Virtus's Reader
Smartphone

Chương 19: CHƯƠNG 19: THAY ĐỔI VÀ TRỞ VỀ

Mua áo choàng xong, tôi đến một nhà hàng gần đó và thưởng thức một bữa ăn nhẹ, sau đó thì ghé sang cửa hàng Phép thuật Luka. Alma cùng những người khác đã không còn ở đó nữa.

Tôi đi vào cửa hàng và mua một cuốn sách liên quan đến Phép thuật tính Vô. Trong trường hợp là sáu loại thuộc tính bình thường thì khi đó người ta sẽ tậu về một cuốn sách pháp thuật từ cửa hàng, học những Phép đó, thực hành và biến nó thành của riêng mình. Tuy nhiên, pháp thuật vô thuộc tính là loại “cá nhân”. Thế nên nó chẳng có giống như thế.

Nó bao gồm tất cả các pháp thuật hiếm có trên toàn thế giới cũng như một vài biến cố Ma pháp thú vị. Cái món tôi đang cầm này dĩ nhiên hầu hết đều là Phép thuật tính Vô. Với riêng tôi, thứ này là vô giá.

Hơn thế nữa nó lại chẳng đắt là bao. Tất nhiên là phải thế rồi. Đây không phải là sách Ma pháp xài để học mà chỉ là một cái gì đó đọc giải trí thôi.

Sau đó những gì còn lại là mua quà lưu niệm cho Mika. Tôi đã mua một ít bánh quy và quyết định quay lại gặp những người khác. Trời sẽ nhanh tối lắm.

“Ah, cuối cùng cũng đến. Chậm quá đó!”

“À rế? Mọi người đến sớm thế? Vẫn chưa đến giờ hẹn cơ mà?”

Chiếc xe đang ở ngay trước cửa quán trọ và ba cô gái đang ngồi ở chờ ở đó, xếp bên cạnh là cả núi hành lý. Chính xác thì mấy cô mua bao nhiêu vậy?

“Oh-? Gì thế Touya, cậu đã mua cái áo choàng đấy à?”

Với một giọng điệu trêu chọc, Elsie đánh giá thứ mà tôi mua.

“À, đây là một cái áo khoác được bỏ bùa pháp thuật. Nó giảm đi toàn bộ thuộc tính tấn công của pháp thuật. Nó cũng có cả khả năng chịu chém, cách nhiệt và chống lại các hiệu ứng dị thường nữa.”

(Trans Eng và Edit: Một chiếc áo choàng OP cho các nhiệm vụ…)

“Giảm tất cả thuộc tính, thật tuyệt vời …. Nó bao nhiêu thế?”

“Tám đồng tiền vàng”

“Đắt quá! … Nhưng mà nó lại có khả năng như vậy… giá cả chắc cũng không hẳn là đắt nhỉ.”

Có vẻ như Elsie bị loạn trí về giá trị của mấy đồng tiền cmnr.

Mọi người tụ tập lại với nhau, chúng tôi leo lên xe và ngồi xuống. Yae giữ dây cương ngựa trong khi tôi được bao quanh bởi toàn là gái; bởi vì khu vực chỗ ngồi rất là nhỏ nên tôi đành phải ngồi đằng sau Yae – người đang ngồi trên ghế lái ở đằng trước.

Tôi có thể sử dụng cổng từ đây và quay trở lại Leaflet ngay lập tức nhưng lại không muốn thu hút sự chú ý. Vì thế cả bọn đã bỏ ra chút thời gian của mình để rời khỏi Thủ đô.

Chúng tôi không xuất trình mấy cái huy hiệu nên chả có mấy vấn đề khi rời khỏi Thủ đô cả.

Khi chúng tôi đi được một đoạn khá xa và nhìn lại Thủ đô thì chỉ còn rất nhỏ, tôi nói Yae dừng xe lại.

“Anh định làm gì ở một nơi thế này vậy de gozaru?”

Yae chẳng biết về cổng dịch chuyển hỏi.

“Chúng ta nên đi xa khỏi thành trấn một chút trước khi ra tới đường lớn chứ nhỉ?”

“Ừ, có lẽ như thế là tốt nhất đấy.”

Nghe theo lời của Elsie, tôi tập trung lại Ma lực đồng thời mường tượng ra hình ảnh của vị trí đó…

“Cánh cổng.“

Một cánh cổng ánh sáng xuất hiện ở trước mắt chúng tôi, vừa đủ rộng để cho cỗ xe đi qua.

“G-Gì đây de gozaru!? Cái này là !?”

“Được rồi, đi tiếp nào.”

Bối rối, Yae vội vàng di chuyển chiếc xe tiến về phía trước. Ở phía bên kia cánh cổng, mặt trời đang khuất dần sau ngọn núi phía tây Leaflet.

“Tiện lợi thiệt. Cái Ma pháp này ý.”

“Khoảng cách năm ngày đi xe ngựa giờ chỉ thành trong nháy mắt…”

“Chỉ có điều không thể dẫn đến nơi mà tôi chưa bao giờ đến cả.”

“Thế, chuyện gì, vừa xảy ra vậy degozaru !?”

Mặc dù còn đó là Yae vẫn chẳng hiểu được điều gì đã xảy ra, cả bọn đã được lấp đầy bởi cảm giác nhẹ nhõm khi về tới nhà.

Vì trời cũng đã gần tối, chúng tôi quyết định báo cáo lại cho Zanakku vào ngày hôm sau.

Chúng tôi dừng xe ở phía trước quán “Mặt trăng bạc” và định chào hỏi Mika-san ngay khi bước vào cửa hàng. Đúng thật là chẳng có gì phải thay đổi tại quán trọ lúc tôi rời đi, chỉ duy khi mở cánh cửa ra thì có một thứ khác biệt so với thường lệ.

“Chào mừng quý khách. Quý khách muốn ở qua đêm à?”

Từ phía bên kia quầy lễ tân, đối diện với chúng tôi là một thân hình lực lưỡng với bộ ria mép hung đỏ, là đàn ông.

….Ể? Ai đây?

“… Um… Chúng tôi đang thuê phòng ở đây… Chúng tôi vừa trở về từ một nhiệm vụ…”

“Ah, ra là quý khách đã ở đây trước rồi sao? Xin lỗi, ta không nhìn thấy cậu trước đây.”

“Umm, thế Mika đâu rồi?”

“Hở? Mấy cậu quay lại rồi à? Đi nhanh quá ta.”

Mika xuất hiện từ nhà bếp, người vẫn đang đeo một chiếc tạp dề.

“Mika, người này là ai vậy?”

“Ah, cậu chưa gặp ông ấy đâu nhỉ. Ông ấy là cha tôi.Ổng đổi chỗ với tôi trong khi cậu đi vắng “

“Ta Doran. Rất vui được gặp cậu”

Tôi theo phản xạ nắm lấy bàn tay đang giơ ở ngay trước mặt. Màu tóc của họ trông khá giống nhau cả tính cách của họ cũng vậy nốt, mà cũng chả có ai lại quan tâm đến mấy cái chi tiết vụn vặt làm gì… mặc dù nó cũng may khi khuôn mặt của họ nhìn không giống nhau cho lắm.

Doran đã đi về phía nam để mua các loại gia vị. Ở đây người ta chả có gì hơn ngoài muối với hạt tiêu. Ông ta còn mua nó đủ cho các cửa hàng khác ở xung quanh thị trấn nữa kìa.

“Ah, vậy thì Doran, tôi có thể yêu cầu ông một phòng cho cô gái này không?”

“Chắc chắc rồi”

Tôi đẩy Yae về phía quầy. Trong khi cô ấy đang xử lý các thủ tục, phần còn lại của chúng tôi là mang vác đồ lên phòng. Elsie người quay lại xe đã trở lại.

“Ah, Mika, đây là quà lưu niệm.”

“Oh, cảm ơn cậu. Thủ đô trông như thế nào.”

“Nó rất lớn. Và có rất nhiều người dân.”

Trong khi nhận bánh lưu niệm Mika cười hỏi.

Thành thật mà nói chúng tôi đã trở lại ngay lập tức, thậm chí còn không mất đến một ngày. Nếu chúng tôi sử dụng cổng để quay lại, lần sau chúng tôi muốn dành nhiều thời gian nhìn ngó xung quanh hơn nữa.

Trong bữa tiệc trở về an toàn, Mika đã chiêu đãi chúng tôi ăn tối. Mặc dù, chúng tôi ăn khá nhiều những thứ mà Mika đã làm rồi, Yae lại mới ăn vài dăm ba lần đồ chúng tôi nấu. Hiệu suất năng lượng của cô nàng khá thấp, tệ thật. (Edit: Nguyên văn tiếng anh là fuel economy, ám chỉ việc cô nàng samurai Yae này ăn nhiều hơn người bình thường nhưng vẫn làm việc ngang họ) Mika và Doran đã rất ngạc nhiên.

Sau đó chỉ Yae là có thêm thức ăn tính tiền đưa vào phòng cô ấy. Chả có gì lạ cả…

CHƯƠNG 20: LÒNG TIN VÀ NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH

Ngày hôm sau quay lại cửa hàng Zanack để hoàn thành nhiệm vụ, ông ta đã được một phen sững sờ khi thấy chúng tôi quay lại quá nhanh.Nhưng sau khi được chúng tôi giải thích cho về Ma phápCổng dịch chuyển, ông ta nhanh chóng chấp nhận nó.

“Đây là thư trả lời từ Tử tước Sordric.”

Sau khi Zanack lấy lá thư từ chúng tôi, ông xác nhận niêm phong, mở và lấy bức thư ra rồi đọc lướt qua nó.

“Cậu đã làm việc chăm chỉ rồi.”

“À còn cái này nữa. Một nửa chi phí vận chuyển. Chúng tôi đã hoàn thành mà không cần nó nên chúng tôi sẽ trả lại.”

Và thế là tôi trao lại túi tiền cho ông ấy.

“Cậu thành thật quá nhỉ? Nếu cậu giữ im lặng về cánh cổng thì cậu cũng chẳng cần phải trả lại nó đâu.”

“Trong công việc niềm tin là thứ quan trọng nhất. Là một thương nhân, ông cũng hiểu điều đó mà, đúng không Zanack?”

“… Thật vậy. Tín nhiệm là tài sản của thương gia. Nếu đánh mất nó thì chẳng thể nào kinh doanh được. Nếu ai đó bội ước thì sẽ sớm phải ăn quả báo mà thôi.”

Nói thế Zanack nhận lấy túi tiền.

Và cũng để minh chứng nhiệm vụ đã được hoàn thành, ông đánh dấu thẻ ủy thác và trả lại cho chúng tôi. Sau đó, chúng tôi chỉ cần đi đến bang hội, trình thẻ ra và nhận phần thưởng là xong.

Sau khi Zanack bày tỏ lòng biết ơn của mình, chúng tôi rời khỏi cửa hàng rồi tiến thẳng về phía công hội.

Tiến vào bên trong thì tại đó đã có một đám người đang đứng nhìn chằm chằm vào bảng nhiệm vụ. Yae mới lần đầu tiên đến đây nên cứ ngó ngược ngó xuôi xung quanh không ngừng; về phần chúng tôi thì cùng nhau tiến về phía quầy tiếp tân để xác nhận thẻ.

Tiếp sau đó, nhân viên quầy chấp nhận thẻ có dấu của Zanack, nhiệm vụ hoàn thành.

“Xin vui lòng trình thẻ hội viên.”

Cả ba chúng tôi trình thẻ bang hội ra và người nhân viên đóng dấu mỗi thẻ bằng pháp thuật, pon pon pon.

“Đây là tiền thưởng bảy đồng bạc. Cảm ơn bạn đã hoàn thành nhiệm vụ, làm tốt lắm.”

Trong khi lấy tiền thưởng từ quầy, tôi gọi Yae ra từ phía sau.

“Xin lỗi, tôi muốn đăng ký cho cô gái này.”

“Đăng ký sao? Được thôi.”

Giải thích quá trình đăng ký với Yae, song tôi chia phần thưởng ra cho cả nhóm, một đồng còn lại được sử dụng để chi cho bữa ăn sau.

“Nhưng cậu biết đấy…. Có hơi là lạ khi cảm thấy hai đồng xu bạc tiền thưởng ít ỏi quá.”

“Ừ, sau khi nhận lấy mấy đồng vàng trắng ấy làm phần thưởng, suy nghĩ về giá trị tiền bạc của tôi bị ảnh hưởng nặng nề rồi.”

Elsie lẩm bẩm điên cuồng và tôi cười gượng gạo trả lời.

Số tiền chúng tôi nhận được từ Công tước thật sự là một số tiền chưa từng mong đến. Được bao nhiêu thì được, chúng tôi không nên dùng nó như là một phương pháp để trang trải cuộc sống.

“Tại hạ đăng ký được rồi~ de gozaru?”

Yae cho chúng tôi thấy tấm thẻ mới của cô một cách hạnh phúc. Mặc dù đây là tấm thẻ đen dành cho tân binh không giống như chúng tôi.

Khi nhìn thấy tất cả mọi người đều có màu khác, mặt Yae chùng xuống một chút. Mặc dù kinh nghiệm thì không thực sự khác nhau cho lắm và sớm hay muộn thì nhiệm vụ sẽ che lấp được sự chênh lệch ấy mà thôi.

Yae muốn nhận nhiệm vụ ngay lập tức nên chúng tôi đã đi đến bảng nhiệm vụ.

Khi các thành viên sở hữu thẻ có màu khác nhau lập thành một đội, sắc thẻ có nhiều nhất trong đội sẽ được ưu tiên. Vì vậy, mặc dù thẻ của Yae là màu đen, sẽ chẳng có vấn đề gì khi cô tham gia vào nhiệm vụ có cấp độ tím cả.

Mọi người đọc những tờ đơn được dán lên trên bảng.

“Di tích đổ nát phía bắc … tiêu diệt … Slime …. khổng lồ? Nhiệm vụ này vẫn còn ở đây. Này này …”

“““Không !!!”””

Mọi người đều đồng thanh từ chối. Thật không vậy? Lại có thêm một giọng nói nữa. Rõ ràng Yae cũng không thích những thứ nhớt nháp. Tệ thật…

[Edit: Lạy lão au, đây là một truyện có sặc mùi harem, lão không nghĩ ra cách nào được sao?]

[Edit 2: Cái mô típ này hay mà :3 Là SLIME đấy ông bác :3]

Cuối cùng, chúng tôi chọn Hổ hùng, dù cho con này có là gấu hay là hổ gì đó cũng chả biết được, mà cũng chả thèm quan tâm, nhiệm vụ là phải tiêu diệt nó. Mặc dù nó ở một nơi tôi chưa từng đến trước đây nên không thể sử dụng cổng, chỗ đó vẫn còn gần chán, có thể đi bộ tới được. Thôi thì, đi thôi.

Nhớ câu lúc trước chứ? Tôi muốn sửa đổi lại. Hổ hùng là một con gấu với vằn giống như hổ. Nhân tiện, nó cũng có răng nanh cỡ lớn.

Nó sống ở vùng núi Iwa, cũng khá ngạc nhiên khi nó tấn công bất ngờ đấy, chỉ có điều về cơ bản là Yae có thể hạ gục nó chỉ bằng một tay.

Chúng tôi bẻ răng nanh của một con ra làm bằng chứng, trở về hội và đưa nó lại cho họ, mission complete. Chỉ vỏn vẹn có hai giờ đồng hồ kể từ lúc tôi nhận nhiệm vụ đến khi nhận phần thường 12 đồng bạc. Đó là giới hạn nhanh nhất của một con người rồi đấy.

Do vẫn còn thời gian, chúng tôi quyết định nhận thêm vài cái nữa (chủ yếu là để an ủi Yae) rồi kéo nhau đi ăn tối.

Chúng tôi đến quán hàng “Phụ huynh” mở tiệc ăn mừng với lí do “Hoàn thành nhiệm vụ, Yae đăng kí vào công hội và thành tích đầu tiên.”

Chúng tôi quyết định chỉ ăn nhẹ thôi và sau đó tất cả mọi người đều gọi một cốc kem vani. Bé Yae chưa bao giờ ăn cái này đã rất ngạc nhiên và bắt đầu ngấu nghiến ăn nó như chết đói đến nơi vậy.

Vì chúng tôi trở lại, Aeru hỏi về một vài món mới trong thực đơn. Lần tới nên là cái gì nhỉ? Tôi nghĩ là mình sẽ nghiên cứu thêm về điều này…

CHƯƠNG 21: MƯA VÀ BÀN CỜ SHOUGI

Đã được hai tuần kể từ lúc tôi trở về từ thủ đô. Bên ngoài thì trời đang mưa. Mưa bắt đầu từ 3 ngày trước rồi và mãi chả thấy tạnh. Dường như thế giới này cũng có mùa mưa thì phải.

Cho đến khi mưa tạnh, tất cả mọi công việc từ hội đều bị gián đoạn nên tôi ngồi học Phép thuật. À phải cái cuốn sách tôi đã mua từ thủ đô là sách pháp thuật tính Vô và trông có vẻ như tôi có thể học được pháp thuật từ nó đấy.

Tầm 500 trang … tôi chỉ đọc khoảng 1/3 sách, nhưng tổng cộng có 4 cái có vẻ như có thể sử dụng được. Mỗi trang có khoảng 50 pháp thuật thế nên cả quyển có khoảng 25.000 pháp thuật… Vì vậy, không sớm thì muộn rồi cũng sẽ có được 4 trong 25.000 ~ 1/6250 … huh?

Những gì tôi chọn là:

Cộng hưởng Ma thuật vào một vật phẩm nguyên liệu: Enchantment

Làm tê liệt một mục tiêu và khiến nó bất động: Paralyze

Thay đổi hình dạng của khoáng sản và sản phẩm từ gỗ: Modeling,

Tìm kiếm các đối tượng đã được xác định: Search

Bốn cái.

Trong mấy cái này thì Modeling và Search khá là hữu ích. Chậc, Chúng cũng có thể bất tiện như chính con người chúng ta vậy.

Modeling dùng vật liệu mà bạn có rồi biến đổi nó thành một thứ có hình dạng giống như tưởng tượng trong đầu. Ngoài việc tiêu tốn một lượng thời gian đáng kể (Nó không phải là một thứ có thể thực hiện được ngay lập tức), nếu bạn không tưởng tượng được hình ảnh chắc chắn trong tâm trí, nó sẽ biến thành một đống bùi nhùi kì lạ.

Để thí nghiệm, tôi thử làm ra một cái bàn cờ Shougi nhưng, một hàng thì có quá nhiều ô vuông, và mạng lưới các ô thì lại quá lớn khiến cho những dòng kẻ lồi ra ở trong đó.

