Nghe hiệu lệnh từ trống hành tiến và kèn trumpet, các thành viên rạp xiếc nhanh chóng tập hợp ở hai bên sân khấu lớn bằng những động tác nhảy lộn ngược điêu luyện.
Từ hai phía, hàng người nhảy lộn ngược vào giữa và cắt nhau ở trung tâm sân khấu. Thế nhưng không có ai va chạm với đối phương.
Bọn họ thoải mái bay nhảy như thể đang chơi đùa với tấm bạt lò xo vậy.
Mỗi thành viên đoàn xiếc đều mặc những bộ quần áo lung linh sặc sỡ, thế nên trông họ như những đóa hoa đang nở rộ trên sân khấu.
[Người bình thường không thể nào có những chuyển động đó được.]
[Chắc hẳn họ đã phải luyện tập rất nhiều.]
Trong lúc tôi và Lou đang tán thưởng những chuyển động đẹp mắt của họ, hai người đàn ông xuất hiện trên sân khấu.
Một người trong số đó ném một quả táo lên không trung rồi bắt đầu tung hứng. Người kia có vẻ là trợ lý của anh ta.
Người tung hứng nhận thêm từng quả táo một từ trợ lý, và con số nhanh chóng đạt tới 4, 5 quả. Cuối cùng, số lượng táo trong không trung là 10 quả.
Khán giả vỗ tay tán thưởng màn biểu diễn. Tuy nhiên, người tung hứng chưa dừng lại ở đó, anh ta bắt đầu thay từng quả táo bằng những con dao nhận từ người trợ lý bên cạnh.
Màn tung hứng tiếp tục như khi nãy, nhưng bây giờ 10 quả táo đã biến thành 10 con dao. Thật là đã mắt.
Trong khi tôi còn chưa hết ấn tượng, người trợ lý đã lấy ra chiếc hộp gỗ có đặt một cây rìu bên trong và giơ lên cho khán giả xem.
Ồ, lần này họ sẽ chuyển sang thứ đó sao!?
Đám đông xì xầm bàn tán xung quanh. Người tung hứng liếc nhìn cây rìu trong khi vẫn tung hứng những con dao và canh giờ.
Chúng tôi cũng ngừng nói chuyện, ăn uống và chăm chú quan sát. Ngay sau đó, từng con dao bỗng nhiên biến mất và được thay thế bởi những cây rìu y như chỗ táo khi nãy. Số lượng rìu có phần giảm bớt vì lý do khối lượng, nhưng nhìn cảnh chúng xoay vòng trong không trung kìa.
Khán đài vang lên tiếng vỗ tay rần rần. Tất cả chúng tôi dường như đều vô thức vỗ tay.
[Ara, kia là…]
[Này này, thật đó hả?]
Người trợ lý xếp từng khúc gỗ nhỏ cao khoảng 30cm trên sân khấu. Một hàng gỗ đều nhau được dựng thẳng tắp trước mặt người tung hứng.
Người tung hứng đứng ở cuối hàng gỗ và tính giờ. Tiếng trống phụ họa ở đằng sau càng làm bầu không khí thêm căng thẳng.
Phập! Người tung hứng chạy về một bên và ném từng cây rìu thẳng vào những khúc gỗ. Tôi cứ tưởng chúng sẽ bay theo hướng từ trên xuống chứ.
Rất nhanh sau đó, cây rìu cuối cùng đã găm vào khúc gỗ, và người tung hứng giơ hai bàn tay trắng ra. Một tràng pháo tay lại vang lên.
[Hồi hộp thật đấy.]
[Đúng đó, em cứ nghĩ là anh ta sẽ thất bại cơ.]
Tôi và Lou cùng vỗ tay. Người tung hứng lui về sau cánh gà, và lần này một người đàn ông niềm nở đạp xe đạp xuất hiện.
Lúc đầu tôi cứ nghĩ anh ta sẽ đạp xe quanh sân khấu trong khi chào khán giả bằng một tay, vậy mà người này thả cả hai tay ra rồi vẫy chào chúng tôi.
Ồ, giờ thì nhìn anh ta đứng lên yên và dùng một chân lái xe kìa, tôi nhớ hồi nhỏ có lần mình cũng đã nghịch ngu y chang. Hậu quả của lần nghịch ngu đó không tốt đẹp gì mấy. Chắc lần này thì khác.
Ba người đạp xe đạp khác bỗng nhiên xuất hiện từ phía cánh gà. Tổng cộng có bốn người đang đạp xe quanh sân khấu và liên tục chạy cắt ngang nhau mà không hề đâm vào đối phương.
Một người trợ lý mang ra giữa sân khấu một vật trông giống tấm đệm nhún. Chắc họ tính nhảy trên đó.
Một chiếc xe đạp chạy lên đệm nhún. Nó bay lộn vòng đầy mạnh mẽ trên không trung và đáp đất một cách điêu luyện. Sau khi ba chiếc xe còn lại hoàn tất màn biểu diễn bay lộn vòng, tiếng vỗ tay từ hàng ghế khán giả vang lên.
Xe đạp là do tôi mang tới thế giới này, nhưng cư dân ở đây đã có thể điều khiển những chiếc xe như thể chúng là tay chân của họ. Mấy chiếc xe đạp kia cũng không phải loại thông thường mà là hàng đặc chế. Chúng đã được lắp bộ phận giảm xóc để hấp thụ chấn động khi đáp đất.
Trong khi bốn người kia tiếp tục đạp xe quanh sân khấu, có hai người cầm theo một sợi dây dài xuất hiện từ phía cánh gà.
Hai người đàn ông nắm lấy hai đầu rồi quay tròn sợi dây. À, biết rồi. Đây là trò nhảy dây chứ gì.
[Họ định làm gì thế nhỉ…?]
[Con sẽ biết ngay thôi.]
Tôi đáp lời Ashia, người đang nhìn sợi dây quay tròn một cách khó hiểu.
Hai người đàn ông bắt đầu niệm chú và làm cho sợi dây bốc cháy chỉ trong nháy mắt. Nó có hơi khác so với dự đoán của tôi...
Lúc này một người đạp xe đạp nhảy vào giữa sợi dây đang bốc cháy và nhảy từng bước nhỏ. Trúng phóc, ngoại trừ việc họ đốt cháy sợi dây còn lại thì đúng như tôi đã đoán.
Cơ mà, làm thế nào bọn họ cầm được một sợi dây đang bốc cháy nhỉ? Theo những gì tôi quan sát, họ đều đeo những đôi găng tay rất dày. Có thể chúng là loại găng tay chống cháy? Hoặc có thể sợi dây kia cũng không phải là một sợi dây bình thường.
Bộ tứ xe đạp nhảy vào giữa sợi dây đang bốc cháy và cùng nhau nhảy dây một cách nhịp nhàng. Khi đã nhảy được khoảng vài chục lần, bọn họ lần lượt nhảy ra ngoài.
Sau đó, đoàn xe đạp rời khỏi sân khấu trong khi vẫn thực hiện những động tác nhào lộn.
『Quý vị khán giả! Tiếp theo, xin mời thưởng thức màn trình diễn tuyệt đỉnh của Power, kẻ sở hữu sức mạnh cơ bắp tối cường!』
Ông chủ rạp xiếc oang oang thông báo bằng loa xong, màn che sân khấu được kéo lên và Thần Sức mạnh đứng tạo dáng trong tư thế phô hết toàn bộ múi cơ xuất hiện. Người này mà số 2 thì không ai là số 1.
Đứng ở hai bên ông ấy là hai nữ trợ lý tai thỏ...... à nhầm, thú nhân tộc Thỏ. Chính xác thì họ là những thú nhân tộc thỏ mặc đồ thỏ. Nhân tiện thì loại trang phục thỏ của họ là váy chứ không phải tất lướt.
Hình như có lần tôi đã cho Zanack-san xem chúng trong số những trang phục ở Trái đất thì phải… Có khi nào ông ấy đã làm mấy bộ đồ đó không nhỉ…
[Hừm!]
Ông bác Power cúi người xuống và nhẹ nhàng nâng bổng những cô gái ở hai tay lên.
Tiếng trầm trồ thán phục từ các khán giả vang lên. Ông ấy đã nâng mỗi người lên chỉ với một bàn tay. Sức mạnh thật đáng kinh ngạc, nhưng cũng phải khen ngợi các thỏ-san đã giữ thăng bằng rất tốt và luôn nở một nụ cười trên mặt.
[Hừm!]
Chưa thỏa mãn với điều đó, ông bác Power tiếp tục nâng họ lên quá đầu. Hai cô gái thỏ mỉm cười vẫy chào khán giả trong khi ngồi trên bàn tay nâng quá đầu của ông ấy.
[Tuyệt quá!]
[Thật thú vị!]
Linne và Freya tỏ ra hào hứng khi thấy cảnh tượng đó. Với thể trạng của mấy đứa thì chắc cũng dư sức mà… à phải rồi, điều đó là không thể bởi vì bàn tay của chúng vẫn còn nhỏ.
Nếu sử dụng [Power Rise] và [Boost], tôi nghĩ mình cũng có thể làm được. Cơ mà sao tôi lại đi so bì với trẻ con nhỉ...
Các thỏ-san sau khi được hạ xuống sân khấu liền lui vào trong cánh gà và khệ nệ khiêng ra một chiếc khiên bự chảng. Nó là một chiếc khiên diều khổng lồ làm bằng kim loại.
Ông bác Power nhận lấy tấm khiên diều từ các thỏ-san.
[Hừ!]
Rắc! Tiếng nứt gãy vang lên. Ông bác Power đã dễ dàng bẻ gãy chiếc khiên diều ra làm đôi.
[Hừ!]
Ông ấy tiếp tục bẻ chiếc khiên diều đã bị gãy đôi thành bốn mảnh.
Hàng ghế khán giả vang lên tiếng phấn khích (hoặc là bối rối vl) trước sức mạnh của ông ấy. Đáp lại điều đó, ông bác Power giơ bốn mảnh khiên lên cao.
Đằng sau ông bác Power đang đứng khoe cơ múi trước toàn thể khán giả, lần này một cỗ xe khổng lồ được lạch cạch kéo ra bởi hàng chục người.
Chỉ có thân xe mà không có ngựa. Cỗ xe này to ngang ngửa một chiếc xe tải và có thể chất lên cả vài chục người.
Những người kéo cỗ xe ra lần lượt trèo lên xe từng người một. Tuy tôi mới nhìn thoáng qua nhưng con số ít nhất cũng đã lên tới 20 người.
[Này, không thể nào.]
Tiếng ai đó phát ra từ hàng ghế khán giả. Mới đầu tôi cũng nghĩ là “không thể nào”, nhưng rất nhanh sau đó thì “có lẽ là có thể”.
Đúng như chúng tôi dự đoán, ông bác Power bắt đầu mần luôn cỗ xe chứa hơn 20 người trên đó.
[Gừ hừ!]
Đặt hai tay bên dưới gầm, ông ấy nâng bổng cả cỗ xe lên. Toàn bộ trọng lượng của nó đổ dồn xuống vai, đầu và hai tay của Power bên dưới.
Tiếng trống vang lên phá vỡ sự im lặng. Dường như cao hứng khi nghe thấy tiếng trống, ông ấy nâng cả cỗ xe với từng ấy người lên cao nhất.
[Hết xảy!]
[Đùa đấy à!]
[Sức mạnh gì thế này!]
Khán giả kinh ngạc vỗ tay rần rần. Lũ trẻ cũng thích thú vỗ tay.
Giả sử một người chỉ nặng 50kg, thì 20 người vẫn nặng tới 1 tấn. Tôi chưa từng thấy màn nâng tạ nào đạt mức 1 tấn cả.
Cơ mà nhìn ông ấy vẫn còn sung sức lắm, chắc là chả nhằm nhò gì đâu. Tôi nghĩ ông ấy đã giữ sức cho phù hợp với một buổi diễn xiếc.
[Oa, người đó đỉnh thật đó!]
[Ừm, ngay cả với [Power Rise] chị cũng chưa chắc đã làm được.]
Linne trước mặt tôi hào hứng kêu lên, và Freya ngồi bên cạnh con bé cũng đồng tình.
Giống như [Boost], [Power Rise] là ma thuật cường hoá cơ thể để gia tăng sức mạnh. Nhưng cho dù sức mạnh thể chất của bọn trẻ được cường hoá, nó cũng không thể đạt tới mức đó. Tôi nghĩ chỉ có [Gravity] của Linne là khả thi bằng cách giảm trọng lượng của cỗ xe.
[Hừm!]
Ông bác Power đặt cỗ xe xuống và lại bắt đầu khoe cơ múi với khán giả. Rồi, bọn tôi biết ông khoẻ rồi.
[[[Hừm!]]]
Thấy thế, Freya, Yoshino và Linne cũng tạo dáng khoe cơ. Đừng có bắt chước ông ấy. Bộ mấy đứa muốn làm thiếu nữ lực điền à?
[Hử?]
Tiếng trống tiếp tục vang lên, ông bác Power vác theo cỗ xe trống cùng các thành viên khác lùi về sau cánh gà.
Tiếng các nhạc cụ bằng đồng như kèn trombone và kèn trumpet góp thêm giai điệu vào những nhịp trống tươi vui. Ồ, bài nhạc này...
Màn che chính giữa sân khấu được kéo lên và một dàn giao hưởng xuất hiện trước mắt chúng tôi. Người đang chơi trống bằng toàn bộ nhiệt huyết kia chính là Sousuke-niisan, Thần Âm nhạc.
Khúc dạo đầu kết thúc và tiếng kèn saxophone bắt đầu chơi những giai điệu có thể nhảy theo được. Bài nhạc swing jazz nổi tiếng này là một trong những bài ưa thích của ông ngoại tôi.
Nó cũng xuất hiện trong một bộ phim Nhật Bản kể về một nhóm nữ sinh với quyết tâm thành lập một nhóm nhạc jazz nổi tiếng. Đây là bài nhạc kinh điển của một nghệ sĩ nhạc jazz được biết đến với danh hiệu “Ông hoàng nhạc Swing”.
Các thành viên đoàn xiếc nhanh chóng tập hợp ở hai bên cánh gà bằng động tác nhảy lộn ngược sau khi nghe tiếng nhạc.
Tất cả họ đều là nữ giới và mặc trang phục kiểu Ả Rập… hoặc ở đây là trang phục truyền thống của Mismido.
Ở thân trên là một lớp áo đủ che ngực, còn bên dưới là quần dài ống rộng, và phần quan trọng là ống quần có thể nhìn xuyên thấu.
Đứng ở giữa hàng nữ giới trên sân khấu là Prima-san, Thần Vũ hội.
Các onee-san vũ công bắt đầu nhảy múa theo điệu nhạc, điệu nhảy uyển chuyển của họ nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ phía khán giả (đặc biệt là cánh đàn ông). Còn tôi á? Tôi chưa muốn gặp ông bà sớm như vậy đâu.
Những điệu nhảy đôi khi nhẹ nhàng, đôi khi chậm rãi, quyết liệt và lộng lẫy như thể đang mê hoặc khán giả.
Đúng là Nữ thần Vũ hội có khác. Prima-san tỏ ra là kiểu người ít biểu lộ cảm xúc vào hôm nọ, nhưng trên sân khấu lúc này cô ấy đang nhảy múa với rất nhiều cung bậc cảm xúc.
Các nữ vũ công múa phụ hoạ xung quanh cũng có kĩ năng đáng kể. Họ luôn biết cách nhảy vừa khớp và phụ hoạ cho Prima-san, tạo nên một điệu nhảy lưu chuyển.
Khán giả vỗ tay rần rần, và bên trong chiếc lều bây giờ đã tràn đầy bầu không khí cuồng nhiệt.
Sự kết hợp giữa Thần Âm nhạc và Thần Vũ hội đã hoàn toàn hớp hồn thị giác và thính giác của khán giả.
Chúng tôi cũng không là ngoại lệ. Tất cả lũ trẻ, ngay cả Ende và Ney cũng vỗ tay theo nhịp điệu. Sức mạnh của các vị Thần thật đáng sợ.
Sau khi màn biểu diễn kết thúc, toàn bộ khán giả đứng dậy và vỗ tay. Một số còn rơm rớm nước mắt. Cũng không lạ lắm. Những màn biểu diễn thế này thật khó mà được thấy trong đời.
[Tuyệt vời, thật tuyệt vời. Mình muốn được hát trên đó.]
[Con nữa! Mẹ, con cũng muốn!]
Cặp mẹ con Sakura và Yoshino đang cực kì hào hứng và không có dấu hiệu sẽ hạ nhiệt.
Các đạo cụ mới được đem lên sân khấu để chuẩn bị cho phần biểu diễn tiếp theo. Để không tạo ra thời gian chết, Sousuke-niisan bắt đầu chơi piano. Đợi một chút, kia chẳng phải cây đàn piano ở lâu đài à…?
Bài hát mà dàn giao hưởng đang chơi cùng nhau là nhạc nền của một bộ anime ở Trái đất. Thằng main trong bộ anime đó là cháu của một vị đạo chích vĩ đại. Nó có phần giống với dòng nhạc jazz, nhưng sao họ lại chọn bài này nhỉ…?
Trong khi họ đang chơi nhạc, những cái bia ném đồng tâm bắt đầu được đem ra và xếp thành hàng ở cuối sân khấu. Bọn họ định chơi trò ném dao à?
Không, tôi đoán là họ sẽ ném rìu. Có lẽ đoàn xiếc này có liên hệ gì đó với những cây rìu.
◇◇◇◇
『Hi vọng quý vị khán giả đã thoả mãn với phiên buổi sáng. Chúng ta sẽ bắt đầu phiên buổi chiều sau giờ nghỉ trưa. Mong các bạn đón xem.』
Một số người rời khỏi chỗ ngồi sau khi nghe ông chủ rạp xiếc thông báo. Khác với chỗ ngồi đặt trước, chỗ ngồi không đặt trước được bán rẻ với một phiên buổi sáng hoặc buổi chiều. Ngoài ra cũng có những người đi vệ sinh hoặc ăn uống.
Vì vừa đúng lúc nên chúng tôi quyết định ăn trưa luôn. Lou đem những hộp đồ ăn chất đống lên bàn. Nhiều khiếp!
[Mọi người cứ ăn thoải mái đi nhé! Đồ uống cũng có đây!]
[Ai cần dĩa ăn thì lấy ở bên này ạ!]
Cả đám ồ lên khi thấy Lou và Ashia mở nắp hộp đồ ăn. Trong những chiếc hộp chứa đủ loại sơn hào hải vị đầy màu sắc từ các quốc gia khắp thế giới.
[Nhìn ngon quá đi!]
Linne định bóc trộm một miếng cơm nắm thì bị Linze giữ lại.
[Không được, Linne. Con phải rửa tay trước khi ăn, nhớ không?]
[Vâng ạ…]
Linze dùng phép tạo ra một quả bóng nước để Linne và lũ trẻ cho tay vào đó rửa. Tôi cũng lấy khăn nóng từ [Storage] ra để mọi người cùng lau tay.
[Được roài, cảm ơn vì bữa ăn!]
『Cảm ơn vì bữa ăn!』
Chúng tôi thò tay lấy thức ăn và chỉ trong nháy mắt vài chiếc hộp đã trống trơn. Cũng không khó hiểu lắm khi mà chúng tôi, gia đình Ende và cả các vị thần đều tham dự.
Sau khi dọn dẹp những hộp đồ ăn trống, Lou tiếp tục lấy ra vài hộp khác từ [Storage] yểm trong chiếc nhẫn cưới. Tôi sẽ từ chối hiểu rốt cuộc cả hai mẹ con đã nấu bao nhiêu hộp.
[Ưm, hương vị thấm đẫm rất ngon luôn đó~noyo.]
[Nyahaha, mồi nhắm rượu này đúng là nhất!]
Nhóm Karen-neesan đang có tâm trạng vui vẻ và không tiếc lời khen ngợi những món ăn do Lou và Ashia nấu. Cơ mà uống rượu ở đây có ổn không đó…?
Tôi khá bối rối khi thấy chai rượu Shochu xuất xứ từ Ishen của Suika, nhưng có lẽ là không sao vì vài khán giả ngồi xung quanh chúng tôi cũng đang vừa tám chuyện vừa thưởng thức rượu.
[Nó còn tuyệt hơn cả những gì em mong đợi. Rạp xiếc ở Lâu đài Belfast khi đó không thể nào sánh bằng được.]
Yumina khen ngợi. Tôi nghĩ là do rạp xiếc lần này quá bất thường thôi, còn rạp xiếc mà em ấy xem khi đó mới là bình thường trong thế giới này.
[Ông bác nâng nguyên cỗ xe khoẻ ghê đó!]
[Chị thì thích phần ma thuật ảo ảnh hơn.]
[A, em cũng thích ma thuật đó. Đẹp mê hồn luôn.]
Linne, Elna và Alice bàn tán về những phần biểu diễn buổi sáng trong khi thưởng thức đậu hũ chiên. Ma thuật ảo ảnh thì cha cũng xài được mà.
Nhớ lại khi cả khán đài chìm trong những hình ảnh về một thế giới dưới mặt nước, tôi phải công nhận ma thuật đó thật lộng lẫy. Như thể chúng tôi đang được đi thuỷ cung vậy.
Có lẽ nó là ma thuật vô thuộc tính nào đó. Hoặc cũng có thể là một loại ma cụ. Nếu vậy thì hẳn bà Tiến sĩ sẽ có một cái tương tự.
[Chúng ta có gì vào buổi chiều vậy~ja?]
[Trước tiên, chúng ta sẽ được xem một vở kịch dài khoảng 1 tiếng đồng hồ. Đó là vở “Loạn trong Cung điện Hoàng gia”.]
Nhìn vào tờ rơi được phát ở lối vào, Leen trả lời Su. Có vẻ như chúng tôi sẽ xem kịch vào đầu giờ chiều.
Không biết Thần Kịch nghệ… à nhầm, Theatro-san có xuất hiện không nhỉ. Anh ta làm đạo diễn là cái chắc rồi, nhưng có khi nào anh ta sẽ kiêm luôn vai công chúa không…?
Tôi không nghĩ một người đàn ông có thể vào vai công chúa, nhưng đây là một vở hài kịch nên chuyện gì cũng có thể xảy ra cả…?
Tôi tưởng tượng một lúc nhưng ngay lập tức dừng lại. Không thể nào được. Bọn họ sẽ không tự huỷ bằng cách phá hoại sự ngây thơ của bọn trẻ đâu.
[Mong đến lúc xem kịch quá đi.]
[Cũng lâu lắm rồi chúng ta chưa được xem.]
Elna và Ashia cùng mỉm cười. Trong tương lai bọn trẻ không được xem kịch nhiều, thế nên tôi mong lần này chúng có thể thưởng thức trọn vẹn.
Đây là vở kịch mà chính các vị thần đã chuẩn bị. Nó chắc chắn sẽ rất thú vị… nên là vậy.
Điều này còn phụ thuộc vào cảm nhận của từng người. Nếu quá tập trung vào đối tượng người lớn hoặc châm biếm các hiện tượng xã hội, lũ trẻ sẽ không thể hiểu được hết.
Nhưng chắc sẽ ổn thôi vì Theatro-san đã bảo lũ trẻ sẽ thích nó.
[Này Linze, vở “Loạn trong Cung điện Hoàng gia” kể về gì thế?]
Tôi khẽ hỏi Linze. Vở kịch đó đã được biểu diễn khá nhiều nên tôi nghĩ hẳn nó phải rất nổi tiếng.
[Nếu em nhớ đúng thì… truyện kể về một cô thôn nữ vì lý do nào đó mà được nhận vào làm hầu gái trong Cung điện Hoàng gia, và cô ấy phải sống lạc quan dù bị cuốn vào đời sống phức tạp bên trong Cung điện. Còn chi tiết thì em chưa đọc bao giờ nên không biết.]
Ra là vậy. Xong rồi cô ta sẽ gặp được bạch mã hoàng tử như nàng Lọ Lem phải không? Đúng là một câu chuyện hay và bổ ích.
[Mình nóng lòng quá đi~degozaru!]
[Mình nóng lòng quá đi!]
Yae và Freya vừa ăn cơm nắm bằng cả hai tay vừa nói. Cả hai vẫn ăn khoẻ như mọi khi… Hilda, mẹ ruột của Freya, cũng tỏ ra đôi chút phiền lòng.
Tôi nhìn sang bên cạnh, Mel, Lycee, Ney và Ende cũng cười nói với nhau.
Số lượng hộp đồ ăn trống ngày càng tăng lên, và Lou lại tiếp tục lấy ra những hộp mới. Thật may là em ấy đã dự trù được hết.
Thôi không huyên thuyên nữa. Tôi cũng phải thưởng thức đồ ăn đây.
Tôi đưa miếng gà chiên nằm trên dĩa vào miệng.
CHƯƠNG 504: HOÀNG TỬ TRÊN SÂN KHẤU VÀ HOÀNG TỬ LANG THANG
『Sao cơ!? Ngươi vừa bảo rằng mình đã làm mất lá thư!?』
『Thần xin lỗi! Có lẽ ai đó trong cung điện đã lấy nó đi mất...』
Nhà vua bước tới chỗ vị Tể tướng với khuôn mặt tái nhợt. Tình hình là lá thư mà ông Tể tướng kia làm mất chính là lá thư tình của nhà vua gửi cho nữ danh ca nổi tiếng nhất trong nước.
Được giao nhiệm vụ bí mật chuyển thư cho nữ danh ca, thế nhưng vị Tể tướng đã vô tình để quên nó trong phòng khách. Mặc dù ông ta đã tức tốc quay lại, nhưng lá thư đã không cánh mà bay.
『Nếu lá thư đó mà rơi vào tay Hoàng hậu thì...』
『N-nhà ngươi đừng có nói gở! Ta chưa muốn chết đâu! M-mau lên, chúng ta phải tìm được nó bằng mọi giá…!』
Nhà vua cùng vị Tể tướng vội vã rời khỏi phòng. Trên đường đi, ông ta vô tình đá ngón chân vào cạnh ghế và nhảy lên đau đớn. Cả khán đài cười ồ lên khi thấy bộ dạng hớt hải đó.
[Nếu sợ đến như vậy chi bằng không nên ngoại tình cho rồi.]
[Tại sao ông ta lại làm thế cơ chứ?]
Tôi có thể nghe thấy Coon và Freya bình luận đằng sau. Mặc dù không dính dáng gì đến mình nhưng tôi cứ thấy nhột nhột thế nào ấy. Có lẽ tôi và ông ta là những vị vua giống nhau.
Cơ mà, cho trẻ con xem thứ này liệu có ổn không vậy?
Bắt đầu vào đầu giờ chiều, vở kịch “Loạn trong Cung điện Hoàng gia” kể về một cô gái bình thường vô tình được nhận vào làm hầu gái trong Cung điện.
Cô chính là người đã nhặt được lá thư được đề cập trước đó, và những câu chuyện dở khóc dở cười về cuộc sống trong Cung điện bắt đầu từ đây.
Nhà vua yêu thầm nữ danh ca, Hoàng hậu luôn thích chõ mũi vào chuyện yêu đương của người khác. Ông Tể tướng thì quản lý tài chính thua cả một đứa con nít, và đội trưởng Hiệp sĩ Đoàn không biết cách đọc bầu không khí. Người đầu bếp, cô hầu gái, mỗi nhân vật đều có cá tính riêng, và ảnh hưởng từ việc làm của người này có tác động mạnh mẽ đến những người khác.
Với một đám người như vậy, cái đất nước đó có ổn không đây...
Mặc cho sự lo lắng của tôi, nhà vua sau bao nhiêu gian khổ đã tìm lại được lá thư (nhưng lấy nhầm với lá thư của nhân vật chính) và đang cười khành khạch trên sân khấu như một lão điên.
『Làm được rồi! Cuối cùng ta cũng lấy lại được nó! Đây… c-cái quái gì thế này!? Đây là hoá đơn thanh toán tiền rượu mà!』
『Có vẻ như chúng đã bị đánh tráo ở đâu đó.』
『Unu!』
Nhà vua rên rỉ khi nghe Tể tướng nói. Người đầu bếp đã cầm nhầm lá thư (hoá đơn) của nữ chính sau khi va chạm với cô ấy.
Cứ mỗi lần lá thư lạc trôi khỏi khổ chủ, những người trong Cung điện dường như cũng quay cuồng theo nó. Khán giả lại được dịp cười ồ lên mỗi khi đến những cảnh mừng hụt như vậy.
[Đúng là loạn thật.]
[Mặc dù toàn bộ nhân vật đều có vẻ rất nghiêm trọng, nhưng tất cả chỉ như một vở hài kịch khi chúng ta nhìn từ bên ngoài.]
Lou lẩm bẩm trong khi xem những diễn viên tấu hài trên sân khấu.
Vua hề Charlie Chaplin từng nói “Cuộc đời khi nhìn gần thì là bi kịch, nhìn xa thì là hài kịch”, điều đó thật đúng.
[A, Hoàng tử kìa!]
Nghe Yoshino nói, tôi thấy một chàng trai tóc vàng đẹp mã đang vươn tay định đỡ cô gái dậy. Quả thật, người đó chính là Hoàng tử.
