Virtus's Reader
Smartphone

Chương 493: CHƯƠNG 493: THI NẤU ĂN VÀ CHUYỂN BIẾN ÂM THẦM

[Ồ… Đây là…!]

Hai dĩa thức ăn được bày ra trước mặt tôi. Cả hai đều có cơm, súp miso và dưa muối.

Sự khác biệt lớn nhất giữa hai món ăn là loại thịt được sử dụng. Một bên là thịt heo còn bên kia là thịt gà. Nói rõ hơn thì chúng là thịt heo nướng gừng và gà nanban.

Đây chính xác là cơm thịt heo nướng gừng đấu với cơm gà nanban.

Cơ mà, cơm gà nanban có phải món Nhật không nhể? Thôi tốt nhất là không nên đào sâu làm gì. Ngay cả dân Nhật chính cống như tôi còn không rõ thì đời nào mấy cô gái ở thế giới khác lại biết được.

Nghĩ lại thì từ khi tới đây tôi đã ăn thịt heo nướng gừng khá nhiều, nhưng gà nanban thì chưa lần nào. Hửm? Tôi có đưa công thức nấu món đó cho Lou bao giờ à?

Nếu chỉ nhìn qua thì khó mà đoán được ai nấu món nào. Thế nhưng, tôi theo bản năng đảo mắt về phía dĩa cơm gà nanban.

Bởi vì tôi rất muốn biến con gà chết tiệt ở trong cái mê cung đó thành món cơm như thế này.

[…Trông ngon quá~degozaru…]

Yae nuốt nước bọt khi nhìn những món ăn trước mặt tôi. Thôi nào em. Hãy giữ thể diện của mình trước mặt con gái chúng ta.

[Đừng lo ạ. Con còn chuẩn bị cho cả các mẹ nữa.]

[Ồ! Đúng là con gái của Lou-dono có khác!]

Có lẽ do quá hiểu tính Yae, cả Lou và Ashia đều lần lượt đem ra những dĩa cơm thịt heo nướng gừng và cơm gà nanban. Thật may là mọi người đều có phần…

Được roài. Tôi cũng không thể ngồi nhìn mãi được. Nếm thử xem nào.

[Trước tiên anh sẽ thử món cơm gà nanban này. Để coi…]

Phải nói là tôi đang rất háo hức.

Tôi gắp miếng thịt ở giữa lên. Một lớp bột màu lông cáo khoác bên ngoài miếng thịt gà trắng mọng. Cơn thèm ăn của tôi như đang rú gào trước hương vị ngon ngọt của giấm và sốt tartar phủ bên trên.

Nước thịt chảy ra khi tôi cắn xuyên qua lớp da giòn vào trong miếng thịt. Cùng với vị thịt gà, sự kết hợp giữa giấm, đường và sốt tartar như đang tạo ra một bản hòa tấu du dương trong miệng.

Trước khi bản hòa tấu đó kết thúc, tôi cho thêm một ít cơm trắng vào. Ku…

[Ngon quá!]

Tôi không thể ngừng đũa. Cắn thịt gà, ăn thêm chút cơm, làm sạch vị giác với dưa muối, rồi húp canh miso cho bớt khát.

Tuyệt cú mèo! Ngoài việc đang đói, chắc hẳn là còn vì lâu rồi tôi chưa được ăn món này. Nhưng thật đáng tiếc là tôi không thể ăn hết được. Vẫn còn một món khác đang chờ.

[Giờ thì thử cái này…]

Tôi đặt dĩa cơm gà nanban qua một bên và đặt dĩa cơm thịt heo nướng gừng vào thế chỗ. Cái này trông cũng ngon không kém.

Cách chế biến thịt heo nướng gừng có thể chia làm hai loại: heo cắt miếng nướng với hành tây hoặc heo thái mỏng áp chảo.

Món này thuộc cách thứ nhất. Thịt heo cắt miếng nướng hành tây. Mẹ tôi cũng thường nấu theo cách này ở nhà.

Tôi gắp hành tây và thịt lên và cho vào miệng. Để tránh nhễu nước thịt, tôi đưa cả chén cơm lên theo. Cái này cũng ngon tuyệt.

Tôi không thể cưỡng lại mà cho thêm ít cơm vào. Cơm, hành tây và thịt heo đang nhảy múa trong miệng. Càng nhai, vị ngon càng đậm nét hơn. So với cơm gà nanban, món này không hề thua kém.

Tuy nhiên, tôi thấy nó mặn hơn một chút so với heo nướng gừng mà mình thường ăn. Chỉ một chút xíu xiu. Có lẽ món này là do Ashia nấu?

Không được, việc đoán mò như vậy rất nguy hiểm. Nó làm tôi không thể đưa ra quyết định chính xác.

Nhưng kể cả vậy thì nó vẫn cực ngon. Ngay cả bắp cải thấm đậm hương vị nước gừng nướng cũng rất vừa miệng. So với cơm gà nanban lúc nãy… thật quá khó chọn.

Khi tôi ngước lên, cả Lou và Ashia đều đang nhìn chằm chặp… Ugh, cả hai đều ngon mà!

Nhưng tôi bắt buộc phải chọn 1 món… hmmm…….

Tôi lại thử cơm gà nanban rồi qua cơm thịt heo nướng gừng. Tôi so sánh từng chi tiết từ cơm, súp miso đến cả dưa chuột. Cả hai đều ngon, nhưng nếu phải chọn thì đó sẽ là…

Ánh mắt của mọi người đều hướng vào tôi. Sao tự nhiên áp lực quá vậy nè? Thôi kệ, tới đâu tính tới đó!

[Rồi…!]

[Anh đã quyết định rồi ạ?]

Tôi im lặng gật đầu Yumina. Tất cả chỉ là trực giác mà thôi. Món nào tôi thích thì tôi chọn! Tôi vô tội!

[Cơm thịt heo nướng gừng!]

[Sao có thể!?]

Ashia la toáng lên như muốn hét vào mặt tôi. Hở? Cha đã chọn sai à!?

Ngược lại, Lou vuốt ngực nhẹ nhõm. Nhưng em ấy cố tình không để Ashia thấy.

Như vậy cơm gà nanban là của Ashia còn cơm thịt heo nướng gừng là của Lou?

[Tại sao chứ, cha!? Cha đã từng khen món này rất nhiều mà!]

[Đã từng?]

[À… xin đừng quan tâm cái đó ạ. Nhưng tại sao! Con cần một lời giải thích!]

Ừm, cho dù con muốn được giải thích thì… cha chỉ có thể bảo rằng nó hợp khẩu vị của mình hơn thôi. Tất cả chỉ có vậy.

[Ashia. Con hãy thử món thịt heo nướng gừng và tìm lời giải thích đi.]

[Vâng?]

Ashia gắp miếng gừng lên và cho vào miệng như tôi bảo. Con bé nhắm mắt lại, nhai từ tốn rồi nuốt xuống.

[Đúng là rất ngon… nhưng cơm gà nanban của con cũng đâu có thua kém…]

Ashia lắc đầu không hiểu. Ờ thì, cả hai đều ngon mà. Có lẽ là còn phụ thuộc vào khẩu vị từng người nữa.

[Touya-sama có thể nói cảm nhận của anh không?]

[Hmm? Món ăn đó rất ngon. Còn vị thì hơi mặn một chút so với bình thường…]

[Vị mặn hơn…? Không thể nào!?]

Nhận ra điều gì đó, Ashia thử lại món thịt heo nướng gừng và húp canh miso. Hở, có chuyện gì vậy?

[Mặn…!]

[Mặn?]

[Chỉ là… nó hơi nhiều muối ạ. Tuy không đủ để phá vỡ kết cấu vị giác… nhưng vẫn là nhiều so với thông thường…]

Hở? Gừng và canh miso đúng là mặn hơn, nhưng chỉ một chút xíu thôi mà? Nếu không ăn hai lần thì chắc tôi cũng không nhận ra đâu.

Im lặng từ nãy giờ, Lou trả lời vướng mắc của Ashia.

[Suốt buổi sáng nay Touya-sama đã bị hành bởi slime, skeleton và một con gà. Nói chung anh ấy đã vận động khá nhiều.]

Đợi đã, đợi đã, đợi đã! Nói vậy là không đúng! Nghe như thể tôi đã bị bón hành toàn tập ấy! Sửa lại! Anh yêu cầu em sửa lại!

[Vận động… A!]

[Đúng vậy. Muối sẽ thất thoát khi con người tiết mồ hôi, nên họ tự nhiên sẽ cần bù lại lượng đã mất. Cho dù không nhận thức được, song họ sẽ muốn ăn mặn hơn. Vì vậy, mẹ đã cho thêm một ít muối… không đủ để phá vỡ cấu trúc vị giác, nhưng đủ để chiến thắng.]

Nói túm lại, em cố tình cho nhiều muối hơn bình thường vì biết anh cần bù lại lượng muối đã mất?

Mặc dù được cường hóa thể chất, song tôi vẫn tiết mồ hôi hay đi vệ sinh. Thần tính chỉ giúp tôi không tiết quá nhiều khi vận động mạnh như trước. Mặc dù có thể tắt bật chức năng đó tùy ý nhưng tôi đã không làm. Bởi vì nó thật phiền và khá vô nghĩa. Mà, đúng là lần này tôi đã đổ mồ hôi nhiều và rất mệt…

Lou đã nhận ra điều đó và nấu món này để tôi vô thức chọn nó… Cảm giác như tôi đang nhảy múa trong lòng bàn tay em ấy vậy.

[Ku… Mình đã nghĩ quá nhiều rồi… Đây là một thất bại hoàn toàn…]

Ashia buông thõng hai vai. Nhìn con gái mình chán nản, Lou bước đến nếm thử món cơm gà nanban trên bàn.

[~!... Ra vậy. Kĩ năng nấu nướng của con phải nói là rất cao. Chẳng trách sao con lại tự tin đến thế. Nó ngon lắm, Ashia.]

[Mẹ…]

Nở một nụ cười, Lou cầm lấy bàn tay đứa con gái cũng yêu nấu ăn của mình.

Hờ. Vậy là ổn rồi nhỉ? Tôi sẽ không bị bắt phải đưa ra bất kì quyết định đau đớn nào nữa.

[……Nhưng.]

[Ể?]

Cứ tưởng mọi chuyện đã êm xuôi, nhưng ánh mắt của Lou ngay lập tức sắc lẻm… ơ, ơ kìa? Vậy là còn nữa hả?

[Điều con nói lúc trước “Cha đã từng khen nó rất nhiều” có nghĩa là từ đầu con đã biết Touya-sama thích món này và rằng đó là một món ăn từ quê nhà của anh ấy, có phải vậy không?]

[C-con không hiểu mẹ đang nói gì hết.]

Ashia quay mặt đi. Ra vậy, nghĩa là tôi trong tương lai đã khen món này nên Ashia mới quyết định nấu nó.

Ừm. Tôi không biết sẽ còn bao lâu, nhưng nếu một ngày nào đó trong tương lai Ashia nấu món này thì chắc chắn tôi sẽ khen ngợi hết lời.

[Thật tình, việc sử dụng mưu hèn kế bẩn là hoàn toàn vô nghĩa! Nghe đây, nấu ăn chân chính là phải…!]

[Hử? Nhưng Lou cũng giấu Ashia việc Touya đã vận động mạnh và đổ mồ hôi vào buổi sáng còn gì?]

Lou đứng hình khi nghe câu hỏi chí mạng của Elze. Elna ngay lập tức huých Elze như muốn nhắc mẹ mình im lặng. Elna à, mẹ của con đã vô tình nói một thứ thừa thãi rồi.

[……Mẹ?]

[Mẹ không biết con đang nói gì cả?]

Ồ, Lou cũng quay mặt đi kìa. Hai mẹ con này giống nhau thật.

[Mẹ cũng giống y xì thôi! Nếu biết cha vận động mạnh suốt buổi sáng thì con đã cho thêm muối rồi!]

[Muốn nói gì thì nói! Vấn đề là con đã không nhìn thấu đáo vấn đề! Nếu chịu quan sát thì con phải nhận ra rồi!]

Làm lơ hai mẹ con đang bắt đầu cãi nhau, mọi người cúi xuống ăn phần cơm trưa của mình.

[Họ thân thiết ghê.]

[Thân thiết á…? Có thể.]

Mặc dù không chắc có đúng như Su nói không, nhưng hãy cứ cho là vậy đi. Tôi sẽ coi mối quan hệ giữa hai mẹ con này là một điều bình thường.

◇◇◇◇

[Argh! Bực quá! Lại thua mẹ nữa rồi!]

[Chị nghĩ đó là do A-chan bất cẩn thôi…]

Vào đêm mà Ashia đến. Mấy đứa trẻ thay đồ ngủ rồi tập trung trong một căn phòng của lâu đài. Freya thở dài nhìn cô em Ashia đang đánh vào tấm nệm một cách đầy tiếc nuối. Để thay đổi bầu không khí của cả đám, Coon quay qua hỏi Elna và Linne.

[Vậy thì Elna, Linne. Chị sẽ hỏi lại một lần nữa, vào lúc mà làn sóng thứ nguyên diễn ra, Ashia đã ở trước mặt hai đứa phải không?]

[Vâng, không có gì sai hết. Vào lúc mà “cái lõi” phát sáng, Ashia-oneechan đã đứng che cho tụi em.]

Sau khi nghe lời xác nhận từ Linne, Coon đã có cơ sở để tin rằng giả thuyết của mình là đúng. Thứ tự xuất hiện của những đứa trẻ ở thời đại này tỉ lệ nghịch với khoảng cách của chúng so với “cái lõi”.

[Vậy thì Ashia. Ai đã ở trước mặt em vào lúc đó?]

[Trước mặt ạ? Ừm, vì lúc đó chói quá nên em đã nhắm mắt… Nhưng nếu em không nhầm thì… là chị Yoshino đó.]

[Yoshino à… Vậy thì không có gì phải lo. Em ấy sẽ tới thẳng đây bằng [Teleport]. Đó là nếu con bé không mải rong chơi…]

Yoshino, con gái của Sakura, sở hữu phép thuật vô thuộc tính [Teleport]. Không giống [Gate], [Teleport] cho phép bạn dịch chuyển đến bất cứ đâu miễn là biết khoảng cách và tọa độ.

Mặc dù khoảng cách càng xa thì càng tiêu hao ma lực, nhưng lượng ma lực mà Yoshino có là đủ để cô dịch chuyển tới Brunhild vài lần từ nơi tận cùng thế giới.

Vấn đề duy nhất ở đây là tính cách. Yoshino là một người khá thời tiết, cô sẽ không làm bất cứ điều gì mình không thích hoặc không hứng thú. Cô bé là kiểu người sẽ nghĩ “Mình phải tới gặp gia đình… nhưng để tí nữa làm sau”.

Ngược lại, cô sẽ phản ứng ngay với những gì mình hứng thú, những gì mới mẻ hoặc hiếm gặp. Tuy nhiên, cô bé cũng rất chóng chán, bằng chứng là tấm thẻ lưu trữ của cô có đầy những món phế liệu kì quặc mà cô mua về rồi vứt vì chán. Một người sáng nắng chiều mưa đúng nghĩa.

Biết rằng cô em gái sẽ ít khả năng trở về nhà ngay dù là trong tình huống không mong đợi như hiện tại, Coon thở dài.

