Virtus's Reader
Smartphone

Chương 327: CHƯƠNG 327: CHIM LỚN, VÀ SỨ GIẢ

"Thắp sáng lên, Quang Thánh thương, [Shining Javelin]!"

Cây quang thương bay đến mục tiêu theo đường thẳng, như một mũi tên bắn ra từ dây cung.

Mục tiêu là con Thạch Hầu Vương bị xuyên thủng và vỡ thành từng mảnh. Có vẻ như em ấy đã sử dụng [Shining Javelin] cùng kỹ thuật của mình để phá hủy con Thạch Hầu Vương. Mười mô hình đã chuẩn bị bị phá hủy trong tích tắc.

"Chà. Nó thật dễ dàng!"

"Tốt, tốt. Em đã làm việc rất chăm chỉ đấy Sue."

E hèm, tôi võ nhẹ đầu em ấy. Thật đáng nể khi em ấy chỉ mới 11 tuổi mà có thể làm được đến vậy.

Sue sở hữu thuộc tính ánh sáng. Mà ma thuật thuộc tính ánh sáng còn được gọi là ma thuật thiêng liêng, vì nó thuộc dạng ma thuật phục hồi, ma thuật thanh tẩy và ma thuật phòng thủ. Tuy nhiên, không có nghĩa là nó không có ma thuật về tấn công. Có những ma thuật có thể đánh bại kẻ thù như Shining Javelin, Light Arrow và Star Bright.

Sue đã học ma thuật ánh sáng từ Linde và Lean, em ấy hiện tại cũng đã có thể kiểm soát nó khá tốt.

Bên cạnh đó cũng có những người chỉ có thể dùng thể thuật thay vì ma thuật chẳng hạn như Yae, hay người giúp việc Cecil với tài phóng dao điệu nghệ mà không phải ai cũng làm được của gia đình chúng tôi. Hai cô gái đó có thể chỉ mạnh hơn các mạo hiểm giả thôi.Tôi nghĩ đó cũng là một tài năng rồi.

"Em cảm thấy hơi xấu hổ. Nhưng em muốn trở thành cô dâu của Touya. Và cũng muốn mạnh mẽ hơn để bảo vệ đất nước này!"

Tôi hạnh phúc khi nghe em ấy nói thế. Trong khi tôi nhìn thẳng vào mắt và nắm lấy đôi bàn tay nhỏ của em ấy.

"Cảm ơn em, nhưng em cũng không nên ép buộc mình quá. Dù mạnh hay yếu, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng đối với anh em là tất cả."

"Em không ép buộc. Vì đó là Touya. Nên em muốn cố gắng hết sức."

Nói rồi, em ấy đưa tay ôm cổ tôi và ôm tôi. Em ấy thật đáng yêu. Tuy khoảng cách về chiều cao khá lớn. Nhưng tôi vẫn nở một nụ cười và ôm chặt vị hôn thê nhỏ.

"Nhân tiện Touya này"

"Hửm?"

"Có phải lại tăng thêm một người không?"

"Hả!?"

Đợi một chút, em đang nói gì thế, Su-san!

"Một người phụ nữ mới đến Babylon? Em nghe được từ Cesca. Đó là một người phụ nữ đeo kính với một con chó."

"Không phải! Không phải vậy! Đó chỉ là một nhân viên kỹ thuật!"

Cô hầu gái ngốc khiêu dâm, cô đã nói những gì vậy!

Sue buông tay, rồi khoanh tay và thở dài…. Hành động như vậy là sao.

"Cha nói rằng luôn có nhiều phụ nữ xung quanh Touya. Nên phải để mắt đến điều đó nếu không anh có thể bị người phụ nữ khác bắt cóc."

"Thật vậy sao!"

Ngài công tước, ông đã dạy cái gì cho con gái mình vậy! Để mắt đến những người phụ nữ khác... Có cần phải như vậy không?

Tôi giả vờ không biết điều đó ...... Iya iya iya. Nó không phải như vậy đâu mà. Tôi đã cố gắng giải thích rồi. Thật sự chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Sau đó, đáp lại lời giải thích của tôi là bài giảng của Sue, nhưng không hiểu sao bằng cách nào đó tôi có thể hiểu được nó.

"Sau tất cả, thật buồn khi mọi người sẽ không nhìn thấy Touya nữa"

"Này này ..."

Sau đó, chúng tôi nắm tay nhau trở về lâu đài. Chà, hôm nay bầu trời thật quang đãng, có vẻ như sắp có một cơn bão xảy ra. Nếu tôi hỏi các tinh linh, tôi có thể tránh khỏi những thứ như bão và gió lốc, nhưng miễn là chúng không quá tệ, cứ để chúng diễn ra một cách tự nhiên.

"À, phu nhân Ellen khỏe không?"

"Hmmm. Bụng của mẹ đã khá to. Có vẻ như em sẽ có một đứa em khỏe mạnh."

Mẹ của Sue, phu nhân Ellen hiện đang mang thai. Chính vì vậy, Sue có thể rảnh rỗi luyện ma thuật. Nên cô ấy thường đến phòng khám của Lâu đài Belfast và chữa trị cho một số người bị thương mỗi lần như vậy. Quản gia Reim của gia đình Ort Linde, luôn tự hào khi nói về điều đó. Cô ấy là một đứa trẻ tốt bụng. Nhưng cũng có một chút ngây thơ và bướng bỉnh.

"... Touya. Em thấy có cái gì kỳ lạ kìa"

"Hửm?"

Đột nhiên, Sue dừng lại và chỉ lên bầu trời về phía lâu đài. Một cái gì đó đang bay về phía chúng tôi. Tôi không thể nhìn rõ vì nó nhỏ như hạt gạo ...

"Đó có phải là một con chim?"

"[Tầm nhìn xa]"

Tôi nhìn về phía đó với ma thuật [Tầm nhìn xa].

Đó chắc chắn là một con chim đang bay. Nhưng nó không chỉ là một con chim mà còn có một người đang cưỡi nó. Những con chim đó rất lớn. Nó có phải là một loài chim lớn hay là loài thú khổng lồ nhỉ. Hơn nữa chúng có tới ba con lận.

Tôi nghĩ rằng chúng đến để tấn công thành phố, nhưng tôi nhầm chúng bay về phía đồng bằng phía bắc, và những con chim hạ cánh xuống đó.

"Đó là một con chim lớn"

"Đi thôi"

Tôi sử dụng dịch chuyển tức thời để dịch chuyển đến đồng bằng phía bắc của lâu đài. Ba con chim lớn cùng ba người là đàn ông và phụ nữ đang đứng trên ngọn đồi.

Đó là hai người đàn ông và một người phụ nữ. Mặc một cái gì đó như một trang phục bộ lạc. Nó giống với người Jukai, nhưng tôi cảm thấy có một chút khác biệt. Nó có vẻ giống với một bộ trang phục bộ lạc Aztec trên Trái Đất, với rất nhiều lông chim trên đầu và vai. Họ có vẻ giống người Mỹ bản địa thì phải?

Da có màu nâu đỏ, nhưng họ đến từ nước nào? Lại sắp có chuyện gì xảy ra nữa đây?

"Bệ hạ!"

Từ xa có giọng hét lớn, đó là phó chỉ huy Nicola và một số hiệp sĩ đến từ lâu đài. Những hôn thê khác của tôi cũng đang đến cùng để kiểm tra những con chim lớn đó. Tôi chờ đợi Nicolas đến nói chuyện với ba người đó, tôi thì đứng phía sau họ.

"Các bạn là ai? Các bạn đến đất nước này với mục đích gì?"

"Chúng tôi là những sứ giả của Vương quốc Egret, nằm ở phía tây nam của đất nước này! Chúng tôi tới gửi thư của nhà vua của đất nước chúng tôi cho vị vua ở đây!"

Một trong ba người đứng đó, có một người đàn ông cao nhất với đôi cánh trắng trên đầu đứng ra nói chuyện với một giọng nói lớn.

Vương quốc Egret là một hòn đảo nổi trên vùng biển phía nam của Brunnhild, tiếp giáp vùng biển Misumido và Belfast.

Người dân Egret cũng được cho là hậu duệ của người Jukai, những người đã vượt biển và định cư ở đó. Chắc chắn họ cũng giống nhau ....

Tôi đã đến đó một lần. Có lẽ là lúc đi tìm "viện nghiên cứu" của Babylon? Mặc dù tôi chỉ đáp xuống nơi cư trú của con rồng biển đã hướng dẫn tôi.

Một thiên đường dễ chịu của đất nước phía tây nam. Họ đã đến để nói một cái gì đó từ một nơi như vậy sao?

Tôi đi ra trước mặt ba người đang đứng dưới một con chim khổng lồ.

"Tôi đã hiểu câu chuyện. Tôi sẽ nhận lá thư đó. Tôi là quốc vương của vương quốc Brunhild này, tên tôi là Mochizuki Touya."

Khi tôi nói như vậy, ba người họ ngạc nhiên, họ nhìn nhau rồi trao lá thư họ có trong tay cho tôi. Uhm, tôi đoán họ đang thắc mắc kiểu như "Một người đàn ông trẻ như vậy có thể là một vị vua ư? ". Nhưng vương quốc của Paroh cũng có một vị vua mười tuổi đấy thôi. Có thể tốt hơn nếu tôi để râu không ta…? Chà nó có vẻ không phù hợp đâu.

Mở ống kim loại như một hộp đựng bằng tốt nghiệp, và lấy lá thư đang cuộn có dấu sáp ra.

À, cái gì .... Uhm, là vậy sao ....

"Họ đã viết gì vậy?"

"À, nói một cách đơn giản đó là một yêu cầu cứu trợ."

Vương quốc Egret dường như đã bị tàn phá nghiêm trọng bởi những cơn bão những ngày gần đây. Cây trồng bị lũ cuốn trôi cùng tất cả các tàu lớn đều bị đắm, và các kho dự trữ thực phẩm đã bị mất, tuy có rất ít người chết, nhưng dường như nhiều người đã bị thương không thể ra ngoài. Đặc biệt, thực phẩm dường như đang bị thiếu hụt và không có tàu để yêu cầu sự giúp đỡ từ Belfast hoặc Misumi, vì họ có mối quan hệ ngoại giao với nhau và cần có thời gian để vận chuyển thực phẩm. Vì vậy, họ cần chúng tôi giúp đỡ nên họ đã cưỡi những con chim lớn đến đây.

Thành thật mà nói, Brunnhild không thể hỗ trợ nhiều thực phẩm được. Vì đất nước này khá nhỏ bé và tôi phải nói điều này, tuy họ cần phải được cứu trợ, nhưng đối với chúng tôi, thức ăn cũng rất quan trọng.

Tuy nhiên, chúng tôi có thể kêu gọi các quốc gia trong liên minh thế giới hỗ trợ một ít lương thực từ mỗi quốc gia và tập hợp lại rồi chuyển cho họ. Tuy mỗi quốc gia đều có hoàn cảnh khác nhau, nhưng như thế thì có thể chấp nhận được.

"Tôi tự hỏi liệu các bạn có thể đến lâu đài không. Tôi sẽ liên lạc với các quốc gia khác giúp đỡ. Vấn đề thực phẩm sẽ cần một ít thời gian ... và những con chim cũng cần phải nghỉ ngơi chứ."

"Tôi hiểu rồi"

Người đàn ông có mũ lông trắng và một phụ nữ có mũ lông đỏ đi đến đây. Người đàn ông có mũ lông nâu dường như sẽ ở lại đây với những con chim.

Loài chim này được gọi là chim Ruff và dường như nó là một con thú khổng lồ. Bộ lạc của họ được gọi là bộ lạc Ruff giống như tên những con chim thuần hóa vậy. Dường như họ có năm con chim mà trong đó có ba con chim đã ở đây.

Trong ba người họ, thủ lĩnh là người đàn ông có mũ lông trắng tên là Totora Ruff. Người phụ nữ có mũ lông màu đỏ là Lilikara Ruff. Hai người là anh em. Cuối cùng là một thanh niên với cái mũ lông màu nâu Rocha Ruff. Họ có cùng chữ Ruff nhưng không phải anh em, có vẻ như anh ta là anh em họ thì phải.

Sue muốn cưỡi chim Ruff, nhưng tôi đã kịp thời ngăn em ấy lại. Điều đó thật nguy hiểm. Sau đó, tôi đã giải thích rằng em ấy là vợ chưa cưới của tôi, hai anh em Totora và Lilikara lại ngạc nhiên với đôi mắt mở to.

Tôi có thể liên hệ với đại diện của các quốc gia khác và cung cấp cho họ một số hỗ trợ về thực phẩm, nhưng có thể điều đó là chưa đủ.

Tôi phải đảm bảo Egret có thể đảm bảo thức ăn của riêng mình sớm nhất. Mặc dù ngành nghề chính của họ là nghề cá, nhưng họ lại không có tàu. Họ có muốn tôi sản xuất hàng loạt những con tàu tại "Xưởng" của Babylon không? Tất nhiên họ sẽ phải trả tiền cho điều đó. Nhưng dường như lại có một vấn đề khác.

"Ngay cả khi chúng tôi có một con tàu, chúng tôi cũng không thể đi đánh cá được, bởi vì Tentakler đang ở ngoài đó."

"Tentakler? Ồ, nó là một con quái vật biển giống như một con mực khổng lồ."

Người ta nói rằng mực khổng lồ trên Trái Đất là một trong những động vật không xương sống lớn nhất thế giới, một số cá thể có chiều dài tới 18 mét, nhưng Tentakler là một con quái vật lớn hơn thế nhiều. Tôi đã đọc nó trước đây trong Từ điển quái vật thế giới trong Hội thám hiểm. Nó có thể kéo một chiếc thuyền lớn xuống biển bằng những xúc tu khổng lồ của mình. Đó là lý do tại sao họ nói nó là một con quái vật.

Nó tương tự như Kraken tôi đã triệu tập trước đây, nhưng dường như nó là một con quái vật khác.

"Nhưng không phải có một con rồng biển trong Egret sao?"

Rồng biển Serpent được gọi là người bảo vệ Egret. Một con rồng hiền lành sống ở vùng biển Egret và bảo vệ người dân Egret. Tôi cũng chỉ gặp nó một lần lúc đó. Nếu là con rồng đó, tôi không nghĩ rằng nó sẽ bỏ qua cho Tentakler mới đúng chứ.

"Con rồng biển đã chiến đấu chống lại Tentakler và biến mất khi bị đánh bại. Có vẻ như nó đã chết rồi…"

Chà .... Rồng biển đã biến mất sao? Nếu nó bị đánh bại có phải là do Tentakler quá lớn không?

...... Tôi tự hỏi có thể dùng nó làm thực phẩm không nhỉ. Nó sẽ là một nguồn bổ sung cho tình trạng thiếu thực phẩm như hiện tại. Chúng ta có thể bảo quản nó để ăn một thời gian.

Tôi làm một khuôn mặt nguy hiểm khi nghĩ đến điều đó. Như vậy có được không ta? Nếu người dân Egret không ăn được thì tôi cũng có thể để nó cho chính tôi mà phải không?

Tôi tự hỏi không biết họ có sự khác biệt văn hóa không. Chà, tôi cũng không biết liệu nó có ngon hay không nữa.

Thực tế, tôi cũng không giỏi chế biến mấy món mực cho lắm. Điều đó thật tệ, tôi chỉ có thể luộc hoặc nướng thôi…

Vâng, bây giờ tôi muốn nhanh chóng đến vương quốc Egret đó. Tôi muốn tránh chiến đấu chống lại con mực khi nó ở trong nước.

Tôi dùng ma thuật [Recall] tìm ký ức về Retrabamba, thành phố thủ đô Egret từ Totora và khi tôi chuẩn bị di chuyển bằng [Gate], Sue đột nhiên nói với tôi rằng em ấy muốn đi theo.

"Em luôn luôn phải ở nhà, thật sự nó rất là nhàm chán. Lần này em muốn được đi theo. Đôi khi, cũng cần phải ích kỷ để yêu cầu hôn phu của mình cho đi cùng chứ."

Tôi không chơi.... Khi Sue nói vậy, những cô gái khác giơ tay và bắt đầu đề nghị đi cùng em ấy.

Thật là xấu hổ khi đi gặp nhà vua khác cùng với những vị hôn thê của mình. Nên tôi đã làm dịu họ, và quyết định chỉ chọn hai người đi với tôi. Nhưng chính xác thì là có đến ba người… Nói cách khác sẽ chọn ra hai trong số tám vị hôn thê còn lại.

Anh em Ruff ngơ ngác nhìn tôi khi họ thấy những vị hôn thê của tôi đang chơi trò oẳn tù tì để rút thăm. Thiệt tình tôi muốn kiếm cái hố nào đó để chui xuống quá.

"Em đã làm được!"

"Chiến thắng rồi. Yeah"

Cuối cùng, hai người được chọn là Linde và Sakura.

Tất cả những người còn lại yêu cầu một món quà lưu niệm. Chà, đã nói là tôi không phải đi chơi mà. Một thiên đường nhiệt đới sẽ rất tuyệt vời nếu đó là một kỳ nghỉ.

Đầu tiên, hãy tìm phương pháp chiến đấu. Vì tôi không muốn chiến đấu dưới nước, trừ khi có trường hợp đặc biệt.

"Vậy con quái đó to cỡ nào?"

"Tôi không biết. Bởi vì nó chỉ có đầu và xúc tu nhô ra khỏi biển, nhưng có người nói rằng nó to như con rồng biển."

Chà, vậy có khi nào nó khoảng năm mươi mét hoặc hơn không ta?

Làm thế nào tôi có thể đánh bại nó. Nếu dịch chuyển nó lên mặt đất bằng [Gate], nó sẽ ra khỏi nước biển, nhưng một thảm họa thứ hai có thể xảy ra.

Câu mực với Frame Gear thì sao nhỉ...? Nhưng không có cần câu và dây câu. Có lẽ, tôi sẽ dùng Orichalcum rồi sử dụng ma thuật [Modeling] để tạo cần câu và dây câu vậy...

Chà, làm thế nào để câu mực nhỉ?

Tôi tìm gợi ý, bằng cách sử dụng điện thoại thông minh của mình và bắt đầu nghiên cứu câu mực trên mạng.

CHƯƠNG 328: EGRET, VÀ CÁC MÓN MỰC

Vương quốc Egret bao gồm hai hòn đảo. Một hòn đảo lớn kéo dài từ Bắc xuống Nam của đất nước và một hòn đảo nhỏ kích thước khoảng 1/3 có tên là Marlet. Hiện tại trên hòn đảo nhỏ Marlet, tôi và Suu, Linde, Sakura, bốn con người đang rảo bước trên đó.

Ba người sứ giả kia đã trở về thủ đô Retrabamba trước nhờ [Gate] của tôi. Chúng tôi đến hòn đảo này bởi lo lắng về những gì đã xảy ra với con rồng biển đã thua con quái vật mực khổng lồ Tentacle.

Phía trong của hang, là nơi ở của con rồng biển, được kết nối với cổng dịch chuyển ở "Laboratory" của Babylon. Chúng tôi di chuyển đến đó, tôi đi một hang động giống như một căn cứ bí mật với một không gian rộng lớn, và nơi đó có một cái hồ nước ngầm nhỏ.

"Touya-san, đó là ..."

Lindse đi cạnh chỉ vào phần dưới hồ nước ngầm. Đó là hình ảnh của con rồng biển đang nằm đó với một cơ thể đầy thương tích. Nó chỉ để nửa phần thân trên nằm trên mặt đất và phần còn lại của cơ thể thì chìm dưới nước. Những cái vảy màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp đã bị bong ra ở nhiều chỗ và máu rỉ liên tục. Con rồng biển thở khó nhọc nhận ra bóng dáng của tôi với đôi mắt lờ đờ. Tôi áp tay vào cơ thể của con rồng biển đang cố gắng di chuyển. Đợi tí, tôi sẽ hồi phục ngay.

"[Thắp sáng, Phước lành của nữ thần, Mega Heal]"

Luồng ánh sáng bao quanh con rồng biển với cái cơ thể chi chít vết thương đó dần được phục hồi. Bộ vảy cũng lấy lại được vẻ rạng rỡ của màu xanh ngọc bích ban đầu.

"Giờ thì ổn rồi chứ?"

"Vâng. Cảm ơn ngài rất nhiều. Mochizuki Touya-sama. Tôi đã cho ngài thấy một bộ dạng rất khó coi. "

"Tôi đã nghe nói về chuyện cậu vật lộn với con mực nào đó từ người dân Egret. Cậu có nợ nần gì với nó à?”

"Vâng. Bởi vì chúng đã xâm nhập vào lãnh thổ của tôi một cách điên rồ... Các xúc tu của chúng có sức mạnh thật khủng khiếp và chúng làm gãy xương của tôi ".

Hmmm, bẽ gãy được cả xương rồng cơ đấy. Tentacle trông giống như một con mực, nhưng nó cũng có thể trông như loài bạch tuộc. Tôi đoán chắc chắn là 90% cơ thể là cơ bắp của bạch tuộc. Hơn nữa, trong số các động vật không xương sống sống ở biển, tốc độ bơi của mực là nhanh nhất. Chúng có tốc độ như một động cơ phản lực vậy, khả năng di chuyển bằng cách tạo lực đẩy từ nước có thể lên đến 40 km/giờ. Nó đúng là một con quái vật đáng ngạc nhiên.

"Bởi vì tôi đã nhận được yêu cầu loại bỏ con quái vật đó, nên cậu hãy nghỉ ngơi đi. Một khi khỏe hẳn, hãy tiếp tục bảo vệ Egret"

"Cảm ơn rất nhiều vì lòng nhân từ của ngài ..."

Con rồng biển cuối đầu xuống. Nó vẫn như mọi khi. Tuy nhiên, hiện tại có một điều làm tôi phiền não.

"Lúc nãy, tôi nghe cậu nói là "Chúng", vậy có nghĩa là có nhiều hơn một con phải không?”

"Vâng. Chúng có nhiều hơn một. Tôi đã chiến đấu với hai con và phải bỏ trốn khi con thứ ba xuất hiện, vì vậy tôi không biết con số chính xác là bao nhiêu nữa. "

Nghĩa là chúng có ít nhất ba con... Mệt rồi đây. Tôi trở nên chán nản và nói lời tạm biệt với con rồng biển, tôi dịch chuyển đến Retrabamba với [Gate], theo những ký ức có được từ Totora.

"Đây là thành phố thủ đô Retrabamba của Egret sao. Nơi này đúng là đẹp tuyệt vời."

Như Suu nói, Letrabamba nằm trên một sườn đồi dọc theo bờ biển, và khung cảnh nhìn từ đây là một bãi biển cát trắng được điểm xanh bằng những cây cọ, xa hơn là vùng biển rộng khắp màu xanh ngọc lục bảo nó giống như một khu nghỉ mát kiểu nông thôn nhiệt đới.

Một bãi cỏ xanh trải khắp thành phố và những chú chim có màu sắc sặc sỡ bay trên bầu trời. Cảnh quan thành phố được dựng lên bằng những tòa nhà bằng đá, với những tòa tháp cao và những ngôi đền ở xa xa. Ngoài ra còn có một kim tự tháp khá giống nền văn minh Aztec cổ đại để lại. Những ngọn núi ở phía xa có màu xanh, bầu trời trong xanh và biển thì tuyệt vời. Đó chính xác là những gì người ta kể.

Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, có thể thấy những cái cây bị đổ gãy và một số ngôi nhà đã bị sập. Có lẽ là do thiệt hại từ cơn bão mấy ngày trước? Sau tất cả thì dường như thiệt hại vẫn còn vương lại đâu đó. Có một tòa nhà lớn ở trung tâm của Letrabamba, chắc đó là lâu đài thì phải? Hiện tại chúng tôi sẽ đi bộ dạo quanh thành phố rồi đến đó.

"Người dân thành phố trông thiếu sức sống quá”

"Dường như là do thiếu lương thực. Có thể vì do Tentalce xuất hiện trên biển và trên núi thì lại nguy hiểm với mấy vụ lở đất."

Không cần Linse nói, tôi cũng thấy được người dân ở Egret trông thiếu sức sống thế nào rồi. Mặc dù không phải là toàn bộ thành phố, nhưng thiệt hại đối với một quốc gia như vậy dường như là tương đối lớn.

Thủ đô hoàng gia không bị thiệt hại nhiều, nhưng dường như những ngọn núi và thành phố cảng ở phía bắc... đã bị tàn phá nặng nề. Sạt lở và lũ lụt cũng sẽ làm trì trệ giao thông. Nó sẽ khác nếu có một con tàu lớn nhưng ... ừm, con Tentacle đang cản đường ở đó.

Đột nhiên tôi nhận thấy một chiếc xe ngựa đến từ phía trước. Không, nói là một cỗ xe ngựa thì không đúng. Đó không phải là một con ngựa mà là một con chim đang kéo xe. Một con chim giống đà điểu, nhưng có cổ và đầu lớn hơn đà điểu.

