Thông báo:
Hiện team đã có forum riêng, và Pj cũng dã có Topic Thảo luận riêng, nên nếu các bạn có muốn thảo luận gì, thì hãy ghé nhé. Đôi khi có thể tôi sẽ post vài điều đáng chú ý của chương vừa đăng trong đó.
Đang tuần tra quanh rừng, Ma nhân Grucius đột nhiên nhận được lời nhắn bằng thần giao cách cảm (niệm thoại) nên bối rối.
“Hửm? Có gì sao?”
Các đồng hành, những thành viên trong Đội bảo vệ, lo lắng lên tiếng hỏi.
‘Những gã tốt bụng này. Không hề nghi ngờ rằng ta là một Ma nhân.’ Cũng được một lúc rồi, nhưng Gruicus đã tưởng rằng đó là những đồng bạn thật sự.
“Không có gì đâu.”
Trước câu trả lời đó, họ đều an tâm hẳn.
Chẳng có gì, để khiến họ quan tâm.
Về nội dung của đoạn niệm thoại thì,
(Grucius! Tình huống khẩn cấp. Khi thời điểm đến, hãy hành động theo phán đoán của ngươi!
Ta đang chiến đấu. Một khi thắng trận, ta sẽ liên lạc. Cho tới khi đó, ngươi được tự do.)
Không nghi ngờ gì nữa, đã có chuyện xảy ra rồi.
Đấy là lần đầu tiên anh nghe giọng Ma vương Karion hốt hoảng như vậy. Đối thủ là ai vậy chứ?
Không biết được gì thật quá bứt rứt.
‘Nên làm gì đây?’ Muốn hỏi xem quyết định ra sao, nhưng lại không có cách.
Tuy anh cố dùng niệm thoại nhiều lần nữa, nhưng chẳng có ai nhận cả.
Tim Gruicus đầy những bất an nhưng vẫn phải cố để những đồng đội không nhận ra điều gì.
— — — — — — — — — — — — — — —
Sau khi nhận được báo cáo, nét mặt Ma vương Clayman đầy vẻ hồ hởi.
Hắn đã để việc thuyết phục Karion cho Milim, nhưng chẳng rõ vì sao mà lại thành chiến đấu.
Như thế cũng tốt. Dĩ nhiên rồi, nếu dùng lời không được, thì có càng ít Ma vương quấy rầy càng tốt.
Theo người báo cáo, thì cô ta đã đánh bại Karion với sức mạnh áp đảo, và thổi bay luôn cả hoàng thành Morotomo.
Người báo cáo, Frey, vừa nói, vừa ‘lịch lãm’ hớp trà.
Ngoài Frey, hắn còn cho những kẻ khác đi do thám, nhưng tất cả đều báo cáo như vậy.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Ma vương Karion đã chết. Và ta, đã nắm được trong tay “Sức mạnh tuyệt đối {Milim Nava}” nên ngay cả Karion, là một kẻ mạnh, cũng chẳng làm gì được.
‘Thập Đại Ma vương thống trị Ma giới.
Trong số đó, 3 người tính luôn cả ta, được xếp vào 1 nhóm, 1 đã biến mất.
Thêm nữa, việc dùng kẻ mạnh tuyệt đối như một mối đe dọa, thời khắc cuối cùng của Ma vương Karion sẽ là sự quảng bá tốt.
“Kukuku, mọi chuyện, đang tiến triển trôi chảy. Theo đúng kế hoạch.”
“Ara? Thế sao? Tôi rất vui vì mình có thể có ích.”
Không hề có dụng tâm, Frey đứng dậy nói những lời tán thành đó.
“Tôi sẽ quay về, nhưng Milim thì sao?
Trong trận chiến, dường như tôi có bị xao nhãng, những Ma nhân trợ giúp hình như đã bị ‘thổi bay’ rồi thì phải?”
*Chậc* Clayman nhăn mặt nhìn vào Frey.
“Cô phải quan tâm đến chứ. Dù gì, đó cũng là bạn cô mà?
Giao cho cô đó, hãy mang đi đi. Không thể để tòa thành của ta bị phá hủy được.”
Nghe những lời đó, Frey chỉ lắc lắc đầu và nói ‘Yare yare’ thôi.
“Tôi cũng chẳng muốn nhà mình bị phá hủy đâu. Mà, có nói gì nữa cũng vô dụng thôi nhỉ?”
“Cô hiểu quá nhỉ, tốt lắm. Giờ thì đi đi.”
Thái độ đó nói rằng hắn không xem Frey như một người ngang hàng.
Mà là một kẻ thuộc hạ.
Frey không hề tỏ ra bực dọc gì cả. Cô chỉ lạnh lừng nhìn Clayman rồi rời đi.
Khi đã xác định là Frey đã đi, Clay nhoẻn cười.
Mọi chuyện vẫn tiến triển tốt.
Mọi chuyện vẫn diễn ra theo dự tính của “Người đó”.
Mặc dù vẫn không chắc mọi chuyện sẽ đi như dự định, nhưng các sự kiện đang tiến triển cho ‘việc đó’ xảy ra.
Theo kế hoạch ban đầu, hắn tính ‘bổ nhiệm’ Orc Lord làm Ma vương mới, và dựa trên những lý do ẩn, kế hoạch ban đầu là hắn sẽ điều khiển các Ma vương.
Kế hoạch chỉ là dựa vào việc có cùng hứng thú, rồi tìm đến sự đồng thuận. Nhưng dẫu có thất bại cũng chẳng sao cả.
Nhưng rồi, có sự xuất hiện của bọn Ma vật đáng ngờ, và cả cái trấn Ma vật tạo ra nữa. Ngay khi biết được, hắn đã chỉnh sửa kế hoạch để tận dụng nơi đó.
Dùng sự hứng thú chung làm mồi, chính là kế hoạch dùng đám Ma vật đó làm mồi nhử.
Cắn câu, lại chính là Ma vương mạnh nhất, thật may mắn.
Clayman đứng dậy, và dùng kết giới nhiều tầng bao lấy chung quanh.
Và, như thường lệ, tiến hành báo cáo định kỳ.
Một đối tác đáng tin cậy.
Đến Chủ nhân đích thực, người hắn đã thệ nguyện trung thành…
— — — — — — — — — — — — — — —
Kể từ khi gia nhập vào Đội bảo vệ, mỗi ngày qua, Myulan đều rất bận rộn.
Nhiệm vụ của cô như một Chú thuật sư thì không phải là bận rộn lắm. Nhưng thỉnh thoảng lại có vài người hứng thú với việc đó, nên cô có dạy Chú thuật cho họ.
Nếu chỉ là những Chú thuật đơn giản, cô sẽ dạy. Bởi trước khi thành Ma nhân, cô vốn dĩ là một Ma nữ mà. Dạy những Chú thuật con người có thể sử dụng là khá dễ dàng.
Bận rộn ở đây, là vì công việc khác: chức vụ Tham mưu.
Ngay từ đầu, cho một người mới giữ chức Tham mưu, cô đã nghĩ là có gì đó sai sai…
(Đặt lòng tin vào Ma nhân, mấy gã này đúng là ‘tốt tính’!)
Nếu dùng ngôn từ để diễn đạt, thì chắc là như vậy nhỉ.
Ra chỉ thị cho các Đội nhóm, gặp gỡ các Ma vật trong trấn, báo cáo cho Đội trưởng, v.v. Cô làm toàn bộ những việc đó.
Không thể nào xem cô là người lười biếng được.
Tuy vậy, cùng lúc với sự bất bình đó, cô lại cảm tháy khá hài lòng.
Việc có quan hệ với con người sau một thời gian dài, khiến cô nhớ lại những cảm giác mình đã quên từ lâu.
Và,
“Myulan, được chứ? Hãy cho anh câu trả lời sớm nhé!”
Gã đàn ôn tán tỉnh cô như thế. Cô nhìn ngược lại Youmu.
Lúc đầu, khi mới thâm nhập vào Đội bảo vệ, cô đã cảm nhận được ánh nhìn rồi.
Cô thấy cảnh giác vì nghĩ mình đã bị lộ, nhưng Grucius lại nói mình không cảm thấy gì.
‘Vậy là ý gì?’ Khi cô đang nghĩ vậy, ánh nhìn của Youmu lại liếc qua. Khi chạm mắt nhau, anh ta lại lúng túng đảo đi nơi khác.
Nhưng gần đây, không chỉ hành động mà cả lời nói cũng có ý tán tỉnh.
Nói,
“Anh yêu em. Hãy hẹn hò với anh! Anh sẽ làm em hạnh phúc, anh hứa đó!” (Dịch: vãi, tán tỉnh luôn rồi chứ “ý” gì nữa. =)))
‘Bóng thẳng’ luôn.
Mặc dù thông thường anh ta có thái độ hời hợt, nhưng đây là nghiêm túc nhỉ. Anh ta vẫn chưa hề ‘động thủ’ gì cả.
Khi còn là một cô gái trẻ, tầm 700 năm trước. Cô không thể nhớ nhiều về thời điểm đó. Cô không có nhiều ký ức gì với người khác.
Thật sự thì, thứ gọi là ‘tình yêu’ với cô gái này, là thứ cô chưa từng niếm trải qua.
Sự bất an thì nhiều hơn niềm vui. Thêm vào đó…
(Anh ta nói khiến mình hạnh phúc… Cơ mà, tim mình lại đang bị Clayman nắm giữ.
Không, không thể nào! Ngoài ra…
Làm sao mà con người sẽ chết sớm lại có thể yêu minh chứ?)
Cuối cùng, cô trì hoãn câu trả lời.
‘Tôi từ chối!’ Dù lý trí mách bảo như vậy, nhưng cô lại không có đủ dũng khí để từ chối.
Đã 400 năm kể từ lúc cô thành Ma nhân rồi. Nhưng đây là lần đầu tiên cô trải nghiệm sự bất an này.
Trong tình trạng đó, Myulan lại nhận được niệm thoại từ Clayman.
Đối với Ma nhân Myulan, Clayman không phải là đối tượng của lòng trung thành.
Nếu có thể, cô sẽ không ngần ngại ‘giở trò’ ngay. Dẫu vậy, với một Ma vương lọc lừa như thế, rất khó có thể tìm được kẽ hở.
Trong lần báo cáo trước, cô nhớ Clayman đang trong trạng thái cao hứng đến lạ kỳ, và điều đó khiến cô không yên chút nào.
‘Hẳn hắn ta đã nghĩ ra được trò ác độc gì rồi.’ Cô nghĩ.
Không may là, cô lại không có cách gì chống lại được. Đó không phải là chuyện cô có thể đứng lên và phản kháng lại.
Cho nên, nếu ai đó mà có gặp bất hạnh, cô cũng chẳng thể làm gì được cả. Nên có cảm giác bất ổn đó là chuyện đương nhiên thôi.
Và cô đột nhiên nhận được niệm thoại.
(Có vẻ ngươi vẫn khỏe nhỉ. Nhờ vào những thông tin ngươi báo cáo, chỗ ta mọi việc đang rất tốt.
Làm việc tốt lắm.
Cái trái tim ta đang nắm giữ, ta đang nghĩ sẽ sớm trả lại cho ngươi đây.)
Thật là một đề xuất đột ngột.
Myulan đột nhiên thấy phấn chấn hẳn lên. Nhưng không được phép hoảng hốt.
Đối thủ là Ma vương đấy. Dễ dàng đánh lừa cả những bộ hạ của mình, chính là Nhân hình khối lỗi sư {Marionette Master}.
(Ha! Cám ơn Ngài rất nhiều!)
Cô trả lời một cách an toàn.
(Không cần phải cảnh giác thế. Naa, ta có việc cuối cùng muốn nhờ ngươi đây.
Cho đến khi đó, hãy cứ vui vẻ tận hưởng cuộc sống hàn nhã đi. Vậy nhé.)
Đơn phương gọi đến, rồi cắt đứt niệm thoại.
‘Đây, là bẫy à? Nhưng lại không thể xác định được.
Những việc từ đó đến giờ, cô chỉ đơn thuần làm theo mệnh lệnh.
Nhưng, nếu thực sự được giải phóng…
(Mình, có thể chấp nhận anh ta chứ?)
Với sự bất an, và cả chút kỳ vọng trong trí, Myulan tiếp tực hành xử như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
— — — — — — — — — — — — — — —
{Hinata Sakaguchi} tỉnh dậy trong trạng thái nửa tỉnh sau giấc ngủ nhẹ.
Cẩn thận phục vụ cô, Nicolas mang đến một tách cà phê.
“Ồ, cô đã dậy rồi đấy à?”
Hồng y Nicolas Spertus.[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch059]
Là cánh tay phải của đức Giáo hoàng bất khả xâm phạm của Pháp hoàng quốc thần thánh Ruberios, và cũng là người đứng ở đỉnh cao của Thánh giáo hội phương Tây.
Người đàn ông này, chỉ như một con chó nhỏ trung thành đối với Hinata mà thôi.
Tối qua, họ nằm chung giường, và là ông ta được ‘làm’ ‘đối tác’.
Không hề chán, cô nhìn ông ta liếm khắp cơ thể mình. (Trans: thành ero novel rồi…)
(Thật tình, hệt như một con chó.)
Hinata nghĩ thế.
Ông ta, tôn sùng Hinata.
Cứ như thể cô là một Nữ thần hoặc Thánh nữ gì đó vậy. ‘Gã đàn ông ngu ngốc’, Hinata nghĩ vậy.
(Đến mình cũng phải bài tiết sau khi ăn. Năm tháng trôi qua, cơ thể sẽ dần lão hóa.
Nghĩa là cơ thể này không thể trẻ đẹp mãi được. Gã đàn ông này, chỉ đang nhìn vào ảo ảnh mà thôi.)
Ông ta khao khát cơ thể cô. Vật rẻ tiền.
Dù không nghĩ cơ thể này đáng giá đến đó, nhưng ông ta có thể làm bất cứ điều gì mình thích.
Với cô, dù có là cơ thể của mình đi nữa, đó vẫn chỉ là một phương tiện hòa giải mà thôi. Không còn giá trị nào khác.
Dĩ nhiên, cô cũng có khao khát nhục dục. Tức là cô không phải là kẻ lãnh cảm. Nhưng, thế thì sao?
Chỉ những người cô thích mới được phép tùy ý ‘làm việc’ với cơ thể cô. Còn những người cô ghét thì không bao giờ được phép.
Nói tóm lại,
(Mình, không hề ghét Nicolas à, là vậy sao?)
Chung quanh cô không hiểu điều đó. Thực tế chính là vậy.
“À, bữa sáng đã sẵn sàng. Cùng ăn chứ?”
Những lời ngọt ngào đột nhiên phát ra.
Nicolas, mang bữa sáng đến cho một người, là chuyện không thể tưởng tượng nổi với những người khác.
Vì bất cứ ai biết ông ta, đều sẽ bảo Nicolas là một người tàn ác và kiêu ngạo, bao bọc lấy mình dưới lớp vỏ của một vị thánh.
“À, rồi. Cám ơn.”
Khi Hinata vô tình nói vậy, Nicolas gật đầu vui vẻ.
Và 2 người dùng bữa sáng.
Sau một thời gian dài, bữa ăn dường như ngon hơn hẳn.
“À, phải rồi. Tôi phải báo cáo cho cô. Đây là thông tin những mật thám lấy được trước đó.”
Sau khi xong bữa ăn và thư giãn một tí, Nicolas nói với cô.
Cũng chả thể làm gì khác được, vì ông ta muốn tranh thủ sự chú ý của cô mà.
Hinata, vừa dùng hai tay vuốt mái tóc đen tuyền đáng tự hào của mình, vừa nhìn chằm chằm Nicolas.
Cô dùng tay lấy cái kính tròn đặt trên bàn lên, rồi đeo lên.
“Nói nghe xem nào.”
Cô nói ngắn gọn.
Ngay tại đó, chính là một mỹ nhân mang danh hiệu Đoàn trưởng Thánh kỵ sĩ, “Đầu lĩnh Đội Kỵ sĩ cận vệ trực thuộc Giáo Hoàng”.
Vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng thường thấy lại xuất hiện.
‘Giờ giải lao’ đã chấm dứt.
Nicolas bắt đầu báo cáo các thông tin.
Về sự náo động của các Ma vật trong Đại sâm lâm Jura, và về việc Ma vật thành lập một trấn.
Thêm vào đó, một số quốc gia bắt đầu giao dịch với đám Ma vật đó, báo cáo là như vậy.
“Nói sao? Chúng dám chống lại giáo điều ‘Ma vật là kẻ thù của nhân loại’ của Giáo hội sao…”
Trước lời lẩm bẩm của Hinata, Nicolas gật đầu.
“Đúng vậy đấy. Cô sẽ làm gì?”
“Hừm… Vậy à…”
Hinata chìm vào suy nghĩ.
Đạp tan chúng thì rất dễ. Tuy nhiên, bản tính của con nguời là, nếu không có chuyện gì rất nghiêm trọng, thì họ sẽ bỏ qua.
Hay ít nhất, trước khi chúng kịp tiếp xúc với con người, thì phải đè bẹp chúng, và thế là xong…
“Hiện tại, ta chỉ có thể chờ xem thôi.
Tuy vậy, hãy điều tra chiến lực của trấn đó, và hãy đảm bảo chiến lực có thể nghiền nát!
Là Giáo hội, ta không thể hành động nếu không có yêu cầu từ đâu đó.
Mà… nếu không có yêu cầu nào, ta có thể tạo ra tình trạng nơi yêu cầu phải xuất hiện thôi…”
Kết luận là như thế.
Nghe những lời đó, Nicolas gật đầu.
“Để những ‘con chiên’ đi điều tra vậy!
Ta sẽ huy động “Huyết ảnh cuồng loạn {Blood Shadow}” của Giảo hội!”
{Blood Shadow} là những kỵ sĩ sa ngã. Là những kẻ có năng lực chiến đấu cao, là những con quỷ sát nhân giết luôn cả người thường.
Đó là những kẻ cuồng tín, thề nguyền trung thành với Thần linh, với Giáo hoàng và với Giáo hội.
Tuy nhiên, năng lực của chúng thuộc hàng thượng thừa, không phải là kẻ Giáo hội có thể đơn thuần ‘giải quyết’.
Đối với Hinata, người có sự chán ghét mạnh mẽ, đó là tồn tại khiến phải đau đầu.
Với Hinata, người theo chủ nghĩa thực dụng, đó chỉ tượng trưng cho sự ngu muội mù quáng tin vào thánh thần.
Ấy vậy mà, một Hinata như thế, lại là một hộ vệ cho Chính nghĩa của Thần, thật ngược đời.
“Vậy à. Rồi, giao ông đó. Nhưng cũng đừng quên về giáo điều của ta, và làm quá mức đó.”
‘Vẫn chưa đến giai đoạn phải hành động.
Giao lại việc thu thập thông tin cho ông ta. Biết đâu có thể đạt được gì đó thì sao.’
Nghĩ vậy, nên cô quyết định như thế.
Và kết quả là, những con chó điên khát máu đã đươc giải phóng.
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch059] Khi trước hình như dịch tên ông này thành Nicholaus thì phải… mà, từ raw ニコラウス・シュペルタス cũng khó mà chuyển thành cái tên Eng cho chuẩn xác được.
CHƯƠNG 60: HƠI BẤT NGỜ TÍ, NHƯNG KIỂM TRA THÔI
Bên trong phòng học đã yên lặng lại.
Yên lặng đến mức nghe được cả tiếng nuốt nước bọt cái *ực*.
Ranga ve vẩy đuôi chạy đến chỗ tôi.
“Rồi rồi, mọi người đã cố gắng hết sức chứ?”
Dù tôi nói thế với nụ cười, nhưng đám trẻ lại chẳng cười chút nào.
Dĩ nhiên rồi, nếu trong vị trí của đám trẻ, ‘Phải giết tên khốn này thôi!’ tôi cũng sẽ nghĩ như thế.
Tuy nhiên, thế giới này lại theo quy luật “cá lớn nuốt cá bé”.
Nên, nếu có hận, thì chỉ có thể hận bản thân vô lực thôi. Nên,
“Được! Mọi người, dường như ai cũng có chuyện muốn nói cả, nên ta làm bài Test thôi.”
Tôi tuyên bố.
“Gi—! Sao lại thành ra như thế!”
“T- Test!?”
“Uee—“
Bọn trẻ lớn tiếng phản đối.
Ừm. Kiểm tra {Test}, dường như ở đâu cũng bị ghét cả.
“Này, đừng hoảng hốt chứ! Ta không biết mấy đứa tính nói gì
Nhưng nghe này.
Những việc từ nay về sau, là cần thiết cho mấy đứa đấy.”
“Tại sao chứ! Sớm muộn gì bọn ta cũng chết thôi!
Nên học chẳng để làm gì cả.”
“Đ- Đúng thế… Tất cả giáo viên cho đên nay đều chỉ mang đến đồ chơi và sách tranh và bảo chúng tôi tự do chơi thôi…”
“Chúng tôi, từ lúc đến đây, chẳng hề học gì cả…”
“Tôi, muốn đọc, sách tranh thôi…”
“……”
Cả bọn đều nhau nhau phàn nàn.
Tuy thế, chúng lại thiếu cái ‘năng lượng’ của ngày hôm qua. Sau khi ‘đùa’ với Ranga cả ngày hôm qua, đám trẻ mệt rồi sao?
