“Đùa nhau à …… đây mà là sông sao? Đây rõ là biển mà…”
Xa xa tầm mắt chỉ toàn thấy nước, nước và nước. Đất liền thì chỉ có thể nhìn thấy được mờ nhạt phía ngoài kia đường chân trời. Cái này, nó giống như cảm giác khi tôi thấy Hokkaido từ Mũi Oma vùng Aomori mà tôi đã đến chơi thời thơ ấu. Nếu chúng tôi giả định rằng, nó có diện tích ít nhất là bằng eo biển Tsugaru…?
(Edit : Theo Wikipedia, eo biển này là khoảng giữa đảo Honshu và Hokkaido, độ dài “ngắn nhất” là khoảng 19,5 km)
Sáu ngày sau khi chúng tôi khởi hành, cuối cùng chúng tôi cũng đến được Canaan, thị trấn phía cực nam của vương quốc Belfast. Từ chỗ này chúng tôi phải lên tàu và đi đến thị trấn Langley của Vương quốc Misumido ở bên bờ đối diện.
Tuy nhiên, như dự đoán về thị trấn nối liền giữa Belfast và Misumido, có rất nhiều á nhân ở bên trong thị trấn. Đầu tiên là á nhân kiểu như chó và mèo, một người chim có đôi cánh mọc ở sau lưng, một người có sừng ở trên trán, có những người có vảy phủ đầy khắp các bộ phận của cơ thể, cũng có người giống như á nhân rồng với cái đuôi rất dày.
Điều đó chứng tỏ rằng bằng cách này hay cách khác á nhân và con người dường như có thể chung sống hòa bình với nhau ở trong thành phố này.
Khi chúng tôi đến bên bờ sông (mặc dù không có gì nhưng có thể thấy được bến cảng) có những con thuyền khác nhau đang trôi nổi ở đó. Tuy nhiên, hầu hết trong số chúng là thuyền nhỏ, trong số đó cũng có thuyền cỡ trung bình và có vẻ như không có bất kỳ một con thuyền cỡ lớn nào.
Nhìn thì trông nó giống như một con thuyền buồm đấy nhưng, hầu hết những thứ ở đây đều không giống cánh buồm, đây là hình ảnh của một con thuyền buồm đơn giản. Bởi vì một người sử dụng pháp thuật hệ gió có thể đưa thuyền chạy bằng pháp thuật của mình, nếu muốn đi đến phía bên kia bờ đối diện trong vòng hai giờ, có vẻ như chỉ cần loại thuyền này là đủ.
Chúng tôi sẽ để lại xe ngựa từ đây và sử dụng một con thuyền vượt sông để qua phía bên kia Misumido. Tương tự như vậy, dường như xe ngựa cũng đã được chuẩn bị ở phía bên kia sông rồi.
Tôi để lại chuyện giấy tờ thủ tục lên tàu cho người Misumido, Olga-san và Garun-san, cách không xa con thuyền chúng tôi sẽ lên, tôi thấy các quầy hàng được mở buôn bán trên đường phố.
“Ah, đồ thủ công mỹ nghệ được bán ở đằng kia kìa.”
“Cái này… có rất nhiều loại vải lụa khác nhau cũng được bán ở đây đó.”
Alma và Yumina bên cạnh tôi thì thầm trong khi nhìn vào đống hàng hóa được bán. Vì đây là thị trấn cuối cùng của Belfast nên có nhiều cửa hàng lưu niệm cũng là điều hiển nhiên.
“Oh? Touya-san, món đồ đó đó…”
“Nn?”
Yumina đang nhìn vào một gian hàng với những đồ trang sức như trâm cài, nhẫn và dây chuyền sắp xếp cạnh nhau, ở phía trước đang là Lyon-san trông có vẻ lo lắng với khuôn mặt nhăn nhó khó chịu. Nếu tôi nhớ không nhầm thì ông ấy phải về thủ đô để gửi một lá thư cho cung điện.
Lyon-san có vẻ như đang ngần ngại không biết mua trang sức gì. Nhưng, đây là dành cho phụ nữ phải không? …ah tôi hiểu rồi. Thì ra là như vậy.
“Lyon-san, anh muốn mua một món quà lưu niệm cho gia đình mình à?
“Eh? uh, Touya-dono!?, không, cái, er ~ mo, đây là cho mẹ tôi …đúng vậy! Cái này là dành cho mẹ, tôi đang suy nghĩ nên mua cái gì cho bà ấy… ”
“Hee…”
Nhìn qua sắc thái bối rối của ảnh là cũng đủ biết người mà anh ấy mua quà cho không phải là mẹ mình rồi. Chẹp, chúc anh hạnh phúc và đừng “ăn cơm trước kẻng” quá sớm nhé.
“Có rất nhiều trang sức được bán huh. Đúng rồi. Alma chọn một cái đi. Nó sẽ là món quà tôi tặng cô để luôn nhớ về Belfast.”
“Như thế có ổn không!?”
Alma sẵn sàng chọn một chiếc trâm từ giữa đống trang sức sắp xếp gọn gàng. Đó là một cây trâm hình quả nho và đính ở giữa là thạch anh tím. Cáo và nho… Nó làm tôi nhớ đến một câu chuyện cổ tích quá.
“Nó hợp với cô lắm, Alma.”
“Ehehe, cảm ơn anh rất nhiều”
Tôi trả tiền cho chủ cửa hàng trong khi nhìn vào Alma người đang cười vui vẻ. Và phải moi móc một vài thông tin cho Lyon-san để anh ấy còn biết mua gì mới được.
“Cơ mà Olga-san có thích trâm cài như thế này không vậy?”
“Nn, onee-chan thích kiểu thiết kế với hoa làm họa tiết. Đặc biệt, chị ấy yêu hoa giống như những bông hoa Eriusu này, chị hay mua chúng thường xuyên lắm ” (lưu ý: katakana ‘eriusu’ không nghĩ ra được từ tiếng Anh nào để thay thế)
Và trong khi nói, Alma chỉ vào một vật trang trí cho tóc đang nằm trên gian hàng. Nó mang màu sắc của một bông hoa như hoa anh đào, nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng nó là một vật trang trí đẹp.
Biểu hiện Lyon-san vui hẳn lên từ những lời nói đó. Thế là dò hỏi xong.
“Được rồi, tôi đi đây. Lyon-san nên quay lại thuyền nhanh đi. Chúng ta sẽ khởi hành sớm đó.”
“Ah, vâng. Tôi sẽ trở lại ngay lập tức.”
Chúng tôi rời khỏi chỗ đó và một lúc sau tôi ngoảnh lại nhìn, Lyon-san đã mua hoa cài tóc Eriusu từ tay thương buôn, tôi có thể nhìn thấy anh ta nhận lấy món quà được gói bọc.
“Thật là bá đạo quá, Touya-san.”
Tôi được Yumina khen ngợi. Phải chăng cô ấy đã phát hiện ra? Mặc dù cô em gái của người yêu anh ấy dường như không để ý.
“Chỉ là em cũng muốn được tặng quà thôi.”
“……Xin lỗi.”
“Yep, sớm hay muộn rồi em cũng được đeo một chiếc nhẫn lên ngón tay thứ tư trên tay trái của mình, em sẽ hài lòng với nó lắm.”
Với một khuôn mặt tràn đầy nụ cười, Yumina đến và ôm lấy cánh tay của tôi. Tôi có nên mua một món trang sức cho cô ấy….? Hình phạt thật lớn quá.
Trong khi suy nghĩ về điều đó, chúng tôi trở về con thuyền của mình.
–
–
“Chỉ mới chốc lát thôi mà chúng ta đã đến nới rồi nè.”
“Đó là vì đoạn đường này chỉ mất có hai giờ de gozaru na.”
Trong khi Elsie và Yae nói như thế, họ ra khỏi con thuyền mang theo một cái hộp có chứa tấm gương dài mà chúng tôi phải đem đến cho nhà vua. Theo sau là Alma và Yumina đang xách đống hành lý, Kohaku cũng đi xuống, cuối cùng tôi ra khỏi tàu với Lindsey đang ở trên lưng.
“… Xin lỗi, Touya-san…”
“Không sao, không sao đâu. Đừng để ý làm gì”
Lindsey bị say sóng khoảng một giờ sau khi lên thuyền. Lý do là vì đọc sách trên tàu …. Tôi đã cố gắng dùng “Phục hồi” để thử, nhưng nó dường như không có tác dụng. Tôi nghĩ rằng đây cũng là một trạng thái bất thường. Tại sao lại như vậy?
Cô ấy ổn trên xe ngựa, nhưng lại bị say khi đi thuyền. Chẹp, tôi cũng biết có người đi xe không bị gì nhưng đi tàu thì lại bị, nó tương tự như thế này sao?
Chúng tôi nhìn quanh thị trấn Langley sau khi đặt chân xuống. Đây đã là vương quốc của á nhân Misumido rồi. Chỉ mất có hai giờ để vượt sông bằng thuyền, mặc dù không có bất kỳ một sự thay đổi nào, ở Canaan có nhiều á nhân hơn so với những thị trấn xung quanh Belfast.
Có những thương nhân mở quầy hàng giống như ở phía bên kia, nhưng hầu hết là á nhân. Đủ thể loại các chủng tộc khác nhau. Thật kinh ngạc.
“Thị trấn này lớn hơn mình nghĩ đấy.”
“… Có phải vì nơi này vẫn đang còn gần Belfast?”
Lindsey trả lời lại câu thì thầm của tôi. Chúng tôi rải bước theo hướng dẫn của Olga-san trong khi tham quan thị trấn, ba xe ngựa tương tự như những toa xe ngựa chúng tôi để lại tại thị trấn Canaan đã đậu ở đó.
“Giờ ta làm gì đây, Touya-san. Nếu sức khỏe của Lindsey-san không ổn, chúng ta sẽ nghỉ ngơi ngày hôm nay rồi sau đó khởi hành vào ngày mai cũng được chứ? ”
Olga lo lắng hỏi tôi.
“Aaah, mou, tôi không sao, desu. Tôi cảm thấy tốt hơn một chút từ khi tôi ra khỏi tàu rồi.”
Lindsey nhảy ra khỏi lưng tôi. Và, Elsie cười sususu rồi … đến gần, sau đó nói với em gái mình.
“Sẽ không sao đâu nếu em muốn được cõng thêm đấy, Lindsey ~”
“Onee-chan, ch-chị đang nói gì vậy hả!? Chị cứ đùa em!?”
Lindsey hét lên chống cự lại. Mặc dù tôi không biết liệu cô ấy có muốn được cõng tiếp hay không, tai của cô chuyển sang màu đỏ tươi. Yep, được người ta cõng liên tục thì lúng túng cũng đúng thôi.
“Vậy thì, chúng ta hãy nghỉ lại đây trong vòng một giờ nhé. Tôi sẽ gửi lá thư đến cho vui thú trong khi chúng ta chờ đợi vậy.”
“Ah, v, vậy tôi cũng sẽ đi theo nữa. Vì tôi không biết làm gì ở đây cả!”
“À vâng. Cả Lyon-dono nữa”
Hai người bắt đầu bước đi cùng nhau và cười đùa vui vẻ. Nhìn khung cảnh này tâm trạng cũng dễ chịu hẳn. Tôi phần nào bắt đầu hiểu được cảm giác của bà mối cho những cuộc gặp mặt kết hôn rồi đấy.
“Touya-dono, từ giờ trở đi sẽ không có bất kỳ một thành phố lớn nào dọc đường nữa đâu, tôi nghĩ cậu nên mua những thứ cần thiết đi là vừa.”
Garun-san á nhân tộc sói, đội trưởng đội hộ tống của Misumido đã nhắc tôi như vậy, thế nên mỗi người chúng tôi quyết định đi mua sắm và gặp lại ở đây một giờ sau đó.
Đưa Kohaku đi cùng, tôi mua những khẩu phần ăn phòng cho trường hợp nguy cấp và những thứ lặt vặt bao gồm trà lá cùng với Yumina từ những quầy hàng trên đường… Nn?
Tôi cảnh giác khi nhìn những khu lân cận xung quanh… Có phải là tôi tưởng tượng hay không?
“Có chuyện gì à?”
Yumina hỏi khi thấy động thái kỳ lạ của tôi.
“Không… Tôi cảm giác như có ai đó đang nhìn chúng ta… Có lẽ tôi chỉ đang tưởng tượng mà thôi.”
“Chẳng phải vì họ nhìn thấy cái gì đó không bình thường như Kohaku-chan sao? ”
Hổ trắng trong vương quốc Misumido được coi là thiêng liêng. Bạn không được giết hại chúng và bạn cũng không thể bắt chúng được. Giả sử nếu tôi đưa Kohaku đi cùng với một sợi dây chuyền đeo trên cổ cô ấy, tôi sẽ bị lên án mạnh mẽ. Tóm lại, có thể hiểu rằng Kohaku đang tuân theo sự tự do của riêng mình. Thật đắng lòng.
“Không phải, thưa chủ nhân. Chắc chắn là đang có một người nào đó theo dõi hành động của chúng ta. Không phải em, mà là chủ nhân và mọi người. Nhưng bây giờ sự hiện diện đó đã biến mất rồi.”
Tôi nhìn xung quanh một lần nữa từ thần giao cách cảm của Kohaku. Tôi tự hỏi đó là ai. Trường hợp này chúng tôi nên cẩn thận một chút.
Sau đó tôi đã mua khoảng mười quả trái cây (Bề ngoài giống như một quả lê, màu sắc thì màu cam và có mùi của táo) mà tôi chưa bao giờ thấy trước đây rồi trở lại nơi mà tất cả mọi người đã hẹn.
Mọi người đều đã ở trong xe cả rồi, có vẻ như tôi là người cuối cùng.
“Bây giờ tất cả mọi người đã đều ở đây. Vậy thì chúng ta hãy khởi hành thôi.”
Khi Olga-san nói xong, những người lính hộ tống bắt đầu lên hai xe ngựa ở trước và sau. Còn chúng tôi thì ngồi trong xe ở giữa. Elsie và Yae ngồi lên ghế trước, và mọi người đều ngồi chỗ dành cho hành khách, tôi đã thấy bông hoa cài tóc trông giống như hoa anh đào ấy trên mái tóc Olga-san.
“Ara, một bông hoa cài tóc thật tuyệt vời. Nó thật sự rất hợp với cô đấy.”
“Eh? Vậy, vậy à, cảm ơn cậu rất nhiều.”
Yumina thấy ngay bông hoa cài tóc đó liền ca ngợi nó không tiếc lời, Olga cười với tâm trạng bối rối không hề nhẹ. Lyon-san chắc hẳn đã tặng nó cái lúc mà họ đi một mình. Chú đã làm được rồi. Good Job.
“Tôi cũng muốn nhận được một bông hoa cài tóc như thế từ một người trong trái tim tôi. Tôi nghĩ rằng các quý ông thật đáng ngưỡng mộ khi tặng món quà như một dấu hiệu cho cảm xúc của mình. Đương nhiên là, nếu nó được thể hiện trong thái độ của họ thì cho một cái ôm còn tốt hơn là không cho cái gì…”
“Ai biết được, đi thôi nào!”
Vì càng ngày càng không hiểu nội dung của cuộc trò chuyện là gì, tôi nhanh chóng ngồi vào chỗ của hành khách. Thật bất ngờ cô ấy là loại người thù dai ghen dai như thế. Alma là người duy nhất tôi tặng quà, thật là tệ khi mà tôi không tặng bất cứ thứ gì cho Yumina…
( Yandere detected. :v )
Nói thế thôi chứ tôi còn không chắc là ôm cô ấy có thay được cho quà không nữa. Tôi phải nghĩ ra một cái gì đó… khoan đã, lúc này thì, sẽ tệ lắm nếu tôi chỉ tặng quà cho mỗi Yumina.
Thật không hay chút nào nếu họ nhầm lẫn đây là một món quà cho người yêu. Nếu tôi cũng đưa cho ba cô gái còn lại, tôi tự hỏi liệu nó có ổn không nếu tặng quà cho họ với ý nghĩa là “Các cô làm rất tốt nên tôi có quà đây”.
Khi tôi bước lên chiếc xe ngựa chở khách, tôi sử dụng “Tạo hình” để làm một món quà tặng cho bốn người, tôi bắt đầu kiểm tra các những món trang sức thời thượng nhất bằng cách dùng điện thoại thông minh rồi nhờ google-sama tìm hình ảnh.
CHƯƠNG 40 : KHU RỪNG VÀ MỐI NGUY XÂM LƯỢC
Ngay khi rời khỏi thành phố Langley, cảnh vật xung quanh hoàn toàn thay đổi. Nó không có nhiều màu xanh như Belfast. Ba chiếc xe ngựa di chuyển trong khu rừng mà bạn phải gọi là biển cây.
(Trans: forest rồi lại jungle ==!).
(Edit: forest là “rừng nhỏ”, jungle là “rừng già”. Đại loại thế.)
Tôi nghĩ là điều này có nghĩa là sẽ có nhiều ma thú ở Misumido hơn so với Belfast. Khung rừng này là một môi trường lý tưởng cho các loại ma thú. Thỉnh thoảng, bạn có thể nghe tiếng hú của một con vật nào đó nhưng có lẽ đây lại là chuyện thường ngày ở huyện nơi đây.
Bọn ma thú ở đây thì đúng là có hàng đống nhưng thiệt hại chúng gây ra cho nhân loại gần như là số không. Điều đó nghĩa là bọn ma thú có một lượng thức ăn phong phú ở trong rừng. Bọn chúng chẳng buồn phí hơi đi tấn công các khu nhà của nhân loại, phá hoại đồng ruộng của họ chỉ để kiếm ăn.
Tuy nhiên,với mấy gã dân làng vào rừng chơi săn thú, thường thì mấy kẻ đó sẽ rất là “may mắn” được các anh ma thú cưng nựng và điều này xảy ra thường xuyên. Trong trường hợp ấy, bọn họ sẽ là những kẻ xâm phạm vào lãnh địa của bọn thú, họ sẽ phải chuẩn bị cho việc bị tấn công. Tôi tự hỏi nếu việc phải mang theo một thứ như là chuông đuổi gấu (a bear repellant bell) hoặc thứ gì đại loại là điều không tránh được.
“Có vẻ là chúng ta sẽ không thể đến làng Eldo trước khi trời tối.”
Theo lời Olga-san nói, trên con đường chính dẫn đến thủ đô từ làng Langley,ở đấy có một ngôi làng mang tên Eldo, bạn sẽ gặp nó trước khi rời khỏi khu rừng, tôi biết điều đó khi dùng chương trình bản đồ. Hiển nhiên là chúng tôi không thể vượt qua một khoảng cách như vậy trước khi đêm xuống với tốc độ này.
“Misumido là kết quả của nhiều bộ tộc tập trung lại cùng nhau nên nó giống như kiểu một lãnh thổ của cộng đồng đa tộc vậy. Mỗi bộ lạc vẫn giữ hình dáng một ngôi làng hay thành phố tới tận bây giờ, nếu có những tộc đàn thân thiện với nhau thì cũng có những tộc đàn không được như vậy. Những người đã gắn kết họ lại với nhau là bảy vị thống lĩnh, bao gồm cả đức vua.”
Theo như lời giải thích của Olga-san, có tất cả bảy vị thống lĩnh của bảy thị tộc lớn, họ là thú tộc, dực tộc, giác tộc, long tộc, thụ tộc, thủy tộc và tiên tộc. Trong lúc này thì dường như là đầu lĩnh của thú tộc, thú vương đã trở thành vua của đất nước này.
Mặc dù ngôi vua được dự kiến là một chế độ cha truyền con nối nhưng sáu vị trí còn lại vẫn nắm giữ uy quyền mạnh mẽ. Họ giống như những quí tộc có tầm ảnh hưởng. Họ nói nó vẫn là một quốc gia mới nên vẫn có rất nhiều vấn đề.
