Sau khi tôi hấp thu Velgrynd, Cơ thể tôi lại được tái cấu trúc.
Rồi tôi để Raphael-sensei gánh hết chỗ việc nhọc xác còn lại, dịch chuyển tới chiến hạm duy nhất vẫn ở trên không.
Tốc độ bay bị đẩy lên tối đa nên nó lao đi còn nhanh hơn cả âm thanh.
Tôi vẫn bắt kịp được, nhưng còn chuyện con chuột kia nữa.
Tốt nhất là cứ nhanh chóng giải quyết vấn đề ở đây đã.
Tình trạng cái chiến hạm thảm thương quá, mà trên này đánh nhau ác liệt thế mà còn bay được, đúng là kì diệu.
Các Ác quỷ đến trước quỳ xuống, nghênh đón tôi.
Chỉ liếc qua thì không thể thấy trên người họ vương vấn chút tàn dư nào từ trận chiến vừa qua. Ai nấy đều đã hồi phục xong hết thương tích phải chịu, trưng ra vẻ ngoài lộng lẫy thường ngày.
Nhưng nếu nhìn đúng cách, cảm giác về sức hiện diện của những người ở đây đã khác hẳn so với trước.
Hình như khối ma lực rối loạn, hậu quả do việc ép tốc độ tiến hóa, giờ đã kiểm soát được hết rồi.
Và có vẻ sau trận chiến lần nàu họ đã hiểu ra được gì đó. Cũng là chuyện tốt.
Mà trên hết là mọi người ổn cả, nhẹ nhõm thật.
「Làm tốt lắm! Không ai làm sao là tốt rồi.」
「Chúng thần không dám ạ.
Theo lệnh Rimuru-sama, chúng thần đã sống sót được và mạnh mẽ hơn!」
Các Ác quỷ cúi đầu, đồng thanh nói.
Ể? Tôi bảo không được chết chứ có tới mức bắt các chú phải tới mức đó đâu?
Sống sót sau trận chiến rồi mạnh lên, đám nào đây, đang chơi chế độ sinh tồn à?!
Họ nghĩ tôi là kiểu chủ nhân ra lệnh ngớ ngẩn kiểu đó sao, tôi sốc quá.
「À, ừ. Dù sao, ta mừng là các ngươi vẫn an toàn....」
Được tôi khen, các Ác quỷ mừng rỡ ra mặt.
À mà, sao cũng được.
Từ nay chắc tôi phải để ý họ hơn, nhưng bây giờ đang còn chuyện khẩn. Đành để sau vậy.
Rũ hết mấy cái ý nghĩ vẩn vơ, tôi xác nhận lại tình hình.
「Con chuột đó sao rồi?」
「Kufufufufu. Giờ nó vừa đến được chỗ thiết bị dịch chuyển ạ.」
Hmm.
Nếu muốn ngăn nó thì phải làm bây giờ.
Tôi cũng hơi muốn giết phứt đi rồi sau đó kiểm tra ký ức của nó.
Nhưng những kẻ trên mức rank A đều có khả năng kháng cự rất cao, khó mà moi ra những ký ức được bảo vệ bằng linh hồn được.
Còn với những kẻ có Ultimate Skill thì nghỉ luôn đi.
Suốt từ nãy tới giờ nó chỉ toàn luồn lách loanh quanh, nhưng theo lời Diablo thì từ nó cảm nhận được một năng lực khá mạnh.
Bằng chứng là nó đã cướp được một phần sức mạnh của gã mặc quân phục.
Nếu muốn thực sự cướp đi Skill của ai đó thì bắt buộc phải có linh hồn của họ. Còn không, loại chỉ ăn một mẩu thịt mà có được là hàng thứ phẩm chỉ nhái theo mà thôi.
Cơ mà vẫn phá được một mảng trên kết giới can thiệp không gian do 600 Thương cấp Quỷ dựng lên, chắc chắn cái năng lực đó cũng rắc rối ghê lắm.
Vậy nên sẽ như kế hoạch ban đầu, dùng Hoàng Đế là mồi nhử dụ ra kẻ giật dây.
Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.
Lời hứa giải phóng cho Hoàng Đế Rudra, tất nhiên, sẽ phải được thực hiện.
「Ta không phải lo việc sổng mất nó đâu nhỉ?」
「Kufufufu. Không cần đâu ạ!」
Nuột.
Tôi đặt ra mục tiêu mới cho mình rồi hạ lệnh.
Giờ dọn cái bãi chiến trường này nhanh nào.
-----------------------------------------------
Con chuột đang được nói tới nãy giờ, Vega, trong hình dáng của Gradim giả bộ bảo vệ Hoàng Đế Rudra lúc thiết bị dịch chuyển đang được kích hoạt.
Gã gật đầu ra hiệu cho một vài ma pháp sư cao cấp và Thiếu Tướng Xam’d ở lại sau canh trừng,
「Ta đi trước đây. Các ông cũng mau chóng thoát đi nhé!」
Vega nhả lại mấy câu giả dối trước khi dịch chuyển trốn mất.
Tất nhiên, gã đem cả Hoàng Đế Rudra theo cùng.
Khi đã tới được phòng dịch chuyển nằm ở nơi sâu nhất trong cung điện Hoàng Gia ở thủ đô Đế Quốc, Vega phá hủy luôn thiết bị dịch chuyển.
Ma pháp trận mỏng manh, phát ra ánh sáng kỳ bí bị thổi tung dưới sóng xung kích từ tay Vega.
Thế này các đường nối giữa thiết bị trên chiến hạm tới thủ đô Đế Quốc sẽ bị cắt đứt. Lũ Ác quỷ sẽ không đuổi theo hắn được nữa. Những kẻ bị bỏ lại đó rồi sẽ bị tàn sát hết, nhưng đếch phải việc của Vega.
Vega hít vào một hơi, nụ cười ngoác bố đời lại trưng ra trên mặt gã.
Vega hết sức tự cao với sức mạnh gã có.
Nhưng gã vẫn phải dè chừng mấy Ác quỷ lúc nãy. Con mụ cho Thú Vương Gradim chầu trời ngay tắp lự ấy, còn hai ả đánh với Kondou và Damrada nữa; Lũ đó đúng thực là quái vật.
Thú Vương Gradim rất mạnh, mạnh hơn cả đám Chúa Quỷ hạng trung.
Nhưng Vega không nghĩ hắn sẽ thua tên đó, mà nếu đánh thật có khi còn thắng ấy chứ.
Nhưng lũ ma vật kia còn ghê gớm hơn cả Vega, vốn đã thuộc tầng trên của nhân loại, một Tiên nhân.
(Con bà nó! Chết tiệt. Bố mày rồi sẽ còn mạnh hơn nữa. Cứ chờ đấy!)
Đang tức xì khói đầu nhưng gã vẫn phải cố nhịn, mang Hoàng Đế đến nơi được chỉ từ trước.
「Cũng lâu phết đấy, Vega. Hoàng Đế có còn nguyên không?」
Trên long tọa;
Nơi đáng lẽ chỉ của mình Hoàng Đế, một cậu trai thoải mái ngồi trên đó.
Hắn ta hớn hở gọi tên Vega vừa tới.
Tóc đen, mắt đen, đích thị là người Nhật.....
Hắn chính là kẻ đúng ra đã bị Kondou giết từ lâu, Kagurazaka Yuuki.
Ngay sau hắn là một mỹ nhân với gương mặt nghiêm nghị.
Trái với vẻ ngoài kia, cô ta lại là Anh Hùng mạnh nhất, Chloe O’bell.
Cô ta chắc chắn không muốn đứng đó, vì điệu bộ khó chịu cùng ánh nhìn chẳng có chút gì gọi là hứng thú kia.
Cô nàng chỉ đang bị làm theo khế ước nên mới cho người ta ấn tượng hờ hững như vậy.
「Lão ta không sao. Nhưng đầu óc lão long mất mấy con ốc vít rồi.
Con nhãi Chúa Quỷ Rimuru đó đúng là hạng quái vật. Làm tao hết cả hồn.
Mà việc ở đây có thuận lợi không?
Tao nghe lũ Gradim nói đảo chính bị dập hay gì à?
Chú mày không sao chứ?」
「Nhìn có giống không sao không?
Ông có biết ta khốn khổ thế nào không hả?
May mà ta có bảo Chloe nếu ta chết thì hồi sinh lại đấy.
Nên suýt soát mới sống được, nhưng chết là có chết thật rồi đấy.
Cũng vì thế nên giờ số lệnh cho Chloe còn mỗi một cái thôi đây này.....
Tại hội Kondou với Damrada hết.
Cả hai tên Kondou với Damrada, mạnh thế mà giấu nghề làm ta phiền chết đi được.」
Yuuki cường điệu than vãn với Vega.
Đang ca dở, bỗng, hắn trừng mắt nhìn Vega,
「Ai~da, Vega ơi là Vega. Ông bị bám đuôi rồi.」
Hắn thở dài.
Sau đó hắn chỉ tay lên lưng Vega,
「Eraser Shot!」
Hắn một chiêu tiêu diệt nhân bản của Moss đang theo đuôi Vega.
Ác quỷ chỉ to cỡ nắm ta bị xẻ đôi, còn chẳng kịp ngáp.
「Tí chết. còn thiếu tẹo nữa là cả hội kia đến đây mất rồi.
Chả biết sao mà thuộc hạ của Rimuru-san ai nấy đều xuất sắc đáng sợ hết chứ.
Hơi bất cẩn quá rồi đấy nhờ? Vega, làm ăn cẩn thận vào.」
「Ư-ừ. Tao sai, hơi mất cảnh giác quá...」
Yuuki nhún vai.
Vega nhìn là thấy gã đang quạu lắm rồi. Thực ra gã chẳng hối lỗi chút nào đâu.
Lúc đó cuống quá nên hắn không để ý, nhưng cái tôi khổng lồ của hắn bị bọn đó dẫm lên cái bẹt, nên không thể đừng được mà điên tiết từ tận trong xương trong tủy. Đến thế rồi thì còn biết gì đâu mà hối với chả hận nữa.
Nhức thật đấy, vậy là đám lâu nhâu của con nhãi Rimuru đó cũng không lơi là được.
-
Yuuki di chuyển tới địa điểm khác.
Hắn dùng ma pháp dịch chuyển đem theo cả Vega và Chole đi cùng.
Chỗ hắn tới là nơi tập kết xác ở vùng ngoại ô thủ đô Đế Quốc.
Tại đó, Velgrynd từng tóm gọn và cho cả Hỗn thành quân đoàn của hắn nếm mùi thống khổ trong cuộc thanh từng Sen hồng ngày trước, cũng chính là nơi đám tay chân của Yuuki nằm lại.
Ngọn lửa luyện ngục còn lưu lại đó bấy lâu nay tưởng như mãi mãi không bao giờ tắt cuối cùng cũng lụi tàn.
Nhưng xác của những binh sĩ ở đây vẫn trông không khác gì trước khi chúng chết, y như lúc cả đám chuẩn bị tiến hành kế hoạch....
Cận Vệ Hoàng Gia từ hạng 11 trở đi vẫn đang ở lại thủ đô Đế Quốc, để chuẩn bị làm nguyên liệu sống cho Armageddon [note10270] .
Nếu cứ thế mà triệu hồi thì Thiên sứ cũng chẳng quá ghê gớm. Chiến lực trung bình chỉ loanh quanh rank B+.
Mà, bình thường thì, triệu hồi một Thượng cấp Quỷ khoảng rank A- thôi đã đủ để đe dọa một quốc gia nhân loại rồi.
Dù chúng yếu hơn các Thượng cấp Quỷ nhưng một quân đoàn cả triệu cá nhân rank B+ lại thừa đủ đi.
Tất nhiên, đó là đang nói một quốc gia nhân loại.
Nếu là đám cựu Chúa Quỷ thì cũng không vấn đề, nhưng các thành viên hiện tại của Octogram đều ở trình độ khác hẳn.
Vậy nên lần này, Yuuki quyết định thử làm Hoàng Đế Rudra cho các Thiên sứ nhập xác.
Từ đó tới giờ, điều này là cấm kị, nhưng giờ đây, khi thần trí ông ta chỉ còn phân nửa, hắn có thể dụ dỗ bắt ông thực hiện tham vọng của『Vua Chính Nghĩa Michael』.
Thế nên hắn đã chuẩn bị cả người sống và xác chết để xem nếu dùng hai loại sẽ khác nhau thế nào.
Nơi này cũng phù hợp với mục tiêu của hắn.
Hắn muốn đây để cắt đuôi, và nhân bản bám theo kia cũng đã bị xóa sổ cũng khiến hắn đã thấy nhẹ nhõm hơn.
Vega hiểu Yuuki muốn làm gì. Nhưng trong lúc đó,
「Đây là đâu? Trận chiến, thế nào rồi......?」
Hoàng Đế Rudra, mới đây vẫn còn đờ đẫn, hé miệng.
Ông ta chỉ còn minh mẫn một nửa, nhưng xem ra cũng sẽ sớm tỉnh lại.
Có hơi sớm hơn kế hoạch một chút, nhưng Yuuki quyết định sẽ bắt đầu bước tiếp theo trong kế hoạch luôn.
Yuuki nháy mắt ra hiệu cho Vega rồi hắn và Chloe trốn đi.
Thấy thế, Vega hiểu nhay ý định của Yuuki.
Đây là một trong số các tình huống đã dự trù từ trước.
Biết vậy nên gã quỳ xuống trước mặt Hoàng Đế.
Đã xảy ra nhiều sự vụ nhưng việc này là không ngoài mong đợi.
Nếu không có gì thay đổi thì bọn họ vẫn sẽ dùng một skill đặc biệt của Hoàng Đế Rudra, Ultimate Skill『Vua Chính Nghĩa Michael』để phát động Armageddon.
Vai diễn này của Vega đã được định trước.
.
Yuuki nhẹ nhõm khi thấy Vega hiểu ý.
(Tên đó, cứ lo hắn ngu quá nên quên mất rồi chứ....)
May mà không như hắn tưởng, Vega vẫn được trang bị thứ người ta hay kêu là “não”.
Đúng là gã có hay tự cao tự đại vì sức mạnh của mình thật, nhưng ngẫm lại thì hắn cũng chỉ kể được vài ba cái tên mạnh hơn Vega.
Thế nào cũng được, hắn lại thở phào, mừng vì kế hoạch vẫn tiến triển tốt.
Lúc Yuuki đang nói chi tiết thì tên Vega chẳng chịu nghe ngóng cho đàng hoàng gì cả.
Nếu bây giờ mà lợi dụng được năng lực của Hoàng Đế, mục tiêu hiện tại của họ sẽ hoàn thành.
Còn vai trò của Vega sẽ là người sẽ hiện thực hóa mục tiêu quan trọng nhất, khiến Hoàng Đế sử dụng Armageddon.
Đáng lẽ đó sẽ là việc của Yuuki, nhưng cuộc đảo chính đứt gánh giữa đường nên đành chuyển cho Vega.
Ban đầu, nếu Yuuki chết, lúc đó Vega mới thế chân.
Trong kế hoạch gốc, họ sẽ thảo phạt xong Ruminas rồi mới thực hiện trước khi phân định với Guy, nhưng do nhiều biến cố không lường được nên mới phải đốt cháy giai đoạn.
.
「Bệ Hạ, người không sao! Gradim này lo quá!」
Vega giả mạo Gradim, kể lại cho Hoàng Đế.
Cả đội quân bị quét sạch thế nào, Kondou, Damrada cùng các Cận Vệ khác làm sao.
Rồi trong lúc Velgrynd câu giờ, gã đem theo Hoàng Đế mà trốn thoát được ra sao; cứ thể, hắn vẽ nên một câu truyện ảo tưởng.
「Ngươi nói gì!? Damrada và Velgrynd vẫn còn chiến đấu sao?」
「Vâng, thưa Bệ Hạ! Kondou-dono cùng Damradao-dono hiện vẫn đang tử chiến ạ.....」
「――Vậy sao. Vậy thì, trước khi quá muộn, trẫm [note10271] phải đi cứu họ.
Trẫm sẽ triệu hồi Thiên sứ. Mau chuẩn bị đi!!」
「Nhưng, thưa Bệ hạ......!!」
Cố không để lộ, dưới chiếc mũ gã đang đội, nụ cười hé ra.
Gã còn đang không biết lão có định triệu hồi đám Thiên sứ kia không, nhưng có vẻ mọi sự êm xuôi rồi.
‘Còn chút nữa thôi, sắp xong rồi’, gã nghĩ, nụ cười bỗng nhiên không kìm được mà nở ra.
Nhưng, gã đã quá ngây thơ rồi.
「Ara? Thế thì phiền lắm đấy――Mà, cũng không cần cứu họ nữa đâu.
Dù sao thì hai người đó chết cả rồi.」
Một giọng nói ngọt ngào vọng tới tai Vega.
Không thể nào! Vega nghĩ trong lúc cố chối bỏ sự thật dần hiện ra.
Rồi như muốn giễu cợt điều gã đang cố,
「Ê. Sao mày dám phá trò vui của tao hả?
