[Nói về golem dưới nước, Maestro là người giỏi nhất. Nhưng mà cái gã đó lại tách biệt xã hội vì không ưa con người. Chả biết giờ hắn đang ở đâu nữa.]
Professor vừa vuốt bộ râu trắng vừa nói với tông giọng phức tạp.
Chúng tôi đang không ở Babylon mà là một xưởng nghiên cứu dưới lòng đất dành cho nhóm của bà Tiến sĩ nằm ở tận cùng lâu đài. Tại sao nó lại nằm ở tận cùng lâu đài ư? Vì cái nơi này có thể phát nổ.
[Làm Frame Gear chiến đấu dưới nước thì không khó, nhưng nói trước là chúng sẽ thua xa những cỗ máy được chế tạo riêng cho việc hoạt động dưới biển đấy. Muốn tìm được con tàu Ark thì chúng ta nên chọn cái sau.]
Tiến sĩ đặt một mô hình Frame Gear bằng nhựa lên bàn. Mô hình được trang bị thiết bị đeo lưng có gắn nhiều ống phóng ngư lôi và mỏ neo cầm tay.
Hmmm, tôi đoán chúng là những thiết bị sẽ được dùng để chiến đấu dưới nước. Cơ mà bà ta nói đúng, chúng tôi nên làm một mẫu mới.
[Nếu chúng ta bắt đầu lại từ con số 0… thế thì sẽ mất bao lâu?]
[Làm một cỗ máy chuyên dụng mà không có thiết kế sơ bộ thì… ừm, sẽ mất kha khá đấy. Nhưng nói về ý tưởng thì Over Gear sẽ tốt hơn là Frame Gear.]
Over Gear? Là lũ Frame Gear dạng thú dùng golem dòng Crown như đám Noir làm lõi ấy hả? Sao tự dưng thế?
[Dĩ nhiên là vì hình nhân không thích hợp để bơi lội. Chính vì thế, mô phỏng theo những sinh vật dưới biển sẽ tốt hơn.]
Kĩ sư Elka trả lời tôi. Cô ấy nói cũng đúng. Một cỗ máy hình giọt nước sẽ di chuyển dưới biển dễ dàng hơn so với hình dạng con người.
[Chúng ta thậm chí có thể đặt một Frame Gear bên trên nó đấy ạ. Tiến sĩ, thế thì ta nên chọn hình con cá nhỉ?]
Chịu hết nổi vì phải đứng ngoài nghe chúng tôi bàn luận, Coon tò mò xen vào. Thế nhưng, bà Tiến sĩ chỉ khoanh tay lại và nghiêng đầu.
[Hừm, thế thì đại trà quá. Ta nghĩ làm hình con rùa giống như Sango sẽ thú vị hơn. Ngoài ra nó còn thuận tiện cho Frame Gear cưỡi nữa.]
[Mấy người nói gì thế? Nó phải là hình cá mập. Như thế mới toát lên được sự hung tợn và máu lạnh…]
[Lũ cá mập tai tiếng lắm. Cá heo dễ thương mà trông ổn hơn nhiều. Tôi chốt hình cá heo!]
Bốn người tranh cãi kịch liệt về hình dạng của cỗ máy mới, không ai chịu nhường ai. Những lúc thế này thì tôi lại bị cho ra rìa. Tôi không đủ trình để tham gia vào mấy chủ đề đó.
[À, sau khi chế tạo xong thì mấy cô định dùng Crown nào để làm lõi?]
Noir là lõi của cỗ máy hình sư tử Leo Noir, Rouge là lõi của cỗ máy hình hổ Tiga Rouge và Blau là lõi của cỗ máy hình nai Deer Blau. Nếu thế thì cỗ máy này sẽ được tin giao cho ai đây?
Kĩ sư Elka thản nhiên trả lời tôi.
[Chính là Albus của Yumina-chan chứ sao.]
[Nhưng Albus và Yumina chỉ giao ước chủ tớ tạm thời thôi mà? Thế cũng vận hành Over Gear được à?]
Khả năng của Albus là “Reset” với cái giá là kí ức của chủ nhân nó. Vì vậy mà Yumina đã không giao ước chính thức với Albus. Tôi không thể để em ấy làm việc nguy hiểm như thế được.
[Việc cô ấy là chủ nhân tạm thời không gây cản trở gì cho quá trình vận hành cả. Over Gear không đòi hỏi khả năng của Crown nên cô ấy có hay không không phải là vấn đề quan trọng.]
Ra là vậy. Thế thì tôi có thể yên tâm giao phó Over Gear dưới nước này cho Yumina rồi.
[Ta cũng đang nghĩ đến việc làm một phiên bản Frame Gear dưới nước. Nếu bắt chước thiết kế kiểu người cá thì nửa thân trên của chúng vẫn có thể vận hành như bản gốc. Sau đó chúng ta sẽ sản xuất hàng loạt chúng, chứ để làm hàng độc quyền như đám Valkyrie thì phí lắm.]
Frame Gear người cá sản xuất hàng loạt à? Được đấy, chúng sẽ rất hữu ích khi xảy ra những vụ tai nạn hàng hải.
[Chắc ta cũng phải tân trang lại cho Reginleiv của cậu với Valkyrie của tụi Yumina một tí phòng trường hợp phải dùng cho mấy nhiệm vụ dưới biển. Để mấy cô cậu lái đám sản xuất hàng loạt thì không ổn chút nào. Cơ mà cái đó tính sau đi… giờ phiền cậu lo đống chi phí nghiên cứu trước đã.]
Bà Tiến sĩ vừa cười nham hiểm vừa xoa xoa hai tay vào nhau. Ugh. Tôi biết cái gì cũng cần tiền, nhưng mà không dưới một lần ngân sách bay hơi vì bọn họ rồi đấy.
Trong khi tôi còn đang lưỡng lự, Coon bỗng nhiên kéo gấu áo tôi.
[Không được sao cha…?]
Con bé nhìn tôi với đôi mắt ngấn lệ. Hự!? K-không được mềm lòng! Đây chắc chắn là một cái bẫy! Nhìn nụ cười nham hiểm của ba kẻ đầu têu kia kìa!
[Nhớ giữ những chi phí không cần thiết ở mức thấp nhất có thể nhé…?]
[Cảm ơn cha!]
Coon nhảy lên ôm lấy tôi. Tiến sĩ Babylon, kĩ sư Elka và ông già Professor thì vừa cười vừa giơ ngón cái với con bé. Nhớ mặt mấy người đấy, dám lợi dụng con gái người khác để trục lợi.
[Được rồi, bắt tay vào việc ngay thôi. Ta sẽ làm Over Gear, có ai muốn đảm nhận đám sản xuất hàng loạt không?]
[Có ạ! Để cháu làm cho!]
Coon nhanh chóng buông tôi ra và chạy về phía họ. Phận làm cha khổ quá mà…
Có lẽ tôi cần đi kiếm thêm ít tiền cho ngân sách. Thông thường Ende là người đảm nhận các yêu cầu dành cho mạo hiểm giả hạng Vàng, nhưng hôm nay tôi sẽ đổi vai với cậu ta. Ende cũng vừa mới cưới nữa, nên cứ để bọn họ quấn quýt với nhau vài hôm đi. Lần này tôi sẽ tính công với bọn họ.
Mà nói vậy thôi, phải làm thế tôi mới đáng mặt đàn ông chứ…
◇◇◇◇
[Danna-sama, nếu anh định đến Hội mạo hiểm giả thì cho bọn em đi cùng với.]
Sáng hôm sau, khi tôi đang định ghé qua Hội mạo hiểm giả để làm nhiệm vụ kiếm thêm ít tiền thì gặp Yae và Hilda.
Khỏi phải nói, hai em ấy sẽ sớm trở thành mạo hiểm giả hạng Vàng thứ 4 và 5 trên thế giới này. Như vậy, quá nửa số mạo hiểm giả hạng Vàng sẽ là người nhà của tôi…
Hilda là người hào hứng nhất vì ông nội của em ấy cũng là một mạo hiểm giả hạng Vàng.
Ngoài ra, tôi đoán còn một lý do khác là vì Yakumo và Freya cũng sẽ đạt hạng Vàng trong thế giới tương lai.
Là mẹ ruột của chúng, hẳn hai em ấy cũng đã trăn trở về điều đó. Có thể nói đây là vấn đề về lòng kiêu hãnh.
Điều đáng nói là khó mà kiếm nổi một yêu cầu hạng Bạc ở Brunhild. Tuy nhiên, các Hội mạo hiểm giả khắp thế giới thì có đầy các nhiệm vụ hạng Bạc và Vàng. Vấn đề nằm ở việc đi lại.
Những người sở hữu ma thuật dịch chuyển như tôi và Ende có thể nhanh chóng tiếp nhận nhiều yêu cầu, vì thế lên hạng là điều rất dễ dàng. Có lẽ bọn trẻ leo lên được hạng cao như thế cũng là nhờ ma thuật dịch chuyển của Yakumo và Yoshino.
Một mạo hiểm giả hạng Bạc thường phải tốn nhiều ngày để đến nơi yêu cầu, làm nhiệm vụ và trở về. Vì vậy mà việc lên hạng rất mất thời gian.
Khi tàu hoả ma thuật trở nên thịnh hành hơn, tôi nghĩ vấn đề này sẽ thuyên giảm phần nào.
Yae và Hilda hẳn đang định sẽ nhờ tôi đưa đến nơi thực hiện nhiệm vụ. Tất nhiên tôi làm sao dám từ chối yêu cầu của vợ mình, nhưng sao mấy em ấy không nhờ tụi Yakumo nhỉ?
[Ừm, tại vì bọn em không muốn lên hạng với sự giúp đỡ của con gái mình~degozaru.]
Yae trả lời kèm một nụ cười cay đắng. Đây cũng lại là vấn đề về niềm kiêu hãnh của bậc cha mẹ. Tôi hiểu cảm giác đó.
[Vậy còn Elze thì sao? Anh chắc là Elze cũng đang nhắm tới hạng Vàng mà đúng không?]
Ende, đồng môn của Elze, đã đạt hạng Vàng, nên chắc hẳn lúc này em ấy phải rất sốt ruột chứ.
Hilda trả lời tôi.
[Hôm nay Elze-san bận đi mua sắm với Elna. Bọn họ sẽ tới cửa tiệm của Zanack-san để chọn quần áo cho con bé. Cậu ấy hoàn toàn dính với con gái mình luôn rồi.]
Câu trả lời của em ấy cũng kèm thêm một nụ cười cay đắng. À, ra là vậy.
Tôi cảm thấy tình yêu của mấy đứa con gái mình dành cho mẹ của chúng nằm ở những cung bậc khác nhau, trong số đó Elze và Linze được con gái quấn quýt nhất.
Yakumo, Freya và Coon là chị lớn và đã phần nào trưởng thành. Ừm thì chúng vẫn là trẻ con nhưng đã qua cái giai đoạn kè kè bên cha mẹ rồi.
Mẹ con Yoshino và Sakura không quấn quýt cả ngày, còn Ashia và Lou thì giống như là đang cạnh tranh với nhau hơn.
Trong số những đứa đã đến đây, Elna và Linne là nhỏ tuổi nhất, nên tôi cảm thấy chúng dễ thương hơn những đứa còn lại.
Đặc biệt là Elze rất gần gũi với Elna. Con bé chỉ không tập luyện cùng Elze vì không thích đánh nhau, nhưng ngoài cái đó ra thì hai mẹ con thường xuyên ở bên nhau.
Elze cũng rất yêu chiều con gái mình, em ấy thường hay mua những bộ đồ dễ thương và dẫn con bé ra ngoài chơi.
