Virtus's Reader
Smartphone

Chương 227: CHƯƠNG 227 : NHỮNG KÍ ỨC VÀ MẸ CON ĐOÀN TỤ

<trans: đoạn chữ in nghiêng là suy nghĩ/lời nói của Sakura mà Touya thấy+nghe được khi nhìn vào kí ức của ẻm>

Tôi đang bị đuổi theo. Một người đàn ông mang mặt nạ, mặc quần áo đen (hoặc có lẽ đó là một người phụ nữ, tôi không chắc), rút thanh kiếm cong ra từ hông mình và rạch ngang lưng tôi chỉ với một nhát chém.

Tôi ngã xuống do dư chấn, nhưng kể cả như thế, chân phải của tôi bị chém đứt lìa khi tôi cố đứng lên để tiếp tục chạy. Việc cái chân đứt ra từ phần đầu gối khiến tôi lại ngã xuống. Tôi giơ cánh tay phải lên để đỡ đường kiếm mà ông ta chém xuống mình và cánh tay tôi cũng bị cắt đứt từ khuỷu tay và rơi xuống. Những vết máu đỏ tươi bắn tung tóe theo sau, nhuộm đỏ tầm nhìn của tôi.

Mình sẽ chết. Mình sẽ bị giết. Mình không muốn. Mình không muốn chết. Mình cần phải trốn đến nơi mà những kẻ này không thể theo mình. Mình phải thoát khỏi đây. Nếu không muốn chết, mình phải trốn thoát.

Ngay lúc nghĩ về điều đó, Sakura lập tức lẩm bẩm những từ đang tràn ngập tâm trí mình.

[Tele–port]<dịch chuyển tức thời>

Khoảng khắc kế tiếp, Sakura rơi xuống nước. Cô ấy huơ loạn xạ chân tay của mình mà không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng không thể làm được gì cả. Cơ thể cô ấy không nghe theo lời cô. Hơi thở của cô ấy dần trở nên hư nhược, rồi vì thế, ý thức của Sakura biến mất do cơn đau từ những vết thương.

_Chuyển cảnh_

Tôi, người đang cầm 2 tay của Sakura và thực hiện [Recall] sau khi cả 2 chạm trán vào nhau, đã trải nghiệm những kí ức của cô ấy và sau đó mở mắt ra.

[Tôi hiểu rồi. Vậy nó mọi chuyện là như thế].

[…Tôi nhớ. Tôi là…Farne …Farnese Forneus… Ngày hôm đó, tôi và Spica-san bị tấn công. Sau đó tôi…]

Sakura lặp lại những từ đó như để xác nhận lại kí ức của mình.

Tôi có một ý kiến sơ bộ về việc tại sao Sakura lại ở Ishen. Có lẽ cô ấy đã đánh thức phép thuật không thuộc tính của mình trong vô thức do nỗi sợ hãi khi bị tấn công. Từ [Teleport] là một dạng dịch chuyển theo cách đúng như tên gọi của nó. Bằng cách dùng phép thuật đó, Sakura đã dịch chuyển đến Ishen và rơi xuống sông. Liệu sừng của cô ấy biến mất một thời gian có phải do việc cạn pháp lực không?

[Kí ức của ngài…đã trở lại?]

Spica khẽ hỏi Sakura.

[Chúng vẫn còn mơ hồ nhưng…tôi biết. Về Spica, và mẹ tôi nữa. Tôi đã nhớ lại. Nhiều thứ].

[Farne-sama…]

Nước mắt Spica rơi xuống như thác đổ. Thấy thế, Sakura nở một nụ cười rất kín đáo, nhưng tôi – người hiện đang nắm tay cô ấy, có thể nhận ra rằng Sakura đang run lên một chút.

[Sakura… Cô vẫn còn sợ sao?].

[Hm…một chút… Bởi vì tôi không muốn nhớ lại rằng mình sắp bị giết]

Cô ấy mỉm cười với khuôn mặt hơi nhợt nhạt. Chuyện này có thể hiểu được. Tôi đã khiến cô ấy nhớ lại 1 cách rõ ràng khoảnh khắc mình cận kề với cái chết. Cho dù không bị mất trí nhớ, nhưng đó là những kí ức mà cô ấy muốn quên đi.

[Không sao đâu. Tôi sẽ dẹp loạn hết bất cứ kẻ nào muốn làm tổn thương Sakura. Cô không cần phải sợ nữa]

<trans: lâu rồi mới thấy anh thả thính nhể?>

Tôi nhẹ nhàng vỗ đầu Sakura, nói thế và bảo cô ấy yên tâm. Đó không phải là một chấn thương tâm lý có thể dễ dàng xóa bỏ, nhưng tôi muốn có thể làm điều gì đó về nó.

[Hmm… Nếu có Vua ở bên, em cảm thấy rất an toàn…]

Sakura mỉm cười và bám chặt lấy tôi.

<trans: đổi tone được rồi nhóe. Nhân tiện, bỏ luôn hậu tố “-sama” cho đỡ chướng tai gai mắt nhá (hay bà con thích để nguyên gốc là “Ou-sama” hơn?). Móa, chờ mãi ngày nàyY>

Ư-ưm, Sakura-san? Nếu em làm điều gì đó như thế, em thấy đấy, Spica-san ngồi trước mặt tụi mình đang trưng ra một khuôn mặt mà anh không biết diễn tả như thế nào luôn kìa, thế nên anh mong em có thể kiềm chế một chút, nhưng……

Thôi rồi! Tôi có thể cảm nhận được những anh mắt khác đang ghim vào tôi!

Tôi nhìn về phía cửa phòng sau khi nghe tiếng động cho biết nó đã mở ra, và tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt của 8 cô gái đang xếp theo hàng thẳng đứng từ khoảng trống nhỏ xíu của khe cửa. Má ơi!!! Cái cảnh tượng kinh dị gì đây!?

[Người thứ 9, nhỉ…?]x8.

Mấy người mà giọng họ vừa phát ra một cách đồng đều là những vị hôn thê của tôi. Chờ đã, làm ơn dừng lại. Đừng có làm khuôn mặt như thế các em bị sốc và nói [Aaahh……] hay mấy thứ đại loại vậy giùm cái!

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2018/04/NhyxBuu.jpg [/images/images/image-94.jpeg]

_Chuyển cảnh

[“Teleport” là một phép thuật rất khó làm chủ kể cả là trong các phép dịch chuyển. Thành thật mà nói, em nghĩ dùng “Gate” thì tốt hơn]

Lean giải thích trong khi uống trà.

[Chính xác lá nó khó dùng đến mức nào?].

[Trước hết, anh sẽ dịch chuyển đến 1 địa điểm trong trí nhớ của anh bằng “Gate”, nhưng để dịch chuyển bằng “Teleport”, anh phải biết các thông số của nơi đó như [Hướng] và [Khoảng cách]. Anh cũng không thể dịch chuyển đến một nơi mà có đối tượng khác ở chỗ đó và chỉ có người làm phép mới có thể dịch chuyển. Nếu anh nắm tay ai đó thì họ có thể dịch chuyển cùng, nhưng 2 người cũng là giới hạn].

[Vậy thì, lúc Sakura dịch chuyển đến Ishen…].

[Em cho rằng [Hướng] là ngẫu nhiên, và cô ấy đã dịch chuyển đến giới hạn của lượng pháp lực, hoàn toàn kiệt sức. Đó là một may mắn khi nơi cô ấy dịch chuyển đến không phải là ở trên biển]

Tôi hiểu rồi. Điều đó cũng có thể xảy ra. Có nhiều nơi nguy hiểm như biển, miệng núi lửa hoặc đầm lầy chẳng hạn. Tôi nghĩ khó mà dịch chuyển đến những nơi mà mình không nắm bắt được phương hướng và khoảng cách.

[Mà nói lại, “Teleport” có thể sẽ thuận tiện hơn nếu địa điểm nằm trong tầm nhìn. Anh có thể dịch chuyển ngay lập tức mà không cần đi qua thứ gì đó như là “Gate”. Có thể dùng nó để tấn công bất ngờ chẳng hạn]

Ra vậy. Đó là sẽ “dịch chuyển tức thời”. Hay đúng hơn, còn tùy thuộc nó được dùng như thế nào.

Tôi có nên thử nó một chút không nhỉ?

[“Teleport”]

Tôi dịch chuyển từ trên ghế đến góc phòng. Oh, cảm giác khó chịu do thay đổi góc nhìn một cách đột ngột khá là kinh khủng. Có vẻ như sẽ khó dùng phép này trong chiến đấu nếu tôi không quen với nó <trans: chương sau quen ngay ấy mà>. Không có gánh nặng hay tác dụng phụ đặc biệt nào lên cơ thể. Tôi đoán cũng thể sử dụng liên tục.

[…Chồng của chúng em vẫn bất quy tắc như mọi khi. Mặc dù em cũng đã quen với nó rồi]

Lean nhìn tôi vừa dễ dàng thực hiện dịch chuyển tức thời, thở dài và nói. Ờ tốt thôi, anh cũng quen với mấy kiểu phản ứng như thế rồi.

[Vậy thì Sakura-sa… Farne-san có thể dùng phép thuật “Teleport”?].

[“Sakura” là được rồi. Có lẽ hiện giờ tớ không thể dùng nó và tớ vẫn không hiểu làm thế nào để sử dụng pháp lực]

Sakura trả lời đâu hỏi của Linse. Ra thế, Sakura không hiểu làm thế nào để sử dụng phép thuật. Dường như lần đó em ấy có thể dùng được là bởi mối nguy mất mạng khi bị tấn công. Và kết quả của cuộc dịch chuyển bất ngờ, em ấy đã được cứu <trans: và kiếm được chồng>. Mặc dù tôi nghĩ em ấy sẽ sớm có thể dùng được nó nếu bắt đầu thử.

[Nếu cậu ấy chỉ thức tỉnh phép thuật không thuộc tính có nghĩa là cậu ấy vẫn chưa nắm bắt rõ được cảm giác của mình. Dù cho có cố kích hoạt nó với tinh thần cao độ thì kết quả vẫn là thất bại thôi, và nó sẽ thành công nếu kích hoạt theo cách nào đó. Chỉ là vấn đề thời gian cho đến khi cậu có phương pháp riêng để kích hoạt nó mà thôi]

Else chen vào nói trong khi nhai bánh quy. Rõ ràng là em ấy đã phải vật lộn rất nhiều cho đến khi làm chủ được [Boost].

[Vậy cậu dự định như thế nào? Sakura sẽ trở về Zenoasu sao?]

Lu xoáy ngay trọng tâm của vấn đề. Tôi hiểu em ấy thắc mắc như thế cũng là tự nhiên thôi. Đó là về những cảm xúc của Sakura sau mọi chuyện. Dù cho là một đứa con ngoài giá thú nhưng em ấy vẫn là công chúa của Zenoasu. Hơn nữa, cũng có thể xảy ra trường hợp em ấy sẽ kế vị ngai vàng, đúng không? Tôi có cảm giác như nếu chúng tôi im lặng và Sakura tiếp tục ở lại đây thì mói thứ sẽ chìm vào quên lãng.

Nhưng bất kể lựa chọn của Sakura là gì, chắc chắn em ấy vẫn muốn gặp mẹ.

[…Em muốn sống ở đất nước này hơn là Zenoasu. Nếu có thể, em muốn được ở lại đây cùng với mẹ và Spica].

[Thần cũng cảm giác giống như Farne-sama. Thần muốn được làm việc ở Vương quốc này với vai trò một hiệp sĩ như từ trước đến giờ. Dù sao đi nữa, anh trai thần sẽ tiếp quản gia tộc và nối gót cha mẹ, thế nên không có vấn đề gì cả]

Spica đứng lên sau khi Sakura nói, và tuyên bố lựa chọn của mình.

Nhưng mà chúng ta vẫn nên tiến hành mọi thứ một cách hợp lý và có trình tự. Ít nhất thì chúng tôi vẫn phải giải thích rõ ràng cho cha mẹ của Spica. Còn về Quỷ vương… tính sao giờ ta? Nếu ông ta và mẹ của Sakura đã không kết hôn, liệu tôi có thật sự cần sự cho phép của ông ấy để đưa họ đi cùng tôi hay không?

<trans: hốt con gái rồi bắt cóc luôn bà mẹ. Chú ăn mặn vừa thôi nhá>

Sau đó là… chuyện về những sát thủ đến từ Yuuron vẫn lởn vởn trong đầu tôi.

Chỉ là giả thuyết thôi, nhưng tôi nghĩ hẳn có kẻ nào đó đã cấu kết với Yuuron. Còn nội dung cuộc hợp tác là chuyện ám sát Sakura. Nếu là vậy, hẳn là có thứ gì đó mà Yuuron đã đạt được từ vụ việc? Tôi không rõ đó là tiền tài hay thông tin. Còn nếu không phải như tôi nghĩ, tôi không thể đoán ra được lý do Yuuron ra tay. Nhưng mà Zenoasu được cho rằng là không giao thiệp với bên ngoài, và nơi đó được mọi người xem là một quốc gia tác biệt.

Xem xét từ tất cả những điều trên, có thể đi đến kết luận những kẻ cố giết Sakura người của Zenoasu. Hơn nữa, đó còn là một kẻ có địa vị không tầm thường. Những kẻ đáng nghi nhất là đám người không muốn Sakura được công nhận là công chúa của Zenoasu và chia tách em ấy khỏi Quỷ vương, đệ nhất và đệ nhị hoàng tử, nhưng mà…

[Sakura không muốn nối ngôi Quỷ vương đúng không?] – Touya.

[Em không có ý định đó. Em không muốn, cho dù thế giới này có đi đến hồi kết đi chăng nữa thì câu trả lời vẫn là không]

Em ấy kiên quyết khẳng định. Tôi tự hỏi liệu em ấy có thể tiếp tục bị nhằm vào nữa sau khi tuyên bố hay không. Ngược lại, chuyện ra mặt như thế khá là nguy hiểm chẳng phải sao? Sẽ an toàn hơn nếu như Sakura tiếp tục giả vờ là mình đã chết và không lộ diện. Có khả năng bè phái của các hoàng tử sẽ hành động mà không có sự cho phép của họ hoặc họ thực sự có liên quan.

[Dù sao đi nữa, em phải đến Zenoasu ít nhất một lần… hay đúng hơn, là nơi mẹ em đang ở. Nói cách khác là gia tộc Frenel, gia đình của Spica-san] – Touya.

[Đúng thế. Thần nghĩ tốt nhất là nên tham khảo ý kiến của Fiana-sama về chuyện nên làm gì tiếp theo]

Spica-san cũng nói thế. Chúng ta có nên đi gặp mẹ Sakura ngây bây giờ không? Những người sẽ đi đến đó sẽ là tôi, Sakura, Spica-san và Kohaku đi theo để làm nhiệm vụ liên lạc.

Tôi nhận được kí ức của Spica-san về vị trí nhà cô ấy ở thủ đô hoàng gia Zenoasu, và sau đó tôi mở [Gate].

Spica-san đi qua [Gate] đầu tiên, sau đó là tôi, Sakura và Kohaku cùng lúc theo sau cô ấy.

Chúng tôi xuất hiện ở lối vào của khu dinh thự sau khi đi qua [Gate]. Nơi này là nhà của cha mẹ Spica-san, gia tộc Frenel. Sẽ không ổn nếu Sakura bị nhìn thấy từ bên ngoài, thế nên chúng tôi dịch chuyển trực tiếp vào trong khu dinh thự.

Một bức tranh to được trang trí trên bức tường lớn đầu cầu thang trải thảm đỏở phía đối diện. Giữa một người đàn ông và một người phụ nữ là 3 chàng trai trẻ đang đứng, và 1 cô gái ngồi trên ghế. Đó là ảnh chân dung gia đình à? Nếu là thế thì hẳn cô gái đang ngồi là Spica-san? Quả thực khuôn mặt rất giống nhau.

[Thật hoài niệm… Em nhớ nơi này. Em đã từng ở đây]

Sakura nhỏ giọng lẩm bẩm. Là lẽ đương nhiên thôi. Kí ức đã trở lại với em ấy rồi mà. Và dường như chúng đang dần trở nên rõ ràng hơn nữa.

Đột nhiên, Sakura đang nhìn quanh, bắt đầu chạy bằng tất cả sức lực đến hành lang phía bên phải.

[Aaa, Farne-sama?]

Spica-san đuổi theo em ấy trong hoảng loạn. Tôi và Kohaku không thực sự hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng chúng tôi vẫn cất bước chạy theo.

Một cô hầu gái trẻ cầm giỏ đồ để giặt giũ nhìn thấy chúng tôi chạy trên hành lang ngang qua, cô ấy vẫn đứng bất động với đôi mắt tròn xoe.

[F-Farne-samaaaaa!? Và tiểuuu thư!? Ểh!? Ểểểểhhhh!?]

Sakura ném bơ cô hầu gái đang kinh ngạc, dừng lại trước một căn phòng và mở mạnh cánh cửa. Chúng tôi, sau khi bắt kịp Sakura, nhìn vào căn phòng từ sau vai em ấy. Những gì chúng tôi có thể thấy là 1 chiếc giường lớn được bọc trong bức màn màu trắng, có ánh sáng nhẹ nhàng chiếu vào. Một người phụ nữ đang nằm trên đó và nhìn về hướng này. Cô ấy khoảng 30 tuổi nhỉ? Mái tóc trắng tinh khiết và khuôn mặt nhợt nhạt của cô ấy khiến tôi nhận ra. Người này hẳn là……

[Far-ne…?].

[M-mẹ… Mẹ!!!]

Sakura chạy thẳng đến bên mẹ và sà vào ngực bà ấy. Rồi em ấy ôm chặt lấy mẹ mình trong khi khóc nức nở.

[Không thể nào… Con đúng là Frane? Con còn sống… Con thực sự còn sống…?].

[Mẹ…!].

[Fiana-sama. Người này thật sự là Farne-sama. Ngài ấy đã sống sót. Ngài ấy đã được cứu sống bởi Quốc vương Brynhild đang đứng đây]

Nghe giọng nói của Spica, người mẹ ôm lấy con gái mình trong khi rơi nước mắt. Bà ấy đã tin rằng con gái mình thực sự quay về rồi đúng không?

Con gái bà, người mà bà nghĩ không còn tồn tại, đã trở lại. Niềm hạnh phúc của họ có lẽ không thể nào diễn tả hay đong đếm được. Sẽ rất không phải nếu như làm phiền họ.

Chúng tôi quyết định cứ đứng bên cạnh nhìn cảnh 2 người họ đoàn tụ một lúc.

[Còn cậu là ai?]

Mặc dù cuối cùng thì tôi nhận được câu hỏi đó kèm theo cái nhìn như đang thấy một kẻ đáng ngờ của cô hầu gái. Hờ hờ, tất nhiên là vậy rồi.

CHƯƠNG 228 : MỘT CUỘC TẤN CÔNG VÀ CẤP THỐNG TRỊ THỨ HAI

[Thiên ngôn vạn ngữ cũng không thể nào đủ… Cảm ơn rất nhiều vì đã cứu con gái tôi].

[Xin đừng bận tâm về điều đó. Cháu chỉ làm chuyện đương nhiên thôi]

<trans: khúc này coi như Touya chấp nhận Sakura rồi nên xưng hô với mẹ của Sakura là “cháu-dì” nhé>

Tôi đã bảo với mẹ của Sakura – Fiana-san nãy giờ vẫn cúi đầu là đừng lo lắng về chuyện đó.

Tình trạng sức khỏe dì ấy trông rất tồi tệ, thế nên tôi đã áp dụng [Recovery] và [Refresh] lên dì ấy, nhìn màu sắc làn da thì có vẻ nó đã được cải thiện đáng kể.

Mặc dù chắc chắn thứ mang lại tác dụng to lớn nhất là nụ cười của cô con gái đang ngồi cạnh dì ấy.

[Ngài đã cứu sống con gái tôi, chỉ một lời tri ân thì không thể nào đủ. Thay mặt con gái mình, tôi xin cảm ơn ngài]

Người vừa nói như thế vừa cúi mình trước tôi mà một người phụ nữ da ngăm đang ngồi trên ghế trong phòng khách. Bà ấy là mẹ của Spica-san, Swella-san.

Bà ấy có nước da ngăm, tóc màu bạc và đôi tai dài, và bà ấy trông quá sức trẻ trung, đến mức thậm chí vẻ ngoài của bà ấy tương tự với Spica-san… Nhìn 2 mẹ con ngồi cạnh nhau mà tôi còn tưởng 2 chị em ấy chứ.

Cả yêu tinh và yêu tinh bóng tối đều là những loài có tuổi thọ cực cao <là Elf với Dark Elf đấy, nhưng mà khúc này Eng dùng “elves” thay vì “elf” nên tui dịch ra luôn, còn lý do là gì thì không biết (vì lười coi Jap)>. Quá trình tăng trưởng của bà ấy không bị ngừng lại giữa chừng giống như trường hợp của Lean. Có lẽ… Mặc dù tôi muốn biết bà ấy bao nhiêu tuổi rồi, nhưng tôi vẫn chưa đủ dại để mà đi hỏi điều đó.

<trans: mới 2 chương trước còn tự nhận mình là đại ngốc mà nhể?>

Chồng bà ấy, tức là cha của Spica-san dường như vắng mặt. Và Kohaku, mẹ của Sakura, Sakura, mẹ của Spica, Spica-san với tôi đang dùng trà tại nơi này.

[Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người chữa được chứng bệnh đông cứng quỷ].

[Mầm bệnh đang được nghiên cứu ở Vương quốc chúng tôi. Nếu bằng cách nào đó mà chế tạo thành công thuốc chữa, tôi sẽ chuyển nó đến đất nước này].

[Một lần nữa xin được cảm ơn ngài]

Swella-san cúi đầu.

Flora đã nói rằng cô ấy có thể áp dụng phương pháp diệt khuẩn lên phần da đã bị sừng hóa và bong ra của Spica-san. Có á nhân tộc quỷ ở đất nước tôi, mặc dù số lượng rất ít. Nếu một ngày nào đó họ bị mắc loại bệnh này thì sẽ chẳng có gì buồn cười cả.

Giờ thì, đặt vấn đề đó sang một bên, chúng ta hãy mau vào trọng điểm.

[Như dì thấy đấy. Sakura… Farne hy vọng rằng có thể thuyết phục được Fiana-san đến Brynhild cùng chúng cháu nếu dì cảm thấy ổn với điều đó…].

[Ngài nói tôi?]

Fiana-san mở to mắt ngạc nhiên trước đề nghị của tôi.

[Cháu đã dò hỏi về mọi thứ. Xin lỗi nếu có thô lỗ, nhưng Sakura chắc chắn không phải là người duy nhất có nguy cơ bị tấn công lần nữa nếu em ấy tiếp tục ở lại đây. Không phải là cháu đang cố dọa dì, nhưng mặt khác, cháu không thể chắc chắn rằng dì – người có quan hệ máu mủ với em ấy – sẽ không trở thành mục tiêu được. Và hiện tại Sakura được xem như là đã chết, cháu nghĩ nhờ thế mà trở nên an toàn, nhưng…]

Tôi tin rằng những người trong dinh thự này là đồng minh, nhưng tôi không thể đoán trước được đâu là nơi mà thông tin sẽ bị rò rỉ ra. Mà, cho dù tin tức có bị bại lộ, cũng không phải là chuyện dễ để mà những kẻ muốn gây tổn hại cho Sakura và mẹ em ấy chạm tay đến những người đang ở trong Brynhild. Tên vương quốc của tôi đã quá nổi tiếng vì những hoạt động như tiêu diệt Fureizu và rồng.

Fiana-san quay sang hỏi Sakura với vẻ mặt không được thoải mái cho lắm.

[Đó là điều mà con muốn?].

[Vâng. Brynhild là 1 vương quốc tuyệt vời. Mọi người đều hòa thuận với nhau và chung sống một cách hòa bình bất kể chủng tộc. Con chắc chắn mẹ cũng sẽ thích nó. Con có thể đảm bảo đó].

[Ra là vậy ]

Fiana-san mỉm cười với cô con gái vừa trả lời dứt khoát. Dì ấy quay lại và bắt đầu nói.

[Có điều gì mà tôi có thể giúp đỡ vương quốc đó không?].

[Dì có khả năng về thứ gì đó không ạ?].

[Để xem nào… Tôi khá giỏi trong khoản thêu thùa. Ngoài ra, tôi cũng từng dạy học cho trẻ em trong khi sống ở Ferzen rất lâu về trước…]

Hể ~ vậy là Fiana-san đến từ Ferzen à? Nếu đã từng dạy học, hẳn dì ấy sẽ là người thích hợp.

[Thực ra, cháu đang dự định mở một trường học cho trẻ em ở vương quốc của mình. Dì sẽ thực sự giúp cháu rất nhiều nếu có thể làm việc ở đó. Có lẽ nó sẽ phù hợp với dì].

[Tôi nghĩ rằng mình có thể làm được nếu không phải là một nền giáo dục chuyên sâu…].

[Cháu chỉ đang dự định bắt đầu với những môn như đọc, viết, tính toán đơn giản, lịch sử và đạo đức thôi. Cháu cho rằng giảng dạy thì chỉ gồm trong phạm vi đó, chắc vậy. Tất nhiên là cháu cũng có dự định sẽ tăng số lượng giáo viên].

[Nếu là như thế thì tôi nghĩ mình có thể làm được]

Dù sao đi nữa thì trường học là cần thiết. Tôi sẽ rất cảm kích nếu Fiana-san trở thành giáo viên ở đó.

[Nhưng mà quốc vương. Cho đến giờ, cả tôi và con gái mình đều dựa vào bệ hạ, Quỷ vương – cha của con bé này. Nếu chúng tôi dự định tách khỏi sự bảo hộ của ngài ấy, tôi nghĩ mình cần giải thích rõ ràng về ý định rời khỏi đất nước này với ngài ấy].

[Ah~… đúng vậy. Phải rồi ha…].

[Bên cạnh đó, ông ấy cũng sẽ rất hạnh phúc nếu biết Farne vẫn còn sống. Có vẻ như ông ấy suýt nữa thì đi quậy tung trời khi nghe tin con bé đã chết]

Hừmmm. Vậy là cuối cùng thì thực sự ông ấy cũng có lo lắng cho con gái của mình? Nếu đó là tôi thì tôi đã ngay lập tức cày nát Yuuron rồi.

[Có thể gặp mặt Quỷ vương được không?]

Tôi thử hỏi Swella-san đang ngồi cạnh Spica-san.

