phải đấu với Veldora cơ mà!」

「Câm đi! Em trai ta chưa kém cỏi tới mức để bị ngươi ăn mất!

Nó chưa bao giờ là đứa đáng tin, nhưng lại đến nỗi bị một tên Chúa Quỷ mạt hạng đánh bại thế này....

Sau cùng lại bị người nuốt lấy để đem chèn ép ta thế này.....」

Nghe như giận cá chém thớt ấy.

Cô ta giờ đang chìm trong phẫn nộ, bạo lực phóng hàng loạt tia nhiệt vào tôi.

Vô ích, mấy thứ đó với tôi cũng không còn tác dụng nữa đâu.

Nhưng mà, khó xử quá đi. Nếu cứ dùng thanh kiếm này tấn công, chẳng chóng thì chầy cô ấy sẽ thành ra bị xóa sổ mất, dù sao cổ vẫn *là* chị gái của Veldora mà...

(Này, Veldora. Cậu không khuyên nhủ cho bà chị cậu bớt nóng được à?)

(!? Đừng có nhờ người ta làm chuyện đáng sợ thế! Đang sợ không dám thở đây này.

Bây giờ làm sao mà tôi tự nhiên ra mà khuyên với chả nhủ được, bả đang nổi điên vì tôi đấy!!

Lỡ chẳng may bà chị tôi mà phát hiện ra tôi thông đồng với cậu rồi còn sống nhăn răng rồi còn đủ trò nữa thì.....)

Ờ, chuẩn rồi.

Vậy là hiểu rồi, không dựa dẫm gì được Veldora nữa rồi, lại như mọi lần rồi.

Mà, thật tình, tên này.... cứ tới lúc nguy cấp là lại chẳng có tí đáng tin nào.

Cái tình hình hiện tại âu cũng vì cậu ta trốn đi vì không muốn gặp bà chị cả mới có.....

Hở? Thế sao cuối cùng tôi lại thành đứa chịu trận hả?

Sau rốt thì tôi lại thấy lấn cấn vì chuyện khác.

(Mà, ta không thể cứ “xóa” cô ấy đi được, đúng không?)

(.......ư, ừ. Làm thế thật là nguy đấy.

Đúng rồi! Chỉ cần đổi thành tôi bị cậu cưỡng chế hấp thụ là xong.

Xực bà chị tôi luôn đi!

Cho bả vào đây ngồi chung là xong.

Nếu là cậu bây giờ thì chắc chắn là được,『Vua Trí Tuệ Raphael』cũng đang tán thành đây này!)

.....Thanh niên này đang nói cái gì thế nhờ?

Thể loại mất nết không muốn ăn chửi nên đổ vấy cho huynh đệ ha!

Rồi thế là vai phản diện thành của tôi chứ còn gì nữa!

À đúng rồi cái kế hoạch chỉ chừa lại『Vua Phàm Ăn Beelzebuth』cho tôi cũng nhằm mục đích đó à.

Raphael và Veldora đang cấu kết với nhau! Giờ tôi mới phát hiện ra cơ đấy.

Mà, nói cũng đúng.

Chị cậu ta đang làm căng như thế vì thấy cậu ta “chết”, tỉnh bơ xuất hiện đúng là tối kiến thật, tôi cũng hiểu vậy.

Nhưng có hiểu ra rồi thì vẫn có cảm giác phải lấy thân gánh hết á.

Mà còn....cái vụ hồi nãy Veldora hớn hở chơi quá tay vừa nãy, chắc không định đổ cho tôi luôn đâu nhỉ?

‘Chỉ cần đổi thành tôi bị cậu cưỡng chế hấp thụ là xong’! Ngay lúc nói câu đấy rõ ràng cậu ta đã có ý định đùn hết cho tôi rồi.

Mà hượm đã? Đặt vào chung một chỗ luôn à.....

Thực chất thì tôi không thể “bắt ép” cậu ta làm gì hết.

Tôi phải thuyết phục được cậu ta rồi theo đó cậu ta mới làm. Nghe là thấy cậu Veldora này cũng tự do ra phết đấy chứ.

Cơ bản là sau khi đã “giải phóng” rồi thì tôi chẳng có gì để ép Veldora phải làm theo nữa cả.

