Sự im lặng đột nhiên bị phá vỡ
Những vết nứt chạy dọc theo trên bề mặt của cái mặt nạ, và lượng sức mạnh phép thuật tuôn trào ra xung quanh.
Một cách từ tốn, Shizu vươn dậy, và bắt đầu thì thào.
「Phép thuật triệu hồi?!」 – Ellen.
Ellen thốt ra đầy ngạc nhiên.
「Ê ê, nghiêm túc chứ? Thứ hạng mà cô ta định triệu hồi là bao nhiêu?」– Cabal.
「…, Ưm, nhìn vào phạm vi của phép thuật, sẽ là một con quái vật hạng từ “B+” trở lên.」 – Ellen.
「Dan’na–kata, đừng có nói một cách bình thản như thế, nó không ngừng lại được đâu đấy!!!」 – Guido.
Như những gì trông đợi vào những nhà Mạo hiểm khéo léo.
Mấy người đó kết thúc cuộc nói chuyện ngay tức thì, và sau đó ra tuyên bố.
「Đầu tiên! Áp chế cô ấy!『Tay Bùn』」 – Ellen.
「Uooooooo—-rya!!!『Trọng Kích』」 – Cabal.
Ellen đã tạo ra một dây thừng để trói cô kia, trong khi Cabal tung ra một kỹ thuật với cơ thể của anh ta.
Guido là một thành phần quan trọng trong đội, anh ấy ngay lập tức thiết lập cảnh giới.
Hưm.
Mặc dù mấy người này chỉ thuộc hạng B, nhưng kỹ năng thuộc dạng thượng thừa.
Không một cử động thừa.
Nhưng,
「Haaaa—-!『Bùng nổ』」 – Shizu.
Shizu vung ngón tay, chĩa lên rồi sau đó chĩa xuống.
Và rồi, một vụ nổ nhỏ lấy Shizu làm tâm được hình thành.
Xé toạc cái lều tôi thành nghìn mảnh.
Bỏ cái lều sang một bên, mấy người đó có bị thương bởi vụ nổ không?
Do rằng tôi không bị thương chút nào, tôi lo lắng cho mấy người đấy.
Trong khi định làm choáng Shizu, người đang bị trói bởi 『Tay Bùn』, Cabal đã bị thổi bay bởi vụ nổ.
Người quan sát Guido đã nhận ra nguy hiểm và đã đẩy được Ellen ra ngoài, cứu thoát cả hai.
「Này, Mấy người ổn cả chứ?」 – Rimuru.
Tôi hỏi thăm mấy người đó.
「À, chúng tôi vẫn ổn!」 – Guido.
「Chờ ~u, ê ẩm hết cả người! Tui tốt nhất là nên nhận phần bồi thường thương tổn!」 – Ellen.
Cả hai đáp lại như thế.
「O o đau quá- …Mấy cậu… Làm ơn quan tâm một tí đến người đội này giùm được không!」 – Cabal.
Trong lúc càu nhàu, Cabal đứng lên. Thật là một gã cứng cỏi!
「Tui biết là Shizu–san có thể dùng phép thuật, nhưng ngay cả đến thuật triệu hồi… ?」 – Ellen.
「Cô vừa nói cái gì cơ?」 – Cabal.
「Không, không… đừng để ý đến điều đó. Theo như được biết, với một triệu hồi sư để một câu chú là chưa từng nghe qua…」 – Guido.
Guido ngừng di chuyển sau khi nói thế, và rồi,
「Hả……, không đời nào, ……Bộc Phá Vương?」 – Guido.
Dù gì đi nữa, tình huống y như tôi đã nghĩ.
Shizu tiếp tục niệm chú. Như thể cả người cô ta chìm trong ánh đỏ, thứ gì đó bắt đầu trồi ra.
Gương mặt của cô ta nâng lên một tí, và bộ tóc đen tung bay đằng sau nó.
Mục đích của cô ta là gì? Tự dưng biểu lộ của cô ta trở nên lạ lùng…
「Rigurdo! Giúp mọi người thoát ra! Đem họ đến nơi an toàn!」 – Rimuru.
「Nhưng…」 – Rigurdo.
「Đây là lệnh! Khi ngươi hoàn tất việc di tản, gọi Ranga lại đây!」 – Rimuru.
「Vâng! Tôi xin nhận lệnh!」 – Rigurdo.
Rigurdo lập tức bắt đầu cuộc di tản.
Trong cảm nhận của tôi, những con Goblin sẽ chẳng giúp gì được ở đây. Và tôi không định nhìn bọn họ chết trong vô ích.
Lý do rất đơn giản.
Có lẽ những nhà Mạo hiểm này đơn thuần sắp đặt cuộc chơi này để tạo một cơ hội phản công lại chúng tôi.
Vì thế, cuộc tàn sát mà mấy người đó lên kế hoạch từ trước để úp sọt chúng tôi (không quan trọng lúc bình thường ra sao).
Do đó khi chúng tôi bố ráp Shizu lại, họ có thể đâm lén chúng tôi từ sau lưng.
「Này, Guido! Vụ nổ khi nãy, đó là ai thế?」 – Cabal.
Nhanh chóng trả lời câu hỏi của anh ta,
「Đây là, là một người mà đã hoạt động vào 50 năm trước, một người giống-anh-hùng?」 – Ellen.
Ellen đáp lại.
Ai đó nổi tiếng? Vào khoảng khắc tôi nghĩ thế,
Trên khuôn mặt của Shizu, cái mặt nạ đã rơi.
Ngọn lửa bập bùng theo làn gió.
Nó nuốt chửng Shizu, và từ đó một con Cự Hỏa xuất hiện.
Phép thuật Triệu hồi “Cự Hỏa”! Kẻ thống trị ngọn lửa sẽ nuốt chửng tất cả mọi thứ.
《Đặc Kỹ『Thay hình Đổi dạng』 kích hoạt》
Giọng nói của Thế giới vang lên.
Sau đó, cơ thể của Shizu và Cự Hỏa đã hợp lại thành một.
「Hả~ả!!! Đó là Ifrit, một Tinh linh cấp cao với hạng cỡ trên A!!!」– Cabal.
「Wow…, lần đầu tiên tôi thấy đấy! Giờ thì~, không còn cách nào để thắng, hửm~!!!」– Ellen.
「Không còn nghi ngờ gì nữa… Cô ta là Bộc Phá Vương!」 – Guido.
Hự~ự–––! Rầm!!!
Nhiệt lượng và sự va chạm từ từ tiến tiến đến chúng tôi.
Có vẻ như bộ ba cố lập nên Rào chắn Phép thuật, những mấy người đó bị thổi bay ngay trong một đòn.
Cho dù mấy người đó không chết đi nữa nhưng vẫn bị thương phần nào.
Tỉnh táo, nhưng không di chuyển được.
Trong lúc này, mấy người đó thiệt sự là đang đánh nhau. Không còn nghi ngờ nào nữa.
Và giờ, tôi có thể chính thức lảng đi trường hợp mấy người đó quay lại đây trút giận.
Nhưng, wow, những kỹ năng đó có sức mạnh thật to lớn.
Xuất ra sức mạnh phép thuật không đáy, với con Cự Hỏa làm tâm, dòng khí cực nóng bay xung quanh cô ta với bán kính vào khoảng 30 meter.
Cái thứ này, nếu tôi không đánh thì tôi sẽ xuống mồ.
Dẫu vậy, có cái gì đó thật là lạ.
Ngay cả trong tình huống này, tôi chẳng sợ một chút nào. Bởi lẽ biến thành quái vật nên bị thay đổi sao? Tôi chẳng sợ Veldora hay là con Hắc Xà, có lẽ tôi chỉ mới dùng họ để so sánh.
「Ê. Mục đích của ngươi là gì?」 – Rimuru.
「Hự~ự–––!」 – Shizu.
Bùng~!
Làn sóng!
Không như vụ nổ trước, cô ta lần này đã bức xạ ra làn sóng nhiệt.
Dẫu thế, tôi đã hoàn toàn rời khỏi chỗ đó mất rồi.
Với cảm nhận chuyển động của tôi, ngay cả khi có thứ bay tới với vận tốc âm thanh, tôi có thể tránh được nó!
Hơn cả vụ nổ trước, làn sóng nhiệt lan tới như làn sóng bức xạ. Cho dù thế, tôi đã hoàn thoát khỏi làn sóng.
Ở một điểm khác, tôi mừng là chúng tôi chưa xây thành phố. Đó là những suy nghĩ của tôi hiện giờ.
Hơn nữa, với tất cả cây ở xung quanh đã được đốn hạ hết, chúng tôi đang đánh trong vùng trống. Nếu diễn ra ở trong rừng, mấy thứ này sẽ bắt lửa, gây cho tôi khá nhiều rắc rối.
Tuy nhiên, đừng mất cảnh giác!
Chíu!!!
Tôi nhắm vào phần bụng, và bắn 『Thủy Ngải』.
Nhưng cú tấn công đó, trước khi kịp chạm đến con Cự Hỏa, đã bốc hơi. Một vùng xoáy lửa bao quanh lấy con Cự Hỏa, bảo vệ lấy nó.
Hừm… có vẻ như 『Thủy Ngải』 không thể đánh xuyên qua đó.
Bắn hết công lực có phải là một ý tốt không? Tôi nghĩ thế, nhưng sau đó tôi liên tưởng đến vụ nổ hơi nước. Vâng, như thế không vui.
Chắc là tôi đành phải dùng tới phương án này.
Vào lúc đó, Ranga đã tới.
「Ngài gọi thần? Thưa chúa tể!」 – Ranga.
Giờ thì, tôi ra lệnh cho Ranga giúp bộ ba rút lui.
「Tốt, nhanh chóng di chuyển về nơi an toàn! Ta sẽ đánh bại nó!」 – Rimuru.
Những tưởng cậu ta sẽ phản đối cái yêu cầu đó,
「Thần sẽ làm như những gì Chúa tể căn dặn, thần xin chúc ngài trở về trong khải hoàn!」 – Ranga.
Với những lời đó, anh ta rời khỏi trong lúc ngậm xách cả ba bằng miệng.
Giờ tôi có thể chiến hết mình.
Ngọn lửa vần vũ quanh cô ta.
Sử dụng lấy khả năng nhận thức của tôi, Tôi nhận ra một cách chính xác sự phân bổ nhiệt lượng bên trong nó.
Cho dù con Cự Hỏa đang cố tạo bản sao của chính mình và gửi chúng đi tấn công, tôi có thể dễ dàng nhận biết được những thành phần nguy hiểm dựa trên nhiệt độ của chúng.
Chả có cuộc tấn công nào có thể chạm đến tôi.
Nhưng cùng lúc đó thì cuộc tấn công của tôi cũng chả đả động gì được nó.
Thật là một ngọn lửa phiền toái.
Xung quanh đây đã trở thành dung nham… nhiệt độ bên trong chắc hẳn cao một cách không tưởng.
Vấn đề là thế này: Để dùng những kỹ năng như 『Hơi thở Tê liệt』 hay 『Hơi thở Độc tố』, tôi phải tới gần khoảng mười mét so với đối tượng.
Tôi không thể cứ đi te te vào trong đó được.
Ngay từ đầu, thứ như 『Hơi thở Tê liệt』hay 『Hơi thở Độc tố』, cần đối tượng vào trong khoảng cách 10m để có thể dùng được.
Trong cái nhiệt độ cao ấy, nó sẽ rất phiền! Tôi không có khả năng làm thế.
Tôi không định chuyển phân cấp của tôi chuyển thành Slime Than.
Tôi nên làm gì đây… không ai trong chúng tôi có thể dồn sát thương vào nhau được.
Nếu cứ như thế, tôi nên nhường bước chút…
Trong lúc mải mê suy tính, một vòng tròn pháp thuật đã hiện ra bên dưới chân tôi!
Nguy hiểm!
Ngay lúc trực giác tôi la hét lên, tôi đã bị bẫy mất tiêu.
Rào Ngục Phạm vi Rộng. Liệu đây có phải là kỹ năng đặc biệt của con Cự Hỏa?
Không một lời niệm chú, vòng tròn phép ngay lập tức xuất hiện.
Với phạm vi vào khoảng 100m, cơ thể tôi không sớm thì muộn cũng sẽ trở thành hơi nước, và bị tiêu biến đi bởi nhiệt lượng kinh khủng của ngọn lửa.
Đây thiệt là một đòn tấn công tầm xa bằng lửa mạnh mẽ nhất!
“Dương Quang Quyển”
Cô ta nói xong, với chất giọng không phải đàn ông hay đàn bà, già khú hay trẻ nít.
Thật là… chẳng còn lối thoát nào!
Tôi đã sẵn lòng đón lấy cái chết.
Aa… tôi đã đoan chắc rằng mình đã không mất cảnh giác, nhưng tôi cảm thấy như tôi có thể làm điều gì đấy.
Có lẽ dựa dẫm vào mọi người mà không cố tỏ vẻ lạnh lùng…
Hoặc bắt chước con sói đen, sử dụng tốc độ của nó, và đâm xuyên qua vùng nhiệt lượng.
Chờ di chuyển được cái đi, không nên làm điều dại dột, hãy thử bắn nó với 『Hắc Lôi』… nên thử một trong số chúng!
Vân vân và mây mây…
Dẫu thế, cho dù nhận thức của tôi có nhanh gấp 1000 lần đi nữa, tôi không tài nào nhận thấy chút thiệt hại nào.
Vậy đấy, có lẽ chết mà không thấy đau là một việc tốt.
Nhưng thiệt chứ, không phải như vậy là quá lâu sao?
Chơi trò S&M à?
Lạ kỳ…
Tôi đoan chắc là tôi đã bị nhận chìm trong biển lửa.
Hừmmmm…
《… Giải đáp. Bởi Kháng Thay đổi Nhiệt độ Cực Hạn, nên cuộc tấn công bằng lửa trở nên vô hiệu》
Vì một vài lý do, tôi đã quên mất về Kháng Thay đổi Nhiệt độ Cực hạn! Tôi cảm thấy thế.
Đừng có mà trả lời hết mấy suy nghĩ của tôi thế chứ! Đồ ngốc!
Với sự lộng hành như thế, tôi chỉ có thể đáp lại với “….”
Chắc do tôi tưởng tượng.
Không đời nào 『Đại thánh nhân』 đã phát triển cái tôi của chính nó.
Hahaha.
Chắc chắn là tại tôi tưởng tượng ra thôi.
Vậy là chả có gì hết!
Giờ thì.
Này này, vậy nó hủy hết các đòn tấn công bằng lửa?
Gì chứ? Có phải ai đó cài đặt chế độ dễ không hả?
Phải chăng mọi thứ theo như kế hoạch?
“Tôi tèo mất rồi!” tôi than khóc, nhưng nhanh chóng tỉnh queo! Công nhận diễn sâu thật!
Dẫu gì đi nữa, tôi giờ có thể kết thúc cuộc chiến này một cách nhanh chóng.
「Giờ làm gì đây ta?」 – Rimuru.
Tôi hành động trong bí mật, bẫy con Cự Hỏa với 『Tơ Thép Dính』.
Chỉ một chút thôi, tôi sẽ nắm chắc phần thắng.
Tôi tạo ra 『Tơ Thép Dính』, kết hợp giữa 『Tơ Dính』 và 『Tơ Thép』, thứ tôi đã tạo ra trong những lúc rảnh rang.
Thêm vào đó, phần kháng của tôi có vẻ khá là mập mờ. Nói gì thì nói, tôi chả có dính miếng sát thương nào.
Chiếu tướng.
「Không, Không thể nào!」 – Shizu.
Lần đầu tiên, dấu hiệu của sự sợ hãi thốt ra trong những lời của cô ta.
Ngươi đánh giá thấp ta, nhưng ta cũng đánh giá thấp ngươi.
Nhưng ta sẽ tha thứ, bởi cả hai ta đều có lỗi.
Do thế, ngươi có thể không bằng lòng với ta!
「Đến lượt của tôi rồi nhễ?」 – Rimuru.
Chíu! Con Cự Hỏa cố tìm đường thoát thân. Tuy nhiên, tôi đã dự đoán được hành động đó.
Chả có đường thoát nào từ 『Tơ Thép Dính』của ta.
Như thế, tôi từ tốn đi đến gần cô ta.
Tung một cú kết liễu…
Trong con Ifrit… thứ có lẽ đã chiếm hữu và điều khiển cơ thể của cô.
Và không một chút nuối tiếc.
Không thể chạy thoát hoặc thậm chí là vùng vẫy, tôi tiến tới một tạo vật thật bất hạnh.
Và ngay sau đó,
《Người có muốn dùng Đặc Kỹ “Dã thú”? CÓ/KHÔNG》
Câu trả lời dĩ nhiên là CÓ rồi!
Một luồng sáng chói lọi bao bọc lấy chúng tôi… và sau đó biến mất ngay lập tức.
Còn lại những người thủ vai: Tôi và một người phụ nữ già khú.
Bảng trạng thái:
Tên: Rimuru Tempest
Chủng loài: Slime
Bảo hộ thần thánh: Gia Huy Bão Tố
Danh hiệu: Người chỉ huy quái vật
Phép thuật: Không
Kỹ Năng:
Đặc Kỹ 『Đại Thánh Nhân』, Đặc Kỹ 『Dã Thú』,
Kỹ Năng Đặc Thù của Slime 『Hòa Tan, Hấp Thụ, Hồi Phục』,
Kỹ Năng Bổ Trợ 『Cảm thụ Phép thuật』, Kỹ Năng Bổ Trợ 『Điều khiển Nước』
Các Kỹ Năng Đoạt Được:
Hắc Xà『Tầm Nhiệt, Hơi thở Độc tố』,
Rết『Hơi thở Tê liệt』,
Nhện『Tơ Dính, Tơ Thép, Tơ Thép Dính』,
Dơi『Sóng Siêu Âm』,
Thằn Lằn 『Thân Giáp』,
Hắc Lang 『Siêu Khứu Giác, Truyền Ý Nghĩ, Đe dọa, Ảnh Bộ, Hắc Lôi』.