[Anh không nghĩ Elze lại biến thành một phụ huynh ngốc như thế đấy. Nhưng đúng là Elna dễ thương thật.]
[Giờ thì chúng ta có thêm phụ huynh ngốc số 2.]
[Freya cũng dễ thương mà đúng không?]
Tất nhiên là Freya cũng dễ thương rồi. Các con tôi đều là những đứa trẻ ngoan và tôi rất hạnh phúc vì điều đó.
[Anh mà cứ ngốc như vậy rồi đến lúc tụi nhỏ kết hôn thì làm sao~degozaru…]
[Gufu!]
Lời nói của Yae xuyên thấu ruột gan tôi. Anh không muốn nghĩ tới viễn cảnh đó đâu!
Đây là điều sẽ xảy ra vào một ngày đẹp trời trong tương lai… nhưng tôi tự hỏi có cách nào ngăn chúng kết hôn không ta…? Hay là tôi nên xử đẹp mấy thằng choai choai tìm cách ve vãn con gái mình nhỉ…
[Anh đừng có tưởng tượng lung tung nữa, chúng ta đi thôi.]
[Nghĩ về tương lai xa quá cũng không được gì đâu ông xã à~degozaru.]
[Gunu…]
Bị Hilda và Yae kéo về thực tại, chúng tôi cùng đi đến Hội mạo hiểm giả.
◇◇◇◇
[Đây là những yêu cầu hạng Bạc. Vẫn chưa có ai nhận chúng đâu. Mọi người thấy thế nào?]
Trong phòng tiếp khách của Hội mạo hiểm giả, Chủ hội Relisha-san đưa hai mảnh giấy có ghi nhiệm vụ cho Hilda và Yae.
[Fumu. Của em là yêu cầu tiêu diệt Rồng Sấm ở Vương quốc Palouf~degozaru.]
[Còn em là chinh phạt Khổng lồ Băng ở Vương quốc Elfrau.]
Rồng Sấm và Khổng lồ Băng à? Chúng là những đối thủ có thể gây không ít khó khăn đối với các mạo hiểm giả hạng Bạc thông thường, nhưng lũ này chắc chả có cửa với hai em ấy đâu.
Nhưng mà cẩn thận không bao giờ là thừa. Sự an toàn nên được đặt lên hàng đầu.
[Không sao đâu~degozaru. Hôm nào bọn em cũng bị Moroha-aneue bón hành hết mà.]
Không hiểu sao tôi cảm thấy một sự an tâm và đồng cảm đáng kinh ngạc khi nghe em ấy nói thế.
Mặc dù vậy, tôi vẫn để Ruli hộ tống Yae và Kougyoku hộ tống Hilda phòng trường hợp bất trắc.
Ruli có thể giao tiếp với Rồng Sấm, nên khả năng hai bên giải quyết mọi chuyện trong êm đẹp không phải là không có; còn Kougyoku có thể bảo vệ Hilda khỏi cái lạnh thấu xương của Elfrau.
Tôi mở [Gate] và đưa vợ mình đến địa điểm cần đến. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, hai em ấy sẽ nhờ thần thú hộ tống của mình thông báo đến tôi và tôi sẽ đưa cả hai về.
Ngồi trong phòng tiếp khách và tạm biệt vợ mình qua [Gate] xong, tôi quay sang Relisha-san.
[Vậy thì, về yêu cầu dành cho Bệ hạ.]
[Ừm hứm.]
[Chuyện đó, chúng tôi vẫn chưa có yêu cầu nào cả.]
[Hả?]
Không có yêu cầu hạng Vàng nào? Trên toàn thế giới? Thật đó hả?
[Tại vì trước đó Ende-san đã quyết định làm cho hết rồi mới nghỉ ngơi một thể…]
[Unuu...!]
Ai mướn cậu thế hả tên kia?? Kế hoạch làm bọn Ende mắc nợ thế là tan thành mây khói. Mà nghĩ lại thì Ende không hề sai, cậu ta đã giải quyết xong xuôi mọi chuyện để xả hơi sau khi cưới. Đáng lẽ tôi nên khen ngợi cậu ta mới phải. Cơ mà nó vẫn cay vl.
[Thế cô có nhiệm vụ nào kiếm được kha khá tiền không…?]
[Tôi cảm thấy rất quan ngại cho người dân khi vua của một quốc gia nói như thế đấy. À phải rồi… chúng tôi có báo cáo về một vụ giẫm đạp ở Roadmare.]
Vẻ mặt của Relisha-san trở nên phức tạp, cô ấy vừa nói vừa lật chồng giấy tờ. Nếu không kiểm soát kịp thời những cuộc giẫm đạp, làng mạc và thị trấn sẽ bị đe doạ. Bởi thế mà vấn đề này phải được giải quyết càng sớm càng tốt. Có điều…
[Nó đã được giao cho các mạo hiểm giả ở Roadmare xử lý phải không?]
[Đúng vậy.]
[Vậy thì tôi phải ngồi nhìn rồi…]
Vấn đề sẽ được giải quyết nhanh gọn nếu giao cho tôi, nhưng như thế cũng là ăn cắp công việc của các mạo hiểm giả Roadmare. Đây là một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Mặc dù có thứ hạng khác biệt nhưng chúng tôi đều là mạo hiểm giả với nhau.
Ngoài ra khi có một cuộc giẫm đạp, xác ma thú thường bị bỏ lại vì không thể thu lượm theo cách thông thường với số lượng đó. Công việc này sẽ do Hội xử lý sau và được phân phát lại cho các mạo hiểm giả làm phần thưởng.
Tất nhiên những kẻ không làm thì đừng mơ mà có ăn. Vài mạo hiểm giả là người của Hội cài vào để nắm tình hình nên chúng không có cơ may hít ké đâu.
[Cơ mà dạo gần đây những cuộc giẫm đạp xảy ra hơi bị nhiều nhỉ.]
[Quả thật. Chúng tôi cũng không rõ chúng bị thứ gì đó đuổi đi hay sao nữa…]
Có nhiều nguyên nhân gây ra giẫm đạp, thường thấy nhất là do sự xuất hiện của loài ngoại lai.
Khi một loài ma thú đủ mạnh xuất hiện, chúng sẽ đuổi đám sinh vật yếu hơn khỏi nơi trú ngụ, từ đó gây nên một cuộc giẫm đạp.
Điều này làm tôi nhớ đến vụ con rùa khổng lồ Zaratan. Sự xuất hiện của nó đã đánh động đám ma thú và gây nên một cuộc giẫm đạp.
Một loài dành phần lớn thời gian để ngủ đông như Zaratan lại thức giấc ngay đúng thời điểm đó, và bây giờ thì những cuộc giẫm đạp thay nhau xuất hiện như cơm bữa. Liệu đây có phải là một sự tình cờ?
Mặc dù có thân hình khổng lồ cục mịch nhưng Zaratan là loài nhút nhát. Có thể nào nó đã cảm thấy mình cần phải chạy trốn thứ gì đó?
Lượng ma lực đã tăng lên kể từ khi hai thế giới hợp nhất, và vì thế tôi đoán rất có khả năng một con Cự Thú (Behemoth) đã xuất hiện.
Nếu con Cự Thú đó tích cực hoạt động thì việc xảy ra giẫm đạp là khó mà tránh khỏi, nhưng câu hỏi là tại sao chúng lại diễn ra đồng loạt với nhau?
[Nếu cô nhận được báo cáo về một con Cự Thú xuất hiện gần nơi xảy ra những vụ giẫm đạp, hãy báo cho tôi biết. Tôi sẽ điều Frame Gear đến xử lý.]
[Vâng, nếu có gì tôi sẽ báo lại ngay.]
Mạo hiểm giả bình thường khó mà cân được Cự Thú nên đó sẽ là lúc chúng tôi ra tay. Mà nói cho oách vậy thôi chứ sự thật là vì tôi sắp cạn tiền rồi. Phải làm sao đây?
Có lẽ hoà bình quá cũng không tốt nhỉ? Khoan khoan, dẹp cái ý nghĩ đó mau!
Tôi rời Hội mạo hiểm giả và đi dạo thơ thẩn quanh thị trấn. Tôi bí ý tưởng nên làm gì tiếp theo rồi.
[Đã đến nước này rồi, có lẽ mình nên buôn bán hoặc kinh doanh gì đó…]
Hmmm, quần áo thì có tiệm “Vua Thời trang Zanack” của Zanack-san; ăn uống thì có quán “Ngân Nguyệt” của Mika-san, tiệm cà phê “Parent” của Ael-san; còn đồ tạp hoá, ma cụ hay phương tiện ether thì nằm dưới quyền điều hành của Olba-san của Công ti Strand…
Tôi cũng được nhận một phần lợi nhuận từ Zanack-san và Olba-san, nên can dự vào chuyện làm ăn của họ không khác gì tự huỷ.
Tiệm cà phê sách “Tsukiyomi” thì không còn nằm dưới sự quản lý của tôi nữa…
Tiền từ các hợp đồng thực hiện ngay cũng tạm gọi là ổn, nhưng chừng đó là không đủ. Nếu được thì tôi muốn có một nguồn thu nhập bền vững về lâu về dài.
Ngoài vấn đề tiền bạc ra, tôi còn phải lưu tâm đến những vật liệu dùng cho máy móc dưới nước như sắt, mithril, orichalcum, vân vân và mây mây…
Tôi có nên tự đi đào không ta? Không ổn, như thế thì rườm rà lắm… bộ không có nơi nào bán quặng trực tiếp à? Hmmm, giá như quốc gia này có một mỏ quặng thì hay biết mấy…
Từ từ.
[Chẳng phải có một quốc gia toàn là mỏ quặng đó sao?]
Vương quốc Thép Gandhilis. Hầu hết golem ở Lục địa Tây đều được cho là làm từ vật liệu khai thác từ Gandhilis.
Tôi đã gặp vua của quốc gia đó một lần, nên thương lượng để họ bán với giá rẻ không phải là không thể. Thậm chí nếu mua với số lượng lớn, tôi có thể sẽ được khuyến mãi theo phần trăm nữa.
[Được rồi, để hỏi Tiến sĩ Babylon xem bọn họ cần gì nào.]
Tôi mở [Gate] đến xưởng nghiên cứu của nhóm Tiến sĩ ở lâu đài.
◇◇◇◇
[Mấy cô… thật sự hì hục làm cả đêm hôm qua đấy hả?]
[Hửm? Đúng vậy?]
Tiến sĩ nghiêng đầu nhìn tôi như thể muốn vặn thêm câu “Thì sao?”. Thôi cái bà này thì không tính. Đây còn chẳng phải cơ thể thật của bà ta nữa.
Nhưng kĩ sư Elka và Professor thì khác, họ không nên thức cả đêm như thế. Nó sẽ ảnh hưởng xấu đến nhan sắc và sức khoẻ đấy.
Cơ mà không riêng gì hai người họ, tôi quay sang con gái mình.
[C-con có ngủ đàng hoàng nha! Tối hôm qua mẹ đã ghé qua đây và bắt con phải lên giường đó!]
Đúng như mong đợi từ Leen. Em ấy hoàn toàn đọc thấu hành vi của con gái mình. Có điều, con bé này đã trốn ra đây từ sáng tinh mơ rồi.
Có cách nào để kìm cái thói quen xấu này của con bé lại không nhỉ… thôi chịu, tôi chỉ có thể thở dài.
[Tôi sẽ tới Gandhilis để mua vật liệu nên tiện ghé qua hỏi xem mấy cô có cần gì không ấy mà.]