Để giữ một hình ảnh chi tiết ở trong đầu thật khó. Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu làm nó bằng cách nhìn đồ thật chính hiệu, vì vậy tôi đã lấy hình ảnh của một bàn cờ Shougi từ trong cái Smartphone của tôi ra và hoàn thành cái bàn cờ trong khi nhìn vào nó.

Search rất hữu ích trong việc tìm vị trí của một vật phẩm bị mất, hoặc là tôi nghĩ vậy. Trên thực tế pháp thuật này có thể tìm kiếm mọi thứ nói chung.

Tôi nghĩ rằng thế giới này không có kem vani, nhưng tôi đã thử tìm kiếm trên thị trường và nhanh chóng tìm thấy nó.

Nó không phải là vani mà tôi biết nhưng nó có tên gọi là “Koko” , có hình dáng dị thường của một quả cà chua nhỏ xíu. Tuy nhiên, khi nhìn và ngửi nó thì y như đồ thật, thế nên nó là một lựa chọn tốt đủ để thay thế đấy.

[TLN: Phát âm như ca cao]

Mặc dù tên và hình dạng thì khác nhau, thứ tôi xác định là “Vanilla” thì cho ra kết quả là cái này. Tầm tìm kiếm rộng thật.

Tuy nhiên, đây cũng là một nhược điểm cũng như phạm vi tìm kiếm quá hẹp. Khoảng 50 mét bán kính từ trung tâm. Tôi thật sự không nghĩ có thể sử dụng nó để tìm kiếm một người khác được.

“Đói quá đi……”

Khi nhìn vào thời gian thì đã quá giờ ăn trưa mất rồi, cũng không ngạc nhiên cho lắm.

Tôi cất cuốn sách đi, khóa phòng, và đi xuống cầu thang. Trong phòng ăn lúc này đang có Doran và chủ “Cửa hàng vũ khí Kumachi” Bararu ngồi đối mặt nhau. Ở giữa hai người là cái bàn cờ vuông làm bằng gỗ.

“Lại là Shougi à?”

“Yep”

Ông ấy chăm chú nhìn vào cái bàn cờ, mà chẳng buồn đáp lại lời của Doran, tôi mỉm cười kinh ngạc.

Bàn cờ Shougi chỉ là thứ tôi làm ra để thử nghiệm “Modeling” nhưng lại có một người lại quan tâm đến nó nhất là chủ nhà trọ Doran-san . Sau khi giải thích luật chơi, ông ta hoàn toàn nghiện nó và cố gắng kéo bất kỳ người nào có thể lại làm một ván cờ với mình. Bararu cũng bị nghiện và cứ khi nào họ có thời gian rảnh rỗi là lại lôi mấy quân cờ ra rồi lót gạch ngồi đánh.

Ờ thì, thành thật thì cơn nghiện cờ của Bararu-san đã cứu tôi đấy. Cho đến khi ông ấy chơi đến cùng, không có đối thủ khác để chơi nữa, tôi buộc phải chơi với ông ta không biết bao nhiêu là lần.

Mặc dù tôi biết cách chơi nhưng tôi lại không giỏi trò này. Nó là một thứ tôi thực sự không muốn chơi cho lắm. Giai đoạn đầu tôi có thể giành chiến thắng, nhưng bây giờ thì tôi không xứng tầm với Doran được nữa. Bởi vì nó là thứ người ta thường hay nói “chơi hay không bằng hay chơi” mà.

Yêu cầu một bữa ăn trưa từ Mika đang ở trong bếp. Tôi ngồi ăn xa một chút để không làm cản trở ván cờ của hai người.

“Bararu, cửa hàng ổn chứ?”

“Mưa thế này thì hầu như chẳng có khách hàng nào đâu. Tôi để cửa hàng lại cho vợ rồi. Dù sao thì Touya-dono, cậu có thể làm cho một bộ cờ Shougi khác không?”

“Eh? Tôi đã cho ông một bộ rồi mà?”

Ông ta muốn tập luyện ở nhà nên tôi đã làm một bộ cờ khác và mới đưa nó cho Bararu xong.

“Shimon từ cửa hàng vật phẩm nói là cũng muốn một cái. Có được không”

“Ừm, cũng được thôi nhưng mà…”

Phải có ai đó phù hợp hơn để làm cái này chứ… hoặc là tôi nghĩ thế, phải mất khá là nhiều thời gian để thực sự làm được một cái bàn cờ thích hợp.

“Ah, cảm ơn. Với cái này,”

“Chiếu tướng ”

“Nu !? ”

Doran sau khi nói xong liền khoanh tay nhìn trừng trừng vào cái bàn cờ, sau đó Bararu cũng khoanh tay và nhìn trừng trừng vào bàn cờ tương tự. Họ thật sự nghiền nó mất rồi. Tôi còn chẳng nghĩ rằng mọi chuyện sẽ thành ra thế này.

“Của cậu đây ~. Hey, hai người nên dẹp nó sang một bên và nghỉ tí đi.”

“ Xin lỗi. Một ván nữa thôi. ”

Với khuôn mặt cầu khẩn, Doran nhìn Mika. Vâng, nếu trời không mưa, hai người sẽ chẳng dành cả buổi chiều để chơi cờ đâu. Viện cơn mưa ra như một cái cớ cũng là một ý tưởng hay đấy.

Bữa ăn trưa Mika đưa cho tôi gồm có mì thảo mộc từ núi, súp cà chua, và một đôi lát táo.

“Nhân tiên, Mika này, cô có biết những người khác đang ở đâu không?”

“Tôi nghĩ Lindsey đang ở trong phòng, Elsie và Yae thì đi ra ngoài rồi.”

“Giữa trời mưa thế này sao?”

“Họ đến tiệm Phụ huynh để mua loại bánh mới.”

Oh, thế à? Sau khi tìm ra vani rồi, tôi đã nói chuyện với Aeru và làm ra bánh cuộn Vani.

Tôi đã hướng dẫn cho họ làm thế nào để làm nó và nói họ công thức, nhưng về cơ bản tôi thì chỉ xem họ làm. Tuy nhiên, nó vẫn ngon thật. Tôi mê miệt nó và bày họ cách làm bánh cuộn dâu luôn.

Khi Elsie phát hiện ra điều đó, cô ấy muốn biết lý do tại sao tôi lại không mang nó về nhà trong khi bóp cổ tôi. Thật là thái quá mà.

Loại bánh mới đã được mở bán ngày hôm nay…. Mặc dù vậy, họ có cần phải ra ngoài trời mưa như thế này đâu.

Sự gắn bó với đồ ngọt thật là đáng sợ.

“Tôi về rồi, Uwa- Tôi ướt choẹt hết rồi”

“Về đến rồi de gozaru.”

Otto, vừa nhắc tới tào tháo là tào tháo xuất hiện ở ngay trước mặt luôn kìa. Họ đóng ô của mình và gác ở cạnh cửa ra vào.

Thế giới này không có ô bằng nhựa vinyl (Nhựa PVC ấy). Nó có hình dạng của một chiếc ô nhưng mà về cơ bản là nó lại làm bằng vải. Thậm chí họ vẫn bị mưa ướt dù cho đã có nhựa cây làm cho chúng không bị thấm nước rồi.

“Mừng cô đã về. Cô đã mua được nó chưa thế?”

“ Quá tuyệt luôn. May nhờ có mưa nên có ít người mua. ”

Elsie nâng cái túi lên và đưa nó ra khoe. Một nụ cười duyên dáng… đau tim quá.

“Nó ngon lắm degozaru”

“Phải ha ~”

Mấy cô ăn trước rồi à? Thế thì còn bao nhiêu cái ở đây vậy?

“Đây, Mika.”

“Cảm ơn. Tôi sẽ trả tiền sau.”

Elsie lấy ra 4 hộp trắng từ trong túi và đặt một cái trong tay của Mika. Mika hỏi lanh lợi.

“Phần còn lại thì thế nào?”

“Một cho Lindsey, một hộp nữa cho chúng ta, cái cuối cùng thì để chuyển cho Công tước”

“Eh? Còn tôi nữa đâu?”

Nói cái kiểu đó, các cô vẫn chưa ăn nó đấy chứ!?

“Còn ai khác ngoài anh có thể đi đến Thủ đô trong cơn mưa này nữa đâu? Không phải tặng cái gì đó cho người đã giúp cậu là chuyện thường tình à?”

Các cô cũng nên đi theo nữa chứ… đó là những gì tôi muốn nói nhưng lại… “sợ” bị từ chối lắm. Cái thể loại gì đây chứ-?

Chắc là không còn cách nào khác rồi, đành phải đi vậy. Vì thức ăn thì nên ăn nóng càng sớm càng tốt.

Và, cũng đúng thật, lần cuối tôi đến Thủ đô thì công tước tỏ ra rất thích thú với cờ Shougi. Tôi nên mang một bộ cờ đi theo như một món quà vậy.

Sau khi nói trước với Doran, tôi dùng một vài phế liệu được chất đống ở phía sau. Sử dụng Modeling, tôi làm hai bộ gồm cả bàn Shougi và quân cờ. Tôi đã quen và thành thạo sau khi làm ra chúng quá nhiều lần rồi.

Tầm 10 phút là tôi hoàn thành chúng. Tôi thử kiểm tra. Yep, chúng không sao hết. Trước đây có một lần tôi đã làm ra quá nhiều quân xe và quân tượng.

“Thôi được rồi, tôi sẽ quay lại ngay.”

Lấy một chiếc ô, tôi quay trở lại sân sau để sử dụng “Gate”. Làm thế sẽ tránh bị chú ý hết mức có thể.

Đường ra thì … trong bóng tối của cổng biệt thự có lẽ ổn nhỉ?

“Gate!”

“Ngon quá! Kimochi!”

“ Khiếm nhã quá đấy, Sue. Tuy nhiên, nó thật sự rất ngon. Cái bánh cuộn này.”

Ellen phu nhân và Sue đã hoàn toàn “phê lòi” với món bánh cuộn rồi. Đưa nó ra quả là hiệu quả mà. Cả Công tước cũng ăn lấy ăn để.

“Ôi, ta có thể ăn mọi lúc mọi nơi, ta ghen tị với những người dân ở Leaflet đấy. Nếu ta có thể sử dụng Gate như cậu ta sẽ đi mua nó mỗi ngày rồi. ”

“Nếu ngài muốn, tôi có thể nói với đầu bếp của ngài công thức và cách làm nó. Nó không hẳn là một bí mật đâu.”

“Thật chứ, Touya ?! Mẹ ơi, chúng ta có thể ăn bánh mỗi ngày kìa~!”

Người phản ứng mạnh nhất chính là Sue. Này này, cô đang chảy nước dãi kìa, con gái của ngài Công tước ơi.

“Này Sue. Nếu con ăn nó mỗi ngày con sẽ phát phì lên đấy. Cách ngày rồi ăn một lần thôi.”

7K1sjFZ [/images/images/image-5.jpeg]

Cười vui vẻ với câu trả lời của phu nhân Công tước. Cách ngày ăn lần cũng chả khác biệt gì nhiều cho lắm. Cơ mà, nếu như tôi quay lại và thấy Sue béo lên thì… thiện tai thiện tại…

“Và, đây là Shougi mà cậu đã đề cập trước đó à?”

“Đúng vậy. Đây một trò chơi hai người, ngài có muốn chơi không?”

Tôi đưa cái bàn và quân cờ ra trước mặt công tước rồi xếp cờ lên bàn.

“Cha ơi! Cả con nữa!”

“ Từ từ, chờ một chút. Ta sẽ đánh đầu tiên. ”

Công tước bắt chước tôi và đặt quân cờ của mình. Ah, mấy con xe và con tượng phải thụt lại.

“Thứ nhất, cách di chuyển các quân cờ. Con này được gọi là “Con tốt”, nó kiểu như một người lính vậy. Nó có thể đi về phía trước một ô, nhưng khi nó vào vị trí của đối thủ ───”

“ Fumu … ”

Công tước lần lượt học được cách di chuyển các quân cờ. Ông ấy học khá là nhanh đấy. Nếu cứ như thế này thì ông sẽ tiến bộ trong chốc lát mà thôi.

Nhưng, tôi không còn thời gian để hối tiếc nữa rồi ……

“Một ván nữa! Chỉ một ván nữa thôi! Lần cuối cùng đấy!”

Cái câu này… tôi đã nghe nó ở đâu đó rồi thì phải…… và cuối cùng thì Công tước cũng đâm ra nghiện cờ y như Doran, thách thức tôi vào một trò chơi ‘không lối thoát’. Trời đã nửa đêm rồi ông có biết không vậy …… Sue nãy giờ ngồi chờ đợi mỏi mòn đã ngủ trên ghế sofa bảy đời ông tổ mất rồi.

Tôi cũng hiểu điều này nhưng, trên thế giới này có rất ít thú vui giải trí. Vì vậy, tôi cũng cảm giác rằng nó sẽ thành ra thế này rồi.

“Trò này thật sự thú vị quá. Chúng ta nên nói anh trai thử trò này! “

Tôi cuối cùng cũng được trả tự do vào lúc nửa đêm và công tước nói một điều hoàn toàn bất ngờ. Tôi không nghĩ rằng điều này sẽ xảy ra, nhưng, nhà vua sẽ không bị nghiện trò này đấy chứ? Sẽ không có chơi Shougi thay vì chuyện chính trị đâu…

Ah, tạnh mưa rồi nè…

CHƯƠNG 22: KỊ SĨ KHÔNG ĐẦU VÀ PHẾ TÍCH

”Yae, nó đi về hướng đó đấy.”

”Rõ!”

Lấy những thành lũy đổ nát làm lá chắn, hắn biến mất khỏi tầm mắt của tôi.

Âm thanh kim loại vang dội giữa những bức tường. Tôi đi vòng quanh phần công trình ấy và thấy hắn đang một chọi một với Yae. Tên hiệp sĩ mang một bộ giáp đen sì cùng một thanh đại ma kiếm. Sức mạnh tràn trề trong cơ thể to lớn ấy. Cả hai chân hắn vững vàng trên mặt đất, hắn lao hết tốc lực về phía trước cùng thanh kiếm của mình với một cú vung bằng cả hai tay.

Chẳng có tí nhân từ nào tỏa ra từ hắn cả. Tên hiệp sĩ hắc ám đã không còn đầu nữa rồi. Hắn là Dullahan, một tên hiệp sĩ phải nhận một án tử thảm khốc bằng máy chém, lang thang vô định để tìm kiếm một cái cổ phù hợp cho bản thân. Thực tế và truyền thuyết là một trời một vực, nhưng đấy vẫn là mục tiêu cần chinh phục.

Yae cùng tôi tạo thế gọng kìm tấn công tên Dullahan. Yae thấy tôi ra hiệu, nhận ra ánh sáng giữa ngón trỏ và ngón giữa của tôi, nhanh chóng rời khỏi khu vực đó.

”Tia sáng xuyên thấu, Thánh Thương Rực Sáng”

Một ngọn thương chói lòa từ đầu ngón tay tôi bắn thẳng về phía Dullahan. Nó găm xuyên qua vai trái của hắn và chém cánh tay đứt lìa.

Tuy nhiên máu không tóe ra từ vết thương như người bình thường. Thay vào đó là một làn hắc chướng khí rỉ ra từ từ. Cánh tay phải còn lành lặn của hắn hướng về phía tôi và hạ thấp xuống.

Ngay lúc ấy, một dáng hình từ trong khoảng tối xuất hiện, nhảy thẳng vào mặt gã hiệp sĩ không đầu với nắm đấm vung lên. Rồi không ngần ngại ”nó” tung ngay một cước bất thình lình như muốn nổ tung.

”Elsie! Lũ sói sao rồi!?”

”Chẳng biết bằng cách nào nhưng tôi đã xử lý xong rồi! Gần hai chục con cơ đấy, mou~!” <TLN Eng: Mou: tiếng la giận dữ>

Lindsey đang chạy tới từ một quãng xa. Ok, giờ mới chơi thật nè.

Dullahan trong chớp mắt nhắm vào cổ Elsie – người không nghĩ mình sẽ bị tấn công – mà dùng thanh đại kiếm chém xuống. Elsie sụp xuống, né được và lăn lộn liên tục về phía tôi.

”Triệu tập viêm năng, hỏa cầu chốn luyện ngục, Hỏa cầu”

Skill ấy bắn ngược ra đằng sau Lindsey hướng về Dullahan và trúng vào hắn. Thanh katana của Yae vung lên, chặn lại đường kiếm của tên Dullahan.

”Tên này trâu bò quá! Sẽ rất tệ nếu cứ kéo dài trận chiến này đấy.”

Nếu chúng tôi dính một hit từ thanh đại kiếm ấy chắc sẽ lăn ra chết bất đắc kì tử, hoặc nếu may mắn lắm thì tạm biệt một em tay.

Dullahan đã đánh mất đi sự sống của hắn, chỉ còn là cái xác, hay đúng hơn, một Undead. Tộc Undead sẽ gãy ngay lập tức nếu gặp phải quang thuộc tính. Lindsey có thể dùng quang thuộc tính nhưng không mạnh lắm. Lại phải tự ra tay rồi….Cứ để anh đây lo đi mấy em.

”Lindsey! Dùng Băng thuật kìm chân hắn lại. Vài giây thôi được rồi”

”Ể? E-em hiểu rồi!”

Nghe vậy, Yae và Elsie bắt đầu di chuyển. Lindsey và tôi cùng nhau thu hút sự chú ý của Dullahan. Hiểu chứ, sự phối hợp của chúng tôi là chuyện rất khác.

”Phép thuật đóng băng, Băng Xích”

Khi Ma pháp của Lindsey được kích hoạt, chân của Dullahan ngay lập tức đóng băng. Tên hiệp sĩ không đầu cố sức đưa chân mình thoát khỏi lớp băng, khiến chúng dần vỡ ra và phép thuật cũng bắt đầu mất tác dụng từng chút một. Cứ như thể ta sẽ để ngươi thoát ấy.

“Multiply” (Cấp số nhân!) <TLN Việt: Giống combo Kuriboh của Yugi à :v>

Tôi kích hoạt phép thuật Vô tính và liền sau đó bốn Ma pháp trận xuất hiện quanh tôi. Tiếp theo, tôi sẽ tái sử dụng quang thuộc tính.

”Tia sáng xuyên thấu, Thánh Thương Rực Sáng”

Ngay lúc ấy, bốn ngọn thương ánh sáng từ bốn Ma pháp trận xuất hiện, lao ra và bay thẳng vào mặt Dullahan. Một phép thuật Vô tính giúp tạo ra vô số bản thể của một phép khác và kích hoạt chúng trong cùng một nốt nhạc. Đó là phép ‘Multiply’. Tên hiệp sĩ không đầu chẳng thể chạy thoát do băng pháp của Lindsey và ăn trọn combo của những chiếc thương ánh sáng. Dullahan mất đi cánh tay phải, thân và cả chân trái. Rồi ngực hắn cũng biến mất và hắn ngã xuống chầm chậm. Làn hắc chướng khí tuôn chảy ra từ bộ áo giáp đã tan nát, phân tán đi trong cơn gió thoảng qua. Tên hiệp sĩ không đầu giờ đã bất động.