[Tôi có thể nhờ chồng mình thu xếp thử khi ông ấy trở về. Nhưng tôi tin là sẽ ổn thỏa cả thôi]

Chồng của Swella-san, tức cha của Spica-san, dường như là hộ vệ cận thân của Quỷ vương. Có vẻ như họ đã ở bên nhau từ thời thơ ấu và có một mối quan hệ thân thiết, vì thế nên hẳn là ông ấy sẽ giúp chúng tôi thu xếp được cuộc gặp.

Mà, tốt xấu thì tôi cũng vua một nước mặc dù nó nhỏ, thế nên tôi không nghĩ mình sẽ bị cự tuyệt ngoài cửa.

[Hmm, vậy giờ thì mình nên làm gì? Chắc tôi sẽ trở lại Brynhild…]

Ngay lúc tôi đang nói, một âm thanh to lớn vang lên làm rung chuyển cả mặt đất. Hình như đó là do tác động của cái gì đó khổng lồ rơi xuống, bởi đến kính trong phòng cũng hơi rung lên.

[Chuyện gì vậy!? Một trận động đất sao!?]

Trong khi chúng tôi đang phân tích tình hình do biến cố xảy dến đột ngột, cánh cửa phòng bật mạnh ra, cô hầu gái của nhà Frenel lao vào phòng.

[P-phu nhân! L-lâu đài… Pandemonium nó…!!]

<trans: tên tòa lâu đài trong Jap là “万魔殿”, tạm dịch “Vạn Ma Cung”, thôi tui để giống Eng luôn cho rùi, dịch ra nồng mùi khựa quá>

Tôi chạy ra khu vườn, rồi bay lên bằng [Fly]. Dưới bầu trời nhiều mây, tôi có thể nhìn thấy tòa lâu đài của Quỷ quốc Zenoasu – Pandemonium – cao hơn hẳn địa hình xung quanh trong khi tỏa ra một cảm giác huyền bí. Một ngọn lửa đang bốc lên ở đó.

Tòa tháp bên phải đang sụp đổ. Chuyện quái gì đang diễn ra!?

<Kuhaku, bảo vệ mọi người. Tôi sẽ đến lâu đài để nắm rõ tình hình>

<Như ý ngài. Xin hãy cẩn thận>

Tôi gửi tin nhắn thần giao cách cảm đến Kohaku và bay một mạch về phía lâu đài.

Tôi nhìn xuống tòa lâu đài từ trên trời. Khói đang bốc lên từ khắp nơi, xác chết cũng nằm ở mọi chỗ. Đây là thứ mà giang hồ vẫn gọi là “thây chất thành núi” đấy hả?

Bên trong Pandemonium, tôi tiếp tục chay theo hướng xác của những á nhân đã ngã xuống. Đây hoàn toàn là cuộc thảm sát một chiều. Tất cả mọi người đều có trái tim đã bị đâm thủng.

[Gyaaaaaa!!!!]

Một tiếng hét lớn vang lên làm tôi giật mình. Tôi tức tốc lao về hướng đó. Trong một khu vực mở rộng giống như cái sân, có một kẻ đang bị rất nhiều quỷ tộc bao vây.

Cơ thể của hắn phân gõ góc cạnh và giống như được làm từ pha lê ngoại trừ phần kéo dài từ trán xuống đến rốn, đó là một “dạng người”.

Nó có đôi mắt đỏ và mái tóc tinh thể thì dựng đứng lên.

[Một loại thống trị…!!]

Ngay lúc này, ngay tại đây, đùa bố đấy à…!?

Không giống như loại thống trị mà tôi từng thấy trước đây, ngực của nó không nhô lên. Cơ thể của nó thì có vẻ tràn đầy cơ bắp. Đó là một loại thống trị dạng nam giới hửm?

Tại sao nó lại ở đây…!? Tấm bảng dự báo… Ah, ra vậy, không có guild ở trong Zenoasu…

Tôi nhìn từ phía đối diện và có thể nhìn thấy thằng cha đó cười. Hắn ta đối mặt với các hiệp sĩ trong khi cười, biến đổi cánh tay phải của mình trở nên giống với một cây giáo sắc bén. Rồi di chuyển để giết các hiệp sĩ. Tôi phải cản hắn ta…!

[“Shield”!]

Âm thanh chát chúa vang lên từ tấm khiên vô hình đã chặn được đòn tấn công từ cây giáo tinh thể. Nụ cười trên mặt hắn ta biến mất khi nhìn về phía tôi.

[#im@n+oh@o々m@〆ek@?]

<trans: theo bên Eng đoán: giờ thì ngươi là tên nào nữa vậy hả?>

[Bố hiểu chết liền. Dùng ngôn ngữ của thế giới này giùm cái]

Loại thống trị nam đạp mạnh xuống đất và tiếp cận tôi trong nháy mắt. Hắn ta nhanh vãi! Nhưng mà……

[“Teleport”]

<trans: trận này mà không có phép vô thuộc tính của vợ út thì Touya sml rồi>

Tôi vòng ra sau lưng của loại thống trị bằng phép thuật dịch chuyển tức thời vừa học được.

[Sau đó thì… “Power Raise”!!]

Tôi tăng sức mạnh của mình lên khi đá vào lưng hắn ta. Loại thống trị bị thổi bay đi như một viên đạn pháo và đâm vào bức tường trong sân khiến nó rung chuyển rồi sụp đổ.

Các mảnh vỡ ngay lập tức bị thổi tung, và loại thống trị đã trở nên hơi bám bẩn do đất đá đứng dậy. Nó không có tác dụng, chắc là vậy.

[y@r€un@、o×m=@〒e]

<trans:theo bên Eng đoán: Ngươi, thú vị lắm>

[Bố bảo rồi, bố éo hiểu mày nói cái giống gì cả]

Loại thống trị đột nhiên đâm vào đầu của một xác chết gần hắn ta bằng cánh tay phải trông như ngọn giáo. Sau đó hắn tập tức rút ra. Tiếp theo, thứ gì đó bắt đầu nở ra từ vết thương nơi đầu cái xác. Nó tăng trưởng cực kì nhanh, và nở ra thành một đóa hoa tinh thể tuyệt đẹp. Nhưng đóa hoa đó cũng nhanh chóng vỡ vụn ra, và một vật thể hình quả hạnh nằm ở giữa bông hoa. Nó là… một hạt giống … một loại quả?

Loại thống trị cầm nó lên và ném vào miệng, nhai nó với âm thanh trầm đục và nuốt xuống.

[+no#dom¥o÷tu々ku=rik%@ene△eto€ik〆eneek@]

Hắn ta ấn ấn mọi nơi xung quanh cổ họng bằng tay trái. Hắn đang làm trò gì thế?

[t€o、@、@… Aaa, như thế này à?].

[Ngươi nói được…].

[Oh, kết nối được rồi à? Ngươi có thể hiểu những điều ta nói chưa?]

<trans: chỗ này con Fureizu xưng là “oresama” dạng ta đây, bố đời, bề trên ấy, nhưng mà tiếng Việt mình có giới hạn nên tui để “ta” luôn cho rồi>

Loại thống trị quay ánh nhìn từ đôi mắt màu đỏ về phía tôi và nói trong khi mỉm cười.

[Ngươi, không tệ chút nào. Một kẻ xứng đáng để giết. Thật hấp dẫn].

[Ngươi… một cấp thống trị. Làm sao mà ngươi đến đây được?].

[Hửm? Chẳng phải luôn luôn là bằng cách tạo ra vết rách trên rào chắn sao? Nhưng mà ta đang định giết sạch người ở đây trước khi [Đào thải] xảy ra. Mà, ta cũng không quan tâm đến việc đó vì giờ ta đã tìm được trò chơi thú vị hơn rồi]

Cái [Đào thải] mà hắn ta đang nói đến là gì vậy? Như thể bỏ qua câu hỏi tự kỉ của tôi, người đàn ông cấp thống trị biến đổi cánh tay phải hình ngọn giáo của hắn ta thành 1 thanh kiếm mỏng. Nhìn thấy thế, tôi rút Brunhild ra khỏi eo mình và chuyển sang chế độ kiếm.

[Ngươi cũng đang tìm kiếm lõi [Vua] sao?].

[O ~ yo. Ta, Gira sẽ tìm được lõi [Vua] sau khi giết chết hết tất cả những kẻ ngáng đường. Ta sẽ không cho phép cứ ai cản trở ta. Thế nên—–chết đi!]

Tôi tránh thành công khỏi Gira vừa nhảy lên và chém trong đường tơ kẽ tóc. Moroha-neesan nhanh hơn nhiều. Tôi quay nửa người lại và chém vào hắn ta, nhưng hắn ta lại cản thanh kiếm bằng tay trái. Một lưỡi kiếm có thể dễ dàng cắt vụn lớp vảy của lũ rồng lại không thể cắt qua thứ vật chất tinh thể.

[Chế độ súng!]

Trong khi nhanh chóng kéo dài khoảng cách và biến thanh kiếm thành súng, tôi nhắm vào ngực của Gira, bắn toàn bộ 6 viên đạn bằng vật liệu tinh thể vào khoảng sơ hở. Ngay lập tức tôi [Nạp đạn] và tiếp tục bắn hết tất cả ra.

Gira bị thổi bay đi và thực hiện 1 cú nhào lộn trên không trung, mỉm cười trong khi tiếp đất.

[Hahahaha! Thật tuyệt vời, quá sức tuyệt vời! Đã rất lâu rồi ta mới cảm thấy phấn khích như thế này! Ta sẽ trả lại món quà của ngươi! Nhận lấy này!]

Hắn ta nói thế, sau đó chỉ tay vào tôi và 5 vật thể giống như viên đạn bắn ra, hướng vào tôi. Tôi tránh được 4 cái, nhưng cái cuối cùng thì không, nó xuyên qua vai trái tôi.

Khỉ thật! Tôi nên tránh chúng bằng [Teleport].

Gira ngay lập tức tái tạo lại những ngón tay và chuẩn bị bắn tiếp.

[“Teleport”]

Tôi né hắn ta bằng dịch chuyển tức thời đến mái lâu đài. Sau đó tôi phục hồi vết thương trên vai trái bằng phép thuật trong khi hắn ta đang loay hoay nhìn ngó xung quanh tìm tôi, người đã biến mất khỏi tầm nhìn của hắn.

Trước khi hắn tìm ra, tôi đã lấy một cái búa khổng lồ làm bằng vật liệu tinh thể ra từ [Storage].

Tôi giơ nó lên quá đầu và nhảy xuống từ mái lâu đài.

[“Gravity”!]

Tôi gia tăng trọng lượng của chiếc búa, quất một đòn duy nhất cùng với sức nặng kinh hoàng vào Gira.

[Vỡ raaaaa!].

[Gu…raaaaaaa!!]

Gira bắt chéo 2 tay để chống lại đòn tấn công của tôi, và chiếc búa bị đẩy sang một bên. Lực chấn động khủng bố khiến cho mặt đất trong một phạm vi biến thành cái hố sâu hun hút, đất và đá bắn tung tóe lên đầy trời. Sao hắn ta có thể?

Tôi giải trừ [Gravity] khỏi chiếc búa và nhảy sang một bên. Cả 2 cánh tay của Gira đều nứt và ở trong tình trạng như có thể vỡ nát ra bất cứ lúc nào. Nhưng chỉ trong giây lát, chúng lại tái sinh như chưa có gì xảy ra. Mẹ kiếp, thằng cha này cuối cùng thì vẫn là một Fureizu.

[Tên khốn. Ngươi thật sự đã làm nó, hửm? Không ngờ cánh ta của ta lại có thể suýt bị vỡ. Có vẻ như sẽ không dễ dàng nếu ta không nghiêm túc rồi nhỉ?]

Cùng với tiếng như là thủy tinh bị bể, không gian 2 bên trái phải của Gira vỡ ra, và những loại cấp thấp như loại dế xuất hiện. Tên này có khả năng triệu hồi những Fureizu khác à?

Hắn ta tóm lấy 2 con loại dế bằng 2 tay và bắt đầu hấp thụ chúng với âm thanh ghiền nát. Cái này gọi là hợp thể đó à? Cả 2 cánh tay của Gira trở nên giống như tay của một người ngoài hành tinh bước ra từ một bộ phim live-action đặc biệt <dạng phim chuyển thể từ manga/anime/light novel, do người thật đóng>. Tất nhiên là tay hắn ta còn to hơn cánh tay trong mấy bộ phim như thế, nhìn chúng giống như một cái kéo ấy.

Ánh sáng bắt đầu tập trung bên trong 2 cái lõi của loại cấp thấp mà hiện tại đã trông giống như một vật thể lớn hình quả hạnh. Đừng nói với tôi, cái này là……!

[Biến mất điiiiii!!!].

[“Reflection”!!!]

Tôi ngay lập tức triển khai rào chắn phản xạ trước mặt mình với một góc 45 độ.

Một luồng cực quang bắn ra từ cả 2 tay Gira về phía tôi mà không có chút khoảng nghỉ, nhưng hướng của nó bị thay đổi bởi rào chắn phải xạ và bắn lên trời.

[Gu… chết tiệt… Cái này…!]

Tôi gia cố pháp lực cho rào chắn để nó không bị vỡ. Thời gian của đòn tấn công đó thậm chí còn không đến 10 giây, nhưng với tôi thì cảm thấy như nó dài đến vô lý.

[Thằng khốn… thật ra mày là ai?].

[Mochizuki Touya. Là thiên địch của Fureizu các người. Nhớ lấy]

<trans: thấy đâu đây bóng dáng anh Decade -_- >

2 loại cấp thấp trên 2 cánh tay của Gira vỡ ra và mảnh vụn cá chúng rơi xuống loảng xoảng. Nụ cười tự mãn nãy giờ vẫn hiện trên mặt hắn ta đã biến mất tự lúc nào.

Đột nhiên cơ thể hắn ta hơi run lên một chút.

[Mẹ kiếp! Đến lúc [Đào thải] diễn ra rồi à? Rất thú vị, nhưng ta nghĩ lần này thì chỉ đến đây thôi. Touya, đúng chứ? Ta chắc chắn sẽ giết ngươi trong lần gặp tiếp theo]

Tôi không rõ, nhưng có vẻ hắn đang bị đưa trở lại bên ngoài rào chắn. Và giống như hình ảnh trên 1 chiếc ti vi bị hỏng, thân ảnh Gira mờ dần.

Chết tiệt! Nếu hắn ta cứ thể mà đi thì sẽ trông giống như hắn ta trên cơ tôi vậy, bực mình lắm nhá.

[“Slip”].

[Oaaa!?]

<trans: trừ phi chú biết bay, chứ không thì dù là thần vẫn sml với anh >

Rồi hắn ra hôn đất với rất nhiều “tình cảm”. Kekeke, thằng ngốc. Miễn là ngươi vẫn còn đứng trên mặt đất, ngươi không là gì trước [Slip]-sama.

[Waah!]

Tôi cười toe toét nhìn xuống Gira đang “âu yếm” đất mẹ với tất cả “tình yêu” như thể đang xem một vở hài kịch.

[T-thằng khốn kiếp!!!]

Hắn ta ném ánh nhìn tràn đầy thù hằn về phía tôi, sau đó biến mất như một làn khói,không để lại gì ngoài mấy con Fureizu loại hạ cấp.

[Phùùùùù………]

Tôi hít thở sâu một hơi. Mệt vãiiii. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi dùng pháp lực đến mức này. Tên đó là 1 gã đáng sợ. Rất có thể tôi đã thọt nếu không có [Teleport].

Nhìn xung quanh, tôi bắt gặp ánh mắt của các hiệp sĩ nhìn tôi đang hiện lên nguyên đòng chữ “cần lời giải thích” với vẻ nghi ngờ.

[Ah ~… Tôi là Quốc vương Brynhild, Mochizuki Touya. Tôi có thể gặp ông ấy không, Quỷ vương của Zenoasu ấy?]

Tôi không quan tâm có thể gặp ông ta hay không. Tôi cảm thấy mệt mỏi vì nhiều lý do khác nhau rồi, thế nên nếu ông ta muốn để cuộc gặp đến ngày mai thì cũng được… Tôi chỉ muốn kiếm nơi nào đó mà nằm xuống ngay và luôn thôi.

CHƯƠNG 229 : QUỶ VƯƠNG VÀ NGƯỜI CHA NGỐC

[Farnese!]

Cánh cửa mở ra cái rầm và Quỷ vương của Quỷ quốc Zenoasu, Zelgadi Von Zenoasu, đầm đìa nước mắt khi nhìn thấy Sakura ngồi cạnh Fiana-san trong phòng khách nhà Frenel.

Mặc dù ông ta cố vòng tay để ôm lấy cô con gái, nhưng Sakura dùng hết khả năng của mình để tránh thoát, và kết quả là thằng chả thể hiện tình yêu với cái sofa bằng đầu của mình.

[Tại saoooo!?].

[Đáng sợ…và bẩn quá]

Ah ~… Tôi đoán là em ấy không muốn bị 1 người đàn ông nước mắt nước mũi tèm lem ôm lấy.

Như để tránh khỏi cha mình, Sakura nhanh chóng nấp phía sau lưng tôi, người vừa bước vào phòng ngay sau Quỷ vương.

[Quốc vương Brynhild! Từ tận đáy lòng ta rất biết ơn cậu vì đã cứu Farnese, nhưng ta không tán thành chuyện 2 người tình tứ với nhau trước mặt cha mẹ con bé].

[Chúng tôi không có tình tứ với nhau]

Thú thật thì tôi chán ngấy vị Quỷ vương đang chĩa ngón tay thẳng vào tôi này rồi. Cái thể loại phụ huynh gì đây?<daughter complex :v >

Ông ấy có Vương ngạc ngay dưới mái tóc đỏ rực, da trắng bệch, tai nhọn hoắc và mặc 1 chiếc áo choàng đen có thêu bằng sợi chỉ vàng. Người này là cha của Sakura cũng như là Quỷ vương của Zenoasu.

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2018/04/FaXvPyC.jpg [/images/images/image-95.jpeg]

Sau cuộc chiến với Fureizu loại thống trị, Gira, tôi đã gặp được Quỷ vương để giải thích về tình hình và thông báo chuyện của Sakura. Tôi cũng gặp Surius-san, người đứng đầu gia tộc Fernel, cha của Spica và cũng là hộ vệ cận thân của Quỷ vương.

Khoảnh khắc tôi nói xong chuyện của Sakura và giải thích chi tiết về mọi thứ của cuộc chiến, Quỷ vương ngay lập tức tốc biến ra khỏi Pandemonium. Cái tốc độ gì đây? Tôi đã có 1 khoảng thời gian khó nhọc trong lúc đuổi theo ông ấy. Nhưng dù sao tôi cũng không có ý định ngăn ông ta lại vì vẫn còn có thể dùng [Boost] hoặc [Accel], bên cạnh đó, tôi cũng biết nơi mà ông ấy đang hướng đến. Và đó là lý do mà thằng cha này lao vào dinh thự Fernel.

Cả Spica-san cùng Swella-san đều kinh ngạc và đứng hình khi thấy Quỷ vương nhào vào phòng.

[Bệ hạ, xin hãy bình tĩnh].

[Muu…Sirius về phe Quốc vương sao?].

[Có thể cho là vậy, nói đúng hơn là phe của Farnese-sama]

Một anh chàng Dark Elf xuất hiện từ phía sau lưng tôi. Ông ấy là cha của Spica-san, một người có làn da màu nâu sẫm và mái tóc dài màu bạc buộc thành 1 lọn kiểu đuôi ngựa. Đúng như mong đợi ở chủng tộc này, ông ấy nhìn vẫn còn quá trẻ…… Ờm, ngay cả Quỷ vương nhìn cũng giống như đang ở độ tuổi đôi mươi. Chủng tộc của Quỷ vương cũng sống dai nốt à? Vậy thì, điều này có nghĩa là Sakura cũng sẽ ngừng phát triển sau khi trưởng thành đến 1 mức độ nào đó?

[Thêm vào đó, Quốc vương không chỉ cứu Farnese-sama mà còn cứu con gái thần và vương quốc này. Chẳng lẽ bệ hạ không nhận ra điều đó?].

[Uguuuu]

Quỷ vương trưng ra vẻ mặt chua chát và im lặng. Cái người này làm Quỷ vương có ổn không vậy? Đất nước này, rồi sẽ……

Fiana-san đi đến đối diện Quỷ vương, quỳ gối xuống và nói.

[Thần có điều muốn nói với bệ hạ. Farnese đã là người lớn, con bé có thể tự quyết định mọi việc rồi. Con gái chúng ta muốn quay lại Vương quốc Brynhild, và thần cũng đang nghĩ đến chuyện đi cùng nó. Thần rất cảm kích về sự hiếu khách và những ân huệ mà chúng thần đã nhận được, nhưng thần chân thành mong muốn bệ hạ cho phép lựa chọn đó của mẹ con thần]

Quỷ vương há to miệng hết cỡ do lời tuyên bố chia tay đột ngột và đóng băng tại chỗ. Nhưng ngay lập tức da mặt ông ấy run rẩy và hồn nhập về xác.

[Ch-ch-ch-chờ một chút! Em nói rằng cả em và Farnese đều sẽ đến Brynhild!? Không được! Ta tuyệt đối không cho phép điều đó!].

[Nhưng mà, thưa bệ hạ. Thần không phải phu nhân của ngài. Cuộc sống này là của riêng thần].

[Chuyện đóóóó!… Ta biết nhưng….]

Quỷ vương ngập ngừng sau khi nghe tuyên bố lạnh thấu xương từ Fiana-san vừa đứng thẳng dậy. Uwa… đáng sợ vãi… Nó làm tôi nhớ đến những lời nói đầy uy nghiêm của mẹ tôi. Mặc dù chỉ là vẻ ngoài, nhưng dường như Fiana-san mới là người lớn tuổi nhất ở đây.

[V-vậy thì ta sẽ lập em làm hoàng hậu! Cả đệ nhất và đệ nhị nữ hoàng đều đã không còn, vì thế trở thành một người vợ chính thức…].

[Thần từ chối].

[Trả lời ngay tắp tự luôn]

<trans: mẹ nào con nấy, trình phũ Lv.Max>

Dì ấy hoàn toàn chấm dứt lời đề nghị của Quỷ vương kèm theo 1 nụ cười ngọt ngào. Quá đáng sợ. Thế méo nào một người mẹ lại có thể khủng bố đến thế này…? Dì ấy quá ư là thẳng thắn trước vua của một nước…

Tôi cảm thấy khi mà người này trở thành một giáo viên tại trường học, sẽ chẳng ai có đủ khả năng để mà “vuốt râu hùm”. Theo nghĩa nào đó, tôi đã tìm được 1 giáo viên xuất sắc.

[Nếu bệ hạ và thần kết hôn, Farnese sẽ phải trở thành Quỷ vương. Đó là điều mà cả thần và con gái thần đều không muốn].

[Gu…nhưng mà, điều đó cũng không thể thay đổi thực tế rằng Farnese là con gái của ta…].

[Vâng. Đúng như vậy. Thế nên hãy đến thăm con gái ngài, ở Brynhild].

[Nu-gu……]

Quỷ vương đã hoàn toàn cứng họng sau những lời được đính kèm theo nụ cười tươi như hoa của Fiana-san. Nhưng sau một lúc, ông ấy thở dài, từ từ quay lại, bước đến đối diện tôi và cúi đầu. Có vẻ ông ấy hơi suy sụp. Ừ thì sau khi hứng mấy lời “vàng ngọc” kiểu đó, tất nhiên…

[Xin hãy chăm sóc cho con gái ta]

Hiện tại, ông ấy không phải vua một nước, mà là một người cha lo lắng cho con mình. Tôi phải nghiêm túc trả lời ông ấy.

[Tôi hiểu. Cứ giao 2 người họ c-…]

Ngay khi tôi định nói “cho tôi”, Quỷ vương ngẩng đầu lên, tóm lấy vai tôi và nhìn tôi trừng trừng. Ông ấy nhìn với đôi mắt sáng rực y như thể sắp giết người đến nơi. Hãi hùng vãi!

[Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu nếu khiến con gái ta không vui. Cậu hiểu rõ chưa…?]

Ểh? Củ lạc giòn tan? Tôi đang bị đe dọa hả?

Sakura nãy giờ vẫn đứng sau lưng tôi đột nhiên xuất hiện, đứng đối diện Quỷ vương và nói với ông ấy.

[Con nhất định sẽ hạnh phúc miễn là ở cùng Vua. Con đã nhận được sự chấp thuận của Linse và những người khác, thế nên con sẽ trở thành 1 trong những cô dâu của Vua giống như mọi người. Ngoài ra, Quỷ vương, Người đang phiền phức quá đó].

[Ueeee].

[Ara-ara. Ta mong sớm được nhìn thấy mặt cháu mình lắm đấy]

Chờ chút!? Cái tiến triển này là sao!? Hay đúng hơn, em ấy có ý gì khi nói đã được mọi người chấp thuận!? Nè hiệp hội những cô dâu! Chẳng phải mấy em làm thế này là quá nhanh sao!?

<trans: địa vị main ngày càng thấp.Cho ai không để ý: 4 vợ đầu thì main ngồi trên ghế+đưa ra quyết định; tới cô thứ 5 (Lu) thì ngồi ghế và bị 4 vợ+“cha vợ” lấn lướt, phản kháng vô hiệu; cô thứ 6 (Sou) thì bị gài hàng, đành ngậm bồ hòn làm ngọt; cô thứ 7 (Hilde) thì ngồi trên ghế nghe “tòa tuyên án”, không có quyền phát biểu; cô thứ 8 (Lean) thì quỳ nghe mấy nàng ra quyết định, éo có thẩm quyền lên tiếng; tới cô cuối cùng thì… “tử hình vắng mặt” luôn :v >

Quỷ vương suy sụp hoàn toàn, trái ngược với Fiana-san đang hạnh phúc mỉm cười.

[Phiền phức…làm phiền… Farnese nói “phiền phức”…]

Ổng bị sốc luôn cơ à?

Bơ vị Quỷ vương đang đứng chết trân, tôi quay sang đối mặt với Sirius-san, cha của Spica-san.

[Thật ra thì Spica-san đã gia nhập Hiệp sĩ đoàn của Vương quốc tôi…]

Spica-san đi đến trước mặt Sirius-san sau khi tôi nói vậy.

[Cha. Con sẽ đến Brynhild và lần này con chắc chắn sẽ bảo vệ Farnese-sama. Con thề trên danh dự của dòng họ Frenel, nhất định…] [Ta hiểu rồi. Hãy đi theo con đường mà con đã chọn. Chúng ta cầu cho con ở nơi xa sẽ được hạnh phúc].