[Cha sẽ tới Gandhilis ạ? Cho con đi nữa!]
Ể, con bé này cũng muốn đến Gandhilis sao?
[Ồ, được đấy. Ta không nghĩ Touya-kun có thể phân biệt được thép xịn và thép dởm đâu. Dám có khi cậu ta sẽ đem về một đống ve chai đấy. Nhóc nên đi cùng cậu ta đi.]
Ugh. Quả thật tôi không rành rẽ trong việc phân biệt kim loại xịn hay dởm nhưng… tôi vẫn có thể biết đại khái nhờ [Analyze] mà?
[Cha à, biết đại khái là không đủ đâu ạ. Ví dụ như sắt sẽ có những tính chất khác nhau tuỳ thuộc vào hàm lượng carbon. Sắt nguyên chất sẽ có độ biến dạng dẻo cao, nhưng chừng đó vẫn…]
[Rồi, được rồi. Cha sẽ dẫn con đi.]
Dừng rap thần chú Hoá học và Vật lý giùm cha. Cha còn không biết “biến dạng dẻo” là cái quái gì nữa.
[Cô gái trẻ, tìm được con hàng nào ngon thì báo cho bọn ta nhé.]
[Đừng quan tâm giá cả làm gì. Nhóc cứ việc mè nheo Touya-kun là cậu ta sẽ móc hầu bao ra ấy mà.]
Này hai con nghiện golem đằng kia! Đừng có tiêm nhiễm vào đầu con gái tôi mấy thứ thừa thãi đó!
Tệ rồi đây. Mục đích ban đầu là đến Gandhilis để mua hàng với giá rẻ hơn, nhưng cứ như thế này thì bỏ bu. Vấn đề là tôi không thể chống lại con gái mình. Tôi không thể nào cầm lòng trước đôi mắt ngấn lệ của con bé.
Tôi cần thêm đồng minh… Một đồng minh cực kì vững mạnh là đằng khác.
Để đối phó với mưu hèn kế bẩn của đám người kia, tôi quay lưng lại và âm thầm gửi một tin nhắn cầu cứu.
[Sao mẹ lại ở đây!? Con cứ tưởng chuyến đi chỉ có con và cha thôi chứ!?]
[Ara, con nói gì kì vậy. Mẹ là mẹ của con nên tất nhiên cũng phải đi cùng rồi.]
Nhìn cô con gái lộ rõ sự bức xúc, Leen mỉm cười trả lời. Em ấy có vẻ đang tận hưởng quá nhỉ…
[Ku… Thế mà mình tưởng có thể vòi vĩnh cha mua vài con golem chứ…!]
[Darling. Con bé thực sự nắm thóp anh đấy nhỉ?]
Ánh mắt không mấy hài lòng của Leen đảo qua lại giữa con bé và tôi. Ừ thì… anh biết nhưng cái này vượt quá khả năng rồi.
Tôi chỉ muốn làm điều mọi người cha phải làm, đó là đáp ứng yêu cầu của con gái mình thôi mà. Có điều đòi mua vài con golem thì đúng là hơi quá thật.
Giờ thì, có vợ mình bên cạnh rồi, tôi sẽ đến Gandhilis mà không sợ Coon nữa.
CHƯƠNG 518: MẸ CON TIÊN TỘC VÀ PHÁT HIỆN
Tôi điện cho Quốc vương của Vương quốc Thép Gandhilis để hỏi mua riêng chỗ thép, và ngài ấy đã tốt bụng đồng ý. Đổi lại, ngài ấy muốn được bàn bạc với tôi. Không biết ngài Quốc vương muốn bàn bạc chuyện gì với tôi nhỉ……?
[Mà, cứ đến đó thì chúng ta sẽ biết thôi.]
[Anh đã chốt được chưa?]
[À, rồi. Ngài ấy đang đợi chúng ta ở Cung điện.]
Tôi trả lời Leen và lập tức mở [Gate].
Coon nhảy vào [Gate] đầu tiên như thể đã chờ đợi từ nãy giờ. Xem ra con bé đang rất vội.
[Con bé này… nóng vội thật. Không biết là giống ai đây ta?]
[Ui chà, anh đoán là em muốn nói đến anh, nhưng anh nhớ Leen cũng giống như thế hồi chúng ta tìm kiếm “Library” mà nhỉ.]
[Em không có vã đến thế đâu nhé.]
Xiaolin vô ích. Ngay cả Paula dưới chân em cũng nghiêng đầu như muốn nói “Thật hả?” kìa.
[Mà, con cái giống cha mẹ là lẽ thường tình thôi mà.]
[Đúng vậy.]
Chúng tôi cùng nhìn nhau và mỉm cười. Bỗng nhiên, Coon thò đầu ra từ bên kia của [Gate] với ánh mắt khó chịu.
[Hai người tình tứ thì cũng ổn thôi, nhưng nhanh lên giùm con được không? Để Quốc vương Gandhilid chờ là thô lỗ lắm đó.]
[À, ừm, phải. Cha hiểu rồi.]
[Đ-đúng vậy. Đi thôi.]
Chúng tôi trở nên xấu hổ và vội vàng chui qua [Gate].
[Đây, cha, mua cả đống mithril cao cấp này nữa ạ.]
[Rồi rồi, chắc chắn rồi.]
Tôi làm như Coon bảo, và quẳng khối mithril màu trắng bạc vào [Storage].
Sau khi chào hỏi Quốc vương Gandhilis, tôi lập tức được dẫn đến một nhà chứa lớn nằm dưới lâu đài nơi vật liệu kim loại và tài nguyên được cất trữ.
Đủ mọi loại đá, kim loại và hợp kim nằm chất chồng như núi, và có cả những món đồ đã được tinh chế thành vật liệu kim loại.
Số lượng thật là khủng bố… Quả nhiên Vương quốc Thép không phải là hư danh.
Vương quốc Thép Gandhilis là một quốc gia vùng núi được bao quanh bởi vô số mỏ quặng.
Nhờ có lượng tài nguyên khoáng sản dồi dào và công nghệ tinh chế tiên tiến, nên hầu hết quốc gia ở Lục địa Tây đều mua sắt thép từ quốc gia này.
Vì lẽ đó, nơi đây từng bị xâm lược rất nhiều lần trong quá khứ, nhưng chúng đều bị đánh bật nhờ có sự che chở từ thiên nhiên và những con golem cứng cáp.
Nhiều người lùn sống ở đây vì được tiếp cận với đủ loại quặng, do đó cũng sản sinh ra những món vũ khí và trang bị nhất phẩm. Thật may là tôi không mang Freya đi cùng...
[Ước gì nước ta cũng có mỏ quặng.]
[Anh không thể đòi một thứ không có tồn tại được.]
Câu trả lời của Leen như vả vào mặt tôi. Thì đúng vậy, nhưng…
Cơ mà tôi cũng chả biết tí gì về khoáng sản cả, tôi không thể phân biệt được những sự khác biệt nhỏ trong quặng. [Search] sẽ không giúp được gì trừ khi đó là một loại khoáng sản hoặc ma thạch quá dễ nhận biết.
Nếu chúng có hình dạng dễ hình dung như golem mithril hay golem orichalcum thì tôi xử lý được.
Nhưng tôi đã “săn trộm” đám golem orichalcum hơi quá tay khi làm Ortlinde Overlord cho Su… nên chúng sắp được liệt vào sách đỏ rồi.
Những nguyên thủ khác đã nổi giận khi tôi đem chuyện này ra kể với họ. Ừ thì, nó có khác gì ăn trộm tài nguyên từ nước khác đâu chứ.
Cũng may là tôi đã có được sự tha thứ từ các quốc gia chịu thiệt bằng cách tiết lộ cho họ nơi sinh sống của golem mithril và golem kim cương.
[Cơ mà, con mua nhiều thật đấy. Làm một con Over Gear thật sự cần nhiều thế này à?]
[Con cần chúng! Chi tiết thì không thể nói được.]
[Có thật không đấy? Con không định ăn bớt đấy chứ?]
[Mẹ à, nghi ngờ con gái ruột của mình thật không hay chút nào. Ah, cái này được nè. Cha lấy đi ạ.]
Trong khi lảng tránh sự ngờ vực của Leen, Coon chỉ vào vật liệu kim loại.
Nhiều quá rồi… Tôi nghĩ nhiêu đây vẫn rất đáng kể ngay cả khi so sánh với lượng kim loại vốn dĩ có trong “Workshop”.
Over Gear to hơn Frame Gear, nên tôi cũng đã chuẩn bị hầu bao ở một mức độ nào đó… Ấy chết, tôi có đủ tiền không ta? Chúng tôi đến đây để mua với giá rẻ, nhưng nếu phải trả với cái giá quá khả năng thì có khác nào cầm đèn chạy trước ô tô cơ chứ.
Tôi cảm thấy hơi lo lắng trong khi bước sau cặp mẹ con kia.
[Nhiều đấy… Ta không khỏi thắc mắc rằng chúng sẽ được dùng làm gì, nhưng thôi, để qua một bên đi.]
Ngài Quốc vương tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn vào danh sách những thứ tôi đã bỏ vào [Storage]. Tôi cũng ngạc nhiên lắm chứ. Nhiêu đây là hơn gấp đôi so với những gì tôi nghĩ. Bọn họ thật sự cần nhiều thế này à? Mấy người đó định chế bao nhiêu cỗ máy vậy?
Có lẽ bọn họ định không chỉ làm mỗi Over Gear mà cả những Frame Gear dưới nước.
Coon thì chỉ cười và chẳng nói gì với tôi. Cái kiểu lén la lén lút này, y hệt như bà Tiến sĩ vậy. Mấy người có biết ai là nhà tài trợ không hử?
[Với số lượng này thì sẽ phải trả là…]
[Ồ-ồ, là bao nhiêu vậy?]
Tôi nuốt nước bọt khi nghe Quốc vương Gandhilis nói thế. Ngài ấy lấy bút ghi gì đó lên mảnh giấy trên tay rồi đưa cho tôi.
Ờm? Hình như là rẻ hơn tôi nghĩ? Thiệt đó hả? Với số lượng này?
[Ừm, hình như nó hơi rẻ, thì phải…]
[Hmm. Thật ra thì nó có liên quan đến chuyện bàn bạc mà ta đã đề cập qua điện thoại… Nếu ngài làm được, chúng ta sẽ giảm giá một nửa cho chỗ này.]
Chà chà, hoá ra là có ẩn tình đằng sau câu chuyện tưởng như tốt đẹp này. Không biết ngài ấy muốn gì ở tôi nhỉ.
[Hãy nhìn tấm bản đồ này.]
Một tấm bản đồ về khu vực quanh Gandhilis được trải ra trên bàn trong phòng khách. Nó được vẽ từ bản đồ trong smartphone mà tôi đã tặng ngài ấy. Ở giữa bản đồ là Vương đô của Gandhilis.
[Đây là Mercurium, thành phố có mỏ quặng lớn nhất quốc gia này. Và chắn giữa nó và Vương đô là dãy núi Gandola. Muốn vận chuyển vật liệu đến Vương đô, hoặc là phải vượt qua dãy núi Gandola bằng tàu bay hoặc là đi xuống phía Nam. Chúng ta không có lựa chọn mà phải đi đường vòng qua đây.]
Hmmm, chở sắt thép bằng tàu bay thì bất hợp lý quá. Chúng không thể chở nổi thứ nặng như vậy. Thế nghĩa là bay bị loại.
Như vậy chỉ còn nước đi đường vòng xuống phía Nam. Hơi bị xa đấy nhỉ? À há. Tôi đã mường tượng ra Quốc vương Gandhilis muốn gì rồi.
