[Hmm… Vậy cái thứ gọi là Độc Thần đó sẽ ảnh hưởng đến bất cứ ai có thiện cảm với Touya-kun à?]
[Chúng ta cũng nằm trong số đó đấy, Elka. Mặc dù không tới mức tử ẹo, nhưng một cơn chóng mặt là điều gần như chắc chắn.]
Giáo sư Babylon vừa nói vừa cười tôi như châm chọc. Ugh… Bình tĩnh nào…
Tôi chưa kể với Elka rằng mình là Thần, vậy nên câu chuyện đã được cải biên lại đôi chút, rằng đó chỉ là một chất độc bình thường, nhưng khác biệt ở chỗ nó chỉ hạ độc những người thân thiết với tôi mà thôi.
Như giáo sư Babylon đã nói, chất độc cũng ảnh hưởng đến cả cô ấy và Elka. Và nếu bạn thắc mắc liệu tôi có quan tâm đến hai người họ không, thì câu trả lời chắc chắn sẽ là có… mặc dù có những lúc họ khiến tôi phải cảm thấy nóng máu.
[Như vậy, trong tình hình hiện tại, chúng ta không thể gửi bất kì ai đến do thám Isengard rồi.]
[Có lẽ. Nhưng nếu ta gửi người không thuộc Brunhild đến đó thì sao? Ví dụ như mấy người bên Hắc Miêu chẳng hạn. Họ có thể biết tên cậu, nhưng đâu thực sự có quan hệ với cậu đúng chứ?]
[Ừm… nghe cũng có lí.]
Tôi vẫn đang kẹt trong ý nghĩ rằng mình là người duy nhất có thể chống lại Ác thần, nhưng để người khác đi do thám có lẽ không phải là ý tồi.
[Nhưng ở đó chắc chắn vẫn có những nguy hiểm tiềm tàng. Tôi sẽ cảm thấy tội lỗi lắm nếu bắt người khác phải mạo hiểm như vậy…]
[Tôi hiểu cảm giác của cậu, nhưng ta không còn lựa chọn nào khác đâu. Với lại khi nãy cậu vừa đề cập đến việc không biết liệu Golem có bị chất độc này ảnh hưởng đúng không?]
[Đúng thế. Lý do tôi đến đây là để hỏi liệu cô có thể tạo ra một con Golem do thám… hoặc nghe qua về một loại Legacy có khả năng tương tự chưa.]
Elka ngả người ra trên ghế, suy tư một lúc. Cuối cùng, cô ấy giơ hai ngón tay lên.
[Có hai vấn đề. Đầu tiên, việc gửi một con Golem bình thường, ví dụ như Soldato, đến đó sẽ là vô ích nếu không có một con đầu đàn để ra chỉ dẫn. Và có lẽ cậu cũng biết rồi, lũ Legacy không thể thực hiện các thao tác phức tạp nếu không có chủ nhân của chúng đi cùng.]
…Có lí. Đơn cử như lũ lính sắt tấn công Vương quốc Horn đã phối hợp với nhau theo cách vô cùng thậm tệ. Nếu không thể tự di chuyển nổi thì chúng sẽ chẳng thể nào đối phó với các tình huống bất ngờ được.
[Thứ hai, hãy giả sử ta không còn lựa chọn nào khác ngoài dùng một con Legacy. Nhưng để có một con Legacy với khả năng tự hành cao như vậy đòi hỏi ở nó kinh nghiệm từ nhiều năm hoạt động. Và một con Golem với nhiều năm hoạt động sẽ cần một chủ nhân thân thiết với nó. Thử nghĩ xem, ai lại cho chúng ta đưa một thứ quý giá với họ vào nơi nguy hiểm, phải không?]
[Vậy là sẽ chẳng ai cho ta mượn Golem cả…]
Hầu hết các Legacy được tìm thấy từ việc khai quật. Chúng đều đã không hoạt động trong thời gian dài, dẫn đến việc mất đi ký ức và gần như trở thành một nhân cách mới. Từ đó, lũ Golem này sẽ được gặp những chủ nhân mới và học hỏi từ họ.
Ba chị em Golem thuộc sở hữu của tôi là Ruby, Safa và Emera đã học được rất nhiều điều và giờ đây có thể tự ra quyết định cho mình. Nhưng gửi ba người họ đến Isengard chưa bao giờ là lựa chọn của tôi, bởi lẽ họ không có khả năng chiến đấu. Mà dù có đi nữa, không đời nào tôi sẽ gửi họ đến đó.
Và tất nhiên, nếu có ai đó hỏi tôi về việc bán họ, câu trả lời chắc chắn sẽ là “Không”.
Có lẽ em gái của Elka là Norn và Nia cũng có cảm xúc tương tự với Noir và Rogue.
[Vậy ta có thể làm gì?...]
[Tôi nghĩ đây là lúc thích hợp để bắt đầu tìm một con Legacy do thám và huấn luyện nó đấy.]
[Được thôi. Kẻ thù có lẽ đã hành động khi ta còn đang chần chừ ở đây. Vì vậy chúng ta phải khẩn trương lên.]
Như cô ấy nói, có lẽ lựa chọn hợp lí nhất của bọn tôi là xúc tiến quá trình tìm kiếm… Nhưng nếu tìm sự giúp đỡ từ Hắc Miêu, tôi cần người có đủ khả năng đánh bại lũ biến thể. Và họ chỉ có thể làm được điều đó khi sở hữu sức mạnh thuộc hạng Đỏ hoặc hơn.
[Xem nào… Ta nên cân nhắc việc chôm chỉa vài con Legacy đấy.]
[Tôi không nghĩ mình sẽ đồng ý với cách làm đó đâu.]
Này này, tôi chưa tuyệt vọng đến mức phải đi trộm Golem của người khác đâu nhé.
[Mục tiêu tôi nói tới không phải là Golem của người vô tội. Dù gì thì lũ tội phạm cũng sử dụng Golem rất thường xuyên đó… Và hầu hết các Legacy mà chúng sở hữu đều là hàng ăn cắp. Đó mới là loại mà tôi nhắm vào.]
...Hmm, nếu vậy thì tôi sẽ cân nhắc chuyện đó.
[Tôi hiểu rồi. Có lẽ Chủ nhân đang muốn nói tới nhóm Tử Dực?]
Sói Fenrir nằm ườn trên sàn nhà ngẩng lên và nói. Tử Dực… đó là cái gì thế?
[Tử Dực là một băng cướp hoạt động trong Thánh quốc Allent. Chúng chuyên tấn công các làng mạc, nhưng gần như chưa bao giờ bị lộ tẩy. Lý do có lẽ là vì băng cướp đó sở hữu một đội Golem do thám nhất cử nhất động của chính quyền. Và đó chính là loại mà ta cần.]
[Hiểu rồi. Vậy đó sẽ là mục tiêu của chúng ta phải không?]
Tôi không mặn mà với ý kiến này lắm, nhưng bản thân lũ Golem không có lỗi. Tuy hiểu rằng mình đang sử dụng chính công cụ mà lũ tội phạm sử dụng, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Ít ra thì việc chôm đồ của một đám tội phạm sẽ khiến tôi bớt cảm thấy tội lỗi hơn.
[Tôi sẽ rất ủng hộ nếu anh làm chuyện này. Những Golem thuộc sở hữu của đám tội phạm đó đều là các đồng loại của tôi cả.]
[Thật luôn à?]
Tôi nhìn Fenrir đang quẫy đuôi phấn khích bằng đôi mắt ngạc nhiên.
[Tên của chúng là Anubis và Bastet. Thực ra hai cỗ máy đó không hoàn toàn giống hệt Fenrir, mà đơn giản chỉ là cùng một dòng. Và cậu có thể xem Fenrir là anh cả của hai đứa nó.]
Nếu là cùng dòng với Fenrir, thì hẳn là chúng cũng có khả năng biến thành những cỗ máy dạng động vật. Và nếu càng giống động vật thì càng thuận tiện cho việc do thám.
Nếu lũ Golem đó gần như y hệt Fenrir thì không cần lo về hiệu năng. Tuy thế, tôi vẫn muốn cậu ta đến Isengard do thám hơn. Nhưng Elka không phải là một người dân Brunhild, mà chỉ đơn giản là một vị khách, và mặt tôi vẫn chưa dày đến mức phải nhờ khách của mình giúp đỡ.
Mà dù sao thì chúng tôi đã xác định bước đi đầu tiên, đó là “mượn không thời hạn” lũ Legacy từ tay bọn cướp.
[Nhưng chính xác thì bọn chúng ở đâu? Một nhóm ngoài vòng pháp luật chắc chắn sẽ trốn chui lủi khỏi pháp luật… Và tôi không biết đủ rõ để dùng [Search] của mình…]
[Đường rắn trườn thì chỉ có rắn biết. Hang ổ của cướp thì chỉ có cướp rành. Sao chúng ta không thử hỏi những đồng minh giống chúng?]
[A]
Tôi biết tiến sĩ đang đề cập đến ai rồi. Vì thế tôi sẽ đi nói chuyện với Nia cùng những người khác.
=================
[“Tử Dực” à. Chúng tôi chưa bao giờ gặp trực tiếp, nhưng chúng tôi từng nghe thông tin về chúng. Chúng là một lũ cặn bã chuyên tấn công các làng mạc… Chẳng những vậy chúng còn giết cả đàn ông, rồi bắt những phụ nữ và trẻ nhỏ đem họ bán cho bọn buôn nô lệ.]
[Tuy chúng cũng giống như chúng tôi đều là trộm cướp, nhưng cách chúng làm thì hoàn toàn trái ngược. Chúng tôi không có mối liên hệ trực tiếp nào với đám đó, nhưng tôi có thể chỉ anh biết hang ổ của chúng.]
Tôi đang nói chuyện cùng Nia và Est-san ở Ngân Nguyệt. Est-san chỉ tôi vị trí của bọn chúng trên bàn đồ đang chiếu trước mặt.
Đó là một nơi không xa Thánh quốc Allent, một sa mạc gần Hỏa quốc Dauburn.
[Theo thông tin tôi được biết thì căn cứ của chúng ở đây. Và có lẽ ốc đảo gần đó cũng là nơi mà chúng cất giữ những chiến lợi phẩm.]
Nia chỉ một ngón tay về phía một ốc đảo lớn nằm trong sa mạc
[“Tử Dực” có biểu tượng hay đặc điểm gì mà tôi có thể sử dụng để nhận dạng chúng không?]
[Tôi nghe nói rằng các thành viên của chúng đều xăm một lưỡi hái cùng một đôi cánh trên vai.]
Tốt quá. Như thế thì tìm kiếm sẽ đơn giản hơn nhiều.
[“Search”. Những người có hình xăm lưỡi hái cùng đôi cánh trên vai.]
[Đang tìm kiếm ... Tìm kiếm hoàn thành. Hiển thị]
Những chiếc ghim đánh dấu trên bản đồ dần dần xuất hiện. Chúng phân tán khắp nơi, nhưng có một khu vực nhất định được đánh dấu một cách dày đặc.
[Phép thuật của anh vẫn đáng ngạc nhiên như thường lệ. Nếu người khác có thể sử dụng được thứ này, thì tôi chắc chắn các tổ chức tội phạm sẽ tàn đời thôi]
[Phép thuật này không hẳn là vạn năng đâu. Chẳng qua do thế giới ngược nền văn minh về phép thuật chưa phát triển, cho nên bọn chúng chưa biết cách đối phó đấy mà. Tôi nghĩ không lâu nữa khi người dân ở hai thế giới tương tác với nhau họ sẽ sớm nắm được nền văn minh của nhau thôi.]
Những người không biết tình hình có lẽ vẫn chưa biết về việc hai thế giới vừa mới sáp nhập.
Tôi chắc chắn sẽ có những xung đột và va chạm giữa hai thế giới xảy ra (có lẽ chỉ có những quốc gia ở thế giới ngược làm chuyện đó cũng nên)... Cho nên tôi cần phải nhanh chóng thiết lập một cuộc họp giữa tất cả các nhà lãnh đạo trong liên minh với nhau, trong khi vẫn để mắt đến Isengard.
Dù sao thì bọn cướp này cũng đã làm đủ mọi chuyện xấu, cho nên tôi không có ý định nói chuyện chúng. Tôi sẽ giao chúng lại cho các hiệp sĩ ở Thánh quốc giải quyết.
Hehe... Tôi sẽ phá hủy hang ổ của chúng và lấy đi những golem quý giá đó.
...Tôi cảm suy nghĩ của mình chẳng khác gì một tên cướp! Vâng. Chính xác đó là cách một tên cướp thực sự sẽ nghĩ!
=============
Tàn tích đổ nát trên ốc đảo chính là hang ổ của bọn Tử Dực.
[T-T-Tên kia, ngươi là ai? Ngươi là lính của Thánh quốc phải không?!]
[Không. Nhưng cũng gần giống như vậy. Tôi đến đây để bắt giữ các người.]
Tất cả những tên tội phạm xung quanh đều đã bị tôi hạ gục. Giờ chỉ còn lại một tên đang đứng trước mặt tôi nói chuyện.
Tên này rõ ràng là thủ lĩnh của bọn cướp chứ đâu. Áo giáp da của hắn ta thuộc loại cao cấp hơn những tên khác nhiều, chẳng những vậy hắn còn mặc một chiếc áo choàng quá nổi bật sau lưng nữa.
Tôi chỉ mất vài phút để cô lập lũ Golem mà mình đang tìm kiếm với [Prison]. Sau đó, tôi chỉ đơn giản là ném tất cả chúng vào [Storage]. Con Golem tên Anubis là một con Hắc Cẩu, còn Golem tên Bastet là một con Hắc Miêu.
Nếu bọn chúng đã sử dụng những Golem này để làm gián điệp, thì không có gì đáng ngạc nhiên khi chúng lại có thể đi trước Thánh quốc một bước.
Vì khi nãy hai con Golem này đã cùng tấn công tôi một lượt. Sức mạnh của chúng thật đáng kinh ngạc làm sao. Không chỉ vậy, kỹ năng của chúng cũng chuyên dùng cho sát thủ nữa chứ.
[Ngươi đến đây bắt bọn ta để nhận thưởng phải không?! Nếu vậy ta có thể trả cho ngươi nhiều hơn cả bọn Thánh quốc đó đấy! Tin ta đi! Ở đây ta có nhiều vàng hơn... Gaugh!]
Tôi đã bắn một viên đạn tê liệt vào mặt tên thủ lĩnh. Tôi không thích nụ cười bẩn thỉu đó.
[Cảm ơn, nhưng tôi không quan tâm. Vì tôi sẽ lấy tiền của ngươi tặng lại cho trại trẻ mồ côi. Chúc ngươi hạnh phúc khi ở trong tù]
Sau đó, tôi chất cả lũ lại thành một đống rồi để trên đó một tờ giấy ghi dòng chữ “Những tên này là bọn cướp Tử Dực, hãy bắt tất cả bọn chúng”. Tôi dùng phép dịch chuyển chúng trực tiếp đến Thánh quốc Allent, giống như khi tôi đối phó với những tên côn đồ ở Horn vậy.
Nếu đến đó một cách công khai, tôi có thể nhận phần thưởng của họ. Nhưng nó rất phiền phức, vì thế tôi nên ẩn đi danh tính của mình.
Với lại một người đứng đầu của cả một quốc gia, lại đi tiêu diệt một băng nhóm tội phạm ở một quốc gia khác chỉ vì anh ta muốn lấy những con Golem thì có hơi... Bên cạnh đó, tôi cũng không muốn làm mất lòng những người dân của Allent đâu.
Tôi tìm thấy những kho báu của bọn cướp rồi ném tất cả vào [Storage]. Tôi sẽ trả lại cho người nghèo và những người bị chúng làm tổn thương. Tôi sẽ quyên tiền cho trại trẻ mồ côi, và còn rất nhiều tài sản có giá trị khác... Đánh bại bọn cướp có lợi hơn tôi mong đợi đấy.
Có lẽ nên huấn luyện cho hiệp sĩ đoàn của Brunhild bằng cách triệt phá các hang ổ của những tên cướp cũng hay. Nếu làm thế chúng tôi sẽ có thêm những chiến lợi phẩm khi dọn dẹp hang ổ của bọn chúng, trong khi còn có thể bảo vệ an toàn cho thế giới nữa. Đúng là nhất tiễn hạ song điêu mà.
Nhưng mà nói thì nói vậy, chứ lần này chẳng qua là may mắn vì bọn cướp có hình xăm đặc trưng nên tôi mới tìm được chúng nhanh như vậy thôi.
Tôi đã hoàn thành việc thu thập kho báu và rời khỏi tàn tích.
Ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào mắt tôi khi vừa bước ra khỏi đó.
Ugh... Tại sao sa mạc luôn nóng đến thế ?... Đợi đã... Một bóng đen nhỏ từ trên cao dần xuất hiện. Một cái gì đó đang rơi thì phải...? Gì- hả?!
Tôi lập tức nhảy qua một bên để tránh lưỡi hái bay xuống. Một trong những cột đá bên cạnh lối vào của tàn tích đã bị cắt làm đôi.
[Bíp...]
Cát nổi lên xung quanh tôi, và thứ tôi nhìn thấy trước mặt là một con Golem nhỏ màu tím với lưỡi hái khổng lồ trên tay. Đó là Crown tím, Fanatic Viola. Điều đó chỉ có nghĩa là...!
[Luna rất buồn vì tất cả những tên cướp đã biến mất ... Nhưng có vẻ như tôi gặp may rồi. Ai có thể nghĩ chúng ta sẽ gặp nhau ở đây chứ? Ah... Có phải sợi dây tơ hồng đã kết nối chúng ta đến với nhau rồi không? Tôi rất mong nó thắt chặt chúng ta lại hơn nữa!]
Tiếng nói phát ra từ người phụ nữ đứng trên cây cột gần đó với một chiếc ô đang cẩm trong tay.
Cô ta có mái tóc thạch anh tím, nước da như búp bê, quần áo kiểu gothic cùng với chiếc váy nhiều tầng. Đôi mắt cô ta y như những hố đen sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào tôi từ sau cặp kính đang đeo.
Luna Trieste. Chủ nhân của Crown tím hay còn gọi là “Frenzy Lady”
[...Cô làm gì ở đây?]
[Sao anh lại nói với tôi như vậy! Chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Tôi đến đây để chơi với những tên cướp nghịch ngợm đó. Hôm trước, tôi tìm thấy một thị trấn bị thuê rụi và tất cả dân làng thì bị giết hết... Cho nên tôi nghĩ đến đây để xem những anh chàng khó chịu đó có muốn chơi với tôi không. Nhưng thật bất ngờ khi To-ya cũng ở đây đấy]
Luna nhảy từ cây cột xuống bãi cát bên dưới và vứt chiếc ô của mình.
Đúng hơn thì một phần của chiếc ô bị vứt đi. Cái gì... có một thanh kiếm đang giấu một bên dưới ư? Cô ta tấn công tôi bằng thanh kiếm giống như một cây roi vậy. Cô ta nhanh thật. Tuy không bằng Yae hay Hilde, nhưng vẫn rất ấn tượng.
Tôi né nhát chém trong gang tấc, xém chút nữa là tiêu đời rồi.
[Hahahaha! Tuyệt vời! Anh thật đáng yêu mà! Nhưng nó không vui chút nào khi tôi là người duy nhất làm điều đó! Anh phải tự bảo vệ mình đi chứ! Làm ơn hãy tấn công tôi đi! Hãy cho tôi một cú đấm, hãy tạo một cái lỗ trên người tôi, hãy đá tôi và giết tôi đi!]
[Xin lỗi, tôi không thích làm điều đó [Prison]! ]
[…?!]
Tôi tạo ra một rào cản vô hình xung quanh Luna để nhốt cô ta lại.
[Đây là gì? Có phải là phép thuật của To-yan không?]
[Đó là một phép giam giữ [Prison]. Những bức tường đó sẽ không bị phá vỡ trừ khi tôi hủy bỏ, vì vậy tốt nhất là cô nên từ bỏ ngay bây giờ đi.]
[Violaaa... Ngươi có thể thử phá nó không?]
[Bíp]
Golem tím vung lưỡi hái vào tường, nhưng không thành công. Vì tôi đã trộn một ít thần lực của mình vào hàng rào, nên làm sao nó có thể phá được chứ.
[King~] lưỡi hái của Viola lại bị văng ra một lần nữa khi nó tiếp tục thử phá rào cản.
[Aha, đúng rồi! Viola tránh sang một bên đi. Ta sẽ thử phá nó]
[Vô ích thôi. Tôi đã nói với cô rồi. Thứ này không thể... Cái gì... cái gì...!?]
Luna ném thanh kiếm của mình đi, và tôi chỉ biết kinh hoàng đứng nhìn cánh tay phải của cô ta bắt đầu được bao bọc bởi những mảnh tinh thể màu vàng sẫm. Thứ đó bắt đầu bao bọc đến khuỷu tay cô ta rồi cứng lại thành một ngọn giáo vàng.
[Xoảng~!]
Luna dùng cánh tay đó đập vào rào cản. Chỉ trong tích tắc những vết nứt xuất hiện và [Prison] đã sụp đổ hoàn toàn.
[N-Nó đã phá vỡ! Điều đó thật tuyệt vời! Ahahaha, oh ... Đau quá! Đau quá! Mỗi lần tôi sử dụng sức mạnh này, cơ thể tôi như bị cắt thành từng mảnh vậy, cảm giác như bị nghiền thành từng mảnh ấy! Ôi... Đau đến mức tôi “muốn ra” luôn... Aa... Thật khó để kiềm chế nó…]
Này đừng nói đùa kiểu đó chứ...
Không thể tin được. Những mảnh tinh thể vàng vừa mọc ra từ cơ thể của Luna. Nó y hệt lũ biến thể Thượng cấp vậy. Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh của Ác thần đang rò rỉ từ người cô ta.
CHƯƠNG 387: THIÊN ĐỊCH, VÀ TRẠI TRẺ MỒ CÔI
Chuyện gì đã xảy ra với cô ta vậy?
Sức mạnh đó rõ ràng là của loài biến thể do Ác thần tạo ra mà.
[Đó là…]
[Hửm? À, ý anh là cái này hả? Dạo trước tôi đã bị một con quái vật màu vàng kỳ lạ tấn công! Khả năng của nó khá giống tôi, dù bị tôi gây thương tích bao nhiêu lần thì nó vẫn có thể tái sinh lại! Thế là chúng tôi liên tục chiến đấu với nhau… và rồi chuyện này đã xảy ra!]
[Cái gì...?!]
Thật sao? Không lẽ khả năng tái sinh của Crown tím đã giao thoa với khả năng của biến thể dẫn đến việc hợp nhất này? Hay là...
[Tuy nhiên, mọi thứ trở nên lộn xộn và tồi tệ hơn khi tôi sử dụng sức mạnh này... Nhưng tôi vẫn sẽ chấp nhận nếu có thể dùng nó để “chơi đùa” với anh!]
[Vậy giờ cô là đầy tớ của Ác thần sao?]
[Hử? Đầy tớ của Ác thần?]
Luna tỏ vẻ bối rối. Vậy là cô ta không bị tha hóa bởi các biến thể ư. Có lẽ đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
[Sức mạnh mà cô đang sử dụng, nó thuộc về một Ác thần xấu xa. Cô phải trục xuất nó khỏi cơ thể của mình ngay đi, không thì điều tồi tệ có thể đến với cô đấy]
[Không! Tôi muốn sử dụng sức mạnh này để “chơi đùa” với anh! Cứ vậy đi!]
Ngọn giáo vàng đột ngột dài ra lao về phía này. Tôi nhanh chóng rút Brunhild đang đeo ở thắt lưng chuyển về dạng kiếm để đỡ đòn tấn công bất ngờ đó.
Ngọn giáo bỗng thay đổi quỹ đạo của nó chuyển sang tấn công tôi từ sau lưng. Thấy vậy tôi liền né sang một bên làm cho ngọn giáo đâm thẳng xuống đất.
[A, tiếc thật... Tôi vẫn chưa quen với cánh tay này…]
Cách tấn công này làm tôi nhớ đến lũ đột biến ghê. Tôi chẳng vui tí nào khi cô nàng tưng tửng Luna này có thể đạt được sức mạnh đó.
Trong khi vừa tránh né vừa oán trách sự đen đủi của mình, thì Viola đã tiếp cận để tấn công tôi với lưỡi hái trên tay nó.
