[Giờ tớ sẽ bắt đầu báo cáo.]
Trong một góc của [Garden] trên Babylon, Yumina trịnh trọng tuyên bố tiệc trà của các Hoàng hậu bắt đầu.
Chín Hoàng hậu Brunhild ngồi vào quanh chiếc bàn tròn.
Trà hoặc đồ uống và bánh ngọt tùy khẩu vị từng người đã được dọn sẵn.
[Cho đến hiện tại, đã có hai đứa trẻ xuất hiện ở dòng thời gian này. Đó là Yakumo-chan, con gái của Yae và Coon-chan, con gái của Leen. Trong đó, Yakumo-chan đã đi mất để tự rèn luyện khả năng của mình…]
[Chúng ta không có manh mối nào sao?]
[Rất tiếc là không… thiệt tình… con cái gì mà lại khiến cha mẹ lo lắng chứ?]
Yae tức giận xử gọn chiếc bánh trước mặt. Chiếc bánh thứ hai và thứ ba bên cạnh cũng sắp trở thành nạn nhân tiếp theo. Có vẻ từ đầu cô nàng đã định chén sạch chỗ bánh đó.
[Không có thông tin mới nào từ Coon sao?]
Linze hỏi Leen, người duy nhất tiếp xúc với đứa trẻ. Ngoài Yumina, bảy cô gái còn lại đều quan tâm đến chuyện đó, ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Leen.
[Con bé không nói gì hết. Không như Alice, con bé không chịu nói bất cứ gì ngoài bản thân.]
[Nhưng con bé đã tiết lộ vài điều rất đáng lo ngại…]
Nghe Hilde lẩm bẩm, Elze ngồi cạnh liền gật đầu.
[Đúng đúng! Con bé đã nói “Con của mẹ Elze là một đứa trẻ ngoan. Nhưng mà với mẹ Elze thì… fufufu. Không có gì đâu ạ” đấy! Rốt cuộc với tớ thì làm sao chứ!? Tớ thực sự lo lắng đó!]
[Tất cả đều là cố tình… Tớ thì nhận được câu trả lời là “Mẹ Hilde với Frey-oneesama hơi khác nhau… nhưng không có gì to tát đâu ạ. Xin đừng để ý”. Làm sao mà tớ không lo được…]
Nghe thế, Leen khoanh tay lại với vẻ mặt khó tả.
[Tớ xin lỗi. Dường như con bé thực sự cố tình bày trò trêu chọc chúng ta… Nhưng có vẻ chúng đều không phải là nói dối. Nên tớ mong mọi người hãy bỏ qua lần này.]
Leen thở dài. Chắc chắn Coon biết mình đang làm gì. Cô bé thích xem phản ứng của họ.
[Cái đó chắc chắn là một tật xấu… Nó giống với darling một cách kì lạ.]
Không, tật xấu đó không phải được thừa hưởng từ cha con bé… những người khác đều nghĩ vậy, nhưng không ai nói ra. Bởi họ không chỉ coi trọng quan hệ vợ chồng mà còn là giữa các cô vợ với nhau nữa.
Lou lên tiếng như để phá vỡ bầu không khí kì lạ đang bủa vây.
[Vậy, Coon-san hiện giờ đang ở đâu?]
[Đến chỗ Alice. Nói đúng hơn thì tớ đã bắt con bé đi. Nếu được tự do, chắc chắn nó sẽ cắm trên Babylon cả ngày. Điều đó không tốt cho sức khỏe.]
Coon thường dành phần lớn thời gian trên Babylon. Vì thế ngoài Leen ra, ít ai có thể khiến cô bé ra ngoài.
[Còn về Alice, chúng ta có thông tin nào mới không?]
[Đây, Nyantaro sẽ giúp việc đó.]
Khi Suu nhìn mọi người trong bàn, Sakura liền giơ tay lên. d’Artanyan hay Nyantaro là linh thú của Sakura, thống trị lũ mèo trong thị trấn lâu đài. Nó luôn đều đặn cung cấp những tin đồn quanh thị trấn về cho Sakura.
Đương nhiên nó không gửi tất cả. Nyantaro sẽ phân loại tin đồn thành những cái nên gửi cho Sakura, những cái gửi cho nhà vua, Touya, và những cái gửi cho Tsubaki, chỉ huy đơn vị tình báo.
Và tất nhiên, nhất cử nhất động của Alice đã được liệt vào danh sách những cái cần gửi cho Sakura.
[Alice đang trò chuyện với Coon, còn Nyantaro đang ở bên cạnh hai đứa nhỏ và quay lén.]
Tám người còn lại lập tức bật dậy và vây quanh Sakura. Thứ xuất hiện trong smartphone đang quay trực tiếp của Sakura là hình ảnh quán cà phê Parent trong thị trấn.
Smartphone sản xuất hàng loạt đều được giao cho Nyantaro và đồng loại. Sử dụng chức năng quay phim, Nyantaro có thể gửi hình ảnh trực tiếp về cho chủ nhân của nó, Sakura.
Rõ ràng con mèo đang ẩn nấp bên dưới một chiếc bàn trống đã được phủ khăn trong quán. Góc quay ở đó khá thấp. Nhưng có lợi thế là ít bị chú ý.
Hai cô gái đang ngồi trên ghế đã lọt vào ống kính. Cả hai đều có mái tóc bạch kim tuyệt đẹp, nhưng một bên được cắt ngắn vừa phải còn một bên được buộc thành kiểu tóc hai bím. Đó là Alice và Coon.
Bên cạnh Coon còn thấp thoáng xuất hiện bóng dáng của mecha Paula, Parla.
『Nn, ngon quá!』
『Vị ngon vẫn không đổi ngay cả ở quá khứ. Mặc dù không thể tránh được việc thực đơn có ít món hơn tương lai. 』
Dù hơi nhỏ nhưng vẫn nghe thấy hai giọng nói rành mạch. Xem ra phần âm thanh không có vấn đề gì. Có vẻ như trong tương lai, quán Parent vẫn còn mở bán.
Alice đang ăn parfait dâu tây còn Coon thì chọn bánh kếp kem và trái cây.
『Thật may là Coon-oneechan đến. Chứ em không có mang nhiều tiền.』
『Chị cũng bỏ tiền của mình ở Guild trong tương lai rồi. Với cả chị không mang theo ví.』
『Hả!? Vậy làm sao chúng ta trả tiền đây!? Em lỡ ăn mất rồi!?』
Chiếc muỗng mà Alice dùng để ăn parfait theo lời Coon lập tức dừng lại. Món parfait dâu đã vơi hết một nửa.
Nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của Alice, Coon không thể nhịn được mà cười.
『Bình tĩnh nào. Chị vẫn mang một ít đây… Parla.』
Con gấu golem gật đầu tiếp nhận mệnh lệnh của Coon rồi phun ra vài đồng bạc từ trong miệng lên bàn. Quả là một hộp tiền di động.
『Đừng chọc em chứ! Coon-oneechan lúc nào cũng xấu tính hết!』
『Fufufu. Chị sẽ xem nó là một lời khen.』
[Tớ không nghĩ là con bé đang khen đâu…]
Yae, người đang theo dõi cuộc trò chuyện, vô tình thì thầm. Âm thanh từ phía những cô gái lập tức bị tắt đi để đề phòng việc đầu bên kia nghe thấy.
[Thật ngạc nhiên là con gái tớ lại vui khi lấy mọi người ra đùa giỡn.]
[Leen-dono cũng từng trêu ghẹo tớ và danna-sama khi anh ấy học [Recall] đó thôi~degozaru…]
[...Tớ đã quên cái chuyện cũ rích đó từ lâu rồi.]
Leen đảo mắt khỏi Yae. Bỗng nhớ đến câu “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh” ở Trái đất, cô không thể không tsukkomi chính mình. Tuy đến từ tương lai nhưng con bé vẫn là con gái của cô.
[Em mong mọi người hãy đến sớm một tí. Với Yakumo-oneechan cũng nên hoàn thành khoá tự huấn luyện vào thời điểm thích hợp.]
[Chị thì không nghĩ vậy. Linne với Yoshino đều rất muốn thưởng thức đồ ăn ở đây. Mà nói mới nhớ, hai đứa nó có mang tiền không nhỉ?]
Chín hoàng hậu nín thở trước lời nói của Coon. Yoshino. Đây là lần đầu họ nghe cái tên này. Nhưng chắc chắn đó là tên của con của một trong số họ.
[Ừm, con gái của Yae là Yakumo, con gái của Hilde là Frey, con gái của Leen là Coon.... Con gái của onee-chan là Elna, vậy con gái của tớ là Linne… đúng không?]
Linze liệt kê những đứa trẻ đã biết tên. Theo phương pháp loại trừ, “Yoshino” sẽ là con của một trong những người còn lại Yumina, Suu, Sakura hoặc Lou.
[Có khi nào là một cái tên từ thế giới cũ của Touya không?]
[Có lý. Giữa “Nhật Bản” mà danna-sama từng sống với Ishen có rất nhiều điểm tương đồng. Cái tên “Yoshino” có lẽ là từ “Someiyoshino” đó.]
[Someiyoshino?]
[Đó là một loại hoa anh đào~degozaru.]
Lời nói của Yae khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào Sakura. Còn Sakura thì nhìn vào màn hình, miệng lẩm bẩm từ “Yoshino…” và nở một nụ cười.
[...Một cái tên đẹp. Chắc chắn con bé là một cô gái ngoan.]
[Mà, để xác nhận liệu có phải là con của Sakura-dono hay không thì…]
[Chắc chắn đó là con của tớ. Tớ khẳng định.]
Sakura khịt mũi nhìn Yae.
[Tên của tớ thật ra cũng xuất phát từ một loại hoa anh đào. Tớ là con thứ trong nhà mà.] (Note: Yaezakura là một loài hoa anh đào, ám chỉ người con gái đẹp yêu kiều, mà Yae từ nhỏ đã bị bắt tập kiếm)
[Ra cái tên Yae có ý nghĩa như vậy. Hẳn đó là lý do cậu bỏ đi nhỉ.]
[Tớ không có bỏ đi nhé!?]
Tuy phủ nhận, nhưng quả thật Yae đã từng trốn tập rất nhiều lúc nhỏ vì ghét tập luyện. Khi còn là một đứa trẻ, cô không cuồng kiếm như người anh trai Jutaro.
Con gái của cô không nên đi theo con đường đó. Yae cảm thấy hơi buồn trước nhận xét của Sakura.
『Mà, kiếm tiền thì thiếu gì cách… Dùng [Teleport] của Yoshino là xong ngay ấy mà.』
Lời nói tiếp theo của Coon như phá tan những hoài nghi. Sakura nhướn mày nhìn sang Yae. Tuy ma thuật vô thuộc tính không thể di truyền, nhưng Coon lại có cùng phép [Program] với Leen. Khả năng là rất cao.
『Còn Asia thì chắc chắn sẽ tới thẳng đây rồi.』
[Ngh-nghe kìaa!? Đ-đó là tên con tớ đúng không!? Lucia và Asia! Chắc chắn đúng rồi! Phải không, Yumina-san!]
[Ừ-ừm, đúng vậy…]
Yumina ngồi bên cạnh mỉm cười đáp lại.
Mọi người đều nhận thấy sự căng thẳng như muốn nổ tung của Lou. Có lẽ ai cũng ít nhiều thấu hiểu cảm xúc của cô.
『Cha thì không sao. Nhưng con bé sẽ tìm mọi cách đối phó với mẹ Lucia.』
[Hả?]
Sau những lời đáng lo ngại đó, Coon thở dài. Nghe thấy thế, nụ cười trên mặt Lou lập tức đanh lại.
[Ý-ý con bé là sao? Sao lại…]
[Có thể là quan hệ giữa Lou và con gái cậu có chút không ổn. Asia dù sao chỉ là một đứa trẻ. Dường như con bé rất thân với Touya nhưng lại lạnh nhạt với mẹ mình... Kiểu như vậy?]
[Ể-ể ể, Elze-san!? Cậu nói gì vậy!? Đó là giỡn đúng không!?]
[Ahaha… Xin lỗi xin lỗi. Tớ chỉ đùa thôi mà.]
[Tớ không cười nổi đâu đó!]
Elze lập tức bị cô em gái Linze huých nhẹ kèm theo lời quở trách “Đùa không vui đâu onee-chan”. Khuôn mặt Lou trông rất bất an, rõ ràng là cô đang lo lắng.
『Không sao đâu. A-chan cũng rất yêu mẹ Lucia mà. Khi chị ấy đến, em sẽ nhờ chị ấy làm vài món ngon.』
Lou trở nên nhẹ nhõm hơn sau khi nghe Alice nói. Ít nhất thì đó không phải là một mối quan hệ tồi tệ.
『Unya?』
[Unya?]
Dấu chấm hỏi “?” lơ lửng trên đầu các cô gái khi họ đột nhiên nghe thấy giọng Nyantaro.
Ngay sau đó, màn hình đột ngột chuyển từ vị trí của Coon và Alice đến nơi chỉ còn thấy được ly parfait dâu tây.
[A, bị phát hiện rồi.]
Như Sakura vừa nói, màn hình trên smartphone đã bị xáo trộn. Nyantaro có vẻ đã đánh rơi smartphone của nó nên những gì họ có thể nhìn thấy bây giờ là mặt dưới của chiếc bàn phủ khăn.
Nhưng giọng nói truyền đến thì vẫn rất rõ ràng.
『Unya!? Con golem kia, mi tính làm gì hả! Chờ-uinya ────!? !? !? 』
Âm thanh xẹt xẹt và hình ảnh chớp nháy được truyền đến smartphone của Sakura.
Tiếp theo đó là âm thanh của một vật gì rơi xuống đất, và rồi một cánh tay vươn tới cầm lấy cái smartphone mà Nyantaro đã đánh rơi.
Màn hình được chuyển sang chế độ quay chân dung và xuất hiện trong smartphone của Sakura là Coon đang cười tinh nghịch.
『Quay trộm là không tốt đâu các mẹ ạ. Trẻ con bọn con cũng phải có quyền riêng tư chứ ạ? Con cực kì phản đối việc này.』
Nói đến đây, hình ảnh nụ cười nghịch ngợm của Coon bị cắt đoạn.
[Muu.]
Sakura cầm chiếc smartphone trên bàn lên và tắt đi. Đúng như Coon nói, việc nhìn trộm vì tò mò là không tốt. Dường như các Hoàng hậu do cao hứng đã quên mất điều đó.
[Xem ra chúng ta vừa bị một đứa trẻ dạy đời nhỉ.]
Leen vừa lẩm bẩm vừa thở dài. Tám cô gái còn lại cũng thở dài tương tự. Các Hoàng hậu, vốn đang bối rối vì cuộc hội ngộ bất ngờ trong những ngày gần đây, dường như đã lấy lại một chút bình tĩnh.
◇◇◇◇
[Thật ầm ĩ. Parla, đem nó đến Hiệp sĩ Đoàn đi.]
Chú gấu golem gật đầu với Coon, và sau khi nhận chiếc smartphone của Nyantaro từ cô bé, nó vác con mèo bị điện giật xỉu lên.
Không như Paula, Parla được trang bị một số thiết bị có thể công kích đối phương. Nó có thể giật điện khiến một ai đó ngất xỉu, tuy không quá mạnh.
Parla đẩy cánh cửa quán Parent rồi bước ra ngoài.
[Ai cha, bị nghe lén hết rồi. Vầy có ổn không nhỉ?]