Mà, việc chúng đến đây hôm nay cũng đủ tốt rồi.
Nhưng, đây là rất cần thiết. Nên không may là, không thê thỏa hiệp được.
“Rồi rồi. Ta hiểu mọi người muốn nói gì rồi.
Nhưng, bài kiểm tra {Game} vui vẻ kể từ hôm nay sẽ giúp mấy đứa, không, mấy trò giải tỏa bớt bất mãn.
Từ nay, từng em một, sẽ đấu tập với ta.
Luật chơi rất đơn giản. Các em dùng toàn lực, hay làm gì cũng được. Nếu hạ được ta, bài học sẽ chấm dứt.
Nếu sau 20 phút, mà ta vẫn đứng vững, ta thắng. Đơn giản phải không?”
“Chỉ vậy?”
“Ừ. Phạm vi, là trong phòng học này. Ta sẽ dựng một kết giới, nên sẽ không ai ra được.
Những người quan sát không được phép giúp đỡ.
Hiếu luật rồi chứ? Nếu đã hiểu, hãy quyết dịnh thứ tự đi.”
Trận đấu tập đơn giản.
Tôi không có ý xuất thủ. Mà chỉ muốn xác định năng lực của đám trẻ thôi.
Nếu đám trẻ không thể đạt được Unique Skill, Tôi chẳng biết có cách nào để tiêu thụ số Ma tố lượng {Energy} tràn đầy trong cơ thể kia không nữa.
Theo Phân tích giám định của tôi, {Energy} của bọn trẻ dám còn ngang với các Ma vật A Rank trở lên lắm chứ.
Rank của các Mạo hiểm giả được xếp dựa theo sức mạnh, nhưng Ma vật thì lại dựa trên tổng lượng Energy.
Nên tôi đã rất ngạc nhiên khi biết rằng khi so sánh thì Mạo hiểm giả B Rank chỉ có mức {Energy} tương đương với C Rank thôi.
Khi trở thành Mạo hiểm giả, tôi mới biết được điều đó.
Vì những Ma vật thông thường không có Kỹ lượng {Level}, nên chỉ phán xét nhau qua năng lực. Nhưng, cũng có những Ma vật có {Level} cao…
Nên nếu dựa theo quy chuẩn đó, thì đám trẻ này là A Rank.
Nếu có thể làm chủ được năng lực, đám trẻ sẽ thành những đối thủ ‘khó nhằn’…
Cuối cùng thứ tự cũng đã được quyết định.
Với vẻ mặt đầy hăm hở, Misaki Kenya tiến tới chỗ tôi.
Đó chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi. Tên nhóc là ‘Boss’ ở đây à?
“Oi! Ta dùng kiếm được chứ?”
Thằng nhóc ngạo mạn!
“Được thôi, nếu em thua, hãy sử dụng kính ngữ cho tử tế!”
“Hừm! Người lớn, cũng không thắng được bọn ta. Bọn ta đánh bại tất cả ngoại trừ Shizu-san thôi!”
“Hừ—m. Lớn miệng quá nhỉ, thế có thắng nổi ta không đó?”
Thế là bài kiểm tra bắt đầu.
Giao việc ra hiệu lại cho bọn tẻ. Tôi đưa chúng cái đồng hồ cát mình đã chuẩn bị ngày hôm qua, và giải thích cách dùng.
Được rồi, bắt đầu được rồi nhỉ.
“B- Bắt đầu!”
Trước tín hiệu của Alice, Kenya di động ngay.
Với một đứa nhóc tiểu học, chuyển động tốt đấy. Mà, chúng đã từng đánh bại người lớn mà…
Dẫu vậy, với tôi, thế chẳng là cái ‘đinh’ gì…
“Cố lên Ken-chan— — —!!!”
“Đừng để bị đánh bại đấy!”
Nghe những lời cổ vũ đó, tên nhóc dường như mạnh hơn.
Tên nhóc tuyệt vọng cố đánh trúng tôi, nhưng không cần phải đọc vị trước, tôi chỉ nhìn và nhẹ nhàng né thôi.
Sau 10 phút, mắt rưng rưng nước, tên nhóc bắn lửa vào tôi.
Hừm. Đám lửa nay, uy lực thấp quá.
Thật khó mà so sánh với lửa tôi tạo ra, nhưng với Energy lớn dường đấy mà uy lực chỉ tháp dường này.
Nếu A Rank mà dốc toàn lực đưa hết Ma tố vào cầu lửa tấn công, thì có tạo ra nhiệt độ trên 1000° cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên…
Đến cả Hỏa viêm cầu {Fire Ball} của Ellen còn có uy lực cao hơn.
Năng lực còn thua cả Ma pháp của Mạo hiểm giả B Rank.
Không nghi ngờ gì nữa, đây chỉ là nhìn và ‘sao chép’ lại thôi, chứ không phải năng lực thực sự.
“Oi, tập trung quá vào ngọn lửa rồi. Hãy thử tấn công với năng lượng thông thường xem nào.”
Tôi khuyên bảo.
“Im đi! Shizu-san đã dùng kỹ thuật này, uy lực rất tuyệt!
Ta sẽ không nghe lời một kẻ như ngươi đâu!”
Tên nhóc ngạo mạn này.
Kết cục, không nghe lời khuyên của tôi, rồi 20 phút trôi qua. Tôi thắng.
“Được, kết thúc! Hãy gọi ta là ‘Sensei’ đàng hoàng vào!
Tiếp theo, ai lên đây!!!”
Rũ vai thất vọng, tên nhóc thiểu não quay về chỗ các bạn mình.
À, nếu bị một đứa nhóc chưa đến 10 tuổi đánh bại, tôi sẽ còn sốc nặng hơn nữa.
Tiếp theo là Chloe O’Bell.
Một cô bé 8 tuổi. Với mái tóc màu khá lạ. Đen tuyền nhưng lại có lẫn bạc ánh kim, là sao chứ?
Đằng nào thì, đó là một cô bé rất đẹp với mái tóc có màu kỳ lạ. Cô bé có pha dòng máu Nhật nhỉ?
Cô bé toát ra bầu không khí kỳ lạ hòa trộn Đông – Tây.
À, bắt đầu chứ. Nếu nhìn cảnh này, hẳn người ta sẽ thấy một nữ sinh trung học đang bắt nạt một bé gái.
Dẫu vậy, ‘Kiểm tra là cần thiết!’ tôi đang ra vẻ như thế, nên lỡ mà thua, chắc sẽ chẳng cười nổi.
“Kurocchi, đừng cố gắng quá sức đấy—!!!”
“Kuro-chan, đừng để bị thương đấy.”[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch060]
Tiếng cỗ vũ của bọn trẻ cũng có nhiều kiểu nhỉ nào là ‘Cố lên!’ rồi ‘Đừng để bị thương!’.
Chắc là vậy rồi nhỉ.
Khi nghe tiếng báo hiệu, trận đấu bắt đầu.
Mặc dù có nghỉ ngơi 5 phút ‘giữa giờ’, nhưng tôi lại không chọn nghỉ. Tuy thế, tôi lại chẳng mệt tí nào.
Tôi chỉ né đòn thôi, nên chiến thắng rất dễ.
‘Rồi, Chloe. Bé sẽ dùng kiểu tấn công gì đây…’
Chloe thích sách, và luôn mang theo 1 quyển.
‘Là vậy á? Bé tính dùng góc quyển sách để đập hay để ném vào đầu ta đây?
Hay ‘Đây không phải là sách, mà là vũ khí cùn!’ sao? Chắc không phải là kiểu sáng tạo của trẻ tiểu học đó chứ?’
Trong khi còn đang nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đó,
“Hãy sao chép dòng chảy mặt nước, bắt lấy đối thủ của ta (Water Jail).”[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch060]
Uo! Đột nhiên, từ dưới chân tôi một dòng nước dâng lên. Theo 『Nhiệt nguyên cảm tri』 thì đây là nước thật.
Ma pháp à! Tuyệt quá, cô bé này! Đây, chắc là Thiên tài đây?
Trong lúc còn đang ấn tượng, chuyển động của dòng nước trở nên xiết hơn, và tạo thành hình một quả cầu nước bao lấy tôi.
Khi dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào, cảm giác như đầu móng bị xây xát một tí.
Chắc cũng giống như “Thủy nhận” của tôi, cô bé đã thao túng nước ở tốc độ cao tạo ra một khối hình cầu.
Thật tuyệt diệu. Nhưng, cô bé sẽ làm gì tiếp theo đây?
“Ma pháp này, tiếp theo sẽ là rót nước đầy vào cùng với người bị giam!
Nếu nhận thua, tôi sẽ hủy nó. Nếu không chịu, người sẽ chết!”
Trẻ, nhưng đáng sợ quá.
Tên nhóc Kenya trước đó còn dễ thương hơn nhiều. Nhưng mà, không may là, chỉ ở mức này…
“Un. Ma pháp tuyệt lắm. Chỉ là, không có tác dụng lên ta.
Tuy thế, Ma pháp này tốt đấy. Sau này, cứ tiếp tục học hỏi nữa nhé!”
Nói thế, tôi xoa đầu Chloe.
Nhà tù à? Việc này, 『Phân tử thao tác』 có thể làm dễ như chơi.[3] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch060]
Nói thật thì, Skill này, là mạnh nhất trong số các Extra Skill. Năng lực tuyệt vời này có thể sánh với Unique đấy.
Đối với tôi, những đòn tấn công hệ Nhiệt đều không ‘qua’ được, nên tôi cho rằng như thế là đủ rồi. Vốn dĩ, tôi có Kháng tính cơ mà.
Chloe sửng sốt ngồi sụp xuống. Cô bé đỏ mặt và rơm rớm nước mắt.
Thứ lỗi cho ta, nhưng việc vốn là như vậy rồi, hãy cố chịu đi. Một đám nhóc khinh thường sẽ không chịu nghe lời, nên cần phải cho chúng thấy sự chênh lệch ‘khủng khiếp’ về thực lực ở đây.
Chloe mất hết ý chí chiến đấu. Nên tôi thắng.
Chloe thì, chạm vào chỗ mà tôi xoa khi nãy, và chẳng hiểu vì sao, lại nở nụ cười.
Tiếp tục nào!
Đối thủ tiếp theo là Gale Gibson.
Cậu nhóc lớn tuổi nhất bọn, 9 tuổi. Đó là một cậu nhóc vóc người khá lớn với mái tóc nâu. Chắc chắn là một Bishounen (mĩ thiếu niên) rồi.
Cậu nhóc này, khi trưởng thành, chắc hẳn sẽ thành một đấng nam tử xinh đẹp không kém diễn viên đâu!
‘Hãy nghiền nát cậu ta!’ Không, sao tôi lại có ý nghĩ đó chứ.
Tôi là một người lớn, nên tôi sẽ làm một đối thủ ‘công bằng’.
Gale, không hề dùng tiểu xảo nào, không hề ngần ngại bắn thẳng vào tôi.
Sau khi quan sát 2 người kia, hẳn cậu nhóc đã thay đổi đánh giá về tôi.
Cậu ta bắn một viên đạn khí uy lực đủ để giết bất cứ một Giáo sư thông thường nào.
Dường như đó là một đòn dốc hết toàn bộ sức lực vào. Quyết định tốt lắm.
Nhưng, không may là, nhầm đối tượng mất rồi. Với tôi, các kỹ thuật hệ Phóng xuất chẳng ăn nhằm gì cả.
Như thể hiển nhiên, tôi dùng 『Bạo thực giả』 hấp thụ gọn ghẽ.
“Đó là gì thế? Chơi bẩn!”
‘Un. Chơi bẩn thật đấy.’ Tôi cũng nghĩ vậy.
“Í dà, Người lớn là những sinh vật chơi bẩn vậy đó. Bọn ta sẽ không từ thủ đoạn nào để thắng!
Đó, chính là Người lớn!”
Với đối thủ là đám trẻ, làm thế chẳng ‘người lớn’ chút nào nhưng đây chẳng phải là lúc ‘ra vẻ’.
Thật sự thì, tôi có thể né được ngay, nhưng lại có tí lo rằng nó sẽ ‘đục’ một lỗ trên kết giới.
Mặc dù được bảo là dạy thế nào cũng được, nhưng phá sập cả phòng học hoặc cả ngôi trường thì không tốt chút nào.
Thế cho nên, tôi quyết định kết thúc ‘trò chơi’ theo phương thức ít tổn hại nhất có thể.
Dẫu vậy, cũng thật là phiền phức.
Gale cắn môi thất vọng, tập trung khí vào tay và lao vào tôi.
Trẻ con quá. Cứ thế này, cậu nhóc chẳng có cửa thắng rồi.
Sự việc cứ thể tiếp diễn như với Kenya, và tôi chiến thắng.
Sekiguchi Ryouta là một đứa trẻ rụt rè.
Luôn thân thiện với Kenya, và hỗ trợ cho Kenya.
Là ‘đối tác’ của Kenya mạnh mẽ. Có thể nói đó là một cậu nhóc thông thường, không có gì đặc biệt.
Tuy nhiên, năng lực lại…
“Ryouta, trả thù cho tớ!”
Ngay khi nghe tiếng hét của Kenya, mắt của Ryouta liền đổi màu.
Đây, cũng gần giống với 『Cuồng chiến sĩ hóa』 của Shion. Cả tốc độ lẫn sức mạnh đều được tăng hơn gấp đôi. Và, Ma tố biến thành Đấu khí, rồi bao bọc cơ thể.
Việc hóa chiến sĩ này tuyệt thật. Nhưng khuyết điểm chính là, cậu nhóc không còn ý thức.
Trong chiến đấu mà mất đi sự điềm tính, đó là một ‘điểm trừ’ rất lớn.
Quá mức phụ thuộc vào đối thủ. Với một đối thủ thông thường, 『Cuồng chiến sĩ hóa』 có thể là một ‘thủ đoạn’ hiệu quả, nhưng với đối thủ ‘cao tay’ hơn, đó lại là một canh bạc.
Đó, gần như là 100% thất bại.
Chuyển động khá tốt, nếu đối thủ không phải là tôi, cậu nhóc còn đánh lại được.
Nhưng, đáng tiếc thay!
Trong vòng 20 phút, tôi chỉ việc né tránh.
Cô bé cuối cùng, Alice Rondo.
Nhỏ tuổi nhất bọn, 7 tuổi. Mái tóc vàng thẳng mượt dài chấm vai.
Với diện mạo như một con búp bê, cô bé dúng thật một Bishoujo (mĩ thiếu nữ).
Trái với một Chloe rất ‘người lớn’, cô bé trông rất tinh ngịch.
Mà, cô bé này, sở hữu năng lực thể nào dây.
Alice ném con búp bê trong tay lên không,
“Lên đi— — — — —!! Kuma-san!” (kuma = gấu)
Và hét lên như thế.
‘Hả?’ tôi vừa nghĩ, vừa nhìn con gấu, đột nhiên, như được thổi hồn vào, con gấu liền tấn công tôi.
Đáng kinh ngạc là, đòn khá mạnh.
Năng lực của cô bé, là Nhân hình sử dịch giả {Golem Master}. (sử dịch ~ điều khiển)
Đây, biến gấu bông thành chiến đấu lực, nếu con rối mà được làm từ hợp kim đặc biệt, hẳn sẽ thành thứ vũ khí lợi hại lắm…
Có lẽ, đây chính là năng lực mạnh nhất trong nhóm 5 đứa trẻ.
Mà… nếu chỉ việc tránh né, cô bé làm gì được chứ.
Tôi không ngờ là năng lực mạnh nhất là dành cho lúc cuối, may là tôi vẫn giữ được thể diện.
Khi cô bé triệu lên đến 10 con búp bê, suýt nữa thì tôi mất kiểm soát và thiêu hủy chúng. Nhưng tôi cố chịu đựng, và chỉ tránh né thôi…
Nếu thiêu rụi chúng, hẳn cô bé sẽ òa khóc ngay, và sẽ rất phiền phức khi phải dỗ cho nín.
Dẫu sao, tôi đã cho 5 đứa thấy được thực lực của mình.
Năng lực của đám trẻ chính là như thế.
Hoàn toàn có ấn tượng không hợp nhỉ. Có thể bảo là khuynh hướng tài năng khá lạ lùng nhỉ?
Có lẽ nhân tố chính là vì đó không hẳn là năng lực bọn trẻ khao khát từ tận đáy lòng chăng.
Liệu bọn trẻ này sẽ có được Unique Skill, hay ta phải theo đuổi một phương thức khác…
Trong 3 tháng tới, tôi phải tìm ra cách ngăn chặn sự sụp đổ của cơ thể bởi sự bộc phát của Ma tố.
Tuy là một phương pháp cứng rắn, nhưng tôi đã có thể xác minh được tình trạng của bọn trẻ.
Và, việc dốc toàn lực ra này, là cách tốt nhất ngăn chặn sự ‘bộc phát’ đó.
Việc phát tiết ra lượng lớn Ma tố này, dường như có thể giúp ‘kéo dãn’ thời gian ‘bộc phát’ đi một tí.
Tiếp đến, là cách đối phó căn bản…
“Rồi, như các em đã thấy đó, ta mạnh đấy!
Và ta, hứa với các em. Ta sẽ giúp các em.
Thề trên cái mặt nạ này, ta sẽ tìm được cách!”
Tôi tuyên bố thế trước đám trẻ.
Cả bọn đều rất nghiêm túc lắng nghe lời tôi nói.
Bước đầu tiên đã thành công. Bởi vì sẽ không thể nói chuyện được với người không muốn giao tiếp.
Bằng cách nào đó, tuy có hơi cưỡng ép, nhưng tôi đã thành công trong việc khiến đám trẻ nghe lời mình.
“Nee, cái mặt nạ đó, có phải của Shizu-sensei không?”
Đột nhiên Alice rụt rè hỏi.
“Đúng thế. Shizu-san đã ủy thác cho ta.
Và, sự ủy thác đó, ta nghĩ cũng là ủy thác cả việc của mấy em luôn.”
Tôi trả lời. Mặc dù các hoa văn trên mặt nạ có thay đổi, cô bé lại có thể nhận ra.
Alice hài lòng với câu trả lời của tôi.
Dường như cô bé đã mở lòng ra một chút.
Tuy thế… sẵn nhắc đến mặt nạ…
Hiện tại, có điều gì đó vướng mắc trong tâm trí.
Việc Shizu-san ủy thác lại cho tôi…
Are? Đánh vào mặt Ma vương Leon nhỉ.
Chẳng lẽ Shizu-san có ý dánh bại ma vương?
Khoan đã… Shizu-san đến đây khi mới 10 tuổi nhỉ?
Tại sao hắn lại cứu cô?
Nghĩ đi nào. Tuy không biết tường tận chi tiết, nhưng có các gợi ý ẩn trong đó.
Thêm nữa, không thể nào Shizu-san lại bỏ mặc bọntrẻ mà theo đuổi mục đích riêng của mình.
Có lẽ nào đấm vào mặt Leon và cứu bọn trẻ, cả hai việc đều có cùng một mục đích.
Nếu nghĩ vậy, chắc Ma vương Leon biết cách cứu lấy bọn trẻ.
Hắn đã từng giúp cô mà…
Nếu là vậy, thì phương thức là gì?
Hoàn toàn tận dụng Đại hiền giả, tôi dồn hết nỗ lực suy nghĩ.
Và, như mọi lần, Đại hiền giả không phản bội lại kỳ vọng của tôi.
Ma vương Leon đã cố tình giúp Shizu-san, hay đó chỉ là ngẫu nhiên? Câu trả lời là?
《Giải đáp. Khả năng Ma vương Leon cố tình giúp Shizu-san là khoảng 74%.
Tuy nhiên, khả năng này hoàn toàn chỉ là từ tính toán giả định, không có giá trị thực tế.
Và, cách để cứu bọn trẻ…》
Dường như suy nghĩ của tôi đã không nhầm.
“Nghe này, nhất định ta sẽ cứu mấy đứa. Từ ngày mai, ta sẽ tiến hành chuẩn bị ngay.
Hãy tin ta! Vì ta sẽ cứu các em, những người được Shizu-san giao phó.”
Không như trước đây, tôi tràn đầy tự tin nói.
Thấy tôi như vậy, mắt bọn trẻ trở nên nghiêm trang.
“Xin nhờ người, Sensei!!!”
Sensei à.
Nghe tốt lắm. Cứ giao đó ta.
Lúc này, lần đầu tiên tôi được đám trẻ thừa nhận.
‘Chắc chắn mình sẽ cứu chúng.’
Trong tim mình, tôi thề như thế.
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch060] Trong tiếng Nhật, Chloe được viết là Kuroe. Nên thành biệt danh ‘Kuro’. :v
Sẵn tiện, tên của bọn trẻ là: 三崎 剣也 (Misaki Kenya), 関口 良太 (Sekiguchi Ryouta), ゲイル・ギブスン (Gale Gibson), アリス・ロンド (Alice Rondo), クロエ・オベール (Chloe O’Bell).
[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch060] Với câu chú 「”写し流れる水面にて、我が敵を捕えよウォータージェイル”」 này, tôi bó tay. Ai có cao kiến gì, xin góp ý.
[3] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch060] Chỗ này, Clown-san đánh máy nhầm thành Cloning, thay vì Molecular Manipulation.