Cỗ xe ngựa (bây giờ thì nên gọi vậy) dừng lại trước mặt chúng tôi. Đó là Lilykara, nữ nhân của nhà Ruff, đang giữ dây cương trên chiếc xe ngựa bốn bánh mui trần.

"Tôi đến để đón ngài. Vua của tôi đang đợi ở lâu đài."

Cô ấy đến để gặp tôi? Thật là tốt quá.

Tuy nhiên, khi chúng tôi cố gắng lên xe, tiếng la hét phát ra trên bãi biển và nhiều người bắt đầu trở nên ồn ào.

Nhìn xuống từ hàng rào sắt được lắp trên vách đá, một con quái vật khổng lồ giống như mực nhú lên từ biển và các xúc tu của nó vươn dài để tấn công con người.

Nó di chuyển được trên cạn sao?

Các xúc tu vươn dài tới chỗ một người đàn ông và kéo anh ta lên. Tentacle là động vật ăn thịt và con mồi của chúng là cá heo và cá mập, nhưng đôi khi chúng cũng ăn cả con người.

"Đến đây nước, lưỡi dao sắc bén, [Aqua Cutter]"

Lưỡi kiếm nước được giải phóng bởi Sakura bay tới cái xúc tu đang túm lấy người đàn ông. Rồi cắt nó đi. Người đàn ông ngã xuống bãi biển vội vã bỏ chạy, và lần này Linse kích hoạt phép thuật về phía cái xúc tu đang bắn ra máu xanh kia.

"Đến đây, cuồng hoả, [Fireball]"

Một quả cầu lửa quá khổ nổ ngay cái đầu con Tentacle đang ngoài khơi.

"Puularia ──! "

Với một tiếng vang đáng sợ, Tentacle rút lui xuống biển. Tôi cũng đã bắn một [Fire Arrow], nhưng trước khi bắn trúng, con Tentacle đã chìm xuống biển và biến mất.

"Em đã lỡ nhẹ tay rồi. Xin lỗi."

"Em cảm thấy nó nhỏ hơn so với những gì mình được nghe”

"Có lẽ nó mới chỉ là một con non"

Ngay cả khi chỉ là một con non, nó cũng không khác gì ngoài ác quỷ. Cái xúc tu bị cắt đứt vẫn đang vùng vẫy trên bãi biển. Chà, tởm thật. Chắc chắn một điều là tôi không thể tự tin ra biển rồi. Không biết liệu có bao nhiêu Tentacle ở vùng biển này đây?

"Tìm kiếm. Số lượng Tentalce trong vùng nước của vương quốc Egret”

"Đang tìm kiếm ... Tìm kiếm xong. Năm mươi ba con”

"Vãi ......!"

Tôi cạn lời với con số dị thường hiện lên từ màn hình của cái smartphone. Con số này là quá nhiều dù cho có bao gồm cả mấy con non (nhưng mà tôi không biết là cái này có gộp mấy con non vào không nữa?)

Chắc chắn Tentalce cũng đẻ trứng giống mực, nhưng không giống như mực đẻ hàng ngàn quả, chúng chỉ đẻ khoảng chục quả để những con non có thể nở ra và trưởng thành. Nó đã được viết trong sách của bang hội khi nó là một quái vật ......

Đây cũng là một hiện tượng bất thường xảy ra do sự hợp nhất hai thế giới à? Tôi xuống bãi biển, đặt Brunhild ở chế độ Kiếm và cắt cái xúc tu đó. Lưỡi kiếm bị cản trở bởi chất nhầy nên nó không thể cắt ngọt được. Tiếp theo là cắt ngoài rìa, tôi đã cố dứt điểm bằng một nhát, nhưng vẫn bị mắc kẹt y như vậy.

Có lẽ bởi vì đã bị kích thích, các xúc tu lại tiếp tục chuyển động. Ôi kinh dị thật. Tôi có thể cắt đứt nếu thử khoảng tám lần, nhưng sẽ rất khó nếu gặp phải những cái lớn hơn. Lưỡi kiếm ma thuật có vẻ sẽ hiệu quả hơn.

"Thuộc tính nào có thể khắc chế mấy con Tentacle nhỉ?"

"Em nghĩ mấy ma thuật tấn công bằng lửa hoặc gió, ma thuật tấn công bằng ánh sáng đều ổn cả. Thuộc tính nước dạng như [Aqua Cutter] cũng ổn, nhưng một cái gì đó như [Mael Storm] thì ảnh hưởng sẽ rất ít”

Chuẩn luôn. Nhưng nếu ma thuật lửa và sét ở dưới biển thì sức mạnh chỉ còn một nửa. Nếu ánh sáng xuống biển, nó sẽ bị khúc xạ.

Nếu như vậy thì chỉ có thể kéo nó ra khỏi biển. Vậy là cần phải câu mực rồi nhỉ? Khi tôi đang suy nghĩ trên bãi biển, một người đàn ông da nâu đi cùng với một số binh lính đội cái mũ có những chiếc lông vàng trên đầu. Bên cạnh là anh em nhà Ruff, hai người đó là Totora và Lilikara.

Người đàn ông ấy cỡ ba mươi tuổi? Cơ bắp tuy không lớn nhưng chắc chắn có sự rèn luyện và còn có một hình xăm đặc biệt, họ mặc trang phục truyền thống như người Mỹ bản địa.

"Chà, các ngài đã đẩy lui lũ quái vật. Xin chân thành cảm ơn, Quốc vương Brunhild."

"Anh là ai?"

"Tôi là Refan Retra con trai của Leraure Kocha. Vua của Vương quốc Egret"

Là hoàng tử sao? Anh ta trông giống như một chiến binh mạnh mẽ, vì vậy tôi đã nghĩ đó là đội trưởng Hiệp sĩ Đoàn hay gì đó chứ. Hoàng tử đưa tay ra để bắt tay với tôi. Bàn tay chai sần này chắc chắn là bàn tay của chiến binh thường xuyên đối diện sa trường hoặc trải qua nhiều khổ luyện.

“Tôi là Quốc vương Tiểu vương quốc Brunhild, Mochizuki Touya. Xin cảm ơn đã đón tiếp, hoàng tử Refan”

Sau đó, tôi giới thiệu ba vị hôn thê đằng sau tôi. Tôi nhấn mạnh rằng tốt nhất là nên coi họ là pháp sư hơn là hôn thê. Tôi trông có vẻ giống như đi hưởng thụ với người tình ở nơi biển đảo xinh đẹp này nhỉ? Ừ trông y chang luôn đấy. May mắn thay, có nhiều người đã theo dõi trận chiến, vì vậy họ dường như đã bị thuyết phục.

"Tôi đã khám phá vùng biển gần đây bằng ma thuật, dường như ở đây có hơn năm mươi con Tentacle."

"Hơn năm mươi ......! Làm thế nào ...... vậy bọn tôi không thể đi đánh cá ngay cả khi có tàu rồi"

"Thuyền mới đang được chuẩn bị ở đất nước chúng tôi, vì vậy bây giờ ta chỉ cần kéo Tentacle ra khỏi ổ. Phía bên kia là biển. Và bọn tôi đang tìm cách kéo chúng lên mặt đất đây.”

Mũi đảo cách hơi xa so với thủ đô Retrabamba, và tôi đã được quốc vương cho phép tự do hành động, nên tôi quyết định chọn nơi đó làm chỗ tiêu diệt lũ Tentacle. Vâng, là như vậy đấy.

"Quốc vương. Ngài nghĩ là bọn tôi có thể ăn thứ này sao?"

"Có lẽ vậy? Nó không có độc tính, vì thế nó an toàn. Nhưng rất tiếc là tôi không biết nó có ngon hay không.”

Tôi đưa ra câu trả lời trong khi giữ cái xúc tu ngoe nguẩy kia.

Tôi đã cố gắng điều tra bằng [Analysis], nhưng nó không có độc tính. Không có vấn đề với việc ăn uống. Tuy nhiên tôi không biết nó có ngon hay không nữa.

Tôi cắt mỏng phần xúc tu ra cuối cùng nó cũng ngừng di chuyển, rồi làm sạch nó bằng muối, rửa kỹ để loại bỏ lớp nhớt nhầy nhụa. Tôi cắt nó một cách tinh tế và bỏ nó vào trong một cái hộp lấy ra từ [Storage].

Tôi cũng lấy nước tương và gừng Ishen từ [Storage], rồi trộn gừng nghiền vào một cái đĩa nhỏ. Món này được gọi là Somen mực.

"Quốc vương ... món này có thể ăn được sao?"

"Tôi nghĩ đó sẽ là nguồn bổ sung cho vấn đề lương thực đấy. Tuy tôi cũng không thích ăn nó lắm, nhưng tôi đã từng ăn ở đất nước quê nhà tôi rồi.”

Ở Ishen họ cũng thường ăn mực và bạch tuộc. Có thể ăn vì nó không có độc .... Chỉ là tôi không biết nó có ngon hay không thôi. Trong khi đám người Egret cứ đứng ngây ra đó, tôi lấy một bát cơm, gắp cái xúc tu lên rồi ăn kèm với gừng. Mmm ... ......

“Nó ... thế nào?”

Linse hỏi tôi với khuôn mặt lo lắng.

"... Anh khá ngạc nhiên đấy. Anh cảm thấy mình không giỏi về món này lắm, nhưng cái này thì lại rất ổn. Hương vị không quá tệ. Có lẽ em cũng sẽ thích đấy."

"Em cũng ăn"

Tiếp theo tôi, Sakura cũng cầm đũa lên và ăn. Rồi đến Sue, Hoàng tử, và cuối cùng là Linze.

"Thật ngạc nhiên là nó lại ngon thế này”

"Tôi không thích mực lắm nhưng ..."

"Nó giòn và ngon. Nếu thay đổi nước sốt, thì sẽ có thể thưởng thức các hương vị khác nhau phải không?"

Mỗi ấn tượng đều khác nhau, nhưng chung quy lại, nó đã phá bỏ cái ý nghĩ “Nó không ngon và chúng ta không thể ăn nó”. Vị nó cũng giống mực hay bạch tuộc vậy thôi. Về chuyện này, có lẽ lúc nào đó nên làm thử sashimi nhỉ.

Các nếp nhăn trên trán giãn dần, đám người Egret cũng dần lấy lại được chút năng lượng sau quãng thời gian dài. Người anh cả Totora nói với tôi trước tiên.

“Nó vô cùng thơm, tuy vị có chút khác biệt, nhưng nó vẫn ăn được”

“Mọi người nên có một cái nhìn mới mẻ hơn. Nó sẽ rất phù hợp với vùng đất này”

Mặc dù nói thế nhưng khẩu vị của họ vẫn chưa thể thay đổi hẳn. Cuối cùng, Hoàng tử Refan đưa ra nhận xét của mình.

“.... Hm. Nó không tệ như tôi nghĩ. Lúc đầu tôi nghĩ nó rất tệ, nhưng khi ăn rồi thì không phải vậy. Và tôi sẽ thích hơn nếu có thêm chút hương vị nữa”

Hoàng tử có vẻ không thấy nó ngon là bao. Chuyện này cũng đúng thôi bởi họ chưa bao giờ ăn món này cả. Có lẽ tôi nên thử làm nhiều món mực với nhiều cách chế biến khác nữa như Mực chiên bột, mực xào tỏi, mực sốt bơ, mực ướp gừng nướng…

Khi tôi trình bày món ăn theo nhiều cách khác nhau, người Egret cuối cùng cũng chịu công nhận ‘Đây là nguồn thức ăn’, rồi một đầu bếp chuyên nghiệp tới từ Lâu đài Hoàng gia, và bắt đầu nấu theo kiểu Egret. Chuyên gia có khác, anh ta làm tốt hơn tôi làm. Xào thảo mộc chung với râu mực thật là hết sẩy.

Mực cũng có thể được bảo quản. Ta có thể làm điều đó với Tentacle. Chúng nên bị bắt về làm thịt nhiều nhiều nữa. Có lẽ dùng Frame Gear của Linse là khả thi nhất. Đặc biệt là con Ortlinde của Sue với cái sức mạnh khủng bố đó thì càng có thể. Kéo một hai con Tentacle ra khỏi biển thì dư sức thôi.

Có lẽ sẽ tốt hơn nếu không gây thiệt hại quá nhiều lên cơ thể vì bọn tôi sẽ lấy đó làm nguồn thức ăn mà. À? Hình như khá lâu về trước Ông nội đã chỉ tôi cách giết mực hay bạch tuộc chỉ bằng một đòn duy nhất...

Well, lên mạng tìm thông tin thôi.

Ừm, “Dùng vật nhọn chọc vào giữa hai con mắt”… Ồ…

CHƯƠNG 329: CÂU MỰC, VÀ BỮA TIỆC DƯỚI BẦU TRỜI ĐẦY SAO

"Ồ, đây là con thuyền làm mồi câu sao."

"Uhm, đúng vậy. Nó sẽ là mồi câu hoàn hảo đấy."

Tôi cảm thấy hài lòng khi xem con thuyền được sản xuất tại "Workshop" của Babylon. Nó là một chiếc thuyền buồm lớn, nhưng không có buồm và một cái máy phóng lao khổng lồ ở phía sau.

Con thuyền này được sử dụng để câu mực, mục đích là để thu hút chúng. Tất nhiên đó chỉ là một hình nộm trong hình dạng của một con thuyền, và bên trong thì trống rỗng. Tôi đã làm nó rất vững chắc để nó không bị phá vỡ bởi Tentacle. Con mực sẽ tấn công chiếc thuyền từ dưới biển. Và con thuyền sẽ được kéo lên mặt đất bởi OrtLinze của Sue.

Chỉ có thể làm cách này vì sẽ là vấn đề nếu mở [Gate] dưới biển và nếu dùng [Teleport] tôi sẽ phải đối đầu trực tiếp với nó. Với lại [Teleport] cũng không thể dịch chuyển thứ lớn như vậy được.

Vì vậy, bọn tôi phải mang nó lên mặt đất, dùng thanh kiếm Fragarach của Linze để đâm xuyên qua tim ở giữa đôi mắt. Chà, điều này còn phụ thuộc vào việc tim nó có nằm giống với mực bình thường không nữa.

Theo tôi tìm hiểu, mực có ba tim và có hai mang để di chuyển. Người ta nói rằng có thể giết nó bằng cách đâm vào vùng giữa hai con mắt, nhưng tôi không biết liệu nó có hiệu quả đối với Tentacle hay không. Nếu vị trí quả tim nằm chỗ khác thì đành bất lực. Dù sao thì phải thử xem nó có hoạt động tốt hay không đã.

Dozenw!

Với một tiếng vang lớn, Người khổng lồ vàng hạ xuống vùng đất Egret. Đó là Frame Gear khổng lồ gần ba mươi mét, con OrtLinze ngoại cỡ của Sue. Cơ thể vàng của OrtLinze chói lóa dưới ánh mặt trời. Cuộn dây được giữ trong lòng bàn tay đó được kết nối thẳng với cái máy phóng khổng lồ gắn trên thuyền.

Tôi đã biến đổi đống Orichalcum thành cuộn dây này nhờ [Modeling] và sau đó thì bện chúng lại. Độ dày to hơn thân tôi gấp mấy lần.

"Ngon, khâu chuẩn bị ổn thỏa"

Ở phía sau của OrtLinze, Sakura với chiếc Rossweisse ở trên bầu trời, với bóng hình chiếc Helmwige của Linze bay lượn bên cạnh.

Sẽ thật tuyệt nếu con thuyền mồi câu này có thể được chuyển ra biển với [Gate], nhưng sẽ rất khó vì dây có thể bị rối. Tôi lên thuyền, làm nhẹ con thuyền bằng [Gravity], và sau đó tôi được nâng lên nhờ Helmwige của Linze. Tôi đã được Linze mang ra ngoài khơi, và con thuyền mồi chở tôi đã hạ cánh trên mặt biển.

Tất nhiên, con thuyền này không có lực đẩy, nên phải nhờ OrtLinze kéo từng chút một.

Đây là con thuyền đầu tiên trong vài ngày qua kể từ khi lũ Tentacle tung hoành. Hi vọng thứ này sẽ bắt được chúng ...

Tôi nhìn mặt biển màu xanh ngọc lục bảo trên con thuyền được kéo chầm chậm. Đáy biển lúc này là màu trắng do cát hoặc mấy thứ tương tự tạo thành, và nước đã hấp thụ màu đỏ, vì vậy ánh sáng phản chiếu và truyền đến mắt không còn màu đỏ nữa. Nói cách khác, nó có màu xanh ngọc lục bảo khi không bao gồm màu đỏ từ tia sáng trắng.

Tất nhiên, khi càng sâu, màu xanh càng đậm, nhưng khu vực này vẫn còn hơi nhạt. Ở đây quá nông. Có lẽ nên ra xa hơn nữa.

Nhưng đột nhiên, xuất hiện giữa những con sóng! Là một cái xúc tu phóng ra. Nó lập tức bám chặt vào thành thuyền.

"Đến rồi!"

Các xúc tu cũng xuất hiện từ phía bên kia, và trong một khoảng khắc ngắn, con thuyền mồi bị quấn chặt.

"Sue!"

"Vâng! "

Tôi gửi tín hiệu cho Sue trên smartphone của mình và nhảy lên bầu trời với [Fly].

Con thuyền tăng tốc và phóng ra những cây lao găm vào cơ thể con Tentacle.

Mặc dù trên mạng nói rằng động vật không xương sống về cơ bản không cảm nhận đau đớn, nhưng chắc gì nó đã đúng với Tentacle?

Trong khi suy nghĩ về điều như vậy, con thuyền mang theo máy phóng kéo luôn con Tentacle về bãi biển.

"Puularah!"

Con Tentacle bị kéo lên bờ phơi cơ thể của nó ra dưới ánh mặt trời.

Chiều dài của nó là hơn hai mươi mét, và nó gần bằng Frame Gear OrtLinze quá khổ. Tôi không muốn đứng thẳng để so sánh chiều cao trên mặt đất, vì tôi cảm thấy làm vậy thật ngu ngốc.

Tentacle cố gắng quất xúc tu của nó về phía người khổng lồ vàng, người đang lôi nó đi, nhưng Rossweise của Sakura đã ngăn chặn chuyển động của nó bằng ma thuật từ giọng hát.

Không bỏ lỡ cơ hội đó, lần này Helmige của Linze đang bay lao xuống, và cầm lấy thanh kiếm ở phần dưới của nó. Thanh Fragarach bay đến găm thẳng vào giữa hai con mắt Tentacle.

"Puyal Guia!"

Con Tentacle kêu lên một tiếng thảm thiết rồi chết, nó không còn động đậy gì nữa.

Màu sắc của cơ thể thay đổi từ nâu sang trắng ngay lập tức. Điều này giống như con mực tôi thấy ở trang video trên mạng. Rõ là Tentacle cũng có tim ở cùng một chỗ với loài mực. Chà, từ đây mới khó. Tôi nhảy lên thuyền một lần nữa và để Helmwige mang nó ra biển tiếp, rồi tôi mở [Gate] và lấy ra con hàng yêu dấu Reginleiv.

Mang theo con Tentacle chết tươi bằng Reginleiv hướng về phía ngọn đồi và đổi thanh kiếm bay Fragarach thành hai thanh cự kiếm.

"Ồ, có lẽ nên lấy nội tạng ra trước?"

Thanh Fragarach tuốt lấy cơ quan nội tạng và mắt. Nội tạng có thể chế thành một món ngon, nhưng lần này thì nên bỏ qua. Nó lớn và khó chế biến lắm.

Vì vậy, nội tạng bị cắt nhỏ được ném trở lại biển làm thức ăn cho động vật biển nhờ [Gate] và các xúc tu trên nền đất thì được rửa bằng nước muối.

Sau khi cho vào nước muối đã được điều chỉnh nồng độ cho phù hợp thì nó lại quá lớn, vì vậy lại phải cắt theo kích cỡ phù hợp, và phải treo bằng một sợi dây thừng trên những cây cọ dọc bờ biển.

Ánh sáng mặt trời nắng gắt của quốc gia phía tây nam này sẽ làm xúc tu mau khô ... trong một vài ngày. Tôi không biết bao nhiêu sẽ là hoàn hảo.

Nói chính xác, mục tiêu của chúng tôi là loại bỏ Tentacle trước, và sau đó thì làm thức ăn tiếp tế. Nếu thoát khỏi lũ Tentacle và có thể đi câu cá, họ sẽ không buộc phải ăn nó nữa.

"Pugyolaar!"

Có vẻ như con thứ hai đã bị giết khá nhanh.

Bọn tôi phải lặp đi lặp lại hành động này năm mươi lần nữa à?

Chỉ sau một thời gian ngắn, bọn tôi nhận thấy rằng công việc này khá khó khăn. Nhất là tôi.

"Thật là ......"

Tôi phải mất cả ngày để kéo lũ Tentalce từ biển Egret và xếp chúng trên bờ bắc thủ đô Retrabamba.

Phía bên kia của hòn đảo là phần xa hòn đảo đã được đặt [Gate] xung quanh để ném phần thừa ra biển.

Bởi vì không thể cưỡng lại cái “mùi hương nồng nàn” từ đống mực được xếp thành hàng này, tôi đã nhờ phong tinh linh thổi cho mùi bay về phía biển càng nhiều càng tốt.

Ngoài ra, bởi vì những động vật hoang dã đều ăn được mực...., cần phải đặt [Prison] rộng khắp khu này, để cấm sự đột nhập ngoại trừ con người và những người phụ giúp. Phạm vi của [Prison] thì rộng, nên rất dễ phá vỡ, nhưng với động vật thì nhiêu đó là quá đủ.

Tất nhiên, không chỉ làm Somen, mà tôi còn trao cả công thức nấu Somen mực, chế biến mực và các công thức nấu ăn khác cho đầu bếp của đất nước này. Họ có thể sẽ làm ra được món gì đó ngon hơn so với kẻ nghiệp dư như tôi đây.

Bãi biển hoàng hôn đã thấm cái mùi mực này từ lúc trước. Nhà vua cũng nhờ một đầu bếp phân phát đám xúc tu dư không làm Somen miễn phí cho mọi người.

Mặc dù hòn đảo này không có văn hóa ăn mực, nhưng nhiều người ngay lập tức mất đi cái tư tưởng ấy một khi ăn nó, và một số người còn ăn cả vài dĩa mực nữa kìa.

Xúc tu xiên trong cái tô này trông ngon hơn mấy cái kia một chút.

"Tôi rất vui vì chúng tôi đã cứu giúp được vùng quốc đảo này. Trên hết, chúng tôi có một số lượng lớn thuyền ..."

"Không, không cần thêm nữa vì bọn ta đã nhận đủ rồi. Ta sẽ gửi lại hàng cứu trợ từ mỗi quốc gia sau khi cuộc khủng hoảng lương thực này kết thúc."

Khi vừa nói xong, tôi ngăn Vua Egret cúi đầu xuống.

Hàng trăm chiếc thuyền được làm trong "Workshop" trôi nổi trên bãi biển. Tất nhiên, vật liệu là gỗ từ rừng Egret. Tuy nhiên, do những thiệt hại mà đám Tentacle gây ra, những thứ khác thì được cho free luôn.

Vì không muốn nhận tiền trực tiếp từ một đất nước vừa bị thiên tai, tôi đã sử dụng một thần chú tạo nên một mỏ vàng lớn trên một hòn đảo nhỏ trong khu vực Egret. Họ có thể trả phần còn lại từng chút một từ đó.

Không phải điều này cũng sẽ tốt để kiến thiết lại khu vực bị ảnh hưởng sao?

OrtLinze của Sue bắt được một lượng lớn cá bằng lưới trên bãi cát vào lúc hoàng hôn. Người dân trong thị trấn giành lấy ngay những con cá dạt vào bãi biển lúc đó và mang chúng về nhà hoặc nấu ăn tại chỗ.

Thức ăn cũng được chúng tôi, những người đang ở trên bãi biển bày ra. Trông tốt hơn hẳn rồi đấy.

"Xin đừng ngần ngại, chỗ cá này đều là do các hôn thê của ngài bắt được."

Họ nói thế đấy.

Cá nướng và sashimi được xếp trên một tấm gỗ đơn giản. Ở đây người ta cũng ăn sashimi, giống quốc đảo Ishen. Có vẻ như không có nước tương, nhưng ở đây dường như họ ăn kèm với giấm, hành lá, tỏi và vài thứ như vậy.

Hình như nó chỉ để giết vi khuẩn khi mà chỉ có bề mặt được nướng chín…? Tôi đã bí mật sử dụng [Analysis] để kiểm tra, chắc chắn không có vấn đề gì đâu.

Tôi thử ăn một ít mù tạt, và nó rất ngon. Đối với tôi, nó cực ngon khi ăn với mực. Ồ, tôi muốn ăn chung cơm trắng với món này.

Sue cũng chạy đến và bữa tiệc bắt đầu sôi động hơn. Mọi người nhảy múa vui vẻ, và đều vui mừng nhất là khi mối đe dọa Tentacle đã biến mất.