Kháng: Kháng Thay Đổi Nhiệt Độ Cực hạn, Kháng Sát Thương Vật Lý, Kháng Đau Đớn, Kháng Lôi, Kháng Tê Liệt
CHƯƠNG 24 – MẶC NIỆM ~KHÚC TỐNG TÁNG~
Khúc Tống Táng là khúc nhạc lễ tiễn người chết về nơi chín suối thường được phát vào mỗi lúc nhà có đám ma. Đây là một khái niệm của bên đạo Phật và thường được các phật tử dùng mỗi khi nhà có tang sự.
Lửa tuôn xuống từ trời cao như một cơn mưa… đó là cảnh tượng duy nhất tôi còn nhớ.
Đôi tay của mẹ tôi, thứ ôm chặt lấy tôi thật thắm thiết, dường như quá dỗi nhẹ đi.
Tôi quá dỗi sợ hãi để nhìn lên.
Bom Napal thiêu cháy bầu trời biến chung quanh tôi trở thành biển lửa.
Tôi nên chạy đâu bây giờ?
Nơi đâu cũng toàn là lửa…
Izawa Shizu chầm chậm chìm vào trong tuyệt vọng.
Ngay lúc đó, cô ấy cảm thấy bản thân chìm vào trong nguồn ánh sáng mạnh mẽ…
À… vậy đây là nơi tôi từ giã cõi đời…
Cô ấy lúc đó mới chỉ là đứa bé gái, nhưng nhiêu đó cũng đủ để cô ấy hiểu được.
Cô ấy mới bốn tuổi thôi.
Không họ hàng thân thít, cô ấy sống đơn độc cùng với mẹ của cô.
Ba cô ấy là một người lính nghĩa vụ, và gương mặt của ông ta cô ấy còn chả nhận biết được.
Cô ấy chẳng biết đó là phước hay là họa. Cũng chỉ tầm tầm, cô ấy chẳng biết làm gì ngoài việc chấp nhận lấy.
「Ngươi có muốn sống? Nếu ngươi muốn sống thì hãy đáp lại lời ta!」– ???.
Một giọng nói vang vọng trong đầu cô ta.
Tôi muốn sống hay không? Tại sao? Tôi không biết nữa.
Cô ấy hãy còn quá trẻ để đáp lại những câu hỏi như thế.
Dẫu vậy… nhìn lại mẹ của cô người chả để lại gì ngoài một bàn tay… tôi muốn sống! Cô ấy đã la lên.
《Đã nhận. Đáp lại yêu cầu của người triệu hồi… thành công》
Tôi muốn sống mà không phải sợ lửa!
《Đã nhận. Tiếp nhận Kỹ năng Bổ trợ 「Điều khiển Lửa」… thành công》
Lần kế tiếp tôi mở mắt tôi đã ở trong một hang động của yêu quái.
Một thứ trước mặt tôi, là một Chúa tể Quỷ xinh đẹp.
Đôi mắt xanh cùng bộ tóc vàng óng dài mượt mà. Một gương mặt thon gọn, điểm vào đó là đôi mắt sắc bén.
Và làn da thì nhợt nhạt gần như trong suốt.
Đẹp đến độ mà có thể tưởng lầm đối tượng đó là nữ.
Leon Cromwell.
Hắn ta là người mà nhân loại gọi là Chúa tể Quỷ. Cũng được biết đến như là Ác quỷ Vàng hoe.
「Ây dà… thất bại nữa rồi.」 – Leon Cromwell.
Hắn ta than vãn rồi mất dần sự hứng thú với cô ấy.
Dẫu vậy, hắn ta không định hạ sát cô ấy cái người mà khắp nơi toàn vết bỏng.
Cô ấy chẳng để lại một chút hứng thú nào đến hắn ta.
Và cô ấy đã nhận ra sự thật mất lòng ấy.
Đến giờ cô ấy phần nào muốn rút lại. Cái khuôn mặt xinh đẹp ấy. Và, đôi mắt kiêu ngạo, chẳng có lấy một chút quan tâm.
Nhưng vào lúc này đây, cô ấy chỉ có thể tồn tại được khi bấu víu vào hắn ta.
Suy cho cùng, cô ấy đã được cứu bởi ý định nhất thời của Chúa tể Quỷ.
「Xin đợi một chút…」 – Shizu.
Cô ấy với tay tới hắn ta.
“Chắc có lẽ anh ta, người đẹp như tiên kia, sẽ có thể chữa được nỗi đau này?” Cô ấy tự suy diễn, nhưng…
「Cứ tưởng nó chỉ là đồ bỏ, nhưng coi bộ con này rất hợp với lửa, hửm.」 – Leon Cromwell.
Với những lời lẽ ấy, hắn ta gọi ra một con Cự Hỏa Ifrit. Chả niệm chú gì, như thể là hít thở bình thường vậy.
Và sinh vật được triệu hồi Ifrit, đáp ứng ngay không cần hỏi han.
「Ta ban ơn cho ngươi đấy đống thịt kia. Dùng nó đi!」 – Leon Cromwell.
Những lời vừa nãy, ám chỉ đứa bé gái, trở thành một chứng minh không thể chối bỏ bay vụt qua hy vọng của cô ấy.
Và như thế, nỗi đau của cô ấy sớm trở thành nỗi căm hờn–
Như thế cái vết hằn này tự nó khắc sâu vào trong tim cô ấy.
Dẫu vậy, cũng có thể nói rằng sự chiếm hữu ấy phần nào đã giữ được mạng sống của cô ấy.
Tới giờ, đã bao lâu rồi đây…?
Giống như một hỏa quỷ, cô ấy thống trị toàn bộ lâu đài của Chúa tể Quỷ. Bên cạnh hắn ta như một yêu quái cao cấp.
*Cộp Cộp Cộp*
Tiếng bước chân vang vọng khắp lâu đài.
Tên Chúa tể Quỷ đã chạy mất dép. Bỏ lại cái lâu đài này.
Cô ấy là một vệ binh hậu phương. Một con tốt thí.
Tên Chúa tể Quỷ đối xử với cô ấy như một công cụ cho tới phút cuối. Chả có lời biện minh nào thích hợp hết.
Cái người đang tiếp cận là một “Anh Hùng”.
Mái tóc đen dài cột đuôi ngựa, và bọc lấy toàn thân cô ta là một giáp nhẹ màu đen.
Một sắc đẹp có thể so sánh với tên Chúa tể Quỷ. Chỉ có chút khác biệt, người anh hùng đó là một người phụ nữ.
Chỉ với cái nhìn thoáng qua, cô ấy đã chốt ngay.
Mình không có cửa nào để thắng cả!
Khi cái ý nghĩ đó áp đảo trong đầu con Ifrit, ý thức của cô gái bé nhỏ đó đã trở về.
Cô ấy nhìn lên đôi mắt của người anh hùng.
「Cứu… Cứu em…」 – Shizu.
Cái lời của người ấy dễ bị làm ngơ. Ai đời lại tin vào những lời nói của một con yêu quái…?
Tuy nhiên,
「Giờ ổn hết cả rồi. Thật tốt khi đã chịu đựng được đến nhường này!」 – ???.
Và từ đó cô ấy được chăm sóc bởi người anh hùng.
Cái “Mặt nạ Kháng Quỷ” mà cô ấy mang đã chế ngự con Ifrit và che đậy vết bỏng.
Toàn thân cô ấy được che đi bởi một cái áo choàng, và từ đó cô ấy đi theo người anh hùng.
Và đến một lúc, cô ấy được tôn xưng là “Bộc Phá Vương”.
Đến một ngày nọ người Anh hùng dứt áo ra đi.
Lý do thì cô ấy không biết. Chắc có lý do mà người Anh hùng không thể làm ngơ.
Cô gái ấy cũng giả định được tình huống tương tự vậy. Cái ngày cô ấy lên đường.
Đi hạ sát Chúa tể Quỷ.
Cái người cứu cô ấy, và rồi quẳng đi.
Vậy đấy, đi đồ sát Chúa tể Quỷ Leon Cromwell trở thành mục đích sống của cô ấy.
Bởi thế, cô gái này khó lòng tìm ra bất cứ hành động quở phạt nào của người anh hùng.
Nhưng có một điều cắn rứt trong lòng – cô ấy chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười của người anh hùng.
Cho tới giờ, cô gái đấy trở nên nổi tiếng với những chiến công oanh liệt.
Đôi lúc được gọi như một trong những nhà đồng sáng lập của Hiệp hội Tự do, cô ấy làm vì lợi ích và độ phổ biến của hội Liên hiệp Thống nhất Mạo hiểm giả.
Cô ấy cũng nhận phần đào tạo các nhà mạo hiểm và người nối nghiệp cô.
Có một thời, cô ấy đã dạy những môn đồ xuất sắc.
Thành thật mà nói, đứa con trai có một đôi mắt thuần khiết. Kagurazaka Yuuki.
Một cô gái với một đôi mắt đầy u sầu. Sakaguchi Hinata.
Hai người này là những người học trò xuất chúng và thuộc thành phần những nhà Du hành Thế giới người Nhật bản.
Hai người là những đối cực của nhau.
Yuuki thì theo chủ nghĩa lạc quan và tươi sáng, và Hinata thuộc thành phần có mối-thù-chống-lại-cả-thế-giới.
“Đó chắc tại vì Hinata bị tấn công vào khoảng khắc cô ấy đến nơi đây.”
Những thứ đó là suy nghĩ của Shizu.
Cô ta có thể hạ sát những kẻ xông vào, và sau đó dễ dàng thoát ra, nhưng chắc có thể kết quả là đã tạo ra một vài ký ức đáng sợ.
Cô ấy nghĩ rằng Hinata có phần nào giống bản thân cô, và từ đó làm tăng sự đồng cảm.
Nhưng, đó là một sai lầm.
「Thưa thầy, cám ơn người đã chăm sóc. Em sợ rằng không còn gì để học từ người. Hoặc không thể gặp lại người, em nghĩ vậy.」 – Hinata.
Với những lời ấy, không một lần ngoảnh lại, Hinata rời đi.
Cô ta, chỉ trong một tháng, đã vượt qua sức mạnh của Shizu. Xuất chúng một cách áp đảo thật…
Sau vài năm, Hinata đã đảm nhận một vị trí quan trọng trong đế chế, nhưng bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ.
Hơn thế, cô ta được thăng chức vào một vị trí hơi có phần trung lập…
So với cô ta, Yuuki là một cậu trai dịu dàng.
Sau khi hội Liên hiệp Thống nhất Mạo hiểm giả chính thức được chuyển tên thành Hiệp hội Tự do, Yuuki đã giới thiệu hệ thống xếp hạng hiện giờ.
Kết quả đạt được là những tai nạn trong những nhiệm vụ thảo phạt giảm đi một cách nhanh chóng.
Và cứ như vậy cho tới ngày nay.
Shizu hỗ trợ cho Yuuki từ phía sau.
Như thế, cô ấy không còn có gì làm ngoài việc hướng dẫn cho các nhà mạo hiểm mới vô.
Và cho tới giờ.
Thời điểm mà cô ta làm quái vật bắt đầu ám ảnh trong những giấc mơ của cô ấy.
Cứ như thế sự sống của cô ta bị hao mòn dần, cô ấy cảm thấy cô ấy không còn kiềm giữ ý thức của con Ifrit lâu nữa.
Tuy thế, cái “Mặt nạ Kháng Quỷ” chưa bao giờ phản lại cô ấy.
Do vậy cô ấy tự nhủ, “Tôi không còn sống lâu được nữa!”
“Do vậy tôi chí ít phải đá đít được tên chúa quỷ đó.”
Chính vì lẽ đó, cô ấy quyết đinh khăn gói lên đường.
Đấy là những lời cô ấy báo lại cho Yuuki.
Không một lời nào, anh ấy đã hiểu được quyết tâm của cô ấy. Có lẽ anh ấy đã từng muốn níu giữ cô ấy lại, nhưng…
Cùng lúc đó, một tin nhắn đến từ hội của Vương quốc Farmas.
Sự biến mất của Veldora đã được xác nhận. Sẽ tiếp tục điều tra!
Liệu đấy có phải do sự chỉ dẫn thần thánh nào đó?
Trong trường hợp này, mấy người đó cần sự trợ giúp để tiến vào khu rừng.
Cần phải có ai đó lẻn vào cùng với bộ ba.
Những nét đặt biệt của mấy người này cô ấy đã được nghe từ Yuuki. Và những gì cô ấy nghe được, mấy người đó là một nhóm vui tính.
Cô ấy rất mừng khi gặp được những đồng sự tốt thế này trong chuyến du hành cuối cùng của cô.
Một thành phố kỳ lạ.
Được cứu bởi những con quái vật, bọn họ được đưa đến nơi này.
À thì, nó thực sự chả phải thành phố gì mấy; chỉ độc nhất một tòa nhà, mọi người thì sống ở trong lều. Chắc chắn đó chỉ là chỗ ở tạm thời.
Thậm chí thế, nơi đây tràn đầy sức sống và những con quái vật (!) làm việc một cách hoan hỷ. Một thành phố lạ kỳ.
Không thể tưởng được, ngay từ đầu, để cho mấy con quái vật cứu thoát.
Với khả năng vận dụng sức mạnh của lửa cô ấy có thể dễ dàng đốt hết mấy con kiến khổng lồ ấy; nhưng, cô ấy cảm thấy không nên.
Bởi lẽ, mỗi lần cô ấy sử dụng sức mạnh ấy, ý thức của con Ifrit càng mạnh thêm.
Cô ấy chỉ cần lơ đễnh một chút thôi thì thứ sức mạnh đó thoát ra điên cuồng.
Thế là, cô ấy đã gặp một con quái vật kỳ lạ, với hành xử như vị quân vương, mang trong mình sự ngạo mạn.
Thật nực cười.
Mặc dù con quái vật ấy biết nói đi nữa, những lời thốt ra là,
“Dù tôi là một con slime, tôi không phải là một slime xấu xa” và thế đó!
Một giới hạn mà không ai dám tin.
Giờ phút vui vẻ kết thúc bất ngờ.
Tôi vẫn chưa đạt được mục đích của tôi…
Vào lúc đó sự sống của cô ấy có vẻ như đã cạn kiệt, Ifrit nắm lấy ý thức của cô ta.
Một lần nữa… Tôi sẽ gây rắc rối cho…
Như thể nó nhạo báng niềm hy vọng và những suy tư của cô, con yêu quái đã hiện hình.
Và cô ấy đánh mất ý thức của mình.
………
……
…
Tôi cố gắng kiểm tra tình trạng của người phụ nữ đó.
Có khả năng là, bất chấp tôi chờ đến bao lâu đi chăng nữa, cô ấy sẽ chẳng tỉnh lại.
Tuy nhiên, như một người đồng hương, tôi muốn nhìn thấy những suy tư của cô ấy cho tới cùng.
Đây là những suy nghĩ của tôi.
Ba nhà mạo hiểm đang bị thương kìa thì đang có vẻ hào hứng.
“Tui sẽ không trả tiền viện phí đâu!” tôi muốn thốt ra, nhưng,
「Gì đây? Vết bỏng đột nhiên biến đâu mất rồi… và làn da của mình trở nên bóng mượt hơn!」 – Ellen.
「Tuyệt cú mèo… với những vết thương đó, tôi cứ tưởng chúng ta sẽ nằm liệt giường cơ…」 – Cabal.
「À thì, tui sẽ… mấy người này có mấy liều thuốc ảo diệu quá.」 – Guido.
Mấy người đó có vẻ như đã được trị thương mà không có vấn đề gì.
Tuy nhiên,
「Nhưng, như thế này, chúng ta sẽ chẳng có chút bồi thường thiệt hại nào, đúng không?」 – Cabal.
「Đúng… Sẽ chả có ai tin chúng ta hết đâu…」 – Ellen.
「Vâng… nhưng tui muốn để lại một chút di chứng!」 – Guido.
Đột nhiên mấy người này lại bắt đầu thảo luận cái mối quan tâm về tài chính của bọn họ.
Mấy người này chẳng biết đọc tình hình chút nào.
Hãy gọi mấy người này đến thăm nơi đây vài lần nữa,
「Chúng ta nên báo cáo cho chủ hội thế nào đây ta?」 – Cabal, Ellen, Guido.
Nhưng thay vào đó, mấy người này đặt câu hỏi một cách thống nhất.
Tôi rất vui lòng để lại một bức thư để mấy người đem nộp.
Tôi dự tính làm một nhà mạo hiểm. Nhưng, có lẽ tôi không thể thoát được vòng kiểm tra nền tảng, đăng ký với hội có lẽ rất khó cho quái vật.
Vì vậy, để đáp lại sự mang ơn của anh ta, Cabal sẽ quan tâm đến cái tên Rimuru đến chủ hội một khi mấy người này về tới nơi.
Thật là, mấy người tốt bụng lắm đấy.
Trở nên hài lòng với mấy người này, tôi đã quyết định tặng cho mấy người này một vài món quà mang tính hữu nghị,
Áo choàng nhện,
Giáp vảy,
Giáp da cứng,
Tôi tặng cho mấy người đó những món đồ cùng với mười lọ thuốc hồi phục.
「Cái!!! Cái áo choàng gì vậy nè!!! Thật nhẹ, nhưng cũng cứng cáp! Thực ra, rất là cứng!」 – Ellen.
「Ôi trời!!! Giáp vảy lừng danh đây mà!!! Chờ đã, đây chả phải là sản phẩm của bậc thầy Garm sao?! Tôi sẽ biến nó thành đồ gia truyền!!!」 – Cabal.
「Hả! Chắc chứ? Thứ này rõ ràng lãng phí với một người như tôi đây. Và được dùng bộ da của những con Lang nha…」 – Guido.
Nói gì đây ta, cái cách phản ứng lại còn ồn ào hơn tôi tưởng.
Và, tôi đã tặng nó cho mấy người đó bởi lẽ mấy người này đã bị mất trang bị trong cuộc chiến vừa rồi, và tôi cũng không thể mua cho mấy người này bộ trang bị thay thế.
Rõ ràng là chẳng phải lỗi của tôi, nhưng tôi có chút đồng cảm với mấy người này.
Và bên cạnh đó, tôi cho không nhưng những thứ đó là những sản phẩm thử nghiệm.
Vâng, dĩ nhiên là tôi không nói cho mấy người này biết.
Bởi mấy người này đang hạnh phúc ngất ngây. Không cần thiết ném chút thất vọng vào. Không sao. Không cần phải nói ra.
Mặc dù đây là sản phẩm thử nhiệm, chất lượng thì phải nói là tuyệt!