Cuốicùng thì sau một ngày dài, chúng tôi nên chuẩn bị lều trại trước khi trời tối. Đây sẽ là dấu chấm hết cho ngày hôm nay.
Con đường đã mở ra một chút và chiếc xe ngựa dừng lại chuẩn bị để bắt đầu cắm trại. Thu thập củi đốt rồi đặt vào một chỗ với đá xung quanh, tôi cũng tham gia làm món súp (Minestrone) trong một cái nồi lớn.
Khi trờitối hẳn, và màn đêm xuất hiện, những tiếng rít gào từ sâu trong rừng vang lên. Có vẻ như có khá nhiều loài sống về đêm ở đây.
“Nó có chút đáng sợ nhỉ?…”
Khi Yumina đang uống món súp tôi làm, cô xích lại gần.
“Chỉ cần Kohaku ở cùng chúng ta thì bọn thú thông thường sẽ không xuất hiện trước chúng ta được đâu. Cậu ta có thể biết ngay nếu nó là một con ma thú, dù là ổng khá cùi khi đụng lũ slime với côn trùng.”
Tôi nói với Yumina những gì mà Kohaku đã bảo tôi qua thần giao cách cảm. Rồi cô nâng Kohaku lên và ôm chặt cậu ta.
“Cám ơn nhé, Kohaku cưng.”
“Xin cứ an tâm thưa quý cô.Chỉ cần tôi còn ở đây thì cô sẽ luôn an toàn. “
Như để không cho ai nghe thấy, Kohaku nói một cách nhỏ nhe. Nghe được những lời đó Yumina vỗ đầu cậu.
Mặc dù người canh gác đã thay ca vài lần để ai cũng có thời gian để ăn, nhóm Belfast vẫn cảm thấy lo lắng vì họ được đưa đi tới một vùng đất lạ.
“Tôi nên tới chỗ Yae và Elise sớm.Kohaku, cậu hãy lo cho Yumina giùm tôi.”
“Như ý ngài muốn.”
Tôi tách ra khỏi những người quanh đám lửa, bước vào trong toa xe (phần phía sau xe ngựa hay để đồ hoặc chở người bên trong) , dùng cổng đến thủ đô Belfast, Alfesu và về nhà.
Khi tôi xuất hiện ở phòng khách, Elise và Yae đang nghỉ ngơi. Ở gần đó là vị siêu quản gia của chúng tôi, Raimu-san.
“Aa, đã tới giờ rồi à?”
“Xin đừng di chuyển degozaru…. Tóc cô vẫn chưa khô đâu degozaru.”
Đúng vậy. Hai người họ vừa ra khỏi nhà tắm. Toi đã dùng “Cánh cổng” một cách bí mật không cho ai biết… chúng tôi quyết định trong 30 phút.
Tôi dùng ma thuật và tạo ra một ít nước sau đó hâm nóng nó bằng đá nhiệt trong bồn, đây chỉ là ngụy trang để họ có thể tắm rửa bình thường ở nhà. Lý do có hai người cùng một lúc là để họ có thể luân phiên tắm rửa.
“Mau trở về trước khi những người khác nhận ra. Raimu-san, hôm nay có chuyện gì xảy ra không vậy?”
“Không, không có gì đặc biệt cả. À, Julio muốn trồng rau trong vườn, điều đó có ổn không ạ?”
Một vườn rau nhà trồng à? Tôi muốn ăn rau tươi hái từ vườn lắm rồi.
“Được rồi, tôi chấp nhận.Hãy cứ làm như anh muốn đi.”
“Được rồi, tôi sẽ làm vậy.”
Dù vậy, những hầu gái như Lapis-san hay Cecil-san đều không có mặt. Tôi muốn biết là tại sao? Tôi hỏi Raimu-san về hai người họ, Lapis-san đã đi chợ vào lúc sáng sớm và bây giờ thì đang ngủ, còn Cecil-san thì đã đến thủ đô để gặp một người bạn.
“Nếu ngài có bất cứ yêu cầu gì, xin hãy gọi họ.”
“Không, chỉ là tôi có chút lo lắng. Thôi vậy, đi nào hai em.”
Tôi mở cổng và bước ra khỏi chiếc gương bên trong toa xe. Theo một cách nào đó mà nói, tình hình có vẻ kỳ lạ. Khu rừng thì ồn ào, mấy con thú thì đang kêu gào gần đó. Thực sự là rất lạ. Bọn chúng đang khóc à? Cái khỉ gì thế? Tôi lướt khỏi toa xe và nhanh chóng gia nhập với mọi người.
“Touya-san!”
“Chuyện gì xảy ra vậy!?”
“Em không biết. Những con thú rừng đột nhiên phát điên…”
Yumina mang trên mình một biểu hiện đầy sự lúng túng. Lúc đó, một á nhân người thỏ Rein-san, người đang ở cạnh tôi, đột nhiên ngước đầu lên.
“Có thứ gì đó rất lớn đang tiến tới đây… từ trên trời!”
Mọi người nhìn lên trời khi nghe Rein-san hét lên. Một cơn lốc lướt qua ngọn cây,từ trên trời cao, một thứ gì đó to lớn mà lại có thể nhàn nhã bay trên trời.
“Chẳng lẽ…. một con rồng, ở đây!?”
Garun-san đang ngây ngốc nhìn bầu trời nói như vậy. Mắt ông ta mở to với vẻ mặt không tin được.
Một con rồng. Cái thứ đang bay trên trời ấy à?
mDPO6mU [/images/images/image-13.jpeg]
“Tại sao lại có rồng ở đấy….?”
“Ý cô là gì? Không phải mấy thứ như vậy thường đi tới đây sao?”
Olga-san thì thầm trong khi giọng cô thì run rẩy, cô há to miệng khi đang ôm chặt cô em gái mình.
“Bọn rồng thường sống trong vùng đất của chúng tại trung tâm đất nước. Nơi đó trở thành lãnh thổ của loài rồng, chỉ cần không ai xâm nhập vào đó hoăc chúng không bị kéo ra khỏi đó thì chúng sẽ không hành xử bạo lực. Đấy là cách chúng tôi chia cắt những khu vực sinh sống…”
“Có ai đó xông vào đất của chúng ?”
Garun-san nói khi nghe những gì Olga-san nói. Đây là phản ứng của loài rồng khi ai đó xâm lược vùng đất của chúng? Nó rất tệ?
Đây có lẽ là sự trả thù chăng? Nếu vùng đất của chúng ta bị phá hoại, chúng ta sẽ tìm cách khiến kẻ làm nó phải trả giá.
Tuy nhiên Olga-san lắc đầu và bác bỏ ý kiến đó.
“Không, không nhất thiét là vậy. Khoảng vài năm một lần, một con rồng trẻ sẽ xuất hiện ở làng và bắt đầu điên cuồng phá hủy. Kể cả khi chúng tôi đánh bại con rồng đã rời khỏi đất rồng, những con rồng khác cũng không trả thù. Trong trường hợp chúng là kẻ xâm phạm trước. Nhưng mà…”
“Một con rồng có thể bị đẩy lùi?”
Garun trả lời cho câu hỏi của tôi:
“Trong Lữ đoàn Hoàng binh, nếu có khoảng 100 chiến binh, thì có lẽ… Tuy nhiên, nếu chỉ chống trả nửa vời thì chỉ làm nó phát bực thôi.”
Đội quân của Misumido có 100 thành viên. Để tất cả họ chiến đấu và “có lẽ” đẩy lùi được nó… nó mạnh như vậy á? Nghĩ rằng cái con rồng đang lên cơn dại này chỉ là một con non. Kể cả loài rồng cũng có mấy thím trẻ trâu nhỉ? Đúng là phiền phức. Thứ này chẳng khác gì một thảm họa tự nhiên cả.
Tôi lấy chiếc smartphone (6S plus), mở ứng dụng bản đồ… tìm kiếm [Rồng].
Có rất nhiều dấu hiệu ở trung tâm Misumido, ở đó là vùng đất rồng ? Ngoài chỗ đó ra thì còn một tín hiệu lẻ loi đang từ từ bay về phía chúng tôi…
“Oi…cái con đó đang bay về hướng làng Eldo……!”
“CẦN LỜI GIẢI THÍCH !?”
Mọi người kinh ngạc thốt lên khi nghe điều tôi vừa nói.
“Có gì ở làng Eldo không vậy?”
“Có những dãy đồng cỏ kéo dài suốt phía nam. Liệu có phải nó nhắm vào lũ gia súc không?”
Tôi không chắc chúng là cừu hay bò nhưng nếu nó bắt đầu tấn công gia súc, có lẽ ngôi làng sẽ được yên ổn, nhưng Garun-san xé rách cái ảo tưởng ngây thơ đó ra từng mảnh.
“Một khi con rồng đã được thưởng thức món ngon, nó sẽ không ngừng tấn công nơi đó. Hơn nữa, thứ đó xem chúng ta với lũ gia súc là đồ ăn như nhau thôi. Mà có lẽ nó sẽ có sự ưu tiên một chút ?”
Cứ theo tình trạng này thì cả ngôi làng sẽ bị đồ sát sạch sẽ… Phạm vi của ma pháp tấn công từ xa của chiếc Smartphone có giới hạn, nếu nó quá xa thì nó sẽ vô dụng.
“Chúng ta phải làm sao? Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ sứ giả. Chúng ta không thể để sứ giả phải đối mặt với tình huống nguy hiểm…”
Nghe Lyon-san nói khiến Garun-san phải nghiến răng lại. Đối với những người phụng sự cho quốc gia, lời nói của cấp trên là tuyệt đối. Nếu họ bất cẩn đi thẳng tới ngôi làng và để Olga-san bị nguy hiểm thì đó sẽ không còn chỉ là vấn đề về quan hệ ngoại giao. Cho dù là chỉ để lại một nửa và mang nửa còn lại tới ngôi làng thì vẫn…
Kể cả khi tôi tăng cường sức mạnh của ứng dụng bản đồ với Cánh cổng, vẫn còn vấn đề điểm dịch chuyển… nếu tôi không tưởng tượng ra làng Eldo thật cụ thể trong đầu thì tôi sẽ không tới đó. Chúng ta phải làm gì đây…?
“Chúng ta có thể làm gì không, Touya-dono!?”
“Cho dù em có hỏi thì…”
Tôi khoanh tay lại khi nghe Yae nói. Nghĩ đi. Nếu chỉ là chúng tôi thôi thì chúng tôi sẽ làm được việc gì đó. Chúng tôi không nhận mệnh lệnh từ đất nước mà chỉ như một yêu cầu từ hội. Hơn nữa đó không phải là yêu cầu bảo vệ cho Olga-san. Chúng tôi cần đưa chiếc gương ma thuật dịch chuyển rởm cho Vua của Misumido…
Chính nó! Thứ đó sẽ giải quyết chuyện này!
Tôi lấy từ toa xe một chiếc gương toàn thân và dựng nó dựa trên thân của toa xe.
“Touya-dono, đây là gì vậy?”
Lyon-san nghi ngờ chỉ vào cái gương trước mọi người.Những người khác cũng có cái nhìn tương tự như vậy trên mặt.
“Etto, thứ này gọi là “Gương dịch chuyển”, một bộ của nó gồm hai cái. Cái còn lại đang ở Cung điện hoàng gia Belfast, và khi dùng cái gương này ta có thể tới đó lập tức. Hay là chúng ta sử dụng cái này và dùng cung điện hoàng gia để bảo vệ cho Olga-san và Alma?”
“Cậu đem thứ này theo sao…?”
“Nhiệm vụ của chúng tôi là giao thứ này cho Vua của Misumido. Chúng tôi được cho phép dùng nó khi khẩn cấp.”
Tôi nói dối như thánh ấy. Tôi nói họ là thứ này chỉ có thể sử dụng đi và về một lần mỗi ngày, nó cũng không thể đưa nhiều người theo, tôi cố gắng cho họ thấy sự an toàn của nó. Chủ yếu là với lính của Misumido.
“Tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ dùng nó và tìm nói trú ẩn tạm thời ở cung điện hoàng gia.Rồi sau đó mọi người sẽ đi tới ngôi làng an toàn…”
“Rõ. Vậy trăm sự xin nhờ cậu, Touya-dono.”
Garun-san gật đầu trước quyết định của Olga-san.
“Tôi hiểu rồi. Vậy sẽ có Olga-san, Alma và Yumina… và để thấy bên kia, Garun-san có thể đi cùng tôi không?”
Garun-san cho một tiếng không chắc chắn. Nghe vậy tôi đặt hai tay lên chiếc gương.
“Cánh cổng.”
Tôi khỏi động ma thuật bằng một tiếng thật khẽ để không ai nghe thấy dù họ đang ở quanh tôi. Tôi tạo ra cánh cổng sáng vài xăng-ti-mét ở trên chiếc gương. Nhờ có thủ thuật che mắt, lần này cũng tạm ổn. Chúng tôi vẫn chưa tới cung điện mà.
Đầu tiên Yumina bước vào, theo sau là Garun-san, Alma, Olga-san và cuối cùng là tôi đi qua và đóng cánh cổng. Ở bên kia chỗ chúng tôi xuất hiện là phòng của Yumina trong cung điện hoàng gia, ngay trước một cái gương toàn thân. Họ đã để nó đúng chờ.
“Đây là…”
“Cung điện hoàng gia của Belfast. Vậy Yumina, nhờ em giải thích với Đức vua.”
“Vâng…Touya-san.Hãy cẩn thận…”
Sau khi gửi gắm yêu cầu cho Yumina, tôi gọi Garun-san, người đang ngây ngốc há hốc mồm .
“Garun-san, ông đã an tầm về nó chưa? Nếu rồi thì ta nên trở lại.”
“À, phải. Đi thôi!”
Tôi lặp lại thủ thuật giả mạo và chúng tôi đi qua đó.
Khi trở lại, việc chuẩn bị để xuất phát đã hoàn tất.
“Rất tốt! Bây giờ sứ giả đã an toàn. Chúng ta sẽ bảo vệ các dân làng khỏi con rồng, thẳng tiến đến Eldo!”
Garun-san, người vừa an toàn trở về, lập tức ra lệnh và các á nhân reo hò. Ou! Trong khi nhìn vào cảnh đó, tôi đi tới chỗ Lyon-san.
“Lyon-san, có chuyện gì vậy? Tôi không nghĩ là bên phía Belfast cũng sẽ vường vào vụ này nhưng…”
“Trong trường hợp này, nếu chúng ta chọn sống chết mặc bay thì chắc phụ thân tôi sẽ cho tội ốm đòn với quả đấm bốc lửa của ổng. Chúng tôi cũng sẽ đi theo. Ngài ấy chắc cũng sẽ nói vậy.”
Lyon-san nói một cách chắn chắn như vậy, và có vẻ mọi người đều đã quyết định. Vậy sẽ chẳng có vấn đề gì nữa. Tôi tìm trên bản đò và có vẻ con rồng vẫn chưa tới ngôi làng. Vẫn chưa tới mức khẩn cấp. Thật may mắn là con rồng này không di chuyển quá nhanh. Dùng tốc độ nhanh nhất của chiếc xe thì chúng tôi sẽ tới trong khoảng một giờ.
Không thể làm gì ngoài cầu nguyện là sẽ không cố biến cố đột xuất nào, tôi leo lên và bước vào trong toa xe.
CHƯƠNG 41 – LÀNG ELDO VÀ HẮC LONG
Ngôi làng đang chìm trong biển lửa. Mọi người đang chạy trốn tán loạn. Một con hắc long bay lượn trên bầu trời phóng cầu lửa xuống như mưa. Những cái chi mạnh mẽ, một chiếc đuôi dài và đôi cánh khổng lồ dang rộng từ sau lưng. Lấp loáng trong đôi mắt nó là ánh lửa đỏ và màn đêm tăm tối của cảnh vật. Có vẻ như nó đang tận hưởng tình thế này đây.
“Ưu tiên sơ tán dân làng! Ai không thể đi chuyển thì mang họ theo!”
Garun-san la lớn. Những vệ binh á nhân ngay lập tức bắt đầu giúp đỡ những người bị quật ngã bởi các cây cột đổ hoặc những người bị thương không thể đi lại được.
“Chúng tôi cũng sẽ trợ giúp giải cứu! Đừng để sót bất kỳ ai vẫn còn cần trợ giúp!”
Lyon-san hét lên một mệnh lệnh và đội hộ tống Belfast cũng tham gia giải cứu dân làng.
“Và bây giờ, chúng ta cần phải đá đít con rồng đó ra khỏi ngôi làng này.”
Lúc này con rồng đã nguôi xuống, bay lơ lửng trên bầu trời và tách khỏi ngôi làng. Trong lúc ấy, Garun-san và Lyon-san di chuyển và giúp đỡ tập hợp dân làng lại. Mọi việc đến đây đều đúng như kế hoạch. Họ cũng có nghĩa vụ bảo vệ Olga-san. Chúng tôi không thể chiến đấu với con rồng tại đây và ngã gục được.
Hơn nữa, nó đang bay trên trời đấy. Từ đây vũ khí của chúng tôi không thể với tới được. Lindsey và tôi nên làm gì đó vì chúng tôi đều có thể sử dụng phép thuật.
“Ôi Mũi khoan ánh sáng, Thánh Thương Rực sáng!”
Một tia sáng xé toạc bầu trời đêm. Tuy nhiên,con hắc long nhanh chóng né được nó trên không, và rồi lại “tặng” một quả cầu lửa tới chúng tôi.
“Ku, [Cường hóa]!”
Tôi sử dụng phép thuật tăng sức mạnh cơ thể để bảo vệ mình khỏi đòn tấn công. Vụ nổ xảy ra ngay điểm đó và tàn lửa bay xuống quanh tôi.
Tệ thật đấy. Nếu cứ choảng nhau tiếp ở đây thì thiệt hại còn tăng ghê hơn đấy chứ.
“Kohaku!”
“Theo ý Chủ nhân.”
Trước tiếng gọi của tôi, Kohaku trở lại hình dáng bình thường.
“Lindsey! Lên đi!”
“Vân-g…!”
Tôi ngồi lên lưng Kohaku, kéo theo luôn cả Lindsey và cho em ấy ngồi sau lưng mình. Và rồi chúng tôi phóng ra khỏi ngôi làng tiến về hướng nam.
Ngoảnh lại phía sau, tôi thấy con hắc long nhả một quả cầu lửa về phía mình. Tôi cưỡi lên Kohaku chạy qua khu rừng, né sang phải và trái rất mượt. Tốt lắm, theo bố đi con.
Vì nó bay trên không khiến cho chỉ còn duy nhất Lindsey và tôi có thể đánh lại nó nên tôi đã đưa ẻm ấy theo mình. Hai chúng tôi phải bằng cách nào đó xử lý đôi cánh kia. Cốt lỗi của vấn đề cả đấy.
Khu rừng mở rộng ra thành một vùng đồng cỏ rộng lớn. Cảnh quan ổn và không có gì cản trở tầm nhìn hết. Nếu chiến đấu ở đây thì chẳng phải lo thứ gì bị phá hủy hết. Mặc dù cơ thể chúng tôi sẽ phải chịu đựng đau đớn đây….
Gaaaaaaaaaaao!!
Con rồng rống lên. Kohaku gầm gừ đầy đe dọa khi nghe thấy nó.
“Đồ khốn…. mày dám sỉ nhục chủ nhân ta sao……?! Mày chỉ là một con thằn lằn biết bay thôi!”
“Eh! Kohaku chú hiểu được nó nói gì à!?”
Tôi kinh ngạc hỏi khi nhảy xuống khỏi lưng Kohaku, nó giải thích lại mấy lời của con rồng.