『Cô ổn chứ? Có đứng dậy được không?』
『V-vâng! Thần vẫn đứng được ạ!』
Cô gái nắm lấy tay chàng Hoàng tử và đứng bật dậy trong giây lát.
Tôi đã gặp khá nhiều Hoàng tử, và tôi cho rằng một Hoàng tử như vậy không tồn tại trong thực tế. Đám đông khán giả (đặc biệt là nữ giới) có vẻ hào hứng khi thấy anh ta. Nhưng mấy cô vợ tôi thì lại không như vậy. Mấy em ấy đã gặp họ khi đi dự tiệc phát ớn rồi.
Cơ mà chàng Hoàng tử kia, tôi đã thấy ở đâu đó thì phải...?
[A!?]
[Sao vậy cha?]
[À ờ, không có gì đâu. Xin lỗi con.]
Tôi xin lỗi Ashia vì đã hét lên ngạc nhiên. Tôi hiểu cái cảm giác déjà vu này là thế nào rồi.
Hoàng tử đó chính là Theatro-san! Đúng là Thần Kịch nghệ có khác, anh ta đã vào vai nhân vật không có lời nào để chê.
Thật khó mà tưởng tượng được từ cái vẻ ngoài cosplay một tay nhạc punk rock đó.
Khi diễn kịch, anh ta trông như một người hoàn toàn khác vậy… tôi nhớ không lầm thì những diễn viên như vậy được gọi là tắc kè hoa thì phải.
Vai diễn của Theatro-san là một vị Hoàng tử lý tưởng. Một Hoàng tử luôn tử tế với mọi người, có khát vọng lớn lao và được dân chúng tin yêu.
[Người đó rất khác với Hoàng tử của chúng ta.]
Yoshino bỗng nhiên lẩm bẩm như vậy. Hử? Hoàng tử của chúng ta?
[Em trai bọn mình không bao giờ sát gái như vậy hết.]
[Đứa trẻ đó sống quá thảnh thơi. Em ấy cứ trốn tập suốt thôi.]
Coon và Freya phản ứng trước lời nói của Yoshino. Gượm đã, người Hoàng tử đó là… con trai của tôi ấy hả?
[Chị nghĩ đối với Alice thì em ấy đúng là một Hoàng tử đó…]
[Ể, thì đúng là như vậy mà!? Cậu ấy vừa tử tế lại còn ngầu lòi nữa!]
Alice cãi lại khi bị Elna châm chọc. Có vẻ như Alice thích con trai tôi.
Ngồi đằng sau Alice, Ende đang lườm tôi chằm chằm. Ê, đằng này không biết gì hết nhá.
[Lâu quá chưa được gặp, mong là Kuon sẽ về sớm một tí.]
[Nếu là đứa trẻ đó thì em ấy sẽ gặp những người quen biết và an toàn thôi.]
[Kuon!?]
Tôi ngạc nhiên kêu lên khi nghe Linne và Ashia nói.
Biết đã lộ tẩy, Linne bịt chặt miệng lại. Nhưng mà, cái tên con bé vừa vô tình tiết lộ rất quen thuộc với tôi. Một cái tên vô cùng hoài niệm.
Linze ngồi bên cạnh Linne cất tiếng hỏi.
[Sao vậy, Touya-san?]
[Ừ-ừm, không có gì… chỉ là cái tên “Kuon” đó… là tên của ông ngoại anh.]
[Ể!?]
Mọi người kêu lên ngạc nhiên khi nghe tôi nói, nhưng cá nhân tôi còn thấy ngạc nhiên nữa là… Thật luôn. Tôi đã lấy tên của ông ngoại đặt cho con trai.
Mochizuki Kuon.
Đúng là rất hợp. Cũng phải thôi bởi vì đó là tên của ông ngoại đáng tự hào của tôi mà.
Chỉ có điều “cái tên phản ánh con người”, tôi mong con trai mình không có tính cách hoang dã như ông ngoại.
Cũng có thể con trai tôi sẽ mang tên Kuon Brunhild. Về mặt ngoại giao, điều đó sẽ ít gây nhầm lẫn hơn.
[Nghe nè, làm sao mấy đứa có thể hiểu hết câu chuyện nếu không chăm chú xem chứ~noyo? Đừng nói chuyện nữa.]
[Vâng ạ.]
Khi tôi định hỏi lũ trẻ thêm về Kuon, Karen-neesan đã chen vào. Thôi thì đành chịu vậy.
Nhỏ hơn Linne, đứa trẻ thứ bảy, tức là đứa trẻ thứ tám hoặc chín… và sẽ là 5 hoặc 6 tuổi gì đó.
Mặc dù biết con trai mình là một bậc nam nhi đại trượng phu, sức mạnh ngang hạng Vàng hoặc Bạc nhưng tôi vẫn thấy lo. Liệu nó có ổn không đây…
Mải lo lắng về đứa con trai đang lang thang ở đâu đó với cái tên vừa được hé lộ, tôi không còn tâm trí đâu mà tập trung vào vở kịch trên sân khấu nữa.
◇◇◇◇
Kinh đô Slanien của Vương quốc Elfrau nằm ở phía Đông. Còn thị trấn Zeletsny lại ở rất xa nơi đó.
Thị trấn không quá to cũng chẳng phải quá nhỏ. Nó là kiểu thị trấn trung chuyển giữa các thành phố lớn.
Tuyết bao phủ mọi nơi bên ngoài bức tường thành bao quanh thị trấn, nhưng điều đáng ngạc nhiên là bên trong lại rất ít tuyết. Đó là bởi vì toàn bộ thị trấn đã được một kết giới làm ấm bao bọc.
Các thị trấn ở Elfrau thường dùng kết giới này để giữ thị trấn không lạnh như bên ngoài. Thế nhưng trời vẫn lạnh, vậy mà giữa những cư dân áo quần kín bưng, có một cậu bé khoảng 5, 6 tuổi lại ăn mặc như thể đang đi dạo xuân.
Chất lượng của bộ quần áo ở mức tốt. Dù nhìn thế nào thì cậu bé vẫn rất ra dáng một đứa trẻ nhà giàu. Tuy nhiên, trang phục của cậu hoàn toàn không phù hợp cho một chuyến đi dạo quanh thị trấn phủ đầy tuyết.
Mặc dù không được ai bắt chuyện, nhưng cậu bé có thể cảm nhận rõ người dân ở đây đang nhìn mình với ánh mắt hiếu kì.
[Này, cậu bé. Bộ cậu không thấy lạnh hả?]
[Tất nhiên là lạnh chứ.]
Cậu bé trả lời ngay lập tức với người chủ quầy thức ăn vừa bắt chuyện, có lẽ vì anh ta không giấu nổi sự tò mò nữa.
[Vậy tại sao cậu lại ăn mặc như thế?]
[Có vài chuyện không may đã xảy ra. Phải rồi, ở quanh đây có nơi nào bán quần áo không?]
[Quần áo à? Cứ đi thẳng trên con đường này một chút nữa cậu sẽ thấy một tiệm quần áo đấy.]
[Ra vậy. Cảm ơn anh rất nhiều.]
Cúi đầu cảm ơn xong, cậu bé tiếp tục bước đi. Cử chỉ lịch sự của người kia khiến cậu thắc mắc có thể anh ta xuất thân từ giới quý tộc.
Đi thẳng trên con đường, cậu bé nhanh chóng thấy một biển hiệu có hình áo giáp bên trên. Có lẽ đó là tiệm quần áo mà chủ quầy thức ăn đã nói. Dường như nó là một tiệm trang bị hơn là tiệm quần áo.
Rung chuông cửa và bước vào bên trong, cậu bắt gặp cơ số loại áo giáp, mũ trụ, găng tay, v.v đúng như ấn tượng về một tiệm trang bị.
Trong số chúng cũng có áo lạnh dày, mũ trùm đầu và ủng giữ ấm.
Có vài khách hàng khác trong tiệm, nhưng quầy thanh toán thì trống không, thế nên cậu quyết định gọi một người có vẻ là chủ tiệm.
[Ừm, xin thứ lỗi…]
[Ồ, chào mừng. Này cậu bé, bộ cậu không thấy lạnh sao?]
Cậu bé được nghe những lời y hệt người chủ quầy thức ăn khi nãy. Đó cũng bởi vì trang phục của cậu quá nổi bật ở đây.
[Chuyện là tôi muốn mua quần áo ấm nhưng không may là không có tiền.]
[Nếu cậu không có tiền thì ta không thể bán được. Kinh doanh mà.]
[Phải, tôi hiểu điều đó. Thế nên nếu tôi bán thứ này thì sao?]
Cậu bé tháo chiếc khuy măng trên ống tay áo và đưa cho chủ tiệm xem. Vừa cầm nó lên, hai mắt người chủ tiệm bỗng nhiên mở to.
[Này, đây là…! Không lẽ nào là Orichalcum!?]
[Đúng thế. Mặc dù chỉ to nhiêu đó nhưng tôi chắc chắn giá của nó cũng không thấp hơn ba mươi đồng vàng đâu.]
Quả nhiên là chủ tiệm trang bị có khác, ông ta ngay lập tức nhận ra giá trị của chiếc khuy măng.
Kim loại huyền thoại Orichalcum. Cực kì hiếm thấy trên thị trường và thường do các quốc gia nắm giữ. Người chủ tiệm ban đầu tưởng nó là đồ giả, nhưng ông ta nhanh chóng nhận ra nó có đủ các đặc tính của Orichalcum mà ông chỉ được thấy đúng một lần khi còn nhỏ. Dù xuất xứ ra sao thì nó vẫn là đồ thật.
Cậu bé kia nói ba mươi đồng vàng, nhưng người chủ tiệm tin rằng nó phải hơn gấp đôi giá đó. Nếu một bộ giáp phủ Orichalcum được chế tạo, giá trị của nó sẽ vô cùng khổng lồ.
[Chà… không ổn rồi… giá trị của thứ này với quần áo ấm quá chênh lệch nhau. Nhưng mà, ta rất sẵn lòng nếu được cậu bán cho. Ta sẽ đi lấy thêm tiền trong két sắt, cậu vui lòng đợi một chút nhé?]
[Vâng. Đằng nào tôi cũng muốn mua vài thứ khác.]
[Được, vậy thì hãy xem qua những món đồ đi. Những cái nằm ở dãy sau là hàng được yểm ma thuật đấy.]
Nói rồi, người chủ tiệm đi mất vào căn phòng phía sau.
Cậu bé lui tới góc bán quần áo ấm như được dặn.
Hầu hết là dành cho người lớn, nhưng vẫn có vài bộ có kích cỡ trẻ em. Nhiều mạo hiểm giả thường đi du ngoạn cùng con cái của họ. Mấy bộ đồ này là cho những đứa trẻ đó.
Vì số lượng không nhiều nên cậu bé gặp khó khăn trong việc tìm một cái hoàn toàn vừa ý.
[Hừm, nếu mình phải chọn thì sẽ là cái này… nó có đủ hiệu ứng kháng lạnh và kháng nóng. Nhưng mà lại quá giống với áo choàng của cha.]
Cậu bé gặp chút rắc rối. Sau một hồi đấu tranh nội tâm, cậu quyết định chọn một cái giống vậy nhưng màu đen.
[Chắc Alice sẽ khen không ngớt, nhưng các chị thì sẽ bảo mình không có khiếu thẩm mĩ đây.]
Nhớ lại cô bạn thuở nhỏ và các cô chị, cậu bé mỉm cười.
Không biết họ đã đến thời đại này chưa? Nếu họ cũng làm rơi smartphone như cậu, họ không thể liên lạc với gia đình trong thời đại này được.
[Nhưng làm thế nào mình về được Brunhild đây…]
Trong thời đại này ắt hẳn vẫn chưa có tàu hoả ma thuật nối giữa Elfrau và Brunhild. Nghĩ theo cách thông thường, cậu chỉ có thể đi xe ngựa hoặc cuốc bộ.
Con Tuyết Lang đưa cậu đến đây đã gây ra một sự náo động, buộc cậu phải chia tay với nó. Nhưng cũng may là lãnh thổ Elfrau tiếp giáp với Regulus và cậu có thể đến đó trong vòng một tháng.
[…Chà, cứ từ từ mà đi thôi.]
Cậu bé quyết định như vậy. Vội vã cũng chẳng có ích gì. Cậu không có ma thuật dịch chuyển như chị cả hay chị tư của mình. Vì vậy điều này là không thể tránh khỏi, phải… cậu tự thuyết phục bản thân và gật đầu một mình.
[Áo choàng vậy là ổn, nhưng mình có cần găng tay và ủng cho đến khi rời Elfrau không ta.]
Mặc dù không đẹp mắt lắm nhưng đủ để sinh tồn giữa cái lạnh. Chúng có thể không cần thiết nếu có phép [Warming], nhưng thật không may là cậu bé không tương thích với hệ Hoả.
Tất cả các chị em của cậu đều sở hữu ma thuật vô thuộc tính, nhưng chỉ bốn người trong số đó tương thích với ma thuật nguyên tố.
Cậu bé đã đánh rơi smartphone nên không thể sử dụng [Storage] và vì thế cậu cần mua thêm ba lô để đựng hành lý. Một tấm thẻ lưu trữ sẽ tiện dụng hơn, nhưng ở thời đại này chúng vẫn chưa phổ biến ở Lục địa Đông.
Mặc dù không ai ngoài cậu có thể mở khoá chiếc smartphone bị đánh rơi, nhưng vẫn có vài thứ quan trọng bên trong [Storage]. Cậu bé nghĩ thầm có thể nhờ cha lấy lại nó sau khi trở về Brunhild.
Cậu chọn găng tay, ủng và ba lô, vừa đúng lúc khi người chủ tiệm quay lại từ phía sau cửa tiệm.
[Chọn xong rồi chứ?]
[Vâng, tôi sẽ lấy những thứ này.]
Cậu bé nhận lấy một lượng tiền thừa lớn cùng những món quần áo ấm và đồ lặt vặt sau khi bán chiếc khuy măng. Sau đó cậu đặt chúng vào trong chiếc ví vừa mua. Chiếc ví có thiết kế đơn giản, được làm từ da ngựa khô có thắt một sợi dây.
Cậu buộc chiếc ví vào dưới thắt lưng, thay đồ mới mua và bước ra ngoài.
[Ừm, không còn lạnh nữa. Thế này thì mình có thể khởi hành rồi. Giờ thì…]
Gruuuuu…… Bụng cậu réo ầm lên như thông báo.
[Đói quá…]
Giờ mới nhớ, cậu vẫn chưa có gì bỏ bụng kể từ khi đến thời đại này. Nếu có smartphone ở đây, cậu đã có thể ăn snack trong [Storage] cho đỡ đói.
Nhưng ít nhất thì cậu vẫn còn tiền. Khi cậu bé đang hướng đến trung tâm thị trấn để kiếm đồ ăn ngon, ba tên đàn ông bỗng dưng xuất hiện chặn đường.
[Chào cậu nhóc. Vui lòng cho bọn này xin thứ trong ví cậu được chứ?]
Đám người vừa gọi cậu bé vừa nở nụ cười hiểm độc. Cả ba đều còn trẻ nhưng trông rất gian manh và ăn mặc như những mạo hiểm giả. Nếu để ý kĩ, một kẻ trong số chúng chính là một khách hàng có mặt trong tiệm khi nãy. Rõ ràng hắn đã nghe trộm cuộc nói chuyện giữa cậu bé và chủ tiệm.
Hẳn chính hắn đã gọi đồng bọn đến phục kích cậu bé.
[Nếu không muốn bị đau thì tốt nhất đừng lo cho cái thứ trong ví nữa.]
[Tôi từ chối. Chẳng có luật nào bảo tôi phải nghe lời lũ ăn cướp cả.]
Cậu bé không mảy may sợ hãi mà còn thẳng thừng từ chối. Bị một đứa con nít gọi là ăn cướp, gân xanh bắt đầu nổi lên trên mặt bộ ba.
[Cướp cái l**! Mày nghĩ mày là ai mà dám nói thế hả thằng nhãi ranh!]
[Kéo đàn kéo đúm, đe doạ trấn lột tiền. Các người có gì khác với lũ cướp chứ? Chuẩn sách giáo khoa luôn còn gì? Đến một đứa trẻ con còn hiểu điều đó… thật tình, đầu óc mấy người có bị chập chờn không vậy?]
[Thằng chó chết!]
Một tên lao tới cậu bé và vung chân đá vào mạn sườn.
[[Slip].]
[Uwa!?]
Tên động thủ đầu tiên vồ ếch và ngã đập đầu xuống đất. Cú va chạm có vẻ khá mạnh, hắn ôm đầu quằn quại trong đau đớn. Cậu bé không thèm nhìn lấy gã đàn ông đang nằm dưới đất.
[Mẹ nó, mày vừa làm gì thế hả!]
Một trong hai kẻ còn lại vươn tay định túm áo cậu bé. Tuy nhiên hắn đã bị bàn tay nhỏ bé của cậu chặn lại.
[[Paralize].]
[Guga!?]
Kẻ thứ hai ngã gục xuống đất. Cơ thể hắn bắt đầu co giật. Không cần nói cũng biết ngay hắn đang trong trạng thái bất thường. Đám người không thể hiểu nổi chuyện gì vừa mới xảy ra.
[Khác với các chị, tôi không hề hứng thú với bạo lực. Thế nên đừng có lo, tôi sẽ không làm gì quá trớn đâu.]
[M-mày đã làm gì hả thằng nhãi!? Chuyện gì vừa mới xảy ra!?]
[Ờ thì… có thể nói là bắt cướp chăng?]
Vừa nói, cậu bé vừa chạm vào tên đàn ông đang ôm đầu trong đau đớn.
Tương tự kẻ kia, hắn cũng co giật và ngừng cử động.
Kẻ cuối cùng nhìn hai tên đồng bọn đang nằm bất động với ánh mắt khiếp đảm. Chuyện quái gì vừa mới xảy ra? Trấn lột tiền của một thằng nhóc nhà giàu. Mọi chuyện lẽ ra phải rất đơn giản mới đúng. Thế nhưng tại sao chúng lại bị hạ gục và bị dồn đến chân tường thế này!?
[À phải rồi, tôi nghe bảo bắt cướp đem về đồn sẽ được thưởng đấy. Mấy anh giai vui lòng làm cống phẩm nhé?]
[Ku!]
[Ơ kìa.]
Tên cuối cùng cong đuôi bỏ chạy. Trực giác của hắn như đang hét lên. Rằng thằng nhóc này quá đáng sợ. Không, không phải là thằng nhóc. Nó là một thứ gì đó cực kì bất thường.
[Đi đâu mà vội thế anh giai.]
[Na!?]
Mắt phải cậu bé chuyển sang màu vàng kim. Nó là sự pha trộn giữa màu hoàng kim và vàng nhưng gần giống màu vàng hơn.
Ngay khi ánh mắt cậu bé hướng đến tên đang bỏ chạy, cơ thể hắn đột nhiên đông cứng lại giống như một tảng đá.
Hắn vẫn có thể thở và liếc nhìn xung quanh. Tuy nhiên, cơ thể hắn không thể cử động. Không, không phải là không thể cử động. Nếu là thế thì hắn đã không giữ được tư thế nghiêng người về trước khi chạy rồi.
Cảm giác giống như thời gian đã bị đóng băng và khiến hắn kẹt cứng hơn.
[Phép này sẽ bị huỷ ngay khi tôi nháy mắt, thế nên ông anh chịu khó ăn [Paralize] nhé.]
[Guha!?]
Thế là tên thứ ba chính thức nhập hội cùng đồng bọn. Chỉ trong vài phút, ba tên đàn ông đã hoàn toàn bất lực trước một cậu nhóc khoảng chừng 5, 6 tuổi.
[Giờ thì, mình nên xử lý đám cướp này thế nào đây?]
Thông thường trong trường hợp này, người ta sẽ báo cáo với Hiệp sĩ đoàn để họ xách chúng về đồn.
Nhưng nếu báo cáo với Hiệp sĩ đoàn, cậu sẽ bị họ tra hỏi và điều đó khá là rắc rối. Sẽ không một ai tin thân phận thật sự của cậu cả.
Và cậu bé cũng đang rất đói bụng. Thật sự xin lỗi nhưng cậu sẽ không dành thời gian để làm việc đó đâu. Phải, thật sự xin lỗi.
Về phần đám cướp, cậu quyết định sẽ bỏ thí chúng ở đó.
[Trước đó thì…]
Cậu bé kéo cả ba vào bóng râm bên đường và lục tìm ví tiền trên người chúng. Cậu không có ý định chiếm đoạt số tiền làm của riêng mà chỉ muốn làm chúng đau khổ một chút.
[Khá nhiều đấy… vậy mà các người vẫn muốn cướp của người khác.]
Vừa nói, cậu bé vừa rải tung số tiền trong ví đám cướp xuống đường. Hầu hết chúng là tiền đồng, nhưng cũng có một ít tiền bạc lẫn trong đó.
Dưới bóng cây, cả ba tên cướp gào khản cổ nhưng không thể phát ra thành tiếng.
[Nếu gặp phải một người tử tế, họ sẽ giao nộp số tiền cho Hiệp sĩ đoàn. Hãy hi vọng là chúng vẫn còn đó khi các người có thể cử động trở lại, nhé?]
Cậu bé ─── Mochizuki Kuon nở một nụ cười thiên thần với tâm địa ác quỷ.
Trộm cướp không có quyền công dân. Cha mẹ cậu đã dạy như vậy. Nếu các chị của cậu có ở đây, họ sẽ bảo rằng “vẫn quá nhân từ”.
Gruuuu… Dạ dày của Kuon lại réo lên. Xem ra nó sắp tới giới hạn rồi.
[Mặc dù không bằng đồ mẹ Lou nấu, nhưng mong là mình sẽ kiếm được gì đó ngon lành một chút.]
Kéo chiếc ba lô bị lệch khỏi vai lên, cậu bé bước đi trên nền tuyết.
CHƯƠNG 505: HẠ MÀN VÀ ĐOẠN TÁN GẪU CỦA LŨ TRẺ
[Nào, cùng nâng ly vì thành công của đoàn xiếc tại đây.]
『Cụng ly!』
Khi Theatro-san tuyên bố xong, anh ta và toàn bộ thành viên rạp xiếc đồng loạt cụng ly với nhau.
Sau một tuần lưu diễn, chúng tôi đã cho rạp xiếc Complet mượn phòng giải trí trong lâu đài để tổ chức tiệc ăn mừng. Tất nhiên cả bao ăn và uống cũng có trong đó.
Ba vị thần bao gồm Thần Sức mạnh Power, Thần Vũ hội Prima, Thần Kịch nghệ Theatro cùng toàn bộ các thành viên và cả ông chủ rạp xiếc đều có mặt.
Tôi không nghĩ bia rượu vào giữa trưa tốt cho sức khoẻ, nhưng vì đây là một bữa xả hơi nên tôi quyết định đãi họ một ít.
[C-cảm ơn Quốc vương Bệ hạ đã rộng lượng cho chúng tôi mượn nơi này…]
[Không cần câu nệ đâu. Cảm ơn vì đã giải trí cho người dân của chúng tôi. Lúc nào có dịp mọi người hãy lại ghé qua nhé.]
Thấy ông chủ rạp xiếc khúm núm cúi đầu hành lễ với tôi, Power gọi lớn.
[Như ngài ấy đã nói đó. Chẳng có gì phải ngại cả. Cứ ăn uống thoải mái đi, ông chủ. Đồ ăn miễn phí mà không lấy thì uổng lắm.]
[Này, ông không được vô lễ như thế…!]
Ông chủ rạp xiếc hoảng hốt khi nghe Power thản nhiên bình luận. Đúng lúc này, Theatro-san cụng ly với mọi người xong cũng bước tới.
[Ông đừng lo~. Touya-chan với chúng tôi giống như họ hàng thân thiết vậy, phải không?]
[Ờm, cũng có thể… là sau này chăng?]
Họ hàng hửm? Miễn họ không tự nhận là anh chị em của tôi là được. Điều đó cũng không khác với thực tế là mấy.
Ông chủ rạp xiếc hoảng hồn khi nghe anh ta gọi tôi là “Touya-chan”, nhưng dần dần ông ta cũng chấp nhận điều đó rồi cúi đầu chào tôi và đi nhập hội với các thành viên khác.
Nhân tiện, tại đây hiện đang có các Hoàng hậu Yumina, các vị thần Karen-neesan và các chư hầu cấp cao của đất nước, nhưng còn lũ trẻ thì không. Không đời nào tôi sẽ cho chúng đến một nơi có bia rượu.
Nhìn tấm gương xấu là Thần Rượu trong hình dáng một đứa trẻ đã cắm ở quầy rượu từ khi nhập tiệc đến giờ kìa.
[Nyahahahaha! Nào! Ai muốn đọ trình tiếp đâu nào!]
Uống bất chấp luôn. Bữa tiệc này có phải là để ăn mừng em đâu ta?
Ngồi bên cạnh Suika đang say xỉn, Thần Vũ hội Prima lặng lẽ nghiêng ly rượu của mình.
Nhìn hai người họ, Theatro-san thoáng nở một nụ cười trên mặt.
[Mọi người đều đang rất vui vẻ. Thật sự tôi chưa từng nghĩ sẽ được gặp cảnh tượng này dưới hạ giới.]
[Anh cảm thấy thế nào khi xuống đây?]
[Tuyệt lắm~. Lần đầu tiên sau hàng chục nghìn năm, tôi mới có một kì nghỉ ý nghĩ thế này đó. Khi trở về Thần giới tôi có thể tự hào kể lại cho mọi người rồi.]
Lần đầu tiên sau hàng chục nghìn năm. Đúng là những vị thần mẫn cán. Cơ mà, có khi họ còn không tự nhận thức là mình đang làm việc ấy chứ. Họ không được trả lương và chính sự tồn tại đã bắt họ giữ vai trò đó rồi.
[Ước gì Touya-chan đem theo cả bọn nhỏ nữa. Tôi rất muốn gặp chúng~]
[Đây là một bữa tiệc riêng tư nên tôi nghĩ chúng sẽ làm phiền mọi người. Hơn nữa các anh có thể gặp chúng khi rời đi mà.]
Đoàn xiếc Complet sẽ dỡ lều vào ngày mai, và họ sẽ lên đường đến địa điểm biểu diễn mới vào ngày mốt.
Nơi tiếp theo là Kinh đô Hoàng gia Belfast. Hi vọng Hoàng tử Yamato, em trai của Yumina, cũng sẽ được xem. Cơ mà một đứa trẻ sơ sinh tầm một tuổi thì có hiểu không ta?
[Mà cậu cũng khổ thật đó. Mới chỉ là một vị thần tập sự mà bỗng nhiên được giao phó cả thế giới trên vai.]
[Bản thân tôi vẫn chưa biết phài làm gì nhưng mà… với sự trợ giúp của nhóm Karen-neesan, tôi tin mình có thể làm được.]
Nói thật thì tôi chưa biết mình cần làm gì cho thế giới này. Tôi của trước kia sẽ nghĩ rằng chỉ cần đánh đuổi cuộc tấn công của Phrase là xong.
[Nếu thế giới này bị diệt vong, bọn tôi cũng sẽ mất khu nghỉ dưỡng yêu quý. Nên là hãy cố gắng hết sức nhé.]
[Tôi sẽ ghi nhớ…]
Ư. Xin đừng đặt quá nhiều áp lực lên tôi.
[Phải rồi, có điều khác thường đang ngấm ngầm diễn ra. Các anh hãy cẩn trọng được chứ?]
[Điều khác thường?]
[Đó là tàn dư của Ác thần. Tôi chắc chúng đang toan tính điều gì đó… nhưng hãy thư giãn vì tôi không có ý định kéo các anh vào đâu.]
Chính xác là Sứ đồ của Ác thần. Điều này không liên quan đến nhóm Theatro-san dù họ cũng là những vị thần. Người giải quyết chúng phải là chúng tôi. Đó là công việc dọn dẹp như Kami-sama đã nói.
[Được, chúng tôi sẽ liên lạc với cậu nếu gặp phải điều gì bất thường trên chuyến đi, xin hãy cố hết sức.]
Nhẹ nhàng vẫy tay, Theatro-san đi nhập hội với những người khác.
Vụ cướp tàu “Ark” và vụ tấn công của lũ bán nhân ngư trên đảo Arosa… Trong cả 2 vụ, đám Sứ đồ của Ác thần đều đứng đằng sau. Rốt cuộc chúng đang có âm mưu gì?
Phục sinh Ác thần cũ hay tân sinh một Ác thần mới như tôi đã đoán?
Thế giới này chỉ vừa có được yên bình, thế mà chúng lại âm mưu gây rạn nứt một lần nữa. Nhất định tôi phải nghiền nát bọn chúng.
…… Nhưng cho đến giờ chúng tôi gần như chẳng thể làm gì cả.
[Touya.]
[Touya-san.]
Khi tôi đang nhìn vào khoảng không và chìm trong suy nghĩ, Elze và Linze bước tới.
[Vất vả cho hai em rồi. Mọi thứ ổn cả không?]