Xung quanh đống lửa, có những người hát và huýt sáo và đánh trống, trong số đó cũng xuất hiện những người hát vài bài nhạc, và mọi người đều vỗ tay.

Không chịu đựng được, Sakura đứng lên và bắt đầu hát một bài hát. Tất nhiên người hỗ trợ là tôi. Tôi lấy piano ra khỏi [Storage] và bắt đầu chơi bài hát mà Sakura yêu cầu.

Chà, sự lựa chọn của Sakura luôn tốt hơn bao giờ hết .... Có lẽ vì đó là âm nhạc phương Tây, nên em ấy không hiểu ý nghĩa của lời bài hát, ý nghĩa bài hát này là để bộc lộ cảm xúc nhớ thương.

Tôi nghĩ vùng đất được nói đến ở đây là Tây Virginia mặc dù chẳng nhớ nổi tên bài hát. Chà, ngay cả ca sĩ của bài hát này cũng từng cười nói rằng anh ta chưa bao giờ đến Tây Virginia. Thật ra thì cũng chẳng liên quan lắm bởi nhạc sĩ là người khác, nhưng lúc này thì chẳng quan trọng gì cho lắm.

Tuy nhiên, người dân Egret đang lắng nghe bài hát của Sakura chẳng còn chú ý gì đến mọi việc xung quanh nữa. Ừm, bài hát này cũng được sử dụng như một bài hát trong một bộ phim hoạt hình Nhật Bản. Lời bài hát là tiếng Nhật. Lời có tựa phim đó cũng vừa lướt qua và mọi người vẫn đang hưởng thụ bài hát của Sakura.

Khi bài hát kết thúc và tôi định làm bài thứ hai, âm thanh của một nhạc cụ dây văng vẳng đến từ đâu đó. Tôi thắc mắc trong lòng và quay sang phía có âm thanh đó, người đang chơi guitar trên bãi biển không ai khác là vị thần Âm nhạc, cũng là anh em họ của tôi.

"Nuh!"

Tôi định dừng chơi, nhưng quyết định tiếp tục. Đợi một chút, anh ta đến từ khi nào thế?

Nếu nhìn kỹ, Karen-nee-san, người đang ăn sashimi với những người phụ nữ Egret, và Moroha-nee-san đang ăn con mực nướng, và nữ thần rượu say xỉn cùng chú Kosuke.

Vãi lúa! Kami-sama! Ngài để cho họ đi xa thế này luôn à?

Tôi không thể tsukkomi trong khi đang dở việc đánh đàn, và tôi tiếp tục chơi piano trong khi đổ mồ hôi lạnh.

Không cần phải nói, tất cả các vị thần đều có thể sử dụng phép thuật dịch chuyển nếu họ muốn. Nó không chính xác là ma thuật, nhưng có lẽ ở đây thì họ vẫn có thể sử dụng được.

Sau khi bài hát kết thúc và tiếng vỗ tay vang dậy dừng hẳn, tôi đến thẳng chỗ Karen-nee-san đang ăn cá. Anh họ tôi bắt đầu chơi bài thứ hai, và Sakura cũng hát theo.

"Touya-kun, món này rất ngon. Ăn thử đi này."

"Ồ, tốt quá! Cơ mà bọn chị đến từ khi nào thế?"

“Chị vừa nghe từ Rosetta-chan. Cô ấy nói là có một bữa tiệc, vì vậy mọi người cũng được gọi đi."

Khi tôi nghiêng đầu theo hướng mà Karen-nee-san chỉ, tôi thấy Linze và Sue, và Yumina, Elze, Yae, Luu, Hilda, Lean và Paula đang ngồi ăn cá (Tác: Cái này hình như sai sai nhỉ).

Tất cả mọi người đều đến sao!

Trở về chỗ vua Egret với cảm giác tồi tệ trong khi cúi đầu, Nhà vua mỉm cười và chấp nhận.

"Ta cũng có bảy người vợ. Ta lúc nào cũng phải lo lắng, vì các vị hôn thê của ta không hợp nhau cho lắm. Nhìn ngài thật đáng ghen tị đấy."

"... À, ngài gặp khó khăn vì vợ mình hay ghen hả?"

Tôi vô tình nghe câu chuyện từ một người đa thê cao tuổi. Sau đó, Quốc vương, người đang vui vẻ nãy giờ, trưng ra khuôn mặt như ‘mất sổ gạo’.

"Sự bền chặt của gia đình đó là điều cần thiết .... Ngài thấy đấy, Quốc vương Brunhild. Sự bình yên của đất nước chính là từ sự bình yên của gia đình mà ra. Nên ngài hãy loại bỏ những lo lắng về vợ ngài ngay lập tức đi. Nếu không ... ngài sẽ thấy địa ngục đấy.”

Một chiến binh dũng mãnh như Quốc vương, mà đang nói với tôi bằng đôi mắt trống rỗng. Chuyện gì đã xảy ra? Tôitrở nên sợ hãi khi không thể hiểu hết vấn đề! Có vẻ như đó là một sự kiện rất nghiêm trọng đối với nhà vua, mặc dù đó không phải là một câu chuyện buồn về những người lính trên sa trường.

Tôi vội chuyển sang chủ đề khác để an ủi nhà vua đang ngày càng chán nản và tuyệt vọng hơn. Khi tôi nói rằng tôi muốn ngài ấy tham gia vào liên minh thế giới mà tôi đã suy xét trước đó, tôi nhận ngay hai chữ đồng ý.

Có vẻ như ngài ấy đã nghe câu chuyện từ Quốc vương Refreeze trước đây, và đã suy nghĩ theo hướng tích cực rằng đó sẽ là điều tốt cho đất nước mình.

Tôi quyết định dùng bãi biển này cho cuộc họp liên minh vào tháng tới sau khi được sự đồng ý từ nhà vua vì đã đánh bại Tentacle.

Bởi vì hiếm khi có một biển đẹp như vậy, có lẽ các nguyên thủ các quốc gia khác cũng sẽ thấy vui. Nên họ sẽ sẵn sàng cho cuộc vui chơi trên biển này. Tất nhiên, tôi vẫn rất chú ý đến an toàn. Nếu sử dụng [Prison], tôi có thể đuổi các sinh vật biển nguy hiểm đi.

Vậy, tôi sẽ để đại diện của Ishen, Hannock, Lyle, Elflau và Palerius chính thức gia nhập liên minh.

Vấn đề của tôi bây giờ là Ishen .... Thực tế, tuy Ieyasu Tokugawa cai quản ở đó, nhưng thống trị đất nước lại là hoàng đế. Đó là bởi vì sao mà tôi cần xử lí việc đó đúng cách.

Vua của Ishen là hoàng đế. Trong đó có các chư hầu, những người được gọi là lãnh chúa, tuy nhiên chỉ có Ieyasu là mạnh nhất.

...... Ừm, tôi không biết hoàng đế Ishen là ai. Tôi chưa bao giờ nghe nói về người đó từ bất cứ đàn ông hay phụ nữ, trẻ em hay người già nào. Chà, tôi sẽ hỏi Yae sau vậy.

Vậy là bữa tiệc trên bãi biển vẫn tiếp tục dưới bầu trời đầy sao.

CHƯƠNG 330: HOÀNG ĐẾ VÀ TUYẾT TINH LINH

"Hoàng đế sao... em cũng không rõ nữa. Người ta bảo ngài ấy là một người vô cùng bí ẩn."

Đó là câu trả lời tôi nhận được từ Yae về hoàng đế Ishen. Có rất nhiều bí ẩn về hoàng đế Ishen. Không ai ngoài các chư hầu và lãnh chúa được gặp. Tôi tự hỏi có nên bỏ cuộc không đây. Nhưng trước hết, hãy cứ liên hệ với Ieyasu và hỏi xem liệu tôi có thể gặp ngài ấy không cái đã.

Vì Ishen chưa phải là thành viên của Liên minh thế giới, tôi đã không đưa cho ngài ấy chiếc smartphone sản xuất hàng loạt nào. Vì vậy, tôi đã viết một lá thư để gửi qua gương cổng, đó là một lá thư chính thức có dấu ấn của Brunhild gửi phía bên kia.

Vài ngày hôm sau, tôi nhận được một thư trả lời rằng Hoàng đế Ishen đã chấp nhận gặp mặt, vì vậy tôi lập tức dịch chuyển đến lâu đài Oedo, cùng với Yae.

"Lâu rồi không gặp, Quốc vương”

"Ieyasu-san ngài cũng không thay đổi nhỉ"

Ieyasu, một vị lãnh chúa đang ngày càng nổi tiếng, nở một nụ cười nhẹ trên mặt. Trà được phục vụ trong một căn phòng của lâu đài. Đó hình là trà khô. Ngon thật đấy. Đã một lúc trôi qua trong căn phòng. Cuối cùng, Ieyasu cũng ngồi xuống.

"Cảm ơn ngài rất nhiều vì bữa cơm. Nó rất ngon ... cơ mà Yae vẫn ăn nhiều như mọi khi nhỉ”

"Ồ, đó là vì món ăn của Claire-san luôn rất ngon, nên em không thể ngừng đũa ... Ehh, tại sao anh lại nói điều đó ở đây! Mochizuki Touya, anh là đồ xấu tính mà!"

Yae quay đi chỗ khác với khuôn mặt đỏ gấc. Anh đâu có ý đó đâu. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì Yae vẫn ổn. Từ tận đáy lòng tôi cũng yêu em ấy mà.

"Haha, thật tốt khi gặp lại cháu. Yae-den, hồi còn ở Ishen này ta chỉ thấy cháu tập kiếm thôi, ngoài ra chẳng còn gì khác, người ta nói con người sẽ thay đổi khi gặp người đàn ông của đời mình, giống như cháu đây vậy. "

"Không, cháu cũng yêu anh ấy .... Cái, cái đó ..."

Theo lời của Ieyasu, mặt Yae giờ lại chuyển sang màu đỏ gấc. Che mặt bằng cả hai tay, và liếc trộm giữa những khoảng hở của ngón tay ấy, và em ấy lại xấu hổ một lần nữa. Wow, thật là một hành động dễ thương mà! Anh thực sự muốn ôm em rồi đấy! Thực sự rất kỳ cục khi nói chuyện này ở đây, vậy nên tôi ho nhẹ một tiếng và bước vào chủ đề chính.

"Về chuyện hoàng đế ......"

"À hoàng đế không có ở Oedo mà ở thủ phủ Kyou. Nhờ phép thuật dịch chuyển của Touya-dono, chúng ta có thể lên đường ngay lập tức. Tất nhiên ta sẽ đi cùng."

Thủ phủ Kyou. Ừm, tôi cũng đã nghĩ là sẽ thế mà. Người ta nói hoàng đế ở đây không quan trọng cho lắm. Tôi nghĩ điều này cũng dễ hiểu thôi. Hoàng đế là vua của đất nước này, nhưng lại không quan tâm việc chính trị. Bởi vì, các lãnh chúa dưới quyền đã cai trị một vùng đất tương ứng, và chỉ có một quốc gia tên là Ishen được thành lập dựa trên sự cân bằng quyền lực giữa các lãnh chúa với Hoàng đế là người đứng đầu.

Tuy nhiên, trong những năm gần đây, đã có những người có tham vọng trở thành hoàng đế. Đó là Oda Nobunaga.

Nobunaga đã tạo một cuộc chiến chống lại các lãnh chúa khác nhằm thống nhất Ishen, nhưng ông ta đã rời khỏi thế giới này giữa chừng và để lại cơ đồ cho Akechi Mitsuhide.

Bây giờ nghĩ lại, người ta cho rằng người đốt cháy tham vọng của Nobunaga là một con khỉ tự xưng tên Hashiba Hideyoshi ... nói cách khác là vỏ bọc mà tên thần cấp thấp lúc trước ẩn mình. Cuối cùng, điều này đã làm suy yếu sự cân bằng quyền lực của các lãnh chúa ở nhiều nơi khác, nhưng Ieyasu đã thoát khỏi cái nạn đó.

Chà, dù sao thì tôi cũng phải đi đến đó để bàn luận vậy. Nói tới đại diện của Ishen thì Ieyasu đây cũng được, nhưng sau này tôi có thể bị người khác trách móc. Gợi lên kí ức về Kyou bằng [Recall] rồi chúng tôi cùng đến đó với [Gate]. Tôi, Yae, Ieyasu và các hộ vệ đi đến thủ phủ Kyou.

"Hmm .... Chà, đây là thủ phủ Kyou ..."

Đó là hình ảnh của Heiankyo mà tôi từng thấy trong những vở kịch ngày xưa của Nhật, nó cũng đúng như tôi đoán nhỉ. Chỉ có thời kỳ là điểm khác biệt duy nhất. Ồ, ở đây cũng có xe bò nữa. Tôi nghĩ xe bò chỉ dành cho các quí tộc khi họ nói ‘Ta muốn đi ngao du’ là sẽ đi trên cỗ xe đó.

Từ xa tôi có thể thấy một cái gì đó giống như một tòa tháp năm tầng, với một cái cổng màu đỏ ngói lớn trước mặt và một đại lộ rộng kéo dài đằng sau nó. Sao nơi này giống Đại lộ Suzaku ở Heiankyo quá vậy?

Với chuyến thăm của Ieyasu, cánh cổng được mở ra trong khi kêu một tiếng cọt kẹt lớn.

Chúng tôi được hướng dẫn bởi một hướng dẫn viên mặc trang phục quý tộc Heian, chúng tôi cởi giày và đi vào một cung điện trông như một ngôi đền. Khi đi qua hàng cột đỏ, tôi cảm thấy như mình bị lạc trong một mê cung vậy. Và người đàn ông hướng dẫn dừng lại trước một cánh cửa sang trọng, có lẽ đó là phòng trong cùng. Khi người hướng dẫn từ từ mở cửa, tôi có thể thấy tấm chiếu lớn và ghế ngồi có cầu thang nhỏ ở giữa.

Chắc chắn có người đằng sau đó. Có lẽ là hoàng đế Ishen?

Hộ vệ của Ieyasu được giữ bên ngoài và cửa được đóng lại. Chúng tôi tiến tới phía trước của ngôi đền, và Ieyasu dừng lại.

"Thưa Bệ hạ. Quốc vương Brunnhild, Mochizuki Touya đã đến"

Ieyasu chuyển sang giọng điệu trang trọng và ngồi xuống một tấm chiếu. Yae cũng ngồi xuống và cúi đầu thật sâu, còn tôi thì không cần vì tôi chẳng phải sinh ra ở đất nước này cũng chẳng phải tên người hầu ất ơ nào đó.

Ngay cả là một đất nước nhỏ, tôi vẫn là đại diện của một quốc gia, vì vậy tôi không được cúi đầu. Thật tuyệt làm sao, nhưng không khí trong này có vẻ mát hơn bên ngoài. Chà, sẽ không thành vấn đề nếu chênh lệch chỉ chút ít nhỉ.

“Chào mừng, Quốc vương"

Nói vậy, một bóng người hiện ra và bước xuống từ phía trên. Đi xuống là một người mặc một chiếc váy màu hồng nhạt và trắng. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp với làn da trắng và mái tóc dài cũng trắng nốt. Ngạc nhiên à nha. Hoàng đế của Ishen thực chất lại là nữ hoàng?

Nhưng hơn thế nữa, tôi đã rất ngạc nhiên với hai chiếc sừng ở trên trán. Đó là Oni (hay còn gọi là Quỷ). Những từ ngữ đó xuất hiện trong tâm trí tôi. Không, đó có thể là một tộc người có sừng ... chứ không hẳn là một con Oni. Có lẽ ngài ấy là bán nhân.

"Tôi là Bạch Công chúa Shirahime. Tôi đã là hoàng đế của Ishen trong hai nghìn năm rồi."

"À, xin chào .... tôi là Mochizuki Touya"

Hai ngàn năm. Đây cũng là một tộc nhân sống lâu như nữ hoàng Elfrau? Nhưng những người có sừng chắc chỉ sống lâu hơn con người thôi, chứ đâu có sống quá thọ nhỉ?

Tôi tự hỏi cái cảm giác này ... ở đâu đó ... à có lẽ nào....

“Có thể ngài đã để ý, đúng như vậy, tôi không phải là phàm nhân. Phụ thân tôi là một giác nhân, nhưng mẫu thân lại là tinh linh."

Bạch công chúa cười nhẹ. Vậy là sao? Người này cũng có dòng máu của tinh linh. Phải rồi, các tinh linh cũng có thể sinh ra những đứa trẻ nếu họ được nhân dạng hóa. Tuy nhiên, họ có thể mất rất nhiều sức mạnh vốn có. Tệ nhất, sức mạnh ấy sẽ bay mất theo chiều gió luôn. Tất nhiên các tinh linh không chết, nhưng các bán tinh linh khác với các tinh linh thuần chủng. Có lẽ vị tinh linh là mẹ của Shirahime-san này đã khá kiên quyết trong việc hạ sinh cô ấy.

"Xin hãy thứ lỗi cho tôi, vì ngay cả khi ngài là Vua tinh linh tôi cũng không thể hành lễ với ngài được bởi vì tôi cũng là một người đúng đầu của đất nước. "

"Uhm .... Chà, không sao cả. Nhưng cô đã nghe chuyện đó ở đâu?"

"Từ Băng Tinh linh Genus. Cô ấy giống như là dì của tôi vậy, và cô ấy đã dạy tôi rất nhiều điều."

"Vậy mẫu thân của cô là ..."

" Đó là tuyết Tinh linh. Mẫu thân là một người rất tốt bụng."

Hiểu rồi, ra là Tuyết Tinh linh? Tôi đã bị thuyết phục khi nhìn thấy người phụ nữ đứng trước mặt. Tuyết Tinh linh khá giống Băng Tinh linh, và là tinh linh đứng thứ hai trong số các Đại Tinh linh. Họ hiếm khi xuất hiện trên mặt đất lắm. Tôi được nghe cô ấy nói rằng Tuyết Tinh linh, mẹ của cô, đã mất sức mạnh và biến mất khi cô còn nhỏ.

"Tôi luôn mang ơn sự giúp đỡ của ngài vì đã dẹp loạn tên Hashiba Hideyoshi đó.”

"Con khỉ đó sao?"

"Xin đừng nghĩ xấu về tôi, tôi không thể không bổ nhiệm hắn ta. Tôi đã bị buộc phải bổ nhiệm một lãnh chúa, và tôi không thể chống lại điều đó ..."

Đó là lỗi của tên thần cấp thấp. Ngay cả khi yếu xìu, hắn vẫn là Thần. Đối với người mang một nửa dòng máu của tinh linh, có vẻ cô ấy cũng đã rất cố gắng để chống lại điều đó.

"Khi ngài đến chỗ Ieyasu-dono và trả thù tên Hideyoshi, tôi cảm thấy trái tim mình như trút được gánh nặng, thực sự thì tôi rất cảm kích vì điều đó."

"Thật là xấu hổ quá ..."

Ieyasu, người vẫn đang im lặng nãy giờ nói như vậy. Ý tôi là, ông ấy cuối đầu với tôi vẫn ổn sao?

"Đó là toàn bộ mọi việc, nhưng ..."

"À vâng. Tôi hiểu mà ..."

Tôi và Shirahime ngồi đối mặt nhau rồi cuộc nói chuyện tiến triển theo nhiều cách. Tôi đồng ý với việc Ishen gia nhập Liên minh thế giới và Shirahime có thể tham dự cuộc họp tiếp theo. Tuy nhiên, vì lần tiếp theo là một bãi biển riêng của Igrette, nên có thể hơi khó khăn cho cô ấy khi phải đi xa.

Hơn nữa, ánh nắng của đất nước miền nam sẽ rất khắc nghiệt đối với người mang dòng máu của Tuyết Tinh linh như cô ấy.

Sau đó, tôi trao cho Shirahime và Ieyasu một chiếc smartphone màu trắng sản xuất hàng loạt và nói cho họ cách sử dụng chúng.

Ngạc nhiên thay, Shirahime nhanh chóng hiểu rõ và có thể sử dụng smartphone nhanh hơn Ieyasu. Trong số đó, cô ấy thích chức năng chụp ảnh nhất, và cô ấy đang Selfie với vài pô ảnh cùng nụ cười thoải mái.

"À, tôi còn thắc mắc về một trong những điều cô đã đề cập trước đó. Mẫu thân của cô ....Không, phải nói là Tuyết Tinh linh không xuất hiện lại ngay sau đó sao?"

Nếu Tuyết Tinh linh biến mất trong thời thơ ấu của Shirahime, thì nó cũng đã lâu rồi. Nên đáng ra cô ấy cũng đã hồi sinh rồi chứ.

"Các tinh linh một khi đã biến mất, họ sẽ được hồi sinh nhưng trở thành những cá thể khác nhau. Tuy nhiên họ khác với Mẫu thân của tôi.”

Tôinghe những lời ấy từ Shirahime, người đang mỉm cười buồn bã. Đúng vậy, Tinh linh Bóng tối mà tôi đánh bại đã trở thành một con người khác, và dường như cũng bị mất trí nhớ luôn. Nhưng không phải là họ mất tất cả. Tôi nghĩ rằng họ có thể cảm thấy một kết nối nào đó trong chính bản thân mình.

"Cô có muốn triệu hồi cô ấy lại không?"

"Mẫu thân ...... Được sao?"

"Hoàn toàn khả thi. Tất nhiên, cô ấy có thể không nhớ Shirahime-san, nhưng cô ấy sẽ cảm thấy có sự liên kết gì đó với cô."

Bạch Công chúa đây có một chút miễn cưỡng, nhưng ngay sau đó cô nhẹ gật đầu. Có thể sẽ cần một chất xúc tác (trong trường hợp này là tuyết), nhưng tôi đã được trao danh hiệu ‘Tinh linh Vương’, và tôi có thể triệu hồi mà không có nó.

Kích hoạt Thần hoá và liên lạc với Tinh linh giới.

"[Nhân danh Tinh linh Vương. Hãy đến đây nào, Tuyết Tinh linh]"

Bởi vì tôi đang nói bằng ngôn ngữ tinh linh, không ai trong đây hiểu ý nghĩa của nó. Mặc dù đang ở trong phòng, mọi người đều ngạc nhiên khi tuyết rơi nặng hạt. Tuyết đảo ngược và bắt đầu quay vòng trước mặt tôi.

...... Các tinh linh khác nhau về giới tính và hình dạng mỗi khi họ được hồi sinh. Không biết Tuyết Tinh linh rồi sẽ trở thành hình dạng gì đây. Nó sẽ không trở thành chấn thương tâm lí cho Shirahime đấy chứ? Có lẽ tôi chỉ lo hão thôi ....

Như xoá đi những lo lắng của tôi, Tuyết Tinh linh xuất hiện trước mặt là một người phụ nữ xinh đẹp. Rõ ràng lo lắng vậy là không cần thiết. Tóc trắng và da cũng trắng. Tương tự như Shirahime. Trông hệt như chị gái của cô ấy vậy. Mặc dù có sự khác biệt là cô ấy không có sừng và màu mắt.

Chà, đây không phải là cơ thể dạng linh hồn, mà là cơ thể vật chất. Cơ thể cũng là tuyết nốt? Chẳng mấy chốc, đôi mắt của Tuyết Tinh linh mở ra và bắt lấy bóng hình Shirahime-san.

"Cô, là ...?"

Tuyết Tinh linh mỉm cười khó xử trước giọng nói run rẩy của Shirahime. Tôi trở nên lo lắng, và tôi gọi hỏi Tuyết Tinh linh.

"Cô không nhớ gì sao?"

"... Vâng. Nó mơ hồ. Tuy nhiên, tôi có thể chắc chắn rằng đứa trẻ này là con tôi. Nó rất quan trọng... đó là con gái tôi. Trái tim tôi đang thúc giục như vậy”

"Fugu... Haha,…"

Tuyết Tinh linh lặng lẽ ôm lấy Shirahime-san, người đã bắt đầu rơi lệ. Cũng như vậy, hoàng đế Ishen, với những giọt lệ rơi lã chã, cô ấy quàng tay sau lưng Tuyết Tinh linh và ôm chặt lấy mẹ của mình.

Nhìn có vẻ khá lạnh đó vì cơ thể cô ấy là tuyết mà, nhưng một điều tầm thường như vậy không ngăn Shirahime khóc với khuôn mặt vùi trong ngực của Tuyết Tinh linh. Đó là con gái của Tuyết Tinh linh nên chắc là cũng kháng lạnh được nhỉ?

Tình cờ nhìn vào bên cạnh, Yae cũng đang kìm giọng và khóc. Cô đang chứng kiến cảnh đoàn tụ của hai mẹ con trước mắt.

"Gouge .... .... Ừm ...ổn rồi... Em hãy cầm lấy cái này đi…”

Tôi lấy ra một chiếc khăn tay và đưa cho em ấy lau nước mắt.Biểu cảm của Yae vẫn sâu sắc như thường lệ. Tôi muốn ôm cái cô gái trong sáng này quá. Yae có thể giận tôi, nhưng tôi nghĩ điều đó thật dễ thương.

"Hit, wow .. Tôi rất hạnh phúc. Thưa bệ hạ ....”

