Cuộc chiến đã kết thúc. Tôi đã đấu với một đối thủ thật sự mạnh. Bởi lẽ, nếu như hắn ta hoàn tất sự tiến hóa của hắn ta… tôi chắc sẽ chả có cơ may nào để đánh bại hắn.
Tôi có thể thắng bởi chúng tôi lao vào đánh nhau liền tù tì. Nói cho có lợi, đó đã là một chiến thắng dễ dàng của tôi trước khi mà hắn tiến hóa! Khi mà hắn đã tiến hóa, tôi cần hơn cả là may mắn để đánh bại được hắn ta.
Nhưng quan trọng hơn.
Đúng rồi. Tôi đã có được một đặc kỹ khác nữa!
Vâng, dù thực ra tôi chẳng có được đặc kỹ 『Kẻ Đói khát』, tôi đã hấp thụ được tiềm lực của nó.
Vậy là, 『Thú ăn thịt』của tôi đã chuyển thành 『Kẻ phàm ăn』.
Việc phân tích cái kỹ năng làm tôi muốn khóa nó đi.
Không. Nó quá nguy hiểm để được gọi là một kỹ năng.
Và trong khi đang nghĩ bâng quơ về những thứ này,
「Ưm? Sao mà năng lực của tôi lại cảm thấy như thể nó sôi lên sùng sục…」
「Mấy cái vết thương của tôi được hồi phục nhanh hơn nè! Có phải tất cả đều được hồi phục rồi phải không?」
「Đúng đó…」
Tôi nghe được mấy lời như thế. Hừm. Như tôi đã nghĩ. Đó là hiệu ứng của 『Kẻ phàm ăn』
Những hiệu ứng của nó là,
《Giải đáp. Việc thay đổi thành đặc kỹ 『Kẻ phàm ăn』 đã thêm vào những hiệu ứng sau đây…
Suy tàn: Khả năng làm phân hủy đối tượng. Khả năng cho phép gán các hiệu ứng trạng thái phân hủy.
Bây giờ đã có một cơ hội để trang bị lấy một khả năng sau khi tiêu thụ chỉ một phần của cái xác quái vật đó (※Ngẫu nhiên).
Cung cấp: Cho dù là thuộc cấp hay không, bạn giờ có thể cung cấp một khả năng đến cho con quái vật mà bạn có liên hệ. (※Bị giới hạn bởi năng lượng phép thuật vốn có của đối tượng.)
Chuỗi Thức ăn: Bây giờ đã có thể đạt được những kỹ năng từ những thuộc cấp của bạn. (※Tất cả chúng)
Ba thứ này đã trở thành năng lực của bạn.》
Nói như vậy. Năm khả năng ban đầu của thú ăn thịt vẫn như cũ, và ba thứ này là phần thêm vào. Và đi cùng với điều đó, dung tích bao tử của tôi có vẻ như đã được nhân đôi. Vậy cũng đồng nghĩa rằng tôi giờ có thể sử dụng những kỹ năng của Ranga và Benimaru mà họ có từ lúc tiến hóa sao?
《Giải đáp. Điều đó là có thể.》
Thiệt chứ hả?! Vậy mỗi khi bọn họ mạnh lên thì tôi cũng mạnh lên theo, và phần ngược lại cũng đúng luôn. Thứ năng lực đã trở nên đáng sợ đến dường nào! Đúng như bạn đã nghĩ, tôi không thể chia sẻ kiến thức bằng cách này hay truyền phép thuật.
Dĩ nhiên, để tài giỏi hơn tôi cũng cần phải tự mình nâng cao. Suy cho cùng thì luyện tập hằng ngày thì quan trọng. Nhưng thiệt đấy, cái năng lực vô lý gì trong tay tôi đây. Đúng như sự trông đợi từ Orc Tai họa.
Cũng thật xấu hổ khi tôi không thể ăn được tên hề trước đó, nhưng tôi cũng đã có được vài chuyển đổi dư từ hắn. Đặc biệt, bằng sự may mắn thuần khiết, tôi đã đạt được 『Phép Thăng Thiên』.
Tôi không cần phải niệm chú để dùng nó. Tôi có thể bay vòng quanh nếu muốn. Vâng, tôi sẽ từ từ tập luyện với nó, và cùng với việc học cách bay với vận tốc siêu thanh.
Nhưng hơn cả việc đặt tay vào những đặc kỹ và tương tự thế, tôi đã có thể tối ưu hóa 『Đại Thánh nhân』 và tích hợp toàn bộ những kỹ năng của tôi.
Ví dụ như, Tôi đã từng nghĩ rằng tôi không thể mô phỏng toàn bộ quái vật cùng một lúc… nhưng tôi đã lầm. Và nếu như bạn băng khoăn về 『Quỷ Hóa』, phiên bản con người của tôi đã đạt đến một hình thái mạnh mẽ mới nhất.
Thứ này tôi cũng sẽ nghiên cứu cẩn thận lấy sau. Quanh đây cũng vậy, tôi vừa mới để ý được rằng trận chiến vừa mới kết thúc. Chiến trường đã được lấp đầy trong niềm hoan hỷ, u sầu và tuyệt vọng.
Giờ thì.
Tôi nghĩ rằng nó lúc nào cũng xảy ra sau trận chiến, nhưng rắc rối hơn cả tự bản thân cuộc chiến sau cùng lại là những sự chuẩn bị.
Cái ngày sau khi Orc Tai họa bị khai trừ. Ở giữa đầm lầy, có một cái lều tạm, một nghị viện nơi mà tất cả các loài tụ hội về. Thành phần tham dự về phía chúng tôi gồm có tôi, Benimaru, Shion, Hakurou, và Souei. Còn Ranga thì lẩn khuất trong cái bóng của tôi như thường lệ.
Tôi đang ở trong dạng slime, ngồi lên trên cặp đùi của Shion. Do tôi đã trình ra cho mọi người thấy hình dáng thực sự của tôi khi đánh bại con Orc Tai họa nên chả cần phải giấu giếm làm gì cả.
Đến từ tộc người thằn lằn (Lizarmen) – Viên Chỉ Huy, Đội trưởng Cảnh vệ, Đội phó Cảnh vệ.
Gabil bị tống vào nhà lao vì tội mưu phản. Ngay cả khi mấy người này là cha với con, hư thì phải phạt.
Dù hắn là thằng ngu nhưng cũng có vài chỗ hài hài. Và giờ không phải lúc để bàn về việc xử tội hắn, chúng tôi sẽ để hắn vào kẻ tường trong đó luôn. Bên tộc Orc phái tới một Chỉ huy Orc và mười đại biểu là tộc trưởng của các làng.
Tất cả bọn chúng đều nhợt nhạt, sự suy nhược nhìn thấy rất rõ trên khuôn mặt của bọn chúng. Nguồn cơn của cuộc đại loạn trước đó, rõ ràng, là bọn orc. Bất luận rằng mọi người cố đổ hết mọi tội lỗi lên sự lôi kéo của con Orc Tướng Quân, bọn chúng rõ ràng không thể nào vô tội được.
Và bởi lẽ bọn chúng hiểu được sự thật đó, giờ đây sắc mặt của bọn chúng tối xầm hẳn đi. Theo như những gì mà Souei thu thập được, bọn chúng chẳng chuẩn bị được nhiều lương thực. Xuyên suốt việc ăn thịt đồng loại và những sự ảnh hưởng của đặc kỹ, bọn chúng có được lợi thế trong khi đói khát. Giờ đây bọn chúng đã mất đi hiệu ứng của những kỹ năng bọn chúng không tài nào ăn được đồng bào của chúng cả.
Tình trạng bất hạnh của bọn chúng làm cho bầu không khí trong căn phòng trở nên nặng nề. Bọn chúng hoàn toàn chấp nhận lấy những yêu cầu về việc chịu trách nhiệm cho cuộc chiến vừa qua, nhưng bọn chúng cũng biết rằng chúng không thể nào đền trả phần bồi thường được.
Như từ lúc đầu, nguyên nhân chính của cuộc chiến tranh chính là những cơn đói thiên thu bất tận của những con orc và những đầu lãnh không thể làm được khác hơn thế cả. Ngay cả lúc để ý tới số lượng của bọn chúng đã giảm đi, vẫn còn đó 15 vạn con orc. Nhiêu đó cũng không đủ số lương thực để đáp ứng cho tất cả.
Và có một sự thật rằng ngay cả với số lượng đoàn quân nhiều cỡ vầy họ cũng không thể nào tiếp tục được trận chiến đơn giản là nhấn mạnh vào việc mấy con orc đói ăn tới cỡ nào. Nếu như bọn chúng không có nhận được kỹ năng 『Kẻ đói khát』, bọn chúng sẽ chết đi vì đói. Trong số 15 vạn con orc, cũng có phụ nữ, trẻ em và cả em bé. Đây là một cuộc đại di cư của loài orc.
Nguyên nhân là bởi nạn đói khốc liệt.
Lục địa Phép thuật là một vùng đất mà ở đó những vùng màu mỡ thì được đặt dưới sự bảo hộ của những Chúa tể Quỷ. Nhiều yêu quái và quái thú mạnh mẽ cư ngụ ở trong đó, nhưng nhờ có những Chúa tể Quỷ, nơi đó vẫn an toàn.
Dẫu vậy, vẫn có một cái giá cho sự an toàn. Đó là, một lượng thuế cao ngất. Với những ai muốn sống trong những vùng đất trù phú phải cung cấp một lượng lớn các loại cây trồng.
Loài Orc, cái thứ có thể tái sinh sản một cách nhanh chóng, làm việc ở trong những hầm mỏ và cày bừa ở trên đồng, là một nguồn thiết yếu của các Chúa tể Quỷ. Tuy thế. Những ai không thể trả tiền thuế sẽ bị giết không nương tay.
Những tên Chúa tể Quỷ không bao giờ thèm chĩa bàn tay ra mà cứu rỗi. Rất nhiều cuộc tấn công của những con quái vật nhằm vào những nguồn dồi dào. Những nơi nào không trả thuế bảo kê sẽ không được bảo vệ. Như thế vùng đất đó chắc chắn trở thành một nơi đầy nguy hiểm.
Những con orc mắn đẻ, ngay cả khi đại đa số đều bị giết hết, sẽ sớm hồi lại đủ dân số của bọn chúng đến một mức vừa đủ. Tuy vậy cũng cần đó một sự kiểm soát về số lượng của bọn chúng, những Chúa tể Quỷ đã quyết định rằng những tên sinh thêm sẽ bị triệt tiêu.
Giờ đây, cũng tại nạn đói, bọn chúng không thể nào trả nổi tiền thuế. Vì vậy, sự bảo kê của những tên Chúa tể Quỷ đã mất đi, bọn chúng quyết định đào thoát khỏi những vùng đất đó để tìm vùng đất hứa.
Trong lúc bị bao phủ lấy bởi cơn đói, con Orc Tướng Quân ra đời từ trong đó, nhưng cho tới tận lúc này bọn chúng sẽ không đời nào đấu với bất cứ ai mà mạnh hơn bọn chúng cả.
Và trong chuyến đi phượt đó, bọn chúng đã đặt chân đến bìa Rừng Đại ngàn Jura. Trong khoảng thời gian ấy, một ác quỷ có tên là Gelmudo đã giúp một tay. Không để ý đến mưu mô của hắn, bọn chúng đã quyết định chấp thuận yêu cầu. Và từ đó, đi theo chỉ dẫn của hắn ta, bọn chúng đã nhấn chìm Rừng Đại ngàn Jura vào hỗn loạn.
Hội nghị được bắt đầu trong bầu không khí nặng nề. Hakurou được phân làm cử tọa. Tôi đã đề nghị với Trưởng đội Cảnh vệ Tộc người thằn lằn nhận công việc này ngay từ đầu, nhưng anh ta đã từ chối.
「Vai trò đó thật quá sức với thứ như tôi đây!」
Anh ta nói thế, và dìm tôi xuống. Và kể từ khi đây không phải là cái gì đó mà tôi có thể ủy thác cho bên thua cuộc được, tôi gán cho… yêu cầu người thích hợp nhất – Hakurou làm việc này.
Hakurou đã tuyên bố tiến hành cuộc hội nghị, nhưng chẳng có ai nói tiếng nào. Mọi con mắt đều đổ dồn vào tôi. Phiền quá. Tôi thiệt sự ghét cái hội nghị này. Thôi, nó chả giúp được gì.
「Trước khi chúng ta bắt đầu cuộc hội nghị, tôi muốn chia sẻ thông tin mà tôi đã thu thập được. Hãy lắng nghe!」
Tôi gào lên. Theo những lời của tôi, biểu cảm của mọi người trở nên đanh lại, và ánh mắt của tất cả khóa lại vào tôi. Và sau đấy tôi truyền đi thông tin mà tôi có được từ Souei và Orc Tai họa. Nguyên nhân của sự trỗi dậy của loài Orc, và tình hình hiện giờ của bọn chúng.
Biểu hiện của mấy con orc, không nghĩ rằng tôi lại lôi mấy cái điều này ra, nhìn chằm chằm vào tôi trong nghi hoặc. Vài tên ứa nước mắt trong lúc nghe tôi phát biểu. Bọn chúng đã tin chắc rằng bọn chúng sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn mà không có bất cứ lời tự biện hộ nào.
Sau đó câu chuyện của tôi kết thúc. Và ra hiệu cho Hakurou, tôi tiếp tục cuộc hội nghị.
「A hèm! Giờ thì, đầu tiên là hãy xác định số lượng thương vong!」
Và kế đấy cuộc thảo luận bắt đầu. Thủ lĩnh tộc người thằn lằn đã thảo luận về số lượng thương vong của bọn họ. Lắng nghe lời báo cáo của anh ấy, mấy tên orc che đầu lại và câm nín.
「Giờ đây, Thủ lĩnh–dono, ngài có điều gì muốn đòi hỏi gì với mấy tên orc」
Sau khi thảo luận về số thương vong, cuộc thảo luận đi về hướng tìm ra phần chi trả hợp lý. Bởi lẽ tôi không hề có kinh nghiệm gì về một cuộc chiến thực sự trước kia nên tôi không biết, nhưng bọn họ có lẽ sẽ có vài yêu sách của bên thắng cuộc với bên thua cuộc. Tôi không thể ngăn cuộc thảo luận đi đến chiều hướng này.
「Chả có gì to tát. Chiến thắng này không xuất phát từ chính tiềm lực của chúng tôi. Chúng tôi đã được cứu bởi Rimuru–dono.」
Bỏ đi một chân lý của sự đền bù, người Thủ lĩnh đã đáp lại như thế. Không như là bọn họ làm được gì nhiều vào lúc đầu. Được rồi. Hãy để mấy tên orc phát biểu nào, nhưng khi tôi mới liếc tới bọn chúng
「Làm ơn hãy tha thứ cho sự gián đoạn này! Làm ơn hãy cho phép tôi bồi hoàn cho sự cố này bằng sự sống của tôi đây! Đương nhiên, tôi hiểu rằng nhiêu đây là không đủ, nhưng tôi không hề có người hầu nào để thêm vào cả!」
Đội trưởng Orc cầu xin, quỳ sụp trước tôi. Anh ta thành khẩn một cách tuyệt vọng về điều này.
「Tôi đã trở thành một con quái vật hạng B, và giành được một lượng kha khá năng lượng phép thuật, do thế làm ơn hãy tha thứ hết với cái chết của tôi!」 Đây là những điều anh ta nói.
Đó không phải là điều tôi định làm, nhưng đó lại không phải là điểm mơ hồ. Chết tiệt, cái hội nghị này phiền quá. Làm theo cách của tôi thôi.
「Chờ đã. Rimuru–sama có vài điều muốn nói!」
Hakurou đã xen vào. Tên Đội trưởng Orc nín thin, và nhìn vào tôi. Số còn lại, cũng thế, lặng lẽ ngóng tôi tôi phát biểu. Đúng y cái bầu không khí mà tôi kỵ nhất.
「Ừm, do đây là hội nghị đầu tiên của tôi, do đó tôi không dám chắc rằng tôi có thể xử lý tốt. Vì thế, tôi sẽ nói những gì mà tôi đã nghĩ ra. Sau lúc ấy, tôi muốn tất cả các bạn thảo luận về những lời của tôi.」
Đã nói rằng tôi đã mở lối cho cuộc thảo luận về những suy nghĩ của tôi. Đầu tiên, tôi nghĩ rằng chúng tôi không nên theo đuổi cuộc hội nghị về những tội ác của loài Orc. Kế đó, tôi muốn rằng liên minh với tộc người thằn lằn vẫn được tiếp tục. Và cuối cùng, tôi muốn rằng loài Orc cũng tham gia vào liên minh đó.