[Vẫn còn dễ hơn là ứng xử như một Hoàng hậu hay Công chúa. Em luôn thích cái này.]
Elze không thích những bữa tiệc, nhưng là kiểu tiệc trang trọng chứ không phải tiệc tùng thoải mái như thế này.
Ở những nơi mà lãnh đạo các quốc gia tập hợp, chẳng hạn như Hội nghị Thế giới, các em ấy không có lựa chọn nào khác ngoài ứng xử đúng chuẩn một Hoàng hậu “của Brunhild”. Và Elze không phù hợp với bầu không khí đó.
Linze thì lại khá hợp cạ. Tuy hay tỏ ra nhút nhát nhưng khi ở những nơi đó em ấy dường như trở thành một con người khác vậy. Khí chất đúng chuẩn một “Hoàng hậu Brunhild” luôn.
Mà, đó cũng là một phẩm chất của em ấy.
[Em cũng muốn đem lũ trẻ theo.]
[Không được, mới ban ngày ban mặt mà đã bia bọt… chúng rất có hại cho giáo dục.]
Hãy xem tấm gương “sáng” kia kìa, tôi vừa đáp lời Linze vừa nhìn vào một góc trong phòng.
Trong thế giới này, độ tuổi được phép uống bia rượu là 15 tuổi. Sẽ thế nào nếu tôi đưa bọn trẻ đến và khiến chúng thích thú với bia rượu chứ? Tôi không muốn biến con mình thành lũ bợm rượu đâu.
May mắn là mấy cô vợ tôi không có niềm đam mê với bia rượu. Leen thích mỗi rượu vang, còn Lou chỉ thử chúng để xem có phù hợp với chế biến đồ ăn hay không.
[Em mong là bọn trẻ sẽ ổn.]
[Không sao đâu mà. Đã có đám Kohaku hộ tống rồi còn gì.]
Nhóm linh thú Kohaku được giao nhiệm vụ hộ tống lũ trẻ. Nếu xảy ra chuyện gì, tôi sẽ nhận được báo cáo thông qua thần giao cách cảm.
[Cơ mà bọn trẻ bảo là đi đâu ấy nhỉ?]
[Quán “Parent”. Em đã cho chúng ít tiền để mua đồ ăn vặt rồi.]
Tiệm cà phê Parent của Ael-san hửm? Nếu vậy thì không có vấn đề gì.
...... Mong là chúng sẽ không quá ồn ào và làm phiền các khách hàng khác.
Tôi thấy hơi lo một chút. Tuy có lỗi với nhóm Theatro-san nhưng chắc tôi phải rời tiệc sớm hơn dự kiến và đi đón lũ trẻ thôi.
◇◇◇◇
[Yakumo-oneechan với Kuon thì không nói, nhưng Steph cũng chậm quá.]
Linne than phiền trong khi hút chỗ nước trái cây còn lại bằng ống hút.
[Có ai nhớ khi đó Steph đã ở đâu không?]
[Hmm, em nhớ em ấy đứng kế bên Kuon. Nhưng em không chắc lắm.]
Vừa trả lời Coon, Yoshino vừa bỏ một ít khoai tây chiên kiểu Pháp vào miệng. Steph là em gái nhỏ nhất của lũ trẻ. Cô bé chỉ vừa tròn 5 tuổi.
[Vậy thì sẽ không lạ nếu cả hai đều đã đến thời đại này. Hai đứa nó chỉ cần liên lạc với chúng ta là xong mà.]
[Có lẽ mấy em ấy đã đánh rơi smartphone ở đâu đó. Giống như bọn em đã làm rơi xuống sông ấy ạ…]
Elna đáp lại Ashia. Khi đến thời đại này, Elna và Linne đã đánh rơi cả hai chiếc smartphone xuống Đại Giang Gau. Nếu làm mất chúng, lũ trẻ sẽ không thể liên lạc được với các chị em.
Tất nhiên điều đó sẽ không thành vấn đề nếu chúng có ma thuật dịch chuyển như Yakumo hay Yoshino.
[Yakumo-oneesama thì không sao, vấn đề là Kuon và Steph cơ…]
[Kuon thì sao chứ? Đứa trẻ đó, chỉ một chút xíu tác động từ bên ngoài thì có thể làm gì được?]
Ashia đưa ra nhận xét có phần nghiêm khắc về em trai mình. Không ai lên tiếng cãi lại, bởi lẽ hai chị em này vốn là như thế.
[Chị cũng mong thế. Có điều Kuon là một cái nam châm thu hút những rắc rối y như cha ấy. Danh hiệu “người gây rối” cha đặt đâu phải là để trưng. Mặc dù không cố ý nhưng rắc rối vẫn tự tìm tới em ấy, giống như lũ cá bị hấp dẫn bởi mồi câu vậy.]
[Ừm… Quả thật.]
Ashia gật đầu đồng tình với Coon. Em trai cô tuy trông vô hại, nhưng trên thực tế cậu bé lại là người vướng vào rắc rối nhiều nhất trong số các chị em. Số lần cậu suýt bị bắt cóc lớn hơn nhiều so với con số một hoặc hai lần.
[Nhưng dẫu vậy, chị tin là Kuon sẽ tự giải quyết được.]
[Với “Thất Sắc Ma Nhãn”, thằng bé sẽ có cách giải quyết thôi. Có khi còn đến sớm nữa không biết chừng. Người chúng ta cần lưu tâm phải là Steph cơ. Em rất lo với tính cách nghịch ngợm của đứa trẻ đó.]
Những cái nhìn ấm áp hướng vào Linne, đứa trẻ đang cố hành xử như một người chị gái. Vì là đứa trẻ thứ bảy và chỉ có một em gái nên Linne không biết, nhưng cảm xúc của những cô chị lớn hơn đối với cô và em cô không khác biệt là mấy. Họ cảm thấy cả hai đều nghịch ngợm y như nhau.
[Nhân tiện thì… chị vui lòng góp chuyện được không, Freya-oneesama? Cả Alice nữa?]
[Mưm?]
[Vâng?]
Coon đảo mắt qua Freya và Alice ngồi bên cạnh, những người đang mải mê thưởng thức jumbo parfait, món ăn đặc sản của tiệm Parent. Cả hai đều dính kem khắp mặt và không ngừng đưa những miếng parfait vào miệng.
[Không sao, không sao. Kuon và Steph sẽ an toàn hết mà. Không ai có thể đánh bại hai đứa nó trừ khi mang sức mạnh của Thần đâu.]
[Em lo lắng chính vì có những kẻ mang sức mạnh của Thần đó đấy ạ.]
Sứ đồ của Ác thần. Những kẻ kế thừa quyền năng của Ác thần mà cha cô từng đánh bại đang âm mưu điều gì đó trong thời đại này.
Tokie, Thần Thời – Không, từng nói dòng thời gian vốn được phân ra nhiều nhánh, mỗi nhánh sẽ dẫn tới một tương lai khác nhau.
Tuy nhiên, dòng thời gian tại thế giới mà các cô đang sống đã được cố định vững chắc bằng sự trợ giúp của Tinh linh Thời gian. Bất kể các cô có làm gì, nó cũng sẽ được sửa đổi bởi Tinh linh Thời gian để không làm tác động đến tương lai gốc.
Chỉ cần mọi thứ tiếp diễn như vậy, các cô có thể an toàn trở về tương lai, về lại thời đại và thế giới mà các cô vốn sống.
Thế nhưng, khi các biến không xác định là Sứ đồ của Ác thần xuất hiện, sẽ rất khó để biết liệu dòng thời gian sẽ thay đổi thế nào. Sức mạnh Tinh linh không thể bì được với sức mạnh của Thần. Chỉ cần thay đổi một chút, các cô có thể sẽ không trở về được tương lai ban đầu. Thậm chí tệ nhất là sự tồn tại của tất cả sẽ ────.
[Rồi, dừng lại đi. Chị hiểu tại sao Coon-chan lo lắng, nhưng em có lo thì cũng vô ích thôi.]
[Nhưng mà…]
[Chúng ta vẫn còn cha và các mẹ mà? Không có gì phải lo cả. Thay vì lo lắng, em nên ăn thử parfait xem. Aaa nào.]
Coon có hơi tụt mood khi được đút cho ăn, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn làm theo chị mình. Vị ngọt đặc của kem lan khắp khoang miệng cô.
[Haiz… Mỗi lần cãi nhau với Freya-oneesama trông em cứ như một con ngốc ấy…]
[Coon-chan chỉ nghĩ quá lên thôi. Mấu chốt là nghiền nát đám Sứ đồ của Ác thần đó. Dễ ợt mà.]
[Vâng, chị nói đúng.]
Mọi thứ dường như đơn giản đến kì lạ khi cô nghe người chị giỏi giang và nhạy bén nói như vậy.
[Ít nhất thì, em ước con tàu “Ark” của Chrome Lanches không bị lấy trộm để có thể nghiên cứu nó.]
Coon liếc nhìn Illuminati Albus, Crown “Trắng” đang ngồi ở chiếc bàn bên cạnh.
Trong khi Kohaku, Ruli, Sango, Kokuyou, Kougyoku cùng bàn thoải mái thưởng thức món ăn của mình, Albus không có khả năng ăn uống chỉ có thể ngồi yên đó.
Coon mở lời với Albus.
[Albus. Tôi sẽ hỏi lại một lần nữa, việc phe bên kia có thể cũng sở hữu “Crown” là thật phải không?]
『Có khả năng. Chúng là “Vàng” hoặc “Bạc”.』
[Liệu hai con “Vàng” và “Bạc” đó cũng có khả năng đặc biệt của dòng Crown giống các cậu chứ?]
『Không rõ. “Vàng” và “Bạc” vẫn chưa được hoàn thiện. Khả năng là có.』
Chưa hoàn thiện. Nếu sử dụng hai con golem Crown đó như chìa khoá để khởi động Ark thì ổn thôi. Nhưng giả sử chúng có khả năng đặc biệt của dòng Crown thì sao?
Lũ Crown ban tặng nguồn sức mạnh khổng lồ đồng thời đòi hỏi chủ nhân chúng phải trả một “cái giá”.
Mà cho dù chưa hoàn thiện, tên kĩ sư golem – kẻ đã chế tạo đám golem bốn tay – vẫn sống sờ sờ ra đó. Đâu có gì chắc chắn hắn không thể tái tạo và khôi phục “Vàng” hay “Bạc”.
[Mình cần thêm thông tin… được trên khắp thế giới thì tốt quá… nếu là trong tương lai thì đã có SNS rồi… Đau!?]
Bị Freya gõ đầu bất thình lình, Coon ôm lấy đầu.
[Đã bảo là, đừng có suy tư với vẻ mặt đáng sợ đó nữa! Hiện tại chúng ta nên ngồi yên và chờ đợi. Cho đến khi mọi người tập hợp đông đủ.]
[N-nhưng…]
[Sao?]
[E-em hiểu rồi.]
Coon thoái lui khi thấy chị gái mình cầm muỗng, dao trên tay và mỉm cười. Cô hiểu rõ rằng người đáng sợ nhất chính là chị gái cô mỗi khi nổi giận.
Những cô em gái khác cũng hiểu điều đó, chúng tập trung vào món ăn trước mặt để không bị trở thành nạn nhân tiếp theo.
Để thay đổi bầu không khí, Elna quyết định chuyển chủ đề.
[Sau khi ăn xong chúng ta nên làm gì đây ạ?]
[Em muốn tới Hội Mạo hiểm giả!]
[Em nữa ạ!]
Alice đồng thuận với đề xuất của Linne. Ở chiều ngược lại, Ashia và Yoshino có vẻ chẳng hào hứng lắm.
Ma thuật vô thuộc tính của hai cô bé không thực sự phù hợp cho thực chiến. Ashia có [Apport] và [Search], Yoshino có [Teleport], [Absorb], [Reflection], những ma thuật thiên về phòng thủ. Hơn nữa, hai cô cũng không thích chiến đấu.
Tuy nhiên, Ashia sẵn sàng săn ma thú để kiếm nguyên liệu, và Yoshino có thể sử dụng ma thuật hệ Hoả và Phong. Mạnh hơn nhiều so với các mạo hiểm giả ở đó.
[Em định làm gì khi tới Hội Mạo hiểm giả? Họ sẽ không cho chúng ta đăng ký ở độ tuổi này đâu đó?]
Coon đưa ra một lý do để đến Linne cũng hiểu. Không có giới hạn độ tuổi khi đăng ký làm mạo hiểm giả. Tuy nhiên, đối tượng với độ tuổi quá nhỏ sẽ bị từ chối. Hội sẽ không để một đứa trẻ tự tìm đến chỗ chết.
Thế nhưng nếu chứng minh được là đủ năng lực, chúng vẫn có thể đăng ký bình thường.
[Em sẽ không đăng ký mà là mua bán, Coon-oneechan. Trong [Storage] của Freya-oneechan vẫn còn xác đám ma thú từ chuyến săn hôm trước mà phải không ạ?]
[A! Chị quên béng mất. Phải rồi, mua bán nguyên liệu thì không nhất thiết phải là mạo hiểm giả.]
Nhớ ra điều đó, Freya vỗ hai tay.
Vốn dĩ bọn trẻ không có tiền để tiêu xài xả láng. Mặc dù đường đường là công chúa của một quốc gia, có đầy đủ tiện nghi và những thứ thực sự cần thiết, song chúng không bao giờ được cho quá nhiều tiền.
Tôn chỉ của nhà Mochizuki là có làm thì mới có ăn, vì thế nếu cần tiền, chúng phải tự lao động để kiếm lấy. Chúng có thể nhận tiền tiêu vặt bằng cách giúp đỡ gia đình và người thân, nhưng thu nhập từ Hội Mạo hiểm giả vẫn nhiều hơn tất thảy.
Nói về cách sử dụng tiền, Freya chi tiền để sưu tập vũ khí quý hiếm, Coon chi tiền cho công việc phát triển tạo tác, ma cụ, còn Ashia thì mua những nguyên liệu nấu nướng thượng hạng nhất, nhìn chung tất cả đều có tài chính cá nhân dư dả.
Tuy nhiên, vì bị cha mình bắt buộc nên tất cả phải gửi tiền tại Hội Mạo hiểm giả và đem được rất ít tới thời đại này.
[Vậy thì chốt sau khi ăn xong chúng ta sẽ đến Hội Mạo hiểm giả.]
[Thế, hôm nay Freya-oneesama hãy trả tiền nha.]
[Ugh… t-thôi được. Dù sao ở đây chị cũng là người lớn nhất rồi.]
Freya muốn đánh trống lảng khi nghe Yoshino đề xuất, nhưng cô đành nhượng bộ trước các cô em gái. Freya, Linne và Alice là những người có tiền nhờ việc đi săn. Nhưng bắt một người không phải thành viên trong gia đình như Alice hay thành viên nhỏ tuổi nhất như Linne trả hết thì không hợp tình hợp lý chút nào.
Sau khi thanh toán xong, toàn bộ số tiền tiêu vặt mà các mẹ cho để ăn uống ở tiệm Parent của Freya đã bốc hơi.
Thế nhưng những nguyên liệu nằm trong [Storage] của cô còn đáng giá hơn nhiều, thế nên thiệt hại tài chính này là không đáng kể.
Thậm chí còn vui vẻ vì “lương sắp về” là đằng khác, cô vừa bước trên con đường tới Hội Mạo hiểm giả vừa mỉm cười.
[Đã lâu lắm rồi mới lại có một khoản tiền lớn thế này. Mình phải mua món vũ khí nào đó mới được.]
[Freya-oneesama thật là… Chị không nghĩ mình nên ngừng lãng phí tiền bạc sao?]
[Nè, đó không phải là lãng phí tiền bạc! Đó là khoản chi tiêu cần thiết!]
Khoản chi tiêu đó mà cần thiết á? Ashia thở dài ngao ngán. Còn Coon chỉ biết nhún vai.
Sau khi đến Hội Mạo hiểm giả, lũ trẻ đi thẳng đến quầy tiếp tân với thái độ thản nhiên và rõ rành rành về nơi đây.
Ngược lại, các mạo hiểm giả đứng xung quanh thì trưng ra những khuôn mặt thắc mắc kiểu “Sao lại có một đám con nít ở đây thế?”.
Cô gái tiếp tân của Hội cũng giống họ.
[Ừm, chị có thể giúp gì cho mấy đứa?]
Cô tiếp tân Misha – một thú nhân Miêu tộc – nhanh chóng giấu đi sự ngạc nhiên và mỉm cười hỏi. Trẻ con hiếm khi đến Hội nhưng không phải là không có. Vài mạo hiểm giả thường mang con mình đi cùng, và đôi khi có những đứa nhóc sẽ đến nộp yêu cầu làm công việc vặt.
Misha tin rằng chúng thuộc nhóm đó.
[Em muốn nhờ chị mua lại chỗ nguyên liệu của em.]
[Ể? Mua gì cơ?]
Misha tỏ ra ngạc nhiên trước lời nói bất ngờ. Rõ ràng lũ trẻ đã bảo cô mua nguyên liệu, nhưng chúng không mang thứ gì vào cả.
Nhưng có thể chúng vừa săn được vài con chim hoặc thỏ gì đó. Nếu là như vậy, đem đến những cửa hàng thịt sẽ có lời hơn. Đám nhóc này đã nhầm lẫn khi đến đây.
[Nghe nè, ở đây bọn chị không mua lại thứ gì ngoài ma thú. Nếu các em có một con thỏ hay chim thì…]
[Thì chúng là ma thú mà ạ. Em có King Bear này, Bloody Goat này… à phải rồi, mặc dù chỉ còn cái đuôi nhưng em cũng có Nídhogg nữa.]
[………Hả?]
Hàng lông mày của Misha dựng ngược. Cả King Bear hay Bloody Goat đều là những ma thú xếp hạng Đỏ. Hơn nữa, chúng có cả một con Ma Long như Níhogg á? Bộ nơi này là rạp xiếc chắc.
[Nè, các cô bé. Nếu các em muốn đùa giỡn thì hãy ra chỗ kh…]
[Freya-oneesama, mắt thấy tai nghe thì sẽ tiện hơn đó.]
[Em nói đúng. Dô ta.]
Rầm! Một con dê khổng lồ với bộ lông màu đỏ tươi từ đâu ra xuất hiện trên chiếc bàn thanh toán ngoại cỡ.
Bầu không khí trong Hội như đóng băng khi xác con ma thú đột nhiên xuất hiện. Việc vác xác một con ma thú hạng Đỏ vào Hội ở Brunhild là rất hiếm, và vì thế khiến những người ở đó kinh ngạc đến nỗi không thốt nên lời.
Trong khi đó cô nàng Misha thì ngạc nhiên bởi một thứ khác. Kia chắc chắn là ma thuật lưu trữ. Nó làm cô nhớ đến một người.
Đưa mắt từ xác con Bloody Goat sang lũ trẻ, Misha thấy một con hổ trắng đang nhàn rỗi ngồi liếm lông dưới chân chúng.
[K-không lẽ nào… họ hàng của Bệ hạ…? Xin hãy đợi tôi một chút!]
Misha tức tốc chạy lên cầu thang phía sau quầy với khuôn mặt tái nhợt. Những người ở đó bối rối nhìn theo bóng lưng cô và xác con Bloody Goat.
[Freya-oneechan, máu. Máu đang chảy ra kìa.]
[Hửm? A, thôi chết.]
Freya vội vã nhét lại xác Bloody Goat vào trong [Storage].
Những thứ nằm trong [Storage] sẽ bị ngưng đọng thời gian. Bởi vì vẫn còn tươi như khi mới bị giết, máu của con Bloody Goat chưa chảy ra hết và nhuốm đỏ cả bàn.
Giống như khi xuất hiện, thấy con Bloody Goat đột nhiên biến mất làm cả quầy tiếp tân lẫn các mạo hiểm giả quanh đó thêm một phen kinh ngạc.
[Bầu không khí khá là kì quặc nhỉ.]
[Un. Sao tự nhiên mọi người im lặng vậy ta?]
Yoshino trả lời Ashia. Ở Hội Mạo hiểm giả trong tương lai, mọi người đều biết đến lũ trẻ và nếu họ có ngạc nhiên thì cũng không đến mức này. Chính điều đó làm các cô bé cảm thấy không thoải mái.
Lũ trẻ không nhận thức được rằng chúng quá khác so với trẻ con bình thường. Chúng không hiểu điều gì khiến họ kinh ngạc đến vậy.
[Này, đám nhóc này là sao đây?]
Ngay lúc đó, một người đàn ông bước vào Hội và lớn tiếng hỏi.
Vóc dáng cao to khoảng chừng 2 mét. Mái tóc trông như cái mào gà, buộc rìu dưới thắt lưng, mặc áo khoác da cộc tay và giáp vai. Nếu vua của đất nước này có ở đây, cậu ta sẽ nghĩ “Cái mốt thời trang chợ búa từ cuối thế kỉ trước gì thế này?”. Đi sau anh ta là một đám người ăn mặc y hệt.
Thanh niên Mohawk đi đầu lườm lũ trẻ đang đứng xếp hàng ở quầy. Nếu gặp phải trẻ con bình thường, chúng đã khóc toáng lên và bỏ chạy rồi.
Thế nhưng, không ai trong số lũ trẻ dao động trước cái lườm đó, mà ngược lại chúng còn nhìn đám người với gu thời trang từ thế kỉ trước bằng ánh mắt hiếu kì.
[Đầu ngố.]
Bầu không khí tại đó lại đóng băng trước lời lẩm bẩm của Linne
CHƯƠNG 506: ĐỔI TIỀN VÀ BÀ NGOẠI VỚI CHÁU GÁI
[Phụt.]
Tiếng cười không thể nhịn nổi nữa phát ra từ đâu đó, phá vỡ bầu không khí im lặng. Đó là từ phía sau đầu Mohawk.
[Mày nghe chưa hả!? Thằng đầu ngố!]
[Buhahaha! Sai thế nào được!]
[Con nít không biết nói dối đâu!]
[Tụi bây…!]
Đám đồng bạn của đầu Mohawk ôm bụng cười. Các mạo hiểm giả khác và nhân viên trong Hội thì bịt miệng cố nén giọng cười lại.
Mạo hiểm giả đầu Mohawk chạy tới trước Linne và chỉ thẳng vào cô bé.
[Này, cô nhóc! Đây là kiểu tóc truyền cảm hứng! Nó không hề ngố!]
[Mặc dù nó khiến trông anh như một con gà?]
[Gà…]
Đám đồng bạn đằng sau anh ta lại cười ngả nghiêng khi nghe Linne nói thế. Một vài người thậm chí còn cười lăn ra đất. Các mạo hiểm giả và nhân viên có mặt trong Hội cũng không thể nhịn nổi nữa.
[Này, Linne. Em không được nói những lời thô lỗ như vậy.]
[…Vâng. Em xin lỗi.]
Freya nhìn Linne. Mặc dù đôi lúc có vẻ ích kỷ, song cô bé rất nghe lời chị mình. Cô ngay lập tức xin lỗi.
Ashia bước tới trước mặt đầu Mohawk và hơi cúi đầu.
[Em gái em đã nói những điều thất lễ, mong anh tha thứ.]
[Ừm, ờ… Anh cũng xin lỗi vì đã la mấy đứa.]
Có lẽ vì bị bối rối trước cái cúi đầu nhã nhặn, đầu Mohawk lúng túng cúi đầu lại.
Trong việc xã giao và ứng xử trước công chúng, Ashia và Coon vượt xa những cô con gái khác. Chúng có thể khiêu vũ và hành xử như một Công chúa thực thụ.
À thì, ngoại trừ Coon ra, mục đích của Ashia là để được đi công du và dành nhiều thời gian hơn bên cha mình.
Thấy đầu Mohawk đứng lúng túng trước Ashia, một cô tiếp tân cố nén giọng cười lại và mở lời.
[Nè, Tile-san, đừng nhìn bọn trẻ chằm chằm thế chứ. Mặt anh trông dữ tợn lắm đó.]
[Mặt tôi không dữ tợn! Nó hoàn toàn bình thường!]
Thanh niên đầu Mohawk tên Tile la lên với cô tiếp tân, nhưng đồng bạn phía sau anh ta thì xua tay bác bỏ.
[Đáng sợ.]
[Cô gái nào gặp mày lần đầu mà chả bỏ chạy.]
[Bản mặt mày chính là vũ khí đó.]
[Mấy thằng chó này!]
Anh ta la lên “Tụi bây cũng y hệt thôi!” và bắt đầu cuộc cãi vã chẳng giống ai với đám bạn.
[Chẳng phải mấy đứa nhóc này bình tĩnh lắm sao! Mặt tao không có dữ tợn!]
[Vâng, bọn em không thấy đáng sợ gì hết.]
[Thấy chưa! Cuối cùng cũng có người hiểu tao! Bọn mày nên học hỏi tính thật thà của mấy đứa nhóc này đi!]
Nghe Linne nói, đầu Mohawk ánh lên niềm tự hào và dõng dạc tuyên bố với đám bạn.
Mặc dù chính cô bé đã bảo anh ta là đầu ngố và là con gà khi nãy.
[Có chuyện gì mà ồn ào thế?]
Trong khi đám đầu Mohawk đang cãi vã, có một người cùng với Misha bước xuống cầu thang. Mái tóc vàng mượt và tai dài. Người đó là một nữ nhân tộc elf với vẻ ngoài khoảng chừng 20 tuổi.
[A, là Chủ Hội.]
[Ara? Mấy đứa biết tôi sao?]
Biết đã lỡ mồm, Freya bịt chặt miệng. Người vừa xuất hiện là Relisha Millian, Chủ Hội chi nhánh Brunhild.
Ở thời đại mà đám Freya sống, Relisha vẫn giữ chức Chủ Hội ở Brunhild, và vì là elf nên ngoại hình của cô vẫn giống hệt bây giờ. Trong tương lai tất cả bọn trẻ đều mang ơn cô ấy.
[Vậy đây là những đứa trẻ mang đến xác Bloody Goat?]
[V-vâng! Ủa!? Nó biến đâu mất rồi!?]
Misha tỏ ra hoảng hốt khi thấy xác Bloody Goat nằm trên bàn đã không cánh mà bay.
[À, tại vì quầy thanh toán bị dính máu bẩn nên em đã cất nó đi rồi.]
[…Không lẽ cô bé có thể sử dụng ma thuật lưu trữ?]
[Em có thể.]
Relisha thoáng chốc mở to hai mắt, nhưng nghĩ đến đám ma thú mà bọn trẻ đem tới, cô đã phần nào mường tượng được thân thế của chúng.
[Tôi sẽ dẫn mấy đứa tới khu vực phân rã. Lối này.]
Relisha dẫn bọn trẻ tới một căn phòng phía sau Hội nơi họ chuyên phân rã xác những con ma thú được đem tới.
Trong khu vực phân rã, những con dao khổng lồ, những loại cưa đặc biệt, những chiếc kìm to bản được treo khắp tường.
Giữa gian phòng là một chiếc bàn lớn, máu nhỏ từng giọt khắp nơi.
Mặc dù đã phân rã hàng nghìn, hàng vạn cái xác nhưng kì lạ thay chiếc bàn không hề bốc mùi chút nào. Có lẽ họ đã sử dụng ma thuật thanh tẩy hoặc một loại ma cụ nào đó.
[Em có thể bỏ nó lên đây không?]
Freya lấy ra con Bloody Goat từ [Storage] theo chỉ dẫn của Relisha và đặt xuống bàn cái “rầm!”.
Tất cả những nhân viên phân rã trong phòng đưa mắt nhìn theo. Họ đã khá quen thuộc với cảnh ai đó đưa xác ma thú ra vào bằng ma thuật lưu trữ.
Quốc vương, các Hoàng hậu, các chị gái và họ hàng của Quốc vương và một chàng trai quấn khăn quàng cổ vừa đạt hạng Vàng dạo gần đây đều sử dụng phép đó. Mặc dù vậy họ vẫn là số hiếm.
Điều khiến các nhân viên phân rã ngạc nhiên là những đứa trẻ nhỏ tuổi như vậy lại mang vào xác của một ma thú cấp cao.
Relisha xem qua con Bloody Goat nằm trên bàn rồi cất tiếng hỏi Kohaku đi cùng hộ tống lũ trẻ.
[Kohaku-den. Mấy đứa trẻ này là họ hàng của Bệ hạ sao?]
『Ừm, thì… có thể xem là như vậy. Nhân danh Chủ nhân, tôi đảm bảo danh tính của chúng.』
[Ra vậy.]
Ai sống ở Brunhild cũng biết đám Kohaku là linh thú triệu hồi của vị vua của đất nước này và có thể giao tiếp. Chỉ cần Kohaku đảm bảo, tất cả vấn đề đã được giải quyết.
Các nhân viên phân rã cũng bị thuyết phục, họ lẩm bẩm “Ồ, ra là thế…”.
[Ừm… vậy chị có thể mua lại… không?]
Cảm thấy bầu không khí hơi kì lạ, Freya rụt rè hỏi Relisha.
[Mua lại thì không vấn đề gì, nhưng Bệ hạ có biết chuyện này không?]
[Ư.]