Chuyển ánh mắt sang phía phát ra tiếng nói đột ngột ấy, Ieyasu cũng nhìn lên trần nhà với những giọt nước mắt.Ngài cũng vậy sao?Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể cho ngài mượn khăn tay đâu. (Tác: Cho ổng mượn khăn tay có mà tự sát tốt hơn)

”Tinh linh Vương. Ngài có thể tha thứ cho tôi nếu tuỳ tiện giao ước với đứa trẻ này không?”

“Không sao. Không vấn đề gì cả”

Ngay từ ban đầu cô ấy đã không có ý định giao ước với tôi, mà nếu có đi nữa, sẽ tốt hơn nếu cô được ở bên Shirahime.

"Mẹ sẽ ở bên con mọi lúc. Khi khó khăn hay buồn bã, mẹ sẽ bảo vệ con, hỗ trợ và sánh vai cùng con. Đứa con yêu của mẹ. Mẹ chúc phúc cho con.”

"Mẫu thân… "

Tuyết Tinh linh trở nên im lặng và biến mất, và trên tay Shirahime là một viên đá nguyên tố bằng cẩm thạch tròn và trắng.

Tôi nhận lấy Đá nguyên tố, và lấy ra một khối mithril từ [Storage], và tạo ra chiếc vòng tay với viên đá nguyên tố trên đó với [Modeling]. Với cái này nó sẽ không bị mất. Khi nhận được chiếc vòng tay từ tôi, Shirahime cất giữ nó rất cẩn thận.

"Cảm ơn vì món quà của ngài. Quốc vương Brunhild. Chúng ta hãy trở thành hảo hữu của nhau và cùng bước đi trên con đường hoà bình và thịnh vượng.”

“Vâng, cảm ơn.”

Tôi nắm lấy tay Bạch Công chúa, người vừa đề nghị. Đúng là hậu duệ của Tuyết Tinh linh, bàn tay cũng lạnh. Nhưng cái lạnh ấy rất mềm mại và dễ chịu. - Tác: Thằng thì 9-10 hộp sữa, thằng thì chẳng có hộp nào ta hận (@_@)

CHƯƠNG 331: BÃI BIỂN, VÀ HAI VỊ KHÁCH

Sáu quốc gia mới sẽ tham gia cuộc hội nghị của Tân Liên minh Thế giới lần này là Egret, Ishen, Elfrau, Hanok, Lyle và Palerius.

Vâng, nó giống như một bữa tiệc gia đình chứ không phải là cuộc hội nghị như thường lệ, bởi vì chỉ toàn là về việc ăn những thức ăn ngon và trò chuyện với nhau.

À, Palerius đã chính thức được công nhận là một quốc gia bởi các nước khác và trở thành vương quốc Palerius. Central trở thành Nữ hoàng Palerius.

Do đó, tất cả 18 quốc gia trừ Vương quốc Nokia và Vương quốc Horn nay đã gia nhập Liên minh thế giới ở thế giới chính này.

Trên thực tế, hai quốc gia khác cũng đã nhận được lời mời tham gia là Zenoasu và Fersen, nhưng tôi đã không nhận được câu trả lời tốt như mong đợi. Tôi không rõ lắm, nhưng dường như cả hai quốc gia đều nói rằng họ có vài vấn đề nội bộ, hay đúng hơn là họ không thể thống nhất chính sách quốc gia, có vẻ như những người khác không thích điều đó.

Có thể là do khá đột ngột, nên chúng tôi đành đợi một thời gian nữa. Trước hết, như mọi khi, tôi mời đại diện từ các quốc gia mới gia nhập vào phòng hội nghị và phòng chơi của Brunnhild.

Sau đó, tôi đưa một cái smartphone sản xuất hàng loạt, và đầu tiên tôi giải thích về cách sử dụng nó. Những người còn lại thì đang uống trà, chơi game và trò chuyện như bình thường.

Shirahime hoàng đế của Ishen, vốn đã quen thuộc với nó, vì vậy cô ấy chuyển sang dạy những người kia cách dùng.

"Ta hiểu rồi, chắc chắn cái này rất hữu ích."

Vua Hanok, Carlo Ol Hanok thực hiện ngay một cuộc gọi tới người đứng trước mặt. Vua Hanok đã từng chiến đấu với Yuuron, đúng là y như Hoàng đế Regulus giới thiệu. Đó là một ông chú đeo kính với cái độ tuổi tứ tuần.

Ngay cả khi có ai nói rằng đây là một quản lí cho một công ty nào đó thì chắc mọi người sẽ tin răm rắp luôn ấy. Tuy nhiên, không thể đánh giá người cai trị một quốc gia qua cái nhìn bên ngoài được. Đây là một ví dụ của việc bị đánh lừa bởi ngoại hình.

"Cái này thật tuyệt khi có thể thực hiện nhiều hơn thay vì chỉ gọi điện thoại được. Nó có chức năng ghi hình, ghi âm vì thế ta có thể quay các vở opera và nhiều thứ khác nữa."

Và vua của Vương quốc Lyle, Barstra Durga Lyle IV, mỉm cười khi nói chuyện với Vua Hanok trước mặt. Đó là một ông lão hơi thấp, mập mạp. Bởi vì ông ấy có dòng máu người lùn chảy trong huyết mạch của mình. Ở Vương quốc Lyle, nơi có rất nhiều người lùn sinh sống, họ cũng là người hỗ trợ ông ấy. Bản thân ông ấy không thể uống rượu, điều đó hoàn toàn trái ngược với bản chất của người lùn.

"Ồ, tôi hiểu rồi! Bằng cách này chính ta cũng có thể tự chụp ảnh mình!"

"Biểu tượng này là gì, Shirahime-sama"

"Cái này là để có thể phát ánh sáng khi chụp trong tối. Chúng ta có thể tự chuyển đổi, nhưng sẽ tốt hơn nếu ngài đặt nó thành ‘tự động’. “

Central người trở thành Nữ hoàng của Vương quốc Parelius, đang được chỉ dạy về các chức năng máy ảnh bởi Shirahime, cùng với Lãnh đạo Elfrau cũng là một nữ hoàng. Ba người họ bắt đầu chụp ảnh kỷ niệm cùng nhau. Trông họ cứ như học sinh trung học vậy. Hai trong số họ đã hơn 1000 tuổi rồi đấy...

"Điều này sẽ được đánh giá cao vì Egret đã bị tách khỏi các quốc gia khác khá lâu."

Vua của Vương quốc Egret di chuyển ngón tay màn hình chiếc smartphone trong khi làm rung lắc những chiếc lông vàng trang trí ở tay mình. Tôi đang dạy ông ấy làm thế nào để viết một email. Tôi nghĩ rằng ổng chỉ là một tay não cơ bắp, nhưng có vẻ như cái đầu cũng phản ứng nhanh và khéo léo không kém.

Sau một lúc, ông ấy đã gửi thư và trả lời đúng những gì tôi chỉ, vì vậy tôi kết thúc bài giảng của mình ở đây. Sau một lúc, tôi đã có thể thoải mái thư giãn, và đại diện của mỗi quốc gia trao đổi địa chỉ e-mail cùng số điện thoại cho nhau trong khi thảo luận.

Sau đó, vào buổi chiều tôi sẽ được đến Vương quốc Egret để tận hưởng gió và sóng biển trên bãi biển riêng của Vua Egret.

Đúng vậy, đó là một bãi biển riêng tư thuộc hoàng gia Egret, bãi biển màu xanh ngọc lục bảo trải dài trên bãi cát tuyệt đẹp, và một căn biệt thự lung linh được xây dựng trên bức tường đá của bờ biển.

Các biện pháp an toàn nhìn chung đã được hoàn thành vì thế đám thủy quái sẽ không thể xâm nhập vào bên trong [Prison] này như trước kia nữa. Ngay cả khi ai đó bị đuối nước, con rồng biển bên dưới sẽ hỗ trợ ngay.

Bởi vì các nguyên thủ mỗi quốc gia và gia đình của họ, cộng với những người hộ tống đã đến bãi biển riêng này, nơi đây đã biến thành một bãi biển bình thường thay vì một bãi biển riêng. Nhiều người quá đi mất...

"Số lượng thành viên hoàng gia nhiều thế ..."

"Nếu một có chuyện gì đó xảy ra ở đây ngay bây giờ, thế giới này có thể gặp nguy hiểm đấy."

Yae và Else, những người đang mặc đồ bơi, nhận xét thế. Đừng trù ẻo người ta chứ... Hầu hết mọi người đều mặc đồ bơi và chơi trên bãi biển. Những người không giỏi đi biển và không chịu được ánh nắng mặt trời thì đang thư giãn tại biệt thự của Vua Egret. Tiện đây thì tôi đang mặc một chiến quần bơi dài đến đầu gối, với một cái áo hoodie trên người. Những bộ đồ bơi này toàn là hàng xa xỉ được làm bằng vật liệu thượng hạng và được cung cấp từ cửa hàng thời trang của Zanack.

Với những chiếc phao, bóng bãi biển, thuyền cao su... mà tôi thuê, bọn trẻ đã vội vã chạy ra biển. Đó là Hoàng tử Lemza của Misumido (10) và Hoàng tử Alba (7). Ngoài ra, có Công chúa Lilac của Hannock (10) và Công chúa Milnea (8). Vị vua trẻ từ vương quốc Paluf (10) và hôn thê Rachel (10) cũng tham gia và họ đang ngồi trên biển. Con nít con nôi thì đừng có thân mật vậy chứ.

À, còn hai người nữa, Hoàng tử Liddis (12) của Refreze và Công chúa Tia của Misumido (11) đang cười đùa vui vẻ. Ôi trời, thật là một bầu không khí tuyệt vời.

"Đó là tình đầu của bọn nhóc. Nó thật lấp lánh."

"Em cũng nghĩ vậy”

Karen-nee-san thì thầm bên cạnh tôi trong khi cười toe toét. Chị ấy mặc một bộ bikini dây màu hồng và rất dễ vận động.

"... Em nói nghe này, đừng có làm gì quá mức đấy nhé."

"Không sao cả mà. Cả hai người họ đều là tình đầu, và thật không hợp lí tí nào khi mà không nắm tay thắm thiết trong cái tình huống này cả."

Tôi không tìm ra lí do gì để phản biện nữa. Chà, bây giờ thì cứ bơ nó đi. Karen-nee-san đã đến chỗ Yumina và Suu. Và như thế, tôi cố thư giãn trên chiếc ghế biển, nhưng ở chỗ cát bên cạnh, một người nằm đó như xác chết, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, cái xác nhăn mặt.

"Tại sao Quỷ vương Zenoasu lại nằm đây ..."

Ông ấy say nắng à? Tôi nghĩ vậy, nhưng có vẻ là không phải. Rồi cô nàng Dark Elf, hộ vệ của Sakura đứng gần đó giải thích cho tôi kẻ chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.

"À, Quỷ vương đã chụp một tấm hình của Sakura-sama trong bộ áo tắm, rồi cứ ‘tự sướng’ với nó, và ngài ấy bị con gái mình gọi là ‘Đồ kinh tởm’ với ánh mắt miệt thị ..."

Ông bị sốc đến thế khi bị gọi vậy à? Cái quan hệ giữa người cha và cô con gái này vẫn mờ ảo như thường lệ nhỉ... Chà, mặc dù có là cha con đi nữa, tôi thấy việc chụp hình con gái mình khi đang mặc bộ áo tắm cũng là cả một vấn đề đó.

"Bởi vì ngài ấy có thể bị say nắng, cô vui lòng mang ngài ấy đến chỗ tán cây đằng kia nha"

"Rõ"

Quỷ vương, tôi nghĩ là sẽ không dễ để vác ông ta đi, nhưng phải thử mới biết. Ngoài Spica, còn có một hộ vệ khác là Sirius, cha cô ấy và họ vác Quỷ vương đi mà không phản bác một lời.

"Touya-san"

"Hmm, à, Linse ... và Công chúa Liliel ..."

"Lâu quá không gặp"

Nhìn vào hình bóng cô đệ nhất công chúa đến từ Refreze đứng bên cạnh Linse người vừa gọi, và theo phản xạ tôi nói lại. Theo một nghĩa nào đó, cô tác giả của bộ truyện Hoa hồng nguy hiểm này là kẻ thù của tôi.

"Hai người biết nhau à?"

"Một vài lần thông qua Yumina, anh từng mua sách của cô ấy."

Tôi không muốn nói quá nhiều, và công chúa Liliel thì đang cố hắng giọng lại. Dường như cô ấy đã giữ bí mật việc là một nhà văn đối với vua cha, Quốc vương Refreze. Tôi nghĩ rằng việc đó cũng chẳng quan trọng lắm nếu chỉ có vậy, viết truyện vẫn chỉ là viết truyện.

"À, Touya-san, thực ra Lili ... Ah, em hy vọng Công chúa Lilliel cũng sẽ có một chiếc smartphone ..."

"Hmm, tại sao em lại nghĩ thế?"

"Nó sẽ có ích cho việc viết lách của cô ấy. Sẽ rất nguy hiểm nếu cô ấy viết nó ra giấy. Nếu một người giúp việc dọn dẹp và tìm thấy, và người đó được báo cho quốc vương, điều đó sẽ rất nghiêm trọng. Nếu có nó cô ấy có thể viết mọi lúc, mọi nơi, đó là công cụ ma thuật lý tưởng! "

Tôi đớ họng, và suýt té khỏi ghế biển. Giờ thì tôi hiểu lí do rồi. Tôi hiểu chuyện đó, nhưng nó có thực sự ổn không? Vì sự bình yên của những người đàn ông mà tiêu biểu là tôi, tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu từ chối thẳng luôn...

Nhìn tôi miễn cưỡng, Linse nói thêm vào…

"Touya-san, Lil cũng đang soạn một vở kịch và hiện đang lên kế hoạch cho phần tiếp theo. Xin anh hãy giúp cô ấy."

Vở kịch nào chứ? À, tôi nghĩ rằng tôi đã xem vở kịch đó cùng Yumina ở Belfast khi trước.

"Cuộc phiêu lưu của Toya, người anh hùng dũng cảm đã giải cứu Công chúa Yuina khi bị Hắc Long bắt giữ" kịch bản như thế đấy.

Rõ ràng là tôi đã bị sử dụng như một nguồn cảm hứng. Nội dung gần như y đúc ngoài thực. Chắc chắn đó là một câu chuyện hay và khá tốt...

Tôi nhìn Linde. Uhm.... Tôi nên suy nghĩ kỹ. Tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ không lạm dụng nó. Cô ấy cũng không phải là người xấu. Có lẽ đây cũng là mong muốn của Yumina. Cái cô gái này thật là phiền phức mà.

Tôi lấy ra một chiếc smartphone màu trắng được sản xuất hàng loạt từ [Storage] và đưa nó cho Công chúa Lilliel.

"Hãy hỏi Lindse về cách sử dụng. ... Tôi rất hy vọng việc sử dụng cái này sẽ không đi ngược lại trật tự và đạo đức công cộng. "

"Tại sao phải nhắc tôi như vậy? ... À, tôi hiểu rồi. Cảm ơn nhé. Và nếu có thể, cậu có công cụ in nào không?"

Cô khôn thật ...... Tôi tự hỏi nếu đưa nó cho các quốc gia, thì cô ấy sẽ không thể mượn từ quốc vương Refreze được.

Một lần nữa tôi lấy ra một thiết bị mỏng như tờ giấy ghi chú từ [Storage].

Đây là máy in di động có thể in giấy bên trong, bằng cách đặt một tờ giấy ở giữa rồi dùng smartphone và chạm vào "Print".

Tôi làm ra nó để dùng thử, thiết bị này không bằng nguyên bản, vì vậy một lần chỉ in được một tờ.

"Đây chỉ là một bản sao của nguyên mẫu nhưng làm việc vẫn tốt. Nếu chỉ có một cá nhân sử dụng thì vẫn ổn."

“Tôi rất cảm kích. Cảm ơn cậu, tôi sẽ đền ơn bằng cách cố sức làm việc."

"Đừng để ý việc đó! Thực sự đừng để ý!"

Tôi đã từ chối vì không nên nhận lại một ân huệ từ cô gái kỳ lạ đó. Lindse và Công chúa Lilliel đi bộ về phía biệt thự của Vua Egret. Cô ấy sẽ được dạy cách sử dụng smartphone tại biệt thự.

"Này, cậu đang tận hưởng đấy à, Touya-dono"

"Vâng. A…? Cái đó là..."

Vua Egret ngồi trên một chiếc ghế biển bên cạnh đề nghị tôi thử món ăn trên tay ông. Một vật khô hình que với mùi đặc trưng.

"Có phải là Tentacle phơi khô không?"

"Ừm. Cuối cùng cũng xong rồi. Cùng ăn thử đi."

Cho vào trong miệng, nó có hương vị thật phong phú và dai sần sật. Khá tốt. Cái này cũng được đấy chứ?

"Ngon lắm."

"Ồ, nó rất hợp với chút rượu đấy. Ta không thể tin đây chính là một cái xúc tu kinh tởm."

"Vâng, nó thậm chí còn tốt hơn với sốt mayonnaise đấy."

Lấy mayonnaise ra khỏi [Storage], cho vào đĩa nhỏ và chấm ăn. Uh, sẽ tốt hơn nếu bạn có thể cho thêm ít tương ớt vào tuỳ theo khẩu vị của mình. Vua Egret cũng chấm mayonnaise theo cách tương tự và bỏ khô mực vào trong miệng.

"Ồ ... ngon tuyệt! Nếu có thêm rượu thì đây là một bước tiến vượt bậc đấy…”

Trong thế giới này, ngay cả những người 14 hay 15 tuổi là đã có thể uống. Tôi cũng được mời uống rượu, nhưng đã từ chối. Sau đó quốc vương Misumido và Fersen đến, và ba người bọn họ uống rượu nhắm mực mà không cần tôi tham gia.

Tôi chờ đợi thời cơ đến và may mắn sao đã thoát khỏi đó. Tôi muốn những bạn rượu kia bỏ qua cho mình. Thành thật thì, cả ba người họ đều có cơ bắp lực lưỡng, và trong hoàn cảnh này thì sẽ có thể có nhiều rắc rối đấy.

Khi tôi nhìn bãi biển đầy cát, Reinhardt vua Restia, và Moroha-nee-san đang đấu luyện bằng kiếm gỗ.Tôi sẽ đến đó vậy.

Vẫn còn ở dưới biển, Karina-nee-san thì bắt vài con cá và Suika say xỉn tham gia cái nhóm ‘uống rượu giải sầu’ kia.Và từ đây tôi có thể nghe thấy âm nhạc Hawaii vang lại… Không cần nói cũng biết đó là ai nhỉ.

Chú tôi cắt dưa hấu và đưa cho mọi người. Dưa hấu do Brunhild trồng rất ngọt và ngon. Có lẽ bởi vì đó là do một vị thần nông nghiệp trồng, nên có thể nói đây là điều tất nhiên. Đến đây, bụng tôi réo lên. Thực sự là chỉ ăn mỗi mực khô là không đủ. Có lẽ nên kiếm chút gì đó ăn thêm.

Từ [Storage] tôi lấy ra lò nướng BBQ, và cái vỉ sắt được đặt hai bên trái phải.Các loại rau củ được lấy từ chỗ chú tôi, và thịt rồng được lấy ra để bắt đầu nướng. Bị thu hút bởi mùi thơm, và ba con người có tâm hồn ăn uống gồm Sue, Luu và Yae đến.

"Trông ngon quá"

“Xin lỗi đã làm phiền!”

"Anh sẽ nướng sớm thôi, vì vậy hãy đợi một chút. Luu, em có thể giúp anh không?”

"Cứ để đó cho em! "

Tôi chỉ Luu cái đĩa trên bàn, và nhờ em ấy làm mì xào trên cái vỉ sắt. Tôi nhanh chính rưới nước tương lên bắp và đưa nó cho hai người kia.

“Ấy, nóng quá!”

“Nóng nhưng ngọt và ngon!”

Hai người họ say mê thưởng thức món ăn. Lần này tôi đặt thịt rồng lên và nướng từng miếng một. Đừng quên ăn kèm với rau củ như hành, bí đỏ hay tiêu xanh nhé. Cân bằng dinh dưỡng thực sự rất quan trọng.

“Oh, cái kia trông ngon thế

“Touya-dono, cho ta một cái nữa”

“Tới liền đây”

Quốc vương Belfast và Refreze đến đây và thưởng thức bắp nướng. Mùi cháy của nước tương nóng thơm lừng tỏa khắp khu vực, và những người khác cũng kéo đến.

“A, là mì xào”

“Món này làm bởi Luu à. Trông ngon đấy”

“Cho chị với”

Hoàng đế Regulus và chị gái Luu, Elysia nhận lấy dĩa mì xào. Chú tôi đã thay tôi nấu, vì vậy tôi cũng thử món mì của Luu. Món mì trên chiếc đĩa gỗ với nước sốt từ piuri và hạt tiêu thực sự rất ngon. Gừng đỏ cũng là một điểm nhấn và rất tinh tế. Mỗi lần ăn đồ ăn của Luu, là tôi lại thấy tay nghề em ấy lại càng khá hơn.

Chỗ cá vua Rynie bắt, được Luu nướng lên từng con một với mật ong, cơm cuộn, tôm nướng, và Okonomiyaki. (Dùng gg để biết thêm về món này nhé tui ko dịch đâu)

Món nào cũng ngon hết. Chú tôi còn làm thêm chút hành hấp, cà chua nướng và pho mát. Không thua cô ấy chút nào cả. Vị của các loại nguyên liệu cũng hoàn hảo nữa. Chúng tôi thưởng thức buổi tiệc nướng trên bờ biển và vui chơi tới lúc hoàng hôn. Sau đó, mỗi vị khách được gửi về quốc gia của họ bằng [Gate], và chúng tôi nói lời từ biệt với Vua Egret rồi trở về vương quốc.

“Ahh, mệt quá”

“Mệt thật, dù chỉ là vui chơi”

“Ừm, đúng vậy”

Tôi ngả người lên ghế sofa trong khi trả lời Elze, người đang rên rỉ mệt mỏi. Tất nhiên là phải mệt sau khi dùng cả đống chất xám rồi.

“Đó là cách cư xử tệ đấy, Touya-sama”

“Xin lỗi mà, chỉ một lúc thôi”

Hilda này, anh muốn em tha cho anh lần này thôi. Anh thực sự rất mệt. Anh chỉ muốn kiếm chỗ nào đó mà ngủ cho khỏe thôi.

“Phòng ốc đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi ạ”

“Ahh, đừng có làm tôi thót tim chứ”

Khi mở mắt, tôi thấy khuôn mặt cô hầu gái gần đến mức mà có thể cảm nhận hơi thở của cô ấy. Gần, quá gần rồi! Tôi giật mình và té xuống ghế. Này đừng có áp sát vào mặt người ta thế chứ, cô hầu ngốc này.

“Có chuyện gì nữa sao?”

Tôi chỉ vào mặt cô hầu ‘dam dang’ này.

“Có hai người đến gặp chủ nhân họ đang đứng trước cổng, họ bảo là người quen của chủ nhân vì thế tôi đi báo ngay”

“Hai người ... là ai vậy?”

“Tôi không biết tại vì họ khoác áo trùm hết cả, nhưng hình như cả hai đều là nữ”

Ai thế nhở? Chẳng rõ nữa. Chắc là vài mạo hiểm giả nữ tôi đã gặp ở đâu đó.

“Có thể chủ nhân đã đi làm gì bậy bạ ở đâu thì phải?”

“Này đừng có nói như vậy nha! Làm gì có chuyện đó! Đừng có nói những lời ngu ngốc đó chứ cái cô hầu ngốc kia!”

Thật là tệ hại mà! Sao ánh mắt mọi người đều đổ dồn hết về tôi thế. Tôi không làm gì bậy bạ cả mà!

“Không, em tin anh. Touya-san không bao giờ đủ can đảm làm chuyện đó. Chỉ là ... đó là bản chất của anh thì…”

“Đúng vậy ... dù tốt hay xấu thì Touya-san rất có tài thu hút phụ nữ”

“Có khả năng phía bên kia đã bị anh ấy dụ dỗ, và ... “

Đợi một chút, tài thu hút là cái gì thế? Đừng có so sánh anh với con cá đèn lồng chứ.

Dù sao thì, tôi phải đi tìm hiểu hai người đó là ai cái đã. Dùng [Teleport] thoát khỏi những con người kia và nhảy ra ngoài cổng lâu đài. Trước cổng là hình bóng hai người với áo trùm đứng đó. Khi một người trong số họ thấy tôi, người đó bước lên và gọi tôi.

“Lâu ngày không gặp, Mochizuki Touya”

“ ...Ai thế? ... à ...”

Trong bóng tối, mắt tôi nhìn rõ thấy khuôn mặt người đó. Tôi chỉ mới gặp người đó một lần, nhưng chưa bao giờ quên mặt.

“Lycee?”

“Đúng vậy. Tôi đang tìm kiếm nơi ở của Endemuon. Xin vui lòng cho tôi biết cậu ta ở đâu nếu anh biết.”