[Mong là Yakumo-oneesama sẽ không về trước em ấy.]

[Thế thì có sao đâu ạ? Yakumo-oneechan về trước cũng được mà.]

Elna bối rối không hiểu tại sao cô chị Coon lại muốn Yoshino về trước, còn Linne thì nằm ra giường và cười.

[Em thử nghĩ đi. Nếu Yakumo-oneesama đến trước, rồi Yoshino thong thả đến sau. Có khi nào mà em ấy không đem về cả đống đồ lưu niệm kì quặc không?]

[Ah… Chắc chắn Yakumo-oneechan sẽ lại thuyết giảng chị ấy…]

Có vẻ đã hình dung ra cảnh tượng đó, Elna mỉm cười.

Yakumo nghiêm túc và Yoshino thời tiết như thể nước với dầu. Mặc dù không phải là có quan hệ xấu, nhưng vì sự trái ngược tính cách nên cả bọn đều đã thấy cảnh chị cả Yakumo thuyết giảng Yoshino rất nhiều.

[Yoshino. Nếu em không về sớm, Yakumo-oneechan sẽ nổi trận lôi đình đấy…]

Freya nhắc nhở cô em gái hiện chưa rõ tung tích. Cô có cảm giác em gái mình còn không bận tâm đến việc bị Yakumo la rầy vì tội rong chơi. Và cho tới hiện tại, Freya cũng không có ý định ngăn cản nếu chị gái cô thuyết giảng Yoshino.

À, nhưng nếu em gái cô đem một món vũ khí quý giá nào đó về làm quà lưu niệm thì mọi chuyện sẽ khác.

◇◇◇◇

[Hắt xì!]

Bỗng dưng bị ngứa mũi, Yakumo hắt xì giống như một ông già trái ngược với vẻ ngoài thiếu nữ của cô.

[Mu… Có ai đang nói gì mình hay sao vậy…]

Dạo bước qua thị trấn, Yakumo lấy tay xoa mũi. Cô hiện đang ở Long Phượng Quốc Orphan. Nơi này đối xứng với Ishen, quê hương của mẹ cô Yae.

Ishen nằm ở cực Đông còn Orphan ở phía cực Tây. Yakumo chưa từng đặt chân tới quốc gia có địa hình đối xứng với Ishen này bao giờ. Vì vậy, cô không thể sử dụng [Gate] mà phải đi tàu từ Vương quốc Lassei.

Cô đã tiến xa đến mức này để tìm kiếm manh mối về loại bột vàng lấy được từ Isengard.

Người ta đồn loại bột này được chiết xấu từ cành Thần Thụ và rằng nó có thể chữa được bệnh hoa vàng.

Bệnh hoa vàng khiến người bệnh sốt cao, cơ thể gầy gò và dẫn đến tử vong. Điều đáng sợ ở căn bệnh này là sẽ có một bông hoa vàng mọc trên đầu nạn nhân, biến họ thành những xác sống.

Người dân không hề hay biết mà cứ đinh ninh rằng đó là một loại bệnh, trên thực tế đó là nỗ lực của Ác thần nhằm biến tất cả thành biến thể.

Sau khi Ác thần bị tiêu diệt, căn bệnh cũng theo đó mà biến mất, nhưng nỗi lo của người dân thì không. Và bắt đầu xuất hiện những kẻ lợi dụng điều đó để trục lợi.

Nếu chuyện chỉ dừng lại ở việc trục lợi thì Yakumo không cần động tay. Cô sẽ báo cáo với Hội mạo hiểm giả và quan lại của các quốc gia để xử lý.

Tuy nhiên, cô cảm thấy việc này không đơn giản đến thế. Có ẩn tình gì đó xoay quanh thứ bột vàng này. Một cảm giác bứt rứt khó tả.

Yakumo lần theo manh mối và tới được Long Phượng Quốc Orphan, nơi có những kẻ bán loại thuốc này.

Long Phượng Quốc Orphan là một nơi rất giống Ishen. Người bản địa mặc những bộ đồ tương tự kimono, nhà cửa được xây bằng gỗ và gạch thay vì đá hay sắt. Nhưng tất nhiên, đèn đường vẫn được thắp sáng nhờ đá ma thuật và golem vẫn đi lại tấp nập.

Thậm chí trong thị trấn, những kiếm sĩ và golem trên đường đều ăn mặc rất giống samurai. Phải, “katana” có tồn tại ở quốc gia này.

Vì vậy, một người thường hay nổi bật như Yakumo lại rất bình thường ở đây. Cô giống như một cư dân Orphan vậy.

Yakumo đi thẳng trên con đường. Tuy mới đến lần đầu nhưng chiếc smartphone trong tay cô đã hiển thị chi tiết mọi thứ quanh đó.

Điểm đến của cô là một ngôi nhà bỏ hoang nằm ở ngoại ô thị trấn. Cô nghe bảo đó là nơi việc giao dịch thuốc vàng diễn ra.

Cô không có chiến lược cụ thể nào cả. Tất cả những gì phải làm là nhảy vào tấn công, áp chế đối phương và bắt chúng khai ra. Yakumo là kiểu người đầu óc đơn giản giống như mẹ cô vậy.

Ngôi nhà bỏ hoang ở ngoại ô thị trấn có vẻ đã từng là một nhà máy. Bước vào trong nhà máy tối mờ, cô không cảm nhận được sự hiện diện nào. Chẳng lẽ chúng đã chạy hết rồi sao? Trong lúc nghĩ như vậy, có thứ gì đó phóng ra từ bóng tối trên tầng hai.

[~!?]

Yakumo nhảy qua một bên né đòn, ba con dao nhọn găm xuống mặt đất. Rút kiếm khỏi vỏ, Yakumo đưa mắt nhìn về phía bóng tối lờ mờ trên tầng hai nơi phóng ra những con dao.

[…Mày là đứa nào? Trông mày khác với lũ ngu đến đây mua thuốc, phải vậy không? Đôi mắt mày không hề mờ đục.]

Bước ra từ trong bóng tối là một kẻ đội chiếc mũ lặn kì dị. Chiếc mũ lặn hình cầu có những lỗ nhòm tròn được gia cố bởi vành sắt ở hai bên. Ngoài ra nó còn được nối với bình ôxi sau lưng qua ống khí. Nhìn chung đó là một cảnh tượng khá kì quặc.

Nếu cha của Yakumo có ở đây, cậu ta chắc chắn sẽ thốt lên: “Một bộ đồ lặn”.

Trong một thoáng, Yakumo đã nghĩ đó là một con golem, nhưng cô nhanh chóng nhận ra hắn là người dù mặc bộ đồ lặn cồng kềnh.

[Ngươi là kẻ đã phát tán thuốc vàng~degoza… phải không?]

[Ra vậy. Một con chó của Orphan à? Đánh hơi tốt lắm… Xem ra cư dân của đất nước này khá giỏi đấy.]

Hắn rõ ràng đã nhầm lẫn, nhưng Yakumo chẳng dại gì mà sửa lại.

[Chính xác thì đây là thứ gì? Nó không đơn giản là thuốc giả để ngươi trục lợi đúng không?]

[Hô, sắc sảo gớm. À thì, đúng vậy, mày có thể coi nó là một cái “sàng”. Để sàng lọc những kẻ có tư chất và những kẻ không.]

Tư chất? Hắn tìm kiếm những người có tư chất thông qua loại thuốc này? Yakumo suy ngẫm lời nói của đối phương, nhưng không nghĩ được gì. Nếu đã vậy thì hỏi trực tiếp là nhanh nhất.

[[Gate].]

[Mu!?]

Yakumo mở [Gate] ngay bên cạnh kẻ mặc đồ lặn, nhưng đòn tấn công bất ngờ của cô đã bị chặn bởi chiếc rìu mà kẻ mặc đồ lặn rút ra từ dưới thắt lưng.

[[!?]]

Cả hai nhảy ra xa.

Yakumo rất ngạc nhiên. Thanh kiếm mà cô sử dụng được cha cô chế tạo từ vật liệu tinh thể. Đỡ được thanh kiếm, thứ có thể cắt xuyên mọi vật nếu được truyền đủ ma lực, là điều quá bất thường.

Nhưng vì lý do nào đó, kẻ mặc đồ lặn cũng tỏ ra sửng sốt.

[Đỡ được “Deep Blue” của tao…?]

Hắn choáng váng nhìn cái rìu màu xanh ánh kim trên tay.

Yakumo không bỏ lỡ cơ hội đó. Cô ngay lập tức thu hẹp khoảng cách và chém vào đối thủ.

[Hự!?]

Mũi kiếm đã chém sượt qua ống dẫn khí quấn quanh cổ của kẻ mặc đồ lặn.

Một lớp sương vàng tràn ra khỏi ống và bay vào không khí. Dự cảm không lành về điều đó, Yakumo nhảy ra xa.

[Ku…! Hôm nay tao sẽ tạm thời rút lui. Hãy về báo cáo lại với Long Phượng Đế Orphan của mày. Rằng sớm muộn gì “Sứ đồ của Ác thần” bọn tao sẽ đưa thế giới trở về đúng với những gì vốn có.]

[“Sứ đồ của Ác thần”…!? Đợi đã~degozaru!]

Trước khi Yakumo kịp nói gì, kẻ mặc đồ lặn đã chìm vào lòng đất như thể hắn đang lặn xuống nước và biến mất.

Xem ra đó là ma thuật dịch chuyển. Hắn không còn ở đây nữa.

[Sứ đồ của Ác thần… Có vẻ linh cảm xấu của bà Tokie đã đúng.]

Lẩm bẩm một mình, Yakumo lặng lẽ tra kiếm vào vỏ và trấn tĩnh bản thân.

CHƯƠNG 494: HỘI KĨ SƯ THÁM HIỂM VÀ TÀU CỔ ĐẠI

[Ahh… Mệt quá…]

Mặc dù Ashia xuất hiện giữa chừng, song chuyến tham quan công viên giải trí đã kết thúc êm thấm. Tôi cũng đã lọc ra được những thứ có thể và không thể dùng cho công viên Brunhild, nhưng mà, liệu có ổn không khi truyền nỗi khổ hạnh này đến các ông bố trên toàn thế giới?

Thây kệ, chỉ cần được thấy con gái mình vui vẻ là tôi mãn nguyện rồi.

Sự xuất hiện của Ashia lại làm số họ hàng của tôi tăng lên, nhưng vì đã được báo trước nên những người sống trong lâu đài cũng không lấy làm lạ nữa.

Ashia đã ngay lập tức tới nhà bếp của lâu đài và giúp đỡ đầu bếp Claire-san. Nhờ vậy, bữa tối hôm ấy vô cùng linh đình, nhưng cái bụng tôi đã hứng chịu hậu quả sau khi Ashia đem ra cho tôi hết món này tới món khác.

Tôi cũng cảm ơn Robert về chuyện của Ashia, sau đó đãi cậu ta một bữa ăn rồi đưa về Panaches bằng [Gate].

Việc Ashia đến, cùng với Freya, Coon, Elna và Linne đã nâng số lượng bọn trẻ lên 5 người. Quá một nửa.

Những đứa trẻ còn lại là con của Yae, Sakura, Yumina và Su; nhưng Yakumo, con gái của Yae, hiện đã tới thời đại này khá lâu rồi. Không biết con bé đang đi lang thang ở đâu nữa…

<HẾT VOL 23>

◇◇◇◇

[Này, ma thuật vô thuộc tính của Ashia là gì?]

Ngày hôm sau, trong lúc đang đi chợ sáng cùng Ashia theo thỉnh cầu của con bé, tôi bỗng nhớ ra chuyện đó.

[Con ạ? Đó là [Search] và [Apport]. Mặc dù tầm sử dụng ngắn nên không phù hợp để chiến đấu, nhưng chúng rất thuận tiện khi con đi tìm nguyên liệu.]

[Ồ, ra con sử dụng theo cách đó…]

[Search] quả thật rất thuận tiện khi đi hái lượm thức ăn trên núi, và [Apport] cho phép lấy chúng mà không cần phải tới gần. Có điều nếu chỉ sử dụng như thế thì…

[Ngoài ra nó còn giúp con phân biệt những thứ độc hại hoặc thức ăn đã bị hư hỏng nữa ạ.]

Đúng vậy. Tôi đã từng dùng [Search] để phát hiện độc dược. Nghe đến đây, tôi đã bị thuyết phục rằng những phép thuật đó rất hữu ích với một người đầu bếp.

[A, táo kìa cha! Hôm nay con sẽ làm bánh táo, nên chúng ta hãy mua chúng rồi về lâu đài thôi ạ!]

[Ashia cũng biết nấu đồ ngọt à?]

[Đó là việc con giỏi hơn bất kì thứ gì khác. Tại cha không ăn đồ ngọt thôi chứ mọi người là mê mẩn luôn đó ạ.]

Tôi đâu có ghét đồ ngọt. Chỉ là tôi không thể ăn nhiều thôi. Hai cái bánh là giới hạn của tôi rồi. Không phải tôi muốn giữ dáng mà là lưỡi tôi từ chối ăn thêm. Sao phụ nữ có thể ăn nhiều thế nhỉ…

Một mình Yae có thể xử gọn một cái bánh lớn. Nhưng có thể em ấy vốn đã ăn nhiều như thế rồi.

Ashia tới quầy bán táo và lựa từng quả một. Có lẽ tôi cũng nên mua gì đó làm quà cho tụi nhỏ…

Đi lẩn thẩn ngắm nghía những quầy hàng trong khi nghĩ thế, đột nhiên những người dân xung quanh tôi bắt đầu bàn tán xôn xao. Chuyện gì thế nhỉ?

[Cái gì thế? Có thứ gì đó đang bay trên trời kìa?]

[Tôi không biết. Lại là ma cụ nào đó của Bệ hạ à?]

Nghe những người dân bàn tán và nhìn lên trời, tôi thấy một vật thể cỡ hạt đậu lơ lửng trên đó. Nó đang bay khá chậm.

[[Long Sense].]

Tôi phóng to tầm nhìn để quan sát vật thể bí ẩn. Đó là… một con tàu bay?

Bên dưới túi khí được bơm phồng như quả bóng là một con tàu cũ kĩ đang sải đôi cánh lớn với cánh quạt xoay vù vù. Trên thân tàu có gắn những bộ phận dài trông như cánh tay.

Không phải ma cụ. Đấy là một chiếc tàu bay golem tới từ Lục địa Tây (trước đó là thế giới ngược).

Tôi không biết tại sao thứ đó lại ở đây. Ai cho mấy người bay vào lãnh thổ nước khác mà không báo trước vậy hử. Mặc dù tôi biết là trong thế giới này không có khái niệm không phận.

Ở Lục địa Tây, golem tàu bay rất ít khi được tìm thấy, vì thế nên chúng thường thuộc sở hữu của quốc gia hoặc các quý tộc giàu nứt vách. Nói cách khác, khả năng cao là golem tàu bay này cũng tới từ một quốc gia hoặc gia đình đại quý tộc nào đó.

Tôi có nghe rằng loại golem tàu bay có tầm bay không xa, nhưng nếu vậy thì nó tới từ đâu mới được?

Đứng nhìn mãi cũng chẳng ích gì. Mặc dù không cao, nhưng không thể loại trừ khả năng nó đang tính tấn công chúng tôi.

[Đi thôi, Ashia.]