Chương 61: Lần Đầu Chinh Phục Dungeon
À, hiện tại chúng tôi đang đến Công viên Tự nhiên Ulg ở nước Cộng hòa Ulgracia, nơi có 『Nơi trú của Tinh linh』.
Đã hơn 1 tháng rưỡi kể từ khi tôi ‘nhậm chức’ Giáo sư rồi.
Dĩ nhiên, tôi đến đây là có mục đích, nhưng việc di chuyển của đám trẻ rất là khó khăn.
Chúng tôi đã học trong phòng học trong suốt thời gian qua.
Với lý do ‘Không biết tai mắt của Giáo hội nhiều đến đâu’, chúng tôi không được phép đi ra khỏi khuôn viên Học viện.
Rõ ràng, có Giáo hội ngay kế bên. Nên có thể nói đó là lý do chính.
Thế nhưng, bọn trẻ đang tuổi ăn chơi, không nên bị nhốt lại trong khoảng thời gian còn lại trong Học viện.
Nghe điều đó từ đám trẻ, Shizu-san đã cố đưa chúng ra ngoài, nhưng đã vướng sự phản đối.
Dường như họ có hơi e ngại chung quanh quá nhiều, hay đó là do tôi quá xem thường Giáo hội?
Đằng nào thì, tôi sẽ làm những gì mình tin thôi.
Đó là, tôi sẽ dẫn đám trẻ ra ngoài.
Đầu tiên, là cho bọn trẻ ghi nhó 〈Chuyển di Ma pháp〉.
Thông thường, không thể nào hiểu được chúng trong 1 năm. Cần phải có kiến thức về cách thành lập Ma pháp trận, và hệ thống ý nghĩa của các biểu tượng.
Quả thực khá ‘tàn nhẫn’ khi bắt đám trẻ chưa tới 10 tuổi đầu học về nó, thứ ‘ngự’ tại ‘đỉnh’ của 〈Không gian hệ Ma pháp〉.
Thế nhưng, không cần phải cố ghi nhớ một mớ lý thuyết mà mất đến 3 năm cũng chưa chắc đã học được.
Tuy có ‘chơi xấu’ một tí, nhưng những lúc thế này, là lúc Skill ‘ra tay’.
Tôi, dùng 『Biến chất giả』, cụ thể hóa tri thức của mình, và dung hợp chúng vào đám trẻ.
Mặc dù biết như thế là ‘chơi bẩn’, nhưng không cần phải giữ ‘khuôn mẫu’ nữa.
Tiếp đến, tôi triệu hồi một thuộc hạ của Ranga, sử dụng năng lực biến hóa, cho chúng hóa thành đám trẻ.
Tôi cũng tạo một Phân thân, và như thế, chuẩn bị hoàn tất.
Dù biết rằng sẽ có vấn đề với những người phản đối việc ra ngoài, nhưng tôi vẫn chọn làm vậy.
Tôi đã thảo luậnvới Yuuki nhiều lần rồi, nhưng ‘Nguy hiểm lắm’, ý kiến của chúng tôi đối nhau.
Nếu thuyết phục được cậu ta thì tốt quá, nhưng không may là, không được. Nếu có thời gian, tôi sẽ từ từ thuyết phục, nhưng đám trẻ lại không có nhiều thời gian.
Theo phán đoán của 『Đại hiền giả』, giới hạn thời gian sớm nhất của bọn trẻ là 3 tháng. Nên không có thời gian thuyết phục từ tốn.
Tôi ép mình học 〈Chuyển di Ma pháp〉 để đưa bọn trẻ ra ngoài.
Tại sao lại học 〈Chuyển di Ma pháp〉 à.
Lý do rất đơn giản. Không có thời gian tìm nhà nghỉ trước khi đến đích, Và cũng vì sợ Giáo hội sẽ phát hiện ra nữa.
Thế nên, cho tới khi tới được thị trấn đích, chúng tôi sẽ thẳng tiến đến Công viên Tự nhiên Ulg mà không phải ghé trấn nào của Cộng hòa Ulgracia.
Tôi và Ranga sẽ chở bọn trẻ, và dốc toàn lực mà di chuyển.
Trước khi đến bữa ăn ở Học viện, chúng tôi sẽ thiết lập Ma pháp trận để quay về phòng học bằng 〈Chuyển di Ma pháp〉.
Sau khi ăn xong, chúng tôi quay lại đó bằng 〈Chuyển di Ma pháp〉 và tiếp tục hành trình.
Để sử dụng Ma pháp, bọn trẻ cần phải dùng Ma tố, mục đích chính là đó.
Việc sử dụng Ma pháp loại lớn này là để dời thời gian ‘bộc phát’ lại một tí. Nên bọn trẻ nghe lời mà không phàn nàn gì.
Hay, nói đúng hơn là, bọn trể rất hào hứng vì lần đầu tiên được đi ra ngoài.
Lúc đầu có sợ một chút, nhưng sau khi quen với di chuyển tốc độ cao của tôi và Ranga, chúng vui vẻ cười vang.
Lúc đầu, có đứa còn ‘tè dầm’ trên cả lưng tôi nữa, ai mà nghĩ lại có chuyện đó được chứ.
Mà, để bảo toàn danh dự, chẳng đứa nào nói gì cả.
Với những việc vặt như thế, cuối cùng chúng tôi cũng đến được 『Nơi trú của Tinh linh』.
Cộng hòa Ulgracia, có điểm khác với những quốc gia bao quanh Đại sâm lâm Jura.
Đó là một tiểu quốc không nằm dưới sự ảnh hưởng của Thánh giáo hội phương Tây, cũng như là thành viên của Hội đồng.
Nhận ân huệ và gia hộ của Tinh linh, và tiến hành giao thương với Ma đạo Vương triều Sarion. Họ là một nước như thế.
Không có giới hạn nào cho việc ra vào nước cả, nhưng có rất ít người làm việc xấu ở đây.
Lý do rất giản đơn. Thần dân nước này, toàn bộ họ, đều là người dùng 〈Tinh linh hệ Ma pháp〉.
〈Tinh linh hệ Ma pháp〉 có thể được chia đại khái ra thành 2 mảng chính.
Thứ nhất, là 〈Tinh linh Ma pháp〉.
Mảng này, có rất nhiều Ma pháp hệ Tấn công tương tự như 〈Nguyên tố Ma pháp〉.
Mượn sức mạnh của Tinh linh, rồi tiến hành thực hiện. Việc này cần Ma tố để ‘bồi thường’.
Với 〈Tinh linh Ma pháp〉, không cần phải vịnh chú văn, nên ai cũng có thể sử dụng nếu họ có kết nối với Tinh linh thông qua Khế ước. Nhưng, để được Tinh linh thừa nhận, họ phải được thích.
Quốc gia này, là một nước có nhiều người được Tinh linh yêu thích.
Thế nên, khi đến 10 tuổi, họ sẽ tiến hành Nghi lễ Khế ước, những ai không thể lập khế ước với Tinh linh, sẽ bị ‘đá’ ra khỏi đất nước vào lúc 20 tuổi.
Mất đi tư cách công dân. Tuy vậy, vì có rất nhiều chủng loại Tinh linh, nên rất hiếm có ai không thể lập được khế ước.
Thứ hai, là 〈Tinh linh Triệu hoán〉.
Đây, là phương thức cần thiết để lập Khế ước với Tinh linh mạnh. Thế nhưng, cần phải có câu chú mới triệu hồi Tinh linh được, nên mức tiện dụng thì dưới hẳn 1 bậc.
Dẫu vậy, uy lực thì không thể so sánh được. 〈Tinh linh Ma pháp〉 chỉ mượn lấy 1 phần sức mạnh của Tinh linh để sử dụng, còn 〈Tinh linh Triệu hoán〉 thì có thể dùng chính sức mạnh của Tinh linh.
Ngoài uy lực, nó vượt quá trên toàn bộ các mặt khác.
Tức là, sức mạnh được vay mượn thì không thể sánh với sức mạnh nguyên bản.
Nên người dùng 〈Tinh linh Ma pháp〉 sẽ rất khó thắng được đối thủ là người dùng 〈Tinh linh Triệu hoán〉.
Dẫu đối thủ có độ tương thích kém đi nữa, dùng 〈Tinh linh Triệu hoán〉 vẫn có thể ‘lấp’ được bất lợi.
Ma đạo Vương triều Sarion, là một quốc gia có dòng chính là Vịnh xướng Ma pháp thuần túy với đại diện là 〈Nguyên tố Ma pháp〉, trong khi Cộng hòa Ulgracia lại có dòng chính Khế ước Ma pháp, với đại diện là 〈Tinh linh hệ Ma pháp〉.
Đó là lý do việc giao thương rất phát đạt, tạo nên tình trạng đôi nền văn minh cùng nỗ lực phát triển và thi thố với nhau.
Và, chúng tôi cũng đã đến đích.
Đó, dĩ nhiên là Triệu hồi Tinh linh rồi.
Tôi đã ‘dựng’ nên một giả thuyết.
Chính là, dung hợp Khổng lồ {Ifrit} lửa với Shizu-san, có thể ngăn được cơ thể ‘băng hoại’ bởi sự bộc phát của Ma tố.
Hoặc đó là bởi có thể kiểm soát được Tinh linh cấp cao Ifrit, hoặc là bởi dung hợp và đạt được Skill 『Biến chất giả』.
Đằng nào thì, chìa khóa chính là dung hợp với Tinh linh.
Có ít Tinh linh có ý thức. Và những Tinh linh có ý thức đó được gọi là Tinh linh cấp cao.
Trong trấn, chỉ có 2 nơi có thể lập Khế ước với Tinh linh.
Những cư dân thường đến tế đàn ở trung tâm trấn để lập giao ước. Nhưng ở nơi đó, hiếm khi nào có Tinh linh cấp cao.
Với những người sử dụng Tinh linh Ma pháp cao cấp, để lập Khế ước 〈Tinh linh Triệu hoán〉, họ phải đến nơi khác để lập.
Nơi đó, chính là 『Nơi trú của Tinh linh』.
Đó chính là một mê cung trải rộng ra dưới đất, hoặc trên không, và một lối vào là nằm ở Công viên Tự nhiên Ulg.
Lối vào được chôn dưới một tảng đá lớn. Và ở cuối nơi đó dường như là một không gian khác.
Bởi mục đích của chúng tôi là lập Khế ước với Tinh linh cấp cao, nên chúng tôi sẽ đi tiếp.
Chúng tôi từ từ nghỉ ngơi một đêm để chuẩn bị sẵn sàng.
Sâu bên trong cánh cửa này, không biết còn có thể quay về bằng 〈Chuyển di Ma pháp〉 hay không. Mặc dù tôi cảm giác là không thể.
Cho nên tôi thiết lập một Ma pháp trận ngay trong Công viên sao cho nó không bị phát hiện. Vì từ bên trong không biết có thể ra ngoài được không, nên chẳng biết có cần dùng nó không nữa. Nên đây là để ‘phòng hờ’.
Và rồi,
“Chuẩn bị xong chưa? Vẫn chưa biết là khi vào trong sẽ có thể quay ra hay không. Nên đã sẵn sàng chứ?”
Trước câu hỏi của tôi,
“Dĩ nhiên!”
“Không sao cả!”
Vân vân. Nhiều cái miệng cùng trả lời.
Tốt, tốt, trông như bọn trẻ không sợ. Dạo gần đây, lòng tin vào tôi đã tăng lên, và cảm giác như chúng đã thân quen với tôi hơn trước.
Biến thân thành Hắc lang, và giết ngay những con ma vật cản đường đi, có lẽ việc đó đã tạo được lòng tin.
Tiếp tục chuyến đi nào.
Về nơi này, tôi đã có vài thông tin nhặt được từ những quyển sách trong thư viện.
Không may là, tuy địa điểm thì chính xác, nhưng lại chẳng có thông tin gì về việc Ma vật có xuất hiện bên trong hay không.
Chỉ nói là sẽ có Thử thách, nên tôi không rõ sẽ nguy hiểm đến mức nào…
‘Liệu mình và Ranga có thể bảo vệ được bọn trẻ hay không’ tôi có chút bất an.
Nếu không thể được, tôi sẽ rút lui ngay, và có lẽ sẽ phải gọi nhóm Benimaru đến.
Dẫu sao, tôi quyết định sẽ cẩn trọng tiến vào.
Bên trong, lẽ ra ánh sáng Mặt trời không thể chiếu tới, nhưng vẫn tràn đầy ánh sáng.
Để chắc chắn, tôi thử ‘cắt’ 『Ma lực cảm tri』, nhưng tầm nhìn vẫn tốt. Thành phần không khí cũng không có vấn đề. Nên để bọn trẻ đi vào cũng chẳng sao cả.
Mọi người bước vào trong, và cẩn thận tiến tới.
Tôi cho Ranga làm ‘hộ vệ’ cho bọn trẻ.
Thay vì nói Mê cung, đây chỉ là con đường thẳng…
Chúng tôi cẩn trọng tiến lên.
………
……
…
Thật tốt vì có một bản đồ trong trí.
Tôi có thể đi thẳng về trước, nhưng có rất nhiều cái bẫy lắp đặt nơi đó để khiến người ta lẫn lộn phương hướng.
Khi quay lại nhìn, con đường phía sau đã chìm vào bóng tối bởi cơ cấu điều chỉnh ánh sáng.
Khi tiến về trước, một con đường bị ánh sáng ẩn đi nay đã hiện ra.
Quả là vậy. Đúng thật là một Mê cung.
Nếu chỉ dùng cảm giác phương hướng của con người, hẳn họ sẽ do dự, và chẳng còn có thể quay về.
Điều đó khiến việc này trở nên khá đáng sợ.
‘Ara ara arara…’
‘Tìm đi, tìm đi.’
‘Oya oya oya oya.’
‘Khư khư khư khư’
Đột nhiên có giọng nói vang lên trong trí.
Niệm thoại à, mạnh nhỉ. Hay là Tinh thần cảm ứng {Telepathy}?
‘Ô du khách ngốc nghếch.’
‘Hãy hoảng sợ hơn đi.’
‘Hãy sợ hãi đi.’
Nói gì mà ích kỷ quá vậy.
Bọn trẻ thì, dáo dác nhìn chung quanh.
Chloe và Alice thì nắm chặt, không buông áo tôi.
Dù vậy, mặc dù rất sợ, Ryouta vẫn cố cầm chắc cây kiếm để bảo vệ các bạn gái.
3 đứa bé trai, đã được tôi đưa kiếm cho lúc nãy.
Đó là ‘hàng’ tôi ‘copy’ lại, nhưng vì đều được làm từ Ma cương thuần khiết, nên chúng đã chuyển dạng để phù hợp bọn trẻ.
Nếu không phải dùng đến thì tốt biết bao…
‘Tốt tốt.’
‘Sợ hơn đi.’
‘Nếu không, chán lắm.’
Hừm.
Đã đến một nơi đặc biệt rồi à. Nói bất cứ gì mình muốn à, phiền phức quá.
“Oi oi, các người sống tại đây à? Nếu vậy, là Tinh linh nhỉ?
Chúng tôi đến đây vì có một mục tiêu. Chúng tôi có việc với Tinh linh cấp cao.
Nên nếu có thể, có thể nào dẫn chúng tôi vào trong không?”
Tạm thời, tôi hỏi xin thử.
Rồi, phản ứng sẽ thế nào đây?
‘Ahahahahaha!’
‘Ufufufufufu!’
‘Thú vị lắm. Thú vị hơn là ngạc nhiên. Và cũng thú vị hơn là sợ hãi.’
‘Tốt, tôt lắm.’
‘Ta sẽ nói cho. Nhưng mà. Nhưng mà.’
‘Phía trước!’
Trước mắt tôi là một con đường được soi sáng.
Rõ rồi, đây là một lời mời. Mà, chẳng còn cách nào khác ngoài tiến tới nhỉ.
Chúng tôi đi về phía trước, rồi đến một nơi rộng rãi.
Và, ngay tại đó, là một tên Khổng lồ!
‘Rồi, bắt đầu thử thách!!!’
Mắt của tên Khổng lồ đỏ rực lên.
Tôi chợt nghĩ, ‘Tại sao mắt của mấy con Ma vật đáng ngờ đều phát sáng đỏ vậy chứ?’ mà, sao cũng được.
“Oi, nghe rồi, thử thách là phải đánh bại tên Khổng lồ à?”
‘Đúng đúng.’
‘Ừ.’
‘Chuẩn.’
Vậy thì đơn giản rồi.
Tôi để Ranga bảo vệ đám trẻ, còn mình thì một mình tiến lên trước.
‘Ô chà, ô chà.’
‘Một mình à?’
‘Quá tự tin là nguy hiểm lắm đấy.’
Lo lắng cho tôi à? À, sao cũng được.
Dùng Phân tích Giám định, tôi kiểm tra tên Khổng lồ ngay trước mắt.
Tên: Thánh linh Thủ hộ Cự tượng (Tạm thời)
Chất liệu: Ma cương
Năng lực: trên A Rank
Ma tố lượng: trên A Arnk
Phù! Mém tí là tôi bị thổi tung đi! (Dịch: ý là bị sốc ấy)
Tôi vừa tự tiện đặt tên cho nó, nhưng năng lực lại khá nguy hiểm đây.
Tại đó là một Ma nhân hình {Golem} được làm từ ma cương. Cao khoảng 3m.
Hình dạng rất lớn. Trọng lượng, có đến hơn 30 tấn.
Nói một cách đơn giản, nội việc nó ngã xuống cũng đủ làm thành một đòn tấn công vậy lý rất ‘khủng’ rồi.
Dẫu có Kháng công kích vật lý đi nữa, cũng trở thành vô nghĩa một khi bị đè bẹp dúm.
Khi tôi còn đang quan sát và chờ xem, bức tượng khổng lồ liền nhòe đi.
Ừm, tôi vẫn thấy được… Nhưng chuyển động của nó cứ như của một Kiếm sĩ bậc thầy vậy.
Đây, là một đối thủ cực nguy hiểm.
Trọng lượng và Tốc độ đó. Nếu bị trúng đòn, thì sẽ nhận sát thương còn khủng hơn cả từ tai nạn xe cộ nữa, không thể sai được.
Chậc, Thử thách đấy à? Không sai đi được, là Giết người mới đúng chứ nhỉ?
“Oi, oiii! Cái thứ đó, là gì vậy?
Các người, đây, không phải là Thủ thách! Mà là Giết người!”
Khi tôi hét lên,
‘Kha kha kha kha.’
‘Vậy à, vậy sao, là như vậy nhỉ!’
‘Thẳng nổi không? Thắng nổi không?’
… Gì… mấy tên này.
Đ, Đây, chọc tức nhau đấy à?
Lửa giận bắt đầu dâng lên rồi đó, cơ mà, lại biến đi khi nghĩ đến họ trẻ con đến mức nào.
Nguy hiểm, nguy hiểm.
Trước mặt bọn trẻ, tôi phải giữ hình ảnh một ‘Quý ông’.
Không được đánh mất lý trí và mất kiểm soát, đó là bởi vị thế dạy học của tôi.
À, một ‘tôi’ rất ‘ngầu’ hiếm khi nổi giận với mấy chuyện như này, tôi tự biết rõ điều đó.
*Hiihiifuu, hiihiifuu.* (tiếng hít vào thở ra)
Điều chỉnh lại hơi thở của mình, tôi thủng thẳng vào thế.
Hừm, dù không cần phải nghiêm túc quá, nhưng miễn không bị đánh trúng là được thôi.
Khá là nhanh, nhưng tôi còn nhanh hơn. Tôi là một người có thể ‘biến mất’ với tốc độ âm thanh mà.
Hừm, có lẽ 『Hắc lôi』 sẽ không hiệu quả với tên này. Bởi, hắn là kim loại mà. Dòng điện sẽ bị dẫn hết xuống đất thôi.
Trong số các Ma pháp tôi học được, chẳng có cái nào dùng được cả. Thủy nhận và Viêm đạn đều vô dụng.
Cũng chẳng thể dùng kiếm chém. Tuy có thể chém được, nhưng tôi không muốn kiếm bị gãy đâu.
Mộtkhối Ma cương à, hãy tha cho tôi đi. Một con {Golem} mềm dẻo làm từ kim loại cứng nhất, nghĩa là, có rất ít điểm yếu, thật phiền toái.
Vậy, thiêu rụi nó thì…
“Oi, ta sẽ bỏ qua nếu các người xin lỗi, nhưng nếu không chịu xin lỗi, ta sẽ phá hủy nó đấy, được chứ?”
‘Ahahahahaha!’
‘Thú vị, thú vị lắm!’
‘Chỉ nổ thôi, chỉ nổ thôi!’
‘Được, được, nghe hay đấy!’
‘Nếu có thể làm được, hãy cho ta xem đi!’
Fu— — —.
Tôi, là người lớn. Không sao cả.
Với những Cảm ứng ngạo mạn như thế này, tôi sẽ không nổi giận.
Tôi không có mạch máu, nên hình ảnh mạch trên đầu sắp nổ tung chỉ là tưởng tượng thôi.
À, tôi được cho phép rồi.
‘Tạm biệt nhá, {Golem}.’ Nếu được, tôi chỉ muốn đem nó về làm đồ chơi thôi…
“Thao mịch yêu phược trận!” [1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch061]
『Niêm cương mịch』 của tôi đã được cường hóa, chứ không còn như trước nữa.
