Virtus's Reader
Smartphone

Chương 473: CHƯƠNG 473: CON GÁI BẠN TÔI ĐÃ ĐẾN, VÀ CÂU CHUYỆN TƯƠNG LAI

[Vậy là cô bé có thực sự là con gái của Ende-san sao!?]

[Có vẻ đúng như vậy...]

Yumina xác nhận lại tình hình một lần nữa trong khi nhìn cô bé đang nằm trên ghế sofa gối đầu lên đùi Mel ngủ.

Hiện tại, chúng tôi trở lại lâu đài Brynhildr để nghe mọi chuyện từ Alicetella, cô bé tự xưng là Alice.

[Này. Hình như con bé ngủ rồi...]

Tôi chỉ vào cô bé đang thiếp đi như thể hết năng lượng trên đùi Mel. Đó là một đứa trẻ khá vô tư...

Rồi tôi quay sang nói chuyện với Ney, người vẫn im lặng quan sát từ nãy đến giờ.

[Chuyện gì đang xảy ra... Có chắc cô bé là con của Ende và cô không?]

[Không, tôi không nghĩ nó giống mình... Đứa trẻ này chắc chắn có những đặc điểm của Phrase, nhưng âm thanh không phải của tôi và Lycee. Tôi nghĩ đứa trẻ là sự kết hợp giữa Endemion và Mel thôi... Âm thanh của nó không nói dối.]

Đúng là màu tóc giống Ende, còn màu mắt giống Mel thật.

Mà, cũng không có gì lạ khi con của Mel gọi Ney và Lycee, những người kết hôn với Ende là mẹ.

Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa, Alice chính là con của hai người họ. Nói đến điều đó...

[Đám cưới shotgun... Iya, đây chính là đám cưới shotgun...] – (Note: Đám cưới shotgun hay còn gọi là Đám cưới chạy bầu hiểu nôm na là ăn cơm trước kẻng rồi mới làm đám cưới để che cái bụng chình ình đó)

[Chuyện đó không vui tí nào đâu Touya...]

[Tôi cũng không nhớ mình đã có thai...]

Cha mẹ Alice lườm tôi. Tôi xin lỗi, tôi chỉ đang cố làm dịu bầu không khí của nơi này thôi mà.

[Chà, những đứa con của cậu từ tương lai khả năng cao có thể cũng sẽ đến đấy.]

[Từ tương lai? Làm sao mà... A, thời-không thuật!?]

Yumina vỗ hai tay vào nhau. Alice chuyển mình sang hướng phát ra âm thanh, vì vậy chúng tôi đã hạ giọng nói của mình xuống.

[Này, bố trẻ. Mang con gái mình vào phòng ngủ đi.]

[Vậy...! Kuu, được rồi!]

Ende lặng lẽ bế Alice đưa cô bé đến một căn phòng khác dưới sự hướng dẫn của trưởng hầu gái Lapis-san. Có lẽ vì lo lắng nên mẹ trẻ Mel, Ney và Lycee đã đi theo cậu ấy.

Thật tuyệt khi được bế đi ngủ…. Tôi cũng mơ hồ nhớ lại cảm giác cha bế tôi đi ngủ hồi còn nhỏ.

[Thời – không thuật... Chắc chắn đó là sự thật. Vì đã có những minh chứng điển hình rồi còn gì.]

Lean lẩm bẩm trong khi khoanh tay trên ghế sofa.

Cô ấy nói đúng. Alerias Palerius người sáng lập Vương quốc Palerius đồng thời cũng là pháp sư biết về thời – không thuật. Và Lerios Palerius người sáng lập Vương quốc Primula cũng là con trai của Alerias Palerius trong một vụ tai nạn đã bị dịch chuyển đến thế giới ngược cũng bởi thời – không thuật.

Anh ta bị đưa qua thế giới ngược cách thời điểm đó khoảng 200 năm. Có vẻ như anh ta đã không để ý đến điều đó.

Tuy không được công nhận, nhưng đúng là thời – không thuật có sức mạnh vượt cả thời gian.

[Vậy là cô bé đó là người biết sử dụng thời – không thuật sao?]

[Vào thời của Lerios Parerius, đó chỉ là một tai nạn... Nên chúng ta vẫn chưa thể xác định được có phải cô bé đã dùng thuật đó để đến thời đại này hay là không.]

Tuy không biết tương lai như thế nào, nhưng hiện tại tôi chưa bao giờ nghe nói về thời – không thuật có thể vượt cả thời gian. Từ tương lai trở về quá khứ như tai nạn của Lerios?

Tương lai đã xảy ra chuyện gì... Hmmmm... Tại sao lại...!

[Tại sao chúng ta không hỏi Tokie-baachan? Không phải bà là “Thần thời - không” sao?]

[Ah]

Sue quăng cho tôi cái phao cứu sinh, trong khi tôi chỉ biết rên rỉ trong bế tắc.

Đúng vậy. Tokie-baachan là Thần điều khiển không gian và thời gian. Chắc chắn bà sẽ biết điều gì đó.

…… Iya, có lẽ nào Tokie-baachan đã đưa Alice đến quá khứ không?! Theo lời kể của Moroha-neesan thì có vẻ như bà đã đến tương lai.

[Bà đang ở đâu thế?]

[À, bà thường ra ban công vào buổi sáng, nhưng...]

Khi nghe tôi hỏi, Linze đã lập tức trả lời. Vào ban ngày, bà thường đan len trên ban công. Thông qua việc đan len, bà sẽ sửa chữa "rào cản của thế giới" đang thủng lỗ chỗ.

Vào ban đêm, khi ăn tối xong bà hay nói chuyện với Sue và Linze, nhưng thường thì bà sẽ đi ngủ sớm.

Đã hơn mười giờ. Bà chắc đã ngủ rồi?…… Oh?

Vì cảm thấy dấu hiệu quen thuộc nên tôi đã quay người lại, Tokie-baachan đã dịch chuyển đến nơi này.

[Ừm, cháu đang tìm ta hả.]

Bà là thần thời-không và cũng là một Chi thần của Kami-sama như tôi, vì vậy tôi có thể cảm nhận được dấu hiệu khi bà dịch chuyển.

Khi tôi chưa kịp hỏi những điều thắc mắc, bà đã nhanh chóng trả lời.

[Ta biết. Cháu muốn hỏi về Alice-chan phải không?]

[Vậy là bà đã biết?]

[Chính ta đã chuyển đổi thời gian. Vì ta nghĩ nên để mọi người đến đón con bé sẽ tốt hơn. Nên ta đã đưa con bé đến thời đại này.]

Bà mỉm cười nói. Dường như bà biết Alice rất rõ. Rốt cuộc, bà biết Alice đến dường nào chứ?

[Đứa trẻ đó có phải là con của Ende và Mel không ạ?]

[Đúng vậy. Đứa trẻ được sinh ra trong tương lai. Con bé không tiến hóa từ lõi như Phrase, mà là lớn lên như một con người bình thường. Tất nhiên, con bé cũng có những đặc điểm của Phrase.]

Đó chính xác những gì Ney nói về Alice lúc nãy. Hóa ra cô bé ấy đúng thật là đứa con tương lai được sinh ra giữa Ende và Mel. Vậy tại sao cô bé lại đến thời đại này...

[Có phải là bà đã đưa đứa trẻ đó đến đây không?]

[Đúng vậy, nhưng nguyên nhân trực tiếp thì lại khác. Chúng đã bị vướng vào [Làn sóng thứ nguyên]. Một sự biến dạng của không gian và lỗi thời gian. Nó lan truyền như những gợn sóng trong nước và sẽ cuốn trôi những thứ mà nó đi qua vào không gian vô tận. Vì vậy trước khi điều đó xảy ra, ta đã hướng dẫn chúng đến thời đại này]

Vậy là bà ấy đã điều chỉnh đường đi của làn sóng không gian và thời gian đến thời đại này.

Khi còn ở Trái đất, tôi cũng thường nghe những câu chuyện về những người trôi dạt qua thời gian và không gian... Đây có lẽ chính là điều đó.

[Ta đã giải thích với con bé khi nó đang bị trôi dạt, nhưng có vẻ như con bé Tomboy này đã không thể yên lặng chờ đợi cho đến lúc mọi người đến.]

Haiz, chỉ với từ “Tomboy” cũng có thể thấy sự hiếu động của cô bé đến mức nào khi cùng lúc hạ gục ba người đàn ông lớn hơn mình rồi.

[ “Làn sóng thứ nguyên”? Vậy là ở thế giới tương lai đang phải hứng chịu một thảm họa nào sao?]

Hình ảnh một người từ tương lai trở về để thay đổi quá khứ vì điều gì đó bỗng hiện lên trong đầu khiến tôi đổ cả mồ hôi hột.

[Không, không có gì xảy ra hết. Làn sóng thứ nguyên chỉ là sự biến dạng của thời gian. Giống như những gợn sóng được tạo ra bởi những giọt nước khi rơi trên mặt nước thôi, làn sóng sẽ lan rộng ra xung quanh nhưng sẽ sớm trở lại trạng thái ban đầu. Lần này do những đứa trẻ tình cờ ở gần trung tâm làn sóng nên bị cuốn theo. Thế giới của tương lai rất yên bình.]

[Nhưng Ende và Mel của tương lai có lẽ cũng đang lo lắng...]

[Tương lai của họ chính là hiện tại không phải sao? Nên họ biết mọi thứ đã xảy ra.]

Tokie-baachan mỉm cười trả lời thắc mắc của Linze. Nhưng nó không phải lạ lắm sao?

[Tại sao Ende của tương lai đã biết Làn sóng thứ nguyên sẽ xuất hiện lại không cố ngăn chặn hay giữ Alice lại chứ?]

[Không cần thiết phải ngăn chặn. Alice và những đứa trẻ khác sẽ quay lại nơi đó vài giây sau khi Làn sóng thứ nguyên xảy ra mà không gặp vấn đề gì. Tất cả đã được quyết định ở quá khứ. Và họ cũng biết rằng dù có cố gắng ngăn cản thì cũng không thể ngăn cản được.]

Ừm... điều đó có nghĩa là tương lai không thể thay đổi? Một người từ tương lai dù cố gắng thế nào cũng không thể thay đổi quá khứ được… Bởi vì nó đã được định sẵn như thế.

[Tương lai có thay đổi khi Alice xuất hiện ở đây không ạ...]

[Cháu nghĩ ta là ai hả? Đừng lo lắng về điều đó.]

Ôi. Không hổ danh là vị thần cấp cao và còn là một chi thần của Kami-sama. Bà thật đáng ngưỡng mộ mà.

Tôi quả là lo lắng dư thừa rồi. Dù có nghe về tương lai từ Alice, thì lịch sử vẫn không thể thay đổi được. Ngay cả khi chúng tôi có cố gắng thay đổi nó, thì với sức mạnh thiên biến vạn hóa của bà mọi thứ vẫn sẽ “u như kỷ”...? Thần thời – không quả đúng là người quản lý không gian - thời gian đầy trách nhiệm….

[Alice đến quá khứ rồi trở lại tương lai an toàn, đều đã được định sẵn...]

Leen khoanh tay suy nghĩ về điều đó.

Thật ngạc nhiên khi tôi có thể nhìn thấy tương lai không chắc chắn, mà ngay cả tạo tác nhìn tương lai của Tiến sĩ Babylon cũng không thể thấy được….

Vì tương lai có thể dễ dàng bị thay đổi nếu một vị thần làm điều đó….Nên các vị thần đã đặt ra quy định không được can thiệp quá nhiều vào việc trên mặt đất, bằng không tương lai sẽ có sự thay đổi lớn.

[Ưm, bà ơi. Vậy Alice sẽ ở đây bao lâu?]

Sue chồm người ra khỏi ghế sofa hỏi Tokie-baachan.

Fu. Bà đã nói chắc chắn Alice sẽ trở về tương lai. Cho dù cô bé có quay lại vào ngày mai hay một năm sau đó, thì nó cũng chỉ cách vài phút sau khi Làn sóng thứ nguyên xuất hiện. Tuy vậy ở đây quá lâu cũng không phải là một điều tốt. Nếu Alice không trở về thành công, có thể Alice ở thời đại này cũng sẽ không được sinh ra.

[Ừm, cho đến khi những làn sóng giảm xuống... Ta nghĩ chắc sẽ mất khoảng vài tháng. Đừng lo lắng, ta sẽ chịu trách nhiệm đưa chúng trở về khi đến thời điểm]

[Ano, cháu có một thắc mắc...]

Hilda khẽ đưa tay lên. Hửm? Em ấy thắc mắc gì thế nhỉ?

[Tokie-baachan nói rằng “những đứa trẻ khác”... Không lẽ...]

[Ara! Arara, đúng vậy! Ta xin lỗi vì đã bỏ qua điều quan trọng nhất.]

Tokie-baachan vỗ tay và nở một nụ cười chua chát. Ể? Gì?

[Không phải chỉ có Alice bị vướng vào làn sóng thứ nguyên. Mà còn cả con của các cháu nữa. Ta nghĩ chúng sẽ đến đây trong thời gian sắp tới.]

『『Ể~? 』』

Tôi và các cô vợ đồng thanh hét lên.

Trong khoảnh khắc, đầu tôi trở nên trống rỗng không thể nghĩ ra bất cứ điều gì. Có lẽ mọi người cũng đang giống tôi. Chúng tôi lo lắng đến mức như thể thời gian đã ngừng trôi.

Cuối cùng, chúng tôi bắt đầu trở nên bối rối.

[Ể ể ể ể~! Ý bà là sao ạ!?]

[Bọn trẻ !? A, con của chúng ta!?]

[Ôi, ôi, bình tĩnh, phải bình tĩnh lại! Onee-chan!]

[Con mình đến từ tương lai~ degozaru!? Con của mình!?]

[Mình và Touya-sama...!]

[Ôi, bà ơi! Có thật không !? Có thật không !?]

[Ngạc nhiên thật... những đứa trẻ với Darling...? Thật sao?]

[Ừm, mình vẫn chuẩn bị tinh thần làm mẹ! Phải làm sao đây...!]

[Mình là một người mẹ...! Còn quá sớm...!]

Tất cả đều trở nên hoảng loạn. Tôi cũng đang hoảng loạn, nhưng tôi không thể phản ứng khi xung quanh đã như thế này.

[Ừm... bà ơi? Khi nào bọn trẻ đến ạ...?]

[Vì thời gian bị vướng vào làn sóng khác nhau, nên có một chút khác biệt khi chúng đến đây. Theo ta đoán thì bọn trẻ sẽ đến đây trong vòng vài tháng tới. Alice là đến sớm nhất. Nếu lúc đó bọn trẻ ở gần nhau, chúng đã có thể xuất hiện cùng lúc rồi.]

[Vậy, vậy! Liệu có ổn không! Có khi nào bọn trẻ bị ném vào nơi nguy hiểm...!]

Tokia-baachan nhẹ nhàng vỗ vai Lu đang lo lắng để trấn an.

[Không chỉ Alice, hầu hết bọn trẻ đều là những mạo hiểm gia hạng vàng và hạn bạc. Chúng không dễ dàng bị giết bởi quái vật đâu. Nên cháu dâu đừng lo lắng.]

『『Ể?』』

Tôi và các cô vợ lại đồng thanh hét lên lần nữa.

Tất cả đều là hạng vàng và hạng bạc sao? Đùa à…? Chúng đã đánh bại thể loại quái vật gì thế? Lúc đó, tôi đã phải dùng Framgear để đánh bại mấy con quái khổng lồ mới trở thành hạng vàng đấy….