「Và đó là những dòng suy nghĩ của tôi. Tôi dám cá rằng các bạn vẫn có điều muốn nói, nhưng hãy hiểu điều này: tôi sẽ không chấp thuận bất cứ hình phạt nào xảy đến loài Orc. Đó là bởi tôi đã có lời hứa với Orc Tai họa. Tôi sẽ gánh vác lấy tất cả tội lỗi của bọn họ. Nếu các bạn có bất cứ điều gì để phàn nàn, hãy nói tôi nghe!」
Tôi tuyên bố như thế. Mấy tên orc trân mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Tương phản lại với bọn chúng, người Thủ lĩnh đã hỏi một câu,
「Chúng tôi hoàn toàn thỏa mãn với những lời ngài nói vừa rồi. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn có câu hỏi…」
「Gì vậy?」
「Giờ thì chiến tranh đã kết thúc, sao chúng tôi lại cần liên minh thế?」
「Về điều đó, hử. Để giải thích…」
Và như thế tôi đã giải thích về luận điểm này một cách thoáng hơn. Kế hoạch của tôi là kiến tạo nên Liên minh Rừng Đại ngàn Jura. Ngay từ đầu, nếu chúng tôi kết thúc cuộc hội nghị với kiểu “Không phạt gì hết! Giải tán!” loài Orc đơn giản là sẽ chết trong đói kém.
Thiếu đi kỷ cương, một vài tên sẽ tấn công làng của tộc người thằn lằn và loài goblin. Cơn đói của bọn chúng chính là nguyên nhân của mớ hỗn độn này ngay từ lúc đầu. Chả có nghĩa lý gì nếu chúng tôi không giải quyết nó.
Và đó là tại sao chúng tôi sẽ thành lập một liên minh. Tộc người thằn lằn có thể cung cấp cá và những vùng đất nhiều cá. Loài goblin thì… chả thể trông đợi được gì nhiều về chúng. Thành phố của tôi có thể cung cấp phương thức làm ra thức ăn.
Và loài Orc vượt trội ở khoảng việc lao động chân tay. Bọn chúng có thể sống ở xa về phía những đầm lầy. Những nơi đó trước kia thuộc quyền sử hữu của loài Orge. Nơi đó cũng ở dưới chân núi với các nguồn tài nguyên phong phú.
Chỉ nói nơi đó thôi, dồn hết 15 vạn tên cùng sống ở đó là bất khả thi, nhưng bọn chúng có thể chia thành quận Núi, quận Chân núi, quận Sông, và quận Rừng và cứ thế là sống.
Nếu như những tộc đặc biệt lớn này chia vào những những quận riêng biệt, điều này sẽ làm được… bằng cách nào đấy. Chúng tôi sẽ cung cấp hỗ trợ kỹ thuật về xây dựng nhà và các thứ. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ bắt những tên Orc làm việc cật lực để đáp lại. Suy cho cùng, ngôi làng của chúng tôi vẫn còn quá nhỏ và vẫn còn nhiều thứ chưa hoàn tất.
Tôi muốn rằng tất cả kết thúc cùng một lúc. Tất cả cùng nghe một lời giải thích. Không như lần trước, biểu cảm lưu lại trên mỗi người đều cực kỳ hứng thú. Nỗi sợ của bọn chúng đã bị cuốn trôi đi, một ngọn lửa hy vọng được thắp sáng vào trong tim mỗi người.
Vì vài lý do, Shion, người đang ôm lấy tôi, cong lưng lại và cười ngạo nghễ *Fufun!*. Điều đó, dĩ nhiên, tôi không cho phép.
Tuy nhiên, sau đó thì cặp đào của cô ấy đã chạm vào tôi một tiếng puyooon! Ah, gì cũng được, tôi cho phép nó. Tôi là một chúa tể nhân từ!
「N-N-Ngài sẽ chấp nhận chúng tôi… tham dự liên minh của ngài…?」
Tên Đội trưởng Orc hỏi lại trong sợ hãi.
「Ngươi có thể làm việc, đúng không? Ta sẽ không để ngươi có chút chểnh nản nào đâu」
「D-Dĩ nhiên! Chúng tôi sẽ làm như thể mạng sống của chúng tôi phụ thuộc vào đó!!!」
Tên Orc run rẫy từng cơn, dòng lệ rơi từ trong đôi mắt.
「Chúng tôi không phản đối. Hơn thế, chúng tôi muốn trợ lực cho ngài!」
Thủ lĩnh tộc Người thằn lằn cũng lên tiếng đồng ý. Có vẻ như tất cả bọn họ đều chấp thuận kế hoạch của tôi. Giờ thì chúng tôi đã có được sự đồng thuận từ các bên, Liên minh Rừng Đại ngàn Jura được ra đời. Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề. Một rắc rối bất tự nhiên, vấn đề nhức nhối!
Tôi thấy tội lỗi khi mang vấn đề này ra trong lúc mọi người đang hoan hỷ, nhưng…
「Yên lặng. Giờ mọi người đã đồng thuận, tôi muốn chúng ta cùng xử lý mớ rắc rối to lớn! Chính là … lương thực! Làm sao để chúng ta ngăn chặn được 15 vạn con orc khỏi đói kém? Tôi muốn mọi người cho tôi một chút tài trí trong vấn đề này!」
Vấn đề cực nhức nhối vào khúc cuối. Lương thực, hay hơn thế – sự thiếu hụt của cái ấy, là vấn đề. Loài Orc đủ dùng trong ba ngày tiếp theo. Nếu như chúng tôi gieo trồng vào lúc này, chúng tôi sẽ không thể nào kịp; nếu chúng tôi đánh bắt cá thì chúng tôi sẽ vét sạch hết cả cái hồ.
Một vấn đề tiến thoái lưỡng nan đang chống lại chúng tôi. Tộc người thằn lằn có đủ lương thực cho mười ngàn nhân khẩu trong vòng nửa năm. Ngay cả khi chúng tôi lấy hết ra, 15 vạn con sẽ tiêu sạch trong vòng 20 ngày.
Vậy chúng tôi nên làm gì…
Mọi người gãi đầu suy tư về vấn đề đó. Và ngay sau đó,
「Xin thứ lỗi vì sự gián đoạn trong cuộc hội nghị này! Ngoài kia có một đặc phái viên đang liều mình tìm kiếm cuộc hội nghị của ngài!」
Một tên người thằn lằn vừa chạy vào nói thế. Có vẻ như rất hối hả. Sau khi tôi gật đầu với Hakurou,
「Cho họ vào!」
Hakurou đáp lại, điều người lính đó đi. Một đặc phái viên? Từ ai chứ? Như thể đang trả lời cho câu hỏi của tôi, một “người” đã tiến vào trong lều.
Một Dryad.
Một cô gái xinh đẹp với mái tóc màu xanh lục. Giống như người châu Âu, làn da trắng tinh khôi khớp với khuôn mặt. Đôi môi tròn trĩnh, và đôi mắt xanh dương đó cũng hợp với cô ấy. Nếu như so theo tuổi thọ của con người, cô ấy độ khoảng 16 đến 18 tuổi. Một linh hồn hộ thân của loài Treant. Trong những loài quái vật, cô ấy sẽ nằm trong khoảng đầu của hạng A.
Nhiều tiếng kêu đầy ngạc nhiên khi cô ấy tiến vào. Được rồi mấy chế, mấy chế sẽ bị ngạc nhiên. Như tôi được nghe trước đấy, đã gần một ngàn năm kể từ khi một Dryad “Layato” được nhìn thấy.
Với tuổi thọ dài lâu (bất tử, có lẽ thế) những người phụ nữ này rất hiếm khi rời khỏi nơi cư ngụ. Bình thường bạn sẽ sướng rơn nếu như họ gởi tin nhắn tới. Dryad “Layato” dáo dác nhìn quanh phòng và tập trung về phía tôi đây.
「Hân hạnh được gặp ngài, mọi người! Tôi là một Dryad “Layato” tập sự. Rất hân hạnh được làm quen. Tôi đến đây hôm nay là để diệt trừ Orc Chúa… Nhưng có vẻ mọi thứ đã an bài. Tôi đã có ý định rời đi vào vài giây trước đó, nhưng đã quyết định là chí ít cũng tới chào hỏi mọi người. Và sau đó tôi nhận ra rằng ngài đang gặp rắc rối với vấn đề hiện tại. Tôi đòi hỏi ngài lắng nghe những gì tôi sắp nói đây!」
Cô ấy nói với một nụ cười rạng rỡ. Nhưng cô ấy cũng có vẻ như bình tĩnh một cách hoàn hảo. Và ngay lập tức tiếp tục bài phát biểu của cô ấy.
「Có vẻ như ngài đang thiếu hụt lương thực, đúng chứ? Tôi tin rằng chúng tôi có thể hỗ trợ với vấn đề đó. Tuy nhiên… Chúng tôi đòi hỏi lợi ích cho chúng tôi, loài Treant, được cho phép gia nhập liên minh của ngài!」
Chúng tôi không có lý do gì để từ chối. Thực ra, chúng tôi sẽ hân hoan chấp thuận điều này. Tuy nhiên,
「Ừm, chúng tôi rất cảm kích với lời đề nghị, nhưng bạn có thể nói lý do tại sao lại muốn gia nhập liên minh được không?」
Tôi đặt câu hỏi thay cho mọi người. Và khi tôi làm thế,
「Loài Treant là một loài khó di chuyển. Chính vì thế, bọn họ ít có sự tác động qua lại với các loài khác. Giả như bọn họ bị tấn công bởi một đối thủ hùng cường hay đối mặt với vài thảm họa tự nhiên, bọn họ sẽ trở nên vô vọng. Chúng tôi loài Dryad có thể tự mình thoát khỏi đó, nhưng chúng tôi có số lượng rất ít ỏi… Nếu như chúng tôi được tham gia vào liên minh, chúng tôi sẽ nhận sự giúp đỡ khi cần, đúng chứ?」
Cô ấy đáp lại với một nụ cười rạng rỡ. Liệu cô ấy có quyết tâm đặt niềm tin vào mong muốn tốt đẹp của chúng tôi? Bạn có thể thật lòng tin vào những lời người lạ nói chứ? Khi bạn không gặp được nhiều được nhiều người như thế, bạn không thể nào nghi ngờ họ, đúng chứ?
Tôi không thể đọc được bất cứ ý định ẩn giấu nào bên trong nụ cười của cô ấy. Dĩ nhiên, tôi không có ý định phản bội lại cô ấy. Tuy nhiên, một cô gái như cô ấy sẽ gặp phải nguy hiểm bởi chính niềm tin của cô ấy…
「Dĩ nhiên! Khi gặp rắc rối, chúa tể của chúng tôi Rimuru–sama sẽ giúp được bạn bằng cách nào đó!」
Với tiếng Fufun! Shion đáp lại một cách ngạo nghễ. Đừng có quên đề cập đến những điều mà tôi không thể nào làm được, cái cô kia! Tôi muốn phản đối lại, nhưng đã quá trễ.
「Maa! Vậy nó giống như tôi nghĩ! Như vậy thì, xin hãy chăm sóc chúng tôi từ nay về sau.」
Cô ấy kết thúc cuộc đối thoại với một nụ cười. Ưmm… ý kiến của tôi đã hoàn toàn bị phớt lờ khoảng khắc nó là vấn đề… nhưng sao cũng được. Tôi đoán tôi nên khiêm nhường ngay tại đây.
Như thế, Liên minh Rừng Đại ngàn Jura được thành lập. Các thành viên gồm có,
Rimuru cùng những người bạn vui tính.
Goblin
Người thằn lằn
Orc
Treant
Và lãnh đạo của liên minh này, (hy vọng chỉ tạm thời) là tôi.
Ngày này đây, tên của tôi lần đầu tiên được khắc ghi trong trong dòng lịch sử của thế giới.
Bảng trạng thái:
Tên: Rimuru (Disaster) Tempest
Chủng loài: Slime (Có khả năng biến thành Người)
Bảo hộ thần thánh: Gia huy Bão tố
Danh hiệu: Kẻ thống trị quái vật
Phép thuật: 『Phép thuật Chiến Kiến』 『Phép thuật hệ Thăng thiên』
Kỹ năng:
Đặc kỹ 『Đại Thánh Nhân』
(Thúc tốc Kiến ‧ Phân tích ‧ Xử lý Song song ‧ Vô hiệu hóa Bùa chú ‧ Sâm La Vạn Tượng)
『Kẻ phàm ăn』
(Bao tử ‧ Mô phỏng ‧ Chia tách ‧ Suy hóa ‧ Chu cấp ‧ Chuỗi Thực phẩm)
Kỹ năng Đặc thù của slime 『Phân rã, Hấp thụ, Hồi phục』
Kỹ năng Phụ: 『Thao Tác Phân Tử』『Hắc Hỏa』『Hắc Lôi』『Kết Giới』『Ảnh Bộ』
Kỹ năng Thông dụng 『Cảm thụ Phép thuật』 『Cảm nhận Nhiệt』 『Cảm thụ Sóng Âm』 『Siêu Khứu giác』 『Đe dọa』『Sức mạnh Herculean』,
Kỹ năng Chiến đấu 『Hơi thở Độc tố』 『Hơi thở Tê liệt』 『Toàn Thân Giáp』『Tơ Dính』 『Tơ Thép』『Liên lạc Thần giao cách cảm』 『Tạo phân thân』 『Quỷ Hóa』 『Hỏa Hóa』
Bắt chước: Cự Hỏa, Hắc Lang, Hắc Xà, Thằn lằn, Cự Nhện, Cự Dơi, Rết, Goblin, Orc.
Kháng: Kháng Dao động Nhiệt Cực Hạn, Kháng Tấn công Vật lý, Kháng Đau đớn, Kháng Tấn công dạng Lửa, Kháng Điện, Kháng Tê liệt, Kháng Ăn mòn.
CHƯƠNG 43: DỌN DẸP HẬU CHIẾN
Cái ngày mà liên minh được thành lập sẽ trở thành một ngày lễ kỷ niệm lớn lao cho những con quái vật. Bởi vì mỗi người trong số chúng đều được nhận một cái tên.
Giỡn chút.
Những tưởng là thật ngầu khi bạn nghĩ về một ai đó sẽ đặt tên cho bọn chúng. Chúng có tận 15 vạn, cái đệt. Điều đó thật khinh suất. Ý tôi là, tôi đã phải nằm lỳ một chỗ suốt ba ngày sau khi chỉ mới đặt tên cho năm ngàn con goblin xong!
Giờ đây tôi phải đặt tên cho toàn bộ 15 vạn con này, đặt xong chắc chúng chết đói hết quá! Tôi đã định chỉ bỏ quên nó đi lần này, nhưng mà…
Dầu gì đi nữa, tôi cũng cần phải nuốt trôi những tội lỗi của chúng. Và không biết làm chi, trong khi bọn chúng đã thăng hạng thành hạng C+, có vẻ như rằng chúng sẽ trở về lại hạng D trong khoảng hai tuần nữa.
Bọn chúng chỉ đơn thuần là được gia cường bởi những khả năng của Orc Tướng Quân. Và một khi bọn chúng mất đi năng lượng phép thuật của bọn chúng, tôi sẽ ăn nó và ban nó lại cho tất cả bọn chúng. Như thế, tôi sẽ có thể đặt tên cho bọn chúng mà chả cần phải chuốc mệt vào người.
Do vậy nên không có vấn đề gì trong việc đặt tên cho bọn chúng cả… ngoại trừ rằng tôi sẽ cạn sạch mấy từ ghép đơn giản. Thậm chí nếu tôi chia thành các chủng lớn hay đưa ra một cái tên thứ hai, nội việc quản lý thôi cũng nhức cái đầu.
Chỉ còn một điều có thể làm, phương thức tuyệt đỉnh và tối thượng nhất. Tôi sẽ đặt tên bọn chúng dựa trên một chuỗi với tiềm năng vô hạn!
Đúng rồi! Con số!