“[Mày dám làm gián đoạn cuộc vui của tao với mấy con bọ đó . Tao sẽ xẻ mày ra tám mảnh và ăn thưởng thức.] Chỉ là một thằng nhãi nhép đến nói cũng không nên lời thôi….! Đây chính là lý do tại sao ta ghét tộc [Aoitei]!” (TN:蒼帝dịch thô là bích vương)
Kohaku ném cơn giận vào con hắc long đang lơ lửng trên bầu trời.
“Cuộc vui……? Nó nghĩ tấn công cả ngôi làng chỉ là trò chơi thôi sao ? Rồng quái gì mà ích kỉ gớm.”
Nếu nó chỉ đến đây tìm thức ăn, hoặc trả thù việc phá hoại nơi trú ẩn của nó thì tôi có thể hiểu được. Nếu vậy tôi chỉ cần dạy cho nó một bài học và cho nó cuốn gói đi ,nhưng tôi không nghĩ rằng chừng đó đủ thấm.
Tuy nhiên, có lẽ nó tấn công con người chỉ để thõa mãn bản thân. Nếu chuyện mà như thế thì tôi cũng đếch do dự làm cái lề gì nữa.
“Lindsey, anh đi cho nó ăn hành đây. Và sẽ xẻo luôn hai cái cánh của nó.”
“Em hiểu rồi, desu.”
Lindsey gật đầu trả lời. Tôi luyện phép thuật, và kích hoạt phép thuật vô tính.
“Cấp số nhân!”
Phép thuật khai triển xung quanh tôi như một bệ phóng hình tháp ngắm thẳng vào con rồng. Đầu tiên một thành hai, hai thành bốn, bốn thành tám, cứ thế gấp đôi lên và rồi khi chúng đã vượt quá 1000 tôi lại phép khác.
“Oh Mũi khoan ánh sáng, Thánh Thương Rực sáng!”
Khoảnh khắc tiếp theo, một chùm 128 ngọn thương phóng thẳng vào con rồng. Tôi chưa đủ cơ dùng phép thuật cao cấp, nhưng về mặt ma pháp thì tôi đâu dễ bị đánh bại. Như kiểu tôi không dùng được khẩu bazooka nhưng với súng máy thì tôi chơi ngon lành.
(Edit: thực ra mà nói, bazooka với súng mấy đều thuộc loại vũ khí hạng trung cho bộ binh,và đều dễ dùng như nhau)
Gyaoaaa!?
Dù nó có cố tiếp cận và né tránhthì cũng chạy đâu cho thoát được những 128 ngọn thương. Nhiều phát trúng cơ thể và nó gục xuống đất trong vũng máu.
Nhưng ngay lập tức nó sửa lại tư thế, giương cao đôi cánh và bắt đầu bay lên lần nữa. Nhưng Lindsey không để điều ấy xảy ra.
“Triệu tập thủy năng, thanh katana trong mát, Thủy Trảm.”
Con hắc long không thèm quan tâm đến thanh kiếm tạo nên từ nước nén đang bay tới. Xoẹt! Cánh phải của nó bị chém đứt lìa.
Gyaoaaa!!
Đau đấy ? Con rồng rống lên một cái rõ to, nó cố bay đi một lần nữa. Tuy nhiên, nó chỉ nhích lên được một tí thì rồi lại rớt ngay xuống. Tốt, giờ thì khỏi bay với chả nhảy gì nữa nhé.
Đôi mắt đỏ lòm của hắc long lóe lên đầy hận thù, nó mở miệng ra. Một chuyển động hoàn toàn khác biệt với quả cầu lửa chỉ vài khắc trước đây. Không hiểu sao nó có vẻ tồi tệ lắm.
Tôi đạp mạnh xuống mặt đất với đôi chân được cường hóa sức mạnhvới phép 「Cường hóa」, ôm theo Lindsey nhảy sang phía cạnh.
Goooooooooooo! Miệng con rồng khà ra một luồng lửa giống hệt như súng phun lửa, khắp một vùng xung quanh bị nhuộm một màu đỏ rực.
Con rồng đó, nó dùng được hơi thở lửa sao?Chúng tôi không thể dễ dàng tiến lại gần một con rồng cứ khè ra lửa như vậy được.
Lindsey cố dùng Thủy Trảm một lần nữa nhưng sức mạnh của nó đã giảm đi bởi bức tường lửa từ hơi thở của con rồng, và nó cũng chẳng gây được sát thương gì sất.
Và một cái bóng từ trên đầu con rồng rơi xuống.
“Yaa!”
Lưỡi kiếm của Yae bay thẳng xuống mắt phải của con rồng.
“Cường hóa!!”
Elsie dồn toàn bộ sức mạnh, tung người về phía trước và bùng nổ thẳng vào cái bụng nằm ngang của con rồng.
Gugyaooaoao!!
“Á đau quá! Nó cứng thế hả trời!”
“Có vẻ còn tệ hơn con tinh thể ác quỷ ta chiến đấu trước đây. Mình không muốn lại như trận đó đâu.”
Yae và Elsie vừa phàn nàn vừa giữ vị trí khỏi con rồng.
Cơn thịnh nộ được thấy rõ trong con mắt còn nguyên vẹn của nó và nó liên tục khè lửa vào hai ẻm.
“Tou!?”
“Né đi degozaru!”
Hai ẻm hoảng hốt rút chạy khỏi chỗ đó. Bức tường của ngọn lửa bộc hỏa và ngọn lửa quanh nơi đó bắt đầu tỏa sáng rực rỡ.
Trong khi con rồng chỉ chú ý vào hai ẻm, tôi rút thanh katana ra và lại gần chỗ con rồng,nhảy lên và nhắm thẳng vào đầu nó.
Gakiiin!
Tôi sử dụng [Cường hóa] để tăng sức mạnh cho nhát chém, thanh katana phát ra một âm thanh kim loại chói tai và nứt vỡ.
“Ku!”
Cứng vãi! Đáng nhẽ phải nhắm vào cái mắt còn lại như Yae mới đúng chứ nhỉ? Nó lườm tôi với đôi mắt đỏ lòm, ngẩng cổ lên, há miệng ra và chuẩn bị khè lửa ra.
A, tệ rồi. Tôi đang nghĩ vậy thì một con dao từ đâu bay tới, xuyên thủng và cắm thẳng vào mắt trái của nó.
Cả hai mắt bị thương thì chắc thốn lắm hả? Cổ con rồng giãy giụa sang hai bên và khè lửa.
“Trơn trượt!”
Tôi nhân cơ hội đó xóa bỏ ma sát ở chân của nó, cơ thể nó mất đi thăng bằng và đổ rầm sang phía bên cạnh. Nguy quá nguy quá. Phép thuật [Trơn trượt] thực sự hữu dụng. Mặc dù dùng trên không thì lại chẳng có tác dụng gì .
Nhưng nếu con dao ấy không bay tới thì tôi đã gặp nguy rồi. Có phải Yae không? Ẻm đã cứu mạng mình đấy. Huh? Nhưng Yae vừa mới ở phía này cơ mà… con dao lại bay đến từ hướng đối diện?…Mà thôi ai quan tâm chứ?
Con rồng gầm lên giận dữ. Thanh katana đi tong rồi. Quả không hổ danh là rồng. Liệu có cách nào tăng cường độ xuyên thấu hơn nữa không? Vậy thì…
“Yae, Elsie! Câu giờ đi! Lindsey, dựng tường băng ở phía anh đi! Kohaku, bảo kê Lindsey!”
Lindsey luyện và sử dụng phép thuật như yêu cầu của tôi.
“Triệu tập băng năng, Tường băng vĩnh cửu, Tường Băng”
Một bức tường băng dày đặc xuất hiện trước mặt tôi. Thật trong vắt và đẹp đẽ. Thế này thì hơn cả đủ rồi ấy.
“Tạo mẫu.”
Tôi với tay đến khối băng và chuyển hóa nó. Biến đổi cấu trúc của một vật phẩm được tạo nên thì không khó đến thế. Băng phép thuật rất khác băng thông thường vì nó khó tan chảy hơn, nhưng không phải là không thể chế tạo.
Sau vài giây, một thấu kính khổng lồ bằng băng được hiện ra. Nó không dễ sụp đổ vì được dựng nên rất đúng cách.
“Tạo mẫu.”
Những vòng tròn phép thuật nho nhỏ nối nhau xuất hiện và hướng thấu kính về phía trước. 1… 2… 4… 16… 32… 64… 128… 256… 512!
“Oh, Mũi khoan ánh sáng, Thánh Thương Rực sáng!”
512 ngọn thương ánh sáng bị hút vào thấu kính và hội tụ tại một điểm duy nhất, tôi sử dụng [Tạo mẫu] một lần nữa để điều chỉnh độ dài tiêu cự đến con rồng.
“Đớp đi!!!”
Rồi khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng động không thể diễn tả vang vọng và ngực hắc long mở toang ra một cái lỗ. Nó cứ thế gục xuống và khiến mặt đất rung chuyển. Dòng máu phụt ra từ vết thương hở nhuộm đỏ một vùng rộng lớn.
“Chúng ta thành công rồi.”
“Anh đã làm được, Touya-dono.”
Elsie và Yae đầy phấn khích chạy lại còn Lindsey cưỡi trên lưng Kohaku tiến đến.
“Thật tuyệt cú mèo.”
“Đúng như kỳ vọng, Chủ nhân. Chăm sóc nó bằng một trận đánh nhừ tử.”
Cuộc chiến đã kết thúc, mọi người thở phào nhẹ nhõm và thấu kính băng đột nhiên vỡ ra. Uo, giật cả mình.
Có một bóng đen đổ xuống mặt đất. Chúng tôi đều ngước lên và thấy một con rồng thứ hai xuất hiện dưới ánh trăng.
“Na…! Một con nữa sao….!?”
Không chỉ vậy, thậm chí nó còn bự hơn cả con hắc long mới bị hạ gục. Lông nó màu trắng mọc lên từ những chiếc vảy đỏ từ phía sau đầu đến tận chóp đuôi. Nó dài và mập mạp, chiếc đuôi cũng rất dài.
Ngay khi chúng tôi nghĩ đến một cuộc tấn công thứ hai, con xích long bắt đầu cất tiếng nói khiến chúng tôi bối rối.
“Ta không có ý định giao chiến. Em ta dường như đã gây rắc rối cho mọi người. Xin thứ lỗi.”
“Ông nói được à!?”
“Ta là xích long cai quản vùng đất thiêng này. Ta đến để mang kẻ phát cuồng trở lại. Có vẻ như ta đã quá chậm trễ rồi.”
Nỗi buồn phảng phất đâu đó trong đôi mắt hoàng kim con xích long đang yên lặng nhắm lại. Vậy ra là thế à, nó đến để mang tên kia về… Nếu nó nhanh hơn chút nữa, có thể chúng tôi cũng sẽ được nó trợ giúp đấy…
Một tâm trạng khó khăn không thể diễn tả được đang bao trùm, Kohaku tiến vào tầm nhìn của con xích long.
“Xích long. Hay ta nên nói [Aoitei] nhỉ. Ngươi nên dạy dỗ đồng loại cho đàng hoàng vào.”
“Cái gì….? Sự hiện diện này…có lẽ nào….là ngài sao Byakko-sama!? Tại sao ngài lại ở đó….!?”
Con xích long bày tỏ niềm kinh ngạc. Tôi chẳng hiểu gì và nhìn vào Kohaku. Tên này không quan trọng lắm đúng không?
“Hiểu rồi… Byakko-sama đã hạ gục hắc long huh? Thảo nào nó bị đánh bại…”
“Đừng hiểu lầm. Chính chủ nhân của ta, Touya-sama đây, đã đánh bại nó. Điều này xảy ra vì thằng ranh ấy dám xúc phạm chủ nhân của ta. Rõ ràng là đáp lễ thôi.”
“Cái gì…!? Chủ nhân của Byakko-sama!? Là con người!?”
Một lần nữa nó lên giọng đầy kinh ngạc, đôi mắt hoàng kim của nó gặp ánh mắt của tôi. Một lát sau con xích long đáp xuống và lặng lẽ cúi đầu.
“Xin ngài hãy tha thứ cho sự xấc xược quá mức của tôi… Về chuyện xảy ra với hắc long, kẻ hèn này xin thỉnh cầu lòng từ bi của ngài…”
“Aa- tôi hiểu lý do mà nên ổn cả rồi. Nhưng hãy giải thích với mọi người để chuyện này không bao giờ xảy ra nữa.”
“Ha. Sẽ không có sai sót gì đâu. Tôi sẽ trở lại vùng đất thiêng ngay lập tức và tuyên bố với mọi người. Xin hãy tha thứ cho tôi.”
Con xích long đứng dậy, nó cúi đầu một lần nữa, vỗ cánh, dần dần bay lên không trung, vụt qua trên bầu trời và hướng về phía nam.
“Quá phiền phức. Đây là lý do tại sao Aoitei….”
Kohaku vừa càu nhàu vừa trở về kích cỡ nhỏ hơn với một tiếng [pon]. Có vẻ quan hệ của cậu ta với Aoitei không tốt đúng không. Chẳng thể nào trách được, [Dùng kim cương để cắt kim cương mà]. Huh?
Khi tôi nhìn xung quanh, cả ba cô gái đều đang ngồi dưới đất.
“Mấy em sao vậy?”
“Anh nói vậy có ý gì hả?… Em chẳng thể di chuyển được này….”
Elsie nói với giọng khàn khàn. Aa, cũng tương tự Yumina khi tôi triệu hồi Kohaku huh? Con xích long ấy có vẻ khá cao cấp. Đôi mắt hoàng kim ấy, có thể là quỷ nhãn đó.
“Touya-san…anh không sao chứ?”
“Chắc chắn rồi. Chẳng có gì cả.”
“Thật là đối xử không công bằng mà degozaru yo….”
Dù em có nói thế thì, chắc đó là ảnh hưởng của Thượng đế rồi. Điều ấy khiến tôi nhớ lại rằng mình chắc chắn đã cảm thấy sợ hãi nhưng không nhiều đến nỗi làm tôi trở nên gục ngã.
Trong khi nghĩ như vậy, tôi sử dụng phép thuật phục hồi lên tất cả mọi người.
CHƯƠNG 42 : SỪNG RỒNG VÀ NGƯỜI BẢO VỆ
“Aa~, tôi kệt sức rồi!”
Tôi thả người xuống bãi cỏ và ngủ thẳng cẳng. Mặt trời đang nhô lên ở phía Đông trông chói mắt thật đấy. Cơ mà… đã là sang rồi à?
Sau khi giải quyết con rồng đen, chúng tôi đã góp sức hỗ trợ ngôi làng. Lindsey dẹp ngọn lửa bằng cách dùng phép hệ thủy lên vùng đất xung quanh, Elise và Yae thì đi tìm dân làng và một chỗ cho người bị thương, và tôi chữa trị cho người bị thương bằng phép hồi phục.(Sau đó tôi nhận ra là tôi có thể chữa hết cho mọi người cùng lúc nếu tôi truy tìm [người bị thương] trong bản đồ và chữa cho họ cùng lúc)
May mắn là không có thương vong,tuy nhiên ngôi làng lại gần như bị phá hủy.
“Touya-dono, ngài có ở đây không?”
“À, Lyon-san, cám ơn sự hỗ trợ của anh.”
Lyon-san đi tới chỗ tôi ngủ.
Mùi thơm của số gạo khẩn cấp được nấu từ đâu đó bốc lên.
“Nhưng mà, chỉ là con người cũng có thể giết được rồng… Tôi đã phải chuyển từ bất ngờ thành kinh ngạc đó.”
“Nó cũng không mạnh cho lắm và nó vẫn là con non. Có thể là vậy.”
Tôi kể những gì tôi biết từ con rồng đỏ để trả lời câu hỏi của Lyon.Sau đó vị tướng quân sói Garun cũng bước vào.
“Ồ ,Touya-dono. Ngài muốn làm gì với con rồng?”
“’Làm gì’, ý của ngài là?”
“Ừ thì, có rất nhiều nguyên vật liệu ở đây. Nếu ngài bán chúng thì sẽ kiếm được một khoản tiền kha khá đấy. Nhưng ngài sẽ mang nó đi thế nào?”
“Bán? Cái xác của con rồng á?”
Từ vảy rồng cho đến móng vuốt, cặp sừng, răng nanh cho đến cả xương của chúng đều là tài liệu dung cho trang bị và vũ khí. Thịt thì cũng rất ngon và được nhận định là món vô cùng xa xỉ đến mức không bao giờ được bán.
Phải, đúng là mọi thứ đều thuộc về người đã hạ gục nó nhưng mọi người đã tin tưởng trao sự quyết định cho tôi, đó là những gì họ nói. Uhm, để xem ..
“Được rồi,tôi tặng nó cho ngôi làng này. Hy vọng nó sẽ giúp mọi người xây dựng lại ngôi làng.”
“Con rồng đó? Mọi thứ ư?”
“Touya-dono, ngài hiểu điều mình đang nói chứ? Chúng là những vật phẩm vô cùng có giá trị. Nói trắng ra, chúng có giá trị là 10 đồng tiền của Nhà Vua đấy.”
Mười đồng vàng vua… không ít hơn 100 triệu yên!? Điều đó thực sự là lãng phí, nhưng khi tôi nghĩ lại về nó, tâm trí tôi ánh lên khuôn mặt của dân làng.À, vậy là nó sẽ trở thành thế này,cũng tốt thôi …
“Nếu nó có tác dụng cho ngôi làng vậy tôi sẽ không đòi hỏi gì thêm. Xin hãy sử dụng nó”
Không nói một lời nào, đùa thôi, sau tất cả, tôi trả lời với hai người đang có khuôn mặt nhăn nhó.
“… Thay mặt cho Misumido, cho tôi được bày tỏ sự biết ơn của mọi người. Cám ơn ngài,Touya-dono.”
“Ha-… Giống như cha đã nói, cậu là một con người với trái tim vĩ đại. Tôi xin cúi mình trước cậu.”
Ánh mắt họ nhìn tôi chứa đầy cảm ơn và tôn kính… Nó là biểu hiện cho sự vinh dự, tôi hy vọng những người khác sẽ bỏ qua cho tôi…
Olga-san,Alma và Yumia đã trở về bằng gương truyền tống giả. Đầu tiên Olga-san thể hiện sự biết ơn của mình. Người dân đã được cứu nhờ việc con rồng bị giết, và đã không có thương vong nào bởi các vệ binh đã hộ tống mọi người tới nơi an toàn.
Mọi người đều kiệt sức và họ đang nghỉ ngơi trên xe ngựa.Thật sự thì tôi rất là muốn ngủ ngay bây giờ. Cảm giác đó bị gián đoạn khi một trưởng lão của tộc bán nhân cùng một cây gậy chống bước tới chỗ chúng tôi.
“Tôi là Solumu, trưởng làng. Vì những cố gắng để tiêu diệt con rồng đang tấn công làng, cùng với việc hỗ trợ khôi phục… thật sự cám ơn cậu”
Tôi tự thấy tiếc về những phần còn sót của con rồng, thật phí phạm… Nhưng ngôi làng đã trở nên như thế này thì đúng là bọn họ sẽ có một khoảng thời gian khó khăn khi sống tại đây… Điều đó là không thể tránh khỏi rồi.
Một vài người dân làng bưng cái gì đó cho trưởng làng. Nó là một thứ gì đó có hình nón dài khoảng một mét và màu đen… đây là ?
“Đây là một cái sừng của con rồng. Ít nhất thì xin ngài hãy nhận nó.”
“Eh, nhưng…”
“Một số vũ khí của ngài đã bị hỏng, không phải sao? Cái sừng này sẽ là nguyên vật liệu cho một cái mới hoặc ngài có thể bán nó và đi mua cái khác.”
