Virtus's Reader
Smartphone

Chương 337: CHƯƠNG 337: PHIẾN ĐÁ, VÀ NHẬT KÍ

"Rất vui được gặp ngài, tôi là Central Palerius là nữ hoàng của vương quốc Palerius đồng thời cũng là hậu duệ của Alerias Palerius quá cố "

"Chào mừng Central tới vương quốc Primula. Ta là hậu duệ của Relios Palerius và là vua của vương quốc Primula, Rudios Primula Palerius"

Hai người có cùng họ là Palerius đang bắt tay nhau thật chặt.

Bởi vì Relios Palerius là con thứ hai của Alerias Palerius, có nghĩa họ có cùng tổ tiên là Alerias Palerius.

Bây giờ con cháu của họ sau 5000 năm đã được gặp lại nhau.

Khi đến vương quốc Primula, tôi đã đem theo vài hiệp sĩ làm hộ vệ cho Nữ hoàng Central cùng với Milly West, một trong những hậu duệ của người anh trai Palerius, cô nàng tóc đỏ cai quản vùng phía Tây thủ đô.

Chà, đúng hơn là tôi bị bắt phải đem cô ta theo. Bởi vì họ lo lắng cho sự an toàn của nhà lãnh đạo khi cô ấy đi sang một vùng đất lạ lẫm, hay chính xác hơn nữa đó là một thế giới khác. Cũng chẳng sao cả bởi vì tôi có thể dùng ma thuật dịch chuyển mà.

Nhân tiện, người đồng hành và quản thúc tôi trong thời gian này là bộ đôi cuồng kiếm Yae và Hilda.

"Lí do chúng tôi có thể được gặp những người cùng tổ tiên xa cách qua các thế giới cũng là nhờ Touya-dono. Xin cảm ơn cậu một lần nữa."

"Không, đây chỉ là điều tất nhiên. Ngay từ đầu người dân vương quốc Palerius cũng đã tìm cách đến thế giới này rồi đấy thôi."

Tôi nhẹ nhàng xua tay trước những lời của Quốc vương Primula. Mà nói cho cùng, tôi hi vọng sẽ không cần phải nói cho các vị vua khác biết về thế giới đảo ngược. Vì đó không phải là vấn đề của họ.

"Đây là tài liệu và cuốn sách ma thuật mà Alerias đã để lại. Thứ này chỉ là bản sao, vì vậy xin hãy nhận nó."

"Ngài thật lịch thiệp. Đây có vẻ là lý thuyết của ma thuật không-thời gian. Thứ này rất đáng để nghiên cứu đây."

Ma thuật không-thời gian là ma thuật khác biệt so với ma thuật thuộc tính của sáu nguyên tố hay ma thuật vô thuộc tính. Bằng cách sử dụng nó như một công cụ ma thuật, người ta tin rằng ngay cả một người không tương thích với bất kì thuộc tính nào cũng có thể dùng được, mà đỉnh cao có lẽ là cổng dịch chuyển.

Cũng có vài vật phẩm giống như【Storage】của tôi, thứ sở hữu ma thuật để cất giữ hàng hóa, trong thế giới này.

Hình như nó gọi là “thẻ hàng hóa” mà thương nhân Sancho có? Có lẽ Relius, người con thứ hai của Palerius, đã góp một phần trong phép thuật không-thời gian ấy.

Trên thực tế, Vương quốc Primula đã là một quốc gia chuyên về nghiên cứu phép thuật so với các quốc gia khác. Mặc dù vậy, nó vẫn chưa thể đạt được tới đẳng cấp phép thuật ở thế giới bề mặt.

Cuốn sách ma thuật cơ bản được trao cho Vương quốc Primula, cũng chính là cuốn sách mà tôi đưa cho Nia nhóm Mèo đỏ “Akaneko". Tôi muốn họ sẽ dùng nó vào việc tốt.

"Đúng rồi, có vài thứ mà tôi muốn cho Central và Touya-dono xem qua."

Quốc vương Primula ngoái lại đằng sau. Và, một người quản gia già nhẹ nhàng đặt một chiếc hộp gỗ trước mặt chúng tôi.

Nó có kích cỡ bằng tờ A4 (210 × 297) ... cùng là kích cỡ của một cuốn sách nghệ thuật ở thế giới cũ của tôi. Khi nhà vua mở chiếc hộp màu hổ phách ra, bên trong nó là một phiến đá màu tối xuất hiện.

"Đây là……"

"Đây là thứ đã được truyền lại trong gia đình hoàng gia. Có vẻ nó được để lại bởi Rudios Palerius."

Đó là vật thể hình chữ nhật. Bề mặt sáng ngời như thể nó được kì cọ bởi chất đánh bóng vậy, và khi tôi nhìn trực tiếp vào thì khuôn mặt tôi gần như xuất hiện trên vật thể đó y như một tấm gương. Cái quái gì thế này?

"Một tấm gương...không phải?"

Hilda, người đang nhìn nó từ một bên cạnh tôi nghiêng đầu nói. Ừm thì nó có thể dùng như một tấm gương, nhưng có vẻ không phải là gương.

Quốc vương Primula nghe thế thì cười nhẹ rồi lấy phiến đá ra và đưa nó cho Central.

"Hãy thử chạm vào thứ này và đổ ma lực vào nó đi."

"Ma lực? ... Ah!"

Khi Central cầm lấy cái phiến đá dày khoảng 1cm và đổ ma lực vào đó, thứ gì đó như một lá thư với font chữ đỏ hiện lên trên phiến đá.

Cuối cùng nó biến mất và xuất hiện trở lại. Các ký tự vẫn vậy, nhưng nằm khác chỗ. Một lần nữa nó biến mất và xuất hiện trở lại. Rõ ràng là thứ này đang sắp xếp các câu được hiển thị theo đúng thứ tự.

Không phải thứ này giống như “Văn kiện ma thuật”, một vật phẩm công cụ dùng để liên lạc của Công hội Mạo Hiểm giả sao?

"Phiến đá này đã được truyền suốt các thế hệ, mọi người nói rằng chỉ có Vua Rudios có thể đọc nó, nội dung trên đó ta không hiểu gì cả. Người ta nói rằng nó là vật phẩm của thế giới khác mà Rudios đã tạo ra…”

Tôi hiểu rồi. Vậy nên ngài ấy mới cho chúng tôi xem nó. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên tôi nhìn lấy lá thư kiểu này. Nó không phải là ngôn ngữ phổ thông tôi thường sử dụng.

"Touya-dono, cậu có biết thứ này không?"

"Không... Đây không phải ngôn ngữ ma thuật cổ đại cũng chẳng phải ngôn ngữ tinh linh, vậy nên tôi chưa từng thấy nó."

Ít nhất thì tôi nghĩ ngôn ngữ này không có trong những cuốn sách ở ‘Library’ Babylon. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy loại ngôn ngữ này.

Thứ Rudios Palerius dùng có lẽ là ngôn ngữ 5000 năm trước. Không còn cách nào khác ngoài gọi giáo sư trở lại.

Trong khi tôi đang suy nghĩ như vậy, Central im lặng nãy giờ mở miệng.

"Đây là ngôn ngữ cổ dùng trong gia đình Palerius. Người ta nói ngôn ngữ này là bí mật của hiền nhân thời gian, Alerias Palerius. Người biết đọc ngôn ngữ này giờ rất ít."

"Chà! Vậy, Central có thể đọc được ngôn ngữ này không?"

"Được chứ. Người đọc được không chỉ có tôi, mà còn có các thành viên từ bốn gia đình họ hàng xa của tôi. Đúng không Milly?"

Central đưa phiến đá cho Milly ngồi bên cạnh.

"... Vâng. Tôi hiểu được khái quát nhưng cũng có vài chỗ tôi không biết nên dịch thế nào. Có lẽ sẽ có vài chỗ sai sót."

Không lạ gì khi Rudios, người lập nên Vương quốc Primula là con trai Alerius đã viết nên văn kiện này. Tuy nhiên chính xác thì không biết nội dung nói cái gì.

"Thoạt nhìn, nó giống bản ghi chép ... Không, là nhật kí. ...? Quái vật tinh thể ... đây là ... về Fraze ...!"

"Fraze !? Có phải nó viết gì về Fraze không?"

"Có lẽ .... Có vài chỗ khó diễn đạt, nếu ngài cho tôi ít thời gian, tôi sẽ có thể giải mã nó ..."

Khi Milly nói thế, Vua Primula đặt vài xấp giấy trên bàn.

"Đây là bản sao chép của văn kiện trên bia đá. Cứ dùng nó đi."

"Được rồi. Ngài có thể cho tôi dụng cụ để viết được không?"

Milly nhìn vào các chữ cái được viết trên giấy bằng mắt và viết một cái gì đó trong khi làm cái cảm xúc nghiêm túc.

Cùng lúc đó, Central cũng tách ra một mình và đọc phiến đá với vẻ ngạc nhiên. Những con người không biết đọc chỉ biết đứng nhìn. Chà, nếu chí ít là biết tên ngôn ngữ đó tôi sẽ có thể dùng ma thuật giải mã.

Vài phút sau, Milly ngẩng mặt ra khỏi mấy tờ giấy rồi đưa xấp giấy cho Vua Primula một cách bí ẩn. Quốc vương đọc với đôi mắt nghiêm trọng, rồi đưa cho tôi tờ giấy đó sau khi đã đọc xong.

Chắc chắn đây là một nhật kí và còn là bản ghi chép thông tin. Tôi nghĩ phiến đá này có thể là quyển nhật kí của Vua Rudios thuộc Vương quốc Primula.

Đi theo những bước chân kỳ lạ của Rudios Palerius.

===============

Lịch sử Partheno năm 2015, Thủy Nguyệt ngày 19

■Người ta nói rằng các thế lực ma quỷ của Tinh thể đã phá hủy thủ đô phía đông và đang hướng đến thủ đô đế quốc. Anh trai tôi đã đi theo cha, và đưa thành viên trong gia đình cùng người quen đi ra đảo trước. Nếu kích hoạt rào chắn trên "hòn đảo" đó, thế lực ma quỷ của Tinh thể sẽ không thể đến được. Cái giá là người dân trên đảo sẽ bị cô lập với thế giới bên ngoài, nhưng không còn cách nào khác. Còn một cách để tồn tại, vì vậy tôi đã lựa chọn nó. Nhưng tôi đã cảm thấy có lỗi về sự lựa chọn này khi chỉ có mình tôi sống sót.

Lịch sử Partheno năm 2015, Thủy Nguyệt ngày 21

■ Tôi nên đến "hòn đảo" nơi có "cánh cổng" mà cha tôi đã dành cả đời để tạo ra càng sớm càng tốt. Nhưng bây giờ tôi không thể rời khỏi đất nước này được. Tôi cần làm những việc phải làm. "Anh ấy" là khách đến từ thế giới khác có khả năng sẽ giúp được, nếu hai người đó chịu hợp tác. Ta có thể thoát khỏi những con quỷ đó. Mặc dù đó là hy vọng của một cái nhìn thoáng qua, tôi cũng sẽ cố gắng đặt cược vào nó. Hãy tin vào sức mạnh của "Anh ấy" chủ nhân của "Trắng" và "Đen".

Lịch sử Partheno năm 2015, Mãn Nguyệt ngày 3

■ Sự tuyệt vọng của “anh ấy” đã gây ra việc giải phóng sức mạnh của “Trắng” và “Đen”, và kết quả là hầu hết những con quái vật tinh thể đã bị đánh bay khỏi thế giới chúng tôi. Tuy nhiên, tôi đã bị cuốn vào một không gian khi sức mạnh đó bắt đầu, và tôi đã đi qua thế giới khác. Tôi đã phải rời bỏ gia đình mình ở lại thế giới kia. Tôi đã bị dịch chuyển qua thế giới khác mà cha từng mong muốn đến một cách tình cờ. Vậy là tôi sẽ không thể trở về sao?

Lịch sử Partheno năm 2015, Mãn Nguyệt ngày 5

■ Thật đáng tiếc. Trong thế giới này, công nghệ ma thuật không sánh được với thế giới ban đầu. Tôi đã bị ném tới một thế giới không xác định. Không biết ngôn ngữ ở đây chính là thiếu sót. Tôi luôn nhớ về thế giới ban đầu. Các anh em và tất cả những người di cư tới hòn đảo bị cô lập đó có an toàn không?

Lịch sử Partheno năm 2015, Hỏa Nguyệt ngày 15

■ Tôi được chào đón bởi một bộ lạc tên là Primula. Khi tôi vô tình giúp một cô gái bị quái vật tấn công, ngờ đâu đó lại là con gái của tộc trưởng. Trong thế giới này, ma thuật không phát triển nhiều. Tuy không bằng cha, nhưng tôi vẫn có thể sử dụng một vài loại phép thuật nào đó. Đối với họ nó dường như là một thủ thuật kì lạ. Họ cho nó là một thứ kì quái. Từ quan điểm của tôi, việc họ thao túng những con búp bê cơ khí mới là kì lạ. Người trong bộ lạc rất dũng cảm, vị tha và tử tế. Có lẽ tôi sẽ sống ở đây một thời gian. Dù sao thì cũng khó khi phải sống một mình.

Lịch sử Partheno năm 2019, Ám Nguyệt ngày 6

■ Cuộc chiến giữa người Primula và người Zaraza đã kết thúc với chiến thắng thuộc về Primula. Bây giờ người Primula đã làm chủ vùng đất này. Tôi được giao vai trò là Trưởng tộc các bộ lạc, và cuối cùng thì lấy con gái tộc trưởng làm vợ. Với tư cách trưởng tộc mới, tôi tập hợp những bộ lạc lân cận và dựng nên Vương quốc Primula. Một ngày nào đó nơi đây là sẽ chỗ định cư cho những người đến từ “hòn đảo” quê hương của tôi. Tôi muốn gặp lại các anh em một lần nữa. Tôi thầm mong như thế và sống cho tới hôm nay.

Lịch sử Partheno năm 2051, Phong Nguyệt ngày 17

■ Thế hệ của tôi, của con tôi, của cháu tôi và xa hơn nữa ... Một ngày nào đó các anh em của tôi bị mắc kẹt ở “hòn đảo” sẽ tới đây qua “cổng”. Cầu cho nhân dân Primula sẽ chấp nhận họ. Người bị trôi dạt qua thế giới khác chỉ mình tôi là đủ rồi...

Tôi đặt xấp giấy lên bàn và thở dài. Nếu cuốn nhật kí là đúng, Rudios đã bị đưa tới thế giới này 5000 năm trước trong một tai nạn vào lúc Fraze bị trục xuất.

Các anh em của ông không biết thế giới đã được cứu thoát, bởi họ đã dựng nên rào chắn ở “hòn đảo” và tách mình với thế giới. Trong hơn 5000 năm, họ đã buộc phải sinh tồn trong khi chiến đấu chống lại behemoth ....

Gia đình Palerius có một số phận thật khó khăn ...

Tôi đã nghĩ Rudios bị đưa tới thế giới này trước khi cụ Palerius mất, nhưng nó lại khác.

Tuy nhiên, tôi muốn hỏi Quốc vương Primula chuyện mình đang quan tâm hơn.

"Cái câu “Trắng” và “Đen” được nói đến ở đây là …”

"Um. Có lẽ là nói về Golem. Từ "Đen" chắc là nói về Crown “Đen” có tên là "Kronos Noir". Ta không biết về"Trắng," nhưng có lẽ cũng là có Crown "Trắng” đấy."

Đúng như tôi nghĩ. Palerius đã gặp hai con golem này di chuyển qua thế giới khác cùng chủ nhân của chúng, cái người được gọi là "anh ấy" và từ đó tạo nên ý tưởng cho cổng không-thời gian. Còn về cụ Palerius đã mất mà chưa kịp hoàn thiện nó, người con trai trưởng thì bị cô lập ở hòn đảo có cổng dịch chuyển nằm trung tâm, người con thứ hai thì bị đưa sang thế giới khác ....

"Nhưng Touya-dono. Theo cuốn ghi chép này, cả “Trắng” và “Đen” đều ở thế giới bề mặt ...Nói cách khác là chúng vẫn còn ở thế giới chúng ta rồi…”

"Yeah ... Tôi có nghe rằng Crown “Đen” và chủ nhân của nó đang ở thế giới này..."

Yuri của Mèo đỏ Akane chắc chắn đã từng nói điều đó. Đó là một đối thủ của thủ lĩnh họ.

Thế thì Crown “Đen” rời khỏi thế giới của chúng tôi và quay lại thế giới này bằng cách nào? Hay Crown “Đen” có khả năng như vậy. Nếu không thì nó đã không thể đến thế giới của chúng tôi được. Và chuyện gì đã xảy ra với Crown “Trắng”?

Nếu Crow “Trắng” đã sửa lại rào cản thế giới, thì không có lí do gì mà không tìm kiếm nó cả. Có lẽ tôi cũng cần tìm Crown “Đen” nữa.

"Hiện tại Crown “Đen” đang ở đâu?"

"Oh, mấy ngày trước tôi đã gặp chủ nhân của nó đấy. Khi tôi nói về chuyện của Elka, cô ta phi mất như tên bắn vậy."

"Chuyện về Elka? Tại sao thế?"

"Hmm? Cậu không nghe gì từ kĩ sư Elka à? Chủ nhân của Crown “Đen” là em gái cô ta"

Này này, tôi chưa từng nghe gì về cái này à nha … Trước tiên hãy tìm hiểu vụ này cái nào!

"Tôi cũng có nói về Touya-dono, nên có lẽ ..."

Smartphone trong túi rung lên thông báo một cuộc gọi đến làm gián đoạn câu nói của Vua Primula. Tôi xin lỗi Vua Primula và nghe cuộc gọi đó, nó là cuộc gọi từ Shirogane từ đảo Drakliff.

"Xin chào, Shirogane đấy à?"

"Xin lỗi vì gọi ngài Touya-sama. Ở đây đang có chút rắc rối ... "

"Có chuyện gì?"

"Vâng. Có một kẻ xâm nhập đã xuất hiện trên đảo, và cô ta liên tục đòi tìm Touya-sama một cách dữ dội. Một đứa nhóc với một con golem đen, và cô ta nói ‘Trả chị gái của ta đây, tên bắt cóc!’.”

Cái gì? Tại sao tôi lại bị gọi là tên bắt cóc? À mà tôi cũng đã làm cái đó vô số lần rồi nhỉ. Vậy kẻ xâm nhập là em gái của kĩ sư Elka và là chủ nhân của Crown “Đen” sao?

Không có cách nào là hòa giải với phía bên kia. Tôi bảo Shirogane nói cô ta chờ một chút, rồi gác máy.

Tôi sẽ không đưa kĩ sư Elka theo. Trông như cô nàng kia đang rất tức giận. Tuy nhiên, thật tàn nhẫn khi bị gọi là tên bắt cóc.Tôi muốn phía bên kia hiểu cho hoàn cảnh của mình.

Hmmm ... Tôi đã gặp chủ nhân của các Crown “Đỏ”, “Xanh”, “Tím”, và chưa từng gặp con người nào bình thường cả. Đi gặp cô ta liệu có ổn không đây? Tôi hơi lo lắng một chút đấy....

CHƯƠNG 338: CHỊ GÁI TÔI, VÀ ‘CROWN ĐEN’

Một số con rồng đang nằm la liệt trên bãi biển đảo Duracliff. Không con nào trong số chúng thiệt mạng, nhưng dường như chúng đã bị thương nghiêm trọng đến mức bất động.

Cô gái ấy khoanh tay đứng bên ngoài rào chắn ngay trên một con rồng đang nằm bất động (dĩ nhiên là những con rồng có thể vượt qua rồi) nó chỉ từ chối những kẻ xâm nhập từ bên ngoài đi vào khu vực trung tâm của hòn đảo thôi.

Đó là một cô gái trẻ với bộ quần áo Gothic đen như Lean, bên cạnh là một con golem nhỏ màu đen với một chiếc khăn dài quàng trên cổ đang đứng quan sát như một kẻ theo dõi, và một cô hầu gái với mái tóc ngắn màu đỏ đang xin lỗi bên cạnh. Tại sao lại có người hầu ở đó chứ?

Cô gái ấy là một đứa trẻ, tôi nghĩ độ tuổi có vẻ nhỏ cỡ Sue ... Không, chính xác thì nhỏ như Rene hầu gái của chúng tôi mới đúng. Chắc cỡ khoảng sáu hay bảy tuổi thì phải? Bên cạnh đó, cái cách nhìn ngạo mạng của cô ấy giống như phong cách của một quý tộc hay thứ gì đó tương tự và tôi không thích cái nhìn kiểu đó.

Tôi đang quan sát từ xa bằng [Tầm nhìn xa] từ ngôi nhà ở giữa núi, nên họ không thể nhìn thấy tôi từ phía bên kia được.

"Đó là em gái cô phải không?"

Không trả lời câu hỏi của tôi, Elka nhìn vào đoạn video được chiếu trên không trung và chỉ nói một câu “tôi xin lỗi”. Chà, tôi có cảm giác cô ấy đang đổ mồ hôi hột thì phải?

"Dù sao đi nữa, hãy đến nói chuyện với cô ấy nào. Elka cô cần phải đến để nói chuyện với cô ấy."

"Tôi không muốn!"

...... Tôi đã bị cô ta từ chối. Cô ta đang bám vào một cái cây trong vườn và thể hiện ý định không muốn đi.

"Tôi sợ lắm! Nó đang tức giận! Touya-kun cũng để ý thấy điều đó mà đúng không!"

"Bộ cô là một đứa trẻ à?!"

Tôi không thể nghĩ rằng đó chính là chị gái của đứa trẻ đang được chiếu trên màn hình, vì hiện tại tôi đang nhìn cái người bám vào cây và lắc đầu trong khi đang khóc nức nở đây. Có thật cô ta là chị không thế, chứ tôi thì thấy có vẻ ngược lại thì đúng hơn.

Tôi, Yae và Hilda những người đang ở đó nhìn cô ta với một gương mặt bối rối. Chúng tôi cảm thấy hơi bất lực khi nhìn cái cảnh bà cô này đang vừa khóc vừa rên rỉ đấy

"Này, cậu làm gì đó đi chứ ?"

Với suy nghĩ ấy tôi liếc nhìn Golem dạng sói Fenrir người đang đứng bên cạnh cái cô kỹ sư Elka đó như muốn cầu cứu.

"Mu. Chủ nhân của tôi là một người chị yếu đuối. Hơn nữa, có vẻ như cô em đã khá tức giận khi chủ nhân của tôi đi ra ngoài mà không thèm liên lạc với cô ấy, khiến cho cô ấy không biết gì về tin tức của chủ nhân tôi cả. Chính vì vậy, tôi không có cách nào để giúp được cả…"

"Tại sao vậy ... tại sao cô không liên lạc với em gái mình? Nếu như cô gửi cho cô ấy một lá thư về nơi cô đến không phải sẽ tốt hơn sao..."

"Nếu tôi gửi thư cho nó, vị trí của tôi sẽ bị nó xác định được! Và tôi chắc chắn sẽ bị bắt lại!"

Vậy là cô ta đang chạy trốn em mình à. Ngay từ đầu đáng ra cô ta không nên chạy trốn, mà thay vào đó là nói rõ ràng với em gái mình. Thì bây giờ cô gái ấy đâu tức giận như thế.

"Chủ nhân tôi có một thói quen xấu là luôn hành động trước khi suy nghĩ. Vì muốn thỏa mãn những gì mình quan tâm, nên cứ theo cho tới cùng nhưng lại bỏ mặc mọi thứ khác sau lưng chẳng màng quan tâm đến. "

Tôi cảm thấy như mình đã hiểu được lý do rồi. Bởi vì cô ta chỉ đang cố gắng đến thế giới của chúng tôi mà không quan tâm đến chuyện khác. Nên hiển nhiên đã làm em gái mình tức giận thôi.

Tuy nhiên, không có cách nào khác ngoài đối mặt với nó.

"Dù sao đi nữa, chúng ta cũng phải đi đến đó chứ?"

"E-yer!"

Hilda đang nắm lấy tay và cố gỡ cô ta ra khỏi cái cây đó, nhưng cô ta không chịu di chuyển. Lại còn dùng chân bám thật chặt vào cái cây đó hơn nữa.

Nhìn cô ta bây giờ, tôi lại liên tưởng đến một đứa trẻ đang khóc nhè vì không được người lớn mua đồ chơi cho vậy.

"Đầu tiên, Touya-kun hãy nói chuyện với em gái tôi trước đi. Nếu cậu giải thích chi tiết về tình huống này, cơn giận của em gái tôi có thể sẽ giảm đi một chút đó... "

"Ơ...."

Tôi không giỏi cái khoảng giao tiếp với những cô gái trẻ như vậy. Khi tôi gặp Rachel, vợ chưa cưới của vua Paluf tôi cũng đã làm cô ấy khóc nức nở đấy thôi.

Dù sao cô ấy còn nhỏ hơn cả Rachel, cho nên tôi không biết có bị thuyết phục khi nói chuyện không?

Tôi nhờ Yae và Hilda, những người đi cùng tôi trông chừng kỹ sư Elka và tôi miễn cưỡng đi đến bãi biển.

Em gái cô ta vẫn đang giữ thái độ khó chịu trong khi khoanh hai tay lại và đứng trên con rồng đất đang nằm dưới, trong khi nó đã lè lưỡi và bất động.

Chúng tôi đối mặt nhau giữa đường biên giới của rào chắn. Rồi tôi nhìn lên người đang đứng trên con rồng nằm bất động ấy.

"Ngươi là Mochizuki Touya mà vua của Primula đã nói đến à?"

Cô gái đó cất lời với đôi mắt đang nhìn xuống tôi. Đứa trẻ này khá mạnh mẽ đấy.

"Uhm, cô có phải là em gái của Elka không? Tên cô là gì?"

"Norn... cái khuôn mặt đó là sao"

"À, không. Tôi có một người bạn cùng tên với cô thôi"

Có một chút bất ngờ xuất hiện trên khuôn mặt của tôi. Khi biết cô gái đó cùng tên với Norn, phó trưởng hiệp sĩ của chúng tôi một người sói của tộc thú nhân. Đó không phải là một cái tên gì đặc biệt, nên trùng hợp cũng phải. Có vẻ như tính cách họ thì khác nhau hoàn toàn.

