Virtus's Reader
Slime

Chương 207: CHƯƠNG 207: ĐỐI ĐẦU DAGRUEL - PHẦN 3

Quân của Dagruel vẫn tiếp tục tiến bước.

Dù đã có lúc hàng ngũ chúng rối loạn, nhưng đội quân đã kịp ổn định lại trước khi chạm trán với binh đoàn undead.

Chúng mặc kệ xác chết của đồng bọn, cứ thế băng qua hào lũy mà dấn tới.

Trong mắt chúng chỉ có niềm tin và sự trung thành tuyệt đối dành cho Dagruel.

Quân đoàn khổng lồ này chính là những kẻ thể hiện rõ ràng nhất cụm từ “không biết sợ là gì”.

--

Trận chiến đã diễn ra được hai tiếng.

Tình hình đang dần trôi về thế bế tắc cho cả hai phe.

Đa phần quân khổng lồ có chiều cao từ 3~5m, lác đác một vài cá nhân vượt trội hẳn lên tới 10m.

Ban đầu thì quân Dagruel chiếm ưu thế, chúng lợi dụng tầm vóc áp đảo của mình, bẻ gảy các lính xương không khác gì mớ củi khô, nhưng được một lúc thì gió lại đảo chiều.

Tất cả là nhờ có Adalman dùng ma pháp tử linh can thiệp vào trận chiến.

Ông dùng những mảnh xương vụn của quân mình để triệu hồi các lính xương khổng lồ. Thậm chí chúng còn được trang bị vũ khí ma pháp hợp thành từ vũ khí của các lính xương đã bị phá hủy.

Vô số oán hận hợp nhất lại khiến các vũ khí biến đổi để tương thích với hình dạng mới.

Nhờ đó, bên phe ta có được khá nhiều lính xương cao tới 7m.

Quân đoàn khổng lồ ban đầu dùng sức mạnh áp đảo để bù đắp cho số lượng ít ỏi của chúng, nhưng khi các lính xương khổng lồ xuất hiện, chúng cũng dần mất đi ưu thế ấy.

Binh đoàn bất tử được bọc trong một hào quang thần thánh của ma pháp Heal Rain do Adalman thi triển, thứ đáng lẽ ra phải đốt trụi chúng; nhưng lại khiến cho sự bất tử của chúng càng đáng sợ hơn.

Dù có sứt mẻ hay vỡ nát đến đâu thì các undead cũng phục hồi ngay tại chỗ.

Vậy nhưng bên khổng lồ cũng không hề kém cạnh.

Chỉ cần không phải đòn chí tử, chúng sẽ tái sinh và vết thương sẽ mau chóng lành lại.

Bởi cả hai bên không có cách nào làm giảm quân số của nhau được, nên tình thế đã lâm vào cảnh giằng co bế tắc.

--

‘Giờ tính sao đây.’

Ở khu thành ngoài, nơi được yểm kết giới chống ma vật, Shion đứng ở nơi cao nhất trên thành, nhìn xuống dưới.

Nhờ ma pháp của Adalman và Gadra mà quân số của địch giờ chỉ còn một phần ba họ.

Lúc đầu cô nghĩ rằng chiến thắng áp đảo đã nắm chắc trong tay, nhưng theo báo cáo của Adalman, quân đoàn khổng lồ không có vẻ gì là nao núng cả.

Sau đó cô lại nhận thêm một báo cáo nữa về chúng mà thậm chí còn rắc rối hơn, đó là khả năng hồi phục siêu phàm của chúng.

Đến lúc này binh đoàn bất tử không còn bị lép vế nhiều quá nữa, nhưng thương vong của phe địch lại thấp hơn nhiều so với dự kiến.

Chiến lược của họ là để các lính xương khổng lồ cầm chân những tên ngoại cỡ, trong khi đó đội Tử linh kị sĩ sẽ xử lý quân địch.

Kế hoạch là thế, nhưng nói thì dễ hơn làm.

Họ vẫn còn quân chủ lực của Shion, các Terror Knight chưa được điều động, nhưng Shion kết luận rằng dù họ có tham chiến đi chăng nữa thì cũng không gây được nhiều tác động tới trận chiến dù có năng lực gây khiếp hãi lên kẻ địch.

Lý do thì rất đơn giản thôi, năng lực ấy khá chắc là chẳng có tác dụng mấy với những tên không biết sợ là gì như chúng. Khả năng cao là hiệu ứng đó sẽ bị chúng kháng lại dễ dàng.

Đúng là rất phiền phức.... Shion nghĩ, cắn nhẹ môi.

--

Sau khi Adalman mở màn trận chiến trở về, họ đã họp bàn sơ lược về kế hoạch tác chiến.

Họ không thể trông chờ vào lợi thế về số lượng của mình được, vậy nên đã quyết định sẽ lợi dụng sự bất hoại của binh đoàn undead để thăm dò đối phương.

Đây là một quyết định có phần dè dặt, nhưng trước khi hiểu rõ quân địch, họ thống nhất sẽ tránh giao tranh tổng lực với chúng.

Ngoài ra họ cũng quan ngại về điều Gadra nói tới.

「Ta không hiểu, làm thế nào chúng có thể khiến "Nihilistic Hazard" phân tán đi được...?

Như thể, chúng làm ma pháp biến mất vậy ––」

Ông đã dùng hết ma lực nên không thể dùng thêm một ma pháp siêu cấp nào nữa, nhưng là người tinh thông ma pháp, ông linh cảm rằng có gì đó không hợp lý.

Sức công phá của trận mưa thiên thạch không lớn như dự kiến, đồng thời cả sự phân ra quá sớm của "Nihilistic Hazard" đã khiến ông nghi ngờ.

Dù có thể chỉ là ông tưởng tượng ra, nhưng tốt nhất họ cũng nên đề phòng.

Bản thân Shion không biết dùng ma pháp, nhưng những đòn tấn công dùng ma tố có thể cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Trong lúc quan sát chiến trường, Shion suy ngẫm.

Đứng sau cô là Dagura, Ryuura và Debura.

Họ đều đang nhìn một kẻ có lẽ là tướng lĩnh của Dagruel đang tay đôi với Albert.

Hắn dùng một thanh đại kiếm, điêu luyện như đó là một phần cơ thể, hẳn tên đó rất tự tin vào sức mạnh của bản thân, hắn tự tách mình ra khỏi đồng bọn. Từ đây nhìn tới, có vẻ chỉ mình Albert mới đủ sức đối mặt với gã.

Dù cao tới 3 mét nhưng những bước di chuyển của hắn vẫn hết sức mau lẹ và đầy kỹ thuật.

Có thể đánh ngang cơ với một kiếm sĩ hạng nhất như Albert thì đúng là hiếm thấy.

「Rất đáng gờm. Trong tộc khổng lồ mà cũng có một chiến binh theo đuổi kiếm thuật như vậy thật khó tin.」

「Đúng vậy. Đấy là phụ tá của ông già, chú Grasword đó, thưa đại tỉ.」

Nghe Shion lẩm nhẩm, Dagura trả lời.

Grasword. Một kẻ cực kì thành thạo đại kiếm dùng hai tay. Hắn ta là người có chức vị cao thứ hai trong quân đoàn khổng lồ.

Mức năng lượng của ông ta không bằng Dagruel, nhưng kiếm thuật lại hơn hẳn.

Nếu theo góc nhìn khác mà nói, có thể so kiếm với một kẻ như vậy thì Albert là kẻ đáng gờm ở đây mới phải.

Ông có thể đỡ được những nhát bổ liên tiếp, từng nhát đều dễ dàng băm nát kẻ địch mà vẫn có thể phản công lại được.

Có lẽ nhờ những trang bị thần cấp của ông mà mới có được kì tích như vậy, còn giả như chúng không được tới thế, có lẽ đã bị đập vỡ chỉ sau đòn đầu tiên rồi.

Năng lực của Grasword là『Miễn nhiễm ma pháp』và『Phá hủy vũ khí』.

Những trang bị thông thường sẽ bị phá nát ngay khi tiếp xúc. Giáp trụ cũng không tránh khỏi bị phá nát và kẻ địch sẽ phải trần trụi đón nhận đòn giết chóc của gã.

Nhưng chỉ có anh em Dagura biết điều đó mà thôi, và bằng một phép màu nào đó, Albert lại ngẫu nhiên là người duy nhất đủ khả năng đối đầu với hắn.

Nhưng có một sự thật mỉa mai mà không ai biết, chính nhờ sự ngẫu nhiên ấy đã giúp cho tuyến đầu của họ không bị Grasword đập nát.

Dù hắn nguy hiểm đến như thế, nhưng lại có một người đủ sức đối mặt với hắn, thành ra không ai nhận ra hắn nguy hiểm tới mức nào.

Tuy vậy, câu truyện đó lại chẳng liên quan gì tới hai nhân vật đang được nhắc đến. Những chuyện ấy là thứ họ quan tâm ít nhất lúc này, khi mà trận đấu ngày càng căng thẳng hơn.

「Hmm, ông già không thấy có động tĩnh gì nhỉ. Nếu thấy ông già hành động không biết chúng ta có nên đón đầu ổng không?」

「Đừng vội. Chắc chắn là có, nhưng ta sẽ là người lo hắn ta, mấy cậu dẫn theo các Terror Knight theo để dọn dẹp những nơi có nguy cơ rối loạn đi.」

「Chúng tôi đã rõ. Nhưng tốt nhất là đừng nên đánh giá thấp ông già.

Đại tỉ đúng là rất mạnh, nhưng ông già của bọn tôi thực sự là quái vật đấy.」

Nhóm Shion trao đổi với nhau, họ chuyển sự chú ý sang doanh trại địch.

Bên đó không thấy có động tĩnh gì. Nhưng như vậy lại càng khiến nó mờ ám hơn.

Hành động trước có lẽ sẽ nguy hiểm khi nơi kẻ địch đóng quân không có động thái nào.

Lúc này chưa thích hợp lắm để điều động quân chủ lực, nhưng cứ đứng nhìn thế này thì cũng không thay đổi được gì.

Shion bắt đầu thấy bứt rứt không yên.

(Mình có nên tổng tấn công không nhỉ?)

Ngay khi cô vừa mới nghĩ vậy,

Bổng nhiên, tình hình đã có sự thay đổi.

Một sự thay đổi vừa ghê gớm và vừa đột ngột.

「Đó là...」

Nghe tiếng Ryura, Shion đang nhìn Albert và Grasword giao chiến cũng phải chú ý.

Từ doanh trại của Dagruel, có một kẻ bước ra.

Đó là một gã đàn ông gầy gò bị quấn hàng lớp những dây xích.

Chiều cao chỉ có hai mét rưỡi, so với tộc khổng lồ thì hơi quá nhỏ con.

Dù khắp người cuốn xích, nhưng sự đe dọa từ gã vẫn ghê gớm hơn bất kì tên khổng lồ nào trên chiến trường.

Bản năng của họ tuyệt vọng gào thét, đủ cho thấy tên đó nguy hiểm tới mức nào.

「Đó...đó là ông chú bị nhốt đúng không nhỉ?」

「Ra là đây....đây là người mà ai cũng khiếp sợ, ca tụng là Chiến thần, Quỷ thần khát máu... chú Fenn đây sao!?」

「Fue – fue fue fue. Ôi đói quá!」

Debura lại ăn một nắm tay vào bụng.

「Như thế đã no chưa hả? Lần sau còn nói lung tung nữa chú mày coi như chết ngắc rõ chưa!」

Shion bực bội nói.

Nhưng cũng nhờ đó mà bầu không khí căng thẳng cũng được giảm bớt.

Sợi xích quấn trên gã đàn ông cựa quậy và co bóp như mạch máu. Dù trông như bị những sợi xích kì dị ấy trói buộc, nhưng trên mặt gã vẫn nở một nụ cười.

Nhìn điệu cười ấy, ta có thể thấy ngay được hắn đang hào hứng cỡ nào.

Chỉ cần nhìn qua là đủ biết, mức năng lượng của hắn còn ghê gớm hơn cả Dagruel.

Shion không khỏi ngỡ ngàng.

Trong số những đồng bạn của cô, không thiếu những người có năng lượng cao chót vót, nhưng so với tên này thì họ cũng chỉ như đám nít ranh mà thôi.

Tầm cỡ này, theo Shion biết, đã là đỉnh cao nhất –– đã đạt tới trình độ của các Chân Long, tức là tên này không hề thua kém Veldora hay Velgrynd.

