[N-những đứa con đến từ tương lai của Touya-dono? Tất cả lũ trẻ này?]
[À, riêng Alice thì khác. Cô bé là con gái của Ende.]
Sau khi thận trọng cân nhắc, tôi quyết định thú thật với Công tước Ortlinde và vợ ngài ấy Ellen-san. Dù sao thì tôi cũng định kể cho họ khi con của Su đến. Chuyện đã không như dự tính khi chúng tôi bị phát giác trước.
[Đúng là giống thật… nhìn không khác gì các Hoàng hậu cả. Vậy chúng thật sự tới từ tương lai sao…]
Lũ trẻ đã tháo những tấm huy hiệu yểm [Mirage] và trở về vẻ ngoài thật sự của chúng. Vì chúng y hệt mẹ của mình nên chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng quá đủ để hiểu.
[Ta đã thấy nghi nghi rồi. Cho dù là họ hàng thân thiết đến mấy, việc chúng gọi ngài là cha thật sự rất kì quặc.]
Mặc dù chỉ hơi lờ mờ nhận ra, nhưng có vẻ ngài Công tước cũng thấy có gì đó không ổn. Ừm, tôi nghĩ chắc là kì cục thật. Vậy là lũ trẻ sẽ không thể gọi tôi là cha nữa sao…
[V-vậy còn con gái của Su là thế nào?]
[Mmm. Thì như Phụ thân cũng nghe đó. Con gái của Yae, con trai của Yumina-anesama và con gái của con vẫn chưa tới Brunhild. Có vẻ chúng vẫn đang lang thang khắp thế giới này.]
[Sao cơ!? Vậy có ổn không thế!?]
Nghe Su giải thích, Công tước Ortlinde và Ellen-san hốt hoảng hỏi lại. Ed đang ngủ trong vòng tay Ellen-san bị doạ sợ và oà khóc.
[À, không sao đâu ạ. Những đứa trẻ của bọn con đều là các mạo hiểm giả hạng Vàng hoặc Bạc mà.]
[Ể!?... Con gái của Su được mấy tuổi rồi?]
Nghe Công tước Ortlinde hỏi, Su quay sang Alice.
[Alice, con gái cô bao nhiêu tuổi?]
[Vâng? Steph sinh sau cháu một năm, tức là 5 tuổi đó ạ.]
[Hô, vậy ra tên con gái mình là Steph.]
[Ah!?]
Alice vội vàng bịt miệng mình lại. Lũ trẻ ném cho Alice những cái nhìn thất vọng, còn Ende thì xoa đầu con gái mình với vẻ mặt đượm buồn. Bó tay. Cơ mà cũng cảm ơn cháu nhé.
[Steph là biệt danh à? Tên thật là Stephanie phải không?]
[Không! Cháu không nói nữa đâu!]
Alice phồng má quay mặt đi. Ôi dào ôi dào.
[Tên em ấy đúng là Stephanie ạ, thưa cha.]
Thất vọng nhìn Alice, Ashia nở một nụ cười khổ và xác nhận. Stephanie à. Chỉ Steph thôi thì ngắn quá.
[Cho dù đạt hạng Vàng hoặc Bạc, nhưng con bé chỉ là một đứa trẻ 5 tuổi, như thế có ổn không?]
[Không sao hết ạ. Trong số các anh chị em, Steph là người thiên về phòng thủ mạnh nhất. Không ai có thể chạm vào em ấy đâu.]
Freya trấn an sự lo lắng của Công tước Ortlinde.
Thiên về phòng thủ? [Shield] đã được truyền thừa cho Linne. Vậy thì có lẽ…
[Là [Prison] à?]
[Đúng rồi ạ.]
Nếu được tinh chỉnh, [Prison] có thể triển khai một bức tường phòng thủ mà không cần dựa vào ý thức. Nó sẽ bảo vệ bạn ngay cả khi bạn đang ngủ. Phép này đúng là thiên về phòng thủ thật. Điều kiện ngăn chặn cũng có thể được cài đặt một cách chi tiết.
[Ngoài ra em ấy còn sở hữu [Accel] nên có thể tẩu thoát rất nhanh nữa…]
[Con bé dùng được cả [Accel] cơ à…]
Tốc độ thần sầu kết hợp với phòng thủ toàn diện. Đúng là một đứa trẻ 5 tuổi mạnh bá đạo.
[Nhưng mà đối với em ấy, [Accel] không phải là một công cụ để tẩu thoát.]
[Mà nó trở thành “Steph Rocket”.]
Coon và Linne nhắc đến một cụm từ đáng lo ngại. “Steph Rocket” là cái quái gì vậy!?
[Là tuyệt kĩ của Steph ạ. Em ấy bọc [Prison] bên ngoài rồi dùng [Accel] lao về phía trước.]
[Tức là húc thẳng vào người ta đó.]
Elna và Yoshino giải thích. Cái tuyệt kĩ gì thế này… Nói mới nhớ, Su cũng từng hay chơi trò nhảy bổ vào người tôi. Đây là minh chứng cho câu “Mẹ nào con nấy” phải không?
Vợ chồng Công tước Ortlinde nghe lũ trẻ giải thích với vẻ mặt phức tạp. Khi nghe về đứa cháu ngoại chưa từng được gặp mặt, hẳn họ đang không biết nên vui hay buồn.
[Chuyện này, phía Hoàng huynh đã biết chưa?]
[Vẫn chưa ạ. Ban đầu con dự định sẽ để mọi người gặp lũ trẻ khi chúng đã đến. Bọn con đã nói cho phía Regulus, Restia và Xenoahs rồi.]
[Nếu không được gặp thì anh ấy sẽ không tin đâu… Ngay cả ta cũng còn đang bán tín bán nghi đây này. Nhưng mà, ta không thể nào ngồi yên được khi nghe đến cháu ngoại của mình.]
[Đúng đấy, mẹ cũng thấy thế. Vậy Steph là đứa trẻ như thế nào? Con bé có hiếu động giống như Su không?]
Nối tiếp ngài Công tước, Ellen-san cũng hỏi với đôi mắt háo hức. Tôi nghĩ con bé thuộc kiểu hiếu động. Vì vậy mới có cái tuyệt kĩ “Steph Rocket” kia chứ… Xem ra con gái út của tôi là một đứa trẻ khá là tomboy.
[Trước mắt, xin hãy giữ bí mật chuyện này với Quốc vương Belfast. Con trai của con và Yumina… Con sẽ giải thích khi Kuon đến.]
[Ra vậy, đứa trẻ của Yumina sẽ là người kế vị. Bảo sao cháu lại vui đến thế. Chúc mừng cháu nhé, Yumina.]
[Cảm ơn chú!]
Yumina vô cùng hạnh phúc khi được Công tước Ortlinde chúc mừng. Đấy là hai mẹ con còn chưa gặp nhau đấy nhé. Khi Kuon đến, chắc em ấy sẽ mất kiểm soát mất.
[Vậy con trai mẹ như thế nào!? Có ngầu không? Có thông minh không? Có ga lăng với nữ giới không? Có phải là một đứa con ngoan, vâng lời không?]
[Ừm, c-c-chuyện đó…]
[Dừng lại đi! Elna đang khó xử đấy. Tớ biết cậu đang vui, nhưng xin hãy bình tĩnh lại một chút.]
Yumina tấn công Elna bằng hàng câu hỏi và đôi mắt đục ngầu. Elze, mẹ ruột của con bé, phải ra tay dừng em ấy lại.
[Thôi nào… chúng ta nên chờ tới khi được gặp thằng bé. Biết trước nhiều khi cũng mất vui mà.]
[Ah… Em mong được gặp thằng bé sớm nhất có thể.]
Mặc dù cũng muốn giúp khi thấy Yumina phiền lòng, nhưng chúng tôi chỉ có thể chờ đợi như thường lệ. Yoshino đến đây cũng đã được một thời gian rồi, nên sẽ không lạ lắm nếu đứa tiếp theo xuất hiện trong nay mai.
Có điều, chắc Yakumo sẽ không phải là đứa tiếp theo đó. Nếu không nhanh quay về, mẹ con sẽ nổi trận lôi đình thật đấy. Thứ chờ đợi con ở nhà chỉ có một trận đòn của mẹ mà thôi.
Tôi không muốn thấy con gái mình bị đánh đòn, nên tôi thầm mong Yakumo sẽ quay về hơn là Kuon và Steph.
◇◇◇◇
Vung một nhát để loại bỏ những vết máu còn dính trên lưỡi kiếm. Yakumo tra thanh kiếm bất li thân, thứ được yểm phép [Clean] tự động, vào trong bao.
[Cô mạnh thật đấy. Một mình tiêu diệt cả băng cướp thế này… thật không thể tin nổi.]
Professor nhìn đám người nằm dưới đất và cất giọng thán phục.
Họ đã tới Isengard sau khi đi tàu từ Đế quốc Gardio, nhưng không tìm được phương tiện di chuyển nào tới Isenburg, cựu thủ phủ đã bị bỏ hoang của Isengard.
Tình thế buộc họ phải cuốc bộ, nhưng dọc đường cả nhóm lại đột nhiên chạm mặt một băng cướp.
Đất nước sụp đổ đã biến Isengard thành một vùng hoang tàn của những băng cướp như thế này.
Vì không còn bị ai kiểm soát, những kẻ bất lương đã tập hợp với nhau và biến những tàn tích thành hang ổ của chúng.
Khoảng 50 tên cướp đã tấn công nhóm Yakumo. Và chúng gần như bị một mình Yakumo quét sạch.
[Thật kỳ lạ~degoza… Mấy gã này không bình thường tí nào. Chúng lảm nhảm về thứ gì đó vô cùng khó hiểu. Chẳng lẽ…]
Yakumo lục túi áo của một gã nằm bất tỉnh, móc ra một chiếc ví đã sờn rách và lấy nó khỏi anh ta. Thấy vậy, Professor làm vẻ mặt không biết nên diễn tả như thế nào.
[Cô gái, cô cướp ví của một tên cướp thật đấy à… Nếu cô kẹt tiền thì sao không bảo ta cho vay một ít…]
[K-không phải~degozaru!? Cháu không lấy ví của hắn vì cần tiền đâu nhé!?]
Yakumo vội vàng giải thích. Cuối cùng cô đã tìm thấy thứ mình đang tìm kiếm trong chiếc ví và lẩm bẩm “Lại nữa”.
[Hửm? Đó là gì thế? Thuốc à?]
Yakumo lấy ra một gói thuốc nhỏ từ chiếc ví. Khi cô mở nó ra, bên trong gói thuốc có chứa một ít bột vàng.
[Bụi vàng phải không? Không, thứ này có màu hơi tối thì phải…]
[Thứ được gọi là thuốc được chiết xuất từ cành Thần thụ này… thực chất là một loại ma tuý. Một khi đã thử nó, người ta dần dần sẽ không còn kiểm soát được cảm xúc mà bộc phát theo bản năng và trở nên hung hăng. Cuối cùng chờ đợi họ sẽ là cái chết.]
[Cái gì…! Có thứ như thế trên thị trường sao…!]
Lũ cướp ban nãy hoàn toàn lơ đễnh đi đâu đó, và tấn công Yakumo trong khi nói toàn những thứ khó hiểu.
Chắc chắn tâm trí chúng đã không còn minh mẫn. Thứ thuốc đó bào mòn cả trí óc lẫn cơ thể của đám cướp và đã sang đến giai đoạn cuối.
[Ở Isengard từng có bệnh hoa vàng. Cháu nghĩ vì thế mà nhiều người đã sa vào loại thuốc này.]
[Hừm… Ta đang muốn hỏi rằng chính quyền đang làm cái quái gì, nhưng chợt nhận ra là chẳng còn chính quyền nào nữa…]
Professor đanh mặt lại.
Kẻ mặc bộ đồ lặn mà Yakumo từng đụng độ tự xưng là “Sứ đồ của Ác thần”. Thứ thuốc này chắc phải có liên quan đến chúng.
Nó đã được phát tán khắp Isengard. Thậm chí còn lan sang cả Vương quốc Lassei, Đế quốc Gardio, Vương quốc Strain và Long Phượng Quốc Orphan.
Hội của bọn chúng hẳn phải khá lớn. Chuyện đã tiến triển đến mức này, Yakumo biết rằng một mình cô không thể giải quyết nổi nữa.
Cô hiểu điều đó, nhưng không thể trở về nhà nếu chưa tìm được thông tin hữu ích nào.
[Sắp tới Isenburg rồi. Phải đi thôi. Nhà thì lúc nào về cũng được mà.]
Tự dặn lòng như vậy, Yakumo tiếp tục bước đi. Cô đã kể cho Professor về [Gate]. Sau khi đến thành phố bỏ hoang Isenburg, nếu không có gì ở đó thì họ sẽ quay về bằng [Gate]. Cô vẫn chưa quyết định được có nên trở về Brunhild hay không.
Sau khi cuốc bộ được nửa ngày, cả nhóm tìm thấy một miệng hố khổng lồ. Hẳn nó đã được tạo ra trong trận đại chiến giữa cha mẹ cô với Ác thần. Nhìn miệng hố, Professor thở dài đầy ấn tượng.
[Cái gì thế này… Thể loại trận chiến gì đã diễn ra ở đây vậy?]
Yakumo không được chứng kiến trận chiến. Cũng hiển nhiên thôi. Vì lúc đó cô còn chưa ra đời mà.
Nó là một trận chiến khốc liệt. Miệng hố này có lẽ là do Ác thần tạo ra.
Đi qua miệng hố, đống đổ nát từng là một thành phố nay đã bị bỏ hoang xuất hiện ngày càng nhiều.
Khu vực rìa thành phố khá trống trải, nhưng ở trung tâm thì lại là những đống tro tàn. Đó là một sự khác biệt rất lớn.
[Toàn là gạch vụn, khó đi quá.]
[Cô nên tránh xa những ngôi nhà cao tầng ra, chúng có thể đổ sập đấy.]
“Thành phố Công nghiệp Isenburg” giờ đây chẳng còn ra dáng một thành phố kim loại nữa. Nó chỉ là một đống đồng nát nằm vương vãi khắp nơi.
Thỉnh thoảng họ lại thấy vài con golem nằm dưới đống đổ nát. Trái lại, thi thể con người thì rất hiếm gặp vì hầu hết cư dân đã bỏ chạy khi Hecatoncheires của Ma pháp Vương tung hoành khắp thành phố trước khi trận đại chiến với Ác thần diễn ra.
[Mu.]
[Sao vậy cô gái?]
[Suỵt… Khẽ thôi ạ…]
Đang tản bộ, Yakumo đột nhiên nấp sau một ngôi nhà. Thấy vậy, Professor và các hiệp sĩ Soldato hộ tống cũng làm theo.
[Rốt cuộc thì có chuyện gì… Mu, đó là…!]
Tầm nhìn của Yakumo hướng lên, có một con quái vật đang đứng trên đống đổ nát và quan sát xung quanh.
Có lẽ nên gọi nó là ác quỷ thì đúng hơn. Nó có đôi cánh giống cánh dơi, đuôi dài, toàn bộ cơ thể được bao phủ bởi một lớp hắc giáp. Ở trên đầu là cặp sừng xoắn đáng sợ, còn khuôn mặt thì nhẵn bóng như một quả trứng luộc đã được lột vỏ.
[Ác ma… à?]
Ác ma là cư dân của ma giới, có thể được triệu gọi bằng ma thuật triệu hồi. Sức mạnh của chúng tuỳ thuộc vào cấp bậc, và hiển nhiên, cấp càng cao thì điều kiện triệu hồi càng khắt khe.
