[Cái giá của xanh lục chính là “cơn đói”. Người sử dụng sẽ trải qua cơn đói thấu ruột gan, và nếu không quen với nó, họ sẽ chết.]
Elf Vương nói vậy trong khi nằm trên giường với đôi mắt lõm sâu và cái bụng vẫn còn réo “rột rột…”.
Lúc đói bụng, bạn tự nhiên sẽ muốn ăn càng sớm càng tốt, nhưng có vẻ điều đó không đúng với trường hợp này.
Khi Vua Rhea đang nằm mê man cầm lấy một quả táo, nó liền hóa vụn ra như cát và tan biến thành bụi. Hểểể!?
[Trong thời gian trả giá, tôi không thể ăn gì cả… Lần này chắc cũng phải đâu đó cỡ 20 ngày.]
[Lâu dữ vậy!?]
[Elf là tộc sống mà không cần ăn quá nhiều nên tôi có thể trụ được. Hơn nữa vì có thể uống nước trừ cơm nên tôi sẽ không ngỏm quá dễ đâu, nhưng mà cảm giác khi cơn đói kéo đến vẫn thật là khốn khổ…]
Nhắc mới nhớ, chủ nhân của Crown Đỏ là Nia cũng từng nói vậy. Rằng sẽ không ai phải về chầu ông bà vì “cái giá” nếu cẩn thận, ngoại trừ Crown Tím.
Mà, khả năng của Crown Tím đã không còn sau khi tôi sử dụng [Cracking] lên nó.
Nhưng vậy là ngoài cơn đói ra, “cái giá” còn biến những thức ăn mà anh ta chạm vào thành cát bụi sao?
Tôi từng đọc một câu chuyện tương tự rất lâu về trước. Có một vị vua hài lòng với thứ quyền năng biến mọi thứ mà ông ta chạm vào thành vàng ròng, như vậy ngay cả thức ăn cũng bị biến thành vàng ròng và ông ta sẽ đói đến chết.
Có vẻ “cái giá” này khá giống với [Curse] mà tôi sử dụng. Một loại [Curse] cưỡng đoạt thứ gì đó từ đối phương.
Thế nhưng khác với lời nguyền, đây là cái giá phải trả cho một thứ nào đó. Nên hẳn [Recovery] sẽ không có tác dụng. Còn việc dùng [Cracking] lên khả năng của Grun dù khả thi nhưng nhà vua lại không muốn.
[Đừng lo. Tôi đã sử dụng khả năng này từ rất lâu nên quen rồi. Tôi biết giới hạn của mình và cũng không dại gì mà dùng quá sức chịu đựng đâu.]
Theo Coon, khả năng của Crown xanh lục là thao túng thực vật trong phạm vi khá rộng. Tuy nhiên, nó có điểm yếu tương tự với [Prison] của tôi chính là phạm vi càng lớn thì tác dụng càng giảm.
Có vẻ như khả năng này không chỉ thao túng mỗi thực vật mà còn cả những sản phẩm bằng gỗ đã qua xử lý. Thật tuyệt khi được nghe rằng nó đã từng biến cả hạm đội địch tấn công vào Vương quốc Rhea thành rong biển nhiều năm về trước. Nhưng này, mấy người chỉ cần đục một lỗ to tướng trên thuyền là xong mà?
[Nhưng sao ngài phải hóa lớn nó quá đột ngột như thế? Cái cây vẫn sẽ lớn dần nếu cứ để yên đó mà…]
[Thần Thụ là biểu tượng của vương quốc này. Là đại diện của người dân, việc để nó hiện hữu là điều cần thiết. Chẳng phải một cái cây um tùm khỏe mạnh sẽ tốt hơn là một cây con yếu ớt sao?]
Hừm… nghe cũng có lý. Quả thật là từ cửa sổ của căn phòng này, tôi có thể thấy những người sống trong cung điện đang cầu nguyện cho cái cây bằng tất cả niềm vui sướng.
Mọi người đều biết Thần Thụ đã chết sau khi đi hết vòng đời của nó. Bọn họ muốn có một Thần Thụ thay thế nhanh nhất có thể. Và vị vua này đã hi sinh bản thân vì mong ước đó. Đây là điều không phải ai cũng làm được.
Tuy vậy, 20 ngày chịu giày vò thật quá nghiệt ngã… Mặc dù anh ta nói là đã quen nhưng chắc chắn nó không hề đơn giản như tôi được nghe.
[Quốc vương Brunhild. Lần này tôi không biết phải cảm ơn thế nào cho đủ… Tôi muốn trả ơn bằng thứ gì đó với tư cách là một quốc gia. Có rất nhiều cỗ máy cổ đại được khám phá và khai quật ở Vương quốc Rhea hiện đang ngủ say bên trong phòng kho báu. Ngài có thể lấy vài cái nếu thích.]
[Ồ không, đừng để tâm. Chúng tôi đến đây là vì th…]
[Cảm tạ lòng tốt của ngài! Nếu có thể thì tôi muốn được chiêm ngưỡng những bảo vật của Vương quốc Rhea cùng Quốc vương Bệ hạ!]
Đây hoàn toàn là công sức của Kosuke-ojisan. Khi tôi định từ chối khéo, Coon đã nhảy lên trước và cướp lời.
Này, con gái-san. Cha không biết con mê chúng cỡ nào, nhưng ít ra cũng phải giữ cái liêm sỉ chứ.
[Ừm… Vậy thì, hãy dẫn ngài Quốc vương đến phòng kho báu.]
[Rõ.]
Được dẫn đường bởi một thanh niên elf (bề ngoài) người là Tể tướng của đất nước này, chúng tôi đi đến phòng kho báu. Sau đó Vua Rhea hình như đã uống một bụng nước rồi nhanh chóng thiếp đi. Bởi vì làm vậy sẽ giúp anh ta không cảm thấy đói. Sau khi thời gian trả giá kết thúc, tôi sẽ gửi anh ta vài món ăn của Luu.
Robert của Panaches vẫn đang ngủ để trả giá cho việc dịch chuyển, thế nên bọn tôi sẽ đến phòng kho báu trước và dành chút thời gian ở đó.
Tôi cũng muốn bàn bạc về việc tham gia Liên minh Thế giới, nhưng với tình hình này thì chắc phải đợi đến lần sau rồi nhể?
[Đến rồi ạ.]
Chúng tôi được dẫn đến trước một cánh cửa được bảo mật nghiêm ngặt bởi những ổ khóa và golem canh gác. Vị Tể tướng lần lượt mở khóa từng cái một.
Khi cánh cửa được mở ra, nằm bên trong là rất nhiều cỗ máy cổ đại xen lẫn với những món trang sức bằng vàng và bạc.
Có cả golem ở trong, chúng chắc hẳn là dòng Legacy cổ đại. Trừ khi cực kì đắt đỏ, không đời nào những con golem Factory có thể xuất hiện trong phòng kho báu được.
Ngoài golem ra còn có những bộ phận và cỗ máy không rõ mục đích mà thoạt nhìn giống hệt đồ bỏ đi, chỉ riêng Coon là nhảy cẫng lên khi nhìn vào phòng kho báu với đôi mắt lấp lánh.
Con bé ngó nghiêng xung quanh, khuôn mặt đỏ ửng còn hai nắm tay thì lắc lắc lên xuống. Cái gì thế này, dễ thương quá.
[C-cha, à nhầm Bệ hạ! Ưm, cái đó!]
[À… được thôi. Cứ chọn cái con thích.]
[Cảm ơn cha! Con yêu cha!]
Coon ôm chầm lấy tôi. Thế nhưng khi tôi định ôm lại thì con bé lập tức buông ra và chạy vào phòng kho báu. Oh…….
[Anh quá deredere rồi đó, darling.]
[Đúng vậy. Là vua của một quốc gia, anh cần phải tỏ ra uy nghiêm hơn.]
[A, vâng…]
Leen và Yumina đã kẹp sandwich ở hai bên. Có vẻ tôi đã quá deredere thật… Nhưng trong cái tình huống đó thì có thánh mới đỡ được!
_Chuyển cảnh_
Coon vừa chạy dọc hành lang Lâu đài Brunhild vừa ngâm nga. Trong tay con bé là một khối máy to cỡ quả bóng rổ lấy từ chỗ Vương quốc Rhea.
Nhìn có vẻ là một loại động cơ mini, tôi không rõ lắm. Tuy bề ngoài là kim loại nhưng nó lại quá nhẹ. Tôi có cầm thử một lần, và nó nhẹ như thể được làm từ nhựa.
[Rốt cuộc đây là cái gì vậy?]
[Con rất vui vì mẹ đã hỏi! Có khả năng thứ này chính là “Lò linh năng”!]
[Lò linh năng?]
Tôi chưa từng nghe nói tới cái này... Theo Coon giải thích, khối G được đặt bên trong golem. Đó là nguồn năng lượng và là trái tim của golem nơi sản xuất và khuếch đại ma lực từ ánh sáng. Và nơi đặt khối G bên trong con golem là động cơ ma thuật.
Còn cái lò linh năng này chính là tiền thân đã đặt nền móng cho động cơ ma thuật đó.
Mọi vật đều có tinh linh bên trong. Thứ này có vẻ đã từng được dùng để khuếch đại ma lực dưới sự trợ giúp của tinh linh ấy.
Ở Lục địa Tây… hay thế giới đảo ngược cũ có tồn tại các tinh linh. Trong thời cổ đại, cư dân ở thế giới ngược đã mượn sức mạnh của tinh linh để vận hành golem.
[Con không chắc nó có phải là của một golem hay không. Golem được cho là đã xuất hiện trong thời Thế chiến II ở đó <thế giới ngược>.]
[Ồ, tức là thời đại trước cả khi loài Phrase xuất hiện ở đây sao…]
Nó khá mới so với con số đó. Nhìn không hề giống một đồ vật đã có tuổi đời trên 5000 chút nào. Chắc là do ma thuật bảo vệ nhỉ?
Mà, một vài mẫu Frame Gear của chúng tôi cũng “cổ” như vậy thôi.
[Nếu phân tích thứ này, có thể mình sẽ phát hiện ra điều gì đó mới mẻ…! Kufufufufufu!]
[Anh nên làm gì đây bà xã? Con gái chúng ta đáng sợ quá…]
[Em cũng bó tay rồi, ông xã à. Con bé là vậy mà.]
Coon nở một nụ cười nham hiểm mà con bé sẽ không để cho ai thấy ngoại trừ bậc cha mẹ chúng tôi.
[Vậy thì! Con tới Babylon đây ạ!]
[Nhớ về ăn tối đấy, được chứ?]
[Vâng ạ!]
Lại tiếp tục chạy, Coon hướng thẳng đến phòng dịch chuyển lên Babylon. Mỗi khi dính dáng tới sở thích là tính cách của con bé này không hề thay đổi chút nào.
Khi hai người bọn tôi thở dài kinh ngạc, Yumina đứng bên cạnh cũng thở dài nhè nhẹ.
[Dễ thương thật. Tớ mong con trai hoặc con gái của mình cũng đến sớm một chút…]
[Cậu nói gì vậy? Con bé cũng là con gái của cậu mà? Bọn trẻ đều là anh chị em của nhau.]
Yumina thoáng hoang mang khi nghe Leen nói, nhưng sau đó em ấy bật cười.
[Đúng vậy nhỉ. Tớ cũng là một người mẹ.]
Coon gọi Yumina là “Mẹ Yumina”. Từ lúc sinh ra chúng đã có chín người mẹ.
Đối với bọn trẻ, mẹ ruột hay mẹ kế không quan trọng. Trong trường hợp của Coon, con bé vẫn thường trêu đùa Yumina và những người khác. So với đó thì Leen cũng không kém hơn là bao.
Ừm, tôi có thể hiểu được cảm xúc của Yumina. Lúc này, chúng tôi hoàn toàn không biết lũ trẻ còn lại sẽ xuất hiện ở đâu trên thế giới này nên chỉ có thể chờ đợi.
Tính tới hiện tại, “Nhãn” của những con chim dưới quyền Kougyoku đã âm thầm phân bố ở phần lớn các kinh đô hoàng gia.
Chủ yếu là để tóm Yakumo, con gái của Yae, nếu con bé xuất hiện. Yakumo có thể sử dụng [Gate], nên việc bắt về không đơn giản chút nào…
Thật tình… Con bé có thể luyện tập cùng Yae và Moroha-neesan ở đất nước này cơ mà. Người cha này, không thể hiểu nổi con gái mình đang nghĩ gì.
◇◇◇◇
Đã được khoảng một tuần kể từ lúc tôi ghé thăm Vương quốc Rhea. Coon còn chẳng thèm xuống mặt đất lấy một lần. Có vẻ con bé cùng với tiến sĩ Babylon và kĩ sư Elka đã kín cổng cao tường trong “Laboratory” trên Babylon để nghiên cứu thứ gì đó. Rõ ràng đứa trẻ này rất thích ru rú trong phòng. Một người hướng nội hoàn toàn.
Ở chiều ngược lại, Freya, con gái của Hilda, là đứa trẻ năng động hướng ngoại. Mặc dù thích ở ngoài nhưng ngày nào con bé cũng chỉ chơi trò chơi cùng Alice, con gái của Ende, mà thôi.
[Nhắc tới trò chơi… Giải đấu võ thuật ở Mismido sẽ diễn ra khi nào vậy?]
Tôi quay qua Linze đang ngồi kế bên. Ngoài tôi ra, đang ngồi ăn trưa còn có bốn người Elze, Linze, Sakura và Su. Những người khác có vẻ đã bận việc hoặc bị kẹt lịch. Đây là một cảnh tượng quen thuộc đối với chúng tôi.
[Em khá chắc là từ hôm nay. Nhỉ, onee-chan.]
[Un, chắc chắn rồi. Aaa, mình muốn tham gia quá.]
Nghe Linze nói vậy, Elze lẩm bẩm đầy tiếc rẻ trong khi ăn phần omurice cho bữa trưa. Không, nếu em mà tham dự thì sẽ là một vấn đề lớn đấy.
Elze, Yae và Hilda đã lọt vào top những người mạnh nhất toàn thế giới rồi. Đủ trình tỉ thí với mấy em ấy, ngoại trừ Moroha-neesan và các vị thần ra, tôi nghĩ chỉ còn những bậc thầy đã trải qua hàng nghìn năm rèn luyện trong các tộc trường thọ như elf hay người lùn mà thôi.
[Mà, giải đấu lần này được tổ chức ở Mismido. Việc Hoàng hậu từ một quốc gia khác tham dự sẽ phiền phức lắm.]
[Em biết rồi… Làm một Hoàng hậu thật là bất tiện nhỉ?]
Thú vương Mismido từ lâu đã muốn mở một giải đấu võ thuật, nhưng toàn bị quần thần từ chối. Lý do là bọn họ không có dư kinh phí, thế nhưng sau khi chứng kiến giải đấu võ thuật tổ chức ở Brunhild, ông ấy đã nghĩ chẳng phải họ có thể bù tiền từ những sạp bán đồ ăn lạ mắt và phí vào cổng sao?
Thế là từ đó, ông ấy đã tìm cách thuyết phục Thủ tướng Graz-san và quần thần, để rồi cuối cùng sự kiện này cũng được tổ chức.
Để tăng độ an toàn, tôi đã tới yểm rào chắn phòng hộ lên sàn đấu và phép dịch chuyển / hồi phục khi có người bị thương.
Giải đấu lần này chỉ tổ chức nội trong Mismido. Thế nhưng một khi tàu hỏa ma thuật xuất hiện, tôi tin rằng những người ngoại quốc cũng sẽ kéo đến tham dự.
Tôi không biết liệu Thú vương có tham gia giải đấu này hay không. Lúc tổ chức ở đây, tôi được nghe kể rằng ông ấy đã hòa với tướng quân Leon của Belfast và bị loại từ sớm.