Vâng, nếu mấy người này vui đến thế, mấy người này nhất định sẽ đưa tin đi.
Cuối cùng thì, cả ba sẽ gọi tôi là Danna (ân nhân), và cũng thật gần gũi.
Và mặc cho mấy người này cũng rất lo cho Shizu–san, mấy người đó cũng đã khăn gói lên đường ba ngày sau đó.
Và một tuần đã trôi qua.
Shizu–san đã hồi tỉnh.
「Đây là… Tôi biết rồi… xin lỗi vì đã gây ra rắc rối」 – Shizu.
Cô ấy hoàn toàn tỉnh táo.
Dường như cô ấy nhớ rất rõ thời khắc mà cô ấy thành yêu quái.
「Tôi đã có một giấc mơ…
Một giấc mơ thật hoài niệm. Một thành phố… nơi mà tôi không thể trở về」 – Shizu.
Ở Nhật à?
「Này, Slime–san. Liệu cậu có thể nói cho tôi biết tên của cậu không?」 – Shizu.
Tôi tưởng là tôi đã tự giới thiệu bản thân như là Rimuru rồi mà.
「Rimuru」 – Rimuru.
Cô ấy nhắm nghiềm mắt lại như thể suy tư điều gì đó.
「Liệu cậu có thể cho biết tên thật của cậu?」 – Shizu.
Cô ấy hỏi thế.
Cô ấy đã để ý ư? Và sau cái lúc hoảng hồn đó.
「Được thôi. Cô cũng chẳng còn nhiều thời giờ nữa. Là Mikami Satoru.」 – Rimuru.
Tên thật của tôi. Tôi đã tưởng rằng không còn cơ hội nào để nói ra.
「Đúng như tôi đã nghĩ, cậu là người Nhật, hừm… tôi đã tự hỏi rằng liệu có trường hợp đó không. Cái hào khí mà cậu có, cậu biết đấy.」 – Shizu.
Yên lặng một hồi. Sau đó,
「Tôi cũng đã hỏi điều này với các môn đồ của tôi. Có phải nơi đó đã trở nên tươi đẹp đúng không? Cái nơi bị nhấn chìm trong biển lửa…?」 –Shizu.
「Ồ. Hãy để tôi cho cô xem.」 – Rimuru.
Nói thế xong, tôi truyền những kỷ niệm của tôi với 「Giao tiếp Ngoại cảm」.
Thật sự là một kỹ năng hữu dụng vào lúc này.
「Hà…」 – Shizu.
Dòng lệ tuôn xuống gò má của cô ấy. Và,
「… Slime–san… không, Satoru–san. Liệu cậu có lắng nghe lời thỉnh cầu này của tôi?」 – Shizu.
「Đó là gì?」 – Rimuru.
Chắc có lẽ là yêu cầu vô nghĩa nào đấy.
Nhưng, từ khi tôi đã quyết định chăm sóc cho cô ấy tới cùng, tôi chí ít cũng nên lắng nghe yêu cầu của cô ấy.
「Làm ơn hãy ăn lấy tôi…!」 – Shizu.
Cái gì? Cái bà già này vừa lẩm cẩm cái gì vậy?
「Cậu đã ăn lấy lời nguyền đặt trong tôi… điều đó làm tôi hạnh phúc vô cùng. À thì, tôi muốn đánh cái gã đã nguyền lấy tôi đến bất tỉnh, nhưng…
Trong trường hợp này, nó sẽ trở thành bất khả thi với tôi.
Thỉnh cầu cuối cùng của tôi. Liệu tự bản thân cậu có thể làm nốt không?
Cậu biết đấy, tôi… đã ghét phải ở trong cái thế giới này. Nhưng, tôi không thể khiến bản thân ghét thế giới này… giống như cái gã đó…
Có một cơ hội nào đấy… gặp lại gã ta…
Do vậy, tôi không muốn tái sinh trong cái thế giới này.
Làm ơn. Tôi xin cậu đấy, ăn tôi đi!」 – Shizu.
Hừm.
Cái yêu cầu gì đây trời. Nó khác xa với định nghĩa đơn giản của tôi.
Biến tôi thành vật phong ấn cô ấy. Với tôi, để hoàn thành nỗi căm hờn của cô ấy.
Tôi không chắc? Để đưa con tim cô ấy thanh thản, và đưa tiễn cô ấy ra đi thanh thản… Tôi ra quyết định.
「Được. Tôi sẽ nhận lấy mối thù của cô. Tên của hắn ta là gì?」 – Rimuru.
Cô ấy đã mở tròn xoe đôi mắt với câu hỏi của tôi, hé lộ những dấu sẹo bỏng, và với dòng nước mắt tuôn rơi…
「Leon Cromwell. Chúa tể Quỷ mạnh nhất… 」 – Shizu.
Như thể cầu nguyện, cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.
「Tôi xin thề! Với cái tên Mikami Satoru… không, với cái tên Rimuru Tempest! Tôi sẽ khiến Leon Cromwell phải hối tiếc khi gây ra nỗi căm hờn của cô.」 – Rimuru.
Cảm ơn… cô ấy thì thào.
Và, cô ấy đã đóng lại đôi mắt ấy. Và như thể đang chìm trong giấc ngủ, cô ấy đã trút hơi thở cuối cùng.
《Kích hoạt Đặc Kỹ 『Dã Thú』? 「CÓ」/「KHÔNG」》
Hãy yên nghỉ, trong tôi!
「CÓ」! Tôi đáp lại. Và, tôi cầu nguyện…
Với tôi, không còn phải bước đi trong vô tận, chắc cô sẽ chỉ còn thấy những điều hạnh phúc nhất trong những giấc mơ…
CHƯƠNG 25 – NHÂN THỂ BIẾN HÌNH!
Shizu–san đã nói.
Cô ấy truyền lại cho tôi mục tiêu sống duy nhất trong đời của cô ấy.
Giờ thì, để nhận thấy cái mục tiêu đó liên lụy đến tôi, tôi nên bắt đầu thu thập thông tin về “Chúa tể Quỷ”.
Tôi đã chấp nhận nó một cách dễ dãi, nhưng lời hứa mà tôi nói ra phải được thỏa mãn.
Tôi là một người đàn ông mà biết giữ lời hứa của mình.
Cô ấy để lại cho tôi một kỹ năng mới.
Một Đặc Kỹ 『Thay hình đổi dạng』 và Kỹ năng Bổ trợ 『Điều khiển Lửa』.
Thật tình cờ, có vẻ như tôi cũng ăn lấy con Cự Hỏa (Ifrit).
Mặc dù nó không phải kè thù của tôi, cái tên này vẫn rất nguy hiểm.
Suy cho cùng, cái tên này vượt trội nhất trong hạng A.
Không cần phải hỏi, ngay cả con Hắc Xà hay Hắc Lang cũng không có cửa nào để thắng nó.
Tôi cần phải nghiên cứu kỹ năng của nó, từng chút một.
Nhưng trước hết!
Có một quan trọng hơn thế mà tôi cần phải kiểm tra ngay bây giờ.
Đúng! Nhân hóa!!!
Tôi đi vào một cái lều đơn giản, một cái mới toanh được dựng lên cho cá nhân tôi xài.
Không ai được vào! Tôi nói thế và đóng cửa lại.
Khư khư khư, khư ha ha, khư há hahaha!
Tôi thực hiện chính xác cái giọng cười ba trạng thái.
“Biêêến~ Hình!”
P 405 [/images/images/image-5.jpeg]
Dù rằng chả có tiếng nhạc nền cho hiệu ứng thêm vào, thực hiện Bắt chước: Con người!
Đây là lần đầu tiên tôi trông chờ vào việc bắt chước cơ thể nhiều đến thế này.
Tuy nhiên,
…… Cái gì?
Oái Oái Oái…
Cái làn sương đen mà lúc nào cũng xuất hiện trong lúc bắt chước giờ không còn xì ra nữa.
Chuyện gì vậy trời! À mà, tôi đã nghĩ, nhưng tầm mắt của tôi trở nên cao hơn một tí.
Tôi cũng có thể cảm thấy được tay và chân.
Và, màu da của tôi đã thay đổi từ màu xanh nhạt thường có.
Hửm, hửm hửm hửm?
Tôi vẫn không tài nào hiểu được, tôi cảm thấy khác biệt theo một cách nào đó hơn những gì tôi dự liệu.
Thật nhục khi không có cái gương nào quanh đây.
Tuy thế,
Mặc cho tôi không muốn thừa nhận nó nhưng tôi nhớ lại một cảm giác từa tựa như thế.
Từ rất lâu rồi… khoảng 30 năm trước.
Cái cảm giác như khi tôi nhập học tiểu học.
Tôi muốn ngừng vắt óc một tí.
Nhưng có một thứ tôi vừa chợt nhận ra; một thay đổi bự.
Nó mất tiêu rồi.
Trong hình hài mới mà tôi có đây, Cậu Nhóc của tôi đã lẩn đi đâu mất…!!!!!!
Điều này có ý là sao?
Tôi đã hoang mang.
Tôi ngay lập tức vươn tay tới dò xét.
Chính vì đó mà tôi đi đến một sự thật gây sốc…
Không…, không có.
Nhẵn nhụi, chả có gì.
Vâ~ng Vâng, nếu bạn suy xét kỹ hơn, cái lúc mà tôi là một con quái vật được bắt chước, tôi đã chưa bao giờ để ý đến mấy thứ tựa như thế cả.
Với khả năng không cần phải bài tiết, tôi không thể trông đợi quá mức về việc tự có mấy cây sáo, tôi có thể…
Một sự thật hiển nhiên… Tôi, người không thể tự mọc ra, thì không cần thiết phải tự mọc ra cái cây sáo.
Câu trả lời là…, tình trạng của tôi bây giờ, sự thật là…
Trong nỗi thất vọng trào dâng, tôi đã ngộ ra! Đột nhiên có một nỗi lo vây lấy tôi.
Không đời nào! Tôi cố sờ đầu của tôi một cách nhanh chóng. Nó um tùm và có cảm giác mềm mại.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi trông không giống như một con quái vật ngoài hành tinh hoặc một thành phần đáng ngờ nào đó… ơn trời!
Nghĩ đi nghĩ lại, lông của con Hắc Lang cũng um tùm.
Chỉ cần tưởng tượng ra mấy con quái vật ít lông cũng khiến tôi thấy thật tệ…
Thôi. Càng nghĩ thì càng nguy hiểm hơn.
Giờ, có phải tôi, người lúc nào cũng duy trì cái đầu lạnh, đang bối rối?
Ngay lúc này đây, tôi đã hoàn toàn chấp nhận những điều liên quan đến Cậu Nhóc của tôi.
Tuy thế, nó còn đau đớn hơn khi tôi không thể kiểm tra cái cơ thể này…
Và ngay sau đó, một ý tưởng tuyệt vời chợt nảy ra. Liệu tôi có thể dùng 『Phân thân』?
Thật đúng như tôi trông đợi vào bản thân này.
Liệu nó có thể dùng được trong trạng thái này – tôi không biết; nhưng, tới luôn.
Làn sương đen xì ra từ người tôi, nó tụ hội ngay trước mặt tôi và chuyển thành hình dáng người.
Sau một lúc, nó cũng hoàn tất.
Thật… là nguy hiểm.
Nó thật nguy hiểm, theo nhiều cách.
Xuất hiện lần đầu tiên.
Một hình dáng yêu kiều với bộ tóc bạc, một cô gái xinh? Hay một cậu trai xinh? Điều đó là tự nhiên bởi nó chả có giới tính gì, nhưng…
Cho dù nhìn ra sao đi nữa, hình thù này chả khác gì con gái cả.
Chắc có lẽ, tại cơ thể nguyên gốc là của Shizu–san, cái phần xác định giới tính của tôi chả thấy đâu hết trơn.
Cái này, vâng… chắc có lẽ cũng nhận biết được.
Một đứa bé đáng yêu, đứng tồng ngồng ra đó mà không mặc gì. Vâng, chả có phần nào được che cả…
Nhưng đó không phải là vấn đề, đây có lẽ nguy hiểm về mặt nhân cách.
Nhưng, cái gương mặt dễ thương một cách điên cuồng. Gửi đến Shizu–san > TỐT LẮM! Hãy để tôi nói thế.
Tôi đã là một THẰNG ĐẸP MÃ, nhưng không bao giờ đẹp như thế này.
Vì lý do đó, tôi thật lòng cám ơn cô.
Lúc tôi phủ lên một lớp lông, và phần phân thân cũng hiện ra cùng với nó.
Cho tới giờ, tôi vẫn chưa chuẩn bị bất kỳ loại trang phục nào hết.
Cái lý do mà nó nguy hiểm là.
Bởi lẽ do chính năng lực của nó.
Phần phân thân có khả năng suy tính tuyệt vời, và hoàn toàn kết nối với tôi.
Có nghĩa, cả hai đều là tôi.
Chẳng có chút khác biệt nào giữa cơ thể chính và phần phân thân cả.
Không, cái năng lực phân thân của con Cự Hỏa (Ifrit) rõ ràng là thấp hơn thế.
Tới giờ, tôi cảm thấy rằng phần phân thân của tôi không kém hơn chút nào. Không, tôi tự hỏi liệu nó có khiếm khuyết nào chăng…
Có một sự khác biệt.
Chính là dung lượng phép thuật. Ngay từ đầu thì lượng phép thuật mà nó có thể dùng được đã bị hạn chế. Nó không thể dùng nhiều hơn lượng ban đầu đã có được.
Cũng có thể cấp cho nó nhiều năng lượng phép thuật hơn, tuy nhiên.
Tôi có hơi nhiều năng lượng phép thuật. Tùy theo cách dùng, nó có thể có chút mạnh mẽ.
Dẫu vậy, con Cự Hỏa (Ifrit) có thể tạo ra mười phần phân thân, trong khi phần phân thân có hiệu suất tốt nhất của tôi bị giới hạn trong một cơ thể duy nhất.
Cho dù, nếu nhìn theo bên phía đối phương, nhất định đây là chơi ăn gian rồi.
Cái lý do cuối cùng.
Có một chút không thoải mái khi bắt chước…
Tôi nhận ra khi làn sương đen không xuất hiện.
Ví dụ, con hắc lang.
Trong lúc biến thành con hắc lang, hình dáng bắt chước được bao bọc trong làn sương đen. Nhưng, nó là phần nền khả năng của cơ thể slime.
Ngay cả cơ thể slime không có phần chi, cũng chả có hạn chế nào trong lối di chuyển cả, bởi lẽ những năng lực của từng phần tế bào lại cao một cách bất thường.
Mỗi phần trong số tế bào là cơ, não, và cũng có dây thần kinh.
Hiểu chứ? Đôi mắt truyền thông tin tới não bộ sau đó xử lý. Nhưng con slime lại bỏ qua bước này.
Với 『Đại Thánh Nhân』 hiệu chỉnh phần nhận thức của tôi lên đến 1000 lần so với tiêu chuẩn. Do đó tốc độ phản ứng của tôi, vượt xa so với một người bình thường.
Dù gì đi nữa, cái cơ thể được tạo ra bên trong làn sương đen có một vài thời gian trễ – để cho ý thức đến được đến não, cái bộ não thực sự ý.
Bởi thế, độ rơi trong chất lượng của phần phân thân củng bởi vì lẽ đó.
Nhưng, bắt chước con người lại không xuất hiện làn sương đen…?
Bởi vì tốc độ phản ứng gần như tương tự con slime. Thực sự, không thoải mái chút nào.
Và, do có tứ chi rồi, chuyển động của nó có chút tốt hơn… Nhưng, nó là một đứa trẻ.
Tới giờ, nó vẫn dễ di chuyển hơn so với con slime.
Hơn nữa, bởi không cần dùng tới làn sương đen, nên không cần thiết phải đốt năng lượng phép thuật.
Kể từ giờ, hãy để phần này làm hình dáng chính thức của tôi! Tôi nghĩ thế.
Đột nhiên tôi có một ý tưởng, do đó tôi lệnh cho phần phân thân kia.
Để cho tự nó thay đổi, một cách mượt mà.
Phần phân thân bắt đầu lớn lên!!!
Thể vật lý trở nên rắn chắc. Mái tóc bạc bồng bềnh. Đẹp tuyệt, kiểu dáng trung cổ.
Hoàn hảo!
Hơn thế nữa, nó có thể chuyển thành đàn ông hay phụ nữ hoặc bất cứ dạng nào cũng được.
Tôi nhận thấy nó có thể bắt chước thành nhiều kiểu dáng khác nhau. Hơn nữa, làn sương đen kia hình như để chất chứa khối lượng thêm vào, do đó tôi yêu cầu nó chuyển về dạng trưởng thành.
Chắc có lẽ tốt thôi khi mà tôi có thể nâng cao sức mạnh vật lý.
Mặc dù khả năng phản ứng có phần giảm sút, nó lại có lợi thế ở sức mạnh lớn hơn.
Vâng, tốc độ lúc nào cũng là yếu tố quan trọng trong một trận đấu! Tôi nghĩ thế.
Cho tới giờ tôi đã mang về nhiều kinh nghiệm hơn, và quen dần với việc sử dụng những năng lực của cái cơ thể này.
Vì vậy tôi, ở thế giới này, đã đặt tay tới cơ thể con người!
CHƯƠNG 26 – NHỮNG NĂNG LỰC MỚI
Vậy đó, giờ thì tôi đã đạt được một cơ thể con người, tôi càng không thể đi loanh quanh với bộ “lông” mãi được!
Do thế tôi phát sinh nhu cầu về trang phục.
Khi ở trạng thái slime quá thuận tiện kia, nó có một nhược điểm chí mạng.
Và nhược điểm đó chính là sự thiếu hụt trang bị. Đó là, khác hơn vài vật dụng phép thuật đặc biệt, tôi không thể trang bị thứ gì hết.
Không như là tôi cảm thấy lạnh hay gì đó đâu, nhưng tôi lại muốn có thêm một chút phòng thủ.
Trang bị mà chí ít cũng đỡ cho tôi được một đòn.
Bên canh đó, những người Dwarf đã làm nhiều chế tác với những nguyên liệu mà những con Goblin săn được.
Trước nhất, tôi sẽ sắp xếp một bộ đồ cho trẻ con.
Chính vì vậy, tôi đi đến chỗ người Dwarf.
