TrihaStrain chạy rất nhanh đểbù lại khoảng thời gian đã mất.
Nó trực tiếp chạy thẳng khu keo dính chuột. Khi máy quay di chuyển qua nơi đó, tôi nhận thấy rằng Vua của Felzen vẫn đang cố thoát ra khỏi đống keo dính đó... Tôi tự hỏi tại sao ông ta không từ bỏ chứ.
Đối với chướng ngại vật mèo con, nó đã được tiết lộ vì vậy họ đã trực tiếp chạy qua chúng.
[Nya nya! Chiếc xe Triharan kết hợp với Strain đang di chuyển dọc theo đường đua với một tốc độ đáng kinh ngạc! Trong khi đó, ba người đi trước đã bước vào chặng cuối ~nya! ]
Chặng cuối của cuộc đua là một con đường thẳng với rất nhiều tấm gỗ trên mặt đất. Mỗi tấm gỗ có một dấu hỏi trên đó.
Họ có thể chạy mà không cần cán lên những tấm gỗ đó, nhưng nó khá là vòng vo.
Tôi đã sử dụng [Fly] để nhìn xuống đường đua, tôi thấy những tấm gỗ đó thật là rắc rối khi biết được cách bố trí của chúng.
Có lẽ tất cả họ đang liên tưởng đến việc chiếc xe của tôi bị nổ tung như thế nào khi cán qua cái bẫy trước đó. Tuy là nó không gây hại, nhưng với họ thì chiếc xe của tôi đã bị thổi bay lên trên trời khi dính cái bẫy… Lẽ tự nhiên họ sẽ sợ khi lại gặp những chướng ngại vật như thế thôi.
[A! Dường như có một số tấm gỗ may mắn trộn lẫn cùng với bẫy! Nếu bạn lái xe lên tấm gỗ đó, bạn có thể tìm thấy một phước lành bất ngờ nào đấy ~nya... Sao các bạn không thử xem ~nya…?]
Không ai ngốc đến mức chạy qua tấm gỗ chỉ vì điều đó. Nghe có vẻ đáng ngờ làm sao... Oh. Nia vừa mới làm điều đó. Tất nhiên rồi chỉ có thể là cô ta.
[Nya! Red Cat đã đứng yên tại chỗ! Hình phạt là sáu mươi giây bị tê liệt ~nya!]
[KHÔNG!]
Nia hét lên trong khi kéo tóc của mình. Cô ta thật thảm hại làm sao... tại sao lại phải đặt cược để tự tạo thêm rắc rối cho mình chứ.
Lapis-san trong chiếc Swan của cô ấy khéo léo vượt qua những tấm gỗ, theo sau là chiếc Silver Star của Rosetta và Monica cũng đang cẩn thận tránh các tấm gỗ.
Swan là xe đầu tiên thoát khỏi khu vực bẫy gỗ, sau đó là đến Silver Star. Hai xe đang chạy song song với nhau.
Họ chèn ép nhau để qua cánh cổng chướng ngại vật.
[Ya! Họ bắt đầu tiến đến khu vực phía nam! Đây là chặng cuối cùng! Chiến thắng sẽ thuộc về ai đây Nya!]
Hai chiếc xe đã vượt qua góc cuối cùng và đi vào tầm nhìn của chúng tôi. Tôi đoán sẽ là… Không, đợi đã! Chiếc Swan có vẻ nhanh hơn thì phải? Tôi nghĩ do có hai người trong xe nên Silver Star đã chậm hơn một chút.
Ohhh, và họ sẽ làm điều đó! Họ gần như ở đó! Chúng tôi sắp thấy ai là người chiến thắng!
Đột nhiên, ngay trước khi Swan và Silver Star về đích... Con đường bỗng nghiêng xuống, làm hai chiếc xe chạy tọt xuống lòng đất và biến mất hoàn toàn.
[......................................... Nya?]
Mọi người ngạc nhiên nhìn con đường vừa xuất hiện trở lại hiện trạng ban đầu.
Chuyện gì đã xảy ra vậy? Họ biến mất như một trò ảo thuật ... Mặt đất trở lại bình thường sau khi nuốt hai chiếc xe.
Bất ngờ tiến sĩ Babylon từ phía sau tôi bật cười.
[Đừng quá vội tin vào chiến thắng khi chưa đến đích. Cuối cùng, sự bất cẩn mới là kẻ thù thực sự. Chúng ta phải luôn cẩn thận với bóng tối... Ow! Owowowow! Touya, làm ơn! Dừng lại đi! Đó chỉ là một trò đùa, anh à! Đừng bắt nạt tôi, tôi là một cô gái đấy! Aaah!]
[Im đi.]
Tôi vừa cho Tiến sĩ Babylon một cú đấm vào đầu. Cái bẫy đó có mùi vị tồi tệ đến mức tôi không thể chịu được khi biết cô ta đặt cái bẫy đó chỉ vì trò đùa mà không liên quan gì đến việc thử nghiệm các phương tiện...!
[Họ đã đi đâu ?!]
[Nếu họ đi thẳng qua đường hầm thì sẽ trở lại mặt đất ở phía bên kia đích đến. Owie ... Dừng lại, dừng lại! Nếu anh còn không thả tôi ra, thì tôi thật sự sẽ “ra” mất... Nnh!]
Tôi không có hứng thú tìm hiểu cái gì sẽ “ra”, vì vậy tôi đã thả cô ta đi.
Nyantaro ngừng theo dõi chúng tôi và bắt đầu bình luận lại.
[Ừm, ừm... Cả hai xe vẫn an toàn! Ah, tất cả chúng ta đều bị phân tâm bởi vụ lộn xộn này mà không để ý đến combo Triharan và Strain, chiếc xe combo đó đã đến khu vực bẫy gỗ!]
Tôi nhìn vào màn hình và thấy TrihaStrain đi qua tất cả các tấm gỗ trong khi duy trì tốc độ tối đa.
[Tốt quá! Sáu mươi giây đã qua!]
Nia cuối cùng đã thoát khỏi hình phạt. Tốt rồi. Bây giờ cô ấy có thể... Cái gì - cô ta đang lái xe đến một tấm gỗ khác?! Cô ta có ngốc không vậy.
[Oooh! Red Cat đã kích hoạt tấm gỗ trong suốt! Tất cả các tấm gỗ khác đã bị xóa khỏi đường đua!]
[...Ui da. Cô gái thực sự may mắn đấy... Tấm gỗ đó chỉ có đúng một cái.]
Tiến sĩ Babylon lẩm bẩm trong khi ôm đầu của mình.
Thành thật mà nói, tôi đã không nghĩ cô tiến sĩ này sẽ đặt những tấm gỗ có hiệu ứng chúc phúc vào đó đâu. Cứ tưởng đó chỉ là lời nói dối. Cho nên, tôi đã rất ngạc nhiên khi nghe cô ấy nói thế.
Red Cat và TrihaStrain lao nhanh qua khu vực vừa được xóa bẫy.
Họ vượt qua cánh cổng chướng ngại vật và tiến thẳng về đích.
[Nya nya ?! Silver Star và Swan đã trở lại từ đường hầm! Họ đang quay đầu nhanh nhất có thể, đồng thời combo Triharan / Strain và Red Cat cũng đang chạy thẳng về đích!]
Chúng ta hiện có Red Cat và TrihaStrain ở bên này, Swan và Silver Star ở phía bên kia! Vạch đích thì ở ngay giữa! Ai sẽ giành được chiến thắng đây...?
Chỉ một trong những chiếc xe có thể đạt vị trí đầu tiên, và người chiến thắng là…
[Goo~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o~o!]
Elka vẫy cờ ca rô khi bốn chiếc xe hầu như vượt qua vạch đích cùng một lúc.
[Ai-ai ...? Ai là người thắng cuộc ?]
[Cả bốn xe gần như về cùng một lúc...]
[Ai là người chiến thắng?!]
Khán giả đang rất xôn xao, còn tôi thì đã nhìn thấy nhờ vào các giác quan được cường hóa của mình. Karen-neesan có lẽ cũng đã nhìn thấy.
[Chúng tôi sẽ đưa kết quả lên màn hình ngay bây giờ!]
Elka phát lại bức hình ngay thời điểm đó. Mặc dù đó là một sự khác biệt rất nhỏ, mọi người vẫn có thể thấy chiếc xe ma thuật hạng nhất. Điều này thật bất ngờ.... Kết quả không như tôi mong đợi cho lắm.
[Người chiến thắng là... Red Cat! Nia Vermouth-nya!]
[Yahoo!]
Nia giơ cả hai tay lên không trung để ăn mừng... Đừng buông tay chứ, cô vẫn đang lái xe đấy.
Một vài thành viên của Red Cat trong khán giả cũng đang ăn mừng cho chiến thắng của lãnh đạo họ.
Khán giả bắt đầu tán thưởng bằng những tràng pháo tay. Nhưng một trong số họ, nữ hoàng của Strain đã đến và thì thầm vào tai tôi.
[Quốc vương... Có thể hơi muộn để đề cập đến nó, nhưng Red Cat đó... tôi đã tự hỏi...]
Ôi chết tiệt.
Tôi là một thằng ngốc khi để Red Cat, những kẻbị truy nã ở Allent và Strain tham gia cuộc đua này... Tại sao tôi lại mang Nia đến đây chứ?
[... H-Huh? Ý người là gì?]
[... Tôi hiểu rồi. Hãy tha thứ cho sự hiểu lầm của tôi, tôi nghĩ rằng người đó có thể là thành viên của một nhóm trộm hào hiệp tự xưng là người trừng phạt cho sự bất công. Vậy là tôi đã lầm.]
...Có những ẩn ý sau nụ cười đó... Bà ấy chắc chắn đã biết điều gì đó... Chết tiệt, đáng ra tôi nên yêu cầu cô ta đổi tên xe của mình mới phải.
Lapis-san giành hạng hai, trong khi Rosetta và Monica giành hạng ba. Hạng tư là của công chúa Berrietta và thái tử Lupheus.
Tôi đến gần hai người định chào họ.
[Xin lỗi, vì chúng ta đã không giành được chiến thắng.]
[Không. Thật đáng tiếc khi chúng ta chưa giành chiến thắng, nhưng tôi rất vui vì chúng ta đã có thể tiếp tục cho đến phút cuối cùng. Thật sự rất vui.]
[Tôi cũng đồng ý điều đó!]
Hai người nở nụ cười rạng rỡ với nhau, và đó là thời điểm tôi biết rằng mình đã quyết định đúng khi mời họ tham gia cuộc đua này.
[Công chúa Berrietta.]
[Vâng?]
Hoàng tử Lupheus quay sang công chúa và nắm lấy tay cô. Sau đó, anh ta quỳ một gối xuống.
[Em là một người phụ nữ xinh đẹp và tháo vát. Trải nghiệm này đã cho anh có thêm niềm tin để tin rằng chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau trong tương lai. Anh muốn được ở bên em mãi mãi. Không biết em có đồng ý kết hôn và cùng anh sống ở Triharan không?]
[... V-vâng, tất nhiên rồi...]
Công chúa Berrietta siết chặt tay hoàng tử. Có một chút ửng hồng trên khuôn mặt cô ấy. Tôi đã rất ngạc nhiên về sự tiến bộ nhanh chóng của họ.
[Wow, wow... Có vẻ như hai đứa trẻ đã gần nhau hơn rồi.]
[Đúng vậy. Điều đó thật tuyệt.]
Nữ hoàng Strain và vua Triharan gật đầu rồi mỉm cười với nhau. Rõ ràng điều đó đã được giải quyết. Đây có thể gọi là nghịch cảnh tạo nên tình yêu.
Cuộc đua cuối cùng đã kết thúc, vì vậy chúng tôi đã chuẩn bị một bữa tiệc ngoài trời.
Đó là một nơi đặc biệt trên bãi biển với các món ngon từ các quốc gia khác nhau. Chúng tôi đã để những đầu bếp từ cả hai thế giới trổ tài với nhau trong sự kiện đặc biệt lần này.
Tôi nghĩ đây cũng là một dịp tốt để các quốc gia có thể giới thiệu nền ẩm thực của đất nước mình đến với các nước khác.
Thái tử Lupheus và công chúa Berlietta chính thức tuyên bố việc đính hôn của hai người, các nguyên thủ quốc gia đều chúc phúc cho họ. Tôi rất vui khi họ đã làm điều đó ở đây, vì tất cả các quốc gia tham dự chắc chắn sẽ nhớ đến họ.
[Mọi thứ đã ổn, một kết thúc tốt đẹp]
[Đúng vậy. Anh cảm thấy khi họ cùng nhau chiến đấu, sự hòa hợp giữa hai người lại càng gắn kết hơn nữa.]
Yumina và tôi mỉm cười nhìn cặp đôi đang hạnh phúc. Tôi tin chắc hai người đó sẽ ổn thôi.
[Nhưng cũng hơi xấu hổ vì người tổ chức sự kiện lại là người đầu tiên từ bỏ cuộc đua ha?]
[Ghh... Đó không phải là lỗi của anh!]
Tôi phàn nàn một chút để đáp lại sự trêu chọc của Elze, trước khi Vua của Felsen đến gần để gặp tôi.
