Gabil dễ dàng có được sự hỗ trợ từ các ngôi làng Goblin.
Chẳng cần phải động tay động chân thể hiện sức mạnh chi hết, tụi goblin cứ thế quỳ rạp xuống quy hàng mình ngay.
Chúng nó là một chủng tộc thảm hại. Chúng mà có ý định dám bất tuân, mình sẽ khiến chúng nhanh chóng khuất phục.
Gabil quên khuấy lời căn cặn của vị Thủ lĩnh.
Anh ta ép mọi người trong làng phải mở kho đem hết lương thực ra.
Và, ép chúng phải tòng quân cho anh ta.
Số lượng binh lính goblin đạt con số 7000.
Chúng mặc bộ đồ bằng da thuộc, tay cầm thương đá.
Lực lượng chiến đấu thật nghèo nàn, nhưng có còn hơn không.
Những tên không có ý chí chiến đấu đã co giò chạy trốn rồi.
「Mấy lão Trưởng tộc nè! Có còn ngôi làng nào khác nữa không vậy? 」
Mấy lão trao đổi ánh nhìn với nhau.
Một tiếng đáp lại đầy lo âu,
「Không… Nó không hẳn là một ngôi làng, mà là một cộng đồng…」
Cái gì cơ?
Cái cách mà chúng tránh né trả lời cũng khiến cho Gabil bồn chồn.
Và khi anh ta thúc ép chúng hơn, chúng dần kể một câu chuyện kỳ lạ.
Có một nhóm goblin đi săn trên lưng của những con lang nha.
Thật vô lý quá đi, anh ta nghĩ thế. Lang nha là loài quái vật mạnh mẽ thường đi theo bầy.
Được gọi là thống lĩnh chốn đồng bằng, chúng đã cản bước mở rộng của tộc Lizardmen rất nhiều lần.
Bọn sói đó mà đi làm thú cưỡi cho bọn goblin hèn mọn ấy… Không thể nào!
Và hơn thế nữa, bọn chúng còn đi đến một kết luận phi lý hơn thế nữa.
Bọn goblin ấy phụng sự cho một con slime.
Một con slime, loài quái vật yếu ơi là yếu đó! Sói, thậm chí goblin mà lại đi phục vụ cho tên rác rưởi ấy ư?
Anh ta quyết định đi xác nhận lời nói của tụi goblin.
Chúng nó có lẽ có vài mánh nào đó để tiến hóa đây, anh ta nghĩ thế. Nếu anh ta xử lý tốt vấn đề, anh ta có thể nắm quyền kiểm soát lũ lang nha đó.
Gabil đã quyết… tất cả vì tham vọng vĩ đại của anh ta.
Ngôi làng không ở nơi mà anh ta được kể.
Điều đó làm anh ta nổi đóa, nhưng anh ta đã kiềm chế lại. Để có thể kiểm soát được lũ sói, anh ta phải thật sự bình tĩnh và kiên nhẫn hơn nữa.
Để đạt được mục đích lật đổ quyền thống trị của vị Thủ lĩnh đương thời, anh ta phải biết tự kiềm chế hơn nữa.
Vậy là, tất cả vì mục đích của riêng anh ta, anh ta quyết định kiên nhẫn.
Gabil nhận ra chỉ duy nhất một vấn đề còn tồn tại – đó là thiếu quân lực.
Một khi anh ta nắm quyền chỉ huy loài lanh nha ấy, toàn bộ tộc lizardmen sẽ phủ phục dưới chân anh.
Và một khi thống lĩnh vùng đồng bằng với thống lĩnh vùng đầm lầy quy tụ dưới một lá cờ, làm sao có thể run sợ trước lũ orc thấp kém đó cơ chứ!
Gabil một mực tin tưởng mà không hề có khúc mắc nào.
Với việc tống cổ lũ orc, họ sẽ trở thành thống lĩnh thật sự của rừng đại ngàn Jura này.
Và như vậy, Gelmudo–sama sẽ nhìn nhận họ như một công cụ hữu ích.
Vì một giấc mộng vĩ đại đó, anh ta sẽ chờ đợi lâu nhất có thể.
Quân đội chính quy đã của anh ta đã được phái đi về vùng hồ Shisu, được lệnh phục sẵn ở đó.
Vì họ chẳng còn nhiều lương thực nữa, nên họ phải gấp rút. Thời gian là vàng bạc.
Và sau khi nhận được báo cáo rằng địa điểm đã được tìm thấy, anh ta nhanh chóng ra lệnh.
Anh ta cùng mười cá nhân suất xắc được anh lựa chọn.
Cưỡi lên những con Overlizard, họ thẳng tiến tới mục tiêu.
Overlizard là một loài bò sát cỡ lớn di chuyển bằng bốn chân. Khác với Lizardmen cũng là loài bò sát nhưng lại di chuyển bằng hai chân và có trí thông minh.
Lũ sói chẳng đáng sợ gì, mặc dù chúng là loài mạnh mẽ, nhưng lại đi làm chân tay cho lũ goblin thấp kém. Chắc hẳn đó chỉ lũ thừa thải bị bỏ lại phía sau.
“Ta sẽ tự thân huấn luyện chúng, và mang trở lại nguồn sức mạnh nguyên thủy của chúng!” Anh ta nghĩ vậy.
Ôi, anh ta không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ diễn ra với anh…!
Trong đầu của anh ta đã bị lấp đầy bởi giấc mơ làm thống lĩnh của khu rừng và được phụng sự cho Gelmudo–sama.
.
Để gặp vị sứ giả của tộc lizardmen, tôi tiến về lối ra vào của thành phố.
Ở đó, chúng tôi có xây một ngôi lán nhỏ dùng làm nơi nghỉ chân của mấy tay lính gác.
Các thành phần tham dự gồm có tui, Rigudo, Benimaru, Hakurou, và Shion.
Tôi có nhờ Shion đi châm tí trà, nhưng rồi tôi lại hối tiếc.
Cổ không có biết tí gì về vẻ đẹp tinh tế dịu dàng và mộc mạc. Cổ đơn thuần làm mọi thứ với sức mạnh cục súc.
Như muốn thốt lên, có sức mạnh là có tất cả!
Trong khi dọn dẹp, cô kết luận “Phải xóa sổ mọi thứ”, và đùng đùng đòi đập cả căn nhà. May mắn thay, chúng tôi kịp thời cản cổ lại nên chẳng cần phải sửa hay xây lại cả.
“Em thành thật mong ngài tha thứ cho!” cổ la lên đầy chán nản, nhưng đấy không có nghĩa rằng chúng tôi sẽ hạ cảnh giác với cổ đâu.
Cổ chỉ cố hoàn thành mọi thứ rắc rồi bằng sức mạnh của cổ. Nên tôi lo đến nỗi không muốn cổ rời khỏi tầm mắt của tôi.
Tuy vậy, cổ lại ngất ngây khi tôi bắt cổ đứng chờ tôi.
Tôi mong là cổ không hạnh phúc về việc này.
Và y như rằng, nước trà dở ẹt. Nhưng liệu đó có phải là trà…?
Tôi cảm giác có cỏ lạ lẫn vào, trông như rong biển, nổi lềnh bềnh trong cái tách. Nói ngắn gọn, thứ nước này không uống được đâu.
Rigudo, hoảng hốt trước câu hỏi của tôi “Cái gì vậy trời… giải thích giùm cái!”, rụt rè ngoảnh mặt đi.
Cái ông này…
Benimaru, khép chặt mắt lại như thể mạng sống của anh đặt cả vào đấy, từ chối nhìn qua đây.
Cái thằng trời đánh này…
Và cái nguyên nhân của mọi chuyện, Shion – đang chờ được khen.
Khoan! Khen cái gì cơ?
Sau khi nói lời cầu nguyện với thần linh, tôi đưa tay lấy tách trà,
「A! Trà kìa! Ngay lúc mình khát khô cả họng!」
Với vài lời đó, Gobuta vừa mới bước vô nhanh tay chộp tách trà rồi làm luôn một ngụm hết sạch.
*Guuuuuuuuuudo!!!*
Hay lắm! Thật lòng tôi rất tự hào về cậu đấy, Gobuta!
Gương mặt của Shion, khi ấy, vặn vẹo thành một nụ cười mà chẳng có chút tính tích cực nào ở trong cả…
Gobuta không biết… không thể nào biết được.
Di ngôn *Gobu~!* tuôn ra khỏi miệng của cậu ta trước khi bị lấp đầy bởi bọt mép.
Và, *Bikun bikun!* cậu ta ngã xuống sàn rồi co giật liên hồi.
Hú hồn. Nếu tôi không tránh được thì tôi chắc nẳm xả lai như vậy rồi.
Cổ trưng cái mặt ngơ ngác như chú cừu non, Sion khẽ nghiêng đầu.
Nhưng tôi sẽ không bị lừa đâu. Cổ sẽ bị cấm tiệt với việc bếp núc kể từ lúc này.
「À, Shion nè. Khi làm nước uống hay đồ ăn cho ai đó, thì hãy nhớ đưa cho Benimaru thử trước!」
Hãy làm rõ cho cô ấy hiểu.
Benimaru như vừa bị mắc nghẹn, quay sang nhìn trừng trừng vào mặt tôi.
“Không. Giờ cô ấy là vấn đề của cậu, ta nhường hết lại cho cậu đấy!” tôi truyền lời nói bằng đôi mắt này.
Và thế là cả hai rũ người buồn rầu trông thấy tội.
Tôi cầu mong sau này có ít nạn nhân hơn.
Kể từ lúc tiếng chuông vang lên, một tiếng đã trôi qua.
Và vị sứ giả cũng đã tới.
Với một kiểu xuất hiện có chút ‘khác’, một tên lizardmen cưỡi trên một con thằn lằn cỡ bự.
Có phải hắn… là chỉ huy của chúng không?
「Tiếp đón trọng thị lắm! Ta sẽ chấp thuận cho tụi bay làm đầy tớ cho ta. Hãy hãnh diện lên nào!!!」
Hắn đang ngủ mớ hả?
Tự dưng… tôi cạn sạch ngôn từ để nói. Cái thằng ngu này đang nói bậy gì vậy?
「Hửm. Tụi bay không nghe hử? Rằng tụi orc đang xâm chiếm khu rừng này. Đấng độc tôn có thể cứu vớt tụi nhãi nhép như tụi bay thì chỉ có ta thôi!」
Vậy bọn orc thực sự đang xâm chiếm khu rừng. Tôi vẫn đang chờ báo cáo từ Souei, nhưng điều này cũng như dự đoán.
Tôi nghĩ tốt nhất là hợp sức lại để cùng nhau chống lại một kẻ thù chung, nhưng…
「À, phải rồi. Ta có nghe rằng có ai đó trong số này đã thuần hóa được một con lang nha. Ta sẽ long trọng đón tiếp kẻ đó làm sĩ quan. Đem hắn đến đây!」
Ừm…
Cùng nhau chiến đấu là tốt đấy. Nhưng liên minh với thằng ngu này ư?
Một bên liên minh bất tài vô dụng thì tồi tệ hơn rất nhiều so với việc gặp mấy phần tử cứng rắn. Đấy là thường thức rồi…
Tôi đưa mắt nhìn quanh. Rigudo há hốc mồm.
Benimaru nheo mặt lại, và nhìn vào tôi như thể muốn nói “Tôi có thể đồ sát tên ngu đần này được không?”.
Dĩ nhiên là tôi không xét duyệt đề nghị của anh ta rồi.
Bọn tôi phản đối. Không, không phải về chuyện nấu nướng của Shion đâu – mà là đề nghị bọn họ đó!
Hakurou khoanh tay lại và nhắm nghiềm mắt… hoặc đang ngủ gật?
Và, Shion, người đang ôm vòng lấy tôi, đang xiết chặt vòng tay…
Dừn…! Tôi nát be nát bét mất bây giờ!
Nhưng để ý thấy tôi đang phát hoảng, cổ thả lỏng tay ra chút ít.
Được ôm ấp trong dạng slime có cái lạc thú riêng, nhưng nó rất nguy hiểm.
Tôi đã mất cảnh giác. Bị ôm đến chết chẳng vui tí nào đâu. Dường như cổ chưa điều khiển được sức mạnh của bản thân.
Vậy thì cực kỳ rắc rối đây. Ai lại đi tiến hóa cho lũ thiếu muối này vậy hả.
「Ừm, người đã thuần hóa lũ lang nha… hay nói cách khác là khiến chúng làm tôi tớ chính là tôi đây…」
Dù sao đi nữa cũng nên tiếp tục cuộc đối thoại này.
「Hả? Con slime thấp kém này hả? Vậy mau mau triệu hồi nó ra. Nếu mi làm được ta sẽ tin mi.」
Tôi nhịn đủ rồi đấy!
Giờ tôi cảm thấy phiền phức hơn rồi. Cái thằng này… hắn hoàn toàn ngó lơ tụi tôi, tự tung tự tác. Hắn coi thường tụi tôi quá chừng luôn.
Tôi đã gặp tụi làm công ăn lương ba ngơ và lỗ mãng này nhiều lắm rồi, nhưng tôi chưa bao giờ tiếp xúc với một loại ngu si đần độn rành rành như vầy cả.
Với kẻ khờ này, chẳng cần biết phép tắc lễ nghĩa gì đâu.
Và cũng chẳng có ích lợi gì khi liên minh với hạng đần độn này.
Tôi đành thay đổi phương thức tiếp cận,
「Ranga!」
「Vâng! Thần nghe và tuân lệnh.」
Ranga trồi lên từ trong cái bóng của tôi. Núp bóng loanh quanh tôi đã trở thành thú vui của nó.
「Ờm. Ta có chút việc cho mi đây. Ta nhường quyền phát biểu cho mi.」
Tôi nghĩ nên nhường việc này lại cho mấy người khác.
Bởi lẽ luôn luôn có một loại người chuyên dùng để trị cái thể loại thiếu não này.
Mà thực ra, chỉ có một người duy nhất từng không coi tôi – trong dạng slime – như hạng cỏ rác chỉ có Rigudo thôi, hửm.
Mà, chẳng còn chút thú vị nào trước biểu hiện ngu ngốc của hắn cả.
Và tiện đây nói luôn, có vẻ như ai cũng nhận ra rằng tôi đang che giấu hào khí của bản thân, ấy vậy mà cũng có thằng ngu không nhận ra khi tôi tỏa áp lực đó.
Đó là điều tôi cần phải xem xét.
Để ý thấy tôi đang bất mãn, Ranga
「Thay mặt chủ nhân của ta, ta được quyền tiếp chuyện với mi. Ta sẽ nghe mi nói. Nói đi!」
Nó đối mặt với tên sứ giả trong khi đang khiến tụi lizardmen kinh hãi.
Cái tên ngu đần ấy lạc mất sự bình tĩnh trong giây lát, nhưng sau đó kịp tìm lại được.
Đ… Được. Vậy ngươi là Lang Nha hả? Là thủ lĩnh ở đây hả? Tôi là chỉ huy đội đặc công của tộc lizardmen, Gabil.
「Rất hân hạnh được làm quen. Như vừa nãy mới nói, tôi được ban cho cái tên. Nên thay vì phụng sự cho con slime mạt hạng ấy, phụng sự cho tôi có hay hơn không?」
Hắn trơ tráo đáp lại như thế đó.
