Virtus's Reader
Slime

Chương 66: CHƯƠNG 66: CƠ HỘI GẶP MẶT

Sau khi đưa Grucius trở lại Tempest, tôi cũng định làm điều tương tự với bản thân nhưng thất bại.

Điều gì thế này?

Mặc dù Gricius đã biến mất trước mặt tôi 1 giây trước thôi, ...

Câu hỏi này,

«Trả lời. Bạn đang ở trong một kết giới rộng, kỹ năng [dịch chuyển] đã bị phong ấn.»

[ĐTN] trả lời.

Gì cơ?

Tôi có cảm giác xấu về việc này.

Một cảm giác chết chó mà tôi chưa bao giờ cảm thấy trước đây.

Khi Milim đến, tôi không cảm thấy bất chút sát khí nào của cô ấy, vì vậy tôi đã không phải lo lắng. Nhưng lần này, tất cả các giác quan của tôi đều báo động.

Tôi đã rơi vào một cái bẫy?

Tôi đã cố gắng triệu hồi Ranga từ trong cái bóng của tôi, nhưng nó không đáp lại.

Có vẻ như kết giới này đã hoàn toàn cô lập tôi khỏi thế giới bên ngoài.

Có vẻ như tôi có thể không gọi cho viện trợ cũng như không thể thoát khỏi nó.

Cảm giác sợ hãi này, tôi kiểm tra một chút, hi vọng ít nhất thì tôi vẫn có thể sử dụng kỹ năng...

«Trả lời. Bạn đang ở trong một kết giới rộng. Khả năng điều khiển ma thuật của bạn đã bị phong ấn.>>

Cái gì?!

Cơ bản đó là cả các loại phép thuật mà tôi sử dụng, thậm chí hỏa kỹ và lôi kỹ của tôi cũng bị phong ấn.

Chẳng những thế, [Tơ thép] và khả năng dùng tơ của tôi cũng đi luôn.

Thay vì tôi đã lỡ lạc vào khu vực đi săn của ai đó, có khi nào tôi đang bị săn đuổi không?

Họ đã để Grucius đi trước vì không muốn đánh với cả 2 bọn tôi cùng lúc. Nếu tôi mà quyết định đi trước, thì họ đã không chờ đến lúc này.

Trong trường hợp đó, có lẽ họ có thể cảm nhận được dòng chảy của ma thuật của tôi.

Họ định làm gì?

Tôi xác định chuẩn bị phải đối mặt với một luồng sát khí không ngừng và chờ đối phương xuất hiện. Tất nhiên, tôi đã cố gắng phá vỡ kết giới, nhưng để làm được điều đó tôi cần [ĐTN] phân tích nó trước.

Tuy nhiên, kết giới lớn thế này cần rất nhiều thời gian để phân tích

Nói cách khác, tôi đang bị giữ chân.

Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn vì lo lắng.

Đây là 1 sự lo lắng tôi chưa bao giờ cảm thấy kể từ khi đến thế giới này.

Đó có thể là kết quả của việc tôi đã đầu thai thành slime, nhưng rất có thể là nó chủ yếu do khả năng tiên đoán của [ĐTN].

Trước khi tôi thực hiện bất cứ điều gì, nó có thể ước tính cơ hội thành công.

Đó là lý do tại sao tôi có thể chiến đấu với đối thủ mạnh không sợ hãi. Mặc dù rất mạnh, nhưng tôi có thể dự đoán kết quả

Mặt khác, thậm chí phải biết sẽ phải đối mặt với thất bại nhưng tôi cũng không cảm thấy lo lắng.

Nếu không thể giành chiến thắng, tôi sẽ bỏ chạy. Nếu không thể chạy, ít nhất thì cũng quay lại cho một đấm.

Nhưng giờ việc đó không quan trọng trong trường hợp này. Lúc này, tôi không biết sức mạnh của đối thủ, tôi không thể dự đoán kết quả.

Tuy nhiên, tôi có thể cảm thấy sát khí của họ.

Tôi không biết liệu tôi có thể giành chiến thắng không, giờ thì tôi không thể chạy trốn, và cũng không biết đối phương có bao nhiêu người nữa.

Chắc chắn sẽ cần vài người để tạo ra kết giới này.

Tuy nhiên, [Cảm biến nhiệt] chỉ phát hiện được duy nhất 1 người đang tiến đến, [Cảm thụ ma thuật] thì không có phản ứng.

Nếu tôi biến về hình dạng slime, chắc chắn tôi sẽ lại mù dở như trước.

Nói cách khác, tôi đã mất đi khả năng tuyệt vời đó và không thể quan sát toàn bộ chiến trường cùng một lúc được nữa.

Khoảnh khắc tôi rơi vào kết giới này, cơ hội chiến thắng của tôi đã giảm đáng kể.

Dù sao thì, để mà có thể phong ấn khả năng của đối phương như vầy...

Vậy là còn có kiểu chiến đấu như này. Hơn nữa, đối phương thậm chí còn không nhận ra rằng họ đã bị tách khỏi thế giới bên ngoài.

Rõ ràng đây phải là những người chuyên nghiệp.

Rất có thể, kết giới này phải rộng ít nhất là 4 km. Đó là giới hạn quan sát của tôi,

Sự tỉ mỉ của họ thật là đáng sợ.

"Ai có thể làm điều này, và tại sao họ lại săn đuổi tôi?"

Khi tôi đang nghĩ ,

"Rất vui được gặp ngươi, ta có nên nói thế? Mặc dù ta sắp chẳng thấy mi nữa đâu."

Duy nhất 1 người đi bộ về phía tôi và nói những lời đó.

Tôi đã nghĩ như vậy 1 lúc, nhưng tôi có cảm giác như tôi đã gặp cô ở đâu đó.

Có cái gì đó hoài cổ khi nhìn cô.

Cô rất đẹp, mái tóc đen bóng chạmg vai, mái trái gần như che toàn bộ mắt cô.

Cô đeo 1 cái kính tròn nhỏ, có thể nói đây là dấu ấn của cô ấy.

Tôi tự hỏi cô ấy đeo chúng có ko hợp mốt ko, vì đôi mắt của cô cũng ko đến nỗi nào.

Bộ quần áo đen cô ấy đang mặc giúp cô dễ dàng để di chuyển xung quanh. Tuy nhiên, do chất lượng của nó, nó chỉ được làm vào 1 dịp nhất định. Thay vì một chiếc váy, cô mặc quần.

Cô cũng mặc 1 cái áo choàng tu sĩ đen.

Thực ra là tôi rất thích màu đen, còn cô ấy có vẻ thích nó 1 cách ko tự nhiên chút nào.

Đôi mắt cô, lạnh lùng và tàn nhẫn, và còn rất khôn ngoan nữa.

Không cần phải gọi là 1 vẻ đẹp lạnh lùng gì, chỉ đơn giản 1 từ "đẹp" là được rồi.

"Rất vui được gặp cô, nhưng cô có việc gì với tôi à?

Tên tôi là Rimuru, chắc có hiểu lầm gì ở đây rồi?"

Việc này chắc cũng chả có nghĩa lí gì, nhưng thử cũng có chết ai đâu.

Rõ ràng mục tiêu cô nhắm đến là tôi. Không lẫn đi đâu được

Nhưng ngay cả khi như vậy, tôi không muốn bị giết vì một sự hiểu lầm.

"Tất nhiên là không, chả có nhầm lẫn gì ở đây hết.

Chủ nhân của thành phố demon. Ngươi biết đấy, đó là 1 mối bận tâm của bọn ta.

Vì vậy, ta quyết định đè bẹp nó.

Vì thế ngươi mà trở lại đó sẽ khiến mọi việc mất tiện lắm.

Ngươi hiểu, đúng không?"

Không do dự và có vẻ như có chút như buồn chán, cô giải thích mình.

"Ah, tôi hiểu!" Không, đó không phải điều tôi có thể nói ở đây.

Nhưng làm thế nào cô biết rằng tôi là người cai trị Tempest?

"Tại sao cô lại gọi tôi là demon, và còn cái gì mà chủ nhân của thành phố demon nữa?

Tôi chỉ là một nhà phiêu lưu bình thường, cô cũng thấy đấy."

"Huh? Giả ngu đấy à?

Điều đó không có tác dụng gì đâu. Ta có nguồn tin của ta.

Ta sẽ không nói cho ngươi biết đó là ai, tất nhiên, nhưng ta có thể chắc chắn 1 điều

Có rất nhiều "mắt" ở thủ đô hoàng gia. Ngươi nên thận trọng hơn với những bí mật của ngươi."

Có người cung cấp thông tin?

Tôi không thể nghĩ ra đó là ai. Tôi đã nhận ra nếu mình bị theo dõi rồi và tôi còn rất cẩn thận về chỗ ở của mình.

Tôi không thể hiểu được. Dù sao, chắc chắn giờ cô ta muốn giết tôi.

Thực sự tình hình rất tệ.

Cô đeo một thanh kiếm trên hông, nhưng lại không mặc áo giáp và có vẻ trông khá thoải mái.

Tôi không thể cảm thấy bất kì sự hiện diện nào của ai khác xung quanh, có vẻ như những người tạo ra kết giới sẽ không tham gia cuộc chiến.

Họ bày vẽ thế này rồi chỉ để 1 người xử tôi?

Hay đơn giản vì cô ta quá mạnh?

Nhưng đây không phải là lúc để suy nghĩ về những điều này. Tempest có thể đang bị tấn công ngay lúc tôi đang nói chuyện ở đây.

Sau khi huy động một đội quân, sẽ mất tầm 1 tuần để đến được thành phố.

Và Grucius đã mất bao nhiêu ngày để đi hết từ Farma đến Ingrasia rồi?

Nếu chạy không ngừng nghỉ, tôi đoán khoảng ba ngày.

Kế hoạch là sẽ đưa tôi trở về ngay lập tức, nhưng....

Chết lặng, tôi chỉ có thể than trách vì sự sự thiếu hiểu biết của mình.

Tất cả tôi biết là giờ tôi không có thời gian để dây dưa nữa.

"Có vẻ như ngay cả khi tôi nói rằng thông tin đó là sai lệch cô cũng sẽ không tin tôi phải không?"

"Không. Nói sao thì, ta mới nghe nói rằng chủ nhân của những con demon được có tên là "Rimuru""

"Ah, ra là như vậy ..."

Cô ta đã nắm thóp được tôi. Và còn biết cả tên tôi.

"Chúng ta bắt đầu được chưa?"

"Tôi không muốn, nhưng ít nhất tôi có thể biết tên cô chứ?"

Tôi nói với cô, người đã rút sẵn thanh kiếm của mình.

Nghiêng cổ, cô trả lời nói:

"Ta chưa tự giới thiệu à, huh. Ta không thực sự quan tâm lắm nên ta đã quên mất.

Vậy thì, thêm một lần nữa.

Ta là đội trưởng tiểu đội hiệp sĩ hoàng gia, phục vụ dưới chân hoàng đế,

Sakaguchi Hinata.

Chúng ta sẽ chẳng biết nhau lâu nữa đâu, nhưng khá khó chịu đấy."

Cô rút thanh kiếm ra.

Nó được trang trí bằng 7 viên ngọc gắn trên chuôi thanh kiếm bạc của cô.

Nguồn năng lượng ma thuật đỏ thẫm bao bọc nó. Một thanh kiếm ma thuật, có vẻ vậy

Nhưng để mà nghĩ rằng cô ta là Sakaguchi Hinata ...

Tôi nghe nói rằng cô là người thực dụng, và không thích làm mọi thứ đến cùng.

Đó có vẻ là một ý nghĩ sai lầm. Cô ta đã học về tôi, và tất cả mọi thứ liên quan đến thành phố của tôi.

Nhưng, quan trọng hơn.

Tôi vẫn phải "cảm ơn" cô ta vì đã sai lầm với thông tin về những đứa trẻ.

Cũng cám ơn ý định chiến đấu của cô. Tôi sẽ nghiền nát cô không thương tiếc.

Nhưng chỉ vì thời gian gấp rút, tôi mong có thể thương lượng để ra khỏi đây.

Thế là, trong khi rút thanh kiếm của tôi ra,

"Cô mới nói Hinata? Đợi đã, tôi có chuyện cần nói chuyện với cô!"

"Ta không biết 1 demon định có thể nói được gì, nhưng ta không định nghe đâu."

"Chờ đã, tôi nói. Cô là người Nhật phải không, tôi cũng vậy. Shizu-san đã nhờ tôi tìm ..."

"Ta biết. Mà người đã giết Shizu-sensei. Vì vậy, đây là sự trả thù.

Bên cạnh đó, một demon lại là một người Nhật? Vô lí nó vừa vừa thôi, tính chọc ta cười à?"

Không có vẻ như cô ấy sẽ tin tôi.

Phải! Tôi nghĩ ra một cách,

"Tôi đã nói với cô: Tôi là người Nhật! Tôi đã chết ở đó và tái sinh thành 1 slime trong thế giới này!"

Tôi nói, bằng tiếng Nhật.

Cô có vẻ ngạc nhiên.