Lycee. Một trong những cá thể đứng đầu loài Fraze. Một cấp thống trị dạng nữ đi chung với Ende. Tuy nhiên, tôi nghe nói rằng có một cấp thống trị tên Nei đang săn lùng tên Ende đó.

Ý tôi là...

Nhìn vào cái bóng còn lại đứng đằng sau. Ngay cả trong bóng tối tôi vẫn có thể nhìn rõ khuôn mặt của người từng là kẻ tấn công ấy. Thật sự là không ngờ luôn đấy. Đó là Nei cấp thống trị hiện tại lãnh đạo loài Fraze đang đứng đó.

CHƯƠNG 332: CHỦ - TỚ HỘI NGỘ, VÀ LỜI CẢM ƠN

“Cô là Nei đúng không…? Tôi không tin được rằng cô đã đến thế giới này đó.”

“Sao cậu biết tên ta ... có phải Endemuon nói cho cậu nghe không?”

“À tôi nghe từ Mel đó.”

Ngay khi nghe thấy chữ Mel, Nei sáp đến và túm lấy ngực tôi. Lính gác cổng thấy cảnh ấy chĩa giáo thẳng vào Nei, nhưng tôi xua tay ra hiệu rằng mình vẫn ổn.

“Làm sao cậu biết ‘King’? Chẳng lẽ Ngài ấy đã được hồi sinh? Ngài ấy đang ở đâu!? Nói cho ta mau!”

“ ... [Power Rise]”

“Hự, whoa!?”

Nắm lấy tay Nei, tôi vặn nó lại và ném cô ta xuống hào nước của lâu đài. Một lượng lớn nước bắn lên, còn Nei chìm nghỉm. Có vẻ là khi trong cái cơ thể tinh thể đó thì cho dù là cấp thống trị cũng chẳng bơi nổi. Ngay khi nước vừa rơi xuống, Nei phóng ra từ hào nước. Có vẻ cô ta đã đạp đáy hào để nhảy lên.

“Ngươi ... “

“Cả Mel và Ende đang ở chỗ tôi. Tôi có thể cho cô gặp họ, nhưng cứ thế này thì mơ đi.”

“Cái gì ?”

“Cô muốn nói chuyện với Mel. Thì đừng có mà muốn hại ai kiểu đó. Tôi sẽ không cho cô gặp cô ấy chừng nào cô vẫn chưa bỏ thái độ thù địch ấy.”

“Dám lên mặt với ta ... Ngươi ...”

Cô ta biến đổi cơ thể, rồi bao trùm cơ thể mình bởi một lớp tinh thể như một bộ giáp chiến, Lycee đứng bên cạnh cản Nei người chuẩn bị đánh nhau.

“Nei chị bình tĩnh lại nào. Nếu chị có hành động sai lầm, thì ‘King’ sẽ tự giấu mình đi đấy. Với lại chị cũng có điều muốn nói với ‘King’ mà phải không?”

“Cái đó ... đúng, nhưng ... “

“Tôi không nghĩ cậu ta sẽ làm hại đến ‘King’ đâu. Với lại cậu ấy còn là người đánh bại Gira đấy? Chị nghĩ mình đủ sức đánh với cậu ta chứ ?”

“ ...Hiểu rồi. Trước mắt ưu tiên của ta là gặp ‘King’. Vì vậy từ giờ ta sẽ nghe theo chỉ dẫn của Lycee.”

Và, Nei rút bỏ ý định gây chiến. Có vẻ Lycee đã làm cô ta dịu lại. Tôi có nghe rằng Lycee là em gái cô ta, nhưng có vẻ như ngược lại thì đúng hơn.

“Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì ?”

“Cũng giống như với Ende thôi, tôi sẽ đưa hai cô vào trong rào chắn. Đừng có quậy tung lên đấy nhé”

“Hiểu rồi”

Lycee gật đầu nhẹ. Còn Nei thì ngoảnh mặt một cách vô phép tắc. Có thật cô ta sẽ ngoan ngoãn nghe theo không ta. Hay chắc cô ta nghĩ mình sẽ dễ dàng phá nát rào chắn do con người dựng lên đó.

Tôi dùng [Prison] bao lấy hai người họ. Trong Babylon này nếu đánh nhau, họ sẽ không được dung thứ. Khi thấy mình bị bao quanh bởi rào chắn, Nei có chút khó chịu, nhưng Lycee chỉ nhìn rào chắn của [Prison] trong thích thú.

Cuộc gặp gỡ của Nei và Mel này, sẽ phòng tránh cuộc ẩu đả giữa Fraze. Tuy nhiên, nếu phạm sai lầm tôi có thể phải đối mặt với nhiều thứ khác.

Chà, bây giờ Nei đã bị nhốt trong [Prison], y như con chim trong lồng vậy. Nếu cấp thống trị này cũng cùng phe với lũ biến thể và tên thần cấp thấp, thì cô ta nên bị đập một trận giống Ende lúc trước.

Tôi lấy smartphone ra rồi liên lạc với Mel và Ende. Vì tôi cũng đã đưa điện thoại cho hai người đó rồi. Do hai người đó đang trú ở Babylon, họ không bị cấm việc đọc vài quyển sách hay chơi game. Và đôi khi họ còn ghé qua ‘Garden’ của Sheska dạo chơi nữa. Có vẻ hôm nay họ đang thư giãn ở đó.

“Đúng, đúng... Lycee và Nei đang ở đây. Tôi sẽ dịch chuyển họ tới đó ngay đây... Có thể sẽ có ẩu đả xảy ra, vì thế tốt hơn hết là nên chuẩn bị tinh thần đi”

Nói thế với Ende rồi tôi cúp máy. Tôi chẳng biết liệu sẽ có chuyện gì xảy ra với tên Ende nữa. Mà chắc Mel cũng sẽ cản nếu cậu ta bị dí đánh.

“Đi nào”

Hai người gật đầu. Trong khi [Prison] đang bao lấy họ, tôi dùng [Teleport] để dịch chuyển đến ‘Garden’ của Babylon.

Hiện tại biển mây dưới đêm tối đang nhẹ nhàng trôi. Cỏ và cây thì lấp lánh huyền ảo dưới ánh trăng. Nước khẽ chảy qua những bông hoa. Dưới gốc cây trong một khu vườn trên không tuyệt đẹp như vậy, Mel chỉ đang đứng một mình.

Ừm? Không có Ende ở đây. Cậu ta trốn mất rồi à?

“ ‘King’…Mel…. Mel... là Mel!?”

Nei trông thấy hình bóng của Mel và bắt đầu chạy bằng cả sức bình sinh, rồi đâm vào rào chắn của [Prison], đập một phát thật mạnh vào đầu.

Này, đừng có làm như vậy chứ. Đó là lỗi của tôi à?

Nei lo lắng cố tìm đến chỗ Mel. Có một [Prison] tách biệt trong ‘Garden’, còn Lycee chỉ thể hiện sự phấn khích.

“Mel-sama”

“Nei đã lâu không gặp.”

Giọng của Nei lẫn với niềm vui khi cuối cùng cũng được gặp vị vua đáng kính, nắm lấy tay Mel đang buông thõng nơi đầu gối.

“Lycee cũng vậy. Trông cô vẫn khỏe đó”

“.... Vâng”

Oh? Lycee đang cười à? Ngay từ đầu thì cô ấy không thường biểu lộ cảm xúc cho lắm.

“Touya-san. Cảm ơn vì đã mang Lycee và Nei tới đây”

“Có vài thứ tôi cần thảo luận ở đây. Đây là cơ hội cho hai người thảo luận một cách kỹ lưỡng đấy. Hãy đảm bảo rằng hai người sẽ không để Fraze gây hại đến thế giới này”

“Giờ đã tìm thấy ‘King’ rồi thì bọn ta chẳng còn lí do gì mà tấn công bên cậu nữa. ”

“Tôi đánh giá cao điều đó. Nếu mọi việc cứ tiếp diễn thế này, loài Fraze chắc chắn sẽ bị diệt vong.”

Nei có vẻ ghét tôi. Nhưng điều đó không thành vấn đề khi tôi nói như vậy. Nếu suy xét cẩn thận, rất rất nhiều người đã chết vì chuyện này.

Chắc chắn rằng việc này đã có thể xảy ra theo chiều hướng khác. Nhưng vì mấy người gây hấn trước nên chúng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài đánh lại. Hầu như chẳng có ai muốn bị giết mà không kháng cự chút nào cả đâu.

Một thám tử vô cảm cũng từng nói ‘Ta là người duy nhất sẵn sàng nổ súng’.

“.... Sẽ không còn thiệt hại về người cho chúng ta nữa rồi. Hầu hết quân đội đã bị chuyển thành Vàng hết rồi”

“Vàng? Là bọn biến thể đúng không?”

“Biến thể ... thật khó hiểu, nhưng đúng vậy. Chúng ta đã bị tấn công bởi lũ phản bội những kẻ điều khiển chúng, và hầu hết đã bị chúng hấp thụ. Chúng ta không còn cách nào để chống lại chúng. Những người bị bắt đã trở thành ‘Vàng’ ... hay là biến thể gì đấy, và họ không còn là anh em của chúng ta nữa. Hiện tại, chúng ta cũng đang bị săn đuổi.”

Giống như một mầm bệnh, các tế bào của tên ác thần được đưa vào cơ thể và biến chúng thành dạng sống khác.

Hệt như trong các bộ phim zombie vậy. Người bị cắn sẽ không còn hi vọng được cứu. Thật trớ trêu khi kẻ săn mình lại từng là người quen của mình.

“Không phải các cô từng làm điều tương tự ở các thế giới khác sao? Cô không nghĩ đây là do nghiệp quật à?” (Just for fun)

“.........”

Nei không trả lời lại. Tôi đoán giờ trông mình giống như một tên bắt nạt kẻ yếu ấy. Nếu một người thân của tôi bị giết hay bị thương, tôi sẽ không thể lịch sự thế này được, nhưng bản thân tôi thì cũng không miệt thị loài Fraze cho lắm. Thật lòng thì sẽ rất tốt nếu mấy người rời khỏi thế giới này.

“Vậy thì, bốn người nói chuyện vui vẻ nhé”

“..... Bốn người?”

Lycee nghiêng đầu thắc mắc.

“Cái tên đang trốn chui trốn lủi dưới bóng cây, ra đây đi”

“Tinh nghĩa anh em có chắc bền lâu, Touya”

Từ bóng cây, Ende bước ra với khuôn mặt ‘mất sổ gạo’. Một lúc trước tôi đã thấy cái khăn quàng cổ của cậu ta lấp ló ở đó rồi.

Một ngọn lửa bùng cháy trong đôi mắt Nei xuất hiện khi vừa nhìn thấy Ende.

“Endemuon ...!”

Nei đứng phắt dậy, và một nắm đấm được bọc trong tinh thể bay tới. Oh, lại ẩu đả rồi. Thật là. Đối với Nei chắc cậu ta chỉ là một tên ất ơ dám cướp đi ‘King’ mà cô ấy ngưỡng mộ.

“Chờ đã Nei! Tôi không cho phép cô làm hại Endemuon”

“Nhưng, Mel-sama! ... Hắn chướng mắt quá!”

“Này, bình tĩnh nào. Mel vừa nói rồi đấy ... bộ cô không nghe thấy à?”

Từ phía sau, Mel cản Nei lao tới đánh Ende.

.... May thật. Khi tôi nhìn qua Lycee, vẫn là cái khuôn mặt bất cần đời chẳng mấy hứng thú với việc này của cô ta.

Nếu Ende bị đập, mà chắc chắn là không có đâu, tôi cũng sẽ chẳng quan tâm.

Tuy nhiên, tôi cũng chẳng mong mọi việc diễn ra theo hướng đó.

“Ende hãy đấu một trận đi. Hãy đấu một lần đi rồi sau đó chúng ta sẽ nói chuyện”

“Chà, hmm ... nếu cô chết thì sao…!”

“Nếu không phải là cái chết tức thì, ta sẽ hồi phục lại thôi”

“Được thôi, Nei”

“ .... Nếu không có phàn nàn gì, từ giờ ta sẽ nghiêm túc mà đánh”

“Đừng giết tôi nhé?”

“Ta biết điều đó. Ta thì không sao nhưng Mel-sama sẽ buồn khi ta giết ngươi.”

Thật tệ vì Mel chẳng thể cản hai người, nhưng đây là cách nhanh nhất. Bệnh thật, họ không thể bình tĩnh mà nói chuyện sao. Mà đây cũng là chuyện của tên Ende, nên tôi hãy quên nó đi. Một phút sau, một âm thanh chát chúa vang lên trong ‘Garden’ Babylon, và Ende bay giữa bầu trời đêm đầy sao. Phiền thật, tôi đi đây.

“Thế, chuyện gì đã xảy ra?”

“Chẳng có gì cả. Đến giờ Mel vẫn đang thuyết phục Nei, nhưng có lẽ cô ta vẫn chưa từ bỏ ý định mang Mel về nhà. Việc này có lẽ sẽ mất một thời gian”

Hilda hỏi và tôi trả lời, thật là một quãng thời gian khốn đốn khi mà phải vừa giải thích vừa ngáp. Bọn họ nói chuyện thâu đêm. Hơn nữa, cũng duy nhất một chủ đề. Trông tôi như dễ đùa lắm à?

Mấy người đâu có cần ngủ. Mà nếu có, chẳng biết là họ có ngủ đông như gấu không nhỉ. Con Fraze đầu tiên chúng tôi đụng độ cũng đã trong trạng thái chết giả đó.

.... Nếu ma lực trong không khí bị tách mất bởi [Prison], và tất cả ma lực còn lại bị hấp thụ hết bởi ma thuật hấp thụ, ba người họ có lâm vào trạng thái chết giả không nhỉ?

Chà, nếu làm vậy, Ende sẽ không tha cho tôi đâu. Hãy nói về các định hướng tương lai và ngừng tám chuyện phiếm thôi nào.

Tôi uống tách trà trước mặt để vực lại những suy nghĩ trong đầu.

Thời gian cho buổi sáng đã trôi qua và mọi người đã đi hết. Chỉ còn lại Hilda ở đây.

“Người dân Restia cũng đã bị giết bởi Fraze. Trong tâm trí họ chắc vẫn còn rối bời lắm”

Chà, tôi biết điều đó chẳng dễ dàng gì. Không biết vấn đề hoà nhập với những kẻ đã từng giết người thân của mình sẽ mất bao lâu. Ngay cả khi lý trí biết rằng tốt nhất là cần hoà nhập, thật khó để chối bỏ cảm xúc đó.

“Nghĩ lại thì, Hilda em đang làm gì vậy?”

“À, em vừa mượn một cuốn sách từ Linse”

“...... Cuốn sách mượn từ Linse?”

Nhớ tới tác giả bộ tiểu thuyết Hoa hồng hôm qua làm tôi lo lắng. Tôi liếc nhẹ tiêu đề cuốn sách trên bàn. Nhân vật chính trong câu truyện lãnh mạn này là một phụ nữ khá phổ biến với giới học sinh ở Roadmare. Một cuốn tiểu thuyết về tình yêu ‘bình thường’ ... tôi đoán là vậy.

“Nó hay không?”

“Em chưa đọc loại truyện này bao giờ, nên nó khá mới mẻ và thú vị. Em đã đọc nhiều câu chuyện về các hiệp sĩ đánh bại ác Long và giải cứu công chúa”

Hilda hơi nhượng nghịu trả lời. Cũng chẳng thể khác được đối với một người lớn lên cùng đao kiếm. Mấy người không có sai sót gì trong khâu nuôi dạy đấy chứ, Vương quốc Hiệp sĩ Restia.

“Em cảm thấy hơi xấu hổ vì cảm giác nó giống trong quá khứ”

“Giống nàng công chúa được cứu sao?”

“Không phải, là vị hiệp sĩ đi giải cứu”

“À, cái đó ...”

Mấy người sai sót rồi, Vương quốc Restia.

“Nhưng khi lần đầu em gặp Touya-sama, em mới hiểu cảm giác của nàng công chúa được cứu là như thế nào. Touya-sama xuất hiện và cứu em ngay cái lúc mà em có thể đã bị giết. Em đã khá bối rối khi nhìn bóng hình đang tiêu diệt lũ Fraze ấy trước mắt mình.”

À, đúng nhỉ, tôi gặp Hilda lần đầu khi đánh nhau với lũ Fraze.

“Sau đó, Touya-sama ... còn gây được ấn tượng với cả Hoàng huynh. Tiêu diệt Hắc Long và giải quyết cuộc nổi loạn ở Đế quốc. Tim em đập liên hồi mỗi khi nghe điều đó ... và không lâu sau em quyết định đến tìm anh lần nữa”

Xấu hổ quá. Tính thẳng thắn này là tự nhiên đối với một hiệp sĩ à. Giống hệt Vua Reinhardt, anh trai em ấy.

Để trốn khỏi sự xấu hổ của mình, tôi nói vài câu vô dụng.

“Chúng ta sẽ chẳng được gặp nhau nếu không có Fraze. Về khoản này thì anh nợ chúng”

“Vâng, thật là trớ trêu”

Nói rồi, Hilda cười nhẹ.

“Do vậy, khi đọc cuốn sách này, em có thể hiểu cảm giác của nhân vật nữ chính. Đó là niềm vui nho nhỏ hay sự thiếu kiên nhẫn khi chẳng thể nói được điều mình muốn giải bày. Vì vậy, em đã say mê đọc nó một cách cẩn thận”

Hiểu rồi. Tôi đã hiểu một chút về những gì Hilda đang cố nói. Tôi muốn làm Hilda vui, vì vậy tôi đề xuất điều vừa xuất hiện trong đầu mình.

“Được rồi, vậy thì bây giờ chúng ta hãy cùng xem một bộ phim đi”

“Ehh? Wow, lâu rồi chưa xem nhỉ”

Hilda đập tay và nâng giọng vui sướng. Đây là bộ phim về thế giới cũ của tôi, và rất khó để giải thích cho từng người một về phim ảnh khi mà lâu lâu mọi người mới xem một bộ. Vì vậy, chúng tôi chỉ xem nhiều bộ phim như phim hài, hành động và giả tưởng thứ rất dễ hiểu. Đây là lần đầu bọn tôi cùng xem phim tình cảm.

Tôi dùng smartphone và tải ứng dụng mua bán hàng xuống. Nhân tiện, e-money trong tài khoản tôi là một món quà từ Thần, vì vậy số tiền dư là khá nhiều.... tôi không có mua video khiêu dâm hay gì đâu đấy?

Cái nào đây ... Oh, cái này có vẻ tốt nhất.

Một bộ phim tình cảm, một người đàn ông từ một hiệu sách tầm thường gặp một cô gái ngôi sao Hollywood và họ yêu nhau. Tôi chỉ mới xem qua trên TV trước đây, nhưng tôi nhớ nó khá thú vị.

Đóng rèm cửa phòng khách và chiếu màn hình vào không gian trước ghế sofa. Bộ phim đã bắt đầu. Đó là bản lồng tiếng Nhật, nhưng hình như mọi người ở đây đều có thể nghe được nó ... Chà, hồi mới tới tôi cũng giao tiếp được đấy thôi, chắc là một kĩ năng đặc biệt nào đó từ Thần đây mà.

Bên cạnh tôi kẻ đang nghĩ mấy chuyện vu vơ, Hilda hoàn toàn chìm đắm vào bộ phim. Chắc tôi cũng nên xem phim nghiêm túc thôi. Tôi thấy hơi xấu hồ ở mấy cảnh lãng mạn ... nhưng Hilda đang rất chú tâm nên tôi cũng vui.

Khi chúng tôi vừa xem xong bộ phim, một cuộc gọi tới từ Giáo sư. Có vẻ bản mẫu đầu tiên đã hoàn chỉnh. Hệ thống liên lạc kết nối với thế giới đảo ngược đã hoàn thành sao...? Vậy là bây giờ tôi có thể liên lạc với thế giới đảo ngược khi đang ở đây rồi.

Chà, kỹ sư Elka đang đề xuất kế hoạch nâng cấp sức mạnh cho Golem vào tháng sau. Ngay bây giờ Golem rất khó chống lại biến thể. Bởi vì chúng không to như Frame Gear. Nên sau đó cô ấy đã nghĩ đến việc chế giáp cường lực cho Golem để chúng mặc vào.

Tôi nghĩ là đã thấy thứ tương tự trong một bộ phim đã từng xem. Đó hình như là một bộ phim nổi tiếng về các anh hùng Mỹ tập hợp lại và chiến đấu? (Tác: Đoán xem là phim gì đây?)

Chúng sẽ có khả năng đánh lại được các biến thể nếu chế tạo được. Mặc dù đó chỉ là có khả năng khi chế tạo được thôi.

Chà, bây giờ thì tôi sẽ đi xem sao. Vậy là tôi lại dịch chuyển đến Babylon.

CHƯƠNG 333: ‘CROWN’ XANH VÀ HOÀNG TỬ

“Ồ, kết nối được rồi! Việc này mất nhiều thời gian thật đấy?”

“Cũng phải thôi. Việc kết nối với cổng dịch chuyển là cả một vấn đề, nhưng cuối cùng cũng xong.”

Giọng hài lòng của Giáo sư vang lên trong loa ngoài của smartphone. Tôi có thể cảm thấy cả khuôn mặt phấn khởi của cô ấy.

Hiện tại Giáo sư đang ở Babylon, còn tôi thì đang trên đảo Drakliff ở thế giới đảo ngược. Chúng tôi đang nói chuyện với nhau giữa hai thế giới, điều đó thật là tuyệt diệu. Cô ấy hưng phấn cũng phải thôi không thể trách được.

Với thứ này, tôi sẽ nắm được tình hình trong thế giới đảo ngược khi những biến thể đó xuất hiện ở đây.

Không biết có guild mạo hiểm giả nào ở thế giới này không nhỉ. Tôi có thể yêu cầu sự hợp tác từ họ. Hay một tổ chức hoặc những nơi tình báo... cũng sẽ rất hữu ích nếu tôi có được sự hợp tác từ họ. Ở đây tôi chẳng có đơn vị do thám nào như gia đình của Tsubaki-san cả.

À, còn phó thủ lĩnh Est của băng Mèo Đỏ nữa mà. Đó cũng là một tổ chức tương tự như vậy. Có lẽ tôi nên đưa smartphone cho cô ấy và cô nàng thủ lĩnh của họ nữa. Được rồi, hãy đi gặp họ nào.

“Tôi sẽ ra ngoài một lát đây”

“Chúc ngài một ngày tốt lành”

“Pi”

“Po”

“Pa”

Hành động cùng với Shirogane, ba Etoile trong trang phục hầu gái cũng nghiêng đầu theo. Chuyển động ba Golem ấy cũng đã tốt hơn rất nhiều rồi đấy. Có lẽ đây là do khả năng học hỏi cao của các Golem dạng người đó mà.

Nào, Tìm kiếm vị trí của Nia ...

Tôi dùng smartphone tìm vị trí của cô ấy. Oh? Đây không phải là ở tàn tích tòa thành cũ ở vương quốc Strain, hay căn cứ ngầm ở Thủ đô Thánh quốc. Vậy là họ lại chuyển căn cứ nữa à?

Họ đang ở phía Bắc tàn tích tòa thành cũ củaVương quốc Strain à. Thế thì tôi sẽ dịch chuyển đến tàn tích với [Gate] trước. Khi tôi định dịch chuyển ngay với [Teleport], thì nhớ lại sự cố quần lót hồi trước... nên để chắc điều đó sẽ không có lần thứ hai. Tôi mở [Gate] và đến sân trước của toà thành.

“Cái gì thế này?”

Một cậu trai đứng trong sân trước thốt lên ngạc nhiên và cậu ta rút gươm hướng về phía tôi. Nhìn cái khăn quấn đỏ là tôi biết ngay đây là thành viên của Mèo đỏ rồi.

“Ngươi là ai?”

Có vẻ cậu ta không biết tôi. Hơi buồn đấy.

“Tôi là Mochizuki Touya. Tôi đến đây để gặp Nia nên đừng lo lắng”

“Ngươi quen thủ lĩnh sao?”

“Vâng, đúng vậy. Hm, có ai ở đây không? Est, hay Uni và Yuri?”

Khi tôi hỏi thế, cậu trai trong chiếc khăn quấn chạy vào thành, và ngay lập tức Uni chạy ra.

“Xin chào, đã lâu không…!”

“Mochizuki Touya! Tốt quá! Xin hãy giúp tôi!”

Cô ấy cắt ngang lời chào hỏi của tôi với một khuôn mặt tuyệt vọng. Có chuyện gì đã xảy ra thế?

“Thủ lĩnh và phó thủ lĩnh của tôi hiện đang chiến đấu! Xin hãy đi giúp họ với!”

“Gì chứ?”

Họ đang chiến đấu? Hai người sao? Họ đang bị Hiệp sĩ vương quốc tấn công hay gì à?