Để tôi giập hắn ra bã!
Không, không, phải tỏ ra là một con quái vật có sự chín chắn. Hãy nên từ bi chút.
Tôi là người trưởng thành. Hãy kham nhẫn nào.
Nhưng thay vì chỉ áp dụng với tôi, tôi cũng muốn Shion thư giãn nữa. Chờ, mạnh tay xí nữa là tôi sẽ…!
Để ý thấy tôi vặn vẹo, Shion xin lỗi bằng cách vỗ về lấy tôi. Thật đó má, bình tĩnh giùm cái đi.
Tuy nhiên, không phải hắn quá ngạo mạn so với một con thằn lằn đơn giản thôi ư…
Ranga cũng đang mất sự bình tĩnh.
「Gừ. Con thằn lằn thấp kém kia… Ta không còn là Lang Nha nữa. Mày còn không nhận ra điều đó nữa hả, cái đồ tầm thường…」
Ranga nghiến răng nghiến lợi và đôi mắt nó chứa đựng luồn ánh sáng đỏ thẫm đầy nguy hiểm. Nó đang cố kiềm chế cơn thịnh nộ.
Ranga-san… đừng có quá tay. Con thằn lằn này liệu có sống sót khỏi đây không vậy?
Nếu hắn không phải là kẻ đưa tin, tôi sẽ cười hả hê trước một đống mảnh vụn kẻ đần này, nhưng…
「Được thôi! Ta sẽ biểu diễn chút sức mạnh cho các ngươi xem! Ai dám đứng ra solo không?」
Ôi ôi… Đùa kiểu gì thế hả?
Đọc tình huống giùm đi, thằn lằn. Mi là tên yếu đuối nhất chốn này đấy.
Chí ít thì, mi còn mạnh hơn được Rigudo…
Ý tôi là, Rigudo đây còn chiếm được hạng B.
Thành một Goblin Vương, ông ta là chiến binh mạnh nhất trong đám goblin này.
Bình quân một con goblin nằm ở tầm C+, nhưng ông ta còn vượt lên mức đó.
Và đó là chưa kể đến trang bị của ông ta.
Chắc chắn, con thằn lằn này là một con quái vật có tên và có lẽ mạnh nhất trong số chúng, nhưng hắn thật sự mờ nhạt khi so sánh với tất cả mọi người ở nơi này.
Cái kiểu tự tin đến ngông cuồng đó từ đâu mà ra vậy?
Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau.
Ai ra đánh đây…?
「Kukuku, được. Vậy thì, hãy đấu với một con bạo phong lang của ta, nếu mi đánh bại được nó, ta sẽ nghe mi nói.」
Ranga tiếp tục cuộc nói chuyện.
Tạ ơn thần linh. Chúng tôi bất đồng trong chuyện ai sẽ ra đấu với hắn.
Ai cũng muốn đập cái thằng làm rơi não này, và tia mắt nhìn hắn đầy nguy hiểm.
Nhưng dù vậy, thấy họ làm vậy, tôi cảm thấy an lòng.
Và khi thấy có người nộ khí xung thiên trước, số còn lại dường như đã bình tĩnh trở lại.
Với thằng này, chỉ có mình tôi là giữ được sự điềm đạm từ đầu tới giờ… nhưng sao cũng được.
Vậy cũng được hả? Tôi muốn đấu với ngươi cơ, ngươi biết chứ?
「Thôi được, nếu ngươi muốn bào chữa khi bị bại trận, ngươi cứ tự nhiên mà dùng thuộc hạ của ngươi đi nhá!」
Uoooooooo!!! Ranga tru lên.
Chết tiệt! Bọn tôi vừa mới hạ hỏa, thì hắn lại chọc điên bọn tôi thêm nữa.
Ranga bình tĩnh triệu hồi một con sói.
Tôi chẳng biết là nó học được kỹ năng triệu hồi này ở đâu ra nữa.
Hơn thế, một con sói đen nữa cơ, tôi nên thừa nhân, trông ngầu ra phết.
「Garuu. Khóa mồm thằng này lại!」
「Gau! (Dạ!)」
Và kế đó, chĩa vào con thằn lằn,
「Nếu mi muốn mượn sức mạnh của ta, đầu tiên hãy chứng tỏ sức mình. Giờ thì, bắt đầu!」
Từ tiếng mà nó nói ra, trận đấu đã bắt đầu.
Con thằn lằn, không, Gabil thủ thế với cây đinh ba, và cẩn trọng quan sát cử động của con sói.
Mặt khác, con sói lại đứng một cách điềm tĩnh.
*Ton!* Nó dặm xuống đất, thu gọn khoảng cách với hắn chỉ trong một khoảng khắc.
Vượt xa năng lực nhận thức của Gabil, một tốc độ vượt trội.
Hoàn toàn không thể nhận ra, Gabil không thể nào biết cái gì vừa đánh hắn.
Trong nháy mắt, hắn chịu một cú va chạm trước ngực. Con sói ngay lập tức vòng ra sau lưng hắn, và tóm lấy cổ của hắn – dĩ nhiên là bằng mồm rồi – giữa lưng chừng.
Nó quẳng Gabil lên trời ngay tức thì, và sau đó nện hắn xuống mặt đất.
Mọi chuyện xảy ra trong tích tắc.
Không chỉ Ranga, mà còn các con bạo phong lang tầm trung đã áp đảo hoàn toàn tên Chỉ huy đội Đặc Công của tộc Lizardmen thuộc hạng B, Gabil.
Tôi biết rằng Ranga dạo gần có mạnh lên, nhưng thấy những con sói khác còn trưởng thành đến mức đó…
Hậu quả của đòn tấn công, giáp vảy của Gabil tan vỡ, và con thằn lằn đó đã ngất xỉu.
Thuộc hạ của Gabil, mới vài giây trước còn cổ vũ xung lắm, giờ thì đứng như trời trồng.
Chúng chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra cả.
「Này. Kẻ thắng đã rõ. Ta phản đối lời đề nghị kia.
Nếu các ngươi đến xin sự giúp đỡ để đánh bại lũ orc, ta sẽ xem sét lại.
Vác cái đống kia đi cho khuất mắt ngay và cút đi.」
Khi nghe lời tôi tuyên bố, tụi Lizardmen cuối cùng cũng chịu rời đi.
Và như vậy, tên sứ giả phiền phức của tộc Lizardmen đã biến khỏi đây.
Tuy nhiên… lũ orc vẫn còn đang xâm chiếm khắp nơi, và chúng tôi vẫn chưa ra được kế hoạch vững chắc nào.
Hơn thế nữa, chúng tôi dường như gặp phải một “liên minh” không đáng tin cậy vừa thiếu não được biết đến là tộc Lizardmen.
Càng nghĩ sâu hơn về vấn đề này, tôi càng rơi vào sầu não nhiều hơn.
CHƯƠNG 31: CUỘC HỌP KHẨN
Mấy thằng âm binh đã cuốn gói khỏi đây rồi, mà đa phần do chúng tôi cả.
Ngay sau đó, Souei đã trở về sau khi hoàn tất nhiệm vụ trinh sát.
Đúng lúc thật.
Để tập hợp mọi người lại, tôi đã quyết định chủ trì một cuộc thảo luận.
Bên phía tộc Hobgoblin gồm có: Rigurdo, Rigur, Rugurdo, Regurdo, và Ririna.
Kaijin làm đại diện cho tộc Dwarf.
Benimaru, Hakurou, Souei và Shion làm đại diện cho tộc Oni.
Và, tôi.
Tổng cộng gồm có 12 “người”. Những thành viên cốt cán. Kaijin phát biểu thay mặt cho Cục Xây dựng và Chế tạo.
Cục Sản xuất do Ririna làm giám sát.
Cục Hành chính do Rigurdo quản lý trực tiếp, và ba thủ trưởng làm việc ở các chi cục Tư pháp, Lập pháp và Chấp hành.
Tuy vậy, các cục riêng biệt này vẫn chưa được xây dựng hoàn chỉnh…
Nhưng, đấy là chuyện của mai sau.
Cục Quốc phòng do Benimaru và Hakurou quản lý.
Cục Quốc phòng thực chất là nơi quân đội được thành lập để bảo vệ tổ quốc theo nhiều phương pháp.
Cục Tình báo do Souei quản lý.
Cục An ninh do Rigur quản lý.
Cục là cơ quan ngang Bộ, hoặc thuộc Bộ.
Hiện tại chỉ có sáu tổng cục hoạt động ở thành phố của chúng tôi.
Mà, tôi nói là “hoạt động” đấy, nhưng đấy chỉ là trên danh nghĩa; tuy nhiên, có lẽ cũng nên phát triển nó một cách từ tốn.
Hiện nay, mọi người đang sinh sống với chút nỗi lo về lương thực.
Cục An ninh hiện đang đi săn bắn, nên phần ấy cũng chẳng đáng lo.
Nếu tôi nghĩ kỹ, Rigur đang điều hành rất trơn tru. Cậu ta rặt là một trong những người hùng thầm lặng, đúng chứ.
Lạ thay, về Cục Quốc phòng, Benimaru chẳng biết gì cả ngoài số lượng binh sĩ khi nói đến nghệ thuật chiến tranh.
Nên đây chỉ là chức danh được chỉ định cho cậu ấy. Đây là điều mà tôi trăn trở.
Ririna cho thấy được tiềm năng. Sau khi có được loại cây trông-như-khoai-tây, cô ấy thành công trong việc nhân giống.
Với chu kỳ thu hoạch ngắn, và giá trị dinh dưỡng cao, nó sẽ tăng cường nguồn cung cho lương thực cho chúng tôi.
Trong tương lai, khi chúng tôi giao thương với loài người, chúng tôi nên thu mua nhiều loại nhiều giống cây trồng và rau quả khác nhau.
Cục Xây dựng và Chế tạo được ủy quyền hoàn toàn cho Kaijin.
Ông ấy thường rất có tài trong nghề rèn, nhưng khi Kurobee gia nhập, ông ấy đanh phải lui ra làm trong vị trí quản lý.
Có vẻ như Kaijin đã hoàn toàn tách khỏi linh vực chuyên môn của ông ấy.
Dẫu thế, ông ấy cũng đã tin tưởng giao hết cho Kurobee.
Theo như Kaijin, họ vẫn đang bận rộn trong việc củng cố nghề rèn, nhưng một khi mọi thứ đi vào ổn định, ông ấy sẽ cống hiến hết mình vào việc sản xuất. Chuyện là thế đấy.
Có lẽ ông ấy đang muốn được sớm trở lại.
Shion đang được tôi phụ trách ư? Đây là điều mà tôi muốn nghĩ lại, nhưng giờ đây, dẫu cho tôi đặt cô ấy ở đâu, tôi cũng vẫn không an tâm.
Giờ chỉ cần ngồi chờ quan sát.
Và về chuyện của Souei.
Cậu ta thật là lạ.
Tôi biết là tôi đã chỉ định cậu ta làm ninja… nhưng cậu ta lại hành xử nghiêm túc quá.
Cậu ta có thể tạo ra phân thân xuất hiện ở mọi vị trí.
Mặc cho năng lực của chúng bị giảm sút, nhưng lại không có hạn chế nào trong các bước chuyển động. Hơn hết, cậu ta có thể tạo ra sáu cái phân thân mà không hề hấn gì.
Mặc dù tôi nói là năng lực của chúng bị giảm sút, nhưng chỉ ở phương diện Sinh lực (HP) và Pháp lực (MP)-nó bị giảm còn một phần mười so với ban đầu. Còn về năng lực chuyển động và sức tấn công thì hoàn toàn không thay đổi.
Một năng lực hoàn toàn vượt trội hơn tôi.
Thực ra, tất cả Oni đều lạ đến thế.
Shuna cũng rất đặc biệt dựa theo Năng lực Phân tích của tôi, và thức tỉnh thành Đặc kỹ 『Phân tích』.
Năng lực của cả hai rất giống nhau, ngoại trừ việc em ấy chẳng cần phải ăn đối tượng làm gì cả. Em ấy có thể phân tích những thứ có trong tầm mắt.
Kurobee thì thức tỉnh Đặc kỹ 『Nhà Nghiên Cứu』. Kỹ năng này cũng cực kỳ giống với thứ tôi đang có.
Với người chuyên môn trong việc sản xuất, đây là một kỹ năng rất hữu ích.
Hakurou đã nhận được sự tăng cường năng lực nhận thức lên mức gấp hàng ngàn lần.
Nên về cơ bản tôi không tài nào thấy ông ấy bại trận được.
Shion, đúng như tôi dự đoán, nhận được 『Sức mạnh Heculean Cực Hạn』 và 『Sức mạnh Vật lý Cực Hạn』.
Hơn thế nữa, cô ấy còn thức tỉnh được một kỹ năng đặc biệt 『Chiến Cuồng』 là thứ mà cô ấy không nên sử dụng dù có chuyện xảy ra đi chăng nữa.
Cuối cùng, Benimaru. Thằng âm binh này học được 『Hắc Lôi』. Thiệt chứ hả?! Kỹ năng cực kỳ nguy hiểm mà tôi chẳng muốn truyền bá cho ai!
Tôi nghĩ rằng tôi nên tìm ra đối sách cho vấn đề này.
Dẫu vậy, có vẻ họ đã kế thừa những kỹ năng của tôi và từ đó hoàn tất việc tiến hóa.
Giờ thì, hãy bắt đầu cuộc thảo luận nào.
「Đầu tiên, hãy nghe qua phần báo cáo trước.」
Nghe thấy lời tôi, Souei bắt đầu trình bày tình hình của vấn đề.
Mọi người yên lặng lắng nghe.
Cậu ta đã gửi đi sáu phân thân đi thu thập thông tin.
Đầu tiên, các Làng Goblin.
Thứ hai, tình hình ở vùng đầm lầy.
Cuối cùng, tình hình quân đội của lũ orc.
Có vẻ như cậu ta đã gửi đi hai cái bóng ở mỗi nơi.
Đầu tiên, những Làng Goblin đã quyết định tham gia Đội Đặc Công tộc Lizardmen do Gabil làm Chỉ huy dưới tư cách là lính.
Có lẽ là tên thằn lằn trước đó.
Đi đến quyết định phục vụ cho tên khốn đó, họ có sở thích kỳ lạ nhỉ. Những tên chống đối việc gia nhập dưới trướng hắn, đã bỏ chạy tán loạn.
Có vài tên chạy về hướng lãnh thổ của loài người, nhưng có lẽ chúng sẽ bị biến thành mục tiêu thanh trừng.
Chừng nào mà tộc goblin còn lập cộng đồng ở trong khu rừng, loài người sẽ tránh xa, nhưng nếu mà chúng xâm chiếm lãnh thổ của họ, chúng sẽ nhận lấy nanh vuốt của họ.
Và bởi tôi không biết chắc về thực lực của loài người, chắc họ sẽ gửi mệnh lệnh thanh trừng nhanh thôi.
Khi chuyện đó xảy ra, tụi goblin đó chỉ có thể trốn chui trốn nhủi mà sống. Tương lai của chúng thật u ám.
Khi còn trong chủ đề này, tôi cũng lắng nghe bài báo cáo về Gabil.
Bằng cách nào đấy, tụi goblin mà hắn ta thâu tóm được rơi vào con số 7000 lính.
Một con số khá ổn.