Nghe liệu có giống quá với số chứng minh nhân dân hông nhỉ? Vâng, thiệt lạ, đây lại là một phương thức hiệu quả nhất. Bởi lẽ bọn chúng chí ít cũng xếp được cái hàng, tôi đã cho bọn chúng xếp thành hàng ở tại đầm lầy. Liệu bọn chúng sẽ ghét bị đặt tên một cách ngẫu hứng vậy không?
Tôi đã trăn trở về điều đó, nhưng một khi năng lượng phép thuật mất đi, bọn chúng sẽ bị thoái hóa thành một đám đông bất khiển soát gồm 15 vạn con. Đông đến nỗi việc tách ra thôi cũng mệt nữa.
Chỉ ở hạng D, bọn chúng sẽ chẳng thuộc diện những loài nguy hiểm; tuy nhiên tôi lại mường tượng ra được lúc bọn lúc chọt vào phần quyền tài sản tư. Bên cạnh đó, như hiện giờ, tôi không thể trông đợi được gì nhiều vào những kỹ năng làm việc của bọn chúng, liên minh với bọn chúng thì hơn cả việc vô nghĩa nữa.
Hơn nữa, nếu bọn chúng tiến hóa, trạng thái của bọn chúng được tăng lên và khả năng sinh sôi nảy nở tụt xuống – chúng tôi biết chừng đó từ khi tôi đặt tên cho bọn Goblin.
Vậy thì, tôi sẽ thực thi quyền lợi của kẻ chiến thắng ngay đây. Những bộ tộc lớn sẽ được chia ra bởi những cái tên của bọn chúng: Yama (Núi), Oka (Đồi), Hora (Hang), Umi (Biển), Kawa (Sông), Ko (Hồ), Mori (Rừng), Kusa (Cỏ), và Suna (Cát).
Ví dụ như một tên đực ở núi thì sẽ là “Yama–1M”. Một con cái sẽ là “Yama–1F”. Đó là cách tôi sẽ đa dạng hóa tên của bọn chúng. Thành thật mà nói, nội việc quản lý thôi mà nhức nhối ghê gớm. Với những đứa trẻ tôi đã quyết là đi theo kiểu đại loại như “Yama–1–1M”, ví dụ vậy.
Bởi lẽ nó sẽ thích hợp hơn khi cho cùng với vài cái tên hoặc thay vào đó là kết hợp chữ cái, nhưng tôi sẽ để lại vấn đề đó cho bọn chúng với cái tên mới. Và như thế, tôi hấp thụ lấy năng lượng của bọn chúng, và thay vào đó là cho bọn chúng cái tên.
Đầu tiên tôi sắp bọn chúng thành một hàng theo bộ tộc, sau đấy thì tách ra theo giới tính, và bắt đầu đặt tên; như bạn thấy đấy, nó tốn một mớ thời gian. Tuy nhiên, tôi đã có thể đặt tên cho bọn chúng liền tù tì mà chả lo gì cả. Bọn chúng được đặt tên theo vị trí ở trong hàng. Tôi đã không thử hợp lấy những cái tên theo gia đình và con cái.
Bọn chúng chỉ cần tự đặt tên cho bọn chúng nếu như cảm thấy bất mãn. Theo cách này, tôi đặt tên hết cho toàn bộ. Tôi sau đấy đã cho đại biểu bộ lạc chỉ đạo cuộc điều tra dân số. Nhưng do chả có giấy tờ gì hết nên chỉ còn có việc là đảm bảo không có xuất hiện sai sót nào.
Nhưng trong thực tế, thì chả có gì mà phải lo cả – những cái tên đấy bọn chúng sẽ khó thể nào quên. Không như loài người, những con quái vật lúc nào cũng biết cái tên đã được khắc khi tận trong tâm hồn. Tôi cứ thế mà đặt tên cho mỗi thằng trong số bọn chúng một cái tên. Tốn khoảng năm giây mỗi lượt. Dầu gì đi nữa… cho mỗi thằng một cái tên vẫn mất đến tận mười ngày.
Dĩ nhiên, trong khi tôi đặt tên cho bọn chúng mà không ngơi nghỉ, tôi không thể cứ để Benimaru và cả đám còn lại kia thảnh thơi mà thư giãn được. Tôi đã để cho Dryad Thực Tập hộ tống mọi người đi đến cộng đồng của loài Treant. Trong yêu cầu vận chuyển thức ăn.
Liệu có đủ để nuôi sống cho 15 vạn cái miệng ăn được không? Trong lúc tôi còn băn khoăn, tôi chỉ có thể tin vào những lời của cô ấy nói. Chí ít thì cũng đủ để cầm cự trong vòng một năm. Tôi chả cần phải lo lắng gì về việc vận chuyển một tí nào.
Dầu gì đi nữa, mối quan tâm cơ bản nhất của cuộc chiến chính là công tác hậu cần. Khiến cho tiền tuyến đói khát chính là mời gọi cho việc thất bại. Bất luận là có bao nhiêu yêu quái ở trong số chúng đi chăng nữa, mang theo đủ thức ăn cho toàn bộ tộc orc chắc hẳn là rất khó.
Tuy nhiên!
Những con Bạo Phong Lang, vào khoảng khắc mà Ranga tiến hóa thành Cuồng Phong Tinh Lang, đã tiến hóa thành những con Tinh Lang. Giờ mỗi con đều được xếp vào hạng B. Một loại quái vật có thứ hạng cao. Số lượng của bọn nó vẫn ở con số một trăm, nhưng bọn nó đã mở khóa được một biến dị tiến hóa Tinh Thủ.
Và hãy chớ quên đề cập đến việc rằng tất cả bọn nó đều dùng được 『Ảnh Bộ 』. Bọn nó không thể di chuyển một cách tức thời như Souei hay Ranga được, nhưng bọn nó có thể di chuyển nhanh hơn cả vận tốc âm thanh. Và bọn nó giờ đây di chuyển mà bỏ qua bất kỳ chướng ngại nào – thẳng tới mục tiêu.
Thu ngắn khoảng cách dài từng bước một, bọn nó di chuyển vào khoảng gấp ba lần tốc độ nguyên gốc. Nói ngắn gọn – rất chi là nhanh chóng. Vì thế tôi cũng có những con Tinh Lang mạnh mẽ tiếp quản việc trung chuyển nhu yếu phẩm.
Nếu chúng tôi dùng một cái xe ngựa, chuyến đi – với một chuyến đánh vòng cần có – sẽ tốn đến tận hai tháng ròng; còn cách này, đánh một chuyến cả đi lẫn về chỉ tốn chỉ một ngày mà thôi.
Tuy nhiên, mấy con Goblin chuyên cưỡi thú không thể đi cùng bọn nó được. Tôi không biết chắc chắn rằng bọn này rút được điều gì từ thực tiễn, nhưng tôi muốn bọn này thử một lần cho biết.
Thế là với số Goblin còn lại bên tôi, tôi dùng chúng để giúp xắp xếp bọn orc. Như thế, chúng tôi đã bắt đầu một phương thức để kiếm thức ăn.
Thứ mà làm tôi đắng đo là về việc bảo lưu thức ăn. Ý tôi là, những con Treant là mấy con quái vật có khả năng tồn tại mà chỉ cần có nước, ánh sáng mặt trời, và không khí mà thôi. Bọn họ cũng sẽ ra quả bằng việc dùng năng lượng phép thuật của bọn họ, nhưng chẳng ai trong số họ lại ăn thứ đó cả.
Bọn họ đã được biết đến như là chủng tộc cư ngụ ở vùng đất thánh, nhưng chủng tộc bất tử này chỉ để dành thứ đó. Hơn thế nữa, loại quả đó có phép thuật, nó không thối rữa cho dù để lâu cỡ nào đi chăng nữa. Bên cạnh đó, như tôi được biết đến sau này, rằng loại quả đó được bán như là thành phần hiếm được gọi là “Treant Khô” trong thị trường của con người.
Nó rất hiếm để tìm ra được và có thể được bán với một lượng lớn tiền. Cái lý do cho mức giá đó chính là năng lượng phép thuật dồi dào. Chỉ với một giọt cũng có thể giúp bạn vận động được trong một tuần. Mà không hề cảm thấy đói.
Lý do khác nữa cho cái mức giá cao đó là có một sự thật rằng loài Treant không có tương tác với các loài khác, và những con Dryad rắc rối, người quản lý sản phẩm này, đôi lúc cho nó đi như là một món quà tặng.
Vào lúc tôi học được sự thật này, tôi thấy có chút hối hận về việc cho không tất cả thứ đó cho bọn orc… Vâng, không có ai nhắc tôi cả nên thôi vậy. Bằng cách này, nhờ vào lời đề nghị của những Dryad Tập Sự, chúng tôi đã có thể giải quyết được vấn đề lương thực.
Mười ngày sau.
Tôi đã hoàn thành, kiệt quệ luôn.
Tôi gần như hết chữ số để dùng nữa chứ. Mệt.
Tuy vậy, tôi cũng đã được lấp đầy với cảm giác của thành quả. 15 vạn ư? Nội chỉ việc đếm chúng thôi cũng phiền ấy chứ. Vâng, bên cạnh thời điểm tôi kết thúc việc đặt tên cho bọn chúng, chúng tôi cũng hoàn thành việc chia sẻ thức ăn.
Năm mươi cái mỗi phần.
Điều hiển nhiên rằng khi bọn chúng ăn hết thì bọn chúng đói. Do vậy tất cả đều mang biểu hiện nghiêm trọng khi nhận lãnh thức ăn. Sau khi được đặt tên, bọn orc đã tiến hóa thành những con Orc Thượng đẳng. Nhưng kể từ khi bọn nó không được đặt tên bằng cách dùng năng lượng phép thuật của tôi, nên chẳng có mỗi quan hệ chủ-tớ nào trong chúng tôi cả.
Những gì còn lại giờ đây chính là lời hứa chân thành để tham gia và hỗ trợ liên minh của chúng tôi. Sức mạnh của bọn chúng ngay lập tức chạm ngưỡng C+ sau khi tiến hóa, nhưng bọn chúng thoải mái ổn định trong vùng hạng C. Xem xét về khởi thủy bọn chúng là ở hạng D, như thế này chắc ổn thôi.
Quan trọng hơn cả, bọn chúng trở nên thông minh hơn trong khi bảo tồn đặc tính đặc biệt của bọn chúng. Bọn chúng tiến hóa thành loài có thể thích nghi và hữu dụng trong mọi tình huống. Sau khi cảm ơn tôi, bọn chúng phân tán đi vào những vùng đất của bọn chúng. Đoàn hộ tống bọn chúng bao gồm 10 con Goblin cưỡi sói mỗi nhóm.
Một khi xác nhận được vị trí của bọn chúng, chúng tôi sẽ hỗ trợ chúng bằng cách dựng những cái lều. Và, hướng dẫn chúng những kỹ năng cần thiết, chúng tôi sẽ đi sắp đặt ở mỗi và mọi cộng đồng. Mặc cho là không xong ngay được, nhưng rốt cuộc rồi thì cũng sẽ xong thôi, và mức tiêu chuẩn sống của bọn chúng sẽ được cải thiện.
Cứ thế, chúng tôi nhìn bọn orc rời đi. Còn lại đây một chút gì đó đặc thù. Đội Trưởng Orc đã nài nỉ rằng tôi sai bảo anh ta làm gì tùy ý.
Nhưng…
Quả là tôi có muốn thêm nhân công. Haiz, sao cũng được. Cứ để anh ta gia nhập đi. Tôi cũng nên hình dung ra nên làm gì với đội quân orc tinh anh mạnh mẽ gồm 2 ngàn con, được bao bọc lấy bởi những bộ giáp hoàn toàn đen.
Tôi không thể đặt tên bọn chúng theo quận được. Làm gì đây ta… Kể từ lúc bọn chúng có khí tiết màu vàng kia, tôi đã quyết định đặt tên bọn chúng theo màu và con số. Tôi liếc qua đội quân orc. Và, khiến chúng xếp hàng theo ý muốn của tôi.
Hiện tại, tôi có thể dùng kỹ năng 『Đại Thánh nhân』 của tôi để đánh giá khả năng đơn giản chỉ bằng cái nhìn. Giống như Shuna đã làm.
Y như những gì trông đợi vào năng lực 『Chuỗi Thức Ăn』 của 『Kẻ phàm ăn』. Nó siêu hiệu quả!
Và như thế tôi đặt tên (đánh số cho) mọi người, ngoại trừ Đội Trưởng Orc.
Cứ thế Quân Đoàn Vàng trứ danh sau này đã ra đời. Những con số được phân phát bừa không phân biệt nam nữ. Từ khi không có sự bất bình đẳng giới tính giữa mấy gã chiến binh này. Tôi sẽ phái chúng đi đến mỗi cộng đồng như là những nhân công sản xuất. Tại thời điểm hiện tại, chả còn cách nào ngoại trừ để chúng làm những thể loại công việc đó cả.
Giờ thì, về với vấn đề của Đội Trưởng Orc.
Tôi sẽ lờ đi bất kỳ linh tính nào. Và tôi đã quyết lấy một cái tên. Tôi sẽ sát nhập với hoài bão của Orc Tướng Quân, một thứ mà anh ta nhận từ Gelmudo. Mới nghĩ tới cái bản mặt của thằng Hề đó thôi cũng làm tôi giận sôi máu lên rồi đây, nhưng đối với bọn orc thì hắn ta lại là ân nhân rất quan trọng.
Tôi không thèm quan tâm đến dự toán của hắn, và tôi không có thứ gì để đặt nền tảng vào. Do vậy, cái tên này tôi sẽ ban cho anh ta.
「Với niềm tôn trọng với ước vọng lúc lâm chung của Orc Tai Họa, ngươi từ nay về sau sẽ được biết như là Gerudo!」
Tại khoảng khắc đó, cơ thể của Đội Trưởng Orc đã bị bao bọc trong khí tức màu vàng, và anh ta bắt đầu tiến hóa. Và cùng lúc đó, tôi mất đi một lượng lớn năng lượng phép thuật. Đệt… vậy là nó cũng thực sự tới. Như thường lệ, tôi tiến vào trạng thái tiết kiệm năng lượng (Trạng Thái Ngủ).
Và ngày tiếp sau đó,
Tôi nên nói là “đúng như dự tính” hay cái gì đó đại loại vậy nhễ? Linh tính của tôi đã rung lên thế. Những tên Orc Tinh Anh đã hoàn toàn tiến hóa thành những tên Orc Thượng Đẳng.
Tuy sức mạnh mà bọn này có được gần như vượt xa hạng C+, bọn này vẫn có thể duy trì ở cấp độ này. Nói gì thì nói, bọn này đã tiến hóa thành những chiến binh khá mạnh mẽ.
Chú ý đến một điều rằng những Goblin Cưỡi thú cũng ở hạng C+, có vẻ tôi đã có được một đội quân khá mạnh mẽ. Vâng, dù những Goblin Cưỡi thú được xếp hạng như thế, bọn nó chắc cũng được ước lượng chung với những con Tinh Lang.
Do đó có lẽ tôi không nên so sánh chúng làm gì.
Giờ đây, Orc Đội trưởng rắc rối, hoặc là, Gerudo…
Anh ta đã thu được kỹ năng độc nhất 『Sành Ăn』 với những khả năng 『Bao tử, Chu cấp và Nhu cầu』.
Năng lượng phép thuật của anh ta cũng khá là cao, gần như đạt đến hạng A. Y như dự đoán, anh ta không còn bất kỳ nào mà anh ta lấy từ việc ăn thịt sống. Đơn giản là bởi anh ta chẳng cần chúng nữa.
Kỹ năng này mà anh ta có chắc có lẽ bởi anh ta mong ước có nó từ tận đáy lòng. Bởi lẽ anh ta đã chịu đựng lấy những nỗi đau và nỗi tuyệt vọng, anh ta đã trở thành một con quái vật thật là đĩnh đạt và trang nghiêm.
“Liệu tôi có thể thỏa mãn một thuộc hạ như thế kia không?” tôi đã có một dòng cảm nghĩ như thế, nhưng tôi quyết định ngó lơ đi. Nếu như anh ta muốn ra riêng thì tôi sẽ chấp thuận. Nhưng có vẻ anh ta chẳng muốn điều đó chút nào. Và có lẽ Trận chiến Chết chóc cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Toàn bộ những nỗi tuyệt vọng của bọn họ cho tới tận bây giờ cũng do ảnh hưởng của kỹ năng mà Gelmudo có – điều đó tôi sẽ chẳng biết. Có lẽ tên hề đó thực ra lại là một gã rất mạnh mẽ.