Khi đó tôi không có cơ hội được xem vì đã xụi lơ sau khi xử tên Gira, nhưng nghe nói đó là một trận đấu rất kịch tính. Thật ước gì có ai đó ghi hình lại.
[Tham gia thì không được, nhưng nếu chỉ theo dõi thì ổn mà?]
[Un… Thú vương Bệ hạ chắc sẽ vui vẻ cho phép chúng ta thôi…]
Nghe “sáng kiến” của Su khiến tôi cảm thấy hơi lo lắng. Ai mà biết được liệu nó sẽ chỉ kết thúc bằng việc theo dõi hay không… Hay Elze sẽ vả sml nhà vô địch xấu số đi thi đấu mà quên coi ngày hoặc thậm chí là cả Thú vương ngay giữa thanh thiên bạch nhật?
Sẽ là một ý tồi nếu để Hoàng hậu của quốc gia khác gõ quán quân hoặc Thú vương như con ở ngay giải đấu võ thuật đầu tiên của Mismido.
Rốt cuộc, bỏ qua sự kiện lần này có lẽ là tốt nhất.
Tôi nhận được tin tức từ Kougyoku thông qua thần giao cách cảm trong khi thầm kết luận như vậy.
《 Tôi xin lỗi vì làm gián đoạn bữa ăn. Có báo cáo quan trọng từ một “Nhãn” mà tôi đã phái đi. Xin ngài xem qua.》
《Được, hãy gửi qua đây.》
Tôi liên kết thị giác với đám chim thuộc hạ mà Kougyoku đã phái đi khắp nơi.
Sau một quãng dừng ngắn, một hình ảnh rõ ràng hiện lên trong tâm trí tôi. Có vẻ thị giác của con chim đã được thay thế bằng thị giác của loài người.
Cái nơi nào thế này… đông vãi. Bộ đang có lễ hội hay gì à? Có rất nhiều thú nhân, là Mismido chăng?
Ồ, đúng là Mismido thật. Thủ tướng Graz-san đang ngồi ở hàng ghế khách mời, còn kia là đấu trường mà tôi đã yểm rào chắn phòng hộ. Chẳng phải nơi này chính là giải đấu võ thuật sao?
Chỗ ngồi hình bậc thang dành cho khán giả đã được phủ kín bởi thú nhân và á nhân. Quả là một thành công lớn.
Tầm nhìn của con chim hướng thẳng đến giữa đấu trường. Có ai đó đang chiến đấu. Vậy là giải đấu hiện đang diễn ra.
Một bên là người đàn ông to lớn để râu quai nón với vũ khí là thanh kiếm gỗ. Một thú nhân… tộc gấu. Và người còn lại…
[Đù!?]
Rầm! Tôi bật dậy khỏi ghế. Mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên, còn ánh mắt của tôi thì hướng về một trong số đó, Linze.
Bởi vì có một đứa trẻ giống hệt em ấy trong đoạn video mà tới giờ vẫn chảy trong đầu tôi.
[C-có chuyện gì vậy, Touya-san?]
[K-không có gì, Kougyoku vừa mới thần giao cách cảm với anh…! Eto… à phải rồi, để mọi người thấy sẽ nhanh hơn!]
Trong cơn vội vã, tôi dùng [Mirage] và chiếu những gì mình thấy lên khoảng không trên bàn. Nó không có tiếng. Chỉ là một đoạn video.
[……Ể?]
[Nơi nào đây, đấu trường à?]
[Có một đứa bé đang chiến đấu kìa?]
[Linze?]
Một cô bé tầm 6, 7 tuổi giống hệt Linze, đeo đôi găng tay không cân xứng với cơ thể đang lao về phía người đàn ông thú nhân tộc gấu to lớn.
Người đàn ông tộc gấu phòng thủ trước đòn tiến công nhanh như chớp của cô bé bằng cách giương phần thân thanh đại kiếm về phía đối thủ.
Thấy vậy, cô bé bất thình lình nhảy lên và lướt trong không trung theo hình zíc zắc về phía người đàn ông tộc gấu. Là khinh công kìa!?
Và rồi nắm đấm của cô đã đánh vỡ vụn thanh đại kiếm và tiễn người đàn ông văng khỏi sàn đấu. Sau khi nảy đi vài lần, anh ta lăn tròn rồi dừng lại.
[[[[[Hả!?]]]]]
Bọn tôi đồng thanh kêu lên khi xem video. Cái qué gì vậy!?
Elze mở to hai mắt đối chiếu cô em gái đứng bên cạnh với đứa trẻ trên màn hình.
[Ch-ch-ch-chờ đã!? Đứa trẻ này có lẽ nào là…!]
[Con gái của Linze… tớ đoán đó là Linne.]
[Giống hệt chị ấy~ja. Không thể nhầm lẫn được.]
Cả Sakura và Su đều đang so sánh Linze với cô gái trên màn hình. Họ trông giống nhau thật… Mà, điều đó là tất nhiên rồi.
Cô bé có mái tóc bạch kim dài đến ngang vai, đeo băng đô, hình như chỉ có đôi mắt là giống Elze hơn một chút? Ngay cả trang phục đang mặc cũng y xì. Cứ như một Linze thu nhỏ vậy.
[Wa-wa-wa-wa-wa! C-c-c-con bé đang ở đây! C-con bé đang ở đây!?]
[Em vẫn chưa tin sao…?]
[Eto, eto, em-em-em-em phải làm gì, em phải làm gì bây giờ!?]
[Linze, bình tĩnh lại nào.]
Tôi trấn an Linze đang hoảng loạn. Tôi hiểu cảm giác của em ấy. Đây đã là lần thứ ba rồi, thế nên tôi không còn bất ngờ nữa.
[A!?]
[Hử?]
Quay lại nhìn khi nghe tiếng la đột ngột của Elze, Linne đang huơ tay về hướng khán đài trên màn hình. Ở hướng đó, có một cô bé trạc tuổi ngồi ở hàng ghế đầu cũng đang vẫy vẫy bàn tay nhỏ nhắn.
[Y hệt Elze~jana…]
[Hẳn là con gái của Elze, Elna.]
[Ể-ể!? T-tớ á!? Ở-ở đây!? Con bé cũng ở đây!?]
Elze nhìn Su và Sakura. Hai tay em ấy đang múa loạn cào cào trong không trung vì đang cực kì hốt hoảng.
[Eto-eto, em-em-em-em phải làm gì, em phải làm gì bây giờ!?]
[Elze, bình tĩnh lại nào. Đừng bắt chước em ấy.]
Hành xử y hệt Linze… Dù là sinh đôi nhưng hai em có cần phải đồng bộ như vậy không hử.
Cô bé ngồi trên khán đài trên màn hình có mái tóc bạch kim dài giống như Elze. Tuy nhiên, con bé trông có vẻ dịu dàng và tạo ấn tượng trưởng thành. Trang phục đang mặc cũng giống Elze, nhưng chắc là Linze tương lai đã may chúng phải không?
[To-Touya-san! Chúng ta nên đến Mismido ngay bây giờ!]
[Đ-đúng rồi! Thay vì ngồi đây xem, đến thẳng đó sẽ nhanh hơn!]
[R-rồi, anh hiểu rồi…!]
Không có lấy một cơ hội trước hai cô vợ đang áp sát. Tôi vội vàng mở [Gate] tới Mismido tại một chỗ nằm trong góc khuất đằng sau hàng ghế khán giả.
Elze và Linze nhảy ra ngoài mạnh bạo tới nỗi muốn đẩy tôi ngã. Rồi Sakura và Su cũng đi qua theo.
Linne sau khi rời khỏi đấu trường bắt đầu quay về phòng chờ ở đằng sau.
Linze thấy vậy toan đuổi theo nhưng tôi đã nắm tay và dừng em ấy lại.
[Đợi đã! Đứa trẻ đó là một thí sinh của giải đấu. Nếu em xông vào mà không được cho phép thì sẽ làm phiền các thí sinh khác trong phòng chờ đó.]
[N-nhưng mà…!]
[Tốt hơn cả là để Linne sau và bắt đầu với Elna trên khán đài trước. Đằng nào cô bé cũng sẽ đến đây mà.]
Linze có vẻ miễn cưỡng nhưng rồi cũng gật đầu thuận theo đề nghị của Su.
[Eto, eto… A! Ở đằng kia!]
Có thể thấy Elna con gái của Elze ở hướng em ấy chỉ. Là hàng ghế đầu đối diện vị trí hiện tại của bọn tôi.
Từ góc khuất phía sau hàng ghế khán giả, tôi có thể thấp thoáng nhìn thấy những người ở hàng ghế đối diện, nhưng làm sao em ấy tìm được con mình ở giữa một đám đông như thế? Tôi đoán cái này hẳn là trực giác của một bà mẹ.
Vậy là cả bọn phải đi vòng lại đúng không? Giọng Elze vang lên bên tai khi tôi chuẩn bị chạy đến đó.
[Sakura! Làm ơn, [Teleport]!]
[Hiểu rồi.]
Cảnh quan trước mắt tôi trong phút chốc đã thay đổi. Chờ ch…!
Những người ngồi xung quanh kinh ngạc trước màn [Teleport] của bọn tôi. Dưới ảnh hưởng của người phụ thuộc, Sakura hiện tại có thể thoải mái dùng [Teleport] chỉ với nhiêu đây người… Nhưng mà nó quá là nổi bật……!
Những ánh nhìn bối rối và hoài nghi kiểu “Mấy người là ai!? Chui ở đâu ra thế!?” chĩa về phía bọn tôi, duy chỉ có một ánh mắt là khác hẳn.
[M…mẹ?]
Elna ngồi bất động trước sự xuất hiện đột ngột của Elze.
[Ư-ừm, con là Elna… phải không?]
[A… Ưư… Aa…!]
Đối mặt với Elze đang ngập ngừng, biểu cảm trên gương mặt Elna dần dần sụp đổ. Những giọt nước mắt thật lớn trào ra từ hai khóe mắt.
[Mẹ…! Mẹẹẹẹẹ ơi…! Ưưư… m-mẹ ơi…! Con nhớ mẹ…! Con nhớ mẹẹẹẹ…!]
Elna ôm lấy Elze và khóc, khiến mái tóc bạch kim dài rối bù.
Đột nhiên bị ôm chầm, Elze thoáng chốc bối rối nhưng em ấy nhanh chóng nở một nụ cười và hiền từ ôm lấy đứa con gái bé bỏng đang khóc.
Ừm… còn người cha này thì sao?
CHƯƠNG 484: ELNA VÀ LINNE
Chúng tôi lập tức rời khỏi nơi diễn ra giải đấu võ thuật để tìm cách dỗ dành Elna vẫn đang khóc nức nở.
Ngồi trên băng ghế dài đặt sát các sạp hàng, chúng tôi lắng nghe câu chuyện của Elna từ lúc đó đến hiện tại.
[Ể, đại giang Gau á!?]
[Vâng ạ… Bọn con thoát ra trên một cây cầu ở Mismido, nhưng chắc là do đã mục nát nên nó tự nhiên sập. Con và Linne cứ thế rơi xuống…]
[B-bọn con có bị thương không!? Không bị sao chứ!?]
Elze đứng bên cạnh Elna lo lắng thốt lên. Thấy vậy, Elna xấu hổ nở một nụ cười.
[Vâng, không bị sao hết ạ. Thứ rơi xuống sông không phải bọn con mà là cả hai cái smartphone. Thế nên bọn con không thể liên lạc với mọi người…]
À… tôi hiểu rồi.
Smartphone hàng loạt mà tôi đưa cho mọi người đã được yểm [Apport] và [Teleport] phòng trường hợp bị đánh cắp hay thất lạc.
Tuy nhiên, tôi là người duy nhất có thể dùng chúng để thu hồi smartphone, thế nên cũng không thể trách được.
[Trong lúc tìm cách liên lạc với Brunhild, bọn con đã nghe về giải đấu võ thuật. Vì tin chắc Thú vương Bệ hạ sẽ xuất hiện nên bọn con quyết định đến gặp ngài ấy.]
[Giỏi lắm! Con đã cố hết sức rồi! Đúng là con gái của mẹ!]
Elze ôm lấy Elna và xoa xoa hai má con bé. Khuôn mặt Elna liền đỏ ửng vì xấu hổ.
Ra vậy. Cả hai đều rất giống hai người mẹ Elze và Linze. Ngay khi gặp được Thú vương, chúng sẽ nhờ ông ấy liên lạc với tôi. Mà cho dù có giữ im lặng, kiểu gì ông ấy cũng sẽ tò mò rồi liên lạc với tôi nội trong nay mai mà thôi.
Nhưng mệt rồi đây. Mỗi smartphone hàng loạt đều có mã số seri riêng, và tôi sẽ thu hồi chúng dựa trên mã số đó, nhưng vấn đề là tôi không biết mã số của những chiếc smartphone trong tương lai. Có khi tôi còn không biết ai đang sở hữu chúng nữa là.
Đúng là phiền thật, nhưng tôi vẫn có thể thu hồi lại bằng [Search] sau.
Trong khi nghĩ vậy, Su đang ngồi đối diện Elze hỏi.
[Elna và Linne bao nhiêu tuổi rồi~ja?]
[Eto, cả hai bọn con đều bảy tuổi. Con là chị lớn vì sinh trước một tháng.]
Tôi có nghe rằng Elna là đứa trẻ thứ sáu còn Linne là thứ bảy. Vì Coon là đứa trẻ thứ ba nên vẫn còn hai đứa giữa khoảng đó. Và hai đứa nhỏ hơn Linne.
Yumina hay Lou, Su hay Sakura, tôi không biết đứa nào sẽ nằm ở đâu.
Su và Sakura cố tìm hiểu thêm về đứa trẻ của mình, nhưng Elna từ chối kể và đáp lại rằng “Eto, ưm, cái đó...”. Rõ ràng một phần là do Tokie-obaasan đã dặn không được tiết lộ quá nhiều.
Thấy con gái gặp rắc rối, Elze liền chặn hai người họ lại. Cả hai đành miễn cưỡng bỏ cuộc, còn Elna sau khi được cứu khỏi đống khúc mắc của hai người mẹ thì trở nên nhẹ nhõm.
Cùng lúc ấy, tôi nghe thấy một âm thanh dễ thương phát ra từ đâu đó.
Khi nhìn lại, Elna đang ôm bụng mình với khuôn mặt chuyển đỏ.
[Ư-ưm, con chưa ăn gì cả…]
[Bọn mẹ cũng đang ăn dở bữa trưa. Có lẽ chúng ta nên ăn nhẹ ở đây một chút. Chủ sạp! Cho ba que yakitori mỗi người!]
[Có ngay!]
Su gọi món từ một chủ sạp đồ ăn. Trong [Storage] của tôi có rất nhiều món, nhưng lấy chúng ra ăn ngay giữa một nơi có nhiều quầy thức ăn như này thì hơi kì cục.
Mà, ở một lễ hội đặc biệt mà không thưởng thức gì thì thật là đáng tiếc. Tôi lấy một que yakitori được phục vụ ngay lập tức và đưa nó cho Linze đang ngồi bên cạnh.
[Đây, của Linze này.]
[A, vâng…]
Linze nở một nụ cười và nhận lấy. Thế nhưng có lẽ do quá lo lắng cho cô con gái Linne đang tham gia giải đấu mà nụ cười đó trông thật ủ rũ. Đôi mắt em ấy đang dán chặt vào hai mẹ con Elze và Elna đang ôm nhau.
[Đừng lo. Với kĩ năng đó, con bé sẽ không thua bất kì ai đâu. Không hổ danh là con gái của Linze.]
[Cảm ơn cậu, Sakura-chan.]
Linze mỉm cười sau khi nghe lời động viên từ Sakura. Quả thật, đứa trẻ đó có sức mạnh ngang với hạng Vàng và Bạc... Như vậy, con bé sẽ vượt qua vòng loại một cách dễ dàng, và có khi là ẵm luôn cả chức vô địch… Lúc đó sẽ phiền lắm không phải sao?