Được trộn với Yêu khí, chúng đã có thể chịu được trọng lượng vượt trên 1000 tấn.
Con {Golem} bị vướng vào mớ tơ, nên dừng hẳn mọi cử động.
Rồi, tôi tập trung, rồi bắn ra Hắc viêm ngục {Hell Flare}.
Nếu bắn ra thông thường, thì không cần phải tập trung như thế. Nhưng, để chỉ định phạm vi nhỏ, thì cần phải có Ma tố lượng {Energy} khổng lồ và sức tập trung rất lớn.
Với sự hỗ trợ của 『Đại hiền giả』, đây là lần đầu tiên tôi có thể dùng được {Hell Flare} kích thước được thu nhỏ như thế này.
Benimaru vẫn chưa dùng được chiêu này, một bán cầu {Dome} đường kính 5m bao lấy con {Golem}.
*Àm!* Một âm thanh khủng khiếp vang dôi, khi cái vòm biến mất, chẳng còn lại vết tích gì cả.
Có lẽ, bên trong cái vòm đó, nhiệt độ lên đến hàng trăm triệu độ, và cái ngục lửa kia đã thiêu ra tro mọi thứ.
Ngay cả Nhiệt công kích vô hiệu của tôi cũng không thể giúp tôi được vô sự. Một người chống lại được thứ đó có lẽ không hề tồn tại đâu.
Điểm yếu là, nếu đối thủ không bị kìm hãm, thì sẽ rất dễ né tránh. Thời gian kích hoạt cũng là một vấn đề.
Mà, lần này, vì tôi đã thành công, nên thật tốt.
Nếu có thể, tôi không muốn ‘phô’ nó ra chút nào.
‘Không đời nào!!!’
‘Không thể tin nổi!’
‘Chỉ 1 đòn…’
Những Cảm ứng tinh thần hỗn loạn đótruyền đến tôi.
Hẳn là, họ hết sức tự tin vào con {Golem} kia. Chắc chắn là vậy rồi.
Bọn trẻ cũng há miệng thật to, và ngây ra như phỗng.
Có vẻ như cú sốc quá lớn rồi nhỉ. Vì lẽ đó, tôi không muốn ‘biểu diễn’ nó tí nào.
Đằng nào thì.
Dám có thái độ coi thường đến thế. Thì hãy chuẩn bị sẵn sàng đi.
Thời điểm trừng phạt đã đến.
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch061] Thao mịch yêu phược trận: Trận pháp thao túng tơ yêu để trói buộc. Nghĩa đại khái là vậy.
CHƯƠNG 62: TINH LINH LÀ…
Solo : V_Meta
Sau khi một hit bốc hơi lũ Golem, Tôi khẽ mở miệng cười xấu xa.
Ku Ku Ku.
Giờ thì tiếp tục cuộc đối thoại còn đang dang dở khi nãy thôi nào.
“Và bây giờ, nếu các ngươi không muốn bị thông thiêu đến chết thì sao còn không mau xuất hiện? Ta biết tỏng chỗ các ngươi đang núp rồi, nghe chưa?”
Hù chơi vậy thôi chứ thật ra tôi chỉ biết được phương hướng đại khái của bọn họ.
Cá nhân tôi tất nhiên là mong họ tự nguyện ra mặt hơn rồi.
Đáp lại lời của tôi là một tràng thanh âm đầy hốt hoảng:
“Đư…ợc, được được!!! Như ngươi mong muốn, tuy là có hơi xấu hổ một chút, nhưng chúng ta sẽ cho phép ngươi gặp mặt.”
Và thế là, những nữ Tinh Linh bé bé xinh xinh với đôi cánh chuồn chuồn mong manh nho nhỏ liền bay ra gặp chúng tôi.
Trông họ không ai cao quá 30 cm. Không phải kiểu tộc người tí hon, mà trông họ giống với những nàng tiên Winx xinh đẹp (Trans: Troll tí thôi nhé :v) trong những câu truyện cổ tích mà bạn từng nghe.
Nhóm nữ Tinh Linh đứng phía trước thì diện những bộ váy sặc sỡ với nhiều diềm xếp, trong khi nhóm phía sau lại ăn mặc khá bình dị.
Nhìn chung, tất cả đều diện những bộ trang phục tối màu.
“Ja…jan! Ta là một trong Thập Đạ…”
Nữ Tinh Linh tự cắn trúng lưỡi mất rồi.
Tôi có nên trêu cô ta một chút không nhỉ? Có vẻ như cô nàng đã quá lệ thuộc vào trò thần giao cách cảm đến nỗi quên cả cách nói chuyện rồi.
“… Ngươi có sao không?”
Cô ta giơ tay ra hiệu cho tôi dừng lại và trả lời:
“Ta là một trong Thập Đại Ma Vương! Ramiris của Mê Cung!!!Ngươi làm người quá kiêu căng rồi! Nên khiêm tốn một chút mới tốt!!!”
Nữ Tinh Linh vui vẻ nói, đồng thời ưỡn cái “tàu sân bay” của mình ra một cách đầy tự hào. Sao tôi cảm thấy ngứa mắt thế nhỉ…
Trước tiên cứ “Chop” cô ta một cái đã.
“Ui cha!!! Sao ngươi chơi kì thế! Làm người ta giật cả mình à!!!”
Nữ Tinh Linh phàn nàn sau khi né được pha đó bằng cơ thể bé xíu của cô ta.
Khủng khiếp quá, phải không~? Phải không~?
Nên chơi khô máu hắn không~? Thử không~?
Nhưng, nhưng, nhưng hắn là kẻ đã đánh bại Golem, đúng không~?
Không tốt. Không tốt. Mau chạy thôi!”
Ồn ào quá đimất.
Trong đầu tôi toàn là những lời xầm xì to nhỏ của bọn họ.
“Và chưa kể là, ngươi chơi ăn gian! Tại sao ngươi lại không bị ảnh hưởng bởi『Tinh Thần Thao Túng』kia chứ! Đã lâu lắm rồi chúng ta mới lại đụng phải loại người này!!!”
Trông cô ta tức giận chưa kìa.
Tôi hiểu rồi, thì ra lí do khi không tôi cảm thấy ghét bọn họ là vì bản thân đang kháng lại hiệu ứng 『Tinh Thần Thao Túng』đúng không nhỉ?
Mà dù sao thì, chẳng thể nào một trong số mấy cô Tinh Linh bé nhỏ này lại là Ma Vương được. Không lẽ bọn họ đang cố tình chơi tôi?
“Này, lần sau nếu muốn nói láo thì hãy ráng bịa ra câu chuyện nào dễ tin hơn đi nhé. Không thể nào có chuyện Ma Vương lại là một trong số mấy cô nhóc các người đâu!”
“Đừng có gọi bọn ta là mấy cô nhóc! Thiệt tình, coi ngươi thô lỗ chưa kìa. Mau xem kĩ lại đi, nếu như không phải Ma Vương thì ngươi tưởng ta là ai?”
“Hử? Là một con ngốc chăng ? Dù sao thì, cũng đã lỡ nhắc đến Ma Vương rồi, vậy ngươi có biết rằng mấy lời nói bừa của mình nghe thiểu năng tới cỡ nào nếu so với Milim bạn ta không? Đem so sánh với cô ấy thì bọn ngươi thật là… Dùng hai chữ thảm hại đã đủ để hình dung chưa nhỉ?”
“Đồ ngốc! Đồ ngốc đồ ngốc đồ ngốc!!! Ngươi đúng là một tên Đại Ngốc mà!!!!”
Cô nàng Tinh Linh Ramiris lớn tiếng xổ ra một tràng những tiếng la mắng và rồi ngưng lại nghỉ lấy hơi.
Và rồi,
“Nghe cho rõ đây. Ta nghe ngươi nhắc đến Milim, vậy chắc là ngươi cũng có tí dan díu gì với ả Ma Vương không biết điều kia rồi. Cái ả mà chỉ biết dùng bạo lực đểgiải quyết vấn đề bằng kia. So sánh một con dã thú không biết chừng mực là gì với một mĩ nhân như ta đây, ngươi không cảm thấy mình quá đáng lắm sao? Nói từ nãy đến giờ mà nếu còn không thông não được ngươi thì ta cũng đành bó tay vậy.”
Lời lẽ của cô nàng tràn ngập sự phẫn nộ.
Và,
“Vả lại, không phải ngươi cũng là một kẻ rất bất bình thường à? Mà chuyện vừa rồi là thế nào? Vì lí do gì mà ngươi lại bất chợt sử dụng cái kĩ năng nguy hiểm đó! Ngươi phải sở hữu bao nhiêu Đặc Kĩ để có thể sử dụng chiêu Hắc Viêm Ngục kia? Thế nên đừng có nói năng vô lí như vậy nữa nhé. Thôi, sao cũng được. Ta cũng sẽ không ngạc nhiên chút nào nếu như ngươi đúng là người quen của Milim; ta tin tưởng ngươi. Vậy nên, xin ngươi cũng hãy tin tưởng ở ta.”
Bằng cách nào đó, có vẻ như cô ta thật sự không nói dối.
Mà, bạn biết không? Nếu nhìn kĩ lại thì bọn họ trông cũng khả vô hại đấy chứ.
Và, thực ra những Nữ Tinh Linh này cũng rất chịu khó lắng nghe khi bạn chịu ngồi xuống và cùng họ trò chuyện.
Không hiểu vì sao tôi lại bắt đầu dọn lên sẵn vài món thức ăn nhẹ.
Theo lẽ thì tôi là khách kia mà, thế sao vai trò của hai bên lại bị đảo ngược cho nhau vậy?
Nhưng mà thôi, tôi cũng đếch quan tâm.
Bọn trẻ đã bắt đầu thân thiện hơn với các nữ Tinh Linh, và tất cả đang vui vẻ ngồi cùng nhau càn quét các món ăn vặt, với những nụ cười thỏa mãn nở trên môi.
Ngay từ đầu, con Golem kia đã được xác định là dành cho chúng tôi chiêm ngưỡng sau khi cả nhóm đã vui chơi chán chê.
Thật ra, bọn họ không có ý định làm tổn thương hay sát hại chúng tôi.
Và đây là lí do.
“Aaaah… Và bọn ta chỉ mới vừa hoàn thành xong nó từ những món bộ phận kia…”
Cô nàng phàn nàn một cách tiếc hận.
Giờ có hối hận cũng đã muộn. Nếu nó không chết thì chính là tôi chết-đó là tất cả những gì tôi nghĩ lúc đó…
“Ngươi có biết nó hoạt động hiệu quả đến cỡ nào không hả? Thổ Tinh Linh thao túng trọng lượng cơ thể, Thủy Tinh Linh chịu trách nhiệm điều khiển các khớp nối, Hỏa Tinh Linh cung cấp cho nó động năng, còn Phong Tinh Linh thì lo điều chỉnh nhiệt độ môi trường. Đây là sự kết hợp của biết bao nhiêu nguyên tố hóa học, là một dự án mẫu mực của các thiên tài thuộc nhóm U Linh Nghiên Cứu Sinh…”
Ramiris thực sự rất chấp nhất chuyện này.
Nếu như biết trước câu chuyện sẽ thành ra thế này thì tôi đã ăn con golem đó và tạo ra một bản sao. Nhưng tôi cũng không dám chắc là mình có khả năng đó hay không…
Thế nhưng mà, những thiên tài nhóm U Linh Nghiên Cứu Sinh ? Không biết nó có liên quan đến câu chuyện mà Kaijin đã từng kể cho tôi nghe không- về dự án “Ma Trang Chiến Sĩ” mà tộc Dwarf cùng tộc Elf đang bắt tay nghiên cứu?
“Này, không lẽ cô đang nói về những tên Ma Trang Chiến Sĩ mà các Dwarf và Elf đang cùng nhau hợp tác nghiên cứu à?”
“Bính boong bính boong!!! Sao ngươi lại biết hay vậy! Dự án này bị xếp xó kể từ khi mấy tên kia thất bại trong việc dùng “Tinh Linh Ma Đạo Hạch” để làm nguồn năng lượng chính! Thế nên, bọn ta đã mô phỏng lại theo bộ khung mà bọn hắn vứt đi! Mà khoan, nếu vậy bọn ta có thể được coi như là thiên tài không?Chẳng lẽ bọn ta thật sự tuyệt vời còn hơn cả ông mặt trời?”
Tuy là có chút Gato, nhưng đúng vậy, mấy cô thật sự rất tuyệt vời.
Nãy giờ chúng ta đang nói đến những U Linh Nghiên Cứu Sinh- những tên chuyên môn nghiên cứu sức mạnh của U Linh, cùng với những Tinh Linh- những thực thể có thể coi là gần với U Linh nhất. Hay nói cách khác thì, lần này tôi thật sự công nhận khả năng của bọn họ.
Dù sao thì, để tóm tắt lại câu chuyện của Ramiris : có những người muốn thao túng sức mạnh của U Linh để tạo ra Golem.
Rót đầy Ma Lực vào cơ thể để thay cho máu, tra dầu nhớt cho nó để có thể cử động cơ thể. Và điều khiển trọng lượng của nó bằng Ma Pháp.
Nhưng sự thật đã chứng tỏ điều này là rất hoang đường.
Ý của tôi là, nguồn cung cấp ma lực sẽ rất dễ dàng bị cắt đứt, chỉ cần nó nhảy ra xa chừng 5 mét mà thôi.
Thế nhưng mà, nếu như biết cách sử dụng thì đây sẽ lè một món vũ khí cực kì kinh khủng.
Dù cho Ramiris là một nàng ngốc, tôi vẫn thấy cô ấy rất tuyệt vời.
“Thôi được rồi , tôi biết là cô rất tuyệt. Và bây giờ, tôi có một yêu cầu muốn nhờ đến một ngườituyệt vời như cô đây.”
Tôi nói thẳng.
Kế đó, tôi giải thích tình huống của bọn trẻ cho cô ta.
Không hề giấu diếm một chút gì, từng lời tôi tất cả đều toàn là lời nói thật. Bọn trẻ thì im lặng ngồi ngóng tai nghe.
“Thì ra là vậy ~ Ý, ta nhớ ra rồi. Có một gã đã từng đến đây để thử nghiệm thứ gì đó. Leon, đúng rồi, là Leon-chan! Khi ấy hắn vẫn còn chưa trở thành Ma Vương. Ta đã có thể nốc ao hắn chỉ bằng một cú đấm! Méo nói nhiều! Là thật đó…”
Nghe là biết xạo rồi.
Ý tôi là, cứ nhìn cái cách mà cô ta đảo mắt liên tục mà xem.
Dù vậy, tôi vẫn chịu khó nghe Ramiris kể.
Một ngày nọ, có một cậu trai trẻ tên Leon đột nhiên xuất hiện ở nơi đây.
『Tinh Thần Thao Túng』 của Ramiris không có tác dụng nào với hắn.
Mà ngược lại, chính cô nàng mới là kẻ bị trúng chiêu.
Đối với Ramiris, người chỉ thông thạo các loại<Huyễn Thuật>của hệ <Tinh Thần Thuật>, cô chỉ đành bó tay chịu trận.
“Với lại, cũng giống như trường hợp của ngươi, một khi Huyễn Thuật bị phá thì ta chỉ còn nước nghỉ game 20/ff mà thôi. Ramiris kute ta đây không còn lá bài tẩy nào khác. Thế nên, ta đã lên kế hoạch dùng con Golem như tay chân của mình, và khiến bọn Ma Vương khác dám cười nhạo ta phải ngậm mõm lại…”
Cô nàng lại bắt đầu phàn nàn rồi.
Tuy trông cô nàng có vẻ như không hề nhụt chí, nhưng chắc hẳn trong lòng Ramiris đang ôm một cục tức rất lớn đây.
Và kết quả là, cô ta thua cho một tên còn chưa phải Ma Vương-Leon, và bị buộc phải giúp đỡ hắn.
Có vẻ như hắn ta khi đó đang nghiên cứu những tri thức về việc triệu hồi U Linh.
Và không biết bằng cách gì, trong lúc tức giận hắn đã vô tình triệu hồi được một Hỏa Tinh Linh Cấp Cao và rồi tiễn nó đi.
Những Tinh Linh khác đã đần mặt ra khi nghe hắn ta kể lại chuyện này.
“Thế rồi, hắn ta còn đưa ra một yêu cầu cực kì vô lí. Đó là triệu hồi Người Xuyên Việt, tức là những người đặc biệt được chọn ra đến từ những thế giới khác! Điều đó quả thật là điên khùng mà. Đúng là một gã ngốc! Hắn thậm chí còn sắp sửa khóc lên khi nghe tôi nói như vậy… Không! Thật đó, hắn bắt đầu bù lu bù loa lên! Ta không có phóng đại chút nào đâu nha. Thật thảm hại ~!!! Một tên mít ướt nhưng lại thích làm ra vẻ. ! Ngu ngốc.!!!”
Sao cô nàng lại càng chửi càng hăng vậy nhỉ? Cô có đúng là Ma Vương không đấy? Cũng may là tôi không phải lần đầu tiên đối mặt với Ma Vương, bằng không tôi sẽ nghĩ đây là những kẻ cực kì đáng tội nghiệp.
Nhưng liệu Ramiris sẽ ổn không đây? Nếu lỡ có kẻ nào đó mà nghe được những lời cay độc nãy giờ, cô nàng sẽ bị xóa sổ mất, đúng không…?
Trước mắt thì tôi thấy mình có thể dễ dàng đập dẹp lép cô ta rồi đấy.
“Nè… Ngươi nãy giờ chắc đang suy nghĩ đến ba cái chuyện gì xấu xa gì rồi, đúng không nào?”
“Đâu… Làm gì có?”
Cô nàng nhìn tôi với cặp mắt nghi ngờ, nhưng đừng quên cô ta là một con ngốc.
Một con ngốc dễ dụ.
Cơ mà, cuộc nói chuyện bắt đầu đi lạc đề rồi.
Mấu chốt là, tôi cần những Tinh Linh Cấp Cao để ngăn chặn bọn trẻ khỏi bị hủy hoại.
Cho nên dù không đặt nhiều kì vọng vào nàng ngốc này, tôi vẫn quyết định hỏi thử.
“Ừm, có một chuyện, tôi đang thắc mắc liệu Tinh Linh có thể ngăn chặn cơ thể con người khỏi sự hủy hoại từ bên trong không. Cô nghĩ thế nào?”
Vẻ mặt của Ramiris dần trở nên nghiêm túc.
Cô ta nhìn kĩ gương mặt của từng người trong bọn trẻ.
Cô ta còn có một mặtnhư thế này ? Quá không phù hợp với hình tượng của một Qủy Vương. Ramiris nhìn bọn trẻ với ánh mắt đầy tình yêu thương.
“Ưm. Ngươi biết đấy, ngoài thân phận Quỷ Vương, ta còn là người dẫn đạo của Thánh Nhân nữa. Ta ban bùa lợi “Tinh Linh Hộ Thân” cho các Dũng Giả. Thế nên đừng có lo! Ta rất công bằng. Chính ta, người hiện đang đứng trước mặt ngươi đây, là kẻ bảo tồn sự cân bằng của cả thế giới !”
Thế thì sao ? Nghe liên quan vãi nhỉ?
Trong lúc đang âm thầm suy nghĩ như vậy, Ramiris quay sang đối diện cùng tôi,
“Được rùi. Ta sẽ giúp một tay trong chuyện triệu hồi này. Chúng ta sẽ triệu hồi Tinh Linh tốt nhất trong tất cả!”
Cô nàng tuyên bố thẳng thừng như vậy.
Và sau đó, tôi được Ramiris miễn phí dạy cho các tri thức về Tinh Linh.
Một Tinh Linh là….
“Trong cõi Hư Vô ẩn chứa vô vàn năng lượng.
Nguồn năng lượng đó là thứ được gọi là Thánh Linh.
Và các Đại Thánh Linh chính là khởi nguyên của tất cả năng lượng.
Trong tất cả, Quang và Ám được coi là Nhị Trụ Tinh Linh (Trans: 2 Đại Tinh Linh trụ cột).
Cả hai đã tồn tại ngay từ lúc thế giới này bắt đầu.
Nhưng mà, thế giới khi ấy vẫn còn đang trong trạng thái nguyên thủy nhất, một thế giới rất dễ lụi tàn.
Quang và Ám, Âm và Dương. Hai loại tồn tại không bao giờ có thể trộn lẫn.
Rồi một ngày nọ, Đại Tinh Linh chưởng khống Thời gian đã được sinh ra.
Đứa trẻ của Quang và Ám.
Và từ đó thế giới bắt đầu guồng quay của mình.
Thế giới tự xoay quanh chính mình, xoay mãi, không mục đích.
Thế rồi, thẳm sâu bên trong dòng chảy của Sinh và Tử,
Thổ, Thủy, Hỏa, Phong và Không (Trans: tức Thiên Không)- Ngũ Đại Tinh Linh đã ra đời.
Kể từ đó, trên đời tồn tại Bát Đại Tinh Linh.
Nhờ đó, thế giới này mới có thể được ngập chìm trong ánh sáng, được bao phủ bởi màn đêm.
Các Tân Tinh Linh cứ thế được sinh ra, cứ thế bị vẫn lạc.
Sinh và Tử.
