Virtus's Reader
Smartphone

Chương 49: CHƯƠNG 49 : TRỞ VỀ NHÀ VÀ BIẾN CỐ

Dường như vào lúc này, có vẻ như Lyon-san và nhóm chiến binh của anh ta đang nhận lệnh đóng quân đồn trú tại đây. Dù gì đi chăng nữa, sau vụ này, sẽ còn rất nhiều thứ phải hoàn thành và công việc sẽ đình trệ nếu chẳng có người nào từ Belfast lo những thủ tục hành chính. Với tư cách cận vệ của Yumina, một người lính lên tiếng rằng, tốt hơn hết là nên quay lại Belfast, nhưng Yumina dứt khoát từ chối, với lý do: hoàn thành công việc của chính mình đi.

Trong khi ấy trên thực tế, chúng tôi có ý định sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” để trở về ngay lập tức, nếu họ đi cùng thì sẽ xảy ra rắc rối lớn. Khi rời đi, tôi đưa cho Lyon-san một bộ gương cổng thư (tôi mới đặt tên cho nó đấy). Mặc dù ở rất xa nhau, nhưng họ có thể gửi thư qua lại cho nhau hàng ngày. Nếu đưa một chiếc khác cho Olga-san thì họ sẽ liên lạc được với nhau ngay cả sau khi Lyon-san đã trở về Belfast. Anh ấy trông vô cùng căng thẳng khi được tôi trao cho chiếc gương. Thực lòng thì, tôi đã có ý định quẩy nhiệt hơn một chút cơ.

Thú Vương-heika, Thủ tướng Graz-san, Olga-san và Chiến binh Trưởng nói lời chào tạm biệt. Tôi muốn tạm biệt cả Rin và Pola nữa nhưng họ lại vắng mặt. Thật không may, nhưng đành chấp nhận vậy. Sau khi rời lâu đài, tôi mua vài món đồ lưu niệm cho bé Sue và những người làm thuê tại căn hộ của mình sau đó đi lấy toàn bộ hành lý. Mọi thứ còn lại chỉ là mở “Cánh cửa thần kỳ” và trở về Belfast……

“Xin lỗi, anh để quên món đồ lưu niệm.”

Tôi từ chối lời mời của mọi người và khi ở thị trấn tôi trà trộn vào dòng người sau đó vừa ẩn thân, vừa mở ứng dụng bản đồ và tìm kiếm cặp đôi ấy. N-to, mái nhà ở đằng kia, huh? Tôi dùng “Cường hóa” di chuyển lên trên đó trong tích tắc và xuất hiện trước hai người đó.

“!?”

“Fuwa!? Aa, chủ nhân?~ Đừng làm em bất ngờ như vậy chứ~”

Cặp đôi đeo mặt nạ chính là Lapis-san và Cecil-san. Họ là hầu nữ của chúng tôi, nhưng thực chất họ nhận lệnh trực tiếp từ Cha của Yumina, Quốc vương Belfast Bệ hạ. Hai cô gái đã cưỡng bức yêu cầu Lyme-san thuê mình và thành thật mà nói, tôi nghĩ mình chẳng cần trả tiền lương cho họ, nhưng họ hoàn thành rất tốt vai trò của hầu nữ, nên mọi chuyện đều ổn cả.

Nhưng tôi sẽ không trả tiền lương 10 ngày qua cho họ đâu. Tôi muốn họ đệ trình lên nhà vua thỉnh cầu cho khoản tiền đó.

“Sắp tới đây, bọn tôi sẽ sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” để trở về nhà. Nhưng tôi nghĩ là đưa hai người về trước thì sẽ tốt hơn đấy.”

Họ đã quan sát tôi trong suốt thời gian qua, nên “Cánh cửa thần kỳ” có lẽ cũng đã bị lộ tẩy rồi. Tôi nói như thể họ đã biết về nó.

“Hoee? Về Belfast~?”

“Chắc chắn là nếu chúng em ở lại đây thì cũng sẽ tốn 10 ngày để trở lại đúng không….? Hẳn điều đó sẽ gây nghi ngờ cho Công chúa.”

“Tôi cũng nghĩ như vậy nên đã tới đây.”

Tôi vừa mỉm cười gượng gạo vừa mở “Cánh cửa thần kỳ”. Tôi đưa hai cô gái bước qua tia sáng và chúng tôi đã có mặt trong phòng khách tại căn biệt thự ở Belfast.

“Chào mừng trở về nhà.”

Gần đó là người quản gia Lyme-san của tôi, ông ấy hơi ngạc nhiên vì sự xuất hiện đường đột của chúng tôi nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại và bắt đầu lên tiếng.

“Cháu đã về, Lyme-san.”

“Cháu đã về ~”

“Cháu xin lỗi, chủ nhân đã phát hiện ra chúng cháu rồi ạ.”

“Ta thấy rồi.”

Lapis-san chỉ ra một điều hiển nhiên trong khi Lyme-san, trái lại, chỉ có thể mỉm cười gượng gạo đáp lại. Trước mắt, tôi bảo cặp đôi ấy thay đồ thành bộ đồng phục hầu nữ, và họ không thể làm điều đó ở đây được nên đã đi tới phòng thay đồ. Trong lúc đó, Lyme-san cúi đầu.

“Tôi xin lỗi. Chính Bệ hạ đã ra lệnh cho hai người họ tới đây ạ…”

“Tôi hiểu nỗi lo lắng của người cha dành cho con gái mình mà, vẫn đâu có nguy hại gì nên chuyện này ổn thôi. Lyme-san thực sự không thể từ chối đúng không?”

Phản bội gia chủ! Đó không phải là ý định của tôi. Tôi cũng chẳng mang tâm trạng ấy nữa. Nếu sự việc liên quan đến an nguy tính mạng của tôi hay xảy ra một mất mát to lớn thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, nhưng lần này tôi không nghĩ họ lại được ra lệnh để làm thế. Thay vào đó, chẳng phải nên tăng số lượng vệ sỹ lên sao…. nope, không thể nào.

“Tôi sẽ thử giữ bí mật với Yumina và những người khác.”

Sau đó, tôi trở lại với mọi người để quay về nhà một lần nữa, và yêu cầu họ hành động như thể tôi mới về nhà lần đầu tiên.

“Chậm chạp – quá! Anh làm gì thế hả?”

Tôi sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” trên mái nhà ở Misumido và khi trở lại chỗ mọi người, Elsie tức giận phàn nàn. Tôi đã lấp liếm chuyện này với vài điều thích hợp, và tôi một lần nữa mở “Cánh cửa thần kỳ” trong một con hẻm không có người lạ.

Khi trở về phòng khách căn hộ của chúng tôi, Lyme-san đang chờ sẵn với tư thế cúi chào.

“Chào mừng chủ nhân trở về.”

Khi Lapis-san và Cecil-san nghe thấy lời chào lần thứ hai của Lyme-san, cánh cửa bật mở và họ tiến vào trong bộ đồng phục hầu nữ.

“Chào mừng mọi người trở về nhà.”

“Chào mừng trở về nhà.”

“Tôi đã về đây. Lapis-san, Cecil-san.”

Chúng tôi vô tư chào hỏi nhau. Mọi người trở về phòng riêng của mình, và dường như đã đi tới phòng tắm để xóa tan đi nỗi mệt nhọc của chuyến đi. Chắc tôi sẽ vào sau vậy.

Trước đó tôi đã phân phát quà lưu niệm cho mọi người rồi. Tôi tặng Lyme-san một chiếc ghim cà vạt và khuy măng sét, hai tách trà khác màu cho Lapis-san và Cecil-san. Mặc dù cặp đôi nói rằng họ không thể nhận được, vì , tôi ép buộc họ phải nhận.

Tôi mua cho Julio-san và Clair-san một chiếc mũ rơm và quyển sách nấu ăn. Và, bộ trà cho cặp đôi đã kết hôn. Tôi lần lượt tặng hai người bảo vệ Tom và Huck những con dao được trang trí. Tôi sẽ đưa cho bé Sue món quà lưu niệm của mình vào hôm khác vậy. Tôi đổ người xuống chiếc giường trong phòng mình và nằm dạng ra. Nhưng làm thế thật là mất sức. Không những mệt mỏi về thể chất, mà ngao du trên miền đất xa lạ cũng khiến tinh thần phải chịu một gánh nặng đến bất ngờ. Khi nghĩ lại thì, thế giới này quả là một nơi bí ẩn. Nhưng qua chuyến đi, tôi đã nảy ra rất nhiều ý tưởng. Ví dụ như, liệu có thể gửi một vật gì đó được cường hóa tới Ishen bằng “Cánh cửa thần kỳ” và đi đến đó không… Tại sao không thử một lần, rồi sau đó xây dựng và lập trình một chuyến xe tự động nhỉ? Nhưng trước tiên tôi nên thử chế một chiếc xe đạp đã. Nó sẽ rất nổi bật. Sau đấy tôi có thể lập trình ứng dụng bản đồ để có thêm tính năng mục tiêu tự động. Tôi nghĩ đến rất nhiều điều mà mình có thể làm được.

Sau đó, một con Pola tự động hóa thì sao? Có lẽ tôi có thể chế tạo ra một thứ như vậy. Một con cánh cụt hay mèo nhồi bông … fua … buồn ngủ quá…

…. Oya? Tệ thật. Tôi vừa chợp mắt một lúc à? Tôi mệt hơn mình nghĩ. Thiếp đi mà quên cả thay đồ huh? Tôi cảm thấy nặng nề quá. Tôi nên đi đến phòng tắm và thư giãn trong làn nước nóng.

Tôi lấy hai chiếc quần lót dự phòng, một chiếc khăn tắm từ trong tủ ra rồi đi thẳng tới phòng tắm ở tầng một. Bồn tắm của chúng tôi to đến nỗi năm hay sáu người trưởng thành có thể ngồi vừa ở bên trong. Phòng tắm như vậy có vẻ hơi bị bự đấy.

Nhưng người khác đều là nữ cả nên họ thường vào cùng nhau, còn tôi thì độc chiếm tất cả cho riêng mình. Chỉ có Lyme-san và tôi là nam giới, nên chuyện này đâu thể tránh khỏi được. Tôi không thích vào cùng Lyme-san cho lắm.

“Bạn có thể gọi đó là một trong những thú vui xa xỉ mà.”

Tôi đến phòng tắm trong tâm trạng vui vẻ và mở cánh cửa phòng thay đồ với một tiếng gatcha.

“Eh?” x4

“……. Huh?”

….. Etto, ngay trước mắt tôi là Elsie, Lindsey, Yae và Yumina, tất cả đều mặc đồ lót. Của Elsie và Lindsey là một cặp có màu sắc dìu dịu với những dải ruy – băng nho nhỏ khác màu. Elsie thì hồng còn Lindsey thì lam. Chúng thuộc loại dây buộc ở bên cạnh. Kế tiếp là Yae đang mặc một chiếc khố và bó ngực. Đây là tiêu chuẩn ở Ishen à? Một màu trắng tinh khiết đến lóa mắt. Mảnh vải bó ngực được tẩy trắng đã bắt đầu nới lỏng ra nhưng theo một cách rất dễ nhận thấy. Người cuối cùng là Yumina, đang mặc một bộ đồ lót màu trắng không hề phô trương mà trông rất xa hoa với những diềm xếp nếp và ren, và có luôn cả dây buộc ở bên giống như của Elsie. Có lẽ đây là loại thông thường nhất ở thế giới này… Chỉ có một khoảnh khắc ngắn ngủi để suy nghĩ về điều này thôi. Tôi không nhớ mình đã sử dụng “Gia tốc”.

(Edit: Đề nghị đồng chí Trans tìm ảnh minh họa, nếu có)

“https://i.imgur.com/0PUA0K6.jpg”

“Kya —————— !!!!!?” x4

“Wa —————— !!!!!!?”

Khi mọi người hét lên tôi mới định thần lại, rốt cuộc thì đó là một tiếng thét thất thanh đến khủng khiếp đến. Có phải tôi vừa nhìn chằm chằm vào họ một cách buông thả không!? Elsie đẫm nước mắt tung một cú đấm về phía tôi. Umm Elsie-san, đòn ấy không hề có “Cường hóa” đúng không? Tôi lãnh trọn một chấn động kinh hoàng ở một bên đầu, và ngất ngay tại chỗ.

“Chắc chắn chúng em đã quên khóa cửa phòng thay đồ lại, chúng em đã sai ở đó, nhưng kể cả vậy!”

“Lẽ ra anh nên cẩn thận hơn degozaru.”

Tôi ngồi ở thế seiza và bị bốn người vây quanh. Từ nãy đến giờ họ đã liên tục thuyết giáo tôi không ngừng nghỉ.

“Anh cứ chắc mẩm là mấy cô nàng bọn em đã xong rồi chứ…”

Dường như sau khi tất cả mọi người trở về phòng mình, bọn họ đều cảm thấy buồn ngủ. Lúc thức dậy thì họ vội vàng tới phòng tắm và cuối cùng thì tụ tập lại với nhau, và vừa mới cởi bỏ y phục khi tôi bước tới. Thật là tệ… Mà, cũng không hẳn thế đâu, đúng không nhỉ?

“Anh có để tâm không vậy?”

“Eh? Ah, có!”

Lindsey nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt đầy khinh bỉ. Vì thường ngày cô ấy rất ngoan ngoãn nên có một sự ép buộc kỳ lạ.

“Có thể em sẽ thích nếu anh tiến hành từng bước một cách đúng đắn trước…”

Em nói là hành động à, Yumina-san. Đừng nói những điều không cần thiết ấy khi đang đỏ mặt chứ. Nếu cẩn thận hơn thì tôi đã tránh được rồi, nhưng quả thực là tôi đã cố tình ngắm họ. Nhưng tôi đâu có quyền gì để bào chữa chứ…

Sau đó, họ tiếp tục thuyết giáo tôi, rất lâu sau nửa đêm tôi mới được trả tự do. Đêm ấy, tôi hoàn toàn không thể nào ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt lại tôi đều nhìn thấy họ…. Đau thật, nhưng quả là một ngày tuyệt đẹp!

CHƯƠNG 50 : PHONG TƯỚC HIỆU VÀ XE ĐẠP

Vài ngày sau khi trở về từ Misumido, chúng tôi khởi hành đến Bang hội ở Thủ đô để nhận phần thưởng nhiệm vụ. Cũng giống như cơ sở ở Leaflet, chúng tôi liếc qua chỗ bảng thông báo nhiệm vụ vô cùng ồn ào và xuất trình thẻ của mình. Vì đó là yêu cầu trực tiếp từ một cá nhân nên Bang hội đã nhận được xác minh từ Cung điện Hoàng gia. Chúng tôi giao thẻ cho oneesan ở quầy, chụy ấy khắc lên từng tấm một dấu ấn ma thuật.

“Xin chân thành cảm ơn những nỗ lực không biết mệt mỏi của các bạn. Nhiệm vụ này đã giúp rank của tất cả mọi người leo thêm một bậc. Xin chúc mừng.”

Khi nhìn vào những tấm thẻ được đưa lại cho chúng tôi, ngoại trừ cái của Yumina có màu lục ra, mọi người đều đã leo đến rank lam. Đen >> Tím >> Lục >> Lam >> Đỏ>> Bạc >> Vàng. Hiện giờ chúng tôi đã đạt được mức trung, chỉ còn một bước nữa là có thể trở thành mạo hiểm giả hạng tinh anh mang màu đỏ thôi.

“Phần thưởng là 10 đồng vàng trắng.”

Oneesan tiếp tân nói vậy và xếp lên quầy mười đồng vàng trắng. Thực sự thì mấy xu này nhìn chẳng hề có vẻ gì trị giá đến một triệu yên cả. Nhưng mười triệu yên huh…Nhiều thế này thì mang theo kiểu éo gì đây. Thế thì cứ coi như ta đã hoàn thành tốt đẹp trọng trách mà đất nước đã giao phó và đây là khoản đền đáp xứng đáng. Ngay cả như vậy, vì tôi có thể sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” nên mọi chuyện đều khả thi. Có thể xem như có thêm chút tiền tiêu “vặt” đi. Chúng tôi chia nhau mỗi người hai đồng nhét vào vào ví và định rời khỏi Bang hội.

“Aa, làm ơn hãy chờ một lát ạ. Có báo cáo đến từ một người tại Cung điện Hoàng gia, xin hỏi đây có phải là nhóm của Mochizuki Touya-sama đã hạ gục con hắc long không ạ?”

“Chắc chắn chính là chúng tôi đã quất nó…… nhưng nếu chị cần bằng chứng thì sẽ là một vấn đề không nhỏ đâu ạ.”

Tôi không hề muốn phải trưng ra khẩu súng chế tạo từ sừng rồng tí nào cả. Phần còn lại của chiếc sừng thì vẫn đang yên vị ở chỗ chúng tôi. Nhưng giờ thì nó chẳng còn mang hình dáng của chiếc sừng nữa rồi nên họ sẽ cảm thấy rất đáng ngờ và không chấp nhận nó đâu.

“Không đâu, chỉ là để xác minh xem cậu có phải người đó hay không thôi mà. Do có VIP tại Cung điện Hoàng gia đứng ra bảo kê nên không cần bằng chứng đâu. Như một sự ghi nhận cho chiến tích hạ gục con hắc long, thay mặt cho Bang hội, tôi xin được trao tặng danh hiệu “Đồ Long Hiệp”. Chỉ cần đưa nó ra, cậu có thể nhận được chiết khấu từ những của hàng Vũ khí, Áo giáp, Nội thất và những quán trọ. Xin vui lòng sử dụng nó ạ.”

Tôi hiểu rồi, đó là đặc quyền kèm theo sao? Thế này thật dễ chịu và thú vị. Danh hiệu “Đồ Long Hiệp” được trao tặng cho toàn bộ năm người trong nhóm. Nếu bạn kéo một hội khoảng 1000 người đi quất con rồng và cố gắng tuyên bố tất cả đều là đồ long hiệp, chẳng có cái cách nào trên cõi đời này họ sẽ đồng ý cả. Bạn sẽ chỉ vui vẻ chấp nhận nó thôi.

Sau khi rời khỏi Bang hội, mọi người đều muốn đi shopping để mua quần áo và những thứ linh tinh khác, chỉ có mình tôi định trở về nhà. Nhưng trước đó tôi cần phải mua một thứ đã. Etto, thợ rèn…

Vì hành lý của tôi đã tăng lên… tôi sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” để trở về khu vườn của biệt thự. Julio-san, người đang chăm sóc luống hoa tỏ ra vô cùng ngạc nhiên. Tôi đã làm điều tồi tệ rồi.

“Chủ nhân, cái đó là gì thế?”

Vật tôi đang cầm lạ vậy sao? Julio-san đã ngừng việc chăm sóc lại và hỏi.

Đây là thép và cao su còn đây là một ít da. Tôi nghĩ mình có thể chế tạo một chiếc xe đạp với nguyên liệu này.

“Xe đạp sao?”

“Đó là một loại phương tiện. Nếu biết cách, ta có thể đạp với tốc độ khá nhanh đấy.”

“Ha…?”

Julio-san trả lời tôi với vẻ đầy băn khoăn không hiểu gì. Thôi thì cũng chẳng trách được.

Tạm thời, về phần lốp xe… Ah, trước hết nên làm cái bơm đã đúng không? Tôi dễ dàng tạo ra một cái bằng phép “Chế tác” và quản gia Rime-san đã xác nhận không khí ra vào rất mượt mà.