Cái mạng mày cũng không đủ trả đâu.....
Muốn tao xuôi thì phải nghe mày gào thét trong đau đớn và thống khổ mới thỏa.」
Chẳng biết từ đâu ra, ai đó đột nhiên xuất hiện sau lưng gã.
Ngay sau đó, hắn nhận ra đầu mình đang bị họng súng dí vào.
Trên đầu hắn vẫn còn chiếc mũ giáp, nhưng sao hắn có thể cảm nhận nó rõ ràng thế này.
「Đ-đợi đã!」
「Địa ngục kinh hoàng đang chờ mày đấy, cứ từ từ mà ân hận đi! “Oán hận kinh hoàng (Oán Ta Khủng Chú Phược Ngục) [note10272] ”!」
Gã như đang phải đối đầu với đàn quỷ đói, linh hồn gã như bị chúng nuốt gọn.
Đỉnh cao của ma pháp công kích tinh thần, kết hợp『Vua Hủy Diệt Abaddon』lên viên Hoại Tử, phóng ra.
Khẩu súng lục lớn, thô ráp trong tay quý cô kiều diễm, khai hỏa.
Nó còn lớn hơn hồi Kondou từng dùng, vậy nên chắc sức mạnh cũng sẽ lớn hơn. [note10273]
Ma pháp giấu trong viên đạn giải phóng khi đã xuyên vào hộp sọ của Vega.
Chỉ một phát bắn, thân xác hắn tàn lụi vì lời nguyền, linh hồn hắn trở thành tù nhân cho nỗi thống khổ tới vô cùng.
--------------------------------------------------------------
Uầy.....
Không thèm cho giải thích mà bị bắn ngay tắp lự........
Đúng là Carrera.
Lại thêm một cái tên nữa chen vào bảng danh sách những-người-không-nên-bị-chọc-máu.
Mà, Có mình Diablo là quý ông lịch thiệp thôi, còn hội Testarossa với Carrera đáng sợ quá à.
Về mặt đó thì may mà Ultima lại có khả năng tự chủ và bình tĩnh hơn nhiều.
Nói cô bé đó là Ác Quỷ còn hơi khó tin đấy.
Mấy người cấp dưới toàn kêu cô nhóc là ‘Ojou-sama [note10274] ’ thôi, còn có phụ tá kiêm quản gia nữa chứ, nhìn là biết cô bé cũng được nuôi dạy khá tốt.
Chắc hồi ở dưới cũng có máu mặt lắm.
Mà có khi nào, cô nhóc lại là con gái Vua Quỷ không biết chừng.
-
Không ổn, không ổn.
Vừa nhìn Carrera không do dự xử lý con chuột, tôi vừa tiến lại.
Họ xin phép tôi cho phép họ kết liễu Hoàng Đế và con chuột nhúng mũi vào, tôi cũng đã đồng ý, rồi kết quả thành ra thế này đây.
Vậy là chỉ còn tên đã cắn miếng mồi Hoàng Đế thôi à.
Ultima muốn xuống tay với Hoàng Đế lắm rồi, cô bé lại chỗ tôi xin phép.
Tôi chấp thuận.
Rồi tôi sẽ là đối thủ đánh với tên chủ mưu.
「Ê, đừng trốn nữa, ra đi. Là cậu phải không? Yuuki!」
Tôi hỏi vọng vào trong màn đêm,
「Hah, lộ rồi à? Đúng là không thể xem thường Rimuru-san được.」
Yuuki vừa nói vừa bước ra.
Vẫn như hồi ở Vương đô, vẫn là ánh nhìn thờ ơ đó, vẫn là bầu không khí suồng sã như gặp một thằng bạn cũ đó.
Nhưng tôi không thể để yên cho hắn được. Hắn quá sức nguy hiểm.
「Chắc vậy. Vậy là cậu vẫn khỏe.
À tiện hỏi, muốn trăn trối gì không đây?」
「Ahahahaha. Thẳng đuột vậy luôn à, Rimuru-san. Nhưng anh nghĩ tôi chết mà dễ thế sao?」
「Không, tôi không nghĩ thế, nhưng cậu bước quá đà rồi.
Nếu cậu muốn quay đầu, ta có thể dàn xếp không giết mà chỉ phong ấn cậu lại......
Vậy cậu muốn sao? Thiếu tự do một chút thì vẫn hơn là chết hẳn, đúng không?」
「Ngây thơ quá, quá ngây thơ đi. Anh vẫn chẳng thay đổi gì cả, lúc nào cũng đóng vai người tốt......
Nhưng mà tốt nhất là anh bỏ cái suy nghĩ như thể mình thắng rồi đi!」
Đúng như tôi nghĩ, vậy là không được rồi.
Ngay từ đầu tôi vẫn biết là vô nghĩa.
Tuy nhiên còn về vấn đề giải thoát cho Chloe, nếu cậu ta lệnh cho cô làm gì đó quái ác thì sẽ khiến tình hình tệ hơn.
Tôi muốn nắn tình hình theo chiều khiến việc đó không xảy ra, nhưng chịu rồi.
Hai người bọn tôi đứng đối mặt, lặng lẽ chuẩn bị tâm thế.
CHƯƠNG 185: CUỘC CHƠI MỚI BẮT ĐẦU
Tôi đứng đối mặt Yuuki, hai bên bắt đầu thăm dò lẫn nhau.
Rồi trong bầu không khí căng thẳng như thế,
「Đúng rồi, quên mất không hỏi.....Sao anh tìm ra được chỗ này vậy?」
Yuuki hỏi.
Thanh niên này vừa ngáo vừa ngu nhỉ.
Ai lại đi hỏi kẻ địch câu như thế bao giờ?
「Việc gì tôi phải nói cho cậu biết!」
「À, đúng thật nhỉ?
Thật lòng tôi cũng chẳng mong có câu trả lời đâu, Rimuru-san cũng không đến nỗi dễ lừa quá ha.」
Yuuki nhún vai ra chiều thất vọng.
Mà, khá chắc là giả bộ thôi.
Cậu ta muốn bắt chuyện để moi ra yếu điểm của tôi đây mà.
.
Đúng như Diablo nói, khả năng tình báo của Moss quá hoàn hảo.
Cậu ta cùng lúc gửi một nhân bản to vừa đủ và một nhân bản nhỏ hơn theo.
Cái to có bị phát hiện cũng chẳng sao cả.
Nói cho đúng thì kế hoạch là để kẻ địch thấy nó, khiến chúng mất cảnh giác, trong lúc đó, nhân bản nhỏ hơn vẫn sẽ tiếp tục báo cáo về mà kẻ địch không hề hay biết.
Tới khi một trong hai cái bị phát hiện và phá hủy, cái còn lại sẽ nhân thời cơ đó mà lẩn đi.
Thật là, năng lực của cậu ta quá hợp làm mấy việc này đi.
-
Rồi, giờ thống nhất lại lần nữa nào.
Đầu tiên là điều kiện thắng lợi trước khi cứu được Veldora.
1. Giải cứu Veldora.
2. Loại trừ hậu họa.
3. Giết sạch quân Đế Quốc.
Mấy cái này cũng gần xong hết rồi.
Nói là chiến dịch đã thắng lợi cũng được. Việc còn lại cũng chỉ có giải thoát cho Hoàng Đế nữa là xong.
Vậy thì điều kiện mới bây giờ sẽ thành,
1. Mang Chloe trở về.
2. Cho Hoàng Đế được siêu thoát.
3. Kết liễu Yuuki.
Quan trọng nhất vẫn là mang được Chloe về.
Nhưng một khi ba lệnh chú vẫn chưa mất thì tôi không mang em ấy đi đâu được hết.
Trong tình huống xấu nhất, vẫn còn lựa chọn nuốt Chloe rồi phân tích linh hồn để tìm cách phá nguyền....
Nhưng dù『Vua Trí Tuệ Raphael』là người thực hiện quá trình đó thì tỉ lệ rủi ro vẫn rất cao.
Nếu được, tôi muốn loại trừ kẻ điều khiển là Yuuki trước rồi mới từ từ tìm cách giải nguyền sau.
Có thế nào thì tôi vẫn muốn dứt khoát trước khi Yuuki ép Chloe làm gì đó.
--
--
Rimuru đang lên kế hoạch đối phó với hắn và Yuuki cũng vậy. Hắn quan sát tình huống không ngờ tới này, rồi thở dài.
Khi nhận ra mình bị theo đuôi, hắn đã tính sẵn vài giả định, nhưng rủi làm sao lại trúng ngay trường hợp xấu nhất, vậy nên hắn mới không khỏi thờ dài.
(Ôi trời, anh không tha cho tôi được à....)
Có ra sao thì hắn vẫn phải làm gì đó.
Hiện tại, Yuuki không có nhiều lựa chọn. Vega thăng trong nháy mắt như thế thật tệ quá.
Mà, Vega có hay không cũng chẳng quan trọng đến thế.....
Nhưng nếu bây giờ dùng lệnh với Chloe sẽ là ý tồi.
Hiện tại có những kẻ mạnh hơn Yuuki là: Guy Crimson, Milim Nava và người đứng ngay đây, Rimuru.
Cũng còn Chúa Quỷ Leon Cromwell nữa, lần trước, hắn đã bị anh ta đánh bại, đồng thời anh ta cũng biết sức mạnh của hắn nằm ở mức độ nào rồi. Nhưng lần tới, Yuuki vẫn có khả năng thắng được.
Tuy nhiên Rimuru lại có tốc độ phát triển nhanh bất thường, thực lòng hắn chẳng biết đường nào để dự với chả đoán nữa.
Bây giờ nếu hắn ép Chloe ra đối phó với Rimuru, ngay lúc đó cô ấy sẽ được giải phóng luôn.
Nếu vậy phải để hai bên cùng lúc kết liễu nhau. Trong hoàn cảnh lý tưởng nhất, ngay trước khi họ chết, hắn sẽ nhảy vào cướp đi sức mạnh cả hai. Nhưng nếu hụt mất thì sau đó hắn sẽ là người phải hứng cơn giận của Milim.
Chloe không phải kẻ địch của hắn thì may, nhưng hắn hết lựa chọn rồi.
Giả như hắn còn ít nhất hai lệnh chú nữa, bây giờ hắn có thể ép cô ta xử lý Rimuru rồi tìm cách chuồn đi....
Cứu cánh của hắn bây giờ là việc Rimuru và những kẻ kia chưa biết hắn chỉ còn một lệnh chú duy nhất nữa thôi.
Vậy nên Yuuki nghĩ không để Chloe ra mặt mới là lựa chọn hợp lý.
Khi đó Rimuru sẽ đề phòng khả năng hắn đã ra lệnh cho Chloe và hành động cẩn trọng hơn.
Lợi dụng việc đó, hắn có thể sống qua lần này được.
Và tình huống xấu nhất, hắn sẽ phải hạ con bài tẩy của mình, Yuuki nghĩ bụng.
(Mình cũng không muốn dùng tới nó đâu.)
Dù trong lòng là vậy, hắn vẫn biết ngoài nó ra không còn đường nào thoát nữa rồi.
Còn đám Ác quỷ dưới trướng Rimuru nữa.
Yuuki biết rõ các Ác quỷ đứng trên đỉnh cao như thế mạnh mẽ tới nhường nào.
Mới chỉ ba trong số các trụ cột ra mặt.
Mỗi kẻ trong chúng đều tạo cho người ta cảm giác Chúa Quỷ mới yếu ớt làm sao, như thể chính chúng là hiện thân của sự nguy hiểm vậy.
(Quỷ thần thiên địa ơi. Mấy bà đó khiếp quá.)
Đó là những gì Yuuki thực sự nghĩ.
Một đấu một thì chắc hẵn vẫn có cửa, nhưng một lúc chấp ba thì dẹo là cái chắc.
Mà loài Ác quỷ thì không đời nào chịu quy hàng kẻ yếu hơn chúng. Chưa kể cấp bậc quý tộc càng cao, thời gian chúng phục tùng sau khi được triệu hồi càng rút lại.
Chẳng có vẻ gì là Rimuru đã triệu hồi ba ả đó rồi ràng buộc gì họ cả. Vậy nên suy ra Rimuru đã phát triển lên một đẳng cấp còn cao hơn bộ ba đó nhiều.
Yuuki đã bị đẩy tới mấp mé ngưỡng không được do dự mà phải lật con át bất cứ lúc nào rồi đây.
(Trời ạ, đáng nhẽ cũng phải cố bắt được Hoàng Đế phát động Armageddon trước khi Rimuru-san đến chứ....)
Ngay lúc hắn nghĩ vậy, bỗng gió lại đổi chiều.
Mà còn đổi theo hướng thuận nữa chứ, tất nhiên, thuận cho Yuuki.
--
--
Testarossa thám sát quanh đó để chắc rằng không có mối nguy nào tiềm tàng.
Chẳng có gì hết, cô nghĩ.
Hiện tại ở vùng phụ cận thủ đô Đế Quốc chỗ họ chẳng có dấu hiệu nào của người sống cả.
Ngoài đống xác ra thì còn 100,000 binh sĩ đang quằn quại thống khổ, đám đó chẳng đáng gọi là sống nữa rồi.
Nhưng không bất cẩn bỏ qua chúng, Testarossa vẫn báo lại cho Rimuru.
Như vậy, dẫu Yuuki đang âm mưu chuyện gì, họ cũng có thể kịp thời ứng phó.
--
Mới xử lý xong Vega, Carrera nhìn sang Ultima.
Ý nguyện muốn giải phóng Hoàng Đế đã được phó thác lại cho hai người họ; là bản khế ước cả hai cùng lập. Họ không được phép thất bại, phải hoàn thành cho bằng được.
Người sẽ ra tay là Ultima.
Vì Rimuru đã ưng thuận rồi, Carrera cũng không có gì phản đối nữa. Nếu vậy, nhiệm vụ của cô sẽ là loại trừ Vega, kẻ dám cả gan nhúng mũi vào trận chiến của cô với Kondou.
Việc được giao đã hoàn thành, giờ chỉ cần chăm sóc Hoàng Đế và tên chủ mưu nữa là xong.
Nếu chỉ liếc quá, tên chủ mưu Yuuki chẳng có vẻ gì là “nguy hiểm” cả. Thế nhưng từ hắn lại phát ra khí tức khiến cô cảm thấy “bất an”.
Không phải cảm giác “đe dọa” mà chỉ là “bất an” thôi.
Vậy nên Carrera coi Yuuki sẽ là một mầm họa nếu để về sau.
Có khi hắn còn có khả năng vượt mặt cô và các Ác quỷ khác nữa.
(Mong rằng đó là do mình cả nghĩ mà ra thôi. Không, có lẽ hắn đang mưu đồ khiến chúng ta nghĩ vậy chưa biết chừng.)
Đây mới chỉ là lần đầu cô chạm mặt thằng nhãi tên Kagurazaka Yuuki.
Thế nhưng sự cáo già không hợp với gương mặt kia của hắn đã đẩy được bản năng Carrera lên được mức cảnh giác cực điểm.
Có lẽ cặp mắt biết nhìn người này và việc cô biết cảnh giác lúc nãy là thừa hưởng lại từ ông Trung Úy Kondou tỉ mẩn kia.
Hiện tại, người cảnh giác với Yuuki nhất, không lệch đi đâu được, chắc chắn là Carrera.
.
Còn Ultima,
Cô bé đứng đối diện Hoàng Đế Rudra.
Mái tóc đã bạc trắng cả, làn da tái nhợt. Dáng vẻ ông thật quá ốm yếu dặt dẹo, nhưng ý chí mãnh liệt vẫn rực sáng trong đôi mắt kia.
Hoàng Đế trước mặt cô nhóc vẫn còn trẻ quá, chưa hơn một cậu trai là mấy.
Lặng một hồi,
「Gì hả? Mới nãy ngươi vừa nói gì?
Kondou Tatsuya và Damrada đã đi rồi sao?
Còn Velgrynd đang làm gì chứ....
Damrada? Rồi còn cả Tatsuya nữa?
......Không.....Không đời nào. Nếu họ chết rồi, vậy sao trẫm còn phải.....」
Hoàng Đế lan man như trong cơn mê sảng.
Ánh mắt kiên cường ấy lay lắt rồi mờ dần đi, phản chiếu cõi lòng ông lúc ấy.
Chẳng can hệ gì tới Ultima, nhưng dường như ông ta đã lắng xuống,
「Tên Damrada ấy có nhờ ta giết ngươi.
Sau khi ta nhận lời, hắn ra đi coi bộ cũng thanh thản.
Người tên Kondou cũng thế.
Tên đó đã đấu với đồng bạn của ta, chị Carrera, và cũng hi sinh anh dũng.
Hai kẻ đó đều là thuộc hạ của ngươi nhỉ, giờ sắp được đi gặp họ ngươi có vui chưa?」
Cô dùng giọng điệu vô ưu vô lo hỏi Hoàng Đế.
Đó là cách cô thể hiện lòng quan tâm của mình.
Nhưng những lời đó lại tác động quá nặng nề.
「Trẫm hiểu rồi. Vậy là cả hai đã nằm xuống với niềm kiêu hãnh của họ.