Cho đến khi thế giới này kết thúc…”
Ramiris đã nói như vậy đấy.
“Nói cách khác, Chính Thánh Linh mới là tồn tại đầu tiên, rồi sau đó mới đến 8 Đại Tinh Linh!”
Thật kì diệu… Có phải không? Dù là một truyền thuyết, nhưng nó hầu như không đề cập gì đến những vị Thần cả.
Có lẽ đây mới chính là sự thật về thế giới này.
Nhân tiện đây, các Đại Tinh Linh không hề có bản tính riêng- chúng chỉ là một loại năng lượng thể.
Hỏa Tinh Linh Cấp Cao kia chỉ là một mảnh nhỏ của loại năng lượng thể đó.
Tương tự như lũ Ma Vật, mảnh nhỏ này đã tự có được ý thức cho riêng mình.
Và cũng chính vì vậy, nó đã tự biến mình thành Ma Vật.
Nói chung thì, đây là một hiện tượng vô cùng bí ẩn, và nó nằm ngoài tầm nhận biết của tôi. Tôi không hiểu được, và cũng không hề muốn hiểu.
Thế nhưng ít ra thì, giờ tôi đã biết việc mình cần phải làm là gì.
Trọng điểm ở chỗ là,
“Tạo ra một mảnh nhỏ khác, có phảỉ vậy không?”
Ramiris gật gật đầu.
Nghĩa là phải trao sự sống cho một Tân Tinh Linh. Nếu không thì triệu hồi một Tinh Linh sẵn có cũng được.
Ca này có vẻ khó đây.
Bởi vì các Tinh Linh đều có tư duy độc lập nên sẽ rất khó khắn để khiến chúng nghe theo mệnh lệnh của mình.
Tệ hơn nữa là, tôi không biết bọn trẻ có thể chịu đựng nổi không.
Thế nhưng mà.
Ngoài việc liều lĩnh làm thử ra, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác.
Kể cả khi đó là một Tinh Linh có thể giúp chúng tôi giải quyết nan đề này, hay một con có ý đồ thao túng bọn trẻ.
Đi được bược nào hay bước đấy
Tôi nhìn sang bọn trẻ.
Chúng cũng đang nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Vậy được chứ?”
“Được!!!”
Câu hỏi này dường như hơi thừa thãi nhỉ.
Và việc còn lại chính là tự cho bản thân mình chút lòng tin và thử nghiệm nó thôi.
Chú thích:
+ Tinh Linh ở đây không phải chỉ Elf. Ramiris cùng đồng bọn còn có thể dịch là Yêu Tinh/ Tiên Nữ, nhưng Tinh Linh nghe hay hơn. Link: .
Ps from V_Meta: Xin lỗi, mình chỉ là một thằng solo dạo được mời về chữa cháy bộ này.. Có gì sai sót trong dịch thuật mong anh chị em thông cảm.
CHƯƠNG 63: BỌN TRẺ VÀ TINH LINH
Xin chào. Là tôi, Deforestation đây.
Xin thư lỗi vì thời gian qua không có chương mới. Lý do, là vì bận công việc đời thực (việc làm, học tập…).
Năm nay, tôi tính sẽ cố gắng mỗi tuần 1 chương, nhưng đó chỉ là DỰ ĐỊNH thôi, còn THỰC TẾ thì ……… tùy vào tình hình công việc và học tập nữa. Nên cũng không dám hứa hẹn gì nhiều.
À, có 1 tin vui, là tôi đã có N5 rồi, và đang học N4. Thế tức là bản dịch sẽ chuẩn hơn một tí so với trước đây, nhưng vẫn chưa thể là “Chăm phần chăm” được – cái đó, phải cỡ N3 hoặc N2 mới có thể được.
Chúng tôi di chuyển đến nơi khác.
Đến nơi sâu thẳm nhất của mê cung, gọi là gian Tiên đoán.
Thật ra, dẫu kết quả có là sao, thì tôi cũng chỉ bảo vệ đám trẻ.
Trước cánh cửa đến căn phòng đó, là một không gian trống trải cực kỳ rộng lớn.
Có một con đường rộng khoảng 1m, dài khoảng 20m dẫn từ đó đến một bệ đứng hình tròn cao khoảng 5m.
Tuy không rõ được làm từ vật liệu gì, nhưng trông nó như đang lơ lửng trên không vậy.
“Được chứ? Hãy bước lên cái bệ tròn đó, và kêu gọi Tinh linh đến!”
“Chúng tôi sẽ nói gì?”
“Gì cũng được. ‘Hãy giúp tôi!’ hay ‘Cùng chơi nào!’.
Nếu một Tinh linh có hứng thú đến, tức là thành công.”
“… Họ sẽ đến chứ?”
“Họ sẽ đến, Sensei, sẽ đến chứ?”
“Sẽ đến?”
Bọn trẻ nhìn lên tôi với vẻ lo lắng.
À, sẽ không sao đâu. Nếu không đến, tôi sẽ cưỡng chế triệu hồi.
“Này, cậu kia! Câu đang làm gương mặt rất tà ác đấy!”
“Hửm? Không sao, không sao đâu.
Này, các em! Đừng lo lắng! Sẽ ổn cả thôi!”
Nếu họ không đến, tôi chỉ việc ‘gọi’ thôi.
Nếu là Tinh linh có ý chí, chúng ta sẽ nói chuyện, và nếu có thể, thì Tinh linh không có ý chí là tốt hơn cả.
Khi đó, họ sẽ tuân lời tôi mà không lưỡng lự gì.
“Nếu phải nói chuyện, thì tôi cũng sẽ đi cúng.”
“… À, cũng được thôi. Có bao nhiêu người đi cũng được thôi, nhưng lối đi khá hẹp đấy.
Nhưng vì cậu sẽ đi cùng, nên mỗi lần chỉ 1 đứa trẻ thôi.”
Hừm. Mỗi lần gọi 1 Tinh linh cho một đứa trẻ cũng tốt thôi.
Vì, biết đâu sẽ cần đến người lớn thương thuyết thì sao.
Mà, nếu được, tôi muốn tránh thương lượng bằng nắm đấm hết sức có thể…
“Được rồi! Chúng ta sẽ đi theo lượt vậy. Ai trước tiên đây.”
Sau đó, chúng tôi thảo luận thứ tự.
Đầu tiên là Gale lớn tuổi nhất.
Tiếp đến là Alice.
Rồi đến Kenya và Ryouta.
Cuối cùng là Chloe.
Tuy có chút cãi vã, nhưng bọn trẻ cũng thống nhất được thứ tự này.
Nhanh nhanh vào việc thôi.
Một không gian tĩnh lặng.
Không hề có một âm thanh nào, và được ánh sáng mờ mờ soi sáng.
Chỉ có tiếng bước chân vang vọng mà thôi.
“Sensei, nếu có chyện gì xảy ra, xin Thầy hãy chăm sóc các bạn kia.”
À, đừng cứng nhắc quá chứ.
Cậu nhóc căng thẳng quá. Không nói lời nào, tôi vỗ nhẹ đầu Gale.
Đã đến khoảng trống tròn rộng kia rồi.
Không gian lơ lửng thế này cứ tạo cảm giác sắp rơi xuống vậy.
Trong lúc tiến một bước về trước, tôi nhanh chóng ngừng ngay lại. Trước mắt chẳng hề có sàn.
Thế nhưng, theo 『Ma lực cảm tri』 thì ở đó có sàn… Đây là kính trong suốt à? Kiểu như nhựa Acrylic chắc?
Tuy ngạc nhiên, nhưng tôi vẫn tiến về trước.
Gale lại đang run lên vì sợ hãi.
“Không sao đâu. Có bệ chân cả đấy. Nếu có gì xảy ra, thầy sẽ cứu em.”
Tôi đã có quyết tâm rồi, nên nói thế.
Rất từ từ và cẩn thận.
Cậu nhóc bước đến phần trung tâm.
“À, chỗ này tốt đấy. Cậu nhóc sẽ gọi thế nào đây, thật rất mong chờ đây.”
Ramiris nói vậy.
Cô vỗ nhẹ đầu Gale, rồi cậu nhóc nhắm mắt lại và cầu nguyện.
Quỳ gối xuống, như thể đang cầu khấn thần linh vậy.
Tôi khoanh tay lại, quan sát tình hình.
Sau một lúc, các hạt sáng rơi xuống từ trên trời.
Trông như tuyết vậy.
Và rồi, trên bệ thờ trước mắt chúng tôi, một người, à không, một Tinh linh xuất hiện.
Gale vẫn chưa nhận thấy mà vẫn tiếp tục cầu nguyện.
Làm tốt lắm! Thành công rồi.
Một khối năng lượng tự nhiên vô ý thức. Trông như một khối Ma tố, nhưng lại không phải.
Khối năng lượng này sẽ đạt được Tự ngã (cái tôi/ý thức) và trở thành Tinh linh? Nơi này, cũng giống như bên trong hang động của Veldora, cũng đầy năng lượng tự nhiên.
Nếu không có Tự ngã, nó sẽ tan ra, rồi lại gom lại, và cuối cùng sẽ tạo thành Tinh linh.
Không chút chần chừ, tôi ‘ăn’ Tinh linh ngay.
“Gale, cứ tiếp tục cầu nguyện đi!”
“Ch- Chờ đã! Cậu, cậu vừa mới làm gì đó?”
“Ramiris, im lặng mà xem đi. Tôi có kế hoạch rồi.”
Rất bình tĩnh, tôi gọi 『Đại hiền giả』.
Sau khi đọc ý định của tôi, nó bắt đầu tính toán. Cuối cùng, tính toán hoàn tất, và hiệu chỉnh bắt đầu.
《Báo cáo. Việc biến đổi thông qua Unique Skill 『Biến chất giả』 đã hoàn tất.
Thành phần chủ yếu là 『Năng lực thuộc tính Đại địa』.
Ngoài ra, sau khi phân tích thông tin Tự ngã của Khổng lồ {Ifrit} lửa, nhân cách giả đã được tạo ra.
Năng lực hiệu chỉnh bởi Unique Skill 『Đại hiền giả』 đã được sử dụng.
Ngài có muốn ban cho Gale Gíbson năng lực trong tình trạng này? YES/NO?》
Tôi đặt tay lên đầu Gale, chọn YES, và ban cho năng lực.
Kết quả là việc hợp nhất giữa Gale và Tinh linh được tiến hành, và hoàn tất trong phút chốc.
Khi phân tích tình trạng của Gale, tình trạng bạo phát dữ dội của Ma tố lượng {Energy} không còn nữa.
Lẽ dĩ nhiên là {Energy} của cậu nhóc vẫn còn cao hơn nhiều so với trẻ em bình thường.
Đấy là kết quả của năng lượng Tinh linh và năng lượng Ma lực triệt tiêu lẫn nhau. Giờ, khi cơ thể dần trưởng thành, cậu nhóc sẽ đạt được năng lực thôi.
‘Thủ thuật thành công!’ tôi thầm nhủ và mường tượng cảnh bắt tay với 『Đại hiền giả』 trong trí.
Bởi lẽ tôi chẳng biết nó có hình dạng ra sao, mà cũng chẳng rõ nó có hình dáng hay không nữa.
“Được, tốt rồi! Đã rất cố gắng rồi!”
Tôi nói với Gale như thế.
Có vẻ như không cảm thấy đau đớn gì, cậu nhóc ngước mắt lên nhìn tôi.
Tôi gật mạnh đầu.
“Ổn cả rồi. Việc băng hoại đã dừng lại. Ta đảm bảo đấy!”
Với giọng nói rưng rưng,
“Sensei, cảm ơn thầy rất nhiều!!!”
Cậu nhóc cúi đầu.
Tôi vỗ nhẹ đầu cậu nhóc để giấu sự bối rối, rồi dẫn về với mọi người.
Khi nghe báo thành công, mọi người đều hét lên vui vẻ. Thế nhưng, vẫn chưa kết thúc kia mà.
Nếu không thành công hoàn toàn thì cũng vô nghĩa.
“Đừng làm rộn lên như vậy. Khi toàn bộ vượt qua cả thì ăn mừng cũng chưa muộn!”
Nghe lời tôi nói, cả nhóm suy nghĩ, rồi gật đầu.
Chuyển sang người thứ hai nào.
Tiếp đến là Alice.
Cô bé bảo sợ không dám bước đi trên con đường nhỏ đó, nên tôi bế lên và bước tới.
Chloe và Alice dường như có tranh cãi gì đó, nhưng chắc chỉ là tranh cãi trẻ con thôi.
Tôi ôm bổng Alice và tiến đến khoảng trống rộng rãi đó.
Hy vọng lần này cũng sẽ tốt đẹp.
Dưới ánh nhìn của chúng tôi, Alice nhắm mắt lại và cầu nguyện. Nắm chặt hai tay lại, và giữ lấy vạt váy trên đùi.
Sau một lúc, ánh sáng bắt đầu rơi xuống từ trên trời giống như khi nãy.
Khoảnh khắc Tinh linh xuất hiện trên bệ thờ, tôi hấp thụ ngay.
Trông như Ramiris muốn nói gì đó, nhưng tôi hoàn toàn lờ đi.
Lần thứ hai này tôi đã quen với việc rồi.
《Báo cáo. Việc biến đổi thông qua Unique Skill 『Biến chất giả』 đã hoàn tất.
Thành phần, chủ yếu là 『Năng lực thuộc tính Không gian』.
Ngoài ra, sau khi phân tích thông tin Tự ngã của Khổng lồ {Ifrit} lửa, nhân cách giả đã được tạo ra.
Năng lực hiệu chỉnh bởi Unique Skill 『Đại hiền giả』 đã được sử dụng.
Vì tương thích tốt, nên dung hợp với 『Ảnh di động』, và tiên hóa thành 『Không gian di động』.
Ngài có muốn ban cho Alice Rondo năng lực trong tình trạng này? YES/NO?》
Qua việc hấp thụ Tinh linh, dường như năng lực của tôi đã tiến hóa.
Quả là điều bất ngờ mà.
Việc ban năng lực cho Alice cũng diễn ra suôn sẻ.
Mặc dù năng lực hệ 『Kết giới』 đã chuyển hóa thành Không gian Kết giới, nhưng lại không thể ban cho Alice được. Chẳng lẽ kết giới không tương thích tốt sao?
Mà, đó là năng lực cô bé có thể tự mình đạt được trong tương lai thôi.
“Alice, đã cố gắng rồi! Ổn cả rồi!”
Tôi nhấc bổng cô nhóc lên và nói vậy.
Alice mở mắt ta, nhoẻn cười rất tươi, và hôn vào má tôi.
Oi oi, đứa trẻ phát triển sớm này. Vì là đứa trẻ 7 tuổi, nên tôi không rõ có nên vui hay không nữa.
Không, tôi vui lắm chứ.
Cơ mà, tôi là một Quý ông chứ không phải tên Biến thái {Lolicon} đâu đấy.
“Xin cám ơn!”
Tôi xoa đầu cảm ơn và dẫn về chỗ đám trẻ.
Ngay khi được tôi đặt xuống, cô bé liền cãi dữ dội với Chloe, cơ mà, chắc đó là do có quan hệ tốt thôi nhỉ.
Tôi quay lại nơi đó dẫn theo Kenya.
À, lần này tôi đầy tự tin. Mọi việc đang suôn sẻ.
Chỉ còn lại 3 đứa. Tôi đã tưởng mình sẽ phải tự triệu hồi Tinh linh lên rồi ban tặng cho bọn trẻ, nhưng có vẻ không cần thiết rồi.
Nhưng, thật sự tốt quá. Biến đổi Tinh linh quả thực tiêu tốn nhiều Ma lực hơn tôi nghĩ.
Mà, chỉ còn lại 3 thôi. Tôi sẽ xoay sở được thôi.
Ngay lúc Kenya bắt đầu cầu nguyện, tức là còn chưa kịp nhắm mắt lại nữa, thì ánh sáng đã rơi từ trên xuống bệ thờ rồi.
Gì vậy? Tôi cảm thấy nguồn năng lượng lớn này không thể đem so sánh với các thứ nãy giờ.
Đứng ngay đó, là một Yêu tinh? Một bé trai?
“Yo! Mạnh khỏe chứ? Tôi vẫn khỏe.
Hôm nay, tôi thấy muốn đến nên đến.”
Và đưa lời chào hỏi nhẹ nhàng như thế.
“A, a— — — ——!!! Cậu, tại sao lại tự tiện đến nhà người khác như vậy!”
Ramiris mở lớn mắt ra, và nói với cậu nhóc Yêu tinh.
Trông như họ biết nhau.
“Oi, đây là…?”
Nghe câu hỏi của tôi, trước cả khi Ramiris kịp giới thiệu.
“O~su! Hân hạnh được gặp, tôi là Quang Tinh linh!
Không như hậu duệ của Ám bị suy đồi thành Yêu tinh Tà ác kia, đây là Tinh linh-sama thuần khiết!”
Chào hỏi như thế.
Sau khi chào hỏi xong, cậu ta hỏi chuyện.
Kenya đang bối rối đảo mắt nhìn chúng tôi. Ngừng lại đi.
Khi nghe xong chuyện, dường như cảm nhận được tư chất mạnh mẽ với Quang của Kenya mà…
“Rồi, ta sẽ giúp Kenya!”
Như vậy đấy.
Vốn dĩ Tinh linh Quang và Ám là các Tinh linh cao cấp, có vị thế cao nhất.
Tuy có hơi ám muội, nhưng cậu ta cũng có thẻ ban Gia hộ cho Dũng giả. Lúc đầu, cùng với Ramiris, 2 ngừi họ ban Gia hộ cho Dũng giả, nhưng giờ gần như không còn nữa.
“2 người chúng ta tập trung và ban Gia hộ cho Dũng giả, đó là chuyện của 2000 năm trước nhỉ?”
Chuyện là vậy.
Sau đó, Ramiris trở nên buồn chán, và sa ngã thành Yêu tinh tà ác, nên việc ban Gia hộ trở thành việc của Quang Tinh linh.
Chuyện nghe cũng hay, có vẻ như Ramiris thừa kế Tự ngã từ các thế hệ trước.
Từng ngự trị như Nữ vương Yêu tinh tộc, nhưng khi đạt đến đỉnh điểm Ma lực của cá nhân, cô ta quyết định tạo ra phân thân thể.
Và những phân thân {đứa trẻ} này, đều thừa hưởng toàn bộ Tự ngã của cô.
Bằng cách đó, khi trưởng thành, họ sẽ có thể đạt được năng lực vượt quá cả cha mẹ. Nhược điểm chính là, cho đến khi trưởng thành, họ rất yếu ớt.
Đó là Chủng tộc cứ lặp đi lặp lại việc Trưởng thành và Yếu ớt.
Trong các Ma vương, dường như chỉ cô ta là có sự di truyền đó thôi.
Mặc dù có hơi tức giận với một Ramiris ích kỷ, nhưng trông như quan hệ giữa hai người họ khá tệ.
Đột nhiên nghĩ lại thì, chẳng phải có nhiều Ma vương ích kỷ đó sao. Tuy không thể nói chắc chắn, nhưng cho tới giờ…
“Được rồi, cho đến khi Ken-chan trưởng thành, ta sẽ bảo vệ cậu nhóc.
Có thể, Ken-chan, có thể cậu cũng sẽ thành một Dũng giả đấy.”
Nói xong rồi nhập ngay vào Kenya mà không hỏi han gì.
Rất nhanh chóng, tình trạng của Kenya trở nên hoàn toàn ổn định.
“Sensei…”
“Hở? Ổn rồi. Hoàn toàn như kế hoạch!”
‘Thế quái nào chứ!’ tôi tự tsukkomi mình, nhưng để tâm quá thì không được.
Mọi việc vẫn đang tiến triển tốt.
Dù vẫn còn nghi ngờ lời tôi nói, nhưng cậu nhóc tin rằng tình trạng của mình đã ổn định.
Khi quay về chỗ mọi người, cậu nhóc tự giải thích tất cả.
Chẳng rõ vì sao, mà cậu bé trông trưởng thành hơn một tí.
Kế đó là Ryouta.
Cậu nhóc yếu ý chí này sẽ gọi Tinh linh nào đây? Nếu không có ai đến thì nguy lắm, tôi có phần lo lắng.
Cũng như trước, cậu nhóc cầu nguyện bên bệ thờ.
Tuy có hơi sợ hãi trước con đường hẹp, nhưng cậu nhóc vẫn tự bước đi. Cũng đủ ý chí đấy chứ.
Rồi, chuyện gì sẽ xảy ra đây?
Không phải chờ đợi, một khối cầu ánh sáng thanh (xanh dương) và lục xoáy ốc đáp xuống từ trên trời.
Như thể không có gì xảy ra, tôi hấp thụ hết.
Theo như phân tích giám định thì, là Thủy và Phong. 2 chủng loại. Làm tốt lắm Ryouta.
Đằng nào thì, vẫn là lượt của 『Đại hiền giả』 thôi.
《Báo cáo. Việc biến đổi thông qua Unique Skill 『Biến chất giả』 đã hoàn tất.
Thành phần, chủ yếu là 『Năng lực Nhiệt thao tác』 và 『Năng lực Trạng thái biến đổi』.
Ngoài ra, sau khi phân tích thông tin Tự ngã của Khổng lồ {Ifrit} lửa, nhân cách giả đã được tạo ra.