“Thưa Chủ nhân, Công tước Ortlinde đã ghé qua…Chúng ta nên làm gì?

“Ê, cái gì ngộ thế?”

Cả hai người đều phản ứng y như Julio-san. Tôi cũng trả lời giống như đã nói với Julio-san. Đáp lại lời tôi là những cái nhìn bối rối và ngây ngô.

“Và, ngọn gió nào đã đưa rồng đến nhà tôm thế này?”

“À, lần này ta chỉ ghé qua để bày tỏ lòng biết ơn về nhiệm vụ đó. Cái gương chuyển thư ấy. Ta có thể sở hữu một chiếc không?

“Gương được cường hóa với “Cánh cửa thần kỳ” á? Tại sao vậy?”

“À là vợ ta. Cô ấy muốn có một cái để có thể thường xuyên gửi thư đến người mẹ ở xa và trò chuyện với nhau nhiều hơn.”

Công tước ngượng ngùng nói vậy. Vừa suy nghĩ tôi vừa nhờ Rime-san vào phòng tôi và lấy ra chiếc gương tôi đã chế tạo bằng cách sử dụng “Cường hóa” và “Cánh cửa thần kỳ” hồi còn ở Mitsumido. Để cho chắc chắn, tôi thử thả một trang giấy qua tấm gương, có vẻ nó vẫn hoạt động tốt đấy.

“Ngài cũng biết rồi đấy, xin hãy giữ bí mật chuyện này. Tôi không muốn một tay lạ mặt nào đó thấy nó đâu.”

“Aa, về chuyện đó thì cứ yên tâm đi, tất cả đều ổn mà. Phu nhân và nhạc mẫu chắc chắn sẽ giữ bí mật.”

Chớp luôn cơ hội này, tôi nhờ Công tước mang về cho bé Sue món quà lưu niệm tôi đã mua tặng ẻm ở Mitsumido. Đó là một chiếc trâm cài tóc bằng bạc, sẽ thật tuyệt nếu bé Sue thích nó.

“Mà nhân tiện, cái xe đạp này thì sao? Mất bao lâu nữa thì hoàn thành?”

“Đây là lần đầu của tôi nên chắc tầm 30 phút chăng? Mà cũng có thể lâu hơn vì còn khâu chỉnh sửa nữa mà.”

“Ta hiểu rồi. Vậy cậu cho phép ta được quan sát cho đến khi nó được hoàn thiện chứ?”

Tôi tự hỏi thế éo nào mà tay này rảnh thế… Mà thôi gì chẳng được, giờ cứ hoàn thành phần lốp đã. Tôi bắt đầu dùng phép “Chế tác” để biến đổi cao su thành săm xe.

“Xong, giờ thì nó hoàn thành rồi.”

“Hiểu rồi, ra đây là một chiếc xe đạp sao.”

Công tước và Rime–san cộng thêm cả Julio-san cũng đầy thích thú nhìn vào chiếc xe đạp đã được hoàn thiện. Tôi đã làm ra một chiếc xe đạp single-speed cho mẹ và bé. Rất dễ dàng chế tạo thôi và nó có một cái giỏ đúng chuẩn cộng thêm yên xe nữa. Tôi không thêm đèn hay khóa chống trộm để đi ban đêm vì nó quả là khó khăn. Tôi ngồi dang chân trên yên xe bằng da và bắt đầu đạp. Oo-mọi người trầm trồ. Un, nó khá ổn đấy. Tôi đạp một vòng quanh khu vườn sau đó bóp phanh và dừng lại. Tuyệt, phanh có vẻ cũng ăn lắm đấy.

“Touya-dono! Ta cũng có thể đi xe đạp chứ!?”

“Ai cũng có thể. Thậm chí một đứa trẻ con ở đất nước tôi cũng biết đi xe đạp đấy. Tuy nhiên, ban đầu thì ai cũng sẽ ngã rất nhiều và nếu không tập luyện thì sẽ không thể điều khiển nó đâu…Ngài muốn thử chứ?”

“Tất nhiên rồi!”

Thật à!? Đúng là một tay tò mò vô dụng. Công tước dang chân ra ngồi lên chiếc xe đạp, cố bắt chước tôi và bắt đầu đạp nhưng lại hoảng sợ và ngã một cách vô cùng điệu nghệ. Biết ngay mà. Rime–san nhanh chóng chậy đến để đỡ Công tước và ông ấy thử đạp lần nữa và lại ngã một lần nữa.

Khi còn nhỏ, tôi cũng ngã y như thế đấy. Nhưng tôi đã vô cùng vui sướng khi sau tất cả tôi cũng đã biết đi xe đạp. Không biết tôi đã mất bao lâu để học cách đi xe đạp nhỉ? Thật sự thì tôi cũng chẳng nhớ nữa.

Tôi dùng google để tìm phương pháp đạp xe trong một ngày và sử dụng website đó để hướng dẫn. Thật tuyệt vời nếu Công tước có thể lái nó. Ông ấy ngã xuống liên tục, tôi giao lại vị Công tước đạp-là-ngã cho Rime–san và chế tạo chiếc xe đạp thứ hai. Sau khi biết lái rồi, chắc chắn Công tước sẽ quấy rối tình dục tôi để đòi làm thêm một cái khác cho ổng.

Chẳng mấy chốc đã xong cái thứ hai. Và chắc hẳn bé Sue cũng muốn có một cái nên tôi đã làm một chiếc xe đạp cho trẻ con với bánh phụ tháo rời được. Nó cũng không tốn bao nhiêu thời gian cả và ngay khi công việc của tôi vừa hoàn thành thì buổi tập luyện cũng kết thúc và Công tước đạp xe về phía tôi. Ông ấy biết đi xe đạp rồi kìa.

“Yeah! Ta làm được rồi này! Hahahahahaha!”

Công tước vừa cười vang vừa điều khiển chiếc xe đạp ngon lành và di chuyển vô cùng mượt mà. Bộ quần áo bảnh bao và cả khuôn mặt của Công tước đều lấm lem bùn đất nhưng ổng bày tỏ một niềm vui mừng khôn xiết khi đạp chiếc xe vòng quanh. Thật là một cảm giác tự do khó có thể lý giải khi học được cách đi xe đạp.

“Ê, cái gì vậy cà?”

“Gì vậy degozaru!?”

“…Một loại xe à…”

“Hoàng thúc!?”

Bốn cô gái đã trở về nhà sau chuyến shopping và trông thấy Công tước vừa cười vừa đạp xe vòng quanh, chắc nhìn kỳ quái lắm đây. Nó khiến tôi phải rút lui một chút đấy. Lát sau Công tước phanh lại và những lời tôi đã đoán trước cất lên từ miệng ổng.

“Touya-dono! Làm ơn hãy cho ta chiếc xe đạp này nhé!”

“Tôi biết là ngài sẽ nói vậy mà. Tôi cũng đã làm cho bé Sue một cái rồi này. Aa, ít nhất thì ngài có thể lo phần chi phí cho nguyên liệu chứ?”

Tôi chỉ vào hai chiếc xe đạp đã sẵn sàng lên sàn ở phía sau tôi.

“Quả đúng là Touya-dono!”

Công tước nói vậy và hân hoan leo lên chiếc xe của mình. Tôi sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” để gửi chiếc xe đạp của bé Sue đến khu vườn của Dinh Công tước và ổng nói rằng muốn trở về nhà bằng chiếc xe đạp của mình.

Tôi ngập ngừng cảnh báo Công tước không được phóng nhanh vượt ẩu, không được nhìn ra chỗ khác khi đạp xe và phải quan sát những phương tiện khác cũng như mọi người đi đường. Tôi cảm thấy mình như thầy giáo dạy tiểu học vậy. Công tước rời đi trong tâm trạng vui vẻ với một cỗ xe ngựa hộ tống. Ôi Thượng đế ơi, tôi bết rồi. Với tính cách của mình, kiểu gì Công tước cũng sẽ khoe chiếc xe với Nhà vua…Sau đấy thì chắc chắn Nhà vua cũng muốn có một cái. Thế thì tôi có nên làm luôn một cái nữa không?

Khi tôi đang tiễn Công tước ra về, Elsie đã thử đạp xe và ngã xuống đất cực kỳ điệu nghệ.

“Ouch…Thực sự thì nó khó vãi luôn.”

“Thế thì, lượt tiếp theo là của em nhé!”

“…Sau đấy sẽ là em!”

“Touya-san, anh có thể chế tạo thêm nữa không?”

Wa- mấy em cũng muốn đi thử ư? Ý tôi là Lindsey và Yumina đang mặc váy mà, thay đồ đi đã chứ.

Với sự giúp đỡ của Rime–san, chúng tôi dành phần thời gian còn lại để dạy mấy cô gái cách đi xe đạp, cuối cùng thì ai cũng muốn có một cái và tôi mắc kẹt với việc phải làm cho cả những người làm trong nhà nữa. Tôi đã hết sạch nguyên liệu nên tôi phải ra ngoài và mua thêm. Tôi không có ý định mở cửa hàng xe đạp đâu, anh em biết mà.

Tôi cũng chỉ nghĩ rằng với xe đạp thì việc đi shopping sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng mấy em sẽ phải chịu đau cho đến khi học được cách đi xe đạp đấy. Ngày hôm đó có thể nghe thấy rất nhiều những tiếng kêu “Đau quá!?” vọng ra từ phòng tắm. Ah, tôi đã có thể sử dụng phép “Hồi phục” nhưng trường hợp này thì vài vết thương nhỏ sẽ là Huân chương Danh dự cho những nỗ lực của họ.

CHƯƠNG 51 : PHÉP THUẬT LƯU TRỮ VÀ KẺ TRỘM

“Kho hàng: Nhập”

Tôi phát triển một phép thuật vô tính mà mình nhớ được. Một vòng tròn ma pháp xuất hiện trên sàn và chiếc ghế chìm vào bên trong nó rồi biến mất. Yep, lưu trữ thành công.

“Lưu trữ: Xuất”

Lần này tôi hình dung ra chiếc ghế và kích hoạt phép thuật của mình. Vòng tròn ma pháp xuất hiện và chiếc ghế bay ra khỏi sàn nhà.

“Otto.”

Tôi bắt lấy chiếc ghế bay ra khi nó rơi xuống sàn. Đây là phần tôi thấy khó xoay sở nhất. “Lưu trữ” là phép thuật giúp bạn cất giữ một đồ vật một cách vô cùng ảo diệu. Dù nó không thể lưu trữ những sinh thể như động vật nhưng đối với thực vật thì hoàn toàn được (Edit: lão au cần học lại môn Sinh học). Lượng ma năng tiêu tốn phụ thuộc vào độ lớn của vật thể đó, tôi nghĩ rằng mình có thể lưu trữ cả căn biệt thự này, mà thực ra còn có thể hơn thế nữa ấy chứ.

Có vẻ như phép thuật này cũng có hiệu ứng đóng băng thời gian. Tôi đã thử qua bằng cách lưu trữ một chút soup còn ấm, hôm sau tôi thử lấy nó ra và nhận thấy rằng nó không hề nguội đi chút nào cả. Thực sự quá là tiện lợi luôn.

Khi đi lại, điều phiền toái nhất là vận chuyển hành lý. Những đồ vật như chiếc gương soi cả người mà chúng tôi mang đến Mitsumido, hoặc cái sừng của con rồng mà tôi lấy được, đó thực sự là những phiền phức không thể chịu đựng nổi.

Gần đây, ngay cả với chiếc xe đạp mới chế tạo, tôi vẫn trải qua một quãng thời gian khủng khiếp khi phải mua và chở hàng tá loại nguyên liệu khác nhau. Và sau đó thì tôi phát hiện ra phép thuật này. Sử dụng nó thì tôi có thể nói lời chào tạm biệt với những điều phiền phức đó rồi. Cứ đưa hết hành lý ra, kết hợp với “Cánh cửa thần kỳ” hoàn toàn có thể tạo thành một dịch vụ chuyển phát đấy, không đùa đâu.

Thế thì hôm nay cùng đi shopping nào. Với phép thuật này thì tôi có mua bao nhiêu đồ đi chăng nữa thì cũng không bị vướng víu gì cả. Tôi rời phòng mình trong tâm trạng rất tốt cùng với chiếc ví của mình và đi trên cầu thang dẫn xuống tầng một. Kohaku đang duỗi mình trên ghế sofa trong một góc của phòng khách. Nó dần dần biến thành một chú mèo con rồi. Tôi đi thẳng ra sân hướng vào khu vườn. Trong một góc, Julio-san và Clair-san đang chăm chú vào những cây rau trên luống rau của mình.

“Chúng phát triển tốt chứ hả?”

“Aa, Chủ nhân”

“Vâng, chúng đang phát triển rất tốt. Tạm thời chúng tôi mới trồng dưa chuột và cà chua, sớm hay muộn cũng sẽ được thu hoạch thôi.”

Julio-san nói một cách vui vẻ. Thật tốt khi được thưởng thức món salad làm từ những loại rau mới hái. Trong tôi bất chọt trào dâng ham muốn với trái cây. Chúng ta liệu có thể trồng vài cây hạt dẻ hay hồng vàng không nhỉ? Huh, mà hạt dẻ có phải quả không đấy….? Một loại trái cây à?

“Chủ nhân, người có bất kỳ yêu cầu nào cho bữa trưa không?”

“Để xem nào, vì hôm nay thế này nên tôi muốn một vài thứ thú vị…Tôi muốn thưởng thức mónHiyashichuuka.” (Trans: Mì lạnh Tàu)

“Hiyashichuuka? Tôi chưa từng nghe qua cái tên này bao giờ cả. Có phải đó là một trong những đặc sản từ nơi của Chủ nhân không?”

Mắt của Clair-san sáng trưng như đèn pha ô tô. Món ăn tôi muốn thưởng thức Clair-san chưa nghe thấy bao giờ và cuối cùng thì tôi phải đưa ra công thức và nhờ chụy ấy làm hộ món này. Mỗi lần nghe thấy một món ăn nào đó mới lạ, chụy ấy đều vô cùng thích thú.

“Đó là một món ăn gồm mì với soup lạnh ăn kèm các loại rau và được trang trí trứng và thịt ở phía trên. Tôi sẽ đưa cho chị công thức vì thế xin hãy làm nó nhé.”

“Vâng, tôi vô cùng mong chờ nó đấy.”

Dù vậy, đây là một thế giới khác mà. Không phải nguyên liệu nào cũng giống nhau được. Cái cách mà Clair-san vẫn làm được những món ăn ngon miệng thật là tuyệt cú mèo. Tôi dùng Google để tìm kiếm công thức cho món mì lạnh Tàu mùa hè, sau đó sao chép nó bằng phép “Đồ họa” và giao cho Clair-san. Tôi vô cùng mong đợi bữa trưa đấy. Giờ thì, đã đến lúc ra ngoài chơi rồi.

Tôi sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” và đi đến vùng ven phía nam của Thủ đô. Đó đây trong khu buôn bán mọc lên những dãy hàng san sát nhau. Có một cửa hàng áo giáp cao cấp ở trong khu vực gần quận Tây tên là “Belkut”, gần quận Đông có một rạp hát và một quán bar rẻ tiền.

Căn biệt thự của chúng tôi nằm ở quận Tây, nơi sinh sống của những gia đình khá giả, mặt khác, những thường dân thì sống ở quận Đông. Tuy nhiên có vẻ như an ninh công cộng ở quận Đông kém đảm bảo hơn quận Tây rất nhiều. Có những người bị sa thải hoặc mất nơi sinh sống, thêm những nhóm trẻ mồ côi và rất nhiều những lời đồn về trộm cướp. Thủ đô càng rộng lớn thì mặt trái của nó càng tồi tệ sao?

Tôi đi đến một con hẻm sau ở quận Nam và hòa vào dòng người. Đầu tiên phải đến Bang hội và rút ít tiền đã.

Dọc theo con, tôi có thấy một quầy hang rong và một tay biểu diễn đường phố. Oo, tôi có biết đến trò tung hứng dao đấy. Rất lâu trước đây, bà tôi đã dạy tôi trò tung hứng với túi đậu, nhưng tôi chẳng thể làm được gì cả. Đang nghĩ ngợi về những điều như vậy thì có một người nào đó va phải tôi. Đó là một tên nhóc mặc một cái áo khoác và chiếc quần đầy bụi bẩn.

“Xin lỗi, anh không thấy em ở đó.”

“Đừng có ngẩn ngơ như thế nữa niichan. Cẩn thận nhé.”

Thằng bé nói thế và biến mất vào đám đông trước khi tôi có thế đáp lại bất cứ điều gì. Trông em ấy còn nhỏ tuổi hơn bé Sue nữa, chỉ là một tên nhóc thôi… Tôi nóng lòng muốn gặp cha mẹ của nó quá. Khi tôi đến Bang hội, mọi thứ vẫn ồn ào như thường lệ. Hàng tá những tay mạo hiểm giả nhìn vào bảng thông báo và trừng mắt với nhau. Tôi bơ đi và tiến về phía quầy để rút ít tiền.

“Làm ơn hãy xuất trình thẻ Hội viên của mình.”

Vâng vâng và… huh? Túi ngực, túi eo, túi hông… huh? Củ lạc giòn tan? Ví tôi không cánh mà bay rồi. Huh? Tôi chắc chắn đã mang nó theo khi rời phòng mà? Tôi đánh rơi chăng? Không thể đâu…ah!

Hắn lừa được tôi rồi. Có lẽ là thằng nhóc lúc trước đấy. Nó đã trộm được ví của tôi một cách đầy vi diệu. Ku. Thực sự thì chẳng có gì quan trọng trong đó cả… nhưng tôi phải bắt nó trả lại thẻ hội viên cho tôi. Tôi ba chân bốn cẳng phóng khỏi đó rồi rút con smartphone ra và tìm kiếm “Ví của tôi” (Thật may mắn làm sao khi con smartphone không bị lấy mất). Ổn rồi, nó vẫn còn ở trong quận này?

Éo gì đây? Có phải cái ví của tôi đang di chuyển với một tốc độ kinh hoàng không vậy? Hết qua con hẻm này đến con hẻm khác, nó dừng lại ở một khu vực khá thưa thớt dân cư. Nó định moi hết ruột ra và vứt cái ví đi sao? Nếu có chuyện đó xảy ra thật thì tôi sẽ chỉ cần tìm kiếm “Thẻ hội viên của tôi” thôi.

Tạm thời tôi cứ nhanh chóng tiến về con hẻm sau đó và hướng đến địa điểm vừa tìm được. Khi tới nơi thì tôi thấy có hai tên trông vô cùng đểu cáng đạp túi bụi thằng bé đang cúi mình xuống đất né đòn.

“Mày lại nẫng tay trên địa bàn của chúng tao đúng không thằng nhãi con mất dạy! Nhờ có mày mà việc tuần tra ngày một dày đặc hơn đấy, có phải không hả?!”

“Cái việc mày cứ làm theo ý muốn của mình là cái gai trong mắt chúng tao đấy. Mày tốt nhất là nên tập xác định đi con.”

Một tên rút ra con dao và nắm lấy tay cậu nhóc. Thằng bé thấy vậy liền tái mặt đi vì hoảng.

“Dừng lại! Dừng lại đi mà! Em xin lỗi! Em xin lỗi các anh!”

Thấy thằng bé khóc lóc van xin, hai thằng kia chỉ cười cười đầy khinh bỉ và vẫn không bỏ tay ra.