Yakumo cẩn thận quan sát khu vực vì nghĩ có một triệu hồi sư ở gần đó, nhưng rốt cuộc cô không phát hiện được gì.
Bản năng của Yakumo nói rằng sức mạnh toả ra từ con ác ma đó không nhiều. Có lẽ nó là một con ác ma cấp thấp.
[Ác ma á? Ta chưa gặp chúng bao giờ, nhưng con nào cũng có đôi cánh kì quặc thế sao?]
Professor là cư dân của Lục địa Tây nơi công nghệ ma thuật phát triển. Hiển nhiên ông ấy sẽ không biết đến ma thuật triệu hồi. Thế mà đến cả ông cũng cho rằng đôi cánh của con ác ma kia thật kì quặc. Bởi vì đó là một đôi cánh cơ khí.
Nếu phải miêu tả chi tiết thì phần máy móc bắt đầu từ ống khuỷu tay trở đi, trong khi dưới chân thì là từ đầu gối trở xuống.
Có lẽ người ta sẽ gọi nó là dạng hợp thể giữa ác ma và golem.
Còn nếu cha của Yakumo có ở đây, cậu ta sẽ tsukkomi và bảo rằng “Không, đó là một con cyborg”.
Con ác ma cyborg dường như đã thoả mãn với điều gì đó, nó quay gót rời đi.
[Professor, ông đợi ở đây nhé. Cháu sẽ bám theo nó.]
[Mu. Cẩn thận đấy.]
Cúi thấp người, Yakumo nhảy vun vút giữa bóng của các ngôi nhà. Yakumo đã được huấn luyện cách xoá sự hiện diện của mình ngay từ khi còn nhỏ. Người trực tiếp chỉ dạy cô chính là Tsubaki, trưởng bộ phận tình báo.
Ẩn mình trong bóng của đống đổ nát, Yakumo bám đuôi con ác ma lai máy.
Con ác ma bước vào một nhà máy cũ kĩ. Cửa kính của nhà máy đã vỡ từ lâu, khung cửa sắt thì rỉ sét và xỉn màu, nhưng nói chung nơi này vẫn đủ an toàn.
Yakumo vòng ra phía sau nhà máy. Nếu bám theo con ác ma vào trong, chắc chắn cô sẽ bị phát hiện.
Cô khe khẽ liếc vào từ khung cửa sổ vỡ. Bên trong nhà máy tối mờ, chỉ có chút ánh sáng lọt qua nhờ một lỗ thủng trên trần nhà.
[Kia là…!]
Yakumo kinh ngạc nhìn thứ được đặt giữa nhà máy. Những lá bùa được dán quanh đó cũng khá bắt mắt. Nhưng “thứ” nằm giữa nhà máy kia thì vượt xa.
Có vẻ như nó là một con kiến. Vì có màu giống hòn đá, nên nhìn thoáng qua sẽ dễ bị nhầm với một bức tượng. Bề ngoài của nó có những vết nứt như từng bị ai đó đập vỡ.
Con kiến đá lơ lửng trên một chiếc bệ lớn làm bằng kim loại. Nhìn từ đây sẽ hơi khó thấy, nhưng chiếc bệ kim loại được khắc một vòng ma thuật nào đó bên trên. Có lẽ chính nó đã giúp con kiến lơ lửng.
[Đó là… biến thể, thuộc hạ của Ác thần…?]
Yakumo không biết Ác thần trông như thế nào, và cũng chỉ mới nghe qua về các biến thể. Cô hối hận vì đã không bắt cha mình cho xem video về chúng phòng những trường hợp thế này, nhưng đó là câu chuyện của tương lai.
Các đặc điểm đều giống với biến thể mà mẹ cô kể. Cô nghe nói rằng khi Ác thần bị đánh bại, bề ngoài của hắn đã chuyển sang màu xám giống như hòn đá.
Nhưng nếu là biến thể thì lũ ác ma đang làm gì ở đây? Con biến thể kia không cử động, nên cô không chắc là nó còn sống hay đã chết. Nó cứ đơ ra như thể mình đúng là một bức tượng đá.
[Mu.]
Trong nhà máy bỏ hoang, ngoài ác ma mà Yakumo bám đuôi còn có những con khác giống nó. Duy chỉ có một kẻ là khác biệt.
Kẻ đó mang vẻ ngoài của một phụ nữ. Ả mặc bộ trang phục rất giống với Leen, một trong những người mẹ của Yakumo, nhưng có phần hở hang và gợi cảm. Bộ ngực căng tròn của ả được tôn lên nhờ vòng eo thon và chiếc áo corset. Cô không đọc được biểu cảm trên khuôn mặt ả vì nó đã bị che mất nửa trên bởi chiếc mặt nạ domino bằng sắt.
Mái tóc đỏ, xoăn dài của ả được cột qua loa thành búi. Bên dưới chiếc váy ngắn cũn là cặp chân dài đeo tất đen và buộc bằng nịt tất.
Mặc dù cùng là phụ nữ, nhưng Yakumo không muốn nhìn thẳng vào người này. Ả ta trông chẳng khác gì một con đàn bà lẳng lơ.
Tuy nhiên, ả giắt một chiếc chuỳ không cân xứng với cơ thể dưới hông. Dường như nó đang phát ra ánh sáng màu cam nhạt.
Cảm giác ả mang lại giống với kẻ mặc bộ đồ lặn mà cô chạm mặt trước đây. Yakumo tin rằng ả ta chính là một “Sứ đồ của Ác thần”.
[Phù… Phiền thật đấy, nhưng mình chỉ làm công việc phải làm thôi.]
Ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt cầm lấy cây chuỳ trên hông và vung mạnh xuống con biến thể. Một cú đập không hề nương tay.
Yakumo đoán con biến thể màu xám đá sẽ vỡ nát, nhưng kết quả thì ngược lại. Nó chỉ bị nứt.
[Đỡ này đỡ này đỡ này.]
Ả phụ nữ đập con biến thể theo nhịp điệu. Con biến thể biến dạng liên hồi, giống như một món đồ chơi đất sét được nhào nặn rồi lại đập dập.
Bị đập từ mọi phía, cơ thể của nó dần dần co lại thành một khối tròn. Ngoài ra, nó còn nhỏ đi sau mỗi lần ăn đập, đến nỗi giờ chỉ còn to cỡ quả bóng chày. Dường như nó đã bị nén lại do tác động của ngoại lực.
Tốc độ đập của chiếc chuỳ vào quả bóng màu xám nằm lơ lửng trên không trung tăng lên. Những vệt sáng màu cam toé ra bên trong nhà máy bỏ hoang.
Và phản ứng lại, quả bóng màu xám dần sáng lên rồi toả ánh sáng vàng.
[Yo!]
Ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt vung mạnh chiếc chuỳ xuống, và… rào! Một âm thanh đinh tai vang lên, quả bóng đã biến mất.
Không, nó không biến mất. Bằng một cách nào đó, nó đã biến thành những hạt bụi lấp lánh và rơi xuống chiếc bệ kim loại được khắc vòng ma thuật bên dưới. Những hạt bụi vàng nằm vương vãi xung quanh vòng ma thuật.
[Ara, có nhiêu đây thôi à? Tên Indigo sẽ lại cằn nhằn mất.]
Mặc kệ ả đàn bà mặt nạ sắt than thở, lũ ác ma mau chóng dùng những chiếc lông vũ nhỏ gom quét bột vàng.
[Vậy ra đây là nguồn gốc của bột… thuốc vàng sao? Thật không thể tin nổi chúng lại được làm từ xác của lũ biến thể…]
Có lẽ miêu tả là “bị đập” sẽ phù hợp hơn nhiều so với “được làm”.
Yakumo chạm vào khung cửa sổ, cố nhìn vào bên trong rõ hơn, nhưng khung cửa sổ rỉ sét đột nhiên bong khỏi bức tường và rơi vào trong.
[────!?]
Yakumo hét lên trong lòng, tuyệt vọng vươn tay ra định bắt lấy, nhưng đã quá muộn. Tiếng động lớn do khung cửa sắt rơi đã thu hút sự chú ý của toàn bộ đám người bên trong nhà máy. Không còn khung cửa che chắn, hiện giờ Yakumo hoàn toàn lộ liễu trước mắt kẻ địch.
Yakumo chắc chắn rằng vẻ mặt của cô lúc này phải rất ngu ngơ.
[…Ara? Là ai đó?]
[N-ngươi không cần phải biết!]
Yakumo dùng hết sức hét lên mặc dù đang ngượng chín cả mặt.
CHƯƠNG 513: TRỞ VỀ NHÀ VÀ HÌNH PHẠT
[Không chịu xưng tên à… Mà, ta cũng chẳng có hứng thú với tên của cô nhóc. Dù sao thì cô nhóc cũng sắp đi chầu ông bà rồi.]
Ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt mỉm cười, đám ác ma lai máy bên trong nhà máy bỏ hoang liền tấn công Yakumo.
Yakumo đứng bên ngoài khung cửa sổ ngay lập tức quay gót thoái lui. Lũ ác ma lao ra ngoài cửa sổ và đuổi theo cô.
[Mu!?]
Yakumo bị chặn lại ở một nơi không xa nhà máy. Có một con ác ma đã chờ ở đó từ trước.
『Gigi』
Âm thanh máy móc phát ra khi con ác ma giơ móng vuốt lên. Nó vung cánh tay đầy những móng vuốt sắc nhọn tấn công Yakumo.
[Hây!]
Yakumo rút kiếm ra. Lưỡi kiếm tinh thể óng ánh cắt đứt đôi con ác ma khi chúng giao nhau.
Phần cơ thể nửa trên của con ác ma rời bỏ nửa còn lại và rơi xuống đất. Từ hai nửa thân của nó, máu màu xanh dương chảy ra nhuộm kín mặt đất.
Không thèm liếc nhìn kẻ thù đã ngã xuống, Yakumo tiếp tục chém những con ác ma đồng bọn đang lao đến tấn công cô.
Thanh kiếm tinh thể có độ sắc bén đáng sợ nhờ thấm nhuần ma lực của cha cô, Touya. Đối đầu được với nó chỉ có những vũ khí được làm từ vật liệu tinh thể cùng loại. Vì thế mà ngay cả lũ ác ma được cường hoá bởi máy móc cũng không phải là đối thủ của nó.
...... Hoặc đáng lẽ là vậy.
[!?]
Yakumo dùng thanh kiếm tinh thể chặn đòn đánh lén từ phía sau của cây chuỳ màu cam ánh kim.
[Araaa? Thú vị thật. “Halloween” của ta không thể phá huỷ nó. Cô nhóc có một thanh kiếm rất cứng cáp đấy.]
[… Bạn của ngươi cũng từng nói điều tương tự.]
Yakumo gạt cây chuỳ ra trong khi đáp lời ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt, kẻ đã đuổi theo cô từ lúc nào không biết.
[Bạn? Là ai thế~?]
[Tên đội cái mũ tròn với cây rìu màu xanh.]
[À, là Indigo. Fu~, cô nhóc đã đánh nhau với hắn à? Vậy thì cô phải đánh với cả ta nữa!]
Ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt lại vung cây chuỳ xuống. Tốc độ của nó không phải là không thể theo kịp. Yakumo giơ thanh kiếm tinh thể lên chuẩn bị chặn đòn.
[Gu!?]
Cánh tay của Yakumo như muốn hét lên. Đó là một cú giáng rất mạnh, khác hẳn với cú trước đó. Cô gạt nó ra, trong đầu nghĩ rằng có lẽ vừa nãy ả đã không dùng toàn lực.
[Nào nào, nhóc sao thế~?]
[Nu…!]
Chiếc chuỳ trở nên mạnh hơn sau từng cú giáng. Quái lạ. Nó cứ như là…!
Hình ảnh con biến thể bị đập vụn trong nhà máy bỏ hoang lướt qua tâm trí Yakumo.
Lần này cô quyết định lăn về một phía để né đòn. Cây chuỳ giáng xuống, phá nát con đường lát đá và tạo thành một vết lõm lớn.
[Cây chuỳ đó… Sức nặng của nó sẽ tăng lên mỗi lần ngươi giáng đòn phải không~degoza? Hoặc là ngươi có khả năng thay đổi trọng lượng tuỳ thích.]
[Araaa, lộ mất rồi. Cô thật sự là ai vậy cô nhóc?]
Ả phụ nữ nhìn cô với ánh mắt dò xét. Cây chuỳ màu cam của ả chĩa về phía Yakumo.
Yakumo nhận ra khả năng của chiếc chuỳ vì nó tương tự với phong cách chiến đấu của em gái cô. Có điều, những đòn của Linne mạnh hơn nhiều.
Cô cũng nhận thấy mình đã bị lũ ác ma lai máy bao vây. Ngay cả với Yakumo, đối đầu với chúng và ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt cùng một lúc vẫn là rất khó.
Nếu đã vậy, Yakumo chỉ còn một lựa chọn.
[[Gate].]
Cô mở một cổng dịch chuyển đủ rộng cho một người lọt qua dưới chân và rơi xuống. Mặc dù khá hèn hạ nhưng bỏ chạy vẫn là một kế sách. Vào khoảnh khắc dịch chuyển, Yakumo liếc nhìn ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt, trông ả có vẻ vô cùng kinh ngạc.
Yakumo đáp xuống mặt đất từ cánh cổng nằm giữa không trung nơi Professor đang tạm trốn.
[Ah!? C-chuyện gì thế, cô gái!? Đừng có doạ ta chứ!]
Vì Yakumo đột nhiên rơi từ trên trời xuống nên Professor hoảng sợ cũng là điều dễ hiểu. Ông ấy gần như sắp té xỉu, nhưng may là được một golem quân sự Soldato đỡ dậy.
[Cháu bị phát hiện rồi. Chúng ta phải chạy thôi!]
[Ờ-ờm, ta hiểu rồi!]
Professor gật đầu, ngay lập tức nắm được tình hình. Nơi này không quá xa nơi Yakumo bị bao vây ban nãy. Lũ ác ma sẽ sớm kéo tới đây mà thôi.
『Gigi』
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến liền. Chúng vỗ đôi cánh dơi bay về phía bọn họ. Đằng sau chúng là ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt.
Mặc dù cảm thấy bứt rứt khi bỏ chạy, nhưng cô không nhất thiết phải cố quá để rồi quá cố trong lãnh thổ kẻ địch. Hơn nữa, cô không đi một mình mà còn có Professor đi cùng. Cha cô từng dạy “Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách” (không phải do cậu ta nghĩ ra). Nhưng cô không biết 35 kế còn lại là gì.
[[Gate]!]
Cô mở cổng dịch chuyển, chờ cho Professor và các golem quân sự Soldato qua trước.
Không bỏ lỡ cơ hội đó, con ác ma vung tay với tốc độ đạn bắn định tấn công Yakumo.
Yakumo rút kiếm ra, chặt đứt cánh tay của nó.
Nhưng ngay sau đó, nhìn thấy ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt giơ cây chuỳ màu cam lên trời, Yakumo liền lủi vào trong cổng dịch chuyển.
Thụp! Một thứ vô hình giáng xuống, tạo ra tiếng nổ lớn ở nơi mà cổng dịch chuyển vừa biến mất. Nó làm mặt đường lát đá lõm xuống cùng vô số vết nứt.
[…Để bọn chúng chạy thoát rồi. Phiền thiệt. Tên Indigo có nổi điên với mình vì vụ này không ta?]