Hay nói chính xác hơn, đi tới cái lều gỗ phục vụ cho việc may vá nơi vừa mới hoàn tất… trên hình thức.
Dwarf lão niên Garm đang bận bịu yêu cầu các cô gái (Goblinas), và quan sát quá trình sản xuất.
「Này! Garm–kun. Có vài món quần áo tôi muốn ông làm cho tôi!」 – Rimuru.
「… Danna. Ngài vừa nói gì cơ? Ngài tính mặc nó ra sao thế? Ngài còn không thể dùng mấy trang bị, đúng chứ?」 – Garm.
「Khư khư khư. Khư ha ha, haaaaahahahaha! Đừng xem thường tôi!
Ông tưởng cái thứ “không thể mặc thứ nào được” là tôi, hả! Ừ, không còn thế nữa đâu! Haaaaaaaa!!!」 – Rimuru.
「Cá…Cái gì!!! Cơ thể của Danna đang lớn lên… không. Một đứa bé, hử?」 – Garm.
「Chậc. Không bất ngờ sao… thôi cũng được. Tôi có thể hóa thành người trưởng thành, nhưng tôi muốn ông làm mấy món quần áo cho dạng này trước!」 – Rimuru.
「Đ… được. Vậy, chúng tôi sẽ bắt đầu lấy số đo của người! Này, Haruna. Tôi để lại phần đo đạc cỡ người của Danna cho ngươi đó.」 – Garm.
Tôi được nhắc tới người phụ tá, Haruna.
Dĩ nhiên, cho dù tôi đang hớ hênh như thế, tôi cũng không lấy làm xấu hổ. Từ cái lúc chẳng có ai quanh đây…
「Chu choa! Ngài dễ thương quá chừng, Rimuru–sama!」 – Haruna.
Haruna vừa nói vừa ghi lại số đo của tôi.
Dễ thương? Ý tôi, tôi biết tôi nghĩ là tôi dễ thương, nhưng với những con Goblin mà cũng đồng ý luôn.
Phải nói, tôi thật bất ngờ khi mà những con quái vật cũng có cảm quan mĩ thuật.
Tôi đã định dành một ngày tiếp theo để thử những kỹ năng mới của tôi.
Tôi rời khỏi.
Nếu tôi muốn thử nghiệm các kỹ năng mới trong yên bình, tốt nhất là không nên có bất cứ ai ở xung quanh.
Báo lại sự vắng mặt của tôi cho Rigurdo, tôi đã lệnh cho mọi người xích ra xa.
Và, đi xuyên qua trung tâm của thành phố, tôi hướng tới cái hang.
Cái nơi tôi gặp mặt Veldora.
Cái động ở dưới đất đó thì rộng, dày đặc một cách bất thường, và, hơn hết, bị bỏ hoang.
Cái hang mà mấy con quái vật phải tránh xa trong sợ hãi.
Giờ thì, hãy kiểm chứng mấy thứ này thôi.
Thứ tôi nhận được, Đặc Kỹ 『Thay hình đổi dạng』, Kỹ năng Bổ trợ『Điều khiển Lửa』.
Từ con Cự Hỏa, 『Phân thân』, 『Hỏa Thể』, và 『Vùng Biên』.
Tôi nên bắt đầu từ đâu đây…
Từ lúc phân thân có vẻ hứa hẹn vậy hãy bắt đầu với con Cự Hỏa.
『Hỏa Thể』, hừm. Sẽ không thể kích hoạt được dưới dạng slime à.
Điều kiện là, cái kỹ năng này chỉ được kích hoạt dưới những trạng thái nhất định… tôi tự hỏi đó là gì.
Như với 『Vùng Biên』, thứ tôi có thể dùng. Nhưng, tôi không hiểu được.
Đại ý của kỹ năng là để khóa nhiệt năng bên trong rào chắn và ngăn không bị rò ra ngoài, hửm?
Nhưng nếu tôi có thể kích hoạt cái kỹ năng này, tại sao tôi lại không thể dùng 『Hỏa Thể』… đợi đã.
Chẳng phải tôi vừa mới đặt một tay vào việc dùng rào chắn sao?
Được rồi.
Ngay từ đầu, năng lực chính của của kỹ năng này có vẻ như là để bẫy đối phương. Một kỹ năng thật linh hoạt, đúng chứ nhỉ?
Khoảng cách cực đại biên là 100 meter, dạng bán cầu.
Không mở rộng ở dưới đất.
Mức nhỏ nhất tôi có thể chỉ dùng nó để bao bọc lấy cơ thể của tôi. Mức ảnh hưởng không đổi. Chỉ có kích cỡ là có.
Cường độ của nó sao?
Tôi tạo ra một phân thân trên chỗ tôi vừa đặt vùng biên.
Kế đó, tôi bắn ra một lưỡi đao nước vào cái rào chắn. “Pang!!!” Nó bị dội ra.
Hô hô… Thấy nó mạnh chưa?
Trong trường hợp này, hãy thử 『Hơi thở Tê liệt』 và 『Hơi thở Độc tố』nào.
Thí nghiệm đã cho thấy cái kỹ năng đó dùng nhiều năng lượng phép thuật.
Với mức năng lượng tôi cấp cho phần phân thân, rào chắn đứng vững trước 『Hơi thở Tê liệt』 mà không chịu bất kỳ thiệt hại nào, nhưng lại đổ sụp dưới 『Hơi thở Độc tố』.
Nói cách khác, chừng nào tôi còn cung cấp năng lượng, cái rào chắn đó vẫn vững đến chừng đó.
Kế tiếp, tôi đã tạo ra một phần phân thân với một lượng rất lớn năng lượng phép thuật, và lập nên rào chắn.
Tôi đang dự định thử nghiệm kỹ năng của con Hắc Lang 『Hắc Lôi』.
Với một con hắc lang, nó có khả năng hiệu chỉnh tầm và lực của kỹ năng. Hai cái sừng của nó được dùng như thế đấy.
Khi mà con slime không có cái sừng nào, “Xả hết luôn!” đó là cách dùng nó.
Chính vì thế, tôi nâng cường độ lên cực đại và tầm tới một mục tiêu duy nhất… Bắn!
Với cái rào chắn, tôi đặt nó ở một mức độ thấp nhất. Nếu như kích cỡ nhỏ, mức tiêu thụ cũng sẽ giảm.
Kết quả,
*Xoẹt!……… Đuuuùùng!!!*
Không một chút tro còn sót lại.
Nó quá nguy hiểm!
Vâng… tôi đoán tôi không thể tin tưởng cái rào chắn nhiều đến vậy.
Ngay từ đầu, tại sao thằng cu lại biến mất nếu như tôi có kháng dòng điện và kháng dao động nhiệt?
Một cách nào đó tôi chả hiểu được.
Chắc là kỹ năng 『Hắc Lôi』 thực ra là một kỹ năng đặc biệt được xếp vào những kỹ năng bổ trợ.
Nhưng nó lại khiến tôi lạnh sống lưng.
“Điều tốt là tôi không sơ xuất thử lên chính bản thân mình!” đó là những ý nghĩ chân thực của tôi.
Tuy nhiên, sự thật rằng tôi cần phải bắt chước thành con hắc lang để sử dụng kỹ năng này với độ hiệu dụng là thấp nhất.
Kế đó, tôi bắt chước thành con cự hỏa, và cố sử dụng 『Hỏa Thể』 một lần nữa.
Kết quả là tôi hóa thành đám mây có nhiệt độ 2000ºC. Nhưng, đúng theo dự tính, nhiệt tiêu biến nhanh chóng nếu như tôi không duy trì rào chắn.
Cái kỹ năng này cũng vậy, phụ thuộc quá nhiều vào tình huống.
Bên cạnh đó, khi tôi dùng nó với rào chắn, 『Hỏa Thể』 là một kỹ năng đáng kinh ngạc.
Có thể đạt hạng A (và hơn thế nữa?).
Cái này, 『Dương Quang Quyển』 là một sự kết hợp giữa rào chắn và hỏa thể cái thứ thiêu đốt nạn nhân từ bên trong; nói cách khác, bất kỳ sinh vật nào hít thở không khí sẽ bị diệt vong.
Sức hấp dẫn chống lại đối phương của tôi thật tuyệt vời!
Làm sao để sử dụng cái kỹ năng này, tôi sẽ suy xét sau.
Giờ với sự trông ngóng về cái kỹ năng bổ trợ 『Điều khiển Lửa』.
Tôi không thể làm nổ tung tóe như Shizu–san đã từng làm. Thủ thuật là gì nhỉ, tôi chả biết…
Thắp lên một ngọn lửa trên đầu ngón tay, phóng lửa ra từ lòng bàn tay – những thủ thuật trong tổ đội ấy thật dễ.
Do vậy, tôi điều khiển để thu nhiệt vào trong tay và bức xạ nó, từ đó tạo ra 『Sóng Nhiệt』.
Và chờ chút, nếu tôi thu nhiệt, sức công phá tăng lên.
Ý tôi là, bình thường, lửa có nhiệt độ khoảng 200ºC. Nếu tôi thu nó, nó sẽ tăng lên 1600ºC.
Giờ thì, ý như 『Thủy Ngải』, tôi chỉ cần phóng ra phần năng lượng phép thuật này.
Nó đã trúng mục tiêu của tôi tại khoảng cách 10meter với mức nhiệt vượt quá 1400ºC. Cái kỹ năng tráng lệ này tôi đã quyết định gọi là 『Hỏa Đạn』.
Giống như đòn kết liễu của người ngoài hành tinh, nhất dương chỉ.
Ngoài ra, tôi có thể chỉ cần tạo ra quả cầu lửa trên tay tôi và thiêu cháy đối phương.
Liệu tôi sẽ làm những thứ nguy hiểm như nhắm bắn vào đầu của ai đó và đe dọa thiêu đốt bọn họ? Vâng, tôi chắc sẽ làm.
Thêm vào đó, kể từ khi nó có vẻ như tôi có thể nâng cao hơn nữa mức nhiệt với việc luyện tập, tôi nên tiếp tục làm thế cho tới khi tôi có thể tạo một vụ nổ.
Suy cho cùng, không như những kỹ năng của những con quái vật, tập luyện nó sẽ khiến nó hoàn hảo hơn.
Giờ thì, kỹ năng mới cuối cùng.
Đó là, 『Thay hình Đổi dạng』.
Cái tên nghe giống như mấy tên thó đồ trong mấy cửa hàng… nghe thấy khó chịu làm sao ấy.
Tôi sẽ không thức tỉnh dấu hiệu phạm tội nào đâu, không đời nào…
Ngay cả khi tôi ngủ cũng không xảy ra đâu.
Dầu gì đi nữa, hãy thử cái kỹ năng đó thôi.
Nhưng, tôi tuyệt đối không có bất cứ ý tưởng nào để làm thế.
Vào những lúc thế này, 『Đại Thánh Nhân』tới giải nguy! Thầy ơi! Làm ơn đi mà!!!
《Giải pháp. Hiệu ứng của Đặc Kỹ 『Thay hình đổi dạng』
Hợp thể: Khả năng hợp nhất thành một chủ thể duy nhất với đối tượng được nhắm đến.
Chia tách: Khả năng tách bản thể và vật thể bạn chiếm hữu.
(Nếu như đối tượng bị phân tách không có thể vật lý, chúng sẽ biến mất)
Đây là hai khả năng của bạn để sử dụng.》
À.
Vậy cái lúc xuất hiện đầy quỷ dị của Shizu–san là kết quả của đặc kỹ này, hử?
Y như ấn tượng đầu của tôi, nhưng không phải là cái kỹ năng sẽ hợp với tôi sao?
Dù cho cái cơ thể slime này không có mồ hôi, tôi hiện giờ lại cảm thấy mồ hôi lạnh.
Đây là bước cơ sở đầu trong việc hiểu rõ những năng lực của đối phương.
Nhưng, quan trọng hơn thế, tôi có thể sử dụng thứ này để xóa bỏ những kỹ năng của chúng không?
《Giải pháp. Những kỹ năng đã khắc sâu trong tâm hồn không thể bị tách rời hay hủy bỏ được.》
Chán vậy, nó không toàn năng thế à.
Nhưng, tôi chắc chắn rằng thứ đó sẽ hòa hợp tốt với những kỹ năng của tôi.
Ví dụ như, tôi có thể kết hợp với những con quái vật mà tôi bắt chước ư?
Shizu–san đã kết hợp với Ifrit cái thứ cư trú trong tiềm thức của cô ấy, tôi cũng có thể trở nên tà ác theo cách này sao?
Chuyển đổi thành quỷ phải là thứ gì đó như ghi đè lên những khả năng của nguyên thể với thứ đã yêu cầu.
Có thể như một chọn lựa, tôi cũng có thể thay đổi biểu thị vật lý của tôi.
Giờ, tôi thử mường tượng nó.
Để phủ những kỹ năng của con Cự Hỏa lên trên con slime.
Tôi không định làm mấy thứ màu mè, nhưng cái gương mặt tôi giờ đây đã tăng lên đến 200ºC.
Dường như tôi có thể dùng 『Hỏa Thể』 ngay cả trong hình dáng này.
Kích hoạt cái kỹ năng đó thêm nữa, khí tiết của tôi giờ đã trở thành vật thể lửa đấy. Nhiệt độ “bản mặt” của tôi cũng đã tăng lên 1400ºC.
Có vẻ như thứ này giờ có thể được dùng như vũ khí.
Nếu như tôi bị bắt, tôi có thể dùng thứ này để thoát ra.
Vì vậy, tôi đã thử dung hợp với mỗi con quái vật tôi đã ăn cho tới giờ.
Con nhện cho tôi những đốm trắng.
Như con rết, tôi đã mọc ra những cái nanh. Gớm.
Con thằn lằn thì làm tôi hình thành những lớp vảy.
Con dơi… làm tôi bung ra những cái cánh như con quỷ. Một con slime với đôi cánh quỷ.
Thực ra nhìn cũng ngầu phết.
Với con hắc lang, tôi trở nên đen xì và mọc ra hai cái sừng. Những cái sừng như mấy con kỳ lân.
Nhưng bởi tôi không thấy, tôi thực tình rất lo rằng chỗ cắm thực sự của nó ở chỗ nào.
Tiếp, con hắc xà. Cơ thể của tôi bị phủ lên một hoa văn màu vàng kim.
Giờ, ngay cả khi là một con slime, tôi có thể dùng hết năng lực của mỗi kỹ năng.
Để cho trực quan hơn…
Giờ đây, tôi có thể đa hợp được không?
Câu trả lời, có. Tuy nhiên, không vượt quá hai.
Tôi không thể quản được với ba thứ trở lên. Tuy nhiên, hầu hết những kỹ năng của mấy con quái vật không đòi hỏi phải dung hợp.
Ngay cả khi hiệu quả của kỹ năng bị giảm sút, chừng nào tôi còn xài được, tôi không xem đấy là vấn đề nghiêm trọng.
Những kỹ năng mà tôi thực ra muốn đổi mới đó chính là… 『Hỏa Thể』, 『Hắc Lôi』–chỉ chúng thôi.
Mặc dù đây không phải là một kỹ năng, tôi cũng cần phải bắt chước thành con dơi để mà dùng năng lực bay của nó.
Vậy thì, Cự Hỏa, Hắc Lang, hoặc Dơi Lớn – chọn hai trong số chúng tùy theo tình hình hiện có; thứ đó từ giờ chắc sẽ trở thành chiến lược cơ bản.
Vâng, chừng nào những khả năng đó còn hữu dụng, dĩ nhiên là thế.
Bên cạnh đó, nếu như tôi thử dung hợp trong khi bắt chước…
Tôi có thể phối hợp tổng cộng là ba cơ thể.
Vì thế, tôi đã thành một con chimera. Cảm ơn chế rất nhiều…
Không, thực ra, uy lực đáng sợ của những con quái vật chả thay đổi nhiều đến thế.
Suy cho cùng, con Hắc Lang và con Hắc Xà là những thành phần nguy hiểm nhất mà tôi có.
Dù tôi chọn con nào làm nền tảng, uy lực đó chả thay đổi nhiều, nhưng con Hắc Lang thì có nền tảng cao cấp hơn thế cũng bởi bản chất là tốc độ nhanh.
Do thế nên khi tôi rơi vào tình huống bị úp sọt, tôi sẽ dựa vào nó như thường lệ.
Vậy những khả năng thay đổi như thế nào khi tôi dùng con người làm nền tảng? Đó là những suy tính tiếp theo.
Giá trị cơ bản của trạng thái con người là khả năng trang bị công cụ.
Trong khi mà tôi bắt chước bất kỳ con quái vật hay ma thú nào cũng sẽ bị thiếu trang bị một cách vô ý.
Hơn thế nữa, dĩ nhiên là có những kỹ năng cần được dùng trong khi ở trạng thái con người.
Nhưng giờ đây, hãy để tôi trình bày về những thay đổi về ngoại hình,
Cự Hỏa: Đôi mắt và mái tóc của tôi chuyển sang màu đỏ thẫm.
Hắc Lang: Mái tóc tôi chuyển thành đen, với hai xoáy tóc dồi ra. Tai chó và đuôi sói cũng mọc ra nữa, cái đệt!!!
Hắc Xà: Đôi mắt tôi chuyển sang kiểu giống rắn và có màu xanh lục. Đôi tay và chân được bao phủ trong những lớp vảy và mọc những móng vuốt.
Dơi Lớn: Tôi mọc ra đôi cánh của quỷ.
Những kỹ năng tôi không thể dùng mà không bắt chước thì giống y như lúc trước.
Nếu như tôi trang bị những cây nguyền kiếm trong tương lai không xa, sự hiện hữu này có lẽ sẽ trở thành tiêu chuẩn trong trận chiến.
Giờ tôi mới nhớ ra, chắc là tôi nên thử làm ra mấy cái.
Có lẽ, tôi có thể dung hợp với các thành phần vô cơ lại với nhau luôn.
Làm thế để làm chi? Chắc để đạt được những thuộc tính và khả năng đặc biệt vốn có cho vũ khí hay thứ gì đó đại loại vậy.
Trong khi những thứ thế này là thứ gì đó tôi muốn thử chút, tôi thực sự lại chả biết tí gì về cái chủ đề này cả.
Bên cạnh đó, để đánh bại Chúa tể Quỷ, chẳng phải là tôi nên tìm xem vài cây kiếm thánh?