Năng lực hiệu chỉnh bởi Unique Skill 『Đại hiền giả』 đã được sử dụng.
Vì tương thích tốt, nên dung hợp với 『Phân tử thao tác』.
Thử tiến hóa thành 『Lượng tử thao tác』, nhưng thất bại.
Ngài có muốn ban cho Sekiguchi Ryouta năng lực trong tình trạng này? YES/NO?》[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch063]
Phân tử thao tác sẽ rất khó sử dụng nếu không nhờ hiệu chỉnh của 『Đại hiền giả』.
Cho nên, tôi mà có ban tặng thì cậu nhóc cũng sẽ khó mà dùng được. Mà, cũng tốt thôi.
Nhân thể, 『Lượng tử thao tác』 à? Tôi thật không thể biết kỹ năng này dùng để làm gì.
Mà, ngy từ đầu, tôi có thể học được khái niệm của Skill? Nếu được thì tốt quá. Nếu phân tách ra, hẳn tôi sẽ tạo được hiệu quả.
Không như Ma pháp được nghiên cứu bài bản trong thế giới này, năng lực của tôi thật sự trò lừa.
Trí tưởng tượng của tôi được 『Đại hiền giả』 hệ thống hóa lại để có thể sử dụng được, việc không thể tưởng tượng được sẽ là không thể.
Có lẽ chính vì lẽ đó mà sự tiến hóa vừa nãy đã thất bại.
Và việc ban năng lực cho Ryouta đã thành công.
Như thế nghĩa là chỉ còn lại 1 người.
Người cuối cùng, Chloe cũng rất sợ hãi, nên tôi bế cô bé lên và đi đến nơi đó.
Cô nhóc rất vui.
Có vẻ như việc sợ hãi chỉ là nói dối thôi.
“Ưm, Sensei… E- Em yêu thầy!!!”
Đỏ đến tận mang tai, cô be thì thầm vào tai tôi.
Tôi cũng thích cô bé. Nhưng mà, tôi muốn cô bé nói điều đó sau 8 năm, à, nếu được, 10 năm thì hơn..
Cái việc đó, ước gì kiếp trước của tôi được ai đó nói…
Một tôi khốn khổ, từ giã cõi đời mà vẫn không có bạn gái, thật là một người đàn ông khốn khổ.
Dẫu vậy, chính nhờ đó mà tôi có được năng lực tuyệt vời tên 『Đại hiền giả』 này. Việc trao đổi này… có cân xứng không nhỉ?
Nhưng tốt quá. Trẻ em thật sự chân thật.
Bây giờ thì trễ quá, việc đó chỉ được nói trong khoảng thoài gian còn là học sinh thôi.
À, khi ở sơ trung, chúng sẽ trở nên quá ngượng ngùng đế có thể nói được.
Nhưng với tôi đó không phải là quá trễ. Vì nếu chuyện gì chưa từng xảy ra thì sẽ chẳng bao giờ là quá muộn.
Hiện tại, việc của tôi thế nào cũng được. dẫu vậy, tôi vẫn hơi lúng túng trước lời của Chloe.
Hà, Chloe sẽ gọi được Tinh linh thế nào đây?
Đây là cuối cùng rồi. Không thể thất bại được.
Chloe cũng bắt đầu cầu nguyện như những người khác.
Đó là khi có sự biến.
Giải thích thế nào đây nhỉ… à, lấy ví dụ như là có gì sa xuống từ bầu trời đi.
Một tiên nữ rất đẹp với mái tóc đen bạc, mang bầu không khí {Aura} nặng nề và sinh động đã xuống.
Tồn tại đó, không thể gọi là một Tinh linh được.
Hoàn toàn chế ngự được Linh thể {Astral}? Trạng thái chỉ bao gồm Linh hồn, hoàn toàn bỏ đi Nhục thể.
Là trạng thái Tinh thần thể {Energry} trên cả Tinh linh. Đằng nào thì, cũng sắp tan rã rồi.
Để ngăn chặn sự tan rã, cô ta phải bảo đảm sự ký kết với một đối tượng, hoặc nhập thể vào một cơ thể nào đó.
Không có cơ thể, để giữ khối năng lượng không tan rã, ta cần phải tạo ra một {Astral}.
Chuyện đó cũng không hề dễ ngay cả với Tinh linh cấp cao…
Cô gái đó? nhìn thấy tôi, bỗng nhiên bay đến, ôm lấy.tôi. Và hôn tôi.
Không may là, cô trông như một U linh, nên không hề có cảm giác xúc giác. Thật đáng tiếc.
Cô giá đẹp như thế, là một U linh… à không phải vậy! Cái quái gì thế này!?
Cô gái đẹp tóc đen bạc đó, nhìn tôi với vẻ tiếc nuối, rồi chuyển sang chạm vào Chloe.
“Khoan đã!!! Ta không cho phép! Ta không cho phép ngươi tự ý làm điều mình muốn!”
Bỗng nhiên Ramiris giơ hai tay lên, và chuẩn bị thế tấn công.
Nét mặt không còn giỡn hớt nữa, mà chuyển thành rất nghiêm trọng.
Hai tay tụ hội lại một thứ ánh sáng tối màu, và đương nhiên là tôi lao ra đứng chắn trước để bảo vệ Chloe rồi.
Đó là〈Tuyệt mệnh〉, Ma pháp hệ Tức tử (chết ngay lập tức)… Thật không thể tin được, nhưng cô ta có ý giết người thật đấy.
“O, Oi! Cô đột nhiên làm gì đó!”
“Im đi!! Cô ta, rất nguy hiểm! Không thấy sao?”
“Có lẽ là không? Nguy hiểm ra sao?”
Trong khi chúng tôi đang cãi nhau, cô tiên nữ đó, ‘nhập vào’ Chloe và biến mất.
Rất nhanh chóng, tôi giám định Chloe ngay, tình trạng đã ổn định. Khả năng băng hoại đã không còn.
Không có vấn đề gì chứ nhỉ…?[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch063]
“O— — — —!!! Mou! Quá trễ rồi! Bỏ đi, bỏ đi… Ta không biết gì đâu đấy!”
Phồng má lên, Ramiris hét.
Cái quái gì vừa xảy ra vậy chứ.
“Tóm lại, khi nãy là gì vậy?”
Ramiris không trả lời câu hỏi của tôi.
Chloe mở mắt ra, và quan sát cuộc trao đổi của chúng tôi. Có vẻ như hoàn toàn chẳng biết gì cả.
Khi tôi hỏi lại một lần nữa,
“Không rõ nữa! Ta cũng không rõ chi tiết.
Nhưng, thứ đó, chắc hẳn là được sinh ra trong tương lai.
Là thứ đến từ tương lai, và không phải là Tinh linh.
Việc ám đứa bé đó, là để chuẩn bị để sinh ra chính mình?
Aaaa— — — —, ta không biết!!!
Nhưng thứ đó có sức mạnh rất lớn.
Nếu được sinh ra trong tương lai, thứ đó sẽ gây nhiều rắc rối.
Đây là lần đầu tiên ta thấy một tồn tại như thế. Thứ đó… có lẽ là Tinh linh của Thời gian…”
Fu— — —n.
Tôi cũng rất ngạc nhiên. Và cũng đầu hàng việc cố gắng tìm hiểu.
Mà, cũng tốt thôi. Chloe được vô sự là được rồi.
Với một tương lai chưa xác định đó, tôi không quan tâm.
“Tốt quá nhỉ, Chloe! Em cũng đã vô sự vượt qua được nguy hiểm!”
Tôi nói và cũng bế cô bé lên.
Chloe mỉm cười vui vẻ.
Nhìn chúng tôi như thế, Ramiris đành thở dài đầu hàng.
“Mà, vậy cũng được thôi. Ngay thời điểm thứ đó ám cô bé, ta cũng đành đầu hàng thôi…”
Nói xong, cô quay đi hướng khác.
“À, sẽ không sao đâu. Mọi việc vẫn ổn mà.
Dầu sao thì, cám ơn cô. Nhờ cô mà bọn trẻ đã được cứu.”
Khi quay về chỗ mọi người, tôi cám ơn Ramiris.
Đám trẻ cũng tranh nhau cám ơn.
“Baa! Rồi, được rồi!”
Đỏ mặt ngượng ngùng, Ramiris bay vòng vòng.
Đây mà là Ma vương à, thật tình, cái thế giới gì thế này.
Cũng giống với Ramiris, nhóm bạn Yêu tinh cũng bay lòng vòng loạn cả lên, thật là một cảnh tượng huyền ảo.
Đây, có lẽ là để chúc phúc cho bọn trẻ vì đã vượt qua được tình trạng hiểm nghèo…
Ngọn lửa vui mừng thắp sáng trong tim mọi người.
Đương nhiên là, mặt ai nấy cũngxnở nụ cười rồi.
Và như thế, lời thề cứu đám trẻ đã được thực hiện.
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch063] Trong novel này, một số tên (tên Nhật, dĩ nhiên rồi :v) được viết bằng Kanji (họ trước, tên sau), số còn lại là bằng Katakana (tên trước, họ sau theo kiểu người Anh). Kenya, Ryouta… là thuộc nhóm đầu, còn Alice, Chloe, Gale… là thuộc nhóm sau.
[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch063] Flag!!! :v
CHƯƠNG 64: KẾT THÚC CUỘC SỐNG Ở VƯƠNG ĐÔ
Khi đã thành công nhờ Tinh linh ngăn chặn sự bạo phát của đám trẻ, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và quyết định quay về học viện.
Tôi nói lời từ biệt với Ramiris, và sắp sửa rời đi…
“Khoannnnnn. Chờ tí!”
Cô ta nắm lấy cổ áo tôi và kéo lại.
Cổ bị siết lại nên khó chịu quá. Tuy không cần hít thở, nhưng như thế vẫn rất khó chịu.
“Gì vậy? Lần này là gì?”
“Còn gì nữa? Tôi đã giúp cậu, nên dĩ nhiên cậu phải giúp lại tôi rồi.
Đương nhiên, ‘Chỉ cảm xúc thôi là được’ sao? Tuy nhiên, cậu là người mà?”
“Aa, thứ lỗi. Tôi lại không phải là người. Nên, là vậy đấy!”
Tôi cố rời đi như không có chuyện gì.
“Uwa— — — — —, chờ đã, chờ đã!”
Này, thực ra, chúng tôi đang gặp rắc rối đây.
Vì cậu đã phá hủy Ma nhân hình {Golem} rồi, nên tôi không còn kẻ bảo vệ nữa!
Xem nè, chúng tôi chẳng phải như trẻ con sao? Yếu lắm đấy?
C-H-O N-Ê-N! Chung tôi đang gặp rắc rối! Cậu không làm gì được cho sao?”
“……”
Hừm.
Phiền quá. Thật chỉ muốn nói ‘Tự làm tự chịu!’ thôi, nhưng sự thật là tôi đã phá hỏng nó.
Tại sao tôi lại làm nó ‘bốc hơi’ không còn dấu vết nhỉ… Mà, thực ra khi đó tôi cũng có nghĩ đến uy lực đâu chứ.
Hẳn nhiên là “Ma cương” là kim loại có tinh năng Kháng ma (kháng ma pháp, ma lực…) cao, nhưng vì là kim loại, nên nó cũng có điểm nóng chảy.
Nên nó có không chịu được thì cũng chẳng có gì lạ.
Thực ra là, vì có 『Đại hiền giả』-sensei nên tôi cứ tưởng là sẽ không sao, nhưng ai ngờ kết quả lại như thế.
Có lẽ tốt hơn tôi nên hạ uy lực xuống một tí nữa.
Cơ mà, thay thế cho {Golem} à…
Lượng “Ma cương” tôi có thì cũng khá nhiều, nhưng dùng nó để trả thì không đáng. Thêm nữa, tôi không muốn phải tiêu thụ một lượng lớn đến thế đâu.
Hừm…
Có nên tạo một con hình nhân to bằng con người rồi cho Tinh linh ‘nhập’ không nhỉ?
《Giải đáp. Tra cứu Sáng tạo {Create}: {Golem}. Việc thực hiện là khả thi.
Năng lực thêm vào, phụ thuộc vào Tinh linh hoặc Ác ma được ban cho.
Vẻ ngoài sẽ thay đổi tùy theo trí tưởng tượng.
Xin hãy quyết định đối tượng triệu hồi, vừa tiến hành vừa suy nghĩ.》
Không hổ là 『Đại hiền giả』.
Dường như nó đã tra cứu ra Ma pháp này ngay lập tức trong số rất nhiều quyển sách Ma pháp.
Một Ma pháp tương đối đơn giản. Ma pháp triệu hồi là thứ tôi đã thấy trong kỳ kiểm tra làm Mạo hiểm giả, và vẫn đang phân tích nó.
Sau đó, tôi chỉ việc ban cho Tinh linh hoặc Ác ma thôi.
Nếu là Tinh linh thì, xét theo tình hình triệu hồi từ nãy đến giờ của đám trẻ, rất có khả năng sẽ không có ý chí.
Vậy là Ác ma sao? Thực lòng mà nói, có cảm giác sẽ bị phản bội đấy, nhưng thật ra lại không phải như vậy.
Bởi vì cùng với triệu hồi là Khế ước, nên không có chuyện phản bội được. Ít nhất thì, nếu làm đúng cách.
Nếu yêu cầu nhiều hơn Khê ước, thì Khế ước sẽ bị hủy bỏ. Thế tức là nếu không tin tưởng lẫn nhau là vô ích.
Cho nên, không phải là ‘Ác ma = Ác’.
Được rồi, dùng “Ma cương” làm khung, cho Ác ma ám, để tạo thành {Golem} thôi.
Thật tình, có thể sẽ thành thứ mạnh hơn cả Ma vật A Rank nữa ấy chứ.
“Hiểu, hiểu rồi. Đừng làm loạn nữa, Rami-chan.
Rồi, tôi sẽ làm một người bảo vệ cho, nên dừng có phàn nàn nữa.
Đổi lại, lần tới phải nói tôi nghe về Tinh linh Công học đấy!
Gaijin-osan ở trấn của tôi rất có hứng thú với chuyện đó đấy.
Rồi, cùng tạo ra {Golem} của Tinh linh Công học nào!”
“Chuyện đó à, không thành vấn đề! Mà, cậu tính làm ra sao đây?”
“Hửm? À, có vẻ như nó sẽ còn mạnh hơn thứ tôi đã đánh bại nữa đó…”
“Nghiêm túc chứ!? Cậu thật tốt bụng quá!”
“Vậy sao. À, tôi làm đây, nhưng đừng có dùng nó làm chuyện xấu đấy?
Để chỉ dùng để bảo vệ các cô, tôi sẽ kèm thêm vào đó Mệnh lệnh của Người chế tác {Master Lock}!”
“Ok, Ok! Không thành vấn đề! Nhưng chúng tôi có thể ‘chơi đùa’ trong này chứ?”
“Hửm? À, nếu chỉ là trong này thôi. Nhưng đừng có làm phiền người khác đấy?
Nhân tiện, theo dự đoán (của 『Đại hiền giả』), thì nó sẽ rất mạnh đấy!
Nếu không cẩn thận, sẽ bị thương đấy?”
Nói xong, tôi bắt đầu chuẩn bị.
Tôi lấy “Ma cương” từ trong túi ngực (Bao tử) ra và xếp chúng lại.
Do đã ở trong Ma tố của tôi lâu rồi nên chúng trong tình trạng rất thích hợp với Ma pháp.
Bọn trẻ rất hứng thú, nên cũng bu lại mà quan sát.
“Chà, cậu lấy chúng ra từ đâu vậy… mà, sao cũng được.”
Ramiris như muốn nói gì đó, nhưng lại ngưng giữa chừng.
Vẻ mặt của cô như thể đã từ bỏ chuyện gì vậy.
Tôi cho là như vậy, nên bắt đầu công việc ngay.
Giang rộng hai tay, tôi giả vờ vịnh chú triệu hồi.
Dù sao, đây vẫn là Bệ thờ. Vì có thể sẽ nguy hiểm, nên đám trẻ lùi lại.
Nên ở ngay sau tôi giờ chỉ còn Ramiris thôi.
Được rồi, nếu thành công thì tốt quá, nhưng tôi chỉ hy vọng nó sẽ không ‘quậy’ thôi.
Việc biến đổi Tinh linh đã khiến tôi gần cạn kiệt Thể lực và Ma lực rồi.
Cùng với những lời chú văn của tôi, một ma phương trận được tạo thành trên đất. Thực ra, không cần phải vịnh xường gì cả, nhưng tôi vẫn cảm thấy cần ‘tạo không khí’ một tí.
Từ Ma phương trận, một Ác ma cấp cao {Greater Demon} xuất hiện.
Quỳ gối, cúi đầu rất tôn kính,
“Ngài đã cho gọi, thưa Chủ nhân!”
Và nói như thế.
{Greater Demon}.
Tuy không rõ khác biệt cá nhân là gì, nhưng rõ ràng là có cơ bắp nhiều và săn chắc hơn Ác ma cấp thấp {Lesser Demon} rồi.
Gã mặc bộ trang phục cao cấp trên nước da đen tuyền. Không phân biệt được giới tính. Từ hai bên đầu nhô ra những cái sừng.
Nhân thể, Ác ma mà cũng có cơ bắp nữa à? Mà, kệ đi.
“Ưm. Người gọi ngươi, không ai khác chính là ta.
Tiếp đến, ta muốn ngươi ‘ám’ con {Golem} ta sắp tạo ra làm cơ thể cho ngươi.
Cái giá, là Ma tố của ta. Thời hạn Khế ước, là…”
Tôi quay sang nhìn Ramiris, và
“100 năm! Sau 100 năm, tôi sẽ trưởng thành!”
Như thế đó.
“Thời hạn Khế ước là 100 năm.
Sau thời gian đó, ngươi làm gì cơ thể đó tùy ý. Thế nào?”
Nếu tôi mà nói ‘Hãy đánh bại ngay kẻ trước mặt!’ thì Khế ước sẽ chấm dứt ngay tức khắc, nhưng điểm rắc rối chính là thời hạn Khế ước.
Ngoài ra, tôi phải nhớ tiếp thêm Ma tố theo định kỳ, và đảm bảo không cho hắn Nhập thể.
Nếu cứ giữ nguyên quyền điều khiển 1 tên, người ta sẽ không thể triệu hồi Ma vật khác được. Dẫu vậy, vẫn có lỗ hổng.
Nhưng lần này, là phải đển hắn làm người bảo vệ cho các Yêu tinh ở đây.
Nên cần phải giải thích Khế ước ngay lúc này.
“Chuyện đó thật đơn giản, thưa Chủ nhân! Và tôi đã nhận Cái giá.”
Hở? Sử dụng Ma tố trong lúc triệu hồi là đủ rồi sao?
Mà, hắn cũng đã ‘rút’ một ít rồi. Nhưng tôi nghĩ mình vẫn còn khá nhiều Ma tố.
Nếu so với triệu hồi tức thì, việc trao khá nhiều này cũng tốt đấy chứ. Kết quả là, hắn có thái độ kính trọng cần có.
Thế này thì Khế ước sẽ được lập nhanh thôi, nhưng nếu triệu hồi ban đầu mà dùng ít Ma tố quá, dám hắn sẽ giết tôi ngay.
Nên để an toàn, cần triệu hồi và lập Khế ước hợp lý. Phải cẩn thận mới được
Mà, phần Khế ươc vậy là ổn rồi, chỉ còn lại con Golem thôi.
Tôi liền dùng số “Ma cương” lấy ra đó thao tác thành các bộ phận.
Nếu nói về các con hình nhân, thì phải kể đến các khớp nối hình cầu. Điểm đó không thể khác được. Nhưng đáng ngạc nhiên là, mọi chuyện diễn ra như ý tôi.
Ở kiếp trước, tôi đã rất ghen tị khi có người bạn có thể làm được các Figure. Điều đáng tiếc là tôi không thể làm được bởi sự vụng về của mình. Cái tốt nhất tôi làm được chỉ là một mẫu bằng plastic thôi.
Dẫu vậy! Bây giờ đã khác.
Nhờ hiệu chỉnh của 『Đại hiền giả』, tôi đã có thể làm được theo suy nghĩ của mình rồi.
Với ánh mắt ‘Cậu đang làm gì đấy?’, Ramiris bắt đầu nhảy nhót náo động lên.
“Ch-! Chu choa! Đây, tuyệt quá! Thật khéo léo!
Cậu, thật sự rất ‘dữ dội’ đấy! Cậu có thể làm chúng cử động tự do như thế sao?”
Cô cực kỳ thích thú. Nhưng người làm, là tôi, vẫn không thể tin được mình lại có thể làm được như thế.
“Ma cương” tinh khiết có thể thay đổi hình dạng đến một mức nào đó dựa trên hình ảnh trong trí, hẳn đó chính là lý do.
Tên {Greater Demon} đang quan sát từ xa cũng làm vẻ mặt rất ngạc nhiên khi biết đó sẽ là cơ thể của mình.
Có lẽ vậy… Thật khó mà đọc biểu cảm của Ác ma.
“Thật tuyệt diệu. Không hổ là Triệu hoán Chủ {My Master}.
Thực sự thì, tôi cho rằng chỉ càn đưa Ma lực vào các khớp nối là có thể di chuyển con Golem rồi.