Tôi dùng Brunhild gạt đòn đó qua một bên làm cho lưỡi hái của nó cắm xuống đất. Viola lập tức di chuyển để thực hiện một cuộc tấn công khác, tôi nhanh chóng dùng phép dưới chân nó.
[Slip!]
[Bịch?!]
Viola trượt chân ngã sấp mặt.
[Hahahaha! Viola, ngươi trông thật ngốc mà!]
Tôi phớt lờ Luna, người đang chỉ biết đứng cười trêu chọc Golem của mình. Và nhanh chóng rút thanh kiếm tinh thể từ trong [Storage] ra.
Tôi yểm [Gravity] lên thanh kiếm rồi chém thật mạnh vào con Golem đang nằm sấp đó.
Nhát chém của tôi mạnh đến nỗi tạo ra một làn sóng xung kích làm nứt cả đất.
Viola đang ở trong tình trạng rất khủng khiếp, cơ thể nó không chỉ bị cắt làm đôi mà phạm vi xung quanh chỗ cắt đó cũng đã bị nghiền nát. Nói chính xác hơn là nó bị đập tới đứt làm đôi mới đúng. Tôi nghĩ nó sẽ không thể tái sinh được nữa đâu.
Thực ra, tôi cảm thấy khá tệ khi phải phá hủy nó. Vì dù sao Viola cũng là Golem giống như Rouge Crown đỏ, cho nên nó khiến tôi có một chút do dự khi phải ra tay. Với lại dù nó chỉ là máy móc, tôi cũng chẳng muốn phá hủy một cỗ máy có ý thức riêng như vậy đâu.
[Ê! Viola của ta!]
[Cái gì?!]
Luna liền bắt chước tôi thay đổi cánh tay phải của cô ta thành một thanh đại kiếm.
Mặc dù kích thước của nó rất lớn, Luna vung nó tấn công tôi như chẳng có gì xảy ra, có lẽ vì giờ nó đã là một phần của cơ thể cô ta rồi.
[Shiled!...]
Tôi chợt nhận ra sai lầm của mình một cách muộn màng. Ngay cả khi cô ta không mạnh hơn tôi thì cánh tay kiếm của cô ta vẫn có thần lực trong đó. Một phép [Shiled] thông thường làm sao mà có thể đỡ được thứ đó.
[Crack...!]
Chiếc khiên phép của tôi vỡ tan tành trong khi tôi thì trúng đòn bay dính bức tường gần đó.
Đáng ra tôi nên ngăn cô ta bằng vũ khí thay vì dùng phép thuật như thế này. Tôi đúng là ngốc mà.
Trong khi đang cố gắng đứng dậy thì Luna đã nhảy lên người tôi. Sau đó, cô ta dùng hai đầu gối của mình kẹp chặt lấy tôi không cho cử động. Giờ đây cô ả đang ngồi trên mình tôi với tư thế “cưỡi ngựa xem hoa” thần thánh.
Tôi nhìn vào mắt của cô nàng và có thể thấy được hai ngọn lửa đang rực cháy trong đó.
[Tôi bắt được anh rồi... Ehehe ... Bây giờ anh sẽ là của tôi. Anh biết không, Tou-yan... Mỗi lần tôi chiến đấu với anh là cơ thể tôi lại nóng lên à... Tôi cảm thấy rất lo lắng và nhạy cảm... Đây có lẽ là tình yêu hay cái gì đó? Nó có phải là yêu không? Oho... Ehe... Tôi vừa nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.]
[Ê?! Chờ đã...!]
Luna vẫn kiên quyết cưỡi lên người tôi rồi nhẹ nhàng tháo dây ruy băng đang buộc quanh ngực. Cô ta bắt đầu mở từng nút một. Chiếc áo ngực ren đen của cô ta dần lộ ra...
[Cô đang làm cái quái gì thế?]
[Đừng lo lắng. Tôi nghe nói rằng lần đầu của người con gái với người con trai sẽ rất đau... Nên tôi muốn thử cảm giác đau đó với anh…]
[Cô đang nói cái quái gì vậy?!]
Luna nhìn tôi với nụ cười điên dại trên khuôn mặt. Hơi thở của cô ta trở nên bất thường hơn. Cô ta liếm môi của mình giống như một con thú săn mồi đang chuẩn bị thịt con mồi của nó.
Đợi, đợi đã, cái quái gì đang diễn ra thế này?!
Tôi trở nên hốt hoảng, rồi bỗng một bàn tay nhỏ bé giữ chặt lấy tay tôi. Theo phản xạ tôi bất ngờ nhìn về người đang giữ chặt mình.
Đó chẳng ai khác chính là Golem Viola mà tôi đã phá hủy lúc nãy.
[Đợi đã... Ngươi có thể tái sinh ngay cả sau khi bị phá hoại đến mức như vậy sao?!]
[Anh nghĩ rằng như thế có thể giết Viola ư? Ehehe Viola tái sinh nhanh hơn cả tôi đấy. Vì Viola không thể cảm thấy đau đớn, đồ ngốc à!]
Nhưng tôi đã phá vỡ Khối G và Tinh thể Q của nó rồi mà... Sao lại như vậy?!
Đột nhiên tôi nghe thấy âm thanh của thứ gì đó rơi xuống đất, theo phản xạ tôi lại chuyển ánh mắt của mình từ Viola sang Luna.
Cô ta đã lột sạch quần áo của mình. Bây giờ tôi đang bị một Luna hoàn toàn trần truồng cưỡi trên mình, ánh sáng mặt trời làm cho cơ thể cô ta càng nổi bật hơn.
[Aaaaaaaaaaa?!]
Toàn thân tôi cứng đờ vì sốc. Không có lý do khác. Chỉ sốc thôi. Luna mỉm cười một cách khó hiểu, hơi thở kích động làm cho kính của cô ta mờ đi. Sức nóng của mặt trời chiếu xuống cơ thể trần truồng đó, làm những giọt mồ hôi lấp lánh dần dần thoát ra từ cơ thể cô ta.
[Cái gì thế này?! Đợi, đợi đã. Cô đang làm cái quái gì vậy?! Dừng lại đi!]
[Ừm... Đừng la nữa. Anh sẽ cảm thấy tuyệt vời ngay thôi…]
Luna cởi áo của tôi ra, rồi sau đó dùng cơ thể không một mảnh vải che thân của cô ta ôm cơ thể của tôi. Cánh tay của tôi thì đang bị giữ chặt bởi Viola, và tôi không có cách nào chạy được. Giờ Luna không mặc gì, nên cơ thể hai chúng tôi đang trực tiếp dính với nhau...
[T-T-T-Teleport!]
[ Ây da?]
Theo bản năng tôi bỏ chạy để trốn thoát. Tôi thậm chí còn không thiết lập một tọa độ nhất định để dịch chuyển. Mọi thứ giờ không quan trọng, chỉ cần tôi ra khỏi đó là được. Cuối cùng tôi té lăn trên mặt đất cách đó khoảng mười mét.
Phù...Thật nguy hiểm mà. Xém tí nữa thì tôi đã...
[Anh thật là nghịch ngợm mà... Tou-yan nhút nhát quá đi. Nhưng nhìn anh thật đáng yêu làm sao]
[Đừng nói nữa!]
Tôi không thể xử lý việc này. Điều này quá khó đối với tôi. Cô gái này chính là thiên địch của tôi. Nếu cô ta mà bắt được tôi, thì coi như đời tôi xong.
Tôi phải trốn thôi! Dù sao thì mọi thứ cũng đã xử lý xong!
[Vĩnh biệt!]
[A, mồ...]
Mặc kệ lời nói của Luna, tôi dùng [Teleport] để dịch chuyển đến Thánh quốc ngay lập tức.
Tôi đã định xuất hiện trong một con hẻm, nhưng vụ việc vẫn khiến tôi hoang mang. Vì thế tôi đã dịch chuyển trên một sân thượng.
Tôi nằm trên mái nhà, tự trấn an mình trong khi lắng nghe sự hối hả và nhộn nhịp của những người xung quanh. Tôi có thể nghe thấy tiếng những đứa trẻ và vài tiếng la hét bất thường từ bên dưới.
[... Điều đó thật kinh khủng làm sao!]
Tôi cảm thấy mình như một con ếch bị con rắn dồn vào chân tường vậy. Tim tôi đang đập rất nhanh. Tôi rất vui vì đã tìm cách trốn thoát trước khi một thứ quan trọng bị lấy mất khỏi mình...
Giờ đang khát, nên tôi lấy một ít nước trái cây từ [Storage] ra uống.
Ha, nước ngon thật... Giờ tôi đã bình tĩnh lại.
Tôi nghĩ mình nên về nhà. Những gì cần làm, tôi đều đã làm xong. Tôi sẽ nhờ Elka tinh chỉnh những Golem đó, nhưng ai sẽ điều khiển chúng đây?
Có lẽ nên để Elka lấy chúng, dù sao thì chúng cũng cùng một dây chuyền sản xuất với Fenrir.
Fenrir chắc sẽ vui khi có thêm bạn bè cũng nên.
Khi chuẩn bị trở về Babylon tôi chợt nhớ đến kho báu được lấy từ những tên cướp.
À, dù sao cũng đang ở thủ đô, tôi dùng chúng để quyên góp cho trại trẻ mồ côi vậy.
[Xem nào... Trại trẻ mồ côi gần nhất. Ồ, nó ở ngay đây.]
Tôi đã thực hiện một cuộc tìm kiếm trại trẻ mồ côi và một điểm đánh dấu rơi ngay vào vị trí hiện tại tôi đang đứng. Rõ ràng trại trẻ mồ côi nằm ngay dưới mái nhà này.
Điều đó giải thích tại sao tôi có thể nghe thấy tiếng trẻ em, cùng những tiếng la hét kia.
Đợi đã... những tiếng la hét đó là?
Lập tức tôi nhìn xuống phía dưới mái nhà.
Tôi thấy ba tên côn đồ la đang hét một người phụ nữ, một nhóm trẻ đang co rúm lại phía sau cô ấy.
[Hạn chót là vào ngày mai! Tao muốn mày hãy cuốn gói và dắt những đứa trẻ này đi ngay trong hôm nay!]
[L-Làm ơn... Hãy nghĩ về những đứa trẻ. Nếu bị đuổi, bọn trẻ có thể đi đâu được?]
[Tao không quan tâm! Mày có thể đưa chúng đến khu những ổ chuột hoặc một nơi nào đó!]
Tôi không biết chi tiết, nhưng rõ ràng là bọn trẻ sắp bị đuổi đi.
Những kẻ này trông như những kẻ ngốc vậy... Oh? Cái gì đây. Một chiếc xe Golem đen dừng lại trước trại trẻ mồ côi. Một người đàn ông từ từ bước ra khỏi chiếc xe đó.
[Ông chủ!]
[Tụi bây làm tao mất quá nhiều thời gian rồi đó. Hãy đưa những đứa trẻ bẩn thỉu đó đi ngay lập tức!]
Người đàn ông mà bọn kia gọi là ông chủ lấy ra một điếu thuốc đưa vào miệng. Một trong những tên côn đồ vội vàng châm điếu thuốc đó.
Hắn ta khoảng ngoài ba mươi tuổi. Trang phục hắn mặc là một bộ đồ kiểu Trung Quốc xưa. Hắn ta có một cái đầu hói và đeo một cái kính vàng lố lăng trên mặt. Ria mép của hắn dài y hệt một con cá trê...
Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất... Tên này tôi đã thấy ở đâu đó trước đây thì phải?
……….Hắn ta là?
[Ngài Zabit, chúng tôi hứa sẽ trả tiền cho ngài! Xin hãy thương xót chúng tôi!]
Người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là chủ trại trẻ mồ côi đang cố gắng bám tay nài nỉ hắn.
Nhưng tên Zabit đó đã hất tay đẩy cô ta ra rồi phun nước bọt xuống đất.
Zabit... Zabit sao?
[Đừng chạm vào tao với đôi tay bẩn thỉu đó. Mày không biết đây là lãnh thổ của “Hắc Hồ Điệp” à. Tao cho mày 10 giây, hãy cút ra khỏi đây và mang theo những đứa trẻ đó…]
[À! Ta nhớ rồi!]
Khi nghe tiếng tôi, hắn liền nhìn lên rồi thốt ra một tiếng “Á”. Sau đó, mặt hắn lập tức trắng bệch không còn một giọt máu.
Zabit là một trong những người thủ lĩnh của “Hắc Hồ Điệp”... À giờ thì hắn ta là người lãnh đạo duy nhất của tổ chức đó. Tôi chỉ gặp hắn một thời gian ngắn, nên không nhớ cũng phải.
“Hắc Hồ Điệp” từng là tổ chức bí mật mà Silhouette-san và những thuộc hạ trong “Hắc Miêu” từng làm việc.
Zabit đã liên tục khiến Silhouette-san và nhà thổ của cô ấy gặp khó khăn chỉ vì hắn muốn kiểm soát mạng lưới thông tin đó.
Cuối cùng, tôi đã nguyền rủa kẻ ngốc này để hắn bình tĩnh lại.
Đó là một lời nguyền sẽ dần dần làm tê liệt nếu hắn hoặc thuộc hạ của hắn tiếp tục quấy rối Silhouette-san.
Cuối cùng Zabit đã cùng tổ chức “Hắc Hồ Điệp” bỏ trốn, tôi thật không ngờ hắn lại trốn sang nước láng giềng như thế này.
Tôi cảm thấy sức mạnh của tổ chức này giờ yếu hơn trước nhiều. Từ những gì tôi nghe được thì một số thành viên chủ chốt khác cũng đã rời đi khi Silhouette-san tách khỏi tổ chức.
Tôi nhảy xuống khỏi mái nhà, đáp xuống trước mặt Zabit và lũ tay sai của hắn ta.
Khuôn mặt hắn ngày càng nhợt nhạt hơn, nhưng hắn ta vẫn mở miệng hét vào mặt tôi.
[S-sao mày lại ở đây?]
[À, ta chỉ đi ngang qua đây thôi. Thật là trùng hợp làm sao. Có vẻ như ngươi vẫn còn làm điều xấu nhỉ? Ngươi có muốn ta đưa ra một “Lời nguyền” mạnh hơn không?]
[Á!]
Zabit quay lại cố gắng chạy khỏi tôi. Có vẻ như “Lời nguyền” vẫn chưa được áp dụng ở phần dưới cơ thể hắn.
[Slip!]
[Oạch!]
Hắn lập tức ngã sấp mặt.
[Đồ khốn!]
[Mày đã làm gì với ông chủ của bọn tao?]
[Im đi. Hôm nay tâm trạng ta không tốt, nên đừng có mà cản trở [Gravity]]
[[Aaaa!]]
Ba tên côn đồ hét lên khi tôi làm chúng nằm bẹp dí dưới đất do [Gravity]
[Này]
[Vâng?!]
[Trại trẻ mồ côi này nợ ngươi bao nhiêu tiền?]
[Dạ, ba đồng bạch kim! Tôi có giấy tờ chứng thư thế chấp tài sản đây!]
Hắn ta lấy một tờ giấy từ túi áo của mình. Hmm...Đúng là thật rồi. Vậy ba đồng bạch kim là khoảng ba triệu yên.
Tôi xác nhận thật kỹ càng. Theo như chứng thư, họ phải trả tiền hoặc giao tài sản cho “Hắc Hồ Điệp” nếu như ngày mai không thể trả đủ số tiền.
[Được rồi. Dù sao thì ta cũng đang dự định sẽ quyên góp tiền cho trại trẻ mồ côi. Cầm lấy ba bạch kim rồi biến đi.]
[Ể?]
Tôi lấy ba đồng bạch kim từ [Storage] rồi ném cho Zabit. Tôi biết tên khốn tham lam đó đang muốn chiếm lấy mảnh đất bằng mọi cách chứ gì.
[Còn muốn phàn nàn gì hả?]
[Hả? Đợi đã, tôi…]
[Này, ngươi thực sự muốn nhận một “Lời nguyền” khác phải không?]
[Không!]
Tôi chỉ đùa thôi, nhưng hắn sợ đến nỗi lập tức đứng dậy lao lên cỗ xe Golem của mình chạy té khói luôn.
[Ô-ông chủ ?!]
Tôi giải phóng [Gravity] cho ba tên tay sai và chúng đuổi theo hắn ta với tốc độ đáng kinh ngạc.
[À-ờ... cậu là?]
Chủ trại trẻ mồ côi hỏi tôi một cách lo lắng.
Tôi nhặt chứng thư cho vay mà Zabit đã bỏ lại rồi dùng hỏa thuật đốt nó thành tro.
[Một người bạn nhờ tôi quyên góp tiền cho các trại trẻ mồ côi địa phương. Nên tôi cũng sẽ quyên góp cho các trại trẻ mồ côi khác, vì vậy đừng lo lắng gì cả.]
[Quyên góp sao? Nhưng con số đó là rất nhiều!]
[Tôi không biết, tôi chỉ làm điều này giúp người bạn đó. Tuy là tôi đã sử dụng ba đồng bạch kim kia để trả nợ, nhưng tôi vẫn hy vọng số tiền còn lại này sẽ giúp cô quản lý nơi này tốt hơn]
Đây không hẳn là một lời nói dối. Tôi tiếp tục đưa thêm cho người phụ nữ thêm bảy đồng bạch kim nữa khi nói xong.
Sau khi kiểm tra, tôi thấy còn năm trại trẻ mồ côi khác ở thành phố Allen này.
Tôi quyết định tặng mười đồng bạch kim cho tất cả những nơi đó. Số tiền của bọn cướp tuy hơi ít, nhưng những vật có giá trị mà chúng đã tích lũy nếu đem bán thì chắc cũng đủ.
Tôi phát kẹo cho bọn trẻ ở đây trước khi rời đi. Sau đó, chủ trại trẻ mồ côi đã cúi đầu rất sâu để cảm ơn cho đến khi tôi khuất bóng.
Giờ đến các trại trẻ mồ côi khác rồi sau đó quay lại Babylon thôi.
Sau ngày hôm nay tôi phải nghỉ ngơi mới được. Tôi không muốn làm bất cứ điều gì nữa hết. Tôi cần phải nghỉ ngơi và thư giãn để xoa dịu “nỗi đau”.
Tôi lắc đầu liên tục để cố gắng xóa đi hình ảnh cô gái trần truồng đang xuất hiện trong tâm trí mình. Tôi thở dài ngao ngán, rồi mở [Gate] đến trại trẻ mồ côi tiếp theo.
CHƯƠNG 388: GOLEM HẮC MIÊU VÀ GOLEM HẮC CẨU, VÀ VƯƠNG QUỐC PANACHES
[Nhiệm vụ của chúng tôi là điều tra quốc gia Isengard phải không?]
[Đúng vậy. Nhưng đừng manh động. Sự an toàn của bản thân luôn là ưu tiên hàng đầu.]
Con Golem Hắc Miêu mang tên Bastet gật đầu, còn Golem Hắc Cẩu tên Anubis thì vừa gật đầu vừa ve vẩy chiếc đuôi của mình khi nhận lệnh.
Về khoản giao tiếp thì có vẻ chúng giỏi hơn Fenrir nhiều.
[Thưa Đức Vua, hãy để nó cho tôi! Tôi sẽ tiêu diệt tất cả! Đau, đau!]
….Thật lòng mà nói tôi hơi lo lắng cái con chó này rồi đó. Fenrir dường như cũng nhận ra điều đó nên đã đánh vào đầu nó bằng chân trước.
[Ôi! Tại sao lại đánh em vậy đại huynh?]
[Nhiệm vụ của ngươi không phải là đánh bại kẻ thù, mà là lén lút đi lấy thông tin thôi. Đó là ưu tiên hàng đầu, hiểu chưa.]
[Fenrir nói đúng đấy, đó mới chính xác là thứ chúng ta cần làm hiện tại. Ngươi hiểu mà phải không? Làm ơn đừng làm mọi thứ rối hơn nữa được chứ?]
Theo thứ hạng thì Fenrir là anh cả, sau đó đến Bastet và cuối cùng là Anubis. Mặc dù Anubis có lớn hơn Bastet một chút.
[Thôi nào đại tỷ Bastet! Đừng coi em là kẻ ngốc chứ]
[Sự thật là vậy.]
[Đừng nói vậy mà~! Em là chú chó thông minh nhất đấy!]
...Tôi thấy nó là con ngáo thì đúng hơn... À là một con Golem ngáo mới phải!
Trong bộ ba này thì chỉ có Fenrir về mặt tính cách là tốt nhất thôi. Không biết Tinh thể Q của cậu ta có phải thuộc loại thông minh không nữa.
[Nếu cảm thấy nguy hiểm, hãy chạy trốn ngay lập tức. Tôi đã trang bị rất kỹ cho mọi người để khi rơi vào hoàn cảnh đó thì có thể thoát được.]
Elka nhẹ nhàng vuốt ve đầu Bastet trong khi nói vậy.
Lúc đầu cô ấy tính để Fenrir đi cùng, nhưng tôi đã từ chối vì không muốn Golem yêu quý của cô ấy bị tổn hại.
Như một lời xin lỗi cho những rủi ro có thể xảy ra, tôi đã ban cho hai Golem đó vài kỹ năng hữu ích để bảo vệ chúng.
Tôi tặng chúng hai cái vòng cổ được yểm [Storage], [Accel], [Shield], [Fly] và [Invisible]… Bên cạnh đó, móng vuốt của chúng cũng được tôi yểm [Paralyze] và [Gravity]. Giờ đây không có một người bình thường hay Golem nào có thể làm tổn hại chúng được nữa.
Cho dù dưới sự ảnh hưởng của “Độc Thần” thì chúng vẫn có thể liên lạc bình thường.
Chúng không phải là những sinh vật sống, vì vậy “Độc Thần” không có tác dụng với chúng.
Chất độc đó có thể giết tôi và bất kỳ ai phụ thuộc với tôi, vì vậy tôi chỉ có thể gửi chúng từ một quốc gia gần đó.
Tôi mở một [Gate] và đưa chúng đến bờ biển phía tây của Gardio đối diện Isengard.
Tôi đã cố gắng sử dụng [God’s Eyes] để quan sát từ xa, nhưng mọi thứ đều bị che khuất bởi một đám mây vàng sẫm.
Những người không có thần lực không thể nhìn thấy nó, và nó cũng sẽ không có tác dụng với họ. Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là “Độc Thần”. Chỉ nhìn thấy nó thôi là tôi có cảm giác muốn bệnh rồi.
[Đừng quên thường xuyên báo cáo. Thời hạn là một tháng. Hãy quay lại đây cho dù không thu thập được bất kỳ thông tin nào. Ta sẽ đến đón khi hai ngươi liên lạc.]
[Đã hiểu!]
[Vâng thưa ngài!]
Với Bastet thì ổn rồi, nhưng còn Anubis thì tôi có hơi lo lắng một chút.
[Này, Anubis. Nhớ giữ im lặng được chứ?]
[Hả. Tại sao? Đau!]
Anubis bị Bastet tát cho một cái vì tội to mồm.
[Ngươi đúng là một kẻ ngốc! Một con chó biết nói, không nổi bật mới lạ đó!]
[À~, phải ha. Hiểu rồi, không thành vấn đề. Ok!]
[... Bastet. Ta sẽ trông cậy vào ngươi, hãy trông chừng tên ngáo đó.]
[Tôi sẽ quản lý nó thật tốt. Cho dù nó có ngáo đến đâu đi nữa.]
[H-hai người thật tệ mà!?]
Con ngáo Anubis đó đang tỏ vẻ phản đối… Trong khi Bastet nhảy lên lưng nó.
Sau đó, Anubis nhanh chóng lơ lửng trên không khi sử dụng [Fly].
[Cẩn thận nha.]
[Vâng. Cảm ơn chủ nhân!]
[Vâng. Chúng tôi đi đây~!]
Anubis kích hoạt [Accel] bay trên mặt biển với tốc độ siêu âm hướng về Isengard. Một đường sóng nước khổng lồ được tạo ra do tốc độ siêu âm từ Anubis...
Cái con ngáo đó, không phải tôi vừa nói đừng làm nổi bật sao! Tôi hy vọng không ai nhìn thấy.
Trong tíc tắc, tôi thấy Anubis đang mờ dần. Có lẽ nó đã dùng [Invisible] để ẩn thân. Đây chắc là quyết định của Bastet.
Liệu chúng sẽ ổn không nhỉ...
Mà thôi tôi cũng không có lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng chúng. Tôi vẫn còn nhiều việc phải làm lắm.