Đúng vậy. Tôi nên nhận lấy nó – như một lời tạ ơn chăng? Tôi nhận chiếc sừng từ trưởng làng và ngạc nhiên bởi nó khá nhẹ cho dù nó lại cứng rắn hơn hẳn cả sắt hay thép. Tôi đã thực sự hiểu làm sao con rồng đó bay được. Chỉ có vài thứ có thể cứng hơn nó, chẳng hạn như là Xích quặng, Mythril hoặc Orichalcum.
Tôi nhận chiếc sừng và chào trưởng làng-san.
Tôi thật sự rất mệt nên chỉ có thể treo nó lên.
Khi tôi tới được xẹ ngựa, Elsie,Lindsey và Yae đã ngủ ở trong.
Không tài nào mà tôi có thể vào ngủ cùng họ nên tôi ngã xuống bãi cỏ cạnh xe ngựa.
“Touya-san,chăn đây. “
Yumina đã ở đó cùng với cái chăn. Căn thời gian chuẩn thật đấy. Khi đang chiến đấu cùng với cái mí mắt đang đóng lại tôi cảm ơn và quấn mình vào trong chăn. Ấm thật đấy. Xong rồi. Và tôi nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ,
Khi tôi tỉnh dậy, tôi nhìn thấy khuôn mặt của Yumia với bầu trời trong xanh làm nề.Tôi vẫn còn ngơ ngác đôi chút, nhìn chằm chằm vào mặt Yumina.
m5t7OSp [/images/images/image-14.jpeg]
“Anh tỉnh rồi à? “
Có một cảm giác mềm mại ở dưới đầu tôi.Hử? Ừm vậy đây là gối đùi… nhỉ?
Tôi lăn một vòng trên đất và thoát khỏi nó. Đợ- Khi nào thì việc này xảy ra?
Tôi đột nhiên đứng dậy, dân làng và các vệ binh – những người đã thức dậy đang nhìn tôi và cười nhăn nhở. Waa…! Thật xấu hổ. Đặt đầu mình lên đùi một cô gái giữa nơi công cộng . Sẽ là dối trá nếu bảo tôi không thích, tuy nhiên nó vẫn cực kỳ xấu hổ!
“Ara, Anh dậy rồi à?”
“…Anh ngủ rất ngon đó.”
“Anh trông có vẻ thoải mái nhỉ.”
Một cơn ớn lạnh chạy dọc lưng tôi, tôi chậm chạp quay đầu . Ba cô gái đang cười rạng rỡ và im lặng đứng đó. Mặc dù nhìn họ rất hiền lành và đang tươi cười, mắt họ lại không hề cười. Ah,ara…? Họ nhìn có vẻ giận dữ?
“Um~ Có chuyện gì xảy ra … sao ?”
“““Không hẳn?”””
Không, đó là nói xạo chứ?Nếu không tại sao mọi người lại làm khuôn mặt giận dỗi đó?
“Phải phải, tạm thời hãy bỏ qua việc đó.Oẳn tù tì là công bằng rồi chứ.Không oán giận gì nhé!”
“Tôi biết…”
“…Muuuu.”
“Thật là đáng thất vọng”
Yumina vỗ hai tay cô và ba người kia nghiêng đầu sang chỗ khác, họ trở nên vô cùng nhẹ nhàng dễ bảo … mấy cô gái đã có một trận đấu hay đại loại thế à?
“Touya-dono,xin hãy sớm chuẩn bị cho việc đi chuyển.Việc thông báo tình hình ngôi làng cho thủ đô là cần thiết”
Olga-san và Garun-san đã đến và bảo chúng tôi cần phải rời đi. Bởi chế độ kì lạ, thật may mắn là tôi đã đi bằng xe ngựa. Những cái nhìn từ phía sau làm tôi lo lắng nhưng tôi vờ như không biết.
<<Kohaku,có chuyện gì xảy ra khi tôi đang ngủ?>>
Kohaku đang có mặt trong xe ngựa và tôi dùng năng lực ngoại cảm (telepaphy) để hỏi cậu ấy. Có thể cậu ta biết chút gì.
<<À, thì, … phải nói sao đây … um … nó là trận chiến của các cô gái?>>
<<?>>
Tôi không hiểu lắm nhưng mọi người trừ Yumina đều trong tâm trạng xấu.Tôi cần làm một việc gì đó…
Tôi chợt nghĩ ra gì đó và tiến về nhà của trưởng làng, và thương lượng để đạt được “nó”.
Tôi giải tỏa căng thẳng cho ba cô gái để họ thấy tốt hơn trong cái xe ngựa xóc nảy.Trên cánh tay của Elsie,Lindsey,Yae và Yumina là những chiếc vòng tay bạc sang lấp lánh.
Tôi lấy chúng từ trưởng làng (hiển nhiên là tôi đã trả tiền cho chúng), một vài món đồ làm bởi [Thiết kế] từ kho bạc. Tôi đã đưa chúng cho họ như một lời cảm ơn.
Họ đúng là ngạc nhiên thật, nhưng rồi họ cũng vui vẻ mà thôi.Những chiếc vòng trượt theo cánh tay họ khi bạn nhìn vào chúng. Hiển nhiên rằng họ rất hài lòng với chúng mặc dù việc thỉnh thoảng cười cười nó khá là … đáng sợ?
“Olga-san, còn bao lâu mới tới thủ đô?”
“Sau khoảng hơn hai ngày nữa để đến thủ đô của Beluju. Có vài ngôi làng trên đường đến,nó khá là thích hợp để Touya-san mò chút vũ khí.@
Ồ, tôi hiểu rồi. Theo lời Garun-san, nếu tôi muốn vũ khí được làm từ sừng rồng thì thủ đô là nơi tốt nhất có thể. Nhưng điều đó nghĩa là tôi sẽ không có kiếm cho đến khi tới đó. Nếu vậy tôi sẽ chơi full phép trong một trận chiến nhưng nó có vẻ không được cam đảm cho lắm.
C,chờ đã, với [Thiết kế] tôi có thể tự làm cho mình một thanh? Dù vậy, sẽ khá là lỗ nếu tôi thất bại.
“Dù sao thì cũng chỉ tốn có hai ngày, kể cả khi không có vũ khí thì tôi vẫn giải quyết được với phép thuật thôi.”
Mua một cây vũ khí tạm bợ chỉ cho hai ngày thật là ngớ ngẩn.Có cả mớ hang xịn ở thủ đô. Nên tôi trả lời Olga-san như thế và cô ta nhớ ra gì đó, lấy ra một thứ nào đó được bọc trong vải ra khỏi túi cổ.
“À,tôi vừa nhớ rằng trưởng làng gửi tôi cái này.”
Thứ mà Olga-san lấy ra là một con dao đơn.Lưỡi daodài chừng 20cm ,con dao một lưỡi màu đen được bọc lại.
“Đây là?”
“? Thứ này bị kẹt trong mắt của con rồng… Chẳng lẽ nó không phải của Touya-san?”
Eh? Vậy Elise … không đúng? Nó không thể là của Lindsey. Eh,vậy đây là con dao của ai? Ý tôi là, ở đấy có người khác? Ai đó đã giúp chúng tôi ngoài đó? Chà, họ đã giúp đỡ chúng tôi nên hẳn sẽ không phải là kẻ địch…
<<Kohaku.Vào lúc đó cậu có nhận thấy ai ở đó ngoài chúng ta?>>
<<Có, tôi đã cảm thấy một vài sự hiện hữu khác ở trên cây. Chắc là 2 người… họ không thể hiện bất cứ sự giận dữ nào với ta nên tôi nghĩ họ là dân làng.>>
Tôi xác nhận điều đó qua ngoại cảm với Kohaku. Chắn chắn ai đó đã quan sát cuộc chiến của chúng tôi với con rồng. Chỉ là tại sao họ phải làm vậy?
Điều đó gợi cho tôi, trong thành phố Langley, đã có dấu hiệu việc ai đó nhìn vào Yumina.
Cả khi tôi nghĩ về nó, tôi vẫn không biết.Tôi đã kiểm tra con dao nhưng đấy chẳng có gì để tôi dò ra cả.
Tôi cất nó lại vào lúc này.Thật bất tiện khi không có vỏ dao.
Dù vậy, bọn chúng là ai … ?
CHƯƠNG 43 : THỦ PHỦ MISUMIDO VÀ TRẬN SO TÀI VỚI VUA THÚ
“Haa- … trông nó như thế này à- …”
Chúng tôi đã tới thủ đô Bellju rồi, tôi vô thức thốt lên ngay khi đập vào mắt tôi là một cung điện màu trắng.
Nó trông giống như Taj Mahal ở Ấn Độ. Khu lăng tẩm rộng lớn được vị hoàng đế xây dựng hoàn toàn bằng đá cẩm thạch. “Crown Palace” hay Tẩm cung Vương miện là tên của tòa lâu đài đó.
Chẹp, hai tòa lâu đài giống thì có giống thật, nhưng vẫn có vài phần tương đối khác.
So với những con đường lát gạch và thành lũy, cung điện màu trắng thực sự rất lạc lõng. Kiểu kiểu giống như trộn lẫn cung điện Ấn Độ với phong cách Ả-rập vậy (Aladdin cho fans của thế giới Disney)
Khi so sánh với đường phố ở Belfast, đường ở đây không phát triển để choxe ngựa có thể đi lại được. Nhưng kể cả thế thì dân tình đi lại rầm rập cũng chả làm được gì với con đường này cả.
Những chủng tộc khác nhau cứ đến rồi đi, đầy xung quanh. Có rất nhiều nền văn hóa pha trộn lẫn nhau cho thấy sự tiến bộ của nơi này. Nó có thể được coi như là bộ mặt của kinh đô vương quốc.
Chúng tôi xếp hàng ở phía trước một tòa nhà cao và băng qua một cây cầu để đến cung điện. Chúng tôi đi dọc theo một con rạch nước, lượn lờ xung quanh rồi vào cung điện nằm trên mặt đất.
Ra khỏi xe ngựa, Olga-san, năm người chúng tôi, sau đó là Garun-san và Rion-san, tổng cộng là tám người, đi dạo qua vườn hoàng cung và ngắm nhìn nó từ con đường lót gạch ngoài sân. Những chú chim nhỏ líu lo trong khu vườn xinh đẹp, những cái cây trồng cùng một thời điểm, một bầy sóc đang nhìn xuống từ trên ngọn cây.
Chúng tôi đi lên theo chiếc cầu thang duy nhất và bước vào cung điện. Ánh sáng mặt trời đổ xuống từ trần nhà, phản chiếu vào những phiến đá cẩm thạch trắng đầy chói lóa.
Chúng tôi đi qua trung tâm sảnh, dọc theo hành lang có những cây cột đứng chạy dài vào bên trong, cuối hành lang là một cánh cửa lớn được trang trí ở đó.
Kẹtttttt, cánh cửa cót két khi những lính canh mở nó ra.
Thảm đỏ trải dài, từ trái sang phải được tô điểm bởi dòng suối ánh sáng vào những thời điểm khác nhau trong ngày.
Có nhiều người khác nhau đang xếp hàng. Mọi người đều diện một bộ quần áo lộng lẫy, có vẻ như nhữngchính khách cao tuổi của nước này thuộc những chủng tộc có sừng và cánh.
Hơn thế nữa, ngồi trên ngai vàng, nằm trên một chiếc bục lớn, là vị vua của đất nước này.
Thú Vương Jamka Bulau Misumido. Có vẻ như là một á nhân tộc báo tuyết. Trông ông vào khoảng đầu những năm 50 tuổi. Ông có mái tóc trắng và một bộ râu trắng và sở hữu một cảm giác mạnh mẽ và áp đảo đúng chất một vị hoàng đế.
Một áp lực không thể diễn tả nổi đến từ đôi mắt sắc bén ấy, cảm giác như một trò đùa của ánh sáng từ nơi nào đó vậy.
Sau đó, mọi người chúng tôiđều quỳ xuống và cúi đầu.
“Thưa bệ hạ… Olga Strand đã trở về từ Vương quốc Belfast.”
“UMU, khó nhọc lắm phải không? ”
Thú Vương gật đầu lặng lẽ. Tiếp đó liền nói với Garun-san và Lyon-san, người đứng đằng sau Olga-san.
“Ta rất hài lòng với Garun, cũng như hiệp sĩ hộ tống của Belfast đã hoàn thành nhiệm vụ một cách an toàn.”
““ Ha-ha! ””
Sau đó, Thú Vương từ từ nhìn về phía chúng tôi, trong khi híp mắt lại, ông nở một nụ cười nhẹ nhàng.
“Ngươi là người mà vua Belfast đã phái tới? Trên đường đi, một con rồng tấn công làng Held và đã bị đánh bại. Đây có phải là sự thật không?”
“Vâng. Điều đó đúng chính xác như ngài nói. Tôi, cùng với bốn người khác, đã tiêu diệt một con rồng đen tấn công ngôi làng.”
Sau khi trả lời câu hỏi của vua thú với một điệu bộ vững chắc, Yumina đứng lặng lẽ.
“… Và ngươi là?”
Gặp mặt không chút căng thẳng, cô gái đó nhìn chằm chằm vào ông ta, Thú Vương liền nảy sinh nghi ngờ.
“Xin thứ lỗi cho lời giới thiệu chậm trễ của tôi. Tôi là công chúa của vương quốc Belfast, con gái của Toristowin Elnes Belfast, Yumina Elnea Belfast.”
[Edit: Bản dịch lại ghi là ông vua à Đờ hợi?]
Nó không khác gì một quả bom giữa bàn tiệc cả. Tất nhiên rồi, công chúa của một nước vừa xuất hiện. Olga-san và Rion-san thì đã dự được tình huống này, nhưng mặt khác Garun-san thì lại rất ngạc nhiên.
“Hãy để ta nói … Tại sao công chúa của Belfast lại ở đất nước của ta vậy?”
“Với đất nước tôi, thành lập liên minh với Misumido có ý nghĩa rất quan trọng. Đây là lá thư của cha tôi. Xin hãy xác nhận nó.”
Trong lúc nói, cô ấy lấy tấm thư ra khỏi túi áo ngực. Cô ấy có nó từ khi nào vậy? Aa, khi chúng tôi con đang trú tạm thời trong rừng ở Belfast chăng?
Một phụ tá đến, cung kính nhận lá thư rồi trao nó cho vị vua trên ngai vàng. Nhà vua mở ấn và nhìn qua bức thư, sau đó Quốc Vương Misumido nhìn Yumina và mỉm cười.
“Thật vậy … Được rồi, ta hiểu. Ta sẽ suy nghĩ theo những nội dung tích cực, ta sẽ đưa ra câu trả lời sớm. Hãy ở lại đây, cùng với đồng hành của cô, trong cung điện.”
Trong khi trao lá thư cho phụ tá, Thú Vương nói nhẹ nhàngvới chúng tôi.
“Và, đó là tất cả những gì cần phải làm cho buổi họp chính thức. Có một điều mà ta quan tâm, ta muốn hỏi một câu được chứ…”
Thú Vương nhìn Kohaku ở bên cạnh tôi. Chẹp, quan tâm là đúng rồi, bình thường ấy mà.
“Có phải Byakko chỉ đơn giản là theo cô không?”
“Đúng. Nó là đầy tớ của Touya-dono đây”
“Gao ồ.”
[Edit: Tuổi thơ dữ dội…]
Kohaku gầm lên một tiếng ngắn gọn khẳng định. Byakko rất thiêng liêng đối với những người Misumido. Bất kể họ có nghĩ gì về chuyện đầy tớ đi chăng nữa, không có vòng cổ mà cũng chẳng có bị xích lại thế nên cũng chẳng ai dám nói gì.
Thú Vương lặng lẽ ngắm nhìn Kohaku và một lúc sau liền nhìn thẳng vào tôi.
“…Ta hiểu rồi. Đi cùng là Byakko và đánh bại một con rồng à? Fufufu, đã từ rất lâu rồi giờ ta mới sôi máu như thế này. Chẹp, Touya à? Làm một trận với ta thì thế nào?”
“Hả?”
Tôi thốt lên một tiếng ngớ người vì câu hỏi quá đột ngột. Tất cả các chính khách già đồng loạt thở dài bỏ cuộc. Bộ có chuyện gì hay sao?
Đằng sau Cung điện Hoàng gia là một đấu trường rộng. Nó cũng giống như đấu trường La Mã. Đất nước này đúng là đa văn hóa đa sắc tộc thật.
Tôi được mang tới đây, làm một trận với Vua Thú. Chuyện quái gì đang xảy ra thế?
“Xin hãy thứ lỗi cho chúng tôi, Touya-dono. Hoàng thượng, Thú Vương, khi nhìn thấy một ai đó mạnh mẽ là liền đứng ngồi không yên. Thành thật mà nói nó phiền phức với chúng tôi lắm.”
Người vừa nói lời xin lỗi là Graz-san, một vị nguyên thủ quốc gia. Một người có cánh, đôi cánh màu xám. Ông ấy ở gần cái tuổi 50 rồi chăng? Khoác lên người ông là một chiếc áo choàng màu xám giống như đôi cánh của mình và ông có một bộ ria mép.
“Tôi nghĩ là ngày ta cần có một liều thuốc đắng đây. Cậu cứ thẳng tay mà tẩn nhé.”
“Chờ chờ chờ đã. Đó là Vuacủa ngài phải không? Có ổn không thế?”
Tôi nhìn Graz-san đầy ngạc nhiên. Sau đó Graz-san, trong khi đang nhìn vào những người xung quanh, bắt đầu phàn nàn.
“Không sao, cứ quẩy hết mình đi. Nếu cậu muốn hỏi về tình trạng hiện thời của Vua như thế nào? Ngài ấy thường xuyên tham gia đào tạo với những đội kỵ binh và đánh bại tất cả họ!”
<<Truyện được dịch bởi đội ngũ Valvrare. Mong mọi người ủng hộ.>>
“Một ngày khác ‘Ta vừa nghĩ ra một món vũ khí mới!’Ngài ấy nói xong liền đi ngay đến thợ rèn! Sau đó tất cả mọi thứ được lên kế hoạch rồi lại bị hoãn lại, cậu có biết là ta đã trải qua những điều gì không?!”
“ ‘Ta muốn tổ chức một giải đấu kiếm’, ngài ấy nói thế. Nhưng mà lấy tiền ở đâu ra mới được cơ chứ hử?! Nee !? ”
…… Dường như vị chính khách cao tuổi của Misumido đang có môt quãng thời gian khó khăn. Ông ấy là một vị vua kì lạ nhỉ? Chẹp, tôi nghĩ rằng vua của Belfast cũng khá là kỳ lạ chả khác gì.
Lúc này đây, tôi lấy thanh kiếm gỗ và đi về hướng trung tâm của sàn đấu.Đồng hành của tôi cũng như các chính khách cao tuổi Misumido và những vị tướng chỉ huy của Misumido đang ngồi trên khán đài.
Hoàng thượng, Thú Vương, một tay cầm thanh kiếm gỗ và cánh tay còn lại cầm khiên gỗ. Để tránh bị cản trở chuyển động nên tôi đã từ chối nhận khiên chắn.
“Trận đấu sẽ tiếp tục cho đến khi một bên nhận một đòn chí mạng hoặc cho đến khi một bên thừa nhận thất bại. Pháp thuật được chấp nhận tuy nhiên pháp thuật nhắm trực tiếp vào cơ thể đều bị cấm. Có ai phản đối không?”
Một người da đen đứng ở góc sàn đấu làm trọng tài cho Thú Vương và tôi, và giải thích cho cả hai chúng tôi cùng một lúc. Không được tấn công pháp thuật trực tiếp, huh? Tôi nên làm gì đây? Những nhóm chính khách cao tuổi đang xì xào đầy cay đắng, không quẩy không được rồi.
“Umm … Chúng ta sẽ phải đấu thật sao?”