Vâng, cho đến khi tôi tới được vài vương quốc nào đấy, tôi sẽ đi tìm quanh xem.
… Tôi hoàn toàn quên thử khả năng kháng của tôi.
Chú ý đầu tiên, cùng với việc đạt được Kỹ năng Bổ trợ 『Điều khiển Lửa』 tôi đã đạt được Kháng Tấn công dạng Lửa.
Nhưng dù có thế, nếu tôi bị quẳng vào trong Mặt Trời chắc chắn tôi sẽ bị thiêu cháy và chết queo.
Chính vì thế, câu hỏi bây giờ là tôi có thể chịu đựng được đến ngưỡng nào? Tôi phải nên thử với những khả năng mà tôi có.
Cho tới giờ, tôi đã sợ nhận sát thương, và tránh tập luyện những thứ như thế, nhưng giờ đây tôi là một con slime khác rồi!
Như những gì tôi đã dự liệu trong khi thử 『Hắc Lôi』 trước kia, đã tới lúc thử nghiệm lên chính bản thân tôi.
Tôi phải tìm ra được mức sát thương mà tôi có thể chịu đựng.
Dù tôi có phần lo lắng, thí nghiệm này là cực kỳ cốt yếu.
Tôi tạo ra phần phân thân và điều khiển hắn. Dĩ nhiên là con slime. Nếu tôi làm thế trong lúc nó giống một đứa bé, những người đọc sẽ nghĩ ra sao?!
Phần phân thân hiện tại giống như một đứa bé, nhưng tôi cũng có thể tạo nên một con slime.
Hơn thế nữa, một khi tôi đã quen, có vẻ như tôi cũng có thể tái lập trang bị tôi mang đồng thời với lúc tôi tạo phân thân.
Cái kỹ năng tạo phân thân chỉ bị giới hạn bởi hạn mức mà những kỹ năng độc nhất cho phép.
Đầu tiên, 『Đại Thánh Nhân』
Chừng nào mà chủ thể vẫn còn trong phạm vi một cây số, phân thân vẫn có thể được tạo ra.
Khi mà chủ thể rời khỏi giới hạn đó, liên kết ý thức bị cắt rời, và phần phân thân chỉ có thể đáp lại những mệnh lệnh đơn giản.
Từ khi tầm nhìn lúc nào cũng được chia sẻ, và yêu cầu có thể thay đổi bất cứ khi nào, phần phân thân có thể được dùng cho những nhiệm vụ do thám.
Thứ hai, 『Dã Thú』
Bao tử được dùng chung, nó chỉ có thể được thổ ra bởi chủ thể.
Phần phân thân có thể nuốt lấy và dự trữ, nhưng không thể phun ra lại.
Dẫu thế, hồi tiếp về phần các kỹ năng, và còn nữa có thể đạt được.
Thứ ba, 『Thay hình Đổi dạng』
Chỉ có phần dung hợp là được phép. Sự phân tách thì không đổi.
Trong suốt phần nghiên cứu mở rộng chỉ có vài hạn chế được chỉ ra, nhưng kỹ năng hiện có mạnh gớm.
Vì thế, tôi đã đấu vài lần với phần phân thân của tôi.
Kết quả là, 『Thủy Ngải』 rất mạnh mẽ.
Con Hắc Xà đổ sụp sau một đòn. Con Hắc Lang thì hai. Phần còn lại thì mấy bạn tự đoán.
『Hỏa Đạn』 chỉ là một tia sáng bắn ra từ những đầu ngón tay của tôi, nhưng lại mạnh một cách đáng gờm.
Song, thứ này lại có khả năng xuyên thấu, nên không thể đưa đối phương đến cửa tử ngay lập tức được. Khi mà đầu và những phần nội tạng trở thành những điểm yếu của chúng, tôi nên đánh vào đó trước.
Ví dụ như, cho dù tôi bắn thủng đầu của con rắn, nó lại không ngã xuống. Khi mà tôi hạ thấp cảnh giác, tôi có thể bị phản công.
Do đó, mặc dù nó mạnh mẽ hơn so với 『Thủy Ngải』, nó lại hạ cấp hơn trong khả năng kết liễu.
Tôi dễ dàng chấp nhận điểm này.
Kỹ năng mạnh mẽ nhất là 『Hắc Lôi』
Cặp đôi mạnh mẽ nhất là 『Hắc Lang và Cự Hỏa』 – phần phân thân mà không thể nào chết ngay tức thì với sự kết hợp của rào chắn và hỏa thể.
Hơn hết, tôi phải nói rằng tôi đã nắm bắt được bằng cách nào đó để đánh bại nó.
Có lẽ tốt hơn hết là biết hỏa thể như là kỹ năng phòng thủ hơn là kỹ năng tấn công.
Cho tới giờ, mạnh mẽ hơn những sự kết hợp nào khác, không một kỹ năng nào được tìm ra để phòng thủ trước nó.
Hơn thế nữa, trong khi bắt chước, nếu như nhận đủ sát thương, tôi trở lại như bình thường; Tuy nhiên, phần sát thương gánh chịu không được truyền tới chủ thể.
Chính vì thế, nếu như tôi chết ngay trong một đòn, nó chắc có thể được gọi là đòn hủy diệt.
Và như thế, tôi đã đạt được nhiều dữ liệu khác nhau.
Phần còn lại có thể được kiểm định lại thông qua sự mô phỏng của 『Đại Thánh Nhân』.
Biến bản thân trở thành một đứa bé, tôi chuẩn bị rời đi.
Dọc đường, tôi đã chạm mặt một con rết… cái đứa nhanh chóng chạy khuất mắt tôi.
Khư khư khư. Sự hiện hữu của tôi cuối cùng cũng được nhận ra.
Mặc dù trong con mắt bình dân tôi chỉ giống như một đứa bé!
Bảng trạng thái:
Tên: Rimuru Tempest
Chủng loài: Slime (Có năng lực biến thành người)
Bảo hộ thần thánh: Gia Huy Bão Tố
Danh hiệu: Người chỉ huy quái vật
Phép thuật: Không
Kỹ Năng:
Đặc Kỹ 『Đại Thánh Nhân』, Đặc Kỹ 『Dã Thú』, Đặc Kỹ 『Thay hình đổi dạng』
Kỹ Năng Đặc Thù của Slime 『Hòa Tan, Hấp Thụ, Hồi Phục』,
Kỹ Năng Bổ Trợ 『Cảm thụ Phép thuật』, Kỹ Năng Bổ Trợ 『Điều khiển Nước』, Kỹ Năng Bổ Trợ 『Điều khiển Lửa』
Các Kỹ Năng Đoạt Được:
Hắc Xà『Tầm Nhiệt, Hơi thở Độc tố』,
Rết『Hơi thở Tê liệt』,
Nhện『Tơ Dính, Tơ Thép, Tơ Thép Dính』,
Dơi『Sóng Siêu Âm』,
Thằn Lằn 『Thân Giáp』,
Hắc Lang 『Siêu Khứu Giác, Truyền Ý Nghĩ, Đe dọa, Ảnh Bộ, Hắc Lôi』,
Cự Hỏa 『Phân thân, Hỏa Thể, Vùng Biên』.
Kháng:
Kháng Thay Đổi Nhiệt Độ Cực hạn,
Kháng Sát Thương Vật Lý,
Kháng Đau Đớn,
Kháng Lôi,
Kháng Tê Liệt
Chương 27 – Tộc Ogre
Ogre là chủng loài có đặc tính của con người và quái vật. Được biết đến là chủng loài độc ác và đáng sợ trong các thần thoại châu âu. Tương tự với Ông Kẹ ở Việt Nam.
Tất cả quái vật trong hang đều cúp đuôi chạy trốn ngay khi lọt vào tầm mắt của tôi.
Có lẽ tại cái hào khí của tôi.
Thong thả rời khỏi hang.
Tôi tính thế, nhưng…
「Ê, Ai vậy cà! Tên bám đuôi hả?」
「Thiếu gia! Bọn tôi chỉ làm vướng chân ngài! Xin ngài hãy bỏ trốn cùng với quận chúa ngay đi ạ!!!」
「Đồ Quỷ Tà ác! Đừng hòng qua mắt được bọn ta!!!」
Cùng với đó là những tiếng yêu cầu mang nghĩa tương tự mà tôi nghe được từ phía cửa vào của hang.
Một nhóm người cao hơn hai mét, một nhóm quái vật to bự trông giống tụi dân quân khố rách áo ôm.
Cơ thể nổi cuồn cuộn toàn cơ với bắp, lũ Ogre.
Không phải đây là lũ xưng bá chủ trên toàn bộ khu rừng sao? Họ trông y hệt lời miêu tả của Rigudo.
Thế, họ đang sợ cái gì thế nhỉ, con quỷ nào hả?
Có chuyện gì vậy hả? Đáng sợ quá chừng!
Có chút gì đó rùng rợn, tôi tính bài chuồn khỏi đây.
Tôi ngó ra đằng sau, nhưng chẳng có ai cả. Chẳng có chút tín hiệu nhiệt nào luôn.
Phải chăng bọn Ogre có thể thấy thứ mà tôi không thể thấy! Tệ lắm à…
Ngay lúc này tôi nhận ra rằng tôi chỉ mới nhận được vài năng lực mới toanh thôi… còn lâu mới đạt tới được sức mạnh thật sự.
「Hả, con quỷ hả? Loài gì vậy? Thật tệ quá, nhưng tôi không thấy nó… nó đâu rồi vậy?」
Tôi ngay lập tức cảnh giác, trong khi đó tôi đi giật lùi về phía bọn Orge.
Nhưng chúng không đáp lại câu hỏi của tôi.
Hơn thế nữa, họ còn giãn khoảng cách với tôi nữa cơ.
Gì chứ hả? Họ muốn dùng tôi làm thính hay sao?
Trong lúc tôi nghĩ thế thì,
「Mi nói cái gì thế hả? Con quỷ Độc ác không ai khác ngoài mi cả, slime! Mi đừng hòng đánh lừa đôi mắt của bọn ta!!!」
Một con Ogre trong số họ cất tiếng.
Cái… cái gì cơ?
Gọi con slime dễ thương thế này là một con quỷ độc ác ư? Nói vậy không có hay chút nào đâu đó nha!
「Ấy. Ấy! Chờ chút xíu. Tôi là con quỷ độc ác thiệt hả?」
「Mi tính giả đò ngu ngơ hả? Cái kiểu hào khí ấy không hợp với một con slime một chút nào hết! Mi nghĩ mi lừa được ai chứ?!」
Hửm! Ồ… Tôi mải đắm mình trong việc dọa lũ quái vật tôm tép trong hang quá nên để mở nó luôn lúc nào chẳng hay.
Vậy nên tôi rút hết toàn bộ hào khí về lại. Và,
「Tôi đâu có giống thế đâu mà! Do mấy anh tưởng tượng ra thôi!」
「「「……」」」
Dĩ nhiên là tôi chẳng thể đánh lừa chúng được nữa.
Nhưng, sau khi tôi chỉ ra rằng nãy giờ chỉ là hiểu lầm, thì bằng cách nào đấy tôi đã khiến họ hạ thấp cảnh giác.
Ôi, trời…
Ngay từ đầu thì mắc mớ gì mấy người tới đây cơ chứ?
Khi tôi hỏi thế thì họ bảo rằng họ bỏ trốn tới đây.
Nhìn kỹ hơn thì thấy trên người họ mang đầy vết thương, từ nặng tới nhẹ.
Một con quái tầm thường chết từ lúc nào rồi đấy chứ.
Lời giải thích cho việc họ còn đứng vững chắc chắn là do thể lực cực cao của loài Ogre.
Bởi thế, tôi phun ra vài bình thuốc trị liệu để họ chăm sóc các vết thương.
Với kiểu thể lực cao đó, ngay cả thuốc pha loãng cũng có thể hồi phục bọn họ về lại mức sức khỏe hoàn hảo ngay.
Mang vẻ mặt còn đôi chút bất ngờ, họ tạ ơn tôi.
Giờ họ rõ ràng là đang kiệt sức, mặc cho họ đã hồi phục toàn bộ vết thương. Thế nên tôi quyết định sẽ cho họ lui về nghỉ ở làng tôi.
Suy cho cùng, tôi muốn tìm ra nguyên nhân làm cho loài Ogre phải chạy trốn trong sơ xác như vầy.
Họ là những quái vật được xếp hạng B; nhưng, qua đào tạo, họ còn có thể vươn lên mức B+ hoặc thậm chí là mức A-.
Bá chủ của khu rừng. Loài sinh vật mạnh mẽ nhất hiện hữu quanh đây, hay tôi nghe thế.
Dù gì đi nữa, tôi sẽ dẫn họ tới làng.
Quyết định mang họ tới đó, tôi triệu hồi Ranga.
Nghe lời tôi gọi, Ranga trồi lên từ dưới bóng tôi.
Vậy là tôi đã triệu hồi thành công Ranga.
Danh dự không cho phép chỉ có mỗi Gobuta thành công mà tôi không thể. Bởi vậy nên tôi đã tập tành.
Và thật tốt là tôi đã thành công nên – để ý đến tình hình hiện tại.
Có sáu cả thể Ogre.
Bắt chước làm hắc lang, tôi tống ba và để ba người còn lại cho Ranga chở; rồi cứ như vậy mà kéo hết ga phóng thẳng về làng.
Đi bộ mất cả ngày, nhưng cưỡi sói thì chưa tốn một tiếng nữa.
Ogre thật ấn tượng! Chẳng giống mấy ông Dwarf sùi bọt mép, họ chỉ ấn tượng với tốc độ di chuyển mà thôi. Không hơn.
Vậy là chúng tôi đã tống họ về tới làng, thẳng tới chỗ lều của tôi.
Mà, thay vì là lều thì chỗ đó lại là cái chòi khi tôi tới nơi.
Trông giống y như trong bản thiết kế của tôi.
Có vẻ như trong lúc tôi đi tập luyện thì mấy người đó đã nhanh chóng dựng nên.
Tôi cám ơn mấy ông Dwarf và Goblin, rồi tiến vào trong.
Tôi nghĩ sao thì nó y như vậy. Tuyệt vời.
Bản thiết kế đó tôi đã vẽ lên tấm ván gỗ bằng vài mẩu than và bằng vài phép đo, tôi chuyền lại hết cho Mildo.
Nhìn sơ qua phát, anh ta tuyên bố “Hiểu rồi!”. Theo kết quả, dường như phần viết tay của tôi liên kết tới người thiết kế rất hiệu quả.
Hơn thế, phần nội thất trong căn phòng được bài trí ý như những gì tôi yêu cầu.
Vời tụi Ogre, tôi dẫn họ tới phòng khách.
Và sau khi yêu cầu họ ngồi chờ ở đây, tôi tiến tới chỗ người Dwarf.
Dĩ nhiên là tới lấy chỗ áo quần mà tôi đã yêu cầu Garm làm.
Với phiên bản nhí, tôi cố mặc chúng vào.
Đồ lót tơ nhện thép, và áo khoác lang nha.
Những nguyên liệu được dùng dĩ nhiên là từ con đầu đàn khi trước. Nhưng vì một lý do nào đó mà chỗ lông bỗng chuyển sang màu đen.
Mặc quần lên và khoác áo vô, tôi cảm thấy tôi ăn mặc chỉ để gây ấn tượng.
Thêm vào đấy, có vẻ như chỗ lông đó có chứa đựng năng lượng phép thuật từ bên trong nó vậy.
「Danna, có vẻ như cái áo khoác có sức phòng vệ rất khủng. Nó không phải là bộ lông bình thường đâu đó!」
Hài lòng. Garm cũng đồng thuận với tôi.
Món đồ cuối chẳng phải là giáp phục, mà là một phần trong bộ y phục. Cái này cũng được. Không mặc nó cũng chẳng sao, nhưng tôi nghĩ mặc nó thì hay hơn.
Tôi nghĩ thế, cho đến khi tôi nghe được,
「À, tiện đây nói luôn là bộ trang phục đó vừa mới trở thành một loại pháp cụ. Nó lúc nào cũng sẽ vừa vặn với người khoác lên nó.」
Ngon đấy! Nói cách khác thì ngay cả khi tôi chuyển sang dạng người lớn thì đồ của tôi cũng chẳng rách miếng nào ha!
Garm-kun, làm tốt lắm!
Giả thuyết là, bộ lông đó đã liên tục trôi lềnh bềnh trong cái bao tử đầy năng lượng phép thuật của tôi, nên đã được gia cường. Vậy nên, nếu mà tôi thấy cái nguyên liệu nào ngon ngon, tôi sẽ phải nhớ đến việc đem chúng đi ủ vào trong luôn.
Đem ghi nhớ vào trong đầu ngay và luôn.
Giờ thì, tôi không nên để họ chờ lâu hơn được nữa.
Tìm được một chỗ thích hợp, tôi yêu cầu Haruna chuẩn bị trà cho bảy người, và quay trở về chỗ mà nhóm tộc Ogre đang chờ.
Họ đang chờ đấy. Nhưng thay vì tìm mấy thứ là lạ, thì họ lại nhìn quanh quất khắp phòng.
Buồn thay, phòng mới làm xong nên còn sơ xài và cũng thiếu đồ trang hoàng nữa.
Huruna mang trà vào rồi cũng nhanh chóng lui ra.
Tôi nghĩ giờ là lúc để tôi thử giác quan hương vị bằng cơ thể người của tôi.
Tôi nhấp một ngụm trà. Ngon lắm.
Gửi những người không bao giờ tỏ ra phiền phức với vấn đề ăn uống hay gì cả, màu sắc của thế giới này bây giờ đã gây được ấn tượng cho tôi.
Có vị như trà matcha, có chút đắng nữa. Nước cũng ấm. Không phải nhờ được làm ấm mà tự nó ấm sẵn rồi.
(Trà matcha là một loại trà phổ biến ở nhật.)
Có chút kỳ dị.
Nhóm tộc Ogre dường như cũng đang thưởng thức vị trà.
Và sau khi mọi thứ lắng xuống, chúng tôi bắt đầu cuộc nói chuyện.
Được nửa chừng tôi gọi Rigudo tới. Và bốn vị trưởng lão còn lại cũng tham gia vào.
Kaijin mới vừa nghỉ tay cũng tới đây luôn. Hoàn hảo.