[Rất vui được gặp ngài. Tôi là Mochizuki Touya, vua của Tiểu vương quốc Brunhild.]
[Thật là vinh hạnh. Ta là Vua của Panaches, Rabert Tell Panaches. Chào mừng Ngài đến vương quốc này.]
Một ông già dễ mến với bộ râu trắng đang mỉm cười và bắt tay với tôi.
Ông ta chắc đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng cái bắt tay thì có sức mạnh như của một chàng trai trẻ đôi mươi vậy.
Hiện tại tôi đang ở trong lâu đài của vương quốc Panaches.
Họ đã mời tôi đến giúp họ chuẩn bị cho cuộc họp với Refreese trong vài ngày tới.
Refreese và Panaches là hai quốc gia duy nhất kết nối trực tiếp với nhau bằng đường bộ sau khi sáp nhập thế giới.
Biên giới phía tây bắc của Refreese hiện đã sáp nhập với khu vực phía đông của Panaches.
Vùng đất chồng lấn rất nhỏ, nhưng so với Brunhild thì nó vẫn lớn hơn một chút và hiện nơi đó không có người ở. Tôi nghĩ nó sẽ không ra gây ra nhiều vấn đề đâu.
Nhưng đó vẫn là điều mà hai nước cần thảo luận. Cho nên Hoàng đế Refreese sẵn sàng đến thăm Panaches để được gặp chính thức.
Vì vậy, họ cần đến dịch chuyển tức thời của tôi. Đến thăm Panaches trước cũng hay, điều đó sẽ giúp tôi thiết lập một khu vực tốt cho [Gate].
Tôi đi cùng với Kohaku, Đội phó Hiệp sĩ đoàn Nicolas. Ngoài ra còn có một số người theo sau. Tuy nhiên, đây chỉ là cho có hình thức thôi.
[Ta đã nghe nói về Ngài từ Robert con trai mình. Nó nói với ta rằng Ngài đã cưỡi một con Golem khổng lồ, với một sức mạnh đáng kinh ngạc, nhưng lại rất khiêm tốn. Ta còn nghe nói thêm là Ngài hay bay vòng quanh thế giới để bảo vệ nền hòa bình của thế giới, lại còn rất thân thiện nữa.]
...Ahaha, tôi nghe ông ấy nói cứ như mình là một vị thánh vậy.
Sau đó, tôi nhìn sang hoàng tử mặc quần bí ngô đang ngồi cùng Golem màu xanh nhạt bên cạnh.
[Đúng vậy, thưa cha! Bạn con Mochizuki Touya là một người đàn ông tuyệt vời! Một người đàn ông khôn ngoan và cao thượng với một tâm hồn cởi mở! Và rất công bằng!]
[...Xin hãy ngừng lại, Hoàng tử Robert.]
Thôi nào... Tôi biết cậu ta không có ý xấu, nhưng thật tình là quá kỳ vọng vào tôi rồi. Với lại, chúng tôi trở thành bạn bè khi nào vậy nhỉ?
Norn và Nia lúc trước nói đúng, cậu ta đúng là một hoàng tử rắc rối. Thật ra cậu ta không có ý xấu, nhưng tôi thấy nó hơi phiền rồi đấy.
Crown xanh, nghiêng đầu nhìn về phía tôi. Đó gần như là điều duy nhất khiến tôi không vô tình thốt lên việc anh chàng này “Bị điếc” à.
Bởi vì dù tôi đã nhắc thế thì anh ta vẫn tiếp tục luyên thuyên y như không nghe tôi nói gì.
Tôi đã chuyển một chiếc điện thoại thông minh được sản xuất hàng loạt cho nhà vua trong khi thảo luận về chuyến thăm của Refreese.
Các quốc gia của thế giới đảo ngược hiện có điện thoại thông minh là... Primula, Triharan, Strain và Gardio.
Tuy nhiên, Silhouette-san của tổ chức Hắc Miêu cũng có một chiếc.
Tôi đã tặng chúng cho các vị vua vì muốn giúp họ tiện liên lạc với nhau hơn. Tuy là lúc trước Panaches là một quốc đảo, không có nhiều quan hệ ngoại giao cho lắm. Nhưng sắp tới, họ sẽ kết nối với Refreese nên tôi nghĩ mọi thứ sẽ thay đổi thôi.
Sau khi kết thúc thảo luận, Hoàng tử Robert đến hỏi xin tôi chiếc điện thoại thông minh. Nói thật, tôi hơi phân vân về việc có nên cho cậu ta hay là không đấy.
Tôi sợ cậu ta sẽ gửi tin nhắn lung tung nếu có nó.
Robert có khả năng thao túng không gian nhờ vào sức mạnh của Blau. Cậu ta có thể dịch chuyển tức thời như tôi, nhưng sự bù lại nó khiến anh ta cần ngủ ngay lập tức sau khi sử dụng.
Là cha mẹ thì ai lại không lo lắng cho điều đó chứ. Có vẻ như nhà vua đã nghĩ rất nhiều cách để có thể giữ liên lạc với con trai mình.
Hoàng tử Robert được sinh ra khi nhà vua đã khá già, cho nên ông ấy rất yêu thương và chiều chuộng cậu ta.
Tuy được yêu thương và chiều chuộng, nhưng hoàng tử vẫn không trở thành một kẻ ích kỷ hay ngu ngốc khi trưởng thành. Chỉ có điều cậu ta hơi phiền phức tí thôi. Có thể nói, cậu ta đúng là một người con ngoan và nhà vua thì là một người cha tốt.
Từ những quan điểm trên, tôi không còn cách nào khác ngoài cho cậu ta chiếc điện thoại.
[Cảm ơn bạn tốt! Giờ tôi có thể liên lạc với anh bất cứ lúc nào rồi!]
[Chỉ gửi tin nhắn khi cần thiết thôi. Và hãy gửi nội dung thật ngắn gọn súc tích.]
Tôi thoáng nghĩ về việc đưa số Norn và Nia để cậu ta có thể làm phiền họ thay vì mình. Nhưng hình ảnh tôi bị hai người họ đập chợt hiện lên. Cho nên tôi quyết định không làm vậy.
[À quên...]
Tôi vừa nhớ ra một chuyện, cho nên tôi quay sang Golem xanh để hỏi.
[Blau. Ta có thể hỏi ngươi một chuyện được không?]
[Hỏi chuyện? Được. Chuyện gì?]
[Ngươi có biết Crown trắng không?]
[Trắng... Ý anh là Albus phải không?]
Biết ngay là nó biết Crown trắng mà.
[Ngươi có nhớ gì về nó không?]
[Tôi không ngủ quá lâu sau chiến tranh. Cho nên vẫn còn nhớ một số.]
Blau đã được truyền qua nhiều thế hệ, trước khi được truyền lại cho người trong hoàng tộc Panaches.
Con Golem này đã không ngủ lâu như những Crown khác, cho nên nó vẫn giữ được vài một số ký ức.
Click
[Crown trắng có khả năng gì? Nó có thể sửa chữa các rào cản bị hỏng không?]
Giờ hai thế giới đã trở thành một, cho nên tôi nghĩ giới hạn của rào cản đã giảm đi rất nhiều rồi.
Nếu rào cản bị phá vỡ hoàn toàn, thì thế giới này sẽ không có thứ gì có thể ngăn cản những kẻ xâm lược từ bên ngoài nữa.
Đó có thể là Frazes... à đúng hơn là đội quân của Ác thần hoặc những mối đe dọa khác ngoài vũ trụ.
[Tôi không được nói chi tiết về khả năng Golem của những Crown khác. Những bí mật của Crown khác đều bị cấm tiết lộ bởi nhà sản xuất Meister. ]
Ừm. Tôi cũng đoán vậy. Nếu dễ dàng nghe điều đó, thì chẳng khác nào để lộ ra điểm yếu của những Crown khác. Nhà sản xuất Meister... hình như là Chrome Lanchez thì phải? Tôi nghĩ người đó đã cài đặt lệnh cấm này như một biện pháp bảo vệ những Crown khác.
[Crown trắng Albus, là một Crown đặc biệt. Nó được thiết kế một cặp, bổ sung khiếm khuyết cho Crown đen Noir. Có thể vô hiệu hóa mọi thứ]
Vô hiệu hóa mọi thứ….? Nghe như một vũ khí nguy hiểm vậy. Tôi cứ nghĩ nó là một Golem phục hồi giống như Trị liệu sư với khả năng chữa bệnh hoặc thứ gì đó... Nhưng điều này nghe có vẻ hơi nguy hiểm.
Click
[Ngươi có biết Crown trắng ở đâu không?]
[Không biết. Tôi nghĩ Crown đen sẽ biết.]
Có lẽ tôi nên nói chuyện với Elka về điều này, có thể có một số manh mối nơi Noir được khai quật.
Click
[...Nãy giờ cậu chụp gì hoài vậy?]
[Thật tuyệt vời! Tôi đã chụp được hình của anh và Blau bằng thiết bị nhỏ này!]
[Cậu nên xin phép trước khi chụp ảnh. Đó gọi là lịch sự đấy.]
[Tôi hiểu rồi! Anh nói đúng! Tôi có thể chụp ảnh khác không?]
[Không]
Tôi cương quyết từ chối người hoàn toàn mải mê với ứng dụng ảnh trên điện thoại. Cậu ta thực sự khá thông minh so với vẻ ngoài của mình. Chỉ nhìn vào hướng dẫn một chút mà đã ngay lập tức biết điện thoại hoạt động như thế nào.
Tôi có cảm giác cậu ta sẽ gửi cho tôi những bức ảnh tự sướng của cậu ta qua tin nhắn. Cho nên tôi nói với cậu ta là nên gửi chúng cho người cha tội nghiệp của mình kìa.
Sau đó, hoàng tử bắt đầu nói với giọng nghiêm túc hơn.
[Thực ra, Touya-dono. Tôi có một yêu cầu.]
[…Tôi sẽ lắng nghe. Nhưng nói trước là có thể tôi sẽ không giúp được. Mọi việc sẽ tùy thuộc vào những gì cậu nói.]
Đừng nói với tôi là cậu ta muốn hai thằng tự sướng để làm hình nền điện thoại nha? Nếu là thật thì tôi sẽ đấm hắn gãy răng đó.
[Thật ra vị hôn thê của tôi sống ở Vương quốc Strain. Tôi chỉ muốn hỏi là anh có thể cho cô ấy một chiếc điện thoại giống của tôi được không?]
[Vương quốc Strain sao? À, tôi từng nghe Nữ hoàng đề cập việc này...]
Đó là cháu gái của Nữ hoàng... Không phải là tôi không tin cô ấy, dù sao thì cô ấy cũng là thành viên của hoàng tộc. Có điều tôi chưa bao giờ gặp cô ấy trước đây nên…
Mà cũng chẳng sao, nếu hai người họ không sử dụng cách thì tôi chỉ cần tịch thu lại thôi.
Theo Hoàng tử giải thích thì mỗi lần cậu ta sử dụng khả năng của Blau để đến Strain. Thì cậu ta thường phải ngủ cả ngày như cái giá phải trả, cho nên cậu ta không thể nói chuyện nhiều với vị hôn thê của mình được. Đó đúng là một nỗi đau mà.
Tôi đã đưa điện thoại cho Nữ hoàng Strain và Công chúa Berlietta. Thêm một chiếc cho thành viên hoàng tộc thì cũng chẳng sao đâu.
[Vậy thì hãy đưa trực tiếp cho cô ấy. Tôi sẽ mở [Gate] để chúng ta đến lâu đài của Strain.]
[Tuyệt vời! Nếu vậy thì tôi có thể giới thiệu Touya-dono, người bạn tốt nhất của mình với Ceres-san rồi! Đúng là nhất tiễn hạ song điêu mà!]
Vậy vị hôn thê của cậu ta tên là Ceres-san. Nhưng mà khi nào tôi trở thành người bạn tốt nhất thế này? Đúng là tôi không có nhiều bạn cùng giới bằng tuổi, nhưng...
Những người bạn này… ý tôi là Ende và cậu ta có hơi... lập dị. Thật là mệt mỏi làm sao.
Tôi chỉ biết nhún vai trước khi mở [Gate] đến Strain cùng hoàng tử Robert.
CHƯƠNG 389: TƯƠNG LAI CỦA NÀNG TIÊN, VÀ CHUYẾN THĂM CỦA HOÀNG TỬ
Cuộc đàm phán giữa Refreese và Panaches diễn ra rất suôn sẻ. Họ thiết lập một đường biên giới giữa hai lãnh thổ một cách rõ ràng. Hai bên cũng đồng ý sẽ quan hệ tốt với nhau ở mọi lĩnh vực trong thời gian sắp tới.
Mọi người trong thế giới chính không biết Golem là gì và những người ở Thế giới nghịch đảo cũng không quen với phép thuật. Cho nên để dung hòa những khác biệt này, các nhà lãnh đạo hai thế giới cần phải chủ động hơn nữa. Như một bằng chứng về tình hữu nghị, Panaches quyết định tặng vài con Golem và gửi một số kỹ sư của Golem của họ đến Refreese. Còn về phía Refreese họ cũng sẽ gửi lại một số học giả cùng sách ma thuật cho Panaches.
Tôi hy vọng việc trao đổi văn hóa này sẽ làm cho hai quốc gia ngày một phát triển hơn.
Bên cạnh đó, tôi cũng nhận được một báo cáo từ Anubis và Bastet, những Golem được biệt phái đến Isengard. Vì “Độc Ác Thần” không ảnh hưởng đến những người thường, đồng thời họ cũng không thể nhìn thấy nó, cho nên cuộc sống thường ngày ở nơi đó vẫn tiếp tục như không có việc gì xảy ra.
Thời điểm hai Golem gửi báo cáo về là lúc chúng đang ở một thành phố cảng phía đông Isengard. Có tin đồn một số thành phố đã bị phá hủy bởi những con quái vật vàng và các hiệp sĩ cùng đội Golem của họ đã được gửi đến để tiêu diệt chúng.
Bastet và Anubis sẽ rời khỏi thành phố ngay sau khi báo cáo, điểm đến tiếp theo của chúng là đến thành phố lớn hơn.
Sau khi nhận được báo cáo đó, tôi đã đến hỏi ý kiến Elka về những thông tin Crown trắng mà tôi đã được nghe từ Blau.
[Chúng tôi chỉ tình cờ gặp được Noir thôi. Thông thường khi nói đến Golem Crown thì chúng ta sẽ nghĩ đến việc phải đến những tàn tích để khai quật tìm kiếm chúng... Nhưng với Noir thì không như vậy. Bởi vì chúng tôi đã tìm thấy nó trong một khu mỏ.]
[Thật sao?]
[Vâng. Đó là một khu mỏ dùng khai thác ma thạch. Nó đã bị bỏ hoang khá lâu. Ban đầu tôi chỉ nghĩ rằng mình đã tìm thấy một Golem khai thác không hoạt động, nhưng khi tôi nhìn thấy biểu tượng Crown trên cổ của nó, tôi biết ngay nó là Golem gì.]
Vậy là Elka đã sửa chữa Noir, nhưng thời điểm đó nó rất tốn thời gian. Sau một năm thì việc sửa chữa cũng hoàn thành, nhưng Noir lại từ chối Elka làm chủ nhân của mình.
[Dòng Crown luôn tự tìm chủ nhân cho mình. Tôi nghĩ là minh không phù hợp với yêu cầu của nó cho nên nó đã từ chối tôi. Sau đó, trong khi tôi đi thám hiểm, em tôi lẻn vào phòng thí nghiệm và trở thành chủ nhân của nó...]
Elka nhún vai trong khi uống một ngụm cà phê.
Tôi nghĩ có lẽ cần phải đáp ứng điều kiện gì đó, thì mới được Crown chọn làm chủ nhân. Chẳng hạn như cách Crown đen chọn Norn, Crown đỏ chọn Nia, Crown xanh chọn Robert và Crown tím chọn Luna...
Thực sự mà nói, tôi không thể nghĩ ra bất cứ điều gì liên quan đến họ... ngoài những tính cách quái đản…
Theo những gì tôi biết thì Crown xanh được truyền trong dòng tộc Panaches, còn chủ cũ của Crown đỏ là cha của Nia. Có thể là do di truyền cũng nên.
[Thật ra tình cảnh lúc chúng tôi tìm thấy Noir có hơi kỳ lạ.]
[Hơi kỳ lạ?]
[Vâng. Thông thường, ta chỉ phát hiện ra Golem cổ đại khi phải đào sâu xuống lòng đất hoặc khai quật từ những di tích thôi. Nhưng với Noir thì cậu ta lại bị vứt bỏ trong hầm mỏ! Anh thử nghĩ đi, cho dù đó là một hầm mỏ bỏ hoang đi chẳng nữa thì nó vẫn có người làm việc trong quá khứ phải không? Có nghĩa là…]
[Có nghĩa là ai đó đã bỏ Noir lại đó... Hoặc Noir đi đến đó và tự ngừng hoạt động.]
[Cũng có thể ai đó đã buộc nó phải ngừng hoạt động...]
Theo Blau nói, Noir đáng ra phải ở với Crown trắng. Có khi nào chính Crown trắng Albus, là người đã buộc Noir ngừng hoạt động không?
Tôi đã sử dụng phép thuật của mình để tìm kiếm Crown trắng nhưng chẳng thấy nó đâu cả. Tôi đã nghĩ sẽ tìm được nó trong nháy mắt khi liên tưởng ngoại hình nó sẽ giống với Noir hoặc Rouge và chỉ khác nhau ở màu trắng. Nhưng…
Có lẽ nào thứ gì đó đã chặn phép thuật tìm kiếm của tôi, hay là Crown trắng đã không còn tồn tại nữa... cho nên tôi không thể tìm thấy nó.
Giờ thì có lo lắng cũng chẳng giúp được gì. Đành phải tạm gác nó qua một bên vậy.
Tôi rời Babylon và đến lâu đài Brunhild. Sau khi vào phòng khách, tôi thấy Leen đang ngồi khoanh tay. Paula cũng đang ngồi cạnh em ấy trong cùng một tư thế, nhưng có lẽ chỉ có Leen là người duy nhất đang suy nghĩ thôi.
[Có chuyện gì sao?]
[Cũng không có gì. Em chỉ đang suy nghĩ về tiềm năng của cư dân ở thế giới ngược, so với chúng ta thôi.]
Có vẻ như em ấy lại suy nghĩ điều gì đó phức tạp rồi... Chà, tốt hơn tôi nên ngồi để lắng nghe nó.
[Có lẽ là do sự khác biệt về tiến hóa và yếu tố môi trường. Người dân ở thế giới ngược có sức mạnh ma thuật rất thấp. Mặc dù họ cũng có số ít người có năng khiếu về ma thuật. Nhưng mà khả năng điều khiển ma thuật của họ khá tệ. Có lẽ là do họ đã sử dụng công nghệ ma thuật quá lâu.]
À. Giống như việc dùng nến vẫn còn phổ biến ở đây, còn phía bên kia thì có ma thạch và những thứ khác. Cho nên họ chỉ cần điều chỉnh ánh sáng trên những thứ đó, thay vì thường xuyên dùng ma thuật như thế giới chính.
[Có lẽ người dân của Thế giới ngược thực sự không phù hợp dùng phép thuật thì phải?]
[Ừm, cũng không hẳn như vậy. Em quên vài người trong Xích Miêu và Thủ lĩnh của Hắc Miêu điều khiển ma thuật rất tốt sao?]
Chà, với Nia và nhóm của cô ấy thì đúng. Nhưng với Silhouette-san thì tôi đã phải giúp cô ấy triệu gọi ma thú đấy...
[Mà cũng chẳng sao, tương lai nếu người dân hai thế giới kết hôn với nhau, thì những thế hệ sau sẽ có thể bù đắp những khiếm khuyết đó thôi. Trong đó chắc chắn có cháu chắt của chúng ta rồi]
[Chuyện đó còn xa lắm.]
[Ồ, anh chắc không? Anh là một vị thần tương lai, và em là một trong người phụ thuộc của anh đấy. Thời gian với chúng ta chỉ như một cái chớp mắt thôi đấy.]
Leen nắm lấy tay tôi. Tôi không ngạc nhiên khi em ấy cảm thấy như vậy. Dù sao thì em ấy cũng là một nàng tiên thuộc Tiên tộc trường thọ mà.
[Cháu chắt của chúng ta à. Điều đó hơi khó tưởng tượng.]
[Vậy thì con cái chúng ta sẽ có dòng máu của Tiên tộc, cho nên chúng cũng sẽ trường thọ thôi.]
Theo như em ấy thì con cái của một nàng tiên và một con người sẽ được thừa hưởng một phần đặc điểm của cả hai cho nên chúng sẽ được trường thọ như Tiên tộc vậy. Có lẽ điển hình nhất chính là Sakura. Vì em ấy mang trong người hai dòng máu của người và quỷ.
Như tôi được biết Tiên tộc có tỷ lệ sinh con trai cực kỳ thấp. Trong khi sinh con gái thì từ 80% đến 90%.
Kami-sama cũng từng nói với tôi rằng các con tôi sẽ là Á thần khi chúng chào đời. Chúng sẽ có tuổi thọ trung bình dài hơn so với người bình thường, nhưng điều đó chỉ nói lên việc chúng có tuổi thọ gấp đôi so với các bạn cùng trang lứa thôi. Tuổi thọ hậu duệ của tôi sẽ càng ngắn đi khi Huyết Thần loãng qua nhiều thế hệ. Cho nên tuổi thọ của cháu và chắt của tôi sẽ bằng với người thường.
Cho dù là vậy, những đứa con của tôi với Leen và Sakura sẽ có tuổi thọ rất cao.
[Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi]
[Tuy nhiên, em hơi lo lắng... Nếu con gái chúng ta phát triển thể trạng trước khi cơ thể ngừng lão hóa... thì chẳng phải nhìn nó sẽ vượt trội hơn em ư…]
Cũng có thể lắm chứ. Cơ thể hiện tại của Leen khiến em ấy trông như một cô bé mười hai tuổi vậy. Về mặt thể trạng, em ấy không lớn hơn Sue là bao. Nhưng vì cơ thể em ấy không phát triển nữa, cho nên Sue cuối cùng sẽ vượt qua Leen.
Các vị thần đã ban cho chủng tộc của em ấy sự trẻ hóa khi họ đạt đến tuổi trưởng thành. Và vì Leen đã trưởng thành, cho nên em ấy rất quan tâm đến ngoại hình không thể phát triển hơn nữa của mình.
[Thôi nào, đừng lo lắng về những điều như thế. Anh yêu em vì chính con người của em. Vì vậy, anh sẽ mãi mãi bên em.]
[Đó thực sự không phải là vấn đề... Nhưng... Mà thôi. Thật nực cười khi mình lại đi ghen tị với con gái trong khi nó còn chưa chào đời.]
Leen mỉm cười rồi nhẹ nhàng vươn tay choàng qua cổ tôi để hôn tôi.
[Chỉ cần anh mãi mãi thương yêu em là đủ rồi... Giờ em không còn cảm thấy ghen tị với con gái của chúng ta nữa...]
[Chắc chắn là như vậy... Anh sẽ cố gắng yêu thương em hết mình...]
[Vì anh phải cố gắng gấp chín lần người thường, nên em cảm thấy nó như một phần thưởng của anh dành cho em vậy.]
Tôi rất vui vì em ấy đã trở lại như trước. Tôi thực sự không nghĩ rằng em ấy cần phải ghen tị với con gái của chúng tôi đâu. Dù sao thì tình yêu giữa một người đàn ông và vợ của anh ta chắc chắn phải khác với tình yêu giữa một người cha và con gái của họ rồi. Mà nhắc mới nhớ...
[Leen, giờ có thể hơi muộn để hỏi, nhưng... em có anh chị em nào không? Bố mẹ em còn sống không?]
[Chắc chắn là hơi muộn để hỏi điều đó rồi.]
Leen mỉm cười, nháy mắt với tôi. Tôi nghĩ bố mẹ của Leen đã chết, vì cô ấy đang là tộc trưởng mà.
[Em không có anh chị em nào hết. Các chủng tộc có tuổi thọ dài tỷ lệ thụ thai rất thấp, với lại Tiên tộc rất ham học hỏi. Nên dù có cưới nhau tận 100 năm thì họ vẫn chỉ mãi như một đứa trẻ thích đi khắp nơi để học hỏi thôi]
Tôi cứ nghĩ điều đó sẽ dẫn đến sự tuyệt chủng của họ, nhưng dường như do tuổi thọ của họ rất dài nên mọi thứ vẫn ổn định...