"Giỏi nhở ... ngươi đã học nó ở đâu?

Nhưng, nó cũng chả có nghĩa lí gì đâu. Khả năng chuyện đó xảy ra chỉ có ở trên trời.

Hơn nữa, cơ hội người đó có thể đứng đây nói chuyện với ta còn thấp hơn nữa.

Nói cách khác, ta chả gì phải bận tâm đến lời mói của ngươi."

Cô ta hoàn toàn không quan tâm đến bất cứ điều gì tôi nói.

Tôi đã nghĩ rằng cô ấy có thể tin rằng nếu một demon lại đột nhiên bắt đầu nói tiếng Nhật, nhưng ...

"Vậy là, kiểu gì thì cô cũng muốn chiến nhỉ?

Tốt thôi, tôi cũng sẽ trả lại tất cả những gì cô gây ra cho lũ nhóc!

Và bên cạnh đó, cô nghĩ rằng cô đủ sức đánh bại tôi?"

Tôi tuyên bố.

Thậm chí nếu cô có là một "người du hành xuyên thế giới", tôi có sức mạnh sánh ngang với 1 quỷ vương.

Dù sức mạnh đã bị phong ấn thì cũng chẳng là gì, tôi sẽ không thua.

Tôi nghĩ vậy thôi, nhưng ...

"Hừm? Lũ nhóc nào vậy?

Bên cạnh đó, ta thấy ngạc nhiên đấy. Ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi có thể chiến thắng ta trong kết giới này?"

Cô mỉm cười thích thú và thì thầm những câu trả lời.

Trong 1 khoảnh khắc, bảy tia sáng cầu vồng màu bắn ra từ thanh kiếm của cô.

Một loạt các đòn tấn công có sức tàn phá cao. Và dư ảnh của nó lòe loẹt như đá quý vậy.

Tôi đã cố gắng để tránh nó, nhưng cơ thể tôi cảm thấy rất nặng nề.

Đùa à! Ngay cả sức mạnh thể chất của tôi cũng bị hạn chế.

Bất chấp nỗ lực của tôi, tôi dính đòn ba lần.

Một cơn đau như bị thiêu đốt chạy qua cơ thể của tôi. Đau? Tôi cảm thấy một thứ mà đáng lẽ ra mình không thể.

"Hừm? Có vài cái trượt rồi.

Ta rất ấn tượng với khả năng né tránh của ngươi đấy. Nhưng giờ ta tự hỏi ngươi có thể di chuyển không?"

Không để tôi nghỉ ngơi 1 giây, cô tiếp tục tấn công dữ dội.

Tôi đã cố gắng ngăn chặn chúng với thanh kiếm của tôi. Nhưng nó đã vượt qua thanh kiếm và trúng tôi lần nữa.

Cảm thấy nguy hiểm, tôi nhảy tránh xa cô ta ra.

Vậy là, tôi bị trúng đòn bốn lần. Bằng cách nào đó, tôi cảm thấy rằng nếu trúng 1 đòn nữa là coi như xong.

"Oh, ngươi đã nhận ra sức mạnh của kỹ năng này?

Đã có rất nhiều kẻ ngu muội mất mạng mà không thể cựa quậy tí nào đấy.....

Có vẻ như ngươi cũng khá hơn chúng chút đấy."

Với một cái gật đầu nhẹ, cô khen tôi.

Tôi chả thấy vui gì đâu.

Kỹ năng này có thể không truyền đau đớn đến các dây thần kinh, nhưng trực tiếp đến linh hồn. Vì vậy, không có cách nào để chống lại được nó.

Thực tế là cơ thể tôi không bị thương chút nào là bằng chứng.

[ĐTN] đã đưa ra 1 số dự đoán dựa trên những quan sát của tôi. Có vẻ như rằng tôi sẽ chết nếu tôi bị trúng ba lần hoặc hơn.

Không phải là cái chết về thể xác, mà là linh hồn.

Thật là một kỹ năng vô lí. Nhưng tôi không thể chắc chắn nó một kỹ năng hay khả năng của 1 thanh thánh kiếm.

Thành thật mà nói, có vẻ như tôi đã đánh giá thấp đối thủ của tôi quá nhiều.

Sakaguchi Hinata. Cô chắc chắn có một kỹ năng đặc biệt.

Tôi không thể biết nó là gì, nhưng cái khiến tôi rơi vào tình thế này chính là vì khả năng của tôi đã bị phong ấn.

Đáng nhẽ tôi nên cố gắng thoát ra ngay từ khi biết mình lọt vào kết giới này.

Mặc dù tôi không chắc liệu tôi có thể trốn thoát hay không ...

Tôi liên tục lùi về phía sau.

Tôi cố gắng thử mọi kĩ năng [Hắc hỏa], [Hắc lôi], và [Lá chắn] đều ko thể sử dụng.

Hơn nữa, kể từ [Phân thân], [Biến hình] và [Hỏa chuyển](Fire change) cũng như mọi thứ có liên quan đến ma thuật đều vô dụng.

Những kĩ năng mạnh nhất, quan trọng nhất đều đã bị phong ấn,

Mặc dù không phải là giờ tôi không thể làm gì,

"Fufu. Ta tự hỏi ngươi đang suy tính điều gì.

Nhưng có là gì cũng vô dụng thôi?

Một demon bị mắc kẹt trong Thánh Linh Kết Giới không thể sống lâu được đâu, nếu mà là demon hạng C thì ngay lập tức sẽ bị thanh tẩy rồi đấy.

Không hiểu phải không không? Kết giới này sẽ thanh lọc năng lượng ma thuật bên trong nó.

Do đó, demon cấp cao như ngươi bị mất hầu hết sức mạnh và không thể chiến đấu như bình thường được.

Đó là kết giới mạnh nhất mà nhà thờ có để chống lại bọn mi đấy.

Thông thường, nó chỉ được sử dụng cho demon hạng A trở lên thôi.

Oh, và ngươi nói ta ko đủ sức giết ngươi? Ta còn chẳng cần dùng hết sức.

Nhưng vầy là quá đủ.

Nhưng, ta muốn nói rằng ta cũng đã muốn thử nói chuyện với ngươi một lần.

Kể từ khi ngươi giết Shizu-sensei.

Có lẽ không phải trả thù, nhưng cô ấy sẽ muốn ta giết ngươi, phải không?"

"Tôi về mặt hình thức thì đúng là tôi đã giết Shizu-san, nhưng đó là ..."

"Đó là? Không quan trọng. Cô ấy là người duy nhất đối tốt với ta. Và giờ cô ấy đã..."

Tôi không thể hiểu nổi cô ta. Cô thì thầm và nhìn tôi.

Đôi mắt cô như tuyên bố tôi là con mồi của cô.

Sau khi cho thấy một sự khác biệt áp đảo như vậy, cô đứng bất động.

CHƯƠNG 67: KHU RỪNG BỊ TẤN CÔNG

Khi xác nhận rằng kết giới đã biến mất, tôi quyết định thò mặt ra. Đúng lúc đó,

"Ngài vẫn ổn, chủ nhân."

Ranga lo lắng nhảy ra khỏi cái bóng.

"Không sao", tôi nói, đồng thời xem xét lại tình trạng cơ thể của tôi.

Có vẻ như tôi không sao, các kỹ năng đã trở lại như ban đầu.

Nghiêm túc mà nói, thật là khủng khiếp.

Cô ta phải nói là quá kinh khủng! Lao vào đánh nhau mà không thèm nghe tôi nói ... à, tôi cũng đã như vậy nhưng.....

Trái với dự kiến của tôi, tôi đã thua ...

Không, tôi không hoàn toàn thua. Phải nói thoát được cô ta đã là 1 chiến thắng rồi.

Có câu "Thông minh quá thường mắc sai lầm", .

Đúng như tôi nghĩ ... hi sinh 1 phần cơ thể để trốn thoát là 1 quyết định chính xác.

Mục tiêu của tôi chỉ là cố gắng trốn thoát, và tôi đã làm được, đây là chiến thắng của tôi! .. Nói vậy cũng có chút nhói lòng.

Vì vậy, hãy coi đây là một trận hòa.

Phải nói là thật sát nút. Tôi đã sống sót nhờ vào 1 thứ bảo hiểm tôi đã chuẩn bị trước, nhưng tí nữa thì tôi tiêu thật.

Lúc tôi cảm thấy mình bị áp đảo, tôi tạo ra một phân thân và lên kế hoạch trốn thoát.

Nếu tôi sử dụng năng lượng ma thuật để làm nó, cô ta sẽ phát hiện ra, thế là, thay vào đó, tôi tách biệt một mảnh cơ thể slime của mình và bắn nó đi.

Tôi đã thoát nhờ vào trạng thái hoạt động hạn chế và may mắn tránh được ảnh hưởng của trận chiến.

Nếu cô ta biết tôi có khả năng này thì tôi đã đi bán muối rồi ...

Nhưng may là cô ta đã không biết nó, và chưa chuẩn bị cho tình huống này.

Tôi đoán chả ai đủ siêu phàm để lập ra kế hoạch cho mọi tình huống như thế này, vậy là tôi đã sống.

Tôi dè dặt rời chiến trường và để đến được chỗ từng là rìa của kết giới đã tốn kha khá thời gian.

Tôi sẽ chết nếu Hinata thấy tôi, vì vậy tôi đã tập trung ẩn mình. Kết quả là, tôi đã trốn thoát thành công, mặc dù rất khó khăn.

Tuy nhiên ... phải nói là Hinata quá mạnh!

Chắc cô ta chả cần đến kết giới để xử tôi ... nhưng cô ta vẫn dùng nó. Lạy má, tha cho con đi?!

Lần này, tôi thậm chí không thể làm cô ta xây xước. Dù cô ta cũng chẳng thèm mặc luôn ...

Tất cả những người được triệu hồi hay du hành đều mạnh vậy sao?

Có vẻ như tôi còn phải học tập nhiều.

Nhân tiện, sau trận chiến, tôi đã thu được thanh kiếm của cô ta, cùng với thông tin về kĩ năng và phép thuật.

Ngay cả trong chế độ cuồng loạn khi dùng [Kẻ phàm ăn], [ĐTN] vẫn thu thập dữ liệu.

Tôi cũng ra lệnh cho nó ghi lại dữ liệu để tham khảo trong tương lai. Thành thật mà nói, tôi đã không tin rằng mình có thể giành chiến thắng ngay từ đầu.

Hơn nữa, cái kỹ năng "tan rã"....nghĩ lại vẫn thấy lạnh sống lưng, chắc chắn bạn không thể chống lại nó.

Ngay cả có dùng đến mấy lớp là chắc thì khả năng tử vong cũng là 100%, không thể đùa được.

Tôi thực sự may mắn vì đã nhìn thấy nó. Với 1 loại ma thuật như vầy, chỉ có cách chạy hoặc phá rối khi cô ta tạo ra vòng phép.

Sẽ là tuyệt vời nếu tôi có thể hấp thụ và phân tích nó, nhưng khổ nỗi dính 1 phát là xong luôn thì ở đấy mà phân tích.

Cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng.

Khoảnh khắc tôi "thấy" nó, liên kết của tôi đã bị cắt đứt. Và chỉ nhận được phản hồi từ các phân thân thôi đã làm tôi cảm thấy chóng mặt.

Bạn cũng thấy rồi đó, bạn không thể trốn tránh nó. Rất có thể, các mục tiêu được đánh dấu, vì vậy, trừ khi bạn phá tan kết giới, bạn sẽ chỉ là phế vật.

Không biết Milim thể chịu nổi nó không nhỉ? Lần tới gặp lại phải hỏi mới được.

Tôi đã thu được rất nhiều dữ liệu. Bạn gọi tôi là thắng cũng được.

Nhưng chúng ta hãy coi đó là một trận hòa.

Không! Tôi không phải là một kẻ thất bại đâu!

À, giờ không phải lúc cười đùa.

Tôi đang rất lo về Tempest.

Tôi đã cố gắng dịch chuyển đến Tempest. Nhưng, mặc dù tôi có thể cảm nhận được điểm đến, tôi lại không thấy phản ứng gì từ nó.

Thật tệ, có khi nào ... đó là kết giới yếu mà Hinata nói đến?

Tôi nên trở về càng nhanh càng tốt.

"Chúng ta đi!"

Tôi nói với Ranga.

Và, với một tâm trạng nặng nề, tôi dịch chuyển đến hang động phong ấn.

Phía trước của hang động, và cũng là là bên ngoài kết giới, Gabil và quân của anh đang tụ tập.

Khi anh nhìn thấy tôi,

"Oh! Rimuru-sama, chúng ta đang gặp rắc rối!"

Ông gọi to.

Có vẻ như điều tôi sợ đã trở thành hiện thực. Tôi chỉ biết than trách mình đã tốn quá nhiều thời gian đấu với Hinata.

Tôi không có thời gian để trò chuyện ở đây. Sau khi đã quyết như vậy, tôi tạo ra một liên kết thần giao cách cảm với nhóm Gabil. và, vừa nói chuyện, vừa vội vàng đi vào Tempest.

