Virtus's Reader
Slime

Chương 47: CHƯƠNG 47: ĐẶC SẢN CỦA THÀNH PHỐ

Grucius là một quỷ nhân thuộc tộc dã nhân sói.

Nhờ khả năng hoạt động tình báo xuất sắc của mình, hắn được giao một nhiệm vụ bí mật từ chúa tể quỷ Karion.

「Quan sát bọn chúng, nhưng đừng để bị phát hiện, nếu ngươi thấy bất kỳ ác quỷ nào khác, hãy mời gọi các Oni trước chúng.」

Còn có những kẻ khác? Khi hắn hỏi về điều đó, Karion nói thêm,

「Clayman và Milim cũng sẽ phái thuộc hạ của mình đến. Hãy hợp tác với chúng và mời những oni kia gia nhập cho ta!」

Karion nói, và quay đi nhìn chỗ khác.

「A! Karion-sama! Tại sao bạn ngài lại như vậy? Những kẻ đó thực sự rắc rối lắm sao?」

Sau khi nghe câu hỏi này, Karion đơ 1 lúc, nhưng hắn nhanh chóng ổn định, và nở một nụ cười rộng.

「Ta hiều rồi! Hẳn là ngươi chưa biết gì về Milim! Ra vậy,…hiểu rồi! Tốt thôi! Không sao cả. Về cấp dưới Milim của, hay đúng hơn, có thể coi là cấp dưới-đừng có dại động đến cô ta! Miễn là cô ta không nổi điên lên, mọi thứ sẽ ổn! Ta hoàn toàn tin tưởng ngươi đó!」

Grucius đã suy nghĩ về những câu hỏi hắn đã cố gắng bác bỏ.

“Milim” rất có thể là nói đến chúa tể quỷ Milim Nava. Một người rất nổi tiếng mà lính quèn như Grucius cũng đã nghe nói tới.

Cô ta thực sự rất mạnh. Với sức mạnh một mình, cô ta không ngại đánh nhau với Karion-sama, trong tình huống tệ nhất, cô ta sẽ dần Karion ra bã.

Tính cách của cô ta có thể được mô tả bằng bốn chữ: nóng nảy, kiêu căng, độc ác, và ích kỷ. Có tìm thế nào cũng chả ra nổi một điểm tốt.

Tuy nhiên, lý do tại sao Karion lại khuyên hắn nên biết nể sợ thuộc hạ của cô ta?

Grucius mới trở thành một ác ma 100 năm tuổi. Hắn còn non và xanh lắm.

Dù không biết rõ về Milim, hắn cũng nghe được khá nhiều tin đồn.

Sớm thôi – khi đến điểm hẹn, Grucius sẽ nhanh chóng phải hối hận vì sự thiếu hiểu biết của mình.

Ác ma Myulan đang ủ rũ vì số quá nhọ.

Làm việc với thuộc hạ của một chúa tể quỷ khác đã đủ tệ rồi. Không những thế, 1 trong số đó là thuộc hạ của Milim.

「Đừng lo, ta sẽ lãnh phần hậu quả cho…」

Chúa tể quỷ Clayman nói,

「Rất tiếc là chẳng còn ma nào để đi thay ngươi cả. Nếu thằng Gelmudo không chết, ta đã cử hắn đi, nhưng… Hết cách rồi phải không? Thằng ngu đấy xông pha hiến mạng rồi…」

Không ý kiến ý cò gì hết nữa nhá.

Chúa tể quỷ Clayman.

Với biệt danh Bậc thầy Rối. Một kẻ có thể thao túng bạn bè và thuộc hạ như những con rối.

Đối với hắn, vấn đề vừa nói ở trên đã quyết rồi.

Và mặc dù hắn coi Myulan chỉ như món đồ dùng một lần, cô không thể chống lại.

Cô không có sự lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận

Cô biết rất rõ về chúa tể quỷ Milim Nava.

Vì vậy, Clayman đã giao cô nhiệm vụ này.

Theo dõi các chúa tể quỷ khác và tìm về những điểm yếu của họ!

Chỉ thế thôi.

Vì Milim đã tham gia vụ này, thể hiện là lên viện.

Myulan đồng ý.

Chúa tể quỷ Milim tuy nổi tiếng là nóng nảy nhưng độ tỉnh của cô không hề tầm thường.

Hơn nữa, cô sở còn hữu một nhận thức không bình thường, có muốn lừa cũng khó.

Vì vậy, nó sẽ là tốt nhất để không cố gắng để trượt bất cứ điều gì trong quá khứ của cô.

Myulan thấy không có lý do phải thận trọng đối với cấp dưới của Milim.

Và cô ta cứ nghĩ thế đến khi gặp mặt.

Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao cô ấy nên thận trọng, Clayman vừa mới nhắc cô.

Rất có thể, Karion cũng biết.

Lý do là,

「Ồ, chúng ta sẽ cùng hợp tác hả? Ta là Grucius, thuộc hạ của ngài Karion!」

「Rất hân hạnh, ta là Myulan , thuộc hạ của chúa tể quỷ Clayman!」

「Ta là Milim」

Thuộc hạ cái con khỉ!!.

Vậy là cả ba đã đến điểm hẹn.

***

Hiệp ước giữa vương quốc người Dwarf với vương quốc của các quỷ vật cơ bản là một cam kết hợp tác song phương.

Hai đại diện đã ký nó chắc chắn biết rõ giá trị của nó.

Nhưng dễ dàng thế sao? Tôi không rõ lắm nên hỏi,

「Hừm? Không thành vấn đề. Tôi đã thề với các vị thần, tinh linh, và tổ tiên của mình, tôi chắc chắn về quyết định đó. Cậu không phải là một con người đúng không? Hiệp ước này, nếu cậu nói dối, cậu sẽ tiêu đó biết không?」

Một cách ứng xử thật vô lý. Vì vậy, tôi hỏi 『Đại Thánh Nhân』 về việc này. Rõ ràng, một quỷ vật không thể nói dối. Việc quan trọng này mà giờ tôi mới biết đấy.

Quỷ vật chúng tôi không thể truyền đạt những gì chúng tôi cho là một lời nói dối. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là bọn tôi không thể đánh lừa người khác.

Ví dụ, tôi có thể khiến họ tin rằng một cái gì đó bằng cách tiết lộ một phần sự thật.

Tuy nhiên, trong hiệp ước trên, tôi không thể nói dối bất cứ thứ gì.

Vâng, nếu bạn cho rằng nói dối cũng chả chết ai thì không phải đâu, ở đây nhưng nếu bạn công khai nói một lời nói dối, sự tồn tại của bạn sẽ bị biến mất.

Đó là một nguyên tắc liên quan đến tất cả các quỷ vật.

Tuy nhiên, những quỷ vật được ai đó ban cho sự sống thì không phải lúc nào cũng bị ràng buộc bởi nguyên tắc này, và đôi khi họ có thể nói dối.

Các Goblin có thể nói dối một cách tự do. Nói các khác, chỉ những quỷ vật cấp cao và ác ma mới bị rằng buộc bởi nguyên tắc này, bạn biết ác ma rất nổi tiếng với những nghi thức triệu hồi và lập kế ước rồi nhỉ.

Và khi nguyện vọng của bạn được hoàn thành, bạn sẽ phải trả giá bằng linh hồn của mình.

Các quỷ vật không nói dối. Mặc dù chúng thường được coi là rất ranh mãnh, chà, tụi này sống tốt thật.

「Mặc dù là một quỷ vật, cậu lại không biết điều này? Rimuru, tôi thấy lạ đấy…」

「Tôi được sinh ra cách đây không quá lâu. Tôi vẫn đang trong quá trình học hỏi.」

「Vậy à … tốt thôi, sao cũng được. vậy biết rồi thì đừng nghịch dại không chết thảm nhé!

Nó liên quan đến cả khu rừng đấy. Tôi xin ông!

「Vâng, chúng tôi vừa mới hoàn thành xây dựng thành phố này, và chúng tôi không có ý định để mất nó đâu, vì vậy, chúng tôi sẽ cố gắng hết mình!」

Vậy là, hiệp ước đã có hiệu lực.

Tôi vẫn chưa biết hết về ngôn ngữ ở thế giới này, nhưng ít nhất tôi có thể viết tên của mình. Tôi đã học chúng khi thấy chán.

Thời điểm tôi viết tên tôi, tờ hiệp ước bắt đầu phát sáng và phân thành hai.

Giấy, có vẻ như đã qua tay mấy nhà nghiên cứu. Muốn xóa bỏ nó, bạn sẽ cần phải đốt cháy cả các bản sao cùng một lúc.

Miễn là còn một bản, tiêu hủy chúng là không thể. Nó sẽ tự hồi phục như cũ.

Chúng tôi đã thử một lần, và chính xác như họ nói.

Vậy là hiệp ước đã hoàn tất. Nó sẽ được cả hai bên giữ. Và trong công khai tuyên bố nó hay không không phải vấn đề quan trọng, quan trọng là mục đích của nó kia.

Không cần phải để cho thế giới biết về nó.

Vua người Dwarf chấp nhận bản sao của mình, hài lòng.

「Tôi giao vật này cho cậu.」

Ông nói, và lấy ra một viên tinh thể lớn bằng nắm tay.

Khi tôi nhận nó,

「Đó là một vật để liên lạc. Hãy hỏi Bester cách dùng nó. Hãy sử dụng nó trong trường hợp khẩn cấp. Và giữ gìn sức khóe nhé!」

Ông giải thích và leo lên Pegasus.

「Bester, hãy tìm hiểu bản thân ở đây.」

「Đức vua! Lần này, tôi sẽ sống theo ý muốn của ngài !!!」

Ông nói và gật đầu đáp ứng.

「Chào thân ái và quyết thắng!」

Ông nói thêm và bay đi.

Đến vội vàng, ra đi cũng vội vã.

Như một cơn bão vậy.

「Này, Kaijin, đất nước của ông có ổn không… khi có một ông vua phởn như vậy?」

「Ai biết, nhưng hoàng tộc cửa đức vua đã cai trị hàng trăm năm nay, và có nhiều thành tựu, chắc ổn thôi! Nhưng tôi thấy trong lúc xử án ông ấy hành động chủ quan thật…」

「Oh tuyệt! Cuối cùng cũng có chỗ để soi mói!」

Tôi đang lên kế hoạch để đến chỗ của con người.

May tôi chưa phát ngôn bừa không có khi ông cấm tiệt tôi đến đó không chừng.

Kết thúc cuộc chuyện, chúng tôi quay lại làm việc.

Bản hiệp ước tôi nuốt vào dạ dày của mình.

Lớp phòng thủ của chúng tôi không được hoàn hảo như tôi đã chém, để bản hiệp ước bị đánh cắp thì sẽ rất tệ.

“Nó có tự tìm về nếu bị mất?” Thôi, tốt nhất không nên thử.

Vậy là chúng tôi đã kí kết thành công một hiệp ước với vương quốc người lùn.

Bây giờ, đây là lúc tôi nên xem xét những thứ Gazelle dạy tôi hôm qua.

「Rimuru-dono, Kaijin-dono, tôi chân thành cầu xin sự tha thứ của hai người! Mọi người có thể cho tôi làm việc ở đây được không?」

Bester làm gián đoạn suy nghĩ của tôi.

Giờ mới nhớ, tôi phải lo cho cục nợ này.

「Tôi sẽ nói thẳng, ông có thể làm theo lệnh của tôi được không?

Tôi cấm phân biệt đối xử với các quỷ vật! Ông làm được chứ?」

「Tất nhiên. Tôi xin nhận lỗi. Tôi đã ghen tị với Kaijin-dono…

Tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó! Tôi muốn tiếp tục nghiên cứu với tất cả mọi thứ mình có, Tôi sẽ không bao giờ phản bội lại mong muốn đó!」

「Đối với tôi, tôi sẽ có thêm một nhà nghiên cứu tuyệt vời! Nếu bất cứ điều gì đã xảy ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho ông ta. Vì vậy, xin hãy vui lòng tha thứ cho ông ta!」

Kaijin nói như vậy.

Người gặp rắc rối không phải tôi mà là ông ấy, Kaijin…

「Được, nếu hai người ổn thì tôi không có ý kiến gì. Chúc hai người chóng hòa thuận!」

Như vậy, Bester trở thành một đồng chí mới của chúng tôi.

Và bởi vì ông đã trở thành đồng chí mới của chúng tôi, mở tiệc chiêu đãi nào.

**

Ngày tồi tệ nhất từ trước đến nay.

Grucius đã thở dài bao nhiêu lần rồi không rõ nữa?

Nhớ lại cái nụ cười của chúa tể quỷ Karion khiến hắn sôi máu lên.

Định mệnh, đồ khốn…. à không, phải biết thân biết phận. Grucius nghĩ.

Ngày tồi tệ nhất từ trước đến nay.

Ai ngờ được giờ phải làm thú cưỡi cho một chúa tể quỷ chứ?

Vào lúc họ gặp nhau.

Hắn chỉ làm 2 điều,

「Này, đồ lùn. Sao ngươi dám xưng tên chủ nhân của mi?

Tôi sẽ không méc đâu vì vậy hãy nói tên thật của mi đi.」

Đó là điều thứ nhất

Và tiếp theo là, hắn ăn đấm rồi bất tỉnh nhân sự luôn.

Grucius than vãn vì số quá nhọ.

Đầu tiên, hắn chưa bao giờ gặp chúa tể quỷ Milim.

Một cô gái xinh đẹp, mái tóc bóng mượn kết 2 bím, và một dáng người nhỏ nhắn, ai cũng sẽ tưởng cô là một đứa trẻ.

Nhưng ai biết đâu cô mạnh khủng khiếp.

Mặc dù cô có khuôn mặt rất dễ thương, lúc Grucius gọi cô là một đồ lùn, sắc mặt cô lập tức thay đổi.

Đôi mày cô nhăn lại, và môi cô nở một nụ cười độc ác.

Sau đó, Grucius mất đi ý thức.

Sau khi ăn thêm một phát nữa, hắn tỉnh dậy và đây là tình hình hiện nay.

Myulan lờ hắn đi.

Ngày tồi tệ nhất từ trước đến nay.

Grucius đã được nhắc không được trông mặt mà bắt hình dong, nhưng vẫn phạm một lỗi nghiêm trọng như vậy…

Myulan đã biết trước.

Ngay trước khi Grucius bị dính đòn, Myulan tròn mắt như thể muốn hét lên: Ngươi nói cái quái gì vậy đồ ngu?!

Đáng nhẽ cô ta nên nói sớm có phải tốt không…

Tuy nhiên, hắn chỉ được dặn không được manh động với bất cứ ai gọi mình là thuộc hạ của Milim.

Ai ngờ chính cô ta lại đến và nói thật tên mình ra …?

Ngây thơ vô số tội?

Không, giờ nghĩ gì thì cũng quá muộn rồi.

Kể từ đó, Grucius đã thề không dám nhìn vẻ ngoài để đánh giá nữa.

Và bây giờ.

Trong dạng sói của mình, hắn chạy xuyên qua rừng.

Nhờ khả năng tái sinh, hắn đã vượt qua của tử.

Sau khi bị ăn đập, hắn bị Milim bắt làm thú cưỡi. Tất nhiên, hắn muốn chối cũng không được.

Myulan đang chạy bên cạnh hắn.

Với một ác ma, chừng này cũng không mệt mỏi gì cả.

Và do đó, cả ba hướng đến thành phố.

* * *

Chúng tôi đang rất bận rộn với việc phát triển y tế.

Vâng, tôi nghi bạn đang nghĩ thằng này hô biến ra cả đống thuốc thì bận cái gì.