[Còn bố mẹ em thì sao?]
[Hiện tại bố mẹ em đang ở Thế giới cổ tích Avalon. Nơi Tộc tiên dùng phần đời còn lại của mình để sống.]
Thế giới cổ tích Avalon là vùng đất huyền bí giống như thế giới Tinh linh vậy. Các Tiên nhân già thường đến Avalon và sống hàng trăm năm cuối đời của họ ở đó trong sự bình yên.
[Cha mẹ em có thể sẽ không bao giờ quay lại từ Avalon, nhưng em nghĩ có lẽ họ vẫn còn sống.]
[Vậy à….]
[Không có gì phải lo lắng đâu. Em đã nói lời tạm biệt với bố mẹ, gia đình của của mình vài trăm năm trước rồi. Giờ đây em đã có một gia đình mới, không phải sao?]
Leen mỉm cười. Tôi không thể phát hiện ra bất kỳ nỗi buồn nào trong mắt em ấy cả. Với Tiên tộc có lẽ đó là chuyện bình thường rồi.
[...Nói thật, anh rất muốn gặp cha mẹ của em một lần.]
[Chà, em cũng muốn gặp cha mẹ của anh nữa...]
Nếu tôi thành thạo [Space Transfer] hơn, tôi nghĩ mình có thể trở về Trái đất. Nhưng trên thực tế, tôi chắc chắn đã chết ở đó... Nếu tôi muốn giới thiệu cha mẹ mình với Leen, điều tốt nhất tôi có thể làm là cho họ gặp chúng tôi như một hồn ma trở về thăm gia đình. Nhưng làm vậy có thể họ sẽ chết vì sốc mất. Có lẽ tôi nên đến thăm họ thông qua những giấc mơ thôi...
Chà, sao cũng được, thật vô nghĩa khi phải lo lắng về những điều như thế.
Như muốn phá vỡ sự bầu không khí hiện tại, điện thoại của tôi bắt đầu rung lên. Tôi nhận được một cuộc gọi từ Rain-san. Không biết có chuyện gì đây?
[Alo, xin chào!?]
[Thần là Rain thưa bệ hạ. Có một người đang ông đang đứng trước lâu đài tự xưng là bạn của Ngài...]
[Bạn của tôi sao?]
Ai vậy ta? Nếu là Zanack-san hay Mika-san từ Gingetsu, thì Rain-san hẳn là biết họ rồi... Hay đó là Ende nhỉ?
[Chà, anh ta... Làm sao tôi có thể nói điều này mà không tỏ ra thô lỗ đây...? Anh ta mặc một bộ quần áo rất thú vị. Anh ta đội một vương miện nhỏ trên đầu và tự gọi mình là Hoàng tử…]
[À…. Chờ một chút. Tôi sẽ đến ngay.]
Vâng, theo như mô tả thì tôi nghĩ không ai khác ngoài cậu ta hết. Tên đó có lẽ đã dùng dịch chuyển tức thời để đến đây. Đáng ra phải báo cho tôi trước khi hắn đến chứ... Oh! Tôi đã kiểm tra tin nhắn của mình và thấy rằng cậu ta thực sự đã gửi một tin nhắn.
Có vẻ như cậu ta đã nghe lời khuyên về việc chỉ nhắn tin cho tôi khi cần thiết. Nội dung chỉ ngắn gọn “Tôi sẽ đến gặp anh” và nó được gửi cách đây ba phút.
[Người đó có thật là hoàng tử không?]
Leen cau mày.
[Đúng vậy. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy người có năng lực dịch chuyển tức thời phiền phức như vậy. Anh cảm thấy mình thật có lỗi với mọi người khi lạm dụng năng lực đó trong quá khứ.]
...Chà, trong trường hợp của mình. Tôi luôn cố gắng thông báo trước cho mọi người khi có thể… chỉ trừ lúc có việc khẩn cấp thôi!
[Em có muốn đi cùng anh không? Anh sẽ giới thiệu em với cậu ta.]
[Chắc chắn rồi. Em cũng hơi tò mò về cậu ta. Đi nào Paula.]
Paula nãy giờ ngồi im lặng trên ghế sofa để không làm phiền chúng tôi liền nhảy xuống chạy lại ôm chân phải của tôi.
Tôi ôm lấy Leen rồi sử dụng [Teleport] đến chỗ của Rain-san.
Đúng như dự đoán, trước mặt chúng tôi không ai khác chính là hoàng tử Robert. Người mặc chiếc áo choàng ngắn, tóc vàng ngắn, vớ trắng và chiếc quần bí ngô đặc trưng.
[Yo, chào Touya-kun! Chúng tôi đã đến!]
[Này, đừng nói như thế chứ]
Cậu ta bị một bàn tay gõ đầu. Nhưng đó không phải là tôi. Hôm nay cậu ta còn dẫn theo vài người theo nữa chứ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, họ đã dùng năng lực của Crown xanh Blau để dịch chuyển đến đây.
Người gõ đầu cậu ta là một cô gái mặc một chiếc váy rất đẹp đứng bên cạnh. Mái tóc dài của cô ấy trông thật quyến rũ, và đôi mắt long lanh của cô ấy thì đang nhìn chằm chằm vào hoàng tử Robert.
Cô gái đó là vị hôn thê của Robert, Cerestia Twente Hernandez. Tôi đã gặp cô ấy vài ngày trước khi tặng cho cô ấy một chiếc điện thoại thông minh. Cô là cháu gái của Nữ hoàng Strain, một thành viên của Hoàng tộc.
Ceres đã chấp nhận mọi thứ của Robert, kể cả cái phong cách thời trang lập dị ấy. Cô ấy thực sự là vị hôn thê hoàn hảo đối với cậu ta.
Tuy hơi thô lỗ, nhưng lúc đầu tôi có hơi nghi ngờ về tình yêu của hai người họ... Nhưng cô ấy thật sự rất yêu Robert. Chỉ nhìn những cú đấm yêu từ cô ấy là hiểu ngay.
[Ah, Touya-sama. Cảm ơn ngài rất nhiều vì món quà hôm trước. Giờ tôi có thể nói chuyện với Robert mỗi ngày. Thật tuyệt vời làm sao!]
[Tôi rất vui vì tiểu thư thích nó.]
Ceres mỉm cười khi cầm chiếc điện thoại thông minh được sản xuất hàng loạt tôi tặng trên tay.
Hai người được hộ tống bởi bốn lính canh, nhưng còn có một chàng trai trẻ khác đi cùng nữa. Về ngoại hình thì cậu ta cũng không cách tuổi tôi và Robert là mấy. Đôi mắt cậu ta màu vàng còn mái tóc thì màu xám. Tai của cậu ta nhọn hoắt, làn da thì rám nắng được bao phủ bởi một lớp vẩy. Trên đầu có hai chiếc sừng nhô ra và một chiếc đuôi thằn lằn mọc ở phía sau.
[Cậu là... Long tộc phải không?]
Leen hỏi cậu ta. Em ấy từng là pháp sư của Misumido, cho nên cũng không lạ gì khi em ấy có hứng thú với cậu ta.
[Long tộc? Tôi không biết về chủng tộc đó... Tôi là Dragonewt. Tôi là hậu duệ của Vua Rồng đầy kiêu hãnh, người được kế thừa sức mạnh của rồng.]
Dragonewt hả? Có lẽ đó là cách gọi Long tộc trong thế giới ngược... Theo quan điểm của tôi, cậu ta trông rất giống Sonia-san.
[Đúng vậy! Hôm nay tôi đã đưa anh ấy đến đây để gặp bạn, Touya-kun! Anh ấy là~~~~~]
Robert bất ngờ ngã sấp mặt xuống đất. Sau đó, tôi thấy cậu ta ngủ thiếp đi và bắt đầu ngáy “Khò khò”. Đây là cái giá cho việc sử dụng sức mạnh của Crown xanh...
Leen, Paula và Rain-san lần đầu thấy chuyện đó nhìn tôi với đôi mắt đầy bối rối.
[Ồ, đừng lo lắng về điều đó. Chuyện đó cũng bình thường thôi.]
Blau ngay lập tức kéo Robert lên vai. Ceres lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ và lau cái mặt ngái ngủ của Robert.
[Xin hãy thứ lỗi cho chúng tôi. Không biết chúng tôi có thể mượn một chiếc giường cho anh ấy ngủ được không? Tôi nghĩ anh ấy sẽ thức dậy sau bốn tiếng nữa thôi.]
Cậu ta ngủ ngon làm sao... Tôi không ngại cho họ mượn một căn phòng đâu, vì vậy tôi bảo Rain-san hướng dẫn họ đến phòng nghỉ.
Blau rời đi cùng Robert, lính gác của cậu ta cũng theo sau. Ceres hắng giọng và ra hiệu cho con rồng… à Dragonewt. Cô ấy tính giới thiệu anh chàng này với tôi.
[Thay mặt Robert, tôi xin giới thiệu. Đây là Zanbelt Gal Lassei. Anh ta là nhị hoàng tử của Vương quốc Quân sự Lassei.]
Zanbelt cuối đầu chào tôi khi được Ceres giới thiệu.
...Haiz, một Hoàng tử lại mang đến cho tôi một Hoàng tử khác.
CHƯƠNG 390: NHỊ HOÀNG TỬ LASSEI, VÀ MỘT THỬ THÁCH LIỀU LĨNH
Vương quốc quân sự Lassei.
Đó là tên của một khu vực nằm ở phía Tây Strain và phía Bắc Isengard. Đây là một quốc gia tồn tại chủ nghĩa đa văn hóa và vô cùng coi trọng đến sức mạnh quân sự hơn những người anh em khác trên thế giới.
Nếu phải chọn một đất nước tương đương với nó thì chỉ có thể là Mismede. Mọi chủng tộc tại nơi đó đều tận hưởng cuộc sống nhộn nhịp của họ với nhau ngày qua ngày, nhưng điều thú vị nhất ở đó chính là văn hóa của họ.
Nơi đây thường được gọi là [Vương quốc quân sự], với cái tên đó có thể hiểu được rằng người dân nơi này được đánh giá rất cao về sức mạnh hơn những quốc gia khác như thế nào. Họ không chỉ đơn giản là rèn luyện sức mạnh về thể chất, mà còn rèn luyện cả ý chí nữa.
Nói cách khác, những người đã khổ công mài giũa thể xác lẫn tinh thần của mình đều xứng đáng được tôn trọng tại đây.
Trước tiên, ta phải trở nên thật mạnh mẽ. Nhưng còn để có một tâm trí thực sựbền bỉ, một trong những thứ ta cần làm là phải biết suy nghĩ đến những người khác.Họ chính xác là những thực thể được nhân cách hoá cho cụm từ "Một tâm trí mạnh mẽ sống trong một cơ thể mạnh mẽ".
Nếu gạt Golem sang một bên, thì có thể khẳng định đây chính là quốc gia hùng mạnh nhất thế giới.
Bỗng nhiên một câu nói nổi tiếng trong truyện trinh thám nhẹ nhàng lướt qua đầu tôi…
(Tôi không thể sống nếu thiếu đi sự cứng rắn của bản thân. Còn nếu tôi không thể tử tế, tôi thậm chí còn chả xứng đáng để sống…)
Vâỵ thì vì lý do gì mà nhị hoàng tử của Lassei lại đến thăm chúng tôi mà không một lời báo trước đây?
[Tôi muốn muốn được giao đấu với người mạnh nhất đất nước này. Và tôi đã có được sự cho phép của Phụ hoàng]
[Không không không, nếu chiến đấu nghiêm túc cậu có thể bỏ mạng tại đây đấy? Chắc tầm hai giây nhỉ?]
Người mạnh nhất đất nước này chỉ có thể là một trong hai người họ rồi, Moroha-neesan hoặc Takeru-ojisan.
Chiến đấu nghiêm túc với họ à… Nó không khác gì tự sát cả, cậu chán sống lắm rồi à.
Tuy nhiên ngoài dự đoán của tôi, nhị hoàng tử Zanbelt Gal Lassei ném cho tôi câu trả lời với giọng đầy mỉa mai, mặc cho từng lời của tôi đang cứu sống cậu ta.
[Tôi là nhị hoàng tử của một đất nước quân sự hùng mạnh với sức mạnh đứng hàng đầu thế giới. Tôi tự tin vào sức mạnh của mình có thể đưa tôi đến top năm người mạnh nhất tại đất nước của mình, vì vậy tôi tin rằng mình không thể dễ dàng quy phục trước bất kỳ ai. Còn về việc ngài từ chối lời đề nghị của tôi chỉ vì ngài sợ mất đi uy tín của mình, tôi sẽ đánh giá cao nếu Ngài trung thực với bản thân ngay lúc này]
Đấy không phải là lý do khiến tôi cố từ chối cậu đâu, trời ạ…. Tôi bó tay với cậu ta rồi, tôi nên làm gì đây?
[Nếu anh ấy đã nói muốn thử sức của mình, thế thì tại sao lại không triển ngay và luôn đi anh? Vì do anh ấy đã mở lời thách thức chúng ta trước, nên khi bại trận cậu ta sẽ không có quyền để phàn nàn về nó, đúng không?]
Ngay tức khắc, chân mày của Zanbelt khẽ nhíu lên như phản ứng lại lời nói của Leen. Không biết em ấy lại âm mưu giở trò gì nữa đây?
[Thế sở trường của cậu là gì, hoàng tử Zanbelt?]
[Vâng, tôi thông thạo hết mọi hình thức chiến đấu, nhưng sở thích của tôi là đánh tay không]
Hừmm hiểu rồi…. Vậy để Takeru-ojisan ra 'tiếp khách' là tốt nhất. Cho rằng chú ấy là Thần chiến tranh đi, nhưng điều này chẳng phải sẽ khiến cho trận đấu trở nên hấp dẫn hơn sao.
[Và cậu chắc về chuyện này chứ? Cậu không định tạm lui về để lên kế hoạch sao?]
[Vâng! Tôi luôn mong muốn được đọ sức với những kẻ mạnh xung quanh mình và đồng thời trau dồi thêm cho mình kinh nghiệm, đó chính là niềm vui lớn nhất đối với một chiến binh!]
Hoàng tử Zanbelt nói thế với nụ cười thoả mãn. Về phiên tôi, tôi hi vọng anh ta có một cơ hội để di chuyển khi trận đấu diễn ra…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[Wahahaha!! Đúng là một thanh niên trai tráng với niềm tham vọng cao cả mà! Ta rất vui lòng khi được làm đối thủ của cậu đấy!]
Takeru-ojisan nhếch miệng cười , gửi tiếng cười hoang dã đó vang vọng quanh khắp sân tập phía Bắc lâu đài.
Elze và Ende cạnh tôi cũng chỉ biết gượng cười như tôi. Bên cạnh đó, Moroha-neesan cũng đang thích thú cười theo, chị ấy sẽ xuất hiện với tư cách là trọng tài. Và Leen, người truyền cảm hứng cho hoàng tử Zanbelt hiện đang ngồi trên băng ghế gần đây và đọc một cuốn sách như thế không quan tâm đến chuyện đang diễn ra. Paula dưới chân cô thì ngược lại, nó có vẻ rất mong chờ về chuyện này.
Về phiên hôn thê của Roberts, Ceres-san, cô cũng bơ nó luôn. Thay vào đó, cô ấy nhanh chân rảo bước đến căn phòng ngủ của Roberts.
Chắc vẫn như mọi khi, cô ấy dành thời gian cho việc ngắm nghía khuôn mặt chìm sâu vào giấc ngủ của Roberts. Coi bộ cô ta có cái sở thích khác người thật…nhưng nếu lấy cái con người quái đản của Roberts ra so, thì bọn họ quả là một cặp trời sinh.
[Anh nghĩ cậu ấy sẽ trụ được cỡ bao lâu?]
[Ai biết được… cái này còn tùy thuộc vào sư phụ nữa]
[Yeah, cậu đúng đấy. Tớ không nghĩ chú ấy sẽ tung hết chiêu trò cùng một lúc cho cậu ta đâu… ]
Tôi, Elze và Ende cùng tám chuyện với nhau về trận đấu trước khi nó diễn ra. Ngay lập tức, hoàng tử ném cho chúng tôi ánh mắt hình viên đạn. Ồ, thính giác của tốt đấy.
[Tôi, nhị hoàng tử Zanbelt Gal Lassei! Người thừa hưởng mọi tinh hoa nghệ thuật chiến đấu của vương quốc quân sự Lassei xin được tham chiến! Hãy bắt đầu đi!!]
[Tinh thần tốt đấy, nhóc con! Thế thì ta, Mochizuki Takeru! Sẽ nghiền cậu ra bã!]
[Hai bên chuẩn bị! Bắt đầu!!]
Theo sau lệnh của Moroha-neesan, trận đấu đã diễn ra. Trong chớp mắt, "Don!" một âm thanh chói tai vang lên, cơ thể hoàng tử Zanbelt liền bay ngược về phía sau như miếng giẻ lau với tốc độ khủng khiếp chỉ với một đòn bằng khuỷu tay của Takeru-ojisan. Anh ta lăn lộn liên hồi trên mặt đất và co giật liên tục khi cơ thể dừng lại.
[[[Wo──────────w!, wow?]]]
Ba người chúng tôi nói không lên lời với chuyện vừa rồi. Cái ông thần này rốt cuộc ổng đang làm cái trò gì vậy?
Chúng tôi nhanh chân chạy đến chỗ hoàng tử Zanbelt. Miệng anh ta đang thổi bong bóng, đôi mắt thì trắng dã.
[Chú đang cố lấy mạng cậu ta à!?]
[Wahahaha! Không đời nào! Nếu ta muốn cậu ấy chết thì chỉ đơn giản mỗi việc moi tim cậu ta ra khỏi cơ thể là được chứ gì! Ta đã kiềm chế đủ sức mình nên chỉ khiến cậu ta đi đến ranh giới sống chết thôi! Tim cậu ta có lẽ đã ngừng đập một lúc rồi, một ít phép hồi phục thì có thể khiến cậu ta tỉnh lại đấy!]
Này đợi đã, không! Nếu cậu ta cần phép hồi phục để qua cơn nguy, thế thì chú đã làm quá lố rồi! Tôi vừa hoảng loạn và niệm phép [Cure Heal] cho hoàng tử. Cậu ấy nhanh chóng mở mắt ra chào đón lại ánh nắng mặt trời.
[Ây da! Wahh! C-Chuyện gì vừa? Cái gì vừa xảy ra vậy?]
[Chú tôi đã đo ván cậu với một chiêu… cậu không nhớ chuyện gì sao?]
[K-Không thể nào! N-Nhảm nhí! Không có chuyện tôi dễ dàng bị hạ gục nhanh như thế được!]
Hoàng tử liền quỳ gục xuống đất, rên rỉ như không tin vào điều tôi mới nói.
[Trận đấu vừa rồi chán quá. Cũng đâu có vấn đề gì nếu chú kéo dài trận đấu ra một chút đâu?]
[Nếu những cú chặn của cậu ta còn tệ như thế mà còn kéo dài nữa, thì chắc cậu ta sẽ đến suối vàng sớm mất. Chú không nghĩ rằng cậu ta sẽ đáp ứng được những gì cháu đang hi vọng đâu, Moroha]
[Một, một lần nữa ạ! Hãy cho tôi một cơ hội nữa!]
Hoàng tử Zanbelt, con người dũng cảm này đã dám to gan chen ngang vào cuộc trò chuyện giữa hai vị Thần.
[Hmm. Lần nữa sao, huh? Có kế sách mới à? Còn không, mọi chuyện sẽ lặp lại giống như trước thôi]
[Đúng vậy, tôi quyết định sẽ tung ra sức mạnh của Dragonewt. Tôi sẽ không thể dễ dàng thua cuộc như lần trước đâu]
[Hoh… sức mạnh của Dragonewt sao? Hấp dẫn đấy… được rồi, một lần nữa vậy]
Vì cả hai đều muốn đánh lại, thế là họ quyết định bắt đầu trận đấu lại một lần nữa. Còn tôi thì mong anh ta bỏ cuộc đi cho rồi, mặc dù….
[HAAAAAAAAAAAHHHH!!]
[Ồ?]
Một thứ gì đó giống như "Ki" bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể hoàng tử Zanbelt.
Toàn bộ cơ bắp bắt đầu căng ra và những thứ nhìn như vảy đang lan rộng khắp da của cậu ta.
[Vậy cái đó gọi là sức mạnh của Dragonewt sao?]
[Yup, là nó đó]
Cả Ende và Elze đều có vẻ khá ngạc nhiên về nó. Đây là một kỹ thuật cho phép ma thuật phân tán đến các bộ phận cơ thể và được sử dụng để thay đổi đặc điểm thể chất các của bộ phận tùy theo từng tình huống.
Khả năng giải phóng năng lượng được lưu trữ của Sonia là một ví dụ tương tự cho khả năng này. Sonia đến từ Long tộc, còn Zanbelt đến từ tộc Dragonewt, một tộc tương tự Long tộc nên tôi cũng không lấy làm lạ khi cậu ta có khả năng tương tự thế.
[Tôi đã có được hình dạng của một chiến binh rồng nên những đòn như lúc trước sẽ vô dụng thôi! Sức mạnh, tốc độ, khả năng chống chịu của cơ thể này đã tăng lên vượt bậc so với trước!]
Hoàng tử Zanbelt gáy cực khét cùng với tiếng gầm thét của một con quái thú.
[Thế thì, bắt đầu!]
Cùng lúc với lệnh của Moroha-neesan. "Don!" một phát, cái âm thanh chói tai đó lại vang lên và hoàng tử Zanbelt thì bị đánh bay đi như một tấm giẻ khỏi mặt đất.
[[[Lại nữa à──────────?!]]]
Mọi thứ hoàn toàn không có gì thay đổi!? Mọi chuyện như được lặp lại lần thứ hai!
Chúng tôi vội vã lao đến chỗ hoàng tử. Như kết quả trận trước, cậu ta lại thổi bong bóng cùng đôi mắt trắng bệch và tôi lại phải sử dụng phép [Cure Heal].
[Cái gì? Huh? Tôi, cái gì vậy… ?]
[Cậu đã bị chú tôi đo ván trong một đòn… một lần nữa]
[K-Không! Điều đó hoàn toàn không thể. Tôi đã hoá rồng vào lần này! Tôi không thể bị hạ gục dễ dàng như thế!]
Hoàng tử quỳ gục xuống đất và rên rỉ. Một lần nữa
[Guh… tôi không chấp nhận thua cuộc]
[À… ừm]
Tôi thật sự không biết nên nói gì để an ủi cậu ta. Những câu như "Cậu đã làm rất tốt" hay "Cậu đã cố gắng rồi" sẽ vô dụng khi cậu ta thậm chí còn không nhích nổi một bước trong cả hai trận.
Tôi quyết định quay sang Takeru-ojisan để hỏi cảm nhận của chú ấy. Chú ấy là người trưởng thành mà, tôi tự tin chú sẽ nói một điều gì đó để truyền lại cảm hứng cho cậu ta.
[Thế… chú cảm thấy thế nào khi cậu ấy làm đối thủ?]
[Kém cỏi!]
Này ông chú đang nghiền nát mọi hi vọng của cậu ta đấy! Làm ơn ném cho cậu ta một nguồn cảm hứng hộ tôi đi! T-Tôi hiểu lý do vì sao chú phải nói thế nhưng ít nhất cũngphải… thực chất là chú chả thèm cho cậu ấy thời gian để hành động nữa mà.
Zanbelt khẽ ngẩng đầu lên, tiến từng bước đến Takeru-ojisan trước khi chú cúi đầu xuống nhìn.
[Tôi đã nhận ra sự kém cỏi của mình! Nhưng thứ sức mạnh ngài đem đến… nó như thế là sức mạnh của một vị Thần vậy! Nó vượt xa trình độ của tôi… vượt xa rất nhiều… vậy nên tôi cầu xin ngài, hãy thu nhận tôi làm đồ đệ!]
[Cái gì cơ?! Không!]
Ngưng ngay việc chà đạp trái tim của cậu ta đi! Ít ra cũng phải giả vờ suy nghĩ về nó chứ! Cậu ta trở nên hoàn toàn vô vọng luôn rồi kìa!
[Không thể thu nhận cậu ấy sao? Chẳng phải chú cũng thu nhận Ende và Elze làm đồ đệ sao?]