[Được roài, chúng ta đã đạt được mục đích rồi, nên sao không bảo Linne kiềm chế một chút nhỉ?]
[Ưm, cha à… cái đó, con nghĩ sẽ khó đấy ạ.]
Elna nói nhỏ với tôi… Có cảm giác con bé này đang giữ khoảng cách với tôi nhiều hơn là với Elze. T-Tôi không có bị ghét đấy chứ…? Tôi rất muốn tin rằng con bé chỉ đang xấu hổ vì vừa mới khóc xong.
[Linne yêu những trò như thế này. Trừ khi thua cuộc, bằng không thì em ấy sẽ không bỏ dở giữa chừng đâu ạ. Tệ nhất là em ấy sẽ khóc ăn vạ. Mà con nghĩ em ấy cũng sẽ khóc một tí nếu thua cuộc…]
Con nít. Chuẩn con nít cmnr.
Tôi không để ý lắm vì Coon và Freya đều đã lớn, nhưng Linne có vẻ vẫn chỉ là một đứa nhóc tì mà thôi.
[Hmm… giải đấu này là do bên Mismido tổ chức. Hơn nữa lại còn là giải đấu đầu tiên nữa. Mặc dù là giải đấu cho thường dân nhưng để hoàng tộc một nước khác tham dự vẫn không phải là ý hay đâu…]
Tôi không định khoe rằng “Bọn trẻ là con gái tôi đó” nhưng rõ ràng chúng trông y đúc Elze và Linze, nên kiểu gì họ cũng biết là bọn tôi có liên quan. Dù là con gái hay là họ hàng cũng chẳng thay đổi được gì cả.
Nếu con bé thua trong vòng đấu chính thì còn đỡ, nhưng với sức mạnh đó, khả năng cao là con tôi sẽ ẵm giải vô địch hơn là chỉ vào trận chung kết……
Cảm xúc của tôi đang lẫn lộn. Là một người cha, tất nhiên tôi muốn con bé thắng. Nhưng với cương vị của một vị vua, điều đó sẽ là một vấn đề.
Phía Mismido chắc hẳn sẽ muốn người nước họ giành chức vô địch hơn. Điều đó sẽ tăng thêm phần kịch tính.
[Phải rồi, cái sức mạnh đó của Linne là gì vậy? Một loại ma thuật vô thuộc tinh nào đó sao?]
[À, vâng. Đúng vậy ạ. Là [Gravity].]
Elna trả lời câu hỏi của Elze một cách lễ phép. À… ra là vậy. Phải rồi nhể.
Tôi cũng xài chiêu đó rất nhiều. Ngay lúc mà chấn động đánh vào kẻ địch, tôi sẽ gia tăng trọng lượng vũ khí và làm nó nặng hơn. Trong trường hợp của Linne, con bé không thể làm điều đó từ xa như smartphone của tôi, nên tôi đoán con bé đã trực tiếp gia tăng sức mạnh của đôi găng đang đeo bằng cách khiến nó nặng hơn.
[Nhưng giải đấu cho phép sử dụng ma thuật sao?]
[Chỉ cần không phải ma thuật tấn công trực tiếp hay ma thuật phục hồi thì đều được hết ạ. Trước đó đã có vài người đã sử dụng [Tail Wind] rồi mà ạ?]
Elna đáp lại Su. [Tail Wind]… hình như đó là ma thuật tạo ra một cơn gió thoảng và tăng tốc cho người sử dụng thì phải. Tôi không thường sử dụng nó. Đã có [Accel] và [Boost] lo rồi.
Sakura cũng hỏi Elna tương tự.
[Vậy còn ma thuật giúp Linne lướt trên không trung là gì?]
[Đó thực chất là bật nhảy trong không trung bằng [Shield] làm điểm tựa chân ạ. Em ấy trông giống như đang lướt trong không trung là do nó vô hình…]
[Shield] á!? Tôi hiểu rồi, ra là có cách sử dụng như vậy... [Shield] không biến mất ngay lập tức mà vẫn tồn tại thêm một hoặc hai giây. Từng đó là đủ để sử dụng như một điểm tựa và bật nhảy trên không trung… Lần sau tôi sẽ thử trò đó.
Vậy là con bé có hai ma thuật vô thuộc tính, [Gravity] và [Shield] sao?
Nghĩ lại thì, của Elna có vẻ xịn hơn. [Multiple], [Recovery] và [Boost] có thể được dùng lên mọi thứ. Chắc hẳn Elze đang hớn hở lắm khi biết con gái có cùng ma thuật vô thuộc tính với mình đây.
[Program] của Coon, [Boost] của Elna... Nếu Yoshino, con gái của Sakura, có thể sử dụng [Teleport], tôi không thể nghĩ ra nguyên nhân nào khác ngoài việc chúng đã được thừa hưởng ma thuật vô thuộc tính. À không, ma thuật vô thuộc tính của những cô con gái khác cũng được thừa hưởng… nhưng mà là từ tôi.
[Vậy chúng ta tính sao với Linne đây?]
[Đưa về nhà bằng [Teleport] ngay phát một mà không nói năng gì.]
[Không, cái đó thì hơi…]
Tôi chần chừ khi nghe đề nghị của Sakura. Thôi nào, kiểu gì sau đó con bé cũng sẽ khóc om sòm lên thôi...
[Nếu thua cuộc, cô bé sẽ phải chấp nhận về nhà nhỉ? Thế sao chúng ta không nhờ Thú vương Bệ hạ sắp xếp một đối thủ mạnh xem sao?]
[Hmm… Theo như chúng ta đã theo dõi trước đó thì phải là một người cực mạnh cơ…]
[Vậy thì, để em cải trang bằng [Mirage] rồi chiến đấu thì sao? Linne có vẻ cũng là một đệ tử của em giống như Alice vậy.]
Elze nảy ra một ý tưởng điên rồ, nhưng mà nghe cũng được đó chứ…? Tôi nghĩ Thú vương hoặc Thủ tướng Graz-san sẽ hưởng ứng thôi…
[Không, dù Linne là đệ tử của Elze, có khả năng con bé sẽ chiến đấu theo phong cách riêng. Nếu là vậy thì anh sẽ…]
[Em sẽ đi.]
[Hở?]
Mọi người đồng loạt kêu lên khi Linze ngồi cạnh tôi giơ tay.
[Nhìn onee-chan chơi đùa với con gái như vậy, em cũng muốn chơi đùa cùng con gái mình.]
Không, chơi đùa cái gì chứ. Cho dù em có mỉm cười và nói vậy, thế còn mối quan hệ mẹ con thì sao? Lần gặp gỡ đầu tiên với con gái đi đâu mất rồi?
[Nhưng Linze là một pháp sư mà? Em có thể chiến đấu mà không sử dụng ma thuật sao?]
[Chỉ cần không tổn thương đối thủ thì không bị tính là phạm luật. Em đã rèn luyện phong cách đó nhiều rồi.]
Đúng thật, Linze tuy không mạnh bằng những người khác nhưng không hề yếu. Nói thật thì, sức mạnh đó nằm ở ngưỡng mà không mạo hiểm giả nào có thể đạt được. Sau tất cả, em ấy đã thông thạo những cổ thuật, ma thuật tổng hợp và tinh linh thuật có trong “Library” Babylon mà.
Ngoài ra, còn có sức mạnh từ chiếc nhẫn cưới của Kami-sama nữa.
[Nè, Elna. Linne khá là dễ dụ phải không? Con bé có nói “Game là dễ! Game là dễ!” trước giải đấu chứ?]
[V-vâng. Tuyệt quá, làm sao mẹ biết vậy ạ?]
[Fufu, mẹ hiểu rồi. Mẹ cũng từng nghe những lời đó khi còn nhỏ.]
[Li-Linze!? C-con trẻ! Chúng ta đang ở trước mặt con trẻ đó!]
Elze hét lên một cách xấu hổ khi nghe Linze gợi lại. Bọn tôi thì nhìn em ấy với ánh mắt ấm áp. Em cũng có thời trẩu tre quá nhỉ…
[Nghĩa vụ của một người mẹ là kiểm tra xem con mình đã phát triển thế nào. Anh có phản đối gì không, Touya-san?]
[Không, nếu Linze đã muốn vậy thì không vấn đề…]
Tôi không nghĩ Linze sẽ gặp bất kì khó khăn nào trước Linne. Sẽ thật tốt nếu con bé chấp nhận thua cuộc trước khi bị thương như trận so tài giữa Hilda và Freya nhưng… đánh nhau thì luôn có những vết thương nhỏ nhặt, nên tôi không thể làm gì hơn.
Chiếc smartphone trong túi thông báo cuộc gọi đến trong khi tôi đang lo nghĩ như vậy. À rế? Là Graz-san, Thủ tướng Mismido này.
[Vâng, moshi moshi.]
[A, Quốc vương Brunhild. Ngài vừa đến Mismido ạ?]
[À, phải. Làm sao ông biết?]
[Hahaha. Thần có thể thấy Điện hạ từ khán đài dành cho khách mời đặt biệt. Ngài có muốn qua đây không?]
Phải rồi, nơi Graz-san ngồi là hàng ghế VIP được xây cao hơn hẳn. Cơ mà làm sao ông ấy thấy bọn tôi được nhể. À quên, Graz-san là thú nhân tộc chim, nên ông ấy có thị lực rất tốt.
Đã được mời thì có dại mới không đi. Tôi sẽ nói với ông ấy về việc này.
◇◇◇◇
[Ủa? Mình không thấy Elna-oneechan… Chị ấy đi hái hoa chăng?]
Linne nhìn ra từ cửa sổ phòng chờ. Cô không thấy chị gái cùng tuổi người đã ở đó tới tận lúc trước. Cô loáng thoáng lo lắng ngộ nhỡ đã có chuyện gì xảy ra. Không có smartphone thật là bất tiện.
Trong phòng chờ, những thí sinh thắng cuộc đang chuẩn bị cho trận đấu bằng những phương pháp riêng như nghỉ ngơi, co giãn vai hay tọa thiền.
Mười hai người chiến thắng bao gồm cả Linne. Hai trong số đó bị thương và hiện đang ở phòng y tế.
Ma thuật phục hồi không phải là toàn năng. Nếu bị thương nặng, có khả năng bạn phải dừng cuộc chơi. Lượng máu đã mất không thể trở lại, và sức mạnh vật lý cũng không thể hồi phục.
Nếu có người bỏ cuộc, đối thủ của họ nghiễm nhiên được xử thắng. Linne thì không quan tâm cho lắm, nhưng có vẻ hầu hết các thí sinh đều muốn hai người bị thương bỏ cuộc.
Ngoài mười hai người chiến thắng ra, còn có bốn ứng cử viên hiện không ở đây. Nói cách khác, có 16 thí sinh cạnh tranh chức vô địch, nhưng một ứng cử viên lại là vua của đất nước này, Jamukha Blau Mismido.
Chỉ cần lọt vào mắt xanh của nhà vua, một chức quan sẽ không còn là giấc mơ nữa. Không lạ khi các thí sinh đều muốn đối thủ bỏ cuộc.
Cửa phòng chờ đột nhiên mở ra và ba người bước vào. Một là trọng tài tộc thú nhân điều hành trận đấu. Tiếp theo là chàng thanh niên trước đó đã đến phòng y tế. Cuối cùng là một người mà không thí sinh nào từng gặp trước đây.
[Bởi vì Vail, sau khi vượt qua vòng loại, đã rút lui; chúng tôi quyết định bổ sung một người mới làm ứng cử viên. Linlin-dono này sẽ là người tham gia.]
[Linlin. R-rất vui được làm quen…]
Người tự xưng là Linlin cúi đầu chào với tông giọng nhỏ. Như vậy, hi vọng thắng mà không cần đánh đã tan biến.
Cô gái khoảng 16, 17 tuổi với bím tóc vàng. Nằm ở thắt lưng cô là một cây đũa phép ngắn hình ngôi sao, và trên ngực trái có đính một huy hiệu hình ngôi sao màu vàng sáng. Cô không mặc giáp mà là một chiếc áo choàng gothic màu đen và váy tầng, còn dưới chân thì đeo đôi tất đen dài đến đầu gối.
Nhìn qua cũng biết cô gái là một pháp sư. Ma thuật tấn công trực diện bị cấm ở giải đấu võ thuật này, nên hiếm có thí sinh nào là pháp sư, nhưng không phải là không có. Sự thật là một vài trong số những người thắng cuộc ở đây cũng là pháp sư.
[Vậy thì Linlin-dono, xin hãy quay về phòng chờ dành cho ứng cử viên.]
[A, tôi, ở đây cũng được, tại vì ở bên đó tôi lo lắm.]
[…? Đúng nhỉ. Mà, vậy cũng không sao.]
Thanh niên trọng tài cảm thấy hơi kì lạ, nhưng ở bên kia có sự xuất hiện của Thú vương. Anh ta nghĩ rằng cô gái cảm thấy lo lắng và e sợ và sẽ không thể hiện tốt.
Được Thủ tướng Graz đề bạt, sức mạnh của cô là không thể bàn cãi, nhưng pháp sư thì rất khó thắng được giải đấu này. Anh quyết định sẽ để cô ta tự do lựa chọn phòng chờ để ít nhất có thể chiến đấu một cách thoải mái.
[Vậy thì các thí sinh vui lòng chờ thêm một chút.]
Nói xong, người trọng tài trẻ rời khỏi phòng chờ. Sự chú ý dồn vào cô gái tự xưng là Linlin, nhưng phản ứng đó nhanh chóng trở nên khác nhau. Vài người mất hứng thú sau khi nhận ra cô là pháp sư, vài người cảnh giác và nhìn chẳm chằm vào cô, vài người quan tâm nhưng giả lơ, v.v.
Có một cô bé không chỉ chăm chú quan sát Linlin mà còn nghiêng đầu nhìn. Linne.
[S-sao vậy?]
[Un…? Eto, onee-chan, chúng ta đã từng gặp ở đâu đó rồi phải không ạ?]
[Ể!? C-chị tưởng đây là lần đầu tiên!?]
[Vậy ạ…? Chắc là do em tưởng tượng thôi. Mà kệ đi. Sao chị không ngồi xuống đi ạ?]
Linne vỗ vỗ vào chiếc ghế dài nơi cô ngồi. Khi Linlin ngồi xuống, Linne mỉm cười và giơ tay ra.
[Em là Mochizu... à, ờ, Linne! Rất vui được gặp chị, onee-chan!]
[…Rất vui được làm quen, Linne-chan.]
Linlin bình tĩnh nắm lấy bàn tay cô bé và mỉm cười, nhưng có ai biết được cô đang kìm hãm không cho trái tim nhảy ra khỏi lồng ngực.
◇◇◇◇
《Oa, mềm quá! Dễ thương quá! Linne thật dễ thương! Đứa trẻ này là của mình và Touya-san…! Mình muốn ôm chầm lấy con bé quá...! C-con gái mình────! Thật quá dễ thương────!》
Linlin, thực chất là Linze thay đổi ngoại hình bằng huy hiệu cải trang, đang hét lên từ tận đáy lòng. Sự căng thẳng đã đạt đến tối đa sau khi cô cuối cùng cũng được gặp con gái.
Cảm giác ghen tị với chị gái của cô trước đó đã hoàn toàn tan biến. Không thể cưỡng lại được điều này. Dễ thương chính là chân lý.
[Onee-chan là một pháp sư ạ?]
[Ư-ừ, đúng vậy. Nó lạ lắm sao?]
[Vâng! Mẹ em cũng là một pháp sư, nên em biết rõ sức mạnh của họ, nhưng em mới là người chiến thắng!]
[V-vậy à…]
Cách nói chuyện tươi vui đó cũng thật dễ thương. Linze tuyệt vọng chịu đựng không cho biểu cảm trên gương mặt giãn ra.