“Quá muộn cho một cuộc tình rồi em ơi. Vì chúng ta cùng hội cùng thuyền với nhau, bọn tao sẽ cho qua chuyện này với chỉ một ngón tay của mày thôi. Không bao giờ được đặt chân vào địa bàn của bọn tao nữa. Lần tới thì mày sẽ biết đi bán muối là như thế nào đấy, rõ chưa?”

“Không…khôngggggg!!”

“Ê mấy cu dừng lại ở đó được chưa vậy?”

Bọn lưu manh quay ngoắt về phía tôi và trừng mắt. Cậu bé mở to đôi mắt đẫm lệ và nhìn vào tôi.

“Mày là cái thằng đầu khấc nào thế? Xen vào là bọn bố cho mày sấp mặt l** đấy?”

“Khi tao thấy một lũ hấp diêm một đứa bé, tất nhiên là tao không thể đứng nhìn rồi. Từ những điều bọn mày nói, có vẻ bọn mày cũng là dân móc túi hả?”

“Và thế thì sao hả con!?”

“Ờ cũng chẳng có gì đặc biệt đâu. Tao chỉ nghĩ là tao sẽ không ngần ngại mà bắn toạc sọ bọn mày thôi.”

Vừa nói tôi vừa rút ra con Remington Cải tiến và bắn tung đầu hai thằng lưu manh với hai tiếng ĐÙNG! OÀNG!

“Gou!?”

“Gaha!?”

Tôi bắn chúng bằng đạn cao su được cường hóa phép “Tê liệt” và hai thằng kia gục ngay tại chỗ. Tôi đút khẩu súng vào bao và chạy đến chỗ cậu bé.

“Em không sao chứ?”

Cậu bé gật đầu với khuôn mặt ướt đầm nước mắt. Trên người nó có vài vết thương và bầm tím.

“Triệu tập quang năng, An hồi, Phục giải.”

Tôi sử dụng phép trị liệu, những vết xước và bầm tím nho nhỏ biến mất ngay lập tức. Cậu bé nhìn vào người mình và vô cùng kinh ngạc vì sự thay đổi đó. Sau khi đã xác nhận tình trạng của cậu nhóc, tôi sử dụng phép “Chế tác” lên cặp xúc xắc bằng thép và biến nó thành sợi dây thép rồi trói mấy tên lưu manh lại để chúng không chạy đâu được nữa. Với phép “Tê liệt” thì chúng sẽ chẳng thể di chuyển được trong nửa ngày nhưng tôi vẫn nên gọi cảnh vệ để đề phòng về sau.

“Liệu em có trả lại ví cho anh không?”

“Aa…..”

Vừa nói thế, cậu bé vừa rút ra chiếc ví từ ngực mình và run rẩy đưa nó cho tôi. Tôi nhìn vào bên trong và thấy rằng không bị mất đi thứ gì cả.

“Anh lấy lại được ví rồi. Lần này anh sẽ không báo cho cảnh vệ đâu. Tạm biệt nhé.”

“Aa, um!”

Cậu bé gọi tôi và ngăn tôi rời khỏi đó.

“Cảm ơn anh đã cứu em…”

“Nếu em thực sự có suy nghĩ đó, hãy ngừng việc móc túi lại đi. Lần tới em sẽ bị bắt quả tang đấy, em biết mà.”

Guuuuuuuuuuuuuuu….

Tôi chưa kịp nói câu “được chứ?” thì một tiếng bụng sôi ùng ục rất to vang lên. Rồi im lặng ngự trị.

“….Em đói à?”

“Đã ba ngày rồi em không ăn gì cả….”

Em ấy nói thế và nhìn xuống với vẻ đầy cô độc. Ha…. không thể nào khác được rồi. Hiển nhiên tôi không phải dạng người “Đấy chẳng phải chuyện của tôi” hay “Đách ai quan tâm chứ”.

“Đi với anh đến đây nào. Anh sẽ mua cho em vài món.”

“Thật ạ!?”

Nếu chỉ nghe mấy câu này, chắc hẳn bạn sẽ nghĩ tôi là tay chuyên dụ dỗ bắt cóc trẻ con. Cậu bé chạy về phía tôi mà không hay biết những gì tôi đang cảm nghĩ. Trong khi chạy, chiếc mũ lưỡi trai của cậu bé lệch đi và từ đó một mái tóc tràn ra.

lef3apa [/images/images/image-20.jpeg]

Khi nhận ra điều đó, cậu bé bỏ chiếc mũ lưỡi trai ra và ngay lập tức từ một “cậu nhóc” chuyển thành “cô bé”. Eh? Mái tóc màu lanh sáng dài đến ngang vai. Hình ảnh của ẻm thay đổi đầy bất ngờ chỉ trong khoảnh khắc.

“Một…cô bé ư!?”

“…..Yeah?”

Ẻm nhìn tôi với cặp mắt xanh lục tựa như muốn nói “Giờ anh mới nhận ra sao?”. Đó là lần đầu gặp gỡ giữa cô bé móc túi, Rene, và tôi

CHƯƠNG 52 : NHÂN VIÊN MỚI VÀ MẶT DÂY CHUYỀN

Khi đã lau đi nước mắt, Rene thực sự khá là dễ thương.

“Ê niichan này. Anh định đãi em món gì vậy?”

Nhưng ẻm lại nói như vậy đấy. Tạm thời không nên để em ấy ăn quá nhiều ngay lập tức nên tôi mua một ít soup hải sản và đưa cho em ấy một chén. Rene rụt rè nhận lấy và bắt đầu uống từ từ từng chút một. Em ấy có vẻ nhạy với nhiệt. Tôi cứ lo là ẻm sẽ uống hết chỗ ấy trong vòng một nốt nhạc cơ nên thôi thế là ổn rồi.

“Chờ anh ở đây một lát.”

Tôi bảo Rene đợi mình ở đó và tiến thẳng đến Bang hội với chiếc ví mới lấy lại của mình, xuất trình thẻ Hội viên ra và rút một ít tiền. Thực sự thì trong ví cũng chẳng có bao nhiêu cả. Tôi đã tính ghé qua vài cửa hàng nhưng với tình trạng của Rene hiện giờ thì tôi lại quyết định không đi nữa. Cuối cùng chúng tôi ngồi trên chiếc ghế dài gần đó và ăn một ít kabobs mua từ cửa hàng khác trong khu buôn bán.

“Nó không thể chạy mất đâu nên cứ ăn từ tốn thôi.”

“N”

Em ấy thực sự đói như vậy sao? Ẻm nhóp nhép nhai miếng kabobs như một chú lợn con và nuốt nó vào cái bụng như cái hố không đáy của mình. Em ấy sẽ khiến Yae phải nỗ lực rất nhiều để vượt qua mình đấy.

“Rene này, em sống ở đâu vậy?”

“Nới đâu cũng là nhà của em cả. Em đã từng ngủ ở công viên và những con hẻm sau nhà. Trước đây em được sống đàng hoàng với cha mình nhưng…”

“Có chuyện gì xảy ra với cha em sao?”

“Một năm trước, sau một nhiệm vụ diệt ác thú, cha em không quay trở về nữa. Ông ấy là một mạo hiểm giả…”

Tôi hiểu rồi… Có lẽ con ác thú đã hấp diêm ổng rồi. Cũng không có gì lạ nếu một mạo hiểm giả tham gia nhiệm vụ diệt quỷ bị lộn cái bàn cả. Và chính vì thế mà rất nhiều người sẽ đơn thuần bị xem như mất tích thôi.

“Thế mẹ em thì sao? Hoặc em có họ hàng thân thích nào không?”

“Ngay sau khi sinh em thì mẹ em đã qua đời. Em không biết đến một người họ hàng nào cả. Cha em thật sự không nói nhiều về họ.”

Sau khi đã chén xong món kabob của mình, em ấy lau bàn tay bẩn thỉu của mình lên cái quần cũng nhếch nhác chẳng kém. Hóa ra là vì cha mình biến mất nên em ấy đã bị bỏ lại một mình đơn độc. Thật đáng kinh ngạc khi em ấy có thể sống sót trong cả năm qua.

“Sau khi cha mình biến mất, em đã đi cùng một người phụ nữ lớn tuổi trong thị trấn và được dạy cho cách móc túi. Em biết đó là việc làm không tốt nhưng vì em rất đói nên không thể làm cách nào khác được cả…”

Bà dạy ẻm ấy quá nhiều rồi đấy đồ khọm. Nhưng nhờ thế mà Rene mới có thể sinh tồn được.

Ừm… mình nên làm gì với cô bé này nhỉ? Ẻm không có cả cha mẹ lẫn họ hàng thân thích. Ngay cả khi tôi mang ẻm đến một cô nhi viện thì em ấy cũng đã là tội phạm rồi… Khi nghe được câu chuyện của em ấy, tôi nhận ra rằng chỉ khi thật sự tuyệt vọng thì em ấy mới ăn trộm nên chuyện này cũng có thể bỏ qua được…

Hình như cũng có vài đứa trẻ như thế quanh đây. Ngay cả khi chúng không đi ăn trộm thì cũng sẽ vật vã mà chết. Tôi hiểu được rằng những đứa trẻ đó vô cùng tuyệt vọng để có thể sinh tồn. Nhưng điều ấy cũng không làm việc ăn trộm trở thành thỏa đáng…

Có lẽ em ấy sẽ được ai đó thuê làm việc… cứ như là thật ý. Nếu tôi cứ rời khỏi đây như thế này thì em ấy sẽ lại trở về con đường móc túi thôi. Rồi có thể ẻm sẽ bị bắt quả tang…

Không sai nếu nói tôi ngờ nghệch nhưng đó là điều không thể tránh khỏi mà. Nếu tôi có thể giúp gì cho em ấy thì đó là điều tôi rất mong muốn được làm.

“….Rene này, em có muốn đến và làm việc ở nhà anh không?”

“Eh?”

“Em sẽ không phải lo lắng về nơi ăn chốn ở đâu. Nhưng em sẽ phải làm việc cho đứng đắn đấy. Nếu tốt thì anh sẽ dựa vào đó mà trả công cho em. Em nghĩ thế nào?”

“Eh? Eh? Anh sẽ cho em một công việc sao? Thật ấy ạ?”

Rene nhìn tôi chăm chú với vẻ sốc toàn tập. Đến ngay cả tôi cũng ngạc nhiên với chính mình khi nói vậy cơ mà. Ẻm nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh hy vọng.

“Tuy nhiên, nó đi kèm với điều kiện em không bao giờ được móc túi nữa. Nếu em không giữ lời thì anh không thể cho em bất cứ công việc nào đâu.”

“Ye-yeah! Em sẽ không bao giờ làm thế nữa! Em hứa đó!”

Tôi nhẹ nhàng vỗ đầu Rene khi em ấy gật gật. Tôi không biết ẻm có giống như Yumina không nhưng tôi nghĩ Rene chắc chắn là một đứa trẻ ngoan. Được rồi, mọi thứ đã giải quyết xong, giờ thì về nhà nào. Tôi có thể sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” để trở về nhưng tôi muốn ẻm đi bộ và nhớ đường về.

“Huh, không phải lối này ạ?”

“Nhà anh ở hướng này cơ, ở quận Tây.”

“Quận Tây ư!?”

Rene đang hướng về phía quận Tây, quay ngoắt lại và nhìn vào tôi đầy kinh ngạc. Bất ngờ đến vậy sao em?

Tôi đưa Rene ra khỏi quận Nam và tiến vào quận Tây. Khu dân cư bắt đầu mở rộng theo con đường và dẫn đến một con dốc nhỏ lên phía ngọn đồi. Mọi chuyện sẽ đơn giản hơn biết bao nếu không có nó ở đây.

“Có lẽ nào… Touya-niichan là một quý tộc?”

“Anh không phải một quý tộc. Nhưng cũng có vài điều đã xảy ra.” (dù sao thì chưa đâu bwahahaha)

Rene hỏi tôi điều đó vì mang một cảm giác bấp bênh lạc lõng ở đây. Nếu tôi là một quý tộc thì hẳn tôi sẽ phải sống ở quận Trong thay vì quận Ngoài, nhưng điều đó không phải tuyệt đối. Cũng có những nhân vật như quý tộc bậc thấp hoặc nghèo khổ cũng như thương nhân giàu có sống ở đây.

Sau khi đã leo hết con dốc, chúng tôi có thể nhìn thấy mái nhà đỏ tươi của căn biệt thự. Thấy thế, Rene quay lại nhìn tôi với vẻ mặt chết lặng.

“Đ-đây là nhà của Touya-niichan sao!?”

“Đúng vậy đấy. Ah, Tom-san, làm tốt lắm.”

“Oh, đúng là chả mấy khi Chủ nhân dùng cửa trước nhỉ?”

Người gác cổng Tom-san vừa cười vừa nói. Ờ thì tôi rất hay sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” mà vì thế ông ấy nói vậy cũng không thể trách được.

Tôi tiến vào dinh cơ của mình qua lối đi dành cho người làm ở cạnh cánh cổng. Sau đó tôi đi dọc theo mặt đường lát vào khu vườn và mở cánh cửa đúng lúc Lapis-san và Cecil-san đang lau dọn tiền sảnh trong vườn.

“Ara, Chủ nhân? Xin chào mừng trở về. Thật lạ khi mà Chủ nhân lại đi vào từ cửa trước đó?”

“Xin chào mừng trở về~ Araa? Bé nào thế này nhỉ~?”

Cecil-san nhìn chăm chăm vào Rene một lúc. Có vẻ em ấy hơi ngượng nên Rene núp sau lưng tôi.

“Đây là bé Rene. Em ấy sẽ bắt đầu làm việc ở đây từ hôm nay vì vậy hãy vui vẻ với nhau nhé. Rene này, tự giới thiệu bản thân đi em.”

“Uu….Rene ạ. Rất vui vì được gặp các chị….”

Gì đây, cứ như tôi mới nhặt về một con mèo vậy. Em ấy lo lắng à? Ờ thì nếu tôi đột nhiên bị đem tới một nơi nào đó xa lạ thế này thì cảm nhận của tôi cũng sẽ như vậy thôi.

“Rime-san đâu rồi?”

“Ngài ấy đã đem trà đến cho Yumina-sama ở phòng khách.”

Tôi dẫn theo Rene vào phòng khách. Tôi bảo ẻm ngồi xuống một cái ghế và giải thích mọi điều cho Rime-san. Yumina lắng nghe trong yên lặng và nhìn chăm chú vào Rene. Tôi dám cá là ẻm đang nhìn em ấy với ý định gì đó. Một lát sau, Yumina nở nhụ cười nhẹ. Thấy không nào? Ẻm không phải đứa trẻ hư đâu mà.

Rime-san liếc sang ngang và thấy điều đó, ông ấy nói

“Ta hiểu tình hình hiện nay rồi. Tuy nhiên sẽ rất phiền phức nếu như công việc không được hoàn thành với sự tận tâm. Tên cháu là Rene phải không?”

“V-vâng ạ.”

“Cháu có thực sự muốn làm ở đây không? Những việc như làm hỏng hay gây rắc rối cho người làm chúng ta không phải điều ta lo lắng. Cháu có thể hứa với ta sẽ cố gắng học việc và không bỏ đi chứ?”

Rime-san ném cho Rene một ánh nhìn sắc nhọn. Tôi băn khoăn không biết thế có hơi quá gay gắt với một đứa nhóc 10 tuổi hay không nữa. Nhưng đây không phải là lúc thích hợp để xen vào nên tôi cứ giữ yên lặng.

“…Un. Cháu muốn được làm việc. Cháu muốn được chung sống ở đây với Touya-oniichan.”

Rene nhìn thẳng vào mắt Rime-san khi nói điều này. Thấy thế vị quản gia đột ngột giãn khuôn mặt mình ra và nở một nụ cười.

“Cecil, dẫn Rene đến phòng tắm đi. Hãy tắm rửa cho cháu sạch sẽ từ đầu đến chân nhé.”

“Vân~g ạ. Đến đây nào Rene-chan. Đến giờ đi tắm rồi đó~”

“Eh? Eh?”

Cecil-san kéo Rene đi đến phòng tắm.

“Lapis, hãy đi mua vài bộ đồ cho đứa bé ấy nhé. Aa, đặt một bộ đồng phục hầu gái thiết kế theo yêu cầu ấy.”

(Edit: Loli maid? Nee,

Ik geef de voorkeur BB maid)

“Rõ, Chủ nhân này, tôi mượn chiếc xe đạp một lát nhé.”

Lapis-san ba chân bốn cẳng rời đi. Nhân tiện nói luôn, chụy ấy và Cecil-san học đi xe đạp chỉ trong vài giờ đồng hồ. Thật không hổ danh người bảo vệ khu vườn.

“Khi em ấy tắm xong, hãy đưa cho em ấy một vài bộ quần áo của em. Kích cỡ có lẽ không vừa vặn nhưng chỉ là để chờ đến khi Lapis-san trở về thôi mà.”

Yumina nói thế và đứng dậy. Tôi không biết có phải em ấy định mang vài bộ quần áo đến phòng thay đồ hay không. Yumina rời đi còn tôi thì tựa mình vào cái ghế và chẳng có việc gì để làm. Chẳng mấy chốc sau thì Rime-san đem đến một ít trà và đặt nó lên bàn.

“Sau cùng thì tôi có nên gửi em ấy đến cô nhi viện không? Phải chăng đó chỉ là sự can thiệp thừa thãi?”

“Ta nghĩ điều đó do Rene quyết định thôi. Ngay lúc này ta nghĩ rằng việc Chủ nhân có thể cứu một cô bé thoát khỏi nghèo đói đã là quá đủ rồi.”

Un, phải đấy. Đúng như tôi đã mong đợi. Mọi việc đều được sắp đặt theo ý muốn của tôi. Có vậy thôi. Quả không hổ danh người từng chăm sóc cho Nhà vua. Ông ấy thật tuyệt vời. Nhưng dù vậy, những điều Rene đã làm vẫn là tội phạm. Việc đền bù là rất cần thiết. Tôi có nên đi và tham khảo Nhà vua không? Hử?

Tiếng bước chân chạy dotabatadotabata vang lên dọc theo hành lang. BAN! Cánh cửa bật mở tung và Rene với chỉ cái khăn tắm quấn trên người lao vào phòng, trên tay ôm một chú hổ con và đưa nó ra cho tôi.

“To-Touya-niichan! Một con hổ! Có một con hổ ở đây nè!”

Kohaku nhìn vào ẻm với khuôn mặt chán nản. Yeah, anh hiểu nỗi đau của chú mà.

“Chủ nhân này…..cô nhóc này là ai đấy?”

“!? Có phải nó vừa nói không!?”

Thượng đế ơi, ồn ào vãi l. Ý tôi là mặc quần áo vào đi đã. Thật không biết ngại mà. Càng ngày căn nhà càng trở nên sôi động hơn rồi…. Huh? Có gì đó trên cổ của Rene kìa. Một mặt dây chuyền à?

“Rene, mặt dây chuyền đó là gì vậy?”

“Đó là kỷ vật của mẹ mà cha đã đưa cho em. Em đã luôn luôn giữ nó.”

“Liệu anh có thể xem qua nó không?”

Rene đặt mặt dây chuyền vào tay tôi và rồi bị Cecil-san trong trạng thái đầy sẵn sàng bắt cóc trở về phòng tắm. Chụy ấy hẳn là đang quan tâm chăm sóc cho ẻm nhiều lắm đây.