[Cha…]

<trans: đi làm xa làm quá đi lấy chồng =.=’ >

Sirius ôm lấy cô con gái đang đẫm nước mắt của mình. Nhìn từ ngoài vào thì họ chỉ giống như người yêu thôi, vì vẻ ngoài của họ có độ tuổi tương đương nhau mà.

Ông ấy dường như là một người cha rất sâu sắc. Còn đằng này… Tôi quay ánh mắt sang một người cha khác vẫn chưa hoàn hồn.

[…Phiền phức? Mình đâu có phiền phức đâu, đúng chứ? Dù sao đi nữa, ta cũng là cha của con chẳng phải à? Chuyện ta lo lắng cho con không phải là bình thường sao? Bình thường. Ừm, là chuyện bình thường…]

Từ tận sâu trong tim mình, tôi đã quyết định tuyệt đối ngó lơ Quỷ vương – người bắt đầu lẩm bẩm cái gì đó – để đảm bảo sẽ không trở nên giống ông ấy trong tương lai.

_Chuyển cảnh_

[Thế, ngài có thể đoán được ai là kẻ chủ mưu việc ám sát Sakura…Farne không?].

[Không. Thật khó chịu khi phải thừa nhận, nhưng chúng ta không thể tóm được đuôi của chúng. Ta sẽ xé xác hắn ra nếu để ta biết được là kẻ nào]

Trong lúc Sakura bám lấy tay tôi, Quỷ vương trả lời kèm theo khóe miệng giật giật.

[Xin lỗi nhưng mà, tôi nghĩ đó là hành động của những kẻ sẽ gặp rắc rối nếu Sakura…Farne trở thành Quỷ vương…].

[Ta hiểu Quốc vương muốn nói gì. Ta đoán hẳn cậu đang ám chỉ 1 trong 2 đứa con trai của ta là kẻ chủ mưu, nhưng không thể nào].

[Tại sao?]

Quỷ vương sửa lại tư thế ngồi trên ghế sofa và khoanh tay. Mặc dù cơ thể ông ấy đã quay sang đối mặt với tôi, nhưng ánh mắt thì đôi lúc vẫn dán vào Sakura.

[Đầu tiên, nói về đệ nhất hoàng tử Falon, nếu ta nói tốt thì nó có tính cách đơn giản. Còn nếu ta nói xấu thì nó không được thông minh cho lắm. Bằng bất cứ giá nào, một thứ tư tưởng gì đó như là ám sát sẽ không xảy ra trong đầu nó vì tính cách của nó là ghét sự bất công. Ngay cả khi ai đó cố khích động nó làm việc đó, nó cũng sẽ ngăn cản ngược lại].

[Còn nhị hoàng tử?].

[Đệ nhị hoàng tử Fares thì quá nhút nhát. Nếu là nó thì nó sẽ nghĩ rằng mình không thể nào có thể trở thành Quỷ vương thay vì tính đến chuyện ám sát. Trong đầu thằng bé chỉ có sách, sách và sách. Tính cách của nó là cố gắng tránh những thứ phiền phức càng xa càng tốt]

Những đánh giá cực kì sắc bén về con trai mình. Nó quá khác so với Sakura. Tôi đã thử chõ mũi vào và hỏi, rồi nhận được 1 câu trả lời thẳng thừng rằng “Ta không thể yêu mến mấy thằng con của ta mặc dù chúng nó cũng khá thú vị. Chỉ có con gái ta là đáng yêu vô đối thôi”.

<trans: một loại “-con” mới: daughter-con? o.O >

Về phía Quỷ vương, có vẻ ông ấy muốn chính thức tuyên bố rằng Sakura là Quỷ vương kế nhiệm khi sừng của em ấy xuất hiện, nhưng Fiana-san lại không cho phép. Hơn hết, ngay từ đầu Sakura đã không có ý định đó, và không còn cách nào khác vì mọi thứ sẽ trở nên rắc rối.

Mà tốt thôi, mặc dù chọn con đường nào thì nó cũng tạo thành rắc rối rồi……

<trans: tức là Sakura chọn thành Quỷ vương thì sẽ rắc rối, mà không làm Quỷ vương thì cũng bị ám sát rùi đó>

[Vậy thì, ai sẽ là kẻ giật dây?].

[Có thể là gia tộc của đệ nhất nữ hoàng đã qua đời, gia tộc Ribuck, hoặc cũng có thể gia tộc của đệ nhị nữ hoàng quá cố, gia tộc Armos. Tất nhiên cũng có khả năng đó là hành động của các quý tộc liên kết với 2 gia tộc này]

Nếu vị hoàng tử mà họ ủng hộ trở thành Quỷ vương, điều đó sẽ mang lại lợi ích về nhiều khía cạnh cho họ. Chắc chắn là họ đáng ngờ.

[Vậy còn, ai trong số 2 vị hoàng tử đang có khả năng trở thành Quỷ vương cao hơn?].

[Ta không biết. Cả 2 đều có cùng khả năng phép thuật. Mà cái đó còn tăng hay giảm do một số tác động xảy ra hằng ngày nữa]

Hừm… chuyện này ngày càng trở nên phiền phức.

[Thế còn chuyện cấu kết với Yuuron thì ngài nghĩ sao?].

[Ta cũng bó tay về chuyện này. Phe của đại hoàng tử, gia tộc Rubuck là bức tường bảo vệ biên giới giữa đất nước này và Yuuron. Không phải là không có khả năng họ thử liên lạc và bắt tay với chúng. Còn phe của nhị hoàng tử, gia tộc Armos là một gia tộc của những thương gia lớn. Nước ta không qua lại với nước ngoài, nhưng cũng không phải là không có bất kì trung gian nào. Nó có thể đi đến một thỏa thuận ngầm nếu như mối liên hệ giữa các thương nhân được sử dụng]

Thế có nghĩa là cả 2 đều trong diện tình nghi. Phiền vãi đạn. Nó sẽ dễ dàng hơn cho tôi nếu có thể mang Giáo hoàng đến đây, sau đó nhờ bà ấy dùng đôi mắt phép thuật của mình để vạch trần lời nói dối về việc họ có bắt tay với những sát thủ đến từ Yuuron hay không.

Tôi cảm thấy đó là một ý tưởng tuyệt vời, nhưng lôi lãnh đạo của 1 nước đến vì chuyện như thế thì hơi…… cũng như việc tôi không thể mang tất cả những kẻ tôi nghi ngờ đến Ramisshu nốt.

Tôi tự hỏi có máy dò nói dối hay cái gì tương tự thế trong ‘Warehouse’ hay không? <chú làm như túi thần kì không bằng, qué gì cũng có chắc> Mặc dù thứ đó nếu có đi nữa thì cũng không có bằng chứng….

Từ những kí ức mà tôi đã nhìn thấy của Sakura, chúng chắc chắn là những sát thủ của Yuuron. Nhưng mà Yuuron đã hoàn toàn sụp đổ, và có lẽ tôi cũng không thể tìm được manh mối nào ở đó.

Lũ đó sẽ bỏ cuộc nếu chúng tôi ra thông báo chính thức rằng Sakura sẽ không trở thành Quỷ vương? Không, không có khả năng nào mà chúng sẽ như thế. Nó có thể biến thành việc cố ám sát hoàng tử còn lại, cũng có thể xuất hiện phe cánh thứ 3, phe ủng hộ Farnese, trừ phi chúng tôi có thể khéo léo giải quyết. Sakura sẽ ở trong hoàn cảnh nguy hiểm hơn nữa nếu điều đó xảy ra.

Tôi muốn trở lại Brynhild sau khi có thể giải quyết triệt để những lo lắng như thế trong tương lai… Vậy thì, mình nên làm gì đây?

CHƯƠNG 230 : KẺ CHỦ MƯU VÀ TRƯỜNG HỌC

Một người đàn ông bước vào con hẻm tối, đi đến tận cùng của nó. Nơi đó nằm trong khu thương mại của Zenoaskal, thủ đô Quỷ quốc Zenoasu, là một phần của khu nhà kho.

Nhà kho này từng thuộc sở hữu của một gia đình thương gia lớn, nhưng nó đã không còn được trông nom sau khi gia đình đó bỏ hoang. Nếu hỏi lý do vì sao nó không được bán, bởi nó bị thiệt hại ở khá nhiều vị trí, và sẽ tốn kha khá tiền để sửa chữa lại…

Người đàn ông khoác áo choàng đen cộng thêm cái mũ trùm đầu bước về phía cái nhà kho mà không ai đến gần, mở cánh cửa nặng nề và đi vào trong.

Ánh trăng chiếu sáng xuống từ cái lỗ lớn trên nóc của căn nhà bỏ hoang không còn gì trong đó.

Dưới ánh trăng, người đàn ông đó nhìn thấy kẻ mà hắn ta đang tìm kiếm.

Đó là một người đàn ông khác mang mặt nạ và mặc quần áo màu đen.

[Có chuyện gì? Thỏa thuận của chúng ta không phải là để không còn gặp lại nhau sau khi hoàn thành công việc sao? Hay ngươi muốn về dưới trướng ta sau những gì đã xảy ra với Yuuron?].

[……Không phải vẫn còn 1 kẻ cản đường khác sao?]

Người đàn ông mập mạp vừa đến cởi mũ trùm đầu ra và cười toe toét sau khi nghe những lời của người đeo mặt nạ. Hắn ta có mái tóc trắng và khuôn mặt béo múp, tuổi quá 30 và là người của tộc Mephisto.

<trans: ai giỏi Eng thì vào link mà tìm hiểu Mephisto là gì, tui là tui bó tay rùi nên để nguyên. >

[…Hou. Ta sẽ rất biết ơn nếu ngươi cũng xóa sổ tên đại hoàng tử, nhưng thù lao là gì? Vận chuyển vũ khí qua con đường phi pháp giống như trước đây à?]

Kế đó, một giọng nói khác vang lên từ đằng sau người đàn ông béo ú vừa nói.

[…Ra là vậy. Thế đó là nội dung trao đổi à? Điều này có nghĩa là ngươi đã chuyển vũ khí từ Zenoasu theo những con đường phi pháp đến Yuuron, và ngươi đã yêu cầu sự hợp tác từ một người đàn ông mang mặt nạ với trang phục đen]

Người đàn ông giật bắn mình quay lại nhìn phía sau do tiếng nói đột ngột vang vọng trong nhà kho, đã bị làm cho kinh hãi tột độ. Mắt hắn ta mở to hết cỡ sau khi nhìn thấy người đã đứng đó ngay từ đầu.

[Q-Quỷ vương bệ hạ!?]

Thân ảnh đang đứng ở lối vào nhà kho chính xác là Quỷ vương của vương quốc này, Zelgadi Von Zenoasu.

Sau đó tôi cũng hủy bỏ [Mirage], trở về với dáng vẻ ban đầu của mình từ kẻ mặc đồ đen mang mặt nạ.

[Cá-, t-thằng khốn…!].

[Xin lỗi nhưng ta đã nhờ cậu ta nhằm gài bẫy ngươi. Để ta xem nào. Ngươi, ngươi không phải là Severus Arnos sao? Có vẻ như cha ngươi cũng không biết gì về chuyện này. Ông ta chỉ nghiêng đầu khi nhìn thấy bức thư đi kèm chiếc mặt nạ thôi, dường như chả hiểu mô tê gì cả]

Chính xác. Rốt cuộc thì, tôi đã lén đặt những bức thư đi kèm với chiếc mặt nạ, có nội dung là “Chúng ta cần bàn về công việc trước đó” cũng như địa điểm này, vào phòng riêng của tất cả những người mà chúng tôi xem xét là nằm trong diện tình nghi. Tất nhiên là tôi cũng khuyến mãi thêm mấy chú chuột nhà mà tôi đã triệu hồi ở lại đó để theo dõi.

Đa số mọi người không hiểu và chỉ nghiêng đầu hoặc đi chất vấn người nhà mình vì họ cho rằng đó là 1 trò đùa, nhưng kẻ có thái độ khả nghi nhất là anh chàng này, Severus Arnos.

Chỉ có hắn ta là giấu ngay chiếc mặt nạ vào ngăn bàn làm việc của mình như thể không muốn ai biết về nó, còn lá thư thì cũng nhanh tay giấu vào túi áo sau khi đọc xong.

Kẻ này là người thừa kế của gia tộc Arnos, gia đình của đệ nhị nữ hoàng, mẹ của hoàng tử Fares. Hắn ta sẽ trở thành người đứng đầu của gia tộc Arnos một ngày nào đó.

[Đối với tên tội phạm khốn kiếp nhà ngươi. Ta tin chắc cha ngươi, chủ tịch công ty Arnos cũng sẽ cảm thấy cực kì thất vọng].

[Đ-điều này sai rồi, thưa bệ hạ! Thần không có ám sát công chúa!].

[Ổh?? Ta chưa có nói một lời nào về chuyện “Ám sát” cả. Hơn nữa, tại sao ngươi lại biết về Farnese?]

Severus ngừng cử động như thể đã bị đóng băng. Cái miệng hại cái thân. Chỉ có 1 số ít người biết đến Sakura, vì thế thông tin về việc em ấy bị ám sát đáng lẽ không được biết đến vì vốn dĩ hắn ta không nên biết sự tồn tại của Sakura.

Quả thật, Severus sẽ trở thành cậu của Quỷ vương nếu nhị hoàng tử lên ngôi. Nếu hắn ta đạt vị trí cao nhất mà 1 thương nhân có thể đạt được như thế, hắn thậm chí còn có khả năng can thiệp vào chính phủ. Hắn ta có thể làm đến thế, tuy nhiên……

Đội hiệp sĩ được dẫn đầu bởi Sirius-san chạy vào nhà kho. Giờ là lúc đền tội.

[Bắt giữ hắn. Ta muốn xé xác hắn ra ngay tại đây nhưng vẫn còn vài thứ phải hỏi hắn].

[Haa, mang dây thừng lại đây!] – Sirius.

Theo lệnh của Sirius-san, Severus đang bị sốc không hề phản kháng khi bị gô cổ lại. Những người lính lôi hắn ta đi.

[Với điều này thì, sự việc đã ổn rồi đúng không?].

[Ta hơi quan ngại khi cậu nói những điều nông cạn như thế đấy, Quốc vương. Quả thật từ bây giờ là vậy. Nhưng trước tiên, chúng ta phải công khai sự tồn tại của Farnese để mang ra những cáo buộc chống lại hắn ta. Tuy nhiên, chúng ta đang ở vị trí mà Fiana sẽ không cho phép Farnese trở thành Quỷ vương. Trong trường hợp đó, con bé sẽ phải rời khỏi hoàng tộc].

[Xem nào, thế tức là……].

[Tức là thông báo về hôn ước của Quốc vương và Farnese-sama]

Sirius-san tiếp lời. Đoán ngay chóc mà ~. Ờ, hiểu luôn.

Tôi cảm giác như việc trốn tránh trong tình huống này là bất khả thi.

Touya toan chạy trốn.

Nhưng mà cậu ta không thể trốn khỏi Quỷ vương.

Tôi cảm thấy đó sẽ là cách mà mọi thứ diễn ra.

[Ừm… nhưng mà ngài biết đấy, tôi đã có hôn thê…].

[Ửm…? Mà, chuyện đó cũng không có gì lạ, đúng không? Ngay cả ta cũng có 2 người vợ. Với một người có đủ tư cách để làm vua, có 1 hay 2 vợ chỉ là chuyện-……].

[Tám, tôi đã có 8 vị hôn thê].

[Tááááááám!?]

Mắt Quỷ vương mở to hết mức do bất ngờ. Ông ấy tóm chặt vai tôi rồi bắt đầu nói trong khi cười nửa miệng và nghiến răng kèn kẹt. Cái quái giề đây?Ổng đáng sợ phát khiếp luôn.

[Quốc vương điện hạ à. Tại sao chúng ta không làm một cuộc trò chuyện nhỏ chiiiiii tiết hơn nhỉ? Cứyên tâmlà ta sẽ kết thúc nó vào bình minh. Dù sao thì từ giờ chúng ta cũng sẽ có một quan hệ lâu dài mà đúng không? Thậm chí chúng ta còn có thể vừa “tâm tình” vừa uống rượu sake nữa đấy]

Tôi đã cố gắng từ chối với lý do mình vẫn là trẻ vị thành niên, nhưng ở hầu hết các quốc gia, 15 tuổi là đã được xem như người lớn mặc dù cũng có ngoại lệ. Tôi nghĩ mình có thể thoát cái vụ nhậu nhẹt, nhưng chạy đường nào mà thoát khỏi Quỷ vương chớ.

Touya một lần nữa cố gắng trốn chạy.

Nhưng mà cậu ấy tuyệt đối không thể thoát khỏi Quỷ vương.

Uguuuu.

<trans: lần đầu tiên trong lịch sử (chắc vậy), Thần đã bại trận trước Quỷ vương :v >

_Chuyển cảnh_

Cuối cùng, sự tồn tại của Sakura cũng được công khai kèm theo hôn ước với tôi.

Sau hậu trường, tội ác của Severus đã bị mang ra ánh sáng. Vì lý do đó, người đứng đầu hiện tại của gia tộc Arnos – ông ngoại của nhị hoàng tử – đã chọn về vườn, và mọi thứ được quyết định rằng người thừa kế gia tộc sẽ là chồng <tương lai> của cô con gái út.

Về pháp lý, đó là tội lỗi to lớn đến mức dù có xét xử cả gia tộc cũng không có gì lạ. Dù vậy, họ vẫn là máu mủ của nhị hoàng tử, thế nên mọi chuyện đã được dằn xuống bằng việc nhị hoàng tử từ bỏ quyền kế vị.

Ngay từ đầu thì nhị hoàng tử đã không quan tâm đến ngôi báu, và dường như chính việc đó đã dẫn đến sự thiếu kiên nhẫn của Severus. Tất nhiên là mọi thứ sẽ được kết thúc bằng việc Severus bị chém đầu thị chúng <xử trảm công khai trước bàn dân thiên hạ>.

Tôi đưa cả Fiana-san và Sakura về lại Brynhild. Thành thực mà nói, tôi đã có 1 cuộc viếng thăm hơi dài và được những người ở đó xin lỗi vì bị Quỷ vương bám dính lấy không tha. Cuối cùng, ông ta cũng vẫn là một con sâu rượu.

Yumina và những cô gái nhanh chóng chấp nhận Sakura, và bày ra vẻ mặt nhẹ nhõm.

[Với điều này thì 9 cô dâu đã tụ tập đầy đủ rồi. Thế tức là con số này sẽ không tăng thêm nữa].

[Tớ vui vì một người dị hợm không xuất hiện ~ degozaru].

[Ai biết được chứ. Thậm chí cho dù có 9 người vợ chính thức thì vẫn còn vị trí tình nhân đấy, chẳng phải sao…?]

Tôi bơ đẹp những lời thì thầm của Else, Yae và Lean. Dừng ngay việc cắm flag lạ giùm đê <“cắm flag” giống như tạo sự kiện vậy đó, coi lại cái hồi bà Giáo hoàng “triệu hồi’ thượng đế ấy>.

Có vẻ như Quỷ quốc Zenoasu sẽ tiếp tục không tương tác với nước ngoài như trước, nhưng họ vẫn sẽ cử những người như là sứ giả tạm thời đến Brynhild.

So với sự phân biệt đối xử với á nhân tại những nước khác, họ sẽ có thể sống và làm việc ở đây một cách thoải mái hơn. Tôi chỉ lo lắng việc liệu Quỷ vương có dùng đó như 1 cái cớ để đến gặp Sakura suốt hay không?

_Chuyển cảnh_

[Trước hết , cháu đang nghĩ đến việc xây trường học ở đây].

[Thật tuyệt. Nó gần với thị trấn và có vẻ cũng thuận tiện để đi làm]

Tôi dẫn Fiana-san tới công trường cùng với Naito-ossan, người chịu trách nhiệm mảng xây dựng và Kougyoku làm vai trò vệ sĩ.

[Chúng tôi dự định sẽ bắt đầu từ 1 tòa nhà nhỏ và mở rộng từng chút một. Hiện tại Fiana-sama vẫn là giáo viên duy nhất ở ngôi trường này thế nên dạy cho một số lượng lớn là không thể đúng không?].

[Tôi nghĩ mình có thể khởi đầu với 20 người. Số lượng như thế thì bằng cách nào đó tôi có thể xoay sở được]

Naito-ossan đáp lại yêu cầu của Fiana-san và nói sâu hơn về những chi tiết nhỏ. Tôi hy vọng với điều này, những đứa trẻ sẽ có nhiều lựa chọn hơn cho tương lai.

Tuy nhiên, khi nói đến việc ngôi trường này được thành lập, tôi cũng muốn làm gì đó liên quan đến 1 ngôi trường khác.

Trường mạo hiểm giả. Đó là ngôi trường để những mạo hiểm giả mới vào nghề học hỏi kĩ năng. Nếu nói thẳng ra, điều đó liên quan trực tiếp đến việc sống và chết của họ, và tôi muốn đẩy nhanh việc này.

Nhân cơ hội này, tôi quyết định đi tới guild và tham khảo ý kiến với chủ guild Rerisha-san.

Tôi rời khỏi nhóm Fiana-san và đi đến guild. Guild vẫn đông đúc như mọi khi. Có vẻ như việc khám phá dungeon đang ngày càng phát triển mặc dù chỉ là từng chút một. Tôi vào văn phòng của chủ guild nhờ sự hướng dẫn của một người đàn ông thú nhân mà tôi quen biết.

Rerisha-san cân nhắc 1 chút sau khi tôi nói ra ý tưởng của mình, sau đó cô ấy bắt đầu mở miệng.

[Tôi nghĩ đó không phải là 1 ý tồi. Cần phải suy xét về những đối tượng được giảng dạy nhiều hơn 1 chút, nhưng đề xuất này khá là khả quan. Nó sẽ làm giảm số mạo hiểm giả tập sự chết lãng nhách, và những mạo hiểm giả kì cựu đã về hưu có thể một lần nữa đóng vai trò chủ động].

[Hơn nữa, nếu những người đã tốt nghiệp từ ngôi trường này đạt thành tựu, việc đó cũng sẽ quảng bá cho chính ngôi trường].

[Đúng vậy. Tôi nghĩ rằng việc bỏ qua phí vào cổng cũng ổn, đúng không? Vậy thiết lập thời gian đào tạo từ nửa năm đến 1 năm thì thế nào?]

Rerisha-san viết ý tưởng của mình vào quyển số ghi chép. Có vẻ như 1 kế hoạch lớn đang hình thành trong đầu cô ấy.

[Thêm vào đó, tốt hơn là chia việc giảng dạy ra theo độ tuổi. Một mức sẽ dành cho nhóm 13 đến 15 tuổi trong khi 1 mức dành cho người từ 16 đến 20 tuổi. Mức cuối cùng là cho người trên 20 tuổi. Chúng ta nên sử dụng những phương pháp giảng dạy khác nhau cho những đối tượng chưa có kinh nghiệm sống và những người đã nếm mùi đời].

[Tôi hiểu rồi. Quả thật là vậy]

Tôi gật đầu với những gì Rerisha-san nói. Tôi có ít nhiều dự định sẽ để ngôi trường đó được quản lý bởi guild. Tôi sẽ không làm bất cứ điều gì ngoài việc đưa ra ý tưởng. Vì thế nên giáo viên và giảng viên cũng sẽ do guild thu xếp.

Tôi tin rằng sẽ chỉ có một số ít người nghĩ đến việc trở thành mạo hiểm giả trong khi đã quá 20 tuổi. Ví dụ như, tôi không thể chắc chắn liệu 1 người trong Hiệp sĩ đoàn có làm mạo hiểm giả sau khi nghỉ hưu hay không. Bởi những chuyến mạo hiểm luôn tiềm tàng khả năng có được thu nhập khổng lồ chỉ sau 1 lượt đi.

[Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đề nghị bản dự thảo này trong cuộc họp tiếp theo của các chủ guild].

[Cảm ơn cô rất nhiều. Nếu cần một cơ sở để cho nó hoạt động, tôi nghĩ cô chỉ cần nói với Naito ở phía chúng tôi thì ông ấy sẽ thu xếp chúng]

Tôi thực sự cảm thấy nhẹ nhõm sau những phản ứng tích cực. Có rất nhiều thứ để học, chẳng hạn như những kĩ năng cơ bản của mạo hiểm giả, thái độ, cách chú ý và phương pháp hiệu quả để chiến đấu với quái vật và ma thú.

Thường thì các mạo hiểm giả sẽ phải tự học những thứ đó, nhưng họ sẽ ngủm trước khi học được gì một khi chọn sai bước đi. Nếu họ nhận được sự hướng dẫn từ những người đi trước, đó sẽ trở thành thứ vũ khí mạnh mẽ cho họ.

[Nhân tiện, bệ hạ, có vẻ như ngài đã đính hôn với công chúa của Quỷ quốc Zenoasu].

[Ugu, cô vẫn nắm thông tin nhanh như mọi khi…]

Tha cho tôi đi mà. Ờm, mạng lưới thông tin của guild mà lị. Hẳn là cũng có một mạng lưới thông tin được thiết lập thậm chí là ở bên trong Zenoasu.

[Vậy thì, ngài thấy đấy, tôi có 1 yêu cầu nhỏ].

[Là gì?]

Tóm lại, yêu cầu của Rerisha-san là muốn thành lập 1 chi nhánh mạo hiểm giả bên trong Zenoasu. Có vẻ như Rerisha-san muốn tôi làm trung gian, nhưng cuối cùng thì tôi thấy quá oải khi nghĩ đến việc gặp lại Quỷ vương.

Quả thật, tôi đã gặp khó khăn khi chiến đấu với Gira mà không có bất kì sự chuẩn bị nào do không có bảng cảm biến trong Zenoasu.

Cuộc xâm lược của Fureizu hiển nhiên sẽ không chừa Zenoasu ra. Có thể là cần phải lập 1 chi nhánh guild ở đó.

Cuối cùng, tôi chấp nhận yêu cầu của Rerisha-san và quyết định hôm sau quay lại Zenoasu.

Tôi đưa Sakura và Rerisha-san đi cùng, và đề nghị được chấp nhận cái rụp. Quá nhanh, quá dễ, quá nguy hiểm!

Sau đó, Quỷ vương cố gắng nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất với Sakura, nhưng ẻm đã đo ván ông ấy bằng cách nói “Phiền quá”.