[Ende là một người do tự ta tìm kiếm và Elze là ta thu nhận thay cho lời cảm ơn do được hưởng một số lợi nhuận từ cháu. So với hai người này, đứa trẻ này nên về nhà tập viết chữ. Đâu thể ngay lập tức dạy cho trẻ con miệng còn hôi sữa phép nhân phải không?]
[Không thể nào! Ý-Ý ngài là tôi yếu hơn hai người kia sao?]
Hoàng tử Zanbelt tuyệt vọng chỉ vào Ende và Elze. Chắc phải khó khăn cho cậu lắm khi phải chấp nhận hai người họ là đồ đệ của Takeru-ojisan.
[Cậu không nên nói thế khi chưa thấy được thực lực thật sự của một ai. Nếu cậu cứ mãi dựa vào tư thế của một ai hay ngoại hình, thì một ngày nào đó cậu chắc chắn sẽ nhận một kết quả đau đớn cho xem]
Một ngày nào đó sao?... Chẳng phải nó đã xảy ra trong ngày hôm nay sao? Mà còn tận hai lần cơ.
Hoàng tử Zanbelt trừng mắt mình về phía Ende và Elze.
Này này, bình tĩnh đã… đấy có phải lỗi của họ đâu.
[T-Thế này thì sao? Nếu như tôi có thể hạ gục một trong hai người họ liệu ngài có chấp nhận tôi làm đồ đệ không?!]
[Được thôi]
[Ngon lành! Nhớ giữ lời nhé!]
Ở khía cạnh khác, cả hai người Ende và Elze đều lặng lẽ phát ra những tiếng rên rỉ đầy bực tức với câu trả lời của Takeru-ojisan khi chưa thèm tham khảo ý kiến của họ. Về chuyện này, tôi có thể hiểu cảm giác của hai người mà.
[À đúng rồi, Ende với Elze. Nếu hai người nhẹ tay với cậu ta thì cái khoá tập ngày mai hai người sẽ không tưởng tượng nổi nó như thế nào đâu]
[[Ôi trời!]]
Hai người họ đang cố hét lên từ tận đáy lòng với khuôn mặt tái mét. Tôi đang có chút lo lắng về mấy cái khoá đào tạo mà chú ấy đã đưa ra từ trước đến nay đây…
[Nếu bất kỳ ai trong hai người hạ gục cậu ấy nhanh gọn lẹ sẽ được nghỉ ngơi sớm]
[[Tuyệt vời!]]
Khuôn mặt của hai người trở nên vui mừng sau lời vừa rồi của Takeru-ojisan. Tôi thật sự, THẬT SỰ rất lo lắng về cái khoá đào tạo của họ rồi đấy.
Sau đó, cậu ta bị bón hành hai lần liên tiếp như những gì mà Takeru-ojisan đã làm. Và tôi đã đúng khi nghĩ rằng sẽ không có gì mới mẻ ngoài việc cậu ấy ôm lấy đất mẹ. Còn về việc sử dụng phép hồi phục cho hoàng tử dường như cũng trở thành một nhiệm vụ của tôi.
Nhân tiện, người nhận được phần thưởng kỳ nghỉ nửa ngày là Ende. Tên khốn đó lẽ ra hắn nên nhường lại cho Elze! Tội nghiệp em ấy quá.
Cuối cùng, Zanbelt mở một lời thách đấu với tôi, nhưng do lúc đó tôi đã quá mệt khi phải liên hồi sử dụng phép hồi phục cứu cậu ta, nên tôi chỉ đơn giản cho cậu ta một đấm bay lên trời.
Phải mất tận một lúc lâu cậu ta mới chịu rơi xuống, thế là từ lúc đó tôi bắt đầu có những suy nghĩ về hoàng tử Zanbelt thật sự là một thằng ngốc.
[Không thể nào… tôi là… Dragonewt, hậu duệ của loài Rồng nhưng tại sao lại có thể bị khuất phục trước loài người…con người ở đất nước này thật phi thường!]
Hoàng tử Zanbelt quỳ gục xuống, đôi mắt vô vọng nhìn xuống sàn và lẩm bẩm liên hồi. Này, ở đây không có khái niệm nào về người bình thường đâu.
[Lắng nghe này, nhóc con. Cậu phải gạt bỏ đi những cái suy nghĩ vớ va vớ vẩn như trở thành một Dragonewt mạnh mẽ và những thứ như bại trận dưới tay con người là điều không thể. Tự hào là một chuyện, kiêu ngạo là chuyện khác. Nếu cậu cứ níu kéo những cái suy nghĩ như thế trong đầu thì mãi cậu sẽ không bao giờ tiến thêm một bước nào nữa. Giống như những trận của cậu ngày hôm nay vậy, nó như rác thải ấy]
Nhị hoàng tử Zanbelt ngẩng đầu lên khi Takeru-ojisan bắt đầu cất lời. Cậu ta bị đánh tê tả đến mức quần áo rách nát bét hết. Phép phục hồi của tôi chỉ áp dụng cho những vết thương chứ không phải quần áo của cậu ta.
[Nếu cậu vẫn còn giữ cái thói kiêu ngạo về sức mạnh của mình trong khi chưa biết một chút gì về người khác, thì đó chính là điểm yếu to lớn nhất của cậu. Đó chính là cậu của hiện tại, những người như cậu đều rất mỏng manh và dễ dàng bị đánh bại]
[Guh… ]
[Tuy nhiên, nếu cậu phải đối mặt với chính cái điểm yếu đó một lần nữa thì cậu chắc chắn phải tự mình giải quyết nó, kế đến cậu có thể trở thành một người đàn ông mạnh mẽ. Cậu đã được tôi trao cho cơ hội với thất bại lần này, hiểu không? Cậu có quyền được lựa chọn sử dụng hoặc vứt phăng nó đi]
[S-Sư phụ… !]
Tôi chả hiểu tại sao tên hoàng tử ngốc này lại bắt đầu thể hiện những cảm xúc như thế… tốt hơn hết là đừng có cố gắng hiểu những lời chú ấy nói làm gì.
Thành thật mà nói, các vị Thần thường không nhúng tay vào những chuyện thế này làm gì. Nhưng có nhiều khả năng là Takeru-ojisan chỉ nói như thế vì nó khiến chú ấy như một người thông minh hay đơn giản một điều chú ấy thực chất là một người thông minh.
[À đúng rồi! Thế anh đến đây để làm gì? Hay là anh chỉ muốn tới đây chiến đấu có phải không?]
[Ồ phải rồi. P-Phụ hoàng có giao cho tôi bức thư này. Nó đây… ]
Tôi thật sự thấy biết ơn câu hỏi của Elze, nhờ em ấy mà Zanbelt đã nhớ lại mục đích đến Brunhild. Zanbelt lấy ra từ túi mình một lá thư đã bị nhàu nát… này ít ra cậu không đưa nó cho tôi ngay từ đầu rồi hãy chiến đấu chứ.
Mở bức thư ra và đập vào mắt tôi là mộtthông báo về việc Lassei sẽ tham gia vào Hội nghị hai thế giới vào cuộc họp sắp tới được diễn ra tại Brunhild. Mặt khác, ông ấy còn yêu cầu tôi hãy giảm bớt cái tính kiêu ngạo khỏi đứa con trai của ông.
Riêng về phần tôi nghĩ là chúng tôi cho bay màu nó đúng hơn là giảm bớt nó đi.
Sự kiêu ngạo của cậu ta về cơ bản đã biến mất, nhưng vì Quốc vương đã yêu cầu chúng tôi làm điều này, nên sẽ không có vấn đề gì đâu. Tuy nhiên, bọn họ chắc gần giống với gia đình hoàng gia Spartan nhỉ? Nên phương châm gia đình của cậu ta sẽ là [Sức mạnh nằm trên tất cả!] hay thứ gì đại loại như thế.
[Nhờ ơn sư phụ mà con có thể nắm rõ được điểm yếu của bản thân. Con thề sẽ mãi khắc ghi từng câu từng chữ của sư phụ vào sâu trong tim mình. Sư phụ, con sẽ trở lại luyện tập thật chăm chỉ kể từ ngày mai. Thành thật cảm ơn sư phụ về những lời chỉ bảo của người!]
[Mmph, hiện tại là ta chưa muốn thu nhận cậu làm đồ đệ của mình. Nhưng ta sẽ mở lời chào đón cậu nếu như cậu thấy mình đã trở nên mạnh hơn đấy, nhóc con. Ta thề rằng sẽ phá hủy cái gọi là sức mạnh Dragonewt gì gì đó của cậu kể cả khi nó khó đến mức nào vào lần tới]
Này ông có chắc mình không phải là một ác quỷ thay vì là một vị Thần không?
Việc này giống như một con sư tử con bị đẩy xuống núi, phải chịu bao nhiêu khó khăn để leo lên trở lại và sau đó lại bị cha mẹ đẩy xuống lần nữa.
Trong trường hợp của chú tôi, tôi cảm thấy rằng chú ấy còn ném thêm vài tảng đá xuống núi nữa cơ.
Sắp tới, Vương quốc Lassei sẽ tham dự vào cuộc họp thượng đỉnh. Để mà nói thì nó chính xác là một bữa tiệc đúng hơn là cuộc họp, nhưng không sao hết.
Tôi hi vọng vị Quốc vương của Lassei không phải là một tên ngốc như con ổng.
CHƯƠNG 391: THUYỀN ĐEN, VÀ TÙ NHÂN MA CÀ RỒNG
[Ngoan nào. Lại đây tao cho ít đồ ăn này.]
[Meo!][Gâu!]
Vị chủ quán rượu mỉm cười hiền hậu và đưa cho hai con vật đi lạc chút đồ ăn thừa. Tuy nhiên, anh nhanh chóng quay lại phục vụ những khách hàng của mình. Hai con vật kia, không cần phải nói, chính là Bastet và Anubis. Chúng đã thâm nhập thành công vào Steele, thành phố lớn thứ hai của Isengard.Quán rượu và nhà trọ luôn là địa điểm số một trong việc thu thập thông tin tình báo. Đôi tai của hai con vật luôn dỏng lên để nghe ngóng tình hình, nhưng chúng vẫn không quên thưởng thức chỗ đồ ăn của vị chủ quán tốt bụng, một thứ mà đối với chúng là không cần thiết.
[Đại tỉ nè, chúng mình đâu cần phải ăn đống đồ ăn này đâu nhỉ?][Chú mày đúng là đồ ngốc khi từ chối lòng tốt của người khác. Việc tỏ ra nghe lời sẽ giúp chúng ta đạt được nhiều lợi thế hơn đấy.]
[Ồ, em hiểu rồi.]
Anubis ngoan ngoãn nghe theo chị gái, nó vùi mặt vào thức ăn và thưởng thức chỗ còn lại. Thức ăn đối với hai con vật không hoàn toàn là vô dụng, bởi vì dinh dưỡng từ đó có thể cung cấp một lượng nhiên liệu đáng kể cho máy phát điện trong cơ thể chúng.
Cả hai giả vờ thưởng thức bữa ăn ngon lành, nhưng sự thật là chúng đang bí mật nghe ngóng mọi cuộc nói chuyện xung quanh.
[Tụi bây có biết chuyện Tohnam bị quái vật vàng tấn công chưa?]
[Dù là vậy nhưng vẫn có Hiệp sĩ Đoàn trấn giữ ở đó mà?][Tao nghe nói là bị giết sạch rồi. Lũ quái vật đó đã tấn công bao nhiêu làng mạc rồi nhể?]
[Tao chịu, có quá nhiều để nhớ nổi. Từ khi trận mưa sao băng đó xuất hiện, mọi thứ cứ trở nên tồi tệ hơn.]
Lũ quái vật vàng trong lời kể có lẽ là các biến thể. Và theo đó còn rất nhiều làng mạc cùng thị trấn bị tấn công nữa.
[Tao cũng nghe rằng, hàng đêm trên khắp các đại lộ sẽ xuất hiện những đàn quái vật xương lang thang…]
[Cái quái...? Bọn chúng chui từ đâu ra thế?][Dường như là đều đến từ phía Nam.][Phía Nam… Là Isenburg?]
Isenburg là thủ đô của đất nước Isengard. Sau khi hứng chịu những thiệt hại từ con Golem khổng lồ Hecaton Kale, thủ đô này đã và đang tuột dốc không phanh.
Tuy nhiên, đó không phải là lý do duy nhất. Cái chết của Ma pháp Vương cũng đã gây ra hỗn loạn bởi vì ông ta không có người kế vị mà chỉ một mình cai trị đất nước. Kết quả là, những xung đột về quyền kế vị và tranh giành quyền lực nổ ra giữa các quý tộc. Đối với những người dân bình thường, có thể nói họ đã bị bỏ mặc. Tất cả những ai mất việc làm, nhà cửa hoặc người thân trong cuộc tàn phá của Golem đều bị giai cấp nắm quyền hiện tại bỏ rơi. Do đó, một cuộc di cư lớn khỏi thủ đô đã diễn ra.
Số lượng người dân rời khỏi thủ đô tăng lên theo từng ngày, tới mức hiện tại nơi đây khó mà có thể gọi là thủ đô được nữa.
[Tao nghĩ, đây là lời nguyền của lão Ma pháp Vương đó để lại…]
[Im đi. Mày đang trù ẻo cả đám à?][Dù gì thì đất nước này mạt vận rồi. Chúng ta nên trốn đến Gardio hoặc Strain nếu có thể… Hiện tại đang có những chuyến tàu như thế, nhưng tao không biết chúng sẽ tiếp tục tồn tại trong bao lâu.]Số người trốn khỏi Isengard cũng đang tăng lên từng ngày. Những lo ngại của người dân cũng dấy thành những tin đồn… rằng đất nước đang đi đến hồi kết.
[Có vẻ chúng ta phải đích thân đi điều tra mấy bộ xương vàng đó rồi.]
[Vậy là ta sẽ tiến xuống phía Nam ạ?]
Hai con Golem tiếp tục giao tiếp với nhau ở tần số mà tai người thường không thể nghe được.
[Nếu tin đồn này là thật, đây chắc chắn là do lũ biến thể làm. Vì thế, chúng ta cần nhanh chóng đến đó.]
[Em hiểu rồi.]
Bastet và Anubis quay đi và rời khỏi thành phố. Không có ai nhận ra chúng đã rời đi.
Bóng tối bao trùm lấy chúng, Bastet nhảy lên lưng Anubis. Anubis cúi người xuống và bắt đầu tăng tốc. Hai con Golem biến mất về phía Nam, vào trong bóng đêm mờ mịt.
Và xui xẻo làm sao, việc lặp lại thường xuyên hành động này của Anubis đã làm dấy lên những tin đồn mới về một sinh vật kì dị lao nhanh trên đường lúc trời tối. Điều đó thậm chí còn khiến người dân hoang mang hơn nữa.
[Tôi vẫn chưa hiểu lắm, nhưng có vẻ mọi thứ đều ổn!]
Robert cuối cùng cũng đã tỉnh dậy. Đã hai giờ kể từ khi Hoàng tử Zalbert thách đấu với Yae, Hilda và Lu.Việc thua liên tiếp hết người này đến người khác, tất nhiên sẽ khiến người ta nghĩ Vương quốc Quân sự Lassei không đủ sức mạnh, nhưng lý do thực sự là vì các hôn thê của tôi đã vượt qua chuẩn mực con người rồi… Các em ấy thậm chí có thể tiễn lũ rồng Cao niên đi chầu trời mà chẳng gặp khó khăn nào.
Tôi cảm thấy hơi tội lỗi khi nghĩ thế này, nhưng có khi cả nửa số người Hiệp sĩ Đoàn của chúng tôi cũng đủ sức cân anh ta. Vì dù sao thì họ cũng phải trải qua những khóa huấn luyện địa ngục của Moroha-nee-san mà.
Những tưởng việc thua thảm bại như vậy sẽ khiến Hoàng tử Zalbert trở nên chán nản và thất vọng, nhưng thậm chí anh ta còn tỏ ra vô cùng phấn khích. Trong trận đấu cuối cùng, khi mà cơ hội chiến thắng gần như là con số không, anh ta vẫn chiến đấu một cách vui vẻ. Và đây là kết quả hiện tại…
[Tôi đã hiểu ra mình yếu đuối đến mức nào! Từ giờ tôi cần phải chăm chỉ tập luyện hơn nữa mới được!] Anh ta nói với vẻ mặt hạnh phúc và lạc quan đến lạ lùng. Vì thế tôi quyết định không nói gì thêm để phá vỡ bầu không khí vui tươi của anh ta. Sau đó, tôi đã gửi một bức thư phản hồi cho Quốc vương Lassei, còn nhóm của họ sẽ trở về bằng sức mạnh của Blau.Robert tất nhiên là sẽ đánh một giấc khi trở về. Sức mạnh đó… đúng là một con dao hai lưỡi.
Khi vừa quay trở về lâu đài thì smartphone trong túi tôi rung lên. Đó là một cuộc gọi từ Vua của Quốc đảo Egret, Lefang. Có lẽ họ lại đang gặp phải vấn đề gì đó rồi.
[Moshi moshi. Có vấn đề gì xảy ra à?] [Ồ, Quốc vương! Ta thành thật xin lỗi, nhưng phiền ngài hãy tới đây có được không?]
[Có vấn đề gì sao?]
[Là một con tàu không xác định đã tiếp cận vương quốc của ta từ phía Tây Nam. Đội tuần tra Ruff đã báo cáo từ trên cao, và có vẻ đó là một con tàu có vũ trang.]
Ruff là những con chim khổng lồ được Quốc đảo Egret thuần hóa. Có lẽ đó là một con tàu cướp biển, hoặc là tàu chiến… nhưng mà, phía Tây Nam…? Theo bản đồ Thế giới mới, quốc gia duy nhất nằm ở phía Tây Nam so với Egret chỉ có Helgaia, vùng đất của quái vật. Khi biết rằng hai thế giới sắp hợp nhất, tôi đã dành khá nhiều thời gian để tìm hiểu về các quốc gia ở đó. Với Silhouette và tổ chức Hắc Miêu của cô ấy, tôi đã nắm được kha khá thông tin về Helgaia. Đó là một quốc gia tập hợp các chủng loài được coi là quỷ. Những loài quỷ đó bao gồm người sói, mộc nhân, ma cà rồng và yêu tinh. Không giống như goblin, kobold và minotaur, họ là những người khá thông minh và đã tự tạo nên một nền văn hóa riêng biệt.
Nhưng cũng giống như Quỷ tộc ở thế giới của tôi, họ đã phải chịu nhiều áp bức trong suốt bề dày lịch sử vì ngoại hình và bản chất khác biệt. Sau đó, một ma cà rồng tự xưng là Quỷ vương đã thành lập Helgaia làm nơi trú ẩn cho loài quỷ. Một số quốc gia lân cận cho rằng đây là một hành động gây rối và đã tuyên chiến với ông ta. Tuy nhiên, vị Quỷ vương đã lần lượt đối đầu với tất cả đến khi họ chịu đầu hàng.
Số lượng quỷ trong thế giới ngược là khá nhỏ. Về cơ bản, họ đều sống ở Helgaia cả rồi. Đúng là qua những lần đặt chân tới thế giới này, tôi chẳng bao giờ nhìn thấy một người thuộc Quỷ tộc nào. Helgaia nhỏ hơn Zenoasu và có khí hậu giống với Egret. Rõ ràng đó là một thiên đường nhiệt đới để Quỷ tộc có thể sống một cách yên bình. Vậy nên tôi đang nghi ngờ việc chiếc thuyền đó có phải của Helgaia hay không… Tôi nghĩ Helgaia rất tương đồng với Zenoasu trong chính sách ngoại giao. Họ chỉ trả đũa các hành vi tấn công, chứ không chủ động tấn công trước… Và chắc chắn lần này cũng không là ngoại lệ.
[Xin lỗi vì sự bất tiện này. Vì đối phương là người của thế giới khác, nên ta nghĩ tốt nhất là ngài nên đến. Dù gì thì ngài cũng là đại sứ hòa bình mà.]
[Tôi không nhớ là mình có làm công việc đó đấy.]
Hiện tại trên bờ biển Egret, tôi đang dùng [Long Sense] và một ít Thần lực để quan sát đối phương. Có tất cả hai con tàu, và chúng thực sự đang hướng về đây. Cả hai đều có màu đen tuyền và được trang bị đại bác. Chúng làm tôi nhớ đến những con tàu đã tấn công Nhật Bản dưới sự chỉ huy của Đô đốc Perry.
Mỗi tàu có một cánh buồm, nhưng cũng có hai bánh xe quay lớn ở mỗi bên. Tuy không có ống khói và hơi nước bốc lên, nhưng chúng giống y hệt những chiếc tàu hơi nước vậy. Chắc là mấy chiếc tàu đó sử dụng công nghệ Golem đây mà. Tôi cũng thấy một biểu tượng có vẻ là quốc huy của Helgaia được vẽ trên tàu.[Tôi không thể khẳng định họ có ác ý với chúng ta hay không. Vậy ngài tính thế nào đây?]
[Hmm… Cứ thế này mãi thì quân ta sẽ hoang mang. Chúng ta cần phải xác định xem mục đích của họ là gì mới được.] Quốc vương Egret khoanh hai tay lại và trả lời tôi. Ông ấy thực sự là một người đàn ông vạm vỡ, với cơ bắp săn chắc và hình xăm trên khắp cơ thể. Hôm nay ông đang mặc bộ quần áo khá giống trang phục của thổ dân da đỏ. Ông ấy nhìn về phía biển với vẻ mặt trầm ngâm.
[Sao chúng ta không cảnh cáo họ dừng lại? Nếu họ chịu lắng nghe, ta sẽ thể hiện quan điểm rằng mình muốn đàm phán. Và ta có thể xác định phương hướng hành động dựa trên phản hồi của họ.]
Hilda, người lắng nghe từ nãy giờ, phát biểu ý kiến của mình.
[Nhưng nếu họ tấn công thì sao?]
Else, một hộ tống khác của tôi, cũng hỏi. [Ừm, anh không nghĩ phía Egret sẽ ngồi im chịu trận đâu. Nhưng tốt nhất là nên bắt giữ thay vì giết họ. Đó là cách tối ưu nhất để duy trì mối quan hệ ngoại giao.]
[Ta đồng ý với Quốc vương. Nhưng nếu họ thực sự đến đây để tuyên chiến, thì chúng ta cũng không cần kiềm chế đâu.]
Nhà vua và tôi dường như có quan điểm khá giống nhau. Helgaia không phải một đất nước thích gây hấn, vậy nên tôi nghĩ chuyện này không cần phải đổ máu.
[Tôi sẽ đến nói chuyện với họ xem sao.]
Tôi sử dụng [Fly] và bay khỏi bãi biển. Sau khi bay đến trên hai chiếc thuyền, tôi dùng [Speaker] để phóng to giọng nói của mình xuống dưới.
[Chú ý. Chiếc tàu đen đằng kia, các bạn có nghe thấy tôi không? Các bạn đang tiếp cận vùng lãnh hải thuộc Quốc đảo Egret. Xin hãy dừng lại ngay lập tức để chúng ta có thể… Augh!]
Một khẩu súng bất ngờ khai hỏa khi tôi còn chưa nói hết câu. Này, đó chắc chắn là thù địch. Tôi biết mình đã hành động hơi đột ngột, nhưng phản ứng như thế thì có hơi thái quá rồi đấy?
[Tôi sẽ bỏ qua thực tế là các bạn vừa bắn tôi, nhưng bất kì cuộc tấn công nào nữa sẽ được coi là tuyên bố thù địch. Đầu tiên, tôi muốn biết mục đích của các bạn trong vùng biển này. Xin nhắc lại, hãy dừng thuyền lại và lắng nghe tôi. Chúng tôi muốn đàm…] Như muốn tiếp tục cắt ngang, một người đàn ông đứng trên sàn tàu bên dưới chỉ vào tôi và hét lên ra lệnh. Ngay sau đó, hai quả đạn đại bác nữa bay về phía tôi. Chết tiệt, họ thực sự không thích nói chuyện, phải không? Họ không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu sao? Tôi có thể nghe thấy tiếng hét của một số người trên boong tàu, rằng hãy chuẩn bị thêm súng và hạ gục tôi. Nếu mấy người muốn hạ tôi đến vậy thì… hãy chịu khổ sở một chút đi nhé.
[Bóng tối hãy đến đây! Kẻ chinh phạt vực thẳm: Kraken!]