Tôi nhìn vào mặt dây chuyền vừa lấy được. Đây, là vàng… Tôi nghĩ nó khá là giá trị đấy. Nó mang họa tiết của một tam giác ngược với một viên đá quý ở giữa và những cái cánh dang rộng. Ngọc lục bảo, không Quỷ thạch chứ, đó hẳn là Phong Quỷ thạch rồi. Mặt sau… hình như là một biểu tượng thì phải?

“Rime-san…ông biết biểu tượng này không?”

“Một con griffon và tấm khiên, song kiếm và cây nguyệt quế…Ta không nhớ đã từng nhìn thấy một vật nào như vậy cả…”

“Nếu đây là kỷ vật thì có lẽ nó sẽ chứng thực cho dòng dõi của Rene chăng?”

“Ta không thể nói bất cứ điều gì về chuyện đó cả. Có thể nó thuộc về bố mẹ hay thậm chí ông bà của Rene ấy chứ.”

Hiểu rồi, có thể nó chỉ đơn thuần là vật gia truyền qua các thế hệ huh? Nhưng đối với một vật giá trị như thế này được truyền lại, chẳng phải sẽ tốt hơn nếu bán đi thay vì trình báo nó sao? Cha của Rene không ở đây nên sự thật vẫn sẽ được bao phủ trong lớp màn bí ẩn huh……

“Ít nhất thì nó không thuộc về bất cứ quý tộc nào ở Belfast cả. Mặc dù biểu tượng có hình griffon rất thường thấy ở Teikoku…”

Teikoku. Regulus Teikoku (Đế chế Regulus) ở phía Đông huh? Bên đó không có mối giao hảo với Belfast… Có lẽ nào cha của Rene là một quý tộc nghèo đến từ Teikoku? Trong mọi trường hợp có lẽ tốt nhất là không nên quá công khai hành động. Khi đã kết thân được với một tay nào đó từ bên đấy tôi sẽ hỏi vấn đề này sau.

CHƯƠNG 53 : NHỮNG DU KHÁCH VÀ TIN CHẲNG LÀNH

“Yep, chẳng phải trông nó rất hợp với em sao?”

“Thật ạ?”

Rene nắm lấy viền của chiếc váy khi xoay vòng trong bộ bộ đồng phục hầu gái mới toanh của mình. Mặt dây chuyền trên cổ em ấy đung đưa theo từng nhịp xoay.

“Mặt dây chuyền đó sẽ khá vướng víu khi em làm việc đấy vì thế em nên để nó bên trong áo mình đi.”

“Ah, vâng. Em hiểu rồi Touya-niichan.”

Không chỉ đỡ vướng víu khi làm việc, sẽ tốt hơn nếu giấu nó đi để che mắt những món đồ lấp lánh khỏi những ánh mắt trộm cướp. Rime-san đứng cạnh tôi và nhìn thẳng vào Rene.

“Rene. Giờ cháu đã trở thành một người làm trong nhà. Trước mặt khách thì phải gọi “Chủ nhân” chứ không phải “Touya-oniichan” đâu nhé.”

“Aa, etto, vâng ạ thưa Rime-san.”

“Tốt lắm. Trách nhiệm của cháu là giúp đỡ những người làm ở đây. Tạm thời cháu hãy cùng Clair chuẩn bị trước bữa sáng còn những điều khác cháu sẽ được học từ Lapis.”

“Cháu hiểu rồi ạ.”

Rene trả lời đầy kiên quyết. Thực sự thì mọi việc có ổn không nhỉ… Tôi hơi lo lắng đấy.

“Tốt lắm, thế thì cùng đi nhé Rene-chan?”

“Un. Em đi đây Touya-nii- Chủ nhân.”

“Chăm chỉ nhé~”

Cecil dẫn Rene đi và rời khỏi phòng ăn. Tốt nhất là nên học hỏi từng chút một.

“Em nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi, không cần lo lắng đâu.”

“Em cũng nghĩ vậy.”

Cặp song sinh cho thấy sự ủng hộ của mình khi thưởng trà sau bữa điểm tâm. Hôm qua tôi đã kể cho tất cả mọi người về việc tuyển dụng Rene một cách tỉ mỉ.

“Em ấy có vẻ là một đứa bé rất mạnh mẽ ~degozaru. Em ấy có suy nghĩ rất đứng đắn về bản thân mình đó.”

Yae nói vậy trong khi ngấu nghiến bữa ăn sáng của mình. Em thực sự ăn rất khỏe đấy! Cái bánh sừng bò thứ bao nhiêu rồi đấy?

Cửa phòng ăn bật mở với tiếng click vang lên. Yumina tiến vào với một mảnh giấy phấp phới trong tay.

“Cái này là từ Phụ hoàng. Touya-san, nếu anh rảnh thì Cung điện Hoàng gia có lời triệu tập anh đó.”

Chắc chắn nó được gửi qua chiếc cổng gương đưa thư trong phòng của Yumina tại Cung điện Hoàng gia. Nếu lá thư đó được chuyển đến bằng sức người thì sẽ tốn mất 30 phút mới đến nơi, một điển hình cho sự tiện lợi là đây chứ đâu.

“Từ Nhà vua sao? Anh không biết Người muốn gì nhỉ.”

“Gần đây, Hoàng thúc cứ liên tục hãnh diện khoe khaong về chiếc xe đạp của mình, liệu có phải vì chuyện đó không?”

Yumina trả lời với nụ cười gượng gạo. Aa, ngài ấy muốn một cái cho riêng mình sao eh… Tôi sẽ đi làm một chiếc để đem theo mới được. Tôi cũng quyết định sẽ nhân cơ hội này để bàn về chuyện của Rene.

Tôi sử dụng phép “Lưu trữ” trong khu vườn để lấy ra nguyên liệu cho chiếc xe đạp và chế tạo một cái. Vì đã làm quá nhiều lần rồi nên tôi có thể hoàn thành nó trong khoảng mười phút. Sau đó tôi “Lưu trữ” nó. Phép thuật này thực sự vô cùng tiện lợi.

“Thế nhé, anh té đây.”

“Em sẽ đi với anh.”

Yumina nói vậy khi bước vào khu vườn. Nếu ẻm không đi cùng tôi thì thực sự tôi sẽ không thể một mình lang thang trong lâu đài được.

“Aa, chờ chút. Em cũng muốn đi. Em muốn tập luyện với ngài Tướng quân.”

Với cặp găng lệch đôi treo bên eo, Elsie cũng đi cùng chúng tôi. Em ấy đã đấu với ông ta rất nhiều lần , bây giờ có vẻ như em ấy đã tầm sư học đạo rồi.

Vương quốc này có cả “Lực lượng Kỵ sĩ” và tổ chức “Quân đội” nói chung. Chẳng hiểu nó khác nhau ở chỗ nào cả. Không biết có phải một đội là vệ quốc quân chống lại ngoại xâm còn “Lực lượng Kỵ sĩ” là những hộ tống cho Nhà vua hay không nữa. Tôi vẫn chưa có cơ hội được gặp người đứng đầu Lực lượng Kỵ sĩ. Vừa nghĩ vậy tôi vừa sử dụng “Cánh cửa thần kỳ”.

“Xem nào, Al… ý ta là Công tước Ortlinde cậu biết đấy, đã khoe với ta về loại phương tiện kỳ lạ này và nói rằng Touya-dono chính là người đã chế tạo ra nó. Liệu rằng~, cậu biết đấy, có thể thu xếp và làm cho ta một chiếc giống thế được không…?”

Nhà vua đặt vấn đề với một thái độ mập mờ. Tôi nghĩ vậy.

Chúng tôi đang nói chuyện trong một căn phòng nhỏ tại Cung điện Hoàng gia. Elsie đã đi đến chỗ của Tể tướng còn Yumina thì về nơi ở của Công chúa, lần lượt từng người một.

“Tôi cũng nghĩ như vậy nên đã làm sẵn một cái và đem theo đây.”

“Oo! Thế thì tuyệt vời quá! Và, nó đâu rồi!?”

Tôi sử dụng phép “Lưu trữ”, một vòng tròn ma pháp xuất hiện và tôi lấy ra chiếc xe đạp.

“Touya-dono vẫn chất lừ như mọi khi. Phép này khác với “Cánh cửa thần kỳ” sao?”

“Đây là phép thuật lưu trữ. Nó mang lại rất nhiều những tiện ích khác nhau.”

Nhà vua thốt ra một tiếng trầm trồ kinh ngạc và dán mắt vào chiếc xe đạp. Ngài ấy quan sát nó dưới mọi góc độ và chạm thử vào nó.

“Công tước có để Người thử không ạ?”

“Umu, nhưng ta không thể điều khiển nó được. Công tước nói cần phải tập luyện nhưng nó sẽ mất khoảng bao lâu vậy?”

“Công tước học trong tầm một ngày, còn những hầu gái của tôi mất khoảng ba tiếng. Ngay cả khi mất một chút thời gian thì Người có thể học nó trong vòng ba ngày thôi.”

Nhà vua hẳn không rảnh thế đâu nhỉ. Chẳng thế nào mà ổng dành cả ngày chỉ để học đi xe đạp cả. Dù vậy thì chỉ cần tiếp tục luyện tập thì ổng sớm muộn cũng sẽ biết đi xe đạp thôi.

Giờ thì, trong lúc Nhà vua đang vui vẻ ngồi dang chân trên chiếc xe đạp, tôi nghĩ đã đến lúc ổng lắng nghe những điều tôi nói rồi.

“Thực ra thì, tôi có điều muốn nhờ Người, xin hãy cho tôi biết ý kiến về việc này…”

“Hou? Thật lạ lùng khi thấy Touya-dono yêu cầu việc gì đó nha.”

Tôi giải thich chuyện về Rene với Nhà vua người đang mang khuôn mặt khá bất ngờ. Nhà vua lặng im lắng nghe và một lúc sau mở lời với vẻ nghiêm nghị.

“Tội phạm vẫn là tội phạm. Đền bù là việc làm vô cùng cần thiết. Tuy nhiên, khi xem xét hoàn cảnh thì cô bé có thể được hưởng khoan hồng . Nếu cậu sẵn sàng chịu trách nhiệm với cô bé và cô bé có thể cải tà quy chính, thì sẽ chỉ cần nộp một khoản phạt lớn và nhận một lời cảnh cáo nghiêm khắc thôi. Tuy nhiên, sẽ không có có hội thứ hai đâu, xin hãy nhấn mạnh điều ấy với cô bé.”

Tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm trước những lời nói của Nhà vua. Tôi đã nghĩ rằng ổng có thể sẽ vô cùng tức giận cơ, nhưng vào lúc đó, tôi chỉ cảm thấy mình phải làm tất cả những điều có thể để bảo vệ Rene bằng cả tấm lòng. Nhưng sự ân cần của Nhà vua đã bù đắp cho điều đó. Có chuyện gì tồi tệ đã xảy ra sao?

“Umu…Vẫn rất cần thiết phải tìm hiểu…”

“Gì ạ?”

“Vì sao có nhiều đứa trẻ sống lang thang như vậy, cậu cũng biết đấy. Những cô nhi viện lẽ ra đã nhận được đầy đủ số tiền chúng ta đã gửi đi từ Cung điện Hoàng gia mới phải. Có lẽ nào…”

Nhà vua vỗ hai tay vào nhau và một tay đeo mặt nạ trắng đáp xuống từ trần nhà mà không gây ra bất cứ tiếng động nào. Oo, làm tôi giật cả mình! Chuyển động thật nhanh nhẹn, tôi nghĩ có lẽ đó là một trong hai hầu gái của tôi Cecil-san hoặc Lapis-san, nhưng Lapis-san mang hình lục giác trên trán còn của Cecil-san là hình bầu dục cơ. Nhân viên tình báo này mang hình ngũ giác và nhận mệnh lệnh trực tiếp từ Nhà vua, một thành viên của hội tình báo “Espion”.

“Ai là người nhận trách nhiệm quản lý quỹ cô nhi?”

“…Thần nghĩ đó là Nam tước Sebeku. Vài năm gần đây có xuất hiện những lời đồn kỳ lạ về hắn.”

“Điều tra những giao dịch tài chính, nếu có bằng chứng tham nhũng, bắt giữ hắn ngay lập tức.”

“Ha.”

Hắn ngay lập tức biến mất trở về trần nhà, y như lúc xuất hiện vây. Hắn thực sự là một ninja.

“Xin thứ lỗi. Có thể đứa trẻ Touya-dono đang bảo vệ lẽ ra là người chúng ta phải bảo vệ ngay từ ban đầu, có vẻ đó là lỗi của chúng ta. Xin hãy tha thứ.”

Vừa nói thế, Nhà vua vừa cúi đầu trước tôi. Quả thực, có thể tên đó đã biển thủ số tiền từ cô nhi viện khi quản lý nó. Và vì thế mà cô nhi viện sẽ chẳng thể tự làm được gì khi những đứa trẻ trở thành kẻ lang thang.

Sau cùng thì ở đây có rất nhiều kẻ như vậy đấy. Những kẻ kiêu căng ngạo mạn chiếm số tiền không thuộc về mình một cách ích kỷ. (Edit: Vote cho main bắn toạc sọ lão Nam tước đê)

“Chuyện đó hẳn cũng rất khó khăn cho Bệ hạ mà.”

“Chính cậu nói nhé. Ta muốn nhanh chóng truyền ngôi lại cho ai đó và nghỉ hưu lắm rồi nè.”

Nhà vua cười nhăn nhở khi nhìn chằm chằm vào tôi. Đừng có ám chỉ rằng tôi sẽ thành thân với Yumina. Ngay cả khi chuyện đó xảy ra, tôi cũng sẽ không nối ngôi đâu, ông phải biết thế đấy. Tôi cần phải làm mọi thứ trong khả năng để có thể ngồi vào ghế Bếp trưởng trong lâu đài mới được. Những món như tỏi, củ từ hay rùa mai mềm…ở đây đều đủ cả. Tôi cần phải thu xếp ngay lập tức mới được. (Trans: Ý hắn muốn chế thuốc giúp Nhà vua sinh con trai đó) (Edit: Hoặc dùng số lượng áp đảo chất lượng, chơi Viagra đi ông)

“Anh đã về rồi đây.”

Sau khi sử dụng “Cánh cửa thần kỳ”, tôi cùng Yumina bước ra và tiến vào hành lang căn biệt thự của tôi. Có vẻ Elsie đã đi bộ về sau khi kết thúc buổi tập luyện.

Cánh cửa mở ra và Rime-san đón chúng tôi ở tiền sảnh.

“Chào mừng Chủ nhân đã trở về nhà.”

“Tôi đã về đây Rime-san. Mọi chuyện với Rene vẫn ổn chứ?”

“Có vẻ vậy. Aa, có một vị khách đến tìm Chủ nhân đó.”

“Khách ư?”

Khi đang nói chuyện thân mật với Rime-san, tôi nhìn và nghe thấy những tiếng bước chân lảo đảo của cái gì đó tiến về phía này.

Nó dài khoảng 50 cm, đeo quanh cổ một dải ruy băng đỏ xám. Một chú gấu đồ chơi với đôi mắt to tròn đáng yêu.

“Pola!?”

Chú gấu nghe tên mình được gọi bèn phản ứng lại và vẫy tay phải lên chào. Tôi tóm lấy chú gấu Pola bước đi không vững và bế nó lên.

“Mày thực sự tự mình đến đây sao?”

“Không thể có chuyện đó xảy ra đúng không nào? Chụy cũng đến đây này.”

Cánh cửa phòng khách bật mở và một cô gái với mái tóc xám buộc hai bên trong bộ váy goth loli xuất hiện.

“Rin!? Sao cô lại ở đây!?”

Không chỉ Pola mà cả chủ nhân của nó Rin cũng đến, thật sự chẳng có gì khó hiểu cả.

“Ta đến để nghiên cứu vài thứ. Ta cũng muốn trừng phạt Charlotte nữa. Mặc dù ta đã cho con bé một trận rồi.”

Mụ ta thật sự là một kẻ thù dai đấy… Mặc dù đã hơn 600 tuổi, mụ này vẫn không trưởng thành tí nào cả…. Rin nhìn tôi với ánh mắt khó chịu và Yumina kéo tay áo tôi.

“Touya-san? Ai vậy ạ?”

“Aa, đây là lần đầu tiên em gặp cô ấy đúng không Yumina? Đây là Tiên tộc Trưởng của Mitsumido, tên cô ấy là Rin. Dù trông thế này thôi nhưng cô ấy lớn tuổi hơn chúng ta rất nhiều đó.”

“Tiên tộc…? Nhưng…”

Yumina nhìn mụ ta đầy nghi ngờ. Huh? Giờ tôi mới nhớ, không phải Tiên thì phải có cánh sau lưng à? Mụ ta không chặt nó đi rồi chứ?

“Aa, đôi cánh hiện giờ được ẩn giấu nhờ Thị ma thuật. Ở vương quốc này thì chúng sẽ rất nổi bật.”

Có vẻ như vì phép thuật đã được giải phóng, đôi cánh trong mờ dần dần hiện ra. Chúng lấp lánh dưới ánh dương tuôn trào từ cửa sổ. Dù là cánh của Lông Vũ tộc hay Tiên tộc, không biết chúng có vướng víu khi họ ngủ không nhỉ.

“Nhưng tại sao là ở đây? Mặc dù thật ngạc nhiên khi cô biết nơi để tìm tôi đấy.”

“Ta nghe nói từ Charlotte. Và có chuyện ta muốn hỏi cậu. Về con “Tinh thể Ác quỷ” mà cậu hạ gục vài tháng trước đây.”

“…Gì cơ?”

Tinh thể Ác quỷ. Không thể khác được. Nó xuất hiện ở phế tích ngầm của Cố đô Hoàng gia, kiếm vô tác dụng, ma thuật thì bị hấp thụ; con quái vật có cách hồi phục rất huyền bí.

“Một “Tinh thể Ác quỷ” đã xuất hiện ở Mitsumido.”

Từ những lời mà Rin vừa tức giận mà nói ra, tôi cảm thấy một sự bất ngờ đến lạnh gáy không thể diễn tả nổi.

CHƯƠNG 54 : FRAZE VÀ ĐẾN ISHEN

“Vào cái ngày trước khi các cậu quay lại, ở nơi tận cùng phía Tây của Misumido, người đưa tin từ thị trấn Release đến. Họ báo cáo về những hiện tượng kỳ lạ đã diễn ra trong vòng vài ngày.”

“Những hiện tượng kỳ lạ?”

Rin nói vậy trong khi ngồi trên chiếc ghế trong phòng khách và thưởng trà. Yumina và tôi ngồi ngay đối diện với cô ta, Lindsey và Yae ngồi bên phải và trái. Pola kín đáo ngồi cạnh Rin.

“Những người thực sự thấy nó là những đứa trẻ ở Release. Trong khu rừng, xuất hiện một vết nứt giữa không trung, nơi đáng lẽ ra không có gì cả. Không thể chạm vào nhưng chắc chắn nó đã ở đó.”

Một vết nứt không gian…? Đó là gì thế? Có phải loại phép thuật nào đó không?

“Chẳng mấy chốc, lũ trẻ nhận thấy vết nứt dần dần lớn lên mỗi ngày. Chúng vội vàng kể cho người lớn và những bậc cao niên trong làng đã gửi tin đến Thủ đô.”

Rin đặt lại tách trà của mình vào cái đĩa của nó. Vì thế tin nhắn đó đến Thủ đô trước khi chúng tôi trở về Belfast sao?