Nhìn vào vị Quỷ vương đang xuống tinh thần, tôi cảm thấy 1 chút lo lắng khi có con gái về sau. Tôi đã bắt đầu nghĩ rằng đó có thể là hình ảnh của chính mình trong tương lai……

Tôi cố gắng thuyết phục Sakura rằng em ấy nên dịu dàng hơn với Quỷ vương khi có thể, nhưng ẻm lại trả lời theo kiểu tương tự “Dịu dàng hơn là thế nào?”

Cạn lời.

CHƯƠNG 231 : NHÀ HÁT VÀ LỜI BÀY TỎ DƯỚI BẦU TRỜI ĐẦY SAO

[Uwaa-aa]

Tôi bế hoàng tử Yamato trên tay mình, cậu nhóc đang huơ huơ tay trong khi y oa những âm thanh đáng yêu.

[Thằng bé đã trở nên khá nặng rồi nhỉ?].

[Đó là vì nó sắp được 1 tuổi rồi. Và sau đó thằng bé sẽ còn lớn nhanh hơn nữa]

Vua Belfast cười toe toét trong khi nhìn vào đứa con trai của ông ấy đang trong vòng tay tôi. Thấy thế, nữ hoàng Yuel đang ngồi cạnh ông cũng nở nụ cười.

Khi tôi ôm cậu nhóc thế này, nó trông thật đáng yêu. Đã có khá nhiều người trở thành anh chị của tôi thông qua mấy cô vợ, nhưng đứa trẻ này là em ruột duy nhất trong số họ.

<trans: hẳn là Touya đang nói đến vị trí “em vợ”>

Có rất nhiều trẻ nhỏ ở nơi Else và Linse lớn lên, dù thế, suy cho cùng thì mấy nhóc ấy cũng chỉ là em họ thôi.

[Cậu ấy thật đáng yêu ~ ja. Con cũng muốn có em trai hoặc em gái].

Sou lẩm bẩm khi nhìn vào Yamato từ bên cạnh Đức vua, nhưng bố mẹ em ấy, Công tước Orlinde và Ellen-san chỉ có thể lén lút liếc nhìn nhau từ phía sau ẻm. Người ta nói đôi khi sự ngây thơ cũng thật tàn nhẫn.

Tôi trao hoàng tử Yamato cho Yumina, người vẫn đang chờ tới lượt nãy giờ. Sau khi được bế em trai mình, Yumina bắt đầu âu yếm cậu bé trong khi cơ thể hơi run lên.

[Yamato ~ là chị đây, Onee-san của em đây]

Dường như Yumina đã lo lắng việc em trai sẽ quên mình do chúng tôi không đến Belfast thường xuyên, nhưng có vẻ sự lo lắng này là dư thừa rồi. Cậu nhóc thậm chí còn vui vẻ hơn lúc ở bên tôi.

[Ta tự hỏi, vài năm nữa Yumina cũng sẽ ôm 1 đứa trẻ như thế này].

[Thế thì khi đó Yamato sẽ thành cậu đúng không? À tốt thôi, đó cũng là chuyện mà em mong nó sớm xảy ra].

[Được roài ~~]

Tôi đánh trống lảng với những điều mà cặp vợ chồng hoàng gia nói trong khi mỉm cười. Mấy vị đang nghĩ cái qué gì thế? Yumina cũng vờ như không hiểu và xoay mặt đi hướng khác, nhưng tôi có thể nhìn thấy vành tai em ấy đỏ lựng rồi.

[Con cũng sẽ có con với Touya ~ ja! Nếu đó là con gái, nó sẽ có thể kết hôn với Yamato ~ ja]

Sou ôm tôi trong khi tuyên bố xanh rờn như mọi khi. Chờ chút, con bé mới nói gì ấy nhể? Em đừng có quyết định đối tượng kết hôn cho một đứa bé thậm chí còn chưa được sinh ra chứ!

[…Hmm. Đáng ngạc nhiên là ý kiến đó cũng không tồi. Dòng máu của Touya-dono sẽ được đưa vào Belfast… hẳn vậy]

Đức vua lẩm bẩm như thể đang cân nhắc chuyện đó. Ểh!? Nói chơi mà làm thiệt hả!?

Trong trường hợp đó, tôi tự hỏi mối quan hệ của họ sẽ là gì? Yamato là anh họ của Sou. Thế nên điều này có nghĩa là cậu nhóc sẽ kết hôn với cháu họ của mình đúng không? Đó sẽ là cuộc hôn nhân của chú cháu họ hàng, thế mà méo ai thấy kì lạ hở?

Tôi sẽ xem đó là cuộc hôn nhân của em vợ và con gái mình, còn với Đức vua thì đó sẽ hôn sự giữa con trai mình và cháu ngoại của em trai ông ấy. Phức tạp vãi linh hồn…

Dự tính trước mắt là tôi sẽ kết hôn khi 18 tuổi, nhưng tôi vẫn đang cân nhắc nên làm thế nào với Sou. Có một người vợ 12 tuổi thì hơi bị… Ờ thì, tôi vẫn sẽ làm thế vì đã hứa rằng sẽ cưới em ấy, nhưng chắc nó sẽ được hoãn lại vài năm.

Cơ mà chỉ có 1 người bị bỏ lại như thế thì hơi đáng thương……

[Sẽ mất 4-5 năm nữa cho đến khi Sou có thể sinh con. Chuyện khác biệt tuổi tác sẽ không thành vấn đề quá lớn… Hmm…].

[Anh yêu, sao anh không chấm dứt cái chủ đề này đi? Sẽ chẳng có gì thay đổi cho dù bây giờ anh có dự tính sớm về nó đi nữa, đúng không?].

[Xin lỗi, ha ha ha. Đó là một lời nói đùa, ta đùa thôi ấy mà]

Đức vua cười lớn như để phục hồi thể diện sau khi bị nữ hoàng Yuel quở trách.

Không, chắc chắn đó không phài là 1 trò đùa đúng không? Ông ấy nghiêm túc, hoàn toàn nghiêm cmn túc.

[Fuaaa, fuuu…].

[Ara? Có phải là Yamato đã buồn ngủ không…mẫu hậu].

[Để mẹ xem nào… Ah, có vẻ là vậy. Vậy thì, chúng ta đi ngủ ~ thôi ~]

Nữ hoàng-sama nhận lấy con trai mình từ Yumina, bế cậu bé đến chiếc giường nằm trong 1 phòng khác. Hơn nữa, Yumina, Ellen-san và Sou cũng đi cùng bà ấy.

Trong 1 căn phòng chỉ còn lại cánh mày râu, Công tước hạ giọng xuống và nói với tôi.

[Giờ thì, Touya-dono. Cái thứ mà cậu đã đề cập trước đó?].

[Độ an toàn của nó đã được xác nhận với mọi trường hợp, thế nên ổn hết. Ngài chỉ cần uống nó mỗi ngày 1 viên thôi vì công hiệu khá là mạnh mẽ đấy. Ngoài ra, hiệu quả của thuốc sẽ không thay đổi cho dù có uống nhiều hơn đi chăng nữa. Nó sẽ hấp thụ pháp lực của ngài và ngày hôm sau thì ngài sẽ đuối như trái chuối luôn. Hiểu chứ?]

Tôi đưa 1 lọ nhỏ chứa đầy thuốc cho Công tước trong khi cảnh báo ông ấy. Tôi vẫn cho rằng ông ấy không nên dựa vào thứ gì đó như thế này, nhưng ông ấy chỉ trả lời rằng “tuổi trẻ thật đáng trách” khi tôi góp ý. Cần lời giải thích?

[Cái gì thế?]

Đức vua hỏi trong khi bối rối vì hành động của chúng tôi. Đó không phải là cuộc trò chuyện mà chúng tôi phải giấu diếm vì tất cả đều là đồng chí của nhau, nhưng tôi cũng có hơi ngại khi phải nói thẳng ra về nó.

[Aah, đây là 1 trong những thứ gọi là…thuốc cường tráng… À, nói rõ hơn, đó là loại thuốc giúp tăng cường sinh lực<ta muốn dùng từ “sinh lý” hơn>].

[Cá-cái gì!?].

[Suỵtttt ~! Hoàng huynh, anh thật là]

Công tước bụm miệng Đức vua lại. Hiển nhiên thôi. Ông ấy sẽ mất hết thể diện nếu chuyện này bị hội phụ nữ nghe thấy, đặc biệt là khi con gái ông cũng ở trong số đó.

[Một ngày nọ, Công tước nói rằng muốn có con hàng an toàn sau khi tôi kể với ngài ấy về nó. Thế nên tôi đã yêu cầu Flora chế tạo nó. Sau đó chúng tôi đã đưa nó đến nhà chứa<ổ 21 hay còn gọi là lầu xanh đấy> để thử nghiệm, và dường như nó đã mang lại hiệu quả đáng kể khi chúng tôi yêu cầu khách hàng dùng nó <trans: đọc khúc này cứ muốn chửi Touya, gái gú có đủ sao không tự thử luôn, chú có sợ chết đâu mà lo>. Chúng tôi đã nhận được phản hồi rằng họ có thể “xông pha” vài nháy liền luôn…].

[L-làm thế nào mà nó…? Chờ đã! Chia cho ta với!].

[Anh đâu cần nó đâu, đúng không!? Em đang làm việc này chỉ vì muốn có 1 đứa trẻ khác trong gia tộc Ortline thôi!].

[Trật tự! Immm lặngggg nào! Tôi vẫn còn 1 lọ nữa nè!].

[[[[Mấy người ồn quá!]]]]

4 giọng nói giận dữ phát ra từ căn phòng kế bên. Bị mắng rồi đó thấy chưa?

Mặc dù vậy, 2 người kia vẫn cười ngoác miệng sau khi nhận được mấy cái lọ nhỏ.

Với tôi thì, tôi vẫn chả hiểu nổi suy nghĩ của cả 2.

<trans: có lẽ ta nên viết ngoại truyện (tự chế) cảnh dàn harem “gangbang” Touya cho đỡ ức chế cái độ “bất lực” của ảnh quá… Ờm mà có nên cho mấy gái quản lý Babylon tham gia không nhể? Hiện giờ là 8 gái + 8 quản lý. 1vs16, ngon!>

_Chuyển cảnh_

[Thật sự là đã 1 thời gian dài kể từ khi chúng ta đến thủ đô hoàng gia của Belfast] – Yumina.

Tôi đi bộ cùng Yumina qua thị trấn lâu đài. Chúng tôi đã không sống ở đây được 1 năm rồi, nhưng vẫn có thứ gọi là sự gắn bó với nó. Ngoài ra, thực tế là tôi đã mua chiếc áo kháng phép này ở đây.

Yumina bước bên cạnh tôi trong bộ thường phục. Hay tôi nên nói đó là bộ đồ mạo hiểm của em ấy. Nó không quá cầu kì so với trang phục thông thường, và thực tế là em ấy cũng đã quen với nó vì Yumina không quá chưng diện ở Brynhild.

Không có những thứ như quý tộc ở chỗ tôi. Tôi được gọi là Quốc vương, nhưng tôi lại cảm thấy mình giống như người đứng đầu của hiệp hội khu phố nào đó hơn.

<trans: lời dịch giả Eng (hơi dài nhé), thấy vui vui nên trans cho ae luôn, ai không thích cứ bỏ qua.

[Wow, kiểm tra sự thật nào:

Cậu ta sẽ kết hôn với:

4 nàng công chúa;<Yumina, Lu, Hilde, Sakura>

1 trong những người đứng đầu của tiên tộc ở Misumido, cô gái trông như loli bất kể bao nhiêu thế kỉ có trôi qua;<Lean>

Con gái của 1 chư hầu đang phục vụ cho người kiểm soát Ishen hiện tại;<Yae>

1 quý tộc bậc cao khác của Belfast;<Sou>

1 cặp song sinh;<Else, Linse>

Cậu ta có đủ sức để chinh phục thế giới;

Cậu ấy là chủ nhân của 4 thần thú;

Là “người phụ thuộc” của Thượng đế;

Vài vị thần thì xem cậu ta như anh em trong nhà;

Cậu ta có thứ (e)robo nguy hiểm nhất thế giới, và sở hữu kiến thức cổ đại;<tui k hiểu chỗ này ám chỉ Framegear hay lũ quản lý khi dùng từ “nguy hiểm” và từ “(e)robo” >

Hầu như tất cả các nước trên thế giới đều là 1 phần của liên minh hoặc thân thiện với cậu, chỉ có 5 nước không có quan hệ đó<trong liên minh> và 2 nước chưa liên quan gì.Và;

Cậu ấy được tất cả bộ lạc trong Đại hải thụ xem là bạn bè.

Ờ. Cậu ta chỉ là người đứng đầu hiệp hội khu phố có tên là “Toàn thế giới” thôi.]>

[Cũng đã khá lâu rồi em mới được đi cùng với Touya-san].

[Thật sao? À thì, quả thật gần đây anh khá bận rộn]

Tôi vẫn còn hơi xấu hổ khi nắm tay với Yumina, chúng tôi đang làm thế trong khi đi bộ trên con đường trong thị trấn hoàng gia.

Tôi đoán quả thực là gần đây tôi rất bận rộn,chẳng hạn như đến Ishen và quần nhau với 1 vị thần, đến Ferzen xây dựng cây cầu, cuối cùng là đến Zenoasu và bị Quỷ vương đày đọa.

<trans: từ giờ tới hết chương là chết sặc mùi đường nhá bà con, có gì muốn trăn trối thì viết vào di chúc đi rùi đọc tiếp>

[Bay nhảy khắp thế giới như vậy, có lẽ Touya-san là người duy nhất có thể. Mặc dù em hơi cô đơn].

[Anh xin lỗi. Anh cũng đã nghĩ đến việc muốn được ở cùng các em càng nhiều càng tốt].

[Em hiểu mà. Thế nên, hôm nay em sẽ có Touya-san cho riêng mình, mặc dù điều đó có hơi bất công với những người khác]

Theo ý em ấy, hẳn là tôi vẫn còn 1 vấn đề khác cần giải quyết sau này rồi.

Chúng tôi đã bắt gặp hình ảnh những người chạy xe đạp trong lúc dạo bước qua con phố.

Có vẻ như chiếc xe đạp đã trở nên phổ biến 1 cách khá tự nhiên ở thủ đô hoàng gia. Nhưng mà hình như chúng vẫn còn cần cải thiện giá cả nên chỉ một số người giàu có mới có được chúng.

Tôi đã nhìn thấy điểm đến của chúng tôi ở góc đường lớn. Quán cafe sách [TsukiYomi]<Read Moon – Hưởng Nguyệt ấy>. Giọng nói của Wendy, một nhân viên đã vang lên khi chúng tôi bước vào trong.

[Chào mừ-… Ah, ông chủ! Đã lâu không gặp!] [N-này Wendy! Không phải là “ông chủ”. Chị nghĩ chị đã nói với em rằng ngài ấy là Quốc vương mà, đúng chứ!?]

Cô quản lý cửa hàng Sylvie thận trọng nhắc nhở, nhưng tôi không quan tâm việc được gọi là “ông chủ” đâu. Bên cạnh đó, việc vua một nước ở nơi như thế này thì không ổn cho lắm.

[Tôi đã giao việc nhập sách mới cho công ty của Alba-san, nhưng mà có vấn đề gì khác không?].

[Mất một thời gian để sách mới được chuyển đến, nhưng không có vấn đề gì cả ạ. Thần sẽ yểm tất cả chúng bằng phép chống trộm “Paralysis”]

Sylvie-san nói và chỉ vào 1 vật trông giống máy photo ở phía sau quầy. Máy đó đã được yểm [Program] để cài đặt [Paralysis] vào những cuốn sách được để lên trên nó.

[Doanh thu rất tuyệt vời, và món ăn cũng có danh tiếng nữa]

Wendy nói thế. [TsukiYomi] dường như đang rất nổi tiếng. Thành thật mà nói, cũng chẳng sao cả nếu như tôi không có phần lợi nhuận ở đây vì một nửa sự tồn tại của cửa hàng này là do sở thích của tôi, nhưng tôi vẫn sẽ rất vui nếu nó phát triển.

[Đây, chúng là những quyển sách mới. Tôi đã chọn những câu chuyện nổi tiếng từ Ferzen, Rodomea, Restia và Lail. Những quyển sách này đều là hàng khó có thể tìm thấy ở nơi đây <ở Belfast>].

[Waah! Cảm ơn ngài rất nhiều]

Tôi xếp chồng những quyển sách lấy ra từ [Storage] lên quầy. Như thường lệ, rất nhiều sách dành cho [Team Hủ Nữ] <chém tí, chính xác là “女性向け” (NữTính Hướng) nhưng ý nghĩa cũng na ná> cũng đã được chuẩn bị.

<trans: anh Tồ đã đi vào con đường tà đạo>

Sau đó, tôi chào hỏi những người khác, điều chỉnh lại mấy cái ghế ngồi/nằm của cửa hàng, rồi chúng tôi rời khỏi [TsukiYomi].

Giờ thì, những công việc lặt vặt của tôi đã xong, và hiện chúng tôi đang dạo bước trên con phố cùng nhau.

[Quả thực là nó vẫn lớn hơn Brynhild].

[Không thể khác hơn được. Nếu nó<Brynhild> lớn hơn, sẽ có rất nhiều nơi mà anh không thể thấy được và việc đó sẽ trở thành vấn đề]

Hẳn rồi. Ở những nơi mà đôi mắt của các hiệp sĩ không tới được, nguy cơ tội ác và nguy hiểm sinh ra là rất cao. Và với suy nghĩ đó, tôi có nên tăng số lượng tân binh trong Hiệp sĩ đoàn của nước mình không…… hửm?

[Có chuyện gì vậy anh?]

Yumina hỏi tôi khi tôi đột nhiên đứng lại trước 1 cửa hàng. Một tấm áp phích đang được dán trên cửa sổ của cửa hàng trước mặt tôi.

[“Một huyền thoại về phiêu lưu và tình yêu. Cuộc hành trình của người anh hùng tên Tooya thách thức con rồng để cứu công chúa Yuina… Sự tráng lệ đã được mang đến, cú hit lớn nhất của Rifurizu cuối cùng đã tới Belfast”……? Touya-san, nó nói…]

Tấm áp phích đó chính xác là để quảng cáo cho 1 vở kịch sâu khấu. Mặc dù tôi cho rằng chỉ do mình tưởng tượng nhưng tôi đã nhìn thấy tên đầy đủ của 1 nhà văn ở trên đó, ép buộc tôi phải tin rằng đó không phải là do trí tưởng tượng của mình.

[Yumina, nhìn kìa].

[Cái gì vậy? “Kịch bản được sáng tác bởi tác giả của “Đoàn hiệp sĩ hoa hồng”, Riru Rifurizu”… Ah!]

Yumina cứng họng. Riru Rifurizu. Danh tính thực của tác giả có bút danh đó là đại công chúa của Đế quốc Rifurizu, Rireru Rimu Rifurizu, bà công chúa mắc dịch.

[Con mắm đó… Viết về ai đó mà không thông qua ý kiến của họ…].

[Nè, có phải câu chuyện là nói về Touya-san không vậy? Từ những gì em đọc được trên đó, vở kịch này có vẻ là một câu chuyện…]

Tôi cũng tự hỏi về điều đó. Đáng ngờ vờ lờ ra. Sẽ không có ai đó như là một hiệp sĩ “lộng lẫy” hoặc công tước “sa đọa” lú mặt ra đó chứ? Chắc cần phải xem vở kịch để xác định suy nghĩ của tôi. Nếu có cảnh nào như thế, tôi có lẽ cần thực hiện 1 số biện pháp đàn áp công cộng để vứt sọt ngay cái vở kịch này.

Xem nào. Vở kịch sẽ được bắt đầu sau 20p nữa tại nhà hát trung tâm, sao giờ nhỉ?

[Được rồi. Chúng ta đi xem nó đi].

[Hẳn rồi. Sao lại không? Nó hơi lạ nhưng có vẻ thú vị đó anh]

Ờm, tất nhiên là thú vị khi em ấy là hình mẫu của vai diễn mà. Còn về phần tôi, tôi thực sự không quan tâm cho lắm việc câu chuyện có hay hay không, miễn là hình tượng của tôi đừng bị “tha hóa” quá.

Sau đó, tôi cùng Yumina xem vở kịch ở nhà hát trung tâm, nó kéo dài trong 2 giờ, nhưng có vẻ không có gì phải lo lắng. Đó là một câu chuyện khá giống với những điều được quảng cáo. Nhưng tất nhiên là nó khác rất nhiều so với những gì đã thực sự xảy ra.

Tôi không có solo với con hắc long, và lúc đó Yumina cũng đang ở trong cung điện hoàng gia của Belfast. Thay vì nói nó đã bị kịch tính hóa, đây là 1 câu chuyện khác dựa trên nó làm nền tảng. Có thể xem đây là câu chuyện về 1 anh hùng khác không liên quan gì đến tôi <trans: thế chú tự nhận mình là anh hùng à?>. Nam diễn viên vai Tooya là 1 anh chàng đẹp mã. Nữ diễn viên vai Yuina cũng có vẻ đáng yêu, nhưng Yumina của tôi thì ở 1 đẳng cấp cao hơn hẳn.

Nó là câu chuyện khá đáng xem kể về một con tim thổn thức và 1 chuyến phiêu lưu ly kỳ. Khán giả vỗ tay rầm rộ sau khi nó kết thúc. Sau tất cả, cuối cùng cô công chúa ôn thần đó cũng viết được 1 thứ ra hồn <trans: lấy ck rùi nó thế, nếm “mùi đời” rùi nó thế :v>. Thật bất ngờ. Tôi sẽ nói lại lần nữa. Bất ngờ đến lờ đờ luôn.

Xung quanh đã tối hơn sau khi chúng tôi rời khỏi nhà hát, những ngôi sao lấp lánh đang ngự trị trên bầu trời.

[Thật thú vị ~! Em rất xúc động về cảnh anh ấy thú nhận tình yêu của mình với công chúa trước khi đối đầu con hắc long]

<trans: “nó” đến rồi đấy, luồng khí độc mang tên “glucozo”>

Sau khi Yumina cảm thán như thế, tôi quỳ 1 gối xuống trước mặt em ấy và nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Yumina, rồi bắt chước anh hùng trong vở kịch. Yumina ngạc nhiên vì hành động bất ngờ của tôi.

[“Bất kể điều gì xảy ra, thần vẫn sẽ bảo vệ Người, trở thành thanh kiếm của Người, biến thành lá chắn cho Người. Vì thế, Ngườihãy mãi tươi cười. Chỉ cần có Người luôn mỉm cười bên cạnh, với thần sẽ không còn điều gì hạnh phúc hơn thế. Anh yêu em. Từ giây phút này cho đến vĩnh hằng”]

Tôi đã nói lời thoại của vị anh hùng trong vở kịch. Có lẽ đôi chỗ sẽ khác, nhưng nếu tôi không nhầm thì hẳn là cũng gần chính xác như thế.

Đột nhiên, tôi nhìn lên và thấy Yumina đang khóc như hoa lê đái vũ. H-hả!? Tôi đã làm gì khiến em ấy khó chịu sao? Tôi hoảng hốt đứng dậy xin lỗi khi nhìn thấy Yumina như thế, nhưng em ấy lắc đầu và lau nước mắt.

[Không phải vậy. Em đã quá hạnh phúc khi nghe Touya-san nói những lời đó…]

A-à… Ra vậy. Mừng qué. Suýt nữa tôi đứng tim luôn rồi.

Nhưng mà, khiến em ấy hạnh phúc bằng lời lẽ trong vở kịch là một thất bại của tôi. Tôi cần phải bày tỏ đúng cảm xúc của mình đến em.

[… Đó là lời thoại của nhân vật trong vở kịch, nhưng cũng chính là cảm xúc thực sự của anh. Anh muốn Yumina sẽ luôn tươi cười. Lúc đầu, anh đã không chắc chắn về những cảm xúc đó, nhưng giờ anh có thể dõng dạc mà nói. Anh biết rằng mình yêu Yumina. Anh muốn chúng ta có thể sánh bước cùng nhau đến vĩnh viễn. Anh muốn chúng mình sẽ luôn nở nụ cười khi ở bên nhau. Anh thực sự may mắn và hạnh phúc khi có thể gặp được em. Cảm ơn em].

[Touya-san…]

Yumina nhào vào lòng tôi. Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn đó và cảm thấy hạnh phúc. Những cô gái này là báu vật của tôi. Tôi sẽ không cho phép bất cứ ai kể cả hắn ta <tên thần cấp dưới> làm tổn hại đến họ. Tôi tuyệt đối sẽ bảo vệ các em ấy.

Sau khi ôm nhau 1 lúc, chúng tôi hôn nhau và mỉm cười.

[Tụi mình quay về nhé].

[Vâng]

Chúng tôi bắt đầu chầm chậm cất bước dưới bầu trời đêm đầy saovới đôi tay đan chặt nhau.

CHƯƠNG 232 : KIẾM ÁNH SÁNG VÀ HIỆP SĨ MÈO

[Hể ~, đây là lần đầu chị nhìn thấy cách dùng thần lực như thế này đấy]

Moroha-neesan đang khoanh tay, nhìn tôi trong khi nói bằng giọng thán phục.

“Giải phóng thần uy” đã giải khai sức mạnh gia thần trong người tôi. Có vẻ như các vị thần ở thần giới dùng nó như thể hít thở vậy, nhưng đối với tôi, việc này sẽ tạo gánh nặng lên cơ thể.

Thế nên tôi đã tự hỏi là tôi có thể kích hoạt chỉ 1 phần sức mạnh gia thần hay không, rồi tôi tập trung nó lên cánh tay phải của mình từ phần cổ tay và 1 lưỡi kiếm làm từ thần lực xuất hiện.

Lúc đầu thì tôi không thể làm tốt chuyện này, nhưng cuối cùng tôi cũng đã có thể dễ dàng thực hiện nó một khi đã biết cách sử dụng.

Tôi đã tập luyện trong 1 khu rừng ngoài lâu đài bởi vì không muốn bị ai nhìn thấy.

[Bọn chị thường không kiềm nén quyền năng của mình hay là làm mấy việc tương tự, thế nên cách dùng như thế này thì chưa từng có ai sử dụng qua].

[Đó là vì em muốn được miễn cái vụ tóc dài ra mỗi khi em dùng sức mạnh gia thần]

Thú thật, có 1 bí mật là tôi đã rất lo lắng về việc mình phải làm sao nếu lông tay/chân của tôi cũng mọc dài theo hoặc trở thành một kẻ lắm lông(tóc).