Tôi tự đùa với chính mình.
Những binh sĩ goblin cuối cùng cũng đã ra về. Số lượng của bọn chúng thực sự đã giảm đi rất nhiều, với số lượng sống sót vào khoảng 4000 con. Liệu chúng có ổn không? Tôi có chút lo lắng. Nhưng, đây là vấn đề của bọn chúng và không phải là điều mà tôi sẽ can dự vào.
Giờ đây chúng ta nên rời đi chứ nhỉ?
Hãy đưa lại quyền kiểm soát khu vực này lại cho những người thằn lằn, nói lời từ biệt với Thủ lĩnh, và rời đi. Dù cho khoảng thời gian mà tôi nghe được là ba tuần, cuộc chiến này cảm giác thật dài. Bản ngã của tôi xem như đã phải đơn độc chiến đấu trong một khoảng thời gian dài vậy. Như thế, câu chuyện náo động khu rừng này đã đến hồi kết.
***
Gabil đã bị đưa ra trước mặt Thủ lĩnh người thằn lằn, cha anh ta. Vào lúc cuộc chiến tới hồi kết, anh ta đã bị ném vào nhà lao. Anh ta được cho ăn hai bữa vào mỗi buổi sáng và buổi tối, nhưng không một ai cất lời. Kiểu sống như vậy cứ thế tiếp diễn cho tới tận hai tuần.
Suy cho cùng, anh ta là kẻ phản loạn. Đó là sự thật. Trong lúc anh ta hành động với điều mà anh ta tin tưởng đó là quyền lợi tốt nhất cho mỗi người, sự ngu xuẩn của anh ta mém đưa cả tộc đến bờ diệt vong.
Đây là lỗi của anh ta. Anh ta không còn lời bào chữa hay bất kỳ nguyện vọng nào nữa. Anh ta có lẽ đã đối mặt với án tử treo trước mặt. Một sự thật anh ta đã chấp nhận. Nhưng…
Gelmudo là kẻ đã phản bội anh ta. Bỏ qua điều đó, con Slime là kẻ đã cứu lấy anh ta. Một con quái vật hạ cấp. Đấy chính là định kiến của anh ta tới loài slime. Một khi điều đó không sai, nó cũng như thế. Con Slime đó đặc biệt.
Độc nhất và được đặt Tên, một con quái vật thật đặc biệt. Nếu như anh ta có một ước nguyện cuối cùng, anh ta muốn có một hỏi một câu. Tại sao người ấy lại cứu lấy tôi? Một kẻ mê muội, vô giá trị như tôi đây. Một thằng hoàn toàn dốt nát.
Dòng suy nghĩ đó cứ trôi lăn trong đầu của anh ta trong suốt hai tuần liền. Anh ta giờ đang đối mặt với người cha của anh. Bầu không khí nặng nề, ánh mắt của hai người đập vào nhau. Người cha, như thường lệ, không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. À… án tử, hửm?
Anh ta đã chấp thuận. Một người lãnh đạo không đời nào để lộ điểm yếu. Người đó phải duy trì luật pháp bằng mọi giá. Do vậy không đời nào anh ta lại ghét ông ấy. Anh ta quyết tâm với bản thân để lặng lẽ chấp nhận hình phạt của anh ta.
「Ta sẽ ra quyết định! Gabil, ngươi sẽ bị lưu đày. Ngươi bị cấm tự nhận mình là người thằn lằn. Hơn thế nữa, ngươi bị cấm không bao giờ được quay về. Đi ngay! Đừng bao giờ đưa cái bản mặt của ngươi lởn vởn quay đây nữa!」
Hể? Ông ta nói cái gì?
Những hộ vệ của cha anh ta xóc nách anh ta và đem hắn ra ngoài hang. Thủ lĩnh đã đuổi anh ta đi. Và với Gabil đang bối rối,
「Đừng có quên điều này! Đừng đánh mất nó, được chứ?」
Anh ta được cho biết, một thứ gì đó được ném vào anh ta. Mang theo những thứ này, một món đồ dài dài được bọc lại. Cân nặng y như trong trí nhớ. Đó là một Vũ khí Phép thuật: Thủy Qua Thương.
Những giọt nước xuất hiện trên khóe mắt, anh ta muốn nói vài lời với người cha của anh ta. Nhưng lời sẽ chẳng được thốt ra. Bởi hắn ta đã bị lưu đày. Đong đầy với nhiều cảm xúc lẫn lộn, anh ta chỉ có thể cúi đầu với lòng biết ơn. Và, không cần phải quay đầu lại, anh ta tiếp bước ra đi. Đi đến nơi thành phố đang được xây dựng mà anh ta từng ghé đến.
Sau khi đi được một chút,
「Xin hãy đợi, Gabil–sama!」
Có ai đó gọi tên anh ta. Một trăm người thuộc cấp của anh ta.
「Tụi-tụi bay đang làm gì ở đây vậy, mấy thằng ngốc này! Tao đã bị lưu đày rồi!」
「Nó chả quan trọng đối với chúng tôi! Chúng tôi theo bước ngài Gabil–sama, nếu như ngài bị lưu đày, thế thì chúng tôi cũng vậy!」
「「「Đúng!!! 」」」
Bọn họ đáp lại với một nụ cười. Bọn chúng ngốc dữ vậy trời; Nơi đây không cho phép rơi lệ. Như cha ta, ta nên học cách diễn đạt cho thật nghiêm trang, anh ta nghĩ thế.
「Ý muốn của ta sẽ đi cùng với các ngươi! Rõ chứ. Theo ta nào!」
Và cứ như thế anh ta bước đi. Lấp đầy với một kiểu tự tin khác với xưa kia. Nhóm của Gabil gia nhập với Rimuru một tháng sau đó.
CHƯƠNG 44: VÀ VẬY LÀ CHÚNG TÔI ĐÃ XÂY XONG THÀNH PHỐ
Giờ đây chiến tranh đã kết thúc, chúng tôi có thể thong thả trở về lại thành phố của chúng tôi.
Thực lòng mà nói, quay trở về cùng với thêm hai ngàn thuộc cấp hoặc hơn thế thì thật là khó chịu.
Do vậy, tôi sẽ để phần hành quân hồi thành lại cho Hakurou.
Souei đã về tới trước đó để cho mọi người biết về tin chiến thắng của chúng tôi. Chúng tôi cũng cần phải sắp xếp chỗ ở tạm thời cho các cư dân mới tới.
Sau lúc gửi anh ta đi, tôi ngồi xuống quyết định xem ai sẽ đua chung về thành với tôi.
Ranga có thể cõng hai người trên lưng và Tinh Thủ có thể chở số còn lại…
Nhưng bọn họ lại không thể nhất quán về những ai sẽ được đi.
Shion nói, “Tôi có trách nhiệm chăm lo cho lãnh chúa của chúng ta!”, và Benimaru đã đề cập về những thứ như phòng thủ hoặc những thứ linh tinh.
Gerudo cũng đề cập đến khả năng của cậu ta để chứa đồ vào trong bao tử của cậu, và hỏi có được đi cùng không.
Thành thực ra, trong suy nghĩ của tôi cũng chẳng quan tâm đến việc ai là người sẽ đi.
Đợi một chút! Tôi vừa mới nhớ lại rằng tôi có thể dùng 『Ảnh Bộ』.
Sau khi tôi quyết định đi bằng cách này, cuộc tranh luận đột ngột dừng lại.
Tôi hoàn toàn ngó lơ một Ranga đầy chán nản, người mong muốn cõng tôi, và làm thất vọng Shion, người nuôi hy vọng được đi chung cùng tôi.
「Giờ thì, tôi sẽ đi trước nhé!」
Tôi tuyên bố vậy, rồi bỏ đi bằng 『Ảnh Bộ』.
Chu choa, cái kỹ năng tiện lợi gớm! Nó có vẻ như là di chuyển thẳng tới mục tiêu xuyên qua nhiều chiều khác nhau.
Ồ, và tôi bay qua đồng bằng nhờ việc dùng 『Phép thuật hệ Thăng thiên』.
Cảm giác như tôi đang di chuyển cực, cực kỳ nhanh. Trong chớp mắt tôi đã tới thành phố.
Có vẻ như kỹ năng này có thể đánh dấu một mục tiêu không chỉ con người mà cả quái vật, những cũng áp dụng với những địa điểm mà tôi đã lui tới.
Tôi vẫn không thể bay cực nhanh với 『Phép thuật hệ Thăng thiên』. Tuy nhiên, thậm chí với tốc độ này, tôi có thể cho rằng đây là một cách tốt nhất để đi phượt.
Tôi hoàn toàn thỏa mãn với kết quả cuộc chạy thử nghiệm này.
Nhóm của Ranga chắc chắn sẽ tới đây trong khoảng hai tới ba ngày.
Hakurou và những con Orc Thượng đẳng sẽ tới đây trong khoảng một tháng kể từ bây giờ, đó là sớm nhất có thể.
Do đó, trước khi mọi người tới đây, tôi phải chuẩn bị nơi lưu trú cho mọi người.
Trong khi có vài vấn đề nan giải bất chợt sinh ra, chúng tôi chí ít cũng đã giải quyết được toàn bộ những vấn đề trọng yếu.
Giờ đây, tôi chỉ muốn đi nghỉ.
◊◊◊
Lúc này,
Sau khi mọi người đã đến nơi đúng lúc và tôi đã chia việc xong xuôi, mọi thứ thật yên ắng.
Thành phố mau chóng định hình.
Những con Orc Thượng Đẳng, cái bọn vừa mới tới đây ít hơn một tháng, đã nhanh chóng nắm bắt được những kỹ năng đến từ những người Dwarf và những con Goblin lành nghề.
Theo như Kaijin thì,
「Với tốc độ này, thì bọn họ sẽ sớm trở nên lành nghề như Tiểu Đoàn Công Nghiệp Dwarf.」
Đó là những gì ông ấy nói.
Do đó, nhờ có thêm nguồn nhân công mới, chúng tôi nhanh chóng chạy đua để kết thúc tất cả các dự án còn đang bỏ ngõ.
Đồng thời, chúng tôi đã bắt đầu vận chuyển lương thực và thiết bị.
Chúng tôi đã tháo dỡ những căn lều không còn sử dụng nữa, và gửi chúng tới các cộng đồng Orc.
Những con Goblin được gửi tới đó đã khẳng định được năng lực lãnh đạo của bản thân và đã giúp đỡ về việc thành lập các nhu cầu cơ bản.
Vào lúc chúng tôi bắt đầu trao đổi những loại thực phẩm, chúng tôi đã khởi động việc thành lập các hệ thống vững chắc trong việc giao thương.
Mặc dù bọn họ đang ở trong hình thức giao dịch hàng đổi hàng thuộc thời tiền sử, nhưng họ đã tự suy nghĩ và hành động như thế là đã tuyệt vời lắm rồi.
Bên cạnh đó, nó không giống như rằng bọn họ vẫn chưa trồng được nhiều lương thực cho lắm, do thế bọn họ có thể dành toàn bộ thời gian cho việc học hỏi nhiều điều mới mẻ.
Mà cũng chả đa dạng cho lắm; chỉ loanh quanh việc trồng một loại cây giống-khoai-tây.
Nó thậm chí có thể tăng trưởng trong các môi trường đầy khắc nghiệt.
Nó cũng có giá trị dinh dưỡng cao, và dẫu cho bạn không thể gọi nó chính xác như loại thực phẩm xa xỉ nhưng bạn vẫn phải dùng nó hoài.
Như thế, chúng tôi chia phần giống cho mọi người và dạy họ cách trồng chúng.
Chắc cũng tầm hai năm thì bọn họ mới tự cung tự cấp được nhỉ? Tôi hy vọng thế…
Gerudo rất hữu dụng trong việc vận chuyển hạt giống và những túp lều.
Anh ta tuyên bố rằng anh ta có thể làm được, anh ta đã nuốt trọn những phần rời của túp lều và từ đó phân phát đều cho các làng.
Tuy vậy, thành công của anh ta phần lớn đều nhờ vào việc anh ta giờ có thể nhảy chung với những con tinh lang trong kỹ năng 『Ảnh bộ』.
Anh ta thực sự cố gắng rất nhiều để học được nó và trở thành người đầu tiên thành công.
Phần còn lại đều trơn tru hết.
Đúng rồi, khi làm một chuyến đi đến quận núi bằng chân thì anh ta mất tận mấy tháng. Thay vào đó, anh ta đã có thể làm luôn một tua cả đi lẫn về chỉ trong một ngày.
Do đó chúng tôi đã quyết định dùng kỹ năng sử dụng và thành lập một mạng lưới liên kết giữa các làng với nhau.
Cơ bản – Dịch vụ bưu thiếp.
Ví dụ, tôi có thể nguệch ngoạc vài thông tin vào một khối gỗ và lưu hành qua các bản làng.
Mặc cho tôi phải để ý đến việc chỉ có vài cá thể ở đây là có thể đọc và viết, và đúng hơn là tôi sợ cái việc truyền tin bằng miệng.
Ai biết nó biến tướng ra sao khi đi từ làng này sang làng kia.
Hy vọng rằng bọn họ có thể học được các chữ cái. Hơn thế, cũng do 『Liên lạc Thần giao cách cảm』 không vươn xa tới tận đấy nữa.
Nhưng mấy thứ đó để sau.
Như vậy, chúng tôi có thể sắp đặt vài kiểu kết nối giữa các cộng đồng.
Và tôi không được quên cái gã vừa mới ló mặt.
Gabil.
Cái gã ngốc đó tự dung xuất hiện trong thành phố của chúng tôi.
「Iyaa…ha ha ha! Gabil đây đã chạy tức tốc tới để trở thành sức mạnh của Ngài, Rimuru-dono!」
Hắn ta gào lên một cách trơ tráo.
「Khử hắn?」
Shion hỏi tôi với gương mặt nghiêm túc.
Cái bản mặt như muốn kêu gào “Nghiêm túc!” và đọc như “Hoàn toàn nghiêm túc!”
Gabil tái mặt và,
「Tôi thật sơ xuất! Xin ngài hãy lượng thứ! Xin ngài hãy cho phép chúng tôi được làm đầy tớ cho ngài, Rimuru-sama! Chúng tôi nhất định sẽ cho thấy chúng tôi hữu dụng đến dường nào!」
Hắn ta ngay lập tức đập đầu tạ lỗi trong tư thế Dogeza.
Hình như, hắn ta đã bị tống cổ (lưu đày?) bởi cha hắn, và không còn nơi nương tựa.
Do hắn có một chút tội nghiệp, tôi quyết định rộng cửa chào đón hắn.
Dám cá rằng hắn ta lại ngáo đá nữa cho mà coi.
Hửm? Nếu tôi nhìn kỹ lại, có vẻ như Đội trưởng Cảnh vệ của sở chỉ huy cũng nằm trong số đó.
「Hửm? Đội trưởng-san, sao ngươi lại ở đây vậy?」
Lúc tôi hỏi han thì,
「Thần đến để phục vụ cho Souei-sama, người mà thần cực kỳ ngưỡng mộ!」
「Sao? Thế ngươi không phải đến đây bởi vì ngươi hâm mộ tên Gabil này!」
「Tôi khác hoàn toàn với mấy tên não chỉ chứa cơ bắp đó! Điều đó là hiển nhiên!」
Giữa bọn họ bắt đầu cãi nhau chí chóe.
Phần lớn, có vẻ vậy, đều nói họ kiên nể Gabil, nhưng cũng có một số ít đến từ đội cảnh vệ nữa.
Thôi, tôi chả thấy việc họ muốn phục vụ cho Souei là vấn đề to tát.
「Nếu ngươi muốn phục vụ cho Souei, đi mà nói trực tiếp. Nhưng lưu ý giùm – anh ta là một nhẫn giả. Liệu ngươi có chút gì hữu dụng?」
「Chúng thần sẽ làm được! Chúng thần khác với lũ ngáo đá kia!」
「Ng-Ngươi nói cái gì thế hả! Đừng khinh thường ta, con nhỏ kia!」
Có vẻ bọn họ chẳng hề hợp nhau.
