Virtus's Reader
Smartphone

Chương 498: CHƯƠNG 498: TRẬN CHIẾN CỦA LŨ TRẺ VÀ MA LONG

Đi săn Ma long nghe có vẻ dễ dàng nhưng thực tế thì không phải vậy. Trong một số trường hợp, các quốc gia thậm chí phải thành lập một đội quân thảo phạt để tiêu diệt chúng.

Lũ này sở hữu khả năng chiến đấu cao hơn Á long, nhưng chúng không thể giao tiếp giống như loài rồng. Ngoài ra, chúng còn có các kĩ năng độc nhất.

Điểm cộng duy nhất là chúng hiếm khi xuống khu dân cư phá phách. Thế nhưng, việc chúng không xuống phá phách không có nghĩa là chúng sẽ không đuổi lũ ma thú khác xuống khu dân cư, và một số loài như Hydra còn có khả năng tạo khí độc làm hư hại hoa màu.

Một đám rồng phiền phức. Chính vì vậy mà chuyến săn đáng lẽ phải căng thẳng hơn nhiều so với lúc này.

[A! Em tìm thấy nó trước mà!]

[Đến trước ăn trước.]

[Hai đứa cẩn thận một chút đi. Giá trị của nguyên liệu sẽ bị giảm xuống mất.]

Alice và Linne tiêu diệt bất cứ con ma thú xấu số nào lọt vào tầm mắt. Còn Freya thì thu thập xác của chúng và bỏ vào [Storage].

Đây không giống như đang đi săn Ma long tí nào.

Trong khu rừng rậm rạp ở Đại Hải Thụ, chúng tôi đang tiến thẳng tới tổ của lũ Ma long.

[Cha. Còn bao xa nữa ạ?]

[Hửm? Chỉ một chút nữa thôi. Băng qua con sông phía trước là tới rồi.]

Tôi kiểm tra trên smartphone và trả lời. Nghe thấy vậy, Linne tỏ ra vô cùng hào hứng và chạy băng băng qua cánh rừng.

Nhìn cảnh tượng trước mặt, Ende thở dài và nói.

[Bọn trẻ đang làm quá tốt…]

[Đừng có ảo não nữa. Chúng ta phải làm gương cho chúng.]

Bọn trẻ bao gồm Freya, Linne và Alice. Nhóm người lớn có tôi, Karina-neesan và Ende.

Thật ra 5 bà mẹ trẻ Linze, Hilda, Mel, Ney và Lycee cũng muốn đi, nhưng Linze và Hilda thì mắc bận, còn Alice không muốn mẹ mình đi cùng.

Tất nhiên Alice không ghét họ. Cô bé chỉ ghét sự bảo bọc quá mức của Ney vầ Lycee. Ai cũng thừa biết nhóm Ney sẽ không bao giờ chịu ngồi yên quan sát Alice đánh nhau với Ma long.

Bọn họ có khi sẽ tiêu diệt luôn lũ Ma long, mục tiêu trong chuyến săn của Alice và bọn trẻ. Điều đó thật không hay chút nào.

Lúc đầu cô bé cũng không muốn Ende đi cùng đâu, nhưng cậu ta bằng cách nào đó đã xin xỏ được. Điều kiện đặt ra là cậu ta không được can dự vào chuyến săn Ma long của cô bé. Tôi cũng bị bắt phải hứa tương tự.

Nhưng tất nhiên rồi, cả Ende và tôi sẽ không ngần ngại mà lao ra cứu bọn trẻ khi chúng gặp nguy hiểm.

Còn lời hứa á? Đúng là Ende có hứa với Alice còn tôi có hứa với Freya và Linne rằng sẽ không can dự vào chuyến săn của chúng, nhưng rõ ràng chúng không nói gì đến việc “Tôi giúp Alice” và “Ende giúp Freya và Linne” cả.

Mấy đứa còn non và xanh lắm. Làm sao qua mặt được bọn cha.

Mà cũng đúng thôi, chúng còn chưa đến tuổi thành niên nữa.

『Burbooo!』

Một con lợn rừng khổng lồ đột nhiên xuất hiện từ trong rừng. Đôi nanh dài nhọn hoắt của nó chĩa về phía trước như hai ngọn giáo dưới lớp lông đen bóng.

Khi con lợn rừng dài khoảng 3 mét lắc đầu một cái, đôi nanh của nó dễ dàng chặt ngọt xớt những cái cây xung quanh.

Thứ đó giống như lưỡi đao hơn là chiếc nanh.

[Blade Boar à? Một con ma thú hạng Đỏ.]

Ende nhìn con lợn rừng và giải thích. Blade Boar. Chắc chắn không phải lần đầu tiên tôi thấy sinh vật này.

Nói về hạng Đỏ, nó nguy hiểm đến mức đôi khi Hội phải cử người đi tiêu diệt theo yêu cầu. Đối đầu với một đối thủ như vậy, bọn trẻ vẫn thản nhiên chơi oẳn tù tì. Thiệt luôn đó hả…

[Yeah! Mình thắng rồi!]

Alice, người thắng trong trò oẳn tù tì, vui sướng giơ hai tay lên trời. Hai kẻ thua cuộc thất vọng lui về sau.

Ể, là một chọi một à?

[Tới đây nào!]

『Burraaa!』

Con Blade Boar lao về phía Alice giống như một vị kị sĩ cầm giáo.

Ở chiều ngược lại, Alice không thèm di chuyển mà nhè nhẹ lắc lư cơ thể.

Như một chiếc xe hơi, cơ thể to lớn của con Blade Boar lao tới định kết liễu Alice.

[“Prisma Guillotine”!]

Tinh thể tích tụ trên tay phải của Alice, rồi tạo thành hình một thanh machete cỡ lớn.

“Thứ đó”, không một chút thương tình, chặt đứt đầu con Blade Boar đang lao tới. Máu của kẻ chiến bại phun ra tứ tung.

[Ahhhhh…]

[Hỏng mất bộ lông rồi.]

Ende và Karina-neesan lẩm bẩm. Alice hơi bị thô bạo trong những chuyện thế này. Cô bé dường như chỉ quan tâm đến việc tiêu diệt.

[Freya-oneechan, cất nó vào đi ạ. Lần tới chúng ta sẽ nhờ A-chan nấu nó.]

[Được thôi… Mà Alice này, người em bê bết máu rồi kìa. Cha hãy giúp em ấy làm sạch đi.]

Freya nhờ tôi trong khi cất xác con Blade Boar vào [Storage].

Alice đã tắm trong bể máu của con Blade Boar theo đúng nghĩa đen. Thật là một cảnh tượng khá khó quên…

Sau khi sử dụng [Clean] lên Alice, chỗ máu dính trên người đã biến mất và cô bé trở về với dáng vẻ xinh đẹp thường thấy.

[Với khả năng này thì lũ Ma long chắc không thành vấn đề.]

[Đừng xem nhẹ chúng. Ma long và ma thú có sức mạnh khác nhau. Hơn nữa vài con còn biết cách xài tiểu xảo. Chúng ta không biết chúng sẽ giấu bài gì đâu.]

Đúng như Karina-neesan nói, hồi trước tôi đánh với con Hydra cũng khá là tốn sức. Không thể nào hạ thấp cảnh giác được.

Sau khi băng qua cánh rừng, chúng tôi nhanh chóng đến được một con sông lớn. Tôi mở [Gate] để cả đoàn đi qua bở bên kia.

Đi thẳng một hồi, cánh rừng dần lộ ra bề mặt đá và nơi chúng tôi đang tới hiện nguyên hình là một ngọn núi đá.

Nhóm Linne nhẹ nhàng trèo lên ngọn núi đá mà bình thường không thể đi bộ được. Mấy đứa đừng có đi xa quá đấy. Hử?

[…Cậu có nghe thấy không?]

[Có. Nó đang ở gần đây.]

Tôi xác nhận với Ende đi bên cạnh. Mặc dù hơi nhỏ nhưng tôi nghe thấy tiếng rống của một con rồng. Có vẻ đằng đó cũng đã biết chúng tôi đang ở đây.

Tôi lấy smartphone ra và tìm vị trí hiện tại của con Ma long. Ồ, nó đang bay thẳng đến đây.

[Chờ đã mấy đứa. Đối phương đang bay thẳng đến chỗ chúng ta. Hãy tìm chỗ nào đó trống trải để chiến đấu.]

[Con hiểu rồi. Linne, Alice, đằng kia có vẻ ổn đấy, chúng ta qua đó đi.]

[Đã rõ.]

[Vâng.]

Làm theo chỉ dẫn của Freya, hai đứa đứng chờ sẵn ở một nơi dốc thoai thoải và ít vật cản.

Linne và Alice đeo găng chiến vào, còn Freya thì chọn một cây giáo, vào vị trí sẵn sàng chiến đấu.

[Mấy cha chỉ nhìn thôi đó! Đừng có nói gì hết!]

[Rồi rồi.]

Nói vậy thôi chứ nếu chúng gặp nguy hiểm, bọn tôi chắc chắn sẽ can dự. Chúng tôi ngồi lên tảng đá to nhất ở quanh đó.

Thật tình… trông bọn tôi chả khác gì mấy bậc phụ huynh đi cổ vũ cho con cái vào những dịp hội thao cả. À, có lẽ tôi sẽ quay video để mọi người cùng xem.

Vừa nghĩ như vậy, tôi thấy Ende ngồi bên cạnh đã lôi chiếc smartphone ra. Vị huynh đài, tư tưởng lớn lại gặp nhau rồi.

[Ồ, sắp tới rồi đấy hả?]

Tôi nghe thấy tiếng vỗ cánh từ đằng xa. Âm thanh đó ngày một lớn dần, và cuối cùng một con rồng lọt vào tầm mắt chúng tôi.

Con rồng màu đen có kích thước khá lớn. Nó là loài rồng bốn chân với đôi cánh giống như cánh dơi mọc sau lưng.

Sừng to, vây lưng màu đỏ kéo dài từ đầu đến tận đuôi. Nó có cái đuôi rất dài, ở cuối đuôi mọc những cái gai giống như cây ké đầu ngựa.

Đôi mắt nó đỏ ngầu, nhìn không hề có chút thiện chí nào. Con rồng trông đang rất muốn giết sạch chúng tôi một cách tàn nhẫn vì đã xâm phạm lãnh địa của nó. Điều đấy là hiển nhiên rồi.

[Em chưa thấy nó bao giờ. Đó chắc chắn là một con rồng nhưng mà…]

[Đó là Nídhogg. Một loài rồng tàn ác với món khoái khẩu là thịt người.]

Karina-neesan trả lời tôi. Nídhogg… một loài rồng thích ăn thịt người. Nghe không vui chút nào.

『Gràooooooo!』

Tiếng rống của con Nídhogg vang đến tận trời xanh. Nghe như nó đang vui sướng vì tìm được con mồi hơn là giận dữ.

[Được rồi, lên nào!]

Freya ném cây giáo không phù hợp với chiều cao của mình về phía con Nídhogg.

Con Nídhogg dễ dàng né được cây giáo đang bay đến.

[Quá ngây thơ.]

Freya rụt tay về sau, cây giáo đột nhiên dừng lại trên không trung và bay ngược về. Nếu nhìn kĩ thì mũi giáo không được thiết kế để đâm, mà thay vào đó là chém.

Cây giáo thay đổi quỹ đạo bay và xé rách đôi cánh của con Nídhogg.

『Giga!?』

[Ta đến đây!]

Như một con dơi bị gãy cánh, Nídhogg bước đi loạng choạng vì mất thăng bằng. Ngay đúng thời điểm đó, Linne lao vun vút lên trời bằng cách sử dụng [Shield] làm chỗ tựa chân.

[Hya!]

『Guga!?』

Cú đấm kết hợp cả hai tay của Linne đã nhằm vào đúng chỗ gốc cánh của con Nídhogg.

Bị mất thăng bằng hoàn toàn sau đòn tấn công của Linne, con Nídhogg ngã đập mặt xuống nền đá.

[“Prisma Guillotine”!]

Thanh machete tinh thể của Alice tấn công nối tiếp ngay sau đó. Chuỗi tấn công này nhằm xé vụn đôi cánh của con Nídhogg để nó không bay được nữa.

[Từ nãy giờ đều là những đòn tấn công cơ bản.]

Tôi lẩm bẩm trong khi quan sát lũ trẻ chiến đấu, và Ende gật đầu.

[Trước hết phải phế bỏ đôi cánh của nó. Giống như với lũ Wyvern vậy.]

Con Nídhogg ngã xuống trên nền đá, bây giờ bắt đầu thủ thế và há to miệng ra. Hừm, đó là...

Gràoo! Con Nídhogg chơi trò súng phun lửa bằng miệng. Đó là chiêu Hỏa Tức đặc sản của chúng.

[Yotto.]

Freya quẳng cây giáo trong tay vào [Storage] rồi lấy ra một chiếc khiên phẳng lớn.

Ngọn lửa mà con Nídhogg khè ra tiếp cận tấm khiên con bé đang giữ.

Chỉ vừa đụng trúng tấm khiên, ngọn lửa bị tách sang hai bên để không gây tổn thương đến Freya. Ấy chà, thứ đó chắc chắn là một ma cụ...

[Hây!]

『Gobuuu!?』

Nắm đấm bao bọc bởi cặp găng chiến của Linne được tung thật mạnh vào phần hông con Nídhogg đang khè lửa. Ui, trông thốn quá.

『Gaaaaaaa!』

Con Nídhogg lại há to miệng hướng về phía Linne. Lần này nó bắn ra một chùm đạn lửa liên hoàn.

Linne nhanh chóng né đòn, và tảng đá xấu số trúng phải viên đạn lửa bốc hơi trong nháy mắt. Những mảnh vỡ từ tảng đá bắn tứ tung xung quanh.

[Uwa!]

Ở phía sau, cái đuôi gai của con rồng quật về phía Alice. Cô bé nhanh chóng nằm xuống đất để tránh đòn rồi nhảy ra khỏi tầm của cái đuôi.

Freya cất tấm khiên đi rồi lấy ra một cây rìu chiến cỡ lớn từ [Storage] và thử tiếp cận Nídhogg, nhưng con Ma long thấy vậy liền tiếp tục chơi trò khè lửa để giữ đối thủ của mình ở xa.

[Hửm? Hình như con rồng đó đang đổi màu thì phải?]

[Đúng vậy thật...]

Bộ vảy mới nãy còn mang màu đen bóng giờ đã chuyển sang hơi hơi đỏ. Sau đó từ hơi hơi đỏ, nó chuyển tiếp sang màu cam sáng, và cuối cùng là màu giống như toàn bộ cơ thể sắp phun ra dung nham.

『Gaaaaaa!』

Con Nídhogg ngậm hàm lại không khè lửa lung tung nữa, vì thể hỏa diễm trong người nó nháy mắt đã bao bọc khắp cơ thể.

『Gurggaaaarrrrrr!』

Với cơ thể được bao bọc trong ngọn hỏa diễm, con Nídhogg rống một tiếng thấu trời. Sức nóng tỏa ra từ người nó lúc này thật khủng khiếp.

[Giờ thì, để xem chúng sẽ đối đầu với Hỏa Long Nídhogg thế nào đây.]

Nhìn con Ma long đắm mình trong ngọn lửa, Karina-neesan lẩm bẩm. Umu, thế ra chị ấy đã biết trước là sẽ như thế này.

Ngọn hỏa diễm khiến cho việc tiếp cận trở nên khó khăn. Nếu có Coon hay Elna ở đây thì mọi chuyện đã dễ thở hơn rồi.

[Nóng quá! Freya-oneechan, chị mau làm gì đó đi!]

[Cho dù em có nói vậy thì vẫn khó lắm!]

Freya trả lời Linne trong khi né móng vuốt của Nídhogg.

[Để coi, một món vũ khí hệ Băng hoặc Thủy sẽ rất hữu ích...]