Lần này, tôi buff tinh thần của họ, giúp họ có thể báo cáo trong vòng một phút. Kết quả là, tên ngố Gabil phụ trách toàn bộ nhưng giờ tôi không có thời gian để tâm chuyện đó.

Giờ tôi đã nắm được sơ qua tình hình.

Đây là những gì đã xảy ra.

Khoảng một giờ trước, họ nhận được tin báo.

Thông điệp được gửi đến bằng giao tiếp tinh thần, thế nên họ đã nhận đượ tin tức.

Theo đó, 1 vài kẻ lạ đã tấn công Tempest.

Souei đã cố do thám bằng [Ảnh bộ], nhưng cậu không thể sử dụng nó.

Hơn nữa, thần giao cách cảm cũng không dùng được.

Mặc dù hơi hoảng sợ, họ vẫn gửi tin đi bằng giao tiếp tinh thần được.

Nó là 1 thiệt bị phụ, thật may chúng tôi đã lắp đặt nó để liên lạc giữa hang động và thành phố.

Theo thông tin Gabil nghe được, các mạo hiểm giả(dịch vậy có vẻ hay hơn nên từ nay cứ vậy nhá) cũng trong trạng thái hoảng loạn.

Và, khoảng 15 phút trước đây, liên lạc bị cắt đứt.

Gabil nói với tôi.

Nhóm Gabil được lệnh phải bảo vệ hang động.

Nhưng họ đã rất lo lắng về thành phố nên đã tranh cãi xem có nên cử trinh sát không.

Cuối cùng, vì không thể thống nhất nên giò họ đang chia rẽ quan điểm.

(Được rồi, tôi biết rồi. Hãy rút lui và bảo vệ hang động.

Hãy cố bắt sống địch!)

(A! Nhân đây, Bester-dono hỏi liệu ông ta có thể té nhanh về vương quốc người lùn được không?)

(Kêu ông ta chờ chút. Khi tình hình trở nên rõ ràng hơn thì tôi sẽ mặc xác ông ta, nhưng bây giờ không phải lúc.)

(Đã rõ! Xin hãy cẩn thận!)

Liên kết thần giao cách cảm đã bị cắt.

15 phút, huh ...

Nếu không có sự can thiệp cho Hinata, tôi đã làm được.

Chuẩn bị tinh thần, tôi dùng [Ảnh bộ] tiến gần hơn đến thành phố. Rất có thể nếu tôi đi thẳng vào trong, tôi sẽ không thể rời khỏi cái bóng được.

Vì vậy, tôi đến đủ gần để có thể bay qua.

Tôi đã đến nơi mà không gặp vấn đề gì. Và ở tốc độ cao nhất, tôi bay thẳng đến thành phố.

Kết giới xung quanh thành phố bắt đầu ngăn cản tôi. Nhưng, đưa tay trái lên trước, tôi hấp thụ một phần của nó và vượt qua.

Sau khi thâm nhập thành phố thành công tôi cảm thấy kết giới hình như đã tự phục hồi.

Bên trong, nồng độ ma thuật đã giảm đáng kể, nhưng năng lượng ma thuật vẫn dùng được.

Nó rõ ràng là yếu hơn so với cái dùng để chống lại tôi.

May thật...

...

Tôi vội vàng đến quảng trường trung tâm.

Một đám đông lớn đang tụ tập và mặt ai cũng mặt ảm đạm.

Có chuyện xảy ra rồi. Tim tôi đập rất nhanh vì lo lắng.

Sau khi nhận thấy tôi, họ mở đường và quỳ xuống trước mặt tôi. Và, trong tình trạng đó, một vài người xuất hiện trước mặt tôi.

Ligurudo và Kaijin.

"Rimuru-sama, chúng tôi rất vui mừng khi ngài trở về. Có vài vấn đề chúng tôi phải nghe ý kiến của ngài, vì thế nên hãy đi lối này..."

Họ đang ... ngăn tôi đi tiếp?

Có vẻ như có gì đó ở phía trước. Tôi có một cảm giác xấu về việc này.

"Rigurdo, Kaijin. Tránh ra nào. Chuyện gì đã xảy ra?"

"K-không có gì. Có vài việc nhỏ thôi, nên...."

"Đừng cố gắng che giấu. Tránh ra!"

Nghe lệnh của tôi, họ rụt rè mở đường.

Trước mặt tôi

Vô số demon nằm đó.

Đàn ông, phụ nữ và cả trẻ em.

Như thể họ đang ngủ ...

Tất cả đã chết.

Tại sao ...

Tôi không thể cảm thấy bàn chân của mình.

Vầy là sao, chuyện gì đã ...? Không ổn, không ổn chút nào, tôi không thể tỉnh táo mà suy nghĩ .

Tổng cộng có 100 người đăng ở đặt trước mặt tôi.

... tất cả ... đã chết? Đùa thôi....., phải... không ?!

Đầu óc tôi không thể nào tập trung được. Mặc đang cần làm vậy, tôi cảm thấy như hết hơi.

Dù tôi không có một trái tim, nó đang đập dữ dội trong lồng ngực tôi.

"Việc này là sao, đã xảy ra chuyện gì?"

Giọng nói của tôi bật khỏi miệng.

Một giọng nói lạnh lẽo mà có thể được nghe thấy từ xa.

Tôi cảm thấy trái tim tôi đang rất lạnh.

Rigurdo giải thích cho người đang run rẩy- tôi,

"Cách đây không lâu, chúng tôi đã bị tấn công bởi một nhóm tự xưng là tín đồ của Giáo Hội Phương Tây.

Chúng tôi đột nhiên mất liên lạc với các nhóm khác, và cảm thấy kiệt sức...

Hơn nữa, chúng tôi đã bị tấn công bởi một nhóm mà cải trang thành các mạo hiểm giả."

Giáo Hội Tây Phương Tây ... nhóm mà Hinata nói đến đã nhanh hơn tôi tưởng.

Tiếp theo, một Hobgoblin già tiếp tục

"Như yêu cầu của ngài, chúng tôi chào đón những con người 1 cách tôn trọng và không làm hại họ..."

"Đồ ngốc! ông đang có nói mọi việc là lỗi của Rimuru-sama sao!"

Rigurdo tức giận phản đối

"Xin hãy tha lỗi cho tôi! Tôi không có ý như vậy ..."

Một lời xin lỗi, nhưng tôi không thể cảm nhận nó.

Yêu cầu của tôi, lời nói của tôi đã gây ra chuyện này ...

Tôi là một demon.

... nhưng cũng đã từng là một con người.

Tôi chỉ muốn cùng chung sống với con người.

... Thực tế quá tàn độc.

Tôi nên làm gì đây !!!

... ai mà thể trả lời được, phải tự nghĩ đi.

Một giọng nói vang lên trong đầu tôi, hãy từ chối trách nhiệm.

Nhưng tôi sẽ không cho phép mình làm thế. Tôi là nguyên nhân gây nên thảm kịch này, trách nhiệm là của tôi.

Tôi cảm thấy hối hận cùng cực và và trong trái tim, lòng hận thù không đáy xuất hiện.

............

.......

...

Tôi tập trung những bô lão đề mở 1 cuộc họp bàn về tình hình.

Ngay cả trong tình hình này, đầu óc của tôi vẫn có thể đánh giá đúng tình hình.

Đầu tiên, có mười kẻ tấn công.

Trong mười phút, chúng đã có thể giết chết một trăm người trong thành phố.

Bởi vì vẫn còn 1 nhóm đứng ngoài thiết lập kết giới nên không biết chính xác số lượng địch.

Đó là những gì họ nói,

"Giáo Hội Phương Tây đã lên án thành phố này như một hang ổ demon.

Trong vòng một tuần, cùng với Vương quốc Farmas, chúng ta sẽ thanh trừng vùng đất này.

Chúng ta được dẫn dắt bởi người anh hùng vĩ đại, vua Edomarisu!

Nếu chọn đầu hàng, chúng ta sẽ đảm bảo sẽ tha chết cho các ngươi.

Đừng cố chiến đấu vô nghĩa và đầu hàng đi.

Nếu không, chỉ có cái chết đang các ngươi!

Các mạo hiểm giả khôn ngoan! Các bạn hẳ biết làm gì mới hợp lẽ phải.

Chúng tôi hy vọng bạn sẽ lựa chọn một cách khôn ngoan. Đó là tất cả!"

Chúng nói, và chạy ra ngoài.

Và vừa la hét vừa không thương tiếc giết phụ nữ và trẻ em ...

Benimaru có vẻ có điều muốn nói, nhưng đã cố che giấu nó ... khuôn mặt của cậu có vẻ rất đau đớn.

Họ, những người chịu trách nhiệm quản lí của thành phố, một điều như vậy sẽ không bao giờ đã xảy ra nếu không có lệnh của tôi.

Lời nói của tôi đã gây ra thảm kịch này.

"Các mạo hiểm giả đã đến đây?"

"Phòng bên cạnh..."

Chúng tôi đã qua đó.

Có vài thương nhân ở đó, tổng cộng khoảng 50 người đàn ông.

Họ nói rằng,

"Về việc này, xin vui lòng ..."

"Chúng tôi có thể hiểu được lý do đằng sau việc Farmas xâm lược nơi này, nhưng chúng tôi và mạo hiểm giả đã trở nên thích nơi này.

Chúng tôi không thể chấp nhận các phương thức mà Farmas đang sử dụng.

Họ nói rằng họ sẽ tấn công, xin hãy cho phép chúng tôi giúp 1 tay."

"Tuy nhiên, trở thành kẻ thù của nhà thờ ... sẽ thật là tệ."

Và vài lời như vậy.

Tôi có thể cảm họ rất đồng cảm với sự đau khổ của chúng tôi.

Tôi cảm thấy rất biết ơn họ,

"Tôi rất cảm kích tình cảm của mọi người, nhưng chúng tôi sẽ dọn sạch đống lộn xộn này lên bằng chính đôi tay của mình..

Thay vào đó, tôi sẽ thông báo với mọi người tin tức về chuyện này sớm nhất có thể."

"Trong trường hợp đó, chúng ta có nên chỉ cần gửi một sứ giả?"

"Điêu đố không ổn đâu..."

"Tại sao?"

Tôi giải thích suy nghĩ của tôi.

Chúng ta đâu biết được con người có nói sự thật?

Biết đâu họ lại nghĩ chúng tôi là những con quái vật khát máu. Họ sẽ giết sứ giả và đổ lỗi cho chúng tôi.

Tôi nói với họ,

"... Tôi hiểu. Điều đó cũng có lí, nhưng họ sẽ đi xa đến mức đó sao?"

"Nhà thờ là biểu trưng cho công lý phải không?"

"Không đâu..."

Họ trả lời.

Nhưng,

"Không, đợi đã. Tôi nhớ rồi!

Những tên đó có khi là lũ Huyết ảnh.

Nhớ cách chúng chết trẻ em mà không có chút do dự nào chứ?"

"Cái gì? Tin đồn đó à ...? "

"Tôi hiểu rồi. Có vẻ đó là công việc của chúnh ..."

"Anh đang đùa tôi à? Những kẻ đó thực sự tồn tại sao ..."

"Mặc dù có tuyên bố chiến tranh ngay lập tức sau đó?"

"Vâng, chúng là vậy đó."

"Nếu xem xét rằng kẻ thù của họ là những con quái vật ... ah, xin lỗi."

Họ đột nhiên trở nên ồn ào.

Có vẻ như có một tin đồn về một đội quân bí mật phục vụ cho nhà thờ.

Những tên đồ tể cuồng tín.

Nếu đúng vậy, đây sẽ là 1 kẻ địch rất khó chịu.

Vậy là, vì chúng tôi là demon nên họ không công nhận ra chúng tôi là một đất nước và muốn chinh phục nơi này ...

Đó là lý do tại sao các mạo hiểm giả nên rời khỏi đây ngay lập tức.

Nếu họ ở lại và chết, họ sẽ cho rằng chúng tôi đã làm việc đó.

Khi tôi nói với họ, họ miễn cưỡng đồng ý.

Và, chúng tôi nhanh chóng giúp họ dọn đồ và rời thành phố.

Ligurudo cung cấp cho họ những cỗ xe ngựa và xe chở hàng của chúng tôi.

Thế là chúng tôi phải nói lời chào tạm biệt với các vị khách đến từ Brumund.

Họ hứa sẽ nói chuyện này và đem quân tiếp viện đến.

Tuy nhiên, điều đó sẽ xảy ra?

Một quốc gia đơn lẻ khó có thể làm kẻ thù của nhà thờ.

Tôi không mong đợi nhiều từ họ. Nhưng không phải là chúng tôi cần sự giúp đỡ

CHƯƠNG 68: LINH HỒN VÀ HI VỌNG

3 ngày đã trôi qua.

Shion vẫn ngủ lì chưa dậy.

Ngủ nhiều quá không tốt đâu nha, tôi muốn cô dậy ngay cho tôi.

......

Tôi biết.

Tôi biết cô ấy sẽ không bao giờ mở mắt ra.

Nhưng, tôi không muốn thừa nhận điều đó.