"Vậy sao? Chị gái của ta đâu rồi? "

"Cô ấy đang ở phía trên kia và run rẩy. Bởi vì cô ấy không muốn đến đây."

"... Ta đã nghĩ rằng sẽ thật tốt khi quay trở về với chị gái mình một cách lặng lẽ, nhưng có vẻ chị ấy đã bị bắt làm con tin thì phải? "

"Cái gì?"

"Noir!"

Sau khi cô gái đó cất tiếng, một Golem hình dạng hiệp sĩ màu đen nhỏ phía sau cô ta, bắt đầu chạy về phía hàng rào và giải phóng nắm đấm của mình với tất cả sức mạnh.

Tất nhiên, cái nắm đấm nhỏ bé đó không thể chạm tới tôi bởi vì nó bị chặn bởi bức tường vô hình của rào cản.

Nó thật linh hoạt. Anh chàng nhỏ này có vẻ khá tốt đấy.

"Ah, chúng ta hãy nói chuyện một cách đúng đắn đã nào. Tôi không có bắt cóc chị gái của cô. Cô ta đang ở ngọn núi phía sau tôi."

"Noir! Triệu hồi vũ khí, số 10 [Newton]!"

"Rõ"

Trước khi tôi kịp nói, Golem hiệp sĩ màu đen đã ra tay trước... gọi nó là "Crow đen" thì đúng hơn. Nó lắc một cái cây búa đã cầm nãy giờ biến lớn ra.

Đối với một cơ thể golem nhỏ chưa đầy một mét như vậy, mà cầm một cây búa với kích thước cỡ một chiếc xe mini thật không thể tin được.

Gakyaa! Nghe có vẻ như những mảnh thủy tinh vỡ vậy, rào chắn của đảo đã bị phá hủy. Mumu, không phải rào cản này bị phá vỡ bởi một cái búa như thế chứ?

"Noir! Triệu hồi vũ khí. Số 09 [Schrodinger]!"

"Rõ"

Crown "đen" đáp lại giọng nói của chủ nhân nó là Norn, cây búa khổng lồ biến mất khỏi tay Noir và hai khẩu súng thần công xuất hiện trong tay nó một lần nữa.

Luồng điện được phát ra từ cả hai khẩu súng. Có vẻ như sức mạnh đó không đủ để giết tôi, nhưng tôi không có ý định nhận nó một cách trực tiếp đâu.

"[Hấp thụ]"

Tôi hấp thụ luồng điện với ma thuật hấp thụ. Các luồng diện được liên tiếp bắn ra, nhưng tất cả chúng đều biến mất.

Trước hết, tôi phải làm một cái gì đó với con golem này. Chỉ cần cho nó bất động một chút mà không phá hủy nó là được.

"[Prison]"

Ngoài ra để tránh có thứ nào như cái búa lúc nãy. Để phòng ngừa, tôi dùng một ít thần lực để tạo nhà tù nhỏ nhốt Crown "đen".

Crown "đen" bị nhốt bởi một nhà tù mờ màu xanh khoảng một mét khối. Tron khi Crown "đen" đang bị nhốt tại chỗ, tôi cố bay đến Norn người đứng trên con rồng nãy giờ.

"Chủ nhân!"

Người hầu gái rút thanh kiếm nhảy về phía tôi để ngăn chặn. Điều đó thật nguy hiểm, hãy thư giãn một chút nào.

"[Paralize]"

Tôi tránh thanh kiếm nhô ra, rồi nắm lấy cánh tay của người hầu gái và dùng ma thuật bị tê liệt. Tôi nghĩ rằng điều này sẽ khiến cô ta không thể di chuyển, nhưng chuyển động của người hầu gái không hề dừng lại.

"Tsu!?"

Tôi tiếp tục tránh sang một bên khi kiếm vung đến. Khả năng thể chất cô hầu này có vẻ cao đấy, nhưng vì tôi đã được huấn luyện bởi Thần kiếm chị của mình, nên không khó để tránh nó.

[Pararise] không hoạt động sao? Có phải cô hầu này có bùa hộ mệnh trong người không? Vậy mà tôi từng thuyết phục bản thân rằng mọi người trên thế giới này sẽ không có nó.

"Tôi xin lỗi [Trọng lực]"

"Kyaa!"

Tôi chạm vào vai cô hầu để kích hoạt ma thuật trọng lực và khiến cô ta bò trên bãi biển.

"Ku!"

Norn rút khẩu súng ma thuật ra khỏi túi và hướng về phía tôi. Rất tiếc, không nhanh vậy đâu.

"[Trượt]"

"Hya?!"

Norn, người trượt xuống từ đầu con rồng đặt cái mông xuống bãi biển. Trước khi cô ấy kịp đứng dậy, giống như với Noir tôi đã lấy đi sự tự do của cô ấy với [Prison].

"Chết tiệt! Mở nó ra mau! Tên hèn nhát! Kẻ bắt cóc! Tên phù thủy ấu dâm!"

"Ấu dâm ... cô coi tôi như vậy à"

Cô ta cố vượt qua rào cản của [Prison] và dùng những lời lẽ làm tôi cảm thấy không thể nói được bất cứ điều gì.

Oh... Cái gì thế này, cô ta nghĩ rằng tôi đã bắt cóc kỹ sư Elka vì được thuê bởi những tên tội phạm đang bị truy nã nào đó hả? Đừng giỡn vậy chứ.

Tôi nên tìm một chỗ nào đó rồi ngồi xuống bãi biển để giải quyết hiểu lầm cơ bản của cô ấy thôi.

=============

"... Vậy là Elka nằng nặc đòi đến thế giới của chúng tôi để học hỏi công nghệ. Tôi cũng buộc phải đưa cô ấy theo. Cô có hiểu không?"

"... Tôi hiểu rồi. Có một số chỗ tôi vẫn chưa hiểu cho lắm, nhưng cơ bản thì tôi đã hiểu tình hình... Có vẻ như chị tôi lại gây ra phiền toái rồi."

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn vì đã được cô bé này hiểu bằng cách nào đó. Tôi đã lo lắng liệu tôi có thể làm một đứa trẻ ở thế giới khác hiểu điều đó không. Nhưng có vẻ Elka người được gọi là thiên tài trong thế giới này đã đúng, về việc em gái cô ta cũng là người hiểu chuyện đấy.

"... Vì vậy, tôi đã hiểu tình hình, nên xin anh hãy thả tôi ra."

"À, tôi xin lỗi."

Norn không thể đánh bại rào cản của [Prison] đang có một vẻ mặt ủ rũ.

Tôi cũng giải phóng [Prison] của Noir phía sau tôi, và giải phóng khỏi người hầu gái khỏi [trọng lực].

Người hầu gái đứng dậy và cúi đầu phủi cát.

"Vâng, xin tự giới thiệu lại. Tôi là Norn Patrakche. Đây là Golem tên là Noir bạn của tôi, còn đây là Elflau... Khuôn mặt nó là sao nữa vậy. "

"À, không. Có một quốc gia trên thế giới của chúng tôi được gọi là" Elflau ", nên tôi có hơi ngạc nhiên thôi."

"Thật sao. Tôi hơi bối rối rồi đấy."

Đó cũng là điều hiển nhiên thôi mà.

"Tên tôi là Elflau. Xin vui lòng gọi tôi là Flau."

Elflau nói một kiểu tương tự như người giúp việc khiêu dâm Shesuka của chúng tôi. Vậy là cô ta cũng bỏ chữ "El" sao? Mặc dù Shesca là "Franshesca", nhưng cũng đã bỏ "Fran". Chắc có lẽ là một định luật nào đó đây mà.

"Mà, chị gái ngốc của tôi trên đó phải không?"

Norn chỉ đến tòa nhà đứng giữa núi. Cô gái này gọi cô ta là Chị gái ngốc của tôi ngay cả khi cô ta là một kỹ sư Golem thiên tài, điều đó dường như không liên quan đến cha mẹ của họ rồi.

"Fenrir của Elka cũng run rẩy khủng khiếp khi nghĩ rằng cô đang tức giận đấy."

"Vâng, tôi đang rất tức giận. Sau khi chị tôi trốn đi mất, tôi đi lang thang trong gần hai năm tìm chị ấy? Chỉ cần có tin tức ở đâu là tôi lại điên cuồng đến đấy tìm. Tôi gặp rắc rối ở mọi nơi tôi đến, mọi điều khó chịu nhất đều đến với tôi! Nhờ điều này, tôi xém bị coi là nghi phạm giết người, bị tấn công bởi chủ sở hữu của sòng bạc. Đó là một mớ hỗn độn và tôi còn quá nhiều điều để nói với chị ấy!"

Có vẻ sự tức giận này đã kìm nén quá lâu rồi. Đây là vấn đề của chị em họ, tốt hơn hết là không nên tìm hiểu thêm.

"Cô có một thời gian khó khăn khi là một đứa trẻ nhỉ. Chị cô đã không lo lắng cho em gái mình, thật đúng là một người chị tồi tệ mà."

"Này, đừng nói thế!"

"Cảnh báo, không nên nói vậy."

Cô hầu Flau và Crown "Đen" Noir, bịt miệng tôi rồi đồng thời nói cùng lúc.

Cái gì? Và, tôi đã không chú ý đến Norn, vì đã bị hai người kia làm cho xao lãng rồi cô ấy vung cây kiếm ma thuật trong tay.

Một khối kim loại với cái vỏ bao bằng gỗ được vung từ khoảng cách gần chạm vào háng tôi với một tốc độ siêu thanh.

"Florua! Guo' ...!"

Tôi nói không thành tiếng. Tôi thở dốc liên tục. Tôi vừa quỳ trên bãi cát nóng bỏng, giữ háng trong khi cuộn tròn.

Cho ~tsu... Mồ hôi trên đầu tôi đổ xuống như thác chảy...! Đã đau được một lúc rồi đấy... có khi nào ...!

"Tôi không muốn trở thành thái giám đâu!"

Tôi không thể chịu đựng quá nhiều đau đớn trong khi đang bò trên mặt đất.

Chính xác là tại sao cô ta lại làm thế với mình...

"Đừng đối xử tôi như một đứa trẻ! Nhìn vậy chứ tôi đã mười lăm tuổi rồi đó!"

Tôi vừa nghe nhầm điều gì đó à... 15 tuổi là sao? Điều đó là cô cùng tuổi với Else hay Linde hả? Hah, huh... tôi thở thoi thóp trong đau đớn... Tôi có thể thấy cả vườn hoa luôn.... Cô có hiểu nỗi đau này không...

Tôi đã bị tấn công lén lút và bất ngờ khi nghe điều đó.

"Anh ổn chứ?"

"À... không, nhưng… tôi cần một ít thời gian, nó vẫn còn đau..."

Flau bước đến, cô ta tính dùng tay để xoa chỗ đó à. Nhưng… không ai có thể giúp được trong lúc này. Tôi chỉ cần chờ nó qua thôi...

Tôi đã gặp một điều tương tự trước đây .... Chính là từ cái cô nàng Monica người quản lý “Kho” của chúng tôi.Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ nhận thiệt hại này một lần nữa....

"Xin lỗi, tôi thật xin lỗi"

"Guh ... Bởi vì cậu đã nói điều thô lỗ đấy!"

Golem đang buộc tội tôi về hành động vừa rồi của chủ nhân nó. Bởi vì tôi đã nói chuyện với cô ấy như một cô bé sáu tuổi, trong khi chính xác lại là mười lăm tuổi à. Không, tôi thật tình đã nghĩ cô ấy chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi thôi...

Ngoại hình cô gái này có vẻ hơi phức tạp, nhưng tôi vẫn thấy đó là một cô bé sáu hoặc bảy tuổi là cùng. Cô ấy dường như không phải là một giống loài sống lâu như Lean, vậy bằng cách nào mà…

Trong khi đang chiến đấu với cơn đau âm ỉ ở vùng bụng dưới, tôi đã thề rằng tôi muốn đưa [Khiên] vào quần kể từ bây giờ.

CHƯƠNG 339: TĂNG CƯỜNG KẾ HOẠCH, VÀ VÕ THẦN

"Kronos Noir" là một Golem Crown đen. Khả năng của nó là kiểm soát thời gian và can thiệp vào các thế giới song song.

Mặc dù giới hạn là một thời gian ngắn (khoảng một phút), nhưng nó có thể mang theo nhiều thứ khác nhau qua lại giữa các thế giới mọi lúc.

Nó không chỉ là mang một vật thể đơn giản mà còn có thể gọi và khuếch đại được nhiều thứ, chẳng hạn như "trọng lượng", "sức đề kháng", "sự dao động" và "mang chính bản thân của nó từ một thời gian khác đến". Đó là một khả năng tuyệt vời, nhưng nó chỉ có thể được sử dụng vào ban đêm, và cái giá phải trả là cơ thể người chủ sẽ bị teo nhỏ lại.

Nó có thể kiểm soát thời gian như nhìn về tương lai trước vài giây, tăng tốc độ di chuyển của chính mình hoặc làm chậm đối phương, nhưng dường như nó chỉ có thể trì hoãn thời gian hoặc quay ngược thời gian lại chứ không thể dừng để thời gian "đứng yên" được.

"Có thể hiểu như thế này"

Giáo sư Babylon di chuyển sang phải từ nơi cô ấy đang đứng, đến đứng ở nơi khác, rồi chỉ vào nơi hiện tại cô ấy đang đứng và nơi vừa đứng.

"Tôi hiện đang ở vị trí của A. Tuy nhiên, một giây trước đó tôi đã đứng ở vị trí B đằng kia"

"Umh uhm"

"Một giây trước nữa tôi đã ở vị trí C, và một giây trước trước nữa tôi đã ở vị trí D. Có nghĩa là mỗi một giây trước, hai giây trước, ba giây trước tôi đã đứng ở các vị trí khác nhau. Khả năng của Crown 'Đen' là mang những chủ thể khác nhau của nó từ thời gian khác đến thời gian hiện tại, nghĩa là một giây trước, hai giây trước, ba giây trước tôi ở khoảng thời gian hiện tại có thể tạm thời Gọi những chủ thể ở những thời gian khác xuất hiện tại đây bằng cách gây ra lỗ hổng không-thời gian, điều đó làm cho bốn người như tôi có thể có mặt trên thế giới này, theo giả thuyết là như vậy.

Note: Ta có thể hiểu tạm nó với cụm từ Tàn dư thời gian (The Flash season 2)

Trong season 2, nhà sản xuất đã đưa ra 1 khái niệm mới cho việc du hành của các speedster trên film gọi là “tàn dư thời gian”.

Tàn dư thời gian là chỉ một bản thể dư thừa còn lại của 1 speedster đi du hành thời gian, lẽ ra không được phép tồn tại trong dòng thời gian đó nhưng vẫn tồn tại.

Cách Flash tạo ra “tàn dư thời gian” thế nào?

Gọi Flash ở hiện tại là Flash 1. Flash sau khi du hành thời gian là Flash 2.

Trên film Flash cũng đã giải thích, anh du hành thời gian trở về đúng thời điểm trước khi mình định du hành. Sau khi Flash 1 thấy Flash 2 thì Flash 1 không du hành thời gian nữa, như vậy là tồn tại 2 Flash. Dòng thời gian đã xác định Flash 1 phải du hành thời gian nhưng Flash 1 không làm, thế nên Flash 1 trở thành tàn dư thời gian và có chết cũng không ảnh hưởng gì đến Flash 2 cả.

Thế nên khi đó nếu tàn dư của mình chết cũng không sao cả. Chính cái việc tạo ra tàn dư này đã làm thay đổi, ảnh hưởng đến dòng thời gian.

Tôi sẽ có đến bốn giáo sư à. Chỉ nghĩ đến đó thôi, tôi đã cảm thấy thế giới đó thật kinh tởm rồi đấy.

Hừm .... Tôi không biết phải nói gì, nhưng nếu tôi có thể tự kéo chính mình một giây trước, sẽ có hai người như tôi ở hiện tại. Vậy bản thân tôi hiện tại không còn ở đó thì sao?

"Dòng chảy thời gian có cùng một hướng, nhưng các nhánh của nó thì vô tận. Ví dụ, tôi ở đây bây giờ, nhưng sau một giây tôi có thể ở vị trí phía trước, hoặc phía sau, bên phải, hay bên trái. Tôi sẽ có nhiều nhánh tương lai phải không? Vào lúc này, nếu tôi tiến về phía trước, tôi sẽ không lay chuyển sự hiện diện trên dòng thời gian của mình. Nhưng nếu tôi trở về thời điểm tôi sẽ tiến về trước tác động vào chính mình làm đổi hướng thì dòng thời gian sẽ bị dao động và thay đổi nhánh của nó. "

Oh, ở thế giới cũ của tôi cũng từng có bộ phim hoạt hình nói về một cậu bé cùng chú mèo máy nào đó hay dùng cổ máy thời gian để du hành làm những chuyện giống vậy thì phải.

Tôi tự hỏi nó có giống: "Nghịch lý ông nội" không ta? Tôi chắc chắn, đã có một "Nghịch lý ông nội" xuất hiện, đó là khi điều gì sẽ xảy ra nếu bạn quay về quá khứ và giết ông nội mình trước lúc được sinh ra?

Trong trường hợp này, vì bạn đã giết ông nội của mình, bạn sẽ không được sinh ra nữa, và do đó ông nội bạn sẽ không thể bị giết .... Mâu thuẫn chính là như vậy.

Tuy nhiên, sẽ không có mâu thuẫn nếu bạn nghĩ rằng bạn đã tạo ra một nhánh thời gian vào một thế giới khác so với thế giới của chính bạn khi bạn giết ông nội của mình. Người ta cho rằng "ông nội đã bị giết là ở một thế giới song song giống như vậy" và "ông nội ở thế giới của bạn không phải là người bị giết".

Nếu đúng như vậy thì có thể chính là thế giới song song như lý thuyết. Vậy thì khả năng của Noir chính là nó can thiệp vào những thế giới song song đó và kéo chính nó từ những thế giới song song đến nơi này.

Điều này thật là tuyệt vời.... Có lẽ thật nực cười nếu bạn phải chiến đấu vào ban đêm... Không, còn có cái giá phải trả cho bên kia nữa chứ, vì vậy nó không đơn giản đâu.

Hạn chế là nó chỉ có thể sử dụng vào ban đêm, trái lại đó có thể chỉ là một điểm dừng.

Nhân tiện, vũ khí mà nó sử dụng trong trận chiến với tôi dường như là vũ khí được chế tạo bởi kỹ sư Elka, và thứ đó dường như không liên quan gì đến Noir.

Trong trường hợp của Noir, cơ thể của Norn dường như đã teo nhỏ lại mỗi khi cô ấy sử dụng kỹ năng của Golem vào ban đêm. Giờ thì tôi có thể hiểu rằng tại sao cô ấy đã mười lăm tuổi.

Thoạt nhìn, nó có vẻ như là một điều tuyệt vời khi giữ được thanh xuân, nhưng nếu càng sử dụng nó, cô ấy sẽ càng trẻ hóa, và đến cuối cùng cô ấy trở thành một bào thai, điều đó không khác gì cái chết cả.

Việc một cô gái 15 tuổi bề ngoài là một cơ thể cho người khác thấy được lại là sáu hoặc bảy có nghĩa cô ấy đã bị lấy mất tám hoặc chín năm gì đó.

Nếu bạn suy nghĩ cẩn thận, đó là một mức giá khủng khiếp. Nhưng cơ thể cô ấy vẫn sẽ tiếp tục phát triển, nếu thời gian trôi qua.

Đó là lý do tại sao đối với cô ấy nó giống như một điều cấm kỵ khi nói về tuổi tác và chiều cao. Sau đó, tôi đã xin lỗi và đưa tay ra như một phản xạ.

Kỹ sư Elka đã bị Norn giảng đạo từ sự tức giận vô hạn trong khoảng thời gian qua. Tuy nhiên, tôi cảm thấy có một cái nhìn lo lắng thoáng qua từ cô em gái đó. Norn có phải là kiểu Tsundere không ta? ... Hay đây là trường hợp khác.

"Vậy giờ Norn sẽ làm gì?"

"Vì Elka không có ý định rời Babylon, nên tôi tính ở đây một thời gian. Không biết liệu tôi có thể sống trong lâu đài được không, mong là tôi sẽ không bị từ chối."

"Hmmm. Sẽ rất hữu ích nếu có 'Crown' ở đây. Thật biết ơn nếu cô có thể giúp tôi với các kế hoạch cho thời gian sắp tới. Bên cạnh đó cũng vì cái này nữa."

Khi giáo sư nhận được xấp giấy đặt trên bàn của phòng thí nghiệm từ tôi, cô ấy xem lướt qua nó. Đó là bản dịch cuốn nhật ký bằng đá do Relios Parelius, vua Primura để lại.

"Một Crown 'Trắng' đã được bỏ lại ở thế giới bề mặt... Tôi tự hỏi cậu đã tìm kiếm nó phải không?"

"Oh, nhưng nó không có phản ứng. Tôi đã thấy những Golem Crown "Đỏ", "Xanh", "Đen", "Tím". Tất cả đều có những đặc điểm tương tự. Chỉ có "Trắng" là chưa thấy. Nhưng tôi không nghĩ nó sẽ khác biệt nhiều."

Tôi không thể dùng ma thuật tìm kiếm được, có thể là do tôi không biết ngoại hình của nó hoặc là do sự xáo trộn của rào cản không chừng.

Chủ nhân của "Đen" và "Trắng" đã đến thế giới này năm ngàn năm trước có thể đã phong ấn ở đâu đó.

"Tôi có một mối quan tâm đó là về cựu chủ nhân bí ẩn. Người đã sử dụng sức mạnh đó để đánh bại Fraze năm nghìn năm trước. Nhưng cái giá của Noir Golem Crown 'Đen', là cơ thể sẽ bị teo nhỏ. Mà theo nội dung này chủ nhân của nó đã có tuổi, và tôi nghĩ khả năng ông ấy trở thành thai nhi là không cao. "

"Vậy là sao? Vào thời điểm đó, không lẽ cựu chủ nhân của nó đã không bị trẻ hóa và chết đi à?"

"Không, tôi không thể nói chắc chắn rằng chủ cũ là một giống loài sống lâu, nhưng tôi nghĩ có một khả năng khác, nếu tôi đoán không nhầm cái giá của Crown "Trắng" có thể sẽ trái ngược với cái giá của Crown "Đen" thì phải?

Cái gì trái ngược với bị teo nhỏ à, vậy có nghĩa là "Lão hóa" sao…?

"Ta cũng có thể gọi nó là "lão hóa" đấy. Nói cách khác giữa" đen "và" trắng ", bằng cách sử dụng cùng lúc hai Crown này, có thể chúng sẽ bù trừ giới hạn lẫn nhau... Tuy nhiên, đó chỉ là suy đoán."

"Trẻ hóa" và "lão hóa" à. Nó giống như một cái là dương vô cùng và một cái là âm vô cùng đang bù trừ cho nhau vậy.

Chà, sau tất cả nó chỉ là suy đoán, và có lẽ ta chỉ là lãng phí thời gian khi nghĩ về điều đó lúc này.

"Nhắc mới nhớ việc nâng cấp cho Golem thế nào rồi?"

"Vâng, đúng rồi. Hiện tại, đây chỉ là một mô hình mẫu."

Cô ấy mang một con robot có tay, chân và phần đầu không liền lạc. Trên đó còn có đính một viên pha lê lớn trong suốt hình viên bi nữa.

Bởi vì nó chỉ là mô hình mẫu, nên không có màu sắc gì trên đó. Nhìn chung, thiết kế này khác với Frame Gear và tôi có cảm giác các bộ phận của chúng không dính liền với nhau. Các bộ phận rõ ràng được lắp vào các vị trí đó, nhưng cũng khá là ngạc nhiên đấy.

"Trước hết, tôi sẽ phủ lên Golem và chủ nhân của nó một loại gel đặc biệt có độ dẫn ma thuật cao, chúng có tác dụng khuếch đại sức mạnh từng bộ phận... Bên cạnh đó, nó cũng có sức mạnh và tính cơ động tương đương với Frame Gear, đồng thời có thể tăng cường hơn nữa các kỹ năng của golem."

"Hê"

"Tuy nhiên, thật khó khăn khi cần thử nghiệm thật cẩn thận với 'Crown'. Bởi vì, nó mạnh hơn gấp trăm lần nên cũng phải trả cái giá tương đương như vậy."

Đó là sự thật. Tôi đặc biệt quan tâm điều đó, họ cần phải thực hiện một cách cẩn thận. Nếu họ phạm sai lầm, đó là cái giá quá lớn với Noir của Norn và Near với Rouge.

"Tôi tự hỏi có thể sử dụng cái này với một con golem bình thường không?"

"Không có vấn đề gì. Nếu tôi thay đổi các bộ phận xung quanh lõi này, tôi có thể làm lại nó thành một dạng khác. Ví dụ, nếu tôi xây dựng nó dựa trên Fenrir của Elka, tôi có thể biến nó thành dạng động vật giống như vậy."

Đó là lý do tại sao cô ấy rút chân, tay và đầu ra khỏi mô hình mẫu, rồi lấy ra một phần khác và đặt nó vào vị trí đó trong tích tắc.

Robot hình người nhanh chóng trở thành robot bốn chân. Bằng cách thay đổi các bộ phận, tôi có thể tùy chỉnh nó theo nhiều cách khác nhau.

Điều này có thể thích nghi với nhiều loại Golem không? Tôi nghĩ là không, nó sẽ bất khả thi giống như cỗ máy Cua của Sancho-san rồi.

Mặc dù vậy, nó cũng cực kỳ hữu ích như một biện pháp đối phó với các biến thể. Ngay cả khi nó không phải là một dòng Crown, nó cũng có thể sử dụng được.

"Thứ này đã hoàn thiện bao nhiêu rồi?"

"Chắc là khoảng 60%. Vâng, như tôi đã nói trước đó trong trường hợp của Crown cần có những điều chỉnh và thử nghiệm cần thận, vì vậy nó vẫn còn rất nhiều việc phải làm."