Có lẽ tại có một tên gây phản mà cả bọn bị bắt giữ nên dẫn đến mối hận thù giữa bọn họ. Dù thế, tôi cũng không nên xen vào.
Bởi mấy thứ như vậy nhức não lắm.
Ồ, và sau một lát tôi được biết rằng cô gái đó là em gái của Gabil.
Tại cô ấy cũng có quan hệ huyết thống với hắn ta, nên cô ta chắc chắn cũng có chút quái lạ.
Nhưng cha của cô ta rõ là một người tuyệt vời…
「Vậy, do nhà ngươi sẽ phục vụ cho Souei, ta nghĩ ngươi sẽ được gọi là Souka. Bốn tên còn lại ta sẽ đặt là, Touka, Saika, Nansou, và Hokusou!」
Phần đuôi kết thúc với loài hoa cho cô gái, và phần đuôi kết thúc với thương cho mấy đứa con trai. Dĩ nhiên, chả có ý nghĩa lớn lao nào thêm vào.
Năm người này sẽ phục vụ trong Đội Cảnh Vệ. Tôi sẽ chuyển về lại cho Souei.
Vào khoảng khắc tôi đặt tên xong, bọn họ bắt đầu tiến hóa.
Gabil quan sát cảnh tượng đó mà trong lòng đầy ganh tị.
Dĩ nhiên, tôi không thể đặt tên Gabil. Hắn ta đã được đặt tên rồi.
「Nhà ngươi ghen tị sao, Gabil-kun? Nhưng nhà ngươi đã được đặt tên là “Gabil!”」
Gabil ngay lập lức quay sang đây.
Và sau đó, cơ thể của hắn ta bắt đầu lớn lên. Hửm? Đó là dấu hiệu của việc tiến hóa…
Vào lúc tôi còn nghĩ vẩn vơ thì một lượng lớn năng lượng phép thuật đã rút khỏi người tôi.
Nữa hả?!
Thiệt tình… Nhưng có ai mà biết là tôi có thể ghi đè được đâu chứ.
Thôi, mọi việc diễn ra một cách tình cờ thôi mà. Cái thằng đặt tên cho hắn ta đã ngỏm từ lâu rồi, và chúng tôi đây có cùng bước sóng hoặc thứ gì đó đại loại vậy? Tôi không biết cái gì vừa xảy ra nữa, nhưng sự thật rằng: tôi đã đặt (lại) tên của Gabil.
Tôi đã muốn hắn ta phải tự khiển trách bản than một chút nữa, nhưng chỉ việc nghĩ đến lúc hắn ta ngạo mạn đến thế nào sau khi tiến hóa… đệt, tôi sợ rồi đấy!
Trong khi còn suy nghĩ mấy điều đó, tôi đã tiến vào chế độ tiết kiệm năng lượng.
Vào ngày tiếp theo, tôi đã đặt tên cho hàng trăm lính tộc người thằn lằn.
Tên được tôi phân bổ theo các chữ cái alphabelt.
20 là giới hạn của tôi. Tại ngay từ đầu bọn họ là những con quái vật cấp cao, đặt tên cũng tốn kha khá năng lượng phép thuật.
Toàn bộ quá trình tốn gần năm ngày trời.
Liệu tôi nên ngừng lại?
Không biết vì sao, tôi cảm thấy tôi làm việc còn chăm hơn cả kiếp trước của tôi.
Tại Gabil. Tại Gabil mà ra hết cả.
Giờ thì mọi thứ đã rõ, bắn vài phát đạn ma thuật vào hắn cho bõ ghét.
「Ng-Ngài làm gì vậy?」
Hắn ta rên la trong sự ngạc nhiên,
「Luyện tập!」
Tôi đáp lại.
Hắn ta hạnh phúc với lời đáp đó. Hắn ta thực sự là thằng ngáo ộp. Thằng này có thể chơi chung với Gobuta chắc hợp lắm.
À mà thôi, làm vậy cũng chả bỏ bèn gì, tôi không bắn vào hắn nữa.
Gabil đã tiến hóa thành Dragonewt.
(Trans: Dragonewt là tộc bán long thuộc nhánh hạ cấp nhất.)
Hắn ta được phủ lên mình một lớp vảy dày thứ được ví như rào chắn đa-lớp.
Ồ và nói tới lạ, hình dáng của mấy con dragonewt này có sự biến tấu tùy theo giới tính.
Con đực thì không khác lắm so với lúc còn là người thằn lằn. Bọn chúng mọc ra hai cái cánh rồng và vài cái sừng nhọn, và giờ được phủ lên bởi một lớp vảy cứng – cũng cỡ đó.
Vâng, màu đen-lục của chúng cũng đổi thành màu đen-tím.
Mặt khác, con cái lại có hình dáng giống người hơn. Đẹp hơn nữa chứ, thật đấy.
Hơn nữa, họ cũng tự phủ lên một lớp vảy rồng, mọc cánh và sừng nữa luôn.
Họ trông giống như lúc tôi đang trong trạng thái người rồi kết hợp bản thân với hắc xà và cự dơi.
Có lẽ con hắc xà đó cũng nằm trong chủng loài rồng.
Thế, tại thói xấu của Gabil làm phiền tôi hoài, tôi cũng muốn kiểm tra sức phòng thủ của hắn ta nữa, và cũng khó để hắn ta tự kiểm chứng, tôi thử bắn một phát vào hắn. Hắn chả bị gì hết.
Tôi chỉ bắn một cách bình thường, hắn ta cũng nhận lấy một cách bình thường… như thế thì hắn ta đã mạnh hơn gấp năm lần bình thường…
Thôi, mấy thằng ngáo đá thì chả biết đau là gì đâu, hoặc, tệ hơn thế, hắn ta thừa hưởng kỹ năng kháng đau đớn của tôi.
Người ta thường nói rằng khủng long nhận thấy đau rất chậm, vậy hắn có lẽ…
Giờ thì bọn họ đã tiến hóa hết cả rồi, làm gì để họ ở đây?
Nếu họ cần nước, ở đằng kia có dòng sông chảy qua…
Và rất cực để làm một ngôi làng chỉ với một trăm người.
Cũng có một cái hồ ở dưới hang, nhưng ở đó không có cá mà mật độ năng lượng phép thuật lại cao nữa.
Đúng rồi, nếu là Gabil, hắn ta sẽ chịu được chừng đó, đúng chứ nhễ?
Bọn họ cũng có thể trồng luôn cỏ Hipokte ở đấy cho tiện.
Tuy nhiên, liệu gửi bọn họ vào trong cái hang đó có khiến họ nguy hiểm không?
Năm tên cảnh binh tôi để lại cho Souei.
Hy vọng rằng anh ta có thể biến họ thành ninja và kunoichi tốt nhất.
Tại tôi sợ, nên tôi sẽ tránh làm phiền lúc họ tập luyện.
Cái nhóm của Gabil là phiền phức nhất, tuy thế.
Ngay cả khi tôi ném bọn họ vào trong hang thì bọn họ chắc cũng không trở thành mồi cho quái vật, nhưng…
Như loài Dragonewt, sức chiến đấu của bọn họ được xếp vào hạng B.
Họ cũng chả gặp vấn đề gì khi đánh bại mấy con quái vật trong đó, nhưng con rết sẽ khiến họ gặp vài rắc rối.
Nhưng vì họ là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm và được trang bị vũ khí thì bọn họ chắc sẽ ổn, đúng chứ?
Tôi không nên lo lắng cho Gabil nữa. Việc tiến hóa đã giúp hắn vào hạng A-.
Hắn ta cũng đạt được một lượng lớn năng lượng phép thuật.
Hoặc có lẽ hắn ta cũng sẽ chạm tới ngưỡng hạng A.
「Gabil, Ta muốn để lại việc thu hoạch cỏ Hipoke ở trong hang lại cho ngươi, như thế thì sao nào?」
Khi tôi hỏi thế,
[Hãy để đó cho tui làm! Gabil đây sẽ làm tới chết vì lợi ích của ngài!]
Hắn ta đáp lại một cách cẩu thả.
Tôi sẽ để đấy cho hắn.
Bên cạnh đó, nếu như bọn họ sống ở đó thì cũng làm luôn việc canh gác hang luôn thể.
Và như thế nhóm của Gabil bắt đầu thu hoạch cỏ hipokte ở trong hang.
Tôi có chút lo lắng, nên cũng đã tới kiểm tra, nhưng có vẻ mọi thứ vẫn ổn thỏa.
Và từ khi họ không ngừng chiến đấu, họ đã trở nên mạnh mẽ hơn.
Giờ đây, bọn họ có thể hạ gục một con rết chỉ với năm người trong số đó.
Thật yên lòng.
Tôi cũng nên gửi cho bọn họ vài vũ khí mới. Tôi nghĩ thế.
Và cứ thế, thời gian trôi đi.
◊◊◊
Hai tháng đã qua kể từ khi tôi trở về thành phố.
Mọi người quen dần với cuộc sống ở đây và việc sản xuất trở nên trôi chảy hơn,
Vào lúc chúng tôi hoàn tất ngôi nhà cuối cùng,
Mấy con goblin.
Nếu tôi buộc phải nói ra, khoảng tám ngàn con.
Xuất hiện và quỳ trước mặt tôi, nói
「Nếu ngài rộng lòng, làm ơn hãy khiến chúng tôi làm thuộc hạ cho ngài!」
「「「Chúng tôi thành khẩn cầu xin ngài!!!」」」
Bọn chúng nói thế và đập đầu xuống đất trước mặt tôi.
Tôi suy nghĩ một lát.
Nếu như tôi từ chối bọn họ, điều đó sẽ dẫn tới một cuộc xung đột diễn ra sau này.
Bên cạnh đó, tôi cũng nghiêm khắc yêu cầu không được phân biệt chủng tộc với các loài khác.
Nếu như tôi đuổi chúng đi thì sẽ tạo một tiền lệ xấu.
Hãy chấp nhận bọn chúng. Tôi đã quyết.
「Được. Nhưng ta sẽ đuổi cổ mấy kẻ lười biếng đi đó, được chứ hả?」
「Dĩ nhiên ạ!!!」
Tôi nhẹ nhàng chấp nhận chúng.
Nhưng tôi biết có một chút bất mãn sẽ sớm muộn gào thét trong lòng tôi!
Nữa hả! Tiếng thét có thể được nghe thấy sau đó ngay lập tức.
Nói nhẹ đi, tôi dùng những con số và từ đó lập nên Quân đoàn Lục.
Đó là lúc mà Quân đoàn Lục nổi tiếng được hình thành. Đi cùng với Quân đoàn Vàng, bọn chúng cũng sẽ biết được sự bất tương xứng, quân chủ lực của tôi.
Giờ đây, bọn chúng chả là gì ngoài mấy con goblin bẩn thỉu.
Và một tháng sau, tôi cuối cùng cũng đặt tên cho bọn chúng xong.
Nhưng đó hoàn toàn không phải là thảm kịch. Tổng lượng năng lượng phép thuật của tôi đã tăng lên.
Ý tôi là, tôi khiến nó rỗng hết lần này đến lần khác, nên nó có tăng lên được chút ít.
Và như vậy, tôi đã đặt tên xong hết.
Cùng lúc tôi kết thúc việc đặt tên, chúng tôi cũng đã hoàn tất việc xây dựng nhà cho tất cả mọi người.
Tôi để mấy con goblin sống trong nhà nội trú kể từ giờ, nhưng thế thì còn đỡ hơn là sống vất vưởng ở bên ngoài lều.
Chúng tôi cũng có hệ thống dẫn nước, gần như là mỗi nhà, do vậy đây là một thành phố tiên tiến.
Có toilet giội nước cũng thật tuyệt vời con mặt trời.
Không cần phải xác xô nước vào trong toilet, nhưng mấy con quái vật mạnh mẽ cũng chả để tâm.
Cũng có mấy người không cần phải bài tiết, nghĩ vậy. Trong đó có tôi.
Tuy nhiên, chúng tôi không được để thành phố bốc mùi.
Tôi không chấp nhận điều đó.
Tuy nhiên, cũng có vài cánh đồng và vài trang trại không mấy thành công.
Tôi muốn đảm bảo rằng thành phố này sẽ trở nên trù phú.
Tôi cuối cùng cũng có được một mảnh đất mà tôi có thể sống yên ổn.
Đây là những người sẽ sống cùng tôi sau này,
Oni – 6 người.
Bạo phong Tinh Lang – 1 thành viên.
Tinh Thủ – 1 thành viên.
Tinh Lang – 100 thành viên.
Goblin cưỡi sói – 100 người.
Goblin Vua – 1 người.
Goblin Lãnh Chúa – 8 người.
Hobgoblin – 8657 người.
Orc Vua – 1 người.
Orc Thượng đẳng – 1948 người.
Dragonewt – 106 người.
Và 4 Dwarf hỗ trợ chúng tôi.
Khoảng mười ngàn quái vật sống trong mảnh đất này.
Và vậy là chúng tôi đã xây xong thành phố.
CHƯƠNG 45: NHỮNG QUAN SÁT VIÊN
Sau lúc đọc bản báo cáo của sư đoàn tình báo, Dwarf Vương Gazelle Dwargo đắm mình trong suy tính. Sư đoàn đó, được ông ta yêu cầu đến quan sát một con slime đặc biệt, đã báo cáo một sự thật mà ông ta không thể bỏ qua.
Thành phố dành cho quái vật.
Mấy tên này đùa à? Ông ta suy nghĩ một chút, nhưng các điệp viên không bao giờ nói dối. Bọn họ báo cáo một cách thẳng thắn. Và sau đó, một câu chuyện không thể tin được lại tiếp tục.
Quân đội Orc đã xâm lăng.
Tình trạng tuyệt vọng của tộc người thằn lằn.
Cuộc chiến kết thúc bởi sự hiện diện của một đội quân bí ẩn.
Đội quân đó có lẽ là thành viên của con slime đã nói trước đó.
Đưa lá thư đến ngọn nến, ông ta đốt nó đi. Và, nhắm nghiềm mắt lại, ông ta cố gắng sắp xếp những thông tin vừa có được. Hiện giờ, chỉ có vài tai nạn ở trong khu rừng mặc dù hoạt động của mấy con quái vật đã gia tăng.
Nó chỉ tăng có một chút kể từ khi Veldora có ở đó, nhưng nó vẫn tương đồng với báo cáo của năm trước. Họ đã dự đoán trước là tăng cỡ gấp đôi, gần thế. Do vậy, có ai đó đã thi hành luật lệ ở trong khu rừng. Có thể là, có ai đó đã làm điều gì đó với con slime đó.
Và loài orc ngừng cuộc xâm lăng lại. Liệu chúng, ví dụ thôi, chạy ào ạt vào trong thành phố của người dwarf thì một lượng lớn cư dân sẽ bị giết hại. Sẽ thật ngu ngốc khi hy vọng rằng loài orc sẽ không tấn công người dwarf. Nhưng ông ta không thể cứ thế mà cầu cho thần may mắn đứng về phía ông và quên đi toàn bộ các rắc rối kia.
Ông ta cần phải đi gặp người nhận trách nhiệm. Do vậy mà nhà vua nhanh chóng ra quyết định. Ông ta nhất định sẽ tránh khiến họ trở thành kẻ thù. Hơn thế, ông ta sẽ hạnh phúc hơn nếu họ có thể hợp tác trong tương lai. Có lẽ nên lên kế hoạch đàm với họ một cách cẩn thận trong lúc ngó lơ các rắc rối ngoài kia. Hoặc… có lẽ họ nên đi tới một phương án khả dĩ hơn.
Quyết định xong xuôi, nhà Vua đi ngay.
◊◊◊
Bốn chúa tể quỷ đã quyết định chống lại việc hành động độc lập ở trong khu rừng. Không có vấn đề nào trong sự việc này. Tuy nhiên, bọn họ ngay lập tức tranh cãi khi đi đến quyết định ai sẽ giám sát tình hình. Với hình dáng như một đứa bé gái, Chúa tể Quỷ Milim Nava đã nghĩ thế này.
「Nếu ta để cho mấy thằng đần này, họ sẽ làm rối tung hết lên cho mà xem!」
Suy cho cùng, cô ta xem bọn họ như mấy tên ngốc óc toàn chứa cơ bắp. Giờ là lúc cho Milim khôn ngoan và lạnh lùng đoạt lấy giai đoạn này! Có sự thật rằng cô ta đã ném cái bàn vào tên Gelmudo trước lúc hắn ta hoàn toàn trốn thoát khỏi cô ấy. Sự thật rằng, cô gái đó cũng là một trong những tên ngốc óc toàn chứa cơ bắp.
