Chúng tôi tiến vào kinh đô hoàng gia của Brumund.
Thành phố này khá cổ và cũ kỹ nhưng vẫn toát nên vẻ hùng mạnh.
Người dân ở đây đang nhộn nhịp qua lại trong cái không gian ảm đạm này.
Có lẽ là do nơi đây không bị quỷ tấn công hay có bất kì mối đe dọa nào.
Ở một đất nước xa xôi như này, ai cũng bận rộn cả.
Dựa vào khả năng thẩm định của tôi, hầu hết áo giáp và vũ khí đều là hàng chất lượng kém. Tương tự như vậy, họ cũng có vẻ khá yếu.
Tuy nhiên, ở khu vực trung tâm thành khá thú vị.
Mua ít xiên thịt nướng ăn vặt, chúng tôi tiếp tục tham quan.
Tôi không biết đây là thịt gì, nhưng nó rất ngon.
Thực ra thì, tôi có thể phân tích thịt để tìm hiểu nó là gì, nhưng tôi sẽ không làm điều đó. Tôi có một cái gì đó khác cần được phân tích hơn.
Nước sốt. Nó có thể có ích cho chúng tôi. Mặc dù hơi bất công cho các đầu bếp, chỉ cần ăn là tôi học được hết ngón nghề của họ rồi.
Vậy là, hôm nay ăn cắp được một đống công thức nấu ăn.
Tôi đang đi vào sâu hơn trong thành phố, với bộ ba dẫn đường, mục tiêu của tôi là của hàng dụng cụ phép thuật.
Nó khác xa so với những gì mọi người từ thế giới của tôi có thể tưởng tượng.
Người ta thường gọi nơi này là cửa hàng dụng cụ.
Từ giờ tôi cũng sẽ gọi vậy cho tiện, và mục tiêu hôm nay cảu tôi là tìm hiểu giá cả thị trường hiện nay.
Tôi đang lên kế hoạch để bán loại thuốc hạng trung trong ngày hôm nay. Tuy nhiên, ngay cả khi tôi muốn bán nó ở giá 15 bạc, tôi cần phải đầu tiên biết giá loại thuốc cấp thấp.
Tôi cũng muốn tìm hiểu về các sản phẩm từ cây hoa ảo giác, hoặc một cái gì đó liên quan đến chúng.
Nếu bán nguyên liệu thô, chúng có giá khoảng 10 bạc mỗi bó hoa.
Mặc dù bạn nghĩ rằng bạn có thể kiếm được nhiều tiền bằng cách này, nhưng đi vào rừng để tìm kiếm loại hoa thất thường này rất khó, vì vậy hầu hết mọi người đều không làm.
Vì vậy, nếu bạn đang có kế hoạch trở thành một mạo hiểm gia chuyên đi thu thập, bạn không nên mong giàu có nhanh chóng.
Phần lớn các mạo hiểm gia thường bán đồ tìm được khi làm nhiệm vụ, sẽ có người mua chúng sau đó giao cho bất cứ ai yêu cầu.
Mà mấy trò thu thập này có khi kéo dài cả năm. Đó là một quá trình lâu dài.
Và vì tôi có rất nhiều cây và loài hoa y như vậy, tôi muốn biết giá hiện tại của chúng.
Chúng tôi bước vào cửa hàng.
Một mùi kỳ dị tràn ngập căn phòng và mỗi cửa hàng đều có ánh sáng kì lạ
Không biết có ông phù thủy già nào không nhỉ.
Trên thực tế, mấy ông chủ của hàng trông giống thế thật.
Tôi nhìn quanh, nhanh chóng đánh giá hàng hoá. Đáng buồn thay, toàn hàng cùi bắp.
Thuốc trị thương cấp thấp đầy trong trong kho và giá thì đắt cắt cổ.
Tại sao à? Vương quốc Farmas đã cấm nhập hàng từ vương quốc người lùn.
Mặc dù tôi đoán mình có hơi phóng đại: Chắc họ muốn chặn mọi nguy cơ quân đội có thể đóng quân ở đây.
Và các loại thuốc chất lượng cao không còn được cung cấp nữa, họ không có sự lựa chọn nào khác bán những thứ thuốc kém chất lượng làm tại đây.
Bên cạnh đó, mấy ông này chế thuốc bằng cách trộn lẫn các loại thảo dược tìm được thì hàng dỏm là đúng rồi.
Hừm? Tôi thấy một cơ hội …?
Tại thời điểm này, Lọ thuốc hạ cấp [Chất lượng: Bình thường, hiệu lực: 20%] được bán với giá 2 bạc.
Trong khi đó, Lọ thuốc siêu rởm [Chất lượng: thấp, hiệu lực: 15%] cũng được bán cho một bạc.
Chênh lệch không nhiều nhưng giá gấp đôi. Tôi đoán không ai không quý mạng sống của mình, họ sẽ không tiếc tiền đâu.
Và với tình trạng thiếu nguyên liệu như vậy, các mạo hiểm gia chắc vớ được gì cũng có người mua, dù hội không nhận nó.
Hàng hot rồi, có vẻ như vậy.
Tiếp theo, những bông hoa ảo giác.
Từ loại hoa này, bạn có thể tạo ra chất gây ảo giác và hương mê.
Những ảnh hưởng của các mặt hàng này là,
Thuốc gây ảo giác: Được sử dụng để khuếch đại 『Phép Thôi Miên』. Ngửi nó sẽ cũng giống như đang hít Cỏ Mỹ.
Hương mê: khuếch đại các hiệu ứng của 『Phép Thôi Miên』đến 30%. Đồng thời tăng sức đề kháng loại phép này 30%.
Tất nhiên, đó là hàng xịn, hàng bình thường chỉ làm tăng tác dụng 20%.
Những gì sẽ được khuếch đại? Tỷ lệ thành công của kỹ năng, mức độ kiểm soát, và thời gian. Đó là một mục tiêu của bất cứ ai theo đuổi phép thuật.
Tuy nhiên, không tốt tí nào. Nó cũng như ma túy ở thế giới của tôi vậy, có khi ở đây cũng đầy con nghiện nhỉ?
Nhân tiện, trong khi tôi phân tích các chất độc, tình cờ tôi bắt đầu có khả năng đề kháng với nó. Với tốc độ này, tôi có thể có được một kỹ năng mới sớm.
Tôi có thể ăn và phân tích một số thực vật có độc mạnh hơn. Nghe không hay chút nào, nhưng dù sao tôi cũng sẽ không bị ngộ độc nếu tôi hấp thụ nó vào dạ dày của mình.
Giờ đừng mơ đầu độc được tôi nhé. Và thế là tôi la liếm hết món này đến món khác trong suốt chuyến đi.
Nhưng mà hình như lệch cốt truyện rồi.
Mặc dù ảnh hưởng của chúng dễ dàng bị xóa bỏ, nhưng giá vẫn khá cao.
「Hả? Thuốc gây ảo giác và hương mê? Cậu không tìm được chúng ở đây đâu.
Thay vì ở một đất nước nhỏ như chúng tôi, cậu nên tìm kiếm ở nơi khác!」
Chủ của cửa hàng nói với tôi.
Bà ấy nghĩ rằng tôi đang chế giễu bà à?
Hay lại thêm một đôi tai siêu thính nghe được tôi chế thuốc ở đây.
Thực ra, các loại thuốc bán ở đây đều do bà làm. Học được cũng giỏi thật đấy.
「À, tật xấu của tôi. Chuyện là, tôi đã kiếm được một ít thuốc gây ảo giác, nhưng chưa thể chắc chắn là thật được. Tôi thậm chí còn vay một vàng để mua chúng, vì vậy tôi rất tò mò!」
Tôi cố gắng lừa bà.
「Cái gì? Cho bà xem. Bà sẽ kiểm tra cho cháu. Bà sẽ không tính phí đâu, yên tâm!」
Bà trả lời.
Vui rồi, tôi không có sự lựa chọn nào khác, tôi lôi ra một túi nhỏ thuốc gây ảo giác mà tôi đã làm.
Tôi có làm vài túi nữa. Nhưng cái này có màu đỏ, có lẽ là hàng tốt.
Bà chủ lấy nó từ tay tôi và sử dụng 『Thẩm định』.
「Ôi trời! Là thật! Cháu may mắn lắm đấy.
Cái này bán được 2 vàng lận.
Nhưng sản xuất và bán các mặt hàng này bị cấm với người nghiệp dư.
Nó chỉ được phép bán bởi các pháp sư với một giấy phép đặc biệt, vì vậy hãy cẩn thận!
Nếu cháu muốn bán, bà rất sẵn lòng ra giá 2 vàng!」
Ngạc nhiên thật.
Bán hoa thô ở hội sẽ kiếm được 10 bạc. Trong khi chế biến nó lại kếm được tận 2 vàng, cao hơn gấp 20 lần.
Hơn nữa, bạn cũng có thể chế hương mê từ nó. Tất cả những gì bạn cần là pha loãng dịch chiết bằng nước.
Vì vậy, đây là một sản phẩm mà bán rất tốt. Tôi rất vui vì chúng tôi đã chọn nó.
Ý tôi là, tôi biết các vật phẩm phép thuật rất đắt, nhưng vầy thì phải nói là quá đắt! Vâng, thôi cứ im lặng mà hưởng lợi nhuận vậy.
Nhưng bây giờ bà đã đánh giá nó cho tôi, tôi không thể không mua gì được.
Toàn hàng rỏm vầy sao phải tốn tiền …?
Tôi bắt đầu tìm kiếm bất cứ điều gì tôi có thể sẽ cần.
Và sau đó tôi tìm thấy nó, 『Sách hướng dẫn, tìm hiểu lý thuyết phép thuật nguyên tố đơn giản』- một cuốn sách phép thuật có tựa đề như vậy.
Có vẻ như nó là một phần của một ấn phẩm phổ biến, nhưng mà cái chỗ này cũng bán cơ à?
Tôi có thể đọc, và thậm chí chỉ đơn giản đọc thư cũng là thực hành. Vì vậy, hãy mua sách.
「À ha. Thế, Cháu gái trẻ, cháu muốn trở thành một pháp sư à?
Đó là một cuốn sách dành cho người mới bắt đầu.
Trẻ em muốn ghi danh vào một học viện đều nghiền ngẫm cuốn sách này.
Nhưng cháu biết đấy, cháu không thể trở thành một nhà pháp sư chỉ với việc đọc cuốn sách này đâu, cháu có chắc là muốn mua nó chứ?」
Một học viện phép thuật! Thật tuyệt vời. Tôi muốn đi đến thăm quan nó một ngày nào đó.
Một ngày nào đó, tôi sẽ sử dụng 『Đại Thánh nhân』 để biết được tất cả sự kỳ diệu trong thế giới này …
「Vâng, không vấn đề. Cái đó bao nhiêu tiền?」
「Cháu gái à, khuôn mặt của cháu thật là đẹp, nhưng miệng lưỡi cứ như một quý ông thành đạt đấy..
À, tốt thôi. Thật không may, nó không rẻ đâu. Phép thuật là thứ dành cho con nhà có điều kiện.
Dân thường, nếu không có chút quan hệ, không bao giờ có thể học phép thuật.
Chỉ mỗi cuốn sách này đã tốn một vàng, quá nhiều, phải không?」
Tôi tự hỏi … vì tôi đeo mặt nạ, hay là bà đoán được bởi giọng nói của tôi?
Tôi không thực sự quan tâm, sao cũng được. Có lẽ tôi nên thay đổi giọng nói của tôi để có vẻ lớn tuổi hơn …?
Nhưng, quá muộn rồi. Đành chấp nhận vậy.
Giờ tôi cao có 150 cm, tôi có nên nói mình là con trai không?
Đã một năm kể từ khi tôi đầu thai, nhưng linh hồn của tôi cũng ít nhất là 38 tuổi, nói cách khác, giờ chả thể rõ tôi bao nhiêu tuổi nữa. À, trong thâm tâm, tôi cũng chỉ là một đứa bé mới lớn.
Vì vậy, dù trông trẻ măng, đó không phải là một vấn đề.
Một cậu bé bí ẩn đeo mặt nạ. Đừng thắc mắc, có rất nhiều kẻ ngốc ảo tưởng gọi mình là anh hùng và chúa tể quỷ, tôi muốn sống thật với bản thân.
Phép thuật là dành cho con nhà giàu, hử. Biết đâu mấy đứa nhóc đó cũng chả biết mô tê gì thì sao?
Một vàng là khoảng một trăm ngàn yên.
Mặc dù họ dường như có máy in, tôi tự hỏi tại sao có rất ít sách in?
「Không sao. Tôi sẽ mua với giá đó. Tuy nhiên, tôi tự hỏi tại sao nó đắt tiền như vậy?」
「À, đơn giản thôi. Những cuốn sách phép thuật, thấy không, chúng được viết lại bằng tay.
Mặc dù các nhà nghiên cứu có máy sao chép, nó không thể sao chép lại phép thuật trong cuốn sách.
Vì vậy, bất kỳ cuốn sách phép thuật nào trên thị trường cũng được viết bằng tay.
Tiện đây, cuốn sách này là do tôi viết khi tôi còn trẻ, vì vậy giữ gìn nó giùm nhé!」
「Tôi hiểu. Tôi không biết đấy, cảm ơn bà. Tôi sẽ giữ gìn nó một cách cẩn thận.」
Tôi nói xong, đưa qua một vàng. Giao dịch hoàn chỉnh.
「Không thèm nhìn luôn, đại gia rồi, hử… nhưng vẫn còn là một đứa trẻ, phải không? Cha mẹ quản lí kiểu gì mà cho con cái cầm lắm tiền thế …」
Bà lầm bẩm với chính mình, trong khi bàn giao cuốn sách.
Sách phép thuật viết tay, tốn kém là phải thôi.
Từ bây giờ, chỉ khi tôi dừng lại ở các học viện phép thuật hoặc một kinh đô hoàng gia, tôi sẽ mua mọi cuốn sách phép thuật mình tìm thấy! Quyết định rồi.
Bộ ba cũng đã mua thứ họ cần. Vâng, dù nói vậy, nhưng họ cũng chỉ đến xem xét các lọ thuốc và và các loại thảo mộc khác, giờ họ đã đợi tôi.
Sau khi cảm ơn các bà chủ, tôi rời cửa hàng. Đi mua sắm cũng vui thật.
Sau khi rời khỏi cửa hàng, tôi dừng lại ở chỗ bộ ba.
「YO … biết mình cần làm gì rồi, phải không?」
「「「………. 」」」
Bộ ba từng người đưa tôi 10 bó hoa họ đang giữ.
Tôi đưa họ 3 vàng. Tôi còn 16 vàng , tiêu xài thoải mái.
Tôi muốn có nhiều tự xử mấy bông hoa. Đem đi bán thì phí của giời.
Trong cuộc nói chuyện với bộ ba, họ trông như thể họ muốn yêu cầu một cái gì đó.
「Đợi một lát! Rimuru-san, cậu ổn không khi xử lí mấy bông hoa đó?
Khó lắm đấy!
Đã có người chết vì khí độc của nó đấy!」
Tôi hiểu. Với mức độ nguy hiểm như vậy. Tôi đoán mức giá đó là phù hợp.
「Fufufu. Với tôi nó là chuyện vặt.」
「Không công bằng! Tôi thậm chí không thể làm điều đó …」
「Ấn tượng thật đó. Giờ chắc tôi chả còn thấy thứ gì bất ngờ nữa.」
「Tôi cũng thế. Cậu đa zi năng thật.」
Ba kẻ ngốc ghen tị.
Nhưng khác sau đó Ellen, hai người kia đã chấp nhận sự thật.
Và sau khi đạt được mục đích tham khảo giá, chúng tôi đang đến Hiệp hội Tự do.
Nó ở đoạn cuối con đường dẫn ra khỏi khu thương mại, nơi có các cửa hàng dụng cụ.
Đó là một tòa nhà hùng vĩ làm bằng đá.
Ở vương quốc người lùn, họ thường đào sâu vào trong hang đá, vì vậy hầu hết các tòa nhà đều cao khoảng 3 tầng.
Các Lizardmen cũng sống trong hang nhưng họ dùng phép thuật để thắp sáng, nhưng ở đây lại, phụ thuộc vào ánh sáng tự nhiên.
Tôi cũng chả ngạc nhiên gì khi mấy khi người ở đây không xây dựng nhà cao tầng. Vâng, cho dù bạn có thể coi 5 tầng cũng là cao rồi.
Khi chúng tôi bước vào, tôi nhận thấy rằng họ có cách nào đó để điều chỉnh nhiệt độ, bên trong thật dễ chịu.
Thực sự thì tôi không thể cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ, tôi có thể biết sự khác biệt bằng cách sử dụng kỹ năng cảm biến nhiệt.
Tôi đoán họ đang giữ nhiệt độ ổn định bằng phép thuật. Quá khủng!
Tôi đã nghĩ rằng thế giới này phải tương đối nguyên thủy, nhưng nếu xét theo cách phát triển của riêng nó thì không nguyên thủy tí nào.