[Hôm nay làm tốt lắm, cậu bé. Thật xấu hổ khi cả hai chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội để chiến thắng, phải không?]
Vua của Felzen đến ngồi cạnh tôi. Ông ta đã bị bao phủ hoàn toàn trong đống keo dính chuột đến nỗi phải cần một bồn tắm thư giãn sau khi được giải cứu.
[Cuộc đua rất thú vị. Anh ấy đã cho tôi thấy nhiều điều chỉnh tiềm năng cho các phương tiện Ether... Tôi chắc chắn muốn được thấy chúng tiếp tục thay đổi trong tương lai nhiều hơn nữa.]
[Có vẻ như cậu rất thích điều đó.]
[Vâng... Và những người từ thế giới khác... Họ không quá khác biệt với chúng ta, phải không?]
Nhà vua của Felsen bắt đầu nhìn vào cặp vợ chồng mới đính hôn.
Đợi đã... tôi nghe nói là ông ta cũng đã đính hôn.
À đúng rồi. Ông ta sẽ trở thành anh rể của tôi...vì ông ta sẽ cưới chị gái của Lu… Tôi nhớ tên cô ấy hình như là Ellicia. Tôi gần như đã quên mất điều đó.
[Đúng rồi, gần đây tôi có nhận được một số tin nhắn từ đất nước của mình. Đó là về vương quốc Horn.]
[Vương quốc Horn?]
Chẳng phải đó là đất nước bên bờ vực nội chiến sao? Đó là cuộc chiến giữa hai phe ủng hộ cháu trai của nhà vua và anh trai của nhà vua. Tôi nghĩ do Felzen là quốc gia láng giềng với họ nên có thể đã nắm được nhiều thông tin từ quốc gia đó.
[Cả hai phe đã cố gắng tiếp cận chúng tôi để được giúp đỡ, và chúng tôi đã cam kết sẽ ở vị trí trung lập. Ý tưởng tốt nhất của chúng tôi là muốn cả hai bên đạt được thỏa thuận hòa bình. Có vẻ như cuối cùng họ đã chấp nhận lời khuyên của chúng tôi. Nên đại diện hai bên đã đồng ý thảo luận thêm một lần nữa trước sự chứng kiến của chúng tôi.]
Tôi hiểu rồi vì ở trung lập nên họ muốn Felsen sẽ ở giữa để làm trung gian.Nếu mọi việc suôn sẻ, cuộc nội chiến có thể sẽ tránh được.
[Tôi muốn quốc vương của Brunhild tham gia cuộc họp. Tôi có cảm giác không tốt trong tình huống này cho lắm. Vị vua cuối cùng của Horn là một người đàn ông khôn ngoan, không có nghĩa lý gì khi ông ta bỏ lại sự hỗn loạn như vậy... Tôi nghĩ rằng phải có một cái gì đó khác ở bên trong.]
Theo những gì tôi được biết thì vua Horn quá cố đã giao phó quốc gia lại cho em trai mình. Lý do là ông tin rằng con trai mình không phù hợp để đứng lên lãnh đạo đất nước. Mặt khác Bộ trưởng lại nói rằng vị vua quá cố đã đề cập đến việc muốn làm hòa với con trai mình và không bao giờ đề nghị thu hồi quyền kế vị ông ấy.
Hai câu chuyện này hoàn toàn mâu thuẫn với nhau. Hoặc là vị vua quá cố đã nói dối với một trong các bên, hoặc một trong các bên đang có người nói dối. Cũng có khả năng là vị vua quá cố lúc đó cảm xúc không được ổn định nên đã thay đổi ý kiến của mình.
Ngoài ra Tsubaki-san cũng từng báo về tôi về một tin đồn đáng lo ngại khác... đó là việc Yuuron có thể liên quan đến tất cả những điều này. Đây có thể là một phiền toái, nếu trong đó có bàn tay của anh trai nhà vua hoặc bộ trưởng tham gia vào.
[Tôi hiểu rồi. Đừng lo lắng, tôi sẽ tham gia vào cuộc thảo luận đó. Tôi cũng muốn vương quốc Horn tham gia liên minh các quốc gia và đến với Hội nghị Hai thế giới.]
[Tuyệt vời,vậy là tôi đã được cứu. Nếu quốc vương Brunhild cũng có mặt ở đó, tôi sẽ không phải lo lắng nhiều nữa.]
Nhà vua của Felzen mỉm cười và rời đi.
Hừm... Có lẽ tôi nên mượn thêm sức mạnh của Giáo Hoàng Ramisshu để kiểm tra sự dối trá. Với con mắt ấy mọi sự dối trá sẽ được phanh phui thôi.
Chỉ cần có Giáo hoàng tôi sẽ dễ dàng xác định anh trai nhà vua hay bộ trưởng là người nói dối. Máy phát hiện nói dối mà Tiến sĩ Babylon đã tạo ra có thể cũng hoạt động như vậy...Nhưng người thật vẫn sẽ tốt hơn một cái máy.
Tôi đứng dậy và đi đến Giáo hoàng Ramisshu, người đang ngồi ở bàn khác để yêu cầu sự hợp tác.
CHƯƠNG 377: VƯƠNG QUỐC HORN, VÀ CUỘC HỌP
Vương quốc Horn là một quốc gia nông nghiệp nằm ở phía Đông lục địa ở thế giới chính. Được thiên nhiên ưu đãi cho vùng đất trù phú và khí hậu ôn hòa, đất nước này đã sáng tạo nên một nền văn hóa riêng cho mình. Tuy vậy, họ chỉ giao thiệp rất hạn chế với một số quốc gia nhất định.
Và cũng chính vùng đất màu mỡ ấy đã khiến họ trở thành con mồi béo bở để Yuuron xâm lược.
Hơn một trăm năm trước, Horn bị kẻ thù phương Bắc thúc quân xâm chiếm. Tất nhiên là họ đã cắt đứt quan hệ với Yuuron, đồng thời liên hiệp với Felzen để kìm hãm nguy cơ bị xâm lược. Nhưng kể từ đó, Horn đã hoàn toàn tự cô lập trong suốt gần 1 thế kỷ.
Tuy sở hữu nền văn hóa riêng biệt và tài nguyên trù phú, nhưng sự thật là một nền văn hóa không hề tiếp xúc với bên ngoài chắc chắn sẽ bị thế giới bỏ lại phía sau. Mặc dù có liên hiệp với Felzen, Horn cũng chẳng chịu tiếp thu những tinh hoa về công nghệ ma thuật từ họ.
Nhà vua tiền nhiệm là Tonam da Horn và Thái tử Kamla da Horn, đều hiểu rõ nguy cơ tiềm ẩn của tình trạng này.
Nhận thấy Vương quốc chỉ đang dậm chân tại chỗ, Thái tử đã cho mời người từ nước ngoài về giảng dạy và khuyên vua cha rằng ông nên tích cực tiếp thu những văn hóa đó. Tuy hiểu được tấm lòng của con, nhưng người cha đã không đồng ý, và hai bên xảy ra tranh cãi gay gắt. Bởi tính cứng đầu di truyền, họ không thể nhún nhường hay công nhận người kia, vì thế mối quan hệ của họ trở nên xấu dần đi theo năm tháng.
Nhưng rồi, những tấn thảm kịch bắt đầu xảy đến với gia đình Hoàng gia. Đó là việc Thái tử đột ngột qua đời. Người ta nói rằng anh đã rơi xuống vách núi khi đang trên một chiếc xe ngựa và kết thúc cuộc đời ở tuổi 21. Một buổi quốc tang đã diễn ra, và mọi người đều tiếc thương trước sự ra đi của vị Thái tử trẻ.
Nhưng chỉ một tuần sau, như xát muối vào vết thương ấy, Quốc vương cũng băng hà. Vài người cho rằng nhà vua đã phải chịu hàng đống đau khổ giày vò cộng thêm cả cái chết của con trai, trong khi một số khác thì lại nói đó là do sức khỏe của ngài qua nhiều năm đã dần tệ.
Một buổi quốc tang khác ngay lập tức được cử hành, và cả nước một lần nữa chìm trong sầu não. Người dân lúc này đang rất lao đao trước những thảm kịch ấy.
Thế nhưng vận rủi của Vương quốc chưa dừng lại ở đó. Thông thường, Thái tử sẽ là người nối ngôi, nhưng anh ta lại mất từ một tuần trước rồi. Vậy nên Kuo da Horn, con trai duy nhất của Thái tử vừa tròn một tuổi, sẽ là người nối nghiệp vương giả.
Tất nhiên là một đứa trẻ 1 tuổi chẳng thể nào trị vì đất nước được cả. Vậy nên mọi người đều nghĩ rằng Tể tướng Schwein Adante đồng thời là ông ngoại của cậu bé Kuo sẽ tạm cai quản đất nước.
Nhưng Ganossa da Horn, em trai của nhà vua quá cố, lại phản đối việc này. Ông ta cho rằng vị vua tiền nhiệm đã luôn trăn trở về quyết định tước quyền thừa kế ngai vàng của con trai và trao lại cho ông. Chính vì thế hành động của Schwein không khác gì một lời tuyên bố chiếm đoạt ngôi báu.
Tể tướng thì lại phản bác rằng vị vua tiền nhiệm đã luôn muốn hàn gắn lại mối quan hệ với Thái tử, đồng thời cũng bác bỏ ý kiến của vị Hoàng thân kia.
[Rõ ràng là họ đang trải qua một cuộc xung đột quyền lực giữa hai phe cháu nội và em trai của nhà vua quá cố.]
[Thật vậy.]
Vua Felzen và Giáo hoàng Ramishu khẽ bàn tàn với nhau. Lúc này, tôi đang quá giang trên chiếc xe ngựa Felzen trên những con đường thuộc Kinh đô Railmin của Vương quốc Horn. Tuy tôi đã định đến bằng xe Ether cho tiện, nhưng nghĩ lại thì việc đó sẽ khiến chúng tôi trở nên quá nổi bật ở một nơi như Horn mất.
Không gian bên trong xe rất rộng rãi, còn hai vị lãnh đạo kể trên đang ngồi đối diện với tôi. Hộ tống tôi lần này là Yae và Sakura đang ngồi ở hai bên.
[Felzen hiện đang trung lập trong vấn đề này. Vì thế, ta muốn nhờ Giáo hoàng kiểm tra xem có ai trong số họ có nói dối không.]
[Và Felzen sẽ dựa vào kết quả đó để quyết định sẽ ủng hộ phe nào ư?]
[Đúng là như vậy. Ta không muốn nhìn họ xảy ra nội chiến với nhau.]
Chà, ngài ấy nói có lý. Nhưng tôi còn phải làm gì nếu Giáo hoàng đã ở đây để khảo nghiệm tính xác đáng của hai bên chứ?
[Ta cũng muốn nhờ Touya-dono kiểm tra xem có sự can thiệp của ma thuật không. Ta nghi ngờ có kẻ đang cố gắng làm hại Hoàng thân hoặc Tể tướng. Và chỉ có ngài mới có thể làm những điều chúng ta không thể.]
À đúng nhỉ. Nếu đám sát thủ của Yuuron có liên quan thì sẽ rất nghiêm trọng. Lần trước thậm chí bọn chúng đã cố nổ bom để giết tôi, nên có vẻ an ninh ở đây chẳng là gì cả.
Bấy giờ cỗ xe ngựa đã tiến vào lâu đài, tôi khẽ hít một hơi thật sâu để dốc lại tinh thần.
Dù được gọi là lâu đài hoàng gia, nơi đây lại không lớn như của Belfast hay Regulus. Kiến trúc lâu đài cũng rất khiêm nhường và không hề gợi được cảm giác vương giả. Nếu phải so sánh thì để xem nào… màu đỏ của nó làm tôi liên tưởng đến hình ảnh thành cổ Shuri.
Cỗ xe ngựa tiếp tục đi qua cổng và tiến vào sâu trong lâu đài. Tuy nhiên, mấy cánh cửa ban nãy trông không hề giống shureimon tí nào cả.
Khi chiếc xe ngựa dừng lại, lính hộ tống của Felzen từ một cỗ xe khác lần lượt nhảy xuống và dàn hàng ra trước chúng tôi. Những thánh kị sĩ của Ramishu cũng làm tương tự như vậy.
Trưởng đội hộ tống chạy đến mở cửa xe bọn tôi. Theo đó, Quốc vương Felzen, Giáo hoàng Ramishu và tôi lần lượt đi ra.
[Chào mừng đến với Vương quốc Horn, thưa Quốc vương Felzen, Giáo hoàng Ramishu và Quốc vương Brunhild.]
Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi với mái tóc đen chải ngược và đeo cặp kính mắt đang đứng trước thềm lâu đài chào đón chúng tôi. Ngoại hình chỉ giống một viên quan bình thường, nhưng ánh mắt của anh ta toát lên vẻ sắc sảo hiếm thấy. Trang phục của anh gồm một bộ đồ truyền thống thiếu cân xứng và chiếc thắt lưng quàng trên vai.
[Anh là…?]
[Tên thần là Toren Hanoi, một trong Tứ đại Hầu tước của Vương quốc Horn, cai quản vùng lãnh địa phía Đông.]