Tangerine, ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt, thở dài ảo não.
_
Bọn họ bước ra đường chính từ con ngõ nhỏ mà [Gate] đưa tới. Vì con đường này dẫn thẳng tới quảng trường trung tâm nơi có tháp đồng hồ, nên từ đây họ có thể thấy rõ một toà lâu đài nằm toạ lạc trên đồi.
Toà lâu đài vốn đã quá quen thuộc với Yakumo từ khi cô sinh ra… Nơi đó, là nhà của cha mẹ cô.
Nhìn toà lâu đài, Yakumo thở dài ảo não.
[Con về rồi đây…]
Yakumo đã nghĩ về nơi an toàn nhất, nhưng cô không ngờ nó lại dẫn tới thị trấn Brunhild. Địa điểm dịch chuyển là con ngõ mà cô và các em thường dùng để trốn khỏi lâu đài.
[Ồ, nơi này là Brunhild. Cô gái, ta và vị vua ở đây có quen biết nhau nên chúng ta sẽ an toàn thôi.]
[Vâng vâng, cháu biết mà…]
Nhìn Professor hào hứng khoe, Yakumo không biết nên nói gì.
Cô đã đạt được mục tiêu là thu thập thông tin về Sứ đồ của Ác thần. Điều phải làm bây giờ là đến gặp cha mẹ cô trong thời đại này, nhưng vì đã không liên lạc với họ trong một khoảng thời gian dài, cô không thể tránh khỏi cảm giác chần chừ.
Cô ảo não đến mức bắt đầu cảm thấy đói bụng.
[Mà này, bụng ta réo ầm lên rồi. Ta nghĩ nhà trọ kia được đấy. Cô có muốn kiếm gì đó bỏ bụng không?]
[Phải rồi…! Không, không được. Cháu nghĩ nhà hàng ở đằng kia ngon hơn đó ạ. Đằng này, đằng này nè.]
Yakumo vội vàng kéo Professor đi một hướng khác.
Tên của nhà trọ mà Professor chỉ là “Ngân Nguyệt”. Nó là một cửa hàng quốc doanh thuộc sở hữu của Hoàng gia Brunhild. Vì vậy, các hiệp sĩ thường đến ăn ở đó. Không có cửa hàng nào hơn được nơi đó nếu nói về độ an toàn.
Tuy nhiên, với Yakumo hiện giờ mà nói, đó là một nơi nguy hiểm thuộc quyền kiểm soát của cha cô.
Nếu bị phát hiện, cha cô sẽ bay đến đón ngay lập tức. Và mẹ cô thì…
Yakumo không có ý định tránh mặt họ, nhưng cô cần thêm chút thời gian để sắp xếp lại tâm trí của mình.
Có lẽ vì đang rối bời nên cô không để ý. Vài con mèo trước cửa hàng Ngân Nguyệt đang theo dõi họ.
Một vài trong số chúng bám theo nhóm Yakumo, còn một con thì chạy về phía lâu đài để báo cáo cho sếp của nó.
Cùng lúc đó.
Đoàn tàu ma thuật chở bọn tôi dừng tại trạm Pariston, trạm đầu tiên thuộc Đế quốc Refreese, và nó cũng được người dân ở đây chào đón nồng nhiệt. Vì khoảng cách địa lý của Refreese, ngay sau trạm Pariston này sẽ là Đế Đô Bern. Nói cách khác, nó chính là điểm đến cuối cùng.
Chuyến đi ngắn ngủi của chúng tôi cũng sẽ kết thúc tại trạm cuối đó. Nhìn chung thì chuyến tàu không có vấn đề gì cả. Tôi nghĩ tất cả sẽ ổn áp thôi.
Tôi đoán từ bây giờ, nó sẽ tiếp tục được mở rộng ra khắp Refreese và Belfast rồi trở thành tuyến đường sắt nội địa ở dị giới.
Ngoài ra, nó cũng sẽ mở rộng ra các quốc gia láng giềng như Regulus, Mismido và Panaches, giúp việc đi lại và phân phối hàng hoá trở nên dễ dàng hơn.
Rồi mọi người sẽ bắt đầu muốn đi du lịch thăm thú. Chắc hẳn khi đó một công ti du lịch sẽ sớm xuất hiện.
Yumina nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như có phần tiếc nuối vì đã sắp tới trạm cuối cùng.
[Từ Alefis tới Bern chỉ mất 5 giờ đồng hồ. Nó làm em cảm thấy việc đi xe ngựa mấy ngày liền cứ như một trò đùa vậy.]
[Anh nghĩ những người giàu có sẽ chuyển sang tàu hoả vì độ an toàn, mặc dù nó hơi tốn tiền thật.]
Nếu chọn đi bằng tàu hoả, họ sẽ tới điểm đến an toàn mà không phải lo bị cướp tấn công. Còn nếu tàu chở hàng được đưa vào sử dụng, nó có thể chở theo một lượng lớn hàng hoá.
Tàu hoả ma thuật rồi sẽ trở thành nền tảng cho công việc phân phối bắt đầu từ hôm nay trở đi.
《Chủ nhân.》
[Hửm? Kohaku đấy à?]
Trong khi tôi đang nghĩ về những triển vọng tương lai thì đột nhiên Kohaku, người đang ở lại lâu đài giữ nhà, gọi đến bằng thần giao cách cảm. Không biết có việc gì vậy nhỉ.
[Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra à?]
《Vâng. Tôi nhận được báo cáo từ một con mèo dưới trướng, có một cô gái trông giống Yae-sama xuất hiện gần lâu đài…》
[Ể!?]
Tôi vô thức kêu lên khiến mọi người xung quanh đưa mắt nhìn. Yumina ngồi cạnh tôi thì chớp chớp mắt.
[Sao vậy, Touya-san?]
[À, chuyện đó… Kohaku vừa liên lạc với anh và báo cáo rằng có một đứa trẻ trông giống Yae xuất hiện gần lâu đài…]
[T-thật sao~degozaru!?]
Yae đứng phắt dậy. Mọi người ngừng nói chuyện và nhìn chúng tôi.
[Kohaku, đứa trẻ đó hiện đang ở đâu?]
《Tôi không biết địa điểm chính xác, nhưng dường như cô bé không đi về phía lâu đài. Lũ mèo hiện đang bám theo cô bé, còn tôi cũng đang đến đó ────》
Không đi về phía lâu đài? Chẳng phải con bé đã trở về sao?
Yae vội vàng bước tới chỗ tôi.
[D-danna-sama! Chúng ta phải mau chóng tóm con bé lại! Nếu không con bé sẽ chạy mất nữa đấy~degozaru!]
Ờm, đừng nói như thể con bé là tội phạm như vậy chứ. Đó là con gái của em mà phải không?
Cơ mà em ấy nói đúng, Yakumo có thể sử dụng [Gate]. Việc con bé trốn mất không phải là bất khả thi.
[Được rồi, vậy chúng ta sẽ dùng [Gate] đến chỗ Kohaku. Và sau đó liên lạc với lũ mèo đang bám đuôi ────]
[Đ-đợi đã! Không được đâu Touya-dono, việc một vị vua vắng mặt sẽ rất tệ đấy! Hoàng đế Refreese đang chờ chúng ta ở Bern mà!]
Công tước Ortlinde vội vã ngăn chúng tôi lại.
Ngài ấy nói đúng. Tôi đã quên béng mất đây là buổi lễ khánh thành.
Mịa nó, sao lại đúng lúc này chứ!
Ngài Hoàng đế có thể bỏ qua cho chúng tôi, nhưng lần này các quan chức cấp cao của Refreese cũng sẽ tham dự. Sẽ rất tệ nếu vị vua mà họ mời đến lại vắng mặt.
[V-vậy một mình Yae-san trở về Brunhild thì sao? Việc thiếu mất một Hoàng hậu chắc sẽ không quá nghiêm trọng đâu…]
Linze rụt rè hỏi Công tước Ortlinde. Ngài ấy suy tư một lúc rồi…
[Ừm, miễn là ngài Quốc vương ở lại thì… ta nghĩ việc giải thích cho phía Refreese rằng một Hoàng hậu vắng mặt vì bị ốm sẽ ổn thôi…]
[Quyết định vậy đi! Danna-sama, em cảm thấy không khoẻ, cho em quay về đi mà~degozaru!]
Yae la to, trông em ấy chả giống người đang bệnh tí nào.
Tôi cũng muốn về cùng em ấy, nhưng tình hình này thì bất khả thi rồi...
[Cha, cho con đi nữa. Con phải bắt Yakumo-oneesama về mới được.]
Có lẽ nhận thức được trách nhiệm của người chị lớn thứ hai khi chị cả vắng mặt, Freya đề nghị với tôi. Quả thật tôi sẽ cảm thấy yên tâm hơn nếu Yae có Freya đi cùng.
[Cha hiểu rồi… Còn Yae hãy bình tĩnh lại đi nào.]
[Em đang bình tĩnh~degozaru. Vô cùng bình tĩnh đây nè.]
Mặc dù chúng tôi đều thấy rõ sự lo lắng, bồn chồn của Yae nhưng em ấy vẫn bảo như vậy. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, được chứ?
Yae ngay lập tức nhảy qua khi tôi mở [Gate] đến trước cổng lâu đài Brunhild nơi Kohaku đang chờ. Freya cũng theo sau.
[Không biết có ổn không nữa…]
Đoàn tàu chở chúng tôi hướng về Đế Đô Bern của Refreese trong sự lo lắng.
Sau khi chia tay với Professor, Yakumo hiện đang đi dạo lang thang khắp thị trấn lâu đài Brunhild.
Professor nói sẽ đi gặp người quen là kĩ sư golem làm việc ở lâu đài (người mà Yakumo gần như chắc chắn là Elka) nên cô quyết định tách ra đi riêng.
Đáng lẽ cô nên đi cùng ông ấy, nhưng Yakumo vẫn còn chần chừ việc quay về lâu đài sau khi đã tới đây.
[Quả nhiên mình không có đủ can đảm… Đáng lẽ mình nên xin phép mẹ trước khi lên đường luyện tập…]
Yakumo dạo quanh thị trấn trong khi thở dài thườn thượt. Mặc dù đang ở quá khứ, nhưng đây là thị trấn mà cô đã quá quen thuộc từ thuở lọt lòng. Cô không thể nào đi lạc được.
Yakumo thở dài một lần nữa, lúc này một hình bóng bỗng nhiên xuất hiện trước mặt cô.
Cô ngẩng mặt lên, ở đó là một gương mặt quen thuộc.
Dù có phần trẻ trung hơn so với gương mặt mà cô nhớ, nhưng người đó chắc chắn là mẹ cô, Yae.
[Tìm thấy rồi nhé~degozaru, đứa con gái bỏ nhà đi bụi …!]
[K-không, thưa mẹ… Không phải con bỏ nhà đi bụi đâu…]
Nhìn thấy ánh mắt vô cảm của Yae, Yakumo hốt hoảng lùi lại.
Yakumo run rẩy trước uy áp vô hình của mẹ cô. Mặc dù đã trở thành mạo hiểm giả hạng Vàng và rất tự hào về điều đó, nhưng Yakumo chưa bao giờ cảm thấy cô có thể đánh bại mẹ mình dù chỉ là một sợi tóc.
[Con đã ở đâu tới tận bây giờ vậy hả~degozaru…?]
[Ừm, chuyện đó… thưa mẹ… Con có lý do mà…]
Cơ thể Yakumo cứng đơ giống như một con ếch đối diện với một con rắn. Cơn thịnh nộ của mẹ cô đáng sợ đến mức hai chân cô như sắp tê cứng.
Ý nghĩ bỏ trốn bằng [Gate] trong thoáng chốc xẹt qua tâm trí cô, nhưng làm thế chẳng khác nào thêm dầu vào lửa.
Yakumo nhắm mắt lại, tự nhủ cô không còn cách nào khác ngoài đón nhận cơn thịnh nộ của mẹ mình, nhưng ngay sau đó, cô đột nhiên được ôm thật chặt.
[Ừm, thưa mẹ…?]
[Con bé ngốc này…! Có biết mẹ đã lo đến mức nào không hả…!]
Dù có là một mạo hiểm giả hạng Vàng đi chăng nữa, hiếm có bậc phụ huynh nào có thể yên tâm khi đứa con gái 11 tuổi đi một mình tới các quốc gia khác.
Yae không có kí ức về việc nuôi dạy Yakumo, nhưng cô biết rằng cô gái mình đang ôm chính là đứa con gái vô cùng quan trọng.
[Cuối cùng mẹ cũng gặp được con rồi …]
[Mẹ… C-con xin lỗi…]
[Fufufu, Yakumo-oneesama mắc cỡ kìa.]
[Hả!? F-Freya!?]
Cô em gái Freya đột nhiên xuất hiện phía sau Yae. Dưới chân cô bé là Kohaku, linh thú triệu hồi của cha cô.
Yakumo ngượng chín mặt vì đã để em gái thấy cảnh mình được mẹ ôm.
Yakumo cố gỡ mẹ mình ra, nhưng Yae không buông tay.
[M-mẹ à! Đến lúc thả con ra rồi đó…!]
[…Làm mọi người lo lắng, Yakumo đúng là một đứa trẻ hư~degozaru…]
[Ể?]
Biểu cảm của Yakumo tối sầm lại khi nghe giọng Yae thay đổi. Lực ôm của Yae trở nên mạnh hơn khiến cô càng không thể thoát ra.
[N-nè, thưa mẹ? Hình như mẹ hơi quá tay rồi đó…! Ui đau!]
[…Trẻ hư thì phải bị phạt đúng không nào?]
Nghe thấy giọng trầm thấp của mẹ cô, Yakumo mặt cắt không còn giọt máu. Cô thường xuyên nghe thấy giọng nói này ngay từ lúc bé tí.
Khi cô không quay về lâu đài đúng giờ giới nghiêm.
Khi cô nói dối và lấp liếm lỗi lầm của mình.
Khi cô tỏ ra ích kỉ và làm mọi người trong lâu đài phiền lòng.
Hình phạt mà cô nhận được luôn chỉ có một.
[Khônggg!? T-thưa mẹ!? Con có lý do riêng! Có lý do riêng màaa!]
Yakumo hốt hoảng vùng vẫy trong vòng tay của Yae. Thế nhưng, Yae đã ôm con gái mình chặt đến mức nó không hề suy chuyển.
[F-Freya! Cứu chị với!]
Quẳng luôn phẩm giá của một người chị gái, Yakumo cầu cứu em mình.
Freya thì mỉm cười với cô chị đang sắp rơi lệ.
[Chị không thoát được đâu Yakumo-oneesama.]
[Khônggggggg!?]
[Giờ thì, chắc chúng ta nên quay về lâu đài thôi~degozaru. Rồi mẹ sẽ tính sổ với con luôn…]
[Hiiii!? Cha ơi! Cứu con với!]
Yakumo đành cầu cứu cha mình, người mà còn chẳng có mặt ở đấy. Trong một thoáng, Kohaku đã tính dùng thần giao cách cảm để báo cáo với chủ nhân của mình, nhưng nụ cười đáng sợ của Yae đã khiến cô từ bỏ ý định đó. Kohaku không muốn rước hoạ vào thân.
Vác con gái mình trên vai, Yae vui vẻ bước về phía lâu đài.
Còn cô gái trên vai cô thì tuyệt vọng không sao kể xiết.
[Hưm hưm hưm~…]
[Mừng mọi người trở về.]
[À, ờm…]
Sau khi miễn cưỡng giải quyết xong buổi lễ ở Refreese, chúng tôi ngay lập tức trở về Brunhild bằng [Gate].