Có lẽ nếu không có quỷ hay các chúa tể quỷ, thế giới này sẽ là một xã hội phép thuật hưng thịnh.
Tuy nhiên, cũng có thể nói rằng tất cả những kiến thức hiện tại đều tập trung vào việc chống lại quỷ.
Khi các chúa tể quỷ tấn công, con người đã cầu hòa bằng việc giao những vùng đất màu mỡ cho họ, và tập trung nghiên cứu để mai này sẽ bật ngược lại.
Đó là tư tưởng của Giáo hội phương Tây, tôi nghe nói vậy.
Đúng là các con quỷ bây giờ rất mạnh, nhưng ai biết tương lai sẽ ra sao. Tôi đoán tôi sẽ cần phải thực hiện một số chính sách ngoại giao để bảo vệ quyền lợi của thành phố của tôi.
Tôi rất vui vì tôi đến đây.
Bằng cách tham quan một thành phố của con người, bằng cách học một cái gì đó về con người, tôi đã có thể chuẩn bị tốt hơn để chống lại các mối đe dọa có thể có trong tương lai.
Bây giờ, tôi không nên cứ đứng xớ rớ trước cửa nữa.
Tôi đã được bộ ba nhắc thêm về những nơi tôi được và không được đến.
Có một dãy bàn như chỗ bạn nhận hành lí ở sân bay, với một tấm biển: quầy bán hàng.
Có ba quầy tách rời nhau.
Quầy bán hàng tôi đề cập khi nãy.
Quầy cho du khách và người dân sử dụng .
Quầy chuyên biệt cho các mạo hiểm gia.
Chúng được chia thành ba khu vực.
Quầy bán hàng, đúng như tên gọi, những vật phẩm bạn tìm thấy hoặc kiếm chúng theo yêu cầu dều được đưa qua đây.
Quầy phổ thông dành cho người mới và các thành viên của Hiệp Hội Tự Do sinh sống tại nơi này. Đó là cũng nơi mà bạn đi đăng ký hoặc nghỉ hưu.
Quầy chuyên biệt chỉ dành cho những mạo hiểm gia đã được ủy quyền.
Một mạo hiểm gia là thành viên Hiệp hội Tự do người hoặc là những người đi tìm kiếm thực phẩm, thu phục, hoặc săn bắn theo yêu cầu. Dù mỗi người có một việc, nhưng họ đều rất thân thiện và hay đi chung.
Một mạo hiểm gia phải là người đã có một số kỹ năng chiến đấu cơ bản.
Có một bộ phận chuyên môn gọi là hội pháp sư. Để được gia nhập, bạn cần phải có thể sử dụng một số loại phép thuật. Tuy nhiên, họ không thể bằng Hiệp hội Tự do.
Biết phép thuật chưa chắc bạn đã mạnh. Còn bên kia, bạn sẽ phải trải qua vài thử thách để được công nhận.
Vậy, trở thành một mạo hiểm gia có gì hot?
Mỗi chi nhánh Hiệp hội Tự do đểu liên quan đến một quốc gia cụ thể, các thành viên của thể thay đổi quốc gia mình đang sống một cách dễ dàng.
Bạn có thể rời thành phố hoặc thậm chí vượt biên thoải mái. Tất nhiên, điều này có thể không áp dụng trong thời kỳ chiến tranh, nhưng nó sẽ cho phép cơ động cao hơn.
Nói cách khác, so với những người trung thành, các thành viên có thể thoải mái lựa chọn một quốc gia họ muốn sống. Chỉ khác nhau ở mức thuế thôi.
Nguồn gốc của cái tên “Hiệp hội Tự do” xuất phát từ việc các mạo hiểm gia muốn được phép tự do di chuyển giữa các quốc gia.
Vâng, ngay cả như vậy, chả có ai rảnh đi lại nhiều cho mệt đâu.
Bộ ba giải thích cho tôi trên đường đến các quầy.
Sau khi nghe lời giải thích này, tôi lùi ra phía sau.
「Này, chúng tôi đang dẫn vị khách của mình đến phòng mật, vì vậy hãy cho chúng tôi qua.」
「A, Cabal-san. Anh đã trở về. Đó là ai vậy? 」
「À, khách của chủ Hội. Xin hãy tôn trọng anh ấy.」
Sau cuộc trao đổi, chúng tôi được cho qua.
Và trong sảnh,
「Cabal-san thật tuyệt ~!」
「Ellen-san thật xinh đẹp … Luôn luôn đẹp như vậy!」
「Ngốc! Gido-san là vĩ đại nhất… 」
「「「Nhưng, đứa trẻ đó là ai? Sao lại bắt đối xử với nhỏ thật tôn trọng vậy? 」」」
Tôi nghe những người trong sảnh nói điều này, nhưng thực sự không thể hiểu được họ.
Bộ ba siêu ngốc này mà là thần tượng á? Ngay cả ở ngôi làng đầu tiên chúng tôi dừng chân cũng vậy.
Chúng tôi dừng lại trước một căn phòng ở phía sau. Căn phòng được canh gác bởi hai người lính, những người đã mở cánh cửa vào ra hiệu cho Cabal.
Ở giữa phòng là một vòng tròn phép thuật.
Cũng giống như ở chỗ Bester, một vòng dịch chuyển.
Tôi đã được hướng dẫn để sử dụng nó, và đi nào.
Nó chỉ có thể được sử dụng để đi lên tầng thứ tư, tầng thứ năm lại phải dùng một vòng tròn khác.
Để ngăn chặn sự gián điệp, thận trọng vậy là tốt.
Ở tầng thứ tư không có một cái của sổ nào. Bảo mật kinh thật.
Các vòng tròn phép thuật đến tầng thứ năm nằm ngay ngoài phòng của chủ guild.
Chúng tôi bước vào phòng.
「Chào mừng, thống soái của quái vật!
Tôi là Fuse, chủ Hội của chi nhánh này.」
Một người đàn ông dáng thấp tỏ nụ cười thận trọng chào tôi.
Rất ra dáng đấy.
Ông hẳn là rất mạnh. Nhưng quan trọng nhất, khí thế của ông ta.
Ông có vẻ là một người không ngán bất cứ ai.
「Tôi Rimuru Tempest. Chủ nhân của quỷ quốc “Tempest” của rừng Đại Ngàn Jura. Rất hân hạnh.」
Sau khi kết thúc mà giới thiệu , chúng tôi bắt đầu vào việc chính.
Cuộc họp của chúng tôi kéo dài đến ban đêm, tôi quyết định ở lại Hiệp hội Tự do.
CHƯƠNG 54: BÀN CHUYỆN LÀM ĂN
Cuộc họp tiếp tục cho đến tận đêm.
Đành chịu thôi, tại chúng tôi đến muộn quá mà.
Chúng tôi định tiếp tục hôm nay, nhưng đột nhiên có ông quý tộc lại muốn gặp tôi.
Chúng tôi đã trao đổi thông tin một chút trong cuộc họp ngày hôm qua.
Chủ yếu là tôi nghe kể về các thị trấn và các quốc gia của loài người.
Tôi cũng đã tìm hiểu về Hiệp hội tự do, họ thậm chí còn nói rằng họ sẽ giới thiệu tôi với lãnh đạo của họ, Yuki Kagurazaka tại trụ sở chính.
Tuy nhiên, có gì đó không ổn.
Tôi nghe nói trụ sở của hiệp hội tự do được đặt tại kinh đô hoàng gia, nhưng ở đây biết bao nhiêu là kinh đô.
Người lánh giềng siêu mạnh Farmas, và còn cả Sarion, vương quốc phù thủy.
Ngay cả một vương quốc nhỏ như Brumund có kinh đô hoàng gia. Vậy cái trụ sở chết tiệt đó đang ở nước nào?
Các nước xung quanh khu rừng Jura đã liên kết với nhau và hình thành một hội đồng.
Do đó, để tiện đi lại, trụ sở chính được đặt ở vương quốc Ingracia.
Xét về sức mạnh, trùm cuối phải là vương quốc Farmas. Nhưng do hệ thống giao thông rất phát triển ở Ingracia, nơi này đã được chọn.
Chắc đây là lí do 2 nước này rất ghét nhau.
Tuy nhiên, đó chưa phải là lí do duy nhất Ingracia được chọn.
Ingracia là vương quốc duy nhất không nằm cạnh rùng Jura. Do đó, nó ít tấn công, một nơi an toàn.
Nếu đặt trụ sở tại đó quá là quá tuyệt, vừa an toàn vừa dễ đi lại.
Nhiêu là đủ rõ rồi chứ?
Điều đó có nghĩa, từ giờ, nhắc đến kinh đô hoàng gia tức là kinh của vương quốc Ingracia.
Một bộ phận các nước không tham gia hội đồng lại đi theo Giáo hội.
Nói cách khác, các vương quốc xung quanh rừng Jura đều trong tầm ảnh hưởng của nhà thờ.
Thương mại và tôn giáo là hai thứ chính liên kết vương quốc lại.
Mỗi quốc gia sẽ bỏ phiếu chọn ủy viên hội đồng, và tất cả các ủy viên hội đồng đều thể hiện sự bình đẳng do tôn giáo của họ. Tôi nghe nói các quyết định quan trọng sẽ được thảo luận và quyết định tại Hội đồng.
Ngạc nhiên thật, nó cứ như Liên Hợp Quốc ở thế giới của tôi vậy.
Phương pháp bầu cử ủy viên hội đồng tuy có khác nhau ở mỗi quốc gia, nhưng phần lớn là từ các gia đình hoàng gia.
Tiện đây, các nhà phù thủy của Sarion không hề có quốc giáo.
Nhà vua đã tuyên bố mình là một hậu duệ của thần và cấm tất cả các tôn giáo khác. Họ đã từ chối gia nhập hội đồng, một cường quốc cô lập.
Tôi nghe nói rằng họ không buôn bán với các nước khác, nhưng bọn này dân giàu nước mạnh sẵn rồi nên cũng chả ảnh hưởng.
Dù sao.
Vì trụ sở của Hiệp hội Tự do nằm ở trung tâm của Ingracia, nếu tôi muốn gặp Yuuki Kagurazaka tôi sẽ phải đến Ingracia.
Họ sẵn sàng để viết một lá thư giới thiệu tôi với anh ấy. Nhưng đổi lại, tôi phải đáp ứng một số yêu cầu của Nam tước Beruyado, một quý tộc của đất nước này.
Dĩ nhiên là tôi đồng ý, và hiện tôi đang đến đó trên một chiếc chiếc xe ngựa cùng với Fuse.
Bộ ba và tôi đã chia tay đêm qua.
「Xin hãy giữ liên lạc!」
「Chúng ta hãy phiêu lưu với nhau mãi mãi……」
「Không có cậu cô đơn lắm. Hãy cho chúng tôi đến chơi nữa nhé!」
Nói xong những lời này, họ rời đi miễn cưỡng.
Nhưng, đó là vấn đề riêng của họ.
Cái dây thần kinh cảm xúc nó chạy đi đâu mất rồi ấy nhể.
Kỳ lạ là tôi không cảm thấy cô đơn.
Trong khi tôi đang nghĩ về những điều như vậy, chiếc xe dừng lại.
Dường như chúng tôi đã đến nơi.
Một phố huyện với những kiến trúc tuyệt đẹp.
Fuse hướng dẫn tôi hướng tới một tòa nhà, hơi nhỏ hơn so với những người khác.
「Này, thật tệ là tôi không biết bất cứ điều gì về các lễ nghi và cách cư xử của giới quý tộc.」
「Hửm? À…. đúng rồi, phiền thật….」
Có ổn không trời?
Về ông già của Fuse, tôi nghe nói ông là một người rất khó tính.
Hôm qua, Fuse hỏi về tình hình hiện tại của rừng Jura.
Sau đó, ông cũng hỏi về Shizue và liệu tôi có biết về Veldora.
Khi nói đến Veldora, tôi giả vờ ngây thơ.
Còn với tình hình ở rừng Jura, tôi đã nói thành phố của chúng tôi đã làm rất tốt theo cách riêng của mình theo cách mơ hồ nhất có thể.
Tất nhiên, tôi cũng được yêu cầu giải thích cách tôi đã thu phục quỷ vật ở đây, một cách thật chi tiết.
Tôi hiểu rằng ngay cả khi họ cũng muốn biết lý do tại sao không có nhiều vụ tấn công xảy ra.
Câu chuyện Shizue-san, thật khó để giải thích, chả nhẽ nói toẹt ra mình đã mần thịt cô giáo của trùm cuối hiệp hội à.
Cuối cùng, tôi chỉ nói đến lời hứa với cô ấy là thôi.
Fuse,
「Tôi hiểu …… Tôi trông cậy cả vào cậu đấy.」
Cuộc nói chuyện kết thúc.
Shizue, được biết đến với danh hiệu 「Bạo Hỏa Chi Phối Giả」, là một mạo hiểm gia hạng A.
Tại trụ sở, cô rất chăm chỉ trong vai trò một người hướng dẫn, nhưng cô có thể nhận ra rằng cái chết của mình đã đến gần. Từ chối được bảo vệ trong trụ sở, cô đột nhiên biến mất.
Đó đã là quá khứ rồi, nhờ có cô ấy, tôi đã có thể kết bạn với những người mới.
Giờ, với một đống lễ nghi rườm rà, tôi ngửi thấy mùi phiền hà đâu đây.
Trong khi lo lắng về những điều đó, tôi bước vào tòa nhà.
Sau khi vào trong, một ông già tự giới thiệu là quản gia dẫn đường cho chúng tôi.
Dù sao cũng có những người giúp việc ở đây, chắc ổn thôi.
Nhớ lại quán cafe hầu gái.
Chỉ cần chìa ra 1000 yên, bạn sẽ được phục vụ niềm nở.
Tuy nhiên, đây là một thế giới khác . Chả rõ mấy cô hầu ở đây có được như ở chỗ tôi không. Ngó đi ngó lại một hồi tôi chỉ thấy một bà hầu gái rởm!
Theo sự dẫn của người quản gia, chúng tôi bước vào một căn phòng.
Lại cửa nữa.
Người quản gia gõ cửa.
「Mời vào!」
Nói thật nha! Phiền vãi luôn.
Qua một vòng dịch chuyển, chúng tôi đến một nơi thật khác lạ.
Một người đàn ông cao lêu nghêu như cọng bún, với đôi mắt híp và bộ ria mép mỏng, chào đón tôi.
「Cậu đã đến. Tên tôi là Nam tước Beloard, tôi là một bộ trưởng của Brumund, rất hân hạnh.」
Người kia đã chào tôi trước.
「Rất hân hạnh. Tôi là Rimuru Tempest.
Tôi là quỷ vật, nhưng tôi muốn tạo mối quan hệ thân thiện với con người.
Xin thứ lỗi vì tôi không rõ lễ giáo và cách hành xử ở đây.」
Tôi chào đáp lại và bắt tay với ông ta.
Cũng khá giống ở thế giới trước đây của tôi.
「Thoải mái đi. Tôi chỉ là một nam tước trên danh nghĩa thôi.
Không cần mấy cái nghi thức trang trọng đâu.
Giờ, vì thời gian có hạn. Tôi sẽ nói ngắn gọn.
Về thị trấn của cậu, Tempest, tôi muốn chúng ta hợp tác.
Bên phía cậu sẽ hỗ trợ các mạo hiểm gia khi làm nhiệm vụ, và cứu trợ khi họ đụng nhầm vào quỷ vật mạnh.
Chỉ hai điều đó thôi.」
Vâng tốt thôi.
Tôi sẽ tóm tắt lại, Brumund là một nước nhỏ, lực lượng chiến đấu ở đây khá là yếu nên họ không đủ sức chống lại quỷ vật.
Bằng cách nào đó họ đã có được sự hỗ trợ từ Hiệp hội Tự do, nhưng vậy vẫn chưa đủ.
May mắn thay, không có thiệt hại lớn nào cho đến hôm nay, nhưng để chuẩn bị cho tương lai, họ muốn tạo mối quan hệ với Tempest.
Hỗ trợ cho các mạo hiểm gia, đó cũng là một điều mà Fuse đề cập hôm qua.
Ông ấy có thể nghĩ rằng để giúp các mạo hiểm gia hoàn thành nhiệm vụ, và để giảm mối đe dọa từ khu rừng, tôi sẽ cần giúp đỡ họ về các nhu yếu phẩm như chỗ ngủ, vật tư cho những người làm việc trong rừng.
Tuy nhiên, đối tác của mình là một đất nước của quỷ vật, tôi tự hỏi tại sao ông lại tin tưởng chúng tôi dễ dàng như vậy?
Có gì đó không ổn.
「Đúng là như vậy, nhưng chúng tôi sẽ được lợi gì nếu đồng ý? Thay vì gọi đây là một mối quan hệ hợp tác, ông không thấy nó chỉ mang tính đơn phương thôi sao」
「Tất nhiên, bên phía các cậu cũng sẽ có được một số quyền lợi. Chúng tôi sẽ hợp pháp hóa đất của của các cậu là một quốc gia.