Tôi ước cô tiếp tục chạy loanh làm mấy trò ngu ngốc và đầu độc mọi người với cái tài nấu ăn thảm họa của mình.

Nhưng, điều ước đó sẽ không trở thành sự thật.

Một người đã chết sẽ không bao giờ trở lại một lần nữa .....

<>

Thôi, chưa cần đâu.

Có vẻ việc phân tích kết giới đã hoàn tất.

Nó mất nhiều thời gian hơn tôi nghĩ, có lẽ đó là do kích thước của kết giới, nó bao trùm toàn bộ thành phố. Có thể là do tôi đã ăn một phần của kết giới trước đó nên mới phân tích được.

Sao cũng được.....

Kết giới hay không, tôi không quan tâm nữa.

Tôi muốn biết kết quả 1 việc khác

"Thông báo. Theo kết quả tìm kiếm, không tìm thấy ma thuật nào liên quan đến việc hồi sinh. "

Vậy à .....?

Cũng phải thôi.

1 kĩ năng như vậy đâu phải cứ muốn là tìm được.

Nhưng có lẽ có thể có một cách khác ... không chừng?

Nghĩ hoài cũng vô ích. Nhưng, dù vậy, tôi cũng sẽ ko bao giờ bỏ cuộc.

Shion không mở mắt ra.

Muốn làm công chúa ngủ trong rừng à em .....?

Tôi sẽ dùng mọi khả năng mình có để tìm xem có cách nào không.

Đến lúc đó, với sức mạnh ma thuật của mình, tôi có thể bảo vệ cơ thể của mình cũng như Shion và tất cả người ở đây.

Bằng cách này, cơ thể của họ sẽ không bị phân hủy.

Nếu cơ thể vẫn duy trì được sức mạnh ma thuật, họ sẽ không bao giờ biến mất.

Nghe có vẻ chỉ tốn công. Nhưng tôi vẫn đang tìm kiếm phép hồi sinh.

Tuy nhiên, vẫn không có kết quả.

Theo cuốn sách ma thuật tôi đọc được từ thư viện, ma thuật hồi sinh ko tồn tại.

Thật vậy sao? Tôi mong đợi nhiều lắm đó.

Tôi sẽ cầu nguyện cho các bạn được hồi sinh 1 ngày nào đó, giờ hãy ngủ yên trong tôi nhé.

Tôi nghĩ vậy trong khi tôi cố gắng để hấp thụ tất cả mọi người.

"Xin lỗi .... tôi đến trễ."

"Rimuru-Danna, nói sao nhở.........."

Một vài người vừa gọi vừa chạy đến chỗ tôi.

Chờ tẹo, tôi đến ngay ..

Hoặc là tôi nghĩ vậy,

"Rimuru-san, là thế này ....

Mặc dù khả năng là rất thấp ...., ừm, nghe hư cấu lắm .....

Có vài câu chuyện cổ tích đề cập đến việc hồi sinh người chết."

Nghe những lời này, cái tầm hồn đang lơ lửng của tôi lập tức bay về.

Tôi có thể cảm nhận được tâm trí của mình trở về với cơ thể.

"Nói thêm được không Ellen?"

Tôi quay lại và nói chuyện với bộ ba.

Miễn là có khả năng, tôi sẽ không ngần ngại làm việc đó.

Ellen gật đầu, và bắt đầu kể câu chuyện của mình ....

.............

..........

......

Tôi nghe câu chuyện của Ellen.

Mặc dù đó chỉ là những câu chuyện cổ tích, nhưng dường như chúng được tạo nên dựa trên các sự kiện có thật.

Câu chuyện đầu tiên là thế này:

Huyền thoại về cô gái và con rồng.

Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái bất lực nhìn con rồng của cô chết. Cô than thở cái chết của con rồng cưng của mình, người bạn duy nhất của cô, và trong cơn giận dữ, cô, một mình, đã phá hủy đất nước chịu trách nhiệm cho cái chết của con rồng của mình.

Đất nước có 10.000 linh hồn cư trú.

Do đó, các cô gái đã phát triển lên thành một quỷ vương. Ngay sau đó, một phép lạ xảy ra.

Linh hồn của cô đã kết nối với con rồng. Và thế là cả hai đều tiến hóa.

Tuy nhiên, phép lạ chỉ đến đó thôi.

Linh hồn của con rồng đã biến mất khi nó chết. Nếu không có linh hồn, nó sẽ sinh ra 1 con ác long cuồng loạn.

Cứ như nó đáp ứng nguyện vọng mang lại tai họa cho thế giới này của cô gái, 1 con ác long được sinh ra.

Cô thức tỉnh trong cơn giận dữ của mình, cơn giận của 1 cô gái phải trở thành quỷ vương. Mặc dù rất đau khổ, cô quyết định đích thân phong ấn con rồng, thú cưng và cũng là người bạn duy nhất của mình.

Và như vậy, câu chuyện kết thúc với việc cô gái phong ấn con rồng.

Bên cạnh đó, có một câu chuyện khác về một cô gái ma cà rồng hồi sinh sau khi bị hút sạch máu, và 1 tinh linh pháp sư đã thực hiện được phép hồi sinh. Trong tất cả các câu chuyện, tính cách của họ đều có sự thay đổi lớn, cứ như họ đã trở thành một người hoàn toàn khác vậy.

Những cuốn sách ghi lại chuyện đó đều được viết trong bị mật và là sách cấm.

Bản sao duy nhất của những cuốn sách này còn được lưu giữ trong thư viện bí mật của vương quốc phù thủy Sarion.

Tuy nhiên, việc đó không quan trọng.

Vì vậy, vấn đề bây giờ ....là sự tiến hóa, huh?

Thực sự thì sự tiến hóa của một demon rất mơ hồ. Và có tên là rất quan trọng.

Liệu đó có khả năng? Nếu tôi cũng trở thành một quỷ vương ......

Tuy nhiên, nếu họ không còn linh hồn thì cũng vô nghĩa... nhưng ...

Không, chờ đã! Cái kết giới, nó ngăn mọi demon đi qua phải không?

Suy nghĩ 1 chút ... không phải là có khả năng các linh hồn sẽ không bị phân tán?

<>

Pi (π) đấy sao! Chắc không phải đâu ...

Khả năng âm thanh thấp, nhưng với tôi nó có vẻ rất cao.

Có 1 xác suất 3% có thể hồi sinh họ, tôi nên tin nó.

Nói cho cùng, tôi không tin Shion cứng đầu của chúng ta có thể chết dễ dàng như thế. Tôi phải chịu đựng.

Cuối cùng tôi tìm thấy 1 hy vọng. Bây giờ, vấn đề là làm thế nào để thực hiện điều này!

Dù tôi có thể trở thành 1 quỷ vương hay không nữa ...

<<="" p="">

Để hoàn thành điều kiện tiến hóa, phải hi sinh 10.000 con người (linh hồn)>>

À chính nó đấy? Dễ vkl.

Không thể tin trở thành một quỷ vương lại dễ dàng như vậy.

Tôi chỉ cần phải loại bỏ 10.000 kẻ rác rưởi. Thật là một việc dễ dàng.

Và nếu vẫn chưa đủ, tôi sẽ chỉ cần phải giết thêm.

Phải, rất may mắn là chúng đã ở đây.

Lúc này,

"Ellen, tôi rất biết ơn cô đã chia sẻ chuyện này cho tôi, tuy nhiêm

Nếu tôi trở thành quỷ vương thì mấy người có ổn không?"

Tôi nhìn chằm chằm vào Ellen khi nói điều đó.

Ellen cúi xuống đầu mình và im lặng.

Sau đó, với sự quyết tâm trong giọng nói của mình, cô ngẩng lên trả lời.

"Tôi là người đến từ vương quốc phù thủy Sarion.

Thành thật mà nói, tôi luôn khao khát sự tự do của một nhà thám hiểm.

Nhưng ổn thôi.

Lúc này tôi cũng muốn giúp Shion-chan.

Không thể tha thứ cho Giáo hội được.

Cứ là demon tức là bạn xấu xa? Tôi thực sự ghét cách suy nghĩ đó.

Tôi chia sẻ điều này với cậu tức là đã xác định mọi thứ sẽ không còn như trước rồi.

Ngay cả nếu tôi tiếp tục làm mạo hiểm giả, chắc chắn tôi sẽ chỉ gây thêm rắc rối cho Hiệp hội Tự do.

Cậu thấy đó...

Tôi đã quyết định gia nhập đất nước này.

Tôi muốn dành phần đời còn lại của tôi ở đất nước này.

Không sao, phải không? Rimiru-chan ..."

Nghe những lời đó, Cabal lén lắc đầu còn Gido nhắm măt, ngửa mặt lên trời.

Tôi nhìn họ như thể chờ đợi phản ứng của họ,

"Vâng ~. Nếu Ojou-sama(tiểu thư) nói như vậy, với tư cách vệ sĩ của cô tôi sẽ không phản đối."

"Neesan .... Không, Ellen-sama. Cô có chắc chắn đây là những gì cô muốn?"

Hai người họ nhìn Ellen với 1 ánh mắt rất kiên quyết.

Có vẻ như họ không chỉ là đơn giản là các mạo hiểm giả.

Ellen ... Tên thật của cô là Eryune và cô ấy có vẻ là một quý tộc ở Sarion.

Cô đã từng học tại Học viện hoàng gia, sau đó rời khỏi đất nước vì cô muốn trở thành 1 mạo hiểm giả.

Đây là hai vệ sĩ của cô .......

"Có thể là khi Rimuru-chan trở thành một quỷ vương, tôi sẽ bị phát hiện,

Cục Tình báo chắc chắn ko để sót thông tin này.

Ngay cả khi tôi từ chối, đất nước sẽ cố gắng đưa tôi trở lại.

Nên tôi muốn giúp cậu nhiều nhất có thể.

Đến phút cuối, tôi muốn xem chuyện này sẽ kết thúc thế nào bằng chính đôi mắt của mình.

Cô nhìn tôi với vẻ mặt rất nghiêm túc.

Tôi đã thu được các thông tin cần thiết.

Tôi không biết phản ứng từ Sarion sẽ ảnh hưởng đến đất nước này có bao nhiêu, nhưng tôi không thể bỏ qua khả năng Ellen sẽ bị bắt.

Dù sao, tôi vẫn đánh giá rằng lúc này không có gì nguy hiểm cho cô ấy cả.

Vấn đề đó sẽ xử lí sau.

"Được rồi, giò chúng ta sẽ cố giữ hòa khí.

Tôi muốn tránh làm những chuyện có thể gây thù kết oán thêm."

"Thật vậy sao? Đành thế vậy.

Nhưng, dù Shion-chan có được cứu hay không ... Tôi hy vọng cậu sẽ cho tôi xem toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối."

"Tôi hiểu, đó là nhờ thông tin Ellen-san đã cho tôi,

Tôi không quan tâm nếu cô muốn ở lại cho đến phút cuối.

Tuy nhiên, nếu tôi trở thành một quỷ vương và thay đổi tính cách của mình, tôi không chịu trách nhiệm nếu tôi có tấn công cô đâu, hiểu chứ?"

"Umm ... Tôi không thích điều đó, nhưng ......đồng ý.

Tôi tin tưởng ở Rimuru-chan!"

"Này...tiểu thư ... cô lại kéo chúng tôi vào mấy chuyện thế này nữa rồi?

Thật đấy à~ việc này ..."

"Hết cách rồi. Ellen-sama lúc nào cũng thế này."

Mặc dù hai đều thở dài, họ không phản đối nó và rất trung thành với Ellen.

Quyết đinh rồi.

Mọi thứ là để cứu Shion!

Vì lý do đó, tôi sẽ phải trở thành quỷ vương.

Trong khoảng 3 ngày, đội quân chính của đối phương sẽ tiến hành cuộc tấn công.

Tình hình đã được xác nhận.

Bây giờ, chúng ta nên làm gì đây?

Kế hoạch đầy tham vọng này, vẫn còn quá sớm để thực hiện.

Tôi cần tập hợp tất cả mọi người để tiến hành 1 cuộc họp.

Nếu kết giới bị xóa bỏ đột ngột, Shion và linh hồn của những người khác có thể phân tán và biến mất.

Lo sợ điều đó, tôi tạo ra 1 kết giới khác bao trùm thành phố bằng năng lượng của mình.

Tôi đã tốn 1 lượng lớn năng lượng nhưng tôi không quan tâm về nó lắm.

Thay vào đó, so với cảm giác tuyệt vọng ngày hôm qua, bây giờ tôi cảm thấy rất vui.

Mặc dù nó có vẻ vô dụng nếu bạn nghĩ về nó, tôi vui vì tôi đã phân tích kết giới. Nhờ đó, tôi tìm được khả năng hồi sinh cho Shion và những người khác.

Nhận được thông báo những thủ lĩnh đã được triệu tập, tôi đi về phía phòng hội nghị.

Ở đó, có ba người không được mời.

Những người kia không hiểu vì sao họ ở đây, và đan lúng túng.

"Tôi xin lỗi vì những điều đã xảy ra...... Tôi đã không nghĩ rằng đất nước của tôi sẽ hành động 1 cách liều lĩnh như vậy."

