[Nó mềm quá!]
[Mát nữa…]
[Dễ thương ghê!]
[Dễ thương~]
[Không biết nó ăn gì để lớn nhỉ.]
Lũ trẻ bao gồm cả Alice đang vây quanh con slime nảy.
Con màu cam này có kích cỡ tương đương quả bóng thăng bằng và sẽ hơi biến dạng khi nảy dưới tác dụng của trọng lực.
Đây là loại “slime dễ thương” của trò chơi. Còn loại slime mà tôi biết là “slime không dễ thương”, chúng là những con vật dạng gel bò lổn nhổn. So với chúng thì con vật này dễ thương hơn thật, nhưng vẫn không hề dễ thương đối với…
[Liệu chạm vào nó có sao không…?]
[Tớ không hề thích con màu xanh lục tí nào!]
[Nó sẽ không làm tan chảy đâu, nhỉ……?]
[Tớ nghĩ tốt nhất là nên cắt đôi nó ra……]
Yumina, Elze, Linze và Yae đang nhìn con slime với ánh mắt đằng đằng sát khí. Anh hiểu cảm giác của mấy em mà……
Trước đây bốn em ấy (và cả tôi) đã từng khốn khổ bởi vì lũ slime. <Tác note: Ngoại truyện volume 2>
Tôi có nghe rằng công nghệ nghiên cứu slime của nền văn minh cổ đại khá là tiên tiến. Lũ slime này có vẻ đã khá quen thuộc với con người nhưng mà……
[Em không cảm thấy sự thù địch.]
[Có vẻ như tính trạng biểu lộ khả năng qua màu sắc của chúng đã bị triệt tiêu. Con slime này có màu đỏ, nhưng lại mát lạnh.]
Su và Leen chạm vào con slime đỏ. Nếu con slime đỏ là thuần chủng thì cơ thể nó phải nóng. Thế nhưng con này lại lạnh, điều đó có nghĩa là nó đã mất đi tính trạng của loài mình.
Vậy tất cả lũ này đều là slime cưỡi giống nhau, chỉ khác mỗi màu sắc thôi sao?
[Yotto!]
Alice trèo lên yên của con slime màu hồng. Phía trước yên là một thứ trông khá giống tay lái xe đạp, và Alice dùng hai tay nắm lấy nó.
Con slime cõng theo Alice nảy về trước. Ồ, một người cưỡi slime đã ra đời.
[Hay quá! Tới đó nào!]
Khi Alice nghiêng người về trước, con slime tăng tốc theo. Thế nhưng tốc độ càng tăng lên thì độ nảy càng giảm đi. Cuối cùng, nó di chuyển bằng cách hoàn toàn bò trên mặt đất. Thứ này có khi còn nhanh ngang với xe đạp luôn ấy nhể?
[Tớ cũng cưỡi luôn!]
Linne bắt chước Alice chọn ngay con slime gần nhất và chạy theo. Những đứa trẻ còn lại cũng chọn cho mình một con slime và chạy tới cánh đồng.
[Trông vui nhỉ. Tớ tham gia.]
[Em cũng vậy!]
Sakura và Su nhảy lên hai con slime gần đó và đuổi theo lũ trẻ.
[Mel-sama, chúng ta cũng đi thôi!]
[Tôi không. Ney và Lycee cứ đi đi.]
Ney và Lycee leo lên ngựa… à nhầm, phải là slime mới đúng.
...... Tôi cũng nên thử một chút nhỉ…?
Tôi tiến tới con slime đen gần đó và chạm vào cái yên. Con slime vẫn ở yên không chút suy chuyển. Tôi nhảy lên yên của nó.
[Otto otto~!? Uwa!?]
Ngay khi tôi vừa leo lên, con slime đen lồng lên và nảy một cách thô bạo như muốn hất văng tôi khỏi người nó. Êi, dừng lại coi!
[Úi!?]
Con slime đen hất tôi ngã sõng soài xuống đất. Đau vỡiii…...
[Anh có sao không? Touya-sama?]
[À, không sao không sao. Cũng không đau lắm.]
Lou lo lắng chạy tới. Tôi đã bị hất đi với một động lượng đáng kể, nhưng nó không quá đau. Rõ ràng là mặt đất ở đây có hiệu ứng hấp thụ sát thương. Thế nhưng tôi muốn xóa bỏ nó hoàn toàn luôn cơ. Hay là mấy người tạo ra trò này nghĩ rằng không đau thì không nhớ?
Tôi không thể dùng ma thuật cường hóa bản thân, và cũng không giỏi giữ thăng bằng trên mấy thứ phương tiện như này……
[Pfft. Gì thế, Touya. Trông cậu chán hết chỗ nói.]
[Cái tên này… nó khá máu đấy. Có ngon thì thử coi.]
Tôi cảm thấy hơi nóng máu khi bị Ende cười cợt và chỉ vào con slime đen đã hất văng mình đi. Con slime đó có lẽ là hoang dã. Không phải ngựa hoang, nó rõ ràng là một con slime hoang.
Đáp lại lời thách thức của tôi, Ende tiến tới con slime đen và nhảy lên yên của nó.
[Cưỡi con slime này dễ thôi… otto otto. Ku……!]
Ngay khi Ende vừa ngồi vào yên, con slime đen lại lồng lên y như vừa nãy. Nó nảy và quăng và quật Ende không chút thương tình. Tuy bám dai hơn tôi nhưng thái độ đắc thắng trên khuôn mặt Ende đã biến mất. Đúng rồi, cứ vậy! Hất tên đó xuống đi!
[Uwa!? Chờ đ…! Ui!?]
Ende ngã nhào ra trước khi con slime đen đột ngột khựng lại. Cậu ta xoay mòng mòng một cách điệu nghệ và nằm ngửa ra đất. Ở ngay gần đó, con slime đen còn nảy lên và đè cậu ta thêm một phát. Ồ de.
[Pfft. Ôi chà ôi chà. Nhìn cậu thảm thật đấy Ende-kun.]
[…Ít nhất thì tôi cưỡi được lâu hơn ai đó.]
Ende vừa rên rỉ vừa lườm tôi. Ah? Cái tên này, muốn thách thức bổn tọa đây mà.
[Ơ? Hai người không biết cưỡi chúng ạ?]
[Un, cha… dở quá…]
[[Ể……?]]
Đồng thời quay mặt về một phía sau khi gợi đòn nhau, hai bọn tôi thấy Linne đang chớp chớp mắt còn Alice thì cười cay đắng.
[Chờ đã, Linne!?]
[Không phải đâu, Alice! Cái này là…!]
[Linne, Alice. Đừng xem thường cha của các em chứ. Chị tin là họ chỉ muốn chắc chắn rằng chúng ta sẽ an toàn nếu bị ngã thôi. Có phải thế không ạ, thưa cha?]
Trước khi bọn tôi có thể rặn ra một cái cớ, Coon cưỡi trên một con slime đã tiến tới từ đằng sau hai đứa và nói như vậy. Nụ cười trên mặt con bé y hệt Leen mỗi khi em ấy trêu ghẹo tôi. Đáng sợ vãi! Đứa trẻ này thực sự biết mình đang nói gì!
[Thật vậy sao? Cha?]
[À…… đúng, đúng vậy! Có vẻ như ở đây có hiệu ứng hấp thụ chấn động, nên bọn cha kiểm tra cho chắc thôi. Nhỉ, Ende?]
[Ể!? À, ờ, đúng đúng! Mấy đứa biết đó, không thử ngã mạnh hết cỡ thì làm sao biết nó hấp thụ được đến mức nào phải không!]
Cùng xạo ke với tôi, Ende trả lời Alice trong khi gật lia lịa. Ngay cả khi biết rằng đang nhảy múa trong lòng bàn tay của Coon, tôi vẫn hài lòng với điều đó. Chắc hẳn Ende cũng cảm thấy tương tự.
[Đúng rồi nhỉ, vậy mà con cứ tưởng cha không cưỡi được chứ. Làm gì có chuyện cha không biết cưỡi chúng.]
Gufu!? Lời nói và nụ cười hồn nhiên của Alice như nhát dao đâm thấu ruột gan bọn tôi. Bị chính con gái nói vậy, Ende là thảm nhất, cậu ta tỏa ra luồng aura nặng nề và buông thõng hai vai.
Nhìn bóng dáng lũ trẻ chạy đi nô đùa xa dần, bọn tôi chậm rãi bò dậy.
[…Đã xác nhận an toàn. Giờ thì chúng ta có thể thoải mái để bọn trẻ nô đùa rồi.]
[Ờ, đúng thế, nhưng phải tránh xa thứ đen sì đó ra. Nó nguy hiểm lắm.]
[Hai người quả là những ông bố tồi.]
Im đê con kia. Tôi bơ đẹp những lời xỉa xói của Cesca đứng sau lưng. Miễn không cưỡi cái thứ đó là ổn, sẽ không có thương vong nào cả.
[Vậy nơi này chỉ có cưỡi slime thôi sao?]
[Về cơ bản thì đúng vậy ạ. Mục đích của khu vực “Thổ” là nghỉ ngơi và hồi phục. Đây là nơi mà mọi người có thể lấy bento ra và thưởng thức.]
Cesca trả lời Linze. Hmmm, nếu vậy thì bọn tôi đã đến sai thứ tự rồi. Đáng lẽ nên chừa chỗ này cho buổi trưa.
Mà thôi cũng chả sao, bọn trẻ vui là được.
Ngoài lũ trẻ ra, Su và Sakura, Ney và Lycee cũng đang chơi đùa.
[Mẹẹẹ!]
Linne vừa vẫy vẫy tay vừa tiến tới. Linze cũng quay người lại, nhưng có lẽ vì thấy con slime mà con bé cưỡi, nụ cười của em ấy hơi méo đi.
[Mẹ cũng lên đi ạ!]
[Ể……]
A, em ấy bị kéo vào cuộc chơi rồi.
[Con muốn chơi cùng với mẹ! Để con cưỡi nó cho!]
[Ừmmm, Linne nè. N-nó…… chẳng phải con slime đó quá nhỏ để ngồi chung sao…]
Linze gượng cười đáp lại, nhưng Cesca đã chen vào.
[Không sao hết ạ. Khi hai con cùng màu kết hợp với nhau, con slime sẽ to lên và đủ chỗ cho hai người.]
Ếu phải việc của cô! Linze lườm Cesca đang mỉm cười. Hai mắt em ấy đã rơm rớm ướt. Anh hiểu cảm giác của em mà.
Coon tiến tới sát một con slime cùng màu với con mà con bé đang cưỡi. Sau một thoáng, cơ thể của chúng kết nối và dính vào nhau giống như dango xiên que vậy…… Chúng làm tôi nhớ đến trò xếp hình trong đó người chơi phải xếp bốn cái liên tiếp để ăn điểm mà ông ngoại từng hay chơi.
[Ara, đúng thật này. Giờ thì có hai chỗ rồi. Mẹ có muốn đi không ạ?]
[Được thôi, nhưng con cưỡi nhé. Mẹ để phần đó cho con.]
Leen nói vậy và ngồi lên con slime đã kết nối với slime của Coon.
[Con muốn mẹ cưỡi chúng!]
[Ể, mẹ nữa á? Mà, cũng không sao……]
Tiếp đó, Hilda cũng cưỡi con slime như thể em ấy đang cưỡi ngựa dưới sự mời mọc của Freya. Chứng kiến hai cặp mẹ con ấy, hai đứa trẻ còn lại nhìn mẹ chúng với ánh mắt đầy hi vọng.
[[Ư…]]
Elze và Linze đồng loạt nhìn nhau. Cuối cùng cả hai đã trả lời con gái mình trong khi cố gắng nở những nụ cười.
[[V-vậy thì, chúng ta cũng đi thôi…]]
Hạ đo ván. Đến các bà mẹ cũng phải chịu thua trước con gái mình.
Elna và Linne cùng mỉm cười nhìn Elze và Linze lần lượt leo lên sau hai con slime. Cứ mỗi khi lũ slime rung lên là cặp song sinh lại tái xanh mặt. Tôi có thể hiểu nỗi sợ hãi của mấy em ấy.
[Hiii… Nó mềm…!]
[N-nó sẽ không tan chảy đâu nhỉ…?]
Thấy mẹ mình đã yên vị, Elna và Linne bắt đầu cho lũ slime di chuyển. Elna có lẽ vì cẩn thận nên di chuyển khá chậm, nhưng Linne thì vô cùng hào hứng nên đã quất slime truy phong.
Bóng dáng Linze kêu la thất thanh đã xa dần. Ch-chắc là sẽ không sao đâu nhể…?
[Không hiểu sao tớ lại thấy may mắn vì con mình không ở đây~degozaru…]
[Tớ không thể đồng ý hơn với cậu…]
Yae và Yumina nhìn nhóm Linne đang nô đùa với vẻ mặt phức tạp. Không kể đến các quý phụ huynh kia, chỉ cần bọn nhỏ được vui vẻ là tôi vui rồi. Có lẽ.
◇◇◇◇
[Vui quá!]
Freya vừa cười vừa tuyên bố như vậy…… Thật tốt quá.
Những đứa trẻ khác có vẻ cũng rất vui, chúng vẫn cười nói rôm rả cho dù đã xuống khỏi slime.
Trò cuối cùng mà bọn trẻ chơi là đi vòng vòng theo một hình tròn. Nó giống như là một phiên bản biến tấu của trò đu quay ngựa.
Về phía nhóm người lớn, Elze và Linze trông vô cùng kiệt quệ. Đặc biệt là Linze. Em ấy đang cười nhưng đôi mắt thì như người mất hồn.
[Tiếp theo… em muốn đi… chỗ nào đó… thư giãn… một chút……]
Linze lí nhí với giọng điệu run rẩy. Umm, nhìn em ấy như người mới đi tàu lượn siêu tốc lần đầu vậy…… Linne phóng nhanh quá mà……
Tôi trấn an Linne đang lo lắng rằng em ấy chỉ bị say xe nhẹ. Tuy đúng là say xe thật nhưng nó không hề nhẹ chút nào. [Recovery] cũng không chữa được loại bệnh này…
[Fumu. Một nơi để thư giãn thì… chỗ phù hợp nhất là ở đây đấy ạ.]
[Không tính ở đây…!]
[Oof.]
Câu trả lời tỉnh rụi của Cesca khiến Linze nổi trận lôi đình, em ấy tóm lấy vai cô ta và lắc với đôi mắt đỏ ngầu.
[Th-thôi nào Linze-dono. Chúng ta nên qua khu nào đây~degozaru? Tớ thì muốn khu nào không có xe cộ và có thể giãn gân giãn cốt~degozaru.]
Trong khi kéo Linze ra khỏi Cesca, Yae nêu mong muốn của mình. Và đám Freya, Linne, Alice đồng loạt giơ tay hưởng ứng.
[Khu vực có thể giãn gân giãn cốt… ạ? Thế… khu vực “Ám” thì sao?]
[Ch-ch-chờ đã! Khu vực “Ám” là nơi có mấy trò hiện tượng tâm linh mà cô đã đề cập khi trước mà!?]