Nói cách khác, cậu, và đất nước của cậu “Tempest”, chúng tôi hứa sẽ công nhận nó như là một quốc gia thật sự.
Chúng tôi thậm chí đã được sự cho phép từ Vua Brumund.
Nếu bên các cậu hợp tác với chúng tôi, các cậu sẽ chính thức được công nhận là một quốc gia và chúng tôi hứa sẽ hỗ trợ các cậu.」
Tóm gọn, chúng tôi sẽ cùng chống lại quỷ vật và giúp đỡ lẫn nhau trong những lúc khẩn cấp.
Dù là lúc nào, chúng tôi cũng luôn cảnh giác, nhưng với điều này, chúng tôi sẽ không phải lo lắng về Brumund.
Chúng tôi sẽ thông báo và giúp đỡ lẫn nhau khi một trong hai bên phải đối mặt với các cuộc tấn công từ các quỷ vật mạnh.
Tôi không nghĩ rằng sẽ có vấn đề gì.
Nếu tôi chấp nhận đề nghị này, chúng tôi sẽ được công nhận là một quốc gia hợp pháp, cũng không tệ nhỉ?
Mặc dù các hội đồng đã được đề cập trước đây chưa chắc đã thừa nhận điều này, bởi vì Brumund là đất nước duy nhất trung lập.
Tuy nhiên, nhận được sự chấp thuận của hai nước, tính cả Vương quốc người lùn là một thành tựu lớn.
「Tốt thôi, tôi sẽ chấp nhận đề nghị này.」
Sau khi tôi nói xong, bầu không khí có vẻ ít căng thẳng hơn. Không biết nếu tôi từ chối thì có sao không nữa.
「Tuyệt vời. Đây là giấy chứng nhận chấp thuận của vua Brumund.
Và đây là bằng chứng cho thấy nó hợp pháp.」
Vừa nói, ông vừa lấy ra một con dấu từ túi của mình.
Con dấu phát ra ánh sáng đáp ứng lại việc thiết lập hiệp ước, điều này cho thấy rằng nó thực sự hợp pháp.
Kỹ năng [Phân tích] của tôi cũng cho thấy kết quả tương tự.
Thật bất ngờ, việc sử dụng những thứ như hợp đồng để lừa đảo ở đây là không thể. So với cuộc sống trước đây của tôi, những thủ tục ở đây đơn giản hơn nhiều.
Thật tuyệt vì tôi không phải diện kiến nhà vua để làm việc quan trọng thế này.
Bên cạnh đó, có lẽ họ cũng sẽ không thể để đức vua gặp một quỷ vật được.
Đơn giản vầy lại hay.
Có thêm chữ ký của tôi, hiệp ước giữa Brumund và Tempest đã chính thức được thành lập.
Có thêm bên phía Hiệp hội tự do làm chứng cuộc trao đổi này rất công bằng.
Sau đó, chúng tôi tiến hành một cuộc họp khác để phân tích chi tiết của hiệp ước.
Và tôi nhận ra mình vừa ăn quả lừa.
「Vậy, trong trường hợp lực lượng của chúng tôi di chuyển xuyên qua khu rừng, chúng tôi rất mong chờ các cậu giúp đỡ đấy.」
Điều quân á? Đây không phải là một cái gì đó liên quan đến vấn để quỷ vật. Bởi vậy, chúng tôi đang hợp tác trong trường hợp khẩn cấp, mà còn bao gồm cả việc chiến tranh.
Ví dụ, Đế chế Phương đông.
Bị lừa rồi! Sao ông dám cho tôi ăn một vố đau vầy chứ!
Gyaaa —– !!! Tôi muốn ngất đi trong đau đớn. Sao thấy tôi ngu quá, ngu ngu ngu ngu. Ngu quá!
Ông dụ dỗ tôi giỏi quá!
Bên phía Brumund, họ có lý do để bắt tôi để hợp tác ngay cả khi không có sự đồng ý của tôi.
Nhìn vào bộ ba (ngốc), giờ tôi thậm chí không thể theo đuổi mộng phiêu lưu nữa.
Nhưng có một lý do ông đã mạnh dạn nói ra.
Brumund đang thực sự sợ rằng Đế chế sẽ xâm nhập qua khu rừng.
Để chuẩn bị trước nếu điều đó xảy ra, có lẽ họ muốn chúng tôi trở thành vùng đệm.
Chắc chắn, ông không nói dối. Nếu chúng tôi gặp vấn đề, họ cũng sẽ đến giúp đỡ. Có qua có lại mà.
Thậm chí nếu Đế chế bơ chúng tôi rồi đi thẳng qua, chúng tôi cũng sẽ phải gửi quân tiếp viện đến Brumund.
Dù sao, ăn quả lừa này cũng thốn thật.
「Cậu hiểu ra rồi à? Nhanh thật đấy. Nhưng hai bên đã ký kết hiệp ước rồi, vì vậy sẽ đến lúc chúng tôi cần cậu đây.」
Hê..hê hê, nhìn mặt bố giống đang vui không.
Nam tước Beloard.
Thằng cờ hó dám lừa bố à.
Con cờ hó xảo quyệt, dám lừa bố như trẻ con vậy hả?
Chậc. Đành chịu vậy, phóng lao phải theo lao không.
Kỳ lạ thay, tôi không cảm thấy tức giận, ngay cả sau khi tôi đã bị lừa dối.
Ngoài cảm giác hối tiếc nhẹ, tôi cảm thấy như mình đang muốn ca ngợi kẻ vừa lừa mình vậy. À ~ Có vài lần.
Vâng, coi như là bài học kinh nghiệm. Tôi sẽ tính tiếp khi đế chế hành động.
Và một lần nữa, tin ai thì tin, đừng tin con người, quả đúng thật
Quỷ vật còn đáng tin hơn.
Tôi tự nhủ, từ nay, khi đàm phán với con người, tôi sẽ phải suy nghĩ thấu đáo hơn trước khi đưa ra bất kỳ quyết định.
Bị lừa thì không vui rồi.
Suy cho cùng, tôi đã có thêm bài học kinh nghiệm.
Tôi lấy ra một lọ thuốc hồi phục trung bình, và đặt nó lên bàn.
「Đây là?」
Nam tước Beloard đặt câu hỏi,
「Đó là một loại thuốc phục hồi được làm ở thành phố của tôi. Tôi muốn bán nó ở đây.」
Fuse và Beloard cầm lọ thuốc lên và kiểm tra nó.
Fuse chắc chắn có thể dùng kỹ năng phân tích.
「Cái Này! Đ-đây không phải là không phải hàng tạp nham bán ngoài chợ, đây là một mặt hàng cao cấp như ở kinh đô hoàng gia. Vương quốc Pharmas đánh thuế rất cao nó khi họ phân phối nó, nhưng nó không được chuyển đến đây… Thứ này cậu có bao nhiêu?」
Tôi nói với họ rằng tôi hiện đang có 500.
Nếu họ sẵn sàng mua một cách thường xuyên, có lẽ tôi có thể cung cấp cho họ 2000 ~ 3000 hàng tháng nếu tôi về kho lấy.
Ở đất nước này, các nhiệm vụ đi xa đang rất hot, và nhu cầu thuốc men là rất cao.
Có một chi nhánh của Hiệp hội Tự do tại vương quốc Pharmas, nhưng mạo hiểm gia rất ít.
Có một số lý do, nhưng lý do lớn nhất là họ rất coi thường các mạo hiểm gia.
Tuy nhiên, tiền nào của nấy thôi. Và thế là các mạo hiểm gia cũng chỉ hành động ít được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Đến khi nhận ra thì đã muộn, họ tung chiêu trò thu hút các mạo hiểm gia, nhưng chả ai quan tâm.
Đó là lý do tại sao, hàng hóa như thuốc hồi phục chất lượng cao rất quan trọng, thu hút các mạo hiểm gia trong khi áp đặt mức thuế cao đối với các vật phẩm cần thiết? Tôi đã nghĩ như vậy.
Chúng tôi thậm chí có thể có thể bán cả từng cái răng của quỷ vật.
Nếu đó là trường hợp dành cho dân sưu tầm.
Ít nhất, nếu tôi bán được một sản phẩm tôi sẽ có thêm một ít lợi nhuận.
Hy vọng rằng, nó có thể bù đắp cho sai lầm trước đây của tôi.
Chúng tôi đã được giới thiệu đến Garde-Myormiles.
Ở góc phố mua sắm, có một cửa hàng lớn có tên là công ti Miles.
Chủ tịch của khu phố mua sắm có vẻ là chủ sở hữu của cửa hàng.
Ông đã gia nhập Hiệp hội Tự do, chính xác là hội thương nhân, nhưng cũng là một thương gia Brumund hợp pháp với sự cho phép của đất nước.
Có giấy phép của cả quốc gia và Hiệp hội Tự do, hiếm thật đấy.
「Chào mừng … ?! E hèm, đến đây nào quý ngài, ngài có việc gì nhày hôm nay vậy?」
Tôi đi cùng với Fuse, và tôi cúi chào ông.
Bạn biết không, ông già này Fuse cũng là một nhân vật có quyền ở đây đấy.
「Hôm nay tôi đến để giới thiệu người này. Hành động lễ phép tí! Tôi phải trở lại vì tôi vẫn còn có một số việc lặt vặt, xin lỗi nhé.」
「Ồ, vị này là?」
「Ngắn gọn thì đây là vị khách danh dự. Tôi giao cả cho ông đấy.」
Nói xong, Fuse rời khỏi ngay.
Tôi đã bị bỏ lại sau khi giới thiệu là khách danh dự. Giờ tôi biết làm gì đây.
Vâng, thể hiện nào.
「Tên tôi là Rimuru! Tôi đến để làm một giao dịch kinh doanh, và đây là thứ tôi muốn bán.」
Như vậy chúng tôi bắt đầu đàm phán.
Đúng như mông đợi. Ông nhanh chóng tiến hành thẩm định để xác định giá trị của nó.
Các cuộc đàm phán bắt đầu.
………
……
…
Cuối cùng, tôi quyết định bán chúng cho ông với giá 22 bạc.
Và giá bán lẻ do của ông sẽ là là 25 bạc.
Sau khi nói với ông vị trí của thành phô của chúng tôi, ông có kế hoạch đến đó.
Nếu Myormiles mua nhiều hơn, tôi sẽ bán tại chỗ với giá 20 bạc.
Ngoài ra, do cần phải hỗ trợ các mạo hiểm gia, tôi sẽ bán cho họ giá 22 bạc.
Chúng tôi đã bắt tay và ký hợp đồng.
Lần này không có giấy tờ gì hết, nhưng thỏa thuận đã xong.
「Nhưng quý ngài à, tôi không thể sử dụng xe ngựa để đi đến đó. Xong lại còn chở hàng, bất tiện quá…」
Anh tính cả rồi.
Đang sai culi làm đường đây.
「Tôi hiểu. Vậy thì tôi sẽ xây dựng một tuyến đường cao tốc kết nối Tempest đến Burmund」
「Cái gì cơ??!」
「Ông sẽ có thể sử dụng xe ngựa nếu tôi làm đường đúng không?」
Thường phải mất hai tháng mới đến được nơi. Nếu chúng tôi phá rừng làm đường, sẽ nhanh hơn nhiều.
Mặc dù, tôi nghĩ cũng phải 6 tháng nữa mới xong.
「Chắc chắn là như vậy rồi! Giờ tôi cũng xem số hàng cậu đang có.」
Myurmiles cười trả lời, hai tay xoa vào nhau.
Tuyến đường đến vương quốc người lùn sắp hoàn tất. Bây giờ, chúng ta sẽ chuyển sang và thiết lập một đường khác đến Brumund.
Bằng cách này, quan hệ thương mại giữa Tempest và Brumund đã bắt đầu.
Khi tuyến đường kết nối Tempest và Brumund được hoàn thành, các thương gia của Brumund sẽ không cần phải đi qua vương quốc Farmas để đến vương quốc người lùn nữa.
Và do đó, Tempest sẽ trở thành trung tâm mới của tuyến đường thương mại.
CHƯƠNG 55: ĐĂNG KÝ LÀM MẠO HIỂM GIA
Chúng tôi đã ký hợp đồng.
Phải ăn mừng mới được.
Trước đây tôi không thể mạo hiểm đi lại chỗ con người nhưng giờ khác rồi.
Myormiles-kun. Ông có kế hoạch gì sau này chưa?
Fufufufu, quý ngài cũng sẽ rất thích nó cho coi. Myormiles này sẽ không lỡ bước để khiến cửa hàng bị lụi bại đâu.
Hoho! Nhưng, ông biết sẽ rất tốn kém cho những việc này không?
Cứ giao cho tôi! Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng cậu hài lòng!
Và như vậy, chúng tôi dành chè chén suốt đêm.
Lâu rồi mới vui như vầy!
Và như thế trong một tuần.
Tôi vẫn ăn bám Myormiles .
Tất nhiên, tôi không chỉ quanh quẩn ở đó cả ngày.
Tôi đã sử dụng 『Ảnh Bộ』 để về thông báo với mọi người về thỏa thuận mới và kêu Bester sản xuất thêm hàng.
Tôi cũng không quên nhắc Kaijin và Gerudo xây đường.
Và, còn chuẩn bị chỗ cho mấy mạo hiểm gia sắp đến nữa, tiện thể đào tạo thêm người sửa chữa áo giáp và vũ khí.
Mặc dù chúng tôi vừa hoàn thành một công trình lớn, tất cả mọi người dường như háo hức.
Sau khi ra lệnh, tôi sẽ trở lại và lại quẩy, vất vả thật đấy nhở?
Khi nhận yêu cầu của tôi thành phố lại nhộn nhịp hẳn lên.
Cứ giao cho họ thôi. Với tốc độ này, con đường có thể hoàn thành sớm.
Số tiền tôi có từ việc bán thuốc là 110 vàng. Cộng với những gì tôi đã có, tôi hiện đang có 126 vàng.
Tôi đưa cho 100 vàng cho Myormiles để mua hạt giống, rau củ và các loại gia vị của cho thành phố của chúng tôi. Nhưng tôi vẫn còn 26 vàng.
Đó là một khoản tiền lớn, nhưng tôi vẫn chưa biết mua gì.
Myormiles bao tôi ăn ở cả tuần nay.
Ông có quan hệ rộng và có thể dùng nó để nâng cao lợi ích của chúng tôi thêm.
Chà, số may thật.
Myormiles chắc chắn là một người tốt.
Vậy là tôi đã kết bạn với một thương gia.
Nhưng tôi sẽ không để mất cảnh giác.
Myormiles có thể làm mềm mọi người với một nụ cười của mình. Đó là dấu hiệu của một thương gia giỏi.
Nhưng ông cũng làm ăn phi pháp như cho vay nặng lãi, và tôi đã nhìn thấy.
Nhưng có vẻ ông cũng không hay ra mặt, chủ yếu là thuộc hạ của mình.
Đúng là một thương gia mà, ông có rất nhiều cách kiếm tiền.
Ngoài ra trong số các con nợ còn có một quý tộc.
Thật là đáng sợ.
Vâng, nhưng vì hai bên đều có lợi, ông ta sẽ không phản tôi. Thương nhân luôn đặt lợi nhuận lên hàng đầu. Thay vì dựa dẫm vào một thế lực, quen biết nhiều sẽ tốt hơn.
Cả tuần này tôi đã cố gắng để xác định liệu chúng tôi có thể duy trì mối làm ăn.
Ký kết hợp đồng và sắp xếp việc giao hàng trong tương lai đã xong.
Tôi đoán đã đến lúc mình đi.
Tôi nói cho Myormiles biết ý định của tôi.
Cám ơn đã bao tôi cả tuần qua. Tôi sẽ còn đến đây nữa.
Quý ngài… chắc chắn rồi! Xin cứ tự nhiên đến đây chơi.
Ừa. Trong hai tháng nữa tôi sẽ gửi một nhóm bảo vệ và dẫn ông đến thành phố của tôi. Họ sẽ xưng danh tôi, vì vậy ông sẽ nhận ra họ.
Đã hiểu!
Chúng tôi chia tay.
Nhân viên và các khách hàng đều rất ngạc nhiên vì sự khiêm nhường của ông.
Tôi không hiểu tại sao, nhưng sau khi suy nghĩ một chút thì nhận ra nó có ý nghĩa: chủ cửa hàng, người thường hành động ngạo mạn đột nhiên lại rất kiêng nể một đứa trẻ, chắc chắn là một cảnh tượng lạ.
Có lẽ tôi đã nên thay đổi thành dạng trưởng thành của tôi trong cuộc trò chuyện. Vâng, nhưng quá muộn rồi.
Và như vậy, tôi rời khỏi cửa hàng.
Sau khi rời khỏi đó tôi đi thẳng đến Hiệp hội Tự do.