[Ừm, nói cách khác là đào một cái đường hầm ở đây?]
Tôi chỉ ngón tay vào đỉnh của dãy núi chắn giữa Vương đô và Mercurium. Quốc vương Gandhilis liền cười mỉm, vậy là tôi đoán đúng rồi.
[Ừ, nói trắng ra thì là vậy đấy. Trước giờ đã có nhiều kế hoạch đào một đường hầm, nhưng đất ở đó nhiều chỗ bị sụt lún. Nếu cứ thế mà đào thì sẽ rất nguy hiểm, có thể làm sập đường hầm. Tuy nhiên, ta nghĩ việc đó sẽ là khả thi với thổ ma thuật từ Lục địa Đông.]
Ra là vậy. Quả thật, với thổ ma thuật, vừa đào đường hầm vừa gia cố phần đất dễ bị sập là điều khả thi. Nó giống như kiểu khiên đào hầm ở Trái đất vậy.
[Nhưng mà hơi bị xa à nha…]
Tôi đã từng đào một đường hầm xuyên qua dãy núi nằm giữa Vương quốc Belfast và Đế quốc Refreese khi xây đường ray cho tàu hoả ma thuật, nhưng cái này dài gần gấp đôi lần đó. Chắc cũng phải 100km chứ chẳng chơi. Không phải là tôi không thể đào, nhưng tôi không muốn tốn quá nhiều thời gian vào việc này… Có lẽ tôi nên làm xong trong một lần luôn cho gọn.
[Được rồi. Chốt vậy đi.]
[Ồ! Ngài đồng ý sao!]
[Vậy, ngài muốn tôi đào từ đâu đến đâu?]
[Ừm, nếu được thì ta muốn kết nối Vương đô và Mercurium với khoảng cách ngắn nhất.]
Trong khi tôi và Quốc vương bàn bạc trên bản đồ thì Leen thong dong ngồi uống trà với Hoàng hậu Gandhilis. Là một Hoàng hậu của nước chúng tôi, em ấy cũng đang cố để không làm mất thể diện nước mình trước Hoàng tộc nước khác.
Vấn đề là…….
[Hể, đường ether chạy khắp cả hệ thống điều khiển sao… Ồ!]
Vấn đề nằm ở góc phòng, nơi một cô Công chúa nào đó đang săm soi mấy con golem hộ vệ phục vụ trong Cung điện Gandhilis. À không, với mấy người ở Vương quốc Thép thì đây là họ hàng của tôi chứ không phải Công chúa.
Golem hộ vệ với nhiệm vụ canh gác căn phòng này không mảy may dao động trước sự tò mò của Coon, chúng vẫn đứng thẳng người và bất động như một bức tượng.
[Trời ạ… tôi thật sự xin lỗi.]
[Ồ, không có gì đâu. Thật vinh dự khi thấy cô ấy có hứng thú với những con golem ở đất nước chúng ta.]
Khi tôi xin lỗi, ngài Quốc vương đáp lại với nụ cười gượng. Chắc hẳn ngài ấy đang khó xử lắm.
[Đúng là golem trong Cung điện có khác, ngay cả dầu bôi trơn cũng là hàng nhất phẩm. Ara? Đây không lẽ nào là…]
Này, con dừng lại được rồi đấy. Gân xanh đã nổi trên trán mẹ con, cái người đang ngồi uống trà và giả vờ cười ở đằng kia rồi kìa. Ôi trời, quá muộn rồi.
Leen nói “Xin thứ lỗi” với Hoàng hậu rồi rời khỏi ghế, và em ấy bước thẳng đến chỗ Coon. Điều diễn ra sau đó thì khỏi nói tôi cũng biết.
Từ đằng sau, em ấy ấn hai nắm tay vào hai thái dương của Coon, người vẫn đang săm soi con golem mà không hề hay biết.
[Hmm, nếu làm như thế này thì hệ số ma sát sẽ là… Đ-đauuu!? M-mẹ, đau quá!?]
[Coon~? Con đang cố tình làm phiền mọi người đấy à? Con muốn làm cha mẹ bẽ mặt có phải không hả?]
Xoay xoay, đó chính là đòn trừng phạt của Leen. Nhìn kìa, đến Paula cũng phải run rẩy vì sợ hãi kìa.
[Tôi xin lỗi…]
[À, đừng lo lắng…]
Quốc vương Gandhilis cũng không giấu được sự khó xử nữa.
Sau đó, tôi xác nhận nơi đào đường hầm, rồi chụp ảnh hướng và khoảng cách bằng điện thoại của mình. Trong tương lai, nếu tàu hoả ma thuật có đi qua đây thì việc vận chuyển sẽ còn dễ dàng hơn nữa.
[Darling, nếu là đào đường hầm thì bọn em sẽ giúp.]
[Ể, con nữa hả mẹ?]
[Con cũng có một phần trách nhiệm đấy, nên hãy giúp một tay đi.]
[Vâng ạ…]
Coon, thoát khỏi đòn trừng phạt xoay thái dương, yếu ớt đáp lại. Có lẽ con bé đang nghĩ nếu từ chối thì sẽ bị ăn thêm một đòn nữa.
Giống như Leen, con bé có thể sử dụng mọi loại ma thuật trừ hệ Ám. Với sự giúp sức của hai người có thể sử dụng thổ ma thuật, việc đào hầm sẽ khá là dễ dàng.
Được rồi, vậy thì cả nhà bắt tay vào việc thôi nhỉ.
[“Đất hãy đến đây, La Toàn Quật Tước, Dig Spiral”.]
[[“Đất hãy đến đây, Thổ Luỹ Phòng Bích, Earth Wall”.]]
Tôi mở ra một cái lỗ đường kính khoảng 10m, rồi Leen và Coon đứng ở hai bên sẽ sử dụng “Earth Wall” cố định để nó không bị sập. Chỗ đất đã đào được nén lại bằng “Earth Wall” thành một bức tường có mái vòm tròn và đường đi bằng phẳng.
Sau khi cố định xong, tôi sẽ dịch chuyển đến cuối nơi đã đào và mở ra một cái lỗ mới. Một lần đào được khoảng 10km, nên chúng tôi có thể qua tới bên kia sau 10 lần như vậy.
[Nếu ta không đặt kết giới sau khi hoàn thành thì lũ quái vật sẽ xuất hiện đấy.]
Nếu điều đó xảy ra thì nơi này sẽ biến thành một dungeon thẳng tắp. Và không có đường thoát thân. Như vậy phía Gandhilis sẽ gặp rắc rối.
[Em nghĩ chúng ta cũng cần làm nơi để nghỉ chân dọc đường.]
[Cả hệ thống thông gió nữa ạ.]
Tốc độ của xe kéo golem vào khoảng 20 tới 30km/h. Vì phải ở trong đường hầm tầm 4 hoặc 5 tiếng nên chúng tôi sẽ cần trạm nghỉ chân.
Sau khi đào được nửa quãng đường, chúng tôi tạo ra một khu vực rộng rãi và mở luôn một cái lỗ nhỏ để thông gió.
[Đào một cái lỗ suốt thế này, anh cảm giác như mình là chuột chũi vậy…]
[Đúng đó darling, sao người lùn có thể sống như thế này nhỉ? Mặc dù em biết công việc của họ là tìm quặng.]
[Nếu chúng ta đào trúng mạch quặng thì hay biết mấy. Như thế giá chỗ thép sẽ còn được giảm sâu nữa.]
Trong khi chúng tôi đang nói chuyện, một con chuột chũi khổng lồ với đôi vuốt to bự bỗng nhiên trồi lên từ phần nền chưa được gia cố. Paula run rẩy bám vào chân Leen.
[Ồ, hiếm thấy à nha. Một con chuột chũi khổng lồ. Vậy ra chúng cũng sống ở đây.]
[Tại cha nói gở đó.]
[Ể, lỗi của cha hả?]
Con chuột chũi hẳn đã bị thu hút bởi tiếng đào hầm. Tôi không nghĩ nó mò tới đây vì nghe cuộc trò chuyện của chúng tôi đâu…
『Gufaah...!』
Chuột chũi khổng lồ bò lên khỏi hố, chĩa đôi vuốt về phía chúng tôi và gầm lên đe doạ. Ừm, hình như là do nó nghe tiếng chúng tôi thật. Nó đã hiểu nhầm chúng tôi là con mồi.
Rồi, tính sổ anh bạn này thế nào đây?
[“Nước hãy đến đây, Thanh Liệt Đao Nhận, Aqua Cutter”.]
[Á.]
『Gyahaah!?』
Ma thuật của Coon đã phóng tới con chuột chũi khổng lồ trước khi tôi kịp nhận ra. Con vật khổng lồ cao khoảng 5-6m bị cắt đôi một cách thảm khốc như một que gỗ. Quào……
[Thật tình… ngốc này, trước khi dùng ma thuật con phải nghĩ chứ.]
[Hả? Ma thuật hệ Hoả là loại, nên trường hợp này con dùng ma thuật hệ Thuỷ là đúng rồi mà?]
[Thì đúng vậy, nhưng mẹ đang nói đến việc tiêu diệt nó như thế nào. Ngay cả khi bỏ vào [Storage] của darling, nhưng mùi máu đã thấm vào đất vẫn không tiêu biến, đúng chứ?]
Đúng như Leen nói, trong đường hầm bốc mùi máu của con chuột chũi khổng lồ vừa bị tiêu diệt. Hơi, không, toàn là mùi máu…
Tôi lập tức thu dọn xác con chuột chũi vào trong [Storage] và dùng ma thuật hệ Phong để thổi mùi hôi ra ngoài.
[Con nên dùng Thuỷ thuật để làm nó chết đuối hoặc đóng băng toàn bộ cơ thể bằng Băng thuật rồi xử lý.]
[Hừm… Lần sau con sẽ làm vậy.]
Leen xoa đầu Coon đang phụng phịu. Tôi nghĩ con bé chỉ vô thức làm vậy. Một đứa trẻ thông minh như Coon có thể nghiệm ra ngay điều đó chỉ bằng một chút suy nghĩ.
Sau đó, hàng loạt con chuột chũi và giun đất khổng lồ bò ra thách thức đều bị Coon đóng băng.
Nơi này nằm khá sâu. Sau khi hoàn thành, tôi sẽ yểm kết giới và ma thuật cường hoá để ngăn người ngoài vào trong đường hầm.
Trong khi vừa nghĩ vừa dùng “Dig Spiral” vô số lần, tôi bỗng cảm nhận được một sự phản hồi khác với từ nãy giờ. Cảm giác như thể ma thuật của tôi vụt qua không khí hoặc đã đâm xuyên qua thứ gì đó.
Hừm? Đã qua bên kia rồi à? Không phải, vẫn còn xa lắm cơ mà?
[Nơi này là hang động hay gì à?]
[Ồ. Anh vừa tìm thấy hang động đá vôi sao?]
Bên trong đường hầm tối đen, nên “Light” của Leen luôn lơ lửng trên đầu chúng tôi. Nhưng ngay cả ánh sáng đó cũng không thể chiếu qua được bên kia cái lỗ nên tôi không thể thấy gì bên trong.
Coon tạo ra một nguồn sáng từ “Light” khác và chạy vào cái lỗ vừa đào. Ơ kìa! Chưa biết có gì bên trong mà chạy thẳng vào là nguy hiểm lắm đấy!
[Đây là…! Cha! Mẹ! Nhìn nè!]
[Gì vậy? Có thứ gì à?]