”Hắn ngỏm chưa thế?”

”Mệt quá degozaru”

Elsie thì thầm nhẹ nhõm còn Yae thì ngồi sụp xuống đất. Họ phải né đòn liên tục mà, tên Dullahan toàn nhằm vào mấy ẻm thôi.

”Tính sai mất cái bọn sói lúc nhúc đó rồi. Nguy hiểm thật..”

Lindsey vỗ nhẹ vào ngực khi hạ thấp mình xuống nền đất.

Sau vài tháng, rank trong hội của bọn tôi đã leo đến màu lục. Đen>Tím>Lục>Lam>Đỏ>Bạc>Vàng, rank của bọn tôi đứng thứ ba từ dưới đếm lên. Giờ thì chúng tôi chính thức là những mạo hiểm giả độc lập. Ngay lập tức chúng tôi nhận nhiệm vụ Lục, thỉnh thoảng đổi gió tí, chúng tôi nên nhận nhiệm vụ ở một nơi khác, Elsie đề xuất như vậy.

Sau khi đến trụ sở của Công hội ở Thủ đô, chúng tôi nhận nhiệm vụ Lục, có một nhiệm vụ diệt quỷ. Nó là thế này:

Phế tích đó khởi thủy chính là Thủ đô từ 1000 năm trước. Có vẻ như vị vua thời đó đã vứt bỏ vùng đất này. Ông ấy đã quyết định chuyển đến nơi mà ngày nay đang Thủ đô. Nhà vua đã ban “Chiếu dời đô”, đúng vậy đấy. Chẳng rõ nguyên do, phần thành lũy chỉ còn lại đầy rẫy những hố, phần đá lát và những tòa nhà thì khó lắm mới nhận ra, lâu đài thì đã sụp đổ hoàn toàn, chỉ còn vài cái cột trơ trọi. Một phế tích theo đúng nghĩa của nó.

Những con quỷ và ác thú đến lập hội ở đây, thế nên mới có nhiệm vụ đi diệt chúng chứ. Nhưng sau đấy mọi thứ lại lặp lại. Có vẻ là một cái vòng luẩn quẩn. Nếu lũ quỷ cứ nối đuôi nhau đến đây thì chẳng mấy chốc sẽ có cả một lũ lúc nhúc. Khi ấy sẽ cần phải tiêu diệt thường xuyên và liên tục.

”Dù đây là cố đô nhưng chẳng có cái quái gì cả….”

Nhìn những khu lân cận chỉ toàn có tường, tường, tường và… những bức tường sụp đổ. Quả đồi này có vị trí địa chiến lược để truyền đi thánh chỉ và lâu đài cũng được xây dựng ở đây. Có phải tổ tiên của Công tước và bé Sue cũng sống ở đây không nhỉ?

Nhưng tại sao sau khi dời đô thì nơi đây lại bị bỏ hoang nhỉ? Chẳng lẽ giống như drama rồ-man-tíc Tam quốc diễn nghĩa, thủ đô bắt buộc phải di dời còn lâu đài và nhà dân thì bị thiêu rụi chăng?

”Sẽ vui lắm nếu kho báu của nhà vua được cất giấu ở đây”

”Làm gì có chuyện ấy. Nó sẽ khác nếu như đất nước bị hủy diệt nhưng đây chỉ là dời đô nên tất cả kho báu cũng sẽ được chuyển đi theo thôi ~de gozaru”

”Biết rồi, khổ lắm, nói mãi~”

Yae bác bỏ ngay những điều Elsie vừa nói. Kho báu à? Ở thế giới của tôi có những thứ đại loại như kho báu của Tokugawa hay kho báu của Takeda nhưng chắc ở đây cũng có thứ gì đó giống vậy chứ nhỉ. Cũng không phải là thứ mà tôi không thích. Đối với một nam nhi, săn tìm kho báu sẽ vô cùng hấp dẫn.

Bỗng dưng tôi nảy ra ý tưởng… Tôi có thể thực hành phép thuật đó ở đây.

”Truy tìm: Kho báu”

Dùng phép thuật tìm kiếm cũng được mà. Chắc sẽ có vài thứ được coi là báu vật ở đây…….. yeA-, éo có cái gì cả. Rõ ràng mà phải không?

”Anh vừa dùng phép thuật tìm kiếm phải không? Tìm được món nào chứ?”

”Chẳng có báu vật nào cả, ít nhất là quanh đây”

Tôi trả lời một Elsie đang tràn đầy sung sướng và hy vọng.

”Thế ạ…tệ quá ha”

”Nh, nhưng anh Touya này, đó mới chỉ là những thứ trong tầm hiểu biết của anh, nhỡ đâu vẫn còn những thứ giá trị quanh đây thì sao”

Ah, có vẻ như cô em gái cũng hiểu được sự lãng mạn trong việc săn tìm kho báu đấy. Đúng như những gì mong đợi ở cặp sinh đôi. Ví dụ như, Lindsey đã nói rằng có thể có một bức tranh vô cùng giá trị ở đây. Nhưng với tôi nó chỉ là vài nét nguệch ngoạc chứ chẳng phải thứ gì có giá trị lắm. Mà dù có tìm được thứ gì đó, nó cũng chả hiện ra đâu. Nó phụ thuộc vào phẩm chất của người sử dụng. Nếu tôi hiểu được giá trị của bức họa, có lẽ sẽ có một vài phản ứng xảy ra. Lý lẽ kiểu đó chắc cũng đung đúng. ”Vật báu” gợi ta nghĩ về trang sức, vàng, vương miện, những đồng tiền xu lớn nhỏ…Un, thế nghĩa là…

”Truy tìm: Di tích Lịch sử”

”Vật mang giá trị lịch sử”, như vậy chắc sẽ tìm được gì đó đúng chứ? A, nhưng nếu tôi chẳng biết tí gì về nó thì cũng vô dụng thôi….Huh?

”…Tôi tìm được gì đó”

Đây rồi, vật mang giá trị lịch sử. Phế tích này tự nó cũng phản ứng lại nhưng còn một thứ khác vượt xa nó nữa kìa. Mài sắc các giác quan lên nào, yeah, tôi nhận thấy nó rồi.

”Nó ở đâu vậy~de gozaru!?”

”…Đằng này. Hình như ở đoạn này này. Nó khá đồ sộ đấy, không biết là gì nhỉ?”

Cảm giác của tôi càng mạnh mẽ hơn khi càng tiến sâu vào bên trong phế tích. Tôi dẫn đầu còn các em ấy theo phía sau, chẳng mấy chốc chúng tôi thấy một đống đổ nát. Ô?

”Phía dưới? Dưới đống đổ nát này sao?”

Làm sao mà tôi di chuyển được đống đổ nát cả tấn này đây? Trong lúc tôi còn đang bối rối, Lindsey bước lên phía trước.

”Triệu tập viêm năng, Xích Bộc phá, Explosionnnn~!!!”

[Edit 2: Mấy bác thấy giống ai nào :3]

Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên, những cây cột và đất đá đều bị thổi bay. Chờ tí, sao em máu vậy hả Lindsey!?

”….Xong”

Tôi kinh ngạc, hết nhìn Lindsey rồi lại nhìn đến cái chỗ mà mấy giây trước còn là đống đổ nát. C-Cái nhiệt huyết này lấy đâu ra vậy?

Cảm nhận của tôi càng trở nên mãnh liệt hơn khi tôi đứng vào nơi mà đống đổ nát từng tại vị. Ở phía dưới sao…?

Dưới chân tôi còn một viên đá lát không hề bị….? Gì đây?

Tôi dùng chân đá nó đi và thấy một thứ gì đó phía ben dưới. Tôi gọi mấy em ấy lại và cùng nhau dọn sạch chỗ ấy. Dưới đó hình như là một miếng lót sàn bằng sắt rộng chừng hai tatami. Ở một nơi thế này sao…

Chúng tôi hợp sức mở nó ra. Không hiểu sao mà nó không hề han gỉ tí nào và mở ra rất dễ dàng. Có tí sắt nào trong đấy không thế?

Và ở phía dưới, có một hệ thống cầu thang dẫn sâu xuống lòng đất, chúng tôi đã được chào đón một cách kỳ quái…

CHƯƠNG 23: PHẾ TÍCH NGẦM VÀ TINH THỂ TINH

“Triệu tập quang năng, Tiểu Soi, Ánh sáng”

Trong không trung phía trên đầu Lindsey xuất hiện một nguồn sáng nhỏ. Bước những bước mạnh mẽ trên bậc cầu thang, chúng tôi bắt đầu đi xuống lòng đất.

Những cầu thang cứ xoắn theo hình trôn ốc, chẳng biết nó sẽ kéo dài đến đâu nữa. Càng tiến về phía trước chúng tôi càng cảm thấy như đang tiệm cận với trung tâm của địa ngục, sự bất an ngu ngốc ấy cứ nổi lên trong chúng tôi.

Sau những bậc thang dài ngoằng, cuối cùng cũng có một hành lang rộng bằng đá.

Hướng thẳng về phía trước, chỉ toàn một màn đêm mịt mù đến nỗi không thể thấy được bất cứ thứ gì. Ở đó có một mùi hương ẩm ướt làm không khí trở nên ma quái khó tả.

“C-Có cái gì đấy không ổn, khéo có ma đấy”

“Elsie, các hạ đ-đang nói cái éo gì thế!? C-Chắc chắn là hổng có m-ma đâu~ de gozaru!…Phải không?”

Yae phản ứng dữ dội với những điều Elsie lặng lẽ thì thầm. Tôi không quan tâm lắm nhưng mấy cô làm ơn đừng kéo áo của tôi chứ…đi lại khó khăn lắm đấy…

Lindsey xung phong tiến bước qua hành lang tối tăm. Can đảm đấy gái ạ.

Ánh sáng từ Ma pháp của Lindsey sọi rọi khắp hành lang. Sau đấy chúng tôi theo sau và dần dần tiến bước đến hành lang tiếp theo đang cao dần lên và dẫn vào một sảnh đường rộng lớn.

“Gì thế này…?”

Trên bức tường xa nhất phía đối diện, hình như có vài kí tự hay nét chữ gì đó. Xấp xỉ bốn mét chiều cao và mười mét chiều dài, có vẻ như đó là một dãy dài liên tục những văn tự. Khi tiến gần hơn, tôi nhận thấy nó gần giống như chữ tượng hình chứ không phải những kí tự. Có lẽ nó thuộc về nền văn minh Inca hoặc Aztec.

“Lindsey…em có hiểu được những chữ này không?”

“Không ạ, một chút cũng không. Ma ngữ cổ xưa…không giống thế này”

Lindsey không quay sang tôi trả lời mà lỡ đãng nhìn chằm chằm vào bức tường. Chắc chắn cái này nằm trong mục di tích lịch sử rồi. Một thằng noob như tôi mà cũng hiểu điều ấy. Nhưng nếu bạn hỏi tôi đây có phải kho báu không, thì thật lòng nhé, tôi sẽ nói rằng đó là một thứ gì đó khác cơ. Có cho xài skill Google search thì vẫn sẽ cho ra kết quả này thôi.

Ô, mà phải rồi, ít nhất cũng nên chụp lại chứ. Tôi rút con smartphone ra, mở ngay camera 360 và bấm chụp, một tia sáng rực rỡ ánh lên.

“Úi! Củ lạc giòn tan!?”

Ánh sáng đột ngột làm Yae và mấy ẻm giật mình. Chỉ khi thấy tôi chìa ra con smartphone chứng tỏ mọi chuyện vẫn ổn, họ mới thở phào nhẹ nhõm. Mấy ẻm đang dần dần quen với những hành vi dị dị của tôi rồi. Mà khoan, tôi không nên tự nói về mình với những hành động kỳ quặc mới phải.

Tôi chụp tất cả những bức họa và băn khoăn vì sao những thứ như vậy lại ở cái nơi thế này cơ chứ?

“Ê chờ chút! Mọi người qua đây một tẹo!”

Elsie bất chợt nói lớn. Ở phía bên phải của sảnh đường, cô ấy chỉ vào một phần của bức tường.

“Có ai đó chôn giấu thứ gì đó ở đây này.”

Trong bức tường, đập ngay vào mắt chúng tôi là một viên đá kim cương trong suốt có màu nâu đang bị lún. Đường kính của nó xấp xỉ 2cm. Một viên đá max quý, chỉ hơi bẩn một tẹo.

[Trans Việt: màu gì dị thế nhỉ, chắc màu đất à :v]

“Đây là…một quỷ thạch. Nó có mang theo Thổ tính. Nếu anh bôi trơn nó bằng tí dầu ăn phép thuật sẽ có phản ứng đấy.”

“Kiểu như….bẫy à?”

“Em không thể nói rằng nó không giống như vậy….nhưng khó mà tưởng tượng nổi một thứ như vậy chỉ là một cái bẫy quèn.”

Tôi có thể đồng ý với lời giải thích của Lindsey đấy nhưng… cái cảm giác bất an này là sao nhỉ? Vì tôi thấy có cái gì bóp được thì bóp thôi. Nhỡ đâu không phải bẫy thì sao…có lẽ tôi chỉ đang nghĩ quá lên thôi.

“Thế thì, anh Touya, cho tí ma thuật nào.”

“Gì cơ? Tôi á!?”

Tôi ngó nghiêng xung quanh trước câu còm-men-tồ vô tình của Elsie. Dù biết nó là bẫy à!?

“Ý em là chỉ có mình anh Touya mang Thổ tính đúng chứ?”

Muu, nếu tôi nhớ không lầm, Lindsey mang hỏa, thủy và quang thuộc tính, Elsie thì có vô thuộc tính, còn Yae thì chả có tính gì cả. Còn tôi cái gì cũng có. Thế thì, chẳng còn cách nào nữa rồi…

“Sao mấy cô… té hết vậy?”

“Ờ thì, cho nó lành ấy mà’.” x3

Mấy ẻm té hết khỏi chỗ tôi, cố gắng làm ra vẻ vui tươi dễ thương trong khi nhìn chăm chăm vào tôi. Tôi đành thở dài và rót tí phép thuật vào viên thạch quỷ.

Zuzuzuzu…Âm thanh của mặt đất đang bắt đầu rung chuyển, nhưng bức tường đối diện đột nhiên hóa thành cát và mở ra một cái hố. Một cánh cửa hào nhoáng xuất hiện.

“Gì thế này?”

Những bức tường biến mất và chúng tôi ghé mắt vào quan sát. Hình như có một vật thể đầy cát bụi ở giữa phòng. Nói thế nào cho chuẩn nhỉ..? Tôi nghĩ ngay đến một loài côn trùng sâu bọ. Một con dế, đúng rồi, trông khá giống đấy…Từ cái thân hình quả hạnh ấy mọc ra sáu cái chân mảnh khảnh, có vẻ như nó bay được. Vài cái chân thì đã gãy rồi. Nó xấp xỉ một cái ô tô con. Thử tưởng tượng một con dế chết ngắc bị vặt hết các chi. Nhưng nó giống máy móc, với cấu trúc mang dáng khí động đơn giản, hơn là một thực thể sống.

[Edit 2: Con gì hài thế? :v ]

“Cái quái đản gì vậy? Một loại hình ảnh à?”

Elsie ngắm nghía nó từ mọi góc độ. Ở khoảng cách gần, nếu nhìn vào phần trong của cái đầu, có một vật thể trong suốt màu đỏ cỡ quả bóng chày. Bám đầy cát và bụi, vật thể huyền bí ấy chỉ bán trong suốt mà thôi…..Có phải thủy tinh không nhỉ? Chẳng thể nhìn rõ được qua phần bị che khuất….n?

“Lindsey, em có thể duy trì quang thuật trong bao lâu nữa?”

“Eh? Em chắc chắn là không phải pro về quang thuật nhưng… em có thể duy trì trong tầm hai tiếng nữa”

Ẻm quả quyết phồng má, ngẩng đầu lên và nhìn vào trái quang cầu lơ lửng trên không.

“Huh? Hình như ánh sáng yếu dần đi thì phải…”

“Không phải “hình như” đâu, thật sự đấy. Cái này là…”

“Touya-dono!”

Tôi liếc về phía Yae đang la hét, trong đầu của con dế, trái xích cầu đang dần phát sáng. Thân con dế bắt đầu rung động nhẹ.

“Touya-san! Nó đang hấp thụ quang thuật đấy!”

Thì ra là vì thế à! Trái cầu nhanh chóng rực sáng và thân con dế đang nhúc nhích. Có khi nào…cái thứ này sống dậy không!? Nó hấp thụ ma thuật và bắt đầu chuyển động à!?

Kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiin!

Kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiin!

Kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiin!

“Ugh…cái này….!”

Tai tôi bắt đầu ù đi vì cái tiếng ồn nhức óc kia. Âm thanh ấy vang dội khắp những bức tường trong căn phòng. Như thể một cú giật điện vào giữa người vậy. Tiếng động lớn đến mức làm cho những bức tường dần nứt ra. Éo ổn rồi! Cứ cái đà này thì bị chôn sống cả lũ mất!

“Cánh cửa thần kỳ!”

[Trans Việt: cho có tí Doraemon :v]

Khi cánh cửa xuất hiện, tất cả nối đuôi nhau lao vụt qua để lên phía trên. Tôi là người cuối cùng bước qua cánh cửa, đúng lúc ấy thì con dế nhổm dậy. Nó phóng đến chỗ tôi với một tốc độ kinh hoàng như trong Fast 8 [TLN Việt: hư cấu tí cho ngầu :v]. Nó chỉ còn cách tôi có 5m, nhằm thẳng về phía tôi như một ngọn thương. Tôi ngã ra từ cánh cửa và đập mặt xuống đất. Ngay lập tức, cánh cửa đóng lại và phần phế tích trên mặt đất mở ra trước mắt tôi. Có vẻ như cuối cùng thì nó đã bị chôn sống dưới đó rồi.

“Cái éo gì thế?”

“Con quỷ đó, tại hạ chưa từng thấy thứ nào như vậy cả degozaru!”

Elsie và Yae nhìn về phía lối vào lòng đất, vẫn còn vô cùng căng thẳng khi nói về nó rồi nhìn xung quanh, gogogogogo… Mặt đất rung chuyển và một khe nứt xuất hiện. Bên trong nó vang dội một tiếng gầm và hiện ra một đám mây bụi. Có vẻ như sảnh đường nằm dưới lòng đất đã sụp đổ. Con dế quỷ hình như đã bị chôn sống rồi thì phải, mà nên là vậy đi. Tất cả đều nín thở, không gian trở nên tĩnh lặng.