Họ đã viết một lá thư giới thiệu tôi với Kagurazaka Yuuki.
Tất nhiên, tôi đến đây vì điều đó, nhưng trước hết, tôi cần một cái gì đó như chứng minh thư trong thế giới này.
Đất nước này đã hứa sẽ công nhận bọn tôi, vì vậy tôi sẽ được đăng ký tại các Hội.
Nếu không, mỗi khi đi đâu tôi lại phải sang đây xin giấy thì phiền lắm.
Nếu tôi đăng ký làm một mạo hiểm gia, tôi sẽ được công nhận bởi không phải bởi một quốc gia duy nhất mà là tất cả các nước đang hợp tác với Hiệp hội.
Sau khi đăng ký, trừ khi có rắc rối xảy ra, tôi có lẽ nên làm theo cách của tôi để tới Ingrasia.
Không chậm trễ, tôi xếp hàng chờ nhân viên tiếp tân.
Họ có vẻ khá rảnh vào buổi trưa, nên tôi nhanh chóng tìm được một người.
Tôi muốn đăng kí.
Cô bé, không phải cháu còn quá trẻ sao?
Cô nữ tiếp tân nhẹ nhàng quở trách yêu cầu của tôi.
Dù đã đoán trước, ôi cái hình dạng này.
Không sao」
Sau khi tôi nói như vậy cô tiếp tân miễn cưỡng đưa cho tôi mẫu đăng ký.
Tôi điền vào các mẫu đơn cô đưa cho tôi.
Tên, tuổi, đặc điểm, nơi sinh, và vài thông tin khác.
Họ cũng chả biết tôi là ai mà.
Vì vậy, tôi chỉ điền tên và xác định bản thân là kiếm sĩ.
Cùng với đó, tôi đã hoàn thành điền vào các mẫu đơn. Tiếp theo, tôi sẽ cần phải quyết định của hội sẽ tham gia.
Tôi có thể tham gia nhiều hội, vì vậy chả phải lo gì.
Trong lựa chọn trên, tôi quyết định chọn hội chinh phạt.
Cô bé, nguy hiểm lắm đó. Cháu có chắc không?
Các tiếp tân lo lắng nói, nhưng tôi đã nói không cần lo.
Cô ấy như muốn tôi bỏ cuộc vậy, nhưng,
Trong trường hợp đó, chúng ta sẽ có một bài kiểm tra.
Đăng kí Hội này tức là cháu phải thuộc hạng E, không phải F.
Bọn cô không thể cho phép tùy tiện được.
Cháu sẽ làm gì? Bỏ cuộc đi thì tốt hơn đấy.
Khi đăng khí bạn sẽ được xếp hạng F. Để tham gia các hội thì cần ít nhất hạng E, hử?
Tôi hiểu rồi.
Nếu vậy, hãy cho tôi làm kiểm tra.
Tôi quyết định chấp nhận bài kiểm tra.
Miễn là nó không phải là một bài kiểm tra viết thì được.
Cô tiếp tân đứng dậy và đi vào trong. Sau đó, một người đàn ông theo sau.
Có lẽ ông sẽ giám sát việc kiểm tra.
Cô bé này sẽ làm bài kiểm tra, hử? Sao cũng được. Đi với tôi.
Chúng tôi di chuyển đến một tòa nhà khác.
Các mạo hiểm gia thấy điều này bắt đầu xì xầm với nhau.
Này, cô nhóc kia sẽ làm bài kiểm tra, phải không?
Thật vô lý!」
Cược vào xem cô bé đó có qua được không nhé?
Rõ như ban ngày rồi cược gì nữa?
Nhưng, cô bé đó đeo một thanh kiếm kỳ lạ trên hông. Tôi chưa thấy bao giờ.」
Trông có nghề đấy
Họ thì thầm với nhau.
Họ đang không biết làm gì để giết thời gian, nên đang nhao nhao bàn luận về việc này.
Cuối cùng, họ đi theo chúng tôi để quan sát.
Bài kiểm tra được tiến hành trong một tòa nhà lớn như một phòng tập thể dục.
Đây chính là nơi bạn kiểm tra để tăng hạng, nếu bạn thấy mình nên ở hạng cao hơn.
Các giám sát viên từ mỗi Hội luôn ở đây.
Thi thoảng mới cần đến họ chiến đấu, họ là chủ yếu được thuê từ các nhà thám hiểm hạng A đã nghỉ hưu.
Tương tự như vậy, người đàn ông trước mặt tôi, mặc dù trẻ tuổi, bị cụt một chân.
Ông có thể đã mất nó khi thực hiện nhiệm vụ của mình và trở thành một giám sát viên.
Tôi sẽ nói trước này khi bắt đầu. Nếu vượt qua thử thách, cô sẽ được công nhận hạng E và được cho phép thách thức để lên hạng D, C…
Tuy nhiên, nếu thất bại, cô sẽ cần làm nhiệm vụ để kiếm 100 điểm F trước khi kiểm tra lại.
Hiểu chưa hử?
Điểm F có được từ các nhiệm vụ hạng F .
Mức thưởng và các điểm thì tùy theo độ khó. Nói ngắn gọn là càng giỏi thì càng kiếm được nhiều
Nếu ai cũng như nhau thì loạn.
Không sao
Tôi trả lời, và các giám sát viên gật đầu đáp lại.
Và họ chỉ tay vào mặt đất,
Kiểm tra sẽ được tiến hành trong vòng tròn phép thuật này. Hãy bước vào. Sau khi hoàn thành việc chuẩn bị, chúng ta sẽ bắt đầu.
Nơi ông chỉ là một vòng tròn phép thuật đường kính 20 m.
Tôi bước vào. Đồng thời, một mái vòm giống như hàng rào được dựng lên.
Vài người đã hào hứng nhìn.
Tôi đã sẵn sàng!
Tôi hét lên.
Được. Vậy, hãy đánh bại nó.
Các giám sát viên nói, và niệm phép.
Triệu hồi.
Và một con chó săn xuất hiện trước mặt tôi.
Nó thường được sử dụng để luyện tập. Nó nhanh hơn so với những con chó có thường và có khi còn nhanh hơn do sự sợ hãi trong tâm bạn.
Một hit và em nó đã ra đi.
Yo. Xong rồi, xin hãy tiếp tục.
Mọi người im lặng.
T-tuyệt vời …
Tôi nghe thấy tiếng thì thầm đó.
Các giám sát viên lần đầu tiên thể hiện sự hoảng loạn.
… Cô không phải là một người mới bắt đầu?
Không, tôi có nói thế bao giờ à? Dù sao, tôi muốn nhanh chóng tăng hạng.
Xin lỗi, cô chỉ có thể làm bài kiểm tra cấp B ở đây, bài kiểm tra hạng B + trở lên phải được thực hiện tại trụ sở chính.
Giờ thì sao? Cô có làm bài kiểm tra cấp B không?」
Vậy … được rồi! Nếu đã vậy, thì sao cũng được.
Tiếc thật.
Đằng nào tôi cũng tới đó, thôi làm bài kiểm tra sau cũng được.
Gật đầu với lời nói của tôi, và sau khi đã lấy lại bình tĩnh, các giám sát
viên đã triệu hồi quỷ vật tiếp theo.
D → Sói săn
C → Gấu khổng lồ
C + → Dơi Hút máu
Tôi nhẹ nhàng thịt từng con một.
Khán giả im lặng quan sát cuộc chiến của tôi. Rất có thể, họ chỉ đơn giản là dán mắt vào cảnh tượng trước mắt họ.
Dù sao thì tại tôi nãy giờ cứ nhất kích tất sát mà.
Tôi cười khi con dơi xuất hiện. Tôi đã đánh bại nó từ đời nào rồi.
Và sau khi đánh bại nó, tôi đã lên đến hạng C +.
Tiếp theo là hạng B.
Quá khủng …
Quỷ vật hạng B rất mạnh. Cô đã sẵn sàng chưa?
Không sao. Hãy đưa nó ra.
Như vậy, mục tiêu cuối cùng đã được triệu hồi.
Một con quỷ với bốn cánh tay: Tiểu Quỷ “Hạ vị Ác ma”
Đó là lần đầu tiên tôi đã nhìn thấy nó. Tôi rất muốn ăn nó.
Kẻ địch là quỷ! Tấn công vật lý sẽ không có tác dụng với nó.
Bây giờ, cô sẽ làm gì? Cô nên bỏ cuộc đi! Cẩn thận không mất mạng đó.
Các giám sát viên kêu lên, rất náo nhiệt.
Đang cay anh đây vì quá bá đạo à?
Tôi có nên thể hiện? Tôi không thực sự muốn sử dụng kỹ năng hay phép thuật của tôi.
Trong khi tôi đang suy nghĩ, đôi mắt của con quỷ của lóe lên ánh đỏ, và nó bắt đầu niệm phép thuật.
Sau đó, nó đã bắn bốn quả cầu lửa vào tôi. Hạng B ít cũng phải thế chứ.
Thực sự rất tuyệt vời.
Tôi dễ dàng né đòn tấn công, có vẻ họ đã tạo lá chắn chống nổ phía sau tôi.
Bộ ba kia thực sự đã đánh bại nó?
Này, không phải muốn đối đầu với quỷ cần cả đội à?
Tôi cũng nghĩ vậy.
Đánh bại nó là không thể. Cái này như bài kiểm tra B + ấy nhỉ?
Tôi nghe thấy họ nói.
Nhìn kỹ vào giám sát viên, mắt ông ấy đỏ ngầu.
Hừm. Tôi đoán ông muốn thử tôi, mà sao cũng được.
Tấn công vật lý thực sự không hiệu quả. Nó chỉ có một nửa là hữu hình.
Tộc quỷ, nó dường như dùng năng lượng tạo ra cơ thể.
Con tiểu quỷ có vẻ khó chịu vì tôi cứ né tránh các đòn tấn công của nó, vì vậy nó lao đến.
Tôi có thể ăn nó luôn.
Không còn sự lựa chọn nào khác, tôi dùng phép thuật lên thanh kiếm.
Giống như tôi luôn làm, tôi tỏa ra chút khí và tôi cẩn thận phủ lên thanh kiếm, nếu như không muốn để lộ mình là quỷ vật..
Con quỷ đã bị cắt làm đôi bởi thanh kiếm của tôi và tan biến.
Kết thúc chưa? Tôi xứng đáng được lên hạng B rồi nhỉ?
Các khán giả im lặng một lúc, nhưng …
Tuyệt vời ~ !!! Cô bé, ngầu kinh!
Hãy bỏ mặt nạ ra cho chúng tôi chiêm ngưỡng nào!
Đừng để ý đến họ, hãy tham gia nhóm của chúng tôi!
Và những câu nói tương tự khác vang lên khắp hội trường.
Ồn thật.
Giám sát viên cũng nhảy xuống sàn đấu,
Quá tuyệt vời! Cô đã vượt qua! Vượt qua một cách xuất sắc luôn.
Ông bắt tay tôi.
Ông quên luôn vụ vừa phá tôi đấy à. Mà thôi, không quan tâm.
Và, bỏ qua các yêu cầu từ khán giả, tôi trở lại vào tòa nhà chính để hoàn tất các thủ tục.
Tôi đã được công nhận là một mạo hiểm gia hạng B và nhận được thẻ.
Tên: Rimuru
Hạng: B
Đặc trưng: Kiếm
Hội: Chinh phạt
Đó là những gì trên tấm thẻ. Có vẻ như họ không ghi phần tôi để trống.
Ổn rồi. Tôi bây giờ có thể gọi mình là một mạo hiểm gia.
Cô tiếp tân bây giờ đối xử với tôi khác hẳn. Mặc dù trước đó cô coi tôi như một đứa trẻ, bây giờ cô ấy đã tôn trọng tôi như một người trưởng thành.
Bỏ lại họ đằng sau, tôi đến chỗ Fuse, có người dẫn đường.
Lại qua vòng dịch chuyển, đến căn phòng đó.
Khi tôi bước vào, Fuse quay sang tôi và kêu lên,
Này, sao cứ đứng ngoài thế!
Cắt đôi một con quỷ với một thanh kiếm … cậu không hề biết nương tay nhỉ?
Đó là một thanh kiếm phép thuật, phải không? Ngay cả pháp sư không thể sử dụng nhiều năng lượng như vậy. Ấy vậy mà cậu làm được kìa!
Hừm? Vậy thì có vấn đề gì à? Nếu ông muốn tìm hiểu chuyện này thì dừng lại đi.
Thật đấy à .. Tôi thậm chí còn không có thời gian để…
Thôi được rồi. Những thanh kiếm phép thuật được giới thiệu bởi “Dị giới Du hành Gia” đang được thử nghiệm.
Chỉ có vài người sử dụng nó.
Chúng tôi dự tính nó sẽ là con át chủ bài của chúng tôi để chống lại quỷ vật, do đó chỉ những người được chọn mới có chúng.
Tôi sẽ im lặng về việc này, nhưng cậu phải cẩn thận hơn từ bây giờ!
Truyền năng lượng vào một thanh kiếm – dù ông có mong nó là một kỹ thuật phổ biến – nó thực sự rất khó khăn.
Vâng, nếu không có người xem, tôi ăn luôn con quỷ cho nhanh.
Tôi còn nhiều kĩ năng cao cấp nữa cơ.
Nhưng giờ chưa đến lúc thể hiện.
Cảm ơn. Tôi sẽ cẩn thận hơn từ bây giờ. Giờ tôi đi đây!
Đúng vậy! Hãy mang lá thư quan trọng của tôi đến đến trụ sở. Và hãy cẩn thận!
Sau khi cảm ơn Fuze và lấy lá thư giới thiệu, tôi rời khỏi Hiệp hội Tự do.
Vừa hỗ trợ được cho thành phố của mình, và thậm chí còn hình thành các mối quan hệ ngoại giao với một quốc gia mới.
Không tệ cho chuyến đi đầu tiên.
Nếu có thể, tôi không muốn chiến đấu chống lại con người. Tạo một mối quan hệ thân thiện và hợp tác với họ từ bây giờ sẽ là tốt nhất.
Và như vậy, kết thúc chuỗi ngày của tôi ở ở Brumund.
Mục tiêu tiếp theo của tôi là Ingrasia.
Để gặp Kagurazaka Yuuki, chủ tịch Hiệp hội Tự do.
Cuộc hành trình lại tiếp tục.
CHƯƠNG 56: VƯƠNG QUỐC INGRACIA
Chuyến hành trình đến Vương quốc Ingracia diễn ra suôn sẻ.
Tôi triệu hồi Ranga, bảo cậu ta hóa nhỏ, rồi lên cưỡi. Tôi ngồi lên một bộ giáp hình yên chuyên dụng cho Ranga, nên người khác có thấy cũng chẳng sao cả.
Hiện tại, vẻ ngoài cậu ta trông chỉ như một con sói đen hơi lớn một tí mà thôi.
Mặc dù không được lát, nhưng vẫn là đường chính, nên tôi có thấy những tốp binh sĩ cưỡi ngựa đi tuần.
Ở nơi này, tỉ lệ Ma vật sinh ra không cao, và và nồng độ Ma tố thấp.
Nên gần như là không có những Ma vật mạnh. Tuy thế, vẫn có những kẻ ẩn nấp trên đường.
Cướp đường và cướp truy đuổi, những kiểu trộm cướp đó.[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch056]
Nhưng chúng tôi không hề gặp bọn đó.
À, chắc là vì vậy rồi. Chúng làm sao bắt kịp tốc độ của Ranga chứ.
Tuy không phải là chạy hết tốc lực, nhưng cũng khá nhanh, chắc cũng khoảng 60 kn/h chứ không ít đâu.
Nhanh hơn những chiếc xe ngựa thông thường nhiều.
Cho nên chuyến hành trình diễn ra suôn sẻ, và chúng tôi đã đến Vương đô của Vương quốc Ingracia chỉ trong 2 ngày.
Tôi rất ngạc nhiên trước sự phát triển đó.
Dĩ nhiên, nơi này rất lớn, và có một bức tường lớn bao quanh cả thành phố.
Để vào thành phố, bắt buộc phải đi qua 2 cánh cổng. Cái bức tường ngoài rất lớn bao bọc toàn bộ khu này, chẳng biết cần bao lâu và bao nhiêu tiền để xây dựng nhỉ.
Bước vào bên trong, cảnh quan còn tuyệt hơn nữa.
Đúng như mong đợi, rất nhiều tòa nhà cao tầng xếp hàng trong phố, các tòa kiến trúc là không thể đem đi so sánh với của Brumund được.
Những tòa nhà 5 tầng, thấy rất nhiều ở đây và đó.
Cũng có rất nhiều tòa nhà bằng gạch, gỗ và nhiều vật liệu khác.
Và hơn hết, việc quy hoạch được hoạch định kỹ lưỡng, và tòa Lâu đài màu trắng ở trung tâm thành phố đã làm bật lên phẩm chất của mình.
Một cái hồ lớn ngay giữa trung tâm thành phố, và ngay giữa hồ, là Lâu đài đó.