Đúng như vậy. Tuy tôi không có ý định phải vội vàng, nhưng tôi cũng muốn mau chóng hoàn thiện nó càng nhanh càng tốt, nhưng tôi chỉ có thể nói điều đó với bản thân mình thôi.

Sau đó, tôi rời phòng thí nghiệm và đi đến “tường thành của lâu đài”. Tôi muốn xem thử nhóm người kia đã đưa ra kết luận như thế nào.

=========

"Này, Touya. Lâu rồi không gặp"

"Tôi nghĩ rằng bữa ăn tối hôm nay là món katsudon"

"Nó mới ăn hai ngày trước rồi mà Mel. Tôi muốn ăn ramen"

"Cá. Sashimi rất ngon. Với cơm nóng."

Tôi khẽ thở dài với bốn người đang hoàn toàn thư giãn kia. Khả năng thích ứng của họ quá cao.... Tôi không muốn phải chỉ ra sự ngu ngốc của họ đâu.

"... Rốt cuộc, mọi chuyện như thế nào rồi?"

Tôi nói chuyện với Ende, trong khi nhìn hai chị em thống trị Ney và Lycee ngồi ở phía bên kia cùng Mel "Vua" của Fraze đang uống trà đen và cắn một chiếc bánh quy để trên bàn, đồng thời cũng nhét bánh táo hoặc thứ gì đó vào miệng họ.

"Không đến đâu cả. Thực đơn tối nay vẫn chưa được quyết định."

"Không phải như vậy"

Tôi bó tay với tên Ende này luôn. Mà làm thế nào về vấn đề thực đơn bữa tối lại là ăn đồ ăn nhẹ vậy.

"Nếu tôi có thể ở với Endemuon, thì mọi thứ tốt thôi."

"Tôi vẫn muốn quay trở lại thế giới Crystal Fraze cùng Mel. Nhiều đồng bào của chúng tôi cũng muốn điều đó."

"Nhưng… tôi đã nói rằng tôi không còn là "Vua" rồi mà. "

Cùng lúc đó thì bếp trưởng cũng đem thức ăn đến. Ba người thuộc cấp thống trị chưa có kinh nghiệm về việc ăn uống đã tách khỏi Ende, họ đã bị cuốn hút bởi các món ăn mất rồi. Họ bị cuốn hút đến nỗi phải thưởng thức đủ ba bữa một ngày cùng một buổi ăn nhẹ đấy.

Bởi vì họ không cần chuyển đổi năng lượng từ thực phẩm, nên tôi chỉ thấy việc họ ăn giống thưởng thức hương vị thì đúng hơn. Lúc đầu tôi cũng đã yêu cầu số lượng họ có thể ăn, vì tôi sợ họ ăn nhiều hơn Yae thôi. Nếu mỗi ngày mà họ ăn cỡ mười con bò thì tôi sẽ thực sự gặp rắc rối đấy.

Tuy nhiên, dường như họ đã sớm quen với việc nếm thử cho nên thậm chí chỉ cần một lượng thức ăn nhỏ cũng không sao cả, nhưng họ vẫn muốn ăn đủ số lượng cho khoảng ba người.

Không phải như vậy là quá lãng phí sao. Tôi muốn dừng việc đó lại ngay lập tức, nhưng thật khó chịu nếu tôi làm điều đó. Tôi cảm thấy như mình đang bắt nạt họ vậy.

"Bên ngoài không có gì bất thường chứ?"

"Hiện tại thì vẫn chưa. Nhưng biến thể đã bắt đầu xuất hiện ở khắp thế giới đảo ngược"

Trong khi trả lời, tôi ngồi xuống trước ghế sofa nơi Ende ngồi. Tôi có cảm giác như nó đang bị mối ăn vậy. Sẽ không lạ gì nếu nó bị sụp đổ đâu ha.

"Có phải tất cả các Fraze khác đã trở thành các biến thể không?"

"Uhm những người mà Nei đã mang theo đã bị bắt và trở thành biến thể hết rồi. Số lượng chắc khoảng hàng trăm ngàn đấy."

Hàng trăm ngàn... con số đó hơi bị nhiều à. Hơn nữa, theo những gì tôi nghe được, có vẻ như các Fraze cấp thấp có khả năng cần một thời gian dài để phát triển. Bởi vì đã có dạng đột biến xuất hiện, nên tôi phải tăng cường kiểm tra hơn nữa.

Nhưng ở đây, những người này đã hoàn toàn quen thuộc với cuộc sống bình thường mất rồi. Có lẽ Fraze là một loài sống lâu nên việc này đối với họ là khá đơn giản.

Ngược lại, Mel thì đã mượn rất nhiều sách từ người quản lý "thư viện" của chúng tôi để đọc.

Giống như giáo sư Babylon và kỹ sư Elka cô ấy cũng được gọi là một "thiên tài", và dường như sự hiểu biết của cô ấy rất nhanh nhạy.

Có lẽ bởi vì thế mà cô ấy cũng là Fraze đầu tiên đã phát minh ra cách vượt qua thế giới khác. Tôi không thể tưởng tượng đấy lại chính là cái người cuồng món Katsudon nhất đấy.

Đúng là thiên tài và kẻ ngốc chỉ cách nhau một ranh giới mong manh mà thôi.

"Touya còn điều này nữa. Chúng tôi sẽ sớm được ra "bên ngoài" chứ?"

"À. Nếu Mel ra khỏi [Prison], biến thể có thể cảm nhận được. Cậu nghĩ tôi có thể đặt an nguy của đất nước mình vào điều đó hay không?"

"Tôi biết điều đó. Vậy là chỉ có tôi có thể ra ngoài rồi."

Hừm .... Vâng, tôi tin Ende sẽ không rời Mel để chạy trốn hay đại loại thế. Thật dễ dàng khi chỉ cho phép Ende vào và ra tự do bằng cách thay đổi cài đặt của [Prison], nhưng tại sao tôi phải làm vậy nhỉ?

"Tôi cần học hỏi thêm.... bởi vì bản thân tôi cũng có niềm tự hào riêng. Nên nếu tôi có cơ hội tái đấu với anh em song sinh đó, tôi muốn mạnh mẽ vào lần tới."

Anh em song sinh, có lẽ đó là cấp thống trị đã đánh bại Ende. Khi chúng về phe Yura, chúng đã trở thành biến thể luôn rồi.

Tôi đang nhìn cậu ta với một cái nhìn nghiêm túc, và tôi cũng hơi cảm thấy tội lỗi khi cũng đã cho cậu ta ngậm hành lúc trước.

Mà, tôi cũng không phiền vì việc đó đâu.

"Đó là những gì cậu đang mong muốn!"

"Uwa a ~a~tsu!? "

Đột nhiên, một luồng sáng hiện ra và một người xuất hiện đứng bên cạnh tôi, làm tôi và Ende ngạc nhiên khiến cả hai cùng thốt lên giọng nói cùng một lúc.

Khi tôi nhìn lại thì thấy đó là một người đàn ông khoản ba mươi tuổi. Mặc một cái gì đó giống như kimono trắng với mái tóc ngắn, cùng một cơ thể đầy cơ bắp. Trên trán người đàn ông đó có quấn băng đô, bên dưới là đôi lông mày rậm với đôi mắt sắc bén, dù nhìn như thế nào thì tôi cũng cảm thấy đó giống như một võ sĩ vậy.

Ông ấy là ai mà có thể xâm nhập vào [Prison] này được vậy!?

"A! Ông là...!"

"Cậu biết ông ta hả Ende?"

"Chính là ông ta! Khi tôi cố lấy Godsword, tôi đã bị ông ta biến thành thằng ngốc!"

"Đã lâu không gặp cậu bé!"

Người võ sĩ mỉm cười với một nụ cười cháy bỏng.

Người đã khiến Ende trở nên luộm thuộm ... Đợi một chút, ý cậu là ....

"Không thể nào..... Đây Võ thần là thần của mọi loại võ thuật sao...?"

"Đúng vậy! Ta đã được phép xuống hạ giới để thực hiện mong muốn của cậu bé này!"

Vâng, vậy là vị thần thứ bảy đã đến.

Nó đã vượt quá khả năng hiểu biết của tôi rồi... Điều gì đã làm cả 7 vị thần đều xuất hiện ở thế giới này thế? Đây có phải là thiên giới đâu? Tôi cần phải hỏi lại Karen-nesan vấn đề này mới được.

"Hãy yên tâm vì ta đã đến. Ta sẽ giúp cậu mạnh hơn!"

Ende người vừa được Võ thần nhắc đến, với khuôn mặt bối rối chỉ tay vào chính mình, với câu hỏi "Có phải nói tôi không?"

Vâng, tôi từng nghe Kami-sama nói rằng ông ấy đang tìm kiếm một đệ tử. Vậy là cậu ta là người ông ấy đã chọn rồi.

Ende cũng không tệ, có vẻ như cậu ấy cũng không oán giận gì khi đã từng bị vị thần này cho ngậm hành. Nếu mục đích của Võ thần là vậy, hãy để ông ấy làm điều đó. Cậu ta cũng đã mong muốn trở nên mạnh mẽ và giờ thì trở thành đệ tử của Thần, vậy cũng tốt.

......Hy vọng cậu ta sẽ không hi sinh vì điều đó.

CHƯƠNG 340: HUẤN LUYỆN CHIẾN ĐẤU, VÀ MONG MUỐN

“Giới thiệu lại lần nữa nhé. Ta là chú của Touya-kun, Mochizuki Takeryu. Thế đấy! Các người từ giờ hãy chiếu cố cho ta!”

Takeshi... Takeryu-oji-san gửi một lời chào thân thiện và làm những người Brunhild đang đứng xếp hàng ở hai bên kinh ngạc.

Karen-nee-san đã từ chối việc để ngài ấy trở thành anh trai của chị mặc cho độ thích hợp để làm anh trai nếu xét về độ tuổi. Nói một cách dễ hiểu thì ngài ấy đã trở thành em trai của Kosuke-oji-san, thần nông nghiệp.

"Ngài ấy là họ hàng của Touya-san... một người chú, ý anh là vậy đúng không?”

Elze bên cạnh thì thầm với tôi.

"À, đúng. Có vẻ chú ấy là một vị thần chiến binh. Vị thần của võ thuật và chiến đấu mà chủ yếu là chiến đấu bằng tay không.”

Tôi vừa nói vừa nhìn vào đôi mắt lấp lánh của Elze, rồi im lặng và không mở miệng nữa.

Ngay sau đó, Elze tiến đến chỗ Takeryu-oji-san để bắt chuyện với chú và nhanh chóng mở lời chào hỏi.

"Hmm. Sử dụng găng tay. Vậy ra cô nhóc cũng là một chiến binh."

"Vâng. Cháu là một hôn thê của Touya-san, Elze. Chú có thể đào tạo riêng cho cháu được không?”

"Fu-fu-fu-fu-fu-fu-fu-fu-fu-fu-fu- Thú vị lắm! Nếu cô là vợ của cháu trai ta, thì cũng là cháu gái của ta. Lúc này ta định huấn luyện cho tên đệ của mình, nên hãy đi với ta luôn.”

"Vâng”

Yae và Hilda đã được chỉ dạy rất nhiều bởi Moroha-nee-san, nhưng Elze chỉ được dạy những bước di chuyển cơ thể cơ bản bởi vì họ có sở trường khác nhau.

Vậy nên đây là chuyện sẽ xảy ra khi thần võ thuật xuất hiện.

...... Tốt thật nhỉ, Ende. Cậu vừa có thêm người đó.

"Anh không ngại việc tập luyện, nhưng hãy cực kì cẩn thận nhé."

“Em biết. Cảm ơn anh.”

Với một nụ cười trên mặt, Elze nắm bàn tay lại thành nắm đấm. Tôi nghĩ chắc cũng ổn cả thôi. Elze đang ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, nên tôi không nghĩ em ấy sẽ bị thương dễ dàng đâu.

"Được, quyết định vậy đi. Vậy thì, đây là bài tập luyện cho kĩ năng đấm chọc trời như loài rồng bay lên. Chúng ta sẽ đến chỗ thác nước!”

"Vâng”

"A, vâng..."

Trái ngược với Elze, người đáp lại một cách hứng khởi, Ende trả lời với khuôn mặt sầu não. Cậu có ổn không đó?

Khi Takeryu-oji-san đặt bàn tay lên vai hai người kia, ba người họ biến mất khỏi nơi đang đứng trong chốc lát. Có lẽ họ đã dịch chuyển đến một thác nước ở đâu đó chăng? Ở đó thì sẽ không bị quấy rối.

"Không, không, không, không, không, không, không, không, tôi cứ tưởng đã quen được với nó, nhưng số lượng họ hàng của Bệ hạ thì thật là đếm không xuể.”

Takasaka-san, thủ tướng nói thế sau khi quan sát trận giao hữu giữa Takeryu-oji-san và Moroha-nee-san tại bãi tập của Hiệp sĩ Đoàn một lúc trước.

Thật khó để diễn tả thành lời. Đó chỉ là phản ứng khi thấy những thứ kĩ thuật khủng khiếp. Tôi nghĩ chỉ có những người là thần, bao gồm cả tôi, thì mắt mới có thể theo kịp thứ đã diễn ra.

Chắc chắn rằng sức huỷ diệt sẽ ảnh hưởng đến xung quanh nếu chờ tới khi cuộc đấu có kết quả, và vì vậy nó đã được dừng lại bởi trọng tài kiêm thần săn bắn, Kanna-nee-san.

Tuy vậy, có thể đánh bay lưỡi kiếm của Moroha-nee-san chỉ với đôi găng ở hai tay. Mặc dù đó chỉ là thanh kiếm dùng cho việc tập luyện, nhưng cũng thật không hổ là Takeshi.

"Chị gái em vẫn ổn chứ?"

Lindse nói nhỏ với tông giọng lo lắng về người chị đã đi mất của mình. Tôi cười và vỗ nhẹ vào vai em ấy.

"Ổn cả thôi. Chỉ là một bài huấn luyện, và em cứ lo lắng về nó suốt. Đừng để Elze chi phối em chứ”

"Và chú ấy cũng rất dễ dãi với phụ nữ, cáu gắt với đàn ông, vậy nên chị lo cho cậu nhóc kia hơn nếu nói về việc đó”

Như để tiếp lời cho Karen-nee-san, Moroha-nee-san nói vậy. Ende...... Trở về toàn mạng nhé.

============

"Ah, mình muốn ăn sushi..."

"Sushi?”

Yumina ngẩng đầu ra khỏi quyển sách đang đọc. Oh, em nghe thấy à?

Khi tôi lướt web trên smartphone, tôi tìm thấy trang chủ của một chuỗi cửa hàng sushi nổi tiếng, và vô tình thốt những từ ấy ra khỏi miệng. Tôi đã nghỉ ngơi trong lâu đài được một lúc lâu rồi, vậy nên đang cảm thấy khá thư giãn.

"Sushi là gì?”

“Nhìn này, đây là nó”

Tôi đưa cho Yumina xem tấm ảnh trên màn hình smartphone. Đó là những miếng sushi nắm đầy màu sắc.

"Đẹp quá. Đây là loại thịt gì đó ư?”

"Hầu như chúng đều là thịt cá. Chấm nhẹ nó trên giấm, và ăn cả miếng. Đó là một đặc sản ở đất nước mà anh đã từng sống. Bọn anh ăn nó khi có sự kiện gì đó đáng chúc mừng."

Well, tôi nghĩ không có sushi ở Eishen. Tôi chưa bao giờ thấy nó cả. Và cũng chẳng thấy wasabi luôn. Vào thời Edo đã có sushi nắm, nó được gọi là Edomae Sushi. Well, nó khá khác với thời đầu Edo hay nửa sau của thời kì này. Nhưng mà, trước tiên thì đây là một thế giới khác mà nhỉ.

Sau một hồi tra cứu, có vẻ sushi đã được làm ra trong thời Bunsei. Mà Bunsei là khi nào nhỉ? 1818-1830 chăng? Vậy thì, đó là cuối thời Edo.

Tôi nghĩ cũng là tất nhiên nếu sushi không xuất hiện ở Eishen nơi đang trong thời chiến trang cho tới khi nó được thống nhất. Nhưng cũng có khả năng rằng nó sẽ “không xuất hiện” luôn.

(Edomae sushi được tạo ra dưới niên hiệu Bunsei (Văn Chính), dưới thời Tokugawa, sau thời Chiến quốc. Touya cho rằng món ăn này sẽ không xuất hiện ở Eishen cho đến khi được thống nhất)

Và trong khi vừa nghĩ vừa nhìn vào smartphone, màn hình đột nhiên thay đổi, phát ra tiếng rung thông báo cuộc gọi đến.

Trên màn hình, dòng chữ "Bảo tàng Ánh trăng Silhouette gọi đến".

Là của Silhouette từ thế giới ngược à? Nếu vậy......!

“Vâng, xin chào. Touya nghe máy."

"Oh, kết nối được rồi. Tôi đã nhận được phản ứng. Là lũ quái vật lạ.”

"Tôi xin lỗi, nhưng còn thời gian, số lượng, cấp độ thì sao?”

"Thời gian vào khoảng 6 tiếng nữa, và số lượng khoảng một trăm con. Phản ứng hầu hết đều nhỏ, nhưng có vẻ có 3 cái lớn hơn một chút."

Chúng vẫn còn đến à? Một trăm con cấp thấp và ba con cấp trung. Số lượng đó thì không cần điều động Frame gear. Tuy nhiên, do những người kia đều là người mới nên việc để họ sử dụng năm lần hoặc hơn là điều cần thiết. Thêm nữa, những con cấp trung cũng khó để hạ nếu không có con Golem mạnh mẽ nào.

Được rồi. Các ma mới ở bên đó, tôi sẽ giúp mấy người luyện tập.

Tôi nhờ Silhouette gửi e-mail về nơi mà chúng sẽ xuất hiện, và sau đó gửi nó cho nhóm Mèo đỏ Akaneko...

Bởi vì không dễ gì để biết liệu nội dung được truyền đi có chính xác hay không, vậy nên tôi gọi thẳng cho Est, phó nhóm trộm và yêu cầu cô ấy hợp tác. Về phía Mèo đỏ Akaneko, tôi đã cho họ mượn thử Frame Unit, và vài người trong số họ giờ đây đã sẵn sàng để lái.

“Cậu cần bao nhiêu người?”

"Lần này, ngoài ba con cấp trung ra còn lại đều là cấp thấp, và số lượng cũng không nhiều, nên mười người sẽ là ổn. Mục tiêu là đánh bại chúng, nhưng một trong số các mục đích cũng là để làm quen với frame gear."

Tôi nhận được sự đồng ý của Est và gác máy. Và khi ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp Yumina.

"Biến thể lại xuất hiện ạ?”

“Có vẻ là ở thế giới ngược. Số lượng không nhiều, vậy nên anh sẽ phải là bạn tập với Nia."

“Em cũng đi nữa. Em không biết bất cứ chuyện gì ở đó cả."

Nói thế, rồi Yumina đi gọi ai đó. Chúng tôi có lẽ sẽ chỉ đưa Lou đi chứ không đem tất cả theo. Tôi cũng tính đưa Lean theo. Tất nhiên là gấu bông Paula cũng sẽ đi nữa.

"Lần này chúng ta chỉ hỗ trợ, vậy nên anh nghĩ sẽ giữ khoảng cách từ xa. Và có vẻ Lou cũng đang bận trong nhà bếp."

Em ấy đang không rảnh, vì vậy nên không cần phải để ý.

Chúng tôi sẽ lo liệu việc này. Paula thì chỉ vỗ vào ngực. Tôi đánh giá cao phản ứng đó, nhưng cậu làm gì có cảm xúc chứ.

“Anh nên đem theo quả bóng đỏ đi cùng nữa. Ta có thể sẽ mượn ‘con mắt’ của linh thú phía bên kia."

"Như em muốn”

Quả bóng đỏ nằm trên thanh chắn ban công đậu trên vai tôi. Ở thế giới ngược, những linh thú kết nối với quả bóng đỏ đã phân bố rộng khắp toàn thế giới. Việc đem ‘con mắt’ và đưa qua cánh cổng thì dễ dàng thôi.

Và Frame gear ở trong [Storage] lấy từ chỗ [Hangar] của Babylon đã sẵn sàng xuất chiến.

Được rồi, vậy thì, lên đường nào.

Tôi đưa Lean cùng Yumina và gấu Paula vượt qua rào cản thế giới bằng [Dịch chuyển đa không gian].

Ngay lập tức, chúng tôi đến chỗ một pháo đài đổ nát, nơi là căn cứ của nhóm trộm “Mèo đỏ". Nhân tiện, kết giới ngăn chặn người đột nhập đã được củng cố hơn lần đầu. Có vẻ nó là một ma cụ hay Artifact nào đó. Nhưng dù là vậy, tôi vẫn vượt qua được như thường.

"Ah, là Touya-san? Nhóm trưởng, Touya-san đến rồi!”

Uni nhìn thấy chúng tôi ở sân trước, và chạy đi gọi cấp trên của cô.

Yumina đã đến đây lần trước, nhưng đây là lần đầu Lean tới chỗ này, vậy nên em ấy đang ngắm pháo đài rộng lớn một cách hào hứng. Paula chỉ đi vòng quanh dưới chân Lean, nhưng tóm lại cũng chẳng có gì khác thường cả.

Những người xung quanh chúng tôi, các thành viên nhóm Mèo đỏ, nói vài thứ như, "Đó là cái quái gì thế?” Well, có lẽ họ nghĩ nhóc ấy giống một con quái thú quý hiếm nào đó, mà nhìn thoáng qua thì đúng thế thật.

Paula vẫy vẫy tay ngầm chỉ rằng nhóc ấy có thiện ý, và những người ở phía bên kia thì chỉ biết nở một nụ cười gượng.

"Ah, thôi nào! Tôi chưa từng thấy khuôn mặt kia đúng không?”

Nia, người đi ra từ túp lều đằng sau, đang nghiêng cổ và mái tóc hai đuôi màu đỏ của cô khẽ giật. Crown Đỏ, Rouge, cũng xuất hiện phía sau Nia.

"Tôi là Lean. Một trong các hôn thê của anh ấy. Rất vui được gặp cô.”

"Oh, ra là một trong các hôn thê của Touya-san. Trời ạ.”

Sau khi nhìn chằm chằm vào Lean, Nia chuyển hướng sang Yumina bên cạnh. Sau đó, cô ấy ném cho tôi một cái nhìn vô vọng.

"Này, Touya-san. Đó là sở thích của cậu à?”

Gượm lại một tí nào.

Tôi đợi cho Nia nói hết câu. Oi, tôi nghĩ cô hiểu nhầm rồi đấy!

"Well, anh ấy không phải như vậy đâu.”

"Đúng thế. Mặc dù trông vậy thôi, nhưng Lean lớn tuổi hơn tôi! Cô hiểu nhầm rồi!”

"Đừng tiết lộ quá nhiều thông tin cá nhân chứ, darling?”

Lean, cái tay của em kìa... Luôn luôn là vậy, mỗi lần thắc mắc đó được đưa ra, tôi lại vô tình nói toẹt hết cả. Tôi thường không quan tâm lắm về tuổi của mình, nhưng lần này thì có.

Cũng đúng khi nghĩ Lean giống với Yumina và Lou nếu chỉ nhìn sơ qua. Vậy nên việc Nia nghĩ như thế là hợp lý nhỉ? Không, không đúng, ưu tiên giải quyết hiểu lầm này sớm vẫn tốt hơn.

"Tôi là một thành viên thuộc tiên tộc, một loài sống lâu."

"Vậy à? Tôi nghĩ vậy thì giống với con ả ‘Đen’ rồi."

"Xin lỗi. Nhưng ả ‘Đen’ đó có phải là em gái của kĩ sư Elka?”

Tôi ngắt lời Nia. ‘Đỏ’ và ‘Đen’ à. Well, bằng cách nào đó có vẻ hai cô gái này đã trở thành đối thủ của nhau.

“Cậu biết gì về cô ta sao?”

"Tôi biết chứ, cô ấy đã đuổi theo kĩ sư Elka đến thế giới của bọn tôi. Bây giờ cô ấy đang ở một thị trấn lâu đài của nước tôi."

"Cô ta đến thế giới của cậu để làm việc à?! Tên lăng nhăng kia! Đưa tôi đi cùng nữa!”

Cô ấy lại nói mấy thứ phiền phức nữa rồi. Cứu tôi với, Est-san!

"Cô lại nói mấy thứ ngu ngốc nữa. Ăn năn đi và sau đó thì nói lại với tôi, rõ chưa."

"Aye-ya-ya-ya-ya- đừng! Ya-ya-ya-ya đau!”

Trong thâm tâm tôi không cảm thấy đau lòng chút nào khi mà Est, người xuất hiện đằng sau Nia, gõ vào mái tóc đỏ ấy một cách nhịp nhàng.

“Chào, Est. Mọi việc thế nào rồi?”

“Như cậu đã bảo, có mười người. Lần này, Nia, tôi và Uni sẽ đi với các cậu. Yuri và Rouge sẽ ở đây chờ.”

Paula đến gần, vừa vẫy tay chào vừa nghiêng đầu.

“........ Này, đây là một con thú nhồi sao? Hay là Golem?”

"Nhóc này là Paula. Well, tôi cho rằng có thể nói nó là một con Golem được tạo ra nhờ ma thuật."

Paula đưa tay về phía Nia. Nia cầm Paula lên, ngắm nghía, rồi lật lại và di chuyển nhóc ấy. Đừng làm vậy. Paula sẽ sợ đấy.

"Cái này tốt đấy. Giống hệt một sinh vật sống."

"Thì tôi đã làm nó trong 200 năm mà."

"200 năm!?”

Nia thì ngạc nhiên, còn Paula thoát khỏi vòng tay cô ấy. Nhóc ấy chạy đến chỗ Lean, và bám chặt lấy chân ẻm. Đừng sợ.

Tôi lại nói với Est.

"Chúng ta vẫn còn thời gian, nhưng hãy đi ngay bây giờ. Đã có vài lỗ hổng xuất hiện, nhưng tôi không nghĩ đó là lỗ hổng lớn."