Hai cái bóng đen lớn xuất hiện phía dưới hai con tàu. Từ trong nước, những cái xúc tu phóng lên, nâng cả con tàu lên không trung. Lũ người trên boong tàu bắt đầu hoảng loạn. Hai con Kraken đã phá hủy bánh xe nước của con tàu để ngăn chúng chạy thoát. Tôi cũng giao tiếp với hai con quái thú bằng thần giao cách cảm và nói chúng không được phá nát chiếc tàu. Nhưng nhiêu đó là chưa xong đâu nhé.
[Bóng tối hãy đến đây! Chiến binh vực thẳm: Merfolk!]
Một nhóm sinh vật trồi lên từ vực sâu, lần lượt trèo lên con tàu với chiếc đinh ba lăm lăm trong tay. Đây là các quái thú biển sâu, nhưng vẫn có thể hoạt động trên mặt nước trong thời gian ngắn. Tuy chúng mạnh hơn khi ở trong nước, nhưng như vậy là đủ rồi.[Eeek!]
[Gyaa!]
Đoàn thủy thủ rút vũ khí ra và cố gắng phòng thủ trước đàn quái thú đang kéo đến, nhưng lưỡi kiếm của họ không thể xuyên thủng lớp vảy cứng của chúng. Kết quả cuộc chiến đã ngã ngũ.
Sau khi tước hết vũ khí, tôi ra lệnh cho các quái thú trói tất cả lại. Sau khi xong xuôi, tôi nhận thấy một vài điều. Không có ai trong số những kẻ ở đây là Quỷ tộc. Có vẻ như đây là tàu của cướp biển chứ không phải là Helgaia rồi. Tôi đáp xuống boong tàu và ra lệnh áp giải tên đàn ông khi trước ra. Ông ta là một người đàn ông to lớn với bộ râu xồm xoàm, nhìn kiểu gì thì cũng là một tên cướp biển thứ thiệt…
[Vậy, ông là thuyền trưởng, đúng không? Tại sao ông lại phớt lờ yêu cầu dừng thuyền của tôi?]
[Ng-ngươi là ai!? Một trong những kẻ theo dõi do Ma vương phái tới sao!?]
[Quỷ vương?]
Đó là người trị vì của Helgaia mà? Ông ta nói như vậy là ý gì nhỉ?
Tôi đã định hỏi thêm, nhưng rồi một quái thú ra hiệu cho tôi đi vào trong tàu. Những cuộc giao tiếp câm mỗi khi họ muốn nói gì đó khiến tôi hơi khó chịu, nhưng vì hiểu nên tôi cứ đi theo.
Bên trong là một chiếc lồng giam giữ ba người phụ nữ. Cả ba đều bị trói lại bằng xích sắt. Hai trong số đó có làn da ngăm đen và mặc trang phục hầu gái. Có lẽ đây chính là các dark elf…
Nhưng người thứ ba có đôi mắt đỏ thẫm như máu và mái tóc dài màu bạc. Da cô ấy hơi tái và tai thì hơi nhọn. Chỉ nhiêu đó là tôi đã biết chủng tộc của cô, vì trong Hiệp sĩ đoàn của tôi cũng có một người giống như thế. Người phụ nữ này là một ma cà rồng. Cô ấy bề ngoài chỉ hơn hai mươi tuổi, nhưng vì ma cà rồng sống quá lâu nên việc phán đoán sẽ là vô ích. Cô mặc một chiếc váy trông rất đắt tiền, với chất lượng cao hơn nhiều so với đồng phục hầu gái mà hai người kia mặc. Đây có lẽ là một phụ nữ thuộc tầng lớp quý tộc.
[Anh là ai? Ta đoán anh không phải cùng phe với đám cướp biển kia đâu nhỉ?] Cô gái ma cà rồng nhìn tôi với ánh mắt giận dữ, nhưng khi nhìn sang quái thú bên cạnh tôi, cô ấy hơi co mình lại. Điều đó cũng tất nhiên thôi, vì một quái thú người cá chắc chắn là trông không có thẩm mĩ chút nào.
[Tên tôi là Mochizuki Touya. Tôi là Quốc vương của Tiểu vương quốc Brunhild. Mà tôi vẫn chưa được biết cô là ai nhỉ?] [Ta chưa bao giờ nghe nói về quốc gia đó…]
[Vì đó là một đất nước nhỏ thôi. Tôi cũng không bận tâm lắm về chuyện đó đâu. Hãy tha thứ nếu tôi đoán sai, nhưng cô là một ma cà rồng, và đến từ Helgaia đúng không?]
[Đúng vậy. Tên ta là Claudia Mira Helgaia. Vợ của Quỷ vương Bệ hạ Alford Culhart Helgaia.] ...Đợi đã. Cái quái gì cơ?
CHƯƠNG 392: QUỶ VƯƠNG, VÀ HELGAIA
[Vậy đó là lũ hải tặc bị bắt khi trôi dạt đến Helgaia. Sau đó, chúng đã trốn khỏi ngục tối và bắt cóc mọi người.]
[Vâng... Tôi rất tò mò khi nghe thấy sự tồn tại của con người, cho nên tôi đã đến ngục tối để xem thử. Thật không may, lũ hải tặc đã trốn thoát cùng lúc đó.]
Họ đúng là xui xẻo mà.
Tại lâu đài Egret, tôi đang hỏi Claudia-san vợ của Quỷ vương Helgaia về nguyên nhân cô ấy bị lũ hải tặc bắt giữ.
Ngay cả trong thế giới ngược, Quỷ tộc (những người này ở thế giới ngược được gọi là Ác quỷ. Nhưng như vậy có hơi thô lỗ, nên tôi sẽ gọi họ là Quỷ tộc) cũng bị phân biệt đối xử vì vẻ ngoài đáng sợ của họ.
Có lẽ lũ hải tặc đã trôi dạt đến Quỷ quốc và bị những Quỷ nhân ở đó bắt giữ.
Cho nên chúng đã tìm cách trốn thoát vì nghĩ rằng những Quỷ nhân đó sẽ ăn thịt chúng. Mà cũng phải thôi, điển hình như ở đây khi con người lần đầu mà Hổ nhân, Lang nhân hay Orge… thì ai mà không sợ chứ. Nhưng sự thật thì tất cả họ đều rất thân thiện không như vẻ ngoài đó.
[Con thuyền đó có phải của lũ hải tặc không?]
[Không, con thuyền của chúng đã bị hư hại khi tới Helgaia. Con thuyền đen kia được chồng tôi Quỷ vương chế tạo như một sở thích của anh ấy... Tôi chưa bao giờ nghĩ nó sẽ bị đánh cắp như thế này.]
Sở thích?! Chế tạo thuyền chiến chỉ vì sở thích sao?
Ông ta đúng là rảnh thật.
Mà cũng phải thôi, dù sao thì ông ta cũng là một Ma cà rồng... Nên thời gian chắc chắn phải dư rồi.
Theo những gì tôi đang được nghe,thì hàng trăm năm trước Quỷ vương đã thành lập Helgaia để cứu giúp và bảo vệ những quỷ nhân bị đàn áp.
Tàu chiến chính là phương tiện để giải cứu những quỷ nhân bị đàn áp ở những quốc gia khác về Helgaia.
[Vậy giờ chuyện gì sẽ xảy ra với chúng tôi?]
Hoàng hậu Ma cà rồng lên tiếng hỏi.
[Chúng tôi sẽ liên lạc với đất nước Helgai và sắp xếp để đưa mọi người trở về nhà. Dù gì thì mọi người cũng chỉ là nạn nhân, cho nên cứ yên tâm mà nghỉ ngơi tại vương quốc này cho đến khi chúng tôi sắp xếp xong mọi việc.]
Quốc vương Egret trả lời một cách bình tĩnh câu hỏi của Claudia-san, cô ấy khẽ cúi đầu cảm ơn.
[Tôi rất biết ơn lòng tốt của ngài, Vua của Egret. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một quốc gia ở gần với Helgaia như thế này. Tôi thành thật xin lỗi vì đã hiểu lầm con người...]
[Đừng lo lắng về điều đó, so với Ác qu.... Quỷ tộc thì đúng là con người yếu đuối hơn rất nhiều. Đó cũng là lý do tại sao con người lại sợ Quỷ tộc như vậy. Vì sự sợ hãi và những định kiến không tốt đó, nên nó đã khiến những con người… điển hình lũ hải tặc xảo quyệt hèn nhát kia làm những chuyện xấu với các vị. Nhưng tôi mong mọi người hiểu rằng, không phải ai cũng sẽ như bọn chúng.]
[Tôi hiểu rồi…]
Quốc vương Egret quyết định không đề xuất việc đàm phán với Helgaia ngay lúc này. Miễn là không có sự thù địch, thì chuyện đó từ từ cũng được.
Quốc vương nói rằng ông ấy muốn tôn trọng những mong muốn của Helgaia.
Cá nhân tôi thì muốn họ hợp tác với các quốc gia khác giống như Zenoasu vậy. Nhưng tôi cũng hiểu việc ép buộc sẽ chẳng được đi đến đâu. Tôi nghĩ vua Egret cũng cảm thấy như vậy, nhưng có lẽ ông ấy còn lý do khác cũng nên.
[Bây giờ... làm thế nào để đưa Hoàng hậu, cùng người hầu và lũ hải tặc trở lại Helgaia đây...]
Vua Egret nhìn sang tôi. Rồi, rồi tôi hiểu rồi.
[Tôi sẽ sử dụng [Teleport] để đến Helgaia, sau đó tôi sẽ mở [Gate] để đưa họ trở lại. Tôi nghĩ đó là cách an toàn nhất.]
Tôi tính dịch chuyển cùng Claudia-san và những người khác, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đến Helgaia. Cho nên tôi không muốn đưa họ đến một cái mái nhà hay một nơi nào tương tự như vậy đâu.
[Cảm ơn rất nhiều, Touya-dono.]
[Ơ... Cái gì…?]
[Quốc vương Brunhild có thể sử dụng phép dịch chuyển. Anh ta có thể đưa Hoàng hậu trở lại Helgaia chỉ trong chớp mắt thôi!]
[Ngài có thể làm điều đó sao?]
Hoàng hậu Helgaia nhìn tôi bối rối.
Có vẻ như cô ấy đã không biết về phép thuật. Bên cạnh đó, Helgaia gần như đóng cửa với bên ngoài, vì thế cô ấy đã rất ngạc nhiên khi nghe đến phép thuật.
[Vậy giờ tôi sẽ đến đó ngay...]
[Thưa bệ hạ!]
Cánh cửa phòng khách đột ngột mở ra, Đội trưởng Totola vội vã chạy vào. Tôi đã từng gặp anh ta lúc trước, đó là khi anh ta cưỡi con chim khổng lồ của mình đến thăm Brunhid.
[Ngươi ồn ào quá. Không thấy ta đang có khách hả]
[A. Xin Bệ Hạ thứ lỗi. Nhưng đây là trường hợp khẩn cấp!]
[Khẩn cấp sao? Có chuyện gì vậy?]
[Có bốn con thuyền đen mới vừa xuất hiện từ phía Tây Nam! Nó đang hướng thẳng đến chỗ chúng ta!]
[Ngươi nói gì ?!]
Vua Egret nhanh chóng đứng dậy. Lại thêm thuyền đen? Không lẽ lại là hải tặc? Không, có thể là...
Tôi mở [Gate] đi ra bãi biển cùng với Claudia-san, người hầu của cô ấy và vua Egret. Tôi có thể thấy bóng dáng của bốn con thuyền ở đằng xa.
Chúng vẫn còn khá xa, nhưng rõ ràng chúng cùng loại với những chiếc đã bị tịch thu trước đó.
[Đó có thể là những thuyền được gửi đi để tìm kiếm lũ hải tặc.]
[Ừm. Vậy là cậu không cần phải đến Helgaia nữa nhỉ?]
Tôi gật đầu với Vua Egret, và Claudia-san thì đặt tay mình lên ngực cô ấy trong niềm hạnh phúc.
Elze, Hilde và Yae, cũng đang đi đến đây.
[Y hệt như vừa rồi. Vậy là anh sẽ ra đó yêu cầu họ dừng lại phải không?]
[Đúng vậy. Anh sẽ thông báo cho họ biết đây là một quốc gia, chứ không phải là một hòn đảo hoang.]
Tôi thở dài một hơi trong khi trả lời câu hỏi của Hilda. Tôi hơi mệt vì vụ này rồi đó...
Nếu Totola đi cùng với con chim của anh ta thì cũng được, nhưng anh ta có thể sẽ gặp rắc rối nếu bị bên kia tấn công.
[Hy vọng những người trên thuyền sẽ biết điều.]
[Đúng vậy. Tôi thực sự không muốn né đạn đại bác lần nữa đâu.]
Tôi đã sử dụng [Fly] lần nữa để bay về phía bốn con thuyền đen. Lần này tôi giữ khoảng cách với họ và kích hoạt [Speaker].
[Hỡi tất cả thủy thủ đoàn trên thuyền đen. Các người đang tiếp cận vùng biển thuộc Vương quốc Egret. Hãy dừng lại ngay lập tức. Nếu các người là thủy thủ đoàn của vương quốc Helgaia thì hãy im lặng và làm theo yêu cầu. Hoàng hậu của các người cũng muốn điều đó.]
Bây giờ tất cả những gì cần làm là chờ xem…
Bốn chiếc thuyền tiến thêm một chút cho đến khi chiếc dẫn đầu bắt đầu giảm tốc độ của bánh xe nước. Ba chiếc theo sau cũng từ từ dừng lại. Có vẻ như họ đã thực hiện yêu cầu của chúng tôi. Vậy là tôi từ từ bay đến con thuyền dẫn đầu.
Một người đàn ông da xanh xao đang ở trên boong tàu. Ông ta có mái tóc dài màu bạc và mặc một chiếc áo choàng tung bay trong gió. Ông ta đang nhìn chằm chằm vào tôi. Người đàn ông này rõ ràng là một ma cà rồng. Tôi có thể nói điều đó chỉ cần nhìn thoáng. Không lẽ... đó là Quỷ vương?
Tôi đáp xuống boong tàu. Những quỷ nhân xung quanh tôi nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ. Tôi đã ở sẵn trong tư thế chiến đấu, nhưng có vẻ như họ không có ý định đó.
[Hãy cho ta biết tên của cậu. Ta là vua của Helgaia, Aluford Culhat Helgaia. Ta là chúa tể ma cà rồng.]
Ồ, thật à. Một chúa tể ma cà rồng luôn...
Nghe đến đó tôi mới nhớ, một trong bốn bộ trưởng dưới quyền Quỷ vương của Zenoasu cũng là một chúa tể ma cà rồng. Anh chàng đó bề ngoài thì như thanh niên hai mươi tuổi, nhưng thực chất thì đó là một lão già hàng trăm tuổi rồi.
[Rất vui được gặp Ngài, Quỷ vương. Tôi là Mochizuki Touya vua của Brunhild. Tôi hy vọng chúng ta có thể nói chuyện với nhau trong hòa bình.]
Câu nói của tôi làm cho các quỷ nhân xung quanh xì xào.
[Cậu ta là một vị vua sao?]
[Có phải anh chàng này là vua của hòn đảo đó?]
[Nhưng anh ta nói hòn đảo đó là Egret mà... Chuyện này là sao?]
[Đồ ngốc... làm gì có ông vua nào tự ra khỏi lãnh thổ như thế chứ.]
Này này... Không phải vua của mấy người cũng đang ở trên thuyền sao? Ông ta đang đứng ngay trước mặt tôi đây này!
[Vua của Brunhild, vợ tôi có an toàn không...?]
Hả? Tại sao ông ta lại nhìn tôi như vậy chứ? Tôi có thể cảm thấy một luồng điện đáng sợ phát ra từ ông ta...
Đừng nói với tôi là ông ta đang hiểu lầm nha. Có lẽ ông ta nghĩ rằng lũ hải tặc đã bắt cóc Claudia-san là theo lệnh của tôi.
[Đợi một chút. Có vẻ như đang có sự hiểu lầm ở đây. Lũ hải tặc bắt cóc vợ Ngài chẳng liên quan gì đến tôi hết. Tôi đã giải cứu cô ấy cùng những người giúp việc của cô ấy, và họ hiện đang ở trong lâu đài Egret rất an toàn. Tôi đến đây là để giúp trả lại Hoàng hậu cho Ngài.]
Biểu hiện của Quỷ vương đã thay đổi thành sự ngạc nhiên.
[...Ồ thật sao? Khi lũ khốn đó trôi dạt đến đất nước của chúng ta, bọn chúng cứ nói chúng ta sẽ không được thế giới bên ngoài tha thứ nếu làm hại chúng... Vì thế ta cứ nghĩ vụ bắt cóc là một âm mưu của một trong những quốc gia loài người...]
Không. Sự thật thì lũ hải tặc đã tìm cách trốn khỏi ngục tối, và bắt được Hoàng hậu khi cô ấy tò mò đến đó mới đúng.
Tôi nghĩ mọi thứ sẽ nhanh hiểu hơn nếu cho ông ta thấy vợ của mình, vì vậy tôi đã mở [Gate] để kết nối boong tàu này đến bãi biển.
[Claudia!]
[Anh yêu!]
Sau khi qua [Gate] Quỷ vương Helgaia vội vã chạy đến ôm chặt lấy vợ mình đang đứng trên bãi biển. Ố ồ ô, cảnh này thật ấm áp làm sao.
[Em có sao không, em yêu? Em có bị thương ở đâu không?]
[Em ổn. Vua của Brunhild đã cứu em khỏi lũ hải tặc đó, và Vua của Egret đã đối xử em rất tốt.]
Claudia-san mỉm cười nói với người chồng đang lo lắng cho mình. Quỷ vương nhìn Vua của Egret khi nghe cô ấy nói vậy.
[Ngài là vua Egret sao?]
[Đúng vậy. Tôi là vua của Egret, tên tôi là Lefang Letra. Thật hân hạnh khi được vị vua láng giềng đến thăm.]
[Cảm ơn vì lòng tốt của Ngài. Tôi thực sự rất biết ơn sự hiếu khách mà Ngài đã đối xử với vợ tôi. Xin cảm ơn Ngài một lần nữa.]
[Ngài nên cảm ơn vua của Brunhild thì đúng hơn. Cậu ấy mới là người đã cứu Hoàng hậu Claudia khỏi tay bọn hải tặc.]
Quỷ vương lại nhìn tôi ngạc nhiên lần nữa. Thật ra tôi cũng chẳng giúp gì nhiều... Tôi chỉ triệu tập hai Kraken và một nhóm Merfolk để giúp thôi à.
[Vua Egret, Ngài không phiền nếu tôi hỏi vài chuyện chứ...?]
[Ngài cứ hỏi tự nhiên.]
[Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ nghe có một hòn đảo trên vùng biển này. Vậy đất nước Egret này là...? ]
[Hahaha. Tôi cũng muốn nghe điều đó từ Touya-dono đây. Cậu ấy là một pháp sư tài ba am hiểu hết tất cả mọi thứ của thế giới này. Và cũng là người bạn láng giềng thân thiện của tôi đấy. Chẳng những thế cậu ấy còn là người hòa giải cho các quốc gia ở đây nữa. Tôi tin cậu ấy có thể trả lời mọi câu hỏi của Quỷ vương... ]
Hay thật, ông ta quăng nguyên cục tạ qua cho tôi luôn kìa. Mà cũng đúng thôi, có ai biết được hầu hết những chuyện đang xảy ra trên thế giới này ngoài tôi đâu chứ!
Được rồi tôi sẽ giải thích cho. Nhưng chẳng biết ông ta có tin hay không thôi.
Vậy là tôi đã chiếu bản đồ thế giới lên không trung bằng điện thoại thông minh của mình.
[Đây là bản đồ hiện tại của thế giới. Kể từ trận mưa sao băng vài ngày trước, hai thế giới của chúng ta đã hợp nhất thành một. Nửa bên trái của bản đồ là thế giới mà Ngài đã biết. Còn bên phải là thế giới của tôi và Vua Egret.]
[Thật sao...?! Hai bản đồ giống hệt nhau, đúng hơn là chúng đảo ngược với nhau mới phải...! Nếu hòn đảo này ở đây là Helgaia, thì hòn đảo ngược đây là...]
[Nó chính là Quốc đảo Egret]
Sau đó tôi giải thích cho Quỷ vương về tình hình hiện tại đang xảy ra trên thế giới.
Thật may mắn khi hiện tại vẫn chưa có biến thể nào xuất hiện ở Helgaia. Điều đó tuy là tốt thật, nhưng với tôi thì hơi khó chịu một chút. Vì tôi phải giải thích thêm về mối đe dọa của chúng.
Tôi đã phát một đoạn video về một trong những trận đánh mà chúng tôi đã chống lại chúng, điều này sẽ cho Quỷ vương thấy được mối hiểm họa có thể xảy ra nếu chúng xuất hiện ở Helgaia.
[...Tôi hiểu rồi. Vua Brunhild vậy là cậu đang cố gắng tạo ra một hội nghị thượng đỉnh, nơi để các vị vua của hai thế gặp nhau nói chuyện phải không?]
[Đúng vậy. Nhưng nó cũng không phải là cái gì lớn lao đâu. Tôi chỉ muốn giúp các quốc gia có thể hiểu nhau và hòa hợp với nhau hơn thôi.]
Tôi đã cho anh ta biết về hội nghị thượng đỉnh tiếp theo, và anh ta đang suy ngẫm về nó.
[Tôi muốn hỏi một câu. Ở thế giới các bạn, chúng tôi... những quỷ nhân được đối xử như thế nào?]
[À, nói thật ra... Vẫn còn nhiều người có định kiến về ngoại hình. Nhưng hầu hết các quốc gia ở đây đều cấm đối xử bất công với họ. Và ở một số quốc gia họ còn chào đón rất nồng nhiệt. Ở thế giới chúng tôi cũng có một quốc gia tương tự như Helgaia. Nó được gọi là Zenoasu.]
[Ồ... Còn... nô lệ thì sao?]
[Những Quỷ nhân phạm tội có thể bị kết án lao động cưỡng bức trong hầm mỏ, nhưng điều đó cũng áp dụng cho con người luôn, và hầu hết các quốc gia đều đã cấm chế độ nô lệ.]
[Tôi hiểu rồi...]
Chỉ có Yulong và Sandora còn công nhận chế độ nô lệ thôi. Các quốc gia khác chỉ chấp nhận chế độ nô lệ như một hình phạt cho tội phạm và một số quốc gia thậm chí không cho phép điều đó xảy ra luôn.
Tuy là Yulong và Sandora không còn tồn tại, nhưng những tư tưởng đó vẫn còn. Các nô lệ vẫn còn bị bán trong các chợ đen. Tuy nhiên, những nơi đó sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức mỗi khi chúng tôi phát hiện ra.
[Helgaia được thành lập do hậu quả từ sự áp bức của con người. Cho nên tôi tin chắc nhiều người sẽ phản đối việc hợp tác với con người.]
Tôi cũng nghĩ vậy. Zenoasu cũng tương tự, nên tôi hiểu cảm giác của họ mà. Tuy giờ Zenoasu đã mở cửa giao thương, nhưng về mặt thương mại vẫn còn rất hạn chế.
[Tuy nói là vậy, nhưng Helgaia cũng sẽ không có tương lai nếu cứ mãi cô lập như bây giờ. Chúng tôi rồi cũng sẽ chết dần chết mòn khi thế giới bên ngoài bỏ lại chúng tôi thôi. Là một vị vua, tôi phải tránh điều đó xảy ra.]
[Nếu vậy tai sao Ngài lại không bắt đầu quan hệ ngoại giao với Egret. Hai nước có thể trao đổi văn hóa với nhau thông qua những đại sứ của hai bên. Đó cũng là cách tốt nhất để hai bên cùng nhau phát triển]
Sau khi nghe tôi nói, Vua của Egret bước bước về phía Quỷ vương.
[Mmm. Tôi rất muốn Egret được giao tiếp với hàng xóm mới. Ngài thấy sao Quỷ vương?]
[...Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ bắt đầu bằng cách tìm hiểu về đất nước của Ngài.]
Quỷ vương bắt tay với vua Egret. Tôi rất vui khi thấy mọi thứ đã diễn ra theo chiều hướng tốt.
Tất nhiên tôi cũng sẽ cố gắng giúp hai quốc gia xây dựng tình hữu nghị nhiều hơn nữa. Tôi bảo Quỷ vương hãy gọi cho tôi nếu anh ta cần giúp đỡ. Đáp lại, anh ta nhìn vợ mỉm cười rồi nhìn tôi.