Theo như chúng tôi biết, chúng đã có xin xỏ lũ orc nhưng đã bị từ chối. Chí ít thì chúng còn dùng được ít chất xám trong đầu chúng.
Tuy nhiên, chúng bị ép phải đem theo tất cả lương thực mà chúng có, ngay cả khi chúng sống sót trước lũ orc kia, đằng nào chúng cũng phải chết.
Nhưng chúng tôi chẳng thể làm được gì nữa cả.
Bởi đó là quyết định được nhất trí bởi những trưởng làng, người đã quyết số mệnh đó còn hơn bị tàn sát bởi lũ orc.
Và với lại, chúng tôi không phải là NPO.
Chúng tôi mới bắt đầu xây dựng thành phố này, nhưng không thể nào vui được khi phải bỏ rơi thành phố này.
Nếu chúng tôi cho phép lũ orc xâm chiếm xa hơn nữa, hệ sinh thái của khu rừng sẽ bị phá vỡ.
Đó là lý do tại sao chúng tôi phải chặn đứng chúng ngay tại vùng đầm lầy.
Giờ thì đến vùng đầm lầy.
Ở đó, Thủ lĩnh tộc Lizardmen đã bắt đầu huy động lực lượng, và chuẩn bị một đạo quân lên đến mười ngàn.
Sống tại một vùng hồ đầy ắp cá, họ sống với mức lương thực phong phú.
Hơn thế nữa, họ còn được che chắn bởi mê cung tự nhiên nhằm chống lại mọi cuộc tấn công nào xảy tới.
Nhưng liệu lũ Orc có phải là kẻ thù đáng để họ phải e sợ đến thế?
Vậy chúng ta nên nghe qua báo cáo về lũ Orc.
Quân đội của lũ Orc, tầm 20 vạn.
「Hử? 20 vạn?!!!」
Tôi buột miệng thốt lên.
Lũ Orc đã tấn công tộc Ogre có quân số là một vạn…
「Vậy lũ orc tấn công làng của chúng ta khi đó chỉ là một nhánh quân thôi sao?」
「Đúng vậy. Sau khi điều tra, sự việc trở nên rõ ràng. Quân đội của chúng bao gồm 20 vạn quân! Chúng đến từ phía Nam, chúng đã chiếm được khá nhiều vùng đất và đang thẳng tiến tới vùng đầm lầy.」
Hưmm. Tôi chẳng rành về địa lý cho lắm.
「Souei, cậu có cái bản đồ nào hay cái gì đó tương tự không?」
「Bản đồ là cái gì vậy?」
「Hể?」
「…???」
Cậu ta vừa nói cái gì cơ?
Thực sự là có quá ít người biết bản đồ là cái gì…
Có Kaijin biết nè. Ông ấy biết chúng đấy nhưng những người quanh đây thì không có ai.
Có vẻ với thế giới này thì bản đồ địa lý là bí mật quân sự.
Ông nội của Hakurou đã từng vẽ một cái bản đồ về những ngôi làng xung quanh đó trên một khối gỗ.
Chẳng có giấy luôn hả.
À mà thôi.
Xài gỗ cũng được, bọn tôi sẽ khắc ra bản đồ về những vị trí quan trọng xung quanh đây.
Dùng bản đồ nằm trong đầu tôi, và hiểu biết của Rigu, bọn tôi cũng có thông tin đã ghi chép lại của Hakurou.
Bằng cách tập hợp toàn bộ trí tuệ của bọn tôi, một bản đồ địa lý nửa phần đã được lập ra.
Trước khi đến được nội dung chính của cuộc họp, bọn tôi ngốn hết hai tiếng để làm cho xong cái bản đồ.
Và phải nghỉ ngơi một chút.
Tôi chẳng cần nhưng tụi goblin cần.
Shuna bưng tới một khay thức ăn.
Theo sau đó là một nhóm các cô gái mang theo những khay thức ăn khác nữa.
Tôi chuyển về dạng trẻ con.
Có lẽ nghỉ giải lao tuy không quan trọng, nhưng ăn thì phải có. Bởi tôi đã có nhân dạng rồi, nên tôi sẽ ăn chậm rãi tận hưởng hương vị của món ăn.
…, miễn là món đó không do Shion nấu là được.
Bởi kiểu biến thành người này tôi cũng đã quen nên khi dùng thì trang phục đều hiện ra chung một lúc. Công sức luyện tập đã đền đáp xứng đáng đến tuyệt vời.
Bữa tiệc đang nằm chờ tôi.
Và chẳng biết sao, Shuna lại ngồi kề bên tôi. Để cho chắc, tôi phải kiểm tra…
Nhìn sơ qua cũng tàm tạm, nhưng ở trong thì ra sao? Chắc chắn là thiếu gia vị, có vẻ như là các nguyên liệu được đem xào chung với nhau…
Ai nấu vậy? Tôi cảm thấy có một ánh nhìn sắc lẹm đang hướng vào tôi.
Ực. Thật lạ, tôi cảm thấy lo lắm.
「Ăn thôi!」
Trước khi tôi nói lời này, chẳng có ai dám động đậy.
Có lẽ nếu như tôi không ăn trước, thì chẳng có ai bắt đầu ăn đâu. Tôi đã mong có ai đó sẽ ăn nó trước giùm rồi, nhưng tôi đành phải cứng rắn hơn thôi.
Thôi kệ. Shion đâu làm mấy món này đâu mà!
Tuy nhiên, tôi có phần hối tiếc khi chuyển thể thành hình dáng dùng được khẩu vị.
Với những suy nghĩ đó, tôi vươn tay tới chỗ thức ăn. Nhưng không phải bằng đũa đâu, mà bằng muỗng cơ.
Nâng bát súp lên miệng, tôi húp một ngụm… ngon quá.
「Ngon quá!!!」
Vào lúc tôi nói thế, mọi người bắt đầu ăn.
Nhưng mà nè… mấy người, sao mấy người dám đứng trơ ra nhìn chúa tể của mấy người thử độc vậy hả! Dù lần này chẳng có độc lắ…
Và tôi cũng có thể kháng hầu hết độc các loại nữa đó…
Dẫu vậy, tôi vẫn muốn cẩn trọng hơn cơ.
Có lẽ, Shuna đã làm đạo diễn chỉ đạo làm nên các món này…
Nghe lời tán dương của tôi, Shuna nở nụ cười tươi rói.
Cầm lấy cái dĩa ăn của tôi, em ấy định bón tôi ăn.
Có chút sung sướng, nhưng cũng có chút ngượng ngùng.
Dù tôi là người lớn, nhưng trong tâm trí cũng còn trẻ con. Xuất hiện với kiểu con nít thế kia nữa chứ.
Nếu tôi để cho em ấy bón cho ăn thì cả có gì hết.
*Fufun* Một tiếng cười thắng lợi vuột khỏi miệng của Shuna khi đưa mắt nhìn Shion.
Đôi mắt của Shion bắt đầu rưng rưng những giọt nước mắt, nhưng biểu cảm liền thay đổi thành ngạc nhiên khi cổ nếm vị của dĩa ăn.
Đúng rồi đấy, Shuna. Nếu em mà mài dũa kỹ năng nấu nướng của em hơn, thì chúng sẽ sáng vô cùng.
Em còn không bao giờ muốn bỏ mấy thứ lạ hoắc vào trong món ăn của ai đó!
Chưa cần phải nêm nếm gia vị, mà lại lột tả được vị ngon từ các nguyên liệu.
Nhưng mà Benimaru có phải đã từng làm tốt thí cho các bữa nấu thử trước đây phải không nhỉ? Tôi cũng chả biết.
Mà, Shuna có lẽ là một thần đồng nấu nướng. Em ấy cũng có thể bổ khuyết hương vị bằng cách dùng kỹ năng 『Phân Tích』.
Đấy không phải để lãng phí kỹ năng, mà là cách thức phù hợp để dùng kỹ năng đó.
Cũng phải mất một khoảng thật lâu để tôi có thể được thưởng thức một bữa ăn đúng nghĩa như thế này.
Cùng lúc ăn xong cũng là hết giờ giải lao.
Bọn tôi đã có quãng thời gian thật tuyệt.
Nhưng giờ bọn tôi phải bắt tay vào công việc.
「Đây là vật thể được dùng để định hình rõ nét địa lý xung quanh đây. Nó được gọi là bản đồ. Cứ nhìn vào bản đồ này và tiếp tục báo cáo.」
Kết lời, mọi người túm tụm lại chỗ bản đồ.
À thì, tôi cũng có thể chuyển tải hình ảnh vào đầu mọi người bằng cách dùng 『Thần giao Cách cảm』.
Souei đánh dấu vị trí lũ Orc với một mẩu gỗ.
Tôi đang dạy giữa chừng môn toán cơ bản cho tụi goblin, nên tôi không chắc tụi nó có hiểu được hay không nữa.
Bởi chẳng thể làm được gì hơn, bọn tôi tiếp tục cuộc họp.
Tuyến xâm lăng của lũ orc.
Có ba tuyến dẫn vào vùng lõi của rừng đại ngàn Jura mà lũ orc có thể dùng.
Một tuyến là dọc theo vùng núi Canaat. Cái khác thì dọc theo đường sông Ameld.
Những tuyến này kết vùng rừng phía bắc và phía nam.
Nhưng đây không phải là tuyến đi thẳng, dòng sông uốn cong về phía đông.
Chúng còn phải đem quân vượt sông ngay chỗ khúc giao sông Ameld với sông của Đế chế Phương đông.
Dẫu vậy, chẳng có một tuyến đường nào có thể hỗ trợ cho đại quân của lũ orc từ vị trí hiện tại kia.
Vì thế, chúng quyết định xâm lăng vùng đầm lầy từ phía tây.
Dẫu thế, khu rừng sẽ cản trở chúng không thể đi xa khỏi dòng sông.
Theo như lời của Hakurou, ở đó có cộng đồng loài Treant, nên đội quân lũ Orc tính toán rằng tránh xa chỗ đó sẽ tiêu hao sức lực ít hơn.
Treant là chữ viết tắt và chữ ghép từ hai tiếng Tree, nghĩa là cây, và Giant, nghĩa là khổng lồ. Được định nghĩa là một loài thực vật có tri giác và có năng lực điều khiển cây cối.
Tuyến đường phía tây có ngôi làng của loài Ogre, nhưng sự hủy diệt của nó giờ ai cũng biết hết cả rồi.
Họ là tộc có thứ hạng cao, nhưng số lượng lại quá khiêm tốn. Bởi vậy nên, lũ orc đã quyết định tránh tuyến có loài Treant, có cùng hạng cao nhưng lại có số lượng lớn.
Và, sau khi loại bỏ tộc Ogre, chúng đã mở đường xâm lăng tới vùng đầm lầy và giờ đang chỉnh đốn đội hình.
「Tuy nhiên, với hơn 20 vạn lính, thì chúng sẽ cung cấp lương thực ra sao? Chúng lấy từ đâu ra?」
Với câu hỏi của tôi,
「Tôi cũng đã có xem qua. Có nhóm lính bộ binh bình thường hộ tống các xe chở thức ăn. Dẫu vậy, với bấy nhiêu đó chắc chắn là không đủ…」
Giọng có chút ngập ngừng, cậu ta nhanh chóng nói tiếp
「Đây cũng chỉ là ý kiến cá nhân, nhưng tôi nghĩ chúng có lẽ cũng có vài tên chết đói và chúng dùng xác chết đó làm thức ăn…」
Cậu ta nói ra một điều cực kỳ ghê rợn.
Ọe… lũ orc là một tộc man rợ như thế ư?
「Không quan trọng chúng ăn ta…」
「Chúng cái gì cũng ăn, nhưng nói vậy có quá trớn không đấy?」
Với câu hỏi ấy,
「Không, tôi không có chắc lắm. Tuy nhiên, không có một cái xác nào còn sót lại khi chúng rời đi. Và ngôi làng của chúng tôi cũng bị quét sạch, sạch đến nỗi không còn gì sót lại.
Tôi có liên tưởng đến một kỹ năng, nhưng…」
Souei nói trong khi nhận ra được sự thật.
「Chả nhẽ… có Chúa tể Orc ư?」
Không cần chờ Souei nói dứt câu, Benimaru kết luận ngay.
「Chính xác. Cũng không chắc chắn, nhưng có khả năng cao là Chúa tể Orc đã xuất hiện.
Chí ít, một con Hiệp sĩ Orc cấp cao đang dẫn đầu đoàn quân.
Có lẽ cái thứ đó đã đích thân đến tiêu diệt làng của chúng tôi.」
Tạm tóm tắt lại nội dung cuộc họp này, con Chúa tể Orc là một chủng quái vật độc nhất vô nhị có năng lực thống trị toàn bộ lũ orc.
Xuất hiện mỗi lần sau vài trăm năm. Gây xung đột trên toàn thế giới, một chủng quái vật đáng sợ.
Và dường như hắn có sở hữu đặc kỹ 『Kẻ Đói Ăn』.
Kỹ năng này, cũng ban cho thuộc hạ của hắn được nữa, cho phép chúng ăn trọn bất kỳ cái gì có trong tầm mắt của chúng. Một kỹ năng đáng sợ.
Ngay từ đầu, thời gian chưa trôi qua được bao lâu kể từ lần xuất hiện cuối cùng…
Nhưng giờ đây, hắn đã mọc đủ lông đủ cánh và đã chuẩn bị được quân đội. Giả sử như nó thiếu trí thông minh đi, thì có khả năng cao rằng có kẻ như chúa tể quỷ đã thúc đẩy quá trình chuyển đổi của hắn.
Nếu như vậy, tên chúa tể orc sẽ là một thực thể rắc rối.
Cái thằng phiền phức ấy nên nằm sâu dưới 3 mét đất từ lâu cho rồi…
Nhưng tôi sẽ không phàn nàn.
Trong lúc vẫn canh cánh trong lòng về sự hiện hữu của chúa tể orc, chúng tôi tiếp tục buổi họp.
Xắp xếp những mảnh gỗ lên trên tấm bản đồ để tượng trưng cho con tốt thí, chúng tôi đánh dấu một vạn quân của tộc lizardmen.
Ở sau chúng, quân đội của Gabil gồm 7 ngàn con goblin.
Làm thế xong, chúng tôi nhìn rõ được sự bất thường về đội quân của lũ orc…
Nhưng quan trọng hơn cả.
「Theo kiểu này, thì trung tâm đầu não của tên thằng lằn đầu đất ấy sẽ thất thủ chỉ trong một lần tấn công, phải không?」
Đúng. Cái tên lizardmen được tiến hóa được gọi là Gabil đấy.
Thằng đó đang lên kế hoạch tấn công vào pháo đài của tộc lỉzardmen trong khi họ đang tất bật chiến đấu với lũ orc. Tộc lizardmen ít ỏi và kiệt quệ đó sẽ nhanh chóng sụp đổ.
Tụi goblin được nằm trong thế thuận lợi cực kỳ.
Dẫu vậy, chẳng có lý do gì để thằng đó tấn công đồng hương của hắn cả.
Đây chỉ là nghi ngờ bất chợt nảy sinh khi thằng đó tự dưng lập quân đội riêng cho hắn.
Tuy nhiên,
「Hừm. Ra là vậy à.」
Hakurou gật gù. Một tia lửa lạ lẫm bùng cháy trong mắt của ông ấy.