[Nhưng mà cũng rất khó để duy trì hình dạng của nó nếu em không tập trung…]

Một thứ có thể được gọi là “Kiếm ánh sáng” đang kéo dài ra từ cánh tay phải của tôi, rồi nó bắt đầu biến mất sau 1 khi tôi mất tập trung trong 1 khoảng thời gian ngắn.

[Chị nghĩ rằng nó sẽ dể dùng hơn nếu áp dụng lên thứ gì đó em đang cầm trên tay]

Moroha-neesan nhanh nhẹn ném cho tôi 1 cành cây bất kì từ xung quanh.

Tôi cầm nó và áp dụng thần lực vào nó như thể nó đã trở thành 1 phần kéo dài của cánh tay tôi. Ah, chị ấy nói đúng. Chuyện này trở nên dễ dàng hơn do tôi có thể hoàn thành nó mà không cần lăn tăn về chuyện duy trì hình dạng.

Tôi nhẹ nhàng vung cành cây và nó dễ dàng đốn ngã 1 cây đại thụ trong khu rừng. Nè nè, cái này có thể tạo ra 1 thanh kiếm có độ sắc bén thậm chí còn hơn cả lưỡi kiếm tinh thể……

Tiếp theo, tôi dùng bàn tay phải được bọc trong thần lực bóp chặt 1 hòn đá nhằm gần đó, và nó để dàng vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Rồi tôi thử làm tương tự bằng bàn tay trái, nhưng với một cánh tay bình thường thì đúng là không thể.

Umu. Phần từ cổ tay trở lên giống như một sự tồn tại khác vậy. Tôi thử vung nắm đấm tay phải vào cái cây tôi vừa đốn hạ trước đó, kết quả là bàn tay tôi cắm sâu vào thân cây mà không có 1 chút đau đớn. Có vẻ thần lực đang bao bọc bàn tay tôi đã ăn mòn cái cây. Nếu tôi đẩy mạnh hơn thì liệu có xuyên qua thân cây luôn không nhỉ?

Ban đầu, thần lực không phải là thứ quyền năng nên sử dụng trên mặt đất. Thế nên mấy cô chị của tôi đã không dùng nó vào bất cứ việc gì ngoài chiến đấu chống lại tên ác thần <thần cấp dưới đấy. Mà nếu t nhớ k lầm thì từng nghe spoil là sau này thằng đó xúc phạm vợ Touya và Touya bật god mode vả 1 phát bay luôn thì phải>. Nhưng mà dường như tôi là ngoại lệ vì tôi không nằm trong những khuôn khổ đó <k phải thần>.

Cơ mà tôi vẫn nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu tôi không cần phải dùng tới sức mạnh này. Nhưng không chỉ giới hạn với Gira lúc trước, chắc chắn vẫn còn rất nhiều cấp thống trị khác giống như hắn ta, thế nên có càng nhiều biện pháp đối phó thì càng tốt.

_Chuyển cảnh_

Sakura và Linse đang thảo luận về cái gì đó khi tôi quay về lâu đài. Mối quan hệ của 2 cô nàng khá là tốt. Phải chăng là vì tính cách cả 2 có nhiều điểm chung? Cả 2 đều khá nhút nhát, nhưng họ khác nhau theo kiểu Linse thì e thẹn còn Sakura chỉ đơn giản là thờ ơ.

[Các em đang làm gì vậy?].

[Vua].

[Ah, Touya-san. Sakura-chan nói rằng muốn học phép thuật, thế nên em đang kiểm tra thuộc tính của cậu ấy]

Ah, thế ra em đang kiểm tra bằng mấy viên pháp thạch đó à? Hồi đầu thì tôi cũng đã được kiểm tra theo cách đó. Sakura có thể sử dụng [Teleport] (chính xác thì em ấy vẫn chưa làm chủ được), thế nên trong trường hợp xấu nhất thì em ấy cũng có năng khiếu về phép thuật vô thuộc tính.

[Thế, em ấy có bao nhiêu hệ phép thuật?].

[Hệ vô, hệ thủy và hệ ám] – Linse.

Hể ~. Tức là em ấy mang 3 hệ à? Không tệ. Nhưng mà trên cơ bản thì hệ vô được xem là phép thuật cá nhân. Và 1 người chỉ có thể học 1 phép trong hệ này. Thế nên có nghĩa là em ấy chỉ có 2 thuộc tính?

[Dường như cậu ấy có 1 lượng đáng kể pháp lực. Mặc dù không thể so sánh được với Lean, nhưng em nghĩ lượng pháp lực của cậu ấy còn hơn cả em]

Ờm, dù sao đi nữa em ấy vẫn là người của ma tộc(*), những người đứng đầu Zenoasu mà.Hiển nhiên là Sakura sẽ có rất nhiều pháp lực rồi. Mà khoan, em nói Lean thậm chí còn nhiều hơn em ấy hả? … Maa, tốt xấu thì Lean cũng là trưởng tiên tộc mà lị.

<(*): từ nay về sau, quỷ tộc ở Zenoasu sẽ đổi thành “ma tộc” nhé, vì chương 460 có lú ra thêm 1 “quỷ tộc” khác ở Ishen nữa, tui nghe ông bạn nói là tổ tiên xa xưa của Yae luôn đấy>

[Tớ có thể dạy cho cậu thuộc tính thủy, nhưng còn về vô thuộc tính thì chỉ có thể tự học thôi. Mặc dù tớ nghĩ sẽ không có vấn đề gì nếu cậu học được cách làm chủ pháp lực. Còn về ám hệ, chỉ có Yumina hoặc Touya-san mới có thể dạy cho cậu…]

Đúng vậy, Lean không có ám thuộc tính.

Nhân tiện, thuộc tính phép thuật của tất cả chúng tôi:

Touya: hack+cheat+bug (có GM bảo kê)<tất cả thuộc tính >.

Else: vô thuộc tính (Boost).

Linse: hỏa, thủy, quang.

Yumina: phong, thổ, ám.

Yae: không có.

Lu: không có.

Hilde: không có.

Sou:

Sakura: thủy, ám, vô thuộc tính.

Lean: hỏa, thủy, phong, thổ, quang, vô thuộc tính (Program, Transfer, Protection)

Là như vậy.

Hửm? Mà nếu tôi nhớ không lầm thì Lean nói rằng cô ấy có 4 phép vô thuộc tính. 1 cái vẫn còn là bí ẩn. Tôi được biết rằng trong các tộc, Tiên tộc hầu như mỗi người đều có phép thuật vô thuộc tính bởi họ có khả năng tương thích cao với nó.

[Ồ, mọi người đang tụ tập làm gì ở đây vậy?]

Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến ngay. Ẻm xuất hiện rồi kìa. Đương nhiên là cũng có Pola đi theo cùng với những bước chân ọp ẹp.

Pola giơ tay nhóc ấy lên như thể đang nói “Hố le!!”. Nhóc vẫn tràn trề sức sống như mọi khi nhể. Mà không. Tôi không chắc 1 món đồ chơi được lập trình liệu có thể tăng hay giảm sức sống không nữa.

[Lean, em có 4 phép vô thuộc tính đúng không? 3 trong số chúng là [Program], [Transfer], và [Protection]. Cái cuối cùng là gì?]

Tôi nói thẳng ra câu hỏi đang lởn vởn trong đầu mình. Hẳn là đâu có gì phải giấu diếm nhở.

[Ah, em vẫn chưa nói với anh à? Đó là phép thuật tìm kiếm tương tự như [Search] của anh. Nó tên là [Discovery] <truy tìm/khám phá, bla bla>]

Truy tìm. Liệu nó có mang nghĩa tương tự như [Exploration] <thăm dò> không nhỉ?

[Anh tưởng tượng rõ ràng đối tượng mà anh muốn tìm trong đầu để có thể xác định vị trí của nó. Hiệu quả sẽ không đáng kể nếu anh không hình dung một cách chi tiết, thế nên nó rất khó sử dụng].

[Vậy à? Nhưng dường như nó khá hữu dụng khi tìm đồ thất lạc mà].

[Để em xem nào, ví dụ nhé, khi tìm kiếm quả táo em đã để lại trên bàn bằng [Discovery]. Em sẽ không thể tìm thấy nó nếu có thứ gì đó đã thay đổi dù chỉ 1 chút, chẳng hạn như anh đã cắn nó]

Ểh? Nó không hoạt động chỉ với nhiêu đó? Mặc dù sự khác biệt trên đối tượng tìm kiếm khiến cho hiệu quả phép thuật giảm đi là đặc điểm chung của hệ thống phép thuật tìm kiếm.

[Nói chính xác hơn về trường hợp quả táo, những quả táo khác cũng có thể bị lẫn lộn trong quá trình tìm kiếm, thế nên sẽ rất khó để tìm ra chính xác vật anh đang muốn tìm. Ngay cả em thì cũng không dùng nó để tìm bất cứ thứ gì ngoài Pola khi nhóc ấy lang thang ở đâu đó]

Tìm trẻ lạc hả? Hờ ~ chắc chắn việc dùng phép thuật này là rất khó khăn. Nếu là thế giới cũ của tôi, chúng tôi hẳn là sẽ dùng nó để tìm mấy thứ như cái điều khiển TV, chìa khóa xe hoặc chìa khóa nhà… À há? Không phải nó khá hữu ích đó sao?

Sau đó, chúng tôi quay trở lại khóa đào tào sử dụng phép thuật của Sakura sau khi giải quyết xong bí ẩn phép thuật vô thuộc tính cuối cùng của Lean.

Ngày nay, phép thuật ám thuộc tính chỉ được nhìn nhận như là “phép thuật triệu hồi”.

Những sinh vật như lizardmen <người thằn lằn> và sói bạc <hay mấy bác thích từ “ngân lang” hơn?> đều được triệu hồi từ nơi nào đó trong 1 thế giới khác tùy theo tình huống họ có người triệu hồi như thế nào.

Sự thật là, Kohaku và những thần thú khác đều được triệu hồi với chu kì vài chục năm 1 lần từ 1 thế giới xa xôi (mặc dù tạm thời thì tôi gọi nơi đó là “Huyễn Thú Giới” <thế giới của những con thú giả tưởng>), nhưng thường thì họ cũng bị triệu hồi 1 cách ngẫu nhiên. Cơ mà người triệu hồi cũng không đủ khả năng để lập giao ước với họ.

Tôi đã từng nghĩ về việc này, có khi nào ma thú là hậu duệ của những con thú triệu hồi đến từ Huyễn Thú Giới?

Ví dụ, nếu 1 con sói bạc được triệu hồi có con với 1 con sói bình thường trong thế giới này và sau đó con sói bạc đó quay lại thế giới của nó, con sói con được sinh ra sẽ là 1 loài khác so với sói thông thường. Nói cách khác, đó sẽ là sự ra đời của 1 con ma thú. Trong trường hợp đó, có thể là do phép thuật triệu hồi mà ma thú đã có mặt khắp nơi trên thế giới cho đến tận bây giờ.

Mà, cũng không có cách nào để kiểm chứng giả thuyết đó, và cũng không thể thay đổi gì cho dù có chứng minh được lập luận đó là đúng…

Ngoài ra, còn có những phép thuật khác trong hệ thống phép thuật ám hệ ngoài phép thuật triệu hồi.

[Các phép thuật ảnh hưởng đến tâm trí như [Confusion] <rối loạn>, [Sleep] <ngủ>, [Temptation] <cám dỗ/xúi dục> hay những phép tương tự đều được xếp vào ám hệ. Chúng được phân loại vào hàng phép thuật cổ đại đã thất truyền, nhưng giờ thì có thể học chúng nhờ vào những quyển sách trong ‘Library’. Chỉ là em biết đó, phép thuật tác động lên tâm trí không hữu hiệu trước những người có khả năng kháng phép cao, hiểu chứ?]

Sakura nhìn tôi với vẻ mặt thất vọng. Bộ em đang có ý định dùng [Temptation] hả? Ờm, tôi có cảm giác như mọi người ở đây đều tán thành việc dùng nó <cám dỗ Touya ấy>, nhưng tốt hơn cứ nên im lặng thôi. Lúng túng vãi.

[Giờ thì, triệu hồi cái gì đó để kiểm tra có được không? Việc này cũng là để luyện tập điều khiển pháp lực luôn] – Touya.

[Hm. Em muốn thử] – Sakura.

Sakura gật đầu. Lean dạy em ấy quy trình triệu hồi, trong khi Linse và tôi vẽ vòng tròn triệu hồi trong sân. Pola cũng giúp đỡ chúng tôi. Đúng là 1 chú gấu bông tốt mà.

Sau khi chuẩn bị xong, Sakura bắt đầu tập trung trong khi đổ pháp lực vào dưới sự hướng dẫn của Lean. Một làn sương màu đen bắt đầu hình thành trong vòng tròn triệu hồi, rồi dần dần tụ lại ở trung tâm.

[Em tò mò không biết đứa trẻ như thế nào sẽ được triệu hồi].

[Anh cũng rất mong chờ nó]

<trans: “đứa trẻ” là nguyên raw luôn đấy -_- dễ gây hiểu lầm vcl>

Tôi thấp giọng thì thầm cùng Linse đang ôm Pola. Sakura rất giỏi về âm nhạc, thế nên có lẽ sẽ là cái gì đó như là nhân ngư(*) sẽ xuất hiện, tôi nghĩ vậy. Sẽ rất thú vị nếu như em ấy có thể tạo ra 1 ban nhạc.

<(*) Eng là “Siren” (người cá/tiếng còi), còn Jap là セイレーン (seireen). Mà khúc này đang nói về ca hát+thú triệu hồi nên tui đoán là “nhân ngư” (người cá) vì theo 1 số truyền thuyết, người cá sở hữu giọng hát hay tới mức có thể cám dỗ mọi con tàu trên biển đi vào bẫy>

Chẳng bao lâu sau, sương mù màu đen dần tan ra, và cái bóng đen nhỏ đang trong tư thế cúi xuống ở đó đột nhiên hăng hái đứng thẳng dậy, rút thanh kiếm của mình ra, chỉ thẳng lên trời và hét lên.

[Một mèo vì mọi người! Mọi người vì một mèo! Trời biết, đất biết, mèo biết! Mèo hiệp sĩ lộng lẫy đã xuất hiện rồi đây ~ nya!]

Giày dài, mũ gắn lông chim, găng tay, áo choàng, rapier <kiếm chuyên dùng để đâm, giống thanh của Asuna trong bộ SAO dùng ấy>, thắt lưng trên người một con mèo đen. Nó có tinh thần khá cao, nhưng mà…

[Cait Sidhe. Đó là chủng loại thú triệu hồi của nó] – Lean.

[Xin lỗi, nhưng tôi là một hiệp sĩ mèo ~ nya. Điều đó rất là quan trọng đấy ~ nya]

Con mèo chỉnh lại lời giải thích của Lean. Nó thực sự kết thúc câu nói bằng “nya” hửm? Kích thước của nó không khác gì 1 con mèo bình thường, nhưng anh chàng này thực sự có chiến đấu được không vậy? Mặc dù 1 con thú triệu hồi có thể nói chuyện được là rất hiếm.

[Tôi muốn lập giao ước với cậu. Hãy nói điều kiện đi]

Sau khi Sakura lên tiếng, con mèo gỡ mũ ra, hơi cúi đầu và nói.

[Điều kiện ~ nya là không thể nào có được ~ nya. Nhiệm vụ của hiệp sĩ là giúp đỡ một người phụ nữ yếu đuối. Tôi sẽ trở thành thanh kiếm cho nàng ~ nya bằng tất cả niềm vui ~ nya].

[Thế còn nếu là 1 người đàn ông?].

[Ta sẽ cào hắn 1 phát rồi lượn ~ nya]

Con mèo hiệp sĩ tỉnh bơ trả lời câu hỏi của tôi. Nè nè, kiểu đó thì hiệp sĩ cái búa chứ hiệp sĩ! Nó cực kì trọng nữ khinh nam, con mèo này là giống đực à?

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2018/05/kFkNoUP.jpg [/images/images/image-96.jpeg]

[Trong trường hợp đó, giao ước sẽ hoàn thành sau khi cô đặt tên cho nó].

[Một cái tên… Vua ơi, anh có nghĩ được cái tên nào không?]

Sakura quay sang nói với tôi sau khi nghe Lean giải thích.

Nhưng mà, con Cait Sidhe xua tay qua lại trong khi nói [Chii chiii chii] <cái kiểu từ chối cộng thêm khinh thường trong anime hay thấy đấy>. Mỗi cử chỉ của nó đều tỏ ra ngạo mạn. Thực sự thì tôi có hơi quạo với nó rồi đấy.

<trans: chơi ngu rồi con trai…>

[Xin lỗi nhưng ta ~ nya từ chối việc được đặt tên bởi 1 người đàn ông ~ nya. Cho dù nhìn ta thế này, nhưng lòng tự trọng của ta cũng rất cao. Một kẻ ất ơ không biết từ đâu ra thì-…].

[… “Gate”]

Tôi mở [Gate] ngay trước mặt con Cait Sidhe và mang Kohaku đến.

<trans: ai ăn cháo mều hông?>

Ngay lúc nó nhìn thấy Kohaku, người vừa được triệu tập, con hiệp sĩ mèo đang đú trên tận trên 9 tầng mây đã đứng hình ngay tắp lự. Không bao lâu sau, cơ thể nó bắt đầu run bần bật và răng thì đánh cồm cộp vào nhau. Lông của nó…mà gọi là tóc cơ thể cũng đúng, dựng đứng hết cả lên.

[Nhại-nhại-nhại sao, Bạch Đế…!]

<trans: “tại sao” trong tiếng Nhật phát âm là “nande”, mà con mèo đang vừa run vừa nói từ “nan” lai lai với “nya” khiến cho biến thành “nyan”, cuối cùng nguyên câu của con mèo là “Nya-nya-nyande”>

[Chủ nhân. Con mèo này là ai?].

[Cậu ta là thú triệu hồi của Sakura. Tôi đang nghĩ đến việc đặt tên cho nó, nhưng dường như nó không hài lòng với tôi]

<trans: mọe anh Tồ, già đầu còn chơi méc>

Sau đó Kohaku liếc nhìn mèo hiệp sĩ khiến nó chịu 1 áp lực khủng khiếp và quỳ xuống thật sâu tới mức trán chạm đất.

[Ngươi nói rằng ngươi phản đối việc được chủ nhân của ta đặt tên?].

[K-không đời nào có chuyện đó! Nya, nya, tôi sẽ vâng lời mà! Nya!]

Thái độ của nó quay ngoắt với tốc độ đáng sợ. Vậy thì mình nên đặt tên nó là nhỉ đây nhỉ?

[Nyantaro———-]

Nhìn cái mặt tuyệt vọng toàn phần của con mèo khi tôi lẩm bẩm cái tên đó mà nhịn cười muốn chết. Nó có thật là nhiều loại biểu cảm trên gương mặt mặc dù chỉ là 1 con mèo.

[—Và d’Artagnan. Cái nào tốt hơn?].

[Làm ơn là d’Artagnan ~ nya!!]

<TL: trong trường hợp các bạn không biết (cách đọc), nó được phát âm là dar-tan-yan, dar-tan-yun hoặc dar-tan-nian>

Mèo hiệp sĩ dần bước ra khỏi vòng tròn triệu hồi, và nhẹ nhõm khi Sakura gọi nó. Nó có hơi tránh xa tôi và Kohaku, nhưng đó hẳn là tất nhiên thôi.

[Dù sao thì, Sakura. Nyantaro tiêu thụ bao nhiêu pháp lực?].

[Hm. Để em xem. Em nghĩ là cậu ấy có thể ở đây trong không đến 1 giờ].

[Tôi có tên khác ~ nya! Không phải là Nyantaro mà là d’Artagnan ~ nya!]

<trans: sau này, ngoại trừ mẹ Sakura ra, mọi người đều gọi con mều bằng cái tên Nyantaro. Cho vừa cái tội chọc boss =.=’ >

Tôi vẫn chưa giải thích với cậu đầy đủ về chuyện danh tính đâu. Tên thật sẽ là d’Artagnan, và biệt danh sẽ là Nyantaro.

Tôi lấy ra 1 chiếc nhẫn giống với cái tôi đã trao cho các cô gái từ trong túi và giao nó cho Sakura <mọe chú, đeo vào luôn không được à? Trả thằng Tồ cuối chương 231 lại cho bố!>. Em ấy chấp nhận nó mặc dù với biểu hiện hơi xấu hổ.

[Pháp lực đã được lưu trữ trong chiếc nhẫn này, do đó em có thể rút ra và chuyển nó vào Nyantaro. Anh nghĩ sẽ đủ để duy trì cậu ta trong nửa năm. Anh sẽ bổ sung cho nó một lần nữa khi nó “hết pin”, thế nên hãy nói với anh khi điều đó xảy ra].

[Ưm. Cảm ơn anh].

[Là d’Artagnan ~ NYA!]

Cậu ấy vẫn gào thét trong vô vọng. Đây là 1 chàng trai khá vui tính đấy, thế nên hãy giữ cậu ta ở đây mãi mãi. Cứ để cậu ấy trở thành hiệp sĩ của mọi người nếu nó có thể. Tôi sẽ ném cậu ta vào chỗ của Moroha-neesan <ít có ác>, và Nyantaro sẽ được đào tạo “kĩ lưỡng” cho dù có là mèo đi nữa. Ai biết được đúng không? Rằng có khi cậu ấy sẽ trở thành một “Súp Bờ Cait Sidhe” không chừng.

Trong khi hiệp sĩ mèo liên tục khiếu nại cái tên Nyantaro, Pola vỗ vào vai cậu ta như thể đang nói rằng “Cam chịu đi cưng”.

<trans: gốc là “Maa maa” tương tự như là “thôi mà…”, tui chém lại tí>

Có khi nào 2 người này sẽ trở thành cặp đôi hoàn(cảnh)hảo hay không? Trong khi tôi đang nghĩ về điều đó, Kougyoku bay đến từ đâu đó và đậu xuống vai tôi.

[Eeeeh! Ngay cả Viêm Đế cũng có mặt ở đây!? Cái gì ~ nya đang xảy ra vậy ~ nya!?]

Kougyoku liếc nhìn Nyantaro, người đang đứng không nổi, rồi sau đó nói như thể không quan tâm đến cậu ta.

[Chủ nhân. Một nơi tương tự như phế tích cuối cùng đã được tìm thấy].

[Thật sao]

Nếu đó là 1 tàn tích của Babylon, tôi sẽ có thể tìm được cái cuối cùng – ‘Laboratory’ <Phòng Thí Nghiệm>.

Vì lý do nào đó mà động lực tìm kiếm của tôi đã vơi đi sau khi tìm thấy ‘Warehouse’, nhưng quả thật, tốt hơn là vẫn nên tìm kiếm chúng đầy đủ. Nếu tôi không lầm, ‘Laboratory’ là nơi sinh ra Cesca cùng những quản lý khác của Babylon, và đó cũng là nơi có thiết bị y tế cũng như những cơ sở thí nghiệm khác, đúng không?

Mà nói đến việc này, Monica từng nói cô ấy không giỏi đối phó với người quản lý của ‘Laboratory’. Tính cách cô ta có vấn đề gì à?

<trans: 1 con loli sợ gì thì ai cũng biết rùi đó =))) >

… Nhưng giờ mới nghĩ đến, chả có ai trong số những quản lý Babylon có tính cách bình thường cả. Lúc này mới lo lắng không phải quá muộn rồi sao?

<trans: 1 con M, 1 con “ngây thơ vô số tội” cuồng máy móc, 1 con bạo lực, 1 con hậu đậu, 1 con cuồng sách, 1 con ham ăn ham ngủ, 1 con “les/gay chơi tất”, 1 con “gợi tềnh”, còn 1 con…từ từ biết >

Dù sao đi nữa. Giờ tôi có nên đi và hoàn thành lâu đài bay trên trời?

CHƯƠNG 233 : RỒNG BIỂN VÀ [PHÒNG THÍ NGHIỆM]

Phía tây nam của lục địa này, chính xác là đi về phía tây từ Đại Hải Thụ, là 2 hòn đảo. 1 hòn đảo lớn và hòn đảo còn lại có kích thước bằng khoảng 1/3 cái trước, cả 2 cùng nằm trên 1 đường thẳng kéo dài từ Đại Hải Thụ.

Hòn đảo lớn tên là Igrand, hòn đảo nhỏ tên Marlette. 2 Hòn đảo kết hợp lại tạo nên Vương quốc Igrette.

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2018/05/31960523_823077814561500_2011484522184441856_n.png [/images/images/image-6.png]

Vương quốc Igrette hiện không nổi bật về bất cứ phương diện và nguồn tài nguyên nào. Nơi đó có vẻ là 1 đất nước tuyệt vời với khí hậu ôn hòa và cảnh quan đẹp một cách hoang sơ do được bao quanh bởi biển.

So với những quốc gia khác thì nơi đây cứ như là 1 vùng nông thôn với nền văn hóa tụt hậu vậy, nhưng dù thế thì nơi đây vẫn có thứ gì đó khiến các nước khác không thể đánh bại được.

<trans: ý là nước này tụt hậu hơn nhưng các nước khác không xâm chiếm được ấy. P/s: “các nước khác” bảo đảm là éo bao gồm Brynhild nhé :v >

Đó là sự tồn tại của Rồng biển, chính là 1 con rồng biển.

Con rồng này sống gần bờ biển Igrette và được người dân ở đó coi là thần hộ mệnh. Khoảng 100 năm trước, khi Vương quốc Sandora xâm lược họ, có 1 truyền thuyết nói rằng con rồng này đã đánh chìm toàn bộ tàu của Sandora.

Cũng có 1 truyền thuyết khác được kể lại trên hòn quốc đảo đó. Nó nói rằng cái ngày mà có thể nhìn thấy được Rồng biển, họ sẽ có được nguồn lợi lớn.

[Thế, cậu có biết con Rồng biển đó không?] – Touya.

[Vâng. Đó là 1 trong những kẻ phụ thuộc của tôi. Về bản chất thì tên đó thích giao lưu với con người, thế nên chắc có lẽ vì thế mà hắn thích người dân sống trên những hòn đảo đó] – Ruli.

Vì nghe nói rằng ở đấy có 1 con rồng, thế nên sau đó tôi đã đi đến Vương quốc Igrette cùng với Ruli. Tôi ngồi trên lưng Ruli đã trở lại thành 1 con rồng khổng lồ, và hiện chúng tôi đang hướng về những hòn đảo đó. Mặc dù khá thoải mái, nhưng tôi vẫn tạo 1 lá chắn vì gió hơi bị mạnh.