Freya cứng giọng trước câu hỏi của Relisha. Mặc dù không làm gì sai nhưng không hiểu sao cô bé lại cảm thấy tội lỗi.
Lũ trẻ đáng lẽ không tồn tại trong thời đại này. Nhờ có bà Tokie và Touya kiểm soát mà chúng mới không nổi bật ở đây.
[Để cho chắc ăn, tôi sẽ xác nhận lại, được chứ?]
[Được ạ……]
Freya gật đầu từ bỏ khi thấy Relisha rút smartphone ra. Sau khi Relisha bắt đầu gọi cho cha chúng, bọn trẻ đi ra một góc khác và quây thành vòng tròn.
[Cha sẽ bắt quả tang cả đám mất.]
[Hay chúng ta bảo là đi gửi tiền vào Hội?]
[K-không ổn đâu. Chúng ta không có thẻ Hội, làm sao gửi tiền được.]
Khác với tương lai, lũ trẻ không phải mạo hiểm giả trong thời đại này. Vì vậy, đáng lẽ chúng phải nhờ cha mẹ mình “giữ hộ” chứ không thể nào đưa tiền cho Hội giữ.
Cha thì còn có thể cưng chiều con gái, chứ mẹ chúng chắc chắn sẽ nói thế.
Sau khi gọi xong, Relisha quay sang lũ trẻ.
[Bệ hạ đã cho phép. Tôi sẽ mua những thứ các em có.]
Freya thở phào nhẹ nhõm khi thấy nụ cười của dân kinh doanh nở trên mặt cô Chủ Hội. Nhưng những lời tiếp theo của Kohaku đứng đằng sau cô bé đã dập tắt nó.
『Chủ nhân vừa chuyển lời bằng thần giao cách cảm. Đừng lãng phí tiền bạc. Ngoài ra, mua cái gì phải báo cáo lại hết.』
[Ư……]
[Hà~…]
Hai người chuyên đốt tiền cho sở thích cá nhân Freya và Coon chùng vai xuống. Những đứa trẻ khác thì không quá bi quan, vì chúng vẫn còn ít tiền để tiêu.
Thực phẩm thượng hạng mà Ashia muốn mua sẽ không bị hỏng nếu được bảo quản bằng ma thuật thời – không nên không tính là lãng phí và đã được cha mẹ cô chấp thuận.
Tuy nhiên, bộ sưu tập vũ khí của Freya hoàn toàn là sở thích, còn chi phí cho việc nghiên cứu của Coon thì vô cùng tiêu tốn. Nếu nghiên cứu thất bại, số tiền sẽ đổ sông đổ bể.
Chính vì vậy nên rất có khả năng thứ hai cô bé muốn mua sẽ bị xem là “lãng phí”.
Freya thở dài thườn thượt.
[Chưa nói đến cha, mẹ chắc chắn sẽ không bao giờ cho… Biết vậy mình khỏi đi cho rồi.]
[Có sao đâu ạ. Dù gì chị vẫn nhận được số tiền đó thôi mà?]
[Ừ thì đúng nhưng…]
Như Alice nói, số tiền cô bé nhận được lớn hơn nhiều so với tiền ăn uống ở tiệm cà phê, và nếu cô không tiêu thì nó vẫn còn đó.
[Còn gì nữa không?]
[À, ừm. Đây nữa ạ.]
Dù đã tụt hết cả hứng nhưng Freya vẫn lấy thêm đồ từ [Storage] theo lời Relisha. Lần này là những thứ quá số lượng và sẽ không thể bán với giá cao như mấy bộ lông tả tơi và nanh gãy.
[Đây là… đuôi của Nídhogg!? Thế còn cơ thể nó đâu?]
[À… Nó đã bị đóng băng và tan tành rồi ạ. Có vài chuyện đã xảy ra…]
Cô bé tiếp tục xếp chồng những khối thịt bị đóng băng xuống bên cạnh bàn. Chúng đã không còn nguyên vẹn nữa.
Các nhân viên phân rã như muốn hỏi “Chuyện quái gì đã xảy ra?” khi cầm những tảng thịt băng trên tay.
[Quả nhiên là vậy thật…]
[Da thì vô dụng rồi. Xương cũng vậy nốt. Chỉ còn cách đem phân rã lấy thịt mà thôi…]
[Đùa đấy à, thật lãng phí… Chúng ta có thể chế tạo bao nhiêu bộ giáp da nếu nó không nát tan tành chứ…]
Thủ phạm Linne ngượng ngùng đứng lắng nghe mấy người nhân viên than phiền. Nguyên liệu chất lượng sẽ chế tạo được vũ khí và áo giáp tốt. Vũ khí và áo giáp tốt có thể cứu mạng các mạo hiểm giả.
Nghe đến đây, Linne đã hiểu mình đã gây ra những gì.
[Lần sau em sẽ cẩn thận…]
[Thôi đừng buồn mà.]
Alice vỗ vai Linne. Cô bé tự hứa với lòng phải cẩn trọng hơn.
◇◇◇◇
[Cha.]
Lũ trẻ bước ra từ Hội Mạo hiểm giả. Elna thấy tôi đầu tiên và rồi cả đám đều nhìn về phía tôi.
[Sao cha lại ở đây? Đang giữa tiệc mà?]
[Tại cha hơi lo lắng cho mấy đứa nên đã rời sớm một chút. Mà có vẻ việc mua bán trót lọt hết nhỉ.]
[Bọn con bị bảo là lãng phí.]
[Ư…]
Linne rên rỉ khi nghe Coon kể lại. Haha, cái đó không lấy nguyên liệu được nữa hửm. Mà… mấy người nhân viên nghiêm túc của Hội đúng là sẽ nói như vậy.
[Vậy? Có thứ gì mấy đứa muốn mua với số tiền đó không?]
[Có ạ! Ma kiếm Cutlass mà hải tặc Jolly từng sử dụng hiện đang ở Đế Đô của Regulus…]
[Không được. Hilda cấm mua mấy món vũ khí hay áo giáp đó.]
[Biết ngay mà!]
Freya ôm đầu than thở. Cha xin lỗi. Cơ mà nghĩ đi, bộ món vũ khí con muốn mua sẽ biến mất trong tương lai hay sao mà con phải lấy bằng được trong thời đại này?
[Ừm, còn chi phí nghiên cứu của con…]
Coon giơ tay lên. Lần này là con bé này hửm. Tôi sẽ nói lại y hệt những gì Leen đã bảo.
[Hãy giải thích cụ thể những gì con định chế tạo. Nếu nó không quá kì quặc thì được.]
Coon nhẹ nhõm vuốt ngực. Leen rất hợp tình hợp lý chứ không như Hilda.
[Cha, con muốn mua thật nhiều bánh kẹo.]
[Bánh kẹo?]
Tôi hơi ngạc nhiên khi nghe Yoshino nói thế. Đề xuất này thường phải là Freya hay Alice chứ.
Cơ mà bánh kẹo? Lâu đài sẽ phục vụ một bữa tráng miệng vào mỗi 3 giờ chiều. Mà hôm nay mấy đứa này còn đi ăn ở tiệm Parent nữa? Bộ con bé muốn ăn món gì đó khác sao?
[Con muốn đem chúng đến trường học của bà và phân phát cho mọi người. Con muốn gặp bà nữa.]
[À, chuyện đó…]
“Bà” mà Yoshino nói không phải bà Tokie, thần Thời – Không, mà là Fiana-san, mẹ của Sakura.
Trong số lũ trẻ, chỉ có Yoshino sống cùng đất nước với bà ngoại. Bà của Freya sống ở Vương quốc Hiệp sĩ Restia, bà của Ashia thì ở Đế quốc Regulus, trong khi bà của Coon, Elna và Linne thì không còn nữa.
[Trong tương lai bà Fiana đã trở thành hiệu trưởng và dạy học cho bọn con. Ai cũng đều mắc nợ bà ấy… nên bọn con rất muốn gặp bà nếu có thể.]
[Ra vậy. Hmm…]
Tôi suy ngẫm những gì Coon nói. Hiện tại bọn trẻ đang cải trang thành những người khác bằng ma cụ thay đổi ngoại hình.
Đây là biện pháp phòng ngừa những người trong lâu đài náo động vì lũ trẻ trông quá giống mẹ mình, nhưng thế không có nghĩa việc chúng tới từ tương lai bị giấu im ỉm. Tôi đã tiết lộ chuyện này cho Tiến sĩ Babylon và Kĩ sư Elka.
Nếu tôi bỏ qua những phần liên quan đến mấy vị thần và chỉ đề cập đến phép thời – không thì… có ổn không ta?
Dì ấy là họ hàng của tôi (chính xác là mẹ vợ) và thật sự tôi cũng rất muốn tiết lộ cho Fiana-san về Yoshino, nhưng liệu dì ấy sẽ tin hay không đây…
[Đợi một chút. Để cha hỏi Sakura đã.]
Chuyện về cha mẹ thì hỏi con cái là hợp lý nhất rồi.
Sau khi tôi gọi cho Sakura và giải thích tình hình, em ấy bỗng nhiên xuất hiện ngay trước mặt chúng tôi bằng [Teleport] luôn. Cơ mà từ từ đã, em rời khỏi tiệc như thế có ổn không đấy?
[Không sao. Hầu như bọn họ đều quắc cần câu cả rồi. Rời đi dễ ợt.]
[Vậy à…]
Có vẻ như Suika đã tổ chức một cuộc đọ tửu lượng và lần lượt hạ đo ván hết cả đoàn xiếc. Tôi đã đúng khi không cho bọn trẻ tham gia.
[Thế còn chuyện của Fiana-san thì…]
Cháu ngoại muốn gặp bà mình nhưng tôi thì sợ dì ấy sẽ không tin. Chỉ khi giống Tiến sĩ Babylon, có kiến thức về ma thuật và kỹ thuật ma thuật, thì chắc dì ấy mới hiểu được.
[Mẹ em đến từ Vương quốc Ma thuật Felsen. Mẹ có hiểu biết về phép thời – không đến một mức độ nào đó, nên em nghĩ sẽ không thành vấn đề đâu. Vấn đề là người kia.]
[Người kia?... À.]
À… Là cái ông Quỷ vương Bệ hạ…
Quả thật, Yoshino cũng là cháu ngoại của ông ta… Nếu bị phát hiện, tôi nghĩ người đó sẽ quậy banh nóc mất. Có nhất thiết phải đưa con bé đi gặp ổng không nhể...
[Yoshino, con nghĩ thế nào về ông ngoại ở Xenoahs?]
[Ông ngoại ạ? Ông rất tốt bụng. Hay mua bánh kẹo cho con. Nhưng con nghĩ ông lại hơi quá khích mỗi khi có con và mẹ.]
Xem ra đứa cháu thì lại không thấy ông mình phiền toái. Cơ mà trong tương lai, ông Quỷ vương đó vẫn chưa bỏ được thói cuồng con gái mà còn rước thêm thói cuồng cháu ngoại hả trời.
[Quỷ vương để sau đi. Em muốn cho mẹ gặp đứa trẻ này.]
Sakura dừng bọn tôi lại khi nghe kể về cha mình. Hmm, ông Quỷ vương thì để sau cũng được. Mà em ấy còn không thèm thêm “Xenoahs” vào danh xưng của ổng luôn.
[Được rồi, vậy chúng ta đi gặp Fiana-san nhé?]
[Còn bánh kẹo thì sao?]
[Hôm nay trường học đóng cửa nên không có trẻ con đâu. Ta phải chờ đến khi khác thôi.]
[Nn. Em hiểu rồi.]
Tôi tập hợp lũ trẻ lại và dùng [Teleport] dịch chuyển đến căn nhà của Fiana-san nằm kế bên trường học.
Nhà của Fiana-san có một khu vườn lớn, rất thoải mái để sinh sống. Khi chúng tôi dịch chuyển đến khu vườn, Nyantaro đang khéo léo quét dọn ở đó ngay lập tức nhận ra và lên tiếng gọi.
[Nya? Vua và Công chúa nya. Hai người tìm hahaue-sama sao nya?]
Nyantaro là linh thú triệu hồi của Sakura, nhưng cậu ta giống như hầu cận của Fiana-san hơn.
Nyantaro cũng điều hành đám mèo ở Brunhild nên có thể xem cậu ta như một trong số những người đứng đầu bộ phận tình báo của chúng tôi. Thế mà lúc này cậu ta lại đang đeo tạp dề và cầm chổi quét vườn.
[Mẹ có đây không?]
[Hahaue-sama nya, và đám Athos đang đi mua sắm nya. Chắc họ đang trên đường về… A, về rồi kìa nya.]
Phía bên kia hàng rào, Fiana-san đang cùng đám đồng loại Cat Sith của Nyantaro – bao gồm Athos, Aramis, Porthos – trở về. Đám Athos đảm nhận việc cầm những túi đồ. Có vẻ ba bọn chúng cũng sống ở đây. Trông Fiana-san cứ như mấy bà dì cuồng mèo vậy.
[Là Bệ hạ đây mà. Cả Farne nữa. Mấy đứa trẻ đó là sao? Chúng đến ghi danh học à?]
[Bà ơi!]
[Hả?]
Yoshino chạy tới và ôm lấy Fiana-san. Bỗng nhiên bị ôm, hai mắt Fiana-san mở to ngạc nhiên.
[B-bà!? Trông mẹ già thế sao!?]
Có vẻ dì ấy sốc vì bị gọi là bà hơn là được ôm.
Fiana-san có tóc bạc, nhưng dì ấy chỉ mới hơn 30 tuổi một chút. Ngay cả trong thế giới này nơi mà hôn nhân diễn ra khá sớm, bị một đứa trẻ gọi là bà ở độ tuổi đó vẫn thật sự nhói lòng.
Dù sao trông Fiana-san vẫn trẻ hơn tuổi thật mà.
[Đứa trẻ này là sao đây…?]
[À thì… chuyện hơi dài một chút ạ…]
Tôi suy nghĩ không biết nên trả lời như thế nào với Fiana-san, người đang ngơ ngác nhìn tôi.
[Đứa trẻ đó là Yoshino. Con của con và Vua. Cháu ngoại của mẹ.]
[Hả!? Ể!?]
Ê nè!? Trước khi tôi kịp hé răng nửa lời, Sakura đã tiết lộ toàn bộ sự thật cho Fiana-san.
[Ừm, ý-ý con là… con nuôi?]
Hmm, người khác nghĩ thế cũng đúng thôi… Ở độ tuổi của Sakura không thể nào có một đứa con lớn như vậy được.
[Không. Là con gái ruột. Yoshino, con có thể mọc Vương Ngạc ra không?]
[Con có thể. Đây ạ.]
Một cái sừng màu bạc nhỏ xíu nhú lên phía trên tai Yoshino. Vương Ngạc, bằng chứng của Hoàng gia quỷ tộc. Ít nhất thì nó chứng minh con bé có huyết thống với Quỷ vương, nhưng dẫu vậy nó không thể chứng minh con bé là cháu của Fiana-san.
[Thôi Yoshino, tháo luôn chiếc huy hiệu ra đi.]
[A, vâng ạ.]
Đúng như Coon bảo, đó mới là điều quan trọng. Lũ trẻ đang thay đổi ngoại hình bằng những chiếc huy hiệu có yểm [Mirage]. Vì chúng đã được cài đặt để không có tác dụng lên chúng tôi nên trông Yoshino vẫn giống Sakura như đúc, nhưng với Fiana-san thì hai mẹ con cứ như hai người xa lạ.
Yoshino tháo chiếc huy hiệu ra. Nhìn Yoshino từ từ thay đổi ngoại hình, Fiana-san quay sang so sánh Sakura với con bé.
[Ể!? Ểểểểểểể!?]
Giờ thì, tôi nên giải thích thế nào đây.
CHƯƠNG 507: ÔNG NGOẠI VÀ BÀ NGOẠI
[Đứa con gái tới từ tương lai của Bệ hạ và Farne… Cháu ngoại của tôi…]
Fiana-san ngồi ngây người trên bộ sofa trong khi được Yoshino ôm lấy. Tôi đã yêu cầu những người khác rời khỏi phòng vì không muốn mọi chuyện thêm phức tạp.
Hiện giờ trong phòng chỉ có tôi, Sakura, Fiana-san và Yoshino.
[Chuyện này có lẽ hơi khó tin…]
[Ấy không, ma thuật thời – không… bởi vì có tồn tại loại ma thuật thao túng thời gian và không gian nên điều đó về lý thuyết là khả thi. Hơn nữa Bệ hạ cũng là người vượt ngoài tiêu chuẩn nên thường thức làm sao áp dụng được.]
…… Ờm, hình như tôi vừa bị dì ấy đía thì phải.
[Vậy thì tại sao mẹ không chấp nhận Yoshino?]
[À, không phải là về Yoshino-chan. Mẹ chưa từng chuẩn bị tâm lý để làm bà ngoại nên… cảm giác như mẹ đột nhiên già đi vậy.]
Fiana-san ngồi đối diện chúng tôi trả lời Sakura kèm một nụ cười cay đắng. Quả thật. Tôi cũng từng có cùng cảm xúc với dì ấy.
Khi mới nghe bà Tokie bảo rằng lũ trẻ sẽ đến, tôi đã khá hoảng và không biết nên làm gì.
[Bà ngoại ở đây trẻ hơn bà ngoại ở kia!]
[Trời ạ. Mẹ không biết nên vui hay buồn nữa.]
Fiana-san cười gượng khi nghe những lời rất hồn nhiên từ Yoshino.
[Yoshino yêu bà đúng không nào?]
[Vâng! Bà thường chơi cùng và dạy cho con rất nhiều điều. Bà còn dạy cả ma thuật nữa ạ.]
Dì ấy dạy cả ma thuật nữa? Quả thật, thuộc tính tương thích của Sakura là Thuỷ và Ám. Trong khi Yoshino lại là Hoả và Phong.
Sự khác biệt đó khiến em ấy không thể dạy quá nhiều. Nhưng Yoshino đã có Fiana-san cũng tương thích với hệ Hoả và Phong giống mình. Cả ba đời đều tương thích với nhiều thuộc tính là điều hiếm thấy, chắc đó là do gốc gác từ Vương quốc Ma thuật Felsen.
[Mẹ chưa từng nghĩ sẽ được thấy mặt cháu ngoại nhanh đến thế.]
[Bọn con cũng vậy thôi ạ.]
Chúng ta không thể biết trước điều gì trong cuộc sống. Như việc tôi bị sét của Kami-sama đánh chết và được đưa tới thế giới khác vậy.
[Ừm, thế còn Quỷ vương Bệ hạ thì sao?]
[À… chuyện đó thì bọn con cũng chưa biết. Chúng ta đâu thể nào chỉ nói cho Fiana-san mà giấu nhẹm ông ấy, đúng không?]
Tôi vừa nói vừa liếc sang bên cạnh, Sakura đang quay mặt đi với biểu cảm kinh tởm. Dai dữ vậy mẹ trẻ.
[Để Yoshino gặp ông ta thì được thôi. Điều em ghét là phản ứng sau đó. Em thừa biết con người đó sẽ làm gì khi gặp con bé. Ông ta chắc chắn sẽ phát rồ. Thật mê muội. Phiền phức.]
Hờ hờ, tôi có thể dễ dàng tưởng tượng được. Không đùa đâu, ông ta sẽ phát rồ, thậm chí nước mắt ngắn dài thật đấy. Đúng là phiền phức mà.
[Khi Yoshino ra đời ông ấy có bày trò gì thái quá không? Chẳng hạn như một cuộc diễu hành ăn mừng ở Xenoahs…]
[Nói mới nhớ, con có nghe rằng ông ngoại và bác Fallon đã đánh nhau to vào ngày con ra đời đó ạ.]
Hả? Bác Fallon tức là Hoàng tử Xenoahs đệ Nhất ấy hả? Là cái người não cơ bắp đó. Tại sao bọn họ lại bem nhau vào ngày sinh của con bé?
[Ông ngoại nằng nặc đòi thoái vị Quỷ vương và chuyển tới Brunhild sống. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột nên họ đã đánh nhau ngay giữa Lâu đài Brunhild luôn ạ.]
[Ồ…]
Mấy cái người này, dám làm loạn trong nhà tôi. Tôi có thể mường tượng được điều đó nhưng mà…
Anh rể Fallon không nổi đoá mới lạ. Đang yên đang lành thì bỗng dưng bị ổng ném hết công việc triều chính chỉ vì cháu gái. Quá vô trách nhiệm.
[Mọi sự đã êm xuôi sau khi bà ngoại can thiệp, nhưng đến bây giờ ông vẫn đang tìm mọi cách để bỏ bê công việc Quỷ vương của mình.]
[Ông ta cũng biết cố gắng nhưng sai hướng cmnr…]
Cái người này trong tương lai vẫn méo thay đổi tí nào… Hừm, tôi nên làm gì đây? Có nên tiết lộ với ông ta không? Tôi thấy nó sẽ chỉ gây những rắc rối không cần thiết thôi…
[Em thấy thế nào, Sakura?]
[Em không muốn gặp con người phiền phức đó chút nào, nhưng như thế sẽ cản trở những đứa trẻ khác gặp ông bà chúng.]
Ừm… cũng đúng. Không tính con của Yumina và Su thì vẫn còn Freya với Ashia, và chúng tôi sẽ gặp mặt các vị vua tại Hội nghị Thế giới. Nếu chờ đến khi đó mới tiết lộ thì ông Quỷ vương sẽ gây náo loạn ngay giữa một hội nghị trang trọng mất. Nghĩ tới thôi cũng đau cả đầu rồi.
Quả nhiên gặp trước vẫn là hợp lý nhất. Với lại Yoshino cũng muốn gặp ông mình mà.
[Vậy thì anh sẽ liên lạc bọn họ và tới Xenoahs…]
[Ừm, để tôi đi cùng thì thế nào?]
[Hửm? Fiana-san?]
[Nếu Quỷ vương Bệ hạ mất kiểm soát, tôi sẽ dừng ông ấy lại…]
Được thôi. Nếu không có dì ấy thì tôi phải dùng vũ lực để ngăn ông ta. Điều đó không tốt chút nào, đặc biệt khi tôi cũng là vua một nước. Nó sẽ là một vấn đề quốc tế mất.
[Em sẽ ra tay trong trường hợp tệ nhất… Nếu em đánh ông ta thì sẽ không thành vấn đề quốc tế đâu…]
Cái ý tưởng gì vậy mẹ trẻ!?
Sakura là con gái ổng, nhưng cũng là Hoàng hậu Brunhild, rất là có vấn đề luôn đấy!?
Với một chút lo lắng, chúng tôi quyết định tới Xenoahs.
◇◇◇◇
[Chính vì vậy, đứa trẻ này là con gái của tôi. Nói cách khác đó là cháu gái của Quỷ vương Bệ hạ… Này, ngài có đang nghe không thế?]
Tôi dừng lại giữa chừng và gọi ông Quỷ vương, người đang ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bành và đơ mặt ra.
Trong căn phòng tại toà Quỷ vương Thành Pandemonium, tôi hiện đang giải thích về Yoshino đi cùng.
[……………]
[Này, ông già. Sao thế?]
[Cha?]
Ngồi ở hai bên ông Quỷ vương đơ như bức tượng, hai người anh trai của Sakura là Fallon và Fares lên tiếng gọi ổng.
Hai người này cũng tham dự. Đối với Yoshino thì họ là hai ông bác.
Hiện chỉ có 7 người trong căn phòng này: tôi và Sakura, Yoshino và Fiana-san, rồi ông Quỷ vương và Fallon và Fares. Tất cả đều là họ hàng của Yoshino.
“Bức tượng” Quỷ vương xoay xoay cổ giống như một cỗ máy hoen gỉ, hướng mắt về phía Yoshino ngồi kế bên tôi.
[…Cháu ngoại?]
[Ừ hứ.]
[Ta ư?]
[Bởi vì đó là con gái của Sakura.]
Quỷ vương nhìn Yoshino chằm chằm. Còn Yoshino thì nghiêng đầu với dấu chấm hỏi to đùng trên mặt.
[Đúng là rất giống Farnese hồi nhỏ… nhưng mà…]
Quả nhiên ổng vẫn còn bán tín bán nghi. Mà cũng chẳng sao. Tôi tính cả rồi.
[Yoshino, con mọc Vương Ngạc ra được không?]
[Được thôi ạ.]
Đáp lại lời tôi, một chiếc sừng nhỏ màu bạc nhú lên phía trên tai của Yoshino.
[[[Ồ!?]]]
Thấy vậy, không chỉ Quỷ vương mà cả hai Hoàng tử đồng loạt ồ lên kinh ngạc.
Vương Ngạc. Bằng chứng cho huyết thống Quỷ vương. Cùng một lò với những cái sừng trên đầu họ.
[Mới từng đó tuổi mà đã có thể tuỳ ý điều chỉnh Vương Ngạc…]
[Hoàn toàn làm chủ được ma lực. Cháu giỏi đấy.]
Hai người bác nhìn Yoshino và lẩm bẩm một cách ấn tượng. Khi tôi liếc trộm Sakura ngồi bên cạnh, một sự hãnh diện thoáng hiện trên gương mặt em ấy. Tôi cũng cảm thấy y hệt.
Quỷ vương rời khỏi chỗ ngồi và quỳ xuống bên cạnh Yoshino để tiện nói chuyện với con bé.
[…Cháu thật sự là cháu ngoại của ta?]
[Vâng ạ. Thưa ông ngoại.]
Yoshino cười khúc khích, có lẽ vì thấy buồn cười trước vẻ mặt nghiêm trọng của ổng. Quả nhiên, con gái tôi là dễ thương vô đối.
[Cháu ngoại!]
[Cháu ngoại.]
[Đúng rồi! Cháu gái!]
[Cháu gái!]
Quỷ vương ôm lấy Yoshino – người vẫn đang cười khúc khích – vào lòng và bế con bé lên cao.
[Này…!]
Sakura toan đứng dậy, nhưng thấy Yoshino cười vui vẻ, em ấy lại ngồi xuống ghế. Fiana-san ngồi kế bên thì mỉm cười trong khi quan sát bộ dạng đó.
[Yoshino! Yoshino bao nhiêu tuổi rồi!?]
[Cháu 9 tuổi ạ.]
[9 tuổi! Vậy mà lại thông minh thế sao!]
[Ehehe. Cũng không đúng lắm đâu ạ…]
Yoshino cười bẽn lẽn trên tay Quỷ vương. Nhìn thấy vậy, ông ta chỉ “ồ…” một tiếng và toàn thân run lên.
[Quốc vương Brunhild! Cháu ngoại ta thật dễ thương!]
[Lẽ tất nhiên. Con gái của tôi mà.]
Đừng nói điều quá đỗi hiển nhiên như thế. Làm sao con gái tôi mà lại không dễ thương được chứ. Kẻ nào dám nghĩ thế thì rõ ràng là hai mắt hắn bị đui rồi.
[Cháu có thích gì không Yoshino?]
[Bánh kẹo ạ!]
[Ra vậy, bánh kẹo hửm… Êi, Fallon. Mau đem toàn bộ tiền trong quốc khố đầu tư vào ngành bánh kẹo ở nước ta. Hãy biến Xenoahs thành Vương quốc đồ ngọt đi.]
[Hả!?]
Fallon ngạc nhiên đến nỗi cứng cả họng khi nghe ông ta nói tỉnh bơ. Xenoahs là vùng đất nơi các Quỷ tộc sinh sống. Quỷ tộc thì là loài ăn tạp, họ sẽ ăn bất cứ thứ gì ăn được. Tuy đồ ngọt cũng có tồn tại ở đây nhưng chúng không lung linh đẹp mắt như ở các quốc gia khác, hầu hết chỉ là bánh nướng đơn giản và trái cây sấy khô.
Tôi không nghĩ nỗ lực sửa đổi là xấu, nhưng nó quá đột ngột. Chẳng trách sao Fallon lại ngạc nhiên. Chưa gì mà cái người này đã mất kiểm soát rồi.
[Bữa nào ta sẽ mua cho cháu bánh kẹo đủ lấp đầy một căn phòng. Thế cháu còn muốn thứ gì nữa nào?]
[Ừm, cháu muốn chụp một tấm ảnh cùng với ông và bà được không ạ?]
[! Được chứ! Rồi, triển ngay cho nóng!]
Quỷ vương hào hứng đặt Yoshino xuống rồi lôi chiếc smartphone hàng loạt từ trong túi ra và đưa cho Fares. Fares nhận lấy chiếc smartphone với vẻ mặt thắc mắc như muốn hỏi “Ủa? Con chụp à?”.
[Êi, chụp đàng hoàng vào đấy? Chú mày mà làm rung lắc là liệu hồn…?]
[Ể…?]
Cầm chiếc smartphone trên tay, Fares đành làm theo trước kiểu nói nửa đe doạ của cha mình.
Yoshino ngồi giữa còn Fiana-san và Quỷ vương thì ngồi hai bên. Con bé dụi dụi trong vòng tay ông bà mình.
Vì cả hai đều còn trẻ măng nên bọn họ trông cứ như cha mẹ và con cái hơn là ông bà và cháu… Tự nhiên tôi thấy một cảm giác buồn mang mác… Yoshino là con gái của tôi mà phải không?