Liệu chúng ta có thể pha loãng thuốc phục hồi (98% tinh khiết) với lượng nước gấp 10 lần để tạo ra một thứ thuốc cao cấp (60%)?

Chúng tôi đã cố gắng thử, nhưng nó thất bại. Nó biến thành loại cấp thấp (20%).

Nếu sử dụng thuốc chất lượng cao hơn, độ tinh khiết cũng chỉ tăng 10%.

Và sau đó, Bester có một khám phá bất ngờ.

Ông đã muốn xem trang trại cỏ hipokte của chúng tôi, vì vậy tôi chỉ ông đến cái hang phong ấn.

Ông đã rất sợ hãi khi cưỡi sói lần đầu, nhưng nhanh chóng quen với nó.

Khi chúng tôi bước vào hang động. Gabil chào đón chúng tôi ở lối vào và dẫn đi tham quan.

Sau khi quan sát , Bester lại đến kiểm tra các hồ nước ngầm.

「Rimuru-dono, cỏ hipokte trồng được là do nguồn năng lượng phép thuật rất cao của cái hồ này, phải không? Vậy, nếu dùng nước này pha loãng thuốc thì sao?」

Tôi hiểu rồi, chúng ta nên kiểm tra lý thuyết của ông!

Vậy là chúng tôi thử nghiệm. Chúng tôi có thể sản xuất loại thuốc trung bình (40%) .

Tất nhiên, với khi dùng hàng chất lượng cao, độ tinh khiết lên tới 50%.

Thật tuyệt vời. Một thành công lớn.

Giờ từ một phần thuốc chúng tôi có thể tạo ra 20 phần.

Gật đầu với Kaijin, chúng tôi đập tay.

Thành công rồi.

Hàng độc quyền của thành phố Tempest

Bester có vẻ rất vui khi xử lí đám cỏ cùng Gabil.

Họ khá hợp nhau.

「Huh, hai người thân nhau nhỉ. Bester, ông nghĩ sao nếu tôi xây nhà cho ông ở đây?」

Đó chỉ là một trò đùa, nhưng

「Thật sao?! Tôi thực sự được ở đây sao?

Nơi này thật hoàn hảo để cho một nhà khoa học thí nghiệm!」

Ông nói, với ánh mắt lấp lánh.

「Ông có chắc không? Ở đây nhiều con rết hạng B+ lắm đấy?」

「Hmph. Không vấn đề gì. Tôi chưa gặp nó, nhưng tôi rất thích tà thuật và tôi cũng có nghề đó.」

Tôi nhìn Kaijin, và ông lắc đầu. Á à, chém hả cha?

「Miễn là ông không hối tiếc. Tôi sẽ xây lâu đài hạnh phúc cho ông.」

「Tôi đã nói rồi! Mà còn có Gabil-dono ở đây nữa mà.」

Nếu Gabil là ở đây, có lẽ Bester sẽ không bị tấn công, hử.

Tốt thôi,

「Gabil, chúc hai người hạnh phúc nhé!」

「Làm ơn! Đã có tôi ở đây, và tôi cũng sẽ chỉ định thêm hai thuộc hạ nữa.」

Nghe tự tin nhỉ.

Tôi vẫn lo cho tên ngốc này lắm, nhưng mà tứ chi rất phát triển nên chắc không sao.

Hai người đồng chí này nên xậy dựng sự hòa thuận và tin tưởng với nhau.

Và như vậy, chúng tôi đã xây dựng một phòng thí nghiệm cho Bester trong hang.

Gabil giao cho hai thuộc hạ bảo vệ nơi này, và mọi việc có vẻ rất ổn.

Giờ thì tự túc nhé, tôi không quan tâm nữa.

Nhưng, chúng ta lại phải quan tâm về vấn đề đi lại.

Trong khi tôi đang suy nghĩ về điều này,

「Rimuru-dono, tôi có thể thiết lập một vòng tròn phép dịch chuyển ở đây được không? Thiết lập nó trong đây hơi khó, nhưng ngoài kia là hoàn toàn khả thi. Tôi làm nhé?」

Tôi đã đề cập việc thiết lập vòng dịch chuyển ở chỗ tôi thịt con rắn.

『Hệ thống Phép Dịch Chuyển』 đấy, để cho rõ. Nếu bạn vẽ hai vòng phép giống hệt nhau, bạn có thể di chuyển giữa chúng.

Tự dưng cảm thấy giống như phù thủy.

Kaijin cũng ngạc nhiên, Bester bắt đầu giải thích rõ hơn.

Miễn là không có một lũ quỷ vật chui vào thành phố phá phách tôi sẽ chấp nhận.

Sau đó Bester vẽ một vòng tròn bên trong nhà của mình và một cái bên ở hang động.

Vậy là, ông đã giải quyết được vấn đề đi lại.

Nhưng cái này tiện thật.

Tất nhiên, tôi phải học nó ngay.

Và, sau khi Gabil và những người còn lại cũng đã học được nó, giờ chúng ta có thể di chuyển dễ dàng giữa thành phố và các hang động.

Bester hữu ích thật đấy.

Khác với mấy tên độc thân cặm cụi làm chuyện gì đâu, ông chỉ mải mê với những nghiên cứu của bản thân.

Tôi đã để lại một ít thuốc phục hồi và thép quỷ cho ông, ông có thể tiếp tục nghiên cứu của riêng mình.

Tôi cũng đã giới thiệu ông với Kurobee và Shuna, và họ đã nói chuyện lâu thật lâu.

Thay vì chính trị, ông ta sinh ra là vì khoa học.

Có vẻ ông không muốn bị ám ảnh bởi quyền lực chính trị.

Nó sẽ khiến bạn sa ngã.

Nhưng thực sự, mọi người nên được làm điều mình muốn. Chừng nào nó còn chưa gây rắc rối!

Và như vậy, chỉ sau một khoảng thời gian, Bester đã trở thành một trong những đồng chí của chúng tôi.

***

Kết thúc buổi ngồi thiền, ông mở mắt ra.

Ở giữa một căn phòng tối tăm của một quán trọ cao cấp, vua người lùn vua đang ngồi đó.

Một thủ lĩnh của bộ phận gián điệp cũng đang ở đó, tất nhiên anh ta xưng hô bằng bí danh.

Nhà vua cười. Lâu rồi ông mới có một trải nghiệm thú vị như vậy.

「Đức vua, ngài khỏe chứ?」

Một cái bóng xuất hiện gần đó.

Ông biết ngay đó là một trong những gián điệp của mình.

Ông đã lẻn ra khỏi cung điện và giờ đây nó là một chấn động lớn.

Một trăm cận vệ tinh nhuệ mà lại để nhà vua lẻn đi lúc nào không biết.

Họ cần được đào tạo lại, ông nghĩ.

「Ta không sao!」

Ông trả lời ngắn gọn.

Có thể là không sao thật. Dù đã lâu rồi ông mới sử dụng 『Quy thuận Hồn phách』.

「Ngươi sẽ trở về kinh đô hoàng gia, hãy cưỡi Pegasus! Hãy biến mất trong bóng tối như ngươi luôn làm.」

「 Tuân lệnh!」

Một sự trao đổi.

Thuộc hạ tin cậy của ông, thủ lĩnh bộ phận gián điệp.

Với một khuôn mặt và cơ thể y xì đúc. Một bản sao của ông đã được tạo ra bởi các nhà nghiên cứu.

Đó là một bí mật giữa hai người họ.

Không giống như với một người lạ, nhà vua hoàn toàn có thể tin tưởng sử dụng 『Quy thuận Hồn phách』 lên người này. Trong trường hợp của một số trường hợp khẩn cấp, đây là con át chủ bài của ông.

Gazelle Dwargo đang nhớ về trận đấu ngày hôm qua với Rimuru

Cậu ta nhất định sẽ trở nên rất mạnh…

Chỉ cần tới tốc độ phản ứng cậu ta đã đỡ được thanh kiếm của mình.

Gazelle không có ý định để đạt đánh bay thanh kiếm ra khỏi bàn tay của Rimuru. Ông định cho một đòn ngay giữa đầu cậu.

Và đòn tấn công đó, cho dù không đỡ được, Rimuru đã kịp phản ứng.

Thật thú vị.

Hiệp ước sẽ mang lại thứ gì, ông không biết.

Tuy nhiên…

Đừng làm tôi thất vọng, Slime Rimuru!

Gazelle cảm thấy một kỷ nguyên của hòa bình đang đến gần.

CHƯƠNG 48: CHÚA TỂ QUỶ XÂM LĂNG

Milim Nava, Grucius và Myulan quan sát thành phố từ trên cao trong khi thảo luận về hành động tiếp theo của họ.

Grucius thở dài não nè.

Sau khi chạy liên tục không ngừng nhỉ, cuối cùng họ đến thành phố.

「Chúa tể quỷ Milim thật kinh khủng!」

Nghịch ngu là hậu quả khôn lường. Việc này đã được chính hắn kiểm chứng.

Từ giờ phải ăn nói ra sao với cô nhỉ…?

Sau khi ở với cô ấy đi chung một thời gian, hắn nhận ra cô có một điểm yếu. Đó là ngây thơ vô số tội.

Tất nhiên, quỷ vật không nói dối, nhưng lời nói không phải lúc nào cũng tin được.

Với các quỷ vật cấp cao, điều này không ảnh hưởng lắm, còn hầu hết các quỷ vật khác thì không thể.

Nói dối một chút cũng là chìa khóa để cuộc đàm phán thành công.

Tuy nhiên, chúa tể quỷ Milim có lẽ là không có từ “đàm phán” trong từ điển của mình.

Cô sẽ nói thẳng yêu cầu và thông bất cứ thằng nào dám từ chối.

Ban đầu, Grucius định ẩn mình và quan sát tình hình.

Tuy nhiên, Milim thậm chí sẽ không bao giờ xem xét đến việc này. Cô không nếu bạn gọi đó là làm việc, có gì mà phải lén la lén lút như vậy.

Nên làm thế nào mới được ..?

Có nên tiếp tục làm việc chủ nhân dặn dò …?

Grucius tuyệt vọng.

Myulan thấy rõ đây là nhiệm vụ bất khả thi.

Bởi vì bất ngờ, có thêm Milim tham gia.

Cô là một chúa tể quỷ dành mọi thứ vào sức mạnh, vì vậy cô hoàn toàn vô dụng trong những việc như thế này, đó là một trở ngại lớn.

Tuy nhiên, không thể nói thẳng với cô được…

Bên cạnh đó, ngay cả Clayman không thể ngăn cô lại ngay từ đầu, giờ thì phàn nàn cũng chả được gì.

Bậc thầy Rối, trêu nhau vừa thôi ông! Bắt chúng tôi phải trông quả bom này à! Hẳn là được?! Cái danh nghĩa bậc thầy rối đâu rồi, lôi ra và kiểm soát Milim đi chứ.

Ẩn đi những suy nghĩ này, Myulan nghĩ đến bước tiếp theo.

Cô nhận thấy sự bối rối trên mặt Grucius, cả hai nháy mắt ra hiệu.

Tốt nhất là họ nên làm việc cùng nhau.

Ít nhất cũng phải tách biệt với Milim, cô chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến nhiệm vụ của họ.

Từ những gì Clayman tu thập được, Karion đang dự định thuê kiếm thuộc hạ mới.

Có vẻ như một số oni đang phục vụ một quỷ vật đeo mặt nạ bí ẩn.

Karion muốn đánh thắng quỷ vật đeo mặt nạ kia hoặc, trong trường hợp xấu nhất, cũng cố gắng lôi kéo thuộc hạ của hắn.

Grucius có lẽ sẽ hanh động theo mục đích này, Myulan quyết định sẽ hỗ trợ.

Cô sẽ không thể để tìm hiểu điểm yếu của họ nếu không có gì xảy ra, vậy đấy.

Cứ để Grucius làm như mình muốn và quan sát tình hình, cô quyết định.

Không thể mong đợi nhiều từ Milim, hãy nghĩ như kiểu bạn ném một hòn đá cực lớn vào cái ao vậy.

Chấn động sẽ tạo ra một ngọn sóng cuốn trôi mọi thứ, kể cả cái bạn muốn.

Milim quan sát thành phố bên dưới cô.

Nó được xây dựng rất tốt. Tất cả cư dân đều có nguồn năng lượng phép thuật mạnh. Tất cả dường như là quỷ vật cấp cao.

Thuật ngữ quỷ vật cấp cao dùng để chỉ những kẻ đã phát triển trí thông minh, và không phụ thuộc vào sức mạnh của họ. Cô biết được mọi thứ với một cái nhìn duy nhất.

Nhờ vào 『Long Nhãn』 cô có thể đo sức mạnh của mọi người.

Thật tuyệt vời. Mặc dù thật khó để tin, nhưng tất cả đều có tên.

Ai có thể đặt tên cho tất cả họ?!

Cô cảm thấy ngạc nhiên và sửng sốt.

Cô ấy chắc chắn không bao giờ lầm vậy. Đặc biệt là khi có khả năng sẽ bị mất đi vĩnh viễn năng lượng của mình.

Những chúa tể quỷ như cô ấy rất ghét nhìn thấy sức mạnh của mình bị thất thoát.

Dạo này cô ra ngoài là để giết thời gian.

Nếu cô nghiêm túc hành động, không chỉ Frey, mà cả Karion và Clayman sẽ đáp trả trong cơn thịnh nộ.

Chống đỡ cả cả 3 cùng một lúc cũng hơi khó khăn những cô cũng không có ý định để thua…

Giờ cô ấy đang thực sự vui mừng vì cô đã đến đây.

Thực tế là thành phố được xây bởi các quỷ vật kiến cô bật cười.

Tòa lâu đài mà Milim đang sống, được xây dựng bởi con người. Họ coi cô như vị thần của mình.

Ngôi làng cô đang thống trị trước đây bị một quỷ vật cấp cao tấn công. Và Milim, vô tình đi qua đã giết chết nó, những người dân đã hiểu lầm cô là vị cứu tinh.

Và vì thế, nơi đó trở thành đất trở thành cô.

Các chúa tể quỷ khác không nói gì, và Milim cũng chả có lí do gì để từ chối cả.

Lần này, cô không đến kiếm thuộc hạ mới. Thay vào đó, cô ấy đến để giết thời gian và để mong được thấy Clayman và Karion thất vọng.

Đó là lý do duy nhất cho chuyến hành trình này.

Cô đã định rời đi sau khi trêu chọc họ xong, nhưng …

Mọi việc lại thế này!

Các quỷ vật ở đây có một cuộc sống chất lượng cao. Sức mạnh của họ lại rất tuyệt vời như vậy.

Và một người cai trị họ! Thật thú vị!

Cô quên luôn Clayman và Karion.

Cô đã tìm được mục tiêu của mình!

Một ai đó có là nguồn năng lượng phép thuật sánh ngang của một chúa tể quỷ!

Và vì thế, cô đã bắt đầu hành động.

***

Sau khi quyết định sẽ bán loại thuốc trung bình, chúng tôi tiếp tục nghiên cứu theo hướng sản xuất hàng loạt.

Để lấy mẫu sản xuất, tôi bàn giao một ít thuốc tự làm.

Và sau đó tôi có một ý tưởng, sự khác biệt về độ tinh khiết có thể là do sự oxy hóa?

Có rất ít khác biệt giữa sản xuất thông qua các kỹ năng của tôi và sản xuất thông thường.

Sự khác biệt duy nhất là một xảy ra trong một môi trường giàu oxy và một lại là bên trong tôi.

Bester lắng nghe giả thuyết của tôi.

Dường như thế giới này cũng biết đến các nguyên tố hóa học. Nó cũng là một loại phép thuật, đối lập với sức mạnh phép thuật, nó được gọi là phép thuật nguyên tố.