Freya lục tung đống vũ khí trong [Storage] lên rồi bỏ chúng vào lại. Chắc kèo là con bé này chỉ sắp xếp ngay ngắn những món vũ khí hay dùng còn thì mặc kệ những món ít dùng.

Mà nè, đang giữa trận chiến mà sao con có thể tỉnh bơ vậy hả...

『Gogaaa!』

[Waa!?]

Freya tiếp tục né bộ vuốt nóng rực đang vung xuống. Việc phải liên tục né móng vuốt của nó trong khi bận tìm đồ thực sự quá khó chịu.

[Haa!]

『Gafu!?』

Chuyển động của Nídhogg chững lại trong giây lát. Bởi vì Linne đã chưởng một cú Phát Kình vào bụng nó.

『Gaa!』

[Ấy!]

Con Nídhogg chuyển mục tiêu từ Freya sang Linne và bắn một viên đạn lửa. Sử dụng [Shield] làm điểm tựa chân, Linne nhảy lên cao và thành công né đòn.

[Đây rồi! “Băng kiếm Ice Bringer”!]

Freya giơ một thanh kiếm có lưỡi trong suốt như kiếm tinh thể lên. Thậm chí ngồi từ đây tôi cũng cảm nhận được sự băng giá tỏa ra từ nó.

[Thanh kiếm này được chế tạo bằng băng ma thuật lấy từ lớp băng vĩnh cửu ở Vương quốc Elfrau! 500 năm trước một vị kiếm sĩ tộc elf tên là Cradleston đã dùng nó để tiêu diệt ma thú Vocalno Bull...]

[Giải thích đủ rồi đó, chị mau xử lý nó đi!]

Alice gắt Freya trong khi bận né những viên đạn lửa từ con Nídhogg.

Freya vung thanh Băng kiếm và chĩa mũi kiếm về phía Nídhogg.

[“Freezing”!]

Những hạt băng kết tụ trong không khí bám khắp người con Nídhogg làm nó bị giảm nhiệt. Hỏa diễm bao bọc quanh thân con rồng suy tàn, biến màu sắc cơ thể nó đen dần trở lại.

Tuy nhiên, điều đó chỉ là tạm thời và hỏa diễm tiếp tục bừng lên khắp cơ thể nó như nham thạch.

[Chị không cầm cự được lâu đâu, làm gì thì nhanh đi!]

[Em hiểu rồi! “Prisma Rose”!]

Alice tạo ra một cành hoa hồng tinh thể bằng tay phải của mình.

[“Prisma Guillotine”!]

Một thanh đao lớn mọc ra từ cành hoa hồng, và Alice sử dụng lực ly tâm để quất nó vào đuôi của con Nídhogg.

『Guaaaaaaa!?』

Cái đuôi to bự của con Nídhogg bị chặt ngọt xớt. Con Ma long bị mất thăng bằng và ngã nhào về trước, đầu đập xuống đất.

Thấy con rồng ngã xuống, Linne hành động như một mũi tên bắn. Con bé dùng [Shield] để tựa chân, nhảy lên trời, lộn người vài vòng và giáng một cú đá xuống con Ma long.

[Lưu Tinh Cước!]

『Gafu!?』

Cú đá của Linne, được tăng uy lực bằng ma thuật trọng lực, giáng vào lưng con Nídhogg. Một âm thanh chói tai vang lên. Nó gãy xương rồi?

[Đây là kết thúc!]

『Gofu...』

Freya từ đâu ra găm thanh Ice Bringer vào đầu con Nídhogg. Ngay sau đó, đầu của con ma thú biểu trưng cho ngọn lửa bị đóng băng, rồi từ từ toàn bộ cơ thể nó bị đông cứng.

[Dừng lại!]

[A, đợi đã Linne!]

Trước khi Freya kịp phản ứng, Linne đã tung một đòn tấn công toàn lực vào con Nídhogg bị đông cứng.

Vết nứt từ chỗ bị tấn công lan ra như mạng nhện, cái xác đóng băng của con Nídhogg không thể chịu nổi chấn động mà vỡ vụn như lúc một con Phrase bị tiêu diệt.

[Aahhh...]

[Xém chút nữa là được rồi.]

Vào lúc mà xác con Nídhogg nát vụn, Ende và Karina-neesan lẩm bẩm như thế. Giá trị của nó đã bị giảm đi gần hết. Những nguyên liệu quý giá từ con rồng đã đi tong. Giờ chỉ còn thịt đông lạnh là có thể đem bán được. À không, cái đuôi bị chặt đứt ban nãy có lẽ vẫn còn một ít nguyên liệu.

Mà thôi kệ đi, bọn tôi đến đây để đi săn chứ đâu phải bán lấy tiền.

[Đáng lẽ chị không nên đóng băng nó...]

[Th-thôi không sao đâu ạ, chúng ta tiêu diệt được nó là được rồi!]

[Em cũng nên nhận ra là nó đã chết.]

Với biểu cảm đôi chút thất vọng, Freya mở [Storage] ra rồi bỏ những mảnh vụn và chiếc đuôi rồng vào đó. Không biết khi rã đông thịt nó có ăn được không nhể.

Thịt rồng về cơ bản là ngon, nhưng còn thịt Ma long thì sao? Trong trường hợp lũ Hydra, thịt của chúng rất độc và vì thế vô dụng.

[Cha! Tiếp theo! Con Ma long tiếp theo đâu ạ!]

[Từ từ đã. Chúng ta tạm nghỉ một lúc đi. Đến lúc ăn cơm trưa mà Lou và Ashia chuẩn bị rồi.]

Để bọn trẻ chiến hăng quá rồi bị thương thì sẽ không hay tí nào. Chúng cần phải nghỉ ngơi một lát đã.

Tôi lấy mấy chiếc ghế và một cái bàn lớn từ [Storage] ra. Sau đó, tôi đặt hộp ăn trưa bốn tầng mà Lou và Ashia đã chuẩn bị lên bàn.

[Oa, trông ngon quá!]

Tầng đầu tiên là cơm nắm. Tầng thứ hai là thức ăn chiên như gà chiên, tôm chiên, bánh croquette, đậu hũ chiên; tầng thứ ba có trứng chiên, xúc xích viên, hamburger, thịt viên, cà chua bi,... và tầng thứ tư là trái cây cắt sẵn.

Trông rất ngon, nhưng quan trọng hơn hết là có nhiều món con nít thích.

[[[Cảm ơn vì bữa ăn!]]]

Ba đứa trẻ rửa tay bằng quả bóng nước mà tôi tạo ra và bắt đầu ăn cơm nắm ngon lành. Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn.

Chúng tôi cũng nên ăn thôi.

Tôi lấy một miếng cơm nắm từ hộp đồ ăn và cho vào miệng. Ừm, mặn và ngon. Phần nhân bên trong chắc là salad cá ngừ.

[Ư!? Đây là, mơ muối... Cha ăn hộ con với...]

[Ể!? À, ừ, được thôi...]

Alice đưa cho Ende miếng cơm nắm đang ăn dở. Hình như cô bé không thích mơ muối cho lắm. Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ.

Mải ngồi cười cà khịa Ende, Linne bên cạnh cũng đưa cho tôi miếng cơm nắm dang dở. Đây đúng là nghiệp quật.

[Cha, ăn giúp con đi.]

[Cậu cũng vậy mà thôi...]

Tôi được đưa cho miếng cơm nắm mơ muối và không có lựa chọn nào ngoài ăn nó. Chua...! Mơ từ vùng Ishen hơi chua hơn tôi nghĩ.

Trong lúc chậm rãi thưởng thức bữa trưa, chúng tôi nghe thấy tiếng huyên náo phát ra từ phía khu rừng.

[Cái gì thế...?]

Tiếng lũ chim đập cánh, tiếng bầy khỉ tru tréo, và tiếng mặt đất đang rung lắc ở rất xa... Này này, đây không thể nào là...

Tôi lấy smartphone ra để kiểm tra vị trí của đám ma thú quanh đây. Thứ được hiển thị trên màn hình là chi chít những chấm đỏ đang di chuyển về phía chúng tôi.

[Một cuộc giẫm đạp...!]

CHƯƠNG 499: ZARATAN VÀ NGƯỜI THỨ SÁU

Một cuộc giẫm đạp…

Đó là những con ma thú bị mất kiểm soát và bỏ chạy thành từng đoàn hệt như một cơn sóng thần.

Không chỉ riêng gì ma thú, cơn sóng thần đó cũng bao gồm những động vật bị mất kiểm soát.

Rất nhanh thôi chúng sẽ tới được đây.

Tôi nên làm gì bây giờ? Nếu là sự an toàn của cả nhóm, tôi chỉ cần về thẳng nhà bằng [Gate] là xong.

Nhưng xui xẻo thay, có một bộ lạc Đại Hải Thụ sinh sống ở ngay phía trước cơn sóng thần ma thú.

Chuyến săn Ma Long hôm nay cũng là vì chúng sinh sống gần bộ lạc đó.

Với cái đà này, tôi không nghĩ nó sẽ dừng lại trước khi tới được bộ lạc…

[Cậu định làm gì?]

[Không thể cứ mặc kệ chúng được.]

Tôi đáp lời Ende và lấy chiếc smartphone ra. Nếu mặc kệ họ thì Pam, tộc trưởng của bộ lạc Hải Thụ Vương, sẽ nổi giận mất.

[Chúng ta sẽ tiêu diệt ma thú ạ!? Con muốn tham gia!]

[Con nữa ạ! Nè, Bệ hạ! Cho con tham gia với!]

[Không có giết chóc gì hết. Nếu mấy đứa giết quá nhiều thì sẽ làm mất cân bằng sinh thái đấy.]

[[Ể~…]]

Linne và Alice phồng má đầy bất mãn, nhưng chúng tôi không thể cứ giết chóc vô tội vạ được. Ma thú vẫn có thể được dùng làm thức ăn cho cư dân sinh sống quanh đó. Việc giết chúng quá mức sẽ không đem lại lợi ích nào.

[Trước mắt, chúng ta sẽ cần một bức tường phòng thủ. “Đất hãy đến đây, Thổ Lũy Phòng Bích, Earth Wall”.]

Tôi dựng một bức tường đất thật dày nơi cuộc giẫm đạp đang hướng đến. Độ cao của nó vào khoảng 20 mét. Một phiên bản của Vạn Lý Trường Thành ở Trung Quốc thứ thậm chí có thể cản bước lũ rồng. Nhiêu đây chắc là ổn.

[Vẫn luôn bá cháy như mọi khi, Touya…]

Ende bình luận với giọng ngạc nhiên. Sau khi cuộc giẫm đạp kết thúc, tôi sẽ hủy bỏ bức tường nên không có gì phải lăn tăn cả.

[Nhưng cứ cái đà này, chẳng phải lũ ma thú sẽ đâm sầm vào bức tường từng con một sao?]

[Cậu không cần lo. Nếu đâm vào bức tường, chúng sẽ được dịch chuyển về phía sau 20 km bằng [Gate].]

Nếu cứ để cuộc giẫm đạp tiếp diễn thì chẳng biết chừng nào mới xong. Chúng sẽ chỉ dừng lại một khi đã kiệt sức.

Cơ mà, tại sao cuộc giẫm đạp này lại xảy ra nhỉ? Sự xuất hiện của những cuộc giẫm đạp thường là điềm báo cho một thiên tai nào đó.

Nhưng mà quanh đây lại không có ngọn núi lửa nào đang hoạt động cả, hơn nữa Thổ Tinh linh sẽ báo lại cho tôi nếu có xảy ra động đất.

Đám ma thú hoảng loạn vì cảm nhận được mình đang gặp nguy hiểm. Vậy thứ gì có thể khiến chúng trở nên hoảng loạn đến thế…?

Tôi mở [Gate] để đưa cả nhóm lên bức tường. Thứ này dày tận 10 mét nên việc bị ngã xuống là không thể.

Ở phía bên kia bức tường là một đàn ma thú đang chạy ồ ạt về phía đây, khói bụi bốc lên mù mịt. Chúng trông như đang chạy trốn khỏi thứ gì đó.

[Ra là vậy. Nguyên nhân chính là thứ đó.]

[Hở?]

Karina-neesan lẩm bẩm trong khi nhìn về phía biển cây bạt ngàn.

Ể, chị ấy nhìn thấy gì thế? Tôi chỉ có thể thấy những cái cây đang rung lắc và khói bụi mà thôi.

[[Long Sense].]

Tôi phóng đại tầm nhìn và quan sát cuộc giẫm đạp.

Hửm? Có thứ gì đó… trông như một khu rừng đang di chuyển… Ờm, hình như tôi vừa mới thấy một cái đầu thì phải?

Tiếp tục phóng đại tầm nhìn và quan sát gần hơn, cuối cùng tôi mới nhận ra thứ đó là gì.

Rùa. Đó là một con rùa to đến mức lố bịch. Con rùa đang cõng cả rừng cây trên mai nó. Đó là một Cự Thú à!?

[Kia là Zaratan. Chúng rất hiếm khi được nhìn thấy trên đất liền. Bởi lẽ đó là loài ma thú sống dưới biển. Loài ma thú rùa to đến mức vô lý này thường bị nhầm là một hòn đảo. Nhân tiện nè, đó không phải là Cự Thú. Chỉ là một loài bình thường thôi.]

[Không phải là Cự Thú sao ạ…]

Mặc dù vậy thì thứ đó vẫn quá to. Chắc nó phải cao đến mấy trăm mét. Nhưng 1 km thì tôi đoán là chưa được.

Nghĩ lại thì, nếu con vật to đùng đó di chuyển thì lũ ma thú bỏ chạy là phải rồi. Có vẻ nó chính là nguyên nhân của cuộc giẫm đạp.

[Zaratan là một loài ma thú hiền lành. Vấn đề nằm ở kích thước của nó. Nội điều đó thôi đã gây đủ thứ rắc rối xung quanh.]

Tôi đã yên tâm hơn một chút sau khi nghe Karina-neesan giải thích. Sẽ thật tệ nếu nó là một con rùa hiếu chiến.

[Cha! Chúng ta sẽ tiêu diệt nó ạ!?]

[Không, chúng ta không tiêu diệt cái gì hết…]

Tôi cạn lời trước câu hỏi rất tỉnh của Linne. Này, xét riêng về kích cỡ thì thứ đó còn bự hơn cả Ác Thần đấy? Để bọn trẻ tự tiêu diệt nó thì có bằng niềm tin. Mà giả sử có tiêu diệt được đi chăng nữa, việc xử lý cái xác đó cũng là một vấn đề.

[Nghĩ lại thì, hình như từ trước đến nay chưa từng có cuộc giẫm đạp nào như thế này cả?]

[Loài Zaratan có thể ngủ đông lên tới tận vài nghìn năm. Vậy nên khi tỉnh dậy, chắc hẳn nó đã làm náo động khu rừng được hình thành trên mai?]

Vài nghìn năm á? Đúng là một loài thích ngủ nướng.

May là con Zaratan di chuyển rất lù đù. Nhưng bởi vì kích thước quá lớn của nó nên tốc độ vẫn khá đáng kể. Cứ cái đà này, nó sẽ sớm đến đây thôi.

[Sao nó lại tới đây vậy nhỉ?]

[Thì chắc là để ăn lũ ma thú đang bỏ chạy?]

[A. Hẳn nó đang đói sau khi tỉnh giấc.]

Lũ trẻ xì xầm bàn tán với nhau, còn tôi thì thấy không hợp lý chút nào. Nó sẽ không tài nào bắt được con mồi với tốc độ chuyển động đó.

Ende, đang quan sát con Zaratan giống như tôi, lẩm bẩm.

[… Có lẽ nó đang hướng đến biển…]

[Biển?]

[Ừ. Nó vốn là một loài ma thú sống dưới biển mà? Vì vậy có lẽ nó đang tìm cách quay về đó?]