[À, thật ra... Gần đây ngư dân của chúng tôi đang gặp rắc rối không thể đánh cá được vì với những chiếc xúc tu khổng lồ của quái vật. Cậu có cách nào giúp chúng rồi không?]
Vua Egret và tôi nhìn nhau với những biểu cảm khó tả. Sau đó cả hai cười phá lên.
Chà... tôi đoán đã đến lúc đi câu mực tiếp rồi.
CHƯƠNG 393: HỘI NGHỊ THƯỢNG ĐỈNH, VÀ BĂNG VỚI LỬA
Cuối cùng thì ngày này đã đến,ngày mà "Hội nghị giữa hai thế giới" lần đầu được diễn ra.
Brunhild là nước chủ trì sự kiện lần này, nhưng nói thật bọn tôi chả làm gì nhiều cả. Tất cả những gì bọn tôi làm là cung cấp địa chỉ và cùng phối hợp với các nước lập ra những biện pháp phòng chống đột biến.
Ngoài ra, nếu các quốc gia có xảy ra tranh chấp gì thì Brunhild sẽ đứng ra giải quyết nếu nó nằm trong khả năng. Nói cách khác, Brunhild hiện không khác gì trọng tài.
Giống như hội nghị cũ, từ một cuộc họp đã nhanh chóng biến thành một bữa tiệc. Chúng tôi mặc kệ nó, miễn mọi người vui là được.
Nhiều vị lãnh đạo đang tán gẫu với nhau. Thật tuyệt khi có thể được chiêm ngưỡng khung cảnh này.
Do lần này có thêm vài vị lãnh đạo đến từ Thế giới ngược, nên sẽ không thiếu người mới và thú vị để bắt chuyện.
Nhân tiện thì đây là những đại diện của Thế giới ngược:
Vương quốc Primula.
Đế quốc Triharan.
Vương quốc Strain.
Thánh quốc Allent.
Đế quốc Gardio.
Vương quốc quân sự Lassei.
Vương quốc Panaches.
Có tất cả bảy nước.
Tôi có gửi lời đề nghị đến với Quỷ vương của Vương quốc Helgaia nếu anh ta muốn tham gia, nhưng nó tạm thời bị gạt qua một bên. Hiện tại, thứ anh ta đang quan tâm trước mắt là lập mối quan hệ bền vững với người hàng xóm của mình, Quốc đảo Egret.
Tôi tửng gặp những vị lãnh đạo Triharan, Strain, Primuala và Panaches trước đây, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được gặp những lãnh đạo của Gardio, Allent và Lassei.
Hoàng đế mới của Gardio, Lancelet Rig Gardio là một thanh niên trai tráng. Sau cuộc đụng độ với Isengard, thái tử Lucrecion đã từ chối quyền thừa kế ngôi vị, nên cậu ta trở thành tia sáng cuối cùng cho chiếc ngai vàng.
Chúng tôi có nói chuyện một chút và thú thật tôi hoàn toàn cảm nhận được sự nghiêm túc ở sau đôi mắt của vị Vua trẻ tuổi này. Yumina cũng xác nhận rằng anh ta là một người sở hữu trái tim rất thuần khiết.
Vua hiệp sĩ Lestia và Quốc vương Cloud của Lihnea nhanh chóng bắt chuyện với anh ta và không lâu sau họ trở thành bạn bè. Có lẽ do có cùng độ tuổi nên việc nói chuyện với nhau cũng trở nên dễ dàng hơn.
Kế đến là Đại tư tế của Allent, Graud Zeth Allent.
Ông ấy là một người đàn ông đã trải qua sáu mươi nồi bánh chưng, nhưng khi gặp mặt thì ông trông trẻ hơn so với tuổi của mình. Một cơ thể vạm vỡ kèm theo khuôn mặt nghiêm nghị, điểm trên khuôn mặt đó là bộ râu trắng buốt. Ông khiến cho tôi không ngừng liên tưởng đến Baba-jiisan.
Ban đầu tôi cứ nghĩ ông là một người yếu ớt, mảnh khảnh và lý do thì rất đơn giản " Người đứng đầu của một Thần quyền", nhưng ai mà lại ngờ được cái người to cao, vạm vỡ trước mặt tôi đây lại chính là cái người tôi đã hình dung. Mặt khác, bên chúng tôi cũng có một người tuy tuổi già nhưng lại sở hữu một thân hình lực lưỡng, Quốc vương của Felsen.
Lịch sử nói rằng Thánh quốc Allent đã được sáng lập bởi một vị anh hùng. Dưới sự chỉ đạo của các Tinh linh, người hùng này đã có công tập hợp các bộ lạc lại với nhau và thống nhất bọn họ.
Vì lẽ đó, những nhà tôn giáo gọi họ là [Chúa thánh linh] thay vì [Tinh linh].
Khi tôi kể với ông ta rằng tôi có thể sử dụng Tinh linh thuật. Nó khá giống một phép triệu hồi họ. Nhưng sau đó ông ta nổi cáu và quát:"Cậu to gan lắm mới dám sử dụng Chúa thánh linh như thế!" và những thứ đại loại thế.
Sau khi nghe lời giải thích của tôi, Tinh linh thuật về cơ bản không phải là một phép triệu hồi, mà nó chỉ là một phép giúp ta đạt được những thoả thuận chung với các Tinh linh. Ông cũng đã trở nên bình tĩnh hơn và xin lỗi tôi.
Trừ tôi ra ở đây chỉ có một người có thể kêu gọi Tinh linh, vì vậy tôi nhanh chóng giới thiệu người đó cho Đại tư tế. Đúng vậy, người đó chính là Shirahime-sama, Thiên hoàng của Eashen và chúng tôi nhanh chóng yêu cầu cô ấy gọi Tinh linh Tuyết ra (đồng thời cũng là mẹ của cô).
Tôi cũng có thể gọi ra Tinh linh, nhưng tôi lại muốn người thực hiện là Shirahime-sama hơn, vì tôi nghĩ làm như thế sẽ khiến tăng thêm phần nào mối quan hệ của các vị lãnh đạo, nhưng về phần kết quả thì không được như mong đợi lắm…
Do lần đầu tiên được tận mắt thấy một Tinh linh, ông ấy ngay tức khắc quỳ xuống đất để tôn thờ Tinh linh Tuyết. Xấu hổ, cô nàng Tinh linh Tuyết quay tắp lự về Tinh linh giới với khuôn mặt đỏ như trái gấc.
Đâu thể nào đổ lỗi cho ông ấy, cũng do lần đầu được thấy một Tinh linh thôi mà, nhưng ít ra cũng phải biết kiềm chế bản thân lại chứ… Tôi có hứa sẽ tặng cho ông ấy vài cuốn sách sơ cấp về Tinh linh, và đó chính là nguyên nhân để ông ta nắm thật chặt tay và cảm ơn tôi liên hồi. Ôi, đau quá…
Chà, người này thì vẫn còn tốt chán. Người còn lại mới chính là vấn đề đây…
[Tại nơi đây, tôi có nghe danh của một người tên Mochizuki Takeru! Tôi muốn quyết đấu với người đó!]
[Không, tôi không biết gì hết… ]
Đó là Quốc vương của Lassei, Gimlet Gal Lassei, người với đôi mắt chứa đầy nhiệt huyết vừa đưa ra một yêu cầu hết sức ngốc nghếch.
Ông ấy là cha của tên Nhị hoàng tử ngốc, và là một thành viên của đại gia đình nhà Rồng, Dragonkin… uhhh là gì ấy nhỉ, à là Dragonewt.
Đó là một ông chú lực lưỡng như chính đứa con của mình, nhưng đây là phiên bản lớn tuổi. Và tôi có thể nhìn thấy vài vết thương lộ ra từ cánh tay và cổ của ông.
May mắn thay, Takeru-ojisan vẫn đang trên đường huấn luyện hai môn đồ của mình. Chú ấy sẽ trở về vào buổi tối, nhưng tôi thật sự không muốn nhìn thấy cảnh tượng một người như Quốc vương Lassei lại ăn hành ngập mồm tại đây.
[Ngài chưa nghe đến những chuyện đã xảy ra với đứa con của mình khi cậu ta cố gắng chơi ngu lấy tiếng à?]
[Không hẳn. Tôi có nghe nó nói rẳng nó đã bị anh ta đấm bay đi chỉ với một đấm trong khi còn chưa kịp di chuyển một bước! Sự kiêu ngạo của Zanbelt từ đó cũng đổ vỡ và nó cuối cùng đã quay trở lại luyện tập! Tôi thật sự muốn bày tỏ sự cảm kích của mình bằng cách chiến đấu với anh ta vì đã giúp nó!]
[Không, nhưng lý do khá hay đấy]
Sao lại phải nói dối như thế chứ. Tôi thừa biết là chú chỉ đang cố ngụy biện để được thoả mãn những điều mình muốn chứ gì. Cách chú lái câu chuyện khét quá đấy.
Hiện tại còn có Moroha-neesan và Karina-neesan ở đây. Nhưng có đánh thế nào đi nữa thì kết quả cũng chỉ có một.
Những lúc thế này, luôn có một cái phao được lặng lẽ từ đâu ném cho tôi.
[Nếu như ngài muốn thì làm một trận với tôi đi, vị Vua đến từ Thế giới khác?]
[Oh!?]
Thú vương Mismede lang thang từ đâu bước vào đây xen ngang câu chuyện với một nụ cười. Ở khía cạnh khác…những người hộ tống ông ở phía sau chỉ còn cách là bất lực lẫn tránh ánh nhìn của mọi người.
[Ngài đây chắc là đến từ Mismede…]
[Đúng. Tôi có niềm đam mê chiến đấu với những người mạnh. Và tôi có thể cảm thấy khi đấu với ngài, tôi thậm chí không cần phải do dự dùng hết sức mình. Ý ngài như thế nào?]
Không không không. Đây đâu phải là thứ mà các vị Vua mới lần đầu gặp nhau nên làm đâu. Tôi muốn bữa tiệc này diễn ra trong bầu không khí lành mạnh.
[Ở đây có chỗ nào trống trải không?]
[Có một khu vực tập luyện dành cho các hiệp sĩ gần đây. Nơi đó thì sao?]
[Thú vị đấy. Tới đó đi!]
Cả hai người họ rời khỏi căn phòng ngay lập tức. Họ vừa đi vừa ngạo miệng cười.
[Đứng lại đấy, hai người nghiêm túc à?]
[Đừng lo, Touya-dono. Tôi không có ý định nảy sinh ác cảm với họ nếu thua đâu. Vả lại, sân tập này được cậu phát minh ra để ngăn chặn cái chết mà, đúng không?]
[À thì đúng đó, nhưng… ]
Sân tập được tôi thiết lập thêm vài thứ để kích hoạt [Mega Heal], [Recovery] và [Refresh] nếu như một tai nạn không may có thể gây chết người xảy ra.
Nguyên nhân khiến tôi phải làm việc này tất cả là do Moroha-neesan, đến lúc để tôi phải nghĩ rằng một ngày nào đó chị ấy sẽ đi quá xa trong lúc tôi không có đây. Vua hiệp sĩ Lestia thì thi thoảng lại hay đến đây để tập luyện với chị, nên tôi thật sự cần phải có một cái nhìn tốt hơn, giả sử nếu như một ngày nào đó chị ấy lỡ tay giết một ai đó thì sao. Và đó là lúc tôi cần phải có biện pháp để đối phó với nó.
… Hãy suy nghĩ khách quan lên đi. Mời Vua hiệp sĩ Lestia đến đây để rồi bị Moroha-neesan bán hành hoài thì không an toàn lắm… Thế nên tôi cứ nghĩ mãi là có nên tiếp tục để cho họ tiếp tục không?
Trông thấy tôi có hơi càu nhàu, Nữ hoàng Strain đến và vỗ nhẹ vào vai tôi.
[Mọi thứ sẽ ổn thôi. Quốc vương Lassei là một người rất coi trọng đối thủ của mình, và ông sẽ không bao giờ lôi mối thù cá nhân vào các việc chính trị quốc gia]
Dù có là thế đi nữa tôi vẫn khá lo ngại về chuyện này. Cuối cùng, tôi quyết định đề nghị Yae và Hilda đi theo trông nom họ và thêm một việc nữa là ngay lập tức dừng trận đấu lại nếu như có biến.
Theo sau họ, những hộ tống của Lassei và Mismede mệt mỏi thở dài. Tôi cảm thấy tội cho những người thường xuyên được cử đi làm hộ tống cho những tên não cơ bắp thế này… buồn thay cho họ.
[À, phải rồi nhỉ. Hiện tại có bất cứ người dân Isengard nào sang Vương quốc Strain lánh nạn không?]
Yumina bất ngờ lên tiếng, đặt một câu hỏi cho Nữ hoàng Strain. A, tôi cũng đang phân vân về vấn đề này mấy ngày nay. Nhiều người dân bên nước đó đã từ bỏ đất nước của mình và trốn sang nước khác sinh sống.
[Có, nhưng không nhiều bằng Gardio. Và việc bắt đầu lại một cuộc sống mới ở chốn xa lạ là một điều rất khó khăn. Chính vì lý do đó, nhiều người dân của tôi đã nảy sinh ra những lo lắng về những người dân tị nạn sẽ đi ăn cướp nếu họ có vấn đề trong sinh hoạt]
Không may thay, nguy cơ của trường hợp đó xảy ra là rất cao.
Theo báo cáo của Bastet và Anubis, Isenberg đã xảy ra rất nhiều hiện tượng lạ trong những ngày vừa qua.
Tôi có thể thông cảm cho việc là họ đang cố gắng trốn thoát khỏi cái đất nước nguy hiểm như thế. Nhưng việc sang nước khác ăn nhờ ở đậu và trở thành tội phạm chỉ khiến cho tình hình thế giới trở nên hỗn loạn thêm thôi.
Dân tị nạn luôn là một vấn đề bất kể mọi lúc. Tuy bây giờ nó có thể khá ít, nhưng không ai biết được tương lai mọi chuyện sẽ như thế nào.
[Chúng ta có biết thêm thông tin gì về những thứ đang diễn ra ở Isengard không?]
[Chúng tôi đang tích cực điều tra về nó. Tôi cũng mong rằng mọi người hãy tránh xa nó càng xa càng tốt. Và đề cao cảnh giác với Isengard]
[Có nghĩa là Isengard sẽ huy động vài cuộc tổng tấn công chúng ta sao?]
[Chắc là sẽ có nhưng người làm thì không phải là Isengard]
Tôi đoán rằng kẻ đứng sau chuyện này là bọn cấp thống trị, nhưng tôi chỉ biết đến có vài tên. Đầu tiên là Yura, kẻ góp sức tạo ra tên Ác thần. Kế đến là cặp song sinh Leto và Luto, xuất hiện trong câu chuyện của Ende, nhưng biết đâu không có ai trong bọn chúng là chủ mưu thì sao. Tôi cần phải bàn bạc thêm chuyện này với Vua Fraze, Mel cũng như với Ney. Họ chắc chắn có thể cung cấp thông tin cho tôi.
[Ngay lúc này bên Thế giới ngược… à không, đúng hơn là lục địa phía Tây chứ. Bên phía lục địa của Nữ hoàng lúc này có drama nào hot không?]
[Hmm, hình như là… A nhớ rồi, nếu không sai thì giữa Băng quốc Zadonia (Note: Dùng từ Băng thay vì từ Hàn để tránh gây hiểu lầm quốc gia nào đó nha) và Hỏa quốc Dauburn đang có vụ xung đột với nhau]
Zadonia và Dauburn sao? Theo tôi biết thì họ nằm ở phía Bắc Thánh quốc Allent. Có lời đồn rằng họ thường xuyên gây gổ với nhau.
[Bọn họ luôn đấu đá với nhau như chó với mèo, không ai chịu nhường nhịn ai. Nếu như Zadonia đưa ra chính kiến của mình, thì bằng một cách nào đó Dauburn sẽ luôn chứng minh nó sai. Còn nếu Dauburn giới thiệu ra một loại Golem vũ trang mới, thì Zadonia cũng sẽ giới thiệu một thứ gì đó để cạnh tranh với họ. Việc họ chiến đấu với nhau dường như đã trở thành một truyền thống của họ luôn rồi]
Như chó với mèo. Nó có khiến tôi nhớ lại một vài nước như thế khi còn ở Trái đất.
[Môi trường của Zadonianơi đâu cũng đầybăng và tuyết, trong khi đó Dauburn lại là sa mạc khô cằn. Họ có môi trường khác biệt nhau, mặc dù là láng giềng của nhau. Nhưng mà, các thành viên hoàng gia của hai nước luôn truyền lại cho con cháu của mình một câu chuyện, cả hai câu chuyện đều nói về việc nước láng giềng là nguyên nhân gây ra môi trường của mình thành thế này]
[Huh? Một câu chuyện sao? Họ có biết lý do thật sự không?]
[Tôi không nghĩ thế đâu. Nhưng, tôi chỉ biết một thứ gì đó được đề cập trong câu chuyện đã bị đánh cắp]
[Bị ăn cắp sao? Bởi ai?]
[Cả hai]
Thế là sao. Khi tôi hỏi thêm về chi tiết sự việc, có vẻ như cả hai câu chuyện được truyền miệng kia đều lên án nước kia đã ăn cắp một thứ gì đó có giá trị rất lớn. Tôi sẽ nói dối nếu như nói mình hiểu.
Đại tư tế của Allent có lẽ biết ít nhiều về vụ việc này, và tôi liền đi hỏi ông ấy.
[Ah, câu chuyện đó à. Theo như tôi đọc được từ những tờ giấy cổ xưa, thì Zadonia đã phải chịu lấy cơn thịnh nộ của Nữ thần băng giá Elsa, còn Dauburn thì bị Hoả thần nguyền rủa vì cả hai đều đánh cắp thứ không nên lấy. Chúng tôi hiểu trường hợp của hai nước theo một câu duy nhất [Vật tế cho Thần đã bị nước họ ăn cắp]... ]
Chà… theo câu chuyện thì có vẻ như Zadonia đã hiến tế một thứ gì đó cho Nữ thần băng giá, cũng tương tự như Dauburn với Hoả thần và bọn họ đã ăn cắp vật tế của nhau. Và kết quả là cả hai nước phải gánh chịu một hình phạt nặng nề?
Hừm… tôi cũng phải nói luôn việc này, bọn chúng không phải là Thần hay gì cả. Cơ bản thì dù có là việc gì, các vị Thần cũng không được phép xía vào chuyện của nhân loại.
Ví dụ điển hình là Thánh quốc Ramissh. Suy cho cùng đó cũng là công việc của Tinh linh mà?
[Mà cậu đang suy nghĩ đến chuyện gì vậy? Đừng bảo với tôi là cậu sẽ xoá bỏ mối thù của hai nước đó nhé? Tin tôi đi, kể cả khi cậu có là [Hoà giải viên] đứng hàng đầu thế giới cũng không giúp ích gì đâu. Hai nước đó có xu hướng không cần đến lời khuyên của người ngoài đâu]
Đại tư tế nói với tôi, khi tôi chợt lặng im đi. Mà giải thích hộ tôi đi, [Hoà giải viên] là thế quái nào.
[Cậu ấy đã đem lại hoà bình cho Primula và Triharan. Bên cạnh đó, cậu ấy là người đã ngăn chặn nguy cơ chiến tranh giữa Gardio và Isengard mà. Thế nên, tôi tin là cậu có thể làm được!]
[Không, lúc đó tôi cũng chỉ vô tình đi ngang qua thôi… ]
Quốc vương Primula đã lén lút nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi, đột ngột bước vào và mở lời.
[Tôi khá ngạc nhiên khi Touya-dono đột nhiên bắt cóc Chỉ huy của Triharan đấy… Lẽ nào lần này cậu cũng định làm như thế với Vua của Zadonia và Dauburn sao?]
[Không, không đời nào đâu, đừng nói như thể tôi là tên chuyên đi bị cóc chứ. Chà, có vẻ sẽ tốt hơn nếu như nhốt được họ vào một không gian riêng tư và nói chuyện với nhau như những người trưởng thành]
[Tôi có phần khá lo ngại về kế hoạch đó. Nhìn họ như muốn xé xác nhau ấy]
Mọi chuyện không ổn rồi. Nhưng nếu tôi trói họ lại thì sao?... Uhhh, nghe giống như tôi là một tên bắt cóc dày dặn kinh nghiệm ấy.
Nếu như họ có mối thù cá nhân nào trong người, thì tôi sẽ để cho họ giải quyết với nhau đến khi nào cho ra lẽ thì thôi, nhưng tôi rất lo sợ chuyện này sẽ gây ra rắc rối cho dân chúng của hai nước.
[Có đúng là toàn bộ người dân của hai nước ghét nhau và đặt cho nhau cái tên kẻ ăn cắp không?]
[Không, không hoàn toàn đâu. Tôi chắc kèo là nhiều người còn vui mừng nếu mối thù này kết thúc nữa là và họ không còn phải bị tuyển dụng nữa, vì cả hai nước đang tích cực tuyển quân cho cuộc chiến mỗi năm một lần. Không một ai dám sống gần biên giới cả, cứ mỗi lần cuộc chiến xảy ra thì lãnh thổ cả hai lại có chút thay đổi]
Nói cách khác là họ không thể chịu đựng khí hậu của nhau, và cuối cùng phải miễn cưỡng bỏ đi phần thuộc địa. Cái đám ngốc này, mấy người đùa nhau chắc.
[Với tư cách là một người dân Allent, tôi thật sự biết ơn cái mối thù này, vì nó chúng tôi không cần phải thức mấy ngày đêm để lo lắng về chuyện một trong hai nước sẽ gây chiến với chúng tôi]
Nói cho dễ hiểu, nếu một trong hai nước mở ra một cuộc chiến với Allent, thì nước còn lại sẽ chớp lấy thời cơ này và xâm lược họ.
Cũng vì lý do này, Vương quốc Panaches và Vương quốc Gem, tuy gần họ nhưng chưa trở thành mục tiêu của họ.
Từ quan điểm đó, nếu cứ để họ tiếp tục thù hận nhau có thể là cách tốt nhất giữ hoà bình cho thế giới.
Nhưng khi tôi liếc sang phía bên kia, khung cảnh Vua Lihnea và Vua Palouf cười đùa trò chuyện với nhau phải khiến tôi bác bỏ ngay cái suy nghĩ trong đầu.
Lihnea và Palouf đã ở trong một cuộc chiến nhiều năm nay. Một phần là do Wardack, người từng cai trị Lihnea bằng cách ra lệnh cho Zabun, tên hoàng tử giả mạo. Nhưng bây giờ thì khác hẳn rồi, họ đang cùng nhau gầy dựng nên một mối quan hệ tuyệt vời.
Công chúa của Palouf, Lucienne và là chị của Vua Palouf, giờ đây đã về chung một nhà với Vua Cloud.
Hai nước này đã chứng minh được rằng dù mối thù hồi xưa có ác liệt như thế nào cũng có thể hoà thuận với nhau.
Thêm một thứ nữa đã cứu vãn quan hệ của hai nước, chính là Vua của hai nước được thay đổi kịp lúc.
Chà, trước mắt thì tôi sẽ để mắt đến Dauburn và Zadonia trước khi làm bất cứ việc gì. Tôi không muốn chủ động chen ngang vào các vấn đề chính trị thế giới đâu.
Khi nghĩ như thế, một âm thanh quen thuộc vang lên từ chiếc smartphone của tôi. Người gọi là Chủ hội Rerisha.
Ồ, chắc là cô ấy gọi tôi với câu hỏi được phép lập Hội bên lục địa phía Tây không đây mà. Tôi dự định sẽ hỏi mọi người khi bữa tiệc gần kết thúc. Chà, có thể thấy đấy, bữa tiệc này vẫn còn rất sôi động.
Tôi nhanh chóng bắt máy.
[Vâng, xin chào]
[Rerisha đây. Đã có dấu hiệu của lũ biến thể]
[...Vị trí là?]
[Nó… giống như biển… hoặc là ở trên biển. Rất khó để nói vị trí chính xác của nó. Với lại, biển này giáp với ba quốc gia là Lihnea, Panaches và Refrees. Chúng tôi vẫn chưa xác định được vị trí của cổng không gian, nhưng chắc là nó nằm xung quanh đó]
Từ biển? Thật luôn à? Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây. Nếu là đám Fraze thông thường, chúng tôi có thể đoán trước bước đi vì mục tiêu duy nhất của chúng là con người. Còn lũ đột biến thì khó nhằn hơn.