Vậy nên trẫm càng không được phép vô ơn với họ mà buông xuôi.
Thân là kẻ chi phối thế gian này, trẫm sẽ kiên định tới cùng.
Trẫm sẽ bắt『Vua Chính Nghĩa Michael』phải khuất phục trước ý chí này.」
Lại một lần nữa bọc lên mình hào khí ngày nào, Hoàng Đế tuyên bố, khí chất đậm nét của bậc quân vương.
Là một kẻ nắm thế giới trong tay, đã sống một đời dài thật dài, đã đặt cược vận mệnh thế giới này vào Trò Chơi ấy.
Không còn như trước, ông giải phóng xiềng xích kìm kẹp sức mạnh của bản thân, vận toàn lực để nắm lấy Vua Chính Nghĩa.
Ông sẽ bạo phát, sẽ hủy diệt nền văn minh trên hành tinh này; sẽ hiện thực hóa điều những người đã ngã xuống mong đợi nơi ông.
Ông sẽ ban ra di chỉ của mình.
Các bề tôi của ông đã tận trung tới cuối.
Vậy nên sau cùng, ông thân là Hoàng Đế, cũng tới lúc nhắm mắt rồi.
...............Nhưng Hoàng Đế không hề nhận ra đó chỉ là những suy nghĩ bị Yuuki gài vào bằng năng lực Thao túng tư duy của hắn.
Con tim ông đã yếu mềm đi quá nhiều, lý trí ông cũng không còn nguyên vẹn, không đời nào ông nhận ra được mình đã yếu ớt đi thế nào trước các Ultimate Skill.
Vẫn chưa hết, lỗi của ông cũng là dựa giẫm vào năng lực phòng ngự tuyệt đối của ‘Castle Guard’ thái quá.
Luôn được bảo bọc kĩ càng, ông thiếu kinh nghiệm bảo vệ thần trí của bản thân.
Kết giới tuyệt đối ngăn cản mọi thù địch miễn sao vẫn còn người thề nguyện trung thành với ông gần đó.
Nhưng khi không có ai, nó lại chẳng được tích sự gì mấy.
Có chăng cũng chỉ là niềm hi vọng lay lắt mà thôi...
Nhưng con dòi từ năng lực Thao túng tư duy của Yuuki không gặp chút trở ngại nào, đục khoét tâm trí Hoàng Đế, khiến ông thực hiện kế hoạch cho Yuuki.
Nghĩa là, Armageddon sẽ được phát động.
.
Bỏ mẹ!
Cảm nhận được nguy hiểm, Ultima ngay lập tức hành động.
「Đừng mơ! “Hồng Xà Tử Độc Thủ”!」
Giá như cô nhanh hơn một tíc tắc nữa thôi.
「Thánh chỉ! Phát động Armageddon!!」
Vận hết tàn lực, Rudra triệu hồi đạo quân Thiên sứ.
Những chiếc vuốt trên tay cô dù sẽ bị suy yếu bởi thánh lực từ Skill đó, nhưng “Hồng Xà Tử Độc Thủ” vẫn sẽ đủ sức xuyên thấu tới trái tim Hoàng Đế Rudra.
Nhưng lúc ấy, lấy Rudra làm chìa khóa, Cánh cổng Thiên đường mở ra.
Đòn tấn công của Ultima bị vô hiệu hóa chỉ một khắc trước khi chạm tới ông ta.
Bầu trời thủ đô Đế Quốc ngập tràn khí sắc thần thánh.
Thế rồi, đội quân siêu việt diệt trừ cái ác, đạo quân Thiên sứ xuất thế.
---
--
-
Bỗng nhiên gió lại đổi chiều.
Bước đầu của Yuuki đã thành công rồi.
Không uổng công trông đợi, Hoàng Đế làm y như hắn muốn.
Con dòi hắn gài vào hiệu quả hơn hắn tưởng; đúng là sơ sót đáng mừng.
Mà cũng chưa chắc là do nó, có khi tại Hoàng Đế giờ tàn tạ quá rồi, lão không còn đủ sức để kháng cự lại『Vua Chính Nghĩa Michael』nữa.
Nếu không nhờ『Vua Chính Nghĩa Michael』và Yuuki có chung mục đích thì cái tình huống này sẽ không bao giờ xảy ra.
Dẫu thế nào thì gió vẫn đang thổi theo chiều cho Yuuki.
Vì mục đích của hắn.
Mục đích cướp lấy Ultimate Skill『Vua Chính Nghĩa Michael』từ Hoàng Đế Rudra.
Bình thường, muốn đạt tới một Ultimate Skill cần có một ý chí mạnh mẽ tương đương. Tuy nhiên trong trường hợp của Rudra thì lại là được cho mượn.
Hắn biết điều đó, vậy nên Yuuki mới rắp tâm muốn cướp lấy.
Tất nhiên, cũng có một vài điều kiện nhất định. Linh hồn của ông ta phải bị làm cho suy kiệt đi, nếu không sẽ bất khả thi.
Cũng có nghĩa là lúc ép được Hoàng Đế dùng Amageddon, đẩy ông vào trạng thái kiệt quệ sẽ là thời cơ hoàn hảo để cuỗm cái Skill đó đi.
「Ahaha! Xin lỗi nhé Rimuru-san. Lần này tôi thắng anh rồi!」
Yuuki kích hoạt Ultimate Skill của hắn, 『Vua Tham Lam Mammon』, lao tới Hoàng Đế.
「Steal Skill!!」
Lật kèo rồi.
Hắn sẽ cướp được Skill của lão rồi nắm quân đoàn Thiên sứ kia trong tay.
Hiện tại chỉ còn kế hoạch này mới giúp hắn thoát được tình cảnh hiện tại thôi, đột nhiên...
「Quá ngờ nghệch.」
Hắn nghe tiếng Rimuru thì thầm.
Ha-? Ý nghĩ muốn phản bác còn chưa kịp lên tới não thì hắn đã thấy cơn đau nhức đã lan trên má.
「Kufufufufu. Mọi hành động của ngươi đều đã bị đoán trước rồi.」
Diablo đấm bay Yuuki, nãy giờ cậu ta đã xóa sạch sức hiện diện của mình, ẩn thân quá hoàn hảo.
Chỉ riêng cú đó thôi đã đủ sức xuyên thủng hàng lớp trường lực, cảm tưởng như nó đang xé toạc linh hồn hắn ra.
Nhưng vẫn có cảm giác chưa phải một cú hết sức.
Dù gì thì đó cũng mới chỉ là dùng tay không.
「―― Khụ!! Mẹ kiếp, vẫn còn thằng nữa.....!」
Đến nước này thì cái vẻ đĩnh đạc của hắn cũng phải bay mất rồi.
Biểu cảm trên mặt Yuuki vặn vẹo, rồi hắn cười.
「Ku, kukuku, ahahaha ha haha ha! Cho nghỉ tí!
Thật đấy, cho xin một lúc thôi......
Vậy ra anh đúng thật là kẻ địch đáng gờm nhất của tôi rồi.
Hay đấy Rimuru-san.
Mong muốn của tôi là dùng chính đôi bàn tay mình chấm dứt cả thế gian này.
Nhưng mà không.....
Tôi vẫn chưa thể hình dung ra nổi cảnh mình đánh bại được anh. Đã vậy còn Ác quỷ kia nữa――
――Sức mạnh anh nắm giữ quá điên rồi. Cơn ớn lạnh ngày đầu gặp mặt quả không sai.
Đáng lẽ tôi nên giết anh từ ngày đó mới phải.
Vậy trước giờ tôi đã sai chỗ nào hả? Chẳng quan trọng nữa.
Không, đúng ra mà nói, nếu anh cản được tôi thì đó là định mệnh, là ý chỉ của thế giới này rồi.
Đã thế, đành để ____ quyết định nốt vậy.
Vĩnh biệt, Rimuru-san.
Tôi cũng khá ưa anh đó.
――Thật lòng, đáng nhẽ chúng ta có thể làm bạn tốt của nhau rồi......」
Hắn ta nói một mớ gì đó chẳng hiểu nổi.
Ăn đòn đau quá sảng rồi hả? Lúc đó tôi nghĩ thế, nhưng
「Tránh đi, Diablo!」
Tôi hết lên khi bản năng nguy hiểm của tôi réo như điên.
Sau đó, Yuuki chuyển động nhanh tới mức suýt nữa tôi không theo kịp.
Và rồi suýt soát, Diablo bị thanh song xà đoản kiếm của Yuuki nhắm tới, cậu ta né đi――nhưng không tránh hết được, nụ cười trên mặt Diablo hồi nãy rơi đâu mất.
Trên bụng cậu ta có một vết rạch nhỏ.
「Có thể làm ta bị thương cơ à.....Xem ra ta coi thường ngươi quá rồi.」
「Không dám, ta mới là người phải khen vì ngươi tránh được đấy. Nhưng mà――」
Nhưng mà――
Đúng là vậy, Yuuki nhắm tới không phải gây thương tích.
Mà chỉ là muốn Diablo đang chắn trước Hoàng Đế phải tránh đường mà thôi.
Carrera ngay lúc ấy bóp cò, nhưng thanh song xà đoàn kiếm trong tay Yuuki uốn éo như sợi roi đánh bật hết những viên đạn đi.
Hắn thậm chí có thể đánh bật được những viên đạn có mang hiệu ứng của nhiều Ultimate Skill.
Hắn vô hiệu hóa được ma pháp của Testarossa, rồi còn cả cú lao tới của Ultima.
Dùng kỹ thuật cao siêu hơn cả Damrada, hắn đánh lệch trọng tâm của Ultima, thọi lòng bàn tay hắn trúng cô bé.
Đột ngột bị đánh trúng khiến Ultima liệt cứng trong thoáng chốc.
Nhưng nhiêu đó là đủ rồi.
Hắn di chuyển nhanh kinh khủng, dễ dàng đối phó với các Ác quỷ đang cố cản hắn――
Yuuki đã tới được chỗ Hoàng Đế mất rồi.
「Tới đây nào, Vua Chính Nghĩa Michael!」
Tay hắn chạm vào Hoàng Đế Rudra.
Sau đó mọi thứ chỉ còn một màu trắng xóa.
--
--
--
Bình thường, không thể cướp lấy một Ultimate Skill từ người sở hữu được.
Khi từ một người sinh ra Skill, thì là từ tận sâu trong linh hồn họ, nó được khắc ghi tận trong hạch tâm người đó.
Ultimate Skill thực sự là của riêng mỗi người, không như các Skill bình thường được gán trong cơ thể hay Unique Skill chỉ ở vỏ ngoài linh hồn.
Nhưng, 『Vua Chính Nghĩa Michael』của Rudra không khắc trên hạch tâm của ông ta, đúng hơn là nó chỉ được chôn vào đó thôi và nhờ ý chí của bản thân mà ông mới điều khiển được nó.
Giờ đây, sau khi phát động Armageddon, linh lực của ông đã kiệt quệ, nếu dùng năng lực ‘Steal Skill’ từ Ultimate Skill『Vua Tham Lam Mammon』, hoàn toàn có thể giật lấy nó.
「!!」
Hoàng Đế kêu không thành tiếng.
Một Skill chôn sâu trong linh hồn ông vừa bị moi ra.
Cơn đau không gì tả nổi lại càng nghiền vụn thần trí Hoàng Đế.
Mặt hắn không chút biểu cảm, Yuuki lẩm nhẩm,
「Vậy là không mất chút linh lực nào vẫn triệu hồi được quân đoàn Thiên sứ.
Có vài sai sót, nhưng sau rốt vẫn theo kế hoạch.」
Rồi như không còn gì hiển nhiên hơn được nữa, hắn chỉ đạo cho các Thiên sứ.
Nhập xác vào chúng đi! Hắn ra lệnh.
Như thể từ đầu hắn đã nắm nó trong tay, Yuuki thành thục sử dụng『Vua Chính Nghĩa Michael』.
Các Thiên sứ chen chúc trên bầu trời tuân lệnh Yuuki, cố kiếm lấy thân thể để nhập xác.
Nhưng 100,000 cái xác ở đây làm sao đủ cho 1,000,000 Thiên sứ được.
Và cho bằng đủ, đúng vậy, ――những thường dân vô tội, dân chúng thủ đô bị đem làm vật tế.
Nhận báo cáo Moss gửi từ thủ đô Đế Quốc, tôi không khỏi phẫn nộ.
「Thằng chó, Yuuki! Ngăn bọn nó lại ngay! Đừng kéo người vô tội liên lụy vào!」
Yuuki, mặt vẫn không biểu cảm, chỉ đứng nhìn tôi hét.
Hắn như không hiểu những lời đang trôi qua tai mình. Hoàn toàn trái ngược với tên Yuuki mặt mày luôn biến chuyển khi chế nhạo người ta.
Dường như trong đầu hắn lúc này chỉ có mục tiêu hắn nhắm tới mà thôi..... Nếu so sánh, có lẽ giống『Vua Trí Tuệ Raphael』hay Giọng Nói Của Thế Giới, kiểu tính tình vô cảm như thế.
――Vĩnh biệt, Rimuru-san――
Tôi nhớ ra hồi nãy Yuuki mới nói gì.
――Hiểu rồi, vậy ra, Yuuki chỉ là cái vỏ rỗng thôi à.....
Vậy là trong Yuuki phải “tồn tại” một nhân cách nào đó giống như Vua Trí Tuệ Raphael.
Tuy nhiên khác với Raphael, nó lại lạnh giá, tàn độc, thậm chí không thèm cố hiểu tâm tình con người.
Giờ ngẫm lại mới thấy, những việc Yuuki làm ra đầy rẫy mâu thuẫn.
Dù hắn thành tâm muốn phá hủy thế giới, hắn vẫn chần chừ để rồi thất bại.
Nghĩa là sâu trong tâm, vẫn còn sự “ngập ngừng” vô thức; Giống như cậu ta vô tư như vậy nhưng ẩn sau đó lại là hạt mầm âu lo và ngờ vực.
Và những lời cuối, có lẽ là cảm xúc thật lòng của cậu ta.
(Đồ ngốc.....Đáng ra đừng nói mấy lời đó chứ.....)
Tới cuối vẫn còn chần chừ, nhưng cậu ta đã quyết định.
Chần chừ không biết nên hủy cả kế hoạch, dừng tay, vứt bỏ ý muốn đóng dấu chấm cho thế giới này hay nên tháo nút chốt cuối cùng.....
Cậu ta đã chọn rút chốt.
Giải phóng cho ý niệm tà ác Angra Mainyu đang cư ngụ sâu trong cậu ta.
Thứ này sẽ không ngần ngại đẩy thế giới tới điểm kết. Không thể để yên cho nó được.
Yuuki đã trở thành thứ khác hoàn toàn rồi; giờ cậu ta chính thức là “mối đe dọa” với thế giới này.
--
Vô cảm liếc nhanh qua Rimuru rồi hắn mau chóng quay qua các Thiên sứ đang hiện ra.
Hắn ra lệnh.
「Nuốt lấy những thiên thần tối cao [note10433] này mà sống lại đi, Kagari, cả Vega nữa.」
Xác Kagari đã được đem tới đây từ trước và Vega, mới nãy vừa bị bắn tung sọ cùng theo lệnh Yuuki, bắt đầu tái sinh.
“Oán Hận Kinh Hoàng” của Carrera đang cầm tù linh hồn Vega bị “Eraser Shot” Yuuki bắn ra phá bỏ.
Linh hồn bình thường khi bị nhập xác sẽ diệt vong, nhưng của Vega lại là đặc biệt, Yuuki biết gã có thể chịu bị nhét vật thế vào.
Dẫu gì thì hắn vẫn là người tạo ra Vega.
Gã là thứ sinh mệnh sinh ra chỉ để chiến đấu, Yuuki tạo ra hắn dựa trên sức mạnh hắn thấy được từ Rimuru lần đầu chạm mặt.
Xét năng lực thì『Cướp đoạt』vẫn mạnh hơn『Săn mồi』.
Qua『Cướp đoạt』, sức mạnh lấy được sẽ ngang với thứ nó cướp, trong khi『Săn mồi』chỉ có bản yếu hơn.
Tuy nhiên『Săn mồi』cũng có ưu điểm của nó.
Đó là khả năng điều hòa tốt. Nó có thể tận dụng triệt để năng lực nhận được.
Từ đó dẫn tới tỉ lệ phát sinh Ultimate Skill rất cao qua việc hấp thụ và điều hòa vô số Skill.
Đó là căn bản vì sao lại tạo ra Vega.
Vậy nên gã cũng có thể nhận một linh hồn khác được, hiện tại thân xác gã đã bắt đầu tái tạo lại.
Cũng nhờ vậy nên gã mới không chịu tác động từ viên đạn mang nguyền của Carrera.
Còn Kagari thì khỏi cần nói.
Kagari, đúng hơn phải nói là Kazaream, là một cựu Chúa Quỷ, bản thân cũng là một oán hồn, Kazaream biết kế hoạch sẽ thành công nên đã kiên nhẫn chờ đợi.