[Ồ, tôi có thể nhìn thấy nó rồi] – Touya.

Những hòn đảo bị cô lập đã có thể được nhìn thấy ở cuối đường chân trời. Đó là Vương quốc Igrette à?

[Chủ nhân. Rồng biển đến chào đón ngài].

[Ểh?]

Sau khi Ruli nói, tôi nhìn thấy 1 con rồng đang ngước lên từ mặt biển. Nó khiến cho mặt biển nhấp nhô, và lắc lư cơ thể giống 1 con rắn của nó. Nó thực sự rất lớn, thậm chí còn lớn hơn Ruli. Nhờ có lực đẩy của chất lỏng <ai còn nhớ lực đẩy “ác si mét” của Lý lớp 7 k?>, những sinh vật to lớn không phải chịu gánh nặng của chính cơ thể mình. Đây có lẽ là lý do những loài khổng lồ thường được sinh ra ở biển.

[Đã lâu không gặp, Rồng biển].

[Thật vinh hạnh khi Thanh Đế-sama lại ghé qua. Ngoài ra, Mochizuki Touya-sama, chủ nhân của Thanh Đế-sama, chào mừng ngài đến Igrette].

[Hửm? Cậu biết tôi là ai sao?].

[Vâng. Vì sự cố trên đảo Dragones đã được lan truyền giữa những con rồng]

Hồ hổ ~. Đáng ngạc nhiên là nó lại trở thành thứ gì đó tương tự như tin đồn đấy. Mà cũng đúng thôi. Chúng tôi đã giết quá nửa số rồng trên đảo đó mà. Lý do họ vẫn không có ác cảm với tôi hẳn là nhờ sức ảnh hưởng của Ruli.

Trên cơ bản, loài Rồng không hề mang ý thù địch với con người. Nếu ai đó đã từng cố gắng hết sức để đánh bại 1 con rồng, họ sẽ biết điều đó khó khăn như thế nào <trans: chú éo có quyền nói câu đó>. Tuy nhiên, cơn thịnh nộ vô cớ của lũ rồng trẻ trâu, những kẻ không biết về hiện thực như thế do cuộc sống quá dài của bản thân đã gây nên sự cố lần trước. Có thể nói rằng lý do chủ yếu là vì chúng không được giáo dục <nói huỵch toẹt ra là mất dạy>.

[Nhưng mà, cậu cũng đã biết trước là chúng tôi sẽ đến đúng không?].

[Tôi đã nghe từ 1 chú chim “người quen”. Chính xác là, tàn tích Touya-sama đang tìm kiếm nằm sâu trong hang động mà tôi đang cư ngụ].

[Ah. Ra là vậy sao? Thế thì, tôi có thể nhờ cậu dẫn chúng tôi đến đó hay không?].

[Bẳng tất cả niềm vinh hạnh]

<trans: giải thích tí chỗ này, không phải là con chim tìm ra tàn tích dưới đáy biển, mà là con chim “nói chuyện” với con Rồng biển về tàn tích mà Touya đang tìm, rồi con rồng phát hiện trong hang của nó có thứ tương tự, thế là con chim báo cho Kougyoku xong nói vs con Rồng biển là tụi Touya sẽ đến>

Chúng tôi đi theo con Rồng biển vừa bắt đầu bơi đi, uốn lượn từ bên này sang bên kia.

Rồng biển bơi đến hòn đảo nhỏ của Vương quốc Igrette. Rồi nó đi vào 1 hang động hẹp giữa những tảng đá sau khi chúng tôi đến gần bến cảng của Marlette. Chúng tôi cũng đi theo vào hang động. Sau đó 1 người 1 rồng được dẫn vào một không gian khá rộng lớn.

Nó giống như 1 căn cứ bí mật vậy. Tôi rời khỏi lưng Ruli và bước lên 1 tảng đá trong hang động.

[Tàn tích mà ngài đang tìm kiếm nằm ở cuối một hang động nằm sâu hơn theo lối đó]

Tôi đi theo hướng ánh nhìn của Rồng biển, dần dần tôi thấy hang động dẫn vào sâu hơn. Ra vậy, có phải nó nằm ở cuối hang động này không?

<trans: sau khi đến cuối hang động là 1 không gian rộng lớn, và thứ Touya nhìn thấy là…………động Bàng Tơ phiên bản Isekai với vô số bé 8 chân, da trắng, nuột nà, đang “khỏa thân vì môi trường” chào đón cậu.

Đùa tí thuj >

Dường như họ có rất nhiều chuyện muốn nói với nhau, thế nên tôi đã để Ruli và Rồng biển lại đó, 1 mình tiến vào cái hang sâu.

Bề mặt đá thì lởm chởm và ẩm ướt. Có phải vì nó bị nhấn chìm khi thủy triều lên? Tôi bước đi trong hang động có vẻ giống 1 cái hành lang trong chốc lát, và cuối cùng tôi cũng nhìn thấy những thứ ở cuối con đường ngay sau đó.

Hình dạng là 1 hình cầu hoàn hảo. Tôi chỉ có thể nhìn thấy 1 quả cầu màu đen có đường kính chắc chắn là hơn 5 mét, nhưng có những viên pháp thạch trong giống như đá cẩm thạch được đính vào 2 bên của nó với những khe mỏng kéo dài khắp bề mặt.

[Dù sao thì, cứ thử đổ pháp lực vào xem sao]

Tôi đổ pháp lực hỏa thuộc tính vào viên pháp thạch màu đỏ. Sau đó, ánh sáng đỏ phát sáng từ viên pháp thạch chạy theo các khe hẹp nằm dọc trên bề mặt quả cầu.

Trong khi đường ánh sáng đôi lúc bị bẻ gãy và đổi hướng trên đường đi, nó bao bọc hết quả cầu và quay trở lại viên pháp thạch màu đỏ.

Những hòn đá màu lam, lục, nâu, vàng, tím phát ra những dòng ánh sáng theo cùng 1 cách như thế. Cuối cùng, khi ánh sáng trắng của phép thuật không thuộc tính chạy hết bề mặt quả cầu, nó phát ra âm thanh ồn ào như trả lời sai 1 câu đố và từng phần của bề mặt trượt qua lại, tạo nên 1 lối vào nhỏ.

<trans: Đỏ-Hỏa; Lam-Thủy; Lục-Phong; Nâu-Thổ; Vàng-Quang; Tím-Ám. Chú thích hờ thôi, chắc ai cũng biết mà>

Lối vào lặng lẽ đóng lại khi tôi bước vào trong, và tôi thấy một hệ thống phép thuật được vẽ trên sàn nhà, bị phân tán thành từng mảnh, ở giữa là 1 làn ánh sáng mờ nhạt.

[Á đù, chờ chút. Không lẽ cái này là……?]

Các mẫu được vẽ trên những hình vuông. Mỗi cái trong số chúng đếu bị tách rời khỏi những mẫu khác cho phép chúng có thể dịch chuyển được.

Một câu đố trượt ghép. Một trong những trò chơi có yêu cầu phải trượt các mảnh ghép sao cho chúng vào đúng vị trí.

<trans: ai 8x, 9x vs 2k đời đầu còn nhớ cái trò đẩy qua-lại-lên-xuống mấy mảnh ghép hình vuông nhỏ nhỏ để tạo ra tấm hình đúng ngày xưa không? Nó đó>

[01] [02] [03] [04].

[05] [06] [07] [08].

[09] [10] [11] [12].

[13] [14] [15] [16].

Đó là loại câu đố mà ô số [16] sẽ bị bỏ trống, và trong quá trình khôi phục nó lại như ban đầu, các mảnh phân tán sẽ được di chuyển bằng cách trượt, dựa vào vùng không gian trống đó.

Cái này được làm từ trận pháp dịch chuyển trên sàn nhà. Phép thuật dịch chuyển có thể sẽ được kich hoạt sau khi tôi ghép đúng nó.

Vấn đề là số ô vuông. Tôi đếm chúng, và đó là 1 ma trận 10×10, tức là tổng cộng có 100 miếng ghép. Không, chính xác thì chỉ có 99 mảnh vì 1 mảnh phải loại ra vì chừa không gian di chuyển mảnh ghép. Hơn nữa, chúng vẫn là những con số, nếu nó trở thành 1 bức tranh, độ khó của câu đố sẽ còn tăng lên thêm nữa.

[Một câu đố quá là rắc rối…]

Trong khi lẩm bẩm như thế, tôi trượt những mẫu trên sàn.

Chuyện này kiến tôi nhớ lại, một thời gian rất lâu về trước, ông nội tôi từng nói rằng có 1 chút mẹo cho những câu đố trượt.

[01] [02] [03] [04].

[05] [06] [07] [08].

[09] [10] [11] [12].

[13] [14] [15].

Trong trường hợp chúng được xếp như thế này, những mảnh nên được xếp đầu tiên là…

[01] [02] [03] [04].

[05].

[09].

[13].

Những mảnh nằm ngoài nên được xếp đầu tiên rồi đến những mảnh nằm cạnh chúng.

[06] [07] [08].

[10].

[14].

Giống như vầy, và cuối cùng…

[11] [12].

[15].

Các mảnh ghép sẽ được sắp xếp lại với nhau. Dạng câu đố này sẽ được hoàn thành với phương pháp như thế bất kể số lượng mảnh ghép nhiều như thế nào.

Vấn đề ở đây là câu đố này mang dạng 1 bức tranh. Tôi không thể di chuyển chúng khi mà vẫn chưa nắm rõ hình dáng toàn bộ bức tranh.

Sẽ tốt hơn nếu có hình ảnh hoàn chỉnh sẵn nhưng mà…

Tôi đã bỏ thời gian ra để lặng lẽ di chuyển câu đố. Việc lắp ghép mất quá nhiều thời gian, thế nên tôi đã quyết định nói Ruli quay về trước bằng thần giao cách cảm.

99 mảnh ghép vẫn là 1 con số khổng lồ… Bên cạnh đó, câu đố không phải dạng chữ số mà là dạng tranh mẫu. Như vậy tức là… Tôi không thể biết được pháp trận như thế nào mới là chính xác cho đến khi chúng được xếp đúng vị trí bên cạnh nhau.

Nhưng mà, tôi vẫn tiếp tục cái việc trời ơi đất hỡi này. Sau đó, ánh sáng tràn ra từ sự kích hoạt phép thuật dịch chuyển trên sàn nhà khi tôi, bằng cách nào đó đã hoàn thành được câu đố, rồi tôi dịch chuyển ngay lập tức.

_Chuyển cảnh_

Tôi đã bị cuốn vào cái xoáy nước khi dịch chuyển như mọi khi, và khung cảnh quen thuộc của Babylon hiện ra trước mặt sau khi mắt tôi đã thích ứng được với cường độ ánh sáng chói lòa.

Tôi có thể nhìn thấy 1 tòa nhà màu trắngnằm giữa những cái cây đang đung đưa mình theo làn gió. Đó là ‘Laboratory’ à?

Tiếp theo, có ai đó bước về phía tôi khi tôi bước ra khỏi trận pháp dịch chuyển về đi về phía tòa nhà. Là quản lý của ‘Laboratory’ sao? Cô ấy có mái tóc màu nâu với 3 búi tóc được buộc chặt lại với nhau, và cô ấy đang nhanh nhẹn bước đến đây. Nhìn vào vẻ ngoài thì trông như cô ấy nhỏ hơn tôi 1-2 tuổi.

[Chào mừng anh đến với ‘Laboratory’. Tôi là thiết bị đầu cuối và là quản lý của ‘Laboratory’. Tên tôi là Atlantica, xin vui lòng gọi tôi là Tica]

Tôi hơi ngượng một chút khi cô ấy nắm 2 tay lại trước bụng vào cúi đầu chào tôi một cách lịch sự <kiểu chào cơ bản của phái nữ NB, tùy theo chào người có địa vị cao thấp mà cúi đầu sâu hay nông>. Phong thái của cô ấy tương tự như thư kí của một vị tổng thống nước nào đó vậy. Cô ấy dường như là 1 cô gái nghiêm túc và chuẩn mực. Cách nói chuyện của cô cũng rất lưu loát. Tôi cảm thấy khó tin rằng cô ấy lại “khó đối phó” đối với Monica về mặt nào đó.

<trans: chú bị lừa nặng rồi Tồ à>

[Tica, đúng chứ? Rất vui được gặp cô, tôi là-].

[Mochizuki Touya-sama đúng chứ ạ? Tôi đã được kể về anh từ giáo sư].

[Từ giáo sư sao?].

[Vâng. [Ngọc nhìn thấy tương lai](*) mà giáo sư đã chế tạo ra cho phép bà ấy nhìn thấy rằng Touya-sama ít nhất sẽ đến ‘Garden’ và ‘Laboratory’]

<(*) Eng là The Jewel of Future Vision (Viên ngọc của tầm nhìn tương lai), Jap là 未来視の宝玉 (Vị Lai Thị Bảo Ngọc). Tóm lại đều gần nghĩa với nhau là [Ngọc nhìn thấy tương lai] ấy>

Nhắc mới nhớ, đúng là có 1 tạo tác như thế ở trong ‘Warehouse’. Mặc dù nó đã không hoạt động khi tôi thử dùng nó. Theo Palshee, quản lý của ‘Warehouse’ thì nó chỉ có thể cho nhìn thấy người có cùng bước sóng sinh học với người dùng trong tương lai. Nói cách khác, tôi không thể kích hoạt nó bởi vì không có ai sở hữu tất cả thuộc tính phép thuật trong tương lai.

<trans: 1 thằng cheat là game nát cmnr, muốn thêm thằng nữa hả?>

Do đó, có nghĩa là sẽ không có ai sinh ra mà mang tất cả thuộc tính trong 5000 năm nữa kể từ giờ sẽ là trường hợp xấu nhất. Trừ phi dòng chảy lịch sử bị thay đổi.

Tôi đã cho Linse thử nó để kiểm tra, và 1 ông già mà chúng tôi éo quen đã được hiển thị. Nếu đã vậy thì hẳn là không có bị hỏng. Tôi cảm thấy là lạ khi nhìn một “ông già” có thể thực chất chỉ đáng là “cháu chắt” của mình từ thời đại này.

[Thế, đến nay thì Touya-sama đã thu thập được bao nhiêu Babylon rồi?].

[Đây là cái cuối cùng. Tôi đã tìm thấy những người khác và họ cũng đã liên kết với nhau].

[Tôi hiểu rồi. Điều này đã đủ để xác nhận anh là người tương thích. Tôi sẽ chuyển quyền sở hữu ‘Laboratory’ và tôi – Atlantica – theo sự phân phó của giáo sư sang cho anh]

Sau khi nói vậy, Tica ấy ra 1 thanh nhỏ có đính vật giống như bông gòn từ túi áo ngực của cô ấy và đưa cho tôi.

[Hãy ngậm nó trong miệng của anh]

Tôi giữ cái que đó trong miệng mình theo lời cô ấy, và tôi được bảo là đưa nó ra sau vài phút.

Tica nhận cái que bông gòn và tôi đưa, sau đó đưa vào miệng cô ấy.

[Đăng kí hoàn tất. Gen của chủ nhân đã được lưu trữ. Từ giờ, quyền sở hữu của ‘Laboratory’và em, Babylon số 22, tên mẫu – Atlantica đãđược chuyển giao cho chủ nhân].

[Hả?].

[Có gì sai sao ạ?].

[Không, không có gì đặc biệt cả…]

Nó không phải là 1 nụ hôn như trước giờ. Không, cái này mang nghĩa khác với việc tôi mong chờ nó, được chứ? Hoặc tôi có lẽ nên thừa nhận là mình hơi thất vọng tí xíu.

Có lẽ cô gái này tự tạo ra phòng tuyến với một hành động như thế bởi cô ấy là một người chỉnh chu.

<trans: bị lừa tập 2 rùi Tồ ơi>

[Vậy thì xin anh vui lòng đi theo lối này. Có thêm 1 việc nữa em muốn làm trước khi giải thích về ‘Laboratory’].

[Việc muốn làm?]

Tôi bước vào 1 trong những tòa nhà của ‘Laboratory’ dưới sự dẫn dường của Tica.

‘Laboratory’ được chia thành nhiều tòa nhà, và mỗi cái trong số đó đều có mục đích khác nhau.

Nơi chúng tôi bước vào là tòa nhà đầu tiên. Rõ ràng Cesca và những quản lý Babylon khác đã được sinh ra ở đây.

Có rất nhiều vật thể khổng lồ như là viên nang ngủ đông giống như mấy cái trong ‘Alchemy Building’ được lắp trên tường. Một số chất lỏng phát quang mà tôi không biết là gì đang lơ lửng trong những cái ống trong suốt. Cũng có 1 số nguyên liệu được ngâm trong thứ gì đó giống như formalin đang trôi nổi trong mấy cái ống. Không nghi ngờ gì về việc nơi này được gọi là ‘Laboratory’.

Nơi này bằng cách nào đó tương tự như 1 cơ sở nghiên cứu của con người (mặc dù có thể chính xác là giống y chang luôn), thế nên tôi có 1 chút khó chịu. Nó trông như có thể thậm chí tạo ra cả con người… Mà chẳng phải họ đã tạo ra được vài mống rồi đó sao? Mặc dù mấy nàng này thì giống như cyborgs<người cơ khí> hơn là con người được điều chỉnh lại.

Tica đưa tôi đến phía trước 1 chiếc máy hình trụ được lắp ở trong cùng của căn phòng và chỉ vào phần của chiếc máy đang hoạt động như là cửa sổ của một cái quan tài.

Khuôn mặt của 1 cô gái trẻ đang nổi trong dung dịch và được chiếu bằng ánh sáng xanh có thể nhìn thấy qua lớp kính. Mái tóc dài màu bạch kim (có lẽ) của cô ấy cũng có thể nhìn thấy, nhưng tôi không thể nhận ra cô nàng vì chỉ có thể nhìn đến phần cằm thông qua cái cửa sổ. Thật khó hiểu vì đôi mắt cô ấy đang nhắm, nhưng có cảm gái mơ hồ rằng cô ấy giống như Tica đang ở cạnh tôi. Không, cô ấy cũng tương tự như tất cả các quản lý Babylon khác.

[Đứa trẻ này là…?].

[Babylon số 29. Số cuối cùng. Cô ấy là em út của chúng em]

Vậy là có tổng cộng 10 người? …… Có phải là cô ấy bị bỏ dở trong quá trình chế tạo, hoặc là có lý do gì đó để không thức tỉnh cô nàng à?

Trong khi tôi đang nghĩ về những điều đó, Tica dội cho tôi 1 trái bom nguyên tử.

[Đồng thời, cô ấy cũng là mẹ đẻ chúng chúng em – giáo sư Regina Babylon. Em muốn chủ nhân giúp em đánh thức cô ấy]

………………………………………………………Hở?

Chương 234 : Giáo Sư Và Trái Đất [http://valvrareteam.com/story/chuong-234-giao-su-va-trai-dat]

[Ý của cô… cô gái này là giáo sư Babylon?].

[Vâng. Nói 1 cách đơn giản, mẫu này có 1 cơ thể mới được cấy ghép với

bộ não từ cơ thể cũ của giáo sư bằng phép thuật. Cơ thể và não bộ đã được

cấy ghép lại với nhau, tối ưu hóa và có khả năng tinh chỉnh. Mặc dù quá

trình đó mất rất nhiều thời gian, cô ấy vẫn là giáo sư]

Kinh vãi! Ngay khi tôi nghĩ liệu cô gái này có phải là 1 loại nhân bản nào

đó hay không thì mọi thứ lại khác đi. Cô đang nói là cấy ghép não bộ á hả?

[Nhưng mà, nhìn cô ấy trong bộ dạng đó thì chỉ tầm 10 tuổi…]

Bà ấy ít nhất phải ở độ tuổi 20 từ hình ảnh mà tôi nhìn thấy thông qua

đoạn video được Cesca bàn giao. Đúng như tôi đã lo ngại. Việc cải lão

hoàn đồng luôn là giấc mơ của mọi phụ nữ. Mặc dù điều đó không thay

đổi sự thật rằng bà ấy giờ quá nhỏ luôn rồi, đúng không?

[Nếu cô ấy được tạo ra với kích thước lớn hơn vẻ ngoài hiện tại, việc tinh

chỉnh lượng pháp lực sẽ trở nên khó khăn và có những lo ngại rằng nó sẽ

ảnh hưởng đến kí ức của giáo sư].

[……Ghép não của người trưởng thành vào đầu 1 đứa trẻ à?].

[Ở đây là nhờ vào sự liên kết bởi phép thuật]

Tica đã làm ra động tác tay như thể đang làm cơm nắm… Cơ mà thây kệ

đi, tôi không muốn “khoét” vào thêm nữa. Cảm thấy khá là kinh dị. Tôi đã

nhận ra từ kinh nghiệm lâu năm của mình rằng những thứ như là khoa học

thường không được áp dụng lên phép thuật <chú đến TG này còn chưa tới

3 năm đấy, “lâu năm” củ lạc>. Việc nghĩ về nó chỉ là vô ích thôi.

Tôi đã được nghe toàn bộ câu chuyện, và dường như bộ não của giáo sư

không được cấy ghép sau khi bà ấy chết vì tuổi thọ. Thay vào đó, bà ấy có

ý định làm việc này trong khi bà ấy vẫn còn sống.

Cơ thể của 1 Babylon numbers bền hơn rất nhiều so với người bình thường

theo những gì tôi đã nghe được từ Fam, mà dường như cô nàng cũng đã

hoạt động được liên tục trong 5000 năm. Cái này là tuổi trẻ vĩnh hằng đó

hả? Có lẽ bà giáo sư đang sử dụng những tế bào từ các loài sống dai như

người lùn chẳng hạn.

[Thế, tôi cần phải làm gì?].

[Em muốn nhờ anh đổ pháp lực của anh vào để đánh thức cô ấy. Chủ nhân

cũng có bước sóng sinh học giống như cựu giáo sư Babylon, thế nên anh

sẽ có thể thức tỉnh cô ấy. Điều đó là chắc chắn]

Gunuuu. Tôi cho là thế, nhưng mà, không phải tốt hơn là éo đánh thức cô

ta dậy sao? Cái con người này hoàn toàn thuộc vào nhóm “sinh vật” gây

phiền toái.

Từ những câu chuyện tôi được nghe cho đến nay, cô ấy có thể là 1 thiên

tài theo đúng nghĩa đen, nhưng cũng bốc lên nồng nặc cái mùi bất bình

thường của “người xấu”. Tôi nên làm gì đây ~? Tôi có dự cảm rằng mình

chắc chắn sẽ bị kéo vào vô số rắc rối. Nhưng mà lý do như thế cũng không

được thỏa đáng cho lắm, uầy, hay là cứ để cô ấy tiếp tục ngủ như thế này

cho rồi nhỉ? Ờ ~ hởm.

[Em xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng mà không còn thời gian nữa. Thế nên

em có thể yêu cầu anh nhanh tay lên không?].

[Ểh?]

Tica nói với tôi từ phía đối diện trong khi tôi đang đắn đo.

[Ý cô là gì khi nói “không còn thời gian”?].

[Một bộ hẹn giờ đã được cài đặt dể dừng hệ thống hỗ trợ sự sống của viên

nang sau khi chủ nhân tới đây. Với tình trạng hiện tại, giáo sư sẽ chết

trong vòng 5 phút nữa].

[Cái-……! Cái quái gì vậyyyy!? Tại sao loại hẹn giờ đó lại được cài đặt

lên nó!?].

[Đó là quyết định của giáo sư. Cô ấy nói rằng việc tiếp tục sống sẽ không

còn ý nghĩa gì nữa nếu bây giờ cô ấy không được thức tỉnh]

<trans: bà giáo sư best thâm>

Đến giờ này mới nói! Cô ta chắc chắn đã biết rằng tôi sẽ đắn đo và đã nghĩ

ra biện pháp ép buộc tôi!

Unununu… như dự đoán. Tôi không thể để mặc cô ấy chết mà không làm

gì được… Kuu, thậm chí có lẽ cả suy nghĩ và hành vi của tôi cũng đã bị cô

ấy đọc được từ sớm. Việc này rất dễ khiến cho ai đó nói [Đ*t mẹ chú,

Kongming!] trong ấm ức. Nhưng mà, tôi sẽ không nói thế.

<trans: Kongming là 1 cách phát âm khác của tên Gia Cát Lượng – chiến

thuật sư thiên tài>

[…Tôi nên đổ pháp lực vào đâu?].

[Đặt tay anh lên viên pháp thạch được đính trên viên nang và đổ pháp lực

vào trong 1 khoảng thời gian ngắn]

Tôi đặt tay lên viên pháp thạch giống như thủy tinh có dạng hình cầu đang

được Tica chỉ vào, rồi nhẹ nhàng đổ pháp lực của tôi vào đó. Sau 1 thời

gian ngắn, chiếc máy xung quanh viên nang rung lên và tạo ra 1 tiếng gầm

trầm thấp. Viên nang được dựng đứng dậy và cái nắp dần trượt lên theo

chiều dọc.

Dung dịch nước phát ra ánh sáng chứa đầy bên trong đó, nhưng chúng

sớm được hút cạn ra bằng máy bơm. Sau đó, tôi nghe âm thanh giống như

1 cái gì đó vừa dừng lại.

[Trao đổi sinh học ở mức bình thường. Không có vấn đề gì với việc điều

chỉnh pháp lực. Các chức năng cơ thể hoạt động ở mức bình thường]

Tôi nhìn thấy Tica đang điều khiển các thiết bị nhấp nháy trên bảng điều

khiển bên cạnh viên nang. Cuối cùng, cô ấy ấn 1 cái nút lớn, rồi tôi nghe

thấy tiếng không khí thoát ra khi nắp viên nang trượt sang 1 bên và được

cất đi.

Một cô gái khỏa thân khoảng 10 tuổi xuất hiện từ bên trong. Mái tóc vàng

của cô kéo dài đến eo. Kỳ lạ, tôi không cảm thấy ecchi chút nào. Đó là vì

cô ấy chỉ là 1 đứa trẻ, hay là vì…

[…Tại sao cô lại thở hổn hển như thế?].

[Haa-haa… đừng chú ý đến em! Đừng để ý làm gì!]

Cô nàng 3 búi tóc bên cạnh tôi thậm chí còn chảy máu mũi trong khi nhìn

vào cô nhóc đang khỏa thân kia. Tất nhiên là tôi phải để ý rồi! Đúng như

tôi đã lo ngại. Cô gái này cũng không đứng đắn nốt!