….Kiiiiiiiiiiin..

Âm thoa quen thuộc đầy “nhớ nhung” đó.. có lẽ nào….

Kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiin….

Nó đang đến…!

Kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiin….

Dokaa! Nó xuyên thủng lòng đất và trồi lên phía trên. Một sinh vật hình quả hạnh, có sáu chi dài và mảnh khảnh cùng lớp thủy tinh bóng loáng dưới ánh mặt trời chói lọi. Một thể loại sinh vật nửa-trong-suốt hay còn được gọi là sinh vật tinh thể chăng?

[Edit 2: Quả hạnh là quả gì thế? ._.]

Con dế duỗi chi ra một lần nữa và lao thẳng về phía tôi, xuôi theo một phía của những bức tường. Nó cứa xuyên qua tường như chém đậu phụ. Sắc bén ghê.

“Triệu tập viêm năng, Song Xích, Hỏa tên!”

Lindsey tung một tràng tên rực lửa thẳng vào mặt con dế nhưng nó chẳng buồn né, cứ thản nhiên đón nhận chúng. Những mũi tên bị hút vào con dế và tiêu tan.

“Nó hấp thụ phép thuật sao!?”

“Kuu..thế cái này thì sao!”

Yae rút thanh katana và nhắm thẳng đầu con dế và chém xuống. Nhưng thay vì một hit chém, nó chỉ như một vết xước tẹo teo.

“Cứng quá degozaru!”

Ngay sau đấy, Elsie tung một quyền vào con dế từ phía bên hông. Vô dụng thôi, có vẻ như chẳng thể nào gây sát thương lên nó được. Một cái chi của con dế nhắm vào Elsie. Ẻm né ngay lập tức trước khi trở thành món thịt xiên.

“Phải đối phó với thứ này thế nào đây!?”

Phép thuật thì bị hấp thụ, đao kiếm cũng không xuyên thủng được, nên làm gì đây!…!…Chờ đã, nếu tấn công trực tiếp bằng phép thuật không có tác dụng vậy gián tiếp thì sao…Không thử sao biết.

“Trượt chân!”

Đúng khoảnh khắc tôi thiết lập hệ số ma sát dưới chân con dế xuống 0, hiệu quả mang lại ngay tức thì, tên này ngã một cú ngoạn mục. Ngon rồi!

“Lindsey! Phép thuật không có tác dụng trực tiếp lên nó đâu, gián tiếp thì có đấy!”

“Em hiểu rồi! Triệu tập băng năng, Đại Băng, Băng Thạch!”

rPJj5P8 [/images/images/image-6.jpeg]

Lindsey tái sử dụng băng thuật. Một tảng băng khổng lồ xuất hiện trên đầu con dế, rồi rơi xuống cái tòm. Con dế bị đè xuống. Phép thuật tấn công trực tiếp sẽ bị hấp thụ nhưng vật thể tạo từ phép thuật thì không.

“Kiiii!”

Như phần gỉ sắt bám trên bản lề của một cánh cửa đã han gỉ, con dế bắt đầu chùn bước. Nhưng vì nó quá cứng nên dù là một vật thể phép thuật cũng chỉ gây được chút ít sát thương thôi. Elsie chặn con dế lại và đối mặt với nó, rồi nhảy ra như né một viên đạn

“Cường hóa….Hết công suất!”

Khi được sử dụng, phép thuật này sẽ tăng cường sức mạnh vật lý. Elsie tung một cú song phi vô cùng chuẩn xác vào chân của con dế với toàn bộ sức mạnh của mình. Khoảnh khắc sau đó, chân con dế bị nghiền nát, vang lên một âm thanh như tiếng thủy tinh vỡ.

Thứ này không thể không bị thương tổn được. Nếu gây sát thương từng chút một, dần dần nó cũng sẽ gục mà thôi!

“Ki…..kiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiin!”

Đọt nhiên, con dế rên rỉ rồi thét lên, trái xích cầu rực sáng phía trong đầu nó. Như thể phản ứng lại, cái chân lẽ ra đã bị nghiền nát giờ đang… lành lại. Này, ảo vừa thôi chứ….

“Nó phục hồi rồi.”

Quá bất ngờ, Elsie khựng lại trong chốc lát. Ngay khoảnh khắc ấy, Elsie bị đâm sâu vào bên vai phải.

“Onee-chan!”

Elsie ngay lập tức bay về phía sau để thoát ra. Máu tuôn chảy thành dòng từ vai của cô ấy. Chiếc áo bị nhuộm một màu đỏ và dần chảy xuống cả quần của cô.

“Yae! Lindsey! Chặn nó lại!”

Cả hai gật đầu. Yae nhanh chóng tấn công còn Lindsey bắt đầu kết tinh băng thạch. Trong khi con dế chú ý đến họ, tôi chạy đến chỗ Elsie và dùng thuật trị thương cho em ấy. Vết thương dần khép miệng và chẳng mấy chốc máu đã ngừng chảy.

“Cám ơn anh…Tôi ổn rồi..”

Em ổn kiểu éo gì được. Vết thương khép miệng rồi nhưng sát thương vẫn còn nguyên. Nào là hồi phục, hấp thụ phép thuật, rồi cứng như trâu…Làm sao quất được nó đây..? Nó có điểm yếu nào không nhỉ?

“Dù chúng ta có phá hủy được một phần của nó cũng sẽ vô vọng thôi vì nó sẽ lại tự phục hồi….!”

“Nói về chuyện đó…khi chúng ta tìm thấy nó, cơ thể của nó đã tan ra từng mảnh rồi đúng không…Tại sao nhỉ..?”

Nếu tôi nhớ không lầm…Nó hấp thụ phép thuật của Lindsey rồi mới tự phục hồi….Tự hồi phục mà vẫn cần phép thuật sao? Về điều này, lúc đó trái cầu trong đầu nó bắt đầu sáng lên. Phải chăng trái xích cầu ấy chính là hạt nhân…?

“Elsie, lại đây..”

Tôi nói cho em ấy điều tôi vừa nhận ra

“Eh? Anh làm được chuyện ấy ư!?”

“Anh không chắc lắm nhưng cũng đáng để thử mà.”

“..Em hiểu rồi”

Hít một hơi và đứng thẳng dậy, tôi đối mặt với con dế, tập trung phép thuật vào bàn tay mình và hình dung cơ thể nó. Nó trong suốt nên phải quan sát thật kỹ!

“Aport!”

Trái xích cầu nằm gọn trong tay tôi. Ngon, thành công rồi đấy!

“Elsie!”

“Cường hóa sức mạnh!”

Tôi căn chỉnh và ném trái cầu đi. Nắm đấm đã cường hóa của Elsie nhắm thẳng xuống trái cầu. Nó bị đè nén giữa mặt đất và cú đấm của Elsie, vỡ tan ra thành từng mảnh vụn với một tiếng “Pakinn!”

“Thế này thì sao hả!”

Con dế bất động khi hạt nhân bị kéo ra ngoài. Chẳng mấy chốc nó rầm rầm sụp đổ. Lấp lánh dưới ánh mặt trời, con Tinh thể Ác quỷ cuối cùng cũng gục ngã. Chúng tôi chờ một lúc xem nó có phục sinh không nhưng chẳng hề có biến chuyển gì dù một thời gian dài rất dài trôi qua.

Mọi sự căng thẳng đã tiêu tan, tôi ngồi sụp xuống mặt đất. Ý tưởng mà tôi quyết định thử đã thành công tốt đẹp. Nhìn kỹ xung quanh thì Elsie và Yae cũng đang ngồi bệt xuống đất. Lindsey rút ra từ con quái một mảnh vỡ, ẻm muốn xem xét nó thật kỹ lưỡng.

“Cái này khá là tương tự với viên thạch quỷ đấy..”

“Thạch quỷ ư?”

“Đặc tính của quỷ thạch là khuếch đại, tích lũy và giải phóng ma pháp. Con quỷ hấp thụ ma lực từ kẻ khác và dùng nó để phục hồi cho bản thân mình. [TLN Việt: ult của Pugna à :v ]..Không, đó có thể là kỹ năng phòng vệ thôi…và nó đã được sử dụng, em nghĩ vậy đấy. Hấp thụ, tích lũy và giải phóng…những đặc tính tương tự như Thạch quỷ.”

Có đúng là thứ đó thật sự không thể tự tạo ra phép thuật không vậy? Và chính vì thế mà nó ngừng hoạt động tại phế tích này? Quả thật huyền bí.

“Chúng ta có nên trình báo việc này cho Công hội không degozaru?”

“Không đâu, xét về việc nơi này và phế tích ngầm là Cố đô, chúng ta nên báo cáo cho chính phủ thì hợp lý hơn đấy. Nào, đi thưa chuyện với Công tước thôi.

Tôi hiểu rồi. Như vậy sẽ tốt hơn cả. Nhanh chóng đến nhà Công tước nào.

“Cánh cửa thần kỳ”

“Ta hiểu rồi, Cố đô có những phế tích như vậy à..”

Công tước khoanh tay lại và ngả người ra chiếc ghế và suy nghĩ. Khá nhọ là cả bé Sue và phu nhân đều đi vắng. Chúng tôi ở trong phòng khách và giải thích những điều cốt yếu.

“Ta hiểu rồi. Chuyện này có vài mối liên quan đến Hoàng tộc đây. Chính phủ sẽ điều đi một đội xem xét khu vực ấy. Tất nhiên là cả con quỷ nữa.”

“Ah-…Phế tích ngầm có lẽ đã sụp đổ rồi nên việc điều tra sẽ tương đối khó khăn đấy ạ…”

“Gì cơ? Ồ, ta hiểu rồi…Ta khá là hứng thú với những mẫu tự trên bức tường đấy, nhưng…”

Công tước nhìn xuống đầy thất vọng. Tôi đã gây ra một điều tồi tệ phải không..? Không đâu, nếu như chúng tôi đã phá hủy những phế tích ấy.

“Ô, nhưng tôi vẫn kịp chụp lại vài tấm đấy. Biết đâu nó có thể giúp ích cho ngài.”

“Chụp lại á?”

Tôi mở camera 360 trên con smartphone ra và đưa cho Công tước xem mấy bức ảnh.

“Đây là cái gì vậy!?”

“Một máy ghi hình phép thuật vô thuộc tính ạ”

“Hô?…Cậu vẫn đáng kinh ngạc như thường lệ…”

Lừa tình một tẹo mà Công tước đã tin sái cổ. Xin ngài tha lỗi cho kẻ hèn này ạ. Giải thích đầu đuôi thì loằng ngoằng lắm.

“Nếu ngài cho phép tôi có một chút thời gian, tôi có thể sao chép một số bản và giao nó lại cho ngài”

“Làm ơn giùm ta nhé. Biết đâu tình cờ rằng chúng được ghi lại 1000 năm trước khi dời đô thì sao”

A, sao mà đến cả người sống trong thủ đô bị dời đi cũng không biết vì sao nó xảy ra hả trời? Thường thì những sự kiện lớn tầm cỡ này sẽ phải được lưu truyền trong sử sách chứ. Hay liệu rằng Công tước muốn ám chỉ nguyên do của việc dời đô nằm trong những bức họa đó? Rằng có điều gì đó về con quỷ? Chúng tôi nhận ra được điểm yếu của nó rồi. Nếu có phải quất nó thêm một lần nữa chắc cũng sẽ thắng thôi. Nhưng điều tôi bận tâm là chuyện khác. Chuyện xảy ra với Cố đô chưa chắc đã do con quỷ gây ra. Với một cảm giác mơ hồ, tôi nói cho Công tước những chi tiết rồi rời khỏi nơi đó…

CHƯƠNG 24: Á NHÂN QUỐC VÀ ÂM MƯU ÁM SÁT HOÀNG ĐẾ

Vài ngày sau, tôi hoàn thành việc sao chép những bức họa trên tường của phế tích ngầm. Tôi sử dụng một phép thuật vô thuộc tính có tên là “Đồ họa”, nó sẽ sao nguyên những gì tôi thấy lên giấy, một công việc được thực hiện bằng phép thuật. Đại khái giống như cái máy photocopy ấy mà. Tôi chẳng cần đến bút, những kí tự sẽ tự xuất hiện thành một bản sao y hệt trên giấy. Nó sẽ mô phỏng những bức họa lên giấy trong lúc tôi nhìn vào con smartphone. Phép này max tiện lợi, cứ như tôi vớ được cái máy in từ thế giới kia vậy.

Tôi test thử bằng cách in ra một vài công thức làm bánh và tặng cho Aeru, khiến ẻm hơn cả sung sướng. Tôi đã phải dùng “Google Search” mấy lần chỉ để xác định nguyên liệu đấy. Nó đã tính toán trọng lượng bằng cáchlấy đồng 100 yên trong túi tôi làm gốc đo. Khẩn trương và nhận biết nhanh giùm tôi.

Thế, có nên gọi cả hội và chuyển nó đến Thủ đô không nhỉ? Tôi tính rủ theo cả lũ nhưng đi gặp Công tước hay làm tụt hứng lắm, nên tôi quyết định tự mình đến đó vậy. Những lúc thế này tôi có cảm nhận rất khác về những vị quý tộc. Chẳng hề có những tầng lớp như thế ở thế giới của tôi mà. Không, nói thẳng ra thì có đấy, anh em cũng biết mà.

Khi đã lượm lặt đủ những bản sao, tôi sử dụng “Cánh cửa thần kỳ”. Tôi bước qua và ngay lập tức xuất hiện tước Dinh thự của Công tước.

“A, xin thứ lỗi.”

Tay cảnh vệ vô cùng kinh ngạc trước sụ xuất hiện đột ngột của tôi.Mà thật lòng thì lúc nào họ chẳng ngạc nhiên khi tôi ghé qua cơ chứ. Tôi rất mong rằng họ sẽ làm quen được với điều này, vì có vẻ nó sẽ còn diễn ra dài dài đấy.

Huh?

Cánh cổng ra vào mở tung, có một cỗ xe ngựa lao ra ngoài? Tôi chọn thời điểm tệ quá à?

“Touya-dono!? Biết ơn cậu lắm! Làm ơn lên xe đi!”

“Eh? Từ từ… Eh!? Xảy ra chuyện gì thế thưa ngài!?”

Cỗ xe ngựa mở ra, Công tước xuất hiện và nắm cánh tay tôi lôi thẳng vào trong. Éo gì thế, bắt cóc con gái nhà lành à?

“Thật không thể ngờ rằng Touya-dono lại đến đây vào thời khắc quan trọng này…! Chắc hẳn chính tay Thượng đế đã truyền lệnh cho cậu tới đây. Ta vô cùng biết ơn cậu.”

Vừa nhìn tôi đầy phấn khích, Công tước vừa chắp tay nguyện cầu. Chắc chắn làlão Thượng đế đưa tôi đến đây rồi nhưng tôi không nghĩ lão ta lại làm thế này đâu. Mà có cái éo gì xảy ra thế?

“Chính xác là có chuyện gì vậy, thưa ngài?”

Tôi hỏi Công tước, vị này đang quẹt đi mồ hôi ngập ngụa trên trán và bắt đầu nói với một ngữ điệu căng thẳng.

“Anh trai của ta đã bị đầu độc.”

…Ngài ấy bảo gì cơ? Khi Công tước gọi “Anh trai” nghĩa là nói đến Nhà vua à… Đúng chứ? Thế là phạm tội mưu sát Hoàng đế rồi còn gì?

(Edit: Nhân tiện, quả này mà ở Việt Nam thời phong kiến là sẽ có vụ tru di cửu tộc đấy)

“Thật may mắn là bọn ta đã xử lý được nó từ sớm và anh ấy vẫn cầm cự được. Thế nhưng mà….’’

Giọng Công tước run rẩy khi ngài ấy siết hai tay vào nhau như thể muốn tìm kiếm một lối thoát từ đôi tay ấy. Có kẻ mưu sát Nhà vua, chắc chắn đó là điều cần phải lo lắng, suy nghĩ.

“Ngài có nghi ngờ kẻ nào không ạ?’’

“…Chỉ có một kẻ mà ta nghĩ tới. Nhưng chẳng hề có bằng chứng. Cậu còn nhớ đúng không, khi bé Sue bị tấn công ấy? Ta nghĩ hai vụ có cùng một tay chủ mưu.”

“Nhưng tại sao lại nhắm đến Nhà vua? Ngài có nghĩ là những vương quốc khác đang cố ám sát Người không..?”

“Nếu mọi chuyện như vậy thì còn dễ nói…”

Công tước thở dài màngẩng đầu lên. Ngài ấy mang một vẻ mặt khó chịu.

“Vương quốc Belfast của chúng ta được bao bọc bởi ba nước khác. Phía tây là Rifurisu Koukoku (Đế chế Rifurisu), phía đông là Dãy núi Merisha, phía sau nó là Regulus Teikoku (Đế chế Regulus) và ở phía nam là Trường giang Gau, tiếp giáp với Vương quốc Misumido. Chúng ta đã đặt quan hệ ngoại giao với Đế chế Rifurisu từ rất lâu rồi và gìn giữ một mối giao hảo.”

Fumufumu.

“Kể từ khi chiến tranh với Đế chế Regulus nổ ra vào 20 năm trước, giữa hai nước đã tạm thời ký kết một hiệp ước bất tương xâm, nhưng thực ra khó có thể nói rằng hai nước đang hòa thuận vui vẻ với nhau được. Thậm chí nếu chúng có kéo quân sang đây cũng chẳng có gì lạ lùng đâu. Chưa kể đến Vương quốc Misumido ở phía nam nữa, đó thật sự là một điều bí ẩn.”

“Bí ẩn ấy ạ?”

“Ngay giữa cuộc chiến tranh với Đế chế Regulus 20 năm trước, có một quốc gia non trẻ xuất hiện. Chúng ta đã liên minh với đất nước này và ngăn cản được Đế chế Regulus. Sau đó chúng ta cố gắng đặt quan hệ ngoại giao buôn bán với họ nhưng có những nhà quý tộc không hề đồng tình với điều này.”

“Tại sao lại vậy ạ?”

Nếu không biết khi nào Đế chế Regulus xuất quân xâm lược thì đơn giản có thêm đồng minh sẽ chẳng khôn ngoan hơn sao?

“Misumido là một Á nhân quốc. Họ sống cùng nhau và cai trị đất nước. Điều đó khiến những nhà quý tộc cao tuổi gai mắt.”

“….Sao lại thế được?”