「Không thể nào... Tên quái vật! Làm sao ba tên này có thể trụ nổi với “thứ đó” được chứ!?」

Shion thốt lên.

Cô không lường trước được trong hàng ngũ quân địch ngoài Dagruel ra lại còn một tên quái vật thế này.

Vậy mà cô còn ngỡ rằng có tới hai thủ hộ vương ở đây là quá đủ rồi.

Thậm chí còn cả Chúa Quỷ Ruminas ở đây nữa.

Với ba người thuộc cấp Chân Chúa Quỷ, cô vốn nghĩ dù Dagruel có vĩ đại thế nào thì họ cũng sẽ không tới mức quá nhọc nhằn.

Tới lúc này, Shion mới nhận ra mình ngây thơ thế nào.

Bây giờ cô cũng mới thấy việc Abert có thể một mình cầm chân phó chỉ huy của địch là cả một điều may mắn.

「Thế này thì, còn kinh tởm hơn cả tưởng tượng nữa. Vậy ra đó là người còn lại –– chú Fenn sao.」

「Còn phải nói, em cũng chẳng ngờ được lại đáng sợ như vậy...

Chú Grasword đã ghê gớm lắm rồi, thế mà chú Fenn lại còn ở đẳng cấp khác nữa––」

「Fue – fue fue. Còi cọc thế nhờ, so hạng cân thì em cá là ổng thua liền à!」

‘Có khi phải cho con lợn này lên đường thật mất.’

Ngay lúc Shion nghĩ vậy, bỗng từ nơi gã đàn ông bị xích đang đứng, có chuyện bất ngờ xảy ra.

Những sợi xích trên người gã đang bị gỡ xuống.

「Sợi xích đó, đó không phải là Gleipnir [note17224] sao!? Nếu vậy thì nguy lắm rồi đúng không?」

Gadra-roushi đứng ngay sau họ, nói vọng tới chỗ Shion.

Hồi nãy ông đã dùng hết ma lực vậy nên đã đi nghĩ sau buổi họp, nhưng khi nhận thấy sự bất thường ông ngay lập tức tới đây.

「À, là ông à Gadra. Gleipnir là gì vậy?」

「Ừ. Đó là một thứ được nhắc tới trong các văn kiện cổ...

Người ta kể rằng trong thời đại của các vị thần, Long Vương đã phong ấn một ác thần lại.

Trong ba anh em, có hai kẻ đã cải tà quy chính nhưng kẻ còn lại vẫn giữ nguyên bản chất hung tàn nên đã bị giam lại bằng sợi xích của thần.

Sợi xích ấy được gọi là Gleipnir.」

Gleipnir.

Sợi xích dùng để phong ấn một ác thần mang năng lượng kinh người.

Nếu những điều trong truyền thuyết là đúng thì sợi xích đó luôn được hấp thu năng lượng từ ác thần kia, và chắc chắn đã tiến hóa.

Theo những gì kể lại thì sợi xích vốn là của Long Đế, từ khi đó nó đã đủ sức phong ấn bất kể thần hay ma. Như vậy thì hiện tại, chúng đã trở thành những tạo tác thần cấp cũng không có gì lạ.

Nhưng thứ đáng lo không phải mớ xích ấy.

Chính ác thần bị phong ấn mới là điều họ cần lo ngại.

「Theo ông thì câu truyện đó có thật không?」

「Ta e là có... Tình hình hiện tại, theo ý kiến của ta thì nên rút quân ngay là hơn.」

Nghe ý kiến quan ngại của Gadra, Shion cau mày.

Cô không giận.

Một người già cả và uyên bác như Gadra dù đã biết bản tính cáu bẳn của Shion mà vẫn nói vậy thì hẳn cũng phải đắn đo nhiều lắm.

Ông vẫn cảnh báo như vậy mặc cho đã biết thực lực của các thủ hộ vương.

「Chúng ta sẽ không rút lui.

Rimuru-sama đã lệnh cho chúng ta tử thủ nơi này.

Nếu rút lui sẽ là trái lệnh ngài.

Lúc này Rimuru-sama không có ở đây, chúng ta được giao quyền đinh đoạt trận Đại Chiến này.

Nhưng! Chỉ khi chúng ta xong việc ở đây mà thôi.

Đã nhận lệnh của ngài thì không được phép thất bại.

Đây chính là cách thể hiện lòng tin với chủ nhân Rimuru-sama và để khẳng định rằng quyết định của ngài không bao giờ sai lầm.

Có ai phản đối gì không?」

「––Tất nhiên là không.」

「Thế là tốt.」

Đúng là vậy, dù thế nào họ cũng sẽ không rút lui.

Với họ mà nói, thu quân cũng đồng nghĩa với việc công nhận đường lối mà Rimuru vạch ra là sai lầm, đánh giá của cậu là nhóm Shion sẽ đủ sức bảo vệ được nơi đây.

Vậy nên nghĩ tới việc bỏ chạy là không thể chấp nhận được.

Còn lỡ như họ thực sự thất thủ... thì lần thất thủ ấy cũng chính là ý muốn của Rimuru.

Thấy được ý chí sắt đá của Shion, các cận vệ của cô rúng động.

Cả những binh sĩ đứng ở vòng ngoài cũng đã nghe thấy cuộc đối thoại của Gadra và Shion.

Nếu không cố ý nói riêng với ai thì nội dung của những việc thế này sẽ lan truyền ra khắp xung quanh. Các cận vệ đều đã biết quyết tâm của Shion, họ chuẩn bị sẵn sàng.

Cùng lúc ấy ––

Fenn đã bắt đầu hành động.

Hắn lao vào chiến địa bằng tốc độ kinh hoàng, lướt tới như một con cuồng phong.

Sau khi lao đến, hắn tấn công Adalman, người đang đứng ở tuyến sau dùng ma pháp để hỗ trợ quân mình.

Dù được bọc trong vô số kết giới nhưng chỉ một đòn của hắn cũng đã khiến Adalman ngã lăn ra đất.

Chỉ trong nháy mắt, Fenn đã nắm được thế chủ động.

Sự im ắng rợn người trùm lên cả chiến trường.

「Kh, không thể nào-!! Tốc độ, không, sức mạnh gì thế kia!?

Adalman lúc nào cũng dùng kết giới để tự bảo vệ mình, làm sao hắn-!?」

Shion thốt lên.

Một sức mạnh thật ngang tàn. Có thể khiến Adalman bị đo ván phủ phục dưới đất chỉ vì một cú đấm bọc đấu khí đơn giản, thậm chí còn chưa thèm dùng tới bất kì kĩ năng nào.

Tử Long Wenti ngay lập tức lao tới ứng cứu cho Adalman, nhưng cũng bị viên ma đạn Fenn bắn ra từ bàn tay đánh bay đi.

Chứng kiến sức mạnh khó tin ấy, Shion không thể giấu nổi sự kinh ngạc.

Adalman đúng là chỉ chuyên về hỗ trợ từ xa, ông không hợp với lối đáng giáp lá cà.

Dù là thế đi chăng nữa thì ông vẫn là một trong Thập Nhị Thủ Hộ Vương, nếu dùng gia tốc cảm nhận thì có thể dễ dàng dịch chuyển né đi.

Thế nhưng Adalman đã không thể làm như vậy, khả năng kẻ địch có năng lực cản trở nhận biết là rất cao.

Một kẻ địch đáng sợ, phải nhanh xuống hỗ trợ ông ấy thôi– –

Trong đầu Shion nảy ra suy nghĩ ấy, bỗng bất ngờ,

「Hừm. Dù ta ở đây mà vẫn thảnh thơi nhìn ngó... Ngươi cũng bình tĩnh thật nhỉ?」

Giọng nói từ sau lưng Shion vọng tới.

Ngay đây chính là nơi Shion đóng quân, và chắc chắn rằng nó cũng phải được bảo vệ bằng vài ba lớp kết giới.

Lẻn qua chỗ kết giới ấy, thậm chí còn có thể luồn ra sau Shion đứng mà không bị cô phát hiện, liệu có khả thi không?

Không thể nào! Shion nghĩ, quay phắt lại.

Đứng đó là một tên khổng lồ cao sừng sững.

Gã đứng trên tường thành, ngay sau lưng Shion.

Mang thân hình cường tráng cao tới 3m, gã chính là Chúa Quỷ Dagruel.

Cô đã từng gặp qua hắn một lần hồi Walpurgis, nhưng so với lần đó thì khí chất của hắn lần này nằm ở tầm cỡ khác hẳn.

「Ngươi, từ khi nào mà ngươi!?」

「Hừm. Ta cũng vừa mới tới thôi. Có khi nào, ngươi không thấy ta đến sao?

Nếu vậy thì đây còn không bõ gọi là một trận chiến nữa rồi. Ta tự thấy mình thành trò cười khi tỏ ra nghiêm túc rồi đấy.」

「Không thể nào! Ta không tin!」

Shion rút kiếm ra, quát lớn.

“Không thể nào”. Shion tự nhủ hắn đang lừa mình để trấn an bản thân.

Không đời nào cô lại chấp nhận rằng mình đã để một tên khổng lồ to lù lù như vậy tới sát sườn mà không hề hay biết.

Chấp nhận sự thật ấy chẳng khác nào Shion tự công nhận rằng cô đã thất bại.

Cô kích hoạt Unique Skill『Cook』, dùng hiệu ứng biến đổi thuộc tính để cường hóa bản thân.

Cơ thể Shion vốn đã mang khả năng bất diệt đáng nể, vậy nên cơ thể cô dễ dàng chứa đựng mức năng lượng vượt quá giới hạn của mọi dạng sống thông thường.

Khi đã tích lũy đạt tới ngưỡng sức mạnh tiệm cận các Ultimate Skill, Shion dồn tất cả những gì cô có vào một cú chém duy nhất.

Shion đã định sẽ dùng đòn ấy để đánh bại Dagruel.

「Không ổn rồi! Kết giới chống ma vật ở thành này sẽ bị thổi bay đi mất!」

Gadra hô hoán, ông gọi đội cận vệ rút lui.

Dù đã liếc thấy tình hình như thế, nhưng Shion vẫn quyết định lao tới chém Dagruel.

Vậy mà Dagruel còn chẳng thèm nhúc nhích.

Tại thời điểm lưỡi kiếm của cô sắp sửa chạm vào đầu gã––

「NGU XUẨN!!」

Dagruel gầm lên.

Giải phóng đấu khí đủ khiến xung quanh chấn động, và chỉ từ áp lực của nó thôi đã đủ khiến cú chém phải khựng lại.

Chạm phải một lớp đấu khí dày đặc như vậy, đòn tấn công của Shion còn không thể chạm được tới Dagruel.

Vậy ra những lời đồn về sự kinh khủng của hắn tất cả đều là sự thật.

「Cái g-!?」

Quá bất ngờ, Shion trợn tròn hai mắt, đứng bất động.

Và Dagruel cũng chẳng thừa tử tế để bỏ qua sơ sấy chết người ấy.

「Còn non lắm, một kẻ cỡ ngươi mà muốn đối đầu với ta à.」

Nói vậy, gã lao tới bằng tốc độ ngoài tầm nhận thức của Shion, vung nắm đấm xuống cô.

Tường thành nát vụn trước sức mạnh tàn bạo của gã.

Còn Shion lãnh trực diện đòn ấy, ra sao thì không cần nói....

Đây đúng thật là không thể coi như một “trận chiến” được.

Để miêu tả thì chỉ có thể nói rằng Dagruel đang cậy sức để nhổ đi thứ cản đường mà thôi.

Và rồi, khi đó––

「Xem ra ngươi mới là kẻ ngu xuẩn ở đây rồi!」

Mùi hoa hồng phảng phất, một luồng sáng đỏ vụt qua đầu Dagruel.

Từ đó một cô gái tóc bạc đáp xuống.

Cô mặc một chiếc váy đen tuyền, đôi mắt dị sắc hai màu vàng bạc chói lóa đầy quyết tâm.

Cô là Chúa Quỷ Ruminas.

Đã đến lúc chủ nhân của lãnh địa này tham chiến.

「Hmph. Những kẻ như ngươi thường hay sơ hở ngay những khi ngươi chắc mẩm mình đã thắng.

Lớp phòng ngự của ngươi đúng là vấn đề, vậy nên ta đã quan sát chờ thời cơ suốt từ đầu.