[Không sao. Tokie-obaasama đã nói là chúng không nghiêm trọng. Trừ khi chúng ta nói việc đó.]
[Nn. Thế thì là không sao thật. Lúc bà giải thích em như vịt nghe sấm nên chả hiểu gì hết trơn.]
[Em…]
Alice vô tư cười nói. Coon tỏ ra hơi ngạc nhiên, nhưng con bé này đúng thật sẽ chẳng bao giờ lo lắng mấy chuyện đó.
[Nhưng chắc “sợi Jersey” thật sự sẽ xuất hiện đó.] (Note: https://en.wikipedia.org/wiki/Jersey_(fabric) )
[...?Ah… Không ngờ em mà cũng nói được câu đó đấy Alice. Cô gái được thằng em trai nhà chị yêu quý đúng là có khác nhỉ?]
[K-không phải đâu mà!? Cậu ấy chỉ khen em là “Alice lúc nào cũng vui vẻ và vô tư” mà thôi!]
Coon không nghĩ mọi chuyện chỉ dừng lại ở mức một lời khen, nhưng cô quyết định không nói ra.
Về phần em trai cô, cậu bé là người rất thành thật, nên đó chắc hẳn là suy nghĩ thật lòng của cậu.
Alice chắc chắn sẽ không bao giờ nhớ nổi lời dặn của bà Tokie. Vì ngay cả tên con bé còn nhớ sai nữa là.
Trên hết, về “sợi Jersey”. Cô suy nghĩ một lúc. Coon hơi ngạc nhiên nhưng cũng không kém phần ấn tượng khi thấy cô bé có thể bị phân tâm trong một vấn đề hệ trọng như vậy.
[Với lại đừng tiết lộ quá mức cần thiết. Đây cũng là vì cha mẹ chúng ta đấy? Chắc là cha ở đây sắp nhận được nó rồi.]
[Đã rõ~]
Một lời hứa suông không chút trọng lượng. Bản thân Coon thấy hơi lo với cái miệng của con bé này, nhưng dù cô có lo thêm nữa thì cũng không giải quyết được việc gì.
Tokie đã nói “Tương lai sẽ không thay đổi”. Nhưng một khi có sự can thiệp của “Thần linh”, chân lý đó không còn là tuyệt đối nữa.
Một con sông lớn sẽ không thay đổi khi đổ một giọt nước vào. Nó vẫn cứ chảy từ thượng nguồn xuống hạ nguồn theo dòng chảy cố định.
Tuy nhiên, nếu thượng nguồn xảy ra mưa lớn, mực nước sông sẽ dâng cao và gây nguy cơ tràn bờ.
Dù khả năng có là cực thấp thì cũng không thể bỏ qua.
[...Sẽ thật tốt biết bao nếu nó không xuất hiện.]
Coon khẽ lẩm bẩm, cô đưa dao cắt chiếc bánh kếp đang ăn dở rồi cho lên miệng.
◇◇◇◇
[Cậu có biết “sợi Jersey” là cái gì không Touya?]
[Jersey...? Gì cơ?]
Ende đang ngồi câu cá cạnh tôi đột nhiên hỏi vậy.
Tại bờ đê của cảng biển ở Đảo Dungeon nằm ngoài Brunhild, tôi và Ende đang nhàn nhã ngồi câu cá.
Sợi Jersey? Đó là kiểu dệt chứ đâu phải một loại sợi nhỉ? Tôi nhớ là Linze đã từng nói về nó khi trước.
Và hình như chất liệu của nó là len hay sợi tổng hợp gì đó mà?
[Tôi cũng chịu, hình như Mel nghe về nó từ Alice.]
[...Cái sợi Jersey đó thì ảnh hưởng gì đến tương lai à?]
[Cắn câu này. A~, mất cả chì lẫn chài.]
Bộ trang phục Jersey sẽ là mốt hay sao vậy…? Loại quần áo đó đã được bày bán ở tiệm “Vua Thời trang Zanack” và rất được giới mạo hiểm giả ưa chuộng.
Tuy một mạo hiểm giả mà mặc đồ Jersey nhìn có hơi… nhưng chắc cứ thuận tiện để di chuyển thì bọn họ sẽ ok hết nhỉ?
Chậc, tương lai quả là…
[Tuyệt, cuối cùng cũng bắt được.]
Khi Ende giật sợi dây câu được chế tạo bởi “Workshop”, một con cá trông hao hao cá thu ngựa liền trồi khỏi mặt biển.
Cậu ta tháo móc câu rồi thả con cá vào cái xô bên cạnh. Đã ba con rồi à? Nếu sử dụng phép thuật, bọn tôi có thể tóm gọn cả mẻ cá lớn trong nháy mắt, nhưng Ende cho rằng điều đó rất nhàm chán, thế nên chúng tôi quyết định câu bằng chính thực lực của mình.
Vì vài lý do mà dạo gần đây chúng tôi đã trở thành trung tâm giữa các bà mẹ và con cái, do vậy nên hôm nay bọn tôi đi câu là để tránh xa chốn xô bồ đó. Mà quên, chỉ Ende thôi chứ tôi đâu phải trung tâm đâu nhể? Ừm, chắc chắn là như vậy...
[À nhân tiện, Touya này.]
[Hửm?]
Ende xỏ mồi câu vào móc rồi lại ném xuống biển. Xô cá của cậu ta chưa gì mà đã có ba con rồi. Tôi không thể thua được.
[Tôi vừa nghe qua ở Guild, hình như một con rồng đã tấn công một thị trấn ở Vương quốc Hiệp sĩ Restia.]
[... Nó bị đuổi khỏi bầy à?]
Rồng về cơ bản sẽ không tấn công làng mạc. Bởi vì Luli, chúa tể của bọn rồng và là linh thú của tôi, đã ra lệnh như thế.
Không được tấn công con người trừ phi bị tấn công. Từ đó có thể khẳng định con rồng này hoặc là bị đuổi khỏi bầy hoặc là bị bỏ rơi từ nhỏ.
[Con rồng làm loạn đó là một con Giác long trẻ tuổi. Nên tôi cũng nghĩ chắc là nó đã bị đuổi khỏi bầy.]
Một con Giác long à? Chủng loài đó không chỉ sở hữu lớp vảy cứng mà còn có thân hình đồ sộ. Nhiều con còn lớn hơn cả Luli nữa. Quả thật đây là mục tiêu thích hợp cho những người hạng Bạc trở lên.
[Ồ, không lẽ cậu định đi tiêu diệt nó?]
Ende dạo gần đây đang tìm mọi cách để lên hạng Vàng. Bởi vì nếu dậm chân tại chỗ, cậu ta sẽ cùng thứ hạng với con gái mình. Mà niềm kiêu hãnh của một bậc cha mẹ không cho phép điều đó.
[Tôi đã định thế, nhưng cuối cùng con rồng đã bị tiêu diệt. Và những cái sau đây mới là điều đáng nói... Có vẻ người đánh bại nó không phải mạo hiểm giả. Vì Guild không nhận được báo cáo nào, vả lại cái xác vẫn còn trên bãi chiến trường. Nói đúng hơn thì nó đã bị bỏ lại. Vì thế xác con rồng đã được sử dụng để tái thiết thị trấn.]
[À. Ra vậy. Đó không phải điều mà ai cũng sẽ làm.]
Mọi thứ trên cơ thể con rồng đều rất đắt giá. Người nào bỏ lại tất cả như thế thì quá là hào phóng.
Tôi cũng từng cho không cái xác con Hắc long ở Mismido, để rồi sau này hối hận khi biết giá của nó. Thật là hoài niệm.
Nhớ lại những ngày đã qua, tôi đưa chai nước mang theo lên miệng.
[Theo thông tin mà nhân chứng cung cấp, con rồng đã bị một người đơn thương độc mã đả bại. Đó là một cô gái trẻ với mái tóc và đôi mắt đen, ăn mặc như samurai và giắt kiếm ở hông…]
[Phụt─────────!?]
[A, vậy là đúng người rồi.]
Khi nghe Ende nói vậy, tôi lập tức phun ngụm nước vừa uống xuống biển. Những giọt nước từ miệng tôi đi ra sáng lên lấp lánh.
Này!? Đó là Yakumo con tôi đúng không!? Làm gì còn đứa nhóc nào có thể tự mình tiêu diệt một con rồng chứ!
Con bé đang làm gì thế này!? Nhưng giúp đỡ người khác là điều tốt! Một người cha như tôi nên khen ngợi việc đó!
[Tôi có nên tới Restia ngay không nhỉ…]
[Tùy cậu. Guild cũng rất muốn có thêm thông tin, nhưng chẳng tài nào tìm ra.]
Chắc con bé đã chuồn đi bằng [Gate] rồi... thiệt tình, những người sở hữu phép dịch chuyển đúng là phiền phức. Chẳng cách nào đuổi theo họ cả.
[Hàaa…ủa, có cá cắn câu này… đời mày tàn rồi cá ạ. Chuẩn bị lên thớt nhé.]
Tôi kéo sợi dây câu trong mớ cảm xúc lẫn lộn về đứa con gái chưa từng gặp mặt.
Mà quên mất, rốt cuộc “sợi Jersey” là cái gì mới được?
CHƯƠNG 479: CÔ CON GÁI HIỆP SĨ, VÀ ĐI BẮT CƯỚP
Đã hai tuần kể từ ngày Coon đến.
Ngày tháng cứ trôi mà không có bất kì thông tin hay dấu hiệu nào cho thấy một đứa trẻ khác đến.
Suốt quãng thời gian này, Ende, Elze, Yae và Hilda đều chú tâm vào công việc mạo hiểm giả và nghiêm túc nâng thứ hạng của bản thân.
Nhờ vậy, cả Elze, Yae và Hilda đều đã đạt hạng Bạc, riêng Ende thì thành công tiến lên hạng Vàng. Mạo hiểm giả hạng Vàng thứ ba.
Vậy là thế giới đang được chứng kiến sự tồn tại đồng thời của ba mạo hiểm giả hạng Vàng. Ông cựu vương Restia dê cụ Gallen, tôi và Ende. Mà, chắc ba cô vợ tôi sẽ là ba người tiếp theo sớm thôi.
Sau khi Ende đạt hạng Vàng, nhiều nơi đã tìm cách lôi kéo cậu ta về nước họ.
Một quốc gia nọ thậm chí còn đề bạt chức Đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn, nhưng cậu ta đã từ chối hết thảy vì Alice: “Con sẽ không rời khỏi đây trong một khoảng thời gian. Nếu cha muốn thì tự đi một mình đi”. Đúng là một tên cuồng con gái chính hiệu mà.
Nói đến Alice, ngoại trừ việc thi thoảng đến lâu đài để luyện tập cùng Elze, còn lại con bé dành toàn bộ thời gian ở bên nhóm Mel. Khi đi ra ngoài cùng Mel, Lycee và Nei, bốn người họ trông y như chị em ruột chứ không giống mẹ con tí nào.
Con gái Coon của tôi nhìn cũng giống chị em khi đứng cạnh Leen. Có vẻ đây là lẽ dĩ nhiên vì bọn nhỏ tới từ tương lai.
Mà, đặt chuyện đó qua một bên.
[Rốt cuộc mấy người đang làm gì mà hì hục mãi thế?]
Tôi gọi to ba con người đang loay hoay lắp vào rồi lại tháo ra những linh kiện ma thuật mà tôi không tài nào hiểu được.
Tiến sĩ Babylon, kĩ sư Elka và con gái tôi Coon.
Con bé đã cắm trên Babylon suốt mấy hôm liền để nghiên cứu và phát triển thứ gì đó. Thế nên tôi không thể ngừng lo lắng nếu không hỏi cho ra lẽ về thứ con bé đang làm.
[Nhìn này, người Felsen đã phát minh ra tàu hỏa ma thuật đúng chưa? Thế nên bọn tôi đang xem thử liệu có thể biến nó thành golem được hay không.]
[Tàu hỏa golem á?]
[Lúc bình thường thì tàu sẽ chở khách, còn trong trường hợp khẩn cấp nó sẽ biến thành một con golem…]
[Từ từ, đợi một chút.]
Nghe có vẻ ổn cho đến cái đoạn biến thành golem. Con tàu sẽ không cần người lái, và chi phí còn rẻ hơn đáng kể vì ma lực sẽ do khối G của golem cung cấp chứ không phải pin ma thuật. Mặc dù đây sẽ là tổn thất kinh tế lớn với những ai đang muốn bán pin.
Rất ổn là đằng khác, nhưng có nhất thiết phải biến thành một con golem không vậy?
Kĩ sư Elka liền giải thích những lăn tăn của tôi.
[Ý tưởng này rất có lợi khi tàu bị trật bánh hoặc khi cần nối các toa tàu với nhau, và đây cũng là biện pháp đối phó với những kẻ muốn tấn công đoàn tàu.]
[Hừm…]
[Và tôi cũng nghe Coon nói rằng behemoth xuất hiện khá thường xuyên trong tương lai. Đây có lẽ là hệ quả từ việc hợp nhất hai thế giới, nên chuẩn bị từ bây giờ vẫn là tốt hơn hết đúng chứ?]
Nhiều vậy cơ à? Mà tôi cũng đã đoán trước rằng số lượng ma thú sẽ tăng lên và gây đột biến từ khi hai thế giới chuẩn bị hợp nhất rồi.
[Cha… thứ lỗi cho con, nhưng cha trong tương lai từng nói lũ behemoth đã không còn mạnh như trong quá khứ. Phần lớn chúng đều có thể bị đánh bại bởi một nhóm mạo hiểm giả hạng Đỏ. Chỉ hiếm hoi lắm mới có một con thực sự mạnh xuất hiện.]
Hmm. Ra đây là khác biệt giữa hồ ma lực được tạo thành từ vụ hợp nhất với những hồ ma lực đã tồn tại từ lâu sao? Nó cũng giống như chất lượng giữa đồ tự nhiên và đồ nhân tạo vậy. Nếu thế, có lẽ ý tưởng đoàn tàu golem biến hình và đánh bại lũ behemoth cũng không tồi…
[Mọi người có biết trong tương lai, tàu golem là thứ không thể thiếu trong đời sống không ạ? Con chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ được tham gia phát triển nó đấy.]
À, phải rồi… Đây là điều đã xảy ra trong tương lai mà. Nhưng mà nhé, mấy cô sẽ không gắn thêm cái mặt người nào vào đầu xe lửa đâu nhỉ…?
Mẹ tôi hay kể lại rằng hồi nhỏ tôi rất sợ những thứ như thế và khóc òa lên. Nên làm ơn đừng chế ra cái thứ đó giùm… (Note: Đoàn tàu xe lửa có hình mặt người, chắc không cần nói đâu nhỉ?)
Bỗng nhiên, tiếng nhạc chuông phát ra ngắt ngang mạch suy nghĩ của tôi. Không phải điện thoại của tôi. Là Coon à?
Coon lấy smartphone từ trong túi ra và trả lời cuộc gọi… Nó được đựng trong một cái bao điện thoại khá đẹp…
Còn cuộc gọi kia…
[Vâng, moshi moshi… Chị đang ở đâu?...... Hmm… em hiểu rồi. OK, đừng đi đâu hết nha. Gửi cho em email vị trí của chị. Vâng. Nhớ là đừng có đi đâu đó.]
Coon gác cuộc gọi. Con bé thở dài và chau mày…
[Vừa nãy…]
[Người thứ ba đã đến. Là Freya-oneesama.]