“Fufufu, không cần phải nhả đâu. Hãy suy nghĩ về trận chiến thực tế này và dùng bất cứ thủ đoạn nào cậu có, cố gắng tốt nhất có thểvà đánh bại ta!”
Thú Vương cười vui vẻ. Tệ rồi đây, ông ấy nghiêm túc đấy. Cơ bắp của ông nhìn chả xứng với cái tuổi 50 của mình tí nào, có khả năng là ông ấy tự rèn luyện.
Chả còn cách nào khác rồi. Lão muốn tôi quẩy hết mình mà. Vậy thì coi như đây là đánh nhau thật vậy.
[Trans: Đoạn này eng là ‘he’ nhưng trans thấy ‘I’ đúng hơn.-_-]
Trọng tài giơ tay phải lên cao, nhìn về phía tôi, sau đó hướng về Thú Vương và cuối cùng là hạ tay xuống đầy dứt khoát.
“Được rồi, bắt đầu.”
“Slip”
“Nuo !?”
Sute-n! Thú Vương Bệ hạ trượt chân rất “vĩ đại”. Trong khoảnh khắc đó tôi thu hẹp khoảng cách và dí ngay thanh kiếm gỗ sát cổ Hoàng thượng.
“Yep, nó là đòn quyết định phải không?”
“Wa- wa- đợi một lát! Đòn đó không tính !? Cái gì vừa xảy ra thế !?”
“Đó là pháp thuật vô tính “Slip”. Tất cả pháp thuật trừ pháp thuật tấn công đều được cho phép.”
“ Không không không! Không ổn chút nào! Ta đang nói về tinh thần của trận đấu nữa kia kìa!”
Thú Vương Bệ hạ đang nói đến đòn kết, ông không thể chấp nhận nó. Chẹp, không phải là tôi không hiểu cảm xúc của ông ấy. Nhưng thực tế mà nói, nếu đây là một cuộc chiến thực thụ,cách này sẽ có hiệu quả nhất. Mặc dù không dùng được với những đối tượng bay trên trời.
“Một lần nữa! Lần này không dùng pháp thuật!”
“E- … Chúng ta nên làm gì đây? Ngài Thủ Tướng-? ”
Tôi hỏi Thủ tướng, Graz-san. Trong một khoảnh khắc, ông ấy không hiểu tôi ám chỉgì nhưng sau đó liền “Ah” một tiếng, đi kèm là một nụ cười nở trên khuôn mặt khi đã hiểu.
“À, ta hiểu rồi. Nếu thêm nữa thì phiền phức lắm vì nó sẽ ảnh hưởng đến công việc nhà nước mất.”
“Gu- Graz! Đừng nói thế chứ, một chút nữa thôi mà. Chỉ một chút nữa thôi !?”
“Thậm chí ngài có nói vậy ”
Thú Vương Bệ hạ chạy max tốc đến ngay Thủ tướng và bắt đầu bla bla. Nói đủ câu như “Ta sẽ làm việc nghiêm túc!” Và “Ta sẽ không bỏ việc nữa”. Thậm chí còn có một nhóm chính khách cao tuổi đặt ra từng điều kiện một cho vị Hoàng thượng đến mức vai của ông chũn xuống. Nhà vua chấp nhận đủ mọi điều kiện khác nhau nhóm chính khách đặt ra, tôi đã làm gì tệ lắm à…?
“Touya-dono. Xin thứ lỗi cho chúng ta, nhưng Hoàng thượng muốn làm thêm một trận nữa!”
Với khuôn mặt đầy hạnh phúc khiến Graz-san cũng phải chạnh lòng, Thú Vương Bệ hạ đứng trước tôi một lần nữa. Ah, ông ấy có tức giận một chút phải không?
“Lần này không chơi pháp thuật, ok !?”
“Hiểu rồi.”
Một lần nữa, trọng tài phất tay phải.
“Bắt đầu!”
CHƯƠNG 44 : PHÉP THUẬT GIA TỐC VÀ BUỔI YẾN TIỆC
Ngay khoảnh khắc trận đấu diễn ra, vị Thú Vương lao thẳng vào tôi. Để tránh khỏi bị tóm, tôi phải vặn mạnh cơ thể mình và tung người né sang bên. Tôi ngay lập tức nhảy ngược trở lại và rồi đến lượt của tôi.
“Mũi khoan ánh sáng, Thánh Thương Rực sáng…”
“Quá chậm.”
Vị Thú Vương xô mạnh về phía trước với tấm khiên của mình như một viên đạn và phá vỡ tư thế của tôi. Ku, niệm chú bị ngắt quãng sao? Tôi đánh trúng thanh bokken mà không them kìm nén sức mạnh và gia tăng khoảng cách một lần nữa.
Tuy nhiên, chuyển động ấy đã bị nhìn thấu và ông ấy bám đuổi với một nhát đâm. Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ rằng mình đã né được đòn tấn công vào ngực, một cú khác tung đến phía cổ của tôi.
Một đòn tấn công hai nhịp sao!? Tôi quay cổ mình né tránh, mũi của thanh kiếm khía trúng vào tai tôi. Nguy hiểm quá! Thật bất lợi cho bên đánh mất thế chủ động. Tôi phải tấn công thôi!
“Cấp số nhân!”
Những vòng tròn phép thuật bé nhỏ dần triển khai trên mặt đất, dưới chân tôi, lần lượt nối tiếp nhau.
“Mu!?”
Đợt bám đuổi của vị Thú Vương ngừng lại bởi sự xuất hiện đột ngột của những vòng tròn phép thuật. Tất nhiên ông ấy sẽ làm thế rồi. Nhưng đây chỉ là một trò bịp bợm để kìm chân ai đó lại thôi, một trò lừa đảo theo đúng nghĩa đen.
[Edit: Binh pháp gọi món này là Giương đông kích tây]
“Cường hóa!”
Tận dụng phép thuật gia tăng sức mạnh cơ thể, tôi áp sát Thú Vương với một cú nhảy vọt bùng nổ từ đôi chân! Được rồi, tôi tóm được ổng rồi! Tôi cực kỳ chắc cú về chiến thắng của mình.
“Gia tốc.”
Chỉ chốc lát sau khi thầm thì từ ấy, vị Thú Vương biến mất khỏi tầm nhìn và thanh kiếm của tôi chém vào khoảng không nơi ông ấy đứng.
“Na…….!?”
Tôi cảm nhận được một sự hiện diện đằng sau lưng mà trước đó chỉ là một vùng trống trải. Thụp xuống theo phản xạ và rồi thanh bokken của Thú Vương vụt qua chỗ cái đầu tôi vừa yên vị vài giây trước. Tôi lăn xa ra khỏi vị trí mình vừa ở rồi đừng thẳng dậy. Chuyện gì mới diễn ra thế!?
“Cậu né được đòn ấy!? Thật xuất sắc đấy Touya-toyara.”
“Thứ vừa rồi… Có lẽ nào là một phép thuật vô tính?”
“Đúng thế. Phép thuật vô tính của riêng ta [Gia tốc].”
Tôi đã nghĩ như vậy. Phép thuật gia tốc huh? Ông ấy đột nhiên biến khỏi tầm mắt của tôi. Chuyện ấy diễn ra quá nhanh đến mức trong khoảnh khắc tôi đã không thể hiểu điều gì xảy ra.
“Đó là loại phép thuật gì vậy?”
“Oh, nó chỉ tăng độ nhanh nhẹn của cơ thể thôi, chấm hết. Khi di chuyển thân mình, cậu sẽ chuyển động qua một màn chắn phép thuật, nhưng nó tiêu tốn một lượng phép thuật ngu ngốc nên không thể nào sử dụng thường xuyên được. Tốc độ ấy là thứ người thường không thể phản ứng lại, cậu thực sự tuyệt vời khi né được đấy.”
<<Truyện được dịch bởi đội ngũ Valvrare>>
Có vẻ như hoàn toàn là phép thuật gia tốc thôi. Tôi tự hỏi liệu nó có tạo ra một màn chắn phép thuật giúp bảo vệ cơ thể khỏi tác động của tốc độ tăng vọt đột ngột hay không.
“Tôi đã hiểu rồi. Ngài sở hữu một phép thuật thật là tuyệt vời đấy.”
“Thế ư?”
“Vì vậy, tôi sẽ rất biết ơn khi tận dụng nó —- Gia tốc.”
Phép thuật gia tốc được kích hoạt. Ngay khoảnh khắc tiếp theo tôi đã di chuyển đến sát bên Thú Vương và vung thanh kiếm về phía sườn của ông ấy, nhưng tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra mình đã hụt mất mục tiêu nhắm tới.
Huh? Tôi chọn thời điểm sai sao? Tôi chủ ý tấn công vào phần thân mình của ổng nhưng cuối cùng thay vì thế lại đánh trúng phía sườn của Thú Vương. Khá là khó kiểm soát nếu bạn không quen với nó. Mặc dù tôi đã dừng ý định di chuyển, chuyển động thực sự vẫn nhúc nhích thêm một chút.
“Na……! Cậu, vừa mới…!”
“Nó khó một cách bất ngờ đấy. Nhưng lần tới tôi sẽ đánh trúng.”
Tôi áp sát Thú Vương với vận tốc siêu nhanh. Đối thủ của tôi cũng sử dụng [Gia tốc] và chúng tôi mạnh mẽ đọ kiếm trong khi tăng tốc, né tránh, nhảy ra sau và tấn công nhau lần nữa. Những nhát chém lướt tới lướt lui nhanh như tia chớp, hai thanh kiếm đụng nhau liên tục. Tôi dần dần trở nên quen thuộc với tốc độ này. Quá trình suy nghĩ cũng được gia tốc à?
ddmt9hx [/images/images/image-15.jpeg]
Với những chiến binh chuyển động cùng gia tốc với nhau, trận chiến vẫn diễn ra như bình thường, nhưng đối với người thường sẽ khá khó khăn để theo dõi. Hơn nữa, tôi có một phương pháp sẽ tăng hơn nữa tốc độ lên gấp hai lần. Từ [Gia tốc] đến…
“Cường hóa!!”
Don! Và gia tốc được tăng thêm một mức nữa. Với phép thuật gia tốc, đôi chân sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Tốc độ ấy nhanh đến mức có lẽ không thể nào nhìn được bằng mắt thường. Tuy nhiên với phép [Cường hóa] sử dụng ngay lập tức, tốc độ còn vượt hơn rất xa [Gia tốc] bình thường.
“Na!?”
Chỉ giây lát sau tôi di chuyển đến phía sau Thú Vương và ép chặt thanh kiếm gỗ vào cổ của ông ấy.
“Chiếu bí.”
“… Ta không biết từ đó mang nghĩa gì, nhưng có vẻ như ta đã thua trận rồi.”
Vị Thú Vương-heika giơ hai tay lên và chấp nhận thất bại của mình. Khi nhìn thấy vậy, vị trọng tài giơ cao tay phải của mình.
“Người chiến thắng, Mochizuki Touya-dono!”
Khi vị trọng tài xướng lên, một tràng pháo tay đồng loạt bùng nổ từ đấu trường. Thực lòng mà nói, tôi đã nghĩ rằng sẽ có những tiếng la ó trước thất bại của vị vua ở đất nước này nhưng dường như đó là là một nỗi sợ tưởng tượng thôi.
“Cậu cũng có thể sử dụng được [Gia tốc] à. Không hiểu sao ta lại mang niềm tin tuyệt đối vào khả năng phép thuật của bản thân và trở nên tự phụ. Ghi nhớ điều ấy rất quan trọng.”
“Không, hahaha.”
Tôi đánh lừa ông ấy bằng một nụ cười. Phép thuật vô tính là phép thuật cá nhân. Vì thế gần như không thể tưởng tượng rằng Thú Vương lại phải đối mặt với một người sở hữu khả năng tương tự. Chẳng thể trách được nếu Thú Vương nới lỏng cảnh giác. Thậm chí lần này cũng có thể coi như một cú ăn gian.
Nhưng tôi không đủ khả năng tận dụng hết sáu thuộc tính phép thuật. Ông ấy liên tục ngắt quãng câu thần chú nên tôi không thể sử dụng bất cứ cái nào cả. Thông thường, pháp sư sẽ trấn thủ ở hậu quân, nên không cần thiết phải kích hoạt phép thuật với khoảng thời gian cách biệt.
Giống như phép thuật vô tính không phải niệm chú…
Tối hôm ấy Cung điện Hoàng gia tổ chức một buổi yến tiệc. Tại đó có những nhân vật như chính khách, quý tộc quyền lực, thương nhân VIP… của Misumido đến để chúc mừng Olga-san nhân dịp trở về và chào đón Công chúa của Belfast.
Nó không phải một buổi yến tiệc đích thực, nên không cần ăn mặc trang trọng, nhưng vì đây là một dịp đặc biệt, họ vẫn trưng diện mà thôi.
Đó là một chiếc áo vest đen với phần dưới màu trắng. Tôi mang áo choàng trắng dài và đeo một chiếc thắt lưng màu lam sẫm được quấn quanh người tôi rất nhiều vòng. Tôi thậm chí còn đội một cái turban, hãy hình dung đến ngoại hình của Aladdin trong truyện cổ tích đi. Bữa ăn tại sảnh đường là loại tiệc đứng và tôi tận hưởng việc trò chuyện với mọi người, bữa ăn thực sự rất tuyệt vời.
“Nè, Touya-dono. Bộ trang phục ấy hợp với cậu đấy.”
Với ly champagne (sâm-panh) trong tay, Lyon-san hiện giờ đã cởi bỏ bộ chiến giáp tiến tới gần tôi. Vì biết được Nam tước tại gia như thế nào, tôi đoán rằng mình đã trở nên quen thuộc với điều này rồi.
“Ý tôi là, chẳng phải sẽ tốt hơn nếu tôi mặc bộ trang phục giống như Lyon-san sao?…”
Tôi có hợp với bộ trang phục hay không là một vấn đề khác. Nếu tôi khoác lên mình bộ cánh giống như Lyon-san thì nó sẽ khiến tôi cảm thấy nhỏ bé, riêng điều này thật là tuyệt. Bị so sánh với một người mang ngoại hình ưa nhìn sẽ làm tổn thương trái tim dễ vỡ của tôi.
“Và, umm, Olga-dono đâu nhỉ?”
“Tôi chưa gặp cô ấy….”
Lyon-san giả vờ hành động bình thường. Nhân tiện, cô ấy là vị khách danh dự, nhưng vẫn chưa hề xuất hiện. Cô đến chưa vậy? Tôi nở nụ cười gượng với anh chàng hiệp sỹ bồn chồn không yên đang tìm kiếm quanh sảnh đường.
“Touya-san!”
Vừa cất giọng nói, một bé cáo nhỏ đột nhiên xuất hiện ôm chầm lấy eo của tôi vừa giật giật đôi tai.
“Alma đúng không nào?”
Tôi xoa xoa đầu của bé gái người cáo đang diện một bộ váy rất dễ thương. Ngay đằng sau Alma có một quý ông khỏe mạnh, rạng rỡ mang một bộ ria mép trắng đứng đó. Đôi tai rủ xuống duỗi thẳng trên đầu của ông ta và có những mảng xám xen lẫn cũng như một chiếc đuôi dài và mập. Ah, có lẽ nào…
“Hân hạnh được gặp cậu, ta là Alba, cha của Alma.”
Tôi đã nghĩ vậy đấy. Cha của Alma vươn tay ra và bắt lấy tay của tôi trong khi nhìn vào con gái mình. Ta có thể nhìn vào tai và đuôi huh?
“Xin cảm ơn. Cháu là Mochizuki Touya. Touya là tên và Mochizuki là họ.”
“Cậu sinh tại Ishen sao?”
Cũng lâu rồi tôi mới nghe câu ấy.
“C- cháu là Lyon Brits từ Đội Hiệp sỹ Belfast số 1!”
Anh ấy cắn phải lưỡi rồi kìa. Anh ấy bắt tay với Alba-san trong tâm trạng hơi dễ xúc động một chút. Nếu xét ông ấy là cha của Alma thì đồng nghĩa ông ấy cũng là cha của Olga-san, không có gì khó hiểu cả.
“Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã bảo vệ hai đứa con gái của ta.”
“K- không đâu, sau cùng thì đó là nhiệm vụ của cháu mà!”
Anh ấy lại cắn phải lưỡi kìa. Không để ý tới hoàn cảnh thì chẳng phải anh ấy hơi dễ xúc động quá không? Có lẽ tôi cũng nên ném cho ảnh cái phao cứu sinh thôi, nhưng tôi sẽ nói với Alba-san về điều gì đây?
“Cho cháu hỏi là Alba-san làm nghề gì vậy?”
“Ta làm trong ngành thương mại. Ta có khá nhiều vật phẩm tốt nhập từ Belfast.”
Một thương nhân mậu dịch? Có vẻ ông ấy đang nhận được sự tiếp đãi tử tế đấy.
“Gần đây ta đã xoay sở kiếm được một thứ gọi là [Shogi] và ta nghĩ nó sẽ bán rất chạy ở đây. Thậm chí người ta còn nói rằng Hoàng đế Bệ hạ của Belfast cực kỳ thích nó.”
“Eh? Shogi?”
Từ khi nào mà mọi chuyện thành ra như thế này vậy? Có vẻ như Olga-san đã viết về nó trong một bức thư và khiêu gợi trí tò mò cao độ.
“Nếu là Shogi thì cháu còn một bộ nữa có thể tặng ngài.”
“Oh, thật sao!? Thật là tuyệt cú mèo. Ta luôn muốn được nhìn hàng thật ít nhất một lần đấy.”
Nếu nhớ không lầm, tôi đã để bộ cờ mà chúng tôi sử dụng trên đường đến đây ở trong chiếc xe ngựa rồi.
“Vậy thì, cháu sẽ gửi nó vào ngày mai. Cháu có một vài việc cần giải quyết, Lyon-san, anh có thể gửi nó đến nhà Alba-san không? Olga-san biết luật chơi nên anh có thể học hỏi từ cô ấy mà.”
“Eh!? Tôi sao!?”
Lyon-san đột nhiên bắt đâu run rẩy và trở nên khá bối rối.
“Cha của Lyon-san là một vị tướng đầy tín nhiệm của Hoàng đế Bệ hạ. Anh ấy sẽ là một đấu thủ Shogi tuyệt vời.”
“Hou, vị Tướng Lyon ấy sao!? Ồ ồ, dù có chuyện gì xảy ra thì cũng làm ơn ghé qua nhà và trò chuyện với bọn ta nhé.”
Alba-san nở nụ cười tỏa nắng khi nói chuyện với Lyon-san. Dòng dõi xuất thân là một điều quan trọng nếu muốn trở thành một ứng viên đủ khả năng để bóc tem con gái ổng. Thật tuyệt nếu Alba-san có cái nhìn thiện cảm với anh ấy. Mà, nói về hôn nhân, nó tùy thuộc vào tình cảm từ cả hai phía, có thể đây sẽ bị xem như là sự can thiệp ngoài ý muốn.
“Ha! Vậy thì vào một ngày nào đó, cháu rất mong đợi đấy ạ!”
Lyon-san đứng thẳng người dậy. Ảnh vẫn cứng nhắc như thường lệ, gã này nè.
Vậy là ổn rồi đúng không nhỉ, trong khi tôi đang nghiêm túc lo lắng cho anh chàng hiệp sỹ đứng cạnh mình, một cuộc náo động đột ngột xảy ra trong sảnh đường. N? Chuyện gì xảy ra vậy?
CHƯƠNG 45: KÍNH RÂM VÀ TRƯỞNG TIÊN TỘC
Khi tiếng bàn tán ồn ào lanđến cổng vào, có Thú vương Bệ hạ và Olga-san cũng như Yumina và các cô gái khác.