Hơn thế nữa, Cô ấy là người đơn giản và thất thường nhất trong số họ; điều mà số còn lại sẽ quyết một cách chung chung rằng đã lạc mất cô ta. Nữ hoàng Harpy và một trong những Chúa tể Quỷ Frey đã ngán ngẩm. Milim sẽ nổi giận đùng đùng nữa cho coi, cứ để cô ta đi đi cho khỏe. Bởi dọn đống bừa bộn sẽ mệt ghê gớm.
Tuy nhiên, Frey không thể chống lại cô ấy. Dù rằng cả hai đều là Chúa tể Quỷ, nhưng khác biệt rõ ràng ở sức mạnh. Chủng loài của Frey được gọi là thống lĩnh của bầu trời, và cô được biết đến như Nữ hoàng của Bầu trời. Sẽ thật phi lý khi thua một người không thể bay.
Kỹ năng đặc biệt của bọn họ là 『Cản trở Phép thuật』có thể hủy bỏ thần chú 『Phép thuật Thăng thiên』. Do vậy những ai không thể bay sẽ bị rơi như sung và nát như tương.
Và mặc dù Chúa tể Quỷ có thể sống sót ngay cả khi rơi từ trên trời cao xuống, bọn họ không thể tung một đòn nào vào cô ta. Những ai không thể bay không đời nào đe dọa được cô ấy.
Tuy nhiên, Milim Nava không thuộc phạm trù đó.
Cô bé này là Long Nhân Tộc. Và nữ hoàng mạnh mẽ nhất. Biệt danh của cô ấy – “Kẻ Hủy Diệt” không phải để trưng.
Cô ấy không thể sử dụng phép thuật để bay. Mà hơn thế cô ấy có hẳn một cặp cánh. Hay cô ấy phụ thuộc vào phép thuật trong suốt cuộc chiến. Do vậy Frey hoàn toàn rơi vào thế bất lợi.
Một thiên địch thực sự của cô. Do vậy Frey phải tự động thuận theo ý nguyện của Milim. Cô đơn thuần hy vọng được tiếp tục làm nền trong suốt cuộc hội nghị. Hy vọng mọi thứ sẽ kết thúc một cách tốt đẹp…
Cô nghĩ ngợi và thở dài.
“Vua Sư tử” Karion thuộc thú nhân tộc đang cảm thấy tốt. Anh ta tham dự cuộc hội nghị chỉ để giết thời gian, nhưng lại có thể thấy được một kết quả ấn tượng.
Ta phải biến tên Oni này thành thuộc hạ của mình.
Anh ta nghĩ. Nữ hoàng Harpy Frey có lẽ không có ấn tượng nào.
Cô ta chỉ thuận theo ước muốn của Milim. Với Milim, cô ấy có thể là một người đơn giản thất thường, nhưng cô ấy không hề ngốc chút nào. Cho rằng sẽ có bất đồng trong cuộc bỏ phiếu, Karion mang theo vài người bạn có thể hỗ trợ anh ta.
Con mụ này thật trơ tráo! Anh ta nghĩ, nhìn vào Milim.
Coi cái vẻ mặt kiêu kỳ của ả kìa!
Ngay từ đầu, có ai biết được ai như Gelmudo lại xúi giục được bốn chúa tể quỷ vào trong đề nghị này. Nghĩ rằng có thể mang tới đây Chúa tể Quỷ đầy kinh tởm Clayman. Gelmudo là tùy tùng của hắn, và, ngay lúc nhận được yêu cầu này, đến ngay tức thì tới chỗ Clayman để tìm kiếm lời khuyên.
Dù bạn nghĩ về tên đó thế nào, Gelmudo là loại người sẽ che giấu ý định thực sự đằng sau những ngôn từ như một quý ông lịch lãm. Giờ, Clayman hay Milim, ai là kẻ kinh tởm nhất…?
Thông thái trong sức mạnh chiến trận, Milim sẽ đánh gục hắn. Karion có lẽ không thể tự đánh bại được cô ta. Mỗi suy nghĩ đều chất chứa sự giận dữ, nhưng chiến đấu với cô ta mà không phân tích khả năng chiến trận của cô ta kịp lúc thì gần như đã nắm chắc thất bại.
Mặt khác, nếu như anh ta đã chuẩn bị tươm tất, anh ta có thể ngang cơ được với cô ta. Không, có lẽ hơn một chút. Clayman thì hầu như yếu nhất bọn.
Tuy nhiên!
Nếu nói về trí tuệ. Nói cách khác, có thể dễ dàng đá Milim ra khỏi cuộc chơi. Frey, trở thành người hầu của Milim, cũng out luôn! Vậy kẻ thù còn lại chỉ còn lại Clayman. Đó là điều Karion chắc chắn.
Vậy anh ta nên làm gì tiếp theo? Karion đắm chìm trong dòng suy nghĩ cho những bước kế tiếp.
Clayman mang một nụ cười lịch lãm trong lúc quan sát ba tên chúa tể quỷ kia. Người giới thiệu cho Gelmudo đến ba tên chúa tể quỷ kia không ai khác chính là hắn ta. Hắn ta cũng gài vào một vài mắt xích để mọi thứ theo guồng.
Gelmudo đã dự tính làm cho các tên chúa tể quỷ chú ý bằng các dâng tặng các vật phẩm phép thuật và giáp của hắn ta, nhưng điều đó lại đi đến bờ vực thất bại. Do vậy Clayman đã lên kế hoạch cho cuộc gặp này.
Và hắn ta đặc biệt mời đến hai tên chúa tể quỷ đần thối đến đây. Hoàn toàn dự đoán được Nữ hoàng Harpy Frey cũng sẽ đến đây.
Dù rằng Frey cũng có phần cẩn trọng và xảo quyệt, cô ấy có vẻ không thích thú với sự kiện xô sát này. Do vậy mọi thứ đều suôn sẻ. Hai chúa tể quỷ đó rất phần đặc trưng trong chiến đấu.
Cho dù bọn họ có nghĩ đến cỡ nào đi chăng nữa, bọn họ đơn giản không sáng dạ cho mấy. Clayman có thể nắm thóp được bọn họ. Điều tiết cuộc hội thoại ngay từ đầu, hắn ta thậm chí cố gắng khiến bọn họ đi đến chủ đề trả thù cho Gelmudo. Với dòng suy nghĩ đó, hắn ta định nói ra…
「Này, tôi có ý kiến, sao chúng ta không gửi những thuộc hạ của chúng ta đi, mỗi người một tên? Với cách đó, tôi cũng phải gửi đến một đứa con gái của tôi?」
Frey tuyên bố với một tâm trạng u sầu.
Ba người còn lại hóa đá.
「Dù rằng mình có thể từ chối đề nghị đó, mình lại không có bất cứ dẫn chứng nào để từ chối hết cả.」
Cả ba đều suy tư.
Cả bọn sẽ phải đồng ý điều đó.
Sau khi kiểm tra biểu hiện của những chúa tể quỷ khác, bọn họ đều gật đầu.
「Fu, fuhaha! Ta cũng vừa định nói điều đó ra!」
「Thật lạ, ta cũng thế!」
「Có được gì khi ta lại tự nói những lời đó ra… Vậy là mọi thứ đã được quyết?」
Và như vậy, dù rằng ý định của mỗi chúa tể quỷ có đôi chút khác biệt, bọn họ đã đi tới quyết định gửi thuộc hạ đi tới đó. Trên thực tế, bọn họ định làm…
Sớm thôi, ngôi làng của Rimuru sẽ được viếng thăm bởi ba con quỷ.
◊◊◊
Ba nhà mạo hiểm đi dạo bên trong những rặng cây.
Cabal, Elen, và Gido.
Bọn họ tới đây với nhiệm vụ thảo phạt.
Và, với yêu cầu đến từ Chủ Guild, bộ ba cũng sẽ đi tới thành phố của Rimuru.
Với những nhà thám hiểm, thành phố đó như thiên đường nơi hạ giới. Và yakiniku đó ngon tuyệt vời!
Nhưng so với cái lúc họ quay về, ngôi làng đã thay đổi một cách rõ rệt và đã bành trướng hơn trước. Giờ, bộ ba còn có thể có được dịch vụ bảo trì trang bị và một nhà nghỉ dành cho khách được dành cho bọn họ. Như quà đáp lễ, bộ ba mang theo gia vị và muối theo mùa. Dĩ nhiên, không phải vì lợi ích cá nhân!
Đội trinh sát của thành phố là một cặp phối hợp giữa hobgoblin với sói; nhờ có tốc độ của bọn đó mà sự an toàn trên toàn khu vực của thành phố đã được đảm bảo. Nhờ có thành phố này mà khu rừng trở nên yên bình hơn trước.
Hơn thế! Bạn còn có thể được cho không những thành phần lạ từ họ nữa!
Lấy đi, những phần của Độc Xà và Gạc Hươu! Vào một ngày đẹp trời nào đấy, bạn còn được nhận sừng của một con armorsaurus.
Bộ ba đó thậm chí còn có thể dùng nó để nhận phần thưởng trong những nhiệm vụ thảo phạt của guild. Điều đó, dĩ nhiên, gian lận, nhưng chỉ khi nào bị bắt tận tay cơ.
Mà, xui xẻo thay, chủ Guild Tự do của vương quốc Brumund Fuze, với các hội viên khác, đang nghi ngờ bộ ba đó. Do đó bộ ba không nên đột ngột đem về những chiến tích kiểu như vậy. Lòng tham chỉ đem đến cho bọn họ thất bại, do vậy bộ ba quyết định hành động cẩn trọng hơn.
Và thế là, bộ ba một lần nữa nhận nhiệm vụ thảo phạt ở trong khu rừng! Tung tăng bước tới thành phố của Rimuru.
「Công nhận! Thức ăn ở đó càng ngày càng ngon!
Chắc tay nghề của Shuna-san cũng giỏi gần bằng các đầu bếp ở thủ đô?」
「Đúng! Đúng! Tui thường hay có chút kén cá chọn canh, nhưng mấy món đều hết xảy!」
「Nghe này, mấy ông mấy bà. Không phải chúng ta tới đó là để ăn, biết chứ!
Chúng ta thực sự đã có một lý do chính đáng để đi lần này, nhớ chưa?」
「Câu hỏi gì mà ngố thế!」
「Đúng! Đúng! Đã hai tháng từ lần cuối chúng ta đến thăm rồi… đã lâu lắm rồi!」
「Đúng rồi. Đã lâu lắm rồi. Nhưng… liệu mấy người đó đã xây xong “Phòng Tắm” chưa nhỉ? Tôi hóng dài cả cổ rồi!」
「Ở Thủ Đô cũng có đó! Tui cũng muốn một ngày nào đó tới tắm một lần cho biết!」
「Việc “Du ngoạn Thế giới” đòi hỏi rất nhiều thời gian, đúng chứ?
Tôi biết nó đã thành thói quen…」
「Đúng chứ hễ? Vậy mong rồi chờ đi! Nhưng mà nè…
Ông có biết không, Gido. Ở đó có một hệ thống rất tuyệt vời được gọi là “Tắm Chung” trong thế giới này.
Vào lúc cuối, Rimuru-sama đã nói chuyện một cách say đắm về nó.
“Tôi sẽ đảm bảo rằng thành phố này sẽ có nó!” Rimuru đã tuyên bố như thế.
Chúng ta cuối cùng cũng chạm đến được vùng đất hứa (nơi chúng ta có thể vào tắm chung với Shuna-san và Shion-san)!」
「Ông-ông nói cái gì…!!!」
「…Này, mấy ông tướng bớt tự sướng giùm, tui bỏ lại mấy ông ở đó giờ.」
Cứ như vậy bộ ba tiếp tục đi. Nhắm đến thiên đường còn chưa khai mở!
Và, trên hành trình, bộ ba gặp được vài người không thể ngờ tới.
◊◊◊
Lãnh thổ của Bá tước Vương quốc Famas.
Với đường biên giới là khu rừng Jura, nó được bao hàm trong hình khối cầu của cùng ảnh hưởng.
Đội tuần tra các ngôi làng gần kề không phải là đơn vị đồn trú của bá tước.
Bọn họ được chỉ điểm bởi chính tay Bá tước Nidole Maigan, và được thành lập nhiều tuyến đường nhanh chóng tới các ngôi làng phòng trường hợp khẩn cấp.
Đội trưởng của bọn họ là Youmu.
Lanh lẹ và rắn rỏi, anh ta có thân hình săn chắc, đen sạm dưới ánh mặt trời.
Không cao, cũng không thấp.
Anh ta trông có vẻ không bao giờ để mất cảnh giác. Không có ý chê xấu; hơn thế, anh ta có khuôn mặt khá đẹp mã.
Tổ chức của bọn họ gồm ba mươi người, nhưng nó lại có ba đội trưởng.
Nguồn lực chiến đấu của bọn họ lúc nào cũng chia tách làm ba đội, với một đội nghỉ ở bản doanh. Để trong trường hợp khẩn cấp, bọn họ khởi ngay tức khắc một khi nghe được.
Như thế, mặc dù bọn họ đã đi tìm kiếm những địa điểm thích hợp để làm bản doanh, nhưng chả có nơi nào hợp hết.
Mỗi ngôi làng đều được xây gần khu rừng, tạo nên một khoảng cách lớn giữa chúng.
Do vậy, ngay cả với ngôi làng gần nhất, trên lưng ngựa cùng đồ dự trữ, cũng mất ít nhất một ngày; còn nơi xa hơn, bạn còn cần phải chuẩn bị xe thồ.
Thành phố của Bá Tước là nơi xa nhất và biệt lập nhất và nó là nơi rất tồi để làm bản doanh cho bọn họ.
Hơn thế, cuộc sống của dân làng thật khó để nói là an nhàn, do vậy mà đội tuần tra không được đối đãi tốt như họ trông đợi.
Điều đó dẫn tới sự không hài lòng giữa các thuộc hạ của anh ta.
Bọn họ còn không được nhận số tiền lớn từ quỹ chiến tranh, và ngay cả khi có rồi, bọn họ còn không thể mua được bất cứ thứ gì tương xứng.
Suy cho cùng, bọn họ đều phải dùng hết vào trong việc mua quân trang như giáp và kiếm.
Điều khiến cho các người lính không nổi loạn đó là do các người dân làng thực sự rất cảm kích những người đó.
Những tên lưu manh đầu đường xó chợ và những đệ tử lưu linh đều là một phần gốc gác những người lính, người dân làng đối đãi rất nồng hậu từ tận đáy lòng.
Người dân làng hiểu rõ rằng những người lính đang ngày đêm chiến đấu bảo vệ mọi người khỏi các con quái vật là sự thật, và xét tới sự chất phác trong những lời cảm ơn từ những người dân trong bản, những người lính đã quyết tâm làm việc hết mình vì lợi ích của những người dân trong làng.
Ngoài ra, bởi vì những con quái vật không tấn công thường xuyên như những gì Bá tước đã nghĩ, cũng chả có thương vong ở các đơn vị.
Không những không có thương vong mà còn không có ai bị thương tích nặng nề nữa.
Hôm nay lại phải húp món cháo cỏ đắng nghét kia…
Youmu trong lòng cay đắng mà dẫn đội của anh tiến vào trong rừng.
Không đủ rộng cho một chiếc xe thồ, nhưng lũ ngựa có thể đi xuyên qua đó.
Chỉ cần có vật thể nhỏ nào đó tiến tới thì ngay lập tức bị phát hiện bởi phép thuật.
Nếu bọn họ buộc phải mang theo xe thồ, bọn họ phải đi tới đường cao tốc men sườn núi. Chuyến đi đường vòng đó sẽ khiến bọn họ phải tốn nhiều ngày trời.
Kể từ đó những rắc rối trước kia sẽ quay lại.
Giờ đây, những người lính đang chạy tới nhóm người đang đi trong rừng.
Đích thị là một nhóm nhà mạo hiểm.
Vậy là bọn họ tới đây bởi nhiệm vụ thảo phạt?
Youmu nghĩ.
Những tin tức từ đây thỉnh thoảng cũng vươn tới thành phố và yêu cầu thì khá hiếm.