Từ Lâu đài, đường phố trải khắp 4 phương, và trở thành cổng liên lạc của thành phố.
Quốc gia này phô bày tiềm lực của mình bằng những tòa cấu trúc hùng vĩ.
Tóm lại, ‘Quá tuyệt diệu!’ là những gì tôi nghĩ.
Từ quan điểm phòng vệ, các Kỵ sĩ được phân gác tại những điểm mấu chốt của thành phố, để duy trì trị an.
Trong thành phố, bất kỳ hành vi phạm tội nào cũng không thể thực hiện được nếu không chuẩn bị kỹ càng.
Không hổ là một đô thị nơi đặt Tổng bộ của Hội đồng.
Vì nếu có gì xảy ra với các yếu nhân của mỗi nước, đó sẽ là vấn đề xuyên quốc gia. Chính vì lẽ đó, họ không thể nào lơ là việc cảnh vệ được.
Nhờ có Guild Card mà tôi có thể qua cổng dễ dàng. Dường như thông thường người ta phải qua đến 3 lần kiểm tra.
Bước đầu tiên, là xác định giấy tờ tùy thân (CMND). Nếu vượt qua được thì tốt, nếu bị ‘dính’ lại, cuộc ‘điều tra’ sẽ kéo dài ra.
Sau đó, xếp vào một hàng dài khác.
Vì đây là hệ thống cảnh vệ nghiêm ngặt, nên người ta phải đợi còn lâu hơn cả ở Vương quốc Dwarf.
Nói tóm lại, tôi thật may mắn vì có giấy tờ tùy thân.
Nhân tiện, nếu bị ‘dính’ ở bước thứ 2, người ta vẫn có thể tiếp tục bước 3, nhưng họ sẽ bị đối xử như là một ‘tội phạm’.
Họ sẽ bị đối xử ‘nặng’ đến mức mà họ mắt cả ý muốn đi vào thành phố.
Tuy thế, vẫn có nhiều người muốn được vào trong. Và như thế, lại một hàng dài nữa chờ kiểm tra lần thứ 3.
Điều đó, cho thấy sức hấp dẫn của đất nước này đến thế nào.
Tôi tiếp tục nhìn ngắm, và bước đi trong niềm thán phục.
Ranga thì đã nấp mình trong bóng tôi từ khi đến gần Vương đô rồi.
Với một con sói, nếu có khẩn cầu, thì ‘Thế hả?’ và sẽ bị đuổi ra ngay thôi.
Vấn đề không chỉ là ở đó, Nếu đem sói vào thành phố, sẽ chẳng hay chút nào. Dù sao thì tôi vẫn còn tí thường thức trong chuyện đó. Nên chẳng sao đâu.
Và như thế, tôi ẩn đi Ranga khi còn ở ngoài thành phố, và chờ trong hàng đến nửa ngày rồi mới vào được.
Điều đáng ngạc nhiên không chỉ là quang cảnh thành phố.
Có thể thấy nền văn hóa nơi đây cũng có bước phát triển rất tuyệt.
Tôi có thể thấy những tòa nhà to lớn như các phòng tập làm sân khấu biểu diễn ngoài trời.
Ở những nơi nổi bật, có các bức ảnh họa rất lớn. Rõ ràng đó là những bảng quảng cáo cho các vở kịch.
Ở nơi này, giấy có vẻ rẻ nhỉ, cảnh phân phát tờ rơi đập ngay vào mắt tôi.
Thật sự là một đô thị lớn.
Tôi cảm nhận được không khí đô thị đã lâu không được cảm nhận.
‘Nghiêm túc đấy à!’ tôi thốt lên trong sự ngạc nhiên, vì nơi đây có những tòa nhà lắp kính.
Giống như những cửa sổ trưng bày, hàng hóa được bày bán bên trong.
Hay nói đúng hơn, đó là những sửa sổ trưng bày thật sự.
Điểm khác biệt là bên trong chủ yếu trưng bày các loại vũ khí và giáp.
Những cửa hiệu trưng bày áo váy và trang phục nằm gần Lâu đài, trung tâm thành phố, là khu vực cao cấp.
Đó không phải là những cửa tiệm dành cho công chúng.
Để sống bên trong tường thành, người ta phải rất giàu có, nhưng nhà gần Lâu đài thì chỉ giới hạn cho các Quý tộc mà thôi.
Ở nơi này, dường như tồn tại sự cách biệt rất lớn.
Mà, chắc chắn phải như thế rồi. Sai khác về thuế phải nộp tất nhiên sẽ dẫn đến khác biệt về cách đối xử mà.
Rồi, sau khi tham quan phố phường một tí, tôi đi tìm nhà trọ.
Thành phố được phân thành 4 khu vực lớn.
Khu vực Thương nghiệp, Khu vực Tham quan, Khu vực Công nghiệp, và Khu vực Dân cư.
Lấy tòa thành ở trung tâm để phân chia, các dãy phố trải dài ra chung quanh. Càng ở gần trung tâm, thì giai cấp càng cao.
Thật dễ hiểu.
Cho nên, tôi tiến đến Khu vực Tham quan.
Chuẩn rồi, có những dãy nhà trọ nằm trong khu vực đó. Sau lưng, là khu phố ‘giải khát’.
Tôi thật rất hào hứng. Tuy nhiên, khu phố ‘giải khát’ lại không phải đích đến của tôi hôm nay.
Thật đáng tiếc, tôi đành từ bỏ, và tìm cho mình một chỗ trọ cho ngày.
Khu vực Tham quan nằm gần tường ngoài, với những quang cảnh và quầy hàng lưu động nằm dọc trên phố. Có cả một số quầy hàng vỉa hè nữa.
Càng gần vào trung tâm, càng có nhiều tòa nhà chủ yếu dành cho ngoại giao và hội họp. Có cả trường học nữa.
Trong số 4 Khu vực, đây là Khu vực có có cảnh vệ nghiêm ngặt nhất.
Nằm gần trung tâm khu vực này, là Tổng bộ Tự do Tổ hội.
Lúc đầu, do không biết đường, nên tôi hỏi đường từ một Kỵ sĩ đứng gác ở góc phố.
“Cô có việc với Tổ hội nào? Cái gần nhất ở ngay kia kìa.”
Anh ta nói thế, và chỉ tay.
Theo hướng đó, tôi thấy một tòa nhà lớn rất ‘hoành tráng’.
Kế bên đó, là Thánh giáo hội phương Tây Chi nhánh Ingracia. Trên nóc nhà có biểu tượng {Symbol} Thánh thập tự.
“Kế bên Giáo hội?”
“Đúng thế, cái nổi bật lên ấy. Ojou-chan sẽ không thể đi lạc được đâu.”
Tô đã được chỉ đường như thế đấy. Dường như có 1 Tổ hội khác nữa. Nhưng tôi sẽ đến cái gần nhất trước.
Đó là một tòa nhà rất lớn, nổi bật ngay từ xa.
Nên sau khi có chỗ trọ cho ngày đó, tôi đi đến Tổng bộ Tự do Tổ hội.
Lúc này, tôi không có việc gì với Giáo hội cả. Vì là một người theo thuyết vô thần, nên tôi sẽ tránh xa Giáo hội suốt cả đời mình.
Đằng nào thì, Giáo hội này cũng chỉ xem Ma vật như kẻ địch thôi. Nên tôi không muốn bị để mắt đến.
Nhưng ai mà ngờ được nó lại đứng kế bên Tự do Tổ hội chứ.
Mà, miễn là tôi không làm rỉ ra Yêu khí, thì sẽ chẳng việc gì cả.
Nhưng có lo lắng cũng chẳng ích gì. Nếu lỡ họ phát hiện ra, thì tôi sẽ nghĩ cách sau.
Lối vào của Tổng bộ có lắp kính. Chắc khá tốn kém đây.
Thú thật, tôi không hề nghĩ sẽ thấy cửa kính trong thế giới này. Không hổ là nơi có “Dị thế giới nhân”.
Có vẻ như họ đã làm được chuyện không tưởng chỉ nhờ ý chí. Có vẻ như những nỗ lực của tôi vẫn chưa đủ.
‘Nếu muốn thì sẽ làm được, còn nếu không, thì sẽ chẳng có gì.’
Thay vì nói có thể hay không thể, quan trọng hơn phải là muốn làm hay không.
Phải học tập mới được.
Và, khi sắp bước vào trong, tôi cảm nhận có gì đó đang thám xét cơ thể mình.
Cánh cửa tự động mở ra.
Nghiêm túc đấy à! Cảm nhận hiện diện của người nên cánh cửa tự động mở à. Tùy tiện dùng những kỹ thuật cao cấp quá nhỉ.
Đã phát triển đến thế này rồi, thật đáng ngạc nhiên. Cánh cửa gỗ của Giáo hội kế bên phải mở bằng tay đó.
‘Sao kế bên nhau, mà lại khác nhau quá thể, kế bên thôi đó!’ trong lòng tôi cứ có mãi chấp niệm đó.
Bước vào bên trong, tôi nhận ngay có ánh mắt nhìn mình.
Một Onee-san đứng bên cánh cửa,
“Xin chào! Ngài đến đây hôm nay có việc chi ạ?”
Chào.
Giống hệt như ở một khách sạng hạng nhất vậy. Tổng bộ có khác, chú ý đến từng chi tiết nhỉ.
“À, tôi muốn gặp Tổng soái {Grand Master}. Đây là thư giới thiệu.”
Tôi đap lại và đưa cô ta thư giới thiệu.
“Chúng tôi sẽ xác minh ngay. Trong thời gian đó, xin hãy chờ một tí.”
Cô ta dẫn tôi vào trong một căn phòng trông như phòng chờ.
Quả là Tổng bộ. Ngay khi ngồi lên ghế sô pha, là có ngay một người phụ trách mang trà ra.
Thật là lịch thiệp.
Đột nhiên,
“Nà, có lẽ là hơi cẩu thả một tí, nhưng đơn giản cho người bước vào vậy có ổn không?”
Khi nghe tôi hỏi,
“Aa, đây là lần đầu Ngài đến Tổng bộ phải không.
Tòa nhà này, chỉ những Mạo hiểm giả từ B Rank trở lên mới có thể vào được.
Ngay cổng vào, Guild Card đã được kiểm tra, nên cửa sẽ không mở ra cho những ai không đủ tư cách.
Với những người dưới B, tức “C+” trở xuống ấy, họ phải đi đến tòa nhà gần cổng vào thành phố.”
Cô ta giải thích như thế.
Ra vậy, vậy cái cảm nhận kia cũng có mục đích này nữa à.
Ngoài ra, tòa nhà Tổ hội kia chắc là cái mà người Kỵ sĩ kia nhắc tới.
Vậy là những người ngoài không hề biết gì về sự khác biệt của đích đến dựa trên Rank.
Vì có thư giới thiệu, nên chắc họ sẽ chỉ đến đây, thật tốt là tôi đến đây trước tiên.
Nâng lên B Rank quả là sáng suốt.
Khi còn đang nghĩ thế, tôi nghe có tiếng gõ cửa.
Cánh cửa mở ra, và một người đàn ông bước vào.
Tóc đen, mắt đen, diện mạo trông như còn thiếu niên.
Gương mặt khá chỉnh chu, những vẫn còn lưu lại nét trẻ con.
Nếu có bảo đó là một học sinh cao trung, vẻ ngoài trẻ trung đó sẽ khiến người khác tin ngay.
“Hân hạnh được gặp. tôi là {Yuuki Kagurazaka}.
Là {Grand Master} của Tự do Tổ hội này.
Xin được chiếu cố, Rimuru-san. Tôi sẽ lắng nghe mọi chuyện!”
Nói thế, anh ta cười rất tươi chào tôi.
Một cậu trai trông rất thân thiện. Đó là cách tôi gặp {Yuuki Kagurazaka}.
— — — — — — — — — — — — — — —
*Paa— — — — — n!*
Cánh cửa mở bung ra, và Milim ào vào phòng.
Vẫn như thường lệ, Frey không hề dao động.
Ngay từ đầu, luồng Yêu khí khổng lồ tiến đến mà không hề có ý ẩn đi, chẳng phải của ai khác ngoài Milim.
Milim bước vào,
“Yaa, Frey! Hôm nay trời đẹp nhỉ!”
Với một nụ cười rất lớn, cô nói thế.
Và dùng tay để chải mái tóc ánh kim rất đẹp của mình. Trên tay cô là một vật không thường thấy.
Không phải nhẫn. Mà là một vật được tạo ra có hình rồng, bao quanh 4 ngón tay cô.
Nó rất vừa vặn với bàn tay nhỏ nhắn đó, và không hề có chút khó chịu gì.
“Ừm…… có hơi quá nóng nhỉ?”
Nói xong, cô dùng tay quạt quạt trước mặt.
Kể từ khi nào mà cô ta lại để ý đến cái nóng vậy chứ…
“Ara. Milim. Lâu rồi không gặp. Hôm nay tâm trạng tốt quá nhỉ.
Có chuyện hay ho xảy ra à?”
“Nn, nhìn là biết sao? Thực ra là, nhìn CÁI NÀY đi!”
Nói thế, và khoe ngay cặp Dragon Knuckles trên cả 2 tay.
‘Fufun!’, Trông rất kiêu hãnh.
Frey thì, chỉ có thể thở dài trong lòng.
“Ara, ái chà! Chúng rất hợp đấy! Từ đâu vậy?”
Trông như Milim muốn được hỏi, nên cô hỏi.
Milim ngập ngừng, bẽn lẽn,
“Muốn biết sao? Làm sao đây ta—, nên nói không ta…
N— — —, Nên làm sao đây— — —”
Và, cứ tiếp diễn như thế.
‘Phiền quá!’ Do đã quen biết một thời gian dài, nên Frey có thể nghĩ như thế.
“Ara, chúng ta không phải “Bạn” sao? Không thể nói tôi biết được sao?”
Nghe những lời đó, mắt Milim sáng ngời.
“Đúng nhỉ! Chúng ta là bạn mà!
Được! Tôi sẽ kể cho. Chuyện là thế này!”
Vừ từ miệng của Milim, cô nghe được chuyện về Ma vật trấn.
Cứ khoe khoang mãi, rồi ‘trình’ ra mấy bộ quần áo nữa chứ.
Cô chưa từng thấy Milim vui vẻ đến thế trước đây, nên cô không thể giấu được sự ngạc nhiên.
Khi đến lúc kết thúc câu chuyện,
“Rồi rồi, Milim. Là một người “bạn”, tôi cũng có một món quà cho cô đây.
Cô sẽ nhận chứ?”
Nói xong, Frey liền ra hiệu cho một thị nữ.
Người hầu đó mang THỨ ĐÓ đến. Trên miếng vải màu tím, là một viên bảo ngọc sáng lấp lánh tuyệt đẹp.
Viên bảo ngọc tuyệt với đó, được gắn vào một sợi dây chuyền làm thủ công rất đẹp.
Đến cả một kẻ nghiệp dư nhìn vào, cũng nhận ra món này có giá trị rất cao.
“Mu? Cái dây chuyền này đó à?
Tôi nhận nó được chứ? Mà, dẫu có nhận, tôi cũng không cho cái Knuckles này đâu đó!”
Milim nói thế với một nụ cười gượng.
“Không sao đâu Milim. Đây là bằng chứng cho tình bạn của chúng ta. Là món quà cho “bạn” mà.
Cô sẽ đeo nó chứ?”
Frey nhẹ cười trả lời.
‘Để đó tôi!’ Milim mang nó lên người với nụ cười rạng rỡ trên mặt.
〈Chú pháp: Thao Ma vương chi phối {Demon Marionette} kích hoạt… Thành công!〉
Vào lúc đó, nét mặt Milim vốn đang tràn đầy cảm xúc liền đông lại.
Có gì đó lóe lên trong mắt cô, nhưng ý thức cô đã mất đi.
Từ các ngón tay, cặp Gragon Knuckles rơi xuống đất đánh *bộp*.
Thấy được thình trạng đó, Frey thở dài một cái.
“Xong rồi, Clayman. Thế này được chưa?”
Cô quay về phía góc tối không hề có gì của căn phòng cất tiếng hỏi.
Tại nơi đó, bóng tối tưởng như đen đặc hơn, và một người đàn ông xuất hiện.
Đó là Ma vương Clayman. Kẻ được mệnh danh Nhân hình Khối lỗi sư {Marionette Master}.
“Kukuku. Vất vả rồi, Frey. Đây, ta đã nắm được con rối mạnh nhất trong tay!
Kuu— — — hahahahaha— — — —!!!
Ngươi cứ xem thường ta là một Ma vương mới, nhưng lại rơi vào bẫy này, thật thảm hại, Milim.
Một một nụ cười mỉa, hắn đánh Milim.
Cặp má tròn trịa của Milim sưng đỏ lên, đôi môi cô rách toạc.