Chỉ vì không thích mà có quyền thoải mái cản trở lợi ích tốt đẹp của cả vương quốc sao?Hơn nữa Á nhân không hề xấu. Một số kẻ có thể không sẵn sàng nghe lời nhưng nếu ta biết khoan dung và vị tha thì luôn luôn dễ dàng thấu hiểu nhau hơn. Á nhân cũng khá là hiểu biết mọi sự đấy chứ, tôi đã từng gặp Alma- một đứa trẻ rất ngoan.

“Từng có thời kỳ những Á nhân bị đối xử hạ đẳng hơn cả thú vật, họ bị coi thường và khinh bỉ. Người ta nghĩ họ là chủng tộc man di mọi rợ đáng kinh tởm. Tuy nhiên, khi thời đại của ông cha ta mở ra, họ được thừa nhận thông qua những đạo luật được ban hành. Dần dần những định kiến và cách cư xử sai lệch kia cũng không còn nữa. Trên thực tế, có rất nhiều Á nhân qua lại bình thường quanh lâu đài mà không hề bị phân biệt đối xử. Nhưng vẫn có những tên quý tộc già khú lạc hậu kiên quyết phủ nhận điều ấy.”

“Một kiểu phân biệt chủng tộc đúng không ạ?”

“Đúng đấy. Tại sao phải liên minh với Á nhân quốc bẩn thỉu đáng kinh tởm chứ? Thay vào đó, xâm lược rồi biến chúng thành nước chư hầu không phải là điều nên làm sao? Anh trai chẳng thể làm gì ngoài việc gây khó dễ cho chúng.”

Hiểu rồi. Hóa ra sự việc này là do mấy tên quý tộc già thao túng. Nhưng có cần phải đi quá xa đến như vậy không?

Tôi nghĩ như vậy đấy. Trừ khử chính Hoàng đế của mình. Nếu Nhà vua băng hà thì chẳng phải các vị sẽ gặp nhiều rắc rối hơn hay sao hả?

“Nếu anh không qua khỏi, ngai vàng sẽ truyền lại cho Công chúa Yumina, con gái duy nhất của Nhà vua. Có thể, tên quý tộc ấy muốn con trai hắn kết hôn với Công chúa và tiếp cận Hoàng tộc với tư cách là phu quân của nàng. Với âm mưu ấy, chúng cố gắng bắt cóc bé Sue để đe dọa tống tiền. Người chúng muốn nhắm vào không phải ta mà có lẽ là anh trai.”

Nếu còn trân trọng cuộc sống của cháu gái ngài, xin đừng đặt quan hệ ngoại giao với Misumido. Công chúa cơ mà, chắc chắn nàng sẽ được bảo kê kỹ càng. Chính vì vậy, để thay thế chúng nhắm vào bé Sue. Rồi chúng sẽ đánh cược vào vận may và cho con trai chúng đính hôn với bé Sue thay vì Công chúa. Nhưng không biết chúng sẽ cảm thấy tội lỗi đến mức nào đây. Nếu mọi chuyện sơ suất mà bại lộ thì đầu chúng sẽ có một chuyến ngao du miễn phí đến máy chém. Chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đến sử thi về những kẻ phản diện bị chém văng đầu và treo lơ lửng.

“Vậy? Chính xác tôi nên làm gì bây giờ?”

“Ta muốn cậu chữa trị cho anh trai ta. Với phép thuật mà cậu đã sử dụng với Ellen.”

Phép thuật phục hồi dị trạng “Chữa lành”, cái đó huh? Chắc chắn là độc dược và những đau đớn phiền muộn đều có thể được hóa giải và xua tan. Có phải Công tước mời tôi với ý nghĩ này không? Tôi ưng thuận.

Trong lúc ấy, cỗ xe của Công tước đã băng qua cây cầu kéo và cuối cùng cũng đến được lâu đài của Nhà vua.

Tôi được Công tước khẩn trương dẫn vào trong lâu đài, thảm đỏ được trải ra và tất cả những cánh cửa đều bật mở đón chào chúng tôi. Cầu thang uốn xuống một đường mềm mại sang hai bên. Ở giữa có một chùm đèn lộng lẫy với những vì tinh tú tỏa sáng và trên trần của lâu đài cũng có thể thấy những ánh sáng lấp lánh tương tự. Có phải là ánh sáng từ viên Quỷ thạch không?

Khi đang chạy dọc cầu thang cùng với Công tước, tôi thấy một người đàn ông xuất hiện khi chúng tôi đi ngang qua nhau.

“Ồ, chẳng phải là Quý ngài Công tước đây sao, cũng đã lâu rồi từ lần cuối ta nói chuyện với nhau đấy.” (Chúng ta lại gặp nhau rồi)

“…Bá tước Balsa…!”

Công tước ném một ánh nhìn giận dữ về phía tay Bá tước, kẻ đang đứng đối diện chúng tôi. Hắn ta có cái cổ mỏng dính, quần áo thì hào nhoáng lòe loẹt còn thân hình lại hơi đẫy đà. Nhìn như một con cóc. Hắn ngoác miệng, nở nụ cười đến mang tai và nhìn về chúng tôi. <TLN Eng: thực ra dịch là ‘’Bá tước hói’’ nhưng main muốn xúc phạm hắn 1 tí nên dịch thành ‘’cóc’’ sẽ hoàn hảo hơn cho hắn>

<TLN Việt: sao nói đến cóc là tôi mặc định nghĩ về mụ Umbridge :v >

(Edit: Hai đồng chí có muốn đi ăn cóc nướng không? :3 )

“Xin hãy yên tâm mà nghỉ ngơi đi thưa ngài. Thủ phạm đe dọa đến an nguy của Đức vua đã bị bắt giữ rồi.”

“Ngươi nói gì cơ?”

“Đó chính là tên sứ giả từ Vương quốc Misumido. Chất độc nằm trong thứ rượu vang và Nhà vua đã thưởng thức. Sứ giả từ Vương quốc Misumido đã dâng nó lên cho Nhà vua.”

“Thật là ngớ ngẩn…”

Công tước vô cùng ngạc nhiên về chuyện ấy, có thể nhìn gương mặt mà đoán được ngài ấy không tin điều này. Nếu đây là sự thật, mối quan hệ giữa hai quốc gia sẽ buộc phải cắt đứt. Không có chiến tranh xảy ra thì đúng là điều thần kỳ. Nhưng có cái gì đấy không ổn. Mọi sự quá là đơn giản vậy ư?

“Tên sứ giả đang bị khống chế ở một phòng khác. Tên Á nhân đó đã có một hành động quá vô nhân đạo. Ta sẽ gửi thủ cấp của hắn lại về Misumido cho xem…”

“Đừng có mơ nhé! Tất cả sẽ do anh trai ta quyết định! Ta chỉ giữ sứ giả lại trong phòng đó ít lâu nữa thôi!”

“Thế ư? Một tên Á nhân mà lại được hưởng một lá phiếu tín nhiệm không hề xứng đáng với hắn à… Cứ thế đi. Tuy nhiên, nếu Hoàng thượng có mệnh hệ gì, những quý tộc khác sẽ không thể ngăn chặn dư luận đâu, chắc ngài cũng hiểu chứ? Có lẽ họ cũng sẽ yêu cầu điều tương tự mà thôi.”

Tay Bá tước Balsa nở một nụ cười đáng ghét đầy ghê tởm. Chính hắn đúng không? Cái tên quý tộc già khú đối xử phân biệt bất công với Á nhân và chống đối lại Thánh chỉ của Hoàng thượng đây sao? Không chừng chính hắn đã đầu độc Nhà vua đấy… Từ ánh nhìn của Công tước dành cho con cóc ghẻ này, có vẻ như suy luận đấy không sai đâu. Thằng khốn này chính là tên tội phạm đây.

“Thế thì được rồi. Có vẻ như sắp tới đây sẽ có nhiều chuyện phải giải quyết đấy.”

Con cóc ghẻ nói vậy và bắt đầu đi xuống bậc cầu thang dài ngoẵng. Sẽ khá bận rộn ư? Vì Nhà vua băng hà sao? Con cóc ghẻ chìa tay ra tiễn Công tước, ngài ấy run rẩy đưa tay ra nắm lấy nó. Được rồi, để bố mày dạy cho mày một bài học nhé thằng ranh bợ đít.

<TLN Việt: có chợ búa quá không ông edit :v>

(Edit: Không đâu đồng chí. Anh đây thì sẽ lôi một khẩu AK ra và kéo cò)

“Trơn trượt.”

Con cóc ghẻ hụt chân một cái và ngã cực kỳ dữ dội xuống cầu thang. Hắn lăn tuốt xuống tận bậc cuối cùng và đập mặt xuống sàn.

“Gukya!”

Chẳng mấy chốc, con cóc ghẻ đã bình thản đứng dậy, hơi lảo đảo rồi bắt đầu bước đi. Những chụy hầu gái và hiệp sĩ đứng gác ở xung quanh run lên vì nín cười. Định mệnh, sao nó éo chết nhỉ. Công tước nghe thấy tôi tặc lưỡi bèn hỏi:

“Cậu làm à?”

Tôi vẫn im lặng, giơ ngón tay cái lên và cười cười đáp lại. Công tước tỏ vẻ kinh ngạc rồi cũng cười cười y như thế.

CHƯƠNG 25: THANH TẨY VÀ THU HỒI ĐỘC DƯỢC

“Oops, ta không còn thời gian nữa đâu, phải khẩn trương lên!”

Lại một lần nữa chạy hộc tốc lên cầu thang, chúng tôi tiến đến một hành lang dài. Phía trước căn phòng là những vệ binh được vũ trang đến tận răng, họ nhận ra Công tước và tránh đường cho ngài đi qua. Họ cúi đầu đầy cung kính khi mở cánh cửa to lớn phía sau lưng.

“Anh trai!”

Công tước lao thẳng vào bên trong, ánh sáng rọi vào căn phòng từ cánh cửa sổ một ô khổng lồ trên tường, long sàng của Nhà vua có một tấm màn trướng xa xỉ rủ xuống. Mọi người đều mang một vẻ tuyệt vọng hướng về người đàn ông đang nằm, chắc hẳn chính là Hoàng đế.

Xung quanh có rất nhiều người: một bé gái đang nắm chặt lấy tay của Nhà vua; một người phụ nữ ngồi trên ghế, cố gắng kìm nén nước mắt và mang một vẻ khá điềm tĩnh; một bậc lão trượng khoác áo choàng xám; một phụ nữ mang cây đũa phép vàng, mái tóc xanh ngọc bích rủ xuống che đi đôi mắt, hai bên vai của cô run lên vì giận dữ; và cuối cùng là một người đàn ông trong bộ chiến giáp có một bộ râu rất tuyệt. Công tước bước đi mạnh mẽ về phía lão trượng mặc áo choàng xám bên cạnh long sàng và lên tiếng:

“Tình hình của Nhà vua ra sao rồi?”

“Thần đã thử dùng tất cả những phương pháp trong cuốn sách, nhưng thần chưa từng được chứng kiến những triệu chứng mà chất độc này gây ra…nếu cứ thế này thì e rằng…”

Lão trượng nhắm mắt lại và lắc đầu. Đúng lúc đó, Nhà vua bắt đầu nói bằng một giọng khàn khàn:

“Anh trai…”

“Hoàng hậu và Hoàng nhi…Ta xin….hai người…hãy giữ mối liên minh với Misumido…”

“Touya-dono! Hãy làm ơn!”

Tôi vừa chạy tới thì người đàn ông để râu mặc bộ chiến phục liền định chặn đường tôi nhưng Công tước đã ngăn ông ta lại. Nhà vua nhìn tôi với một ánh mắt nặng nề và thiếu sức sống, “Ngươi là ai?” rồi hỏi tôi mà không cất nổi thành tiếng. Môi của Nhà vua đã quá khô cằn và nứt nẻ. Tử thần đã ở kề bên rồi, nếu như tôi không hành động ngay tức khắc. Tôi luyện phép trong tay và đưa nó về phía nhà vua

“Chữa lành.”

Một tia sáng nhẹ nhàng lóe lên từ tay tôi truyền đến Nhà vua. Sau một khắc nó lắng đọng lại, hơi thở của Nhà vua dần dịu đi và sắc diện của Ngài trở nên tốt hơn rất nhiều. Mắt ngài khẽ rung rinh rồi mở bừng và nhấp nháy vài lần, một lát sau thì Nhà vua ngồi thẳng dậy đầy mạnh mẽ.

“Phụ hoàng!”

“Hoàng thượng!”

Trong khi cô bé và người phụ nữ ôm lấy Ngài, Nhà vua duỗi và nắm tay mình lại vài lần

“….Chẳng còn gì cả. Như thể cơn bạo bệnh vừa mới đây chưa từng xảy ra vậy.”

“Thưa Bệ hạ!”

Lão trượng mặc áo choàng xám cầm tay Nhà vua và bắt mạch, rồi nhìn vào mắt Ngài. Tôi hiểu rồi, đó là một Thái y.

“….Thể trạng tuyệt vời. Chắc chắn điều này….”

Vị Thái y đứng sang một bên với sự kinh ngạc tuyệt đối. Nhà vua hướng ánh nhìn vào tôi.

“Al…Alfred. Người này là ai vậy?”

“Đây là Mochizuki Touya-dono, người đã giúp vợ của em được nhìn thấy ánh sáng và cuộc đời một lần nữa. Thật tình cờ, cậu ấy có mặt ở chỗ của em nên em đã mang cậu ta theo. Cậu ta đã cứu mạng của anh đấy.”

“…Ah-, xin chào. Tôi là Mochizuki Touya.”

Tôi không biết những lễ nghi cần thiết nên cứ đáp bừa. Nói với Nhà vua thế này chắc là thảm họa rồi.

“Ồ thế ư, chữa được cho Ellen sao? Cậu thực sự đã cứu mạng ta, cám ơn cậu nhiều.”

Nhà vua bày tỏ lòng biết ơn của mình, khi ấy tôi vẫn còn đang trầm ngâm xem nên đáp lại ra sao thì người đàn ông râu ria đập vào lưng tôi. Định mệnh thốn lắm đấy nhá!

“Cảm ơn vì đã cứu Đức vua! Cậu là Touya-dono phải không nhỉ? Ta thích cậu rồi đấy.”

Ông ta nói mà vẫn hấp diêm cái lưng của tôi. Đã bảo thốn lắm rồi cơ mà.

“Tướng quân, thế đủ rồi đấy. Nhưng phép thuật vô tính “Chữa lành” đó thực sự là vô cùng thú vị.”

Chụy gái mang cây đũa phép vàng cười cười và ngăn lão râu ria ấy lại. Thoát rồi.

“Anh định sẽ xử lý ra sao với sứ giả của Vương quốc Misumido?”

“Vị sứ giả ấy làm sao?”

“Vị này đang bị khống chế bởi tay Bá tước Balsa vì bị cho là kẻ đứng sau vụ mưu sát anh. Ta nên làm gì đây?”

“Vớ vẩn $#% &@+ ra ý! Cứ cho là Misumido giết được ta đi, thì họ sẽ nhận được lợi lộc gì cơ chứ? Đây là trò của thằng ranh nào đó khác cố tình ngáng chân ta, đấy mới là tên tội phạm trong vụ này.”

Nhà vua tuyên bố như thê. Nghĩa là con cóc ghẻ đấy sau cùng vẫn rất đáng nghi ngờ.

“Nhưng sự thật là, món rượu vang là do tay sứ giả dâng lên. Lúc ấy có rất nhiều nhân chứng. Nếu mối nghi ngờ ấy còn chưa được xua tan thì e là…”

Vị tướng để râu tâu lên Nhà vua. Này, nếu chưa chứng minh được ai đó vô tội thì ít nhất cũng khoan dung mà thả tự do cho họ một tí chứ, để họ có quyền đi lại thì sao?

“Loại độc dược đó là gì thế? Chúng ta thiếu thông tin về nó. Có thể là một loại đặc biệt mà chỉ có Á nhân dùng thì sao. Ta nên xem xét điều đó trước đã…”

Vị Thái y lão trượng lẩm bẩm với giọng đầy lo âu.

“Trước mắt, ta nên gặp vị sứ giả ấy. Làm ơn hãy triệu họ tới đây, Tướng quân Leon.”

Lão già để râu ấy ba chân bốn cẳng phóng ra ngoài. Vị sứ giả có lẽ đã bị lợi dụng và bị đổ vấy tội lỗi một cách oan ức. Xử lão vua hay la liếm rồi đẩy vị sứ giả chịu trận thay mình. Sau đó lợi dụng điều này để chia rẽ hai quốc gia và phát động chiến tranh…có vẻ hợp lý đấy chứ nhỉ. Hoàn toàn dễ hiểu thôi mà.

Trong khi mọi chuyện đang được dàn xếp, tôi cất cao giọng nói. Công chúa (tôi nghĩ tên ẻm là Công chúa Yumina) cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi làm tôi rất bất ngờ. Chắc tuổi của ẻm chỉ tầm tầm bé Sue thôi, cỡ 12 hoặc 13 gì đấy. Cả hai ẻm đều có tóc vàng hoe và mắt to dễ thương, nhưng nhìn kỹ lại thì hai mắt ẻm có màu khác nhau. Mắt phải có màu lam còn mắt trái mang màu lục. Có phải gọi là “dị nhãn” không nhỉ. Ẻm mặc một bộ váy trắng lung linh và đeo trên đầu một món trang sức bằng bạc.

“Cám ơn anh vì đã cứu Phụ hoàng.”

Vừa nói ẻm vừa cúi đầu vô cùng lễ phép và lịch sự. Một đứa trẻ ngoan ngoãn và có học đúng không? Chẳng phải một loại ích kỷ, vênh váo và ngạo mạn.

“Không, xin đừng bận tâm về chuyện này. Điều tốt nhất là Nhà vua đã qua khỏi đúng không ạ?”

Tôi thấy rất ngại vì ẻm cứ liên tục cảm ơn, nên tôi cười cười để lừa tình ẻm. Nhưng thưa Công chúa, Người không thấy ngại…vì cứ nhìn tôi chằm chằm vậy sao? Ánh mắt đó là như nào vậy?

“Um…Còn chuyện gì khác không ạ?”

Quá khó để lờ đi cái nhìn mãnh liệt ấy, tôi quay đi rồi hỏi. Ngay lập tức Công chúa hơi đỏ mặt và nói

“…..Anh không thích người nhỏ tuổi hơn à?” <TLN Eng: Ý ẻm hỏi là main có thích loli không nhưng hắn đếch hiểu>

relzVPR [/images/images/image-7.jpeg]

“Gì cơ?”

Tôi chẳng hiểu được ẩn ý trong câu hỏi ấy và nghiêng đầu. đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở và theo sau vị tướng để râu là một Á nhân mới đôi mươi tiến vào. Huh? Người này?

“Olga Strand, hạ thần xin được yết kiến.”