Thấy Ashia đã chọn xong chỗ táo, tôi nắm lấy tay con bé và dùng [Teleport] dịch chuyển đến sân tập lớn ở phía Bắc.

Sau khi lấy Reginleiv từ trong [Storage] ra, chúng tôi chui vào buồng lái.

Chỉ có một chỗ ngồi trong Reginleiv, nhưng với một đứa trẻ như Ashia thì vẫn vừa vặn. Với cả tôi cũng không thể bỏ con bé lại được. Chỉ có điều, sao con lại ngồi trên đùi cha vậy chứ? Màn hình bị che hết rồi kìa.

Tôi khởi động Reginleiv và bay lên. Trong nháy mắt, chúng tôi đã đạt đến độ cao bằng với con tàu bay. Tôi đặt cỗ máy ở chế độ lơ lửng và sử dụng ma thuật vô thuộc tính [Speaker].

『Cảnh cáo con tàu phía trước. Đây là vùng không phận của Tiểu Vương quốc Brunhild. Hạ cánh ngay lập tức và khai báo lý do đi vào không phận. Tôi sẽ chờ. Nếu không có phản hồi, các bạn sẽ bị cưỡng chế đưa ra khỏi không phận.』

Trước tiên tôi sẽ cảnh cáo đối phương. Chủ yếu là để thăm dò xem họ thù địch hay thân thiện. Thật phiền phức khi vướng phải một vụ đi vào không phận khi chưa có sự đồng ý thế này. Tôi nghĩ mình nên đưa ra đề xuất tại Hội nghị Thế giới vào lần tới.

Cơ mà, tôi có cảm tưởng chỉ cần một quả [Fireball] từ dưới mặt đất cũng có thể bắn thủng túi khí và khiến con tàu rơi ngay lập tức. Trừ khi nó được bảo vệ bằng một lớp rào chắn nào đó.

[Cha ơi, nó đang hạ độ cao kìa.]

[Ồ, họ hiểu ý chúng ta rồi.]

Thấy con tàu từ từ hạ xuống, tôi cũng cho Reginleiv hạ theo.

Hai chiếc chân chống mỏng, dài dưới bụng tàu mở ra, giúp con tàu hạ cánh êm xuôi xuống đồi.

Sau khi cho Reginleiv hạ cánh, tôi để Ashia lại trong buồng lái và nhảy xuống mặt đất.

Cửa khoang tàu bay mở ra, từ bên trong rất nhiều người bước ra ngoài. Có mấy người trông có vẻ là người lùn. Chắc họ là thợ máy của con tàu bay này?

Hừmm? Có ai đó… Một ông già để ria mép đang lao về phía tôi. Đôi mắt ông ta sáng lấp lánh còn miệng thì không ngừng hú hét gì đó. Trông gớm quá!?

[[Shield]!]

[Gufu!?]

Ông già đâm sầm vào bức tường vô hình và ngã ngửa ra sau. Máu mũi phun ra dính đầy lên bộ ria mép của ông ta. Này này, ông đã chạy với cái tốc độ gì thế?

[Đồ ngốc! Tự dưng chạy một mạch qua đó! Ông tính dọa người ta hả!]

Người phụ nữ xinh đẹp độ chừng 30 tuổi đuổi theo ông già ria mép đang đá ông ta mấy cái.

[Xin lỗi vì sự kích động của ông ấy. Chỉ cần thấy golem là tên ngốc này lại mất kiểm soát.]

[Ồ… Là vậy à…]

Hình như họ tưởng Reginleiv là một con golem. Người phụ nữ cười cười trong khi vẫn đá ông già nằm dưới đất. Tội nghiệp.

Cô ấy có mái tóc nâu được buộc thành búi và mặc bộ áo liền quần màu xám bụi bặm. Một chiếc khăn giắt dưới hông và đeo găng tay da, trông rất ra dáng một người thợ máy.

Nhìn kĩ thì trang phục của ông già kia cũng giống vậy. Có vẻ hai người họ đều là kĩ sư golem.

[Nhưng đúng như lời đồn, con golem này thật tuyệt vời. Không uổng công đi từ Gandilis tới đây.]

[Gandilis? Hai người là người đưa tin từ Gandilis à?]

Vương quốc Thép Gandilis, một đất nước chuyên về khai thác được bao quanh bởi những dãy núi, nằm ở phía Nam Thánh quốc Allent và phía Đông Đế quốc Gardio. Tôi nghe nói rằng vương quốc này là nơi xuất khẩu quặng chủ yếu để chế tạo golem.

[Đúng một nửa. Chúng tôi tới từ Gandilis nhưng không dính dáng gì tới nơi đó. Chúng tôi chỉ là một nhóm kĩ sư gọi là “Hội kĩ sư thám hiểm” mà thôi.]

“Hội kĩ sư thám hiểm”…? Hình như tôi đã nghe cái này ở đâu đó…

A! Đó là cái hội được Ngũ đạo sư sáng lập mà Elka với ông già Ma pháp Vương chết tiệt có trong đó…!

[Chúng tôi là một nhóm kĩ sư. Tên hội không thuộc về bất cứ ai mà chỉ chung cho cả nhóm. Trong trường hợp cậu đang thắc mắc thì tên ngốc này là Mario Phalanx, chủ hội. Ông ấy cũng là chồng của Ripple Phalanx tôi.]

[Hai người là vợ chồng!?]

Sao cô có thể đá chồng mình dữ vậy!? Tôi nghĩ ông ta sắp thăng thiên rồi kìa. Chỉ đứng nhìn mà tôi thấy tội giùm ổng luôn.

Cơ mà, tên của ông già ria mép này là Mario. Một cái tên không thể hợp hơn theo một nghĩa nào đó.

[À, có lẽ nào hai người là bố mẹ của Parrel-san?]

Nghe tôi hỏi vậy, Ripple-san mở to mắt ngạc nhiên.

[Cậu biết con gái chúng tôi?]

[Ừm, đúng vậy. Tôi từng gặp cô ấy với Công chúa Gandilis.]

Vụ án golem hình nhân tại bữa tiệc mai mối được tổ chức ở Refreese. Chủ mưu trong vụ án lần đó là Parrel-san, hầu gái của Công chúa Gandilis đệ nhị Cordelia.

Hình như con golem hình nhân đó đã được hai người này tạo ra thì phải. À không, nói chính xác thì họ đã khai quật và phục hồi lại.

[Nhân tiện, cậu là…]

[Ồ, xin lỗi vì sự chậm trễ. Tôi là Mochizuki Touya. Quốc vương của Tiếu Vương quốc Brunhild.]

[Ể!? Cậu là vua á!?]

Nghe tôi giới thiệu, cô ấy lại mở to mắt ngạc nhiên một lần nữa. Đây là một cảnh tượng quá quen rồi nên tôi cũng chẳng mấy ngạc nhiên. Điều tôi muốn biết là đến khi nào thì cái phản ứng này mới kết thúc.

[…X-xin thứ lỗi. Có vẻ chồng tôi đã thất lễ với Quốc vương Bệ hạ…]

[À, cứ nói chuyện bình thường là được rồi. Dù sao tôi xuất thân cũng chỉ là một mạo hiểm giả thôi.]

[Ra vậy. Thật tốt quá. Chúng tôi không phù hợp với những thứ lễ nghi. Vì vậy nên tôi mới gửi Parrel cho cô Công chúa đó.]

Ripple-san trả lời với gương mặt nhẹ nhõm. Tôi sẽ không bỏ tù chồng cô chỉ vì chuyện cỏn con đó đâu.

[Vậy tại sao mọi người lại tới Brunhild?]

[À. Một trong những lý do là để chiêm ngưỡng con golem khổng lồ này. Với lại chúng tôi được nghe rằng nhóc Elka cũng đang ở đây. Liệu chúng tôi có thể gặp cô ấy không?]

Kĩ sư Elka? Trong nhóm Ngũ đạo sư, cô ấy được biết đến với danh hiệu “Nữ vương tái sinh”. Không có gì lạ khi bọn họ quen nhau, nhưng rốt cuộc hai người này muốn gì?

[Ừm, trước đó thì, liệu mấy tên ngốc kia có thể tới đây được không? Có vẻ họ đang rất muốn nhìn cận cảnh cỗ máy này.]

Ở hướng mà Ripple-san chỉ là những người có đôi mắt lấp lánh như vừa vớ được cục vàng y hệt ông già Mario. Bọn họ như muốn “pùng tráy” đến nơi rồi kìa!

[Mà… nếu chỉ nhìn thì được.]

[Được cho phép rồi. Lên thôi anh em!]

『Uoooooooooo!』

Nhóm người ngay lập tức phi thẳng về phía Reginleiv.

[Vật liệu này là gì!? Mithril hay Orichalcum đều không phải!]

[Đây không chỉ là giáp! Nó còn được yểm ấn ma thuật…!]

[Làm sao đôi chân mảnh khảnh này có thể nâng đỡ được toàn bộ khối lượng của cỗ máy…!]

Những ông già bu quanh chân Reginleiv trong khi tự đặt ra cả mớ thắc mắc. Bộ mấy người làm trong lĩnh vực công nghệ đều như này hết hả trời?

[Hii!? Cha! Con sợ!]

[A, cha tới ngay đây!]

Ashia trên buồng lái hoảng sợ vì bị mấy ông già ở dưới bu quanh. Nếu nói về sức mạnh thuần túy thì con bé ngang với hạng Bạc hoặc Vàng, nên họ chẳng là cái quái gì cả.

Có thể điều khiến con bé sợ là cái luồng aura quỷ dị tỏa ra từ bọn họ.

Thấy tôi ôm Ashia bay xuống bằng [Fly], mấy ông già kia bắt đầu cố trèo lên Reginleiv. Này, tôi đã bảo mấy người chỉ được nhìn thôi mà.

Tôi vội vàng đặt Reginleiv vào [Storage] và lấy hiệp sĩ hạng nặng Chevalier ra thay. Tôi không thể để Reginleiv bị hư hại dù chỉ là một vết trầy xước.

[Một cỗ máy khác!?]

Lần này mấy ông già đó bu quanh chân Chevalier. Ngay cả ông già Mario máu mũi lênh láng nằm dưới đất ban nãy cũng đã nhập hội trước khi tôi nhận ra.

[Cỗ máy này khác cái lúc nãy. Rốt cuộc thì cậu có bao nhiêu thế?]

[Hửm? Chắc là chưa tới một nghìn chiếc.]

[Cái…!?]

Ripple-san đơ ngắc. Đấy là tôi đã cho dừng việc sản xuất Frame Gear sau khi đánh bại được Ác thần.

Gần đây chúng tôi bắt đầu chuyển trọng tâm sang tiêu diệt ma thú và giải cứu người dân khỏi thiên tai, những thứ có xu hướng xảy ra ngày càng thường xuyên.

Về phần những cỗ máy cứu trợ thiên tai, nếu các kĩ sư từ hai Lục địa hợp sức, có thể họ sẽ tạo ra một thứ còn xịn sò hơn cả Lính Sắt, một sản phẩm đạo nhái Frame Gear.

Tôi tin rằng họ có khả năng chế tạo một cỗ máy như vậy.

Nhưng mà giờ không phải lúc nói về chuyện đó. Tôi nên đi gọi kĩ sư Elka thôi.

◇◇◇◇

[Cái gì đây?]

[Đừng hỏi tôi…]

Nhìn mấy ông già bu quanh chân hiệp sĩ hạng nặng Chevalier, Tiến sĩ đi cùng kĩ sư Elka thắc mắc.

[Họ chỉ đang hào hứng vì được thấy một cỗ máy mới lạ ấy mà. Vẫn y như trẻ con vậy. Cứ kệ họ đi.]

[Nếu họ làm phiền mọi người thì để tôi khâu miệng hết lại cho nhé?]

Sau khi Elka giải thích, tới lượt Ripple-san vỗ vào vai cô ấy bằng chiếc cờ lê trên tay. Này, khâu miệng này là nghĩa đen hay bóng vậy!? Cô không cần phải làm quá như vậy đâu.

[Fuwaa…! Đ-đây là loại golem tàu bay khá hiếm…! Vật liệu là Mithril? Không, ở một vài chỗ còn dùng đến cả Mithril cao cấp? Thật đáng kinh ngạc…]

Giống như mấy ông già trong “Hội kĩ sư thám hiểm” bu quanh Chevalier, tôi nhìn một cô gái đang dính chặt với golem tàu bay bằng ánh mắt thất vọng.

Ừ, đó có thể là ai ngoài Coon nữa. Sau khi nghe tôi nói về “Hội kĩ sư thám hiểm”, con bé đã theo nhóm Tiến sĩ xuống đây.

[Coon-oneesama, vẫn như mọi ngày…]

Ashia nhìn chị gái mình với vẻ mặt cạn lời. Này, Coon. Hình tượng của một người chị gái của con đang đổ vỡ đấy.

Kĩ sư Elka quay qua hỏi Ripple-san.

[Vậy? Sao mọi người lại tới Brunhild? Chắc hẳn hai người không đến đây chỉ để gặp mặt tôi đúng không?]

[Oya, sao cô lại nghĩ thế chứ? Ừ thì, đó không phải lý do duy nhất. Có một thứ tôi muốn cho cô xem.]

Ripple-san lấy ra vài miếng giấy từ trong túi áo ngực. Chúng là… ảnh?

[Đây là…]

[Một phế tích mới được khai quật gần đây ở Gandilis. Cô có nhận ra đó là gì không?]

[Nó trông giống một con tàu… nhưng sao… kích thước lại lớn vậy?]

Đứng sau kĩ sư Elka, tôi tò mò nhìn vào đống ảnh. Trong đó chụp một nơi có vẻ là bến tàu nằm dưới lòng đất cùng một con tàu khá lớn. Dựa vào kích thước của người trong ảnh, con tàu chắc phải to bằng một nửa Babylon.

Con tàu này… trông rất giống tàu vũ trụ.

[Tàu của nền văn minh cổ đại…! Đợi đã, biểu tượng này là…!]

Kĩ sư Elka dừng lại tại một bức ảnh. Bức ảnh đó chụp phần thân tàu, nhưng biểu tượng trên đó… cũng khá quen thuộc với tôi.

[Dòng “Crown”…! Không lẽ nào, đây là…!]

[Đúng vậy. Có khả năng con tàu đó là sản phẩm của kĩ sư golem thiên tài thời cổ đại Chrome Lanches. Người chế tạo ra dòng “Crown”.]

Chrome Lanches. Một kĩ sư golem thiên tài, người tạo ra dòng “Crown” cũng như đã sử dụng “Trắng” và “Đen” vượt qua rào chắn thế giới để tới được thế giới chính diện.

Mặc dù không phải cố ý nhưng có thể nói ông ta là người khơi mào cho cuộc Đại xâm lược của loài Phrase vào 5000 năm trước. Thế nhưng sau đó ông ta đã bị mất trí nhớ do sử dụng sức mạnh của “Trắng”.

[Không lẽ bản thân con tàu này là một “Crown”!?]

[Chịu. Bọn tôi không nói chắc được vì chưa thể vào bên trong con tàu. Vì vậy bọn tôi mới nghĩ rằng nếu nó là một “Crown” thì các “Crown” khác có lẽ sẽ biết gì đó. Và thật tình cờ là “Trắng”, “Đen” và “Đỏ” đều có mặt ở đây?]