“Có những quái vật màu vàng xuất hiện ở Liptos, phía Bắc tính từ đây. Chúng không chỉ có một mà là tới vài con lận..... Hoàng tử cũng đã đến hỗ trợ rồi. Đó là Hoàng tử của Vương quốc Panashes. Nhưng họ chỉ có hai ‘Crown’ để chiến đấu mà thôi….! “

Biến thể đã xuất hiện! Không chỉ vậy mà chúng còn xuất hiện cả bầy nữa à… Điều này tệ rồi đây.

Tôi lấy smartphone ra, chiếu bản đồ lên và tìm kiếm biến thể xung quanh. Những đánh dấu bắt đầu xuất hiện. Con số là khoảng một trăm con… Chà cũng còn may, tôi cứ nghĩ chúng sẽ đến hơn mười nghìn con chứ…Nhưng bây giờ không phải lúc để bình tĩnh mà suy nghĩ như vậy.

“Nếu chỉ có hai ‘Crow’ thì sao sao họ có thể chống lại được với số lượng như vậy nhỉ?”

Chắc chắn là Hoàng tử Vương quốc Panashes gì đó đã từng cùng ‘Crow’ của anh ta đánh bại biến thể. Vì tôi đã từng đọc điều đó trong một bài báo lần trước khi viếng thăm thế giới đảo ngược.

“Thủ lĩnh và hoàng thử không thể cùng ‘Crown’ dốc toàn lực chiến đấu được, vì họ còn phải bảo vệ thị trấn nữa. Nên không thể phát huy hoàn toàn kỹ năng của Golem được!”

Rogue là Golem màu đỏ thuộc dòng ‘Crown’ của Nia. Hình như nó có vài kĩ năng hủy diệt hay nắm đấm lửa giống của loài quỷ vậy? Và cái giá của việc đó chính là máu tươi của chủ nhân nó.

Chắc chắn đó không phải là kĩ năng diện rộng. Hơn nữa đối thủ lại có số lượng lớn. Nếu tình trạng đó cứ diễn ra có thể gây tử vong vì mất máu quá nhiều. Bên cạnh đó, cũng chẳng thể chiến đấu toàn lực mà không ảnh hưởng đến người trong thị trấn. Có lẽ tôi phải nhanh chân lên, để còn bảo toàn mạng sống của Nia.?

“Được rồi, tôi sẽ đi giúp đỡ họ!”

“Xin cảm ơn”

Nếu với khoảng cách đó, tôi có thể dịch chuyển với [Teleport], nhờ có Uni mà tôi có thể ngay lập tức dịch chuyển đến đó.

Khi tôi xuất hiện thì cảnh tượng thị trấn bị bao phủ bởi khói đen bốc lên đập thẳng vào mắt của mình. Tôi đã dịch chuyển lên ngọn đồi nhìn về phía thị trấn, hàng trăm con biến thể đang tàn phá nơi ấy. Hầu hết là cấp thấp, nhưng chúng có thể ngang với nhiều Fraze cấp thấp hay một con cấp trung. Trong tình hình này, đánh trực diện mà không dùng Frame Gear sẽ là một ý tồi. Nếu đã vậy thi...

“Reginleiv”

Từ [Storage] tôi gọi ra con Reginleiv yêu quý. Tôi vào buồng lái, đặt smartphone trên bảng điều khiển, và bay trên bầu trời thị trấn. Fragarach đã được chuẩn bị sẵn sàng. Rồi vô số tấm ván dẹp rời khỏi lưng Reginleiv, và bắt đầu bay vòng quanh nó như những vệ tinh.

“Thay đổi chế độ • Dao găm”

“Fragarach, đang thay đổi sang dạng Dao găm”

Tấm ván dẹt tách làm bốn. Mười hai cái như vậy biến thành 48 con dao.

“[Sao băng truy sát]”

48 con dao lấp lánh được phản chiếu bởi ánh sáng phản ứng ngay với từ ngữ ấy, và phóng đi tiêu diệt biến thể từng con một. Nhưng bởi vì tôi không rõ vị trí lõi của chúng ở đâu, mỗi con dao phải chém chúng thành 3 phần rồi mới tiêu diệt được lõi. Tôi cần phải tập trung tâm trí khá nhiều để không gây hại đến thị trấn trong khi tiêu diệt biến thể.

Kiếm Sao Băng nhanh chóng quét hết lũ lâu la. Chỉ còn những con cấp trung còn lại. Sau đó, biến thể cấp trung dạng rết bắn pháo hội tụ hướng về phía tôi. Một cái gì đó nhảy lên mái nhà trước khi Reginleiv kịp tránh. Nó là Golem phải không? Đó là một con Golem nhỏ màu xanh. Nó có vẻ hơi giống với Rogue của Nia nhỉ. Đây có phải là ‘Crown’ xanh không?

Pháo hội tụ bị phản ngược lại, và hướng lên bầu trời ngay khi nó chạm tới tay của Golem xanh đó. Giờ là gì nữa đây? Nó giống như [Reflection] của tôi vậy. Chắc đây là kĩ năng của con Golem này.

Nó đang hỗ trợ tôi à ... được thôi. Thú thật, tôi chẳng cần giúp đỡ đâu, nhưng ... uhm, cũng chẳng quan trọng lắm. Con cấp trung dạng rết sau đó bị các mũi dao tinh thể cắt lát thành từng mảnh. Sau đó nó tan mất với khói đen bốc lên. Chỉ còn ba con cấp trung sống sót.

“Thay đổi chế độ • Kiếm tinh thể”

Bốn con dao găm đang lơ lửng hợp nhất thành một thanh kiếm dài. Mười hai thanh kiếm tinh thể xuất hiện, rồi chúng tấn công ba con cấp trung còn lại.

Gakutsu! Tiếng kim loại vang lên, và ba con cấp trung ấy bị cắt thành nhiều mảnh nhỏ. Khói đen bốc lên từ chỗ bầy nhầy màu vàng kim loại, và sau đó các biến thể bốc hơi mất. Phew, tới lúc dọn dẹp rồi?

Khi camera nghiêng xuống, hình ảnh thị trấn nay đã thành một đống đổ nát hiện trên màn hình. Thiệt hại quả thật là quá lớn.

Sau đó, tôi thấy hình bóng của Nia và Est ở đằng kia. Có vẻ họ vẫn ổn, còn có cả Rogue và Akagane nữa. Tôi hạ cánh xuống trước hai người đang cảnh giác với Reginleiv và bước ra khỏi buồng lái.

“Touya! Thì ra là cậu.”

“À, khi nãy tôi tới tàn tích cũ, và Uni đã chỉ chỗ các cô cho tôi đấy. Thật tốt vì mọi người vẫn ổn”

“Cảm ơn nhé. Mà cậu lấy con Golem này ở đâu ra thế?”

“Đây không phải là Golem, mà là Frame Gear ... từ từ, đợi một chút”

Trước hết, phải giải quyết đám lửa ở chỗ này đã.

“Đến đây, hỡi Phước lành thuần khiết [Heavenly Rain]”

Mây đen kéo đến trên đầu, và trời bắt đầu đổ mưa. Ngay khi chúng tôi trú dưới một mái hiên của ngôi nhà gần đó, thời gian hiệu lực (ừm, chính tôi làm đây) của cơn mưa nhanh chóng tan mất như thể đó là một trò đùa.

“Ngọn lửa lớn nhất đã bị dập tắt”

“Cậu này ... làm được cả cái này sao ... đúng là một ma pháp sư vĩ đại mà”

Hai người tỏ ra ngạc nhiên trong khi nhìn lên bầu trời quang đãng. Đó là Ma thuật gọi mưa Cổ đại [Heavenly Rain] ta có thể xác định phạm vi cùng lượng mưa tùy thuộc vào khả năng và trình độ nhất định. Lean nói một ma pháp sư bình thường cũng làm được, nhưng tối đa chỉ là một vài phút trên diện tích bằng hai tấm chiếu.

Về cơ bản, chẳng ai có thể làm mưa rơi xuống ở mức độ như thế này được. Do đó, nó là ma thuật ít khi được sử dụng. Nếu chỉ cần có nước phóng ra, thì chỉ cần [Water Ball] là đủ. Nhưng đây là một phép thuật hữu ích trong việc tưới tiêu cho đồng ruộng.

“Cái đó không phải là vấn đề! Touya, con Golem kia là gì thế?”

“Tôi đã bảo không phải Golem mà ...”

Nei chỉ vào Reginleiv và ngắm nghía nó. Rogue và Akagane cũng ngước lên Reginleiv, thứ to hơn chúng rất nhiều. Chà, giải thích như nào đây? Tôi không muốn lừa gạt hay giấu giếm gì cả, nhưng trước mắt thì hãy quay về tàn tích cũ đã.

“Tuyệt vời !”

Một giọng nói vang lên từ sau lưng. Khi quay lại nhìn người vừa nói, tôi có cảm tưởng khuôn mặt mình vừa nhăn nhó trong một khoảnh khắc. Lí do của việc này là vì sự tồn tại của con người chỉ có thể gọi là ‘Hoàng tử’ kia. Cậu ta đội một cái vương miện nhỏ trên đầu, và mái tóc vàng ngắn suôn mượt. Một chiếc áo choàng ngắn làm nền cho đôi vớ xanh trắng kéo dài từ chiếc quần bí ngô sọc.

Nếu đây là một đứa nhóc, có thể nói cậu ta là một tên đẹp mã. Nhưng tôi không nghĩ cậu ta ở tuổi đó. Và khốn khổ thay cậu ta trông giống như vừa nhảy ra từ cuốn truyện cổ tích nào đó vậy. Tôi chắn chắn rằng đây là Hoàng tử Vương quốc Panashes, vì còn con Golem màu xanh phản đòn pháo hội tụ lúc nãy cũng đang đứng đó.

“Kỳ ảo, tuyệt đẹp, vi diệu! Sức mạnh này thật là đẹp đẽ! Ta không thể kìm lại được sự hưng phấn của mình!”

Hoàng tử đang phấn khích miêu tả lại cảm xúc của mình về Reginleiv. Còn tôi thì sao ....

“... Tên này là ai thế?”

“Đó là đệ nhất Hoàng tử Robert Ter Panashes của vương quốc Panashes. Đồng thời cũng là chủ nhân của ‘Crown’ xanh ‘Distortion-Blue’. “

Tôi cảm thấy rất phiền khi cậu ta đến gần và nói ra mấy câu như vậy. Chà, cái cảm giác này không được bình thường cho lắm, mà không sao cứ ngắm thỏa thích đi.

“Này, cậu là chủ nhân của con Golem này à?”

“Chủ nhân, uhm… nói vậy cũng đúng ...”

Hoàng tử rời mắt khỏi Reginleiv và bước về phía tôi. Nở một nụ cười rộng trên khuôn mặt, và giơ cánh tay ra như là một cách thể hiện giao tiếp. Tên này có vẻ trông giống một diễn viên nổi tiếng nào đó vậy.

“Cảm ơn cậu nha! Cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu không đến đâu? Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất từ người dân thị trấn này đến cậu! Sao cậu không cho ta biết tên nhỉ?”

“Tôi là Mochizuki Touya”

“Mochizuki Touya sao? Thật là một cái tên đẹp! Ta là Robert Ter Panashes, đệ nhất hoàng tử vương quốc Panashes. Ta thấy thích cậu rồi đấy, vì thế ta cho phép cậu tự do gọi ta là Robert. Vì vài lí do, ta chỉ có ít bạn bè. Ta mừng vì cậu không để tâm chuyện đó vì hầu hết mọi người đều cung kính với ta chỉ vì ta là hoàng tử!”

Hoàng tử Robert nắm tay tôi rất lâu và nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh ... cái cảm giác phiền nhiễu gì đây. Đây có vẻ không phải người xấu, nhưng mà ... cái cảm giác thật là kỳ lạ. Chắc là do anh ta không có nhiều bạn. Tôi không rõ anh chàng này lắm, nhưng tôi không thể chịu được cái phong cách thời trang này.

“Này, tên kia, bỏ tay ra khỏi Touya. Cậu ấy là bạn của bọn tôi đó.”

“Bạn của cô là bạn của ta! Có vấn đề gì sao?”

“Đó là lí do cậu có ít bạn đấy! Tên nhạt nhẽo!”

“Thật vô dụng khi đặt ra giới hạn cho tình bạn. Ta chỉ muốn làm sâu sắc mối quan hệ bạn bè với cậu ta thôi”

“Tên hoàng tử ngốc mà cũng nói được câu đó à”

“Thật đáng xấu hổ. Chủ nhân của ‘Crown’ đỏ à.”

Robert đáp lại bằng nụ cười đầy ẩn ý và ánh mắt của một tên du đãng. Câu chuyện chẳng liền mạch chút nào. Cuộc cãi vã của hai người ( thực chất là nghiêng về phía Nia) nhanh chóng trôi đi và tôi hỏi Est.

“Có vẻ đó là một tên hoàng tử rắc rối nhỉ”

“Đúng vậy. Nhưng sắp đến lúc anh ta im mồm rồi”

Khi tôi đang cố hiểu câu trả lời của Est, Robert người đang cãi nhau với Nia, ngã sấp mặt về phía trước như thể năng lượng trong người đã cạn kiệt. Cái gì xảy ra thế? Anh ta không bị Nia đánh đấy chứ? Đột nhiên tôi nghe âm thanh vọng đến tai mình. À ... đây là tiếng ngáy. Anh ta ngủ thôi à?

“Kĩ năng của ‘Crown’ xanh là ‘Biến dạng không gian’. Giống như máu của Nia, anh ta phải trả giá cho việc sử dụng ‘Crown’, đó là khi sử dụng xong, anh ta sẽ bị buộc phải ngủ.”

Biến dạng không gian...? Chà, nó có phải là sức mạnh đã thay đổi hướng pháo hội tụ lúc nãy. Và cái giá của nó là mất đi ý thức sau khi sử dụng. Nó không giống như bị ngất đi, mà giống như đang ngủ thì đúng hơn.

“Với khả năng này cậu ta có thể thao túng không gian và đến những nơi tuỳ thích như Touya. Mà sau đó cậu ta sẽ ngủ trong khoảng một tiếng hoặc hơn. Thật không biết đây là đáng mừng hay đáng lo nữa.”

“Vậy giờ cậu ta sẽ ngủ trong bao lâu?”

“Nó phụ thuộc vào tần suất sử dụng trong mỗi lần. Dựa vào những gì tôi được nghe, có lẽ lần này là hai ngày? Tôi cũng chẳng rõ lắm”

Khoảng hai ngày? Cái kĩ năng này thật là đáng lo ngại mặc dù nó cũng rất tiện lợi. Đang chiến tranh mà ngủ giữa trận thì chỉ có chết. Chắc cậu ta chẳng bao giờ dám ngủ cho dù có mệt.

..... Vậy, còn về anh chàng này?

Con Golem xanh nhỏ đang đứng bên cạnh (nó có một bộ “lông mày méo mó”)..., hiện nó đang vác hoàng tử lên đôi vai nhỏ của mình. Ồ, nó mang cậu ta về nhà à?

“Hoàng tử !”

“Robert-sama!”

Hai người đàn ông và phụ nữ chạy tới từ phía bên kia thị trấn đổ nát. Tôi nghe nói rằng đó là hộ vệ của hoàng tử và họ luôn bên cạnh cậu ta mỗi khi đi ra ngoài. Mà nếu không có họ thì tên hoàng tử kia cũng chẳng tới mức bị thương đâu. Sau đóm hai hộ vệ cùng con ‘Crown’ xanh và hoàng tử đang ngủ trên vai nó rời khỏi chúng tôi.

“Thật sự mà nói chỉ có chủ nhân của ‘Crown’ đỏ còn đỡ, chứ chủ nhân của ‘Crow’ tím và xanh chẳng có người nào bình thường cả ...?”

“Cậu vừa nói gì à?”

“Không, không có gì”

May thay, những lời tôi vừa thì thầm Nia vẫn chưa nghe thấy. Nguy hiểm quá, cái miệng hại cái thân. Từ giờ phải cẩn thận mới được.

Trước hết, chúng tôi không thể nán lại đây lâu vì dù gì họ cũng là những tên trộm. Nên tôi cất Reginleiv lại, rồi mở [Gate] để dịch chuyển tới căn cứ của Mèo đỏ.

CHƯƠNG 334: TỔ CHỨC “BƯỚM ĐEN”, VÀ LILY HUYỄN ẢNH

“Đúng là một câu chuyện khó tin mà.... Tuy nhiên nghe có vẻ vẫn hợp lý nhỉ."

"Haiz ... ban đầu tôi chỉ nghĩ cậu là một chàng trai kì lạ, nhưng sau khi nghe câu chuyện thì cậu đúng thật sự quá kì lạ mà.”

"Này này"

Hiện tại tôi đang ở căn cứ của nhóm Mèo đỏ, đó là tàn tích của một pháo đài bị bỏ hoang. Chúng tôi đang ở trong cái lều lớn trong sân pháo đài, và tôi đang kể về câu chuyện của mình cho họ nghe.

Đó là chuyện tôi đến từ thế giới bên khác, và là vua của một tiểu vương quốc trong thế giới đó… rồi các biến thể đang cố gắng phá hủy thế giới này và tôi đang cố hết sức để ngăn chặn điều đó.

Bên trong lều, người đứng đầu nhóm Mèo đỏ Akaneko là Nia và Est, hai cô gái Uni và Yuri người chẳng mấy nổi bật đang làm những khuôn mặt kinh ngạc quanh bàn.

"Vậy, cậu nói con quái vật vàng đó là một biến thể à…? Rồi thế giới này sẽ bắt đầu bị hủy diệt kể từ bây giờ sao?"

"Có lẽ vậy, hiện tại chúng tôi đang xây dựng một hệ thống báo động cho phép chúng tôi biết trước sự xuất hiện của chúng trong thế giới của chúng tôi. Tuy nhiên, ở đây lại không có những biện pháp để đối phó như vậy. Bởi vì chúng tôi không phải người quản lý nơi này, nên nếu nó xuất hiện với quy mô lớn, thế giới này sẽ dễ dàng bị phá hủy?”

"Vậy nó lớn cỡ nào?"

"Chà, chắc khoảng một triệu con hoặc hơn. Cho nên đây không phải là điều chúng tôi có thể làm chỉ với một quốc gia riêng lẻ. Vì vậy, chúng ta phải cùng nhau hợp tác."

Trớ trêu thay, các quốc gia sẽ không hợp tác với nhau khi chưa thấy những kẻ xâm lược từ thế giới khác đến phá hủy thế giới này. Và khi họ thấy được thì cũng là lúc thế giới này đã dần bị phá hủy.

Tuy nhiên việc đoàn kết các quốc gia lại với nhau trong thế giới này không phải là điều đơn giản. Trong thực tế, Vương quốc Primula và Đế chế Triharan cũng từng có chiến tranh đấy thôi.

"Này, nếu có một triệu con tấn công như vậy… Thì làm sao ta có thể thắng được!"

"Nia và Est đã thấy Frame Gear trước đó của tôi rồi phải không? Nó ban đầu được tạo ra để đánh bại những sinh vật có thể nói là nguồn gốc của biến thể ... Và tôi có hàng trăm chiếc để tiêu diệt lũ đó”

"Có hàng trăm chiếc ..."

Chà, điều đó không có nghĩa là có hàng trăm con Reginleiv. Thật không may, chỉ có duy một con Reginleiv trong [Storage], vì vậy tôi không thể cho họ thấy những loại khác được.

"Uhm, vậy bây giờ cậu muốn làm gì?"

"Đơn giản thôi, tôi cần tìm những người có thể thu thập thông tin ở đây và liên hệ được các quốc gia để thảo luận cùng hợp tác giúp đỡ lẫn nhau. Hiện tại thì tôi đã liên kết được với Vương quốc Purimula và Đế chế Triharan, nhưng vẫn còn vài quốc gia nữa lận."

"Tôi không biết liệu các quốc gia khác sẽ tin cậu không? Nếu giải thích với họ rằng cậu đến từ một thế giới khác, cậu sẽ trở thành một trò cười đó ..."

Yuri nói cũng có lí. Có lẽ người ta sẽ không tin tôi, trừ những trường hợp đặc biệt như Vương quốc Primula. Nhưng sớm thôi họ sẽ không thể không tin vào điều đó. Họ có thể sẽ tin khi lũ biến thể tấn công. Nhưng khi đó sẽ là quá muộn. Sẽ không còn nghĩa lý gì khi thế giới đã bị phá hủy.

"Uhm ... tôi không biết nơi đó có được gọi là cơ quan thu thập thông tin không nhỉ."

Có vẻ Est đang nhớ ra nơi nào đó rồi.

"Nơi đó ở đâu? Cô biết gì về nó?”

"Đó là tổ chức ‘Bướm Đen’ ."

" ‘Bướm Đen‘ ... không phải đó là cái chợ đen khi trước sao?"

Chợ đen nơi tôi đã mua ba Etoile, một loại Golem dòng ‘Legacy’ cổ xưa. Tổ chức tội phạm điều hành ở đó là ‘Bướm Đen’ thì phải. Đó là một tổ chức tội phạm có thể làm bất cứ điều gì để kiếm tiền, Nia đã từng đề cập trước đó ....

"Thực tế là ‘Bướm Đen’ hiện đang trong tình trạng chia rẽ. Để trả thù cho vụ tấn công Chợ Đen, họ đã gửi một sát thủ đến chỗ ‘Crown’ Tím. Nhưng sau trận chiến, tên cầm đầu Bướm Đen đã bị ‘Crow’ Tím giết chết.

’Crown’ Tím nó gọi là Viola Fanatic thì phải…Và theo sau nó là cái cô nàng điên tên Luna nhỉ. Cô ta đúng thật là rắc rối mà. Đó là một kẻ địch mà tôi không muốn gặp nhất nếu có thể.

"Kết quả là 'Bướm Đen' bị chia thành hai nhóm là nhóm tiên phong và nhóm hậu phương."

Est nói rằng các lực lượng tiên phong là những người thu thập thông tin trong khi điều hành những gian hàng, đó là những người thao túng dư luận như báo chí, tin đồn... hoặc làm những việc công khai.

Và hậu phương là những kẻ thực hiện ám sát những nhân vật chủ chốt, phá hủy các cơ sở, trộm cắp hàng loạt và buôn bán bất hợp pháp. Dùng chợ đen để mua và bán hàng ăn cắp, cũng là một công việc của họ.

Người điều hành chịu trách nhiệm mảng tiên phong và người điều hành chịu trách nhiệm bên hậu phương trực tiếp đối địch nhau, và người ta nói rằng điều đó cần phải được chú ý. Có vẻ đây là cuộc tranh chấp quyền kế vị thì phải?

"Thật không may, tên trùm bị sát hại không có con. Vì vậy người ta nghĩ rằng một trong hai người đàn ông này sẽ đi theo kế vị ông ta.”

"Ồ, nếu vậy tôi sẽ có thể có được sự hợp tác từ họ......"

"Đúng, nó sẽ giúp ích rất nhiều trong việc thu thập thông tin. Tổ chức ‘Bướm Đen’ sở hữu rất nhiều nhà nghỉ cao cấp trên khắp thế giới mà."

Hấp dẫn đây. Nó tốt gần như ngang với Guild Mạo Hiểm giả ở Thế giới bề mặt vậy, và có vẻ như tôi sẽ có thể nhận được lượng thông tin lớn đây.

"Đợi một chút, Est. Kẻ điều hành nhóm tiên phong của ‘Bướm Đen’ là ..."

"Vâng. Silhouette Lily. Lily Huyễn Ảnh."

"Không không không! Touya không được qua lại với ả đàn bà đó! Chúng ta phải giải quyết ả trong một đêm!"

Nia vội vã xua tay và đưa ra một câu nói vô dụng. Người điều hành nhóm tiên phong là phụ nữ?

"... Cô ta đáng sợ lắm à?"

"Đúng thế, cô ta được gọi là Lily Huyễn Ảnh do trước đây đã từng phá nát khu phố đèn đỏ mà bọn ‘Bướm Đen’ quản lý. Cô ta cực kỳ độc ác. Có một câu chuyện kể rằng, không tên đàn ông nào không bị cám dỗ bởi cô ta. Tôi chỉ mới gặp một lần, nhưng có lẽ nhiêu đó là đủ để biết cô ta xấu xa đến mức nào. "

Phố đèn đỏ à ......... Hmm. Tôi hơi lo lắng, nhưng hiện tại thì không thể nản chí chỉ vì nghe vài câu chuyện được.

"Người điều hành nhóm tiên phong, Lily Huyễn Ảnh, có ít quyền lực trực tiếp hơn kẻ điều hành phía hậu phương, nhưng số lượng tay sai thì lại rất nhiều. Theo tôi biết là như vậy.”

"Vậy phải làm gì để gặp cô ta?"

"Nếu cậu sử dụng mạng liên lạc của “Mèo đỏ Akaneko", cậu có thể tìm ra nơi ở của cô ta. Nhưng…. nếu cậu có cách buộc cô ta phải gặp mặt, thì có thể sẽ tốt hơn đấy."