Ra vậy. Biển à? Quả thật ở ngay sau bộ lạc mà nó đang hướng tới là bờ biển.

Như vậy con Zaratan đang cố quay trở về đại dương. Còn cuộc giẫm đạp này chỉ là một kết quả phụ.

[Nếu đã vậy thì chúng ta sẽ giúp nó trở về biển.]

[Ể~, chúng ta không tiêu diệt nó ạ? Con cứ tưởng cuối cùng cũng được lái Frame Gear chứ.]

[Con không nên cứ hở ra là đòi tiêu diệt như thế.]

Linne chán chường than thở. Tôi đến bó tay với cái con bé thích giải quyết mọi thứ bằng vũ lực này rồi. Cơ mà, tôi thấy mình cũng không có quyền phàn nàn vì vẫn thường làm như thế suốt.

[Chúng ta nên làm gì để đưa nó về biển đây?]

[Sao phải xoắn, sử dụng [Gate] là xong.]

Với tốc độ di chuyển của nó thì việc khóa mục tiêu và dịch chuyển là nhiệm vụ chẳng mấy khó khăn. Mặc dù cây cối ở khu vực đó sẽ biến mất theo, nhưng ngay từ đầu chúng cũng đã bị con Zaratan đè bẹp dí rồi.

Cẩn thận hơn nữa, nó sẽ được dịch chuyển đến bờ biển thay vì giữa đại dương. Bởi vì kích cỡ khổng lồ đó sẽ gây ra một cơn sóng thần nếu được thả giữa biển.

[Nhưng còn lũ động vật sống trên con rùa nữa ạ. Lỡ chúng chết sau khi được thả xuống nước thì sao?]

Ừ nhể.

Câu hỏi hồn nhiên của Alice khiến tôi nín lặng. Cô bé nói rất đúng.

Qua ứng dụng tìm kiếm của smartphone, tôi thấy vẫn còn những con vật sót lại trên mai của Zaratan. Vài con bỏ chạy tứ tung, vài con không hề di chuyển, vân vân…, nhưng chắc chắn chúng sẽ chết đuối một khi Zaratan lặn xuống biển.

Trước mắt, tôi phải dịch chuyển đám động vật này đã.

[Khóa mục tiêu. Tất cả động vật trên mai Zaratan.]

『Tuân lệnh…… Khóa mục tiêu hoàn tất.』

[[Gate].]

Tôi dịch chuyển đám động vật tới một nơi ngược với hướng di chuyển của cuộc giẫm đạp.

Được cứu khỏi chiếc mai rung lắc, chúng mau chóng chạy đi lánh nạn.

[Vậy là ổn. Tiếp theo chúng ta sẽ dịch chuyển con Zaratan ra bi…]

『Gumoooooooo...!』

Đột nhiên, một âm thanh nghe giống tiếng vỏ ốc xà cừ nhưng to gấp hàng trăm lần ầm ầm vang lên. Cái gì thế!?

Tôi thấy con Zaratan rống một tiếng thấu trời. Chuyển động của nó bỗng trở nên hung bạo hơn trước, và con rùa lắc cơ thể sang hai bên một cách quyết liệt.

[Tự dưng có chuyện gì thế?]

[…Chị không nhìn rõ lắm, nhưng có thứ gì đó dưới chân nó. Có vẻ con Zaratan đang bị tấn công.]

[Tấn công!?]

Karina-neesan nheo mắt lại và trả lời. Không lẽ nào là người của các bộ tộc Đại Hải Thụ? Sao họ lại liều lĩnh thế…!

[Không. Không phải cư dân Đại Hải Thụ. Đó là… Giga Ant. Chậc, chúng hoàn toàn xem con Zaratan là kẻ thù.]

Giga Ant. Một loài ma thú kiến sống theo đàn và trú ngụ dưới lòng đất. Một khi đã tấn công thì chúng sẽ không dừng lại cho tới khi chết.

Từng con kiến có khả năng thấu cảm, nên khi một con tấn công thứ gì đó, nó sẽ thu hút đồng bọn tới và tấn công hội đồng.

Khi chạm mặt chúng, cách sống sót duy nhất là tiêu diệt tất cả. Nếu bỏ chạy thì chúng sẽ đuổi theo tới cùng trời cuối đất.

Hiện giờ bầy kiến này đang tấn công Zaratan. Chắc là vì Zaratan đã lỡ giẫm bẹp một trong số chúng. Điều đó khiến lũ Giga Ant xem nó như kẻ thù.

Hàm của Giga Ant rất khỏe và có thể dễ dàng cắn đứt đôi cơ thể người.

Zaratan sở hữu cơ thể khổng lồ nên không dễ bị cắn đứt, nhưng số lượng của đàn kiến là rất đông.

Loài kiến quân đội sống ở rừng mưa Amazon có thể giết cả bò và ngựa.

Vì vậy, chắc hẳn con Zaratan đang cảm thấy rất đau. Tệ rồi…

Tôi không nghĩ đám Giga Ant này có thể giết được Zaratan. Nhưng vấn đề là chúng khiến con Zaratan nổi giận. Điều đó khiến cuộc giẫm đạp ngày càng nghiêm trọng.

[Trước tiên chúng ta nên dịch chuyển con Zaratan đã.]

Tôi mở [Gate] dưới chân con rùa và đưa nó tới bờ biển thuộc khu vực Sandra. Những cái cây đổ và đám Giga Ant trong khu rừng cũng được đưa qua đó. Tôi đã chọn một bờ biển hoang vu không người và mở một [Gate] khác để đuổi theo chúng.

Địa điểm dịch chuyển là một bãi cát rải đầy sỏi đá, với biển cả mênh mông trải dài trước mặt. Con Zaratan, cõng theo một khu rừng trên mai, đang chầm chậm đi về phía biển.

Tuy nhiên, hàng nghìn con Giga Ant đã bu khắp chân Zaratan, không chút nhân nhượng mà tấn công quyết liệt.

Chân của con rùa đầy rẫy vết xước, thịt nham nhở từng chỗ, còn máu thì ứa ra theo mỗi bước chân nó đi.

[Này! Đừng làm đau chú rùa!]

Không thể chịu được cảnh con rùa bị đau, Alice hét vào lũ Giga Ant và sử dụng “Prisma Rose” biến thành một chiếc roi.

[A-Alice!?]

Mặc kệ Ende, cô bé vung “Prisma Rose” vào đám Giga Ant đang cắn xé Zaratan và ngay lập tức tiễn một con kiến lên bàn thờ.

Giga Ant có thể thấu cảm. Sự đau đớn của một cá thể sẽ truyền tới những con khác. Đám Giga Ant quay sang chúng tôi. Ah, tệ rồi đây.

Bọn Giga Ant bắt đầu tiến về phía chúng tôi trong khi tạo ra những âm thanh khó chịu. Rõ ràng chúng đã xem bọn tôi là kẻ thù.

[Nè nè, cha! Giờ con giết chúng được không ạ!? Nè!]

[…Đám đó thì được.]

[Ngon! Hây!]

Linne vui vẻ đấm con Giga Ant ở một bên chúng tôi. Sao chuyện này lại xảy ra chứ…

[Fufufu. Đã đến lúc cho hiệp phụ!]

Ở một bên khác, Freya cùng cặp song kiếm quỷ dị trên tay đang vặt đầu từng con Giga Ant một. Con cũng vậy à!

Bọn trẻ lần lượt tiêu diệt bầy kiến đang đến gần.

Thỉnh thoảng có vài con bò đến chỗ chúng tôi, nhưng lũ trẻ đã giết luôn chúng như sợ bị mất phần. Mấy đứa thích giết chóc tới vậy cơ à?

Thành thật mà nói, tôi nghĩ quét sạch bọn chúng bằng ma thuật là việc chẳng mấy khó khăn. Nhưng nhìn lũ trẻ chiến đấu vui vẻ như thế, tôi sợ mình sẽ bị giận nếu giết hết chúng.

[Chịu rồi. Thôi cứ để chúng vui là được…]

[Thật khó xử với tư cách là bậc cha mẹ…]

Tôi và Ende nhìn lũ trẻ vui vẻ bán hành bọn Giga Ant và thở dài.

Tôi không nghĩ chúng là kiểu người ưa bạo lực hay là những kẻ cuồng chiến. Nhưng con gái nào mà lại như thế này. Ai mà dám cưới chứ.

…… Cơ mà nếu chúng không kết hôn thì cũng có sao đâu nhể.

Nói cách khác là chả có vấn đề gì hết. Ừ.

[Lớp vỏ của đám Giga Ant bán có giá lắm đấy. Mau nhặt chúng về đi.]

[A, vâng.]

Tiếng gọi của Karina-neesan kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ vô nghĩa. Như chị ấy vừa nói, lũ Giga Ant mà bọn trẻ tiêu diệt sẽ được lưu trữ trong [Storage].

[“Prisma Hammer”.]

Alice sử dụng một chiếc vợt đập côn trùng khổng lồ bằng tinh thể đập bẹp dúm lũ Giga Ant. Nguyên liệu có thể kiếm được từ chúng thế là đi tong. Thôi khỏi cần thu nhặt lũ đó.

Trong lúc đó, lũ Giga Ant bị tiêu diệt ngày càng nhiều, số lượng của chúng càng lúc càng giảm.

Trước khi tôi kịp nhận ra, số lượng Giga Ant cắn xé con Zaratan đã giảm xuống mức thấp, và hầu hết lũ còn lại đã nằm gọn trong [Storage] của tôi.

Chân của Zaratan chìm xuống biển cùng với lũ Giga Ant vẫn đang mải mê cắn xé nó. Đến đây chắc là ổn rồi.

[Đây là con cuối cùng!]

Linne tung một cước thổi bay con Giga Ant. Xác của bầy kiến khổng lồ nằm la liệt khắp nơi trên bãi biển.

Không còn con Giga Ant nào quanh bãi biển. Zaratan thì cũng đang lặn xuống nước. Kết thúc rồi.

[Vui quá!]

[Chú rùa đã an toàn.]

[Fu, thật là sảng khoái.]

Bọn trẻ trông rất vui sướng với những gì đạt được, còn tôi và Ende chỉ biết nở một nụ cười khổ. Thôi kệ, miễn chúng vui là tốt rồi… tôi nghĩ vậy.

[Con Zaratan… quả nhiên là nó cố quay trở về đại dương.]

Nhìn Zaratan đang về với biển, Ende lẩm bẩm như vậy. Chúng tôi thật sự đã chứng kiến một sự việc khó tin.

[Bái bai! Đừng bao giờ lên cạn nữa đấy!]

Con Zaratan ngẩng đầu lên như thể đang đáp lại những cái vẫy tay của lũ trẻ, rồi từ từ lặn xuống biển.

[Nó đi rồi.]

[Quay về Đại Hải Thụ thôi. Chúng ta cần phải kiểm tra xem cuộc giẫm đạp đã lắng xuống hay chưa.]

Chúng tôi cùng lũ trẻ dịch chuyển tới mặt trên của bức tường ở Đại Hải Thụ một lần nữa.

Bởi vì con Zaratan đã đi mất, cuộc giẫm đạp cũng không còn tiếp diễn. Đám ma thú và động vật lúc trước rầm rập lao đến chỗ chúng tôi giờ bắt đầu tản ra đủ mọi hướng. Có vẻ như đã đến lúc hủy bỏ bức tường.

Tôi hủy bỏ bức tường được dựng nên bằng ma thuật hệ Thổ và trả Đại Hải Thụ về hình dạng ban đầu của nó.

[Vậy là ổn. Hừm. Đúng là một chuyến săn khó quên…]

[Nhưng nó vui ạ!]

Linne trả lời với nụ cười rạng rỡ… nếu vậy thì tốt.

[Được rồi, về nhà thôi.]

Lũ trẻ lần lượt bước qua [Gate] mà tôi mở. Sau đó, chúng tôi dịch chuyển về phòng khách của Lâu đài Brunhild.

Có vẻ lúc này đang có một buổi tiệc trà nên mọi người đều có mặt. Cả Mel, Ney và Lycee cũng ở đó.

[Mẹ, con về rồi đây!]

[Ồ! Alice, mừng về nhà! Con có sao không!?]

Ney là người đầu tiên phản ứng, cô ấy bật dậy và ôm Alice thật chặt.

[Mừng con trở về, Alice.]

[Con có bị thương không?]

[Con không sao đâu mà.]

Mel và Lycee cũng tiến về phía Alice. Có vẻ họ lo cho cô bé vì vài lý do nào đó.

Nhìn đi nơi khác, tôi thấy Linze đang ôm Linne còn Hilda thì xoa đầu Freya.

Sao không ai mừng bọn anh trở về hết vậy.

[Cảm ơn vì sự chăm chỉ, Touya-san. Mọi thứ ổn chứ ạ?]

[Ừm, anh không chắc liệu có nên gọi là ổn hay không… nhưng có thể xem là đã trót lọt.]

Tôi không biết nên trả lời cái sự “chăm chỉ” của Yumina như thế nào nên chỉ có thể nở một nụ cười khổ.

[Anh uống trà nhé Touya-sama? Cả Karina-sama với Ende-san nữa.]

Nói xong, Lou bắt đầu chuẩn bị trà. Phù, tôi muốn xả hơi từ giờ tới bữa tối quá đi.

“Pha trà cho cha là công việc của con cơ mà!” - “Đừng có mơ! Đó là công việc của mẹ!”, tôi nghĩ mình nên mặc kệ cuộc đối thoại giữa hai mẹ con này.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa và dựa lưng về sau. Hààà… mệt mỏi quá.

Tôi cảm thấy mình đã xoay như một cái chong chóng với lũ trẻ.

Sự mệt mỏi lấn át tôi, nhưng cơn mệt mỏi đó dường như tan biến khi thấy Linne hào hứng kể cho Linze và Elze chuyện tiêu diệt Ma Long còn hai đứa kia kể về chuyện giải cứu Zaratan cho mọi người.

...... Một niềm hạnh phúc như thế này.

Đang nhìn con gái và vợ mình vui vẻ trò chuyện với nhau, bỗng nhiên có thứ gì đó xuất hiện ngay trước mắt tôi và rơi thẳng xuống bụng.

[Gufu!?]

[Munyu~!?]

Trên chiếc ghế sofa, thứ đó phát ra một âm thanh lạ tai trên bụng tôi.

Không phải thứ đó. Mà là một cô bé. Cái quái gì… ủa, ể!? Không đời nào!?

[Cha!]

Vừa nhìn thấy tôi, đứa trẻ kêu lên và ôm chầm lấy tôi. A… quả nhiên là vậy?

[Yoshino!?]

[Yoshino-oneechan!]

Freya và Linne kêu lên. Yoshino. Đó là con gái của Sakura. Ra là vậy, con bé đã dịch chuyển đến đây bằng [Teleport].

Đây đã là đứa trẻ thứ 6. Chúng đang tập hợp về đây khá là nhanh…

Tôi gỡ Yoshino đang ôm chầm lấy mình ra.

Mái tóc con bé có màu đỏ nhạt được thừa hưởng từ Sakura nhưng bồng bềnh và ngắn, còn phần mái được cắt tỉa gọn gàng. Trên tóc con bé có một chiếc kẹp tóc nhỏ hình hoa anh đào.

Nếu là con của Sakura thì chắc phải có Vương Ngạc của quỷ tộc, nhưng tôi lại không thấy nó. Có lẽ nó đã bị giấu dưới tóc?

Hình như Yoshino đã 9 tuổi, nhỏ hơn Coon và lớn hơn Ashia, đúng không nhỉ? Con bé hơi nhỏ người so với độ tuổi đó.

Con bé mặc một bộ váy màu xanh dương đậm với viền ren và cổ áo trông rất giống trang phục thủy thủ. Tôi nhớ không nhầm thì nó được gọi là váy thủy thủ liền thân thì phải? Trông rất hợp với con bé. Ừm, dễ thương cực.