Ả hiểu rõ bản chất Yuuki là gì, vậy nên Kagari chưa từng hoài nghi mưu đồ của hắn sẽ thất bại.
Kagari và Vega đã hoàn toàn tái sinh.
Giờ đây chúng là những tồn tại thần thánh, những kẻ đã cắn nuốt các thiên thần tối cao, nắm giữ sức mạnh sánh ngang các chân Chúa Quỷ.
--
Xác nhận cả hai đã sống lại, Yuuki quay qua tôi, nói.
「Này, chơi với ta một Trò Chơi đi.
Nếu ngươi cản được ta, ngươi thắng.
Còn không, ngươi thua.
Phần thưởng cho kẻ thắng cuộc sẽ là thế giới này.
Thời hạn là một tháng nữa sẽ bắt đầu.
Ngươi không phải nói gì hết.
Đồng hồ đã bắt đầu đếm rồi.
Đây là nguyện ước cuối cùng mà Yuuki Kagurazaka, kẻ đã sinh ra ta mong muốn.」
Hắn ta độc đoán tuyên bố.
Sau đó, hắn gọi Chloe nãy giờ vẫn đang trốn gần đó ra rồi lệnh cho em ấy.
「Đi cản chân Guy lại.
Ngươi giết hắn ta cũng không quan tâm.
Nhưng đừng để hắn xen vào cuộc chơi của ta!」
Chloe xuất hiện, nét mặt rầu rĩ, như muốn nói gì đó với tôi nhưng chỉ có thể cúi đầu nhận lệnh của Yuuki.
Tôi cũng có nhiều chuyện muốn nói với em ấy, nhưng giờ chưa phải lúc.
Sợ rằng Yuuki sẽ để Chloe đối đầu với tôi là lý do chính khiến tôi lo lắng.
Dù sao tôi vẫn mừng rằng mình không phải đánh với Chloe ở đây lúc này.
Nếu chuyện thành ra thế, trong khi tôi bận tay với Chloe, các Quỷ Vương sẽ phải lo Yuuki, Vega, Kagari và cả quân đoàn Thiên sứ; sẽ không dễ ăn được.
Kể cả tôi có gọi hết các Quý tộc Quỷ tới thì quân đoàn Thiên sứ kia vẫn quá phiền phức.
Vậy nên đúng như Angra Mainyu đã nói, tôi đành theo mong muốn của Yuuki, tham gia Trò Chơi đó vậy.
Ngay trước khi giải phóng cho Angra Mainyu, cậu ta đã đưa cho hắn mệnh lệnh cuối cùng, rất là Yuuki.
Tôi cũng không biết là cậu ta muốn câu giờ tránh tôi hay câu giờ cho tôi nữa.
Cậu ta do dự, không muốn chấm dứt thế giới này, vậy nên tôi tin cậu ta sẽ muốn giàn xếp mọi thứ chỉ bằng một trò chơi.
Một suy nghĩ thật điên, thật Yuuki.
Nhưng có thế nào thì lúc này vẫn chưa phải lúc đánh nhau.
Bây giờ tôi muốn tấn công cũng không nổi bởi hiện tại Yuuki đang được bọc trong “Castle Guard”.
Giờ phe tôi mới đang bất lợi, nên đành vin vào đó làm cứu cánh vậy.
--
--
Sau khi hắn xong việc ở đó, Yuuki đem theo hai kẻ tay chân và cả quân đoàn Thiên sứ dịch chuyển đi đâu mất.
Chắc hẳn chúng đã dùng『Vua Chính Nghĩa Michael』để quay lại thiên giới.
Tôi không biết các Thiên sứ đã nhập xác rồi còn có thể quay về đó được nữa không, nhưng chúng vừa đi xong, nên chắc là được.
Vậy là một tháng nữa Trò Chơi sẽ bắt đầu.
Có lẽ Yuuki cần thêm thời gian để quen với sức mạnh của Angra Mainyu cũng như để đám Thiên sứ quen với cơ thể mới.
Đây cũng là lúc để tôi rà lại hết các Skill của mình và chờ các thuộc hạ hoàn thành quá trình tiến cấp.
Thời gian lúc này cực kì quý giá.
Tôi phải liên lạc ngay với Ruminas, Leon và cả Guy thông báo cho họ biết tình hình.
Tổ chức Walpurgis lúc này cũng không phải ý tồi, cứ thế tôi lên kế hoạch sắp tới.
--
Kết quả lần này cũng không tồi, đúng là thế.
Tôi không muốn nghĩ rằng quyết định của mình là sai, nhưng có thể là một thất bại do tính tự phụ thôi.
Hay cũng có thể do tôi lại một lần nữa mạnh lên, vừa qua được một tình cảnh tệ thôi rồi mà vẫn chưa bết bát lắm.
Dù tôi có “Bảo hộ linh hồn”, nhưng cho chắc ăn thì tôi chỉ đưa theo những người có Ultimate Skill để tránh bị tẩy não.
Tôi muốn đề phòng Yuuki đứng sau và sợ rằng hắn có thể cướp người của tôi đi.
Mà để phòng Yuuki vẫn là quyết định tốt.
Chúng tôi đã chuẩn bị hết rồi.
Thế mà vẫn bỏ sót trường hợp, tôi không hề ngờ được Hoàng Đế sẽ gục ngã và việc ông ta thực sự sẽ phát động Armageddon.
Không――Tôi có nghĩ tới khả năng đó rồi, nhưng lại cho rằng đó không phải chuyện lớn.
Có vẻ tôi bây giờ mạnh quá nên thang đo nguy hiểm hơi bị lệch lên mất rồi.
Mà cũng tại cái bà Velgrynd đó nói đám Thiên sứ không đáng ngại chứ.
Chắc chắn đó là sai lầm lớn nhất của tôi.
Ưu tiên Yuuki mà bỏ qua Hoàng Đế chính là lý do khiến tình hình tệ thế này.
Nhưng mà.....Nếu mọi sự vẫn như dự đoán, chắc chúng tôi vẫn xoay sở được.
Rủi thay, có một việc vượt quá những gì tôi nghĩ.
Đó là: sức mạnh thực sự của Yuuki.
Một nhân cách ẩn trong Yuuki, mang năng lực còn hơn tôi nghĩ.
Vậy nên kết quả thành ra như vậy, đúng là thế, tình cảnh bay giờ tệ lậu hết mức.
Thế ra, nếu bị ép đến chân tường cậu ta sẽ vậy.
Câu chuyện là như thế.
--
Lễ tang của Hoàng Đế được cử hành.
Ba triệu dân cư tại thủ đô Đế Quốc, à một phần ba đã đã trở thành vật tế trong vụ “đại thảm họa” đoàn Thiên sứ đem tới, phải nói là những người còn sống mới đúng, cùng đi đưa tang.
Velgrynd đứng quan sát đám rước.
Sau khi được tôi triệu hồi ra, cô ấy hỏa thiêu thi hài Hoàng Đế bằng Tịnh hóa viêm [note10434] .
Một lễ tang đau buồn cho người anh hùng đã gánh vác sứ mệnh quá lâu, nhưng được người tri kỉ Velgrynd tiễn đi thế này chắc hẳn ở nơi chín xuối ông cũng vui lòng.
Tôi là ai mà dám hỗn hào nói về cuộc đời của con người ấy chứ.
Vậy nên tôi sẽ không nói gì thêm nữa.
Chỉ một điều thôi, “giao kèo” đã hoàn thành rồi.
Thế rồi tôi tuyên bố chiếm lấy thủ đô Đế Quốc và chia buồn với dân chúng.
Tôi ra lệnh đàn áp hết các cuộc bạo động và ưu tiên bảo vệ trị an.
Đồng thời liên lạc với Krishna đang ở Tempest, bảo ông ta đem quân tới thủ đô.
Nếu đi với tốc độ tối đa chắc sẽ mất năm ngày nữa.
Tôi quyết định để chuyện còn lại cho Krishna lo.
Ban đầu tôi định hủy diệt Đế Quốc vì cả gan xâm phạm Tempest, nhưng chuyện này rồi chuyện nọ, cuối cùng chỉ chiếm nó thôi.
Đến nước này thì cũng không khác được.
Ban chỉ đạo Đế Quốc đã chết sạch, giờ chỉ còn đám quý tộc thôi.
Để chúng lo thì trật tự xã hội lại lộn tùng phèo hết, kiểu gì cũng có nội chiến.
Ít nhất tôi cũng muốn gánh vác thay ước nguyện của Rudra mong muôn dân được hạnh phúc.
Không phải trên tư cách một Chúa Quỷ mà trên tư cách một kẻ “đã từng” là con người.
--
Khi Krishna tới cũng là lúc tôi phải trở về Tempest.
Tôi đã hạ nhiều lệnh nên chắc giờ họ đang chuẩn bị bận bịu lắm.
Tất cả vì trận quyết chiến sắp tới.
――Một tháng đã trôi qua.
Trận đại chiến sẽ nuốt gọn cả thế giới bùng nổ.
Ngoại chương: Guy Crimson
Ngày hắn xuất thế cũng đã lâu lắm rồi.
Từ khi sinh ra đã là một tồn tại tuyệt đối, thừa sức khiến những kẻ khác run sợ chỉ bằng hào khí của mình.
Hắn đây chính là hiện thân của sự Kiêu Ngạo.
Nếu cứ thế tiếp tục lớn mạnh hơn, đáng lẽ hắn rồi sẽ trở thành thứ được gọi là Vua của âm giới.
Nhưng chẳng biết sao mà một kẻ cỡ hắn lại có thể bị kéo tới thế giới này, mà cuối cùng đó đã trở thành bước ngoặt lớn lao trong cuộc đời hắn.
.
Ngay khi lên tới, hắn xem xét xung quanh.
Hắn hiểu ra ngay, mình vừa bị triệu hồi.
Thằng cha nom bộ là ma pháp sư mới triệu hồi hắn lảm nhảm mấy lời kiêu căng gì gì đó.
Gã nói muốn hủy diệt quốc gia đối địch đang chiến tranh với nước gã.
Đơn giản thôi.
Chỉ một ma pháp hủy diệt――Death Streak――không chút chần chừ, cái chết trong tay hắn được reo rắc thật quá dễ dàng.
Hàng triệu người vong mạng, thành đô nơi ấy chỉ còn sự chết chóc bủa vây. Tay vừa nhuốm máu nhưng trong lòng hắn lại chẳng mảy may dao động.
Tuy nhiên, sau khi nhận được số linh hồn khổng lồ ấy, hắn nhận ra mình có thể tiến cấp trở thành một Chúa Quỷ.
Mà hình như chỉ cần có mười nghìn linh hồn đã đủ rồi.
Vậy nếu càng lấy thêm nữa thì sao? Hắn tò mò nghĩ.
Với cả, hắn cũng muốn trả đủ với thằng cha lúc trước nữa, ai đời lại sai hắn đi làm cái “trò vặt” này.
Hắn triệu hồi thêm hai kẻ tùy tùng――hai Tổng lãnh quỷ――để sai việc.
Mau chóng quét cái đất nước này khỏi bản đồ cho ta.
Hiện tại hắn vừa tiến cấp xong, trong bụng đang vui.
Mà điểm chính là tuy hắn muốn giết sạch dân chúng trong cái đất nước có thằng ma pháp sư nọ, nhưng lại không bắt họ phải chịu đựng hay đau đớn gì. Thế thôi là đủ thấy tâm trạng hắn đương tốt thế nào.
Hai Ác quỷ hắn triệu hồi lên cũng vinh dự được nhận lấy một thân xác vật lý cho riêng chúng.
Và thế là đt nước từng một thời phồn hoa, nơi nắm giữ công nghệ siêu tân tiến, dẫu giờ đã tan đàn xẻ nghé, nhưng vẫn còn là một đất nước tuyệt vời, cuối cùng đã diệt vong.
Mà đó là câu truyện xưa lắc mấy ngàn năm trước rồi.
--
--
Cả một quốc gia đã diệt vong chỉ vì ý muốn thử nghiệm và kèm theo tí ý thích “trả đũa”, hắn đã kiếm thêm được cả đống linh hồn, vậy nhưng chẳng có gì thay đổi nữa cả.
Vậy nên hắn ngộ ra, hắn đã không thể mạnh thêm được nữa rồi.
Từ đó, chuỗi ngày buồn tẻ của hắn bắt đầu đáng lẽ sẽ bắt đầu, nhưng Guy chả để tâm mấy.
Hắn đi rong khắp nơi, tận hưởng thế giới cho thật đúng nghĩa.
Đời hắn chỉ biết phí phạm vào đánh đấm, tự thỏa mãn linh hồn mình dưới âm giới năm xưa, so với thế gian khiến người ta hứng thú ngoài này mới thật là tẻ nhạt làm sao.
Ở trên này hắn được quần nhau với lũ ma thú khổng lồ bằng nắm đấm, được chọi lũ Chúa Quỷ tự xưng bằng ma pháp. [note10524]
Còn trong mặt đám nhân loại ngu ngơ kia, cùng lúc, hắn vừa là thần linh, vừa là quỷ dữ. Ôi một thời oanh liệt.
Và rồi họ gặp nhau.
Kẻ sáng tạo của thế giới, đấng tối cao.
Tinh Vương Long Veldanava. Chính lão ta tạo ra thế giới hắn đang sống đây.
Guy chưa từng mảy may nghi ngờ, luôn ngạo mạn nghĩ rằng hắn là sinh vật tối cường, không chút do dự thách thức đấng tối cao kia.
Rồi tất nhiên là bầm dập.
Guy bị cho nằm lăn quay trên đất, như thể hắn yếu ớt không biết phản kháng là gì.
Chưa một lần hoài nghi liệu hắn có là kẻ mạnh nhất thật không, nhưng lần đó, sự ngông cuồng ngạo mạn của hắn thực sự đã bị đập tan.
「Giết ta đi, ta thỏa mãn rồi.
Giờ ta đã hiểu vì sao người ta lại có câu núi cao còn núi cao hơn.
Trong cái logic vô tận bất biến của thế giới này, ta tồn tại hay không cũng chỉ là một mẩu nhỏ của nó mà thôi.」
「Hỡi sinh mạng bé nhỏ kia.
Ngươi biết đấy, ta yêu quý vạn vật ta sinh ra.
Thế gian này tưởng như bất biến, nhưng dù chậm rãi vẫn không ngừng phát triển.
Những sinh thể có trí tuệ đang từng ngày được sinh ra, giờ chúng đã đủ khả năng liên hệ tới được ta.
Và giờ đây cũng đã xuất hiện những kẻ đủ sức muốn thách thức ta.
Những kẻ giống như ngươi lúc này.
Nếu để chúng như vậy, chỉ vài ngàn năm nữa thôi, thế giới này ắt sẽ diệt vong.
Vì lẽ ấy, liệu ngươi có muốn hợp tác với ta chăng?
Cùng hợp lực với ta, ngươi hãy trở thành “Phán quan [note10525] ” của thế giới này.」
Hắn nhớ lại vương quốc ma pháp hắn phá hủy ngày trước.
Người người tranh quyền đoạt vị, cùng là đồng tộc nhưng lại đi cấu xé lẫn nhau.
(Ra vậy, *đó* mới thật là đáng thương.)
Vậy thì không cần ngại ngần gì nữa.
Mà cũng vì Guy dần thấy thế giới này thú vị rồi.
「Nghe cũng được. Thế ta phải làm gì đây?」
「Hãy cứ như ngươi bây giờ đi. Ta muốn ngươi hãy ngồi lên chiếc ghế “Chúa Quỷ”.
Hãy cho thế gian này biết thế nào là kinh sợ, để nhân sinh đừng ngạo mạn nghĩ mình hơn người.」
Ngạo mạn ấy à.
Thật hợp với hắn làm sao.
Ông ta đề nghị chuyện này với Guy có khi nào là do hắn đang nắm giữ Unique Skill『Kẻ ngạo mạn [note10526] 』chăng?
「Được lắm. Vậy ta sẽ chiếm lấy cái ngai đó, ta sẽ thành “Chúa Quỷ”.
Nếu chúng quá kiêu căng, ta sẽ phán xét chúng thay ông.」
Cái tôi của hắn cạp đất một lần rồi, giờ hắn cũng phải biết mình biết ta hơn.
Hắn nhận được Ultimate Skill『Vua Kiêu Ngạo Lucifer [note10527]』.
Đây là thời khắc một Chúa Quỷ mang quyền năng không thua gì đấng thần linh được khai sinh.
「Ừ, ta nhờ ngươi vậy.」
Nghe được lời đáp của Guy, Tinh Vương Long Veldanava vui vẻ mỉm cười.
Từ lúc ấy cả Guy và Veldanava đều đã xem kẻ kia là người bằng hữu của mình.
--
--
Và giờ Guy đang sống đời Chúa Quỷ như hắn đã hứa.
Nhưng mà hắn cũng chẳng phải làm lụng thêm gì nhiều.
Chủ yếu hắn đi thu thập tin tức rồi ra lệnh này nọ với ngồi nghe báo cáo của đám tay chân thôi.
Còn hiện tại, trước mặt hắn đây đang là một con rồng trắng.