Có một lí do để nói như thế. Thật ra, địa điểm xuất hiện là Majco thuộc đất nước Eisengard của thế giới ngược ( nếu là ở thế giới chính, thì nó sẽ là ở Vương quốc Kị sĩ Restia), và gần với thị trấn Gine tọa lạc ở phía bắc nước này.

Nếu sự xuất hiện của biến thể diễn ra sớm hơn, thị trấn có lẽ đã bị tấn công.

Fraze tấn công con người với mục đích là tìm kiếm Lõi Vua. Tuy nhiên, chúng không ăn linh hồn con người hay biến họ thành những bộ xương tinh thể.

Không, bộ xương pha lê chỉ là sản phẩm phụ trong bước cuối của quá trình, và khả năng là những linh hồn bị ăn mất ấy trở thành nguồn năng lượng để Ác thần nở ra.

Giống như những con ong hút mật từ hoa vậy.

"Tất cả mọi người tập hợp!”

Tám người đàn ông và phụ nữ bao gồm cả Uni đứng đó sau khi nghe lệnh của Uni. Thêm Nia và Est nữa là đủ mười người nhỉ?

Tuổi tác và ngoại hình đều khác nhau, nhưng họ có một điểm chung là tất cả đều quấn khăn rằn đỏ quanh đầu, tay, cổ, vân vân và mây mây. Họ là những người mà tôi nhớ mang máng đã gặp ở đâu đó

Có một người nổi bật trong nhóm ba người mà tôi chưa từng gặp bao giờ.

Một người đàn ông khoảng tuổi 30 với đôi mắt to của một người lính cùng bộ ria mép của mình. Một người phụ nữ kiểu Ấn độ đôi mươi với mái tóc đen dài và nước da nâu. Và một người trẻ tuổi chỉ trên dưới 20.

Người đàn ông với đôi mắt to khẽ giơ tay lên, và tiến lên phía trước một bước.

"Xin lỗi, tôi muốn hỏi một câu hỏi. Tôi đã nghe rằng cậu có thể tìm bất kì ai trong thế giới này với ma thuật tìm kiếm. Cái đó có đúng không?”

Thoạt nhìn, người đàn ông đó đang nhìn chúng tôi với khuôn mặt hung dữ và ánh mắt nghiêm túc. Người phụ nữ kiểu Ấn và người trẻ tuổi kia cũng nhìn về phía đây với ánh mắt tương tự như vậy nếu quan sát kĩ.

Tôi không biết sẽ phải làm gì, nhưng tôi nghĩ mình nên trở lại vẻ nghiêm túc.

"Tôi không luôn luôn biết. Đầu tiên, tôi cần được thấy ảnh chân dung, ảnh chụp, hoặc kí ức của người ấy từ một ai đó quen họ. Thứ hai, nếu có kết giới ở nơi người đó ở, ma thuật sẽ bị ức chế. Không có nhiều thứ như vậy ở thế giới này, vậy nên tôi nghĩ khả năng đó là không cao."

“...... Hiểu rồi. Tôi đã nắm rõ rồi. Vậy thì sau này cậu có thể tìm kiếm một ai đó chứ? Tôi sẽ cho cậu nhiều nhất có thể. Đây là mong muốn riêng của bọn tôi."

Khi tôi đảo mắt tới chỗ Nia và Est, cả hai người họ đều khẽ gật đầu. Có vẻ vẫn ổn nếu để tôi làm việc đó.

"Tôi không quan tâm lắm miễn là nó không phạm pháp."

"Ổn thôi. Cảm ơn cậu rất nhiều.”

Ba người họ nhìn nhau và gật nhẹ, rồi nhanh chóng lùi lại. Mấy người muốn tìm ai đó à?

Hiện tại, tôi đang mượn "đôi mắt" của linh thú liên kết với quả bóng đỏ và mở một [Gate] đến vùng đồng bằng gần thị trấn Gine.

Với cánh cổng, mười người gồm Lean, Paula và các thành viên Mèo Đỏ di chuyển đến khu đồng bằng.

Một con đường cao tốc cách không xa đồng bằng rộng lớn này. Sẽ không có vấn đề gì nếu phá hoại một ít ở đây. Có thể thấy một thị trấn nhỏ nằm xa đằng kia, tôi nghĩ chắc đúng là thị trấn Gine rồi đấy.

Từ [Storage] lấy ra mười kị sĩ hạng nặng Chevalier.

Tổng cộng mười hai đơn vị bao gồm cả Brunhilde của Yumina và Grimgerde của Lean xuất hiện trên vùng đồng bằng.

"Whoo- Tuyệt quá”

Một vài người trong nhóm Nia trở nên căng thẳng khi thấy Kị sĩ hạng nặng Chevalier.

Tôi ngay lập tức trèo lên.

Tôi có thể leo lên sau khi gập người xuống để lấy chỗ tựa bên ngoài. Mấy người muốn trèo lên giống như vậy ư? Việc gập người xuống sẽ gây ra nguy hiểm ngược lại đó.

Hay là để họ luyện tập một chút để làm quen với việc thực hiện trước khi biến thể tới nhỉ? Tôi nghĩ cũng ổn thôi, nhưng làm quen được ngay với nó vẫn tốt hơn.

"Anh có thể nhờ hai em hướng dẫn cho họ được không?”

"Vâng, để đó cho bọn em”

Yumina và Lean cũng leo lên cỗ máy cưng của mình, hai Frame Gear màu bạc và đen được khởi động.

Tôi yêu cầu quả bóng đỏ giám sát từ trên trời.

"Theo ý ngài"

Well, tôi định sẽ dựng một túp lều để đợi. Tôi có thể sẽ cần đến nó trong sáu hay mười giờ nữa. Và còn phải chuẩn bị bữa ăn.

Ah, mình muốn ăn sushi.

CHƯƠNG 341: QUÂN ĐOÀN MÈO ĐỎ, VÀ HOÀNG TỬ CỦA QUỐC GIA BỊ DIỆT VONG

"U shi~tsu, tôi đoán chúng phải như thế này."

Nia mỉm cười hài lòng với Mười hiệp sĩ hạng nặng Chevalier được sơn màu đỏ trước mắt với biểu tượng là dấu ấn mèo trên vai.

Trước khi các biến thể xuất hiện, tôi được Nia yêu cầu cho sơn lại chúng.

Ban đầu tôi cũng đã dự định cho " mèo đỏ Akaneko" thuê rồi, vì vậy nó không thành vấn đề. Đây cũng là để đánh dấu những thiết bị này là do mèo đỏ sử dụng.

Trong số các phi công của "mèo đỏ", dường như có những người giỏi về những thứ như vậy, một cái gì đó đặc trưng của họ đã được vẽ trên giấy và băng.

Họ sử dụng Frame Gear vẽ cho nhau một cách khéo léo bằng những cây cọ khổng lồ mà tôi đã làm. Họ đã quen dần với việc điều khiển chúng.

Nhân tiện vì không có sơn trong [kho], nên tôi nhảy về Babylon và mang nó đến.

"Chà, nó khá đỏ đấy.... Nó thật nổi bật."

Tôi đau khổ khi nghĩ nó giống với Geruhirude của Else, màu sắc hơi khác một chút. Có thể nói rằng nó khác nhau ở mức độ đỏ tươi hay đỏ sẫm thôi. Vâng, vậy là chúng tôi đã quyết định được hình dáng của các chiến cơ.

Theo đồng hồ trên điện thoại thông minh, đã khoảng 4 giờ chiều. Có lẽ đã đến lúc chúng xuất hiện ....

"Anh muốn họ tha thứ cho mình vì trận chiến đêm này..."

"Anh đã chế tạo một thiết bị nhìn đêm cho Hiệp sĩ hạng nặng Chevalier, phải không?"

Nhìn lên tôi, Yumina hỏi như thế. Trước đây, khi tôi đang trong một trận chiến đêm khuya với Fraze, tôi đã sử dụng một tấm che mặt bên ngoài cho các hiệp sĩ hạng nặng Shuvalier trong trận chiến đó.

Dựa vào thời điểm đó, hiện giờ hiệp sĩ hạng nặng Shuvalier đã tích hợp một thiết bị nhìn đêm bên trong, giống với Frame Gear Valkyrie độc quyền của Yumina. Họ giờ có thể chiến đấu mà không gặp vấn đề trong bóng tối nữa.

"Nó đã được tích hợp sẵn, nhưng nó sẽ không hoạt động nếu camera của chiến cơ hỏng. Sau đó, sẽ không dễ dàng gì khi di chuyển trong bóng tối đâu. Anh chỉ mong chúng ta sẽ đến khi trời vẫn còn sáng. "

Dường như mặt trời đang lặn dần. Nên tôi có thêm một lý do để muốn chúng đến đây sớm.

"Chà, có rất nhiều người ra khỏi thị trấn khi thấy chúng ta xuất hiện."

Có vẻ như họ đang lo lắng về một nhóm đáng ngờ điều khiển những golem khổng lồ xuất hiện trên một đồng bằng gần thị trấn của mình.

Họ đang ẩn mình, nhưng với đôi mắt của Kougyoku đang quan sát trên bầu trời tôi sẽ không bị đánh lừa. Có một vài người nhìn vào vùng đồng bằng ở đây từ phía sau những tảng đá.

"Tôi thấy một người quay trở lại thị trấn. Có lẽ là họ chạy về để liên lạc."

"Tôi không nghĩ rằng tôi có thể làm bất cứ điều gì với những người bảo vệ của thị trấn. Nhưng thật khó chịu nếu họ nhảy vào trận chiến. Kougyoku hãy quan sát họ từ bên trên cho tôi."

«Sẽ như ý ngài thưa chủ nhân»

Trong tình huống khẩn cấp, có vẻ như một số người đang đến để do thám chúng tôi từ thị trấn. Đến bây giờ, có lẽ trong thị trấn đã trở nên hoảng loạn và chúng tôi có thể đang bị hiểu nhầm là những kẻ sẽ tấn công họ. Có thể thuyết phục họ nếu giải thích không.

Đó là một đất nước tên là "Makkoku Eisengard", thật không may là chúng tôi không có sự trợ giúp nào ở đất nước này. Không có gì đảm bảo rằng họ sẽ không tấn công chúng tôi và coi chúng tôi như những kẻ xâm lược. Tuy nhiên, cần có thời gian để quân đội và các hiệp sĩ đến một nơi cách xa thành phố như vậy. Nên tôi sẽ hoàn thành nó trước lúc đó.

Đúng như tên gọi, đất nước này là một quốc gia công nghiệp phát triển về các kỹ thuật ma thuật, và đây cũng là một quốc gia quân sự cạnh tranh với "Đế quốc Garudio" ở phía đông.

Khi tôi nghĩ về điều đó, Lean xuất hiện với chiếc máy tính bảng cảm biến ra khỏi lều rồi đặt trên đồng bằng.

"Em đã xác nhận được các dấu hiệu của sự xuất hiện. Vết nứt sẽ xuất hiện sau 10 phút nữa."

"Chúng sắp đã đến à"

Dường như chúng tôi sẽ không cần chiến đấu vào ban đêm rồi. Tôi kết nối điện thoại thông minh với loa trong buồng lái của các Hiệp sĩ hạng nặng Shuvalier.

"Xác nhận sự xuất hiện của các loài biến thể. Tất cả chuẩn bị chiến đấu khoảng 10 phút nữa"

Khi nghe điều đó, nhóm Mèo đỏ Akaneko đóng cửa buồng lái của Hiệp sĩ hạng nặng Shuvalier.

Một âm thanh kích hoạt thấp rò rỉ từ mỗi chiến cơ, và các hiệp sĩ hạng nặng màu đỏ Shuvalie lần lượt đứng lên.

"Cuối cùng cũng đến. Hãy cùng bóp chết chúng nào."

"Nia. Đừng có làm quá đó. "

"Tôi hơi căng thẳng thôi mà."

Trái với lời nói đó, một giọng nói dường như không căng thẳng phát ra từ loa của điện thoại thông minh. Chà, tốt hơn là như vậy.

"Lean và Yumina sẽ hỗ trợ xung quanh thay anh. Anh và Nia sẽ xử lý loài cấp trung, nếu không ổn anh sẽ hỗ trợ tiếp."

"Đã hiểu"

"Được"

Yumina cũng lên chiến cơ đặc biệt Valkyrie. Chà, Paula cũng lên à.... Nó có làm phiền Lean không đó?

===========

Vài phút sau….

Bakyin~tsu! Âm thanh vết nứt trong không khí xuất hiện. Vết nứt được sinh ra trước nhóm " mèo đỏ Akaneko" rồi mở rộng phạm vi của nó giống như một quả trứng trước khi nở.

"Uoh, có một vết nứt!"

"Chúng đã đến"

" Fu ā, tim tôi đang đập thình thịch nè! "

Khe nứt không gian bị vỡ tan với tiếng ồn ào lớn một biến thể vàng sẫm bò ra từ đó.

Hầu hết chúng là những loài cấp thấp, và chúng có hình dạng khác nhau từ giống rắn đến giống bọ cánh cứng.

Tuy nhiên, trong số đó có đến ba biến thể lớn đã được xác định. Chúng là lớp cấp trung.

Giả sử rằng kích thước của một Frame Gear là một người đàn ông trưởng thành, thì lớp cấp thấp như một con chó nhỏ và lớp cấp trung thì như một chiếc xe buýt nhỏ vậy.

Tôi sử dụng [Tầm nhìn xa] để không bỏ sót bất kỳ điều gì. Loài đột biến nó lớn hơn lớp cấp trung bình thường... Nói cách khác, ngay cả các lớp thấp hơn cũng có kích cỡ khác nhau, và có những loài thậm chí còn lớn hơn so với bình thường.

Vấn đề nghiêm trọng hơn là một trong ba loài cấp trung lại là loại bay. Nó giống cá Molidae (Cá mặt trăng) thì phải…?

Tôi cứ nghĩ nó sẽ di chuyển chậm như những con cá Molidae bình thường... Nhưng thật bất ngờ, nó di chuyển một cách khá nhanh. Hình dạng là như vậy, nhưng không có mắt và không có miệng. Có thể nói nó khá sặc sỡ, giống với loài Angelfish (cá thần tiên) vậy.

Điều đó nói rằng, chúng tôi không thể để anh chàng này tiếp cận được. Tuy không thể chiến đấu trên không nhưng chúng tôi có thể tấn công nó bằng súng hoặc những vũ khí tầm xa khác.

"Yumina. Hãy nhắm đến biến thể đang bay đó. Không thể để nó tiếp cận chúng ta được."

"Đã hiểu"

Brunhilde bạc đang đứng sau tôi dựng một khẩu súng giống như súng bắn tỉa lên. Không giống như Fraze, vị trí của hạt nhân không thể nhìn xuyên qua được, nhưng vị trí thì gần đúng chỗ đó nên có thể dự đoán được từ những kinh nghiệm trước.

Con Molidae đang ở đây nhìn có vẻ mỏng manh. Nhưng thực tế nó dài cũng mấy mét.

Một âm thanh lớn phát ra từ con Molidae đó! Và có một vết nứt như mạng nhện xuất hiện. Kỵ sĩ bắn tỉa của Yumina đã bắn trúng nó.

Thật ấn tượng khi em ấy có thể bắn trúng cái lõi bên trong con Molidae! Và rồi nó phát nổ. Wow, tôi đã rất ngạc nhiên đấy!

Có thể viên đạn tinh thể đã gây ra [Vụ nổ] này. Mặc dù Fraze hấp thụ hầu hết các phép thuật khi tiếp xúc bên ngoài, nhưng dường như nó không thể hấp thụ nhiều ma thuật được tạo ra bên trong.

Rõ ràng lõi của nó đã bị phá hủy từ bên trong bởi cú hit vừa rồi. Những mảnh vỡ của con Molidae văng khắp nơi. Cơ thể vàng sẫm bắt đầu tan biến, bốc lên làn khói đen ma quái.

Trận chiến bắt đầu với tín hiệu đó. Mười hiệp sĩ hạng nặng màu đỏ Shuvalier lao vào lớp cấp thấp lần lượt tấn công với kiếm, chùy và các vũ khí khác...

Các chi của chúng đã bị cắt, nhưng hai loài trung cấp còn lại vẫn sống. Có thể nhìn thấy ở đây là một anh chàng như đà điểu chân dài, và một anh chàng như khủng long Iguanodon vậy.... Tất nhiên kích thước thì hơi khác.

Theo sau "mèo đỏ Akaneko", Lean cũng lao vào một đàn biến thể. Grimgerde là một loại chiến cơ có sức công phá cao, thuộc loại pháo cao xạ, khá phù hợp trong những tình huống như thế này. Theo hỗ trợ, em ấy bắn vào những nơi mà bàn tay của "mèo đỏ Akaneko" không thể với tới.

Trong khi đó, những cú bắn tầm xa của Yumina đã cứu được hiệp sĩ hạng nặng Shuvalier, người có khả năng bị biến thể tấn công.

Một hiệp sĩ hạng nặng Shuvalier đã nhảy ra trước lớp cấp trung là đà điểu từ trong đàn lớp cấp thấp. Theo số được viết ở mặt sau, nó có thể là Nia.

"Urya~tsu!!"

Chiến cơ gần hơn bay lên và vung thanh kiếm xuống cổ biến thể. Chiếc cổ vàng mỏng manh bị cắt đứt với toàn bộ sức mạnh của cơ thể rơi xuống đất.

Tuy nhiên, sự tái tạo bắt đầu ngay lập tức từ cái cổ đã bị cắt, và cổ đã được khôi phục như ban đầu.

"Nia, bộ cô không biết là nó sẽ tái tạo lại nếu như không phá hủy lõi của nó sao?"

"Wa, tôi biết rồi! Tôi chỉ kiểm tra một chút thôi mà! "

Nói dối. Cô quên mất thì có. Tôi tiến thẳng đến lớp cấp trung mà không cần phải đối phó với lớp thấp hơn.

Mọi người khác chắc chắn đang giết chết lớp thấp hơn. Dường như không có vấn đề gì cho hiện tại. Gần một nửa đã biến mất.

Có vẻ như hiệp sĩ hạng nặng của Est-san đã đến giúp Nia, người đang đối phó với lớp trung cấp dạng đà điểu. Chà, đầu tiên cần phá hủy chân của nó. Hạt nhân có lẽ là nằm trong thân, nhưng phải làm nó mất khả năng vận động trước.

Một hiệp sĩ hạng nặng khác đang đấu với con Iguanodon còn lại. Từ con số, có thể đó là ông chú khi nãy đã nói chuyện với tôi.

Frame Gear là hiện thân cho kỹ năng chiến đấu của người điều khiển. Từ quan điểm đó, có thể thấy ông ấy là một người khá điêu luyện trong chiến đấu. Ông ta tự do điều khiển như cầm chiếc đũa phép trong tay để khóa sự chuyển động của con Iguanodon đó.

Hai hiệp sĩ hạng nặng mới cũng tham gia ở đó. Đó chính là hai người đã đi cùng ông chú ấy. Tôi nghĩ có thể để ba người đó ứng phó ở đây rồi.

Khi tôi trở về tầm nhìn gần, theo sau Est-san thì Yuni cũng đã tham gia.

Một nhóm gồm ba người đối phó với lớp cấp trung, và bốn người còn lại đang giết chết lớp thấp hơn. Họ làm tốt đấy chứ.

Ánh sáng tập hợp trước đầu của con Iguanodon. Mu, nó sắp bắn tia laser rồi. Tôi liền giải thích cho nhóm "mèo đỏ Akaneko" di chuyển đúng cách, vì vậy cả ba cỗ máy đều phân tán ra và di chuyển không dừng.

Tia sáng đã được phóng ra trong không khí mà không va vào ai cả.

"A, chết rồi"

Có một thị trấn ở cuối tia laser đó. Nếu là loại cấp cao thị trấn sẽ biến mất, nhưng trong trường hợp này thì ngôi nhà sẽ nổ tung.

Tất nhiên, đó là lý do tại sao tôi không thể để nó một mình được.

"[ Reflection]"

Một bức tường ma thuật phản chiếu mở ra 45 độ theo đường chéo, phản chiếu tia laser lên bầu trời và thổi bay nó đi. Nó sẽ thật rắc rối nếu ở gần thị trấn mà.

" Rrya!! "

Khi hiệp sĩ hạng nặng của Nia đâm thanh kiếm vào thân của con đà điểu, hình dạng của nó đã bị phá vỡ rồi trở thành một làn khói đen. Cô ấy đã làm được rồi.

Con Iguanodon cũng bắt đầu tan rã vì bị ngọn giáo của ông chú ấy đâm vào lõi.

Hiện tại, hầu hết các loài thuộc tầng lớp thấp hơn đã bị lật đổ, và nó gần như bị xóa sổ hoàn toàn.

"Bọn chúng đã bị tiêu diệt hết thì phải?"

"Em cũng nghĩ như thế"

Giọng nói của Yumina phát ra từ Brunnhilde. Chà, với 10 Frame Gear mà đã có thể tiêu diệt được 100 con như thế này rồi. Dường như không có người bị thương, thật là một điều tốt.

Nếu là chiến đấu với Fraze, tôi sẽ có thể thu thập pha lê sau đó. Nhưng trong những trận chiến chống lại các biến thể, thì chiến lợi phẩm lại biến mất một cách quá nhanh chóng.

Ngay từ đầu, đất nước "Makkoku Eisengaldo" này có lẽ đã bị tiêu diệt, và đây có thể là một sai lầm khi chúng tôi không nói chuyện với họ sau này. Tuy nhiên, nếu để yên thiệt hại chắc chắn sẽ lan rộng. Tôi cần phải truyền thêm thông tin đến các nước khác mới được.

"Papillon bướm đen".... à giờ là "Mèo đen" rồi. Mình nên hỏi Shiruetto-san việc truyền thông tin đó đến những nhà trọ và nhà thổ ở các nước khác xem thế nào.

Khi tôi đang suy nghĩ một mình, các hiệp sĩ hạng nặng Shuvalier màu đỏ trở lại đây.

Buồng lái được mở ra, Nia đáp xuống mặt đất với sự nhẹ nhàng cứ như một con mèo vậy.

"Này, có chuyện gì vậy!"

"À không, chẳng qua tôi thấy Est-san và Yuni không có bất kỳ chuyển động thừa nào thôi. Có vẻ họ rất thích hợp cho các trận chiến nhóm rồi."

"Cậu hiểu biết tốt đấy"

Vì lý do nào đó, khi tôi nói như vậy Nia gật đầu với một vẻ kiêu hãnh, Est-san bên cạnh cũng đang gật đầu theo.

Chà, đây là lần đầu tiên tôi thấy mèo đỏ Akaneko chiến đấu đấy, dường như sức mạnh của Nia với Rouge có vẻ còn rất lớn. Nên mọi chuyện hoàn thành tốt như vậy cũng là đương nhiên.

Nia đã được dự kiến sẽ chuyển qua sử dụng chiến cơ là Golem khi nó hoàn thiện rồi, có lẽ tạm thời phải để mọi thứ lại cho Est-san thôi.

Tất cả các thành viên đã tập hợp lại, nên tôi lưu trữ các Frame Gear vào trong [Kho]. Kougyoku quan sát từ trên bầu trời cũng được tôi gọi xuống.

" Kougyoku, hãy cho những con chim trinh sát toàn bộ khu vực ở đây. Tôi muốn biết tình hình sau này."

"Sẽ như ý ngài"

Khi Kougyoku dứt lời tôi thấy một vài con chim bắt đầu bay lượn trên bầu trời.

"Tôi nghĩ mọi thứ đều ổn rồi"

"Xin lỗi, con chim đó là..."

Nia người đang tròn mắt quan sát cuộc trò chuyện của chúng tôi từ nãy đến giờ hỏi điều đó.

Được rồi, trước tiên chúng tôi trở về cái đã.

Chúng tôi đi qua [cổng] đã mở và trở về tàn tích. Khung cảnh không khác với thời điểm lúc khởi hành là mấy, đó là điều tự nhiên thôi vì chúng tôi chỉ mới đi vài tiếng mà.

"Fu, chỉ mới vài tiếng thôi nhưng sao tôi cảm thấy rất mệt."

Đó là điều khi Yuni dựa vào tường của tàn tích pháo đài mà nói. Các thành viên khác cũng vui mừng vì những người bạn của họ trở an toàn và họ bắt đầu sắp xếp đồ uống cùng một bữa ăn được chuẩn bị trên bàn ở ngoài trời. Đó là một bữa tiệc.

Khi tôi mỉm cười, ba trong số họ đến trước mặt tôi. Ông chú lúc đó, một phụ nữ xinh đẹp màu da nâu và một thanh niên mắt hí.

Nia người nhận thấy điều đó đứng giữa ba người và tôi.

"À, tôi quên mất. Touya, tuy là hơi muộn nhưng tôi xin giới thiệu. Đây là những thành viên tiền nhiệm, Ossan này là “Đại tá”, còn nechan này là “Trung úy”, người còn lại là “Trung sĩ”

"Đại tá?"

"Đó là một cái tên tạm thời. Chúng tôi sẽ không sử dụng tên thật của mình cho đến khi chúng tôi đạt được mục tiêu đã ấp ủ."

Đại tá đó cười méo mó với khuôn mặt ghê tởm. Nụ cười đó thật đáng sợ. Chắc chắn, cả ba dường như có điều gì đó liên quan đến quân đội rồi.

"Yumina"

"Có"

Tôi yêu cầu Yumina sử dụng đôi mắt ma thuật và xác nhận rằng ba người này không có vấn đề gì. Với con mắt ma thuật của Yumina, em ấy có thể nhìn xuyên qua các chi tiết của linh hồn tốt, chẳng hạn như những người có mưu đồ đen tối chẳng hạn. Tôi tin rằng những người như thế sẽ không bao giờ được ở trong băng cướp " mèo đỏ Akaneko" này, nhưng thận trọng vẫn hơn.

Yumina nhìn tôi gật đầu và mỉm cười. Có vẻ như nó ổn.

"Tôi hi vọng cậu có thể giúp tôi tìm kiếm một người"

Đại tá lấy quyển sổ da từ trong túi ra và đưa cho tôi một mảnh ảnh đen trắng đang được giữ bên trong.