[Tứ đại Hầu tước?]
Khi tôi vô ý thốt lên cụm từ lạ hoắc đó, anh ta giải thích cho tôi.
[Tứ đại Hầu tước là những người được giao cai quản một vùng đất rộng lớn thuộc lãnh thổ Horn. Lãnh địa của tôi nằm ở sát vùng biển phía Đông, vậy nên đó cũng là tên của tôi.]
Ra là vậy. Vương quốc Horn có khá nhiều lãnh địa, nhưng chỉ có 4 lãnh địa rộng lớn lần lượt là của nhà Toren, Nishimori, Kitayama và Minazumi. Trong cuộc tranh chấp này, nhà Nishimori và Kitayama đứng về phe người em trai, còn nhà Toren và Minazumi đứng về phía Tể tướng Schwein.
Hay nói cách khác, anh chàng Toren Hanoi đây chính là một người thuộc phe Tể tướng.
Hầu tước Toren ... Mà đúng hơn là Hầu tước Hanoi… dẫn chúng tôi vào bên trong lâu đài.
[Thần chưa bao giờ nghĩ rằng Quốc vương Brunhild và Giáo hoàng Ramishu sẽ tới thăm nơi đây đấy.]
[Tôi đã luôn muốn được tận mắt chiêm ngưỡng vùng đất Horn trù phú và nổi tiếng này. Tất cả là nhờ có Quốc vương Felzen.]
[Thần hiểu, đó là vì vị Quốc vương quá cố của chúng thần chưa từng giao thiệp với ai khác ngoại trừ Felzen cả … Thần cũng nghĩ đó không phải là một quyết định đúng đắn, nhưng … thần thực sự rất vui khi có nhiều nhân chứng đến buổi họp ngày hôm nay.]
Hanoi-san vừa nói vừa nở một nụ cười cay đắng. Hm, anh chàng này có vẻ là một người ủng hộ việc cải cách.
Cuối cùng, Hanoi-san dẫn chúng tôi đến một nơi có vẻ là phòng Hội nghị.
Một căn phòng sang trọng với tường và cột dát vàng óng ánh. Trên trần nhà là một bức điêu khắc hình con rồng hào nhoáng. Những thứ này, đứng bên ngoài sẽ khó mà hình dung được. Chúng tôi ngồi ở phía bắc của chiếc bàn vuông, còn các hiệp sĩ hộ tống Felzen và thánh kị sĩ Ramishu thì dàn ra xung quanh đằng sau.
Hanoi-san nói anh ta sẽ triệu họp những đại diện của hai phe đến nên phải rời đi một lát. Sau đó, tôi đảo mắt quanh căn phòng một lượt để tìm dấu vết ma lực cảm nhận được từ trước.
[Hmm …]
[Touya-dono? Có chuyện gì sao~degozaru?]
Yae nhận ra ánh nhìn ấy và hỏi tôi.
[Mắt của bức điêu khắc hình rồng trên trần nhà và cả những thứ trang sức đặt ở hai bên trái phải trong căn phòng. Anh nghĩ chúng đều là các Artifact.]
[Ể?]
[Mà anh không nghĩ đó là tạo tác gây hại. Có lẽ chúng chỉ là một loại tạo tác với công dụng giống như [Silence] để ngăn âm thanh lọt ra ngoài, hoặc là một rào cản chống ma thuật dịch chuyển…]
Nói cách khác, âm thanh trong này đã bị cách li với bên ngoài, và những ma thuật loại dịch chuyển cũng không còn khả dụng, còn nếu tôi cố ý gây hại người khác, vòng bảo vệ sẽ được kích hoạt. Có lẽ đây là biện pháp an ninh của bọn họ.
Sau một hồi ngắn, những cánh cửa ở hai bên trái phải chúng tôi đồng loạt mở ra, và người từ cả hai cửa đi vào.
Vì hiện tại bọn họ không có người đứng đầu nên bọn tôi vẫn được ngồi yên ở đấy. Chỉ có Yae và Sakura là đứng dậy và cúi đầu chào.
Mấy người kia cũng chào lại theo cách tương tự.
Bên tay trái chúng tôi là Tể tướng Shubain Adante, Hầu tước Toren Hanoi vừa nãy, và Hầu tước Minazumi Nanbei.
Tể tướng Schwein đã gần 70 tuổi nhưng trông vẫn còn minh mẫn. Những nếp nhăn hằn rõ và chiếc mũi nhọn khiến ông ấy nổi bật lên là một người mạnh mẽ, quyết đoán. Có lẽ ông ấy là loại người sẽ chả bao giờ cười dù bạn có cố làm trò hề đi chăng nữa.
Bên cạnh ông ta là Minazumi Nanbei độ cỡ 30 tuổi. Một người đàn ông khá là bụ bẫm, và anh ta liên tục rút ra chiếc khăn mùi xoa để lau mồ hôi tay vì căng thẳng. Yếu bóng vía quá.
Bên phải chúng tôi là Hầu tước Kitayama Hawk, Hầu tước Nishimori Celia, được dẫn đầu bởi Hoàng thân Ganossa da Horn.
Ganossa là một người đàn ông tuổi tứ tuần. Ông ta sở hữu một cơ thể tráng kiện, bộ ria và mái tóc đen của ông luôn khiến người khác nhận nhầm tuổi. Thêm vào đó, ánh mắt dữ tợn ấy càng làm người ta nghĩ ngay rằng đây là một chiến binh hơn là người trị vì.
Hầu tước Kitayama Hawk ngồi bên cạnh là một người đàn ông đã ngoài 60. Ông ấy chỉ im lặng ngồi đó, nhưng lại tỏa ra khí chất trang nghiêm giống với Naito-san của bọn tôi.
Người cuối cùng là Nishimori Celia. Điểm rõ nhận thấy nhất của cô chính là mái tóc màu hạt dẻ của mình. Cô ta khá trẻ, chỉ cỡ chừng 20 tuổi. Ấn tượng đầu tiên về cô là xinh đẹp, nhưng đồng thời với đó tôi cũng cảm nhận được sự nguy hiểm khiến cánh đàn ông phải dè chừng toát ra từ cô gái này.
Phò tá mỗi người bọn họ là một nhóm cảnh binh đứng đằng sau.
Tể tướng Schwein.
Hầu tước Toren Hanoi.
Hầu tước Minazumi Nanbei.
Hoàng thân Ganossa.
Hầu tước Kitayama Hawk.
Hầu tước Nishimori Celia.
Hội nghị quyết định tương lai của Vương quốc Horn được bắt đầu.
[Hoàng huynh đã từ chối ý kiến của Thái tử Kamla bởi vì việc cải cách đó có nguy cơ dẫn đến sự diệt vong của Vương quốc. Vì vậy, anh ấy đã hứa sẽ tước quyền kế vị của thằng bé và đưa cho ta.]
[Nhưng chẳng có bằng chứng nào cho thấy Bệ hạ đã làm điều đó. Mà kể cả vậy, Thái tử chỉ có thể bị tước quyền nếu còn sống, vì thế nên đứa con đầu lòng của Thái tử Kamla là Kuo mới đúng là người kế vị.]
[Ý ngươi là ta đang nói dối?]
[Thần không hề nói như thế. Chỉ là mối quan hệ giữa Bệ hạ và Thái tử đã quá nghiêm trọng nên có lẽ ngài ấy đã để cảm xúc lấn át.]
Tể tướng Schwein và Hoàng thân Ganossa vẫn tiếp tục tranh cãi với hai quan điểm trái ngược nhau, chẳng ai nhường ai.
Theo như Tể tướng nói, có lẽ nhà vua chỉ mất bình tĩnh sau khi tranh cãi với Thái tử nên mới hứa như vậy. Khả năng đó không phải là không thể … Vấn đề là liệu người em trai có nghĩ như thế hay không.
[Vậy trước tiên ta muốn xác nhận một điều, Tể tướng-dono. Có thật là vào ngày Hoàng huynh mất, anh ấy đã nói chuyện với ông đúng không?]
[........ Nếu thần nói phải thì sao?]
[Theo mọi người trong lâu đài, có vẻ Hoàng huynh đã kể cho ông nghe một chuyện rất quan trọng. Phiền ông kể rõ nội dung của cuộc trò chuyện vào lúc đó được chứ?]
Ganossa lườm Tể tướng Schwein một cái. Tuy nhận ra điều đó nhưng Tể tướng chỉ từ tốn đáp lại.
[... Đó là những suy tư của Bệ hạ sau cái chết của Thái tử. Vào lúc đó, Thái tử vẫn muốn cải cách và Bệ hạ vẫn từ chối. Chúng thần đã có đôi chút thảo luận về việc đó.]
[Ông chắc đó là tất cả chứ? Rằng Hoàng huynh chẳng hề nói gì với ông về quyết định nhường ngôi cho ta? Thật sự là cái chết của anh ấy vẫn còn nhiều vướng mắc, Tể tướng ạ. Và ông gần như là người hưởng lợi nhất từ đó?]
[... Thần không rõ Hoàng thân muốn ám chỉ điều gì.]
Hmm? Có vẻ ông ta cho rằng Tể tướng mưu sát nhà vua. Nhưng tôi không thấy Tể tướng có lý do để làm vậy… Ồ không, nếu vị vua không còn, ông ta sẽ được toàn quyền tạm cai quản đất nước. Như vậy là đủ động cơ rồi.
Thế nhưng tôi vẫn tiếp tục giữ im lặng cho hai bên cãi nhau. Bởi vì theo cảm nhận cá nhân tôi, cả hai người họ đều đáng nghi cả … Được rồi, có lẽ tôi nên hỏi Giáo hoàng xem sao.
Rất ít người biết về Ma nhãn có thể nhìn thấu lời nói dối của Giáo hoàng. Đối với đất nước Horn tự cô lập này, việc có người biết lại càng không thể.
Tôi nghiêng người qua hỏi nhỏ Giáo hoàng ngồi bên cạnh.
[Thế nào rồi? Ngài có biết ai trong số họ nói dối không?]
[Chuyện đó……]
Đáp lại tôi, Giáo hoàng chỉ lắc đầu và trưng ra vẻ mặt khó xử.
[Chẳng ai trong số họ nói dối cả …]
[Ể? Như vậy nghĩa là sao?]
[Ma nhãn của ta không có phản ứng với việc nói dối. Cả hai người họ đều nói thật, hoặc là … họ sở hữu thứ gì đó có thể ngăn chặn ma nhãn của ta…]
Tôi chưa từng thấy tạo tác nào có thể ngăn chặn ma nhãn, nhưng nếu bản thân ma nhãn đã là một loại phép thuật hệ Vô thì điều đó hoàn toàn khả thi. Nó làm tôi nhớ tới Hoàng tử Gardio cũng từng đeo một chiếc mề đay có công dụng giống như vậy.
Nhưng tôi nghĩ chẳng ai trong số mấy người này sở hữu thứ gì như vậy đâu ...
[Tể tướng-dono là ông ngoại của Hoàng tử Kuo. Nếu đất nước này không có ai cai trị, ông ta có thể bành trướng khắp mọi nơi. Nhưng Ganossa-sama lại không thể làm được như vậy.]
[Ý ông là gì hả Hầu tước Kitayama?]
Thấy Hầu tước Kitayama nói bóng gió mỉa mai, Hanoi-san lườm lại ông ta với ánh mắt sắc bén.
[À không có gì đâu, chỉ là chiếc xe ngựa của Ganossa-sama trên đường tới lâu đài bỗng nhiên bị sự cố khiến ngài ấy suýt bị trọng thương và thậm chí là mất mạng mà thôi.]
[Có chuyện đó sao?]
Tể tướng tỏ vẻ kinh ngạc hỏi lại.
[Lúc đầu ta chỉ nghĩ đó là một sự cố nào đó. Nhưng chắc các vị vẫn còn nhớ, rằng Thái tử cũng đã chết trong một tai nạn xe ngựa.]
[Tôi không biết gì về chuyện đó và cũng chẳng hiểu tại sao ông lại mang nó ra đây để mỉa mai.]
[Cũng phải …]
Mặc dù giả vờ cười giả lả nhưng đôi mắt của Hầu tước Kitayama vẫn ghim vào Tể tướng không rời. Sự cố đó là thật, hay là … Tôi ngoảnh nhìn Giáo hoàng, nhưng bà ấy chỉ khẽ lắc đầu.
Cơ mà tôi không thấy Tể tướng có lí do gì để giết Thái tử Kamla cả. Anh ta là con rể của ông ấy mà.
[ … Tạm dừng ở đây một chút đi.]
Quốc vương Felzen nói vậy, và bọn họ rời khỏi căn phòng. Tôi nằm dài trên ghế và thở ra một hơi đầy mệt mỏi. Bầu không khí vừa nãy thật sự quá căng thẳng đối với tôi.
Một cô hầu gái người Horn (mà cũng có thể không phải là hầu gái vì cô ta mặc trang phục truyền thống) phục vụ nước trà cho chúng tôi. Nước trà ở đây rất ngon, hương vị của nó từa tựa như trà Eishen, nhưng cũng có hơi khác một chút. Sakura cắn thử một miếng bánh quy.