Nếu cậu ta muốn ngáng đường tôi thì tôi chỉ cần ngắt kết nổi là được; dù Veldora có từ chối thì cậu ta cũng không bị “xóa bỏ”.

Nếu có chuyện xảy ra và Veldora sau khi được “giải phóng” bị tiêu diệt thì cậu ta có muốn quay về cơ thể thực đang trong bụng tôi hay không, cũng chẳng mất gì.

Nói đơn giản là không có ràng buộc gì hết.

Đặt cô ấy vào cùng vị trí với Veldora bây giờ tức nuốt Velgrynd vào sau đó “giải phóng” cô ấy ra.

Như vậy sẽ chứng minh tôi không bắt Veldora làm gì cả và tôi cũng không phải một mình gánh hết tội nữa.

Chị em cãi nhau à? Tôi không biết đâu nha.

Chuyện gia đình ngoài thẩm quyền của tôi rồi nha.

Nên tôi quyết định nuốt Velgrynd luôn, cho cố ấy vào ngồi chung với Veldora cho biết.

Nhưng nếu sau khi “giải phóng” cho rồi mà cô ấy vẫn làm loạn tiếp là mệt đấy.

Vì tôi không bắt ép được Velgrynd nên làm thế có khả thi không nhỉ?

《Giải đáp. Có thể. Vì hiện tại đã tương đồng với một “Chân Long” nên còn chỗ trống dư.

Ngoài ra có thể đặt thêm điều kiện cho quá trình “giải phóng”.

Chi tiết liên quan cần đàm phán với cá nhân: Chước Nhiệt Long Velgrynd.》

Hmm?

Vậy là vẫn phải nuốt trước.

Sau khi chuyển hóa cô ấy thành Skill rồi thì mới đặt điều kiện được à?

Thế thì trong trường hợp xấu nhất, Velgrynd từ chối thì khỏi chuyển hóa gì nữa, cứ nhốt nguyên cô ấy trong『Dạ dày』là xong.

Bao giờ cái thảm cảnh này kết thúc thì có thể thả cô ấy ra được rồi, cũng chẳng phải biến cô ấy thành một phần năng lực của tôi làm gì.

Sau khi tiến hóa thành giống một “Chân Long” thì tự tôi cũng cảm nhận thấy năng lực bản thân chắc chắn có tăng lên, nhốt một hay hai cô Velgrynd trong người cũng không thành vấn đề.

.

Vậy là quyết định xong mục tiêu.

Bắt tay vào làm thôi.

「Sao cũng được, giờ tôi sẽ nhổ sạch hậu họa! Tôi sẽ không để cô làm vậy nữa.

Velgrynd, đến lúc cô phải ăn năn rồi đấy!!」

「Đồ chết tiệt nhà ngươi, còn lâu ta mới không đánh mà hàng!」

Trận kịch chiến với Velgrynd lại tiếp diễn.

Nhanh quá. Muốn bắt được cô ấy cũng mệt lắm chứ.

Trong dạng người cô ấy đã yếu hơn rồi, nhưng có thể thì trận đấu cũng chẳng dễ hơn.

Phải dùng tới cả『Vua Hiệp Ước Uriel』, tôi khóa cô ấy lại bằng『Ngục tù cách ly』.

Nhờ thế mà cuối cùng cũng bắt được rồi.

「Đồ khốn nạn, đi chết đi! Thả ta ra, thả ra!!」

Velgrynd lồng lên.

Rồi cái nhân vật đáng nghi đang mò lại gần quý cô xinh đẹp kia, là thằng tôi đây này.

Nếu tôi dùng dạng slime chắc chắn sẽ cấu thành hành vi phạm tội. Nhưng mà nhắc lại nhé, hiện tại tôi đang dùng dạng bishoujo mười sáu tuổi xuân, cảm giác khác hẳn nhau đấy. [note10178]

Không khác được.

Tôi phải ngắt bỏ mầm họa mà.

Tôi chạm tay vào Velgrynd rồi ực một phát nuốt trọn luôn.

Cảm nhận được dòng năng lượng cuồng bạo đang bị cô lập dần bên trong, vậy là không có vấn đề gì rồi.