[…Con là, Yoshino?]

[~ Mẹ!]

Nhìn thấy Sakura đặt tách trà đang uống dở xuống và đứng dậy, Yoshino rời khỏi tôi và lao vào vòng tay em ấy. Giống như với tôi, con bé ôm chầm lấy Sakura.

Về phần Sakura, có lẽ em ấy đang bối rối không biết nên nói gì.

[Ừm… m-mừng con về, nhà?]

[Con đã về đây ạ!]

Yoshino vui mừng đáp lại. Lũ trẻ bắt đầu vây quanh con bé.

[Mồ, tự nhiên hù chị một phen.]

[Mừng em về, Yoshino.]

[Yoshino-oneesama đúng là thiệt tình mà…]

[Yoshino-oneechan!]

[Yoshino-oneeeechan, chị chậm quá!]

Lũ trẻ râm ran cười nói. Để xem nào, như vậy là Freya, Coon, Yoshino, Ashia, Elna, Linne đã có mặt.

Tôi một lần nữa nhận ra rằng mình có quá nhiều con. Nhưng điều đó cũng phải thôi vì tôi đã cưới quá nhiều vợ…

[A!? Giờ không phải lúc! Cha, làm ơn! Xin hãy cứu mọi người!]

Yoshino lại nhìn về phía tôi và nói với vẻ tuyệt vọng. Mọi người? Mọi người là sao?

Chuyện này nghe có vẻ quan trọng. Bất luận thế nào, tôi cũng không thể phớt lờ lời cầu xin của con gái mình được.

Mặc dù không biết là chuyện gì, nhưng tôi sẵn sàng giải quyết nó!

CHƯƠNG 500: MẸ CON HỢP CA VÀ TUYẾT LANG VỚI CẬU BÉ

Yoshino kể rằng nơi con bé được đưa tới ở thời đại này là một vùng núi thuộc lãnh thổ Đế quốc Triharan.

Sau khi tiêu diệt vài con ma thú ở vùng núi đó và lấy nguyên liệu của chúng bán lấy tiền lộ phí, Yoshino đã dạo chơi qua các thị trấn bằng [Teleport].

Tất nhiên con bé có giữ smartphone để liên lạc với các chị em của mình, nhưng rốt cuộc cám dỗ đi thăm thú thế giới trong quá khứ đã chiến thắng.

Từ Đế quốc Triharan đến Vương quốc Strain, Thánh quốc Allent và Vương quốc Panaches, con bé cứ dạo chơi mỗi ngày một đất nước cho đến khi tới được một hòn đảo nọ.

Đó là một hòn đảo nhỏ có tên là đảo Arosa, nằm trong vùng biển giữa Vương quốc Panaches và Vương quốc Palouf, nơi có cơ số những hòn đảo lớn nhỏ khác nhau.

Người dân trên đảo đều rất thân thiện, họ đã đối xử tốt với Yoshino lạ mặt.

Rồi đột nhiên có thứ gì đó xuất hiện trên đảo. Những con quái vật không rõ nguồn gốc trồi lên từ dưới biển và tấn công dân làng.

Theo miêu tả của Yoshino, lũ quái vật này là nửa người nửa cá, toàn thân chúng được phủ kín bằng một lớp vảy màu xanh, có vây lưng và màng ở các chi, mắt tròn và răng nhọn.

Tổng cộng có khoảng 10 tên bán nhân ngư tấn công dân làng bằng cách cắn họ bằng hàm răng nhọn của chúng.

Thương vong đã tăng đến mức đáng kể khi Yoshino nhận ra. Chúng chỉ rút lui về biển sau khi Yoshino tiêu diệt vài tên.

May mắn là không có ai tử vong. Tuy nhiên, rất nhiều dân làng đã bị thương, và tất cả những người bị lũ bán nhân ngư cắn đều sốt cao, mê man và cơ thể họ bắt đầu biến dị.

[Biến dị? Như thế nào?]

[Những thứ trông giống vảy cá bắt đầu lan ra từ vết thương trên cánh tay bị cắn… và giữa các ngón tay xuất hiện màng. Kiểu như vậy ạ…]

[Nghĩa là trở thành những tên bán nhân ngư như con đã nói?]

Yoshino gật đầu trước câu hỏi của Sakura.

Điều thường thấy trong các bộ phim là một khi bị zombie cắn, bạn sẽ biến thành zombie giống chúng. Nhưng trong thế giới này, zombie được gọi là “xác sống” và không có khả năng đó. Chúng chỉ không bao giờ chết mà thôi.

[Cơ thể bị biến dị… thế là thế nào~degozaru?]

[Tớ có một vài giả định… đó có thể là một loại “nguyền chú”.]

Leen trả lời câu hỏi của Yae.

“Nguyền chú” à? Các “nguyền chú” thường xuất hiện trong những ma thuật cổ đại hệ Ám, nhưng ngoài ra cũng có vài loại ma thú và quái vật sở hữu khả năng đó. Một ví dụ dễ hiểu là đám ma thú mang khả năng “hóa đá” như Basilisk, Cockatrice hay Catoblepas.

Có lẽ lũ bán nhân ngư này cũng thuộc loại đó...

[Có loài bán nhân ngư nào sinh sản theo cách đó không?]

[Ít nhất thì Nhân ngư và Mỹ nhân ngư không có khả năng như vậy. Em đoán có thể chúng tới từ Tân Thế giới.]

Leen nói rằng không phải là không thể. Sau khi hai thế giới hợp nhất, cũng chẳng có gì lạ nếu một loài đặc trưng của một trong hai thế giới xuất hiện.

Và đám quái vật sống trên trời và dưới biển sẽ dễ xuất hiện hơn đám quái vật sống trên cạn.

[Dù sao thì những người trong làng đang gặp nguy hiểm đó! Nếu là tình trạng bất thường thì cha có thể chữa bằng [Recovery] mà phải không ạ!?]

Yoshino bám vào tôi với vẻ mặt tuyệt vọng, nước mắt chực trào ra. Đúng là một đứa trẻ tốt bụng. Đấy là con bé chỉ mới gặp họ chứ chưa hề thân thiết.

Nếu tình trạng mà họ đang gặp là một “Nguyền chú” thì tôi có thể chữa bằng [Recovery]. Không đời nào tôi có thể thắng những giọt nước mắt của con gái mình được.

[Được rồi, mau đi thôi. Yoshino, hãy cho cha vị trí chính xác.]

[Cảm ơn cha!]

Yoshino cười và ôm lấy tôi. Sakura nhẹ nhàng vuốt ve đầu con bé. So với Sakura, đứa trẻ này rất hay biểu lộ cảm xúc. Điều này là tốt đối với một đứa trẻ.

Lúc này Elna với dáng vẻ lo lắng chạy tới chỗ chúng tôi.

[C-cha, con nữa! Con muốn đi cùng! Con cũng có [Recovery] mà!]

Phải rồi, Elna cũng sở hữu phép [Recovery].

Tôi đã nghĩ mình nên giữ lũ trẻ tránh xa những mối nguy hiểm… nhưng giờ tôi phải nghĩ lại. Chỉ trong ngày hôm nay, chúng đã tự mình tiêu diệt Ma long và Giga Ant.

Mấy đứa con của tôi không trẻ con đến mức đó.

[Được, cha trông cậy vào Elna đó.]

[V-vâng! Cứ tin ở con!]

[Giỏi lắm! Đúng là con gái của mẹ!]

Elna nắm chặt hai nắm tay, còn Elze thì bỗng nhiên ôm lấy con bé từ phía sau.

[Ahh, dễ thương quá. Con gái mình thật dễ thương…]

[M-mẹ, thế này có hơi xấu hổ ạ…]

Elna nhìn tôi để tìm kiếm sự giúp đỡ. Xin lỗi nhé, cha cũng đồng ý với mẹ con.

Tôi nhờ Yoshino đưa cho mình vị trí chính xác nơi xảy ra vụ việc trên đảo Arosa, rồi sẽ dịch chuyển bằng [Teleport], kiểm tra tình hình quanh đó và đón mọi người bằng [Gate].

[Được rồi, đi thôi.]

[Nn.]

[Con hiểu rồi!]

Yoshino đứng ở giữa, Sakura nắm tay phải còn tôi nắm tay trái con bé. Tất cả chúng tôi đều sử dụng được [Teleport] nên điều này là không cần thiết. Chúng tôi nắm tay do có sự xuất hiện của Yoshino.

Kích hoạt [Teleport]. Cảnh quan trước mắt tôi lập tức thay đổi, và ba chúng tôi đã đến một bãi biển.

Dưới nền trời lúc hoàng hôn, những con sóng biển màu xanh ngọc bích nhẹ nhàng vỗ vào bờ và gió biển thổi mơn man trên da mặt. Cảnh quan thật giống với một bãi biển vùng nhiệt đới.

Những căn nhà sàn xây dọc bãi cát, và thậm chí tôi có thể thấy một căn nhà sàn nằm trên biển ở cuối bến cảng. Nơi này thật sự rất giống Tahiti và Maldives.

[Cha, mẹ, hướng này ạ!]

Yoshino chạy trên bãi cát.

Chúng tôi theo sau con bé, Yoshino bước vào một căn nhà sàn.

Trong phòng là một người phụ nữ khoảng chừng 40 tuổi đang nằm trên chiếc giường rơm đơn sơ. Trên cánh tay phải của dì ấy là một vết thương nhìn khá giống vết cắn và một lớp vảy màu xanh lam trải dài từ vai đến tận các đầu ngón tay.

Thậm chí tôi còn thấy màng đang hình thành giữa các ngón tay. Dì ấy đang biến dị thành một bán nhân ngư đúng như Yoshino nói.

[Dì Mau! Cháu đưa cha tới rồi đây ạ!]

[Gì chứ… mau chạy đi… ta không thể được cứu nổi đâu…]

Người phụ nữ được gọi là dì Mau cố gắng mỉm cười với Yoshino trong cơn đau và mồ hôi nhễ nhại. Dì ấy vẫn giữ được ý thức, nhưng hiện đang trong tình trạng nguy hiểm.

[Dì Mau đã cho con thức ăn và còn đối xử rất tốt với con. Làm ơn đi cha!]

[Cứ để cho cha. Dì đợi cháu một chút, [Recovery].]

Tôi chạm vào cánh tay dì Mau và kích hoạt [Recovery], lớp vảy màu xanh trên tay dì ấy dần biến mất trong ánh sáng. Như vậy nó là một loại nguyền chú. Tôi sẽ thêm cả [Mega Heal] và [Refresh] cho chắc ăn.

Dì Mau mở to hai mắt và ngồi dậy, vẻ mặt trắng bệch đầy đau đớn của dì ấy không còn nữa.

[Thế nào rồi ạ?]

[Tay ta bình phục rồi… không còn thấy đau nữa. Thật tuyệt vời…]

Dì Mau kinh ngạc nhìn cánh tay vừa được chữa lành của mình. Có vẻ ổn rồi.

[Dì Mau, dì còn đau không ạ? Dì thấy ổn chứ?]

[À, ta ổn rồi. Cảm ơn cháu. Cha cháu đúng là một người tuyệt vời đúng như cháu đã nói.]

Dì Mau xoa đầu Yoshino. Con bé mỉm cười như một chú mèo con.

Phần dì Mau vậy là ổn. Giờ tôi phải mau giải phép cho những người khác nhanh hết sức có thể.

Tôi ra khỏi căn nhà sàn và mở [Gate]. Với Elna đi đầu, những người đã ở trong phòng khách Brunhild đều đang có mặt trên đảo Arosa.

[Nhà Ende cũng đi cùng à?]

[Tại vì Alice muốn tham gia ấy chứ…]

Cả nhà Ende cũng tham gia cùng mọi người. Mặc dù vậy nhưng tôi nghĩ họ sẽ chẳng thể giúp được gì trừ khi có phép thuật hồi phục.

[Không đâu, bọn em sẽ nấu một bữa ăn thật ngon cho những người đang kiệt sức. Ashia, mọi người, xin hãy giúp tớ!]

[Tất nhiên rồi ạ!]

Lou và Ashia trông rất hào hứng. Ra là vậy, họ có thể giúp đỡ bằng cách đó.

[Được rồi, vậy thì Elna, chúng ta sẽ chia ra và dùng [Recovery]. Những người có thể sử dụng ma thuật phục hồi còn lại sẽ chăm sóc những bệnh nhân khác.]

[V-vâng, con hiểu rồi!]

Elna gật đầu thật mạnh. Năm người Linze, Su, Leen, Elna và Coon có thể sử dụng ma thuật hồi phục mang thuộc tính Quang.

Chúng tôi chia nhau ra giải nguyền chú và điều trị cho những người bị thương. Những người còn lại sẽ sử dụng ma thuật hệ Thổ tạo ra bếp lửa và giúp Lou và Ashia nấu nướng. Còn nhóm Mel sẽ lặn xuống biển để bắt cá.

[Được rồi, đây là người cuối cùng.]

Sau khi đã giải nguyền chú cho tất cả, tôi ngồi sụp xuống trên bãi cát và thở ra một hơi mệt mỏi thì bỗng nhiên bị Yoshino kéo tay áo. Ể, có chuyện gì thế?

Tôi cùng với Sakura bị con bé kéo đến một góc của bãi biển, nơi có ba bán nhân ngư đang nằm phơi thây ở đó.

Chúng đã chết và khắp nơi trên xác là những vết cháy xém. Đây là bọn bán nhân ngư đã tấn công dân làng à?

[Là Yoshino làm sao?]

[Vâng. Con tương thích với hệ Hỏa và Phong, nên con đã tiêu diệt chúng bằng ma thuật tổng hợp.]

Hệ Hỏa và Phong hửm? Sakura thì lại tương thích với Thủy và Ám. Rõ ràng là khác nhau hoàn toàn. Cơ mà ma thuật tổng hợp à… đó là một loại ma thuật cổ đại khá là khó dùng đấy…

[Con có ma thuật vô thuộc tính nào ngoài [Teleport] không?]

[Có ạ. Đó là [Absorb] và [Reflection].]

Yoshino trả lời Sakura. Tính cả [Teleport] thì con bé sở hữu tổng cộng 3 phép.

Coon sở hữu 4 phép [Enchantment], [Mirage], [Modeling], và [Program], còn Elna cũng có 3 phép [Multiple], [Boost], và [Recovery].

[Absorb] và [Reflection] đều hoàn toàn là các ma thuật phòng thủ... [Reflection] phản lại ma thuật còn [Absorb] hấp thụ và phân tán ma lực. Con bé này đúng là thiên địch của các ma pháp sư… ấy quên mất, tôi cũng vậy mà.

Nhưng mà, tôi chưa từng thấy đám quái vật này bao giờ. Chúng không phải Nhân ngư hay Mỹ nhân ngư.

Một loại quái vật mới chăng? Nhưng cái cảm giác này… đợi một chút, không lẽ nào...

Kích hoạt “Thần Nhãn”… Chết tiệt, đúng như mình nghi ngờ!

[Cha ơi?]

[[Apports].]

Tôi lấy ra một thứ ở gần quả tim của bán nhân ngư bằng [Apports]. Một vật thể hình bát diện to bằng quả bóng chày nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.

Lũ golem bốn tay mà tên Sứ đồ của Ác thần đó điều khiển. Cái thứ đã được gắn vào thay thế cho khối G trong cơ thể của chúng cũng xuất hiện trong người đám bán nhân ngư này.

À không, chỉ có hình dạng là giống, còn màu sắc thì khác nhau. Thứ nằm trong cơ thể lũ golem có màu đỏ máu, còn cái này lại mang màu xanh đậm. Nhưng cũng giống như cái màu đỏ, nó tỏa ra một luồng sức mạnh mờ nhạt của Ác thần.

[Đó là…]

[Có vẻ như đây là việc làm của đám người phiền phức tự xưng là Sứ đồ của Ác thần.]