Ra vậy, nhóm người của Ripple-san tới đây để tìm các “Crown”. Trên thực tế thì ở đây còn có cả “Tím” nữa. Nhưng chắc họ không tính đến nó vì khả năng giao tiếp kém.

[“Xanh dương” và “Xanh lục” đều thuộc sở hữu của Hoàng gia. Dính vào bọn họ thì mệt lắm.]

[Ờ, nói chính xác thì “Trắng” cũng thuộc sở hữu của Hoàng gia mà…]

Mặc dù chỉ là tạm thời, nhưng Crown “Trắng” Illuminati Albus hiện đang thuộc sở hữu của Yumina. Vì vậy có thể xem nó thuộc sở hữu của Hoàng gia Brunhild.

[Nhưng hai bên chỉ mới giao ước chưa đầy một năm phải không? Còn “Xanh dương” và “Xanh lục” thì đã lên đến hàng trăm năm rồi. Để gặp được chúng là rất khó. Hơn nữa nếu bị các quốc gia lớn phát hiện, họ chắc chắn sẽ đòi chúng tôi chia chác.]

Tôi hiểu ý cô ấy rồi. Con tàu này chắc chắn sẽ là một phát hiện lớn với giới kĩ sư golem, thế nên mọi quốc gia đều sẽ muốn đem bằng được công nghệ đó về đất nước của mình.

Tôi thì không quan tâm chuyện đó lắm và chẳng có ý định tham gia. Đã có một thứ tương tự bên trong “Hangar” rồi.

Có lẽ tất cả những gì phải làm là hỏi ý kiến Albus…

Thế nhưng, có ai đó giật giật tay áo tôi.

[Cha, cha! Đó là di sản của người tạo ra dòng “Crown” của nền văn minh cổ đại đó! Đ-đây sẽ là một phát hiện động trời!]

A… Lại nữa rồi…

Coon nhìn xấp ảnh với đôi mắt lấp lánh và bắt đầu mè nheo tôi cho con bé được đi.

[Trông vui đấy. Ta cũng đang khá là hứng thú.]

Ngay cả bà Tiến sĩ cũng nói vậy.

Chịu, xem ra số mệnh của tôi là không thể không dính vào chuyện này.

Hết cách rồi. Có lẽ tôi nên đi gọi Yumina và Albus vậy.

CHƯƠNG 495: ARK VÀ HỒ NƯỚC NGẦM

『Tàu…? Tạo ra bởi Chrome Lanches…? Khả năng đó là “Ark”.』

[“Ark”?]

Crown Trắng mà Yumina đưa tới, Illuminati Albus trả lời.

『“Ark”. Nhà máy di động của Chrome. Tạo ra các “Crown” khác.』

[Tạo ra…? Như vậy thì nó là một nhà máy di động chuyên sản xuất “Crown”?]

Nghe khá giống “Workshop” của Babylon. Theo Albus, Chrome Lanches là một người khá kì quặc. Ông ta không thuộc về quốc gia nào và thường đi lang thang khắp nơi. Có lẽ vì vậy nên ông ta đã tạo ra nhà máy di động “Ark” làm phương tiện di chuyển.

Y chang bà Tiến sĩ luôn, bộ những thiên tài lỗi lạc đều như này hết à?

[Đừng bảo tôi là có tới chín con tàu “Ark” đấy nhé…?]

『? Theo dữ liệu ghi nhận, chỉ có một chiếc.』

May quá. Chỉ là tôi tưởng tượng thôi.

Nghe xong, Ripple-san thuộc “Hội kĩ sư thám hiểm” hỏi Albus.

[Cậu có biết cách để vào bên trong “Ark” không?]

『Các “Crown” là chìa khóa. Kích thước Reginleiv, không vấn đề.』

Ra vậy. Các “Crown” được sử dụng làm chìa khóa để vào con tàu. Như thế thì gần như không ai có thể vào được.

[Quốc vương. Xin thứ lỗi nhưng liệu bọn ta có thể mượn “Trắng” không? Bọn ta cần một Crown để vào trong đó.]

[Dù ông có nói thế thì…]

Ông già Mario chủ “Hội kĩ sư thám hiểm” đề nghị tôi giúp đỡ. Nhưng mà tôi không thể cứ gật đầu đồng ý được.

[Cha, cha! Để con với Albus làm đại diện Brunhild cho ạ…!]

[Không được. Con chỉ muốn chiêm ngưỡng con tàu đó thôi chứ gì? Ở nhà.]

[Đi mà mẹ!]

Leen đã bắt Coon ở nhà ngay khi thấy con bé chuẩn bị mè nheo tôi. Hờ hờ, biết ngay là sẽ thế mà.

Nhưng phải công nhận là tôi bắt đầu hứng thú với con tàu “Ark” đó. Một di sản để lại bởi người tạo ra dòng golem “Crown”. Có thể đây sẽ là phát hiện đột phá về lịch sử và khoa học.

Hơn nữa, tôi cũng tò mò về sức mạnh mà “Ark” nắm giữ. Dù sao đó cũng là sản phẩm của một người từng vượt qua rào cản thế giới. Cứ mặc kệ nó như vậy thì không được. Tốt nhất là thử coi qua xem thế nào.

[Xưởng chế tạo của Chrome Lanches…! Tôi phải xem! Thứ này có thể vén màn bí mật của dòng “Crown”!]

[Ta cũng khá là tò mò. Được chiêm ngưỡng những công nghệ bị chôn vùi thì tội gì mà không đi, nhỉ Touya-kun?]

Elka và Tiến sĩ Babylon đã về bên kia chiến tuyến. Bên cạnh họ là Coon đang giơ nắm tay ra vẻ chiến thắng… Với tình hình này thì không thể từ chối rồi.

Mà tôi cũng đang lên kế hoạch ghé thăm Gandilis, nên có lẽ đây là cơ hội tốt đấy chứ? Theo cô Công chúa đệ nhị Cordelia… thì Quốc vương Gandilis là một người rộng lượng và tốt bụng.

[Rồi. Chúng ta sẽ đem Albus tới phế tích. Em thấy được không, Yumina?]

[Vâng, không sao hết.]

Dù thuộc sở hữu của Brunhild nhưng về cơ bản chủ nhân của Albus vẫn là Yumina (tuy chỉ tạm thời). Thế nên tôi cần sự cho phép của em ấy.

[Vâng! Cha, con cũng đi nữa! Con không muốn ở nhà đâu!]

[Không công bằng, Coon-oneesama! Cha, cả con nữa!]

[Hai đứa…]

Tôi muốn nhức cả đầu chỉ vì nghe Coon và Ashia vừa cãi cọ vừa thi nhau giơ tay. Chúng ta không tới đấy để chơi đâu.

◇◇◇◇

[Uooooo!? Nhanh! Nó bay nhanh quá!]

Ông già Mario tăng động y như một đứa con nít chỉ vì được nhìn cảnh vật bên ngoài từ cửa sổ. Mà không chỉ riêng ông ta, tất cả mấy ông già trong “Hội kĩ sư thám hiểm” đều như thế.

Chúng tôi đang trên con tàu bay siêu tốc cỡ lớn tên “Balmung” do Tiến sĩ Babylon chế tạo.

Với con tàu bay của “Hội kĩ sư thám hiểm”, để đến được Gandilis phải mất vài tuần. Thế là những phát minh nằm đóng bụi trong “Hangar” được dịp tỏa sáng.

Con tàu này vốn dĩ được chế tạo để vận chuyển Frame Gear vào 5000 năm trước. Vì [Gate] của tôi mà nó phải chịu cảnh bị vứt xó, nhưng công nhận thứ này rất hữu ích khi đi đông người.

Nhân tiện thì con tàu bay của “Hội kĩ sư thám hiểm” hiện đang nằm trong [Storage] của tôi.

Hành khách ngoài các thành viên “Hội kĩ sư thám hiểm” ra còn có tôi, Yumina, Leen, Coon, Lou, Ashia, Tiến sĩ Babylon và kĩ sư Elka. Paula, Albus và Fenrir cũng đi cùng.

[Thật đáng ngạc nhiên… Tôi không thể tin được lại có một con tàu như thế này. Đây là điều bình thường ở lục địa này à?]

[Không đâu. Chỉ có Brunhild thôi. Đó là một quốc gia kì lạ đến mức không thể tưởng tượng được. Mọi luân thường đạo lý đều bị phá vỡ.]

Ripple-san và Elka này, hai người đang hơi thô lỗ rồi đấy, và làm ơn sửa lại giùm. Chỉ có bà Tiến sĩ mới như thế thôi.

Khi tôi kể lại với Yumina thì em ấy bảo rằng: “Touya-san nên nhìn mọi thứ một cách trực quan hơn”. Ý em là sao?

[Với tốc độ này, chúng ta sẽ đến Gandilis trong khoảng một giờ nữa.]

Nhìn vào smartphone, Tiến sĩ thông báo như thế. Balmung có chế độ bay tự động nên vẫn có thể tự đến đích ngay cả khi chúng tôi đi ngủ hết.

Thật lòng mà nói thì tôi thấy dùng [Fly] bay đến đó rồi mở [Gate] sẽ nhanh hơn. Nhưng nó đã bị cực lực phản đối bởi những người muốn được bay bằng Balmung. Tất nhiên là có cả Coon rồi.

Mà thôi kệ, bay bằng thứ này cũng chẳng lâu hơn là mấy, nên tôi quyết định chiều ý bọn họ.

Suốt lúc bay, Tiến sĩ và Elka bàn luận với ông già Mario và Ripple-san về thứ gì đó khó hiểu vờ lờ, còn Coon thì ngồi nghe trông rất hào hứng.

Albus cũng nói chuyện với Fenrir, nhưng cuộc trò chuyện có vẻ không đúng lắm. Nghe như chúng đang kiểm tra chuyện gì đó hơn. Còn Paula thì lẽo đẽo xung quanh cả hai.

Lou và Ashia thi nhau đem ra những món ăn nấu trong nhà bếp của Balmung. Này, anh không thể ăn nhiều thế đâu! Mặc dù thật có lỗi với cả hai, song tôi đã phải đem chia bớt cho mấy ông già trong “Hội kĩ sư thám hiểm”. Nhìn hai mẹ con suốt ngày ganh đua với nhau khiến tôi cảm thấy thật cạn lời.

[Chắc là sắp đến rồi đấy.]

[Ừ. Kia là dãy núi Pist. Chúng ta đã vào lãnh thổ Gandilis rồi.]

Chỉ vào dãy núi bên ngoài khung cửa sổ, ông già Mario xác nhận phỏng đoán của Tiến sĩ. Nó nhanh hơn tôi nghĩ.

Chúng tôi tới khoang chỉ huy để nhìn trực diện cảnh vật bên dưới.

Trước mắt tôi là rất nhiều dãy núi đúng như mô tả về quốc gia này.

Các thị trấn tọa lạc trên thung lũng nằm rải rác khắp đây đó. Kết nối chúng với nhau là những con đường mòn nhỏ hẹp.

[Kia là đường hầm à?]

[Đó là một con đường được đào bởi người lùn rất lâu về trước. Nhưng có vài cái thì được đào bằng golem.]

Ripple-san trả lời tôi. Người lùn… Theo tôi biết thì họ thường sống ở các hầm mỏ, nên điều đó không có gì là khó hiểu. Nghĩ như vậy, tôi liếc nhìn những người lùn trong “Hội kĩ sư thám hiểm”.

[Ồ, ta có thể thấy nó rồi… Cái gì… kia?]

Ông già Mario nheo mắt nhìn ngọn núi trước mặt.

Có thứ gì đó như khói bốc lên từ chân núi.

[Đó là lối vào phế tích à?]

[Ừ. Các hiệp sĩ Gandilis và những người trẻ tuổi trong “Hội kĩ sư thám hiểm” hiện đang đóng chốt ở đó… Nhưng đám khói kia là sao?]

[Có thể là hỏa hoạn…]

Tiến sĩ nhìn về phía mà ông già Mario chỉ. Cả tôi cũng vậy.

[[Long Sense].]

Tôi phóng đại tầm nhìn và hướng mắt về nơi mà ông già Mario chỉ. Đúng là có khói đang bốc lên. Những chiếc lều dựng ở đó bị đốt cháy trơ trọi. Không chỉ có thế, mảnh vỡ của golem nằm la liệt khắp nơi. Chúng là từ golem của các hiệp sĩ Gandilis?

[Tôi không chắc lắm, nhưng có vẻ họ đã bị thứ gì đó tấn công. Mảnh vỡ từ golem có vẻ là của Gandilis la liệt khắp nơi.]

[Cậu nói gì cơ!?]

Nghe vậy, Ripple-san la lên. Tiến sĩ bước vào trong buồng lái, điều khiển Balmung tăng tốc.

Sau khi bay đến vừa đủ gần, mọi người mới tận mắt chứng kiến thảm kịch.

Lửa bốc lên từ doanh trại, con người và mảnh vỡ của golem thì nằm la liệt khắp nơi. Rõ ràng có thứ gì đó đã tấn công họ.

Ngay khi Balmung vừa hạ cánh, các thành viên “Hội kĩ sư thám hiểm” lập tức nhảy xuống.

Quanh đây không có kẻ thù nào. Chúng rút lui rồi ư? Không, chúng đã tiến vào trong phế tích…?

Lối vào phế tích khá lớn và là dạng đi dốc xuống lòng đất. Thậm chí có thể nhét vừa vài con golem vào.

[Này! Cậu có sao không!? Cố lên!]

Tiếng ông già Mario lay người thanh niên bị thương đã kéo tôi về thực tại.

Không được rồi. Chuyện đó để sau. Trước mắt phải lo chữa trị những người bị thương đã.

[“Ánh sáng hãy đến đây, Hồi Phục Diện Rộng, Area Heal”.]

Tôi sử dụng ma thuật hồi phục lên những mục tiêu được chọn. Thật may là không có ai tử vong. Anh chàng mới nãy bị trọng thương bây giờ đã đứng dậy sờ khắp cơ thể mình với biểu cảm kinh ngạc.

[Đ-đó là… ma thuật hồi phục? Thật không thể tin được…]

Thấy ông già Mario và Ripple-san vẫn còn ngớ ra trước ma thuật hồi phục, tôi quay qua hỏi một người có vẻ là hiệp sĩ Gandilis ở gần đó.

[Rốt cuộc đã có chuyện gì đã xảy ra ở đây?]

[Ể? À… Bọn tôi đột nhiên bị một nhóm lạ mặt tấn công. Một gã đeo mặt nạ kì quái và khoảng một tá con golem có bốn tay thon gọn.]

[Mặt nạ kì quái?]

[Đó là một chiếc mặt nạ sắt bao gọn toàn bộ khuôn mặt, hoặc có thể nói là cả cái đầu. Nó còn có một cái mỏ cong xuống như mỏ quạ.]

Một cái mặt nạ có mỏ cong như mỏ quạ? Nó khiến tôi liên tưởng tới mặt nạ dịch hạch ở Trái đất. Đúng thật là kì quái.

Nếu để ý kĩ thì những mảnh vỡ golem nằm dưới đất ngoại trừ của golem từ Gandilis ra còn có cả mảnh vỡ từ những con golem bốn tay đó.

Nó có đầu tròn và khoác áo choàng bên ngoài. Trông y như lũ bù nhìn đuổi quạ vậy.

[Vậy chúng đâu rồi?]

[Có lẽ là đã tiến vào phế tích…]

[Chúng nhắm tới con tàu của Chrome Lanches…! Chết tiệt, tin này lộ ra từ đâu chứ!?]