Chúng có thể đã có mục tiêu trước đó. Có điều, tôi không biết lần này kẻ ra lệnh cho chúng là cấp thống trị hay tên Ác thần. Tất cả những gì tôi có thể làm là chờ và quan sát hướng đi của chúng rồi truy tìm mục đích của chúng.
May mắn cho bọn tôi lần này là khu vực này không có con người.
[Số lượng và khoảng bao lâu nữa chúng sẽ xuất hiện?]
[Ước lượng khoảng 10000. Con số này gần bằng với lần sự kiện của Yulong. Dự kiến thời gian sẽ là 30 giờ tới]
Số lượng gần bằng với lần của Yulong… và tất cả đều là biến thể. Thú vị rồi đây. Việc bọn chúng có sự đột phá lớn thế này không có nghĩa là bọn tôi vẫn đứng yên tại chỗ. Tôi đã có FrameGear cá nhân, Reginleif và những nàng vợ nhà tôi cũng có FrameGear cho riêng mình. Có thêm nhiều cải tiến mới cho Kỵ sĩ hạng nặng Chevalier và Hắc kỵ sĩ Baron. Gần đây, bọn tôi cũng phát triển thêm một loại máy mới, OverGear và có tới tận 2 bé ra đời.
Và nhiều quốc gia trên thế giới cũng có mối quan hệ chặt chẽ lại với nhau. Không có lý gì tôi phải lo lắng về trận này cả.
Tôi đã giải thích về sự xuất hiện của đám biến thể cho đại diện của mỗi quốc gia trong cuộc họp và yêu cầu họ nhanh chóng chuẩn bị những hiệp sĩ đã được chọn để lái FrameGear.
Đừng để cho bọn biển thể hay tên Ác thần ất ơ nào đó làm loạn thế giới của chúng ta. Đây là thế giới của chúng ta, không có nơi nào dành cho chúng cả!
CHƯƠNG 394: CHUẨN BỊ CHO CUỘC CHIẾN, VÀ CẤP THỐNG TRỊ ĐỘT BIẾN
Sau bữa tiệc, tôi giao lại 20 FrameGear cho mỗi quốc gia, bao gồm 2 Hắc kỵ sĩ Baron và 18 Kỵ sĩ hạng nặng Chevalier.
Các quốc gia sẽ tham gia vào trận chiến hầu hết đều đến từ thế giới chính… à nhầm, là lục địa phía Đông chứ. Tất cả sẽ có 18 quốc gia ngoại trừ Brunhild.(Không tính Bộ lạc Đại hải thụ. Vì chiến đầu bằng chính sức mạnh của cơ thể là niềm tự hào của họ, vậy nên họ tự tin rằng sẽ đánh bại chúng mà không cần tới sự trợ giúp của FrameGear)
20 FrameGear được phân phát cho mỗi quốc gia, tính ra sẽ được 360 máy, 50 FrameGear được sử dụng bởi Đoàn hiệp sĩ Brunhild. FrameGear cá nhân của tôi, Reginleif và chín nữ chiến binh Valkyrie, cộng hết lại chúng ta được tất cả là 420 FrameGear để đối phó với đám biến thể.
Vào cái lần sự kiện của Yulong, chúng ta chỉ có tới 200 FrameGear. Nhưng, số lượng lần này là gấp đôi so với trước, và thậm chí chúng còn có thêm nhiều cải tiến mới nữa. Trận này, lợi thế nghiêng hoàn toàn về chúng tôi. Nhưng có một điều đáng lo ở đây, quân địch là loại biến thể chứ không như Fraze thông thường.
Ngoài ra, còn có thêm sự góp mặt của hai OverGear của Nia và Norn, và Dragoon của Ende.
Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ cho trận chiến. Nhưng có một vấn đề ở đây…
[Quả nhiên, nơi bọn chúng xuất hiện sẽ là biển, huh… ?]
Tiến sĩ Babylon vừa khoanh tay vừa quan sát tấm bản đồ được hiển thị trên màn hình trong [Laboratory].
[Khả năng kháng nước của các FrameGear như thế nào rồi?]
[Reginleif và những Valkyrie khác… và cả FrameGear Dragoon sẽ ổn thôi. Nước sẽ không tràn vào buồng lái kể cả khi có lặn sâu cỡ nào. Có điều, các FrameGear khác thì ngược lại, buồng lái của chúng về cơ bản không được làm kín như của mọi người. Bọn họ sẽ không sao nếu mực nước chỉ đến eo, nhưng nếu vẫn ngoan cố xuống sâu thêm nữa thì xác định là uống no nước và chết. Cái mạng của họ rất là mỏng manh]
Đây là trường hợp tệ nhất nếu như nó xảy ra, một vài người có thể đuối nước tới chết tại chốn đó.
Tuy nhiên, luôn có một nút thoát hiểm khẩn cấp ở mỗi máy, nên tôi tự tin cho rằng khả năng chết một ai là không thể. Tuy vậy tôi đã nhầm, nếu một ai đó không may chết máy và cắm đầu lao thẳng xuống biển, việc chết người là hoàn toàn có khả năng. Quả thật, chiến đấu trên mặt đất vẫn luôn an toàn.
[Ta vẫn chưa biết được mục đích của chúng là gì cả… Biện pháp tốt nhất là chờ cho chúng xuất hiện rồi sử dụng [Search] của tôi và dự đoán nước đi của chúng, cuối cùng là đánh chặn chúng… ]
[Đừng có dành quá nhiều sự quan tâm cho bọn dưới biển, sẽ có một đám lượn lờ trên trời nữa, cậu cũng nên xem xét đến chuyện đó đi]
Để giải quyết đám bay trên không thì chỉ có thể trông cậy vào Reginleif của tôi, Helmwige của Linze, do cả hai đều tự do bay lượn. Brunhilde của Yumina, Grimgerde của Leen, Rossweisse của Sakura và Waltraute của Lu, vì tất cả bọn họ đều có thể tiêu diệt mục tiêu ở khoảng cách xa. Tôi chắc chắn rằng sẽ ổn thôi.
Để lại Tiến sĩ tiếp tục tinh chỉnh các tính năng của FrameGear cùng với các công nhân của cô, tôi nhanh chóng trở về lâu đài hoàng gia Brunhild. Trên đường đi, tôi tình cờ bắt gặp Karen-neesan, vậy nên tôi quyết định chạy đến chỗ chị ấy để hỏi một vài thứ.
[Em muốn biết biến thể có sử dụng được [Độc Ác thần] không?]
[Vâng. Nếu chúng sử dụng được. Em, Yumina và cả mọi người đều sẽ không thể chiến đấu được nữa]
[Aiya, không sao đâu~noyo. [Độc Ác thần] khi ngấm vào trong đất và không khí, về cơ bản nó sẽ trở thành một khu vực có thể làm chết cả vị Thần và những người phụ thuộc nếu không may bước vào~noyo. Nhưng như onee-san đã từng nói trước đây, chất độc này không tương thích với chất lỏng~noyo. Nếu như chất độc này bằng cách nào đó được phân tán ở biển, thì nó sẽ nhanh chóng bị phân rã ra và biến mất trước khi làm hại một ai~noyo. Thêm vào đó, để một vật bất kỳ có thể hấp thụ được [Độc Ác thần] không phải dễ đâu~noyo]
Thật không? Thế có nghĩa là chất độc trong cơn mưa sao băng khi trước đã ngừng lây lan rồi phải không?
[Còn nữa, [Độc Ác thần] chỉ được tạo ra bằng cách sử dụng linh hồn của một vị Thần~noyo. Và vị Thần mà tên Ác thần kia đã sử dụng là…]
[... Thần cấp dưới đã lẻn xuống đây]
Nhờ ơn của tên Thần Neet đó cả đấy, cơ thể hắn được sử dụng để tạo ra Ác thần và linh hồn hắn thì để chế ra [Độc Ác thần]. Một phần cũng là do tôi không nhanh tay hạ hắn. Ma~, nói cách khác sai lầm này là của tôi.
Vậy thì, [Độc Ác thần] đang bao trùm cả Isengard là lời nguyền của tên Thần Neet đó phải không? Kể cả khi chết hắn vẫn mang đến không biết bao nhiêu là phiền phức. Hắn là Ác thần thì đúng hơn.
[Dù có sử dụng bao nhiêu kế đi nữa, một khi [Độc Ác thần] vẫn chưa được giải quyết thì em sẽ mãi không đánh bại được tên Ác thần… phía bọn chị đã có biện pháp nào chưa?]
[Thần nông nghiệp… Kousuke-ojisan đang nỗ lực tạo ra một loại cây thần, loại cây có thể hấp thụ [Độc Ác thần] và biến cái chất độc đó trở nên vô hại~noyo… nhưng mọi chuyện vẫn chưa tiến triển tới đâu cả~noyo]
[Nó thật sự khó lắm sao?]
[Đúng vậy~noyo. Chú ấy cũng thử truyền Thần lực vào thiên tính của mình để tạo nên một giống loài mới~noyo. Quá trình hình thành một Tinh linh nguyên tố còn chẳng ăn nhập gì với chuyện này đâu~noyo]
Khó đến thế sao. Nhân tiện, gần đây tôi chả thấy bóng dáng của Kousuke-ojisan đâu cả… có thứ tôi cần bàn với chú ấy nhưng để lần sau vậy.
Trong khi đang mơ màng về chuyện đó, chiếc smartphone của tôi đột ngột reo lên. Hửmm? Là Ende.
[MoshiMoshi?]
[Ah, Touya đúng không? Xin lỗi vì đã làm phiền. Cậu đến đây được không? Tớ có vài chuyện cần phải nói cho cậu]
[Nhà cậu hả?]
[Đúng vậy]
Ende, Mel, Ney và Lycee cùng nhau sống trong một ngôi nhà trong thị trấn. Nó cũng không xa mấy, nên tôi quyết định đi dạo tới đó.
Trước đó, khi bước đến sân tập ở phía Bắc. Rosetta đang thực hiện vài chỉnh sửa cuối cho hai OverGear.
Hai con quái thú cơ khí khổng lồ đen và đỏ này đang trong trạng thái chờ đợi ở sân tập phía Bắc lâu đài. Đó là OverGear của Norn và Nia
Lại gần đó, đập vào mắt tôi là một hoàng tử mặc chiếc quần xanh có hình bí ngô quen thuộc, đang quấy rầy Nia và Norn.
[Cơn gió nào cậu đến đây vậy… ?]
[Ah, Touya! Tạo vật này thật tuyệt vời! Tớ không ngờ Crown cũng có thể sử dụng cho việc như thế này đấy!]
Robert đưa đôi mắt đầy hiếu kỳ về phía hai OverGear.
Cậu ta lại tiếp tục đến đây bằng khả năng dịch chyển của Blau… Thôi nào, tha cho tôi đi, một cuộc trò chuyện với Karen-neesan về tên Thần cấp dưới chết tiệt kia là quá đủ rồi.
[Norn! Nia! Hãy cho tớ lái thử đi! Đi mà! Nào nào nào!]
[Im lặng đi, tên hoàng tử ngái ngủ!]
[Đi mà cầu xin trong cái giấc mơ của cậu đấy!]
Robert bắt đầu tiếp cận họ gần hơn và kết quả là cậu ăn một nhát cào và một quả cước đến từ vị trí của Nia và Norn. Haizz, cậu ta đúng là kiểu người thích gây khó chịu cho người khác mà. Nhưng biết sao được, suy cho cùng thì đó cũng là bản chất của con người cậu ta thôi.
[OverGear về cơ bản được tạo ra chỉ dành riêng cho Golem, nên không ai có quyền được điều khiển ngoài chủ của chúng ra. Nên dù cậu có vào được một trong hai bọn chúng, cũng không có điều khiển được đâu]
[Eh!? Thật sao?]
[Do chúng được tạo ra chỉ dành cho mỗi dòng Crown. Leo Noir của Norn và Tiger Rogue của Nia khá giống nhau về mặt cấu tạo, nhưng cả hai đều không thể trao đổi Golem qua lại được. Chúng tôi vẫn còn dư phụ tùng cho một cái, nhưng vẫn chưa tìm được một Crown nào để sử dụng nó… ]
Tôi bất giác bịt miệng lại sau khi nói ra điều không nên nói, nhưng tất cả đã quá muộn rồi. Robert ném cho tôi ánh mắt lấp lánh. Ugh… tôi không thích bị ai đó nhìn tôi kiểu này, nhất là với một người đàn ông.
[Nếu đúng như những gì cậu vừa nói, thì cậu có thể tạo ra thêm một cái như những cỗ máy này cho Crown của tớ, Blau! Nói cách khác, tớ có thể trải nghiệm được cái cảm giác điều khiển chúng! Oh, thật tuyệt vời! Cảm ơn cậu rất nhiều, Touya!]
[Này chờ đã chứ… không có dễ thế đâu… !]
[Bắt tay vào làm việc ngay và luôn đi, Vua ngốc. Tên hoàng tử đó sẽ không bao giờ ngừng làm phiền cậu cho đến cái ngày nó hoàn thành đâu]
Thật á.
Lời nói của Norn khiến cho tôi cảm nhận được nó xuất phát từ kinh nghiệm sống của cô. Tôi liếc mắt sang Rosetta, người vừa đáp lại tôi với tiếng thở dài.
[Vâng, thưa chủ nhân! Về mặt cơ sở có vẻ là như nhau, vì thế chúng ta có thể tạo ra thêm một cái nữa. Nhưng chúng ta cần thời gian để điều chỉnh và đồng bộ hoá với Golem của ngài ấy!]
[Norn là một con sư tử, Nia là một con hổ. Không biết mình nên là con gì đây ta. Ah, một con hươu lộng lẫy! Không không, cả hai người họ đều thuộc họ mèo nên một con chó thì sao… chó sói nghe cũng ổn đấy! Nhưng một con cáo cũng không tệ! Hai người nghĩ tôi nên là con gì đây?]
[Làm như tôi quan tâm lắm ấy. Có kẻ ngốc nào lại quan tâm đến việc cậu là một con ngựa hay là một con nai chứ?]
[Một con gấu có lẽ ổn đấy. Giống như nó, cậu có thể ngủ đông đến hết cuộc đời này vậy]
Robert vẫn vui vẻ nói chuyện với họ mặc cho những lời ác độc liên tục được phát ra từ hai cô gái này. Tôi thật sự rất ngưỡng mộ tinh thần bất khuất của cậu ta.
[Chúng tôi không thể làm kịp cho cậu một cái khi trận chiến sắp tới đang cận kề. Cậu sẽ cùng với các vị lãnh đạo phương Tây quan sát trận chiến này]
[Hmmm… thật là ngại quá! Tớ có lẽ sẽ nhập cuộc vào lần tới vậy. Nhưng cậu có thật sự nghĩ rằng mình sẽ ổn nếu không có tớ chứ? Tớ phải thừa nhận một điều, tớ có một chút lo lắng khi cậu chỉ có Norn và Nia!]
[Á à? Thích gây sự sao, tên ngốc này?]
[Cậu là người cuối cùng mà tôi muốn ngừng ngay cái việc lo lắng cho tôi đấy]
Robert lại ăn thêm một nhát cào từ Nia và một cước từ Norn. Anh chàng này có vẻ như rất quan tâm đến họ. Chỉ có điều không biết thể hiện nó như thế nào thôi…
Hoàng tử siêu khổ dâm vui vẻ đón nhận hết tất cả hình phạt của hai cô gái này đưa ra. Ấy chết, lo nói chuyện với họ mà quên cả mục đích rồi. Tôi tách khỏi nhóm Robert và tiến thẳng đến thị trấn.
Sau một lúc dạo chơi, trước mắt tôi là một ngôi nhà khá rộng lớn với khu vườn xanh ngời. Mel, trong hình dạng con người, bước ra ngoài đón khách.
[Touya-san, chào mừng anh đã đến đây. Lâu rồi không gặp]
Dù có nhìn kiểu nào thì tôi cũng không nghĩ cô nàng này là Vua của Fraze. Cô ấy đang đeo tạp dề, trong mắt tôi đó là hình ảnh của một cô vợ trẻ và là một bà nội trợ hạnh phúc. Đột nhiên có một thứ gì đó thôi thúc tôi phải tương vỡ mồm tên Ende.
Khi bước vào trong, ngôi nhà này khá rộng mà lại khá đơn giản nhưng không hề có bất kỳ vật dụng gia đình nào. Ende, Ney và Lycee thì đang ngồi đợi tôi.
Việc tôi xuất hiện mà không có quà cáp gì khá là bất lịch sự, tôi mở [Storage] và đưa bánh quy cho Lycee.
[Thứ lỗi cho tớ nếu có làm phiền cậu nhé. Có vài chuyện tớ cần phải nói cho riêng cậu]
[Thế chuyện đó là gì? Có liên quan đến trận chiến vào ngày mai không?]
Tôi uống một ngụm trà trong khi hỏi Ende. Tôi đã yêu cầu Ende tham gia trận chiến ngày mai bằng Dragoon của cậu ấy, thế nên tôi phân vân trong đầu có vấn đề gì với chuyện đó không.
[Ừm, ít ra cũng liên quan đến cả nó nữa. Đầu tiên, Mel và các cấp thống trị khác có thể xác định được vị trí của biến thể, vì trước đây chúng và bọn họ có chung nguồn gốc với nhau . Đặc biệt là họ có thể cảm nhận được chúng khi chúng cố gắng xuất hiện trong khoảng không gian giữa các thế giới. Và cũng có thể biết được chính xác số lượng và thời gian xuất hiện của chúng như chiếc máy cảm biến của Guild sở hữu, nhưng thực chất có một số lĩnh vực mà họ còn hơn hẳn]
[Chính xác thì hơn về cái gì?]
[Khả năng xác định. Như đã được thông báo trước thì ngày mai đám biến thể sẽ xuất hiện, chắc chắn sẽ có sự góp mặt của đám cấp cao. Nhưng đó không phải là vấn đề đáng lo ngại… thứ mà tớ muốn đề cập đến là cấp thống trị đột biến sẽ có mặt trong trận chiến này]
[Cái gì cơ!?]
Cấp thống trị đột biến… Fraze ban đầu được chia thành hai phe. Phe tìm kiếm Vua do Ney đứng đầu và phe Ác thần dưới sự chỉ đạo của Yula. Kết quả, tất cả các Fraze đã bị đội quân biến thể của Yula tiêu diệt, và trở thành thức ăn cho Ác thần. Về phiên Ney, thì cô đã tái ngộ với Mel và gia nhập phe của chúng tôi.
[Nếu cấp thống trị đột biến này là cặp song sinh Leto và Luto, thì xin cậu hãy để chúng cho tớ. Tớ có vài thứ cần phải làm cho ra lẽ với chúng]
[Leto và Luto sao… ? À, đó là cặp song sinh đã hành cậu đến mức khiến cậu phải khóc lóc và trốn đi đúng không…?]
[Tôi không có khóc! Đúng là tôi có chạy trốn, nhưng tôi không hề khóc!?]
[Ai mà biết được chứ? Sau đó, cậu trốn đến một thế giới khác và chôm được song kiếm trong một hòm kho báu thiêng liêng nào đó, rồi kế đến cậu bị Takeru-ojisan đánh cho tới mức mất hết cả trí nhớ và cuối cùng cậu trở thành quân Tốt cho Chủ Thượng viện Triharan… còn nhớ không?]
[Ahhhh! Ahhhh! Tớ không nghe thấy gì hết! La la la la!]
Khi Ende bắt đầu nhắm tịt mắt lại và la lên, Ney kế bên liền vả một phát vào đầu cậu ấy.
[Ồn ào quá đi!]
[Gagh!]
Ende ngay lập tức ngất đi sau cú đánh.
[Tôi cũng có vài chuyện với Leto và Luto. Có thể để lại chúng cho bọn tôi không?]
[Được thôi, tôi không bận tâm về nó đâu. Nhưng nếu mọi chuyện trở tệ thì tôi buộc phải ra tay. Thế có vấn đề gì không?]
[Bên này cũng không phiền đâu. Nhờ cả vào cậu đấy]
Ney khẽ cúi đầu cảm ơn. Tính cách cô ấy chắc chắn đã trở nên dịu dàng hơn sau một thời gian sinh sống ở Brunhild. Vào lần đầu gặp mặt, cô nhìn như kiểu người có thể giết tôi bất cứ lúc nào. Mel và những người khác có vẻ cũng ảnh hưởng phần nào đến tính cách của cô.
Chà, do mục đích của cô là tái ngộ với Mel. Nên đó là điều hiển nhiên thôi.
[Nhân tiện thì tôi cũng hỏi luôn việc này, có tất cả là bao nhiêu cấp thống trị thế?]
[Lúc tôi vẫn còn bên chúng thì có Yula, cặp song sinh Luto, Leto và Gira. Nhưng ngay lúc này, tình hình như nào thì tôi cũng bó tay]
[Ý cô là sao?]
Tôi nhướn mày trước lời giải thích của Ney. Do Gira thì đã bị tôi giết nên chỉ còn lại ba người bọn chúng nhỉ?
[Chúng tôi đến đây với mục đích là tìm kiếm quý cô Mel, Vua Fraze. Nên có thể tên Yula đã gọi thêm vài cấp thống trị từ Phrasia. Hắn đã lên kế hoạch chiếm đoạt [Vua] được một thời gian rồi, chắc là kể từ khi chúng tôi bắt đầu du hành khắp thế giới. Tôi sẽ khá ngạc nhiên nếu hắn không có thêm đồng minh nào]
Chi~, nếu cấp thống trị bọn chúng mà đột biến nữa thì chúng ta chỉ có mỗi nước là… không được, chúng ta phải nhân cơ hội này tuyệt diệt bọn chúng, bọn chúng chắc chắn sẽ tham gia vào lực lượng cho cuộc chiến không xa sau này.
Nếu cấp thống trị xuất hiện không phải là Luto và Leto, mục tiêu của Ende. Tôi sẽ để nó lại cho Moroha-neesan, Karina-neesan và Takeru-ojisan giải quyết. Tìm đến sự trợ giúp của các vị Thần theo đúng nghĩa đen. Mặc dù, tôi cũng là một vị Thần nhưng tôi chỉ là một tên mới vào nghề! Riêng về phần họ thì cuối cùng cũng có một công việc hỗ trợ tôi cho ra hồn rồi!
[À, phải rồi… Ende, cậu nghĩ mình của hiện tại có thể đánh bại một tên cấp thống trị đột biến không?]
[Này nhé… đừng có mà đánh giá thấp tớ. Cậu cần nhớ tớ là môn đồ của Thần chiến tranh! Ahaha… cậu có biết tớ đã bao nhiêu lần đối diện với cái chết trong cái khoá huấn luyện địa ngục đó chưa!? Aha… Ahahahhh… cậu không bao giờ biết được đâu… T-Tâm trí và cả t-trái tim của tớ đã bị thanh tẩy hết… Ahaha… Ahahahaaaahhh…. Augh… ]
Tôi không biết Ende đang nhớ lại cái gì nữa, nhưng đôi mắt cậu ta liên tục đảo quanh và bắt đầu cười như điên. Không biết cậu ta có ổn không nữa.
[Tỉnh táo lại đi, Endemoun]
[Ha~... A, không sao đâu, Mel. Anh chỉ nhớ lại những chuỗi ngày ác mộng của cái khoá huấn luyện thôi]
Mel lay nhẹ Ende và cậu ta nhanh chóng trở về trạng thái bình thường. Tôi tự hỏi Takeru-ojisan có phải đã đi quá xa trong việc đào tạo hai người họ không. Thật sự, tôi không muốn Elze sẽ hành động giống như cậu ta chút nào, vì vậy tôi đang rất lo lắng về em ấy.
[Đa tạ vì bữa ăn]
… Tôi đang có một thắc mắc vì sao Lycee lại không hề lên tiếng trong cuộc trò chuyện, và bí ẩn đó đã được có được câu trả lời thoả đáng khi tôi nhìn về phía cô nhưng không có bóng dáng của miếng bánh quy nào.
…. Liệu chúng ta có ổn vào ngày mai không? Không, không có gì phải lo về nó cả, câu trả lời đã quá rõ rồi. Chúng tôi đã chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, tất cả những gì còn lại chỉ là chờ và nghiền nát kẻ thù.
Chúng ta đã có thêm nhiều đồng minh mới. Mọi thứ chắc chắn sẽ ổn thôi.
Có lẽ thế, tôi cho là vậy.