Elze hoảng hốt la lên khi nghe Cesca nói vậy. Elna thì nhìn Elze với ánh mắt thắc mắc không hiểu tại sao mẹ mình lại hoảng hốt đến thế. Em ấy cần học cách che giấu cảm xúc của mình…
[Không chỉ thế đâu. Ở khu vực “Ám” còn có một số trò như mô phỏng tiêu diệt kẻ thù nữa ạ.]
[Giống như trò giả lập giết ma thú mà bọn tôi đã chơi trước đây ấy hả?]
[Đúng vậy ạ.]
Trước đây khi bị kẹt trong viên xúc xắc, bọn tôi được giao nhiệm vụ “săn lùng ma thú ◯”, và mọi người phải đánh bại kẻ thù dưới dạng những hình ảnh mô phỏng. Có vẻ ở đây sẽ cho phép bọn tôi trải nghiệm cảm giác tương tự.
[…Không có nguy hiểm nào chứ?]
[Không đâu ạ.]
[Nn… Nếu vậy thì…]
Elze có vẻ đã bị thuyết phục, em ấy gật đầu.
Mục đích chính khi đến công viên giải trí này là để lũ trẻ được chơi đùa. Và thứ hai là để tìm những gì dùng được rồi gỡ ra và lắp vào công viên giải trí Brunhild. Nếu bỏ qua chỉ vì nỗi sợ hãi cá nhân có thể khiến bọn tôi lỡ mất thứ gì đó giá trị. Elze hiểu điều đó, nên cho dù hơi chần chừ, cuối cùng em ấy cũng quyết định làm theo số đông.
Mà ngay cả khi không phải vì tập thể, em ấy cũng sẽ không bao giờ để Elna yêu dấu của mình buồn.
Elna vui vẻ nắm tay Elze thật chặt. Mu… Cha cũng biết ghen đấy nhé…
Bỗng nhiên Coon từ đâu ra xuất hiện, con bé lấy tay che miệng trong khi cười toe toét.
[Chúng ta nắm tay nhé? Cha?]
[Ku…! Làm sao con biết…!]
[Bởi vì đó là cha yêu dấu của con mà. Con hiểu rõ cha như lòng bàn tay vậy ạ.]
Nghe xạo vl. Nhưng con bé không tỏ ra mình đang xạo chút nào mà nắm lấy tay tôi. Tuy xấu hổ nhưng thật là hạnh phúc. Nó khiến tôi thấy ngạc nhiên trước sự ủy mị của mình.
[Vậy chúng ta đi thôi. Mọi người, lối này.]
Cesca khởi động lại Trilithon ở trang trại slime và chúng tôi bước qua cổng.
Cảnh quan trước mặt tối đến mức không thể thấy gì cả.
Đợi một chút để mắt tôi quen dần cái đã…… ủa sao vẫn tối thui thế?
À không, cũng không phải là tối hoàn toàn. Trên bầu trời có một mặt trăng máu. Tôi không hề nhận ra đã là ban đêm luôn ấy……
Dưới ánh trăng mờ ảo, hiện ra trước mắt chúng tôi là một nghĩa địa với vô số bia mộ.
[C-cái nơi này… là sao đây!?]
Cảnh quan thay đổi đột ngột khiến Elze hoảng lên. Elna đang nắm tay em ấy cũng có vẻ sợ sệt nhưng không bằng mẹ mình.
Cơ mà, cái BGM sởn gai ốc từ nãy đến giờ là thế nào vậy!?
Trước khi tôi kịp yêu cầu Cesca một lời giải thích, một cánh tay từ dưới nấm mồ đột nhiên trồi lên.
[Hiii!?]
[Uhiii!?]
Những cánh tay trơ xương trồi lên từng cái một trong tiếng hét thất thanh của vài người trong nhóm.
Rất nhiều bộ xương bò dậy từ nơi yên nghỉ của chúng. Đám này là skeleton <Cốt Lâu> à!?
[“Ánh sáng hãy đến đây, Thánh Quang Xuất, Banish”!]
……Vãi lúa? Phép thanh tẩy của tôi tịt ngòi cmnr. À, đúng rồi. Không thể sử dụng ma thuật ở chỗ này!
Yae rút thanh kiếm giắt ở hông ra và chém một con skeleton đang tiếp cận với tốc độ thần sầu.
Thế nhưng, em ấy chỉ đang chém vào không khí.
[Chúng là những ảo ảnh nên không thể tiêu diệt bằng vũ khí thông thường được đâu. Mọi người hãy tự chọn những vũ khí có ở đây để chiến đấu.]
Cesca chỉ vào quầy hàng nằm trong một góc nghĩa địa. Có rất nhiều món vũ khí nằm la liệt ở đó. Cái quỷ gì thế, bất tiện vãi ra! À không, điều đó là hiển nhiên bởi chỗ này là địa điểm giải trí mà…
Coon và Leen tới gần con skeleton và quan sát nó.
[Không thể phân biệt nổi. Nó y như thật vậy.]
[Con skeleton có thể tới gần nhưng không hề tấn công.]
[Xin đừng đụng vào nó.]
Đụng hay không gì chả được, đấy chỉ là ảo ảnh thôi mà? Nhưng phải công nhận tiếng răng gõ lộp cộp vào nhau của nó đúng là khá ghê rợn.
[Được rồi, vậy mình sẽ xài thanh đại kiếm này!]
Freya cầm lấy một thanh kiếm dài từ quầy đồ.
Không rõ là do khối lượng của thanh kiếm đã bị giảm đi hay do nó làm bằng nhựa, nhưng Freya dễ dàng cầm thanh kiếm lên và chém con skeleton gần đó.
Vút! Âm thanh xé gió như muốn thông báo “Đã chém trúng!” vang lên, và con skeleton bị chém tan biến trong khi để lại số “10”. Đó là gì thế?
[Con skeleton trị giá 10 điểm. Tùy thuộc vào số điểm mọi người kiếm được trong 30 phút ở nghĩa địa này mà phần thưởng sẽ khác nhau.]
[Có cả quà cơ à?]
Ừ thì đúng là có những trò như thế, nhưng chúng thường hay xuất hiện ở những dịp như lễ hội hơn. Nơi này là công viên giải trí nhưng lại chẳng giống một công viên giải trí chút nào.
[Mẹ cũng tham gia cùng tụi con đi!]
[Fufu, nghe thú vị đấy. Mẹ sẽ chiến.]
Hilda chấp nhận lời mời rồi cầm lấy một thanh đại kiếm và chém con skeleton. Điểm số nhận được lại là “10”. Nhưng lần này còn được thêm “5” điểm nữa. Chúng làm tôi nhớ tới một con game nào đó quá.
[Ngoài những bộ phận thông thường, mọi người sẽ nhận được điểm cộng khi đánh vào điểm yếu. Bộ phận khác nhau thì điểm cũng khác nhau, xin hãy lưu ý điều đó.]
[Fumu fumu. Nghĩa là diệt càng nhanh càng tốt chứ gì~degozaru? Vậy thì triển thôi.]
Yae cũng cầm lấy một thanh kiếm rồi nhảy vào giữa đàn skeleton.
Thấy thế, tất cả mọi người bao gồm cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều lao vào săn skeleton.
Elze, người mới nãy còn sợ sệt, giờ đã đeo găng chiến lên và dọn sạch chúng.
Nói chung thì em ấy sẽ không quá sợ nếu đối thủ “có thể đánh được”… Còn trong trường hợp này, đối thủ của bọn tôi “không thể đánh được” nếu không có vũ khí thích hợp.
Lũ trẻ cũng đang tiêu diệt skeleton mà không hề sợ hãi. Cái chức mạo hiểm giả hạng Vàng và Bạc quả nhiên không phải là hư danh.
Linze, Leen và tôi, những người không quá đam mê chiến đấu, quyết định theo sau. Thế nhưng bọn tôi đều thủ sẵn một món vũ khí cả.
Nằm trên tay tôi là một cây thương. Lý do tôi chọn nó là vì tôi muốn thử dùng một món vũ khí mà mình ít khi đụng tới. Chỉ vậy thôi.
[Yo.]
Tôi đâm cây thương vào xương ức của con skeleton. Tuy chỉ là ảo ảnh nhưng cảm giác đâm vào rất chân thật. Trò giả lập này provjp vỡi.
Cứ tưởng chỉ nhận “10” điểm bình thường, nhưng rốt cuộc tôi còn được thêm “5” điểm nữa. Ngon nghẻ.
[Nhưng mà cứ tiêu diệt skeleton suốt không chán hả trời…?]
Như thể đọc thấu suy nghĩ của tôi, một lũ thây ma lập tức đội mồ sống dậy.
Sau đó còn có một đám người sói thây ma và xác ướp quấn băng khắp mình lù lù bò ra. Và còn nhiều nữa, nhiều nữa, nhiều nhiều nữa……
……Chừng này chẳng phải là quá nhiều rồi sao!?
Chúng tôi đã bị một quân đoàn quái vật undead bao vây trước khi nhận ra.
Uwa, thật là phiền phức mà……
CHƯƠNG 489: PHẦN THƯỞNG VÀ VƯỜN MÊ CUNG
Yumina kéo cung mạnh hết cỡ và bắn. Mũi tên rít lên và găm thẳng vào trán con thây ma. Giống như trong game, nó biến mất và để lại con số “20”. Mấy con thây ma này trị giá 20 điểm lận.
Cả thây ma và skeleton đều bị tiêu diệt chỉ bằng một đòn từ những món vũ khí ấy nên cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Nhưng mà…
[Chẳng phải như này là quá nhiều rồi sao?]
Kẻ thù cứ lũ lượt tấn công. Ngay khi bọn tôi vừa hạ được một con thì một con khác ngay lập tức chen vào thế chỗ. Cái tình cảnh hiện tại ếu khác gì đi ăn wanko soba khi mà bạn vừa ăn hết mì thì người ta lại châm đầy vào cả.
[Ugh… tớ muốn dùng ma thuật xử gọn bọn chúng.]
[Đồng ý.]
Linze và Leen vừa thở dài vừa lẩm bẩm như vậy. Công nhận. Ai mà không muốn quét sạch lũ này bằng ma thuật diện rộng cơ chứ.
Cơ mà chỉ có nhóm hậu phương bọn tôi mới như này thôi, chứ nhóm tiền phương vẫn rất hăng say tiêu diệt lũ skeleton và thây ma đang tiếp cận.
[A! Mẹ, mạng đó là của con mà! Bất công quá!]
[Trâu chậm uống nước đục. Nếu bất mãn thì con hãy chăm chỉ luyện tập hơn.]
Cặp mẹ con Hilda và Freya đang xử lý lũ skeleton trước mặt không chút nhân từ. Và không chỉ mỗi vậy…
[Ngon! Mình được 500 điểm rồi! Cha thì sao ạ!?]
[Gần 600 điểm thì phải.]
[Mu! Con sẽ không thua đâu!]
Cặp cha con Ende và Alice cũng đang có một cuộc rượt đuổi điểm số bằng cách săn mạng lũ thây ma. Nhìn nhộn phết.
[Ah! Mẹ Yae! Bên này ạ!]
[Mm, để đó cho mẹ~degozaru!]
Nghe Linne gọi, lưỡi kiếm của Yae lóe lên. Trong chớp mắt, hai con thây ma đã đồng loạt biến mất.
“Mẹ Yae” hử. Mặc dù không có quan hệ huyết thống, nhưng cả Linze và Yae đều là vợ tôi nên Linne gọi vậy cũng không có gì lạ.
Có lẽ hạnh phúc vì được gọi là mẹ, khóe miệng Yae hơi nhếch lên. Tôi mong Yakumo hãy trở về càng sớm càng tốt.
[Ah, Touya-san, kia là…!]
[Uwa.]
Linze chỉ về hướng lũ thây ma phía xa. Mặt đất ở đó bất ngờ trồi lên, và cùng với cái BGM bỗng dưng được đẩy lên cao trào, một con rồng toàn thân thối rữa xuất hiện.
Rồng thây ma? Nó là con boss ở đây à?
[Con xí trước!]
Alice tung nắm đấm vào con rồng thây ma.
Nơi dính phải quả đấm của Alice nhấp nháy và chuyển màu. Thế nhưng, con rồng thây ma không hề biến mất mà vẫn đứng lì ở đó.
[Đúng là trùm cuối có khác. Không thể chỉ 1 hit là lăn ra chết được.]
Hừm. Xem ra còn phải cho con rồng này ăn đấm thêm nhiều nữa. Chứ một con quái to bự như này mà bị 1 hit thì quá là lãng nhách.
『Gràooo! 』
[Mọi người né đi!]
Con rồng thây ma thở ra một làn hơi độc màu tím. Có lẽ đó không phải hơi độc thật đâu, nhưng thôi cứ né ra cho chắc ăn. Cái…
[Hôi quá!?]
Tôi bịt mũi trước hương “nước hoa” bốc lên. Mùi quái gì thế!?
Dù không đến mức không thể chịu nổi, nhưng cái mùi này y như sự kết hợp giữa trứng ung với bạch quả rơi ngoài đường vậy…!
Cái này vẫn đỡ hơn mùi slime chết, nhưng mọi người đều nhăn mặt và bịt mũi.
[Đừng lo ạ. Ngoài mùi hôi thối thì nó không có ảnh hưởng đến cơ thể con người đâu. Nó sẽ biến mất ngay khi mọi người tiêu diệt con rồng.]
Vãi, tôi sắp chết ngạt rồi đây này! Ếu được rồi. Bọn tôi cần phải đánh bại nó càng nhanh càng tốt…
Khác với bọn tôi nhăn nhó đủ kiểu, Mel, Ney và Lycee vẫn tỉnh bơ. Ủa?
[Nhóm Mel chịu nổi mùi này sao?]
[À, bởi vì bọn tôi có thể tùy ý cắt đứt các giác quan của mình, nhưng có vẻ như Alice thì không thể làm thế.]
Mel nhìn Alice đang bịt mũi đứng bên cạnh.
Có lẽ đó là một chức năng mà những người không phải Phrase thuần túy không thể có được. Khi tôi nhìn sang ông bố Ende, cậu ta cũng đang lấy tay bịt mũi.
[Cố chịu một chút đi Alice. Mẹ sẽ xử thứ này nhanh thôi.]
[Đúng như Ney nói, để nó cho bọn mẹ.]
Ney cầm cây rìu lớn còn Lycee cầm cặp song kiếm lên chuẩn bị lao vào đánh nhau với con rồng. Từ từ đã mấy cái người này!
Tôi kéo cả hai lại và thì thầm.
[Đừng có cướp đi niềm vui của tụi nhỏ chứ. Vai trò của chúng ta chỉ là hỗ trợ và để chúng tự tận hưởng thôi…]
[Hừ… Ý ngươi là chúng ta sẽ thảy hết cho Alice và lũ trẻ còn mình thì đứng nhìn?]
Ney lườm tôi với vẻ mặt bất mãn. Không, ý tôi không phải thế. Trong lúc tôi cố tìm một lời giải thích, Ende xen vào.
[Ý cậu ấy là chúng ta nên chiến đấu cùng lũ trẻ chứ không phải mỗi mình cô Ney à. Tôi nói đúng không, Touya?]