Ông già Mario đập mạnh xuống chiếc hòm gỗ nằm dưới đất. Con tàu đó có thể coi là di sản của người tạo ra dòng Crown. Đối với các quốc gia khác, sức hấp dẫn của nó là không thể làm ngơ. Mặc dù tôi rất muốn tin rằng đấy chỉ là một băng cướp, nhưng khả năng chúng thuộc lực lượng của một quốc gia nào đó là cao hơn.

[Nhưng con tàu bị khóa rồi mà, làm sao chúng vào được nếu không có Crown?]

[Đâu có ai bắt buộc phải đi cửa trước đâu mẹ. Nếu chấp nhận tổn hại một chút, chúng sẽ phá hủy lớp bên ngoài và tiến vào trong.]

Coon trả lời Leen. Nghe rất có lý, nhưng đó là cách làm của bọn trộm mộ. Ờ mà trong tình huống này thì bọn chúng cũng tương tự thế thôi.

Có điều tôi không nghĩ người phát minh ra dòng Crown lại tạo ra một lớp bảo mật yếu đến thế.

[Phá hủy con tàu!? Đừng có đùa! Nó là một rương kho báu chứa đầy những công nghệ bị thất lạc đấy! Này, các người! Mau đuổi theo chúng!]

Các thành viên “Hội kĩ sư thám hiểm” và cả hiệp sĩ Gandilis đồng loạt giơ nắm tay hưởng ứng lời kêu gọi của ông già Mario. Có được không đấy? Golem hiệp sĩ của mấy người hư hỏng hết rồi kìa.

[Hmm. Nếu con tàu chỉ bị hư hại bên ngoài một chút thì được, nhưng nếu dữ liệu bên trong bị xóa sạch thì sẽ là tổn thất lớn. Chúng ta phải nhanh lên.]

[Cô nói đúng.]

Đúng như Tiến sĩ nói, có một số thứ sẽ vĩnh viễn mất đi nếu bị hư hại. Ngay cả tôi cũng muốn ngăn chặn thảm kịch đó.

Chúng tôi quyết định theo sau nhóm của ông già Mario đang vội vã chạy vào phế tích. Nơi này có cả thảy 7 tầng, và con tàu được nói đến nằm ở tầng dưới cùng. Hình như bến tàu cũng nằm dưới đó. Cấu trúc của nơi này thật sự phức tạp nên Ripple-san phải phóng to bản đồ ra.

[Từ đây tới đây… Rồi đi xuống đây sẽ nhanh hơn. Hi vọng là chúng đang bị lạc.]

Nhìn vào bản đồ phóng to, lối đi vừa mang hình dạng vô cùng phức tạp vừa dài ngoằn như ga tàu điện ngầm. Quả thật là rất dễ đi lạc.

『Chủ nhân, xin được phép phát biểu.』

[Sao vậy, Albus?]

Yumina hỏi Albus. Albus nhận lấy tấm bản đồ từ Ripple-san rồi chỉ vào một điểm nằm ở tầng 1. Ờm? Không có gì ở đó cả…

『Tại đây có một thang máy. Đi thẳng xuống tầng dưới cùng.』

[Ể!? Làm sao cậu biết!?]

『Nơi này là cơ sở bí mật của Chrome Lanches. Tôi đã từng đến đây.』

Ra là vậy. Với một cơ sở được xây dựng bởi Chrome Lanches, không lạ khi một Crown như Albus biết rõ đến thế.

Nhưng nếu đã vậy thì sao cậu ta không dẫn mọi người đến thẳng con tàu luôn?

『Tôi bị bắt phải giữ bí mật về vị trí của con tàu bằng quyền quản trị. Các Crown khác cũng vậy.』

[Ra vậy. Chrome Lanches được miêu tả là một người kín tiếng có vẻ không hề sai.]

[Những người nắm giữ công nghệ tiên tiến thường bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực của những kẻ đứng đầu. Ta có thể hiểu tại sao ông ta lại muốn giấu giếm. Cũng giống như khi ta xây dựng Babylon vậy.]

Tiến sĩ gật đầu mạnh thể hiện sự đồng cảm. Nếu tôi nhớ không lầm thì Tiến sĩ Babylon từng bị một vị vua ép phải giao nộp Babylon, Cesca cùng những chị em Babylon khác. Đó là từ 5000 năm trước.

[Chúng ta mau đi thôi.]

Chúng tôi hướng đến nơi mà Albus chỉ. Thoạt nhìn, trông nó chỉ như một bức tường bình thường.

Nhưng khi truyền một ít ma lực vào viên ma thạch nhỏ được ngụy trang, bức tường lặng lẽ tách thành hai và một khoảng không gian hình hộp xuất hiện.

Vì không thể nhét hết từng đó người vào, chúng tôi cùng ông già Mario, Ripple-san và một số hiệp sĩ Gandilis tiên phong đi xuống tầng dưới cùng.

Cửa đóng lại và chiếc hộp đi xuống. Mặc dù không có gì để nhìn, nhưng tôi theo bản năng hướng mắt lên cánh cửa, một hành động có lẽ là do quen với việc đi thang máy ở Trái đất.

Ding. Tiếng thang máy vang lên và cửa mở ra. Ở đằng đó, chỉ cách khoảng vài mét dưới ánh sáng lờ mờ của hành lang, lũ golem bốn tay đưa mắt nhìn chúng tôi.

[C-chính là chúng! Những thứ đã tấn công bọn tôi!]

Một người hiệp sĩ Gandilis đứng trong thang máy với tôi la lên.

『Gi! Gigi!』

Một con golem bốn tay nhảy tứ tung như con khỉ định tấn công bọn tôi. Rút Brunhild từ dưới thắt lưng, tôi không do dự mà bắn thẳng vào ngực nó.

Tiếng khai hỏa và tiếng va chạm đinh tai vang lên, một lỗ thông gió xuất hiện trên ngực con golem bốn tay. Đó là tác dụng của [Spiral Lance] được yểm lên viên đạn.

[Đừng nao núng, mọi người! Hãy tiêu diệt chúng!]

[Uoo!]

Nghe ông già Mario hô hào, các thành viên “Hội kĩ sư thám hiểm” nhảy ra khỏi thang máy. Bọn họ không chỉ là kĩ sư mà còn là mạo hiểm giả nên chắc hẳn đã quen với việc chiến đấu. Nhóm người cầm cờ lê và búa lao về phía bọn golem bốn tay.

Các hiệp sĩ Gandilis cũng nhất tề xông lên.

『Gigi!』

Mọi thứ nhanh chóng trở thành một cuộc hỗn chiến, buộc tôi phải đổi Brunhild từ chế độ súng thành chế độ kiếm. Tôi sợ mình sẽ bắn trúng đồng minh hoặc bị đạn nảy trong một nơi vừa đông vừa hẹp thế này.

Trái ngược với tôi, Coon rút tấm thẻ lưu trữ từ tay áo và lấy ra một khẩu súng ma thuật có thể phóng điện. Thứ đó tiện thật. Sau này tôi sẽ thử làm một cái xem sao.

[Guha!]

[Hự!]

Một vài người bị lũ golem bốn tay đánh văng. Tuy mảnh khảnh là thế nhưng có vẻ chúng rất mạnh.

[Phiền thật. [Slip].]

『Gii!?』

Đám golem bốn tay ngã nhào ra đất. Bị mấy ông già trong “Hội kĩ sư thám hiểm” cầm búa đập hội đồng, cuối cùng lũ golem cũng hoàn toàn ngừng hoạt động.

[Đám này là sao? Nhìn không giống dòng Legacy.]

[Cơ thể chúng rất giống cái thứ ở Isengard.]

[Nhưng tôi đã từng thấy mấy cái tay và chân này ở Gardio.]

Mấy ông già trong “Hội kĩ sư thám hiểm” đứng bu quanh lũ golem đã ngừng hoạt động và đưa ra đủ thứ suy luận. Các ông có thể làm việc đó sau mà.

『Rẽ phải rồi đi thẳng. Có một cầu thang cách đó 100 mét, xuống dưới sẽ thấy bến tàu.』

[Hiểu rồi. Chúng ta đi thôi.]

Cùng với vài thành viên còn lại, chúng tôi vội vàng làm theo chỉ dẫn của Albus.

Rẽ phải và đi trên đoạn hành lang dài, tối mờ chỉ với một chiếc đèn nhỏ rồi xuống cầu thang, chúng tôi nhìn thấy con tàu đang nằm cạnh một nơi có vẻ là hồ nước ngầm.

Nó khá lớn khi nhìn gần. Hơn nữa còn giống tàu vũ trụ hơn là tàu thủy. Nó không có buồm mà thay vào đó là động cơ gắn ở hai bên thân tàu.

[Thứ này có bay được không?]

『Không. “Ark” không thể bay. Lặn thì được.』

Ra thế. Đó là một chiếc tàu ngầm. Dù vậy tôi vẫn thấy có gì đó sai sai. Thứ này quá lớn.

[Hừm, sao lại có mấy vị khách không mời tới đây? Bọn người Gandilis cũng dai thật.]

Tiếng ai đó vang lên trong khi chúng tôi vẫn đang kinh ngạc trước con tàu mang tên “Ark”.

Phía trước chúng tôi, có một kẻ đang đứng chắn ngang giữa đường tới “Ark”.

Chiếc mặt nạ kim loại cong như mỏ quạ, tròng kính tối đen như kính râm được cố định bằng ốc vít. Kẻ đó mặc áo khoác trùm đầu màu đen, giắt dưới hông trái một cái bình xịt, còn bên hông phải là thanh rapier màu đỏ ánh kim.

Sau lưng kẻ đó là một thứ trông như cặp học sinh, còn bên dưới là chiếc thắt lưng có mặt đồng hồ.

Thoạt nhìn, hắn trông như một thằng khùng đang cosplay theo phong cách thế giới hơi nước, nhưng có điều… khí tức của kẻ này rất lạ.

Cái kẻ đeo mặt nạ dịch hạch này là ai và đang làm gì ở đây?

[Ngươi là trộm đột nhập vào phế tích? Hay là lực lượng do quốc gia khác cử đến?]

[Không cái nào cả. Nói cho đúng thì ta là “Sứ đồ của Ác thần”.]

[…Gì cơ?]

Mặc kệ tôi mở to hai mắt, kẻ đeo mặt nạ dịch hạch ném cái bình xịt nằm dưới hông.

Khói phụt ra từ bình xịt ngay lập tức bao phủ xung quanh. Không được rồi! Đây là khí độc!?

[[Prison]!]

Tôi nhanh chóng triển khai [Prison] để bảo vệ mọi người khỏi làn hơi độc. Đám khí độc màu xanh lục nhanh chóng lan ra, che mờ kẻ đeo mặt nạ dịch hạch.

[Gặp lại sau.]

Một đôi cánh mọc ra từ chiếc cặp mà kẻ đeo mặt nạ đeo trên lưng và bay lên trời. Thứ đó là cái quái gì thế…!

Kẻ đeo mặt nạ bay qua hồ nước ngầm và đáp xuống boong tàu “Ark”. Ngay sau đó, làn khí độc đã che hết tầm nhìn nên tôi không thể thấy gì nữa. Chết tiệt!

[“Gió hãy đến đây, Lam Bạo Toàn Phong, Cyclone Storm”.]

Leen triệu hồi một cơn lốc thổi bay làn hơi độc. Cái bình xịt phun khí độc cũng bị thổi rớt xuống hồ nước ngầm.

Thứ duy nhất chúng tôi thấy sau khi tầm nhìn đã trở lại là cảnh tượng hồ nước ngầm lặng ngắt như tờ.

Chỉ trong một khoảnh khắc, “Ark” đã biến mất ngay trước mắt chúng tôi.

CHƯƠNG 496: SỨ ĐỒ CỦA ÁC THẦN VÀ GANDILIS

[Con tàu… đâu rồi?]

Con tàu to lớn trước mặt chúng tôi đã biến mất chỉ trong giây lát. Mặc dù không tiện nói vào lúc này, nhưng nó làm tôi nhớ tớiChương trình ảo thuật làm một chiếc xe hàng biến mất. Tôi cảm giác lần này cũng giống vậy.

[Có khi nào nó đã lặn xuống hồ nước ngầm không…?]

[Không, anh không nghĩ nó có thể lặn vào lúc đó. Với lại em nhìn xem, trên mặt hồ thậm chí còn không có một gợn sóng.]

Tôi bác bỏ ý kiến của Yumina.

Có lẽ là ma thuật dịch chuyển… tôi nghĩ vậy. Hoặc nó đã được ngụy trang bằng ma thuật ảo ảnh.

Tôi chạy đến chỗ bến tàu để chắc chắn rằng không còn gì ở đó.

[Tìm kiếm. “Ark”.]

『Đang tìm kiếm……… Không khả dụng.』

Tôi không tìm được gì bằng [Search]. Chẳng lẽ nó đã ở trong kết giới?

Khi nãy tôi đã thêm một ít Thần lực vào [Search]. Không như ma lực, Thần lực không tồn tại trong không khí, thế nên tôi phải dùng đến Thần lực của chính mình. Mặc dù vậy nhưng phạm vi tìm kiếm vẫn chưa thể bao quát hết toàn bộ thế giới. Nghĩa là chúng không có ở gần đây.

[Cái kẻ đeo mặt nạ kì dị đó… Em nghĩ hắn là một con người, nhưng những gì hắn nói thật đáng lo ngại.]

[“Sứ đồ của Ác thần”, hử?]

Thứ khiến tôi bận tâm chính là điều Leen vừa chỉ ra. Hắn chắc chắn đã nói thế. Ác thần… là tên thần NEET mà chúng tôi đã đánh bại? Hay là một kẻ khác?

Ác thần được sinh ra từ các Thần vật có trên thế giới. Thần vật hấp thụ những cảm xúc tiêu cực của con người rồi từ đó trở thành một tồn tại mang sức mạnh cấp độ Thần.

Hiện giờ, smartphone của tôi là Thần vật duy nhất trên thế giới. Cặp song kiếm mà Ende mang từ thế giới khác tới vẫn đang nằm trong [Storage]. Tôi lục tìm chiếc smartphone của mình… Nó vẫn còn ở nguyên đây.

[Sứ đồ của Ác thần… Đúng như bà Tokie lo lắng. Quả nhiên là… ưm ưm!?]

[Suỵttt!]

Gì đấy? Tôi quay lại nhìn, Coon đang bịt chặt miệng Ashia từ đằng sau.

Tôi nghĩ mình vừa nghe thấy một điều không thể bỏ qua…

Thấy tôi nhìn, Coon lảng mắt đi chỗ khác. Thôi nào. Con nghĩ mình có thể lừa được ai với bộ dạng đó hửm? Đừng có bày đặt huýt sáo nữa.

[…Coon. Con biết gì đó đúng không?]

[Không có, thưa cha. Con không biết gì hết.]

Con gái tôi mỉm cười đáp lại khi nghe tôi hỏi. Cái con bé này đúng là thích nói dối y chang mẹ mình.

[Nếu không chịu nói, con sẽ bị cấm lên Babylon…]

[Con biết, thưa cha! Xin đừng làm như thế mà!]

Dễ ợt. Cuối cùng tôi cũng biết cách trị con bé này rồi. Chờ đã, Leen-san. Đừng nhìn anh với ánh mắt đó chứ.