“Ta đã rất hứng thú mà lắng nghe câu chuyện, sau đó ta đi cùng với một trung đội lính được điều đến ngôi làng. Nhưng thứ họ tìm thấy là ngôi làng đã bị hủy diệt. Con Tinh thể Tinh đã sát hại dân làng và cô lập khu vực đó. Ta cùng với trung đội đã chiến đấu rất nỗ lực nhưng bọn ta chẳng thể làm được gì cả. Kiếm vô tác dụng, phép thuật bị hấp thụ, dù bị thương nó cũng sẽ tự hồi phục lại… Đó thực sự là một cơn ác mộng.”

“Cũng y hệt với con mà chúng tôi đã chiến đấu… Thế, bọn cô có thể hạ gục nó không?”

“Chúng ta đã xoay sở bằng một cách nào đó. Chúng ta hiểu được rằng sát thương vật lý gây ra bởi phép thuật đem lại hiệu quả, nên đã ném tảng đá vài tấn vào đầu nó. Khi đầu nó bị phá hủy, nó không tự hồi phục lại nữa.”

Đó có thể là trái xích cầu trong đầu nó bị phá hủy… Mọi hoạt động ngừng lại vì thế sao… Tức là giống với con quỷ chúng tôi đã chiến đấu hả?

“Bọn ta quyết định sẽ nghiên cứu con quái vật, khi yêu cầu sự hợp tác từ Charlotte, ta biết được rằng đã có một con tương tự ngay ở Belfast này. Ta còn ngạc nhiên hơn khi không ai khác ngoài cậu đã hạ gục nó.”

Rin nhìn tôi chằm chằm với nụ cười ác quỷ. Gì thế, cái cảm giác bị một con mãng xà nhìn chòng chọc này này? Nó khiến tôi toát mô hôi lạnh.

“Ta đã nghe nói về nó, cậu biết chứ? Cậu có thể sử dụng mọi phép thuật Vô tính phải không? Thế thì bảo sao cậu sử dụng được phép ‘Lập trình’.”

“Aa-…tôi có thể nói gì đây, tôi chỉ hy vọng cô sẽ không truyền bá nó đi thôi.”

Charlotte-san đã nói huh? Dù sao thì chụy ta cũng sẽ làm thế thôi. Chụy ta bị ép buộc bởi mụ chủ nhân quỷ quyệt đó mà.

“Theo như những dân làng sống sót, sau khi vết nứt xuất hiện giữa không trung thì con Tinh thể Tinh xuất hiện qua vùng không gian bị rách.”

Từ vùng không gian bị rách…? Nó không sống lại như con ở phế tích đó sao?

Rin rút từ túi ra một trang giấy và đặt nó lên bàn. Con quái vật được đưa ra mang hình dạng khác với con chúng tôi đã hạ gục.

Chúng tôi đối mặt với một con có sáu chân dài mảnh và một cái đầu dính liền với cơ thể hình quả hạnh, mang dạng một con dế. Con Rin đã vẽ trên giấy cũng mang một cái đầu với kiểu khá tương tự nhưng thay vì cơ thể hình quả hạnh, nó lại dài và không thấy một cái chân nào cả.

Nếu chúng tôi đã chiến đấu với một con dế thì đây là một con rắn. Nó có một cơ thể mang hình dáng cong như một thanh katana Nhật Bản, một con Tinh Xà.

“Con chúng tôi chiến đấu mang hình dáng khác cơ, dạng như một con dế ấy. Nó duỗi những cái chân dài ra để tấn công.”

“Con này thì mở rộng phần đuôi của nó và đâm người ta đến chết. Như một lưỡi kiếm bén ngọt.”

Nó mang một hình dáng khác. Nhưng tôi tin rằng chúng cùng là một loại với nhau. Nếu bạn muốn so sánh thì, một con bướm và một con bọ ngựa khác nhau hoàn toàn nhưng chúng cùng là loài “Côn trùng”. Những con này chắc cũng tương tự như vậy thôi.

“…..Rất lâu trước đây, khi ta vẫn còn nhỏ, ta được nghe những bậc cao niên trong dòng tộc kể về chuyện này. Một con quỷ mang tên “Fraze” không biết từ đâu xuất hiện, nó mang cơ thể trong mờ và nó đến để hủy diệt thế giới này… Chuyện kể rằng con quỷ không thể bị tổn thương. Sau một thời gian nó đơn thuần tan biến đi, và rồi như thể chưa có gì xảy ra, thế giới trở lại y như lúc trước…”

“Con “Fraze” đó có phải là một Tinh thể Tinh không?”

“Ta không rõ nữa. Những vị cao niên đó đã qua đời rồi, sau cùng thì đó chỉ là câu chuyện ta được nghe kể khi còn nhỏ. Thậm chí lần cuối cùng Tiên tộc hợp tác với một ngoại tộc cũng đã là nhiều thiên niên kỷ trước đó rồi.”

Có thể nào con quái vật tên “Fraze” đó tự xuất hiện không, nó đến từ đâu vậy? Liệu rằng nó được triệu hồi bởi kẻ nào đó như một con thú được gọi ra? Tại sao nó tấn công con người? Tôi không thể trả lời những câu hỏi ấy được.

Dù nó là một mối đe dọa, chiến thắng nó là điều không thể. Nếu nó xuất hiện sẽ lại phải đánh bại nó lần nữa. Thêm vào đó, kẻ giật dây đằng sau cũng sẽ phải bị hạ nếu có một tên như thế.

“Dù chúng ta tự nghĩ về nó thì cũng chẳng ích gì phải không huh? Nếu có thể tôi không bao giờ muốn chạm trán với một con nào nữa cả. Nếu chuyện đó xảy ra thì chúng tôi sẽ hạ gục nó thôi.”

“Ta hiểu rồi. Nhân tiện, ta sẽ ở lại đây với tư cách là sứ giả của Misumido thay cho Olga-san.”

Eh? Thật sao? Tội thay cho Charlotte-san…

“Sau này thỉnh thoảng ta sẽ ghé qua chơi đấy. Và Touya này, cậu sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” được không?”

Aa, tệ quá. Mụ ta phát hiện ra rồi. Tôi thậm chí đã mất thời gian để dựng nên vở kịch đó chỉ để giữ bí mật “Cánh cửa thần kỳ”, nó có thể khiến Misumido cảnh giác hơn. Thậm chí có thể gây ra sự bất tín nữa. Như thể hack não được tôi, Rin cười nhẹ.

“Cậu không cần làm cái mặt đó đâu. Ta chưa hề hé miệng với Thú Vương hay những Tộc Trưởng khác đâu nên cứ yên tâm đi. Ta đối tốt với những người thân của mình mà.”

“Người thân?”

“Chẳng phải cậu sẽ trở thành tập sự của ta sao?”

Rin nhìn tôi và nở nụ cười đến mang tai. Gununu. Có phải bạn sẽ gọi đây là một lời đe dọa không? Trong khi tôi còn đang lưỡng lự, Rin nói.

“Fuffu, ta đùa đấy. Ta không muốn ép buộc ai làm bất cứ thứ gì trái ý muốn cả.”

Xàm le. Bà thậm chí còn không nghiêm túc một nửa phải không? Khi tôi còn trừng mắt với Rin thì cửa phòng khách mở ra và Cecil-san cùng Rene-san bước vào với một ấm trà và món ăn nhẹ.

“Em xin được phép thay chén trà ạ.”

Rene nói trong khi lo lắng nhìn. Em ấy lúng túng đặt cái đĩa đựng đồ ăn nhẹ lên bàn và rót trà vào những chiếc tách rỗng. Cecil-san quan sát ẻm với một nụ cười.

“Xin thứ nhỗi cho em.”

Ẻm cắn phải lưỡi rồi. Hai người họ cúi chào và rời phòng khách. Nó khá ổn đấy, tôi đoán vậy. Dù tôi nghĩ lần thử đầu tiên thế là rất tốt rồi.

“Cậu đang thuê một đứa trẻ khá nhỏ để làm việc đấy. Em ấy có vẻ không quen phục vụ à, một người mới sao?”

“Tôi mới thuê ẻm gần đây thôi. Có vài lỗi lầm nhưng tôi rất biết ơn nếu cô có thể bỏ qua chúng.”

Vừa nói tôi vừa nhấc tách trà vùa được rót đầy lên. Mu, hơi nóng và đặc. Nó không phải là thứ mà Cecil-san hay Lapis-san sẽ làm. Nhưng chẳng có gì phải lo lắng cả.

“Nhân tiện, hãy quay trở lại với điều ta hỏi lúc trước. Cậu có thể sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” phải không?”

“Đúng vậy. Phần vướng mắc duy nhất là tôi không thể đến một nơi chưa từng đặt chân tới trước đây.”

“Cậu có biết phép thuật Vô tính “Gợi nhớ” không? Đó là một phép có thể sử dụng để đọc ký ức của người khác. Nếu kết hợp chúng với nhau, cậu sẽ có thể đến bất cứ nơi nào người kia đã từng đi qua.”

Là loại phép thuật đó sao…? Nhưng thật sự thì bạn cũng biết mà. Gần như bất kỳ thành viên nào từ Tiên tộc cũng có thể sử dụng phép thuật Vô tính, nên tôi đoán đó là thiên phú chăng?

“Nếu cậu sử dụng phép thuật đó và “Cánh cửa thần kỳ”, có một nơi ta muốn dẫn cậu đến. Nơi ấy có những phế tích cổ đại, ta muốn lấy một thứ ở đó.”

“Tôi thực sự chưa hiểu…Cô định đi đâu vậy?”

“Về vùng viễn đông, ở rìa phía đông. Đến đất nước của Thượng đế Ishen.”

“Ishen?”

Theo phản xạ, tôi nhìn vào Yae. Yae cũng rất ngạc nhiên. Ishen, đất nước tương tự như Nhật Bản ở thế giới trước kia của tôi. Từ khi đến thế giới này, tôi đã vô cùng hứng thú với nó. Tôi có thể đến đất nước đó sao?

“Cô gái này sinh tại Ishen phải không? Nếu đọc tâm trí của em ấy thì cậu có thể sử dụng “Cánh cửa thần kỳ”, sau đó đến được Ishen.”

“Khoan đã-degozaru! Đọc tâm trí ư, của em-degozaru!?”

“Xin đừng lo lắng. “Gợi nhớ” chỉ có thể được dùng để xem những điều được phép, nếu không thì không thể đọc được gì cả.”

Yae im lặng khi mang một vẻ mặt lo lắng không thể diễn tả. Hẳn là ai cũng có những điều không muốn người khác thấy mà. Tôi không thể nói rằng nó sẽ ổn được, cũng đáng lo lắm chứ. Tôi cũng sẽ cảm thấy như vậy nếu vị trí của chúng tôi hoán đổi cho nhau.

“Phép thuật Vô tính “Gợi nhớ” được sử dụng để chạm đến tâm trí người khác, từ đó người kia nhớ lại những ký ức từ bên trong và trao đổi nó đi. Cách tiếp xúc là môi chạm môi.”

“Ueeee!!!!?” x4

“Đùa thôi.”

(Edit: Nhất chế)

Mọi người gục xuống trước những lời của Rin. Đừng có cười kiểu đấy, con mụ S goth loli kia! Mụ ta đang giỡn mặt với chúng tôi đây mà!

“Rồi rồi, hai người đúng đối diện nhau đi, sau đó nắm hai tay nhau.”

Rin kéo tôi đứng đối diện với Yae. Sau đó cứ thế chúng tôi nắm lấy tay nhau. Mềm mại làm sao… Em ấy luôn cầm một thanh kiếm nhưng đôi tay vẫn mềm mại thế này đấy. Tệ thật, nó làm tôi bị kích thích quá!?

“Aa….”

“Hau…!”

Tôi nhìn vào Yae và mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi nhận thấy em ấy đang nhìn tôi với một khuôn mặt cực kỳ xấu hổ. Đừng nhin anh như thế mà! Nó sẽ khiến anh ngượng thêm đấy!

“Rồi, giờ hai người nhắm mắt lại nào. Yae, hãy nghĩ trong đầu về khung cảnh của Ishen. Hình dung nơi đó thật rõ ràng. Nếu địa điểm không rõ ràng thì “Cánh cửa thần kỳ” có thể sẽ dẫn đến một nơi trông giống thế thôi. Sau đó tì trán vào nhau và sử dụng “Gợi nhớ”.”

Rồi giống như những gì Rin hướng dẫn, tôi luyện phép thuật và để trán mình và Yae chạm nhau. Thoang thoảng một mùi hương dễ chịu, khiến tôi hơi khó tập trung. Nhưng bằng cách nào đó tôi đã làm được và kích hoạt phép thuật.

“Gợi nhớ.”

Một hình ảnh tuôn chảy trong tâm trí tôi. Một cái cây lớn… cây long não ư? Có cái gì đó ở phía dưới…một ngôi đền sao? Tôi có thể thấy một ngôi đền nhỏ. Ở hai bên đều có tượng chó đá Hàn Quốc. Một ngôi đền nhỏ trong rừng sao? Đây là một trong những ký ức của Yae về Ishen ư?

“Anh thấy rồi.”

Mở mắt ra, Yae và tôi nhìn nhau. Tôi thấy hơi lạ một chút, giống như một ký ức bình thường mà tôi có thể nhớ được. Cứ như thể tôi đã đến nơi đó rất nhiều lần vậy.

“Nn!”

“-Khụ!”

Yumina ho một cách không tự nhiên và tôi thả tay Yae ra. Mọi người nhìn làm tôi ngượng ngùng không thể cầm tay. Chúng tôi xấu hổ quay khỏi nhau.

“Nếu đã thấy Ishen rồi thì ta muốn cậu sử dụng “Cánh cửa thần kỳ”, cậu vui lòng chứ?”

Ku, tôi bảo dừng cái điệu cười ấy lại rồi mà!

Tôi hình dung ra địa điểm vừa thấy một lần nữa… và mở “Cánh cửa thần kỳ”.

Sau khi bước qua cánh cửa và ánh sáng, chúng tôi tiến ra một khu rừng. Dưới cây long não khổng lồ, có một cái cổng vòm và đền thờ nhỏ với những tượng chó Hàn Quốc. Khung cảnh y hệt như trong ký ức của Yae.

9xbgnfq [/images/images/image-21.jpeg]

“Không có nhầm lẫn gì cả. Đây là quê hương em, Ishen degozaru. Chúng ta đang ở khu rừng nhỏ không xa nhà cha mẹ em, bên trong khu rừng được bảo vệ.”

Sau khi bước ra khỏi cánh cửa, Yae nhìn quanh và nói vậy. Ở ngoại ô phía đông chúng tôi đã đặt chân đến đất nước viễn đông của Thượng đế, Ishen.

CHƯƠNG 55 : OEDO, VÀ BƯỚC ĐI QUAN TRỌNG CỦA TAKEDA

Tôi dùng cổng quay lại rồi ngồi đợi ở nhà cho đến khi Elize về, sau đó thì chuẩn bị và đi đến Ishen một lần nữa.

Nhóm của tôi lần này bao gồm Yae, hai chị em Elsie-Lindsey, Yumina và Kohaku, có cả Rin và Pola.

Được Yae hướng dẫn, chúng tôi rời khỏi khu rừng, bầu trời thì đang dần dần mở rộng ra trước mắt.

“Oo…”

Chúng tôi thốt lên đầy ngưỡng mộ. Xuất hiện trước mắt chúng tôi là những cánh đồng lúa trải dài từ một ngôi làng trên ngọn đồi nhỏ. Một tòa lâu đài đã được xây dựng ở đó. Nó trông giống như lâu đài ở Himeji hay Osaka. Mặc dù nó có vẻ khá nhỏ.

“Đây là quê hương của em, Oedo ~ degozaru”

Oo, không phải Edo mà là Oedo. Nhìn lướt qua thì rất dễ dàng thấy được sự khác nhau giữa thành phố này với thành phố trong những bộ phim lịch sử.

Điểm đầu tiên, đây là một thị trấn pháo đài. Có một con hào lớn ở phía trước bức tường trắng bao quanh lâu đài dùng để ngăn chặn những cuộc tấn công. Có lính gác ở trên tường thành, tôi có nghe nói rằng những người lính dùng cung đứng rải đầy trên này. Mặc dù vẫn có những ngôi nhà xung quanh cánh đồng lúa, phần lớn nhà được xây dựng ở phía bên kia tường thành.

Nói chung thì Ishen không phải là một quốc gia lớn. Có vẻ như là vẫn có vua, nhưng nó chỉ là hư danh mà thôi, các lãnh chúa ở từng địa phương dường như đều có hướng đi riêng của mình.

Có chín lãnh chúa phong kiến cai trị những vùng đất khác nhau (mặc dù vẫn có những cuộc tranh chấp vũ trang nhỏ lẻ) và mọi thứ đều nằm dưới sự quản lí của người đứng đầu là nhà vua, đất nước vẫn giữ lại đúng chế độ phong kiến của nó.

Các lãnh chúa phong kiến lần lượt có tên là Shimatsu, Mouri, Chousokabe, Hashiba, Oda, Takeda, Tokugawa, Uesugi, Date … Hey chờ đã, Oi.

Những cái tên này đã quá quen thuộc với tôi rồi, không sai vào đâu được.

Cái quái gì đây chứ? Ishen trong thời kỳ Chiến quốc à? Tôi hỏi Yae nhưng em ấy nói với tôi chưa hề có một cuộc chiến tranh quy mô lớn nào trong nhiều thập kỷ qua.

Có phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên không…? Trùng hợp thôi nhỉ?

Oedo, nơi ‘gia đình’ Yae đang ở, nằm ở miền đông của Ishen, vùng đất của gia tộc Tokugawa. Ông có vẻ như là một lãnh chúa giàu có hiền lành.

“Vậy, tàn tích cổ đại mà cô muốn tới ở đâu vậy Rin?”

Nói đất nhỏ thì nhỏ thế thôi, chứ Ishen vẫn khá là rộng. Chúng ta không thể đi tìm kiếm xung quanh tùm lum được.

“Tôi không biết chỗ đó. Chỉ biết nó là Tàn tích Niruya mà thôi.”

“Em có biết chúng không Yae?”

“Niruya …? Em không nghe nói gì về chúng cả. Có thể cha biết chúng đấy”

Tạm thời thì, Yae hướng dẫn chúng tôi đến thị trấn. Chúng tôi đi qua cây cầu bằng gỗ được hàn lại nối với cổng thành.

Khi vào thị trấn, kiến trúc hoàn toàn giống như Nhật Bản thời xưa. Những ngôi nhà gần như đều làm bằng gỗ, với mái ngói. Cửa được dán giấy và những cửa hàng đều có rèm với các biển hiệu treo ở trước cửa ra vào. (Mặc dù chữ trên biển hiệu không phải là tiếng Nhật)

Mọi người đều mặc kimono khi họ đi trên đường phố, có mấy người đi lang thang thậm chí còn mặc đồ samurai. Đáng tiếc là không có một ai búi tóc nhưng tất cả bọn họ đều cột tóc đuôi ngựa.

“Uwa, cái gì đây? Mọi người đang mang trên mình cái gì thế này?”

Elise người đang nhìn xuống đường phốđã rất sửng sốt khi quan sát hai người dân đang đi trên con đường này.

“Đó là xe kéo. Người ta trả tiền để được họ kéo đi. Kiểu dạng như thay thế cho xe ngựa ấy mà”

Tôi trả lời, và Elsie cùng những người còn lại đều nhìn chằm chằm vào chiếc xe kéo. Kia chắc không phải là nền văn hóa mà bọn họ quen thuộc.