Mẹ kiếp, chúng tấn công hòn đảo này để làm gì chứ?

Không, cũng có khả năng chúng chỉ tấn công bừa bãi chứ không hề nhắm vào một nơi cụ thể. Nếu vậy thì lũ bán nhân ngư sẽ xuất hiện ở cả những nơi khác?

Sử dụng những kẻ này để phát tán nguyền chú, cái quái gì...

[Thái độ.]

[Đau!?]

Tôi quỳ xuống cạnh một bán nhân ngư và chìm vào suy nghĩ thì bỗng nhiên bị Sakura gõ một cú vào đầu. Này, em đừng mạnh tay như thế chứ!

[Đừng làm vẻ mặt đáng sợ đó trước mặt con gái chúng ta. Có những thứ cứ suy nghĩ cũng chẳng được gì. Điều gì đến rồi sẽ đến.]

Hừm, đúng là lần này có suy nghĩ cũng chẳng biết thêm gì thật...

Sakura bỗng cất giọng hát. Ể, sao tự dưng vậy? Cơ mà, bài hát này là...

[A, con biết bài này!]

Yoshino góp giọng vào bài hát của Sakura. Chủ đề của bài hát giống như Sakura vừa nói, chính là “Điều gì đến rồi sẽ đến”.

Đây là nhạc nền trong một bộ phim được phát hành ở Hoa Kỳ vào những năm 1950, và nữ ca sĩ trong bài hát chính là người đóng vai nữ chính của bộ phim. Nó cũng được phiên dịch ra tiếng Nhật và trở thành một cú hit.

Giọng hát hợp ca của cặp mẹ con Sakura và Yoshino vang vọng khắp hòn đảo. Tôi có phần bất ngờ khi Yoshino có thể hát hay đến vậy. Nhưng mà điều đó cũng hợp lý thôi.

Những người dân đã bình phục trên hòn đảo dần dần kéo đến khi nghe thấy tiếng hát.

Tiếng hát của Sakura và Yoshino văng vẳng trên nền biển lăn tăn gợn sóng. Chìm đắm trong tiếng hát du dương ấy, những người dân đảo chăm chú lắng nghe và lắc lư cơ thể của mình.

Sau khi bài hát kết thúc, một tràng pháo tay từ họ vang lên.

Sakura không biểu lộ cảm xúc quá nhiều, còn Yoshino thì xấu hổ núp sau lưng mẹ mình.

[Mọi người ăn được rồi đó!]

Trên bãi cát trắng, những món ăn được Lou và Ashia bày ra trên chiếc bàn đá được chế tạo từ ma thuật hệ Thổ. Cả hai lại nấu quá nhiều rồi...

Những người dân bình phục nhận lấy thức ăn và cảm ơn nhóm Lou. Với tình trạng hiện tại họ không thể nào tự nấu ăn được.

Trong khi quan sát cảnh tượng ấm lòng đó, tôi bỏ xác mấy tên bán nhân ngư vào trong [Storage].

Lát nữa tôi sẽ nhờ Tica và Flora xem qua. Chúng tôi có thể biết được gì đó nếu xét nghiệm yếu tố di truyền của chúng.

Tôi không rõ đám Sứ đồ của Ác thần này âm mưu điều gì, nhưng dám làm con gái bổn tọa khóc là tụi bây tận số rồi.

◇◇◇◇

Ma pháp quốc Isengard. Ở phía cực Nam của nó là thành phố thương mại Ziklan, nơi mọi thứ đang rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Thành phố này, một thời từng vô cùng sầm uất nhờ thông thương với Đế quốc Gardio, đã bị chia tách khỏi quê hương của mình do sự kiện “Ngày Mưa sao băng” và bị cô lập với thế giới bên ngoài vì chính quyền Đế quốc Gardio lo ngại bệnh hoa vàng.

Khi thành phố đã biến thành một khu ổ chuột cũng là lúc một loại thuốc đáng nghi ngờ được tuồn vào. Được cho là làm từ cành Thần Thụ giã thành bột, người ta quảng cáo rằng thứ thuốc vàng này có thể chữa khỏi bệnh hoa vàng. Và người dân bắt đầu săn lùng chúng.

Rồi trong số những người tiêu thụ, dần dần xuất hiện những kẻ ngày càng lạm dụng thuốc một cách bất thường.

Chúng điên cuồng tìm kiếm thuốc như con nghiện đến mức mất đi lý trí. Nhưng đó chỉ là thiểu số, và không một ai biết tác dụng thực sự của thuốc vàng là gì.

Người đàn ông hiện đang nằm sõng soài trong con hẻm khuất sâu trong lòng thành phố Ziklan chính là một kẻ đã đánh mất lý trí như thế.

Người đàn ông từng là chủ một cửa hàng thịt. Một vị khách đã giới thiệu cho ông loại thuốc này và khi thấy giá không quá cao, ông đã quyết định thử.

Lúc đầu ông chẳng cảm nhận được gì cả. Tuy nhiên, dần dần lồng ngực ông trở nên nhẹ nhõm. Việc uống thuốc giúp ông hết bực tức, đau khổ, buồn bã và làm ông thấy hạnh phúc.

Ông cần thêm thuốc. Người đàn ông bắt đầu bỏ bê công việc kinh doanh và chỉ lo tìm kiếm những người bán thuốc. Lúc đầu ông còn bỏ tiền ra mua lại, nhưng lâu dần ông quyết định cướp chúng luôn.

Tuy nhiên, nguồn cung cấp thuốc từ từ cạn kiệt, và người đàn ông vô cùng lo lắng. Bất kể ông có làm gì, cảm giác bồn chồn và kích thích đều hiện rõ trên gương mặt và trong cảm xúc.

Ông trở nên nóng nảy và sẽ bộc phát nó dù chỉ là một chuyện rất cỏn con. Những người xung quanh trở nên e sợ và bắt đầu tránh xa. Thế là rất nhanh ông rơi vào hố sâu tận cùng.

Thậm chí sau khi đuổi giết mục tiêu của mình, ông vẫn chẳng cảm thấy gì cả. Tất cả những thứ ông có là sự thất vọng và hận thù.

Ông ghét những người xung quanh vì đã không cho ông thuốc. Ông ghét thành phố này vì đã không buôn bán thuốc. Ông hận thù thế giới này vì đã không sản xuất thêm thuốc.

Dưới cơn mưa tầm tã trong con hẻm tối, người đàn ông ngã xuống bên bãi rác và buông ra những lời chửi rủa oan nghiệt. Đúng lúc đó, có hai cái bóng xuất hiện.

[Gã này. Mong là chúng ta sẽ không tiếp tục mất hắn.]

Nhìn người đàn ông bán thịt, kẻ đeo chiếc mặt nạ sắt tròng đen và cái mỏ cong như mỏ quạ nói. Dưới hông hắn là một thanh rapier màu đỏ ánh kim.

[Mức độ tập trung trong thuốc đã được tăng lên một chút nên hắn vẫn giữ được bản ngã của mình. Xem ra vẫn còn nói chuyện được.]

Kẻ đeo chiếc mặt nạ lặn hình cầu đứng bên cạnh kẻ đeo mặt nạ dịch hạch trả lời. Không thể thấy được gương mặt hắn qua những lỗ nhòm tròn trên chiếc mặt nạ. Dưới hông hắn là một chiếc rìu màu xanh ánh kim sáng một cách kì lạ.

Người đàn ông bán thịt nhìn cả hai với đôi mắt đục ngầu.

[Thu…ốc, đưa tao… thuốc.]

[Ta sẽ cho ngươi thứ còn tuyệt hơn cả thuốc.]

Kẻ đeo mặt nạ dịch hạch lấy ra một khẩu súng lục ổ xoay từ túi, nạp một viên đạn vàng vào ổ rồi nhắm vào người đàn ông trước mặt.

Hắn bóp cò không chút nhân nhượng, viên đạn vàng găm thẳng vào tim người đàn ông.

Nhưng bất ngờ thay, không có giọt máu nào bắn ra, và người đàn ông bị trúng đạn chỉ co quắp người chứ không hề chết.

[Gu… ga ga…! Uga ga…!]

[Đừng chết đấy. Tìm một kẻ khác phiền bỏ mẹ… ồ?]

Cơ thể người đàn ông bán thịt bị bắn bắt đầu biến dạng. Cơ bắp hắn to ra còn các mạch máu thì nổi khắp cơ thể. Hai mắt lồi hẳn ra ngoài, miệng thì phát ra những âm thanh không tài nào hiểu nổi.

Cuối cùng, người đàn ông thở ra từng hơi nặng nhọc và ngã quỵ. Hắn chỉ mất ý thức chứ chưa chết.

[Kẻ được chọn.]

[Sự ra đời của một Sứ đồ mới.]

Người đàn ông bán thịt xoay người lại, một họa tiết đáng sợ xuất hiện trên ngực ở ngay nơi bị bắn. Với cái họa tiết phát ra ánh sáng kì quái đó, hắn chậm rãi đứng dậy dưới cơn mưa tầm tã.

[Yo. Thấy thế nào hả?]

[…Không… trệ (tệ). Ta thấy… truyệt (tuyệt).]

Nhìn lên bầu trời với đôi mắt vô hồn, người đàn ông cơ bắp cuồn cuộn đáp lại.

[Này, nhà ngươi cho hắn nhiều thuốc quá à? Sao nói chuyện kì cục vậy hả?]

[Đó đâu phải vấn đề to tát chứ? Mà hơn nữa… ồ, nó đang xảy ra rồi.]

[Gaaa!? Gu… gaaa!?]

Người đàn ông bán thịt đột nhiên xoay lưng lại. Một cái que sáng lấp lánh đâm xuyên qua ngực hắn khiến máu bắn ra.

Với đôi tay run rẩy, người đàn ông cầm lấy cái que trước ngực và từ từ rút nó ra.

[To đấy. Một thanh đại kiếm à?]

[Không phải… ồ, ra là nó.]

Sau khi người đàn ông rút ra trong trạng thái máu me đầm đìa, hình dạng của “nó” mới trở nên rõ ràng.

Ở đầu tay cầm là lưỡi dao lớn, hình dạng giống thanh machete. Thứ được rút ra khỏi ngực người đàn ông là một con dao chặt thịt cỡ bự màu nâu ánh kim.

[Đó là Ác thần khí của ngươi sao?]

[Gặp… trặt (chặt). Thấy… trặt (chặt).]

Cầm trên tay con dao chặt thịt lớn màu nâu ánh kim, người đàn ông với đôi mắt vô hồn trả lời.

Sau đó, nhiều thi thể mất đầu được tìm thấy khắp Ziklan, và cả thành phố càng chìm thêm trong hoang mang và lo sợ.

◇◇◇◇

──── Cùng lúc đó, tại Vương quốc Elfrau, một vùng đất băng giá ở phương Bắc.

[Lạnh quá…]

Một người đang bước đi trên nền tuyết. Tuy hiện tại không có bão tuyết, nhưng trang phục của cậu có thể nói là rất mỏng. Trang phục cậu mặc đơn giản, nhưng chỉ cần nhìn qua cũng biết ngay chúng được may từ vật liệu với chất lượng khá cao. Một “cậu ấm” là ấn tượng mà mọi người thường có về cậu.

Nhưng thậm chí còn vượt xa so với giàu có, cậu đến từ một gia đình vô cùng quyền lực… một cậu nhóc Hoàng tộc.

Cậu…… quá nhỏ để có thể tưởng tượng được là 5 hoặc 6 tuổi. Cậu bé với khuôn mặt ưa nhìn và mái tóc vàng óng mượt buộc sau lưng đang bước đi trên nền tuyết trải dài tưởng chừng như vô tận.

[Mình đánh rơi smartphone đâu rồi nhỉ… Hừ, nếu có Yakumo-oneesama hay Yoshino-oneesama ở đây thì khỏe rồi… hửm?]

Cậu bé nhận thấy có thứ gì đó đang tiếp cận từ phía trước, tuyết và khói bốc lên.

Một con sói lông trắng tiến về phía cậu. Nó là một con ma thú sói, Tuyết Lang Sunora.

Sói Sunora là loài ma thú hệ Băng vô cùng hung dữ, được Hội Mạo hiểm giả xếp hạng Đỏ.

Nếu bị tấn công, ngay cả người lớn chứ chưa nói đến một đứa con nít, cũng không phải là đối thủ và sẽ nằm gọn trong dạ dày nó.

Thế nhưng, thay vì sợ hãi, cậu bé lại thở phào nhẹ nhõm trước sự xuất hiện của Tuyết Lang Sunora.

[Phù, được cứu rồi.]

『Gurgaaaa!』

Tuyết Lang Sunora rống lên. Ngay khoảnh khắc mà con sói tấn công cậu bé và tưởng chừng như cậu sắp bị nó nuốt chửng, ánh mắt của cả hai giao nhau.

Đôi mắt của cậu bé có màu đen thừa hưởng từ cha, và mái tóc vàng thừa hưởng từ mẹ. Nhưng hiện tại, mắt phải của cậu đã chuyển sang vàng. Không phải vàng hoàn toàn, nó mang màu vàng xanh lục.

Con mắt phải màu vàng xanh lục nhìn thẳng vào Tuyết Lang Sunora.

Ngay sau đó, Tuyết Lang Sunora vừa nãy còn rất hổ báo cáo chồn giờ đã im re và nằm phủ phục dưới đất.

『Ku~n…』

[Rồi rồi. Cậu bé ngoan. Thật xin lỗi nhưng ngươi có thể cho ta quá giang một chút được không? Ta cần đến nơi nào đó có người.]

Nói rồi, cậu bé trèo lên lưng Tuyết Lang Sunora. Cậu vùi mình vào lớp lông mềm mượt của nó.

[Được rồi… Khởi hành thôi.]

『Gâuuu!』

Con sói Sunora bắt đầu chạy trên nền tuyết, khói lại bốc lên. Nó rất cẩn thận để không làm ngã cậu bé đang ngồi trên lưng.

CHƯƠNG 501: GIA ĐÌNH CHƠI NHẠC VÀ RẠP XIẾC

Âm thanh du dương vang lên khắp phòng.

Những ngón tay lướt nhanh trên phím đàn, tạo nên một bản hòa tấu.

“Grande Valse Brillante”. Một trong số các bản waltz do Chopin sáng tác, cùng với “Minute Waltz” là những tác phẩm tiêu biểu của ông. Mặc dù được sáng tác khi ông còn rất trẻ, song bản nhạc này là kinh điển của Chopin.

Sakura và con gái tôi Yoshino đang ngồi bên chiếc đàn piano và chơi nhạc.

Yoshino sở hữu thiên phú trong cả chơi nhạc và ca hát. Nói thật là con bé còn giỏi hơn tôi nữa. “Grande Valse Brillante” là một bản nhạc khá khó với trẻ con vì bàn tay của chúng nhỏ.

Không gặp chút khó khăn nào, Yoshino chơi đến hết bài, đứng dậy khỏi ghế và cúi đầu.

Ngay sau đó, những người đang mê đắm trong bản nhạc vỗ tay rần rần. Tôi cũng nhiệt liệt vỗ tay trong niềm hân hoan. Con tôi đúng là thiên tài!

[Một bản nhạc hay. Yoshino giỏi lắm.]

[Ehehe. Cảm ơn mẹ.]

Yoshino ôm lấy Sakura đang tán thưởng mình. Còn cha ở ngay đây nữa thì sao? Tôi có hơi thất vọng.

[Yoshino có thể sử dụng ma thuật trong khi chơi.]

[Chơi?]

Trong khi tôi chưa tiếp thu hết những gì Freya vừa nói, Yoshino đã lấy chiếc smartphone ra và bấm vào một ứng dụng.

Một dải ánh sáng được chiếu từ smartphone ra ngay trước mặt con bé. Đó là một bàn phím ảo sáng màu, nằm lơ lửng giữa không trung trông như tấm kính mờ.