Ngươi sơ hở rồi, Dagruel.

Đừng nghĩ xấu cho ta, giờ hãy nhắm mắt đi.」

Đúng như lời Ruminas nói, cô đã chứng kiến mọi thứ từ đầu.

Cô tự biết cơ hội chiến thắng của mình là không cao.

Ruminas rõ giới hạn năng lực của bản thân vậy nên cô không coi cách làm này là hèn nhát.

Cô sẽ chỉ đánh những trận mà mình chắc thắng mà thôi. Đó là tôn chỉ của cô.

Nhân lúc Dagruel sơ hở, cô tung ra đòn tấn công mạnh nhất mình có.

Ruminas là một kẻ mang năng lực thao túng được sự sống và cái chết và đòn tấn công ấy mang một sát ý thuần túy.

Vậy nên––

「Hừm. Là Ruminas à. Cô nói đúng, ta đã bất cẩn rồi.

Nhưng đã vậy thì sao? Nó có làm ta đau yếu chút nào không hả?」

những lời ấy khiến cô điêu đứng.

Ruminas là một tồn tại thông thái, cô hiểu rõ những lời nói vô lý ấy là gì.

Dagruel hoàn toàn không bị tí chút tổn thương nào. Chính điều này đã chứng minh một sự thật duy nhất. Đó là––

「Cô đã xong chưa vậy? Giờ tới lượt ta.

Chuẩn bị đi! Nếu không cả hai người sẽ chết ngay đấy!!」

Tới cả đòn tấn công của Ruminas cũng không thể đánh bại Dagruel, sự thật chính là chiến thắng đã nằm ngoài tầm với của hộ.

Một chương mới của sự tuyệt vọng bắt đầu.

Trên mảnh đất này, sự hung tàn của Chúa Quỷ Dagruel chuẩn bị quét qua toàn chiến trường kia.

CHƯƠNG 208: ĐỐI ĐẦU DAGRUEL - PHẦN 4

Trận chiến giữa Albert và Grasword ngày một căng thẳng hơn.

Và khi chỉ huy của cả hai đội quân đều bị vướng vào một cuộc tay đôi như vậy thì tất nhiên đã thống chỉ đạo sẽ bị ngưng trệ, làm cho hàng ngũ của cả hai phe cùng rối loạn.

Nhưng với hai người họ lúc này, thì đó cũng chỉ như chuyện vặt vãnh mà thôi––

Họ đã công nhận kẻ kia cònmột đối thủ xứng tầm và đang hết lòng tận hưởng trận chiến của mình.

「Kakakakakaka! Ngươi cũng khá lắm, ta không ngờ đấy.

Được đọ kiếm với kẻ như ngươi đúng là vinh hạnh của một chiến binh!」

「Không dám.

Chẳng qua là nhờ những thứ này, vũ khí được chủ nhân Rimuru-sama ban cho mà ta mới có được sức mạnh đó thôi.

Nếu vẫn là vũ khí cũ của ta, hẳn chúng đã không chịu nổi sức nặng từ thanh kiếm của ngươi và bị đánh bại rồi.」

Albert nhẹ nhàng từ chối lời khen của Grasword.

Cũng không sai, tuy nhiên nếu không có tài nghệ của Albert thì những vũ khí thần cấp kia cũng không thể phát huy hết sức mạnh được.

「Ha! Khiêm tốn làm gì. Kể cả trong tộc khổng lồ cũng chỉ có một vài người đủ sức đánh với ta mà thôi.

Đánh lẽ bọn ta phải cùng quân đoàn thiên sứ tạo được thế gọng kìm với Chúa Quỷ Ruminas –– nhưng tình hình lúc này đã ngoài tầm kiểm soát mất rồi.

Lấy đầu tướng địch cũng là nhiệm vụ quan trọng. Mà trên chiến trường này đâu có thiếu đối thủ!!

Thế mà... thằng em Fenn của ta có vẻ không gặp may cho lắm.

Dù đây là cơ hội hiếm hoi để nó được thỏa sức vẫy vùng mà lại chọn đúng một tên pháp sư yếu ớt chứ.

Biết nhiều thứ kể ra cũng tốt, pháp sư đó có khi là một tên rất khá, nhưng mà...

Với『Miễn nhiễm ma pháp』của chúng ta thì một pháp sư chẳng thể làm được gì đâu.」

Hắn vừa vung thanh đại kiếm vừa nói.

Ý định của Grasword là khiến Albert phải lo cho Adalman. Trong trận chiến này thì chỉ cần một sai sót nhỏ thôi cũng sẽ dẫn đến cái chết ngay tắp lự. Vậy nên làm kẻ địch phân tâm cũng là một chiến lược không tồi.

Thế nhưng Albert lại không hề biến sắc ––

「Có vẻ ngươi đã lầm tưởng rồi.

Đúng, ta là hộ vệ của Adalman-sama, nhiệm vụ của ta là đứng trước bảo vệ cho ngài.

Nhưng ta nhắc cho ngươi nhớ––

Adalman-sama là một trong Thập Nhị Thủ Hộ Vương của Rimuru-sama, ngài ấy mạnh hơn ta nhiều!

Ngươi đã hiểu rồi chứ?」

Albert nói, phản bác lại Grasword.

Grasword nhướn mày, “Ồ” một tiếng.

Sau đó hắn không nói thêm gì nữa, bất ngờ vung kiếm lên quá đầu.

Kế khích tướng đã thất bại, vậy thì chuyển sang trực tiếp đánh bại hắn là được thôi. Grasword quyết định làm theo kế hoạch đơn giản ấy.

「Fufufu. Thế sao? Vậy thì cũng tốt, Fenn sẽ mừng lắm đây.

Đúng rồi, ta cũng phải hoàn thành nhiệm vụ của mình chứ!」

Trận kịch chiến lại tiếp tục.

Cuộc chạm trán của họ đạt tới đỉnh điểm, hai người từ lâu đã quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ còn tập trung tất cả tâm trí vào một mình lưỡi kiếm mà thôi.

--

-

Sau khi bị hất văng xuống đất, Adalman cảm giác được ý thức của bản thân trong chốc lát như bay đi đâu mất.

Ông biết rõ chuyện gì vừa xảy ra. Ông có nhìn thấy kẻ địch nhảy tới, và đã có thể căn thời gian mà dùng ma pháp.

Vậy nhưng Adalman muốn ưu tiên kích hoạt đại ma pháp trước vì ông muốn thay đổi cục diện của trận chiến này.

Dù đã có khả năng bỏ qua niệm chú, nhưng tác dụng của nó chỉ hoạt động với những ma pháp ông từng dùng trước đây mà thôi.

Vì thế khi đã nắm chắc thời cơ, Adalman muốn dùng cách thủ công để đảm bảo đại ma pháp sắp tới không gặp trở ngại nào.

Lý do Adalman ưu tiên nó trước là để sử dụng phần ma lực đã hồi phục hiệu quả hết mức có thể. Nhất là từ sau khi phải dùng đại ma pháp lần đầu lúc mở màn trận chiến tới giờ, ông đã dùng hàng loạt ma pháp lớn bé liên tiếp nhau.

Do đó ông cũng không lấy làm lạ khi kẻ địch muốn làm gián đoạn khi ông đang vịnh xướng ma pháp này giữa chừng, nên Adalman quyết định chỉ tập trung kích hoat ma pháp đó mà thôi.

Ông đưa ra lựa chọn như thế vì tự tin vào khả năng phòng ngự trước công kích vật lý của bản thân, ấy vậy mà....

Kẻ địch lần này có vẻ mạnh hơn nhiều so với những gì Adalman nghĩ.

Kế giới đa lớp ông dựng lên đều bị xuyên thủng và hầu như không có một tí tác dụng nào. Nhưng nếu không có chúng, có khi Adalman đã chết luôn rồi ấy chứ.

Cơ mà, một kẻ đã chết rồi như ông lại bị thương đến chết nghe cũng lạ thật.

(Làm thế nào!? Sao hắn có thể xuyên qua kết giới như không vậy chứ, lẽ nào tên này có『Miễn nhiễm ma pháp』sao!?)

Ngay lập tức, Adalman hiểu ra vấn đề.

Cũng may là ông sực nhớ ra vì Gadra từng nhắc tới nó trước đây.

Nếu đúng là vậy thì thật may cho Adalman là ông đã chuẩn bị cả những biện pháp bảo hộ khác ngoài ma pháp.

(Ôi chà, dù sao thì dùng xong ma pháp này mình cũng chẳng còn ma lực nữa.

Có là『Miễn nhiễm ma pháp』hay gì thì cũng kệ! Càng tiện.)

Cũng không phải là Adalman bình yên vô sự, nhưng ít nhất thì kế hoạch của ông đã thành công.

Đại ma pháp mà Adalman dùng đã kích hoạt thành công.

Ma pháp đó được gọi là "Gọi Hồn Binh Đoàn Bất Tử".

Đây là một trong những ma pháp mạnh nhất, có tầm ảnh hưởng cực rộng trên chiến trường.

Đúng như tên gọi, đây là cấm thuật tử linh ma pháp cao cấp bậc nhất, xác của các binh sĩ đã chết sẽ được sử dụng để biến thành undead.

Không cần biết kẻ đó từng là đồng đội hay địch thủ, những binh sĩ được tạo ra sẽ hết mực trung thành làm theo mệnh lệnh.

Tộc khổng lồ vốn có khả năng hồi phục siêu phàm nên giết chúng không dễ chút nào.

Những vết thương không đủ nghiêm trọng sẽ được chúng tự phục hồi ngay, vì vậy cần phải diệt trừ tận gốc.

Do phải làm tới mức ấy, nên để các xác chết được phục sinh cần thêm một ít thời gian nữa...

Trong lúc quan sát chiến trường, Adalman quyết định đã tới lúc dùng đến nó.

Vậy nên ông mới tập trung toàn bộ vào việc phát động ma pháp ấy.

Xác chết của những tên khổng lồ vương vãi khắp mọi nơi tụ hợp lại trong một ma pháp trận khổng lồ bao trùm cả bầu trời và mặt đất thành những đống thịt lố nhố.

Từ những đống xác vụn ấy, chân tay bắt đầu mọc ra, thành hình những tên khổng lồ cao tới 4m.

Chúng là các Death Giant, so với các Death Knight thì to hơn một cỡ.

Sức chiến đấu của những tên này vượt trội hơn nhiều so với khi còn sống. Chúng không còn bị trói buộc trong giới hạn của bản thân nữa, mà mang trong mình năng lượng khổng lồ của linh hồn những kẻ đã chết được hợp thành một.

Các sinh vật bình thường khi trở thành xác sống sẽ mất đi năng lực hồi phục, nhưng chúng là ngoại lệ khi vẫn giữ được đặc tính ấy.

Được tái sinh như vậy, các Death Giant mang sức mạnh vượt mức rank A, tức là còn cao hơn cả các Death Knight.

Không phải xác chết nào trên chiến trường cũng đều dùng được, thế nên số lượng của chúng không quá một nghìn, nhưng nhiêu đó là quá đủ rồi.

Các Death Giant lao tới tấn công những tên khổng lồ từng là đồng tộc chiến hữu một thời.

--

Dù ma lực của Adalman đã hết sau khi dùng "Healing Rain", ông vẫn đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra.

Sau khi liếc qua để xác nhận rằng các Death Giant đã sẵn sàng, ông quay lại nhìn cảnh Fenn đang vùi dập đội quân phe mình.

「Wenti, ngươi không sao chứ?」

「Vâng, xin lỗi vì đã bất cẩn ạ––」

Đáp lời Adalman,Wenti lặng lẽ chuyển sang dạng người.

Vừa rồi cô đã phải chịu kha khá sát thương, nhưng khi đổi dạng thì khả năng phục hồi của cô xử lí chúng xong rồi.

Nhờ việc tái cấu trúc cơ thể nên mới hồi phục nhanh đến như vậy, nhưng cách này chỉ có thể dùng mỗi ngày một lần mà thôi.

「Không, không phải tại ngươi, chỉ là do tên khổng lồ còi cọc đó quá mạnh mà thôi.

Ngươi không sao là tốt.

Ta không nhầm thì tên đó sở hữu năng lượng đậm đặc tới khó tin.

Hình như hắn còn mang thánh tính nữa, ma pháp sẽ không làm gì được hắn cả.