[Hả!]
Freya. Freigard. Con gái của tôi và Hilda, chị gái của Coon. Đây là đứa trẻ thứ ba sau Yakumo và Coon, cơ mà tôi không hiểu sao những đứa trẻ đến trước toàn là những đứa lớn. Cái này có nguyên nhân gì không vậy?
[Freya-oneesama có vẻ đang ở Ma quốc Helgaia.]
[Helgaia á?]
Ma quốc là quốc gia dành cho ma tộc và á nhân nằm ở Tây Lục. Sau khi hai thế giới hợp nhất, nơi đó và Egret đã cùng tồn tại hai địa hình đối xứng như nhìn qua gương.
Quốc đảo này được cai trị bởi chúa tể Dracula, “Ma vương”, và tôi đã được gặp Ma vương sau khi giải cứu Hoàng hậu Claudia khỏi lũ cướp biển.
Kể từ lần đó, tôi nghe rằng Helgaia đã đặt quan hệ ngoại giao với Egret, rồi mới đây là bắt đầu giao thương bằng đường biển. Hóa ra Freya xuất hiện ở tận Helgaia đó à?
Âm thanh thông báo email đã gửi đến lại phát ra từ smartphone của Coon. Ngay lập tức con bé chuyển tiếp email qua cho tôi.
Không có văn bản mà chỉ có một tấm bản đồ đính kèm. Đây là… một khu rừng đúng không nhể? Có một tòa nhà lớn và những ngôi nhà nhỏ xung quanh nó…
[Pháo đài đó là hang ổ của một băng cướp. Có vẻ bọn chúng đang bị săn lùng nên phải tạm lánh ở đấy chờ thời cơ.]
[Hả!?]
Cướp!? Này, con tôi đang làm cái quái gì ở đó thế!?
[Dù thế nào thì Freya-oneesama luôn là con người của chính nghĩa, thế nên không đời nào chị ấy sẽ bỏ qua cho lũ xấu xa đó đâu.]
[Không, được thế thì tốt quá! Nhưng đừng nói là con bé định một mình đối đầu cả băng nhé!?]
Nếu tòa nhà đó là một pháo đài thì sẽ không chỉ có 10 hay 20 tên. Con số có thể chạm tới mức 100. Tức là xấp xỉ một đoàn quân nhỏ. Bất luận có mạnh thế nào, một cô bé 10 tuổi…!
[Dù sao thì phải gọi Hilda đã…!]
[Tốt nhất là cha nên nhanh lên. Dù bọn cướp chưa phát hiện ra chị ấy, nhưng Freya-oneesama sẽ không bao giờ để bị động trong việc tấn công đâu ạ.]
[Thế méo nào con bé này lại cuồng chiến dữ thế!?]
[Chị ấy hơi khác một chút so với cuồng chiến…]
Coon nghiêng đầu với vẻ mặt rắc rối.
Khi tôi gọi cho Hilda, em ấy bảo rằng mình đang ở sân tập, thế là tôi vừa gọi điện vừa đem Coon theo đến đó. Hilda có vẻ khá ngạc nhiên khi thấy tôi.
[A!? Ch-chuyện gì vậy ạ!? Sao lại có cả Coon nữa…]
[Anh sẽ giải thích sau, Hilda! Anh sẽ đi đón Freya, và anh cần em đi cùng!]
[Ể? Freya… C-có phải là con của em đúng không!?]
Tôi nắm lấy tay Hilda, người còn đang bất ngờ vì sự xuất hiện đột ngột của mình, rồi chuẩn bị dịch chuyển đến Helgaia. Cái nơi tôi từng tiêu diệt Tentacles theo yêu cầu của Ma vương tương đối gần Helgaia nên việc dùng [Teleport] sẽ không gặp vấn đề.
[Nè danna-sama!? Anh với Hilda định đi đâu vậy!?]
[Xin lỗi Yae! Anh sẽ giải thích sau!]
Yae trong sân tập cũng có vẻ sốt ruột khi thấy chúng tôi dần dần biến mất, nhưng tôi chưa kịp nói gì thì khu rừng thuộc Helgaia đã hiện ra.
[Con gái em đang ở nơi này sao…?]
[Hơi lệch một tí thì phải? Xem nào, vị trí là… hướng này.]
Tôi có thể thấy một tòa nhà ló dạng ở tận cùng khu rừng. Đó là... tuy hơi nhỏ nhưng rõ ràng là một pháo đài nhỉ? Tôi nhớ đã được nghe rằng Helgaia từng có một cuộc nội chiến mãi cho đến khi Ma vương nắm quyền… Vậy nó đúng là một pháo đài bỏ hoang chính hiệu rồi?
[Nhanh lên nào. Nếu không thì Freya sẽ tẩn bọn cướp trước đấy…]
[C-cướp!? Touya-sama!? Ý anh là sao!?]
Hilda do chưa theo kịp tình hình nên mở to hai mắt và áp sát tôi. Em bình tĩnh lại nào? Hãy buông cánh tay đang nắm lấy ngực anh ra trước. Ngực anh bắt đầu cảm thấy đau nhói rồi đó…
Thấy tôi vừa thoát khỏi tình cảnh khốn khổ, Coon quyết định thay tôi giải thích cho Hilda.
[Một mình đối đầu với băng cướp! Con bé đang nghĩ cái gì thế!]
[Không, dù em có nói vậy thì…]
Bọn tôi ba chân bốn cẳng đuổi theo Hilda đang nổi trận lôi đình lao vun vút qua khu rừng. Dù chỉ mới quá trưa nhưng trong rừng khá tối. Đó là vì những tán lá cây dày đặc đã che hết ánh sáng mặt trời.
[Vị trí trên ảnh là ở đâu đó quanh đây…]
Tôi nhìn xung quanh nhưng chả thấy ai cả. Khổ nỗi là đang trong lãnh địa của bọn cướp nên tôi không gọi to được…
[Suỵt… Cha, mẹ Hilda, khẽ thôi ạ.]
Chúng tôi ngừng di chuyển và làm theo lời Coon. Sao thế nhỉ? Con bé nghe thấy gì à?
[Zzzz…]
...... Tôi vừa nghe thấy cái gì đó. Tiếng gì vậy nhỉ?
[Thấy rồi.]
Bước theo Coon băng qua bụi rậm, tôi nhìn thấy một bé gái đang ngồi dưới một gốc cây thoáng đãng.
Không, không đúng. Cô bé không phải đang ngồi… mà là đang ngủ?
Người đang tựa mình vào gốc cây và say ngủ là một cô bé có mái tóc vàng buông thõng, mặc bộ giáp hiệp sĩ dễ vận động dài đến hai vai. Đứa trẻ này là Freya sao?
Bộ giáp trông khá giống của Hilda, nhưng đôi găng tay và ủng thì không cân xứng lắm. Tuy không mang theo vũ khí nhưng con bé chắc hẳn là một chiến binh nhỉ?
[Chị. Freya-oneesama. Dậy đi ạ.]
[N~...? Coon-chan, em tới sớm thế... Chị cứ nghĩ em sẽ tới trễ hơn chứ… Chưa ngủ được gì hết trơn…]
Freya tỉnh giấc khi bị Coon lắc vai. Đôi mắt ngái ngủ của con bé mang màu xanh nhạt y hệt mẹ mình.
Cảm giác vẫn hơi mơ hồ khi con bé còn đang ngủ, nhưng lúc con bé mở mắt cũng là lúc tôi nhận ra. Chắc chắn đứa trẻ này là con của tôi và Hilda. Con bé trông y hệt công chúa hiệp sĩ đứng bên cạnh tôi vậy.
[...? Mẹ!? Và cả cha nữa! Oa! Hai người trẻ quá! Thật kì lạ!]
Freya mở to hai mắt, bật dậy và lao về phía chúng tôi. Cứ thế này, con bé sẽ tông sầm chúng tôi mất. Này…!
Tuy động lượng khá lớn nhưng chúng tôi đã dừng con bé lại thành công. Đau đau đau! Cái áo giáp gì mà sát thương cao quá thể!
[Ừm, Freya… Freigard, đúng không?]
[Vâng. Là Freya đây, thưa mẹ. Mẹ không nhận ra con sao?]
[Mẹ xin lỗi, vì đây là lần đầu chúng ta gặp nhau…]
[A, đúng rồi. Quả thật vậy.]
Freya đột nhiên rời khỏi lòng chúng tôi và cười.
[Chắc cha cũng không nhận ra con phải không ạ?]
[Ể, đúng vậy. Nhưng cha thấy con rất giống với Hilda.]
[Ra vậy. Con vui lắm.]
Xem ra tính cách của con bé hơi khác tôi tưởng.
Hilda tạo ấn tượng là một người nghiêm túc, còn Freya thì vô tư hơn. Hoặc có thể nói là hồn nhiên cũng được. Nhưng dù vậy thì con bé vẫn rất dễ thương.
Cảm giác như còn hồn nhiên hơn cả Coon nữa. À nhưng đó là do Coon đã quá chín chắn mà thôi.
[Ngoài cái đó ra, tại sao chị lại định một mình đánh cả băng cướp vậy hả, Freya-oneesama?]
[Đúng thế! Nó nguy hiểm lắm con biết không!]
Khi Coon hỏi lý do khiến chúng tôi phải tức tốc đến đây, Hilda liền xen vào và bước tới chỗ Freya.
[Ừm, có một ngôi làng nhỏ nằm ở phía Nam. Bọn cướp ở đây tháng nào cũng đều đặn tấn công và cướp lương thực từ dân làng. Thế nên con nghĩ mình phải đánh bại chúng.]
[Chính vì thế nên những gì con định làm là…!]
[Chẳng phải mẹ luôn nói phải trở thành tấm khiên và thanh kiếm bảo vệ cho kẻ yếu sao?]
[Ư…! Mẹ không nhớ đã từng nói vậy, nhưng chắc sau này thì có…]
Gì đây? Hilda có vẻ hơi chùn bước khi thấy Freya hỏi vậy.
[Nhưng con chỉ là một đứa trẻ…]
[Bọn cướp đã giết hại vài dân làng. Nếu khoanh tay đứng nhìn, thiệt hại sẽ còn tăng lên nữa. Thế nên con phải làm gì đó. Dù là người lớn hay trẻ em đều không quan trọng. Bởi vì sở hữu sức mạnh nên con phải dùng sức mạnh đó để giúp đỡ kẻ yếu.]
Điều này… Tôi hơi bất ngờ đấy. Tuy hồn nhiên nhưng con bé vẫn có một tư tưởng đúng đắn. Con tôi đã biết tự suy nghĩ và hành động thay vì bị cuốn theo thời cuộc.
Sự kiên định này càng làm tôi thêm chắc chắn đây là con gái của Hilda.
Cuối cùng, đến Hilda cũng phải thở dài như thể đã bỏ cuộc.
[...Hmm. Mẹ hiểu ý con rồi. Chắc chắn chúng ta không thể để yên đám cướp này được. Thế nên hãy cùng nhau đá đít bọn chúng rồi trở về Brunhild nhé.]
[Ể, thật ạ!? Vậy thì quá tốt rồi]
Freya hào hứng giơ hai tay lên và la to “Banzai”. Phản ứng hơi quá rồi đó…… Bình tĩnh lại nào con.
À, còn một chuyện nữa.
[Nhân tiện, Freya không có vũ khí nhưng lại là một chiến binh đúng không?]
[Ơ? Không ạ? Nếu là vũ khí thì đây nè, [Storage].]
Một vòng tròn ma thuật xuất hiện trong không khí khi Freya niệm chú, rồi từ bên trong một thanh đại kiếm có lưỡi dài tận 1 mét rưỡi rơi ra.
Bam! Thanh đại kiếm cắm sâu vào lòng đất, trừ phần chuôi cầm thì mọi thứ trên kiếm đều làm hoàn toàn bằng tinh thể.
[Freya sử dụng được [Storage] à…]
[Yosh]
Freya nâng thanh đại kiếm dài hơn chiều cao con bé dễ như bỡn. Con lợn gặm tỏi!? Cái sức mạnh lố bịch gì thế này…! Ồ, có khi nào đây là do tác dụng của [Gravity] yểm lên thanh kiếm không?
[Đây là vũ khí của con à?]
[Freya-oneesama cất giữ rất nhiều vũ khí trong [Storage]. Phong cách chiến đấu của chị ấy là chuyển đổi linh hoạt giữa các vũ khí trong chiến trận. Nó hơi khác so với thường thức về một hiệp sĩ thông thường đôi chút.]
[Hả? Không đúng. Mẹ đã nói rằng một hiệp sĩ không hiệp sĩ vì phong cách chiến đấu mà là ở tinh thần nghĩa hiệp của anh ta. Phải không ạ?]
[Mẹ không nhớ đã từng nói vậy, nhưng chắc sau này thì có…]
Hilda nhìn lên trời với vẻ mặt sa mạc lời. Với kho hàng lạnh đồ sộ đó, hẳn phong cách của Freya là đánh theo kiểu đa dụng chứ không phải chuyên dụng như Hilda nhỉ?
Nếu là kiếm thì đã có Yae, Hilda hay Moroha-neesan nên không phải bàn. Nhưng còn rìu hay cung thì chắc con bé được học từ Karina-neesan chăng?
[Nhân tiện, hầu hết vũ khí của con đều do cha làm. Có tổng cộng khoảng 100 cái tất cả. Với [Paralize] và [Modeling], con có thể chuyển đổi chúng thành chế độ gây tê liệt hoặc chế độ kiếm]
[Không! Cậu đã làm cái gì với con gái chúng ta vậy hả!]
Tôi không biết nên ngạc nhiên hay tức giận với bản thân nữa! Tặng hàng lạnh cho con gái như thể chúng là đồ chơi là thế nào!? Đây là chuyện nguy hiểm chết người đó!
[Hiểu rồi, cũng giống như thanh kiếm của cha con vậy. Với nó, ta có thể thay đổi chế độ sát thương một cách linh hoạt. Thế là con không phải sợ lỡ tay giết hại bọn cướp nữa.]
[Vâng, con sẽ gô cổ và bắt chúng phải trả giá cho tội lỗi của mình. Cái ác không được phép tồn tại. Mà, nếu cần thiết thì con không ngại tiễn một hoặc hai khúc xương của chúng đâu.]
[Mẹ đồng ý.]
Đáng sợ. Vợ và con gái tôi vừa có một cuộc trò chuyện đầy nguy hiểm. Đáng lẽ nó phải thân thiện và ôn hòa hơn chứ?
Coon bước đến tôi với một nụ cười không kém phần căng thẳng và nói nhỏ.
[Xin cha đừng lo. Đây là Freya-oneesama của mọi ngày đó ạ… Nhân tiện, các chị em của con khi nổi giận đều rất đáng sợ, nên cha hãy lưu ý giúp điều đó.]
……Thiệt đó hả? Kiểu người vô tư thì hơi khó tưởng tượng, chứ những người trầm lặng khi nổi giận thì đáng sợ lắm...... Tôi mong là mình không có đứa con nào thuộc kiểu người như thế.
[Cha. Cha có biết lũ cướp có bao nhiêu tên không ạ?]
[Hửm? Đợi một chút. Để xem… ủa? Không tìm được… Ở đó có rào chắn sao?]
Vì Helgaia từng là một quốc gia thuộc Thế giới ngược nên tôi cứ ngỡ ở đây sẽ có ít rào chắn chứ.