Coon tự nhiên la toáng lên, làm Leen và tôi vội vã vào theo.
[C-cái gì thế này…!]
Ngoài ánh sáng từ “Light” của Coon còn có ánh sáng lờ mờ như rêu phát sáng phát ra.
Đập vào mắt chúng tôi, là một thành phố rộng lớn bên dưới.
Tôi có thể lờ mờ thấy đường đi, nhà cửa và cả kim tự tháp đằng xa. Đây chắc chắn là một thành phố dưới lòng đất rồi.
Không, nó giống tàn tích một thành phố hơn là một thành phố. Vài toà nhà đã sụp đổ nên gọi chúng là tàn tích không sai chút nào.
Đây có lẽ là một trong những thành phố cổ đại… Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bắt gặp thứ này khi đang đào đường hầm đấy.
[Tuyệt quá! Nơi này vẫn chưa được phát hiện ở thế giới tương lai đâu! Chúng ta trúng mánh rồi!]
[Anh vừa đào được một thứ hơi bị khủng đấy. Có khi nào chúng ta sẽ được tặng miễn phí chỗ thép đó không nhỉ?]
[Được thế thì hay quá. Anh sẽ đãi cả nhà một bữa.]
Không như Coon đang hào hứng kia, tôi và Leen chỉ nói đùa với nhau. Thật lòng mà nói, tôi không thể rũ bỏ cảm giác mình vừa tìm được một thứ rắc rối.
Nhưng chưa được phát hiện ở tương lai? Vậy là tôi vừa mới thay đổi tương lai à? Hay là Gandhilis trong tương lai đã giấu nhẹm thành phố dưới lòng đất này? Không ai biết chắc được.
Trước mắt, tôi đã liên lạc với Quốc vương Gandhilis, và ở đầu dây bên kia cũng hào hứng y hệt Coon vậy. Họ bảo là sẽ tới đây ngay lập tức.
Dù có lên tàu bay và tức tốc tới đây thì cũng phải mất một lúc… Tôi định đi đón bọn họ, nhưng vì ngài ấy đã bảo là sẽ đến nên tôi quyết định chờ. Cùng lắm là một hoặc hai tiếng chứ mấy.
[Cha, cha! Chúng ta đi điều tra thử đi ạ! Xem coi có nguy hiểm nào không!]
Rắc rối rồi đây. Tôi không nghĩ mình có thể giữ con bé đang phấn khích này ngồi yên cho tới khi Quốc vương Gandhilis đến.
Cơ mà chắc chúng tôi cũng nên kiểm tra độ an toàn. Nơi này có thể là tổ của những loại ma thú hoạt động dưới lòng đất như chuột chũi và giun đất khổng lồ.
Theo đề nghị của Coon, chúng tôi quyết định đi xuống từ cái lỗ. Có vẻ như chúng tôi đã đào xuyên qua lớp tường bên ngoài, và từ đây xuống dưới chẳng khác gì một vách đá dựng đứng, thế nên tôi dùng [Fly] để tiếp đất an toàn tại một khu vực trống trải.
Đứng tại nơi trông như quảng trường trung tâm, tôi thấy đường đi lát đá đã nứt nẻ và những toà nhà gần như đã sụp đổ hoàn toàn. Nơi này đích thị là một thành phố bỏ hoang.
[Ma thuật bảo vệ không phổ biến ở lục địa này, nên thiệt hại tồi tệ thật. Chỉ có golem là được bảo tồn qua năm tháng.]
[Bảo tồn cả một thành phố lớn thế này mà không có ma thuật như chúng ta thật không dễ chút nào.]
Theo lời bà Tiến sĩ, khi một toà nhà trong thời kì nền văn minh ma thuật cổ đại được xây dựng, chúng thường được gia cố bằng Thổ thuật hoặc ma thuật bảo vệ để giữ cho sạch sẽ.
Ở đây hẳn cũng có công nghệ đó, nhưng có lẽ nó không được sử dụng rộng rãi. Phép bảo vệ chỉ dừng lại ở những vật đáng giá.
Nghĩa là, có khi chúng tôi sẽ tìm được kho báu được chôn giấu.
Tôi không phấn khích như Coon, nhưng không thể nói là tôi không tò mò.
Như thể muốn làm tôi dao động, tiếng gì đó bỗng nhiên vang lên từ phía thành phố bỏ hoang.
[…Mọi người có nghe thấy không? Có thứ gì ở đó à?]
Nhiều âm thanh hơn vang lên từ phía thành phố bỏ hoang lờ mờ trong ánh sáng. Chúng tôi liền cảnh giác, sẵn sàng đối mặt bất cứ lúc nào.
Âm thanh kim loại vang lên mỗi lúc một nhiều, và cuối cùng, một con golem xuất hiện từ trong bóng tối.
Chiều cao tương đương với con người. Mới nhìn qua sẽ dễ nhầm lẫn nó với một hiệp sĩ mặc giáp trụ đồng. Tuy nhiên, khuôn mặt nó còn thô sơ và mắt chỉ có thể di chuyển trái phải như ống kính máy ảnh. Vậy nên thứ này chắc chắn là một cỗ máy.
Bốn vật thể trông như ống xi lanh mọc ở sau lưng, và hơi nước bốc ra ngoài qua đó. Hơi nước cũng bốc ra từ các khớp nối của cơ thể, cảm giác như nó sắp hỏng đến nơi vậy.
Không chỉ một mà nhiều con golem mặc giáp trụ đồng từ đâu xuất hiện khắp thành phố và đổ về đây. Mặc dù chúng không cầm vũ khí nhưng cái cảnh tượng đáng sợ này làm tôi liên tưởng rằng mình đang bị một bầy zombie bao vây như trong một bộ phim zombie nào đó.
[Không ngờ một thành phố dưới lòng đất lại có cả một bầy golem…]
[Tính sao đây, darling? Thổi bay chúng với ma thuật diện rộng?]
[Hả!? Đừng có đùa! Mẹ, đây là những cỗ máy Legacy đó! Nếu phá hỏng thì có khi chúng ta sẽ không thể nào sửa lại nữa đâu!?]
[…Dù là con gái của mẹ nhưng con rắc rối thật đó.]
Leen thở dài bất lực nhìn Coon đang bám lấy mình. Tôi hiểu rằng lũ golem này giá trị, nhưng nếu chúng dám tấn công chúng tôi thì tôi sẽ không nương tay đâu.
Nhưng mà nếu Coon đã nói vậy thì tôi sẽ tìm cách dừng chức năng hoạt động của chúng.
Nếu đóng băng cả lũ thì chúng sẽ không hỏng.
Khi tôi định kích hoạt Băng thuật phong ấn “Eternal Coffin”, giọng một cô gái đột nhiên vang lên từ phía thành phố dưới lòng đất.
『Lui lại đi, mọi người. Tôi không cho phép ai làm tổn thương họ.』
Trong khi chúng tôi đang ngạc nhiên bởi giọng nói đột ngột, lũ golem giáp trụ đồng từ từ tách ra hai bên, tạo thành một lối đi như trong Mười Điều Răn của Moses.
Ở phía bên kia là một cô gái mặc bộ trang phục một mảnh màu trắng, rộng rãi giống như áo toga của người La Mã. Mái tóc dài màu bạc và đôi mắt loé lên sắc vàng. Từ trong bóng tối, vẻ đẹp của cô ấy thật huyền ảo.
『Chào mừng đến Thành phố Máy móc Agartha. Hỡi người mặt đất.』
Cô gái tóc bạc mặc áo toga mà chúng tôi vừa gặp nói như vậy và mỉm cười.
CHƯƠNG 519: THÀNH PHỐ DƯỚI LÒNG ĐẤT VÀ GIGANTES
[Thành phố Máy móc Agartha?]
[Phải. Thành phố dưới lòng đất này do những người tị nạn từ Darnasia, một vương quốc cổ đại từng một thời thống trị phía Bắc, xây dựng nên.]
Cô gái tóc bạc mặc chiếc áo toga trắng mỉm cười và trả lời tôi.
[Vương quốc cổ đại Darnasia là gì thế?]
[Đó là một trong hai vương quốc cổ đại từng đánh nhau để giành quyền kiểm soát lục địa này đấy ạ.]
Lần này Coon là người trả lời tôi. Thế à, vậy mà tôi chẳng biết gì cả.
Nếu tôi nhớ chính xác thì vào thời cổ đại, có hai vương quốc đi đầu trong tiềm lực chiến tranh đã bơm một số lượng lớn golem ra, gây thiệt hại nặng nề cho toàn thế giới. Hình như nó được gọi là “Đại chiến Golem cổ đại” thì phải?
Thế giới đã bị huỷ diệt bởi cuộc chiến đó, và nền văn minh hiện tại đã trỗi dậy từ đó.
Lịch sử của Lục địa Tây là như vậy.
[Có những người không muốn tham gia vào cuộc chiến. Họ đã không chiến đấu mà tự đào thoát khỏi vương quốc, rồi tình cờ tìm được cơ sở dưới lòng đất này và ở lại đây chờ đến khi chiến tranh qua đi. Thế nhưng, hàng thập kỉ trôi qua mà chiến tranh vẫn không kết thúc, thế nên họ quyết định sinh sống ở đây như quê hương thứ hai của mình.]
[Nếu con nhớ không nhầm thì Đại chiến Golem cổ đại kéo dài hơn 300 năm, nên chuyện này nghe có vẻ hợp lý…]
Những lời của Coon dường như đã chứng thực cho câu chuyện của cô gái mặc áo toga. Hơn ba trăm năm cơ à.
Tôi khá chắc là ở Trái đất cũng có một cuộc chiến kéo dài 335 năm.
Chuyện là, mặc dù một bên đã đầu hàng và mọi thứ đã được giải quyết êm thấm từ lâu, nhưng ngặt nỗi khi đó họ đã không tuyên bố kết thúc chiến tranh hay kí kết hiệp định hoà bình.
Sau này khi các sử gia tự hỏi rằng: “Như vậy cuộc chiến vẫn còn tiếp diễn?”, đến lúc đó hiệp định hoà bình mới chính thức được kí kết để chấm dứt cuộc chiến kéo dài 335 năm. Đúng là một câu chuyện có một không hai.
Đây được xem là cuộc chiến hoà bình nhất thế giới vì nó đã kết thúc mà không tốn một viên đạn nào.
[Vậy cô là hậu duệ của những người cổ đại đã di cư đến đây… có phải không?]
Cô gái mặc áo toga lắc đầu khi nghe Leen hỏi. Ủa, không đúng à?
[Sau đó, số lượng cư dân sống ở đây bị suy giảm từ từ, và họ biến mất hoàn toàn sau khoảng 200 năm. Sống ở nơi không có ánh sáng mặt trời như dưới lòng đất là quá khắc nghiệt với con người.]
…Thiếu ánh sáng mặt trời? Quả thật lối sống hikikomori không hề tốt cho sức khoẻ.
[Em nghĩ đó là bệnh “thiếu vitamin D”. Nó dễ gây nhiễm trùng và loãng xương.]
[Em biết khá nhiều đó nhỉ…]
[Em đọc được nó từ một cuốn sách mang về từ Trái đất.]
Không ngờ vợ tôi đã tiêu hoá nhiều kiến thức của Trái đất hơn cả tôi đấy. Hình như Leen đã mua cả những cuốn sách về y học nữa.
……Đợi đã. Nếu người dân ở thành phố này đã biến mất hoàn toàn sau cuộc đại chiến, thế thì cô gái trước mặt tôi là gì? Hình như Đại chiến Golem cổ đại diễn ra cách đây 5000 năm đúng không? Thế nghĩa là…
Trong khi tôi đang suy nghĩ, Coon đứng bên cạnh tôi vỗ hai tay vào nhau.