Trong khi một vài nhà mạo hiểm được gửi đi thay mặt cho nhóm Nghiên cứu Hồn ma, những người đang trong quá trình học cách truyền ý nghĩ, nếu như là đang thực sự làm nhiệm vụ thảo phạt thì sẽ được báo với vài thành phố gần đó.
Như vậy, nó sẽ ngăn việc nhiều nhóm nhận trùng một nhiệm vụ.
Nếu như bọn họ đang nhắm tới con Cự Hùng, thì xui xẻo thay mấy người lính đã xử đẹp nó rồi.
Từ ngoại hình, mấy người đó xem ra rất có tài.
Có lẽ phương án tốt nhất là mời bọn họ làm người đồng hành. Với những dòng suy nghĩ trên, anh ta gọi vang,
「Này! Mấy người kia. Đang làm cái gì thế?
Nếu như mấy người tới vì con cự hùng thì mấy người tốn công vô ích rồi, mấy người biết chứ!」
Và sau khi nói xong,
「À, không. Mà, tôi đoán là nhiệm vụ thảo phạt một con quái vật chỉ là một trong những lý do?」
「Danna, ông nói nhảm cái gì thế? Mục đích của chúng ta là thảo phạt cơ mà, đúng chứ hả?」
「Đúng! Đúng! Trọng tâm của vấn đề! …Đệt!」
Bọn họ quá vô tư.
Youmu lắng nghe bọn họ trao đổi trong khi đứng tỏa ra xung quanh bao lại bởi những người lính.
Bọn họ là người ngoại quốc? Anh ta chẳng có nghĩa vụ để bắt bọn họ, nếu như anh ta làm vậy thì bọn họ sẽ gặp rắc rối.
Tại sao bọn họ lại tới đây mà không có một yêu cầu cụ thể nào?
Youmu nghĩ.
「Tôi nhắc lại, mấy người làm gì ở đây? Trả lời ngay!
Nếu như không trả lời thì các người sẽ bỏ cái mạng tại nơi này!」
Anh ta không định thủ tiêu bọn họ, nhưng như thế sẽ đe dọa họ được một tí.
Cuộc nói chuyện của bọn họ đột ngột ngừng lại, và,
「Chuyện là, chúng tôi đang đi tới một thành phố…」
Bọn họ nói cái khỉ gì thế (?), một gã đàn ông to lớn đáp lại.
Đằng trước kia không có thành phố nào cả.
Không còn nghi ngờ gì, bọn họ rất đáng ngờ… liệu mình nên đưa bọn họ tới chỗ bá tước? nhưng mình không ghét mấy gã này. Làm gì đây ta?
「Không, thực ra! Có một loại quái…」
「Ê! Ông định nói ra đó à!」
「Đừng có dòm tui! Nếu bọn họ nói với ông là: “Đừng có bao giờ bén mảng tới đây nữa,” bọn tui bỏ ông ở lại luôn đó, ông biết chưa?」
Bọn họ quá sức đáng ngờ mà không thể ngó lơ.
Trong khi dòm cả ba đang cãi lộn, Youmu ra quyết định.
Anh ta phải xác thực những lời nói đó.
「Mấy người là nhà thám hiểm ở nơi nào? Trả lời!
Đừng có mà che giấu.
Đây là mảnh đất của ngài Bá tước từ Vương quốc Farmas, dưới sự kiểm soát của đơn vị tuần tra biên giới. Tôi là đội trưởng của bọn họ, Youmu!」
Cả ba dòm nhau và có vẻ như đã bỏ cuộc.
Trong khi việc bắt giữ gián điệp không phải thuộc một phần trong nghĩa vụ của anh ta, đó là một điều mà anh ta phải thực hiện.
Sau cùng, anh ta không thể bọn họ đi trong yên ổn được.
Các quốc gia đã đồng ý không tuyển dụng gián điệp. Tuy nhiên, quốc gia nào còn giữ lời hứa thì đó là một câu chuyện khác.
Ai biết mấy người này đến từ quốc gia nào, nhưng chỉ có mấy tên gián điệp ngốc nghếc sẽ cố giả vờ làm một nhà mạo hiểm.
Mấy tên gián điệp thường sẽ tấn công một khi bị dồn tới chân tường, nhưng những gã này không định làm vậy.
Bọn họ thực sự là những nhà mạo hiểm sao? Khi anh ta nghĩ thế,
「Không, thật sự đó! Nhưng, đó là một thành phố của những con quái vật…
Mấy người không thể nào hiểu được điều tôi đang định nói đâu, đúng chứ?」
「Bên cạnh đó, chúng tôi không muốn gây rắc rối cho Rimuru-san…」
「Tui không có liên can. Người lỡ mồm là ông đó, Danna. Giờ bọn tui sẽ ra sao nếu bọn tui bị cấm vào nơi đó nữa?」
Và bọn họ lại đấu đá với nhau nữa.
Ngạc nhiên thay, Youmu nghĩ,
Có phải bọn họ không có nói dối?
Nếu vậy, anh ta phải đi kiểm tra ngay!
Sau khi khống chế ba người và ném bọn họ lên lưng ngựa, anh ta khiến bọn họ phải chỉ đường.
Tới một thành phố vẫn còn chưa thấy.
Và một con quái vật người sẽ đóng vai trò to lớn cho mấy người lính này trong tương lai.
CHƯƠNG 46: QUỐC HIỆU VÀ HAI HIỆP ƯỚC
Thành phố đang ngày một đẹp đẽ hơn.
Đấy là món quà cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi! Tôi đâu có buột miệng nói ra…!
Giờ không phải là lúc để làm chuyện này.
Những điểm tôi cần quan tâm là Toilet, đường ống nước, đồ chống côn trùng và bồn tắm!
Ba cái đầu tiên thì theo hình thức của người Nhật Bản. Dùng tơ nhện đã xử lý để tạo ra màn chống muỗi và dùng nó làm cửa sổ.
Ban đầu chúng tôi dùng gỗ làm bồn cầu vì cứ nghĩ nếu dùng không được nữa thì thay cái mới.
Theo phong cách Nhật bản là thế. Khi vệ sinh bồn cầu bằng gỗ đó khó òm. Riết rồi thúi um.
Tuy nhiên, quả đúng là Dwarf. Hoa tay thiệt khéo léo.
Ngoại trừ cái bồn cầu thúi quắc kia, những nhiệm vụ khác đều được chế tác rất suôn sẻ.
『Thao túng Ý nghĩ』 lần này tỏ ra rất hữu dụng. Đó là một phiên bản tiến hóa của Thần Giao Cách Cảm nhưng tôi vẫn dùng y như cũ. Nhờ thế mà tôi dễ dàng truyền đạt được những gì tôi tưởng tượng ra.
Những thứ mà vẽ vời và ngôn từ khó chuyển tải được, thì chỉ cần chuyển những thứ đã tưởng tượng qua cho họ là xong ngay.
Chỉ cần xoay tay nắm là nước sẽ chảy ra! Là hình ảnh tưởng tượng của tôi nhưng vẫn quá khó để làm nổi.
Có thể dùng ma thạch cao cấp để thu thập nước từ không khí, nhưng nó rất đắt tiền và lại cồng kềnh.
Hơn nữa, để đổi ma thạch thì cần rất nhiều tiền vàng, và phải thay mới thường xuyên nên không thể dùng được cho mục đích quân sự.
Thật lòng mà nói, đây là hàng giành cho bọn nhà giàu.
Bọn tôi không có đủ khả năng để đu theo nên phải xoay xở tìm cách khác để thay thế nó.
Mà, trong tương lai cũng cần phải hoàn thành đường ống dẫn nước.
Để thay thế tạm thời, chúng tôi xây dựng nên hệ thống cấp nước các bể nước và bồn tắm và cơ thế xả thải cho mỗi ngôi nhà.
Tương tự như nhà vệ sinh, khi nước đã được cung cấp đủ thì chỉ cần vặn vòi là nước chảy ra ngay.
Kaijin lại có dịp thể hiện.
Và tôi tiếp tục phổ cập vấn đề vệ sinh cá nhân và giữ gìn nguồn nước thiệt sạch sẽ cho các quái vật.
Tôi không biết liệu vi trùng có sống bám vào lũ quái vật hay không, có thể việc này vô ích, nhưng phòng ngừa vẫn hơn.
Theo Kaijin thì những nhà thám hiểm thường lúc đầu sẽ tự mình kết bạn với những đồng nghiệp có học Phép Tịnh Hóa để học lấy kỹ năng.
Bằng cách đó, họ sẽ tránh bị bẩn trong chuyến đi dài.
Hầu hết những người có thứ hạng cao có luôn quan tâm đến điều này.
Và giờ là màng chống côn trùng.
Nơi đây là rừng sâu, không tránh khỏi việc có nhiều loại côn trùng. Nếu không phòng ngừa thì khi bị côn trùng cắn sẽ đau kinh khủng.
Tôi thì ổn thôi, nhưng với các hobgoblin thì trông đau lắm.
Do vậy tôi mới đề xuất ý tưởng này.
Sau đó, tôi đã yêu cầu làm kết giới cản côn trùng, nhưng người Dwarf lại không làm được.
Tôi phải đến thành phố của nhân loại để mua nó. Nhưng ngặt cái là tôi không có tiền.
Tôi từng hỏi ba tên ngốc về điều này. Nhưng họ lại nói rằng,
「Đừng đòi hỏi vô lý! Nó đắt đỏ đến mức phi lý!」
「Ngoài ra, tôi cũng chẳng biết mua bao nhiêu cho đủ để phủ cả thị trấn. Muốn vậy thì phải tới thủ đô hoàng gia!」
「Rimuru-danna, dù cho có tiền mua thì khi vận chuyển về cũng khó lắm」
Thế đó.
Tôi không phiền nếu họ có lượn lờ đến đây chơi, nhưng ít nhất thì họ cũng phải giúp đỡ chứ.
Hơn nữa, họ đang quá thân thiện với Shuna.
Họ thường xuyên nấu ăn với nhau, mua những thứ cô ấy thích để được gần gũi hơn với cô.
Và thậm chí họ còn xây dựng cho họ một căn nhà để ở lại trong khi đến chơi.
Tỷ lệ sinh sản của các quỷ vật đã đạt ngưỡng như nhân loại.
Vì vậy, tôi sẽ cần phải quan tâm đến vấn đề hôn nhân sớm.
Tôi muốn Orc, Goblin, và Lizardmen có quyền tự do yêu đương.
Và nếu họ sinh ra được nhưng đứa con khỏe mạnh thì càng tốt.
Nhưng có một vấn đề: Tôi nên cho phép lập harem?
Điều này có thể có ích cho với những góa phụ. Ví dụ, các oni, có thể vực dậy giống nòi, nhưng chọn không.
Tất cả năng lượng ma thuật của họ sẽ bị hấp thụ trong quá trình này, và một số còn không thể phục hồi.
Benimaru nói,
「Việc đó thì Rimuru-sama đâu cần quan tâm đâu nhỉ?
Nhiều trường hợp khi đặt tên đều bị tổn thất năng lượng phép thuật và thậm chí cả chúa tể quỷ cũng tránh làm việc đó một cách bất cẩn」
Tôi sốc luôn đó!
Nè, nè nè!!! Tôi đã đặt tên hết không chừa một ai cả rồi đó! Giờ mới nói chuyện này ra à!
Mà thường thì năng lượng phép thuật của tôi luôn hồi phục lại.
Từ bây giờ tôi nên cẩn thận trong việc đặt tên. Tuy nhiên, do tôi luôn tự động hồi phục lại nên ổn cả thôi.
Có hai cách để sinh sản.
Cách truyền thống thì cũng là phang phập rồi đẻ thôi, cách thứ 2 thì có vẻ cực hơn.
Một cái vỏ được tạo nên từ việc kết hợp một phần năng lượng phép thuật của một người, và khi đó họ sẽ truyền vào sức mạnh của họ, lúc này, họ sẽ trở nên yếu hơn. Sau cùng, họ sẽ truyền toàn bộ sức mạnh vào nó.
Nhưng nếu nghiêm túc làm thì tuổi thọ sẽ giảm sút,
「Tôi thích độc thân! Tôi không quan tâm mấy chuyện đó!」
Chỉ mình cậu thôi.
Chị em phụ nữ thì lại khác.
Họ có thể từ chối sinh con với kẻ mà họ coi là yếu sinh lý. Vì vậy, nếu bị bắt buộc, có nghĩa là các tên kia phải rất mạnh, nhưng nếu không phải, họ sẽ phá thai ngay.
Họ cũng không được phép sinh con với bất cứ thằng vớ vẩn nào ở đâu đâu.
Và điều này là phổ biến ở các quỷ cấp cao và ác ma, có vẻ vậy.
Các Goblin và các tộc Bán Nhân thì khác, vì họ không có mạnh mẽ gì, nói thẳng ra là không khác mấy so với con người.
Cho đến nay, chúng tôi đã có thêm 5 đến 10 đứa bé sinh ra, và không có trường hợp nhiều đứa được sinh ra trong cùng một thời điểm.
Được rồi, để đảm bảo giống nòi được duy trì, tôi sẽ cho phép lập harem. Tuy nhiên, chỉ giới hạn cho các góa phụ thôi!
Và đó là một nguyên tắc tôi đã thông qua. Tôi sẽ thay đổi khi cần thiết.
Vào mỗi ngày trăng non, chúng tôi quyết định tổ chức một lễ hội nho nhỏ, và các cặp vợ chồng mới sẽ được tặng một ngôi nhà.
Độc thân thì ở chung cư được rồi.
Vâng, các quan chức lãnh đạo sẽ được tự do sống một mình.
Mỗi cái này không phải nghĩ nhiều.
Cuối cùng, tôi sẽ không thể để đảm bảo rằng tất cả mọi người đều được như ý, nhưng có một thứ tôi muốn họ chấp nhận.
Khi có xung đột, hay cư dân cãi nhau, họ phải đến tìm tôi.
Phần lớn xử lí những vụ này là các già làng, tôi chỉ muốn tham gia ở một mức độ nào đó.
Mọi người cũng đều đang cố gắng lấy được cảm tình tôi nên họ cũng tránh gây rối.
Tôi đã rất ngạc về sự hợp tác giữa các quỷ vật.
Khi nói đến chính phủ, cho dù chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa tư bản, cả hai cuối cùng sẽ mục nát và sụp đổ.
Một vùng đất cai trị bởi chỉ một vị vua thực sự. Nơi tất cả mọi người đều bình đẳng.
Nó cũng chỉ là một ước mơ. Tuy nhiên…
Tôi sẽ thực hiện giấc mơ đó.
Tôi cầu nguyện, tôi sẽ không bao giờ sa ngã. Nếu tôi có trở nên như vậy, hy vọng ai đó sẽ giết tôi.
Đó là những gì tôi nghĩ khi quan sát lễ hội.
Bây giờ cuộc sống ở đây (dường như) đã ổn định, các quy tắc cần thiết đã được thiết lập, tôi muốn đi và xem nơi loài người sống.
Bên cạnh đó, tôi đã có thể biến thành một con người, chẳng phải đây là lúc tôi nên đi và học hỏi từ họ?
Những người đã đầu thai đến đây hẳn đã gặp rất nhiều người, còn tôi thì mới đặp được rất ít cho đến nay.
Nhóm sửu nhi ở cổng thành phố, Shizu-san, ba nhà phiêu lưu ngốc nghếch… và đó là tất cả?
Tôi chưa bao giờ quên mục tiêu ban đầu của tôi là gặp những người du hành xuyên thế giới.
Từ ký ức của Shizu-san, cô có hai học sinh: Kagurazaka Yuuki và Sakaguchi Hinata.
Tôi muốn gặp hai người họ, nhưng Sakaguchi Hinata có gì đó không ổn.
Tại sao các loại Shizu-san lại cho phép Hinata đi một mình?
Là sensei của cô, cũng như một người đồng hương, đáng nhẽ cô ấy phải để mắt tới Hinata chứ? Tôi phải gặp Hinata và xác nhận.
Tôi có được ký ức từ những gì mình đã ăn nhờ 『Thú ăn thịt』, nhưng chắc chắn, không phải tất cả. Nếu biết những ký ức còn lại , chắc mọi thứ sẽ dễ hiểu hơn.
Khi tôi gặp cô ấy, tôi sẽ xác nhận những gì tôi biết.