Youmu nói trong khi cúi đầu.

Hai người bên cạnh anh, Grucius và Myulan cũng cúi đầu.

Không hieru sao Myulan cứ cúi gằm xuống và không ngẩng lên.

Tôi nghĩ việc đó rất là đáng ngờ.

"Grucius, anh đã giúp Youmu thông báo cho tôi, tôi rất biết ơn.

Nhân tiện, tôi có một câu hỏi quan trọng.

Tôi nhớ rằng kết giới sẽ ngăn cản bất cứ demon nào vượt qua nó, vậy sao anh qua được?"

"Cậu nói gì vậy? Tôi là một con người ......"

"Xin lỗi, nhưng giờ không có thời gian diễn trò tiếp đâu. Tôi đã biết hai người là devil."

Tôi đặt câu hỏi tôi đã chuẩn bị trước, Grucius im lặng.

Youmu không hề ngạc. Có vẻ như anh đã biết về nó.

"Bị phát hiện rồi à .... Mặc dù tôi nghĩ vỏ bọc ngụy trang của tôi như rất hoàn hảo.

Kết giới đã ảnh hưởng đến tôi và Myulan thật.

Thực ra, tôi chỉ hỗ trợ, Myulan là người đã tự mình làm việc đó"

"Phải. Đó là chuyên môn của tôi, không chỉ hắc thuật và ma thuật, kết giới cũng là thế mạnh của tôi .....

Ra vào là hoàn toàn có thể nếu cản trở dòng chảy năng lượng. Nhưng nó sẽ khôi phục lại khi vào trong.

Quan trọng hơn, tôi có chuyện cần nói để bạn có thể tha thứ cho tôi."

Đây là lần đầu tiên cô ngẩng đầu lên và ra hiệu bằng mắt cho tôi.

Cô có việc muốn tôi tha thứ? Tôi đã không nghĩ rằng có bất cứ điều gì như thế.

Trong khi uống trà mà Shuna đem đến, tôi quyết định để nghe câu chuyện của họ.

"Thực ra, tôi là một thuộc hạ của quỷ vương Clayman ....

Clayman là quỷ vương được mệnh danh là bậc thầy rối.

Hắn ta đã giao cho tôi nhiệm vụ bí mật điều tra thành phố này.

Và, khi tôi báo cáo hắn thông tin về thành phố này mà tôi thu được, lúc đó hắn đang ở trong tâm trạng tốt.

"Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo, cô sẽ được tự do." Một câu nghe thật đã tai.

Tôi đã bị Clayman tước đoạt trái tim, mạng sống của tôi nằm trong tay hắn.

Bởi vì tôi không thể chống lại lại bất kỳ yêu cầu nào của hắn, nên tôi đã rất vui khi phần thưởng là sự tự do.

Và yêu cầu cuối cùng là...."

Youmu và đội biên phòng đột nhiên nhận được lệnh triệu tập trở lại và báo cáo.

Dù chuyện này có hơi lạ, nhưng tất đều không thể kháng lệnh, do đó, họ trở về lãnh địa của bá tước ở Falmas.

Khi đến nơi, họ nhận thấy rằng có rất nhiều binh lính.

Các trinh sát đã trở lại và mang theo 1 thông tin: sẽ có một cuộc tấn công vào đất nước của demon.

Youmu nhận ra đó chính là đất nước của Rimuru, lập tức bảo Grucius và Myuran truyền tin này.

Hai người đều là tân binh, họ cũng không phải là thuộc hạ của bá tước, nên không ai biết họ.

Vì vậy, họ không bị triệu tập.

Nhận tin, Grucius đã đi báo cáo với tôi, trong khi Myuran nhận trách nhiệm thông báo với thành phố.

Nhưng sau đó, thảm kịch xảy ra.

Lý do là, Myuran đã không thông báo điều gì. Đó chính là lý do Myuran đang cầu xin sự tha thứ của tôi.

Lí do cô ấy không thông báo là do Clayman ra lệnh.

Đây là những gì Clayman nói lúc đó.

"Thật thú vị! Cuộc chiến giữa con người và demon sắp nổ ra.

Myulan, đây là mệnh lệnh cùng của ta.

Đừng chuyển tin đến thành phố.

Con người và quái vật ghét nhau, vì vậy hãy để cho chúng chiến tranh đi."

Mục đích là để gây ra một cuộc chiến tranh.

Mặc dù hắn nói rằng đây là mệnh lệnh cuối cùng, cô không bao giờ nhận lại được trái tim của mình.

Và như vậy, chúng ta có được tình trạng như bây giờ.

"Cậu có thể giận dữ. Nhưng, tôi hy vọng, nếu có thể, xin hãy tha thứ cho Myulan!"

Youmu đang tuyệt vọng bảo vệ Myulan.

Tuy nhiên, có phải đó là lỗi của Youmu?

Kẻ đã sai, không phải Youmu, là chính phủ của Falmas. Không! Đó là tên vua của nó.

Youmu và tôi có một mục tiêu chung, anh cũng lấy làm tiếc rằng mình đã không thể thông báo cho tôi, nhưng chắc chắn anh không hề có ý định xấu.

Anh chàng này (Youmu) có ý thức trách nhiệm rất cao.

Tôi nghĩ anh ấy là một chàng trai tốt.

Sau đó, tôi đứng lên, và bước đi một cách tự nhiên đến bên cạnh Youmu.

Và, di chuyển bàn tay của mình, tôi đâm vào ngực đâm Myulan.

"Này!!!"

Tôi nghe thấy giọng nói hoảng loạn của Youmu, nhưng tôi phớt lờ nó.

Myulan mở to mắt ngạc nhiên, và buông xuôi số phận.

Sức mạnh của chúng tôi quá chênh lệch, chống cự là vô ích. Một quyết định khôn ngoan.

Với bàn tay của tôi, tôi nghiền nát trái tim tạm thời Myulan, hóa giải lời nguyền, và sau đó tôi tạo ra một cái mới.

Giò tôi có thể làm điều này 1 cách dễ dàng.

Cô vẫn mở to mắt và có vẻ bối rối, tôi nói chuyện với Myuran vẫn đang bất động .

"Rất may cho cô là có khả năng Shion và những người khác được hồi sinh.

Nếu tôi không được nghe về những câu chuyện đó, tôi đã giết cô rồi."

"Eh?"

"Cô, vẫn ... sống?"

"!?"

Tôi bỏ qua những phản ứng từ cả 3 người.

"Đây là cơ hội cuối cùng của cô. Vì vậy, hãy sử dụng nó cho tốt."

Tôi nói.

Phải, tôi sẽ không tha thứ cho bất kì sự thất bại nào khác.

"Myuran, giờ cô đã tự do.

Hãy đối xử tốt với Youmu. Từ bây giờ, hãy đi đến những nơi cô muốn và làm những gì cô muốn làm.

Tuy nhiên, trước đó, hãy cho tôi biết tất cả mọi thứ bạn biết về tên khốn Clayman."

Myuran gật đầu.

Và như vậy, tôi đã biết được rất nhiều thông tin về Clayman.

.........

......

...

Túm lại, tên Clayman đó là người xúi giục Gelmudo để giật giây cho Orc Lord?

Myulan lặng lẽ gật đầu.

Nghe được điều này, Benimaru và Hakurou nắm chặt bàn tay, khuôn mặt cau có.

Tên đó, tôi đã quyết định, mày xác cmn định đi.

Thao túng mọi người và gây ra xung đột.

Không chỉ vậy, gần đây, hắn cũng góp phần đưa thành phố của chúng tôi vào thảm cảnh.

Tha thứ cho hắn? Còn lâu!

Tôi đã nghe đủ thông tin, bây giờ là hỏi cô xem cô muốn gì cho tương lai của mình.

"Vâng ... mặc dù cuối cùng tôi cũng được hưởng hương vị của sự tự do tôi đã chờ đợi từ lâu, tôi nghĩ rằng nó sẽ tốt thôi nếu tôi gắn bó với cuộc đời ngắn ngủi của con người lần nữa~」

CHƯƠNG 69: SỰ RA ĐỜI CỦA 1 QUỶ VƯƠNG

Sau cuộc trò chuyện liên quan đến Youmu đã kết thúc, các hội nghị chiến lược thực sự sẽ bắt đầu một cách nghiêm túc.

Mọi người đều nhìn tôi với vẻ nghiêm túc.

Chúng ta hãy nghe ý kiến của họ đầu tiên.

"Đầu tiên, trước khi tôi đưa ra ý kiến của riêng tôi, tôi muốn ý kiến của mọi người."

Nghe vậy, tất cả mọi người bắt đầu tích cực đưa ra y kiến.

Chỉ có Gabil có thể tự mình sử dụng tinh linh. Chịu thôi.

Tôi muốn tránh mở kết giới quá nhiều lần.

Mọi người cùng nhau đưa ý kiến của mình.

Tóm tắt lại.

Có ý kiến cho rằng con người, những kẻ chịu trách nhiệm cho cuộc đánh lén hèn nhát này không thể tha thứ được.

Chắc chắn, đó là sự thật. Tôi không nghĩ rằng cách nghĩ này có gì sai.

Ngoài ra còn có ý kiến khác. Cũng có những con người tốt, vì vậy không nên vơ đũa cả nắm.

Nghe được ý kiến như vậy làm tôi rất vui. Nếu chỉ biết giận giữ vào oán hận, chúng ta sẽ không đạt được mục đích của mình.

Ý kiến thứ hai rất được sự sự đồng thuận.

Điều này chứng tỏ rằng trong chúng tôi vẫn còn người muốn sống chung với con người.

Họ vẫn làm theo quy tắc của tôi, ngay cả sau khi thảm kịch xảy ra.

Họ là những bạn, những người quan trọng tôi có thể gọi là gia đình của tôi.

Tôi không thật sự yêu ai, tôi luôn nghĩ rằng tình yêu là một cái gì đó rất mơ hồ.

Khi tất cả mọi người đều bình tĩnh.

"Mọi người hãy nghe này."

Sự chú ý dồn về phía tôi.

Nhận được sự chú ý của mọi người, tôi bắt đầu câu chuyện.

"Tôi đã từng là con người, một "người đầu thai"."

Mặc dù tất cả mọi người lên tiếng, không ai dám làm gián đoạn câu chuyện của tôi.

Tôi nghĩ Ranga có thể đã biết gì đó về chuyện này.

Có thể là đã nghe tôi nói khi ở trong cái bóng của tôi.

Không ai trông có vẻ quá ngạc nhiên, có lẽ họ đã nhận thức được điều này trước khi tôi nói với họ.

Tôi tiếp tục.

"Tôi là một người đến từ một thế giới khác. Trong thế giới đó, tôi là một con người.

Khi tôi chết, tôi đã đầu thai vào sang thế giới này, thành 1 slime.

Ban đầu, tôi chỉ có một mình và cô đơn, nhưng ai biết được tôi lại có nhiều bạn thế này.

Đó chính là các bạn.

Có lẽ, các bạn đạt được hình dạng giống con người khi tiến hóa bởi vì đó là mong muốn của tôi.

Đó là lý do tại sao tôi thực hiện quy tắc "Không được tấn công con người".

Tôi nói rằng tôi thích con người, bởi vì trước đây tôi là một con người.

Tôi tạo ra quy tắc đó, và không hề nghĩ đến chuyện mọi người sẽ bị hại ...

Tôi, mặc dù tôi là một demon, nhưng tôi có một trái tim của 1con người.

Do đó ... lúc đó ... tôi đã hành động theo sở thích ích kỷ của mình.

Bởi vì tôi là một con người, tôi muốn làm quen với con người.

Kết quả của việc đó ... tôi bỏ bê để những gì đang ở ngay trước mặt tôi. Và điều này ....

Tôi là 1 trong những người thực sự phải chịu trách nhiệm cho chuyện này.

Tôi vô cùng xin lỗi ......"

Nghe câu chuyện của tôi, cả phòng im lặng.

Mõi người đều đang cố hiểu câu chuyện của tôi.

"Vậy, thực ra Rimuru-sama từng là con người. Tuy nhiên tôi chả thấy có vấn đề gì cả."

Hakurou nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Eh !? Tôi không mong đợi phản ứng kiểu này.

Tôi mong rằng tôi sẽ bị đối xử như một kẻ thù.

"Nhưng chủ của ông từng là con người, phải không? Ông không thấy nó khó chịu sao?"

Trả lời câu hỏi đó,

"Eh? Sao phải thế?"

"Tôi chỉ cần biết chủ nhân của mình là Rimuru-sama."

"Tôi cũng nghĩ như vậy."

Vv và vv.

Và ở cuối cùng, Ligurudo.

"Rimuru-sama, cảm xúc của mọi người không hề thay đổi một chút nào.

Ngài không cần phải lo lắng về vấn đề này nữa."

Tôi gật đầu và suy nghĩ. Đúng như tôi đã nghĩ, đây là nơi tôi thuộc về.

Tôi thực sự hạnh phúc.