Thế nhưng quả đúng như mong đợi từ một “Chân Long”.

Cách ly được cô ấy hoàn toàn cũng khó thật, dù đã hấp thu hết bản thể rồi mà vẫn khó thế chứ.

Đang bị bọc bằng『Ngục tù cách ly』nhưng cô ấy vẫn không ngừng làm loạn trong đó, cảm giác như cơ thể tôi sắp sửa cháy vụn tới nơi.

Tôi có miễn nhiễn thay đổi nhiệt độ nên chỉ riêng việc cảm nhận được thôi là đủ biết nó kinh khủng thế nào.

Dù không bị tổn thương gì, nhưng giả như bây giờ mà tôi mất tinh thần chắc bị nướng chín luôn quá.

Vậy nên từ đấy sẽ là trận chiến xem ý chí của ai mạnh hơn.

「Đừng tưởng ta ngây thơ như Veldora, đồ giẻ rách!

Rudra sẽ đến hỗ trợ ta ngay thôi.

Ngươi hết đời rồi, Chúa Quỷ Rimuru!」

Không, chưa hết đâu.

Tình hình là Đế Quốc bị chiếu tướng rồi, chiến hạm chở Rudra bây giờ cũng đang cố thoát đi.

「Nhưng theo tôi thấy thì lão Hoàng Đế Rudra mà cô nói tới ấy, đang bỏ cô lại để chạy lấy người kìa.」

「Nhảm nhí! Chỉ cần ta còn ở đây Rudra là vô địch. Không đời nào ông ấy phải bỏ chạy....」

Kế hoạch dọa tôi của Velgrynd thất bại thảm hại.

Vì cô ấy cũng nhận ra chiến hạm đó đang tăng tốc cố thoát khỏi đây.

「K-không thể nào.....Tại sao? Tại sao ông bỏ tôi lại hả.....Rudra!?」

Nói rồi, cô khép đôi mắt lại, dường như cuối cùng cô đã nhận ra chuyện gì đó.

Lát sau, sự phản kháng chống đối tôi không còn nữa.

Velgrynd đã ngừng kháng cự, nằm im trong『Dạ dày』.

――Tôi hiểu rồi.......Vậy là, ông thực sự đã tàn lụi rồi sao.......Rudra――

Chỉ còn tiếng lầm bầm của cô vọng tới.

--

Cuối cùng Velgrynd cũng bình tĩnh được.

Hình như cô ấy vừa biết chuyện gì đó nên đã bỏ cuộc.

Cô ấy không có chút ý định phản kháng nào, nhưng cứ thế này tôi cũng chẳng nỡ mà hấp thụ cô ta.

Phải nói chuyện trước đã.....

Nhưng cô ấy suy sụp quá rồi, bây giờ làm sao bắt chuyện được.

(Ngươi muốn làm gì ta cứ làm. Ta thua rồi, ta sẽ không chống cự đâu.

Nhưng ngươi cứ liệu hồn đấy.

Cả gan giết em trai ta, rồi giờ cả ta nữa.

Chị Velzard sẽ không bao giờ tha cho ngươi.)

(Aa, đúng rồi. Về chuyện đó...)

(Sao? Có gì muốn hỏi à?

Xui cho ngươi. Ta không biết cách ngăn lũ thiên thần sắp tấn công.

Mà dù có biết thì còn lâu ta mới nói cho ngươi!)

(À, không phải cái đấy.....)

Tôi thì đang bổi rối kinh khủng mà Velgrynd lại cứ giục tôi hấp thu cổ chứ.

Dường như cô ấy hiểu nhầm rằng tôi đã giết Veldora sau khi nuốt cậu ta nên mới chuẩn bị tinh thần sẽ bị giống vậy.

Mà cô ta không chịu nghe tôi nói gì hết nên lại càng phức tạp hơn.

(Thế ngươi muốn nói gì nói mau đí!

Rudra đã gục ngã rồi, ta sống cũng chẳng ích gì nữa.

Ta đang bảo ngươi đấy, muốn làm gì ta thì cứ làm đi!)

Velgrynd giận tôi rồi, cô ta hình như hơi nóng tính quá thì phải.