Bọn trẻ còn giỏi hơn cả cha chúng nó…

[Ôi bà ơi! Con cháu hạng vàng hay bạc ạ!?]

[Ano! Cháu có bao nhiêu đứa con ạ...!]

[Kiếm kỹ của con cháu là gì ạ...!]

[Rồi rồi. Nói nhiều sẽ bớt vui không phải sao? Hãy chờ đến lúc các cháu gặp nhau. A, ta nghĩ nên bảo Alice im lặng cho đến lúc đó sẽ hay hơn.]

『Ể ể... 』

Tất cả các cô vợ của tôi đều cùng lúc lên tiếng.

Đây là một vấn đề lớn…! Không thể bỏ qua việc sinh con, chăm sóc con cái và gặp gỡ những đứa con đã lớn được. Thật xin lỗi khi phải nói điều này, nhưng vấn đề về Ende đã bay khỏi đầu tôi từ khi nào rồi!

[Và hiện tại...]

Tôi mở trang tìm kiếm và gõ "cách đối xử với con cái" để xem.

Sáng hôm sau.

Nhìn qua của sổ của phòng ăn lớn, bầu trời trong xanh không một gợn may rất đẹp.

Mặc dù là một buổi sáng sảng khoái, nhưng trong phòng ăn lại có một cảm giác căng thẳng đến lạ lùng. Bao quanh chiếc bàn dài là tôi và các cô vợ, Tokie-baachan, Moroha-neesan, Kosuke-Ojisan (các vị thần khác vẫn đang ngủ), và những vị khách Ende, Mel, Ney, Lycee, và cô bé đến từ tương lai Alice nữa.

Mặc dù đông người như vậy nhưng hầu như không có tiếng nói chuyện, chỉ có âm thanh của chén và đĩa cọ vào nhau cùng với giọng nói vui vẻ của Alice vang lên.

[Ngon thật! Con thích món này! Mẹ cũng nên ăn đi!]

[Ể, à ừ. Ta sẽ ăn nó.]

Trong khi ăn thịt xông khói và trứng trên bàn, Alice mỉm cười với Mel ngồi bên cạnh.

Trong khi lắng nghe từng động thái, chúng tôi vẫn không thể tìm ra cách để nói chuyện với nhau. Mặc dù Alice đã bị Tokie-baachan ngăn cản, nhưng tôi vẫn còn rất nhiều điều để hỏi.

[À, Alice-chan bao nhiêu tuổi rồi?]

Ồ, Elze mỉm cười gượng gạo lên tiếng. Em ấy muốn bắt đầu với những câu hỏi đơn giản sao?

[Pu]

[Ể, ể? Có chuyện gì vậy?]

Elze vội vàng nhìn Alice, người đột nhiên phun ra từ đó khi đang cầm dao và nĩa.

[Đó là bởi vì sensei gọi “Alice-chan” đấy ạ. Thật kỳ lạ vì nó khác với mọi khi.]

[Se, Sensei!?]

[Etto, Elze sensei là sensei của cháu. À, cháu sáu tuổi rồi.]

[Vậy ư...]

Elze là sensei! ?? Vậy Alice là một võ sĩ...? Nghĩ lại thì kỹ năng hạ gục ba người đàn ông hôm qua đúng là ngon đòn của võ sĩ...

Tôi rất ngạc nhiên bởi những thông tin tương lai mà mình nhận được. Ende và Elze là huynh muội đồng môn và là đệ tử của võ thân. Nên cũng không có gì lạ khi hai người có mối quan hệ như thế.

[...Chờ một chút. Elze là sensei của con, vậy ta không dạy con sao?]

[Cha rất ít khi trở về. Mỗi lần trở về là lại lăn ra ngủ vì mệt mỏi.]

[...Ít khi trở về nghĩa là sao hả? Endemion...?]

[Anh!? Anh không biết !?]

Ende lắc đầu trước cái lườm đầy băng giá với Mel. Ende tương lai thường xuyên về trễ, nên cũng không quá đáng khi trách móc Ende hiện tại.

[Cha nói rằng tạm thời đang rất bận rộn với công việc của mình.]

[Chỉ là tạm thời kìa! Xin em hãy tin điều đó!?]

Bố trẻ Ende tuyệt vọng nhấn mạnh lời con gái. Gia đình này thú vị thật.

[Vậy Ende đã làm việc gì?]

[Touya...]

[Cha làm việc với tư cách là một hội trưởng của Guild ở Brunhildr.]

Quào. Tôi đã nghe một thông tin thú vị về tương lai. Anh chàng Ende này, là chủ Guild tương lai sao? Mà, cậu ta là một mạo hiểm giả, nên chuyện này cũng không có gì lạ.

[Ra đó là lý do tại sao Elze trở thành sensei... Thế Takeru-ojisan không dạy cháu sao?]

[Khi cháu cố gắng xin người dạy, cha đã ngăn lại. Ông ấy nói “Còn quá sớm để con nhìn thấy địa ngục”.]

[Tốt lắm, tôi của tương lai...!]

Ende tạo dáng vẻ đắc ý. Cũng đúng. Nếu phó mặc cho cái ông thần cuồng chiến đó, chắc chắn nhân cách cô bé sẽ bị móp méo thôi. Tôi cũng sẽ khóc thét nếu con gái mình lớn lên trở thành một kẻ cuồng chiến như thế.

[Vậy con ta có học chung với Alice không?]

Vì đã tìm thấy điểm liên lạc, Elze lập tức hỏi tiếp. Chúng tôi cũng muốn nghe, nên tất cả đều chăm chú đợi Alice trả lời.

[Hmm, Elna không thích đấm đá cho lắm. Cháu chỉ thường đánh nhau với Linne thôi. Trước đây...]

[Alice-chan?]

[Hơ? A... ê ê ê, cháu ngây thơ thật. Nói nhiều sẽ bớt vui. Sau này bọn họ sẽ giận cháu mất. Plè]

Alice le lưỡi sau khi lặp lại những lời Tokia-baachan đã nói. Có vẻ như chuyện về chúng tôi và con cái đã bị cấm nói.

Nhưng cũng quá trễ rồi. Ít nhất tôi cũng biết con của Elze không thích đấm đá như mẹ mình. “Elna”..... đó là con của Elze sao?

Tại sao con bé lại ghét đánh nhau chứ? Con bé chắc cũng có gương mặt thanh tú như mẹ của mình?

Còn Linne? Đứa trẻ có tên đó không lẽ là...

Tôi nhìn sang Linze, người đang cư xử một cách kỳ lạ bên cạnh Elze. Đúng vậy, theo tên thì nó có thể là con của Linze...

Tôi nghĩ mình và Linze có rất nhiều thứ muốn hỏi, nhưng hiện có Tokia-baachan ở đây nên chúng tôi đành ráng nhịn vậy.

Nếu sau này chúng tôi có thể ở một mình với Alice, chắc có thể dụ cô bé sẽ nói thêm thông tin về tương lai cũng nên.

[A, vậy nếu hôm nay rảnh rỗi, cha hãy đấu với con nhé.]

[Ể, ta sao?]

Alice kéo cánh tay của Ende đang ngồi cạnh. Gì? Một cuộc đối đầu giữa cha và con gái ư?

Ende nhìn Mel một cách bối rối vì không biết chuyện gì đã xảy ra.

[Có một sân tập trống ở phía bắc. Nếu muốn hãy đến đó.]

[Yeah! Quyết định vậy đi!]

Moroha-neesan gợi ý cho họ trong khi cho món salad vào miệng, Alice đã giơ tay tỏ vẻ tán thành.

Moroha-neesan đã nói thế thì chắc chắn là có sân trống. Vì dù sao tôi cũng đã để lại việc huấn luyện các Hiệp sĩ cho chị ấy và Đội trưởng Rain-san rồi. Nên việc nắm được lịch cũng là điều hiển nhiên.

[À, ta cũng sẽ đi cùng. Vì ta cũng muốn xem khả năng của cháu đến mức nào.]

[Ồ, onee-chan cũng đến đó.]

[Mình cũng muốn đến đó...]

[Mình cũng vậy!]

Vậy là mọi người đều giơ tay tán thành đến xem cuộc đối đầu của hai người họ. Bởi vì ai cũng tò mò về Alice. Tất nhiên tôi cũng thế...

Với lại, mọi người đều đang hướng tới cơ hội để biết được thông tin về con cái của mình mà.

Tôi không cần phải hỏi, vì tôi cũng sẽ biết nó vào một ngày nào đó... nhưng tôi vẫn muốn chuẩn bị tinh thần trước.

Sự thật thì khả năng của Alice cũng đáng lo ngại đấy. Tuy đã thấy cuộc chiến ở thị trấn Amatsumi, nhưng đó không phải là tất cả những gì cô bé có thể làm được.

Chúng tôi sẽ sớm được xem sức mạnh hạng vàng và bạc trong tương lai.

CHƯƠNG 474: CHA CON ĐỐI ĐẦU, VÀ CÂN NHẮC CHO TƯƠNG LAI

[Này Touya. Tớ có nên thắng cuộc chiến này không...?]

[Đó là một vấn đề rất khó trả lời...]

Trên đường đến sân tập, Ende đã bí mật hỏi tôi như vậy.

Không cần phải hỏi cũng biết, cậu ta đang rất lo lắng về cuộc chiến của mình với Alice. Cô bé đang được bao quanh bởi tất cả mọi người ở phía trước.

[Cậu phải chiến thắng để giữ vững hình tượng của người cha chứ. Không quá lời khi nói rằng người cha chính là rào cản cần vượt qua và là mục tiêu đầu tiên của con cái.]

[Thật vậy sao?]

[Tuy nhiên, tớ cảm thấy việc đó áp dụng trong trường hợp con trai sẽ hay hơn. Không biết con gái áp dụng như thế có tốt không nữa, và trên hết nếu cậu thua có thể cô bé sẽ gọi cậu là “Một người cha yếu đuối!" cũng nên...]

[Đừng hù tớ chứ...! Rốt cuộc phải làm sao mới tốt đây!?]

Ende lộ ra vẻ mặt khó khăn. Ngay cả khi tôi nói vậy, tôi cũng đâu có hiểu hết được cái cảm xúc ấy. Nói thật, tôi có cảm giác trước sau gì mình cũng sẽ làm điều tương tự như Ende thôi. Mà cũng chẳng có gì phải lo lắng, có gì tôi sẽ giúp hốt xác cậu ta vậy.

Bất chấp những lo lắng của Ende, chúng tôi đã đến sân tập ở phía bắc. Không giống như các khu huấn luyện được sử dụng bởi các Hiệp sĩ, nơi này có một kết giới cực kỳ mạnh mẽ được tạo ra bởi thần lực. Nói cách khác, đây là chỗ ta có thể thoải mái quẩy bung nóc.

Nơi này được sử dụng cho các thí nghiệm ma thuật, vũ khí, và những buổi đấu luyện của Moroha-neesan và Takeru-Ojisan. Đây cũng là nơi tôi đem những ma thú đến để các Hiệp sĩ có thể thư giãn gân cốt.

Ở giữa sân tập có xây một sàn đấu. Cả hai đã bước lên đó.

Ende và Alice bắt đầu đeo găng tay hở ngón làm bằng da quái vật. Tôi không thể đánh nhau chỉ bằng mấy cái găng đó như họ được.

Không có thứ gì phù hợp với tay của Alice, nên Linze đã lấy dụng cụ may vá ra và nhanh chóng làm lại một chiếc găng tay dành cho trẻ em. Chờ một chút, cái vẹo gì thế này?

Cái kỹ năng [May siêu tốc] đó, đừng nói là đặc ân của Linze nha?

Alice nắm và mở găng tay đã thay đổi kích thước để kiểm tra cảm giác.

Găng tay sẽ bảo vệ nắm đấm và cũng làm giảm thiệt hại gây ra cho đối thủ. Tuy nhiên, tác động vẫn như khi không đeo thôi. Vì vậy, vẫn sẽ bị thương nếu bị đấm trúng. Như thế liệu có ổn không ta...

Tokie-baachan cũng không ngăn cản, nên chắc không sao đâu...

[Được rồi, bắt đầu thôi]

Ende và Alice di chuyển đến trung tâm của chiến trường theo lời của Moroha-neesan.

[Không được sử dụng phép thuật. Và nếu ai rơi khỏi sàn đấu, người đó sẽ bị loại. Thời gian là năm phút. Nếu tôi quyết định rằng trận đấu không thể tiếp tục, nó cũng sẽ kết thúc. Được chứ?]

Ende và Alice gật đầu. Sự chênh lệch chiều cao giữa họ thật đáng kinh ngạc. Ende cao hơn 170cm, trong khi Alice chỉ cao khoảng 120cm thôi....

[Chuẩn bị, bắt đầu!]

[Ya, con tới đây!]

Pan! Alice lao nhanh như tên lửa sử dụng nắm đấm phải của mình tấn công.

Ende nắm lấy nắm đấm của Alice bằng tay trái của mình. Không bỏ qua cơ hội đó, nắm đấm trái của Alice đã móc vào cằm của Ende. - (Note: Nhỏ con có hiếu thật)

[Chờ…]

Alice liên tục đuổi theo Ende, người đang lùi lại trước những đòn tấn công dồn dập của cô bé. Ende đang rất khó khăn để xử lý những đòn công kích nhanh, mạnh và chính xác ấy.

[Chuyển động khá tốt~ degozaru]

[Đúng vậy. Không có tí động tác thừa nào, nhưng có cảm giác hơi thiếu tinh tế...]

Yae và Hilda bày tỏ ấn tượng của mình.

Tôi sẽ hỏi thử suy nghĩ của Elze đang bên cạnh.

[Với tư cách là một sensei trong tương lai, em thấy thế nào?]

[Em chưa thể nói gì. Có lẽ em của tương lai chỉ mới dạy những điều cơ bản cho cô bé... A…]

[Hửm!]

Khi tôi đưa mắt nhìn theo Elze, Alice đã phát ra một lượng lớn “Ki” trên lòng bàn tay bắn về phía Ende. Đó có phải là “nội công” không?

[Ku!]

Ende đã khoanh tay gồng mình ngăn cản lại, nhưng cậu ta vẫn bị khí công đẩy lùi. Có lẽ đang nhắm đến cơ hội đó, Alice đẩy cánh tay của mình về phía trước và một vài cái gai tinh thể bật ra.

[Tinh thể hoa hồng Prisma!]

[Gì!?]

Một vài chiếc gai nhanh chóng quấn lấy chân Ende. Ende ngay lập tức nhả con dao mang trong người ra cắt nó, rồi nhanh chóng nhảy lùi lại phía sau để giữ khoảng cách, tránh bị vướng lại những chiếc gai đó.

[Mel-sama, đó là...]

[Ừm. Đó là kỹ năng [Tinh thể hoa hồng Prisma]... Thật ngạc nhiên.]

[Không nghi ngờ gì nữa, cô gái đó chính là con gái của Mel-sama.]

Ba bà mẹ trẻ Phrase có vẻ rất ấn tượng với con gái của mình, nhưng đó không phải là vi phạm quy tắc sao?... Ừm nghĩ lại thì nó cũng không phải là phép thuật nên chắc không phạm luật...? Mấy thứ đó cũng giống như tay chân của Phrase thôi. Miễn Moroha-neesan không lên tiếng thì vẫn hợp lệ.

Gai tinh thể quấn quanh khuỷu tay của Alice tạo thành một nắm đấm tinh thể lớn hơn nắm đấm ban đầu.