Tôi không rành mấy cái khái niệm về phép thuật, nhưng Bester dường như đã hiểu lời giải thích của tôi.

「Nó bị ảnh hưởng bởi oxy?」 Ông nói ông sẽ xem xét giả thuyết của tôi.

Dù sao thì, tôi nghĩ được gì là nói nấy luôn, có thể sai lắm đấy.

Thất bại là mẹ thành công. Một lần thất bại cũng có thể được coi là tiến bộ.

Vì tôi chỉ chịu trách nhiệm về nhân sự, tôi giao việc này cho ông ta với và rời đi.

Kaijin đang bận thảo luận về một cái gì đó với Bester. Họ rất thân thiết, thật khó để tin trước đây họ là kẻ thù của nhau.

Chắc là do cùng sở thích.

Tôi trở về thành phố bằng cách sử dụng vòng dịch chuyển.

Chúng tôi thiết lập nó ở gần cổng của thành phố.

Chính xác hơn là gần khu đất chống gần chòi canh. Vì vậy mà trong một phần một triệu khả năng mà các quỷ vật đi qua nó vào thành phố, chúng tôi có thể nhanh chóng đối phó.

Tuy nhiên Bester nói việc đó là không thể.

Bạn phải dùng thần chú để dịch chuyển, và lũ quỷ vật thì không thể rồi.

Tôi đã quá lo lắng? Còn quá nhiều thứ tôi không biết.

Có lẽ tôi nên học phép thuật sớm …

Sau đó, vào lúc tôi định tạt qua chỗ Rigurudo báo tin vui

『Cảm thụ Phép thuật』 của tôi nhận thấy nguồn năng lượng phép thuật cực lớn đang bay về phía chúng tôi.

Nguy hiểm! Tôi đã quyết định chuyển hướng ra phía cổng thành phố.

Đúng như tôi đoán, nó đổi hướng và đuổi theo tôi.

Nhanh quá!

Có vẻ như bọn tôi sẽ gặp nhau ở bên ngoài thành phố. Nếu tôi vào bên trong thì có thể sẽ có sụp đổ chút ít.

Hóa cứng bản thân mình, tôi quan sát các kẻ đang đến.

Khoảng cách giữa chúng tôi rút ngắn rất nhanh chỉ trong vài giây. Nhanh đến nỗi không thể thìn bằng mắt thường.

Một cô gái đẹp. Mái tóc thắt hai bím và mặc bộ đồ Gothic đen.

Tuy vẻ ngoài là của một con người. Không khí xung quanh cô, lại hoàn toàn ngược lại.

Một khối năng lượng phép thuật, hay đúng hơn, các cô gái đã hạ cánh ngay trước mặt tôi.

Và đáng sợ, cô không gây ra một chút lực nào khi cô hạ cánh.

Mặc dù cô ấy đang bay ở tốc độ đáng sợ nhưng cô như thể đã xóa nó hoàn toàn nó trước khi hạ cánh.

Lẽ nào cô ấy có thể điều khiển quán tính?

Bây giờ, tuy nhiên, không phải lúc suy nghĩ vể điều đó.

「Rất hân hạnh! Ta là chúa tể quỷ Milim Nava! Ta muốn gặp quỷ vật mạnh nhất thành phố này!」

Một chúa tể quỷ dễ thương nói với tôi.

Cái đệt!

Là ai không phải lại ngay trùm thế này …

Sao không phái thuộc hạ hay ai đó đến cũng được?

Tôi vẫn giữ im lặng.

Tuy nhiên … tôi nên trả lời sao giờ.

Tôi hiện đang ở dạng Slime, và ẩn đi khí của mình.

Dạo gần đây tôi luyện tập khá nhiều nên đã có thể ngăn mọi sự rò rỉ

Nói cách khác, qua mắt thường thì tôi chỉ là một con Slime thấp kém.

Tôi đã kiểm tra qua một phân thân bằng 『Cảm thụ Phép thuật』 gần như là không có gì khác biệt so với một slime bình thường, đó là cách tôi ẩn mình.

Nhưng … làm sao cô ta nhận ra tôi?

「Tôi mới là người cảm thấy vinh dự … Tôi là chủ nhân của thành phố này, Rimuru. Cô có vẻ đã thấy sức mạnh thật sự của tôi nhỉ?」

Mặc dù có lẽ là một trong những người thực sự mạnh xung quanh đây là Hakurou.

「Fufu! Với ta việc này quá đơn giản. Với con mắt này, long nhãn, ta có thể nhìn thấy năng lượng phép thuật của mục tiêu ngay cả khi họ cố gắng che giấu nó! Vì vậy, không ai có thể giả vờ là yếu trước mặt ta!」

Đôi mắt với khả năng phân tích?

Thật là khó chịu. So với khả năng phân tích của tôi, cô có hàng ngon hơn.

Mức độ thành thạo của cô còn là một việc lớn hơn.

Tôi không thể thắng.

Nếu chiến đấu, tôi có thể phải sử dụng tất cả các kỹ năng và chiến thuật của tôi chỉ để tạo ra một khe hở.

Cô ta ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với Orc Tai Họa.

「Quả là một đôi mắt tuyệt vời có. Bây giờ, cô đến đây có mục đích gì vậy?」

Hãy nghe thử coi ý định của cô ta.

Nói sao thì, biết mục của tiêu đối thủ của bạn là hoàn toàn cần thiết.

「Mu? Mục đích … cậu vừa nói gì cơ? Tôi đã nói là đến chào cậu mà? 」

「…」

「…」

Vô vọng rồi.

Tôi đã định thuyết phục cô ấy quay trở lại, nhưng ngay bước đầu tiên đã gặp vấn đề.

Chỉ đến để chào? Tôi chịu thua luôn rồi đấy.

「À! Nhớ rồi! Ngươi, ngươi thấy sao về việc xưng danh chúa tể quỷ và trở thành một trong số bọn ta?」

Cô đột nhiên nói thêm.

Nà ni…?

「Ể? Tại sao tôi lại muốn làm một việc phiền hà như vậy?」

Cô ngạc nhiên.

「Eh, Ý ta là, một chúa tể quỷ! Nghe rất ngầu, phải không? Chẳng phải ngươi đang định làm thế sao?」

「Ơ?」

「… Ể?」

「Ể?」

Ông nói gà bà nói vịt mất rồi.

Nãy giờ chúng tôi chỉ nhìn chằm chằm vào nhau rồi nói mà chả ai hiểu ai.

À mà slime làm gì có mặt nhỉ.

「À, cho tôi hỏi. Trở thành một chúa tể quỷ thì có gì tốt vậy?」

「Ể? À thì … rất nhiều kẻ mạnh sẽ tìm cách hạ ngươi. Chẳng phải rất thú vị sao?」

「Hả … tôi không không muốn điều đó. Không chút nào luôn.」

「HHể? Vậy ngươi định sống một cuộc đời nhàm chán à?」

「Vậy … nếu tôi đã trở thành một chúa tể quỷ, ngoài đánh đấm ra thì con cách nào khác để giải trí không?」

「Không hẳn…」

「Vậy, không phải là nó thực sự nhàm chán sao?」

Lúc tôi vừa rứt lời, Milim như thể cô bị sét đánh ngang tai, và trông như thể cô vừa bị sốc.

Chán rồi đấy hả?

Lời lẽ của tui quá sắc sảo mà, hố hố.

Nói tiếp cũng chả được gì nữa.

Tôi nên được đà tiến tới luôn.

「Vậy thì, có vẻ chúng ta không cùng chí hướng, có thể tôi yêu cầu cô đi được chứ!」

Thấy tôi tỉnh chưa …

「Chờ đã! Ngươi! Vậy là ngươi đang làm một cái gì đó vui hơn cả việc làm chúa tể quỷ, phải không?

Không công bằng! Không công bằng, không công bằng !!!

Ta bực rồi đấy. Ngươi phải chỉ cho ta không là không xong đâu.」

Tôi mới là người phải bực chứ!

Đồ trẻ con! Tôi đã muốn hét lên như vậy, nhưng phải giữ nó lại.

Đó là chúa tể quỷ, chọc giận cô có thể sẽ chuốc lấy hậu quả khôn lường.

Thay vào đó, có lẽ tôi nên coi cô như một đứa trẻ, thế dể xử lí hơn nhiều.

Vào những lúc như thế này, phải thẳng thắn với cô.

Làm bảo mẫu nào.

「Được rồi, được rồi. Tôi sẽ chỉ cho cô!

Nhưng, tôi có một điều kiện.

Từ bây giờ, hãy gọi cho tôi Rimuru-san!」

「Cái gì? Đừng có giỡn mặt! Cách khác đê! Ngươi nên gọi ta Milim-sama! 」

「…」

「…」

「Được rồi, sau đó tôi sẽ gọi cho cô là Milim. Và cô sẽ gọi cho tôi Rimuru. Thế nào?」

「Được thôi…. Hiểu rồi!

Ta cho phép ngươi gọi ta là Milim.

Hãy cảm thấy biết ơn đi! Chỉ có một chúa tể quỷ mới đủ tư cách đó!」

「À, vậy à. Thế từ giờ khỏi ba cái lễ giáo lằng nhằng nữa nhé!」

Một số tia lửa bay quanh chúng tôi trong suốt cuộc trò chuyện.

Nhưng dù sao cũng xong xuôi rồi.

「Được rồi, tôi sẽ dẫn cô vào. Nhưng không đi lang thang một mình, nhớ nhé!」

「Hiểu rồi! Rimuru!」

「Tốt tốt! Cũng ngoan đấy nhỉ lời. Ngoài ra, đừng có phá phách trong thành phố, được không? Nếu cô hứa, tôi sẽ xem cô là bạn của mình.」

「Quá dễ! Tôi hứa, Rimuru!」

Mọi việc đang tiến triển tốt.

Cô ấy dễ tính hơn tôi nghĩ. Cứ như lấy kẹo dụ trẻ con vậy.

Quỷ vật sẽ giữ lời hứa của mình, phải không?

Nên là như vậy.

Tôi đã dẫn Milim vào thành phố.

***

Đi cùng một slime, chúa tể quỷ Milim tiến vào thành phố.

Grucius đã quan sát bằng 『Viễn Kiến』.

Và giờ hắn đang hoang mang ,

「Này, Milim dẫn trước chúng ta rồi? Cô ta đã thuần hóa một con slime…」

「Hình như vậy. Nhưng thế cũng tốt. Chúng ta sẽ không bao giờ có thể tiếp tục hành động bí mật, khi Milim ở xung quanh.」

「Phải. Hãy coi như chúng ta vừa thoát khỏi một cục nợ.」

Họ gật đầu với nhau.

Nếu cả ba cứ đi cùng nhau, họ đã thấy rõ kế hoạch của mình sẽ đổ xuống sông xuống bể hết.

Và khi điều này xảy ra, hai người có thể tự do hành động.

「Vậy, chúng ta sẽ làm gì? Làm thế nào để xâm nhập đây?」

「Ờ thì …」

Trong khi cả hai đang suy nghĩ, 『Viễn Kiến』 của Grucius nhận thấy một nhóm người đang đến gần thành phố.

「Này, con người kìa! Chúng đến đây để giết vài quỷ vật à?」

「Có lẽ … chúng biết rằng các quỷ vật đã xây dựng một thành phố ở đây?」

Cả hai nhìn nhau,

「Hãy trà trộn vào chúng?」

「Đó là một ý kiến hay. Chúng ta sẽ cải trang thành con người và xâm nhập vào thành phố!」

Là hai ác ma cấp cao, họ có thể dễ dàng biến thành một con người.

Và chỉ trong một tíc tắc, cả hai đã trà trộn vào nhóm người đang hướng đến thành phố.

Và vậy là, cả hai đã gặp con người có tên Youmu.

CHƯƠNG 49: MILIM TOÀN PHONG

Grucius và Myulan đang đi bộ trong rừng trong vỏ bọc con người.

Họ dự kiến sẽ sớm có cơ hội trà trộn vào đội hình của con người.

Như bất kỳ lang nhân nào khác, vẻ ngoài của Grucius không khác gì một con người khi không biến đổi.

Đã năm trăm năm kể từ Karion tự gọi mình là một chúa tể quỷ trong con đường tìm kiếm quyền lực.

Đó là trong một sự kiện chấn động, các chúa tể quỷ thế hệ mới sẽ thay thế thế hệ cũ.

Nó sẽ gây ra một cuộc chiến tranh thế giới. Sự kiện này xảy ra 500 năm một lần. Và lần này chúng ta đang nói đến trận chiến gần đây nhất.

Cùng với Karion, ba chúa tể quỷ khác đã xuất hiện. Frey là một trong số đó.

Được coi là người trẻ nhất, với ít kinh nghiệm chiến đấu nhất là Karion, và người cuối cùng được sinh ra không ai khác chính là Leon Cromwell.

Đó là cách 6 chúa tể quỷ của thế hệ mới được sinh ra.

Thế hệ cũ, mặt khác, là những kẻ đã sống sót qua hai cuộc chiến, sức mạnh của họ vượt xa những người còn lại.

Vì vậy, hầu hết các chúa tể quỷ mới đều cố gắng gia tăng sức mạnh của mình.

Karion cũng vậy, và việc hắn làm là lôi kéo những kẻ mạnh về phe mình.

Grucius chỉ là lính mới tầm trăm tuổi.

Tuổi thọ của lang nhân không khác nhiều so với con người. Sự khác biệt duy nhất là chúng thọ hơn 30 ~ 50 năm.

Trong thực tế thì, khi một lang nhân bắt đầu già đi, cơ thể của chúng sẽ nhanh chóng suy yếu và thường tạch trong vòng hai tuần.

Vua của vương quốc thú Eurasania, Karion bẩm sinh đã cực kì mạnh.

Hắn đã trở thành quỷ bằng chính sức mạnh của mình, và thậm chí còn lên đến bậc chúa tể quỷ. Ngoài ra còn có tin đồn hắn đã tự tay giết một chúa tể quỷ khác, nhưng cho nó có phải là sự thật hay không thì thôi khỏi tranh luận nhé.

Grucius không có đủ năng lượng để tiến hóa. Tuy nhiên, hắn lại rất có tài trong việc ẩn nấp và chiến đấu.

Nhờ vào tiềm năng đó hắn được ban cho một cơ hội để tiến hóa.

Uống máu của vua.

Chỉ có 10% tỉ lệ thành công. Chịu đựng được nghi thức này quả là siêu nhân.

Grucius đã tham gia, đúng hơn là nó như truyền máu hiện đại vậy.

Sau đó, Grucius trở thành một loài tương tự như vua của mình, và cũng có được sức mạnh và tuổi thọ dài.

Đã 100 năm, hắn vẫn chưa suy yếu.

So với Grucius, quá khứ của Myulan dữ dội hơn nhiều.

Cô ban đầu là một phù thủy. Bị con người truy sát, cô đã trốn chạy, đó là khoảng 300 năm trước. Sau khi phát hiện ra những bí mật của quá trình tiến hóa, cô đã đạt được một thứ.

Tuổi trẻ vĩnh hằng.

Còn về lý do cô phục vụ Clayman, khoảng 400 năm trước, Clayman đã trở thành một chúa tể quỷ.

Lúc đó, hắn bắt đầu săn lùng những con quỷ, đánh cắp trái tim của chúng.

Để làm cho chúng trung thành với mình, hăn đã khắc một lời nguyền lên trái tim của chúng, biến chúng thành nô lệ cho mình.

Myulan số nhọ cũng bị vậy.