Sau khi nhìn thấy tôi gật đầu, Kaijin mở miệng,

"Vậy, tôi muốn hỏi. Ngài nghĩ sao về quan hệ với chúng tôi bây giờ?"

Mọi người quay lại nhìn tôi.

Vâng, đó thực sự là một vấn đề đấy.

Họ không phải demon, đây là một vấn đề lớn cho Kaijin và những người khác.

Sẽ đến lúc tôi buộc phải tuyên bố con người là kẻ thù của tôi, và tôi sẽ bị coi là một mối đe dọa mới.

Vâng, cũng có thể lúc đó sẽ không đến.

Còn bây giờ, tôi bày tỏ những suy nghĩ của tôi về vấn đề này.

"Trước khi tôi đưa ra câu trả lời cuối cùng, tôi sẽ chia sẻ một số điều từ thế giới trước đây của tôi.

Trong thế giới trước đây của tôi đã có một cái nhìn về tư tưởng đạo đức vốn có và phái sinh của con người.

Quan điểm này cho rằng mọi người đều sinh ra với khả năng nói đúng dù sai và những người này sinh ra đã tốt hoặc xấu.

Tôi nghĩ rằng con người sinh ra vốn đã có có giá trị của mình.

Phần thiện và ác trong con người có thể là ngang nhau.

Nếu phần thiện lớn hơn thì người đó sẽ trở thành một tốt.

Tuy nhiên, nếu ngược lại, thì người đó sẽ trở thành xấu.

Thật ra, tôi đã luôn có quan điểm này.

Nếu bạn không cố làm bất cứ điều gì trái với đạo đức, trong mắt tôi bạn là một người tốt.

Như vậy, nếu một người nào đó không ghét hay mất niềm tin vào chúng tôi chỉ vì chúng tôi là demon thì họ là người tốt.

Tôi muốn tin vào giá trị này.

Nhưng bởi vì tôi muốn tin điều đó, tôi đã trải nếm trái đắng. Tôi đã không phân biệt đúng giữa quan điểm của tôi và thế giới thực.

Như vậy, đây là câu trả lời của tôi.

Bây giờ, tôi nghĩ rằng nó còn quá sớm để chúng tôi có thể liên minh với con người an toàn.

Điều quan trọng đầu tiên phải làm là sự tồn tại của bọn tôi phải được công nhận bởi những người khác.

Đối với con người, họ không thể làm ngơ một người có sức mạnh lớn được.

Ngoài ra, bằng cách trở thành một quỷ vương, tôi có thể kiềm chế hành động của các quỷ vương khác.

Ai chống lại chúng tôi, chúng tôi sẽ chĩa nanh vuốt về phía họ và trả thù.

Còn những ai giúp đỡ chúng tôi, chúng tôi sẽ cầu phúc cho họ.

Và với kẻ thù, chúng sẽ nhận lấy tất cả những gì gây ra cho chúng tôi.

Trong tương lai, tôi hy vọng rằng chúng ta có thể được lập lại liên minh 1 ngày nào đó.

Đó là quan điểm của tôi về vấn đề này. 」

(T ko rành triết học đâu, dịch theo ý thôi)

Tôi hoàn thành bài phát biểu của mình.

Sau đó ông nói.

"Đó là một điểm quá ngây thơ và lý tưởng của xem.

Thành thật mà nói! Nó không phù hợp với 1 người sắp trở thành quỷ vương chút nàoo.

....... Tuy nhiên, tôi không phải thực sự không thích nó."

Kaijin nói ra suy nghĩ của mình trong khi thở dài

Còn Shuna thì cười khúc khích.

"Không phải là điều đó rất tốt sao? Thậm chí nếu đó chỉ 1 cách nghĩ hay.

Tôi nghĩ rằng nếu đó là Rimuru-sama, ngài sẽ có thể tạo ra thế giới như vậy."

Cô ủng hộ tôi.

"Dù thế nào, chúng tôi đã quyết định luôn nghe lệnh, vì vậy chúng tôi sẽ làm mọi việc dù có bất cứ điều gì. Chúng tôi đã suy nghĩ rồi."

Một trong những người luôn tuân thủ quy tắc mà không suy nghĩ, Gerudo, thẳng thắn bày tỏ,

"Này, chẳng phải để cho Rimuru-sama trở thành vua là nhiệm vụ của tôi sao?"

Benimaru cũng vậy ...

"Tôi là cái bóng cảu Rimuru-sama. Tôi sẽ thực hiện bất kỳ mệnh lệnh nào mà tôi nhận dược."

Shouei cũng thế luôn ...

"Chúng tôi sẽ thành lập một quốc gia mới, nhằm thay đổi cách mọi người suy nghĩ."

Youmu cũng cho biết.

Mỗi người đều khẳng định sự chấp thuận.

Tôi cảm nhận được sức nặng của lời nói của họ.

Tất cả vì cái lý tưởng ngu ngốc của tôi, không có cần phải nguyên cớ gì hết.

"Tôi hiểu rồi. Hãy làm theo sự ích kỷ của tôi!"

"Rimuru-sama, chúng tôi biết (hiểu) nó là sự ích kỷ của ngài."

Mọi người đều nhất trí.

... ... ... ...

... ... ...

... ...

...

Giờ đến lúc bàn về chiến lược đối phó.

Những kẻ xâm lược lần này là lực lượng đồng minh của Falmas và Giáo Hội Tây Phương.

Các lực lượng chính của Falmas Anh được khoảng gồm 5.000 hiệp sĩ và 4.000 lính đánh thuê.

Khi chấp nhận các yêu cầu từ Falmas , Giáo Hội đã gửi đội quân viễn chinh của mình gồm 2.000 bộ binh và 3.000 quân chuyên đối phó với demon, với cái tên đội chống quái vật.

Và, phiền hà nhất, 1.000 hiệp sĩ từ Giáo hội.

Tổng quân số là 15.000người, một đội hình chiến đấu mạnh.

Cấp dưới Youmu, những người nằm rải rác ở những nơi khác nhau, cho biết.

Số binh sĩ vượt quá dự đoán của tôi.

"Chúng ta sẽ bày binh bố trận như thế nào?"

Gerudo nói

.

"Dù thế nào, quân đoàn của tôi sẽ làm tiên phong."

Benimaru cũng cảm thấy sôi máu.

Cậu đã thành lập một quân đoàn Goblin của mình.

Họ là học trò của Hakurou?

Liguru đã chỉ huy đội cưỡi sói đang trong cơn giận dữ.

Tôi không phải là người duy nhất tức điên lên.

Tuy nhiên..........

"Xin lỗi, nhưng lần này, tôi đã quyết định rằng chỉ có tôi nên đi.

Tôi muốn mọi người để mọi việc cho tôi."

"........ Ý của ngài là sao?"

Benimaru dại diện hoi, tôi giải thích.

Lần này, nó là dành cho các nghi thức trở thành một quỷ vương của tôi.

"Để tôi để trở thành một quỷ vương, cần hi sinh 10.000 người.

Thật may mắn là số lượng khẻ thù rơi vào khoảng 15.000, vậy là quá yêu cầu luôn.

Đây là một nghi lễ cần thiết để tôi để trở thành một quỷ vương.

Vì vậy, lần này, tôi phải người duy nhất cần thiết để tiêu diệt những kẻ xâm lược."

Tôi nói.

Thực ra, không cần tôi trực tiếp giết người cũng được.

Đó là câu trả lời từ [ĐTN], miễn là họ bị giết bởi ý định của tôi, vậy là thỏa mãn điều kiện.

Một ý nghĩ bất ngờ lóe lên, có lẽ mục tiêu của Clayman là gây chiến tranh và thu thập 10.000 linh hồn của con người?

Bởi vì những cuộc tấn công đơn lẻ rất hạn chế, chiến tranh sẽ giúp thu thậplinh hồn dễ dàng hơn, điều này có thể là ý định thực sự của hắn, đó là, để tiến hóa lên 1 đẳng cấp mới.

Dự đoán của tôi có thể đúng, chỉ vì thế mà tự hắn gây chiến là không thể, nhưng đó chỉ là một cái gì đó tầm thường đối với tôi.

Đó không phải là duy nhất lý do tại sao tôi chọn chiến đấu một mình.

Tôi cảm thấy cần phải chịu trách nhiệm lần này. Tôi không thể luôn luôn dựa vào sức mạnhcủa người khác.

Nếu tôi bị đánh bại ở đây, thì tôi chỉ là 1 kẻ thảm hại không hơn.

Mặc dù tôi hiểu rằng đây là sự ích kỷ của tôi, tuy nhiên có một lý do đằng sau nó.

"Bên cạnh đó, tôi có một nhiệm vụ cho mọi người.

Hiện nay, tôi tin rằng linh hồn của Shion và của người khác đang bị nhốt bên trong kết giới.

Vì vậy, nếu trong lúc chiến đấu làm nó bị xáo trộn, nó có thể biến mất, sau đó các linh hồn sẽ tan biến.

Mặc dù nó đã được củng cố bởi sức mạnh ma thuật của tôi, khi tôi dùng sức mạnh trong cuộc chiến. Tôi có thể bị cản trở và nó có thể biến mất.

Tôi muốn mọi người để củng cố kết giới, và gọi hồn Shion cùng những người khác về."

Tôi không biết điều này có thực sự là cần thiết không, nhưng tôi muốn họ làm điều đó

Thậm chí nếu nó chỉ làm tăng khả năng thêm một chút ..

Hiện nay, tôi đang phát ra toàn bộ sức mạnh ma thuật của tôi để duy trì kết giới, bên trong cũng được làm đầy với sức mạnh ma thuật.

Vật lý hay ma thuật thì đều có quy tắc tương tự, từ vĩ mô đến vi mô. (ếu hiểu)

Nói cách khác, khi không gian được lấp đầy bằng năng lượng, tôi nghĩ rằng các linh hồn được bao phủ bởi năng lượng sẽ được giữ lại tại địa 1 và không bị phân tán.

Nếu lớp bảo vệ của linh hồn biến mất, nó có thể vượt qua các kết giới và tiêu tan.

Con người có thể ra vào kết giới mà không gạp khó khăn, có lẽ do họ có ít năng lượng.

Với một linh hồn, bởi vì nó là năng lượng tinh khiết, nó bị cản trở bởi kết giới.

Thể cảm xúc của demon là gồm toàn sức mạnh ma thuật. Tôi nghĩ rằng điều này là cần thiết tăng để xác suất phân tán năng lượng.

Khi tôi ra nghênh chiến, tôi muốn những người còn lại để duy trì tình trạng hiện giờ cho kết giới.

Nếu tôi muốn sử dụng toàn bộ sức mạnh của tôi, đây là giải pháp tốt nhất mà [ĐTN] nói.

Có lẽ, ngay cả khi Hinata đến cùng với các lực lượng quân xâm lược, tôi vẫn đủ sức đẩy lui họ.

Tôi đã nhìn biết kỹ năng của cô ta. Đó là lợi thế lớn nhất của tôi. Tôi sẽ không cho phép mình bị đánh bại lần thứ hai đâu.

Thấy quyết tâm của tôi, Benimaru gật đầu.

"Đã rõ, lần này, chúng tôi xin giao lại tất cả mọi thứ để Rimuru-sama. Hãy trút cơn giận thay chúng tôi nữa."

Tôi gật đầu.

Thứ nhất, không có ý định tha thứ cho kẻ thù.

Tôi nhận được mọi người đống ý, và tôi sẽ trở thành đối thủ duy nhất của đội quân xâm lược.

Ngày thứ bảy.

Dưới tôi là đoàn quân đông như kiến.

Nhưng bây giờ tôi chỉ có thể nhìn thấy đó là thức ăn.

Những tên khốn kia, các người sẽ phải trả giá cho tính mạng của Shion .....

Thật ra tôi nên tuyên chiến đã.

Nhưng, ngay bây giờ.

Kẻ thù đã tuyên chiến trước rồi. Trong trường hợp đó...

Những tên khốn kia, ta sẽ giết sachg không sót 1 mống.

Không tha cho kẻ nào hết, và cũng không cần phải đánh quang minh chính đại gì.

Lũ rác rưởi kia ...

Các ngươi sẽ là 1 phần cho sự tiến hóa của ta, cảm thấy vinh hạnh đi.

Từ trên bầu trời cao, bay lên với đôi cánh tôi bắt chước, tôi nhìn xuống bên dưới của tôi và xác nhận tình hình.

Không có vấn đề gì cả.

Tôi đã phát triển một phép thuật mới để diệt 1/10 số kẻ địch.

Đến giờ thực thi công lý nào!

"Chết đi! Xuyên thủng và bị đốt cháy chúng với sự phẫn nộ của thánh thần! [Thần nộ]"(God's wrath)" !!!"

Những tia sáng rơi như mưa xuống từ bầu trời, phản chiếu hình ảnh mặt đất và rơi xuống 1 điểm, nó đâm xuyên qua cơ thể của những người lính mà họ không thể kháng cự, cuộc thảm sát bắt đầu.

Trong đội quân đó, có vài đội ma thuật với các chuyên gia có thể dựng lên những lá chắn phòng thủ.