Nếu là vậy, thì cần thao tác là xong. Thật là một cơ thể thích hợp để tôi sử dụng!”
Vì trông hắn rất vui, nên thế này chắc là được rồi.
Sau đó, khi đã nghe theo các yêu cầu của Ramiris và {Greater Demon}, tôi hoàn tất con hình nhân.
Gương mặt trông y như cái mặt nạ tôi thường đeo, và là khối “Ma cương” lớn mang hình dáng con người.
Cơ thể thanh mảnh, cao khoảng 180cm.
Đối với một {Greater Demon}, thì kích thước này có hơi nhỏ, nhưng không sao cả.
Như thế là thành công.
Để hoàn tất hình nhân, chỉ cần {Greater Demon} ‘ám’ nữa mà thôi. Nghe rất quen nhỉ.
Nhân thể, điểm nóng chảy của kim loại hiếm là khoảng 5000 độ. Tuy nhiên, “Ma cương” có thể chịuđược đến 9900 độ.
Có cả khả năng tự tái tạo, quả thật đó là một kim loại tốt.
Thực sự thì, phá hủy con hình nhân này bằng phương pháp vật lý là cực kỳ khó khăn.
“Cảm thấy thế nào?”
“Vâng. Rất tuyệt… Sức can thiệp vật lý đã tăng đáng kể.
So sánh với lúc nhập vào Ma vật hoặc Con người, không nói đến sức mạnh cơ bắp, sức phòng ngự vật lý cũng tăng lên 1 bậc.
Tuyệt diệu!!! Cơ thể này thật quá ‘đỉnh’!”
Sau khi cử động cơ thể và kiểm tra tình trạng, hắn báo cáo.
Để Ác ma can thiệp vào thế giới này, cần có cơ thể nhập vào, động vật và Ma vật thường là đối tượng nhập.
Lần này, đó là mọt con hình nhân tạo thành nhờ Ma tố, nhưng có vẻ như không có vấn đề gì. Hẳn là nó đã được xem như là một Ma vật.
Một lúc sau, khi đã hoàn tất việc kiểm tra, hắn quỳ trước mặt tôi. Và,
“Xin thề là với cơ thể này, tôi sẽ trở nên hữu ích.
Khi thời hạn Khế ước bảo vệ các Yêu tinh trong 100 năm kết thúc, xin cho phép tôi được phục vụ dưới trướng Chủ nhân!”
Hắn nói như thế.
100 năm sau à… chẳng biết tôi có còn sống khi đó không nữa.
“Lúc đó ta vẫn còn sống sao?”
“Hahaha, Ngài nói đùa rồi! Chỉ sau 100 năm, làm sao có chuyện Chủ nhân {Master} chết được.
Nếu Ngài hứa như thế, thì sẽ không cần phần đền bồi gì thêm nữa!”
Nếu nói vậy, chả biết sinh mệnh của tôi là bao lâu nhỉ.
Tuy chưa nghĩ nhiều về nó nhưng… mà thôi kệ đi.
Tuy vậy, hắn ta lại khá quyến luyến.
Chẳng lẽ nào tôi lại có cái ‘mạng’ được Ma vật yêu mến sao? Mà thôi… một cái tên…
Lượng Ma tố còn lại của tôi không nhiều lắm. Xét theo kinh nghiệm thì, Ma vật càng cao cấp bao nhiêu, lượng Ma tố bị hấp thụ càng nhiều bấy nhiêu.
Mà đây lại là {Greater Demon}, nên hẳn là rất cao cấp.
Ít nhất cũng là “A-“ Rank, nhưng tùy vào cơ thể nhập vào, mà có thể tăng thành A. Vì lần này là một cơ thể bằng “Ma cương” tinh khiết, chắc chắn là trên A Rank rồi.
Mà, chẳng sao đâu nhỉ. Tôi vẫn còn khoảng 40% lận, không sao đâu.
“Được! Tên của ngươi sẽ là Beretta!
Ta sẽ nhận lời thề trung thành của ngươi sau! Việc trước tiên lúc này là bảo vệ Ramiris trong 100 năm!
Hãy phấn đấu thật tốt!”
Rất nhanh chóng tôi đặt tên hắn ta.
Hình dáng {Form} đẹp của hắn gợi tôi nhớ lại vẻ đẹp của một loại súng nổi tiếng.
Và đương nhiên là tôi cảm thấy như kiệt sức vậy. Nhưng lần này, tôi cố gắng chịu đựng nó. Cứ như sắp hết ‘xí quách’ vậy đó.
Cái gã này, rút đến hơn 30% lượng Ma tố… Nhiều quá.
Ngay lúc tôi “ban tên”, gã {Greater Demon} bắt đầu tiến hóa.
Dường như khoảng thời gian cho sự biến hóa đã trở nên ngắn hơn nhỉ.
Một khối cầu như chất lỏng làm thành hạt nhân, rồi kết nối với phần ngực, đầu, hông, tay, chân, và phần bên ngoài được bao phủ bởi một lớp biểu bì.
Trông cứ như một con người vậy.
Một người vô giới tính. Vẻ mặt ẩn sau cái mặt nạ, và thay cho nước da đen tuyền, là mái tóc đen dài.
Nước da trắng toát gợi cảm giác như không hề có máu lưu thông. Đó là dĩ nhiên vì đây là hình nhân mà.
Khi biến hóa hoàn tất, trang phục xuất hiện trên người hắn
Từ phần mắt của cái mặt nạ phát ra ánh sáng đỏ rực. Trông như tiến hóa đã hoàn tát rồi.
À, hắn sẽ được ban năng lực nào từ tôi đây? Vẻ ngoài trông như một người được biến hóa từ hình nhân vậy.
Có vẻ như cùng lúc với sự tiến hóa, sự hợp thể hóa hoàn toàn cũng đã thành công.
Đây quả thật là một hình nhân đẹp.
Tuy thế, gương mặt lại ẩn sau cái mặt nạ, nên chẳng thể thấy được biểu cảm thật, đúng là một hình nhân của sự phá hoại.
Với những ai thấy được gương mặt thật, đó là một tồn tại tương đương với cái chết. Dĩ nhiên là với những ai không phải là {Master} của hình nhân rồi.
Beretta đứng dậy, cúi đầu chào tôi rất cung kính.
“Thưa Chủ nhân, tôi là “Ma tướng nhân hình {Ark Doll}” Beretta.
Là những kẻ thực thi mệnh lệnh nhận được!”
Rồi cúi chào, và quay sang Ramiris.
“Được Chủ nhân ra lệnh, tôi xin được làm người bảo vệ cho Quý vị!”[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch064]
Và nói như thế.
Ramiris, như bị áp lực rất lớn, cứng nhắc gật đầu,
“O- Ou! Nhờ ngươi đấy! Hãy bảo vệ chúng ta!”
Và cố lấy vẻ oai vệ trả lời.
À, vậy. Theo cách nào đó thì hắn là thay thế cho {Golem}.
Nếu là về sức mạnh, thì mạnh hơn là cái chắc.
Thế này, là đủ thỏa mãn yêu cầu của Ramiris rồi.
Có vẻ như tôi hơi ‘cao hứng’ quá mà dùng hơi nhiều “Ma cương”.
Khi mới bắt đầu tạo hình nhân, tôi đã lý luận nọ kia. Nhưng kết quả là hơi quá tay rồi.
Tôi đã tạo ra nó bằng cách hết sức cố gắng. Nên hãy hữu ích đấy!
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2018/03/13-Ramiris-Beretta-720x1024.jpg [/images/images/image-8.jpeg]
Bọn trẻ thì đã ngủ mất tiêu trong lúc tôi lui cui làm con hình nhân.
Bởi căng thẳng và lo sợ kéo dài rồi được đột nhiên giải tỏa mà.
Việc lo lắng lúc trước đã được giải trừ, nên giờ có thể an tâm rồi.
Nên chúng đang ngủ rất ngon với Ranga làm cái gối. Mà nghĩ lại thì, tôi không cần phải ngủ, nhưng đám trẻ lại cần.
Vì ‘Ngủ ngon, thì mới trưởng thành được’ mà.
Nên cho đến khi bọn trẻ thức dậy, tôi đành chờ thôi. Cho đến lúc đám trẻ thức, tôi sẽ ‘giải lao’ vậy.
Cho nên, sau khi tạo ra người bảo vệ cho Ramiris, chúng tôi rời khởi “Nơi trú của Tinh linh”.
Các Tinh linh đã an toàn trú trong bọn trẻ, và nguy cơ bạo phát đã biến đi, mọi vấn đề đều được giải quyết.
Tôi đã nghĩ vậy…
* * * * *
Đã 3 tháng qua kể từ lúc hứa với Yuuki.
Tôi đã thảo luận với Yuuki rất nhiều lần về tương lai của bọn trẻ.
Chúng tôi có nghĩ đến đưa bọn trẻ về Tempest, nhưng cũng nghĩ đến tầm quan trọng của môi trường học tập của bọn trẻ.
Thật may là ở đây có học viện, mà các giáo sư giỏi lại có rất nhiều. Giáo dục cơ bản là đương nhiên, bọn trẻ còn học cả Ma pháp nữa.
Dường như bọn trẻ đã tự thảo luận với nhau và muốn học ở đây. Có vẻ chúng đã nghĩ rằng tôi sẽ ở lại đó, nên đã khóc khi nghe tôi nói chuyện quay về.
‘Thầy nhất định sẽ đến thăm khi mấy đứa tốt nghiệp!’ tôi đã hứa như thế.
Hẳn nhiên là chúng tôi tổ chức một bữa tiệc hoành tráng rồi.
Tuy sống trong tầm ảnh hưởng của Giáo hội thì không được tự do, nhưng như bây giờ, chúng dễ dàng đánh lừa họ.
Ma lực không còn rò rỉ ra nữa, và đã ổn định lại ở mức bình thường. Nên sẽ không có chuyện bị người không có Phân tích giám địch phát hiện.
Tôi đã thảo luận với Yuuki về chuyện này.
“Ít nhất là vào 3 năm sau, khi họ cho rằng bọn trẻ không còn sống nữa, khi đó mới an toàn.”
Nếu cố chịu đựng trong 3 năm, thì bọn trẻ sẽ có thể thong dong ra bên ngoài rồi.
Còn hiện tại, miễn sao chúng đeo mặt nạ thì sẽ chẳng vấn đề gì.
Yuuki đã hỏi tôi rát nhiều lần cách giải quyết vấn đề, nhưng đó là bí mật.
Cạu ta dường như cho rằng tình trạng của bọn trẻ cũng chẳng khác gì người thường. Vậy cũng tốt.
Hiện đang có sự triệt tiêu nhau từ năng lượng của Tinh linh, khi ổn định lại, bọn trẻ sẽ có thể đạt được Unique Skill.
Tôi cho rằng tốt hơn là bọn trẻ đừng biết gì cho đến khi có chuyện đó.
Cơ mà, vẫn có khả năng là không đạt được. Nên tôi không hề nói gì với bọn trẻ cả.
Buổi thảo luận về tương lai của bọn trẻ cũng kết thúc mỹ mãn, nên tôi tận hưởng khoảng thời gian còn lại.
Như là đi picnic này, đến chơi với bộ ba {ngốc nghếch} này.
Việc thương mại của tôi cũng tốt đẹp, và vào 2 tháng sau, ki tôi đến chơi, Myormiles đã chào đón rất nồng nhiệt.
Nhờ năng lực đã tiến hóa 『Không gian di động』, việc di chuyển tức thời đến nơi tôi từng đến đã trở nên khả thi. Thời gian di chuyển đã rút ngắn đáng kể.
Với món tiền kiếm được này, tôi đã mua được một lượng lớn “Ma thạch” từ Yuuki.
Nhờ đó, nghiên cứu về sau sẽ tiến triển hơn.
Sau chuyện nọ chuyện kia, khoảng thời gian ước hẹn đã đến hồi kết thúc.
* * * * *
Vào ngày lên đường, sau khi nói lời từ biệt với bọn trẻ khóc rấm rứt, tôi rời khỏi Vương đô.
Khoảng thời gian sống ở thị trấn của con người có vẻ ngắn quá.
Về chuyện của bọn trẻ, tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng vẫn tạo được mối quan hệ không thể thay thế được.
Vì tôi chưa từng nghĩ rằng, khi đã biến thành Ma vật, tôi lại có thể kết thân với bọn trẻ.
Việc giao dịch cũng thành công, và sinh ra lợi lớn.
Tôi đã có lần quay về Tempest, và đã thấy rất nhiều Mạo hiểm giả con người bắt đầu đến và ở đó.
Mọi thứ đang rất suôn sẻ.
… Không, quá mức suôn sẻ luôn ấy chứ.
Trong thế giới này, vẫn có sự Ganh ghét và Đố kỵ, cảm xúc của kẻ thua cuộc sẽ từ từ phát triển bên trong những kẻ có liên can mà ta không hề biết.
Tôi dự tính sẽ hành động mà ít để tâm đến những thứ cảm xúc ấy nhất có thể được.
Thế nhưng, nếu Dữ liệu nhập vào không chuẩn xác, câu Trả lời ắt sẽ sai. Với khả năng Dự tính tiên đoán của 『Đại hiền giả』, nếu Câu hỏi của tôi mà sai, thì câu Trả lời tất cũng sai.
Nếu Tempest phồn thịnh, chắc chắn sẽ có phản ứng từ những kẻ không thể kiếm lợi được.
Những chuyện như thế là lẽ tất nhiên, nhưng tôi lại chưa từng nghĩ rằng chuyện đó lại vượt quá sự tưởng tượng của mình.
Kết quả là…
“Tôi đang cố tìm Ngài đây, Rimuru-san!”
Ngay khi vừa rời Vương đô, đã có một giọng nói gọi tôi rồi.
Là một người thuộc đội Cảnh vệ của Youmu, là Ma nhân Gricius.
Anh ta thở không ra hơi, và có thể thấy ngay được là đã rất cố gắng chạy đến đây.
Chỉ nhìn qua là biết ngay có chuyện xảy ra rồi.
“Sao thế, có chuyện gì đã xảy ra à?”
Trước câu hỏi của tôi,
“Vương quốc Farmas đã… điều quân đến Tempest rồi!”
Câu trả lời tệ nhất đáp lại.
Chính là “Việc tốt sẽ kéo theo việc xấu”[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch064] đây mà. Dẫu vậy, đây quả là điều tệ nhất.
Tôi ngay lập tức quyết định chuyển dịch về Tempest.
“Cùng đi chứ?”
Tôi hỏi thế, nhưng hình như cũng có chuyện xảy đến cho nhóm của Youmu. Nên Grucius chuyển dịch đến để giúp nhóm Youmu.
Tình hình đã bắt đầu biến đổi rất nhanh chóng.
Và tôi, chia tay với Gricius, thử chuyển dịch về Tempest.
………
……
…
Từ khi sinh ra là Slime trong thế giới này, tôi đã sống luôn theo ý mình.
‘Giao lưu với các Dị thế giới nhân.’
Thế là, trong khi thỏa mãn nhu cầu đó của mình, tôi cũng đã dự tính tạo nền tảng cho sự phát triển hơn nữa của đất nước Tempest của chúng tôi.
Theo một nghĩa thì tôi đã thành công, nhưng theo nghĩa khác, đó lại là thất bại.
Là một thường dân, tôi không hề biết gì về quan điểm Giao thiệp chính trị và Cách vận hành của Quốc gia, nên mới dẫn đến điều này.
Vận mệnh đã gia tăng tốc độ biến hóa của sự kiện, và đã dẫn lối cho phương hướng sau này của tôi.
Báo hiệu thời gian hòa bình đã kết thúc, và thời gian chiến loạn sẽ bắt đầu.
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch064] Ặc ặc, dịch Chương này mệt thật. Beretta dùng toàn những từ cổ trang trọng (我が主 = Chủ nhân của tôi, 御身 (Ngự tọa) ≈ Quý ngài, …), nên nếu dịch sát quá, và theo thể trang trọng thì thành ra mất tự nhiên, chưa kể tôi lại không giỏi dùng mấy từ đó nữa chứ :(.
[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch064] Raw: 好事魔多し. Tức là “Những chuyện tốt sẽ bị những điều tệ hại bám theo”. Bên tiếng Việt mình hình như không có câu thành ngữ / tục ngữ nào có ý tương tự thì phải??
— — — — — Bonus — — — —
Ramiris
Chủng tộc: Yêu tinh tộc {Pixie}
Gia hộ: Unknown
Hiệu xưng:
Yêu tinh Mê cung {Labyrynth}
Yêu tinh Nữ vương
Tinh linh Nữ vương (Nguyên)
Ma pháp:
Tinh linh Ma pháp………Toàn chủng (Toàn bộ của chủng tộc)
Skill Cố hữu: Mê cung Sáng tạo
Tất sát kỹ: Tất sát kỹ……… Vì chuyện bản thân, không xác định (Trans: ……… thua, đầu hàng với cái Tất sát kỹ này)
Tính kháng: Unkown
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2018/03/15-Ramiris-Stats-720x1024.jpg [/images/images/image-9.jpeg]
Beretta
Chủng tộc: Ma tướng nhân hình {Ark Doll}
Gia hộ: Gia hộ của Mê cung
Hiệu xưng: Người bảo vệ của Ramiris
Ma pháp:
Nguyên tố Ma pháp
Tinh linh Ma pháp
Skill: Unknown
Tính Kháng:
Vô hiệu trạng thái dị thường
Kháng ảnh hưởng tự nhiên
Kháng công kích tinh thần
Kháng công kích thánh ma (Trans: ??? chắc là kháng Holy và Dark nhỉ?)
Kháng công kích vật lý
CHƯƠNG 65: KHÚC DẠO ĐẦU CỦA TAI HỌA
Quốc vương Edomalis của Vương quốc Farmas chau mày khi nhận được bản báo cáo.
Hiện đang có sự thay đổi về tình trạng giao thương quanh Vương quốc Farmas.
Vốn dĩ cần phải phân tích tình trạng trong khoảng thời gian dài không dưới 1 năm mới có thể biết được, nhưng lần này, sự thay đổi là quá đột ngột.
Bởi vị trí của mình, nên có thể xem Vương quốc Farmas đảm nhiệm vai trò lớn trong việc mậu dịch với Vương quốc Dwarf.
Do không phải đi qua những tuyến đường bộ và biển nguy hiểm, nên họ có lợi thế giao dịch trực tiếp, Thế nên, bằng cách áp mức thuế cao lên các mặt hàng nhập khẩu, họ thu được món lợi rất lớn.
Dãu vậy, chỉ tiến hành thu thuế lên các mặt hàng xuất sang các nước khác thì vẫn chưa đủ…
Nếu không xuất ra nước khác mà đem bán chỉ trong nội địa, món lợi sẽ lớn hơn nữa, ông ta đã quyết định như thế sau khinghe lời khuyên của các Đại thần đảm trách Kinh tế.
Quả vậy, lúc đầu, dòng chảy các Mạo hiểm giả vào đất nước đã tăng lên, thương mại cũng tăng theo. Thế nhưng, khoảng thời gian thương mại gia tăng đó nhanh chóng chấm dứt.
Sau một tháng, việc gia tăng đó đã cho thấy dấu hiệu giảm xuống, nên ông đã nhanh chóng ra lệnh cho điều tra.
Tổn thất không chỉ rơi vào những hàng hóa nhập khẩu. Không những các Thương nhân vào nước để mua, mà các Mạo hiểm giả đến sống tại đấy cũng đã biến mất.
Nhờ những Mạo hiểm giả sống ở đó mà các nhà trọ và của hàng có thể kiếm lợi, nên việc này đã thành tình huống không thể làm ngơ được.
Đây không phải là một vấn đề có thể để yên được.
Và bản báo cáo được đưa đến thì cực kỳ đáng ngạc nhiên.
“Dường như trong Đại sâm lâm Jura có xuất hiện một trấn mới. Và đây lại là một trấn nơi Ma vật sinh sống.”
Là như thế. Thật dị thường.
Việc Veldora biến mất dẫn đến sự hoạt tính hóa của Ma vật là đủ âu lo rồi. Vì bên trong Đại sâm lâm Jura có rất nhiều Ma vật sinh sống.
Dẫu thế, mức độ đe dọa vẫn tương đối thấp, bất chấp có những Ma vật trên cả B Rank trong đó.
Tại một nơi nguy hiểm như thế, tạo dựng một trấn thì phải cần đến bao nhiêu chiến lực mới đủ? Thậm chí việc bảo vệ những thôn làng và trấn nằm vùng ven nơi sinh sống của Ma vật cũng đã tốn rất nhiều rồi.
Thêm vào đó, một trấn nơi Ma vật sinh sống lại là chưa từng được nghe đến.
Điều này có nghĩa là Ma vật đã ‘lập quốc’. Làm sao có thể tin được chứ.
Thế nhưng, trong trấn lại có những Tử quỷ tộc {Goblin} đã tiến hóa thành dạng giống người và cả Đổn đầu tộc {Orc} nữa.
Theo báo cáo thì, toàn bộ đã tiến hóa thành Nhân quỷ tộc {Hobgoblin}. Và những Goblin dạng người đó lại còn có thể tiến hành giao thương trong khi nói được tiếng người.