Rigudo và Ririna ngay tập tức tới đây.
Mấy người kia có vẻ bận bịu nên chúng tôi quyết định tiếp tục cuộc nói chuyện với năm người chúng tôi.
Mà tại sao tôi gọi họ ư?
Bởi vì tính chất nghiêm trọng của vấn đề.
Nếu tôi tóm tắt lại từ câu chuyện của nhóm tộc Ogre thì đơn giản chỉ là: chiến tranh. Và tộc Ogre đã bại trận.
Chỉ vậy.
Cùng khoảng thời gian tôi đang vật lộn với con Cự Hỏa Ifrit, tộc Ogre cũng bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh của chính họ.
Ai đã chiếm lấy quyền thống trị của khu rừng từ tay tộc Ogre vậy? Và còn khiến họ ra nông nỗi này…
Các trưởng lão Goblin đều sốc nặng.
Ngay lập tức, biểu cảm của họ trở nên căng cứng.
Kẻ thù là?
「Chúng đột nhiên tấn công làng của chúng tôi. Với thứ sức mạnh áp đảo…! Bọn khốn nạn đó… Orc!!!」
Không giống như loài người, những loài quái vật không có quy định về việc tuyên chiến.
Nhưng, dù cho họ không thể độc miệng nói xấu là bị đánh úp, cái sự thật rằng tộc Orc thậm chí còn tấn công được tộc Ogre ngay từ đầu là thấy lạ rồi.
Tộc Orc có thứ hạng là C đến D. Mạnh hơn đám Goblin tầm trung, nhưng chẳng là mối bận tâm của những nhà mạo hiểm kỳ cựu.
Tuy vậy… kèo dưới mà bật được kèo trên, thậm chí còn đánh thắng nữa…
Do đó, tôi hỏi cho cặn kẽ.
Làng của tộc Ogre, dù cho nó quá nhỏ để có thể gọi là làng, chỉ có 300 dân cư tộc Ogre.
300 con Ogre hạng B.
Nhiêu đó là cũng bằng kích cỡ của một đội hiệp sĩ cứu tế của một quốc gia. Nếu ai định tấn công một ngôi của những hiệp sĩ hạng B-, người đó nên dẫn theo ba ngàn người nữa.
Bọn Orc có thể đạt tới mức đó ư? Cả bọn chúng tôi đều không muốn tin vào điều này.
Xem xét việc gần như toàn bộ dân làng bị thảm sát.
Trưởng lão của làng và một nhóm nhỏ đã mở đường máu giúp cho Thiếu gia và quận chúa trốn thoát.
Giọng nghẹn đắng, một người tộc Ogre lên tiếng,
「Giá như tôi mạnh mẽ hơn nữa thì…!!!」
Anh ấy chắc hẳn là vị Thiếu gia đó.
Cảnh tượng cuối cùng họ trông thấy là cảnh trưởng lão ngã gục dưới tay bọn Orc.
Bên cạnh đó, có một con Orc to bự tỏa ra luồn hào khí dị thường.
Có ba con cũng tương tự hắn.
Trong lúc đội quân tinh nhuệ trong làng tiến đánh bốn tên kia, thì lũ Orc còn lại nhào vô tấn công ngôi làng.
Số lượng ngấp ngưởng mười ngàn. Dĩ nhiên, anh ấy không có rảnh để đếm từng con một, mà anh ấy dùng cảm giác để ước lượng.
Dù cho dùng cách đếm nào đi nữa thì số lượng Orc như thế thật quá vô lý.
Và mỗi con, trang bị như loài người, đều mặc giáp sắt toàn thân.
Nếu như đó là sự thực, thì đây không chỉ có mỗi tộc Orc đứng ra lên kế hoạch nữa.
Có lẽ đã có một quốc gia nào đó đã lợi dụng tộc Orc…
「Hừm, có lẽ, bọn chúng đã trở thành con tốt thí của “Chúa tể Quỷ”」
Kaijin lầm bầm.
Khả năng ấy có thể xảy ra ư?
Tôi nghĩ là theo nguyên tắc thì Chúa tể Quỷ sẽ tránh xa khu rừng mới đúng chứ.
Bên ngoài khu rừng, thế lực của quỷ đang lan tràn khắp lục địa.
Với đất đai phì nhiêu, việc sản xuất được giao cho quần chúng nô lệ và golem.
Nơi đó, vương quốc của quỷ không bao giờ bị đói kém, và ít quan tâm đến loài người.
Và vì lý do đó, một chúa tể quỷ muốn đi gây hấn để mở rộng tầm ảnh hưởng chắc chắn sẽ tấn công các vương quốc của loài người.
Tuy nhiên, cũng có thể một tên chúa tể quỷ nào đó không muốn chán nữa mà phát động chiến tranh.
Việc thủ hộ của khu rừng Đại ngàn Jura – Veldora – biến mất tăm cũng có nghĩa là một vài bộ phận chúa tể quỷ không còn bị cản trở nữa.
Tôi hiểu rồi.
Trong trường hợp này thì tôi nên chú trọng nhiều hơn trong việc dựng hàng phòng thủ cho khu rừng.
Giờ thì, diễn biến sẽ ra sao đây…?
Tôi hỏi ý kiến của từng người.
「Tôi tin chắc rằng bọn Orc có ý định xâm chiếm vùng đất của chúng ta!」
Rigudo thay lời của mấy người kia đáp lại tôi.
Họ đưa mắt nhìn tôi, chờ đợi tôi cho ý kiến.
Nên hàng, hay nên đánh? Hay chuồn khỏi đây?
Những người tộc Ogre, suy cho cùng, sẽ ngay lập tức thành tù nhân nếu như tôi muốn.
Sự căng thẳng ngay lập tức dâng cao.
「Chà, sao chúng ta không dùng thêm tí trà nữa nhỉ!」
Nói xong, tôi ra hiệu phục vụ tách trà thứ hai.
Mọi người hớp ngụm trà, sự căng thẳng cũng trôi bớt đi.
Giờ thì.
「Mấy người sẽ tính làm gì đây?」
Tôi hỏi những người tộc Ogre.
「Không phải chuyện đã tỏ sao. Tìm thời cơ, và phản công lại!」
「Dĩ nhiên. Ta phải trả thù cho chủ nhân!」
「Nữ nhi cũng vậy! Em tuy giờ vẫn còn yếu đuối, nhưng đám lợn kia không đáng để được sống!」
「「「Chúng thần xin nguyện theo Thiếu gia và quận chúa!!!」」」
Hừm. Họ hiểu họ đang đâm đầu vào chỗ chết đấy, nhưng…
「Mấy người nghe nè. Có muốn làm thủ hạ dưới trướng tôi không?」
「Ngài nói gì cơ?」
Ừa. Dù họ có muốn hay không thì Goblin cũng không đủ để xoay xở trong trận chiến được.
Chúng tôi nên tăng cường lực chiến lên cao hơn nữa trước khi bọn Orc tới đây.
「Nếu như mấy người chịu làm dưới trướng tôi. Thì tôi sẽ đáp ứng nguyện vọng của mấy người. Tôi chắc thế?」
「Cậu nói gì cơ?」
「Đơn giản là. Tôi sẽ giúp mấy người. Bởi, dù sao đi nữa tôi cũng phải chạm trán với bọn chúng mà.」
「Tôi hiểu rồi… tộc Goblin sẽ giúp chúng tôi tham chiến, và chúng tôi sẽ được dùng làm lá chắn để bảo vệ chỗ này đúng không?」
「Chính xác. Tiện thể thì, hiệp ước tồn tại cho đến khi chúng ta đánh bại được bọn Orc cũng được! Cũng chỉ là, tôi chẳng phiền khi mấy người đòi quyền tự do.
Mấy người ở lại cùng với tộc Goblin và dựng xây đắt nước này cũng được! Hoặc, mấy người tự xây một nơi cho riêng mình cũng được! Thấy thế nào?」
Một tên Ogre được gọi là “Thiếu gia” bắt đầu nghĩ ngợi ngay khi nghe được lời đề nghị của tôi.
Hạng B có khác. Vị Thiếu gia này thực sự có thực lực của hạng B+. Tôi có thể thấy được sự sáng suốt trong đôi mắt ấy.
Anh ta chầm chậm nhắm mắt rồi mở ra. Và nói,
「Hiểu rồi! Chúng tôi sẽ thành thuộc hạ của cậu!」
Để nâng cơ hội chiến thắng dù chỉ một chút, họ đã quyết định phục vụ cho tôi.
Tôi mừng lắm. Ít nhất là vậy.
Bởi lẽ tôi có thể cứu được mấy người này.
Khi đó tôi không biết, nhưng tộc Ogre thường phục vụ dưới tư cách lính đánh thuê.
Và, trong đội quân tiên phong của chúa tể quỷ được phái đi, cũng sẽ có mấy tên tương tự họ.
Mấy người này dễ dàng chấp thuận lời yêu cầu của tôi.
Khi nghe họ nói thế, tôi chấp nhận làm bạn với họ mà không có chút nghi hoặc.
「Được rồi! Giờ thì đặt tên cho mấy người thôi!」
「Hở? Cái gì…?」
Thủ tục đặt tên lúc nào cũng làm đấy.
Trong lúc mấy người tộc Ogre đang hoảng hốt vì yêu cầu đột ngột kia, tôi chả bận tâm.
Tôi sẽ đặt tên thật nhanh cho mấy người.
Hôm nay, tôi thấy mình vô cùng sáng tạo.
Tôi nhìn vào luồn hào khí bao quanh mỗi cá nhân.
Vị Thiếu gia sẽ mang tên “Benimaru”.
Quận chúa sẽ có tên “Shuna”.
Vệ binh của họ lần lượt là, Kurobee, Hakurou, Souei, Shion.
Tôi gọi họ thế.
Và ngay sau đó tôi rơi vào trạng thái bất hoạt…
Ê, sáu người họ là cái gì vậy… Cái gì vậy trời?
Khi tôi tỉnh dậy (à thì, tôi có dậy đó, nhưng…) vào ngày hôm sau, tôi có câu trả lời cho mình.
Với mái tóc rực cháy như ngọn lửa đỏ thẫm, Benimaru.
Dù cho trước đây anh ta có dáng vẻ to lớn và cồng kềnh, chiều cao hiện tại đã giảm sút xuống 180 cm, và cơ thể săn chắc lại.
Tuy nhiên, năng lượng phép thuật của anh ta đã thay đổi, đủ để nhầm anh ta sang một thực thể khác…
Hể? Họ tiến hóa đến tầm cao đó lận hả?
Đó, dĩ nhiên, là ý đồ của tui.
Rõ ràng là họ đã bứt tốp khỏi hạng A. Đúng là, Quỷ nhân.
Cặp sừng đen nhô ra khỏi đám tóc. Sáng rực rỡ hơn cả hắc diện thạch.
Dám cá là anh ta sẽ cảm thấy khó chịu nếu như tôi khen anh ta xinh lắm.
Tiếp.
Shuna và Shion là hai nữ nhi. Nếu Quận Chúa mà là con trai á, tui sẽ lên tiếng phàn nàn liền.
Nữ nhi tộc Ogre đẹp đến mê người, nhưng sau khi tiến hóa rồi thì đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Gì đây? Mấy cô hoa hậu này từ đâu bước đến nơi đây?
Không, không, họ không mê ly đến thế đâu!
Bộ tóc hồng dài uốn lượn như dòng sông của cô ấy nhô lên hai chiếc sừng trắng ngà. Bờ môi hồng hào căng mọng cùng với làn da trắng như tuyết rơi.
Quả là tuyệt sắc giai nhân!!! Cô ấy cao tầm 155 cm.
Đôi mắt đỏ rực, ánh nhìn hút hồn đầy mê mị ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Người kế đó là Shion.
Bộ tóc tím nhạt suông dài óng ả ấy nhô lên độc một chiếc sừng màu đen. Làn da trắng như tuyết ấy điểm tô thêm đôi môi đỏ.
Đôi mắt tím ấy như thể đang nhìn thấu tâm hồn tôi. Chiều cao tầm 170 cm…
Khẽ liếm môi như kiểu các người mẫu thời hiện đại hay làm, nhan sắc tuyệt mỹ.
Tôi muốn cô ấy làm thư ký riêng cho tôi.
Tôi muốn điều ấy từ sâu thẳm trong tâm hồn tôi.
Kurubee trong giai thì đỉnh cao của bản thân. Ông chú bảnh bao.
Hakurou là một người đàn ông ở tuổi trung niên. Tuy nhiên tôi không thể đánh giá thấp ông ấy qua tuổi tác được đâu.
Souei cùng trang lứa với Benimaru.
Nước da ngăm đen cùng với mái tóc xanh lam. Một mỹ nam với tinh khí quanh người khác hẳn; cao 190 cm.
Đôi mắt màu xanh lam cực kỳ hợp với anh ta.
14556669_1227469800609131_4055361676006085349_o [/images/images/image-6.jpeg]
Và tất cả bọn họ đều vượt trội hơn hạng A!
Tôi sẽ nói lại một lần nữa. Họ đều vượt hạng A!!!
Đó là lý do tôi ngốn hết một đống năng lượng phép thuật vào lúc đó!
Nếu mấy bạn hỏi tui, tui sẽ nói rằng tất cả tinh hoa của tộc Ogre đều đào tẩu đến đây…
Và tất cả đều được đặt tên.
Nhưng thiệt sự là, nếu họ phản bội chúng tôi… thì không thể hoan hỷ cho qua được đâu.
Và, để cười vào sự lo lắng thái quá đó của tôi,
「「「Rimuru-sama! Chúng tôi xin được cúi đầu mong Ngài lắng nghe lời thỉnh cầu của chúng tôi! Xin Người nhân từ chấp nhận lòng trung thành của chúng tôi!!!」」」
Và, tất cả nhất tề cúi mình trước tôi!
Lý do để chối từ…? Không có đâu.
Cứ như vậy, tôi đã có được những bằng hữu mới!
… Sự thật là tôi có chút sợ hãi trước sức mạnh của mấy người đó, chúng ta giữ bí mật nhé!
Vì để cho giống với hình ảnh sau này. Tôi đã quyết định miêu tả các nhân vật phụ Shion và Souei có chút khác với RAW Web Novel. Nhưng lại sát với hình ảnh từ các trang hình minh họa trên Light Novel. Mong các bạn thông cảm.
CHƯƠNG 28 – CÔNG VIỆC
Kết được bạn mới thì tốt đấy, nhưng mọi người có hợp tác với nhau không?
Tôi có lo về mấy điều như thế, nhưng rồi nhanh chóng tiêu tan.
Tộc Ogre đã tiến hóa thành tộc Oni.
Oni là Quỷ theo quan niệm dân gian ở Nhật bản.
Có lẽ khi họ tiến hóa tiệm cận với đời thủy tổ của họ thì sẽ mở khóa nhiều năng lực đặc biệt.
Tôi biết là tôi đã nói rằng sức mạnh của họ vượt xa hạng A, nhưng một khi đã ổn định, họ có thể rơi tuột xuống hạng A-.
Rõ ràng là họ đã trở nên cực kỳ mạnh mẽ.
Và hơn thế nữa, trong một trận đánh, có lẽ ngoài sức mạnh vật lý thuần túy ra thì năng lực đặc biệt chính là chìa khóa dẫn tới thắng lợi.
Tôi, bản thân tôi, đánh bại được Ifrit cũng nhờ vào những năng lực.
Nên tôi thừa nhận rằng tôi rất hứng thú với những năng lực mà mỗi người bọn họ nắm giữ.
Tiện đây thì đồ của họ cũng không còn vừa vặn nữa do đã tiến hóa.
Bởi cơ thể của họ đã co lại (dù rằng vẫn còn to hơn nhiều so với tụi Goblin) nên đồ đạc giờ lại quá cỡ.
Giáp trụ bị vỡ, kiếm thì bị mẻ và có vết nứt.
Tò mò thay, họ ăn mặc như những chiến binh bại trận phải rút khỏi chiến tuyến vậy.
Và vì phong cách ăn mặc kỳ lạ của họ khiến tôi tăng tính tò mò, tôi quyết định hỏi
「À! Vào khoảng bốn trăm năm trước, một thanh niên lang thang đến làng chúng tôi.
Người trong làng nghi ngờ anh ta, nhưng Trưởng lão lại đón tiếp nồng hậu.
Cũng vào khoảng thời gian đó, một con rồng hạ cấp tới quấy nhiễu khu rừng. Sau khi bày tỏ lòng biết ơn, chàng thanh niên đánh bại con rồng.
Dân làng tôn kính với tên của anh ta và được truyền thừa lại cho chúng tôi.
Chúng tôi bắt đầu bắt chước phục trang của lãng khách đó và được mặc như thế cho tới tận bây giờ.」
Và câu chuyện chỉ có như thế.
Họ bắt chước trang bị của anh ta và thành công trong việc phục dựng lại?
「Vậy, mấy cậu đã tự bắt chước thành công hả?」
「Như lời người nói. Vị lãng khách đã dạy cho chúng tôi vài kỹ thuật, và trải qua vô số lần thử và sai, chúng tôi đã học được. Kurobee là một ví dụ, một nghệ nhân rèn, và chuyên về kiếm.」
Ồ! Tôi nhớ là đã có một nghệ nhân làm kiếm rồi…
Hãy nhanh nhanh giới thiệu anh này cho Kajin nào.
Mà họ bữa trước có gặp nhau rồi, nên chẳng mất thời gian để hội ý là bao.
Thật sự là, nếu như họ thân nhau hơn sau một năm trời, thì họ sẽ nhanh chóng bắt tay vào việc sản xuất vũ khí mới.
Hãy bàn giao việc này lại cho họ đi.
Còn có một điều còn ngạc nhiên hơn thế nữa!
Thế giới này có mặt hàng lụa.
Đa số trang phục hiện nay của tụi tôi được làm từ vật liệu có nguồn giống tương tự như cây gai dầu. Như trang phục truyền thống của tụi Goblin chẳng hạn.
Mà, cho dù có phải là cây gai dầu hay không, thì tôi chẳng biết, nhưng nó tựa tựa như thế đó.
Nhưng tôi đang tổ lái hơi xa. Về vấn đề lụa.
Nó là thứ được thu hoạch từ một loại quái vật có tên là Bướm đêm Địa ngục sinh sống gần làng của tộc Ogre. Mà, tóm lại là nó được lấy từ con nhộng.