...Cơ mà Helgaia là Ma quốc nên chắc cũng không lạ khi ở đây có nhiều chủng tộc có thể sử dụng ma thuật. Trong quá khứ, rất có thể các thuật sĩ đã yểm quanh pháo đài này rào chắn bảo vệ. Chính vì thế nên bọn cướp mới chọn nơi đây làm hang ổ.
Ừm, tôi đoán ở đây có khoảng 100 tên, nhưng ma tộc sở hữu sức mạnh thể chất rất lớn và nhiều tên khá khó nhằn. Chưa kể có khi còn có đám golem hỗ trợ nữa, nên con số phải ở mức đáng kể.
[Coon có chiến đấu được không?]
[Giống như mẹ, con tương thích với mọi thuộc tính ma thuật trừ hệ Ám, nhưng ở mảng chiến đấu thì đây là hai thứ duy nhất.]
Coon vung tấm “thẻ lưu trữ”, hai khẩu súng lạ mắt liền xuất hiện. Cái đó… là súng ma thuật phải không?
[Còn lại là đứa trẻ này.]
Parla, hay còn được biết đến là mecha Paula, cũng rơi xuống từ “thẻ lưu trữ” và đứng dậy.
[Con gấu này biết chiến đấu à?]
[Tuy không bằng dòng “Crown”, nhưng vẫn đáng kể đấy ạ. Nó cũng không có kĩ năng golem, nên chỉ có thể dùng vũ khí có sẵn.]
Coon giải thích xong, Parla liền giơ móng vuốt khỏi bàn tay nó. Tiếng tia điện kêu lên xẹt xẹt. Ra là vuốt tê liệt à?
Mà, nhìn cũng ra gì và này nọ phết.
[Ehehe. Vui quá. Cứ như được đi picnic với cả nhà vậy đó.]
[Đúng thật. Tuy tội nghiệp lũ cướp, nhưng mẹ cũng thấy khá vui.]
[Không… Cái này không giống picnic tí nào hết…]
Hai mẹ con vai kề vai cùng nhìn về phía pháo đài và mỉm cười. Làm sao hai người có thể vui vẻ được hay thế?
[Vậy cả nhà cùng đi đá đít bọn cướp nào.]
Lần song kiếm hợp bích đầu tiên giữa hai mẹ con thật không ngờ là đi bắt cướp… Lời hô xung trận của Freya khiến tôi khẽ thở dài.
CHƯƠNG 480: SỨC MẠNH CỦA FREYA, VÀ BÁC – DÌ
[Giết! Giết nó!]
Một tên Ogre khổng lồ có lớp da màu vàng nâu nhổ bật gốc cây và lao về phía chúng tôi. Sức mạnh thật đáng kinh người. Lỡ mà dính phải nó là lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân luôn ấy.
Nhưng đó là nếu hắn thực sự có cơ may đánh trúng thôi.
[Yosh]
Freya né cây gỗ đang vung xuống không chút nao núng, con bé nhảy lên cánh tay ngoại cỡ của tên Ogre rồi vung thanh đại kiếm vào gáy hắn.
[Hự!?]
Tên Ogre đổ gục về trước. Cái đầu hắn vẫn chưa lìa khỏi cổ. Có vẻ thanh đại kiếm đang được đặt ở chế độ tê liệt.
[Nó chỉ là một con nhãi thôi! Xông lên đi!]
Một tên người sói khác đâm giáo về phía Freya.
Không chút hoảng sợ, Freya liền ném thanh kiếm trên tay đi.
Thanh đại kiếm chìm dần vào trong [Storage], rồi con bé lấy ra một món vũ khí khác và đặt lên hông.
Đó là một thanh samurai katana tuyệt đẹp. Freya lập tức rút kiếm khỏi vỏ và chém đôi ngọn giáo của tên người sói.
[Cái gì!?]
[Đúng là hàng dởm.]
Tên người sói đứng như trời trồng nhìn thanh kiếm của Freya vung xuống. Trong phút chốc tôi tưởng hắn đã bay đầu rồi chứ, nhưng có vẻ con bé đã kịp chỉnh về chế độ tê liệt. Con tôi sử dụng vũ khí thuần thục dữ…
Tên người sói bất tỉnh, ngã gục xuống đất.
Lần này, con bé lại cho thanh kiếm vào [Storage] rồi nhanh chóng lấy ra một cây cung từ chỗ khác, kéo dây và thả mũi tên về phía một cái cây.
[Guha!?]
Một dark elf từ trên cây ngã đập đầu xuống đất. Cái đó… Freya vừa dùng mũi tên [Paralize] đúng không? Tài thiện xạ đỉnh thế kia chắc hẳn là do được Karina-neesan huấn luyện.
Freya lại đặt cây cung vào [Storage], lần này lấy ra một cây phủ thương và xông vào tên Nhân mã.
[Con bé xài [Storage] kiểu gì vậy… làm sao có thể cho vào và lấy ra nhanh quá thế?]
Tôi kinh ngạc trước cách sử dụng [Storage] của Freya. Cho vào hay lấy ra từ [Storage] là cả một quá trình, nên không thể nào có chuyện đổi vũ khí nhanh như vậy được.
[Bởi vì vũ khí của Freya-oneesama đã được yểm [Apport] đấy ạ. Nên chúng mới có thể chuyển đổi nhanh như thế.]
[Ồ, ra vậy. Thế người tạo ra chúng… hẳn là tên ô sin tương lai kia nhỉ…]
Coon đứng bên cạnh đã giải đáp thắc mắc của tôi.
Dù đang nói chuyện nhưng con bé vẫn giữ hai khẩu súng ma thuật trên tay, thế nên tên Harpy định lao về phía chúng tôi liền bị con bé bắn hạ.
(Note: Harpy)
Bên cạnh đó, Parla cũng vừa dùng vuốt điện để tiễn một tên Satyr về chốn phiêu bồng. Màn trình diễn ấn tượng đấy…
(Note: Satyr)
[Kiếm thuật Restia, thức hoàn chỉnh, Đao Phong!]
[Kiếm thuật Restia, thức thứ năm, Xoắn Ốc!]
Khi tôi quay lại nhìn đằng trước, kiếm của Hilda và Freya đã tiêu diệt một con golem khổng lồ.
Chiêu Đao Phong cắt đứt cổ con golem, còn Xoắn Ốc thì tạo một lỗ to tướng trên bụng nó. Ồ, đó là tuyệt chiêu mẹ-con song kiếm hợp bích.
Freya rõ ràng là cũng đã được học kiếm thuật Restia.
[Màn trình diễn tuyệt vời lắm. Mẹ tin là con đã rất chăm chỉ luyện tập.]
[Hehehe, mẹ vừa khen con kìa!]
Dù tỏ ra mắc cỡ nhưng Freya không hề dừng tay, mỗi lần lưỡi kiếm của con gái tôi lóe sáng là có một kẻ địch ngã xuống. Tất cả chỉ như một trò chơi vậy, con bé nhẹ nhàng gạt kiếm của đối phương ra rồi đánh hoặc bắn gục chúng.
Ơ kìa, cái đó là búa chiến đúng không!?
[Dokkan!]
Ăn trọn một búa vào phần bụng, con golem bay thẳng về phía bức tường thành và khiến bức tường đổ sụp xuống.
Tôi nhầm. Khi nãy con bé nâng thanh đại kiếm dễ dàng như thế không phải vì thanh kiếm được yểm [Gravity] như tôi đoán.
Mà đó là [Power Rise]. Một ma thuật vô thuộc tính làm tăng thể lực của người sử dụng. Vậy là con bé sở hữu cả [Storage] và [Power Rise] sao?
Quả thật rất ra dáng một hiệp sĩ, có điều phong cách chiến đấu của hiệp sĩ thì cần có sự tinh tế hơn… Mà cái thanh đoản kiếm hai lưỡi có tay cầm đó là gì vậy nhỉ? (Note: Haladie)
(Note: Có vẻ món vũ khí được đề cập tới là cái này, Haladie)
[Chết đi!]
[Úi]
Tôi suýt bị một tên người sói chém trúng vì đứng ngẩn ngơ giữa trận chiến. Nhưng tôi đã kịp rút Brunhild ra và bắn đạn tê liệt vào đối phương trong khi hắn đang thu kiếm về.
[Gafu!?]
Chỉ nhiêu đó, gã người sói nằm bất động với cái lưỡi thè ra. Số lượng kẻ địch đã giảm hết một nửa rồi à? Vậy mà tôi gần như không được động tay động chân tí nào luôn.
Tôi cũng không dám cướp đất diễn của vợ và con gái. Nên chỉ đành tìm việc khác mà làm.
Nghĩ như vậy, tôi liền phá nát bức tường thành, và từ trong đó một con golem có người lái khổng lồ cầm hai cây rìu bự tổ xuất hiện. Tôi thoáng chốc tưởng đó là lũ hàng dởm nhái Frame Gear, Lính Sắt, nhưng có vẻ chất lượng của cái này tốt hơn đáng kể.
[Bọn mày là lũ nào!? Tay sai của tên Ma vương hả!?]
Một gã đàn ông da trắng bệch, mắt đỏ rực đang cưỡi trên con golem không đầu. Hắn… là Dracula phải không nhể? Chắc hắn là cái đầu của con golem cụt đầu này.
[Không có liên quan gì đến Ma vương đâu, nhưng chắc ông ta cũng sắp đến đây rồi đó.]
Tôi đã tường thuật mọi thứ qua [Gate Mirror] trước khi tấn công. Nên dù có làm thanh động một tí cũng không vấn đề gì. Thư hồi âm trả lời rằng họ sẽ gửi một đội chinh phạt đến hỗ trợ, nhưng tình hình này thì chắc là không còn cần thiết nữa. Chúng tôi cũng được phép khống chế lũ cướp, và nếu cần thì tiêu diệt luôn cũng được.
[Khốn nạn! Một lũ oắt con mà có thể làm ra thế này sao!]
Ý hắn hình như là bao gồm cả tôi và Hilda nữa. Nói cho ông biết là tôi đã lập gia đình và có con rồi đấy nhé. Mặc dù con tôi đến từ tương lai.
À mà nếu hắn là dracula thì tôi và Hilda chỉ như những đứa nhóc thật.
Tiếng ồn trong con golem kêu lên, nó vung rìu và lao về phía chúng tôi.
[Kiếm thuật Restia, thức thứ ba, Thiết Kiếm!]
Thanh kiếm của Hilda chém phăng cánh tay golem mà tên dracula đang điều khiển. Cả cánh tay phải và chiếc rìu khổng lồ rơi xuống đất.
[Cái gì!?]
Tên dracula còn chưa hết kinh ngạc, Freya đã nhanh chóng ném một cây thương lớn về phía hắn.
[Đỡ lấy]
Cây thương được Freya phóng toàn lực theo kiểu phóng lao. Nhưng tôi không nghĩ món vũ khí đó được dùng như vậy…
Bụng con golem bị cây thương xé toạc, còn tên dracula ngồi bên trong bị hất văng xuống đất.
[Gu…!]
[Vâng, lộng hành nhiêu đó là đủ rồi.]
[Áaaa!?]
Thấy gã dracula đứng dậy định trốn, Coon chĩa súng ma thuật sốc điện hắn không chút thương tình. Lần này thì hắn không thể nào đứng dậy nữa. Ủa, vậy là tôi không cần phải làm gì luôn…
[Đ-đại ca bị giết rồi!?]
[Ch-chạy đi!]
[Đừng hòng trốn thoát]
[Đừng hòng trốn thoát]
Freya và Hilda lần lượt xử đẹp những tên đang tìm cách chạy trốn sau khi thấy kẻ có vẻ là thủ lĩnh của chúng bất tỉnh.
Không mất quá lâu để dọn dẹp đám tàn quân còn lại.
[Quốc vương Brunhild, cảm ơn rất nhiều vì sự giúp đỡ của ngài.]
[Không, tôi nên xin lỗi vì hành động ích kỉ của mình mới phải.]
Ma vương bước đến cùng với một hộ vệ. Ma vương, người thống trị Ma quốc Helgaia, là một Chúa tể Dracula.
Đúng như tên gọi, Chúa tể Dracula là loài dracula cấp cao nhất và có tuổi đời lên đến cả nghìn năm. Tên tướng cướp dường như cũng là một dracula, nhưng hắn vẫn còn non và xanh lắm.
[Hắn vốn dĩ là một quý tộc sa đọa ở nước chúng ta. Thật không ngờ bây giờ hắn lại đi làm một tên tướng cướp.]
Ma vương thở dài khi nhìn tên tướng cướp bị quân lính lôi đi. Có vẻ như ngay cả dracula cũng không được phép làm loạn khi Chúa tể Dracula cai trị.
Không như trong phim và tiểu thuyết, dracula ở đây không có khả năng nô dịch hóa ai đó thông qua việc hút máu họ.
[Ma tộc chúng ta khi xưa từng bị con người đàn áp. Vì vậy nên nhiều người ngại tiếp xúc với nhân loại. Vài kẻ thậm chí còn thèm khát chiến tranh và giết chóc. Đặc biệt là những tên đầu óc lạc hậu như hắn. Ta không ghét con người. Nhưng hắn thì có và luôn sẵn sàng chĩa giáo vào chính đồng bào nếu cho là cần thiết.]
Ra thế. Đó là lý do chúng xem rẻ mạng sống của dân làng. Cái cớ “Bọn ta đang chống lại loài người vì các ngươi đấy. Liệu hồn mà nộp tiền và thức ăn ra đây” của bọn chúng thực chất chỉ là một trò đe dọa rẻ tiền.
[Việc gia nhập Liên minh của Helgaia vẫn gặp khó khăn sao?]
[Không, chúng ta đang hoạt động theo hướng gia nhập Liên minh, một phần nhờ vào việc giao thương với Egret. Tuy vài người vẫn còn phản đối, nhưng ta tin quan điểm của họ sẽ sớm tan vỡ thôi.]
Tốt quá. Việc gia nhập Liên minh có thể nói là dữ ít lành nhiều. Đây chắc chắn là một bước tiến rồi.
[Mà này, đứa nhỏ đó ... là họ hàng của vợ ngài sao?]
Ma vương nhìn Hilda và Freya một lúc rồi hỏi như vậy. Ừm thì, hai người trông y như đúc mà lại. Chắc ai cũng sẽ tưởng họ là chị em hay họ hàng thôi.
[Ừm, đúng vậy]
Tôi không thể kể ra sự thật nên đành nói thế.
Thấy Freya định phản bác “Không, cháu là con của mẹ”, Coon liền chặn miệng chị gái mình lại. Làm tốt lắm.
Dù sao thì, chúng tôi đã tóm gọn cả băng cướp rồi giao lại cho phía Helgaia. Lúc đầu bọn họ định tặng tiền thưởng, nhưng sau khi tôi từ chối thì số tiền đã được dùng để tái thiết ngôi làng. Đổi lại, tôi có thể lấy về vài bộ phận còn dùng được từ mấy con golem của băng cướp.
Chúng tôi trở về Brunhild, chờ đợi thông báo gia nhập Liên minh của Helgaia.
◇◇◇◇
[Ngon quá! Đồ ăn của mẹ Lou luôn là nhất!]
[Con đúng là cô gái ngoan!]
Tại nhà ăn trên “Rampart” Babylon, Lou đang cười thật tươi và xoa đầu Freya khi được con bé tấm tắc khen món Omurice tự làm. Con tôi phàm ăn y như Yae vậy. Đây là do chúng tôi sống cùng nhau sao?