[Con sử dụng ma thuật thông qua bàn phím này. Đó là “ma thuật diễn tấu” với nguyên tắc giống với “ma thuật ca hát” của mẹ. Tác dụng của nó sẽ khác nhau tùy vào từng bản nhạc.]

[Đỉnh vãi… Ai làm cái này?]

[Con nhận nó từ Sousuke-niisama.]

Tiếng đàn luýt bỗng vang lên ngay lúc đó và Sousuke-niisan xuất hiện. Quào. Anh ta vào từ lúc nào vậy nhỉ...

Một sản phẩm được tạo ra bởi Sousuke-niisan, Thần Âm nhạc. Ê, vậy chẳng phải nó là một Thần vật sao? À không, nếu không sử dụng Thần lực thì nó không phải là Thần vật. Nếu vậy thì được.

Có vẻ như Sousuke-niisan trong tương lai đã cho Yoshino thứ này. Cơ mà, tôi thắc mắc là các vị thần tồn tại trong những dòng thời gian với từng bản thể khác nhau? Hay họ tồn tại trong cả quá khứ, hiện tại và tương lai với cùng 1 bản thể?

Trong khi tôi chìm trong những suy nghĩ vẩn vơ đó, Yoshino khởi động ứng dụng và lần này một cây sáo flute lung linh xuất hiện.

[Con còn có nhiều loại nhạc cụ khác nữa ạ.]

[Cha hiểu rồi. Con sẽ chọn nhạc cụ phù hợp với tình huống mà sử dụng. Là kiểu đa dụng giống như Freya.]

Đây rõ ràng là sự bảo hộ từ Thần Âm nhạc... Mặc dù con bé không thuộc kiểu chiến đấu trực tiếp, nhưng chắc chắn không người bình thường nào có thể sánh được.

[Nhưng con thích chơi nhạc bình thường hơn là dùng nó cho chiến đấu. Bởi vì mọi người đều rất vui khi nghe con chơi nhạc và mẹ hát.]

Chuẩn cmnl, tôi tin đó là sức mạnh to lớn nhất. Nếu kinh doanh đĩa CD, chắc kèo là bọn tôi sẽ thu về lượng doanh thu khổng lồ đến vô lý.

[Chúng ta chơi đôi đi cha! Cùng chơi đàn bốn tay đi!]

[À… chọn bài nào dễ dễ thôi nhé…]

Hai bọn tôi out trình nhau lắm đấy!? Tôi không thể chơi mấy bài đòi hỏi kĩ năng đỉnh của chóp đâu!?

Sau đó, chúng tôi có một buổi biểu diễn nhỏ của cả gia đình với tôi và Yoshino chơi đàn bốn tay còn Sakura hát.

Mặc dù vui nhưng nó cũng rất xì trét vì tôi phải luôn cố gắng để không mắc một sai lầm nào…

◇◇◇◇

Sau khi đứa trẻ thứ sáu đến, mọi thứ trở nên khá nhộn nhịp.

Lũ trẻ sống trong lâu đài với tư cách là con cái của họ hàng tôi nhanh chóng làm quen với cuộc sống ở đây... Cũng phải thôi, chúng vốn đã sống trong lâu đài từ khi được sinh ra mà.

Đó không phải là “tới nhà người khác sống” mà là “sống trong chính ngôi nhà của mình”.

Hiện tại chúng đang sinh hoạt rất thoải mái. Coon cặm cụi trên Babylon chế tạo thứ gì đó cùng nhóm Tiến sĩ, còn Freya thì vui vẻ tập kiếm với các hiệp sĩ.

[Đây… thế này ạ?]

[Đúng rồi đó. Và tiếp theo chúng ta sẽ đan như vầy…]

Linze và Elna ngồi đan len trong phòng khách rất hòa hợp. Ở chiều ngược lại, Elze và Linne đang tỉ thí với nhau khá quyết liệt dưới sân tập.

Đôi lúc những cặp mẹ và con gái sẽ đổi chỗ cho nhau, và có khi đó còn là một người khác. Chỉ cần họ hợp tính nhau là được.

Ashia vẫn rất miệt mài trong công cuộc sáng chế những món mới trong nhà bếp. Thỉnh thoảng con bé sẽ ra ngoài săn mồi cùng Karina-neesan. Con bé bảo rằng đó là để đánh giá chất lượng nguyên liệu.

Yoshino thì cứ lang thang đây đó bằng [Teleport]. Ngay lúc này đó là vấn đề đau đầu nhất.

Tôi đã căn dặn con bé phải dẫn Ruli đi theo làm hộ tống, về nhà trước buổi tối bằng bất cứ giá nào và không được đến quốc gia khác nếu chưa có sự cho phép. Sẽ rất rắc rối nếu con bé gây chuyện gì đó ở một đất nước khác…

Sau khi nghe tôi phàn nàn rằng việc quản lý những người có ma thuật dịch chuyển là quá sức phiền toái, Kousaka-san mỉm cười và đáp rằng “Thật tốt vì cuối cùng ngài đã hiểu”. Tôi thật sự xin lỗi ông vì chuyện đó...

Tôi chuồn đến “Laboratory” trên Babylon.

Có vẻ như quá trình phân tích xác những tên bán nhân ngư tấn công đảo Arosa đã hoàn tất.

Khi tôi bước vào “Laboratory”, quản lý “Laboratory” là Tica và quản lý “Alchemy” là Flora đang đợi trong phòng xét nghiệm, nơi có một tên bán nhân ngư đang nằm trong viên nang.

[Em kết luận, bán nhân ngư này là một “con người”.]

[Hả?]

Tica vào thẳng vấn đề luôn. Con người? Cái thứ này á? Nhìn kiểu gì thì nó cũng là bán nhân ngư mà.

[Nói một cách chính xác thì “từng” là con người ạ. Dựa trên cơ thể con người, nó đã tổng hợp với các dạng sống khác và biến đổi… trở thành một Chimera.]

[Chimera?]

Tôi vô thức thốt lên với những gì Flora vừa nói.

[Nếu anh chưa từng nghe về Chimera thì…]

[Chimera là một loài quái vật mình sư tử, đầu dê và đuôi rắn cơ mà. Hoàn toàn khác với thứ này.]

[Bằng một cách nào đó, bán nhân ngư này là con quái vật được sinh ra nhờ sự tổng hợp giữa con người và ma thú dạng cá. Nó là một dạng sống có các đặc điểm của loài cá và có thể sở hữu trí tuệ của loài người.]

<Note: Nếu ai chưa hiểu thì Chimera ở đây được hiểu là một loài quái vật được tổng hợp từ các chủng loài khác nhau chứ không phải là con Chimera trong thần thoại Hy Lạp>

Một dạng sống khác. Vậy nghĩa là chúng đã tạo ra một sinh vật mới.

Khả năng là do khối bát diện màu xanh nằm trong người lũ bán nhân ngư gây ra.

Lũ bán nhân ngư bị biến đổi không chỉ do nguyền chú mà còn vì sức mạnh của Ác thần. Chắc chắn đám Sứ đồ của Ác thần đã làm chuyện này.

[Tại sao những người bị cắn lại biến thành bán nhân ngư?]

[Là do nguyền chú đấy ạ, nhưng chúng không thể lây lan như bệnh truyền nhiễm. Chỉ những kẻ có khối bát diện trong người mới có thể lây nguyền chú.]

Phù. Thật tốt là chúng không lây theo phản ứng dây chuyền. Chứ không thì chỉ mình tôi và Elna sẽ không kham nổi. Lúc đó có lẽ chúng tôi phải chuẩn bị một loại ma cụ được yểm [Recovery] mất.

[Mà sao chúng lại làm thế chứ…]

[Chỉ là phỏng đoán của em thôi, nhưng có lẽ mục đích của chúng là làm mọi người “sợ hãi”, “lo lắng” và “tuyệt vọng” bằng cách sử dụng nguyền chú.]

......Dám lắm ấy chứ.

Ác thần trở nên lớn mạnh nhờ ăn cảm xúc tiêu cực của mọi người. Ai cũng có những cảm xúc đó, chỉ là họ giấu không thể hiện ra thôi.

Để moi những cảm xúc đó ra, một nguyền chú là quá thích hợp.

Nỗi sợ hãi những thứ không biết, nỗi lo lắng những điều không hiểu, nỗi tuyệt vọng trước những cái không thể đối đầu. Những cảm xúc đó có thể lây lan theo phản ứng dây chuyền.

Điều đáng sợ là nó gây ám ảnh cho những người chưa bị hơn là những người đã trúng nguyền chú. Tưởng tượng mà xem, một người quen bỗng nhiên đổ bệnh không rõ lý do và có thể họ sẽ là nạn nhân tiếp theo.

Đó chính xác là kế hoạch của chúng. Có vẻ như chúng làm vậy để hồi sinh Ác thần.

[Nhân tiện, thưa Chủ nhân. Em tin là lần này mình đã rất cố gắng.]

[Ờm, cũng đúng…]

Tica đột nhiên nói thế. Cô ta đang tính giở trò mờ ám gì đây? Thông thường sẽ chẳng có ai tự khoe rằng mình đã rất cố gắng như thế cả.

[Em muốn được Chủ nhân trọng thưởng vì chuyện này. Nói trắng ra thì em muốn tắm khỏa thân với mấy đứa con gái của anh!]

[Còn lâu, đồ biến thái.]

Sao cô có thể nói về chuyện đó với vẻ mặt nghiêm túc như vậy hả!? Vẫn chẳng thay đổi gì cả, con mắm lolicon biến thái này!

[Tại sao chứ!? Em là người duy nhất bị cấm tiếp xúc với lũ trẻ đó!]

[Hiển nhiên rồi! Lỡ như chúng bị một đứa biến thái như cô đeo bám suốt ngày và lây bệnh thì sao!]

[Nếu vậy thì em sẽ làm tròn bổn phận của mình là cưới chúng.]

[Cô bị cấm rời khỏi “Laboratory”.]

[Thật tệ bạc!]

Ai tệ chứ hả? Người tệ ở đây là cô đó. Là một bậc phụ huynh, bổn phận của tôi là giữ bọn trẻ an toàn khỏi những thành phần nguy hiểm.

Mặc kệ Tica phồng má bất mãn, tôi hướng đến “Workshop”. Hình như Coon đang ở đó. Mong là con bé đang không chế tạo thứ gì kì lạ...

Khi tôi vào trong “Workshop”, Coon đang cưỡi một thứ mà tôi chưa thấy bao giờ.

À không, cũng không phải là chưa thấy bao giờ. Nó giống với Dverg, cỗ máy dân dụng hạng nặng do người lùn chế tạo.

Tuy nhiên, kích thước của cỗ máy này nhỏ hơn. Chỗ ngồi lộ ra ngoài ở phần đầu và ngực, còn động cơ nằm phía sau. Hai đôi tay và chân nhỏ gọn nhưng chắc chắn được gắn vào cơ thể.

Nhìn thoáng qua, thứ này trông giống một bộ đồ cường hóa, song vì không được gắn cố định vào tay chân Coon nên hẳn nó là một loại phương tiện.

Sử dụng phương tiện đó, Coon đang xếp những khối lắp ráp lên nhau.

[Cái gì thế này…]

[Chỉ là một nguyên mẫu thử nghiệm ấy mà. Ta đã thắc mắc liệu có thể kết hợp công nghệ Frame Gear với công nghệ Golem để tạo ra một cỗ máy hình nhân nhỏ gọn nhưng có hiệu suất cao hơn hay không.]

Tiến sĩ Babylon bước tới với vẻ mặt vô cùng tự mãn. Vậy cô đang để con gái tôi làm gì đây?

[Ta đặt tên cho nó là “Armed Gear”. Đây là món đồ chơi ta tặng riêng cho Coon, ngon nghẻ đúng không nào? Chỉ cần thay đổi loại vũ khí, nó có thể cân cả một sư đoàn đấy.]

[Cô tặng một món đồ chơi nguy hiểm như vậy mà không thèm hỏi ý kiến cha mẹ con bé?]

Nhìn thế nào thì nó cũng khác xa so với một món đồ chơi. Trời ạ… tôi có nên cảnh giác nữa không đây?

[Cha! Nhìn nè! Thật tuyệt phải không ạ!? Con làm được rồi!]

[Ồ, tuyệt vời. Con làm rất tốt! Giỏi lắm!]

[Fufu, tất nhiên rồi ạ!]

Thấy con gái cười rạng rỡ như vậy, tôi không biết nên nói gì hơn…

Khi tôi quay đầu lại, bà Tiến sĩ đang nhìn với nụ cười nham hiểm.

[Đúng là một ông bố ngọt ngào nhỉ. Thật ấm lòng khi việc trở thành một người cha có thể giúp cậu thay đổi nhiều đến thế.]

[Im đi…]

Tôi không thể phản bác được vì tự bản thân cũng nhận thấy vậy. Mặc dù hơi chiều hư nhưng tôi nghĩ điều đó sẽ tốt hơn khi con gái tôi vẫn còn ở đây.

Là tại con tôi dễ thương quá chứ tôi có biết gì đâu!

Trong khi mải nghĩ thế, Yoshino cùng với Ruli bỗng dưng xuất hiện trước mặt.

[Yoshino, đừng lạm dụng [Teleport] để di chuyển…]

[Cha! Có thứ trông vui lắm ạ! Dạp siếc! Dạp siếc!]

Mặc dù đang tập trung nhắc nhở Yoshino về vấn đề sử dụng [Teleport], nhưng tôi vẫn không thể hiểu thứ con gái mình vừa nói ở vế sau.

...... “Dạp siếc” là cái quái gì?

[Ruli?]

『Đó là rạp xiếc, thưa Chủ nhân.』

Vì không hiểu nên tôi đã hỏi Ruli và cô ấy trả lời như thế.

Rạp xiếc à? Có một rạp xiếc đang đến đây.

Rạp xiếc. Nghĩa là sẽ có những màn nhào lộn.

Trong thế giới này cũng có những gánh xiếc, họ thường đi hết thị trấn này đến thị trấn nọ. Tôi đã từng thấy rạp xiếc ở kinh đô hoàng gia Belfast một lần nhưng chưa vào xem.

Từ những gì tôi được nghe, rạp xiếc ở đây hơi khác với thế giới cũ, họ chuyên diễn kịch, ca hát và khiêu vũ. Ngược lại, những trò ảo thuật và động vật không có nhiều. Có lẽ vì đây là thế giới của ma thuật và linh thú.

[Vậy rạp xiếc đó có gì?]

[Nhìn vui nhộn lắm ạ! Họ sẽ biểu diễn rất nhiều trò khác nhau đó! Chúng ta cũng đi xem đi cha! Con có nhặt được một tờ rơi đây này!]

Yoshino đưa cho tôi tờ rơi. Cái gì thế này…….

“Thế giới hoan hỉ! Gánh xiếc của sự kì ảo và lôi cuốn Complet đã đến Brunhild!”…… Ê này.

Cái gì mà “Thế giới hoan hỉ!” đây? Nghe nó hao hao với câu cửa miệng “Nước Mĩ ôm sầu!” ở đâu đó, hẳn họ phải tài giỏi lắm mới gáy to được thế này. Cơ mà đây là một rạp xiếc nổi tiếng à? Tôi chưa từng nghe nói tới bao giờ.

[Ồ, có rạp xiếc đang đến à? Vui đấy.]

[Đúng vậy đó! Chúng ta đi đi Coon-oneesama!]

Nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi, Coon nói vọng xuống trong khi lái Armed Gear.

Rạp xiếc hửm… Tôi chưa xem nó bao giờ nên có chút tò mò.

Mời họ về lâu đài biểu diễn thì chắc cũng được thôi, nhưng tôi thấy sẽ tốt hơn nếu mai danh ẩn tích đi xem.

Lũ trẻ trông rất hào hứng rồi, có lẽ tôi nên đi rủ mọi người vậy.