Mặc dù cô đã đạt được sức mạnh của ác quỷ, nhưng cô vẫn yếu hơn nhiều so với Clayman, và như vậy, sau khi bị đánh bại, cô đã trở thành nô lệ cho hắn.

Nhờ vậy cô đã mạnh lên, nhưng thật sự cô không thấy vui chút nào.

Kể từ đó, cô đã trở thành một trong những con rối của Clayman.

Cô có thể thấu hiểu được các con quỷ khác như Gelmudo, kẻ hết lòng lo nghĩ cho giống nòi.

Myulan luôn chờ đợi một cơ hội, để phá giải lời nguyền và đánh bại Clayman.

Nhưng dù có thể sống rất lâu, cô chưa chắc đã làm gì được.

Sự khác biệt về sức mạnh của họ quá lớn.

Vì vậy, cuộc sống nô lệ của cô vẫn tiếp tục. Cô chỉ hy vọng một ngày nào đó sẽ thoát khỏi lời nguyền …

Đến ngày hôm nay.

「Mục đích là thu thập thông tin, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ 1 cách hoàn hảo!」 Cô nghĩ, và nảy ra một kế hoạch.

Cô sẽ lợi dụng cả Grucius lẫn con người!

Bất cứ điều gì đi miễn là nó giúp cô thành công.

Cô giờ chỉ biết luân lệnh Clayman.

Khi cô còn là một con người, cô chưa bao giờ biến hình tốt thế này.

****************************************************************

Một người đàn ông và một người phụ nữ đến trước mặt đội của Youmu và họ nhanh chóng làm quen.

Họ nói: 「Chúng tôi là 2 chị em.」. Nhưng trông không giống chút nào.

Youmu quan sát hai người vui vẻ trò chuyện với quân lính.

Hai người đó mặc quần áo của Đế chế, trông khá đẹp.

Bỏ qua việc họ rất đáng ngờ, nếu hai người này không có tí thực lực thì không thể nào đi qua rừng được.

Lũ quỷ của Rừng Đại Ngàn Jura không thực sự quá mạnh. Nhưng nó chỉ là đúng vào thời điểm khi chúng kém hoạt động trước đây.

Bây giờ, vào rừng là thực sự rất nguy hiểm. Nếu muốn thì đi vòng theo lối vương quốc người lùn an toàn hơn nhiều.

「Họ thực sự rất đáng ngờ … không thể mất cảnh giác với họ.」

Youmu tự nhủ.

Câu chuyện của họ rất bình thường, và cách họ làm quen cũng rất bình thường. Trông họ chỉ là những người bình thường, phải không?

Tuy nhiên, trực giác của anh lại nói cách khác. Và trong những trường hợp như vầy, anh nên tin vào linh cảm của mình. Đó là cách sống mà Youmu sống cho đến ngày nay.

「Phải, họ đáng ngờ lắm, nhưng đành chịu thôi….!」

Anh đã quyết định. Dù ý định của họ là gì, Youmu cũng cần đến họ

Vì phần lớn lính của anh toàn là cùi bắp.

Có thêm 2 người mạnh như vầy sẽ tốt hơn.

Những người đáng nghi là ba nhà phiêu lưu kia.

Anh bắt họ dẫn đường tới thành phố bí ẩn, và họ không cho có vẻ là đang nói dối. Vì vậy, thành phố hẳn thực sự tồn tại.

Họ dường như không quan tâm đến chạy trốn, do đó, anh đã thả lỏng cho họ.

Ba, người đó, nhanh chóng hòa nhập và đang khoe khoang thành tích của họ.

Chắc là nhà phiêu lưu xịn rồi.

Nhưng bởi vì họ đến từ một quốc gia khác, anh chưa bao giờ nghe nói về họ. Và họ mới chỉ ở hạng B, danh tiếng của họ không thật sự lớn.

Cũng có thể họ chỉ là lính cũ, dù sao thì….

「Ồ, vậy, có một thành phố phía trước? Một nơi được xây nên bởi các con quỷ sao?」

「Phải phải, yeah! Lần đầu tiên chúng tôi đến đó, chúng tôi được tiếp đãi rất nồng hậu!」

「Vào lúc đó, chúng tôi bị một lũ Kiến Khổng Lồ đuổi theo. Cái chết đã gần kề trước mắt!」

「Nhưng kết quả là, chúng tôi đã gặp Rimuru-danna, thật may mắn!」

「Rimuru-danna? Ai vậy?」

「À, đó người đứng đầu của thành phố! Cư dân ở đó chủ yếu là hobgoblins.

Và một trong những người cai trị tất cả chúng là slime Rimuru-danna!」

「Hả? Slime?」

「Phải! Rimuru là một chú slime rất dễ thương!」

「… Này, sao khai hết vậy? tôi không liên quan đấy nhé.」

「…Đằng nào chúng ta chả đang tới đó, có gì mà phải giấu.

Nghĩ kĩ thì, nên nói trước để khi họ đến đấy còn không thấy quỷ mà lao vào đấy chứ…」

「Ừ …” Cút và đừng quay trở lại đây nữa! “Nếu họ nói thế, tôi sẽ khóc thật đấy…」

「Tôi còn chưa được tắm …」

Không biết mấy tên này ngu bẩm sinh hay có đào tạo, hỏi cái gì cũng nói hết, chắc mai hỏi chỗ cất tiền cũng khai luôn quá.

Youmu không thấy họ có chút giấu giếm nào.

Nhưng thành phố là một kỳ lạ như vậy, nó thực sự tồn tại?

Nó quá chi tiết so với một ảo tưởng.

「A! Chúng ta đến nơi rồi!」

Gido kêu lên.

Youmu bước về phía trước để xác nhận. Xa phía trước, dưới bóng cây, anh có thể nhìn thấy hình bóng những bức tường của một thành phố.

Nó là thật. Tuy nhiên, anh lại thấy căng thẳng hơn.

Một thành phố được xây bởi các lũ quỷ! Thật không thể tin được. Nhưng nó đang sờ sờ trước mắt.

Liệu ai sẽ ra đón họ, rắn à, hay quái thú??

Youmu nở một nụ cười không hề sợ hãi và tiến về phía thành phố.

****************************************************************

Dẫm Milim đi quanh thành phố,

Một nhiệm vụ rất khó khăn hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Nếu bạn đã từng dẫn con nít đến công viên giải trí thì bạn biết cảm giác rồi đấy.

Nếu bạn lơ đễnh chút xíu thôi, coi như mất hút luôn.

「Này! Không phải tôi đã bảo là không được chạy lung tung à?」

「Wahahahaha! Cái đó là gì vậy?!」

「Này! Nghe tôi nói đây!」

「Wahahahaha! Sao nữa? Tôi đang nghe đây.」

Nghe cái con khỉ!

Cô ta thật là, chạy loăng quăng quanh khắp nơi.

「Ooooh !!! Một Long Nhân Tộc!

Wahahaha! Chăm chỉ quá ha?」

「Phải! Ta là Long Nhân Tộc Gabil!

Ngươi là ai thế hả? Nhóc lùn!」

* Bốp! *

「Hở? Chú mày mới nói gì thế? Chụy cho về chầu ông bà nhé?」

Cô đá nhẹ Gabil một cú vào đầu gối, và sau khi Gabil mất thăng bằng và ngã xuống, cô bồi thêm một phát bụng.

「Hự!」, Gabil đang đứng bên trên bờ vực của cái chết.

Này, khoan đã, … chả phải cô đã hứa sẽ không nổi nóng sao …?

「Nghe đây! Chụy mầy đang rất vui nên tha cho chú đó.

Đừng bao giờ nhìn chụy kiếu đấy nữa, nghe chưa! Giờ ai là người lùn nào, ai nào…..?」

Nghe lạnh cả sống lưng!

Milim, cô thật là đáng sợ đấy!

Gabil đã rất may mắn khi mang theo một lọ thuốc phục hồi thử nghiệm. Có lẽ là đang đem đến cho Kurobee.

Nhưng ngay cả với một viên thuốc loại trung bình, cơ thể của cậu ta vẫn nát nát và nát.

Thực sự cô thừa sức đấm phát chết luôn bất kì thằng nào. May là có vẻ cô ấy đã kiềm chế.

Nhưng đến nước này, tôi chắc rằng lời hứa sẽ không nổi nóng của cô chả có ý nghĩa gì nữa.

Gabil khập khiễng lết đi.

Milim gật đầu vẫy tay tạm biệt anh.

「Mạnh đấy! Ta chơi với hắn thêm tí nữa nhé?.」

Đừng hỏi tôi.

「Chết người đó má!」

「Mồ? Rồi rồi, thế thôi vậy! Chán quá ta!」

「Ờ-ờ. Nếu đã hiểu thì tốt.」

Chắc tôi chỉ làm được đến đó thôi.

Tôi không có cách nào để ngăn cô lại.

Với tính khí của cô, tôi chỉ có thể cầu nguyện rằng Gabil sẽ là nạn nhân duy nhất.

Và như thế này tôi tiếp tục dẫn cô đi xung quanh.

Đến lò rèn, cô kêu họ làm nguyên một bộ đồ cho mình.

Đến tiệm may, cô nhảy vô làm ma nơ canh cho Goblinas.

Đến nông trường, cô lại giúp họ cày ruộng. Tôi chưa từng thấy ai làm nhanh như cô.

Và như vậy, một ngày trôi qua.

Đến tối, tất cả mọi người trong thành phố đã biết về cô.

Tập hợp ban lãnh đạo trong phòng ăn, cô tự giới thiệu mình.

「Ta là Milim Nava! Rất hân hạnh!」

「Hở? Đó chẳng phải tên của một chúa tể quỷ hay sao?」

Sau những ngày tập luyện với Benimaru, Souei và Hakurou, Shion đang lẩm bẩm câu hỏi đó.

「Haha, làm gì có chuyện? Làm sao mà một chúa tể quỷ lại ở đây được chứ?」

Benimaru phủ định nó luôn.

Thật tệ. Cứ đà này, mấy người cũng sẽ chung số phận với Gabil đấy.

Tôi muốn cứu vãn tình hình, nhưng

「Cô với Rimuru-sama là gì của nhau? Có phải hai người là bạn?」

Souei hỏi.

Milim, người dường như chuẩn bị bùng cháy một giây trước, bây giờ e thẹn trả lời,

「…A…ưm….không chỉ là là bạn bè … bọn ta là bạn thân!」

「Ra vậy, xin thứ lỗi cho sự thô lỗ của tôi. Tôi là Souei. Bầy tôi trung thành của Rimuru-sama. Xin hãy để ý đến tôi!」

May quá Souei. Rất đập choai và miệng lưỡi cũng dẻo lắm.

Mà, Milim-kun. Chúng ta thành bạn thân lúc nào vậy?

「Umm, chúng ta thành bạn thân khi nào vậy?」

Tôi hỏi một cách rụt rè,

「Hể? Không phải sao!? 」

Cô ấy dường như sắp khóc. Nhưng nhanh hơn cả giọt nước mắt, tôi có thể cảm thấy năng lượng bắt đầu tập trung trong tay cô ấy !!!

「Đùa thôi, đùa thôi! Chúng ta là những người bạn rất thân! Bạn thân mãi mãi!」

Tôi nhanh chóng nói thêm, để bản thân khỏi gặp nguy hiểm.

Trời ơi, tôi không muốn làm Gabil thứ 2 đâu.

「A! Cậu chỉ đang trêu đùa mọi người phải không!」

Cô cười toe toét.

Hình như mấy đứa ngốc thường rất bá đạo phải không vậy?

Phải cực kì cẩn thận từ bây giờ. Tôi nghĩ rằng, tôi đã đạt đến một bước tiến mới của sự giác ngộ.

Benimaru vẫn chưa nhận ra tình hình. Cần phải cảnh báo cậu ta sau này.

Không giống như Souei, cậu không hiểu được trái tim của phụ nữ. Trình ứng xử khi gặp gái của cậu ta còn tệ hơn tôi nữa.

Nếu không phải cậu ta đẹp trai, thì chắc giờ ai cũng ghét rồi.

Mấy thằng ngốc cũng hay chết thảm lắm.

Nhất là, cậu đang rờ đến quả bom Milim đấy.

Cuộc nói chuyện đã kết thúc như vậy, thức ăn đã được mang ra.

Milim bắt đầu ăn uống trò chuyện vui vẻ .

Tôi cũng vậy, chuyển thành hình dạng con người của mình, tôi bỏ mặt nạ ra.

Khi Milim thấy điều đó,

「Ah! Cậu chính là kẻ đã giết Gelmudo! Tôi đã nhìn thấy!」

Cô lại cười lớn.

Mỗi người có một phản ứng khác nhau. Họ nhìn tôi, chờ một lời giải thích.

Có vẻ muốn giấu không được rồi.

Sau khi bữa tối kết thúc, Milim đã đi ngủ luôn.

Shuna hộ tống cô đến một nhà khách. Tôi tự hỏi cô có phàn nàn không,

「Đây không phải là một chiếc giường, tôi muốn có chiếu và một tấm nệm!」

Vâng, đào đâu ra đây giờ. Thôi nhé Shuna, có gì chết tôi chôn.

Sau đó, tôi đã giải thích mọi việc với mọi người.

「Ôi trời… đụng nhầm trùm thảo nào ăn một cú thốn vãi.

Tôi có thể thấy cha tôi vẫy tay gọi cho tôi từ trên trời!」

「Sao? Đầu óc chưa tỉnh à. Cha cậu đã chết đâu!」

「À! Phải. Bất hiếu quá!」

Dẹp phản ứng Gabil sang một bên, mọi người đã rất ngạc nhiên.

Vâng. Một chúa tể quỷ đã xuất hiện.

「Nhưng, có điều tôi thắc mắc, cô ấy đã hứa không nổi nóng, vậy sao vẫn thành ra thế này?」

Khi tôi hỏi,

「Thực tế thì, ngài biết là các quỷ vật không thể phá vỡ lời hứa rồi đúng không?

Vua lùn cũng đã đề cập đến nó, nhưng đó mới chỉ là một phần.」

Kaijin trả lời.

Hakurou và oni khác gật đầu.

「Rimuru-sama, tôi vẫn hay nói dối.」

「Tôi cũng thế. Thực ra còn khá giỏi ấy chứ.」

Souei và Benimaru nói thêm.

Điều đó có nghĩa là?

「Nói cách khác…」

Theo giải thích của họ, chỉ có những con quỷ sinh ra một cách tự nhiên mới bị rằng buộc bởi điều đó.

Những ai có cha mẹ đoàng hoàng thì không sao. Bên cạnh đó, vua lùn vua chỉ đề cập đến trường hợp “Ma thuật tối cao, lời thề của sự sự tồn tại”.

Tôi không nên đã bỏ qua việc này, 『Đại Thánh Nhân』 đâu.

Chỉ có các con quỷ cấp cao mới thực sự bị hạn chế, hạng tôm tép thì không hề.

Đó là lý do tại sao…

「Milim thích nói xạo ra sao cũng được hả?」

「Chuẩn cơm mẹ nấu rồi …」

Hakurou gật đầu.

Trong trường hợp đó, chúng ta nên làm gì?

「Tuy nhiên, cô ấy dường như không có ý định gây ra rắc rối, và, ngay cả khi cô muốn làm thật, chúng ta đâu thể ngăn cản, phải không?」

Tôi đồng ý với phân tích đó. Ngay cả khi hội đồng thì cũng tạch hết thôi.

「Phải. Cứ để cô ấy làm những gì cô ấy muốn, trong trường hợp tệ nhất, Rimuru-sama sẽ đứng ra cân tất. Họ là bạn thân, phải không nào!」

「Không phản đối !!!」

Đệch!!! Benimaru, bóp nhau hơi thốn đấy!