Tôi muốn làm việc ít mạo hiểm nhất. Tôi muốn tránh rắc rối nhiều nhất có thể, nhưng dường như cái đó không suôn sẻ gì mấy. Chà, tôi mừng vì mình đã quen với nó.

================

Thành phố thứ hai, thành phố thương mại Cantalee, nằm ở phía bắc Vương quốc Strain.

Tôi đang ở phía trước nhà thờ Tsukikokan, nằm ở giữa khu giải trí, là nơi sinh sống sang trọng nhất của thành phố. Tòa nhà được thắp sáng với ánh đèn giống Rạp hát Lớn và ánh sáng neon (mặc dù là do đá ma thuật mà ra) chúng thay đổi thành bảy màu, tạo ra một khung cảnh tuyệt vời.

"Đúng là nó trông thật xa hoa mà..."

Không biết cần bao nhiêu tiền để trả phí cho cuộc sống ở đây ta? Một đồng bạch kim (khoảng một triệu) chăng. Hiện tại tôi không đủ khả năng để trả số tiền đó đâu, nhưng mà tôi cũng không đến đây với mục đích đó... Đúng, tôi không đến với mục đích đó, nhưng tại sao tim tôi lại đập thình thịch thế này?

Bên dưới cầu thang lối vào là hai người đàn ông có thân hình lực lưỡng. Trông đáng sợ đang đứng đấy... À, mà không đứng đây thì còn đứng chỗ nào nữa chứ. Nếu làm khác đi thì rõ đáng ngờ hơn đấy.

Xuống cầu thang lối vào trong khi nhận ánh mắt dò xét của lính canh. Tôi đi qua hội trường nơi những tấm kính màu lớn được đặt ở hai bên trái phải, và khi đến quầy người đàn ông mặc đồ đen ở phía bên kia mỉm cười và nói chuyện với tôi.

"Chào mừng quý khách đến với ‘Tsukikokan’. Xin lỗi, nhưng đây là lần đầu quý khách đến đây?"

Một người đàn ông ba mươi tuổi có một bộ râu dài hơn so với độ tuổi của mình, có vẻ đây là nhân viên tiếp tân và ông ấy đang nở một nụ cười với tôi. Đó là kiểu cười trong làm ăn, và tôi không giỏi lắm về khoản đó.

"Đúng vậy đây là lần đầu tiên, nhưng tôi không phải là khách hàng. Cho hỏi Lily Huyễn Ảnh có ở đây không?"

"... Nếu quý ngài không phải là khách hàng, xin hãy ra về. Trước khi chúng tôi làm ngài bị đau"

Gương mặt cười trong làm ăn lúc nãy biến thành gương mặt hắt hủi, và cuộc đối thoại có phần đe dọa đã xuất hiện. Oops, đây là phản ứng của ông ta sao?

"Cô ấy có ở đây không? Tôi chỉ muốn đàm thoại với cô ấy một chút thôi mà.”

"Này, tụi bây! Ném gã này ra ngoài!"

Hai trong số những người bảo vệ phản ứng với lời nói của người đàn ông đến đây cùng với vũ khí. Một cánh tay to như khúc gỗ vươn ra để nắm lấy ngực tôi, nhưng tôi nắm ngược lại và làm nó tê liệt với [Paralize].

"Guff!?"

Để lại người bảo vệ đã ngã trên sàn và kết thúc những gã còn lại theo cùng một cách với [Paralize]. À, tôi sẽ hoá giải cho họ sau.

"Chuẩn bị ăn hành đi! Ta là Zabit đây!"

Một người đàn ông trông có vẻ là quản lý nơi này rút ra một con dao găm từ dưới quầy và quay sang tôi. Zabit là ai? Ừm, có lẽ hắn là một người điều hành của ‘Bướm Đen’? Chắc kèo là vậy luôn.

"Chết đi!"

"[Slip]"

"Guaa!?"

Cầm một con dao găm trên tay, và gã đàn ông bị ngã sõng soài với phép thuật của tôi. Lấy con dao găm ra khỏi bàn tay của tên vừa ngã xuống và ghim nó vào cột trụ hội trường. Nguy hiểm đấy, ngay cả khi đây là doanh nghiệp làm ăn công khai, cũng không thay đổi được rằng đây là thành viên của một tổ chức tội phạm nhỉ?

"Tôi không biết Zabit là ai, nhưng tôi chỉ muốn gặp Lily. Tôi chỉ muốn có một cuộc nói chuyện nhỏ."

"Ugugu ..."

Người đàn ông ở quầy lễ tân lườm tôi khi đang nằm trên sàn nhà. Điều này khó lắm à? Tôi muốn ưu tiên tránh việc phá nát nơi này rồi đó. Đột nhiên giọng nói của người phụ nữ vang đến tai tôi.

"Giải quyết luôn được không? Sẽ rất khó chịu nếu có thêm nhiều tiếng ồn hơn thế này xảy ra ở đây."

"S-sếp!"

Một người phụ nữ đang đứng trên bậc thang nối từ sảnh đến tầng hai.

Tóc dài và đôi mắt màu nâu. Cô ấy có cách ăn mặc phong cách đầu những năm hai mươi, đó là một người phụ nữ mặc bộ áo cheongsam (hay còn gọi là xường xám) màu trắng, gu ăn mặc tốt đấy. Mái tóc đẹp được điểm thêm một bông hoa Lily trắng, vẻ đẹp này thật mê hồn.

Người này là Silhouette Lily. Hay Lily Huyễn Ảnh à.

Chắc chắn cô ta là một mĩ nhân. Tuy nhiên, tôi là kiểu người mà vẻ ngoài xinh đẹp khó mà tiếp cận. Tôi đoán đó là lý do tại sao có thể nói rằng tôi không thể bị cám dỗ, rằng đối với tôi mọi người ai cũng như ai. (Note: Phải rồi chú có cả dàn harem đủ kiểu rồi, mà còn mê nữa chắc có sống thọ hen -_- )

"Cô có phải là Lily Huyễn Ảnh?"

"Đúng vậy. Tôi không biết cậu là ai, nhưng thật thô lỗ khi vác xác đến mà không có hẹn trước đấy. Và cậu có lịch hẹn gặp không?"

"Tôi xin lỗi vì điều đó, nhưng tôi được cho biết rằng tôi sẽ không gặpđược cô nếu đặt lịch hẹn bình thường."

"Ai?"

"Từ Est, phó thủ lĩnh của nhóm Mèo đỏ Akaneko”

Khi tôi trả lời như vậy, Silhouette với biểu hiện hơi ngạc nhiên, nhanh chóng thay đổi thành một nụ cười và từ từ bước xuống cầu thang. Cặp đùi thon rạng ngời cứ lấp ló từ khe váy ấy. Umm, dù sao thì tôi cũng chẳng biết nhiều về các onee-san đâu.

"Có vẻ như cậu khác với những tên côn đồ của Zabit. Vậy, cậu cần gì ở tôi?"

Silhouette đi xuống cầu thang, và đang đứng trước mặt tôi nở một nụ cười tinh quái.

Nhưng lúc đó, ý thức của tôi lại hướng đến thứ khác hơn là vẻ đẹp trước mặt. Lấy smartphone ra từ túi và kiểm tra. Ừm, tôi đoán đó cũng không phải là lỗi của cô ta.

"... Tôi muốn hỏi cô một chút trước đã. Hiện tại, có bốn hoặc năm mươi người đang vây quanh Hội trường này, cô có cuộc hẹn nào theo nhóm không?”

"...?!"

Silhouette ngạc nhiên trước lời nói của tôi. Cùng lúc đó, tấm kính màu ở hội trường phát ra một âm thanh lớn rồi vỡ vụn, và tôi nhìn thấy ba người trên bầu trời đêm.

Không, chỉ là có hình dạng con người, chứ không phải là con người. Đó là ba con golem mảnh khảnh quấn tấm vải trông như quần áo đen.

Tôi thấy một thanh kiếm có lưỡi khoảng 30 cm được tích hợp với cổ tay để có thể gắn vào cả hai cánh tay của chúng. Ba con Golem chẳng hề để ý đến tôi mà chúng đồng loạt tấn công Silhouette ngay khi đáp xuống đất.

“Sếp !”

Những người đàn ông nằm la liệt kia hét lên trước an nguy của chủ nhân. Nghe thấy giọng nói đó sau lưng, tôi tập trung phép thuật của mình.

“[Shield]”

Trên bàn tay chỉ về phía Silhouette, một chiếc khiên vô hình mạnh mẽ xuất hiện xung quanh cô ấy và ngăn chặn tất cả những lưỡi gươm của golem.

“Đây là ...”

Silhouette định thần lại bằng cách nhìn những lưỡi kiếm của ba con Golem đang dừng lại xung quanh mình. Không hề có lấy một vết thương cho Silhouette cho dù ba con Golem với những lưỡi kiếm vẫn không ngừng đâm về phía cô ấy.

"Băng ngục, Quan tài băng, [Eternal Cofin]"

Khi câu thần chú được kích hoạt, băng mọc lên từ chân của những con golem, và trong nháy mắt, ba con golem bị mắc kẹt trong một cột băng vuông. Đây là Ma thuật Cổ đại [Eternal Coffin]. Hãy im lặng một lúc đi mấy nhóc Golem. Silhouette bị bao vây bởi ba cột băng cố gắng tránh chúng và đi đến chỗ tôi.

“Có phải cái này là do cậu làm?”

"Xin lỗi đã phá cái nơi tuyệt đẹp này."

“Không, nó ổn mà. Giờ đây nó là một nơi nguy hiểm. Có lẽ những con golem này…Không, đúng hơn là nơi này đã bị bao vây.”

"Ồ, tôi có thể giúp cô xử lý lũ này đấy? Sau đó, cô sẽ dành thời gian lắng nghe tôi chứ?”

“…Được rồi. Điều đó là quá rẻ cho thỏa thuận này đấy”

Được rồi, nếu cô đã thỏa thuận. Vậy thì, có lẽ nên ra ngoài và dọn dẹp chút nhỉ?

CHƯƠNG 335: ĐÀM PHÁN, VÀ GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ

“Vậy là kết thúc”

Trước lối vào của nhà thờ mĩ lệ "Tsukikokan", những gã trong bộ đồ đen bí ẩn đang bị tê liệt, và hành tá con Golem mảnh khảnh kẹt cứng trong cột băng. Tất nhiên, tôi chẳng giết ai cả. Và mấy con Golem cũng chưa bị phá hủy. Lính canh ở Tsukikokan đưa đám mặc đồ đen đi đâu đó. Chắc là tống đến chỗ đồn trú của Hiệp sĩ đoàn ......

Ừm thì nhìn thế nào đi nữa, đám đồ đen kia cũng chẳng giống người tốt chút nào. Theo tôi thấy, đám người này được đặc biệt vũ trang và có thể nhận ra ngay từ trong nhà thờ. Đây chỉ là một đám sát thủ hạng hai thôi. Không, không phải sát thủ, đúng hơn là quân tập kích mới phải.

"Tôi thật không nghĩ ai đó có thể quét sạch hết lũ này đấy... cậu là thành viên của nhóm Mèo đỏ à?”

“Không, cô nhầm rồi. Tôi chỉ quen biết với họ thôi”

Trong khi nhìn những gã kia đang được giải đi, Silhouette nói với giọng điệu nghiêm túc.

”Dù là vậy... Nếu mọi chuyện đã đến mức này, nó sẽ không còn là cuộc tranh luận nữa.”

"Có phải là do cái tên Zabit mà tôi đã nghe lúc nãy?”

“Đúng thế, hắn chính là Zabit Grant. Hắn thuộc tổ chức ‘Bướm Đen’, là kẻ điều hành mặt tối của tổ chức”

Vậy là để bắt Silhouette, hắn đã thực hiện vụ tập kích này...... Chà, cũng may tôi đã quen với việc lũ người xấu hay làm chuyện này rồi. Silhouette thực sự rất đẹp. Thật đáng tiếc nếu cô ấy bị giết đúng không?

Mà cô ấy đã hứa sẽ nghe câu chuyện của tôi rồi nhỉ. Khi tôi quay về phía Tsukikokan, có một đám đông đang ở trước sảnh và tất cả mọi người đều đang nhìn về phía tôi.

"Huh!?"

Nhìn thấy cảnh tượng trước mặt làm tôi sững lại. Mặc dù có một vài đàn ông, nhưng đa phần đều là phụ nữ và họ đang bán khỏa thân. Qua tấm vải nhỏ, có thể thấy đồ lót của họ hoàn toàn trong suốt, và có vài người còn không mặc đồ lót. Chuyện này là sao!? Sao mấy người tập trung ở đây đông thế!? Này! Sao có nhiều người không mặc gì thế vậy!?

“Thật tuyệt, cậu mạnh thật đấy!”

"Cảm ơn vì đã bảo vệ cửa hàng! Nhà chứa của chúng tôi"

"Xin cảm ơn. Muốn có một đêm với tôi không? Tôi sẽ phục vụ cậu nguyên buổi tối”

“À thật tiếc! Tôi còn có việc phải làm”

Những cái tay vươn ra từ khắp nơi giữ tôi lại mặc cho tôi có gắng sức mà trốn thoát.

Oh wow. Thơm thật! Một thứ mịn mịn đánh vào lưng tôi. Có ai đó vừa nhéo má tôi thì phải.

“Rồi rồi, mọi người dừng lại được rồi đấy. Chàng trai này đang có một cuộc trò chuyện với tôi. Mọi người, quay về phòng của mình đi nào”

Silhouette vỗ tay, những onee-san kia quay về phòng trong khi càu nhàu, chỉ còn lại cô ấy ở đây. Mấy người đàn ông cùng biến vào trong những căn phòng đó hình như họ là khách ở đây.

Chà, tôi đã được cứu....

“Cậu không sao chứ? Có vẻ cậu có sức hấp dẫn lớn đấy… Nhưng dường như cậu cũng bị kích thích thì phải?”

“ ... Tôi không thể tượng tượng nó mệt đến mức này”

Tôi làm mát cơ thể lại trong khi hướng mắt về phía Silhouette đang cười khúc khích. Tôi đã hơi ngạc nhiên... Chắc chắn rồi, việc này quá kích thích mà.

Tôi được ông Silhouette đưa đi và hướng dẫn lên tầng cao nhất của tòa nhà với bầu không khí khó xử. Đằng sau cánh cửa lớn là một căn phòng sang trọng, và nó có vẻ là phòng riêng của cô ấy. Nó trông hệt như một căn phòng của biệt thự hoàng gia với nội thất đẹp đẽ. Nhưng nó lại không giống căn phòng hoàng gia của tôi.

Tôi được mời ngồi trên băng ghế dài và từ đây tôi có thể thấy toàn cảnh mặt trăng trên vòm trời sao. Mái vòm làm tôi cảm thấy nó gần như cao bằng với bầu trời kia.

Bên cạnh băng ghế, một con mèo đen nằm cuộn lại mà ngủ và chẳng thèm để ý đến tôi. Đây là con mèo của Silhouette à?

"Cậu muốn chút nước ép trái cây? Hay muốn rượu?”

"Cho tôi nước ép trái cây là được rồi."

Silhouette đặt ly nước lên cái bàn thấp trước mặt tôi và ngồi xuống. Trước mặt cô ấy, là thứ gì đó như sâm panh đang nổi bọt khí trong ly thủy tinh.

“Thế, cậu muốn nói chuyện gì đây? À mà tôi vẫn chưa biết tên của cậu”

"Oh, xin lỗi. Tôi là Mochizuki Touya. Hiện tại tôi là một du hành giả... .”

"Du hành giả. Chà, công việc tốt đấy. Giờ thì hãy kể tôi nghe ngọn nguồn câu chuyện nào”.

Để rút ngắn cuộc đàm thoại, tôi nói cô ấy về yêu cầu của mình. Không cần biết lũ Quái vật vàng sẽ xuất hiện ở đâu trong thế giới này. Tôi có một cách để biết trước chúng sẽ xuất hiện ở đâu. Nên tôi muốn hợp tác với cô ấy trong việc thu thập thông tin.

“Quái vật vàng. Có vẻ là gần đây người ta thấy chúng ở khắp nơi. Có một quốc gia đã mất đi một ngôi làng, và có một quốc gia giết được một con với cái giá là mười con Golem của Hiệp sĩ Đoàn. Đó là những kẻ xâm lược từ thế giới khác, và cậu còn đến từ một thế giới bên cạnh nữa chứ......”

"Tôi đã kể khá chi tiết rồi đấy.”

“Tôi là thành viên của tổ chức ‘Bướm Đen’, người nắm giữ gần như mọi thông tin. Vô số tin tức sẽ đến chỗ tôi một cách nhanh chóng. Các chuyển biến của các quốc gia trên thế giới, tôi có thể nắm rõ hết chỉ trong một nốt nhạc"

Đúng như mong đợi từ ‘Bướm Đen’, người nắm giữ phần lớn các thông tin. Nhưng nó lại bị giới hạn trong thế giới này, khi mà chỉ với tới được các nhà thờ hay nhà trọ ở các thị trấn chứ không có ở các ngôi làng nhỏ.

Nếu thông tin được truyền nặc danh đến tổ chức, hay kẻ truyền tin cũng là thành viên tổ chức, thì nó trước tiên sẽ đến chỗ Silhouette người đứng đầu tổ chức ‘Bướm Đen’. Cũng không hẳn là có thể nắm hết tất cả các thành phố trong thế giới đảo ngược này, nhưng như vậy cũng là rất lớn rồi.

“Thế? Cậu muốn tôi làm gì để giúp đỡ?”

"Khi biến thể xuất hiện… Cô có thể rút người dân ra khỏi nơi đó không?”

"Chúng tôi đâu cần thiết phải làm chuyện đó đúng không? Cái thỏa thuận đó không hấp dẫn lắm đâu"

Chà, cô ấy nói cũng đúng. Tôi cũng nghĩ vậy.

Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng nó sẽ trở nên cần thiết sau khi cuộc tấn công toàn diện bắt đầu trong thời gian đó. Tất nhiên tôi không thể đợi đến lúc đó rồi. Nhưng cô ấy muốn cái gì đây? Đúng vậy, cô ấy muốn có một thứ trao đổi. Tôi cười nhẹ.

Uhm, chỉ có một thứ tôi có thể nghĩ đến.

"Vâng, nếu tôi giải quyết tên Zabit mà cô đề cập trước đó ta sẽ hợp tác chứ?”

“Tôi thích những đứa trẻ thông minh. Tôi sẽ ghi nhớ cuộc trò chuyện ngắn ngủi này”

Trong khi mỉm cười, Silhouette đổi chân. Cái chân trần tuyệt đẹp thấy được qua đường xẻ khe váy gióng sườn xám đang đầu độc tôi kha khá.

"Tôi vừa nhớ ra một chuyện, có phải cậu đã có dính líu gì đó với trận chiến giữa Vương quốc Primula và Thánh quốc Triharan không?”

“Ồ, cô cũng biết cả thông tin đó à? Chà, tôi chỉ là tên chủ mưu vụ bắt cóc ấy thôi mà.”

Chuyện này cũng chẳng cần che giấu làm gì, tôi kể lại lúc ở Vương quốc Primula, rồi Đệ nhị hoàng tử của phe bên kia (mặc dù thực chất là công chúa) bị bắt cóc, và nói toẹt luôn cả vụ đập tên Viện trưởng Triharan nữa. Vậy nên, đúng như tính toán nó đã dẫn đến việc hợp tác song phương sau này.

"Ma thuật dịch chuyển......Thật ấn tượng rằng cậu có thể sử dụng cái đó đấy. Vậy, nếu tôi nhờ cậu đi bắt tên Zabit về, cậu có làm không?”

"Tôi thấy nó không khó, nhưng cô định làm gì sau khi tôi đem hắn về? Giết hắn để trở thành thủ lĩnh của ‘Bướm Đen’ sao?”

Nếu Silhouette cũng làm mấy việc bất hợp pháp như ám toán và trộm cắp, sẽ cần thiết để xem xét lại mối quan hệ với con người này một chút.

Tổ chức ‘Bướm Đen’ không giống Mèo đỏ ‘Akaneko’, họ không làm việc vì chính nghĩa. Tôi không nói nhóm trộm hoàn toàn trong sạch và đúng đắn, nhưng tôi biết họ sẽ tiến lên và làm điều mình cho là phải.

Nhận thấy sự thay đổi trong biểu cảm của tôi, Silhouette tựa lưng vào chiếc ghế dài, cười gượng..

"Thủ lĩnh của ‘Bướm Đen’ sao? Thật trớ trêu. Tôi lại đang muốn thoát khỏi cái tổ chức này đây. Thật lòng thì, tôi sẽ rời ngay nếu cái đám kia không gây trở ngại gì. Nhưng tên Zabit kia quá ngu ngốc và tham lam đến mức tôi buộc lòng phải ở lại đây."

"Nói cách khác, cô chỉ muốn việc quản lý khu nhà nghỉ và trung tâm này thôi phải không?"

“Không, tôi sẽ dùng trí thông minh cùng thông tin có được làm chi phí sống, nhưng tôi sẽ không dùng nó cho việc khủng bố hay trộm cắp. Chà, có lẽ tôi sẽ phát tán những sai trái của lũ quý tộc và thương nhân vô đạo đức cho công chúng biết".

Hiểu rồi. Có vẻ nó vẫn chưa từ bỏ hoàn toàn khỏi giới tội phạm, nhưng tôi vẫn chấp nhận được. Mà nhóm Mèo đỏ cũng làm mấy việc tương tự đấy thôi.

"Cho đến lúc này, phe bên kia vẫn chưa từ bỏ ý định với Silhouette, đúng không?”

“Uhm, đúng thế. Cậu có ý gì hay ho à pháp sư?”

"À, tôi có thể dễ dàng đặt một lời nguyền lên hắn."

“... Vừa nghe thôi có vẻ đáng sợ đấy. Lời nguyền sao …”

Silhouette hơi nhích lông mày của mình. Tôi không rõ, nhưng ma thuật thuộc tính bóng tối có thể yểm một lời nguyền bắt buộc và không gây ảnh hưởng gì khi bên kia bên thực hiện theo. Thiết nghĩ đây là cách hiệu quả nhất.

“Cô có biết Zabit đó đang ở đâu không?”

"Tôi biết mọi thứ. Hắn đang ở giáo đường. Ngọn tháp cao nhất trong thành phố này ở quận phía Bắc"

Silhouette đứng dậy, và tấm rèm che bức tường được mở ra, và tòa tháp cao nhất thành phố kia đang lung linh ánh sáng dưới bầu trời đêm. Thật ra khi tới đây, tôi đã thấy nó một lần. Tôi đã tưởng đó là tháp đồng hồ, nhưng có vẻ không phải vậy.

Hình dáng trông rất giống với tòa tháp mười hai tầng ở Asakusa thời Minh Trị - Đại Chính. Tôi đã từng thấy nó trong sách bài tập lịch sử. Chà, tôi không nghĩ ngọn tháp thời đó lại sáng đèn như cái này đâu. Tuy nhiên có vẻ nó hơi gần nhỉ.

"Hắn có vẻ sống ở một nơi khá là hào nhoáng mặc dù là trùm của một tổ chức tội phạm ha".

"Chẳng qua do bề ngoài hắn giả thành một thương gia. Còn tôi thì chỉ sở hữu ngôi đền đó với danh nghĩa. Nên người dân thành phố còn chẳng biết chuyện đó."

Khi Silhouette nói thế, có tiếng gõ cửa rồi một cô hầu gái bước vào nói "Xin phép".Và, cô ta thì thầm gì đó với Silhouette rồi rời đi ngay lập tức.

"Có chuyện gì à?”

"Cái lũ trong ngục đã bị đầu độc một lúc trước. Có vẻ là bị tấn công dưới sự chỉ đạo của Zabit. Cơ bản là vì nó sẽ đe dọa hắn nếu việc chúng truy lùng tôi bị lộ."

"Thế, cô có thể miêu tả cho tôi về đặc điểm của tên Zabit này không? Ngoại hình của hắn ấy"

“Uhm, hắn đeo một đôi kính gọng vàng với mái tóc thưa và bộ râu dài. Tuổi cỡ ba mươi, cơ thể như một tên béo ục ịch. Và đôi mắt hắn làm người ta rất khó chịu."

Tôi nghĩ cái cuối là cá nhân Silhouette mà ra, nhưng nhiêu đó cũng đủ để tìm rồi. Như thường lệ, tôi mở bản đồ lên trong không trung và tìm kiếm về Zabit. Tìm thấy rồi. Hắn đang ở trong một căn phòng ở tầng trên cùng.

Silhouette ngạc nhiên khi thấy hình phác thảo tòa tháp hiện trong không khí, nhưng bỏ qua cái đó. Chà, khoảng cách và hướng là như thế này...... Okay được rồi nhỉ?

“Tôi đi một chút nhé”

.

“Huh?”

Dùng [Teleport] từ phòng của Silhouette, tới tầng trên cùng của tòa tháp đằng kia, khoảng cách bấy nhiêu đó thì chỉ trong một lần dịch chuyển là được.