[Ya a~tsu!]

[Hở!?]

Nắm đấm phải của Alice bật ra như một cái lò xo, và trong khi đối thủ đang bị thu hút. Một nắm đấm tinh thể lớn hơn được tung về phía Ende.

Tôi từng xem một trò chơi mà một nhân vật có lối chiến đấu tương tự như vậy trên mạng… Nó giống như một chiếc găng tay đấm bốc có gắn lò xo có thể bung ra bất cứ lúc nào.

[Đó cũng là một cách dùng của [Nhát chém Prisma]. Con bé sử dụng nó khá tốt đấy.]

Trái ngược với tôi đang sửng sốt, Mel lại rất ấn tượng. Có thẻ nói, Alice rất biết cách tận dụng đặc điểm của Phrase từ mẹ để tạo thành phong cách chiến đấu riêng của bản thân.

[Ku!]

Nắm đấm tinh thể mà Ende tránh, lập tức quay trở lại Alice như chiếc lò xò. Cùng lúc đó, một cú đấm vòng từ tay còn lại tấn công trực diện Ende.

[Võ thần bí kỹ - Chấn thiên liệt phá!]

Ende bắn luồng khí từ lòng bàn tay phải của mình vào nắm đấm tinh thể lớn đang tiến đến.

Choang! Nắm đấm tinh thể vỡ tan tành cùng một tiếng động lớn.

[Vẫn chưa xong đâu! Nghiền nát]

Alice vung tiếp tục vung nắm đấm còn lại vào Ende. Dường như cô bé biết rất rõ chuyển động của Ende vậy…. Nhưng đâu phải tự nhiên mà cái tên đó lại mạnh như thế.

Tôi cảm thấy hơi tồi tệ cho cô bé. Bởi vì Ende và Elze hầu như ngày nào cũng chiến đấu với nhau dưới sự hướng dẫn của Takeru-ojisan. Nên những đòn tấn công như thế chả là gì so với cậu ta cả.

So với Elze thì chuyển động của Alice đã bị Hilda đánh giá là thiếu tinh tế... Nên đó chẳng khác gì món hời cho cái tên đó.

Ende đẩy đòn tấn công của Alice sang ngang, rồi nắm lấy cổ tay cô bé kéo hướng xuống.

Khi Alice nghiêng người về phía trước bị mất thăng bằng, cô bé đã nhanh chóng xoay chân, dùng cánh tay trái chống xuống để bật lên.

[Cái gì? Chà!]

Alice lộn nhào trên không rồi tiếp đất. Nắm đấm của Ende liền vung xuống mặt khi cô bé chuẩn bị đứng lên. Và hiển nhiên nắm đấm đã bị dừng lại.

[Kết thúc. Người chiến thắng là Ende]

Moroha-neesan giơ tay tuyên bố kết thúc trận đấu. Hừm. Vậy là cậu ta thắng sao? Tôi biết chắc Ende sẽ thắng, nhưng tôi vẫn cứ nghĩ cậu ta sẽ giả vờ thua cơ.

[Hừ! Cứ nghĩ đây sẽ là lần đầu tiên con thắng cha!]

[Hahaha. Dù thế nào thì ta cũng đâu thể thua một đứa trẻ chứ.]

Ende bước đến nhẹ nhàng trả lời Alice người đang nằm sõng soài trên mặt đất.

[...Này khuôn mặt cậu như vậy là sao thế?]

[Thật nguy hiểm...! Con bé đã học cái quái gì vậy!? Nó cứ như một chiếc hộp bí ẩn ấy...!]

Tôi trả lời Ende khi cậu ta đi ngang qua. Con gái của cậu ta rốt cuộc là sao chứ? Có vẻ như cậu ta cũng chẳng biết gì nhiều…

Hai chị em Ney và Lycee cũng có biểu cảm tương tự.

[Hả !? Sao lại!?]

[Đáng ra anh nên nhẹ tay với con bé mới đúng]

[Ừm. Endemion không đủ dịu dàng với con gái của mình.]

Ende hiện đang được đưa đến một góc sân tập để nghe giảng đạo.

Alice không quan tâm đến điều đó, đột ngột đứng dậy.

[Ne ne, Bệ hạ! Bệ hạ sẽ là đối thủ tiếp theo của cháu!]

[Ể?]

Thoáng thấy Ende đang nghe giảng đạo ở góc sân tập, tôi nhận ra mình cũng đang ở trong tình thế nguy hiểm. Tôi có thể nhìn thấy tương lai sẽ phải bên cạnh Ende. Điều này nên được tránh bằng mọi giá.

[Chà, cảm ơn vì lời mời...]

[Em sẽ là người tiếp theo. Được không Touya?]

Khi tôi đang cố tìm lý do để từ chối, Elze đã đeo găng tay hở ngón bước ra trước mặt tôi. Quả không hổ là vợ của tôi mà. Tôi được cứu rồi.

[Sensei khi còn trẻ trông thật thú vị! Được rồi, con sẽ đấu với người!]

Alice đối mặt với Elze với một khuôn mặt phấn khích. Cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ.

[Tuy còn nhỏ nhưng đã làm được những điều không tưởng~ degozaru. Chúng ta cũng đâu thể thua được, phải không Hilde-dono.]

[Ừm. Tuy không phải là yếu tố chính, nhưng chúng ta phải nâng lên hạng bạc càng sớm càng tốt.]

Yae và Hilde gật đầu với nhau.

Yae và Hilde đã đăng ký vào Guild lâu rồi. Nhưng vì việc thăng hạng không quan trọng, nên hai em ấy đã không làm. Trong trường hợp của tôi, thăng lên hạng vàng là do yêu cầu đề cử. Trong khi Yae và Hilde thì không như thế. Hai em ấy thường đến đảo Dungeon săn quái vật, nhưng cũng chỉ vì mục đích tuần tra thôi. Cho nên cả hai vẫn đang ở hạng đỏ.

Nếu Alice đang ở hạng vàng hoặc bạc như Tokie-baachan nói, thì con bé có thứ hạng cao hơn Yae và Hilde. Tất nhiên, đó chỉ là thứ hạng ở tương lai.

Biết là độ tuổi đăng ký thấp nhất là 6 tuổi dựa vào tài năng của đứa trẻ…. Nhưng để cô bé có thể leo lên thứ hạng cao như thế không phải là quá sớm sao? Chủ Guild Relisha-san ở tương lai đã làm cái quái gì thế này.

Chà, nếu Yae và Hilde nghiêm túc cả hai sẽ lập tức đạt hạng bạc ngay thôi. Điều mấy em ấy cần làm là giết một con Ác Long. Sau đó, chỉ cần tiêu diệt thêm vài ma thú bự bự là sẽ được thăng lên hạng vàng ấy mà.

Chà, hạng vàng và bạc đều là người trong gia đình. Nghĩ đến thôi đã thấy háo hức rồi...

Sau trận đấu với Elze (tất nhiên là Elze thắng), Alice muốn nhìn thấy thành phố cũ, nên cô bé đã ra ngoài một mình. Đúng là một đứa trẻ hiếu động.

Elze, Yae, Hilde và những người khác thì đã đến Guild. Có vẻ như họ đã có ý định nâng hạng ngay lập tức… Vì không có ma thú lớn nào ở Brynhildr, nên tôi đã cho người điều tra và được biết rằng có hai Cyclops biến dị đang hoành hành ở vùng núi Roadmare. Sức chiến đấu của chúng kém hơn rồng rất nhiều. Sau đó, tôi đã đưa ba người đến Roadmare để khuất phục nó bằng [Gate]. Họ sẽ gọi tôi đến đón sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Tôi đến [Library] của Babylon để điều tra về thời – không thuật, và hiện tại tôi đang nói chuyện với Tiến sĩ, kỹ sư của Elka, và Fam người quản lý [Library].

[Thật thú vị. Nhưng đó là thời – không thuật. Dù là một thiên tài, cũng không hẳn thứ gì tôi cũng biết.... Mà để xem nào. Ta có thể đưa Alice-kun trở về tương lai bằng cổng dịch chuyển đa không gian. Chỉ cần có thể tạo ra được điểm kỳ dị không-thời gian... ] – (Note: Điểm kỳ dị không-thời gian (tiếng Anh: gravitational singularity hay spacetime singularity) là một điểm của không gian mà tại đó, mật độ vật chất cũng như độ cong của không-thời gian là vô cùng.)

Rời khỏi tiến sĩ đang chìm vào suy nghĩ. Tôi quay sang nhìn kỹ sư Elka trước mặt.

[Hình như Crow đen Noir cũng sử dụng thời – không thuật được phải không?]

[Khả năng của đứa trẻ đó khá hạn chế. Nó chỉ có thể tăng tốc thời gian và kéo sức mạnh từ các chuỗi thời gian khác đến hiện tại thôi.]

[Chúng ta có thể đi tới tương lai hay quá khứ với nó không?]

[Chà, không phải là không thể...? Nhưng để sử dụng khả năng quay ngược thời gian, cần phải trả một khoản [Đền bù] đáng kể. Và khoản [Đền bù] của nó chính là trở lại quá khứ]

[Đền bù] của Noir là "thời gian" của chủ nhân. Chỉ có cơ thể họ trẻ lại trong khi giữ nguyên trí nhớ. Mặc dù điều này thực sự đáng ghen tị, nhưng nếu mắc sai lầm bạn sẽ trở thành một bào thai và chết đi. Đó là một cái giá đáng kinh sợ.

[Noir có thể làm biến động thời gian... Vậy nó có thể cảm nhận ai đó đang đến từ dòng thời gian không?]

[Thôi nào... anh đang nghĩ gì thế? Nếu luôn kích hoạt khả năng của Noir và chia sẻ cảm xúc để tìm những người trong tương lai.... Làm sao Norn có thể trả đủ khoản [Đền bù] được chứ?]

Kỹ sư Elka lắc đầu trong khi nhìn chằm chằm vào tôi.

Norn là em gái của cô ấy. Nên tôi đoán, cô ấy đang cố gắng ngăn cản việc khiến em gái mình có thể rơi vào nguy hiểm. Tất nhiên tôi cũng không có ý định làm như vậy.

Không biết có cách nào để Noir dự đoán những đứa trẻ sẽ đến mà không đòi [Đền bù] không nhỉ.

Nhìn vào Alice, tôi biết rằng các con của tôi cũng rất mạnh mẽ. Nếu chỉ là một con quỷ hoặc một ma thú, chúng chắc chắn sẽ không thua. Nhưng đó không phải là mối nguy hiểm duy nhất trong thế giới này.

Lũ cặn bã thích dụ dỗ trẻ con bằng lời nói ngon ngọt và những kẻ buôn nô lệ vẫn còn tồn tại. Nên tôi rất lo nếu bọn trẻ gặp phải chúng….

Tôi nghĩ Tokie-baachan sẽ nói với tôi khi bọn trẻ đến, nhưng sự việc đã diễn ra với Alice khi lần đầu chúng tôi gặp con bé có phần làm tôi khá lo lắng điều tương tự xảy ra với các con mình.

Bên cạnh sự lo lắng của tôi, tiến sĩ đã thoát khỏi cái thế giới của riêng mình. Và lên tiếng

[Nguyên nhân của làn sóng thứ nguyên là gì? Cậu có hỏi Alice-kun không?]

[À, không, tôi chưa nghe về nó. Chà, sự xuất hiện của làn sóng thứ nguyên có vẻ không làm thay đổi tương lai, nên khi nghe điều đó tôi đã không quan tâm đến nữa.]

Alice về quá khứ vì làn sóng thứ nguyên xảy ra trong tương lai.

Chắc nó cũng giống như những trận địa chấn dưới đáy biển đã gây ra các đợt sóng thần cũng nên.

Có thể là do cách đây 5.000 năm khi Crown bị mất kiểm soát lúc “tua ngược” rào cản thế giới để chống Phrase, đã vô tình làm những mảnh vỡ rơi vào không gian thứ nguyên.

Hoặc cũng có thể do cuộc đào tẩu của “Crown đen” và “Crown trắng gây ra.

Tôi sẽ tìm hiểu điều đó sau.

Chúng tôi đã tìm kiếm tất cả các cuốn sách về thời – không thuật do Parerius để lại, nhưng không có phát hiện mới nào. Chuyện này có vẻ khó khăn đây.

Nếu khi bọn trẻ đến mà biết gọi điện thoại cho tôi thì hay biết mấy…. Lúc đó tôi chỉ cần đến đón chúng thôi.

Dù chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi vẫn có rất nhiều việc phải làm. Ôi, tôi cảm thấy đau dạ dày quá...

Đã vài ngày kể từ khi Alice đến.

[Trẻ con thật tuyệt Touya à.]

[…Ngươi là ai thế?]

Ende vừa nói những lời có thể gây hiểu lầm cho người nghe. Cái quái gì thế này? Hắn còn cười suốt từ nãy đến giờ nữa chứ...

Ende đang mỉm cười nhìn những đứa trẻ chơi với đồ chơi con nhộng ở cửa hàng Strand Shokai..... Cảnh sát đâu, tôi cần báo cảnh sát!?

[Iya, lúc đầu tớ vẫn không hiểu có con gái là thế nào, nhưng khi sống với con bé tớ cảm thấy con bé thật dễ thương. Đôi mắt con bé biết cười y như Mel vậy. Con bé chính là cả thế giới của tớ. Giờ tớ đã hiểu cảm giác của một người cha đối với con gái của mình là thế nào rồi.]

[...Ngươi là ai? Sao lại giả làm Ende hả?]

[Chà, sớm hay muộn cậu cũng hiểu thôi Touya à. Tớ rất mong khi điều đó đến với cậu.]

[Điên mất]

Khuôn mặt đắc ý của tên Ende khiến tôi muốn đấm một cái cho hắn tỉnh táo ghê.

[Tôi không gọi cậu ra để nghe mấy chuyện đó? Cậu nghe thấy gì nữa không?]

[À, à, quên mất]

Ende sống với Alice nên sẽ được nghe nhiều câu chuyện về tương lai từ cô bé. Và tôi muốn biết những thông tin đó. Chủ yếu là thông tin về con cái của tôi thôi.

[Trước hết, cậu có chín đứa con. Một trai, còn lại đều là gái.]

[Cái đó biết rồi!]

[Hở!?]

A, tôi không giải thích với Ende vụ đó sao? Mà kệ vậy. Tôi muốn nghe tiếp thông tin sau đó.

[Chà.... Đứa lớn nhất 11 tuổi và đứa nhỏ nhất 5 tuổi. Đứa lớn nhất hình như đã lên hạng vàng rồi thì phải?]

Chín đứa được sinh ra trong sáu năm à? Không, có thể hai hoặc ba đứa sẽ bằng tuổi nhau, vì vậy sẽ không lạ nếu điều đó xảy ra...

Tuy nhiên, 11 tuổi là bằng tuổi Yumina khi tôi gặp lần đầu. Điều đó có nghĩa là nó đã có hôn phu hoặc kết hôn rồi sao? Con chưa gặp cha, mà cha đã muốn khóc rồi….

Không biết cảm xúc của một người cha khi con mình đám cưới sẽ như thế nào đây...

[Con bé có nói rằng đứa lớn của cậu đã nói “Ta sẽ không chấp nhận đối tượng kết hôn, trừ khi người đó mạnh mẽ hơn mình”. Có vẻ như vì là hạng vàng, nên nó vẫn chưa có hôn phu.]

[Sặc!]