[Muu ... tớ ghen tị với Hilda…]
[Yae vẫn còn may chán. Con cậu đang ở đây rồi. Như thế là xa xỉ lắm đó.]
Elze mỉm cười an ủi Yae. Đúng vậy thật. Mà việc những đứa lớn đến trước liệu có phải do quy luật nào không nhỉ?
[Nhưng đến trước cũng không ích lợi gì cả. Ngược lại tớ còn thêm lo lắng…]
[Hở? Yakumo-oneechan vẫn chưa đến ạ?]
Freya hỏi lại trong khi xử gọn dĩa Omurice.
Tôi thở dài và giải thích cho Freya rằng con bé đã đến nhưng cũng trốn đi lang bạt với danh nghĩa là đi tập kiếm.
[A, nghe đúng là onee-chan rồi. Nhưng ít nhất cũng phải ghé qua đây và chào hỏi một tiếng chứ. Chị ấy đúng là hết thuốc chữa mà. Mẹ Lou, cho con một dĩa nữa ạ!]
Freya có vẻ hơi bực, nhưng con bé vẫn ngấu nghiến món Omurice và đòi một dĩa khác. Chúng tôi đang ăn cùng một món cơm trứng, nhưng tốc độ thì khác nhau hoàn toàn. Này, có khi nào con bé là con của Yae không vậy?
[À này, Freya bao nhiêu tuổi rồi?]
[Dạ? Con 11 ạ. Giống như Yakumo-oneechan.]
Freya vừa trả lời Linze vừa lau miệng bằng khăn ăn.
Cùng tuổi với Yakumo. Có nghĩa là Yakumo được sinh ra sớm hơn con bé vài tháng phải không?
Vì có nhiều vợ nên tôi cũng đã tính cũng đến khả năng đó rồi…
Yae và Hilda sẽ sinh trong cùng một năm. Có vẻ mệt đây…
Yumina hỏi tôi, người đang chìm đắng trong những suy nghĩ liên miên về tương lai.
[Nè Touya-san. Anh định giải thích thế nào về Freya và Coon cho những người trong lâu đài?]
[Ồ, quên mất. Chúng ta nên làm sao đây…]
Thực ra, tôi vẫn chưa giới thiệu nhóm Coon với mọi người trong lâu đài.
Coon có đi thăm thú thị trấn, nhưng phần lớn thời gian đều ở trên Babylon. Còn Freya mới đến thì đã bị lôi lên đây rồi.
Tôi có nên bịa rằng hai đứa nhỏ là em gái không nhỉ…
[Họ sẽ không tin đâu, đúng không?]
[Họ sẽ không tin đâu…]
Nhìn Hilda và Freya, Leen và Coon, ai cũng có thể nhận ra họ có huyết thống với nhau. Trong trường hợp bình thường thì bịa rằng cả hai là chị em là hợp lý nhất.
Nhưng mặt khác, Hilda từng là Công chúa Restia. Nếu nói thế thì hóa ra Cựu Quốc vương Restia chẳng phải có hai đứa con gái hay sao?
Trong trường hợp xấu nhất, thiên hạ sẽ đồn rằng Cựu Quốc vương Restia có con ngoài giá thú. Đó sẽ là một vụ bê bối động trời!
[Cuối cùng vẫn chẳng có lựa chọn nào ngoài việc gian lận bằng [Mirage].]
[Đúng vậy. Nếu bịa là “họ hàng” của Touya-san thì may ra họ mới bị thuyết phục, dù sẽ hơi rắc rối một tí.]
Hử? Em chắc chứ? Việc bọn trẻ giống mấy em quá cũng góp phần vào rắc rối này đó?
...... Mà thôi kệ đi. Coon đưa cho Freya huy hiệu hình ngôi sao năm cánh mà chúng tôi từng dùng tại lễ hội, con bé nói rằng mình không cần chúng vì có thể tự sử dụng [Mirage].
Tất nhiên ảo ảnh đã được thiết lập để không có tác dụng với chúng tôi. Bởi vì nếu ai đó phải sống như một người xa lạ trong ảo ảnh thì không vui chút nào.
Freya, tín đồ món Omurice của Lou, giờ muốn đến sân tập của các hiệp sĩ.
Có vẻ con bé đã được Hilda tương lai nuôi dạy rất tốt.
Khi tôi và Freya đã đeo huy hiệu đi xuống mặt đất, các hiệp sĩ đang chăm chỉ luyện tập ngoài sân. Người hướng dẫn bọn họ tất nhiên vẫn là Moroha-neesan.
[Ồ? Là aniue kìa]
[Ủa?]
Yae, đi đằng sau Hilda và những người khác, đột nhiên thốt lên. Ở đằng đó, anh trai của Yae, Jutaro, đang cầm một thanh kiếm gỗ và đọ sức với Moroha-neesan.
Jutaro-san hiện đang sống ở Brunhild với hôn thê Ayane để rèn dũa kiếm thuật. Vì thế nên hầu như ngày nào anh ấy cũng được Moroha-neesan kèm cặp cả.
Khi nhìn Jutaro-san, tự dưng tôi lại nhớ đến Yakumo vẫn chưa trở về từ khóa huấn luyện… Có vẻ như cuồng kiếm đã ngấm vào máu của gia tộc Kokonoe thì phải… Ồ, anh ấy bị đánh bại rồi.
[Ya, có mặt đông đủ luôn này. Hửm? Đứa trẻ đó… là Freya con gái Hilda đúng không? Cuối cùng cũng đến.]
Moroha-neesan dễ dàng nhìn thấu thân phận của Freya dù con bé đang đeo huy hiệu ngụy trang. Đúng là một vị thần có khác.
[Hehehe. Moroha-neesan đoán đúng rồi.]
[Moroha-neesan?]
Tôi khựng lại khi nghe Freya nói vậy. Moroha-neesan là thế nào? Vai vế của chị ấy phải là Moroha-obasan chứ?
[Ừm, vì Karen-neesan bảo không được gọi chị ấy là “dì”. Thế nên bọn con mới gọi Moroha-neesan là “Moroha-neesan” luôn đấy ạ.]
Karen-neesan lại làm những cái vô bổ nữa rồi… Dù các vị thần không bị già hóa nhưng xưng hô vậy cũng có gì đâu chứ… Mà không, nghĩ lại thì một người bất tử được gọi là “dì” nghe kì lắm. Mặc dù cả hai đúng là “dì” thật.
[Con cũng muốn tham gia huấn luyện! Con muốn được đấu với mẹ! Có được không cha!?]
Đôi mắt của Freya sáng lên và nhìn tôi đầy van nài. Không, để mà quyết định cái này có được hay không thì… Khi tôi quay sang Hilda, em ấy nhẹ nhàng gật đầu.
Alice với Ende, rồi giờ là con bé này, sao mấy đứa lại thích thách đấu cha mẹ mình thế nhỉ…
[Nhưng vũ khí luyện tập chỉ có kiếm gỗ nên con không thể đổi vũ khí bằng [Storage] đâu đó?]
[Không sao hết ạ. Con có rất nhiều vũ khí dành riêng cho việc luyện tập. Hãy xem đây ạ!]
Freya lắc cánh tay, một cây thương lớn có đầu cao su xuất hiện. Hiểu rồi. Con bé hẳn đã rèn dũa phong cách chiến đấu của mình thông qua những vũ khí luyện tập này.
[Nếu vậy thì được… à, và không chơi trò gì nguy hiểm nhé?]
[Cha không cần lo đâu ạ. Ok, chúng ta bắt đầu thôiii.]
Freya tiến đến chỗ Moroha-neesan, kéo giọng thật dài và nhảy tót qua hàng rào sân tập.
Hilda nhận lấy thanh kiếm gỗ từ một hiệp sĩ rồi tới chỗ Moroha-neesan theo cách tương tự.
Jutaro khi nãy còn nằm dài trên đất đã đứng dậy và bước về phía tôi để không làm gián đoạn trận đấu. Ủa? Hình như Freya vừa nói gì đó với anh ấy.
Jutaro bước tới chỗ tôi và Yae, quay đầu nhìn.
[Có chuyện gì vậy ạ?]
[Không có gì… Chỉ là tôi không nhớ đã từng gặp cô gái đó…? Nhưng cô ta lại nói “Jutaro-ojichan!” với tôi.]
Jutaro-san lại quay đầu, có lẽ đang cố nhớ cho ra con bé.
Ồ, đúng rồi. Vì Yae và Hilda cùng là mẹ nên Freya gọi Jutaro-san bằng “bác” là lẽ dĩ nhiên nhỉ?
[Bác… bác… anh chỉ mới 23 tuổi… Trông anh già thế cơ à?]
Có lẽ do sốc vì bị gọi bằng bác, Jutaro-san trông xanh xao hẳn đi. Tôi hiểu cảm giác của anh ấy.
[Anh không cần lo lắng tiểu tiết đâu, aniue. Anh chỉ bị hói thôi mà.]
[Hả, hói!? Không có, anh mày bị hói hồi nào chứ!?]
Lời nói đùa của Yae đã khiến cuộc trò chuyện giữa bọn tôi trở nên thú vị hơn hẳn. Hói cũng được mà, Jutaro-san. Trên Babylon kia không thiếu thuốc mọc tóc đâu.
Trong khi trò chuyện vui vẻ như vậy, trận so tài giữa hai mẹ con đã bắt đầu.
CHƯƠNG 481: NHỮNG NGƯỜI CÙNG SỞ THÍCH, VÀ GIẢ THUYẾT VỀ THỨ TỰ
[A-! Con chịu thua-!]
Freya thở hổn hển, nằm gục xuống đất thành hình chữ “Đại” (大) và cất giọng đầu hàng. Thanh kiếm gỗ của Hilda đang kề sát cổ họng con bé.
[Hilda-dono vẫn mạnh áp đảo~degozaru.]
Yae nhẹ nhõm lẩm bẩm. Quả thật vậy, là một bậc cha mẹ, em ấy không thể thua được.
Nói đúng hơn là nhờ vào chiếc nhẫn cưới Kami-sama tặng cho mà mọi người đều đã đạt đến sức mạnh của một vị thần hạ cấp. Thế nên các em ấy không thể thua bất cứ ai ngoài những vị thần…
[Nhưng mà… con bé có nhiều thế cơ à]
Tôi cảm thấy hơi sốc khi nhìn đống vũ khí dành riêng cho việc luyện tập của Freya nằm rải rác trên sân.
Xấp xỉ một trăm thanh kiếm gỗ, đao gỗ, giáo gỗ, và thậm chí là một cái vồ lớn. Bộ con là Musashibo Benkei hả.
Về cách sử dụng [Storage] của Freya, đó là nhờ lực hút của [Apport].
Một thấu kính thủy tinh nhỏ được gắn trong lòng găng tay của Freya và trên chuôi món vũ khí. Thứ này đã được yểm sẵn [Apport] và thần lực, vì thế nên khi có ma lực chạy qua, ngay lập tức chúng sẽ hút nhau như hai cục nam châm vậy. Do đó nên Freya có thể tự do lấy vũ khí từ [Storage] mà không cần niệm tên phép, nhưng mà có quá nhiều món.
[Storage] đúng như cái tên là một kho chứa thực thụ, vì thế bạn có thể tìm một thứ nào đó rất dễ dàng nếu sắp xếp hợp lý. Nhưng nếu để bừa bộn, nhiều lúc bạn sẽ lấy ra một thứ khác với ý muốn.
Ừm, đôi khi tôi cũng mắc sai lầm này khi đang vội… Tôi đang tính sắp xếp lại vào một hôm nào đó… Cơ mà, đừng quan tâm tới chuyện của tôi.
Có lẽ trong trường hợp của Freya, con bé biết rõ vị trí của những món vũ khí. Chắc là chúng đã được đánh số? Hay có khi nào là phân theo loại không nhỉ?
Tôi không biết có bao nhiêu món vũ khí trong đó. Nhưng đứa trẻ này có thể lấy ra đúng vũ khí cho từng tình huống. Thật đáng kinh ngạc.
Freya lần lượt lấy từng vũ khí ra để đối đầu với Hilda, nhưng Hilda đã cẩn thận xử lý từng cái một.
Freya thoạt nhìn có vẻ thành thạo tất cả các loại vũ khí, nhưng sự thật là độ thông thạo chưa cao lắm. Đây là điều không thể tránh khỏi với phong cách chiến đấu đó.
Chưa thể đạt đến tầm siêu việt mà chỉ ở mức bình thường. Tôi đoán “điểm mạnh” của nó chính là khả năng chiến đấu linh hoạt trong từng tình huống.
[Quả nhiên mẹ vẫn luôn quá mạnh.]
[Freya cũng mạnh lắm. Hãy tự hào lên. Con là con gái của mẹ mà.]
[Ehehe. Con không mạnh như mẹ nghĩ đâu!]
Hilda kéo tay Freya đứng dậy, và Freya ôm lấy em ấy. Fumu, có vẻ tốt rồi nhỉ.
[Đ-đứa trẻ đó, Quốc vương… Đứa trẻ đó là ai thế?]
[À- ừm, một họ hàng chăng? Em nghĩ vậy.]
[Họ hàng của Quốc vương sao… tôi hiểu rồi…]
Nhìn thấy khả năng đáng sợ của Freya, nhân chứng Jutaro đã dễ dàng bị thuyết phục. Muu. Anh nên dừng suy nghĩ quá nhiều đi. Bị hói thật đó.
[Khá đấy. Phong cách chiến đấu cũng rất thú vị. Bấy nhiêu đây là tất cả vũ khí của em à?]
[Còn rất nhiều món khác của em do cha chế tạo. Nhiều cái em có được khi thám hiểm dungeon và tàn tích. Mấy cái không phù hợp để chiến đấu thì em để trưng trong phòng riêng.]
Freya trả lời câu hỏi của Moroha-neesan. Một căn phòng trưng toàn hàng lạnh… đó là phòng riêng của con gái tôi ở cái độ tuổi này sao?
Những vũ khí không thích hợp để chiến đấu có lẽ là những thanh kiếm hào nhoáng được dùng trong nghi lễ và những thanh có độ bền thấp.
[Đúng rồi! Cha, cha! Có một nơi con muốn đến!]
[Cha?]
Freya vừa đến chỗ tôi vừa kêu toáng lên. Jutaro-san nghe vậy liền trưng ra vẻ mặt nghi ngờ, nhưng lúc này tôi sẽ tạm bơ nó.
Con bé muốn đi đâu vậy nhỉ? Coon lần trước đòi lên Babylon, thì chắc con bé này sẽ là cửa hàng vũ khí chăng? Ồ, hay có khi nào là xưởng rèn của người lùn?
◇◇◇◇
[Thật tuyệt vời! Cây búa này chính là thứ vũ khí có thể bắn ra sét đây mà! Chưa kể đến thiết kế cũng ngầu nữa!]
[Ồ! Cháu biết nó ư!? Ta vẫn còn nhiều món để chiêm ngưỡng lắm!]
Đôi mắt của một bé gái và một người đàn ông vai u thịt bắp sáng lấp la lấp lánh khi nhìn đống vũ khí được trưng bày trong phòng.
Họ không ai khác chính là đứa con gái vừa đến từ tương lai của tôi và Vua của Vương quốc Phép thuật Felsen.
Nơi đây chính là phòng sưu tập vũ khí của Vua Felsen, cũng là nơi mà Freya muốn tôi đưa đến.