Có một người phụ nữ ngồi trên một chiếc ghế đơn giản và thanh lịch đang bế em bé. Độ tuổi khoảng đôi mươi. Đeo thứ gì đó xa xỉ, đó là chiếc vòng cổ đính một viên ngọc lớn. Đây có lẽ là một quý tộc.

"Cậu có thể tìm người này được không?"

Đây là vợ đại tá hay sao? Tôi so sánh nó với ông già nghiêm khắc trước mắt tôi... Nhìn họ có vẻ không hợp đôi lắm. Không không.

"Thật không may, người đó đã chết. Điều tôi muốn cậu tìm kiếm là người nằm trong vòng tay của cô ấy."

"Hả? Người này?"

Tôi nhìn vào bức tranh một lần nữa và nhìn chằm chằm vào đứa bé đang ngủ trong vòng tay của người phụ nữ đó. Không, ngay cả khi tôi được yêu cầu tìm đứa trẻ này .... thì tôi cũng không thể phân biệt được vì các em bé đều có những khuôn mặt tương tự nhau quá mà.

Nếu tôi tìm kiếm "em bé" hoặc thứ gì đó, tôi chắc chắn sẽ nhận được tất cả các ghim trên khắp bản đồ, phải vậy không?

"Trước hết tôi cần biết thời gian của bức ảnh này?"

"Đó là một thập kỷ trước, vì vậy bây giờ nó là một đứa trẻ 10 tuổi rồi."

Mười năm trước! Tôi không biết làm thế nào để tìm đứa trẻ người tuổi trong bức ảnh này đây! Đó là con trai hay con gái?

"Đó là một cậu bé. Đó là hoàng tử Rufledin, đứa trẻ mồ côi của vương quốc Reve, quốc gia bị phá hủy bởi đế chế Gardio và đất nước ma thuật Eisengard."

CHƯƠNG 342: HOÀNG TỬ, VÀ TÌM KIẾM HOÀNG TỬ

Vương quốc Reve.

Đó là một quốc gia nhỏ đã từng tồn tại cách đây một thập kỷ giữa vương quốc phép thuật Eisengard và đế chế Garudio trong thế giới ngược.

Đất nước này có nền độc lập khá lâu dài, vì được bảo vệ bởi những Golem mạnh mẽ và bao quanh bởi những ngọn núi cao hùng vĩ, trong khi nằm giữa hai cường quốc lớn như vậy.

Người ta nói rằng đã có mười hai tướng lĩnh từng bảo vệ nơi đó, theo sau mười hai vị tướng để hỗ trợ đất nước này là "Thú Vương" của dòng "Legacy" huyền thoại.

Ở đất nước này, có những tàn tích của vương quốc cổ đại từng thịnh vượng một thời, dường như Golem Legacy đã được khai quật khá thường xuyên từ đống đổ nát tại đây. Và "Thú Vương" cũng được khai quật từ đó.

Không có lý do gì các quốc gia khác không nhắm đến một ngọn núi kho báu như vậy. Đã có một vài cuộc xâm lược trong quá khứ, nhưng tất cả các trường hợp đều bị mười hai vị tướng đẩy lùi.

Trong vương quốc Reve có chứa một lượng lớn quặng Mithril. Mà Mithril lại là một trở ngại lớn cho khả năng của Golem và hầu hết Golem không thể phát huy thậm chí chỉ là một nửa sức mạnh ban đầu của nó ở đây. Tuy nhiên, "Thú Vương" là một loại golem không bị ảnh hưởng bởi loại quặng Mithril này.

Họ sẽ không thể bảo vệ đất nước, nếu không có lợi thế như vậy.

Vương quốc Reve chưa từng phải chịu đựng những nỗi đau từ chiến tranh. Vì khi ở đây sức mạnh của quân địch bị giảm còn chưa đến một nửa, trong khi Reve dường như không bị ảnh hưởng. Dù ở đây có hơi gian lận nhưng cũng là một nơi tốt.

Tuy nhiên, vương quốc đột nhiên sụp đổ mười năm trước. Đó là thời vị vua thứ 13 của triều đại Maximilian Gran Reve.

Nguyên nhân chính là sự phản bội của một trong mười hai vị tướng. Hắn đã trốn thoát đến vương quốc phép thuật Eisengard cùng với "Thú Vương", cuối cùng nó đã được phân tích kỹ lưỡng ở quốc gia này. Và thông qua sự phát triển chung với đế chế Garudio, hai nước đã phát triển một thiết bị cho phép Golem hoạt động mà không mất khả năng ngay cả ở những khu vực có Mithril.

Kết quả là, lợi thế địa lý của vùng đất Reve không còn, và vương quốc nhỏ Reve biến mất khỏi bản đồ bởi những người lính Golem của hai quốc gia đó...

"Chúng tôi là những người những người lính phục vụ Vương quốc Reve còn sống sót"

Sau đó, Đại tá lấy ra một thẻ từ túi của mình. Lắc nhẹ và một con golem xuất hiện ngay lập tức. Đó là "Thẻ lưu trữ" thì phải?

Con golem xuất hiện là một cơ thể to lớn hơn hai mét rưỡi và có bộ giáp màu vàng cam. Và trên hết, trên cái đầu của nó làm người khác phải chú ý. Đó là đầu con golem này có hình dạng giống một con báo.

Khi tôi nhìn lên con golem, đôi mắt của nó hướng về phía tôi. Hai đôi mắt của chúng tôi nhìn nhau đắm đuối.

"Đây là một trong những "Thú Vương", "Kaminarihyo - Leopard". Đã lâu rồi tôi mới đưa nó ra, bởi vì tôi sợ rằng Eisengard hoặc Garudio sẽ phát hiện danh tính của mình. "

"Đợi một chút. Nếu đây là "Thú Vương", vậy ngài là..."

Yumina ngắt lời ông ấy và hỏi như vậy... Khi chúng tôi chờ câu trả lời, thì người đẹp da nâu bên cạnh ... Trung úy bước ra trước một bước và mở miệng.

"Vâng. Đại tá là một trong Mười hai vị Tướng của Reve, người đã từng chiến đấu cùng với Con báo này."

"Đúng vậy. Tuy nhiên đó là lúc tôi còn trẻ thôi."

Chuyện đó cũng cách đây mười năm rồi nên điều đó cũng không có gì là lạ, nhưng tôi không thể tưởng tượng được ông già khó tính này khi còn trẻ đó. Nhìn khuôn mặt này nếu ngay cả khi tôi nói đó là bốn mươi tuổi cũng không sai đâu, nhưng thực tế ông ấy còn trẻ thì phải? Nếu đại tá bây giờ hơn ba mươi tuổi, vậy mười năm trước ông ấy cũng khoảng hơn hai mươi tuổi rồi... một thanh niên mới vào nghề ư.

"Hoàng tử Rufuredin được sinh ra chỉ ba ngày trước khi Vương quốc Reve bị phá hủy. Chỉ một số ít những người bên cạnh mới biết về sự tồn tại của ngài ấy. Một điều chắc chắn là ngài ấy đã trốn thoát khỏi đất nước nhờ bàn tay của một bảo mẫu, nhưng sau đó chúng tôi đã mất dấu của họ."

"Chúng tôi đi lang thang khắp nơi không có mục đích cho đến khi trở thành lãnh đạo tiền nhiệm của "Mèo đỏ Akaneko". Trong mười năm qua, chúng tôi đã thu thập nhiều thông tin khác nhau và tìm kiếm hoàng tử, nhưng chúng tôi không thể tìm thấy manh mối nào."

Để tiếp tục những lời của Đại tá, Trung sĩ với một đôi mắt tinh tường nói xong rồi thở dài. Chà, nó sẽ giống như mò kim dưới đáy biển vậy.

"Mười hai vị tướng hầu hết đều bị giết trong cuộc chiến và 'Thú Vương' cũng bị bắt hoặc bị tiêu diệt, những người dân Rive sống sót đã tứ tán khắp nơi. Hoàng tử là niềm hy vọng cuối cùng. Hiện giờ có thể hoàng tử cũng đang sống không hạnh phúc ở một nơi nào đó và không biết gì nguồn gốc của mình, như vậy có phải thật sự đáng thương không? "

"Xin cậu hãy giúp chúng tôi..."

Tôi nhìn vào vị Đại tá đang cúi đầu trước mặt mình và đưa mắt trở lại vào bức ảnh để tìm thêm manh mối.

"Có điều gì đặc biệt về đứa trẻ này không? Như là một nốt ruồi hiếm, hay một vết bớt hình ngôi sao chẳng hạn."

"Tôi cũng không biết có nốt ruồi hay vết bớt gì không, nhưng trong hoàng tộc tất cả những người đàn ông của Reve đều được thừa kế con mắt ma thuật, và có một thực tế là trong những năm đầu họ phải đeo một chiếc vòng tay phong ấn để kìm hãm sức mạnh đôi mắt ma thuật đó. Vì một số người có đôi mắt ma thuật rất nguy hiểm nếu không biết cách sử dụng chúng. "

Nghe thấy con mắt ma thuật, Yumina và tôi đã chú ý đến nó. Khi tôi hướng mắt về bức ảnh, đúng là cánh tay của em bé có thứ gì đó giống như một chiếc vòng tay.

Từ trước cho đến nay tôi cũng đã gặp một số người có đôi mắt ma thuật rồi. "Con mắt nhìn thấu" nhân cách con người của Yumina, "con mắt sự thật" nhìn ra đúng sai qua những lời dối trá của giáo hoàng Ramisshu, bên cạnh đó còn có "Con mắt phép thuật" nhìn xuyên qua những ảo ảnh của Sonia một nhà thám hiểm Long nhân.

Đứa trẻ của bức ảnh đang nhắm mắt, nên không rõ là đứa trẻ đó có con mắt ma thuật không nữa.

"Nhà vua tuy không quá mạnh mẽ, nhưng ngài có "con mắt ma thuật lửa". Nên hoàng tử dường như cũng sẽ có một đôi mắt ma thuật nào đó."

"Nếu điều đó là chắc chắn, tôi có thể thu hẹp tìm kiếm đi rất nhiều. Không có quá nhiều con mắt ma thuật ở thế giới của chúng tôi, thế giới này cũng không khác là mấy."

Có một giả thuyết cho rằng con mắt ma thuật vốn đã có sẵn ma thuật trong cơ quan mắt rồi. Nên ở thế giới nơi có ít pháp sư này đôi mắt ma thuật sẽ là một tồn tại còn hiếm hơn.

"Tôi không biết trong thế giới đó như thế nào, nhưng ở đây người sở hữu con mắt ma thuật rất đáng sợ. Hầu hết những người sở hữu con mắt ma thuật đều che giấu danh tính của họ. Và không giống như những thế hệ trước, nhà vua có cùng màu sắc cả hai mắt. Tôi nghĩ có lẽ cũng không thể xác định hoàng tử từ vẻ bề ngoài rồi."

Con mắt ma thuật được cho là một con mắt có khả năng kỳ lạ, với một sức mạnh khủng khiếp. Từ quan điểm đó, có lẽ con mắt ma thuật của hoàng tộc Reve không quá mạnh. Tuy nhiên, vì nó là một con mắt ma thuật nên dòng chảy của sức mạnh ma thuật đó có lẽ vẫn chưa bị kìm hãm lại. Tôi có thể dựa vào điều đó để tìm kiếm.

"Tìm kiếm. Một cậu bé khoảng mười tuổi với đôi mắt ma thuật."

"Đang tìm kiếm. Tìm kiếm kết thúc. Hiển thị."

Một số ghim xuất hiện rơi trên bản đồ đang chiếu trong không trung. Vẫn còn khá nhiều. Vậy là tôi vẫn chưa biết chính xác hoàng tử ở đâu rồi. Cần thêm chi tiết khác ngoài con mắt ma thuật mới được.

"Tôi tự hỏi, không biết chiếc vòng tay có phải là thứ có thể đeo được khi chủ nhân của nó lớn hơn không?"

"A. Tôi chắc chắn kích thước của chiếc vòng tay phong ấn đó có thể thay đổi tự do được. Tuy bề ngoài trông giống như một chiếc vòng tay đơn giản, nhưng tôi nghĩ khả năng cao là hoàng tử vẫn đeo."

Bằng cách nào đó sức mạnh ma thuật sẽ được cảm nhận từ chiếc vòng, vì vậy giờ tôi đã biết thêm sự đặc biệt của nó. Bây giờ, tôi đã thêm manh mối để có thể tìm kiếm rồi.

"Tìm những người đang đeo vòng tay phong ấn"

"Tìm kiếm xong. Nó tương ứng với một trường hợp. Hiển thị."

""!""

Nó đã kết thúc! Chỉ có một ghim màu đỏ rơi trên bản đồ.

"Đế chế Garudio.... Sao hoàng tử lại ở trong lòng kẻ thù thế này ..."

"Đại tá... Nơi này là..."

"Teito Garresta.... Đó là thủ đô, uwa 〜..."

Cả ba người đang nói chuyện trong khi xem màn hình. Họ đã không nghĩ rằng hoàng tử lại ở thủ đô của một trong những quốc gia đã phá hủy đất nước của mình. Đó là một khuôn mặt khá phức tạp.

Tôi thu hẹp bản đồ gần vị trí đã được đánh dấu sau đó phóng to khu vực đó lên. Tôi hy vọng đây không phải là một khu ổ chuột nào đó... Vì có thể điều tồi tệ nhất chính là hoàng tử đã phạm tội và trở thành tội phạm nô lệ.

"Hmm? Đợi một chút, đây là ..."

Khi tôi phóng to vị trí đã ghim, tôi nhận ra một điều. Nơi này nằm trong một tòa nhà lớn ở trung tâm thủ đô. Tôi đoán đó là một cung điện thì phải?

"Tại sao Hoàng tử của Reve lại ở Cung điện Hoàng gia của Garudio chứ...? "

Đại tá rên rỉ một giọng nói sững sờ. Tôi nghĩ có thể mình đã tìm kiếm sai rồi cũng không chừng?

"Như vậy nghĩa là sao?"

"À, ngay cả khi em hỏi như thế thì..."

Lean liếc mắt nhìn và hỏi tôi điều đó, nhưng tôi cũng không biết phải trả lời thế nào. Đúng là chỉ có một "cậu bé mười tuổi" đeo "chiếc vòng phong ấn" với "con mắt ma thuật" trong cung điện này. Tôi không biết đó có phải là hoàng tử của vương quốc Reve không nữa.

"Ngài có tóc hay hài cốt của vị vua quá cố không?"

"Không, hiện tại tôi không có nó... Tại sao cậu lại hỏi vậy?"

"Không phải tốt hơn là đảm bảo rằng đứa trẻ này thực sự là con của vua Reve sao? Thế thì ta có thể kiểm tra điều đó nếu có tóc hoặc hài cốt của vua Reve đấy."

"... Mặc dù đã ngưng hoạt động nhưng golem của hoàng thượng vẫn còn lưu trữ lại những thứ đó. Có lẽ tóc hoặc móng tay của hoàng thượng sẽ vẫn còn trong khối G. Chúng tôi sẽ chuẩn bị nếu điều đó là cần thiết."

Tôi hiểu rồi. Thông tin gen của chủ nhân Golem luôn được lưu trữ lại. Đó là một điều chắc chắn.

Giờ tôi sẽ vào Cung điện Hoàng gia một lát và mượn ít tóc của đứa trẻ này. Sau đó, nhờ Flora của "Alchemy Building" làm xét nghiệm DNA thì trắng đen sẽ rõ ràng cả thôi.

"Vậy là anh sẽ đến cung điện phải không?"

"Đúng vậy. Nếu anh sử dụng [Invisible] để lấy ít tóc của đứa trẻ, thì sẽ đơn giản thôi."

"Nếu vậy em sẽ đi cùng"

"Em cũng đi"

Theo sau Yumina, Lean giơ tay. Paula cũng giơ tay theo. Kougyoku đang đậu trên vai tôi cũng gật đầu.

"Vậy thì khi lấy được tóc của đứa trẻ này chúng tôi sẽ trở lại. Cần bao lâu để mọi người có thể lấy tóc của nhà vua quá cố?"

"Có lẽ là.... hai hoặc ba ngày."

"Được rồi, sau đó hãy cho tôi biết nếu mọi người đã có trong tay nha."

Tôi nói lời tạm biệt với mọi người trong "Mèo đỏ Akaneko" và đi ra khỏi khu rừng đó với "Gate [http://i.viglink.com/?key=2609277d3d77ee5e56562cf361d04c85&insertId=05338a45f4108cac&type=H&mid=6621&exp=60%3ACI1C55A%3A1&libId=jyiramsz0102xm84000DA1w5uqjxfakmwk&loc=https%3A%2F%2Fwww.isekaisphone-vip.ga%2F2019%2F07%2Fchuong-342-hoang-tu-va-tim-kiem-hoang-tu_24.html&v=1&iid=05338a45f4108cac&opt=true&out=https%3A%2F%2Fwww.gopjn.com%2Ft%2F1-6621-43737-6621%3Furl%3Dhttp%253A%252F%252Fwww.deepdiscount.com%252Fpjx%252F816726026602%252F%253Futm_source%253DPJX%2526utm_medium%253DAffiliate%2526utm_campaign%253DBanner&title=ISEKAI%20WA%20SMARTPHONE%20WN%20-%20VIP%3A%20Ch%C6%B0%C6%A1ng%20342%3A%20Ho%C3%A0ng%20t%E1%BB%AD%2C%20v%C3%A0%20T%C3%ACm%20ki%E1%BA%BFm%20Ho%C3%A0ng%20t%E1%BB%AD&txt=%3Cspan%3EGate%3C%2Fspan%3E]". Sau đó, tôi làm cho mọi người vô hình bằng [Invisible] và ngay lập tức dịch chuyển với [Teleport].

Tôi cần phải thật tập trung để có thể quản lý được mọi tình huống ngay cả khi nó bị lệch một mức độ nào đó. Vì thế tôi xác định lại hướng và khoảng cách trong khi nhìn vào bản đồ trước khi dịch chuyển.

"Nào mọi người hãy tập trung lại đây."

"Hmm, vâng."

"Fu fu. Anh có cảm thấy thứ gì đó mềm mềm không."

Này đừng nói những điều như thế. Sẽ làm tôi mất tập trung đó.

Với hai cô vợ bám vào hai bên, Paula thì trên lưng và Kougyoku ở trên vai, tôi dịch chuyển đến sân của cung điện hoàng gia của đế chế Garudio ngay lập tức bằng [Teleport].

"Kya ~tsu!"

"Anh xin lỗi!"

"Ai! Ai vậy!!"

Tôi đã có một chút sai lầm và nhảy cao khỏi mặt đất 30 cm trong sân. Nên tôi bế Yumina ngăn cho em ấy không ngã, nhưng một số các lính gác đã nghe thấy giọng nói của chúng tôi mà đi đến đây.

Bởi vì chúng tôi đã đặt [Invisible] trước, nên họ không thể nhìn thấy chúng tôi thậm chí khi chúng tôi đã lên tiếng.

Những người lính quan sát xung quanh kỹ càng. Khi không tìm thấy thứ gì đã tạo ra tiếng động họ chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc.

"Chuyện gì đã xảy ra à?"

"Thưa không, bởi vì thuộc hạ nghe có một tiếng ồn đáng ngờ nên đến kiểm tra... Nhưng dường như chỉ là thuộc hạ tưởng tượng. Nó có thể là một con chim hoặc một cái gì đó thôi."

Giọng nói của đứa trẻ đến từ đâu đó, và một trong những người lính trả lời nó.

Tôi nhìn vào người đã cất giọng nói, đó là một cậu bé khoảng 10 tuổi đang đứng trong sân. Mặc trên người một bộ quần áo khá đắt tiền. Cậu bé này có lẽ là một quý tộc thì phải?

Cậu bé có mái tóc nâu sáng dài buộc sau lưng đó là một cậu bé dường như đã trưởng thành. Màu mắt của cậu ta là màu nâu sẫm, tuy nhiên mắt phải lại có một chút màu xanh lá cây. Đó là con mắt ma thuật.

"Touya-san. Đó là...."

Một chiếc vòng tay bằng vàng đang tỏa sáng trên cánh tay của cậu bé được Yumina chỉ vào. Đó là chiếc vòng phong ấn. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là đứa trẻ đang tìm kiếm.

Vua Reve có cùng màu trong cả hai mắt. Nếu so sánh, thì cậu bé này lại có một con mắt kỳ lạ. Hơn nữa, điều đáng nói ở đây là hoàng tử đã trở thành con của kẻ thù. Nhưng con mắt ma thuật chính là sự di truyền rõ ràng nhất mà không thể thay đổi được....

"Giờ cần phải kiểm tra xem người chúng ta cần tìm là đúng hay sai..."

Được rồi. Bây giờ, mọi thứ sẽ rõ ràng nếu làm xét nghiệm DNA thôi.

"Kougyoku, làm việc thôi."

"Vâng"

Kougyoku bay khỏi vai tôi, tiến tới cậu bé và nhổ đi một ít tóc.

Cậu bé ngẩng đầu lên và nhìn lên bầu trời, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tôi xin lỗi nha.

Vâng, nhiệm vụ đã hoàn thành. Tôi phải rút lui thôi.

"Ồ, Rukureshion. Con làm gì ở đây vậy."

"Cha! Mẹ!"

"Đức vua! Hoàng hậu! Vạn tuế"

Nà ní!?

Có hai người xuất hiện trong sân. Tất cả mọi người trừ cậu bé đều ngay lập tức quỳ xuống.

Đó là một người đàn ông khoảng 40 tuổi và một người phụ nữ tốt bụng khoảng 30 tuổi.

Người đàn ông mảnh khảnh nhưng có đôi mắt và lông mày mạnh mẽ. Ông ta mặc một chiếc áo choàng tuyệt đẹp và đội một chiếc vương miện trông giống như một vị hoàng đế.

Người phụ nữ mặc một chiếc váy tầng, ở trán được đeo một chiếc vòng có đính trang sức. Đây có lẽ là hoàng đế và hoàng hậu của Garudio rồi.

Vậy... đứa trẻ đó, nó là một hoàng tử ư!

"Thưa cha, có phải cha đang tính ra ngoài."

"Ừm. Ta đang hướng tới nhà máy. Có thể về hơi muộn. Ở nhà hãy vâng lời mẹ nha."

"Vâng!"

Hoàng tử có vẻ vui khi được nói chuyện với nhà vua nên trả lời một cách rất hăng hái. Sau đó, hoàng để Garudio rời khỏi sân cùng với các hiệp sĩ theo một hướng khác.

" Kougyoku. Lấy tóc của hoàng đế và hoàng hậu"

"Như ý ngài thưa chủ nhân"

Kougyoku bay đi một lần nữa. Không biết chuyện gì đang xảy ra đây. Giờ tôi chỉ có thể làm được như vậy thôi.

"Điều này là sao? Tại sao Hoàng tử của đất nước bị hủy diệt lại là hoàng tử của Đế chế Garudio được chứ?"

"Tôi cũng không biết liệu đứa trẻ đó có phải là hoàng tử của đất nước đã suy vong hay không? Hay có lẽ là sự trùng hợp khi hoàng tử ở đây cũng có con mắt ma thuật và có cùng độ tuổi đó, với một chiếc vòng phong ấn đang đeo cũng không chừng."

Yumina và Lean đang nói về điều đó. Giống như thời điểm lúc ở Rinie, đó là chuyện nhà vua bị lừa dối bởi con của một người đàn ông khác.... chuyện này cũng có khả năng lắm chứ.

Chà, dường như có thêm tình huống phức tạp rồi .... Lại một rắc rối khác xảy ra....

CHƯƠNG 343: KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM, VÀ DỰ BÁO TRONG TƯƠNG LAI

"Kết luận là đứa trẻ này không phải là con của cặp vợ chồng đó"

Flora của "Alchemy Building" nêu lên kết quả xét nghiệm. Như mọi khi, hai quả đào ngọt ngào mọng nước vĩ đại đang đung đưa trong bộ quần áo y tá đầy quyến rũ. Không thể nào mà rời mắt khỏi sự vĩ đại ấy được mà.

Flora lấy từ túi áo ngực của bộ đồ y tá ra một lọ thủy tinh có chứa tóc trong đó. Đó là mẫu để xét nghiệm của vua Reve được đưa từ đại tá. Nó không phải là một sợi tóc từ người chết, mà chính xác nó là một sợi tóc từng được dùng để đăng ký trong Golem.

"Đây là tóc của vị vua quá cố và nó tương thích với mẫu tóc này. Chắc chắn hai người này có mối quan hệ cha-con với nhau."

"Ấy chà...."

Tôi ngước lên bầu trời sau khi nghe được kết quả xét nghiệm. Đập vào mắt tôi chính là trần nhà màu trắng của "Alchemy Building ".

Nói cách khác, rõ ràng là Hoàng tử của Gardio không phải là con của hoàng đế Gardio và vợ của mình, mà là con của vị Vua Reve quá cố.

"Giờ tôi phải làm gì đây..."

Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng trong trường hợp này, thì chỉ có Hoàng đế và hoàng hậu Gardio là có thể giải đáp thôi.

Không, đúng hơn là chỉ có hoàng hậu mới biết thôi. Bởi vì đứa trẻ này phù hợp với gen của bà ấy. Hửm? Ấy chà, không lẽ đứa trẻ này là con riêng của bà ấy?

Vậy thì chỉ có hoàng đế Gardio là không biết sự thật này sao......? Điều đó thật đáng thương mà.... Không biết là do trùng hợp hay do may mắn, hoàng đế và hoàng tử của Gardio đều có nét tương đồng nào đó giữa hai người họ. Đó là về màu tóc của họ rất giống nhau, nhưng hoàng đế thì lại có đôi mắt màu xanh trong khi hoàng tử thì lại có đôi mắt màu nâu khác lạ. Tuy vậy, ai mà có thể nghĩ đó không phải là cha-con chứ. Nhìn vào họ chẳng khác nào anh em cả. (Note: Cái chỗ này giống như nói rằng do cha con giống nhau quá, nên người ngoài nhìn vào có khi lầm tưởng là anh em vậy đó)

Nếu ông ấy mà biết đứa trẻ đó không phải là con của mình thì....