Mà nói đúng ra phải là đáng sợ ấy. Giờ tôi đã hiểu vì sao Veldora lại có vấn đề với bà chị này thế.

(Hình như cô hiểu nhầm rồi, Veldora chưa chết!

Tại sao tôi phải giết bạn bè mình làm gì? Cô phải nghe tôi nói trước đã chứ!)

(Cái gì!?)

--

Sau một hồi giải thích lâu lắc――cơ mà với bên ngoài thì có mấy giây thôi――Velgrynd cuối cùng cũng chịu hiểu cho.

À tiện nói, trong lúc đó ấy mà, Veldora câm như hến. Cậu ta đùn sạch trách nhiệm sang tôi.

Hết cả hơi, mà tôi vẫn phải nói tiếp.

Vậy nên ý tôi muốn là, nếu cô ấy chịu hợp tác, tôi sẽ cho cô ấy tự do giống với Veldora.

Nếu không, chừng nào mọi việc ổn thỏa hết tôi mới thả cô ấy ra được.

Velgrynd lặng đi trong chốc lát, chắc đang cân nhắc chuyện đó.

Rồi cô chậm rãi mở lời.

(Ta có một điều kiện. Phải nói là ta muốn xin một ân huệ thì đúng hơn. Ngươi muốn nghe không?)

Cô nói.

Xét tình hình, tôi cũng đã lường được chuyện này có thể xảy ra nên tôi quyết định nghe Velgrynd.

-

Việc Velgrynd muốn nhờ, đúng như tôi nghĩ, có liên hệ với Hoàng Đế Rudra.

Sau khi xin lỗi vì đã gây sự, Velgrynd bắt đầu giải thích.

Hoàng Đế Rudra do chịu ảnh hưởng của Ultimate Skill『Vua Chính Nghĩa Michael』nên dần bị tha hóa, đang bước từng bước tới cái kết của bản thân.

Vậy nên ông mới nhất quyết muốn chiến thắng như vậy trong lần cuối này; cũng vì thế ông ta đã chuẩn bị biết bao lâu nay.

Nhưng mà cuối cùng ông ta đánh giá sai đâu đó, thành ra lại lờ đi việc tôi phát triển, xui rủi làm sao khiến toàn bộ kế hoạch đổ sông đổ bể hết....

Quay về việc chính, nhờ Skill của Hoàng Đế, chỉ cần Velgrynd còn ở gần đó ông ta là vô địch vậy nên đáng nhẽ ông không cần phải trốn.

Tới chuyện đó cũng đã quên, suy ra Rudra đã không còn cứu vãn được nữa.

Theo lời cô, ngoài lớp phòng ngự tuyệt đối thì nhờ năng lực của『Vua Chính Nghĩa Michael』Rudra còn có thể triển khai công kích bằng cách chuyển hóa căn nguyên sức mạnh của Velgrynd; Thế nên việc ông ta đang làm lại càng chứng minh rõ điều đó.

Mà quan trọng nhất là,

(Ông ấy không nghe tiếng ta gọi nữa. Vậy nên.... Có lẽ Rudra đã đi thật rồi.)

Lời Velgrynd nặng trĩu. Và,

(Ơn huệ ta muốn xin ngươi, làm ơn, hãy giải phóng linh hồn Rudra khỏi xiềng xích của định mệnh.

Ông ấy đã gánh trên vai ước nguyện của vô số người, lâu hơn bất kì ai....)

Cô ta nhờ tôi.

Nhưng cũng có nghĩa rằng, nếu họ giành được chiến thắng thì tương lai cũng gần như vô định.

Dẫu thế nào mà không ngăn được『Vua Chính Nghĩa Michael』bộc phát thì có thắng được Guy cũng vậy thôi.

Tôi đang nghĩ thế, nhưng,

(Khi chiến thắng, bọn ta định sẽ “trả lại” 『Vua Chính Nghĩa Michael』.

Đã thắng được Guy rồi thì chúng ta cũng không cần nó nữa.)

Velgrynd đã giải đáp được thắc mắc của tôi rồi.

Nãy cô ấy nói gì đó về “trả lại”, nên hình như có cách “xóa” cái Skill đó đi được.