“… Tại sao người ta cứ phải ra khỏi nhà là lại kéo xe cơ chứ? Dùng ngựa kéo rõ ràng là vừa dễ lại vừa nhanh hơn mà…”

Lindsey nói rất hợp lý. Ở nhỉ? Tại sao lại phải như vậy? Sự khác biệt về văn hóa chỉ là…

“Đường xá ở Ishen không được tốt như ở Belfast. Có rất nhiều phần gồ ghề khiến cho việc lái xe ngựa quá khó khăn, cũng có những con dốc nghiêng và mòn nên ngựa khó mà đi qua được ~ degozaru. Một phần do ngựa cũng khá là đắt tiền nữa ~ degozaru”

Tôi hiểu rồi, vậy lý do là như thế à. Đúng là đất ở đây và đất ở đó có rất nhiều sự khác biệt thật.

“Touya-san, người đó, anh ta đi giày gỗ à?”

“Giày gỗ? Aa, đó là guốc”

“Ngọn tháp đằng kia, sao lại có một cái chuông treo lên như thế?”

“Đó là tháp canh báo động cháy…”

“… Tiếng phát ra nghe thật hay… Huh, họ đang bán cái gì đó?”

“Chuông gió. Nó sẽ đem đến sự thích thú mỗi khi gió thổi vào…”

“… Mặc dù không sinh ra ở Ishen mà cậu vẫn biết nhiều ghê ha, Touya-dono.”

Tất nhiên rồi. Do tôi chịu khá nhiều ảnh hưởng từ bộ phim lịch sử Jiichan mà.

Nhưng… cái cảm giác này là sao? Dân chúng trong thị trấn trông có vẻ không sung sướng gì cho lắm. Hay đúng hơn là cảm giác như họ đang sợ hãi điều gì đó, một cái gì đó không an toàn…?

Yae dẫn chúng tôi đến con đường vòng ngang qua một đền thờ trong rừng tre, cuối con đường mở ra một căn nhà lớn.

“Võ đường Đấu kiếm pháo Kokonoe Mana” là dòng chữ được viết lên trên tấm bảng hiệu lộng lẫy chúng tôi thấy được khi chúng tôi đi qua cánh cổng. Khi chúng tôi đến cửa nhà, Yae kêu lên.

“Có ai ở nhà không?!”

Một lúc sau, chúng tôi nghe thấy tiếng bước chân ở bên trong, một người phụ nữ nhỉnh hơn 20 tuổi trong bộ trang phục hầu gái với mái tóc đen bước ra.

“Vâng vâng, tôi đây …… Vâng, Yae-sama!”

“Ayane! Đã lâu không gặp!”

Người giúp việc tên Ayane chạy đến với nụ cười hiện vẻ ngạc nhiên rồi nắm lấy tay Yae.

“Mừng về nhàYae-sama! Nanae-sama! Yae-sama đã về rồi!”

Ayane gọi vọng vào trong ngôi nhà, và nhiều bước chân nữa có thể nghe thấy dồn dập hướng về phía này, lúc đó một người phụ nữ tầm cuối những năm 30 mặc một bộ đồ kimono màu tím nhạt xuất hiện. Cô ấy trông giống như Yae.

“Mẹ! Con vừa về đây!”

“Yae … con đã trở về an toàn rồi… mừng con về nhà.”

emsqvkz [/images/images/image-22.jpeg]

Xét cho cùng cô ấy là mẹ của Yae. Gặp lại nhau sau một thời gian dài, hai mẹ con ôm nhau trong hàng nước mắt.

“Yea, những người này là ai thế?”

“Aa, đây là bạn đồng hành của con. Họ đã chăm sóc con rất tốt”

“Tốt quá tốt quá, đúng là …… Cảm ơn cô cậu đã chăm sóc cho con gái của tôi”

“À- vâng, chúng cháucó làm gì đâu ạ … chúng cháu đây cũng đã được cô ấy giúp đỡ rất nhiều, bác không phải cúi đầu đâu ạ.”

Ngồi xuống sàn nhà, mẹ Yae cúi đầu xuống và chúng tôi phản ứng vội vã. Có vẻ như cô dành rất nhiều tình thương (cha mẹ) cho đứa con gái của mình. Cảm xúc của Nanae-san đã được thể hiện qua hành động cúi đầu.

“Nhân tiện thì mẹ ơi, cha ở đâu vậy? Ông ấy đang ở lâu đài sao?”

Nghe xong lời của Yae, Nanae-san và Ayane-san liếc nhìn nhau, nét mặt của họ tối lại. Một lúc lâu sau Nanae-san đứng nhìn Yae rồi từ từ mở miệng.

“Cha của con đã không còn ở đây nữa. Ông ấy đã đi với Ieyasu-sama… để ra trận.”

“Ra trận!?”

Yae ngạc nhiên mà ớ ra một giọng nói cộc cằn, cô ấy nhìn chằm chằm vào mẹ mình. Đi đánh trận không dễ chịu chút nào. Không phải đất nước này được cai trị bởi một vị vua sao?

“Thế họ đã đi đâu !?”

“Takeda. Vài ngày trước, đã có một cuộc tấn công bất ngờ tại ngôi đền Thánh Katsunuma ở phía bắc, và chúng dường như đang tiến quân hướng về Kawagoe đểchiếm đánh lấy pháo đài ở đó.”

Ayane-san đã trả lời câu hỏi của Yea thay cho Nanae-san. Có vẻ như một lãnh chúa lân cận đã bất ngờ tấn công.

“Anh trai cũng đi cùng sao…? Nhưng con không hiểu. Tại sao Takeda đột nhiên lại đi xâm lược…? Con không nghĩ lãnh chúa Takeda là một kẻ ngốc ……”

“Gần đây, có một chiến lược gia kỳ lạ luôn ở gần chúa Takeda. Yamamoto gì đó. Một người chỉ có một con mắt với làn da đen và sử dụng một loại phép thuật huyền bí…? Có thể là người đàn ông kỳ lạ này đã làm trò gì đó.”

Trong khi lắng nghe câu chuyện của Nanae-san, tôi đã suy nghĩ một chút. Họ nói chiến lược gia của Takeda là Yamamoto, có phải là ông ta. Yamamoto Kansuke. Một trong 24 vị tướng của Takeda. Nếu câu chuyện Nanae-san là chính xác, sau đó ông ta đã trở thành một pháp sư kỳ lạ. Chẹp, cũng không chắc chắn rằng có đúng thế không huh? Nhưng có một số điểm tương đồng đáng ngạc nhiên.

“Diễn biến của trận chiến như thế nào rồi?”

Rin, người im lặng nãy giờ, đột nhiên hỏi. Pola ở dưới chân cô nghiêng cái đầu của nó. Kohaku cũng rất giống khi làm hành động tương tự. Họ trông rất dễ thương. Oops, thôi quay lại chuyện chính.

“Vì quá bất ngờ nên họ không thực sự có nhiều thời gian để thu thập nhân lực và khí tài, và giờ chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi pháo đài sụp đổ, họ nói thế.”

“Vậy thì, cha và anh trai sẽ…!”

Qua đánh giá tình hình của Ayane-san, Yae cứng họng trong nỗi kinh hoàng. Nhưng thay vì tái nhợt đi với sự bất an, trong mắt cô đốt cháy ngọn lửa quyết tâm. Yae không phải là loại con gái chỉ biết đứng nhìn trong khi gia đình quý giá của mình đang bị đe dọa, chúng tôi đã biết rõ điều đó rồi.

“Touya-dono! Pháo đài Kawagoe ở trên một sườn núi cách đây không xa, tôi muốn đi đến đó! Xin anh đấy…!”

“Được thôi. Đi nào.”

“Touya-dono…!”

Tôi nắm tay Yae và gật mạnh đầu đồng ý. Tôi nhìn vào những người khác, Elsie, Lindsey và Yuminađều gật đầu chấp nhận.

“Tôi không bao giờ nghĩ rằng chúng ta sẽ ra chiến trường. Tôi hiểu cảm giác của cậu vì vậy tôi sẽ đi cùng”

Rin nhún vai và cười. Người bạn đồng hành đáng tin cậy của cô ấy là Pola cũng muốn đi, và bắt đầu đấm bóng. Cử động đó cũng là từ phép “Lập trình” mà ra à ?

“Yae, hãy tưởng tượng sườn núi.”

“Hiểu rồi~ degozaru.”

Tôi nắm lấy tay của Yae và nhẹ nhàng đặt trán tôi lên môi cô trong khi cô ấy khép mắt lại. Vì tình hình lúc này, thật lạ là cô ấy không bối rối như lúc trước.

“Recall”

Quang cảnh đi vào tâm trí của tôi. Một cây bách hương cổ thụ Nhật Bản ở đó và cách không xa là một tòa lâu đài… không tôi đã thấy được pháo đài. Đó là pháo đài Kawagoe sao?

Tôi thả tay Yae ra và mở “Cánh cửa thần kỳ” ở trước cửa. Yae lao thẳng qua, sau đó là Elsie và những người khác biến mất ở phía bên kia.

Hai người còn lại trong nhà đều đứng hình ngạc nhiên khi thấy cảnh tượng ở trước mắt và tôi nói với họ.

“Chúng cháu sẽ cứu được bác trai và anh Yae mà không thất bại. Mọi người sẽ trở về an toàn, xin đừng lo lắng.”

“Cậu là ai…”

Với câu hỏi của Nanae-san, tôi không thật sự chắc chắn đáp lại nó như thế nào cho hợp lý, vì vậy tôi cười trừ và cũng đi qua “Cánh cửa thần kỳ”

CHƯƠNG 56 : MẶT NẠ QUỶ VÀ HOÀN THÀNH PHÁP THUẬT PHỤC HỒI

Sau khi qua “Cánh cửa thần kỳ”, đúng là pháo đài đang ở trong tình trạng nguy kịch khi mà khói đen bốc lên từ nó ngùn ngụt, nó đã bị tấn công.

Tôi sử dụngpháp thuật vô thuộc tính “Tầm nhìn xa” và nhìn những người bên trong pháo đài ở phía trước.

Pháo đài tọa lạc ở một vị trí tương đối cao trên ngọn núi, điều đó cũng giúp được phần nào trong việc giữ chân kẻ thù. Tuy nhiên lửa bùng lên khắp nơi, nó hoàn toàn tạo cảm giác gần như bị tiêu diệt bởi đội quân đang tràn đến.

Ngay cả khi đối mặt với cơn mưa mũi tên có châm lửa không bao giờ hết, những tên lính đối phươngvẫn leo lêntường thành của pháo đài và tìm kiếm vết hở.

Tôi lấy ra chiếc smartphone từ trong túi áo trước ngực và tìm kiếm “Anh trai của Yae”. Tôi đã tìm kiếm anh ta một lần trước đó rồi thế nên tôi có thể…… tìm được anh ta. Anh ấy đang ở bên trong pháo đài và di chuyển trái phải qua lại liên tục. Lúc này đây có vẻ như anh ấy vẫn an toàn.

“Anh trai của em vẫn an toàn. Tuy nhiên tôi không thể tìm thấy cha của cô…”

“! Chúng ta phải nhanh tiến về phía pháo đài ……!”

“Chờ một chút. Em nghĩ rằng em có thể nhảy thẳng vào như thế và đi ra mà không bị thương à?”

Rin cản Yae lại người đang chuẩn bị chạy về phía pháo đài. Thực tế thì, với những pháo đài bao quanh toàn là kẻ thù, có vẻ như không dễ dàng tiếp cận được nó. Tuy nhiên, không hẳn là không có cách nào.

“Anh có thể sử dụng “Tầm nhìn xa” và xác nhận vị trí cách 1km ở phía trước sau đó sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” để nhảy vào đó. Nếu chúng ta lặp lại lần nữa sau đó chúng ta có thể đi vào bên trong pháo đài. Sẽ rất nguy hiểm nếu gây chú ý vì vậy anh sẽ đi đến đó trước, tôi sẽ mở một “Cánh cổng thần kỳ” ở đây một lần nữa thế nên mọi người chờ anh ở đây nhé.”

“Tôi hiểu. Cách này chắc là tốt nhất rồi”

Rin đặt tay lên cằm và suy nghĩ. Quên mất? Nhắc mới nhớ…

“Um cô biết mà, những đôi cánh Tiên đó chúng không thể bay được sao?”

“Eh? Aa, không khả thi đâu. Không giống như các loại có cánh, chúng tôi không thể bay. Dùng chúng thì vẫn có thể nổi một chút. Nhưng nó hao tổn sức lực lắm”

Tệ quá. Tôi nghĩ tôi có thể nhờ Rin đưa tôi bay vào trong pháo đài. Chẹp, họ có thể nghĩ rằng cô ấy là vật thể lạ và bắn mũi tên vào cô, dù sao đi nữa cách đó không dùng được.

Cuối cùng tôi sẽ phải sử dụng phương pháp mà tôi đã đề xuất trước đó huh?

“Kohaku. Hãy chăm sóc tất cả mọi người. Nếu có bất cứ điều gì xảy ra hãy báo cáo lại.”

“Rõ!”

“!? Đứa trẻ này có thể nói sao !?”

Rin nhìn tôi bằng đôi mắt mở to ra ngạc nhiên khi Kohaku trả lời tôi. Huh? Tôi chưa nói sao? Sẽ tệ lắm nếu để cho một người nào đó từ Misumido biết được? Chẹp, cô ấy vẫn giữ im lặng về sức mạnh của tôi, thế nên tôi nghĩ chắc là ổn.

Tôi sử dụng “Tầm nhìn xa” và nhìn lướt qua kiểm tra 1km về phía trước. Được rồi chỗ này có vẻ tốt. Tôi mở “Cánh cửa thần kỳ” bên trong khu rừng gần pháo đài.

“Rồi, tôi đi đây”

Tôi đi qua “Cánh cửa thần kỳ” và ra khỏi rừng. Có tiếng vũ khí chát chúa của chiến tranh và tiếng ầm ầm của chiến trường, không khí rõ ràng là không bình thường. Mùi máu và mùi cháy khét lẹt bao phủ lấy xung quanh.

Tôi nhìn vào pháo đài trước mặt và suy nghĩ cách tốt nhất để nhảy vào. Nếu tôi truyền tống hơn hai lần tôi có thể vào được trong pháo đài, tôi không muốn bị phát hiện bởi những người lính đối phương nếu có thể.

Tôi sử dụng “Tầm nhìn xa” để tìm một nơi không có lính đối phương rồi nhảy đến. Nhưng không có nơi nào mà không có đầy lính. Không ổn rồi, tôi sẽ phải tìm một nơi với số lượng địch ít nhất, sau đó sử dụng “Cánh cửa thần kỳ” để nhảy vào đó vậy.

Tôi đã thay đổi tầm nhìn của tôi một chút và tìm kiếm một nơi có tương đối ít kẻ thù. Một lúc sau tôi đã tìm được một nơi vừa phải ở bên cạnh pháo đài. Nếu tôi có thể đánh bại hai binh lính dùng cung ở đó sau đó tôi sẽ có một ít thời gian.

“Nạp đạn.”

Tôi có Remington New Model ở phía bên phải hông của tôi, tôi nạp nó bằng đạn cao su từ ”Paralyze”và cũng nạp luôn đạn Brynhild rất hiệu quả với người có bùa kháng phép.

” Cánh cửa thần kỳ ”

Tôi rút New Model Army ra (Tôi mong anh ta chỉ dính một phát đạn từ súng này) và nhắm vào các điểm mù của hai người lính từ phía sau. Sau đó chỉ cần như thế tôi bắn cả hai, khiến họ bị tê liệt. Uwa, tôi nghĩ rằng cách này khá là hèn nhát ngay cả đối với tôi ……

Hai tên mà tôi nghĩ rằng đã bị tê liệt đứng lên từ từ và lấy ra thanh trường kiếm trên thắt lưng của họ ! Quái, hai tên đó cắn cần à!?

Tôi ngạc nhiên vì những viên đạn tê liệt không có tác dụng. Nhưng tôi cũng rất ngạc nhiên vì diện mạo của họ.

Họ đeo một bộ giáp trụ đầu theo phong cách Nhật Bản với một thanh katana trong tay, không có vấn đề gì với nó. Nhưng, họ có một chiếc mặt nạ kỳ lạ bao lấy toàn khuôn mặt.

Mặt nạ quỷ. Nó kéo dài từ góc của giáp đầu xuống đến tận miệng khiến nó trông giống như một tấm che dùng để bảo vệ mặt nhưng không phải vậy. Khuôn mặt đã hoàn toàn biến đổi thành khuôn mặt của một con quỷ.

Điều thậm chí còn kỳ lạ hơn nữa là những vị trí không được giáp đầu che lại, chỗ rách của quần áo lòi ra cái thứ nhìn đỏ như chiếc mặt nạ. Trông cứ như là một orge đỏ vậy.

Vì sự bất thường này nên tôi đã không cho súng vào bao đựng ngay lập tức mà kéo Brynhild ra và bắn vào chân họ, không hề thương xót. Tôi không muốn giết người, nếu tôi có thể tránh điều đó.

Nhưng, như thể không cảm thấy được cơn đau, những người mà tôi bắn vào chân vẫn chém thanh katana xuống người tôi mà không dừng lại. Thật nguy hiểm!

“Trượt!”

Tôi đã thay đổi hệ số ma sát ở đôi chân của họ về 0 và họ trượt chân ngay lập tức. Tuyệt quá! Trượt là Thật bá đạo!

Tận dụng sơ hở, tôi giẫm lên chân trái của họ, hóa đá nó và đá và mặt họ nhanh hết mức có thể,

Sau khi chiếc mặt nạ bị phá nát họ ngừng chuyển động.

Có lẽ nào … những tên này đang bị thao túng bởi mặt nạ à !? Tôi đổi New Model Army sang tay phải và với Brynhild bên tay trái, tôi nạp lại đạn cao su rồi bắn mặt nạ của những tên lính khác đang rút thanh katana của mình ra.

Viên đạn va chạm và chẻ đôi nó ra thành một nửa. Những mảnh vỡ rơi xuống đất và bọn họ đổ gục xuống như con rối bị cắt dây.

“Những tên này là ai vậy, bọn này…”

Tôi tiếp cận những người lính ngã xuống. U, cái gì đây c ….. hey chờ đã, đây là …… họ chết rồi sao? Có lẽ nào những chiếc mặt nạ điều khiển các binh linh đã chết? Họ có thể làm điều đó à!?

Nó nhắc tôi mới nhớ không có máu chảy ra từ người lính khi tôi bắn vào chân họ lúc trước. Họ đã chết, vì vậy nếu trái tim đã dừng hoạt động thì cũng không có ý thức nữa.

“Điều khiển người chết …… đây là thể loại Necromancy thường thấy trong các trò chơi?”

Không có cảm giác bọn họ giống như những người lính zombie. Có thể bởi vì các động tác quá nhanh. Nếu những kẻ này tấn công thì pháo đài sẽ không thể chịu nổi. Tôi cần phải đến pháo đài càng nhanh càng tốt và lập một kế hoạch đối phó ngay khi đánh giá được tình hình.

Tôi mở rộng “Tầm nhìn xa” vào pháo đài. Tôi không muốn bất ngờ chạy vào đội hình của đối phương. Tôi quyết định đi tìm người anh trai của Yae đầu tiên.

Um … oh người này? Mái tóc đen, mắt đen, một vết sẹo từ katana ở bên má phải. Anh ta mặc áo giáp đen và ngoại hình không phải là của một người bình thường, anh ấy trông khá bình tĩnh. Người ảnh đang bê bết máu.