[Rồi, con chụp đây…]
Tiếng bấm máy vang lên, bức hình đã chụp xong. Đó là một bức ảnh đủ điểm đạt nên Fares thở phào nhẹ nhõm.
[Fa-Farne cũng vào chụp chung nhé? Chúng ta phải có một tấm ảnh gia đình chứ!]
[Miễn. Phiền phức lắm.]
[Vào chụp chung với mẹ đi nào.]
[Con hiểu rồi.]
Mặc dù cùng được rủ vào chụp ảnh nhưng em ấy lại phũ với ông Quỷ vương còn OK ngay lập tức với mẹ mình. Thái độ quay ngoắt 180 độ luôn. Sakura đúng là Sakura.
[Vua cũng chụp cùng đi.]
[Ể, anh nữa sao?]
[Tất nhiên, bởi vì chúng ta là một gia đình mà.]
Ừm, em ấy nói đúng. Có điều tôi không có duyên với những kiểu ảnh này.
Không có lý do gì để từ chối, tôi bị Sakura kéo vào cùng và đứng đằng sau ba người đang ngồi trên bộ sofa kia.
[Đúng rồi, cứ giữ như thế…]
Fares bấm máy tách tách giống như lúc nãy. Tôi cảm thấy hơi chột dạ về tấm ảnh kỉ niệm này…
Sau khi Fares chụp xong, Quỷ vương bước tới chỗ anh ấy và xem ảnh.
[Ừm! Chụp có khiếu đấy! Từ hôm nay trở đi chú mày sẽ là phó nháy của chúng ta nghe chưa!]
Đứng bên cạnh Quỷ vương, tôi cũng liếc trộm tấm ảnh vừa chụp xong.
Hừm. Một bức ảnh đủ ổn. Tiêu điểm chính là Yoshino cười vui vẻ ở giữa. Sakura thì hơi phụng phịu. Nụ cười của tôi cũng có chút sượng trân.
[Ông ngoại, gửi tấm ảnh đó cho cháu đi.]
[Ồ, được được. Cho ta địa chỉ nào.]
Hai Hoàng tử Fallon và Fares nhìn ông Quỷ vương đang hào hứng trao đổi địa chỉ liên lạc với Yoshino như thể ông ấy là động vật quý hiếm.
[Anh chưa thấy ông già như thế này bao giờ… Có hơi tởm một chút…]
[Ông ấy phát rồ rồi… Gọi là một người cuồng cháu ngoại cũng chả sai đâu…]
Quỷ vương chẳng thèm đoái hoài đến những cái nhìn cạn lời hướng vào mình. Những gì ông ta thấy hoàn toàn chỉ có Yoshino mà thôi.
[Phải rồi! Yoshino, để ta dẫn cháu đi tham quan lâu đài. Chỉ mới hôm qua thôi, bọn ta vừa đem đầu của một con ma thú quý hiếm về trang trí đấy…]
Fallon vội vã nắm lấy vai ông Quỷ vương ngay khi ông ta định dắt Yoshino rời khỏi phòng.
[Này, đợi đã ông già! Lát nữa chúng ta sẽ có một cuộc họp với mấy người bên thương hội đấy! Bớt giỡn đi!? Bất kể là cháu ông thì quan trọng vẫn là…]
[Cháu ngoại ta quan trọng hơn đấy thì sao hả!]
Quỷ vương sừng sộ cãi lại. Đến nước này thì Fallon cũng cạn lời luôn.
Ông ta vô cùng nghiêm túc mới mệt chứ… Ah, chuyện này vượt ngoài tầm kiểm soát rồi.
[Phiền bỏ mợ. Thôi được rồi, Fallon. Ta sẽ trao lại cho chú mày ngôi vị Quỷ vương. Kể từ hôm nay, chú mày sẽ là Quỷ vương Xenoahs. Đi làm việc đi.]
[Hảaaaaa!? Ông điên rồi hả ông già thối!?]
Quào, chơi lớn thiệt luôn. Đây hình như là việc đã xảy ra khi Yoshino chào đời phải không ta? Hổng lẽ tôi đã khiến nó diễn ra sớm hơn ban đầu?
[Dù gì thì việc chú mày kế vị chỉ là vấn đề thời gian thôi mà!]
[Tôi sẽ không kế vị cho đến khi kiếm được vợ! Đừng có mà đốt cháy giai đoạn, ông già khốn kiếp!]
[Mày thì cả trăm năm nữa chắc vẫn ế chỏng chơ! Ai mà chờ được!]
[Ông nói gì cơ!?]
Ờm, tại bữa tiệc mặt nạ nhằm để mai mối dạo trước, tôi có nghe rằng Fares đã tìm được vài đối tượng, còn Fallon thì chẳng có ma nào để ý.
Bất đồng quan điểm gay gắt, Fallon và Quỷ vương chuẩn bị lao vào bem nhau. Đúng lúc tôi định cản hai người họ lại thì Yoshino đã đứng ở giữa.
[Hai người không nên đánh nhau! Hãy làm hoà đi!]
[[………Vâng.]]
Cả hai tách nhau ra như thể lời nói của Yoshino có áp lực rất lớn.
Ù ôi, thật đáng sợ… Mặc dù mới có bé tí mà con bé đã toả ra uy áp thế này rồi…
[Ông ngoại phải làm việc nghiêm túc vào! Thái độ làm việc cợt nhả sẽ gây phiền toái cho những người xung quanh!]
[À, ừm, ta xin lỗi…]
[Cả bác nữa! Chỉ có lũ linh trưởng mới hở tí là động tay động chân thôi! Bộ bác là linh trưởng hay sao!?]
[Không, không phải. Ừm, là lỗi của ta…]
Cả hai trở nên thật nhỏ bé khi bị Yoshino mắng sa sả. Mặc dù họ là những người quyền lực nhất nhì đất nước.
Tôi đưa Fiana-san đi cùng để tránh trường hợp ông Quỷ vương phát rồ, nhưng xem ra là thừa thãi rồi.
[Hệt như khi mẹ mắng lũ nhóc vậy. Đúng là bà nào cháu nấy.]
[Thật à?... Mẹ trông như thế kia sao?]
Sakura tỏ ra ấn tượng còn Fiana-san thì thoáng chút hoang mang. Ồ, đúng là thế thật. Cảnh tượng Fiana-san mắng lũ nhóc ở trường giống hệt lúc này.
Giáo dục không phải lúc nào cũng là dễ dãi với lũ trẻ. Nó sẽ vô nghĩa nếu chúng ta không mắng và khiến chúng hối lỗi vì hành động của mình.
Hmm, liệu tôi có thể mắng lũ trẻ như thế không nhỉ… Lo quá.
Khi con gái tôi bắt cả hai ngồi thẳng lưng và chuẩn bị thuyết giảng tiếp trong bầu không khí ngột ngạt thì bỗng nhiên có tiếng gõ cửa. Người bước vào là Sirius-san, một dark elf vừa là hộ vệ của Quỷ vương vừa là Trưởng đoàn hiệp sĩ Xenoahs.
[Thứ lỗi cho thần vì đã gián đoạn cuộc vui. Bệ hạ, chúng ta có lịch hẹn ngay sau đây, nên bây giờ là lúc…]
[Ứ muốn đâu! Ta không muốn làm việc! Ta muốn chơi với Yoshino cơ!]
[Ông ngoại?]
[…G-giỡn ấy mà~ khi nào đó chúng ta chơi sau nhé…]
Quỷ vương thừa cơ mè nheo, nhưng ông ta ngay lập tức thu lại khi bị Yoshino lườm nguýt. Không biết ai mới là trẻ con ở đây nữa.
Mặc dù không phải là để an ủi, nhưng tôi gọi ông Quỷ vương.
[Yoshino có [Teleport] nên hai người có thể gặp bất cứ lúc nào mà.]
[Thật sao…? …Nhưng Farne cũng có thể và con bé rất hiếm khi đến?]
[……Một Hoàng hậu trở về nhà cha mẹ ruột sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng. Không còn lý do nào khác.]
Sakura vừa trả lời vừa quay mặt khỏi ông Quỷ vương. Có cả cái đó luôn à?
Cơ mà ngay từ đầu thì “nhà cha mẹ” Sakura đề cập không phải là lâu đài này mà là nhà Frennel của Sirius-san mà em ấy mang ơn.
[Nu… Không còn cách nào khác… Yoshino, lát nữa ta chắc chắn sẽ gọi cho cháu được chứ?]
[Gọi thì được thôi, nhưng chỉ một lần một ngày, và không được gọi lâu. Tôi sẽ kiểm tra thời gian gọi trong lịch sử cuộc gọi. Ngoài ra không gọi sau 7 giờ tối. Đó là khoảng thời gian giữa cha mẹ và con cái. Tôi sẽ từ chối nhấc máy vào khung giờ đó.]
[Phũ phàng quá!?]
Quỷ vương kêu lên trước bảng thời gian được vạch ra chi tiết của Sakura. Không, tôi thấy nó hợp lý đấy chứ. Bằng không thì cái người này sẽ gọi suốt cả ngày, bất kể là sáng trưa gì, cho xem. Đúng là phiền thật.
Bởi vì Yoshino có [Teleport] nên tôi cũng cần đề phòng việc con bé trốn đi một mình. Mỗi khi ra ngoài con bé sẽ phải báo cáo và tôi sẽ cử ai đó trong nhóm Kohaku đi hộ tống.
[Coi nào, nhanh cái chân lên ông già! Fares, chú lo liệu phần còn lại nhé.]
[Cứ để em, nii-san.]
[Ugugu! Chỉ một xíu nữa thôi mà! Đợi thêm một xíu thì có chết ai đâu chứ!?]
[Thôi đi, cái ông này!]
Quỷ vương bị Fallon nắm áo choàng và kéo xềnh xệch khỏi phòng.
Cái người này vẫn ồn ào quá. Nhức cả đầu…
[Xin thứ lỗi cho người cha ầm ĩ của tôi…]
[À, không sao đâu. Anh cũng đã vất vả rồi mà…]
[Thật sự là tôi muốn bở cả hơi tai ấy chứ…]
Có lẽ vì đọc được suy nghĩ của tôi, Fares cúi đầu xin lỗi.
Mặc dù bị tước quyền thừa kế do vụ án của Sakura, song anh ấy vẫn tham gia vào công việc triều chính Xenoahs với cương vị là đệ Nhị Hoàng tử. Sau này khi Fallon lên nối ngôi, Fares sẽ đóng vai trò là cánh tay phải của anh ta.
Ở dưới trướng ông Hoàng tử não cơ bắp đó thì khổ là hiển nhiên, nhưng mà… chưa gì anh ấy đã rệu rã thế này rồi. Không biết tôi có thể làm gì để giúp không nhỉ…
[Ừm, vào những lúc thế này, sao anh không thử đến thư viện của bọn em xem thế nào? Có lẽ nó sẽ giúp anh giảm bớt áp lực đấy.]
Thư viện tôi đề cập không phải là thư viện trên Babylon, mà là thư viện tại Lâu đài Brunhild nơi chất đầy những quyển sách quý hiếm. Tôi nhớ rằng Fares đã vô cùng hứng thú với nó trong bữa tiệc mai mối dạo trước.
[Ể…! Được sao!? Nó sẽ không làm phiền mọi người chứ?]
[Không có đâu. Anh có thể mượn vài quyển sách mình thích. Yoshino sẽ dẫn đường cho. Con thấy vậy ổn chứ Yoshino?]
[Vâng ạ! Con sẽ dẫn đường cho bác Fares!]
[Haha, “bác” sao? Cảm giác như tôi đã già lắm rồi ấy.]
Fares trả lời Yoshino kèm một nụ cười cay đắng. Ai cũng đều cảm thấy vậy thôi mà.
Như vậy là phần Yoshino đã ổn. Còn lại là Vương quốc Hiệp sĩ Restia và Đế quốc Regulus nơi ông bà Freya và Ashia sống. Nếu là hai quốc gia đó thì chắc sẽ không ầm ĩ như ở đây đâu. Tôi đoán vậy.
CHƯƠNG 508: MANG THAI VÀ BẠN ĐỒNG HÀNH
[Ưm! Ngon tuyệt cú mèo! Chẳng kém gì Lucia nấu cả!]
[Hiển nhiên rồi thưa ông ngoại!]
[…Phụ thân, bộ vị giác của người có vấn đề sao?]
Hoàng đế Regulus bị cô con gái Lucia gắt gỏng vì lỡ miệng khen đồ ăn do cô cháu ngoại Ashia nấu.
Với tư cách là một người mẹ và một người đầu bếp, có lẽ em ấy đã đặt ra một lằn ranh không thể thoả hiệp.
[Oa, là Thánh kiếm Restia! Cháu cầm nó được không ông ngoại!?]
[Ồ, được chứ. Cẩn thận đấy nhé.]
[T-ta nữa! Freya, cho ta mượn thanh kiếm với!]
Quốc vương Felsen nhìn Freya đầy ghen tị khi con bé được Quốc vương Restia tiền nhiệm đưa cho thanh thánh kiếm.
Lý do mà Quốc vương Felsen cũng có mặt ở đây là bởi vì Elysia-san là con gái thứ hai của Hoàng đế Regulus. Nói cách khác, Quốc vương Felsen và Elysia-san là bác và dì của Ashia. Đối với tôi thì họ là anh dâu và chị dâu.
Thế nhưng ông ấy lại hợp cạ với Freya hơn là cô cháu Ashia. Cả hai đều là những người cuồng vũ khí… Mà này, ngài lấy thanh thánh kiếm từ đâu thế, Quốc vương tiền nhiệm? Có phải anh đã đưa nó không Reinhardt-san?
Hilda và Elysia-san thì quan sát diễn biến hiện tại với tâm trạng bất lực.
[Nói sao nhỉ… em đã quá quen rồi.]
[Chị cũng vậy.]
Không biết cả hai đang nói về sở thích hay là tình huống hiện tại nhỉ?
Hiện tại họ hàng của Freya và Ashia đều đang tụ họp ở Brunhild, bao gồm Hoàng đế Regulus, Thái tử Lux (anh vợ tôi), đệ Nhị Công chúa Elysia-san và chồng chị ấy Quốc vương Felsen, Quốc vương và Hoàng hậu Restia tiền nhiệm, ông già dê Gallen, Quốc vương Restia đương nhiệm Reinhardt-san.
Thật ra, Lou còn có một người chị lớn hơn Elysia-san là Felicia-san, người đã được gả vào một gia đình Công tước ở Regulus. Lần này chị ta không có mặt vì đã kết hôn và không liên quan gì đến Hội nghị Thế giới. Chúng tôi chỉ mới gặp nhau một lần duy nhất tại hôn lễ. Chắc chị ta sẽ hoang mang lắm nếu tự dưng được gặp một đứa cháu gái đã lớn thế này. Dường như trong tương lai họ cũng chẳng mấy khi gặp mặt.
[Hô hô hô. Không ngờ ta lại được gặp chắt ngoại sớm thế này. Chưa kể cuộc đời của ta còn kéo dài nữa chứ.]
Ông già Gallen chụp Freya bằng máy ảnh smartphone. Ừ thì, trong tương lai cái người này vẫn khoẻ re. Ông ấy đang có tâm trạng tốt vì ổng vừa biết mình sẽ còn sống tiếp thêm hơn một thập kỉ. Không lẽ dâm dê lại là bí quyết để trường thọ?
Trong khi thưởng thức tiệc buffet đứng do Lou và Ashia nấu, mọi người hỏi han hai vị khách nhỏ đến từ tương lai. Thật tốt là chúng đã nhanh chóng được chấp nhận.
[Những cô cháu gái đến từ tương lai… Thật tình thì tôi không hiểu nổi thường thức là cái gì nữa.]
[À, xin lỗi anh nhé…]
Thật có lỗi với anh vợ Reinhardt-san quá. Xem ra không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận được.
[Mà thôi, đã hơi muộn để than vãn rồi. Quan trọng hơn là chuyện ngài đề cập hôm trước, nó cũng đã xuất hiện ở Restia. Tại một làng chài tên là Evra ở miền cực Nam đất nước.]
Chuyện mà anh vợ Reinhardt-san nói đến là những bán nhân ngư mà chúng tôi phát hiện. Nếu đó là sản phẩm của đám Sứ đồ của Ác thần, tôi đoán chúng sẽ còn xuất hiện ở nhiều nơi khác. Nên sau khi thử liên lạc với nguyên thủ các quốc gia khắp thế giới, họ cũng đã báo cáo lại mấy vụ việc tương tự. Lần này chúng xuất hiện ở Restia.
[Evra là một làng chài nhỏ, và đột nhiên có ba tên bán nhân ngư xuất hiện và tấn công dân làng. Tuy không có ai tử vong, nhưng dường như vài người đã bị “lây nhiễm”. Nguyền chú sau đó biến họ thành những bán nhân ngư rồi tất cả đã quay trở về đại dương.]
Một người bị cắn bởi bán nhân ngư sẽ biến thành bán nhân ngư. Nghe có vẻ giống mấy bộ phim xác sống, nhưng câu chuyện thật đáng sợ. Những dân làng biến thành bán nhân ngư sẽ bị đưa xuống biển.
Mục đích của chúng là gì? Con tàu Ark của Chrome Lanches mà chúng đã đánh cắp là một chiếc tàu ngầm. Vì vậy có thể chúng đang ẩn náu ở đâu đó dưới đại dương, nhưng biến con người thành bán nhân ngư để làm gì?
Ác thần được nuôi dưỡng bởi những cảm xúc tiêu cực của con người. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng là những mồi câu tuyệt hảo nhất, và chắc chắn những bán nhân ngư sẽ cảm nhận được chúng. Không lẽ chúng định phát tán nguyền chú ra khắp thế giới, khủng bố và làm hoang mang người dân rồi thu thập những cảm xúc tiêu cực của họ?
Dù sao thì, chúng tôi cần phải nhắc nhở những làng chài, cảng cá và thành phố biển phải đề cao cảnh giác. Hay thật, khi tên Ác thần tồn tại thì chúng tôi phải đối phó với đám khô lâu vàng, còn bây giờ thì là lũ bán nhân ngư.
Brunhild may mắn không giáp biển, nhưng chúng tôi vẫn còn những Đảo Dungeon. Vì là đảo nên chúng hoàn toàn bị biển bao vây. Mà chắc sẽ ổn thôi vì tôi đã ra lệnh cho đám ma thú canh giữ ở đó như Kraken đề phòng rồi.
Tiếng cười của lũ trẻ lọt vào tai trong khi tôi đang ngẫm nghĩ.
[Ông ngoại, món này tốt cho sức khoẻ của người lắm đó ạ.]
[Ồ, hay quá! Ưm… ngon tuyệt…!]
[Rồi sao nữa ạ!? Chuyện gì đã xảy ra với tổ tiên của chúng ta?]
[Ừm. Vị tổ tiên cầm trên tay thánh kiếm Restia từ từ tiếp cận con rồng đang say ngủ…]
Tôi cười thầm khi thấy Hoàng đế Regulus và Quốc vương Restia tiền nhiệm đã hoàn toàn biến thành những ông già deredere. Hẳn họ phải thấy cháu ngoại của mình dễ thương lắm, và điều đó đúng là sự thật… Nhân tiện, ông ngoại cũng rất yêu thương tôi.
Chắc tôi cũng sẽ hành xử giống họ khi Ashia hay Freya đem cháu ngoại về thôi. Điều đó thật đáng mong đợi, nhưng nghĩ cũng khá là đáng sợ…
[Mà thôi, nếu chúng không định kết hôn thì việc gì phải nghĩ.]
[Uwa, ngài đã biến thành một ông bố ngốc rồi.]
Anh vợ Reinhardt-san ngồi cạnh tôi khẽ bình luận. Im đê. Anh cũng sẽ giống tôi nếu có con gái thôi.
[Nhắc mới nhớ, Reinhardt-san đã có đứa trẻ nào chưa?]
[À, ừm… vẫn chưa.]
Anh vợ Reinhardt-san, Quốc vương Restia đương nhiệm, có một hôn thê. Lúc đầu bọn họ thề thốt với nhau sẽ không kết hôn cho đến khi anh ấy lên làm vua, thế nhưng rốt cuộc cả hai đã về chung một nhà sau khi anh ấy tiêu diệt một con rồng đang làm loạn ở Restia và nhận danh hiệu Sát long giả.
Người vợ tên Sophia mà tôi được gặp đúng một lần tại hôn lễ hiện không có mặt ở đây. Mấy ngày qua cô ấy cảm thấy không được khoẻ. Hẳn là cơ địa cô ấy không tốt.
[Trẻ con thật tuyệt vời. Đặc biệt là mấy đứa con gái tôi rất dễ thương.]
[Chẳng phải ngài đang hơi phóng đ…]
[Đúng thế. Mỗi khi nhìn con gái, tôi luôn tự nhủ… mình phải cố gắng hết sức.]
[Chuẩn đó! Ủa? Này, Thái tử!? Ngài từ đâu chui ra thế!?]
Tôi ngạc nhiên quay lại khi nghe thấy một giọng nói mới. Thái tử Lux, hiện thân của sự nhạt nhoà, đang ngồi đó với ly sâm panh trên tay cùng với vẻ mặt phức tạp.
[Tôi đã ở đây từ nãy tới giờ mà…]
Anh vợ Lux nở nụ cười đắng ngắt. Vậy mà tôi không hề nhận ra luôn ấy... Hình như anh vợ Reinhardt-san cũng thế. Sự hiện diện của người này quá nhạt nhoà. Tôi nghĩ anh ta hợp với nghề gián điệp hoặc nằm vùng hơn là Hoàng đế kế nhiệm.
Bầu không khí trở nên gượng gạo, thế nên tôi quyết định đổi chủ đề với anh vợ Lux.
[À, Thái tử đã có con gái rồi sao?]
[Đúng vậy. Đứa trẻ của bọn tôi. Tôi cuối cùng cũng thành công nhờ có thứ thuốc của ngài đó Quốc vương.]
Ồ, là thuốc tăng lực mà tôi đã cho Quốc vương Belfast và Công tước Ortlinde. Hoàng đế Regulus cũng từng xin một ít về cho con trai ông ấy.
Chà, đây đã là người thứ ba rồi. Nó thật sự có tác dụng… Tôi có nên phát hành chúng ra thị trường không ta…
[Nhìn con gái cười làm tôi thấy hạnh phúc. Vì thế bằng mọi giá tôi phải bảo vệ nụ cười ấy…]
[Ồ, tôi hiểu, tôi hiểu. Tôi cũng có cùng cảm xúc đó.]
[Chậc, hai người ăn gian quá.]
Anh vợ Reinhardt-san kêu lên khi thấy tôi và anh vợ Lux-san bàn luận sôi nổi với nhau. Ấy chết. Hình như chúng tôi hơi quá khích.
Đột nhiên, Reinhardt-san rút chiếc smartphone từ túi áo và bật lên. Anh ấy có email à?
[Là từ vợ tôi……… Hả!?]
Giọng nói to đột ngột của anh vợ Reinhardt-san thu hút sự chú ý của cả phòng. Có chuyện gì thế, cho tôi hóng với?
[Sao thế, Reinhardt?]
[P-Phụ thân… Sophia có thai rồi ạ…]
[C-cái gì!? Thật sao!?]
[Ôi! Ôi trời ơi!]
[Ồ! Khá lắm, Reinhardt!]
[Chúc mừng anh nhé aniue!]
Uầy. Phía Restia đang cực kì phấn khích. Sophia-san đã có thai. Quả là một tin tốt. Như vậy anh vợ Reinhardt-san cũng đã thành một người cha.
Quốc vương Restia nâng ly sâm panh lên cao.
[Nào! Hãy ăn mừng! Cho đứa cháu ngoại thứ hai của ta!]
[Không phải thưa ông ngoại, đó là cháu ngoại đầu tiên của người. Tại vì Biche-oneesama được sinh trước cháu… a!? Ấy chết…!?]
[[[[[Biche?]]]]]
Freya vội vã che miệng lại, nhưng thoát thế nào được những cái nhìn từ gia đình Restia khi họ đã nghe toàn bộ chẳng sót thứ gì.
[Ừm, chuyện đó… c-cha!]
Freya năn nỉ tôi quăng cho chiếc phao cứu sinh. Thật tình… trường hợp này đáng bị mặc kệ lắm đấy nha.
[Cứ nói đi, bà Tokie đâu phải ông ba bị đâu. Thế? Biche là sao?]
[Con gái của bác Reinhardt và dì Sophia… là Beatrice-oneesama. Chị họ của cháu.]
Ra vậy, Freya và con của anh vợ Reinhardt-san sau này sẽ là chị em họ… Ngoài ra đứa trẻ đó sẽ là con gái.
[Beatrice… Beatrice à… Ừm, không tệ. Con gái? Con tôi là con gái!]
Ổn rồi, xem ra anh vợ Reinhardt-san thích cái tên đó. Mà anh ấy không thể nào không thích được, bởi vì chính ảnh của tương lai đã đặt mà.
[Quốc vương! Thật xin lỗi nhưng tôi có thể về trước được không!?]
[Ồ, được, được.]
[Cảm ơn ngài!]
Reinhardt-san nhảy hết tốc lực vào [Gate] dẫn tới Cung điện Restia. Ây cha, tôi vẫn chưa được trải nghiệm cảm giác này.
[Trời ạ. Thằng bé vẫn chưa đủ bình tĩnh để làm một người cha.]
[Ara, chẳng phải anh đã nhảy cẫng lên khi có Reinhardt đấy sao? Cha con nhà này giống nhau quá ha.]
[Muu…]
Mọi người cười phì khi nghe Quốc vương và Hoàng hậu Restia tiền nhiệm trò chuyện với nhau và chúc phúc cho một sinh linh vừa mới chào đời.
◇◇◇◇
[Hây!]
『Gyua!?』
Lưỡi kiếm tinh thể loé lên, một bán nhân ngư với bộ vảy xanh óng ngã xuống. Bán nhân ngư thứ hai định tấn công cũng bị Yakumo diệt gọn tức thì.
Nơi đây là thị trấn cảng Zagat, nằm ở phía cực Tây của Đế quốc Gardio thuộc Lục địa Tây. Trên bản đồ, thị trấn này nằm ở phía bên kia biển so với Isengard hoang tàn.
Tại thị trấn cảng tầm thường chẳng hề náo nhiệt này, những bán nhân ngư bí ẩn đột nhiên trồi lên từ dưới biển và tấn công cư dân.
Thoạt đầu, những bán nhân ngư định tấn công một ông già yếu đuối, nhưng Yakumo đã có mặt kịp thời và cắt đôi bọn chúng.
Yakumo đang tìm cách đến vùng trung tâm Ma pháp Quốc Isengard bằng cách đi nhờ xe kéo. Ma pháp Quốc… không, có lẽ bây giờ nên gọi là khu vực Isengard. Nơi đó đã không còn là một quốc gia, mỗi thành phố đều thuộc quyền tự trị và đầy hỗn loạn.
Yakumo muốn tìm đến nơi mà Ác thần từng được sinh ra, với hi vọng tìm được manh mối gì đó về các Sứ đồ của Ác thần.
Tuy cùng thuộc Isengard, nhưng địa điểm mà Yakumo muốn đến lại cách xa so với thị trấn nằm gần Vương quốc Lassei mà cô đã ghé qua trước đó, trong khi đi tàu vượt biển từ phía Đế quốc Gardio sẽ gần hơn.
Và trên đường đi, cô đã vướng vào một cuộc tấn công của những bán nhân ngư nhằm vào thị trấn cảng mà mình dừng chân.
[Hửm……?]
Yakumo nhìn thấy một khối bát diện khả nghi, to cỡ quả bóng chày, màu xanh óng rơi ra khỏi cơ thể tên bán nhân ngư mà cô vừa chém.
Trực giác mách bảo Yakumo rằng “nó” là một thứ “tồi tệ”.
Cảm nhận được điều đó, cô nhanh chóng dùng thanh kiếm bất li thân của mình phá huỷ khối bát diện ngay trong khoảnh khắc tiếp theo. Không hề có sự do dự nào.
Yakumo là một Á thần. Cô làm vậy vì nhận thấy sự bứt rứt toả ra bởi Ác thần, và có thể nói cô đã hành động đúng.
Sau khi tiêu diệt tiếp hai bán nhân ngư định tấn công cư dân, tổng cộng là 4, những tên còn lại vội vã rút lui về biển. Yakumo không đuổi theo chúng mà tra kiếm vào vỏ.
Nhờ hành động của Yakumo, may mắn là không ai bị nhiễm “nguyền chú”.
[Xem ra lại có chuyện kì quái nào đó nữa rồi~degozaru…]
Yakumo nhìn những bán nhân ngư bị cô tiêu diệt và nhíu mày suy nghĩ. Hết thuốc vàng, giờ lại là bán nhân ngư, đây khả năng cao là do lũ Sứ đồ của Ác thần gây ra. Khi Yakumo đang chìm trong những suy đoán về mục đích của chúng, cô chợt nhớ tới ông già bị té ngã trước mặt mình, và vội vã đưa tay ra.
[Ông ổn… chứ~degoza?]