Màu mắt nó xanh thăm thẳm, đúng là một còn rồng tuyệt đẹp.
Nhưng mà hình như nó hiểu nhầm gì đó mất rồi,
「Anh trai ta công nhận ngươi nhưng ta thì còn lâu!」
Nó la lối gì đó, chắc là muốn đánh nhau đây mà.
Dạo này Guy cũng đang chán, nên hắn cũng muốn đánh cho đã tay.
Sau ba ngày ba đêm quần thảo, cứ địa của Guy thành nơi băng phủ trắng xóa.
Guy chỉ cười rồi cho qua, nhưng với cư dân nơi ấy, chuyện này chẳng khác nào đại họa.
Hóa ra nó là em gái Veldanava, tị nạnh vì thấy Guy được anh trai nó công nhận nên mới tới.
Nhưng trong lúc ấy lòng nó không thấy hạt mầm của Ghen Tị, vậy thì động cơ thực sự chắc là muốn thử sức Guy.
Rồi sau rốt hình như nó thấy hứng thú nên quyết định theo Guy luôn.
Đó là lần đầu Guy gặp mặt Bạch Băng Long Velzard.
--
Guy đành phải chuyển lên tận lục địa phía Bắc định cư.
Lý do là yêu khí Velzard rỉ ra khiến nhiệt độ môi trường tụt dốc không phanh. Vì ở phương Bắc này có ảnh hưởng thì tác động cũng đỡ hơn, vậy nên Guy mới quyết định dời cứ địa lên đây.
Hồi đó Velzard mới bắt đầu biết dùng nhân dạng, cơ mà yêu khí còn rỉ ra tợn nữa.
Lên đây ở đúng là quyết định sáng suốt. Mỗi tội biến cả vùng quanh năm băng giá, thành ra chẳng có ma nào, có mỗi việc đó là chán thôi.
Và rồi để bớt chán, hắn bắt đầu thăm dò xa hơn, tập trung hơn vào những khu vực có dân cư tiến bộ.
So với cái chốn “siêu tân tiến” hồi trước thì đám này nhìn còn quê mùa chán, nhưng kiến thức về ma pháp và Skill được truyền lại dần dần cũng giúp chúng phát triển hơn.
Ngồi xem đám nhân loại cũng vui đấy chứ.
Dần dà, thôn làng phát triển thành quốc gia, rồi vài vụ tranh chấp nho nhỏ xuất hiện.
Đến lúc mình vào sân rồi nhỉ?
Để cảnh cáo, hắn san bằng dăm ba quốc gia trước.
Lũ người kia, chịu áp lực từ mối đe dọa Guy mang tới, cũng bắt đầu biết liên hợp lại.
(Cứ thế là được. Trừ khi các ngươi chọc máu ta lên, còn không ta cũng chẳng phá các ngươi làm gì!)
Cái vai trò “Phán quan” ấy, Guy làm cũng tương đối tốt.
--
--
Thời gian tiếp tục trôi, lại thêm vài trăm năm nữa.
Vào một ngày nọ, hôm ấy Guy vẫn đang chán, bỗng có một tổ đội đến thách đấu hắn.
Những tên đột nhập này đã xoay sở sao đó mà mượt qua được vùng đất băng giá không ai dám lui tới ngoài kia.
「Ta đây là Rudra. Rudra Nasca! [note10528]
Ta là Anh Hùng của nhân loại, người gánh trên vai ước nguyện của muôn dân.
Chúa Quỷ tàn ác kia, đến lúc ngươi đền tội rồi! Với cả, giao hết kho báu của nhà ngươi ra đây!!」
「Rudra-niisama, giờ anh mới giống Chúa Quỷ ấy!」
「Aaa, chết thật. Cậu ta bị tiền làm lóa mắt mất rồi.
Kiểu gì về cũng bị đét mông cho mà xem.」
Một bộ ba kì cục, đứng đây rồi mà còn nói chuyện vớ vẩn thế được.
Mà Anh Hùng à? Là gì thế nhỉ?
Độ nay Guy buồn chán hơi bị lâu quá rồi, mấy từ đó bất ngờ khơi lại được sự hứng thú của hắn.
「Fufun! Ta đây là kẻ mạnh nhất, vậy nên không cần mấy người giúp nữa.
Hỡi Chúa Quỷ kia, ta thách đấu nhà ngươi một chọi một!」
Cậu trai đẹp mã đằng đó, mang trên mình bộ giáp ma pháp cầu kì phủ kín thân lao tới.
Không biết nên né đi hay đỡ lại đây. Mà có khi đánh trả cho thằng nhóc biết thế nào là hối hận cũng được.
Có gia tốc từ duy, Guy đứng nghĩ trong lúc quan sát bộ ba.
Nhưng rồi,
「Nii-sama! Ít nhất cũng phải đợi ma pháp hỗ trợ chứ――Phát động Thánh Kiếm――!!」
Cô bé tóc bạc, hình như là em gái thằng nhóc kia, thi triển ma pháp bọc thanh kiếm Rudra trong ánh sáng.
Ánh sáng chói lòa ấy tỏa ra hào quang như muốn thanh tẩy hết lũ tà ma.
(Không được rồi. Ánh sáng đó chém thấu qua hết mấy cái kết giới mất!)
Thêm nữa tên nhóc đó vẫn đang giấu bài, nó vung thanh kiếm trên tay tới Guy.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Guy đánh bật đường chém đó bằng thanh ma kiếm của hắn, thanh “Thiên Ma”.
Kiếm thuật của cậu trai cũng điêu luyện đấy, Guy phải dùng tới cả “Tiên đoán” mà vẫn thấy nhãi này phiền.
「Chú mày cũng khá chứ! Nhãi là kẻ đầu tiên khiến ta phải rút kiếm đấy!」
「Hah! Kiếm của ta mà nhà ngươi cũng đỡ được! Sẽ vui lắm đây, Chúa Quỷ!
Trước khi bị ta đây giết, nói ta nghe thử tên ngươi nào?」
「Là phàm nhân mà tinh tướng vậy...
Ta là Guy.
Vì những kẻ gặp ta toàn hết tướng lên GÁÁÁーーーーkiểu đấy.
Vậy có tính là tên chưa?
Khó đọc lắm, nên cứ gọi tắt là Guy thôi.」
「....Ớ, từ từ.
Tên tuổi không phải kiểu đấy là xong đâu. Nghe chưa, đấy không phải là tên!!
Ai mà nghe được ta đánh một Chúa Quỷ tên tuổi đàng hoàng còn chẳng có thì còn ra thể thống gì nữa....
Để nghĩ xem nào, tóc đỏ thẫm thế kia nhìn cũng đẹp mắt đấy――」
「Đợi đã. Đỏ thẫm là màu của tôi rồi này. Cậu định đem hàng của tôi đi cho đấy à!?」 [note10529]
「Hở? À, rồi rồi, phiền quá....
Thôi được rồi, thế thì là “Crimson” đi! Được chưa, không vấn đề gì đúng không?」
「....Cũng hơi bị trùng, mà không sao. Có nói thì loại đầu gỗ như cậu cũng không hiểu đâu...」
「Được! Quyết định thế đi. Từ hôm nay, ngươi sẽ là Chúa Quỷ Guy Crimson!」
Và như vậy, cái tên Chúa Quỷ Guy Crimson được khai sinh.
Mà vì tội chơi ngu nên chàng thanh niên ấy―― Rudra thì phải――bất tỉnh nhân sự, thậm chí còn lay lắt trên lằn ranh sinh tử; trận quyết chiến với Guy đành hoãn lại vậy.... [note10530]
Mà nghĩ lại, từ lúc ấy, số mệnh ràng buộc giữa Guy và Rudra đã bắt đầu rồi.
.
Sau khi Rudra hồi sức, hai người đã chiến đấu với nhau không biết bao nhiêu lần.
Rudra đúng là rất mạnh, tự gọi là Anh Hùng cũng không phải khoa trương.
Anh Hùng chân chính Rudra và chân Chúa Quỷ Guy.
Rudra dùng tinh hoa kỹ thuật và sự điêu luyện của mình để đánh với Guy nắm trong tay vô số Skill cùng sức mạnh vô song.
Ban đầu còn cân tài cân sức, nhưng dần dà lợi thế nghiêng về phía Guy.
Em gái của Rudra, Lucia và cô mỹ nhân tóc xanh, Chước Nhiệt Long Velgrynd cạn lời đứng nhìn hai thằng.
Từ bao giờ mà chuyện đã thành cơm bữa thế này, có trời mới biết.
--
Rồi một hôm,
「Ê này! Ngươi nói muốn đánh đường đường chính chính cơ mà, làm thế này là chơi hèn chứ gì nữa!?」
Rudra dùng Thánh Kết Giới làm suy yếu Guy, hắn nheo mắt lại, phàn nàn.
「Chính nghĩa tất thắng! Không phải, nếu không thắng thì sẽ không thành chính nghĩa!
Vậy nên ta đây phải thắng bằng mọi giá!
Mà vừa nãy ngươi mới dùng chiêu lần trước của ta còn gì!
Ăn cắp của người khác mới là hèn ấy!!」
Rudra vặn lại.
Dạo này sức mạnh giữa hai bên đã có cách biệt, và bị thụt lại khiến Rudra khó chịu.
Lời cậu ta tuyên bố hồi đầu bị quạ tha đâu mất rồi, giờ đây cậu ta phải dùng mọi cách hòng giành thắng lợi.
Ngoài mặt thì Guy đang than phiền, nhưng kì thực trong lòng hắn ta cũng vui vẻ lắm.
Có một người làm kì phùng địch thủ đúng là tuyệt thật, và đúng như Rudra nói, hắn cảm nhận rõ được rằng sau mỗi trận chiến mình tiến bộ đến chừng nào.
Có Ultimate Skill vẫn chưa là gì cả, thuần thục được nó mới là vấn đề.
Dù hắn đang chấp Rudra, chỉ dùng mình kiếm thôi, nhưng Guy vẫn dần vượt mặt cậu ta.
Tới nước này Rudra đành phải xài tiểu xảo thường xuyên hơn, thành ra cuối cùng kết quả toàn hòa, vẫn chưa phân định được.
Nhưng cứ thế này thì sớm muộn gì Guy cũng thắng thôi.
Ấy vậy....
Guy vẫn thấy có gì đó sai sai.
「Này... Tại sao, lần đầu tiên, ngươi không đánh bại ta luôn đi?
Nếu ngươi không đặt tên, dùng toàn lực đánh với ta, đáng lẽ ngươi đã thắng rồi cơ mà?」
Guy là một kẻ tự tôn, quá tự tôn tới mức hắn không chấp nhận nổi chuyện này, vậy nên Guy quyết định hỏi Rudra.
Giống như Guy có『Vua Kiêu Ngạo Lucifer』, Rudra cũng có『Vua Chính Nghĩa Michael』.
Nếu ngay từ đầu cậu ta đánh hết sức, chắc chắn cậu đủ khả năng làm Guy bị thương.
Và đúng như Guy nói, Rudra thậm chí còn cơ hội chiến thắng nữa là.
「Đồ đần! Cứ thế đánh bại thì để làm gì chứ!
Ta đây muốn ngươi phải thừa nhận ta vĩ đại thế nào, khiến ngươi phải quy hàng.
Bởi vì ta đây, sẽ là người đàn ông thống nhất cả thiên hạ.
Đây là lời hứa với thầy của ta, Tinh Vương Long Veldanava.」
Cậu ta trả lời vậy.
Muốn quy hàng Guy cơ à, ôi trời “người đàn ông” Rudra.
Guy tự nhận thấy mình hứng thú với Rudra.
Chứ nếu không, hắn đã giết cậu ta từ lâu rồi, tới bây giờ thì lại cảm giác nó lưng lưng đâu đó.
「Vậy đấy, nhưng mà ta nói thật... Nếu bung hết sức thì ta sẽ không kiểm soát nổi.
Cái『Vua Chính Nghĩa Michael』này chỉ là năng lực ta mượn được từ Veldanava thôi...」
Nghe Rudra nói, có hơi bất ngờ, nhưng Guy đã hiểu tình huống này rồi.
Nếu là một phần của Veldanava thì cũng không khó hiểu vì sao nó đủ sức đánh bại mình.
「Cái quái gì chứ? Vậy ra trước giờ là――」
‘――vô nghĩa sao?’, Guy định nói vậy, nhưng giọng hắn bị một tiếng nổ lớn át đi.
Nguyên do là trận chiến giữa hai chị em, Velzard và Velgrynd.
Mà hình như nguồn cơn lại vì đứa em trai ích kỉ mới sinh đi đập phá lung tung.
Hai chị em đùn đẩy trách nhiệm lẫn nhau, người thì nói tại Velzard dạy dỗ không cẩn thận, người kia lại bảo Velgrynd chiều hư nó nên mới thế.
Vụ này thì Guy quen rồi, nhưng ước gì hai bà kia đi đâu đó mà đánh nhau, đừng làm phiền người khác.
Guy và Rudra tìm chỗ tránh đi kẻo vạ lây.
Hắn cũng mất hứng đánh nhau rồi.
Cái danh “Chúa Quỷ” này ngay từ đâu đã là vì Veldanava.
Làm sao hắn có thể thành tâm đánh với Rudra, lại cũng là bạn của Veldanava cho được.
「Thôi nghỉ nhé! Ta thích con người của ngươi.
Vậy nên ta sẽ không giết ngươi và cũng không đánh với ngươi nữa.
Nhưng để ngăn thế giới này sụp đổ, ta vẫn sẽ làm Chúa Quỷ.」
Guy nhìn thẳng vào mắt Rudra, nói.
「Vậy thì. Sao chúng ta không chơi một Trò Chơi đi?」
Rudra nói, cố hết sức giấu cái mặt nửa cười nửa ngượng đi. [note10531]
「Trò Chơi á?」
「Ừ.
Ta và ngươi, dùng những quân cờ mình có, đấu với nhau để định đoạt thế gian này.
Ta đâ... ta tin mình có thể thống nhất cả nhân loại. [note10532]
Rồi ta sẽ có thể làm bạn được với ngươi.
Sẽ không cần tới “Chúa Quỷ” hay “Phán quan” gì nữa hết.
Veldanava lúc nào cũng quá cứng nhắc với mớ lý tưởng của hắn ta....
Nhưng ta đã thuyết phục được hắn đồng ý rồi.
Dẫu cơ hội có cận kề số không, ta vẫn nguyện xả thân.
Amargeddon của『Vua Chính Nghĩa Michael』có thể triệu hồi một quân đoàn thiên sứ hủy diệt mọi thứ.
Trước hết ta cần kiểm soát sức mạnh này đã.
Nếu để con người phát triển quá mức, nền văn minh và sức mạnh quân sự sẽ quá cách xa nhau.
Ta sẽ thống nhất thiên hạ, tạo ra miền đất hứa!
Vậy nên ta muốn ngươi đừng tàn sát bừa bãi nữa.」
「Hah! Có phải ta thích giết người lung tung đâu.
Ta chỉ giết những tên làm ta khó chịu thôi chứ.
Tốt xấu mặc kệ.
Thích ai thì ta cho sống, còn để bị ghét phải chịu.
Nhưng mà.... sao lại không nhỉ?
Đằng nào ta cũng đang chán.
Vậy thì ta sẽ không đích thân ra trận nữa mà ta sẽ tập hợp các Chúa Quỷ khác đại diện cho ta.
Giờ thì mục tiêu của ngươi đã thành thống nhất thiên hạ trước khi nó rơi vào tay các Chúa Quỷ rồi đấy.
Ta xin thề sẽ không nhúng tay vào.
Nhưng việc phán xét thế gian này vẫn là việc của ta.
Ta đã hứa với Veldanava sẽ giữ cái ghế “Phán quan” này rồi.
Mà, ngươi là Anh Hùng vậy nên chắc ngươi có biết đúng không?
Anh Hùng là những kẻ nắm trong tay sức mạnh vượt bậc, là hiện thân của chính nghĩa.
Còn Armageddon là miếng chặn giống như vai trò của các Chúa Quỷ.
Đó là “chương trình” lập ra để hủy diệt thế giới, chuẩn bị phòng trường hợp “Phán quan” lơi là nhiệm vụ.
Veldanava ưa chủ nghĩa hoàn hảo chứ lão ta không phải kẻ lãng mạn ảo tưởng.
Sau vài triệu năm ròng cuối cùng mới có sinh vật thông minh, lão ta biết cần phải có thứ kiểm soát để ngăn không cho chúng tự tìm tới bước đường diệt vong.」
「Dù vậy đi chăng nữa!
Ta vẫn muốn hắn ta được thanh thản.
Veldanava, hắn đã kết duyên với em gái ta.
Và Lucia đã có con với Veldanava.
Bây giờ hắn không hơn gì người trần mắt thịt nữa rồi.
Không bị vòng đời trói buộc nên cũng vì vậy nên cả đời mới phải chịu cô đơn tới vô cùng; chính Veldanava đã cười mà thú nhận vậy với ta.
Dẫu đã tìm được hạnh phúc bên Lucia nhưng đến giờ hắn vẫn trăn trở về tương lai!