Không còn thời gian nữa rồi. Bình thường tôi sẽ “để lại nó cho người khác” phong cách cực tỉnh và rất phũ.

Hết cách rồi, tôi nghĩ và thở dài.

Và do đó, tất cả mọi người đều giao trách nhiệm giám sát chúa tể quỷ Milim cho tôi.

Vậy là, ngày đầu tiên với Milim siêu quậy đã kết thúc.

CHƯƠNG 50: BIÊN THÙY CẢNH VỆ ĐỘI

Sáng ngày hôm sau,

Lại bắt đầu một ngày hành xác nào.

Đầu tiên, tôi phải lôi cổ Milim dậy.

Cô ấy gắt um lên, tôi phải chải chuốt cho cô ấy để trông chỉnh chu hơn.

Bộ quần áo cô ấy yêu cầu làm hôm qua có vẻ khá hợp.

Có lẽ là do quần áo kiểu Gothic đi lại rất bất tiện nên cô mới đòi bộ mới như vậy.

「Chúa tể quỷ thì mới sáng ra đã dậy làm gì hả trời?」

Cô cằn nhằn, nhưng tâm trạng của cô sớm được cải thiện sau khi ăn bữa sáng.

Con nít thực sự rất đơn giản.

Trong khi cô đang ăn, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.

Tôi không quan tâm lắm về việc làm bảo mẫu cho cô, nhưng tôi muốn đi đến thành phố của loài người. Nhưng mà, kiểu gì tôi bị bắt phải đưa cô ấy đi cùng?

Tôi loại có linh cảm xấu về việc đó. Không, tôi xin phép nói lại… kiểu gì cũng xảy ra một thảm họa lớn!

Đưa một kẻ siêu quậy và siêu nguy hiểm như vậy đến một nơi cô chưa bao giờ được đến…… không phải là tôi không thể, nhưng tôi sẽ không làm vậy.

Nhưng ngay cả khi như vậy, để lại cô lại đây cũng thấy đau tim không kém.

Vậy là thời gian này không đi đâu được rồi.

Sau khi chúng tôi ăn xong, tôi đưa Milim tới lò rèn.

Tôi đã biến thành hình dạng con người của tôi , bởi vì trong dạng slime, tôi không thể thử đồ được.

Đến nơi, tôi chào Kurobee.

「Việc hôm qua xong chưa?」

「Cái đó hả? Ok, hàng chất lượng cao có giấy xác nhận luôn!」

Anh ta show hàng ra.

Hôm qua, anh đã đo kích thước của bàn tay Milim sau khi được yêu cầu làm một cái gì đó của cô.

Đó là một đôi Bao tay Rồng!

Nó phải ngăn được chấn thương khi đấm bằng tay không và tăng cường lực của cú đánh… bình thường. Nhưng đó không phải là lý do tại sao chúng tôi làm cho cô đôi găng này.

Không, mục tiêu của chúng tôi là hoàn toàn ngược lại. Thép quỷ thực sự là một vật liệu hấp thụ lực rất tốt.

Đúng rồi đó! Khi đeo thứ này, sức mạnh từ cú đấm của cô chỉ còn khoảng 10%.

Hi vọng cái này góp một phần nào đó cứu vớt các sinh linh vô tội.

「Milim, thử cái này đi!」

Tôi đeo đôi găng cho Milim, cô vui vẻ nhận lấy và đeo nó vào..

Cô “Nhẹ nhàng” đấm thử một cái vào không khí.

「Ô! Hàng ngon! Hai tay tôi cảm rất nhẹ!」

Được rồi, có vẻ đã hiệu quả. Nếu cô thấy nhẹ, tôi đoán sức mạnh đã giảm đi một chút.

Còn về phía tôi, tôi lấy một thanh kiếm mới.

Cái tôi làm hỏng lần trước ấy, tôi đã kêu họ sửa nó.

Tôi đã cố thử sao chép nó, tuy giống hệt nhưng sức mạnh thì lẹt đà lẹt đẹt.

Hàng sao chép không so được được hàng chính hãng rồi.

Ngay cả nếu chúng trông hoàn toàn giống nhau, ngay cả khi khả năng thẩm định của tôi cũng ngang ngửa họ, vẫn sự khác biệt nhỏ.

Tôi lấy vài thanh kiếm để kiểm tra. Thật đáng kinh ngạc. Kurobee quá pro!

Tôi thì lúc nào cũng muốn có một thanh kiếm độc quyền. Bọn này lề mề quá, tôi không phải kiểu người thiếu kiên nhẫn nhưng cũng hơi lâu đấy nha.

Hài lòng, tôi đút các thanh kiếm trở lại vào bao kiếm.

Đúng lúc Milim và tôi đang xem hàng, bô lão goblin to cao xanh hôi của chúng ta chạy qua.

Sao có vẻ hớt hải thế nhỉ …

「Rimuru-sama, ngài đây rồi! Có một nhóm không rõ nguồn gốc đang đến!」

Theo những gì ông nói nói với tôi, có một đội lính đầy đủ vũ trang gần thành phố.

Trong số đó có ba nhà phiêu lưu.

Đùa nhau hả 3 tên kia, khi không lại kéo một đống người đến.

Loạn đầu mất thôi! Đúng là không yên với mấy tên não phẳng mà,

「Được rồi, ra đón khách nào!」

Tôi đi theo Ligurudo đến chỗ họ.

Và như thể đó là điều tự nhiên nhất trên thế giới, Milim cũng hóng hớt theo sau.

Khi tôi đến, tôi thấy Liguru và các vệ binh đang vây quanh khoảng mười người đàn ông có vũ trang.

Tất cả họ đều ăn mặc đồng phục. Tuy nhiên, trang bị của họ toàn đồ lởm, và sức mạnh của họ chắc cũng vậy.

Đồ của chúng tôi thì toàn hàng xịn.

Tuy nhiên, trong số đó , có một người đàn ông và một người phụ nữ với trang bị rất khủng.

Và không chỉ có thế, họ có vẻ khá mạnh.

Và tất nhiên, ba tên ngốc kia. Khi họ nhìn thấy tôi,

「Ô! Rimuru-danna, lâu rồi nhỉ!」

「Yo! Chúng tôi đến chơi với mọi người đây!」

「Cả năm rồi còn gì! Nhiều chuyện đã xảy ra … và, chúng tôi có bạn mới!」

Họ chào tôi.

Nhiều chuyện đã xảy ra, hử. Vậy đó là nguyên nhân của vụ này hả?

「Nè. Vậy, chuyện này là sao vậy?」

「Về cái đó…」

Họ giải thích chi tiết.

Người đàn ông tên Youmu cứ nhìn chúng tôi và có vẻ cảnh giác.

Khi 3 tên ngốc nói xong,

「Hân hạnh được làm quen với cậu! Tôi đến từ vương quốc Farmas, thuộc lãnh địa của ngài Bá Tước, đội trưởng đội lính biên phòng là tôi, Youmu. Chúng tôi nghe nói các con quỷ đã xây một thành phố ở đây vì vậy chúng tôi đến kiểm tra.

Tôi cũng nghe nói đứng đầu thành phố là một slime, liệu tôi có thể gặp “Nó”?」

Anh ta chào chúng tôi như vậy.

「A, xin thứ lỗi vì đã không ra mặt sớm. Tôi là người đứng đầu thành phố này và đại diện của nơi đây.

Tên tôi là Rimuru Tempest.

Mặc dù trông thế này, thực ra tôi là slime.」

Tôi trả lời.

「Oh, ra vậy, xin thứ lỗi cho sự thô lỗ của tôi.

Anh Cabal ở kia đã nói “Rimuru” là tên của người đứng đầu, nhưng tôi đã nhầm khi nghĩ đến slime.

Khả năng biến hình của cậu thật đáng kinh ngạc.」

Ê, đang nịnh nọt tôi đấy à.

Tôi tự hỏi, bộ quỷ có khả năng biến thành con người là hiếm lắm sao? Cái này quan trọng đấy.

「Chắc thế. Mà quỷ có thể biến thành con người hiếm lắm à?

Mà thôi, quên câu hỏi đó đi, anh đến đây có việc gì?」

「Ah, về điều đó …

Chúng tôi đến là để xác nhận báo cáo. Chưa bao giờ có một trường hợp như việc quỷ lại xây được một thành phố, cậu thấy đấy…

Hơn nữa, nếu báo cáo là thật, có khả năng là đây là một mối đe dọa cho đất nước của chúng tôi.

Vậy nên chúng tôi đến kiểm tra xem mấy người có phải một mối đe dọa đối với chúng tôi không.

Vậy mấy người nói sao?」

「Tôi hiểu. Tuy nhiên, nếu chúng tôi có ý định trên trở thành kẻ thù của các anh và đây là một thành phố đáng sợ như vậy, mấy người làm sao đến được đây?」

Khi nghe tôi vặn lại , người đàn ông tên Youmu gãi đầu.

「Ặc, chết tiệt. Nói cho mà biết nhé.

Thành thật mà nói, tôi không tin rằng có một thành phố của quỷ ở đây. Bây giờ tôi biết tôi đã sai.

Và theo ba nhà phiêu lưu kia, ở đây thực sự rất tốt.

Xin cho phép chúng tôi ở lại và đóng quân tại ở đây!」

Anh ta tuôn một tràng dài.

「Tôi xin lỗi vì nghi ngờ 3 người!」

Anh ta cúi đầu xin lỗi họ.

Tôi định quan sát thêm một lúc nữa, nhưng có lẽ sẽ ổn thôi, anh ta có vẻ là một người trung thực.

「Fufuuun! Không phải chúng tôi đã nói rồi sao? Anh hiểu là được rồi! Lúc nào cũng đa nghi như Tào Tháo không tốt đâu nhé!」

Ellen tự hào trả lời.

Hai người kia cũng đồng ý và cả ba lại vui như tết.

Vâng, anh ta không phải kẻ xấu, nhưng cho phép họ ở đây lại là một vấn đề.

「Về việc đóng quân ở đây, các anh có mục đích gì?」

Youmu ra trước mặt tôi và bắt đầu giải thích tình hình của họ.

Đơn vị của họ được thành lập bởi một bá tước của vương quốc Farmas để bảo vệ các làng khỏi quỷ, một đội có 30 thành viên có tổng cộng ba sư đoàn.

Từ chỗ của chúng tôi, họ có thể dễ dàng ra được tuyến đường lớn và đến các làng lân cận.

「Hơn nữa, nếu chúng ta thiết lập một tuyến đường ra đường to, chúng ta sẽ tiết kiệm được thời gian và có thể tạo luôn một tuyến đường thương mại.

Tất nhiên, chúng tôi sẽ làm việc đó!」

Anh ta đã kết thúc với một đề nghị.

Thậm chí đi bằng xe ngựa đến đó được, nhưng với các xe hàng thì…..

Và chúng tôi vẫn chưa chưa dọn cây để làm đường đi.

Chúng tôi đã định làm thế, nhưng lại bận vụ Orc xâm lược.

Bây giờ khu rừng đã yên ổn, có lẽ xây một tuyến đường thương mại cũng không tệ.

Vì vậy, có lẽ đó là một ý tưởng hay để chấp nhận đề nghị của anh.

Mà đứng đây bàn chuyện không tiện, đến chỗ nào kiếm miếng gì bỏ bụng đã.

Mặc dù thực đơn của chúng tôi vẫn còn hạn chế, nhưng nó rất ngon.

Chúng tôi không có nhiều muối, tiêu, hay các gia vị khác, món ăn vẫn chưa thể hoàn thiện được.

Nhưng chúng ta đã có Shuna, đầu bếp siêu đẳng. Và các đầu bếp Goblinas khác.

Số Goblinas luôn tăng đều đặn.

Đực rựa sẽ lãnh phần đảm bảo an ninh và phụ nữ sẽ chăm sóc gia đình và nấu ăn.

Họ cũng có tài của riêng mình, nấu ăn, dọn dẹp, gõ đầu trẻ, chế đồ, làm sai vặt và vô số nghề khác……

Được như vậy chủ yếu là do kỹ năng quản lí của Ligurudo.

Sau khi đến hàng ăn, chúng tôi tiếp tục cuộc thảo luận.

Và, Milim ngồi cạnh tôi.

Nhìn cô ấy nâng niu đôi găng tay dễ thương thật.

「Ô, Rimuru-danna, đây là con gái cậu à?」

Cabal hỏi.

Milim đã phản ứng lại khi khi bị gọi là con gái tôi, nhưng có vẻ cô đã kiềm chế.

May cho anh đấy, Cabal.

Ở đây luôn có quả bom trực nổ gọi là Milim đấy.

「Ồ, đó là một vị khách. Một người thực sự rất quan trọng, vì vậy hãy quan tâm cô ấy nhé!」

Tôi đã cảnh báo họ trước.

Nếu phớt lờ cảnh báo của tôi, chết đừng trách ai nhé. Tôi không chịu trách nhiệm đâu.

「Tôi là Milim. Rất hân hạnh.」

Mặc dù Milim chỉ đơn giản tự giới thiệu mình, không được quên cô ấy là một chúa tể quỷ độc ác đâu đấy.

Cô ấy rất đáng yêu, tuy nhiên, lừa tềnh nhau đấy …

Nhưng người đàn ông và người phụ nữ, có trang bị tốt hơn nhiều so với những người khác, có biểu hiện lo lắng trên khuôn mặt của họ.

Trên thực tế, đó không phải là biểu hiện, đó là không khí xung quanh họ, nó đã thay đổi một chút.

Họ nhìn Milim với sự hoài nghi.

Họ đã phát hiện ra? Không, không thể nào. Tôi đã nghĩ vậy cho đến khi tôi nhìn kỹ hơn vào hai người đó…

Hử? Tại sao hai ác ma lại cải trang thành con người? Vâng, cả hai đều là ác ma.

Đừng hòng qua mặt 『Cảm nhận Phép thuật』 của ta nhé.

Youmu cho biết, hai người đó tham gia với họ giữa đường. Xâm nhập, là nó?

(Này, có hai ác ma thâm nhập vào thành phố, hãy cảnh giác!)

Tôi sử dụng 『Truyền đạt Tư niệm』.

Vâng, tôi sẽ để yên nếu họ không làm gì.

(Rimuru-sama, họ có mặt cùng một thời điểm với chúa tể quỷ Milim, liệu họ có quan hệ gì không?)

(Tôi cũng có cùng quan điểm, Rimuru-sama. Họ định làm chúng ta mất cảnh giác phải không?)

(Tui hổng có làm gì đâu !!!)

Milim chen vào vào mạng 『Truyền đạt Tư niệm』của tôi. Cô ấy có vẻ như đã tìm ra tần số của chúng tôi.

CHẾT MẸ RỒI.

Dù đây chỉ là truyền tin đơn giản, nhưng hack được phải chăng kiếp trước cô là hacker của Anounymous?

「Này, làm sao cô chen vô được mạng lưới của chúng tôi ?!)

(Fufun! Quá đơn giản! Nhưng cái gi đã qua thì cho nó qua đi. Hai kẻ đó không liên quan đến tôi !!)

(Nhưng cô biết họ đúng không?)

(… Eh? …..không?)

(…)

(…)

(Sao cũng được. Hãy nâng cao canh giác đi mọi người!)

Mặc dù họ không liên quan, nhưng mà nghi quá.

Không cần phải ép buộc cô ấy phải nói nếu cô ấy không muốn. Chỉ cần biết chúng ta có thứ cần phải ở lại cảnh giác chống lại là được rồi.

Trong khi tôi đang nói chuyện như vậy, mọi người đều bận rộn với việc tự giới thiệu.

Và dường như nó đã kết thúc một giây trước đó.