“Cánh cổng thần kỳ”

Bởi vì có khả năng cao tôi sẽ bị chém khi xuất hiện ngay trước mặt tất cả bọn họ đột ngột như thế, tôi giữ cho “Gate” mở và từ từ ló đầu qua để kiểm tra tình hình rồi mới bước qua và xuất hiện trước mặt anh trai của Yae.

“! Cậu là ai!? Cậu là một người nào đó từ Takeda sao !?”

Anh trai của Yae giơ thanh kiếm của mình lên ở tư thế sẵn sàng. Những người lính xung quanh cũng rút kiếm của họ ra.

“Khoan đã. Tôi không phải là kẻ thù. Anh là anh trai của Kokonoe Yae, Kokonoe Shigetaro-san có đúng không?”

“Tôi chắc chắn là Shigetaro …. Làm thế nào cậu lại biết Yae …?”

Tôi giơ hai tay lên và nói với họ rằng tôi không phải là kẻ thù, sau khi nói tên của Yae, Shigetaro-san đã nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.

“Tôi đã trở thành bạn đồng hành với Yae ở Belfast. Chúng tôi đến để giúp đỡ bởi vì mối nguy hiểm đang đến gần.”

“Của Yae!?”

“ Đúng. Cô ấy đang ở gần đây. Tôi sẽ sử dụng pháp thuật truyền tống để đưa cô ấy đến, có được không?”

Các binh lính gần đó nhìn nhau và lẩm bẩm “Yae-dono” và “Yae-dono ở đây” rấtto. Có thể họ là những học sinh từ các võ đường chăng

Một lúc sau Shigetaro hạ thanh katana của mình xuống, và chậm rãi gật đầu.

“Cánh cổng thần kỳ”

Từ cánh cửa tôi vừa mở liền có duy nhất một cô gái nhảy ra. Cô ấy nhìn quanh một lúc, thấy Shigetaro-san là liền chạy max tốc nhảy thẳng vào ngực anh.

“Onii-chan!”

“Yae ……? Thật sự là Yae đây sao?”

“Vâng!”

Elsie và những người khác đã bỏ lỡ cuộc hội ngộ cảm động của hai anh em đi qua “Cánh cổng thần kỳ” rồi.

“Họ là ai?”

“Họ là bạn đồng hành của em. Họ đều là những người đáng tin cậy ~ degozaru”

Nếu cô mà nói như thế nó khiến tôi lúng túng quá đi mất.

“Bên cạnh đó anh trai, cha đang ở đâu vậy? Ông ấy không sao chứ?”

“Đừng lo lắng quá em, cha đang ổn, hãy thoải mái đi. Cha là người bảo vệ cho Iyasu-sama. Em có thể gặp ông ấy sau.”

Đứa em gái đang lo lắng cho cha cô đã nói chuyện với anh trai của mình. Khung cảnh thật đẹp như tranh vẽ làm sao, người này.

Nhưng tình hình hiện tại giờ chắc chắn là đang rất kinh hoàng. Có một số vết thương quá sâu như vậy khiến họ không thể cử động được. Nếu không làm gì đó với vết thương này thì tính mạng có thể sẽ bị đe dọa.

Được rồi, tiện tay sao không thử nghiệm cái này luôn nhỉ?

Tôi lấy điện thoại ra và bật nó lên. Tôi “bỏ bùa” “Mutiple” vào ứng dụng bản đồ rồi và giờ chỉ cần mở ra là mọi thứ sẽ chạy theo lập trình có sẵn.

“Chương trình khởi động /

Điều kiện kích hoạt: Chạm vào màn hình /

Đối tượng nhắm tới: Kích hoạt “Mutiple” cho tất cả các mục tiêu giống tương tự/

Kết thúc Chương trình”

Với cái này tôi có thể dánh dấu mục tiêu là tất cả mọi người cùng một lúc mà không phải chọn từngmục tiêu riêng lẻ. Chỉ với một chạm là mọi việc hoàn thành trong một nốt nhạc.

Nếu tôi được chỉ đơn giản là tìm kiếm “Người bị thương” sau đó nó sẽ bao gồm cả các binh sĩ đối phương nữa vì vậy tôi chỉ tìm kiếm “Binh lính quân đội Tokugawa bị thương”, đinh ghim bắt đầu đánh dấu lần lượt vào màn hình, có khá nhiều trong số họ. Tôi điều chỉnh phạm vi bản đồ rộng ra để nó bao quát toàn bộ pháo đài.

Khi tất cả các mục tiêu đã bị khóa tất tần tật trên màn hình. Nếu bạn nhìn vào những người lính trực tiếp thì bạn có thể thấy một vòng tròn ma thuật đang phát triển trên người họ. “Mutiple” chiến đấu đã hình thành.

Mọi công đoạn chuẩn bị đã hoàn tất.

“Hãy ra khỏi ánh sáng. Chữa bệnh trong yên bình, Chữa lành.”

Các vòng tròn ma thuật phát ra một luồng ánh sáng mềm mại. Chẳng bao lâu những người bị thương đã hoàn toàn bao phủ bởi ánh sáng rồi vết thương khép lại và họ hồi phục hoàn toàn.

Một lúc tiếng hét của niềm vui sướng vang vọng khắp toàn bộ pháo đài, ngay cả những người lính trước đây bị thương đều đứng lên rất kỳ lạ và di chuyển được.

“Cái… cậu đã làm cái quái gì thế? Tôi thấy cậu sử dụng phép hồi phục nhưng có lẽ nào lại…”

“Tất cả những người bị thương trong các pháo đài được chữa lành. Có vẻ như mọi chuyện đã ổn rồi.”

Nghe xong lời nói của tôi là Rin nhìn tôi với một khuôn mặt ngạc nhiên. Chẹp, tôi hiểu những gì cô muốn nói mà.

“Những người bị thương… Thế quái nào…?”

“Đây là pháp thuật phục hồi của Touya-dono~ degozaru.”

Người anh trai đang mở to con mắt nhìn lấy xung quanh, nghe xong những lời của Yae là anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.

“Tôi đã chữa lành vết thương rồi, nhưng cũng đừng tự ép mình quá. Lượng máu đã mất sẽ không quay lại được đâu.”

“Aa, tôi hiểu. Tôi sẽ cẩn thận và nói với mọi người.”

Shigetaro-san, người vẫn chưa hoàn hồn từ cú sốc pháp thuật của tôi, đã sẵn lòng trả lời. Thời gian này, tôi đã triển vài thứ cho những người bị thương. Tất cả những gì còn lại là chăm sóc bọn địch vẫn đang bu lấy pháo đài.

Một phút huy hoàng chính thức bắt đầu!

CHƯƠNG 57 : CƠN MƯA ÁNH SÁNG VÀ THÔNG ĐIỆP BÍ MẬT

“Nhân tiện thì những tên lính trà trộn trong trong đội hình kẻ thù, chúng điều khiển những người đeo mặt nạ quỷđúng không?”

“Chúng tôi không biết. Bất kể dù cho có xuyên qua chúng với một cây giáo hay chặt đứt một cánh tay đi chăng nữa, cho đến khi mặt nạ bị phá vỡ thì họ sẽ không bao giờ ngừng chuyển động đâu. Họ giống như những cái xác sống biết đi vậy.”

Shigetaro-san lắc đầu trong khi trả lời. Tóm lại họ là cái thứ giống như thây ma ấy.

Và, Rin nghiêng người ra khỏi lũy thành rồi nhìn chằm chằm vào những người lính đeo mặt nạ.

“Fuun …… Nó không có thuộc tính à …… có lẽ nào là “Tạo tác”.”

“Tạo tác?”

“Nó được thừa hưởng từ một nền văn minh cổ đại, nó là một công cụ ma thuật mạnh mẽ.Không phải cậu cũng có một tạo tác ở đó hay sao?”

Cô ấy chỉ vào con dế trong tay tôi và tôi theo bản năng mỉm cười đáp lại để né đi câu hỏi đó.

Một phần của nền văn minh cổ đại, tạo tác huh? Một thứđược sử dụng để điều khiển xác chết như những con rối, những chiếc mặt nạ có thể hoạt động như là vật trung gian.

“Chẹp, những chiếc mặt nạ này đang là vấn đề đây. “Tê liệt” không có tác dụng vì vậy tôi đoán là tôi nên xử hết trong một lần vậy.”

“ … Cậu nói cái gì?”

Shigetaro-san nhìn tôi một cách khó hiểu trong khi tôi tìm kiếm “Binh lính đeo mặt nạ của Takeda” với Google Map. Đinh ghim cắm vào màn hình như mưa xung quanh pháo đài, và sau khi chạm vào một trong số chúng thì tất cả đã bị khóa hết.

“Cá- cái quái gì thế ……?”

Một người nào đó đã hỏi khi nhìn theo hướng của kẻ thù, có vô số những vòng tròn ma thuật nhỏ trôi nổi trên bầu trời. Khóa”Multiple” đã hoàn thành.

Tôi giơ tay lên trời, phép thuật tập trung trong tay tôi và giải phóng cùng một lúc.

“Mũi thương ánh sáng. Ngọn giáo sáng rực thiêng liêng. Mũi giáo sáng ngời!”

xmbjcpp

KAA! Và tất cả các vòng tròn ma thuật đổ xuống một luồng ánh sáng thẳng vào các mục tiêu. Cứ như thể nó là một cơn mưa nhẹ.

Mặt đất rung chuyển ầm ầm với những tiếng dododododododododododododododododo trong cơn mưa bụi và ánh sáng. Một cảnh tượng rực rỡ chói lóa ở trước mắt.

Sau cơn mưa, ánh sáng dịu hơn và một nửa số quân của Takeda đã được giải quyết, họ không thể di chuyển được nữa.

Và không mất một nhịp tôi tìm kiếm “Binh lính nhà Takeda” và khóa tất cả chúng.

“Ok, đã đến lúc dùng phép “Tê liệt” rồi.”

Những tên lính bình thường còn lại đột nhiên tê cứng và đổ gục ngay tại chỗ. Một số tên đã thủ sẵn bùa kháng phép thì chứng kiến thấyđội hình sụp đổ hoàn toàn cũng bỏ chạy quắn đít.

“Vậy là xong.”

(Edit: OP vl… ném quả nấm cỡ một nghìn tấn TNT ngon hơn)

Một khoảng lặng bao trùm lấy toàn bộ đội quân của Tokugawa bên trong pháo đài. Chỉ đến khi hiểu được chuyện gì đã xảy ra rồi thì tất cả mọi người hét lên trong niềm hân hoan vui sướng. Cả niềm vui lẫn sự nhẹ nhõm trộn lại với nhau vang lên khắp pháo đài.

“Vừa mới đây… cậu đã làm gì vậy…?”

Shigetaro-san hỏi bằng một tông giọng khàn khàn. Thật khó tin khi chứng kiến những gì vừa xảy ra ở phía trước pháo đài, thậm chí nhìn thấy nó bằng chính đôi mắt của mình nữa là.

“Yep, là vậy đấy. Tôi thật sự không muốn dính phải phiền phức, vậy nên mong anh đừng nói cho mọi người biết.”

Tôi trả lời câu hỏi của anh ấy, Elsie thì đáp lại bằng cái chống nạnh trên hông và tâm trạng thì đang bực tức.

“Anh lại làm mấy cái điên rồ ngu ngốc để gây bất ngờ cho người ta không à.”

“… Chị lại còn nói như thế sau tất cả những chuyện này sao…”

Lindsey và chị gái đều đồng ý với nhau, chúng tôi đã đi xa đến như vậy rồi thì làm sao mà bận tâm chuyện đàm phán được nữa huh…? Em có thật sự cần phải nói như thế không?

Tôi đã trải qua một cảm giác khó tả kỳ lạ khi tôi thấy những người lính của pháo đài ăn mừng chiến thắng.

“Để cám ơn sự trợ giúp của mọi người, cho phép tôi được trao thưởng cho mọi người.”

Tháp chính của pháo đài (mặc dù nó chỉ là một sàn gỗ rộng khoảng 15 tatami) có một người đàn ông với bộ ria mép ngắnvà thân hình đầy đặn tầm khoảng 40 tuổi, ông ta ngồi trên ghế và cúi xuống bằng cả sự kính trọng. Tokugawa Uchitake. Ngoài việc là chủ nhân của pháo đài này … ông cũng là một trong chín vị lãnh chúa phong kiến. Ông có cách phát âm giống với Uchitake nhưng về tính cách thì họ khác nhau.

“Không, chúng tôi vừa đến đây một cách tình cờ mà thôi. Xin đừng quan tâm đến điều đó.”

Một người đã đáp lại lời của Uchitake, đó là người đang ngồi trước mặt chúng tôi, Yumina. Từ góc độ của một cô công chúa Belfast, chúng tôi chỉ đơn thuần là cận vệ củaemô ấy mà thôi. Điều đó khiến cho họ hiểu dễ dàng hơn, năng lực ngoại giao của Yumina đã cứu tôi không biết bao nhiêu lần rồi.

Yae thì lại là vệ sĩ của chính mình. Chúng tôi cũng đồng tình bởi vì cách đó đều có lợi cho tất cả mọi người.

“Thậm chí vậy, thật ngạc nhiên khi Yae là cận vệ của tiểu thư Yumina đây … thật không đùa được.”

Ngồi bên cạnh Uchitake là Kokone Omohue, một người đàn ông tuổi tầm cuối 40, cha của Yae. Có vẻ như ông phục vụ như là một người dạy kiếm đạo cho nhà Tokugawa. Trước đây ông ấy cũng từng là thầy tại nhà Sodderck Viscount ở Thủ đô, vì vậy có lẽ ông ấy sẽ có hiểu biết về Belfast.

“Và, anh chàng đó là ai… người đã cứu lấy pháo đài của ta……?”

Uchitake-san nhìn tôi người đang đứng đằng sau Yumina. Tôi mong là ông đừng nhìn tôi với ánh mắt đầy tò mò như thế.

“Người này là Mochidzuki Touya-san. Anh ấy là cận vệ của tôi… nói thế nào đây, anh ấy là chồng chưa cưới của tôi đó.”

Kya, má của Yumina đỏ lên trong khi em ý vặn vẹo người. Ooi! Tôi không biết gì về chuyện này !? Em đâu cần phải nói ra đâu, em hiểu mà đúng không!?

Hoo? Tôi có thể nghe thấy tiếng ngưỡng mộ của cả vị chúa lẫn ông thầy dạy kiếm đạo đó. Chờ đã, không không, cái phản ứng đó là gì thế?

“Yep, ta hiểu. Nếu là chồng chưa cưới của công chúa Belfast, thế thì việc ghi nhận thành tích sẽ không có vấn đề gì. Thật tuyệt vời.”

“Vâng, tôi cũng tự hào về người này lắm.”

Khen ngợi từ Uchitake làm Yumina phồng phồng ngực lên như thể được nghe về bản thân mình. Hãy dừng lại đi … cái này tôi không thể nói được. Tôi cảm thấy như mình đang bị tra tấn.

“Nhân tiện, tôi muốn hỏi ông biết nơi nào có “Tàn tích Niruya” không vậy? Chúng tôi đang tìm kiếm chúng vậy nên chúng tôi đã đến Ishen này đây…”

“Nuruya ……?”

Yumina hỏi Uchitake sau khi suy nghĩ một lúc, vài phút sau ông ấy vỗ vào đầu gối của mình như thể vừa mới nhớ ra nó.

“Aa,có “Tàn tích Niraikanai” đấy nhưng ta không thật sự biết nhiều về chúng…Omohue nghĩ sao?.

“Tất nhiên rồi… có một “Tàn tích Niruya” trong lãnh thổ của Shimazu. Tuy nhiên chúng lại ở dưới đáy biển. Tôi không nghĩ rằng chúng ta có thể đi vào bên tron…”

“ Đáy biển!?”

Gì đây, ông ấy nói có một ngôi đền ở tít dưới đáy biển sao? Hay là có một con đường mở ra khi thủy triều rút?

Chẹp, tôi chưa bao giờ đến thế nên tôi chịu. Dù sao nếu chúng tôi biết vị trí rồi thì tôi có nên nhanh rời khỏi đây hay không nhỉ.

“Đội quân của Takeda, ông có nghĩ họ sẽ rút lui không?”

Tôi hỏi Uchitake-san người đang gập cánh tay lại và rên lên một tiếng.

“Có vẻ như chúng đang rục rịch chuẩn bị và sau đó tấn công một lần nữa. Họ có thể sẽ tăng số lượng binh lính quỷ đeo mặt nạlên và đưa các khẩu pháo ra chiến trường…”

Thậm chí nếu họ tăng số lượng binh sĩ lên thì tôi vẫn tiêu diệt được. Nhưng pháo mới là vấn đề đây, tôi không nghĩ rằng tôi có thể phá hủy nó.

“Nhưng bất chấp nếu đó là lính quỷ hay cuộc xâm lược bất ngờ đi chăng nữa, tôi vẫn không hiểu. Đại tướng của Takeda, là một trong bốn vị tướng hàng đầu cũng được gọi là một trong tứ hùng của Takeda, nhưng lần này trông có vẻ như Shigen-dono không ra chiến trận. Sau tất cả có vẻ như những tin đồn là đúng…”

“Tin đồn?”

Uchitake-san lẩm bẩm thành tiếng đáp lại câu hỏi của tôi. Omohue-san lên tiếng trả lời.

“Có tin đồn rằng Shingen-dono đã qua đời. Và những xác chết cùng với quân đội đang được điều khiển bởi các nhà chiến lược bóng tối Yamamoto Kanjo.”

“Yamamoto Kanjo…”

“Đó là mặt nạ quỷ mà cậu thấy trên những tên lính, điều đó không phải là không thể. Nó có thể là một pháp thuật chuyên về điều khiển xác chết hoặc là một Tạo tác.”

Sau khi nghe xong câu chuyện của Omouhue-san, Rin nói ra ý kiến của riêng mình. Dĩ nhiên với nhiều xác chết như thế đây cũng là một câu chuyện đáng tin cậy. Thông qua Takeda và thống nhất Ishen sao?

Nghiêm túc mà nói, nếu chúng ta không làm gì đó với đội quân của Takeda thì đúng là không thể yên ổn mà rời khỏi đây được rồi.

“Vậy nếu chúng ta bắt được người tên Yamamoto Kanjo đó thì chúng ta có thể dọn sạch đống hổ lốn này đúng không?”

“Đó cũng là một khả năng… Nhưng đây chỉ là một tin đồn nói rằng Shingen-dono đã chết. Kanjo đang ẩn náu trong cơ sở của Takeda, trong Dinh thự Tsutsujigasaki và không bao giờ rời khỏi đó. Tốt nhất là cậu không nên nghiêm túc nghĩ đến khế hoạch lẻn vào trong và bắt ông ta…” ( Một câu nói thật ngu ngốc)

Muu. Đúng như những gì tôi đã dự tính. Cũng không phải là quá đáng nhỉ?Tôi nghĩ rằng lẻn vào bằng cách sử dụng “Cánh cổng thần kỳ” và “Viễn giác” một mình là điều có thể. Nhưng sẽ thật thuận tiện nếu có một pháp thuật sẽ cho phép người ta tàng hình, do đó họ sẽ không thể nhìn thấy… aa.

“Rin. Nếu tôi nhớ chính xác thì lý do đôi cánh của cô không thể thấy được là nhờquang thuật. Nó có thể sử dụng lên toàn bộ cơ thể được không?”