Những món vũ khí của các bậc vĩ nhân, những vị anh hùng hay kẻ trộm từ thời thiên cổ, trải dài khắp Đông Tây đều được trưng bày tại đây.
Không thể nào mà con bé không muốn đến một nơi thế này được…
[Đ-đây là Ma kiếm Bloodis mà người đời đồn là được Bạo chúa Lastry sử dụng phải không ạ!? A, vết xước này có lẽ nào là!?]
[Ồ, cháu nhận ra vết xước sao! Đúng vậy! Vết xước đó là do Thánh kiếm Falcia thuộc sở hữu của Hoàng đế Fals anh minh gây ra đó! Thế nào, tuyệt lắm phải không!]
[Tuyệt cực luôn ấy ạ! Một trận chiến giữa Ma kiếm và Thánh kiếm! Thật ấn tượng!]
Con tôi thực sự lấy lòng được ông ấy rồi… Tuy tôi cảm thấy hơi kì quặc khi chứng kiến cảnh tượng một bé gái bàn tán say sưa về những món vũ khí cổ với một lão trung niên gân guốc.
[Chúng ta đã phạm sai lầm trong cách giáo dục sao…?]
[Chắc là không đâu… Anh nghĩ cuộc sống sẽ rất nhàm chán nếu không có một sở thích nào, đúng không?]
Tôi ngượng nghịu trả lời Hilda, người đang nhìn Freya với vẻ mặt phức tạp.
Mà, con gái tôi hẳn là một đứa cuồng vũ khí chính hiệu nhỉ.
[Đây là lần đầu tôi thấy anh ấy trò chuyện hào hứng đến vậy với người khác đó. Ảnh chưa khi nào cuồng nhiệt như vậy đâu.]
Hôn thê của Vua Felsen, Elysia-san, thì mỉm cười vui vẻ.
Elysia-san là Đệ nhị Công chúa của Đế quốc Regulus. Người chị thứ hai của Lou.
Hai người họ sẽ kết hôn sau vài tháng tới. Sau khi tham khảo hôn lễ của chúng tôi, có vẻ như họ đang rất bận rộn chuẩn bị cho nhiều thứ.
Nhân tiện, Zanack-san của tiệm “Vua Thời trang Zanack” có kể rằng ông ấy đã nhận được đơn đặt một chiếc váy cưới từ Vương quốc Felsen.
Có vẻ như những chiếc váy cưới mà mọi người mặc trong hôn lễ của bọn tôi đã trở nên phổ biến khắp nơi. Và sau khi được biết chiếc váy là do Zanack-san làm ra, hiện giờ ông ấy đang chìm ngập trong đống đơn đặt hàng từ phía các quý tộc.
Để giải quyết vấn đề đó, Zanack-san đã ngay lập tức mở một chi nhánh chuyên may váy cưới, và có vẻ đang khá bận bịu với nó. Chuyện làm ăn của ông ấy thật sự đang phát đạt hơn bao giờ hết.
[Đứa trẻ đó là họ hàng của Quốc vương phải không? Vậy hẳn là họ hàng xa của tôi nhỉ.]
[Haha… Có lẽ chị nói đúng…]
Tôi chỉ biết cười gượng trước những lời của Elysia-san.
Vì là chị gái của Lou nên cô ấy là chị vợ của tôi. Nói cách khác, cô ấy đối với Freya không phải họ hàng xa mà là một người dì không máu mủ ruột thịt.
Phức tạp thật đấy… Bản thân Freya cũng có một người bác ruột, đó chính là Vua Restia hiện tại.
[Nhân tiện, thưa Quốc vương. Về Tân Thế giới… chúng ta không thể sản xuất golem của Tây Lục ở đây sao?]
[Golem ấy ạ? Nếu là dòng đại trà không sở hữu kĩ năng thì không phải là không thể, nhưng ta vẫn chưa sản xuất được nguồn năng lượng của chúng như Khối G và Tinh thể Q. Chúng ta sẽ cần thêm kĩ thuật và kim loại hiếm.]
Trường hợp của Tinh thể Q đặc biệt khó. Có thể nói nó là một chuỗi các lập trình hành vi của con golem. Theo Tiến sĩ, những lý thuyết hành vi cơ bản sẽ được khắc vào bằng phép thuật chạm khắc, rồi sau đó được phân nhánh ra theo loại hình. Điều này dẫn đến đặc trưng của từng con golem, hay nói đơn giản là tính cách riêng của chúng.
Và vì những nhà máy như thế được xem là tài sản quốc gia nên họ sẽ không dễ gì tiết lộ chúng. Mà, bọn tôi cũng giữ kĩ sư Elka để chế tạo riêng đấy thôi.
[Vậy sao… Thật đáng tiếc…]
Ồ, chị dâu Elysia-sama của tôi đang thất vọng đấy ư?
À đúng rồi, cô chị dâu này ban đầu được gửi đến Felsen để học kĩ thuật ma thuật. Rồi trong thời gian đó, cô ấy mới gặp được Vua Felsen.
Ban đầu cô ấy chỉ quan tâm đến tạo tác ma thuật và những thứ như thế mà thôi.
[A, nhưng em có giữ vài bộ phận của lũ golem. Chắc là Khối G và Tinh thể Q cũng có trong đó đấy…]
[Th-thật sao!? Cho tôi xem với!]
Elysia đang chán nản liền xáp lại tôi với đôi mắt sáng lấp lánh một cách kì lạ. Gần quá gần quá. Gần quá rồi chị dâu ơi.
Bởi không thể lấy chúng ra trong phòng sưu tập, thế nên tôi quyết định đến sân trước của Lâu đài Felsen.
Trong không gian thoáng đãng đó, tôi lấy những mảnh vỡ thu được sau lần đi bắt cướp ở Helgaia hôm bữa ra từ [Storage].
[Ồồồồ! Cái này là bộ phận của golem sao?]
[Vâng, đúng vậy. Ừm… cái này. Khối lập phương nằm vừa vặn trong lồng ngực này chính là Khối G. Và cái này… khối tinh thể có những đường rãnh nằm trên đầu này là Tinh thể Q.]
Tôi cạy mở các bộ phận của đống phế liệu ra và chỉ vào Khối G và Tinh thể Q. Elysia-san thì đang tò mò xem xét cấu trúc xung quanh của nó.
[Mạch ma lực bắt đầu từ đây… Tôi hiểu rồi. Ồ? Nhưng nếu bị dòng ether ở đây cản trở thì nó sẽ không truyền đi được…]
Elysia-san kiểm tra các phần của con golem và lẩm bẩm. Cô ấy trông như một người hoàn toàn khác vậy…
[Elysia là một ma thuật sư xuất sắc đấy. Tàu hỏa ma thuật mà chúng ta đã phát minh cũng có sự đóng góp của Elysia trong đó. Elysia chắc chắn là 1 trong 5 kĩ sư hàng đầu ở Felsen này đúng không?]
[Ồ!? Thật vậy sao…!]
Vua Felsen đứng xa hơn giải thích cho tôi. Cô ấy giỏi đến thế ư? Tôi hơi bị bất ngờ đấy.
Dù không bằng Tiến sĩ Babylon hay Elka nhưng vẫn đáng khâm phục. Riêng đối với Felsen, họ sẽ vừa có được nguồn nhân lực không thể thay thế vừa có được người hoàn toàn thích hợp cho vị trí Hoàng hậu.
[Có vẻ dì ấy và Coon-chan sẽ có một cuộc trò chuyện rất sôi nổi đây.]
Chắc chắn rồi. Coon sẽ là đối tác hoàn hảo với bất kì ai đam mê công nghệ giống như Freya vừa nói.
[Ừm, thưa Quốc vương. Khối G và Tinh thể Q của con golem này… ừm, mong ngài sẽ nhượng lại cho tôi tất cả chúng!]
[Ể?]
Elysia-san đề nghị như vậy với một quyết tâm đáng sợ.
Ừm, từ sau khi hai thế giới hợp nhất, Vương quốc Refreese và Vương quốc Panaches đã không ngừng thông thương với nhau, vì vậy công nghệ golem và những thứ tương tự của thế giới ngược cũng bắt đầu xuất hiện ở đây.
Các quốc gia nằm ở phía Tây của Đông Lục như Refreese, Belfast, Lihnea và Palouf gần như đều được hưởng lợi từ điều đó, nhưng còn các quốc gia ở phía Đông như Felsen thì không. Thế nên không lạ khi Elysia-san muốn có chúng.
Liệu một cỗ máy do băng cướp chế tạo ra như này có ổn không nhỉ? Nó không phải là dòng Legacy.
Trong khi đang nghĩ vậy, Vua Felsen hình như lại tưởng tôi cảm thấy khó xử nên cũng đề nghị.
[Quốc vương Brunhild, ta cũng mong ngài hãy chấp nhận đề nghị đó. Nếu là tiền, chúng ta sẽ trả ngài một khoản tương đương, hoặc ngài có thể lấy một vài món trong bộ sưu tập của ta nếu muốn…]
Không, tôi không muốn.
Tôi thầm nghĩ vậy, nhưng Freya ở đằng sau lại nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh đầy trông đợi. Ể? Con muốn chúng sao? Ừ-ừm…
[Tôi hiểu rồi. Vậy thì, xin hãy cho đứa trẻ đó vài món. Thỏa thuận vậy đi.]
[Woa! Tuyệt quá! Cha, con yêu cha!]
Freya ôm chầm lấy tôi. Cái này chính là chiều hư con đúng không nhỉ...? Xem ra tôi không còn tư cách để gọi Ende là ông bố ngốc nữa rồi.
[[Cha?]]
[A, xin đừng để ý cái đó.]
Hilda với nụ cười gượng vội xua tay với hai người đang nghiêng đầu không hiểu.
[Nếu đã thỏa thuận xong rồi thì chúng ta hãy đi chọn ngay đi ạ!]
[Chờ đã! Ta mới là người chọn chứ!? Có vài món ta không thể cho được!]
Vua Felsen vội đuổi theo Freya, người đang chạy hướng về phía phòng trưng bày. Bọn họ đúng là đôi bạn tốt.
[Ufufu. Nếu phân tích xong thứ này, có thể chúng ta sẽ sản xuất được golem ở Felsen đó. Tôi đang rất hào hứng đây!]
Ở đằng này, Elysia-san đang quan sát Khối G và Tinh thể Q mà tôi đã lấy ra với nụ cười đầy nguy hiểm. Có lẽ tôi nên giữ kín việc Hoàng gia Felsen có thể sẽ gặp phải vài bất trắc trong tương lai.
◇◇◇◇
[Freya-oneechan, lâu rồi không gặp ạ. Chị thế nào rồi?]
[Chị ổn. Chị vui vì Alice có vẻ cũng ổn.]
Tại tiệm cà phê “Parent”, Freya và Alice vì vừa tái ngộ nên quyết định đi uống nước với nhau.
Coon cũng có mặt nhưng lại không tham gia mà nhìn xuống tấm khăn trải bàn.
[Em đang làm gì thế? Coon-chan?]
[Không có gì đâu ạ, xin hãy đợi em một chút.]
[Em nghĩ các Hoàng hậu sẽ không làm vậy nữa đâu mà.]
Alice, vì biết lý do cho hành động của Coon, liền nói. Coon cũng hiểu điều đó. Nhưng cô cần phải đề phòng.
Sau khi xác nhận rằng không có gì bên dưới, Coon ngồi lại lên ghế và uống trà trên bàn.
Tuy nhiên, ánh mắt của cô lại hướng vào con dao cong màu đen trên bàn.
[... Vậy, Freya-oneesama? Cái thứ kì quặc đó là gì vậy ạ?]
[Nghe kĩ đây! Đây chính là Hắc kiếm [Shadow Edge], từng được một kẻ trộm tên Medius sống ở Đế quốc Regulus 200 năm trước sử dụng đó!]
[Một món vũ khí kì lạ…]
Coon nhìn chị gái mình hào hứng giải thích về món vũ khí bằng bộ mặt lạnh như tiền. Cô em gái này không có tí hứng thú nào với những món vũ khí hay trang bị dị thường. Những lúc đi thám hiểm Đảo Dungeon cô thậm chí còn không thèm nhặt vũ khí dù chỉ một hoặc hai món.
Chị gái cô thường là một người thông minh và mạnh mẽ, nhưng chỉ cần nhắc đến vũ khí hay trang bị dị thường thì đột nhiên cô ấy sẽ biến thành một đứa bệnh thứ thiệt.
Coon cũng tương tự đối với các tạo tác ma thuật, thế nên cô không có quyền phán xét người khác. Chị em nhà này giống nhau ở điểm đó.
[Cả tay cầm và lưỡi dao đều có màu đen phải không ạ? Em cảm nhận được một thứ ma lực kì lạ, nên hẳn là nó cũng có khả năng nào đó chứ?]
[Đúng vậy! Thanh Shadow Edge này có một năng lực dị thường! Nhìn này!]
Trong khi trả lời Alice, Freya găm con dao xuống mặt bàn không chút ngần ngại.
Đó là cái bàn của cửa hàng. Điều này khiến hai người kia được một phen hết hồn. Họ phải làm sao nếu bị cấm cơ chứ? Chẳng có ai muốn bị cấm ăn đồ ngọt ở cửa hàng “Parent” cả.
Tuy nhiên, lưỡi dao đen tuyền lại ló ra từ một nơi khác với nơi cắm con dao xuống. Cùng lúc đó, cái bóng tay trái của Freya dần dần biến đổi.
Một con dao găm di chuyển lần lần từ bóng khuỷu tay trái và nhô ra khỏi bóng đầu ngón tay trái.
[Đây là… phép dịch chuyển sao?]
[Đúng vậy! Shadow Edge có thể chạm tới bất cứ đâu trong cùng một cái bóng. Mặc dù nó có vài hạn chế cụ thể như phạm vi hay không thể nhìn thấy được.]
Coon nhanh chóng nhận ra sự đáng sợ của món vũ khí. Một thanh kiếm có thể đi xuyên qua bóng tối. Nếu đối phương không biết khả năng của nó, ta hoàn toàn có thể đánh lén chúng.
Trong trường hợp bóng đen của bạn kết nối với bóng đen của đối thủ, bạn còn có thể tấn công chân của chúng từ bất cứ đâu. Một món vũ khí quá thích hợp để ám sát.
[Yakumo-oneesama cũng sử dụng thủ thuật tương tự nhỉ…]
[Mấy chị thô lỗ quá đó. Chị ấy chỉ sử dụng [Gate] để dịch chuyển lưỡi kiếm thôi. Hơn nữa chị ấy sẽ không sử dụng nó với “bất cứ ai” trừ khi cần thiết.]
Alice nhìn cả hai bằng vẻ mặt không đồng tình. Yakumo, chị lớn của hai người mà cô đang nói chuyện, luôn nghiêm túc và đầy tinh thần thượng võ, vì vậy cô ấy không thích sử dụng những trò đánh lén như thế.
Tuy nhiên không thích không có nghĩa là không bao giờ sử dụng. Cả cha và mẹ cô ấy đều dặn không được do dự sử dụng nó khi khẩn cấp.
Làm gì thì làm, đừng bao giờ lầm lẫn những thứ cần ưu tiên bảo vệ.
Không được đặt niềm kiêu hãnh vụn vặt lên trên những thứ phải bảo vệ.
Điều này cũng tương tự đối với Freya, người có phong cách chiến đấu bị gọi là hèn nhát không xứng đáng với niềm kiêu hãnh của một hiệp sĩ. Có điều tinh thần hiệp sĩ của Brunhild không phải để bảo vệ thứ kiêu hãnh đó.