Tôi có hơi thắc mắc về cái chính sách giáo dục ở tương lai rồi đấy. Nhưng hiện tại, tôi thấy điều đó cũng OK!

Dù còn nhỏ hoàng tộc vẫn là hoàng tộc. Vì được sinh ra là hoàng tộc nên đứa trẻ không có lựa chọn nào khác ngoài hôn nhân chính trị.

Tuy nhiên, tôi không muốn con cái mình phải lựa chọn như thế. Mục tiêu hàng đầu của tôi là tránh chiến tranh, thúc đẩy xâm lược, hỗ trợ tài chính... bằng mọi giá. Tôi không muốn con mình là công cụ cho điều đó.

Tôi muốn con cái của mình được kết hôn với tình yêu thực sự của chúng. Các cô vợ của tôi cũng đã đồng ý với điều này.

Nhưng tiếc thay! Ngoài các mối hệ giữa các quốc gia với nhau. Còn có mối quan hệ gia đình trong đó.

Ở vị trí những đứa trẻ hoàng tộc, chúng sẽ luôn phải gặp gỡ các công chúa và hoàng tử các quốc gia khác. Nên việc yêu nhau, kết hôn sớm là điều không thể tránh khỏi!

Tôi không nghĩ điều đó là xấu. Nhưng…. Được rồi, tôi sẽ huấn luyện đứa con đầu lòng thật tốt.

……Hửm? Đây không phải là tương lai được xác định bởi thông tin từ tương lai sao?

Rõ ràng đây là một nghịch lý… Không, tôi không nghĩ vậy. Có lẽ Tokie-baachan đã làm gì đó. Mà kệ, tôi sẽ phó mặc tất cả những mâu thuẫn cho Thần vậy.

Khi tôi đang ném những vấn đề cho Tokie-baachan ở trong lòng, tôi bất ngờ bị Ende nắm vai.

[Nhân tiện. Tớ nghe nói con gái mình yêu con trai của Touya, cậu nghĩ sao về điều đó?]

[Cái gì? Đau đau, vai...]

[Tớ nói rằng Alice sẽ là vợ của con cậu, cậu nghĩ sao?]

A, Ende-san... có chắc không đó? Cậu ta đang hết sức bóp vai tôi, đau quá, đau quá đi mất!

[Lấy chồng khi chỉ mới 6 tuổi là sao! Con gái bé bỏng, đáng yêu của tớ!]

[Ai mà biết! Tôi còn chưa gặp con trai mình… thì cậu tức giận làm cái quái gì! Cậu không thấy mình hơi vội vàng à!]

Trước mặt tôi giờ là một bố trẻ đang nếm trải cảm giác gả con gái.

Vậy còn cảm xúc của con trai tôi thì thế nào? Liệu chúng có thật sự yêu nhau không? Hay đó chỉ là cảm giác đơn phương của một người bạn thời thơ ấu cũng nên.

Chỉ cần nhắc đến con gái, là cái tên Ende này lại như một người hoàn toàn khác.

Mồ, cái tên bố trẻ phiền phức này!

CHƯƠNG 475: NGƯỜI ĐẦU TIÊN, VÀ VẺ NGOÀI CỦA PHỤ HUYNH

『Ikkuyo! 』

Cùng với cây chùy chiến nặng nề đang nằm trong tay. Hiệp sĩ hạng nặng Chevalier của Alice tạo ra âm thanh vang vọng trên mặt đất trong khi tiến đến quái thú khổng lồ.

Con quái đó là heo rừng Taskboa. Với cơ thể to lớn và nặng nề, nó lao vào hiệp sĩ Chevalier nhanh như một viên đạn.

Alice đã cho hiệp sĩ hạng nặng Chevalier bay lên bầu trời vào thời điểm hai chiếc răng nanh dài, sắc nhọn của con quái sắp chạm tới.

Hiệp sĩ hạng nặng đã nhảy lên chứ không phải bị thổi bay đi... Giống như một vận động viên nhảy cao, Chevalier đã nhảy lộn nhào trên không trung vòng qua con quái và tiếp đất một cách dễ dàng.

Trong các dòng Frame Gear, Hiệp sĩ hạng nặng Chevalier là loại chuyên về khả năng phòng thủ. Cho nên nó rất nặng nề và chậm chạp.

Để vận hành nó nhẹ nhàng như thế, cần phải có kỹ năng và kinh nghiệm rất đáng nể.

Đó dường như không phải là một lời nói dối về cách điều khiển cỗ máy của cô bé đến từ thế giới tương lai.

[Boooooooooo!"]

Con heo rừng bắt đầu tấn công hiệp sĩ hạng nặng Chevalier một lần nữa. Lần này, Alice cầm cây chùy chiến trong tay đối mặt trực tiếp với nó.

『E i~tsu! 』

Alice ném cây chùy vào con heo rừng. Ể!? Tại sao lại ném nó như thế!?

Goin! Một âm thanh lớn vang lên, cây chùy đã đập vào trán của con quái. Da nó rách ra và chảy máu, nhưng cuộc tấn công không dừng lại.

『[Tinh thể vũ trang]! 』

Những chiếc gai tinh thể bật ra từ hai cánh tay của hiệp sĩ hạng nặng Chevalier và quấn quanh cả hai nắm tay của nó tạo thành một chiếc găng tay tinh thể khổng lồ.

Đó là năng lực của Mel….

『Nghiền nát! 』

Nắm đấm siêu cứng từ đôi găng tinh thể của hiệp sĩ Chevalier, đã phát nổ khi nó chạm vào phần mũi của Taskboa.

Con heo rừng Taskboa đã bị thổi bay như tia chớp trong khi máu chảy ra từ mũi và miệng từ những chiếc răng nanh bị gãy.

Taskboa với khuôn mặt bẹp dúm ôm hôn đất mẹ và lăn ra chết.

『Yeah! 』

[...A, không ổn..]

Trong khi nhìn hiệp sĩ hạng nặng Chevalier giơ nắm đấm lên trong tư thế chiến thắng, tôi vô thức lên tiếng cùng với một nụ cười cay đắng.

Có lẽ không thích những lời này, Nei và Lycee đang đứng cạnh tôi cau mày.

[Anh nói như vậy nghĩa là sao? Alice đã làm tốt. Có phàn nàn gì về cô bé dễ thương như thế chứ?]

[Tôi hoàn toàn đồng ý. Alice là một thiên tài. Một đứa trẻ ngoan.]

Hừm, hai người này cũng là những kẻ ngốc à. Tôi liếc nhìn Ende, cậu ta bỗng bật cười một cách khó hiểu.

[[Không ổn] mà Touya nói không phải là cách chiến đấu, mà là cách đánh bại quái vật. Cách chiến đấu của Alice rất xuất sắc vì đã đánh bại con heo rừng mà không làm hư hại Frame Gear, nhưng cách đánh bại đó không được phép. Vật liệu quý giá nhất là những chiếc răng nanh đã bị gãy, nên giá trị của nó đã bị giảm xuống. Ý cậu ta muốn nói rằng điều đó thật lãng phí đó mà.]

Những chiếc răng nanh trong nhiệm vụ là thứ có giá trị nhất, và đó là lý do tại sao tôi muốn giữ chúng nguyên vẹn. Nếu nó bị gãy đi một cái, thì giá trị sẽ hoàn toàn khác.

Đã là một mạo hiểm gia hạng bạc, thì cô bé phải nên biết điều đó.

…Chà, tôi đoán chắc cô bé đang cố gắng thể hiện mặt tốt của mình trước mặt bố mẹ. Cho nên cô bé đã không ngần ngại tấn công theo cách đó. Suy cho cùng thì Alice vẫn chỉ là đứa trẻ mà thôi.

[Ehehe. Mọi người thấy sao? Con có thể đánh bại nó đúng không?]

Alice bước xuống từ hiệp sĩ hạng nặng Chevalier, chạy đến với một nụ cười thật tươi cùng chiếc khăn quàng cổ bay phấp phới. Hào quang như đang muốn nói “Hãy khen con đi” trên người cô bé đang tỏa ra rất chói lóa. Tôi có cảm giác như mình có thể nhìn thấy cái đuôi của cô bé đang đung đưa luôn kìa.

Tuy tôi hơi lo lắng về cách “đánh bại nó”. Nhưng sự thật thì kỹ thuật điều khiển Frame Gear của cô bé vẫn rất tuyệt vời.

Tôi không thể dập tắt nụ cười hồn nhiên này được.

[Ừm! Đúng là con gái của chúng ta! Giỏi lắm, Alice!]

[Alice thật mạnh mẽ. Công chúa Phrase là mạnh nhất]

Ney và Lycee thay phiên nhau khen Alice trong khi xoa đầu cô bé. Đây chính là deredere...

Alice sà vào lòng Mel đang mỉm cười nhìn mình.

[Con có sao không? Có bị thương không?]

[Không sao ạ. Con rất mạnh mẽ. Nhất là khi bên cạnh các mẹ.]

Alice nheo mắt như một con mèo dưới sự cưng chiều của Mel. Chẳng hiểu sao, tôi lại có cảm giác quen thuộc với điều đó như thế.

Con quái khổng lồ lần này bị tiêu diệt là ở Vương quốc Palerius, nhưng đây không phải là yêu cầu thông qua Guild. Vì tôi đã nghe Alice nói có thể điều khiển Frame Gear, nên tôi đã tìm kiếm con quái này để xem cô bé điều khiển tốt như thế nào.

Thông thường, những quái thú khổng lồ chỉ sống ở những ngọn núi hẻo lánh và trong những khu vực có mật độ ma tố dày đặc mà con người không thể tiếp cận. Cũng giống như những con rồng, chúng luôn sống tách biệt và không can thiệp nhau. Nhưng đôi khi có vài con đi lạc vào khu vực có người sinh sống và Guild sẽ được yêu cầu thuần phục chúng.

Con heo rừng Taskboa này đã đi đến ngôi đền trung tâm của Vương quốc Palerius, vì vậy tôi đã đề nghị Vương quốc Palerius sẽ tiêu diệt con quái vật trước khi nó đến đó.

Tôi đã hứa sẽ bán nguyên liệu với giá hời cho Nữ hoàng Palerius, vì đã vui lòng đồng ý nhiệm vụ diệt quái này. Nhưng nhìn cái đống hỗn độn này, không biết họ có muốn mua nữa không đây...

[Chà, có lẽ Ende nên bù đắp cho sự mất mát này nhỉ?]

[Tôi vừa nghe điều gì đó rất đáng sợ!]

Chúc may mắn bố trẻ. Dù sao cũng là con gái cậu làm mà.

…Theo câu chuyện mà Alice kể thì có vẻ như những con quái thú không lồ như thế này sẽ còn gây nhiều thiệt hại hơn trong tương lai. So với bây giờ thì đỡ hơn rất nhiều.

Điều này có lẽ là do khi thế giới hợp nhất, các nơi tích tụ ma tố đã được tạo ra ở nhiều nơi hơn trước. Và sau hàng chục năm tính từ thời điểm này, những quái thú khổng lồ đã dần xuất hiện nhiều hơn.

Nhờ Alice vuột miệng nói ra, tôi mới biết các con của tôi cũng có thể điều khiển Frame Gear để tiêu diệt quái thú khổng lồ. Tôi đã để các con của mình làm gì trong tương lai thế này. Thôi đành kệ vậy, vì dù sao thì tất cả chúng cũng đều là hạng vàng và hạng bạc mà...

Mối đe dọa của Phrase đã biến mất. Và tôi đã không nghĩ sẽ lại có một trận chiến phải dùng đến hàng trăm chiến cơ hạng nặng như thế nữa. Nên tôi định sẽ cất Frame Gear vào kho mãi mãi. Nhưng có vẻ như không phải như thế rồi.

Hiện tại, việc tiêu diệt ác thú đã được giải quyết. Nên tôi đã liên lạc với Nữ hoàng Palerius, rồi kết nối [Gate] để đưa lính Palerius đến thu dọn bãi chiến trường. Tôi sẽ được tính tiền vào ngày hôm sau.

Khi tôi chuẩn bị mở [Gate] trở về Brunhild, tiếng chuông smartphone bỗng reo lên.

Nó không phải của tôi. Bởi vì tôi đang để nó ở chế độ im lặng trong túi.

Có lẽ đó là của Ende? Nhưng… mọi người bỗng nhìn nhau với vẻ mặt khá lạ? Không phải của họ à?

[A, là của cháu]

Nói xong, Alice lấy trong túi ra một chiếc smartphone được trang trí rất dễ thương. Đó là một chiếc smartphone màu trắng với chiếc ốp hình tai mèo khá đáng yêu. Vậy ra đó là mẫu điện thoại của tương lai à... Có vẻ như nó đã không cải tiến quá nhiều.

[A? Đó là Yakumo-neechan.]

[Ể?]

Yakumo-neechan? Yakumo? Không thể nào, đó là ..!

[Xin chào xin chào, Yakumo-neechan? Vâng, em đã ở Brunhild. Em đang sống với cha và mẹ. Bây giờ Yakumo-neechan đang ở đâu? Cái gì? Vâng, em hiểu rồi. Em sẽ nói lại. Nhưng… a, cúp máy rồi]

Từ cách nói chuyện điện thoại của Alice, tôi có thể biết rằng đầu dây bên kia đã chủ động cúp máy trước.

Iya, vấn đề đó không quan trọng.... Vấn đề quan trọng là người đã gọi đến kìa.

[À, Alice.. ai vừa gọi đến vậy?]

[Ể? Dạ là Yakumo-neechan? Eto... eto... Nói sao đây ta? Nhưng cháu đã được bảo không được nói gì với Bệ hạ...]

[Cháu cứ nói đi. Nếu không thể nói, Tokie-baachan sẽ tự xuất hiện để ngăn cản thôi. Không sao đâu.]

Tôi nghĩ nó có hơi cưỡng ép, nhưng tôi đang rất quan tâm đến người bên đầu dây bên kia. Nếu như tôi mong đợi có lẽ đó là...!

[Hừm, Yakumo-neechan là con gái lớn của bệ hạ... trưởng công chúa và cũng là con gái của Yae-sama.]

[Quả nhiên...!]

Yakumo. Tôi đã nghĩ đó là một cái tên tương tự như Yae, quả đúng không sai. Đó là trưởng nữ nhà tôi ư... Đứa con đầu lòng của tôi là con với Yae...!

Rất tiếc, đây không phải là lúc để đắm chìm trong cảm xúc!

[Vậy con bé bây giờ đang ở đâu!?]

[Vâng, có vẻ như chị ấy đã đến Liên bang Roadmare. Chị ấy bảo sẽ đến Brunhild sau khi tự đi rèn luyện một thời gian.]

[Hả?]

…Rèn luyện? Xin lỗi, nhưng con bé đang nói gì thế.

[Yakumo-neechan rất thích luyện tập. Cháu nghĩ chị ấy muốn gặp lại bệ hạ sau khi đã mạnh hơn đó mà.]

[Không, không! Một đứa trẻ đi loanh quanh một mình như thế sao mà được chứ! Liên bang Roadmare sao!? Ta phải yêu cầu thống đốc của tất cả các bang tìm kiếm...!]

[Cháu nghĩ nó vô dụng thôi. Yakumo-neechan có thể sử dụng [Gate]. Chị ấy đã nói là đang đi đây đó để rèn luyện, thì chắc chắn sẽ không có ai tìm được chị ấy đâu.]

[Con gái ta, có thể dùng [Gate] ư!?]