[Tôi hiểu rồi. Cô là một golem hình nhân đúng chứ?]
[Đúng vậy. Mã số của tôi là PEL-42, thuộc dòng golem điều dưỡng y tế “Perladione”, tên là “Perlusica”.]
Tự gọi mình là Perlusica, golem hình nhân cúi đầu trước chúng tôi.
Golem hình nhân á? Đúng là dòng Legacy có khác, muốn phân biệt chúng với con người hơi bị khó. Nhưng nếu nhìn kĩ, ta vẫn có thể thấy mống mắt của cô ấy khác với con người.
Tôi nghĩ cô gái này không hề thua kém Cesca và các chị em Babylon đâu.
Leen hỏi Perlusica.
[Cô không nhận ra sức khoẻ của họ thay đổi dù là golem điều dưỡng sao?]
[Tôi có, nhưng nhiều thế hệ trôi qua, họ dần dần sợ việc trở lại mặt đất, thế nên hầu hết không muốn quay về. Họ bảo rằng mặt đất là một vùng đất chết. Rằng họ sẽ không thể sinh sống nếu rời nơi này.]
Hmm, tôi nghĩ mình hiểu tại sao những bậc cha mẹ đó lại doạ dẫm con cái của họ. Không ai sẽ để con mình tới một nơi đầy rẫy lũ robot giết người.
[Thế là cô đã bảo vệ thành phố không người dưới lòng đất này suốt từ đó đến nay?]
[Phải. Mặc dù đã không còn ai sinh sống và biến thành một “thành phố máy móc” toàn là golem, nhưng chúng tôi vẫn ở đây, dành phần lớn thời gian ở chế độ ngủ đông. Để theo dõi “Gigantes”.]
[Gigantes?]
Perlusica chỉ một tay về phía bóng tối. Dù khó để nhìn chỉ với nguồn ánh sáng lờ mờ toả ra từ thành phố, nhưng tôi có thể thấy một thứ khổng lồ bên trên công trình hình kim tự tháp… cái gì thế nhỉ?
[“Ánh sáng hãy đến đây, Đại Thiên Quang Huy, Mega Bright”.]
Leen hướng ma thuật ánh sáng về phía đó.
Quả cầu ánh sáng khổng lồ lơ lửng bên trên kim tự tháp trông như một bóng đèn điện.
Phía sau công trình hình kim tự tháp.
Một cỗ máy khổng lồ nằm ở đó, với nửa thân dưới bị chôn vùi bên trong bức tường. Đó là một cỗ máy hình người to khủng bố.
Đợi đã…… Tôi đã từng thấy một thứ tương tự nó rồi…!
[Hecatoncheires…!]
Đúng vậy, đó là cỗ máy huỷ diệt thời cổ đại được lão Ma pháp Vương Isengard khôi phục. Không nhầm đi đâu được.
[Hecatoncheires? Có phải nó là thứ vũ khí huỷ diệt đã tàn phá Isengard trước khi bị cha đánh bại không ạ!?]
[Vậy là mọi người có biết về thứ vũ khí đó. Phải, nó là một trong số những cỗ máy huỷ diệt. Một di sản đen tối được để lại…]
Có vẻ như trước khi được những người đào thoát khỏi Vương quốc Darnasia tìm thấy, cơ sở dưới lòng đất này từng là nơi sản xuất vũ khí huỷ diệt của một quốc gia nào đó.
Khi được những người tị nạn tìm thấy, toàn bộ nhân viên làm việc tại cơ sở dưới lòng đất này đã chết. Dường như tất cả họ đều qua đời với những biểu cảm đau khổ trên mặt.
Họ không chắc chuyện gì đã xảy ra… có thể nguyên nhân là do rò rỉ khí độc.
Những người tị nạn Darnasia đã quyết định dùng cơ sở dưới lòng đất này làm nơi trú ẩn. Bởi vì không còn nơi nào là an toàn trên mặt đất.
Không lâu sau, họ đã phát hiện một sự thật rùng mình khi điều tra về Gigantes thông qua những tài liệu ít ỏi còn sót lại.
Đó là thứ vũ khí huỷ diệt này đã được hoàn thành. Ngay bây giờ nó chỉ đang ở chế độ ngủ đông mà thôi.
[Gigantes hiện đang trong chế độ ngủ đông bắt buộc. Một khi được khởi động lại, nó sẽ bắt đầu làm theo mệnh lệnh được lập trình sẵn. Một mệnh lệnh duy nhất đó là “tiêu diệt kẻ thù”.]
[Kẻ thù?]
[Tất cả những con golem không thuộc đất nước của nó.]
Cái gì cơ? Thế nghĩa là nó sẽ tiêu diệt toàn bộ golem trên khắp thế giới nếu khởi động lại á? Tên nào đã đặt cái mệnh lệnh dốt hết thuốc chữa đó vậy?
[Mệnh lệnh được đưa vào Gigantes này chính là bản năng, hay có thể nói là lẽ tồn tại của nó. Dù chủ nhân của nó đã không còn tồn tại, con golem vẫn sẽ tiếp tục mù quáng làm theo. Vì vậy nó là một di sản lỗi. Nếu nó được đánh thức, thế giới này sẽ đến hồi kết.]
Nếu tôi nhớ đúng thì lão Ma pháp Vương từng nói vào giai đoạn cuối của cuộc Đại chiến Golem cổ đại, các quốc gia đã đua nhau chế tạo vũ khí huỷ diệt. Và thứ này là một trong số chúng? Có lẽ nó thuộc một quốc gia đối địch với quốc gia đã chế tạo Hecatoncheires.
[Thế giới sẽ bị huỷ diệt ư… darling, chúng ta tính sao đây?]
[Hmm, cá nhân anh thì muốn biến nó thành đống sắt vụn luôn cho đỡ mệt, nhưng mà…]
[Sắt vụn!? Như thế là lãng phí đó!... À, ừm thì con hiểu là không thể đánh đổi nó với hoà bình thế giới, nhưng mà…]
Giọng của Coon bé lại khi bị hai chúng tôi lườm.
Vấn đề là, chúng tôi chỉ là người ngoại quốc, vì thế sẽ không hay nếu phá huỷ nó mà không hỏi ý kiến Quốc vương Gandhilis.
Liệu chúng tôi có thể toàn quyền xử lý thứ vũ khí huỷ diệt này, hay nó sẽ thuộc về quốc gia sở hữu chủ quyền ở đây?
Mà, dù có thuộc quyền sở hữu của bên nào thì tôi cũng sẽ không bao giờ cho thứ đó khởi động.
[Trước mắt, tôi xem nó được không?]
[…Không vấn đề gì miễn là mọi người không tấn công và làm nó thức tỉnh. Tuy nhiên, hãy cực kì cẩn trọng.]
Khi không còn chủ nhân, golem sẽ nghe lời con người hết mức có thể, miễn là không gây hại cho chính bản thân chúng. Vì thế dù yêu cầu của tôi nghe hơi vô lý nhưng cô gái vẫn đồng ý.
Những golem ở đây sẽ là mục tiêu bị nhắm đến đầu tiên khi thứ đó thức giấc. Tôi có thể hiểu cảm giác muốn tránh bị lùng diệt.
Chúng tôi được Perlusica dẫn tới chỗ Gigantes bị chôn vùi trong bức tường.
Mặc dù nói là bị chôn vùi trong bức tường nhưng cái cảnh này trông giống như trần hang bị sụp và chôn nó bên dưới hơn.
Ngay khi tôi định tiến thêm một bước, Perlusica liền chặn lại.
[Đến đây thôi, đừng gần hơn nữa. Nhìn này.]
Perlusica ném một hòn đá nằm gần đó về phía Gigantes, ánh sáng laser từ các ụ súng nhỏ trên cỗ máy lập tức khoá mục tiêu và bắn nát hòn đá.
Coon nhìn lên phần đầu gối của Gigantes, nơi phát ra ánh sáng laser, và thốt lên.
[Hệ thống đánh chặn tự động vẫn còn hoạt động.]
[Phải. Hệ thống đó tách biệt với Gigantes. Nó sẽ khoá mục tiêu bất kì thứ gì chuyển động trong tầm bắn.]
Ra là vậy. Tôi đã tự hỏi tại sao những người Agartha không phá huỷ nó quách đi cho rồi, nhưng hoá ra là họ không thể động vào Gigantes bởi vì hệ thống này.
[Cô muốn chúng tôi làm gì với nó đây?]
[Chúng tôi là golem. Chúng tôi được tạo ra để tuân theo mong muốn của con người. Vì thế tôi sẽ không phản đối quyết định của các bạn. Mặc dù vậy nhưng tôi mong các bạn hãy thực hiện ước muốn của những người Agartha đã từng sống ở đây. Hãy xoá sổ nó và đem lại bình yên cho thành phố này.]
Người ở thành phố này hẳn đã sống hơn 200 năm sợ sệt không chỉ cuộc chiến trên mặt đất mà còn cả Gigantes ngay bên cạnh họ. Chính vì thế, tôi thấy mong muốn của Perlusica không hề quá đáng chút nào.
[Cha. Dùng [Prison] đi ạ.]
[Rồi rồi.]
Tôi có cảm giác mình là công cụ để con bé này thích thì ra lệnh vậy, nhưng tôi cũng đang tính thế.
Tôi triển khai [Prison] và thử tiến lên một bước xem sao, những tia laser ngay lập tức khoá mục tiêu vào đầu tôi. Thế nhưng không phát bắn nào đến được chỗ tôi cả.
Perlusica mở to mắt trước lớp phòng thủ tuyệt đối [Prison]. Nhìn biểu cảm đó kìa, phải công nhận cô ấy đã được làm rất công phu. Có lẽ những golem được dùng trong điều dưỡng và chữa trị phải có biểu cảm chân thực để có thể tương tác với bệnh nhân.
Tôi muốn phá huỷ hết mấy cái ụ súng đang khai hoả không ngừng kia đi cho khoẻ, nhưng có khả năng Gigantes sẽ thức tỉnh nếu làm thế. Đúng là phiền hết chỗ nói.
Chúng tôi, bao gồm cả Perlusica, tới bên chân của Gigantes rồi để Coon quan sát nó từ xa.
[Thứ này có dấu ấn ma thuật. Những đường ether chắc dọc khắp phần giáp kia, chắc là được dùng làm lớp phòng thủ bảo vệ cỗ máy khỏi sát thương, thậm chí có khi đạn cường hoá ma thuật còn không xuyên qua nổi ấy chứ…]
Trời ạ. Coon lại bắt đầu lẩm bẩm một mình rồi. Đến mệt với con bé luôn.
[Làm ơn giải thích dễ hiểu một chút. Chúng ta có thể tiêu diệt “thứ này” không?]
[Ừm, thứ này có dấu ấn ma thuật hoạt động tương tự như da người. Nói cách khác, khi bị kích thích, dây thần kinh sẽ truyền thông tin về não bộ. Vì thế nếu không phá huỷ nó trong 1 hit, con nghĩ Gigantes chắc chắn sẽ được khởi động.]
Như vậy tình hình là “Nguy hiểm, cấm sờ”. Thật không ngờ rằng tôi đã tìm được một quả bom khủng bố trong khi đang đào hầm.
[Hmm… Khó đây, nhưng không phải là không thể giải quyết. Nếu chúng ta mở [Gate] dưới chân Gigantes và ném nó xuống miệng núi lửa thì chắc…]
[Nếu dung nham có thể tiếp cận để nung chảy nó thì hay biết mấy. Nhưng hệ thống phòng thủ của nó sẽ chặn dòng dung nham, và rồi thứ đó sẽ bò ra ngoài.]