Ba nhà phiêu lưu ngốc nghếch kia đã trở về và chuyển thông điệp của tôi đến Chủ hội của họ, và cũng mang theo lá thư tôi viết.
Nội dung của nó chỉ đơn giản là thể hiện mong muốn gặp ông của tôi.
Mặc dù chỉ là giám đốc của chi nhánh Hiệp hội Tự do tại một đất nước nhỏ bé, ông là một Chủ hội. Chắc chắn họ vẫn liên hệ với nhau.
Hy vọng rằng tôi có thể nhờ vả đôi chút.
Nếu tốt đẹp, có thể ông thậm chí sẽ giới thiệu tôi với với Kagurazaka Yuuki.
Mọi thứ đã ổn, tôi nghĩ mình đi vắng một thời gian cũng không sao.
Tuy nhiên, có một vấn đề.
Phải! Tiền.
Ba nhà phiêu lưu kia khá là nghèo, và không có nhiều tiền. Tôi đã khá mong đợi từ họ.
Tôi muốn mua hạt giống rau, đá phép, đồ thủ công mỹ nghệ hay bất cứ thứ gì có vẻ ấn tượng.
Ban đầu tôi dự định sẽ bán một ít 「Thép Quỷ」, nhưng rồi lại thôi.
Lý do là đơn giản. 「Thép Quỷ」 rất quý.
Chúng tôi dùng nó làm vũ khí của riêng mình, bán đi có vẻ không ổn lắm.
Nó cũng rất quan trọng khi rèn vũ khí dành riêng cho các binh sĩ cưỡi sói. Vì nó có thể thay đổi hình dạng theo ý muốn, nó rất hữu ích trong chiến đấu, và mang nó theo rất tiện.
Dù chúng tôi có khá nhiều, nhưng nó không phải là vô hạn. Vì vậy, tôi sẽ giữ lại đến khi có thêm.
Với các loại quặng khác, chúng tôi phát hiện ra chúng ở các mỏ trên núi và mua chúng từ các Orc Thượng Đẳng.
Kurobee và Kaijin đang sử dụng chúng như để rèn vũ khí.
Chúng tôi cũng cần rất nhiều đá phép cho việc nghiên cứu. Những thứ được tạo ra bởi các nhà nghiên cứu của loài người và không có trong tự nhiên.
Họ gia công đá phép bằng cách tự tay trích xuất những phần lõi sau khi đánh bại các quỷ vật.
Để làm được cũng đòi hỏi một cơ sở lớn, do đó nơi duy nhất là trụ sở của Hiệp hội Tự do.
Các quỷ vật đôi khi đã có sẵn đá phép trong người, chúng sẽ được thu thập tại mỗi chi nhánh và được gửi đến trụ sở.
Đó là hệ thống mà họ sử dụng. Vì vậy, khi nhà phiêu lưu săn quỷ vật, họ không chỉ để bảo vệ người dân mà còn để trở nên giàu có.
Một hệ thống khá tốt, nếu bạn hỏi tôi.
Điều đó có nghĩa rằng nếu tôi muốn có được đá phép, tôi phải mua chúng…
Lại tiền.
Đào đâu ra bây giờ?
Sản xuất ở đây cũng lớn đấy, nhưng vẫn chưa đủ, và giá trị của chúng cũng chả đáng là bao.
Vũ khí và áo giáp thì lại lại là thứ rành riêng cho chúng tôi, cũng không thế bán được.
Còn cái gì bán được nữa không nhỉ?
À, có, có một thứ tôi đã giao cho Gabil.
Cỏ Hipokte!
Vì vậy, tôi gọi Gabil,
「Gabil-kun, cày cấy thế nào rồi?」
「Fufufu. Tôi rất vui vì ngài đã hỏi! Mọi thứ đều rất tốt!」
Gabil nói và cho tôi thấy những gì họ làm được.
Đó là cỏ dại…
Lặng lẽ, tôi bắn 『Hắc Lôi』 vào Gabil.
Không chết đây mà lo. Tôi đã điều chỉnh sức mạnh rồi.
「Guoo! Ngài làm gì vậy! Tôi đã làm gì khiến ngài tức giận à?」
「Ngu ngốc! Đây là cỏ dại thông thường mà! Các ngươi làm cái quái gì thế!!!」
「C-cái gì! Rất xin lỗi! Vì quýnh quá nên tôi đã vơ cả mấy thứ linh tinh!」
「Tất cả chỉ là ngụy biện. Xem những gì ngươi đang làm này! Bên cạnh đó, nghĩ sao trồng cỏ trong một hang động với mật tà khí cao như vầy!」
Thực tế thì, trồng vầy là đúng rồi đấy.
Tôi có thể thấy cỏ Hipokte phát triển rất tốt.
Nhưng, dạy Gabil phân biệt các loại cỏ khác nhau là cái mệt nhất.
Gabil đi quanh hang động như ông trùm, thậm chí đôi khi còn được gọi là vua của nó.
Các quỷ vật sống ở đó cũng bỏ chạy khi nhìn thấy Gabil.
Một số thuộc hạ của Gabil gần đây đã có thể đánh bại những con rết một mình.
Giờ có thể coi các hang động ở đây là lãnh thổ của họ.
Nó thực sự thực sự ấn tượng. Nhưng tôi sẽ không khen ngợi gì hết.
Gabil cũng giống như tôi, nghe vào lời khen là có chuyện ngay.
Tôi hiểu vì tôi cũng vậy. Họ đã được trồng rất nhiều hipokte cỏ cho đến bây giờ.
Sau đó tôi gọi cho Kaijin và cho ông thấy ta cỏ hipokte.
Bên cạnh đó, các loại thuốc mà tôi chế biến từ nó, chất lượng được đánh giá là rất tốt.
Sau đó, tôi bắt đầu cuộc trò chuyện.
「Kaijin. Nếu tôi bán chỗ này trong thành phố, tôi sẽ kiếm được tầm bao nhiêu?」
Kajin suy nghĩ một chút, rồi trả lời,
「Hmmm. Khó quá. Thuốc này quá tốt. Công dụng tốt, cái gì cũng tốt!」
Tôi đã biết thêm vài điều.
Đó là thuốc của tôi được đánh giá là tinh khiết tới 99%.
Bình thường, giới hạn là 98%, và thậm chí cả các nhà giả kim người Dwarf cũng không thể vượt qua nó.
Mà ngay cả ở 98%, nó đã rất đắt.
「Vì vậy, nếu ngài đã cố gắng bán nó trong một thành phố …」
「Ngươi sẽ nổi nhất đấy!」
Một câu trả lời từ trên bầu trời.
Nhưng 『Cảm thụ Phép thuật』 của tôi không cảm nhận được bất cứ ai!
「Lâu rồi nhỉ, Kajin! Và Slime, liệu mấy người … còn nhớ ta không đấy?」
Một người xuất hiện từ trên bầu trời đang cưỡi một con ngựa có cánh.
Một con chiến mã màu trắng với đôi cánh, Pegasus đây sao?. Sau khi hạ cánh, ông ta nhảy xuống đất.
Làm sao tôi có thể quên được … đó là vua lùn, Gazelle Dwargo.
「Ôi thần linh ơi! Tại sao,.. tại sao ngài lại ở đây?
Eeeeh !!! Ngài đã lẻn ra khỏi lâu đài ?!」
Kaijin của mở to mắt đến nỗi nó như muốn rơi ra ngoài.
Vâng, vâng, đó là điều tự nhiên thôi. Đức vua đã một mình … thực sự, không có ai hộ tống cả. Ông đến với chỉ hai người!
Và gương mặ thân quen kia …
Bester! Là ông á, người đã cố gắng dìm bọn tôi… tại sao ông lại ở đây?
「Vui lắm! Ta đã bỏ xa một trăm vệ sĩ riêng của ta! Họ còn chưa kịp chuẩn bị nữa. Khi trở về, phải huấn luyện lại mới được!」
「K-không … làm sao một vị vua có thể đi huấn luyện….
「Hừm? Kaijin, ngươi vừa nói gì?」
「Kh-không! Thần không nói gì cả!」
「Vậy hả? Được rồi!」
Họ nói gì tôi chẳng hiểu, hai người tiếp tục cuộc trò chuyện của họ.
Và cái quái gì mà đức vua lại vượt qua?!
Chúng tôi quyết định tiếp tục cuộc trò chuyện tại một địa điểm khác.
Và không phải là chỗ tạm thời nữa, đó là một tòa nhà đặc biệt ở trung tâm. Tất cả mọi việc hành chính được thực hiện trong tòa nhà này.
Chúng tôi mượn một trong các phòng hội nghị.
「Vậy, thưa đức vua, ngài đến đây có việc gì? Tại sao ngài lại mang cả Bester-dono đi cùng …?」
「Ồ! Đơn giản lắm! Quân tử nhất ngôn, tôi đã cấm mấy người đến vương quốc của ta nên giờ ta phải mò đến đây thôi. Về Bester, ông ta cũng là có lỗi vì những gì đã xảy ra, vì vậy ta cũng tống cổ ông ta luôn. Giồ ông ta có một cuộc sống tự do rồi! Ta nổi hứng đưa ông ta theo thôi.」
「……………」
「Tôi nổi hứng đưa ông ta theo! Có thật không vậy ?! Ngài đang định tống Bester cho chúng tôi hả?」
「Hừm? Được con hàng ngon mà chê à?」
「Đó không phải là vấn đề! Ngài không lo rằng kiến thức của chúng ta sẽ bị tiết lộ sao?」
Kaijin nói với một khuôn mặt nghiêm như thể có người chết vậy.
Ông tuyệt vọng chờ đức vua trả lời.
Ngược lại với ông, đức vua cờ lờ đi câu hỏi. Vị vua siêu nghiêm túc đâu rồi, đây là con người thật của ông à?
Về Bester, đần người ra .
「Hừm. Khi mấy người rời đi, làm mấy chuyện mập mờ ở đây, Ta còn có ý định xỏa xổ chỗ này đấy, biết không?」
Đột nhiên đức vua trở nên nghiêm túc
「Đức vua, có thật …」
「Ta nói thật đó! Dù ta đã bỏ loại bỏ ý định đó rồi. Ta không muốn làm mấy chuyện vô nghĩa.」
「Ta mang Bester đến đây vì muốn ông ta ấy làm việc ở đây!」
Bester,
「Bệ hạ….!」
「Đừng hiểu lầm, Bester. Tôi đã rất kì vọng ở ngươi đó. Chỉ đến đó thôi. Ta không cần ngươi phục vụ ta nữa, nhưng ngươi có thể làm việc hết mình ở đây.
Vậy đó.」
「Bệ hạ! Vậy có nghĩa là họ sẽ học được miễn phí những kỹ năng của chúng ta.」
Kaijin cũng vừa xác nhận những điều đó…
「Vui mà. Mọi thứ đều ổn cả, đúng như mọi người nói.
Với cả hai ở đây, thành phố này sẽ trở thành trung tâm công nghệ.
Hiểu gì không?
Vua của vương quốc người Dwarf, ta đây rất quan tâm đến việc hợp tác với mọi người.
Hiểu rồi chứ?
Vương quốc người Dwarf, từ ngày hôm nay, chính thức thành lập một hiệp ước không xâm lược với mọi người!
Ngoài ra, trước đó. Một thỏa thuận ngầm, ta muốn hình thành Hiệp ước nghiên cứu công nghệ song phương.
Tuy nhiên nó sẽ không bao giờ được đề cập đến với bất cứ ai.
Thế nào? Chấp nhận hiệp ước này chứ?」
Ông nói với một khuôn mặt nghiêm túc nhìn thẳng vào tôi.
Một hiệp ước không xâm lược và chia sẻ những tiến bộ công nghệ? Nhiều hơn những gì chúng tôi có thể yêu cầu!
Về cơ bản họ sẽ công nhận chúng tôi là một quốc gia chính thức.
「Vậy, ngài muốn công nhận chúng tôi là một quốc gia có chủ quyền?」
Về câu hỏi của tôi,
「Tất nhiên. Đó là một lời đề nghị tốt, phải không? Ngoài ra, tò mò chút, tên của quốc gia này là gì?」
Hể? Một cái tên?
Kaijin và tôi liếc nhìn nhau,
「Chúng tôi vẫn chưa có quyết định …」
「Bây giờ mới nói đến là sao …」
Tôi đã nghĩ rằng về nó một lần.
Đức vua đã quyết định ở lại qua đêm với chúng tôi.
Nếu cưỡi Pegasus, ông có thể trở về nước trong một ngày.
Tuy nhiên, đi một mình ban đêm rất nguy hiểm, vì vậy ông quyết định trở lại vào ngày hôm sau.
Chúng tôi đã tập hợp được một hội đồng khẩn cấp để quyết định quốc hiệu.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định, nơi này sẽ được biết đến như thành phố của các quỷ vật, “Tempest”.
Họ đã định gọi nó Rimuru, nhưng tôi thấy hơi ngượng nên quyết định lấy phần sau là Tempest.
Nó không giống như chỉ là tên của tôi và có vẻ ổn.
Đêm đó, để kỷ niệm việc đặt tên cho thành phố, chúng tôi đã mở tiệc quẫy thâu đêm.
Nền văn hóa ẩm thực ở đây rất đa dạng và một số đầu bếp khá tốt.
Có vẻ như chúng tôi đã thậm chí còn gây ấn tượng với nhà vua.
Shuna quả là như một đầu bếp tuyệt vời.
Để giải trí, chúng tôi đã có một cuộc đọ sức với đức vua.
Ông luôn kêu ca mình không bao giờ được rời khỏi lâu đài và như vậy. Thật ngạc nhiên là ông rất cởi mở! Cư như vầy, chúng ta sẽ gọi nhau bằng tên sớm thôi …
Tôi không thích đánh nhau tẹo nào. Nhưng ông không nghe.
Có vẻ như ông đang có kế hoạch gì đó.
Không còn sự lựa chọn nào khác, thích thì nhích.
Tôi biến thành hình dạng con người của tôi.
Kể từ khi ăn Orc Tai Họa, hình dạng con người của tôi lớn một chút.
Tôi không còn là một đứa trẻ, giờ là một thiếu nữ. Khoảng 150 cm. Và có khi là vếu đã bự hơn chút? Có lẽ?
Lấy thanh kiếm gỗ trong tay, chúng ta đối mặt với nhau.
Hakurou quan sát trận đấu, và ra hiệu.
「Bắt đầu!」
Giây phút đó, đức vua đã biến mất. Hoàn toàn ra khỏi sự nhận thức của tôi.
Nguy hiểm! Khoảnh khắc đó, thanh kiếm gỗ của tôi đã bị đánh ra khỏi bàn tay tôi.
Thắng bại đã rõ. Tôi đã thua hoàn toàn.
Ra đây là vua người Dwarf… sức mạnh của vị vua anh hùng!
「Nghe này, Rimuru. Từ khi bắt đầu cậu đã không thể nhận ra ta tiếp cận từ trên trời, đúng không? Mặc dù 『Cảm thụ Phép thuật』 là là một kỹ năng tuyệt vời, nhưng có vô số cách để tìm ra điểm mù của nó.
Ta đã dự đoán những phương pháp nhận thức cậu sẽ sử dụng, và vượt qua nó.
Đây là một trong những điều cơ bản trong chiến đấu! Phải tập trung hơn. Nếu chỉ phụ thuộc vào kỹ năng của mình, cậu sẽ chẳng bao giờ khá lên được.」
Ra đó là lý do tại sao ông làm điều này …
「Cảm ơn, Gazelle. Lần tới chúng ta gặp nhau, nó sẽ không dễ dàng như lúc nay đâu!」
「Thú vị lắm. Con nít không giới tính à!」
Sau khi trận đấu kết thúc, tiếng cổ vũ vang dội.
Họ đã rất vui, ít nhất vậy.
Benimaru, Souei, và Shion cũng có vẻ muốn nói gì đó, trông khuôn mặt của họ khá nghiêm trọng.
Hakurou gật đầu với vẻ mặt hạnh phúc trên khuôn mặt của mình.
Tôi học được rằng mình vẫn còn một chặng đường dài để đi.
Bữa tiệc lại tiếp tục…
Và ngày hôm sau, vua người Dwarf Gazelle Dwargo và tôi chính thức ký kết hai hiệp ước.
Lịch sử sẽ biết hôm nay là ngày khi thành phố của quỷ vật “Tempest” đã chính thức được khai sinh.