[Ừm… nhưng ở đây không tiện, chúng ta chờ đến khi về nhà được không ạ?]

[Được, giờ thì thả Ashia ra đi.]

[Puha!]

Bị bịt miệng đã một lúc lâu, Ashia thở mạnh ra.

Hiện giờ đang có các thành viên “Hội kĩ sư thám hiểm” ở gần, và có thể chuyện này còn cần bà Tokie cho phép, thế nên tôi quyết định sẽ nghe sau khi về nhà.

[Thật không tin nổi… thế là con tàu đã bị đánh cắp?]

[Rõ ràng là vậy. Có vẻ nó đã bị đưa đi bằng ma thuật dịch chuyển.]

Tôi không thể đánh trống lảng và trả lời ông già Mario. Sau khi nghe xong, ông ta chán nản buông thõng hai vai.

Các hiệp sĩ Gandilis cũng cúi đầu tỏ vẻ đầy tiếc nuối. Điều này không hề khó hiểu. Họ vừa để mất một di sản do kĩ sư thiên tài thời cổ đại để lại. Đó là một tổn thất quá lớn đối với quốc gia.

[Mà chúng là ai thế? Tôi chưa từng thấy con golem bốn tay nào như thế cả.]

[Đúng thật. Lũ golem đó giống như được lai tạp từ đủ các bộ phận đơn lẻ. Đáng lẽ chúng còn không thể di chuyển một cách bình thường. Rốt cuộc tên kĩ sư quái nào đã tạo ra cái đống đó vậy chứ? Rồi cả việc “Ark” bị đánh cắp… ta có cảm giác đây là khởi đầu cho một điều chẳng lành.]

Ông già Mario đáp lời một người hiệp sĩ. Tôi phải công nhận lũ golem bốn tay khá là mạnh.

Nhưng hóa ra chúng chỉ là hàng lắp ghép. Vậy mà sự ưu việt đó… trừ khi bị đánh cắp, còn không người tạo ra chúng chắc chắn là một kĩ sư rất có tay nghề.

Yumina quay sang Albus.

[Albus. Chức năng của “Ark” là gì vậy?]

『“Ark” là nhà máy sản xuất riêng của Chrome Lanches. Nó được dùng để sản xuất hàng loạt.』

[Ý cậu là nó sản xuất hàng loạt các “Crown”!?]

Ngạc nhiên với câu trả lời của Albus, tôi hoảng hốt hỏi. Sẽ rất lố bịch nếu “Crown” có thể được sản xuất hàng loạt.

『Không. Sản xuất hàng loạt các “Crown” là điều không thể.』

[Cũng không ngạc nhiên…]

Nghĩ cho kĩ thì, nếu việc sản xuất hàng loạt “Crown” là khả thi thì hẳn Chrome Lanches đã làm từ thời tám hoánh nào rồi. Có lẽ sản xuất hàng loạt ở đây là các golem dòng đại trà.

[Nhưng đây là nhà máy của kĩ sư golem thiên tài. Chắc chắn nó phải khác với những nhà máy thông thường. Tôi tò mò không biết nó còn có chức năng nào khác quá đi.]

Tôi đồng ý với Elka, nếu để nó rơi vào tay những kẻ lập dị thì sẽ là một rắc rối lớn. Mà quên mất, nó đã rơi vào tay một “kẻ lập dị” tự xưng là “Sứ đồ của Ác thần” rồi còn đâu.

『Các chức năng của “Ark” chỉ có thể khởi động bằng “Crown”. Vì vậy nên “Crown” mới chính là chìa khóa của “Ark”.』

[Vậy sao? Thế thì mục tiêu tiếp theo có thể sẽ là các golem Crown…]

Nếu hắn thực sự nhắm tới sức mạnh của “Ark” thì chỉ có một khả năng. May mắn thay, ở Brunhild hiện có tới 4 “Crown”. Ngoại trừ “Tím” của Luna hiện đã trở thành phế vật thì còn lại 3. Việc cần làm bây giờ là thông báo cho các Crown khác đề cao cảnh giác…

『Không. Khả năng cao là kẻ đột nhập đó đã có Crown trong tay hắn.』

[………Sao cơ?]

Tôi đang định liên lạc với Robert và Vua Rhea thì lại một lần nữa ngạc nhiên với những gì Albus vừa nói.

Cậu ta nói hắn có một “Crown”? Khi tôi hỏi làm thế nào cậu ta biết, Albus chỉ về phía lối đi mà chúng tôi đã đi qua trước đó.

『Cánh cửa ở lối đi sẽ không mở ra nếu không có “Crown” kích hoạt. Vì thế khả năng là kẻ đột nhập đã sở hữu “Crown” trong tay.』

[Đợi đã. Cho đến hiện tại thì có bao nhiêu Crown?]

『“Đỏ”, “Xanh dương”, “Xanh lục”, “Tím”, “Trắng”, “Đen”. Sáu tất cả.』

Trong số sáu cỗ máy mà Albus trả lời, 4 cái đang ở Brunhild. Như vậy thì không lẽ “Xanh dương” hoặc “Xanh lục” đã rơi vào tay kẻ đột nhập?

『Không. Sau khi vượt qua rào cản thế giới, Chrome Lanches đã tiếp tục chế tạo hai cỗ máy nhưng chưa hoàn thiện. Chúng là “Vàng” và “Bạc”.』

[“Vàng” và “Bạc”? Nghe oách xà lách thế…]

Chromme Lanches đã sử dụng khả năng của “Trắng” và “Đen” để vượt qua rào cản thế giới, từ thế giới ngược sang thế giới chính diện.

Lần vượt qua rào cản thế giới đó đã gây ra cuộc Đại Xâm lược của loài Phrase, rồi ông ta tiếp tục nghiên cứu “Crown” mới, tìm cách trở về thế giới cũ mà không cần phải trả cái giá nào, nhưng mọi chuyện đã quá muộn… Đó là điều mà trước kia Albus đã kể lại.

Có vẻ “Vàng” và “Bạc” là lũ Crown được đề cập trong câu chuyện.

Nói cách khác, kẻ đột nhập đã tìm được “Vàng” hoặc “Bạc” ở đâu đó rồi đột nhập vào phế tích này.

………Có gì đó rất lạ ở đây. Tôi cảm thấy mọi chuyện đã được lên kế hoạch quá kĩ lưỡng.

Có lẽ mục đích chính của hắn là “Ark” và việc tìm kiếm “Crown” chỉ là phụ, hoặc một khả năng khác là hắn vốn đã sở hữu một “Crown” nên mới tiện thể cướp luôn “Ark”.

Cơ mà lẽ ra thông tin về “Ark” không thể nào lọt ra ngoài được.

[Dù sao thì chúng ta phải báo cáo cho Quốc vương Gandilis về chuyện này. Thật xin lỗi nhưng ngài có thể đi cùng được không, Quốc vương Brunhild? Tôi không biết phải giải thích thế nào về ma thuật dịch chuyển.]

[Tất nhiên rồi. Đã đến Gandilis mà không chào hỏi thì tôi sẽ gặp rắc rối mất.]

Tôi cũng muốn gặp Quốc vương Gandilis, nên cơ hội này quá là tiện.

Chúng tôi lên mặt đất, để lại hầu hết các hiệp sĩ Gandilis ở lại canh gác. Những người đi cùng bọn tôi phần lớn sẽ lên tàu bay của “Hội kĩ sư thám hiểm”, còn bọn tôi thì đi riêng bằng Balmung.

Từ đây đến Vương đô của Gandilis không xa lắm.

Tàu bay của “Hội kĩ sư thám hiểm” sẽ bay trước dẫn đường còn bọn tôi thì bay chầm chậm phía sau. Tôi không muốn người dân ở đó náo động khi họ thấy Balmung đâu.

Vì vậy, trên Balmung hiện giờ chỉ có người nhà của tôi.

[Giờ thì nói đi. “Sứ đồ của Ác thần” là gì?]

Tôi nhìn Ashia và Coon đang ngồi ở phía bên kia chiếc bàn. Hai đứa sẽ không thể giả bộ không nghe được nữa.

[Bọn con cũng không biết chi tiết… Con chỉ biết “Sứ đồ của Ác thần” là những tàn dư còn sót lại từ tên Ác thần mà cha đã đánh bại.]

[Hử? Tàn dư… ý con là sao?]

[Nói cho dễ hiểu thì chúng là chất cặn ấy ạ. Giống như phần bã đậu còn sót lại khi ta ép đậu nành để làm đậu phụ vậy đó.]

Ashia nói theo cách hiểu của một người đầu bếp, nhưng tôi vẫn chưa rõ lắm. Phần cặn sót lại của tên thần NEET? Nghe khá là tệ…

[Ồ, ý hai đứa là hắn là một tên Ác thần phiên bản lỗi?]

[Con được bảo rằng đó là một nhóm người, nên gọi “chúng” thì đúng hơn. Còn chi tiết thế nào thì con cũng không rõ vì bà Tokie không kể ạ. Bà ấy chỉ nói chúng là vật cản của bọn con. Nếu không có gì xảy ra thì bọn con có thể quay về tương lai an toàn, nhưng một khi “Sứ đồ của Ác thần” đã xuất hiện thì việc đó sẽ trở nên khó khăn bởi những biến số không xác định do có sức mạnh của Thần can thiệp.]

[Có điều là “Sứ đồ của Ác thần” ít khả năng sẽ xuất hiện. Bọn con được dặn là hãy cảnh giác một chút. Và hơn nữa cũng không được nói với cha về chuyện này…]

Cái quái gì thế? Bọn trẻ chỉ có thể quay về tương lai an toàn nếu không có sự xuất hiện của cái đám lập dị tự xưng là “Sứ đồ của Ác thần” đó?

Có lẽ sự xuất hiện của đám “Sứ đồ của Ác thần” này… đang dẫn mọi thứ đến một tương lai khác.

[Mặc dù không biết bọn người đó là như thế nào, nhưng mẹ chắc chúng sẽ rất phiền phức.]

Leen vừa lẩm bẩm vừa thở dài.

[Nhưng chúng chỉ là tàn dư thôi mà phải không? Cha nghĩ sẽ không phải vấn đề gì to tát…]

[Còn tùy nữa ạ. Giống như bã đậu và đậu phụ đều có chung nguồn gốc là đậu nành. Bã đậu vẫn có thể trở thành một món ăn ngon nếu biết cách chế biến.]

Ashia nói một cách đầy tự hào, nhưng chẳng phải lúc nãy con nói khác sao?

Thôi được rồi, tôi hiểu rằng con bé đang muốn bảo chúng tôi hãy cảnh giác.

Mặc dù khá là phiền toái, song hắn chỉ là một tên Thần thuộc hạng cùi bắp nhất. Tạo ra thêm vài kẻ cấp dưới thì có thể làm được gì cơ chứ.

[Mục đích của chúng là gì? Trả thù cha? Hồi sinh Ác thần?]

[Cái đó thì con cũng không rõ… chỉ biết là chúng đang âm mưu làm gì đó vô cùng đê tiện.]

Tôi nghĩ hồi sinh Ác thần là điều bất khả thi. Bởi lẽ linh hồn của hắn đã vỡ vụn. Ít nhất thì tên thần NEET sẽ không bao giờ hồi sinh được nữa.

Tuy nhiên, tân sinh một “Ác thần mới” thì có thể. Để làm được điều đó, chúng cần có một thứ từa tựa như Thần vật để tích trữ Thần lực.

Nếu tên thần NEET có để lại một Thần vật như thế… không, không thể nào.

『Có vẻ như chúng ta đã tới Vương đô rồi đấy.』

Tiếng của bà Tiến sĩ vang lên từ khoang chỉ huy. Chúng tôi đến bên cửa sổ và nhìn xuống cảnh vật bên dưới.

Vương đô được bao bọc bởi những dãy núi cao chót vót. Một con sông chảy từ dãy núi chia cả thành phố ra làm hai nửa phía Bắc và Nam, và nằm ở phía Bắc là một tòa lâu đài sừng sững.

Ở phía Đông của tòa lâu đài là một khu vực trống, nơi có một con tàu bay đang neo đậu. Tôi nghĩ đó là tàu bay của Gandilis.

Tiếp sau đó, tàu bay của “Hội kĩ sư thám hiểm” từ từ hạ độ cao. Có vẻ chúng tôi cũng nên hạ xuống thôi.

Nhưng thật không may là chẳng còn chỗ nào cho Balmung neo đậu nữa.

[Xui thật. Tiến sĩ, cô có thể đợi bọn tôi ở trên đây không?]

『Được thôi. Bọn này sẽ mổ xẻ con golem để giết thời gian. Có gì thì cứ liên lạc nhé.』

Con golem được đề cập là golem bốn tay của tên “Sứ đồ của Ác thần” mà tôi đã đem về từ phế tích. Có vẻ bọn họ định tháo rời nó ra để nghiên cứu. Nghe vậy, đôi mắt của Coon trở nên sáng rỡ và nhìn tôi.

[Cha!]

[Rồi, rồi, Coon có thể ở lại.]

[Đúng như mong đợi, cha luôn rất hiểu chuyện!]

Coon nhảy cẫng lên. Tôi đã quá quen thuộc với cảnh tượng này rồi… Leen, không phải mỗi mình em là cạn lời đâu. Anh cũng thấy như vậy.

[Còn Ashia…]

[Con cũng sẽ ở lại. Con cần phải chuẩn bị đồ ăn, hi vọng cha sẽ không từ chối. À phải rồi, xin hãy đưa cho con nguyên liệu ạ.]

Nguyên liệu? Trên Balmung có một căn bếp nhỏ nên hình như con bé định nấu ăn ở đó. Vậy cũng được, vì nếu phải giải thích về Coon và Ashia thì khá là lằng nhằng.

Sau khi thấy ông già Mario và Ripple-san xuống khỏi tàu bay của “Hội kĩ sư thám hiểm”, chúng tôi cũng đi xuống bằng [Teleport]. Những người đi xuống bao gồm tôi, Yumina, Lou và Leen.

[Chào mừng đến Gandilis. Thần sẽ dẫn mọi người đến chỗ Quốc vương Bệ hạ.]

Từ phía đồn gác, một người thanh niên trông có vẻ là quan viên lên tiếng gọi chúng tôi.

Chúng tôi được dẫn vào lâu đài, rồi cuối cùng đến trước một căn phòng.

Bước vào bên trong căn phòng giản dị nhưng nồng nặc mùi của sự hệ trọng, có ba người đang chờ đón chúng tôi.

Đầu tiên là Cordelia Terra Gandilis. Đệ nhị Công chúa của Vương quốc Gandilis. Cô hầu gái đeo kính đứng sau cô ấy là Parrel-san. Con gái của ông già Mario và Ripple-san từ “Hội kĩ sư thám hiểm”, những người đi cùng chúng tôi.

Họ đã trở thành những người quen sau sự kiện bữa tiệc mai mối được tổ chức ở Đế quốc Refreese. Chúng tôi chào nhau vì đã lâu không gặp.

Và còn một người nữa. Một ông già đứng dậy khỏi chiếc bàn làm việc. Ông ta là một ông già lực lưỡng với bộ râu trắng.

[Chào mừng đến Gandilis, Quốc vương Brunhild. Ta là Quốc vương Gulliven Zilla Gandilis.]