Có lẽ.... Ông ấy sẽ suy sụp hoàn toàn mất. Đúng vậy, điều đó thật quá nặng nề khi phải đối mặt mà!

=

"Đó là lý do tại sao anh muốn nghe ý kiến của mọi người"

Vào ban đêm, tôi tập hợp tất cả mọi người lại phòng mình để giải thích điều đó. Sue cũng ở lại hôm nay, em ấy đang mặc bộ đồ ngủ màu vàng và ngồi kiểu seiza trên chiếc giường lớn của chúng tôi.

Đây là căn phòng để chiếc giường lớn có thể ngủ được với mười người (có một căn phòng khác để ngủ một mình), tất cả mọi người đều mặc đồ ngủ phù hợp với màu sắc mà họ thích và đang ngồi giống Sue trên chiếc giường lớn này.

Tất cả chúng tôi sẽ chỉ ngủ trên giường này khi Sue đến. Một quy tắc như vậy đã được đặt ra cách đây không lâu. Tất nhiên là nếu tôi có ngủ cũng sẽ không ôm bất cứ ai... vì tôi cảm thấy rất nóng. Mà thôi hãy để chuyện đó qua một bên đi. (Note: Dịch không mà còn thấy muốn nóng đến muốn giết người đây >.<)

"Uhm. Tuy nói vậy nhưng cũng chưa biết chắc liệu hoàng đế Gardio có thật sự không biết đó là con mình không?"

"Tôi cũng không biết nữa. Nhưng có vẻ tình cảm cha-con của họ rất tốt đấy."

Đó là Yae người mặc bộ đồ ngủ màu hoa oải hương thuần khiết với mái tóc xõa xuống đang vắt chéo tay ngồi kiểu seiza nói chuyện cùng Hilda người ngồi bên cạnh đang mặc bộ đồ ngủ màu cam tinh tế rất đáng yêu.

"Điều tôi không hiểu là tại sao hoàng tử của Vương quốc Reve lại trở thành hoàng tử của đế chế Gardio nữa. Nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ hiểu nếu mọi thứ được làm sáng tỏ thôi."

Lu người mặc bộ đồ ngủ tươi tắn màu xanh lá cây, đặt tay lên má của mình suy nghĩ. Đúng vậy, chúng ta sẽ sáng tỏ nếu biết được bằng cách nào mà bảo mẫu và hoàng tử đã trốn thoát khỏi đất nước Reverồi trở thành hoàng tử của đế chế đó. Tôi nghĩ rằng đó là một manh mối để giải quyết tất cả các vấn đề.

"Vậy anh có nói sự thật này với đại tá không?"

Linze người trong bộ đồ ngủ màu xanh biển nhạt nhìn tôi hỏi. Đó cũng là những gì tôi đang suy nghĩ đây.

"À, anh sẽ nói chuyện với họ. Đối với họ sự an toàn của hoàng tử là mối quan tâm hàng đầu mà. Nếu họ biết hoàng tử đang sống hạnh phúc trong cung điện, có lẽ họ sẽ cảm thấy nhẹ nhõm phần nào."

"Nhưng nó sẽ hơi phức tạp vì Reve đã bị phá hủy và hoàng tử lại đang sống trong đế chế đã phá hủy đất nước của họ. Thật không biết họ sẽ vui hay buồn đây?"

Trong khi ngồi trên giường, Elze trong bộ đồ ngủ màu đỏ như một viên kẹo ngọt ngào đã nói điều đó.

"Trong trường hợp này, có lẽ chính Hoàng đế là người hiểu rõ sự thật nhất. Sao không hỏi trực tiếp từ ông ấy?"

"Không được, giả dụ nếu ông ấy thật sự không biết hoàng tử không phải là con mình thì sao? Có thể hoàng đế đã nuôi nấng đứa trẻ đó mà không hề hay biết cũng không chừng."

"Khả năng đó cũng có thể xảy ra lắm…"

Leen trong bộ đồ ngủ màu đen huyền bí gật đầu khi nghe tôi nói. Bên cạnh đó, Paula đang nằm ngủ với năm thần thú của chúng tôi (Note: Ở đây nói là năm vì tính Kokuyou và Sango là hai nha). Tôi tự hỏi liệu giấc ngủ có cần thiết cho thú nhồi bông không vậy....

"Vua, ma thuật bóng tối. Có thể thôi miên để nghe họ nói."

"Ma thuật thôi miên sao? Cũng đáng thử lắm."

Sakura trong bộ đồ ngủ màu hoa anh đào vừa gợi ý cho tôi về việc dùng ma thuật bóng tối thôi miên họ để nghe sự thật.

Tôi có thể thôi miên và hỏi như vầy, "Có phải hoàng tử thật sự là con trai của ông ấy?". Nếu ông ấy không biết sự thật thì sẽ trả lời "Có", còn nếu ông ấy biết thì sẽ trả lời "Không".

"Nhưng Touya-san, có cần thiết phải làm như vậy không...? Em cảm thấy như vậy là hơi nhẫn tâm đó, không phải hiện tại Touya-san mới chỉ được họ nhờ là tìm kiếm nơi ở và kiểm tra xem hoàng tử có còn sống sót hay không thôi sao. Vậy thì sao anh không cho họ biết những gì họ cần biết thôi?"

Yumina trong bộ đồ ngủ màu trắng nói với tôi một cách lúng túng. Tôi biết nếu mình phạm sai lầm, tôi có thể phá hủy một gia đình đang hạnh phúc. Tốt nhất là không nên làm vậy.

Nhưng còn nhóm người của đại tá thì sao? Nếu họ không biết tất cả sự thật, họ sẽ không bị thuyết phục đâu. Tôi muốn nghĩ rằng ba người đó vẫn sẽ ổn, nhưng không có nghĩa các cựu binh khác của Reve khi biết sự thật này sẽ không hành động dại dột.

"Hoàng tử của đế chế Gardio lại chính là hoàng tử của vương quốc Reve". Tôi nghĩ rằng cũng sẽ chẳng ai tin nếu mình nói như vậy. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu câu chuyện đến tai hoàng tử ở một dịp nào đó? Cậu ấy có thể sẽ không tin, nhưng một chút u sầu vẫn sẽ ở trong tim của cậu ấy. Trước những lời lẽ như thế nó có thể làm tổn thương trái tim nhỏ bé đó. Tình cảm giữa cha-con có thể bị rạn nứt ... Tôi không muốn một thứ như vậy xảy ra.

Tôi muốn xác nhận sự thật một cách thật đúng đắn, rồi sẽ thuyết phục nhóm người của đại tá.

Sue, người đang lắng nghe cuộc trò chuyện dựa đầu vào ngực tôi.

"Thật là một chuyện khó khăn"

"Đúng vậy. Không biết phải giải quyết như thế nào đây?"

"Touya sẽ có cách giải quyết thôi."

Đây đúng là khó khăn mà. Tuy nhiên, miễn là nó là một sự thật, thì phải nói thôi.

"Đó là lý do tại sao chúng em ở đây với Touya. Nếu Touya gặp rắc rối, công việc của chúng em chính là hỗ trợ anh hết mình, không phải sao? Thật vui khi mọi người được ở bên nhau."

Sue nắm lấy tay tôi và vòng qua trước ngực em ấy. Có vẻ như tôi đang ôm em ấy từ phía sau. Ấy, Sue-san đột ngột như vậy làm tôi hơi xấu hổ.

"Sue. Đừng chiếm lấy vua một mình"

"Ể?"

Sakura đứng dậy gỡ một bên tay của tôi đang ôm Sue rồi quàng lên vai mình và ôm chầm lấy tôi. Chờ đã, Sakura-san! Điều này cũng thật xấu hổ đó!

"Ah! Sakura-san, thật ranh mãnh mà, tôi cũng muốn!"

" U ō?"

Lần này Lu chộp lấy Sakura và bám lấy tôi theo cách tương tự. Chờ đã, bình tĩnh nào mọi người ai cũng có phần cả mà! (Note: Câu này chế thêm nha)

"Đây là một trận chiến, Hilda-dono"

"Vâng. Đi thôi. Yae-san."

"Ne-chan, chúng ta cũng vậy"

"Ể!?, A, đúng vậy! Đúng vậy!"

"Này, chờ đã!?"

Tôi chạy quanh phòng và họ bắt đầu đuổi theo tôi quyết liệt. Giờ là nửa đêm, nếu đây mà là một khu chung cư hoặc một căn hộ nào đó thì giờ có thể cảnh sát đã gõ cửa rồi.

Cuối cùng, tôi bị Elze bắt lại bằng [Boost], và mọi người lần lượt ôm chầm lấy tôi rồi đẩy xuống giường. Tôi không thể thốt nên lời bởi vì quá "nặng!". Vậy là tôi đã bị chiếu tướng.

Bên cạnh đó, có những thứ khác nhau đang cấn cấn vào những vị trí khác nhau trên cơ thể tôi! Tình trạng bây giờ làm tôi không thể dùng [Teleport] được.

" Fugi ~yuru!? Ôi, nặng quá!"

"Nặng ...!"

Yae và Sakura, những người đang đè trên đầu tôi, lần lượt hét lên như thế. Thật xin lỗi mà.

"Này này, đêm nay đùa như vậy là đủ rồi mọi người. Trước sau gì chúng ta cũng là hoàng hậu của đất nước này, chính vì vậy hãy khiêm tốn tí nào."

‘Panpan’ với một tiếng vỗ tay nhẹ, Leen quở trách mọi người. Vậy là tôi đã được cứu. Đúng như mong đợi về người lớn tuổi nhất. Mặc dù vậy, nhưng nhìn cô ấy còn trông trẻ hơn Sue mới hay chứ.

Mọi người đã ổn định trở lại nhờ Leen, sau đó tôi bắt đầu hỏi về những chuyện đã xảy ra gần đây. Cơ bản thì do dạo này tôi bận quá nên cũng không thể nói chuyện với các cô gái nhiều, nên giờ tôi quyết định sẽ lắng nghe họ. Tôi muốn biết mọi chuyện từ họ.

"Nói mới nhớ, dạo này Elze luyện tập thế nào? Em đã học được môn võ nào mới từ chú của anh chưa?"

"Vâng, sư phụ thật đáng ngạc nhiên đó! Ba thầy trò bọn em đã đi đến chân núi Merician, và chứng kiến sư phụ phá vỡ một tảng đá lớn cỡ Frame Gear chỉ bằng một cú đấm. Bọn em cũng đã được học về "Ki" ở đó đấy."

"Ki?"

"Đó là hợp nhất sức mạnh ma thuật với một phần của cơ thể, và thay đổi các thuộc tính cho phù hợp theo tình huống... Uhm, nói sao ta?Nó giống như cái gọi là "Sức mạnh Ki" mà Sonia-san của Long nhân tộc từng sử dụng đấy. Sư phụ có thể tạo một quả cầu lửa từ "Ki" và thổi bay một con Wyvern chỉ với nhiêu đó. "

"Thế còn Ende có ổn không?"

"À.... Ừm, có thể nói anh ấy sử dụng "Ki" tốt hơn em. Nên em bị sư phụ bắt rèn luyện cùng với người mỗi ngày cho đến khi mệt mới thôi, chính vì vậy em hay trở lại lâu đài để Flora tiêm một ích thuốc. "

"Mọi thứ đều ổn..."

Lần này đến Linze kéo tay rồi nhìn tôi mỉm cười và nói vậy. Nên tôi không thể hỏi Elze đã tiêm gì, nhưng có lẽ không sao đâu...

"Chắc chắn em sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Nếu em cố gắng hết sức, có thể sẽ tiêu diệt được loài cấp trung chỉ với một đòn mới này."

...Có vẻ khó đây, nhưng "mèo đỏ Akaneko" cũng từng đánh bại chúng khi chưa sử dụng Frame Gear mà.

À, lần đầu khi gặp Ende cậu ấy cũng đã giết loài cấp trung như vậy. Elze chỉ có một con át chủ bài là [Boost], nhưng em ấy rồi cũng sẽ mạnh hơn thôi.

Khi tôi đang nghĩ về điều đó, Sue quay lại với tôi người ngồi trên giường và em ấy bám vào lưng tôi. Sue có hơi bạo một chút. Điều này vẫn ổn, nhưng khi em ấy lớn lên tôi sẽ cảm thấy thích hơn.

"Vậy mẹ của Sue thế nào, em bé trong bụng có khỏe không?"

Tôi tự hỏi liệu đứa trẻ có được sinh ra sớm không đây. Nếu là con trai thì thật tốt, nhưng con gái vẫn không sao.

Ngài công tước khá hi vọng đó là một cậu con trai để có thể thừa kế mình. Vì đứa trẻ này nếu được sinh ra sẽ cùng tuổi với hoàng tử Yamato, nên có lẽ tương lai họ sẽ là một đôi bạn tốt. Đối với Yumina đó là một người em họ, và đối với tôi thì đó có thể là em trai hay em gái bên vợ của tôi?

"Em rồi cũng sẽ có một đứa trẻ... Cesca-tachi cũng từng nói mỗi người đều sẽ có một đứa trẻ."

Mọi người ngoài Sue đều đỏ mặt với lời nói của Yae, người tình cờ thì thầm khi đảo mắt nhìn xung quanh. Tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ. Tuy tôi đã quen với bầu không khí như vậy, nhưng...

"Đúng rồi, tạo tác của Tiến sĩ Babylon đã nhìn thấy được tương lai là tất cả chúng ta sẽ sinh ra tám người con gái và một người con trai, không phải sao? "

Hilda vừa nói vừa đỏ mặt vì mắc cỡ. Tôi chắc chắn là đúng như vậy... Tôi có chín cô dâu, và tôi nghĩ rằng có tám cô con gái cũng thật tuyệt với đấy chứ.

"Về mặt xác suất, thì tộc Elf của tôi khả năng sinh con gái cao hơn so với con trai. Ngoài ra, hôn phu của tôi lại là một con người nên đứa trẻ sẽ có đặc điểm một nửa là của tộc Elf."

Leen tiếp những lời của Hilda. Điều đó có nghĩa là một đứa trẻ sinh ra giữa tôi và Leen hoàn toàn có khả năng là con gái.

"Quỷ tộc cũng vậy. Đứa trẻ được sinh ra sẽ có đặc điểm của quỷ tộc.... Và tôi thì mong đó sẽ là một đứa con gái."

Sakura đang nhăn nhó khi nói điều đó. Tôi hiểu tại sao cô ấy lại mong muốn như vậy. Đơn giản, bởi vì cô ấy không muốn con mình sinh ra sẽ giống như Quỷ vương. Người luôn làm cô ấy cảm thấy phiền phức.

"Cesca đã nói sẽ có một đứa bé trai... Tôi muốn sẽ rèn luyện cho nó thành một kiếm sĩ... "

"Đúng vậy! Tôi cũng muốn dạy bảo nó để trở thành một hiệp sĩ tốt! "

"Tôi cũng muốn có một đứa con trai để có thể luyện tập cùng nó... "

Cả ba người Yae, Hilda và Elze khá hào hứng khi nói về điều đó.

"Tôi có hơi thất vọng khi biết chỉ có một cậu bé trong số chín người chúng ta. "

Khi Linze lẩm bẩm, Yumina mở miệng nói.

"Không, điều đó không hẳn đúng. Điều duy nhất Tiến sĩ nói khi nhìn vào tương lai là tất cả chín người đều có con, trong đó chỉ có một hoàng tử. Nhưng tiến sĩ đâu nói về việc chúng ta sẽ con thứ hai hay không mà. "

"Đó là lý do tại sao có khả năng người con thứ hai sẽ là con trai. Tôi nghĩ không có vấn đề gì nếu điều đó xảy ra đâu. "

Lu vui vẻ nói vào lời nhận xét của Yumina. Không, điều đó có nghĩa là sẽ có hơn 10 đứa trẻ sao...?

Vậy đó có thể trở thành một đội bóng bầu dục thay vì một đội bóng đá rồi, mà tôi nghĩ nếu vậy ta cần phải có người giữ trẻ…. A, có lẽ nào là các Babylon sao?

Chỉ có chín người, nhưng nếu họ được yêu cầu hỗ trợ cá nhân cho mỗi cô vợ tôi thì... Không, không tôi muốn từ chối việc đó. Tôi không muốn con tôi sẽ nhiễm cái tính điên khùng như cô hầu khiêu dâm hoặc cô gái biến thái thích những bé gái đâu! Không có cách nào để một người cứ thích đọc sách cả ngày hay một người chỉ biết ngủ có thể chăm sóc một đứa trẻ. Nghĩ đến thôi đã thấy đủ vấn đề rồi.

Tôi cần phải đảm bảo nguồn nhân lực phù hợp trước khi những đứa trẻ được sinh ra... Cần phải nhanh chóng làm điều đó.

"Ano, Touya"

"Hửm?"

"Làm thế nào để có thể tạo ra một đứa trẻ vậy?"

Sue ngây thơ bất ngờ, không khí trong phòng bị đóng băng ngay lập tức.

Làm cách nào để tôi có thể trả lời câu hỏi đó đây?

"Sue... bây giờ em bao nhiêu tuổi rồi?"

"Bây giờ, em mười hai rồi. Em có thể kết hôn với Touya-tachi được rồi. "

Đúng vậy. Em ấy đã mười hai tuổi. Không sai. Nếu đó là thế giới cũ của tôi, em ấy sẽ là một học sinh trung học vào năm tới.

"Này Sue, việc “tạo ra một em bé” chị nghĩ nên để mẹ em giải thích thì tốt hơn không phải sao?"

"Ơ? Vậy hả Yumina-anesama? "

Sue dựa vào vai Yumina với một gương mặt hồn nhiên. À, nói đúng hơn thì đó là một khuôn mặt tôi không hiểu gì cả.

Trong thế giới của cũ của tôi, điều này có thể dạy lúc học tiểu học, nhưng có vẻ nó khác ở thế giới này thì phải?

Nói cách khác, nếu là thường dân sẽ có thể học sớm hay muộn bằng cách nhìn vào cha mẹ mình hoặc bạn bè của họ, nhưng sẽ khác khi trở thành một quý tộc. Họ chỉ có thể được dạy bởi một giáo viên hoặc cha mẹ của họ.

Thật ra Yumina, Lu, Hilda ... và Sakura cũng vậy. Họ là hoàng tộc, loại kiến thức đó dường như họ điều biết. Nhưng trường hợp của Sue có thể là đặc biệt.

Mẹ của em ấy bị mù vài năm trước cho đến khi được tôi chữa trị. Nên có lẽ gia đình đã không thể dạy về điều đó.

"...Vậy là bây giờ em không thể biết sao?"

"Dù em có nói vậy thì ..."

Tôi nhìn em ấy ngần ngại trả lời với một gương mặt đỏ. Tôi không thể nói rằng không có thứ như vậy trong điện thoại thông minh, nhưng tôi không nghĩ có thể phơi bày nó ra đâu...

"Làm sao có thể giải thích đây ta!"

"Doban!" Khi tôi mở cửa, thì Cesca và Tiến sĩ Babylon bước vào. Uo!? Cô ấy vừa nói điều đó ngay lúc này! Không lẽ nào? Trong căn phòng này, nó được trang bị một máy nghe lén hả?!

"Hãy để việc đó tôi lo. Tôi sẽ giúp Sue-kun cùng mọi người biết những điều cơ bản."

"Tôi cũng sẽ giúp mọi người hiểu những khái niệm cơ bản đó!"

Sau khi nghe hai người đó nói, tôi liền kéo họ ra hành lang. Đừng tạo thêm rắc rối cho tôi chứ!

"Đừng nói mấy điều đó ra chứ. Nó không cần thiết đâu!"

"Hửm? Cậu không muốn chúng tôi giải thích tỉ mỉ cho Sue-kun hiểu sao? "

"Grừ..."

"Cậu sao vậy?"

"Đây không phải lúc nói mấy người chỉ họ về mấy chuyện đó. "

Đột nhiên, Cesca đưa tôi một cuốn sách.

"Đây là?"

"Tôi mang nó từ thư viện. "

Vậy họ đoán trước được việc này sao? Tại sao lại còn chuẩn bị thứ này chứ?

Khi tôi lật cuốn sách, đó là một cuốn sách đáng ngạc nhiên. Tên nó là Kim Bình Mai à nhầm.... giỡn đó tên nó là Sách giáo khoa y tế và giáo dục giới tính (Note: Câu này chế tí). Chà nếu vậy thì...

Tôi có một chút lo lắng, nhưng cần phải chấm dứt chyện này càng sớm càng tốt.

"Như cậu thấy, đây chỉ là những điều cơ bản. Cho nên những điều bất thường là không cần thiết. Đó chỉ là một khóa học bình thường không phải sao? "

Tôi biết điều đó nhưng vẫn cảm thấy ngại ngại về việc này.

"Tôi biết rồi, tôi biết rồi. Vậy tùy hai người, giờ tôi muốn được yên tĩnh. "

"Vậy chúng tôi sẽ cố hết sức!"

Tôi cảm thấy đau đầu rồi đây. Hiện tại, hãy để phần còn lại cho họ, và tôi trở về phòng riêng của mình. Giờ tôi chỉ muốn được ngủ mà thôi.

Tôi tự hỏi như vậy có ổn không... Tôi rất lo lắng về điều đó... Nếu cần thiết, sẽ tốt hơn tôi chiếu một đoạn video từ điện thoại thông minh của mình cho nhanh (Note: Chú cảnh sát ơi có kẻ muốn chiếu phim người lớn cho trẻ chưa đủ tuổi xem kìa)

Tôi đang đi về phía căn phòng riêng trong khi lo lắng về chuyện đó.

Ngày hôm sau, tôi gặp mọi người vào bữa sáng và Sue trở nên tách biệt với tôi.

Tôi không bị ghét, nhưng ngay khi nói chuyện với tôi mặt em ấy ngày một đỏ hơn. Em ấy cứ liếc nhìn tôi rồi lại chuyển sang màu đỏ. Điều đó cứ lặp lại liên tục.

"Đừng lo lắng, cô ấy chỉ có một chút bối rối thôi."

Leen nói với tôi bằng một nụ cười cay đắng, nhưng khuôn mặt của Leen cũng đỏ không kém. Tôi có cảm giác đáng ngờ rồi đấy, họ cứ liếc nhìn tôi suốt. Tôi giả vờ không thấy nhưng vẫn nghe tiếng thì thầm về một thứ gì đó về "Sáu chín..." và những tiếng thở dài "Fuu ..." rò rỉ từ đó.

Họ đã được nghe giảng cái gì vậy trời!?

Sau đó, phải mất vài ngày để Sue trở lại bình thường. Tôi ước gì rắc rối này sẽ không xảy ra.

CHƯƠNG 344: XÂM NHẬP PHÒNG NGỦ, VÀ MƯỜI NĂM TRƯỚC

Màn đêm dần buông xuống và những ngọn đèn bắt đầu được thắp lên.

Vào một đêm yên tĩnh không trăng, nhưng thành phố vẫn sáng lên nhờ những chiếc đènlàm từ đá ma thuật

Tôi trở lại thế giới ngược và đến thủ đô của đế quốc Gardio.

Chúng tôi dịch chuyển đến khu vườn của cung điện, nơi gần như nằm ngay ở trung tâm của nơi này. Vì đã đến đây một lần nên tôi có thể tới dễ dàng sử dụng [Gate] nhanh chóng.

"Chỗ này là cung điện sao?"

“Chúng ta vào đây quá sức dễ dàng~degozaru.”

"Đó là vì ở thế giới ngược này việc phòng thủ chống lại ma thuật không phát triển bao nhiêu cả. Nhưng từ giờ chúng ta sẽ làm gì đây ... "

Giám sát tôi lần này là Lu và Yae. Lúc đầu tôi đã nghĩ có thể dùng [Invisble] ở đây, khiến cả đám trở nên vô hình rồi cứ thế đột nhập vào phòng ngủ của Hoàng đế ... Nhưng so với ban ngày thì bây giờ nhiều Golem bảo an hơn tôi tưởng.

Ma thuật vô hình có thể qua mắt con người, nhưng còn Golem thì sao? Nếu chúng được trang bị những thứ như cảm biến nhiệt thì chúng tôi có thể sẽ bị phát hiện.

Nếu tôi dùng [Paralyze] lên Golem có lẽ chúng sẽ không có tác dụng. Phá huỷ nó thì cũng không xong. Hmm, đến nước này thì ...

"Tìm kiếm. Hoàng đế Gardio."

"Đang tìm kiếm. Kết thúc tìm kiếm.”

Chúng tôi nhìn cơ đồ của lâu đài hiện lên, trong khi đang ẩn mình vào bóng râm trong khu vườn. Ây da, thực ra làm gì có bóng râm nào chứ.

"Anh định làm gì đây ~degozaru?"

"Anh nghĩ chúng ta có lẽ sẽ sử dụng [Teleport] vậy."

"Ể? Nhưng.. nhưng mà... Cái đó ..."

? Lu với vẻ mặt hơi chút do dự nhìn tôi. Cái đó có vấn đề gì à?

“Ưm, việc đột nhập vào phòng ngủ của hai vợ chồng như vậy rất là thô lỗ…. Lỡ đâu bọn họ đang ‘hành sự’ thì …”

Mặt Lou đỏ như gấc, em ấy líu nhíu trả lời tôi. Yae nghe thấy cũng ngượng ngùng và đảo mắt xuống. Chết tiệt, cái trò khiêu dâm trá hình trong cái chương trình giáo dục giới tính đó bắt đầu gây ra hậu quả rồi đấy! Tai các em ấy còn đang đỏ hơn nữa kìa!

...... Mà, cái đó đâu phải lúc nào cũng xảy ra. Tôi nghĩ không cần phải lo lắm … Cơ mà, cẩn tắc vô áy náy nhỉ …?

Sau đó tôi kiểm tra và xác nhận, chắc chắn vợ chồng Hoàng đế đang ở cùng nhau. Còn Hoàng tử có vẻ là ở phòng khác.

"Giờ thì ... bật [Long Sense] lên và theo dõi họ nào."

"Anh tính nhìn trộm à ~ degozaru!?"

“Chuyện đó …”

Nhìn tôi giống một tên bệnh hoạn lắm à.

"... Vậy dùng linh thú triệu hồi để kiểm tra thì sao ..."