Nhưng mà, thậm chí khi chúng đã giựt đổ trung tâm đầu não rồi, chúng cũng sẽ bị nghiền nát bởi lũ orc mà thôi.
Tôi nghĩ quá rồi, đúng không ta.
「Ta chỉ nghĩ quá lên thôi. Xin lỗi, tại ta chỉ là kẻ nghiệp dư.」
Tôi đã định tiếp tục cuộc họp sau lời nói ấy, nhưng…
「Không, ngài nói cũng đúng. Tôi nghĩ chẳng có lý do nào để biện minh cho cái vị trí đó được đâu.」
「Cái thằng đó ngu quá mà. Hắn có lẽ đang nung nấu ý định lật đổ tên thủ lĩnh hiện thời.」
Đó là những cảm nhận đến từ hai thành viên trong Cục Quốc Phòng.
Ý tôi là, tôi biết hắn ngu… nhưng chẳng lẽ hắn ngu đến thế luôn sao?
「Song, trong trường hợp này thì cách tốt nhất có lẽ là nên ngăn thằng ngu đó lại.」
Giờ thì ngăn Gabil lại bằng cách nào đây?
「Tôi muốn thành lập nên liên minh thật sự với tộc Lizardmen. Chúng ta có quân số hơi ít ỏi. Tuy vậy, tôi không muốn chúng ta bỏ rơi họ được.」
Hakurou tiếp lời, mọi người gật đầu tán thành.
Tôi cũng tán thành.
「Nhưng mà, định hình nên liên minh cũng tốt đấy, nhưng chúng ta có quân số cực kỳ ít ỏi. Liệu khi đến cuối trận chiến chúng ta có thực sự hữu dụng?」
Tôi cố gắng truyền tải nỗi lo lắng của tôi.
Tộc Oni đưa mắt nhìn nhau.
「Rimuru-sama, xin hãy kiềm nỗi sợ lại! Mỗi cá nhân trong chúng tôi đây có thể địch lại một vạn tên địch, nhiêu đó cũng chẳng đáng lo!」
Hakurou đáp lại theo biểu cảm của họ hiện giờ.
“Họ lậm manga quá rồi… không đời nào mà một người mà địch lại được một vạn người được!”
Tôi nghĩ thế, nhưng
「Rimuru-sama, tôi định đi đến đó để đàm phán và thảo luận trực tiếp với thủ lĩnh tộc Lizardmen.
Liệu ngài sẽ cho phép chứ?」
Souei hỏi và chờ tôi trả lời.
Tự tin thật! Tôi có nên tin tưởng giao cho cậu ta không đây?
Với bản đồ, chúng tôi đã đưa ra được vài dự đoán. Cho phép chúng tôi tạm thời được thư giãn tâm trí.
Tôi quyết định để cho Souei đi.
「Thôi được! Nếu vậy, ta ra lệnh cho anh nói chuyện với Thủ lĩnh tộc Lizardmen. Yêu cầu phải đối xử bình đẳng!」
Truyền đạt vài lời, tôi gửi Souei đi.
「Vâng! Tôi sống để tận trung!」
Đáp lễ xong xuôi, cậu ta chìm ngay tức thì vào trong bóng tối.
Cậu ta tay chân lanh lẹ. Có vẻ đã đi mất tiêu rồi.
「Những người còn lại, lưu ý những điều này trong đầu, hãy tiếp tục việc chuẩn bị!」
Những lời này là lời kết cho buổi họp.
Theo một ý khác, chúng tôi đã quyết định được nước đi tiếp theo.
Nếu như chúng tôi có thể thành lập nên liên minh thì thật tốt, và nếu như không, chúng tôi sẽ tự mình vượt qua chướng ngại.
Chẳng có ích gì khi nghĩ về những điều này. Hơn nữa, chúng tôi nên làm những nên làm hiện giờ hơn.
Và như vậy, chúng tôi cứ thế tiếp tục chuẩn bị trong khi chờ mảnh ghép kế tiếp để đi nước cờ tiếp theo.
Nhưng mà có chúa tể orc cơ à. Nếu hắn thực sự đã xuất hiện, trận chiến này sẽ gian khó lắm đây.
Càng nghĩ về tương lai thì tôi lại càng thêm chút âu sầu.
CHƯƠNG 32: VÉN BỨC MÀN SÂN KHẤU
Lấp nền đất, chặt phá cây rừng, quân đội lũ Orc mở lối tiến vào khu rừng.
Chà đạp chúng! Chà đạp chúng! Chà đạp chúng! Chà đạp chúng!
Giọng hét to và với đôi mắt vàng, quân đội lũ Orc tiến bước vào rừng sâu.
Chẳng hề có một suy nghĩ nào được gọi là bình thường trong tâm trí chúng.
Trong mắt chúng mọi thứ đều là thức ăn.
Chúng mãi mãi đói ăn, và chỉ có khát vọng được ăn mói thúc đẩy được chúng đi tiếp.
Gục ngã.
Cứ vậy, một đồng chí đã ngã xuống.
Nhưng chúng lại hân hoan. Thức ăn nữa kìa! Chúng nghĩ thế.
Thường thì, anh ta là đồng chí vai kề vai với chúng.
Giờ, anh ta chẳng khác gì đống thịt trên bàn ăn cả.
Anh ta vẫn còn thoi thóp, nhưng với chúng thì có nghĩa là thịt vẫn còn tươi.
Những kẻ may mắn đứng gần ngay lập tức bắt đầu việc phân tách cái xác.
Phần còn tươi được để dành cho thủ lĩnh đội, nhưng phần còn lại thì dành cho kẻ tới trước.
*Ngoằm! Ngoằm! Rốp! Rốp!*
Cái thứ tiếng tởm lợm vang lên khắp nơi.
Kẻ mãi mãi đói ăn.
Và, sức mạnh của chúng tăng tiến theo cái đói mà chúng có.
Đó là do hiệu ứng của đặc kỹ 『Kẻ Đói Khát』.
Dù đã ăn đồng loại của chúng, cơn đói vẫn chưa được thỏa mãn, mà càng làm chúng đói khát hơn, sức mạnh của chúng lại càng tăng.
Đội quân 20 vạn kẻ đói khát.
Dưới sự kiểm soát của Chúa tể Orc, một đội quân mà đi xuyên qua địa ngục chỉ để thỏa mãn cơn đói.
Chúng không hề biết nhân từ, chỉ cần có thể thỏa mãn cơn đói của mình.
Nhưng lại không bao giờ có thể lấp đầy cái dạ dày đói khát đó…
Một địa ngục vô tận.
Trước khi chúng tấn công làng Ogre.
Chúng chỉ là quái vật xếp hạng D.
Thông thường, chúng sẽ không dám tấn công các Ogre hạng B, cái chết sẽ đến với chúng.
Tuy nhiên …
Giết!Giết!Giết!
Bàn chân của chúng không dừng lại.
Trước mắt chúng chỉ là thức ăn.
Chúng lao đến, với sức mạnh phi thường.
Dù biết bao Orc đã chết.
Một Orge đã gục xuống.
Chúng vui mừng khôn xiết.
Có lẽ họ có thể thỏa mãn cơn đói của chúng, dù chỉ là 1 chút.
Ngay lập tức, các Orc bâu đông nghịt quanh cái xác và bắt đầu bẻ chân tay nó.
Uống máu và ngấu nghiến thịt. Ơ… nhưng điều đó không làm thỏa mãn cơn đói của chúng.
Orc đã thay đổi-chúng hấp thụ được sức mạnh của các Orge.
Nhìn thấy bạn bè của mình bị lũ Orc thấp kém xâu xé, các Orge hét lên đau đớn.
Orge bị áp đảo …
Dần dần, những kẻ đầy quyền năng đã xuất hiện bên phía Orc.
Ăn thịt đồng loại, sức mạnh của ta hòa làm một!
Nuốt chửng kẻ thù của chúng ta, tước đoạt sức mạnh của chúng!
Ăn rồi lại ăn, một vòng lặp không hồi kết.
Chúng không hề sợ hãi cái chết. Một ngày nào đó, sức mạnh của chúng sẽ còn phát triển và vượt qua chúa tể của chúng…
Trùm cuối, Chúa tể Orc!
Cuộc hành trình lại tiếp tục.
Và bây giờ một lần nữa con mồi lại xuất hiện trước mặt chúng.
…………………………………………………………………………………………………………………
Thủ lĩnh của Lizardmen tái mặt khi nghe báo cáo.
Nỗi sợ lớn nhất của ông đã trở thành sự thật.
Theo báo cáo, tộc Ogre mạnh mẽ đã bị quét sạch chỉ sau một trận đánh.
Họ đã bị Orc thịt sạch.
Không nghi ngờ gì nữa.
Chúa tể Orc đã xuất hiện.
Nếu bình thường, 20 vạn Orc hạng D vs 1 vạn Lizardmen hạng C + , may ra vẫn có thể lật kèo.
Tuy nhiên, bây giờ mà Chúa tể Orc đã xuất hiện, chúng không còn là những con quái hạng D nữa.
Chắc chúng phải lên 1-2 hạng.
Ít nhất, chúng phải tầm hạng C. Trường hợp xấu nhất, chúng sẽ có sức mạnh của C +.
Với số lượng áp đảo, tấn công không ngừng vào một nơi họ sẽ không chống đỡ nổi, và thậm chí thất thủ một lần là xong đời ngay .
Hơn nữa, do sự hiện diện của Chúa tể Orc , hắn sẽ không để “thức ăn” của mình trốn đi dù chỉ một thằng đâu.
Ngay cả khi có làm cho quân của chúng giảm đi, sức mạnh của chúng lại càng tăng nữa.
Hy vọng nhỏ nhoi là họ có thể cố thủ thành công … nhưng cuối cùng cũng chết đói cả lũ.
Đánh cũng chết mà không đánh cũng chết.
Vị thủ lĩnh chua chát kết luận.
Gabil, người mà ông gửi đi để cầu cứu Goblin, vẫn chưa hồi âm.
Trong khi họ lãng phí thời gian ở đó, kẻ thù của lại đang ngày một mạnh hơn.
Trong trường hợp xấu nhất, ông có thể phải dẫn quân chiến đấu trước khi Gabil trở về…
Đột nhiên, ông cảm thấy một luồng tà khí mạnh hơn bất cứ thứ gì ông từng biết.
Người thủ lĩnh đã quyết định không chống lại sinh vật này.
Ông gọi thuộc hạ dẫn đường cho sinh vật ấy.
Các Lizardmen đã tốn công phá hủy một số con đường vào mê cung tự nhiên của họ, và giò lại lọ rọ mò ra đón ai đó thì thật khó chịu.
Sinh vật đó hẳn phải mạnh khủng khiếp.
Bây giờ, tất cả những gì ông phải làm là chờ đợi.
Và con Quỷ đã xuất hiện.
Da hơi tối, mái tóc màu xanh pha đen, mắt xanh và cao khoảng 190 cm.
So với một con quái vật, cậu ta hơi gầy. Tuy nhiên, cậu ta có vẻ rất điềm tĩnh và sức mạnh thì khỏi bàn.
Một con quỷ mà ông cảm thấy mạnh áp đảo.
Một trăm chiến binh đồn trú vây xung quanh cậu ta.
Ông ngay lập tức bảo họ lui xuống … nếu manh động, cái chết là thứ duy nhất đang chờ họ.
Khi nhìn thấy con quỷ này, ông đã nhận ra như vậy.
「Xin lỗi thứ lỗi cho chúng tôi, chúng tôi đang gặp rắc rối vào lúc này, và không thể chào đón cậu được. Song, cho hỏi cậu đến đây có việc gì?」
Các chiến binh Lizardmen trẻ tuổi đã nổi giận với những lời đó.
「Tại sao chúng ta phải nể nang cái tên đáng ngờ này」. Họ nghĩ vậy
Người đứng đầu thường sẽ ca ngợi những suy nghĩ như vậy, nhưng bây giờ nó sẽ chỉ mang lại chết chóc.
Nếu họ mà thái độ với cán bộ, không nghi ngờ gì nữa, một vụ đồ sát sẽ diễn ra.
Những người trẻ có quá ít kinh nghiệm với những tình huống như thế này. Họ không có khả năng để đánh giá sức mạnh.
Tuy nhiên, trái với suy đoán của ông,
「Không có việc gì nghiêm trọng cả. Tất cả hãy bình tĩnh.
“Tên” của ta là Souei.
Chủ nhân của ta muốn lập một liên minh với các ngươi.
Ta được gửi đến đây vì việc đó. Cứ coi ta là một sứ giả đi.
Hãy vui mừng đi. Chủ nhân ta đã không bỏ rơi các ngươi.
Hơn nữa, ngài lại muốn trở thành đồng minh của các ngươi. Câu trả lời của các ngươi là gì?」
Đó là 1 lời tuyên bố….
Nó ngắn gọn và xúc tích. Tuy nhiên, dường như cậu ta yêu cầu nghe quyết định ngay lập tức.
Nhưng… là một người đứng đầu thì phải biết suy nghĩ.
Souei. Cậu ta tự gọi mình như vậy, con quỷ này. Một kẻ có tên với sức mạnh áp đảo.
Và một một người như vậy phục vụ một ai đó. Nếu bên phía họ toàn những thành phần trâu bò như này, có lẽ , họ có cơ may ăn được Chúa tể Orc?
Hơn nữa, họ đang muốn thành lập một liên minh và không nô lệ. Điều đó có nghĩa rằng Lizardmen sẽ được đối xử bình đẳng.
Lựa chọn như vầy ngu gì không nhận? Ông nghĩ vậy.
Nhưng tại thời điểm đó,
「Thủ lĩnh! Tại sao ngài lại để hắn to mồm như vậy?
Không cần biết hắn đến từ đâu, nhưng Lizardmen chúng ta không nên tâng bốc một thằng hề kiêu ngạo như vậy!」
「Chính xác! Gabil-sama sẽ sớm trở lại, và sau đó chúng ta một mình cũng có thể xử lý lũ Orc thấp hèn!」
「Phải. Ngài thủ lĩnh đây có lẽ sợ Orc nên đến bám vào chúng tôi. Không phải chỉ đơn giản là ông ta muốn chúng tôi cứu ông ta sao? Thật mê muội!」
Những người la lên là thuộc hạ của Gabil.
Vị thủ lĩnh há hốc mồm kinh ngạc và sợ hãi.
Thậm chí nếu nếu họ có ngu ngốc đến nỗi không thể hiểu được sức mạnh của người đang trước mặt họ, thì từ chối một liên minh như thế này…
Vâng, bài phát biểu của cậu ta có hơi bất lịch sự. Tuy nhiên, những người lính mà lại không tôn trọng một sứ giả thì không hay chút nào.
Hơn nữa, người này ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, tôn trọng cậu ta là việc thiết yếu cần làm…
Ông nghĩ rằng mình đã chọn một nhóm với tinh thần cởi mở để cuộc đàm phán diễn ra tốt đẹp, nhưng điều đó dường như đã phản tác dụng.
Cậu ta có giận không?
Nghĩ vậy, ông nhìn Souei.
Cậu ta không những không tránh khỏi tầm nhìn của tôi, mà còn nhìn thẳng vào bọn tôi. Hình như cậu ta không có ý định xử mấy tên ngốc ồn ào kìa.
Người thủ lĩnh cảm thấy nhẹ nhõm.