Nếu chúng ta không đổi sang thánh hệ thì có lẽ đã bị hắn thanh tẩy rồi.」

Adalman thản nhiên nói.

Là một pháp sư, cách Adalman nhìn nhận Fenn là cách nhìn của một kẻ đam mê nghiên cứu.

(Nhưng dù là vậy–– hắn vẫn mạnh quá.)

Tốc độ, sức hủy diệt, sức phòng ngự.

Dù là phương diện nào đi nữa, hắn đều thuộc tốp đầu, thậm chí nếu chỉ xét về mức năng lượng, tên khổng lồ này thậm chí không thua kém gì một Chân Long.

Dù Adalman có điều động các lính xương khổng lồ để cản hắn thì chúng cũng sẽ bị nghiền vụn thôi.

「Ây cha. Chắc đến lúc ta phải dùng đến cơ thể cường tráng này rồi.」

「Hả?」

Nghe những lời khó hiểu của Adalman, Tử Long Wenti, dù đã quyết định sẽ hết lòng trung thành với ông cũng phải buột miệng thắc mắc.

Đừng nói tới cường tráng, đến mẩu thịt Adalman cũng chẳng còn nữa là. Tả ông ấy thì chỉ cần một từ, đó là “xương xẩu”, không hơn.

Đáp lời Wenti,

「Vậy là ta chưa kể ngươi nghe rồi. Trước khi được ban chức dang Đại Tư Tế thì công việc của ta có hơi khác chút ít.

Ngày xưa, ta vừa chuyên việc thờ cúng vừa trui rèn võ nghệ, họ gọi ta là một Thánh quyền đạo sĩ [note17542].

Vì có tuyến đầu xuất sắc như Albert rồi nên về sau ta không cần cận chiến nữa thôi.

Với cả khi trước ta đấu với ngươi, ta nghĩ rằng ngươi không mang hình người, đánh đấm không hiệu quả nên cũng chẳng dùng tới, được chưa.」

「À, vâng. Nhưng tại sao... đừng bảo, đừng bảo là ngài định tay không đối đầu với tên khổng lồ đó chứ?」

「Sao, có vấn đề gì nào?」

“Ờờờ, không phải có một đống luôn à?”

Wenti nghĩ thầm, nhưng cô không thể nói thẳng ra được.

Quen biết Adalman bao lâu nay rồi, nhưng Wenti chưa thấy ông ta có thể dục thể thao tí nào giờ

“Mà, toàn xương với xẩu thì tập luyện cũng có ý nghĩa đâu nhỉ?” nên là cô hơi lúng túng, không biết có nên hỏi hay không.

「Không, nhưng mà....」

Wenti không nói được.

(Cứ tưởng Adalman-sama thuộc thành phần trí thức chứ, thật không ngờ––)

Cô thôi không nghĩ nữa, chuyển qua nhìn Fenn đang tung hoành khắp chiến trường.

「Được rồi. Bây giờ thì nghe kế hoạch của ta này.

Ma pháp vô tác dụng rồi, nên phải làm thủ công thôi. Vậy là được.

Hơi thở của ngươi cũng không được, nó gây rối loạn ma tố, vậy nên cũng bị coi là ma pháp.

Ta với ngươi không có cách nào tấn công hiệu quả cả, với chúng ta, hắn là một kẻ địch cực kì tệ hại.

Cho nên nghe cho kĩ vào.」

Nói rồi, Adalman bắt đầu giải thích kế hoạch mà Wenti chẳng bao giờ tưởng tượng ra nổi.

Nhưng cô tin Adalman, vậy nên không hề chần chừ, Wenti đồng ý ngay.

「Vậy còn lại nhờ ngài, Adalman-sama. Chúc ngài may mắn!」

Sau khi nói vậy, Wenti thả lỏng cơ thể.

Kế hoạch mà Adalman đề xuất là đồng hóa qua việc chiếm hữu thể xác. [note17543]

Adalman vốn là một hồn ma, gần giống với một thể sống tinh linh.

Còn Adalman hiện tại có thể coi là một linh hồn đang ám vào di hài của chính mình cũng được. Nguyên nhân là do ông cần một thân xác để có thể tác động được vào thế giới vật chất.

Vậy nên chiếm hữu thể xác với ông không phải chuyện khó. Chỉ cần Wenti không chống cự thì chẳng có lý do gì để thất bại cả. [note17543]

Vấn đề duy nhất chỉ là, không biết sau này họ có tách ra được hay không thôi. [note17543]

「Cứ thoải mái đi. Ta chiếm hữu cơ thể không làm ngươi mất ý thức đâu mà lo.

Tệ nhất thì ta sẽ nhờ Rimuru-sama tạo cho ngươi một cơ thể khác là được mà!」

Sau đó Adalman nhập vào Wenti.

Tử Long có một cơ thể rất khỏe mạnh, chứa nhiều ma tố và mang mức năng lượng lớn. Thậm chí còn có ma lực của Adalman thêm vào đó nữa.

Việc chiếm hữu tất nhiên là thành công, từ đó một người đàn ông tóc đen trẻ trung, khoác trên mình bộ đồ thầy tu đen tuyền xuất hiện.

「Hừm, vậy là thành công rồi.」

(Đúng là Adalman-sama có khác!)

Cả hai đã hợp lại thành một, từ tinh thần tới thể xác.

Với một cơ thể rắn rỏi cùng nguồn ma lực dồi dào, đây chính là "Minh Linh Vương" Adalman thời trai trẻ–– nhưng mà trừ màu tóc với mấy chỗ linh tinh hơi khác một tí.

(Fufu, lâu lắm rồi mình mới thấy phấn khích thế này. Bây giờ có khi mình tay đôi được với cả Zegion-dono cũng nên.

Bét nhất chắc là ngang với nhóc Ultima rồi ấy chứ.)

Khi còn mang hình hài một bộ xương, Adalman vẫn nhớ ông đã bứt rứt thế nào khi không được đọ sức cùng các bạn hữu của mình.

Thế nên khi bay thắng tới tên khổng lồ đang ngang tàn đập phá, Adalman nở nụ cười không chút ngại ngần.

Ông không nghĩ mình đủ sức đánh bại hắn. Nhưng ông biết mình có thể câu được một ít thời gian.

Hơn nữa, kẻ trước mặt ông sừng sững như hiện thân của sự tàn bạo, nhưng có vẻ hắn không có kỹ thuật cao siêu như tên đang đấu với Albert.

Dù năng lượng của hắn sánh ngang với các Chân Long đi nữa nhưng hắn lại chỉ biết đấm đá bừa bãi.

Việc hắn nhắm vào Adalman đầu tiên khả năng là do ông có mức năng lượng cao nhất mà thôi.

(Nếu đúng như vậy thì cứ cố hết sức có khi lại đánh bại được hắn cũng nên.)

(Tất nhiên là ngài có thể rồi, cố lên Adalman-sama!)

Nghe những lời động viên của Wenti, Adalman hơi bất ngờ, ông chân thành gật đầu.

(Vậy sao, ừ, đúng rồi! Bởi ta là một trong những cánh tay đắc lực nhất của Rimuru-sama kia mà.)

Vui vẻ cười đùa, Adalman nhắm thẳng vào Fenn mà lao tới.

--

Sau khi Thất tinh hiền giả hoàn thành nhiệm vụ trinh sát, họ trở về báo cáo với Chúa Quỷ Ruminas.

Xong xuôi, họ cùng Ruminas đi tới khu ngoại thành để đón đầu quân đoàn khổng lồ.

Và như thế, họ thấy những chuyện lạ lùng xảy ra.

Có một kỵ sĩ đang đấu ngang cơ với Grasword, kẻ được mệnh danh là “Kiếm Vương” mạnh nhất trong lịch sử.

Tiếp đến là đòn tấn công của Ruminas, người mà họ hết mực kính cẩn và tôn quý không có tác dụng trước Chúa Quỷ Dagruel.

Và cuối cùng, là sự xuất hiện của một gương mặt hết sức quen thuộc mà họ từng gặp ở đâu đó, người ấy đang chiến đấu với một tên khổng lồ hung bạo điên cuồng một cách cân tài cân sức.

Gần như cùng một lúc, cả ba việc lạ kì ấy xảy ra.

「Chuy, chuyện gì thế này!」

「Hắn ta có thể đấu sòng phẳng được với Kiếm Vương, kỵ sĩ đó là ai?」

「Không ổn rồi, tệ quá! Cứ thế này Ruminas-sama sẽ không thắng nổi mất!!」

「Này, chờ đã. Kẻ đó, không thể nhầm được––」

「Adalman, đúng là Adalman rồi!!」

「Cái gì!? Vậy kỵ sĩ kia hẳn phải là Albert rồi!!」

「Hai người đó bây giờ là thuộc hạ của Chúa Quỷ Rimuru sao? Chuyện quái gì vậy!?」

Cùng lúc, các hiền giả nói lên điều mình vừa phát hiện.

Sau khi nói ra hết, cả bảy người ngập trong sự ngỡ ngàng.

Từ lâu lắm rồi, Adalman và Albert từng là hai nhân vật cực kì nổi tiếng.

Adalman vốn là một đại tư tế mang tài năng thiên phú với Thánh ma pháp.

Còn Albert chính là người mạnh nhất trong Thánh kỵ sĩ đoàn của thế hệ trước đây.

Hai người đó, thừa đủ tố chất để trở thành Anh Hùng, nhưng Trứng của Anh Hùng lại không chọn cả hai người họ.

Bình thường, nếu cứ để nguyên như vậy thì họ sẽ trở thành những Hiền Nhân. Và cuối cùng, trở thành Thánh Nhân chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Tuy nhiên, những người không thể trở thành Anh Hùng thì trong mắt Thất tinh hiền giả đều không cần thiết. Hơn nữa, họ lại quá đỗi xuất chúng.

Họ không chịu sự kiểm soát tâm trí của Ruminas, vậy nên đã bị thuyên chuyển khỏi Thánh Đô tới nhà thờ ở Vương Quốc Ingracia.

Nói cách khác, các hiền giả coi họ là những con dao hai lưỡi.

Xét về năng lực, hai người này là những cá nhân đủ sức đe dọa tới các hiền giả, và thậm chí trong trường hợp xấu nhất, còn có thể khiến cái ghế của họ bị lung lay.

Dù chưa biết về Chúa Quỷ Ruminas, nhưng chắc chắn cả hai đã có những nghi ngờ nhất định.

Các hiền giả không thể phủ nhận năng lực của Adalman và Albert, nhưng đồng thời cũng khống muốn làm đồng minh với họ––

Vậy nên “Thất tinh hiền giả” đã giật dây Giáo Hoàng, khiến họ đi thanh tẩy một đại dịch undead khổng lồ.

Trên giấy tờ, thì đó không phải mệnh lệnh chính thức mà là một yêu cầu chinh phạt, tuy nhiên hai người đó vốn mang ý thức về công lý quá mạnh mẽ đã dễ dàng cắn câu.

Cả hai tình nguyện đi tới rừng Jura theo yêu cầu ấy.

Và đúng như kế hoạch của các hiền giả, hai người bọn họ đã bỏ mạng khi chiến đấu với rồng thây ma, mà đáng ra là mọi chuyện đã thế.

「Không thể nào, làm sao anh ta còn sống được chứ.....」

Cả bày hiền giả đều có chung suy nghĩ ấy.

「Thế, bây giờ chúng ta làm gì đây? Vấn đề là ở chỗ đó.」

「Hiện tại muốn xử lý Adalman và Albert là gần như bất khả thi rồi.」

「Với cả, lúc này không thể để xảy ra lục đục nội bộ được.」

「Đúng rồi.....」

「Họ xử lý được cả hai tên khổng lồ kia là tốt nhất. Nếu họ thua thì chúng ta cũng không ổn đâu.」

「Đồng ý. Vậy chúng ta sẽ giúp công chúa.」

「Nhất trí. Còn sau việc này mà hai người đó còn sống thì chúng ta sẽ suy xét sau.」

Thất tinh hiền giả thống nhất ý kiến.

Họ quyết định sẽ không giở trò bởi lúc này đang trong tình trạng nguy cấp.

Các hiền giả vứt bỏ ý định đen tối của mình và chuyển sang tấn công kẻ địch đúng như kế hoạch ban đầu.

Những việc họ làm, cũng chỉ vì muốn tốt cho Chúa Quỷ Ruminas mà họ hằng tôn kính theo cách riêng của mình mà thôi

CHƯƠNG 209: MẦM NON ĐỐ KỊ

Guy và Chloe đã đấu với nhau ba ngày ba đêm rồi.