[Mẹ của Linne-chan cũng là pháp sư hể.]
[Vâng! Mẹ em ấy, tuyệt lắm ạ! Mẹ có thể làm phép, mẹ có thể may quần áo, mẹ cũng có thể nấu ăn nữa! Mẹ có thể làm rất nhiều thứ!]
Linze nheo mắt và cố gắng lắng nghe Linne hết sức có thể. Cô bé đang kể toàn những điều mà cô muốn nghe.
[Li-Linne-chan có yêu mẹ mình không?]
[Đôi khi em rất sợ khi mẹ nổi giận, nhưng… em yêu mẹ. Mẹ luôn kể chuyện cho em mỗi đêm trước khi ngủ… Em sẽ gặp lại mẹ sớm thôi. Cùng với Elna-oneechan. Và rồi…]
Giọng cô bé nhỏ dần xen với cô đơn. Linze thấy vậy liền ôm Linne thật chặt.
[Onee-chan……?]
Linne nhìn Linze với khuôn mặt khó hiểu. Linze ngay lập tức thả Linne ra. Cô đã ôm lấy cô bé trong vô thức. Cô bé thấy khó hiểu cũng không có gì lạ. Linze hoảng loạn viện ra một cái cớ cho lý do mà cô làm vậy.
[X-xin lỗi! T-tại em trông quá giống em gái chị, cho nên…]
Sau khi viện được một cái cớ không thể xạo hơn, cô cuối cùng cũng xóa bỏ được sự nghi ngờ.
[Onee-chan cũng có em gái ạ? Em có một. Và cả em trai nữa.]
Linze tự vuốt ngực mình vì đã nói dối Linne, người đang mỉm cười và trả lời như vậy.
Sau đó, khi Linze cố gắng tìm hiểu về em gái và em trai của cô bé, cừa phòng chờ lại mở ra, trọng tài cùng hai người lính Mismido bước vào.
[Xin lỗi đã để các bạn chờ. Cảm ơn vì sự hợp tác của các bạn trong lúc quyết định bảng đấu. Chúng tôi sẽ gọi các bạn khi đến lượt, nên vui lòng chờ ở đây cho đến lúc đó.]
Hai người lính đem tấm bảng đấu gắn lên tường. Các thí sinh đứng trước tấm bảng xác định những đối thủ mà mình có thể đối đầu để tính kế đánh bại họ.
[A! Đối thủ của em là chị đó, onee-chan!]
[Có vẻ là như vậy.]
Linze không hề ngạc nhiên vì chính cô đã nhờ Graz, Thủ tướng Mismido, sắp xếp. Tất nhiên, nếu Linze thắng, cô sẽ rút lui bằng cách viện cớ bị thương. Chính vì vậy, cô không thể để thua con gái mình được.
[Game là dễ! Vì onee-chan là pháp sư, em có nên nhẹ tay một chút không nhỉ?]
[…Linne-chan, onee-chan có khi cũng mạnh bằng mẹ của Linne-chan đấy, nên nếu muốn, chị có thể bón hành em đó?]
Cô nói vậy để giúp Linne, người vẫn đang xem nhẹ đối thủ, cẩn trọng hơn; nhưng tâm trạng của cô bé lại xấu đi và cô đáp “Muu~”. Có lẽ mình đã làm tổn thương lòng tự tôn của con bé, Linze nghĩ vậy.
[…Chị nói dối. Không ai ngoài gia đình em có thể mạnh bằng mẹ! Em sẽ dễ dàng đánh bại onee-chan thôi!]
Ể, tự tin gớm nhỉ? Hai mắt Linze sáng lên. Là một người mẹ, cô rất vui vì được con gái kính trọng, nhưng cô bé vẫn xem nhẹ đối phương. Nhưng mà, Linze mỉm cười, cho rằng đó là bởi cô bé chỉ là một đứa trẻ. Chị gái cô cũng là kiểu người như vậy. Cô nhận thấy một chút hoài niệm và cười.
Pui. Linne quay mặt khỏi Linze, khoanh hay tay lại và phồng má lên. Có lẽ cô bé cảm thấy gia đình mình bị xem thường.
Nhưng Linze vẫn cảm thấy cô bé thật đáng yêu ngay cả với biểu cảm hờn dỗi đó. Cô có một cảm giác kì lạ như thể đứa trẻ này là của riêng mình.
[Vậy thì cùng quyết đấu nào.]
[Em sẽ không thua đâu!]
Cặp mẹ con đưa mắt nhìn nhau với những suy nghĩ ẩn trong lòng.
CHƯƠNG 485: MẸ CON ĐỐI ĐẦU VÀ HAI DÒNG NƯỚC MẮT
[Dừng lại! Người thắng cuộc, Dunks!]
Sau khi tiễn đối thủ ra khỏi sàn đấu bằng sức mạnh áp đảo, thú nhân tộc hổ giơ nắm đấm lên cao. Cùng lúc đó, tiếng reo hò và vỗ tay nồng nhiệt vang lên từ khán đài.
[Quả nhiên không thể coi thường sự nhanh nhẹn và sức mạnh của thú nhân được. Mình nghĩ anh ta sẽ tốt đây.]
Elze ngồi bên cạnh Elna lẩm bẩm như thể em ấy vừa chốt được con mồi của mình. Làm ơn đừng làm vậy giùm anh.
Chúng tôi đã quay lại hàng ghế mà Elna ngồi khi nãy. Graz-san có mời tôi đến ngồi ở hàng ghế VIP, nhưng tôi đã từ chối vì sợ Linne sẽ lo lắng nếu thấy Elna biến mất.
Linne cũng không thể nhận ra chúng tôi vì ngoại hình của cả bọn ngoại trừ Elna đã được thay đổi bằng [Mirage].
[Trận đấu giữa Linne và Linze là khi nào vậy~ja?]
[Hình như là trận tiếp theo thì phải. Không biết bọn họ sẽ ổn không nữa… Anh lo cho Linne, nhưng cũng lo cho Linze nữa.]
Thấy tôi thở dài, Elze nhìn một cách ngạc nhiên.
[Gì thế, trông anh ủ rũ như sắp chết vậy. Con bé là vợ của anh cơ mà? Sẽ không có chuyện em ấy chỉ tập luyện một cách nửa vời đâu. Nếu là về ma thuật tấn công thì có lẽ con bé là nhất trong số bọn em đó?]
[Chính vì cái luật cấm dùng ma thuật tấn công nên anh mới lo… Nhưng nếu không thì Linne sẽ ăn ngập hành mất…]
Khi tôi đang trò chuyện với Elze qua đầu Elna ngồi giữa, tiếng reo hò đã báo hiệu cho trận đấu tiếp theo.
Long nhân dùng giáo đấu với khuyển nhân dùng kiếm. Vậy là trận tiếp theo của trận này hử... Lạy trời đừng để ai trong hai người họ bị thương.
Tôi không thể tập trung tí nào vào trận đấu đang diễn ra trước mắt và phải xoa bụng để làm dịu đi cơn đau đang âm ỉ.
◇◇◇◇
[A, Elna-oneechan quay lại rồi… Mà mấy người ngồi cạnh là ai vậy nhỉ?]
Linne trở nên nhẹ nhõm khi thấy chị gái, nhưng ngay sau đó một câu hỏi xuất hiện trong đầu cô.
Chị gái Elna của cô khá nhút nhát. Cô ấy không thể hòa nhập với mọi người ngay được.
Cô bé đoán bọn họ chỉ vô tình gặp nhau, nhưng cô sớm nhận ra phỏng đoán của mình trật lất khi thấy nụ cười thường xuyên xuất hiện trên môi người chị. Linne cảm thấy một chút cô đơn khi nhìn họ cười nói như một gia đình.
Linlin… Linze lặng lẽ đứng sau Linne đang nhìn ra ngoài từ cửa sổ phòng chờ.
[Đứa trẻ đó là chị của em à?]
[Vâng ạ… Elna-oneechan. Ít khi nào chị ấy lại trò chuyện vui vẻ với người khác như vậy lắm.]
Chỉ mình Linne không biết sự thật, cô nghiêng đầu với vẻ mặt khó hiểu. Nhưng vì là người nhà nên không có gì lạ khi họ trò chuyện thân thiết như vậy cả.
[Dừng lại! Người thắng cuộc, Ryugel!]
Tiếng trọng tài vang lên. Trận đấu đã ngã ngũ. Tuy thật thô lỗ, nhưng họ không hề xem trận đấu. Người thắng cuộc có vẻ là long nhân dùng giáo.
『Tiếp theo, chúng ta sẽ đến với trận đấu thứ năm! Linlin, một trong số các ứng cử viên! Đối thủ của cô là Linne, thí sinh trẻ tuổi nhất giải đấu!』
Sau màn giới thiệu ngắn, Linze và Linne bước vào sàn đấu từ phía hành lang trước phòng chờ. Một cơn bão những tiếng vỗ tay và reo hò như dội xuống cả hai từ khán đài.
[Game là dễ, Linlin-oneechan! Em sẽ người chiến thắng thôi!]
[Gáy to lắm. Chị cũng không chịu thua đâu, biết chứ?]
Hai người lườm nhau và bước tới hai bên trái và phải của sàn đấu. Khi cả hai đã vào vị trí mặt đối mặt, vị trọng tài ở giữa bước xuống sàn đấu.
[Hai bên sẵn sàng rồi chứ?]
[Rồi~!]
[Bất cứ lúc nào.]
Linne đeo đôi găng chiến cứng cáp vào hai tay, còn Linze thì cầm cây đũa phép ngắn có đầu hình ngôi sao nằm dưới thắt lưng lên.
[Vậy thì, bắt đầu!]
Rầm! Ngay khi có tín hiệu bắt đầu, Linne lập tức thu hẹp khoảng cách với Linze. Cách khắc chế pháp sư cơ bản. Nói cách khác, đó là một chiến thuật đơn giản nhằm tiếp cận và tấn công phủ đầu trước khi bị ma thuật hạ gục.
[Rất tiếc, nhưng em sẽ kết thúc sớm thôi!]
Đáp lại Linne đang lao tới, Linze lùi về sau.
[“Ánh sáng hãy đến đây, Thiểm Điện Quang, Flash”!]
[Au!?]
Linne lo sợ trước ánh chớp phát ra từ cây đũa phép ngắn của Linze nên đưa hai tay lên che mắt. Đối mặt với ánh chớp đó, Linne không thể di chuyển khỏi chỗ đứng.
Thời gian niệm phép nhanh hơn cô dự tính. Linne lao vào vì biết rằng sẽ không có ma thuật tấn công trực diện, nhưng rốt cuộc cô đã tạm thời bị mất thị lực.
[Muu!? Làm mù là chơi bẩn đó, onee-chan!]
Trong khi la lên như vậy, cô triển khai [Shield] xung quanh bản thân. Thị lực của cô đang dần dần trở lại. Lúc này cô không còn lựa chọn nào khác ngoài phòng thủ.
[Em không thể cứ thế mà lao đầu vào một pháp sư. Bởi vì đối thủ có thể đã thủ sẵn những đường lui.]
[Đường lui? Đường lui là sao? Chị nói cái gì em không hiểu gì hết!]
Khi thị lực đã trở lại và Linne nắm đấm tay, không còn ai ở đó. Trong cơn hoảng loạn, cô quay đầu nhìn xung quanh. Nhưng một lần nữa vẫn không có ai.
[Ể?]
Vậy thì là ở trên! Cô bé nhìn lên, nhưng cũng không có ai ở đó.
[Biến mất rồi… A, là [Invisible]! Chị có thể tàng hình!]
[Câu trả lời chính xác.]
Triển khai [Shield] sau lưng xong, cô bé bắt đầu tìm kiếm các dấu hiệu. Bằng cách xác định hướng phát ra giọng nói và dòng chảy không khí, cô có thể đoán được vị trí tương đối… nghĩ như vậy, Linne tập trung ý thức của mình.
Tuy nhiên, tiếng trọng tài đã cắt ngang trận đấu.
[C-chờ đã! Linlin-dono, ma thuật tàng hình sẽ bị cấm vì chúng tôi không thể phân định thắng thua nếu cô có ra khỏi sàn đấu.]
[A, đúng nhỉ. Được, tôi hiểu rồi.]
[Fuwa!?]
Linze xuất hiện ngay bên cạnh Linne, hù Linne một pha thất kinh và khiến cô bé phải lùi ra xa. Cô ấy đã ở đó từ lúc nào!?
[Ku!]
Linne xốc lại tâm trí và tung một cước vào Linze vừa xuất hiện. Ngay khi cô bé nghĩ rằng mình đã đá trúng bụng Linze, thân ảnh của cô tan vỡ.
[Ể!?]
Linze vỡ vụn ra. Như thể cô được làm từ thủy tinh và đổ xuống nền đất.
[G-gương sao?]
[Trúng phóc.]
Khi cô bé quay đầu lại, Linze ở đằng xa vung cây đũa phép của mình. Vật thể hình ngôi sao trên đỉnh gậy phóng đến chỗ cô bé, vẽ nên đường cong tựa như một chiếc shuriken bay.
Ngôi sao bị biến dạng thành hình cầu như sao băng tấn công Linne.
[Uwa!?]
Linne không chậm trễ cúi xuống né đòn. Vẽ thêm một vòng cung hệt như chiếc boomerang, ngôi sao quay trở về trên cây đũa phép của Linze.
[Cái gì vậy!? Làm sao chị được dùng cái đó!?]
[Nó không phải kiếm, càng không phải ma thuật tấn công trực diện. Nó chỉ giống như kiểu một cây chùy xích dài thôi mà.]
Nói vậy xong, Linze lại vung cây đũa một lần nữa. Ngôi sao trên đầu đũa lại phóng thẳng về hướng Linne.
Tốc độ của nó không cao. Hoàn toàn có thể tránh được, nhưng Linne thì nghĩ khác. Cứ tránh né ngôi sao đó suốt thật là mất thời gian. Nếu đã vậy.
[THÀNH-CÁM-ĐI!]
Linne đấm tay phải về phía ngôi sao đang phóng tới. Không thứ gì là đôi găng mà cha đã cho cô không thể phá vỡ. Bên cạnh đó, ngay khi va chạm, cô cũng bồi thêm [Gravity] để tăng sức hủy diệt. Kết quả, ngôi sao bị nghiền nát thành những mảnh vụn.
[Xong đời!]
Linne khịt mũi và cười “fufu” một cách đắc thắng. Thấy con gái vẫn dễ thương ngay cả với dáng vẻ đó, một nụ cười tự nhiên xuất hiện trên môi Linze.
Có lẽ hiểu nhầm nụ cười đó là sự coi thường, tâm trạng của Linne lập tức trở nên giận dữ.
[Dám coi thường em! Thế này thì sao!]
Ya, ya, ya! Cứ thế, Linne nhảy liền ba bước thật cao lên không trung như thể đang khinh công. Đó thực chất là nhảy lên bằng [Shield] làm chỗ tựa chân. Ở một độ cao kha khá phía trên Linze, Linne lộn xoáy cả thân mình.
[Long Tinh Cước!]
Đôi giày mithril được tăng trọng dội xuống Linze như một ngôi sao rơi. Thông thường, nếu dính phải cú đá với động lượng đó, nạn nhân sẽ bị thương nặng nếu không đủ khỏe.
Tuy nhiên, Linne biết rằng Touya đã tinh chỉnh sàn đấu này. Giống như sàn đấu Brunhild, sàn đấu ở đây tập trung vào việc bảo vệ tính mạng con người. Không khó để dự đoán nó có thể miễn trừ sát thương đến mức nào.
Ngoài ra cô cũng có thể điều chỉnh sức mạnh của mình dưới sự dạy dỗ chu đáo của Elze, sư phụ và cũng là một trong số các mẹ kế. Chính vì thế dù có bị thương, đối thủ của cô vẫn có thể hồi phục.