Á nhân ấy tiến đên trước long sàng, quỳ một chân xuống và cúi đầu cung kính, đó là một chụy. Trên đầu chụy ta mọc ra hai tai thú, phần eo thì có một cái đuôi dài và rậm rạp. Một chụy người cáo.

“Dù không có bằng chứng nhưng ta hỏi ngươi, ngươi có đến Vương quốc này với ý đồ sát nhân không?”

“Không thể nào! Thần tuyệt đối không bao giờ hạ độc Hoàng thượng!”

“Ta cũng nghĩ vậy. Ngươi không có vẻ gì là một kẻ sẽ làm chuyện tày trời như vậy. Ta tin ngươi.”

Nhà vua quả quyết khi mỉm cười với vị sứ giả, chụy này đang thở phào đầy nhẹ nhõm.

“Nhưng, thứ rượu vang mà cô dâng lên đã bị tẩm độc. Cô giải thích sao đây?”

“Cá-Cái đấy…”

Nghe những lời từ oneesan có cây đũa phép, chụy Á nhân ngẩng đầu lên. Không có cách nào để chụy ta minh oan cho bản thân rồi. Nhưng hình như chụy mang đũa phép không hề muốn kết tội ai cả, và những điều cần thiết để giải bài toán này đã rất kề cận rồi.

“Xin cho phép tôi được nói ạ”

“Touya-dono?”

Nghe thấy giọng tôi, cáo oneesan kinh ngạc nhìn lên. A, đúng là oneesan lúc đó rồi. Trước đấy, khi chúng tôi còn ở Thủ đô, tôi đã giúp một bé Á nhân đi lạc. Oneesan của Alma, chụy ta nói tên chụy ta là Olga đúng không nhỉ?

“Cậu đã có quan hệ với vị sư giả từ trước rồi sao?”

“Tôi khá thân thiết với em gái của chị ấy. Nhưng cũng chỉ là quen biết sơ sơ trong chốc lát mà thôi. Cơ mà dẹp chuyện đó qua một bên đã.”

Tôi gạt câu hỏi của Công tước đi với điệu bộ như ném nó vào một cái hộp ở gần đó, thế mà chẳng ai phản ứng gì cả. Ku!

Tôi hỏi ông tướng để râu một điều mà tôi băn khoăn mãi.

“Nhà vua gục xuống ở chỗ nào vậy?”

“Trong sảnh ăn dành cho khách VIP…Có liên quan gì không?”

“Mọi thứ diễn ra đúng vậy chứ?”

“Ah? Ồ đúng thế đấy…Thứ rượu ấy đã được đem đi kiểm tra nhưng vẫn chưa tìm được gì cả..”

Có nghĩa là nó chưa bị phát hiện đâu. Chính là nó đúng không? Cái trò mèo mà thằng nào cũng biết ấy. Mà cũng không hẳn chỉ là một trò lừa đảo đâu. Sự thật rằng món rượu không hề chứa chất độc đã bị phơi bày ngay lập tức. Làm ăn cẩu thả thật. Nhưng có nên xác minh nó không nhỉ?

“Có thể dẫn tôi đến căn phòng ấy được không? Tôi nghĩ rằng mình có khả năng tìm được bằng chứng chứng minh cho sự vô tội của sứ giả.”

Mặc cho mọi người nhìn nhau, Nhà vua đã cho phép tôi và Tướng Leon dẫn tôi đến căn phòng ấy. Đó là một sảnh đường rộng lớn với một lò sưởi bằng gạch trắng, những bức rèm màu xanh nước biển trên tường hướng ra phía vườn thượng uyển. Phía cao cao trên tường là món gì đó khá giống một bức tranh và trần nhà có treo một chùm đèn xa hoa và lộng lẫy. Trên mặt bàn dài có trải một lớp khăn trắng và cả những chân nến bạc. Bộ đồ ăn vẫn được giữ nguyên trạng. Vị tể tướng mang ra thứ rượu vang tôi yêu cầu.

“Có điều gì bất thường với món này không?”

“Ta không rõ lắm nhưng hình như là có. Sứ giả nói rằng xuất xứ của nó là từ một ngôi làng có tiếng ở Mitsumido nên có vẻ nó khá là chất lượng đấy.”

“Tôi hiểu rồi.”

Thế, cùng xác minh thôi chứ nhỉ?

“Truy tìm: Độc dược.”

Phép thuật truy hồi được kích hoạt. Tìm từ chai rượu, đến bên trong phòng rồi đến mặt bàn. Vâng, sau cùng thì nó vẫn ở đó. Thì, chắc cũng sẽ có người nào đấy tìm thấy thôi nhưng chẳng có người hầu nào có thể dùng thuật truy hồi như tôi cả.

Giờ thì làm gì đây? Ta có thể buộc tội chúng thẳng thừng nhưng đơn giản mà nói chúng đã thấy trước được rồi. Nếu tôi mà thất bại thì chúng sẽ không bị nghi ngờ đâu phải không?

“Tôi đã hiểu sơ sơ mọi sự rồi. Tể tướng, xin ngài hãy triệu tập mọi người đến đây. Ồ, mời cả

Bá tước Balsa nữa nhé. Tôi cũng muốn nhờ ngài ấy một việc nho nhỏ..”

“Nhờ à?”

Vị tể tướng nghiêng đầu bối rối khi nghe yêu cầu của tôi. Nếu không có bằng chứng chính xác, cứ buộc tên thủ phạm tự thú nhận vậy. Giờ thì, quẩy thôi.

CHƯƠNG 26: PHÁ ÁN VÀ TÓM GỌN TỘI PHẠM

“Hoàng thượng! Người không sao cả ư!?”

“Ou, Bá tước Balsa. Ngươi cũng thấy mà, ta hoàn toàn khỏe mạnh. Có vẻ ta đã làm ngươi lo lắng rồi.”

Con cóc ghẻ lao vào sảnh ăn rộng lớn và nói như vậy. Nhà vua trả lời với một tư thế “Nhìn bố đi con”.

“Thần… hiểu rồi. Hahaha, tuyệt vời, tuyệt vời. Không còn gì tốt đẹp hơn cả…”

Hắn khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười và xoa hai tay vào nhau trong khi mồ hôi vã ra như tắm trên mặt hắn. Nhà vua nhìn hắn với một vẻ lãnh đạm. Ah—-cả Nhà vua cũng nhận ra rằng hắn chính là tên tội phạm rồi sao. (Cọ xát 2 tay vào nhau mang ý nghĩa “khách không mời”)

“Ngay khoảnh khắc ta nghĩ rằng ta đã phải đi bán muối thì Touya-dono đây đã thanh tẩy mọi độc tố trong một nốt nhạc. Ta thật sự may mắn đấy. Đúng là một tình thế hiểm nghèo.”

Nghe Nhà vua giải thích vậy, tay Bá tước chằm chằm nhìn tôi với ánh mắt đầy hận thù. Này cóc ơi, thế thì lộ liễu quá rồi đấy! Không thể có chuyện ai đó nghĩ rằng tên này không phải thủ phạm.

“Thế, Touya-dono này. Cậu đưa tất cả chúng tôi đến đây để làm gì thế?”

Chụy gái với mái tóc xanh ngọc và cây đũa phép vàng, Charlotte- vị pháp sư hoàng gia, hỏi. Những người đang có mặt trong sảnh ăn gồm có Nhà vua, Công chúa Yumina, Hoàng hậu Yuella, Công tước Ortrointe, Tể tướng Leon, Charlotte, Thái y Raul, Olga và Bá tước Balsa. Trong khi mọi người đang đứng, tôi bắt đầu nói với tất cả.

“Như mọi người đã biết, Hoàng thượng đã bị đầu độc. Hiện trường là sảnh ăn này. Tất cả đều được giữ nguyên trạng như khi sự việc xảy ra, mặc dù đồ ăn đã nguội rồi. Tên tội phạm đứng sau âm mưu ám sát Nhà vua chính là….”

Khi sự tĩnh lặng đang lên ngôi, tôi lên tiếng.

“Một kẻ trong số chúng ta.”

Tôi đã luôn muốn được nói thế đấy! Bầu không khí trở nên khác biệt ngay tức thì, vẻ mặt của Olga thay đổi, đôi tai cáo dựng đứng lên, ánh mắt chụy ấy như muốn nói “tôi vô tội mà”. Cái đấy thì tôi biết rồi. Khi tay Bá tước Balsa, kẻ đang đứng cạnh Olga nhìn vào khuôn mặt trằng bệch của chụy ấy với một cái cau mày. Wow, đúng là khuôn mặt “đến giờ vẫn ổn”. Hắn cứ nhìn Olga mà chẳng hề nhận ra tất cả những người khác đều ném về hắn một vẻ “Là tên này đúng không?” Ngoại trừ Olga, ai cũng nhận ra chính hắn là tên tội phạm….

“Trước hết, làm ơn hãy mang thứ rượu bị tẩm độc ra.”

Vị tể tướng xách ra chai rượu và tôi cầm lấy nó.

“Đây là thứ mà chị Olga đã dâng lên, phải không?”

“Đúng là tôi đã dâng nó lên nhưng tôi không hề tẩm độc..!”

“Im mồm! Ngươi chỉ là một tên Á nhân! Sau tất cả, ngươi vẫn còn giả ngu à, ngươi có biết nhục không….Cái éo gì!?”

Trong khi con cóc ghẻ đáng kinh tởm đang hấp diêm Olga bằng những lời lẽ sỉ nhục, hắn liếc sang ngang và thấy tôi cầm ly rượu lên và uống hết trong một nốt nhạc. Tôi chưa đủ tuổi uống rượu đâu nhưng đằng nào đây cũng là một thế giới khác mà.

“Đúng là tuyệt vời thật!”

Don! Tôi đặt chai rượu lên bàn. Nói thật tôi cũng không biết nó có ngon thật không nữa. Tôi vẫn còn vị thành niên đấy! Nhìn quanh thì, mọi người đang há hốc mồm ra và nhìn chằm chằm vào tôi.

“To,Touya-dono!? Cậu ổn không vậy!?”

“Không sao đâu, thưa Tể tướng. Nói đúng hơn, ngay từ đầu đã chẳng hề có chất độc nào trong rượu rồi.”

‘Thế là thế éo nào’ là câu hỏi hiện ra trên khuôn mặt của tất cả mọi người, trừ tay Bá tước, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt hắn nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh. Mà hắn bắt đầu hoảng rồi kìa.

“Đây là một thứ rượu vang hảo hạng đặc biệt quý hiếm. Được làm từ vùng Viễn đông, nó là loại cao cấp nhất mà tôi từng biết đấy.”

Trên nhãn chai rượu có ghi “Boujorenbo”, theo Hiragana thì có nghĩa là “rượu rẻ tiền”. Tôi rót ra một ly rượu trên cái bàn xa xỉ mà chả có ai ngồi vào.

“Loại rượu này sẽ tìm ra kẻ tội phạm.”

Ly rượu lấp lánh dưới ánh đèn chùm và sóng sánh rực rỡ. Tôi lấy nó ra khỏi bàn, đi về phía những người đang té ra xa và đưa nó cho Tể tướng.

“Xin mời ngài uống nó.”

Tể tướng khá ngờ vực nhưng vẫn cứ thế mà uống đến cạn ly.

“Ngài thấy thế nào?”

“Mu! Tuyệt vời đấy. Ta chưa từng nếm qua một thứ gì ngon như vậy cả. Ngài có muốn làm tí không Bá tước?”

Wow, thế thì đơn điệu quá nhỉ. Tể tướng nói với tay Bá tước y như những gì tôi đã “đạo diễn”.

“Hả? Haa, thế thì….”

Tôi đặt xuống trước mặt tay Bá tước, kẻ đã gật đầu ưng thuận, chiếc ly lấy từ chỗ ngồi đầy vinh dự, “Ghế điện của Nhà vua” và bắt đầu rót rượu vào. Sắc diện hắn thay đổi ngay tức thì.

“Tôi cực kỳ sẵn lòng muốn biết cảm nhận của ngài Bá tước về món này.”

“Không, ta…!”

“Nào nào đến đây đi cưng.”

Tay Earl đang cố đánh bài chuồn thì bị tóm lại và ép nhận ly rượu vang.

“Giờ thì, uống hết trong một nốt nhạc nhé.”

Tay Bá tước vẫn còn cười cười nhưng mồ hôi đã túa ra khắp mặt, và vẫn không chịu uống ly rượu ấy.

“Sao vậy, Bá tước. Ngươi không định uống sao?”

“Ha, không, um…..!”

Nghe thấy Nhà vua nói, tay Earl liên tục nhìn ngó quanh quất, tay hắn cầm ly rượu bắt đầu run rấy. Oops không thể để ly rượu rơi được.

“…..Chắc ngài không tự uống được đâu hả? Để tôi giúp ngài nhé, xin thất lễ vậy.”

“Ha!? Mugu! Ukue!?” <TLN Việt: kêu dị vl >

Tôi dùng vũ lực ép ly rượu vào mồm tay Bá tước và bắt hắn uống. Trong khi bị sặc, dù có chống cự thế nào thì hắn cũng sẽ phải uống thôi, một sự thật khá đáng sợ.

“U! Ua! Uaa! Cu-Cứu tôi với, làm ơn! Chất độc! Nó đang tuôn chảy! Tôi chết mất! Chết mấtttt!”

Con cóc ghẻ vừa ôm lấy cổ họng vừa lăn lê bò toài trên sàn.

Với điệu bộ thống khổ, hắn vung tay tứ tung, run rấy và lăn lộn vung vẫy.Gì vậy trời? Chỉ cần có niềm tin đủ lớn thì những điều như thế này sẽ xảy ra à?

“Guuuu! Ku, thốn quá! Chất độc ấy! Chất độc!!!! Cu-cứu tôi với…!”

“A- thôi cái trò đấy đi được rồi đấy. Cái ly rượu tôi vừa dùng là một cái mới toanh đấy.”

“Chết tôi rồi…cái éo gì cơ!?”

Tên Bá tước đơ ngay mặt ra và thôi trò lăn lộn và quẫy đạp. Rồi hắn ngồi dậy và xoa xoa cổ.

“…Chẳng có gì xảy ra cả.”

“Rõ ràng rồi. Đấy chỉ là loại rượu rẻ tiền thôi. Nhưng cũng xin lỗi vì đã ép ngài uống nó nhé.”

Tôi lặng lẽ nêu ngay vào vấn đề.

“Tại sao ngài nghĩ nó có độc?”

Mặt tay Bá tước như đóng băng lại. Chuẩn không cần chỉnh. Hắn đúng là loại người tự tay bóp d*i rồi. Sợ hãi một chất độc tưởng tượng, quằn quại đau đớn vì một thứ hắn không hề uống. Một kẻ vô can sẽ chẳng bao giờ làm thế cả. Hắn ta sụp bẫy quá ư dễ dàng.

“…Cậu nói thế là sao?”

Công tước hỏi tôi.

“Chất độc không nằm trong thứ rượu mà chị Olga dâng lên, nó được bôi lên ly rượu của Nhà vua.”

“Trên chiếc ly à..? Thảo nào thứ rượu ấy không hề phản ứng lại khi chúng ta kiểm tra độc dược.”

“Vì tôi đã kích hoạt một phép thuật có thể phát hiện chất độc, nên tôi hiểu ra ngay lập tức. Thủ phạm trực tiếp có thể là đầu bếp hoặc tay bồi chịu trách nhiệm ở đây hay đâu đó quanh chỗ này. Sau đó chỉ cần tìm ra kẻ giật dây và thủ phạm chính xác của vụ án, xoay xở để dồn ép hắn nhưng.. thế này đáng thất vọng quá.”

Có nhìn dưới góc độ nào thì tên này cũng là thủ phạm thôi. Tôi nghĩ hắn chẳng thể nào bào chữa được gì nữa rồi và cũng vì thế mà vụ án được giải quyết nhanh chóng. Đúng là một mánh lới khá thông dụng (Mặc dù không hẳn là một đâu). Nếu không có tôi thì người khác chắc cũng sẽ nhận ra ngay thôi ấy mà. Nhưng tôi luôn muốn đóng vai Conan ít nhất một lần cho biết.

Con cóc ghẻ lao hết tốc lực ra phía cửa. Thật là một tên thảm bại đáng thương. Cuối cùng thì hắn vẫn không hề biết nhìn trước ngó sau gì hết. Tên ngốc vẫn ra vẻ “Bố ngầu không này!” hóa ra lại là một thằng đểu cáng cùi bắp và tầm thường. Nhưng thằng ngu này đã cố ám sát Nhà vua, tội danh quá nghiêm trọng rồi.

“Trơn trượt.”

“Không!”

Sute-n! Tay Bá tước ngã rất kêu và đập gáy xuống sàn, ngay chỗ Olga đang đứng và ôm một lòng căm thù sôi sục. Chụy ta tung một cước chuẩn chỉ ngay giữa bụng làm hắn ngã lăn ra bất tỉnh nhân sự. Oou, có vẻ thốn lắm đây.

CHƯƠNG 27: NGÔN NGỮ CỔ ĐẠI VÀ TUYÊN BỐ GÂY SỐC

“Theo báo cáo từ tể tướng, thủ phạm trực tiếp là trưởng phục vụ và người nếm thức ăn. Cuộc tìm kiếm ở dinh cư của Bá tước Balsa đã tìm ra chất độc bôi trên chiếc cốc, cũng là loại chất độc được dùng trong vụ việc lần này. Ngoài ra, cá nhân ông tự thú nhận là đã cố gắng bắt cóc Sue. Vụ án kết thúc.”

Công tước ngồi trên một chiếc ghế trong cung điện hoàng gia, nhìn khá là hài lòng trong khi nói chuyện.

Ngoài công tước ra, nhà vua, công chúa Yumina và Charlotte đang ngồi xung quanh một chiếc bàn tròn uống trà trong khi đang thư giãn.

“Chuyện gì sẽ xảy ra với Bá tước vậy?”

“Ngoài việc âm mưu ám sát nhà vua, không có thêm gì nữa nhưng đây là hành vi phản động. Hắn ta sẽ bị hành hình và ngôi nhà của hắn sẽ bị phá hủy cùng với việc tước hết tất cả đất đai và tài sản.”

Vâng như thế này là bình thường. Tôi thực sự không cảm thấy bất kỳ bản chất tội lỗi nào ở đây. Gieo quả nào thì gặt quả đấy thôi. Không có chỗ cho sự thương hại.

“Và gia đình của Bá tước thì sao?”

“Tất cả các thành viên tham gia sẽ bị tử hình hết… Họ hàng thân thích còn lại, tất cả, sẽ bị tước hết danh hiệu và bị lưu đày. Mặc dù hắn ta không có vợ hay là con, tất cả người thân của hắn cũng đều kì thị Á nhân, âu cũng là hợp lý thôi. Với cái này, đào thải những người ở phe đối lập với Vương huynh quá dễ dàng, em đoán thế.”