[Ừ-ừ. Nhờ có cô đấy. Cảm ơn trời.]
Khi Yakumo kéo tay ông già đứng dậy, một toán hiệp sĩ tiến tới từ phía bên kia con hẻm. Tất cả họ đều được trang bị kiếm.
Yakumo hơi hạ cơ thể xuống và đưa tay chạm vào chuôi kiếm. Nhưng ông già bên cạnh đã cản cô lại.
[À, đừng lo. Đó là đoàn hộ tống của ta. Ta đã bảo bọn chúng đi mua sắm, nhưng đáng lẽ ra nên giữ lại một cái.]
Yakumo hơi tò mò về cụm “một cái” mà không phải “một người”, nhưng cô cho rằng điều đó chẳng quan trọng gì và buông lỏng cảnh giác.
Ông già nọ đưa bàn tay ra bắt tay với Yakumo.
[Ta là Roger Wilkes. Còn được biết đến là “Professor”.]
[Hả!?]
Chẳng trách sao Yakumo lại ngạc nhiên. “Professor” là một trong số năm kĩ sư golem hàng đầu, được gọi là nhóm Ngũ Đạo sư.
Yakumo không biết gì về công nghệ golem, nhưng em gái cô thì cứ lải nhải suốt về chuyện đó. Nếu Coon có ở đây, hẳn cô bé sẽ phát điên lên rồi.
[Như vậy thì những hiệp sĩ này là…]
[À, đúng thế. Đó là Soldato. Không phải con người.]
Chẳng trách sao từ nãy giờ chúng chả chịu hé răng nửa lời. Mà không, rất nhiều golem có thể giao tiếp. Yakumo chợt nhớ tới con golem sói và golem màu trắng ở nhà cha mẹ cô.
[Tại sao một vị Ngũ Đạo sư lại ở nơi thế này?]
[Gì chứ, chỉ là chút tò mò thôi mà. Người ta bảo Ma pháp Vương sở hữu một con golem to lớn đến mức lố bịch. Ta tò mò chuyện đó. Mặc dù nó được cho là đã bị phá huỷ, nhưng ta chỉ cần thấy các bộ phận thôi là được.]
Hecatoncheires, một golem cổ đại được Ma pháp Vương Isengard khôi phục. Mặc dù nó đã bị phá huỷ bởi Touya, cha của Yakumo, nhưng tàn tích của nó vẫn còn lưu lại ở thành phố Isenburg bỏ hoang.
Tuy nhiên, chắc hẳn Isenburg đã bị xoá sổ sau đòn tấn công của Ác thần. Các bộ phận còn lại ở đó có lẽ cũng bay màu cả rồi.
[Gì chứ… vậy là thành công cốc rồi sao. Thật đáng tiếc.]
[Nhưng có thể những bộ phận đáng giá đã được kĩ sư Elka thu hồi rồi.]
[Hử? Cô bé biết “Nữ vương tái sinh”? Không lẽ hai người quen biết nhau?]
[Vâng, à thì…]
Cô chưa gặp kĩ sư Elka tại quá khứ này, nhưng kĩ sư Elka trong tương lai khi cô đã được sinh ra thì có.
Cô ấy thậm chí từng làm một con golem chiến đấu để Yakumo luyện tập khi còn nhỏ. Cơ mà, cô đã phá huỷ nó sau ba ngày.
[Cô gái, xem ra cô thích giữ im lặng nhỉ… Lần tới là ta sẽ phàn nàn đấy… Mà thôi, dù sao ta cũng muốn xem tình hình ở Isengard đang thế nào.]
[Ừm, chẳng phải Isengard đang nguy hiểm lắm sao? Quốc gia sụp đổ, trộm cướp và ma thú hoành hành khắp nơi. Để một ông già đến đó một mình thì có hơi…]
Bản thân Yakumo người nói điều đó cũng từng bị tấn công rất nhiều lần. Hiển nhiên tất cả chúng đều bị diệt sạch, còn đám trộm cướp thì bị gửi thẳng đến đồn gác của Hiệp sĩ Đoàn thông qua [Gate].
[Gì chứ, ta vẫn còn mấy tên này mà. Không sao đâu.]
Professor gõ vào tấm áo giáp của con golem đứng cạnh, nhưng Yakumo không thể rũ bỏ cảm giác bất an. Dù sao ông ấy đã suýt bị đám bán nhân ngư tấn công còn gì.
Không cam lòng nhìn người mà em gái cô kính trọng dấn thân vào nơi nguy hiểm, Yakumo đề nghị được hộ tống ông đến Isengard. Dù sao đó cũng là nơi mà cô muốn đến, và “kính lão đắc thọ” là một trong những tôn chỉ của nhà Mochizuki.
[Ra vậy. Cảm ơn trời. Vậy thì…]
[Yakumo Mochi… cháu là Yakumo.]
Yakumo chần chừ nói ra tên họ. Ông ấy là một trong số năm kĩ sư hàng đầu thế giới. Sẽ không lạ nếu ông sở hữu các thiết bị liên lạc, thậm chí là smartphone. Nếu cô bất cẩn để lộ tên họ và ông ấy liên lạc với cha mẹ cô, cha cô chắc chắn sẽ bay đến đón về.
Cha cô thì không sao. Cậu ta có thể nổi giận vì tự ý đi lung tung khắp nơi, nhưng mọi thứ cùng lắm chỉ là một bài thuyết pháp.
Nhưng mẹ cô thì khác. Mẹ không la mắng gì cả. Mẹ sẽ thẳng tay đánh đòn cô. Đặc biệt là đánh mông. Cô đã bị như thế suốt từ lúc bé tí. Yakumo thật sự mong mẹ cô sẽ bỏ đòn phạt đó ở cái tuổi này.
Ban đầu Yakumo không trở về nhà ngay vì muốn trốn tập kiếm. Nhưng hiện giờ, cô quyết định sẽ không trở về nhà cho đến khi tìm được manh mối gì đó về các Sứ đồ của Ác thần. Cô muốn giảm bớt cơn thịnh nộ của mẹ mình, Yae, nhiều nhất có thể.
Professor lấy ra một tấm bản đồ từ túi áo và trải ra để kiểm tra lộ trình.
[Để tiến vào Isengard từ đây, ta cần phải đến thị trấn tiếp theo và tìm tàu.]
[Vậy thì triển thôi.]
Đây là cách mà cuộc hành trình kì quái của một cô bé, một ông già và năm con golem bắt đầu.
<HẾT VOL 24>
CHƯƠNG 509: CUỘC SỐNG THƯỜNG NHẬT CỦA LŨ TRẺ VÀ TÀU HOẢ MA THUẬT
[Cha, nhìn nè!]
[Đợi chị với, Linne!]
Vào buổi chiều, sau khi tôi hoàn thành đống công việc mà Kousaka-san giao và ngồi uống trà ngoài ban công, Linne và Elna xông vào phòng.
Cả hai đang mặc trang phục hầu gái thay vì thường phục. Chuyện này là thế nào đây?
[Dễ thương quá! Hai đứa hợp lắm đó!]
[Umu. Dễ thương lắm~ja. Rất hợp với mấy đứa.]
Yumina và Su đang ở cùng tôi không tiếc lời khen ngợi. Chỉ có dễ thương thôi á? Tôi còn không biết nên dùng mĩ từ gì để diễn đạt! Nếu phải miêu tả thì chắc sẽ là…
[Cha thấy sao ạ?]
[Cực kì dễ thương.]
Bỏ bu, tôi lỡ vạ miệng rồi. Nhưng mà đó là sự thực. Chúng rất dễ thương. Có khi là dễ thương vô địch luôn ấy.
[E hèm. Thế còn mấy bộ đồ đó. Linze đã may chúng sao?]
[Vâng. Khi con bảo là muốn giúp Rene-san làm việc, mẹ Linze đã may chúng. Rất nhanh và gọn luôn ạ.]
Elna trả lời tôi. Rất nhanh và gọn hửm… Rất có thể em ấy đã may chúng chỉ trong vài phút. Kĩ năng may vá của Linze đã đạt tới cấp độ thần thánh. À không, em ấy là một vị thánh sẵn rồi mà.
Nhưng giúp việc cho Rene? Ừm thì, chúng gần tuổi nhau nên làm thân cũng không có gì lạ…
Hiện giờ Rene đang 10 hay 11 tuổi nhỉ?
[Cảm giác thật kì cục khi làm việc với Rene-san lúc chị ấy còn nhỏ.]
[Đúng đó ạ. Như thể chị ấy là một người khác vậy.]
[Ể, thật sao?]
Mà cũng phải, Rene mà chúng biết là Rene của nhiều năm sau. Ngoại hình trước và sau tuổi dậy thì sẽ có sự thay đổi.
[Umm, có thể nói là tính cách chăng……? Bởi vì Rene-san bọn con biết là một hầu gái toàn năng. Chị ấy cũng là người dạy bọn con các phép xã giao.]
[Hả!? Đó mà là Rene sao!?]
Su ngạc nhiên kêu lên. Em ấy có vẻ không tin nổi người thân thiết như chị em ruột thịt và suốt ngày gọi em ấy là “Su-neechan” lại thay đổi đến thế trong tương lai.
Mà, tôi hiểu cảm giác đó. Tôi cũng không tưởng tượng được Rene, suốt ngày gọi tôi là “Touya-niichan”, lại trở thành một hầu gái toàn năng.
[Rene-san có thể làm mọi thứ. Nấu ăn, may vá, chiến đấu hay xã giao chị ấy đều là số một. Có điều chị ấy hơi nghiêm khắc với bọn con.]
[Ra vậy. Rene được giao việc giáo dục nhờ tính nghiêm khắc.]
Yumina gật đầu như đã bị thuyết phục.
[Mặc dù hay nổi giận với Linne khi em ấy trốn các tiết học lễ nghi, nhưng Rene-san là người tốt bụng.]
[Muu.]
Elna chỉ điểm Linne. Trong lúc chúng tôi đang tận hưởng quãng thời gian vui nhộn, cửa phòng bỗng mở ra và Rene xuất hiện.
[Ưm, Elna-chan và Linne-chan có ở đây không ạ?]
Tôi đã bảo Rene rằng lũ trẻ là họ hàng của tôi. Những chiếc huy hiệu yểm [Mirage] (mà bây giờ là trâm cài tóc) khiến chúng trông như những đứa trẻ bình thường. Còn việc gọi “cha” và “mẹ” chẳng qua chỉ là một biệt danh khi xưa mà thôi.
[Trưởng hầu gái đang chờ hai người đó. Chúng ta đi chứ?]
[Ôi không! Đi thôi, Elna-oneechan!]
[Ừ. Thưa cha, các mẹ, bọn con đi.]
[A, đợi xíu. Để cha chụp một tấm đã!]
Tôi gọi đám Linne đang định rời đi quay trở lại. Sao tôi có thể bỏ qua cái khoảnh khắc ngàn vàng này được chứ. Tôi lấy chiếc smartphone ra từ túi.
[À, phải rồi. Rene-san cũng vào luôn đi!]
[Ể~!?]
Elna và Linne từ hai phía kéo Rene đang hốt hoảng vào chung. Được, cứ giữ như thế…
Tôi nhanh chóng bấm máy. Hừm, một tấm ảnh chụp ba đứa tuyệt vời ông mặt trời.
[Lát nữa gửi sau nhé cha!]
Nói xong, cả ba tức tốc rời khỏi phòng. Chúng cứ như một cơn gió vậy.
[Cái người Rene đó… Thời gian đã thay đổi con người…]
Su nhấp một ngụm trà với niềm xúc động sâu sắc.
[Nhưng anh nghĩ cũng đúng thôi, Rene vốn dĩ là người nghiêm túc, đáng tin cậy và siêng năng. Em ấy có những tố chất của một hầu gái hàng đầu.]
Người ta thường nói “môi trường tạo nên con người”, nhưng môi trường ở thế giới này nó lạ lắm. Bất cứ ai cũng có thể thông thạo các kĩ năng hầu gái hoặc kĩ thuật chiến đấu. Có lẽ nguyên nhân là do các vị thần đang thản nhiên tản bộ ở đây.
Tôi nghĩ Rene đã nhận được phước lành gì đó từ các vị thần. Kosuke-ojisan chẳng hạn. Tôi nghe kể bọn họ thường cùng nhau chăm sóc ruộng đồng.
[Em ghen tị với các cậu ấy quá… Hà~… Khi nào con bọn em mới chịu đến chứ…]
Yumina thở dài thườn thượt. Con của Yae – Yakumo – cũng chưa đến, nhưng con bé đã bị chúng tôi phát hiện. Chỉ có con của Yumina và Su, hai đứa nhỏ nhất và nhì, là vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.
[Không đâu, Yumina-anesama. Từ cuộc trò chuyện của lũ trẻ, có vẻ chúng đã đến rồi đó.]
[Ể!? Vậy tại sao chúng lại không đến gặp chúng ta chứ!?]
[Dù chị có hỏi em thì… có lẽ chúng không muốn, hoặc là bị vướng vào chuyện gì đó…]
Giả sử chúng không muốn đến vì nguyên nhân nào đó… Làm ơn đừng là vì “Mình ghét cha”.
[Touya-san, anh không thể lục lại kí ức của bọn trẻ bằng [Recall] sao?]
[Hmm, bà Tokie cấm chơi bẩn như thế… Mà bà ấy có bảo rằng bọn trẻ sẽ quay về an toàn nên chắc chúng ta không cần lo lắng đâu.]
[Recall] là ma thuật lục tìm kí ức của đối phương. Một khi biết hình dáng của thứ cần tìm, [Search] sẽ xử lý phần còn lại.
[Đứa trẻ của em hoặc Su là con trai. Lỡ thằng bé mải chơi và quên về nhà thì phải làm sao…]
[Hừm, cũng có thể. Nhưng Alice kể rằng thằng bé, Kuon, là người chững chạc so với bạn đồng trang lứa. Anh không nghĩ thằng bé sẽ ham chơi thế đâu.]
[Vậy nếu thằng bé gặp một rắc rối nào đó thì sao?]
[Đó là con trai của Touya~ja. Dám lắm đó…]
[Thôi nào.]
Đừng như thế chứ. Một trong hai em là mẹ ruột thằng bé kia mà.
[Nào, nói cũng không có ích gì đâu. Chúng ta phải đợi thôi.]
[Anh nói phải. Nhân tiện, hãy gửi cho em tấm ảnh vừa nãy nhé Touya-san.]
[Em nữa~ja.]
[Rồi rồi.]
Tôi gửi tấm ảnh mình chụp ban nãy. Số lượng ảnh đã tăng lên khi lũ trẻ đến. Để mọi người có thể cùng xem chúng, tôi đã gửi lên một ứng dụng chuyên chia sẻ hình ảnh.
[Hôm nay những đứa khác đang làm gì vậy?]
[Freya ở dưới sân tập với nhóm Hilda-san và Yae-san như thường lệ. Ashia chuẩn bị bữa trưa cùng Lou-san trong nhà bếp. Yoshino và Coon thì hẳn là ở Babylon.]
Coon thì hẳn rồi, nhưng Yoshino cũng ở Babylon? Con bé có việc gì ở đó à?
Thấy hơi lo lắng, tôi quyết định sẽ ghé lên đó kiểm tra.
Bước vào “Workshop” vì nghĩ Coon đang ở đây, tôi ngạc nhiên vì cả Yoshino cũng có mặt.
Kế bên “Armed Gear”, loại golem làm việc có thể gắn thiết bị do Coon tạo ra, con bé đang sử dụng công cụ trong “Workshop” để làm thứ gì đó.
[Ồ, cha.]
[Con đang chế tạo thứ gì thế?]
[Một nhạc cụ. Đây ạ.]
Yoshino đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ có gắn nhiều thanh kim loại dài và dẹt. Thứ này là nhạc cụ á?
Ở giữa hộp là một cái lỗ giống như đàn guitar, và những thanh kim loại thì được xếp thành hình chữ V. Hình như tôi đã thấy thứ này ở đâu đó…
Tôi thử ấn vào thanh kim loại, nhưng nó khá cứng và không tạo ra âm thanh gì cả. Thứ này chơi thế nào vậy?
[A, đừng ấn nó. Chỉ cần gảy thôi ạ.]
[Gảy?]
Tôi dùng móng tay gảy nhẹ như được bảo, một âm thanh trong trẻo vang lên. Ra vậy, đó là cách nó tạo ra âm thanh.
[Nhạc cụ này gọi là “kalimba”. Cha không biết ạ? Chính cha đã dạy con chơi nó mà.]
[Hở? Thật sao?]
Không phải tôi. Rõ ràng là tôi trong tương lai mới là người dạy con bé. Cơ mà “kalimba” à? Tôi không nghĩ mình đã từng nghe đến nó.
Tôi lấy chiếc smartphone ra và kết nối với internet từ Trái Đất để tìm kiếm. Ồ, là đây sao?
Kalimba. Một nhạc cụ từ châu Phi. Còn được gọi là piano ngón cái (thumb piano) hoặc hộp nhạc cầm tay… Quả thật nó có cùng nguyên lý phát âm thanh với hộp nhạc.
Ồ, ra là thế. Người hát chính trong ban nhạc mà ông ngoại tôi yêu thích có chơi nhạc cụ này. Tôi đã thấy nó vài lần trong các video trực tiếp.
[Yoshino có làm các nhạc cụ khác không?]
[Có ạ. Những cái đơn giản con tự làm. Những cái phức tạp thì con nhờ Coon-oneechan làm với [Modeling]. Con rất thích chơi nhạc cụ.]
Vậy sao.
Tuy cũng thích hát giống như mẹ mình, nhưng dường như Yoshino có niềm đam mê với nhạc cụ nhiều hơn. Hmm, đây là ảnh hưởng từ Sosuke-niisan, Thần Âm nhạc, phải không ta?
[Con thử chơi bài nào đó được không?]
[Được ạ. Vậy con chọn bài này.]
Yoshino bắt đầu chơi nhạc với kalimba theo đề nghị của tôi.
Một âm thanh chậm rãi và trong trẻo vang lên, tạo nên âm điệu tuyệt đẹp. Bài này là… “Canon” của Pachelbel?
“Canon” do Johann Pachebel sáng tác. Nói chính xác hơn thì đó là bài đầu tiên trong “Canon cung Rê trưởng dành cho ba đàn vĩ cầm và bè trầm đánh”.
“Canon” là loại nhạc được chơi bởi một giai điệu chính (lãnh xướng), còn các giai điệu mô phỏng (phụ xướng) phải phỏng theo lãnh xướng.
Được biết đến như “Bản hoà âm của mọi thời đại”, “Canon” của Pachelbel đang được Yoshino chơi bằng kalimba, tạo nên một bản hoà tấu đơn giản nhưng tuyệt vời và dễ chịu.
Một màn trình diễn phi thường. Con bé có thể chơi tốt thế này chỉ với hai ngón tay cái thôi sao…
Đột nhiên tiếng sáo ở đâu đó văng vẳng vang lên. Chỉ có một người làm chuyện này.
Ngẩng mặt khỏi Yoshino, đúng như tôi đoán, Sosuke-niisan đang tham gia vào màn trình diễn. Cái vị thần này vẫn thích âm thầm xuất hiện như mọi khi…
Tôi im lặng lắng nghe màn trình diễn của cô con gái đến từ tương lai và Thần Âm nhạc. Quả là trải nghiệm ngàn năm có một.
Khi nốt nhạc cuối cùng lặng đi, tôi vỗ tay tán thưởng nhóm Yoshino. Thật tuyệt vời. Một màn biểu diễn xuất sắc.
Những người khác có mặt ở “Workshop” là Coon và Rosetta đang đứng bên cạnh tôi cũng vỗ tay tán thưởng. Coon này, con có thể ngừng dùng hai tay con Armed Gear gõ vào nhau được không?
[Ehehe. Xấu hổ quá.]
[Không, không. Đó thật sự là một màn trình diễn tuyệt vời mà.]
Lần này tôi cũng sẽ tham gia. Chơi nhạc cùng con gái… đúng là hết xảy con bà bảy.
Nhìn lên Coon đang ngồi trên Armed Gear, tôi hỏi.
[Coon có biết chơi nhạc không?]
[Một ít ạ. Mẹ cũng thích nghe nhạc mà.]
Có vẻ như vài đứa thích âm nhạc còn những đứa kia thì chẳng mặn mà mấy.
Yakumo, Freya và Linne thuộc loại chẳng mặn mà gì.
[Quan trọng hơn, thưa cha! Thứ này thế nào ạ! Đây là Armed Gear hạng nặng “Beowulf”!]
Coon cho tôi xem Armed Gear của con bé.
Những cánh tay và chân to lớn. Một cơ thể cục mịch tràn đầy sức mạnh. So với cơ thể nhỏ nhắn của Coon, nó tạo ra một sự bất cân xứng kì lạ.
[Con định đi đánh nhau với ai vậy…]
[Không ai cụ thể cả. Nhưng con nghĩ tốt nhất là nên củng cố sức mạnh.]
Hmm, tôi nghĩ con bé đang chuẩn bị cho trận chiến với các Sứ đồ của Ác thần. Để con mình phải lo lắng thế này, tôi đúng là một ông bố tồi.
Đang chìm trong cảm giác tội lỗi của bản thân, bỗng smartphone trong túi tôi rung lên thông báo cuộc gọi đến.
Hử? Là từ Quốc vương Felsen.
[Xin chào.]
『Ồ, Quốc vương. Ta muốn nhờ ngài vận chuyển đoàn tàu ma thuật vừa được hoàn thành ở đây. Hãy đưa chúng đến Belfast và Refreese giúp ta.』
[À, vậy sao… Đã hiểu. Tôi sẽ đến sớm thôi.]
Những đoàn tàu ma thuật đầu tiên của thế giới (thật ra chúng đã được chế tạo từ 5000 năm trước, và ở Lục địa Tây cũng có) tên là Số 1 và Số 2 được chế tạo ở Felsen và được lên lịch sẽ chạy giữa Belfast và Refreese.
Đường ray giữa hai quốc gia đã hoàn thành nhờ công sức của các pháp sư hệ Thổ, và tất cả công việc còn lại là chờ đến khi phía Felsen chuyển tàu đến.
Tất nhiên tôi, một người sử dụng ma thuật dịch chuyển, sẽ đảm đương việc đó. Nhưng vì những chuyện vui dạo gần đây mà tôi đã quên béng luôn.
Tôi gác cuộc gọi với Quốc vương Felsen và quay sang nhóm Coon.
[Cha sẽ tới Felsen để lấy tàu hoả ma thuật. Chắc là sẽ nhanh thôi, còn bữa trưa thì…]
Tôi đang định bảo rằng mình sẽ đem bữa trưa theo thì bỗng Coon giơ tay lên cao. Nói đúng hơn thì đó là cánh tay của Armed Gear.
[Con nữa! Con cũng muốn đi, thưa cha!]
[Hừm, nhưng cha chỉ mang chúng tới Belfast và Refreese thôi, còn chuyến chạy thử là vào hôm khác mà?]
[Không sao hết ạ! Con muốn chụp tấm ảnh tàu hoả ma thuật mới tinh và bóng loáng!]
Con gái tôi thành nhiếp ảnh gia hồi nào thế nhỉ? Mà không, đối với đứa trẻ này, nó không chỉ giới hạn ở tàu hoả.
Con bé cũng không nghịch ngợm lắm, nên thôi đành vậy.
[Yoshino thì sao?]
[Con phải điều chỉnh cao độ thêm một chút nữa, nên không ạ. Thật tiếc khi không thể đi cùng Coon-oneechan.]
Thật hay xạo vậy. Rõ ràng Yoshino không có hứng thú với tàu hoả ma thuật. Đó là điều thường thấy đối với những bé gái bình thường.
[Vậy thì đi thôi… Mà con vẫn chưa chịu xuống khỏi Armed Gear sao?]
[Ể… Nhưng con muốn cho Quốc vương Felsen xem nó…]
Bỏ đi nhé. Phiền lắm. Chưa nói đến Quốc vương Felsen, Hoàng hậu Elysia-san sẽ táy máy tò mò cho xem. Cha hiện giờ đã đủ bận rồi.
Thuyết phục Coon đang miễn cưỡng thành công, chúng tôi lên đường đến Vương quốc Ma thuật Felsen bằng [Gate].
◇◇◇◇
Rồi một tuần sau. Chúng tôi đang ở Kinh đô Hoàng gia Alefis của Belfast để tham dự lễ khánh thành tàu hoả ma thuật nối giữa Belfast và Refreese.
Chuyến chạy thử đã hoàn tất, và hai đường ray mà đoàn tàu sẽ chạy bên trên được nối dài từ ga tàu mới xây.
Lộ trình là từ ga tàu này – được đặt tên là ga Alefis theo tên Kinh đô Hoàng gia – đến ga Bern ở Đế Đô Bern của Refreese.
Trên đường, chúng tôi sẽ dừng chân tại bốn thành phố và đến đích sau khoảng 5 giờ đồng hồ.
Trong sân ga, tàu hoả ma thuật đầu tiên, “Rain Bell”, đã nối hết các toa tàu và đang đợi đến giờ lăn bánh.
Những đường kẻ xanh dương chạy dọc thân tàu màu trắng bạc. Đầu tàu có hình dáng thuôn tròn và không có ống khói như tàu SL. Nhưng, khí thải ether đang nhả ra mù mịt như hơi nước từ các lỗ xả trên đầu tàu.
Hình dáng cục mịch của nó gợi nhớ đến những đoàn tàu hơi nước bước ra từ thế giới steampunk. Nhưng thật ra, nó chạy bằng pin ma thuật nên giống tàu hoả hơn. Tàu cũng rất yên lặng.
[Này, đủ rồi đấy, Coon. Con còn định chụp ảnh đến bao giờ nữa?]
[Một tí nữa thôi ạ! Bởi vì góc này là đỉnh nhất!]
Tôi thở dài nhìn Coon đang bấm máy liên hồi trước đoàn tàu đang nhả khói ether. Con bé cũng đã chụp rất nhiều vào cái hôm được tôi đưa đi cùng… Thật không hiểu nổi tại sao con bé này cứ chụp mãi một kiểu ảnh như thế.
Lễ khánh thành này là một dịp kỉ niệm, thế nên chúng tôi cũng sẽ lên tàu.
Ban đầu chỉ có tôi và nhóm Yumina, nhưng sau một hồi xin xỏ thì đám Coon cũng được đi. Alice cũng có phần. Thế là Ende lại lẽo đẽo đi theo Alice, nhưng với tư cách là một Mạo hiểm giả hộ tống khách hàng.
Phía Belfast thì có cha của Su, Công tước Ortlinde, và nhiều quý tộc Belfast cũng như thương nhân giàu có cùng gia đình của họ.
Nên không chỉ Coon mà cả lũ trẻ từ các gia đình thương nhân và quý tộc đều rất háo hức khi lần đầu được thấy tàu hoả ma thuật.
[Trông Ed có vẻ cũng rất vui.]
Nữ Công tước Ortlinde, tức mẹ của Su, đang ngồi trên băng ghế trong sân ga. Trong vòng tay dì ấy là em trai Edward của Su, cu cậu đang vừa nhìn tàu hoả ma thuật vừa cười thích thú.
[Ồ, Ed cũng thích đoàn tàu sao? Xíu nữa chúng ta sẽ được lên tàu đó.]
Su nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ed. Linne và Alice thì tò mò nhìn cậu nhóc.
[Oa~, Ed-niichan dễ thương quá~]
[Ed-san khi còn bé tí nhìn lạ ghê.]
Công tước Ortlinde nghiêng đầu thắc mắc khi nghe hai đứa nói vậy.
[Ed-niichan?]
[A, Phụ thân! C-chẳng phải đã đến lúc lên tàu rồi sao ạ?]
Su cuống cuồng đánh lạc hướng ngài Công tước. Linne và Alice thì vội vã lảng khỏi hiện trường.
[Thật tình… Cẩn thận đi chứ.]
[Con xin lỗi…]
[Ed-san thường chơi cùng bọn cháu. Thấy anh ấy lúc nhỏ đúng là kì lạ.]
Mặc dù bị chia tách ở Belfast và Brunhild, nhưng lũ trẻ và Ed trong tương lai rất hay chơi cùng nhau.
Mà, cu cậu là em trai của Su, tức là chú của con của Su, và cũng là chú của những đứa trẻ khác. Không có gì lạ khi chúng chơi với nhau.
Nhóm người phía Belfast bắt đầu lên tàu. Xem ra sắp đến giờ lăn bánh rồi.
Chúng tôi cũng xếp hàng chờ lên tàu. Toa tàu của bọn tôi là toa 1.
Cửa không phải loại tự động, thế nên nhân viên nhà ga phải khoá từ bên ngoài sau khi hành khách cuối cùng lên tàu. Không thể mở nó từ bên trong. Tất nhiên khi gặp trường hợp khẩn cấp, cửa có thể mở nếu đẩy tay nắm từ trong ra.
[Oa, lộng lẫy quá!]