[Ngon quá. Vua, thử đi?]
[Ồ? Em nói đúng… ]
[Mhm. Em muốn đem chúng về làm quà cho mọi người.]
Sakura mỉm cười. Nụ cười ấy như xua tan hết bầu không khí căng thẳng đang bủa vây căn phòng. Tôi đang được hồi phục ...
Quốc vương Felzen ngồi trầm tư với hai tay khoanh vào nhau và hỏi tôi.
[Quốc vương, ngài cảm thấy sao về buổi họp vừa rồi?]
[Chà. Cả hai bên đều nói thật, và cả hai đều đáng nghi.]
[Hmm … Quả đúng là làm người ta khó xử.]
[Xin lỗi. Có vẻ như ta không giúp được gì ... ]
[À không phải đâu, chỉ là …]
Quốc vương Felzen vội vã sửa lại những từ vừa nói với Giáo hoàng Ramishu. Khi tôi cũng định quay sang an ủi bà ấy thì…
[Kyaaaaaaa!!]
Tiếng hét thất thanh của một người phụ nữ đột ngột vang lên. Tuy căn phòng đã được cách âm, nhưng chỉ âm thanh bên trong mới không thể lọt ra, chứ ở trong đây vẫn có thể nghe thấy ngoài kia.
Chúng tôi mở cánh cửa và hướng về phía âm thanh phát ra.
Có vài người đang tụ tập ở hành lang đằng kia. Một người phụ nữ trong số họ đang run rẩy ngồi co mình trước cánh cửa phòng. Tiếng hét vừa nãy có lẽ là của cô ta.
Khi tôi mở cánh cửa và nhìn vào trong phòng, một người đàn ông đang nằm dài dưới đất. Một vũng máu in trên tấm thảm bên cạnh, và đó chính là Minazumi Nanbei. Anh ta đã chết.
CHƯƠNG 378: ĐỘC DƯỢC, VÀ ĐI TÌM KẺ GIẾT NGƯỜI
Cuộc họp tạm thời bị hoãn lại và tôi yêu cầu Tể tướng Schwein ra lệnh không cho phép bất cứ ai ra vào lâu đài.
Trong phòng không có dấu hiệu xô xát. Có một tách trà nằm dưới đất, đồng thời với đó là máu trên miệng và cằm của nạn nhân, nên khả năng cao là anh ta đã bị đầu độc.
"[Search: Độc dược]"
Đúng như tôi đoán, [Search] đã tìm thấy một ít độc trong đó. Ngoài ra, có một cái khay nằm trên bàn, và trong khay có chứa một ấm trà và bình đựng nước nóng.
[Trà này là ai pha đây?]
[Đây là trà mà Tể tướng ra lệnh chuẩn bị cho mọi người trong cuộc họp. Nhưng mấy căn phòng này không bị khóa kín nên bất cứ ai cũng có thể ra vào.]
Quốc vương Felzen nhanh chóng trả lời tôi.
Vậy nghĩa là mọi người ở đây đều có thể là kẻ ám sát à? Có lẽ những người trong buổi họp sẽ không thể trực tiếp ra tay, nhưng họ hoàn toàn có khả năng ra lệnh cho ai đó dưới trướng làm việc này, tất nhiên là bao gồm cả Tể tướng người đã ra lệnh phục vụ trà.
Đáng nói, lính canh đều đứng canh trước cửa cơ mà. Họ không hề nghe thấy tiếng anh ta ngã xuống trong căn phòng này sao? Ngay khi nghĩ vậy, tôi nhìn lên và thấy bức khắc hình rồng trên trần nhà. Vậy ra đó là lí do họ không thể nghe được gì hết.
Chắc lát nữa tôi phải nhờ Flora ở “Alchemy” phân tích chỗ độc trong nước trà mới được. Hi vọng chúng tôi sẽ thu được chứng cứ nào đó.
[Nhưng tại sao Hầu tước Minazumi lại bị giết chứ? Thứ lỗi nếu ta nói điều này, nhưng mọi việc còn có thể hiểu được nếu người bị giết là Hoàng thân hoặc Tể tướng…]
Quốc vương Felzen thắc mắc. Ồ, vậy thì hẳn là có ai đó xem ông ấy là một mối đe dọa. Nên chúng đã thanh toán ông ta để bịt miệng.
[Ah, có thể là nó …]
Một người giúp việc chạy lại chỗ chúng tôi và kể lại.
[À vâng, thực ra căn phòng phía Bắc này chính là nơi mà chúng tôi chuẩn bị cho Tể tướng-sama.]
[Cô nói gì cơ?]
[Chúng tôi đã chuẩn bị một căn phòng khác hướng về phía Nam cho Minazumi-sama. Nhưng ngài ấy lại muốn căn phòng nhỏ hơn, vậy nên Minazumi-sama và Tể tướng-sama đã đổi với nhau…]
Cô giúp việc vừa nói vừa chỉ về phía cánh cửa khác trong hành lang.
Khi cô ấy nói vậy, tôi mới để ý là căn phòng này hướng về phía bắc, trong khi những phòng kia lại hướng về phía nam.
[Vậy nghĩa là … Tể tướng mới là người bị nhắm đến sao~degozaru?]
Mọi người xung quanh nín thinh trước câu hỏi của Yae.
Vậy theo suy đoán mới là có ai đó đã cố giết Tể tướng bằng độc dược, nhưng vì Hầu tước Minazumi đã đổi phòng nên ông ta trở thành vật thế thân? Đó có lẽ là một lý giải tốt trong tình hình này.
Từ quan điểm của người trong cuộc, những ai ở phe kia đều là kẻ thù, vậy nên Minazumi bị nhắm đến cũng là đương nhiên. Nhưng trong trường hợp này, người bị nhắm đến có vẻ là ông Tể tướng.
Trong căn phòng rộng 8 tấm tatami là một bộ bàn ghế, một chiếc tủ đồ và một cửa sổ nhìn ra hướng Bắc. Còn treo cạnh cánh cửa là chiếc chuông để gọi người hầu tới.
Trong tủ đồ cũng không có gì. Có vẻ họ dùng chúng để nghỉ ngơi hoặc thay đổi trang phục nếu cần thiết.
Đột nhiên, hình ảnh ma thuật [Resurrection] mang thuộc tính ánh sáng lóe lên trong đầu tôi, nhưng ngay lập tức tôi bác bỏ nó.
[Resurrection] là một ma thuật tối thượng. Nhưng để hồi sinh, cần phải đảm bảo người đó chỉ chết trong vòng 1 giờ, cơ thể không có tổn hại nào, và nó cũng tiêu tốn một lượng ma lực khổng lồ. Người dùng phép cũng rất dễ mất mạng, vậy nên chỉ nên dùng phép này với họ hàng hoặc người mình yêu thương mà thôi.
Bởi vì người sử dụng được loại phép tối thượng này chỉ có những pháp sư cấp cao, và trong trường hợp xấu nhất thì cả hai sẽ chết, nên gần như chẳng có một ghi chép nào về việc hồi sinh từng xảy ra trong quá khứ cả. Khả năng thành công thậm chí còn thấp hơn 20% mà lại.
Cá nhân tôi thì nghĩ là sẽ không có rủi ro nào đâu, cơ mà khi hỏi Karen-nee-san, chị ấy bảo rằng tôi có thể sẽ khiến mục tiêu bị quá tải sự sống, từ đó sẽ chuyển thành một dạng sống khác.
“Một bức điêu khắc nếu đã bị tan chảy sẽ không thể trở về như cũ dù có đóng băng lại nó.” Karen-nee-san đã nói như vậy.
[Cầu cho linh hồn của ông sớm được lên thiên đường. Cầu xin Thượng đế hãy ban cho người này một giấc ngủ bình an.]
Giáo hoàng quỳ xuống nơi Minazumi chết và khẽ cầu nguyện. Thật ra thì một linh hồn đã chết sẽ không thể nào lên Thần giới được đâu. Thay vào đó, linh hồn của họ sẽ được gột rửa và tái sinh trong một cơ thể mới. Tuy nhiên, những kẻ với tâm hồn ô uế sẽ không được như vậy ... Mong là người này không phải dạng đó.
Tôi lục trong túi ông ta mong tìm ra được chút manh mối, thế nhưng cũng không có gì đáng chú ý. Tất cả những gì ông ta mang theo là tẩu thuốc, một chiếc bút bi dài, bao đựng thuốc lá và một cái ống.
Tí nữa tôi sẽ nhờ Flora xem qua thi thể Minazumi vậy.
[Vua, đằng này.]
Sakura có vẻ như muốn tôi đi cùng em ấy. Chuyện gì thế nhỉ? Tôi rời khỏi căn phòng và tới chỗ Sakura, với Yae đi cùng.
[Có chuyện gì vậy?]
[Vâng. Chuyện là gần đây em có thể nghe được rất nhiều thứ.]
[Hả?]
Em ấy đang nói về chuyện gì thế nhỉ?
[Thỉnh thoảng em lại nghe thấy tiếng người ta bàn tán ở rất xa. Khi em hỏi chị chồng-sama thì chị ấy bảo đó là lỗi của Vua.]
[Em đang nói về gì thế?!]
[Sakura-dono đã thức tỉnh được khả năng của “người phụ thuộc của Touya-dono” rồi sao~degozaru? Tớ ghen tị đấy.]
Yae làm vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng mà đợi chút đã, cái kĩ năng gì mà lại có tên anh trong đó thế?!
[Cái đó thì Touya-dono hẳn cũng nghe từ chị chồng-dono rồi mà? Em có nghe rằng Yumina-dono cũng đã thức tỉnh rồi đấy~degozaru?]
Yumina ư? À, đó là kĩ năng có được khi thân thiết với một vị thần đúng không? Những người nhận được tình yêu mến của các vị Thần sẽ có được một khả năng đặc biệt. Trong trường hợp của Yumina, em ấy có thể nhìn thấy tương lai, nhưng chỉ là tương lai cách hiện tại vài giây mà thôi.
Còn với Sakura, có vẻ như em ấy được tăng cường thính giác. Cũng hợp lý vì em ấy thường hay luyện hát cùng Sosuke-nii-san mà. Suika cũng thường hay nhảy điệu nát rượu góp vui nữa. Có lẽ kỹ năng của em ấy được đánh thức cũng từ đó.
Về phần Yae, em ấy và Hilda thường tập cùng Moroha-nee-san. Liệu khi ấy mức độ của kĩ năng có bị chia làm hai không nhỉ?
[Em nghe thấy tiếng thứ gì đó ngã xuống trong căn phòng này. Và sau đó em cũng nghe được vài âm thanh khác…]
[Ồ, nhưng căn phòng đã bị cách âm với [Silence] … là thế sao?]
[Silence] chỉ là một ma thuật bình thường nên tất nhiên không thể chặn được Thần kĩ. Có lẽ em ấy đã nghe được tiếng ly nước rơi xuống.
[Có lẽ vậy. Nhưng rồi sau đó, tuy không liên tục nhưng em nghe thấy tiếng đóng mở cửa sổ.]
[Đợi chút đã. Không phải như vậy là rất lạ sao?]
[Vâng, vì thế nên em mới hỏi anh.]
Nếu anh ta chết sau khi uống phải độc thì làm gì có thể gây ra tiếng động được chứ? Như vậy nghĩa là, khi ấy còn một ai khác ở trong phòng cùng với Minazumi.
Nhưng cũng có thể loại độc này ảnh hưởng chậm, nên trước khi chết anh ta đã đi quanh căn phòng này. Cơ mà tôi loại bỏ khả năng này vì khi hạ độc mục tiêu thì ta chỉ dùng độc phát tác nhanh thôi.
[Em có nghe nhầm âm thanh từ phòng khác không?]
[Mu. Là một người sở hữu ma thuật hệ Vô [Teleport], em hoàn toàn tự tin vào khả năng nhận định khoảng cách và không gian của mình.]
Em ấy nói đúng. Tôi cũng hiểu điều đó vì tôi có sử dụng [Teleport].
Vậy nhưng vẫn còn vài khúc mắc. Đầu tiên, sau khi hạ độc Minazumi, tên thủ phạm có bỏ mặc hiện trường ở đó không? Có lẽ là không, trừ khi hắn là một tên bệnh hoạn chỉ thích chứng kiến người khác chết đau đớn.
Mặt khác, việc hạ độc Minazumi, theo tôi thấy là không cần thiết. Ông ta không tốt trong việc tự vệ. Thậm chí tôi còn nghĩ có thể giết ông ta chỉ bằng một con dao nhỏ nữa kìa.
Nhưng, nếu tên thủ phạm có mặt ở căn phòng, thì giả thiết “Minazumi bị giết một cách tình cờ vì đã tráo phòng cho Tể tướng” sẽ không còn đúng. Có vẻ ngay từ đầu bọn chúng đã nhắm vào ông ta rồi.
[Muu…….]
Tôi vò đầu bứt tai cố gắng nhập hồn thành một vị thám tử, nhưng…… tôi chẳng hiểu cái quái gì cả!
Tôi quay trở về hiện trường và mở cánh cửa sổ hướng ra phía Bắc. Ở dưới là một bãi sân với rất nhiều cây cao. Xung quanh cũng chẳng có ai.