◇◇◇◇

[Rạp xiếc ạ? Nghe có vẻ thú vị đó.]

Yumina nói như vậy trong khi nhận tờ rơi mà Yoshino đưa cho. Xem ra cả vợ tôi cũng rất hào hứng.

[Em đã bao giờ đi xem xiếc chưa?]

[Chỉ mới một lần thôi ạ. Lúc đó rạp xiếc được mời vào trong Lâu đài Belfast để biểu diễn. Họ có nhiều trò vui nhộn lắm.]

Mời vào lâu đài cơ à? Đúng là Hoàng tộc có khác. Quốc vương Belfast có vẻ thích những sự kiện thế này. Ông ấy thích nhạc kịch.

Nghe thấy vậy, Leen cũng tham gia vào.

[Em cũng chỉ mới xem một lần ở Mismido cùng với Thú vương. Xem nào… trò mà em ấn tượng nhất là ném xoay vòng dao và rìu lên không trung.]

Đó là tung hứng. Ném dao thì tôi còn hiểu, chứ rìu thì… nghe có vẻ đáng sợ.

[Còn có cả kịch nữa kìa. Không biết họ sẽ đóng thể loại gì đây? Em muốn xem vở kịch nào đó về tình yêu.]

[Em thì tò mò về phần “Lực sĩ cử tạ” này. Liệu nhảy vào tham gia có sao không nhỉ?]

Linze và Elze cũng vui vẻ nhìn vào tờ rơi. Làm ơn đừng nghĩ đến việc nhảy vào tham gia giùm anh. Hãy nghĩ đến danh dự của người lực sĩ đó đi…

Tôi nghĩ Elze có thể nâng được một tảng đá nặng 100 hoặc 200 kg mà không cần [Boost]. Nếu sử dụng [Boost], con số đó có khi sẽ đạt tới cả tấn.

......Tôi mong các thành viên trong gia đình có thể nhắm mắt cho qua những màn biểu diễn cơ bắp, đại loại như khen “Tuyệt quá!” hùa theo đám đông.

Mà ngay cả với những trò như đi trên dây hay trên một quả bóng, dám có khi mấy em ấy sẽ chê “Sao mà dễ thế!” lắm ấy chứ.

Nếu vậy thì sẽ khá rắc rối khi để lũ trẻ kì vọng quá cao…

Ngoài những điều tôi lo sợ, rạp xiếc còn có diễn kịch, ca hát và khiêu vũ như Linze nói… Chúng đều thuộc lĩnh vực nghệ thuật nên có lẽ tôi có thể yên tâm thưởng thức.

Chắc mấy em ấy sẽ không thể làm những thứ “chân yếu tay mềm” này đâu.

[Có lẽ chúng ta không nên mời rạp xiếc vào lâu đài.]

[Điều đó sẽ tốn của họ cả ngày mất. Em muốn cả thị trấn ai cũng được xem xiếc.]

Như Lou nói, thay vì mời họ, chúng tôi sẽ đi xem. Tôi nghĩ chỉ cần thay đổi ngoại hình bằng [Mirage] là ổn.

Theo những gì tôi hỏi Kousaka-san lúc nãy, rạp xiếc hiện đang dựng lều tại một khu vực trống nằm ở phía Nam quảng trường trung tâm. Tất nhiên họ đã có sự cho phép.

[Mấy đứa chưa đi xem xiếc bao giờ à?]

[Vâng ạ. Nhất là kịch thì càng không. Thay vào đó cha lại cho bọn con xem rất nhiều phim và anime.]

Freya trả lời tôi. Kịch á? Sao lại như vậy?

[Fufu, các vở kịch nổi tiếng trong tương lai hầu như đều kể về cha. Vì vậy cha rất ghét chúng và chẳng bao giờ dẫn bọn con đi hết.]

Ể, cái quần què gì thế?? Tôi chưa bao giờ nghe nói hết!?

Những gì Coon vừa nói khiến tôi đơ ngắc. Về tôi á? Ê, đó là mấy vở kịch được viết dựa trên tôi kiểu như vở “Công chúa Yuina và Anh hùng Toya” của bà công chúa tiểu thuyết gia ở Refreese đó hả!?

[Ồ, con đã từng lén đi xem một lần. Nó kể về lần đầu gặp nhau của cha và mẹ. Vở “Cuộc phiêu lưu của Anh hùng Toya tập 4: Đế Quốc Nội Loạn”.]

[[Cái quái gì thế!?]]

Tôi và Lou đồng loạt la lên khi nghe Ashia bật mí. “Đế Quốc Nội Loạn” là cuộc đảo chính ở Đế quốc khi đó phải không!? Chính là lần đầu tôi gặp Lou!

[Tuyệt nhất chính là khi cha đấu một chọi một với tướng quân phe nổi loạn và đánh bại hắn bằng tuyệt kĩ của mình, Toya Slash!]

Chờ đã, cái tuyệt kĩ trẩu tre đó là sao!? Sự thật là tôi đã ném tên tướng quân vào hộp slime chết và hành hắn đến bất tỉnh! Công nhận cái phần đó khó có thể viết thành kịch nhưng mà…!

Có vài thứ đã bị xuyên tạc đến đáng sợ… Đây không còn là để tạo tình tiết gay cấn nữa. Đi quá xa thế này, nó đã biến thành một câu chuyện khác…

Tôi đã hiểu tại sao bản thân trong tương lai không bao giờ dẫn bọn trẻ đi xem kịch. Vì tôi ghét chúng.

[Có lẽ chúng mình nên xem thử một chút xem sao…]

[Đó không phải là về chúng ta đâu mà!? Vở kịch đó hoàn toàn là hư cấu!]

Tôi ngăn cản Lou đang tò mò lại. Anh chắc chắn rằng “Tác phẩm đó là hư cấu. Tất cả nhân vật, tổ chức, sự kiện đều là sản phẩm phát sinh từ trí tưởng tượng, và hoàn toàn không liên quan đến bất cứ nhân vật, tổ chức, sự kiện nào ngoài đời thực”!

Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nghiêm túc nghĩ về việc thay đổi tương lai...

Sau đó, tôi đã rất sốc khi biết rằng “Cuộc phiêu lưu của Anh hùng Toya” đã ra đến tận tập 9.

CHƯƠNG 502: BA VỊ THẦN VÀ MỞ MÀN

Tin tức về rạp xiếc tới Brunhild nhanh chóng lan đi.

Theo Kougyoku báo cáo, lũ trẻ trong thị trấn đã kéo đến ngắm chiếc lều xiếc to được dựng ở phía Nam quảng trường trung tâm với đôi mắt lấp lánh.

Mọi thứ ở Brunhild đều mới lạ và bí ẩn với những người tới từ các quốc gia khác. Nhưng chúng đã quá quen thuộc với người dân ở đây.

Đối với đám trẻ con ở Brunhild, xem một rạp xiếc mà chúng chưa thấy bao giờ thú vị hơn nhiều so với xem Frame Gear đấu tập ở sân tập lớn.

[Nè, cha! Khi nào chúng ta sẽ đi xem xiếc vậy ạ!? Ngày mai là nó mở rồi đó!]

[Cha đã mua vé hết rồi nên đừng lo. Nhưng chúng ta sẽ không đi vào ngày đầu tiên mà là ngày thứ hai.]

[Ể!? Chúng ta không đi vào ngày mai ạ!?]

Linne tỏ ra không vui nhưng tôi cũng bó tay rồi. Rạp xiếc có 2 loại chỗ ngồi là chỗ ngồi đặt trước và không đặt trước, trong đó chỗ ngồi đặt trước sẽ rộng rãi hơn. Nếu đã đi xem thì tôi nghĩ nên chọn chỗ ngồi đặt trước cho thoải mái.

Tôi không thể mua chỗ ngồi đặt trước trong ngày đầu tiên vì chúng đã được bán hết. Có lẽ hỏi xin thì cũng được thôi, nhưng tôi nghĩ mình không nên làm thế. Mọi người trong thị trấn đều rất mong đợi tới ngày xem. Thế là tôi đành từ bỏ và mua vé của ngày thứ hai.

Tôi mua cho gia đình hết 16 vé, trong đó 10 vé của tôi và vợ mình còn 6 vé kia là cho lũ trẻ. Ngoài ra còn có cả gia đình Ende, nên con số tổng cộng là 21 vé.

Rạp xiếc có 60 chỗ ngồi đặt trước, và tôi đã mua hơn 1/3 số đó. Tất nhiên số tiền túi tôi bỏ ra để trả cũng khá là chát…

[Mẹ, con mong đến lúc đó quá!]

[Ừ, nhưng trước tiên con phải hoàn thành bài tập đã.]

[Vâng…]

Linne mỉm cười đáp lại Linne và cúi mặt xuống cuốn sách trên bàn.

Lũ trẻ vẫn phải học hành nghiêm chỉnh. Chúng tôi sẽ cảm thấy rất có lỗi với bản thân trong tương lai nếu kết quả học tập của chúng giảm sút sau khi trở về.

Yoshino và Linne là hai đứa lơ đãng nhất trong chuyện học tập. Coon thì vốn đã thông minh ngay từ đầu, còn Ashia và Elna luôn học hành nghiêm túc nên điểm số thường ở mức tốt.

Điều đáng ngạc nhiên là kết quả học tập xuất sắc của Freya. Tôi cứ tưởng con bé thuộc kiểu não cơ bắp bởi vì sở thích sưu tập vũ khí giống Quốc vương Felsen. Tôi sẽ nhắc lại một lần nữa là mình thật sự ngạc nhiên.

Đột nhiên, Freya đang lau chùi vũ khí ngẩng mặt lên.

[…Hình như có ai đó đang nghĩ xấu con thì phải?]

[…Con chỉ đang tưởng tượng thôi.]

Nhạy thật. Đúng là con gái tôi có khác. Sự nhạy bén đó chắc hẳn là thừa hưởng từ mẹ.

[Vậy thì, những món có thể ăn bằng một tay như sandwich hay cơm nắm sẽ là lựa chọn khi chúng ta đi xem xiếc.]

[Ừm… cứ để phần đó mẹ lo. Đồ ăn phụ cũng phải là những món vừa đủ cắn. Nếu vậy thì mới cầm tay được…]

Ashia và Lou bận bịu lên kế hoạch nấu nướng cho ngày mốt. Có vẻ cả hai cũng sẽ nấu cho cả nhà Ende nữa. Không biết sẽ cần bao nhiêu hộp cơm trưa và mỗi hộp cao bao nhiêu tầng đây.

[Touya-san, tay anh ngừng lại kìa.]

[Ồ, lỗi của anh.]

Nghe Yumina nhắc, tay tôi quay trở lại công việc với đống tài liệu. Trước khi đi xem xiếc, tôi phải giải quyết hết công việc của ngày hôm đó nếu không muốn Kousaka-san nổi đóa. Cái khó của công việc này là tôi không thể giao nó cho ai khác.

May là Thủ tướng Kousaka-san và Yumina đã trợ giúp tôi rất nhiều.

Trước khi tôi nhận ra, Yumina đã giữ luôn chức vụ kiểu như thư ký.

Thật sự mà nói, Kousaka-san và Yumina gần như mới là những người điều hành đất nước này, nhưng tôi thấy không có gì phải lo lắng cả. Lo lắng chỉ tổ mệt thân thôi.

Karen-neesan và Moroha-neesan bước vào trong khi tôi đang vừa quan sát bọn trẻ học bài vừa giải quyết đống công việc trong phòng khách sau bữa tối.

[Touya-kun, ra đây chút.]

[Ể, sao vậy ạ?]

Thấy Karen-neesan gọi, tôi rời khỏi mọi người.

Sau khi tôi bước tới, Moroha-neesan nhỏ giọng mở đầu. Ủa chuyện gì vậy? Bộ nó tuyệt mật lắm à?

[Là chuyện về rạp xiếc đó. Bọn chị sẽ báo trước để em khỏi bỡ ngỡ vào ngày hôm đấy. Thật ra thì trong rạp xiếc đó có thần.]

[Hả?]

Chị ấy nói thần là sao? Nghĩa là trình độ của bọn họ điêu luyện đến mức thần thánh ấy hả?

Karen-neesan thở dài khi thấy tôi chẳng hiểu gì cả.

[Em ngốc quá. Có nghĩa là các vị thần xuống nghỉ dưỡng trên thế giới này hiện đang có mặt trong rạp xiếc đó~noyo.]

[Ể!?]

Tôi ngạc nhiên thốt lên khi nghe Karen-neesan tiết lộ. Các vị thần xuống nghỉ dưỡng, ý chị ấy là mấy vị thần đã có mặt tại hôn lễ của bọn tôi ấy hả!?

Ngoài bà Tokie, Thần Thời – Không, chín người còn lại đều rải rác khắp thế giới để sống một cách tự do tự tại.

Ừm, nếu tôi nhớ đúng thì họ là Thần Vũ hội, Thần Sức mạnh, Thần Thủ công, Thần Kính, Thần Kịch nghệ, Thần Búp bê, Thần Lang thang, Thần Hoa, Thần Trang sức…

[Có ba vị thần trong rạp xiếc đó: Thần Vũ hội, Thần Sức mạnh và Thần Kịch nghệ.]

[Ba người!?]

Ảo thế!? Cái rạp xiếc đó đang hưởng lợi bao nhiêu từ các vị thần vậy!? Hóa ra vì vậy nên trên tờ rơi mới ghi là “Thế giới hoan hỉ”!

[Tất nhiên họ không hề sử dụng sức mạnh thần thánh của mình. Tất cả đều cư xử như những con người bình thường sống trên mặt đất. Bởi vậy nên bọn chị phát hiện muộn.]

Mặc dù sống trong thân xác con người nhưng mấy cô chị tôi vẫn có thể giải phóng Thần lực. Một khi giải phóng chúng, các vị thần còn lại sẽ biết chúng tôi ở đâu. Ngược lại, lượng Thần lực đó cũng có thể bị tắt đi hoàn toàn.

[Có vẻ như một rạp xiếc siêu cấp xịn sò đã đến…]

[Mặc dù thuộc lĩnh vực của họ nhưng chúng đều đã giảm xuống ở trình độ con người, nên chị không nghĩ nó sẽ tuyệt như em tưởng tượng đâu.]

Rõ là xạo. Trình độ con người của chị ấy chính xác là “trình độ tối thượng mà con người bằng một cách thần kỳ vãi beep nào đó có thể có cơ may đạt được sau vài nghìn năm ròng rã khổ luyện”.

[Sao họ lại kéo tới Brunhild vậy trời…]

[Chị không nghĩ là có ý đồ gì sâu xa đâu. Có lẽ đây chỉ là một điểm dừng chân trên hành trình của họ mà thôi.]

Ừm. Đúng là để lưu thông qua lại giữa Belfast và Regulus, họ không thể không đi qua chúng tôi.

Và vì tiện đường thế nên là họ ghé qua thăm chúng tôi luôn? Nhưng nếu không có lũ trẻ thì chắc gì bọn tôi đã đi xem xiếc chứ.

Cơ mà Thần Vũ hội, Thần Sức mạnh và Thần Kịch nghệ à…

Tôi đã gặp Thần Sức mạnh tại đền Pantheon trên Thần giới, ông ấy là một vị thần cơ bắp cuồn cuộn hệt như anh hùng Heracles trong thần thoại Hy Lạp.

Ra vậy, người lực sĩ trong phần biểu diễn “lực sĩ cử tạ” trên tờ rơi chính là ông ấy. Nếu thế thì ngay cả Elze cũng không bì được.

Thần Vũ hội thì là một nữ thần. Cô ấy mang vẻ ngoài của một người phụ nữ khá bình thường.

Thần Kịch nghệ thì… y như một onee-sama. Tôi nghĩ người đó là một vị thần nam nhưng không chắc lắm. Có thể các vị thần không có giới tính rõ ràng.