Thật sao!? Nhưng, [Gate] chỉ có thể đến những nơi từng đi qua... nhưng nếu phong cảnh hiện tại so với tương lai có nhiều thay đổi thì sao...?

Thậm chí, nếu con bé không thể sử dụng [Gate] để quay trở lại Brunhildr thì sao!

Tôi đã cố gắng tìm kiếm bằng phép thuật, nhưng không thể. Tất nhiên là phải thế rồi. Vì tôi có biết cô con gái của mình trông như thế nào đâu. Tôi định xem ký ức từ Alice bằng [Recall], nhưng Alice đã từ chối vì con bé đã bị Tokie-baachan cấm. Và ngay cả cha mẹ cô bé cũng rên rỉ vì điều đó. Họ bảo đó không phải là điều tốt khi nhìn vào trí nhớ của một cô bé!

Không, tôi không thể thất vọng ngay lúc này được!

[Vậy thì ta hãy gọi lại cho Yakumo!]

[Vâng, nhưng có lẽ... Ồ, biết ngay mà. Chị ấy đã từ chối các cuộc gọi đến, vì không muốn bị quấy rầy.]

[Hừm!]

Còn quá sớm để tự hành động như thế! Một đứa trẻ chỉ thích tự rèn luyện!

Tôi nên làm gì đây... Tôi có nên nói với Yae trong lúc này không ta? Không, tôi phải nói cho tất cả mọi người biết mới được...

Trong khi đầu óc đang hoảng loạn, tôi mở [Gate] trở về Brunhild để tham khảo ý kiến của mọi người.

=

[Con, con, con gái của em~degozaru!?]

Yae mở to mắt đứng dậy khỏi ghế trong khi món gà rán cho buổi trưa được dọn ra.

Những người khác đều ngạc nhiên và không thốt lên thành lời.

Hừm, con gái tôi đã đến thời đại này. Nhưng làm thế nào để tôi có thể nói với Yae là con bé đã mất tích chứ…

Tôi cần phải giải thích tình huống càng chậm càng tốt. Vì dù gì đó là đứa con gái quan trọng của Yae (và cả tôi) mà. Nếu quá kích động thì...

[Danna-sama, con bé đi loanh quanh là sao~degozaru!]

[Xin lỗi anh cũng không biết!]

Tuy biết nói ra câu này là vô ích. Nhưng tôi cũng chỉ có thể xin lỗi Yae đang níu kéo áo tôi thôi.

[Rèn luyện.... Quả đúng là con gái của Yae-san...]

[Đúng vậy. Em cũng công nhận điều đó.]

Linze và Elze khẽ gật đầu trong khi nhìn nhau.

[Nu? Nếu cô bé tên Yakumo đó là trưởng nữ, không lẽ cô bé ấy đã xếp hạng vàng sao?]

Sue nói ra những suy nghĩ của mình dựa vào những thông tin đã nghe được cho đến tận bây giờ. Có lẽ đứa trẻ mà Ende đã nói “Ta sẽ không chấp nhận đối tượng kết hôn, trừ khi người đó mạnh mẽ hơn mình” chính là con bé.

Chắc không chỉ Yae mà cả Moroha-neesan cũng đã dạy cho con bé. Nên tôi nghĩ con bé chắc hẳn sẽ rất giỏi về kiếm thuật.

Có lẽ con bé cũng đã được hưởng phước lành từ Moroha-neesan cũng nên……. Iya, đó chỉ là sự mong đợi của tôi thôi. Vì dù gì tôi cũng chưa gặp mặt con bé mà.

[Tại sao, em phải làm sao đây~degozaru!? Một mình đi về thế giới quá khứ...!]

Yae đang tỏ ra hốt hoảng trong khi cầm hai xiêng thịt gà trong tay. Tôi rất hiểu cảm giác của em ấy. Nhưng đừng có dùng đũa làm cây xiêng đâm vào gà rán như thế chứ. Tôi không nghĩ do em ấy đói, mà chắc là chỉ đang hoảng sợ thôi.

[Bình tĩnh đi. Giờ có hốt hoảng cũng không được gì đâu.]

Moroha-neesan nở một nụ cười chua chát trấn an Yae, người đang cầm xiêng gà chạy đến trước mặt chị ấy.

[Chị dâu quả có khác! Nhưng mà một đứa trẻ đến quá khứ mà đi lung tung như thế sẽ rất nguy hiểm!?]

[Đứa trẻ đó dù sao cũng là hạng vàng không phải sao? Nếu vậy, đừng lo lắng nữa. Yae em đã tham gia hành trình để rèn luyện bản thân là khi nào?]

[X-xin lỗi, em đã rời Eashen lúc khoảng 13 tuổi rưỡi~degozaru...]

[Nhìn xem, con bé cũng đâu kém em là mấy. Các bậc cha mẹ nên tin tưởng vào con cái của mình hơn chứ.]

Không đâu, sự khác biệt tuổi giữa hai mẹ con họ là rất lớn. So với các vị thần thì đó có thể chỉ là một khoảnh khắc. Nên rất khó để có thể bảo chúng tôi rằng phải tin tưởng vào một đứa trẻ chưa bao giờ gặp mặt.

[Trong trường hợp khẩn cấp, con bé có thể đến đây bằng [Gate]. Với lại anh nghĩ không sao đâu, vì cánh tay đắc lực của Tokie-baachan sẽ báo với bà khi có chuyện mà.]

[Cánh tay đắc lực của Tokie-baachan, có phải tinh linh bà từng nói không?]

Tôi là Tinh linh vương, đồng thời cũng là một vị thần. Nhưng so với các vị thần khác thì tôi vẫn chỉ là Tân thần. Nên tinh linh dưới quyền của Tokie-baachan cũng chỉ cách tôi khoảng một bậc thôi. Nói cách khác, các vị thần khác >>>>> Tôi (Tân thần) >>>>> Đại tinh linh.

Tôi chưa bao giờ gặp Tinh linh thời gian. Bên cạnh đó, cũng còn rất nhiều tinh linh tôi chưa từng gặp. Bởi vì các tinh linh có lối sống riêng của họ, nên nếu không thích họ sẽ không xuất hiện...

[Mà, con bé sẽ quay lại sớm thôi]

[Nuu.... Tuy chưa sinh con bé, nhưng em vẫn cảm thấy rất lo lắng...]

Yae dường như đang suy nghĩ điều gì đó trái ngược với lời nói của Moroha-neesan. Em ấy có lẽ đã suy nghĩ quá nhiều rồi.

Ban đầu, tôi cũng đã rất lo lắng. Nên đã cố gắng thử dùng [Search] để tìm con bé, nhưng nó đã thất bại.

Khi tìm kiếm với cụm từ [Con của Yae], tôi đã tìm thấy vô số ghim tập trung vào Eashen. Tôi không thể thu hẹp phạm vi đó. Vì có rất nhiều người trùng tên với Yae và đã có con.

Sau đó tôi đã hỏi Alice, và biết được rằng tất cả smartphone của bọn trẻ (tính cả Alice) đều có tác dụng giúp chúng tránh khỏi [Search]... Tôi của tương lai đã làm những thứ dư thừa gì thế này.

[Con đầu lòng của Touya-sama là của Yae... Buồn thật….]

Lu lên tiếng rồi thở dài.

[Đ-Đứa con đầu lòng của mình với danna-sama... Nghĩ đến vừa cảm thấy mình thật hạnh phúc, lại vừa cảm thấy thật xấu hổ...]

Không giống như tôi, mặt Yae đang đỏ bừng muốn sáng cả căn phòng luôn. Cái này... Oa, vợ tôi thật dễ thương làm sao!

[....Con gái của Yae đã mười một tuổi phải không? Vậy là em chỉ hơn có hai tuổi...]

Mumu, Sue nhìn lên trời và rên rỉ. Sue hiện tại đã mười ba tuổi. Nhưng nếu người ngoài nhìn vào, có thể họ nghĩ Sue là con nít cũng không chừng.

Giờ Sue đã lập gia đình... Nên cũng không có gì lạ khi Yakumo cũng đính hôn ở tuổi đó...

À, có vẻ như con bé đã nói rằng sẽ không kết hôn trừ khi có ai đó mạnh hơn mình rồi. Nên tạm thời tôi vẫn có thể yên tâm.

Tôi không biết thế giới tương lai thế nào, nhưng nếu là hạng vàng ở thế giới này thì chỉ có tôi và ông nội Garen của Hilde là mạnh thôi.

Tuy khả năng gặp ông nội Garen khá là cao, nhưng bây giờ Yae và Hilda cũng đã mạnh hơn rất nhiều. Vậy nên tôi nghĩ Yakumo, người có lẽ đang nhận được phước lành từ Moroha-neesan cũng mạnh không kém đâu.

Không có một người đàn ông nào ở thế giới này có được phước lành của thần linh và cũng như khả năng của hạng vàng……, chỉ trừ một người….

[Có chuyện gì vậy~degozaru?]

[Không được, không thể “giao con gái của mình” cho cái tên Ende đó được. Yae chúng ta phải đi giết hắn ngay.]

[Tại sao lại như vậy!?]

Miễn là có khả năng xảy ra, thì tôi phải nghĩ ra cách đối phó với nó.

Khi chúng tôi đang trò chuyện một cách ngu ngốc, Sue ở bên cạnh gật đầu một cách mạnh mẽ với ánh mắt đầy kiên quyết.

[Con gái của Yae cũng là con gái của Sue. Dù cách nhau chỉ hai tuổi, nhưng không thể để cô ấy coi thường. Sue cần phải cư xử giống người lớn trước cô ấy.]

[Không đâu, Yakumo là người của tương lai. Nên lúc đó Sue đã trưởng thành rồi. Vì vậy em không cần thiết phải làm gì quá mức đâu.]

[Không, tốt hơn hết là phải để cô ấy nghĩ em đã trưởng thành! Trong lúc này…… Etto, em phải làm gì đây Yumina-ane-sama?]

Sue quay đầu hỏi Yumina. Không có cách nào để làm cho em ấy trưởng thành ngay được đâu. Mà nói gì thì nói, sự hồn nhiên ngây thơ của trẻ con đó chính là điểm hấp dẫn của Sue.

[Ngay cả khi em nói rằng mình đã trưởng thành... Etto, Leen-san có cách nào tốt không?]

[Ể?]

À há, Yumina đã quăng đống rắc rối qua cho Leen. Lão làng của hội phụ nữ ngừng uống trà rồi nhìn Sue. Này, Paula... Ngươi không cần phải bắt chước đâu.

[Thứ dễ nhất là quần áo. Em còn kiểu tóc nào khác không? Chị nghĩ đó là cách khiến em trông trưởng thành hơn. Chỉ cần mặc quần áo với khí chất điềm đạm thì mọi thứ sẽ thay đổi, không phải sao?]

[Ra vậy, quần áo! Chuyện nhỏ!]

Chắc chắn ấn tượng sẽ thay đổi tùy thuộc vào cách ăn mặc của người đó. Khi Sue mặc một chiếc váy trong một bữa tiệc, em ấy đã gây ấn tượng rất khác so với mọi khi. Tuy nhiên, lúc đó hình ảnh của em ấy là sự dễ thương hay cười, chứ không phải trưởng thành và xinh đẹp.

Vâng, nó còn phụ thuộc vào thiết kế và màu sắc của trang phục nữa. Tôi cảm thấy rằng có rất nhiều màu sắc nổi bật như màu hồng và màu vàng trong những chiếc váy mà Sue đã mặc.

Nếu làm cho em trông sang trọng hơn, liệu có thật sẽ làm em ấy trưởng thành hơn không?

[Touya, Touya! Anh thử xem qua những bộ quần áo giống người lớn phù hợp với em đi!]

[Hả? Không được, mà thôi... cũng chẳng sao...]

Tôi làm gì có gu thời trang để mà xem chứ? Đã thế, tôi sẽ thử tìm kiếm trên smartphone vậy...

Có vẻ như không chỉ Sue, mà tất cả những người khác đều thích thú với đống quần áo đang được chiếu lên không trung.

Tôi sẽ lưu tất cả các bức ảnh quần áo mà họ quan tâm đến. Sau đó, chỉ cần in nó ra rồi mang đến cho “Vua thời trang Zanac”. Và ông ta sẽ lo phần còn lại.

Rõ ràng mọi người đều đồng tình với lời nói của Sue, tất cả đều muốn thay đổi để có thể gây ấn tượng khi gặp bọn trẻ. Đây là những gì bố mẹ phải làm sao?

Mọi người đang xem kỹ video về quần áo, trong khi tôi ở phía sau kiểm tra lại quần áo của mình.

[………………]

『Cha mình chỉ mặc cùng một bộ đồ trong nhiều năm!』

Guha!? Tuy chỉ là giọng nói trong tưởng tượng, nhưng sức sát thương thật sự quá lớn!

Không phải đâu, bộ trang phục này có phép thuật bảo vệ, nên nó sẽ không bị hư hại hay bị bẩn...!

Không biết mình có nên ăn mặc chững chạc hơn một chút không ta...

Cảm thấy thất vọng một cách kỳ lạ, tôi mở trang web thời trang nam ra xem.

CHƯƠNG 476: TẠI LÂU ĐÀI, VÀ CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ

[Yae-san? Yae-san!]

[H-hở!? S-sao thế Hilde-dono?]

[Kìa… Ốp la của cậu ngập trong nước tương rồi…]

[Ể? Thôi chết!?]

Yae lỡ tay cho quá nhiều nước tương vào món ốp la của mình. Mọi người mấy hôm nay thật kì lạ.

Gần đây Yae luôn như vậy trong suốt bữa sáng. Em ấy cứ ngẩn người ra như thể đang suy tư gì đó, rồi đôi khi còn bật cười. Không cần nói tôi cũng biết em ấy đang nghĩ về cái gì.

[Hình như… Yae đang ngày càng không còn là chính mình phải không?]

[Vậy à… hiển nhiên rồi. Ai cũng sẽ như vậy trong tình huống này thôi.]

Ngồi bên cạnh tôi, đến cả Leen cũng nói chuyện khác hẳn ngày thường. Mọi người dường như không thể ngừng nghĩ về chuyện đó. Quả thật là tôi cũng cảm thấy hơi bồn chồn.

Cảm xúc khi biết rằng con mình đang ở đâu đó trong thế giới này… thật khó diễn tả thành lời.

Những cảm xúc trái ngược như lo lắng, vui sướng giờ đang đan xen lẫn nhau.

Cảm giác muốn được làm điều gì đó, nhưng không biết phải làm gì.

[Chúng ta còn phải thế này tám lần nữa hả…]

Trời ạ, cứ như này thì bọn tôi sẽ suy kiệt mất...

[Bọn trẻ thực sự sẽ nán lại sao? Em nghĩ chúng sẽ đến thẳng đây chứ?]

[Nếu Leen ở trong tình huống của bọn trẻ, em có chọn quay lại Brunhild ngay không?]

Nghe tôi hỏi ngược lại, Leen cắm nĩa vào món ốp la rồi ngước lên trần nhà và lẩm bẩm.

[...Quay lại à… Được trở về quá khứ là một cơ hội cực kì hiếm có. Nếu thời gian ở lại đây là hữu hạn, có lẽ em sẽ làm tương tự…]

Bạn vừa nghe rồi đó. Vậy thì không thể loại trừ khả năng đứa trẻ của Leen cũng sẽ làm giống em ấy. Trẻ con có xu hướng bắt chước theo hành động của bố mẹ chúng mà. Và bọn trẻ là con của chúng tôi.