Mà thậm chí hắn còn lo hơn trước, lo cho tương lai của con hắn....
Vậy nên ta mới muốn cho hắn được an tâm.
Mới cần cho hắn thấy, thế giới mà hắn tạo ra này đã trưởng thành ra sao, đã trở thành nơi công bình tuyệt vời thế nào――」
Nghe những lời này của Rudra, Guy không còn gì để nói nữa.
Trong đầu hắn dù cố ngẫm nghĩ, cố khước từ muôn vàn khả năng nhưng cuối cùng hắn cũng chịu hiểu những cảm xúc này của Rudra.
Những lúc thế này đầu óc sáng lạn quá cũng bực mình thật.
(Làm trò gì vậy chứ, đồ ngốc này.... Vậy không phải ngươi sẽ thành người phải gánh trên vai mọi thứ sao...?)
Guy cũng cạn lời với gã ngốc hắn lỡ coi là bạn tâm giao này mất rồi.
Rồi Guy nhẩm thử trong đầu xem xác suất được bao nhiêu.
Thấp thấy ông cố nội.
Người mà Guy coi là bạn tâm giao này, chỉ vì ý thích mà chấp nhận gánh lấy thách thức biến thế giới này thành miền đất hứa.
Nhưng nếu là tên này, có khi sẽ được thôi....
Thực sự có gì đó trong con người Rudra khiến người ta phải nghĩ vậy.
Cuối cùng, Guy cũng nhận lời Rudra tham gia Trò Chơi ấy.
Nếu tất cả những kẻ đại diện cho Guy bị đánh bại, Rudra thắng. Khi đó Guy sẽ phải theo Rudra.
Nhưng cho tới lúc ấy, Guy vẫn sẽ giữ lời hứa với Veldanava, tiếp tục làm “Phán quan” của thế giới này.
Rồi nếu lỡ đâu Guy thắng ấy à,
Phần thưởng nhiều lắm chắc cũng chỉ là ngăn được cái kế hoạch tâm thần của thằng bạn, rồi sau đó lại về làm đời “Phán quan”, ngồi kiểm soát đám Chúa Quỷ không làm loạn.
Nhưng vậy với Guy là đủ rồi.
Với thằng bạn cứng đầu này thì có nói cách mấy cũng không làm nó nhụt chí đâu.
Và như thế, Trò Chơi đã kéo dài 2000 năm nay của Guy và Rudra bắt đầu.
--
--
Nhưng kết cục,
Cũng chỉ là vòng xoáy của nỗi bất hạnh triền miên.
Không lâu sau ngày Milim chào đời, Lucia và Veldanava bỏ mạng trong một vụ oanh tạc ma pháp của quốc gia láng giềng chống đối Vương Quốc Nasca.
Cô bé lớn lên không được biết mặt cha mẹ mình, cũng như không biết về người bác Rudra.
Cả thú nuôi của Milim cũng bị giết vì một biến cố ở đất nước nào đó.
Để khiến được Milim đang cuồng nộ có thể bình tĩnh lại, Guy phải dùng toàn lực hắn có.
Đúng là họa vô đơn chí.
Hiện thực xấu xí về nhân loại ngày càng phơi bày.
Đầu thai vô số lần đã khiến thánh lực trong Rudra cạn kiệt, cậu ta không còn đủ phẩm chất để được gọi là Anh Hùng nữa.
Tuy vậy chỉ bằng ý chí thuần túy, Rudra vẫn còn là một Thánh nhân.
Thế nhưng――
Cũng tới lúc tâm can Rudra bị vấy màu, cậu ta bắt đầu làm những chuyện càng ngày càng lệch xa cái vọng tưởng thuở xưa.
Những chuyện thật lạnh lùng, tàn độc.
Cố giành lấy thắng lợi từ tay Guy đã thành mục tiêu độc nhất tên đó nhắm tới, nhưng càng vậy lại càng có nhiều bất hạnh hơn.
「Đã nói rồi mà không chịu nghe cơ, tên ngốc cứng đầu.....
Mấy chuyện như thế hợp với những kẻ kiểm soát được cảm xúc bản thân như lũ Ác quỷ chúng ta hơn.....」
Hắn thì thầm, không hề nhận ra trên má có thứ đang lăn dài....
Rồi lặng lẽ, hắn cầu nguyện cho người bạn một thời tri kỉ.
Trò Chơi của Guy và Rudra kéo dài ngàn thu, cuối cùng cũng tới hồi kết.
CHƯƠNG 186: ĐỘNG THÁI ĐẦU TIÊN
Ngay sau khi Rimuru đi cứu Veldora, những người ở lại lập tức tái tổ chức để đối phó với tình hình khẩn cấp lúc này.
Hiện tại họ cần cảnh giác cao độ, tuân theo chỉ dẫn của Benimaru, luôn đề phòng để có thể giải quyết nếu tình huống leo thang bất cứ lúc nào.
Việc tái tổ chức mau chóng hoàn tất, không vấp phải vấn đề nào dù cuộc xâm lược của Đế Quốc cũng chỉ mới vừa qua. Ấy là chưa nói những người đang chịu ảnh hưởng trong giai đoạn tiến hóa.
Benimaru xác nhận bước tái tổ chức đã xong, cậu cùng với Souei và Shion, ba người họ đã làm hết các chỉnh đốn cần thiết.
Gabil vẫn đang ở hang để tiến hóa, còn Gerudo thì bận sửa soạn ở trại của quân Đế Quốc.
Phòng thủ Tempest khi Rimuru không có mặt là trọng trách được giao cho những người ở lại lúc này.
Và tất nhiên Benimaru và Shion đang hoạt động bình thường, hai người họ vẫn chưa phải chịu ảnh hưởng từ quá trình tiến hóa.
Mọi người đều có dự cảm không lành rằng Chân Long Veldora đã rơi vào tay kẻ địch, nhưng đó chưa phải việc cần lo vì chủ nhân đã đi đối phó với chuyện đó rồi.
Chủ nhân họ, Chúa Quỷ Rimuru là kẻ mạnh nhất trong các Chúa Quỷ, vừa có sức mạnh đáng sợ, vừa biết nhìn xa trông rộng phi thường. Vậy nên họ tin rằng trong lúc Rimuru không ở đây, rủi ro xảy ra chuyện sẽ là rất lớn.
「Benimaru này....Cứ như thế có sao không? À thì, chuyện đó ấy mà. Cái vụ Tộc trưởng thế nào rồi?」
「É! Nói gì thế, Shion! Đang lúc nguy cấp thế này thì hơi đâu mà lo chuyện đấy được!?」
Benimaru giật bắn lên, cố né câu hỏi thẳng mặt từ Shion, cổ lo việc người khác hơi quá rồi.
Nhưng mà né không nổi, bầu không khí trong phòng bỗng khó xử hẳn.
Nguyên do là vì chuyện kết hồn [note10755] của cậu ta với Momiji thì đã xong từ hồi lễ ăn mừng cơ, nhưng mà vẫn còn nhiều nghi lễ chưa cử hành được.
Chính cậu ta cũng lấn cấn chuyện này, nhưng Benimaru nghĩ nên cố nín tới khi nào hợp lúc thì hơn.
Mà trên hết cũng vì tình trạng căng thẳng hẳn từ lúc Guy tấn công và Veldora chạy mất tới giờ. Như thế thì đúng là chẳng còn hơi đâu mà nghĩ thật.
Mãi mới tạm yên một chút.
Dù các Ác quỷ mới đây đã được triệu hồi đi nhưng họ vẫn không được phép lơi là, chẳng may về sau lại có chuyện xảy ra.
Lời Benimaru thì không sai, nhưng mà,
「Không, đó cũng là chuyện quan trọng đấy.
Benimaru, từ giờ có chuyện gì xảy ra nữa cũng chưa biết được, tôi nghĩ đang có thời gian, làm được gì thì cậu nên làm luôn đi.」
Souei nghe thấy cũng muốn Benimaru.
Cứ thế này thì kiểu gì cậu ta cũng lý do lý trấu để hoãn thôi. Souei quen Benimaru quá lâu rồi, đương nhiên cậu ta phải biết thằng bạn mình đang nghĩ gì trong đầu chứ.
「Nhưng mà mấy người..... Rimuru-sama đang trên chiến trường, làm sao mà tôi lại――」
Benimaru gắt lên, nhưng cũng đành bỏ cuộc.
「Không sao. Vẫn còn Thập Nhị Thủ Hộ Vương bọn tôi với mấy người nữa ở đây cơ mà.
Thuộc hạ của tôi vẫn chưa thể hiện được mấy, có vấn đề gì thì không có cậu bọn tôi vẫn lo được thôi.
Mà ngoài ra thì cậu càng chóng tiến hóa thì càng có ích hơn cho Rimuru-sama, đúng chưa?」
「Biết rồi, nhưng mà......Thế còn cô thì sao hả Shion?
Sao vẫn chưa tiến hóa? Lý do thế nào hả?」
Shion hùa theo, bồi thêm vào. Nhưng bị Benimaru hỏi vặn lại.
Hai người lườm nhau, bầu không khí lại càng thêm khó xử.
Souei ngán ngẩm thở dài,
「Benimaru, cứ để đây bọn tôi lo được mà. Tôi cho tăng cường giám sát nhiều nơi rồi.
Có động tĩnh gì là đối phó được ngay. Cậu cứ đi lo nhiệm vụ đi.」
Benimaru đang thiếu động lực được cậu ta cho một cú hích.
Hai người nói thêm vài câu rồi cuối cùng Benimaru cũng quyết định cùng Momiji về ngôi làng ở ngoại thành để bái lễ với các trưởng lão Tengu.
Mà nhân tố quyết định là do báo cáo Rimuru đã giải phóng Veldora thành công mới được gửi về.
Souei và Shion nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm.
Từ hồi còn là Ogre, Benimaru đã là dẫn dắt họ, trong số các đồng bạn thì cậu ta vẫn luôn là người đặc biệt.
Vì thế nên là một đồng tộc, với Shion cũng không phải ngoại lệ.
Và cuối cùng nhờ được hai người kia thúc đẩy mà Benimaru mới có đủ quyết tâm.
Thế nhưng, tên đó lại chọn lúc Benimaru đi khỏi để hành động.
Điều y làm tới đây sẽ là ngòi nổ của trận đại chiến sắp tới.
-------------------------------------------------
Chuyện nọ nối chuyện kia khiến bầu không khí hoan hỉ sau lễ kỷ niệm đã đi đâu mất.
Cả Ramiris cũng phải về lại tầng đáy Mê Cung.
Thuộc cấp của cô, các long vương đã tiến hóa thành công suôn sẻ, tất nhiên là Ramiris phấn kích lắm. Nhưng hay tin sư phụ Veldora bị kẻ địch khống chế, cái sự phấn khích ấy cũng bốc hơi ngay, trên mặt chỉ còn lại nét lo âu nặng trĩu.
Ramiris muốn mỗi ngày đều phải vui vẻ. Theo cô ở đâu được như thế thì đó là nơi tuyệt vời.
Ngày trước Ramiris phải tự huyễn hoặc, đánh lừa bản thân khỏi nỗi cô đơn bằng các tinh linh hiện hữu quá lâu rồi, vậy nên cô không bao giờ muốn phải mất đi một điều đã quan trọng với mình tới vậy.
Thế nên nếu nói ai là người lo cho Veldora nhất, có lẽ sẽ là Ramiris.
「Mou! Sư phụ lại bất cẩn nữa rồi. Chắc chắn là thế mà.
Thật tình, hầy. Chịu luôn, nếu cẩn thận thì sư phụ là bất bại cơ mà.....」
Ramiris lải nhải một mình trong phòng thí nghiệm ở tầng đáy, nơi cô và Veldora hay dành thời gian cùng nhau.
Cô lượn qua lượn lại khắp phòng, không chịu ngồi yên.
Cuối cùng chỉ có tin Shuna báo rằng Veldora đã an toàn mới khiến cô bình tĩnh được.
「Ta biết ngay là sư phụ sẽ ổn hết mà!
Rimuru đi là khỏi phải lo nữa rồi.」
Nói rồi cô vui vẻ uống ly nước ép.
‘Vâng, đúng là thế ạ’. Shinji cố lảng cô đi.
Beretta từ đầu đến giờ không biểu hiện tí xíu bồn chồn nào, luôn đứng kề bên Ramiris phục vụ cho chủ nhân sớm nắng chiều mưa của mình.
(Mình phải noi gương Beretta-san thôi, phải điềm đạm hơn mới đúng chứ....)
Quan điểm của Shinji về chủ thuê của họ là thế, nhưng chẳng dại gì mà cậu ta lại hé răng. Lỡ mồm chơi ngu bị giận dỗi linh tinh rồi cắt lương thì khổ.
(Nhưng mà, sao Shuna-san vẫn dễ thương thế không biết~)
Ngay lập tức, Shinji xua ngay cái ý nghĩ mới ló ra trong đầu, cũng chẳng trách được, bà chủ kia cậu chỉ được nấy thôi.
Đến cả dáng Shuna cúi chào lúc rời phòng cũng chuẩn mực hoãn mĩ dễ sợ. Thùy mị nết na đến thế, nhưng có câu truyện rất nổi rằng một khi đã bực thì cô ấy lại vô cùng đáng sợ.
Mà không chỉ Shinji, và Mark và hai người mới, Michelle và Raymond cũng hâm mộ Shuna.
Sau khi cô rời phòng, cậu quay vô lại nhìn thấy bà chủ Ramiris.
Bất giác, cậu thở dài.
「.......Hượm đã, Shinji. Có vấn đề gì thì nói ta nghe thử nào?」
「Dạ, không có gì ạ.」
Shinji hốt hoảng chối biến. Cảm nhận của cậu hình như trưng hết cả lên mặt mất rồi.
‘Con chẳng biết tiết chế cảm xúc gì cả!’
Gadra-roushi vẫn hay mắng cậu thế, đến giờ Shinji đã thấm rồi.
Đáng lẽ đó là điều bắt buộc với ma pháp sư, nhưng đúng là cậu không giỏi điều tiết cảm xúc của bản thân thật. Giá mà cậu học được ít từ gã Zhing vô cảm nọ.
Mà đem so Shuna với Ramiris thì tội lỗi quá.
Như kiểu, con nít với người lớn ấy. Đúng ra là còn hơn nữa cơ.
Ngoại hình của Shuna thì vẫn là một thiếu nữ thôi, nhưng phong thái của cô đã như một phụ nữ chín chắn.
Còn Ramiris tuổi đời thì phải khú đế rồi, nhưng vẫn còn trẻ trâu từ thể xác tới tâm hồn thế này thì cửa đâu sánh nổi với Shuna được.
Vậy nên trong đầu cậu luôn nghĩ Ramiris thật dễ (đáng) thương và cậu cần đối xử với cô thật tử tế.
.
Shinji vẫn chưa thể quên nổi lễ kỷ niệm mới xong.
Chẳng biết từ đâu lại có tin Veldora bị hạm đội địch bắt giữ, cơ mà chuỗi sự kiện từ trước đó đã thừa sức vượt ngoài khả năng lĩnh hội của cậu mất rồi.
Sức mạnh của các ma nhân lúc đó thật đáng sợ.
Mà tất cả đều cùng trung thành với Chúa Quỷ Rimuru.
Shinji cũng là một người dị giới, cậu cứ ngỡ cỡ mình đã là ghê lắm rồi chứ. Nhưng được mục kích buổi lễ ấy, thì cái tư tưởng kia bị dọn ngay.
Cậu biết được rằng tổng quân lực Đế Quốc đem tới xâm lược còn chưa đọ lại 30% chiến lực của Tempest.
Hơn nữa đấy cũng chỉ là trước buổi lễ thôi.
Hiện tại, sau khi được ban danh họ còn mạnh thêm nhiều. Các đầu lĩnh của Tempest dường như đều bắt đầu tiến cấp thành chân Chúa Quỷ cả.
Nói thật cậu cũng chẳng biết cái cụm đấy là gì nữa luôn.
Chí ít cũng mừng là họ kịp đổi từ Đế Quốc sang bên Tempest!
Một lần nữa, Shinji lại thầm biết ơn Gadra-roushi.
--
Và như vậy, biết rằng Veldora đã vô sự, Ramiris và nhóm Shinji ai nấy đều nhẹ nhõm.
「Ô, Dino-san? Nãy giờ anh đi đâu thế?
Mà nhắc mới nhớ.... Rimuru-sama đang tìm anh đấy biết chưa?」
「À, xin lỗi, xin lỗi. Bận tí việc ấy mà. À mà Ramiris có đây không nhỉ?」
Hai người nói chuyện với nhau.
Dino vừa đi đâu đó về rồi bị Mark để ý.
「A, Dino! Cậu đi đâu mà mất hút. Rimuru tìm cậu bực lắm rồi đấy!?」
Ramiris ngừng uống ly nước, bay tới chỗ Dino.
Vậy là, Dino đã xác nhận được rồi,
........
「Ngài định làm gì, hả Dino-sama?」
Tay Dino đang lao về phía Ramiris bị Beretta đứng cạnh đó ngay lập tức túm chặt lấy.