Cả hai chưa hề nghiêm túc, ấy vậy nhưng số lần dùng tới đòn hiểm lại quá thường xuyên.

Họ đang thăm dò lẫn nhau, muốn kiểm tra xem kẻ kia mạnh tới mức nào.

「Chết đi, Calamity Claw!!」

「Đùng hòng.」

Chloe đón lấy đòn tấn công của Guy bằng thanh linh kiếm của mình.

Bộ trang bị tinh linh của cô hiện tại đã tiến hóa, đạt tới cấp độ thần. Nhờ vậy mà dù có lãnh trọn đòn tấn công của Chúa Quỷ mạnh nhất, Guy Crimson, chúng cũng không hề sứt mẻ.

Nhưng chưa dừng lại ở đó, cô dùng năng lực của thanh kiếm để đánh bật đòn đánh của Guy.

Chloe chuẩn bị vào thế phản công.

Thế rồi, sức lực trong cơ thể cô như biến đi đâu mất.

「Hự!!」p

Cô bắt đầu thổ huyết, từ hai hốc mắt và lỗ mũi máu cũng chảy ra ròng ròng.

Đúng ra đợt tấn công vừa nãy đã được phòng ngự rất gọn gàng rồi mới phải. Nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.

Một thứ vô hình không thể thấy bằng mắt thường đã chạm tới Chloe, lăm le tước đoạt mạng sống của cô––

「Chết đi, Calamity Claw!!」

Không chút nao núng, Chloe quyết định tránh đòn ấy bằng một bước nhảy có phần hơi quá mức.

Sau đó cô chỉnh lại thế đứng, chĩa mũi kiếm về Guy.

Gương mặt cô, đáng lẽ phải đầm đìa máu me sau khi trúng đòn tấn công lúc nãy thì đã trở lại bình thường như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

Thật kì lạ, cứ như Guy chưa bao giờ dùng đòn ấy vậy––

「Ahahahahahaha! Anh Hùng có khác! Đúng là không tầm thường chút nào.

Ta ngạc nhiên là ngươi không trúng đòn ấy đấy.」

「––vâng.」

「May mà ngươi không chọn cách đỡ đòn, nếu không bây giờ ngươi đã chết rồi.」

Trước lời tán dương của Guy, Chloe chỉ nhẹ nhàng đáp lại.

Kể cả những lời khiêu khích sau đó của Guy cũng không khiến cô dao động nhiều. Bởi vì Chloe biết, mọi lời Guy nói đều là thật...

Và vì biết chúng là thật, nên trong lòng cô đang cảm thấy mông lung.

Đòn lúc nãy Guy dùng–– Calamity Claw–– chứa độc tố cực kì đáng sợ.

Nhưng không chỉ dừng lại ở mức “độc” bình thường, đòn tấn công này mang theo một loại virus chết người, ngay khi tiếp xúc sẽ phá hủy thần kinh của mục tiêu.

Đúng ra mà nói, Chloe đã... từng chết một lần vì nó rồi.

Khả năng phòng ngự tuyệt đối của cô sẽ tự động kích hoạt và chặn lại đòn đánh, nhưng lại không thể ngăn được virus trên thanh kiếm nhiễm vào người cô.

Vậy nên lúc đó, khi dùng kiếm chặn đòn của Guy, Chloe đã bị loại virus ấy giết chết.

Vì đã trải nghiệm cái chết một lần trong tương lai bằng Ultimate Skill『Vua Thời Không Yog-Sothoth』, cô mới có thể tránh được.

Sau khi tự mình trải nghiệm, Chloe quay ngược về quá khứ.

Nói cách khác, cô có những ký ức của tương lai.

Từ góc nhìn của đối thủ, Chloe đơn giản chỉ là “may mắn” đưa ra lựa chọn đúng đắn, nhưng sự thật thì còn hơn thế nữa.

Chloe tin chắc quyết định của mình là phù hợp nhất trong mọi khả năng.

Nhưng dù có biết được tương lai và chống đỡ được hết mọi đợt công kích của Guy đi chăng nữa, thì cô cũng không được phép mắc sai lầm.

Trong quá khứ cô đã từng giao chiến với Veldora, một tồn tại tội cao, thế nhưng so với lần đó, Chloe hiện tại phải cẩn trọng với bất kì động thái nào từ Guy.

Dù cả hai phía đều không định dùng hết sức, nhưng khi những đòn tấn công chết người xuất hiện với tần suất cao như vậy thì cô không được phép lơi là.

Guy vô cùng ranh ma và tính quái, những đòn tấn công của hắn ta đều được tính toán hết sức chi li để dẫn đối phương vào vô số những cạm bẫy đan xen phức tạp.

Vậy nhưng ý định của Guy cũng khá rõ ràng, mọi chiêu thức hắn ta dùng đều có thể cứu chữa được, kể cả những cú đánh chết người có thể hạ gục Chloe ngay tức khắc.

Guy muốn khiến Rimuru phải mang nợ bằng cách hóa giải lệnh chú cho Chloe.

Nhưng cô biết, chuyện đó là bất khả thi.

Còn vì sao cô biết, thì do có một lần, ngay trước khi Chloe “chết”, Guy đã cố đảo ngược lời nguyền và hắn ta đã thất vọng lầm bầm「Vậy là thất bại rồi.」

Điều này đã chứng minh rằng lệnh chú mà Yuuki cài lên cô không phải thứ tầm thường dễ bị phá bỏ.

Vậy nên Chloe buộc phải làm theo lệnh và tìm cách cầm chân Guy.

Nhờ đó, cô mới biết được Guy mạnh tới vô lý thế nào.

Hắn hoàn toàn nhìn thấu mọi chuyển động của Chloe. Dù chưa ai dùng hết sức cả, nhưng chloe đã “chết” tới ba lần rồi.

Guy không dùng tới những đòn nhất kích tất sát, mà là một chuỗi tấn công phức tạp dồn cô tới cái chết.

Nhìn qua thì tưởng rằng Chloe đã chọn nước đi thế này hay thế kia, nhưng thực chất Guy đã luôn nắm chuôi trận đấu này và dẫn nó theo bất kì hướng nào hắn muốn.

Ngoài ra còn một lần nữa, khi Chloe chết bởi chính sự bất cẩn của mình.

Cô đã chọn tránh đòn bằng cách dừng thời gian, nhưng cuối cùng vẫn bị đâm xuyên ngực.

Lý do rất đơn giản, đó là vì trong dòng thời gian ngưng đọng, Guy vẫn có thể hoạt động bình thường.

Chloe “nhớ” chuyện đó, nên từ lúc ấy, cô chẳng buồn dùng tới năng lực dừng thời gian nữa. Bởi có dùng thì cũng chỉ tổ để lộ cho Guy thấy cô có năng lực gì mà thôi.

Từ đầu tới giờ Guy cũng chưa hề đụng tới khả năng dừng thời gian ấy.

Mà dù hắn ta có dùng thì cũng chẳng ảnh hướng tới Chloe–– nhưng điều đó có nghĩa rằng Guy đã biết Chloe có năng lực liên quan tới thời không.

Tất nhiên, Guy cũng không phải kẻ dùng tới chiến thuật đơn sơ đến thế.

Về mặt này thì Guy là một kẻ địch khác hẳn Veldora.

Hắn tự tin tuyệt đối vào kỹ thuật của mình, vậy nên chẳng đời nào Guy lại chọn cách dựa dẫm vào các kỹ năng như vậy.

Chuyện đó đã khiến Chloe hết sức hổ thẹn vì vướng phải một lỗi bất cẩn đến thế.

Một khi đã xác định ra đòn thì phải tính đến khả năng nó không trúng đích, và cần liên kết từng bước một lại với nhau để đưa tới cú đánh dứt điểm cuối cùng; sự kiện lần này càng khiến Chloe phải thấm thía bài học đó hơn.

Đáng lẽ ra sau cuộc hành trình đằng đẵng bao nhiêu năm, cô phải là người nằm lòng điều này hơn ai hết mới phải.

Chloe thừa nhận những sai sót của bản thân khi có được một năng lực hơi mạnh một chút mà không nhận ra mình đã lơ đễnh tới mức nào.

Và bây giờ thêm một lần nữa, cô lại bắt đầu cuộc đấu với Guy.

--

Nếu hai người bọn họ thực sự nghiêm túc, thế trận chắc chắn sẽ khác hẳn bây giờ.

Guy chắc chắn sẽ không thể nhởn nhơ như vậy được nữa và Chloe tự tin rằng cô có thể đánh bại Guy bằng chính mũi kiếm này nếu được dùng hết sức.

Tuy nhiên, nếu chỉ là một trận đấu tay ngang không dùng đến bất kì kỹ năng nào thì Chloe thua là cái chắc.

Vậy mới biết Ultimate Skill『Vua Thời Không Yog-Sothoth』mạnh như thế nào.

Nhưng như vậy cũng không tốt, cô đã dựa giẫm vào nó quá nhiều rồi.

Nhờ trận chiến này với Guy mà Chloe được ôn lại từ căn bản, cô tiếp tục trận chiến với những cảm xúc chân thành và sự quyết tâm đã được chấn chỉnh.

---

--

Guy không khỏi thán phục trước kết quả đáng kinh ngạc này.

Hắn chưa chạm mặt một kẻ địch nào đáng kể như vậy từ lúc gặp Bạch Băng Long Velzard tới giờ.

Hắn đã mạnh lên nhiều so với trước đây, và luôn lấy đó làm điều tự hào, nhưng có vẻ chừng đó vẫn chưa đủ.

Chloe chưa hề dính bẫy của Guy một lần nào cả. Thêm một lần nữa đòn dứt điểm lại hụt, chưa kể vô số động tác giả của hắn cũng bị nhìn thấu.

Đáng nể đấy, Guy nghĩ.

Cả hai chưa đánh thật, nhưng nếu đánh thật thì hắn liệu hắn có thắng hay không? Dù có đặt ra câu hỏi đó thì thực lòng hắn vẫn chưa có lời giải đáp.

Đã thế thì hắn đành phải công nhận vậy.

Hắn phải công nhận rằng Anh Hùng Chloe O’Bell là một tồn tại có thể bước lên cùng bậc với Guy Crimson.

(Khá lắm!)

Guy để lộ ra một nụ cười thỏa mãn.

Ý định ban đầu của hắn là hạ gục Chloe để giải nguyền cho cô ta, rồi dùng việc đó để làm nước cờ đối phó với Chúa Quỷ Rimuru, nhưng có lẽ kế hoạch không được suôn sẻ cho lắm.

Chloe mạnh hơn Guy tưởng.

Với Guy mà nói, thì đây không còn là đùa vui nữa rồi.

Chloe đang dùng một thanh kiếm hạng nhất, còn hắn thì lại chẳng thèm dùng vũ khí.

Đúng là một sự xúc phạm hết sức, nghĩ vậy, Guy mang thanh kiếm của hắn ra.

「Hãy tự hào đi, ngươi đã đủ xứng đáng để ta rút kiếm ra rồi.」

Vừa nói, hắn vừa kéo lưỡi kiếm ra từ hư không.

Thanh ma kiếm “Thiên Ma” đã đem cho Milim mất rồi.

Vậy nên hắn phải tạo ra thanh “Thế Giới” này để thay thế.

Đó là thanh kiếm mạnh nhất, được rèn nên từ “lõi sao”, thứ vật chất cứng nhất trong vũ trụ.

So với thanh kiếm của Milim thì “Thế Giới” luôn được bảo dưỡng kĩ càng, và từ lưỡi kiếm, ánh sáng bảy sắc phát ra lấp lánh.

Nằm gọn trong tay Guy, thanh ma kiếm co bóp từng nhịp như mạch máu.

Sau khi hãm bớt xung chấn tỏa ra từ thanh kiếm, Guy vào thế, đối mặt với Chloe.

Hắn chỉ muốn đây là một trận đọ kiếm thuần túy mà thôi.

Nếu đối thủ là Rudra hay Velzard thì Guy tin chắc rằng mình sẽ thắng.

Nhưng khi đối mặt với Anh Hùng mạnh nhất, Chloe thì hắn lại không có được sự tự tin tới vậy.

Và đó mới là ý nghĩa thực sự của từ “ngang hàng”.