[Cửa sổ không được khóa lại. Nếu tên thủ phạm cố trốn thoát, thì chắc sẽ là từ đây.]
Tôi luồn qua cửa sổ và nhảy xuống dưới sân. Không có bất cứ dấu chân nào ở đó. Khả năng kẻ giết người nhảy lên cây và đu từ cành nọ sang cành kia để trốn thoát cũng không thể, bởi vì khoảng cách từ cửa sổ đến tán cây là xấp xỉ 5 mét. Không ai có thể nhảy xa thế được, trừ Else, Yae, Hilda hay cô nàng Homura trong nhóm tình báo ra…
[Đất vẫn còn xốp nên sẽ để lại dấu chân, nhưng …]
Thủ phạm đã trốn thoát bằng cách nào? Với ma thuật dịch chuyển ư ... không đúng, căn phòng đó có tạo tác ngăn chặn ma thuật dịch chuyển rồi. Nhưng nếu hắn sở hữu ma thuật bay giống tôi, hắn có thể thoát được.
Dùng phương pháp loại trừ, có vẻ như tôi chính là một ứng cử viên hoàn hảo cho vị trí thủ phạm! Cơ mà, tôi cũng có chứng cứ ngoại phạm mà.
Đột nhiên, một thứ gì đó nằm ngoài cửa sổ lọt vào tầm mắt tôi.
[... Gỗ dăm ư?]
Đó chỉ là một mảnh gỗ dăm bình thường dài khoảng 2cm. Chắc nó rơi từ khung cửa sổ xuống.
Trong khi mải suy nghĩ, Yae chạy đến gọi tôi.
[Touya-dono! Là Toren-dono và Nishimori-dono~degozaru!]
Cùng với Yae, tôi chạy đến phòng Hội nghị, tập trung ở đó là Hanoi-san và Hầu tước Nishimori.
Tể tướng Schwein và Hoàng thân Ganossa tuy không ở đó, nhưng ngồi bên cạnh họ là Hầu tước Kitayama đang trầm tư.
[Đây là một lời vu khống! Tại sao chúng ta lại phải giết Minazumi-dono chứ!]
[Người bị nhắm đến không phải là Minazumi-dono, mà là Tể tướng-sama. Ông ấy phải chết thay vì họ đã tráo phòng cho nhau. Và còn ai ngoài mấy người xem ngài ấy là cái gai trong mắt hả?]
[Tôi không bao giờ giết người theo cách hèn hạ như thế …!]
[Có lẽ đối với Nishimori-dono thì vậy. Nhưng còn những người khác thì sao?]
Hanoi-san bắt đầu bóng gió về Hầu tước Kitayama.
[... Toren-dono. Hẳn anh đang nói đến ta?]
[Tôi biết rất rõ ông, ông bạn già. Ông là kiểu người sẽ không từ mọi thủ đoạn miễn là nó mang lại lợi ích cho ông.]
[Ta không phản đối điều đó. Khu vực phía Bắc luôn luôn phải tiếp xúc với Yuuron, vì vậy ta phải làm mọi thứ để tránh bị trở thành mục tiêu. Nhưng mà mọi việc cũng dễ dàng hơn rất nhiều từ khi ngài Quốc vương kia hủy diệt bọn chúng.]
Hầu tước Kitayama nhìn về phía tôi và cười một cách biết ơn. Có vẻ mọi người hiểu nhầm rồi đấy?
[Nói cho rõ luôn, tôi không hủy diệt Yuuron. Và mặc dù có rất nhiều cơ hội tái thiết đất nước nhưng lũ người ở đó cứ chăm chăm chạy theo lợi ích của chính mình mà thôi.]
[... Không phải Quốc vương đã hủy diệt Shenhai sao?]
Lần này là Hanoi-san nhìn tôi với vẻ thăm dò.
[Đó là do lũ Fraze làm. Vì lí do gì đó mà người Yuuron cứ lảm nhảm ‘Nếu tên vua kia không xuất hiện thì lấy đâu ra lũ quái vật tinh thể’. Nhưng sự thật là nếu tôi không có ở đó thì toàn bộ Yuuron đã bị quét sạch rồi.]
[...Thần hiểu rồi. Đám người Yuuron đó nên cảm thấy biết ơn mới phải.]
Hanoi-san mỉm cười với tôi. Anh ta không còn ra vẻ thô lỗ khi nãy nữa. Có lẽ anh chàng này có người thân ở Yuuron chăng?
[Và nếu là Quốc vương, hẳn ngài cũng đã biết kẻ nào là tên sát thủ rồi phải chứ?]
[Không hẳn ... Chà, tôi vẫn còn đang điều tra, nhưng chắc chắn là không loại trừ khả năng tự sát được.]
Anh ta đánh giá quá cao tôi rồi… Lúc này tôi chẳng có gì để khẳng định cả. Hanoi-san lau vội chiếc kính rồi lại lườm Hầu tước Nishimori lần nữa.
[Tuy có thất lễ với Minazumi-dono, nhưng tôi mừng vì Tể tướng không bị hạ độc. Nếu Tể tướng mất, dù có là Hoàng tử Kuo thì chúng tôi cũng sẽ bị mất đi chức vị của mình.]
[...Và anh xem chúng ta là những tên tội phạm.]
[Tôi không nói cô là tội phạm. Chỉ là có vài điều mà thậm chí người trong cùng một phe cũng không được biết.]
Khi hai người kia bắt đầu tiếp tục cự cãi nhau thì cánh cửa phòng mở ra, Tể tướng Schwein cùng Hoàng thân Ganossa xuất hiện.
[Ta đã giải thích cho người nhà của Minazumi-dono. Thật lòng xin lỗi nhưng mong mọi người hãy nán lại đây một thời gian.]
[Ganossa-sama, như vậy với ngài ổn chứ?]
Kitayama hỏi ý kiến Ganossa trước lời đề nghị của Tể tướng. Dù sao thì Lâu đài cũng có thể coi là nhà của phe Tể tướng nên ông ấy lo lắng là chuyện đương nhiên.
[Không hề chi. Chỉ kẻ xấu mới có tật giật mình. Với lại ta chắc rằng chuyện này sẽ được giải quyết sớm thôi.]
Hoàng thân Ganossa trả lời không chút do dự. Ông ta thực sự không phải là kẻ mưu hại hay chỉ tự tin rằng chúng tôi không thể tìm ra được bằng chứng?
Dù sao thì tôi cũng chưa biết được gì. Có khi kẻ sát nhân không phải là ai trong số này, mà là một kẻ xa lạ cũng nên.
[Bây giờ thì, phiền mọi người theo hướng dẫn của ta về phòng. Và thành thật xin lỗi, thưa Quốc vương Felzen, nhưng người của ta sẽ dẫn ngài về phòng sau…]
[Trước đó, cho ta xin một phút được không?]
Giáo hoàng Ramishu giơ tay lên. Chuyện gì thế nhỉ?
[Nhân danh Thượng đế, liệu các ngài có thể thề rằng mình trong sạch hay không. Chẳng cần biết là trực tiếp hay gián tiếp, các ngài có thể cam kết là không hề nhúng tay vào vụ giết hại Minazumi-dono không?]
Tất nhiên là mọi người đều trả lời “Tôi không hề giết người” trước câu hỏi của Giáo hoàng. Sau đó Hoàng thân, các Hầu tước và Tể tướng rời đi, chỉ còn bọn tôi trong phòng họp. Một lúc sau, mấy người lính xuất hiện và dẫn chúng tôi đến phòng khách.
Lần này tôi cũng thử nhìn lên trần nhà, quả thật ở đó chính là một bức khắc hình rồng khác. Tuy vậy, cẩn tắc vô áy náy.
[[Silence].]
Tôi triển khai phép thuật chặn âm thanh thứ hai. Giờ thì mọi đối thoại trong phòng này sẽ chẳng thể nào lọt ra ngoài. Nhưng nếu có kẻ đã núp sẵn ở đây từ đầu thì hắn sẽ nghe thấy, nhưng không sao hết vì tôi chẳng cảm nhận được gì cả. Tôi quay về phía Giáo hoàng.
[Vậy mọi thứ thế nào rồi? Ngài vừa dùng ma nhãn đúng không?]
[Đúng vậy. Và chỉ có một người nói dối trong câu hỏi vừa rồi.]
Câu hỏi khi nãy rất đơn giản: “Dù là trực tiếp hay gián tiếp, bạn có chắc chắn không nhúng tay vào việc giết Minazumi không?”. Cũng có thể hiểu, kẻ nói dối chính là đã thừa nhận mình giết Minazumi.
[Vậy, ai là kẻ nói dối ạ~degozaru?]
Giáo hoàng chầm chậm trả lời câu hỏi của Yae.
[Đó… là Hanoi-dono. Người nói dối không ai khác ngoài Hầu tước Toren.]
CHƯƠNG 379: NẠN NHÂN THỨ HAI, VÀ BẮT GIỮ KẺ GIẾT NGƯỜI
[Chất độc này được gọi là Yuuronifredo. Đó là một loại độc có được bằng cách tinh chế rễ cây Yuuronicia. Khi đi vào trong cơ thể qua đường miệng, nó sẽ phản ứng với ma lực có trong nước bọt của con người, và nhanh chóng lan xuống đường tiêu hóa. Không lâu sau, nạn nhân sẽ chết.]
Flora, quản lí của “Alchemy”, đang phân tích chỗ độc có trong trà.
[Cái cây Yuuronicia này là…]
[Một loài thực vật chỉ phát triển ở vùng núi phía Bắc Yuuron. Nhưng đôi khi chúng cũng mọc ở vài nơi quanh Quỷ quốc Zenoasu nữa.]
Sakura, không phải Flora, trả lời câu hỏi của tôi. Tôi chưa từng nghe qua về loại độc này bao giờ cả.
[Zenoasu đôi khi cũng sử dụng loại độc này. Nhưng vì nó gây ra cái chết quá thảm khốc, nên họ chỉ thường dùng để răn đe kẻ khác mà thôi.]
Ra là vậy. Sakura là người Zenoasu và hơn nữa còn là con của Quỷ vương, nên hẳn là em ấy đã được dạy về những mối nguy hiểm ấy. Nhưng mà, độc của Yuuron có liên quan thì chắc không phải ngẫu nhiên đâu nhỉ.
[Vậy Hanoi-san là tay trong của Yuuron sao?]
[Anh nghĩ khả năng cao hơn là anh ta đã thuê sát thủ từ Yuuron.]
Sau cùng thì anh ta vẫn là Tứ đại Hầu tước của Vương quốc Horn mà. Vậy nên tôi không nghĩ đó là một người thuộc tàn dư của Yuuron đâu.
[Chủ nhân. Là về thi thể này. Từ chỗ đây, em phát hiện thấy nồng độ độc tố cao. Có lẽ chúng đã đi vào trong cơ thể khi ông ta đang ngủ.]
[Cái gì?]
Ông ta bị đầu độc khi đang ngủ? Vậy trình tự vụ án sẽ là: Buổi họp kết thúc → Đổi phòng → Ngủ → Bị đầu độc → Chết sao?
Nếu đúng là vậy thì chắc chắn có ai đó đã ở trong phòng. Ví dụ như hắn trốn trong tủ quần áo, đợi đến khi cuộc họp kết thúc và nạn nhân đi ngủ rồi ra tay …Nghe không ổn lắm.
Cũng có thể hắn vốn đã định giết Tể tướng, nhưng rồi nhận ra đó là Minazumi nên quyết định rời đi. Đến lúc này, tuy ông ta đã ngủ nhưng vì sợ bị lộ mặt nên hắn tiện tay giết luôn cho gọn?
[.........Hại não quá.]
Dù suy nghĩ cỡ nào thì tôi vẫn thấy giết ông ta bằng một con dao sẽ tiện hơn. Tại sao lại dùng độc chứ? Phép lịch sự chăng?
[Nhưng ta đã xác định được hung thủ là Toren-dono rồi đúng không? Vậy còn chần chờ gì nữa mà không gô cổ anh ta về tra hỏi, nếu làm thế chúng ta sẽ hiểu được mọi chuyện~degozaru.]
[Em nói cứ như bọn cớm xấu trong mấy bộ phim ấy…]
[Em thực sự chưa hiểu lắm~degozaru?]
Tôi thở dài trước Yae ngây ngô như một đứa trẻ. Cách của em ấy cũng không sai, có khi lại là cách nhanh nhất luôn ấy. Tuy vậy, nó lại đem đến quá nhiều vấn đề, bởi lẽ người đàn ông kia là một nhân vật cấp cao của một đất nước mà thậm chí chúng tôi còn chưa đặt quan hệ ngoại giao.
Nếu chúng tôi có sự cho phép của người đứng đầu quốc gia đó thì còn có thể, nhưng ai là người đứng đầu? Họ vẫn còn đang tranh cãi chuyện đó.
Phán xét dựa trên ma nhãn không thể coi là bằng chứng được. Tôi không nghĩ Giáo hoàng nói dối, nhưng chỉ nhiêu đó là chưa đủ để buộc tội. Chẳng lẽ không còn một chứng cứ rõ ràng nào sao?