Ừ, chuẩn rồi đấy. Bọn trẻ sẽ mất vui nếu người lớn làm hết chỉ bởi vì đụng phải một con boss khó.
[Hiểu rồi… Vậy thì Alice! Hãy cùng nhau tiêu diệt nó nào!]
[Vâng!]
Ney, Lycee cùng Alice lao về phía con rồng. Không chịu thua thiệt, Freya, Coon, Elna và Linne cũng tấn công con rồng bằng vũ khí mình có. Elze, Hilda, Yae và Ende cũng theo sau.
Những người còn lại thì tiêu diệt nốt những con thây ma và skeleton để chúng không quấy nhiễu nhóm đang đánh rồng thây ma.
Tôi cũng vung thương loạn xạ để tiêu diệt lũ thây ma. Nếu đám này trị giá 10 và 20 điểm, vậy thì con rồng thây ma đó sẽ là bao nhiêu nhỉ?
『Grààooooooo! 』
Cuối cùng con rồng thây ma cũng tan biến thành những hạt ánh sáng sau khi hứng chịu quá nhiều đòn tấn công. Những người tấn công con rồng nhận được số điểm nằm vào khoảng từ “520” đến “750”. Điểm này được tính dựa vào lượng sát thương gây ra cho con rồng thây ma à?
[Làm được rồi!]
Freya giơ thanh kiếm lên và la to. Những đứa trẻ khác cũng vui mừng không kém. Còn các bậc phụ huynh đứng bên cạnh thì mỉm cười.
Mùi hôi thối đã tan biến và tiếng kèn chiến thắng vang lên. Vậy là xong rồi đúng không?
Cảnh quan bỗng chốc sáng bừng lên, và ở giữa khung cảnh trắng tinh ấy là một khối nguyên thạch.
[Xin chúc mừng. Giờ thì chúng ta đến phần trao thưởng dựa trên số điểm mà mọi người kiếm được. Hãy xem qua danh sách này đi ạ.]
Khi Cesca chạm vào khối nguyên thạch, một danh sách giải thưởng hiện lên trong không trung. Bọn trẻ phấn khích nhìn vào danh sách.
[…Con không hiểu nó nói gì.]
[Đây là ngôn ngữ Paruteno cổ đại. Cơ sở này được xây dựng từ 5000 năm trước nên đây là điều hiển nhiên thôi.]
Leen trả lời Freya. Tiến sĩ Babylon bảo rằng mình đã sống ở Thánh quốc Paruteno, nơi từng thống trị 1/3 đại lục địa 5000 năm trước. Chắc hẳn ngôn ngữ của quốc gia đó đã được sử dụng vào đây.
[Ồ, lỗi của em. Xin hãy đợi một chút ạ.]
Khi Cesca đặt tay lên phiến đá, một vòng tròn ma thuật trên bề mặt khối nguyên thạch sáng lên rồi tắt lịm. Tiếp sau đó, những kí tự trên danh sách dần chuyển thành những chữ cái mà chúng tôi có thể hiểu được. Có vẻ như đấy là một công cụ dịch thuật. Cơ mà thấy cô ta hữu dụng thế này có hơi lạ nhỉ…
Khi nhìn lên danh sách, tôi đã hối cmn hận. Toàn là những giải thưởng do bà tiến sĩ đó chế ra. Đáng lẽ tôi nên biết từ sớm là chúng sẽ chẳng bao giờ là thứ gì đó lành mạnh.
[…Mẹ ơi, “tình dược” là gì vậy ạ?]
[Hở!? Ừ-ừm, Linne. Đấy là loại thuốc giúp nam và nữ gần gũi nhau hơn…]
[“Đồ lót sẹc xi”…? Mẹ ơi, đây là…]
[Ểểể, Elna!? Con chưa cần biết về mấy cái này đâu!?]
Khoảng một nửa danh sách, nếu không muốn nói là gần như toàn bộ, đều là những món đồ không đứng đắn. Được rồi, xác định cô với tôi.
Elna, Linne và Alice có vẻ không hiểu, nhưng Coon thì đang nhếch miệng cười… Xem ra đứa trẻ này hiểu.
Dù gì con bé cũng đã 10 tuổi nên hẳn phải có chút hiểu biết. Mà nếu thậm chí không phải vì thế thì con bé vẫn là một đứa trẻ thông minh.
[…C-con sẽ lấy “set muối tắm” này.]
Điều đáng ngạc nhiên là Freya cũng đỏ bừng mặt và đảo mắt khỏi chúng tôi. Mà cũng đúng, con bé là đứa lớn nhất trong số lũ trẻ ở đây và chỉ kém Yumina khi tôi gặp em ấy một tuổi, nên phản ứng đó là có thể hiểu được.
[Êi, set muối tắm đó hoàn toàn bình thường phải không?]
[Nó có tác dụng chữa cứng khớp, đau khớp, thiếu ngủ và mệt mỏi. Không có gì khác thường hết ạ.]
Cesca trả lời nghi hoặc của tôi. Ít ra thì thứ này cũng có ích.
Tôi phải tìm cách chuyển sự chú ý của bọn trẻ khỏi những món đồ bậy bạ trong danh sách.
Thế nhưng Ney và Lycee còn rắc rối hơn cả chúng.
Mel là một Phrase cấp thống trị, nhưng cô ấy đã đạt được dạng tiến hóa mới sau khi du hành qua nhiều thế giới. Hơn nữa khi bị tạm giam ở Babylon, cô ấy cũng đọc sách ở “Library” nên đã có hiểu biết về vấn đề này. Chính vì thế nên Alice sẽ được sinh ra sau vài năm nữa.
Tuy nhiên, những cấp thống trị thuần túy như Ney và Lycee lại “trong sáng” và tò mò y như lũ trẻ vậy.
[Này, Endemuon. “Ngựa gỗ tam giác” là món gì thế?]
[Ờ-ờm, tôi không nghĩ đó là một món ăn đâu…]
[Cái “áo tắm nguy hiểm” này thì có gì nguy hiểm vậy?]
[Ơ-ờ, cái đó… này Touya! Nói gì đó đi!]
Muốn tôi nói gì bây giờ hử tên kia? Ende la lên đòi tôi giúp đỡ, nhưng mà tôi cũng ngại giải thích chi tiết lắm.
Khi hai bọn tôi lâm vào cảnh lao đao, một bàn tay đã vươn ra giúp đỡ.
[Ney, Lycee. Thế còn “set phụ kiện 10 mảnh” này thì sao? Tôi nghĩ nó sẽ hợp với Alice đấy…]
[Ồ! Phụ kiện là những món đồ trang trí phải không ạ!? Ra vậy! Quả đúng là Mel-sama!]
[Món nào cũng hợp với Alice hết. Con bé sẽ còn xinh đẹp và dễ thương hơn nữa.]
Ney và Lycee đã dễ dàng bị Mel dắt mũi. Sao mà ez quá vậy?
Mọi người cũng chọn những món đồ an toàn. Thú thật thì tôi có hứng thú với vài món, nhưng đã buộc phải kiềm chế trước mặt bọn trẻ.
Có lẽ tôi nên chọn thứ gì đó phù hợp, chẳng hạn như “set tai thú” này…… hở, sao mấy em lại nhìn anh bằng ánh mắt đó?
[A, dễ thương quá…]
Elna có vẻ thích thú với “set tai thú” nằm trên tay tôi.
[Hửm? Elna, con muốn thử nó à?]
[Vâng ạ!]
Elna mỉm cười chạy ào tới. Con gái tôi đúng là đệ nhất dễ thương mà. Được rồi, tôi sẽ cho con bé cặp tai chó này.
Khi Elna đeo chiếc băng đô tai chó lên, màu sắc của nó biến đổi thành cùng màu với tóc của con bé.
Đôi tai chó bắt đầu giật giật. Ủa? Cái đuôi đó mọc ra hồi nào vậy nhỉ? À, chắc hẳn nó là một hình ảnh ba chiều.
Có lẽ do được đồng bộ với cảm xúc của Elna, cái đuôi vẫy tít lên. Ù ôi, con gái tôi đã trở thành một thú nhân chính hiệu rồi.
[Ồ. Anh chọn nó để tặng cho bọn trẻ~degozaru. Ra là vậy~degozaru.]
Mà… tôi thấy Yae cũng rất hợp đấy chứ. Tất nhiên là cả những người khác nữa. Chẳng lẽ nào mấy cô vợ nghĩ tôi chọn nó cho mấy ẻm?
[Tuyệt quá Elna-oneechan, cha, con cũng muốn ạ!]
[Đợi cha chút.]
Rồi, tôi sẽ cho Linne đôi tai sói này. Tại vì nó với cái của Elna đều thuộc chi Chó.
Giống như Elna, cái đuôi vừa mọc ra của Linne đang vẫy tít.
[Oaaa… Dễ thương nhân đôi! Bình thường con đã dễ thương rồi nhưng giờ thì còn… awww!]
Linze kích động xoa đầu Linne. Vì con cái thường giống bố mẹ nên nghe em ấy nói thế không khác nào một lời tự sướng cả. Nhưng mà tôi hoàn toàn đồng ý! Cả hai đều vô cùng dễ thương!
[Ara, dễ thương. Cha, con cũng xin một cái ạ.]
[Cả con nữa!]
[Bệ hạ, bệ hạ! Con nữa!]
Sau đó cả Coon, Freya và Alice cũng chạy tới. Ende thấy vậy thì lườm tôi, nhưng tôi quyết định bơ đẹp nó.
Được rồi, Coon sẽ là tai cáo, Freya là tai mèo và Alice là tai thỏ.
Với sự dễ thương tăng lên bội phần, bọn trẻ ngắm nghía đôi tai mới của nhau và vui vẻ cười đùa. Một cảnh tượng thật toẹt vời.
Tôi vẫn còn vài đôi tai chuột nhưng đã quyết định giấu nhẹm đi vì chúng có thể gây rắc rối ở công viên giải trí.
[Thật mừng khi bọn trẻ được vui anh nhỉ.]
[Ừ. Anh thấy ý tưởng để mọi người cùng chiến đấu và đổi quà của chỗ này tuyệt đấy.]
Nhìn theo lũ trẻ đầy sôi động, Yumina và tôi bắt đầu lên kế hoạch cho công viên giải trí. Nó sẽ là một công viên giải trí vui hết sảy.
[Mọi người định tới đâu tiếp ạ?]
[Ừ nhỉ… Nãy giờ chúng ta chơi mấy trò tốn sức nhiều rồi, sao lần này không thử thứ gì đó cần động não đi?]
Leen đề nghị như vậy khi nghe Cesca hỏi. Một nơi cần phải động não à? Kiểu như khu trò chơi câu đố với giải đố ấy hả?
[Fumu. Một nơi cần sự tư duy phải không ạ? Vậy chúng ta sẽ đến khu vực “Mộc”.]
Cesca chạm vào khối nguyên thạch để tái khởi động cổng Trilithon. Bước qua cánh cổng dịch chuyển, một nguồn ánh sáng chói lọi lóa mắt chúng tôi và khung cảnh mới xuất hiện.
[Đây là…]
Một khu vườn hiện ra. Nhưng nó không phải là một khu vườn bình thường. Nhìn từ cổng dịch chuyển nằm trên cao, khu vườn này rộng và được hàng rào cây bao quanh như một mê cung.
Một vườn mê cung khá lớn.
[Ồ, tuyệt quá!]
[Đây là “Vườn mê cung”. Không phải khoe khoang gì đâu nhưng nơi này là do chính tay Francesca em tạo ra đó ạ.]
Cesca giải thích nhưng không quên ưỡn ngực tự hào. Hể, thiệt đấy à?
Cesca là quản lý của “Garden” Babylon. Kĩ năng chăm sóc cây cảnh của cô ấy phải nói là ở một đẳng cấp thượng thừa. Đến cả các thợ làm vườn ở lâu đài cũng phải kinh ngạc.
Mê cung rộng lớn trước mặt chúng tôi không chỉ có mỗi hàng rào cây mà còn cả những tiểu đình nằm rải rác khắp nơi và một vườn hoa hồng đầy những bông hoa xinh đẹp. Hình như tôi đã từng thấy những vườn mê cung kiểu như này ở Trái đất thì phải.
[Có khi chúng ta cũng nên làm một cái ở Brunhild đấy.]
Nếu sử dụng ma thuật hệ Thổ, tôi có thể làm cho cả những quốc gia khác. Các quý tộc hẳn sẽ muốn có một mê cung nhỏ xinh trong vườn lắm.
[Anh đừng nên coi thường vườn mê cung của em. Nơi đây là một cơ sở giải trí trong mơ với những “cạm bẫy thú vị” mà không đâu trên thế giới có thể sánh bằng đấy ạ.]
[Nghe cô nói thế chỉ tổ khiến tôi lo lắng thôi.]
Cái “cạm bẫy thú vị” mà cô ta nói chắc kèo là không thú vị một chút nào. Nếu là bình thường thì tôi đã quay gót và đi thẳng về nhà rồi…
[Ara? Khu đất nằm ở phía xa kia chắc là lối ra nhỉ? Nhưng còn lối vào đâu?]
Leen hỏi vậy sau khi quan sát mê cung từ đỉnh đồi. Hửm?... Quả thật, chỗ này có lối ra nhưng lại chẳng có lối vào. Thế nghĩa là sao?
Đáp lại câu hỏi đó, Cesca chỉ vào phiến đá tròn dẹt chỉ đủ rộng cho một người ở góc đồi. Có hai phiến đá, một xanh và một trắng. Hình như cả hai đều có những vòng phép khắc bên trên.
[Hai vòng phép đó là vòng phép dịch chuyển, cái màu xanh dương sẽ đưa mọi người thẳng đến lối ra, còn cái màu trắng sẽ thả mọi người ở một vị trí ngẫu nhiên trong mê cung.]
[Ra vậy. Điểm xuất phát là ngẫu nhiên.]
[Vâng. Sau một khoảng thời gian, những ai còn trong mê cung sẽ được dịch chuyển về lối ra, nên không cần lo về chuyện bị lạc trong đó. Còn ai không muốn tham gia thử thách mê cung thì xin hãy tới lối ra cùng em ạ.]
Ồ, không tham gia cũng được sao? Trò chơi lần này nhìn có vẻ hơi khó. Chắc tôi sẽ đứng ngoài quan sát vậy…
[Nghe hay đấy!]
[Cha! Chúng ta mau đi thôi ạ!]
Freya và Linne kéo lấy tay tôi. Hai cái đuôi nhỏ xinh đang vẫy tít lên. Đệt, làm sao tôi có thể chối từ khi được hai cô con gái dễ thương kéo tay chứ! Triển luôn!
Nhóm những bà mẹ bỉm sữa Elze, Linze, Hilda, Leen và nhóm thử cho biết Sakura, Su quyết định tham gia, nhưng Yumina, Lou và Yae thì không. Có vẻ ba em ấy không quá thích thú với những trò thế này.
Chắc Elze và Hilda cũng không thích lắm đâu, nhưng cả hai làm sao có thể từ chối trước mặt con gái. Leen cũng không tỏ ra quá hào hứng, nhưng vì đang có Coon và quan trọng hơn là chính em ấy đã đề nghị “một nơi cần sự tư duy” nên để từ chối vào lúc này là quá khó.