Olga-san được phủ lên một chiếc váy tuyệt đẹp bên cạnh quốc vương Belfast, Yumina và những người khác đang mặc một bộ sa-ri của người Ấn độ, trông giống như chiếc váy vậy. Elsie là màu đỏ, Lindsey là màu xanh, Yae là tím và Yumina là màu hồng, và dù lànhững màu sắc khác nhau, chúng lại đi kèm nhau một cách khá là hợp lý. Kohaku đứng sau cùng cạnh họ.
hinh [/images/images/image-2.png]
“Oo, Touya-dono. Đừng nhìn họ chăm chú vậy chứ? Không lạ gì khi nói họ là quý tộc Misumido, cậu biết không?”
“À, vâng…”
Thú Vương Bệ hạ khá là thoải mái khi nhìn về phía tôi. Tôi tự hỏi đó là gì, không quen thuộc với tình huống trước mắt khiến tôi phải xấu hổ quá đi mất.
Và đối với Olga-san, mặc một chiếc váy, cặp mắt Lyon-san đã bị đánh cắp. Arara? Mái tóc Olga-san có một số đồ trang trí như được tỏa sáng. Hohou, dấu hiệu của hy vọng?
“Hợp với cậu lắm, , Touya-san. Không thể tưởng được”
“Un, nó có hoàn hảo chứ?”
“…Nó đúng là có nét quyến rũ riêng thật.”
“Tuyệt lắm Touya-dono”
Mọi người nhìn và khen ngợi tôi. Điều đó làm tôi thấy hơi ngường ngượng.
“Các cậu trông cũng tuyệt vời lắm. Ah, Tôi có thể chụp một bức ảnh chứ?”
Tôi lấy điện thoại ra và mở ứng dụng camera. Tôi lấy chỗ đứng và nhấn nút và nó lóe lên.
Mặc dù nó không có gì đặc biệt đối với chúng tôi,nhưng tất cả mọi người đã rất ngạc nhiên bởi đèn flash, những người lính Misumido, đangđứng dựa vào tường, đặt tay trên thanh kiếm của họ. Đậu, đèn flash là xấu phải không?
[Edit: Anh main chưa nghe câu chúng ta chỉ sợ cái mà chúng ta không biết à?]
“Cái gì vừa xảy ra vậy?”
Thú vương Bệ hạ nhìn vào điện thoại trong tay tôi. Có lẽ tôi nên đưa ra một cái cớ.
“Xin lỗi, đây là ma thuật phi thuộc tính của tôi. Nó ghi lại và lưu giữ hình ảnh của khungcảnh.”
“?! Tôi thực sự không hiểu…”
Tôi chỉ cho Beast King-heika hình ảnh tôi mới quay xong. Có hình ảnh của bốn cô gái đã hiện lên trong đó.
“Hou vẽ tức thì sao? Ta nghe nói có một pháp sư sống trong đế quốc Lifuresu. Cậu có thể lấy nó ra chứ?”
Hee, đế quốc cũng có người có thể sử dụng cùng loại ma thuật? Rõ ràng tôi sẽ không bận tâm khi giải thích về một bức ảnh.
“Tôi có thể thưa ngài. Nếu như có một loại giấy để chép nó ra.”
Thú vương Bệ hạ mang một vài tờ giấy đưa về phía trước, và trong khi nhìn vào hình ảnh tôi kích hoạt “Vẽ” và chép nó ra. Sau đó, bốn cô gái xuất hiện trên giấy ngay lập tức. Nó trông giống như một bức ảnh đen trắng cũ.
“Oo! Thật ngạc nhiên! Touya-dono, cậu có thể vẽ tôi như vậy sao?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Nếu có bản thể ở đây, nó có thể sử dụng “Vẽ” mà không có máy ảnh. Các bức ảnh của Thú vương Bệ hạ đều có kiểu nổi bật. Ông ấy hoàn toàn run lên. Tuy nhiên, nó đã gây lên một sự chấn động. Ngay sau đó, Alba-san muốn hình ảnh của gia đình và sau đó tôi đã bị đả kích bởi câu “tôi nữa” một lúc sau và kết thúc làm cho hình ảnh bị mắc kẹt.
Bởi vì mỗi tấm mất khoảng 10 giây thì không vấn đề, nhưng có vài ngườigặp khó khăn khi quyết định hay đặt ra thêm và làm việc này mất khoảng thời gian mới kết thúc. Tôi như trở thành một màn chắn trước máy ảnh.Thành thật mà nói thì thật sự rất mệt mỏi.
Tự đưa mình vào rắc rối, Lyon-san hỏi nếu là anh ta có thể có được haitấm với Olga-san. Tất nhiên tôi sao chép nó. Nhưng nó giống một buồng chụp ảnh lấy ngay hơn là máy ảnh thường.
Sau khi hoàn thành tất cả các yêu cầu, tôi đi ra khỏi hội trường để nghỉ ngơi. Tôi sụp xuống chiếc ghế sô pha đã được dựng lên từ trước. So với hội trường, đây chính là sự bình tĩnh và yên lành.
Trong khi nhìn chằm chằm vào khoảng không lên hành lang, một cái gì đó kỳ lạ vượt qua hành lang sâu hơn về phía trước.
“Eh?”
Một giọng nói kì là phát ra.
Từ xa xuống hội trường với những bước chân chập chững . Tóm lại đó là một con gấu. Vâng, có một nửa người nửa gấu ở vùng đất của con người. Tôi chỉ thấy một số người trong hội trường lúc này.Tuy nhiên có một con gấu nhồi bông đang đi bộ ở đó.
Nó cao khoảng 50cm chăng? Nó trông giống như một con gấu bông nhồi trong mọi mặt… Nhưng tại sao lại là một con thú nhồi bông đi chập chững xuống hội trường?Tôi tự hỏi có phải là do mệt mỏi.
Và, con gấu đi bộ dừng lại ngay trước mặt tôi và nhìn theo cách của tôi ,đôi mắt chúng tôi chạm nhau.
Ji———–
Ji——————-
Ji——————————-
Ji—————————————-
Một cái gì đó như thế này xảy ra trước đây, tình trạng này… Hử?
Nó vẫy tay và ra hiệu cho tôi… Theo tôi là nó có nói gì không? Tôi nên làm gì đây…?
Tôi quyết định đi theo nó sau tất cả. Nếu nó trông nguy hiểm tôi sẽ sử dụng “Gia tốc” và chạy đi với tất cả mọi thứ tôi có.
Tôi làm theo con gấu bông đi chập chững cho đến khi chúng tôi đi đến một phòng xuống sảnh.Con gấu không thể lấy tay túm lấy núm cửa. Trong khi nhảy con gấu xoay và mở được núm cửa. Một lần nữa nó vẫy tôi trong khi đi bên trong. Đi vào bên trong huh?
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ vào phòng nhưng không đủ ánh sáng. Đó là một căn phòng rộng với nội thất được một sự sắp xếp gọn gàng.
“… Ara? Vị khách cậu mang theo thật kì lạ đấyPola”
Tôi nghe thấy giọng nói một cách bất ngờ và nhìn quanh ngạc nhiên. Sau đó, ở phía trước cửa sổ, có một cô gái ngồi trên một chiếc ghế sofa màu đỏ, một mình.
xhysbnm [/images/images/image-16.jpeg]
Cô ấy trông có vẻ cùng tuổi với Yumina và Alma nhỉ? Cô để tóc thắt bím hai bên và đôi mắt vàng với mái tóc trắng. Cô mang giày màu đen và một chiếc váy xếp nếp màu đen, một bộ quần áo Goth Loli từ đầu đến chân. Bình thường, tôi sẽ chú ý đến điều đó, tuy nhiên tôi đã bị cuốn vào những thứ phía sau cô ấy.
Chúng lấp lánh dưới ánh trăng, mỏng mờ như long vũ. Không phải cánh của một con chim hay một con bướm. Có thể cô ấy bước ra từ trong cổ tích?
“ Và? Cậu là ai cậy?”
“Ah, tôi là Touya. Mochidzuki Touya. Gọi tôi Touya là được.”
“Cậu đến từ Ishien à?”
Hỏi thế là đủ rồi đấy. Dù nói rằng, vì nó trông như thế tôi không thể nói bất cứ điều gì trở lại.
“Tôi thấy, cậu đến bữa tiệc hôm nay, có thể nói, cậu là kẻ giết rồng?”
“Cô nói giết rồng… Ờ, phải. Cô là?”
“Ara, xin thứ lỗi. Xin lỗi vì giới thiệu trễ. Tôi là người đứng đầu của gia đình tiên, Rin. Đây là Pola.”
Đứng đầu gia đình tiên? Là cô gài này!? Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên quá, ngay cả nói chuyện và cười nhẹ nhàng.
<<Truyện được dịch bởi đội ngũ Valvrare>>
“Mặc dù tôi trông như thế này tôi đã sống một thời gian dài, cậu biết không? Các gia đình Tiên đều sống dai cả mà.”
“Cô đã cao tuổi rồi!? Khoảng bao nhiêu tuổi?”
Trong một khoảnh khắc, tôi lo lắng về việc liệu nó là bất lịch sự là một người phụ nữ hơn tuổi nhưng Rin dường như không lo lắng về nó và có một vài suy nghĩ.
“Tôi cũng tự hỏi không biết là bao nhiêu!? Nhưng tôi khá chắc là khoảng hơn 600”
“600!?”
“Thật là đau vì thế tôi sẽ lấy là 612”
Vâng, “Tôi sẽ lấy” cô ấy nói… Cô gái trước mặt tôi đã hơn 600 tuổi hoặc… do cô ấy không nhớ, đây là một thế giới khác mà. Nếu là độ tuổi đó thì có thể hiểu rằng cô ấy sẽ là người đứng đầu của gia đình Tiên.
“Có phải tiên trưởng thành chậm không?”
“… Không. Khi tiên đạt đến một độ tuổi nhất định họ ngừng phát triển. Cũng giống như một con người bình thường họ ngừng phát triển ở đâu đó giữa tuổi thiếu niên và đầu hai mươi nhưng, trong trường hợp của tôi, tôi ngừng phát triển sớm.”
Cô ấy cắn môi tỏ vẻ không hài lòng và lẩm bẩm. Rõ ràng cô không hài lòng với cơ thể của mình. Cô ấy trông không khác Yumina cho lắm.
Để an ủi Rin, Pola xoa đầu cô.
“Nhân tiện, về Pola …… Có lẽ là một linh thú?”
“Không. 100% nó là một con gấu bông. Chỉ với ma thuật phi thuộc tính “Lập trình” mà nó có thể di chuyển”
““Lập trình” á?”
Lập trình, như trong máy tính? Có thể con gấu, là một robot?
“Ma thuật phi thuộc tính “Lập trình” là một phép thuật gắn một tập hợp các hướng dẫn cho những vật chất vô cơ. Ví dụ như….”
Tatata, và cô ấy đã kéo một chiếc ghế bị bỏ lại trong phòng lên trước mặt tôi. Rin nắm đưa tay ra, ma thuật đã được kết nối và một vòng tròn ma thuật xuất hiện bên dưới ghế.
“Chương trình khởi động
/Di chuyển: Đi về phía trước hai mét
/Kích hoạt: Khi có người ngồi xuống
/Chương trình kết thúc.”
[Edit: Cái ếu gì mà đơn giản thế?]
Các vòng tròn ma thuật biến mất bên dưới ghế. Sau đó, Rin ngồi trên ghế và sau đó con gấu chậm rãi bước về phía trước và dừng lại sau khi đi được khoảng 2 mét.
“Tôi quên đặt vận tốc. Well, bằng cách làm này cậu có thể đã được xây dựng ma thuật.”
Tôi hiểu. Chắc chắn, cậu không thể nói nó không phải là một “Chương trình” .Cô ấy có thể không nhập dữ liệu, côcó thể tự động hóa một đối tượng? Có thể điều này cực kỳ hữu ích đấy!?
“Nếu cô muốn ra lệnh cho Pola để “Bay” thì cô có thể làm được điều đó không?”
“Điều đó sẽ không khả thi đâu. Đó không phải là loại sức mạnh. “Chương trình” là chỉ có thể them thắt các lệnh đơn giản. Nhưng, nếu nó là mô hình của một con chim, nó có thể được thực hiện để bay”
Tôi hiểu, tôi hiểu.Vì vậy, có một hạn chế. Thậm chí nó vẫn còn hữu ích, phép thuật này.
“Tôi sẽ thử một chút.”
“Eh?”
Ma thuật được tập trung trên chiếc ghế. Một ký hiệu ma thuật xuất hiện trên sàn. Phần chuẩn bị cho “Lập trình đã hoàn thành”.
“Chương trình khởi động
/ Di chuyển: 5 mét,với vận tốc của một người đi bộ, về phía sau
/ Hoạt động: khi ai đó ngồi xuống
/ Chương trình kết thúc.”
Sau khi vòng tròn ma thuật biến mất, tôi ngồi để thử nghiệm. Sau đó, nó lui khoảng năm mét, từng chút một cách nhanh chóng. Tuyệt, tôi có thể sử dụng điều này.”
“ Cậu… Cậu vừa làm gì đấy?”
Rin mở to mắt và nhìn tôi.
“Điều đó có nghĩa là gì… “Lập trình” á?”
“Hỏi gì cơ đấy…? Ý tôi là sao cậu có thể dung “Lập trình” tốt đến vậy?”
“Um, Ah- có vẻ là vậy rồi.”
Rin đưa mắt liếc vào tôi, trông không tin tưởng cho lắm.
Ji——
Ji————
Ji——————
Ji—————————
… Đó là điều tương tự đã xảy ra với Pola. Đó có phải là như chủ sở hữu vật nuôi? … Hay là cái gì khác?
Sau một lúc, cô thở ra và khoanh tay lại.
“Tôi có rất nhiều câu hỏi cho cậu, nhưng tôi sẽ dừng lại bây giờ… Có một người mà Pola là quan tâm, đưa đến đây và thực hiện một chương trình, nó chắc chắn là thú vị .Kể từ lúc Charlotte có một thứ gì đó như thế này được tìm thấy”
“Charlotte?”
Tôi phản ứng lại với những cái tên quen thuộc. Có thể đó thực sự được cho là Charlotte-san?
“Học việc duy nhất của tôi. Nếu tôi nhớ chính xác cô phục vụ Vương quốc Belfast như ma thuật sư của tòa án.”
Đó chính là Charlotte-san sau khi tất cả. Chờ chút… mà có nghĩa là…
“Ah! Chúa quỷ với việc đào tạo từ địa ngục, người sẽ sử dụng cho đến khi cô gục xuống, buộc hồi phục lại phép thuật của mình, và sau đó lại sử dụng phép thuật cho đến khi cô bị sụp đổ một lần nữa !?”
Đáng sợ. Ngưng nhìn chằm chằm vào tôi đi. Tôi không nói gì cả mà. Tôi xin lôi. Tôi thật sự xin lỗi
“…Well, tốt thôi. Tôi sẽ đánh bại Charlotte một ngày nào đó. Touya, cậu tài năng kỳ diệu là tuyệt vời. Cậu có thể sử dụng thuộc tính nào khác ngoài phi thuộc tính không?”
“ Tất cả.”
“….Tôi sẽ không ngạc nhiên nữa đâu”
Về phía Rin khi đang nghĩ ngợi trong khi thở dài và hướng ánh nhìn từ đoi mắt vàng óng về phía tôi, sau đó mở rộng bàn tay và vỗ chúng với nhau.
joyfrld [/images/images/image-17.jpeg]
“―― Quyết định vậy đi. Cậu, sẽ là đệ của tôi”
“Hả?”
CHƯƠNG 46 : CHẾ TẠO SÚNG , VÀ MỘT LOẠI VŨ KHÍ MỚI
Hôm qua tôi đã lịch sự từ chối yêu cầu của người đứng đầu của tộc tiên, Rin, điều gì mà “trở thành đệ của cô ấy”. Ai sẽ muốn học theo một bậc thầy ma quỷ như cô ấy? Tôi không có khuynh hướng nào kỳ lạ. Với lại cô ta cũng gục luôn rồi.
[Edit: Chắc là vì say rượu, mấy bố đừng có hiểu nhầm]
Buổi tiệc đã thành công tốt đẹp và chúng tôi quay trở về phòng và ngủ trên những chiếc giường mềm mại. Dù không thể ngủ ngay, nhưng chúng tôi đã thiếp đi mà không hay biết, và trời đã sáng.
Ngay sau đó, tôi có một thứ muốn thử một thử một chút. Tôi lướt web trên smartphone, mục đích là để vẽ một thứ nào đó với “Vẽ hình” và sao chép nó ra. Yep, nhiều hay ít thì nó cũng giống nhau.
Sau khi ăn xong bữa sáng, chuyển giao lại phòng, tôi rời đi với một xấp giấy dùng để ghi chép, cùng Kohaku hướng về nơi của Thủ tướng Graz-san.
Khi biểu lộ việc cần ra ngoài, tôi đã được cho mượn một tấm mề đây cho phép lưu hành tự do qua cổng thành. Vào lúc đó tôi được yêu cầu để lại một bản sao sử dụng “Vẽ hình”. Hình như Graz-san cũng muốn một cái như vậy.
“Ara, anh định ra ngoài sao?”
Chúng tôi đã xong việc kinh doanh ở kinh thành này, sau đó chúng tôi khởi hành hướng về cổng thành, bất ngờ gặp Yumina và Lindsey, hai người họ vừa dùng xong bữa sáng. Có vẻ như định đi dạo chút xíu trong sân.
“Bọn em định đi mua sắm xung quanh kinh thành. Anh đi cùng không?”
“ Dĩ nhiên rồi”
“… Cả em nữa”
Tôi cũng đã nghĩ về việc mời Elsie và Yae cùng đi rồi, nhưng theo lời Lindsey, hai người họ đang tập luyện với Chỉ huy Chiến đội của Misumido trong đấu trường… Có khi nào mà Thú vương Bệ hạ cũng vào quẩy cùng không?
Ba người đi qua cổng và đi vào khu vực xung quanh lâu đài.
Để xem nào… huh?
“Đây là nơi họ bán kim loại sao?”
“Đó là kim loại? “
“Un, thứ gì đó như đồng thau hay đồng hoặc sắt, đại loại vậy. Họ mà bán cả thoi vàng thì càng tuyệt.”
“Tôi không chắc thỏi là gì, nhưng nếu cậu đến chỗ những thợ rèn họ sẽ bán cho cậu một ít.”
Tôi hiểu. Tôi tìm kiếm một thợ rèn trên điện thoại thông minh. Chỉ cần bao nhiêu nữa? Hãy chỉ về hướng gần nhất.
Tiến về phía đông như hướng dẫn trên bản đồ, chỗ của người thợ rèn là tại ngay ngã tư. Bang bang…, tiếng đập búa vang ra từ bên trong cửa hàng.
“Yo, chào quý khách. Ngài muốn mài hay rèn vậy?”
Tôi nói chuyện với nhân viên cửa hàng đang đứng trước mặt. Chúng tôi đã có một cuộc trao đổi thú vị và tôi đã nhận sắt và đồng thau và hai cuốn sách bìa giấy mềm giá trị. Ngay sau đó tôi đã đi vào một cửa hàng đồ nội thất và mua một bộ cao su sử dụng cho đế giày.
“Giờ đây, giờ chỉ còn cần thuốc súng thôi nhể…?”
[Edit: Công thức cho thuốc nổ đen hay thuốc súng “truyền thống” là 75:15:10 của diêm tiêu (KNO3), than mềm (C) và lưu huỳnh (S). Loại thuốc súng dùng trong súng ống ngày nay lại sử dụng nitroglycerin làm thành phần chính. Tất cả đều há dễ cháy nổ, tự điều chết mà chết thì ráng chịu]
Tôi ngập ngừng tìm kiếm “thuốc súng” và một kết quả trùng khớp đã dễ dàng hiện lên. Cửa hàng phục vụ công cụ ma thuật…. Hừm nó không giống như công cụ ma thuật.