Khi tôi rời khỏi căn phòng và đi dạo trên hành lang, Quốc vương Felzen bước tới.
[A, ngài đây rồi, Quốc vương Brunhild. Ta chỉ vừa mới nói chuyện với Hoàng thân Ganossa và Tể tướng Schwein, nhưng cuộc họp quyết định ngai vàng sẽ dời qua hôm sau. Đến lúc đó chúng ta sẽ phải ở lại đây. Vậy ngài tính làm gì?]
Tôi hoàn toàn có thể về bằng phép thuật dịch chuyển. Tuy muốn về nhà lắm đấy nhưng tôi có thể sẽ bỏ lỡ gì đó khi không ở đây. Mọi người ở đây đều là nghi phạm cả. Họ cũng có đủ động cơ và không có chứng cứ ngoại phạm.
[Những Hầu tước kia thì sao?]
[Mỗi người họ đều có một căn biệt thự ở vương đô. Nhưng họ không thể về nhà trong tình hình này. Vì thế họ sẽ tạm qua đêm trong những căn phòng được chuẩn bị sẵn. Chúng ta cũng sẽ theo dõi gắt gao Hầu tước Toren.]
Quốc vương Felzen thì thầm như không muốn để ai nghe thấy. Tôi vẫn chưa tìm ra động cơ để Hanoi-san giết Minazumi. Không kể đến cuộc tranh chấp ngai vàng lần này, sẽ dễ hiểu hơn nếu kẻ ám sát là do người ngoài thuê. Nhưng mà Minazumi … theo tôi thấy là một người tốt. Tôi không nghĩ ông ấy sẽ gây thù chuốc oán với ai giống như cách lũ quý tộc thường làm.
Hay là làm theo Yae, bí mật đột nhập vào phòng Tokai-san vào giữa đêm, buộc anh ta thú nhận, ghi lại lời thú tội, và sau đó tẩy trí nhớ nhỉ…? Không, tôi nên để nó làm đối sách cuối cùng thì hơn.
Thủ phạm đã tìm ra, giờ quan trọng là tìm cách gô anh ta về trước khi kịp trốn thoát…
[Không ngờ chuyện lại thành ra thế này…]
[Vậy là anh ta thực sự thoát được rồi…]
Tôi và Yae nhìn nhau rồi buông ra những tiếng thở dài. Lời sao ý vậy, chúng tôi đã để Hanoi-san trốn thoát. Nhưng là đến một thế giới khác.
Nằm dưới chân chúng tôi là Hanoi-san đã chết trong ánh hoàng hôn chiếu vào phòng. Tất nhiên là bọn tôi không hề giết anh ta.
Trước đó khi bọn tôi đang ngồi thảo luận trong phòng, Quốc vương Felzen mặt mày biến sắc xô cửa xông vào và thông báo về cái chết của Hanoi-san.
Hiện trường là căn phòng của anh ta. Theo như lời kể, lúc đầu anh ta nói sẽ nghỉ ngơi một lát, và có vẻ như căn phòng của anh đã đóng cửa im ỉm trong vòng hai tiếng đồng hồ sau đó.
Tận tới lúc một cô nữ hầu đến phục vụ đồ ăn thì anh ta đã chết khi cô ta vào phòng. Tiện nói, đây không phải là một vụ tự sát. Bởi vì anh ta chết trong tình trạng nằm dưới nền nhà với một chiếc khăn quàng quấn quanh cổ.
[Lần này là bị bóp ngạt tới chết à?]
[Anh ta bị lũ sát thủ mình thuê phản bội sao~degozaru?]
[Anh không nghĩ như vậy.]
Cơ mà chiếc khăn này không phải là một chiếc khăn bình thường. Nó cực kỳ mịn và dễ chịu ... thứ này là một sản phẩm cao cấp. Nhưng còn gia huy được thêu trên chiếc khăn ...
Tôi nhìn về phía người phụ nữ đang bàng hoàng trước cái chết của Hanoi-san.
[Hầu tước Nishimori. Cái khăn này là của cô đúng không?]
Ánh mắt sắc bén của Tể tướng Schwein cũng ghim vào Nishimori. Vậy đây đúng là gia huy của nhà Nishimori rồi ....
Hầu tước Nishimori, bị những ánh mắt đổ dồn về phía mình, trở nên tái nhợt đi và nguây nguẩy lắc đầu.
[Không, không, chiếc khăn này đúng là của tôi, nhưng tôi đã làm mất nó vài ngày trước … Đó là sự thật!]
[Khi nãy cô vẫn còn tranh cãi kịch liệt với Hanoi-dono. Không đời nào mà…]
[Không phải như thế! Thậm chí trước cửa phòng Toren-dono cũng có lính canh và vì thế tôi không thể vào được cơ mà!]
Cô ấy nói có lý. Làm gì có ai ngốc đến mức để lại một chiếc khăn mà có thể bị nhận dạng ở lại hiện trường chứ? Chí ít thì họ cũng phải đem nó về.
Để xét nghiệm thi thể, Flora quyết định dùng một ma cụ đặc biệt. Theo tôi thấy, đó là một thiết bị y tế cầm tay đã được yểm [Analyze] và [Enchanted] vào. Nó khá giống dụng cụ được các đội ngũ y tế sử dụng trong bộ phim khoa học viễn tưởng của phương tây.
Flora vừa cầm thiết bị vừa nghiêng đầu.
[Có chuyện gì à?]
[Lạ thật đấy.]
Flora giải thích cho tôi ý nghĩa của câu nói. Ể?... Đúng là lạ thật. Làm sao lại có thể trùng hợp đến kì quái như thế được.
[Thiết bị không bị sự cố gì chứ?]
Khi tôi hỏi vậy, Flora ngay lập tức kiểm tra thi thể bằng phương pháp thủ công và xác nhận.
[Kiểm tra thủ công vẫn đưa ra kết quả giống với máy phân tích. Xác nhận không có sai sót nào ạ.]
[Vậy tên Hanoi lúc đó là…]
Hiểu rồi, vậy ra đó là do ma thuật hoặc ma cụ à? Nếu Flora nói đúng thì… để bắt được tên sát nhân, có lẽ tôi cần phải làm giống như Yae nói. Chắc vẫn còn kịp vì chưa ai ra khỏi lâu đài cả.
Haiz… Sau cùng thì tôi phải trở thành một tên cớm xấu trong mấy bộ phim sao? Tôi không thể giải quyết vụ án bằng các lí luận giống một thám tử được. Vậy nên tôi chẳng còn cách nào khác ngoài tìm và bắt tên giết người khai ra bằng vũ lực.
Giải quyết vụ này nhanh chóng thôi. Nếu tôi để tên sát nhân trốn thoát thì sẽ rắc rối lắm. Khi ấy sẽ chẳng còn ai kìm hãm hắn được nữa cả.
Tôi tích tụ thần lực và kích hoạt “Thần nhãn”. Nhờ thế, tôi có thể nhìn thấu từng con người trong căn phòng này.
Tể tướng Schwein, Hoàng thân Ganossa, Hầu tước Nishimori, Hầu tước Kitayama ... không phải à? Cả Quốc vương Felzen và Giáo hoàng Ramishu cũng không phải.
[Ngài quốc vương, có chuyện gì sao?]
Giáo hoàng tỏ vẻ lo lắng vì thấy tôi đột nhiên trừng mắt nhìn xung quanh.
[Tôi xin lỗi.]
Vừa xin lỗi Giáo hoàng, tôi vừa đi ra khỏi phòng để tiện quan sát đám lính canh và các hiệp sĩ hộ tống đang đứng ngoài hành lang, thêm cả mấy người hầu gái đang bận phục vụ nữa.
Tìm thấy rồi!
Tôi rảo bước về phía một chàng trai trẻ với mái tóc ngắn màu nâu như bao người lính khác. Mang một khuôn mặt rụt rè đến vô hại, anh ta mặc bộ áo giáp của Vương quốc Horn, với một thanh kiếm nằm dưới thắt lưng và cầm một cây giáo trong tay. Có vẻ như đó là một lính canh của lâu đài.
[C-có chuyện gì ạ?]
Chàng trai trẻ nở một nụ cười nhỏ nhẹ. Đáp lại, tôi cũng nở nụ cười rộng và vỗ vào vai anh ta mấy phát.
[Tiếc cho anh bạn quá.]
[Hả?]
[[Gravity].]
[Gufuu!?]
Người lính trẻ bò cồm ra mặt đất vì đột ngột chịu phải ma thuật trọng lực. Anh ta không thể làm gì khác ngoài ngước lên nhìn tôi. Lẫn trong ánh mắt ấy là cả sự ngạc nhiên và thù hằn.
[Qu, Quốc vương Brunhild… Ngài đang làm gì thế!]
Tể tướng Schwein hớt hải chạy ra và hét lên. Một người lính từ đất nước của mình bị vua của một đất nước khác bắt giữ thì ông ta phản ứng vậy là đúng nhỉ?
[Tôi chỉ vừa bắt được tên nghi phạm này. Xin vui lòng đợi một chút, tôi sẽ lột lớp mặt nạ của hắn ra ngay.]
Tôi trói người lính lại bằng dây thép lấy từ [Storage], vì sẽ hủy bỏ [Gravity] ngay tại đây, nên thứ này sẽ không cho hắn trốn thoát.
[Giờ thì, [Absorb].]
[Cái, cái gì?]
Dòng ma lực bao phủ lấy người lính trẻ đã bị tôi hấp thụ hết bằng [Absorb]. Thật khó tin nhưng anh ta đã bao phủ ma lực lên toàn bộ cơ thể mình. Và vì ma thuật [Gravity] mà anh ta đang phải hứng chịu cũng bị hấp thụ nên hiệu ứng đè nặng cũng không còn.
Một vài thay đổi trên người lính đã bộc lộ. Mái tóc nâu giờ đây chuyển thành màu đen, và nó còn mọc dài ra hơn chút nữa. Đôi mắt anh ta trở nên sắc bén hơn, chiếc cằm hình trái xoan dần biến thành cằm nhọn và râu mọc dài ra. Cơ thể cũng có phần to cao hơn trước. Nhìn thế nào thì tên này cũng giống như một người đàn ông trung niên hơn là một thanh niên trẻ tuổi.
[Đây là…!]
Hoàng thân Ganossa mở to hai mắt. Lọt trong mắt chúng tôi không còn là một thanh niên yếu đuối nữa, mà là một tên đàn ông đáng sợ.
[Ma thuật thay đổi ngoại hình, không tệ đâu. Một loại ma thuật hoàn hảo để thâm nhập. Ngươi đã dùng ma thuật hệ Vô hoặc một tạo tác nào đó đúng không?]
[...Tại sao ngươi lại biết…!]
[Vì thời gian tử vong hoàn toàn không trùng khớp.]
Flora, không phải tôi, trả lời câu hỏi. Đúng vậy, tôi đã tìm ra kẻ sát nhân bằng cách đó.
[Thời gian tử vong dựa trên sự thiếu hụt ma lực sau khi chết mà chúng tôi tính toán được là từ 5 đến 6 giờ trước.]
[Điều đó nghĩa là Minazumi-dono và Hanoi-san đã bị giết vào cùng một lúc. Vậy ai là Hanoi-san đã tự nhốt mình trong phòng hai giờ trước? Tôi chắc rằng kẻ đó là tên này đã sử dụng ma thuật để cải trang. Và bởi vì không thể rời khỏi lâu đài, nên sau đó hắn buộc phải thay đổi ngoại hình và ở đây đến tận bây giờ.]
[Kuh…!]
Có lẽ qua vụ này, hắn muốn giết vài thành viên chủ chốt và thổi bùng lên ngọn lửa chiến tranh. Nếu không thì hắn đã chuồn lẹ rồi.
Tên đàn ông cố ngọ nguậy đến mức bầm tím cả mình mẩy. Ánh mắt của hắn tràn đầy sự phẫn nộ và căm thù. Đó không chỉ là nỗi căm phẫn khi bị phát hiện, mà còn sâu đậm hơn thế nữa. Có lẽ hắn có thù oán cá nhân với tôi.
[Ngươi là tàn dư của “Kurau” đúng chứ?]
[Cái gì!?]
Đôi mắt hắn chìm trong sự kinh ngạc trong giây lát. Sau khi lục từ trong túi áo của tên sát thủ đang bị trói kia, một chiếc mặt nạ opera lăn ra. Đúng như tôi nghĩ.
[Một thành viên của hội sát thủ đã tan rã đang làm gì ở Horn thế này? Ngươi đang cố vấy lên ngọn lửa nội chiến à?]
[Kukuku… “Kurau” không bao giờ chết. Tao cũng sẽ không hó hé lời nào với tụi mày đâu. Cứ giết tao đi. Đất nước này đã đến hồi hết rồi.]
[Làm như tao quan tâm lắm? [Hypnosis].]
[Gah!?]
Phép thôi miên mà tôi triển khai đã khiến hắn mất ý thức. Lần sau ngươi thật sự nên mang mấy món đồ phản ma thuật theo đấy.
Giờ thì, đến giờ lục tung bộ não của ngươi ra rồi.