Milim hiện tại đang trong tình trạng không có lớp Kết giới Ma pháp nhiều tầng bao quanh, nên sức phòng ngự của cô không phải là cao lắm.
Tuy có hơn một cô gái thông thường, không, tuy có cứng cáp hơn Nhân loại chủng, nhưng dĩ nhiên vẫn không thể chịu được đòn tấn công từ một Ma vương rồi.
‘Kuhahahahaha!’ Clayman ngẩng mặt cất cao giọng cười, và tính tiếp tục đánh nữa.
“Không phải đã đến lúc dừng lại ròi sao?”
“Fun, đó không phải là một chú văn dễ bị giải phóng chỉ với ít tổn thương!
Bị ‘hành’ lên ‘hành’ xuống như thế, cô không giận gì sao?
Thế nên cô mới thực hiện kế hoạch này! Chẳng phải sao?
Nếu vậy, đừng có nương tay chứ. Ả chẳng thể nào kháng cự lại được đâu.
Mà, ả ta cứng cáp lạ thường, nên cứ hồi phục lại trước khi ả bị vỡ là được thôi!”
Mắt vằn tia máu, nên Clayman đá Milim văng lên không trung.
Trong lúc lạnh lùng quan sát hành động của Clayman,
“Nee, Clayman. Có vẻ anh không biết, chứ Milim có ‘Mode’ Tự phòng vệ đấy?
Đó, gọi là “Bạo tẩu (bộc phát)”, là tình trạng năng lực phát tiết không có giới hạn đấy.
Nến nếu anh muốn chết thì cứ tự nhiên, nhưng đừng có lôi tôi vào. Rõ chứ?”
Những lời đó làm Clayman bình tĩnh lại.
“Chặc! Thật tình, cái trò đùa Ma vương gì đấy. Gì mà Ma vương cổ xưa nhất chứ, coi thường bọn ta.
À mà, nếu có thể dùng được ả, tiếng nói của ta sẽ có trọng lượng hơn với các Ma vương.
Frey, cô cũng là đồng phạm đó. Nên tốt nhất là đừng có phản bội ta đấy!”
“Ara? Chẳng phải chúng ta có quan hệ đồng đẳng nhau sao?”
“Ngu ngốc! Người nghĩ ra kế hoạch này, là ta! Cô đã là một con tốt của ta rồi.
Ta có thể sai khiến Milim, cô không muốn chết chứ?
Kuhahahahaha! Giờ ta đã nắm được Milim, cô sẽ không thể nào cãi lệnh ta!”
Trước những lời đó, Frey làm vẻ mặt khó chịu.
‘Là Thiên không Nữ vương {Sky Queen}, cô không muốn làm bá chủ bầu trời sao? Nếu Milim biến mất, diều đó sẽ thành sự thật.’
Chính vì những lời đó cô mới tham gia vào kế hoạch này.
Bởi bằng cách nào đó, mà cô biết Milim rất yếu trước từ ‘Bạn hữu”.
“Hiểu rồi.”
“Thế thì tốt. Tốt nhất là, đừng có mà thử phản bội đấy.
Dẫu sao, cô khác với Milim, ta sẽ không ra lệnh cho cô. Mà chỉ ‘nhờ’ làm vài việc này nọ thôi!”
Clayman nói trong khi đang cười.
‘Bây giờ, ta đã tập trung được 3 Ma vương – kể cả bản thân. Thế tức là, đã có đủ thế lực để khiến họ không thể khước từ Hội họp.
Ít nhất thì, trong số các Ma vương trẻ, ta đã đi trước một bước.
Milim và Frey. Nếu khống chế tốt 2 người này, ta sẽ có thể ép những Ma vương mới khác theo mình.
Nếu được vậy, thế hệ cũ sẽ không thể phớt lờ ta được nữa.
Ta sẽ chi phối và cho họ thấy!
Bởi lẽ, ta vốn là {Marionette Master} mà! Với cái tên này, ta sẽ chi phối cả các Ma vương.
Mục tiêu tiếp theo sẽ là Ma vương Karion. Tiếp đó, sẽ tới…’
Clayman đang bận rộn đề ra kế hoạch.
Bình thản quan sát tình thế, chính là Frey.
Trên mặt đất, cặp Dragon Knuckles vốn rớt khỏi tay Milim lạnh lẽo phát sáng.
Không hề có ánh sáng phát ra từ đồng tử của Milim.
Ánh sáng rực rỡ của cặp Dragon Knuckles, chỉ là phát sáng vô ích mà thôi.
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch056] Cướp truy đuổi: ở đây, ý Rimuru là bọn cướp dùng ngựa, xe… để đuổi theo xe hàng mà cướp bóc.
CHƯƠNG 57: HƯỚNG ĐẾN LĨNH HỘI MA PHÁP
{Yuuki Kagurazaka} là một người cởi mở và tốt.
Mặc dù đã ở nửa sau 20, nhưng diện mạo vẫn trông như một nam sinh cao trung.
Lý do, tôi nghe được, là bởi một kiểu lời nguyền nào đó.
Khi đến thế giới này, cậu ta không đạt được Unique Skill hay Năng lực đặc thù nào cả, mà chỉ có năng lực cơ thể phát triển dị thường thôi.
“Iya—, đầu hàng thôi.
Thực sự thì, sau khoảng 5 năm, ‘Kỳ quá ta?’ tôi nhận ra điều đó…”
Cậu ta mỉm cười và gãi gãi đầu.
Chính vì vậy, cậu ta dường như chưa hề hẹn hò với một cô gái nào. Đó là một chàng trai gây ấn tượng rất tốt.
“Iya—, thế sao? Thế thì tiếc nhỉ!
Hahaha, à, nhưng như thế cũng tốt!”
Tôi thật lòng an ủi cậu ta.
“Nhân thể, Rimuru-san, là Ma vật nhỉ?”
Nhưng sao lại có thể vượt qua được kết giới của Tổng bộ Tổ hội chứ?”
“N? À, tôi đúng là Ma vật. Thực ra, tôi là Slime đấy. Chuyện thông thường này, xin hãy giữ bí mật nhé!”
“Không không, sao có thể là chuyện thường chứ.
Mà, không phải chuyện đó. Ờ? Tại sao anh lại tạo một trấn cho Ma vật vậy?”
“Ể? Bộ Ma vật tạo ra trấn là chuyện hiếm lắm sao?”
“À không… Dù tôi chưa từng nghe đến…”
“Thật sao?”
“Thật đấy.”
Chúng tôi nhìn nhau chăm chú mất một lúc.
Mà, sao cũng được.
Sau này, tôi tính sẽ tiếp tục quan hệ với Tổng soái {Grand Master} của Tổ hội này,
Để ‘giết’ đi hình ảnh một Ma vật trấn đáng sợ, hãy nói hết sự thật nào.
Mà nghĩ lại thì, Shizu-san có thể nhận ra chân tướng từ bầu không khí tôi toát ra. Tôi nghĩ cô quả thật đáng ngạc nhiên.
Thông thường, sẽ chẳng ai nghĩ rằng một người từ thế giới khác lại chuyển sinh thành Slime cả.
“Thật ra, ta là một “Vũ trụ nhân”…” (người ngoài hành tinh)
“Ngươi vừa nói gì.
A, đây là lần đầu tiên ta nghe chuyện về người ngoài hành tinh.
Chẳng lẽ là…”
“Chết tiệt, bị lộ rồi!
Đúng thế, danh tính thực sự của ta, là một Anh hùng chiến đấu khi đã biến đổi hình dạng {Form Change}! Kamen Racer!” (Kamen: mặt nạ)
*Tạo dáng*! Hay trông gần giống như thế,
“Thật hoài niệm! Kamen Racer, tôi cũng có xem nữa!
Vậy tức là, Rimuru-san cũng… là người Nhật à!”
Fufu.
Khi đã nói đến những câu chuyện chỉ những đồng hương mới nhận ra, thì trúng ngay thôi.
Lỡ mà cậu ta không nhận ra câu chuyện đó, tôi định sẽ nghĩ ra chuyện khác.
Sau đó, chúng tôi nói với nhau rất nhiều.
Về việc chúng tôi đến đây như thế nào, và về giây phút cuối cùng của Shizu-san.
Về cuộc sống nơi đây và về Ma pháp.
Về cả những chủ đề thế giới kia nữa, như là về phần kết của Manga và anime, cậu ta chồm người về trước, và rất hăng say.
“Sư phụ! Về sau, nhất định Sư phụ phải dạy con!”
“Fufufu! Khó nhỉ? Hầu hết những bộ anime cậu muốn biết đã kết thúc rồi!
Dĩ nhiên, Lão phu đây, sẽ không nói cho cậu đâu nhỉ. Những gì cần ‘giấu’ thì phảiđược ‘giấu’ chứ nhỉ! (Dịch: ý là không muốn spoil đấy mà :v)
Quý ông thì phải ‘lịch lãm’ chứ!!!”
“Haha— — —!!!Tất nhiên, tất nhiên!”
Sự Tuyệt vọng xuất hiện.
Đang trò chuyện giữa chừng, Onee-san Thư ký mang trà vào, cô ngạc nhiên mở lớn mắt ra, và suýt nữa là làm rơi cái khay rồi.
Như tôi nghĩ, trò đùa nên kết thúc rồi nhỉ.
À, vì không thể đọc được phần tiếp theo của Manga, nên cậu ta có hứng thú là lẽ dĩ nhiên thôi.
Trong số chúng, một số đã kết thúc, nhưng vẫn còn những truyện chưa tiến được bao nhiêu…
Một số thì hấp dẫn, nhưng một số lại dở tệ.
Đúng như tôi đoán về “Dị thế giới nhân” người Nhật đến đây từ 10 năm trước.
Hẳn nhiên, giờ là vào màn hội thoại chính.
Những gì nãy giờ chỉ là ‘mào đầu’ mà thôi.
“Rimuru-san, lý do anh đến Vương đô này, chắc không phải chỉ để gặp tôi, là đồng hương đâu nhỉ?
Mục đích của anh, là “Quay về”?
Quay về.
Phải nhỉ, tôi đã từng nghĩ thế. Nhưng đã từ bỏ rồi.
Vì tôi đã chết rồi. Tuy vậy, với những người trẻ tuổi họ, thì quay về là mục đích.
“Có thể được sao?”
Về câu hỏi này, tôi chỉ nhận được sự im lặng đáp lại.
Việc đó không hề đơn giản nhỉ.
Nếu có thể được, họ đã quay về từ lâu rồi. Chắc là như thế đó.
“Đó như chuyến đi 1 chiều vậy. Đây, giống như là một thế giới Bán vật chất…”
Và, cậu ta giải thích những gì tôi đã hiểu.
Nói đơn giản thì, thế giới kia là thế giới Vật chất. Là một thế giới không hề có Ma tố.
Thế giới này có đầy Ma tố, nên các Tinh linh, Ác ma, Yêu tinh, và Yêu quái có thể hiện hữu được.
Cho nên, tuy rằng có thể ‘hạ xuống’, nhưng lại không thể ‘leo lên’ được.
Một khi cơ thể đã trở nên Bán vật chất rồi, thì không thể quay về thế giới Vật chất được nữa.
Dẫu vậy, không có nghĩa là không có cách.
Theo những lưu truyền về Quỷ (Oni) và Ác ma ở thế giới Vật chất, nếu có thể thỏa một số điều kiện nào đó, thì có thể di chuyển được.
Câu chuyện kết thúc như thế.
À, có những thứ được gọi là ‘giai đoạn nghiên cứu’ mà.
Đó là mục đích của cậu ta. Nhưng về sau, tôi vẫn sẽ nghiên cứu tiếp tục.
“Mà, ước gì tôi có một cuộc sống an nhàn nhỉ,
Thị trấn đã dựng xong, và ở đó với các đồng bạn cũng rất vui.
Lý do chính tôi đến đây lần này, là để có thể trò chuyện với những người đồng hương.
Những mục đích khác nữa, đó là…”
Những mục đích khác.
Là mua Ma thạch và tham quan Vương đô. Để nghiên cứu xem văn minh đến mức nào, những chuyến tham quan là rất quan trọng.
Tuy thế, tôi vẫn không quên mục đích quan trọng nhất.
Đó là, ‘Lĩnh hội Ma pháp!’.
“À, có khá nhiều mục đích đấy.
Nói chuyện với cậu thì quá tốt, sau đó, tôi muốn đến thăm thư viện.”
Vừa nói thế,
“Ra vậy. Là Ma pháp, phải không…
Tôi cũng muốn lĩnh hội nữa đấy, nhưng chẳng hiểu do đâu, mà tôi lại không dùng được.
Chắc hẳn là vì sự thay đổi của cơ thể tôi rồi.
Ma pháp, chính là sự Lãng mạn đáng chờ mong…”
Cậu chàng này, dường như là hiểu hiểu được sự lãng mạn của đàn ông đấy chứ.
Quả thật, bởi kỳ vọng đã lâu rồi, nên tôi muốn có thể sử dụng được ngay.
“Hiểu rồi. Anh tính ở lại Vương đô này trong bao lâu?”
“N? Tôi tính sẽ đi thăm thú vòng quanh trong 1 tháng.
Sau đó, sẽ thùy thuộc vào việc lĩnh hội Ma pháp.”
“Nếu thế, anh có thể ở lại trong 3 tháng không?”
Lý do tôi nghe được, là do Học viện ở Vương đô thiếu giáo sư.
Có khá nhiều học viên khá kiêu căng mà các Mạo hiểm giả B Rank ở Vương đô ‘chịu không xuể’.
Khi học kỳ mới bắt đầu, dường như sẽ có một giáo sư mới A Rank đến đảm nhận, cho tới khi đó, cậu ta cần nhờ ai đó làm trong 3 tháng sắp tới.
Bởi chẳng việc gì phải gấp cả, nên tôi nhận công việc ngay.
Khi tôi còn đang suy nghĩ thì,
“Sử dụng ký túc xá cho giáo sư, bao ăn 3 bữa, và lương 10 đồng bạc mỗi ngay.
Thêm nữa! ‘Tặng’ luôn giấy thông hành miễn phí vào Thư viện Vương đô thì sao?”
“Đương nhiên là nhận rồi! ‘Hoạn nạn biết bạn bè’ mà!”[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch057]
“Hahahahaha!”
Chúng tôi cười và bắt tay nhau, tôi đã có một công việc ở Vương đô rồi.
* * * * *
Chia tay Yuuki, tôi hoàn tất những thủ tục trong ngày, và được bảo hãy đến khu ký túc xá vào hôm sau.
Cuộc thoại diễn ra nhanh chóng, và việc dọn vào ký túc xá diễn ra suôn sẻ không có vấn đề gì.
À, tuy chỉ ‘hưởng thụ’ quán trọ ở Vương đô có 1 đêm, nhưng sự phục vụ khá là tốt.
2 bữa ăn tính kèm khá ngon. Quả thật là, nơi đây có rất nhiều loại gia vị.
Mặc dù nơi tôi trọ có giá rẻ, nhưng họ lại có một bể tắm công cộng lớn. Thật là tuyệt.
Những quán trọ địa phương mà có cả bể tắm thì khá hiếm thấy.
Dẫu vậy, nếu phải ở lại trong 3 tháng, thì sống trong ký túc xá sẽ thuận tiện hơn. Thế nên việc dọn vào hoàn thành rất nhanh.
Tuy không hối tiếc gì lắm, nhưng 4 đồng bạc 1 ngày thì có hơi đắt quá.
Lương vào những ngày làm việc là 10 đồng bạc/ngày, nhưng vào các ngày nghỉ thì chẳng có gì.
Tuy mức giá ở Vương đô hơi ‘chát’ một tí nhưng biết tiết kiệm thì cũng không vấn đề gì.
Vì công việc bắt đàu ngày mai, nên hôm nay tôi quyết định sẽ đi tới Thư viện.
Có giới hạn cho việc bước vào trong những phòng có Ma pháp thư. (thư: sách)
Nhưng khi tôi trình thẻ Mạo hiểm giả ra, tôi có thể đi vào mà không gặp trở ngại gì. Dường như họ đã giữ lời hứa của mình khi tôi nhận công việc Giáo sư.
Tuy bảo đó là Thư viện Vương dô, nhưng đó không phải là Thư viện Hoàng gia. Thư viện Hoàng gia ở trong Lâu đài ấy.
Nơi đó, chỉ Vương tộc và các Ma đạo sĩ Cung đình mới được bước vào thôi.
Dường như ở bất cứ nước nào, nơi đó cũng lưu trữ những Ma pháp cơ mật của quốc gia, nên người nước khác rất khó có thể tiếp cận được.
Tuy nhiên, không thể nói Thư viện này có giá trị thấp được.
Trong Thư viện nơi tôi đang ở, có trưng bày những bí thuật các Mạo hiểm giả thu thập được. Những Ma pháp cổ đại mà các Mạo hiểm giả của Tự do Tổ hội tìm kiếm và thu thập được.
Nói cách khác, Thư viện này, có giá trị trương đương với Thư viện Hoàng gia của các nước.