Từ trước tới giờ Guy luôn đối xử với Leon và Velzard như bạn bè, nhưng trong thâm tâm hắn vẫn biết cả hai người họ không thể nào sánh ngang với hắn được.

Vậy nên lúc này hắn rất phấn khích.

(Thế này còn hơn cả những gì ta muốn rồi, “Anh Hùng” Chloe!!)

Guy đối đầu Chloe bằng sự quyết tâm không thua gì ngày trước, khi hắn thách đấu Tinh Vương Long Veldanava.

--

--

Có một kẻ đã luôn quan sát trận chiến giữa hai người họ từ đầu tới giờ.

Đó chính là Bạch Băng Long Velzard.

Thấy Guy đang tận hưởng trận chiến thế nào, cô cắn môi.

Trong lòng cô là ngọn lửa hừng hực cháy.

Là giận dữ chăng? Không, ngọn lửa này khác. Đây là đố kị.

Từ xưa tới giờ, trong tim Velzard sự ghen ghét vẫn luôn hiện hữu, suốt từ khi anh trai cô, Tinh Vương Long Veldanava công nhận Guy đến nay.

Nhưng hài hước thay, cô vẫn luôn giấu diếm Guy những suy nghĩ thật của mình.

Điều đang dằn vặt trái tim cô lúc này là những lời nhắn Velzard được nhận mấy ngày trước.

Giữa các Chân Long có cách đặc biệt để liên lạc với nhau, và tin nhắn cô nhận được đến từ người anh trai Veldanava quá cố khiến cô hết sức hoang mang.

––Em có thể giúp anh, trừ khử Guy được không––

Nhớ lại chuyện đó, cô lại thở dài.

Cô có biết tới sự cố với Yuuki và cũng được nghe về giao kèo giữa Guy và Rimuru.

Ai mà ngờ được Angra Mainyu lại chính là Veldanava cơ chứ....

Velzard đang chần chừ.

Nhưng thành thực mà nói, cô chẳng có lý do gì để phải chần chừ cả.

Mục đích ban đầu của cô khi tiếp cận Guy chỉ nhằm theo dõi hắn mà thôi.

Chỉ trừ––

Cô đã tận hưởng khoảng thời gian sóng bước cùng Guy quá mất rồi.

Một Guy đầy kiêu hãnh.

Một Guy ngờ nghệch.

Một Guy tử tế.

Một Guy tàn độc.

Một Guy đáng sợ.

Và Guy, một người bạn được chính anh trai cô tin cẩn.

Dần dà cô đã thích thú với việc sóng đôi cùng hắn, một kẻ mang bao nhiêu gương mặt như vậy.

Nhưng nếu anh cô nói rằng cô phải giết hắn, thì...

Nhưng Guy chẳng bao giờ để lộ bộ mặt thật của gã trước cô.

Bộ mặt khi hắn say máu tận hưởng chiến trường như lúc này đây.

Trong quá khứ, đã có một lần Velzard đấu với Guy, nhưng đó chỉ như cuộc đùa bỡn của một người lớn và đứa trẻ con mà thôi, hắn lúc nào cũng giữ ý, cố không làm cô bị thương.

Có lẽ là từ lúc đó.

Lúc cô bắt đầu cảm nhận được mầm non đố kị đâm chồi trong tim.

Sự đố kị từ lúc ấy đã hướng vào người mà anh tai cô công nhận, Chúa Quỷ Guy Crimson.

Vậy nên––

(Guy, lúc nào hắn cũng tử tế với mình. Thế mà chưa một lần, hắn coi mình như kẻ ngang hàng.)

––Tất cả là vì, ngươi quá yếu.––

(Ta rất mạnh, ta là chủng loài tối cường, là một Chân Long cơ mà!)

––Không, ngươi yếu. Tới tận bây giờ, ngươi vẫn không thể ngang bằng với Guy còn gì, vậy ta nói đâu có sai? ––

(Nhưng––)

––Ngươi có thèm khát sức mạnh không? Nếu ngươi có thêm sức mạnh thì tới một lúc nào đó, ngươi sẽ đuổi kịp Guy––

(Nhưng đó không phải sức mạnh ta muốn...)

––Chắc chứ? Chừng nào ngươi chưa đủ mạnh thì chừng đó Guy vẫn chưa thèm đoái hoài tới ngươi đâu––

(Vậy nếu ta mạnh lên, mạnh hơn cả bây giờ, liệu Guy sẽ quan tâm ta chứ?)

––Tất nhiên rồi. Có khi còn hơn thế, thậm chí hắn có thể dâng cho cô thứ cô luôn thèm muốn nữa––

(Aa... Sức mạnh, vậy thì ta muốn có thêm sức mạnh.)

Chỉ chờ những lời ấy, phần tàn ác trong cô mỉm cười.

––Vậy thì còn chờ gì nữa, hãy thả cơn ghen hờn đó ra đi––

Những từ khóa văng vẳng trong đầu cô.

Đúng, chúng chính là những từ khóa để giải phóng sức mạnh đang khắc sâu trong trái tim cô.

Thế rồi, phong ấn mà chính Tinh Vương Long đặt lên Đố Kị dần được gỡ bỏ.

––Một khi đã giết được Guy thì em muốn làm gì cũng được––

Anh cô đã cho phép rồi.

Cô giải phóng năng lực nguyên thủy trong mình, nhận lấy sức mạnh mới.

Từ lúc đó trở đi, Velzard đã chính thức rơi vào tầm ảnh hưởng của Velda, lý trí của cô đã không còn nữa.

Trong số các Chân Long, sức mạnh của cô đứng thứ hai, chỉ sau duy nhất Tinh Vương Long Veldanava mà thôi.

Một nguồn năng lượng khổng lồ được giải phóng, quét qua khắp lục địa.

Hillary cố cản Velzard lại, nhưng kết cục là cô bị ma pháp của Velzard cắt đứt đôi thân mình.

Một ma pháp thật kinh hồn, nó khiến người ta nhận ra dòng năng lượng được kiểm soát chính xác tới mức nào.

Thế rồi––

--

Cô đã thức tỉnh.

Đúng như mong muốn của cô, một nữ thần mang đầy ghen ghét.

Tất cả chỉ để giết được Guy, để hoàn thành ý nguyện mà cô mong mỏi bấy lâu.

Ngoài Ultimate Skill『Vua Kiên Định Gabriel』, Velzard đã có thêm một năng lực mới nữa, Ultimate Skill『Vua Đố Kị Leviathan』.

(Ta mới là kẻ được giết Guy!!)

Velzard vì mong muốn của mình mà vứt bỏ lý trí, mù quáng nhắm vào duy nhất mục tiêu đó mà thôi.

--

Chloe và Guy đồng thời lùi về.

Một cơn sóng băng giá lao đến chỗ họ vừa đứng bằng một sức mạnh khủng khiếp, phá hủy mặt đất tới mức độ phân tử.

Và đang đứng đó là một người phụ nữ xinh đẹp mang mai tóc trắng lạnh như tuyết và đôi mắt xanh mê hoặc tựa kim cương.

「Velzard––cô... Ra là vậy, ta quên mất. Vậy ra cô là kẻ đã mang Đố Kị bao lâu nay––」

Nghe lời thì thầm của Guy, Velzard cười nhẹ.

「Guy ơi, anh biết không–– đúng là tôi đấy, từ xưa tới giờ vẫn luôn là tôi––」

Và rồi, cả thế giới dừng lại.

Thật cô quạnh, một thế giới ngưng đọng nhưng bất định.

Chỉ bằng ý muốn của một kẻ duy nhất, mọi định luật về chuyển động đều bị ép về số không.

––Chỉ trừ những kẻ nằm ngoài thế giới ngưng đọng mà thôi.

--

-

Chloe, Guy và Velzard.

Trong thế giới trì trệ ấy, ba người nhìn nhau.

Một thế giới mà cả thời gian cũng không được phép trôi.

Thế nhưng Chloe và Guy đều không gặp vấn đề gì với việc cử động.

Vấn đề duy nhất là––

-

Với Chloe, hiện tại cô có tới hai kẻ địch, điều này khiến cơ hội thắng của cô từ thấp xuống thành không có.

Không như lúc cô dừng thời gian, năng lượng của Velzard hầu như không có giới hạn.

Giống hệt những gì cô cảm nhận được khi đối mặt với Rimuru.

Nghĩa là quãng thời gian ngưng đọng này sẽ kéo dài rất lâu.

Dù chuyển động không gặp trở ngại gì cả, nhưng năng lực ghi nhớ tương lai của cô thì có.

Lá bài tẩy dùng để bảo mệnh của cô đã bị xé mất, đây là một mất mát cực kì to lớn với cô.

Bây giờ cô phải làm mọi thứ để sống còn tới lúc dòng thời gian tiếp tục trôi.

Tình hình lúc này không cho phép cô nương tay nữa.

Dẫu Guy không phải kẻ địch, nhưng hắn ta càng không phải đồng minh.

Vấn đề lớn nhất là Chloe vẫn đang chịu ảnh hưởng của lời nguyền, cô không thể hành động theo những gì mình muốn được.

Đây đúng là tình huống tồi tệ nhất.

Chloe thủ thế, chuẩn bị ứng phó với hai người còn lại.

-

Cảm xúc của Guy đang lẫn lộn, vẫn biết trước sẽ có chuyện này nhưng vẫn pha lẫn sự bối rối.

Trong đầu hắn đang nghĩ “À, hỏi sao mà mãi không thấy Đố Kị đâu.”

(Tệ rồi đây. Đúng là có hứa với Rimuru rồi, nhưng chỉ định đùa giỡn một chút thôi, vậy mà...)

Đến lúc phải động não rồi đây.

Chloe đang chịu lời nguyền của Velda.

Có vẻ cô ta muốn chống lại nó, nhưng không thể tự ý hành động được.

Thành ra không thể hợp tác với cô ta được.

Còn Velzard thì––

(Chậc. Chắc chắn là bị điều khiển rồi.)

Nhìn qua thì thấy những việc đó là do cô tự làm, nhưng thực chất cô đang làm theo kẻ khác mà không biết.

Nhưng Guy biết, vậy nên lâu lắm rồi hắn mới cảm nhận được cơn giận trào ra từ tận sâu trái tim như vậy.

(Không thể tha thứ được. Dám chạm bàn tay bẩn thỉu của ngươi vào thứ ta sở hữu!

Cũng có gan đấy Velda, táo tợn lắm mới đụng tới Velzard đáng yêu của ta!!

Nếu ngươi muốn chết tới vậy thì ta sẽ chiều.)

Mái tóc đỏ rực của Guy dựng ngược lên cùng cơn giận trong lòng.

Hắn đánh vừa đủ để không giết chết––giết mà vẫn hồi sinh được thì không sao–– để đối phó với Chloe.

Nhưng đồng thời cũng phải bảo vệ Chloe khỏi những đòn tấn công của Velzard, và đưa Velzard trở về bình thường.

(Có vẻ khó đây, dù là mình mà vẫn thấy khó––)

Guy thầm chép miệng, chuẩn bị tinh thần sẵng sàng cho điều tồi tệ nhất.

Nhưng cùng lúc ấy, Guy cũng xác nhận rằng hắn muốn giết Velda.

Và đồng thời, không nghi ngờ gì nữa, Velda ≠ Veldanava.

(Ngài ấy sẽ không bao giờ làm những việc đáng khinh như vậy.

Còn nếu thực sự muốn, ngài thừa sức tự mình phá hủy thế giới này rồi.)

Đó là suy nghĩ của Guy.

Vậy nên hắn không chút chần chừ, cắt đứt mọi cảm xúc với Velda.

Veldanava đã mất rồi.

Ánh mắt hắn sắc lạnh, chuyển sự chú ý sang hai đối thủ trước mặt.

--

--

Tình hình hiện tại đã thành thế kiềng ba chân.

Vậy nhưng Velzard vẫn là người nắm lợi thế nhiều nhất.

Cô không phải vướng bận chút gì mà chỉ cần tập trung vào kẻ địch trước mặt mà thôi.

Thế rồi, trận thư hùng trong thế giới ngưng đọng bắt đầu

CHƯƠNG 210: ĐIỀU LEON NGHĨ

Leon và Kazaream đã đánh nhau một ngày một đêm rồi.

Không phải ngẫu nhiên mà Kazaream lại dám tự nhận là một Đại Chúa Quỷ, mức năng lượng của hắn cao vượt trội, khác hẳn trước đây.