Đập vào mắt chúng tôi khi bước vào phòng khách là Yae đang cười rạng rỡ chào đón mọi người, một cô gái (chắc hẳn là Yakumo) đang nằm úp sấp trên ghế sofa rên rỉ, và Freya đang chườm túi đá trên mông con bé.
Nhìn thôi cũng hiểu Yakumo vừa bị em ấy đánh đòn. Yae đáng sợ quá…
[Em đã làm gì vậy…]
[Phạt đứa con gái bỏ nhà đi bụi một chút ấy mà.]
Có tiếng ai đó phản bác “Không hề một chút tí nào hếttt…” khi Yae trả lời tôi, nhưng em ấy không thèm nhìn hay cãi lại người đó. Có điều, nụ cười của em ấy thì thật đáng sợ…
[Yakumo.]
[V-vâng!]
Nghe Yae gọi, Yakumo lập tức ngồi thẳng người lại trên ghế sofa. Nhưng có lẽ do mông vẫn còn đau nên con bé trông hơi run.
[Con xin lỗi mọi người vì những rắc rối đã gây ra lần này…]
Giữ nguyên tư thế ngồi thẳng, Yakumo cúi đầu xuống. Không không, con không cần phải trịnh trọng quá như thế đâu!
Tôi dùng ma thuật phục hồi lên Yakumo để làm cơn đau mông biến mất, lúc này sắc mặt của con bé mới tốt hơn một chút.
[Con ổn chứ?]
[Vâng… Cảm ơn cha~degoza…]
Có lẽ vì ngượng ngùng, Yakumo vừa cảm ơn tôi vừa quay mặt đi chỗ khác.
Giống như những đứa trẻ còn lại, Yakumo rất giống mẹ mình Yae. Con bé trông rất nghiêm túc. Một đứa trẻ nghiêm túc quá đà và có phần bảo thủ.
Cơ mà con bé an toàn là tôi vui rồi. Thế là đứa thứ bảy đã đến. Vẫn còn hai đứa nữa. Không biết đứa con trai duy nhất và con gái út của tôi đang ở đâu trong khoảng trời này.
CHƯƠNG 514: TIỆC TRÀ VÀ BỊ BỎ RƠI
[Hừm, chịu rồi…]
Tôi đang lơ lửng bên trên lâu đài bằng [Fly] và cố gắng tăng phạm vi tìm kiếm của [Search] khi sử dụng Thần lực, nhưng tôi vẫn chưa thể mở rộng nó ra khắp thế giới.
[Search] thông thường sử dụng ma lực có trong đất, nước, không khí và vì ma lực tồn tại ở mọi nơi nên hầu như không gì có thể qua mắt được tôi, trừ những nơi được bảo vệ bởi kết giới.
Mặt khác, [Search] sử dụng Thần lực có thể xuyên qua cả những nơi được kết giới bảo vệ đó, nhưng nó không thể bao phủ một phạm vi rộng vì phải tiêu tốn chính Thần lực của người sử dụng.
Mà, tôi nghĩ nó chỉ bất khả thi vào hiện tại thôi, chứ trong tương lai tôi có thể sử dụng bình thường khi Thần tính tăng lên.
Theo lời Yakumo, đám “Sứ đồ của Ác thần” đang âm mưu điều gì đó bằng cách phát tán loại thuốc làm huỷ hoại con người.
Hơn nữa, nguồn gốc của thứ thuốc đó là từ biến thể.
Tôi tưởng mình đã dọn dẹp toàn bộ trong trận đại chiến với Ác thần rồi chứ, nhưng không ngờ vẫn còn sót lại vài con. Hoặc là có kẻ nào đó đã cố tình giấu chúng đi. Chúng có thể chặn [Search] của tôi nếu tạo ra một kết giới.
Ừm, tôi cũng đã thử dùng [Search] để tìm “Sứ đồ của Ác thần”, nhưng kết quả là thất bại ê chề.
Tôi cũng không tìm được con tàu Ark mà chúng đã đánh cắp. Có lẽ nó đã bị giấu trong khoảng không giữa các thế giới như khi Phrase xâm lược.
Lũ này cứ hành động lén la lén lút… thật là khó chịu. Tôi nghĩ chúng sẽ không đường đường chính chính tấn công bọn tôi. Bởi vì nếu thế thì tôi sẽ nghiền nát cả lũ chỉ trong vài nốt nhạc.
Trong khi lơ lửng bên trên lâu đài và chìm trong suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng huyên náo bên dưới.
Tôi nhìn xuống, Yakumo đang vung kiếm trong sân tập dành cho các Hiệp sĩ. Còn đối thủ là Yae.
Lại là đại chiến mẹ con đây mà. Giống như hồi Freya vậy. Linze cũng từng chiến đấu với Linne… còn Lou và Ashia thì có một cuộc thi nấu ăn. Tôi đâu nhớ gia đình mình có truyền thống mẹ và con gái phải đọ sức với nhau đâu nhỉ.
[Bí kĩ Kokonoe, Tử Điện Nhất Thiểm!]
[Bí kĩ Kokonoe, Long Nha Liệt Trảm!]
Hai thanh kiếm va vào nhau. Kiếm cả hai đang dùng tuy là kiếm gỗ nhưng sẽ không thể gãy vì đã được cường hoá.
...... Đáng lẽ là vậy, thế mà trên lưỡi kiếm đã xuất hiện những vết sứt mẻ. Cái thể loại đấu kiếm gì đây...
Cảm thấy hơi lo lắng, tôi quyết định bay xuống đó.
Sân tập đông nghẹt người. Ngoài các Hiệp sĩ ra, mấy cô hầu gái và những quan lại sống tại lâu đài cũng hào hứng đứng xem.
Tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc và gọi anh ấy.
[Anh đây rồi, Juutarou-san.]
[Ồ, Touya-do… à không, Quốc vương Bệ hạ. Làm phiền ngài rồi.]
Kokonoe Juutarou, anh ruột của Yae và là bác của Yakumo, đang chăm chú theo dõi cuộc chiến giữa hai mẹ con trong một góc sân tập.
Juutarou-san hiện đang sống ở Brunhild dưới danh nghĩa đi tập huấn cùng với hôn thê của anh ấy là Ayane-san.
Thỉnh thoảng, anh ấy sẽ tập cùng các Hiệp sĩ, còn lại thì được Moroha-neesan chỉ dạy.
Nhân tiện, tôi đã nói về Yakumo với Juutarou-san và bố mẹ của Yae. Ban đầu họ rất ngạc nhiên giống như những gia đình khác, nhưng rồi tất cả đã chấp nhận điều đó khá là dễ dàng.
[Anh thấy sao, cả hai người họ ấy.]
[Nói thế nào nhỉ… Tôi ngày càng nghi ngờ thực lực của bản thân khi bị Yae rồi giờ là con gái của con bé vượt mặt…]
Juutarou-san vừa nói vừa chùng hai vai xuống. Không đúng đâu, anh cũng khá mạnh mà Juutarou-san. Anh ấy vốn dĩ đã mạnh rồi, nhưng vẫn đang tiến bộ dưới sự chỉ dạy của Moroha-neesan. Gần như không ai trong Hiệp sĩ Đoàn có thể đánh bại anh ấy. Thế chẳng phải anh đang mạnh nhất nhì Ishen rồi sao?
Cơ mà, so với Yae và Hilda thì vẫn còn “hơi” xa, nên ảnh cảm thấy thế cũng đúng.
[Bí kĩ Kokonoe, Phụng Sồ Phi Liêm!]
[Bí kĩ Kokonoe, Phi Yến Liệt Phá!]
Hai thanh kiếm lại va vào nhau.
Thanh kiếm gỗ của Yakumo bị thanh kiếm gỗ của Yae thổi bay bởi một đòn quét từ bên dưới.
[Dừng ở đó. Người chiến thắng, Yae.]
Trọng tài Moroha-neesan giơ tay lên cao ra hiệu.
Những tiếng thán phục và vỗ tay vang lên từ những người tụ tập quanh đó.
[Fumu. Xem ra con cũng có tập luyện đấy~degozaru.]
[Kuu… Ngay cả mẹ hồi còn trẻ mình cũng không thắng nổi…]
[Em cũng cảm thấy giống chị…]
Freya đang ngồi theo dõi đồng ý với Yakumo.
Thôi nào, mẹ của mấy đứa, cộng với Thần vật là những chiếc nhẫn cưới, đã đạt đến trình độ thuộc cấp của các vị Thần rồi. So sánh như thế thật là khập khiễng. Thông thường, mấy đứa không bao giờ có cơ hội chạm mặt với những tồn tại đó đâu.
[Vậy thì mẹ sẽ là đối thủ tiếp theo của con. Được chứ Yakumo?]
[Ah, vâng… mong được mẹ chỉ giáo…]
Hilda cầm theo một thanh kiếm gỗ bước ra trước mặt Yakumo. Ngồi nhìn cuộc đọ sức giữa Yae và Yakumo nãy giờ chắc em ấy chịu hết nổi rồi.
Sau khi đấu với Hilda xong, Yakumo phải “giao lưu” tiếp với trùm cuối aka Moroha-neesan. Xin lỗi nhé, vụ này thì cha bó tay rồi…
Ít nhất thì sau khi đã đấu xong, tôi sẽ giúp con bé rũ bỏ cơn mệt mỏi bằng [Refresh].
Cố lên, Yakumo mãi đỉnh.
◇◇◇◇
[Phù, hà hà~…]
Gọi món xong, Yakumo nằm dài trên bàn trong quán cà phê Parent.
Những cô gái trẻ đang tụ tập quanh hai chiếc bàn được ghép lại với nhau. Từ chị cả Yakumo đến đứa con gái thứ bảy Linne, có 8 người đang ở đây bao gồm cả Alice.
Yakumo, người thường tỏ ra chững chạc trước mặt các em gái mình, lần này đã không thể giữ được hình tượng đó.
Nhìn thấy vậy, Coon cười và trêu chị mình.
[Chị nổi tiếng thật đó, Yakumo-oneesama.]
[Chị không cần cái sự nổi tiếng ấy…]
Kể từ lúc đó, Yakumo đã bị yêu cầu đấu với từng người trong Hiệp sĩ đoàn, rồi kế đến là một mình đấu với một nhóm Hiệp sĩ bởi một Moroha đang cao hứng.
[Đó là hình phạt dành cho chị vì đã rong chơi suốt tới giờ đấy. Chị nên cảm thấy hối lỗi đi.]
[Biết rồi, làm ơn tha cho chị đi mà…]
Yakumo nhỏ giọng rên rỉ khi bị Ashia nhắc nhở. Cô đã nghe những người mẹ của mình nói điều tương tự suốt rồi.
[Nè, Yakumo-oneechan! “Sứ đồ của Ác thần” có mạnh không ạ!?]
[Chị thắng hay thua thế ạ!?]
Chẳng bận tâm mấy đến việc chị gái mình đang kiệt quệ, Linne và Alice tò mò hỏi.
Yakumo nở một nụ cười đắng chát, cô ngồi thẳng dậy và uống một hơi nước lạnh trong ly.
[Chị đã đấu với hai kẻ. Tên đội chiếc mũ tròn cầm một cây rìu xanh và ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt với một chiếc chuỳ màu cam. Tên đội chiếc mũ tròn đã trốn thoát bằng ma thuật dịch chuyển. Còn với ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt thì là chị trốn thoát.]
[Yakumo-oneechan bỏ trốn ạ?]
[Vì chị còn có bạn đồng hành. Dây dưa với ả thì nguy hiểm lắm. Ông ấy còn là Professor, kĩ…]
[P-Professor!? Y-Y-Yakumo-oneesama, chị đã gặp Professor sao!?]
Coon đứng bật dậy, quẳng luôn phong thái điềm tĩnh thường thấy. Chị em gái và những thực khách trong quán đưa mắt nhìn cô.
[Hử? Ông ấy chưa liên lạc với em à? Hình như ông ấy đang ở lâu đài để thăm kĩ sư Elka đấy…]
[Thật ạ!? Cho em thất lễ!]
Coon vội vàng rời khỏi quán cà phê Parent.
Đã lâu rồi hội chị em mới tụ họp đông đủ thế này mà chưa gì đã mất đi một người. Yoshino lẩm bẩm một cách ngao ngán.
[Chị ấy còn chưa nhận món mình đã gọi nữa…]
[Không sao đâu. Chị sẽ lấy phần của Coon-chan cho.]
Freya mỉm cười đề xuất.
[…Vậy, “Sứ đồ của Ác thần” có mạnh không ạ?]
Bỏ qua việc Coon đã đi mất, Yoshino trở lại vấn đề chính.
[Bọn chị không thật sự nghiêm túc giao đấu, nhưng chị nghĩ chúng mạnh, dù không bằng mẹ của chúng ta. Hơn nữa chúng cũng sở hữu những khả năng phiền toái. Ví dụ như ả phụ nữ đeo mặt nạ sắt có khả năng giống Linne này.]
[Giống em?]
Bị gọi tên, Linne chớp chớp mắt.
[Khả năng điều khiển trọng lực giống [Gravity]. Có lẽ khả năng dịch chuyển của tên đội mũ tròn cũng tương tự. Điều đáng nghi ngại là chiếc rìu và chuỳ của chúng. Chị cảm thấy chúng toả ra sức mạnh Ác thần một cách mạnh mẽ.]
[Ah, chị nói em mới nhớ, tên Sứ đồ ăn cắp con tàu Ark cũng có một thanh rapier màu đỏ rất dị thường.]
Ashia thốt lên, cô nhớ lại qua những gì Yakumo vừa nói. Dù khi đó cô chỉ quan sát từ phía sau.
[Vậy chúng là những món bảo khí của Ác thần… những “Ác thần khí”? Phiền phức rồi đây.]
Freya thở dài, đúng lúc này cô nhân viên quán Parent bưng một chiếc khay bạc đựng đồ ngọt đến.
[Đã để mấy đứa chờ lâu~. Đây là parfait trái cây và Mont Blanc.]
[Đến rồi đến rồi.]
Parfait trái cây được đặt trước mặt Linne và Mont Blanc trước mặt Ashia. Sau đó, những món ngọt khác cũng lần lượt được phục vụ. Trước mặt Freya là hai món mille-feuille và bánh chocolate. Cái ở sau là do Coon, người đã đi mất, gọi.
[Em đã sợ sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra khi chúng ta bị đưa về đây, nhưng thật mừng là mọi người vẫn ổn.]
[Với Yoshino-oneechan thì ổn vì chị có [Teleport], chứ bọn em thì khổ lắm đó? Vừa mới đến nơi đã làm rớt smartphone xuống sông mất tiêu.]
Linne bĩu môi khi nghe Yoshino, người đang ăn dở món shortcake, nói một cách đơn giản.
Hai người Yakumo và Yoshino có ma thuật dịch chuyển, Coon thì được đưa về gần Brunhild, Ashia xuất hiện ở Vương quốc Panaches, nơi ở của Crown xanh Distortion Blau với khả năng dịch chuyển (dù nó gây ra ít nhiều rắc rối). Có thể nói đó là nhóm “trở về nhà dễ dàng”.
Freya thì xuất hiện ở đảo quốc Helgaia, một nơi khắc nghiệt, nhưng vì có smartphone nên cô có thể trở về chẳng mấy khó khăn.
[Mọi người có nghĩ khả năng cao là Kuon và Steph cũng rơi vào tình huống giống bọn em, vì mấy em ấy đã lâu lắm rồi mà vẫn chưa về không?]