Elze nhìn bên trong toa tàu và ngạc nhiên thốt lên. Bên trong toa 1 là không gian rộng rãi như phòng khách. Dưới chân là thảm lót mịn như nhung, hai phía là những bộ sofa sang trọng, và trên trần được chiếu sáng bằng những viên ma thạch. Đồ uống như rượu và nước trái cây đã được chuẩn bị sẵn ở góc toa tàu.
Toa 1 này là toa VIP chủ yếu dành cho quý tộc thượng cấp. Nó có nhiều chức năng để đáp ứng một chuyến đi thoải mái. Trong toa cũng được lắp điều hoà đầy đủ.
Lũ trẻ quỳ trên bộ sofa êm ái và nhìn ra ngoài từ cửa kính.
Tiếng còi vang lên trong sân ga, và đoàn tàu bỗng rung lên một chút. Pin ma thuật khởi động động cơ, và đầu tàu bắt đầu lăn bánh.
[Di chuyển rồi!]
Nhả khói ether mù mịt vào không khí, con tàu “Rain Bell” chậm rãi lên đường tiến về Refreese.
Quang cảnh trong khung cửa sổ trôi đi. Rung lắc và tiếng ồn cũng thưa dần. Trải nghiệm này khác với những lần đi tàu mà tôi biết.
Đường ray đến Refreese được xây cao hơn mặt đất vài mét giống như cầu cạn. Ở Trái đất công đoạn này tốn đến vài tháng trời, nhưng ở đây thì rất thuận tiện vì chúng tôi có ma thuật hệ Thổ. Tôi cũng đóng góp ít sức, như xây cầu qua sông và kết thúc thi công bằng ma thuật cường hoá.
Thế nên khung cảnh thật là tuyệt vời. Chỉ ít lâu sau khi rời Alefis, một đồng bằng rộng lớn trải dài trước mắt. Sắp tới hẳn cũng không còn gì hơn ngoài rừng rậm và đồng bằng.
Mặc dù chỉ có độc một khung cảnh đó, nhưng lũ trẻ vẫn bám dính ô cửa sổ, có lẽ vì chúng bị hấp dẫn bởi cảnh vật đang trôi ngoài kia. Tôi cũng từng như thế khi còn nhỏ.
[Anh uống gì không Touya-san?]
[Ừ, cho anh một ly với.]
Yumina đưa cho tôi một cái ly và đồ uống.
Chà, tôi cũng nên tận hưởng chuyến đi ngắn ngủi này thôi.
CHƯƠNG 510: TÀU HOẢ VÀ XE NGỰA
Đoàn tàu rời khỏi cao nguyên và tiến vào vùng rừng núi.
Hành khách tỏ ra thích thú trước cảnh những ngọn núi xanh xuất hiện rồi lại biến mất khi tàu đi vào đường hầm.
[Nó nhanh như tàu hoả ở Trái đất vậy.]
[Đúng đó. Thật là tuyệt vời.]
Tôi và Yumina ngồi kế bên trò chuyện với nhau. Theo lời bà Tiến sĩ, thật ngạc nhiên là tàu hoả ma thuật của nền văn minh cổ đại còn nhanh hơn thế này. Tôi nghĩ đó là một thứ từa tựa như tàu cao tốc.
[A, có Wyvern đang bay kìa.]
Nhìn ra ngoài cửa sổ theo lời Linne, quả thật có hai con Wyvern đang bay trên bầu trời.
[Mu, chúng định tới đây.]
Công tước Ortlinde nhìn ra cửa sổ và cất tiếng cảnh giác.
Có lẽ lầm tưởng đoàn tàu là con mồi quý hiếm nào đó, hai con rồng mở to móng vuốt và lao bổ xuống đây.
Thế nhưng, khi chúng cách vài mét so với đoàn tàu, lũ rồng đột nhiên mất thăng bằng và bị thổi bay bởi một lực vô hình.
『Graooo!?』
Dường như đã bị chấn thương đáng kể, bọn chúng rơi xuống đất. Hai con rồng vừa rơi xuống đất đó không nhúc nhích tí nào.
Bỏ lại chúng phía sau, đoàn tàu ma thuật chở bọn tôi đi qua bình an vô sự.
[Khi con tàu này chạy với tốc độ không đổi, một rào chắn sẽ được dựng lên nhằm bảo vệ nó khỏi sự tấn công của đám quái vật và ma thú. Nếu dùng vũ lực để tiếp cận, chúng sẽ bị thổi bay và tê liệt bởi [Paralize] như ban nãy. Lũ ma thú cũng không ngốc, chúng sẽ dừng tấn công sau khi bị như thế nhiều lần.]
[Ra vậy. Như thế thì an toàn rồi.]
Không phải đám ma thú dưới mặt đất, lũ ma thú trên bầu trời mới là rắc rối. Chúng tôi có thể tiêu diệt chúng, nhưng như thế sẽ để lại rất nhiều thi thể dọc đường tàu. Làm tê liệt bằng [Paralize] và để chúng tự rút ra bài học rằng “không nên động vào thứ đó” thì sẽ an toàn hơn.
Cũng có thể đám Wyvern tê liệt kia sẽ bị tấn công bởi lũ ma thú khác, nhưng… đây là thế giới cá lớn nuốt cá bé mà.
[Sau này, những tàu hoả ma thuật mới sẽ có hệ thống đánh chặn đấy ạ. Rồi đến vài năm sau nữa, tàu hoả golem ra đời thậm chí còn an toàn hơn…]
[Sau này? Vài năm sau?]
Công tước Ortlinde thắc mắc khi nghe Coon nói vậy. Su đang chơi với cậu em trai Ed phải vội vã kéo tay cha mình.
[Ph-Phụ thân, Ed có vẻ không thoải mái. Người thay con nhé!]
[Hử? Ồ, để ta. Ngoan, ngoan nào. Lũ Wyvern đi rồi.]
Công tước Ortlinde ngồi vào kế bên Ellen-san và dỗ dành Ed. Đằng sau bọn họ, Su tóm lấy Coon và xoay mạnh hai bên thái dương con bé.
Coon thống thiết kêu “Cha ơi, cứu con với!” nên tôi đành phải can thiệp và hoà giải cả hai.
[Hãy cẩn trọng với lời nói, chúng ta không phải những người duy nhất đâu.]
[Con lỡ miệng… Con sẽ cẩn thận ạ.]
Coon ngoan ngoãn đáp lại trong khi xoa xoa thái dương.
Lũ trẻ và Su khá gần tuổi nhau. Đứa lớn nhất Freya chỉ kém em ấy 3 tuổi. Đối với Coon thì là 4. Có lẽ vì vậy mà mới có cuộc trò chuyện tỉnh bơ để rồi xém bị bại lộ như trên.
Su tỏ ra quan tâm đến những đứa trẻ khác, hẳn là vì con em ấy hiện vẫn chưa đến đây.
Sau khi đi qua vùng núi cao, một khu rừng bạt ngàn thấp thoáng hiện lên. Khi đoàn tàu rầm rập chạy qua đường ray nằm trên tầng cao của khu rừng, những con chim bị doạ sợ ồ ạt bay lên trời.
Bầy chim đủ màu sắc như trắng, đen, đỏ, xanh dương và xanh lục bay tứ tán khắp nơi.
[Oa! Mẹ ơi, tuyệt quá!]
[Ừ. Tuyệt thật đó, Linne.]
[A, mẹ ơi. Kia là chim kerokero kìa.]
[Hở, đâu đâu?]
Cặp mẹ con Linze và Linne, Elze và Elna cùng nhìn ra từ một ô cửa và cười nói trước bầy chim đang bay… Kerokero là con chim nào nhỉ?
[Touya-dono, chúng ta tới đâu rồi thế~degozaru?]
Một lát sau, Yae hỏi tôi như vậy nên tôi quyết định chiếu bản đồ trong smartphone lên không trung để xem. Vẫn còn trong Belfast. Phải mất một lúc nữa mới tới phía Bắc của Refreese.
[Chúng ta sắp tới trạm đầu tiên rồi.]
[Đó là Parameia, lãnh thổ của nhà Parames. Vùng đất này do Bá tước Parames cai trị. Bên trong lãnh thổ có thiên nhiên đa dạng với cao nguyên, rừng rậm và các khu vực canh tác. Nó cũng nổi tiếng là một khu nghỉ dưỡng khi về hè đó.]
Yumina giải thích cho chúng tôi. Khu nghỉ dưỡng mùa hè sao? Nghe có vẻ giống Karuizawa ở Nhật Bản nhỉ.
Đoàn tàu ma thuật giảm tốc độ, tiến vào lãnh thổ Parameia.
Những ngôi nhà từ từ hiện trên ô cửa sổ, và cuối cùng chúng tôi bắt đầu vào trong thị trấn. Hể. Khu vực trung tâm được xây dựng dựa trên Kinh đô Hoàng gia. Trong thị thành thì hợp đấy, nhưng đây là khu nghỉ dưỡng mùa hè ở vùng ngoại ô mà?
Đoàn tàu sẽ dừng chân trong cỡ 10 phút. Người cai trị ở đây, Bá tước Parames, sẽ tới trạm tàu và chào hỏi chúng tôi. Trên tàu hiện có Công tước Ortlinde, em trai của nhà vua, nên đó là điều hiển nhiên.
Ngài Công tước vất vả nhỉ, phải xuống tàu rồi đi chào hỏi người ta nữa.
[Anh đang nói gì thế? Anh cũng là vua mà.]
[À, ừ nhỉ. Anh cũng phải xuống tàu.]
Leen nhắc tôi nhớ mình cũng là vua. Vì trong toa toàn là mấy cô vợ và lũ trẻ nhà tôi, thế nên trong đầu tôi cứ đinh ninh rằng đây là một chuyến đi gia đình. Đây là dịch vụ công cộng, đây là dịch vụ công cộng.
Đoàn tàu ma thuật chậm rãi đi vào trạm Parameia. Cùng lúc đó, lượng khí ether tồn đọng bắt đầu được xả mù mịt như hơi nước ra khắp sân ga.
Xìiii, âm thanh nghe khá giống tiếng xì hơi không khí, đoàn tàu đã hoàn toàn dừng hẳn.
[Chúng ta đi thôi, Touya-dono. À không, phải là Quốc vương Bệ hạ.]
[Hàa~… Phần này là của ngài đấy chứ.]
[Cha đi vui nhé.]
Freya tiếp thêm động lực khi tôi và Công tước Ortlinde đứng dậy chuẩn bị rời đi. Được rồi, cha sẽ cố gắng hết sức.
[Chào mừng tới Parameia, Quốc vương Brunhild, Công tước Ortlinde.]
Vừa bước chân xuống tàu, chúng tôi được chào đón bởi một người đàn ông ăn mặc lịch sự. Người này hẳn là Bá tước Parames. Tôi đã thấy gương mặt này tại một buổi dạ hội ở Belfast. Nơi đây là lãnh thổ của ông ta.
[Xin lỗi vì chuyến dừng chân ngắn ngủi, ngài Bá tước.]
[Không, không. Sao tôi có thể ngó lơ tầm quan trọng của dự án quốc gia này chứ. Đoàn tàu rồi sẽ thu hút rất đông du khách từ Refreese tới Parameia đây. Chúng tôi rất cảm kích.]
Bá tước Parames vui vẻ gật gật đầu. Quả thật, đi tàu hoả ma thuật từ Refreese tới Parameia chỉ mất vài giờ. Đi chơi ngay trong ngày ở một thành phố mà xe ngựa mất vài ngày để tới. Du khách sẽ sớm kéo tới đây thôi.
Có một đường ray tương tự nằm song song với đường ray mà tàu hoả ma thuật của bọn tôi đang đi.
Đúng như bạn đoán đấy, đó là đường ray từ Refreese tới Belfast.
Ngày hôm nay, cùng lúc với khi chúng tôi khởi hành, cũng có một đoàn tàu khác xuất phát từ Refreese.
Bá tước Parames cũng sẽ ra chào đón đoàn tàu từ Refreese đó khi nó tới đây trong vài giờ nữa. Khổ thân ông ta…
Một vài hành khách bước xuống tàu, trong khi một số khác từ Parameia bước lên.
Trong buổi lễ khánh thành, chúng tôi có chọn ra ngẫu nhiên những hành khách xuất thân bình thường trong công chúng. Tất nhiên, họ phải ngồi tách biệt với toa VIP của các quý tộc.
Điểm đến ghi trong vé của những người được chọn từ công chúng là giữa hai trạm ngắn nhất, thế nên họ phải dừng chân tại Parameia. Vé của họ tất nhiên là loại khứ hồi, nghĩa là họ có thể quay về Kinh đô Hoàng gia bằng cách bắt chuyến tàu từ Refreese.
[Ôi, không có thời gian để lãng phí. Đây là một loại đặc sản trong lãnh thổ chúng tôi. Nếu hai người không phiền, xin hãy nhận lấy nó.]
[Ồ, thật ngại quá.]
Tôi đặt chiếc hộp được Bá tước Parames tặng vào [Storage]. Chắc đây là quà lưu niệm của họ. Ủa không, nó là hàng quảng bá chứ? Ông ta đúng là có óc kinh doanh đấy.
[Bento đây~. Hãy mua bento cho chuyến đi của bạn~. Ai muốn đồ uống cũng có luôn~.]
[Hả?]
Nhìn về phía giọng nói phát ra, tôi thấy một người bán hàng cổ đeo vòng dây cột tấm bảng thực đơn, tay cầm chồng hộp bento đang bán cho hành khách thông qua cửa sổ tàu hoả.
Ở đây có cả người bán bento cơ à. Ừm, tôi nhớ mình từng đưa ra đề xuất này với Quốc vương Belfast và Hoàng đế Refreese… thật không ngờ là họ thật sự áp dụng nó.
Có lẽ vì tò mò, nhiều hành khách cầm tiền vươn ra ngoài cửa sổ toa tàu và nhận hộp bento. Trên tàu không bán đồ ăn, nên hẳn họ phải mua khi có thể.
[Lou-dono, tớ cũng muốn hộp bento đó~degozaru!]
[Mẹ Lou, con thích món sandwich cốt lết gà kia!]
[Mẹ ơi! Người ta đòi tiền! A, đây rồi! Để con lấy phần ăn của mẹ luôn cho!]
[Đợi một chút! Tại sao cái gì cũng là tớ/mẹ vậy!?]
Dù chỉ nghe qua cửa sổ nhưng toa 1 có vẻ nhốn nháo phết. Đó chủ yếu là giọng của những tín đồ ẩm thực.
Có lẽ tôi nên mua cho mọi người nhỉ? Sức ăn của Yae và Freya bằng mấy người cộng lại, nên chắc phải là trên 20 hộp…?
Cơ mà, dù có bị đói thì tôi vẫn còn những món ăn khác đang tích trữ trong [Storage]. Có điều chúng không phải là ekiben.
[Sắp tới lúc đi rồi. Ngài Bá tước, thứ lỗi cho chúng ta.]
[Cảm ơn vì món quà lưu niệm. Hẹn gặp lại ngài.]
[Thượng lộ bình an.]
Công tước Ortlinde và tôi trở vào trong toa.
Tiếng còi rít lên trong sân ga và cửa được đóng lại. Đoàn tàu ma thuật lại một lần nữa chậm rãi lăn bánh, nhả khí ether.
Tàu rời trạm Parameia. Qua ô cửa sổ, chúng tôi vẫy tay lại những người đang đứng vẫy tay trong sân ga.
Khi tôi quay về chỗ ngồi, mọi người đã mở hộp bento và đang thưởng thức ngon lành quanh chiếc bàn trung tâm. Không ai đợi anh à!
[Của anh đây Touya-san.]
[À, ừm. Cảm ơn em, Yumina.]
Tôi nhận lấy một hộp bento từ Yumina. Mở chiếc hộp làm bằng bìa cứng ra, bên trong là một món từa tựa như hamburger với rau và thịt được kẹp giữa hai miếng bánh mì.
Món của mọi người nhìn khá giống sandwich và hot dog. Có lẽ văn hoá bánh mì đã biến bento thành ra thế này.
Tôi cắn một miếng hamburger, vị mềm mềm của thịt và mọng nước của cà chua lan khắp khoang miệng.
Hình như đây là thịt gà. Vậy món này là burger gà à? Từ từ, tôi còn chưa biết nó là thịt gia cầm hay không mà.
Mà thôi, quan tâm làm gì cho mệt. Miễn nó ngon là được.
[Cha, đưa giúp con quả kia với.]
[Cái này à? Của con đây.]
Tại chỗ ngồi trong góc, Alice nhận lấy một thứ trái cây hao hao quả dâu tây từ Ende. Hôm nay, cậu ta đảm đương nhiệm vụ của một nhân viên an ninh cho đoàn tàu.
Tất nhiên, tôi không có ý định bắt cậu ta phải chú tâm làm việc hay mấy thứ vớ vẩn giống thế. Nghỉ ngơi và ăn uống là lẽ hiển nhiên. Chúng tôi không phải là doanh nghiệp đen.
[Mẹ ơi, cây cầu kìa!]
[Nn. Tuyệt vời.]
Cầm miếng sandwich trong tay, Yoshino kêu lên. Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy một đoạn đường ray nằm trên cao ngay giữa một cái hồ nhỏ. Nó được xây cắt qua hồ chứ không đi đường vòng.
Xây dựng chúng bằng ma thuật hệ Thổ chẳng khó tí nào, nhưng ở Trái đất thì phải mất bao nhiêu thời gian và tiền bạc. Công nghệ kỹ thuật dân dụng ở đây nhìn chung phát triển hơn so với các thế giới khác. Ma thuật thật là hữu dụng.
Đang mải nhìn cây cầu bên ngoài, Yumina bỗng hỏi tôi.
[Họ cũng đang thi công một tuyến đường sắt giữa Mismido và Belfast phải không ạ?]
[Ừ. Cho tới lúc này, bọn anh đã xây xong một chiếc cầu bắc qua Đại giang Gau. Anh nghĩ nó sẽ khánh thành trong vài tháng nữa. Belfast và Regulus đã được khai thông, Felsen và Restia cũng được kết nối. Anh tin rằng sớm muộn gì các quốc gia thuộc Liên minh Thế giới gần như sẽ kết nối với nhau thôi.]
Nhưng vẫn còn đó vài khó khăn. Đó là Quỷ quốc Xenoahs và Vương quốc Nokia. Ngăn cách bọn họ là khu vực Yulong.
Qua lại giữa Xenoahs và Nokia thì không vấn đề gì, nhưng muốn vươn tới các quốc gia khác, họ phải đi qua lãnh thổ của đất nước Yulong cũ.
Ừm thì, Thiên quốc Yulong đã sụp đổ nên về lý thì chúng tôi có quyền xây đường sắt, nhưng người dân Yulong vẫn đang sinh sống và cho rằng nơi đó vẫn là của họ.
Giả sử một quốc gia khác xây đường sắt ở đó, nó sẽ bị xem là một sự xâm phạm và gây ra ít nhiều rắc rối. Chẳng ai muốn xây đường sắt ở nơi như thế cả.
Nếu bí quá thì tôi nghĩ nên tính đến phương án xây cầu ra biển giống như cây cầu kết nối 4 quốc gia Restia, Roadmare, Ryle và Felsen.
[Chúng ta cũng có thể áp dụng công nghệ tàu bay đang du nhập từ Lục địa Tây mà nhỉ.]
[Nhưng tàu hoả có thể mang được nhiều hành lý hơn, ngoài ra tàu bay còn bị ảnh hưởng bởi thời tiết.]
Đúng thật. Lần này chúng tôi chỉ chất lên tàu những chiếc xe ngựa trống, nhưng sau này tàu sẽ phải kéo theo xe ngựa cùng những vật lỉnh kỉnh khác. Tàu bay không có tuổi khi so về tải trọng hàng hoá.
Cuộc sống của con người sẽ dễ dàng hơn khi công việc phân phối hàng hoá phát triển. Đó là lý do tàu hoả ma thuật ra đời.
[Sẽ có trạm dừng nào ở Brunhild chúng ta không ạ?]
[Nếu được thì đó là tuyến đường giữa Belfast và Regulus. Chúng ta nằm ngay giữa Kinh đô Hoàng gia và Đế đô mà.]
[Rất nhiều du khách sẽ kéo tới nhỉ anh.]
Tôi không muốn họ kéo tới quá đông đâu. Thật lòng mà nói, Kinh đô của Brunhild (?) chỉ có kích thước lớn hơn một thị trấn chút đỉnh. Cho dù du khách có tới thì chúng tôi cũng không đủ địa điểm tham quan.
Rồi còn phải kiểm tra nhập cảnh để đề phòng mấy kẻ gian lọt vào trong lãnh thổ nữa.
[Nhưng ở chỗ chúng ta có gì mà tham quan?]
Hmmm, tôi khoanh tay và nghiêng đầu ngẫm nghĩ.
Đế đô Refreese có bãi biển thơ mộng và một thành phố của những bức tường trắng. Kinh đô Hoàng gia Belfast có toà lâu đài sừng sững nằm sau thác nước chảy từ hồ Palette, còn chúng tôi thì chẳng có thứ nào trong số đó…
[Thế còn tháp đồng hồ thì sao?]
[Tháp đồng hồ? Ừm thì, chắc đó cũng là một địa điểm tham quan nhỉ…?]
[Ngoài ra thì còn… Frame Gear?]
[Đang nói về địa điểm mà…?]
Cơ mà cũng có phần đúng. Quả thật Frame Gear không có ở những quốc gia khác.
Vài nơi ở Nhật Bản có dựng những mô hình robot siêu to khổng lồ từ anime, nên tôi nghĩ biến robot thành một địa điểm tham quan nghe chừng cũng khả thi ấy chứ.
Nhưng nói gì thì nói, những địa điểm tham quan nổi tiếng luôn là Tháp Tokyo và Sky Tree, những ngôi đền và chùa chiền, di chỉ lịch sử và công viên giải trí khổng lồ mà thôi.
Một công viên giải trí hiện đang được thi công ở Brunhild. Sau khi nó hoàn thành, tôi tin du khách sẽ kéo đến.
Ồ, còn Đảo Dungeon nữa. Tôi không có ấn tượng rằng nơi đó là một địa điểm nổi tiếng nên quên béng mất.
Cho tới hiện tại, nó chỉ được các mạo hiểm giả ở khu vực lân cận ghé thăm. Nhưng từ giờ trở đi, mạo hiểm giả ở những nơi khác cũng có thể tới bằng tàu hoả, dù có lẽ họ sẽ chẳng mặn mà mấy vì vé tàu khá là chát.
Như vậy nhiệm vụ cấp bách trước mắt là mở rộng cơ sở hạ tầng. Xem ra tôi nên tính đến việc khai trương nhà trọ Ngân Nguyệt thứ ba tại Brunhild thôi.
Chúng tôi cũng không đủ nhân lực. Thế là lại sắp đến lúc mở kì tuyển chọn hiệp sĩ rồi.
[Nói mới nhớ… Coon từng bảo rằng golem hiệp sĩ sẽ được triển khai trong tương lai… Chúng nằm trong một tổ chức trực thuộc Hiệp sĩ Đoàn, nên về vấn đề đó, liệu chúng ta có thể quản lý thị trấn mà không cần tuyển dụng quá nhiều không nhỉ…]
[Fufu~, dù đang đi chơi nhưng trong đầu anh toàn là công việc thôi. Chẳng phải anh nên tạm quên chúng đi sao?]
[Anh cũng ước được vậy lắm chứ…]
Nghe Yumina nói, tôi chỉ biết thở dài. Chuyến du ngoạn này cũng là một phần công việc mà thôi. Cơ mà, tôi vẫn tận hưởng nó theo cách riêng đấy chứ.
◇◇◇◇
──── Cùng lúc đó. Tại vùng biên giới giữa Vương quốc Elfrau và Đế quốc Regulus.
[Nhìn này, ngay đây là Đế quốc Regulus rồi đấy.]
Chỉ vào tấm bảng cắm trên con đường chạy dọc biên giới, một người hành khách kêu lên.
Sau vài ngày ngồi mòn mông trên chuyến xe ngựa từ Vương quốc Elfrau, cuối cùng cậu bé cũng đặt chân đến Đế quốc Regulus.
[Cuối cùng cũng thoát khỏi cái lạnh.]
Mochizuki Kuon, 6 tuổi. Cậu đang tìm cách quay về nhà ở Brunhild (mặc dù là thời đại khác).
Bước vào lãnh thổ Regulus, cái lạnh căm căm liền biến mất. Nhưng trời vẫn rét ở vùng phía Bắc Regulus, nên Kuon vẫn đang mặc chiếc áo khoác đen cậu mua tại Elfrau.
[A, thấy rồi.]
[Lại nữa à? Bác đánh xe, dừng ngựa lại đi. Bow lại phát hiện 1 con này.]
Một hành khách ngồi trong khoang kín gọi lớn người đánh xe. Trước khi người đánh xe kịp dừng lũ ngựa, Kuon đã nhảy xuống khỏi đó, giương cung nhắm về phía rừng cây và bắn một mũi tên.
[Gue!?]
Cậu nghe thấy tiếng kêu ngắn, rồi tiếp theo là tiếng một vật nặng đổ rạp xuống đất từ phía khu rừng. Sau đó Kuon đi mất hút vào rừng cây, và cuối cùng cậu trở ra trong khi kéo theo một con nai lớn bị mũi tên bắn xuyên đầu.
[Ồ, chẳng phải là nai Regulus sao. Lũ này ăn ngon lắm đấy.]
Một người cầm theo dao bước xuống xe ngựa. Những hành khách khác cũng tò mò xuống xe để xem con nai Kuon vừa giết.
[Bác phân rã nó được không?]
[Ồ, cứ để ta lo. Đổi lại, hãy cho ta mua lại con nai nhé.]
Người đàn ông xử lý con nai với đôi tay điêu luyện. Ông ta, chủ một cửa hàng thịt, đang về nhà sau khi đi dự đám cưới của con gái.
Thông thường, bữa ăn trên những chuyến xe ngựa rất đơn sơ. Không có nhiều thứ để kén chọn ngoài thịt khô hay con mồi bắt tại chỗ. Thường thì săn bắn giữa chuyến đi là điều không hề đơn giản, nhưng suốt mấy hôm nay, gần như ngày nào hành khách trên chuyến xe ngựa này cũng có thịt tươi để ăn.
Nguyên nhân là bởi cậu bé bí ẩn này. Bất cứ con mồi nào gần đó lọt vào tầm mắt của cậu ta chỉ có kết cục là cái chết. Dù đang ẩn nấp dưới bóng cây hay trên ngọn cây, cậu ta đều sẽ tiêu diệt hết bằng một cây cung rẻ tiền.
Nhờ vậy mà hành khách trên chuyến xe luôn được thưởng thức những bữa ăn sung túc ngoài trời.
[Nhờ có Bow, mấy hôm nay chúng ta mới không phải lo về việc tích trữ đồ ăn. Cảm ơn cháu.]
[Không sao ạ, cháu cũng vui khi được nhận thêm tiền trong chuyến đi.]
Kuon đã lo rằng số tiền bán chiếc khuy măng Orichalcum sẽ không đủ để tới Brunhild. Thế mà giờ đây cậu có thể xoay sở để tới Đế Đô Galleria của Đế quốc Regulus. Không có gì tuyệt hơn kiếm thêm nhiều tiền khi đi xe ngựa.
Chuyến xe ngựa chở theo những con mồi đã qua xử lý hướng về phía Nam Đế quốc Regulus và tới thị trấn Jonst. Đây là điểm dừng của chuyến xe khởi hành từ Elfrau mà cậu đang đi.
Thị trấn Jonst không to hay nhỏ, chỉ là một thị trấn trung bình. Nằm gần vùng biên giới với Vương quốc Elfrau, đây là một trong những thị trấn do các Bá tước của Regulus cai trị.
Vừa đặt chân tới thị trấn miền viễn xứ, cậu bé ngay lập tức tìm chuyến xe ngựa đến địa điểm tiếp theo. Nếu được thì một chuyến xe khởi hành ngay bay giờ càng tốt.
Thế nhưng cậu đành thở dài khi kiểm tra lịch chạy treo trước trạm xe.
[A… Mình lỡ mất rồi…]
Chuyến xe hướng về Đế Đô chỉ vừa rời đi vài phút trước. Chuyến tiếp theo sẽ phải chờ thêm 2 ngày nữa.
[Mình nên làm sao đây. Bắt một chuyến xe khác tới thị trấn kế tiếp thì…]
Bây giờ đã quá chiều. Sắp tới lúc hoàng hôn. Có lẽ cậu nên tìm một quán trọ để tá túc. Kuon muốn tìm một quán trọ đàng hoàng trong 2 ngày tới, bởi cậu đã chán cái cảnh màn trời chiếu đất suốt mấy ngày đi xe ngựa rồi.
[Được, chốt vậy đi. Mình sẽ ở nhà trọ.]
Sau khi quyết định như vậy, Kuon lại xách ba lô lên và chuẩn bị cho chuyến lang thang khắp thị trấn.
Cậu muốn ở một nhà trọ tốt nếu có thể dù giá sẽ hơi đắt. Nhà trọ rẻ tiền nơi những thể loại mạo hiểm giả khó ưa lui tới thường có đủ thứ rắc rối. Né tránh rắc rối là điều cần thiết.