“Điều đó là có thể. Ánh sáng có thể uốn cong xung quanh đối tượng, che khuất nó, nhưng nếu cậu đụng vào người ai đó thì họ vẫn sẽ phát giác ra được cậu.”

Tôi hiểu rồi. Vậy nó có thểbiến tôi thành trong suốt. Trong trường hợp đó sẽ không dễ dàng để lẻn vào trong?

Lúc này đây, tôi đã nghĩ ramột kế hoạch đột nhập vào căn cứ của đối phương. Bất kể nếu là kẻ thù hay đồng minh, cách này sẽ giảm thiểu đi thiệt hại xuống mức thấp nhất.

“Anh có ý định đột nhập à?”

Lindsey hỏi như thể đọc được suy nghĩ của tôi. Kế hoạch bị phơi bày rồi sao?

“Nếu Yamamoto Kanjo này thật sự là người giật dây đằng sau thì đây sẽ là cách dễ nhất.”

“Đúng là vậy nhưng…”

Tôi chắc rằng cô ấy đang lo lắng cho tôi, nhưng mọi thứ sẽ ổn thôi. Nếu tôi bị phát giác tôi có thể sử dụng “Cánh cổng thần kỳ” để bỏ chạy.

“Vấn đề là Tsutsujigasaki? Làm cách nào để vào được trong đó đây. Em đã từng đến đó chưa Yae?”

“Chưa, em chưa vào đó bao giờ cả. Cha thì sao?”

“Ta cũng chưa từng đến… cậu hỏi như vậy để làm gì thế?”

“Nếu có một người nào đó đã đi đến Tsutsujigaski thì Touya-dono có thể sử dụng pháp thuật của mình và dịch chuyển đến đó ngay lập tức.”

“WTF ……!”

Omohue-san và Uchitake-san một lần nữa nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Tôi không thật sự muốn nổi bật, nhưng vì tôi muốn nhanh kết thúc việc của chúng tôi ở Ishen nàythế nên nó cũng không quan trọng nữa cho lắm nếu có lan rộng hay không, tôi cảm thấy một thái độ thách thức ở đây.

“Tôi có thể hướng dẫn cậu đến Tsutsujigasaki được đấy.”

Từ trần nhà vang vọng lên một giọng nói. Giọng nói đến từ một người nào đó không dứt khoát. Tôi rút New Model Army ra và chĩa vào trần nhà của tòa tháp.

“Ai!”

Oo, ông ấy cướp lời tôi mất rồi. Tôi không phảilà người nói câu đó mà là Omohue-san.

Một người duy nhất xuất hiện từ bóng tối của lan can tòa tháp.

Wow, một ninja. Chỉ cần nhìn vào bộ quần áo màu đen nổi bật trong buổi chiều tà là tôi biết ngay lập tức, nhưng có khi nào họ đang sử dụng mộtpháp thuật ngụy trang không?

Người ninja bỏ đi cái khăn che mặt và hiện ra là một người phụ nữ có đường nét đẹp. Đây là konoichi sao? (Nữ sát thủ)

“Tôi là một trong tứ hùng của Takeda, dưới trướng ngài Kousaka Masanobu-sama, tôi là Tsubaki. Tôi thừa lệnh mang theo một thông điệp bí mật đến Tokugawa Uchitaka-sama.”

“Cái gì, của Kousaka-dono!?”

Trong khi quỳ một gối xuống, cô ấy rút một lá thư ra khỏi ngực và đặt nó trước mặt ông, sau đó rút xuống một bước. Cô là một trong những kẻ thù từ trận chiến mớiđây. Chúng tôi không được bất cẩn. Omohue-san nhặt lá thư trên sàn lên mà không rời mắt khỏi konoichi rồi đưa nó cho Uchitake.

Trong khi đó, tôi đã dí mõm khẩu súng của tôi vào konoichi trong toàn bộ thời gian. Để đề phòng thôi mà.

Ông mở lá thư ra và đưa cho Uchitake, ngài lãnh chúa đọc lá thư xong là nét mặt trở nên nghiêm trọng. Bức thư đó viết cái gì thế?

“Dono. Lá thư đã nói cái gì?”

“ Rõ ràng tin đồn đó là sự thật. Đội quân Takeda bây giờ đang là một đội quân bù nhìn.”

CHƯƠNG 58 : TÌNH TRẠNG CỦA TAKEDA VÀ XÂM NHẬP

“Cô nói cái gì…!?”

Omohue-san thốt lên kinh ngạc. Theo tin đồn, dường như quân của Takeda đã bị kiểm soát bởi chiến lược gia bóng tối Yamamoto Kanjo rồi.

“Shingen-dono đã chết, tất cả tứ hùng của Takeda, ngoại trừ Kousaka, có đều đã bị bỏ tù. Phải làm gì đó để ngăn chặn vị chiến lược gia này và cứu lấy Takeda.”

“Kousaka đã giả vờ tuân theo chiến lược, trong khi suy nghĩ về cách làm thế nào để giải cứu Takeda.”

Kunoichi tự gọi mình là Tsubaki đã bổ sung thêm. Rõ ràng, vị chiến lược gia này đã che giấu cái chết của Shingen-dono, do đó bằng cách điều khiển những xác chết mà nhà Takeda đều nằm trong tầm kiểm soát của ông ta. Tứ hùng, những người đã nhận ra điều này, đều bị cầm tù. Chỉ có Kousaka, người có quan nghe theo tay tham mưu đó là có thể tự do dưới trướng của ông… đại loại là như thế.

“Thiệt tình mà nói, Tokugawa không có nghĩa vụ phải làm bất cứ điều gì cho Takeda, nhưng, bây giờ thì, đội quân đeo mặt nạ bị Kanjo thao túng có thể tiêu diệt được Tokugawa. Thật là đau lòng nhưng, số phận của Tokugawa và Takeda, tất cả nằm trong tay những vị khách du lịch đến từ Belfast đây mất rồi, cô biết đấy.”

Uchitake-sannhìn hướng về chúng tôi trong khi nói. Có vẻ như rốt cuộcrồi tôi sẽ xâm nhập vào trong Tsutsujigasaki để cho anh chàng chiến lược gia Yamamoto này một món quà bất ngờ mới được.

“Chúng ta sẽ làm gì đây, Touya-san?”

Mặc dù biết câu trả lời, Yumina vẫn hỏi kế hoạch bằng cách giả vờ nhìn về phía tôi.

“Tôi sẽ làm. Chúng tôi sẽ xâm nhập vào Tsutsujigasaki. Bởi vì tôi muốn đi đến tàn tích của Niruya trong yên bình.”

“Tôi rất biết ơn cậu.”

Kunoichi-san … Tsubaki-san đều cúi đầu xuống.

“Vậy thì, bởi vì chúng ta không thể xâm nhập vào với quá nhiều người, tôi, Tsubaki-san và Rin sẽ đi đến đó.”

Với Tsubaki, người đã thông thạo hếtmọi ngõ nghách bên trong lâu đài của Takeda, và Rin, một thành viên của tộc tiên, có sức mạnh pháp thuật rất bá, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Ah, tôi cảm thấy tội cho Pola, nhưng nó sẽ phải ngồi ở nhà. Tôi đã nói với nó điều đó và nó dẫm chân dẫm cẳng bày tỏ sự tức giận. Cái thuật “Lập trình” này tuyệt vời thật.

“Ok, không cần phải chần ch…”

“Khoan, Chờ đã! Cậu muốn xâm nhập vào giữa ban ngày à? Chẳng phải tốt hơn là nên chờ đến tối sao?”

Tôi nhiệt tình đứng lên và sau đó, Elsie nói điều này quá hợp lý. Oh đúng thật.

Đêm đến, sẽ có ít người hơn, và sẽ khó khăn hơn để có thể tìm thấy chúng tôi trong bóng tối. Khi kế hoạch đột nhập đã hoãn lại cho đến tối, chúng tôi quyết định nghỉ ngơi bây giờ.

Chẹp, bằng cách sử dụng “Cánh cổng thần kỳ”,tôi trở về nhà Yae để thông báo Omohue-san và Shigetaro-san vẫn an toàn, sau đó trở về căn biệt thự ở Belfast rồi thông báo cho Rime-san rằng chúng tôi sẽ được ở lại một đêm và có rất nhiều việc phải làm.

Những món đồ như rượu và thức ăn, mũi tên và dầu, mà tôi nhận được từ Oedo, được cho vào trong “Lưu trữ”, vì tôi đã được giao nhiệm vụ là vận chuyển chúng vào pháo đài. Èo, cũng may vì tôi đặc biệt nên tôi không biết mệt mỏi là gì. Uchitake-san đã trả tiền công cho tôi. Tôi đã nhận được một lượng tiền kinh khủng. Có lẽ tôi nên lập ra một dịch vụ chuyển phát nhanh … Trong khi tôi làm tất cả những nhiệm vụ này, màn đêm đã buông xuống.

“Vậy, Tsubaki-san, xin hãy nhớ một vị trí ở trong biệt thự của Tsutsujigasaki. Một nơi càng ít người càng tốt.”

“ Tôi hiểu rồi. ”

Tôi nắm tay Tsubaki-san, trong khi cô ấy nhắm mắt lại. Lần trước làm với Yae, tôi cũng có một chút căng thẳng, và làm cái thuật này với người phụ nữ hoàn toàn không quen biết khiến tôi còn căng thẳng hơn… Ý của tôi là, dù cho quen biếthay có mối quan hệ với cô ấy đi chăng nữa, thực tế là tôi đã nắm tay một người phụ nữ, cái này căng lắm, nhìn vào đôi mắt của cô gái nào đó thật là đáng sợ!

Tôi không thể hiểu được, nhưng tôi cần phải nhanh lên. Tất cả là vì cơ thể của tôi.

“Recall”

Tôi tập trung pháp thuật và chạm vào trán của Tsubaki-san. Tsubaki-san cao thật, và chiều cao của chúng tôi gần như là ngang nhau, so với lần làm cùngYae, tôi không cần phải cúi đầu xuống.

Những hình ảnh của một ngôi nhà cao tầng, được bao quanh bởi nhiều con hào sâu lờ mờ không rõ và lâu đài thị trấn, đã lướt qua tâm trí của tôi. Đây là thành trì của Takeda, Tsutsuchigasaki.

“Cánh cổng thần kỳ”

Tôi tách ra khỏi Tsubaki-san, cánh cửa ánh sáng dẫn vào bên trong tòa tháp của lâu đài đã được tạo ra.

“Yep, đi thôi nào. Kohaku, nếu có bất cứ điều gì xảy ra, tôi sẽ liên lạc với cậu nhé.”

“Đã hiểu.”

Kohaku và tôi, thậm chí ở xa một khoảng cách đáng kể đi nữa thì vẫn có thể nói chuyện với nhau. Nếu có chuyện gì xảy ra ở đây, tôi nghĩ rằng tôi có thể vội vàng quay trở lại ngay lập tức.

Thông qua “Cánh cổng thần kỳ”, đầu tiên là Rin, sau đó là Tsubaki-san, và cuối cùng là tôi bước vào.

Sau khi ra khỏi “Cánh cổng thần kỳ”, trên bầu trời đêm không trăng có những ngôi sao lấp lánh. Bên kia là một khu rừng rậm rạp và lộng lẫy, phía xa xa là ánh sáng của ngọn đuốc có thể nhìn thấy mập mờ. Có lẽ đây đúng là lâu đài của Tsutsujigasakin rồi.

Chúng tôi sẽ lẻn vào trong đó…

Trước tiên, phải xem xét tình hình và kéo dài “Viễn giác” ra, tầm nhìn được mở rộng. Trên con hào, xung quanh vùng trung tâm, có một vài cây cầu; dĩ nhiên là các cánh cổng lâu đài đều đóng lại.

Ở phía trước cổng, một số thanh niên đội giáp trụ đầu và mặc áo giáp với cánh tay cơ bắp đầy săn chắc đang cầm giáo đứng canh gác.

Thêm nữa, khi tôi mở rộng tầm nhìn xa hơn qua cánh cổng, bên trong có những bức tường màu trắng, trải dài như một mê cung, cạnh đó là một thác nước.

“Cánh cổng thần kỳ.”

Tôi gọi ra cánh cửa thần kì ngay lập tức để đi qua đó. Tuy nhiên, tôi không qua được cổng ánh sáng, chỉ có một bước thôi mà nhỉ.

“Arere?”

Tôi cố gắng đi qua cánh cổng một lần nữa, đúng như tôi nghĩ, tôi không thể đi qua nó được, chỉ đơn giản là tôi bị văng ra khỏi nó.

“Cái quái gì thế?”

Không hiểu nổi, tôi nghiêng đầu. Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trước đây.

“Một bùa phép rào cản. Đây có thể là bùa chống dịch chuyển bằng “Cánh cổng thần kỳ” đấy.”

“Rào cản sao?”

Rin trả lời trong khi nhìn tôi. Điều đó nhắc tôi nhớ Công tước Orutorinde có nói một cái gì đó như thế.Cuộc xâm lược từ “Cánh cổng thần kỳ” có thể chặn được bằng một hàng rào. Đây là những gì ông ấy muốn nói.

“Nó có lẽ đã được Kanjo lập ra. Nếu vậy thì chắc tôi sẽ đi một mình, giả vờ làm thân cận của Kousaka và phá bỏ bùa phép.”

Tsubaki-san nói như vậy và bắt đầu hướng về phía ngôi biệt thự nhưng Rin với cánh tay gập đã ngăn cô ấy lại.

“Đừng làm vậy. Nếu hàng rào bị phá vỡ thì khả năng bị phát hiện bởi những người ở bên trong sẽ rất cao. Ngay cả khi bọn họ không biết ai đã phá nó, bọn họ cũng sẽ trở nên thận trọng.”

“Được rồi, vậy chúng ta nên làm gì đây?”

Tsubaki-san hỏi Rin. Sau tất cả thì chúng tôi chỉ có thểdùng được cách này mà thôi.

“Rin. Hãy sử dụng pháp thuật mà cô đã sử dụng trước đó để làm cho đôi cánh của cô biến mất rồi xâm nhập vào bên trong. Vốn dĩ tôi với Rin đã tàng hình, chúng ta sẽ theo Tsubaki-san đi qua cánh cổng. Nếu làm cách này thì sẽ ổn thôi phải không?”

“Uốn cong ánh sáng để trở thành vô hình… a, đúng rồi ha. Đứng yên cái nha.”

Như đã nói, tôi đứng trước mặt Rin. Cô ấy đưa một bàn tay ra trước mặt tôi rồi tạo ra một vòng tròn ma thuật dưới chân và bắt đầu niệm chú.

“Ánh sáng dối lừa, hướng đường bẻ lối, tàng hình.”

Rin tụng câu thần chú, và từ bàn chân của chúng tôi, vòng tròn được nâng lên và đi qua cơ thể. Đến đỉnh đầu của chúng tôi thì nó nhẹ nhàng biến mất.

“Biến mất rồi…”

Tsubaki-san đã thốt lên ngạc nhiên. Eh, chúng tôi đã biến mất? Nhưng tôi có thể nhìn thấy cánh tay và cơ thể của tôi, và tôi vẫn có thể nhìn thấy Rin?

“Rin. Pháp thuật này không hoạt động trên người chúng ta à?”

“Không phải quá rõ ràng rồi à? Nếu cậu không thể nhìn thấy cơ thể của riêng mình thì chẳng phải là bất tiện lắm sao?”

“Aa, tôi có thể nghe thấy giọng nói của cô.”

Tsubaki-san có vẻ nhẹ nhõm đi một chút. Dường như cô ấy không thể nhìn thấy chúng tôi.

Nhếch mép cười, Rin vòng ra sau Tsubaki-san và đột nhiên xoa xoa cái bộ ngực của cô ấy bằng cả hai tay.

(Edit: … Có ông nào có ảnh minh họa ko?)

6eklr7c

“Fuhiyaaaaaa !?”

“Này Touya ~, đừng làm điều đó chỉ vì cô ấy không thể nhìn thấy cậu chứ ~”

“To Touya-san !?”

“Không! Là Rin đó! Tôi đã đứng ở trước mặt cô nãy giờ rồi!”

Tôi rung lắc một cái cây gần đó để làm cho cô ấy biết đến sự hiện diện của tôi.Nhưng ngay cả khi Tsubaki-san không thể nhìn thấy chúng tôi, cô ấy vẫn có thể cảm giác được đằng sau cô ấy không phải là tôi sao !?

“Ya … aa, wa- đừng mà …… annn!”

“Mumuu, nó to hơn tôi tưởng tượng không nạ… Cô là loại mỏng manh dễ vỡ à? Đây thật sự là loại…”

“Dừng lại đi!”

“Aita !? ”

Tôi đã gõ vào đầu của Rin một cú cũng khá mạnh, người đang liên tục xoa ngực cô ấy. Bà già 612 năm tuổi này nghĩ cái quái gì trong đầu thế nữa không biết. Suy nghĩ về tình hình thực tại một chút đi má!

Một Rin ngồi xổm trên mặt đất mà ôm chặt lấy đầu, một Tsubaki-san thì kiệt quệ mà ôm chặt lấy ngực. Xem kìa? Cô ấy bắt đầu nâng cao ý thức để cảnh giác.

Tôi lên tiếng để dỗ dành Tsubaki-san bình tĩnh lại.

“Cô ổn không thế? Tôi cho bà già kia một nhát rồi.”

“Tét đít à?”

“Dừng lại ngay! Đừng nói gì hết!”

Trò đùa của Rin với Tsubaki-san thậm chí còn tăng thêm nữa. Chúng tôi liệu có thể xâm nhập với cái tình trạng như thế này không?Thôi kệ đi, bây giờ thì tôi đang hoàn toàn không an toàn.

“Tôi là người phục vụ cho Kousaka-sama. Tôi muốn đi qua cổng.”

“Dĩ nhiên rồi. Xin vui lòng chờ trong giây lát.”

Tsubaki-san đã cho họ thấy giấy thông hành và hai tên lính gác từ từ mở cổng. Không có bị đòi tiền bồi dưỡng gì hết luôn.

Giữa hái cánh cửa mở Rin và tôi nhanh chóng lọt vào bên trong. Một lúc sau Tsubaki-san đi qua và cửa đóng lại. Fuu. Sự xâm nhập bước đầu đã thành công.

“Nhân tiện Rin. Pháp thuật vô hình này, rào cản không vô hiệu hóa nó sao?”

“Rào cản đều có một sự can thiệp nhỏ lên tất cả các pháp thuật nhưng “Vô hình” được chúng tôi trực tiếp tạo ra nên không bị ảnh hưởng. Nó không thể can thiệp. Bởi vì nó không thể can thiệp, dùng “Cánh cổng thần kỳ” ở bên trong hàng rào để đi ra vẫn được.”

Tôi hiểu rồi. Điều này là bởi vì “Cánh cổng thần kỳ”bị bùa phép can thiệp thay đổi điểm đến? Nếu thế thì chúng ta nên đi vào ngục tối và giải cứu ba trong bốn vị tứ hùng còn lại của Takeda với “Cánh cổng thần kỳ”.Nếu xảy ra một cuộc chiến, sau đó họ sẽ làđồng minh đáng tin cậy. Tôi đề nghị điều này với Tsubaki-san và cô ấy đồng ý ngay lập tức.

“Ngục tối ở hướng này”

Chúng tôi bắt đầu theo sau Tsubaki-san và chạy qua bóng tối dưới đêm không trăng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!