Elna phỏng đoán trong khi ngồi ăn bánh tart dâu tây. Đặc biệt là với một đứa trẻ lý tính như Kuon, cậu sẽ liên lạc ngay nếu có smartphone.
Đã xử xong mille-feuille và quay sang bánh chocolate, Freya mỉm cười trả lời.
[Dù Kuon-chan quyết tâm đến mấy thì chuyện lúc nào cũng không như mong đợi mà thôi.]
[Em cũng thích điểm đó ở cậu ấy.]
[Lại nữa rồi. Căn bệnh cuồng Kuon của Alice.]
Linne ngán ngẩm nhìn Alice. Có lẽ vì bằng tuổi nên Kuon và Alice thường ở bên nhau ngay từ lúc nhỏ. Ngay cả các cô chị ở đây cũng không biết Alice bắt đầu thể hiện tình cảm dành cho Kuon từ khi nào.
Alice vốn dĩ đã nằm ngoài thường thức, và bạn nam đồng trang lứa đủ khả năng sánh bước cùng cô bé chỉ có một mình Kuon. Theo một lẽ nào đó, có thể nói đây là kết quả hiển nhiên.
Các cô chị thấy rằng Kuon cũng rất quý mến Alice. Dù là cậu không thể hiện rõ như cô bé.
[Alice thật sự thích Kuon nhỉ…]
[Vâng! Cậu ấy vừa mạnh mẽ, tốt bụng mà còn ngầu lòi nữa!]
Alice tươi cười trả lời Elna. Các cô chị nghe xong chỉ lắc đầu ngán ngẩm, nhưng nếu cha cô bé (aka Ende) nghe được, cậu ta sẽ nghiến răng nghiến lợi ken két cho xem.
Nhân tiện thì, mối quan hệ giữa Kuon và Alice đã được cha mẹ hai bên chính thức công nhận. Chỉ trừ Ende.
Trong trường hợp đó, thường thì chúng sẽ được sắp xếp hứa hôn, nhưng tôn chỉ của Touya là “Hôn nhân của lũ trẻ sẽ do chúng tự quyết định khi lớn lên”, thế nên mọi việc chưa tiến triển đến mức đó.
Dù không được nói ra, nhưng nó cũng ngầm ám chỉ rằng “Vì thế bọn tôi cũng sẽ không quyết định hôn sự của mấy đứa con gái”.
Sự thật đúng là thế, dù đường hoàng là công chúa của một quốc gia nhưng không cô gái nào có hôn phu cả.
Các cô có nhận được những lời hứa hôn từ các quốc gia khác, nhưng tất cả đều bị Touya từ chối.
Không phải các cô chưa từng nghĩ đến việc đó, nhưng vì chẳng có thứ cảm xúc đặc biệt nào nảy sinh nên chúng đã bị ngó lơ.
Mà thôi, đặt chuyện đó sang một bên.
[Mọi người có nghĩ Steph cũng đánh rơi smartphone như Kuon không?]
[Chị có thể dễ dàng tưởng tượng ra cái cảnh đó… Đứa trẻ đó đã đánh rơi smartphone và phải nhờ cha tìm lại không biết bao nhiêu lần rồi…]
Ashia nhấp một ngụm trà và thở dài mệt mỏi.
Đứa em út Stephanie, nói tốt thì là hồn nhiên, nói xấu thì là không có chút phòng bị. Cô là một đứa trẻ hiếu động sẽ đến bất cứ đâu mình nghĩ ra.
Ashia nghĩ tính gan dạ dám làm bất cứ điều gì mình thích bắt nguồn từ việc cô bé có lớp phòng thủ tuyệt đối [Prison]. Mỗi khi [Prison] được triển khai, chẳng có gì đủ sức đe doạ cô bé cả. Cô sẽ làm những gì mình muốn bất kể chúng có vô lý đến mấy. Sẽ không ngoa khi nói cô bé có tình cách liều lĩnh.
Linne gọi Ashia, người đang phân tích tính cách của em gái cô.
[Chị nghĩ ai sẽ đến trước, Steph hay Kuon?]
[Nếu Steph không xuất hiện ở gần đây thì sẽ là Kuon. Lúc này chắc thằng bé cũng đang trên đường trở về đấy. Chỉ là…]
[Dù Kuon-chan quyết tâm đến mấy thì chuyện lúc nào cũng không như mong đợi mà thôi.]
Freya nhắc lại những gì cô đã nói, tiếp lời Ashia đang ngập ngừng.
Không có ai phản đối.
Kuon rất xuất sắc, nhưng thiếu may mắn. Cậu thường xuyên vướng vào những rắc rối. Ở điểm này thì cậu bé rất giống cha mình Touya.
[Mong là em ấy sẽ không vướng vào điều gì phức tạp…]
Yoshino lẩm bẩm đủ nhỏ để không ai nghe thấy. Dù không nói ra nhưng những người khác cũng nghĩ tương tự.
◇◇◇◇
[Mệt rồi đây…]
Kuon đang bị kẹt giữa đường tới Galleria, Đế Đô của Đế quốc Regulus.
Xác quái vật chất chồng như núi xung quanh cậu. Từ goblin, hobgoblin, goblin cung thủ, goblin pháp sư, goblin lính lác, goblin cảnh binh, goblin chỉ huy, goblin nguyên soái cho đến goblin vua, tất cả đều đang nằm phơi thây ra đó.
Chúng là nguyên nhân gây ra cuộc giẫm đạp.
Cuộc giẫm đạp bất thình lình xảy đến, và chiếc xe ngựa mà Kuon đang quá giang tới Đế Đô Galleria vô tình bị vướng vào.
Người đánh xe ngựa đang bận tìm cách thoát khỏi đám goblin không bao giờ nghĩ rằng tên mạo hiểm giả trên xe lại đẩy một đứa trẻ xuống.
Kuon cũng vậy. Trong một thoáng, cậu đã “Ể?” đầy ngạc nhiên.
Trong khi tuyệt vọng nhìn đám goblin ngày càng đuổi kịp chiếc xe ngựa, cậu bỗng nghe ai đó nói “Ờ thì, cố mà sống đi nhé” và bị đẩy xuống.
Kẻ đẩy cậu xuống đã tỏ ra khó ưa ngay từ lúc mới lên xe, hắn chửi bới những người đi cùng và cằn nhằn suốt về chuyện gì đó rõ tầm phào.
Có lẽ kế hoạch của hắn là đẩy ai đó xuống làm vật hi sinh để câu giờ. Thế là Kuon đã trở thành mục tiêu số một của hắn vì còn nhỏ và đi một mình. Loại người hèn hạ này, miệng thì nói “Ai cũng được”, nhưng thực chất sẽ nhắm đến những người yếu đuối nhất.
Kuon đã nghĩ “Tên xạo quần” khi bị đẩy xuống, nhưng rồi cậu ngay lập tức tiếp đất và thi triển ma thuật của cha mình trước bầy goblin đang đến gần.
[[Slip].]
『Gigya!?』
Bầy goblin ngã một cách điệu nghệ. Kuon cướp lấy thanh kiếm đồng sứt mẻ từ một con goblin làm rơi, cậu đâm lũ goblin nằm trên đất và vung kiếm chém lũ goblin tới gần.
『Gigi!』
[Hú hồn.]
Cậu né đòn tấn công của con goblin lính lác trong đường tơ kẽ tóc. Mắt phải của Kuon sáng lên màu cam vàng.
“Tiên Kiến Ma Nhãn”.
Một trong số Thất Sắc Ma Nhãn của Kuon, nó là loại ma nhãn có thể nhìn thấy trước hành động của đối phương.
Khả năng của nó tương đồng với “Thấu Thị Tương Lai” của mẹ cậu Yumina, tuy chỉ hiệu quả trong khoảng thời gian rất ngắn. Thế nhưng đây là khả năng hữu dụng nhất để né tránh những đòn tấn công.
Né đòn, tiêu diệt lũ goblin, cướp lấy vũ khí nếu chúng có làm rơi, Kuon cứ thế xử đẹp từng con một. Cuối cùng, cậu là kẻ duy nhất còn cử động được sau khoảng 10 phút đó.
Dù bị đẩy khỏi xe ngựa nhưng may là hành lý của cậu đều nằm trong ba lô nên không có vấn đề gì. Riêng cây cung và mấy mũi tên rẻ tiền cậu dùng tạm làm vũ khí thì đã bị bỏ lại trên xe ngựa.
Ngoài ra thì không còn vấn đề nào khác, nhưng mà...
[Cuốc bộ từ đây ư…?]
Cậu đã đợi khoảng 2 tiếng, nhưng chiếc xe ngựa kia chẳng có vẻ gì là sẽ trở lại. Rõ ràng họ đã cao chạy xa bay mất rồi. Trên xe còn những hành khách khác, nên chắc cái tên đã đẩy cậu xuống sẽ bị đưa ra xét xử thôi.
[Có lẽ họ đinh ninh rằng mình đã chết…]
Lúc này, cư dân trong thị trấn sắp tới chắc đã bỏ chạy hoặc co cụm phòng thủ hết rồi.
Kuon lấy ra một tấm bản đồ từ túi ngực.
Tấm bản đồ cậu mua được bày bán công khai tại cửa tiệm. Sau khi cha cậu phổ cập smartphone đến người dân, những tấm bản đồ thô sơ đã được bán ra công chúng, và rồi khi thiết lập quan hệ với Lục địa Tây, những tấm bản đồ tốt hơn đã ra đời.
Nó không hề rẻ, nhưng rất hữu dụng khi không có smartphone như tình cảnh hiện tại.
[Nơi mình khởi hành là thị trấn Betan còn điểm đến là thị trấn Leibu… Thế nên nếu băng qua cánh rừng này, mình sẽ đến được thị trấn gần Đế Đô.]
Kuon vừa kiểm tra bản đồ vừa nhìn cánh rừng rậm rạp bên tay trái. Đi băng rừng sẽ nhanh hơn là cuốc bộ dọc đường mòn. Cánh rừng này nhìn cũng khá lớn nhưng vẫn có thể băng qua.
Điều đáng lo ngại là đám ma thú cư ngụ trong rừng, nhưng với cậu thì chúng chẳng là vấn đề.
Cậu bới xác của lũ goblin, tìm xem có món vũ khí nào hữu dụng hay không.
Kiếm của con goblin vua có vẻ khá cứng cáp, nhưng nó quá lớn để cậu sử dụng lâu dài.
[Mấy cái này ổn hơn đấy.]
Cậu lấy một thanh kiếm từ goblin lính lác và một con dao găm từ goblin. Cả hai món có vẻ từng được dùng bởi các mạo hiểm giả và chưa hư hại nhiều. Có lẽ nhiêu đó là đủ.
Nếu được thì cậu cũng muốn tìm bao kiếm, nhưng lũ goblin không dùng nó.
Cậu lấy một khúc vải trong ba lô ra, quấn quanh lưỡi dao găm và bỏ vào túi áo.
Còn thanh kiếm thì cậu đành phải cầm tay.
[Nếu có con ma thú nào tới chở mình đi thì hay nhỉ.]
“Thần Tùng Ma Nhãn” của Kuon có thể sai khiến động vật và ma thú, nhưng cần phải đáp ứng điều kiện cụ thể và thường không hoạt động. Nó dựa vào nhân phẩm là chính.
[Được rồi, khởi hành tiếp thôi.]
Khẽ lẩm bẩm như vậy, Kuon ôn tồn đi về phía cánh rừng.
CHƯƠNG 515: LÀNG ELF VÀ MA KIẾM BỊ PHONG ẤN
Khu rừng rậm rạp như thể đang từ chối những kẻ xâm phạm.
Chín trên mười người sẽ nói rằng đó là một khu rừng kì quái. Nó tạo cảm giác rằng người lạ không được chào đón ở đây.
Khu rừng trước mắt Kuon dường như đang thì thào rằng: “Nơi này nguy hiểm. Nguy hiểm lắm. Lo mà đi đường vòng đi”.
Người bình thường sẽ nghe theo tiếng gọi con tim và đi vòng theo đường mòn. Thế nhưng, cậu Hoàng tử của một quốc gia nhỏ bé lại chẳng để tâm đến việc đó và đi thẳng vào rừng.
Kuon không ngốc. Cậu cũng cảm thấy uy áp đáng sợ đang xua đuổi mình.
Dù vậy nhưng cậu không muốn đi đường vòng.
[Rõ ràng nó là một kết giới để ngăn người lạ xâm nhập. Vả lại còn khá mạnh nữa. Đây không phải là một khu rừng bình thường.]
Dùng thanh kiếm lấy từ con goblin, Kuon dọn sạch những cành và lá cây vướng víu trên đường đi.
Một khu rừng quái dị – Kuon thầm nghĩ. Cách đây ít phút cậu đã cảm nhận được vài sự hiện diện ở quanh đó. Bầu không khí của nơi này thật đáng sợ.
Đột nhiên sương mù từ đâu xuất hiện trong khu rừng mờ tối, khiến tầm nhìn của cậu thu hẹp lại.
Sương đặc đến mức khó có thể quan sát xung quanh dù chúng chỉ cách có vài mét. Kuon cảm thấy có gì đó rất lạ.
Sương mù hình thành khi trong không khí có độ ẩm cao và nhiệt độ giảm. Đó là lý do sương mù thường xuất hiện sau cơn mưa.
Nhưng khu rừng này không lạnh và có vẻ cũng không quá ẩm ướt. Rồi đột nhiên cậu cảm thấy một luồng ma lực.
Làn sương này là nhân tạo – Kuon kết luận. Cộng với kết giới ngăn người lạ kia, tất cả đều là có chủ ý.
Có lẽ làn sương này được tạo ra nhờ ma thuật. Bên kia muốn cậu lạc trong rừng, hay là…
『Mau dừng chân.』
Một giọng nói vang lên từ phía khu rừng khiến Kuon dừng lại.
Giọng nói nghe như của một ông lão đã gần đất xa trời. Có vẻ cậu đang bị quan sát. Phía bên kia còn lợi dụng màn sương để che giấu bản thân.
『Cậu nhóc. Hãy quay trở về đi. Bằng không thì tai ương khủng khiếp sẽ giáng xuống đầu cậu. Ngay lúc này……』
[Rồi, khỏi cần doạ. Tôi chỉ muốn đi qua khu rừng này, nhưng cần phải đáp ứng điều kiện gì à? Tôi có thể cho ông một ít tiền này.]
『Hả?』
Giọng nói già nua lộ rõ sự dao động. Phản ứng của cậu nằm ngoài dự đoán, vì thường thì một đứa trẻ sẽ chạy mất dẹp chỉ bằng một vài lời đe doạ.
『Ta không cần tiền. Mau rời khỏi khu rừng này ngay. Nhóc muốn bị lũ ma thú ăn thịt à?』
[Dù ông nói thế đi chăng nữa thì tôi chỉ muốn đi qua khu rừng này để tới phía bên kia thôi. Thật xin lỗi nhưng tôi sẽ không quay lại đâu nhé?]
『Gì hả! Mau quay lại ngay!』
[Đã bảo là tôi sẽ không quay lại mà.]
『Argh, thằng nhóc này!』
Thấy Kuon tiến nhanh về phía trước, giọng nói già nua bắt đầu mất kiên nhẫn. Cùng lúc đó, Kuon nghe thấy tiếng lá xào xạc trên những ngọn cây. Chủ nhân của giọng nói hẳn đang quan sát cậu từ trên đó.