Nếu mấy con nhộng ấy phát triển thành bướm đêm địa ngục. Nó sẽ trở thành loài quái vật dùng bột mê có thứ hạng B. Tuy nhiên, nó hoàn toàn vô hại khi đang trong quá trình phát triển.
Giờ thì lùng sục mấy cái kén và tóm vài con về nào.
Shuna là chuyên gia về mảng này, và còn được gọi là công chúa tơ lụa.
Vậy giới thiệu cô ấy cho Garm và Doldo luôn.
Garm đang phụ trách mảng quần áo hằng ngày và đồ lót.
Doldo tập trung nhiều hơn vào thuốc nhuộm và phục trang cao cấp.
Trong lúc chúng tôi vẫn chưa làm được mấy thứ đó, thì chúng được xếp vào thứ tự ưu tiên sau cùng.
Về phần đi săn kén – bọn tôi sẽ giao chúng cho đội kỵ binh goblin.
Và khi họ nhận làm, họ sẽ phải mang về vài con nhộng về làng để làm giống.
Bởi tôi chẳng biết gì nhiều về canh tác tơ tằm, nên sẽ phải trải qua nhiều quá trình thử và sai.
Tuy nhiên, vì chúng tôi cuối cùng cũng đã có thể được mặc đồ chỉnh chu hơn, dù đau nhưng cũng đáng.
Về cái cọc tơ thép của tôi…
“Ta giao nó cho cô!” Tôi dặn dò như thế với Shuna, và trao cho em ấy.
「Rõ ạ! Em sẽ làm cho ngài cảm thấy tự hào, thưa Rimuru-sama!」
Em ấy trả lời với nụ cười bẽn lẽn cùng đôi má hơi ửng hồng.
Dễ thương quá! Em ấy chắc hẳn đang ở cái tuổi muốn được phụ thuộc vào ai đó.
Thân là một quận chúa tộc ogre, em ấy chẳng hề thực sự gọi là làm ngoài việc chỉ thuận theo thú vui.
Nên chỉ với chút trách nhiệm được giao cho cũng làm em ấy mừng vui.
Anh em người Dwarf chắc hẳn sẽ rất vui khi được làm chung với em ấy.
Chỉ một điều cần lưu ý, đừng có đụng vào em ấy…
Trông em ấy mảnh mai thế thôi chứ thực ra lại mạnh đến không tưởng!
Chắc hẳn, chỉ cần họ chạm mông em ấy thôi, là lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân.
Hai thằng đó nó có máu dê, nên cũng làm tôi hơi lo.
Mà, cái lý do mà tôi có thể lo lắng được cho hai thằng đó là bởi tôi thiếu dục vọng.
Nếu mà tôi có á, thì bản thân tôi sẽ lo lắng rất nhiều, nhiều hơn bất cứ ai.
Bởi em ấy dễ thương lắm luôn!
Đúng thật là một Oni-hime.
Hime có nghĩa là công chúa
Cưa em ấy nguy hiểm còn hơn cưa bom nữa.
「Shuna-sama. Shuna-sama đã có việc để làm rồi ư?
Xin người hãy an tâm vì sau này em sẽ cống hiến tấm thân này cho Rimuru-sama.」
Shion chen vào giữa tôi và Shuna.
Nhìn hai người họ như đang bùng cháy… không có đâu! Tôi chỉ thấy một loại ảo ảnh quang học thôi.
「Ufufu. Sao có thể nào được khi ta sẽ là người chăm sóc cho Rimuru-sama chứ?」
「Không cần phải đắng đo đâu, Hime-sama, em sẽ không để người vất vả làm vậy đâu! Em sẽ đích thân thỏa lòng tất cả ước muốn của Rimuru-sama!」
*Chíu, chíu, xẹt, xẹt, xẹt!* (Tiếng tí tách)
Thấy chưa? Hai cô nàng đấu đá nhau rồi kìa!
Và cũng nói luôn, tôi chẳng cần được ai chăm sóc cả.
Sống một mình đã lâu, tôi đã quá quen với mấy việc nhà lắc nhắc ấy rồi.
Nên… Giải tán, ra về.
Tôi muốn vậy đấy nhưng…
「Rimuru-sama! Giữa em và Shion, ngài nghĩ thích hợp hơn để ở bên cạnh ngài thế?」
Hai cô nàng chẳng cho tôi thoát.
「À, thì. Shuna phải lo việc may vá phải chứ? Vậy ta sẽ cậy nhờ em vào mỗi khi em rảnh, có lẽ thế?」
Cậy nhờ cái gì cơ?
Tôi chả hiểu gì. Shuna thì khác,
「Rõ rồi ạ!! Em đã được ngài để ý, đúng hem!」
「Đúng vậy! Thật mừng khi có em!」
Cô ấy cười và gật đầu sau lời nói kia. Dễ thương ghê.
「Nếu vậy, trong khoảng thời gian sau này, hãy để Rimuru-sama lại cho em, Hime-sama!」
「(Chậc.) Xin hãy chăm sóc cho thân chủ của chúng tôi!」
「(Fufu.) Tôi sống để tận trung!」
Sao tự dưng mà không khí lại trầm lắng đến thế.
Trong khoảng khắc, có cảm giác như thể nhiệt độ trong phòng đã giảm sút… nhưng chắc do tôi tưởng tượng ra.
Bạn biết đấy, có nhiều điều trong thế gian này bạn tuyệt nhiên nên nói câu: Có lẽ do tôi tưởng tượng ra! Đây là một trong số đó.
.
Tôi đi cùng với Shion đi vòng quanh để thị sát các công trình.
Nhắc mới nhớ, ba người còn lại làm được gì nhỉ?
Mới nãy họ còn đi chung với tôi…
「Hakurou-sama là giáo viên hướng dẫn phần võ kỹ cho chúng em. Kiếm sĩ mạnh nhất trong đội vệ binh hoàng gia, chắc chắn là ông ấy đang đi kiểm tra tình trạng phòng thủ của thành phố này.
Benimaru-sama và Souei có vẻ như đã đi kiểm tra lại về năng lực của bản thân.
Hai người họ là kỳ phùng địch thủ nhưng cũng là người bạn thân của nhau. Em tin rằng họ muốn đi kiểm tra thử sức mạnh của bản thân rồi đó ạ.」
Ra là vậy.
Hiện tại, thậm chí đến tôi còn hiểu rõ tầm quan trọng trong việc kiểm tra năng lực của bản thân.
Và Hakurou là một kiếm sĩ ư, hừm. Tôi rất muốn được ông ấy làm thầy dạy cho tôi ngay.
Nhưng nếu mà ông ấy đã bận đi kiểm tra quanh làng thì chắc việc buổi rèn luyện kiếm thuật sẽ phải đợi.
Kurobee và những người còn lại cũng đang bận bịu làm các thanh kiếm và áo giáp, nên vậy cũng được. Nhưng thực ra tôi không kiềm lòng muốn có một thanh kiếm trên tay được.
Tôi rất muốn được thấy cái cảnh những đoàn Goblin trên tay lăm lăm thanh kiếm. Tuy nhiên, trong một trận thực chiến, dùng một cây thương thì tốt hơn.
Bọn tôi đi tới thăm Souei và Benimaru một chuyến.
Hay đúng hơn, bọn tôi đi theo hướng có hai luồn hào khí đang va chạm nhau kịch liệt. Một vùng đồng bằng theo hướng cửa hang.
Đó là một trận chiến đúng kiểu Manga.
Hào khí xanh và đỏ như đang hòa quyện vào nhau và đấu tranh để chiếm quyền thống trị.
Trời long đất lở? Đó là kiểu cảm nhận từ sự dữ dội của trận đấu. Tôi không thể tin nổi vào mắt minh được nữa. Vậy ra đây đúng chất Oni…!
Giáp của họ nứt vỡ từ lực của mỗi cú đánh. Thứ đó ngay từ đầu chẳng có tác dụng gì nhễ.
Kiếm của họ đã gãy, nhưng họ vẫn hăng máu đánh tiếp bằng tay không – theo kiểu giống như võ karate, với những bước đi và quy luật rõ ràng. Rõ ràng không phải là kiểu của mấy tay gà mờ vung vẫy tay chân loạn xạ.
… Ừm… Họ từng thuộc tộc Orge đúng không ta?
Chuyển động của họ uyển chuyển như nước chảy mây trôi làm tôi thắc mắc.
「Không hổ danh là Thiếu gia. Souei cũng hoành tráng lắm. Trong chiến kỹ của tụi em, kỹ năng đấu tay đôi được dùng làm nền móng cho kiếm kỹ.」
Đó là điều em ấy nói. Thanh kiếm là một phần của cơ thể; bởi vậy, đầu tiên phải thông thuộc cơ thể của chính mình…
Những lời này được truyền lại cho dân làng từ một chàng lãng khách từng đánh bại một con rồng.
Những con Ogre tinh thông chiến kỹ – nếu có tay nhà mạo hiểm nào đi gây sự với họ thì… tôi tự hỏi tên đó bất hạnh đến nhường nào khi đối diện với sự thật ấy. Hãy tặng cho họ một người nguyện cầu thôi.
Nhận thấy tôi có ở đó, cả hai dừng tay, và nhanh chóng chạy tới đây.
Chẳng có ai bị thương cả.
Nếu được so sánh thì nó giống như là họ đang vờn nhau thôi à.
「Rimuru-sama, tôi xin cúi mình cảm ơn ngài vì sức mạnh hùng cường này!」
「Với sức mạnh này trong tay, tôi nhất định khiến lũ orc tắm trong biển máu nhân danh ngài!」
Ừa. Dù rằng tôi thể nói được rằng tôi mong điều này.
「Những lời đầy hứa hẹn! Ta sẽ để hai ngươi đảm trách. Mà, chúng ta cũng cần để tụi goblin đi dò la tin tức đã.」
「Đội trinh sát đã chểnh nản công việc ư?」
「Không, tụi goblin đã làm việc rất xuất xắc, nhưng có quá nhiều rủi ro khi cho họ tiến lại gần hơn.」
Đúng. Vì nguồn tin tình báo quý giá, tôi đã gửi đi vài tên trinh sát.
Tuy nhiên, có thể có vài tên orc vô cùng cẩn trọng, tôi đã nghiêm khắc lệnh cho đội trinh sát tránh để bị phát hiện.
Lắng nghe lời giải thích của tôi, Souei đề xuất,
「Rimuru-sama, nếu chuyện là vậy, tôi muốn được đi trinh sát. Xin hãy ra lệnh cho tôi ạ!」
Trông cậu ta có vẻ rất là tự tin với khả năng mật phục của cậu ta.
Bởi lẽ giờ cậu ta đã tiến hóa, sức mạnh của Oni Souei có thể thu thập thông tin tốt hơn tụi goblin nữa ấy chứ.
Nếu có chuyện, cậu ta trông như rất điềm đạm, nên sẽ không làm điều gì liều lĩnh đâu.
Có lẽ tôi nên tin tưởng cậu ta.
「Liệu ta nhờ ngươi được chứ?」
「Vâng! Tôi nghe và tuân lệnh!」
Vào khoảng khắc cậu ta đáp lại, hình dáng của cậu ta tan biến vào hư vô.
Ảnh vận.
Tôi có thể thấy cậu ta đã có được kỹ năng hữu dụng đến mức nào.
Với chút cố gắng, tôi cũng sẽ có được nó. Có vẻ như tôi cũng đã có thêm một thứ để cố gắng.
「Xin hãy lượng thứ vì sử dụng bạn của ngươi…」
「Không vấn đề gì cả. Chúng tôi nên cho ngài thấy thành quả từ sức mạnh mà ngài đã ban cho!」
「Ta hiểu… bọn orc là kẻ thù không đội trời chung của ngươi. Cái ngày chúng ta gây chiến với chúng sẽ tới; hãy để dành cơn thịnh nộ này tới lúc đó đi!」
「Dĩ nhiên ạ. Nếu có gì tôi có thể làm được, xin hãy ra lệnh cho tôi làm việc đó. Tôi sống để trở thành tay, thành chân cho ngài!」
「… Như vậy ư. Những lời ngươi nói đã khiến ta nguôi ngoai nỗi sợ trong lòng! Tiện đây, ngươi có nhìn ra được tên goblin nào có tài không?」
「Tôi đã làm rồi ạ. Ngài tính xây dựng nên một vương triều ở đây à? Rimuru-sama như quốc vương của chúng tôi, Rigudo như một nhiếp chính? Tôi lo rằng tôi thiếu chút sắc bén, nhưng xin hãy để những vấn đề về quân sự cho tôi lo đi ạ.」
Trong lúc chúng tôi thảo luận thì,
「Ho ho ho. Thiếu chủ, người muốn mang tấm thân già cỗi này ra làm việc ư?
Tuy nhiên, nếu đó là vì Rimuru-sama, thì tôi xin được cống hiến hết mình để làm ngài hài lòng!」
Với những lời đó, Hakurou tham gia vào cuộc thảo luận.
Tôi hề cảm thấy được sự hiện diện từ trước của ông ấy. Hay thân nhiệt nữa.
Oi oi…
Ông ấy mà lụi tôi một phát, tôi còn chẳng nhận ra nữa ấy chứ…
Bậc thầy là đây ư…!
Trong duyên lanh nào đó, hoặc được sinh ra làm người chẳng hạn, ông ấy có thể được gọi là Kiếm Thánh hay đại loại vậy.
Vô danh, chưa bao giờ mang danh ra cho thế giới biết, người ông này (Ogre) lặng lẽ trui rèn kiếm kỹ của bản thân.
Tôi có thể nhận thấy ông ấy mạnh đến nhường nào.
「Benimaru… cậu mạnh hơn Hakurou-san chứ nhỉ?」
「Fu. Rimuru-sama, câu đùa của ngài khiến tôi khó xử quá. Xưa nay, hay còn xưa hơn nữa ấy chứ, Hakurou là người mạnh mẽ nhất trong đội vệ binh hoàng gia.
Ông còn vượt trội hơn cả cha tôi. Và bên cạnh đó, ông cũng mang trong người một dòng máu lai với vị chiến binh trẻ tuổi đó.」
「Như lời cậu chủ nói. Thủy tổ của tôi không ai khác hơn là bậc thầy kiếm thuật Araki Byakuya!」
Người Nhật hử.
Có vẻ như cùng thời với thanh katana đó.
「Ta hiểu, như vậy thì, ông là một samurai, đúng chứ?」
Một từ bất chợt nảy ra.
Pháp lượng tuôn ra từ cơ thể của Hakurou, hòa quyện với xung quanh ông, và sau đó kết đặc lại vào trong người ông.
Khoảng lượng trong người ông thì không có thay đổi gì. Tuy nhiên, lại chất hơn trước.
Tôi quên mất. Tiến hóa cũng tính vào việc thay đổi cấp bậc nữa à.
Một Oni lão niên, nhưng dường như tôi đã thúc đẩy sức mạnh cho ông ấy rồi… giờ trông ông ấy như đang vào cái tuổi đỉnh cao của cuộc đời một lần nữa.
Đấy, ông ấy cũng đang rất sốc trước sự thay đổi trong cơ thể của ông ấy. Tôi lại làm vậy nữa rồi. Chỉ một lời nói thốt ra từ miệng tôi thôi mà cũng gây ảnh hưởng đến thế.
Trong lúc cơ thể của ông ấy đang điều chỉnh cho phù hợp với sự thay đổi pháp lượng, dường như nó đã tìm ra được cấp bậc cực kỳ thích hợp như samurai đây.
Tôi chỉ có mong rằng ông ấy đừng có mạnh hơn tôi mà thôi.
「Tốt cho ông rồi. Từ nay về sau, ông là một samurai. Samurai sống bằng lòng tận trung. Hầu hạ cho Benimaru cho tốt vào!」
Tôi thốt lên.
「Chờ chút đã, tôi luôn muốn được làm một sa-mu-ra-i.」
Benimaru nói thế trong lúc nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt cương quyết.
Cậu ta giống một chiến binh y như đúc.
Nhưng giờ tự dưng lại đề nghị thế…
Ta có thể làm được, nhưng, không làm trưởng làng có ổn không vậy?
「Ngài đã nói điều đó vào mấy tiếng trước rồi! Tôi đã chọn được phụng sự kề bên Ngài. Tôi xin nguyện tận trung với ngài. Một lần nữa, tôi xin ngài chấp nhận lòng tận trung này, xin hãy nhìn nhận tôi như một samurai của ngài!」
「Em, cũng thế, mong được ngài chấp thuận việc này!」
Cả Shion nữa hả.
Nếu chuyện tới mức này, tôi nghĩ tôi sẽ ăn phải vài viên “kẹo” đồng.
「Ta rõ rồi. Từ giờ trở về sau, các ngươi là samurai! Sống vì ta!」
Tôi có cảm giác tôi đã nói điều này vào hôm qua rồi ấy… ngại ghê.
Nhưng mấy người này lại…
「「「Như lệnh ngài!!! Chúng tôi xin thề nguyện sống một đời vì Ngài!!!」」」
Không một chút ngại ngần nào, họ thề nguyện với tôi.
Tiện đây, tôi đã ban cho Kurobee nghề Rèn, và Shuna là cấp bậc Thiếu nữ Đền thờ.
Nhưng với Kurobee… dù rằng kết quả cho thấy sức mạnh của anh ta giảm sút đi đáng kể, ấy vậy mà kỹ năng rèn lại tăng tiến một cách đáng kinh hoàng.
Tôi nên yêu cầu anh ta rèn cho tôi càng sớm càng tốt.
Shuna cho thấy khả năng dùng phép thuật đen ngay từ ban sơ, nhưng khi thành Thiếu nữ Đền thờ có vẻ đã tiết lộ ra nhiều thủ thuật đầy bí ẩn cho em ấy.
Không như phép thuật, đó không phải là điều mà em ấy có thể dạy cho bất cứ ai.
Dù vậy em ấy đạt được vài kỹ năng hữu dụng, tôi chắc chắn sẽ nhắc em ấy đi phân tích cái kỹ năng ấy.
Không quan trọng chuyện cô ấy không thể dạy nó cho bất cứ ai. Tôi có 『Dã thú』, cơ mà!
Tôi sẽ nhanh chóng học chúng một khi em ấy nắm bắt được.