Kệ đi, tôi mua ba lọ thuốc súng. Với điều này tôi đã xong việc thu thập các nguyên liệu?
“Anh đang dự định làm gì vậy…?”
Lindsey nhìn vào các mục cần mua và hỏi với vẻ khó hiểu.
“Vũ khí, anh đang cố tạo ra một cái”
“Một món vũ khí?”
Khi hai cô gái gãi đầu bối rối họ đã được đưa trở lại con hẻm và tôi sử dụng “Cánh công” để trở về phòng trong lâu đài. Tôi nắm lấy đoạn sừng dài một mét của con rồng và lại sử dụng “Cánh cổng” để di chuyển đến một khu rừng gần thủ đô Misumido.
Nếu nó ở đây thì người dân sẽ không nhận thấy nó.
Tôi đặt xấp giấy tờ trên một gốc cây và đặt một thỏi kim loại vào để chúng không bay đi.
“Được rồi, bây giờ đến sừng rồng… ah”
Crap. Tôi không thể sử dụng nó như thế này. Nó phải được cắt thành kích thước nhỏ hơn. Tôi tự hỏi nếu có bất cứ điều gì để cắt… Ý tôi là không có bất kỳ công cụ bình thường mà có thể cắt thứ này được không?
“Lindsey, xin lỗi nhưng em có thể cắt thứ này thành vài mảnh bằng phép thuật được không?”
“Được thôi.”
Tôi xác định từ mép đến một điểm cụ thể cho kích thước tôi muốn.
“Nước hãy đến đây, bao phủ lưỡi katana, Thủy trảm.”
Một âm thanh đột nhiên vang lên cùng với ánh đèn flash và sừng của con rồng được cắt ra. Yea, Lindsey ở đây là một sự trợ giúp lớn. Phần mà đã được cắt bỏ trông nhẹ hơn đáng kể. Mặc dù sự sáng bóng của nó không nghi ngờ gì về sức mạnh nhưng nó cứng hơn sắt.
Otto, không có thời gian để đùa đâu. Chúng ta bắt đầu chứ?
Sau một hồi nghịch ngợm với đống giấy, mỗi phần của khẩu súng đã đươc ghi chép lại. Ban đầu thì trông còn lạ lắm, nhưng dần dà thì nó cũng đã dần dần thành hình rồi.
Được rồi, chúng ta hãy làm điều đó.
“Tạo mẫu.”
Từ từ súng đang bắt đầu hình thành. Nòng súng, ổ đạn, cò súng … đã được thực hiện, đồng thời báng súng cũng đã hoàn thành, sau đó lắp ráp tất cả cùng một lúc.
Sau mười phút, trong tay tôi là ánh đen của một khẩu súng ổ xoay, “revolver”.
[Edit: Đậu, súng ngắn nạp đạn theo băng như Glock, K-54, K-59 hay Desert Eagle thì không làm. Chú main định chơi “Russian Roullette” à?]
Tôi vốn định sử dụng khẩu Remington Mẫu 1858 nhưng không có đánh giá nào vềnó. Well, tâm trạng sẽ không thay đổi suy nghĩ.
[Edit: Xem link ]
Bởi vì tôi muốn làm nó là súng bán tự động, tôi thay đổi nó để làm cho nó hoạt động ở hai nấc [Edit: chắc ý thằng main là có thể không cần phải kéo búa súng ở đằng sau về để bắn]. Tôi cũng thay đổi ổ xoay và kết quả cuối cùng là một điều hoàn toàn khác nhau. Thiết kế mới này tôi chỉ sử dụng nó như là tài liệu tham khảo mà thôi.
Nắm chặt được khẩu súng, tôi chắc chắn cảm nhận được. Un, không xấu. Tôi cảm thấy một chút ánh sáng. Nhưng tôi nghĩ trọng lượng nhẹ không phải là một vấn đề to tát.
“Tiếp sau đó, đạn dược.”
Tôi sử dụng các thỏi vàng và thuốc súng và làm 50 viên đạn. Đối với thời điểm này cũng là đủ.
Đang cho sáu viên vào xi-lanh … nhưng trước đó.
“Yểm bùa: Aport.”
Tôi nạp ma thuật ma thuật vào súng. Hơn nữa…
“Chương trình bắt đầu
/Kích hoạt: Người sở hữu nói ‘Nạp đạn’
/Nội dung: Sau khi bắn với cường độ cao, ‘Aport’ sẽ tháo bỏ các vỏ đạn trống và nạp đạn mới trong cự ly một mét.
/Chương trình kết thúc.”
Ok, điều này thật tốt.Lần nào cũng phải nạp đạn thì mệt lắm. Chế độ nạp đạn tự động thì sẽ tốt hơn, người ta nói thế, nhưng nó chỉ là sở thích của tôi, khẩu súng quá tuyệt.
Tôi một lần nữa nạp đạn, chỉ khẩu súng trực tiếp vào cái cây trước mặt tôi, và bóp cò.
Bang! Một tiếng nổ vang lên và viên đạn được bắn ra. Oou, nó đã có một tác động lớn hơn so với tôi tưởng tượng. Viên đạn … hình như nó bị trượt.
Tôi theo dõi với phát thứ hai và phát đạn thứ ba, tôi bắt đầu suy nghĩ về tính chính xác không phải là cao.Thậm chí nó bay còn không thẳng… a.
Tôi thấy, tôi đã không làm rãnh. Bên trong nòng nên là một đường rãnh xoắn ốc. Với điều này nó mang lại cho viên đạn độ chính xác cao nhờ chuyển động tịnh tuyến (xoáy và đi về phía trước).
Tôi đã sử dụng mô hình và làm rãnh. Sau đó, cố gắng và bắn lại lần nữa, lần này đạn bay ra thẳng.
Sau khi bắn tất cả các viên đạn, tôi nạp lại.
“Nạp đạn.”
Đáp lại lời của tôi, sáu vỏ đạn rỗng rơi xuống đất. Và sau đó sáu viên biến mất và đã được nạp vào xi-lanh nữa. Tôi bóp cò và viên đạn bắn ra. Un, không có vấn đề.
“Anh đã hoàn thành nó rồi sao?”
“Un, well yeah. Cái này được gọi là “súng”. Dùng để chiến đấu ở khoảng cách xa. Nó có thể sử dụng một tay và mạnh hơn so với cây cung và mũi tên.”
“…Thật ngạc nhiên. Nó trông giống như một khẩu pháo nhỏ vậy…”
Lindsey lẩm bẩm trong khi nhìn vào khẩu súng nằm trong tay tôi. Vâng nó trông gần giống như một pháo ở thế giới này. Thực long mà nói, một nhà ảo thuật có sử dụng “Kích nổ” là đủ nên nó không được sử dụng nhiều.
“Khẩu súng đã xong, nhưng vẫn còn có một cái gì đó anh muốn thử tiếp.”
Trong khi nói như vậy, tôi bỏ tất cả những viên đạn từ các xi lanh và để lại một trong tay.
“Yểm bùa: nổ.”
Tôi yểm bùa nổ với ma thuật.
“Chương trình bắt đầu
/Điều kiện kích hoạt: Khi đầu đạn chạm mục tiêu
/Nội dung: ‘Kích nổ’ khởi động từ giữa viên đạn
/Chương trình kết thúc”
[Edit: Đạn incendiary à? Ông main được.]
Tôi nạp đạn ma thuật vào xi lanh, nhằm hướng các cây đã được sử dụng để thực hành.
Đoàng! Tiếng gầm nổ và chiếc cây bị bắn đã nát bươm. Phép Kích nổ đã hoạt động rồi
.
“Na ……!”
“Hawawa …”
Lindsey và Yumina run ở đầu gối và ngã xuống. Được rồi, với điều này tôi có thể sử dụng phép thuật tấn công mà không cần niệm chú. Sử dụng “yểm bùa” và “lập trình” trên mỗi viên đạn mặc dù là một nỗi đau. Vâng, nó có thể làm tất cả cùng một lúc vì vậy tôi không thực sự cần phải lo lắng về nó huh?
Sử dụng đạn kim loại bọc cao su với “Tệ liệt” sẽ hạ gục kẻ thủ mà không giết họ. không có gì thuận tiện với vũ khí như vậy.
Bỏ qua các yêu cầu về thuộc tính và có thể sử dụng bất kỳ ma thuật là một điểm mạnh. Ngay cả Yumina người không có thuộc tính lửa có thể sử dụng “Kích nổ”.
”Touya-san, anh có thể làm cho tôi một khẩu súngkhông?”
“… Em cũng muốn một cái, desu”
“Eh?”
Khi Yumina và Lindsey hỏi về chúng, tôi đã có một vài suy nghĩ. Đối với hai người đã nhìn thấy sự biểu hiện đó cũng dễ hiểu, hai người họ chiến đấu từ hàng sau nên muốn có vài món như vậy để phòng thân. Nhưng tôi lại nghĩ điều này lại có phần nguy hiểm. Nó là quá tay ý.
Xem nào, Yumina sử dụng những thứ nguy hiểm như cung và Lindsey có thể cắt và chém cánh của một con rồng, nó thực sự là sự thật. Well, tôi cho họ bắt đầu bằng đạn cao su đã được yểm bùa “Tê liệt”.
“Được rồi,thời gian để chọn ra các thiết kế mà các em muốn.”
Kết quả về hình ảnh cho súng đã đưa ra và tôi sử dụng “Vẽ hình” cho họ. Hai khẩu này đã thu hút sự chú ý của họ, và chẳng bao lâu, Yumina chọn một Colt M1860 [Colt Mẫu 1860] Lục quân và Lindsey đã chọn súng tên là S&W M36 [Smith & Wesson Mẫu 36], đó là một loại nòng ngắn S&W.
Đặt Lindsey sang một bên, của Yumina thì hơi lớn một chút đối với tay một cô gái tôi nghĩ, nhưng tôi sẽ làm một số thứ nữa với thiết kế này. Còn bên trong không có gì khác biệt so với của tôi. Cỡ nòng súng cũng giống nữa.
Nó được tạo ra một cách tương đối… Bắn được đạn không có nghĩa là bạn sẽ trở thành một tay thiện xạ… tốt, không có lý do gì để bị ám ảnh phải không? Họ muốn bắn súng mà.
Sừng rồng tiếp tục cắt giảm cho khẩu súng của các cô gái và sau đó tôi trao súng cho họ. Tôi đã thực hiện “Lập trình” để chỉ có họ mới có thể bắn nó.
Tôi đã làm khoảng 100 viên đạn cao su, đạn không gây mê hoặc cao su và đưa cho mỗi người một nửa số viên đạn, và sau đó họ bắt đầu bắn để làm quen với cảm giác súng.
Bởi vì sừng rồng nó nhẹ hơn cho một khẩu súng bình thường để dễ dàng cho cô gái sử dụng.
Bây giờ, màn trình diễn thực sự bắt đầu. Khẩu súng đối với tôi chỉ đơn thuần là nền tảng cho vũ khí chính của tôi được sinh ra.
“Tạo mẫu”.
Mẩu sừng rồng được cắt lần nữa và biến đổi thành hình dạng của một khẩu súng. Tuy nhiên, cho đến thời điểm này là như nhau,sự khác biệt là nó có hình dạng của một khẩu súng nhưng có mục đích khác nhau.
Có một lưỡi đaokéo dài từ mặt dưới của họng súng và ở phía trước của khung chắn cò súng. Báng súng dần dần tạo thành một đường cong và hình dáng là một đường thẳng. Nó trông giống như một con dao găm hơn một khẩu súng.
9daae0f [/images/images/image-18.jpeg]
Khẩu súng và dao kết hợp. Lưỡi dài khoảng 30 cm và dày đáng kể. Nó được làm khá nặng.
“Chương trình bắt đầu
/Điều kiện kích hoạt: Chủ sở hữu nói ‘Chế độ Đao’ hoặc ‘Chế độ Súng’
/Nội dung: Sử dụng ‘Tạo mẫu’, phần đao sẽ thay đổi giữa dao găm và trường kiếm với tốc độ cao
/Chương trình kết thúc”
Ngoài ra tôi cũng sử dụng “Lập trình” thêm chức năng tải lại bản gốc. Tôi nạp lại đạn và bóp cò. Viên đạn phá hủy cành cây tiếp theo tiếng nổ súng. Good , không có vấn đề với chức năng súng.
“Chế độ Đao.”
Phản ứng với lệnh của tôi, lưỡi dao 30 cm ngay lập tức biến thành một lưỡi kiếm 80 cm. Các lưỡi mỏng khoảng 2/3, lưỡi dày để cho phép mở rộng.
Tôi muốn trình diễn với lưỡi dao dài. Nó không thấy nặng nề một chút nào.
“Chế độ Súng.”
Lưỡi dao trở lại phong cách ngắn, dày. Good, các chức năng chuyển đổi giữa các dạng là tốt.
“Thật tuyệt vời, thanh kiếm cũng có thể trở thành một khẩu súng?”
“Khác với lính tiên phong chuyên trách như Elise hay Yae, hai em là lính đoạn hậu chuyên trách, anh nghĩ rằng tốt nhất là anh nên biết hoạt động ở cả hai vị trí.”
Tôi đã đưa ra một câu trả lời cho câu hỏi của Yumina . Ngoài ra, trong cuộc tập với Thú vương, đã có một khoảng thời gian mà tôi đã không thể sử dụng phép thuật, vì vậy tôi nghĩ rằng tôi nên tìm một cách để đối phó với nó và là những gì tôi nghĩ.
“… Và, tên của vũ khí đó là gì?”
“Đúng vậy… ‘Brynhild’ thì sao?”
[Edit: Brynhild là một Valkyrie của thần thoại Đức]
Tôi đã trả lời trong khi mỉm cườivào câu hỏi của Lindsey. Thay vì tên vũ khí huyền thoại như ‘Excalibur’ (Kiếm của Vua Arthur, nước Anh) hay“Barumunk”, tôi lại thích tên của các vũ khí mạnh nhất từ các game retro (game cổ điển). Nó thật sự rất vui, trò chơi đó ý.
Với vũ khí mới đạt được của tôi, với Brynhild trong tay, nhớ lại những thế giới tưởng tượng tôi mong mỏi ở thời thơ ấu của tôi, bây giờ tôi cầm thanh kiếm đó và thấy một cảm giác mới về sự băn khoăn trong cuộc sống của tôi.
Ảnh ọt cho độc giả
Remington M1858 (của main)
rh0875 [/images/images/image-19.jpeg]
CHƯƠNG 47 : VỊ CAY CẤP 13 , VÀ CHIẾC MẶT NẠ TRẮNG
Sau khi thử nghiệm với phép “Lập trình”, tôi đã tìm được phương thức về độ bền của thanh kiếm. Cho dù tôi không sử dụng phép “Tạo mẫu” để làm từng thành phần súng, Tôi có thể đốn một cây đại thụ một cách dễ dàng. Vốn dĩ tôi cũng chả thể làm được điều đó với một thanh katana nữa kia.
Sau đó, chúng tôi trở về khu vực quanh lâu đài, tôi đã mua ba vỏ đựng dao làm từ da và một bao đựng kiếm cỡ lớn khác… Liền đó tôi dùng “Tạo mẫu” để chuyển chúng thành một bao đựng súng. Để không thôi đã gặp đủ vấn đề khi đi lại rồi.
[Edit: Tội ngâu. Làm súng nhỏ gọn như Walther PPK của James Bond thì không làm… Một viên 9mm vào đầu cũng mạnh bằng một viên .44 của khẩu Remington Mẫu 1858 mà main dùng]
Tôi mua ba chiếc túi gài trên thắt lưng để đựng đạn. Vì chúng tôi đang ở trong thị trấn nên không sợ bị tấn công bởi quái vật, dù vậy thì tôi cũng đã đưa ba em ý đạn cao su được tẩm phép “Tê liệt”. Nếu tình cờ tôi ngay bên Yumina khi em ấy cần nạp đạn, em cũng có thể dùng đạn của tôi luôn.
Tôi nhận ra điều này một lần nữavà sử dụng “Lập trình” lên súng của tất cả mọi người. “Đạn nằm trong tầm của người nói” và “Nạp đạn” cứ như thế mà được cài đặt. Vốn dĩ là tôi định dùng phép “Aport” cho vụ này đấy.
Tôi nên dùng phép gì cho những viên đạn còn lại đây? Lindsey đã sử dụng “Kích nổ” tại các di tích kinh đô cũ nhưng, vụ nổ lại đủ lớn để tạo ra một đống đổ nát chất cao như núi khiến việc sử dụng rất là khó khăn. Nếu đó là “Nổi lưa” thì có thể… khi mà quả cầu lửa trúng vào mục tiêu… Có vẻ hơi quá tay rồi nhỉ?
Well, đối với các mục tiêucon người thì “Tê liệt” đã là đủ rồi, thậm chí nếu ai đó có mắt phép loại đạn cao su cũng gây ra thiệt hại đáng kể. Tôi sẽ nghĩ sau vậy.
“Chúng ta đã đến thủ đô, vậy tại sao chúng ta không đi ăn gì nhỉ ?”
“Hay lắm. Em muốn ăn đặc sản của nước này “
“… Nếu em nhớ chính xác thì “Karae” là món ăn nổi tiếng ở đây”
Cà-ri huh? Em muốn ăn một chủ đề riêng huh? Có một gian hàng bán nó gần đây, nên chúng ta cùng xem nào. Trên biển hiệu có ghi “Karae bò”, “Karae gà”, “Karae lợn cốt-lét” cũng như những món khác. Huh, mùi này là…
[Edit: Cốt-lét hiểu nôm na là thit/cá được cắt thành miếng hình tròn/bầu dục và đem nướng/rán tẩm bột]
Yumina chọn Karae bò, Lindsey chọn karae gà, và tôi chọn thịt heo cốt lết karae… (với một số lý do nào đó mà Kohaku từ chối ăn nó) và cuối cùng thì quầy bán cũng đưa đồ ăn ra bàn nơi chúng tôi đang ngồi.
Màu này, mùi này… nó là cà ri phải không? Không có gạo nên không có cơm cà ri.
“Ưm, hai em cẩn thận,đây là…”
Có lẽlà cay, là những gì tôi muốn nói, nhưng hai cô gái đã cho một ít vào miệng rồi.
“!?”
[Edit: Amen…]
Gata! Họ đứng bật dậy và lấy tay che mồm, nước mắt giàn giụa. Đúng roài, đồ ăn cay đấy. Cơ mà nó ngọt ngọt một chút thì tốt. Nhìn hai em thì đúng là khá cay đấy.
Hai cô gái lấy vại nước và bắt đầu uống nó nhanh nhất có thể. Trong khi quan sát tôi tự cắn vào môi, điều này thật thú vị. Tôi ăn món này quen rồi, nhưng đó là lần đầu với hai em nên nó có tác động mạnh mẽ như vậy.
“Nó… tệ quá… te…”
“Lưỡi em bị thiêu đốt mất rồi.”
Nó cay đến mức họ không thở bình thường được à? Đứng sau quầy hang Karae có một xe bán nước hoa quả để xoa dịu cảm giác nóng rát kìa.
“Ăn quen rồi thì vị nó cũng chả tệ đâu.”
“Touya-san, and đã ăn Karae rồi à?”
“Ah, anhi đã từng ăn một thứ tương tự như vậy”
Khi Yumina hỏi, nhịp thở của em vẫn còn nông lắm. Lindsey thì đang uống nước ngọt ướp lạnh và tận hưởng vị dịu nhẹ trong khi ngắm nhìn xung quanh. Nhắc mới nhớ, không có nhiều đồ ăn cay trong thế giới này. Một nơi như Belfast thích thức ăn ngọt hơn tôi nghĩ… N?