「Bây giờ tất cả mọi người đã giới thiệu bản thân, hãy bắt đầu bàn về vấn đề!」

Câu hỏi chính là liệu có thể cho phép họ đóng quân ở đây không?

「Tôi có nên coi đây là yêu cầu cá nhân của Youmu-san không?」

「Vâng, đó sẽ chính xác. Đất nước của tôi sẽ không biết về điều này. 」

「Tại sao?」

「Hmph. Mặc dù có hàng tá lý do, nhưng nói thẳng, tôi ghét bọn lãnh chúa .

Bóc lột sức lao động của chúng tôi, Bá tước Nidole Maidam, một kẻ tệ hại.

Loại người vì nước quên dân, vì thân phục vụ.

Hắn rất tham lam và tàn bạo với nhân dân.

Mặc dù hắn đánh thuế rất nặng với cái lí do bảo vệ biên giới, các đơn vị biên phòng chả nhận được đồng cắc nào cả.

Đồ tệ hại của tệ hại.

Vâng, thuộc hạ đi nói xấu chủ nhân, tôi cũng chả ra gì nhỉ

Do đó, kết quả là, chúng tôi đang thiếu nhân sự trầm trọng.

Nếu chúng tôi đóng quân ở đây, chúng tôi có thể dễ dàng đến các làng xung quanh.

Nhưng, nếu báo cáo việc này, chủ nhân của chung tôi chắc chắn sẽ can thiệp vào thành phố của mấy người.

Quần áo mấy người đang mặc là hàng độc phải không? Hàng tốt đấy, tốt hơn cả ở các thành phố lớn luôn.」

Vâng, đây được coi là vùng trung lập, nhưng tôi không thể tưởng tượng anh ta tự ý hành động vậy luôn.

Hiểu rồi.

Một lãnh chúa tham lam. Thời nào chả vậy.

Loại này không đang quan tâm.

Nhưng xem xét cách Youmu thẳng thắn giải thích tất cả điều này, tình hình phải nghiêm trọng.

Anh ta rất nghiêm túc muốn đóng quân ở đây. Để có được sự tin tưởng của tôi, anh ta chỉ nói sự thật.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi tiếp tục.

Sau Ligurudo và oni lên tiếng ý kiến của họ, chúng tôi đã thông qua quyết định cuối cùng.

Chúng tôi quyết định cho phép họ sử dụng một căn nhà trống.

Tất nhiên, nếu họ gây rắc rối, chúng tôi sẽ ngay lập tức đuổi họ đi. Hơn nữa, chúng tôi sẽ thu tiền ăn của họ.

Đó là điều chúng tôi quyết định sau khi nghe ý kiến bao gồm cả Kaijin.

Một người một đêm sẽ tính giá ba đồng bạc. Thuê phòng “xịn”, “ánh nắng chan hòa”, “gió lùa mát rượi” sẽ là từ 5 ~ 8 xu.

Thuê chung một nhà trọ có thể thấp nhất là 3 đồng. Bao ăn uống.

Ở chùa không ăn uống sẽ là từ một ~ 2 xu.

Ở thành phố giá này phải gấp 5 lần.

Tiện thể, một trăm đồng bạc bằng một vàng. Tôi vẫn còn có hai mươi đồng vàng nhận được từ Kaidou.

Theo tiêu chuẩn của chúng tôi, một đồng bạc vào khoảng một ngàn yên, và một đồng vàng sẽ là một trăm ngàn yên.

Mặc dù giá trị tiền tệ cũng phụ thuộc vào giá cả hàng hóa, mà cũng chả sao, Kaidou có vẻ vung tiền rất kinh.

Ngoài lề tí thôi.

Nhưng, nó chưa đủ để bắt đầu phát triển nề kinh tế của chúng tôi.

「Ba đồng xu là quá cao, hãy hạ thấp hơn một chút được không?」

Youmu bắt đầu đàm phán các chi phí.

「Hừm! Nghe này, một phòng ngủ, bao ăn ba bữa một ngày, và một phòng tắm!

Nếu không, chúng tôi sẽ cho mấy người ngủ nhờ nhà kho, thế nào?

Hiện chúng tôi sẽ tính phí một đồng bạc, nhưng không ăn uống gì cả!」

Youmu cân nhắc lời Kaijin, nhưng đã từ chối.

Anh ta vẫn thèm ăn.

Và như vậy, chúng tôi cho Youmu mượn chỗ ngủ nhờ.

Chúng tôi cũng cho họ sử dụng tầng một của nhà bảo vệ làm chỗ làm việc.

Nhóm Youmu đã mang thiết bị của họ đến đó.

Có vẻ như họ sử dụng một loại ma thuật liên lạc liên lạc với các đơn vị khác.

Tuy nhiên, thật không may, họ chỉ có thể nói ba phút mỗi giờ. Bạn gọi điện mất tiền thì họ cũng vậy.

Nó được sử dụng chủ yếu khi triệu tập hoặc có tình huống khẩn cấp.

Một mảnh thiết của thứ bị đắt tiền, họ dường như chỉ có sáu cái.

Đó cũng là do cách tiết kiệm của họ.

Nhờ có thêm 2 “người” mới, đội hình của họ gồm 32 người.

Từ cái chỗ khỉ ho cò gáy trước đó, đến chỗ này – họ có thể nhanh chóng đến các làng trong một ngày. Rất hiệu quả, có vẻ vậy.

Họ cũng đã quen với cuộc sống ở đây.

Sau khi liên lạc với Youmu bằng ma thuật, tất cả đều đã đến ở đây. Một hội vui vẻ đấy.

「Hãy chăm sóc chúng tôi từ bây giờ!」

Tất cả họ đều hét lên.

「Tốt thôi! Tuy nhiên, nếu mấy người gây rắc rối, tôi không thể bảo toàn cái mạng của mấy người đâu. Nên cẩn thận nhé!」

Tôi giả đò dọa họ chút.

Mặc dù đứng giữa một rừng quỷ, họ chỉ cảnh giác vài phút đầu tiên.

Nhưng chúng tôi sẽ không cho phép họ mất cảnh giác quá nhiều , việc đó có thể gây họa lớn.

Dù sao họ có vẻ là người tốt, như vậy chắc tôi đang lo lắng quá nhiều.

Theo kế hoạch, tôi giới thiệu Youmu để Liguru sau đó.

Sau khi chúng tôi giải thích về mạng lưới phòng thủ của chúng tôi, đơn vị biên phòng kia quyết định để lấp kẽ hở giữa chúng tôi và các làng.

Có rất nhiều việc cần làm, bóc lột vài tên culi là chưa đủ.

Các Orc Thượng Đẳng gửi người đến giúp chúng tôi.

Như vậy, mặc dù rất bất ngờ, nhóm của Youmu đã trở thành một phần (tạm thời) của thành phố của chúng tôi.

CHƯƠNG 51: THÀNH PHỐ LOÀI NGƯỜI

Hai tuần đã trôi qua kể từ khi nhóm Youmu đến đây.

Kế hoạch làm đường đang diễn ra thuận lợi.

Bạn không tin được đâu, các thành viên đơn đội biên phòng chăm chỉ lắm.

Họ và các Goblin cũng đã thân thiện với nhau hơn.

Các quỷ trong thành phố luôn nghiêm túc thực hiện các quy tắc và bất ngờ là lại rất thân thiện với con người.

Tôi đã nghĩ hai bên phải cạch mặt nhau, nhìn nhau như kẻ thù cơ, nhưng tôi đoán là mình nghĩ tiêu cực quá rồi.

Có lẽ, từ những tên lưu manh và côn đồ, họ đang cố gắng thay đổi.

Về Youmu, anh ta rất được mọi người chú ý.

Đó là nhờ sự có uy tín của anh.

Vì vậy, thậm chí phân dù đã phân chia trách nhiệm, anh giành khá nhiều phần việc và dường như không muốn chúng tôi làm chung vì sợ ảnh hưởng đến tiến độ.

Chúng tôi đã có các Goblin cưỡi sói bảo vệ và tuần tra xung quanh thành phố, nhưng hiện giờ đang thừa nhân lực.

Vì vậy, chúng tôi quyết định cử mười người đi hỗ trợ đội biên phòng khi có việc gấp.

Vâng, nhận được sự trợ giúp mà họ im re không dám hỏi, chỉ vui vẻ nhận lấy.

Tuy nhiên, có đi có lại, họ quyết định dạy cho chúng tôi cách bày bố chiến lược, kiếm thuật, và một số nghề khác mà họ biết.

Trong số đó có những kĩ năng sống rất phổ biến, mà có khi cũng chả giúp ích mấy.

Dù sao cũng nên cảm ơn họ.

Như vậy mối quan hệ của chúng tôi lại cải thiện hơn.

Khi đã ít nhiều đã tin tưởng lẫn nhau, đội biên phòng đã có một đề nghị … à không, một chuyện muốn nhờ.

Họ đã xem hỏi liệu chúng tôi có thể bảo trì các thiết bị của họ được không. Có vẻ như thực tế là việc đồ của chúng tôi xịn hơn nhiều so với của họ khiến họ không vui.

「Đầu tiên, thật không công bằng khi các quỷ lại được dùng đồ cao cấp như vậy.」

Một trong những thành viên của họ đại diện lên tiếng.

Thành thật mà nói, tôi đồng ý.

Nhờ nhận được sự hỗ trợ công nghệ từ người lùn, chúng tôi đã có thể tạo ra những món đồ xịn hơn ý tưởng đưa ra rất nhiều.

「FuFu! Phải. Áo giáp do người lùn làm mà lị.」

Kaijin vui vẻ trả lời.

「Không, không … không chỉ thế, làm thế nào mà cả bậc thầy Garm cũng ở trong thành phố này? Tôi thấy lạ thật đó.」

Cabal cũng bày tỏ sự hoài nghi của mình.

Một nghệ nhân kiệt xuất- Garm. Và cả Kaijin cũng là một thợ rèn bậc thầy. Chúng tôi cũng có Kurobee tài năng nữa.

Lò rèn thành phố của chúng tôi không hề thua kém bất cứ lò rèn nào ở kinh đô.

Hơn nữa, chúng tôi có Gabil thi thoảng lại chuyển vật liệu thô từ các hang động đến, vì vậy chúng tôi có rất nhiều vật liệu cao cấp.

Nếu mọi người biết được điều này, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đặt mua, tuy nhiên, chúng tôi không hề có dự định sẽ bán chúng.

Hiện vẫn còn nhiều hobgoblins chưa có đầy đủ trang bị. Vì số lượng quá đông nên giờ chúng tôi đang gặp khó khăn đây.

Ngay cả với kỹ năng sao chép của Kurobee – một trong khả năng anh nhận được từ 『Nhà Nghiên cứu』, phải mất lúc mới hoàn thành được một sản phẩm và không thể tăng tốc như 『Đại thánh nhân』 của tôi.

Có khi làm thủ công còn nhanh hơn nhiều, nhưng anh lại là người duy nhất.

Vì vậy, anh đã chọn vài truyền nhân từ những ngươi trẻ tuổi, trình diễn trực tiếp để họ biết cách làm.

Hi vọng một trong những mần non kia có thể trở thành một nghệ nhân thực sự một ngày nào đó.

「Không cần ngại! Cứ đem hàng đến tôi sẽ xem khi rảnh!」

Kaijin đồng ý.

Ông ấy có kế hoạch dùng chúng để cho học trò của mình thực hành.

Nghe như ông ấy rất dễ tính nhỉ, nhưng ông thực sự là một ông già cực kỳ thận trọng.

「Uooooooo! Đúng là Kajin-san! Nghe đã biết ông sẽ đồng ý rồi!」

「Chắc chưa đấy?!」

「Vậy thì, xem hộ tôi cái này với !!!」

Tiếng reo hò vui vẻ vang lên.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy ông ấy tốt tính như vậy.

* Choeng, Rắc, Bốp, Bộp! *

Đó là âm thanh gắn liền với mùa thu của chúng tôi.

“Mùa thu của chúng tôi” Ý tôi là tôi, Benimaru , Souei, và Shion.

「Wahahaha! Con gà, con gà, con gà!!!」

Đối thủ của chúng tôi cười to. Ai ấy hả? Chúa tể quỷ Milim chứ còn ai vào đây.

Chúng tôi đã có một trận đấu với cô ấy, tất nhiên không phải đánh thật, bốn chọi một, nhưng mà chúng tôi ăn hành ngập mồm.

Và cô ấy thậm chí còn đang sử dụng đôi găng của mình. Cô luôn luôn đeo chúng. Hôm qua vào bữa tối, tôi đã bắt cô cởi chúng ra khiến cô dỗi cả ngày.

Có cần phải thế không? Có chứ, rõ ràng đeo găng tay khi ăn thì chả ra làm sao.

Tôi đang thấy thật nhẹ nhõm vì cô đã đeo nó khi đánh với chúng tôi.

Dù sao, tôi vẫn không đồng ý cho cô đeo trong bữa ăn.

Để rèn luyện, tôi đấu tập hàng ngày với Milim.

Nhưng cô ấy quá mạnh – nghe qua cứ như đùa! Đấu một chọi một với cô ấy là điều bất khả thi. Vì vậy, chúng tôi đã quyết định bốn chọi một mà vẫn không lại.

Sức mạnh của cô phải nói là quá vô lý. Damage to giáp khủng, cứ như hack vậy.

Tôi rất mừng vì chúng tôi không phải kẻ thù.

Hakurou cũng đã đánh thử với cô một lần. Thật không may, thậm chí đòn tấn công của ông còn chả chạm được vào cô ấy. Tuy nhiên, có thể trụ được với một chúa tể quỷ, cũng rất là ấn tượng rồi.

Sức mạnh áp đảo tôi cảm thấy từ vua lùn và từ Milim.

Sự khác biệt giữa chúng tôi là quá lớn. Tôi nhận ra điều này sau một chuỗi ngày ăn hành.

Nếu trong trận đấu với vua lùn, tôi mà bật chế độ chiến đấu lên, tôi đã có cơ hội giành chiến thắng.

Nhưng điều đó là vô nghĩa với Milim. Trong trận đấu này, kỹ năng hay chiến thuật chả có chút tác dụng gì.

Có nhiều cách mạnh khác nhau nhỉ …?

Như vậy, cứ ba hiệp một ngày. Kết quả là, chúng tôi đều đã mạnh hơn nhiều so với cách đây hai tuần.

Hakurou chỉ quan sát các trận đấu. Qua đó ông tự hoàn thiện kỹ năng của mình, nói chung là cũng không mạnh thêm mấy.

Đối với chúng tôi, các kỹ năng còn khiếm khuyết đã được cải thiện đáng kể hai tuần qua.

「Cậu ngày càng mạnh đấy! Rimuru, nếu cậu quyết định trở thành một chúa tể quỷ, tôi sẽ ủng hộ hai tay hai chân luôn!」

Milim vui vẻ nói.

Tôi không có ý định trở thành một chúa tể quỷ!

Bên cạnh đó, hôm nay, vẫn 4 chọi một và chúng tôi thậm chí còn không trụ nổi hai mươi phút.

Thất bại hoàn toàn.

Ngay cả khi tôi trở thành một chúa tể quỷ, tôi không chắc mình có thể sống đủ lâu để thấy nó được ghi nhận nữa.

Benimaru, Souei, và Shion trở về để luyện tập tiếp sau khi nhận được chỉ thị từ Hakurou.

Bọn này dư sức thật

Trong khi xem họ đấu tập,

「Mà này, Milim, tại sao cô lại trở thành chúa tể quỷ?」

Tôi đột nhiên tò mò và hỏi,

「Aa-à, về điều đó … lý do là? Trên đời này đủ thứ nhàm chán và sai lầm, phải không?」

「Sao lại hỏi ngược lại tôi?」

「Chả vì sao hết. Tôi không thể nhớ nổi. Đã quá lâu rồi, tôi đã quên mất lí do của mình!」

Milim trông như thể cô không muốn nhớ lại kí ức đau buồn và hãi hùng.