CHƯƠNG 380: SỰ THẬT, VÀ CUỘC XÂM LƯỢC
Với không một món đồ phản ma thuật trên người, hắn nhanh chóng chịu phải tác dụng của [Hypnosis].
Nếu tôi chịu suy nghĩ kỹ, hắn mà sử dụng bất kỳ món đồ phản ma thuật thì lớp ngụy trang cũng đồng thời không hoạt động theo. Vậy ra đây là rủi ro hắn ta đã chọn lấy.
Vậy giờ tôi sẽ tóm tắt lại mớ thông tin mà mình vừa tra được từ hắn, mọi chuyện là như thế này.
Hầu tước Minazumi đã chìm vào giấc ngủ trước cuộc họp và bị nhốt vào trong tủ quần áo của chính căn phòng đó.
Vì thế, Minazumi đầu tiên ra mắt với chúng tôi là tên giả mạo.
Vào lúc cuộc họp bước vào giờ giải lao. Hắn chủ động yêu cầu Tể tướng đổi phòng. Điều này khiến cho mọi người nhận ra Tể tướng chính là người đang bị nhắm đến.
Bước vào căn phòng với Minazumi đang ngủ say trong tủ và tiến hành chuốc độc anh ta.
Sau đó, hắn ta trèo lên mái nhà thông qua cửa sổ bằng một sợi dây và cái móc. Tại lúc đó, hắn chính là nguyên nhân khiến mảnh gỗ dăm bị rơi xuống mà tôi vô tình tìm thấy.
Tiếp đến, hắn nhanh chân chạy đến căn phòng của Toren, bóp nghẹt anh ấy tới chết bằng chiếc khăn quấn cổ của Hầu tước Nishimori đã làm mất và ngụy trang thành Toren.
Nhân tiện, phép thuật mà hắn sử dụng là một phép hệ Vô [Mimicry] cho phép bản thân bắt chước lại những đặc điểm cơ thể của người khác.
Thứ mà phép thuật này hơn [Mirage] của tôi là ở chỗ nó có thể thay đổi được bộ phận cơ thể của người dùng, vì vậy khi chạm vào những tên hàng fake này cũng giống như chạm vào hàng real vậy. Và giọng nói cũng bị bắt chước nốt.
Nói gì thì nói, ma thuật này cũng có nhược điểm của nó là không thể bắt chước những người có giọng nói nhỏ hơn bản thân. Vì thế, bắt chước trẻ con là điều hoàn toàn không thể.
Điều kiện để sử dụng là phải chạm được vào người mình muốn bắt chước. Quan trọng hơn là họ không được chết.
Ngoài ra, thời gian tối đa cho một lần là sáu giờ. Khi thời gian đã đến, kẻ giả mạo phải một lần nữa chạm vào người bị bắt chước.
Bất kể những hạn chế nó đem lại, đây vẫn là một phép thuật đáng sợ cho các nhiệm vụ đột nhập.
Tóm lại, hắn ta đã ngụy trang thành Hầu tước Toren, cố tình gia tăng thêm sự căng thẳng cho cuộc họp. Khi đến giờ giải lao, quay về phòng đặt xác chết của Hầu tước Toren đã bị siết cổ trước đó ra giữa phòng và trốn thoát qua cửa sổ một lần nữa.
Cuối cùng thì hắn ta đã ngụy trang thành một anh lính canh gác, nhưng không may mắn thay lại bị tôi bắt được và người lính thật sự thì đã bất tỉnh và cũng được tìm thấy trong một tủ quần áo ở căn phòng khác.
Và điều làm tôi bất ngờ hơn nữa là hắn có một tấm [Thẻ lưu trữ].
[Thẻ lưu trữ] là một món đồ có khả năng lưu trữ rất phổ biến ở bên thế giới ngược. Tuy nó không thể dừng lại được thời gian các thứ được đưa vào bên trong nó. Chúng rất hữu dụng thường được sử dụng để mang tiền, hàng hoá và cả Golem.
Chắc chắn là hắn đã sử dụng nó để mang cái xác chết của Toren. Còn về lý do tại sao hắn lại có thẻ lưu trữ từ thế giới chính, rõ ràng là có một vài người đã từ thế giới ngược lạc trôi qua Yuuron. [Kurau] dường như đã biết đến những người tị nạn ở thế giới ngược nên hắn ta đã tiến hành bắt cóc và tra tấn họ đến chết, và cướp đi hết tất cả các công cụ ma thuật của họ. Trong đó có cả thứ này.
Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng đã biết được chân tướng kẻ đứng sau cái chết của hai vị hầu tước. Vụ án đã đi đến hồi kết, mọi người có thể sống hạnh phúc, vui vẻ… tưởng rằng mọi thứ sẽ kết thúc như vậy nhưng không hề.
[Tổ chức này đã xâm nhập vào vương quốc trong hơn một năm, gây nên nhiều rắc rối cho mọi người. Và sự xung đột của hai phe hình thành nên cũng là do nó mà ra]
[Cái gì cơ…?!]
[Không đời nào…!!]
Cả Tể tướng Schwein và Hoàng thân Ganossa đều bỡ ngỡ thốt lên trước lời nói của tôi. Bình minh cũng bắt đầu ló rạng, có thể thấy những tia nắng màu hổ phách chói chang, nhưng đây không phải là lý do chúng tôi thức nguyên đêm.
Tên gián điệp đã xác nhận mọi việc rằng, hắn đã ngụy trang thành vua và bằng cách đó ông hứa Ganossa sẽ là vị vua kế nhiệm.
Mục đích thực sự là giết vị vua tiền nhiệm, gây ra một cuộc xung đột giữa Thái tử và em trai của nhà vua, và từ đó một cuộc nội chiến sẽ được khơi mào.
Không may mắn thay, cái chết đã đến tìm vị Thái tử một cách ngẫu nhiên trong một vụ tai nạn, gần như làm cho kế hoạch của [Kurau] sụp đổ khiến hắn phải cân nhắc về việc từ bỏ kế hoạch. Nhưng sau đó, lần đầu tiên Tể tướng Schwein xuất hiện với mục đích trợ giúp đứa cháu trai của vị vua quá cố này nắm giữ ngôi vua. Điều này lại tạo bước đi cho kế hoạch của tên gián điệp và hắn tiếp tục theo kế hoạch giết vị vua trong khi tuyên bố ngài chết vì bệnh tật.
Thay vì phe Thái tử đối đầu với phe Hoàng thân ngay từ đầu, bây giờ thì được chuyển lại thành phe Hoàng thân đối đầu với phe Cháu trai.
[Vậy, tôi đoán rằng tất cả chúng ta đều đang nằm trong mọi tính toán chết tiệt của hắn ta… ]
Em trai của vị vua tiền nhiệm, Ganossa khẽ run rẩy nói lên khi ngồi trên ghế của ông. Còn về phía bên kia, Tể tướng Schwein lên tiếng.
[Mục đích của chúng là gì mới được chứ… ?]
[Chẳng hạn như là thứ mà cả hai sẽ nghĩ đến ngay lập tức và dùng nó trong cuộc nội chiến nếu nó xảy ra]
[[!]]
Hai người lại ngạc nhiên nhìn tôi chằm chằm và đổi hướng nhìn về nhau sau đó.
[[Tiểu đoàn thép]]
Cả hai đều giật mình khi vừa chợt nhớ lại từ ngữ vừa rồi.
Tiểu đoàn thép là tên gọi cho một trung đội gồm những người lính thép được sáng chế bởi tiến sĩ Edgar Bowman, một nhà khoa học Roadmare. Nói là sáng chế nhưng chắc chắn phải là hàng đạo nhái thì đúng hơn, vì kể từ lúc anh ta làm nhái FrameGear… đúng hơn là hạ nhục thứ sức mạnh thuần túy của FrameGear nhờ vào sức mạnh tài chính của[Golden Society Gordias]
Khác với [Dverg] được làm bởi những người lùn, những người lính thép này chúng được chế tạo chỉ nhằm vào việc chiến tranh.
[Cả hai đã nhập khẩu những tên lính thép vào đất nước, phải không? Cả hai chắc chắn là đã nhận được lời đề nghị béo bở từ những tên thương nhân bí ẩn, rằng chúng sẽ cung cấp cho mọi người những công cụ có thể sử dụng để diệt trừ đối thủ]
[[ … ]]
Căn phòng tiếp tục chìm vào sự tĩnh lặng.
Hãy cùng quay lại với [Thẻ lưu trữ] tôi đã thấy lúc trước. Chủ sở hữu ban đầu, một kẻ lang thang ở thế giới ngược đã vô tình bị [Kurau] giết chết và tất cả những món đồ người đó đã lưu trữ trên tấm thẻ này thuộc về hắn bao gồm cả thứ khiến [Kurau] thích thú hơn cả… đúng vậy, là Golem.
Theo như những lời khai từ trong ký ức của tên gián điệp, thì người đàn ông bị lạc trôi đó có lẽ là giám đốc của [Nhà máy sản xuất] vì trong tấm thẻ đó có chứa đến hơn 3000 con Golem [Lính quân đội Soldato] được sử dụng bởi Isengard, vân vân và mây mây v.v
Và tệ hơn nữa là tổ chức ám sát mới ra đời [Kurau] còn có cả đám tàn dư [Golden Society Gordias].
Ngành công nghệ Golem và tiểu đoàn thép. Như thường lệ, [Kurau] sẽ tái thiết lập lại nó với những cải tiến mới mẻ hơn và được bí mật bán hàng trăm thứ này cho cả hai phe cháu và em của vua. Đây là một yếu tố quyết định cho cuộc nội chiến của cả hai.
Tất nhiên, thứ hắn nhắm tới không phải tiền tài.
Kế hoạch chính của hắn là lật đổ Vương quốc Horn bằng chính cuộc nội chiến của họ và gây thêm thiệt hại bằng các người lính thép. Cuộc chiến sẽ bùng nổ ở thủ đô gần lâu đài hoàng gia. Và đương nhiên, nếu cuộc chiến diễn ra lâu dài sẽ kéo thêm nhiều nơi trong nước lại hỗ trợ rồi sẽ khiến cho việc bảo vệ biên giới bị lỏng lẻo, đặc biệt là phía Bắc nơi của Hầu tước Kitayama cùng với Hoàng thân Ganossa cai trị… biên giới tiếp giáp với Yulong.
Loại lính máy thép được tái thiết lập lại có điều khác biệt hoàn toàn với đám cũ. Chúng đã tích hợp thêm với công nghệ Golem.
Một tiểu đoàn thép sẽ bắt đầu xâm chiếm Horn từ phía Bắc.
Cùng thời điểm đó, những người lính máy thép bên trong Vương quốc Horn ở vùng ngoại ô sẽ trở nên mất kiểm soát và bắt đầu cuộc xâm chiếm Vương quốc Horn từ trong ra ngoài. Vương quốc Horn sẽ khó có thể chiến thắng khi phải chống chọi lại cả hai, rồi cứ thế sự lụi tàn của đất nước này sẽ diễn ra chỉ bởi một tổ chức duy nhất [Kurau]...
[Suy cho cùng đây cũng chỉ là một kịch bản do tôi tự suy diễn ra thôi. Ma~, tôi cũng có nhiều dự đoán khác, nhưng tôi nghĩ là điều này là sẽ không quá xa vời đâu]
Tôi cảm thấy mình thật thô lỗ khi nói điều này, nhưng để mà nói về mặt nhận thức ma thuật và khoa học của đất nước này chỉ nằm ở tầm đang phát triển… không, nói đúng hơn thì phải là bị đình trệ. Họ chỉ sử dụng phép thuật, các công cụ ma thuật, kỹ thuật được truyền liên tục từ thế hệ này sang thế hệ khác và không biết cái gì hơn nữa.
Mặc dù. Tôi đã nghĩ rằng kế hoạch của hắn sẽ được triển khai mà không cần sử dụng đến công nghệ Golem. Kiểm soát Vương quốc Horn từ bên trong và dần dần mọi quyền kiểm soát sẽ nằm gọn trong tay của [Kurau]. Bằng cách này, những thành viên của [Kurau] sẽ được gửi đến trung tâm của Horn cứ sau mỗi một thập kỷ. Rồi cuối cùng vùng đất này sẽ được những người Yulong trước đây kiểm soát. Đây chính là một hình thức tiêu biểu của [Kurau].
Tôi tự hỏi bản thân. Điều này có giống như "ăn mòn" không? Nếu không biết về những chuyện đang xảy ra, chắc chắn những người dân Horn sẽ dần được thay thế bởi người dân Yulong trước khi họ nhận ra… Đó là những gì mà tôi đã nghĩ.
[Quốc vương… Hoàng huynh… thật sự đã bị ám sát dưới tay chúng… ngài không nhầm đấy chứ… ?]
Ganossa hỏi tôi trong khi nhìn xuống dưới đất. Có thể thấy ông đang nắm chặt bàn tay của mình và run lên bần bật trên đùi của mình.
Vua của Felsen và Giáo hoàng Ramisshu đều tò mò quay ánh nhìn về hướng của tôi. Tôi nghĩ rằng mình nên làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
[... Tôi chắc chắn rằng ông ấy đã bị giết. Tôi không hề có bằng chứng vì nó cũng đã biến mất hơn một năm trước rồi… xin lỗi nhé]
Một đoạn video ngắn xuất hiện trước mặt Hoàng thân Ganossa và Tể tướng Schwein.