Ông không thể để một vài trẩu thiếu hiểu biết để làm hỏng chuyện được.
「Câm!」
Với một từ duy nhất, ông đã dẹp loạn.
Sau đó ông đã gọi cho vệ sĩ của ông,
「Ta sẽ quyết định những gì chúng ta cần làm. Tụi bay không có quyền nói ở đây! Về tự kiểm điểm ngay cho ta!!!」
Thuộc hạ của Gabil bị giải đến nhà tù.
Chúng la hét trên đường, nhưng ông không có thời gian quan tâm chúng.
Và, tiếp tục cuộc đàm phán,
「Ta xin lỗi vì sự thô lỗ của họ. Ta có ý định chấp nhận liên minh. Tuy nhiên, ta e rằng chúng ta phải nhanh lên. Thông thường, chúng ta cần chọn một chỗ nào đó để bàn bạc, nhưng tôi e là không thể rồi. Ta có thể yêu cầu các anh đến đây ngay được chứ?」
Giấu đi sự căng thẳng bên của mình, vị thủ lĩnh hỏi.
Yêu cầu một những người trên cơ mình đến tận đây! Người sứ giả đây hoàn toàn có lí do để nổi giận.
Tuy nhiên, sứ giả, người mà không quan tâm đến những lo lắng của ông, trả lời:
「Hiểu rồi. Quyết định rất mau lẹ và chuẩn xác, chủ nhân của ta sẽ rất vui. Bọn ta sẽ chiến đấu cùng với mọi người. Bây giờ, sau khi bọn ta hoàn thành việc chuẩn bị, bọn ta sẽ tham gia mọi người sau. Ông sẽ được gặp chủ nhân của bọn ta. Cư xử cho đúng mực vào.」
Như thể việc này là hoàn toàn tự nhiên, Souei trả lời.
Như thể cậu chưa bao giờ xem xét khả năng bị từ chối.
「Nếu mình từ chối, cậu ta sẽ chỉ đơn giản là tiêu diệt tất cả Lizardmen?」 Ý nghĩ này lấp đầy tâm trí của vị thủ lĩnh.
Ông chắc chắn không phóng đại nó.
Con quỷ đang đứng trước mặt ông dư sức làm vậy …
「Chúng tôi sẽ tham gia trong ít nhất 5 ngày. Cho đến lúc đó, hãy đánh phòng thủ, cố sống. Và, đừng có mà lao đi đánh trước đó!」
Dứt lời, con quỷ trước mặt ông biến mất, không một tiếng động, chỉ như một cái bóng thoáng qua.
5 ngày…
Nếu chỉ cố thủ, họ chắc chắn có thể làm được.
Orc có thể sẽ phát triển mạnh mẽ hơn, nhưng bây giờ họ đã nó niềm hy vọng để dựa vào.
Bên kia toàn thành phần quái vật như thế nào, ông không biết. Nhưng, ngay cả khi chỉ có một mình Souei, cậu ta đã có thể đảo ngược thế trận rồi.
Bám vào một niềm hy vọng này và giữ gìn quân số chắc chắn là quyết định tốt nhất lúc này.
Sau khi có quyết định, vị thủ lĩnh công bố
「Thủ thành! Chờ đến khi quân tiếp viện đến nơi, cố thủ bằng mọi giá!」
Chờ đợi trận chiến quyết định, các Lizardmen giấu mình trong mê cung.
…………………………………………………………………………………………………………………
Gabil thức dậy.
Sau đó, hắn phải mất một lúc để nhớ những gì đã xảy ra.
Và, đầy căm phẫn, hắn nhảy dựng lên.
「Người đây rồi, lạy trời!」
Một thuộc hạ lo lắng nói.
「Xin lỗi khiến các ngươi lo lắng. Có vẻ như chúng đặt một cái bẫy từ trước…」
「Một cái bẫy?」
「Ừ. Những con lang nha, đã sử dụng mưu mẹo …
Chúng đã để thủ lĩnh của mình ra chiến đấu dưới vỏ bọc của một con sói thông thường!
Ta đã hạ thấp cảnh giác, nên mới bị lừa như vậy. Những cư dân của vùng đồng bằng thường gọi chúng là loại tiểu nhân bỉ ổi và rẻ tiền!
Ta đã có ý định để chiến đấu công bằng với chúng, nhưng có vẻ như ta đã sai lầm về chúng.」
「Hiểu, hiểu rồi… ra là như thế. Nếu chúng không giờ trò, Gabil-sama chắc chắn sẽ chiến thắng!」
「Vậy à! Lũ sói đê tiện!!! Thật là bỉ ổi!」
Gabil gật đầu với một phản ứng như vậy.
Nói thế thôi. Có tất cả cũng chỉ là ngụy biện.
Tuy nhiên, một chủng tộc luôn tự hào về sức mạnh của mình mà sử dụng chiến thuật bẩn thỉu như vậy…
Gabil thất vọng về những con sói.
「Tuy nhiên, nhưng sự thật là chúng ta không thể chiến đấu cùng những kẻ hèn nhát như vậy được! Phải, điều này là tốt nhất. 」
「Như ngài nói!」
「Phải, phải!」
Cả nhóm đều cười ồ lên.
「À, đây chỉ là suy nghĩ cá nhân của em, nhưng em thấy nó lạ thế nào mà Gabil-sama luôn chỉ dừng lại ở mức lãnh đạo một cuộc tấn công.」
「Cái gì?」
「Không, em không có ý là ngài không có khả năng mà là ngược lại!
Tại sao ngài luôn phải đứng sau tên thủ lĩnh hiện giờ…」
「Tiếp đê!」
「Phải. Tôi nghĩ rằng tên thủ lĩnh cũ nên nghỉ hưu và để Gabil-sama lên làm thủ lĩnh mới.
Nếu thế, lũ Orc sẽ không dám coi thường chúng ta nữa.」
「Chuẩn cơm mẹ nấu rồi!
Chúng ta sẽ để Gabil-sama ra mắt trước tất cả các Lizardmen, thằng nào ý kiến thịt luôn, và bắt đầu một thời đại mới cho bộ tộc của chúng ta. Còn gì có thể vui hơn chứ!!!」
Gabil gật đầu.
「Các ngươi đã nghĩ đến việc đó, hử? Ta nghĩ thời điểm thích hợp vẫn chưa đến!
Các người sẽ chiến đấu cùng ta chứ?」
Hắn nhìn xung quanh mình.
Các Lizardmen chỉ có thể ảo tưởng ra một thời đại mới đang mở ra trước họ.
Họ chắc chắn rằng họ sẽ thâu tóm được quyền năng vĩ đại…
Và,
「Ngài sẽ đại diện cho chúng em chứ?」
Một trong số họ hỏi.
Gabil nhẹ gật đầu.
「Vậy, đến lúc rồi … Tốt lắm! Chúng ta hãy cùng nhau chiến đấu!!!」
Hắn tuyên bố.
Xung quanh hắn,các Lizardmen khóc vì vui sướng.
Vậy là, thằng ngốc chuẩn bị lên sàn diễn.
Chuẩn bị hỗn loạn nào.
CHƯƠNG 33: QUAN KHÁCH
Vị thủ lĩnh tộc Lizardmen gật đầu chấp thuận trước bài báo cáo tình hình chiến sự.
Từ hôm gặp Souei cũng đã qua bốn ngày.
Ngày mai họ sẽ được củng cố lực lượng. Tới lúc này vẫn chưa thiệt hại gì nhiều, có lẽ họ sẽ được ngắm mặt trời mọc nữa rồi.
Các đợt tấn công của lũ Orc ngày càng dồn dập.
Dựa vào số lượng đông đảo, chúng lấp đầy đường ra lối vào. Mê cung chẳng làm khó được chúng, và giờ tràn ngập khắp nơi.
Nhờ việc đặt bẫy dọc theo đường đi, họ đã xoay xở làm tiêu hao lực lượng của chúng được tí ti.
Nhưng cũng nhờ vào mê cung mà lizardmen đã tránh được tránh được kết cục thua toàn diện. Mê cung rẽ nhánh rất nhiều, và lối thoát khẩn cấp vẫn còn có thể dùng được.
Họ luân phiên chiến đấu với lũ orc một cách đều đặn, và nhanh chóng củng cố lực lượng chiến đấu với kẻ thù.
Bởi trận chiến này do ông trực tiếp chỉ đạo, ông không có ý định trở nên tự phụ.
Do đội quân tiếp viện đang tới, do hy vọng vẫn còn đó, bằng cách nào đấy mọi người bấu víu vào đó.
Trên thực tế, những ai đã đối đầu với lũ orc mới sửng sốt trước sức lực của chúng.
Lũ orc này quá mạnh so với thường thức của thế giới.
Giờ đây, mỗi một con orc còn có thể đấu tay đôi với ba lizardmen. Hơn hết, có vẻ sức mạnh của chúng vẫn cứ tiếp tục tăng.
Điều này dĩ nhiên là do sự lãnh đạo của Chúa tể Orc.
Vị thủ lĩnh cũng nghiêm khắc ra lệnh cho những ai bị thương ngay lập tức phải lui về sau ngay. Bởi vì nếu để bị thương xong rồi tử trận thì lũ orc sẽ ngày một mạnh hơn.
Cẩn thận, và cho tới giờ vẫn chưa phạm phải sai lầm nào, họ đã duy trì được phòng tuyến này.
Và chỉ còn một ngày nữa thôi.
Một khi quân tiếp viện tới, họ sẽ dùng lợi thế địa hình để nghiền nát từng con orc.
Hoặc chí ít, họ có thể tham gia vào việc chiến đấu luân phiên với những thành viên đang cố thủ ở những điểm trọng yếu.
Những suy nghĩ ngập tràn hy vọng cứ thế trôi trong đầu vị thủ lĩnh, ngài thấy yên lòng đôi chút.
Cho tới khi nó tới.
Tin tức về sự trở lại của Gabil…
.
Gabil phẫn nộ.
Cái khỉ gì đây! Tộc Lizardmen anh dũng sao lại lấp ló sau cái lỗ như một thằng hèn trước cái lũ lợn thế kia vậy! Anh ta giận sôi máu.
Mà thôi, mọi chuyện sẽ sớm đâu vào đấy cả thôi. Anh đã trở về, và, như những gì mà Lizardmen chân chính phải làm, chiến đấu vì danh dự.
Với những suy nghĩ đó trong đầu, Gabil tiến về chỗ vị thủ lĩnh.
「Làm tốt lắm, Gabil. Ta đoán con đã có được sự hỗ trợ tộc goblin rồi phải không?」
「Vâng! Chúng con đã hội quân với 7.000 lính.」
「Vậy cơ à… thế thì, chúng ta có lẽ sẽ xoay xở kịp.」
「Thế thì chúng ta hãy tiến lên tấn công bọn chúng đi ạ!」
Sau khi truyền đạt cho vị thủ lĩnh xong, anh ta liền đi chuẩn bi đi giao chiến.
Anh giờ đã về, anh không thể cho phép lũ orc ấy hành động lỗ mãng hơn nữa.
Chắc chắn vị thủ lĩnh đã chờ đợi đến lúc anh quay về.
Ấy vậy mà,
「Hửm? Không, thời điểm vẫn chưa chín muồi. Khi con không có ở đây, bọn ta đã thành lập nên liên minh. Mai họ sẽ đến. Và sau đó sẽ họp bàn chiến thuật, rồi sau đó mới tiến đánh lũ orc được!」
Thật không thể tin được. Ngài thủ lĩnh đã nghĩ cái quái gì khi nói như thế chứ.
“Gì cơ? Thủ lĩnh không có chờ tui sao?”
Suy nghĩ đó dẫn tới sự bất mãn, khiến cho tâm trạng của Gabil chuyển biến xấu đi.
Phụ thuộc vào một thế lực chẳng rõ từ đâu ra để đối chọi với lũ orc thấp kém…
「Thủ lĩnh, nếu ngài cho phép, con sẽ nhanh chóng nghiền nát lũ orc. Hãy cho con đi!」
Anh giận lắm, cơn thịnh nộ này anh sẽ dành tặng cho kẻ thù. Ấy vậy mà,
「Không. Mai chúng ta mới đánh! Con chắc mệt rồi, nghỉ ngơi tí đi.」
Hoàn toàn bị ngó lơ.
Tâm trí của Gabil giờ ngập tràn hận thù. Hoàn toàn lờ anh đi, lại còn trông cậy vào những kẻ lạ mặt! Không thể tha thứ được!
「Thủ lĩnh, không, ông già! Đủ rồi nhá! Ông đã già khú đế rồi, đến lúc xuống lỗ được rồi đấy.」
「Sao cơ? Gabil, con định làm gì?」
Cho đến giờ, Gabil luôn trong sự tôn cha mình.
Cha của anh có rất nhiều phẩm chất đáng ngưỡng mộ. Vì vậy Gabil đã luôn vâng lời.
Tuy nhiên, ông từ chối công nhận Gabil, và anh quyết định là không thể nhịn nữa.
Đến lúc rồi, đó là tất cả.
Hắn gọi thuộc hạ.
「Ông già, ông hết thời rồi. Từ bây giờ, tôi sẽ là thủ lĩnh Lizardmen mới!」
Gabil lớn tiếng tuyên bố.
Ngay lập tức, các Goblin rầm rộ chạy vào.
Được trang bị với lao đá, họ bao vây thủ lĩnh và vệ sĩ của ông.
Thuộc hạ của Gabil, những kẻ được lựa chọn cẩn thận từ chính tay ãnh, cũng chuẩn bị sẵn sàng ở đằng sau những con goblin.
「Gabil, việc này nghĩa là sao hả?」
Không thể hiểu được tình hình, thủ lĩnh hét lên hoảng loạn.
Tuy nhiên,
「Ông già, ông đã làm việc rất tốt cho đến bây giờ! Để phần còn lại cho tôi và về nghỉ hưu đi.」
Thuộc hạ của Gabil tước vũ khí của thủ lĩnh và vệ sĩ của ông.
Và sau đó, Gabil tước lấy ngọn giáo của thủ lĩnh, không, cha hắn. Ngọn giáo này được gọi là Thủy Toàn Thương, là biểu tượng của Lizardmen.
Nó có sức mạnh phép thuật. Được tạo ra bởi Lizardman hùng mạnh. Một vũ khí phù hợp nhất với Gabil.
Nhìn vào cha mình và các vệ sĩ,
「Tôi sẽ lo liệu phần còn lại! Ông có thể nghỉ ngơi đến khi cuộc chiến kết thúc, vậy nhá?」
Thủ lĩnh gọi to.
「Chờ đã, Gabil! Dừng sự ích kỷ này lại! Ít nhất, đợi đến ngày mai!!!」
Bỏ qua những lời cầu xin của cha mình,
「Chướng mắt quá. Đưa ông ta đi!」
Tất nhiên, anh không có ý định để thủ lĩnh chết. Anh cần ông ta nhường chức cho mình.
Như một anh hùng mới, kẻ muốn đứng trên đỉnh của tất cả các Lizardmen, một sự kiện như vậy là cần thiết.
Chắc chắn sau đó cha của anh sẽ nhận ra sức mạnh của mình và ca ngợi anh.
Chỉ nghĩ thế thôi đã làm anh ta choáng váng.