[Thứ lỗi đã làm phiền. Tôi là Mochizuki Touya, Quốc vương Tiểu Vương quốc Brunhild. Đây là Yumina, Lou và Leen. Họ là vợ tôi.]

[Ồ, ra là vợ của ngài sao? Mời mọi người ngồi.]

Chúng tôi ngồi xuống ghế theo lời mời của Quốc vương Gandilis. Lần này ông già Mario là người mở đầu.

[Thật xin lỗi, thưa Quốc vương. Con tàu đã bị đánh cắp.]

[Không, đấy là do việc canh gác lỏng lẻo. Không phải lỗi của ông. Thật đáng tiếc khi không thể tiếp cận công nghệ của Chrome Lanches, nhưng may mắn là không ai phải bỏ mạng.]

Quốc vương Gandilis mỉm cười nhìn ông già Mario đang cúi đầu. Ra vậy. Tôi đã hiểu tại sao ông ấy lại được coi là một vị vua rộng lượng.

[Quốc vương Brunhild. Ngài nghĩ chúng đã trốn đến đâu?]

[Tôi không biết. Chúng không những bỏ trốn bằng ma thuật dịch chuyển mà còn che giấu sự hiện diện của mình, nên tôi không thể tìm thấy bằng ma thuật tìm kiếm. Chúng có vẻ vô cùng cẩn thận.]

[Hừm… Vậy chúng ta phải làm sao đây…]

Quốc vương Gandilis khoanh tay và thở dài với vẻ mặt tiếc nuối.

Cơ mà, từ nãy đến giờ Công chúa Cordelia bên cạnh ông ấy cứ nhìn tôi suốt… Có chuyện gì thế nhỉ?

[À, ừm, nếu chúng ta có thể liên lạc với nhau trong trường hợp có chuyện xảy ra, tôi nghĩ điều đó sẽ rất hữu ích!]

[Ừ, cô nói có lý.]

[Vì vậy…]

Cô ấy muốn nói gì thế? Chả hiểu cái mô tê gì cả. Tôi đưa mắt nhìn Yumina, nhưng có vẻ em ấy cũng không hiểu lắm.

Đến lúc này Parrel-san mới thở dài và giải thích.

[Công chúa muốn nhận một chiếc smartphone từ ngài Quốc vương để nhắn tin với Hoàng đế Gardio yêu dấu của mình.]

[Đừng có nói ra mà!]

Công chúa Cordelia la lên, nước mắt ngắn dài. Parrel-san cứ như là Cesca phiên bản khác vậy... À không, Cesca là M, còn Parrel-san có vẻ là S. Nhưng cả hai đều là hầu gái, và ngoài ra còn có rất nhiều điểm chung khác nữa.

[Ồ, cái thiết bị liên lạc nhỏ xíu nhưng đa năng đó à? Hoàng đế Gardio và Giáo hoàng Allent đều có một chiếc. Liệu ta cũng có thể có chứ?]

Tất nhiên là được, dù sao lát nữa tôi cũng định đưa cho họ mà.

Tôi lấy từ trong [Storage] ra hai chiếc smartphone hàng loạt cùng một tờ hướng dẫn sử dụng và đặt chúng lên bàn.

Khi tôi đang hướng dẫn Quốc vương Gandilis và Công chúa Cordelia cách sử dụng, cặp cha mẹ bao gồm ông già Mario và Ripple-san cùng với cô con gái Parrel-san nhìn tôi một cách đầy háo hức.

Hừm, thông qua ma nhãn của Yumina, tôi biết họ không phải người xấu và có thể tin tưởng được…

[Đừng bao giờ nghĩ tới việc tháo nó ra đấy nhé? Nếu mấy người tháo ra mà không lắp vào được thì đừng mơ tôi cho một cái mới, rõ rồi chứ?]

Tôi đặc biệt nhắc nhở ông già Mario. Smartphone hàng loạt khó hỏng nhờ được yểm [Protection] và [Shield], nhưng nếu họ tìm cách tháo ra thì không phải là không thể. Chỉ có điều nếu làm thế, sự tin tưởng của tôi dành cho họ sẽ chạm đáy.

Công chúa Cordelia ngay lập tức hỏi xin số điện thoại của Hoàng đế Gardio. Nhưng việc cho số người khác mà không xin phép là điều bất lịch sự, thế nên tôi đã gửi email hỏi ý kiến anh ta.

Email hồi đáp ngay lập tức trở lại với nội dung là OK. Nhanh thật.

Nhưng sau khi được cho số, Công chúa Cordelia lại chần chừ không gọi điện. Mọi người đều sốt ruột nhìn cô ấy.

[Làm sao tôi có thể gọi nếu mọi người cứ nhìn chằm chằm được chứ!]

Cô ấy nói đúng.

CHƯƠNG 497: LỜI KHUYÊN TỪ CÁC VỊ THẦN VÀ DỊCH VỤ GIA ĐÌNH

Cuộc gặp gỡ với Quốc vương Gandilis diễn ra êm đẹp, và tôi đã mời ông ấy tham dự Hội nghị Hai thế giới lần tiếp theo.

Những hội nghị kiểu này vẫn là cần thiết dù thế giới đã không còn Phrase hay biến thể. Đặc biệt là giờ đây, tôi nghĩ đã đến lúc để Lục địa Đông và Lục địa Tây bắt đầu tiến hành trao đổi văn hóa.

Ở Lục địa Đông, chúng tôi cần làm cho mọi người công nhận sự tồn tại của golem, và ở Lục địa Tây, sự tồn tại của ma thuật cũng phải được công nhận rộng rãi. Để làm được điều đó, trước tiên những nhà lãnh đạo của các quốc gia phải thấu hiểu lẫn nhau.

Tôi đã bắt đầu điều đó bằng cách giúp Quốc vương Gandilis và Công chúa Cordelia xem thuộc tính mà họ tương thích là gì, và kết quả là cả hai đều tương thích với thuộc tính Thổ. Có lẽ nguyên nhân là do họ sinh ra ở một quốc gia chuyên về khai khoáng?

Chỉ bằng một chút chỉ dẫn từ Leen, cả hai nhanh chóng học được ma thuật sơ cấp [Stone Barrett]. Ma thuật hệ Thổ tuy đơn giản, song rất hữu dụng khi xây tường, đào hầm hay khai khoáng,

Tôi cũng tặng họ một quyển sách hướng dẫn ma thuật nhập môn dành cho người mới, và chuyến thăm Gandilis kết thúc khá tốt đẹp. Nếu cứ như thế này thì tốt biết mấy.

Lúc nào tôi cũng bị vướng vào một mớ rắc rối cả… à không, riêng lần này là do tôi tự tìm đến rắc rối.

“Sứ đồ của Ác thần”… tôi không biết chúng đang toan tính điều gì, nhưng nhất định tôi sẽ không để chúng cướp đoạt một thế giới vừa có được hòa bình.

Tạm biệt những người ở Gandilis, chúng tôi lên con tàu bay cỡ lớn Balmung và trở về Brunhild.

Tất nhiên tôi có thể về bằng [Gate], nhưng có vẻ Ashia đã nấu đồ ăn hết rồi.

[Nào, nào nào! Cha ăn ngon miệng nhé!]

[H-Hiểu rồi, cha ăn đây!]

Không gian sinh hoạt bên trong Balmung giờ đã đầy ắp các món ăn. Nhiều quá rồi… Đây đâu phải là Mãn-Hán Toàn Tịch đâu chứ.

[Ồ, món này ngon quá. Ashia, đây là gì vậy?]

[Đó là giăm bông thịt lợn cuộn táo và phô mai, mẹ Leen. Giăm bông được lấy từ một con Bullboar.]

Bullboar? Đó là một loài lợn rừng khổng lồ lông trắng muốt sống ở vùng băng tuyết. Tôi không hề nghĩ nó lại ngon thế này.

Lou cũng nếm thử món ăn của con gái mình.

[Ra vậy… Vị ngọt và chua từ táo kết hợp với vị mặn của giăm bông… Ngon thật.]

[Ara, không ngờ con lại được mẹ khen cơ đấy. Thật đáng hãnh diện.]

Ashia trưng ra vẻ mặt đầy tự hào kiểu “Mình thắng rồi!”. Tôi tin là em ấy sẽ bẻ lái ngay thôi...

[Nhưng nếu mẹ là con, mẹ sẽ cho thêm hạt tiêu đen hoặc nước cốt chanh lên trên để tạo điểm nhấn. Món này hơi ngọt.]

[Muguu! Tất nhiên là con cũng có nghĩ đến chuyện đó!]

Đấy, bẻ lái thật kìa. Lou cười “Fufu” đầy nham hiểm. Đúng là mẹ nào con nấy…

Cơ mà có nhiều món quá. Tất cả chúng đều ngon nhưng… Sau khi cái bụng đã tới giới hạn, tôi hỏi Ashia điều mình đang thắc mắc.

[Mà này, nhóm Coon đâu rồi?]

[Bọn họ vẫn đang phân tách con golem mà cha đem về trong nhà chứa ấy ạ. Khi nãy con có gọi họ đi ăn cơm nhưng chẳng có ai thèm trả lời…]

Lại nữa. Khi đã bị thu hút bởi thứ gì đó thì bọn họ sẽ mặc kệ những cái khác luôn. Mấy người không thể sửa được tật xấu đó à?

Thật tình… Làm sao chúng tôi có thể ăn hết đống này một mình cơ chứ.

Tôi sẽ đi gọi họ… Và chắc chắn không phải là đánh bài chuồn hay gì đâu ok?

Với cái bụng no căng, tôi bước vào trong nhà chứa và thấy Tiến sĩ Babylon, kĩ sư Elka cùng với Coon đang ngồi dưới sàn nhà, quanh những bộ phận đã được tháo rời của con golem bốn tay với vẻ mặt nghiêm trọng.

Nhìn quá đầu bọn họ, tôi thấy một khối bát diện màu đỏ to cỡ quả bóng chày nằm ở giữa.

[Đó là gì thế?]

[Đây là khối G bên trong con golem… đáng lẽ là vậy. Nó vẫn cung cấp năng lượng cho con golem này, nhưng lại khác hẳn so với những con golem khác.]

[Vậy đây không phải là golem?]

[Những bộ phận khác đều thuộc về golem. Tinh thể Q của nó được lấy từ dòng golem quân sự Soldato.]

Tiến sĩ và kĩ sư Elka giải thích, nhưng tôi vẫn chưa hiểu mô tê gì cả. Hai người đang muốn nói nó là một con golem được lắp ghép bất hợp pháp?

[Nó là golem nhưng cũng không phải là golem… Một vật ngoại lai.]

[Và thứ này là thế nào? Ta hiểu nó hoạt động giống khối G, nhưng bản thân nó thì lại là một bí ẩn. Ngay cả [Analyze] cũng không giúp được gì.]

Tiến sĩ cầm khối bát diện lên và chiếu sáng nó. Đó là một vật thể màu đỏ như máu, trong suốt. Thứ này không lẽ nào là…

Tôi kích hoạt Thần nhãn để xác nhận. Hừm, biết ngay mà.

[Tốt nhất cô đừng nên chạm vào nó. Thứ đó mang một lượng nhỏ sức mạnh của Ác thần. Mặc dù không đủ để gây nguy hại nhưng nó vẫn sẽ tác động xấu đến sức khỏe của cô đó.]

Nghe thấy vậy, Tiến sĩ ngay lập tức thả tay ra. Khối bát diện rơi thụp xuống nền của nhà chứa.

[Ác thần? Hắn có liên quan tới con golem này à? Nhưng cậu đã đánh bại hắn rồi mà?]

[Có vẻ như vẫn còn thứ kiểu kiểu “bã đậu” sót lại.]

[[“Bã đậu”?]]

Tiến sĩ và kĩ sư Elka nhướn mày nhìn tôi như muốn hỏi “Ý cậu là sao?”.

Bản thân tôi cũng có hiểu lắm đâu, thế nên tôi chỉ có thể tường thuật y chang những gì Ashia đã nói. Rằng đó là một loại cặn bã.

[Hiểu rồi. Vì thế nên nó được gọi là “bã đậu”. Một cách nói kì lạ.]

[Mặc dù chỉ là cặn bã, song nguồn gốc của nó vẫn là đậu nành đàng hoàng. Thế nên chúng ta không được mất cảnh giác.]

Cho dù chỉ là tàn dư của tên thần NEET, nhưng sức mạnh của Thần vẫn là sức mạnh của Thần. Không một con người bình thường nào có thể sánh được. Hơn nữa, vì thế giới này đã vượt khỏi sự kiểm soát của các vị thần nên chúng tôi càng cần phải làm gì đó.

Dù rằng Kami-sama không còn kiểm soát được nữa nhưng nó cũng đã được trao lại cho tôi…

Tôi phải làm gì để quản lý thế giới này đây…

Là một tên mới chân ướt chân ráo bước vào Tập đoàn Các vị thần, tôi nghĩ mình nên tìm một vị senpai nào đó đáng tin cậy.

Karen-neesan với Moroha-neesan thì chắc kèo là không được rồi… Vốn dĩ công việc của họ đâu phải là quản lý thế giới.

Nói đến các vị thần cấp cao… Ngoài Kami-sama ra, tôi chỉ quen mỗi Thần Thời – Không là bà Tokie. Mà dạo gần đây bà ấy lại khá là bận, nên không còn ghé qua chơi thường xuyên nữa.

Hơn nữa nếu bà ấy bận bịu vì rung chấn thời – không và mấy đứa con gái nhà tôi, e rằng tôi chẳng còn mặt mũi nào để mà hỏi mất.

Quả nhiên lựa chọn tốt nhất vẫn là Kami-sama.

Với cả cũng khá là lâu rồi tôi chưa ghé thăm ngài ấy.

[Tạm gác lại chủ đề về Ác thần, chúng ta nên khoanh vùng về kẻ đã tạo ra con golem này.]

[Tôi không nghĩ hắn thuộc Ngũ Đạo sư đâu… “Professor” hiện đang ở Panaches, còn “Maestro” có lẽ cũng không làm theo vì người đó không thích con người…]

Ngũ Đạo sư. Những thành viên còn lại trong nhóm bao gồm kĩ sư Elka và ông già Mario. Thêm gã Ma pháp Vương đã lên bàn thờ là đủ bộ.

[Không, “Sứ đồ của Ác thần” là một nhóm người. Vì vậy chúng ta có thể gọi chúng là “Ác thần Giáo đoàn”.]

Vãi, đùa nhau đấy à. Tôi bất giác cau mày trước lời nói của Coon. Đi tôn thờ một kẻ như tên thần NEET đó… tôi mong là họ chỉ đang bị thao túng.

Đó là điều hoàn toàn khả thi. Nếu Ác thần để lại nhiều món Thần vật của hắn, có khả năng là họ đã bị chúng thao túng.

[Mà thôi, với lượng thông tin ít ỏi này thì nghĩ mãi cũng chẳng được gì. Chi bằng đợi chúng động thủ rồi chúng ta dùng toàn lực nghiền nát là xong.]

[Fufufu. Đúng là cha có khác.]

[Rồi, hàn huyên nhiêu đó thôi. Mấy người mau đi ăn đi. Ashia đang đợi đó.]

Tôi dựng cả ba dậy và dẫn họ tới nhà ăn. Sau đó tôi cầm khối bát diện màu đỏ nằm lăn lóc dưới sàn lên, bọc lại bằng [Prison] rồi niêm phong trong [Storage].