Linne đã nghĩ vậy, nhưng sau khi đá xuống đối thủ, cô mới nhận ra mình lại bị lừa khi thấy thân ảnh Linze vỡ vụn.
Từ nãy đến giờ không hề có tiếng niệm phép. Đó là một phép vô thuộc tính sao? Khi Linne đáp xuống sàn đấu, cô mới nhận ra có một người nhỏ bé trong suốt bên cạnh Linze.
Cao cỡ 30cm. Một cô gái mặc bộ váy bạc với mái tóc bạch kim dài.
[Tinh linh…! Ra vậy! Từ nãy đến giờ chính là Tinh linh thuật!]
[Chính xác. Đáng lẽ em đã có thể nhận ra sớm hơn nếu chịu quan sát kĩ một chút. Em cần phải biết giữ bình tĩnh khi gặp bất lợi.]
Tinh linh bên cạnh Linze cười khúc khích. Khác với thời điểm mà Linne sống, có rất ít người sử dụng Tinh linh thuật ở dòng thời gian này. Thực tế là không ai sử dụng Tinh linh thuật ngoại trừ ở Kinh đô Hoàng gia Mismido. Vì vậy nên cô bé đã bỏ quên nó.
Ngoài mẹ kế Linze, sử dụng được Tinh linh thuật còn có mẹ kế Leen, Sakura, Yumina và Su. Nhưng họ hiếm khi dùng nó.
Nhờ cha mẹ mình, bản thân Linne đã nhiều lần quan sát các tinh linh, nhưng cô chưa từng thấy tinh linh này bao giờ. Nghĩ đến đây, Linne cho rằng đó có lẽ là một tinh linh trung cấp.
[Đứa trẻ này là Tinh linh Gương. “Miroir”.]
『Tôi là Miroir. Rất vui được gặp.』
Cô gái giống hệt một con búp bê chào Linne theo kiểu Curtsy.
Linze sử dụng tinh linh này vì Elna đã xác nhận rằng cô sẽ không bị lộ danh tính nếu dùng tinh linh trung cấp. Theo Elna, Linze trong tương lai hầu như chỉ sử dụng tinh linh cao cấp khi dùng ma thuật.
Mà với Linze hiện tại, cô vẫn chưa hoàn toàn quen với các tinh linh cao cấp nên điều này cũng là không thể tránh khỏi.
[Tinh linh Gương… Hóa ra đó là mánh khóe trong trò lừa của chị khi nãy!]
[Đúng vậy. Nếu em quan sát kĩ hơn thì đã nhận ra ngay lập tức rồi đó?]
Cô bé ngỡ ngàng. Quả thật lúc mới gặp nhau trong phòng chờ, huy hiệu hình ngôi sao trên ngực cô ấy nằm bên trái. Nhưng giờ cái huy hiệu đó đã nằm bên ngực phải của cô gái đang mỉm cười trước mặt.
[…~! Đây cũng là giả…!]
Khi cô bé quay lại, Linze và Miroir với cái huy hiệu nằm bên ngực trái đang đứng đó. Còn Linze sau lưng cô thì vỡ vụn.
『Quả nhiên là cô nhóc đã nhận ra.』
[Muu~! Nếu là một Tinh linh sứ thì chị phải nói trước chứ!]
[Làm gì có ai ngốc đến nỗi lật ngửa hết quân bài ngay từ khi bắt đầu nhỉ? Linne-chan cũng giấu bài mà phải không?]
[Muu…! Đã đến nước này thì…『Thay đổi chế độ・Panzer』!]
Găng tay của Linne như gầm lên! Nó chuyển đổi và kích thước trở nên to lớn hơn. Những đường vân ma thuật nổi lên khắp đôi găng, và hai ống phản lực ở hai bên, tổng cộng bốn cái, mọc dài quanh hai khuỷu tay.
[Nếu chị đã muốn đến vậy thì em sẽ cho chị thấy! Sau này đừng có hối hận đó!]
“Đấu khí” dập dờn tỏa ra từ cơ thể Linne hòa lẫn với ma lực của cô. Linze lặng lẽ đứng quan sát bóng hình đầy sức mạnh đó.
[Đấu khí sao…!]
Đấu khí. Một kỹ thuật chiến đấu kết hợp ma lực của người dùng vào bộ phận cơ thể, nhằm thay đổi đặc tính và tăng cường thể lực. Ở lục địa Đông, đó là một bí thuật chỉ được truyền lại cho một số tộc long nhân.
Alice con gái của Ende và Linne đều là đệ tử của Elze. Alice có thể sử dụng “Phát kình”, một nhánh của kỹ thuật đấu khí. Cùng là đồng môn… không thể nào mà cô đệ tử Linne lại không thể sử dụng nó.
[Ha!]
[Wa!?]
Bang! Một luồng năng lượng phát ra từ lòng bàn tay Linne tấn công Linze.
Luồng năng lượng bay sượt qua Linze, người đã kịp thời né đòn, rồi va chạm với rào chắn của sàn đấu và tiêu tán.
[Chưa hết chưa hết chưa hết đâu!]
[N-nhiều quá! Sao có quá trời vậy nè!?]
Linne xả liên hoàn những viên đạn to bằng quả bóng chày. Đúng như cô đoán, Linze cũng đang né đòn. Đối với những đòn tấn công liên hoàn thì tránh né là giải pháp tốt nhất. Không có thì giờ để triển khai rào chắn phòng hộ bằng ma thuật.
[Mi-Miroir-chan! Làm ơn!]
『Tôi hiểu rồi, thưa Chủ nhân.』
Miroir lắc cánh tay, rất nhiều tấm gương bao phủ xung quanh Linne. Linne hơi chậm lại để quan sát hình ảnh phản chiếu của mình trong vô số tấm gương đó, rồi cô bé lập tức chĩa họng súng về phía chúng.
[Bắn nát hết!]
Bản thân tấm gương rất mỏng và giòn. Khi bị dính đạn, chúng dễ dàng vỡ nát thành những mảnh vụn nằm rải rác khắp sàn đấu. Cô bé chỉ vừa rời mắt khỏi Linze một thời gian ngắn, nhưng chừng đó là đủ rồi.
[“Mưa hãy đến đây, Phước lành thuần khiết, Heavenly Rain <Thánh Vũ>”!]
[Ể?]
Linne kêu lên. Ngay sau đó, một cơn mưa lớn đổ xuống sàn đấu. Trọng tài lúc đầu tưởng rằng đó là một đòn tấn công bằng ma thuật, thế nhưng không hề có quả bóng nước nào như phép [Water Ball] và thí sinh cũng không có vẻ gì là đang tấn công nên anh ta đã bỏ qua.
Thực tế là cơn mưa đã tạnh ngay lập tức. Chỉ có hai người trên sàn đấu là ướt sũng dưới mưa.
[Ư! Bộ quần áo yêu thích mà mẹ may cho mình…! Thật không thể tha t… kya!]
Linne vồ ếch và ngã đập mông xuống sàn. Cảm thấy lạnh ở chân và mông, cô bé nhìn xuống và nhận ra toàn bộ sàn đấu đã biến thành một sân băng.
Sau đó Linne nhìn lên phía trước và thấy rằng có một Tinh linh thứ hai đang ở đó.
Một Tinh linh nữ màu ngọc bích trong suốt có phần trưởng thành hơn so với Tinh linh Gương.
[Lá bài tẩy luôn là dành cho cuối cùng. Air-chan, làm ơn!]
『Vâng, vâng. Aerial, hân hạnh làm quen!』
Cùng với lời giới thiệu ngắn, một lực bí ẩn tiếp cận Linne từ đằng trước.
Như một quả bóng bay được bơm không khí, Linne bị đẩy đi bởi “thứ vô hình” nhưng đàn hồi đó.
[C-Cái gì thế này!? Đây là…!]
Để phá hủy nó, Linne dồn toàn lực đấm về phía “thứ vô hình”. Thế nhưng, điều đó chỉ càng khiến tình hình tệ hơn.
“Thứ vô hình” không hề bị phá hủy, và toàn bộ sức mạnh của Linne dội trở lại như một tấm đệm. Kết quả là, Linne trượt về sau trên nền băng.
[Tiêu rồi…! G-[Gravi…ty]!]
Linne sử dụng ma thuật tăng trọng lên bản thân nhằm triệt tiêu động lượng. Tuy nhiên, do uy lực từ quả đấm của cô là quá cao nên động lượng không thể bị triệt tiêu hết.
Và bang! Sau khi chấn động vang lên, Linne nhận ra mình đã đứng ngoài sàn đấu. Đôi chân của cô hơi lún xuống đất dưới sức nặng. Cô bé đã không thể dừng lại kịp. Linne đã bị đẩy ra khỏi sàn đấu.
[A……]
[R-ra khỏi sàn đấu rồi! Người thắng cuộc, Linlin!]
Tiếng vỗ tay và reo hò vang lên từ khán đài sau khi trọng tài dứt lời. Vị trọng tài tiến đến chỗ Linze, người đang đứng thở ra.
[Li-Linlin-dono. Tôi chỉ hỏi cho chắc thôi, nhưng thứ cô dùng vừa nãy không phải là ma thuật tấn công nhỉ?]
[A, đúng vậy. Nó giống kiểu một ma thuật phòng thủ hơn. Ma thuật này bảo vệ người dùng bằng một lớp khí mỏng và phản hồi các chấn động.]
[Tôi hiểu rồi… Vậy là Linne-dono đã bị đánh bật bởi chính sức mạnh của mình? Thật xin lỗi, nhiệm vụ của tôi là làm rõ những thứ không chắc chắn ở đây.]
Trọng tài ra hiệu không có vấn đề gì với phán quyết của mình. Khán đài lại một lần nữa chúc mừng cho chiến thắng của Linze.
Linze bước tới chỗ Linne, người đang cúi đầu và đứng thẫn thờ bất động.
Có lẽ cô bé đang sốc vì thua cuộc. Linze trở nên lo lắng liệu cô có dính phải chấn thương nào đó không.
[Li-Linne-cha…]
[Phong Tinh linh…]
[Ể?]
Linne lẩm bẩm và nhìn Linze với đôi mắt bối rối.
[Em nhớ ra rồi. Đứa trẻ bên cạnh Linlin-oneechan, chính là Phong Tinh linh…]
『Hể. Cô nhóc biết ta sao?』
Nghe cô gái mặc y phục màu xanh lá cây nhạt hỏi, Linne gật đầu.
[Phong Tinh linh, Aerial. Tinh linh cao cấp, một trong số các Đại Tinh linh. Nhưng mà Phong Tinh linh là…! A, mình lại quên mất đây là thời kì khác…]
Linze mỉm cười nhìn Linne vừa bối rối vừa lẩm bẩm gì đó. Tuy là con át chủ bài, thế nhưng cô có thể bị lộ danh tính nếu triệu hồi nó. Theo Elna, Linze vẫn tiếp tục sử dụng Phong Tinh linh trong tương lai.
Linze tương thích với ma thuật hệ Hỏa, Thủy và Quang. Không có hệ Phong.
Tinh linh có quan hệ mật thiết với ma thuật, vì thế sẽ dễ giao ước hơn nếu có cùng thuộc tính tương thích. Tuy nhiên, Linze lại muốn giao ước với Phong Tinh linh.
Theo lẽ thường, một Tinh linh cao cấp như Phong Tinh linh không thể giao ước với con người. Thế nhưng, Linze là vợ và là người phụ thuộc của Touya. Theo quan điểm của Aerial, cô là vợ của Tinh linh Vương mang quyền uy tuyệt đối. Cô ấy không có quyền từ chối. Thế nên không tính là lạm dụng quyền lực.
Trong trường hợp của Linne, cô bé hiểu lầm rằng Tinh linh mà mẹ cô sử dụng đang được dùng bởi một người khác trong quá khứ.
Đứng trước mặt Linne, người vẫn đang bối rối, Linze lấy ra một cái huy hiệu tương tự với cái mà cô đang đeo trên ngực.
[Linne-chan… Không, Linne. Em rất mạnh. Thế nhưng còn có rất nhiều người mạnh hơn. Không chỉ có mỗi gia đình em là mạnh thôi đâu.]
[…Vâng… Em xin lỗi…]
Linne lí nhí xin lỗi. Có vẻ cô bé đang suy ngẫm về những việc mình đã làm trong phòng chờ. Linne không thể nói lại được vì cô thực sự đã thua cuộc.
[──── Nhưng mà vì chị cũng là gia đình của em… Nên nó chẳng thuyết phục tí nào hết, nhỉ.]
[……Ể?]
Chiếc huy hiệu được gắn lên ngực Linne, người vừa ngẩng mặt lên. Huy hiệu này có tác dụng hóa giải ảo ảnh cho người đeo. Nói cách khác, giờ thì Linne đã có thể thấy được Linze.
Hai mắt Linne mở to.
[M-mẹ…?]
[Ahaha… Thật kì lạ khi mình chưa sinh con mà đã bị gọi là mẹ… uwa!?]
Linne nhảy chồm vào lòng Linze. Cô bé ôm lấy cô gái là mẹ của mình bằng tất cả sức lực.
[Mẹ…! Mẹ ơi…! Con nhớ…… M-m-mẹ, mẹ ơi… mẹ…! U-uwaaaaaaa!]
Linne vừa khóc vừa ôm Linze. Linze cũng dịu dàng ôm lấy đứa con gái đến từ tương lai.
Cô bé không hề mạnh mẽ hơn chị gái. Chắc hẳn cô đã kiềm chế giọt nước mắt của bản thân kể từ lúc đến đây. Từ tận sâu trong tim, Linze đón nhận tất cả những giọt nước mắt của cô con gái đang không ngừng khóc.
[Cuối cùng, cũng gặp được……! Con nhớ mẹ lắm……!]
[Ừ… phải rồi… Mẹ xin lỗi…]
Vượt qua cả ngăn cách thời gian, cặp mẹ con ôm lấy nhau như thể đang sưởi ấm cho hai thân thể ướt sũng.
CHƯƠNG 486: VAI TRÒ CỦA NGƯỜI CHA VÀ THUỐC VÀNG
[A, cha kìa.]
Ơ kìa, phản ứng lạnh nhạt hơn tôi tưởng… Trong khi cuộc hội ngộ với Linze thì lại vô cùng cảm động.
Linne lao đến ngay khi vừa thấy tôi. Và rồi con bé nhìn qua nhìn lại giữa tôi, Elze, Sakura và Su.
[S-sao vậy……?]
[Un, trừ mẹ Su ra thì tất cả không thay đổi quá nhiều. Mọi người đều chỉ trẻ hơn một chút. Chán ngắt.]
[Chán ngắt à…]
[Có lẽ ý con bé là chúng ta sẽ không già đi quá nhiều chăng? Em nghĩ chúng ta nên vui khi nghe điều đó…]
Nhìn bọn tôi, Linne phồng má tỏ vẻ không vừa ý. Cái con bé này, rốt cuộc con đã nghĩ bọn cha trông như thế nào vậy hử.
[Linne! M-mẹ sẽ thay đổi nhỉ!? Mẹ sẽ trở thành người lớn phải không!?]
[Ể? Mẹ là người lớn mà…]
Su phản ứng khi nghe Linne nói vậy. Trong tương lai thì việc em trưởng thành là điều tất nhiên rồi. Nếu không thì làm sao sinh con được.
[Vậy nghĩa là trong tương lai mẹ sẽ *boing boing* chứ~jana!?]
[…À, c-có lẽ vậy ạ. Um, đúng là vậy…]
[Ngon!]
Làm tốt lắm! Chắc chắn là con bé đã làm rất tốt! Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Linne, người đang rời mắt khỏi Su. Không nghi ngờ gì nữa… Con bé đúng là một đứa trẻ ngoan. <Note: Bắt quả tang thằng cha cổ vũ con gái nói dối mẹ>
[Nhưng mà, chắc mọi người sẽ ngạc nhiên hơn con khi gặp cha mẹ đó ạ.]