『Vua Chính Nghĩa Michael』cho phép người dùng đi qua “Cổng thiên đàng” để tới “Thiên giới”.

Nếu dùng tế đàn thờ phụng Tinh Vương Long Veldanava ở đó, có thể phong ấn Skill đó lại.

Họ định sẽ tới để báo tin thắng trận và “trả lại” Skill.

Vì ngay từ đầu, 『Vua Chính Nghĩa Michael』đã là của Tinh Vương Long Veldanava rồi.

(Dù Rudra có là một “Thánh nhân” thế nào thì mức ông ấy gánh chịu được cũng có giới hạn.

Thế nên ông mới phải “đầu thai” vô số lần, gắng sức níu giữ bản ngã mà “sống”.

Suốt 2000 năm qua ông đã kiểm soát được nó, chỉ thế thôi là đủ biết ý chí ông ấy mạnh mẽ nhường nào....

Nhưng chuyện đó cuối cùng vẫn phải kết thúc.

Ước nguyện của ta, chỉ là muốn Rudra được giải thoát khỏi vòng luẩn quẩn vô tận kia mà thôi.)

Velgrynd đã nói xong.

--

--

Căn đúng ngay lúc đó, Diablo lại báo cáo về.

(Rimuru-sama, một kẻ ngài có quen biết, gã tên Damrada đã chết.

Hắn ta tử chiến, đối thủ là Ultima ạ.

Sau một trận đấu kịch liệt, Ultima đã giành thắng lợi.

Lúc hắn đang hấp hối, Ultima có nhận một “yêu cầu” của hắn ta....

Thần sẽ gửi chi tiết qua ạ.)

Cậu ta báo cáo vậy.

Sau đó thông tin tóm tắt được truyền tới.

Vậy là tôi nắm được tình hình rồi.

Không còn cách nào khác, Hoàng Đế phải chết thôi.

Tôi không rõ cụ thể ra sao, nhưng tôi còn tưởng Damrada phải là loại trung thành cơ――vậy mà hóa ra lão lại là loại bí hiểm. Tôi tưởng rằng ông ta trung thành với Yuuki, nhưng có vẻ tôi nhầm rồi――ông ta cũng muốn Hoàng Đế được chết.

Rồi còn chuyện tôi mới nghe Velgrynd nói nữa.

Hoàng Đế *đã từng* là người đáng tôn kính. Nhưng không cần biết ông ta từng làm những gì, theo tôi thấy, hiện tại ông ta thế nào mới quan trọng hơn.

Lúc tôi còn đang lấn cấn chuyện đó,

(Rimuru-sama, trận đấu của Carrera và tên mặc quân phục cũng đã kết thúc ạ.

Vì thần kém cỏi nên con chuột kia đã có nhúng mũi vào ạ.)

(Có bị sổng mất nó không?)

(Không ạ, thần đã biết được nó tới đâu.

Moss đã đánh dấu nó rồi ạ, kể cả có dịch chuyển thì nó cũng không thoát được.

Tuy nhiên đáng tiếc là nó đã phá hỏng trận đấu của Carrera và gã mặc quân phục kia ạ.)

Theo lệnh tôi cứ để yên cho con chuột đó nên cậu ta mới chần chừ không hành động.

Vậy nên Moss phải phá giải đợt công kích cuối của nó, nên Carrera và gã kia không phải chịu quá nhiều tác động.

Đôi bên đã cùng phải chịu thương tích nặng nề mà cuối cùng lại bị ngắt ngang như vậy.

Đúng là không thể tha cho con chuột này được.

À, và Carrera cũng nhận “yêu cầu” của gã kia, mà cũng lại là chấm dứt sinh mạng của Rudra.

Tôi cũng nhận lời rồi, nên sẽ đâu ra đấy thôi.

Tôi hạ quyết tâm.

(Velgrynd, tại đây, tôi thề sẽ giải phóng cho Rudra khỏi số mệnh của ông ta. Nên hãy hợp tác với tôi!)

Tôi tuyên bố.

Velgrynd không chút chần chừ, chấp thuận.

Giao kèo đã lập.

Velgrynd tan dần, trở thành sức mạnh cho tôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!