Làm thủ lĩnh mới, sai khiến lũ Goblin của mình, tiếp tục nắm quyền chỉ huy Lizardmen. Lizardmen sẽ sớm nghe về sự soán quyền này.
Và một khi họ biết anh, họ sẽ tôn anh lên và chiến đấu.
Gabil không hề tưởng tượng đến khả năng thất bại.
Cảnh báo của người cha chỉ là một sự lãng phí.
Ngay từ đầu, những kẻ đi theo Gabil, những kẻ đã cổ vũ hắn, tất cả chỉ là một màn kịch.
Đó là những kẻ hắn tìm thấy trong nhà tù.
Chìm đắm trong lời khen ngợi, Gabil thỏa mãn ngồi lên cái ghế lãnh đạo.
Đến thời của mình rồi.
Gabil đã hoàn toàn bỏ qua những điều tầm thường như một cuộc xâm lược của Orc.
…………………………………………………………………………………………………………………
Thật là …
Thủ lĩnh đang bị dày vò bởi sự hối tiếc.
Đừng vội vàng! Ông đã được nhắc điều này nhiều lần trước đây. Và đây chính ông đang dính vào một tình huống khó khăn.
Ông luôn kiểm soát tốt những người anh em của mình.
Nhưng giờ lại bị phản bội bởi chính con trai mình …
Điều này rất tệ.
Nếu cứ đà này, các Lizardmen sẽ tấn công mà không cần chờ đợi, và sẽ ăn một cú quét sạch là cái chắc.
Quyết tâm thay đổi tình hình, ông nhìn đội trưởng đội vệ binh.
Đó là một người con trai khác của ông, anh trai của Gabil.
Nhận thấy tín hiệu, anh gật đầu.
「Đi!」
Ngay lập tức, đội trưởng đã vùng lên và chạy như bay.
Họ cần phải cho đồng minh của họ biết về việc này.
Người sứ giả, Souei không hề giấu đi tà khí của mình.
Vì vậy, chắc chắn khi nhận sau khi ra khỏi mê cung, anh ta sẽ biết đi đâu.
Đặt cược vào khả năng thoáng qua đó, người thủ lĩnh phái con trai của mình đi.
Anh đã nghĩ về việc làm vài hiệp với cấp dưới của Gabil. Tuy nhiên, ông không quá nhân từ để làm tổn thương đồng loại của mình, vì vậy quyết định chỉ chạy thôi.
Thủ lĩnh có ý định chịu trách nhiệm, đã vào trong tù và cầu nguyện rằng con trai của ông có thể thoát ra một cách an toàn.
5 ngày.
Đó là lời hứa ông không thể tiếp tục, và bây giờ phải ngồi đó than thở với thất bại của mình.
Ông hy vọng rằng sự thất bại của ông sẽ không dẫn đến việc họ bị bỏ rơi.
Chắc chắn liên minh được thành lập vì những người kia nhận ra một số giá trị mà của Lizardmen. Nhưng có lẽ bây giờ họ đã mất đi những gì ít giá trị đó.
Gabil có lẽ là đang bận rộn làm làm lễ ra mắt của mình.
Trong trường hợp đó, sẽ không có ai được gửi để thay thế cho đội bảo vệ đường hầm.
Có thêm quân tiếp viện, Orc sẽ càng mạnh hơn, và sớm thôi các đội phòng thủ sẽ không chống đỡ nổi.
Những người phụ nữ và dân chúng tụ tập ở trung tâm của mê cung thì không có khả năng tự vệ.
Đó sẽ xảy ra… và, nỗi đau sẽ không dừng lại ở đây đâu.
Ta sẽ bảo vệ họ cho đến cùng.
Đó là quyết định của thủ lĩnh.
Giờ ông chỉ chờ đợi. Hay đúng hơn đó là điều duy nhất ông có thể làm.
————————–
Ngoài lề
Một phòng họp rộng.
Được làm từ gỗ thơm, bình thường là tốn kém lắm.
Một cái bàn tròn đúng nghĩa, có khả năng ngồi hơn 10 người.
Số lượng ghế hiện đặt: 12. Vượt xa những thiết kế lộng lẫy nhất, thậm chí bậc vương giả cũng khó mà kiếm được.
Một tấm thảm mà thợ dệt thủ công cũng phải mất hơn mười năm để dệt bao phủ sàn.
Một bức tường được trang trí bằng một bức tranh vẽ vài kì quan kỳ diệu của một nghệ sĩ thần thánh nào đó.
Bất kỳ một tác phẩm nghệ thuật trong căn phòng cũng có giá trị hơn mười năm thu nhập của một quý tộc.
Và ở cửa vào căn phòng,
Một người đàn ông , ăn mặc như một chú hề, đang ngăn mọi người đi vào.
Và dường như đó căn phòng trống,
「Dù bận rộn, rất cảm ơn ngài đã dành thời gian tiếp tôi!」
Một lời chào hỏi rất kính cẩn.
Cũng rất cẩn thận, như để tránh mất khiến những người bên trong mất hứng.
Những vị khách hôm nay. Họ là những người mà bạn không bao giờ dám giận họ, tuyệt đối không.
Cứ như tách ra từ lớp không khí mỏng, cái bóng của một người đàn ông xuất hiện trên chiếc ghế.
Khó nhìn, một cái bóng mờ.
「Ngươi định diễn trò vui gì? Chúng ta mệt mỏi rồi, làm luôn đê!」
Một người phụ nữ trả lời.
Căn phòng luôn trống trải trước đây này bị lấp đầy bởi ánh sáng.
「Guhahahaha. Muốn biết à, tôi nói luôn nhá? Một chúa tể quỷ mới đã xuất hiện.」
「Khư khư khư. Chúa tể Quỷ? Bọn ta biết rồi! Chuyện này không vui tí nào, đúng không?」
「Này, đừng nói thế. Kẻ bảo vệ của rừng Jura đã biến mất. Một người bảo vệ mới là cần thiết, đúng không?」
「Nếu thế, sao chúng ta không chiếm lấy nó nhể?」
「Hừm. Bởi vì kẻ như mấy người nên hiệp định Bất Bạo Động có thể bị bãi bỏ đấy!」
「Câm! Bố biết rồi.」
Cuộc nói chuyện của chuyển hướng.
Tên hề ở lối vào lối vào toát mồ hôi vì sự hiện diện của những ngươi đó, nhưng không thể lau sạch nó.
Bởi vì hắn là một con quỷ. Và quỷ không đổ mồ hôi.
Hắn ta, Gelmudo, chỉ đơn giản là muốn giải thích sân khấu, mà hắn đã chuẩn bị cho họ.
「Bây giờ, thưa các quý bà và quý ông! Tôi muốn giải thích vở kịch này, nếu các ngài cho phép?」
Sợ hãi, hắn gọi to.
Những cuộc trò chuyện ồn ào đột nhiên dừng lại và mọi con mắt tập trung vào Gelmudo.
Đe dọa hắn mà không cần phải nói một lời.
Họ bị xúc phạm khi Gelmudo ngắt lời họ?
Gelmudo thót tim. Chỉ cần để họ không hài lòng, Gelmudo sẽ bị xóa sổ trong nháy mắt…
Trái ngược với nỗi sợ của mình,
「Hãy bắt đầu! Tôi đã có nói rằng tôi thấy chán với mấy thứ vớ vẩn rồi chứ?」
Họ cho phép hắn bắt đầu.
Thở phào nhẹ nhõm, Gelmudo bắt đầu giải thích.
Hắn đã phát động xung đột trong khu rừng. Tuy không thành công lắm, nhưng cũng rất hiệu quả.
Hắn đã định cài người khơi mâu thuẫn giữa Tộc Ogre và Tộc Treant, nhưng đã thất bại.
Những người hắn khống chế vẫn còn yếu.
Tuy nhiên, lũ đã từ chối được đặt tên – tộc Ogre, đã bị diệt vong.
Hắn khá hài lòng với kết quả này.
「Bây giờ, chúng ta hãy vén bức màn về thảm kịch này! Orc đang là mối đe dọa với các bộ tộc trong rừng! Kẻ sống sót sẽ làm nền cho sự xuất hiện của chúa tể quỷ mới.」
Phải.
Tất cả là kế hoạch tạo ra một chúa tể quỷ mới. Nhiệm vụ đó đã được để lại Gelmudo.
Hắn đã vui mừng khôn xiết với vụ này. Nếu hắn xử lý tốt điều này, hắn có thể có chúa tể quỷ về phe hắn.
Hắn đã làm việc chăm chỉ để hướng tới mục tiêu đó.
300 năm nay, hắn đã lên kế hoạch cho một cuộc chiến tranh giữa các bộ tộc.
Tuy nhiên, sự biến mất của Veldora khiến kế hoạch vượt khỏi tầm kiểm soát.
Vì vậy, hắn đã thay đổi kế hoạch thành một cuộc chiến tranh giữa các quỷ có tên sinh ra từ những Goblin, Lizardmen, và các chủng tộc khác.
Để thay thế, hắn đã gửi Chúa tể Orc ra. Nó không nằm trong kế hoạch, nhưng nó cũng khá tốt.
Một Chúa tể Orc rất trung thành.
Chơi thế này hơi xấu, nhưng hắn không thể làm gì khác.
Sau khi diệt sạch Goblin và Lizardmen, Chúa tể Orc sẽ trở thành chúa tể quỷ?
Tộc Orge phiền nhiễu đã biến mất.
Bây giờ, không có gì phải lo lắng. Miễn là các Orc tránh xâm lược lãnh thổ tộc Treant.
Tất cả sẽ theo đúng kế hoạch!
Hắn luôn phải sợ hãi chủa tể quỷ đã thao túng hắn ta cho đến bây giờ, nhưng cuối cùng hắn cũng có cơ hội phản lại.
Hắn sẽ tự tạo ra một chúa tể quỷ (orc)! Một kẻ sẽ nghe lời hắn.
Ẩn đi phấn khích của mình, Gelmudo tiếp tục giải thích …
Hắn có thể nhìn thấy rằng Chúa tể Orc sẽ cúi lạy trước mặt hắn.
Ngày tham vọng của mình được đáp ứng sẽ đến sớm thôi.
Hắn cứ thành thật tin vậy …
CHƯƠNG 34: CHIẾN TRANH BÙNG NỔ
Ngày hôm đó, đội quân Orc đứng chật kín đầm lầy với hàng ngàn quân lính.
Nếu bạn nhìn từ trên cao, bạn sẽ thấy mọi con đường toàn Orc là Orc.
Tuy nhiên, đó chỉ một phần nhỏ của quân đội của chúng. Orc quyết định xâm nhập bằng cách bao vây toàn bộ xung quanh hồ.
Chả tốn sức mấy mà chúng đã chiếm được đầm lầy, và đang tiến vào hang.
Tuy nhiên, một chấn động rung chuyển mặt đất.
Đột nhiên có ai đó đã ra lệnh cho các Lizardmen tấn công.
Và đó là nguyên nhân cho sự bùng nổ cuộc chiến tranh giữa Orc và các Lizardmen.
.
Những kẻ thống trị các đầm lầy, Lizardmen.
Có khả năng chiến đấu cao, cũng rất cơ động vì có khả năng di chuyển trong bùn lầy.
Ẩn giữa những đám cỏ, họ tiến gần đến quân Orc, và tấn công không bị phát hiện.
Tất cả mọi thứ đều theo kế hoạch.
Gabil đã nhốt cựu thủ lĩnh vào một căn hầm ngầm, tổ chức lại quân đội, và họ chuyển trên mặt đất.
Nhanh chóng nắm bắt trận chiến, hắn đã bắt đầu bằng một cuộc tấn công vào lũ Orc.
Gabil không phải hoàn toàn không đủ năng lực. Chỉ là hắn không biết nhìn xa trông rộng, nhưng chắc chắn đủ để có thể dẫn dắt một đội quân chiến đấu.
Đó là khả năng hắn thừa hưởng từ cha mình, cựu thủ lĩnh.
Các Lizardmen rất tôn trọng sức mạnh.
Nhưng, họ sẽ không làm theo những người chỉ biết tự cao về sức mạnh của mình.
Gabil là chỉ có vài kẻ là phục tùng. Để soán quyền, giờ hắn đang thể hiện sức mạnh.
Nào giờ …
Gabil để lại một ngàn chiến binh để bảo vệ phòng chính.
Phụ nữ có thai, người già có tiền sử bệnh tim, trẻ con miệng hôi sữa. Nếu thực sự cần thiết họ có thể phải ra chiến đấu nhưng chắc chỉ tổ cống mạng thôi.
Vì lý do đó, Gabil gửi thêm 500 quân đến canh gác.
Gabil quyết định sẽ củng cố thêm tuyến phòng thủ và quân đội chiến đấu trong đường hầm.
Nhờ tống khứ hết được quân chống đối, Gabil đã có được quyền kiểm soát toàn bộ quân đội.
Bao gồm 7000 Globin và 8.000 Lizardmen.
Không cần lệ thuộc vào mê cung, Gabil dẫn quân đến đánh kẻ thù của mình trên mặt đất.
Mức an ninh giờ ở mức tối thiểu, hắn lôi tất cả mọi người ra chiến đấu.
Cuộc tấn công đầu tiên như mô tả ở trên.
Họ đã chia tách kẻ thù và tấn công từ hai cánh khác nhau.
Những Orc bị Lizardmen chia tách rải rác sẽ được các Goblin chăm sóc.
Theo lệnh của Gabil, quân đội đang làm rất tốt.
Các Goblin, đang chiến đấu một cách nghiêm túc. Vì vậy, họ có thể bắt kịp nhịp độ cuộc chiến.
Thành công rực rỡ như vậy tất nhiên là do sự đoàn kết của tất cả các đơn vị.
Hãy nhìn xem!
Không cần phải sợ Orc! Gabil nghĩ.
Ông già mình đã lẩm cẩm do tuổi già. Ông ta toàn lo lắng đâu đâu.
Ta sẽ vượt qua nỗi sợ của bản thân.
Sau khi nhìn thấy những chiến công của ta, ông chắc chắn sẽ nhận ra ta xứng đáng là thủ lĩnh đời tiếp theo.
Vì điều đó, hãy làm cỏ các Orc đê anh em.
Hoặc có lẽ toàn việc này đã được trời định để ta thoát khỏi cái bóng của ông! Gabil nghĩ.
Một tiếng hét cho niềm vui ngập tràn.
Nhìn kìa! Lũ Orc thấp kém không thể chống lại các Lizardmen tuyệt vời!
Tự hào về thành quả của mình, Gabil quan sát chiến trường.
Mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp ……………..cho đến lúc này.
Bị mất nhiều lính, Orc hẳn đang chìm trong tuyệt vọng.
Nhưng Gabil không biết, sự khủng bố của Orc Lord. Điều mà cựu thủ lỉnh hiểu rất rõ.
Cuộc chiến giờ mới thật sự bắt đầu.
*Ngoằm! Ngoằm! Rốp! Rốp!*
Orc bước trên những xác chết.
Bằng bốn chân, trườn qua chúng. Không chờ đợi!
Không chỉ thế, orc còn ăn chúng. Một cảnh tượng ghê rợn.
Với các chiến binh dũng cảm Lizardmen, đã trải qua nhiều trận chiến, đây là một cảnh tượng không bình thường chút nào.
Một luồng tà khí nguy hiểm quấn quanh Orc.
Một chiến binh sợ hãi cảnh này, đã cố gắng để rút lui và ngã về phía sau.