<trans: nó không hun Tồ vì nó là lolicon thuj, đứng vs chả đắn :v >

Cô gái nhỏ mở đôi mắt màu xanh ngọc bích ra. Dụi chúng và nhìn xung

quanh. Không bao lâu sau, cô ấy nhận ra tôi đang đứng trước mặt, nở 1 nụ

cười tự mãn và nhảy từ viên nang xuống sàn nhà.

[Yaa-Yaa, Mochizuki Touya-kun. Rất vui được gặp cậu. Tôi tự hỏi cách

chào này có đúng không? Tôi không cảm thấy như đây là lần đầu gặp cậu

bởi tôi thường xuyên nhìn thấy cậu thông qua “Ngọc nhìn thấy tương lai”].

[Cô thực sự là giáo sư Babylon?]

Cô gái nhỏ trả lời câu hỏi của tôi trong khi cười toe toét.

[Chính xác! Tôi là Regina Babylon. Một học giả phép thuật và là một kĩ sư

ma pháp của Thánh quốc Paruteno, đồng thời cùng là tình nhân vĩnhhhhh

cửu của cậu].

[Khỏi, cảm ơn. Cái đó thì tôi có đủ rồi <tình nhân ấy>. Ngoài ra, mặc quần

áo vào nhanh lên].

[Huh!? Sao phản ứng của cậu nhạt toét vậy?]

Tôi đã rút ra được bài học rằng sức khỏe tôi sẽ không chịu nổi nếu cứ phản

ứng với mọi thứ chướng tai gai mắt.

Giáo sư đi đến bức tường trong phòng thí nghiệm, kéo ra 1 chiếc áo

choàng trắng được treo trên đấy và mặc vào dù nó khá là rộng với cơ thể

đó. Chiếc áo này không có nút, thế nên chẳng che giấu được gì cả. Phần

phía trước đang hoàn toàn đón gió.

<trans: cái vợt đâu rùi ta? Đi hốt loli sẹc xi về “…” coai. Anh pô lít ơi em

này 5k tuổi rùi, đừng có mời em về đồn uống trà nha~>

index-65_1.jpg [/images/images/index-65_1.jpeg]

Mặc dù tôi biết được ý nghĩa của mấy thứ như tạp dể khỏa thân hay mặc

độc mỗi chiếc áo sơ mi, nhưng áo choàng trắng khỏa thân không che được

bất cứ thứ gì sẽ chỉ biến cô thành kẻ hư hỏng thôi… ít nhất là mặc quần áo

hay cái gì đó giùm đê.

[Mặc cái áo choàng này vào cũng chả có ý nghĩa gì cả…].

[Ngược lại chứ, nó thật toẹt vời!] – Tica.

Tôi hoảng loạn giật lùi lại, nhìn Tica đang chảy máu cam như thác đổ. Cô

gái chỉnh chu mà tôi gặp lúc nãy lượn đi đâu rồi?

[Này giáo sư, cô gái này không phải rất kì lạ sao?].

[Ah, đó là vì Atlantica thích mấy bé gái].

[Đừng có nói về điều gì đó kinh dị 1 cách nhẹ nhàng như vậy!]

index-67_1.jpg [/images/images/index-67_1.jpeg]

<trans: nhìn con mắm này sao tự nhiên ta nhớ tới cha nội hiệu trưửng

trong To Love-ru>

Đây có phải là lý do cô ấy không hôn tôi như những người khác?

[Nhân tiện, tôi cũng không ghét họ] – Regina.

[Tôi cũng đoán vậy] – Touya.

Vì suy cho cùng, người phụ nữ này đã có rất nhiều nhân bản và là cơ sở

cho tính cách của các Babylon numbers khác. Cô ta đúng là 1 kẻ hết thuốc

chữa.

[Đây là 1 vấn đề, mặc dù vấn đề này cũng là điều tự nhiên thôi. Tôi không

có quần áo cho kích thước cơ thể như thế này. Tôi đã không lường trước

được mọi chuyện]

Tôi có nên quay lại lâu đài và mượn quần áo của Rene hoặc Sou không?

…- Tôi không thể tránh khỏi việc bị nhìn một cách khinh bỉ nếu tôi mượn

mấy thứ như là… Tôi không thể nói các em ấy cho mượn đồ lót của mấy

ẻm được. Tôi có nên giải thích về hoàn cảnh này cho Yumina và các cô

gái………

[Mà đúng hơn, đừng nói với tôi chiếc áo choàng trắng này là đồ của 5000

năm trước nhá?].

[Đúng vậy, có vấn đề gì sao? Ah, nó luôn sạch sẽ bởi đã được yểm phép

thuật bảo vệ. Nó sẽ cũng sẽ không bị cũ đi]

Không có gì ngạc nhiên khi tôi thấy rằng nó vẫn được giữ còn tốt như mới.

Cái áo khoác của tôi cũng đã được yểm [Protection], và nó cũng không

cần phải giặt.

Dù sao đi nữa thì vấn đề về phần phía trước vẫn chưa được giải quyết. Tôi

tháo dây đai chiếc áo khoác của tôi, đặt 1 đầu lên phía trước chiếc áo

choàng của giáo sư và quấn quanh eo cô ấy. Nó đã trở nên giống như một

bộ yukata, nhưng như thế này đã ổn rồi vì dù sao cũng chỉ là giải pháp tạm

thời.

Hừm, trong thời gian này thì cứ để ‘Laboratory’ bắt đầu bay về Brynhild

nhỉ?

Tica vận hành khối đá ở góc phòng, và ‘Laboratory’ bắt đầu chuyển động.

Giờ thì cô lau mớ máu cam giùm cái đê.

[Cơ thể này vận động dễ dàng hơn tôi đã nghĩ. Mặc dù đáng tiếc là sự phát

triển của tôi phải dừng lại ở mức này. Tôi có nên chấp nhận nó như là

được cái này thì mất cái kia không?]

<trans: vếu to thì khó di chuyển, loli thì thoải mái tung bay, quy luật muôn

thuở mà

>

[Ểh? Cô sẽ không lớn lên nữa?].

[Cơ thể này được tạo nên từ các mô khác với con người. Nó sẽ chỉ có thể

phát triển trong viên nang, và sự phát triển sẽ được cố định sau khi đánh

thức. Thậm chí Atlantica cũng đã mang hình dáng đó trong 1 thời gian dài,

đúng chứ?]

Đúng thật. Tica và các ô nàng quản lý sẽ mang hình dạng đó cho đến khi

họ xuống lỗ mặc dù họ không bất tử. Điều này cũng giống như yêu tinh

hay người lùn vậy. Các cô nàng có lẽ thuộc 1 chủng tộc tương tự như họ.

Nhưng mấy nàng này thì không thể nhân giống 1 cách tự nhiên vì không

có khả năng sinh sản.

[Hiện giờ, tôi đã từng thấy những hoạt động không ngừng nghỉ của cậu khi

dùng [Ngọc nhìn thấy tương lai], nhưng chúng chỉ là những hình ảnh tán

loạn. Mặc dù tôi rất quan tâm đến cậu, nhưng cũng khá quan tâm đến tạo

tác mà cậu đang sở hữu].

[Tạo tác? Cô đang nói về thứ gì vậy?].

[Nó là 1 thiết bị liên lạc giống như chiếc hộp màu đen. Nó là thứ gì đó mà

cậu gọi là “xì mát phôn” đúng chứ?].

[Ah, là cái này à?]

Tôi lấy smartphone ra khỏi túi và đưa cho giáo sư.

[Yup-yup! Chính nó! Tôi đã thử làm 1 cái tương tự, nhưng tôi lại thiếu sự

hiểu biết 1 cách rõ ràng về chức năng của nó. Tôi có thể mượn nó 1 chút

được không?].

[Được thôi. Cô sẽ không phá banh nó đâu nhỉ?]

Nó sẽ không dễ bị vỡ vì tôi đã yểm rất nhiều phép vào bằng [Enchant],

nhưng sẽ rất phiền phức nếu nó bị xáo trộn hay thay đổi các thiết lập.

Có lẽ cô ấy sẽ hiểu được các chức năng tổng quát. Nếu không, cô ấy đã

không thể kết nối với nó thông qua “dây cáp” của Cesca và kích thoạt

phép thuật hình ảnh. Liệu cô ấy có hứng thú với những công nghệ không

liên quan đến phép thuật?

[Muu, những tin nhắn và hình ảnh này là gì…? Hmm, cậu có thể vận hành

nó chỉ bằng cách chạm vào…? Loại chữ viết này là của quốc gia nào?].

[Nhật Bản].

[Nhật Bản? Tôi chưa bao giờ nghe về nơi đó. Đó là 1 đất nước trong thời

đại hiện tại à? Là nơi Touya-kun sinh ra á?].

[Ờm ~… Tôi nghĩ cô nói đúng. Có lẽ bây giờ là thời điểm tốt để mọi

người biết nó? Tôi đã nghĩ đến việc nói nó với mọi người một thời gian

rồi].

[?]

Giáo sư Babylon tiếp tục mằn mò các chức năng của chiếc smartphone

trong khi trưng ra vẻ mặt bối rối vì những gì tôi nói.

_Chuyển cảnh_

[Hảảảảảảảảảảảảảảảả! Anh nói rằng đứa trẻ này là giáo sư Babylon…]

Lean trở nên rất kinh ngạc trước giáo sư giống như tôi đã từng làm. Cả

Else và Yae đều có vẻ mặt ngạc nhiên tương tự trong khi nhìn vào giáo sư

đang được bao quanh bởi những Babylon numbers.

[Ờm, chúng ta đã chứng kiến rất nhiều chuyện lạ lùng cho đến tận bây

giờ…].

[Tớ cũng nghĩ rằng điều này không phải là không thể xảy ra ~ degozaru].

Linse, Hilde, Lu cùng gật đầu sau khi nghe Else và Yae lẩm bẩm.

Giáo sư đang nói chuyện với Cesca, Rosetta và Flora về cái gì đó. Quần áo

cô đang mặc được mượn từ Sou. Vẻ ngoài như thế khiến cho cô ấy trông

giống như 1 đứa trẻ bình thường.

Monica đang lăn lộn trên ghế sofa trong khi bị Tica ôm cứng ngắc từ sau

lưng. Mũi Tica đã được nhuộm trong máu đỏ.

[Ai đó “hiếp mi”! Tôi cảm thấy thật kinh khủng!].

[Ufufufufufufufu]

Tôi đã hiểu về câu nói [em không giỏi đối phó với người quản lý của

‘Laboratory’] của ẻm rồi. Sau khi hiểu được cái sở thích lolicon của Tica,

rõ ràng Monica là sự lựa chọn tốt nhất. Nhân tiện, Sou – cái người đột

nhiên bị ôm chầm lấy 1 lúc trước – đã sợ hãi và giờ thì ôm lấy tôi không

chịu buông.

Tôi đã tụ tập tất cả những hôn thê của mình và những người liên quan đến

Babylon trong 1 căn phòng tại lâu đài, nhưng chỉ có Noel của ‘Tower’

nằm trên đùi Liora của ‘Rampart’ là đang ngủ. Thậm chí có cần thiết phải

gọi cô ấy dậy vào lúc này không nhỉ…?

Fran Cesca của ‘Garden’.

High Rosetta của ‘Workshop’.

Bell Flora của ‘Alchemy Building’.

Fred Monica của ‘Hangar’.

Pure Liora của ‘Rampart’.

Pamela Noel của ‘Tower’.

Iris Fam của ‘Library’.

Riruru Palshee của ‘Warehouse’.

Atlantica của ‘Laboratory’.

Và giáo sư Babylon.

Nó giống như đã trở thành 1 đại gia đình… Mặc dù hầu hết thời gian thì

Fam, Noel và Liora không xuống mặt đất.

Còn Monica và Rosetta không xuống quá nhiều vì họ đắm mình trong việc

phát triển Framegear?

Tôi cũng đã ra lệnh cho Palshee hạn chế xuống mặt đất bởi tôi muốn tránh

những thiệt hại lãng nhách do các sai lầm ngớ ngẩn của cô ấy.

Nhìn vào Monica, người đang bị Tica quấn lấy, cuối cùng tôi kết luận là

Tica cũng éo nên xuống mặt đất nốt. Tôi sẽ cảm thấy rất tội lỗi nếu Rene

bịquấy rối và tổn thương do nỗi ám ảnh mà cô ta gây ra.

[Giờ thì, Touya-san. Loại chuyện gì mà anh phải tụ tập tất cả mọi người lại

để nói vậy?]

Yumina nãy giờ vẫn ngồi 1 bên, chen vào giữa tôi và Sou rồi hỏi tôi.

[Ờm. Anh đã được giáo sư hỏi về điều này, anh nghĩ rằng cũng đã đến lúc

cho mọi người biết về nó. Đó là về hoàn cảnh của anh mà anh đã giữ bí

mật cho đến bây giờ]

Ánh mắt mọi người tập trung vào tôi. Tôi đứng lên và nói tiếp trong khi

nhìn mọi người.

[Lý do trước đây anh không nói là vì lo rằng mọi người có lẽ sẽ không tin

anh, và cũng một phần là anh tự hỏi có cần thiết nói về nó. Nhưng mà, từ

giờ anh sẽ chung sống với tất cả mọi người, thế nên anh đã quyết định là

mọi người cần được biết]

Tôi điều khiển smartphone và chiếu 1 bức ảnh lớn lên tường. Tôi hiển thị

nhiều khung cảnh khác nhau bằng cách chuyển tiếp từ 1 trang web video.

Luân Đôn, Paris, Washington, New York, Jakatar, Băng Cốc, New Delhi,

Bắc Kinh, Moscow và cuối cùng là Tokyo.

Mọi người đều cảm thấy lạ lẫm do những lời tôi nói trước đó và hình ảnh

của các thành phố lớn mà tôi đang cho hiển thị.

[Những gì mọi người đang nhìn thấy ở đây là hình ảnh về thế giới cũ của

anh. [Trái đất] là cái tên mà bọn anh gọi nó, và anh là 1 người đến từ thế

giới đó]

CHƯƠNG 235 : ĐỨA TRẺ CỦA QUỐC VƯƠNG VÀ [PHÂN TÍCH]

Tôi đã nói với mọi người về bản thân mình trước khi đến thế giới này.

Về cuộc sống tại 1 đất nước tên Nhật Bản ở Trái đất, về việc trở thành một học sinh trung học và về việc không thể trở lại thế giới đó nữa.

Có vẻ vì những gì đã xảy ra với Fureizu, mọi người đều có thể hiểu ít nhiều về sự tồn tại của “Các thế giới khác” riêng biệt với thế giới này.

[Ra là vậy… Em đã có cảm giác rằng Touya-san nằm ngoài mọi tiêu chuẩn].

[Việc anh đến từ 1 thế giới khác, em chưa bao giờ nghĩ… Em đang kinh ngạc đây ~ degozaru]

Yumina cùng Yae hít 1 hơi thật sâu và bày tỏ sự ngạc nhiên của họ.

[Nhưng, thế có nghĩa Karen-san và Moroha-san là…?].

[Ờm, về mặt huyết thống thì họ không phải chị em của anh. Nhưng chắc chắn họ là gia đình của anh ở đây. Mặc dù thành thực mà nói, cũng còn có những người khác như thế mà anh vẫn chưa gặp]

Tôi thành thật trả lời câu hỏi của Linse. Dường như có rất nhiều vị thần có thể được xem là gia đình của tôi sau khi tôi đã thức tỉnh sức mạnh gia thần của mình và trở thành “Người phụ thuộc” của Kami-sama.

Tạm thời, tôi sẽ giấu những chuyện về Kami-sama và mấy cô chị tôi là những vị thần cấp thấp. Các vị thần có thể sẽ gặp rắc rối nếu họ bị dựa dẫm vào. Mà ngay từ đầu thì đó đã là thông tin cá nhân. Chỉ nên nói sau khi có sự cho phép của họ.

Mặc dù tôi có hơi lo ngại về việc họ có tin chuyện về những vị thần chứ không phải là về thế giới khác hay mấy thứ tương tự hay không. Giống như hồi với Giáo hoàng, tôi lo họ sẽ tạo flag và lôi Kami-sama xuống. Nhưng mà nên nói về điều này như thế nào đây? Nghe có vẻ không ổn khi gọi ngài ấy xuống chỉ vì giải thích chuyện này.

[Vậy thì, những chiếc xe đạp và súng là công nghệ từ thế giới cũ của anh ạ?].

[Đúng vậy. Chúng là những thứ bình thường ở đó. À không, súng không phải là thứ thường thấy tại đất nước mà anh sống]

Tôi đã sửa câu trả lời của mình lại để ngăn chặn sự hiểu lầm của Lu, bởi tôi không muốn ẻm cho rằng chuyện xả súng là cảnh tượng thường ngày.

[Mà, cho dù anh có đến từ 1 thế giới khác thì cũng đâu có gì thay đổi ~ đúng không?].

[Cô nói đúng. Nó không thay đổi được thực tế là chúng em yêu Touya-sama].

[Mà chính xác thì, nó khiến em hơi tức giận 1 chút vì anh không chịu nói sớm hơn]

Lean, Hilde và Else từng người một nói. Tôi không thể cảm nhận có chút nào ghê tởm hay gượng ép từ biểu hiện của họ. Tôi đoán loại biểu cảm của họ lúc này là muốn nói lên rằng chuyện tôi đến từ thế giới khác không có gì quan trọng.

[Touya là Touya ~ ja. Em hạnh phúc khi anh nói chuyện này với chúng em ~ anh biết chứ?].

[Hm, em cũng vậy].

[Cảm ơn các em. Sou, Sakura]

Tôi vui mừng vì họ có thể chấp nhận tôi. Tôi thực sự đã nghĩ rằng họ có thể sẽ bỏ đi ngay cả khi họ không ghét tôi. Một kẻ đến từ thế giới khác sẽ không khác gì 1 người nước ngoài ở đây. Tôi đã nghĩ về những điều mình nên làm nếu họ cho rằng tôi giống như 1 kẻ xâm lược đến từ thế giới khác sau những gì mà lũ Fureizu đã gây ra…

[Tuyệt vờiiiiiiii!!]

Chúng tôi giật bắn người do tiếng la đột ngột của giáo sư. Uwaa, hết hồn à!

[Một người đến từ thế giới khác! Những công nghệ, văn hóa, tri thức và lịch sử chưa từng được biết tới! Còn gì thú vị hơn thế chứ! Không! Tuyệt đối không còn! Touya-kun, xin hãy kết hôn với tôi!].

[Không được!]x9.

Quào! Tất cả các hôn thê của tôi đều bác bỏ đề nghị của giáo sư. Mọi người tụ tập lại xung quanh như thể đang cố gắng bảo vệ tôi vậy. Điều này có hơi chút đáng sợ, vì chúng tôi đã được nghe rằng cuối cùng số lượng vợ của tôi sẽ không tăng lên nữa…

[Vậy thì, làm tình nhân cũng được. Giữa tôi và cậu ấy không thể tạo ra em bé đâu. Thế gì sao?].

[Vậy thì được]x9.

[Mấy em thấy thế ổn á!?]

<trans: đù mế, vợ chính thất cho phép có vợ ngoài luồng kìa o.O >

Tôi vội vã lên tiếng. Á đù!? Không phải thường thì vợ chính thất không thích chồng có tình nhân sao?

[Lý do số cô dâu của Touya-san không tăng thêm nữa là để loại bỏ những vấn đề không đáng, vì sẽ có rất nhiều rắc rối nếu các gia đình hoàng tộc hoặc quý tộc từ những nước khác liên tục khăng khăng đòi anh “Xin hãy cưới con gái chúng tôi”].

[Cũng sẽ có vấn đề về việc kế vị ngai vàng đối với đứa trẻ được sinh ra giữa quốc vương và một người không phải chính thất]

Ngay cả sau khi tôi nghe những lập luận của Yumina và Lean, tôi vẫn kết thúc với suy nghĩ “Bộ chuyện đó không kì dị hả?”. Hẳn là vì tôi chưa quen với hệ thống đa thê.

Mà cũng tốt, chuyện này vẫn ổn hơn nhiều so với tình hình biến thành cuộc chiến giữa chính thất và tình nhân như là “Anh ấy là của tôi! Đừng có lại gần anh ấy, đồ con mèo vụng trộm!” nhưng mà… vì lý do nào đó tôi cảm thấy cô đơn. Mặc dù thế có nghĩa là họ hiểu rằng ham muốn độc chiếm và tình yêu là khác nhau.

[Được rồi, tôi thậm chí đã được những người vợ cho phép, chúng ta bây giờ đã là 1 gia đình rồi! Ah, đúng rồi đúng rồi. Đừng lo lắng về chuyện kế vị ngai vàng vì con của tất cả các cô đều là con gái ngoại trừ 1 đứa] [Ểh?]x9.

Cô ấy thông báo tin tức không thể tưởng tượng được một cách tỉnh queo! Ý của cô là gì khi nói tất cả đều là con gái ngoại trừ1 đứa!?

[Ý-ý cô là sao ~ degozaru?].

[Thì là vậy đó. Một cuộc trò chuyện như thế này hiện ra khi tôi nhìn sâu hơn vào tương lai. Rằng “Cả 9 nữ hoàng đều có con, nhưng chỉ có 1 đứa trẻ trong số đó là hoàng tử”…]

… Thiệt hả? Vậy tức là sẽ có 1 hoàng tử được sinh ra giữa tôi và 1 trong 9 người vợ. Có vẻ như sự mong đợi của chúng tôi trong tương lai đã bị cô ấy phá hủy mất rồi…

<trans: ý là “không biết con chúng mình là trai hay gái nhỉ?” đại loại vậy đó, vlk nổi da gà cmnr>

Thế, tức là sẽ có ít nhất 8 đứa con gái… Hờ, tôi cảm thấy như một thảm họa khủng khiếp sẽ xảy ra. Tôi sẽ không thể chỉ ngồi ở nhà và thư giãn như 1 người cha sao?

Tất nhiên, cũng có khả năng là cậu nhóc thứ 2 sẽ được sinh ra trong tương lai xa hơn những gì giáo sư đã nhìn thấy, nhưng tôi lại phân vân về việc có 10 đứa con. Quả thật, như thế là quá nhiều. Không, thậm chí 9 đứa cũng là quá nhiều rồi.

Tôi được biết rằng Tokugawa Ieyasu có 16 đứa con, còn Tào Tháo thì nghe đồn cũng có đến 25 đứa con trai. Mà, họ cũng chả là gì so với Tokugawa Ienari, người có hơn 50 đứa con.

Đáng ngạc nhiên là vị tướng quân này lại có nhiệm kì dài nhất cho dù là so với những tướng quân tiếp theo sau, nhưng cũng có thể nói rằng việc có quá nhiều con đã làm giảm tài chính của ông ấy. Sự sụp đổ của thể chế cũng bắt đầu vào thời điểm đó. Ông ta hẳn phải là 1 người đàn ông cực kì mạnh mẽ về khoản đó <sinh lý ấy :v >.

[Fuun… Nhưng mà đây có thể là điều tuyệt vời, đúng không?].

[Ý cô là gì, Lean-san?].

[Không phải rất tốt sao? Nếu đứa trẻ là con gái thì cuối cùng nó sẽ trở thành cô dâu đúng không? Giờ nghĩ về nó. Con bé sẽ là công chúa của vương quốc, do đó, khả năng chồng con bé là hoàng tử của 1 quốc gia khác rất cao. Như thế, chẳng phải dòng dõi của Touya sẽ được đưa vào hoàng tộc của những quốc gia đó sao?].

[Ra vậy…Gia đình chúng ta sẽ có thể có rất nhiều thành viên. Trong tương lai xa hơn, những đứa cháu của Touya-sama sẽ có thể trở thành người đứng đầu của nhiều nước…Chắc chắn, việc này…]

Lean và Hilde có 1 cuộc trò chuyện ngắn, nhưng tôi quyết định sẽ giả vờ là không nghe nó. Chúng thậm chí còn chưa được sinh ra, thế nên đừng có nhắc đến hôn sựcủa bất cứ đứa con gái nào của tôi.

[Dù sao đi nữa, chúng ta đã trở thành gia đình, thế nên hãy dạy tôi về kiến thức của thế giới khác đi! Nhanh lên nhanh lên! Những tòa cao ốc đó là sao?Ý nghĩa những cái đèn nhiều màu trên đường là gì? Cái hộp sắt đó di chuyển bằng phép thuật à?].

[Xì tốp! Xì xì tốp! Tôi không thể trả lời nếu cô cứ hỏi mọi thứ cùng 1 lúc như thế. Hơn nữa, có những thứ dù chúng tồn tại như thế nhưng tôi cũng không hiểu đâu. Ví dụ, những cao ốc đó là các tòa nhà nhiều tầng, đèn 3 màu trên đường phố là đèn giao thông. Cuối cùng, cái hộp sắt đang chạy đó được gọi là tàu điện. Nhưng mà tôi không biết làm thế nào chúng vận hành hày là cấu trúc của chúng]

Giáo sư dí sát mặt vào tôi với đôi mắt đỏ ngầu, tôi chỉ còn biết thành thật mà trả lời cô ấy trong khi bị áp đảo. Có lẽ độ sâu của kiến thức mà người này muốn biết tôi không đáp ứng nổi đâu.

[Tôi hiểu rồi… Muuu. Phải chi có cách nào đó để biết được thông tin về thế giới đó]

Giáo sư thở dài như thể đang tiếc nuối trong khi nhì vào khung cảnh đường phố đang được chiếu trong không trung… Ah.

[Nếu chỉ là thông tin, tôi nghĩ tôi có thể tìm được. Tôi sẽ lấy nó từ trên mạng. Giáo sư chắc có lẽ sẽ hiểu được những thứ mà tôi không hiểu. Nhưng mà, cô biết đấy…].

[Y-ý cậu là sao!? Có cách để có được thông tin à, mau nói với tôi về nó đi!]

Nhưng mà, tôi vẫn còn lưỡng lự rằng liệu để giáo sư biết các thông tin của Trái đất có phải điều tốt hay không. Sẽ rất phiền phức nếu cô ấy làm thứ gì đó như là bom nguyên tử hoặc mấy thứ tương tự từ thông tin mà cô ấy thu thập được. Sự kết hợp giữa phép thuật và khoa học có nguy hiểm hay không?

[Tri thức của Trái đất có rất nhiều lĩnh vực nguy hiểm. 2 cuộc chiến tranh thế giới đã từng nổ ra ở đó, và mọi người nói là thế giới sẽ bị hủy diệt nếu 1 cuộc chiến tương tự xảy ra lần nữa. Tôi đang nghĩ rằng có ổn không khi cho cô biết về những kiến thức đó]

Einstein đã từng để lại những lời như thế này.