Về phần gia đình Ende thì Mel và Lycee không tham gia. Ở chiều ngược lại, Alice có vẻ đang rất muốn “pùng tráy” rồi.
[Vậy thì xin hãy bước vào vòng dịch chuyển từng người một. Vì vị trí dịch chuyển là ngẫu nhiên nên mọi người đừng quá quan trọng thứ tự. Còn nếu có ai muốn bỏ cuộc giữa chừng thì hãy tìm đến những vòng phép màu xanh nằm rải rác trong mê cung ạ.]
Có cả lối exit cơ đấy. Vậy thì chắc là dễ rồi. Tôi có thể quit game bất cứ khi nào thấy mệt.
[Chúng ta lên đường thôi!]
Người đầu tiên chạy tới chỗ vòng phép màu trắng và dịch chuyển là Linne tai sói.
[A, Touya-sama. Linne ở kia kìa.]
[Hử?]
Theo hướng chỉ của Lou, tôi có thể thoáng thấy Linne đang cách lối ra khá xa. Có vẻ khó cho con bé rồi. Để xem nào, từ chỗ con bé đến lối ra thì phải đi… hừm… ờm, bó tay.
Trong khi tôi đứng quan sát mê cung, những người khác đã dịch chuyển hết cả rồi.
Là người cuối cùng sót lại, tôi nhanh chóng bước vào vòng dịch chuyển và cảnh quan lập tức thay đổi. Trước mặt tôi là một con đường với hai hàng rào cây hai bên, xa hơn nữa là một ngã ba. Còn sau lưng thì là ngõ cụt.
Trước mắt thì lựa chọn duy nhất là tiến lên. Rồi tôi nên rẽ trái hay rẽ phải ở ngã ba nhỉ…
Có nhiều cách để thoát khỏi một mê cung thế này, nhưng cái phổ thông nhất có lẽ là đặt tay lên tường và cứ đi men theo nó đến lối ra.
Thế nhưng mà, phương pháp này chỉ nên được áp dụng trong trường hợp tôi thực sự bắt đầu ở lối vào. Giả dụ tôi được dịch chuyển đến gần trung tâm mê cung thì nó sẽ chỉ khiến tôi luẩn quẩn ở một chỗ mà thôi.
[Thôi kệ mịa đi, tới đâu tính tới đó…]
Tôi quyết định rẽ phải ở ngã ba. Còn lý do á? Vì tôi thuận tay phải. Chỉ vậy thôi.
Con đường ngoặt qua phải nên tôi cũng rẽ theo. Và rồi một cánh cửa đứng chình ình ở đó.
[Gì đây?]
Tôi thử vặn tay nắm cửa và mở ra, nhưng cánh cửa không hề suy chuyển dù tôi có kéo hay đẩy nó. Nhìn kĩ hơn, có một tấm bảng vàng ròng khắc chữ bên trên. Cái này hẳn là ngôn ngữ Paruteno cổ đại nhể.
Khi vừa định chạm vào tấm bảng để dùng phép dịch thuật [Reading], những kí tự trên đó bỗng biến thành các con chữ mà tôi có thể đọc được. Hừm? Chẳng phải là do Cesca làm giống như khi nãy sao?
Sao cũng được. Nó nói gì vậy nhỉ…?
『Hát to hết cỡ và cánh cửa sẽ mở ra.』
Hờ, tôi bắt đầu thấy bất an rồi đây. Có lẽ không tham gia trò này là tốt nhất.
CHƯƠNG 490: HÁT HÒ VÀ GÀ
『Hát to hết cỡ và cánh cửa sẽ mở ra.』
Tôi quay gót ngay khi vừa đọc xong dòng chữ trên cửa và trở lại chỗ cũ.
Mắc gì tôi phải hát thật to ở một nơi thế này hả? Miễn đi nhé. Tôi quay trở lại ngã ba nơi mình đã rẽ phải và lần này rẽ theo hướng ngược lại.
Đi thẳng một hồi, con đường lại tiếp tục ngoặt sang phải nên tôi cũng rẽ theo.
[Êi, đợi đã.]
Vẫn là cánh cửa đó đứng chắn chình ình trước mặt tôi. À không, màu sắc của cái cửa này hơi khác, có lẽ chúng là hai cánh cửa khác nhau.
Tôi nhìn lên tấm bảng vàng trên cửa. Nó sẽ không bắt tôi hát nữa đâu nhỉ?
『Cởi áo và khoe cơ múi, cánh cửa sẽ mở ra.』
[CESCAAAA!]
Tôi muốn phát tiết với con hầu gái ngu ngốc đang ở đâu đó trên đồi hoặc lối ra lắm rồi.
Thế quái nào tôi phải khoe cơ múi ở nơi thế này hả!
Mà vốn dĩ tôi đã ếu có cơ múi để mà khoe rồi! Tuy tôi có cơ thể săn chắc ở một mức độ nào đó nhờ sự huấn luyện của Moroha-neesan, nhưng còn lâu nó mới đạt được đến đẳng cấp của Thú vương Mismido hay Quốc vương Felsen.
[Con mịa nó, mình nên chọn hát hay khoe cơ múi đây…]
Hát thì ổn thôi, nhưng vấn đề là tôi phải “to hết cỡ”. Ở đây không có cách âm, thế nên mọi người trong mê cung có thể nghe thấy. Nó khá là xấu hổ. Có lẽ chỉ Sakura mới có thể thoải mái hát như vậy thôi.
Có lẽ khoe cơ múi vẫn đỡ hơn nhỉ…? Không có ai thấy vì tôi đang ở một mình, và nếu làm nhanh thì nó cũng sẽ mau chóng kết thúc.
Tôi cởi áo choàng ra và chừa lại chiếc áo phông. Khi thử xắn tay áo lên và gồng cơ, cánh cửa phát ra tiếng bíp và phần chân cửa chuyển màu. Cái gì thế?
Tôi xắn nốt tay áo còn lại và gồng lên, lần này màu cửa mới nhích một chút. Khoảng 1/10 tính từ chân cửa đã chuyển màu.
Như vậy là càng khoe cơ thì màu sắc cánh cửa càng thay đổi? Và nếu nó thay đổi hết thì cánh cửa sẽ mở ra à? Thật lố bịch đến nỗi tôi không thể không thở dài.
Tôi tiếp tục gồng cơ tay, nhưng lần này màu không nhích lên nữa. Khỉ gió, nó đòi tôi phải đổi cơ khác à?
Tôi bỏ cuộc và cởi luôn chiếc áo phông ra, hay nói cho vuông là cởi trần ấy. Mặc dù vậy nhưng không hề có cảm giác lạnh, có lẽ trong khu vườn này có hệ thống điều hòa.
Nhưng tôi không biết phải khoe cơ bắp thế nào cả. Như này à?
Bắt chước dân tập thể hình, tôi gồng hai tay lên. Nếu nhớ không lầm thì tư thế này được gọi là Double Biceps. Cái tên bắt nguồn từ việc bạn phải gồng cứng bắp tay để phô diễn cơ ở đó.
Ừm, quả nhiên cơ của tôi không có tuổi với dân thể hình, nhưng thanh màu đã nhích lên rồi. Nếu cái này rơi vào tay dân chuyên nghiệp thì chắc chỉ cần 1 lần tạo dáng là đủ.
Tôi giữ nguyên tư thế và xoay người. Đây được gọi là Back Double Biceps. Nó sẽ phô ra toàn bộ cơ lưng.
Cơ lưng của tôi cũng được phết đó chứ, và thanh màu tiếp tục nhích lên. Phấn khởi, tôi làm tiếp tư thế Side Chest, phô cơ bắp từ bên hông. Ố là la, thanh màu lại nhích tiếp kìa.
Lần này tôi xoay người về phía cánh cửa, cong nắm đấm tay vào nhau và gồng cơ thân trên hết sức có thể. Tư thế tối thượng của dân thể hình!
Thanh màu cuối cùng cũng nhích hết và cánh cửa mở ra, nhưng chờ tôi ở đầu bên kia là Coon đang mở to mắt đứng nhìn.
[Ể?]
Nhìn thấy tôi, Coon thoáng chốc kinh ngạc, nhưng con bé nhanh chóng trở nên vô cảm và còn lôi smartphone ra chụp tách tách.
[Đợi đã nào! Đừng có chụp mà không hỏi ý kiến cha chứ!]
[Mình không hề biết chuyện cha có sở thích khoe cơ bắp đấy. Phải báo cáo cho mẹ mới được.]
[Không phải thế! Cái này! Cha chỉ làm theo cái này thôi!]
Tôi chỉ vào tấm bảng trên cánh cửa. Tôi không thể để con gái nghĩ mình là một tên thích khoe hàng được. Mặc dù đúng là tôi đã bị cuốn theo chiều gió một chút!
Coon nhìn lên tấm bảng và lẩm bẩm “Con hiểu rồi”. Xem ra tôi đã tránh được việc bị hiểu lầm là có sở thích khoe hàng.
[Yêu cầu của phía con thì khác. Có vẻ sau khi đã mở được cửa thì chúng ta có thể mở hay đóng tùy ý.]
Coon thử mở và đóng cánh cửa. Yêu cầu mà cánh cửa đưa ra cho con bé ở phía bên kìa là “Không chớp mắt trong vòng 10 giây và cánh cửa sẽ mở ra”. Sao của con bé lại dễ vậy? Yêu cầu được đưa ra sẽ thay đổi với từng người à?
[Phía bên này là ngõ cụt rồi. Còn bên cha thì sao ạ?]
[Ờm, ở ngã ngược lại có một cánh cửa khác nhưng mà…]
Tôi mặc chiếc áo phông vào trong khi trả lời con bé. Nhân tiện thì Coon-san này, con làm ơn xóa bức ảnh đó được không? Chắc là không rồi.
Hướng của Coon là một ngõ cụt. Như vậy bọn tôi không còn lựa chọn nào ngoài hát cả. Thật xấu hổ… à không, tôi vừa trải qua một tình huống còn xấu hổ hơn nhiều, nên tính ra cái này chỉ là muỗi thôi.
Hơn nữa song ca vẫn đỡ hơn đơn ca khi có Coon ở đây, nên có thể nói tình hình đã được cải thiện một chút.
Tôi dẫn Coon đến chỗ cánh cửa ở phía ngược lại. Trên tấm bảng vẫn là dòng yêu cầu đó. Sau khi đọc xong, Coon nở một nụ cười tươi rói trên mặt.
[Vậy thì, thưa cha. Xin hãy hát bằng cả trái tim đi ạ.]
[Hả!? Một mình sao!?]
Con đã hứa khác mà! À quên, bọn tôi chưa có hứa gì cả!
Đệt, nếu lúc trước tôi chịu hát một mình thì bây giờ đã không phải hát trước mặt con gái rồi!
[Ừm, hai chúng ta…]
[Hãy hát một mình đi ạ.]
[Không, hai chúng ta…]
[Hãy hát một mình đi ạ.]
......Mịa, bó tay rồi. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài hát một mình. Giờ thì tôi nên chọn bài hát nào nhỉ?
Cá nhân tôi thiên về nhạc phương Tây hơn là nhạc Nhật Bản. Bởi vì những người quanh tôi không hiểu lời của những bài hát đó.
Tôi quyết định chọn một bài yêu thích của ông ngoại.
Giọng ca của bài hát này là biểu tượng cho dòng nhạc pop đầu những năm 1950.
Bài hát bộc lộ tấm lòng thầm kín của một cậu thiếu niên tới cô gái lớn tuổi hơn, mà cụ thể là người chăm sóc em trai cậu ta. Chỉ mới 16 tuổi, cậu đã cho ra lò bài hát này và nhanh chóng bước trên con đường trở thành một ngôi sao.
“I don't care just what they say/ 'Cause forever I will pray/ You and I will be as free”. Tôi vẫn nhớ những lời hát như đang cầu nguyện đó. <Note: Bài “Diana” của Paul Anka cho ai muốn tìm hiểu nhé>
Sau khi tôi hát xong, cánh cửa cuối cùng cũng mở ra. Phù.
Thế nhưng nhìn sang bên cạnh, Coon đang chĩa chiếc smartphone về phía tôi và nhếch miệng cười.
[Ghi hình hoàn tất.]
[Này!?]
Tại sao con lại ghi hình hả!? Xóa! Xóa nó ngay! Tôi có thể nghe thấy tiếng hát của mình văng vẳng từ smartphone của Coon. Xấu hổ quá tía má ơi!
[Nhân tiện, người phụ nữ trong bài hát là tình nhân của cha ạ?]
[Không hề nhé! Nó chỉ là lời bài hát thôi!]
Đừng có nói như trù ẻo thế, cái con bé này! Nếu vợ tôi mà nghe được thì mấy em ấy sẽ hành tôi lên bờ xuống ruộng đấy!?
Coon cười khúc khích và cất smartphone vào túi. Thôi mà, xóa nó giùm đi.
[Đường đã thông rồi. Chúng ta đi tiếp thôi ạ.]
[Số tôi khổ quá mà...]
Tôi theo sau Coon đi qua cánh cửa. Con đường ngoằn ngoèo trái phải, nhưng không có ngã ba nào. Sau khi đi được kha khá, chúng tôi gặp một ngã tư.
[Chúng ta đi hướng nào đây ạ?]
[Cha thì sao cũng được, cứ chọn cái nào con thích.]
[Hiểu rồi ạ… Con có cảm giác chúng ta sẽ quay về chỗ cũ nếu rẽ trái, thế nên con chọn bên phải.]
Quyết định vậy, Coon rẽ sang phải. Tôi cũng theo sau con bé. Một lát sau, chúng tôi nghe thấy tiếng một đứa trẻ ở ngay bên cạnh.
[Chậc! Lại là ngõ cụt nữa! Mồ!]
[Giọng nói này là…]
[Là Linne.]
Âm thanh phát ra từ phía bên kia hàng rào làm chúng tôi dừng lại. Có vẻ người ở bên đó chính là Linne.
[Linne! Là con đó à?]
[Linne?]
[Ủa? Cha? Coon-oneechan?]
Tiếng Linne vọng tới từ phía bên kia hàng rào. Đúng là con bé rồi.
[Hai người đi chung ạ? Bất công quá, con cũng muốn nhập hội!]
[Bên đây cũng vừa mới gặp nhau thôi…]
Có phải bọn tôi cố ý hay gì đâu chứ. Nếu hên mà con đường này dẫn tới chỗ Linne thì chúng tôi sẽ nhập hội với nhau.
[À đúng rồi! Con sẽ nhảy qua hàng rào!]
Ể? Trước khi tôi kịp phản ứng, một tiếng “Thịch!” vang lên, sau đó là tiếng la “Đau quá!” và tiếng ngã sõng soài ra đất.
[Này!? Linne!? Con có sao không!?]
[Đau quááá… Con vừa mới đập đầu vào… thứ gì đó! Hình như có một rào chắn vô hình nên con không thể nhảy qua được!]
Đúng rồi nhỉ, để tránh mấy trò gian lận như nhảy qua hàng rào thì hiển nhiên phải đặt rào chắn rồi.