『…Phải làm sao đây! Thằng nhóc đó không chịu quay lại!』
『…Hết cách rồi. Thử doạ nó một chút nữa vậy.』
[Ồ?]
Cậu nghe thấy giọng một nam giới và một nữ giới thay vì cái giọng già nua kia. Có vẻ như họ đã thay đổi giọng nói. Dựa theo âm giọng thì hai người này đều còn trẻ.
Kuon vừa tiến sâu vào làn sương vừa nghĩ như vậy.
Đột nhiên một cái bóng lớn hiện ra trước mặt cậu.
Thứ xuất hiện trong làn sương là một người khổng lồ cao khoảng 4 mét, làm hoàn toàn từ gỗ với cái đầu tí hon. Mỗi bước nó đi, tiếng ken két lại phát ra từ các khớp nối.
Đó là một con golem gỗ. Vẫn còn trẻ. Những con golem gỗ trưởng thành phải cao từ 6 đến 7 mét.
Nhưng nó vẫn cực kì to lớn nếu đem so với một đứa trẻ 6 tuổi như Kuon.
『Gooooon...!』
Kuon lặng lẽ nhìn lên con golem gỗ đang gầm gừ trước mặt cậu. Nghĩ rằng cậu đã bị chặn lại và không thể tiến thêm được nữa, những chủ nhân của giọng nói già nua lộ vẻ đắc thắng.
『Không muốn bị nó đạp nát người thì rời khỏi đây mau! Ngay l…』
Rắc! Cổ của con golem gỗ bị nghiền nát và cái đầu tí hon không cân xứng với cơ thể của nó rơi xuống đất.
Con golem gỗ rên rỉ và ngã về sau. Chấn động khi va chạm với mặt đất làm toàn bộ cơ thể nó nát tan tành.
『『Ể!?』』
[Ồ, vậy golem không phải là sinh vật sống.]
Kuon lẩm bẩm, mắt của cậu sáng màu đỏ vàng.
“Áp Hoại Ma Nhãn”, một trong số Thất Sắc Ma Nhãn của Kuon. Đúng như tên của nó, ma nhãn này có thể nghiền nát vật chất chỉ bằng một cái nhìn.
Mặc dù có một vài điểm yếu, như không hoạt động trên sinh vật sống, không thể nghiền nát những thứ quá cứng và có tầm hoạt động thấp, nhưng đây là một ma nhãn dễ sử dụng.
Golem gỗ có một cái lõi ở phần cổ. Ma nhãn này vô hiệu trước sinh vật sống, nhưng lại hoạt động đối với skeleton và zombie, thế nên cậu thử nghiền nát cái lõi ở cổ xem sao. Và kết quả là nó đã hoạt động.
『Này! Chuyện gì vừa xảy ra thế!?』
『Quá vô lý! Nó không phải một đứa nhóc bình thường!』
Kuon gượng cười khi thấy bọn họ quên luôn cả việc giả giọng.
“Không bình thường”. Kuon đã nghe những từ này suốt kể từ lúc nhỏ. Cậu không phải là người duy nhất. Các chị em gái của cậu cũng thế.
Cậu cũng quen với việc đó rồi. Mặc dù hơi buồn thật, nhưng cậu không việc gì phải che giấu sức mạnh của mình cả. Cậu là cậu, bao gồm cả sức mạnh này. Nó là thứ sức mạnh quý giá mà cậu được thừa hưởng từ cha mẹ mình.
Bước qua con golem gỗ, Kuon đi sâu hơn vào rừng.
『A-ah! Đợi đã!』
『Chậc, đã đến nước này rồi thì…!』
Tiếng lá cây kêu lên xào xạc, cặp nam nữ kia nhảy xuống trước mặt cậu.
Đôi tai dài, mái tóc vàng và đôi mắt xanh lục, bọn họ đều mặc những bộ đồ màu xanh để ẩn mình trong rừng.
[Ra là elf hử.]
[Không được đi xa hơn nữa! Quay lại ngay!]
Nam nhân tộc elf giương cung chĩa về phía Kuon và hét lên.
Tương tự, nữ nhân tộc elf cũng chĩa đầu trượng phép về phía cậu.
[Như đã nói khi nãy, tôi chỉ muốn đi qua khu rừng này thôi. Thế cũng không được sao?]
[Xin lỗi! Bọn này đã cảnh cáo rồi đấy!]
Nam nhân tộc elf thả mũi tên. Ngay sau đó, một quả bóng nước to bằng đầu người cũng xuất hiện trên đầu trượng của nữ nhân tộc elf.
Kuon dùng kiếm chặn mũi tên đang bay tới. Cậu đưa mắt nhìn quả bóng nước phía sau. Mắt Kuon chuyển sang màu xanh dương vàng.
Khoảnh khắc tiếp theo, quả bóng nước biến mất như thể nó đã tan biến vào không khí. Nhìn thấy thế, hai người elf lộ rõ sự kinh ngạc.
[Cái…!?]
[Ể!?]
[Thật không may, ma thuật không có tác dụng với tôi đâu.]
Thật ra thì không phải là không có tác dụng, mà nói đúng hơn là phép đã bị huỷ. Đó là sức mạnh của “Vụ Tiêu Ma Nhãn” có thể vô hiệu hoá mọi loại ma thuật.
Ma nhãn này cũng có điểm yếu, đó là ma thuật đang triển khai phải nằm gọn trong tầm nhìn. Vì thế, nó sẽ gặp khó khăn khi đối phó với ma thuật diện rộng như màn sương khi nãy.
Giống như “Áp Hoại Ma Nhãn”, tầm hoạt động của ma nhãn này cũng rất hạn chế. Nhưng ở khoảng cách này thì cậu có thể kích hoạt nó.
[Ủ-ủa!?]
Nữ nhân tộc elf cố thi triển ma thuật một lần nữa, nhưng mỗi lần quả bóng nước vừa mới xuất hiện trên đầu trượng, nó liền biến mất ngay lập tức.
[N-nhóc thật ra là ai…!]
[Tôi là Mochizuki Kuon. Giờ thì tôi đi được chưa?]
[Cả hai bên mau dừng lại.]
Có tiếng ai đó xen vào khi Kuon mỉm cười giới thiệu bản thân.
Ba elf khác xuất hiện từ phía khu rừng. Một trong số họ khoác áo choàng màu cỏ xanh, đem lại cảm giác hoàn toàn khác với những elf còn lại.
[Trưởng lão!]
Mặc dù là trưởng lão nhưng bề ngoài của người đó khá giống những elf kia. Ông ta rất trẻ trung, trông như mới ở độ tuổi đôi mươi. Người đàn ông với mái tóc vàng dài được gọi là trưởng lão bước tới trước Kuon.
[Cậu bé loài người. Thật xin lỗi vì người của ta đã gây rắc rối cho cậu. Để đền bù, ta muốn mời cậu tới làng elf của chúng ta. Ở đó cậu sẽ có thể rũ bỏ cơn mệt mỏi của mình.]
[Làng elf à? Cảm ơn ông, nhưng tôi đang vội…]
[Sớm thôi, Mặt trời sẽ khuất núi. Dù cậu may mắn không lạc đi chăng nữa, để đi qua khu rừng này phải mất cả đêm. Và khi trời tối thì tốt nhất là cậu nên dừng lại.]
Cậu nhìn lên bầu trời khi nghe ông ta nói, quả thật Mặt trời đang dần khuất dạng qua kẽ lá. Cậu không muốn bơ vơ giữa rừng khi trời tối. Kuon chỉ có một mình. Cậu có thể phải ngủ trên cây để bảo vệ bản thân khỏi thú dữ.
(Mình không có đồ ăn, nên chắc là nên chấp nhận lời mời nhỉ? Mà trước đó thì…)
Mắt Kuon thoáng chốc sáng lên màu bạch kim. “Khán Phá Ma Nhãn”, có thể nhìn thấu bản chất con người. Cậu cũng được kế thừa ma nhãn này từ mẹ ruột của mình, Yumina.
Các elf tỏ ra cảnh giác, nhưng có vẻ họ không có ý xấu. Ngoài ra cậu còn cảm nhận được một chút sợ hãi từ họ. Họ sợ cậu hay một thứ gì đó khác…?
[Vậy cho phép tôi được nhận lời mời. Tôi là Mochizuki Kuon. Tối nay mong được mọi người chiếu cố.]
[Ừm. Ta là Wolfram, trưởng lão của làng elf. Ở chỗ chúng ta không có gì nhiều để bày tỏ lòng hiếu khách, nhưng chúng ta sẽ lo liệu nơi ở và đồ ăn cho cậu. Corlett, dẫn đường đi.]
[Con á!? À, ừm… vậy thì, theo tôi nào.]
Nữ nhân tộc elf, người đã đối đầu với Kuon khi nãy, cất giọng ngạc nhiên, nhưng cô ngay lập tức rụt lại chỉ bằng một cái lườm từ trưởng lão.
Sau khi Corlett đã đưa Kuon biến mất vào sâu trong rừng, nam nhân tộc elf còn lại mới lên tiếng phản đối.
[Ngài định làm gì vậy, trưởng lão! Sao lại để một thằng nhóc loài người vào làng như thế!]
[Ta không biết đó là ai, nhưng cậu ta quá mạnh dù vẫn còn rất nhỏ. Và sức mạnh đó… có thể nó sẽ giúp được chúng ta.]
Vị trưởng lão đã âm thầm quan sát cuộc đọ sức giữa Kuon với con golem gỗ và hai người tộc elf.
Đó là khả năng của Ma nhãn. Với thứ sức mạnh đó, thì có lẽ…
Ông bắt đầu trở về làng với niềm tin chắc nịch rằng đây là vị cứu tinh mà Thượng đế đã gửi đến.
◇◇◇◇
Làng elf nằm hoà lẫn với khu rừng.
Nhà cửa được xây trên cây xung quanh một gốc đại thụ nằm giữa làng, giữa những cái cây lại có cầu nối để đi lại. Làng elf này đích xác là một ngôi làng trên cây.
Một vài chỗ toả ánh sáng mờ mờ. Kuon tưởng chúng là đèn dầu, nhưng cậu ngạc nhiên khi biết đó là những con đom đóm bị bắt bỏ vào hộp kính.
Chúng không phải đom đóm bình thường mà là đom đóm ma thuật. Loài đom đóm này có thể chuyển đổi các nguyên tố ma thuật trong cơ thể thành ma thuật và phát ra ánh sáng sáng gấp nhiều lần đom đóm thường.
Có thể nói chúng là loài đom đóm phát ra quang thuật chiếu sáng.
Kuon hiểu rằng trong một ngôi làng toàn cây cối thế này, việc dùng đuốc hoặc đèn dầu là một ý tưởng tồi tệ.
Ngôi nhà cậu được dẫn đến là nhà của trưởng lão, và Corlett hoá ra lại là con gái của ông ấy. Thế mà bọn họ nhìn cứ như hai anh em vậy.
Những tộc trường thọ thường không bị lão hoá sau khi trưởng thành. Một vài ví dụ có thể kể đến là mẹ Leen và Sakura của Kuon.
Tuy nhiên, tuổi tác đã không còn là vấn đề với các mẹ của cậu vì họ đã trở thành người phụ thuộc của các vị Thần.
Sau khi vừa xem qua phòng, cậu lập tức được gọi đi ăn tối. Bước chân vào phòng ăn, cậu thấy trưởng lão Wolfram, cô con gái Corlett và Ursula, vợ của Wolfram, đã ở đó.
[Xin lỗi vì chúng ta không thể làm gì nhiều để chiêu đãi cậu.]
[Không đâu, tôi mới phải xin lỗi vì đã đến bất thình lình. Cảm ơn vì bữa ăn.]
Kuon tới bên chiếc ghế trong phòng ăn và nhìn qua những món có trên bàn. Bánh mì, salad lá cây, rau luộc, vài món súp, trái cây và các loại hạt cũng như thịt nướng.
Elf có vẻ là loài ăn chay, nhưng trên thực tế họ có thể ăn thịt bình thường. Món thịt trên bàn chỉ đơn giản là gà nướng muối, nhưng Kuon không ghét sự thanh đạm ấy.
Thấy Kuon có vẻ hài lòng với bữa ăn thịnh soạn hơn mong đợi, trưởng lão Wolfram mở lời.
[Thế nơi cậu muốn đến là đâu, Kuon-dono?]
[Tôi muốn tới Brunhild để gặp gia đình mình. Ban đầu tôi định sẽ đến Galleria nhưng dọc đường lại bị đẩy khỏi xe ngựa. Vì thế tôi mới tìm cách băng qua khu rừng này.]
[Đế Đô à? Đúng là băng qua khu rừng này sẽ nhanh hơn là đi đường vòng… Nhưng ở đây có một kết giới để ngăn người ngoài tiến vào rừng.]
[Ồ, đúng như tôi đoán.]
Wolfram chùng hai vai xuống khi nghe cậu thản nhiên đáp lại. Đó là một kết giới mạnh mẽ từ nền văn minh ma thuật cổ đại đấy… Vợ và con gái của ông ấy cũng mang biểu cảm cạn lời trên mặt.
[Kuon-dono có vẻ đã tập luyện rất nhiều so với một con người nhỉ.]
[Ừm, thì… đó là bởi họ hàng của tôi đều rất bá đạo…]
Cụ thể là Thần Kiếm, Thần Săn bắn và Võ Thần. Ngoài ra, các mẹ và chị em của cậu cũng mạnh chẳng kém.
Trong khi Kuon đang nhìn xa xăm đi đâu đó, Wolfram cuối cùng cũng nói về mục đích của ông sau rất nhiều đắn đo.
[Có điều này ta muốn nhờ Kuon-dono giúp đỡ.]
[……Là gì vậy?]
Kuon đã lờ mờ nhận ra từ cách hành xử của ba người, cậu dừng chiếc nĩa đang ăn dở món rau luộc lại.
[Khu rừng này từng được gọi là “Trấn Thủ Lâm”. Và chúng ta là tộc người trấn giữ nơi đây.]
[Trấn Thủ? Tôi đoán là các ông đang phong ấn hay bảo vệ thứ gì đó?]
[Nhạy bén lắm. Đúng vậy, khu rừng này phong ấn một ma vật khủng khiếp từ thời Vương quốc Ma thuật cổ đại. Một con quái vật huyền thoại được cho là đã từng hoành hành và biến cả một vùng thành bình địa.]
Ma vật. Là những dạng sống được tạo ra nhờ bàn tay con người.
Trong thời kì cổ đại, slime cũng là một loại ma vật được con người tạo ra.
Không chỉ riêng golem, gargoyle hay chimera, các loài như mimic và homunculus cũng được xem là các ma vật.
Và một ma vật nào đó đang bị phong ấn trong khu rừng này?
[Nhưng phong ấn đã suy yếu và sắp bị phá huỷ. Vì thế chướng khí đang bắt đầu lọt ra bên ngoài…]
[Ồ, ra vậy. Bảo sao khu rừng này đem lại cảm giác rất bất an.]
Hoá ra là nguyên nhân là vì chướng khí từ ma vật kia đã vươn tới mọi ngóc ngách của khu rừng – Kuon thầm nghĩ.
[Vậy con ma vật đó là loài gì?]
[Ta sẽ cho cậu xem nếu muốn. Hãy nhìn tận mắt thứ đó.]
Kuon thoáng chút ngạc nhiên vì có thể quan sát nó. Cậu cứ nghĩ những sinh vật như thế phải bị phong ấn sâu dưới lòng đất hoặc trong các chiều không gian thứ nguyên chứ.