Tốc độ của Dino nhanh tới mức mấy người hội Shinji còn chẳng kịp nhìn vậy mà Beretta vẫn cản lại được.
Tất cả chỉ trong chớp nhoáng, họ cũng chỉ đoán sơ sơ được chuyện mới xảy ra.
「.....Thế à, cậu vẫn còn ở đây hở. Ây chà, trong đây lắm thứ vướng tay quá.」
Dino chán chường thở dài, ánh mắt lờ đờ của y nhìn thẳng vào Beretta.
Cuối cùng nhóm Shinji cũng hiểu ra, lớn chuyện thật rồi.
Nhưng mà, vẫn có người còn ù ù cạc cạc lắm,
「.......Ể? Ểểể!?」
Ramiris hết nhìn Beretta lại quay sang Dino, nỗ lực tuyệt vọng cố hiểu xem chuyện gì mới diễn ra.
Shinji vội vàng lao tới đứng cạnh Beretta chắn cho Ramiris.
Tương tự, Zhing cũng lao tới nhưng Mark đã gục ngay tại chỗ.
Có lẽ vì Mark cũng là thứ vướng tay với y nên Dino đã xử lý cậu ta khi định xuống tay với Ramiris.
Mark, và cả Shinji nữa, đều là thuộc hạ của Ramiris. Vì thế nên dù có chết cậu ta cũng sẽ hồi sinh lại thôi.... Dẫu vậy, trước mắt là đồng bạn bị giết, làm sao Shinji có thể kiềm chế nổi.
Lửa giận trong Shinji phừng phừng cháy,
「Ngươi làm trò gì thế hả?」
Cậu ta truy vấn Dino.
Nhưng Dino có quan tâm đâu, y chỉ nhìn mình Ramiris thôi...
「“Quản lý*” Ramiris, đã tới lúc rồi. Dù đã mất ký ức và không còn như xưa nhưng tôi không thể để bà thành mối họa với ngài ấy được. [note10756]
Bà phải nằm lại để mê cung này bị phong ấn.
Các ma nhân nơi đây quá nguy hiểm.
Nếu không làm được gì cho ngài thì chí ít cũng đừng cản đường, ngoan ngãn mà chết đi――」
Y nói với Ramiris, biểu cảm trên mặt hết sức nghiêm trọng.
Nhưng,
「Hả? Máu dồn lên não à?
Ăn nói kiểu đấy ta mách Guy là cậu ăn đập liền đấy nhé?」
Y bị Ramiris phủi đi ngay.
Dino nghe vậy bắt đầu cười.
「À đúng thật nhỉ. Biết ngay là kiểu gì cô cũng sẽ nói vậy mà.
Nhưng mà....tôi đang nghiêm túc đây.
Dù không muốn, nhưng tôi đây vẫn là kẻ sinh ra dưới tư cách một “Giám sát viên [note10757] ”.
Nói thật là tôi cũng chẳng ham thú phải làm lụng gì cả.
Tôi không muốn phải làm việc luôn ấy. Mà, cũng đành chịu.
Thế nên cứ chống cự đi.
Nhưng tôi cũng không nhượng bộ cô được đâu.
Ngoài tôi ra vẫn còn mấy “Giám sát viên” nữa, làm sao thì làm, cố mà xua tôi đi.」
Vẫn là biểu hiện lười biếng, vô ưu vô lo mọi khi, y vừa khua tay vừa nói.
Nhưng ngược với phóng thái đó, khí chất của y đã khác hẳn, như thể của một người nghiêm chỉnh vậy.
Tới mức này rồi, có vẻ cuối cùng Ramiris cũng đã nhận ra tình hình hiện tại.
「Được lắm, cậu dám nghiêm túc nói thế cơ à!
Cũng có gan đấy.
Vậy các Long Vương thuộc hạ của ta sẽ là đối thủ của cậu!」
「À, đám đó hả.
Nếu chúng tới thì phiền lắm, đang ở trong Mê Cung thì muốn giết chúng cũng không được nhỉ?
Thế nên tôi cho chúng ngủ cả rồi.
Chưa ai tiến hóa xong cả, nên may mà năng lực của tôi vẫn có tác dụng.
Không dính rắc rối nào mà lại đỡ thêm được vật cản.
Hiện tại cả Mê Cung này chỉ còn chúng ta đang thức thôi.」
「Hả? Làm sao mà....」
「Đây là năng lực của tôi, Ultimate Skill 『Vua Lười Biếng Belphegor』, cả Mê Cung này đều đang say giấc cả rồi!」
「Quá lắm rồi đấy! Xử lý cậu ta đi, Beretta-san!」
Chẳng biết bị gì kích động nhưng bỗng dưng Ramiris hét lớn.
Dino,
「Hãy xoay sở mà cố sống càng lâu càng tốt đi!」
Y vừa nói vừa lao tới tấn công Beretta.
Thật quá đột ngột, căn phòng thí nghiệm rộng rãi dưới này bỗng chốc đã biến thành chiến trường.
--
Y có nói về tình cảnh cá nhân rồi, nhưng theo Shinji thấy kẻ tên Dino này vẫn là một người cậu không sao hiểu nổi.
Ramiris ngơ ngác không biết gì kia thì không nói. Nhưng còn Dino, y đáng lẽ chẳng có lý do gì để phải câu giờ cả, vì lúc này y mới là người cần quý từng giây từng phút.
Có lẽ chính y cũng đã chấp nhận họ làm đồng bạn thế nên mới bất giác mà lộ thông tin ra.
Nhưng dù thế cũng không thể tin được, có thể y đang muốn lừa họ cũng nên.
Mà có khi Dino nghĩ rằng đằng nào hắn cũng sẽ giết hết người ở đây thì có lộ cũng chẳng sao.
Cơ mà, nếu thời gian đã có hạn thì y mất công nhả ra thông tin làm gì?
Thật tình, hồi tên này là đồng mình thì chẳng được cái giống gì mà sao lại thành loại kẻ địch khó chịu thế không biết.
Những suy nghĩ ấy trong đầu Shinji cùng trận chiến càng lúc càng căng thẳng ngoài này của Dino và Beretta là hai chuyện khác nhau.
Đây chính là động thái đầu tiên, thứ châm ngòi cho trận Đại Chiến bùng nổ.
CHƯƠNG 187: AI ĐANG GIÁM SÁT
Dino rút một thanh đại kiếm cao ngang ngửa y ra từ hư không.
Thanh đại kiếm một lưỡi thật dày, có dư sát lực và thừa trọng lượng để băm nát đối phương.
Mấy món đồ nhẹ tênh như giáp da đeo lên người làm sao sánh được với thứ đó, “Băng Nha [note10874] ” là tên của thanh đại kiếm thần cấp này.
Còn Beretta, ngược lại, tay không tấc sắt; tuy nhiên cơ thể của cậu ta vốn cấu tạo từ loại Demon Steel luyện thành trong cơ thể Rimuru.
Giờ đây, sau khi đã thấm đẫm ma lực của Beretta, thứ vật liệu này đã trở thành Adamantite, giống với Zegion.
Toàn thân đều có mạch ma lực đổ tới, cơ thể cậu ta đã trở thành thứ vũ trang chết người còn ghê gớm hơn cả những binh khí cấp Legend.
Dù xét trong Mê Cung này, độ cứng ấy vẫn là vô song, tới mức những vũ khí thông thường muốn làm trầy nó còn không nổi. Beretta là như vậy đấy.
Dino có vũ khí còn Beretta dùng tay không, nhưng như vậy chưa hẳn là bất lợi.
Tuy nhiên sức công phá từ thanh đại kiếm của Dino lại có vẻ hơi quá khả năng chống chịu của Beretta.
Dino khẽ nhích phá vỡ thế bất động của hai bên.
.
Dù không dùng vũ khí nhưng Beretta vẫn điêu luyện gạt được cú bổ kiếm của Dino đi.
Không bị trúng đòn phủ đầu, Berreta xoay vòng Dino lại bằng một thế đòn vừa có công vừa có thủ.
Khả năng công kích của Dino chỉ có thể đến từ thanh đại kiếm kia, trong khi toàn thân Beretta đều là vũ khí. Không vũ khí không thành điều bất lợi với cậu ta, mà trái lại còn giúp cậu vận dụng được nhiều cách thức tấn công hơn.
Beretta là một Chaos Doll, khả năng chuyển đổi thuộc tính chính là thế mạnh của cậu ta. Đưa Ma hệ vào những đòn công kích mang Thánh hệ, Beretta dồn góc Dino bằng Thánh kết giới đơn mục tiêu.
Khi đấu với Dino, từng bước di chuyển của cậu ta luôn được tính toán thật cẩn thận sao cho mình luôn nắm lợi thế trong tay.
Nhưng thực chất Beretta cũng chật vật mới duy trì tình trạng này được thôi, cũng gần suýt soát như cái lỗ kim xâu chỉ vậy.
Mà dù có dùng Thánh hệ hay Ma hệ cũng không thể thành đòn quyết định được.
Dino là một Thiên thần sa ngã. Chúng vốn là các thiên sứ mang Thánh tính bị chuyển thành Ma tính. Vì thế nên đáng lẽ chúng phải yếu với Thánh hệ.
Nhưng còn Dino, y đã quá nhờn với cả Ma hệ lẫn Thánh hệ rồi. Chính do vậy, y không hề có điểm yếu.
Nhưng mà Beretta vẫn còn chỗ thở do cùng lúc y không chơi cả hai tông được.
Cũng vì thế nên những cú đánh kết hợp cả hai thuộc tính từ Unique Skill của Beretta, 『Thánh ma hợp nhất』vẫn còn gây tổn thương được cho y.
Nói đi thì cũng phải nói lại, Dino chỉ cần bổ trúng một đòn thôi, và đòn ấy sẽ dễ dàng xả đôi Beretta.
Dù có là Adamantite cứng cáp đến thế nhưng phải đối đầu với một vũ khí thần cấp cũng đành chịu.
Mới nhìn vào sẽ thấy Beretta chiếm thế thượng phong, nhưng tình cảnh này có thể xoay ngược bất cứ lúc nào chỉ vì một sơ sảy nhỏ.
Và Beretta hiểu điều này, vậy nên cậu ta mới gắng hết sức chống trả câu giờ chứ không cố tìm cách chiến thắng Dino.
Bởi cậu biết mình không đủ sức đánh lại, nên thắng lợi cậu nhắm tới mới không phải đánh thắng đối phương.
Tất nhiên, thắng được thì quá tuyệt rồi, nhưng thắng lợi của cậu phải là hoàn thành trọng trách bảo vệ cho Ramiris.
Miễn là Ramiris an toàn thì dù cậu có chiến tử ở đây cũng sẽ sống lại được.
Vậy nên Beretta mới phải đặt mục tiêu câu kéo thời gian lên hàng đầu, chọn lấy chiến lược đã đặt niềm tin dẫu có phải hi sinh thân mình, và muốn được thế thì Beretta không được phép hấp tấp với bất cứ đợt công kích nào từ Dino.
--
Dino hiểu rõ Beretta định làm gì.
Nhưng mà dẫu biết thế cũng không khiến hắn cản được ý định của Beretta.
Thứ duy nhất hắn cần đề phòng bây giờ là mấy đòn đánh hổ lốn từ cái『Thánh ma hợp nhất』kia.
Tầng Aura mang cả hai thuộc tính Thánh và Ma bọc khắp người cho phép Beretta tấn công và xuyên thủng bất cứ khả năng phòng ngự kháng hệ nào.
Về cơ bản, muốn cản được thứ đó là bất khả thi. Trừ khi cả ý chí lẫn ma lực đều áp đảo hoàn toàn, còn không dù làm gì chăng nữa, hắn vẫn sẽ chịu tổn hại từ chúng.
Dù chỉ là một Unique Skill thôi nhưng thật đáng kinh ngạc, đủ sức khiến Dino, một kẻ mang Ultimate Skill bị thương.
Hắn muốn khen ngợi cậu ta vì sức tấn công cao tới đáng ngưỡng mộ ấy.
Tuy nhiên, thứ năng lực này đem ra phòng thủ thì vô dụng.
Bản thân cậu ta vốn có sức phòng ngự rất lớn sẵn rồi nên các kỹ thuật phòng thủ không được tốt cho lắm.
Beretta vẫn ăn thua được với Dino vì hiện tại hắn đang giữ kẽ không muốn bị ăn đòn.
Nếu bây giờ Dino dồn toàn lực tấn công thì Beretta khó mà toàn thây được.
Dino cẩn thận xác nhận xem Beretta có giấu gì trên người không.
Phiền bỏ bu, nhưng đang trong Mê Cung mà muốn loại hẳn Beretta thì vẫn phải làm.
Mà kiểu gì thì Beretta cũng sẽ hồi sinh ngay khi cậu ta chết.
Cũng vì chuyện đó mà hắn mới ru ngủ hết các tầng trên.
Nếu đây không phải người của Ramiris thì cứ phá được cái ‘Vòng tay phục sinh’ của chúng là giết dễ thôi, nhưng nếu là các thuộc hạ của cô ta thì sau khi chết sẽ luôn hồi sinh lại.
Thứ năng lực đó của cô ả thật quá khó chịu mà.
Thế nên đang trong Mê Cung thì Dino không thể giết tay chân của Ramiris được, mà cần tìm cách loại họ khỏi vòng chiến. Hắn phải làm vậy nếu muốn hạ sát Ramiris, người là căn nguyên trọng yếu ở đây.
(Phiền quá. Có mình Beretta thôi mà đã mất công thế này rồi....)
--
Lúc đầu thì Dino cũng chẳng biết có vụ tiến cấp này nọ trong buổi lễ mừng đâu.
Nhưng vì Yuuki nhờ nên đang giữa lễ mừng y mới phải bắt liên lạc với Guy để khích hai người kia choảng nhau.
Sau đó y sẽ quan sát tình hình, cố trốn thật kỹ để không dính dáng tới chuyện đó nữa.
Kế hoạch là của Yuuki hết, việc của y chỉ là hợp tác được tới đâu thì được thôi.
Các bước kế hoạch thì ngon lành, đã có dấu hiệu Guy chuẩn bị làm loạn.
Ấy thế rồi, Guy lại làm hòa. Không hiểu nổi tại sao mà lại thành ra yên ổn thế này, và y sực nhận ra kế hoạch vỡ mất rồi.
“Cứ đà vầy thì phận gián điệp của thằng này lộ mất chứ,”
May mà Dino đã quyết định rút lui kịp lúc...
Nhưng rồi y lại để ý thấy bên trong Mê Cung đang quá bất thường.
Như thế vạn vật trong ấy đều đã chìm sâu vào giấc ngủ vậy.
Ngay lúc này là cơ hội của y.
Với lý tưởng của ngài, người đang nằm ẩn trong Yuuki, thì sự tồn tại của Ramiris đã thành vật cản.
Cá nhân y cũng không ghét bỏ gì Ramiris, nhưng cô ta đang sống phớt đời, quên hẳn đi sứ mệnh nguyên thủy của bản thân và biến thành một thứ gây nguy hại cho chủ nhân của Dino.
Không, chính xác thì bản thân Ramiris không phải mối đe dọa gì cả..... chỉ là Mê Cung cô ta tạo ra quá sức nguy hiểm thôi.
Một Mê Cung có hàng lô lốc ma nhân bất tử, mang theo sức mạnh sáng ngang các Chúa Quỷ bên trong.
Một công trình bất khả xuyên phá.
Đó là còn chưa kể đến thứ công nghệ vốn là cốt lõi của nền văn minh thất lạc xa xưa hiện đang được nghiên cứu dưới đáy sâu của Mê Cung này.
Theo lẽ thường không có bất kì chiến lực nào đủ sức xuyên qua để phá hủy được cơ sở nghiên cứu dưới đó.
Đã như vậy, bằng mọi giá, phải phong ấn Mê Cung này lại.
Và cách đơn giản nhất chính là loại bỏ Ramiris. Dino đánh giá rằng y không còn thời gian tìm cách khác nữa rồi.
Yuuki vẫn luôn coi Mê Cung là một mối họa.
Mà còn cả năng lực Ramiris đang nắm giữ nữa.
Bị nhốt trong Mê Cung mà cửa ra bị đóng lại thì có là ai cũng khó lòng thoát nổi.
『Sáng tạo Mê Cung』của Ramiris quá nguy hiểm, là cái nhìn thoáng qua vào thứ năng lực đã kiến tạo nên thế giới này.
Vậy nên Dino cũng nghĩ giống Yuuki.
Vì thế, y phải giết Ramiris ngay tại đây.
Y đã tước sạch thể lực của các cá nhân mạnh trong Mê Cung khiến chúng ngủ cả rồi.
Nếu nhân lúc này xuống tay y sẽ không bị thêm kẻ nào ngáng đường nữa.
Bản thân y cũng thấy tiếc khi phải giết một người từng là bạn thân như Ramiris, nhưng dù vậy, không gì có thể khiến y chùn tay được.
「Beretta, cậu đã làm rất tốt. Giờ hãy ngủ đi, “Fallen Hypno”!!」
Ngay khi năng lực Ultimate Skill của hắn hồi lại, không chần chừ, Dino ngay lập tức kích hoạt.