Vì chủ đề xoay quanh Yakumo xuất hiện, Alice bỗng “A” lên rồi hướng mắt về phía Coon như thể vừa nhớ ra gì đó.
[Nói mới nhớ, Coon-oneechan. Chị có từng nói qua điện thoại về thứ tự chúng ta sẽ tới đây, điều đó là sao vậy ạ?]
[À, đó chỉ là giả thuyết thôi. Hai người còn nhớ cái lúc chúng ta bị cuốn vào làn sóng thứ nguyên chứ?]
[Chị có nhớ. Khi ấy, “cái lõi” đó đã biến mất────]
Freya nhìn vào khoảng không như đang nhớ lại. Cô sẽ không bao giờ quên được cái “khoảnh khắc thời gian ngừng trôi” đó.
[Hãy nhớ lại vị trí của chúng ta nào. Lúc đó Yakumo-oneesama đã ở đâu?]
[Ừm, hình như là chị ấy đi cùng với em?]
Alice trả lời câu hỏi của Coon.
[Nhớ giỏi lắm. Vậy thì ai đi trước?]
[Ể? Dù chị hỏi vậy thì… hừm… A, hình như Yakumo-oneechan đi trước thì phải? Bởi vì lúc đó em đang cố nhảy ra ngoài…]
[Vậy còn, trước mặt Yakumo-oneesama là ai?]
[Đằng trước, thì là Coon-oneechan và Freya-oneechan. Bộ chị không nhớ sao?]
[A! Có lẽ nào là…!]
Freya dường như đã nhận ra, cô liền hét lớn. Ngược lại, em gái cô thì gật đầu.
[Đúng vậy. Alice, người ở xa “cái lõi” nhất, đã đến thế giới quá khứ này đầu tiên. Và tiếp theo đó là Yakumo-oneesama, em, Freya-oneesama.]
[...? Ồ, em hiểu rồi! Thứ tự chúng ta đến đây phụ thuộc vào khoảng cách của mọi người với “cái lõi” khi làn sóng thứ nguyên diễn ra!]
Alice cuối cùng cũng đi đến kết luận chính xác và la lên tương tự.
[Đó chỉ là một giả thuyết, vậy nên chị không chắc đâu.]
[Vậy những người sẽ xuất hiện tiếp theo là…]
Freya nhớ lại hai người ở trước mặt cô lúc đó. Hai người gần như luôn ở cùng một chỗ. Thậm chí cô có cảm giác như cả hai bị hút vào nhau vậy. Hai người họ đặc biệt thân với nhau. Đó hẳn là lẽ đương nhiên vì mẹ của cả hai là chị em ruột.
Coon cũng nhớ. Lúc đó, hai cô em gái Elna và Linne đã ở trước mặt họ.
CHƯƠNG 482: VƯƠNG QUỐC RHEA VÀ ELF VƯƠNG
[Ei~!]
[Gu!?]
[Đến đó thôi.]
Thanh kiếm gỗ mà Freya cầm đâm gọn vào sườn của nữ hiệp sĩ trẻ. Cùng lúc đó, trọng tài Hilda ra hiệu kết thúc trận giả chiến giữa hai người.
[A, không thắng nổi sao?]
[Freya-chan giỏi ghê. Dù mới có bé tí.]
[Chắc lại là một họ hàng của Bệ hạ đây mà…]
Tiếng thở dài phát ra từ phía những nữ hiệp sĩ đang cổ vũ cho đồng nghiệp. Thì Freya là một mạo hiểm giả hạng Vàng (mặc dù đó là ở tương lai) mà. Con bé sẽ không thua dễ trước bất kì hiệp sĩ nào đâu.
[Ehehe. Em thắng rồi. Nhưng chị này, lúc giữa trận chân phải của chị chuyển động hơi lạ. Không lẽ nó bị trật sao?]
[Ể? À, ừm. Lúc đó chị đang định chém xuống...]
Nữ hiệp sĩ đối thủ hơi nâng chân phải lên và nhẹ nhàng cử động để kiểm tra cơn đau.
[Cha… à nhầm cứu thương! Xin hãy chữa cho chị ấy!]
[Hiểu rồi.]
Khi tôi sử dụng [Cure Heal] lên nữ hiệp sĩ, cô ấy liền cúi đầu xuống như thể đang hoảng sợ.
Ờ thì, con bé vừa sai bảo một vị vua theo cách không thể tùy tiện hơn mà. Cô ấy hoảng thế cũng đúng. Vậy nhưng cái người đang sai khiến kia lại đường đường là một công chúa.
Khi trận đấu kết thúc, Freya nhanh chóng được vây quanh bởi các nữ hiệp sĩ. Trong vài ngày qua, Freya đã trở thành một linh vật của Hiệp sĩ đoàn, đặc biệt là đối với các nữ hiệp sĩ.
Không như Coon suốt ngày cắm trên Babylon, Freya có vẻ thích giao lưu với mọi người. Nói cách khác, con bé được yêu quý nhờ sự thân thiện.
[Touya-sama, anh đang cười toe toét kìa.]
[Úi, anh không cố ý.]
Hilda đã để ý và chỉ ra biểu cảm trên mặt tôi.
Không, chỉ là anh đang hạnh phúc vì con gái chúng tôi được yêu mến thôi.
Khi nhìn Hilda, người đang dồn sự quan tâm tới tôi, có thể thấy em ấy cũng đang kìm nén để không nở một nụ cười. Em không có quyền nói anh như vậy đâu… Bởi chúng tôi đều là những bậc phụ huynh ngốc mà? Tôi đoán hai bọn tôi đúng là một cặp tương đồng.
Giữa lúc kẹt trong mớ cảm xúc lẫn lộn, smartphone trong túi tôi rung lên thông báo cuộc gọi tới. Là ai vậy nhỉ?
……Ư. Tôi nên trả lời hay là nên bơ luôn đây… Tên người gọi đến làm tôi chần chừ một lúc, nhưng cuối cùng tôi không thể không bắt máy.
[Alo…]
『Ya, ngài vẫn khỏe chứ, Quốc vương Brunhild! 』
[Khỏe tới mức không cần thiết luôn ấy…]
Đối mặt với cái giọng oang oang đến lố bịch, tôi đưa smartphone ra xa khỏi tai trong khi bắt đầu cảm thấy hơi mệt người. Cái mỏ to như cái loa phường vậy.
Đó chính là Hoàng tử Robert của Vương quốc Panaches. Còn được biết đến là Hoàng tử quần bí ngô.
Cậu ta cũng là chủ nhân của Crown xanh dương, “Distortion Blau”.
Tôi đã gặp anh chàng này vài lần, và sự tăng động thái quá của cậu ta luôn khiến tâm trí tôi muốn kiệt quệ. Ngay cả trong điện thoại cái năng lượng đó cũng không hề giảm tí nào. Tôi có cảm giác hình như các chủ nhân Crown khác đang lấy chuyện đó làm trò vui thì phải.
[Vậy thì có chuyện gì đây?]
『Ồ, ừm. Thật ra là có người muốn gặp Quốc vương. Đó là Vua của Vương quốc Rhea.』
[Vương quốc Rhea?]
Vương quốc Rhea… Đó là quốc gia nằm ở Lục địa Tây. Một đảo quốc đối xứng với Vương quốc Palerius nơi từng bị rào chắn cô lập. Tức là nằm trên biển về hướng Tây Bắc của Vương quốc Panaches.
[Gặp Vua của Vương quốc Rhea sao?]
『Đúng vậy. Là chuyện gì đó về “Thần Thụ”.』
Thần Thụ. Đó là cái cây khổng lồ có khả năng thanh tẩy mà chúng tôi đã trồng ở ngay giữa Ma pháp Quốc Isengard để thanh tẩy “Độc Thần” mà tên Ác Thần phát tán.
Không biết Vương quốc Rhea có việc gì với Thần Thụ nhỉ?
Mà, nếu là gặp mặt thì không thành vấn đề. Nên trước mắt tôi sẽ hẹn ngày và giờ đã.
Vương quốc Rhea là một đất nước xanh tươi um tùm cây cối do Elf Vương cai quản. Hẳn là nó sẽ hao hao với Đại Hải Thụ ở đây.
Tôi không nghe được bất kì tai tiếng nào về họ, nên việc gặp mặt chắc là ổn. Có vẻ như Vương quốc Rhea chỉ đặt quan hệ ngoại giao với Vương quốc Lefan ở phía Tây Nam và Vương quốc Panaches ở phía Đông Nam. Bởi Băng quốc Zadonia ở phía Nam thì suốt ngày bem nhau với người láng giềng là Hỏa quốc Dauburn mãi tới khi tôi ra tay.
Chuyện tôi trồng Thần Thụ đã được biết đến rộng rãi, nên hẳn là họ nghe được nó từ phía Panaches, nước vốn đã đặt quan hệ ngoại gia.
Còn về việc họ muốn gì thì phải đến lúc gặp rồi mới biết.
◇◇◇◇
Ngoài tôi ra, Yumina và Leen cũng đến Vương quốc Rhea. Yumina sẽ giúp ích rất nhiều trong vấn đề ngoại giao, còn Leen cũng đã quen với việc đàm phán với các chủng tộc khác. Dù sao em ấy cũng từng là một Đại sứ ngoại giao của Mismido cơ mà.
Nếu chỉ bấy nhiêu người thì ổn, nhưng...
[Vương quốc Rhea là nơi nhiều tàn tích bị vùi lấp trong những cuộc chiến từ thời cổ xưa. Rất nhiều cỗ máy dòng Legacy đã được tìm thấy ở đất nước này đó ạ. Nếu là cha thì có khi chúng ta sẽ tìm được golem hay những bộ phận đặc biệt chưa từng được phát hiện đó.]
[Coon, con… không tới đây để chơi đâu biết không?]
[Con biết rồi mà mẹ. Con chỉ nói là “có khi” trong lúc chúng ta đi ngoại giao thôi.]
Coon cười tinh nghịch khi bị Leen mắng vì cái kiểu nói nửa đùa nửa thật.
Khi tôi bảo mình sẽ đến Vương quốc Rhea, Coon liền van nài tôi đưa con bé đi cùng. Có vẻ con bé đã từng gặp Vua của Vương quốc Rhea. Mà tất nhiên là trong tương lai.
[Mọi người sẵn sàng rồi chứ? Vậy thì Blau, mở đi.]
Robert ra lệnh, và con golem màu xanh dương bên cạnh cậu ta liền xoay cánh tay nó.
Ngay khi tôi nhận ra không gian xung quanh đã bị bẻ cong, sự biến dạng bắt đầu từ từ trở về nguyên dạng. Đây là khả năng của Crown xanh dương “Distortion Blau”, [Spatial Distortion]. <<Biến dạng không gian>>
Sau khi trở về nguyên dạng xong, một thế giới màu xanh mơn mởn hiện ra trước mắt chúng tôi.
Kinh đô Fern của Vương quốc Rhea là đây sao? Đúng như một kinh đô, những tòa nhà được xếp san sát nhau và trông rất giống khu phố xá, có điều nhìn ở đâu cũng thấy toàn là xanh với xanh. Có vẻ như thành phố này được xây trải dài trong một khu rừng. Trên đường, người qua lại thật nhộn nhịp và đầy ắp tiếng cười nói.
[Ở đây có nhiều elf quá.]
Yumina thốt lên ấn tượng của mình khi nhìn những người trên phố.
Đúng là nhiều thật. Tất nhiên không chỉ mỗi elf mà ở đây còn có con người, thú nhân và một chủng tộc rồng được gọi là Dragonute nữa, nhưng nhìn chung elf vẫn chiếm đa số. Nhìn sơ qua thì có vẻ tỉ lệ là 7:3 nhỉ?
[Các chủng tộc khác đã chuyển đi từ hàng trăm năm trước, nhưng từ đầu Vương quốc Rhea vốn đã là nơi dành cho elf rồi. Về cơ bản, tộc elf giữ vị trí rất quan trọng ở vương quốc này.]
Tôi đã bị thuyết phục sau khi nghe Coon giải thích. Elf là những đứa con của khu rừng. Kinh đô tràn ngập màu xanh tươi tốt này có lẽ là ngụ ý cho điều đó.
Ở cuối con đường thẳng tắp, tôi có thể thấy Cung điện Hoàng gia cao chót vót cùng rừng cây phía sau. Đó là Cung điện của Elf Vương sao? Mọc đằng sau nó là một cây đại thụ có cùng kích thước. Bự dữ thần.
[Mọi người ơi! Nhanh tới Cung điện Hoàng gia nào! Quốc vương Rhea Bệ hạ đang chờ chúng ta đ…]
Vừa đúng lúc đó, Hoàng tử Robert đổ “Rầm!” xuống đất và bắt đầu ngáy.
Cưỡng chế giấc ngủ. Đó là cái giá khi sử dụng sức mạnh của Crown xanh dương. Từ Brunhild tới Vương quốc Rhea không hề gần chút nào. Cái tên này sẽ ngủ khá là lâu đây.
Tôi có thể tiếp nhận kí ức về Vương quốc Rhea từ Robert thông qua [Recall] rồi kết nối bằng [Gate], nhưng Coon lại một mực muốn chiêm ngưỡng [Spatial Distortion] của Blau.
Robert sau đó cũng hứng lên và vỗ ngực bảo cậu ta sẽ tự mình đưa cả bọn đến Vương quốc Rhea bằng [Spatial Distortion]. Ờm, các hiệp sĩ của Vương quốc Panaches cũng đi cùng bọn tôi, nên dù cậu ta có lăn ra ngủ cũng không đến lượt bọn tôi chăm sóc, vì thế tôi để cậu ta cho bọn họ.
Khi chúng tôi cùng người hiệp sĩ Panaches cõng Robert đang say ngủ trên lưng đến Cung điện Hoàng gia của Vương quốc Rhea, một chiếc xe kéo golem chạy tới từ phía trước và chầm chậm dừng lại.
[Hoàng tử Robert của Panaches và Quốc vương Brunhild. Thần tới để dẫn mọi người vào trong Cung điện.]
Từ trong chiếc xe hao hao minibus được kéo bởi golem thay vì ngựa, một thanh niên tộc elf bước xuống. Chàng thanh niên trông như mới ở tuổi đôi mươi, với mái tóc vàng dài được buộc lên đằng sau. Anh ta đeo găng tay trắng và mặc bộ đồ quản gia màu đen, hẳn là phục vụ dưới trướng Hoàng gia. Tuy trông quá trẻ cho chức vụ này nhưng vì anh ta là một elf nên tôi xin miễn bàn.
Trong khi đang nghĩ vậy, tay áo tôi bị Coon đứng đằng sau giật giật. Hở? Có chuyện gì vậy?
[Cha. Người này chính là Elf Vương của Vương quốc Rhea đấy ạ.]
[Hả!?]
Tôi nhìn lại người thanh niên vừa bước xuống khỏi xe kéo sau khi nghe Coon nói vậy. Ể, cái tên này chính là Vua ở đây á!? Vậy thì tại sao anh ta lại mặc đồ quản gia chứ?
[Có lẽ vì muốn làm mọi người ngạc nhiên bằng việc công khai danh tính lát nữa đó ạ. Anh ta là một vị vua thích bày trò mà.]
[Vua Phiền Phức thì đúng hơn.]
Leen, sau khi nghe Coon nói, thở dài và lắc đầu.