Sau một trận chiến dài hơi như vậy, thế nhưng hắn vẫn hoàn toàn không chút mệt mỏi.

Leon và Mizari cũng không kém, nhưng dù cả hai đã hợp sức lại mà vẫn bị Kazaream vờn qua vờn lại.

Lí do duy nhất khiến Leon còn đứng vững tới lúc này là bởi Kazaream vẫn chưa thèm đánh thật mà thôi; Leon biết điều đó, anh nghiến chặt hàm răng.

“Vậy là ta sắp tới số rồi sao?” Leon

Điều gì tới ắt sẽ phải tới. Cả đời Leon đã sống bằng cách đạp lên những kẻ yếu thế hơn.

Và tất nhiên, khi tới lượt anh trở thành kẻ yếu thì cũng chỉ đành cam chịu mà thôi.

...Nhưng không. Liệu anh có chấp nhận chuyện đó?

Anh nguyện hi sinh tất cả vì mục tiêu tìm kiếm Chloe.

Anh đã tự tìm học ma pháp triệu hồi và đưa không ít người tới thế giới này vì mong muốn ích kỉ của riêng mình.

Claude và cô bé mang vết bỏng là hai trong số đó.

Claude từng thề sẽ báo thù Leon và đã thách đấu anh vô số lần, nhưng trước khi kịp nhận ra, địch ý của Claude đã không còn nữa, và họ bắt đầu chấp nhận nhau.

Trong đầu Leon luôn cho mình là kẻ ích kỉ không bao giờ quan tâm đến lợi ích của người khác. Nhưng đó là điều bắt buộc.

Nếu không thì anh đã chẳng thể sinh tồn trong thế giới khắc nghiệt này, tìm kiếm và bảo vệ người con gái ấy có lẽ là lí do sống duy nhất của Leon, nhưng cuối cùng đó cũng chỉ là giấc mơ trong giấc mơ mà thôi.

Vậy nên anh không thể nhân nhượng được, chính tay anh đã chém gục không biết bao nhiêu kẻ yếu rồi.

Đó là cách sống của Leon, và cũng là lí do khiến anh chưa bao giờ là một anh hùng dù là một Anh Hùng.

Con người khó mà thấu được lòng nhau. Người ta thường giữ riêng cho mình những suy nghĩ trong lòng, nên dù Leon có muốn thì cũng chẳng ai buồn thấu hiểu anh.

Có được một người như Claude là cực kì hiếm hoi.

Vậy nên theo Leon, những người bị anh tự ý triệu hồi hoàn toàn có quyền báo thù mình.

--

Từ khoé mắt, Leon nhác thấy Ngân kỵ sĩ Alrose gục xuống.

Đoàn hề Trung Dung là một đám người theo chủ nghĩa khoái lạc. Một khi đã nhận lệnh, chúng sẵn sàng đánh nhau với bất kì ai, chẳng cần tí xíu nguyên tắc hay kỷ luật nào.

Kazeram tập hợp những kẻ như vậy một phần là do thất bại trước Leon.

Kazaream bị ám ảnh bởi Leon tới nỗi hắn bắt các thuộc hạ của mình đứng dàn hàng và hành hạ họ theo đủ cách.

Một phần lý do khiến Claymlạ căm ghét Leon tới vậy là do chuyện đó.

Dù trông có dị hợm thế nào đi nữa thì đây vẫn là những kẻ thân cận với Kazaream. Tất nhiên những chúng không thể yếu được.

--

Khó mà ngờ được ma nhân tên Footman có thể đùa bỡn với tốc độ của Alrose mặc cho thân hình phì lũ của hắn.

Alrose là một kiếm sĩ bậc thầy, thế nhưng kiếm thuật của anh lại nặng về tính chính thống, do đó những thế đánh dị thường chính là điểm yếu anh mắc phải.

Ngay lập tức, điểm yếu ấy của anh đã bị nhìn thấu và dính đòn.

Nếu không nhờ sức mạnh mới thì chắc anh đã chết chắc rồi.

Alrose hiện tại đã là một thể sống bán tinh linh, nên dù bị thương tới mức mất tay mất chân thì cũng sẽ phục hồi ngay lập tức. Nhưng cứ thế này thì anh ta cũng khó mà cầm cự được.

Rõ ràng là sức mạnh của Footman vượt trội hơn anh nhiều.

--

Kim kỵ sĩ Kizna và Bạch kỵ sĩ Maetel có vẻ xoay sở được với ma nhân Tear.

Họ vẫn chưa chết, nên có thể xem như hai người đã chiến đấu rất cừ.

Xét sức mạnh thuần túy, Tear hoàn toàn áp đảo hai người kia. Nếu là một chọi một, chắc chắn con nhóc sẽ làm gỏi họ ngay lập tức.

Bộ đôi vẫn còn sống là nhờ sức mạnh của quỷ và sự ăn ý của họ.

Ban đầu Maetel không thể làm chủ được sức mạnh Ác quỷ này.

Cô chuyên về Thánh thuật, vậy nên độ tương thích của cô với thuộc tính Ma là rất kém.

Có nhiều cách khắc phục nhau tùy vào phương pháp sử dụng nhưng tiếc rằng cô lại không đủ kinh nghiệm.

Nhờ khả năng phòng ngự của Kizna và lối đánh phòng thủ cực đoan mà họ có thể trụ được tới giờ.

Nhưng việc họ thất thủ cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

-

Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất vẫn là Laplace.

Hắn ta mạnh, cực kì mạnh.

Không nghi ngờ gì nữa, hắn là kẻ mạnh nhất trong số chúng.

Dù Laplace không có Ultimate Skill nào, nhưng một khi hắn đạt được, cũng không lạ gì nếu hắn thuần thục nó ngay lập tức.

Cùng một lúc phải đấu với cả thuộc hạ mạnh nhất của Leon, Hắc kỵ sĩ Claude và Xích kỵ sĩ Fran vậy nhưng hắn vẫn có thể nhởn nhơ thoải mái.

「Hầy. Thui đi nha, nhử đòn kỉu đó ai mà hổng thấy.」

「Úi, hút chớt, hút chớt. Tí trúng tui rồi. Cơ mà xui wá à!」

「Ồ ồ? Chắc hớt trò rồi ha? 」

Hắn ta cợt nhả, tấn công một cách hời hợt và liên tục khiêu khích Claude cùng Fran.

Nhưng tất nhiên, họ không rơi vào bẫy của hắn.

Laplace chỉ muốn đem họ ra làm trò cười mà thôi, nên tất nhiên, chẳng có lý do gì khiến hắn phải dừng làm trò cả.

Dù rằng những lời đó không ảnh hưởng tới cảm xúc hay khiến họ bớt sáng suốt đi, nhưng có vẻ sự phiền nhiễu của Laplace cũng có chút tác dụng.

Hơn nữa, những đòn tấn công của Laplace không có gì đặc biệt nhưng tích tiểu thành đại. Chuyển động của Claude và Fran đang ngày một chậm đi.

Laplace là một đối thủ khó chịu, bình thường, Leon mới là người đấu với kẻ mạnh như hắn.

Tình hình hiện tại đang rất tồi tệ.

Trước hoàn cảnh ấy, Leon lại tự vấn bản thân mình.

Từ lúc Claude quyết định về dưới trướng Leon, số người đồng hành cùng với anh ngày một tăng lên, và Leon đã trở thành một Chúa Quỷ lúc nào chẳng hay.

Leon thống nhất các ma tộc nhỏ yếu và cho chúng một chốn nương thân trong rừng đại ngàn Jura.

Dùng sức mạnh để chiếm đất mà dựng quốc thì đơn giản thôi, nhưng mục tiêu của anh chỉ là thu thập thông tin.

Leon giữ lại những người có khả năng điều tra làm tay chân.

Anh dufng sức mạnh của mình để bảo vệ họ, đổi lại họ phục vụ cho lý tưởng của anh.

Mối quan hệ chủ-tớ của họ vận hành theo cơ chế cho-nhận như thế.

Tại lãnh địa Chúa Quỷ được giao, Leon dựng lên một tòa lâu đài và lấy đó làm căn cứ. Người của anh đước cử đi khắp bốn phương truy lung tung tích của Chloe.

Cũng cùng khoảng thời gian nọ, anh đã đẩy lùi Kazaream. Nghĩ lại, có lẽ định mệnh của cả hai đã quấn vào nhau từ lúc đó.

Giá như hồi ấy anh dứt điểm được Yuuki, tình hình sẽ không trở nên như vậy.

Leon tự chế diễu sự ngây thơ của chính mình.

Anh tìm được một lục địa mới, lao tâm khổ tứ dựng nên El Dorado như bây giờ.

Leon muốn khi tìm thấy Chloe, anh sẽ chuẩn bị được một đất nước mà cô có thể sống trong yên bình.

Nên hiển nhiên, bảo vệ những người dân sống của nó là điều tất yếu.

Dần dần, Leon bắt đầu biết nghĩ cho thuộc hạ và những người dưới trướng, không còn ích kỉ như trước nữa.

Anh không thể để đất nước chứa bao tâm huyết của mình lâm vào nguy hiểm được.

Vì thế Leon đã quyết định dùng tòa thành của Kazaream trong rừng đại ngàn Jura làm vỏ bọc thay thế.

Cũng đành chịu thôi, lâu đài ban đầu của anh đã bị phá nát trong trận chiến với hắn rồi, nhưng thực ra, vậy cũng không tệ lắm.

Nơi đó rất phù hợp để làm nơi thử ma pháp, Leon cũng đã thí nghiệm kha khá thứ tại đây.

Vùng rừng Jura là nơi đất cấm mà những kẻ kinh sợ Veldora không đời nào dám bén mảng tới, điều đó đã giúp anh rất nhiều trong việc tránh khỏi tai mắt của các Chúa Quỷ khác.

Và chính tại nơi đây, Leon đã thực hiện nghi thức triệu hồi lần cuối cùng.

Cô bé được triệu hồi tới mang trên mình rất nhiều vết bỏng lớn, và chỉ còn hấp hối mà thôi.

Anh có thể dùng ma pháp hồi phục để cứu cô bé. Nhưng đằng nào cô cũng sẽ chết vì còn quá nhỏ, chưa đủ khả năng để vượt qua giới hạn của các thế giới một cách an toàn và lượng ma tố trong cô sẽ bị rối loạn.

Nếu thế cứ để sinh mạng cô kết thúc như vậy mới là tốt nhất, nhưng cũng có thể, kéo dài sự vùng vẫy đó thêm ít lâu lại hơn. Nghĩ vậy, Leon chú ý tới cô bé.

Nhưng

「ứu, cứu với…」

Cô bé nói, Leon có thể thấy được ý chí mãnh liệt không chịu từ bỏ trong đôi mắt ấy, anh vươn tay về phía cô.

Thế rồi anh nhận ra sự tương thích với ngọn lửa và chợt nhớ tới một tinh linh thượng cấp mang tên Ifrit.

Đúng là rất phù hợp, nhưng nếu lỡ như thất bại, Ifrit sẽ biến mất.

Nhưng––

Lúc lấy nó đi đã làm Ramiris ghét anh lắm rồi, nên nếu mất đi thì cũng hơi tiếc thật.

Nhưng cô nhóc đã sống sót một cách ngoạn mục.

Và anh là kẻ đã tự tiện đem cô đến thế giới này, nên cô hoàn toàn có quyền đòi anh món nợ ấy.

Một khi cô gái mang cái tên Shizue Izawa ấy nói rằng muốn giết anh, anh sẽ đường đường chính chính đón nhận nó.

Thế rồi vị Anh Hùng vang danh mạnh nhất trong lịch sử sắp tới, Leon không chút do dự, ngay lập tức rời bỏ tòa thành.

Bởi có khả năng, anh sẽ bị vị Anh Hùng ấy đánh bại.

Nhưng chắc chắn Anh Hùng sẽ cứu Chloe, một con người. Leon tin chắc như vậy.

Dẫu sao Anh Hùng đó vẫn hơn hẳn một kẻ thất bại chỉ biết tới sức mạnh như anh, vẫn được ca tụng là một Anh Hùng chân chính.

Mà lại nói, nếu lúc đó anh được gặp Anh Hùng, có lẽ anh đã biết cô là Chloe sớm hơn.

Vậy nhưng chuyện đó đã không xảy ra.