Công tước nói vui vẻ. Thật vậy, với vụ việc vừa xảy ra, những nhà quý tộc khác phân biệt đối xử với á nhân sẽ hạn chế đi hẳn.

“Tuy nhiên, chúng ta đang nợ cậu, ân nhân đã cứu lấy mạng sống của chúng ta, cậu có mong muốn điều gì không?”

Nhà vua liếc thẳng qua tôi, nhưng hiện giờ thì tôi cũng chưa cần cái gì cả.

“Không xin đừng lo lắng về nó. Thần chỉ tình cờ thăm nhà của Công tước thôi. Chỉ là nhà vua may mắn. Cứ nghĩ là như vậy đi.”

Nó thực sự không phải là một thỏa thuận gì lớn. “Phục hồi” là thứ tôi được Thượng đế cho. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ phải nhận sự trừng phạt từ Thượng đế nếu tôi đòi hỏi phần thưởng. … N? Hình phạt sẽ đến từ Thần phải không? Tha cho tôi đi mà sét ơi.

“Touya-dono không thể hiện một chút lòng tham nào, như thường lệ.”

Công tước mỉm cười trong khi đưa chén trà của mình trở lại chiếc đĩa trên bàn.

“Nếu có một ai đó thần biết đang gặp khó khăn, không phải muốn giúp họ là điều bình thường sao? Nó thật sự không giống như thần đang tìm cách để đạt được một cái gì đó khi thần giúp đỡ họ. Thần giúp họ vì thần muốn. Chỉ đơn giản là như vậy thôi.”

Đó là cảm xúc chân thành của tôi. Trái lại, nếu Bá tước Balsa yêu cầu giúp đỡ, tôi không biết liệu tôi có muốn giúp ông ta hay không. Bởi vì, tôi biết sự tử tế của công tước là như thế nào, ông mà gặp rắc rối thì tôi sẽ cho ông mượn sức mạnh của mình để giúp đỡ ổng.

“Cậu thật sự là một người bí ẩn. Cậu có thể sử dụng hai pháp thuật vô thuộc tính là “Hồi phục” và “Trượt“, cậu thật là đặc biệt.”

Charlotte mỉm cười khi nhìn tôi. Được Pháp sư Công tố ca ngợi, nó làm tôi cảm thấy nhột quá.

“Không, Touya-dono có thể sử dụng được những pháp thuật vô thuộc tính khác nữa. Cậu ta cũng sử dụng “Gate” để đến Thủ đô. Cậu cũng phát hiện được chất độc, và tạo ra một cái bàn cờ Shougi sử dụng pháp thuật vô thuộc tính.”

“Eh?”

Nghe xong những lời của Duke, Charlotte bị đứng hình. Ah- …… Tôi có lẽ nên thành thật ở đây vậy.

“Um, yeah, đúng thế. Nếu là pháp thuật vô thuộc tính, tôi có thể sử dụng tất cả trong số chúng. Có lẽ vậy.”

Tôi không bao giờ thất bại trong việc đạt được pháp thuật nào đó trong số chúng. Ah, tôi vẫn thất bại “Aport” trong lần thử đầu tiên rồi. Nhưng rồi tôi cũng làm được thôi.

“Tất cả sao…!? Nếu đúng như thế ……, thật bất ngờ! Xi- xin chờ một chút!”

Charlotte vội vã ra khỏi phòng trong hoảng sợ… Tôi đã làm gì sai sao…?

“Cậu làm ra bàn cờ Shougi à? Al chỉ khuyên tôi thử nó nhưng, nó thực sự thú vị! Tôi hoàn toàn nghiện nó mất rồi. Nhưng, làm thế nào cậu có thể làm ra nó bằng pháp thuật vậy?”

Ah, sau tất cả nhà vua cũng nghiện nó nốt. Hai anh em nhà này đúng là giống nhau thật

Tôi nhặt lấy một chiếc cốc từ trên bàn và sử dụng “Tạo hình“. Hình dạng của nó bắt đầu thay đổi… sau khoảng 30 giây, trên bàn có một tượng người cao 10cm đứng ở đó, đó là nhà vua oai phong lẫm liệt.

“Như bệ hạ thấy đấy, chỉ cần như thế này.”

Tôi đưa bức tượng cho nhà vua. Đã tặng là phải tặng một bức tượng cực kì tỉ mỉ. (Trans Việt: Gg Jap.) Vâng, vì nó được làm bằng thủy tinh nên nếu thả xuống là vỡ tan tành.

“Th- thật tuyệt vời… một thứ làm bằng pháp thuật mà y chang như đồ thật, nhà vua cũng ở đây nhưng… thật chân thành làm sao…”

Nhà vua chấp nhận nó với niềm vui thích; đôi mắt ông sáng lấp lánh ngưỡng mộ pho tượng của mình.

Tôi lấy thêm hai chiếc cốc thủy tinh để tạo thành hai mô hình nữa.. Tôi nên làm cho cả gia đình này chứ nhể.

Sau một hồi bức tượng của hoàng hậu và công chúa cũng đã hoàn thành. Tôi tặng chúng cho cả hai người. Cả hai vui mừng nhận lấy chúng, và khoe với nhau bức tượng nhỏ của riêng mình, sau đó xếp chúng lên trên bàn. Yep, cả ba đứng cùng nhau thì đẹp như tranh vẽ vậy.

“Món quà này tuyệt vời thật đấy.”

“Thực ra, đây là những chiếc cốc của bệ hạ. Thần phải xin lỗi vì đã sử dụng chúng mà chưa được phép.”

Tôi nhanh chóng cúi đầu trước nhà vua. Tôi thấy vẻ đăm chiêu trên khuôn mặt của công tước khi tôi ngước nhìn. Thật là một người dễ hiểu.

“… Lần tới thần sẽ làm cho cả gia đình ngài nữa, thưa công tước.”

“Thật chứ!? Tuyệt quá!”

Nếu tôi làm cho Sue và Ellen thì họ nên ở đó để sản phẩm có chất lượng cao nhất.

Trong khi nhìn vào công tước người đang nở một nụ cười ngốc nghếch thì… bang! Charlotte nhảy vào trong khi đang giữ cái gì đó lạ lạ.

Với cái dáng đi rợn tóc gáy, cô tiếp cận tôi, cô đặt và mở ra trước mắt tôi một mảnh giấy da có vài dòng chữ ở trên đó.

“Cái này, cậu có thể đọc được không!?”

Charlotte tiếp cận tôi y như măng tre phát triển. Nó là gì vậy, quả là đáng sợ!

Với một cái nhìn ám ảnh, tôi nhìn qua cuộn giấy da, ngôn ngữ này tôi chưa bao giờ thấy trước đây và tôi hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của nó.

“Tôi không đọc được. Cái gì thế này?”

“Cậu không thể đọc được cái này phải không? Vậy thì, cậu có thể sử dụng pháp thuật vô thuộc tính được chứ? ”

Thứ tiếp theo cô ấy mang đến là một cuốn sách dày và cô mở ra một trang ở trong đó. Tôi có thể đọc được mà. Um, pháp thuật vô thuộc tính “Đọc“? Đây là pháp thuật có thể giải mã một số ngôn ngữ làm cho chúng có thể đọc được? Nhưng, kiến thức về ngôn ngữ vẫn cần thiết. Tôi hiểu rồi, với điều này bạn chắc chắn có thể đọc được nó.

“Tôi nghĩ rằng tôi có thể sử dụng nó được, nhưng … Cô biết gì về ngôn ngữ này vậy?”

“Đây là một Ngôn ngữ cổ xưa của linh hồn. Nhưng hầu như không ai có thể đọc được nó.”

N- Yep, cũng nên thử phát xem thế nào.

“Đọc: Ngôn ngữ cổ xưa của Linh hồn”

Pháp thuật kích hoạt. Tôi nhặt tấm giấy da lên và nhìn vào nó… nu.

“Cái này ……”

“Có thể, cậu có thể đọc được nó !?”

Charlotte nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt lấp lánh. Tôi hạ mắt xuống lướt qua từng dòng chữ trên cuộn giấy.

“Tôi xin lỗi … Tôi có thể đọc nó, nhưng tôi không hiểu nó nói cái gì.”

“Cậu có thể đọc nó… nhưng không hiểu? Ý cậu là gì vậy? ”

“À, ‘mamoto niokeru imi không jutsushiki aru no motanai degomento ha, maryoku wo shiki soma butsuketa niote không edosu no henka wo ……’ (Về ý nghĩa về nguồn gốc của con quỷ,có một khả năng nhất định không thể chối bỏ, phóng thích pháp thuật đánh ngang ngửa với soma tùy thuộc vào sự thay đổi của Edosu ……công nghệ tiên tiến cổ kính) và những dòng chữ khác tương tự nữa, nhưng tôi hoàn toàn không có ý tưởng mấy câu này có nghĩa gì.”

(Edit: Đậu, câu tiếng Anh cũng sai ngữ pháp tùm lum… Chả thể nào edit được)

Không có manh mối. “Khả năng đọc” và “khả năng hiểu” là hai thứ khác nhau. Quá khó cho tôi để có thể hiểu mấy cái này.

“Cậu có thể đọc nó sao! Thật tuyệt vời, Touya! Nghiên cứu này sẽ tiến bộ vượt bậc..! Xin lỗi, cậu có thể đọc cái này nữa được chứ !?”

“Đ-đ-, đợi chút!”

Charlotte tiếp cận tôi với tốc độ thật đáng sợ rồi dừng lại. Hơi thở của cô tả tơi hết rồi! Đáng sợ quá đi!

“Charlotte. Bình tĩnh lại một chút đi đã nào?”

“Ha-! Thần xin lỗi! Thần chỉ vui mừng quá thôi …. ”

Phản ứng lại những lời nói của nhà vua, cô pháp sư tòa án cắn môi mình, và khuôn mặt của cô đỏ như quả cà chua chín.

“Ừm, ta biết ngươi đã nghiên cứu pháp thuật của linh hồn cổ xưa trong một thời gian dài, ta không hẳn là không hiểu cảm giác đó.”

“Đúng vậy! Cho đến nay chúng thần đã nghiên cứu từng câu từng chữ, từng người một, và thậm chí sau đó vẫn còn có những hiểu lầm mà phải mất nhiều năm mới truy ra được, chỉ một hồi thôi. Touya! Hãy giúp chúng tôi giải mã được thứ này bằng tất cả các phương pháp nha!”

Eh? Cứ đọc như thế này …? Mãi mãi sao?

“Nhân tiện, có bao nhiêu tài liệu vậy…?”

“Để xem nào, có vô số tài liệu nhưng …… đầu tiên, nền văn minh cổ đại Paruteno trước đã -”

“Ok, dừng lại!”

Cô định đưa tôi “Vô số” ư. Một lần dành một chút thời gian thì cũng được, nhưng tôi không muốn làm điều này như là một công việc đâu! Tôi không có mong muốn trở thành một dịch giả.

Charlotte trưng ra bộ mặt “Đây sẽ là sự kết thúc của thế giới” khi tôi từ chối. Thậm chí nếu cô có làm cái kiểu mặt đó nữa đi chăng nữa.

Oh, đúng rồi.

“Xin lỗi, thưa bệ hạ. Thần có thể sử dụng một chiếc cốc khác được không?”

“Không sao hết nhưng, ngươi định làm một cái gì đó khác sao? ”

Um sẽ ổn nếu dùng nó làm phần kính, phần kim loại thì… a một đồng xu bạc có ổn không nhỉ?

Lấy ra một đồng bạc và thủy tinh, tôi dùng “Tạo hình” để tạo ra hình dạng của nó. Tôi sử dụng đồng xu bạc làm gọng kính và thủy tinh thì thành mắt kính rồi hoàn thành nó.

Một thiết kế khá là đơn giản, nhưng đây chính là một chiếc kính. Phần mắt kính chỉ là kính bình thường thế nên đây chỉ là hàng “giả”.

Charlotte do không nhìn thấy tôi làm những bức tượng nên là người duy nhất bị giật mình. Nó vẫn chưa xong.

Tiếp theo, tôi áp dụng “Yểm bùa” vào kính để cho nó một hiệu ứng.

“Yểm bùa: Đọc / Ngôn ngữ của các linh hồn cổ đại”

Sau một hồi ánh sáng phát ra từ cái kính dịu dần. Tôi đã đưa nó lên tay mình và đeo chúng lên trên mặt. sau đó tôi tháo kính ra và đưa nó cho Charlotte.

“Đeo cái kính lên như tôi làm là được.”

“Eh? Haa ……”

Trong khi nói, Charlotte đeo cái kính. Oou, cái kính nhìn có vẻ tốt hơn tôi nghĩ. Người đẹp vì kính là đây. (Gg Jap)

Tôi trả lại cuộn giấy da cho Charlotte.

“Bây giờ, cô đọc thử xem thế nào”

“Eh? …… ‘Mamoto niokeru imi không aru jutsushiki không motanai degomento ha, maryoku wo’ T- tôi có thể đọc nó! Tôi có thể đọc nó rồi!”

Tuyệt vời, thành công mĩ mãn. Cái kính dịch thuật đã hoàn tất. (Trans: Trans rất muốn cái này.-_-)

Nhìn vào các phần khác của cuộn giấy da cầm trong tay, lòng cô tràn đầy hân hoan, và cái dung mạo vui nhộn đó của cô trông chẳng giống gì một người phụ nữ trưởng thành. Nhưng nó dễ thương thật.

“Hiệu ứng sẽ được duy trì liên tục và gần như là vĩnh viễn. Nếu hiệu ứng dừng lại, hãy nói cho tôi biết.”

“Vâng! Ah, um, vậy có nghĩa là tôi được lấy cái này sao!?”

“Đúng vậy. Tôi muốn cô giữ nó.”

“ Cảm ơn cậu rất nhiều! ”

Phù, bây giờ tôi không cần phải lo lắng về chuyện công việc của tôi đột nhiên đổi sang làm dịch giả nữa.

Charlotte trở nên vui vẻ và tuyên bố thẳng thừng rằng cô sẽ bắt đầu nghiên cứu! Rồi vun vút chạy đi như gió.(Gg Jap)

“Xin thứ lỗi cho cô ấy. Khi cô đã nổi hứng rồi là quên hết mọi việc xung quanh luôn… Mặc dù cô ấy là thiên tài số 1 của đất nước này về pháp thuật…”

“ Ara, đó là một trong những điểm tốt của cô ấy mà, đúng không?”

“Ừm, nếu cậu đang hài lòng thì chẳng còn gì tốt hơn nữa”

Trong khi nhà vua có cái nhìn lo lắng trên khuôn mặt của mình thì hoàng hậu lại cười lặng lẽ. Trong khi nhìn điều đó tôi ngồi xuống một chiếc ghế, và uống chén trà bây giờ đã lạnh. Trà cho giai cấp thượng lưu bậc nhất quả là tốt, ngay cả khi đã nguội teo rồi.

Ji —- …

Ji —– …

Ji ——- …

Ji ——— …

… Đậu xanh, nãy giờ cô ấy cứ liên tục nhìn tôi chằm chằm.

Nếu hỏi đó là ai? Thì dĩ nhiên là cô công chúa rồi. Đôi mắt màu xanh lá cây và xanh dương tạp sắc cứ nhìn tôi mãi không ngừng. Đây là cái cảm giác “Khóa mục tiêu” của cô ấy à. Chính xác thì cô đang có kế hoạch gì vậy…? Gương mặt của cô ấy hơi đỏ thì phải…

Fu, cái ánh nhìn tấn công đó đã dừng lại rồi. Tôi liếc nhìn công chúa, người đã đứng lên đối diện với vua và hoàng hậu.

“Gì vậy Yumina?”

“Cha, Mẹ. Con đã quyết định rồi”

“Chính xác thì cô quyết định gì vậy?” Tôi thầm nghĩ trong khi liếc nhìn, tôi bắt đầu uống trà một lần nữa.

Khuôn mặt của cô thành màu đỏ tươi, cô mở miệng và nói

“Chàng Mochizuki Touya này …… là người con muốn kết hôn!”

Phụt ———– !!!

THaFZX3 [/images/images/image-8.jpeg]

Nghe tuyên bố của cô công chúa xong, tôi “phụt” cả chén trà ra không thương tiếc.

(Edit: Anh em vote thiến đê)

CHƯƠNG 28: ĐÍNH HÔN VÀ VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI

Con nhóc đấy vừa mới nói cái éo gì ấy nhỉ? Kết hôn? Vết máu? Lộng lẫy? Ồ, một trận tay đôi huh? Ta muốn đấu với người tên Mochizuki Touya này. Yeah, chẳng hiểu gì cả.

<TLN Eng: Có những Kanji khác cho “Kết hôn” và “Vết máu”, kekkon nhưng có cùng cách đọc nên biến thành “Lộng lẫy”, kekkou, rồi lại biến thành “Tay đôi”, kettou. Cách chơi chữ ngu ngốc.>

“…Xin lỗi, nhưng con có thể nói lại lần nữa không, Yumina?”

“Như con đã nói, con muốn thành thân với Mochizuki Touya, thưa Phụ hoàng.”

“Ôi Thượng đế ơi!”

Nghe Nhà vua hỏi, Công chúa Yumina lặp lại những lời đó. Hoàng hậu Yuela ngồi kế bên Nhà vua mở to mắt kinh ngạc nhìn con gái mình. Hình như Công tước cũng ngạc nhiên lắm thì phải. Ngài ấy hết nhìn cháu gái mình rồi lại quay sang anh trai.

“Ta có thể biết lý do không?”

“Dạ, sự thật là Người đã được cứu sống, thưa Phụ hoàng… Tất cả mọi người xung quanh Touya-dono đều rất vui vẻ. Hoàng thúc Alfred, Charlotte, và cả những người khác nữa đều rất hạnh phúc. Anh ấy là một người có tính cách vô cùng quý giá. Con muốn được phiêu lưu trường đời cùng với anh ấy… Lần đầu tiên con có một suy nghĩ như vậy.”

“… Ta hiểu rồi… Nếu con đã nói như thế thì chẳng có lý do nào để phản đối cả. Ta chúc phúc cho hai con.”

“Ôi Phụ hoàng!”

“Làm ơn chờ chút đã!”

Tôi giơ tay lên và xen vào giữa cuộc nói chuyện của cha và con gái. Nếu không ngăn chặn kịp thời, nó sẽ trở thành một tình huống phức tạp và rối rắm hơn nhiều. Không, đã quá nhiều sự không ổn ở đây rồi!

“Làm ơn đừng tiến hành mà không tham khảo bên thứ nhất chứ ạ, làm ơn đi mà!”