Nó chỉ là một trò chơi khăm thôi sao? Hay có lẽ anh ta đang cố tìm hiểu xem chúng tôi là người thế nào.
Tộc elf rất cảnh giác, thế nên nhiều người không bao giờ để lộ ý định thật của họ. Có lúc họ tỏ ra thân thiện ngoài mặt nhưng bên trong thì không. Tôi có nên giả vờ là mình chưa nhận ra không nhỉ?
[Sao vậy ạ?]
[Ồ không. Thật là một vinh dự khi được Bệ hạ đích thân tiếp đón, nhưng cảm giác hơi kì lạ khi ngài lại giả trang thành một quản gia. Chúng tôi có chút bất ngờ.]
Những lời của Leen kèm theo một nụ cười khiến người thanh niên mặc đồ quản gia mở to mắt ngạc nhiên. Trời ạ. Vợ tôi cũng thích bày trò không kém...
Sau một hồi ngạc nhiên, người thanh niên elf mặc đồ quản gia cười cười và giơ hai tay lên.
[Trúng phóc… Xem ra tôi vẫn không thể lừa được mọi người dù vị Hoàng tử kia đang ngủ say. Làm sao các vị biết?]
[Có thể nói rằng Bệ hạ tỏa ra bầu năng lượng anh minh khó tả.]
Leen đáp lại, nhưng đó rõ là xạo ke. Đứa con gái từ tương lai spoil cho bọn tôi thì có.
[Tôi không biết phải nói sao nữa. Chà, chào mừng đến với Vương quốc Rhea. Vua của Rhea, Irvine Rheawind.]
[Tôi là Mochizuki Leen, Hoàng hậu đệ Ngũ của Tiểu Vương quốc Brunhild. Còn đây là…]
[Mochizuki Touya. Quốc vương Tiểu Vương quốc Brunhild.]
[Tôi là Mochizuki Yumina, Hoàng hậu đệ Nhất của Tiểu Vương quốc Brunhild.]
Sau khi cưới tôi, Leen và những người khác đã trở thành một phần trong gia tộc Mochizuki. Song song với đó, vì là Hoàng hậu Brunhild nên tên họ các em ấy có thể là Brunhild cũng được.
Việc bạn gọi bản thân thế nào không quan trọng cho lắm. Có một vài hoàng tộc trên thế giới này không lấy tên quốc gia làm tên họ.
Thế nên, trong trường hợp của Leen, em ấy có thể là Mochizuki Leen hoặc Brunhild Leen. Yumina cũng tương tự, là Mochizuki Yumina hoặc Brunhild Yumina.
Nhưng mà tôi sẽ không gọi bản thân là Brunhild Touya đâu. Nghe phèn lắm.
[Còn cô bé này thì sao?]
[Rất vui được gặp, Vua Rhea. Tên tôi là Mochizuki Coon, một Hoàng thất.]
Coon vén gấu váy lên và chào kiểu Curtsy. Khá thuần thục. Đúng là một công chúa có khác, được chỉ dạy rất bài bản.
[Tôi rất mong được chiêm ngưỡng Crown xanh lục “Grand Grun” của Bệ hạ, dù chỉ một lát.]
[Haha. Thích Grun còn hơn cả tôi sao? Này, ngươi nghe cô gái trẻ ở đây nói rồi đấy?]
Nghe Elf Vương gọi, phần thân trên từ ngực đến đầu của con golem kéo xe to lớn trượt ra đi kèm với tiếng ầm ầm.
Và khi tôi vừa nhận thấy một cánh tay thò ra từ trong thân con golem, một cỗ máy hao hao Crown xanh dương bên cạnh tôi đã đứng ngay trước mặt.
Giống như những “Crown” khác, con golem nhỏ nhắn này chỉ cao cỡ ba cái đầu với tông màu xanh lục chủ đạo.
So với các Crown kia, cỗ máy này có vẻ nữ tính hơn. Những bộ phận như tấm tản nhiệt gắn sau đầu được kéo dài trông khá giống kiểu tóc đuôi ngựa, và cơ thể nó thì tròn trịa hơn. Phần hông cũng được thiết kế để trông giống như đang mặc váy vậy.
Dù golem có giới tính hay không, quả thật một số cỗ máy sẽ thể hiện tính nữ tính tùy thuộc vào Tinh thể Q mà chúng được trang bị. Điều này đúng với “Bastet”, golem mèo của kĩ sư Elka.
[Trị vì bởi đất đai và Mẫu Thụ. Đây là “Grand Grun”. Bạn đồng hành suốt 2000 năm qua của tôi.]
『Hân hạnh được gặp. Dòng Crown, số hiệu CS-06 “Grand Grun”.』
Ồ, chức năng giao tiếp tốt quá nhể. Vì là một Crown nên con golem này hẳn cũng có cái giá tương ứng cho khả năng của nó. Mà nhìn Elf Vương thế kia thì chắc cái giá phải trả không liên quan gì đến vật chất rồi…
Khi nhìn sang bên cạnh, tôi thấy Coon đang ngắm nghía Crown xanh lục với đôi mắt sáng lấp lánh.
[Con chưa từng thấy nó trong tương lai sao?]
[Vâng ạ. Về cơ bản, bọn con không được tham dự Hội nghị Thế giới, và Vua Rhea Bệ hạ cũng không đem Grun theo. Đây là lần đầu con thấy nó, dễ thương quá!]
Dễ thương á…? Trông nó có giống vậy tí nào đâu?
[Dù sao thì hãy lên xe đi. Chúng tôi sẽ đưa mọi người vào Cung điện. Lệnh cho ngươi Grun.]
『Tuân lệnh.』
Grun lại biến mất vào trong con golem. Cảnh tượng một con golem lái golem trông hơi dị dị. À nhưng mà Frame Gear dạng thú - Over Gear - của bọn tôi cũng y hệt thôi.
Chiếc xe kéo golem chạy bằng dây đai bánh xích nhanh đến ngạc nhiên. Nhìn cảnh nó chạy băng băng trên đường đá cuội mà không hề xới tung đá lên, tôi đoán đây là một loại dây đai làm bằng cao su. Bên trong xe kéo cũng không rung lắc lắm. Chắc hẳn nó đã được trang bị hệ thống giảm xóc nào đó.
Cung điện Vương quốc Rhea mang dáng dấp của một tòa lâu đài huyền ảo. Một cây đại thụ mọc đằng sau, những bức tường trắng được che phủ bởi cây cối và dây leo rậm rạp đã thật sự tạo được ấn tượng về một cung điện xanh.
Tôi được nghe rằng Cung điện này đã có tuổi đời trên dưới 4000 năm. Trông nó không hề cổ đến vậy tí nào, chắc do đã được bảo tồn bởi thứ gì đó tương tự ma thuật bảo vệ.
Bên trong Cung điện hơi thiên về xu hướng cổ điển, nhưng không đến mức quá xưa cũ.
Chúng tôi xuống xe và theo Vua Rhea cùng Grun đi qua Cung điện, nhưng hình như đích đến của họ không phải là bên trong. Chúng tôi sẽ ra khỏi Cung điện nếu cứ đi theo con đường này...
Một nụ cười toe toét xuất hiện trên gương mặt Vua Rhea. Cái người này lại tính bày trò gì nữa vậy?
Ở tận cùng, có hai người hiệp sĩ canh gác trước một cánh cổng lớn đang dùng hết sức để đẩy nó ra.
[Woa…!]
[Ah…!]
[Hể…]
Âm thanh “gi gi gi” phát ra khi cánh cửa được mở dần, và một rừng cây được soi rọi bởi ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá xuất hiện.
Sừng sững trước mặt chúng tôi chính là cây đại thụ khổng lồ nằm ở phía sau Cung điện lúc nãy.
[Đây là Thần Thụ Rheawind. Mẫu Thụ của tộc elf, và là cây thiêng… nơi các tinh linh trú ngụ.]
Ủa lạ vậy?
Hình như không có bất kì tinh linh nào cư ngụ trên Thần Thụ này như cái ở Đại Hải Thụ hay Thần Thụ hàng real cả. Tôi không rõ phải miêu tả thế nào. Nhưng Thần Thụ này không hề có sức sống.
[Ngài có vẻ nhận ra rồi nhỉ. Đúng vậy, Thần Thụ này đã chết sau khi đi hết vòng đời của nó. Nhờ lượng ma lực còn sót lại nên cây trông như không sao, nhưng chỉ một vài tháng nữa thôi là nó sẽ khô héo.]
Là vậy sao? Đúng như dự đoán, cây cối sau khi đi hết vòng đời sẽ không thể tái sinh kể cả với phép hồi phục. Có lẽ Thần Thụ này đã có ở đây từ hàng ngàn năm trước và dõi theo Vương quốc Rhea suốt từ đó. Nghĩ tới lịch sử của cái cây này khiến tôi thật sự cảm động.
[Rheawind đã hoàn thành vai trò của nó, nhưng Thần Thụ lại là một biểu tượng ở quốc gia chúng tôi. Nếu cứ tiếp tục thế này, sự yên ổn của người dân sẽ bị hủy hoại. Thế nên chúng tôi cần phải tìm một Thần Thụ mới.]
[Một Thần Thụ mới sao?]
[Đúng vậy. Vì điều này nên tôi mong muốn được gặp Quốc vương Brunhild. Ngài được đồn đoán là đã trồng một “Thần Thụ” ở Isengard. Đất nước chúng tôi muốn dùng nó để thay thế trở thành Thần Thụ mới.]
[Thần Thụ đó ư?]
Thần Thụ Isengard. Đó là Thần Thụ được trồng để thanh tẩy “Độc Thần” vốn được phát tán khắp nơi trong suốt cuộc chiến với Ác Thần.
Nhưng, người tạo ra nó không phải tôi mà là Kosuke-ojisan, Thần Nông.
Vậy túm cái quần lại là vì muốn biến Thần Thụ đó thành biểu tượng quốc gia mới nên mấy người tính nhờ tôi nhổ nó khỏi Isengard chứ gì?
[À, không. Lỗi của tôi. Ý tôi không phải là Thần Thụ ở Isengard. Chúng tôi muốn một cái giống vậy.]
[Ồ, chuyện đó…]
Hừm, cái cây đó ban đầu đã trải qua một số tiến trình nhân giống, vì thế nên vẫn còn vài cây con tương tự. Sự thật là chúng đang nằm trong [Storage] của tôi.
Tôi có chút do dự vì “Thần Thụ” là sản phẩm mà Thần Nông tạo ra. Không biết đem cho thì có ổn không nữa.
[Đợi một lát. Tôi cần phải xác nhận.]
Tôi gọi Kosuke-ojisan sau khi bảo Vua Rhea chờ. Nếu bác ấy không muốn thì thật đáng tiếc cho anh ta nhưng chúng tôi buộc phải từ chối.
『Với ta thì ổn thôi. Về cơ bản, đám cây được trồng khi ta ở dạng nhân hóa, nên chúng là những thứ thuộc về thế giới này, với lại chúng cũng không có khả năng nào ngoài việc thanh tẩy “Độc Thần” và khói bụi cả.』
Câu trả lời của Kosuke-ojisan rất đơn giản. Tôi nhẹ nhõm hơn một chút rồi… Mà, nếu bác ấy đã nói ổn thì chắc là đúng.
Khi tôi lấy Thần Thụ con ra khỏi [Storage], Vua Rhea nhìn nó chằm chặp và cố vươn tay ra để với lấy trong sự phấn khích. Run gì dữ vậy cha nội?
[Đây… đây là…! Thần tính vượt qua cả Mẫu Thụ…! Đây chắc chắn là một Thần Thụ rồi…! Như thể có một vị thần đang ngự trị bên trong vậy…!]
Một lời tán dương hơi quá, nhưng đúng là nó thật đẹp và lấp lánh. Tôi hiểu cảm xúc đó.
Những hạt lấp lánh tiết ra từ lá cây là ma lực đã được thanh tẩy. Cái cây này cũng hút được khói bụi và ma lực trong không khí nhưng ít hơn cái ở Isengard. Tôi cũng không rõ vì nó là cây con hay vì không khí ở Vương quốc Rhea ít ô nhiễm hơn nữa.
Khi tôi đưa Thần Thụ con, Vua Rhea kính cẩn nhận lấy.
[Xin cảm ơn. Chúng tôi rất mong được kết giao quan hệ hữu nghị với quý quốc Brunhild và cùng nhau phát triển thịnh vượng.]
[Đừng khách sáo, cảm ơn vì sự hợp tác của ngài.]
Tôi bắt tay thật chặt khi Vua Rhea đưa tay ra. Sau đó anh ta quay lại và nhìn lên cái cây đại thụ khổng lồ.
[Rheawind. Mẫu Thụ đã trông coi đất nước chúng con suốt mấy ngàn năm qua. Xin hãy an nghỉ…]
Grun đưa tay về phía Thần Thụ. Tiếp sau đó, một làn sóng xanh dịu truyền từ lòng bàn tay Grun hướng thẳng về Thần Thụ.
[Touya-san! Thần Thụ đang…!]
[Ồ…!]
Nhìn theo hướng chỉ của Yumina lên Thần Thụ, cái cây tươi tốt trong nháy mắt đã mất đi màu sắc của nó.
Như thể đang xem một thước phim tua nhanh, Thần Thụ trở nên khô héo chỉ trong thoáng chốc. Những cành và thân cây bắt đầu nứt thành nhiều mảnh vụn. Thần Thụ khổng lồ cứ thế mà trở về với cát bụi và biến mất.
Có lẽ nào đây chính là khả năng của Crown đó không!?
Vua Rhea cẩn thận trồng Thần Thụ con ở ngay trên Thần Thụ cũ vừa trở thành cát bụi.
[Hỡi mầm sống, hãy kế thừa sinh khí cũ và vươn mình trên mảnh đất này. Xin đất mẹ ban phúc!]
[Ể!?]
[Woa!?]
Ngay khi Vua Rhea nói xong, cây con mà anh ta vừa trồng bắt đầu lớn lên. Cái quái gì…!
Thần Thụ vươn lên thật mãnh liệt trong khi bọn tôi thì ngây ngốc đứng nhìn. Cái này cũng là khả năng của Grun sao!?
[Đây là [Plant Domination]… một khả năng của Crown xanh lục “Grand Grun” không chỉ thao túng thực vật mà ngay cả gỗ đã qua xử lý…!]
Coon giải thích cho tôi đang ngạc nhiên. Biết ngay mà! Chắc chắn khả năng này sẽ bắt chủ nhân của nó phải trả một cái giá khổng lồ cho xem…!
[Gu…!]
Tiếng rên rỉ đau đớn của Vua Rhea truyền đến tai tôi. Thần Thụ mới đã lớn bằng một nửa so với Thần Thụ cũ. Làn sóng màu xanh lục mà Grun truyền đi cũng đã dừng lại.
Vua Rhea bước loạng choạng, quỳ gục xuống tại chỗ và ngã về đằng trước.
Cái giá của Crown đôi khi sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng. Không lẽ nào…!
[Này, ngài có ổn không!?]
Khi chạy tới và lay đối phương, tôi nghe bụng anh ta phát ra tiếng “Rột rột…” to tới nỗi không ai mà tôi từng gặp trước đây có thể sánh bằng.
Elf Vương, với đôi mắt lõm sâu, nói không ra hơi bằng tông giọng đau khổ.
[Tôi đói…]
Ể, đó là cái giá phải trả sao…?