「Tôi hiểu. Nếu đã quên rồi thì không cần phải cố nhớ lại đâu!」

Mặc dù trông như một đứa trẻ, Milim là một con chúa tể quỷ cổ đại.

Từ những gì tôi nghe được, người trẻ nhất của các chúa tể quỷ cũng ít nhất 200 tuổi.

Đó là kẻ thù của tôi, con mồi của tôi, Leon Cromwell.

Các chúa tể quỷ trẻ khác, cũng ít nhất 500 tuổi và đã trải qua cuộc chiến thế giới.

Milim thuộc thế hệ cũ.

Nói cách khác, cô ấy đã cũng tầm 1000 tuổi rồi.

Rất có thể, cô ấy không có nhiều bạn bè. Cô ấy sống lâu đến nỗi họ thăng hết rồi…

「Này, liệu cô có gia đình hay bạn bè gì không, có thể họ đang lo lắng cho cô đấy?

Nó có ổn không khi ở lại đây mà không nói cho bất cứ ai biết?」

Có lo lắng, tôi hỏi cô ấy.

Khi đó,

「Ah !!! Tôi quên mất. Phải rồi … Tôi sẽ quay lại “ngay”!

Mặc dù có thể mất một lúc. Nhưng, tôi sẽ đi lâu nhất là 2 ~ 3 năm thôi. Tôi sẽ trở lại!」

Cô đột nhiên hét lên.

「Cái gì? Đột ngột quá. Ngay bây giờ sao?」

「Phải. Mà có phải là tôi đi luôn đâu! Thôi nhé, tôi đi đây!」

Cô nói, và lập tức chuyển đổi sang bộ váy Gothic.

Thứ phép thuật chuyển đổi đó-một kỹ năng thật hữu ích.

Tôi có thể kêu cô dạy cho tôi, nhưng tôi có thể tự làm rồi nên thôi.

Nó có vẻ hợp với những người thường mang nhiều trang bị. Mặc dù bạn phải học 『Không gian thuật』 trước, và phép này cực kì khó.

Sau khi cô chuyển đổi xong, cô ấy cười,

「Tôi sẽ trở lại ngay!」

Và mất hình.

Cô bay đi với tốc độ nhanh hơn cả tốc độ âm thanh mà không gây một tiếng động.

Y như lúc đến đây.

「Hử? Milim-sama đi đâu rồi à?」

Shion hỏi.

「Ờ. Cô đã nhớ ra một số việc chưa hoàn thành. Cô ấy nói sẽ trở lại chậm nhất là trong 2 ~ 3 năm.」

「2 ~ 3 năm? Ngài nói nghe dễ nhỉ, cô ấy mà lao vào một chuyến hành trình dài như vậy sao? Không có đâu.」

「Nhưng, nói vậy thôi, chắc chắn chỉ có 2 ~ 3 ngày.」

「Tôi cũng đoán vậy!」

「Có lẽ cô ấy đi đâu đó để khoe quần áo và đôi găng của với bạn bè…」

Shion lẩm bẩm, các oni khác cũng có vẻ chấp nhận.

Cũng có thể lắm.

Nếu cô ấy đã đi khoe quà của mình với bạn bè trên toàn thế giới, có khi cũng cần đến 2 ~ 3 năm thật.

Mặc dù có thể trí tưởng tượng của chúng tôi đã quá bay bổng, bằng cách nào đó, chúng tôi đã đồng ý với kết luận đó.

Mấy cái lễ giáo thì không hợp với Milim rồi.

Cô ấy đi, tôi có cảm giác cô đơn. Chúng tôi đã thân nhau hơn rất nhiều trong 2 tuần qua.

Thật là một chúa tể quỷ kì lạ.

Nhưng đây không phải là lúc tiếc nuối gì cả.

Cô ấy đi rồi, cơ hội đã đến.

Chúng ta phải đi đến thành phố ngay bây giờ. Sau khi kiểm tra, nếu không có vấn đề, tôi dẫn Milim theo lần sau.

Kiểm tra trước là rất quan trọng khi ra mắt công chúng.

Ba tên ngốc sẽ đóng cọc ở đây hai tuần, và họ đang bí mật thu thập các bộ phận của quỷ.

Họ dùng đó nó để thực hiện yêu cầu thu phục , phải không nhỉ? Nhưng có lừa được ai thật không đấy?

Mà kệ đi, nó không thực sự là vấn đề của tôi, nhưng muốn tôi im lặng thì họ sẽ phải chỉ đường đến thành phố của con người cho tôi.

「Vậy thì, mau chỉ đường cho tôi!」

Tôi thị uy khi họ đang gặp khó khăn,

「Chúng tôi hiểu, danna!」

「Chúng ta sẽ dẫn đường! Có nên dừng lại ở kinh đô hoàng gia trên đường không?」

「Tôi khá thông thuộc đường ở đó.」

Họ chấp nhận.

Nhờ hết cả vào họ vậy.

Chúng tôi quyết định sẽ khởi hành 2 ngày sau.

Khi tôi nhắn Ligurudo, ông đã chuẩn bị hết rồi. Chăm thật đấy.

Và sau khi sử dụng vòng phép để đến khu hang động, Gabil đã gói ghém sẵn các bình thuốc cho tôi.

「Oh, Rimuru-sama! Chúng tôi đang chờ ngài đây!」

「Rimuru-dono! Tôi rất sung sướng khi dược làm việc trong một môi trường tuyệt vời như vầy!」

Trên đường đi, chúng tôi có tạt qua phòng thí nghiệm của Bester.

Khác với Kaijin, phải giám sát rất nhiều người, Bester có thể cống hiến hết mình để nghiên cứu.

Nơi này như thiên đường với ông.

「Ông có ăn ngủ nghỉ điều độ không đấy?」

Tôi thấy lo lắng.

「Chắc chắn là như vậy rồi. Các món ăn rất đa dạng và rất ngon.

Vì vậy, tôi chưa bao giờ bỏ bữa cả.

Về vấn đề ngủ nghỉ: Tôi không quan tâm lắm, dù giường ngủ đã được chuẩn bị sẵn ở đây. Bên cạnh đó, ít ngủ cũng đâu có hại gì mấy!」

Không, không phải…

Nhưng ông ấy đang làm những ông thực sự thích. Vì vậy, tôi quyết định cho phép ông tiếp tục như đừng cố quá mà thành quá cố.

「Oh , tiện đây, giữa việc Kurobee sao chép chúng và sản xuất ở đây, cái nào có hiệu quả hơn?」

「Ở đây.

Một khi chúng tôi có thêm lao động và thiết bị phù hợp, chúng ta sẽ có thể tiếp tục sản xuất mà cần không dựa vào Kurobee-dono.」

Đó là những gì ông nói.

Dù sao thì cũng mất khá lâu để cỏ Hipokte trưởng thành , nên chúng tôi không cần tăng tốc độ sản xuất quá nhiều.

「Trong trường hợp đó, tôi sẽ gửi thêm 5 người để nghiên cứu trong phòng thí nghiệm?」

「Hmm … Chắc tôi sẽ cần phải dạy cho họ những điều cơ bản quá, nên tôi muốn có khoảng mười người.

Tôi cũng muốn có một người kế nghiệp mình, ngài thấy đấy.」

Tốc độ sản xuất hiện nay là ba giờ để pha loãng một phần thuốc. Kurobee thì có thể làm vậy trong một giờ.

Còn tôi, làm phát xong luôn, nhưng tôi không được làm như vậy. Họ cần phải có khả năng tự làm việc đó mà không cần tôi can dự.

Nếu được như vậy, khi tôi không có mặt, họ có thể tự xử lí các tình huống khẩn cấp.

Giờ, họ đang tập trung vào việc pha loãng thuốc hồi phục của tôi để tạo ra 20 phần thuốc loại trung bình. Chúng tôi tạo ra vỏ thuốc bằng cách sử dụng 『Tạo màng』 , đó là kỹ năng của Bester.

Tuy vậy cân hết cũng khó, vì vậy người của Gabil đã giúp ông một tay. Sau khi tiến hóa thành Long Nhân Tộc, họ cũng học cách sử dụng một số phép đơn giản, có vẻ vậy.

Nếu thêm 3 người như Bester học cách sử dụng nó, tốc độ sẽ tăng gấp ba.

Với tiến độ một lọ thuốc mỗi giờ. Nói cách khác, họ sẽ có thể tạo ra 20 lọ thuốc loại trung bình. Vì vậy, trong một ngày làm việc 8 giờ, họ sẽ tạo ra 160 viên thuốc.

Một dây chuyền sản xuất tuyệt vời, chúng tôi đang thực hiện đây.

Nếu họ định mở rộng nữa mà thất bại, họ sẽ mắc kẹt với một núi công việc khác trong khi Bester vẫn tiếp tục nghiên cứu của mình. Việc này quan trọng đấy.

Phê duyệt kế hoạch của họ, tôi nhắn lại cho Ligurudo biết.

Cho đến bây giờ Bester vẫn đang làm việc không cần ngủ, sản xuất hơn 80 lọ thuốc một ngày.

Để chuẩn bị cho thành phố trong tương lai. Tôi lấy 500 lọ thuốc từ kho của chúng tôi, cất chúng vào dạ dày của tôi.

Những tôi dự định bán chúng trong thành phố của con người và mua một số loại đá phép.

Chúng tôi sẽ bàn về giá với Kaijin sau.

「Vậy thì, cứ tiếp tục đi nhé. Bester-dono, xin đừng cố quá!」

「Cứ giao cho tôi! Tôi sẽ làm việc đến chết luôn!」

「Tôi sẽ xem xét vấn đề về mười người cho ông!」

Tôi rời đi.

Sau đó, tôi đến chỗ Kaijin để quyết định mức giá thấp nhất, chúng tôi sẽ niêm yết giá đó

Thuốc kém chất lượng, hay còn gọi là lọ thuốc rởm sẽ được bán với giá khoảng 3 đồng bạc.

Mà thực sự thế thì khá cao. Vậy thì không biết mấy tên chế thuốc giàu thế nào nữa.

Tuy nhiên, thuốc này có thể điều trị 20% hầu hết các chấn thương và thậm chí cả những chấn thương rất nặng.

So sánh với các phép thuật phục hồi như 『Hồi Phục』, nó chỉ khôi phục 10% thương tích và khó sử dụng trong các tình huống khẩn cấp.

Vì vậy, phải nói là thuốc chúng tôi hiệu quả gấp đôi. Và thuốc cao cấp có thể phục hồi được tới 50%.

À, chết, lạc đề rồi. Chúng ta đang bàn về giá cả mà.

「Nghe này, ông chủ. Đừng bán quá rẻ. Thằng nào trả ít hơn 15 đồng bạc bảo nó lượn ngay.

Thứ này không dành cho tay mơ đâu. Chỉ có các nhà phiêu lưu cấp B và hơn nữa thôi.

Tăng giá lên nữa cũng được! Cố sao bán được 20 đồng bạc.」

Kaijin nhiệt tình giải thích.

Như ông nói. Thứ thuốc này rất hữu ích, vì vậy chúng tôi sẽ gặp rắc rối nếu bán với giá quá thấp, sẽ có cực kì nhiều đơn đặt hàng.

Nếu bán mà không thu được lãi, chúng tôi không thể mua đá phép. Vì vậy, mục tiêu sẽ là 20 đồng bạc .

Có lẽ tôi cũng nên bán một ít thuốc của mình.

Cuộc họp kết thúc.

Việc chuẩn đã hoàn thành.

Ngày hôm sau, tôi đến chỗ 3 tên ngốc.

Sau khi hoàn thành việc chuẩn bị của họ, bộ ba đang đợi tôi.

Nếu chúng tôi đi theo đường lớn, chúng tôi sẽ đi thẳng đến vương quốc Farmas. Nơi ở của cái tên bá tước mà Youmu kêu ca.

Điều đó có nghĩa tôi sẽ phải chạm mặt hắn, thôi xin khiếu.

Do đó, chúng tôi sẽ đi bộ qua khu rừng.

Chúng tôi đang hướng tới một đất nước nhỏ bé- Brumund.

Để gặp mặt chủ hội Hiệp hội Tự do và quyết định hành động kế tiếp.

Một năm đã trôi qua kể từ khi tôi đầu thai vào thế giới này.

Và cuối cùng, tôi cũng được đến một thành phố của con người.

CHƯƠNG 52: HÀNH TRÌNH

Myulan thấy nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng có thể báo cáo.

Cô ta đã mặc kệ người bạn thân nhất của cô và chúa tể quỷ Milim, nhưng, đây là một việc hoàn toàn nằm ngoài sự mong đợi của cô.

Cô ta cũng rất ngạc nhiên vì một slime yếu đuối là người đứng đầu thành phố, hơn nữa, hành động Milim cũng rất khó hiểu.

Có ẩn ý gì sâu xa mà một kẻ tầm thường không thể hiểu được đây?

Mà khoan, hay tại bà chúa tể quỷ kia có hơi, à không, cực kì lập dị?

Có vẻ như chúa tể quỷ của chúng ta đã kết bạn với những người trong thành phố họ đang theo dõi.

Thêm nữa, việc người đứng đầu của thành phố là một slime chất đồng thời cũng có thể chuyển sang hình dạng một người đeo mặt nạ cũng đã được báo cáo.

Để an toàn, việc Milim đang ở trong thành phố đã không được báo cáo.

「Tôi không nghĩ rằng cô ta sẽ làm bất cứ điều gì vi phạm các thỏa thuận giữa các chúa tể quỷ. Nhưng, thực sự thì tôi chả thể hiểu nổi những gì Milim đang nghĩ nữa, phải thật thận trọng.

Chúng tôi chắc chắn không thể sử dụng phép thuật trước Milim. Tôi biết chắc phép thuật liên lạc hay các loại phép nói chung sẽ ngay lập tức bị Milim phát hiện.

Nếu cô ta không biết danh tính của mình, có một tia hi vọng nhỏ nhoi là cô ta sẽ để chúng tôi yên.」

Đó là những điều Myulan báo cáo.

「Ta hiểu rồi … ta có thể lợi dụng điều này. Làm tốt lắm, hãy tiếp tục theo dõi họ.」

Clayman có vẻ vui, hình như sắp có chuyện rồi.

Mà dù sao chắc cũng chả ảnh hưởng đến Myulan.

Dưới vỏ bọc pháp sư của đội biên phòng, cô ta đang làm việc như một sĩ quan.

(Lũ con người ngu ngốc. Ta là quỷ, nhưng chúng không nghi ngờ gì cả.)

Mặc dù rất coi thường họ, sau một thời gian nói chuyện với họ, những cảm xúc kỳ lạ trong trái tim Myulan lại trỗi dậy.

(Đã từ rất lâu rồi. Trong em định nghĩa hai tiếng bình yên em không hề cảm thấy nó kể từ khi em hóa quỷ.)

Trong tiềm thức, Myulan đã từng có một mong muốn như vậy.

Vậy là, cô lại trở lại làm việc mà không bị quá lo ngại.

****************************************************************

Grucius, bây giờ cũng là một thành viên của đội biên phòng, đang theo sau trung đội của hắn khi họ tiến vào rừng.

Đối với một người thú, cưỡi ngựa chỉ là trò trẻ con.

Hôm nay anh đây rực rỡ nhất .

Ngay cả khi không dùng hết khả năng thực sự của mình, hắn cũng không thể nào thua kém con người.