[Không, bọn cha đã gặp Elna và con là người thứ tư. Coon và Freya thì đang ở lâu đài. Alice cũng ở đó.]
[Ồ, hóa ra Freya-oneechan với Coon-oneechan đã đến. Cả Alice cũng vậy ạ? Thế thì thật lạ khi chưa thấy Ashia-oneechan.]
Ashia…… hình như đó là con gái của Lou. Cơ mà nếu mấy đứa cứ xuất hiện liên tục thì cha cũng không quản nổi đâu.
Trong lúc đang cười vui vẻ, bụng Linne réo ầm lên.
[Mẹ ơi, con đói…]
[Ể? Phải rồi, Linne chưa ăn trưa nhỉ? Eto… con muốn ăn gì nào?]
[Con muốn ăn bắp cải cuộn mẹ làm! Một cái to thật to!]
Lúc ở Trái đất, Lou đã mua rất nhiều sách dạy nấu những món ăn có xuất xứ từ khắp thế giới trong hiệu sách. Nhờ đó, bọn tôi có thể thưởng thức hầu hết chúng ở Brunhild. Đây là thành quả từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của em ấy, và Linze vẫn thường xuyên giúp đỡ nên cũng có thể nấu được vài món.
[Làm bắp cải cuộn sẽ lâu đấy nên hãy ráng đợi đến khi về nhà nhé. Bây giờ con ăn đỡ cái này đi.]
Tôi lấy một miếng cơm nắm lớn từ [Storage] ra và đưa cho Linne.
[Woa! Cảm ơn cha ạ! Itadakimatsu!]
Linne há miệng thật to và cắn miếng cơm nắm. Con bé ăn rất ngon lành.
Linze nhặt những hạt cơm dính trên má Linne đang nhai nhồm nhoàm…… Ăn từ từ thôi, làm gì có ai tranh với con đâu.
Con bé giống như một Linze mini vậy, nhìn cả hai hiện tại không khác gì hai chị em cả.
[Vua, chúng ta nên về thôi. Mọi người đang chờ.]
[À quên mất, phải rồi nhỉ.]
Bị Sakura thúc giục, tôi mở [Gate] để quay về Brunhild. Tôi sẽ gửi email xin lỗi Thú vương và Graz-san sau.
[Vậy chúng ta về thôi. Chắc là Freya với Coon đang đợi đ────]
[À, cha ơi. Smartphone của bọn con rớt xuống Đại giang Gau hết rồi ạ… Cha có thể nhặt chúng về không?]
[Ồ, được chứ… không vấn đề gì…]
[Cảm ơn cha! Mẹ ơi, chúng ta đi thôi ạ!]
Cầm lấy bàn tay Linze, Linne bước qua [Gate]. Nở một nụ cười khổ, Elze dắt Elna bước theo sau, rồi cuối cùng là Su và Sakura.
[Mà… nếu chỉ là tìm kiếm thì chắc là không sao…]
Tôi mở tiếp một [Gate] khác kết nối với Đại giang Gau.
_Chuyển cảnh_
Khi tôi quay về lâu đài cùng với hai cái smartphone vớt được từ dưới đáy sông, hai cô con gái đã ngủ ngon lành trên đùi của mẹ chúng.
[Cả hai ngủ rồi à?]
[Vâng, bọn trẻ hẳn là rất mệt…]
[Đúng vậy. Mặc dù chỉ mới hai ba ngày, nhưng với hai đứa con nít thì như vậy là quá nhiều rồi. Bọn trẻ chắc đã rất lo sợ.]
Sau khi ăn bắp cải cuộn trên bàn, Elna và Linne ngủ cùng một tư thế trên hai chiếc ghế sofa dài nằm sát đó. Elze và Linze thì nhẹ nhàng vuốt tóc hai đứa con gái đang ngủ trên đùi mình.
Có vẻ Elna và Linne có đem theo một chiếc ví và đang tạm trú tại một nhà trọ bình dân. Chính xác hơn thì Elna là người đem theo ví còn Linne thì không. Mà, bọn trẻ không gặp rắc rối lớn nào là may rồi.
[Thật kỳ lạ… Chị lại đang làm thế này với một đứa trẻ còn chưa được sinh ra. Không chỉ giống hệt mà nó thực sự là con gái của chị.]
[Vâng… Đây là một món quà… vô giá đấy, onee-chan.]
Hai người mẹ nhìn nhau và mỉm cười.
[Được roài, nếu cứ như này thì hai đứa sẽ bị cảm lạnh mất, để anh đưa bọn trẻ lên giường. [Levitation].]
Tôi đưa Elna và Linne đang lơ lửng khoảng 1 mét về phía phòng ngủ. Nếu chỉ có hai đứa trẻ thì một giường đơn vẫn thoải mái.
[Touya-san, liệu anh có thể đưa chúng qua đây thay vì phòng anh được không? Bọn em muốn ngủ cùng lũ trẻ……]
Ể? Được thôi, anh làm ngay đây…… Căn phòng đó có một cái giường khá lớn, đủ chỗ cho cả bốn người nằm cạnh nhau. Có lẽ mấy em ấy tính ngủ theo hình chữ sông… à không, vì có tận bốn người nên không thể tính là sông được. <Note: Ngủ theo hình chữ sông (川) là ba người nằm thẳng tắp với nhau.>
Tôi đặt Elna và Linne nằm sát nhau trên chiếc giường cỡ lớn. Hai cô vợ tôi cũng thay đồ ngủ và leo lên giường.
[Vậy thì mọi người ngủ ngon nhé.]
[Ừm, chúc ngủ ngon.]
[Chúc ngủ ngon.]
Tôi chào hai cô gái đang mỉm cười hạnh phúc trước khi chìm vào giấc ngủ và rời khỏi phòng. Tính ra thì tôi chưa được ngủ cùng con mình lấy một lần. Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi đóng cửa lại một cái cạch.
◇◇◇◇
[Linne!]
[Alice!]
Cứ ngỡ là một cuộc hội ngộ đầy cảm động, nhưng rồi hai đứa đột nhiên lao vào đánh nhau. Cả hai đều cười thích thú nên có lẽ chúng đang tận hưởng cuộc hội ngộ này, nhưng thật sự là nó không hề tốt cho tim tôi một tí nào. Mấy đứa nghĩ mình đang làm trò gì trước cổng lâu đài vậy hử. Mấy hiệp sĩ gác cổng đang nhìn cả bọn như sinh vật lạ kìa…
[Này, Touya!? Cậu giáo dục con cái kiểu gì thế hả!?]
[Cậu không có quyền nói câu đó đâu. Cả hai đứa đều làm mà…]
Đứng cạnh Ende đang sừng sộ với tôi, ba người mẹ của Alice lặng lẽ quan sát con gái mình.
[Arara, trông vui vẻ quá.]
[Fumu. Đánh ngang ngửa với Alice. Mặc dù Alice dễ thương hơn.]
[Hoàn toàn đồng ý.]
Này này, đợi một chút. Rõ ràng là con gái tôi dễ thương hơn. Mắt mấy người có bị đui không vậy. Trong khi tôi thầm phàn nàn như thế, Ende xen vào.
[L-liệu chúng sẽ ổn chứ!? Sẽ không ai bị thương phải không?]
[Sẽ không sao đâu. Mà cho dù có bị gì thì tôi sẽ chữa lành ngay. Tôi nghe bảo đây sẽ là một cảnh tượng thường thấy trong tương lai. Lũ trẻ chỉ đơn giản là đang luyện tập với nhau thôi. Nhỉ, Elna?]
Tôi nhìn Elna, người tôi đã đưa đi cùng để gặp Alice.
[Vâng ạ. Cả hai có phong cách chiến đấu giống nhau…… Họ luôn tập luyện như vậy. Và chú Ende cũng luôn lo lắng như vậy.]
[Chú Ende…]
Có lẽ do sốc vì bị gọi là chú, Ende ngớ người ra. Đằng sau cậu ta, nhóm ba người của Mel đang cố nhịn không phá lên cười.
Là cha của một người bạn, cậu ta bị gọi là chú âu cũng là lẽ đương nhiên…… Nhưng nghĩ lại thì thật may khi Alice gọi tôi là “Bệ hạ”.
Trong khi đang vuốt ngực nhẹ nhõm, Elna kéo tay áo của tôi.
[Cha, con nghĩ đã đến lúc dừng bọn họ lại rồi đó ạ. Không có ai chịu thua hết, việc này sẽ kéo dài mãi mãi đó ạ?]
[Ồ, phải rồi. “Băng hãy đến đây. Cự Băng thạch. Ice Pillar”.]
[Wa!?]
[Hi~ya!?]
Những cột băng đâm xuyên qua mặt đất bao vây xung quanh Linne và Alice. Bị khóa chuyển động, cả hai đứa cố gắng đấm vỡ trụ băng, nhưng chúng nhanh chóng la lên đầu hàng khi thấy những trụ băng mới mọc lên nối tiếp những cái vừa bị đấm vỡ.
[Cha! Đừng mà!]
[Nhiêu đó là đủ rồi. Con quên là bọn con phải ra ngoài sao? Con không có thời gian để la cà đâu, được chứ?]
[Cha nói đúng…]
Thật mừng là con bé đã hiểu. Tôi hủy bỏ ma thuật [Ice Pillar] lên hai đứa.
Cùng lúc đó, Elze và Linze bước đến từ phía lâu đài.
[Mẹ.]
[Mẹẹẹ!]
Elna và Linne chạy đến bên mẹ chúng.
[Đã để mọi người đợi rồi.]
[Xin lỗi xin lỗi, bọn này đến hơi trễ chút.]
Tay trong tay với hai cô con gái, cả hai xin lỗi nhóm Mel và Alice. Hôm nay tất cả bọn họ sẽ đi ra ngoài. Còn tôi với Ende thì phải ở lại trông nhà.
Những đề tài của các bà mẹ thì nhiều vô số kể. Nếu vậy các ông bố cũng nên kiếm chuyện gì đó để chém gió cùng nhau chứ?
[Tối tụi em sẽ về. Hẹn gặp lại sau.]
[Vậy thì, Touya-san. Bọn em đi đây.]
[Con đi đây. Thưa cha.]
[Gặp lại cha sau!]
[Ta đi thôi, Alice.]
[Vâng! Con muốn ăn parfait!]
[Endemuon, nhớ nấu karae cho bữa tối đấy.]
[Karae thịt lợn… à thôi, karae thịt rồng đi.]
Người ta bảo rằng một người đàn ông cần phải biết yêu thương ba người phụ nữ. Thế nhưng ở đây đang có tận tám người bao gồm cả trẻ em. Mà tôi đã trải qua chuyện này hàng ngày nên cũng quen rồi.
[[Đi vui vẻ…]]
Tôi và Ende đứng trước cổng lâu đài tiễn mấy mẹ con. Khi họ đã khuất dạng, tôi thở dài.
[Tôi có cảm giác… bọn nhỏ đối xử với cha lạnh nhạt hơn với mẹ thì phải?]
[Ờm thì, đây cũng thấy vậy… nhưng con gái mà, biết làm sao được? Thế này vẫn tốt hơn là bị ghét nhiều.]
Cả hai bọn tôi đều cảm thấy một chút thất vọng, nhưng rốt cuộc vẫn phải chấp nhận hiện thực đó. Suy cho cùng, một người cha không bao giờ có thể hơn được một người mẹ cả.
[Giờ thì, tôi phải về nhà và chuẩn bị karae thôi…]
[Cậu, đang ngày càng giống một ông nội trợ rồi đấy…]
Cũng không lạ vì cậu ta sắp kết hôn, nhưng thông thường thì đó là công việc của người vợ.
[Touya, nếu cậu còn thịt rồng thì bán ngay và luôn cho tôi đi. Tôi không muốn đi săn đâu.]
[Cái đó thì còn. Nhưng sao cậu không tự đi luôn cho rảnh nợ? Giết rồng khá là dễ so với cậu mà?]
Anh chàng này cũng là một mạo hiểm giả hạng Vàng như tôi. Dù không được giết lũ rồng bình thường, nhưng tôi tin là vẫn còn rất nhiều nhiệm vụ tiêu diệt đám rồng thứ cấp như rồng đất hay rồng bay.
[Hahaha. Không đời nào mà đống thịt rồng tôi đem về có thể tồn tại qua ngày hôm sau đâu. Chúng sẽ bốc hơi ngay hôm đó.]
[À, cái đấy thì…]
Ende nhìn về nơi xa xăm trong khi cười khô khốc. Ba người đó ăn còn khỏe hơn cả Yae nữa… Hệ số Engel của cái gia đình này chẳng phải quá vô lý sao? <Note: Nói cho dễ hiểu thì hệ số Engel là tổng chi phí thực phẩm trong tổng chi tiêu tiêu dùng cá nhân, ai muốn hiểu rõ hơn thì hãy tra gg>
Vì thấy cậu ta thật tội nghiệp nên tôi đã bán chỗ thịt rồng với mức giá ưu đãi.
Ende xuống thị trấn để tìm nguyên liệu nấu karae, thế nên tôi quyết định quay lại và hoàn thành công việc của một vị vua.
Hôm qua tôi đã bỏ bê công việc của buổi chiều để đến Mismido… thế nên phải nghe Kosaka-san “giảng kinh” một chút.
Thật may là khi ấy lũ trẻ đã đi ngủ. Xém chút nữa thì phẩm giá của một người cha của tôi tan thành mây khói rồi. Tôi chưa từng nghĩ đến vụ đó.
Kể từ khi lũ trẻ đến, tôi đã rất cẩn thận để không cư xử một cách kì quặc. Hiện tại tôi là một người cha và là một vị vua. Không biết tôi của tương lai có phải trải qua quãng thời gian khốn khổ này không nhỉ…
◇◇◇◇
Ba ngày sau những chuyện đã xảy ra.
[Isengard sao?]
[Vâng. Nó đang khá là tệ ạ. Quả nhiên là do sự thiếu vắng của trụ cột là Ma pháp Vương gây ra.]
Trong phòng làm việc, tôi nhận được báo cáo từ Tsubaki-san, người đứng đầu đơn vị tình báo.
Dù tốt hay xấu, mọi quyền hành đều nằm gọn trong tay 1 vị vua tự xưng là Ma pháp Vương. Tuy không rõ ông ta có mảy may quan tâm tới đất nước của mình hay không, nhưng sự thật là đất nước đó đã giàu lên bằng tiềm lực công nghệ của ổng.
Khi đầu não của đất nước là nhà vua chết, Isengard chưa có người kế vị. À không, phải nói là họ sẽ không bao giờ có người kế vị, bởi vì ông già đó đã lên kế hoạch để trở nên trường sinh bất lão.
Isengard bị tách khỏi lục địa do ảnh hưởng từ trận mưa sao băng khi hai thế giới hợp nhất. Vốn kết nối với Đế quốc Gardio và Vương quốc Quân sự Lassei, thế nhưng giờ đây chúng đã trở thành những lục địa khác nhau
Không biết là hên hay xui, Isengard đã chia bè kéo phái y như Yulong vì không e sợ thế lực ngoại bang xâm lược. Điều duy nhất khác biệt so với Yulong chính là không có ai nhắm đến ngôi vị Ma pháp Vương cả.
Khác với ở Yulong, nơi xâu xé lẫn nhau để giành lấy chức Hoàng đế, người dân Isengard đã thành lập một số lãnh thổ trong hòa bình, thế nhưng khi Yula xuất hiện cùng với cái cây vàng khổng lồ, cư dân Isengard đã bị biến đổi.
Mọi sự đã êm xuôi sau khi chúng tôi loại bỏ cái cây vàng đó, nhưng ở khu vực phía Bắc của Isengard nơi sản sinh phần lớn lũ biến thể, tình hình vẫn còn khá tệ.