[Bọn chị định sẽ đi chào hỏi một chút, em có đi không Touya?]

[…Có cần thiết phải đi không ạ?]

[Chị nghĩ không đi cũng không sao. Nhưng em là người quản lý thế giới này, còn họ là những vị khách. Nếu em không xử sự hợp lý, nó có thể gây ra những rắc rối về sau đó?]

[Gumuu…]

Tôi vô thức kêu lên đầy chán nản sau khi nghe những lời có thể xem là hù dọa từ Moroha-neesan.

Chị ấy nói đúng, tôi đã quên mất... Kami-sama từng bảo thường thức con người không thể áp dụng cho những người (vị thần) này. Có lẽ tôi cần đi dặn dò họ không được làm điều gì đó quá lố.

Karen-neesan và Moroha-neesan được cử xuống hạ giới dưới danh nghĩa hỗ trợ tôi, nên đây là dịp tốt để tôi trông cậy vào hai chị ấy.

[Được rồi. Em sẽ đi sau khi xong việc, phiền hai người đợi thêm chút nữa.]

[Chị hiểu rồi~noyo.]

Nói chuyện với mấy cô chị xong, tôi quay về ghế của mình. Sẽ rất rắc rối nếu tôi bảo mình sẽ đi trước vào ngay giờ chót. Thế nên tôi quyết định giấu nhẹm bọn trẻ.

Lát nữa bọn tôi sẽ lẻn ra khỏi lâu đài sau.

Cơ mà, một rạp xiếc với các vị thần à? Đúng là quá ảo diệu.

◇◇◇◇

Sau khi bọn trẻ trở về phòng ngủ, tôi cùng các cô chị mình đi tới phía Nam quảng trường nơi có một chiếc lều xiếc khổng lồ được dựng ở đó.

Chiếc lều xiếc đã được hoàn thành lay động trong ngọn gió khuya, bóng hình của nó đứng nổi bật giữa đêm tối.

Chúng tôi khai báo danh tính với lính canh và bước vào. Trong chiếc lều xiếc tròn khổng lồ, sân khấu và chỗ ngồi dành cho khán giả đã được sắp xếp đâu vào đấy, một nhóm người trông có vẻ là thành viên rạp xiếc đang tập dượt tung hứng và nhào lộn.

Nếu để ý kĩ, có vài người đang tập nhảy và nhào lộn trên không với chiếc xe đạp của mình. Tôi chưa bao giờ thấy ai sử dụng xe đạp giỏi đến thế.

[Xem nào… à, đây rồi.]

Karen-neesan đảo mắt về phía dưới sân khấu, nơi có một người đàn ông lực lưỡng đang chống đẩy với một tảng đá chắc phải nặng hàng trăm kg trên lưng.

Và cái người này đang chống đẩy chỉ với một ngón tay cái…

Không nghi ngờ gì nữa. Đây là Thần Sức mạnh. Trang phục của người này vẫn giống như hồi bọn tôi lần đầu gặp nhau, một bộ trang phục liền thân.

[Chào buổi tối, Thần Sức mạnh.]

[Ồ, Thần Tình yêu.]

Thần Sức mạnh ngẩng gương mặt không có lấy một giọt mồ hôi và trả lời. Sau khi hạ tảng đá trên lưng xuống đất và đứng dậy, chiều cao của ông ấy chắc phải đạt tới trên 2 mét. Đúng là người khổng lồ. Còn những múi cơ khủng bố kia thì cứ di chuyển như thể chúng có nhận thức riêng. Nhìn khá là dị.

[Thần Kiếm cũng tới này. Ồ Thần tập sự, lâu rồi không gặp.]

[Cảm ơn ông. Kể từ hôn lễ lần trước rồi.]

Tôi từ bỏ ý định bắt tay với Thần Sức mạnh sau khi thấy ông ấy chống hai tay lên hông và ưỡn ngực ra khoe cơ. Tôi không muốn bị chúng nghiền nát đâu.

[Ara, có vài gương mặt hoài niệm thật đấy.]

[Thần Kịch nghệ và Thần Vũ hội. Xin lỗi đã làm phiền.]

Quay mặt về phía giọng nói cao phát ra, tôi thấy một người đàn ông đang uốn éo kì lạ và một người phụ nữ da nâu với khuôn mặt không cảm xúc.

Người đàn ông khá cao nhưng không bằng Thần Sức mạnh, mái tóc vàng của anh ta được vuốt ngược ra sau nhìn cứ như mấy tay nhạc punk rock.

Tuy nhiên, điệu bộ của anh ta thì lại ẻo lả, không có tí nam tính nào như Thần Sức mạnh bên cạnh. Tôi cũng đã gặp người này tại hôn lễ. Onee-sama này là Thần Kịch nghệ.

Người phụ nữ da nâu còn lại có mái tóc đen và đôi mắt mèo màu xanh lục là Thần Vũ hội.

Cô ấy mặc bộ trang phục Ả Rập, với quần rộng màu trắng và chiếc áo trắng vừa đủ che ngực. Hai tay cô ấy đeo những chiếc nhẫn vàng và bạc, còn ở dưới hông được quấn một tấm vải dài.

[Đã lâu rồi nhỉ, Touya-chan. Dạo này cậu thế nào?]

[À, tốt ạ. Tất cả là nhờ có sự giúp đỡ của mọi người.]

Chúng tôi nói chuyện bình thường mà không gặp trở ngại nào, chắc là vì anh ta thuộc tuýp người thân thiện. Còn vụ bị gọi là “Touya-chan”, điều đó là hiển nhiên bởi vì họ là những bậc senpai lão làng. Tôi không thể nào ý kiến ý cò được.

[Thần Vũ hội có vẻ cũng ổn.]

[……Nn.]

Hmm, tôi không thể đọc được tâm trạng của người này. Mặt cô ấy lúc nào cũng đơ đơ ra. Nhưng tôi không nghĩ cô ấy đang có tâm trạng xấu.

[Touya-chan, ở dưới mặt đất cô ấy không phải là “Thần Vũ hội” mà là “Prima”-chan. Tôi là “Theatro” còn Thần Sức mạnh là “Power”.]

Prima? Có phải nó được lấy từ prima ballerina không? Cụm từ đó có nghĩa là “vũ công hạng nhất”. Theatro hẳn là được lấy từ theatre. Còn Power thì chắc khỏi cần bàn.

[Theatro tự đặt mấy cái tên đó đấy. Tên của ta đúng là quá chuẩn với “sức mạnh vô song” này.]

[Ồ, vậy sao…]

Tôi quyết định không đào sâu thêm những gì Thần Sức mạnh, à không, ông bác Power vừa nói. Đối với những người này, đây như thể là đặt tên cho nhân vật trong game của họ vậy. Tốt nhất là cứ à ừ cho qua thôi.

[Nhưng tại sao mọi người lại chọn rạp xiếc?]

[Hừm. Trong thế giới này, không kiếm được tiền thì sẽ không có cái ăn. Bọn ta có thể không chết dù không ăn gì, nhưng như vậy sẽ rất nhàm chán. Trong khi đang gặp rắc rối, ta đã được chủ rạp ở đây mời vào đoàn diễn. Vừa được phô trương tài năng của mình cho mọi người, vừa kiếm được tiền, vừa được đi khắp nơi. Như thế là quá hoàn hảo còn gì.]

Đối với Power, ông ấy có thể trở thành một mạo hiểm giả cơ mà. Sức mạnh vật lý hay kĩ thuật chiến đấu đâu có quan trọng mấy với bọn họ. Hay là ông bác này chỉ thích khoe cơ bắp với mọi người? Nếu đúng vậy thì tôi không thể cãi được.

[Bọn tôi cũng vậy. Được diễn kịch, nhảy múa và du ngoạn vô số nơi thật sự rất vui. Chưa kể còn được thưởng thức những món ăn ngon ở từng vùng miền nữa.]

Prima gật đầu đồng ý với anh ta.

Quả thật khi tham gia rạp xiếc, họ sẽ được đi nhiều nơi chứ không chỉ ru rú một chỗ. Ủa từ từ, nhưng bọn họ có thể dịch chuyển đến bất cứ đâu nếu muốn mà phải không?

Mà thôi, có thể bọn họ chỉ muốn phô diễn tài năng của mình trước công chúng. Miễn là họ hành xử bình thường, tôi không có quyền phàn nàn về cách họ chọn để sống ở đây.

[Vậy thì, cậu có định đi gặp ông chủ rạp không?]

[À không, tôi phải từ chối thôi. Vào ngày mốt tôi sẽ đi xem buổi biểu diễn với gia đình, nên hôm nay tôi đến để chào hỏi các senpai của mình trước.]

[Senpai à? Ở đây cậu mới là senpai đấy.]

Theatro-san cười trêu ghẹo tôi. Điều đó đúng nếu nói về con người trên thế giới này, nhưng tôi là tên chân ướt chân ráo nhất trong hàng ngũ các vị thần. Tốt nhất vẫn nên phân biệt vai vế rạch ròi.

[Đừng có lo. Sẽ không ai gây rắc rối cho cậu đâu. Kami-sama cũng đã căn dặn rất kĩ rồi. Bọn ta không muốn nơi này bị cấm cửa chỉ vì mình.]

[Nếu Kami-sama mà cấm cửa, những vị thần khác sẽ nổi trận lôi đình với bọn này mất. Sợ lắm, sợ lắm.]

Kế hoạch khu nghỉ dưỡng dành cho các vị thần chưa chính thức mở cửa. Nó mới đang trong giai đoạn thử nghiệm. Cho đến nay vẫn không có vấn đề gì.

Liệu xuống đông quá có bị sao không ta… Trong những thần thoại ở Trái đất, các vị thần dường như cũng sống dưới hạ giới, nên chắc là chẳng sao đâu nhể?

[Những vị thần khác sẽ đến chứ?]

[Chắc là có. Bà Toki… Thần Thời – Không thì không thể, nhưng tôi nghĩ nhóm Thần Nông nghiệp sẽ đến. Chết rồi, chúng ta phải mua vé cho họ nữa.]

[Em đãng trí thật đó. Thôi không sao.]

Karen-neesan nhận lấy mấy tấm vé từ Theatro-san.

Ơ kìa, nếu biết vậy thì tôi đã mặt dày ngửa tay đi xin rồi. Im lặng là vàng, đây sẽ là một bí mật của riêng tôi.

[Mong là Thần Âm nhạc sẽ đến. Lúc nào anh ấy với Prima cũng là bộ đôi ăn ý hết phải không?]

[…Nn. Hổ mọc thêm cánh.]

Thần Âm nhạc kết hợp với Thần Vũ hội à. Đúng là một ý tưởng tuyệt vời. Chủ đề của nhóm Karen-neesan đang xoay quanh Sousuke-niisan.

[Tôi muốn mời anh ấy biểu diễn trên sân khấu. Chắc chắn sẽ rất thú vị.]

[Phải rồi, còn vở kịch thì sao? Anh sẽ không kể về “Anh hùng Toya” chứ?]

Tôi hỏi Theatro-san điều mình quan tâm nhất. Đó mới là lý do thực sự tôi mò đến đây.

[À, là cái khác cơ. Nó là một vở bi hài kịch mang tên “Loạn trong Cung điện Hoàng gia”. Một vở kịch hay được viết cho trẻ em.]

Không may là tôi không biết vở kịch đó, nhưng ít nhất tôi có thể vuốt ngực nhẹ nhõm vì nó kể về một chuyện khác.

[Mà, cứ trông chờ vào ngày mốt nhé. Bọn này sẽ chiêu đãi bằng tất cả những gì mình có.]

[Làm ơn đừng quá lố là được.]

Thật lòng đấy. Tôi không biết bọn họ định làm gì, nhưng mong là buổi biểu diễn sẽ bình thường và không có gì vượt ngoài thường thức con người.

Chúng tôi rời khỏi chiếc lều xiếc khổng lồ với một chút lo lắng trong lòng. Hi vọng là mọi chuyện sẽ ổn...

◇◇◇◇

Đến ngày đi xem. Chỉ vừa sớm tinh mơ, bọn trẻ đã hối thúc chúng tôi mau chóng lên đường.

Đã có nhiều người tụ tập mặc dù còn một lúc nữa mới tới giờ biểu diễn. Dân số Brunhild đông như vậy từ lúc nào thế nhỉ.

Chúng tôi đã thay đổi ngoại hình bằng những chiếc huy hiệu được yểm [Mirage]. Nếu không thì cả bọn sẽ rất nổi bật.

Làm theo hướng dẫn, xếp hàng ngay ngắn và đưa vé vào cổng.

[À, mọi người nhớ tắt nguồn smartphone nhé. Nếu chuông điện thoại vang lên trong buổi biểu diễn sẽ làm phiền những người khác đấy.]

[[[Vâng ạ.]]]

Elna, Linne và Alice vui vẻ trả lời, và những người còn lại cũng tắt nguồn điện thoại của mình. Tôi nghĩ để ở chế độ im lặng cũng được, nhưng có một số người cảm thấy khó chịu với tiếng rung, và ánh sáng màn hình trong chiếc lều tối cũng có thể làm phiền người khác.

Mọi người đều ngạc nhiên với kích cỡ bên trong khi bước vào lều. Tôi thì không ngạc nhiên nữa vì đã tới đây vào hôm kia rồi.

Tất cả các vị thần đều có mặt ngoại trừ Thần Âm nhạc, Sousuke-niisan. Anh ấy sẽ tham dự buổi biểu diễn với tư cách là một vị khách mời.

[Có vẻ chỗ ngồi của chúng ta là ở kia.]

Linze nhìn vào tấm vé. Có một vị trí đắc địa vừa cao ráo lại còn nằm ngay đối diện sân khấu. Nơi đó chính là chỗ ngồi đặt trước.

Trên đấy được đặt những chiếc bàn và ghế dài có tay vịn. Ngoài ra họ còn trải thảm nên hình như chúng tôi phải tháo giày trước khi vào ngồi.

Tuyệt vời ông mặt trời. Ngồi ở đó tôi có thể quan sát hết mọi thứ. Xem ra đến lúc thư giãn rồi.

[Cha! Cha! Ở đây ạ!]

Ashia nhanh nhảu ngồi xuống và hớn hở giục tôi ngồi bên cạnh con bé.

Trong khi tôi vừa kịp nở một nụ cười khổ, Lou đã chiếm cứ ngay chỗ đó.

[Nè, mẹ! Đừng có cản đường con!]

[Touya-sama, hãy ngồi cạnh em. Em sẽ là bức tường ngăn cách con bé.]

[Có ai mướn mẹ làm tường đâu cơ chứ!]

Thế là cuộc đại chiến giữa hai mẹ con lại nổ ra, nhưng nhìn từ ngoài vào, nó trông giống cuộc chiến giữa hai chị em hơn.

Ở một diễn biến khác, nhóm của Ende đang quyết phân thắng bại bằng trò oẳn tù tì xem ai sẽ được ngồi cạnh Alice. Xem ra bên đó cũng khổ quá nhỉ...

Không muốn làm ầm ĩ thêm, cuối cùng tôi quyết định ngồi giữa Lou và Ashia.

Khán giả bắt đầu ổn định chỗ ngồi, và trong phút chốc chiếc lều đã chật cứng người. Tuyệt thật. Không ngờ họ lại nổi tiếng đến vậy.

『Chân thành cảm ơn sự nhẫn nại của quý vị khán giả! Ngay bây giờ, buổi biểu diễn ở Brunhild của đoàn xiếc Complet xin được phép bắt đầu!』

Cầm trên tay một ma cụ trông như loa phóng thanh, một ông già ria mép xồm xoàm, đội chiếc mũ chóp bước lên thông báo mở màn buổi biểu diễn. Tiếng vỗ tay từ khán giả vang lên. Ông ta là chủ đoàn xiếc à?

Vậy là buổi biểu diễn chính thức được mở màn. Không biết nó sẽ như thế nào đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!