Ngay cả khi số kẻ thù rất nhiều, nếu tôi ở gần sẽ tiêu diệt chúng trong một đòn duy nhất.

Vì vậy, che phủ bản thân bằng lá chắn ma thuật là 1 chiến thuật phổ biến.

Tất nhiên, lá chắn phòng thủ được chuẩn bị rất cẩn thận lần này.

Ngay cả khi họ đang đến 1 nơi toàn demon cấp cao mà với họ chả là cái thá gì thì họ vẫn chuẩn bị kĩ.

Các chú rất tốt nhưng anh rất tiếc, không kháng lại nổi ma thuật mới này đâu.

Trong thế giới này, lá chắn ma thuật chỉ chuyên để chống lại các đòn tấn công ma thuật.

Nói cách khác, gặp đòn tấn công vật lí là tắt điện.

Đó là kết quả từ việc phân tích các kết giới.

Ví dụ nhé, sức nóng từ cả ngàn ngọn lửa có thể bị dập tắt hoàn thành với 1 lá chắn,..vv..Vậy, nguyên nhân khiến lá chắn có thể làm được điều đó là gì?

Ở thế giới này nguyên tố tuật và thao túng thuật và những thứ có thể tác động vào các quy luật vật lí.

Đó là lý do tại sao, để ngăn chặn nó, lá chắn sẽ ngăn chặn sự xâm nhập của ma thuật.

Ngoại trừ dùng sức mạnh ma thuật áp đảo hoàn toàn nó, gần như không thể phá vỡ lá chắn.

Và, nếu đã không thể xuyên qua lá chắn, bạn không thể gây ra chút tác động vật lí nào bên trong nó.

Còn Tinh linh thuật? Nó có thể viết lại các định luật vật lí với sức mạnh của mình ở 1 quy mô nhỏ hơn.

Tất nhiên nếu họ dùng lá chắn tinh linh, tinh linh thuật sẽ bị ngăn chặn.

Đó là lý do mà lá chắn đơn giản nhất cũng nhiều hơn 2 lớp.

Từ đó, tôi quyết định để sáng tạo ra một cách để biến ma thuật thành sức mạnh vật lý thuần túy.

Tôi lấy cảm hứng từ "tan rã" của Hinata, [ĐTN] đã biến đổi nó để ứng dụng vào thực tế.

Thế thôi, tôi chỉ chờ ăn sẵn.

Đầu tiên, tôi tạo ra hàng ngàn giọt nước bay xung quanh tôi.

Trên bầu trời, lại có cả tá những giọt nước khổng lồ trôi nổi tương tự như thấu kính lồi.

Ánh sáng chiếu vào những thấu kính đó, hội tụ thành một đường mỏng, chiếu xuống dưới những giọt nước có dạng những tấm gương phản chiếu, chúng được sử dụng để hội tụ nhiều ánh sáng hơn.

Tôi đã tạo ra chúng với sức mạnh của tinh linh nước.

Do đó, ánh sáng mặt trời, mà những giọt nước phản chiếu, hội tụ thành những tia dài mỏng như một cây bút chì và nhiệt độ của nó lên đến cả ngàn độ.

Tất cả các giọt nước đều hội tụ và giữ lại năng lượng ánh sáng mặt trời, tôi gọi nó là phản chiếu hội tụ thuật.

Đây là ma thuật mới của tôi, [Thần nộ].

Tại bắn đồng thời đầu tiên, hơn 1.000 binh sĩ đã bốc hơi.

Bên dưới tôi, đoàn quan trở nên hoảng loạn, và [Thần nộ] đã đem đến sự hoảng loạn này.

Tất nhiên đây chưa phải là kết thúc.

Tính toán mọi thứ tối ưu nhất, điều chỉnh lại vị trí, cuộc tấn công thứ hai bắt đầu.

Thêm 1.000 em nữa ra đi.

Ma thuật này có 1 điểm rất đáng sợ. Đó là, số năng lượng thấp cần dùng thấp.

Những giọt nước được tạo ra bởi ma thuật khi đến điểm cuối, sẽ bốc hơi và biến mất vì nhiệt, nhưng ngay lập tức có thể tạo mới.

Vì lý do đó, tôi sử dụng tinh linh nước. Các giọt nước có thể được tạo ra mà không sử dụng quá nhiều năng lượng.

Thời gian chuẩn bị không quá 1 phút, và sau đó tôi có thể bắn thêm phát nữa. Sau khi tất cả, tôi chỉ cần thay nước và điều chỉnh vị trí của nó.

Và, năng lượng thì do tinh linh nước chi rồi.

Thêm nữa, nguồn năng lượng đóng góp nhiều nhất lại là biểu tượng của năng lượng tự nhiên, mặt trời.

Vấn đề duy nhất là nó chỉ có thể sử dụng vào ban ngày, và đang là ban ngày đây rồi.

Tất cả sẽ bị xóa sổ, ta sẽ dọn sạch rác dưới chân mình.

Rơi xuống với tốc độ ánh sáng mà không gây tiếng động, không ai có thể kháng cự, tất cả họ đều đâm xuyên và bị đốt cháy, đó là một vụ thảm sát.

Binh lính với áo giáp mỏng hay những hiệp sĩ với áo giáp bằng kim loại cao cấp.

Tất cả đều chết thảm như nhau.

Tuy nhiên, tôi không nhắm vào một chiếc xe đặc biệt lộng lẫy.

Không biết nhà vua có ở trong đó không,nhưng tôi muốn ông ta phải hối hận vì những gì đã làm.

Tôi không phải ai từ bi đâu.

Cơn thịnh nộ từ tất cả người ở đất nước của tôi,ông sẽ hứng đủ ......

Khởi đầu một cuộc chiến một chiều, chỉ trong khoảng năm phút, 2/3 quân lính đã bị tiêu diệt.

Đến lúc rồi ........

Tôi từ từ đáp xuống.

Con người ngu ngốc, ta sẽ khiến các ngươi tuyệt vọng hơn nữa.

--------------------------

Chuyện gì vừa xảy ra? Vua Edomalis bối rối không biết nói gì.

Không, không phải chỉ có vua Edomalis, người đứng đầu ma thuật sư cung điện hoàng gia và thủ lĩnh hiệp sĩ, không ai có thể hiểu chuyện gì đã xảy ra trước mặt họ.

"Ugyaaaaaa !! Tay của tôi ....... !!!!!"

"Cứu, cứu với......."

"Uwaaaaaaaaa, từ đâu, nó đến từ đâu vậy!!?"

Chiến trường, ngay lập tức biến thành 1nơi lộn xộn.

Chỉ mới 1 lúc trước, quân lính rất hào hứng, tất cả họ đều có tự tin vào chiến thắng ......

Các hiệp sĩ kỳ cựu đã sống sót qua nhiều cuộc chiến, thứ ánh sáng không xác định và đâm thẳng vào ngực họ và họ chết ngay tức thì.

Các chiến sĩ tình nguyện trẻ, cố gắng chạy thoát mà không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Các hiệp sĩ từ Giáo hội hoàn toàn tin tưởng vào lá chắn của họ, nhưng nó chỉ là vô nghĩa,tôi nhạo báng bọn họ.

Kẻ yếu kẻ mạnh, tất cả đều run rẩy trong sợ hãi.

Không ai cố gắng để đánh trả.

Có lẽ, nếu Hinata đã ở đây, cô ta có thể đã có thể ngay lập tức chống lại nó và dựng lên một lá chắn vật lí.

Dù sao thì, đó là một ma thuật bí mật. Những người có thể sử dụng nó rất ít và phạm vi hiệu quả nhỏ ......

Nhưng Hinata không có ở đây, thôi khỏi suy nghĩ nhiều.

CHƯƠNG 70: LỄ THU HOẠCH

Cái quái gì...

Cái ... cái con quỷ đó là sao!!!

Nhìn thấy dòng tà khí hỗn loạn và nhận ra những nguy hiểm của nó, Reihim trốn trong 1 chiếc xe ngựa.

Thành phố vẫn bị kết giới bao bọc, và người của ông ta ko báo cáo có gì bất thường.

Vì vậy ... demon đó từ đâu ra ...?

Kết giới của các hiệp sĩ của giáo hội, dù yếu hơn chút, vẫn có thể chống lại các demon hạng cao.

Ít nhất, nếu có kẻ nào ra vào nó họ cũng phải biết chứ.

Tuy nhiên ...

Cơ mà, demon đó phẩy tay cái là giết sạch người ở đây mà chứ chả thèm quan tâm đến mấy cái như là kết giới đâu.

Các Huyết ảnh ông ta mượn từ Hồng y Nicholas đã phân tán và đang quan sát tình hình.

Đúng là.

Giống như Reihim, tất cả họ đều đang giả chết.

Nếu đây là cách mọi chuyện xảy ra ...

Ông ta than thở vì báo cáo còn quá thiếu sót.

Khi có yêu cầu tiếp viện, ông ta xuất sạch luôn.

Sau cùng, trên chiến trường , dù họ đã hơi điên loạn tí, họ đã hạ được 1 kẻ địch mạnh - một người phụ nữ(Shion) trong số đó.

Và không kẻ nào dám đến trả thù.

Và cuộc chiến này nên đã diễn ra suôn sẻ trong kết giới.

1000 người của Giáo Hội, mà mỗi người có thể là hạng B đã tạo nên nó.

Ít nhất, nó cũng sẽ cản không cho tất cả ra ngoài.

Và kẻ nào chạy trốn ra dc khoi thành phố chắc chắn cũng sẽ bị các hiệp sĩ tiêu diệt.

Vì vậy, ông ta đã quyết định từ chối lời đề nghị Sakaguchi Hinata.

Nhưng, ngay cả khi cô đến ... cô có thể bảo vệ họ?

Trong đầu ông tràn ngập sự nghi ngờ rằng, và ông vội vàng bác bỏ nó.

Không thể nào.

Sakaguchi Hinata rất mạnh, cô sẽ không thua.

Thời điểm ông đang nghĩ ...

Sự im lặng bao trùm chiến trường.

Cái cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, sự sợ hãi lên đến tột đỉnh.

Cái gì ... cái quái gì đã xảy ra?

Những tiếng la hét trong đau đớn hay khóc vì sợ, tại sao đột nhiên lại im lặng?

Tại thời điểm đó,

"Oh kìa... còn kẻ sống sót."

Một cô gái trẻ đang vui vẻ nói? Hoặc có lẽ là một chàng trai mà chưa vỡ giọng?

Kẻ sống sót ... cô ta vừa nói?

Nhưng trước khi ông ta có thể nhận ra rằng những lời đó là dành cho mình và các Huyết ảnh.

Một cơn đau dữ dội.

Cả hai cánh tay và chân của ông ta đã cháy dụi,............... demon....... là demon.

Lúc này, ông không thể chạy trốn, cũng không thể phản kháng.

Tất cả những gì Reihim có thể làm là cầu nguyện...

* * * * *********************************************************

Kỹ năng [Kẻ vô tâm] ... huh.

Ha ... Tôi cũng khá nhẫn tâm đấy, he he ~!

Sợ hãi là một chuyện, nhưng khi họ hoàn toàn mất ý chí thì tôi mới có thể kích hoạt kỹ năng.

Nói cách khác, khi đó, linh hồn của chúng tôi đều ở trong lòng bàn tay của tôi.

Sống hay chết phụ thuộc vào ý muốn của tôi.

Ngay cả nếu tôi để cho họ đi, nếu dám có ý gì tôi búng tay cái là xong.

Và theo kết quả tôi vừa thử, dù có chạy thì cũng chết.

Nó nhắm đến bất cứ ai tôi xác nhận là kẻ thù. Trong trường hợp này, đó là toàn quân đội tôi đã quan sát từ trên trời.

Tôi đã có ý định một giết sạch, đúng. Nhưng ngay cả như vậy, tôi vẫn mong đợi một vài kẻ có thể chạy trốn thành công. Vâng, nhờ kỹ năng mới, vấn đề giải quyết.

Tôi đã không nghĩ rằng tôi có thể dùng luôn nó nhưng kết quả tốt đó chứ.

Nó sẽ rất hợp với những ai muốn thống trị bằng sự sợ hãi.

Trong tương lai, tất cả tôi phải làm gì để chấm dứt một cuộc chiến là phá vỡ tinh thần kẻ thù của tôi.

Rất tiếc, [Cảm thụ ma thuật] đã phát hiện ra 1 điều, 13 người đàn ông.

Họ đã sống sót, tức là bọn này tinh thần rất cứng.

Tất nhiên, trong đó không bao gồm tên vua.

13 người đó vẫn còn ý chí chiến đấu.

Có thể chúng chính là lực lượng Huyết ảnh đã tấn công thành phố?

Được rồi, để tránh có tên nào trốn thoát, hãy đốt chân của chúng với tên Megiddo ra tro.

À tiện thể.

Có rất nhiều "người" tôi đã đốt cháy chân tay, hoặc bay cmn đầu.

Ngắn gọn là, chúng chỉ là 1 đám đang phân tán ra chạy.

Chà, làm sao giờì? [Cảm thụ ma thuật]đã quá tải, và tôi bắt đầu cảm thấy chóng mặt!