[Thôi. Nếu may mắn thì chúng ta sẽ gặp lại sau. Bây giờ con cứ đi đi.]
[Chán thật~. Con hiểu rồi. Con đi tiếp đây ạ.]
Tiếng chân Linne chạy xa dần.
Giờ thì, chúng tôi cũng nên đi thôi. Hi vọng là có thể gặp được con bé.
Bọn tôi tiếp tục đi. Rất nhanh sau đó, một nơi trống trải xuất hiện. Gì đây, quảng trường à?
Chỗ này rộng bằng một khu vườn cỡ nhỏ và ở trung tâm là một tấm bảng. Còn phía đầu bên kia là một cánh cửa khác. Lại gặp nhau rồi…
Khi chúng tôi bước về phía tấm bảng, bỗng nhiên mặt đất sau lưng trồi lên thành một bức tường đá chắn ngang lối đi. Bị nhốt rồi!? Mịa nó, là một cái bẫy!
[“Bắt lấy con chim và cánh cửa sẽ mở ra”… con chim nào cơ?]
Như phản ứng lại trước câu hỏi của Coon, một con gà từ đâu ra xuất hiện.
『Cục cục tác cục tác cục cục ──────! 』
Từ từ đã, cái tiếng kêu này sai quá sai rồi! Thế quái nào nó lại là giọng nam trung vậy hả! Còn nữa, đây rõ ràng là tiếng người! Diễn viên lồng tiếng nào số rảnh vậy trời!?
Nhìn con gà, tôi cảm giác nó có gì đó không bình thường. Tôi chưa từng thấy con gà nào sở hữu đôi mắt gan lì được như con này cả. Phải công nhận là nó rất đẹp mã.
[Cha có nghĩ nó là con chim được đề cập trong đây không ạ?]
[Có thể lắm. Để cha thử bắt con gà như tấm bảng yêu cầu xem cánh cửa có mở ra không.]
Giải quyết chuyện này mau mau và đi tiếp nào. Thế nhưng con gà liền chạy mất khi vừa thấy tôi bước đến gần. Khôn đấy.
Tôi tiếp cận. Nó chạy đi. Tôi tiếp cận nhanh hơn. Nó chạy đi nhanh hơn. Tôi lao tới! Nó chạy vụt mất! Đậu xanh!
『Cục cục tác cục tác cục cục ──────! 』
Tôi rượt theo con gà đang trốn chạy bằng toàn bộ sức lực. Nhanh vãi! Quả nhiên nó không phải là một con gà bình thường!?
Chết tiệt, nếu tao mà có [Accel] thì mày thành xôi lâu rồi nhé!
[Cha ổn chứ ạ?]
[Ể!? À, không có gì đâu, ahaha! Ổn hết, ổn hết! Đợi một chút, cha sẽ bắt nó ngay!]
Báo động! Phẩm giá của một người cha đang lâm nguy! Đến lúc nghiêm túc rồi!
Tôi chậm rãi bước tới và lùa con gà vào trong góc. Chuột sa chĩnh gạo nhé, à trong trường hợp này là gà sa chĩnh gạo!
Khi con gà đã hết đường chạy, tôi nhảy bổ tới. Tóm được rồi!
Thế nhưng ngay sau đó, nó giang hai cánh và nhảy lên. Cái… quái…?
『Cục cục tác cục tác cục cục──────! 』
Con gà đáp lên đầu tôi và nhảy xuống. Khi quay lại nhìn, nó đang khiêu khích tôi bằng ánh mắt kiểu “Tuổi gì bắt anh hả cưng?”. Con gà này…! Tao thề sẽ biến mày thành cơm gà…!
[Pfft… Cha ổn thật chứ ạ?]
[H-haha… Xem ra con gà này cũng khá lanh lợi đấy…]
Nở một nụ cười méo xệch, tôi cởi áo choàng ra và nhờ Coon giữ hộ. Được lắm. Nếu mi đã muốn thì bổn tọa sẽ chiều. Đừng có mà hối hận đấy!?
[Thật tình… Nó không còn chút nào đâu đó ạ.]
Tôi vờ như không nghe thấy lời lẩm bẩm của Coon. Có những trận chiến mà một thằng đàn ông không được phép trốn chạy!
Mặc dù đây không phải một trận chiến, nhưng điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Dám khiến tôi ê chề đến mức này…! Bạn nghĩ nó chỉ là một con gà ư? Sai lầm!
Nhìn đây, đã đến lúc bại binh phục hận!
◇◇◇◇
[Bắt được rồi!]
『Cục cục tác cục tác ──────!?』
Vài phút sau, tôi đã tóm cổ được con gà. Bố mày nhịn mày lâu lắm rồi đấy nhá…! Đồ chết bầm!
[Kukuku… Giờ thì, mi muốn thành gà chiên hay gà rán… thôi khỏi cần chọn, thành cơm gà cho nhanh, nhểểể?]
『!? C-cụ-cục cục cục tác cục cục tác ──────!?』
[Cha à, làm ơn đừng quên mục đích của chúng ta.]
Lời nhắc xen lẫn một chút ngao ngán của Coon đưa tôi về thực tại. Có vẻ như phẩm giá của của một người cha đã hoàn toàn bốc hơi.
Trong lúc đang hốt hoảng tìm cách tái dựng phẩm giá đã mất, con gà trong tay tôi đột ngột tan biến. Ồ?
[Cửa mở rồi. Chúng ta đi thôi ạ.]
[À, ừ.]
Coon bước qua cánh cửa. Tôi cũng theo sau con bé. Umu, có lẽ ngay từ đầu phẩm giá của tôi đã không hề tồn tại.
[Đừng lo, con đã ghi hình lại hết rồi ạ.]
[Lại nữa!?]
Sao đứa trẻ này cứ chơi trò đó suốt vậy!? Con bé muốn hủy hoại tôi hay gì!?
Nhìn tôi buông thõng hai vai, Coon nở một nụ cười tinh nghịch. Cơ mà con bé rất hay quay phim và ghi âm, bộ đấy là một sở thích à?
[Nó là một sở thích ạ… Là một tiên tộc, con có tuổi đời dài hơn nhiều so với các chị em. Vì vậy dĩ nhiên là con sẽ muốn lưu lại những kỉ niệm, đúng không ạ?]
Muu. Nếu con bé đã nói vậy thì cãi thế nào được.
Những đứa con của tôi, được hưởng một phần quyền năng từ Kami-sama, có thể xem là các á thần. Mặc dù sở hữu năng lực vượt trội so với người bình thường, thế nhưng tuổi đời của chúng chỉ dài hơn họ một chút.
Là tiên tộc duy nhất trong số đó, có lẽ Coon sẽ là đứa sống lâu nhất.
Thế nhưng có cần thiết phải lưu kỉ niệm về mọi người như thế không? Dù gì con bé mới chỉ 10 tuổi thôi mà…
Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bạch kim được thừa hưởng từ mẹ của con bé.
Với tâm trạng vui vẻ, Coon khép hai mắt lại và cười.
[Xin đừng lo ạ. Với tuổi đời của mình, con sẽ kết hôn muộn nhất. Chính vì vậy con cũng sẽ là người ở bên cha nhiều nhất.]
[Không, chuyện đó…]
Thú thật thì tôi sẽ khá buồn nếu con gái mình kết hôn quá sớm, nhưng một ngày nào đó tôi cũng phải học cách chấp nhận rằng chúng đã trưởng thành…
[Con sẽ tính đến chuyện đó lúc khoảng 600 tuổi.]
[Lâu dữ!?]
Đi dưới hàng rào của vườn mê cung, chúng tôi trò chuyện về những chủ đề có thể khiến Leen nổi trận lôi đình nếu em ấy nghe được.
Ở phía cuối con đường là một ngã ba. Xem ra bọn tôi lại phải chọn rẽ trái hay rẽ phải rồi…
[Cha.]
[Hửm?]
Coon kéo tay áo tôi. Nhìn về phía ngã rẽ bên phải, Elna trong bộ dạng vô cùng căng thẳng xuất hiện.
[A, cha, Coon-oneechan!]
[Elna?]
Với vẻ mặt như sắp vỡ òa, Elna sà vào lòng tôi. Con bé cũng ôm lấy Coon bằng tất cả sức lực. Có lẽ vì cô đơn, hai mắt con bé rơm rớm ướt.
[May quá. Con nghe được tiếng mọi người, nhưng không thấy ai hết… nên từ nãy giờ con chỉ có thể luẩn quẩn quanh đây thôi.]
Elna có bắt gặp vài cánh cửa, nhưng con bé đã bỏ qua đa số chúng vì không thể làm theo. Tôi nghĩ đó là một quyết định chính xác. Không cần phải cố quá làm gì cả. Tất cả mọi người sẽ được dịch chuyển về khi đến đúng giờ.
[Nhân tiện thì chúng yêu cầu con làm gì?]
[Ừm, chúng yêu cầu “tạo dáng gợi cảm” nè, “nói gì đó hư hỏng” nè, “show hàng” nè… Con không hiểu cho lắm…]
[CESCAAAA!]
Nguyền rủa con hầu gái ngu ngốc đó. Cô ta chỉ giỏi bày ra những trò biến thái đúng như tôi lo sợ!
Đồ tai ương của ngành giáo dục! Dừng ngay cái trò vấy bẩn sự trong sáng của con gái tôi đi, con mắm biến thái!
Elna tỏ ra bối rối vì không hiểu gì, còn Coon thì nhăn mặt. Có vẻ con bé cũng giống tôi, không hài lòng chút nào khi thấy em gái mình bị quấy rối.
[Coon-oneechan. “Tạo dáng gợi cảm” là gì vậy ạ?]
[Em không cần phải biết đâu. Elna chỉ cần là Elna thôi.]
Coon ôm lấy Elna, người đang trưng ra dấu chấm hỏi to đùng trên mặt vì không hiểu mô tê gì.
Ba chúng tôi quyết định đi về hướng ngược lại với ngã rẽ bên phải nơi mà Elna đến.
Nhưng với cái đà này, liệu chúng tôi sẽ đến đích chứ… Nếu có thể quan sát từ trên cao thì hay biết mấy... Thế nhưng trên đầu chúng tôi là một rào chắn. Nó khiến ma thuật trở nên vô hiệu.
…… ──── Đợi chút?
Lý do ma thuật ở đây vô hiệu là bởi ma lực xung quanh đã bị phân tán... Do đó, chúng tôi không thể gọi điện, gửi email, xài bản đồ, v.v… vì chúng cần ma lực, nhưng các chức năng khác thì vẫn bình thường. Bằng chứng là Coon đã quay phim và ghi âm tôi khi nãy. Túm cái quần lại là chỉ có mạng và sóng là bị chặn.
Có thể mọi chiếc smartphone của mọi người mà Tiến sĩ làm ra đều như thế.
Nhưng ── cái của tôi thì khác.
Đó là một Thần vật và hoạt động nhờ Thần lực. Nó vẫn hoạt động vô tư ở một nơi không hề có ma lực như Trái đất. Có thể nào...
Bước đằng sau Elna và Coon, tôi khe khẽ rút smartphone trong túi ra và tra bản đồ.
[…Ngon! Trúng phóc!]
[Cha? Sao vậy ạ?]
[Ể!? À, không-không có gì đâu!?]
[Vâng…?]
Trước sự thông minh đột xuất của mình, tôi không kìm được giọng mà la lên phấn khích, tới mức khiến Elna quay lại nhìn và nghiêng đầu bối rối. Nguy hiểm, nguy hiểm. Tôi đã hành xử quá đáng ngờ.
Tôi nhìn xuống màn hình smartphone và mỉm cười một mình. Toàn bộ mê cung và cả vị trí hiện tại của bọn tôi đều hiện rõ như ban ngày.
Đúng như mong đợi từ con hàng của Kami-sama. Miễn là có thứ này, thoát khỏi mê cung chỉ là trò con nít.
Ngàn vạn lần đội ơn ngài, Kami-sama. Với thứ này trong tay, phẩm giá của tôi sẽ được phục hồi.
Đang thầm cảm ơn Kami-sama, thật bất ngờ khi tôi lập tức nhận được một email từ ngài ấy. Hể?
『Đừng gian lận trước mặt trẻ con.』
Vậy là tôi đã bị phát hiện. Và ngài ấy nói đúng.
CHƯƠNG 491: THOÁT KHỎI MÊ CUNG VÀ TÀU LƯỢN SIÊU TỐC
[A! Là cha kìa!]
[Cả Elna-oneechan nữa!]
Quay mặt về hướng phát ra giọng nói, tôi thấy một đôi tai mèo và một đôi tai sói lao đến với tốc độ bàn thờ. Với lượng quán tính khổng lồ đó, cả hai đồng thời nhảy bổ vào tôi. Này!?
[Gufu!?]
Mặc dù hứng trọn toàn bộ chấn động, song tôi đã xoay sở để không ngã về sau. Cột sống của tôi xong rồi! Aargh!
[Freya-oneesama và Linne này… đừng nhảy bổ vào cha như thế chứ. Mẹ sẽ mắng hai người đấy?]
[Ểể…? Chán thật…]
[Muu. Em không dám đâu. Mẹ thuyết giảng bao giờ cũng dài phát ớn…]
Nghe Coon nhắc nhở, cả hai nhanh chóng tách khỏi tôi. Lưng của tôi… hình như nó gãy rồi… [Cure Heal]……
Tôi sử dụng ma thuật phục hồi lên vùng thắt lưng dưới. Lũ trẻ này thật sự quá khỏe…
Linne tai sói nhìn quanh.
[Còn các mẹ đâu rồi ạ?]
[Không có, bọn cha vẫn chưa gặp Linze và những người khác.]
[Chán vậy~]
Con không vui vì chỉ có mình cha ở đây ư? Cha buồn lắm đó nhé…
[Giờ thì cả bốn bọn con đều đã ở đây. Cha có thấy vui không ạ?]
[Tất nhiên là vui rồi, nhưng mà… thật khó tin được đây chỉ là trùng hợp…]
Coon xáp lại gần tôi với nụ cười tinh nghịch trên mặt, nhưng tôi cảm thấy quá là bất thường nếu đây là một sự trùng hợp.
Nơi này dù sao cũng là sản phẩm của con hầu gái ngu ngốc đó. Tôi không thể không nghi ngờ đây là một toan tính của cô ta.
[Có thể nào cô ta định tập hợp lũ trẻ lại và để chúng thấy một cảnh tượng đáng xấu hổ của mình không nhỉ…]
[Cha đang lạc trôi ở đâu thế ạ…]
Coon nhìn tôi với ánh mắt lạnh lẽo, ngay cả Elna cũng có vẻ nghi ngờ. Chết, tôi đã trôi hơi xa thì phải!? Đây cũng nằm trong kế hoạch của cô ta à!?
[Lên đường thôi, cứ kệ ảo tưởng của cha đi. Có thể chúng ta sẽ gặp được các mẹ.]
Coon dẫn đường và lũ trẻ còn lại theo sau. Nghĩ mãi về một thứ không chắc chắn cũng chẳng ích gì. Đi tiếp thôi.
Lần này chúng tôi đi về hướng ngược với hướng mà Freya và Linne đến.