Sau khi ăn tối xong, Kuon cùng trưởng lão làng elf Wolfram và con gái của ông ấy Corlett rời khỏi nhà.
Đường đi ban đêm được soi sáng lờ mờ bằng chiếc đèn đom đóm của Wolfram.
Địa điểm phong ấn hoá ra lại nằm giữa thanh thiên bạch nhật, chính là gốc đại thụ ở giữa làng. Họ đã đến nơi chỉ sau vài phút đi bộ.
[Gốc đại thụ này đã phong ấn con ma vật từ trước đến nay. Nhưng nó đã đến giới hạn rồi.]
[Đây là…]
Kuon nhìn thấy một thanh kiếm bị rễ của gốc đại thụ quấn chặt.
Lưỡi kiếm ánh lên màu bạc sáng loáng, ở phần chuôi kiếm màu vàng có gắn một viên đá quý đỏ rực kì lạ.
Đó chắc chắn là một thanh kiếm. Nhưng thanh kiếm này là ma vật sao?
Trong khi Kuon đang thắc mắc, cậu loáng thoáng nghe thấy một giọng nói đầy sự thù hận vang lên.
『Giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết, giết… giết hết, giết hết, giết hết…』
[Uầy, đáng sợ vãi.]
Kuon nhíu mày lùi về sau. Giọng nói đầy căm thù phát ra từ thanh kiếm. Kuon rất kinh ngạc, không lẽ nó có sự sống thật ư?
[Kiếm Thông Minh. Một thanh kiếm bị nguyền rủa bởi linh hồn tà ác. Ma vật này được tạo ra bởi nền văn minh cổ đại 5000 năm trước, để đem đến tai ương…]
[Ừm, tôi nghĩ mình đã nghe cái đó rồi.]
Rột roạt. Thanh ma kiếm bỗng nhiên vùng vẫy, cố gắng xé toạc rễ của gốc đại thụ. Âm thanh rột roạt chuyển sang roạt roạt, gốc đại thụ dần dần bung ra, những mảnh gỗ vụn bắn tứ tung.
[Cái… vô lý, vẫn còn quá sớm!]
『Giết hết!』
Rắc! Thanh ma kiếm đã hoàn toàn thoát khỏi gốc đại thụ. Trong khi bay lơ lửng trên không, nó chầm chậm hướng mũi kiếm về phía Kuon.
『Chết điiiii!』
Thanh ma kiếm phóng về phía Kuon với vận tốc tên bắn. Cả trưởng lão và Corlett đều không kịp phản ứng. Ngay khoảnh khắc họ nghĩ Kuon sẽ bị ma kiếm đâm xuyên người, nó đột nhiên rơi choảng xuống đất.
『C-cái quái gì…! Không thể nào…!?』
[Hoá ra ngươi sử dụng ma thuật để bay lượn… nếu đã vậy thì ta có thể huỷ bỏ nó.]
Mắt phải Kuon sáng lên màu xanh dương vàng. Đó là “Vụ Tiêu Ma Nhãn”. Nó đã vô hiệu hoá ma thuật phi hành và khiến cho ma kiếm rơi xuống đất.
[Hừm, ngươi đúng là một thanh kiếm nổi loạn nhỉ… ta nên xử lý thế nào đây?]
『Thằng lỏi...! Dám xem thường ta……!』
[Ồ, cứng cựa quá nhể. Nhân tiện thì, viên đá quý kia là “lõi” của ngươi phải không? Để xem ngươi còn giữ được cái thái độ đó bao lâu khi ta phá huỷ nó nhé?]
Lần này, mắt trái Kuon chuyển sang màu đỏ vàng, “Áp Hoại Ma Nhãn”. Kuon có thể bật tắt Thất Sắc Ma Nhãn của mình ở cả hai mắt, chính vì thế cậu có thể sử dụng tới hai ma nhãn cùng một lúc.
Nhìn thấy ma nhãn của Kuon, viên đá quý gắn trên thanh ma kiếm phát ra giọng nói.
『Đ-đ-đợi đã! Dừng tay! Bất cứ gì ngoài cái đó!』
[Dừng tay? Mới nãy ngươi còn cao ngạo lắm mà nhỉ…]
Viên ngọc lại kêu lên.
『Eek────!? D-dừng lại đi! T-ta xin lỗi mà!』
Thanh ma kiếm vừa rối rít kêu vừa thu mũi kiếm về. Lõi là nguồn sống của các ma vật. Nếu nó bị phá huỷ, ma vật sẽ chết theo giống như con golem gỗ khi trước.
Thông thường, “lõi” của các ma vật cao cấp sẽ có một kết giới bảo vệ. Thanh ma kiếm này cũng có chức năng tự động sửa chữa và kết giới bảo vệ, nhưng chúng đều đã vô dụng bởi ma nhãn của Kuon.
Trưởng lão và Corlett ngơ ngác đứng nhìn cuộc đối thoại giữa Kuon và thanh ma kiếm.
Họ không thể nào tưởng tượng nổi ma kiếm huyền thoại lại dễ dàng giơ tay chịu trói như thế. Trong trường hợp khẩn cấp, cả làng phải cùng hợp sức tái phong ấn nó, dù có phải hi sinh mạng sống của họ.
[Ừm, Kuon-dono…?]
[À, xin lỗi. Nó có vẻ biết vâng lời hơn rồi… nhưng vẫn cần mạnh tay thêm chút nữa. Hai người chịu khó đợi tí nhé.]
[Ta hiểu rồi…]
Kể từ đó, tiếng đe doạ của Kuon và tiếng kêu thảm thiết của ma kiếm lần lượt vang lên. Thanh ma kiếm cố gắng trốn thoát khi thấy Kuon xao nhãng, nhưng nó ngay lập tức rơi xuống đất trước ma nhãn của cậu. Và rồi, viên ngọc lại kêu lên thảm thiết.
『Thiếu chủ! Làm ơn tha cho tôi đi! Tôi xin chừa mà!』
[Ngươi bắt đầu ngoan hơn rồi đấy. Chắc nên thêm một chút nữa nhỉ?]
Rắc rắc.
『Khônggg────!? Đ-đừng hơn nữa!? Nó sẽ vỡ! Sẽ vỡ thật đóoo!』
Tiếng kêu thảm thiết của ma kiếm vang khắp làng elf. Viên đá quý đỏ rực chuyển sang màu xanh mét hệt như mặt người. Thanh ma kiếm đã hoàn toàn chịu khuất phục trước Kuon.
CHƯƠNG 516: LÊN ĐƯỜNG CÙNG BẠN ĐỒNG HÀNH MỚI VÀ HÔN LỄ THỨ HAI
『Là do ta đã quá nông nổi. Xin hãy tha thứ cho ta… ta thật sự hối hận vì đã gây rắc rối cho elf các bạn suốt hàng nghìn năm qua.』
Thanh ma kiếm cúi chuôi xuống. Cảnh tượng đó khiến các elf trong làng được một phen mắt chữ O mồm chữ A.
Con quái vật kinh hoàng mà họ phong ấn từ cổ kim đang xin lỗi vì tính trẩu tre của nó. Cả làng đang không biết nên vui hay là sốc.
[Như ma kiếm đã nói, xin các ông hãy tha thứ cho nó.]
Kuon cũng cúi đầu xuống giống như ma kiếm. Trưởng lão Wolfram vội vã xua tay.
[À, không đâu… tha thứ thì cũng được thôi, vì thật ra chúng ta không bị gây hại trực tiếp gì cả…]
[Tôi rất cảm kích khi nghe thế. Nhân tiện thì tôi nên làm gì với ma kiếm này đây? Chúng ta có nên phá huỷ nó không?]
『Tha cho tôi đi mà thiếu chủ! Tôi sẽ làm bất cứ điều gì, xin hãy để tôi được đi cùng cậu!』
Ma kiếm dụi dụi vào chân Kuon nhiều tới nỗi cậu phải cau mày vì đau.
[Ta nghĩ Kuon-dono nên chiều ý ma kiếm đi. Dù sao thì nó cũng đâu còn ô uế nữa.]
“Ô uế” mà trưởng lão nhắc tới là hiện tượng bị lây năng lượng tiêu cực từ người sử dụng, vốn rất phổ biến với các ma cụ thời cổ đại.
Nếu được tích tụ, ma cụ có thể bị nhiễm cả “nguyền chú” phát sinh từ cảm xúc và suy nghĩ của người sử dụng.
Cha của Kuon, Touya, từng chạm trán với một ma cụ cổ xưa bị nguyền rủa tên là “Viên Ngọc Bất Tử” ở Ishen, và ma kiếm này cũng là một loại ma cụ bị nguyền rủa như thế.
Một số vật bị nguyền rủa một cách có chủ đích, như “Viên Ngọc Bất Tử” để điều khiển người chết; trong khi số còn lại như ma kiếm này thì bị nguyền rủa bởi những sinh mạng mà chúng đã cướp đi.
Nói đi cũng phải nói lại, muốn tiếp nhận nguyền chú thì bản thân nó phải là một tạo tác thuộc hàng cao cấp, có điều…
[Hừm, nhưng vũ khí của mình chưa xài được bao nhiêu cả…]
『Hả!? Kiếm của một con goblin không đáng để người như thiếu chủ sử dụng đâu! Xin hãy giao việc đó cho tôi!』
Kuon cảm thấy mệt mỏi với cây kiếm biết nói này. Một người cuồng vũ khí như chị gái Freya của cậu sẽ hai mắt sáng rỡ khi thấy nó, nhưng Kuon thì khác.
Cơ mà sao nó lại nói chuyện giống như thuộc hạ thế nhỉ? Nó tự hạ thấp bản thân hay là vốn dĩ được tạo ra như thế?
Các chị em Babylon do Tiến sĩ Babylon tạo ra cũng nói chuyện bằng giọng điệu đặc trưng của họ.
Không lẽ ma kiếm này cũng là tác phẩm của Tiến sĩ? Cảm thấy không sai vào đâu được, Kuon hỏi ma kiếm đang dụi dụi mình.
[Ngươi có biết ai đã tạo ra mình không?]
『Hừ. Là tên quỷ tha ma bắt Chrome Lanches.』
Kuon mở to hai mắt khi nghe thấy cái tên đó.
Chrome Lanches là một kĩ sư golem, người đã tạo ra dòng golem Crown và từng sử dụng sức mạnh của hai golem “Đen” và “Trắng” để vượt qua rào cản thế giới 5000 năm trước.
Kuon thường nghe về Chrome Lanches từ Tiến sĩ Babylon và chị gái Coon của cậu, bởi lẽ mẹ cậu Yumina chính là chủ nhân tạm thời của Crown Trắng Albus. Cậu không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ được nghe cái tên đó ở đây.
[…Nếu sử dụng ngươi thì ta có phải trả giá gì không thế?]
『Không đâu. Tên Chrome đó từng cố tạo ra một dòng Crown mà chủ nhân của chúng không phải trả giá khi sử dụng. Và tôi là nguyên mẫu đầu tiên của dòng ấy.』
Vậy là ma kiếm này được tạo ra dựa trên công nghệ golem. Hẳn nó cùng loại với dòng golem được sử dụng dưới dạng vũ khí hoặc áo giáp.
『Mà thiếu chủ này. Cậu mau dùng thử tôi đi. Đảm bảo dùng xong cậu sẽ không thèm động đến những cây kiếm khác luôn.』
[Nổ gớm nhỉ…]
Vừa nói, cậu vừa cầm kiếm lên và thử quơ một chút. Cây kiếm khá dễ dùng, không quá nặng hay nhẹ.
[Nó hơi lớn với ta thì phải?]
『Vậy à? Đợi tôi một lát.』
Nói xong, ma kiếm liền thu nhỏ lại. Thanh trường kiếm giờ đây đã trở thành một cây kiếm ngắn, vừa đủ dài so với vóc dáng của Kuon.
[Ngươi có thể tuỳ ý thay đổi độ dài à?]
『Chuẩn. Tôi có thể làm trò này ở một mức độ nhất định.』
Lần này nó biến thành một thanh đại kiếm dài và to bản. Touya, cha của Kuon, cũng dùng [Modeling] lên những món vũ khí để cho chúng khả năng biến đổi hình dạng không hề kém cạnh.
Kuon thầm nghĩ khả năng này thực sự rất thuận tiện. Nhưng cậu không nói ra vì không muốn nhìn ma kiếm huyên thuyên tự sướng.
『Tôi vẫn còn nhiều trò khác nữa… đó là những gì hắn theo đuổi.』
Nếu ma kiếm này thật sự do Chrome Lanches tạo ra thì nó không thể chỉ dừng ở việc thay đổi hình dạng. Kuon tin rằng vẫn còn những khả năng ẩn khác nữa.
Tốt hơn hết khi về cậu nên nhờ Tiến sĩ Babylon và kĩ sư Elka kiểm tra xem sao.
[Cậu không nên cầm nó khơi khơi như vậy đâu. Để mai chúng ta sẽ tìm cho nó một chiếc bao phù hợp.]
Wolfram đề nghị. Quả thật vừa cuốc bộ tới thị trấn khác vừa cầm cây kiếm này trên tay thì quá là khổ cho cậu.
『Ồ hố~, cảm ơn nhé. Ta cũng không muốn bụi bặm và bùn đất dính trên lưỡi kiếm chút nào.』
[Kiếm gì mà điệu đà gớm.]
『Thiếu chủ! Lưỡi kiếm chính là gương mặt của thanh kiếm đó! Ai lại muốn mặt của mình bị bẩn cơ chứ.』
Mặc dù hiểu ý thanh kiếm muốn nói, nhưng Kuon thầm nghĩ: “Chẳng phải mới mấy phút trước mi vẫn còn dính đầy bụi bẩn vì phơi gió phơi sương suốt hàng nghìn năm đó sao?”.
[Ta rất biết ơn cậu vì đã giải phóng ngôi làng khỏi trọng trách suốt bao thế hệ này. Chúng ta đang chuẩn bị một bữa tiệc, dù chỉ khá nhỏ, sao cậu không tham gia luôn nhỉ?]
[Cảm ơn ông, nhưng tôi xin từ chối vì đã được đãi bữa tối rồi… với cả tôi cũng đang buồn ngủ nữa…]
Mặc dù trời đang tối om nhưng hiện tại thật ra còn chưa tới 10 giờ đêm. Wolfram gượng cười khi nhìn vị cứu tinh của ngôi làng lại là một đứa trẻ với cơn buồn ngủ hiện rõ trên mặt.
Sau đó, Kuon trèo lên giường và chìm vào giấc ngủ, còn các elf trong làng thì tổ chức một bữa tiệc thâu đêm tới tận sáng.
Thanh ma kiếm được đặt dưới gốc đại thụ. Các elf lo sợ nó sẽ bỏ trốn khi Kuon đang ngủ, nhưng ma kiếm chỉ “lắc đầu” bác bỏ.
『Nếu dám bỏ chạy thì lần này ta sẽ bị tiêu diệt thật đấy... Cậu ta là kiểu người sẽ thực hiện lời nói của mình. Nụ cười đáng sợ đó sẽ dí ta cho tới cùng trời cuối đất. Vì thế tốt nhất là không nên chống đối lại cậu ta…』
Các elf trong làng không khỏi thương cảm khi đến cả một đồ vật như ma kiếm cũng phải run rẩy đổ cả mồ hôi lạnh.
_
[Đây là bento. Dọc đường đi nhớ ăn đấy nhé.]
[Ồ. Cảm ơn lòng tốt của cô.]