Tuyệt diệu.
Có thể đến Vương đô này sớm như thế, tôi thật may mắn khi có vận số này.
Toàn bộ việc này là nhờ Yuuki cả, lý do chủ yếu, chắc là vì hàng ngày tôi đều làm việc tốt, không sai đi được.
Ngay lập tức tôi ‘thịt’ mấy quyển sách Ma pháp.
Nếu đọc theo cách thông thường, chắc có mất cả đời cũng không thể đọc hết lượng sách này.
Với mọi người, những người đang học tập một cách nghiêm túc, ‘Rất xin lỗi!’.
Thầm xin lỗi trong trí, tôi nhanh chóng lướt qua hết bằng cách dùng 『Đại hiền giả』.
Nếu nhìn từ bên ngoài, thì tôi chỉ như là cầm quyển sách lên, rồi trả lại vào kệ thôi. Tuy nhiên, khi tôi cầm trên tay, quyển sách đã ‘vào’ trongcơ thể tôi rồi.
Như thế!Tôi đã hoàn tất việc ‘Copy’.
Bằng cách song song sử dụng 『Đại hiền giả』 và 『Bạo thực giả』, tôi đã Copy tất cả sách Ma pháp với tốc độ cao.
Việc kiểm tra nội dung, tôi sẽ để lại sau. Thật không may là, dù có ‘nhập’ vào được, thì cũng chưa thể dùng Ma pháp được.
Nhưng, bằng cách ‘nhập vào’ và Copy, tôi đã có thể tạo ra danh mục những quyển sách Ma pháp tôi cần.
Sau này, tôi sẽ học chúng theo thứ tự mình cần. Chính vì thế, tôi cứ việc cầm lên, và sao chép mà không hề để ý đến tiêu đề sách.
Thậm chí với tốc độ đó, bất chấp bỏ ra hết nguyên ngày, tôi chỉ thể ‘chép’ được khoảng 1/10 số sách mà thôi.
Dường như là, dẫu có phải tận dụng các ngày nghỉ, tôi vẫn phải đến Thư viện một thời gian nữa.
Và như thế, ngày nghỉ của tôi trôi qua. Tuy thế, lại không có gì hối tiếc.
Vì mục đích lĩnh hội Ma pháp của mình, đây chỉ là chuyện nhỏ.
* * * * *
À, hôm nay là ngày đầu tiên ‘làm việc’.
Đây, là một công việc vất vả, tôi nhận ra ngay trong ngày đầu nhậm chức.
Thay vì nói Giáo sư, phải nói là Huấn luyện viên thì đúng hơn. Vì tôi được bảo rằng vẫn chưa có người nào thay vị trí còn bỏ ngỏ của Shizu-san. Và công việc của tôi là tạm thời ‘trám chỗ’.
Yuuki, không chỉ làm việc của {Grand Master} của Tự do Tổ hội, mà còn kiêm chức Giám đốc Học viện Tự do.
Cậu ta cũng là Chủ tịch. Người được nhắc đến đó nói rằng đó chỉ là một vị trí danh dự, nhưng đó vẫn là một vị trí quan trọng.
Sau khi đến đây 10 năm, cậu ta đã phát triển Tự do Tổ hội, và điều hành Học viện.
Theo một nghĩa, thì đó chính là người đại diện cho các Mạo hiểm giả.
Học viện này, cũng có thể được xem là một cơ sở đào tạo, bồi dưỡng thành viên của Tổ hội.
Cho nên, cũng giống như Tổ hội, họ cũng phân chia các Bộ phận, nhưng các buổi học thông thường thì được chọn lựa.
Tôi sẽ đảm nhận vị trí Giáo viên Chủ nhiệm còn thiếu của lớp học đặc biệt. Thường gọi là S Class.[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch057]
Tuy nói thế, nhưng dường như lớp học đó chỉ có các học viên khoảng độ tuổi tiểu học.
Giáo viên CN cũ của lớp đó, người được gọi là Quỷ Huấn luyện viên[3] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch057], là Izawa Shizue. Chính là Shizu-san.
Cô cũng là một Anh hùng, được biết với cái tên “Bạo viêm Chi phối giả”. Nên thật tiếc cho những Giáo sư kế nhiệm, vì họ đều bị đem so sánh với cô.
Tất cả họ, đều đầu hàng trước phản ứng dữ dội từ học viên nên đều bỏ chạy khỏi Học viện.
Khi chào hỏi trong phòng nhân viên, tôi được bảo như thế.
“Không, tôi nghĩ việc đảm nhận đám trẻ đó là rất khó với một người trông như một đứa trẻ như cậu…
Dẫu có là Mạo hiểm giả B Rank đi nữa…
Mà, vì cậu có sự giới thiệu từ Chủ tịch, nên nếu nhận thấy không làm dược, thì hãy sớm báo cho tôi.”
Viên Hiệu trưởng lo lắng nhiều quá rồi.
‘Hahaha. Chỉ là những đứa trẻ đáng thương thôi mà.’ Tôi nghĩ vậy…
“Vui— lên! Kể từ hôm nay, Giáo viên Chủ nhiệm…”
Ngay lúc tôi đang rất thân thiện giới thiệu, một thanh kiếm lửa bay về phía tôi.
Tôi hoảng hốt né đi.
“Ken-chan, tuyệt— — —!!!”
“Đó, là một tuyệt kỹ tất sát hả? Hoàn thành rồi sao!”
“Tuy vậy, vẫn chưa đạt. Bị tránh được, thì không phải rồi!”
Vân vân, đám con nít ồn ào này.
Nếu không tránh được, chắc tôi sẽ bị chẻ làm đôi và cháy thành than quá.
‘‘Hạ quả’ nào. Nếu không ‘hạ quả’ xuống. Lớp học sẽ ‘banh chành’ mất.’
Có vẻ như tôi đã vô tình nói ‘tiếng Kansai’ rồi.[4] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch057]
Thật chỉ muốn về nhà sớm thôi.
Nơi này là thế giới khác, và nếu Giáo sư có dùng ‘vũ lực’ cũng sẽ không bị ‘tố’ là dùng nhục hình đâu nhỉ?
Trước mặt tôi là 5 đứa trẻ con người.
Đây là một ‘trại tập trung’ những đứa trẻ rắc rối nhỉ.
Thường được gọi là S Class. Một lớp học đặc biệt, chỉ gồm những Dị thế giới nhân.
Là đám trẻ được Yuuki bảo vệ đến từ khắp nơi trên thế giới.
Tuy vẫn còn là những đứa trẻ độ tuổi tiểu học, nhưng năng lực của chúng cực kỳ cao.
Thật tình, tôi đã bị ‘chơi’.
Tôi cứ ngỡ chúng rất ngoan ngoãn. Nhưng, chúng đang hướng về tôi với những ánh mắt đầy thù địch.
Trong 3 tháng tới, tôi phải ‘trông nom’ đám nhóc này à…
Sau một thời gian dài, tôi lại cảm thấy phiền não nữa rồi.
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch057] Thực ra câu đó đại ý là “Hoạn nạn thì giúp đỡ nhau” chứ không hẳn là vậy.
[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch057] Dường như có sự chơi chữ ở đây, S Class vừa có thể hiểu là lớp học S (Special – đặc biệt), vừa có thể hiểu là lớp học của học viên cấp (Class) S. :v Tôi không rõ là cái nào, nên để nguyên như thế.
[3] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch057] Dường như có chơi chữ ở đây nữa. Raw là 鬼の教導官, là Quỷ Giáo đạo quan, có thể hiểu là Quỷ Huấn luyện viên (HLV là Quỷ) hoặc HLV của Quỷ (ý nói học viên toàn là Quỷ). Nhưng có vẻ như cách hiểu thứ 2 là đúng hơn, tôi cũng không rõ lắm, nên đành ghi chú thêm ở đây vậy. :v
[4] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch057] Vì thế câu trên tôi có ‘sửa sửa’ tí chút cho ‘lạ tai’. :v
CHƯƠNG 58: TRIỆU HOÁN GIẢ~ HAY NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC GỌI LÀ DŨNG GIẢ~
Yo, chương thứ 2 trong ngày đặc biệt hôm nay. Enjoy!
Đám trẻ nhìn trừng trừng đầy thù địch vào tôi.
Đơn thuần là thù địch.
Đột nhiên tôi có cảm giác không hợp ở đây.
Với một Giáo sư mới được bổ nhiệm, sao lại đầy thù địch như thế, ắt phải có lý do gì đó chứ?
5 đứa trẻ.
Misaki Kenya… Nam, 8 tuổi.
Sekiguchi Ryouta… Nam, 8 tuổi.
Gale Gibson… Nam, 9 tuổi.
Alice Rondo… Nữ, 7 tuổi.
Chloe O’Bell… Nữ, 8 tuổi.
Tất cả, đều chưa đến 10 tuổi.
Trong khi tham khảo tài liệu nhận được từ phòng nhân viên, tôi quan sát từng đứa, từng đứa một
Những đứa trẻ này được tập trung từ khắp nơi trên thế giới. Và ở những nơi đó, chúng đều bị gọi là ‘quái vật’.
Ở những nơi đó, chúng đều là mục tiêu của Yêu cầu thảo phạt đến Mạo hiểm giả, nhưng họ đã đưa chúng về đây để bảo vệ.
Đó là những gì được viết trong tài liệu đó, nhưng có chuyện gì đó thu hút sự chú ý của tôi.
Tại sao bọn trẻ lại xêm xêm tuổi nhau? Và đều được phát hiện ‘ngẫu nhiên’ tại những quốc gia tiếp giáp với Đại sâm lâm Jura?
Thêm nữa, tất cả đều trong vòng 3 năm? Ắt hẳn phải có cái gì đó.
Đám trẻ này dường như rất gắn bó với Shizu-san. Tiếp đến, chúng chỉ nghe lời Yuuki.
Mà, trừ phi ta bước chân vào phòng học, ta sẽ không thể tin được đám trẻ ‘quậy’ đến mức nào.
“Oi oi, đừng có vô lý thế chứ, đám nhóc này!
Lão phu đây, là Rimuru, kể từ hôm nay, sẽ là Huấn luyện viên của mấy đứa.
Ta không tử tế như Shizu-san đâu, nên hãy liệu đấy!”
Tôi cứ ngỡ khởi đầu vào là sẽ giới thiệu chứ…
“Im đi! Bọn ta không bị lừa đâu!”
“Đúng, đúng! Nếu có lắng nghe, thì ngươi cũng sẽ giết bọn ta thôi!”
“Chuyện gì xảy ra với Shizu-san rồi sao! Ngươi cũng giết Shizu-san rồi à!?”
“Ừ, không thể tin người lớn được!”
“Bởi vì chúng ta không được, nên sẽ bị quẳng đi thôi, phải không?”
À rếế? Cái phản ứng này là sao vậy?
Đây, vấn đề không phải là ở chỗ lớp học bị sụp đổ. Đấy chẳng phải là đám trẻ kiêu căng, mà là căm thù và có sát ý thực sự.
Thêm nữa, chúng lại có sự bất tín nhiệm với người lớn từ sâu trong xương tủy.
Thật tình, tôi sẽ giết chúng, như đã giết Shizu-san?
Sao bọn trẻ lại có cái ấn tượng đó kia chứ?
Chắc chắn có ẩn tình gì rồi.
Ngày hôm đó, chẳng có bài học gì cả.
Bởi không biết rõ tình trạng bọn trẻ, nên tôi thật sự không thể áp đặt suy nghĩ của mình lên chúng được.
Nghĩ vậy, nên ngày hôm đó, tôi rút sau khi giới thiệu.
“K- Ken-chan… không sao chứ?”
“Đ- Đừng đến đây! Cái tên Huấn luyện viên mang mặt nạ đó, thật vô lý!
Oi, đứng vững lên nào.”
“Này! Là người lớn, người lớn đó—!”
Tôi có thể nghe tiếng nói ỏm tỏi từ sau cánh cửa, nhưng tôi không để tâm.
Tôi đã để chúng tự ‘giới thiệu’ một tí. Với Ranga.
Có vẻ như cậu ta đang có buổi ‘giáo dục thể chất’ thay chỗ tôi. Thật vui làm sao.
Vì bọn trẻ không hề có ý định giải quyết các vấn đề được giao cho, nên tôi bảo chúng ‘chơi’ với Ranga.
Cho nên, ngày hôm nay trở thành ‘Tự học’, đành chịu thôi.
Nghĩa là, sau khi để mọi việc lại cho Ranga, tôi rời Học viện, và tìm đến chỗ Yuuki.
Bên trong phòng Tổng soái Tự do Tổ hội.
Tôi và Yuuki ngồi đối diện nhau trên ghế sô-pha.
Từ cái cốc trà ở ngay trước mặt, hương thơm ngọt ngào của trà đen bay lên.
Tôi đi thẳng vào câu chuyện.
“Vậy… Hãy cho tôi biết về tinh hình của bọn trẻ.”
Tôi vào thẳng vấn đề.
Yuuki nhìn thẳng vào mắt tôi, sau khi suy nghĩ một tí,
“Rimuru-san, tôi hỏi anh một câu nhé…
Anh biết đến đâu về {Hinata Sakaguchi}?”
Vậy là sao? Hinata và bọn trẻ, có liên quan gì nhau sao?
“Không nhiều lắm. Cô ta là một đồng hương.
Và Shizu-san bảo rằng cô nhớ mọi thứ rất nhanh …”
Hưm. 1 cái gật đầu.
“Vậy, điểm khác nhau giữa Triệu hoán giả và Dị thé giới nhân?”
Cậu ta nói tôi mới nhớ, tôi chẳng biết gì nhiều.
Triệu hoán gỉa thì chắc chắn 100% thức tỉnh Unique Skill. Và tỉ lệ thành công thấp.
Sau đó, bọn họ bị một lời nguyền khắc vào linh hồn mình ở một mức nào đó.
Tôi nói bấy nhiêu đó.
“Đúng vậy. Rất phù hợp với những gì chúng tôi đã nghiên cứu. Chi tiết quá nhỉ…
Dẫu sao.
Với triệu hồi, vì ta phải giới hạn các điều kiện kêu gọi người nên họ thường đến với những năng lực cực mạnh.
Đó là người có ý chí mạnh mẽ.
Nên, nếu ta triệu hồi trong tình trạng không toàn vẹn thì sao?”
Tiếp theo đó, những lời giải thích của Yuuki khiến tôi muốn bệnh.
Với 30 Ma pháp sử, và thực hiện nghi thức trong suốt 3 ngày, tỉ lệ thành công vẫn ít hơn 0.03%.
Không chỉ có vậy, một khi đã sử dụng Ma pháp Triệu hồi, một người cần phải có một khoảng thời gian ‘nghỉ’ thì mới có thể sử dụng lần nữa.
Khoảng ‘nghỉ’ đó rất dài, từ 33 đến 88 năm. Và dường như càng giới hạn điều kiện bao nhiêu, thì khoảng ‘nghỉ’ đó càng kéo dài bấy nhiêu.
Vậy, sẽ ra sao nếu triệu hồi mà không ‘để ý’ gì đến những điều kiện đó?
Khi điều kiện được nới lỏng, thì bù lại, có thể triệu hồi nhiều lần mà không cần đến khoảng ‘nghỉ’ kia.
Theo lời giải thích của Yuuki, khi tiến hành triệu hồi với các điều kiện được chỉ định đơn giản hóa, trong hầu hết trường hợp, trẻ em đáp lại lời triệu hồi đó.
Người được triệu hồi phải có linh hồn mạnh mẽ và sỡ hữu lượng Ma tố cực lớn. Nhưng nếu như linh hồn đó không có khả năng tương ứng…
Nếu người được triệu hồi không có Unique Skill, cơ thể họ sẽ bị hủy hoại bởi chính lượng Ma tố lớn trong cơ thể mình.
Số Ma tố lượng {Energy} lẽ ra sẽ dành cho Năng lực đó, sẽ thiêu cháy cơ thể.
“Ể? Chờ chút. Vậy, đám trẻ đó?”
“… Hiện tại, kỉ lục lâu nhất được xác nhận, là 3 năm.”
Đó, là khả năng tồn tại của triệu hồi không hoàn thiện.
Và, những đứa trẻ đó, là những người được triệu hồi trong tình trạng đó…
Không thể trở thành Dũng giả.”
“Ch- Gì? Dũng giả? Sao…?”
Chẳng lẽ {Hinata Sakaguchi} làm thế sao?”
Yuuki không trả lời.
Nhưng, sự im lặng đó, dường như đã là câu trả lời rồi.
“Giáo hội, đang tìm kiếm hy vọng mới, sức mạnh mới.
Đó, là ánh sáng, là hy vọng của con người. Cứu tinh của loài người, chính là “Dũng giả”!
Tôi đã bí mật điều tra một số cơ sở đó, và đã giải cứu được bọn trẻ…”
“Cái… đó…”
“Không có cách nào để ngăn cản sự băng hoại đó.