Ý tưởng của tôi bị Leen bác bỏ. Muu. Tôi đã không tính đến khả năng đó. Tôi không muốn chơi một canh bạc chỉ vì cái thứ đó chút nào. Hơn nữa cũng không thể mặc kệ việc núi lửa có thể phun trào.
[Nhưng dịch chuyển nó tới nơi khác không phải là ý tưởng tồi. Em nghĩ chúng ta nên đưa nó tới một nơi không có ai sinh sống và tiêu diệt bằng tất cả Frame Gear đang có.]
Ra là vậy. Nghe tuyệt đấy chứ? Mặc dù là vũ khí huỷ diệt nhưng chắc nó không mạnh hơn Ác thần đâu. Tôi sẽ đi nhờ mọi người giúp sức.
Rồi tôi còn phải giải thích cho Quốc vương Gandhilis mọi chuyện nữa. Bọn họ đã rời khỏi Cung điện nên lúc này tôi không thể đón họ bằng [Gate] được.
Chắc là khoảng 1 tiếng nữa họ mới tới, nên trong lúc đó chúng tôi sẽ tham quan Agartha.
Chúng tôi rời chỗ Gigantes và đi tham quan quanh thành phố dưới lòng đất với Perlusica làm hướng dẫn viên.
Vì vốn là cơ sở chế tạo Gigantes nên công nghệ cổ đại có ở khắp mọi nơi, điều đó làm Coon vô cùng hào hứng.
Một giờ nhanh chóng trôi qua, chúng tôi thấy nhóm người từ Vương quốc Thép đang đứng ở cái lỗ mà tôi đã đào.
[Ta không ngờ quốc gia của mình có chứa một tàn tích như thế này đấy…]
Đoàn người Gandhilis nhìn quanh Agartha rồi tiếp theo là Gigantes với ánh mắt ngạc nhiên.
Tôi giới thiệu Perlusica với họ và giải thích về vấn đề mà thành phố này đang đối mặt. Ừm thì, kiểu như là phải tính sổ Gigantes thế nào này…
[Vũ khí huỷ diệt… Ta không ngờ ở đây cũng có một cái giống như Isengard… Đúng là một bài toán khó…]
Quốc vương Gandhilis ôm đầu nghĩ ngợi. Thứ vũ khí huỷ diệt này có chứa rất nhiều công nghệ cổ đại. Nó là một kho báu đối với một quốc gia có nhiều kĩ sư như Gandhilis. Tuy nhiên, nếu xử lý sai cách là cả vương quốc sẽ tiêu tùng.
[Thưa Bệ hạ, đây là cơ hội có một trong đời. Nếu nghiên cứu vũ khí huỷ diệt này, chúng ta có thể hồi sinh những công nghệ cổ đại bị thất lạc đấy ạ…]
[Để rồi bước vào vết xe đổ của Isengard sao? Ngươi muốn san bằng lục địa này à? Vấn đề này quá lớn để chúng ta đơn phương gánh vác.]
Quốc vương Gandhilis trả lời một hiệp sĩ thuộc hạ trong khi đang ôm đầu.
Không lâu sau, ngài ấy thở dài ra một hơi và ngẩng mặt lên.
[Chuyện công nghệ cổ đại đúng là đáng tiếc, nhưng chúng ta không thể đánh đổi nó với sự yên ấm của người dân. Ta sẽ nghe theo đề nghị của Quốc vương Brunhild. Mặc dù nói là vậy nhưng ta vẫn muốn được nghiên cứu Gigantes nếu nó có thể được vô hiệu hoá.]
[Tất nhiên rồi. Chúng tôi cũng sẽ cử Elka và vài trợ lý đi.]
Trợ lý tôi nói tới ở đây là Tiến sĩ Babylon và Professor. Tôi tin chắc mấy người họ sẽ tới.
[Vậy thì tôi sẽ đưa Gigantes tới nơi không có ai sinh sống và xử lý nó…]
Giờ tôi cần phải liên lạc với mọi người… Kiểu gì lũ trẻ cũng đòi theo mà thôi…
[Ồ, vậy chúng ta quan sát các ngài chiến đấu có được không?]
[Tôi cũng muốn được thấy hồi kết cho thứ đó.]
Sau Quốc vương Gandhilis, đến lượt Perlusica bày tỏ ước muốn tương tự. Perlusica đã canh gác cỗ máy này trong hàng ngàn năm. Vì vậy hẳn cô ấy sẽ muốn được thấy kết thúc của nó. Nếu điều đó giúp cảm xúc của cô ấy ổn định trở lại thì tôi không có vấn đề gì…
[Hmm, tôi nghĩ là ổn thôi.]
Để đề phòng việc nó có những thứ nguy hiểm như pháo tụ canon của Phrase thượng cấp, tôi sẽ cho họ xem trực tiếp thông qua màn hình trình chiếu. Lũ trẻ cũng sẽ xem qua đó.
Tự dưng tôi có cảm giác như mình đang chuẩn bị đóng một bộ phim robot dù rõ ràng là không phải vậy.
[Lớn quá… Em có cảm giác thứ này còn bự hơn cái ở Isengard nữa~degozaru.]
Yae nhìn lên Gigantes và lẩm bẩm như vậy
Khi đó chúng tôi đã đánh bại Hecatoncheires với Reginleiv của tôi, Schwertleite của Yae và Siegrune của Hilda.
Nếu thứ này mạnh ngang Hecatoncheires thì gọi mọi người tới đây chắc là không cần thiết. Nhưng vì được chế tạo ở quốc gia khác nên sức mạnh của nó vẫn là một ẩn số… Có thể chúng tôi sẽ áp đảo về chiến lực, nhưng ít nhất thì an toàn là trên hết.
[Thế anh định đưa nó tới đâu?]
[Anh đang nghĩ đến Isengard hoặc là Yulong, nhưng khả năng Isengard nhiều hơn.]
Tôi trả lời Linze.
Yulong đang dần dần tái thiết lại làng mạc và thị trấn. Đối với một đối thủ chưa rõ kiểu tấn công, một nơi đã bị Ác thần tàn phá như Isengard sẽ an toàn hơn.
[Vậy tất cả chúng ta sẽ là đối thủ của nó ạ?]
[Kế hoạch là thế, nhưng mà…]
Tôi trả lời Yumina, nhưng người đáp lại không phải là em ấy mà là con gái tôi và bạn của con bé.
[Con, con ạ! Cha, cho con đánh nhau với nó đi!]
[Bệ hạ, bệ hạ! Cháu nữa! Cháu cũng muốn!]
Linne và Alice thi nhau vẫy tay. Cơ mà này, sao Alice cũng ở đây thế?
Lúc nãy tôi dịch chuyển về Brunhild để nhờ Yakumo cùng đưa mọi người tới, và không hiểu sao Alice lại đi cùng.
Đằng sau cô bé, hiển nhiên, là bóng dáng của Ende.
[Không được, có thể sẽ nguy hiểm đấy, nên mấy đứa chỉ được xem qua màn hình thôi…]
[Không sao đâu mà! Bọn con lái Frame Gear cũng giỏi lắm đó!]
Hừm, tôi biết là Linne và Alice có thể lái Frame Gear nhưng… chúng tôi có thiết bị dịch chuyển dùng để thoát hiểm trong trường hợp khẩn cấp, nên chắc là cũng không nguy hiểm đến mức đó…
……Hửm? Sự hiện diện này là…
[Đừng lo. Ta sẽ hỗ trợ mấy đứa nếu cần.]
Trong khi tôi đang lưỡng lự, bà Tokie bỗng nhiên xuất hiện phía sau bọn Linne.
Đã lâu không gặp ạ. Có lẽ do bà ấy bận nên dạo gần đây chúng tôi chưa gặp nhau. Bà ấy đã quay về Thần giới để giải quyết chút chuyện, nhưng tôi không rõ là chuyện gì.
Bà Tokie là Thần Thời – Không. Dừng thời gian hay dịch chuyển chỉ là trò con nít. Bà ấy chắc chắn sẽ không để lũ trẻ xảy ra chuyện gì.
Linne và Alice nhìn tôi với ánh mắt mong chờ sau khi bà Tokie nói thế. Ư…
[Linze và Ende có ổn với việc này không?]
[Em tin vào Linne và bà Tokie.]
[Tôi cũng muốn cản lắm chứ… nhưng vô dụng thôi…]
Linze mỉm cười còn Ende thì có vẻ thất vọng.
[Thế thì Linne. Cho con mượn Gerhilde đó. Mẹ nghĩ nó sẽ hợp với con hơn là Helmwige của Linze.]
[Vâng ạ! Cảm ơn mẹ Elze!]
Linne ôm lấy Elze. Đúng là Gerhilde sẽ hợp với kiểu người thích đấm đá như con bé hơn… Cơ mà từ từ, con bé định đấm cái thứ này ư?
Nghĩ như vậy, tôi nhìn lên Gigantes cao hàng chục mét.
[Còn Alice thì sao? Cháu định lái Dragoon của Ende à?]
[Không muốn đâu ạ, Dragoon mà ăn một đấm là tèo liền à…]
[Hự!?]
Anh bạn Ende tiu nghỉu. Dragoon của Ende vốn là loại hạng nhẹ ưu tiên tính cơ động. Nó khó thích ứng với kiểu người thích đấm đá như Alice và Linne. Vì cùng kiểu chiến đấu với Ende nên cậu ta đã dễ dàng lái nó thuần thục. Cơ mà nhắc mới nhớ, tôi có nên cho Dragoon một bản nâng cấp không ta?
Tuy nhiên, Alice có thể dùng “Crystal Armament” (Kết Tinh Vũ Trang) bao bọc Frame Gear bằng tinh thể độc nhất vô nhị của loài Phrase để chiến đấu. Có điều cô bé không thích thế.
Trong khi tôi đang nghĩ như vậy, Alice rụt rè hỏi.
[Ưm, chẳng là, cháu muốn lái Ortlinde… có được không ạ?]
[Hử? Của cô á?]
Su tỏ ra hoang mang.
Hừm. Quả thật nếu nói về tấn công theo kiểu đấm đá, Ortlinde Overlord của Su chỉ xếp thứ hai sau Gerhilde của Elze. Còn nói về sức phòng ngự thì nó là nhất.
[Ortlinde của cô chậm hơn nhiều so với Dragoon đó? Nếu cháu thấy ổn thì được thôi…]
[Vâng, cảm ơn cô ạ!]
Nhận được sự đồng ý của Su, Alice mừng rỡ giơ hai tay lên trời. Còn anh bạn Ende thì vẫn chưa hết tiu nghỉu.
Yakumo, Freya, Coon, Yoshino, Ashia và Elna thì ngoan ngoãn ngồi xem qua màn hình. Riêng Coon thì không muốn chúng tôi phá huỷ Gigantes chút nào.
Yumina, Lou, Sakura và Leen sẽ đảm nhận vai trò hỗ trợ, Linne, Alice, Yae và Hilda đảm nhận việc tấn công, còn Linze, Ende và tôi sẽ hành động tuỳ thuộc vào tình hình.
Màn hình được đặt tại quảng trường của thành phố Agartha, với các cameraman là bọn chim thuộc hạ của Kogyoku.
Được rồi, đã đến lúc biến đống sắt phiền phức này thành phế liệu.