Fufufu. Còn với anh chàng đã có sẵn Ảnh vận, tôi biết chính xác điều gì hợp với cậu ta.
Đúng rồi! Điều mà mọi đứa con nít đều thích… ninja!
Nếu là cậu ta, cậu ta sẽ cho một nhát chí mạng khiến đầu rơi máu chảy!
Thực ra… Hakurou cũng có thể làm như thế nữa… Thật đáng sợ.
Mới đứng bên cạnh ông ấy bằng cái nhân dạng này thôi mà cũng hình dung được cái đầu của tôi rơi khỏi cổ như thế nào…
Tôi cần phải lưu tâm nhiều hơn nữa về sức mạnh của bọn họ.
Giờ họ đã mạnh hơn, đã đến lúc tôi phải cải thiện bản thân thôi.
Không thể cứ phụ thuộc mãi vào mấy cái năng lực mãi được.
Có vẻ như tôi sẽ học được nhiều điều từ trận chiến sắp đến.
Khi điều đó xảy ra. Những gì thiếu sót mà tôi cần phải chuẩn bị sẽ được phơi bày.
CHƯƠNG 29: CUỘC XÂM LĂNG Ở LÀNG LIZARDMAN
Có một cái hồ tọa lạc tại trung tâm rừng đại ngàn Jura, mang tên là Shisu.
Xung quanh hồ tồn tại một vùng đầm lầy, và bị kiểm soát bởi tộc Lizardmen.
Vô số hang hốc mọc quanh làng của họ, hình thành nên một mê cung cản trở bất kỳ cuộc xâm lăng nào xảy ra.
Được mẹ thiên nhiên ưu ái, tộc Lizardmen thống trị vùng hồ.
Thế nhưng, một ngày nọ, tin rắc rối đến tai họ.
Đội quân Orc đang dẫn quân tới vùng hồ.
Vị thủ lĩnh, sau khi nghe tin, nhanh chóng ra lệnh.
「Chuẩn bị chiến đấu! Chúng ta sẽ nghiền nát chúng!!!」
Vị thủ lĩnh lòng đầy tự tin.
Nếu đấu ở vùng đồng bằng thì sẽ khác, đặc biệt là tộc Lizardmen bị cách biệt về quân số.
Nhưng trận chiến này họ nắm thế chủ động.
Nếu họ đặt bẫy và vận hành một cách kỹ lưỡng, họ chắc chắn sẽ thắng.
Trong lúc đang chuẩn bị cho trận chiến, ông ta cũng phái đi một đội trinh thám để điều tra lũ orc.
Biết được quy mô của kẻ thù là điều quan trọng nhất.
Khi thành một thủ lĩnh, trí tuệ của ông đã tăng lên.
Tộc Lizardmen man rợ nói riêng về một cá thể sẽ ở hạng C+.
Những tên chiến binh có thể đạt đến B-, và vài cá thể đặc biệt sẽ còn đạt đến hạng B.
Tổng số quân chiến đấu rơi vào con số một vạn-nếu như kêu gọi một nửa số dân chúng vũ trang.
Dù cho việc đó có xảy ra thì năng lực của họ vẫn thuộc hạng cao.
Nếu họ chịu hợp tác và chiến đấu như một thể thống nhất, họ có thể dễ dàng đánh ngang ngửa với một quân từ một quốc gia nhỏ.
Vậy nên trận chiến này họ hoàn toàn ở chiếu trên.
Không đời nào mà họ thất bại được! Trong đầu họ nghĩ thế.
Tuy nhiên, trong lòng của ông ta vẫn thấy trĩu nặng.
Tộc Orc là một loài đặc trưng có tính nhút nhát, không tấn công với kẻ thù mạnh mẽ hơn bản thân chúng.
Và không có lý do nào mà tộc Lizardmen lại yếu thế hơn.
Bọn orc đi tấn công tụi goblin thì còn dễ hiểu… đằng này lại nhắm vào họ?
Câu hỏi đó cứ thế chầm chậm lớn dần trong lòng ông ta rồi trở nên khó chịu như phải chịu nhục hình.
Một nhân cách quyết đoán, mà cũng đầy trắc ẩn. Đó là vị thủ lĩnh của tộc Lizardmen người đã lãnh đạo nhiều năm trời.
Và rồi, nỗi sợ của con lizard này cũng thành hiện thực.
Số lượng được xác thực bởi đội trinh thám.
Số lượng orc rơi vào khoảng gần 20 vạn!!!
Không thể nào!… ông ta nghĩ thế.
Dù rằng tộc orc là tộc có tốc độ sinh sản cao, nổi tiếng mắn đẻ. Dẫu vậy, việc chuẩn bị hơn 20 vạn binh lính tham chiến là không thể tưởng tượng được.
Chúng kiếm cái gì để nuôi từng ấy quân?
Ai đã thống nhất được những tên orc tham lam và ích kỷ ấy cùng dưới một ngọn cở?
Với thực lực của họ, thì chỉ có được một ngàn quân tham gia…
Vị thủ lĩnh cố lắm mới có thể chiêu mộ được hai mươi ngàn quân phụng sự.
Những kẻ đã tan đàn xẻ nghé kia đã bị thống lĩnh bởi những cá nhân xuất chúng nào đó rồi cơ mà?
Dẫu vậy, đã có ai đó thống nhất các thủ lĩnh đó lại…
Điều này không nên xảy ra được bởi…
Những dòng suy nghĩ dần ngập trong nỗi sợ.
Ông ta muốn loại bỏ trường hợp ấy đi bằng mọi giá.
Thực thể ấy đáng sợ đến nhường nào. Vị… Chúa tể Orc, tương truyền cứ sau một trăm năm sẽ được sinh ra!
Dẫu vậy, dù ông ta có suy nghĩ cách mấy, chỉ còn có trường hợp đó là khả thi với tình hình hiện tại.
Nếu… Nếu mà Chúa tể Orc đã ra đời thì cái lợi thế địa hình này chẳng có nghĩa lý gì nữa.
Nếu hai bên đánh nhau một cách đơn thuần thì thất bại là điều khó tránh khỏi. Họ không đủ quân!
Vị thủ lĩnh nghĩ.
Họ phải làm gì để thoát được tình cảnh rối ren này đây?
Nếu như những lo lắng này là sai sót, ông ta sẽ nhảy cẩng lên vì sung sướng. Dẫu vậy, trong trận chiến quyết định thì chuẩn bị cho mọi tình huống không bao giờ thừa cả.
Vậy nên ông ta quyết định kêu gọi viện trợ.
Và như thế ông ta đã gửi những người thân tín của ông đi.
Trớ trêu rằng người thân tín ấy lại là tên gây sự làm mọi việc rối như tơ vò.
.
Chỉ huy đội Đặc Công của tộc Lizardmen, Gabil, sau khi nghe lệnh từ vị thủ lĩnh, đã rời khỏi khu đầm lầy.
Theo sau anh là một trăm người lính.
Gabil không hài lòng.
Với anh, người được ban tên, lại đi nhận lệnh từ một người thủ lĩnh vô danh… Thật loạn quá mà!
Ta là người được chọn! Đó thực ra là nguồn cội của cái tính kiêu căng và ngạo mạn của Gabil.
Một tên ác ma đã đến gặp và ban cho anh cái tên này.
「Trông ngươi rất hứa hẹn! Một ngày nào đó ta sẽ mang ngươi về dưới trướng của ta!」
Tên ác ma vĩ đại đã bảo với anh như thế đó.
Anh nhớ rõ từng từ một như thể nó mới diễn ra vào ngày hôm qua.
Chủ nhân vĩ đại của tôi, ác ma Gelmudo đã tự ban cho mình cái tên này!
Sao mà mình có thể thỏa mãn khi phụng sự dưới trướng một tên lizardmen thấp kém và những kẻ chỉ huy thảm hại đó chứ?
Vì lợi ích của Gelmudo-sama, mình sẽ phải tước lấy quyền lãnh đạo của tên thủ lĩnh già cỗi đó…
Gabil nghĩ tới nghĩ lui cùng một điều: Có ổn không? Dĩ nhiên là không!
Vậy thì, anh nên làm gì?
Mệnh lệnh từ vị thủ lĩnh là đi đến ngôi làng của tộc goblin và nhờ chúng giúp đỡ.
Anh được phép dùng những phương thức cưỡng bách, nhưng tuyệt đối không động tay động chân gây ra những sự cố bạo lực.
Thật thảm hại! Gabil nghĩ thế.
Chúng ta nên cứ thế mà chinh phạt bọn goblin cho rồi! Chúng ta nên tin tưởng vào năng lực mà chúng ta đang có, và mọi việc sẽ theo như dự tính!
Đúng!
Chúng ta chẳng cần tên thủ lĩnh yếu kém đã quá chú trọng đến sức mạnh của mấy bọn orc yếu ớt kia cả!
Đây có phải là thời cơ mà anh hằng mong chờ?
Đúng rồi. Thế-thì làm sao để mình thực hiện nhỉ?
Tụi goblin thấp kém chí ít còn làm khiên thịt được. Thế thì gom chúng lại và dùng cái màng quèn của chúng cho xứng nào.
Mười ngàn con goblin sẽ rất hữu dụng.
Chờ đã… Mình có ý này hay hơn.
Đây là thời điểm chín muồi để cho thế giới biết được quyền năng của chúng ta!
Quyền năng của mình!
Vì mục tiêu ấy, giờ mình phải hành sự cho cẩn thận.
Thật cẩn thận, không lơ là cảnh giác, chờ đợi thời cơ.
Đầu tiên, thâu tóm quân lực.
Điều này sẽ bắt đầu thực hiện từ ngôi làng của bọn Goblin!
Tất cả vì lợi ích cho tham vọng vĩ đại của ta!
.
Các vị trưởng làng tộc goblin tề tựu về đây với gương mặt tái mét.
So với trước đây, số lượng thành viên có phần giảm sút.
Nguồn cơn đa phần là do cuộc tấn công của đàn lang nha trước đây.
Hoặc có lẽ nó đã bắt đầu từ khi chúng rời bỏ ngôi làng của tên chiến binh được ban Tên đó.
Những ngôi làng muốn tự mình đấu tranh dường như đã quá mệt mỏi nên đã hợp lực về đây.
Một vị cứu tinh xuất hiện trong ngôi làng đó.
Một thực thể với sức mạnh không tưởng.
Bọn goblin quy tụ dưới sự bảo hộ của thực thể đó, mang lại nguồn sức mạnh mới, và thành công trong việc xây dựng lại ngôi làng của chúng.
Nhưng những vị trưởng làng không thể cứ vô liêm sỉ mà đòi hỏi được phụng sự với tụi đó.
Thực ra, rất nhiều tên muốn làm thế. Mà cũng đã có vài tên đã đi mất rồi.
Mà nếu chúng đi phụng sự cho tụi đó thì chúng sẽ bị đối xử như nô lệ. Suy nghĩ đó đã khiến chúng trì hoãn việc ra quyết định.
Tuy nhiên, thời gian không chờ đợi ai.
Bọn orc đã bắt đầu mang quân đi xâm chiếm khắp nơi.
Vài tên trưởng làng đã quyết định phụng sự cho tụi orc.
Thay vì bị chúng chà đạp dã man, bợ đỡ cho bọn chúng thì tốt hơn, và được sinh sống dưới quyền bảo hộ của bọn chúng.
Với những ý định ấy, chúng đã gửi đi một thông điệp.
Thông điệp không được hồi âm… không ai có cả.
Tên sứ giả của bọn orc mang cái đầu của người truyền tin tới và nói rằng.
「Guhahahaha! Bọn tao không bao giờ chấp nhận cho tụi bay đầu hàng! Tuy nhiên. Nếu tụi bay chọn làm nô lệ cho bọn tao, bọn tao ít nhất sẽ cho tụi bay sống để được hít thở! Đây là câu trả lời của bọn tao.」
Và rồi hắn thong dong bỏ đi.
Cơn phẫn nộ vẫn chưa trào dâng trong tâm trí chúng. Bởi chúng đã chứng kiến được thứ sức mạnh vượt trội vừa rồi.
Một tên orc như thế cũng đủ để tàn sát cả ngôi làng này.
Thông thường, tộc orc là quái vật nằm ở hạng D.
Mạnh mẽ hơn những con goblin trung cấp, nhưng chẳng quá vượt trội.
Sau khi nghe được lời thông cáo đó, các vị trưởng làng chìm sâu trong nỗi tuyệt vọng.
Chúng đành phải chọn phụng sự dưới trướng của người anh em đồng bào kia, ít ra thì…
Bọn orc đó có hứa hẹn sẽ cho chúng sống nhưng yêu cầu chúng phải cống nạp tất cả thức ăn cho bọn chúng.
“Bọn tao không giết tụi bay, nhưng chết đi cho khuất mắt!” Đó là lời hắn muốn nói.
Tuy nhiên, nếu tộc goblin thống nhất lại với nhau, chúng chắc chắn sẽ chết hết.
Tộc goblin có thể chiến đấu với quân số xấp xỉ gần mười ngàn.
Những người đồng hương ở những nơi hoang vu, không nằm trong số lượng người tham gia, bởi họ không thể liên lạc được.
Nên chúng đã hết cách.
Vào lúc này, một thông báo khẩn khác lại xuất hiện.
Trong đó viết. Một vài chiến binh tộc lizardmen đã tiến vào trong ngôi làng!
Phải chăng đây là tia sáng của vọng?
Vậy nên các vị trưởng làng tới gặp Chỉ huy đội Đặc Công của tộc Lizardmen; chúng chỉ còn nước hy vọng mà thôi.
Quan trọng hơn cả, tên đó là một con quái vật có tên! Chắc chắn tên đó sẽ là cứu tinh cho chúng.
Và thế là, đấng cứu thế tuyên bố.
「Hãy thề nguyện trung thành với ta! Nếu các ngươi làm thế, ta hứa sẽ dẫn dắt các ngươi đến một tương lai tươi sáng!」
Chúng tôi tin vào những lời ấy!
Thế là, các vị trưởng làng đã ra quyết định.
Đây sai lầm của kẻ thất thế khi chẳng có ai đủ mạnh mẽ để nương nhờ.
Vẫn có vài người khăng khăng chỉ phụng sự cho người dân của họ hơn là cho tộc Lizardmen.
Tuy nhiên, đa số thắng thiểu số, nên bọn goblin đã chọn sẽ phụng sự cho Gabil.
Nếu như chúng biết rằng quyết định của chúng sẽ thay định mệnh của chúng…
.
Hakurou là một bậc thầy kiếm đạo.
Mạnh đến nỗi không có một vết tì.
Dù rằng ở tuổi của ông thì rất xứng để gọi bằng cụ ông, nhưng tâm hôn của ông vẫn còn trẻ trung năng động.
Mang hình dáng của nhân loại, tôi đang rèn luyện kiếm thuật với ông.
Dù rằng tôi chưa bao giờ cầm kiếm kể từ lúc tôi đi học Kendo thời trung học cơ sở…
Nhận thức của tôi đã tăng hơn một ngàn lần rồi!
Né đòn dễ như ăn bánh thôi à!
Tôi đã từng tự mãn như thế.
Bởi đánh nhau rần rần với cái cơ thể nhóc con thế này có phần bất tiện, tôi chuyển về dạng thanh niên.
“Tới đây quýnh con đi nè, ông ơi!” Tôi nghĩ thế, chăm chú dõi theo Hakurou.
Ngay sau đó ông trông mờ đi. Bỗng.
*Cốppp!*
Ông làm một cú bổ thẳng vào trên đỉnh mũ của tôi.
Tôi không cảm thấy đau đớn hay nhận chút sát thương nào. Cái mũ được làm từ gỗ, nên chẳng có tác dụng bảo vệ gì cả.
Bởi mục tiêu của buổi tập này là học được cách chuyển động này, nên tốt nhất là phải nghe được đòn đánh trúng ở đâu.
Nhưng, thật…
Đấy không phải là do nhanh; mà do đó là một kỹ năng. Một kỹ năng khác hoàn toàn.
Năng lực của ông chắc chắn hơn hẳn tôi.
Thật bất ngờ.
Tôi đã không tính sẽ trở nên tự phụ, nhưng điều đó đã làm tôi vô cùng ngạc nhiên.
Vậy một kiếm sư là như vậy à! Một sức mạnh dễ dàng ước chừng.
Nếu đánh thực chiến, tôi cũng có vài chiêu bài giấu tay, nhưng nếu là tấn công bất ngờ, tôi thua chắc luôn.
Dù biết được nhiều điều rồi đấy, bất kỳ sai lầm nào cũng sẽ khiến tôi nếm mùi thất bại.
Với lại, không đời nào mà Hakurou nghiêm túc giở hết chiêu ra đâu.
Kế bên tôi, Benimaru đã bất tỉnh nhân sự (với biểu cảm đang phê?).
Nếu như tôi không gia tốc nhận thức lên, tôi chắc chắn sẽ bị y chang cậu ta. Không có đùa được đâu nhá!
Cả hai người chúng tôi trúng đòn gần như đồng thời.
Bởi cụ ông đã lấy lại được tuổi thanh xuân trẻ trung năng động, ông cực kỳ nguy hiểm.
Và rồi,
*Keng, keng, keng, keng!!!*
Một tiếng vang lạ lùng bay trong không khí.
Cái gì vậy?
Tiếng ồn đó, chắc hẳn, là hệ thống cảnh báo mà bọn goblin đã dựng nên.
Dĩ nhiên, họ hoàn thành chúng trước khi tôi biết được. Sử dụng cái bẫy mà tôi từng dựng nên làm nguyên mẫu.
Kết buổi tập, chúng tôi thẳng tiến tới chỗ Rigudo.
Khi trông thấy tôi, Rigurdo vội vàng chạy tới.
Có chuyện rồi, Rimuru-sama! Người đưa tin của tộc Lizardmen đã tới!!
Ông ta hốt hoảng trình bày sự việc.
Mà, Rigurdo thật ra là người đã sáng lập nên kiểu hoảng hốt này, phải không nhỉ?
À thì… Lizardmen?
Xì… Tôi biết tỏng rằng việc rộn ràng sẽ đến trong một ngày không xa, nhưng có vẻ cuối cùng cũng đã diễn ra.
Rồi, hãy bình tĩnh lắng nghe như những gì tôi từng làm!