Những đứa trẻ được triệu hồi khi chưa tới 10 tuổi, gần như không có ngoại lệ, là sẽ chết mà chưa đạt được Unique Skill…”
“Những người triệu hồi không quan tâm gì sao? Ngay cả khi thất bại, bọn họ vẫn không nghĩ gì sao?”
“Chỉ đơn giản là triệu hồi thêm nữa. Vì cách đã có rồi, nên họ không ngần ngại. Có lẽ họ nghĩ như thế…”
“Đùa đấy à! Sao lại để mặc Giáo hội như thế?”
“Giáo hội à, thế lực của Thánh giáo hội phương Tâyrất lớn.
Những quốc gia bao quanh Đại sâm lâm Jura, ngoại trừ Ma đạo Vương triều Sarion, toàn bộ các quốc gia đều chỉ định Thánh giáo hội phương Tây làm Quốc giáo.
Anh hiểu chứ? Quyền lực đó, đến cả quốc gia cũng không thể đấu lại.
Trong số những Tổ hội viên, cũng có những con chiên nữa.
Cho nên, nếu chống lại Giáo hội, Tổ hội sẽ bị chia rẽ, và nội chiến sẽ nổ ra!”
Nói xong, Yuuki gục đầu như thể không còn chút sức.
Tôi cũng chẳng thốt nên lời. Những đứa trẻ khỏe mạnh và trơ tráo kia…
Ra vậy, sự thù địch đó. Và cả sự chán ghét kia nữa.
“Oi, tại sao anh lại để tôi gặp bọn trẻ đó? Và tại sao lại kể hế mọi chuyện?”
“… Tại sao à? Có lã, là tôi muốn xem thử anh có giải pháp gì không chăng…
Tôi không còn ai có thể dựa vào trên thế giới này nữa. Shizu-san cũng đã đi rồi.
Nếu anh mà không nhận ra, thì tôi cũng sẽ chẳng nói gì đâu.
Anh, tại sao anh lại nhận ra chứ?”
Tôi chẳng biết nữa.
Nếu không nhận ra, tôi đã có thể cứ để như thế mà cười vui.
Giờ, đã biết rồi, tôi không thể cười nổi. Không vui chút nào…
“Cơ mà, Trường học cạnh bên Giáo hội như thế, chẳng phải rất tệ sao?”
“Fufu. Trái lại, là nơi an toàn nhất đấy. ‘Bóng tối dưới chân đèn’ mà.”
Thế, anh sẽ làm gì? Việc Giáo sư, anh sẽ bỏ chứ?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Yuuki.
Và nói rất rõ ràng.
“Tôi sẽ không từ bỏ. Về sau sẽ tiếp tục theo ý của mình. Không phàn nàn gì chứ?”
Yuuki gật đầu.
Và,
“Nhờ anh vậy. Nếu có thể, xin hãy cứu bọn trẻ đó…!”
Cậu ta cúi đầu nói với tôi.
‘Cứ giao cho tôi!’ tôi thật sự không thể nói thế.
Đây, là công việc Shizu-san để lại. Tôi sẽ đảm nhận nó.
Và, có lẽ, toàn bộ chuyện đi này, là bởi ý niệm của Shizu-san dẫn dắt.
Chẳng biết do đâu mà tôi lại nghĩ vậy.
Rời Tự do Tổ hội, tôi quay vè Trường học.
Rồi rồi. Không thể làm mặt u ám được.
Tôi sẽ làm những gì mình có thể. Cho đến giờ vẫn vậy, và về sau cũng thế.
Shizu-san đã ủy thác cho tôi, Yuuki lại nhờ vả tôi, còn tôi chỉ đáp lại họ.
— — — — — — — — — — — — — — —
Ngày hôm đó, là ngày tồi tệ nhất của Thú vương quốc “Yuurazania”.
Ma vương Karion ngước nhìn lên trời với vẻ mặt đầy căng thẳng.
Từ phương xa, một khối Ma lực nồng độ cao đang bay đến.
Không thèm giấu đi thứ Yêu khí cực hạn của mình, Ma vương Milim.
(Oi oi, nghiêm túc đấy chứ…)
Rõ ràng, là có ý chiến đấu, và đất nước này là mục tiêu.
Trận chiến với một Milim Nava nghiêm túc. Trái lại, đây có thể xem như là một cơ hội.
Karion không hề tự tin vào sức mạnh của mình. Anh nghĩ rằng Milim mạnh hơn mình.
Tuy thế.
(Quả thực, chiến thắng một đối thủ mạnh hơn thì thú vị hơn hẳn.)
Máu trong người sôi sục. Và tim đập rất nhanh.
Kẻ mạnh tuyệt đối, là Ma vương Milim. Ma vương cổ đại, trái với vẻ ngoài của mình, là một Ma vương đáng được sợ hãi.
Được chiến đấu với Ma vương này. Nói anh không hề hứng thú, là không đúng.
Ngay từ khi còn là đứa trẻ, anh đã từng nghe cha mẹ nói về điều đó.
Những câu chuyện cổ tích về sự bạo ngược của Long công chua.
Đó là về Milim, hay chỉ là của một hình mẫu nào đó. Cha mẹ khi đó đã nói.
‘Chạm vảy ngược của Long công chúa, thì quốc gia sẽ bị xóa sổ!’
‘Đừng bao giờ, đừng bao giờ chiến đấu với Long công chúa!’
Vớ vẩn, vớ vẩn.
Thú vương quốc “Yuurazania” tuy không có sức mạnh quân sự quá lớn, nhưng đến quá nửa dân số là thuộc các chủng tộc chiến đấu, và là chiến sĩ.
Không hề thua kém các quốc gia khác, và là một nước mạnh.
Thêm nữa, bản thân anh lại đã tiến hóa thành Ma vương. Nên không phải sợ ai cả!
Anh nhìn lên ngọn núi linh thiêng ở sau lâu đài, tin chắc vào sức mạnh của chính mình, anh đứng dậy và chuẩn bị nghênh chiến với Milim.
Thuộc hạ anh, các Ma nhân và Gia thần, đang quỳ và ngước mắt nhìn lên Karion.
“Nghe đây! Kẻ địch, chỉ có 1. Là Ma vương Milim Nava!
Với đối thủ là Ma vương, nếu nhóm Ma nhân các ngươi tập trung lại, thì cũng chiến đấu được. Nhưng Lão phu sẽ tự thân chiến đấu!
Còn các ngươi, hãy dựng kết giới, và bảo vệ người dân! Tin ta! Ta sẽ chiến thắng!!!”
“Uoooooo!!!!!!”
Nghe những tiếng hò reo, anh cảm nhận sự phấn khích của mọi người.
‘Hôm nay, ta đã có cơ hội chứng tỏ mình là người mạnh nhất.’
(Ta không hề ghét, cái tính cách đó. Lẽ ra ta đã có thể thành bạn tốt với nhau, thật đáng tiếc!)
Lúc này, bất kể lý do có là gì đi nữa, thì cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Với anh, tất cả chỉ có chiến đấu. bất kể anh có cẩn trọng đến đây, kết quả chung cuộc vẫn chẳng thể thay đổi…
Chậm rãi, anh bay lên không với 〈Phi hành Ma pháp〉.
Đến chỗ Milim, và trận chiến bắt đầu ngay mà không nói một lời.
Trước tiên, là ‘thử mồi’.
Toàn lực vung đấm vào Milim. Nhưng lại bị lớp Kết giới nhiều tầng chặn, nên không trúng người Milim được.
Rồi anh gọi lên Bạch hổ Thanh long kích, và cầm chắc trong tay. Anh cảm thấy năng lực của mình tăng lên rất nhiều.
Thở ra một hơi ngắn, anh hòa trộn Yêu khí {Aura} với Đấu khí thuần túy.
Rồi ‘khoan’ các đòn tấn công vào Milim. Mỗi đòn lại được nối tiếp với các viên đạn khí thi nhau tấn công Milim.
Dẫu vậy…
Tất cả những viên đạn khí đó chỉ có thể phá vỡ một số lớp kết giới, nhưng không thể chạm vào Milim được.
Ngoài ra, những cú đâm chém của Bạch hổ Thanh long kích đều bị Ma kiếm “Thiên Ma” của Milim đón lấy.
Cây kiếm lưỡi đơn uốn lượn và rất dài đó không hợp với cơ thể thiếu nữ tí nào.
Thân kiếm được bao bọc bởi một lớp Yêu khí mỏng màu xanh trắng.
Chẳng thể biết cây kiếm truyền thuyết đó đã hạ sát bao nhiêu là Ma nhân và Ma vương rồi nữa.
*Chậc!* Anh lui ra xa và thủ lại thế.
Tuy không hề xem thường, nhưng đây đã vượt ngoài dự tính.
‘Ta vẫn chưa đủ nghiêm túc, nhưng ta không hề thấy giới hạn của đối thủ.’
Trông như đây không phải là một đối thủ chiến đấu mà lại nhẹ tay được.
Nên anh quyết định chiến đấu hết sức. Thật khong may là, ý thức của đối thủ gần như không có, như thể cô ta đang bị điều khiển vậy.
Tuy nhiên, điều đó không quan hệ gì.
(Ta muốn đấu với cô thật nghiêm túc, không bị điều khiển kia! Dẫu vậy, ta không thể thua được!)
Anh giải phóng năng lực của mình.
Anh rất nhanh nhảy qua các giai đoạn của mình, lên thành Ma nhân, rồi thành Ma vương.
Anh vốn là một Thú nhân Sư tử, với biệt danh Sư tử vương.
Rồi anh biến thân. Thành dạng Thú Ma nhân.
Rồi đến hình dạng thực sự của Ma vương. “Sư tử vương” Karion.
Được bao phủ trong lớp lông trắng bạc, các cơ bắp toàn thân nở lớn ra.
Trên cái đầu sư tử của anh là vương miện Chu tước sáng chói. Trên người anh, là bộ giáp Huyền vũ.
Là người theo trường phái cận chiến, và lao người vào chiến đấu. Nên sau lưng anh, mọc ra một đôi cánh chim lớn để có thể chiến đấu cả ở trên không.
Trong mắt của Milim khi thấy hình dáng đó, trong một khoảnh khắc, Karion thấy một sánh sáng lóe lên.
Hoặc có lẽ đó chỉ là do anh tưởng tượng mà thôi.
“Chà, Milim. Thật đáng tiếc, cô đã thấy hình dạng này, thì không thể ‘đi’ được đâu.
Thật đáng tiếc, nhưng TẠM BIỆT!!!”
Hét lên như thế, anh vận Đấu khí khắp toàn thân vào cây Bạch hổ Thanh long kích.
Nếu là ở trên mặt đất, mặt đất sẽ nứt toác ra bởi Đấu khí rồi, và mọi vật chung quanh sẽ bị nghiền nát.
Đấu khí còn thừa ra, tỏa ra khắp khong trung. Đến cả không khí cũng như bị phần Năng lượng dư thừa đó đốt cháy.
“Thú ma lạp tử bào {Beast Roar}!”[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch058]
Đó, là tiếng gầm tung ra các phân tử Ma lực vào đối phương.
Phần mũi của Bạch hổ Thanh long kích chuyển hóa thành các phân tử Ma lực, nhưng không để lại dấu vết gì.
Nếu được bắn ra trên mặt đất, mọi thứ trên đường đi sẽ bị xóa sổ không còn lại vết tích, đó là tất sát kỹ tối thượng của “Sư tử vương” Karion.
Thông thường, trong phạm vi 100m, uy lực vẫn được giữ nguyên. Tiếp đó, uy lực sẽ từ từ tản mác ra, và sẽ đi xa đến 2km.
Đây là một tất sát kỹ tầm xa dùng cho nhiều đối tượng, nên nếu dùng vào một đối tượng, thì phải tập trung vào 1 điểm.
Đây là lần đầu tiên anh dùng {Beast Roar} lên một người, nhưng chắc hẳn là sẽ không có ai sống sót một khi bị trúng được.
Anh đã dốc toàn lực.
Anh cảm thấy {Energy} thoát khỏi cơ thể mình rất nhanh.Việc bay lượn cũng trở nên khó khăn hơn nhiều.
Tuy nhiên, cái giá phải trả đó còn rẻ chán.
Thông thường, có bắn 2~3 phát như thế anh vẫn chưa mệt như thế này. Lần này, đối thủ thật quá tồi tệ.
Bởi vì anh đã phải gia tăng uy lực và giảm phạm vi đến mức tới hạn.
*Fu— — — —* thở một hơi dài nhẹ nhõm, anh cố hạ xuống mặt đất.
*Zu— — — — za!*
Anh nhanh chóng né đòn.
Máu phún ra từ bên hông, nhưng anh dùng ý chí để ngưng lại.
Quay người lại.
Không cần phải xác minh lại, nhưng anh không muốn tin vào điều đó.
Đứng ngay kia, là nhân vật đúng như anh nghĩ.
Cùng với cặp cánh rồng giương ra, mái tóc ánh kim rất đẹp bay phấp phới trong gió.
Trước đây không hề có, nhưng giờ, một cái sừng tuyệt đẹp màu đỏ mọc lên trên trán.
Bộ Gothic Dress đen tuyền đã chuyển thành một bộ giáp đen tuyền từ lúc nào không hay.
(Aa… ra đây là hình ạng chiến đấu nguyên thủy à…)
‘Hiện tại, ta gần như đã cạn kiệt Ma lực, mà đối thủ vẫn còn nguyên vẹn.’
‘Đừng đùa chứ. Tha cho ta đi.’ Hiện, anh có cảm giác kỳ lạ là nửa muốn cười, nửa muốn khóc.
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/TSSDK-Vol05-Milim-Battle-Mode-727x1024.jpg [/images/images/image-7.jpeg]
“Tốt lắm. Rất thú vị!
Để tưởng thưởng, ta sẽ cho xem mãn nhãn!!!”
Lần đầu tiên Milim cất tiếng.
Nhưng, đó là một giọng ‘đọc’ đơn điệu.
Dẫu vậy, trái với giọng nói đó, một dự cảm không lành tấn công Karion.
‘Thật đấy. Không cần trình diễn gì cả.’ Anh thực lòng nghĩ vạy.
Và anh dùng Tư niệm để liên lạc với tất cả cả thuộc hạ.
Chỉ một lời thôi. ‘Cố hết sức mà chạy!!!’
Rồi, với toàn bộ sức lực của mình, anh cố gắng rời nơi đó nhanh hết sức.
Bản năng mách bảo anh. ‘Nếu còn nấn ná nơi đó, sẽ chết!’
Đôi mắt rồng trải ánh nhìn ra. Còn đôi cánh rồng thì giương rộng.
Milim gầm to!
“Long tinh bạo viêm bá {Dragon Nova}!”[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch058]
Ánh hào quang nhẹ và đẹp đó trông rất giống với các vì sao lấp lánh.
Ánh sáng đó chiếu xuống, không chỉ Lâu đài, mà cả ngọn núi thiêng sau nó cũng im lìm biến mất.
Vượt ngưỡng nghe được của con người, thứ âm thanh và sóng chấn động đó phá hủy khu vực chung quanh.
Bất cứ ai chạm vào thứ ánh sáng đó, đều tan biến mà không thể kháng cự gì.
Đấy là Ma pháp tối thượng và mạnh nhất.
Đó là một trong những lý do Milim vẫn duy trì vị trí đỉnh cao dù đã qua nhiều năm chiến đấu.
‘Không thể…’
May mắn thay, vì là đòn tấn công có tính định hướng, nên mạng sống của Karion được giữ lại.
Đó chính là Milim.
Một Ma vương tuyệt đối không được gây thù. Người mang biệt danh “Phá hoại Bạo quân”.
Bây giờ, Karion có thể gật đầu tuân lời của cha mẹ rồi.
‘Thật vô ích. Đẳng cấp quá khác biệt.’
Tuy nhiên…
“Nhưng, cô ta…”
“Cô ta…? Ara? Có gì sao? Nói tôi nghe được không?”
Anh cảm nhận một lưỡi kiếm mỏng kề vào cổ mình.
Sau lưng anh là sự hiện diện một phụ nữ.
Là Ma vương có quyền chi phối tuyệt đối bầu trời. “Thiên không Nữ vương” Frey.
“*Chạc*. Frey, cả cô nữa à.”
“Ara? Tôi thì sao? Cứ từ từ nói tôi nghe xem nào.”
Và, ý thức của Karion dần bị bóng tối bao trùm…
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch058] Thú ma lạp tử bào: nghĩa (đại khái) là ‘Tiếng gầm hạt ma tố/lực của loài thú’ :v Trong đó, Lạp tử: hạt, phân tử, Bào: tiếng gầm, rống.
[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch058] Long tinh bạo viêm bá: nghĩa (đại khái) ‘Ngọn lửa bá quyền như ngôi sao rồng’, trong đó, Bạo: nổ, bùng nổ, tiếng kêu, Viêm: ngọn lửa, Bá: bá quyền, chiếm giữ…