Cảnh quan thay đổi, và tôi chạm mắt với người đàn ông với mái tóc thưa đang ăn dở miếng bít tết dày kia.

“Kẻ nào đó?”

Hai bộ râu dài như con cá trê và cặp kính gọng vàng xấu tệ. Bộ đồ hắn mặc cũng giống người Trung Quốc xưa. Có lẽ tên này đúng là Zabit rồi. Tôi quyết định im lặng và túm lấy cổ áo hắn, rồi một lần nữa [Teleport] về phòng Silhouette.

"Guoh!?"

"Cái gì!"

Giọng tên Zabit khi bị ném xuống sàn với giọng kinh ngạc của Silhouette cùng đồng thanh. Ừm, bắt cóc hoàn tất. Chỉ mất 5 giây để hoàn thành. Thật sự là tôi đã quen với việc này rồi.

“Mày là ai? Đây là đâu? Mày có biết tao là ai không hả!?”

Zabit lườm chằm chằm tôi với cái nĩa xiên thịt, hét lên với khuôn mặt đỏ gay. Khi ánh mắt hắn chạm tới chỗ Silhouette, hắn há hốc miệng cơn giận dữ và hoảng loạn kia bay mất.

"Huh, cái này là do mày làm à? Thật ngu ngốc, nếu mày chịu im lặng rời đi và để lại ghế thủ lĩnh cho tao thì cuộc đời mày sẽ không bị hủy hoại rồi".

"Như tao đã nói nhiều lần trước, tao không thích làm việc dưới quyền mày. Đây là cảnh báo cuối cùng, đừng đả kích tao nữa”.

"Một rừng không thể có hai hổ. ‘Bướm Đen’ cũng vậy. Nếu mày không nghe lời, đã đến lúc hủy bỏ. Này, tên kia!”

Tôi bị bất ngờ và bất giác tự chỉ mình. Oh, tôi à?

“Giết con đàn bà này. Và tao sẽ cho mày số tiền và đàn bà mày thích. Tao cũng sẽ cho mày một ghế dưới quyền tao ở ‘Bướm Đen’ và giúp tao điều hành nó"

“Ngươi bị thiếu máu não à?”

"Guho!?"

Tôi bắn một viên đạn yểm phép tê liệt lên tên Zabit với khẩu Brunhild. Tên Zabit dính phải viên đạn ấy bị tê liệt và đổ sụp với cái mặt hôn đất mẹ.

“Cậu giết hắn rồi à?”

"Hắn chỉ bị tê liệt thôi. Còn sống và còn ý thức. Nhưng không thể di chuyển dù là một ngón tay "

Tên Zabit đang nằm sấp mặt kia để lộ mỗi cái lưng và cái chân của hắn, và duy có đôi mắt hắn là di chuyển. Và bởi vì có ý thức, giọng nói chúng tôi cũng đến được chỗ hắn. Khom người, trong khi nhìn vào mắt hắn tôi nói với giọng vô cảm hết mức có thể.

“Hey, nghe tao nói này. Tao sẽ đặt một lời nguyền lên mày. Nếu mày không phá vỡ lời hứa, không có ai bị thương cả. Này nhé, đừng động vào Silhouette lần nào nữa. Và không chỉ mày. Cả lũ tay chân của mày nữa. Nếu một thằng vi phạm, lời nguyền sẽ được kích hoạt, và cơ thể cả lũ bọn mày sẽ bị tê liệt. Chẳng bao lâu, trái tim cũng bị tê liệt nốt...... Mày biết cái gì sẽ xảy ra sau đó mà, đúng không?”

Vẻ kinh hoàng hiện lên trong ánh mắt Zabit. Có vẻ là hắn đã hiểu ngắn gọn nội dung một cách rõ ràng rồi đấy.

"Tất nhiên lời nguyền sẽ không kích hoạt nếu bọn mày không làm gì vi phạm. Bọn mày vẫn có thể sống bình thường. Nhìn đường một chút đi, okay? Ai biết lũ cấp dưới sẽ làm gì mà không được sự cho phép của mày, hoặc nếu mày nhờ ai đó, lời nguyền cũng được kích hoạt. Lúc đó thì đừng trách…”

"Bóng tối hãy đến đây, trừng phạt kẻ tội nhân mang trong mình trọng tội [Giltiker]”

Niệm chú lời nguyền đã kích hoạt, và một dấu ấn hiện trên trán Zabit. Đây là bằng chứng đã bị nguyền rủa.

Dùng [Recovery] để hóa giải [Paralysis]. Tên Zabit phản ứng với tôi bằng đôi mắt đầy sự giận dữ và thù ghét.

“Mày đã làm gì tao?”

“Không phải tao vừa nói là ‘lời nguyền’ đấy thôi. Hay muốn thử? Thích lì lợm sao? Nó đang phát tác đấy”

“Lời nguyền sao? Thật ngu ngốc ... Oh, wah! N..ngón tay tao! Giác cảm ở ngón tay tao!”

Zabit hoảng loạn trong khi nắm chặt lấy ngón cái tay phải của hắn. Đã phát tác rồi sao? Chà, hắn đã vi phạm lời nguyền mà. Với cái này thì hắn sẽ không dám chống đốinữa đâu. Mọi việc đã xong, và đe dọa bấy nhiêu cũng đủ, nên tôi chuyển tên Zabit về lại căn phòng của hắn bằng phép thuật vô thuộc tính [Gate].

Nhiệm vụ hoàn thành.

Từ giờ hắn sẽ không dám động vào Silhouette nữa đâu, và hắn sẽ cần quản lí lũ tay chân…để không bị dính lời nguyền.

Ngoài ra, nếu nội dung lời nguyền bị phát giác, kẻ phản bội cố giải thoát cho Zabit khỏi lời nguyền sẽ không còn thuộc dưới quyền Silhouette nữa. Vì thế chỉ có một người duy nhất biết lời nguyền đó. Và tôi cũng mong tìm được kẻ nào làm được như vậy.

"Uhm, là vậy đó. Silhouette sẽ không bị dính vào mấy chuyện này lần nữa. Bởi vì hắn sẽ làm trùm ở ‘Bướm Đen’ này, tôi nghĩ hắn sẽ bỏ qua chuyện đó thôi"

Silhouette đứng trơ ra nãy giờ gật đầu nhẹ như đã hiểu được tình hình, và cô cười nhẹ.

“Nó đúng thực là lời nguyền à. ‘Bướm Đen’ sẽ không còn phá rối tôi nữa. Tôi cũng sẽ tránh xa nó bởi tôi không muốn dính vào điều mình ghét. Thật tuyệt… Vấn đề mà tôi trăn trở bấy lâu đã được giải quyết quá nhanh gọn”.

Silhouette nói với giọng ngạc nhiên pha chút ngưỡng mộ.

"Thế thì, như thỏa thuận cô sẽ hợp tác với tôi chứ?”

“Tất nhiên. Tôi sẽ làm hết sức có thể”

Ngon. Tôi đã có được tổ chức tình báo rộng nhất thế giới này. Cái này là điều cần thiết cho việc chinh phục lũ biến thể sẽ xuất hiện sau này. Vì nơi này không có Babylon mà. Giờ, vấn đề là.......

"Nhân tiện, bây giờ cậu tính làm gì? Chúng ta có nên xuống dưới lầu chơi không? Cậu có đặc quyền riêng đấy”

"Chơi? Đặc quyền?”

Trong một khoảnh khắc, tôi không hiểu Silhouette đang nói gì, nhưng rồi tôi thấy nụ cười tinh nghịch của cô và tâm trí tôi mới bừng tỉnh.

"Nếu tôi là cậu, tôi sẽ làm liền ngay và luôn đấy …”

Silhouette đến với tôi bằng cách ấn mạnh ngực cô vào. Wow, sức hủy diệt thật là Perfect!

"À tôi xin lỗi! Giờ đã muộn rồi, xin lỗi vì điều ngày hôm nay nha! Chi tiết tôi sẽ gửi cô vào ngày sau! Vậy nên, chúc ngủ ngon!”

"Oh, tiếc thật."

Cô ấy làm một cái nhìn trêu chọc và cười khúc khích, và tôi dịch chuyển về thế giới bề mặt với [Dịch chuyển không gian].

Tôi không có hứng với việc ‘lái máy bay’ lắm... (Note: Ủa vậy chứ em Leen nhà ta thì sao @@!)

Tôi cần phải nói rõ ràng. Tôi không thích nó. Đúng vậy tôi không thích nó. Bởi vì chuyện này vô cùng quan trọng nên tôi phải nhấn mạnh hai lần.

............ Haaa

CHƯƠNG 336: ‘MÈO ĐEN’ VÀ ‘MÈO ĐỎ’

Một vài ngày sau khi đặt lời nguyền lên Zabit và đám tay chân có ý định hại Silhouette.

Zabit kẻ điều hành các hoạt động ngầm của ‘Bướm Đen’ … Không, nói đúng hơn là nguyên cả tổ chức ‘Bướm Đen’, chỉ trừ những người cấp dưới và bên phe Silhouette ra, thì tất cả đều rời khỏi thành phố thương mại Cantale.

Vâng bởi vì nếu ở cùng thành phố, tỉ lệ họ đụng độ với nhóm Silhouette sẽ rất cao. Nên tôi hiểu cảm giác đó mà.

Có vẻ tòa tháp rực rỡ ánh đèn ở đó đã không còn ai sinh sống nữa rồi. Nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi nó có chủ mới và lấy lại vẻ rực rỡ ban đầu mà thôi. Thành phố này cũng lắm thương nhân mà.

Dù sao thì có vẻ Silhouette đã không chuyển đến tòa tháp đó. Silhouette giờ đã là thành viên cũ của ‘Bướm Đen’, mới đây cô cũng đã đổi tên tổ chức của mình thành Mèo đen ‘Kuroneko’ và vừa bước vào hoạt động.

Tôi đã nghĩ đó chỉ là nhái lại Mèo đỏ ‘Akaneko’, nhưng có vẻ cô ấy đặt tên có chủ đích. Chà, có lẽ bởi vì trong phòng Silhouette có một con mèo đen đó mà, nên chắc cô lấy tên từ đó luôn. Hoặc có lẽ cô ấy muốn cạnh tranh với ai đó.

Tôi quay lại gặp Silhouette trưởng nhóm Mèo đen ‘Kuroneko’ để đưa vài cái máy cảm biến.

" Đây là một Ma cụ có thể dò thấy sự xuất hiện của quái vật vàng sao…?”

“Đúng vậy. Nó cho cho ta thấy hướng, địa điểm, số lượng và thời gian xuất hiện của chúng. Thứ này cho phép chúng ta sơ tán người dân và ngăn chặn chúng. Tôi muốn cô đặt nó ở mọi nhà trọ hay căn cứ của mình, và nếu có phản ứng tôi muốn cô báo cáo cho tôi sớm nhất có thể".

Tôi giải thích cho Silhouette người đang ngắm nghía cái cảm biến đen mỏng. Thế nhưng cô ấy còn ngạc nhiên hơn khi tôi lôi ra cái smartphone sản xuất hàng loạt. Vâng, cô ấy là người duy nhất ở thế giới này mà tôi đưa cho smartphone mà.

Tôi cũng định đưa nó cho Mèo đỏ ‘Akaneko’ trong chuyến đi này, nhưng lại thôi khi nghĩ đến việc Silhouette sẽ không gọi tôi nếu biết chuyện đó. Có vẻ cô nàng Est, phó thủ lĩnh Mèo đỏ ‘Akaneko’ cũng sẽ nghĩ giống vậy thôi.

Hai cô nàng Est và Silhouette này là nhưng cô gái khá thông minh lanh lợi, đồng thời cũng tạo cho người khác cảm giác đầy bí ẩn khi nói chuyện nữa. Họ biết kiềm chế bộc lộ cảm xúc khá là tốt đấy.

"Tôi nhận được một thứ như thế này chắc vì đã hứa hợp tác với cậu nhỉ. Và có vẻ chuyện an nguy của thế giới cũng không phải lời nói dối rồi. Nếu tôi phát hiện sự xuất hiện của quái vật vàng, tôi sẽ liên lạc với cậu ngay lập tức. Với cả─ ─ ─ ─ giữa chúng tôi không có quan hệ gì cả, nên đừng nhìn tôi như vậy nữa được không các cô gái?”

Với giọng điệu tinh nghịch, Silhouette quay sang phía Yumina và Lu đang ở hai bên tôi. Cả hai đều bám dính lấy tay tôi và tôi không thể thoát khỏi đó được.

"Chúng tôi biết cô không phải người xấu, nhưng không còn nghi ngờ gì về việc cô là một mối nguy hiểm cho chúng tôi, vì vậy cần phải giám sát kĩ càng”.

“Tôi không thể để Touya-san thoát khỏi tầm mắt của mình được! Ah, ý tôi là anh ấy không nên để sơ hở quá mức theo nhiều cách khác nhau!”

“Có vẻ Touya-kun được yêu quý quá nhỉ”

“Không, haha …”

Tôi hiện rất giống chiếc bánh sandwich khi bị kẹp giữa hai người họ và phải cười khổ sở. Hôm trước khi trở về, mọi người đều nhận thấy mùi nước hoa và dấu son môi trên má tôi vì thế tôi đã phải nghe thuyết giảng cả buổi. Vì thế khi đến thế giới đảo ngược (đặc biệt là gặp Silhouette), tất cả đã quyết định cho vài người đi theo cùng tôi.

Họ có vẻ không tin tôi... Vâng, mấy em ấy trở nên rất kì lạ khi biết tôi đến đây! Có lẽ họ vẫn chưa bỏ qua chuyện đó! Dù sao thì cũng không thể tránh khỏi, vì tôi vẫn là một thằng đàn ông mà….

"Chà, tôi không ngờ mấy cô lo cho bạn trai của mình kỹ như vậy đấy... Hahaa, các cô vẫn còn “non” quá đấy? Vậy vị khách hàng của tôi và các cô gái của cậu có muốn đi tham quan một vòng ở đây không?”

"Fue!? Tham quan sao!?”

"Cái gì!? Cô có ý gì khi kêu chúng tôi tham quan hả!?”

Mặt hai cô gái đã trở nên đỏ như gấc. Có vẻ trên đầu họ có khói bốc lên rồi này. Thấy vậy, Silhouette nở một nụ cười ranh mãnh. Họ hoàn toàn đã bị cô ấy trêu đùa.

Cả hai đều là những công chúa đài các, vì vậy cả hai không phải dạng người đó. Giống như ở thế giới của tôi lúc trước, hai em ấy không phải loại người trong mấy DVD người lớn đâu... Haa.

Hướng mắt về phía chiếc smartphone sản xuất hàng loạt mà tôi đã tặng cho Silhouette.Có lẽ tôi đã đưa cho nhầm người mất rồi....

Nếu bán một Ma cụ có thể chiếu lại video đã ghi, nó có khả năng làm lệch cán cân thế giới. Có thể ngành công nghiệp phim khiêu dâm sẽ phát triển và hái ra rất nhiều tiền đấy.... Mặc dù nói vậy, nhưng tôi cũng chưa từng được xem mấy loại DVD đó đâu nhé. Bởi vì tôi vẫn còn là trẻ vị thành niên mà!

Chà chà, tôi cần giúp hai người kia lấy lại bình tĩnh. Khói thực sự bốc lên rồi đây này.

“Thật là cô đơn mà”

“Đừng có đùa như vậy. Hai người họ vẫn còn trong sáng lắm”

"Oh, ý cậu là cậu không trong sáng?”

“Tôi nói thế hồi nào?”

“Không biết~”

Sau cuộc trao đổi như thế, rồi tôi rời ‘Tsukikokan’ với hai người vẫn còn đang đỏ mặt kia. Giờ phải đến Mèo đỏ ‘Akaneko’ nữa. Rắc rối có ở khắp nơi nhỉ...

==

"Hể, Touya-san có hôn thê sao? Và lại còn là hai người nữa? Oy, cái tên này có sở thích lăng nhăng quá!”

Thế là cô ấy phát rồ lên. Mắt cứ lấp la lấp lánh, và cứ liên tục dò xét hai hôn thê của tôi. Phiền phức thật đấy. Dù sao thì, ý cô là gì khi nói ‘sở thích của Touya-san’ hả? Này này!

"Chính xác thì có đến chín người bao gồm hai chúng tôi là hôn thê của Touya-san và dự định sẽ có con với anh ấy nữa”

"Chín người!? Nhiều quá đấy!? Cậu có thật là một vị vua không đấy!… Vua ở thế giới khác nhiều vợ vậy à?”

Đáp lại lời Yumina, Nia vung vẩy hai bím tóc đỏ của mình và khoanh tay lại.

Không, ở thế giới bề mặt vẫn có nhiều người như thế mà....... Quốc vương Igrette có bảy người vợ. Và mặc dù đã chết, nhưng tên vua lợn Sandora có hơn 20 người lận.

"Cô có muốn lấy thiết bị liên lạc ‘smartphone’ này chứ?”

“Muốn chứ. Bọn tôi sẽ dùng nó trong trường hợp khẩn cấp. Với lại nó rất hữu ích khi có bản đồ, chức năng tính toán, chức năng ghi nhớ nữa …”

Est ngẩng mặt ra khỏi tờ giấy hướng dẫn sử dụng đang xem và trả lời tôi. Bên cạnh, Uni và Yuri đang chụp cho nhau vài bức ảnh bằng smartphone riêng của họ.

Trong khu pháo đài cũ là căn cứ của Mèo đỏ ‘Akaneko’, tôi đang đưa smartphone sản xuất hàng loạt cho bốn người này. Đó là mục đích chính của hôm nay, nhưng thực sự thì vẫn còn một điều khác.

"Tôi có vài thứ muốn nói. Thay cho thứ này, tôi muốn yêu cầu hợp tác."

"Đó là gì thế? Bọn tôi sẽ cố gắng giúp đỡ nếu làm được. "

Tốt nhất thì chuyện này sẽ cần thông qua trưởng nhóm Nia, nhưng không sao hết. Trưởng nhóm thật sự của Mèo đỏ ‘Akaneko’ là Est cơ mà.

Đi ra khỏi lều, từ [Storage] tôi lấy tôi lấy ra bốn vật hình quả trứng to cỡ chiếc xe mini ra.

“Đây là…”

"Nó là ‘Frame unit’. Yumina và Lu giúp anh nhé?”

“Vâng, em đã hiểu”

“Em sẽ điều khiển nó”

Với thao tác quen thuộc hai người mở cửa buồng frame unit, và nhảy vào trong. Âm thanh khởi động Frame Unit kêu tiếng ầm ầm một lúc, và khung cảnh đồng bằng xuất hiện trên màn hình nổi trong không khí trước mặt. Hmm, đây là khung cảnh giả lập mô phỏng.

Hiệp sĩ Trắng ‘Shining Count’ và Hiệp sĩ Đen ‘Night Baron’ xuất hiện từ bầu trời ảo và hạ cánh xuống mặt đất giả lập. Yumina lái Hiệp sĩ Trắng ‘Shining Count’, còn Lu lái Hiệp sĩ Đen ‘Night Baron’. Không giống như mấy cái ở lâu đài, những frame unit này không có dữ liệu của các Valkyria.

“Oh! Một con golem khổng lồ …”

“Cái đó … giống ngày trước …!”

"Thứ này là cái gì thế?”

"Oaa......"

Cả bốn người đều thể hiện sự ngạc nhiên. Bốn thành viên nhóm ‘Akaneko’ này dán mắt vào màn hình chiếu trong không khí mà há hốc miệng.

“Đây được gọi là ‘Frame Unit’. Như mọi người thấy đấy, đây là thiết bị luyện tập trước khi thực hành với frame gear thật."

Trận giả chiến giữa các frame gear đã bắt đầu trên màn hình. Hiệp sĩ Đen của Lu chặn kiếm từ Hiệp sĩ Trắng của Yumina bằng một tấm khiên. Với động lượng có sẵn, Hiệp sĩ Đen xoay nửa người, chém bằng rìu ‘Halbrid’, lần này Hiệp sĩ Trắng buộc phải quỳ xuống để đỡ đòn.

"Tôi sẽ cho mọi người mượn thứ này, vì thế hãy để mọi người trong căn cứ cùng luyện tập nha... Mà nhớ cho kỹ là cái này không phải đồ chơi nhé."

“Cậu nói sao? Cái này sẽ giúp bọn tôi luyện tập chiến đấu để có thể cưỡi lên đồ thật sao?”

“Tôi cũng không muốn điều đó xảy ra đâu… Nhưng có lẽ điều này sẽ cần thiết để mọi người có thể tự bảo vệ những thứ quý trọng của mình".

Trước lời nói của tôi, Est suy tư trong khi nhìn vào màn hình. Rồi cổ gật đầu.

"Trước hết, bọn tôi sẽ dùng thứ này để giải trí. Nếu tôi học được công nghệ này, tôi sẽ không còn bất lực như ngày trước nữa. "

Tôi đưa cho Est cuốn hướng dẫn sử dụng Frame Unit dày như cuốn sổ tay. Thứ này sẽ giúp họ học cách sử dụng Frame Unit, hay hơn nữa là Frame Gear.

Trận chiến trên màn hình đã kết thúc với chiến thắng của Lu đang lái Hiệp sĩ Đen. Em ấy vẫn giỏi trong cận chiến nhỉ?

Tuy nhiên, nó cũng rất suýt soát. Có vẻ Yumina đã làm quen được với khả năng của em ấy thì phải? Cái khả năng nhìn trước tương lai đó. Nó vẫn hơi kì lạ, nhưng sẽ là một con bài tẩy tốt nếu biết cách sử dụng.

Không chỉ mình em ấy mà cả tám người còn lại mà tôi coi là gia đình cũng đang có chút thay đổi gì đó.

Cánh cửa Frame Unit mở ra và hai cô gái nhảy ra ngoài.

"OK, tiếp theo sẽ là tôi!”

"Nia không cần luyện tập đâu, cô không cần điều khiển nó".

Tôi nói thế tới chỗ Frame Unit gần nhất. Và một giọng nói giận dỗi như thể kìm nén suốt bấy lâu vang lên.

“Cậu nghĩ tôi là đồ ngốc sao? Tôi sẽ cho cậu xem sớm thôi…”

“Không, không phải. Elka đang phát triển một loại frame gear mới cùng giáo sư của chúng tôi dựa trên Golem. Đó là một thứ hoàn toàn khác biệt, có vẻ nó chỉ có thể di chuyển nhờ vào golem cổ đại. Giờ tôi chỉ cần Nia cùng Rogue có một chuyến đi với tôi thôi, vì vậy không thực sự cần luyện tập với Frame Unit đâu”.

Nhìn con Golem đỏ cao bằng một đứa trẻ đằng sau Nia. Sẽ thật tuyệt nếu có thể sử dụng toàn bộ sức mạnh của con Golem cổ đại được gọi là ‘Crown’ này.

"Thì sao chứ, đó đâu phải là lí do để tôi không được dùng thứ này phải không?”

"Vâng, được rồi. Chơi một chút thôi đấy.”

"Hmm, sẽ ổn mà. Này Lu! Chỉ cho tôi cách dùng thứ này với!”

Nia nhanh chóng kéo Lu đến và nhảy vào Frame Unit.

"Cô ấy đang khá hứng thú nhỉ?"

"Cơ bản thì khá ngốc nghếch đúng hơn. Anh sẽ nói điều này lại với Est”

Đáp lại ấn tượng của Yumina, tôi thở dài và khoanh tay nhìn họ. Uni và Yuri cũng vui vẻ đi theo Nia, và bốn Frame Gear giả lập của bốn người dưới sự hướng dẫn của Lu xuất hiện trên màn hình.

Đầu tiên là bước về trước, về sau, nhảy, quỳ … và cứ lặp lại những động tác cơ bản đó. Vẫn còn khập khiễng, nhưng rồi họ sẽ quen với nó thôi. Các thành viên trong Hiệp sĩ Đoàn của tôi lúc trước cũng vậy mà.

Phần còn lại là đưa smartphone cho Quốc vương Primula và Hoàng đế Thánh quốc Triharan thôi. Oh, hơn nữa Central cũng muốn tới Vương quốc Primula ...... à, Nữ hoàng Palerius thì đúng hơn. Có lẽ tôi sẽ mang cô ấy đi cùng vậy.

Thật là một câu chuyện tuyệt vời khi mà một gia đình có cùng tổ tiên lại dựng nên những quốc gia riêng ở hai thế giới khác nhau. Và họ được gặp lại sau hơn 5000 năm xa cách...... đó chắc sẽ là một cảm xúc khó tả đây, nhưng hiện tại thì họ vẫn còn là người xa lạ thôi vì giờ chưa gặp nhau mà.

Hơn nữa, kĩ sư Elka có nói rằng Quốc vương Primula có giữ một ‘tấm bia’ được truyền qua các thế hệ và tôi có thể giải mã nó. Chắc cổ muốn tôi xem qua nó đây mà?

Tôi nghĩ về những điều đó trong khi nhìn mấy con Frame Gear chơi rượt bắt với nhau qua màn hình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!