Mỉa mai thay, khi người này lặn lội từ xa tới thì kẻ kia lại đánh mất cơ hội gặp mặt bằng cách trốn đi.

(Ta đang cố gắng vì điều gì không biết…)

Leon thở dài.

Từng đợt tấn công của Kazaream đều mang đầy chết chóc. Vừa trầm tư nghĩ ngợi vừa chống trả lại hắn là quá sức anh rồi.

Nhưng, dù vậy….

「Leon-oniichan, anh đã tìm em suốt bao lâu nay rồi nhỉ.

Ehehe. Đó, em lúc nào cũng muốn gặp anh mà.」

Và mấy hôm trước, cuối cùng họ cũng được gặp nhau.

Chloe, người anh luôn muốn tìm lại.

Trông cô vẫn ổn. Nhưng vì lời nguyền hành hạ, cô không thể hành động theo ý mình được.

Và rồi,

「Rimuru-sensei đã hứa nhất định sẽ cứu em. Em tin chắc sensei sẽ làm được.

Sensei đã nhận lấy tâm nguyện của Shizu-sensei, Shizu-san và cứu chúng em một lần rồi mà!」

Chloe nói vậy với sự chắc nịch trong ánh mắt.

Cô gái mà anh cứu chỉ vì ý muốn tức thời đã có một số mệnh kì lạ và sau cùng lại trở thành thầy của Chloe.

Mặt khác, cô nhóc còn gặp được Chúa Quỷ Rimuru và đưa hắn tới với Chloe.

Nếu tất cả chỉ là ngẫu nhiên thì đúng là một câu truyện khó tin.

Giả như anh không cứu Shizue Izawa, có lẽ Chloe đã chết vì chứng rối loạn ma lực mất rồi.

Nếu nghĩ theo cách đó, có lẽ những việc anh làm từ trước tới nay cũng không hẳn là vô nghĩa.

Không, đó chỉ là anh muốn nghĩ như vậy mà thôi.

Nhưng, dù vậy––

Bằng cách ấy, anh đã được gặp lại Chloe. Vậy còn đòi gì hơn chứ.

(Liệu mình đã thỏa mãn với việc đó chưa? Đã đủ để mình mãn nguyện nhắm mắt chưa?)

Chloe đã có Rimuru để nương tựa.

Dù anh có bỏ mạng thì vẫn có thể yên tâm về cô.

Nhưng anh có vui lòng với chuyện đó hay chăng?

Leon biết cả cuộc đời mình chưa làm được chuyện gì đáng để tự hào, nhưng Leon cũng chẳng thể để mọi việc lại cho Chloe mà không làm gì được.

Ngoài ra, anh càng không được phép bỏ cuộc khi mà Chúa Quỷ Rimuru Chloe một mực tin tưởng đã chết.

(Mà làm sao tên đó chết dễ vậy được chứ….)

Suy nghĩ như vậy thì Leon vẫn biết mình còn ngây thơ.

Ngay từ đầu anh đã không được phép giao người quan trọng như Chloe cho một kẻ yếu kém như vậy rồi.

(Ffu. Mình còn nhiều chuyện phải làm. Làm sao từ bỏ dễ vậy được.)

Sau khi bị cho đo đất, Leon vẫn bình tĩnh đứng dậy.

Ánh mắt anh điềm đạm, anh không còn vướng bận gì nữa, cảm giác như có nguồn năng lượng dạt dào chảy xuyên qua cơ thể.

Leon đã có lại lý do để chiến đấu, ý chí kiên định một lần nữa dâng lên.

-

Thấy Leon đứng dậy, Kazaream cău mày.

Hắn đã cười thầm khi nghĩ đến viễn cảnh được hành hạ Leon sau khi đập vụn lòng tự tôn của anh.

Thế mà, nó chẳng có vẻ sứt mẻ gì hết.

「Ôi chà, ngươi tự dung lại sợ chết sao?

Ngươi không đời nào có thể sánh ngang ta được, có đứng lên bao nhiêu lần thì cũng vô nghĩa thôi!」

Kazaream vẫn đang nói bằng tông giọng cao của một người phụ nữ dù thân hình hắn lúc này là một gã đàn ông đô con.

Có vẻ như giới tính của hắn không hề thay đổi mà chỉ cơ thể hắn được biến đổi cho tối ưu mà thôi.

Nhưng dù có là kiểu nào thì hắn vẫn đang nois bằng giọng một phụ nữ elf.

Leon nhìn thẳng vào Kazaream, trong đầu thầm nghĩ sao cái giọng đó lại khó chịu đến vậy.

Ultimate Skill của anh là『Vua Thuần Khiết Metatron』, thiên về Thánh tính.

Còn『Vua Chi Phối Melchizedek』của Kazaream mang cả hai thuộc tính, Thánh và Ma.

Vậy nên mọi đòn tấn công của Leon đều bị hắn trung hòa và cách duy nhất để gây sát thương lên Kazaream chỉ có thể là những đòn tấn công mạnh hơn của hắn mà thôi.

Nhưng cũng không hẳn là vấn đề khắc chế này nọ, mà đơn giản chỉ là anh yếu hơn Kazaream về mọi mặt.

Ví dụ, anh có thể chọn dùng ma pháp Tứ Diện để phong ấn hắn lại.

Dù anh có cố cách mấy thì hắn vẫn sẽ tránh được thôi.

Đấy là còn chưa kể tới khả năng thuật phong ấn mạnh nhất của anh vẫn sẽ bị hắn phá vỡ. Bởi nó chỉ phong ấn tuyệt đối Ma tính nhưng Kazaream còn mang cả Thánh tính.

Và nếu anh sơ sảy trong lúc ấy thì thậm chí còn dính đòn phản pháo của hắn mà chết luôn cũng nên.

(Đúng là một đối thủ khó chịu.)

Vừa bình tĩnh đón nhận từng đợt công kích từ Kazaream, Leon vừa tính cách đối phó với hắn.

「Leon-sama, ngài có kế hoạch nào không?」

Mizari hỏi.

「Không có. Cô cũng thế thôi chứ gì? Ma tính cũng bị hắn trung hòa đúng không?」

Mizari cũng chẳng khá khẩm hơn Leon, đòn đánh của cô đều bị hắn khắc chế hết, thậm chí cô còn chịu thêm thương tích từ chỗ năng lượng dư thừa.

Có vẻ cô đã tạm thời tìm được cách xoay sở, nhưng mọi thứ đều đang vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Kazaream.

Và tất nhiên, ma pháp cũng chẳng có tác dụng nốt. Đó là hiển nhiên rồi, vì ma pháp vô nghĩa trước các Ulitmate Skill.

「Vâng. Hắn mang cả Ma tính lẫn Thánh tính nên đúng là rất khó chịu.

Nhưng không phải chỉ có vậy.

Mức năng lượng của Kazaream khi quy đổi ra ma tố gấp tôi hơn 3 lần.」

Nghe mà ngán ngẩm.

Hiện tại, sau khi đã trở thành một Chân Chúa Quỷ, Mizari đã ngang hàng với Leon. Mức năng lượng của cô cũng được tăng lên theo.

Vậy mà Kazaream vẫn hơn Mizari tới 3 lần.

Khi tự so với Kazaream, anh cũng nhận thấy hắn gấp mình gần ba lần.

Sức mạnh linh hồn là khả năng sử dụng năng lượng ánh sang. Từ nguồn đó sẽ được chuyển thành năng lượng thánh quang –– nhưng dù dùng tới nó thì Kazaream vẫn trên cơ họ.

Cả về số lượng lẫn chất lượng năng lượng hắn đều cao vượt

Nhưng không có nghĩa rằng nếu cộng tổng cả Thánh tính và Ma tính lại thì hắn gấp họ sáu lần.

Chỉ là hắn có khả năng chuyển đổi giữa thuộc tính này sang thuộc tính khác mà thôi.

Tuy vậy điều đó lại càng khiến hắn thêm nguy hiểm, bởi nó cho thấy hắn đã hoàn toàn kiểm soát được kỹ năng đó.

Đúng như tên gọi, Vua Chi Phối Melchizedex.

「Hoohohoho. Vô ích, vô ích thôi. Hai ngươi không đời nào thắng được ta đâu.

Đúng rồi, hãy cầu xin ta tha mạng đi. Liếm giày ta đi.

Rồi ta sẽ tha mạng cho các ngươi.」

Kazaream vừa nói, gương mặt hắn vừa nở một nụ cười dị hợm, nhưng có làm theo lời hắn cũng chả để làm gì.

Bởi từ đầu hắn đã không có ý định tha mạng cho họ, chỉ là hắn muốn được chiêm ngưỡng bộ mặt thảm hại của hai người kia mà thôi.

Đó cũng là lý do chính khiến hắn nhẹ tay với họ từ đầu tới giờ.

Khá là ngu ngốc, nhưng Kazaream đã coi mối thù với Leon làm lẽ sống của hắn rồi.

--

Từ chỗ Leon, anh có thể thấy Footman hành hạ Alrose.

Nếu cứ thế này sẽ nguy mất.

Tiếc thay anh có muốn anh cũng không thể giúp cậu ta được.

Leon đã quyết tâm sẽ chiến đấu tới hơi thở cuối cùng, vậy nhưng tình hình vẫn đang cực kì tồi tệ.

Và rồi––

「Bufuou!!」

Tiếng kêu là của Footman, hắn bị đánh văng đi.

“Là kẻ nào!?” chưa kịp hỏi,

「Chúng ta có tới muộn lắm không?」

「Không, nhưng cũng khá suýt soát rồi.」

Cuộc nói chuyện ấy vọng tới tai anh.

Rõ ràng hai người đang đứng đó, nhưng anh không thể cảm nhận được sự hiện diện của họ.

“Ai vậy!?” Leon tự hỏi,

「Hân hạnh được gặp ngài, tôi là Benimaru.

Là thuộc hạ trung thành số một của Đại Chúa Quỷ Rimuru-sama.

Danh hiệu “Hách Nộ Vương”.

Kẻ địch đâu rồi?」

Một chàng trai anh tuấn với mái tóc đỏ thư thái cười, hỏi.

Và,

「Trung thành á? Tôi thấy cậu là người kém trung thành nhất đấy...

Ít nhất là kém hơn Diablo với Zegion rồi, đúng không?」

Một thanh niên tóc xanh đẹp mã đứng cạnh đó, lên tiếng bắt bẻ Benimaru.

Thấy Leon nhìn mình, cậu ta cười nhẹ, nói,

「Tôi chỉ là một kẻ không đáng xưng tên mà thôi.

Tôi là cái bóng tận tâm của Đại Chúa Quỷ Rimuru-sama.

Còn các ngươi không cần để tâm ta làm gì.

Sau khi bị ta giết hết thì chúng ta sẽ chẳng còn thấy mặt nhau nữa đâu.」

「Ê, này..... Đừng có tầm xàm ba láp vậy chứ? Chớ có tung tin sai sự thật như thế!?」

「Vớ vẩn, đừng coi thường tai mắt của Diablo. Kể cả tôi không nói thì kiểu gì hắn cũng nghe được thôi.

Mà bỏ qua đi, đừng tưởng lâu rồi không động tay động chân mà nghĩ cậu muốn làm gì cũng được nhé.」

Dù hai người họ đang đùa cợt với nhau nhưng họ vẫn không hề lơ là cảnh giác.

Rõ ràng hai người này không tầm thường.

(Benimaru và cái bóng của Rimuru? Thuộc hạ của hắn là những kẻ tới mức này sao.)

Từ thái độ của đó, ngay lập tức anh nhận ra, tin “Rimuru đã chết” chỉ là hỏa mù đánh lừa kẻ địch mà thôi. Kazaream cũng vậy, có vẻ hắn cũng đã nhận thấy.

「Đừng có đùa? Chúa Quỷ Rimuru đã chết rồi.

Chỉ là một tên thấp kém mà dám kiêu ngạo xưng là Đại Chúa Quỷ!!」

Hắn hét lớn.

Lời hắn nói đã chọc tức họ.

Benimaru không còn cười nữa, gương mặt cậu trở nên vô cảm.

Người còn lại, Souei tự nhận mình là cái bóng của Đại Chúa Quỷ vốn đã có gương mặt vô cảm từ đầu, nhưng ánh mắt cậu ta bỗng lạnh buốt.

Cả hai đồng thanh.

「「Ta sẽ giết ngươi!!」」

Như vậy,

Trận chiến sắp quay sang một trang mới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!