Chúng tôi cứ đi và đi, thỉnh thoảng bắt gặp vài cánh cửa nhưng đã xoay sở vượt qua chúng. Mặc dù trải qua khá nhiều khó khăn… nhưng tôi nghĩ vạch đích đã ở gần rồi...
[A, mẹ Yumina!]
Linne la lên khi vừa tới ngã rẽ.
Lối thoát mê cung nằm ở cuối con đường. Thật là một cảnh tượng nhẹ nhõm.
Tôi thấy Yumina, Lou, Yae, Mel và Lycee, những người không tham gia, đang nhàn nhã ngồi thưởng trà. Chết tiệt, biết vậy không tham gia cho khỏe…
Thôi kệ, chúng tôi cũng đã về đích rồi. Sẽ không còn cái bẫy nào… trước cổng thiên đường đâu nhỉ? …Trước cổng thiên đường?
[Em đầu tiên!]
Linne mau lẹ chạy đi trước. Đợi đã!
Tôi rượt theo Linne hết tốc lực và vượt lên con bé. Dĩ nhiên tôi không định tranh giành vị trí đầu với con gái mình. Tôi không có khốn nạn đến thế.
Vậy lý do là gì? Tất nhiên là bởi ở ngay trước lối thoát thường thường sẽ có một cạm bẫy!
Tôi sụt xuống đất ngay khi vừa chạm chân trước vạch đích… Nói có sai đâu?
[Chaaa!?]
Rắc! Tiếng thứ gì đó gãy vang lên, tôi rơi xuống và bị bao phủ bởi một lớp bột. Đây… đúng là rơi thẳng xuống đáy địa ngục…!
May mà dưới đáy có lót một tấm đệm để không gây chấn thương. Hơn nữa cái hố cũng không phải quá sâu.
[C-cha có sao không ạ!?]
[À… không sao, không sao. Cha quen với việc này rồi…]
Thấy Elna lo lắng cho mình, tôi mỉm cười trả lời con bé. Ọe. Trong miệng tôi có dính gì đó thì phải. Đây là… bột à?
Tôi lồm cồm bò dậy và phủi bột trên người. Cả đám Linne cũng hùa vào giúp đỡ, nhưng tôi sẽ rất cảm kích nếu chúng có thể nhẹ tay hơn một chút. Ê ẩm quá.
[Chúng ta cùng về đích nào cha!]
Nghe Freya cổ vũ, bốn đứa con gái đồng loạt kéo tay tôi. Năm người bọn tôi cùng nhau cán đích. Ngoài ra nhóm Yumina đang chờ ở đó cũng vỗ tay hoan hô. Tôi không biết nên hạnh phúc hay là xấu hổ nữa…
[Chúc mừng. Mọi người là nhóm đầu tiên đó~degozaimasu.]
[Ồ, thật sao? Những người khác vẫn còn ở ngoài đó à?]
[Vâng. Có vẻ họ đang trải qua quãng thời gian khó khăn.]
Cesca chỉ lên màn hình quan sát to bự nằm ngay gần lối ra.
Trong màn hình, tôi thấy Elze và Linze đang tỉ mỉ xây một công trình từ những mảnh ghép. A, công trình đổ sụp rồi. Elze đang ôm đầu.
Ngoài hai em ấy ra, tôi còn thấy Sakura và Su đang nhảy qua lại giữa những hình tròn nằm trên mặt đất trong một trò chơi na ná thể loại rhythm. Ra vậy, tôi có thể quan sát những người trong mê cung thông qua cái này.
...... Chờ chút, như vậy nghĩa là…
[Này… Vậy là mấy em đã thấy hết những gì anh đã làm hả…?]
Cả nhóm Yumina quay mặt đi. Quả nhiên mấy em đã thấy… Phẩm giá của tôi thế là tan tành. Cái thử thách chết tiệt này không những hủy hoại hình tượng của tôi trước mặt con gái mà còn cả mấy cô vợ nữa.
[Ừ-ừm, em nghĩ bài hát rất tuyệt đó!]
Lou hoảng hốt bào chữa. Thôi được rồi… Đừng rút cạn HP của anh nữa…
Quả nhiên không nên tham gia cái thử thách này. Đáng lẽ mày phải từ chối ngay khi biết chỗ này là sản phẩm của con ngốc Cesca đó. Mày bị cô ta chơi bao nhiêu vố rồi biết không hả?
[A, lối ra kia kìa cha! Con thấy mẹ rồi! Cả mọi người nữa!]
Tôi thấy Alice, Ende và Ney đang chạy tới vạch đích. Bộ ba này… chắc chắn là có sự sắp xếp nào đó.
Alice chạy về phía chúng tôi. Ủa, cái hố đâu mất rồi nhỉ? Không, nó không hề biến mất? Nó vừa mới reset lại?
[Alice, nhảy đi!]
[Ể!?... a, hây!]
Nghe theo cảnh báo của Mel, Alice đeo băng đô tai thỏ nhảy lên tránh hố bẫy và an toàn về đích.
Mel chạy tới ôm chầm lấy Alice, còn Lycee thì xoa đầu con bé.
[Trời ạ, cuối cùng cũng đến đích… uwaaaaa!?]
[Endemuon!?]
A, Ende sập hố rồi. Ney may mắn thoát nạn vào giây cuối và đang thất kinh nhìn Ende nằm dưới hố. Dừng lại đi con mắm Cesca kia, đừng có tạo dáng chiến thắng một cách lộ liễu như thế nữa.
[…………]
Ende “lăn bột” lặng lẽ bò khỏi hố. Vừa phủi bột trên người, cậu ta vừa đưa mắt nhìn tôi, người cũng đang dính chút bột còn sót lại, và cười tự giễu. Có lẽ đây chính là sự đồng cảm. Tôi cũng giống cậu thôi, hãy mừng vì con gái chúng ta đã được an toàn.
Sau đó, Sakura và Su, Elze và Linze, Hilda và Yae lần lượt về đích an toàn. Các em ấy đều tránh được hố bẫy.
[Nó khó hơn em nghĩ…]
[Nhìn chung thì mê cung này rất tuyệt, trừ mấy cái bẫy ra. Anh sẽ dẹp hết mấy thứ đó khi làm mê cung mới.]
Vừa đáp lại Hilda trong dáng vẻ mệt mỏi, tôi vừa thầm quyết định như vậy. Chắc chắn Công viên Brunhild sẽ là một nơi có thể giúp cả cha mẹ và con cái thực sự tận hưởng!
[Mọi người muốn đi đâu tiếp đây ạ?]
[Tất nhiên là tàu lượn siêu tốc rồi! Ở đây có cái nào không?]
[Tàu lượn siêu tốc…? Đó là thứ gì thế ạ?]
Cesca nghiêng đầu khó hiểu sau khi nghe câu trả lời từ Freya. Nhóm Phrase gồm Ende, Mel, Ney và Lycee cũng bối rối không kém, nhưng chúng tôi thì không.
Xem ra bọn trẻ đã từng chơi tàu lượn siêu tốc trong tương lai. Trông chúng tỉnh bơ hà.
Su, Sakura, Yae, Lou đang khá là hào hứng. Sau khi được thấy trong những bộ phim, phản ứng đó là điều dễ hiểu.
Hilda, Elze và Yumina trông hơi lo lắng. Còn Leen và, thật đáng ngạc nhiên, Linze thì tỉnh y như lũ trẻ.
Nghĩ lại thì chiến cơ cá nhân Helmwige của Linze chuyên về chiến đấu trên không. So với chế độ bay của nó thì tàu lượn siêu tốc chỉ như muỗi. Có lẽ em ấy đã quen rồi.
[Tàu lượn siêu tốc là cái trò cảm giác mạnh vừa xoay tròn, vừa bổ nhào và vừa bay lên đó!]
Đợi đã, Freya. Cái phần “bay lên” con vừa nói là sao…!? Cậu đã tạo ra cái gì vậy hả!? Tôi của tương lai!
[Ra vậy… Đó là một phương tiện giúp trải nghiệm cảm giác căng thẳng, sợ hãi và lo lắng. Vậy chúng ta sẽ tới khu vực “Phong”.]
Được rồi, vậy là ở đây thực sự có tàu lượn siêu tốc. Cư dân cổ đại từ 5000 năm trước có vẻ rất mê những trò cảm giác mạnh thế này.
... Hay nói đúng hơn, vì chỗ này cũng là một nơi thí nghiệm của bà Tiến sĩ nên đây là điều hiển nhiên…
Cesca đặt tay lên khối nguyên thạch để khởi động cổng Trilithon.
Lũ trẻ hào hứng nhảy vào cổng dịch chuyển và chúng tôi theo sau. Ngay khi bước qua cổng, ánh mặt trời chói chang rọi xuống và một cảnh tượng khó diễn tả thành lời xuất hiện.
Thứ tôi ngay lập tức nghĩ đến là những bộ phim miền viễn tây. Tôi đang thấy một vùng heo hút đầy những tảng đá màu nâu đỏ. Đây thật sự là một thế giới miền viễn tây. Ngay trước mặt tôi là một kiến trúc bằng gỗ trông có vẻ là nhà ga. Nhưng mà, trừ cái đó thì không còn gì khác…
Ngoài ra tôi còn thấy một cây xương rồng ở phía xa xa nữa. Nó có phải… xương rồng không nhỉ? Những cái gai trông đáng sợ hơn lũ xương rồng bình thường nhiều, nhưng chắc tôi chỉ đang tưởng tượng thôi.
[Ở nơi này, mọi người sẽ lên tàu hỏa ma thuật và tận hưởng những cảnh quan khác nhau. Với một vài điều chỉnh nhỏ, em tin rằng nó sẽ giống với “tàu lượn siêu tốc” mà cô chủ Freya miêu tả.]
Tàu hỏa ma thuật? Tôi biết là chúng có mặt ở khắp mọi nơi trong thời cổ đại, nhưng không ngờ ở đây cũng có. Nếu vậy, cái công trình kia thật sự là một nhà ga à?
Người ta đã khai quật và nghiên cứu một tàu hỏa ma thuật từ tàn tích tại Vương quốc ma thuật Felsen và sắp tới đây thôi, tàu hỏa ma thuật chạy bằng dung dịch ether và pin ma thuật sẽ lần đầu được công bố sau 5000 năm ngủ quên.
Đặt chân vào nhà ga, tôi thấy một đoàn tàu nhỏ khác với tàu hỏa ma thuật mà tôi biết. Cái này đúng là khá giống tàu lượn siêu tốc.
Mỗi toa tàu to cỡ một chiếc ô tô mini. Chúng có mái che, điểm khác với tàu lượn siêu tốc. Có tổng cộng năm toa tàu hai chỗ ngồi nối liền nhau. Thế là mỗi lần đi được tối đa 10 người. Như vậy bọn tôi phải chia làm 2 chuyến.
Đường ray thì… trông giống tấm dĩa hơn. Nhìn cái đường ray dẹt lét đó… tôi có cảm tưởng nó khá giống tàu lửa đồ chơi cho con nít ở Trái đất… Chắc nó không làm từ nhựa đâu nhỉ?
Nhìn kĩ hơn, tôi nhận ra đường ray đã bị ngắt quãng ở vài mét phía trước. Bộ nó chưa được hoàn thành à?
[Không phải đâu ạ, đường ray sẽ được điều khiển để xoay lên trước khi đoàn tàu chạy và nối với nhau, vì thế đoàn tàu có thể chạy liên tục.]
[Là đường ray tự động chuyển tiếp. Tôi đã từng nghe nói về nó nhưng thật không ngờ lại được thấy tận mắt ở đây!]
Nghe Cesca giải thích, hai mắt của “con nghiện” kĩ thuật ma pháp Coon sáng lên lấp lánh. Từ biểu cảm của con bé, tôi có thể đoán được tàu lượn siêu tốc mà mình làm trong tương lai khác cái này.
[Vậy ai sẽ đi trước và đi với ai đây~degozaru?]
[Hmm… Anh nghĩ Hilda, Leen, Elze và Linze sẽ ngồi cùng với bọn trẻ. Còn chỗ ngồi và thứ tự của những người còn lại thì chúng ta sẽ oẳn tù tì.]
Tôi nghĩ lũ trẻ sẽ bớt sợ hơn khi có mẹ mình ngồi cùng. Nhưng dám có khi mấy bà mẹ còn sợ hơn cả con mình ấy chứ…
Khi Ende nghe vậy, cậu ta liền hỏi Alice bên cạnh.
[Vậy thì, Alice ngồi với cha nhé?]
[Ể? Nhưng con muốn ngồi cùng với mẹ cơ?]
Ende tiu nghỉu khi bị con gái phũ. Ngay sau đó, một trận oẳn tù tì kinh thiên động địa đã diễn ra giữa Mel, Ney và Lycee để xem ai sẽ có vinh dự được ngồi với Alice. Bọn họ biết chơi oẳn tù tì từ lúc nào vậy nhỉ… chắc là học lỏm đám con nít ở Brunhild đây mà.
[Được rồi, chúng ta cũng nên quyết định thứ tự thôi. Người nào thắng thì đi trước.]
...... Tôi muốn lọt vào tốp đi sau để xem tình hình thế nào. Nếu không ổn thì tôi sẽ đánh bài chuồn.
Được rồi, thua giùm tôi cái đi. Tôi nổi tiếng là khá tệ trong trò oẳn tù tì. Chắc chắn lần này cũng vậy thôi.
◇◇◇◇
...... Như vậy, chúng tôi đã quyết định được thứ tự từng người.
Rốt cuộc, tôi là người thứ 10, nằm cuối cùng trong nhóm đi đầu. Ku… chỉ cần thua một lần nữa thôi là ngon rồi…
Mặc dù thật đáng tiếc. Nhưng thôi không sao, kệ nó đi.
[Thế éo nào mà tôi lại ngồi với cậu vậy hả…]
[Vì tôi là thứ 9 còn cậu là thứ 10, biết làm sao được!]
Ende bên cạnh tôi gắt ầm lên. Ờ thì, cậu ta nói đúng…
Nhóm dẫn đầu gồm “Hilda • Freya”, “Yae • Sakura”, “Lou • Lycee”, “Leen • Coon”, “Ende và tôi”.
Mặc dù có thể thấy trước tương lai song có lẽ Yumina đã thua tôi một cách có chủ ý vào phút chót… Vì thế em ấy mới là người thắng cuộc thật sự.
[Này, Touya. Tôi không thấy dây an toàn đâu cả, như này có ổn không vậy?]
[Tôi cũng đang thắc mắc như cậu đây…]
Thông thường thì tàu lượn siêu tốc phải có một thiết bị buộc người chơi lại vì mục đích an toàn chứ nhỉ? Hoặc có thể đoàn tàu này không có đơn giản vì nó không phải là tàu lượn siêu tốc.
Phía trước ghế ngồi có một thanh vịn, nhưng như thế là không đủ để tôi yên tâm.
[Xin đừng lo lắng ạ. Khi tàu chạy, ma thuật trọng lực sẽ tác động lên đáy tàu và ghế ngồi để giữ mọi người cố định. Mà cho dù có bị văng ra bằng một cách thần kì nào đó thì mọi người vẫn sẽ ổn thôi. Vì thế hãy yên tâm đi ạ.]