Mà để không mất cơ hội này, Orc túm ngay lấy chiến binh.
Cậu ta bị kéo xuống bùn và bị xâu xé.
Kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, đó là nạn nhân đầu tiên.
Và nó cũng là thứ bắt đầu pha lật kèo của orc.
Orc mà đã từng là tàn binh bị mắc kẹt dần dần thay đổi.
Năng lực của nó không giống như 『Dã Thú』, nó có thể không hoàn toàn hấp thu được toàn bộ các kỹ năng.
Tuy nhiên, nó có thể hấp thụ năng lượng của Lizardmen một mức độ nào đó, và chia sẻ nó cho đồng loại.
Đó là một trong những ảnh hưởng của các kỹ năng 『Kẻ đói khát』.
Một vì tất cả. Nó cũng như sự tự như sự phát triển chung của Lang Nha.
Đó là lý do tại sao cựu thủ lĩnh rất sợ để có Lizardmen nào chết.
Tốt hơn là không nên để Orc phát triển thêm nữa.
Mặc dù chúng không thể có được tất cả các khả năng của con mồi chúng ăn, Orc vẫn có thể thu được một số đặc tính của họ.
Ví dụ, khả năng di chuyển qua bùn và đầm lầy của Lizardmen .
Ví dụ, giờ orc mọc ra vảy ở những điểm trọng yếu để phòng thủ.
Chỉ là một chút thay đổi nhỏ.
Tuy nhiên, nó đã thay đổi cục diện trận chiến.
「Đừng sợ! Cho chúng thấy sức mạnh của Lizardmen nào!!!」
Các Lizardmen lấy lại được tinh thần của họ từ tiếng hét của Gabil.
Họ là những kẻ thống trị của đầm lầy, đang có lợi thế sân nhà, họ tấn công một lần nữa.
Họ vẫn còn nhanh hơn lũ Orc, chắc chắn vậy.
Ngay cả khi họ đang bị choáng váng bởi pha lật kèo, dù họ đang phải rút lui vào phòng tuyến của họ, họ chắc chắn có thể đè bẹp đối phương một lần nữa.
Tuy nhiên!
Khi họ cố gắng dùng mưu lừa Orc một lần nữa, họ đã bị đáp trả với một hình sẵn sàng.
Orc di chuyển nhanh hơn rất nhiều.
Thoái lui Gabil nghĩ, nhưng đã quá muộn.
Nếu không có lợi thế về tốc độ, họ đã bị Orc túm được và xử đẹp rồi.
Năm ngàn quân lính đã chặn đường thoát của Gabil.
Và đang gây áp lực tấn công.
Quá tự tin vào tốc độ của mình, họ mù quáng theo đuổi Orc khi chúng rút lui, và giờ đã bị bao vây.
Có lẽ nếu Orc không phải chịu ảnh hưởng từ Chúa tể Orc đó, quân của Gabil có thể đã không rơi vào tình thế này.
Chủ đề này có thể tiếp tục được thảo luận về một giả định mà còn lâu mới kết thúc. Nhưng, giờ vấn đề là: họ đã bị bao vây hoàn toàn.
Đông như một đàn kiến, Orc không để hở một chỗ nào cả.
Ngay cả khi họ chiến đấu với tất cả sức mạnh của mình, họ chắc chắn sẽ thua sớm.
Cái éo gì đang xảy ra vậy? Gabil không thể hiểu được.
Hắn tuyệt vọng cố gắng tập hợp lực lượng của mình, la hét những cổ vũ tinh thần.
Tuy nhiên, lũ Goblin đã bị mất đội hình và đang hoảng loạn, các Lizardmen thì run lên trong lo sợ.
Thật tệ. Gabil muốn ra lệnh rút lui… nhưng chả có nơi nào để chạy cả.
Dùng tất cả sức để hét lên, Gabil kêu gọi tất cả các chiến binh bỏ của chạy lấy người.
Ngay cả khi đã tuyệt vọng ra lệnh rút lui vào trong các đường hầm, lối vào quá hẹp.
Các Goblin, những người chạy đầu, sẽ làm tắc lối thoát của họ.
Và, không còn gì nữa, họ sẽ bị tàn sát bởi Orc.
Nếu họ thay vì chạy vào rừng … họ cũng sẽ bị truy đuổi và xẻ thịt.
Trận này thua chắc.
Gabil đã hiểu.
Tại sao cha hắn luôn chiến đấu một cách hèn nhát như vậy? Cuối cùng hắn đã hiểu.
Bao nhiêu nỗ lực đã bị một thằng ngu như mình phá hoại? Gabil nghĩ. Nhưng không có thời gian để hối tiếc bây giờ.
Vào lúc này, Gabil có một điều duy nhất có thể làm. Tăng nhuệ khí và làm giảm bớt những lo lắng của người đồng đội.
「Guwahahaha! Mọi người quá lo lắng rồi! Ta còn ở đây! Chúng ta sẽ không thua lũ Orc.」
Đúng, để khuyến khích quân của hắn, hắn nói một cái gì đó mà chính bản thân hắn cũng không tin.
Quả này xác định cả lũ rồi
…………………………………………………………………………………………………………………
Chà…
Cựu thủ lĩnh Lizardmen thở dài đầy tiếc nuối.
Ông đã có nói sự khủng bố Chúa tể Orc chỉ trong truyện cổ tích.
Không, ông đã đề cập đến nó ở dịp khác. Tuy nhiên, thực tế là ông đã không thể nói rõ ràng và bây giờ chỉ biết hối tiếc vô tận.
Nếu ông giải thích đúng, có lẽ sẽ Gabil đã cảnh giác hơn.
Nhưng bây giờ thì đã quá muộn. Với một tiếng thở dài, ông bỏ ý nghĩ đó đi.
Việc gì phải đến đã đến rồi.
Lizardmen tập trung tại phòng chính, nhìn nhau lo lắng.
Bốn con đường dẫn đến nơi này, một người có thể được sử dụng để trốn thoát.
Orc không thể đến từ lối thoát … có lẽ. Đó là một con đường trực tiếp đi vào rừng. Đây là con đường duy nhất mà họ không thể bị lạc, vì họ tự tay đào nó.
Vì vậy, họ cần phải quan sát bốn con đường kia.
Các đơn vị chiến đấu trong các đường hầm cũng từ từ rút lui và tập hợp lại trong phòng chính.
Tuyến phòng thủ hiện gồm 1.500 binh sĩ. Cũng có lẽ một số người chưa rút về.
Mặt khác, số lượng Orc là rất nhiều.
Chúng có thể sẽ sớm khám phá ra nơi này.
Hy vọng là những người lính còn lại sẽ trở lại trước khi chúng làm điều đó…
Cựu thủ lĩnh ngắm nhìn con đường một hồi lâu.
Với tất cả các anh em của đã tụ tập lại, an ninh có vẻ chặt chẽ.
Nếu họ phải chạy trốn cùng một lúc, thật khó để tưởng tượng tất cả có thể rút một cách an toàn.
Có lẽ họ cần phải bắt đầu sơ tán các nhóm nhỏ ngay lúc thích hợp.
Dù có chọn cách nào, tình hình đang rất hỗn loạn. Tuy nhiên, ông phải làm tất cả để tránh nguy cơ tuyệt chủng.
Nhưng, ngay cả khi họ trốn thoát vào rừng, Orc sớm hay muộn sẽ tìm ra họ thôi.
Và thậm chí nếu họ trốn được, việc sống sót là không thể.
Sơ tán cũng không được mà không sơ tán cũng chẳng xong.
Điều duy nhất ông có thể làm là chờ.
Cho dù họ đi hay không, ông không biết, nhưng. ông vẫn đặt cược tất cả vào quân tiếp viện.
Sự đau khổ có vẻ như sẽ tiếp tục mãi mãi.
…………………………………………………………………………………………………………………
Đội trưởng Lizardmen đã trốn thoát vào rừng.
Cảm thấy tà khí , anh đang đi theo nó.
Mặc dù các Lizardmen rất tự hào về khả năng di động cao trong các đầm lầy, nhưng đây là rừng núi.
Hơi thở đứt quãng, tim đập chình chịch, có vẻ mệt lắm rồi.
Tuy nhiên, anh phải tiếp tục chạy.
Nó sẽ quyết định tương lai của giống loài.
Anh tiếp tục trong ba giờ.
Anh đã bỏ qua giới hạn cơ thể của mình, cơ thể như muốn rời ra. Anh có thể đổ gục bất cứ lúc nào.
Anh cũng nhận thức được chuyện này.
Hơn nữa, anh không biết con quỷ mang tên Souei có còn ở phía trước hay anh ta có định giúp không.
Có nên tiếp tục?
Suy nghĩ đó len lỏi từ những góc tối của tâm trí của anh. Tuy nhiên, anh gạt bỏ nó để tiến lên.
Anh đã không ngăn được Gabil. Vì vậy,anh tin tưởng.
Anh đã biết rằng Gabil mong muốn được công nhận bởi thủ lĩnh.
Tuy nhiên, chính hắn đã không nói về việc đó. Anh hùng của Lizardmen, Gabil.
Anh cũng là một trong những người rất kính trọng Gabil.
Để chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình, đội trưởng quyết theo nhiệm vụ đến cùng.
Nếu dừng lại, anh sẽ không thể chạy được nữa.
Vì vậy, anh cố ép bản thân.
Có ai đó đã nhìn thấy quãng đường chạy nước rút tuyệt vọng này.
Mặc dù anh đã không nhận ra sinh vật đó.
Có ai đó đã âm thầm quan sát anh.
Mình đã nói chuyện với ai đó? Không hình dạng, không tiếng động, người đó xuất hiện và ra đi không một ai biết
Sau khi nói xong, anh gật đầu một lần.
「Ta hiểu. Ta sẽ làm như chú mày nói.」
Lẩm bẩm như vậy, anh ta sà xuống trước mặt đội trưởng!
CHƯƠNG 35: CHUẨN BỊ CHO CUỘC CHIẾN
Sau khi gửi Souei đi, tôi tập hợp mọi người để chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.
Dẫu vậy, chúng tôi vẫn chưa sẵn sàng cho chuyện này. Vì chưa nắm rõ được hết các kĩ năng của quân địch, cho nên mọi thứ phải được tính toán một cách nghiêm túc ngay từ lúc đầu.
Công trình xây dựng thành phố vẫn đang diễn ra suôn sẻ nhưng nó vẫn chưa được gia cố vững chắc cho việc phòng thủ.
Vì vậy, nếu chúng ta bị tấn công thì việc rời khỏi đây là phương án tốt nhất. Tôi đã quyết như vậy.
Vậy thì bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Để trả lời cho câu hỏi đấy
「Trận chiến quyết định sẽ diễn ra ở một khu đầm lầy. Nếu chúng ta dành chiến thắng thì quá tốt. Nhưng nếu thua, ta sẽ phải rút lui khỏi đây thật nhanh khi có thể.
Và trong trường hợp đó, khi mà việc ứng chiến không làm tăng cơ hội chiến thắng thì chúng ta sẽ phải cố thủ bên trong Động Niêm Phong.
Trong lúc đó, chúng ta sẽ kêu gọi sự trợ giúp từ loài người.
Nếu chúng ta nhờ mọi người ở guild thì có lẽ họ sẽ giúp, vì vậy ta muốn mọi người chuẩn bị sẵn sằng cho việc di tản.
Về kế hoạch tác chiến,
Tôi chỉ định cho Beinimaru sẽ chỉ huy đội kị binh tiên phong.
Shion, cô cứ việc thoải mái tùy ý chém giết.
Hakurou sẽ là phụ tá của tôi.
Ta sẽ thiết lập hệ thống [Thần Giao Cách Cảm] cùng với mọi người và toàn quyền chỉ đạo thông qua đó.
Lệnh rút lui sẽ được cấp từ chỉ huy của mọi người – đó là tôi.
Riguru sẽ ở lại cùng với tộc goblin và bảo vệ ngôi làng.
Vậy thôi, mọi người giải tán! 」
Tôi truyền đạt kế hoạch tác chiến cho họ.
Ai cũng đều gật đầu và không ý kiến gì.
Cứ tưởng là sẽ có người phản đối về việc kêu gọi sự giúp đỡ từ loài người nhưng xem ra mình đã lầm.
Mình tự hỏi không biết mọi người đã vượt qua sự ác cảm với con người sau khi gặp những nhà mạo hiểm đó.
Còn về yêu cầu từ guild, nếu mình chấp nhận bán đi quỷ kim thì chắc chắn chúng ta sẽ có đủ tiền. Vả lại, lũ orc đó cũng là mối đe dọa cho loài người.
Họ nói vậy.
Không, không, không thể nào như vậy được. Chẳng phải lần trước mấy người bị lũ orc cho ăn hành te tua đó sao.
Dĩ nhiên tôi không thể nói thế được.
Vả lại lần trước họ cũng chưa tiến hóa nên chắc không tính.
「Vậy cũng được. Dù sao thì ta cũng chỉ tính quan sát trận chiến từ trên cao và giao quyền chỉ huy lại cho Benimaru. 」
「Thì ra là vậy, tôi hiểu rồi」
Bọn họ đều đồng ý với lời tôi nói.
Thực ra thì tôi chưa bao giờ chỉ huy một trận đánh nào cả. Dù rằng trước giờ cũng có tưởng tượng ra chuyện này vài lần rồi nhưng tôi hoàn toàn chưa có tí kinh nghiệm thực chiến gì cả.
Tôi quyết định sẽ quan sát từ trên cao và tập trung vào việc chỉ đạo.
「 Được rồi, mọi người hãy mau chuẩn bị đi. Hay là muốn tay không bắt giặc thế này mà xông trận? 」
Cả ba Oni đều gật đầu.
Rồi chúng tôi hướng đến khu sản xuất.
Được thành lập để phục vụ cho việc chế tạo (Sở sản xuất?)
Đó là một tòa nhà làm bằng gỗ lớn tựa một phòng thể dục. Chúng tôi còn có cả kế hoạch trết vôi lên tường nhưng vẫn chưa đâu vào đâu cả.
Mặc dù vậy, đây vẫn là tòa nhà lớn nhất ở đây và nhìn cũng khá là ấn tượng.
Ngay khi bước vào bên trong thì chúng tôi bị choáng ngợp bởi những âm thanh đến từ các công nhân đang làm việc miệt mài. Tôi đã yêu cầu họ khẩn trương làm ra 100 bộ áo giáp mới.
Thực ra thì cũng chỉ có mỗi hai lão Garm và Doldo làm việc cùng với 10 tên phụ tá goblin.
Những người còn lại thì chuẩn bị nguyên liệu và giao đồ khi hoàn thành.
Rồi bọn tôi đi vào sâu bên trong.
Gần đây thì có chừa ra một căn phòng trống dành cho các loại sản phẩm đặc biệt.
Chỉ có Shuna là được phép ra vào phòng đó – tất cả những người còn lại đều bị cấm. Phải nói là kĩ thuật của cô ta quá cao siêu việc chỉ dạy cho người khác tốn khá nhiều thời gian.
Các Goblinas cũng đang học hỏi về việc dệt lụa, bây giờ thì họ có thể làm việc với Garm trong việc may vá quần áo.
Họ cũng nên dần chuyển sang sử dụng các chất liệu tốt hơn như lụa.