[Có vẻ như một thị trấn mới đang được thành lập ngay dưới chân Thần Thụ, nơi các Tinh linh cư ngụ. Biến thể… hay còn được dân địa phương gọi là “bệnh hoa vàng”, được cho là sẽ vô dụng khi ở dưới cây…]
“Bệnh hoa vàng”? À, có lẽ là do khi con người hít phải bào tử từ cái cây, họ sẽ chết và trở thành biến thể với một bông hoa màu vàng mọc trên đầu.
Đúng là Thần Thụ có tác dụng thanh tẩy Độc Thần nhưng mà… hiện tại Ác thần đã bị tiêu diệt rồi, không có gì phải lo lắng về hắn nữa.
[Còn ở khu vực phía Nam hiện đang bày bán một loại thuốc được cho là có thể phòng bệnh hoa vàng. Thứ thuốc đó được làm từ cành của Thần Thụ, và bọn họ bảo rằng cơ thể sẽ được thanh tẩy nếu thường xuyên uống thuốc.]
[Họ tính khai thác Thần Thụ à? Đúng là bọn lừa đảo. Các Tinh linh sống trên cây sẽ không bao giờ tha thứ cho việc đó.]
Những trò lừa đảo thế này thường xuất hiện sau mỗi thảm họa. Luôn có những kẻ cố trục lợi từ tâm lý lo sợ của mọi người.
Chẳng lẽ vì không còn biến thể nên họ khó có thể phân biệt thật giả?
[Hãy phát tán thông tin rằng “Không ai được phép làm hại Thần Thụ mà các Tinh linh bảo vệ”. Thứ thuốc đó là giả. Nếu không có người mua thì sẽ không còn kẻ bán.]
[Thần đã hiểu.]
Khác với Yulong và Sandra, những kẻ chống lại tôi ở đó dường như là không có.
Trong trường hợp của Isengard, đó là kết quả từ việc thoát khỏi sự thống trị độc tài của Ma pháp Vương và bị tách khỏi lục địa.
Không ngạc nhiên khi điều đó khiến trật tự bị xáo trộn và trộm cướp nổi lên khắp nơi. Đó là lý do bọn lừa đảo xuất hiện.
Sau khi Tsubaki-san hoàn thành báo cáo của mình và rời khỏi phòng thì có tiếng gõ cửa.
[Vâng, vào đi.]
Rời mắt khỏi đống tài liệu và nhìn qua khe cửa, tôi thấy bóng dáng Elna đang lấp ló đằng đó.
[Ừm, cha ơi, người có thể dành chút thời gian không ạ?]
[Được chứ. Có chuyện gì vậy?]
Elna rụt rè bước vào phòng. Khác với mẹ ruột Elze, đứa trẻ này khá là nhút nhát. Tính cách con bé y hệt Linze. Còn ngoại hình thì là một Elze mini.
[Ưm, vũ khí mà mẹ Linze đã sử dụng tại giải đấu võ thuật, ưm, con muốn nó ạ…]
[Vũ khí? À, là cái đũa phép đó ấy hả?]
Hóa ra là cây đũa phép mà tôi đã đưa cho Linze khi em ấy đấu với Linne. Con bé muốn có nó à?
[Tuy không có tác dụng khi đối đầu với ma thú kháng phép thuật… Nhưng con rất sợ mỗi khi phải ra ngoài và chiến đấu… Con không biết xin xỏ như vậy có được không.]
Ra là vậy. Nhưng cái đó chỉ phù hợp cho Linze sử dụng thôi, so với Elna thì có hơi lớn.
Hmmm, có lẽ người cha này sẽ làm cho con gái mình một chiếc đũa mới.
[Được rồi, chúng ta hãy cùng làm một cái mới cho Elna nhé. Con thích thiết kế thế nào?]
[C-cảm ơn cha!]
Elna cười thật tươi. Dễ thương quá. Con gái tôi đúng là một thiên thần. Còn tôi thì đúng là một ông bố ngốc. Nhưng như thế cũng tốt thôi.
Tôi lấy tài liệu tham khảo để làm đũa phép cho Elna từ [Storage].
Chúng tôi nghiên cứu mẫu mã này nọ trước khi bắt tay vào chế tạo, và cùng nhau trải qua khoảng thời gian giữa cha và con gái.
◇◇◇◇
[Con khốn! Đừng có cản trở tao!]
Con dao nằm trong tay tên du côn đâm tới cô gái. Cô tránh đòn trong đường tơ kẽ tóc, thuận thế vặn ngược cánh tay của tên du côn và khiến hắn ngã nhào ra đất.
[Gufu!?]
Cô gái phủi tay với dáng vẻ đạo mạo. Cô mặc một chiếc hakama màu đỏ đô đi kèm bộ kimono màu tím nhạt và đeo đôi bốt thắt dây, tạo ấn tượng là một nữ sinh từ thời Đại Chính.
Tóc của cô dài đến ngang lưng, phần tóc mái phía trên lông mày được cắt tỉa gọn gàng. Cả mắt và tóc của cô đều có màu đen. Đây là một màu hiếm thấy ở Isengard.
[Ngươi nên tiếp thu bài học này và dừng ngay việc gian thương đi~degoza… Kiếm tiền trên nỗi sợ hãi của người khác là việc hèn hạ nhất mà con người có thể làm đấy.]
[Gu…!]
Gã đàn ông loạng choạng đứng dậy và bỏ chạy như một tên thỏ đế. Thế nhưng hắn vẫn không quên chửi một câu sặc mùi du côn.
[N-nhớ mặt mày với tao!]
[Đáng tiếc là đây không muốn nhớ mặt ông chú tí nào.]
Liếc nhìn gã đàn ông đang bỏ chạy, cô gái nhặt gói thuốc nằm dưới đất lên. Đó là thứ thuốc giả mà gã đã bán.
[Thuốc giả từ cành Thần Thụ… Chỉ cần động não một chút là có thể phát hiện ra ngay trò lừa đảo mà. À không, con người ở thời đại này vẫn chưa biết quá nhiều về Thần Thụ.]
Cô gái mở gói thuốc ra. Bên trong gói giấy có chứa một loại bột có vẻ là thứ thuốc giả đó, nhưng lông mày của cô hơi nhíu lại khi nhìn thấy nó.
[Bột vàng…?]
Gói thuốc chứa khoảng một thìa cà phê loại bột có màu vàng lấp lánh tựa như cát vàng hay thậm chí là vàng vụn.
Nó mang một bầu không khí linh thiêng, tới mức có thể khiến người ta tin ngay tắp lự nếu được bảo đó là cành của Thần Thụ.
Tuy nhiên, cô gái cảm thấy có gì đó sai sai với độ lấp lánh của bột. Có thể nói đó là trực giác. Cô tỏ ra nghi ngờ thứ thuốc này.
[Cha sẽ có thể phân tích thứ này nhanh thôi.]
Nhớ về người cha với ma thuật phân tích của mình, cô gái gói bao thuốc lại rồi nhặt những thứ rơi vãi dưới đất và bỏ vào túi.
[Tí nữa tính sau~degoza… e hèm, để xem nào.]
Bất cẩn thốt ra một câu tỉnh như ruồi, cô gái bắt đầu đuổi theo gã đàn ông vừa chạy trốn ban nãy.
CHƯƠNG 487: THỈNH CẦU CỦA CON GÁI VÀ CÔNG VIÊN GIẢI TRÍ
[Hây~!]
Ngôi sao tinh thể mà Elna phóng ra xoáy tít về phía Linne. Linne nắm chặt đôi găng ưa thích của mình và chặn đánh nó.
[Thành! Cám!]
Gachaa! Cả đôi găng và ngôi sao đều không bị vỡ nát sau khi va chạm vào nhau. Ngôi sao quay trở về trên đầu đũa phép mà Elna đang cầm theo hình vòm cung.
Thấy ngôi sao không bị vỡ nát, Linze đứng cạnh tôi lẩm bẩm.
[Nó cứng hơn cái của em.]
[Đũa phép của Elna được làm bằng vật liệu tinh thể mà.]
Tất nhiên, ngôi sao đó cũng được làm bằng tinh thể. Tôi đã đổ vào đó rất nhiều ma lực để khiến ngôi sao trở nên đủ cứng cáp. Găng tay của Linne dường như cũng có cùng độ cứng. Này tôi của tương lai, cậu cũng đã rất tận tâm đó nhỉ?
[Fu~!]
Đạp đất, Linne thu hẹp khoảng cách với Elna. Linne tung một cú đá thấp vào Elna nhưng nó đã bị chặn lại bởi một rào chắn vô hình.
“Hể”, Elze thốt lên.
[Cây đũa phép cũng có hiệu ứng [Shield].]
[Để đề phòng có ai đó xông tới ấy mà. Không chỉ thế đâu. Xem đi.]
Khi Elna xoay cây đũa phép quanh mình, ngôi sao trên đầu đũa phát ra ánh sáng lấp lánh.
Xoay xong một vòng, xung quanh Elna xuất hiện một vòng ánh sáng giống như vành đai sao Thổ.
[[Boost].]
Sử dụng ma thuật giống của mẹ mình, Elna đạp đất nhảy lên không khoảng bốn mét bằng đôi chân đã được cường hóa và lơ lửng trên đó. Khá đấy chứ.
[Con bé còn có thể bay được……?]
[Bởi vì ở trên không là an toàn nhất rồi không phải sao? Ngay cả khi có bắn tên lên thì chúng sẽ vẫn bị [Shield] chặn lại.]
[Chờ đã Touya. Hình như anh đang bảo bọc quá mức rồi đó? Em rất cảm kích nhưng mà…]
Ờ thì, đúng như Elze nói, có lẽ tôi đã hơi phấn khích… bởi vì tôi thật sự hạnh phúc khi được nghe “Cha tuyệt quá!” từ con mình. Rốt cuộc nó thành ra thế này.
Phô diễn khả năng như vậy là đủ, thế nên tôi quyết định dừng trận giả chiến giữa hai đứa.
[Tuyệt quá Elna-oneechan, em cũng muốn bay.]
[Ehehe. Nhưng mà Linne cần phải ở dưới đất để phát huy tối đa khả năng chiến đấu của em chứ.]
[Chị nói đúng…]
Trái ngược với Elna đang mỉm cười, Linne trông có vẻ hơi ủ rũ. Và rồi có một đứa trẻ khác không chịu được nữa đã chạy tới nhưng bị mẹ mình cản lại.
[Elna! Chị tiếp theo! Hãy đấu với chị!]
[A, Freya!? Mồ……!]
Thoát khỏi Hilda đang giữ lại, Freya lao tới. Đúng là một con nghiện hàng lạnh. Có vẻ như con bé không thể chịu được khi thấy một món vũ khí lạ mắt. Tuy có hơi tăng động, nhưng điều đó khiến con bé thật đáng yêu dưới góc nhìn của một vị phụ huynh như tôi.
[Bình thường con bé là một đứa trẻ trầm tĩnh và tốt bụng nhưng… tại sao cứ mỗi khi dính tới vũ khí là nó lại thế này…]
[Không sao đâu mà.]
Tôi an ủi Hilda đang thở dài. Đó cũng là một tính cách của Freya. Chỉ có Elna là hơi tội khi phải đấu tiếp với con bé.
Trận chiến giữa Elna và Freya bắt đầu. Vì ma thuật tấn công trực diện bị cấm, tất nhiên Elna sẽ rơi vào thế bất lợi. Bởi thế mà Freya cũng sẽ không chơi trò hoán đổi vũ khí bằng [Storage].
Đây chỉ là tập cho Elna làm quen với “Đũa Sao”, vậy nên không nhất thiết phải phân thắng bại. Freya cũng hài lòng nếu có thể được trải nghiệm khả năng của món vũ khí, và con bé sẽ phải dừng lại ở một thời điểm phù hợp.
[Nè nè, cha ơi.]
[Sao thế, Linne?]
Tay áo bị giật giật và tôi nhìn xuống Linne.
[Hôm bữa con có nói chuyện với Alice… Cha vẫn chưa xây “công viên giải trí” ạ?]
[Hở?]
…giải trí gì cơ? C-công viên, công viên giải trí? Đợi một chút, tôi đã xây một thứ như thế trong tương lai á!?
Không lẽ là cho lũ trẻ nhà tôi? Không không, tôi muốn tin… rằng mình không phải là một thằng ngốc đến thế. Chắc hẳn tôi đã xây dựng nó để làm nơi giải trí cho người dân mà thôi… có lẽ vậy.
[Nhân tiện thì ở đó có…]
[Eto, ở đó có bánh xe Ferris nè, tàu lượn siêu tốc nè, và cả một đoàn diễu hành nữa ạ… à, để con cho cha xem thì sẽ nhanh hơn đó.]
Linne thò tay vào túi, lấy ra cái smartphone mà tôi đã vớt từ dưới sông lên và bắt đầu bấm bấm. Tất cả smartphone đều được yểm [Protection] nên sẽ không hỏng dù có rơi xuống sông. Cả hai cái của Elna và Linne đều sử dụng bình thường
[Đây nè ạ.]
[!?]
Trong bức ảnh mà Linne đang cười cười đưa cho tôi, có một Linne cũng mỉm cười chụp cùng một Linze có phần trưởng thành hơn. Cả hai được chụp chung tại một nơi trông giống như công viên giải trí.
Mỗi lần Linne lướt qua, tôi lại được thấy thêm một bức ảnh đầy quý giá, chẳng hạn như những tấm ảnh Linne chụp chung với Elna, Alice và Elze khi trưởng thành.
Khi tôi nghiêng người về trước để quan sát kĩ hơn, chiếc smartphone của Linne đã bị một bàn tay từ bên cạnh giật lấy.
[Rồi, nhiêu đó thôi~nanoyo.]
[Karen-neesan!?]
Karen-neesan, người giật lấy smartphone của Linne, đã đứng bên cạnh trước khi tôi nhận ra. Cố ý thở dài một hơi, chị ấy đưa mắt nhìn Linne.
[Linne-chan, em không nên tiết lộ quá nhiều về tương lai đúng không~noyo? Tokie-obaachan đã dặn rồi mà. Đừng tước đi niềm hạnh phúc của Touya như thế chứ.]
[A, chuyện đó…]
Linne xị mặt xuống sau khi nghe Karen-neesan nhắc nhở. Không, em thì nghĩ thế này sẽ tốt hơn đó!
Giả sử tôi được “spoil” và khiến dòng thời gian thay đổi, Tinh linh thời gian sẽ sửa chữa lại phải không? Nếu đúng vậy thì cũng ổn áp mà.
Quả thật như thế sẽ khiến niềm vui khi mới sinh em bé giảm đi một nửa, nhưng mà tôi vẫn có thể tận hưởng cho đến lúc đó.
[Em xin lỗi, Karen-oneechan……]
[Mà, chị không nói vụ công viên giải trí~noyo. Chỉ là trong những bức ảnh của em có vài đứa trẻ hiện chưa đến đây phải không? Chị muốn lần gặp đầu tiên của họ không phải qua tranh ảnh mà là ngoài đời thật~noyo.]
Umu. Tôi hiểu ý của chị ấy rồi. Nếu đã vậy, vụ công viên giải trí thì sao cũng được nhể.
[Nơi tốt nhất để xây dựng là phía Tây Nam thị trấn~noyo.]
[Ể? Em sẽ phải xây dựng nó sao?]
[Em có “Workshop” cơ mà~noyo?]
Ờ thì, cũng đúng. Một công viên giải trí ở Brunhild à? Có thể “Workshop” sẽ lo khâu xây dựng, thế nhưng gom đủ vật liệu cũng cần thiết mà? Rồi để tăng độ an toàn, cần phải yểm rất nhiều [Enchant] nữa. Và em sẽ là người làm hết mấy cái đó phải không?
[Ừm… hử?]