◇◇◇◇

[Ư! Nếu biết trước sẽ có chuyện thú vị như thế thì mình đã đi rồi!]

Freya đập hai tay xuống bàn. Dừng lại đi, đấy là một tật xấu đó.

[“Sứ đồ của Ác thần” có mạnh không ạ? Con muốn đánh!]

[C-con không muốn đánh nhau với chúng…]

Linne tỏ ra vô cùng háo hức, còn Elna thì im lặng chần chừ. Trong trường hợp này, tôi nghĩ Elna là người đúng.

[Mấy đứa không cần làm gì hết được chứ? Cứ giao chuyện này cho bọn mẹ.]

Elze lườm Freya và Linne đang tính bỏ chạy. Freya có vẻ đã hiểu chuyện sau khi bị nhắc nhở, nhưng Linne thì rõ ràng là không vui.

[Chúng ta nên tạm gác chuyện này lại. Như Elze vừa nói, đừng tự ý làm gì cả.]

[Vâng…]

Linne đáp lại với giọng miễn cưỡng. Freya, Coon, Ashia và Elna cũng gật đầu.

[Vậy thì mấy đứa, tắm rửa rồi đi ngủ thôi. Đi nào!]

[[[[[Vâng ạ.]]]]]

Yumina dắt bọn trẻ đi tắm như một cô bảo mẫu. Phòng tắm chung của bọn tôi rất rộng nên có đủ chỗ cho tất cả mọi người. Linze cũng từng nói là không muốn để Linne bơi trong đó.

Giờ thì phần bọn trẻ đã xong, đã tới lúc lên Thần giới. À quên mất, tôi phải đem một ít quà biếu.

Kami-sama có vẻ thích đồ ngọt Nhật Bản, thế nên tôi sẽ đem theo dorayaki và yokan.

Mở [Gate] ra, trước mặt tôi vẫn là biển mây tít tắp thân thuộc. Trong căn phòng rộng 4,5 tấm tatami đó, Kami-sama đang cùng Thần Hủy diệt ngồi quanh bàn.

[Ồ, lâu quá rồi nhỉ.]

[Yo. Trông chú vẫn khỏe đấy.]

Hai người (vị thần) chào tôi, cơ mà sao Thần Hủy diệt lại ở đây? Tôi nghi lắm à nha. Nhưng có thể vì là một vị thần nên ông ấy ở đây cũng không có gì lạ.

[A, đã lâu không gặp. Đây là ít quà của tôi. Dorayaki và yokan.]

[Ồ, làm phiền cậu rồi.]

[Chán thế, không có rượu.]

Mơ đi nhé. Lần trước xuống mặt đất ông ấy đã tiêu thụ cực kì nhiều rượu. Tôi đã nghĩ mình cần tìm cách giải quyết chuyện này.

[Vậy hôm nay có chuyện gì?]

[Ừm, thật ra là…]

Tôi giải thích ngắn gọn cho Kami-sama về những gì đã xảy ra trên thế giới. Sau khi đánh bại Ác thần, tôi đã trở thành người quản lý thế giới đó. Nhưng tôi không rành những chuyện như vậy.

Dù những người sống trong thế giới đó không hề hay biết, nhưng tôi đã trở thành vị “Thần” cai quản thế giới của họ… tuy chỉ mới bắt đầu ở giai đoạn chân ướt chân ráo.

Vậy một vị “Thần” sẽ làm gì trong trường hợp này?

[Cậu không làm gì cũng không sao… Ta không thể nói vậy một khi chuyện đã dính dáng tới Ác thần. Ừm, nói trắng ra thì có hai cách.]

[Hai cách?]

[Một là trao cho ai đó Thần khí và biến họ thành Dũng giả tiêu diệt Ác thần. Nếu vậy thì cậu không cần làm gì cả. Chỉ quan sát thôi. Thông thường chúng ta hay sử dụng cách này. Thế nhưng, cậu vừa là một vị thần cai quản thế giới vừa là con người sống trong thế giới đó. Vì vậy cách còn lại là tự xử lý hắn.]

Ồ, quả nhiên là vậy. Tôi không nghĩ mình có thể trông cậy vào người khác được, nên phương án tốt nhất là tự mình xử lý…

[Vẫn còn một cách nữa đấy. Tất cả mọi vật cùng với cả thế giới…]

[Từ chối.]

[Chú còn chưa nghe ta nói hết.]

Tôi biết Thần Hủy diệt đang tính nói gì. Ông ấy muốn “búng tay” thế giới của tôi. Làm ơn đừng đề cập đến việc hủy diệt thế giới nhẹ nhàng như thể ông đang quét mấy hạt bụi giùm.

[Thế giới đó thuộc quyền kiểm soát của cậu. Cứ làm những gì mình muốn. À, ta nói là làm những gì cậu muốn nhưng đừng thống trị thế giới nhé? Nếu là cậu thì sẽ không nhầm lẫn giữa công và tư đâu nhỉ? Thế giới đó là do cậu cai quản, nhưng nó không thuộc về cậu. Nó thuộc về những người đang sống ở đó. Việc của cậu là quan sát để đảm bảo rằng nó không đi chệch hướng.]

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến mấy thứ như thống trị thế giới. Phiền bỏ xừ.

Nhiệm vụ của các vị thần vốn dĩ là quan sát các thế giới, nên chỉ khi có chuyện được đánh giá là “không ổn” xảy ra thì họ mới vươn tay giúp đỡ. Họ sẽ ban những món vũ khí như Thần kiếm hay Thánh kiếm, báo mộng để đưa ra lời sấm truyền và đôi khi là cử thiên sứ hạ phàm.

Trong trường hợp của tôi, tình hình có hơi phức tạp vì tôi vẫn đang sống sờ sờ trên mặt đất.

[Chà, vài kẻ thuộc hạ của Ác thần sẽ không làm gì được cậu đâu. Cùng lắm thì gây phiền toái một chút thôi. Nhưng mà, đã diệt thì hãy diệt tận gốc, bằng không chúng sẽ vẫn mọc lên đấy.]

[Ừ nhể.]

Giống như cỏ dại vậy. Cơ mà chúng tôi đã nhổ tận gốc rồi, là chúng tự mọc lên đấy chứ?

[Nhân tiện, tôi có cần nhắc những vị thần trên thế giới về chuyện này không?]

Thế giới mà tôi đang cai quản đồng thời cũng là khu nghỉ dưỡng của các vị thần.

Không tính Karen-neesan được cắt cử để hỗ trợ tôi, thì 9 vị thần kia là… ừm, Thần Vũ hội, Thần Sức mạnh, Thần Thủ công, Thần Kính, Thần Kịch nghệ, Thần Búp bê, Thần Hoa, Thần Lang thang, Thần Trang sức.

[Tùy cậu thôi. Dù là thần nhưng hiện tại họ cũng giống như những con người đang sống trong thế giới này, và hơn hết, họ đang tận hưởng kì nghỉ của mình. Đừng để họ dính líu vào là được.]

Được như vậy thì tốt quá rồi. Chỉ riêng bọn trẻ thôi đã mệt bở hơi tai, tôi chẳng còn sức để tiếp đón mấy vị thần đâu.

[Chú lo toàn việc bao đồng. Cho dù có liên quan đến Ác thần nhưng chúng chỉ là tàn dư, ở thế giới nào cũng vậy. Ta cũng hay phải dọn dẹp cái bọn đó thay vì hủy diệt thế giới luôn cho nhanh, phiền chết.]

Tha cho tôi đi. Mặc dù đúng là hơi phiền một tí nhưng tôi sẽ chọn cách dọn dẹp.

[Cũng không có quy định nào cấm cản, nên cứ thoải mái dọn dẹp tùy ý cậu. Ta nghĩ cậu sẽ ổn thôi, nhưng nếu làm một cách thô bạo thì sẽ gây ra hậu quả khôn lường đấy. Anh ta là một ví dụ.]

[Im đi.]

Dọn dẹp à… Tôi nghĩ mình đã hiểu họ đang nói gì. Đối với các vị thần, xử lý những kẻ này chỉ như chà rửa nấm mốc hoặc vết ố bám trên bồn rửa. Không có gì hơn ngoài một sự phiền toái.

Thây kệ, nhận được sự đồng ý là ổn rồi, tôi sẽ làm những gì mình thấy phù hợp.

◇◇◇◇

[Cha, con muốn đi tiêu diệt ma thú!]

[Ừm, hình như con gái mình vừa nói điều gì đó nghe lạ lắm?]

Ngày hôm sau, trong lúc cả nhà đang ăn sáng, Linne bỗng dưng nói thế.

[Tiêu diệt ma thú? Con muốn đi săn sao?]

[Vâng! Từ lúc đến đây Hội Mạo hiểm giả chẳng yêu cầu con làm gì cả, với lại ở Brunhild không có lấy một con ma thú mạnh, nên chán lắm. Vì vậy con muốn đến nơi nào đó như Đại Hải Thụ hay Mismido!]

Ngồi sát bên Linne đang vui vẻ cười nói, khuôn mặt của Linze hiện rõ sự khó xử. Ừm thì, làm gì có ai đi săn ma thú mà vui như sắp được đi dã ngoại như con bé đâu.

[Con cũng muốn đi nữa. Đã lâu lắm rồi con chưa được đánh nhau với con ma thú nào. Bắp tay nhão hết rồi.]

Freya giơ tay hưởng ứng Linne. Sai quá sai rồi. Là một người chị gái thì đáng lẽ con nên can ngăn em mình chứ?

Tôi gọi Coon đang ngồi bên cạnh.

[Bộ trong tương lai mấy đứa săn ma thú nhiều lắm à?]

[Không như ở đây, trong tương lai thú dữ xuất hiện rất nhiều, ở quốc gia khác còn có cả ma thú nữa ạ. Kết quả là chúng thường gây ra những cuộc giẫm đạp. Vì vậy Linne và Freya-oneesama thường hay cùng Yakumo-oneesama đi thảo phạt ở các quốc gia đó bằng [Gate] nếu được yêu cầu…]

Ra là vậy. Khi có một con ma thú khổng lồ nào đó xuất hiện, lũ ma thú sẽ bị xua đuổi khỏi khu rừng và mò xuống những nơi có người sinh sống. Những lúc đó bọn trẻ sẽ đi săn chúng.

Quả thật khi hỏi thăm Rerisha-san, chủ chi nhánh Hội, tôi nhận thấy yêu cầu thảo phạt đã tăng lên dạo gần đây.

Nguyên nhân lũ ma thú gia tăng có lẽ là vì sự xuất hiện ngày càng nhiều các hồ ma lực sau khi hai thế giới hợp nhất.

Với suy nghĩ đó, thảo phạt ma thú vừa có lợi cho thế giới vừa có lợi cho con người.

Tôi quay qua Linze, mẹ ruột của Linne.

[Em nghĩ thế nào?]

[Em không nghĩ Linne sẽ gặp khó trừ khi đụng phải một đối thủ rất mạnh. Nhưng con bé vẫn có thể bị thương nếu đánh úp bằng số lượng hoặc chạm trán một con ma thú chưa gặp bao giờ… Nên con bé không được đi một mình.]

[Vậy nếu chị đi cùng thì sao?]

Karina-neesan bỗng từ đâu xuất hiện. Chị ấy ngồi vào một chiếc ghế trống và ăn đĩa trái cây trên bàn.

[Nói đến việc săn bắn thì cứ để chị lo. Chị sẽ dạy bọn nhỏ mẹo để săn bất kì con mồi nào.]

Đúng như mong đợi từ Thần Săn bắn.

Để xem ai muốn đi nào? Linne và Freya đều giơ tay, Elna thì chần chừ định từ chối lời mời của Linne, Coon và Ashia có vẻ không quan tâm lắm. Riêng Ashia có dặn bọn tôi thu thập một ít thịt ăn được đem về.

Linne còn nói là muốn mời Alice đi cùng. Hình như tôi bị quên mất rồi…

Tất nhiên tôi sẽ đi cùng bọn trẻ. Lỡ mà chúng phá phách gì đó ở quốc gia khác thì chết. Tôi nghĩ… đây cũng là một kiểu dịch vụ gia đình.

[Vậy Linne muốn đi săn gì?]

[Rồng!]

Ê từ từ. Rồng là lũ thuộc hạ của Ruli, linh thú triệu hồi của cha mà. Nhìn kìa, Ruli đang ăn cơm ở đằng đó vừa “Ể?” một tiếng với vẻ mặt bối rối kìa.

[Nhưng săn đám rồng không thể giao tiếp hoặc bọn rồng nổi loạn dám phá luật thì được mà phải không ạ?]

[Con cũng hiểu rõ đấy nhỉ…]

Cái bọn đấy thì đúng là giết hết không tha. Ngoài ra còn có một chủng rồng gọi là Ma long vì chúng gần họ với ma thú nữa.

Tôi gọi Ruli đến tư vấn.

『Tôi nghĩ Á long có khá nhiều trong khu bảo tồn ở Đại Hải Thụ. Nhưng xét về mặt sức mạnh, Ma long sẽ đáp ứng yêu cầu hơn.』

[Ma long à?]

Ma long là một chủng loài phân nhánh từ loài rồng. Không như Á long, chúng có sức chiến đấu cao nhờ thừa hưởng từ loài rồng nhưng lại không thể giao tiếp. Nếu phải miêu tả thì chúng là loài rồng thứ cấp nhưng mang sức mạnh của loài rồng chính cống.

Chúng có nhiều loài đặc biệt, bao gồm cả con Hydra mà tôi từng đối đầu.

Một đối thủ phiền phức với 9 cái đầu và có thể tái sinh dù đã bị chặt đứt.

Xét riêng về sức mạnh thuần túy thì quả thật là đáp ứng yêu cầu của Linne. Có điều luật rừng đâu có cấm chơi bẩn…

Tôi lấy smartphone ra thử tìm kiếm lũ Ma long. Số lượng bọn chúng trên khắp thế giới là khá ít. Tôi thu hẹp phạm vi tìm kiếm trong Đại Hải Thụ thì số lượng còn khoảng 10 con.

[Nếu đi săn thì chắc là ở quanh đây… Có vài con sống cùng nhau, và chúng ta phải xử lý chúng nhanh gọn để không gây nguy hiểm đến các bộ lạc sinh sống gần đó.]

Tôi cần liên lạc với Pam, trưởng tộc của bộ lạc Hải Thụ Vương. Chúng tôi phải đề phòng để không gây rắc rối. Vài món quà biếu chắc hẳn là cần thiết.

Tôi liếc nhìn Linne, con bé rõ ràng đang mong chờ với vẻ mặt háo hức. Làm sao tôi có thể từ chối mặc dù điều đó là tốt hơn được chứ.

Một ngày nào đó Linne sẽ trở về tương lai. Tôi muốn con bé có nhiều kỉ niệm về quãng thời gian này nhất có thể. Đây có lẽ là một trong số đó.

[Vậy thì… chúng ta đi thôi.]

[Vâng ạ!]

Linne hớn hở nhảy cẫng lên. Freya cũng vui mừng giơ hai tay lên trời. Đi săn không có gì là xấu cả. Chỉ có điều tôi sẽ an tâm hơn khi mấy đứa con gái nhà mình có sở thích nào đó nữ tính một chút.

Đi săn Ma long cùng bọn trẻ trong ngày nghỉ, liệu đây có phải là dịch vụ gia đình?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!