[Nói gì thì nói, con của Yae có thể sử dụng [Gate]. Cha mẹ và con cái đều sử dụng ma thuật vô thuộc tính là điều bình thường, nhưng chưa có trường hợp nào có thể sử dụng cùng một loại phép cả. Chúng căn bản là không di truyền được. Thế thì làm sao có chuyện đó?]

Chắc đó chỉ là trùng hợp mà thôi. Tôi có thể sử dụng mọi ma thuật vô thuộc tính, nên chỉ cần bọn trẻ tương thích thì hiển nhiên là chúng tôi sẽ sử dụng cùng một loại phép rồi.

[Tiên tộc rất giỏi ma thuật vô thuộc tính nhỉ?]

[Đúng vậy. Theo như em biết, không ai là không thể sử dụng cả.]

[Vậy anh mong là con của chúng ta có thể sử dụng vài loại ma thuật vô thuộc tính nào đó…]

Chỉ cần cha hoặc mẹ là Tiên tộc hay Quỷ tộc như Leen và Sakura thì đứa trẻ sinh ra chắc chắn sẽ thuộc Tiên tộc hay Quỷ tộc.

Bổ sung một chút, tỉ lệ sinh nữ ở tiên tộc lên đến tận 90%. Vì vậy, đứa trẻ của tôi và Leen khả năng cao sẽ là con gái.

[Leen bắt đầu sử dụng được ma thuật vô thuộc tính là khi nào?]

[Em không nhớ rõ lắm, nhưng lần đầu em sử dụng [Discovery] đã là từ năm 5 tuổi rồi.]

[Discovery] là một loại ma thuật tìm kiếm vô thuộc tính gần giống [Search] của tôi. Nhưng điểm yếu của nó là chỉ cần thay đổi đặc điểm vật thể dù chỉ một chút thì sẽ không tài nào tìm được nữa…

Thật đáng khâm phục khi Leen có thể sử dụng nó từ lúc 5 tuổi, nhưng nếu là con gái của bọn tôi thì chả có gì phải ngạc nhiên cả.

[Hừm…]

[Mà, ngoài con của em ra, hẳn vẫn có vài đứa khác sẽ trở về ngay lập tức. Ví dụ như hai đứa trẻ của Hilde và Linze này, cả hai dường như đều là kiểu người nghiêm túc.]

Tôi không rõ về con của Hilde lắm, nhưng đứa trẻ của Linze thì… là Linne. Theo như Alice kể, con bé có vẻ còn khá nghịch ngợm là đằng khác.

Việc vừa ăn vừa lo nghĩ khiến tôi không thể thưởng thức bữa sáng được nữa. Tôi thấy thật có lỗi với Lou và Claire-san, những người đã chuyên tâm chuẩn bị bữa ăn.

Hôm nay Yae, Hilda và Elze sẽ tới Hội Mạo hiểm giả để làm thử thách lên hạng. Hạng bạc gần như đã nằm trong tầm tay mấy em ấy rồi. Còn hạng vàng cũng chỉ là vấn đề thời gian nữa thôi.

Người ngoài có thể phớt lờ cho qua, nhưng việc bảo vệ thể diện của một bậc cha mẹ cũng là một vấn đề vô cùng khó khăn đấy…

_

Sau bữa sáng, tôi lao vào ác chiến với đống công việc, rồi dạo quanh thị trấn lâu đài với Kohaku.

Chả còn gì để tôi làm nữa cả. Nên biết đâu đi dạo thế này có thể giúp tôi gặp con mình nếu đứa trẻ trở về Brunhild đúng không?

Mà, nếu chúng là kiểu người nghiêm túc thì chắc hẳn đã gọi điện hoặc gửi email cho tôi từ đầu rồi...

Nhờ có sự biến động thời gian mà bọn trẻ mới đến được đây… Theo lời Tokie-obaasan, nội trong vài tháng tới đây chúng sẽ lần lượt xuất hiện.

[Ta muốn gặp bọn nhỏ quá.]

[Ngài sẽ được gặp thôi. Tôi cũng thế… Nhất là đứa bé sẽ trở thành Hoàng tử. Tôi rất tự hào khi được chọn làm hộ vệ cho Hoàng tử.]

[Hả, ngươi làm hộ vệ!?]

Kohaku nhìn tôi bằng ánh mắt “À rế? Chưa ai kể cho ngài à?”.

Theo Alice kể lại, Kohaku sẽ là linh thú hộ tống của con trai tôi trong tương lai. Thế mà tôi chẳng hề hay biết đấy...

[Alice đề cập đến chuyện này khá bình thường, nên tôi cứ nghĩ là Chúa tể phải biết chứ…]

Alice lại lỡ khai ra nữa rồi. Chẳng hiểu sao tôi bắt đầu có cảm giác không nên hoàn toàn tin tưởng con bé này chút nào. Quả là con gái ruột của Ende có khác.

Nhưng hộ tống nghĩa là thằng bé còn quá nhỏ đúng không? Con gái Yakumo của Yae dường như luôn hoạt động độc lập, và con bé chắc chắn là lớn tuổi hơn thằng nhóc.

Dù tôi biết là “Nhất công chúa, nhị thái lang”, nhưng mà có tận hai, ba người chị thay vì một… thì thường thằng em trai sẽ chịu khổ hơn là sướng.

(Note: "Nhất công chúa, nhị thái lang" là một câu tục ngữ của Nhật, đại ý rằng nhà nào sinh con gái trước thì sau này sinh con trai sẽ bớt khổ hơn)

Nhớ tới hai bà chị không chút máu mủ ruột thịt phiền phức của mình, tôi thấy thương cảm cho con trai đến mức không thể không thở dài.

Trước mặt tôi là tiệm đồ chơi Strand của Olba-san, hiện đang có mấy đứa trẻ tụ tập ở đó chơi trò chơi con nhộng.

Liệu bọn trẻ trong tương lai có còn chơi trò này không nhỉ… Umu… tôi không cách nào tưởng tượng được… Trong đầu tôi lúc này toàn là cảnh tượng bọn nhóc đi đồ sát lũ goblin và orc mà thôi… ủa?

Nhìn kỹ thì lẫn trong số đám trẻ có một đứa mà tôi biết.

[Ể? Là Bệ hạ.]

[Alice!?]

Alice nhìn về phía tôi vừa lúc viên con nhộng rơi khỏi máy trò chơi.

[Cháu làm gì ở đây thế? Nhóm Ende đâu rồi?]

[Cháu được cho ít tiền nên đến đây chơi. Cha bận công việc bên Guild mất rồi. Mẹ thì đang mua sắm ở đằng kia.]

Hóa ra là đến đây một mình. Mà ủa? Chẳng phải Alice là một Mạo hiểm giả hạng bạc hay vàng gì đó sao? Nếu thế thì con bé thừa tiền cơ mà...

[Un, cháu quên chưa lấy tiền từ Hội trong tương lai. Và cháu không thể đăng ký làm Mạo hiểm giả ở đây được.]

[Thế à… Mà cháu có nhận được liên lạc không? Từ Yakumo ấy.]

[Không có ạ. Yakumo-oneechan một khi đã bị cuốn vào thứ gì đó thì sẽ hoàn toàn quên luôn mọi thứ khác. Đó là lý do tại sao Frey-oneechan luôn nổi giận với chị ấy.]

[Frey-oneechan?]

[A.]

Alice có vẻ vừa nhận ra sai lầm của mình. Lại vạ mồm vạ miệng nữa… Con bé này có thực sự ổn không đây. Tôi thấy hơi lo rồi đó.

[Đó chỉ là một cái tên thôi đúng không? Là tên con của ta à?]

[Ưm… vâng, đúng vậy. Tên thật của chị ấy là Freygard, nhưng mọi người toàn gọi Frey-oneechan như thế thôi.]

[Freygard…]

Dựa theo cái tên thì… đó là con của Hilde (Hildegard). Chắc chắn là vậy rồi. Alice gọi là onee-chan thì hẳn con bé lớn tuổi hơn, nhưng chính xác là hơn bao nhiêu tuổi?

[Đứa trẻ đó…]

Tôi đang định hỏi chi tiết thì đột nhiên điện thoại của Alice reo lên. Ồ! Chắc là từ Yakumo đúng không? Hay có khi là…!

[Vâng, moshi moshi. Con hiểu rồi. Con sẽ quay lại ngay.]

Nhưng Alice chỉ trả lời ngắn gọn rồi dập máy. Ể?

[Là mẹ gọi. Mẹ đang chờ cháu ở đằng kia, gặp lại ngài sau!]

Alice hăng hái chạy biến đi.

[Cô bé đi mất rồi.]

[Hừm, đúng lúc định hỏi mà…]

Bọn trẻ từ đầu đã biết số điện thoại của bọn tôi rồi sao? Chắc là trong tương lai khi đổi dế mới thì không nhất thiết phải đổi cả số nữa chăng?

Alice nhiều khả năng sẽ còn liên lạc, nên tôi vẫn không khỏi tò mò.

Tôi thở dài và rời khỏi tiệm đồ chơi Strand.

[Ủa? Bệ hạ kìa.]

[Hửm? Lance-kun.]

Tôi ngước mắt nhìn theo tiếng gọi và thấy Lance, một thành viên trong Hiệp sĩ Đoàn, đang đứng cầm một bó hoa nhỏ. Nếu không mặc giáp thế kia thì chắc hôm nay cậu ta được nghỉ đúng không nhể?

Cơ mà, bó hoa kia…? Ra là vậy~

[Cậu định đến chỗ Mika-san phải không?]

[Ể!? Vâng, ừm, đ-đúng vậy…]

Lance gật đầu với khuôn mặt đỏ lựng và xấu hổ. Có vẻ như cậu ta và Mika-san, quản lý nhà trọ Ngân Nguyệt chi nhánh Brunhild, dạo gần đây đã bắt đầu chính thức hẹn hò.

Chất xúc tác chính là bó hoa mà cậu ta bắt được ở hôn lễ của chúng tôi khi trước.

Lance đã chủ động tấn công Mika-san sau khi được Karen-neesan mách nước rằng "Một chàng trai độc thân sẽ được người mình thầm thương chấp nhận nếu anh ta tặng cho cô ấy một bó hoa cưới trong khi thổ lộ tình cảm đó".

Kết quả là Mika-san đã bị cưa đổ trước lời tỏ tình đó và hai người họ trở thành một đôi vào ngày nắng đẹp. Các hiệp sĩ và mạo hiểm giả đang âm thầm theo đuổi Mika-san khác lúc đó chỉ biết khóc không nên lời.

Thử thách lớn nhất là cha của Mika, Doran-san, một người đàn ông với bộ râu màu đỏ nâu, nhưng dường như ông ấy cũng đã chấp nhận mối quan hệ của họ.

Mà cũng không lạ, cậu ta vốn có dòng dõi quý tộc, ngoài ra còn là một hiệp sĩ, có triển vọng, tính tình dễ mến, và đặc biệt là rất điển trai nữa.

[Tôi rất vui vì mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Thế hai người đã chuẩn bị kết hôn chưa?]

[Chưa ạ, tôi vẫn chưa phải là một hiệp sĩ chính thức. Tôi định sẽ làm việc chăm chỉ hơn và cầu hôn Mika-san sau…]

Vẫn cứng nhắc quá thể! Bộ mấy người tới từ Restia đều thế này hết hả trời. Hilde và cả anh trai em ấy Reinhardt-san cũng luôn nghiêm túc như vậy.

Có vẻ ông cựu vương Gallen không phải là người Restia chính cống rồi.

Nhưng mà, tôi đánh giá cao sự nghiêm túc của cậu ta trong quyết tâm cầu hôn bạn gái.

Dù sao cũng chẳng có nơi nào để đến nên tôi quyết định đi theo. Tôi cảm thấy mình chả có gì phải giấu giếm cả.

Vừa bước chân vào quán Ngân Nguyệt, tiếng mời chào vui vẻ của Mika-san đã vọng ra từ nhà ăn.

[Chào mừng quý khách! Ồ, hôm nay anh đến chơi sao…]

[Ừm, hôm nay anh được nghỉ làm. Ừm, cái này, nếu em thích nó thì xin hãy trưng bày trong nhà trọ!]

[Ồ, cảm ơn anh.]

Mika-san nhận lấy bó hoa từ Lance-kun và nở một nụ cười. Bọn họ hoàn toàn chìm vào thế giới riêng mất rồi. Này, hai người quên tôi rồi hả. Tôi hiện tại là vua của đất nước này đấy.

[Ủa, Touya-kun. Cậu cũng ở đây hả?]

[Cô thật là tồi tệ.]

Dù quen biết đã khá lâu, nhưng chúng tôi không thực sự thân lắm. Những thứ như tình bạn trước tình yêu không có chỗ ở đây. Mà, tôi cũng không định đập chậu cướp hoa đâu.

[Thế? Cậu có bận gì không? Dạo này cậu không ghé qua nhiều, nên sao không nán lại đây một lát nhỉ?]

[Nn. Mà, cũng được.]

Tôi không thể nói rằng đang lang thang đi tìm con mình từ tương lai trở về nên đành ậm ừ đồng ý.

Quán Ngân Nguyệt này hiện tại là một chi nhánh ở Brunhild, nhưng nó thuộc sở hữu của nhà nước. Mika-san đơn giản là được thuê lại và làm việc với tư cách quản lý ở đây.

Chính vì vậy mà thỉnh thoảng tôi vẫn hay đến ăn với lý do thăm thú, nhưng sau khi cưới Lou thì tần suất đến ăn đã giảm mạnh so với trước.

[Cũng gần trưa rồi, nếu cậu không bận thì gọi món gì đó nhé?]

[Hmm, tôi sẽ về lâu đài ăn trưa sau. Tôi đang khát nước nên chắc sẽ gọi hai ly gnước trái cây cho cả Kohaku nữa.]

[Đã hiểu~]

Mika ngâm nga đi vào nhà bếp với bó hoa trên tay như thể cô ấy đang rất vui vẻ. Có vẻ cái gì đến cũng phải đến nhỉ...

Lance-kun đã luôn thích Mika kể từ khi cậu ta đến đất nước này, nhưng Mika-san hoàn toàn không nhận ra tình cảm đó. Ừm, tôi mừng là cậu ta đã thành công.

[Cơ mà…]

Vẫn chưa đến trưa nhưng trong nhà ăn đã có kha khá khách hàng. Ăn nên làm ra là tốt nhưng chẳng phải quá nhiều khách thì sẽ khó quản lý sao?

[Mọi người đã kéo đến nhiều hơn từ sau hôn lễ của Bệ hạ. Thêm nữa đồ ăn ở đây còn quá xuất sắc, nên điều đó là hiển nhiên rồi!]

[À, ừ. Cậu nói đúng.]

Tôi cười gượng với Lance rồi chọn một bàn nằm trong góc khuất. Tôi đội mũ trùm lên đầu để tránh bị bắt gặp. Chỗ này hơn nữa đã được cây cảnh che khuất nên sẽ không nổi bật lắm.

Trong nhà ăn, không chỉ những mạo hiểm giả mà cả thương gia và du khách cũng đang ngon lành dùng bữa. Chủng tộc của họ rất đa dạng, như con người, người thú, người lùn, elf và long tộc.

Một cô phục vụ trẻ đang đi đi lại lại giữa các bàn ăn. Tôi chưa thấy cô ấy bao giờ. Đó là người mới được thuê à?

Tất cả doanh thu của nhà trọ đều được giao cho Mika-san. Vì vậy nên tôi cũng không động đến việc thuê mướn nhân viên ở đây. Nếu Mika-san thấy ổn với việc thuê cô ấy thì tôi không có gì để phản đối.