“Tôi không biết loại vũ khí gì sẽ được dùng vào Thế chiến thứ III, nhưng Thế chiến thứ IV chắc chắn sẽ chỉ dùng gậy và đá”.

Thế giới sẽ diệt vong nếu Thế chiến thứ III nổ ra. Đó là lời cảnh báo có ý nghĩa như thế.

[Ra là vậy… Sự sợ hãi đó là hợp lý. Một sự kiện như thế chắc chắn là có khả năng xảy ra… Thế thì, sao lại không dạy tôi thứ gì đó bắt đầu từ văn hóa chẳng hạn? Như là những câu chuyện thần thoại hay lịch sử của thế giới đó ấy].

[Được thôi. Cũng nhân tiện mọi người đều tụ tập ở đây, chúng ta xem một bộ phim thì thế nào?].

[Phim?]

Nếu là về Trái đất thì cái gì quá hư cấu sẽ không tốt. Vì cuối cùng thì nó cũng chỉ là sản phẩm tưởng tượng.

Đã vậy thì, một bộ phim tái hiện lịch sử thì thế nào? Thứ gì đó như là Tam Quốc, Vua Arthur hay Chūshingura thì sao nhỉ?

Hoặc là 1 vở opera hiện đại để họ hiểu về thời đại của tôi.

Những bộ phim tôi đã giấu nhẹm trước đây khá giống với thể loại này, vì lúc đó tôi chưa nói gì về chuyện thế giới khác, nhưng giờ thì tôi đã kể tất cả về thế giới kia, nên chẳng có gì phải ngại ngùng nữa cả.

Nếu tôi đã muốn họ hiểu về Nhật Bản, tôi có nên cho họ xem tác phẩm đó? Bộ phim này được sinh ra ở Katsushika Shibamata, tôi đoán vậy.

Tôi điều khiển smartphone và chiếu bộ phim mình đã quyết định.

_Chuyển cảnh_

Sau đó tôi đã cho họ xem 1 số bộ phim Nhật Bản và kết hợp cả phương Tây nữa. Dường như tôi đã giúp họ hiểu phần nào về Trái đất nhờ những thứ đó.

[Cuối cùng, thứ khiến tôi phiền não là cái thiết bị mà Touya-kun có thì mọi người trong thế giới đó đều sở hữu à?]

Giáo sư chỉ vào chiếc smartphone và hỏi. Có vẻ cô ấy cực kì thích nó. Nói mới để ý, smartphone xuất hiện rất nhiều trong các bộ phim mà tôi vừa cho họ xem.

[Cái mà tôi đang có khá là khác so với phiên bản trong thế giới cũ của tôi vì tôi đã yểm rất nhiều thứ bằng [Enchant] vào nó từ sau khi đến đây. Ban đầu, nó là 1 thiết bị viễn thông dùng để trao đổi thông tin, có khả năng ghi hình và nhiều chức năng khác nữa].

[Ừmm. Tôi có thể phân tích nó 1 chút hay không? Tôi nghĩ là sẽ rất thuận tiện nếu tôi tạo ra một thiết bị liên lạc tương tự và phân phát cho mọi người, đúng chứ?]

Ờm. Đúng là sẽ rất tiện lợi nếu mọi người đều mang trong mình phương tiện viễn thông. Chúng ta có thể làm nó hoạt động mà không dựa vào sóng điện từ nếu kết hợp nó với phép thuật không? Thực tế là, giáo sư cũng đã tạo ra thiết bị liên lạc tương tự cho các Framegear. Nếu là giáo sư, nói không chừng quả thật cô ấy có thể thay thế sóng vô tuyến bằng phép thuật.

Mặc dù rất có thể chỉ có chiếc điện thoại này mới có thể kết nối với mạng Internet của Trái đất. Tôi có nên để cô ấy làm 1 mẫu thử nghiệm không nhỉ?

<trans: tự hỏi ai trả tiền thuê bao “in tẹc nét” hàng tháng cho nó nhể? Thấy xài hơi bị nhiều đấy, hay xài wifi free của Thần giới?>

[Vậy thì, tôi có thể mượn nó 1 lát không?]

Giáo sư nhận lấy điện thoại của tôi và bắt đầu tập trung pháp lực vào tay phải đang cầm chiếc điện thoại. Ê-êi, đừng mông đạ– ý lộn, đừng manh động!?

[“Analysis”<phân tích>]

Một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao bọc lấy cả bàn tay của giáo sư. Đây có phải là 1 phép thuật vô thuộc tính không?

[Fumu… Hồ hổ ~. Ra là vậy. Tôi hiểu cấu trúc rồi. Có thể sản xuất được thứ này bằng vật liệu của thế giới này. Vấn đề là…]

Tôi kiểm tra hoạt động của chiếc smartphone và xác nhận nó không có vấn đề gì sau khi nhận lại nó từ giáo sư – người đã bắt đầu lảm nhảm gì đó 1 mình.

Tôi đã tò mò về phép thuật đó từ trước, thế nên tôi thử nó luôn.

[“Analysis”]

Wow! Cái gì đây? Những hình ảnh tương tự như bản vẽ lắp ráp các bộ phận của chiếc smartphone đang trôi nổi torng đầu tôi, và tôi hiểu từng thứ trong số chúng sẽ nằm ở vị trí nào. Nhưng thành thực mà nói, tôi cảm thấy lạ lẫm khi biết được mục đích của những bộ phận đó là gì.

Ah. Nó cũng có thể dùng để phân tích vật liệu nữa á? Alkali Aluminium silicate… là cái qué gì?

Đối với trường hợp của giáo sư, dữ liệu dược dịch sang ngôn ngữ của thế giới này à?

Vậy ra nó là phép thuật dùng để phân tích cấu trúc của 1 cái gì đó huh…? Nếu tôi dùng nó trên con người, liệu tôi có thể biết được vị trí, cấu trúc của nội tạng giống như khi dùng MRI <giang hồ gọi là chụp “em-rai” đấy> không? Tôi cảm thấy phép thuật này sẽ rất thuận tiện đối với 1 bác sĩ, nhưng nói thật, tôi không cho rằng ông ấy sẽ muốn nhìn thấy mấy cơ quan bên trong đâu…

[Umu! Tôi sẽ xoay sở chế tạo được bằng cách nào đó! Có lẽ là không thể hoàn toàn giống y như đúc, nhưng thứ này sẽ trở thành 1 công cụ phép thuật rất tiện lợi! Rosetta, giúp tôi một tay! Đi đến ‘Workshop’ nào!].

[Vâng. Tôi thì ô kê, nhưng tôi không thể làm theo mệnh lệnh đó vì giờ giáo sư không còn quyền yêu cầu tôi nữa, thế nên trừ phi chủ nhân cho phép tôi…].

[Hảảả? Ah phải rồi. Touya-kun, cho tôi mượn Rosetta được không?]

“Tôi không để ý đâu”. Rồi sau đó, cả 2 phóng cái vèo ra khỏi phòng ngay khi tôi cho phép. Có vẻ như Rosetta cũng bị kích thích dữ dội lắm rồi.

[Hai người đó có thể sẽ đóng cửa kín mít và không bước chân ra ngoài trong vài ngày].

[Bà ấy vẫn chả thay đổi gì. Có lẽ sẽ còn kinh khủng hơn khi so với cơ thể cũ, cơ thể hiện tại quá ư là “trâu bò” và bền bỉ]

Cesca và Liora thở dài trao đổi trong khi nhìn theo 2 người vừa tốc biến khỏi phòng.

Mặc dù tôi không muốn họ làm quá trớn, nhưng họ sẽ ổn chứ? Nếu chúng ta có thể sản xuất smartphone hàng loạt, chắc chắn nó sẽ mang lại những lợi ích đáng kể, nhưng tôi lại cảm thấy lạnh người khi có linh cảm rằng cô ấy sẽ cố cài một số chức năng lạ lùng vào nó.

Cuối cùng, khi tôi nói ra lo lắng của mình, Cesca đã nói với tôi trong khi chỉ vào chiếc điện thoại thông minh đang nằm trên tay tôi.

[Người thêm vào nó cả mớ tính năng kì lạ chính là chủ nhân đấy]

Chuẩn không phải chỉnh.

CHƯƠNG 236 : SẢN XUẤT HÀNG LOẠT VÀ ÁP LỰC CÔNG VIỆC

[Touya-dono, cái này…]

Mọi người đều nhìn vào “nó” với đôi mắt mở to khi tôi bàn giao 1 thiết bị cho mỗi người lãnh đạo.

Kích thước của nó chỉ lớn hơn 1 chút so với cái của tôi, và có màu trắng để có thể phân biệt với bản gốc chỉ qua 1 cái liếc mắt.

[Cái này giống như tạo tác của Touya-dono, chẳng lẽ nó là…].

[Phải. Nó chính là thứ được gọi với cái tên “Smartphone”, nhưng tóm lại, anh có thể gọi nó là “Điện thoại di động” hay “Thiết bị di động” cũng được. Những cái mà tôi phát cho mọi người là phiên bản đơn giản hơn so với cái của tôi]

Tôi bắt đầu giải thích trong khi trả lời câu hỏi của Quốc vương Rynie.

[Đầu tiên, nếu bấm nút này, ở đây, bấm vào đây nó sẽ hoạt động. Hãy thử đi].

[Ồh!? Cá-cái gì đó vừa hiện lên?].

[Có rất nhiều hình ảnh nhỏ…]

Chắc chắn là nó có nguồn điện thích hợp. Nhân tiện, các chữ cái đã được dịch sang ngôn ngữ chung của thế giới này nên họ có thể đọc chúng mà không gặp vấn đề gì.

[Hiển thị trên đầu màn hình là thời gian và pin… Ah~, pháp lực còn lại. Hãy nhớ rằng là công cụ này sẽ ngừng hoạt động nếu pháp lực tụt từ 100% xuống 0%. Nhưng đừng lo. Cho dù nó có ngừng hoạt động thì cũng sẽ phục hồi lại ngay khi đổ pháp lực vào nó]

Tiếp theo, tôi đã chọn tên “Hoàng đế Regulus” từ “Danh bạ”, và bấm gọi.

[Uah!?]

Nhạc chuông đột ngột vang lên, và Hoàng đế giật mình đến mức làm rơi cả chiếc điện thoại đang cầm trên tay.

Mọi người nhìn chằm chằm vào nó, thậm chí 1 số người còn đứng bật dậy khỏi ghế.

[Đừng lo lắng. Đây là do tôi đang thực hiện 1 cuộc gọi đến Hoàng đế. Hoàng đế, ngài có thể đọc dòng chữ đang hiển thị trên màn hình không?].

[Đ-được. Nó ghi là “Quốc vương Brynhild”].

[Như thế, ngài sẽ biết ai đang liên lạc với mình. Sau đó, hãy thử chạm vào khung nhỏ màu xanh bên dưới cái tên, và kê smartphone vào tai ngài như tôi làm đây]

Hoàng đế rụt rè chạm vào màn hình theo lời tôi và sau đó đưa điện thoại lên tai mình.

[Moshi-moshi? Ngài có nghe thấy tôi nói không?]

<trans: phòng hờ thôi – “moshi-moshi” của Nhật là giống như “alo” bên mình vậy đóa>

[Ồ ~, ta có thể nghe thấy tiếng của Quốc vương ngay cạnh tai mình! Ta hiểu rồi! Đây là cách mà cậu có thể dùng nó như là 1 thiết bị liên lạc!]

Họ đã nhanh chóng hiểu được chức năng chính của nó vì ngay từ đầu, họ đã quen với thiết bị liên lạc được cài đặt trong các Framegear.

[Chạm vào biểu tượng “Danh bạ” trên màn hình sẽ hiển thị 1 danh sách những cái tên. Chạm vào 1 cái tên sẽ bắt đầu cuộc gọi đến người đó. Vậy thì, mọi người hãy thử gọi cho 1 ai đó đang có mặt ở đây xem]

Vì lý do nào đó mà tôi thấy đây giống như 1 lớp học dành cho người cao tuổi vậy.

<trans: chính xác là dành cho dân “mù công nghệ”, éo tính 2 ông vua Restia với Rynie à?>

Sau đó, tôi đã chỉ cho lãnh đạo các nước thêm những chức năng khác.

Mặc dù nó cũng không có quá nhiều ứng dụng bên trong. Bề ngoài, chúng là những chiếc smartphone giống như trong thế giới của tôi, nhưng bên trong thì toàn là ứng dụng của giáo sư (hoặc tôi nên nói là phiên bản giáo sư) tạo ra.

Tôi cho rằng những ứng dụng Điện thoại, Máy ảnh, Bản đồ, La bàn, Máy tính, Ghi nhớ, Đồng hồ, Tin nhắn, Đèn, Lịch, và Trò chơi là đã đủ bởi vì như thế cũng khá nhiều rồi.

Mà, tất nhiên là Bản đồ không thể nào so sánh được với [Search] của tôi, thế nên chúng chỉ là phiên bản cùi hơn đáng kể. Nhưng mà vị trí hiện tại của người dùng hay tìm tên thành phố, làng mạc… thì vẫn ngon lành.

Tôi đểmặc mấy vị lãnh đạo đang tăng động như những đứa trẻ vừa nhận được đồ chơi mới sau khi biết cách gọi điện và gửi tin nhắn cho nhau trong 1 lúc, nhưng cuối cùng tôi phải trấn tĩnh họ lại bởi tất cả đều mất kiểm soát cmn luôn.

[Tôi đã giải thích về tất cả mọi thứ, và cũng đã giao những chiếc smartphone cho mọi người. Nếu ai đó làm mất nó hoặc bị đánh cắp, hãy báo cho tôi biết ngay vì tôi có thể lấy lại nó ngay từ chỗ này].

[Điều này sẽ khá thuận tiện, đúng không…? Có vẻ như nhờ thế mà sự trao đổi giữa các quốc gia sẽ dễ dàng hơn…]

Thống đốc liên bang của Rodomea nói lên ấn tượng của mình kèm theo sự ngưỡng mộ trong khi táy máy chiếc điện thoại thông minh.

[Touya-dono. Tôi đã tò mò về cái này từ nãy giờ rồi, nhưng biểu tượng “Trò chơi” này có nghĩa là gì? Oh, phải chăng là…?] – Vua Belfast (Trystwin).

[Ah, tôi đã cài đặt nó như là 1 loại thử nghiệm. Một số trò chơi đã được tích hợp trong đó. Kết nối với các thiết bị khác sẽ cho phép ngài chơi trò shogi 2 người, còn 4 máy sẽ là trò 4 người như là mạt chược chẳng hạn].

[[[Ồồồồ ~]]]

Đôi mắt của 4 con nghiện mạt chược là lãnh đạo của Belfast, Regulus, Rifurizu và Misumido trở nên lấp lánh.

[Mặc dù tôi đã đặt giới hạn là một ngày chỉ được chơi 2 giờ].

[[[[Ểhhhh!?]]]]

Đừng cómà “ểh” với tôi. Tính năng đó quan trọng lắm đấy. Nếu không có, dám cá là mấy vị sẽ chơi nó suốt luôn. Cái đó thì tôi dám bảo đảm. Nếu việc chơi bời của các ngài làm ảnh hưởng đến chính trị quốc gia hay gì đó tương tự, chắc tôi phải tạ lỗi với thủ tướng và công dân nước đó quá.

Mà cũng tốt. Giờ thì họ đã có thể gọi điện thoại và gửi tin nhắn cho nhau mà không làm phiền bất kì ai, tôi tin rằng đó sẽ là điều tốt để họ có thể thân thiện với nhau hơn.

[Hơn nữa, những hình ảnh được chụp bằng máy ảnh cũng có thể được in ra như ảnh gia đình của tôi như thế này, thế nên hãy cho tôi biết khi cần in tấm ảnh nào đó]

Vua Belfast lập tức đứng bật dậy ngay khi tôi cho ông ấy xem 1 bức ảnh (chính xác là 1 tấm hình đã được in ra) của Kare-neesan đang nhìn vào camera với 2 bàn tay tạo hình trái tim.

[… Ta không thể chờ được nữa. Ta phải nhanh chóng chụp hình Yamato!]

Người này thuộc thể loại phụ huynh tăng động à?

Mà tốt thôi. Dù sao mọi việc cũng đã xong nên tôi cũng đang định kết thúc cuộc họp hôm nay. Sau đó, Giáo hoàng của Ramisshu đã đến nói với tôi.

[Xin lỗi, nhưng không có hình ảnh nào của Moroha-sama sao? Nếu có, tôi muốn 1 tấm ảnh của mỗi người nếu có thể!]

Tôi tự hỏi đến cả người này cũng lót nhót như vậy sao? Mà, đã là 1 tín đồ của thần linh thì hẳn như thế cũng là hợp lý thôi.

_Chuyển cảnh_

Sau cuộc họp, tôi ngay lập tức nhận được 1 cú điện thoại. Mặc dù nói vậy như không phải là từ 1 trong những nhà lãnh đạo. Từ “Giáo sư” xuất hiện trên màn hình.

Hầu như không có khả năng nào mà các thiết bị không kết nối với nhau, vì hình như cô ấy đã sử dụng các kĩ thuật trong một quỹ tích phép thuật và khắc phép thuật không dựa vào sóng điện từ tương ứng để chúng có thể kết nối. Dường như đó là 1 kĩ thuật bình thường được sử dụng trong nền văn minh phép thuật cổ đại, nơi giáo sư đã sống.

[Vâng, moshi-moshi].

[Ya, Touya-kun đó à? Cái “moshi-moshi” mà cậu vừa nói nghĩa là sao vậy?].

[Ở đất nước tôi sống, 1 cuộc nói chuyện điện thoại bắt đầu bằng những từ“moshi-moshi”. Tôi nghĩ nó mang ý nghĩa tương tự như “Nghe đây, nói đi”, chắc vậy]

Tôi có cảm giác như người ta đã nói thế trên tivi. Có lẽ sẽ khác chút vì lúc đó tôi cũng không chú ý lắm.

[Thật thú vị. Vậy, phản ứng của các lãnh đạo thế nào?].

[Tuyệt vời. Mọi người đều biết ơn khi nhận được những chiếc smartphone].

[Điều đó thật tốt. Nhưng mà, những thiết bị đó là phiên bản đã bị hạ cấp đáng kể].

[Mấy cái cô đã làm có quá nhiều chức năng thừa thải. Trên đời này có ai hâm tới mức gắn hệ thống tự hủy vào điện thoại của mình không hở?]

Trong thế giới này thì có 1 đứa đấy! Ngoài ra, cô ấy cũng thêm vào các chức năng không cần thiết như tạo sóng siêu âm để làm vỡ kính hoặc khả năng chụp xuyên thấu qua vật thể, vân vân và vân mây.

<trans: giáo sư-sama, cài cho tui cái tính năng chụp xuyên vật thể với…….>

Cơ mà, vị giáo sư này đúng là có hơi kì quặc. Có câu nói rằng “Chỉ có 1 đường ranh mỏng ngăn giữa thiên tài và kẻ ngốc”, nhưng không biết đã bao nhiêu lần câu nói đó hiện thoáng qua trong tâm trí tôi rồi nhỉ?

[Ờ, thì. Nhân tiện. Tôi định nói về mẫu thiết kế của Framegear mới mà Rosetta và Monica đang thực hiện. Thế nào về việc cứ giao Framegear của Sou cho họ và để việc chế tạo Framegear của Linse-kun và Lean-kun cho tôi?].

[Ah. Tôi nghĩ mẫu của họ sẽ là loại chiến đấu bằng phép thuật, nhưng mà phép thuật không có tác dụng trước Fureizu. Nên tôi đã tính đến loại hình chiến đấu chủ yếu là dùng phép thuật để tự vệ và thao tác Fragarach để tấn công].

[Vũ khí đó rất tốt. Đừng nói là cậu đã lấy ý tưởng cho vũ khí đó từ hệ thống [Orb Satellite] nhé? Đó cũng là kiến thức lấy từ Trái đất à?].

[Tôi đoán vậy]

Mặc dù chính xác thì đó là kiến thức lấy từ anime của Trái đất. Tôi sẽ giữ im lặng về nó, vì nếu cô ấy mà biết thì rắc rối chết mất. Dám cô ấy sẽ nói gì đó về ý định chế tạo 1 chiến hạm thiết giáp lắm chứ chả đùa.

Ngay sau cuộc nói chuyện với giáo sư, tôi nhận được cuộc gọi đến từ Sakura. Nè! Cái kiểu canh thời gian chuẩn đến vô lý này là sao?

[Vâng, moshi-moshi].

[Ê~to, moshi-moshi. Vua ơi, gọi lúc này có làm phiền anh không?].

[Không sao đâu. Có chuyện gì à?].

[Thật ra, mẹ em muốn bàn về chuyện trường học].

[Fiana-san á?]

Theo kế hoạch thì trường học sẽ là nơi làm việc của Fiana-san, đã được hoàn thành 80%. Hiện chỉ có 1 lớp xem như thử nghiệm, nhưng dự tính là sẽ có thêm nhiều phòng học khác khi lượng học sinh tăng lên.

[Bây giờ Fiana-san đang ở đâu?].

[Mẹ đã đến trường cùng với em].

[Vậy thì chờ anh. Anh sẽ đến đó ngay]

Tôi cúp máy và mở [Gate] đến trường. Sau khi làm vậy, tôi đã nhìn thấy Sakura và Fiana-san ở nơi xây dựng trường học, cùng với Naito-ossan và Nyantaro.

[Ah, Touya-san. Xin lỗi vì đã gọi cậu ra đây].

[Không sao đâu ạ. Thế, có vấn đề gì?]

Fiana-san cúi đầu. Bộ có vấn đề gì thiệt hả?

[Thú thật, tôi đã nói chuyện với vài gia đình khi việc xây dựng trường học cho trẻ em bắt đầu. Sau đó, cuộc nói chuyện lan rộng và số lượng học sinh tăng lên nhiều hơn tôi nghĩ. Con số đã tăng lên đến mức mà tôi sẽ không thể một mình giải quyết tất cả…].

[Hả?Có bao nhiêu người được dự tính?]

Tôi thử hỏi Naito-ossan đứng gần đó.

[Tổng cộng gần 80 người ạ].

[Ểh? Ở nước ta có nhiều trẻ em đến vậy sao?] [Gần đây, lượng người di cư đến đây đã tăng. Cũng có những đứa trẻ là con của các mạo hiểm giả đã lập gia đình, những người định cư làm nông nghiệp, những thương gia và thợ thủ công nữa]

Ah, đúng rồi. Không phải mọi người đến đây đều còn độc thân. Thế nên cũng có trường hợp cả gia đình di chuyển tới đây.

Kế hoạch ban đầu là chỉ có 20 đứa trẻ thôi. Vậy mà hiện tại đã tăng lên khoảng 4 lần con số đó.

[Hmm, chúng ta sẽ tuyển thêm 1 hoặc 2 giáo viên nữa] – Touya.

[Như vậy sẽ rất tốt. Với 3 người thì hẳn là dễ thở hơn rồi] – Fiana.

Fiana-san vỗ vào ngực mình thở phào nhẹ nhõm. Giờ thì, tôi nghĩ mình cũng phải làm 1 cuộc phỏng vấn vì đây là 1 tổ chức được vương quốc tài trợ.

Tôi phải thông báo cho Kousaka-san về chuyện tuyển dụng. Cũng phải yêu cầu Naito-ossan mở rộng các lớp học nữa, vì cứ như hiện nay thì sẽ rất chật chội với số lượng học sinh đó.

Ừm, trước mắt cứ thế đã.

[Cậu đang làm gì ở đây vậy, Nyantaro?].

[Tôi đã nói rồi, là d’Artangan ~ nya! Tôi đã được công chúa giao trọng trách bảo vệ cho mẹ của ngài ấy ~ nya].

[Ồ ~]

Nyantaro ưỡn ngực 1 cách tự hào. Tôi thì lại cho rằng Sakura đã nghĩ đây là cách để khỏi bị làm phiền trong 1 thời gian, nhưng tôi quyết định là sẽ không nói gì cả để khỏi làm cậu ta thất vọng và cứ im lặng để bảo toàn cái động lực làm việc của chú mèo.

[Tôi được hỗ trợ rất nhiều vì d’Artangan đã giúp tôi theo nhiều cách khác nhau] – Fiana.

[Hahaue-sama(*)… Chỉ có Hahaue-sama là gọi tôi đúng tên thôi ~ nya. Thậm chí đến công chúa, gần đây cũng gọi tôi là Nyantaro…].

[Vì tên đó dễ gọi hơn] – Sakura.

<(*) là kiểu gọi “mẹ” trang trọng, nhưng thường thì chỉ là “Hahaue” thôi, ở đây con mều thêm “-sama” có thể hiểu như ý là “mẹ của chủ nhân/cấp trên” ấy. Nhân tiện, có vẻ như ngoài Touya và mẹ ra, Sakura với ai cũng phũ được thì phải?>

Sakura trả lời theo kiểu chả có gì quan trọng. Còn cảm xúc của Nyantaro có vẻ như đã gắn bó với Fiana-san. Liệu cứ thế này thì cậu chàng có trở thành bảo vệ của trường học luôn không ta? Một Hiệp sĩ gác cổng. Không, là một Hiệp sĩ mèo gác cổng, tôi nghĩ vậy.

Giờ thì vấn đề đã được giải quyết, thế nên giờ tôi có nên làm 1 bữa ăn tại [Silver Moon] sau 1 thời gian dài cùng với Sakura và Fiana-san không nhể?

Ngay khi tôi đang nghĩ vậy, túi của tôi lại rung lên lần nữa. Nữa hả trời ~? Lần này là thánh nào nữa đây?

Cái tên “Kousaka-san” hiển thị trên màn hình điện thoại của tôi khi tôi nhìn vào nó.

[Bệ hạ. Hãy quay về đây bằng [Gate] ngay ạ. Những tài liệu cần ngài phê duyệt đang chất đống lên đây này].

[Hảảảảảả……]

Về mặt nào đó… Dường như tôi đã phạm 1 sai lầm ngớ ngẩn khi sản xuất hàng loại những chiếc smartphone……

Vì lý do gì đó mà tôi cảm thấy như mình bị thời gian rượt đuổi. Hay nói chính xác hơn là tôi nhận ra mình quá ư bận rộn.

“Việc liên lạc với nhau quá dễ dàng cũng là 1 vấn đề”. Tôi đã nghĩ thế trong khi mở [Gate] quay về lâu đài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!