Do đó, hắn đã được đề cử chức phó đội trưởng cho một trong ba trung đội.

Tuy nhiên, hắn từ chối , hắn nói rằng một người mới không nên giữ một vị trí như vậy ngay cả sau khi các chỉ huy trung đội khác nhấn mạnh.

Mặc dù bị khá nhiều người chú ý, miễn là duy trì được tình trạng hiện tại của mình, tất cả mọi thứ sẽ tốt đẹp. Đó là những gì hắn tin.

Tuy nhiên, thứ hắn đang để ý đến là các Goblin cưỡi sói.

Những con sói kỳ lạ đã tiến hóa và cưỡi chúng là các hobgoblin.

Như thể dân chuyên, thậm chí hơi thở cũng đều nhau. Điều này cho thấy họ có trình độ rất cao.

Trên hết, người được gọi là Gobuta là giỏi nhất trong số các hobgoblin.

Dựa vào trực giác của mình, hành động tốt nhất là quất ngay thằng này.

Grucius cũng lưỡi.

Ban đầu, hắn chỉ dự định sẽ chiêu mộ các Oni, nhưng trong tình huống này nó rất có thể có rất nhiều nhân tài năng khác.

Có tổng cộng 100 Goblin cưỡi sói, và ai cũng có tài, hắn muốn chiêu mộ họ bằng mọi cách.

Trong số họ là đội trưởng Liguru và phó đội trưởng Gobuta.

Hai người đó có khí chất áp đảo hơn những người khác.

Ngoài ra còn có các Long Nhân Tộc mà hắn thấy vài lần. Họ cũng sẽ trở thành chiến binh tốt sau khi huấn luyện chút.

Các Orc tiên phong, đi lẻ thì phế vật, nhưng khi đi đánh hội đồng thì rất mạnh.

Nghe nói họ được dẫn dắt bởi một Orc Nhân Vương tên là Gerudo, nhưng tên này lượn lờ đi đâu dó rồi.

Cũng nghe nói tên đó nhận việc vận chuyển hàng hóa, nhưng rất có thể cũng là một kẻ mạnh.

(Biết gì không, tôi sẽ bị nguyền rủa mất! Thành phố này thật là điên rồ! Nếu tôi thành công, cuộc chiến lần tới thắng chắc!)

Thực tế, khi quan sát kĩ các Oni, họ phải ngang ngửa hoặc có khi còn mạnh hơn hắn.

Mặc dù hắn là kẻ yếu nhất trong số các thuộc hạ của Karion, vẫn có gì đó không ổn.

Vâng, vậy thật tốt phải không? Mọi chuyện sẽ rất thú vị!

Có thêm kẻ mạnh về phe mình là tốt. Ngay cả khi thất bại, có những kẻ thù mạnh để chiến đấu cũng vui! Chuẩn rồi.

Người thú, càng đánh càng mạnh. Kẻ thù mạnh là điều mà họ luôn hoan nghênh.

Như vậy, vừa cân nhắc về việc có nên mời họ, Grucius lại tiếp tục với nhiệm vụ của đội biên phòng.

***************************************************************

YAHHOO — PHÊ VÃI!

Tôi đang rất vui sướng cảm giác được bay nhảy tung tăng sau một thời gian dài như vậy.

Khi tôi còn ở thành phố, tôi luôn phải giữ lời ăn tiếng nói, nghĩa đên mà muốn nổ tung đầu.

Giờ tôi phó mặc hết mọi việc ở thành phố cho 2 Oni.

Benimaru tự tin,

「Xin hãy cứ giao tất cả mọi thứ liên quan đến hành phố cho chúng tôi, chúng tôi sẽ có thể thực hiện bất cứ điều gì!」

Ờ, ngon làm đê. Tôi đặt hết niềm tin ở cậu đó.

Ranga làm nhiệm vụ bảo vệ suốt thời dian gần đây, và không có gì bất thường cả. Bây giờ đến lượt Souei để tiếp nhận nhiệm vụ này.

Người không cần ngủ, Souei.

Bằng cách tạo ra các phân thân, cậu có thể thay ca để nghỉ. Mặc dù nó là một khả năng rất hữu ích, tôi không muốn nhắc cậu ta rằng cậu phải ngủ, có phải con nít nữa đâu.

Đúng là không thể đánh giá ai qua vẻ bề ngoài được mà.

Đối với tôi, mặc dù họ dường như không có liên quan đến Milim, nhưng có thể họ quen biết nhau.

Vụ này không thể qua loa được rồi, chúng ta phải theo dõi cẩn thận.

Thật không may, 2 tên này cứ im hơi lặng tiếng suốt.

Trong trường hợp đó, chúng ta càng phải cẩn thận hơn. Vì tôi có thể ngay lập tức trở lại thành phố với 『Ảnh Bộ』, tôi quyết định rời khỏi thành phố một chút.

Hay đúng hơn, tôi suy đoán rằng ngay sau khi tôi ra đi, họ sẽ hành động. Milim cũng vừa rời đi, đây chính là thời cơ.

Tôi đã cảnh giác khi nghĩ về điều này, nhưng sau một ngày tôi ra khỏi thành phố, không có bất kì điều gì xảy ra.

3 ngày trôi qua, tôi bắt đầu nghĩ rằng tôi có thể đã làm quá lên.

Họ cũng dường như là khá mạnh.

****************************************************************

「Cứ giao cho tôi!」

Ba kẻ ngốc đang dẫn đường cho tôi.

Nghe vậy tôi khá yên tâm, bây giờ xõa sau một thời gian dài mệt mỏi.

Tôi đang đi theo đường rừng vì con đường của chúng tôi vẫn chưa xong.

Sau khi ra khỏi đường phố, tôi theo đường mòn do động vật đi lại tạo ra.

Có thật sự ổn không vậy?

Nếu sai, chắc chỉ cần đi đường khác là xông. Tuy nhiên, chúng ta có dân chuyên ở đây, phải tin anh ta thôi.

Mà trông cái mặt kia có gì đó không ổn.

Bên cạnh đó, sao trông như lần đầu anh ta đến đây vậy.

Một lúc sau,

「Đệch, lạc rồi phải không mấy tên kia?」

Tôi đùa chút cho thay đổi không khí.

「Hahaha. Gì có chuyện, bọn này sao mà lạc được chứ …」

Sao cách nói chuyện cũng thay đổi rồi, bất an gớm?

Xem lại bản đồ trong tâm trí của tôi, có vẻ như chúng tôi đi ngang qua vài phút trước.

「Ếu đùa đau! Chúng ta lạc đường rồi!」

Cả 3 nhìn nhau,

「「「CHÚNG TÔI RẤT XIN LỖI !!! 」」」

Trời!

Dù sao, có vẻ như họ bị lạc khi cố gắng tìm đường tắt. Đúng là dân chuyên đấy nhỉ?

Sao cũng được.

Tôi dẫn họ trở lại con đường cũ, nơi họ thực sự biết.

Chúng tôi đi ngang qua một khu vực hoa ảo giác đang nở rộ, đó có thể là nguyên nhân của chúng tôi bị lạc. Tôi không nói vơi họ về cái này.

「Làm sao chúng ta có thể đã bị lạc vào một nơi như này cơ chứ ……」

「Mất mặt quá….」

「Tôi thấy thật thất vọng đấy, nếu bạn mấy ngưởi tập chung vào chuyên môn thì chắc chúng ta đã không bị lạc.」

Nhìn họ tội quá, vì vậy tôi nói với họ về những bông hoa ảo giác.

「Đó là một mục tiêu nhiệm cấp B của chúng ta! Tìm chúng khó thật đấy.」

Ellen vui mừng.

Ngoài việc là nguyên liệu phép thuật, nó cũng khá một bông hoa hiếm.

Sau rất nhiều rắc rối, chúng tôi hái 40 bông, và chia đểu cho mỗi người. Có lẽ, tôi có thể hiểu được công dụng của nó bằng cách lưu trữ nó trong dạ dày của tôi để phân tích.

Một tuần lang thang, cuối cùng chúng tôi cũng ra được khỏi khu rừng.

Chả biết tôi sẽ tiết kiệm được bao nhiêu thời gian nếu không phải lo cho mấy ông tướng, bà tướng này nữa.

Mà dù sao cũng chả có gì phải vội. Thay vào đó, di chơi dài ngày thế này thú vị hơn nhiều.

Vâng, cơ thể của một slime không cảm thấy mệt mỏi nhưng dù sao, tôi cũng là người sạch sẽ, vì vậy tôi bảo Ellen dùng 『Tịnh Hóa』.

Sau khi cô sử dụng, tôi đã học được nó.

Và khi tôi dùng thử, ma thuật của tôi đã khuếch đại những ảnh hưởng kỹ năng, làm sạch tất cả luôn. Nhờ đó, cuộc hành trình đã thoái mái hơn nhiều.

Tôi nhận ca trực đêm, nhóm lửa thật dễ dàng.

「Rimuru-san! Hãy mãi cùng nhau phiêu lưu như thế này nhé!!!」

Ellen xúc động thỉnh cầu, nhưng như thường lệ, tôi đã từ chối.

Nếu trước đây, khi tôi chưa gặp bất cứ ai, ý tưởng đó không tồi, nhưng giờ tôi là người đứng đầu một thành phố. Tôi có liên quan đến rất nhiều người, nên không thể không quan tâm được.

Dù sao thì, nếu một ngày nào đó sự hiện diện của tôi là không cần thiết nữa, tôi sẽ suy nghĩ về lời đề nghị đó.

Một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu tôi- Nhưng ngay cả nếu tôi chấp nhận, điều này còn phụ thuộc vào việc cô có còn sống hay không vào lúc đó.

Tôi tự hỏi Milim cảm thấy như thế nào? Bạn sẽ sống rất lâu hơn họ, liệu chọn cô đơn một mình có tốt hơn.

Tôi không biết.

Tôi hiện tại không có đủ kinh nghiệm để xác định đó.

Bỏ qua mấy suy nghĩ buồn đó và chúng tôi tiếp tục đi về phía con đường.

Đích của chúng tôi là các quốc gia nhỏ bé Brumund. Nơi này nhỏ đến nổi, quý tộc thì cũng chỉ là mấy tên địa chủ. Thủ đô của nó ở ngay đây luôn.

Tôi đã được bộ ba dẫn Hiệp hội Tự Do Chi nhánh Brumund.

Tuy nhiên, nơi đây chỉ là thành phố lớn và lâu đài nằm ở trong thị trấn chính là trụ sở của hiệp hội.

Chúng tôi đã đến ngôi làng đầu tiên sớm hơn so với dự kiến, và vận chuyển trái như dự kiến.

Chúng tôi đến nơi vào buổi trưa, và ăn trưa tại một nhà hàng.

Có vẻ như giao thông không bị ách tắc vì đây chỉ là một nước nhỏ, chả bù cho ở thế giới cũ.

「Nghe đây, tao là Đại Đao, WAARGH ~ và chỉ với một nhát bổ duy nhất, tao đã hạ được nó!」

「Wow ~ Đúng là Biddo-san!」

「Anh hai, đây là một quỷ rất mạnh phải không. Anh solo nó à?」

「Đông hơn ta còn sợ chứ, một con gấu một sừng chả là cái thá gì.」

Vừa nghe cuộc trò chuyện, chúng tôi liếc nhìn con gấu họ đang nói đến.

Phụt!!!!

Nó chỉ là con gấu gắn thêm cái sừng của thỏ một sừng vào, đặt trên sàn nhà như thể nó là xác chết của một quỷ.

Một con gấu bình thường, không phải quỷ, đúng hơn, nó chỉ được xếp vào là là động vật bình thường, nhưng thật khó để nói có sự khác biệt.

Cũng may là tôi có khả năng phân tích, mà nếu không có nó, tôi cũng chả phân biệt được luôn.

Một cách rõ ràng để phân biệt là để xem giết xong quái có rớt vật phẩm ko. Mặc dù vậy, với người thường thì cần gì quỷ, đầy loài thú có thể giết họ.

Thậm chí nếu nó không rớt một viên đá phép, chưa chắc nó đã không phải quỷ, không biết mấy người nông cạn này sẽ giết bao nhiêu đến khi nhận ra đây chỉ là động vật bình thường nữa.

Vâng, mặc dù các quỷ đều tỏa ra tà khí, cũng rất khó đến kết luận. Khà khà, lâu lâu mới được phán như một cao thủ.

「Này, mấy tên ngốc ở góc đó, con gấu đó là đồ giả, tự sướng cái gì thế?」

「Hở? Giả á? Sao cậu lại biết?!」

「Chắc chắn là như vậy rồi! Đó là sừng của một con thỏ một sừng, gắn vào con gấu bằng phép……」

「Chu choa, cậu nhìn thấu nó cơ à?」

「Không phải đâu cậu chủ. Mục đích của người đó không phải là để khoe khoang. Nếu họ đem giao nộp nó cho nhà vua, họ sẽ được vinh danh anh hùng! Họ đang làm điều này không phải để bảo vệ làng, mà là để trục lợi cho bản thân.」

Tôi hiểu rồi.

Ngắn gọn là, họ là kẻ lừa đảo. Lừa đảo cũng là một nghề đấy nhỉ?

Tôi đang lên kế hoạch vạch mặt chúng,

「Oi oi, chờ một chút! Ngươi vừa bảo ai lừa đảo! Dám chọc tức tao hả, hy vọng ngươi đã chuẩn bị đón nhận hậu quả?」

Tôi tự hỏi, sao thằng nào tai cũng thính dữ vậy. Hơn nữa, họ còn định đánh hội đồng trong khi tôi chưa làm gì…

Ba người kia không để yên …

「Hử, đây chẳng phải là Cabal-san ……」

「Ellen-san cũng ở đây!」

「Không phải là người ở đằng kia Gido sao!」

Sau khi nghe những lời này, mọi người lập tức tập trung lại nhà hàng.

「Wha, thật không thể tin được …… cả ba người luôn, mấy người phải báo trước chứ!」

「Ngươi là ai, chúng ta có gặp nhau rồi à?」

「Ô thôi nào, tôi là Biddo đâu! Anh đã từng hướng dẫn tôi cách chiến đấu, đó là tôi đấy, Biddo!」

Bất ngờ thật.

Ba người này là người nổi tiếng.

Không ngờ là họ có qua lại với những tên như thế này, nhưng những người khác dường như rất kính trọng họ.

Kỳ lạ là 3 người có vẻ không vui.

Nhưng, bất ngờ lớn nhất với tôi là việc 3 tên này thực sự nổi tiếng.

Chắc là do gần đây hốt được mấy vụ lớn.

…… Mặc dù vậy, dù sao họ cũng đem về những tàn tích của các quỷ mạnh từ chỗ chúng tôi nên vậy cũng đúng thôi.

Tôi nhìn 3 người, và họ quay mặt đi trong hoảng loạn.

Tôi sẽ không nói ra.

Đó có thể là một cái gì đó họ không muốn đề cập đến trước những người dân ở đây.

Mặc dù vậy, ngay cả khi tôi không rờ đến vấn đề này, nó vẫn còn đó.

「Nào, giờ biết làm gì rồi chứ?」

「「「CHẮC CHẮN LÀ NHƯ VẬY RỒI!!! CHÚNG TÔI SẼ CHỈ DẪN CẬU TẬN TÌNH! TỪNG NGÓC NGÁCH Ở ĐÂY LUÔN!!! 」」」

Sau đó, tất cả đều êm đẹp.

Chuyến đi kết thúc tốt đẹp ngay cả sau khi một điều như vậy xảy ra.

Vậy là, chúng tôi đã đến kinh đô hoàng gia của các đất nước nhỏ bé Burmund.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!