Trong lúc đắn đo, một đôi mắt xanh nhìn thẳng vào tôi. Với đôi mắt xanh giống của mẹ mình, cô con gái Linne đang nhìn tôi với ánh mắt đầy mong đợi.
Tôi vẫn chưa đủ trình để chịu được đòn tấn công này.
[Tr-trước mắt thì… để cha bàn bạc với Kosaka-san cái đã…]
[Vâng!]
Và như vậy, kế hoạch xây dựng công viên giải trí đã ra đời theo như thỉnh cầu của Linne.
◇◇◇◇
[Fumu. Thần không nghĩ nó tệ chút nào. Nếu chúng ta thu hút được du khách, thị trấn sẽ giàu lên và đất nước này cũng vậy. Thế nhưng đừng ôm đồm mọi thứ, thưa Bệ hạ. Ngài sẽ giành hết việc làm của những người thợ xây mất.]
Kosaka-san đã đồng ý, nhưng không cho phép tôi động tay. Nếu tôi mà dùng “Workshop” thì chỉ cần chưa tới ba ngày là xong.
Bánh xe Ferris, tàu lượn siêu tốc và những phần khác thì vẫn sẽ được chế tạo ở đó. Còn phần móng chủ yếu sẽ do Dverg, cỗ máy ma thuật dân dụng, và các pháp sư hệ Thổ đảm nhiệm.
Mọi thứ sẽ sẵn sàng trong khoảng vài tháng nữa. Sau khi xây móng xong, chúng tôi sẽ bắt đầu lắp đặt những thứ đã chế tạo ở “Workshop” vào.
Tuy nhiên, tôi không thể tự mình xây dựng tàu lượn siêu tốc được. Phần này có lẽ phải nhờ đến tiến sĩ Babylon rồi. Tôi sẽ làm bánh xe Ferris và những cái vừa sức.
Giờ thì, tôi sẽ đến Babylon để hỏi ý kiến bà tiến sĩ đó.
Chuyển cảnh_
[Cậu cần gì phải xây dựng chứ. Có một cái công viên giải trí tương tự ở trong “Warehouse” cơ mà.]
[Cô có sao!?]
Bà tiến sĩ sau khi nghe xong chỉ trả lời bằng giọng điệu tỉnh bơ. Oát đờ hợi, công viên giải trí!? Có một cái công viên giải trí trong “Warehouse” thật á!?
[Ta cất giữ nó trong một chiều không gian khác bằng ma thuật thời – không. Nó cùng một loại với mấy khu vui chơi thu nhỏ mà ta đã tạo ra đó.]
[À, cái lúc tất cả chúng ta bị mắc kẹt trong viên xúc xắc thu nhỏ ấy hả…]
Hồi trước, trong khi đang sắp xếp lại “Warehouse”, bọn tôi đã bị kẹt trong một viên xúc xắc bí ẩn và phải chơi một trò chơi giống như sugoroku. <Tác note: Ngoại truyện volume 8> <Note: Không có bản dịch ngoại truyện này nên lúc đầu đọc không hiểu đang nói về cái gì luôn>
Bên trong viên xúc xắc khá rộng, và nó là một chiều không gian giả tưởng được tạo thành từ ma thuật thời – không. Về mặt cấu tạo, nó tương đồng với “Hangar” của Babylon. Có lẽ là một loại tạo tác nào đó.
[Nó vẫn xài được chứ?]
[Vẫn ổn suốt 5000 năm qua nhờ có ma thuật bảo vệ. Tuy nhiên, ta không chắc liệu cư dân hiện đại các cậu sẽ thích hay không. 5000 năm trước bọn ta sống chung với ma thuật mà.]
Tôi không biết cơ sở giải trí từ nền văn minh cổ đại có phù hợp với người thời nay không. Ở nền văn minh Maya cổ đại, có tồn tại một bộ môn tương tự như bóng đá, thế nhưng thay vì đá bằng bóng thì họ lại dùng thủ cấp của những người bị hành quyết.
Dù sao thì nơi đó có thân thiện với trẻ em không? Nếu có thì tôi sẽ im ỉm giữ nó làm cơ sở riêng. Công viên giải trí chỉ vui khi có những người thân đi cùng.
À, nhưng mà nếu thấy phần nào sử dụng được, chúng tôi sẽ tháo ra và lắp chúng vào công viên giải trí Brunhild.
Hi vọng mọi người có thể tận hưởng nó.
[Có thứ gì nguy hiểm không?]
[Không có đâu. Ồ, nhưng có mấy trò cảm giác mạnh nên cậu có thể phải bỏ dở giữa chừng nếu yếu sinh lý.]
À, chắc là mấy trò như tàu lượn siêu tốc hoặc kiểu kiểu vậy. Chúng có thể gây khó chịu với những người không quen.
[Công viên giải trí từ nền văn minh cổ đại sao… Không biết sẽ có loại máy móc ma thuật gì ở đấy nhỉ.]
Coon, đứa trẻ ăn ngủ ở “Laboratory”, chen vào cuộc hội thoại. Lại là cái tật tò mò di truyền từ mẹ đây mà. Nói đến tạo tác thì con bé này sẽ không bao giờ im lặng được.
[Cha. Con cũng muốn vào khu vui chơi thu nhỏ đó…]
[Không được, chúng ta vẫn chưa biết nó thế nào, có nguy hiểm gì không. Cha sẽ thông báo nếu con có thể v…]
Tôi đang định nói hết câu thì cứng họng. Coon đã sà vào lòng và ngước nhìn tôi với khuôn mặt buồn bã… Ku! Thế này là chơi bẩn đó!? Ý tôi là, con bé đang làm cái khuôn mặt đó đó!?
[Cha ơi……?]
[…Ch-chắc lần này thì không sao… Tiến sĩ đã nói là an toàn mà…]
[Cảm ơn cha!]
Coon ôm lấy tôi với đôi mắt lấp lánh vì vui sướng. Mịa, đúng là con bé đã chơi bẩn, nhưng tôi cũng thấy xấu hổ với bản thân vì đã cho phép điều đó!
[Đồ dễ dãi.]
[Dễ dãi thật.]
『Rõ ràng là quá dễ dãi.』
Tôi có thể nghe thấy tiến sĩ Babylon, kĩ sư Elka và Fenrir lầm bầm. Im hết đê. Đâu phải tự dưng mà tôi đầu hàng vô điều kiện thế này. Ai lại đi chiến đấu một trận chiến mà mình không thể thắng cơ chứ.
Cơ mà, hết Linne rồi lại tới Coon, tôi không có bị mấy đứa con gái của mình điều khiển đâu nhỉ……?
[Nếu cha đã quyết vậy thì để con gọi mọi người ạ. À, cả Alice nữa.]
Tách khỏi người tôi, Coon vội vã lấy smartphone gọi đi. Uwa, không hiểu sao tôi có cảm giác mình sắp vướng phải một rắc rối lớn thế này…
◇◇◇◇
[Này, Touya. Có thật là không có gì nguy hiểm không đấy?]
[Không có đâu…… chắc vậy.]
Tôi đảo mắt khỏi ánh nhìn hoài nghi của Ende. Làm sao tôi có thể trả lời được câu hỏi đó trong khi chưa vào xem cơ chứ.
Tại “Garden” Babylon, tất cả những người mà Coon gọi đã tề tựu. Cả gia đình của Alice cũng ở đây. Dĩ nhiên là cả ông bố Ende nữa.
Cũng không sao vì họ đã biết đến sự tồn tại của Babylon, nhưng mà tôi lo ba bà mẹ kia sẽ gây chuyện gì đó hơn là cô con gái của họ……
Trước mặt chúng tôi, tiến sĩ đang lướt ngón tay thoăn thoắt trên món tạo tác hình viên xúc xắc như thể nó là một màn hình cảm ứng.
Phần nửa trên trong suốt như thủy tinh và có thể thấy bên trong. Tuy hơi bé nên không nhĩn kĩ được, nhưng đó là một khu vườn mô hình thu nhỏ. Trong đó có biển, có rừng và chả có chỗ nào là giống với một công viên giải trí cả.
[Được rồi, ta sẽ đặt thời gian là 8 tiếng. Đến lúc đó các cô cậu sẽ tự động được đưa trở về đây. Lỡ có ai xui xẻo lạc đàn thì cũng không cần lo lắng đâu.]
[Ể…… ch-chờ đã. Nơi đó đủ rộng để đi lạc sao?]
Linze tỏ vẻ ngập ngừng khi nghe tiến sĩ nói vậy. Trẻ con đi lạc là điều thường thấy ở công viên giải trí, nhưng sẽ rất đáng lo nếu bỏ chúng một mình suốt hàng giờ liền.
[Đúng là bên trong đó khá rộng. Nhưng cho dù có đi lạc thì Touya vẫn sẽ dễ dàng tìm thấy với [Search] của cậu ta mà?]
[Chẳng phải bọn tôi không thể sử dụng ma thuật như trò sugoroku trước đây sao?]
[Có một số trò sẽ mất vui nếu sử dụng ma thuật nên phải đặt rào chắn, nhưng còn ở khu giải trí chính thì không.]
Vậy ra đó là kiểu…… địa điểm vui chơi mà sẽ mất vui nếu xài ma thuật ấy hả? Mà nếu độ an toàn được đảm bảo thì tôi không còn gì để ý kiến……
[Cha! Đi thôi! Mau đi thôi ạ!]
Thật bó tay khi Linne đang nhìn tôi với đôi mắt long lanh đó, nhưng tôi không thể nào rũ bỏ cảm giác lo lắng trong lòng.
Liệu công viên giải trí ở thế giới khác có giống với công viên giải trí mà tôi biết hay không? Tôi lo là mình sẽ lại vướng phải mớ rắc rối giống như khi chơi trò sugoroku đó.
[Lần này thì miễn nhé. Ta còn việc khác phải làm. Cesca đây sẽ làm hướng dẫn viên, hi vọng mấy cô cậu có thể tận hưởng cùng gia đình.]
[Hãy giao cho tôi. Tôi đã ghi nhớ mọi thông tin về công viên giải trí rồi.]
Đáp lại lời tiến sĩ, Cesca đứng bên cạnh vỗ ngực như muốn bảo bọn tôi hãy tin giao cho mình. Ể, cái con bé này á……? Giờ thì tôi còn lo hơn nữa……
[Vậy thì ta mở đây.]
Khi tiến sĩ bấm píp vào khối hộp chứa khu vườn mô hình thu nhỏ và chuồn mất, phần đỉnh hộp hơi mở ra, và vụt! Tất cả chúng tôi bị hút vào trong khu vườn.
[Chơi vui nhé.]
Nghe những lời đó của tiến sĩ, ý thức của tôi chìm vào bóng tối.
◇◇◇◇
[Cha… Cha ơi.]
[Ư……?]
Chíp chíp chíp… Tôi bị Elna lay dậy trong tiếng chim hót.
Sau khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ rộng. Ở trung tâm bãi cỏ gần chỗ chúng tôi, có một khối nguyên thạch màu đen tuyền giống hệt cái ở “Garden” Babylon được vây tròn bởi những trụ kim loại màu trắng trông như cánh cổng. Nơi này giống như Stonehenge ở Anh quốc vậy.
Ở Stonehenge, những chiếc cổng đá đó được gọi là Trilithon.
Mọi người cũng đã tỉnh lại và nhìn những chiếc cổng với vẻ mặt phân vân.
[……Cái gì đây? Nơi này là công viên giải trí à?]
[Nơi này là công viên giải trí của tiến sĩ…… Còn đây kiểu như là cổng vào của công viên Babylon ấy ạ. Xin hãy đợi em một chút.]
Cesca bắt đầu vận hành khối nguyên thạch nằm trên bãi cỏ giống như khối nguyên thạch ở “Garden”.
Và rồi, một thứ trông có vẻ là bản đồ của công viên giải trí này xuất hiện trong không trung. Nó có viết gì đó nhưng tôi không đọc được. Chắc hẳn là ngôn ngữ Paruteno cổ đại.
[Tại công viên Babylon, có các cơ sở vui chơi và cơ sở giải trí dựa trên các chủ đề khác nhau. Ví dụ như ở khu vực “Ám”, mọi người có thể trải nghiệm cảm giác sợ hãi và hồi hộp qua các hiện tượng tâm linh giả.]
[Hiii…]
[Mẹ?]
Elna ngước nhìn Elze, người vừa phát ra một âm thanh kì lạ. Àà, nó kiểu như là căn nhà ma chứ gì. Elze có vẻ không giỏi chơi mấy trò như thế.
Elze gượng cười đáp lại “Không có gì đâu” rồi hắng giọng trước ánh mắt khó hiểu của cô con gái.
Những người còn lại không ai tsukkomi nữa, có lẽ vì cả bọn đang ở trước mặt con mình.
[Tuy chưa rõ lắm, nhưng tớ nghĩ chúng ta nên chọn trò mà ai cũng chơi được.]
[Đúng vậy. Trước hết chúng ta nên tránh chơi những trò quá khó.]
Leen và Yumina nêu ý kiến của mình. Các cô vợ của tôi biết đến công viên giải trí nhờ những cảnh trong mấy bộ phim lãng mạn mà tôi cho xem. Mấy em ấy đã hiểu đại khái công viên giải trí trông như thế nào.
[Tớ muốn chơi trò cưỡi con ngựa giả và quay tròn.]
[À, nó được gọi là đu quay ngựa mẹ ạ. Con cũng thích trò đó.]
Tay trong tay với Hilda, Freya trả lời em ấy cùng một nụ cười. Rõ ràng Freya đã từng chơi trò đu quay ngựa mà tôi làm trong tương lai. Chỉ có hiệp sĩ mới thích ngựa tới vậy.
Thế nhưng, đó là công viên giải trí của Trái đất. Còn chúng ta đang ở công viên giải trí của nền văn minh cổ đại cơ mà?
[Ngựa? Ở đây không có ngựa, nhưng bọn em có một khu vực giải trí nơi mọi người có thể cưỡi các ma vật.]
[Ma vật? Kiểu như lũ động vật giả cử động bằng ma thuật ấy hả?]
[Đại loại vậy ạ.]
Hóa ra ma vật là như thế. Nghe có vẻ giống lũ animatronic ở Trái đất nhỉ? Có thể sẽ có golem ngựa chăng?
[Ma vật!? Con muốn cưỡi chúng!]
[Được, Mochizuki Touya. Chốt kèo.]
Alice phấn khích la lên, và Ney ngay lập tức nói vậy với tôi. Rõ ràng là đang có vài vị phụ huynh ngốc ở đây.
[Đó là khu vực “Thổ” nơi mọi người sẽ được chơi đùa cùng thiên nhiên. Vậy thì được thôi. Để em kết nối với cổng của khu vực “Thổ”.]
Một chấm trên bản đồ sáng lên. Cùng lúc đó, một trong số những cánh cổng Trilithon cũng phát sáng. Hình như chúng có chức năng dịch chuyển từ nơi này đến nơi khác giống như [Gate].
Sau khi đi qua cổng dưới sự hướng dẫn của Cesca, trước mắt bọn tôi là một nơi trông như trang trại với cánh đồng xanh tốt và hàng rào bao quanh. Ờm? Nơi này có giống công viên giải trí chút nào đâu……?
[A, cha ơi, nhìn kìa!]
[Ể?]
Tại nơi mà Linne chỉ, có thứ gì đó đang nảy xung quanh. Kích cỡ của chúng gần bằng quả bóng thăng bằng và hình dạng cũng hao hao thế. Chúng mang nhiều màu sắc sặc sỡ như đỏ, xanh dương, xanh lục, vàng và cam. Thêm nữa mỗi con còn có một cái yên trên lưng. Đó là……
[Chỗ này là trang trại slime ạ.]
Lời của Cesca khiến vài cô vợ của tôi lộ vẻ mặt kinh tởm không chút giấu giếm.