Thường thì người ta hay mặc một lớp áo bên trong bộ giáp
Chúng tôi tiến đến phòng của Shuna và bước vào bên trong sau khi báo là chúng tôi tới.
Shuna đón chào bọn tôi với một nụ cười.
Và chẳng biết từ bao giờ,tôi đang mặc trên mình một bộ kimono tuyệt đẹp. Không phải là trắng tinh khôi mà là một màu đỏ nhạt. Không cần phải nói nó quá ư là dễ thương.
Đứng lên từ ghế, cô ấy nói
「 Em đang chờ ngài đây.
Em cũng muốn được tham gia vào cuộc họp với mọi người. Hãy thứ lỗi cho em khi không thể đóng góp được gì ngoài việc nấu cho mọi người một bữa ăn.
À, em cũng đã hoàn thành bộ váy cho Rimuru-sama. Sẵn tiện cũng làm luôn cho Onii-sama và những người khác nữa. 」
「 “Sẵn tiện” á ….」
「 Ho ho ho. Quả không hổ danh Shuna.」
「 Chắc hẳn tụi tôi tiện thể cũng đã được chuẩn bị cho một bộ bằng kĩ thuật điêu luyện của Shuna-sama nhỉ? 」
Cả ba người họ đáp lại.
「Chúng đây nè!」
Vừa dứt lời, cô ấy đem ra them một đống bộ quần áo nữa.
Một bộ kimono trắng tinh khiết.
Sau khi nhận được đồ, tôi hướng thẳng đến phòng thay đồ để mặc thử
Sau khi bước vào phòng, tôi bắt đầu thay đồ.
Đầu tiên là phải biến thân thành hình hài đứa bé mặc chiếc áo lông đen đã.
Sau đó là cởi bỏ chiếc áo khoác và mặc lên mình bộ kimono mà Shuna đã làm.
Miếng vải thật là bóng mượt. Cảm giác thật tuyệt khi được chạm vào loại lụa cao cấp như thế này.
Chắc là tôi sẽ mặc cái quần mình nhận được lần trước. Sau khi mặc bộ đồ lên người, nó bỗng tự khắc thay đổi kích cỡ để phù hợp với cơ thể tôi.
Vậy là ngay cả quần áo cũng trở thành một vật phẩm ma pháp sao.
Có vẻ như nó đã trở thành một phần cơ thể tôi sau khi được tiếp xúc với ma lực trong người.
Khi tôi thử biến đổi thành hình dáng người lớn, bộ đồ cũng thay đổi kích cỡ theo đó.
Bộ áo này thật là vi diệu.
Bộ đồ của Hakurou có màu màu trắng tinh.
Của Shion thì ắt hẳn là màu tím rồi. Sẽ thật là kì quặc nếu nó biến thành màu cam hay màu gì khác.
Có vẻ như bộ đồ này còn có khả năng tự sửa lại nhờ vào năng lượng phép thuật.
Tuyệt thật! Phải thừa nhận rằng tôi thực sự ngạc nhiên bởi cái khả năng thay đổi y phục theo ý muốn như thế này.
Giờ thì chẳng cần phải bận tâm với việc thay đổi quần áo nữa. Nếu mặc cái này ngay từ đầu thì có thể cứ mặc như vậy đến suốt đời cũng được.
Tôi không biết vũ khí phép thuật của loài người tốt như thế nào nhưng cỡ như bộ y phục này thì cũng phải tầm cấp độ A.
Một vật phẩm rất giá trị.
Tôi cũng đang trông chờ một món vũ khí cao cấp tương tự từ Kurobee.
Bọn tôi gửi lời cảm ơn rồi đem theo bộ đồ cho Souei và rời khỏi phòng.
Kế đến là tiệm rèn của Kurobee.
Dạo gần đây ông ta bận rộn đến nỗi chả thấy mặt đâu cả.
Chắc mọi thứ sẽ ổn thôi nhỉ… chắc lão là người say mê đắm đuối với công việc yêu thích của mình.
Có vẻ như ông ta làm quần quật suốt mấy đêm không ngủ rồi.
Kaijin hình như cũng có nói về chuyện này trong những lần họp trước.
Cửa phòng của ông ta đang mở toang.
Kaijin đã cấp cho ông ta một vài đồ nghề mà mình đem theo từ vương quốc.
Bên cạnh căn phòng là một nhà kho mà tôi thường chứa các loại nguyên liệu ở đó.
Kể cả thép quỷ cũng được chứa trong đó. Vì cũng là một loại nguyên liệu, quặng sắt thường cũng được để bên trong, mặc dù vậy tôi vẫn nghĩ là chúng không đủ tốt.
Chúng tôi cũng đang có kế hoạch khác thác thêm đống sắt ở các ngọn núi gần đây nhưng việc đó đành phải dời lại qua ngày khác.
Vì hiện nay đang trong quá trình xây dựng nên không đủ nhân lực.
Từ bên trong phòng phát ra những âm thanh của kim loại đập vào nhau và sức nóng từ lò nung tỏa ra khắp nơi.
Đây là nơi duy nhất có cái lò với nhiệt độ cao như vậy. Đống gạch xếp chồng lên và dính chặt vào nhau để hình thành nên chiếc lò này.
Tuy rằng nó được làm bằng kĩ năng 『Hỏa Thuật』 của tôi nhưng trông cũng khá tốt. Tôi tính sẽ nghiên cứu thêm về mấy cái lò nung này để có thể làm thêm vài cái nữa cho ngôi làng.
Tôi có cả tỉ kế hoạch trong đầu nhưng lại không đủ nhân lực để thực hiện hết đống đó.
Nhận thấy sự hiện diện của bọn tôi, Kurobee bước ra ngoài chào đón.
「 Tôi đang chờ ngài đây! Nào, lại đây và chiêm ngưỡng đi 」
Ông ta đón chào chúng tôi với một khuôn mặt đầy hãnh diện cùng với tác phẩm ông vừa tạo ra.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua.
Bọn tôi lắng nghe những lời giải thích trong bằng ánh mắt vô hồn.
Biết rồi, khổ lắm, nói mãi! Nó tuyệt lắm!
Tôi thực sự muốn hét lên như vậy nhưng lại không nỡ.
Nhìn thấy khuôn mặt rạng ngời hớn hở của Kurobee khiến tôi không nói được gì.
Làm gì bây giờ… tôi bắt đầu nghĩ cách.
(Thưa Rimuru-sama, liệu bây giờ tôi có thể thưa chuyện với ngài không?)
Tôi đã cử Souei đi làm sứ giả để yêu cầu thành lập liên minh rồi mà, hay là gặp phải biến cố gì rồi? Hay có khi nào là lạc đường rồi không?
Lúc được cử đi nhìn ngầu như thế mà bây giờ lại bảo “Xin lỗi, nhưng tôi không biết đường” thì thật là… Kể cả tôi có tấm lòng bao dung lớn như lòng mẹ cũng không thể chấp nhận nổi chuyện này.
Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng nhưng có lẽ điều đó không cần thiết nữa rồi.
Souei trình bày với một giọng nói tự tin không chút lo âu,
(Tôi đã đến gặp tộc trưởng của người thằn lằn và họ đã chấp nhận lời đề nghị của chúng ta. Bù lại, họ muốn chúng ta đến gặp họ)
Cái gì cơ? Đã xong việc luôn rồi á. Thế này thì quá nhanh rồi.
Còn chưa đến nửa ngày từ lúc buổi họp kết thúc.
(Không vấn đề gì. Đằng nào thì ta cũng đang định đến đó. Mà cậu đến đó rồi à? )
(Vâng. Bằng cách di chuyển xuyên qua những cái bóng, tôi đã có mặt ở bãi đầm lầy này mà không gặp chút trở ngại gì. Nếu sử dụng bóng của những tôi biết, tôi có thể bay đến ngay lập tức.
Nhưng chuyện đó không quan trọng lắm, khi nào thì chúng ta bắt đầu họp chiến lược, thưa ngài?)
Không quan trọng á? Di chuyển được bằng bóng bá đạo thế kia cơ mà.
Mình cũng có thể dùng được kĩ năng đó nhưng thật sự nó bá đạo vậy sao? Có lẽ mình chưa thành thục nó lắm…
Dù sao thì cũng thật bất ngờ.
(Đươc rồi… Việc chuẩn bị sẽ cần thêm một chút thời gian nữa. Rồi ta còn phải trừ hao đi quãng thời gian di chuyển đội quân đến đó nữa, sẽ phải mất năm ngày mới đến nơi được)
(Đã rõ, thưa ngài)
(Sau khi thương lượng xong thì hãy quay về đây. Nếu cần thì gửi phân thân về cũng được)
(Tuân lệnh!)
Cậu ta xử lí vụ thương lượng này tốt đấy. Đúng là một tay sai hữu ích.
Chúng tôi vẫn còn một quãng đường dài trước khi đến được khu đầm lầy.
Nếu đi bộ thì chắc phải mất hai tuần; còn lũ sói thì có thể đến đó trong ba ngày.
Cái tên thằn lằn Gabil đó đã cưỡi một con quái thú đến đây.
Nhưng chúng ta không nên đến đó trước hắn.
Rất có khả năng hắn sẽ lại tấn công chúng ta; thế nên ta cần phải quan sát thật kĩ và lợi dụng để chiếm thế thượng phong.
Tôi chìm trong suy nghĩ cùng với những lời giải đáp không hồi kết.
「Xin thứ lỗi vì sự chậm trễ của tôi 」
Souei xuất hiện từ cái bóng. Cứ như một ninja vậy.
Tôi đưa lại cho cậu ta bộ đồ và yêu cầu đi thay.
Ngay vừa khi Souei xuất hiện, Kurobee cũng vừa quay trở lại thực tại.
E hèm! Ông ta hắng giọng lại và đem ra các thanh kiếm.
Cuối cùng thì cũng được chiêm ngưỡng chúng.
Ông mang sáu thanh kiếm.
Một thanh tachi tinh xảo, thẳng và giản dị.
Một thanh katana trông như một cây trượng.
Một thanh odachi to đùng.
Và hai thanh ninjatou chuyên dùng cho ninja.
Cảm thấy hài lòng với các tác phẩm của mình, ông ta bày chúng ra và nói
「Tôi xin dâng lên cho Rimuru-sama thanh kiếm này. Tuy rằng đây chỉ là bản mẫu chưa được hoàn thiện. Mong ngài hãy đợi thêm một thời gian, tôi và Kaijin sẽ sớm hoàn thành thanh kiếm được rèn từ quỷ kim đúng như ngài yêu cầu. Trong lúc đó, ngài hãy giữ lấy thanh kiếm này bên người. 」
Dứt lời, ông ta đưa cho tôi thanh kiếm khác.
Vậy là họ vẫn đang tiếp tục nghiên cứu về nó à? Thật là nóng lòng quá đi.
Tôi muốn được nhìn thấy thành quả đó quá.
「Ta hiểu rồi!」
Tôi gật đầu và đưa thanh kiếm vào trong bụng mình để nó được dung hòa với phép thuật trong cơ thể.
Kurobee gật nhẹ một cái và đưa tôi một thanh kiếm nữa
「Còn đây là một bản nguyên mẫu. Xin ngài hãy tạm sử dụng nó.」
Tôi vui vẻ đón nhận nó.
Bằng những kĩ thuật mà tôi học được từ Hakurou mấy bữa nay
Tôi đã muốn có một thanh kiếm từ lâu rồi. Vì vậy tôi liền mang nó bên hông mình.
Đeo kiếm vào tự nhiên cảm thấy lợi hại hơn hẳn
Mỗi người cũng đều nhận được một thanh kiếm
Benimaru nhận thanh tachi. Harukou thì nhận thanh katana.
Còn Shion là thanh odachi.
Làm sao mà cô ta có thể rút được cái thanh kiếm to đùng như thế kia chứ?
「Mọi người đừng lo. Bao kiếm được làm từ năng lượng phép thuật nên nếu muốn, nó sẽ tự động biến mất.」
Đó là nhưng gì ông ta nói.
Cơ mà trông nó quá nặng so với một người bình thường; cho dù là Kaijin đi nữa thì cũng khó mà vung được.
Người lùn có một sức mạnh phi thường nhưng cầm hai tay còn khó nữa là.
Ngược lại thì với Shion, cô ấy có thể dễ dàng cầm nó chỉ với một tay.
Souei đã quay trở lại sau khi thay đồ xong và nhận lấy hai thanh ninjatou. Phong cách chiến đấu kiểu hai tay hai kiếm à…
Nhìn cũng hợp phết đấy.
Sau khi nhận được vũ khí, Garm ghé qua chỗ bộn tôi.
Ông ta đã làm xong đống giáp cho oni.
Có vẻ như bị thiếu sắt nên ông ta không thể làm giáp toàn thân được.
Thay vào đó, ông ta sử dụng các nguyện liệu từ các con quái thú – một bộ giáp vảy.
Nó giống như cái mà họ đã đưa cho mạo hiểm giả Cabal lúc trước vậy.
Có vẻ như cái này cũng được yểm ma pháp của tôi vào rồi. Được làm từ qủy kim nên có thể nói nó khá là mạnh so với những sản phẩm mẫu.
Về phần tôi thì ông ta đưa cho Dark Leather Guards.
Cuối cùng thì chúng tôi đã hoàn thành công việc trang bị trang bị.
Ngày hôm sau.
Nhóm goblin cũng đã hoàn tất công việc chuẩn bị.
Sau một tuần sửa soạn, giờ đây họ đang chờ chúng tôi.
Trận chiến quyết định đang ở trước mắt rồi. Lương thưc chỉ cần đem theo cho đủ cả chuyến đi lẫn về thôi. Nếu ta đem theo quá nhiều thì sẽ làm giảm tốc độ hành quân mất.
Phải đảm bảo tính cơ động cho toàn quân để phòng trường hợp thất bại, ta có thể rút lui ngay.
Tôi cứ nghĩ là sẽ phải tốn mất hai ngày cho việc sửa soạn nhưng có vẻ như họ đã chuẩn bị xong hết rồi nên ta có thể xuất phát sớm hơn dự tính.
Tuy nói là phải mất năm ngày nhưng đến sớm hơn cũng không thành vấn đề.
「Kẻ thù của chúng ta là Orc chúa! Giờ thì, tiến lên! 」
Tôi tuyên bố một cách dõng dạc.
Được ăn cả, ngã về không. Thôi thì cứ đành thuận theo ý trời vậy.
Mục tiêu càng đơn giản thì càng tốt.
Đoàn quân hét lên hưởng ứng trước lời tuyên bố của tôi.
Tiếng hét vang khắp cả khu rừng như muốn xuyên qua cả trái tim của kẻ thù.
Đạo quân chính là quân goblins cưỡi sói.
Cũng có khá nhiều lính mới, nhưng cũng có những goblins cưỡi vũ lang đều là lính tinh nhuệ nhất.
Sĩ khí toàn quân đang rất cao.
Nhìn thấy tinh thần của mọi người như vậy, những lo lắng muộn phiền của tôi chợt tan biến.
Nhất định ta sẽ dành chiến thắng.
Tận hưởng khoảng khắc này cũng không tốt. Nhưng tham chiến mà lại nghĩ mình thua cũng vậy.
Tiến về bãi đầm lầy, tiến về cuộc chiến…
Rồi chúng tôi bắt đầu hành quân.