“Cái đó thì được.”

Tôi vẽ một vòng tròn ma thuật nhỏ bằng phấn làm từ đá ma thuật trên mặt đất. Từ vòng tròn một chú chuột nhanh chóng xuất hiện. Chuột ta ngay lập tức biến mất vào bóng tối của màn đêm.

Cái này sẽ không bị tính là nhìn trộm vì tôi không liên kết tầm nhìn với nó. Chúng tôi quan sát qua cửa sổ phòng ngủ của hoàng đế từ trên gác mái. Nếu không có vấn đề gì chúng tôi sẽ sử dụng [Teleport] để vào.

Giờ thì, kích hoạt [Invisible] lên bản thân và cả hai em ấy. Nếu chúng tôi di chuyển ngay lập tức đến phòng cũng sẽ không gây ra tiếng ồn

“... Oh? Có vẻ họ đang phiêu du chốn bồng lai rồi.”

Tôi nhận báo cáo từ chú chuột, và giơ ngón tay cái về phía hai vị hôn thê. Cả Hoàng đế và Hoàng hậu đều đã ngủ say rồi. Triển luôn đê.

Kéo Yae lại và nắm lấy tay hai em ấy.

"[Teleport]"

Chúng tôi dịch chuyển và xuất hiện trong góc một căn phòng ngủ rộng lớn. Một viên ma thạch tỏa ánh sáng mờ khắp phòng. Một chiếc giường cỡ đại (không lớn bằng giường tôi) và một chiếc bàn làm việc vững chắc. Một lò sưởi tráng lệ và bộ bàn ghế tinh xảo. Chỗ này khác với nhà tôi. Nó thiên về giá cả hơn là sở thích.

Tôi sẽ tiếp cận chiếc giường. Trước đó, phải chắc rằng âm thanh trong phòng không bị phát ra bên ngoài với [Silence]. Chắc chắn đằng sau cánh cửa đó là các Cận vệ hoặc Lính gác.

Chúng tôi lén tiến đến chiếc giường. Tại sao đã kích hoạt [Silence] nhưng vẫn làm vậy ư?

[Silence] không phải là dạng ma thuật khóa đi âm thanh, mà chính xác hơn là ma thuật chặn âm thanh lại trong một phạm vi nào đó. Nó không có tác dụng lên chúng tôi và cặp vợ chồng Hoàng đế đang ở gần nhau. Thân ảnh đã biến mất nhưng họ sẽ vẫn nghe được âm thanh. Tôi đã mong một [Silence] nữa có thể chặn được, nhưng tôi lại không thể dùng hai cái chồng lên nhau.

Chậm rãi đến bên chiếc giường, hai người kia đã ngủ say lắm rồi. Ngon lành, giờ thì dùng ma thuật [Hypnosis] thôi…….

"……Kẻ nào đấy?"

""!? ""

Hoàng đế Gardio mở hai mắt. Ông ta không hướng về phía đây, nhưng rõ ràng là đã cảm nhận được sự hiện diện của chúng tôi.

"Tại sao……"

“Dường như ông ấy không thấy. Nhưng có vẻ trực giác khá tốt đó ~ degozaru.”

Yae trả lời thắc mắc của tôi thay cho Hoàng đế. Trực giác gì mà nhạy thế không biết ... Ông ta có một [Search] thiên bẩm sao? Tuy không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng vẫn có thể cảm nhận qua âm thanh và dấu hiệu.

[Invisible] chỉ tác động đôi chút đến các võ sĩ như Yae, Hilda, và Else. Đó có vẻ là do trực giác hoặc bản năng của họ rất nhạy bén. Có lẽ hoàng đế cũng là một chiến binh .

Giờ thì chuồn lẹ hay nán lại đây? [Silence] đã được kích hoạt, nên lính canh sẽ không xông vào dù có ồn đến mấy.

"Có phải bọn tay sai của Isengard không? Các ngươi vẫn tham lam vậy à."

Uh hử, ông ta hoàn toàn nhận thấy chúng tôi rồi. Hoàng hậu dường như cũng đã tỉnh giấc, hoàng đế đang đưa tay túm lấy thứ gì đó bên dưới gối. Có lẽ là vũ khí.

Cơ mà, hình như ông ta hiểu nhầm rằng bọn tôi là lũ đột nhập từ Isengard.

"... Ta nên làm gì đây ~ degozaru?"

“Không còn cách nào khác. Chúng ta phải trực tiếp nghemọi chuyện từ họ thôi.”

“Chuyện đó ... Lỡ như nó làm tình cảm vợ chồng họ rạn nứt thì sao?”

“Vậy khi đó anh sẽ dùng ma thuật [Hypnosis] để sửa lại điều đó. ”

Sau khi nghe tôi nói Lu chỉ còn biết thở dài. Em sẽ phải ngạc nhiên về tỉ lệ thành công đấy. ... Hãy cố làm quen với nó nhé.

Tôi búng ngón tay để hủy [Invisible] đi. Nhìn thấy ba người chúng tôi xuất hiện ở góc phòng, Hoàng đế và Hoàng hậu Gardio nhổm dậy khỏi chiếc giường.

“Các ngươi là ai? Có phải là tay sai của Isengard không?”

“Không phải. Ừm, ông có thể gọi tôi là sứ giả của Vương quốc Reve cũng được.”

"!? Reve ...! Không thể nào ...!"

"Ngươi……!"

Mặt Hoàng đế và Hoàng hậu hóa tái mét sau lời nói của tôi. Hmm? Dường như cả hai đều biết về Vương quốc Reve. Và rõ là cũng biết danh tính thực của Hoàng tử.

"Người đâu! Có kẻ đột nhập!"

Hoàng đế rút thanh kiếm dưới gối ra và hét lên, nhưng không có phản ứng từ ngoài hành lang. Đó là do âm thanh đã hoàn toàn bị chặn lại bởi [Silence].

“Vô ích thôi. Giọng của ông sẽ không tới chỗ họ được đâu. Nó đã hoàn toàn bị chặn lại với ma thuật của tôi.”

"Ngươi là pháp sư sao ...!"

Hoàng đế Gardio đứng khỏi giường với thanh kiếm chĩa thẳng về tôi. Mặt khác, Yae cũng khẽ hạ trọng tâm xuống với cánh tay phải đặt trên chuôi kiếm.

Có lẽ họ đang hiểu lầm thì phải? Chắc họ nghỉ một ai đó đến từ quốc gia bị phá huỷ đến trả thù đó mà.

“Giờ thì ta sắp bị tấn công bởi lũ trung thần của Vương quốc Reve sao ...”

“Không, chúng tôi không có ý định tấn công ông, và cũng chẳng phải người Reve đâu. Tôi chỉ được nhờ tìm kiếm Hoàng tử của Vương quốc Reve với ma thuật của mình. Và tôi đã ngạc nhiên về vị hoàng tử ở đây... "

Nghe những lời đó, Hoàng hậu Gardio ngã khỏi chiếc giường. Còn Hoàng đế thì ngồi bệt trên tấm thảm với khuôn mặt u sầu nhìn về phía bọn tôi.

“... Chờ đã! Nó là con của bọn ta! Tuy không chung huyết thống, nhưng nó là con của bọn ta! Xin đừng đem nó đi!”

Hoàng hậu nức nở. Còn Hoàng đế Gardio bên cạnh nhìn vợ mình khóc với ánh mắt sầu não.

Sau cùng thì họ đều biết cậu ta không phải con ruột của mình. Vậy là sẽ không có rạn nứt nào trong hôn nhân, thành thật mà nói tôi cảm thấy mình đang làm điều gì đó rất tệ. Lu và Yae có vẻ cũng đồng cảm với khuôn mặt đượm buồn.

"... Ngươi đến để tước đi con trai khỏi chúng ta?"

Hoàng đế nghẹn ngào. Lẫn trong cơn giận, ông ta siết chặt lấy thanh kiếm.

"... Tôi có thể dùng ma thuật dịch chuyển. Tôi đã làm vậy nếu chỉ đến đây để đưa Hoàng tử về. Ngày hôm nay tôi đến để biết sự thật. .... Mọi sự đều bắt đầu ở đây, và bọn tôi sẽ đưa ra quyết định dựa theo những gì được nghe ... Ông không phiền kể lại chứ?”

Hoàng đế Gardio, nghe những gì tôi nói, buông kiếm xuống và ném nó lên giường. Sau khi nắm vai vợ mình và dìu bà đứng dậy, giờ họ đang ngồi trên giường.

"Ta đã sợ rằng một lúc nào đó ngày này sẽ tới ... Kẻ nào đó sẽ khám phá ra bí mật về đứa con của bọn ta và đưa nó ra ngoài ánh sáng ..."

Hoàng đế Gardio liếc nhìn tôi. Mặc dù vậy, ông ta vẫn bắt đầu nói về những chuyện đã xảy ra mười năm trước.

============

Mười năm trước.

Lúc đó, phụ hoàng ta, hoàng đế tiền nhiệm Gardio, vẫn còn sống và ta còn là một thái tử.

Lúc đó có lẽ là cuối đông, khi ta đang dẫn quân hướng thẳng đến lãnh thổ của Reve.

Ở vùng đất nơi đầy rẫy quặng Mythril này, Golem không thể hoạt động ổn định, và chỉ có thể vận hành được chưa đến một nửa công suất của chúng. Chỉ có dòng máy “Thú Vương” thuộc sở hữu của Thập nhị Tướng mới không bị ảnh hưởng bởi nó, và khi đó cuộc xâm lược Reve vẫn không hề tiến triển.

Nhưng khi một trong các Thập nhị Tướng phản bội Reve và bán “Thú Vương” cho Isengard, cục diện đã hoàn toàn thay đổi.

Isengard đã phân tích cỗ máy “Thú Vương” đó và chúng ta đã thành công trong việc chế tạo một thiết bị có thể loại bỏ ảnh hưởng của quặng Mythril. Tuy vậy, chất xúc tác cho thiết bị đó không có nhiều ở Isengard, vậy nên họ đã đề nghị đất nước Gardio giàu tài nguyên liên minh lại.

Hai quốc gia chúng ta đã cùng nhau chiến đấu và giành lấy vùng đất Reve.

Tuy phản đối Isengard, nhưng khi họ từ bỏ phần lớn lãnh thổ của Vương quốc Reve, phụ hoàng ta đã đồng ý với thỏa thuận đó.

Vùng đất Reve là nơi khiến những cuộc xâm lăng của Gardio liên tiếp phải nhận những thất bại qua nhiều thế hệ. Phụ hoàng hẳn đã nghĩ nếu thành công, mình sẽ được đời sau vinh danh hơn các hoàng đế khác.

Mục đích của Isengard chính là “Phế tích Amber” ở Vương quốc Reve. Có rất nhiều tàn dư của các cỗ máy cổ đại “Legacy” đã được khai quật ở đó. Ngay từ đầu thì Isengard vốn chỉ thèm muốn các phế tích mà thôi.

Hàng chục ngàn cỗ máy Soldato với thiết bị chống ảnh hưởng từ Isengard. Dẫn đầu là quân Isengard tấn công từ phía chính diện và Gardio dẫn đầu bởi ta thì đánh từ phía sau.

Mười hai, không, mười một vị tướng lĩnh, mất đi lãnh thổ của mình, và từng người lần lượt bị tiêu diệt bởi liên minh Isengard - Gardio. Tuy những cỗ máy dòng “Thú Vương” vẫn hoàn toàn vượt trội dù cho không còn lợi thế về địa hình, nhưng không thể thay đổi cục diện chỉ với mười một người được.

Cuối cùng, lâu đài Hoàng gia đã sụp đổ và Vương quốc Reve đã bị tiêu diệt.

Cái ngày sau khi cuộc chiến kết thúc, cận vệ của ta phát hiện một người phụ nữ trông có vẻ là bảo mẫu đã trốn thoát khỏi lâu đài. Cô ta đã chết trong khi giữ đứa bé, nhưng danh tính đứa trẻ ngay lập tức được phát hiện. Đó là do gia huy của Hoàng tộc Reve được thêu trên quần áo nó.

Đứa trẻ đó là Hoàng tử của Vương quốc Reve. Người sống sót từ Hoàng tộc.

Nếu ta nhận nuôi Hoàng tử của một quốc gia đã bị diệt vong, thì cuối cùng nó sẽ trở thành mầm mống cho việc nổi loạn. Tốt nhất là giết ngay tại đó, với lòng kiên định không chút thương xót.

Nhưng ... Ta không muốn giết đứa trẻ đó. Ta đã do dự.

Bởi vì vài ngày trước ta đã được báo tin rằng con trai mình đã chào đời.

Vợ ta vốn khó sinh và cuối cùng chúng ta mới có được một đứa con. Ta vẫn còn nhớ rõ niềm hân hoan khi đó.

Đó có lẽ là hành động của một chàng trai trẻ vừa mới trở thành người cha, một ý nghĩ tự phát, hoặc do cảm thấy tội lỗi đối với cha mẹ đứa bé nên đã cứu sống nó. Người ta có thể cười mỉa mai, nhưng ta không thể làm gì ngoài giúp đỡ vì tiếng khóc của đứa bé toát lên ý chí rằng nó vẫn khát khao được sống.

May thay, sự thật này chỉ có ta và người cận vệ đã phát hiện ra người bảo mẫu kia biết. Ta đã giao đứa bé cho anh ta và gửi họ về Thủ phủ bằng khinh khí cầu trước khi có ai đó phát giác. Quần áo đã bị thiêu trụi và giờ đây không còn gì để chứng minh nó là Hoàng tử Reve nữa.

Sẽ không còn vấn đề gì nếu giao đứa bé cho trại mồ côi ở Thủ phủ và để nó lớn lên như một đứa trẻ bình thường. Ta đã nghĩ mọi việc thật hoàn hảo, sẽ thật tuyệt nếu có ai đó nhận nuôi và yêu thương nó như con.

Tuy vậy, điều tồi tệ nhất đã xảy ra vào cái ngày ta quay về Thủ phủ.

Con trai ta đã trút hơi thở cuối cùng. Ta không biết nguyên nhân. Ta không biết gì cả, ta chỉ hiểu rằng đó là tiến triển tệ nhất. Sầu não và bị sốc bởi cái chết của con, ta rốt cuộc cũng nhận ra mình đã vướng vào một tình huống hết sức tồi tệ.

Ta biết chắc rằng nếu Hoàng đế, tức Phụ hoàng, biết chuyện, ông chắc chắn sẽ chia tách người vợ không thể sinh đẻ và để ta cưới một người vợ mới.

Không giống Phụ hoàng, người có rất nhiều thê thiếp, vợ ta chỉ có một người duy nhất. Ta nổi lên suy nghĩ chống đối lại ông, người thậm chí còn không đối xử với vợ mình như một người bạn đời tận từ thuở thơ ấu, và mẫu thân, người chỉ chăm chăm tìm lấy một công cụ để sinh cháu nối dõi.

Mặc dù Phụ hoàng có rất nhiều người tình một đêm, chỉ có một số ít đứa trẻ được sinh ra và trưởng thành. Đôi lúc ta còn nghĩ đây là cũng là một hình phạt.

Phụ hoàng là như thế. Nếu việc đó xảy ra, thay vì nhìn vào những mặt lợi, hoàn toàn có khả năng ông sẽ chia tách chúng ta bằng vũ lực, rằng một người vợ chỉ có thể hạ sinh một đứa trẻ yếu đuối là không cần thiết. Ta muốn tránh đi điều đó.

Phụ hoàng vẫn đương mải thương lượng ở Isengard và thậm chí còn không thèm nhìn mặt cháu nội mình. Ta đã rất tức giận, nhưng ta cũng phải cảm ơn sự thờ ơ đó.

Nói cách khác, việc cháu nội mình đột tử vẫn chưa được truyền đến tai phụ hoàng. Ta đã điều hòa hơi thở vài phút trước khi bước tới phòng vợ mình.

Ta đã can ngăn những người cố báo tin cho Phụ hoàng lại, ta tuyệt vọng nghĩ cách để vượt qua tình hình hiện tại.

Và rồi ta nhớ tới đứa trẻ đó.

Ngay lập tức, ta vực mình dậy và triệu gọi nó đến. Và tất cả những người biết chuyện cũng dừng việc báo tin lại, và rồi Hoàng tử của Vương quốc Reve trở thành Hoàng tử của Đế quốc Gardio…

==============

"... Một năm sau, cha ta đột nhiên ngã quỵ và một đi không trở lại. Ta được lên làm hoàng đế và không còn phải nghe lệnh ông nữa. Nhưng khi đó, đứa trẻ này đã trở thành một tồn tại không thể thay thế đối với chúng ta... "

Hoàng đế Gardio nói xong, và ôm lấy bờ vai đang run lên vì khóc của vợ mình.

Là vậy à……. Umumu, cá nhân tôi thì muốn mọi việc vẫn diễn ra như hiện tại ... Nhưng câu hỏi là liệu Đại tá sẽ bị thuyết phục hay không.

Tôi không thể chia ly họ được.

“Bọn ta chỉ có một mong ước. Với đứa trẻ đó… Ta chỉ muốn sống cùng Lucresion thôi. Xin cứ nói những gì cậu muốn.”

"Cầu xin cậu ... Đừng đem nó đi khỏi bọn ta ... Làm ơn ..."

Hai người họ nhìn tôi với vẻ cầu khẩn. Đợi một chút! Tại sao lại ra nông nỗi chứ!? Rõ ràng là tôi đâu có liên quan!?

"Về chuyện này thì ..."

"Nếu vậy, sao không nói chuyện với những người Reve ~ degozaru? Chẳng phải họ nghĩ rằng hoàng tử đang phải sống một cuộc đời bất hạnh ở đây sao ~ degozaru?"

"Có lẽ lúc đầu họ nghĩ hoàng tử đang là một nô lệ và phải chịu một cuộc đời bất hạnh. Nếu Hoàng tử còn sống, thì họ muốn cậu ta được hanh phúc. Anh cũng không nghĩ họ có ý định phục thù Đế quốc ... "

Chỉ là trực giác của tôi mách bảo vậy. Tôi không hề cảm thấy những thứ như khát vọng trả thù trong họ. Nếu họ như vậy thì đã bị Yumina phát hiện với ma nhãn của em ấy rồi.

Hoàng đế ngẩng mặt lên và hướng ánh mắt kiên định về phía tôi.

"... Ta muốn được nói chuyện với những người ở Reve. Ta muốn nói về đứa trẻ đó cho họ hiểu..."

"Astilia ... việc đó ổn chứ?"

Nghe hoàng đế hỏi, hoàng hậu lặng lẽ gật đầu.

……Vậy là họ đã quyết định. Dù là một canh bạc, nhưng họ vẫn sẽ đi đến cùng. Có lẽ họ đã chuẩn bị tinh thần từ lâu cho tình huống xấu nhất rồi.

...... Vì không thể giúp gì được nên tôi thay đổi trí nhớ của họ bằng phép thuật thôi miên! ...... Mong là không có chuyện gì xảy ra. Tôi sẽ cảm thấy khá là tội lỗi nếu phải quậy tung kí ức của những người không phải là kẻ xấu ...

CHƯƠNG 345: BỐI RỐI, VÀ VƯƠNG QUỐC MA THUẬT

"Cái gì... Hoàng tử Rudrefin là Hoàng tử của Đế quốc Gardio.....? Cậu đang đùa đấy à!?" – [Trung úy]

Người phụ nữ trước mắt tôi đấm vào bàn và đứng dậy, người phụ nữ tóc đen đó run lên vì tức giận, khuôn mặt cô lộ rõ vẻ kích động.

Hmm, tôi hiểu cảm giác đó mà. Quốc gia đó không chỉ phá hủy đất nước của họ, giờ thậm chí cả hoàng tử cũng bị bắt làm người thay thế nữa chứ. Như vậy ai mà chấp nhận cho được.

"Đây không phải là một câu bông đùa, đây là sự thật. Hoàng tử của Reve hiện đang sống như một hoàng tử của Đế quốc Gardio. Đó là tất cả." – [Touya]

Trung sĩ người nãy giờ vẫn đang cười cợt tưởng những gì tôi nói là đùa, giờ quay đi với một khuôn mặt méo xệch lộ vẻ khó chịu.

"Thật nực cười.....! Thế thì sao chứ!? Chúng dùng hoàng tử Rudrefin của chúng tôi như hình nhân thay thế cho tên Hoàng tử đã chết của Đế quốc à." – [Trung úy]

Túp lều ở căn cứ nhóm Akaneko lúc này chìm ngập trong một bầu không khí nặng nề đầy cảm xúc. Nia và Est-san đang ngồi ở chiếc ghế đằng xa, cũng trưng ra vẻ mặt kì quặc và theo dõi cuộc đối thoại.

"... Hoàng đế Gardio muốn đàm phán với ông. Ông quyết thế nào?" – [Touya]

"Đàm phán á? Cậu nói nhảm gì vậy? Bảo hắn trả lại Hoàng tử Rufredin đi! Quân trộm cắp khốn kiếp!" – [Trung úy]

Giọng nói của cô ta chứa nhiều bực dọc trong đó. Mặt khác, Đại tá ngồi cạnh vẫn nhắm mắt và giữ vẻ điềm tĩnh.

"Tôi muốn cô đừng hiểu lầm. Touya-sama không phải là người liên lạc của mấy người. Muốn cái gì thì mấy người tự đi mà nói với ông ấy."

Lu ngồi cạnh tôi phản ứng lại với cô nàng Trung úy thô lỗ không biết điều kia. Hmm? Em ấy có vẻ hơi tức giận nhỉ?

Cuối cùng, Trung úy chỉ biết tặc lưỡi và ngồi xuống ghế.

Vương Quốc Reve hầu như không có mối quan hệ ngoại giao với các nước khác, điều đó đã làm cho Vương quốc Ma thuật Isengard dễ dàng lôi kéo Đế quốc Gardio vào và tiến hành một cuộc chiến tranh trên lãnh thổ của họ.

Tôi sẽ không thể giúp được gì cho tới khi họ chịu nói chuyện. Tôi không muốn họ từ bỏ cuộc đàm phán này, nhưng...

“Đó chỉ là những gì cậu nghĩ. Chẳng phải việc tỏ ra thù địch thế này sẽ thu hút chúng đến và tiêu diệt tất cả chúng ta sao?” – [Trung sĩ]

Khi thanh niên đó nói xong thì nhổ một bãi nước bọt rồi quay mặt đi. Đại tá mới dần mở đôi mắt của mình ra.

"Ta không nghĩ ông ta là một kẻ như thế.... Khi hoàng đế Gardio lúc còn là một Thái tử...... Chúng ta đã có một trận chiến một chọi một với nhau tại thời điểm Vương quốc Reve sắp bị sụp đổ, đó cũng chính là lúc ta mất đi con mắt này." – [Đại tá]

Nói rồi ông ta dùng ngón tay đặt lên con mắt chột của mình. Trung úy và Trung sĩ cũng rất ngạc nhiên, có vẻ như đây là lần đầu tiên họ nghe về điều đó.

"Ma pháp Vương của Isengard mới là kẻ chủ động gây nên cuộc chiến đó. Hắn đã dẫn đường cho đội quân Soldato tiến vào. Khi lâu đài bị bao vây, ta đang ở cách xa nơi đó vì phải đối đầu với Hoàng tử Gardio và quân tiếp viện. Ta chỉ chăm chăm vào đánh nhau mà không thèm đếm xỉa đến lời ông ta khuyên, rằng mình nên quay trở về. Kết quả là, vị vua mà ta phải bảo vệ bị giết chết, và con mắt này cũng không còn. Thật mỉa mai khi ông ấy lại nhặt được hoàng tử về và nuôi lớn, đúng là tạo hóa thật trớ trêu." – [Đại tá]

Ông ta khẽ cười. Có thể chắc chắn rằng nếu Đại tá giết được Thái tử của Đế quốc thời điểm đó, thì giờ hoàng tử của họ đã chết rồi. Hmm, suy cho cùng thì đó cũng chỉ là giả thuyết.

"Lãnh thổ của Reve gần như đã thuộc về tay của Đế chế, nhưng thật kỳ lạ, chúng ta không bị cướp bóc hay phải gánh lấy bất kì thuế má nặng nề nào, và người dân vẫn được sống yên ổn ngày qua ngày mà không phải lo đến việc thiếu nguồn thức ăn. Isengard thì thống trị các khu vực của tàn tích Amber lân cận. Nên ta nghĩ vị hoàng đế như thế sẽ không làm những chuyện đê hèn đâu..." – [Đại tá]

".....nhưng điều đó vẫn không thay đổi được việc chúng đã cướp đi đất nước của chúng ta... Tôi hoàn toàn không thể tha thứ cho những gì chúng đã làm!" – [Trung sĩ]

Tôi nghĩ họ không cần phải tha thứ cho việc đó. Vì đây cũng chỉ là cảm xúc của mỗi cá nhân. Tuy nhiên, theo quan điểm cá nhân thì tôi muốn họ xóa đi nỗi oán hận và căm thù nhau đừng để các thế hệ sau bị dính vào.

Vòng xoáy thù hận có thể tồn tại đến vĩnh cửu nếu như không biết chấm dứt nó đúng lúc. Tôi không muốn dạy những đứa con của mình về lòng thù hận khi chúng được sinh ra đâu, và tôi lại càng không muốn trao cho chúng những lời răn về lòng thù hận như "Con người của đất nước đó là kẻ thù" và "Không bao giờ tha thứ dù là 100 năm"...

Tôi có thể nghĩ ra những điều này là vì tôi không đứng về bất kỳ phe nào cả.....

“Nếu mấy người chịu gặp hoàng đế thì tôi sẽ đảm bảo an toàn ở đó. Họ sẽ không thể gây tổn hại cho mấy người. Lẽ tất nhiên, tôi cũng không cho phép mấy người làm hại đến họ.” – [Touya]

"... Chúng ta không thể chỉ quyết định với ba người. Tôi cần ý kiến của những người khác. Xin hãy cho bọn tôi thời gian." – [Đại tá]

"Được thôi, vậy xin mọi người hãy quay lại đây vào tuần sau. " – [Touya]

"Cáo từ" – [Đại tá]

Nói xong, ba người ra khỏi lều và rời đi.