Trong khi suy nghĩ vẩn vơ, tôi cảm thấy như có ai nó theo dõi tôi ở đâu đó. Nm? cảm giác này… Nó qua giống với trước đây…
<<Chủ nhân. Ai đó đang theo dõi chúng ta. Chắc đó là người đã theo chúng ta từ trước đấy>>
Kokaku nói với tôi qua thần giao cách cảm. Tôi nghĩ là vậy.
<<Điều đó đã xảy ra ở thị trấn Langley huh… Được rồi, tôi sẽ đi đáp lễ vậy. Cậu biết họ ở đâu chứ?>>
<<Trên mái nhà cao nhất ở bên phải của ngài.>>
Tỏ vẻ không biết là mình đang bị theo dõi, tôi liếc mắt nhìn bầu trời trên mấy tòa nhà đó. Đúng là có ba bóng người trên đó thật. Cơ mà cự ly có phần hơi xa thật.
“Chắc là phải tận mắt đi xem rồi… ‘Nạp đạn’.”
Tôi nạp đạn cao su tẩm bùa “Tê liệt” vào khẩu Brynhild.
“Touya-san?”
Thấy tôi nạp đạn, hai em đây chắc hẳn là ngạc nhiên lắm. Nhưng giải thích các kiểu thì phải đơi mất rồi.
[Edit: Nhiệm vụ trên hết, bắn xong hang *** gái]
<<Kohaku bảo vệ hai người họ.>>
<<Cẩn thận đấy.>>
Được rồi, quẩy thôi nào.
“Cường hóa.”
Tôi sử dụng ma thuật cường hóa cơ thể lên mình và nhảy. Cứ thế mà tôi đã nhảyngang qua những tòa nhà và mái nhà như đi bộ. Tôi kích tốc từ mái này đến mái khác và cuối cùng tìm thấy nhóm bí mật đang quan sát từ phía trên tòa nhà.
“Yo”
“!”
Hai người đang theo dõi bị bất ngờ bởi lời chào hỏi, chắc thế. Tôi nói tôi chắc vì tôi không nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt của họ. Cặp đôi này đang mặc đồ đen y hệt nhau, và chút quần áo dưới chiếc áo chùng đen cũng có màu đen nốt. Phía bên dưới mũ chùng là một chiếc mặt nạ trắng để che đi khuôn mặt của mình. Có vài đường nét lạ được vẽ ở bên trán. Tôi vốn nghĩ họ giống y hệt nhau kia, nhưng hóa ra một người có hình lục giác, người kia lại có hình bầu dục.
“Etoo, hai người hiểu tôi đang nói gì chứ? Tôi hy vọng là hai người sẽ nói cho tôi biết mình l… e.”
Đột nhiên, người với hình sáu cạnh ném một cái ống xuống chân mình. Nó tạo ra ánh sáng lóa mắt.
“ Ku…”
[Edit: Flashbang, hoặc bom mù, nhưng thiếu đi phần tiếng nổ]
Khi mắt tôi nhìn lại được thì đã chả còn ai ở đó rồi. Họ đã chạy mất? Đừng hòng. Tôi lấy Smartphone và tìm kiếm “Những người đeo mặt nạ khả nghi”. Họ đây rồi. Họ đang chạy lên ngõ đen phía bắc. Tôi vẫn có thể bắt kịp họ.
“Tăng tốc.”
Được tăng tốc cực mạnh bởi phép thuật, tôi chạy dọc theo mái nhà. Cảnh vật hai bên mờ dần đi, và rồi, chả mấy chốc mà tôi đã nhìn thấy bong lưng của hai người bọn họ. Bắt kịp hai người rồi!
Tôi chạy theo đường tắt và nhảy xuống trước họ.
“!?”
Hừm… Họ đang đeo mặt nạ nhưng tôi nghĩ là họ đã và đang ngạc nhiên đấy. Tuy nhiên, người với hình sáu cạnh trên trán nhét tay vào trong ngực áo như lúc trước, hòng đính lấy một chiếc ống ra. Otto, không phải chứ!
Không ngần ngại, tôi rút ra khẩu gunblade Brynhild chĩa thẳng vào người đeo mặt nạ đang cố gắng lấy que phát sáng để tẩu thoát. Và rồi, tôi kéo cò súng.
Người mang hình lục giác quỳ xuống sau khi bị bắn trúng. Hình như họ không có sự bảo vệ để chống lại bùa Tê liệt. Trong khi nhìn người lục giác ngã xuống, người hinh trái xoan nhìn người hình sáu cạnh liếc mắt từ đồng đội sang tôi cứ như không biết cần phải làm gì vậy. Không để mất cơ hội, một tiếng súng nữa lại vang lên từ trong con ngõ.
“Giờ thì sao đây…”
Tôi dùng “Tạo mẫu” để làm ra một ít dây và treo họ lên bức tường. Gỡ mặt nạ của họ ra thì vẫn ổn thôi, nhưng “Tê liệt” chỉ khiến họ bất động chứ không khiến họ bất tỉnh. Tình huống tồi tệ nhất sẽ là điều gì đó đại loại như ‘Gia phong không cho phép tôi được sống sau khi bị nhìn mặt’ hay ‘Mày đã thấy mặt tao rồi, vậy thì mày phải chết’.
“Bây giờ tôi sẽ giải phép tê liệt, vì thế liệu hồn mà giữ yên lặng đấy.”
Nhìn vào mắt của hai người họ, tôi tập trung sức mạnh ma thuật và rồi niệm chú
“Hồi phục.”
Hai người họ được bọc bởi ánh sáng ma thuật mềm dịu. Phép tê liệt này nên biến mất. Và bây giờ, thật tuyệt nếu họ nói điều gì đó.
“Hai người là ai? Tại sao lại theo dõi bọn tôi?”
“…………….”
Umumu, quyền được giữ im lặng hả? Dây đâm vào họ đau chứ phải không? Người hình sáu cạnh chao đảo. Không, họ có lẽ phải đang cố gắng làm điều gì đó để thoát ra. Cú làm lóe mắt hoặc thứ gì đó để thoát khỏi sợi dây một cách lạ thường. Họ có những vật dụng sử dụng khi cần thiết chẳng hạn?
Tôi đặt tay lên ngực người hình sáu cạnh
“Hiyaa?”
Người hình sáu cạnh hét lên, munyonvàcảm giác như có thứ gì đó mềm mềm trói tay tôi lại. Tôi hiểu ra rằng đó là thứ gì, toàn bộ cơ thể của mình đầy mồ hôi lạnh.
“Wo-,wo- ngươi là phụ nữ hả?”
[Edit:…]
Người hình sáu cạnh cúi đầu nhẹ. Tôi nhanh chóng rụt tay lại nhưng cảm giác mềm dịu vẫn còn vương lại trên đó. Thật tệ. Tôi nghĩ rằng tôi đã bị lừa. Huh, nhưng giọng nói đó… tôi đã nghe từ đâu đó thì phải…?
Cơ mà tay tôi vừa va vào đâu vậy? Chiếc mặt nạ với hình lục giác rơi xuống đấy cái ‘cạch’. Từ bên dưới, tôi nhận ra đó là khuôn mặt của người phụ nữ mà tôi quen biết.
“Eh? Lapis-san?”
Trong lúc đỏ mặt, cô hầu gái, ở trấn Belfast, gật đầu nhẹ một lần nữa.
CHƯƠNG 48 : NGHI THỨC CỦA NGƯỜI HẦU GÁI, VÀ HỘI NGHỊ CẤP CAO.
<VampireKingW>
“Chúng tôi là “Esupion”. Sỹ quan tình báo nhận lệnh trực tiếp từ Bệ hạ, Quốc vương Belfast”
“Bệ hạ á?”
“Vâng. Chúng tôi được giao việc bảo vệ công chúa”
Lời giải thích của Lapis-san nghe cũng hợp lý. Là công chúa của đất nước, tôi nghĩ là sẽ có một chính sách không can thiệp, nhưng sự thật lại là thế hử? Bảo vệ Yumina trong bóng tối sao?
Đúng là tôi đã nghe thấy vài tiếng động từ trên trần quán trọ “Ngân nguyệt”…Tôi vốn nghĩ đó chỉ là vài con chuột thôi nhưng có lẽ là nhóm Lapis. “Esupion” chắc là tương tự như người trông vườn hay gián điệp chăng?
“Hai người là những vệ sỹ duy nhất à?”
“Không đâu~. Có một số người khác nữa~ Nhưng họ đều là nữ giới.”
Cô hầu gái còn lại trả lời câu hỏi đó và Cecil-san bỏ mặt nạ ra và nở một nụ cười rất tự nhiên. Tất cả họđều là nữ giới ư? Nếu họ đang lén lút ẩn nấp quanh các bức tường, tôi cần nghĩ đến sự riêng tư và thay đổi, điều đó sẽ thích hợp hơn.
“Ý tôi là, suốt khoảng thời gian qua sao? Kể từ khi ở Belfast à?”
“Rốt cuộc thì đó là nhiệm vụ của chúng tôi mà.”
“Nhắc mới nhớ, lúc tôi trở về nhà với “Cánh cửa thần kỳ”thì hai người không hề có mặt ở đấy. Và, đó là âm mưu với Lyme-san sao?”
“Đúng vậy ~”
Họ đã cho tôi vào tròng thành công rồi à? Tôi thực sự muốn nghe xem liệu câu chuyện họ trực thuộc một hội hầu gái có đúng hay không. Đó là một kỹ năng cần thiết để hoạt động ngầm… gần như mọi cô gái“Esupion” đều là thành viên.
“Ah, vậy khi chúng tôi đang chiến đấu với con hắc long, có lẽ nào người phóng con dao chính là…”
“Cecil đấy ạ. Cô ấy là một chuyên gia phóng dao.”
“Ehehehe~ Không tuyệt đến mức ấy đâu.”
Cecil-san đỏ bừng hết cả mặt lên rồi kìa. Con người mịn màng này ư (Trans: chắc nói làn da)…? Thực sự bạn không thể đánh giá một người qua thái độ của họ đâu.
“Mọi người đã dự tính gì cho tương lai chưa?”
“Chúng tôi sẽ tiếp tục bảo vệ Yumina-sama trong bí mật… nhưng, chủ nhân, chúng tôi có một đề nghị…”
Lapis-san vừa nhìn tôi vừangập ngừng không nói. Làm ơn đừng dùng đến từ “chủ nhân” nữa mà…
“Xin đừng nói cho công chúa thân phận của chúng tôi.”
Aa, làm người bảo vệ thầm lặng mà bị vạch trần thân phận thì quả nhiên sẽ thật tệ hại phải không?
“Nếu sự thật về việc chúng tôi bảo vệ Công chúa bị lộ, người sẽ rất tức giận với Đức vua, ngài biết rồi đấy.”
Đó là lý do huh…? Mọi chuyện cũng giống như bạn nói với con gái rằng mình rất tin tưởng con bé, gả nó đi, nhưng thực sự lại chẳng hề tin nó một chút nào.
Giữ bí mật việc này cũng đâu khó khăn gì. Tạm thời trong lúc này, tôi chia tay với cặp đôi ấy và trở về bên Yumina.
Tôi thuật lại mọi thứ cho Kohaku bằng con đường ngoại cảm, nhưng nói dối với Yumina và Lindsey rằng “Bọn chúng đã chạy thoát.” Thực ra đúng là họ đã sử dụng thứ bột mù ấy để biến mất. Mấy cô gái trưng ra một bộ mặt trông khá là bí ẩn, bằng một cách nào đó tôi đã lừa họ trót lọt và rồi chúng tôi trở về tòa lâu đài vào hôm ấy.
Ngày hôm sau, hai Nhà vua đã gặp mặt nhau để tổ chức cuộc họp đồng minh giữa Belfast và Misumido.
Bởi vì đó là hội nghị thượng đỉnh, nên đã xảy ra một chút tranh chấp về việc ai sẽ đi đâu. Cuối cùng, vua Belfast sẽ tới Misumido, đồng thời được đưa trực tiếp đến phòng họp dưới sự chứng kiến của mọi người.
Tham dự hội nghị bên phía chúng tôi gồm Lyon-san, nhóm của tôi và các hiệp sĩ đã đến từ Belfast, bên Misumido gồm Thú vương-heika và Thủ tướng Graz-san, cùng vài thành viên thuộc biệt đội chiến binh, và người sói Garun-san.
Tôi mở “Cánh cửa thần kỳ” trên chiếc gương, từ bên trong, vua và người em trai của người, Công tước Olutorinde xuất hiện.
Không ai có thể giấu sự ngạc nhiên của mình khi chứng kiến khung cảnh hai người bước xuyên qua một tấm gương, tất nhiên chỉ trong giây lát mà thôi, và theo lẽ dĩ nhiên, hai vị vua của hai nước gặp mặt nhau.
“Chào mừng đến Misumido, Quốc vương Belfast.”
“Chúng tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc trước lời mời của ngài, Quốc vương Misumido.”
Họ bắt tay với nhau. Với việc đây là một hội nghị bí mật giữa các quốc gia, những kẻ ngoài cuộc như bọn tôi rời khỏi căn phòng.
Tôi xin lỗi vì thất lễ và bước ra ngoài hành lang. Chỉ mong rằng hội nghị diễn ra tốt đẹp.
Và từ phía tiền sảnh vang lên những tiếng bước chân lảo đảo của con gấu nhồi bông biết đi, Pola cùng với Rin. Và như thường lệ cô ta đang mặc bộ trang phục goth loli màu đen.
“Có vẻ như Quốc vương Belfast đã đến”
“Un, vừa mới đây thôi. Lúc này thì họ đang họp rồi.”
Rin vừa chỉ vào cánh cửa có lính gác ở hai bên vừa đáp lại.
“Và, có muốn trở thành tập sự của tôi không?”
“Tôi đã nói là không muốn rồi mà.”
Kể từ thời điểm đó Rin đã liên tục nỗ lực biến tôi trở thànhmôn đồ của cô ta. Cuối cùng cô ấy nói tôi nên trở thành một tập sựtạm thời. Chờ đã, vậy thì còn không bằng cả đệ tử nữa à?
Pola ở gần đó ra hiệu “Hãy đến đây” như một lời mời.
“Kể ra Pola đúng là rất sống động mặc dù nó chỉ là một con gấu bông… Cứ như thể là nó là sinh vật sống vậy.”
“Đó là vì tôi đã cho nó một loại chương trình như vậy. Trong gần 200 năm nó đã tự làm rất nhiều việc rồi. Ngay cả một con người sẽ khóc nếu họ bị tổn thương, cậu sẽ nổi giận nếu bị ai đó chế giễu phải không?”
200 năm huh? Vô số các chương trình tích lũy lại đã khai sinh ra thứ này một cách tự nhiên sao?
Nếu tôi tạo ra được một con búp bê hình người với “Tạo hình” và cho nó một phép “Lập trình” thì nó không phải là một thứ gì đó giống như một android giả? Đó là những gì tôi nghĩ, nhưng… nó sẽ mất 200 năm… Tôi không thể cứ sao chép “Lập trình” của Pola được đâu, bạn biết đấy.
Sau khi tôi nhìn chằm chằm nó một cách đầy nghi hoặc, Pola lùi lại một chút. Nó cũng đã được “Lập trình” để làm điều nàynữa.
“Nhân tiện, Pola đã hoạt động trong 200 năm qua, nhưng trông nó chẳng hề cũ kỹ một tẹo nào cả.Côtái tạo nó à?”
“Không. Tôi đã sử dụng ma thuật phi thuộc tính “Bảo vệ” lên nó. Phép này cung cấp phòng hộ cho vài vật thể đến một mức độ nhất định. Bất kể là bụi bẩn, hỏng hóc, hay sâu bọ, Pola đều sẽ miễn nhiễm.”
Phép thuật bảo vệ huh? Thật tuyệt vời vì nó đã duy trì trong trạng thái này được 200 năm rồi. Nếu dùng lên quần áo thì sẽ không cần giặt giũ gì cả. Nếu niệm lên chính cơ thể mình thì sẽ không cần phải tắm nhưng …… Tôi nghĩ cái gì đó sẽ kết thúc. Ngay cả khi không có bất kỳ vết bẩn nào, thì tắm vẫn mang lại một cảm giác mới mẻ.
“Ý tôi là, Rin có thể sử dụng một số phép thuật phi thuộc tính. “Bảo vệ” và “Lập trình”, cũng nhưphép “Chuyển giao” từ Charlotte-san nữa à?”
“Tộc tiên sở hữu năng khiếu phép thuật phi thuộc tính rất cao. Thay vì thế,nếu nói rằng không có tộc tiên nào không thể sử dụng phép thuật phi thuộc tính thì tốt hơn. Dù vậythì tôi cũng chỉ có thể sử dụng bốn phép mà thôi.”
Một người mà dùng được một phép thuật phi thuộc tính đã là tốt rồi, nhưng mà có thể sử dụng đến bốn phép á? Tuyệt vời thật đấy. Hình như tôi nói điều đó thì không phải đạo lắm nhỉ? Phép thuật phi thuộc tính cuối cùng của Rin làm tôi cảm thấy rất hứng thú.
“Touya-dono. Quốc vương Belfast đang cho gọi ngài. Xin mời đi lối này.”
Cánh cửa phòng họp mở ra và tôi nhìn thấygương mặt của Thủ tướng Graz-san từ bên trong. Tôi bướcvào nhưđược triệu tập, và hai vị vua nhìn tôi.
“Touya-dono. Các cuộc đàm phán đã kết thúc mà không bị trì hoãn, cảm ơn cậu. “
“Thật tuyệt.”
Tôi cảm thấynhẹ nhõm với những lời của Quốc vương Belfast. Thế này thì nhiệm vụ của tôi hầu như đã hoàn thành rồi.
“Vậy thì, chúng ta sẽ trở lại Belfast. Ta sẽ giao phần còn lại cho cậu. Vua Misumido, làm ơn thứ lỗi.”
Sau lời chia tay nhẹ nhàng, tôi bí mật sử dụng“Cánh cửa thần kỳ” và hai người họ lại biến mất vào trong gương một lần nữa. Sau khi hai người rời khỏi, tôi lập tức hành động sau khi đã sắp xếp xong. Tôi lấy ra một cái búa trước sự chứng kiến của mọi người, và đập vụn tấm gương thành từng mảnh.
“To Touya-dono!?Cậu làm gì vậy…!?”
“AA-ổn thôi.Xin hãy chiêm ngưỡng.”
Tôi quay lưng lại với Graz-san và tập trung vàođống mảnh gương vỡ, cùng những chiếc thùng gỗ và sử dụng phép thuật.
“Tạo mẫu.”
Các mảnh gương và thùng gỗ biến thành một cặp gương hình chữ nhật nhỏ. Rộng khoảng 2cm và dài khoảng 15cm. Sau đó, tôi bí mật cường hóa một chiếc với“Cánh cửa thần kỳ”.
“Tấm gương ở đây sẽ được kết nối với chiếc ở Belfast. Sau này, khi có quan trọng chỉ cần bỏ một bức thư ở đây và nó sẽ được chuyển đến đó. Ah, tất nhiên, nếu mọi người đang tự hỏi xem đây có phải hàng thật hay không thì có thể chuyển thử một một tài liệu sang phía bên kia.”
“Thật vậy. Vốn dĩ là cần 20 ngày để báo cáo mà giờ chỉ trong nháy mắt đã hoàn tất sao? Thực sự vô cùng tiện lợi. Chúng ta sẽ để cả hai quốc gia hưởng lợi từ nó.”
Khi Thú vương-heika nhận được mảnh gương nhỏ, ông mỉm cười. Chuyện này đã kết thúc công việc của tôi rồi.
Được, vậy thì, chúng ta sẽ về nhà chứ? Mặc dù cũng sở hữu một căn biệt thự nhưng tôi chẳng được thưởng thức nó bao nhiêu cả. Tôi muốn sống chậm một chút sau vụ này.