Sáng hôm sau, tại lối ra của làng elf, Kuon và ma kiếm chuẩn bị rời đi. Kuon đặt hộp đồ ăn cậu nhận từ Corlett vào trong ba lô.
Về phần ma kiếm, nó được tặng một chiếc bao màu đen mới toanh do các elf làm và hiện đang nằm nhô phần chuôi ra khỏi ba lô của Kuon. Cậu không giắt nó dưới thắt lưng vì như thế sẽ cản trở việc di chuyển.
[Hi vọng một ngày nào đó cậu sẽ quay lại thăm nơi này. Khi ấy cậu nhất định phải tham dự bữa tiệc đấy nhé.]
[Lúc đó xin hãy chiếu cố tôi.]
Kuon tạm biệt các elf đang đứng vẫy tay ở lối ra của làng và tiến thẳng vào rừng. Theo lời các elf, cậu sẽ ra tới con đường dẫn tới Đế Đô Galleria nếu cứ đi thẳng như vậy.
『Này thiếu chủ, cậu định tới đâu thế?』
[Chúng ta sẽ đến gặp gia đình của ta tại một quốc gia nhỏ tên là Tiểu Vương quốc Brunhild… mà này, ngươi đừng có bắt chuyện khi chúng ta đang đi trên đường được không? Người khác sẽ nghĩ ta bị tự kỷ mất.]
Người ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy cậu đang nói chuyện một mình. Có thể nói Kuon cũng quan tâm đến hình thức của mình.
『Loài người rắc rối thật nhể.』
[Ta thì nghĩ thanh kiếm nhà ngươi còn rắc rối hơn đấy… cơ mà, ngươi có tên không? Chrome Lanches gọi ngươi là gì?]
Cậu tò mò hỏi thanh kiếm.
『Tên ấy à? Tôi được gọi là “Infinite Silver”.』
[Inf…? Tên gì dài quá. Ta sẽ gọi ngươi là Silver.]
『Ôkê, chốt luôn. Mà này thiếu chủ, chúng ta tới lối ra rồi kìa.』
Nhìn thẳng phía trước khi nghe Silver nói, cậu thấy lối ra của khu rừng đã ở trước mặt.
Ra khỏi khu rừng, cậu trèo lên một con dốc nhỏ và nhanh chóng nhìn thấy xa lộ.
[Hừm, Mặt trời ở hướng này, vậy thì Đế Đô Galleria… sẽ ở hướng kia.]
Sau khi xác định phương hướng xong, Kuon lại xách ba lô lên và tuột xuống dốc. Có lẽ vì đang phấn khởi do đã thoát khỏi khu rừng mà mọi hành động của cậu đều nhanh hơn trông thấy.
Chỉ cần tới được Đế Đô Galleria, ở đó ắt hẳn sẽ có xe ngựa đến Brunhild. Đang vui vẻ vì sắp được đoàn tụ với gia đình, Kuon sực nhớ cậu phải mua quà lưu niệm hoặc sẽ bị các chị gái mình phàn nàn.
Cậu quá nhọ khi có tới 7 chị gái. Nhưng cũng may là ở Đế Đô có bán nhiều món đồ đáng giá để cứu vớt cậu.
Trong trường hợp tệ nhất, cậu chỉ cần “bàn giao” Silver cho hai cô chị Freya và Coon là xong.
『Sao tự dưng tôi thấy lạnh sống lưng vậy!?』
[Chắc là do ngươi tưởng tượng thôi?]
Kuon bình thản đáp lại trước trực giác nhạy bén của ma kiếm, rồi bắt đầu bước dọc theo con đường.
◇◇◇◇
[Chúc mừng bốn người đã kết hôn… Dô!]
『Dô!』
Mọi người hào hứng cụng ly với nhau. Quán rượu nằm sát Hội mạo hiểm giả hiện còn đông người hơn cả sức chứa của nó.
[Chúc chú trăm năm hạnh phúc!]
[Nhớ “chăm sóc” vợ mình thật tốt đấy nhá!]
[Nào nào, uống đi!]
Tâm điểm trong quán rượu chính là Ende, một mạo hiểm giả hạng Vàng.
Tôi đã tổ chức hôn lễ cho Ende và Mel, và Ney và Lycee như đã hứa. Hiện tại, sau khi hôn lễ đã xong xuôi, một bữa tiệc đang được tổ chức tại quán rượu của Hội mạo hiểm giả.
Alice và bọn trẻ hiển nhiên cũng sẽ dự tiệc, nhưng đó là buổi dạ tiệc vào buổi tối tại lâu đài. Làm sao tôi có thể để chúng đến đây chứ? Như thế là dạy hư đấy. Lũ trẻ, bao gồm cả Alice, hiện đang được Yumina và Linze quản thúc ở lâu đài.
Quán rượu đã được thuê trọn hôm nay để người quen của Ende và nhóm Mel như là các mạo hiểm giả, mấy bà dì và đám con nít hàng xóm tham dự.
[Gà chiên và bánh tới rồi đây! Khai tiệc nào!]
Khách mời ồ lên khi thấy Mika-san, chủ nhà trọ Ngân Nguyệt, xuất hiện từ nhà bếp với những đĩa thức ăn trên tay.
Trong nhà bếp, Mika-san, Ael-san (chủ tiệm cà phê Parent) và Lou đang nấu nướng không ngừng nghỉ để cho ra kịp món theo yêu cầu tối thượng của nhóm Mel, chính là nhiều và rất nhiều đồ ăn.
Mọi người tự động cầm nĩa lên khi thấy thức ăn được đặt xuống bàn. Nhóm Mel cũng không là ngoại lệ.
[Ngon tuyệt! Nhờ Touya-san quả là một quyết định sáng suốt!]
[Mel-sama, đây là lần đầu tôi ăn chiếc bánh này đấy!]
[Ngon quá. Thật là thoả mãn.]
Các cô dâu tấm tắc khen ngon. Họ thật sự chẳng kiêng dè gì luôn… Chồng mấy cô đang quay cuồng với đám mạo hiểm giả đằng kia kìa. Mấy cô tính mặc kệ cậu ta thật à?
À nhầm, nói cho đúng thì Ende chỉ có một vợ là Mel. Tại vì người mà Ney và Lycee kết hôn lại là Mel.
Kết hôn đồng giới ít được ghi nhận trong thế giới này. Không phải vì chúng bị cấm, lâu lâu vẫn có những trường hợp như vậy xảy ra.
Nguyên nhân sâu xa là vì hôn nhân ở đây không trải qua thủ tục pháp lý. Chỉ có các quý tộc, quan lại mới phải thông báo hôn sự của họ lên vua chúa mà thôi.
Brunhild chúng tôi cũng không cấm hôn nhân đồng giới, và thế là nhóm Mel đã chính thức trở thành… vợ chồng? Hay là vợ vợ nhỉ?.... Ờm, nói chung là trở thành bạn đời của nhau.
Nhưng từ quan điểm của người ngoài, cuộc hôn nhân này không khác gì harem của Ende, vì thế mà cậu ta đã trở thành mục tiêu để cánh đàn ông trút sự ghen tị.
Sau khi “đền tội” với cánh mạo hiểm giả xong, Ende lảo đảo bước tới chỗ tôi.
[Cậu khổ quá nhỉ.]
[Họ làm áo quần tôi xộc xệch hết cả lên. Mấy người mạo hiểm giả đó chẳng biết nhẹ tay gì cả…]
[Cậu cũng là mạo hiểm giả thôi mà.]
Cậu ta cũng như tôi đã đạt hạng Vàng, giờ đây cả hai chúng tôi đều có thể nhận yêu cầu ở cấp độ quốc gia.
[Mà thôi, chúc mừng cậu đã kết hôn. Nhớ chăm sóc vợ mình thật tốt và tận hưởng cái cảm giác bị cả nhà hành cho lên bờ xuống ruộng nhé.]
[Đúng là người từng trải có khác. Lời khuyên rất có trọng lượng.]
Ende và tôi cụng ly rồi cùng nhấp một ngụm nhỏ.
[Mà, kết hôn cũng chẳng thay đổi điều gì cả…]
[Các cậu có tính chuyển tới đâu không? Hay cứ sống như hiện tại?]
Nơi nhóm Ende đang sống hiện giờ là một căn nhà bình thường ở Brunhild.
Các cặp đôi mới cưới thường sẽ chuyển tới nhà mới, nhưng trước đó bốn bọn họ vốn dĩ đã sống cùng nhau rồi.
[Có lẽ chúng tôi sẽ vẫn sống ở đấy, nhưng tôi định tu sửa lại căn nhà từ số tiền tiết kiệm được. Cậu biết đấy, nó sẽ chật chội hơn khi Alice ra đời. Thêm nữa, tôi muốn có một khu vườn cho ngôi nhà nơi con bé lớn lên.]
Ende là mạo hiểm giả hạng Vàng và có khả năng dịch chuyển. Tiền bạc với cậu ta không phải là vấn đề. Sẽ thật tuyệt nếu nghề thợ mộc ở Brunhild trở thành cơn sốt chỉ vì anh chàng này.
[Bọn tôi định mở mang đất đai xuống phía Nam thị trấn. Ga tàu sẽ được xây ở đó. Cậu có thể tự do chọn đất làm nhà nếu muốn, thấy thế nào?]
[Vậy lần này mong được cậu chiếu cố.]
Trong khi đang lên kế hoạch cho ngôi nhà mới, Ende lại bị một nhóm mạo hiểm giả khác kéo đi. Cậu ta đúng là một con người bận bịu. Mà cũng phải thôi, anh chàng là ngôi sao của hôm nay mà.
Ende đã trở nên thân thuộc với thế giới này. Lượng bạn bè của cậu ta phải nói là ăn đứt tôi luôn… Trong giới mạo hiểm giả, cậu ta cũng rất được quý mến.
Nói mới nhớ, Alice từng bảo rằng cậu ta sẽ trở thành chủ Hội mạo hiểm giả trong tương lai.
Nhìn cảnh tượng trước mặt là đủ để tôi tin vào điều đó. Có thể nói cậu ta chính là người phù hợp với công việc.
[Bệ hạ.]
[Ồ, chào cô Relisha-san.]
Chủ hội đương nhiệm tiến đến trong khi tôi đang suy nghĩ vẩn vơ.
Quán rượu này nằm sát Hội mạo hiểm giả, nên việc Chủ hội tới dự tiệc cưới của một mạo hiểm giả hàng đầu không phải điều gì khó hiểu.
Vốn dĩ tôi rất bận rộn với công việc của một vị vua, nên hầu hết yêu cầu hạng Vàng đều được chuyển sang cho Ende. Nói về mặt hoạt động tích cực thì cậu ta tốt hơn tôi nhiều.
Relisha-san vẫn mặc nguyên bộ váy từ hôn lễ của Ende. Là một nữ nhân tộc elf xinh đẹp, phải nói cô ấy khá là cuốn hút, nhưng không một ai ở đây dám ve vãn cô Chủ hội này cả.
[Đây là mẫu thuốc chúng tôi thu được.]
Relisha-san đứng cạnh tôi và nhỏ giọng thì thầm.
Mẫu thuốc mà cô ấy nhắc tới chính là bột thuốc do đám “Sứ đồ của Ác thần” phát tán. Xem ra họ cũng đã thu thập được ít thông tin rồi đấy.
[Chúng có vẻ ít phổ biến trong giới mạo hiểm giả ở đây (Lục địa Đông). Còn tác dụng thì chúng tôi vẫn chưa biết…]
[Thật ra thì chẳng mấy ai ở đây quan tâm vì nó được rêu rao là phương thuốc chữa bệnh hoa vàng ấy mà.]
Bệnh hoa vàng được cho là một căn bệnh kì lạ xuất hiện ở Isengard, nhưng thực chất đó là nỗ lực của Ác thần nhằm biến đổi con người.
Nhiều tin đồn cho rằng Isengard đã bị phá huỷ bởi chính căn bệnh hoa vàng này. Vì lẽ đó, nhiều người ở Lục địa Tây mới tìm đến loại thuốc đáng ngờ trên.
Nhưng tôi vẫn không hiểu mục đích của chúng là gì.
Khi tôi nhờ Flora kiểm nghiệm bột thuốc vàng mà Yakumo đem về, kết quả thu được là loại thuốc đó có chứa một “nguyền chú” mạnh mẽ.
Nếu là người bình thường, nó sẽ xâm nhập tiềm thức và biến họ thành những kẻ mất trí. Thứ thuốc đó gây hậu quả tương tự như cái giá phải trả của Crown Tím “Fanatic Viola”.
Nếu chỉ để giết người thì cách này quá là lòng vòng. Vì thế tôi nghĩ chúng còn có mục đích gì đó khác…
[Dù sao thì tôi đã thông báo việc này cho Hội mạo hiểm giả Lục địa Đông rồi. Tôi sẽ báo cho ngài biết nếu có gì mới.]
[Phiền cô vậy.]
[Không đâu, đó là yêu cầu từ một mạo hiểm giả hạng Vàng mà.]
Relisha-san mỉm cười trả lời. Hiện tại Hội mạo hiểm giả chưa thâm nhập sang Lục địa Tây được nhiều. Trong những trường hợp đó, tôi sẽ nhờ Silhouette-san của nhóm “Hắc Miêu” điều tra.
[Dạo gần đây có rất nhiều điều kì quái. Hết những cuộc giẫm đạp rồi lại đến báo cáo về việc dân làng đột nhiên biến mất.]
[Dân làng sao?]
[Đúng vậy. Ở một ngôi làng chài ven biển phía Bắc Refreese. Khi một người thương nhân đến mua hàng như thường lệ thì phát hiện tất cả dân làng đã biến mất. Không có dấu hiệu cho thấy họ bị cướp biển tấn công… Tuy nhiên, người ta lại phát hiện những dấu chân lạ hướng về phía biển.]
Tôi nhướn mày khi nghe Relisha-san kể. Một ngôi làng chài ven biển. Ở phía Bắc Refreese.
Ngôi làng bị bán nhân ngư tấn công mà Yoshino dẫn chúng tôi tới cũng nằm trong khu vực đó. Yoshino đã đẩy lui lũ bán nhân ngư tấn công hòn đảo ấy, nhưng hoá ra chúng cũng tấn công những ngôi làng khác nữa à?
Vậy thì không lẽ tất cả người dân ở ngôi làng chài kia đã bị biến thành bán nhân ngư và quay về biển hết rồi sao?
Có thể hang ổ của chúng nằm dưới đáy biển. Bởi vì con tàu Ark mà chúng đã đánh cắp cũng có khả năng lặn biển. Có lẽ tôi nên nhờ Sango và Kokuyou ra lệnh cho đám thuộc hạ (các loài có vảy) tìm kiếm dưới đại dương xem sao…
Cơ mà không ổn, nếu chúng đặt hang ổ ở nơi có nhiều quái vật biển thì cũng vô ích vì lũ cá sẽ bị ăn tươi nuốt sống thôi…
[Có vẻ như chúng ta sẽ cần tới một thiết bị tìm kiếm dưới nước…]
Một thiết bị tìm kiếm không người lái, hoặc Frame Gear lặn biển, hoặc thiết bị lặn biển gì cũng được. Chúng tôi cũng phải nghĩ kế chiếm lại con tàu Ark nữa.
Có lẽ tôi nên bàn bạc việc này với Tiến sĩ và kĩ sư Elka. Họ có thể nghĩ ra vài ý tưởng nào đó.
Tôi đưa ly nước trái cây lên uống cạn chỗ còn lại.