[Ờ, nghe cô nói chỉ tổ tác dụng ngược thôi.]
Bị văng ra? Cô giỡn mặt tôi đấy à? Cô chỉ đang phóng đại thôi phải không?
[Nhân tiện thì lộ trình của bọn tôi như nào vậy?]
[Vâng? Nó còn tùy theo điều chỉnh nữa ạ. Em sẽ chỉnh qua chế độ căng thẳng, sợ hãi và lo lắng như mọi người yêu cầu.]
Nói xong, Cesca quay qua thứ có vẻ là bảng điều khiển và đập “píp píp píp píp píp píp…!” như định phá hỏng cái nút.
Nhiều quá rồi! Tôi không biết cái nút đó là gì, nhưng cô ta đang đập nó quá nhiều! MAX rồi kìa!?
[Thượng lộ bình an.]
[Đợi đã!? Cái gì mà bình an cơ!?]
Chưa kịp hỏi cho ra nhẽ những lời đáng lo ngại của Cesca, đoàn tàu đã bắt đầu lăn bánh một cách vô tình và lặng lẽ.
Tôi quay ra sau và thấy đoạn đường ray biến mất sau khi đoàn tàu đi qua. Chắc hẳn nó đã xoay lên trước. Thế nhưng lộ trình của bọn tôi vẫn là một ẩn số.
[To-Touya! Nó bắt đầu đi lên kìa!?]
Nghe Ende la lên, tôi quay lại và nhận ra đoàn tàu đang chậm rãi đi chếch lên đỉnh.
[Làm sao nó nổi lên được nhỉ…? Chẳng lẽ ở dưới có yểm ma thuật không gian?]
Coon ngồi trước mặt chúng tôi nhìn xuống đường ray và thắc mắc. Chẳng phải con bé đang quá bình tĩnh hay sao? Mà Leen ngồi bên cạnh cũng không có vẻ gì là đang lo sợ cả. Cặp mẹ con này đúng là giống hệt nhau...
Chúng tôi tiếp tục đi lên một độ cao kha khá. Từ đây tôi thậm chí có thể thấy những cảnh quan của khu vườn mô hình thu nhỏ. Ồ, đó là trang trại slime khi nãy kìa.
[Này, nó sẽ còn đi lên bao lâu nữa vậy!?]
Ende lộ vẻ lo lắng thấy rõ… Cậu ta lo lắng vậy cũng dễ hiểu thôi, từ nãy giờ đoàn tàu này đã lên quá cao so với tàu lượn siêu tốc thông thường rồi.
Nhưng cũng chẳng có ai bảo thứ này là tàu lượn siêu tốc cả. Đánh đồng nó với tàu lượn siêu tốc ở Trái đất là một suy nghĩ ngây thơ.
Con tàu ma thuật chậm rãi chạm đỉnh và chuẩn bị bổ nhào. Này, sao trông nó giống như sẽ lao cắm mặt xuống đất vậy!?
[Gu…!]
Tôi cảm nhận được một áp suất khủng khiếp. Mặc dù đã quen với [Fly] nhưng trải nghiệm này vẫn thật đáng sợ vì khi bay thì áp suất không khí bị chắn bởi một lớp rào cản.
Đoàn tàu ma thuật đã kịp bẻ lái trước khi cả đám bị nghiền thành bột vì hôn đất mẹ, nhưng lần này nó bắt đầu lộn vòng. Mắt tôi… trời và đất đang quay mòng mòng. Con tàu này lộn khét quááá.
[Uwaaaaaaaa!?]
Ende bên cạnh tôi hét lên với khuôn mặt trắng bệch. Cậu… phải cảm ơn trời phật vì đã không ngồi cùng với Alice đấy. Con bé sẽ vỡ mộng cho xem. Mà có khi con bé còn chẳng có mộng để mà vỡ ấy chứ… Tất nhiên là tôi cũng vậy.
Con tàu tiếp tục lộn vòng thêm hai, ba lần nữa rồi bắt đầu đi dốc lên. Sau khi đạt đến một độ cao nhất định, nó lại đi xuống theo kiểu xoay vòng.
Thật đáng sợ. Một lực ly tâm khổng lồ đang đè nặng cơ thể tôi…! Tôi chưa từng trải nghiệm cảm giác này khi dùng [Fly]… Uooo!?
Những tưởng con tàu sẽ hạ độ cao xuống mặt đất nhưng không, nó sà sát mặt hồ khiến nước văng tung tóe. Nó đang chạy đi đâu vậy!?
Cuộc đời lại một lần nữa chơi xỏ chúng tôi, lần này những toa tàu bỗng dưng tách ra từng cái một.
Toa tàu mà Leen và Coon ngồi ngay trước chúng tôi đã biến mất, bỏ lại tôi và Ende trên toa tàu chạy băng băng qua khu rừng.
[Này, Touya!? Như này nghĩa là sao!?]
[Làm như tôi biết ấy!]
Chỉ còn lại hai thằng bọn tôi trên chuyến tàu xuyên rừng. Tôi không rõ tại sao cả bọn lại bị tách ra. Nhưng hi vọng là mọi người vẫn ổn.
[Uwa!? Phía trước kìa!]
Nghe tiếng cảnh báo của Ende, tôi quay đầu lại và nhận ra toa tàu đang lao thẳng về phía một cái cây lớn. Này, chúng tôi sẽ đâm vào nó mất!?
Hên là con tàu đã kịp né cái cây vào phút chót và bọn tôi vuốt ngực nhẹ nhõm... nhưng không được bao lâu, cái trò khốn nạn đó lại tiếp diễn liền tù tì. Thôi đi! Đây rõ ràng là có chủ đích!
Giữ nguyên tốc độ bàn thờ đó, toa tàu vẫn lao vun vút qua rừng cây. Cái trò này thật đáng sợ!
[Touya, nhìn kìa!]
[Hở?]
Nhìn theo hướng Ende chỉ, có một cái lỗ to trên núi đá.
[Một cái hang… Tôi có cảm giác rất tệ.]
[Trùng hợp nhỉ. Đây cũng vậy.]
Không hề phụ lòng dự đoán của bọn tôi, con tàu đi thẳng vào trong hang động. Đùa nhau đấy hả!?
Có tiếng con gì đó bay ra trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo của hang động. Vãi lúa, nó vừa đập vào mặt tôi này!? Đây không còn là tàu lượn siêu tốc nữa!
[[Ugyaaaaaaaaaaa!]]
Con tàu chạy vào hang động cùng với tiếng la của hai bọn tôi.
◇◇◇◇
Trong khi đó...
[Cuối cùng cũng tìm được. Quốc vương Panaches… à không, hiện tại anh chỉ đang là một Hoàng tử thôi. Dù sao thì, em có một thỉnh cầu.]
[Hmm? Chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi à? Trông em rất quen. Blau, ngươi có nhớ là ai không?]
Hoàng tử quần bí ngô Robert của Vương quốc Panaches hỏi con golem màu xanh dương Distortion Blau bên cạnh, nhưng con golem nhỏ chỉ lắc đầu.
Nơi này là Panasheria, kinh đô của Vương quốc Panaches. Robert đang đi tuần tra quanh lâu đài như thường lệ thì bị một cô bé gọi lại.
Cô bé khoảng 7 hoặc 8 tuổi. Mái tóc xanh bạch kim của cô được cắt ngắn ngang cổ và có một lọn tóc dài đến thắt lưng. Đôi mắt màu xanh lục bảo của cô tròn, toát lên vẻ đoan trang. Trang phục mà cô mặc rất sang trọng, đến mức ngay cả một Hoàng tử như Robert cũng chưa thấy bao giờ, và quan trọng nhất là hai con dao nằm dưới thắt lưng của cô bé khiến cậu ngờ ngợ.
Robert tin mình đã thấy chúng ở đâu đó nhưng không thể nhớ nổi. Chúng làm cậu nhớ đến một ai đó khác chứ không phải cô bé trước mặt.
[Em muốn nhờ anh đưa đến Brunhild bằng ma thuật không gian. Cha… ừm, ngài Quốc vương sẽ trả ơn anh sau.]
[Brunhild? Vậy em là họ hàng của Touya… không, của một trong các Hoàng hậu?]
Robert cuối cùng cũng gỡ được vướng mắc trong lòng. Cô bé quả thật trông rất giống một Hoàng hậu ở đó. Nếu cậu không nhầm thì cô gái đó đến từ Đế quốc…
[Đại loại là vậy ạ… Thật là, cũng hên là mình tới được kinh đô của Panaches. Không hiểu sao lại chẳng có ai nghe máy…]
Cô gái lẩm bẩm gì đó. Robert không rõ lắm, nhưng cậu tin rằng cô không hề có ác ý.
[Vậy thì cô gái trẻ, tên em là gì?]
[Thật có lỗi quá. Em tên là Ashia. Ashia Brunhild. Thưa Hoàng tử Panaches.]
Cô gái chào Robert theo kiểu Curtsy một cách tao nhã.
CHƯƠNG 492: NGƯỜI THỨ NĂM VÀ MẸ CON SO TÀI
[Vui thật nhỉ!]
[Vâng. Em đã hơi sợ đấy.]
[Mấy đứa giỏi thật…]
Nhìn Freya và Coon đùa nghịch, Ende lẩm bẩm với đôi mắt sâu hoắm.
Tôi không còn đủ sức để đứng vững nữa. Lạ thật. Tàu lượn siêu tốc mà tôi nhớ đâu có mệt thế này… Hình như chân tôi vẫn chưa hết run rẩy.
Không chỉ tôi và Ende, Lou và Hilda có vẻ cũng không được ổn. Nhưng Yae, Sakura, Leen và Lycee thì tỉnh bơ. Có lẽ nó còn phụ thuộc vào cơ địa từng người…
[Mồ, cha yếu xìu.]
[Hự!? K-không phải, Alice, chỉ là…]
Những lời của cô con gái đâm xuyên ruột gan Ende. Thấy vậy, tôi âm thầm chỉnh lại tư thế và cố tỏ ra bình tĩnh. Không đời nào tôi sẽ để mình lặp lại thảm cảnh của cậu ta.
[Cha có ổn không ạ…?]
Elna tỏ ra lo lắng và hỏi han tôi. Ư, con gái tôi thật là ngoan…
[Em bắt đầu thấy sợ rồi đấy…]
Ở chiều ngược lại, Elze có vẻ lo rằng tương lai của mình sẽ không mấy sáng sủa. Không sao, em sẽ quen ngay ấy mà…
Chuyến tàu chở nhóm sau gồm “Linne • Linde”, “Elna • Else”, “Alice • Mel”, “Ney • Su” và “Yumina” bắt đầu lăn bánh.
Không biết lần này sẽ có bao nhiêu người sống sót nhỉ?
Tôi ngồi xuống bộ bàn ghế đặt sẵn trong ga và lấy trà từ [Storage]. Có vẻ ma thuật không bị cấm ở đây.
Sau khi pha trà cho cả mọi người và nghỉ ngơi, cuối cùng tôi đã bình tâm trở lại.
Nhưng trong lúc đang thưởng trà, khối nguyên thạch bên cạnh Cesca bỗng dưng phát ra ánh sáng xanh dương. Chuyện gì vậy?
[Xin đừng lo. Là Tiến sĩ gọi ạ.]
Cesca chạm vào khối nguyên thạch, hình ảnh bà Tiến sĩ hiện ra trong không trung.
『Chào, xin lỗi vì đã gián đoạn ngày đi chơi nhé. Nhưng mà mấy người trong lâu đài không liên lạc được với cậu.』
Không liên lạc được? Điện thoại của mọi người có thể bị chặn sóng, nhưng còn cái của tôi... chết, tôi tắt nguồn nó mất rồi. Sau cái lúc tôi bị Kami-sama nhắc nhở. Nhớ ra rồi.
『Hoàng tử Panaches đã ghé thăm lâu đài. Ngay khi vừa tới, cậu ta đã lăn đùng ra ngủ để trả giá cho việc dịch chuyển.』
Hờ, cậu ta ngủ mất rồi à. Cơ mà cái tên đó đến đây làm gì vậy nhỉ... sử dụng đến khả năng của Blau thì chắc phải là chuyện gì đó hệ trọng lắm.
『Vấn đề không phải là chàng hoàng tử đó. Có một đứa trẻ đi cùng cậu ta. Cô bé tự xưng là họ hàng của cậu, và theo ta thấy, đó là con gái của Lou.』
[Ể?]
Đang nhìn Tiến sĩ trên màn hình, Lou chớp chớp mắt và bối rối thốt lên. Sau khi đơ ra được một lúc, em ấy quay qua nhìn tôi, rồi lại nhìn lên màn hình và nhấp một ngụm trà.
[Ểểểểểể!? C-c-con gái của tôi!?]
Rầm! Lou đứng bật dậy khỏi chiếc ghế. Em ấy nhảy số chậm quá…
Tôi thì thấy ngạc nhiên với phản ứng của Lou hơn là thông tin về đứa con gái mới tới. Dù gì thì đây đã là lần thứ 5 rồi.
[Nhưng Hoàng tử Robert thì liên quan gì?]
『Có vẻ cô bé đã xuất hiện ở Vương quốc Panaches. Sau đó cô nhóc bắt gặp cậu ta và yêu cầu dịch chuyển tới đây.』
Vãi lìn. Con gái tôi có hơi thẳng tính quá không vậy… Tôi thấy có lỗi với Hoàng tử Robert quá. Tôi sẽ xin lỗi cậu ta sau.
[Đúng là Ashia. Con bé sẽ không bỏ qua bất cứ biện pháp nào để đạt được mục tiêu của mình. Quá quyết đoán.]
[Mà, đó chỉ là trong vài trường hợp nhất định thôi. Mặc dù tính cách đó thường vô hại nhưng em phải công nhận là nó khá bực mình.]
Freya và Coon đồng loạt thở dài. Sakura hỏi hai đứa.
[Ashia là đứa trẻ thứ mấy?]
[Thứ năm ạ. Em ấy lớn hơn Elna.]
Vậy thứ tự là Yakumo, Freya, Coon, đứa trẻ thứ 4, Ashia, Elna, Linne, đứa trẻ thứ 8, đứa trẻ thứ 9.
[Vậy còn Yoshino của mẹ?]
[Yoshino ở ngay dưới Coon-chan… A, mẹ Sakura chơi không đẹp!]
Freya đã mắc mưu của Sakura và khai luôn thông tin tôi đang cần. Em làm tốt lắm. Như vậy Yoshino là đứa trẻ thứ 4. Thế thì hai đứa trẻ của Yumina và Su là cuối cùng. Mà trong trường hợp của Su, tôi cũng đã đoán là sẽ khá muộn...
Đang mải nghĩ vu vơ về chuyện đó, Lou đã xồng xộc lao đến và kéo lấy cổ áo tôi. Ui cha!
[Ashia đến rồi! Touya-sama, mau đi thôi! Chúng ta phải đón con bé!]
[À-à, ừ. E-em nói đúng. Anh cũng nghĩ vậy…]
Tôi không thể làm gì khác ngoài nghe răm rắp trước áp lực kinh hoàng của em ấy. Anh hiểu cảm giác của em, nhưng làm ơn bình tĩnh lại đi.