Tôi thở một hơi thật dài rồi ngồi lại xuống ghế. Thật ra Reve và Gardio đâu liên quan gì đến tôi.

"Không biết họ có thật muốn lấy hoàng tử lại từ tay đế quốc không đây?" – [Nia]

"Có thể lắm. Dù sao thì đứa trẻ đó cũng cần phải biết sự thật về việc ‘Những người đó không phải là cha mẹ ruột của nó, và họ cũng chính là những người đã tiếp tay cho một đất nước khác giết chết cha mẹ ruột của mình’.” – [Est-san]

"Đó sẽ là một cú sốc rất lớn đối với một đứa trẻ." – [Lu]

"Nhưng việc biết sự thật không phải là xấu không phải sao- degozaru?.” – [Yae]

Hai cô vợ của tôi lần lượt đưa ra ý kiến. Đó cũng là cả một vấn đề lớn đấy.

"Ừm.... Tôi có thể làm sai lệch ký ức của ba bọn họ rằng tôi đã không thể tìm thấy được hoàng tử nếu như họ thật sự làm những điều có thể gây tổn hại đến cậu bé." – [Touya]

"Tôi hiểu nhưng xin hãy thông cảm cho cảm xúc ba người bọn họ. Giờ có lẽ họ cũng bối rối lắm." – [Est-san]

"Cô nói đúng... Xin lỗi nhé..." – [Touya]

Est từng nói rằng bọn họ đã dành cả thập kỷ để tìm hoàng tử. Vì vậy thật quá quắt khi tôi buộc họ phải dừng lại.

"Nhắc mới nhớ hoàng đế Gardio có vẻ rất lo lắng về những sát thủ của Isengard. Điều gì đã xảy ra giữa hai nước vậy?" – [Touya]

"Mối quan hệ của bọn họ không được tốt cho lắm. Ban đầu, Isengard xâm chiếm Vương quốc Reve vì mục đích muốn chiếm hữu 'Tàn tích Amber '. Nhưng sau đó, một di tích mới được tìm thấy trên lãnh thổ của Reve sau khi đã thuộc về Gardio. Nó đã được đặt tên là 'Tàn tích Midori', nhưng Isengard nói nó thuộc trên mảnh đất mà họ đã chiếm được, nên cả hai bên đều tranh chấp cho đến nay. Nếu mọi chuyện không được giải quyết, có lẽ Isengard sẽ mở ra một cuộc chiến giành lấy vùng đất cũ của Reve." – [Est-san]

Cái qué gì thế. Bọn họ thích tàn tích đến vậy à.

"Tôi nghĩ rằng bọn chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó rất giá trị, nhưng tôi cũng không biết nó là gì. Có vẻ như Isengard đang nhắm đến những di sản của Vương quốc cổ đại"– [Est-san]

Không chừng đó là những di sản đã tạo ra Golem.Nó có lẽ giống như [Storehouse] của Babylon vậy. Có vẻ sẽ rất là thú vị nếu có được nó trong tay đây.

"Isengard đã cố gắng thực hiện nhiều cách khác nhau để hồi sinh Golem và các vũ khí của Vương quốc cổ đại. Nổi bật nhất là ‘Đội quân Soldato’ và ‘Đội quân bọc thép Panzer’.” – [Est-san]

"Soldato là loại Golem có thể được điều khiển số lượng lớn chỉ với một người lính. Thế còn lính bọc thép Panzer là gì?" – [Touya]

"Có thể nói rằng đó là một loại Golem vũ trang. Nó được trang bị những thứ như Bộ giáp hỗ trợ, vũ khí bởi các chủ sở hữu và chúng sẽ chiến đấu cùng họ. Đó là loại Golem mà các chủ sở hữu đều muốn tranh giành nhau để có được, Golem này cũng có ý chí riêng và có thể hỗ trợ cho chủ nhân của nó trong mọi công việc"– [Est-san]

Hey, tôi khá là hứng thú với thứ gọi là Bộ giáp hỗ trợ. Est-san có nói rằng Golem này không phải là một di sản cổ đại như Soldato, vậy nên nó chỉ là một Golem không có khả năng đặc biệt nào hết.

Có lẽ, hệ thống tăng cường cho Golem mà Giáo sư Regina và Kỹ sư Elka đang cố gắng tạo ra có liên quan đến cái này.

Isengard đã xâm chiếm các quốc gia xung quanh bằng chính những công nghệ của họ và dần lớn mạnh hơn. Một vài ví dụ như Quốc gia Lassei và Strain ở phía Bắc, và một quốc gia rộng lớn như Đế chế Gardio ở phía Đông cũng có tiếng tăm kha khá, nhưng họ cũng chẳng biết làm gì hơn.

"Có một tin đồn rằng Ma pháp Vương của Isengard là một kẻ rất điên rồ khi sử dụng cánh tay Golem ghép vào tay của lão." – [Est-san]

Xong vụ Giáp hỗ trợ thì đến phần Người máy à...

Chắc là lão bị mất một cánh tay do tai nạn hoặc một thứ gì đó tương tự và phải sử dụng cánh tay của Golem như một cánh tay nhân tạo chứ gì.

Lão ta chắc đã phải cắt bỏ đi cánh tay tàn phế kia và sử dụng tay của Golem chắc là để làm một việc gì đó cần sự chính xác cao. Nhưng nếu trong quá trình gắn vào bị sai sót thì... Chẳng phải nó quá nguy hiểm sao?

"Tôi có nghe nói rằng lão ta là một người không quan tâm đến bất kỳ thủ đoạn nào để có được thứ mà hắn muốn. Có lẽ cuộc xâm lược Reve cũng là do một trong số các nguyên nhân đó.” – [Est-san]

Trong khi nghe Est-san nói, tôi có phần cảm thấy lo lắng.

Nơi mà tôi đã chiến đấu với biến thể là ở Isengard... Tôi cũng đã bị nhìn thấy bởi những người bên trong thị trấn.

Lỗi của tôi. Không biết có nên sử dụng bất kỳ biện pháp nào không nhỉ? Hi vọng vụ đó sẽ không dính líu gì với việc này....

"Công nghệ cổ đại được hồi sinh bởi quốc gia đó cũng rất hữu dụng ở thế giới này. Thật khó để phủ nhận việc đó.” – [Touya]

"Không giống như cái thứ mà Touya đã cho tôi, các thiết bị liên lạc ở đây cũng dựa trên công nghệ của Isengard." – [Nia]

Cô ấy vừa nói vừa cầm chiếc điện thoại của tôi trên tay. Tôi có nên lấy lại chiếc smartphone mà tôi đã tặng cho bọn họ không. Mọi chuyện sẽ rất phiền phức nếu nó lọt vào tầm mắt của Isengard.

"Isengard là nơi có nền công nghệ chế tạo Golem tốt nhất à?" – [Touya]

"Có lẽ là như thế. Tuy nhiên, chắc là bọn chúng điều khiển chủ yếu là lính quân sự Soldato và lính bọc thép Panzer để hỗ trợ các nhà máy, nên chất lượng của các Golem không được chú trọng nhiều." – [Est-san]

"Bởi vì họ chú trọng vào số lượng hơn là chất lượng. Bọn họ nghĩ tốt nhất là nên có một loại vũ khí mà mọi người đều có thể sử dụng chứ không phải là loại đặc biệt mà chỉ có một vài người có thể sử dụng được." – [Nia]

Họ nghĩ việc sản xuất hàng loạt một loại tốt hơn việc tạo ra một thứ đặc biệt sao? Chắc hẳn đây là một quốc gia có tỉ lệ sản xuất rất đáng kể. Bằng cách này, bọn họ nghĩ rằng mình sẽ đứng đầu à.

Mọi người xung quanh nhà vua thì nghĩ như thế nào nhỉ? Nếu chỉ được nghe qua câu chuyện như này, ai cũng sẽ nghĩ rằng đây phải là một ông vua ngu ngốc.

"Vậy còn Đế quốc Gardio thì sao?" – [Touya]

"Trong những năm gần đây, bọn họ dường như chỉ tập trung vào phát triển đất nước của mình. Cựu Hoàng đế là một người rất nóng tính và ông đã từ bỏ mối quan hệ giao hảo với Vương quốc Strain và Thiết quốc Gandhilis, nhưng đến vị Hoàng đế đương nhiệm thì không như vậy nữa. Nghe thì có vẻ đã đỡ được phần nào, nhưng mối quan hệ với Isengard đang ngày càng tệ hơn." – [Est-san]

Có vẻ như nếu người đứng đầu thay đổi thì chính sách của đất nước cũng sẽ được thay đổi theo.

Nhắc mới nhớ, còn một Hội nghị Thế giới mỗi tháng một lần nữa. Tôi phải thảo luận với những nguyên thủ khác về tình hình của thế giới ngược. Hiện tại chỉ có mỗi Vương quốc Palerius là biết về thế giới này.

Việc kết nối hai thế giới không sớm thì muộn cũng sẽ diễn ra và đem lại một loạt hiệu ứng khác nhau. Nhưng trước đó, tôi cần phải giải thích cho mọi người và phải để cho mọi người thời gian để chuẩn bị tâm lý. Có nên mời họ đến thế giới này một lần không nhỉ?

Tuy nhiên, nếu đưa họ đến chỗ Shirogane ở đảo Dracliff thì nó cũng chỉ là một hòn đảo rồng....

Có vẻ như tôi phải đề nghị Đế quốc Trihallan và Vương quốc Primula hợp tác rồi. Sẽ dễ hiểu hơn nếu để họ chiêm ngưỡng một thành phố với vô số các Golem đi tản bộ.

Tôi lấy con dế cưng ra và mở ứng dụng liên lạc.

CHƯƠNG 346: KẾT NỐI, VÀ THAM QUAN THẾ GIỚI MỚI

[Đợi đã, Touya-dono. Những gì cậu kể, có hơi…]

[Tôi hiểu rằng những gì tôi nói rất khó tin. Nhưng đó là sự thật.]

Tôi đang khẳng định lại lời nói trong khi nhìn vào các đại diện từ khắp nơi trên thế giới đang có mặt ở đây.

Trên màn hình trong phòng hội nghị, thế giới này và thế giới đảo ngược đang được chiếu lên giữa căn phòng.

Ngoài các quốc gia trong liên minh thế giới, lần này còn có thêm Pam là đại diện từ bộ lạc Daikikai, và Rerisha-san là chủ bang hội đại diện cho Guild.

Hmm, ngoại trừ Jukai thì đây không phải là một quốc gia, Sandra thì không muốn tham gia và Yuron thì cũng đã biến mất khỏi bản đồ rồi. Nên hiện tại thì có tất cả gần 20 quốc gia trên thế giới là đang tham gia hội nghị này.

Các nước hiện có mặt là:

■ Vương quốc Belfast

■ Đế quốc Regulus

■ Đế chế Reef Lease

■ Vương quốc Misumido

■ Thánh quốc Ramisshu

■ Liên bang Rodomea

■ Vương quốc Hiệp sĩ Resutia

■ Vương quốc Riinie

■ Đất nước Ishen

■ Quỷ quốc Zenoasu

■ Vương quốc Paruufu

■ Vương quốc ma thuật Feruzen

■ Vương quốc Elfrau

■ Vương quốc Rairu

■ Vương quốc Hannock

■ Vương quốc Egret

■ Vương quốc Parerius

■ Tiểu vương quốc Brunhild

Đại diện của tất cả các quốc gia đang tập trung tại đây.

Do đó, tôi đã thông báo về sự “tồn tại của thế giới đảo ngược”, và “sự hợp nhất của cả hai thế giới” trong tương lai không xa sẽ xảy ra.

Thành thật mà nói, dù tôi có là người đứng đầu đi nữa thì khi nói điều này ra cũng không hẳn mọi người sẽ tin hoàn toàn đâu. Nhưng tôi vẫn muốn mọi người biết về sự tồn tại của những thế giới khác, bởi vì kẻ xâm lược có cái tên là Fureizu cũng từ một thế giới khác đến đấy thôi.

[Tôi nghĩ rằng điều này có thể gây ra một thảm họa tự nhiên và thế giới sẽ bị phá hủy. Chính vì vậy tôi đang cố gắng ngăn sự phá hủy đó xảy ra.]

[Cho hỏi… Vậy đây là những gì xảy ra khi thế giới này được kết nối với một thế giới khác sao?]

Nữ hoàng Elfrau giơ tay và đưa ra câu hỏi như vậy với tôi.

[Có vẻ khi điều đó xảy ra, chúng ta sẽ chỉ cảm giác như vừa phát hiện ra một lục địa mới trên đại dương vậy thôi. Lục địa đó sẽ không đè chồng lên lục địa chúng ta đang ở đâu.]

Đó không phải là sự "chồng chéo" mà là "kết nối". Nó sẽ trở thành một lục địa mới trên biển và sẽ không hợp nhất với những lục địa hiện tại. Tuy nhiên, do "đáy biển" chồng chéo lên nhau một chút, nên có khả năng một phần của nó sẽ nổi lên tạo thành một vài vùng đất nhỏ.

[Hai thế giới trở thành một ... Đức vua Touya, vậy những người dân của thế giới bên kia thế nào?]

[Tôi không thể nói bất cứ điều gì vì tôi chỉ mới đến được một vài quốc gia, nhưng về cơ bản thì họ không khác gì chúng ta cả. Nhưng ở phía bên kia ma thuật không phát triển như ở đây. Nó gần như không cần thiết với họ cho lắm.]

[Ma thuật không cần thiết với họ sao? Ý cậu là gì?]

Vua của Feruzen, quốc gia có thế mạnh về ma thuật đang lên tiếng hỏi tôi. Ông ấy có vẻ quan tâm đến vấn đề đấy nhỉ.

[Thay vì ma thuật thì thế giới đảo ngược có thế mạnh về khoa học kỹ thuật hơn. Họ có những phương tiện di chuyển tương tự như chiếc ô tô mà tôi chế tạo, nhưng với một kỹ thuật phát triển hơn nhiều. Cho dù là vậy thì thế giới bên kia, những thứ đó cũng khá đắt tiền.]

[Đó có phải là một thế giới tiến bộ hơn chúng ta không?]

[Nói chung, tôi không thể đánh giá được. Vì mỗi bên đều có ưu và nhược điểm riêng. Ví dụ chúng ta có thể sử dụng ma thuật để làm một công việc nào đó, thì với những người ở thế giới đảo ngược họ có thể sử dụng golem để làm điều tương tự, nhưng thời gian sẽ dài hơn so với khi dùng ma thuật.]

Sau đó, tôi nói với tất cả những lãnh đạo của các quốc gia mọi thứ mà mình biết. Vấn đề thế giới đã bắt đầu hợp nhất là không có cách nào để ngăn chặn được nữa.

Việc của họ bây giờ chỉ là chuẩn bị tinh thần, đồng thời an tâm về vấn đề các quốc gia của họ sẽ không chồng chéo lên nhau khi hai thế giới trở thành một. Vì các lục địa của hai thế giới sẽ cách nhau bởi một eo biển.

Bên cạnh đó, điều cần quan tâm là các biến thể sẽ xuất hiện ngày một nhiều hơn trong tương lai ở cả hai thế giới.

[Tôi không chắc lắm. Nhưng có vẻ Biển rừng lớn sẽ không bị ảnh hưởng đúng không?]

[Vâng. Chỉ ngoại trừ việc các biến thể có khả năng sẽ xuất hiện ở đó thôi.]

[Điều đó thì không quan trọng đâu. Nếu Touya gặp rắc rối, chỉ cần cậu lên tiếng tất cả chúng tôi sẽ sẵn sàng cho cậu mượn sức mạnh mà.]

Pam dựa vào ghế với một nụ cười bất khả chiến bại. Bộ lạc Taiki Sea không quan tâm lắm đến việc biến thể có xuất hiện hay không. Đối với họ, Biển rừng lớn mới là tất cả.

[Central-dono có nói rằng cô đã từng đến thế giới bên kia. Vậy thế giới đó như thế nào?]

Hime-san hoàng đế của Ishen, đang hỏi câu đó với Central-san người đang ngồi cạnh mình.

[Tôi chỉ ở trong lâu đài của Vương quốc Primula thôi... Tuy nhiên, nó không khác nhiều so với ở đây. Thức ăn và đồ uống cũng tương tự như vậy]

Thực ra người hộ tống Mirii-san cũng kiêm người thử độc đã kiểm tra trước mọi thứ. Cho nên tôi nghĩ rằng hầu như không có vấn đề với thực phẩm. Bởi vì có những loại trái cây cũng tương tự như trong thế giới này vậy.

[Đức vua Touya, tôi đang quan tâm không biết các quốc gia của thế giới bên kia có thể tấn công đất nước chúng tôi không. Họ có thể sẽ sử dụng các vũ khí như Golem để tấn công thì sao?]

Khi vua của Riinie lên tiếng, thì một số vị vua khác cũng gật đầu đồng ý về điều đó. Vâng, tôi cũng lo lắng y như vậy.

[Tôi không nghĩ rằng sẽ có một cuộc xâm lược trực tiếp vì đã bị ngăn cách bởi đại dương. Nhưng tôi sẽ không im lặng vào thời điểm đó. Chính vì vậy, tôi nghĩ chúng ta cần phải có một liên minh cho điều đó.]

Tôi hy vọng rằng các quốc gia khác sẽ tham gia liên minh và hòa hợp với nhau. Và hiện tại không có sự phản đối từ các quốc gia khi tôi đề xuất nhất vậy. Nhưng cũng cần phải xem thái độ của các quốc gia ở thế giới bên kia thế nào nữa.

Họ có quyền không tham gia liên minh, nhưng nếu họ tấn công trước chúng tôi vẫn sẵn sàng đáp trả. Tôi chỉ muốn kết bạn, tôi không muốn xảy ra chiến tranh đâu.

[Chà, nếu là Touya thì mọi chuyện sẽ ổn thôi!]

[Tôi chỉ cầu nguyện rằng các nhà lãnh đạo ở những quốc gia khác không quá ngu ngốc.]

[Không biết sẽ có bao nhiêu quốc gia biến mất khỏi bản đồ nếu điều đó xảy ra đây?]

[Nó sẽ hơi khó khăn. Nhưng đã có hai quốc gia minh chứng cho điều đó rồi còn gì...]

Đó là những gì mà các vị vua của Belfast, Regulus, Misumido và Reef Lease đang nói... Đợi một chút. Không phải ý họ đang nói đến việc tôi là người đã phá hủy Yuuron, và làm Sandora tơi bời à. (Note: Chính là chiến tích của chú đấy. Nên có ai còn muốn lên tiếng đâu.)

Hiện tại, tôi chỉ nghĩ đến một quốc gia bên đó có thể làm việc tương tự như hai quốc gia kia thôi. Đó chính là Isengard. (Note: RIP vì đã được main quan tâm)

Mà, tôi nghĩ cũng không nên đánh giá mọi thứ qua những lời đồn được đâu, tốt hơn nên đến gặp vua của quốc gia đó một lần cái đã. Có thể ông ta hơi mờ ám vì do quá ham muốn quyền lực cũng không chừng...

Hy vọng ông ta sẽ là một người đàng hoàng. Thật rắc rối nếu ông ta có những suy nghĩ kỳ lạ như mấy ông vua ở đất nước Yuuron và Sandora. Nhưng nếu điều đó lại một lần nữa xảy ra tôi sẽ ngăn nó lại...

[Trước mắt thì chúng ta không cần lo lắng hai thế giới sẽ trở thành một ngay lập tức đâu. Tôi không nghĩ sẽ có một sự thay đổi lớn đột ngột như vậy trong một lúc được. Nhưng tốt hơn hết hiện tại đừng để cho người dân biết việc này... ]

[Đúng vậy. Ta cũng nghĩ thế, bởi vì nếu làm vậy có thể sẽ ra những sự hiểu lầm không cần thiết. Mà nếu làm thế có nghĩa chúng ta cũng không nói cho Nokia và Horn sao?]

Người vừa hỏi câu đó là Thống đốc của Rodomea.

Uh-uh, tôi cũng đang suy nghĩ về vấn đề đó.

Hiện tại do vương quốc Nokia và Horn chưa tham gia liên minh với chúng tôi nên mọi thứ cần phải suy nghĩ thật cẩn thận.

Có vẻ vương quốc Horn cũng đã nhiều lần nói chuyện với Vương quốc ma thuật Feruzen láng giềng của họ, nhưng dường như mọi thứ vẫn chưa khả quan lắm.

Nghe nói đất nước này đang ở giữa một cuộc nội chiến, họ bây giờ không có người đứng đầu. Vị vua tiền nhiệm đã qua đời trước khi kịp quyết định được người kế vị, nên đã có một sự xung đột xảy ra trong buổi lễ đăng quang. Vì vậy, hiện tại đất nước đó không thể quyết định được bất kỳ điều gì cả.

Còn về vương quốc Nokia thì nó chính là nước nằm gần Quỷ quốc Zenoasu nhất.

Vương quốc Nokia được thành lập bởi những kẻ nổi loạn chống lại chế độ thống trị của Yuuron và đất nước đó hiện tại bị giới hạn do ở khu vực miền núi và đang trong tình trạng bị cô lập. Thành thật mà nói, Quỷ quốc Zenoasu cũng chẳng hơn gì vương quốc Nokia về vấn đề này cả, vì vậy cả hai không có mối quan hệ thân thiết với nhau cũng phải thôi.

[Đối với hai quốc gia Horn và Nokia. Hiện tại tôi nghĩ rằng chúng ta không có sự lựa chọn nào khác ngoài im lặng đâu.]

[Uhm, cậu nói cũng đúng. Ngay cả bây giờ chúng ta có nói cho họ biết thì chắc gì họ đã đối phó được.]

Thống đốc của Rodomea đáp lại tôi bằng một nụ cười cay đắng. Nếu họ đã không tham gia liên minh, thì chúng tôi không có quyền gì để can thiệp vào chuyện của quốc gia họ được.

[Có một tổ chức nào như Guild ở thế giới bên kia không?]

Lần này đến lượt Rerisha-san chủ Guild hỏi tôi. Có lẽ cô ấy muốn mở rộng Guild sang thế giới bên kia đây mà.

[Không có tổ chức nào như vậy ở những quốc gia mà tôi đến thăm. Tất nhiên ở đó vẫn có các loại quái vật, nhưng hầu hết chúng đều bị các Golem tiêu diệt. Người dân ở các vùng nông thôn có thể mua Golem để bảo vệ làng, tiêu diệt quái vật và sử dụng chúng làm kế sinh nhai cho họ. ]

[Hmm ... Tôi hiểu rồi]

Rerisha-san bắt đầu nghĩ về điều gì đó. Tôi tự hỏi không biết cô ấy đang tính toán chuyện gì trong đầu đây. Cô ấy là một Elf, cũng là một mạo hiểm giả có tiếng của Guild nên việc thích ứng với môi trường khác như ở thế giới ngược có lẽ cũng chẳng khó đâu.

Tôi nghĩ rằng tôi có thể hợp tác với cô ấy nếu điều đó xảy ra. Bởi vì tôi cũng là một mạo hiểm giả hạng vàng mà.

Tôi nói với cô ấy rằng người dân có thể mua một con Golem trong làng để làm bảo vệ. Nhưng đó là câu chuyện về một ngôi làng giàu có, chứ không phải về một ngôi làng nhỏ nào đó ở thế giới ngược.

Cho dù là một Golem, nhưng nó cũng sẽ không hữu dụng nếu không phải loại để chiến đấu hoặc ngay cả khi nó là loại chiến đấu thì cũng không thể một mình chống lại một đàn quái vật cùng một lúc được.

Có thể nói như vầy, xét về sức mạnh chiến đấu thuần túy thì những người ở thế giới bề mặt vượt trội hơn. Còn ở thế giới đảo ngược vì họ đã quá quen với việc để Golem chiến đấu, nên các kỹ năng chiến đấu cá nhân dường như không cao cho lắm.

[Các vị có muốn đến thế giới ngược một lần không?]

[Không phải là ta không muốn đi, nhưng nó hoàn toàn là một thế giới khác đúng không? Dù gì cũng là vua của một nước, nên ta cần phải thận trọng về những nguy hiểm có thể xảy ra…]

[Tôi thì nghĩ khác. Nếu có Touya-dono đi theo thì sẽ chẳng có nguy hiểm nào đâu, không phải sao?]

[…Ta cũng nghĩ thế]

Vua thú của Misumido vừa nói vừa cười toe toét. Họ thật sự đặt rất nhiều niềm tin vào tôi đó. Nhưng họ nói cũng không sai, chỉ cần tôi luôn kích hoạt [Prison], thì sự an toàn của mọi người đều có thể được bảo đảm trừ khi bị tấn công bởi một tên thần xấu xa nào đó thôi. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều điều cần chú ý, chẳng hạn như chất độc được tẩm trong thức ăn hay những loại khí nguy hiểm...

Hiện tại, tôi sẽ mời họ đến thánh quốc Triharan hoặc vương quốc Primula. Tôi không thể đưa hết mọi người đi cùng một lúc được, nhưng sẽ không thành vấn đề nếu chỉ có 3 - 4 người.Sẽ khá nhiều nếu bao gồm cả người hộ tống.

Sau đó, hội nghị kết thúc tất cả mọi người đều đi ăn tối và chơi các trò mà họ thích như mọi khi, các vị nguyên thủ vừa chơi vừa trò chuyện với nhau. Và họ cũng hỏi tôi rất nhiều về hai quốc gia mà mình sắp đến tham quan.

Tôi hy vọng mình cũng có thể hòa hợp các vị vua của thế giới khác như vậy.

Cho đến nay, thì ở thế giới ngược mới chỉ có vương quốc Primula và thánh quốc Triharan thôi... Ah nhắc mới nhớ, tôi cũng có một chút liên hệ với vương quốc Panaches nữa chứ. Đó là cái tên hoàng tử kỳ lạ đi cùng với con Golem Crown màu xanh... Cậu ta là một tên hoàng tử mê ngủ bất chấp mọi nơi.

Có thể nhờ thanh niên đó cho tôi gặp được vua Panaches cũng tốt.

Hy vọng cha mẹ thanh niên đó sẽ là những người đàng hoàng... Uhm. Tôi hy vọng là vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!