Tôi buộc phải trích xuất cho họ thấy những ký ức mà tôi thấy của tên gián điệp bằng cách kết hợp [Hypnosis] và [Recall] rồi chiếu chúng lên không trung bằng [Mirage].
Trước mặt họ, là một khung cảnh của một cô hầu gái đang trộn lẫn một lượng nhỏ chất độc vào những lá trà mà vị vua kế nhiệm vẫn uống hằng ngày. Cô gái này rõ ràng là gián điệp.
Những người hầu khác đảm nhiệm việc pha hoặc mang trà để phục vụ, họ hoàn toàn vô tội. Những tên gián điệp này chỉ đơn giản là ngụy trang và trộn chất độc vào lá trà trước khi đem đi phục vụ.
Những chiếc lá trà này đã bay màu cách đây rất lâu, vì cũng đã hơn một năm trôi qua… nên họ hoàn toàn không có bằng chứng trong tay.
[Không có gì nhiều hơn những ký ức được lấy từ con người. Nếu cậu nghĩ tôi sẽ tin vào mấy cái trò con mèo của cậu thì cậu hoàn toàn sai rồi]
[Recall] không phải là một loại phép thuật thông dụng được biết đến rộng rãi, nên tôi có thể hiểu lý do tại sao họ nghi ngờ tôi khi cho họ nhìn thấy một thứ như trò đùa.
Bỗng nhiên, Ganossa đứng dậy với ánh mắt chứa đầy sự phẫn nộ và nhanh chóng đi đến phòng giam của tên gián điệp bên cạnh phòng này. Oya, nhìn ông trong cực ngầu luôn đấy!
Tôi cũng nhanh chóng đuổi theo Ganossa đến căn phòng giam. Để ngăn chặn nguy cơ tên gián điệp cắn lưỡi tự tử, tôi đã sử dụng phép [Paralyze] lên hắn cùng với tay chân bị trói chặt hiện nằm lê lết trên thảm.
Trong căn phòng đó có một vài hiệp sĩ Horn và Yae cùng với cả Sakura cũng ở đó để canh chừng hắn.
Những người trong phòng giam đều bất ngờ khi thấy Ganossa đột ngột đạp cửa xông vào và phớt lờ mọi thứ xung quanh. Thanh kiếm ở eo của ông nhanh chóng được rút ra và xém chút nữa là được giáng xuống như án tử cho tên gián điệp.
[Mu~tsu… !]
Gackin, thanh kiếm ngay lập tức được chặn lại bởi ranh giới của [Prison] do tôi áp đặt lên ông ta.
[Sao ngài lại ngăn tôi?!]
[A, cũng không hẳn là tôi muốn ngăn ông lại, nhưng tôi tự hỏi ông lấy quyền nào mà có thể giết hắn, thế thôi]
Ganossa là một người anh em của vị vua tiền nhiệm, nhưng đâu có nghĩa ông là vua của đất nước.
Điều này có nghĩa là ông không có quyền quyết định giết một ai kể cả là trọng tội. Ít ra cũng cần đến sự chấp thuận của vị Tể tướng Schwein thì có thể. Tên gián điệp không chỉ phạm mỗi một tội ám sát vua mà còn là nguyên nhân dẫn đến cái chết của Toren và Minazumi. Suy cho cùng, đây cũng chỉ là vấn đề của nước khác và tôi là người ngoài nên tôi sẽ nhanh chóng hủy [Prison] ngay bây giờ.
[... Tôi nghĩ cần phải tử hình công khai để phê bày cho mọi người thấy những tội lỗi hắn đã gây ra… ]
[Ku~tsu… ]
Ganossa cắn môi khi Tể tướng lên tiếng.
Theo quan điểm của người ngoài cuộc như tôi, chắc chắn tất cả những người dân và lãnh chúa Horn thì nhà nước có thể mất đi hết niềm tin vì những lời đồn thổi về cuộc nội chiến gần đây.
Nếu có thể tiết lộ toàn bộ sự việc gần đây là do mưu kế của một tổ chức xấu xa… thì tốt thôi, vì đây có thể là một lý do để chuyển mục tiêu bị căm ghét của người dân sang thứ khác. Không, chỉ hi vọng rằng mọi người sẽ nghĩ đó là mấy cái lý do nửa vời hay gì gì đó… hửm?
Mặc dù vẫn trong trạng thái tê liệt do [Paralyze] những hắn vẫn trừng mắt nhìn về tôi. Đôi mắt chứa đầy phẫn nộ và hận thù, nhưng miệng thì vẫn cố mà cười.
[ [Recovery] ]
Tôi hồi phục lại thể trạng tê liệt của hắn. Kể cả khi hắn có cố cắn lưỡi tự tử thì nó vẫn sẽ tự động hồi phục lại.
[Có gì muốn nói với ta à tên giết người?]
[Kukukuku… Horn sắp bước đến con đường diệt vong rồi. Do không liên lạc được với ta, hơn 3000 lính thép và cùng số lượng lớn Golem gỗ vũ trang đang trên đường xâm chiếm Horn từ phía Bắc do [Kurau] lãnh đạo. Yulong sẽ đào mộ sống dậy và mở ra một triều đại mới, cùng với quốc gia đầu tiên bị phá hủy này sẽ là yêu sách của bọn ta!]
[Không thể nào!!]
[Cái gì cơ!?]
Ganossa và Schwein đều hoảng hốt hét lên cùng lúc. Đây chắc chắn là một con số rất đáng sợ… những người lính thép thì được thiết lập lại dựa trên công nghệ Golem nên số lượng người điều khiển cũng sẽ giảm đi. Thậm chí đám Golem gỗ vũ trang còn chả cần đến người điều khiển.
Ví dụ đội quân Golem của địch là tầm 6000. Người điều khiển sẽ là một phần năm của một nửa… etou 600 sao? Khoảng tầm 600 người điều khiển. Vậy là một phần mười của toàn quân.
Cơ mà còn đám Golem vũ trang là sao… Hình như nó được tạo ra dựa trên những thông tin có từ [Golden Society Gordias] … Tôi cũng không nghi ngờ gì những người Yulong lại có [Dây chuyền nô lệ]
[Tôi không thể phí thời gian ở lại đây nữa! Tôi phải nhanh chóng quay về phía Bắc ngay lập tức và tăng cường phòng thủ lên…!]
Ganossa vội vã rời đi, nhưng bất ngờ bị chặn ở cửa do một người lính.
[Vô lễ! Ngươi, tên g… !]
[Xin ngài hãy tha thứ cho hành vi của tôi, nhưng đây là một trường hợp khẩn cấp! Một số lượng lớn các vật thể kim loại khổng lồ đang phá hủy thủ đô! Chúng tôi cần một hiệu lệnh để phản kháng lại ngay lập tức!]
[Cái gì !?]
Tể tướng Schwein đột ngột thốt lên với ánh mắt bất
ngờ trước những lời báo cáo của anh lính đang cúi đầu quỳ rạp xuống.
[Kukukuku… hahaha! Đã quá muộn rồi! Chẳng phải bây giờ lũ ngốc các ngươi nên cụp đuôi bỏ chạy hay sao? Nếu ngươi không làm vậy, sẽ khó mà giữ được cái mạng của thằng nhóc sẽ kế nhiệm ngôi vua đấy, ta nói đúng không nào?]
[Tên khốn nhà ngươi… !]
Ganossa ngay lập tức lao lên túm lấy cổ áo và nhấc bổng tên gián điệp lên không trung. Ngay cả khi phải chịu sự đe doạ từ Ganossa, tên gián điệp vẫn không ngớt lời chế giễu ông.
[Ban đầu nếu không có sự trợ giúp của Felsen, thì Horn đã được định sẵn sẽ sáp nhập vào Yulong. Những con người với nhận thức kém cỏi, luôn thờ ơ với mọi thứ và di truyền thấp kém, đáng lẽ đám người các ngươi nên chấp nhận lời đề nghị hào phóng của Thiên hoàng. Thật khó chịu khi nhìn thấy đám nhãi các người có thể sống yên ổn từng ngày trong hoà bình, còn bọn ta thì đã mất đi ngôi nhà vốn có của mình… ]
[Vậy nên, tất cả những thứ các ngươi làm chỉ vì ghen tị thôi sao? Thật thảm hại]
Nghe thấy những lời tôi lẩm bẩm, tên gián điệp quay về trạng thái tức giận và trừng mắt về tôi.
[Tên khốn nhà ngươi câm mồm ngay cho ta! Chính ngươi là kẻ đã mang đến sự hủy diệt cho quê hương vinh quang của bọn ta! Ngươi đã bao giờ chịu dừng lại và xem xét lại những hành vi ngươi đã làm đối với những người dân Yulong chưa… !]
[Đã bảo là bọn Fraze mới chính là nguyên nhân xoá sổ đất nước các ngươi rồi mà, tôi hoàn toàn vô tội. Không thể nhầm lẫn được đâu]
[Câm ngay đi! Nếu ngươi chịu giao ra đám người lính khổng lồ cho Thiên hoàng đáng kính, thì chưa chắc gì Yulong vinh quang của bọn ta đã bị phá hủy trong biển lửa! Vì chính cái suy nghĩ kiêu ngạo của ngươi đã đẩy hết biết bao người dân Yulong xuống đáy vực thẳm! Con quỷ đáng chết!]
Một mớ hỗn tạp. Tôi chả hiểu hắn đang nói cái vẹo gì nữa? Đó là lý do tôi thường ghét đám ngốc nghếch và những tên say rượu. Đơn giản là tôi không hiểu thứ họ đề cập đến. Không phải ai ở Yulong cũng như tên này, nhưng có vẻ là hơi nhiều.
[Ngươi chỉ nói những thứ làm cho câu chuyện của mình trở nên đáng thương và khiến ta có tội. Vậy thì vinh quang của các ngươi chính xác thì nó là gì? Ha~, ta ghét phải nói điều này. Nhưng, ta tự hỏi nếu một người dân Yuuron ngoài kia, ngay bây giờ đang nghiêm túc cố gắng cứu đất nước của họ, họ sẽ nghĩ như thế nào về cái phương pháp hèn mọn của ngươi? Mọi thứ, tất cả những gì mà ngươi làm chỉ là trộm, trộm và trộm đi mọi thứ của người khác. Ngươi không có quyền được nói đến bất cứ những thứ như triều đại vinh quang hoặc những thứ tốt đẹp là của người, vì ngươi không xứng với nó. Ngươi hành động như một tên trộm, nói cho ta xem một tên trộm có xứng đáng với thứ gọi là vinh quang không, tên giòi bọ chết tiệt]
[Ngươi… !]
[ [Kurau] ngay từ đầu vốn chỉ là một nhóm nhỏ tập hợp những kẻ thua cuộc và ghen tị với người khác. Thật kinh tởm. Ta phải nói cho ngươi biết điều này, ta không phải là người bôi nhọ hình ảnh Yulong vinh quang của các ngươi. Mà là do ngươi tự chuộc lấy]
Thực tế, vùng đất Yulong có thể tồn tại đến bây giờ một phần cũng là do hiện tại những đất nước khác không muốn chiếm lấy Yulong và một phần cũng là do vẫn còn người đang ngày đêm hồi sinh nó.
Nếu những đất nước khác thật sự muốn phục hồi nó, lãnh thổ của Yulong sẽ bị chia ra và sẽ được kiểm soát bởi các nước như: Vương quốc Hannock, Quỷ quốc Xenoahs, Liên minh Roadmare, Vương quốc pháp thuật Felsen,v.v.
[Ta không quan tâm đến niềm tự hào của tên trộm các ngươi. Ta quyết định sẽ tiêu diệt [Kurau] một lần và mãi mãi. Và đừng có nghĩ ta đã quên đi vụ việc các ngươi cử người ám sát ta và những người ở gần ta.────Tìm kiếm: Có bao nhiêu lính thép ở Horn?]
Bản đồ được chiếu lên không trung trước mặt tôi cùng với những mũi tên được ghim lên.
[Tìm kiếm hoàn tất: có tất cả 31 mục tiêu được tìm thấy]
[Xin lỗi em nhé, Yae. Có phiền em không?]
[Em có thể xử lý được, xin hãy giao nó cho em~degozaru]
Tôi quay sang Yae và em ấy đáp lại cùng với một nụ cười. Tôi có thể gọi Reginleif để giải quyết đám này nhưng tôi muốn tránh gây ra bất cứ thiệt hại về tài chính cho thủ đô.
Yae mở cửa sổ ra và nhảy xuống sân. Em ấy giơ tay trái về hướng mặt trời, gần như cả mặt trời đều nằm gọn trong tay em ấy.
[Xuất hiện di~degozaru! Schwer~leite!]
Nhẫn đính hôn của Yae toả sáng lên, gọi ra một cỗ máy samurai màu tím từ trong chiếc nhẫn. Với cuộc đổ bộ ầm ầm của lính thép, FrameGear của Yae nhanh chóng được hạ xuống thủ đô Horn.