Thấy tình cảnh éo le hiện tại, Coon thở dài và nói.
[Cha và mẹ Lou cứ đi đón em ấy đi. Con sẽ giải thích cho những người còn lại sau.]
[Cảm ơn con! Cesca-san, làm ơn đưa hai bọn tôi về nhanh!]
[Chờ đ…!]
[Đã hiểu. Em sẽ đưa hai người về ngay.]
Sao mà đột ngột dữ vậy!? Trước khi kịp hó hé một lời nào, tôi và Lou đã được đưa trở về “Garden” Babylon.
[Touya-sama, chúng ta mau trở về lâu đài thôi!]
[Anh hiểu rồi, anh hiểu rồi mà!]
Tôi trấn an Lou đang vội vã kéo tay mình và sử dụng [Teleport] để dịch chuyển về lâu đài.
Bước vào phòng khách của lâu đài, lọt vào mắt tôi là Karen-neesan và một cô bé tầm 7, 8 tuổi. Hoàng tử Robert thì rõ là đã được đưa thẳng vào phòng ngủ.
Nhận ra sự hiện diện mới, cô bé đưa mắt về phía hai chúng tôi. Một đôi mắt màu lục bảo tuyệt đẹp được thừa hưởng từ mẹ.
Cô gái đứng dậy, mái tóc màu xanh bạch kim của cô khẽ lay động.
Một cảm giác quen thuộc. Đây là đứa trẻ mà tôi đã thấy thoáng qua trong “Ngọc Thấu Thị Tương Lai” của Tiến sĩ Babylon <Tác note: Ngoại truyện vol. 8>. Mặc dù hiện giờ cô đã lớn hơn một chút so với lúc đó. Cô bé mà tôi thấy trong viên ngọc đã ở trong bếp, nên đây chắc chắn là con gái của Lou.
Lou bước tới gần cô bé.
[Con là… Ashia?]
[Vâng ạ!]
Ashia mỉm cười lao tới chúng tôi. Lou cũng dang rộng vòng tay chờ đợi được ôm đứa con gái vào lòng… nhưng Ashia đã lơ em ấy mà nhảy vào tôi.
[Cuối cùng con cũng được gặp cha rồi!]
[…Hở?]
Lou quay mặt về phía hai chúng tôi với hai cánh tay vẫn đang dang ra. Em ấy trông đang rất sốc. Mà, ngay cả tôi cũng vậy.
[Cha trong tương lai rất tuyệt, nhưng mà phiên bản cha trẻ hơn của quá khứ cũng không kém!]
[H-haha… Cảm ơn con?]
Tôi không biết phải phản ứng thế nào trước hành động của Ashia, nên đành tạm thời ôm lấy con bé. Tuy rất vui nhưng tôi không ngờ tới chuyện này.
[Này Ashia!? Còn mẹ thì sao!?]
[Con rất vui khi trông mẹ cũng ổn.]
Rời khỏi tôi, Ashia chào Lou theo kiểu Curtsy. Phong thái của con bé rất ra dáng người lớn, nhưng tại sao mà nó lại khác với tôi quá vậy?
[A-chan yêu Touya-kun quá nhỉ~noyo. À, cô bé cũng yêu Lou-chan lắm đó?]
Ngồi quan sát trên chiếc ghế dài, Karen-neesan cười khúc khích… Ể, không lẽ con bé là một father-con à? Tôi không biết nên hạnh phúc hay lo lắng cho tương lai nữa.
[Việc con gái yêu cha mình là điều hiển nhiên thôi ạ. Con vẫn đang nỗ lực từng ngày để tìm được một tấm chồng như cha vậy!]
Tôi vẫn chưa nhảy số kịp những gì mà Ashia đang nói một cách đầy tự hào. Nhưng xem ra con bé là một thiếu nữ rất có hiểu biết.
[Ch-chồng…! Chẳng phải con còn quá nhỏ sao!?]
[Mẹ thật ngây thơ. Nếu không chuẩn bị từ bây giờ, con sẽ không thể có một cuộc hôn nhân hạnh phúc.]
Ashia lắc ngón tay và tặc lưỡi. Liệu chúng ta có thể nói về chuyện gì đó khác ngoài hôn nhân không? Mặc dù chỉ mới gặp nhưng sao nó lại như thế này…
[Mà, nếu con chịu khó hoàn thiện bản thân là tốt rồi. Đúng là con gái của mẹ. Con rất hiểu chuyện.]
[Vâng, thưa mẹ. Mà mẹ biết không… kĩ năng nấu nướng của con là hàng đầu đó? Có khi còn hơn cả mẹ trong thời đại này nữa.]
[Hô…]
Lông mày của Lou nhếch lên. Bầu không khí tự dưng đáng sợ vãi…
[Thú vị lắm, sao con không cho mẹ thấy cái kĩ năng hàng đầu đó nhỉ?]
[Tất nhiên rồi ạ. Vậy mẹ cũng hãy cho con thấy kĩ năng của mẹ nhé?]
[[Fufufu.]]
Gượm đã, gượm đã. Tại sao nó lại biến thành một cuộc so tài rồi!? Lou, em không cần để bụng những gì con nít nói đâu!
[Giám khảo sẽ là cha. Cha sẽ nếm thử món ăn của mẹ và con mà không được biết trước món ăn đó là của ai và phải chọn ra món ngon hơn, được không ạ?]
[Được thôi. Món ăn sẽ theo chủ đề tự do hay riêng biệt?]
Thế là mọi chuyện thành ra như này. Hai người đang cố tình bơ anh phải không? Mặc dù anh biết mình không thể từ chối nhưng ít nhất cũng phải hỏi một câu cho có hình thức chứ…
[Con nghĩ sẽ dễ phân xử hơn nếu chúng ta nấu cùng một loại. Thế “đồ ăn Nhật” thì sao ạ?]
[Ra là “ẩm thực Nhật”. Con có chắc không? Chúng ta đang nói đến những món ăn mang hương vị đích thực từ quê nhà của Touya-sama đó?]
Không không, Lou-san. Hương vị đích thực mà em nói… là từ một nhà hàng gia đình bình thường ở Nhật đấy? Anh không nghĩ đó là hương vị đích thực đâu… nhưng cũng có thể không? Nó còn tùy người ta nghĩ ẩm thực Nhật Bản là như thế nào nữa.
Định nghĩa về ẩm thực Nhật Bản khá rộng. Cơm thịt heo (tonkatsu) và cơm thịt bò (gyudon) dù không xuất xứ từ Nhật nhưng vẫn được xem là ẩm thực Nhật. Chỉ cần có chữ “kiểu Nhật” thì nó sẽ được xem là ẩm thực Nhật. Cơ mà, nếu vậy thì hamburger kiểu Nhật cũng được xem là đồ Nhật? Hoặc có thể đồ Nhật là những món hợp khẩu vị người Nhật? Loạn quá, tôi cũng chả biết chính xác nữa.
[Không sao hết ạ. Trình độ nấu “món Nhật” của con đã được cha trong tương lai công nhận. Con sẽ không thua đâu.]
[[Fufufufufufufu.]]
Đáng sợ. Cả hai đều mỉm cười trong khi lườm nhau chằm chằm.
Tính khí giống hệt nhau… Hai người họ quả nhiên là mẹ con…
◇◇◇◇
[Vậy là nó biến thành một cuộc thi nấu nướng…]
[Anh cũng không hiểu luôn…]
Yumina thở dài với vẻ mặt sa mạc lời.
Trước mặt tôi là một cái bàn lớn, còn ở hai bên là hai khu bếp.
Chúng tôi hiện đang ở nhà ăn thuộc khu vực “Hỏa” của công viên giải trí. Sau khi được giải thích tình hình, Cesca đã đưa ba bọn tôi gồm cả Ashia vào đây.
Dù sao thì chúng tôi cũng sắp ăn trưa nên thế này khá là tiện, nhưng mà…
Nguyên liệu nấu nướng mà tôi lấy ra từ [Storage] hiện đang nằm chất đống trên chiếc bàn ở giữa. Cả hai bên được tùy ý sử dụng chúng cho món ăn của mình.
Lou và Ashia đang nấu nướng ở hai chiếc bếp hai bên, phía Lou có Linze và Su hỗ trợ còn Ashia là tất cả bọn trẻ.
[Như thế mới đúng là Lou-san…]
[Ờ, em ấy không sợ sệt gì cả, vô cùng tự tin…]
[Quả thật… Khi cậu ấy đã hạ quyết tâm thì nhất định sẽ làm đến cùng. Đó là huyết thống của Đế quốc Regulus.]
Đúng vậy. Hoàng đế Regulus cũng là kiểu người như thế. Có thể nói đó là một loại di truyền.
[Em thì không có vấn đề gì với đồ ăn ngon… Nhưng mà Touya-san, liệu anh có thể phân xử không?]
[Anh chỉ có thể chấm món nào hợp khẩu vị của mình hơn thôi, chứ phân xử xem món nào ngon hơn thì chịu… Với cả, dù thắng hay thua thì anh nghĩ cũng không quan trọng lắm…]
Có phải hơi quá đáng khi bắt tôi phải ra quyết định khó khăn thế này không? Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến bụng tôi đau quặn rồi…! Ếu tốt một chút nào.
Nếu là bình thường thì tôi tin Lou sẽ thắng. Hiện tại em ấy đang nấu ít nhất 1 trong 3 buổi ăn chính trong ngày.
Tùy theo ngày mà Lou sẽ nấu bữa sáng hoặc bữa tối, điều quan trọng là em ấy đã nắm rõ món mà mọi người thích hoặc ghét. Tất nhiên là có tôi trong đó.
Tôi cũng không thiên vị cô con gái dễ thương của mình được… Nói đúng hơn là tôi không thể thiên vị vì không biết ai nấu món nào.
[Hi vọng mọi thứ sẽ ổn…]
Ngồi chờ những món ăn được mang lên, tôi xoa xoa cái bụng đang bắt đầu đau trở lại.
◇◇◇◇
Trong lúc đó, tại khu bếp của Ashia…
[Thật tình… A-chan vẫn thích ganh đua với mẹ Lou như mọi khi.]
Đứng nhìn Ashia đang cẩn thận lựa từng nguyên liệu, Freya thở dài ngao ngán. Người ngoài thường nghĩ em gái cô yêu cha mình đến mức lục đục với mẹ Lou, nhưng thật ra đó là một tật xấu vì muốn được người mẹ mà cô ngưỡng mộ công nhận. Một tính cách phiền phức.
[Ashia-oneechan, chị có thắng nổi không ạ?]
[Đúng rồi đó? Chị chưa bao giờ thắng mẹ Lou trong tương lai cả.]
[Miễn là đồ ăn ngon thì em không quan tâm ai thắng hết.]
[Ồn ào quá, con nít con nôi!]
Cầm củ cà rốt trên tay, Ashia gắt ầm lên. Ba đứa Elna, Linne và Alice co rúm lại và lí nhí “Chị cũng là con nít mà”.
[Liệu em sẽ thắng được không? Chị không nghĩ em sẽ chấp nhận một trận đấu mà mình không thể thắng. Nhưng cho dù là mẹ Lou trong quá khứ, kĩ năng của mẹ vẫn là rất cao đấy?]
Tựa lưng vào tường và khoanh tay, Coon đặt câu hỏi cho cô em gái. Lần này Ashia cầm một cây củ cải lên và nhếch miệng cười.
[Fufufu. Coon-oneesama. Chị có nhớ món ăn mà em đã từng nấu và được cha khen không?]
[Ể?... À, đúng là có chuyện đó thật. Đó là một món ăn từ quê nhà mà ngay cả mẹ Lou cũng chưa từng nấu, nên cha rất hài lòng… em, không lẽ…]
Nhận ra điều gì đó, Coon đứng dậy khỏi bức tường. Freya cũng thốt lên một tiếng “À”.
[Đúng vậy. Em sẽ nấu món mà cha luôn muốn ăn. Một món mà ngay cả mẹ cũng chưa từng nấu và cha chưa được ăn suốt từng ấy năm ròng! Không lý gì mà em có thể thua được!]
Ashia chĩa cây củ cải lên trời như thể nó là một thanh gươm. Đứa trẻ này hoàn toàn rất tự tin. Đến mức như đang say trong cơn tự tin đó.
[[[Chơi bẩn~…]]]
[Mấy đứa ồn quá!]
Bị hai cô em gái và Alice chỉ trích, Ashia lại gắt lên.
Cô chị Freya cũng khuyên nhủ em gái mình.
[Chị sẽ không nói đó là chơi bẩn nhưng… liệu Ashia có thấy ổn với điều đó không? Nếu nó khiến em ân hận thì tốt nhất là đừng.]
[Ở quê nhà của cha có một câu tục ngữ là “Sư tử vồ thỏ tất dùng hết sức”. Em cũng sẽ dùng mọi cách để chiến thắng!]
[Không, chị nghĩ hai cái đó khác nhau đấy…]
Freya cảm thấy kì quặc khi cô em gái so sánh mẹ mình với con thỏ, nhưng không gì có thể ngăn cản được cô bé nữa. Cô là một đứa trẻ quyết đoán theo cả nghĩa tốt lẫn xấu.
[Nhưng lỡ lịch sử bị thay đổi thì sao ạ? Giả như món ăn mà A-chan được khen trong tương lai giờ đây lại xảy ra trong quá khứ, thì nó sẽ thành lần thứ hai trong tương lai rồi. Liệu tinh linh thời gian có sửa lại không?]
Alice thắc mắc. Nghe vậy, Elna và Linne đứng cạnh cô bé nghiêng đầu suy ngẫm. Thực ra thì Linne đang giả vờ suy ngẫm.
[Không sao hết. Người chịu ảnh hưởng sẽ là chị trong tương lai… hoặc là chị trong hiện tại mà thôi! Chỉ cần đánh bại được mẹ thì chị sẵn sàng chấp nhận bất kì cái giá nào!]
Nếu tương lai bị thay đổi, nó sẽ tạo ra một dòng thời gian khác nơi mà Ashia chịu ảnh hưởng tách biệt với Ashia hiện tại… Coon nghĩ vậy, nhưng cô không nói ra. Bởi vì việc giải thích quá lằng nhằng.
Cho dù tác động có ra sao, bà Tokie cũng sẽ sửa chữa lại mọi thứ. Thần Thời – Không không phải là một chức danh hão.
[Bằng mọi giá chị phải chinh phục được cha! Elna, lại đây giúp chị một tay!]
[V-vâng. Em hiểu rồi.]
Ngoài Ashia, Elna cũng biết nấu ăn. Tuy ít hơn nhưng cô bé có thể bắt chước nấu được một set đồ ăn. Tất nhiên khác với Elze, những món mà cô bé nấu ra không cay bỏng lưỡi vì một lý do nào đó.
Những cô con gái còn lại chưa vào bếp bao giờ. Không tính Ashia và Elna thì chỉ có cô chị cả Yakumo biết nấu một chút ít. Thế nên hiện giờ Elna là người duy nhất có thể hỗ trợ.
Ashia rút con dao sau lưng ra và chặt miếng thịt trên thớt.
[Mình đặt cược toàn bộ vào trận đấu này!]