Vì vậy, cậu muốn chọn một nhà nghỉ mà các thương nhân bình thường hay chọn làm nơi tá túc. Nghĩ như thế, Kuon liền bám theo một thương nhân nọ, người cũng vừa rời khỏi trạm xe.
Khi tới một góc đường không xa trạm xe lắm, người thương nhân bước vào quán trọ ở đó.
[“Lông vũ Bạc” à.]
Nhìn lên tấm bảng có hình chiếc lông vũ màu bạc, Kuon thầm nghĩ. Nhà trọ trông khá ưa nhìn nhưng không quá sang trọng. Kuon vuốt ngực, tự trấn an bản thân rằng “Sẽ ổn thôi”.
Giờ mới là thời khắc quyết định. Kuon điều chỉnh nhịp thở, đẩy cánh cửa xoay và một mình bước vào.
[Chào mừng quý khách đến “Lông vũ Bạc”. Ara? Một cậu bé?]
Ở quầy tiếp tân là một cô gái tầm tuổi đôi mươi. Ngoài ra cậu còn thấy một người đàn ông nhìn có vẻ là nhân viên quán trọ và người thương nhân ban nãy đang bước lên tầng.
[Em muốn tìm một phòng ở 2 đêm, ở đây còn phòng nào trống không ạ?]
[Ể? À nè, cậu bé. Em không được ở đây một mình đâu…]
Cô tiếp tân trông có vẻ khó xử. Mắt phải của Kuon liền chuyển sang màu tím vàng và nhìn thẳng vào mắt cô tiếp tân.
[…A-ara. Cho chị xin lỗi nhé. Ừm, vẫn còn phòng trống đó. Hai người một phòng phải không?]
Cô tiếp tân ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông tầm ba mươi không biết từ đâu ra đang đứng sau cậu bé, nhưng cô lập tức trở về công việc của mình.
[Vâng, nhờ chị.]
[Hai đêm có giá hai đồng bạc ạ. Xin hãy kí vào đây.]
Kuon nhẹ nhàng kí vào cuốn sổ lưu trú. Tưởng rằng cha cậu bé, tức người đàn ông đang đứng đằng sau, sẽ kí sổ nên cô tiếp tân có hơi bất ngờ nhưng không thể hiện ra ngoài mặt.
[Vậy thì để tôi dẫn hai người đi xem phòng.]
Kuon được cô tiếp tân dẫn lên một căn phòng trên tầng hai. Căn phòng tuy đơn giản nhưng thanh lịch với hai giường, một bộ bàn ghế, một tủ đựng quần áo và đèn ma thạch phát sáng.
[Bữa ăn được phục vụ tại phòng ăn bên dưới, cả sáng, trưa và tối. Khi mọi người ra ngoài, xin hãy để lại chìa khoá tại quầy tiếp tân.]
[Em hiểu rồi. Cảm ơn chị nhiều.]
Cô tiếp tân lặng lẽ đóng cửa phòng sau khi nghe cậu bé gửi lời cảm ơn.
[…Người cha chẳng nói một lời nào cả. Ông ta không nói được sao?]
Rời khỏi phòng, cô tiếp tân lẩm bẩm một cách khó hiểu và bước xuống cầu thang.
Trong căn phòng lúc này, một Kuon rệu rã đang vùi mình trên giường.
[A, khổ quá mà… Mình không được ở những nhà trọ xịn một mình. Nhưng mình cũng không muốn đến những nhà trọ quá lụp xụp…]
Những nhà trọ chỉ để ở mà không phục vụ đồ ăn sẽ không nghiêm ngặt đến thế, nên ngay cả một đứa trẻ cũng có thể ở đó.
Kuon được tá túc tại những nhà trọ tốt trên suốt quãng đường từ Vương quốc Elfrau đến đây cũng nhờ làm vậy.
Cậu đã sử dụng “Huyễn Hoặc Ma Nhãn”. Đó là một trong số bảy ma nhãn Kuon sở hữu, có thể tạo ra ảo ảnh trước mắt đối phương.
Ảo ảnh thì không thể nói bởi vì nó chỉ là ảo ảnh. Thế nên nó sẽ đóng vai là một ông bố kín miệng.
Bạn có thể tự hỏi tại sao cậu không dùng ảo ảnh tự biến mình thành người lớn cho bớt rườm rà, thì nguyên nhân là bởi giọng của một đứa trẻ như cậu sẽ không đổi, rồi khi cầm bút kí sổ đối phương sẽ nhận thấy có sự khác biệt trong chiều cao, và ngoài ra còn nhiều bất cập khác.
Nói tóm lại, phương pháp này là dễ dàng nhất. Mặc dù nó tốn nhiều tiền hơn vì cậu phải trả phí ăn ở cho hai người.
[A~, lâu lắm rồi mình mới được nằm futon…]
Nó đã được giặt giũ sạch sẽ và phơi phóng khô ráo. Vùi mình trong tấm futon thơm tho, Kuon chìm sâu vào giấc ngủ.
CHƯƠNG 511: Ở GA TÀU VÀ ĐƯỜNG HẦM
Rời khỏi lãnh thổ Parames, đoàn tàu tiến lên phía Bắc.
Sau khi đã đi qua muôn trùng núi non, rừng rậm và thảo nguyên, chúng tôi cuối cùng cũng đến ga Sarania thuộc lãnh thổ Saranis.
Cũng giống như lúc ở ga Parameia, tôi và Công tước Ortlinde phải xuống tàu để chào hỏi Tử tước Saranis. Và lại có quà lưu niệm.
Đã sắp đến lúc lăn bánh, thế nên chúng tôi cảm ơn Tử tước Saranis và bước lên tàu.
[Hửm? Cái này có mùi thơm ghê~degozaru.]
Khi chúng tôi vừa bước vào trong toa, Yae ngửi món quà lưu niệm tôi cầm và phán một câu xanh rờn. Bộ em là chó hay sao vậy?
[Anh được tặng trái cây vừa mới hái xuống. Nghe nói nó là đặc sản của vùng này.]
[Đó là quả anh đào pha lê. Một đặc sản của Saranis. Vị ngọt và chua của nó thật sự rất quyến rũ đấy.]
Yumina vừa giải thích xong, ánh mắt của lũ trẻ đồng loạt hướng vào cái túi tôi đang cầm. Ể, mấy đứa muốn ăn bây giờ à?
Chắc là sẽ đủ cho mọi người vì tôi thấy bên trong có khá nhiều…
Tôi nhấc ba chiếc hộp khỏi túi quà lưu niệm ra và mở nắp, bên trong là những quả anh đào với ba màu sắc: đỏ, vàng và xanh lá.
Tôi lấy một quả lên xem thử, nó trong suốt và sáng lấp lánh. Nhìn y như một món tạo tác thuỷ tinh vậy. Ra đây là quả “anh đào pha lê” sao.
Vì trong suốt nên tôi thấy bên trong không có hạt. Nếu nói đây là một viên kẹo có khi người ta sẽ tin sái cổ ấy chứ. Cơ mà nó đẹp thật. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ thoả mãn rồi.
Tôi chọn một quả màu đỏ và cho vào miệng. Ưm! Ngon tuyệt! Vị của nó không quá khác so với quả anh đào tôi biết, nhưng ngon hơn.
Tiếp theo tôi sẽ thử quả màu vàng… Hmm, tôi nghĩ cái này có vị ngọt mạnh. Cơ mà vẫn ngon. Giờ thì đến cái màu xanh lá nào…
[Cha chơi ăn gian! Con cũng muốn ăn cơ!]
[Cha. Con cũng muốn.]
[Bệ hạ! Cháu nữa!]
Tôi đành đặt ba chiếc hộp xuống bàn sau khi bị Linne, Yoshino và Alice càu nhàu vì ăn mảnh mấy quả anh đào pha lê.
Những cánh tay vươn ra từ mọi phía, và đống anh đào pha lê vơi dần.
[Ngon quá. Vị ngọt của nó thật quý phái.]
[Dùng nó cho đồ ngọt chắc cũng không tồi đâu.]
[Ôi mẹ à, con đã làm đồ ngọt với anh đào pha lê từ lâu rồi. Có điều nó hơi đắt một xíu thôi.]
Không chỉ lũ trẻ mà mấy bà mẹ cũng góp mặt, thế nên chỗ anh đào bốc hơi trong nháy mắt. Nhìn thấy tình cảnh không thể thảm hơn ở bên đây, Công tước Ortlinde cũng đặt túi anh đào pha lê của mình lên bàn.
[Xin lỗi đã làm phiền ngài…]
[Hahaha. Dịp cuối năm nào Tử tước Saranis cũng gửi ta đống này hết. Không cần ngại đâu.]
Xem ra ở thế giới này cũng có khái niệm quà tặng cuối năm nhỉ. Chà, chắc đó là do các quý tộc thường có nhiều mối quan hệ.
Chỗ anh đào pha lê tôi được cho cũng nhanh chóng hết sạch. Với số lượng đông thế này thì cũng phải thôi. Nhưng ít nhất thì mọi người đã được thử nhiều vị hơn.
Nhìn chỗ anh đào pha lê, Hilda lẩm bẩm.
[Nếu tàu hoả ma thuật ghé qua thường xuyên hơn, liệu chúng ta có thể ăn anh đào pha lê ở Brunhild không nhỉ…]
[Anh nghĩ việc phân phối sẽ thay đổi rất nhiều. Dù chỉ mới ở mức độ thế này nhưng cá đánh bắt ở vùng biển Refreese đã có thể được vận chuyển đến Kinh đô Hoàng gia Belfast trong vài giờ đồng hồ. Chúng sẽ nằm tươi rói trên những bàn ăn ở Kinh đô. Nhưng giá cả sẽ đắt hơn vì chúng ta chỉ có thể vận chuyển một lượng nhỏ.]
Cho tới hiện tại, những thị trấn không gần biển chỉ có thể tiêu thụ cá sông. Nếu muốn ăn cá biển, họ chỉ có lựa chọn là thực phẩm đã qua bảo quản như cá khô, hoặc bỏ cả đống tiền để mua cá được ướp lạnh nhờ ma thuật hệ Băng.
Để tới được những hộ gia đình bình thường vào lúc này thì vẫn còn khó, nhưng tôi tin là chúng sẽ khả thi khi số lượng tàu hoả ma thuật tăng lên.
Để làm được điều đó, chúng tôi cần có lịch tàu chạy, thế nên trước hết chúng tôi cần một chiếc đồng hồ cơ học mà ai cũng có thể sở hữu. Ở Lục địa Tây có một món đồ nhìn giống đồng hồ bỏ túi rất phổ biến. Nếu chúng tôi nhập khẩu chúng từ đó…
[Hả? Kia là…]
Khi tôi đang chìm trong suy nghĩ về những cái đồng hồ, Yumina ngồi cạnh tôi nhìn thấy thứ gì đó ngoài cửa sổ và vươn người ra.
Tôi cũng nhìn theo em ấy để xem đó là gì, thế nhưng quang cảnh chẳng có gì hơn ngoài một vùng đồng bằng cả. Không, có gì đó đang di chuyển thì phải? Vì quá xa nên trông nó bé tin hin như hạt vừng vậy.
[Em đoán đó là một con ma thú… Có vẻ nó đang đuổi theo thứ gì đó. Nhưng em không chắc nó đang đuổi theo con người hay cái gì…]
[Đến em cũng không thấy rõ à… đến lúc thể hiện rồi, [Long Sense].]
Khoảng cách xa đến mức nhãn quan của một xạ thủ bắn tỉa như Yumina cũng bó tay ngay lập tức được rút ngắn lại. Cái thứ bé tin hin như hạt vừng kia được phóng to đến nỗi phủ khắp tầm mắt tôi. Ồ, đúng là một con ma thú thật này. Nhìn nó giống kiểu tê giác khổng lồ vậy. Hình như đó là Rhino Bash đúng không ta? Tôi đã từng thấy nó trong sách tranh về ma thú của Hội. Con ma thú này có hạng Đỏ.
Một con khá bự đấy. Cơ mà nó đang đuổi theo thứ gì vậy nhỉ? Ừm…
[A… nó đang đuổi theo một chiếc xe ngựa. Họ sắp bị đuổi kịp rồi.]
[Sao cơ!? Chúng ta phải giúp họ!]
Yumina vội vàng bật dậy. Ừ, em ấy nói đúng. Đến lúc đi dọn dẹp một tí rồi. Tôi sẽ ra cản đường nó.
Để cho chắc ăn, tôi ghé vào tai Ende.
[Xin lỗi nhá, Ende. Lỡ ở đây có chuyện gì thì trông cậy vào cậu đó.]
[Rồi, rồi. Tôi hiểu rồi.]
[OK, vậy thì [Tele…]
Hai cái bóng nhỏ đã kịp bám vào thắt lưng tôi khi tôi dịch chuyển đến chỗ con ma thú.
[…port]?]
Ngay lập tức chúng tôi được đưa đến đoạn đường nơi diễn ra cuộc rượt đuổi. Chiếc xe ngựa và con Rhino Bash thì đang lao tới, chuẩn bị tông thẳng vào chúng tôi.
Hai thủ phạm bám vào thắt lưng tôi bước ra trước, chúng chính là Linne và Alice. Hai đứa này lần nào cũng là đồng phạm vậy!?
[Này, hai đứa…!]
[Không sao đâu ạ! Cha cứ để đó bọn con lo!]
[Bọn cháu sẽ cho nó lãnh đủ!]
[Không, đừng có nói kiểu đó… này!?]
Cả hai mỉm cười trả lời tôi rồi chạy thẳng về phía con Rhino Bash đang lao tới. Bọn chúng thừa năng lượng một cách đáng sợ!
Người đánh xe ngựa khuôn mặt tái nhợt, điều khiển cỗ xe chạy vụt qua chúng tôi. Hẳn nó là xe ngựa của một thương gia nào đó. Con Rhino Bash có vẻ đã bị thu hút bởi đống đồ ăn bên trong xe.
[Ta đến đây!]
Linne đón đầu con Rhino Bash. Con bé định chơi mặt đối mặt à!?
Tuy nhiên, một Linne nhẹ cân không thể hứng trọn cú tông của Rhino Bash và bị đẩy ngược về sau.
[[Gravity]!]
『Gumoo!?』
Rắc! Đầu gối ở cả tứ chi con Rhino Bash vỡ nát. Nó không thể di chuyển do sức nặng của ma thuật trọng lực. Thế nhưng, Rhino Bash vẫn gắng gượng đứng dậy được.
Phía trên Linne, Alice nhảy lên quá đầu con Rhino Bash.
[“Prisma Rose”!]
Tinh thể sắc nhọn tích tụ trên bàn tay phải của Alice và tạo thành hình một thanh machete cỡ lớn.
Trong khi vẫn đang ở trên không, Alice vung nó thật mạnh xuống con Rhino Bash bên dưới.
[“Prisma Guillotine”!]
『Pugu!?』
Đầu con Rhino Bash lìa khỏi cổ ngọt xớt bởi đòn máy chém của cô bé. Cùng lúc đó, toàn bộ cơ thể đang cố gắng chống trả của nó cũng dừng cử động.
[Làm được rồi, Alice!]
[Làm được rồi, Linne!]
Cả hai đập tay và xoay vòng tròn với nhau.
Linne vui vẻ chạy về phía tôi.
[Vật liệu vẫn còn nguyên vẹn đấy ạ! Nếu thế thì Hội sẽ mua lại đúng giá phải không cha!]
[À… ừm, đúng vậy. Con làm tốt lắm.]
Quả thật da của Rhino Bash là vật liệu tốt để chế tạo áo giáp. Hơn nữa nó còn trong tình trạng gần như nguyên vẹn. Đáng khen nhất là lũ trẻ đã tiêu diệt con ma thú mà không làm xây xước bộ da, thế nên như này là hơn cả đủ để đem bán. Hội chắc chắn sẽ mua lại nó với giá cao. Tôi phải khen con bé thôi.
Tôi nhặt xác Rhino Bash bỏ vào trong [Storage]. Có vẻ cỗ xe ngựa kia cũng cao chạy xa bay rồi. Đành kệ vậy. Chúng tôi phải nhanh chóng quay lại tàu thôi.
Vì khó có thể quay về tàu bằng [Teleport] (bởi nó là một vật thể di động), nên lần này tôi sẽ mở [Gate].
[[Gate].]
Bước qua cổng dịch chuyển, chúng tôi trở về tàu một cách lành lặn.
[Anh vất vả rồi.]
[Anh có làm gì đâu chứ.]
Yumina nở một nụ cười khổ chào đón chúng tôi trở về. Có lẽ em ấy là người duy nhất nắm được tình hình trên con tàu này.
[Vui thật đó!]
[Hết sảy luôn đúng không!]
Hai cái bóng xuất hiện phía sau trong khi Linne và Alice vẫn đang cười nói.
[Vui ghê ha…? Linne, con qua đây một chút được không?]
[Alice…? Sao chúng ta không trò chuyện một chút nhỉ?]
[[…Ah…]]
Linze và Ende lôi cổ Linne và Alice đi. Hờ hờ, bọn họ hẳn phải khá giận đây.
Tôi nhận lấy một tách trà từ Yumina và thưởng thức.
Bài thuyết giảng của Linze và Ende kéo dài tận tới khi chúng tôi đến trạm tiếp theo, khiến cho đôi chân của Linne và Alice tê dại vì phải quỳ dưới sàn. Ừm thì, mấy đứa tự làm tự chịu, cứu thế quái nào được.
Kế tiếp trạm Sarania là trạm Lancelet thuộc lãnh thổ Lancerow. Đây là trạm cuối cùng nằm trong lãnh thổ Vương quốc Belfast dưới sự cai trị của Bá tước Lancerow. Sau trạm này sẽ là địa phận của Đế quốc Refreese.
Giống như ở hai trạm trước, chúng tôi cũng nhận được quà lưu niệm từ Bá tước Lancerow. Khi tôi vừa trở lại tàu, bọn trẻ liền háo hức bu xung quanh để xem quà là gì, nhưng chúng thất vọng toàn tập khi thấy thứ tôi được tặng là vải vóc đủ màu sắc.
Chỉ có Linze và Elna là tỏ ra thích thú, cả hai vui vẻ ngồi bàn xem nên may gì với đống vải này khi chúng tôi về nhà.
[Ồ, là đường hầm!]
Gần như cùng lúc với Su nói, bên trong tàu tối hẳn đi, chỉ còn ánh sáng phát ra từ những viên ma thạch trên trần toa.
Chúng tôi tiến vào trong đường hầm. Bên ngoài là một màu đen kịt, tới nỗi hình ảnh chúng tôi được phản chiếu rõ nét trên cửa sổ của tàu.Thỉnh thoảng, ánh sáng từ những viên ma thạch lắp dọc đường hầm vụt qua trước mắt chúng tôi tựa như một vì sao băng.
[Cảm giác cứ như tai em bị bịt chặt lại ấy~degozaru.]
Yae ấn nhẹ vào hai tai và lẩm bẩm. Thực ra đó là màng nhĩ đã bị ép vào do sự thay đổi của áp suất không khí.
Đường hầm này khá là dài. Tại sao tôi biết ư? Vì tôi đã đào nó mà.
Nó gần như đi xuyên qua dãy núi Slonisian, nơi chắn ngang Vương quốc Belfast và Đế quốc Refreese, hơn là đi đường vòng.
Tôi đã khai thông bằng ma thuật hệ Thổ và sửa sang đường hầm cho đẹp đẽ bằng [Stone Wall]. Chiều dài của nó, theo tôi nghĩ, cũng phải cỡ đường hầm Seikan chứ chẳng đùa. Nơi này chắc sẽ tồn tại trong khoảng một ngàn năm vì tôi đã yểm rất nhiều ma thuật cường hoá.
Ờm, đó là tất cả những gì tôi đã làm, và hai quốc gia chỉ việc dọn dẹp mặt bằng, lắp đặt đường ray và gắn đèn ma thạch dọc đường hầm nữa là xong. Tất nhiên tôi đã được họ trả công đàng hoàng.
[Tối thui à, chán quá.]
Freya than vãn vì nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ thấy mỗi ánh đèn ma thạch vụt qua trong bóng tối.
Đành chịu thôi chứ biết sao giờ. Tàu đang đi chậm lại vì đang ở trong đường hầm, thế nên nó sẽ kéo dài khoảng 20 phút.
Đang nhìn khung cảnh trong lòng núi, Yumina bỗng quay ra hỏi tôi.
[Chúng ta có thể xây dựng “tàu điện ngầm” ở thế giới này không anh?]
[Anh không nghĩ là không thể, nhưng nó sẽ tốn nhiều nhân công và xây dựng. Anh cũng lo rằng mặt đất sẽ bị sụt lún nữa.]
Nếu là trong những thành phố đã được xây dựng một cách hệ thống thì tàu điện ngầm có thể chạy vô tư mà không sợ ảnh hưởng đến công trình và mặt đất phía trên. Tuy nhiên, mặt đất ngoài thiên nhiên thì lại khác, nó sẽ tốn nhiều thời gian và công sức.
Dù là sử dụng ma thuật hệ Thổ, nhưng chúng tôi không biết sẽ cần bao nhiêu pháp sư bình thường với lượng ma lực của họ. Ngoài ra chúng tôi còn phải tính đến chi phí bảo đảm an toàn cho mọi người nữa.
Tôi từng nghe rằng để xây dựng tàu điện ngầm ở Trái đất cần tiêu tốn khoảng 300 tỉ yên. Tàu điện ngầm đúng là kẻ ngốn tiền, cả ở Trái đất lẫn dị giới.
Tôi nghĩ một mình mình có thể xây dựng một tuyến tàu điện ngầm ở Brunhild. Thế nhưng, nó đã bị Tể tướng Kosaka-san bác bỏ.
Nếu tôi tự làm toàn bộ thì đó sẽ không phải là dự án quốc gia. Nói trắng ra thì tôi chỉ đang ăn cắp công việc của mọi người. Thế nên, dự án tàu điện ngầm ở Brunhild vẫn đang bị bỏ ngỏ cho đến khi chúng tôi có đủ kinh phí và nhân lực.
Ồ? Ánh sáng kia… đó là phía cuối đường hầm sao?
[Là biển!]
Sau khi đi qua đường hầm dài, điều đầu tiên đập vào mắt tôi ngoài tiếng lũ trẻ là đường chân trời phía xa xa. Đó là vùng biển nội hải nằm giữa Belfast và Refreese.
Ánh sáng mặt trời rọi xuống mặt nước phát ra màu xanh lấp lánh. Thỉnh thoảng vài ngôi làng chài lại lọt vào mắt chúng tôi.
Một cảnh tượng thật lộng lẫy sau khi đã chúng tôi đã nhìn đường hầm đến phát chán.
[Sao hôm nào chúng ta không cùng đi tắm biển nhỉ.]
[Được đó ạ! Chờ mọi người đông đủ rồi chúng ta đi!]
[Con đồng ý. Cũng lâu rồi con chưa đi biển.]
Linne và Coon đồng ý cái rụp khi nghe Hilda nói. Đi tắm biển à? Không tồi chút nào. Từ chỗ chúng tôi đến Đảo Dungeon rất ngắn.
Nhưng bao giờ thì mới đông đủ đây? Tôi không nghĩ là sẽ mất hơn 1 năm. Ít nhất thì Yakumo, con gái của Yae, hiện đã tới thời đại này rồi.
[Yakumo ở đâu mới được nhỉ… Thật tình, mọi người đều mong ngóng con bé trở về mà.]
Nhờ có [Gate] nên con bé có thể về nhà bất cứ lúc nào. Nhưng đó hẳn cũng là lý do con bé vẫn chưa về.
[Thật là… chỉ có trẻ hư mới làm bố mẹ phiền lòng~degozaru. Khi con bé về mình phải phạt mới được…]
Nghe Yae nói, toàn bộ lũ trẻ ôm mông và quay mặt đi. Hờ hờ. Hẳn chúng đã bị em ấy đánh đôi ba lần. Yae cũng từng đánh đòn Tiến sĩ khi bà ta vui quá hoá rồ.
[Mà Yakumo thì không sao~degozaru, em chỉ sợ Kuon sẽ bắt gặp bọn người xấu và bị chúng lừa gạt…]
Ngoài Yakumo ra, còn có hai đứa trẻ nữa là con gái và con trai của Yumina và Su cũng chưa tới. Quả thật điều đó rất đáng lo ngại.
Thấy Yae tỏ ra lo lắng, Alice ngồi gần đó chỉ cười.
[Kuon bị lừa? Ahaha, không đời nào đâu ạ. Với ma nhãn của mình, cậu ấy có thể phân biệt giữa người tốt và người xấu, nên là_ mugu!?]
Bọn trẻ ngay lập tức xúm lại bịt chặt miệng Alice… Này cô bé, cháu vừa mới nói gì ấy nhỉ?
Ma nhãn? Có thể phân biệt giữa người tốt và người xấu? Nghĩa là……
Yumina ngồi cạnh tôi mở to mắt đứng dậy, em ấy bước thẳng về phía Alice.
Giống như một cảnh nào đó trong cuốn Mười điều răn của Moses, lũ trẻ đang bịt miệng Alice vội vàng tách sang hai bên.
[Alice?]
[Ahihi.]
Hai vai bị nắm chặt, Alice chỉ còn nước cười giả ngu. Ende bước ra định chặn em ấy, nhưng… xẹt! Cái lườm của Yumina như phát ra tia sét khiến cậu ta đớ người. Bản năng đang mách bảo cậu ta rằng em ấy rất nguy hiểm. Đúng rồi đấy, Papa Ende, chịu khó ngồi xem đi.
[Tóm lại là như vậy, phải không?]
[Vâng…]
Alice gật đầu xác nhận từng chữ trong câu hỏi của Yumina.
“Như vậy” mà em ấy nói nghĩa là cái đó đó… nhỉ?
[Mu. Vậy con trai của Touya là đứa trẻ của Yumina-anesama. Thật đáng tiếc.]
[Yeah, mình làm được rồi!]
Yumina tỏ ra vui sướng giơ nắm tay lên cao, còn Su thì lẩm bẩm với tông giọng có phần nuối tiếc.
Ra vậy, con trai tôi là con của Yumina và sở hữu ma nhãn.
[Lộ mất rồi.]
[Alice bất cẩn ghê đó.]
[Um… Tại vì là Kuon, nên em…]
Freya và Yoshino thở dài nhìn Alice. Ờm thì, cảm ơn cháu nhé. Đứa trẻ này đã lỡ mồm tiết lộ cho chúng tôi không biết bao nhiêu lần rồi.
[Touya-san! Con trai! Của chúng ta! Sẽ là người kế vị Brunhild!]
[Được rồi, anh hiểu rồi. Em bình tĩnh lại đi nào.]
[Sao em có thể bình tĩnh được chứ! Mày làm được rồi Yumina ơi! A~, thật là hạnh phúc!]
Mặc dù đứa trẻ còn chưa được sinh ra nhưng sự hào hứng của Yumina đã lên đến đỉnh điểm.
Đối với người ngoài, Yumina là đệ Nhất Hoàng hậu. Mặc dù tôi thấy chẳng quan trọng lắm, nhưng hẳn Yumina đã chịu vài áp lực trong việc sinh người kế vị.
[Vậy là Kuon sở hữu ma nhãn. Nếu nó giống ma nhãn của Yumina thì chúng ta hơi lo hão rồi phải không?]
[Ma nhãn của họ không hoàn toàn giống nhau, nhưng… mà thôi, con nghĩ mọi người không cần lo đâu.]
Coon trả lời tôi. Ma nhãn không hoàn toàn giống nhau? Thế là thế nào? Nó là một ma nhãn khác loại nhưng có chức năng tương đồng à?
[Cha đừng dò hỏi nữa… Mọi người sẽ biết khi Kuon đến.]
[Hừm…]
Muu. Xem ra con bé này không dễ moi thông tin như Alice. Với lại, nếu không dò hỏi thì làm sao chúng tôi biết nhiều thế này được.
[Vậy con mình sẽ là con gái à. Ừm, vậy cũng được. Hẳn con bé phải vô cùng dễ thương.]
Tự động hiểu con mình là con gái khi nhìn Yumina ăn mừng nhưng Su chẳng có vẻ gì là buồn bực. Con gái của tôi và Su à… tôi còn chưa dám động một ngón tay vào em ấy.
Cơ mà ai lớn hơn vậy nhỉ, Kuon hay con gái của Su?
[Con gái của Su là đứa út sao?]
[Ừm, chuyện đó…]
[…Đúng vậy ạ.]
Tôi nhận được một câu trả lời vô cùng dễ hiểu từ Elna, người đang đứng bên cạnh Elze. Elna thật là ngoan.
Vậy là Kuon có bảy chị gái và một em gái… Cảm giác như thằng bé không có nhiều tiếng nói cho lắm.
Đang cảm thông cho đứa con trai còn chưa được gặp mặt mũi của mình, tôi bất chợt nghe thấy một giọng nói bên cạnh.
[Ừm… nãy giờ mọi người đang nói chuyện gì thế? Con gái của Su nghĩa là sao?]
Công tước Ortlinde nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu.
……Ăn lìn rồi.