Vẫn chưa hết, còn có {Orc} và Trư nhân tộc {High Orc}, với tri thức và kỹ thuật phân công nhau vào các Đội để hoàn thành tuyến đường chính.
Quả là chuyện chưa ai từng nghĩ tới.
Phải mất bao lâu mới xuất hiện được một cá nhân tiến hóa tự nhiên chứ. Dĩ nhiên là năng lực sẽ nổi trội và là đối tượng bị tiêu diệt ngay lập tức.
Chuyện cả một nhóm tiến hóa như vậy là chưa từng nghe đến trong hàng trăm năm qua.
Nhưng ông lại không thể cho rằng có dối trá trong báo cáo của các mật thám.
Nhưng vấn đề không phải ở chỗ đó.
Trọng điểm là một trấn đã được tạo thành.
Trực tiếp đi qua Đại sâm lâm Jura, con đường mới kêt nối Vương quốc Dwarf và Tiểu quốc Burmund đã hoàn thành.
Thêm vào đó, là sự thật rằng an toàn của tuyến đường thương mại đó được đảm bảo.
Đây là điều không thể bỏ qua được. Vì nếu bỏ qua điều này, vị trí địa lý thuận lợi của Vương quốc Farmas sẽ mất đi.
Đói với Vương quốc Farmas vốn phụ thuộc nhiều vào mậu dịch, đây là vấn đề sống còn.
Bởi tiếp giáp với Vương quốc Công nghiệp Dwarf (nhờ vào đó) mà trình độ công nghiệp của họ khá thấp.
Không có đặc sản nào bắt mắt, lại chẳng có nguồn tài nguyên nào dùng được.
Sản phẩm nông nghiệp thu hoạch được thì chỉ ở mức giữ người dân khỏi bị đói, nhưng không thể trông đợi gì về khoản thuế góp vào quốc khố được.
Đây là quốc gia có nguồn thu nhập được nâng cao từ 2 mảng chính là Du lịch và Mậu dịch,
Từ trước đến nay, nhờ vào mối đe dọa Veldora mà tuyến đường giao thương qua Vương quốc Farmas là an toàn và phồn thịnh nhất.
Sự biến mất của Veldora được dự đoán là phải sau hơn 300 năm nữa..
Vì lẽ đó, mà những đối sách về sau, và các đặc điểm của đất nước có thể nói đến vẫn chưa được nghiên cứu.
“Được rồi, làm gì đây…”
Chẳng ai đáp lại lời của nhà vua.
Hiện thời, tại Hội nghị Hoàng gia[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch065] được triệu tập khẩn cấp này, những báo cáo tương tự đã được phát cho các thành viên.
Tập trung tại đây là những Quý tộc cấp cao giữ vai trò điều hành quốc gia, và cũng là những người có của cải ở vùng trung ương này.
Những người tập trung nơi đây đều hiểu rõ rằng nếu việc mậu dịch với Vương quốc Dwarf không đảm bảo, sức mạnh quốc gia sẽ sụp xuống ngay.
Mọi người, dù không nói gì, đều đã có một câu trả lời. Tuy vậy, bất cứ ai mở miệng, sẽ phải gánh lấy toàn bộ trách nhiệm.
Vì những tính toán như thế, nên chẳng ai dám thốt nên lời.
“Hãy tấn công và tiêu diệt cái trấn đó!”
Chỉ ý đó thôi.
Dẫu có là tổng lực của quốc gia, chiến lực cao nhất huy động được chỉ có 10 vạn người mà thôi.
Nhưng đối thủ lại là Ma vật đã tiến hóa. Binh sĩ thông thường sẽ là vô dụng.
Phải cần đến những kỵ sĩ qua huấn luyện chiến trận, hoặc các lính đánh thuê. Đây không phải là chiến tranh với con người, nên nếu muốn động quân để đánh bại kẻ địch, không có lượt của các ‘tay mơ’.
Điều họ muốn là tránh gia tăng số người bị giết một cách vô ích.
Thế nên, trong số 10 vạn binh sĩ này, số người thực sự đã kinh qua chiến tranh, chỉ khoảng 1 vạn. Lính đánh thuê chiếm quá nửa số ấy.
Số người thuộc về đất nước, những kỵ sĩ trực thuộc quốc gia, cao lắm cũng chỉ 1 vạn.
Con số này là tính luôn các kỵ sĩ ở các địa phương. Và nếu tính theo số có thể điều động theo lệnh của Quốc vương, thì chỉ là 5000 thôi.
Số lượng ở Ma vật quốc là khoảng 1 vạn, nhưng đó là chưa tính đến những kẻ ở ngoài làm việc xây dựng.
Chưa hết, nếu nghĩ về chiến lực 1 vs. 1, thì cần phải tính đến trang bị cho kỵ sĩ nữa. Và, phải tính đến việc phái nữ cũng có thể chiến đấu được nữa.
Thế cho nên, nếu chỉ dùng kỵ sĩ thuộc quốc gia thì sẽ rất khó thảo phạt.
Để có thể giành được thắng lợi quyết định, cần phải chuẩn bị ít nhất là 1 vạn lính chính quy.
Thế nên, nếu đề nghị tấn công tại đây, thì sẽ phải gánh trách nhiệm cho toàn bộ số ngân quỹ chiến tranh khi không đủ chiến lực.
Không ai muốn mất đi quyền lợi của mình cả, mà cũng chẳng ai muốn đảm đương gánh nặng thua thiệt cả. Những người tập trung tại đây, đều nghĩ về việc đó.
Nhà vua hoàn toàn nắm được suy nghĩ của các Quý tộc cấp cao nơi đây.
Để đảm bảo chiến thắng thì cần chiến lực và ngân quỹ chiến tranh.
Thêm vào đó, cũng không thể quên đi các Mạo hiểm giả đang ở tại trấn của Ma vật kia. Cần phải kết hợp với một đồng minh nào đó để có thể hành động.
Chắc là sẽ chẳng có ai xung phong đâu. Nếu như không hề hưởng được lợi gì…
Tuy nhiên, giả như có lợi ích thì sao?
Nếu sau khi diệt trừ Ma vật, và được ban quyền cai trị trấn đó thì…
Sẽ không có cảm giác gì về luân lý khi thống trị Ma vật cả. Mà nô lệ Ma vật cũng chẳng phải là hiếm.
Tấn công và phá hủy cái trấn đầy vấn đề kia, rồi bắt những Ma vật còn sống sót làm nô lệ. Và như thế, là có thẻ sát nhập cái trấn đó vào lãnh thổ quốc gia rồi.
Làm như vậy, Vương quốc Farmas sẽ có được lãnh thổ mới, và sẽ có thể nhận được sự chúc phúc từ Đại sâm lâm Jura.
Thêm vào đó, có thể để việc phòng ngự lại cho đám Ma vật. Hội đồng không cho phép nô lệ con người, nhưng nếu là Ma vật thì không vấn đề.
Có thể mong đợi ở nguồn thu nhập từ tuyến đường mậu dịch mới, nên quả thật đầy điểm tốt.
Và trên hết, có điểm cuốn hút nhà vua hơn cả.
Đó chính là lụa. ông ta có được một mẫu hàng từ cái trấn kia, và nó chẳng hề giống gì với những gì có từ trước đến nay.
Đem nó so sánh với mấy thứ sợi Ma pháp hay sợi lanh quả là không tưởng. Theo kết quả phân tích được thì, đó là loại sợi được kéo từ kén của Địa ngục nga {Hell Moth}. (nga: con ngài)
{Hell Moth} là Ma vật có độ nguy hiểm rất cao, mặc dù chưa từng nghĩ đến việc lấy kén chúng làm tài liệu, nhưng… thực tế là, chưa ai từng nghĩ sẽ có loại tài liệu tuyệt với như thứ đang có trong tay này.
Dẫu có làm không được, vẫn phải cố lấy được phương pháp chế tạo. Một khi có trong tay phương pháp, đó sẽ là hàng đặc sản của đất nước.
Với lý do này nọ, nếu có thể khiến cái trấn đó quy hàng, họ sẽ có được nó.
Không hề bất ngờ, gương mặt của nhà vua biến dạng đi trong niềm khao khát.
Vấn đề ở đây là việc chế phục.
Nhà vua cũng đang suy ngẫm về vấn đề này.
Ông đã nhận được liên lạc từ Hồng y Nicolas Spertus của Thánh giáo hội trước đó.
Mật thư liên lạc khẩn cấp được chuyển đến thông qua Ma pháp liên lạc xuyên quốc gia.
Nội dung bức mật thư là về cái quốc gia Ma vật kia. Là sẽ không có gì nguy khốn với Giáo hội cả, lời lẽ trong thư nhấn mạnh như thế.
Ngay cả Quốc vương Edomalis cũng là người quen của Hồng y Nicolas.
Đó là một người để hưởng lợi sẽ không từ việc gì miễn sao không gây bất lợi cho Giáo hội. Một người như thế thường chỉ nghĩ đến bản thân mình. Nên suy nghĩ rằng tất có điều gì ẩn sau là chuyện đương nhiên.
Trong bức mật thư đó, có viết rằng họ sẽ cử sứ giả đến để ‘thương thuyết’. Có vẻ như đó là một chuyên gia về Ma vật.
Nhà vua không thể giấu được sự ngạc nhiên.
Thật vậy, miễn là không có mối đe dọa đến một mức nào đó, Thánh giáo hội sẽ không xuất động.
Nghĩa là, có thể thấy rằng cái trấn Ma vật đó được cho là một mối đe dọa, hay là…
Tại điểm này, Quốc vương Edomalis nhận ra.
Ý nghĩa tồn tại của Thánh giáo hội chính là, Ma vật không thể chung sống với con người được.
Với lý giải đó, ông ta bắt đầu suy nghĩ xem nên làm thế nào.
Với Thánh giáo hội, liệu có đủ lý do chính đáng để thảo phạt một Ma vật không làm hại con người?
Nhưng nếu như có một quốc gia yêu cầu sự giúp đỡ… họ sẽ dang rộng tay cho quân đi thảo phạt.
Ra thế, ra đó là ý định của Hồng y Nicolas, Quốc vương Edomalis tin chắc điều đó.
Nếu chúng ta có thể dùng Thánh giáo hội lấp khoảng trống thiếu quân đó, trận chiến là tất thắng.
Thêm nữa, với sự chấp thuận của Thánh giáo hội, đây sẽ thành một cuộc Thánh chiến.
Người vinh dự điều khiển và dẫn dắt trận Thánh chiến đến chiến thắng, nhất định phải chính là ta.
Làm như thế, ta sẽ có thể tạo nền tảng cho chính mình, và cũng có thể áp chế được vị thế của các Quý tộc cấp cao.
Chính vì vậy, không được để ai tranh việc lập kế hoạch tác chiến, phải tạo ra tình huống không cho phép ai có lý do gì dể tham gia.
Hội nghị lần này, chính là màn kịch cho việc đó.
Ông nhìn qua các Quý tộc cấp cao, đảm bảo rằng không ai cố mở miệng.
Được rồi, như thế là ta đã tạo được bầu không khí để ‘diễn’ rồi.
Thời gian đã đến.
“Ta đã muốn hỏi các Khanh, nhưng gánh nặng là quá lớn sao…”
Ông nói như thế để giả như muốn chấm dứt lời mình.
“Bệ hạ, thần xin mạn phép!
Cái Ma vật trấn đó dường như đã bắt đầu giao dịch với Mạo hiểm giả.
Và bóng dáng hậu thuẫn sau lưng, là của Vương quốc Brumund.
Nếu quả là vậy, khi chúng ta ra mặt thì…”
“Đúng vậy. Hơn nữa, bọn họ cũng có được sự trợ giúp của các Thợ rèn Dwarf, và cũng đang phát triển kỹ thuật của riêng mình…
Nếu chúng ta động binh, các quốc gia chung quanh sẽ khó có cái nhìn thiện cảm…”
2 Quý tộc bước lên đưa lời phản đối.
Đó chính là Hầu tước Muller lãnh đạo một đảng phái Quý tộc và người tùy tùng Bá tước Hermann.
Nhà vua rất muốn tặc lưỡi nhưng cố kìm lại.
“Hou. Vậy thì chúng ta nên làm sao đây?”
Và hỏi 2 người.
Dẫu là có ánh mắt của các quốc gia chung quanh, nhưng khi đã có Thánh giáo hội đứng sau hậu thuẫn, thì họ sẽ có thể hành động.
Tuy nhiên, nếu bảo bọn họ điều đó ngay đây, cánh Quý tộc hám lợi sẽ lao vào việc chế phục và sẽ cố giành vị trí dẫn đầu.
Cái trấn kia, theo tính toán, sẽ thuộc quyền trực tiếp của nhà vua. Của cải có thể lấy dược ở đó, ông ta không hề có ý muốn chia chác gì với các Quý tộc.
Và ông nhìn thẳng vào mặt 2 người đưa lời phản đối kia.
“Vậy sao ta không thử cử sứ giả đến?
Nếu chúng ta giao lưu với nơi đó, mối đe dọa từ Ma vật chắc chẵn sẽ không còn.
Dĩ nhiên là, về ngắn hạn, lợi tức từ mậu dịch sẽ bị giảm đi.
Tuy nhiên, nếu chúng ta chuyển phần thuế vốn dùng cho phòng ngự sang cho du lịch, thì những người từ quốc gia khác sẽ đến du lịch.
Chưa kể, xét đến tính an toàn, nếu ta chứng tỏ được ưu thế, việc mậu dịch đến Vương quốc Dwarf sẽ thịnh vượng hơn!”
Hầu tước Muller đại diện trả lời.
Bá tước Hermann cũng gật đầu đồng tình, biểu thị sự ủng hộ của mình.
Dĩ nhiên là có chuyện đó. Nếu nghĩ kỹ lại thì, khi Veldora biến mất, việc bảo vệ đất nước đang được tiến hành có thể để họ đảm nhận cho.
Đó là ý tưởng đáng hoan nghênh, và không có lý do gì phá hủy nơi đó cả.
Tuy vậy, nếu là xây dựng tuyến đường thương mại mới, và đoạt lấy lợi tức từ đất nước của ta là không thể bỏ qua được.
Hầu tước Muller và Bá tước Hermann thì phải lo lắng đến phòng ngự vì lãnh thổ tiếp giáp với khu rừng. Thêm vào đó, lãnh địa của Hầu tước Muller lại tiếp giáp với Vương quốc Burmund, nên họ có mối giao hảo tốt với nhau.
Những đặc điểm đó có lẽ khiến ông ta phản đối việc chế phục bọn Ma vật.
Có thể là, ông ta đã nhận hối lộ từ phía Burmund cũng không biết chừng…
Tuy nhiên, đằng nào thì, quyết định vẫn được đưa ra.
Vì trong đầu nhà vua đã ngập tràn hình ảnh về của cải và danh tiếng sẽ đạt được sau này.
“Ta hiểu ý Khanh rồi.
Tuy nhiên, ta hỏi Khanh, chúng ta có thể tin tưởng Ma vật không?
Minh chứng rằng các Ma vật đó sẽ không tấn công con người, ai có thể làm được đây?
Liệu Khanh có chứng tỏ rằng mình sẽ chịu hết trách nhiệm?
Những con dân của đất nước, tài sản và sinh mạng của họ, Khanh có đảm bảo mình sẽ bảo vệ được?
Đối phương là Ma vật. Không thẻ biết chúng nghĩ gì trong đầu, nên chúng không tương thích với con người chúng ta.
Suy nghĩ của Khanh, có quá khinh suất không?”
Ông hỏi với ý đe dọa.
Hai người được hỏi chỉ tái mặt chứ không thể trả lời được gì.
Đó là đương nhiên.
Đối phương là những kẻ hóa thành người. Có gì có thể đặt lòng tin vào không.
Nhà vua của đối phương có thể là giả mạo, nên nếu lỡ lập giao ước với kẻ thế thân, thì cũng không có gì để chứng minh được.
Nếu tin tưởng bọn chúng, lỡ mà có trắc trở gì, thì khó mà quay đầu lại được.
Nếu không cân nhắc về sự bất an đó, về sau sẽ chẳng biết điều gì có thể sẽ xảy ra.
Thực ra, khi đọc qua bản báo cáo, thì có thể thấy được người đại diện nơi dó là người khá tốt tính, nhưng báo cáo của bọn họ lại không hề đề cập gì đến chuyện đó.
Báo cáo được viết khéo đến mức không thể gợi lên sự phản đối nào. Nên với những chuyện không biết, mà có làm thì cũng chẳng sao cả.
Khi đã đảm bảo rằng không còn ý kiến phản đối nào từ các Quý tộc cấp cao, nhà vua bắt đầu ‘tiến tới’.
Và thế là, dưới danh nghĩa Chế phục Ma vật trấn “Tempest”, Vương quốc Farmas quyết định động binh.
— — — — — — — — — —
Sau khi các Quý tộc cấp cao rời đi, một người hầu cận tiến đến.
Người đàn ông đó tên là Reihim. (レイヒム)
Đó là sứ giả được Hồng y Nicolas gởi đến.
“Đến đúng lúc lắm, Sứ giả-dono. Lúc này, ta đã quyết định sẽ điều động binh lính.
“Thật tốt quá. Hồng y sẽ rất hài lòng.”
“Có một số kẻ ngoan cố chống lại, nhưng đã bị ta thuyết phục.”
“Đúng như dự đoán. Tuy vậy, bảo vệ Ma vật à, dường như tín ngưỡng vẫn chưa đủ sâu thì phải.
Ta xử lý những kẻ đó luôn chứ?”
“K, Không, không đến mức ấy. Chuyện đó…”
Khi đã chào hỏi xong, nhà vua bước vào vấn đề chính.
Vị sứ giả này, từ sâu trong đôi con ngươi sâu thẳm không thấy đáy đó, có thể thấy được đức tin điên cuồng vượt sức tưởng tượng, khiến người ta thấy ớn lạnh khi nhìn vào đôi mắt đó…
Việc điều quân của Vương quốc Farmas đã nhận được lời hứa gởi chi viện và hỗ trợ từ Giáo hội.
Ông ta trao đổi những thông tin như thế với sứ giả.
Sứ giả sẽ chấp thuận yêu cầu chính thức đó, và hứa sẽ điều động Đội quân chuyên chế phục Ma vật của Thánh giáo hội.
Chiến lực này bao gồm 3000 quân chuyên chống lại Ma vật. Thêm vào đó, họ sẽ áp dụng điều khoản đặc biệt để điều thêm 1000 người từ Thánh giáo hội chính thức Kỵ sĩ đoàn.
Thánh giáo hội chính thức Kỵ sĩ đoàn này được trang bị Phá ma kiếm theo đúng chuẩn, là những chuyên gia chống Ma vật.
Cũng có rất nhiều người tài giỏi trong đội quân chống Ma vật điều đến hỗ trợ.
Dẫu ma vật có tiến hóa dến đâu, thì đám ô hợp đó cũng không thể chiến thắng được đội quân này. Mặc dù số lượng trông như ngang bằng nhau, nhưng chất lượng lại cách biệt như trời với đất.
Quốc vương Edomalis rất nhẹ nhõm khi nghe về chiến lực như thế.
Kỵ sĩ đoàn của nước ông có khoảng 5000 người. Thêm vào đó là khoảng 4000 từ Thánh giáo hội.
Có lẽ những lính đán thuê vì vị thế của mình mà tham gia cũng không dưới 3000.
Nếu xét về tổng số, thì số quân chuyên về chiến đấu sẽ trên cả 12000. Tuy nói là chiến đấu được, nhưng với phụ nữ và Ma vật trộn lẫn vào nhau đươc khoảng 10000 quân, thì không thể nào mà thua được.[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch065]
Và, khi kết thúc cuộc Thánh chiến chế phục Ma vật này, ta sẽ lưu lại danh tiếng của mình như một vị vua Anh hùng.
Có lẽ cần phải tăng phần quyên góp cho Thánh giáo hội, nhưng nếu só với khoảng của cải thu được thì còn rẻ chán.
Buổi hội đàm giữa nhà vua và sứ giả kéo dài một lúc lâu nữa sau đó.
Ngọn lửa tham vọng và ghen tị của kẻ không thể kìm lại được dục vọng của mình sẽ giáng tai họa xuống Tempest.
Chú thích:
[1] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch065] Là kiểu hội nghị do Vua chủ trì, với các quan Đại thần tham gia. Kiểu như mấy buổi thiết triều của nhà vua ấy mà, nhưng đây là dạng đột xuất chứ không phải thông lệ.
[2] [http://valvrareteam.com/story/tssdk-ch065] Chỗ này, bên Eng cho là phụ nữ và Ma vật là một đội quân khác của con người, và được khoảng 10000 quân. Phụ nữ đi theo là để làm công tác “……” nên không tính vào chiến lực. Cho nên, bên phía con người sẽ là 12000 (3 loại kể trên) + 10000 (phụ nữ và lính Ma vật) = 22000. Nhưng trong raw lại không viết như thế, nên tôi nghĩ phần 10000 này là nhà vua cho rằng đấy là quân số bên Rimuru (đã gạch chân ở trên). Và đây là sự so sánh của nhà vua. Bạn nào giỏi jap, thì cứ đọc và góp ý nhé. Raw đây: 合計するならば、戦闘特化の兵が12,000名以上になる。戦えるとは言え、女も混ざった魔物の兵10,000程度に負ける事は在り得ない。