“Ồ, xin thứ lỗi cho ta. Xin cậu hãy chăm sóc chu đáo cho Hoàng nhi yêu quý của ta nhé, Touya-dono.”

“Không, không! Thế kỳ quá! Bệ hạ, ông nói chuyện lạ lùng quá rồi đấy!”

Tôi liều mạng gọi Nhà vua bằng “ông” nhưng tôi chẳng lo lắng gì cả. Cuộc đời tôi đang ngàn cân treo sợi tóc đây này!

“Dù Người là Công chúa của cả một Vương quốc, liệu có ổn không nếu Người thành thân với một kẻ mà Người hầu như không biết gì về hắn!? Có thể tôi là một kẻ xấu xađầy ác hiểm thì sao!?”

“Về điều này thì không lầm được đâu. Yumina đã nhận ra rằng, ít nhất cậu không phải là một kẻ xấu . Con bé có một quyền năng gọi là “Thấu hiểu bản chất” đấy.”

Ha? Thấu hiểu bản chất? Củ lạc gì thế nhỉ?

“Yumina sở hữu “Nhận thức Ác ma”. Con bé mang một quyền năng giúp nhìn thấu bản chất của một người nào đó. Cậu có thể gọi đấy là trực giác cũng được nhưng, về trường hợp của Yumina, con bé chưa bao giờ nhìn nhầm ai cả.”

Công tước giải thích. Túm quần lại là, ẻm có thể xác định rằng một người nào đó tốt hay xấu chỉ nhờ bản năng sao? Có phải quyền năng ấy có được do chứng loạn sắc tố mắt không vậy? Nếu đó là một kẻ như Bá tước Balsa thì có thể dễ dàng nói rằng hắn là một tay đểu cáng, nhưng nếu khả năng ấy là thực, thì ẻm sẽ chẳng bao giờ rơi vào tay kẻ xấu được đâu nhỉ.

Công chúa không tệ chút nào đâu, nhưng đấy lại là chuyện khác rồi.

“… Công chúa Yumina bao nhiêu tuổi rồi ạ?”

“12 tuổi.”

“Thế không phải là quá sớm để thành thân sao!”

“Không đâu, người trong Hoàng tộc thường đính hôn ở tuổi 15. Chính ta cũng đính hôn với Hoàng hậu ở tuổi 14.”

Gu. Thế giới này nó dị thế đấy. Mặt tôi chắc giống như đang nuốt phải một con “dế” đắng chát, đột nhiên có ai đó nắm chặt tay áo choàng của tôi.

“Anh ghét em sao, Touya-dono?”

Công chúa Yumina nhìn tôi với đôi mắt chất chứa nỗi buồn, từ từ, thế là ăn gian! Không công bằng tí nào cả!

“Ah-….Anh không ghét em đâu nhưng mà…”

“Thế thì không vấn đề gì hết đúng không nào!”

Yumina liền phá lên cười. Moe quáaaa –janakute! Tôi nên làm gì đây? Đúng là tôi không hề ghét ẻm, nhưng thật ra cũng không có ai tôi đặc biệt yêu quý cả. Song thân của ẻm cũng đã cho phép rồi, sẽ chẳng có vấn đề gì về chuyện ăn ở sinh hoạt đâu. Huh? Chẳng có lý gì lại từ chối cả?

Không! Hôn nhân là mồ chôn của cuộc đời! Anh họ của tôi đã nói thế đấy!

Ổng ăn cơm trước kẻng rồi bị bác sĩ bảo cưới, được ba năm thì ly dị. Ổng cũng chẳng biết vì sao nữa. Vợ ổng cứ quấy nhiễu lằng nhằng nên ổng phải đi vay một khoản lớn để mua một căn hộ nhưng cuối cùng lại bị đá đít khỏi nhà. Đến giờ ổng vẫn phải è cổ mà gánh khoản nợ ấy, lại còn phải chu cấp tiền cho những đứa con bị chia cắt với ổng. Nhưng bà vợ thì cứ thoải mái mà tiêu xài số tiền ấy. Khi cả gia đình họp mặt vào dịp Năm mới, ai cũng rót rượu sake mời ổng để an ủi cho số phận quá nhọ của ổng.

Khuôn mặt mệt mỏi, phiền não của ông anh họ vụt qua tâm trí tôi. Được, tôi quyết sẽ trở thành một quý tộc phong lưu và độc thân. Mặc dù tôi còn chẳng là quý tộc nữa kìa!

“… Ở đất nước của tôi, không thể kết hôn nếu người con trai chưa đủ 18 và người con gái dưới 16 tuổi. Hơn nữa, tôi cũng không biết gì về Công chúa nên tôi chưa thế kết hôn ngay được đâu ạ.”

“Giờ cậu bao nhiêu tuổi rồi Touya?”

“Hiện tại thì 15 nhưng tôi sẽ sớm bước sang tuổi 16 thôi.”

Tôi trả lời câu hỏi của Hoàng hậu Yuella. Nếu tôi nhớ không lầm thì còn khoảng hai tháng nữa là đến sinh nhật tôi. Nhưng tôi cũng không chắc rằng lịch của hai thế giới có trùng nhau không.

“Thế thì lễ thành hôn sẽ diễn ra vào hai năm nữa. Sẽ chẳng còn vấn đề gì nữa nếu cậu dùng khoảng thời gian ấy để hiểu thêm về con bé. Vì thế, cậu với tư cách là hôn phu của con bé, sẽ có rất nhiều thời gian để suy nghĩ đấy, Touya.”

Từ từ đã nào, có thêm hai năm nữa thì Công chúa Yumina cũng chỉ mới có 14 thôi! Tệ thật, đến cả Hoàng hậu cũng kỳ quá!

“Touya-dono?”

“Vâng thưa Bệ hạ!?”

Tôi đáp lời Nhà vua bằng một giọng rất lạ lùng. Trong tình huống thế này thì không còn cách nào khác nữa rồi!

“Nếu sau hai năm nữa, khi cậu đã hiểu thêm về Yumina mà cậu vẫn không đồng ý thành thân với con bé, chúng ta sẽ từ bỏ. Cậu có chấp thuận không?”

“Ha…nếu thế thì….”

Thế sẽ tốt hơn rất nhiều lần so với việc đùng một cái kết hôn luôn, sau đó chắc họ cũng sẽ để mọi chuyện lắng xuống, rồi biết đâu có vài tên khác xuất hiện thì sao…Nếu lúc ấy họ nhận ra và gả ẻm cho họ thì mọi chuyện sẽ êm đẹp đâu vào đấy. Tranh cãi thêm cũng chẳng giải quyết được gì đâu đúng không..?

Tôi bỏ cuộc và chấp nhận yêu cầu của mấy người kia.

“Thật tuyệt phải không nào, Yumina. Hãy chiếm lấy trái tim của Touya trong vòng hai năm tới, nếu tạch chúng ta sẽ gửi con vào tu viện đấy, xác định dần đi nhé con yêu.”

“Vâng thưa Mẫu hậu!”

“Từ từ! Cái éo gì thế!?”

Sau cùng, tôi đã quá hấp tấp rồi! Thế này nặng nề quá! Cực kỳ luôn ấy! Gì thế này, những con đường thoái lui đang bị từng bước từng bước khóa chặt! Sao tôi phải dành cả kiếp này chung sống với ẻm chứ? Không còn ai tốt đẹp hơn cho ẻm sao?!

“Em mong chúng ta sẽ hòa thuận vui vẻ với nhau từ giây phút này nhé, Touya-sama.”

Công chúa nở một nụ cười tỏa nắng. Tôi, trái lại, chẳng thể làm gì khác ngoài cười một cách gượng gạo. Tôi cứ cảm thấy như anh họ tôi đang hét vào tai “Đừng đi vào vết xe đổ của anh mày.”

“Anh làm cái éo gì cơ?”

“Chính anh cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nữa kìa…”

Sau khi trở về quán “Ngân Nguyệt”, tôi đã giải thích toàn bộ tình hình cho mội người, và Elsie vặn lại bằng một giọng sửng sốt.

“Touya-dono sẽ thành thân sao degozaru?”

“Ngạc nhiên thật đấy…”

Yae và Lindsey nói với khuôn mặt đầy kinh ngạc, rồi họ nhìn chằm chằm vào cô bé đang bám lấy tay trái của tôi. Đúng rồi đấy, ẻm theo tôi về luôn. Công chúa của Vương quốc này đấy, Công nương Yumina Elena Belfast.

“Em là Yumina Elena Belfast. Em hy vọng tất cả chúng ta sẽ hòa hợp và vui vẻ với nhau.”

Công chúa lịch thiệp cúi đầu khi chào mọi người. Ẻm có một nụ cười vui vẻ và hạnh phúc, khiến con tim tôi nặng nề đến mức khó mà chịu đựng.

“Thế? Sao Công chúa điện hạ lại ở đây?”

“Dạ, em muốn sống chung với người đã cứu mạng Phụ hoàng, Touya-sama. Việc này có vẻ thích hợp cho đời sống hôn nhân sau này. Có thể em sẽ làm vướng chân mọi người vì em thiếu hiểu biết về thế giới bên ngoài, nhưng em rất mong được chung sống hòa thuận với tất cả mọi người.”

Đúng thế đấy. Sau khi “sự việc” xảy ra, Công chúa liền bám càng tôi ngay. Không hiểu Nhà vua nghĩ cái éo gì nữa? Có thể, hiểu thêm về người bạn đời sau này là rất quan trọng với Công chúa, nhưng ít nhất cũng phải có vệ sĩ bảo kê chứ! Ngài không lo lắng cho an nguy của con gái mình sao? Liệu có tên ninja nào đang thẩm du trên trần nhà không?

Vừa nghĩ thế thì tôi nghe thấy có tiếng động trên trần nhà….chắc là chuột thôi đúng không?

“Chung sống ở đây á? Người là Công chúa cơ mà, liệu có ổn không?”

Elsie nói chuẩn không cần chỉnh. Tôi cũng nghĩ thế đấy. Từ trước đến giờ, ẻm luôn được vây quanh và phục vụ bởi những người hầu trong lâu đài. Nói thật thì thế này khá là đau lòng đấy và tôi ước rằng ẻm sẽ quay trở lại….

“Làm ơn đi Elsie, không cần giữ lế nghi với em đâu. Từ giờ, em sẽ làm mọi điều trong khả năng để giúp đỡ Touya-sama. Em hy vọng rằng mình sẽ không làm vướng chân ai cả và hứa cố gắng hết sức mình!”

Ẻm nắm chặt cả hai tay trước ngực và tạo dáng như thế ẻm đang tràn trề cảm hứng. Moe quá đi mất–janakute.

“… Chính xác thì ý Người là gì?”

Lindsey giơ tay lên và hỏi.

“Trước tiên, em sẽ tham gia vào Hội của mọi người. Em cũng sẽ nhận nhiệm vụ luôn.”

“Hả!?”

Một người đồng thanh kêu lên. Gia nhập Hội ư…em muốn trở thành mạo hiểm giả ư!?

“Wa- Công chúa? Người có hiểu nhận nhiệm vụ là thế nào không ạ!? Sẽ có đầy rẫy những hiểm nguy——-”

“Em hiểu mà. Nhân tiện, đừng gọi em là Công chúa nữa mà. Gọi em là Yumina nhé, làm ơn đi chồng yêu.”

“Xin đừng gọi anh là chồng yêu!”

“Thế thì, Yumina này”

Công chúa mỉm cười hài lòng…Ý tôi là Yumina ấy mà. Công nhận ẻm max cứng luôn, tôi bất ngờ đấy.

Tạm thời xin đừng gọi chồng yêu hay Touya-sama. Cứ gọi Touya thôi, Yumina ạ.

“Em đã học vài phép thuật từ Charlotte và cũng biết sử dụng cung tên. Em nghĩ rằng em khá mạnh đấy.”

“Cung thuật và phép thuật… Chắc chắn đòn tấn công từ xa sẽ vô cùng hữu ích. Các hạ sở hữu thuộc tính ma thuật gì vậy, degozaru?”

“Phong, Thổ và Ám. Nhưng em chỉ có thể triệu hồi ba loại thú thôi.”

Phong, Thổ và Ám. Đó là những thuộc tính mà Lindsey không có. Nhưng tôi cũng chưa biết sức mạnh của ẻm nữa…

“Um, giờ ta nên làm gì đây?”

Tôi khoanh tay và đứng đối diện với Elsie,Lindsey và Yae. Làm gì có nghĩa là cho hay không cho ẻm vào Hội ý.

“… Trước mắt cứ chờ xem đã, chúng ta có thể đi nhận vài nhiệm vụ đấy.”

“Hiểu rồi. Chúng ta sẽ quyết sau khi chứng kiến sức mạnh của Công chúa phải không, degozaru?”

“Yeah, nếu nguy quá thì chỉ cần nhờ anh Touya bảo kê cho em ấy thôi. Quyết định thế nhé?”

bv2YED0 [/images/images/image-9.jpeg]

Tôi muốn xen vào nhưng tôi quyết định im lặng. Ý tôi là, có vẻ như tôi chẳng có quyền lên tiếng. Chúng tôi sẽ đến Hội vào ngày mai. Hình như mọi người đã thống nhất sẽ để cho Yumina gia nhập Hội.

Sau đó, tôi xếp một phòng cho ẻm ở cùng với Mika (ẻm muốn ở cùng phòng với tôi cơ nhưng tôi từ chối ngay lập tức) <Trans Việt: phí thế nhỉ :v >. Tôi bàn với mọi người về chuyện ăn uống và quyết định sắp xếp mọi thứ cho hôm sau trước khi đi ngủ.

Lết về đến phòng mình, tôi lao ngay lên giường, cuối cùng cũng được yên thân. Hôm nay bị quất tơi tả quá… Kiệt cmn sức rồi… Khi đang lăn ra ngủ say như chết, một tiếng chuông điện thoại mà lâu lắm rồi tôi mới được nghe vang lên đập vào tai tôi. Tôi liền bắt máy. Một giai điệu rất vui vẻ nhưng nó lại làm tôi hơi bị sôi máu một tí. Khi tôi cầm máy, ID người gọi đến là “Thượng đế”

“… Alô?”

“Ồ, cũng khá lâu rồi nhỉ? Chúc mừng cậu vì đã đính hôn nhé, Touya.”

“… Sao ông biết điều đó?… Từ từ, sẽ không có gì lạ nếu Thượng đế biết những chuyện ấy đúng không?”

“Hahaha. Chỉ là tình cờ thôi. Tađã quyết định ngó qua xem cậu đang ở đâu và có vài chuyện khá là thú vị đã xảy ra.”

Giọng lão Thượng đế có vẻ khá là vui tươi đấy.

“Chẳng thú vị gì hết… Kết hôn ở tuổi này là không thể tưởng tượng nổi đâu, ông biết đấy.”

“Con bé rất là tuyệt vời mà? Có vấn đề gì vậy?”

“Không đâu, Yumina thì rất là dễ thương và sau này sẽ trở thành một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, ông biết chứ? Ẻm cũng rất ngoan ngoãn vâng lời và ẻm cũng rất được lòng mọi người. Nhưng hai chuyện khác nhau một trời một vực đấy.”

“Cậu bướng vl ra ý. Ở thế giới này, đa thê là điều khá phổ biến đó, cậu nên làm tới bến đi và cưới bao nhiêu gái tùy ý cậu.”

Mọi chuyện sẽ như thế sao? Công tước và Nhà vua cũng chỉ có một vợ, tôi e rằng…Không, vấn đề không phải ở đấy. Tôi không định lập harem đâu. <TLN Eng: Thích hay không thì vẫn sẽ có harem thôi>.

<Edit Việt: Blyat klootzak…>

“Nghe này, mọi người ở đây rất quan tâm đến quyết định của cậu đấy, vì thế hãy cố hết sức vào nhé, ok?”

“Thế thì ích kỷ quá… N?… Ông nói “mọi người” là có ý gì thế?”

“Đây là bách thần giới. Ta đã giới thiệu cậu với mọi người và họ đều tỏ vẻ lo lắng ít nhiều. Mặc dù có đến một nửa thì vô cùng thích thú.”

Eh? Thế là thế éo nào? Chẳng phải chỉ có một vị thần thôi sao?

“Bách thần ư? Trên đó ngoài ông ra còn những thần khác sao?”

“Phải. Dù ta được coi là vị thần tối cao nhưng cũng có những thần khác dưới trướng, ví dụ như thần Nghệ thuật, thần Tình yêu, thần Chiến tranh, thần Nông nghiệp và nhiều thần khác nữa. Thần Tình yêu đặc biệt quan tâm đến cậu đấy.”

Cái người toàn đi la liếm chuyện tình cảm của người khác, thần Tình yêu.

“Tất cả sẽ dự lễ thành hôn của cậu với tư cách là họ hàng bên nhà trai. A, ta sẽ đóng vai ông cậu nhé.”

“Từ từ đã nào…”

Mấy vị thần ấy rảnh rỗi thế à? Tất cả các vị thần sẽ góp mặt với tư cách họ hàng của chú rể, thế là thế éo nào? Mặc dù đúng là tôi không có bà con thân thích nào trong thế giới này hết.

“Liệu có cách nào để họ không can thiệp sâu hơn nữa không?”

“Sẽ chuẩn xác hơn nếu nói rằng “những vị thần không thường xuyên” can thiệp vào mọi chuyện. Nhưng không có vấn đề gì khi họ xuống hạ giới đâu.”

Dù cho đây là một vấn đề quá lớn… ông chắc chắn sẽ thất bại nếu ông vặn lại điều này. Trong những câu chuyện thần thoại, những vị thần rất hay xuống hạ giới và làm rối tung mọi chuyện lên đúng không.

“Dù sao thì chúng ta cũng sẽ ủng hộ cậu. Hãy suy nghĩ cho kỹ để sống mà không hối tiếc nhé. Chúng ta chúc phúc cho cậu. Giờ thì hẹn gặp lại sau”

“Haa…”

Cuộc gọi kết thúc với một câu trả lời mơ hồ. Một cuộc sống không có điều gì phải hối hận. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi kết hôn với 12 cô gái nhỉ? Nếu xét về chênh lệch tuổi tác giữa một tên năm nhất cấp 3 với một bé lớp 5 thì cũng khá đáng kể đấy, nhưng hơn nhau 4 tuổi cũng chẳng phải chuyện quá to tát nhể? Bố mẹ tôi hơn kém nhau 6 tuổi cơ. Còn có những diễn viên chênh lệch đến 30 tuổi vẫn lấy nhau đấy. Để bắt đầu thì, tôi thậm chí còn chưa hẹn hò bao giờ nên kết hôn thì không thể nào hợp được. Bố khỉ, éo thể hiểu nổi. Đi ngủ cho nó lành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!