Đây là một năng lực thôi miên cực mạnh.
Chỉ bằng ý chí thuần túy mà muốn kháng lại là bất khả thi. Và với những ai đang cần nghỉ ngơi thì chắc chắn người đó sẽ chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Năng lực này chính là chiêu thức mạnh nhất Dino có, tạo ra một trường ảnh hưởng rất rộng.
Dino biết dù có giết Beretta cũng là vô nghĩa, vậy nên y muốn loại Beretta bằng cách này.
Tương tự vậy, Ramiris đang được cậu ta bảo vệ cũng chịu ảnh hưởng lây và sẽ ngủ luôn.
「Trong này lắm kẻ mạnh thế chứ. Thật tình, phiền chết mất....」
Thấy Beretta đã gục, Dino lầm bầm.
Rồi y liếc qua Ramiris đã yên giấc,
「Thực lòng tôi cũng không muốn phải làm thế này.....nhưng tôi cũng sẽ không xin cô tha thứ đâu.
Vĩnh biệt nhé, Ramiris.」
Trên mặt là ánh nhìn vô tình, Dino không do dự vươn tay tới Ramiris――
.
Ác quỷ là thứ sinh thể không cần ngủ.
Có lẽ nhờ đó nên Beretta mới suýt soát cầm cự chống được năng lực của Dino.
Cậu ta dùng thân mình làm khiên chắn lại cú chặt bằng tay từ Dino.
Nhưng bàn tay y dễ dàng xuyên thủng cơ thể Adamantite của Beretta.
Y chẳng mảy may chút nào với sức phòng thủ hiện tại của Beretta vì hiện tại cậu ta không có lớp chắn bằng ma lực.
Nói cho đúng thì không phải là Beretta kháng được năng lực thôi miên của y mà do cậu ta không cần ngủ thì đúng hơn. Y đã ép được Beretta vào chế độ ngủ vậy nên lúc này cậu ta không dùng các năng lực chiến đấu được.
Nhưng,
「Fu, fufufu. Ta đã cố tình để ngài phá hủy lõi đấy. Nhờ đó mà ta sẽ chết và được hồi sinh nguyên vẹn.
Vẫn chưa hết đâu, Dino. Ta sẽ không để ngài giết chủ nhân mình!」
Trong giọng nói của Beretta, không có chút gợn nào của sự tuyệt vọng mà ngập tràn tự tin vào chiến thắng của bản thân.
「Ngu xuẩn. Trong lúc đợi cậu sống lại thì ở đây làm gì có ai ở đây cản ta giết Ramiris chứ!」
Dino gào vào mặt Beretta.
Nhưng Beretta tự tin cũng là có lý do.
Trong lúc cậu ta câu giờ, tình hình đã khá khẩm lên được nhiều.
Mà đúng hơn là ngay từ đầu trong Mê Cung này đã đã vậy――
「Không đâu, ta sẽ không để ngươi làm vậy.
Minh Linh Vương Adalman này sẽ là đối thủ của ngươi!」
Một người――À chẳng phải, một bộ xương bước vào phòng, đáp lại lời Dino.
「Nhờ ông cản hắn, Adalman.」
Cùng lúc khi Beretta nhờ cậy Adalman, cậu ta tan thành từng hạt ánh sáng và biến mất.
Adalman gật đầu và thế chân Beretta chiến đấu.
Cũng trong Mê Cung này, trận chiến thứ hai bắt đầu.
----------------------------------------------------
Hắn ngán lắm rồi.
Và đó là lời thật lòng của Dino.
Adalman thì cũng chẳng đủ trình để làm khó Dino. Nhưng mà, không phá được cái ‘Vòng tay phục sinh’ thì không giết hẳn Adalman được.
Và ngược lại, với Adalman, chỉ cần cầm chân Dino, kẻ vốn ở một tầm cao hơn nhiều, thêm một lúc là quá đủ rồi.
Đó là còn chưa nói tới,
「Bây giờ mà ngươi vẫn còn thời gian liếc ngang liếc dọc nữa hả?」
Giọng nói vang lên, một nhát chém sượt qua mặt Dino.
Đường kiếm đó là của Albert, mới tới sau Adalman.
Một nhát chém từ thanh kiếm thần cấp và của Abert, người đã ở đỉnh cao của kiếm kỹ.
Dường như Albert vẫn chưa làm chủ được bộ giáp lắm nên chắc chắn là Dino vẫn chiếm được lợi thế.
Nhưng những đòn tấn công nhắm tới Adalamn của hắn bị hai người cản lại, Albert cùng hợp lực với Beretta sau khi đã hồi sinh.
Những đợt công kích của cả hai lại đang cùng dội vào Dino trong khí họ được chống lưng bằng các ma pháp hồi phục mạnh mẽ trong phân nhóm hỗ trợ.
Ma pháp không có tác dụng với những ai nắm giữ Ultimate Skill.
Hiển nhiên là thế, bởi các Ultimate Skill thuộc tầm cao hoàn toàn khác biệt so với ma pháp. Nhưng tất nhiên, nếu trực tiếp không hiệu quả thì vẫn còn cách gián tiếp.
Nói cách khác, dùng các loại ma pháp gây suy yếu không hiệu quả nhưng cường hóa cho các tiên phong phe mình thì vẫn được.
Mà chưa hết, sự hỗ trợ đó lại còn là〈Ma pháp thần thánh〉và〈Ma pháp tử linh〉của Adalman, một thời từng vang danh là Grand Priest mạnh nhất.
Beretta bây giờ còn sung hơn cả hồi nãy, Albert hiện tại cũng đang trong trạng thái đỉnh cao.
Hàng loạt cú bổ từ hai tiên phong đủ sức đánh tạt cả các thể sống tinh linh.
Còn hiệu ứng ru ngủ thì, không có tác dụng với Undead và Ác quỷ vì bản thân chúng không cần ngủ.
Hắn vốn là kẻ đứng vào đẳng cấp khác hẳn với họ mà chỉ ba người đã khiến hắn phải khổ chiến thế này, chừng đó cũng khiến hắn hơi chút mất tự tin.... “Nằm lười bấy lâu nay lụt nghề mất rồi chăng?”
Mà Dino vẫn còn khỏe chán, đang còn dư đầu óc đứng tự diễu được cơ mà.
「Thôi đê! Hai người bu vào đánh một thằng còi cọc như này mà to mồm thế!
Chết tiệt! Mấy người ăn gì mà căn giờ kinh thế hả!?」
Dino hết chịu nổi rồi, sao Adalman lại tới đúng lúc thế không biết.
Adalman xuất hiện ngay sau khi Dino vừa dùng một năng lực diện rộng như “Fallen Hypno”, quá bất thường.
Như thể hắn đã bị đoán trước từ đầu rồi vậy......
(Không, đúng là nghĩ quá rồi.....)
Dino tự xua suy nghĩ của bản thân, đánh bật hai người kia đi.
Hắn là một kiếm sĩ có kỹ thuật ngang hàng với Albert.
Nhưng mà hiện tại, Dino đánh ngang được chủ yếu là nhờ năng lực thể chất hơn là kỹ thuật hắn có.
『Vua Lười Biếng Belphegor』của Dino có một hiệu ứng đặc biệt gia cường năng lực cho y khi đứng bất động.
Nói trắng ra là hắn có thể tăng mức năng lượng bằng cách tiết kiệm năng lượng.
Sau đó Dino có thể tùy ý dùng nó để tiến vào trạng thái Siêu thường bứt phá giới hạn bản thân, mà tất nhiên cũng tới một mức nhất định thôi.
Nhờ năng lực ấy, Dino tạm thời sẽ có một chiến lực áp đảo hoàn toàn.
Giờ đang còn dư nhiều sức nên tốt nhất là hắn nên tìm cách hiệu quả nhất để dứt điểm ba người này luôn.........
--
「Fu, fuhahahahahaha! Hài thật, hài thật. Chắc nói cho ngươi biết cũng không sao vậy.
Ngươi đang bị theo dõi có biết chưa hả.
Cũng dễ hiều thôi nhỉ? Ngươi có biết mình đang đứng trên đất của ai không thế?
Đây là lãnh thổ của Chúa Quỷ Rimuru-sama rõ chưa. Đừng tưởng ngươi muốn làm gì thì làm.
Và hiển nhiên là trận chiến này cũng đang được giám sát đấy.」
Adalman nói với Dino bằng giọng điệu như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Không, thực ra nếu Dino ngồi mà ngẫm, chắc hắn cũng phải đồng ý thôi.
Cả Dino cũng phải thừa nhận rằng Chúa Quỷ Rimuru có một sự xuất chúng đáng sợ, thừa đủ để giăng ra một kế hoạch thâm sâu thế này.
Mà đã vậy, dù cho kháng được “Fallen Hypno” thật thì những kẻ ở đây cũng sẽ cố tình không đến ngay, nếu muốn dùng lại chiêu đó thì hắn sẽ phải cẩn trọng hết mức.
Dino có biết rằng nếu bị giết thì họ cũng sẽ hồi sinh, từ đó có thể đoán ra được rằng hắn sẽ muốn loại họ ra bằng cách ru ngủ.
Mà thậm chí, nếu họ tính đúng thời gian trước khi hắn dùng lại được thì hắn hoàn toàn không còn cách nào trấn áp họ hiệu quả nữa.
Mà hơn hết là ――
(Ta đây.... Đường đường là một “Giám sát viên” mà lại bị giám sát sao!?)
――thật quá nhục nhã.
Nhiêu đó khiến lòng tự ái của Dino bị đụng chạm, hắn vốn chây lười từ bản chất cơ, thế nhưng Adalman vẫn chọc điên được Dino lên.
Dino có một phương châm đó là cố sao cho phải làm ít nhất mà hiệu quả sẽ cao nhất, vậy nên hắn luôn tránh đụng tới những năng lực hao năng lượng không cần thiết.
Dẫu thế nhưng điều đó không có nghĩa rằng hắn sẽ không dùng chúng.
(Làm cho nhanh thì đã khỏe hơn rồi!)
Dino tức tối giải phóng sức mạnh, điệu bộ hời hợt mọi khi của hắn cũng không còn.
Hắn đã mặc một sai lầm lớn lao nhất từ trước tới giờ, không nhận ra nổi ai mới là kẻ đang bị quan sát ở đây, hắn không thể để những kẻ đã biết chuyện này sống được.
「Phiền hết sức, có không muốn cũng phải nói.
Đừng nghĩ xấu cho ta nhé! “Fallen Catastrophe [note10875] ”!!」
Định luật bị bẻ cong, động lực dần dạt về âm cực.
Tỏa ra thứ năng lượng đàn áp mọi sức vận động, không kể sinh vật hay thứ vô tri. Tuy nhiên trong đó không có sự ép buộc mà chính chủ thể tự nguyện đưa chân vào con đường tự diệt.
Cũng có thể coi nó một dạng thôi miên, nhưng mức độ của năng lực này nằm trên một tầm vượt trội.
Bởi bất kì kẻ nào không đủ sức cự lại sẽ cầm chắc cái chết.
Lần này mục đích là “Diệt Vong”, nhưng Dino có thể hướng mục tiêu tới một kết quả nhất định bằng tác động thôi miên. Một năng lực cực kì đa dụng.
Và vì không dùng sóng để truyền nên không thể bị chặn bởi kết giới, đó là điểm đáng chú ý nhất.
Là một trong Thất Đại Tội, “Lười Biếng” thuộc nhóm những Ultimate Skill đáng sợ nhất.
Lý do vì đây là một năng lực có thể kiểm soát hoàn toàn kẻ khác cả về cảm xúc lẫn lý trí.
-
Năng lực của Dino được phát động, những người đang trong phòng gục xuống và cầm chắc cái chết.
Dino gặp nhiều khó khăn hơn hắn tưởng.
Những kẻ ở đây chưa ai thức tỉnh Ultimate Skill cả, và sự thực rằng tất cả đều chỉ là thuộc hạ của một Chúa Quỷ duy nhất khiến hắn phải run sợ.
À mà chính xác thì Beretta là của Ramiris, nhưng đó là chuyện không liên quan.
(Thật tình..... Mà mấy người này thậm chí còn chưa phải hạng đầu trong số thuộc hạ của Chúa Quỷ Rimuru nữa, phải không nhỉ?)
Đó là chuyện khiến Dino muốn kêu ca nhiều nhất.
Theo quan điểm của Dino mà nói, những đối thủ của hắn lúc này thừa sức là chiến lực chính trong số những người dưới trướng Chúa Quỷ Rimuru đi.
Nhưng sau khi đánh với Albert mà mấy người khác, có lẽ hắn phải đánh giá lại rồi.
Đang trong thời gian khẩn cấp nên nhóm tầng trên đã bị điều động đi cả. Và trong số những người đó thì hắn xác nhận được rằng Benimaru mới rời đi đâu đó.
Người đủ sức đe dọa Dino lúc này chỉ có Shion, nhưng cô ta còn chưa thức tỉnh được Ultimate Skill.
Hắn đang cực kì thận trọng và sau khi kiểm tra kĩ tình hình, có vẻ đợi đến phút cuối khi cơ hội thắng đã cao lên đúng là quyết định chính xác.
Bởi nếu trong trận chiến vừa rồi mà có cả Benimaru, Shion và Souei cùng góp sức thì dù hắn có không bị đánh bại, tình thế cũng sẽ rất không khả quan.
Nhưng lúc này thì bớt lo rồi. Dino đưa tay tới chỗ xác Ramiris để kiểm tra.
“Fallen Catastrophe” là dạng năng lực phóng ra khắp xung quanh nên không có chuyện không trúng được.
Và tất cả những gì bị phơi nhiễm đều sẽ chịu tác động, kể cả là đang trong trạng thái ngủ. Nói đúng hơn là mục tiêu không thể kháng cự được mà sẽ chết trong lúc đang ngủ.
Dino chạm vào cái xác, tin chắc rằng Ramiris đã chết.
――Hắn chạm vào cái xác, đáng lẽ là vậy.
Thân thể Ramiris tan thành từng hạt ánh sáng, biến thành hình dạng một cánh bướm lượn lờ quanh Dino.
Như thể muốn cố tình trêu ngươi hắn vậy.....
(――Không thể nào.....Ảo ảnh sao!?)
Hắn không muốn tin vì đây là thứ không thể tin nổi.
Nhưng..... chắc hẳn là vậy, Adalman cũng đã nói rồi.
“Trận chiến này đang được giám sát đấy.”
(Lẽ nào đó là kế khích tướng dụ mình tung ra át chủ bài........!?)
Giờ hắn mới nghĩ lại, Adalman nói những lời đó thật quá bất thường.
Dù nó khiến gió đổi chiều nhưng ông ta đáng lẽ không thể hiểu được những lời ấy mang ý nghĩa thế nào.
Nói cách khác, đó là....
Bịch, bịch――
Chậm rãi, có tiếng bước chân ai vọng lại.
Cánh bướm ánh sáng xinh đẹp kia bay như nhảy múa hướng tới kẻ đang chậm rãi tiến vào, đậu lên bàn tay kẻ đó.
Rồi nó biến về nguyên hình một nàng tiên đang say giấc.... Ramiris nằm ngủ vô tư và trên mặt có nét thật hạnh phúc.
Kẻ đó đưa Ramiris qua cho một người đàn ông mang mái tóc xanh thẫm đứng cạnh hắn, người ấy đứng đó mà không một ai nhận ra anh ta đang hiện diện nơi đây,
「Souei-dono, nhờ ngài lo cho Ramiris-sama」
Người đàn ông kia chậm rãi cất lời.
「Ừ, để tôi lo. Có cần hỗ trợ gì nữa không?」
「Không cần đâu. Mình tôi đủ rồi.」
.
Ngay từ ban đầu, chuyện bảo vệ cho Ramiris vẫn luôn được bảo đảm hoàn hảo.
Nằm nơi sâu nhất và an toàn nhất của Mê Cung, có hàng hàng lớp lớp bẫy được giăng sẵn.
Theo chỉ đạo của một ai đó mà ai cũng biết là ai, họ được lệnh hạn chế chiến đấu, cố bào dần sức mạnh của kẻ được cử làm gián điệp.
Ai nấy đều tin tưởng làm theo những chỉ đạo kia.
Người không biết gì về chuyện này chỉ có mình Ramiris.
Và giờ――
Tồn tại mạnh mẽ nhất Mê Cung đã ra tay.
Tuy tự bọc mình trong vỏ kén để tiến hóa năng lực bản thân, nhưng ý thức của gã lúc nào cũng tỉnh táo.
Thông qua liên kết ý thức, gã luôn cảnh giác và đã nắm rõ tình hình hiện tại.
Nhờ có hàng thủ vượt trội tuyệt đối này mà an nguy của Ramiris đã được bảo đảm.
Một lần nữa cũng trong Mê Cung, trận chiến thứ ba bắt đầu.
Đối mặt với Dino là U Ảo Vương Zegion.
Cũng chính là kẻ mạnh nhất ở chốn Mê Cung này.