[Nước trái cây đến đây. Cái này là cho Kohaku-chan.]

Mika-san mang một cái ly, một cái đĩa sâu và bình đựng nước trái cây đến. Nước trái cây ướp đá lạnh nhìn có vẻ rất ngon.

[Hình như cô vừa thuê người mới nhỉ.]

[Hửm? À, đó là từ ba ngày trước. Cô ấy đang trên đường về thăm gia đình. Vì hết tiền nên cổ tạm thời trú lại chỗ tôi.]

Ra vậy, cô ta đúng là xui xẻo thật.

Tôi loáng thoáng nhìn cô phục vụ đang bận rộn đi quanh nhà ăn.

Tôi nghĩ cô ta khoảng 20 tuổi. Có lẽ bằng tuổi với Mika-san.

[Còn Lance-san thì sao? Hôm nay chỗ em có món teriyaki thịt gà đặc biệt đó.]

[Được, vậy cho anh món đó!]

[Vâng, cảm ơn quý khách đã gọi món!]

Mika-san quay gót trở lại nhà bếp. Một bầu không khí màu hường quái gở. Nhìn cứ như cặp vợ chồng mới cưới vậy. Ra đây là động lực khiến cậu ta quyết tâm đến thế sao? Có vẻ tôi không nên đề cập đến góc khuất của cuộc sống tưởng chừng như trong mơ đó rồi…

[Hử?]

Tôi cảm nhận được ánh mắt của ai đó và quay lại nhìn thì thấy cô phục vụ ban nãy đang chú ý.

Ji── …….

Ji──── …….

Ji───────── …….

Ji──────────── …….

......Cảm giác deja vu gì thế này? Sao cô ta cứ nhìn tôi suốt thế?

......Tôi đã làm gì khiến cô ta để ý? Hay cô ấy biết tôi là vua ở đây? Dám có khi Mika-san đã kể lắm đó chứ?

Tôi đã định lờ đi ánh mắt của cô ta, nhưng cô nàng nhanh chóng bước về phía chúng tôi.

[Ano, ngài là Mochizuki Touya-sama phải không ạ?]

[Đúng vậy…?]

Vậy ra cô ta biết tôi sao? Không biết ai đã tiết lộ nhỉ?

Trong khi tôi còn đang ngơ ngác, cô phục vụ bắt đầu cười.

[Người không nhận ra con sao?]

[Ể?]

Thế là sao? Tôi đã từng gặp người này rồi à? Ừm, là ai mới được nhỉ…? Chịu thôi, tôi không tài nào nhớ nổi.

《Thưa Chúa tể… Có một lớp ma lực bao bọc quanh cô gái đó》

[A!]

Tôi bật dậy khi nghe Kohaku nói. Nếu nhìn kỹ thì có thể thấy một lớp ma lực mỏng đang bao bọc toàn bộ cơ thể cô ta. Đây là, ma thuật ngụy trang...!

[......Cô là ai?]

[Tên con là Coon. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, nên rất vui được làm quen, thưa cha.]

[...............Hả?]

Bộ quần áo cô gái đang mặc tan chảy như kẹo bông và biến mất thành làn sương trắng. Đây là… [Mirage]!?

Sau khi lớp ma lực đã hoàn toàn biến mất, trước mắt tôi là một cô bé cỡ 10 tuổi mặc bộ gothic lolita màu đen bên ngoài chiếc áo cộc tay trắng.

Mái tóc bạch kim dài của cô bé được buộc sang hai bên trông rất dễ thương, nhưng đôi mắt màu hổ phách thì lại toát ra cảm giác vô cùng nghịch ngợm.

Bắt mắt nhất là đôi cánh với những đường vân mảnh và mờ như cánh bướm sau lưng cô bé.

Là đôi cánh tiên tộc. Không nghi ngờ gì nữa. Đứa trẻ này là─────.

[Fu. Ahahahahaha!]

Thấy tôi vẫn đứng ngẩn ngơ, cô gái tự xưng là Coon ôm bụng cười như thể không kìm nén được nữa.

[Nhìn mặt của cha kìa! Puhahahaha! Thành công mỹ mãn rồi! Cái này sẽ đắt giá lắm đây. Ahahahaha!]

[Hả?]

Coon tiếp tục ôm bụng cười, mặc kệ tôi đang không thể theo kịp diễn biến hiện tại.

[Ừm……]

[Xin hãy chờ một chút, để con chụp một pô ảnh đã.]

Coon liền rút một cái điện thoại từ trong túi ra rồi bắt đầu chụp ảnh tôi. Clgt?

[Vui quá. Phải đem khoe với mẹ ngay khi về nhà mới được. Thứ này sẽ là quà lưu niệm tuyệt lắm đây.]

[Đ-đợi đã! Cô vừa nói tên mình là Coon đúng không!? Vậy không lẽ cô là…!]

[Ara, vậy là con phải giới thiệu lần nữa sao?]

Coon lùi lại một bước, dùng hai tay nâng mép váy lên, đoạn hơi cúi đầu chào.

[Rất vui được làm quen, thưa cha. Con là con gái của cha và Chánh pháp sư Leen của Brunhild. Từ giờ xin cha hãy giúp đỡ.]

Đôi mắt màu hổ phách tinh nghịch của con bé như nhìn thấu tôi. Đứa trẻ này đúng là con của Leen rồi! Dù chỉ mới khoảng 10 tuổi nhưng khí chất của con bé chẳng khác gì vợ tôi hết.

[Bệ hạ? Cha là sao ạ…]

Lance, người cũng đang không theo kịp tình hình, nheo mắt nhìn tôi.

[À thì…]

[Là tôi nhầm. Anh ấy là anh họ của tôi. Chúng ta chỉ là họ hàng xa thôi, phải không ạ?]

[Vậy à? Thảo nào… Tại Bệ hạ cứ thay đổi diện mạo nhiều quá mà.]

[Arara. Đó cũng là vấn đề lớn đấy.]

Nói xong, Coon liền nở một nụ cười. Tôi biết là mình đã thay đổi ngoại hình bằng [Mirage], nhưng thôi nào!

Con bé thực sự hóa trang bằng [Mirage] và đến làm việc cho quán Ngân Nguyệt chỉ vì muốn tôi bất ngờ ư?

Coon càng trở nên thích thú khi thấy tôi thêm phần ngạc nhiên và ngơ ngác.

[Chi tiết chúng ta sẽ nói sau. Hẹn gặp lại, onii-sama.]

Con bé sử dụng ma thuật ngụy trang trở lại thành cô phục vụ, rồi biến mất vào nhà bếp như chưa có gì từng xảy ra.

Cuộc gặp gỡ bất ngờ khiến tôi hơi choáng váng. Nó khác hẳn với những gì tôi đã nghĩ, điều này...

CHƯƠNG 477: MẸ CON TIÊN TỘC, VÀ THẦN ĐỒNG

[Mẹ kinh ngạc đến mức không biết nói gì nữa.]

[Ara, là vậy ạ. Con thì thấy nó là một ý tưởng tuyệt vời. Mẹ cũng thích những thứ như thế mà phải không ạ?]

[...Mà, mẹ không phủ nhận điều đó.]

Này. Em phải phủ nhận nó chứ. (Note: Ý đang nói đến trò giả trang đi troll của Coon)

Leen và Coon đang trò chuyện với nhau. Hai người trông y như hai chị em vậy. Dưới chân họ, Paula đang làm hành động như thể nó không cách nào phân biệt nổi hai mẹ con. Ừm, chú mày bối rối cũng đúng.

[Thật không ngờ đứa trẻ của Leen-san lại là người đầu tiên đấy…]

[Mà, nhìn hai người họ giống hệt nhau luôn...]

[Ư… con tớ đang ở đâu mới được chứ…]

Ngoài Yumina và Lou đang bàn tán về Coon ra, Yae trông có vẻ vô cùng thất vọng. Có lẽ tôi hiểu cảm giác của em ấy.

[Nhưng mà, con cũng không nghĩ mình là người đầu tiên đâu. Chẳng lẽ mọi người đều chưa đến sao.]

[Không, Alice và Yakumo thì đã đến rồi. Nhưng hiện vẫn chưa rõ Yakumo đang ở đâu vì con bé vẫn lang thang khắp thế giới tích lũy kinh nghiệm…]

[Có vẻ đúng là Yakumo-oneesama rồi. Alice thì lát nữa con sẽ đi chào hỏi sau.]

Yakumo-oneesama… Cảm giác hơi bỡ ngỡ khi con của Yae và Leen lại là chị em với nhau. À đúng rồi. Có cái này tôi quên chưa hỏi.

[Coon bao nhiêu tuổi rồi? Và con là đứa trẻ thứ mấy?]

[Con mười tuổi, thưa cha. Và con là đứa trẻ thứ 3 tính từ trên xuống.]

[Đứa trẻ thứ ba ư…? Nếu Yakumo là chị lớn nhất, vậy người thứ hai chắc là Frey phải không?]

[Ara, cha biết Frey-oneesama cơ à?... Là do Alice. Cái con bé này không biết giữ miệng gì hết.]

Con bé đó là vậy mà, đôi khi nó còn vạ mồm vạ miệng là đằng khác. Đó đích thị là con mồi béo bở để chúng tôi triệt để khai thác thông tin.

[Frey… là ai?]

Sakura nghiêng đầu hỏi, trông hình như chưa theo kịp cuộc trò chuyện. Tôi cũng không biết “ai” mà em ấy hỏi là “bọn trẻ” hay “ai là mẹ của bọn trẻ”.

[Freygard-oneesama là đứa con thứ hai của cha. Chị ấy là đứa trẻ mà mẹ Hilde đã sinh thành.]

[H-hả, m-mẹ á!?]

Hilde thốt lên kinh ngạc và xáp lại chỗ Coon.

Như vậy thì chúng tôi đã xác định được đứa trẻ lớn tuổi nhất là Yakumo, tiếp theo là Frey và sau đó là Coon.

[Nè, con gái của mẹ là một hiệp sĩ tốt, đúng không Coon-san!]

Hilde cao hứng lắc vai Coon bé nhỏ không ngừng. Được rồi đó. Em bình tĩnh lại đi.

[Ưm, vì là chị em nên con không nói chắc được, nhưng chị ấy là một hiệp sĩ rất nghiêm túc. Mặc dù có hơi khác với hiệp sĩ chút xíu.]

[...Khác? Khác là khác như thế nào?]

[Chuyện đó… con không kể đâu. Con nghĩ chờ tới lúc hai người gặp nhau sẽ thú vị hơn.]

Ể… Lại nữa. Không hiểu sao bọn nhóc này cứ thích bỏ công sức ra chỉ để làm chúng tôi ngạc nhiên thế nhỉ.

Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của các phụ huynh, Coon khúc khích cười. Con gái tôi có máu S hay sao vậy trời.

[Nhân tiện thì Coon này, hình như con có thể sử dụng [Mirage].]

[V-vâng, thưa mẹ. Ngoài ra con cũng dùng được ba ma thuật vô thuộc tính khác.]

Là bốn cơ à? Bằng với Leen, thật đáng kinh ngạc. Tin đồn về việc tiên tộc thích ứng hoàn hảo với ma thuật vô thuộc tính đúng là không hề thất thiệt.

[Nói chính xác hơn thì mỗi bọn con đều sở hữu ít nhất một ma thuật vô thuộc tính.]

[Hả? Thiệt sao!?]

Tất cả con tôi đều thích ứng với ma thuật vô thuộc tính…! Tôi biết là Yakumo có thể sử dụng [Gate], nhưng không ngờ mấy đứa khác cũng thế.

[Có thể vì chúng mang huyết thống của darling chăng?]

[Ừm… chuyện đó…]

Kami-sama đã nói con của tôi sẽ trở thành các Á thần. Tuy nhiên, bọn trẻ không thể sử dụng thần lực, và cơ thể của chúng cũng giống y như những người bình thường. Còn việc chúng có sống trường thọ hay sở hữu năng lực đặc biệt gì thì ngài ấy không kể đến…

Có thể là… xung quanh bọn trẻ đã toàn những vị thần như Karen-neesan và Moroha-neesan từ khi mới sinh ra, rồi chúng được yêu thương và lớn lên bởi những vị thần đó, và thế là chúng nhận được sự bảo hộ từ họ.

Nhưng chẳng phải rất lạ khi chúng có được những khả năng của vợ tôi mặc dù hoàn cảnh không giống mấy em ấy sao?

Không để cho tôi thời gian suy tư, Coon liền tiến tới.

[Ngoài việc đó ra, thưa cha. Con muốn được đi lên.]

[Đi lên?]

[Là Babylon đấy ạ. Con không thể sử dụng phòng dịch chuyển trong lâu đài nếu không có sự cho phép.]

Con bé biết “Babylon” cơ à? Ừm, cũng không lạ vì dù gì chúng tôi cũng là một gia đình mà.

Trong lâu đài có một căn phòng dịch chuyển dẫn lên Babylon. Bất cứ ai cũng có thể sử dụng nó để đến Babylon. Tuy nhiên, chỉ những người có thẩm quyền mới dùng được.

Và tất nhiên là tôi chưa cấp quyền sử dụng cho Coon mới đến.

Nhưng sao con bé lại muốn lên Babylon chứ?

[Dù trông thế này thôi chứ con thiên về lĩnh vực kỹ thuật ma thuật đấy ạ. Và Babylon thì lại có rất nhiều thiết bị phục vụ cho việc đó? Vì thế nên lên đó sẽ giúp con rất nhiều.]

[Hả!?]

Ngạc nhiên đấy. Tôi cứ nghĩ con bé sẽ đi theo lĩnh vực ma thuật như Leen chứ, ai mà ngờ nó lại theo kỹ thuật ma thuật.

Đối với những người chuyên chế tác ma cụ hay golem, thì Babylon đúng là thiên đường trong mơ rồi. Hẳn vì vậy nên con bé mới tới thẳng Brunhild nhỉ?

[Những ma thuật vô thuộc tính mà con có ngoài [Mirage] là [Modeling], [Enchant] và [Program]. Chẳng phải chúng quá hoàn hảo cho kỹ thuật ma thuật sao?]

Khỏi phải bàn. Đó đều là những phép mà tôi thường dùng khi chế tác ma cụ. Chắc chắn là nếu dùng những phép này, con bé có thể chế ra vô số sản phẩm.

[À, đúng rồi. Con muốn mọi người xem thành quả của mình.]

Coon lấy một tấm thẻ từ tay áo ra. Chẳng phải đó là “thẻ lưu trữ” sao?

Con bé vung tấm thẻ, một vật thể to lớn liền rơi ra ngoài.

[[Khởi động].]

[Naaaa…]

Theo lệnh Coon, vật thể cao khoảng nửa mét đứng dậy. Cơ thể làm bằng kim loại của nó thật tròn và sáng bóng. Là golem… phải không nhỉ? Nhưng đó không phải điều khiến tôi ngạc nhiên.

Khuôn mặt bầu bĩnh, hai tai tròn, tứ chi nhỏ xinh, đôi mắt tròn láy, cổ đeo nơ.

Tôi vô thức nhìn lại con gấu bông dưới chân Leen. Chính là nó! Hai bên giống nhau đến mức khiến tôi kinh ngạc.

Đúng vậy. Một con golem y hệt Paula.

[Me-mecha Paula kìa…]

[Đây là “Parla”. Nào, chào mọi người đi.]