Ah, tôi đã nghe thấy là quá trình tiến sắp bắt đầu, vì vậy tôi đoán tôi sẽ mấtý thức 1 lúc.

"Ranga, có đó không?"

"Tôi đang đợi lệnh thưa chủ nhân!"

Đây rồi.

Ranga nhảy ra từ bên trong cái bóng của tôi.

Tôi không định gọi ra đâu, chỉ vướng víu thôi, nhưng trong trường hợp bất khả kháng này, tôi phải nhờ đến nó.

Tốt,

"Ranga, bắt tất cả và đưa chúng về thành phố.

Đừng giết chúng.

Ta sẽ về đó trước, và cũng sẽ cho Youmu biết, giao cả cho ngươi đấy."

"Còn những kẻ đã thoát?"

Tôi nghĩ ngợi một chút.

Có ba người đàn ông trốn thoát. Thông thường, Ranga sẽ dễ dàng túm được, nhưng tôi đoán ít nhất 3 tên đó cũng phải hạng A.

Nếu cả 3 hợp sức, Ranga đi một mình có thể gặp nguy hiểm.

Nhưng, tôi không sẽ ko để chúng đi đi.

"Tasẽ gửi cho người khác theo sau chúng.

Khi bắt được thì cho người toàn quyền xử lí."

"Rõ! Tôi sống để phục vụ ngài!"

Ranga trả lời,

Như thể đang nghỉ ngơi, tôi bắt đầu tập hợp sức mạnh của tôi.

Và, bắt đầu nào nghi lễ triệu hồi quỷ cao cấp.

Tôi sẽ sử dụng các xác chết dưới chân tôi.

Tôi đã định ăn chúng, nhưng tôi chả nghĩ sẽ thu được gì từ lũ phế vật này.

Lũ Huyết ảnh có lẽ sẽ đủ.

Tôi không biết loại quỷ nào tôi sẽ triệu hồi được, nhưng, nếu có triệu hồi được những kẻ không có thực thể, miễn là dùng được, tôi cũng thấy vui rồi.

Đó là, miễn là nó có thể săn lùng thoát kẻ ngu.

"Ta chuẩn bị bữa ăn của ngươi, hãy ra đây, ác quỷ.

Và hãy phục vụ ta!"

Dùng từ hợp hoàn cảnh đấy!

Chắc lũ quỷ tôi sắp triệu hồi sẽ rất hài lòng.

Và, ba con quỷ xuất hiện.

Con đại quỷ trước đây, nó là hạng A- bậc, và yếu hơn những tên Huyết ảnh.

Với ý nghĩ đó, tôi đã định triệu tập 30 con quỷ, nhưng chỉ có ba?

Này, 15.000 mạng chỉ đáng giá như vậy? Vâng, mặc dù tôi đã hấp thu 10000 linh hồn.

Tệ thật, kể từ khi đến thế giới này, đây là lần đầu tiên tôi muốn ngủ như vậy; đầu óc tôi đang quay cuồng.

"Này, các người, có ba kẻ đã trốn thoát. Hãy bắt sống và đem đến chỗ ranga, thuộc hạ của ta."

Tôi chóng mặt, có 1 cảm giác rất khó chịu và tôi trở nên mất ý thức.

Tôi cần phải đến 1 chỗ an toàn!

3 con quỷ đằng sau tôi,

"Chúng tôi rất vinh dự khi nhận được mệnh lệnh đầu tiên. Trái tim của chúng tôi như được lấp đầy với niềm vui bất tận!"

"Thật là 1 nhiệm vụ dễ dàng thưa chủ nhân! Ngài sẽ tiếp tục giao việc cho chúng tôi chứ"

"... .."

Chào hỏi xong chưa, tôi sắp ngất rồi.

"Chúng ta sẽ nói chuyện sau.Trước tiên, hãy chứng minh rằng mình hữu dụng đã, đi đi!"

Tôi nói và dịch chuyển trở lại Tempest.

Để vượt qua kết giới tôi đã chuẩn bị sẵn một vòng dịch chuyển.

Benimaru vội chạy về phía tôi, tôi kêu cậu gửi thông điệp cho Youmu.

Và, ngồi xuống tại nơi chúng tôi chuẩn bị trước, tôi gục xuống bất tỉnh.

Lần đầu tiên tôi rơi vào trạng thái như thế này.

* * *************************************************************

Khi Rimuru ra chiến đấu, ở thành phố, mọi người đã phân công nhau 1 phần duy trì kết giới và 1 phần làm ăn hại ngồi cầu nguyện.

Mọi người đều tụ tập ở trung tâm.

Vì kết giới làm phân rã năng lượng ma thuật, họ đã rất có gắng.

Mọi người đều nghiêm túc thực hiện vai trò của mình.

Ở trung tâm, nơi đặt cơ thể của Shion và những người khác, được bảo vệ bằng một kết giới.(what, sao Chương trước nuốt hết vào bụng mà)

Cũng ở trung tâm, chỗ vòng dịch chuyển mà Rimuru đã chuẩn bị trước, họ đã xây dựng 1 đên thờ để chào đón sự xuất hiện của 1 quỷ vương mới.

Xung quanh đó là các nhóm duy trì các kết giới.

Shuna có ở đó, cùng với Myulan cũng tình nguyện giúp đỡ.

Shuna nghĩ,

Rimuru dường như lo lắng về việc mình đã từng là một con người, cô côi việc đó quá tầm thường.

Đối với Shuna, điều quan trọng nhất với cô là có thể dành cả tâm hồn cho 1 người.

Nó là động lực của cô, và cô bằng lòng với nó.

Nếu cô để mất Rimuru, cô ấy chắc chắn sẽ phát điên.

"Rimuru-sama ... chúng tôi vẫn sẽ hạnh phúc ngay cả khi chúng tôi đã bỏ mạng, miễn là ngài tiếp tục sống.

Nhưng, Rimuru-sama, mất đi thậm chí chỉ là một người trong chúng tôi đã khiến ngài phải như vậy...."

Cô thì thầm.

Benimaru gật đầu, cậu hoàn toàn đồng ý với điều đó.

Rimuru tốt ngày nào có thể sẽ biến mất.

Nếu vậy,

"Khi ngài trở thành một quỷ vương, xin tha thứ cho chúng tôi vì đã khiến ngài trở nên như vậy."

Họ cầu nguyện cho điều này không xảy ra.

Benimaru, Souei, Hakurou, và Kurobee đều đang đợi.

Theo lệnh của Rimuru.

Rằng anh biến thành một con quái vật ko có lí chí, hãy từ bỏ anh.

Họ hi vọng điều đó sẽ không xảy ra.

"Cô ngủ quá lâu rồi Shion ... thức dậy thôi."

Họ không cầu nguyện vị thần nàomà là cầu nguyện với 1 demon.

Một demon sẽ không bao giờ đi ngược lại mong ước của họ.

Vì vậy, họ tin tưởng.

Và sau đó,

«Thông báot. Rimuru Bão tố, việc chuyển đổi thành quỷ vương sẽ bắt đầu. Sau khi hoàn thành, các demon liên quan sẽ được phước một gift(chắc cũng có nghĩa tương tự cái Gift bên Mondaji)»

Các demon tụ tập tại thành phố đều nghe thấy "Tiếng nói của thế giới".

Có vẻ như là Rimuru đã tiêu diệt thành công lực lượng xâm lược.

Vậy thì, đến giờ tỏa sáng nào.

"Chuẩn bị đi! Chủ nhân đã giành chiến thắng. Đến lượt của chúng ta đó."

Giọng của Benimaru vang lên khắp thành phố.

Thành phố trở nên sống động.

Rimuru sẽ không suy sụp vì mất Shion.

Đúng như dự đoán, Rimuru sẽ trở lại.

Và giờ họ phải để Rimuru nghỉ ngơi.

Sau khi tái hợp, họ đã quyết định 1 việc.

Nhưng đó chỉ là trong trường hợp Rimuru sẽ trở thành 1 con thú đơn thuần.

"Bây giờ ,"Shion nấu ăn thế nào?" Tôi hỏi

"Sao ai cũng nói "Thật kinh khủng" vậy? Tên nào bày trò à...."

Rimuru ngái ngủ nói.

Đầu óc anh chỉ còn cơn buồn ngủ, anh lẩm bẩm cái gì đó sau đó.

Một trong những người đã nghĩ ra điều đó là Benimaru, tất nhiên.

Cậu không thể quên cô đã bắt cậu thử công thức mới của mình.

Hi vọng cô thức dậy vẫn vậy ... đó là 1 mong ước khác cậu ước cho Rimuru.

Nhưng đó là nếu mọi thứ đều theo kế hoạch.

Benimaru và phần còn lại đang cật lực làm việc để biến kế hoạch thành hiện thực, hoàn toàn quên đi những lời nói của thế giới.

Cai gift sắp tới họ chả quan tâm luôn,

(Từ phần nói về mấy người ở thành phố, t vừa dịch cái del gì đây, chả hiểu luôn)

* * *************************************************************

Rimuru rơi vào giấc ngủ sâu.

Ý thức của anh như không còn nữa, anh cũng không còn duy trì hình dạng con người và trở lại là 1 slime.

Ở nơi bóng tối sâu thẳm,

«Thông báo. Chuyển đổi thành một quỷ vương, bắt đầu.

Tái thiết lại cơ thể đã bắt đầu, chuyển thành 1 dạng mới."

«Xác nhậm

Giống loài: chuyển từ Slime thành Demon Slime ... thành công.

Tất cả các chỉ số đã tăng lên rất nhiều.

Khả năng tự do thay đổi giữa cơ thể và thể cảm xúc đã được thêm vào.

Khả năng được duy trì : Phân hủy, Hấp thụ, Tự phục hồi.

Các đề kháng mới đã thêm vào ...

Vô hiệu hóa sát thương vậy lí, Vô hiệu hóa các hiệu ứng, Vô hiệu hóa thay đổi chỉ số, Kháng tấn công tinh thần, Kháng thánh thuật.

Tái thiết các kỹ năng sau đây.

Các kỹ năng thông thường,

Cảm thụ ma thuật, Cảm biến nhiệt , Siêu khứu giác, Cảm nhận thính giác, Tham vọng của quỷ vương đã được thêm vào.

Qquá trình tiến hóa, hoàn tất.»

và,

Là một kỹ năng, thứ không cần sự tự nhận thức, nhưng vì lợi ích phục vụ chủ nhân, [ĐTN] muốn tiến hóa.

«Thông báo. Thử tiến hóa bổ sung.

Cố gắng tiến hóa [ĐTN],

...thất bại.

... thử một lần nữa.

...thất bại.

... thử một lần nữa.

dường như thử mãi cũng vậy

... Kết hợp kỹ năng [Người biến hình] ... thành công.

[ĐTN] đã tiến hóa thành [Sự thông thái của chúa Rafael] »

Sau 1 triệu lần thử, cuối cùng kết quả là ...

Nó đã được ban một gift như vậy.

Khả năng tiến hóa kỹ năng.

Được coi là 1 khả năng tối thượng.

Một cái gì đó được cho là gần như không thể xảy ra.

Sau nhiều lần thất bại đó là kết quả.

Kỹ năng muốn tiến hóa vì chủ nhân, nhưng đúng như khái niệm về 1 thứ vô tri, nó không cảm thấy vui.

Nhưng nó lại cảm thấy đồng cảm.

Cảm thấy gì cũng được ...

Với khả năng mới, nó sẽ phục vụ chủ nhân tốt hơn.

Tuy nhiên, để thực hiện nó ... có lẽ ...

Một lần nữa, kĩ năng lại phát triển.

[Kẻ phàm ăn] đã kết hợp với [Kẻ vô tâm]và tiến hóa thành [Beelzebub] (đại diện cho 1 trong 7 tội lỗi lớn nhất của con người, ham ăn).

Như vậy, Rimuru vẫn đang chìm vào bóng tối...

Để thực hiện mong muốn của chủ nhân, kỹ năng của anh đã tiến hóa trong im lặng.

Nhưng chưa xong đâu.

Gift dành cho các demon có liên quan đến anh.

Đó là 1 thứ đi kèm với sự tiến hóa.

Dành cho nơi đã đánh dấu sự ra đời của 1 chân quỷ vương.

Mọi thứ mới chỉ bắt đầu!

Chỉ có vài chân quỷ vương tồn tại trong thế giới này.

Trở thành quỷ vương với 1 demon đã khó rồi, với con người lại càng khó.

Trong số mười quỷ vương, chỉ có bốn là chân quỷ vương.

Ngay cả những người đã sống nhiều kiếp cũng chưa chắc làm được vậy.

Orc Disater đánh lẽ cũng được vậy, nhưng số nhọ đụng phải main.

Các quỷ vương khác, luôn theo dõi thế giới, với ý định ngăn chặn bất kì ai có thể tiến hóa vượt lên họ.

Và bây giờ, một chân quỷ vương mới được sinh ra.

Một sự kiện có thể phá hủy sự cân bằng trong hàng ngũ những kẻ có quyền lực và mang lại sự hỗn mới ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!