Golem Parla giơ tay lên cao. Có vài tiếng ồn nhỏ khi vận hành, nhưng ngoài chuyện đó ra thì nó mượt mà hệt như một vật thể sống vậy.

[Đây là golem phải không?]

[Vâng ạ. Nhóc này làm từ Khối G và Tinh thể Q cổ đại bị hỏng, nên nó vẫn giúp ích được một chút dù không có kỹ năng nào.]

Paula và Parla đứng đối diện nhau như hai mặt một tấm gương, khi Paula giơ tay trái thì Parla giơ tay phải, rồi khi Paula nhảy lên thì Parla cũng làm theo, và sau đó cả hai bắt đầu chơi trò moonwalk. Này, làm thế nào nó ghi nhớ được hay thế?

[Thế nào ạ? Thế nào ạ? Mẹ thấy sao?]

[Rất tuyệt vời. Mẹ đã mất 200 năm mới có thể lập trình được Paula. Mẹ nghĩ đây là một bước tiến lớn, mặc dù là golem.]

[...Fufu.]

Được Leen khen ngợi, Coon liền nở một nụ cười vô cùng dễ thương. Con bé cười như thế này đáng yêu hơn nhiều.

Leen cũng cười theo và đưa tay lên xoa đầu Coon. Dù trông như hai chị em nhưng bầu không khí hai người tạo ra cũng vô cùng ấm áp.

Vậy mà vì một lý do không xác định, hai vật thể dưới chân họ lại bắt đầu thi nhảy như muốn phá hỏng bầu không khí đó.

[Con học công nghệ golem từ kỹ sư Elka sao?]

[Vâng ạ. Và còn nhiều thứ khác từ tiến sĩ Babylon nữa. Con đang làm việc với tư cách một trợ lý ở đó. Mặc dù chưa phải là chính thức.]

Không, như thế là tuyệt lắm rồi. Tôi cũng có thể sử dụng ma thuật tương tự nhưng lại không cách nào chế ra được một con golem cả.

[Nè, nè? Cha đồng ý đi. Cho con lên Babylon nhé?]

[Hừm…]

Coon ôm tay tôi và làm nũng. Dễ thương quá.

Công bằng mà nói thì cho phép con tôi vào cái bang ổ đó bây giờ cũng không sao. Việc giáo dục con bé đã qua từ rất lâu rồi.

Nhưng thứ quan trọng là vấn đề giáo dục trong tương lai kìa… Tôi của tương lai ơi, cậu đã biến thành ô sin trong gia đình rồi hả.

[Rồi, được rồi. Cha hiểu rồi. Cha sẽ đưa con đi.]

[Cảm ơn cha!]

Coon cười và ôm chầm lấy tôi. Sát thương con bé này gây ra là quá cao.

Giờ tôi đã hiểu cảm giác của Ende rồi. Tệ, quá sức tệ. Không có cách nào cưỡng lại được. Không có cách nào ngoài đầu hàng vô điều kiện.

Thế nhưng, khi tôi vừa rời mắt khỏi Coon thì Leen lại nhảy vào. Hai người tha cho anh đi mà.

[...Trả darling lại đây. Con quá deredere rồi đó.]

[Ara, mẹ ghen ạ?]

[...Đừng bướng bỉnh thế, tránh ra nào. Không thì mẹ sẽ cấm con lên Babylon đấy?]

[Vâng ạ.]

Coon thè lưỡi ra và rời khỏi tôi. Có lẽ tôi đang dần dần định hình được mối quan hệ giữa hai mẹ con này rồi.

Thật kỳ lạ. Mặc dù chỉ mới gặp mặt ban nãy nhưng cách ứng xử của hai người cứ như đã sống cùng nhau từ rất lâu vậy.

[Nhìn như một gia đình hạnh phúc ấy ha…]

[Muu… Em thấy ớn lạnh sống lưng rồi nè…]

Úi, cảnh tượng này dường như không được vừa mắt Lou và Su lắm. Tôi phải tự kiềm chế bản thân thôi.

◇◇◇◇

[Ta hiểu rồi. Vậy nhóc là con của Touya-kun và Leen, đệ tử của ta và Elka?]

[Con được hai người dạy dỗ nhưng chưa chính thức là một đệ tử. Ngoài ra, công việc chính của con là bảo trì Golem Hiệp sĩ.]

[Golem Hiệp sĩ?]

Tôi bất giác hỏi lại khi nghe thấy những từ ngữ mới. Tôi chưa nghe loại golem này bao giờ. Nhưng nếu đó là golem quân sự như Soldato hay golem bảo vệ kiểu hiệp sĩ thì tôi có biết.

[Đó là một loại golem được triển khai ở Brunhild trong tương lai ạ. Chúng thuộc một phân đội của Hiệp sĩ Đoàn và được Albus của mẹ Yumina chỉ huy.]

Albus ư? Illuminati Albus, một golem thuộc dòng Crown, hiện đang giao ước tạm thời với Yumina. Thật không ngờ Albus lại là chỉ huy của đội golem Hiệp sĩ đấy.

[Fu. Golem bảo vệ thị trấn à. Đúng là gần đây tôi có nghĩ về ý tưởng đó và thảo luận với Regina-chan về việc chế tạo một loại golem mới.]

[Được sử dụng thường xuyên trong tương lai tức là sẽ có nhiều rắc rối cần giải quyết. Chúng ta sẽ không thể tiếp tục nếu không có hướng đi. Hãy thử cách này xem thế nào.]

[Hmm… Trước tiên ta phải tạo một mô hình của khối G đã…]

Trong phòng nghiên cứu của “Laboratory”, hai người kia đã hoàn toàn bơ bọn tôi và chìm vào cuộc tranh luận của riêng họ. Dừng cái nụ cười đó cho thiên hạ nhờ. Trông mấy cô cứ như nhân vật phản diện ấy.

[Quá khứ cũng chẳng khác gì hết.]

[Bộ trong tương lai họ vẫn không đổi sao…]

Mà thôi kệ, tôi cũng đoán là vậy mà.

Xem ra họ sẽ còn gây kha khá rắc rối trong tương lai đây…

[Chủ nhân, chủ nhân, chủ nhân! Em ôm cô bé đáng yêu này được không ạ?]

[Bác bỏ, cái con ngốc này.]

[Cô muốn bị thiêu sống hả?]

Tôi và Leen đồng loạt trả lời.

Quản lý “Laboratory” Atlantica vừa nhìn thấy Coon liền xáp lại chỗ con bé, nhưng cô ta mau chóng thở dài thượt vì bị tôi cấm ôm. Dừng làm trò lại đi, đồ lolicon. Cô sẽ khiến Coon sợ mất.

Tuy nhiên, Coon chỉ liếc cô ta và thở dài chứ không hề ngạc nhiên.

[Có vẻ đằng này cũng không thay đổi nhỉ…]

[Vậy à……]

Có vẻ như Coon ra vào Babylon khá thường xuyên trong tương lai, nên con bé cũng đã quá quen rồi. Nhưng là một bậc phụ huynh, tôi không muốn con mình quen với chuyện đó chút nào...

Mải nghĩ về tương lai đầy rắc rối phía trước, Coon kéo tay áo tôi.

[Dù sao thì, thưa cha. Con muốn đến “Hangar”! Có Frame Gear ở đó đúng không ạ!?]

[Hả? Ừ, đúng vậy.]

Con người khác của Coon lần nữa xuất hiện khi đôi mắt lấp lánh vì tò mò của con bé dán chặt lấy tôi. Gì thế này, lại cái biểu cảm dễ thương đó nữa.

Con tôi dường như rất thích Frame Gear thì phải. Quả thật, tất cả chiến cơ của mọi người đều được bảo dưỡng và đặt trong “Hangar”. Hiện tại thì chắc Rosetta và Monica đang ở đó bảo trì chúng.

Coon kéo tay tôi và Leen đi nhanh hơn, và ba người bọn tôi tới “Hangar”. Sao tự dưng tôi thấy căng thẳng quá.

Từ “Laboratory”, chúng tôi đi qua “Workshop” rồi mới tới “Hangar”. Trong suốt lúc đó, Coon luôn giữ thái độ rất vui vẻ. Một đứa trẻ thì vẫn là một đứa trẻ mà thôi.

[Oaaa…!]

Coon bước vào “Hangar” và chăm chú nhìn dãy Frame Gear đang xếp thành từng hàng. Ở đây có nhiều lắm.

Con bé đảo mắt qua lại từng chiếc Frame Gear một. Cả những chiến cơ cá nhân Valkyria của mọi người hay Reginleiv của tôi, tất cả đều được đặt trên giá treo. Tất nhiên trong đó có Grimgerde của Leen nữa.

[Ô. Chủ nhân và Leen-dono. Ồ? Kia có phải đứa trẻ đến từ tương lai không ạ?]

[A, trông giống Leen như đúc vậy. Thú vị quá.]

Cần trục bên cạnh một Frame Gear mang theo Rosetta và Monica từ từ hạ xuống.

Các chị em Babylon có khả năng chia sẻ thông tin với nhau. Chắc là họ đã biết về Coon thông qua Tica ở “Laboratory” từ trước.

[Đây không phải lần đầu chúng ta gặp nhau, nhưng rất vui được làm quen. Tên tôi là Coon.]

Coon chào Rosetta và Monica. Hừm, từ quan điểm của bậc cha mẹ, một đứa trẻ biết cách chào hỏi chính là một đứa trẻ ngoan. Leen bên cạnh tôi gật nhẹ đầu, có lẽ em ấy cũng có cùng suy nghĩ.

[Được thấy nhiều Frame Gear thế này thật may mắn. Tôi hơi phấn khích một tí.]

[Ở tương lai vẫn có Frame Gear mà phải không? Cô không được xem à?]

Monica thắc mắc khi nghe Coon nói vậy. Nếu con bé ra vào Babylon thường xuyên thì dĩ nhiên phải đến “Hangar” mới phải.

[Nhiều chiến cơ đã được tân trang lại trước khi tôi được sinh ra. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được tận mắt chứng kiến nguyên bản của dòng Valkyria hết.]

[Ra vậy. Tôi hiểu rồi.]

Hiểu cái gì cơ? Tôi cần được thông não. Đồ mới thì phải tốt hơn đồ cũ chứ?

[Cha không hiểu gì cả. Con người luôn muốn biết tất tần tật về thứ họ thích. Chính cha trong tương lai cũng đã kể rằng mẹ từng hào hứng đến mức la ầm lên khi khám phá ra “Library” đó ạ?]

[Darling, anh đã nói cái gì với con gái chúng ta vậy hả?]

[Hở!? Anh có nói gì đâu…! Úi đau đau!]

Leen nở một nụ cười đáng sợ và véo tai tôi. Thật quá đáng, đó là tôi của tương lai nói chứ tôi của hiện tại có tội tình gì chứ!

[Arara, hai người thắm thiết thật đó. Con xin phép để hai người tình tứ thêm một lát nữa và đi với Rosetta và Monica được không ạ?]

[Ừ không sao. Con cứ đi đi.]

Coon hào hứng bước lên tay cẩu. Ừm, Leen-san này? Tai anh đỏ lắm rồi nên em làm ơn thả nó ra được không?

[Thật tình… Con cái nào mà lại đem cha mẹ ra làm trò đùa thế này?]

Sau khi chịu tha thứ cho vành tai của tôi, Leen nhăn mặt càu nhàu. Ui cha, đau quá tía má ơi.

Biết làm sao được, chúng tôi đúng là người dạy dỗ con bé. Nhưng nó thành ra thế nào thì còn phụ thuộc vào nhiều người khác nữa.

Cơ mà con bé cũng khá giống Leen đấy chứ. Thái độ quyết tâm làm đến cùng khi đã đặt ra mục tiêu và nhất là sở thích trêu ghẹo người khác.

Và thế là không có chỗ nào giống tôi luôn?

[Chẳng phải con bé với em giống nhau ở điểm đó sao?]

[Em chưa từng làm vậy bao giờ.]

Con bé quả thật hơi có vấn đề trong cách nói chuyện với mọi người. Có lẽ nào con bé trở nên tự phụ vì chúng tôi là những người mạnh nhất thế giới?

Tôi nhìn lên Coon đang hào hứng bàn tán với nhóm Rosetta trên tay cẩu. Con bé trông đang thực sự vui vẻ.

[Tiên tộc bọn em được phú cho một bộ óc vô cùng tò mò nên rất thích hợp để làm học giả hoặc nhà nghiên cứu... Ngoài ra, con bé cũng là một Mạo hiểm giả hạng vàng hoặc bạc. Vì vậy nó sẽ có cơ hội tiếp xúc với nguồn nguyên liệu làm ma cụ phong phú. Có lẽ đó là lý do chủ yếu khiến con bé quyết định trở thành một Mạo hiểm giả.]

Đúng thật nhỉ. Tôi đã hoàn toàn quên mất.

Thế thì con bé cũng khá mạnh đó chứ? Tôi không rõ con tôi mạnh nhờ ma thuật hay thể thuật, nhưng chắc chắn ma thuật vô thuộc tính của con bé không thích hợp để chiến đấu.

Chúng tôi im lặng nhìn cô bé đang nô đùa trên tay cẩu một lúc lâu.

[Em chưa từng có thai và sinh con mà lại được gặp con gái. 600 năm cuộc đời xem ra cũng chẳng thể biết trước điều gì nhỉ.]

…...Vậy à. Con của Leen và Sakura là tiên tộc và quỷ tộc. Vì thế chúng sẽ sống thọ hơn những đứa trẻ khác. Nếu không kết hôn sớm, hai đứa sẽ ở lại và phục vụ cho quốc gia này dài dài. Nhưng quên mất, ở lại hay không là quyền của chúng chứ?

Tôi dự định sẽ sống trên Babylon sau khoảng 100 năm nữa rồi chuyển lên hẳn Thần giới. Tất nhiên tôi sẽ đưa vợ mình đi cùng, nhưng bọn trẻ sẽ ở lại hạ giới.

Tôi sẽ không ép buộc bọn trẻ. Tôi muốn chúng tìm được người mình yêu, gầy dựng gia đình, rồi có một cuộc sống hạnh phúc.

Ngay cả khi chúng chết, bọn tôi vẫn có thể gặp lại nhau nếu tôi xuống Thiên đường. Chỉ có điều khi đó trông tôi sẽ còn trẻ hơn cả con mình thôi.

[......Anh sao thế?]

[Không có gì. Chỉ là anh muốn Leen sẽ luôn bên anh đến mãi mãi.]

[Anh đang nói gì vậy? Em sẽ luôn bên anh dù anh có là một vị Thần đi chăng nữa. Em sẽ không bao giờ bỏ đi, được chứ?]

[Cảm ơn em.]

Tôi ôm lấy Leen, người đang nở một nụ cười đầy tin cẩn, và nhẹ nhàng hôn lên môi em ấy. Ngay lúc đó, ánh đèn flash bỗng chiếu tới chỗ bọn tôi cùng với tiếng cửa sập.

[Arara, mẹ thiệt là bạo dạn quá đi. Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn. Nhìn hai người như vậy thật làm con xúc động quá.]

[...Em thực sự lo lắng đấy. Darling, chắc chắn là cách giáo dục con gái của chúng ta có vấn đề rồi.]

Không đâu, tôi thấy con bé được dạy dỗ rất tốt là đằng khác. Chỉ là nó thừa hưởng tính cách của ai đó thôi.

Tất nhiên tôi đâu dại mà nói ra, nên chỉ có thể cười gượng.

Hàaa. Tương lai sắp tới thật là đáng lo ngại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!