CHƯƠNG 520: TRẬN CHIẾN NƠI HOANG DÃ VÀ PHÂN TÁCH
Trước khi đánh thức Gigantes, tôi dịch chuyển tới Isengard để kiểm tra khu vực quanh đó. Sẽ rất rắc rối nếu như có người bắt đầu sinh sống ở đó mà tôi không hề hay biết.
Kinh đô của Isengard, tức Thành phố Công nghiệp Isenburg, vẫn là một đống tro tàn. Tôi đã thử tìm kiếm với [Search], nhưng không có người sinh sống ở đây. Dù không có người nhưng mà…
[“Tìm kiếm: Golem Ác ma”… không có phản hồi à.]
Tôi nghĩ đám golem ác ma và ả đàn bà đeo mặt nạ sắt mà Yakumo nhắc tới vẫn còn ở đây, nhưng có vẻ như là không phải.
Có lẽ chúng lo ngại rằng một đội điều tra sẽ tới sau khi để Yakumo trốn thoát.
Mà, không có ai ở quanh đây thì khoẻ rồi. Cho dù chúng tôi có bung lụa một tí thì cũng không ảnh hưởng gì cả.
Theo như kế hoạch, đầu tiên tôi sẽ đưa mọi người và những cỗ máy Valkyrie đến. Sau đó, tôi sẽ một mình quay lại Agartha để dịch chuyển Gigantes đến Isengard bằng một [Gate] khổng lồ.
Xong xuôi, tôi sẽ nhảy vào trong Reginleiv và lái nó quay lại Isengard… ờ thì có hơi cồng kềnh nhưng chiến thuật là như thế.
Tôi triệu tập mọi người đến để khởi động Frame Gear chuẩn bị cho cuộc chiến. Ende cũng tham gia. Vậy nhưng mục đích của tên này là giám sát Alice.
『Oa, cao thiệt đó! Đúng thật là cử động của nó cảm giác nặng hơn Frame Gear thông thường!』
Alice tỏ ra choáng ngợp khi lần đầu tiên được lái Ortlinde Overlord. Cô bé điều khiển nó đi lại, nâng và hạ cánh tay để kiểm tra.
Trong khi đó, Ende lái chiếc Dragoon thì nhìn theo với ánh mắt lo lắng. Thư giãn đi nào anh bạn.
『Yah!』
Mặt khác, Linne ngồi trong chiếc Gerhilde mà Elze cho mượn đang thử chiêu Pile Bunker đầy chết chóc. Xem ra con bé lái rất ổn chứ không bị lạ lẫm gì mấy. Nhưng tất nhiên là vẫn không thể được như Elze điều khiển.
Linze cũng đang quan sát Linne, nhưng không như tên Ende kia, em ấy rất bình tĩnh theo dõi con mình. Ây dà, đúng là vợ tôi có khác.
Những cỗ máy cá nhân vốn dĩ chỉ tương thích với một người duy nhất, nhưng người thân ruột thịt với ma lực tương tự cũng có thể lái chúng bình thường. Vì thế nên Linne không gặp rắc rối gì khi lái chiếc của Elze, chị em song sinh của mẹ mình.
Còn Alice, tôi không biết vì cô bé là một Phrase hay là vì thừa hưởng đặc điểm từ giống loài của Ende… mà cô bé cũng không gặp vấn đề gì với những thứ liên quan đến ma thuật.
Giờ thì, tôi sẽ quay lại Gandhilis.
Tại thành phố Agartha, mọi người đều đã tập hợp trước màn hình trình chiếu mà tôi đã chuẩn bị. Trên màn hình chiếu cảnh Ortlinde Overlord và Gerhilde đang tập làm quen với cử động.
Nhìn lên màn hình, Quốc vương Gandhilis hỏi.
[Những con golem khổng lồ của Tiểu Vương quốc Brunhild… chúng được gọi là Frame Gear phải không?]
[Thực ra chúng không phải là golem nhưng… đúng thế. Chúng tôi sẽ dùng chúng để đối phó với Gigantes.]
[Liệu sẽ ổn chứ? Nó là một vũ khí huỷ diệt đấy. Ngài có biết nó là một trong số những thứ vũ khí đã từng xoá sổ nền văn minh ở lục địa này không?]
[Ừm, nó có thể mạnh thật nhưng… tôi không nghĩ nó có thể hơn được Ác thần đâu. Giả sử có chuyện bất trắc, tôi sẽ sử dụng tới tuyệt chiêu của mình. Giờ thì tôi có thể đưa Gigantes đi rồi chứ?]
Trong trường hợp này, tuyệt chiêu của tôi là “Giải Phóng Thần Uy”, biến thành một vị Thần thượng cấp và búng tay Gigantes.
Gigantes có thể sẽ hoá thành cát bụi, nên chắc chắn phía Gandhilis, Coon và nhóm bà Tiến sĩ sẽ không hề hài lòng. Tôi muốn tránh chuyện đó nếu có thể.
Được rồi, mọi người đang chờ ở phía bên kia, nên tôi phải nhanh chóng dịch chuyển anh bạn to xác này thôi.
[[Gate].]
Tôi mở một [Gate] dưới chân Gigantes, một lượng lớn đất cát và gạch đá rơi xuống cùng nó. Ngay khoảnh khắc vừa rơi xuống, ánh sáng phát ra khắp bề mặt giáp của Gigantes. Có lẽ nó đã ngừng chế độ ngủ đông vì xem hành động của tôi như là một đòn tấn công.
Tôi đóng [Gate] mà Gigantes vừa rơi xuống rồi mở một [Gate] mới nhỏ hơn và nhảy tới Isengard.
Gigantes vẫn bị chôn vùi bởi đống đất đá rơi xuống cùng nó, nhưng cỗ máy ngay lập tức nhấc cơ thể khổng lồ của nó dậy và rũ bỏ núi đá trên vai.
Kích cỡ của nó nhỏ hơn Ác thần, nhưng hoàn toàn ngang cơ Hecatoncheires. Nói cách khác, cỗ máy đây phải to bằng một Phrase thượng cấp.
Thứ này thật là khổng lồ. Tuy nhiên, nó không có thiết kế tinh xảo như Frame Gear mà hơi hướng cổ điển và cục mịch.
Nhìn như thể một đống tạp nham được ghép lại với nhau vậy, không thể nói là đẹp mắt được.
Trên lưng nó được gắn nhiều ống xả, và hiện đang xả ra cặn ma lực sáng lấp lánh.
Tay chân nó dài và lớn, nhưng cái đầu thì lại bé tí hon, trông không cân xứng tí nào.
Nó không có mặt mà thay vào đó nhìn giống như đang đội mũ giáp sắt. Ánh sáng đỏ từ đôi mắt camera đang quét qua lại khắp nơi.
『Gagagagagagaga...』
Gigantes giơ cao nắm đấm kèm theo tiếng kêu cọt kẹt.
『!? Nó tới đấy! Yae-san, Hilda-san, mau tránh đòn!』
『!? Được~degozaru!』
『T-tớ biết rồi!』
Schwertleite của Yae và Siegrune của Hilda đang đứng đối đầu với Gigantes nghe chỉ thị đột ngột của Yumina và lui về hai cánh.
Khoảnh khắc tiếp theo, Gigantes dùng đôi tay dài của nó đấm mạnh xuống mặt đất.
Mặt đất rung lắc dữ dội, và rồi khu vực đất trước mặt Gigantes trồi lên giống như một con sóng thần.
Cơn sóng thần đất đá quét sạch mọi thứ phía trước Gigantes, giống như khi ta phất một tấm thảm.
Nếu không làm theo lời vừa nãy của Yumina, Yae và Hilda giờ chắc đã bị nuốt chửng bởi cơn sóng thần đó.
Chắc hẳn khả năng mà Yumina có được khi làm người phụ thuộc, “Thấu Thị”, đã được kích hoạt.
『Nó sử dụng kĩ năng tương tự như Thổ thuật [Earth Wave]... em nghĩ đó là kĩ năng mà con golem này sở hữu. Hoặc cũng có thể đây là tác dụng của một ma cụ nào đó.』
Giọng Leen phát ra từ chiếc Grimgerde. Nhưng chúng tôi sẽ gác chuyện phân tích sang một bên. Chắc chắn Coon sẽ lo việc đó cho dù tôi không nhờ con bé.
Cơ mà, tôi cũng không thể đứng nhìn được.
[“Reginleiv”!]
Tôi triệu hồi Reginleiv từ trong [Storage], bay lên bằng [Fly] và nhảy vào buồng lái. Đã lâu lắm rồi tôi mới đụng đến anh bạn này.
Sau khi lái Reginleiv bay lên cao, tôi nhận được liên lạc từ Linze trong chiếc Helmwige hiện cũng đang bay bằng chế độ phi hành.
『Touya-san. Trước tiên, anh để bọn em tự xử lý được không?』
[Hửm? Thì cũng được thôi nhưng… sẽ ổn chứ?]
“Sẽ ổn chứ?” mà tôi hỏi không phải là dành cho nhóm Linze mà chủ yếu là hướng tới Linne và Alice. Đối đầu một kẻ địch không rõ khả năng bằng một chiến cơ không quen thuộc sẽ hơi bị khó nhằn. Vì thế cho nên tôi muốn cùng tham gia.
『Cha không cần giúp đâu, con làm được mà! Cứ để đó tụi con lo!』
『Linne nói đúng đó! Bệ hạ chỉ cần đứng xem thôi! Cả cha cũng vậy!』
『Ể!? Này Alice!?』
Giọng hoảng loạn của Ende phát ra. Hmm… tính sao đây ta? Nhóm Linze giờ đã là người phụ thuộc của Thần, và có tới 7 người ở đây, ngoài ra còn có bà Tokie là một vị Thần thượng cấp nữa. Đúng là tôi đã bảo bọc chúng quá mức.
[Cha hiểu rồi. Nhưng nếu mấy đứa gặp nguy hiểm thì bọn cha sẽ can thiệp, được chứ?]
『『Vâng ạ!』』
Giọng phấn khởi của Linne và Alice phát ra qua loa. Ngoài ra tôi còn nghe thấy tiếng “Này! Cậu điên hả Touya!?” đầy hoảng hốt của Ende, nhưng tôi sẽ mặc kệ cậu ta.
『Được rồi! Lê…!』
『Đợi đã. Lao vào một đối thủ chưa rõ sức mạnh là một hành động thiếu suy nghĩ. Trước hết, con phải quan sát đối thủ và nghĩ xem nên tấn công thế nào đã.』
『Ự… Vâng ạ…』
Linne định lái Gerhilde lao lên trước, nhưng Hilda đã ngăn con bé lại. Tôi thật sự cần phải làm gì đó với cái suy nghĩ hở tí là đánh của con bé này…
Trong khi tôi đang nghĩ thế, giáp vai của Gigantes bỗng mở ra giống như cánh mòng biển. Bên trong đó là các ống phóng tên lửa.
『Ga』
Bùm! Hàng trăm quả tên lửa đồng loạt phóng về phía chúng tôi. Cơn mưa tên lửa để lại những vệt khói lấp lánh từ cặn ma lực.
『Để đó cho cháu! “Stardust Shell”!』
Ortlinde Overlord do Alice điều khiển bước ra chắn cho mọi người và giơ cánh tay trái về phía trước.
Những hạt ánh sáng li ti hình ngôi sao tụ lại, trong nháy mắt đã tạo thành một tấm khiên chắn khổng lồ.
Bị chặn lại bởi tấm khiên chắn, những quả tên lửa phát nổ không ngừng. Vụ nổ phá huỷ mặt đất và thổi bay những mảnh vụn.
Uy lực không đùa được. Nếu thứ đó được thả ra ở Agartha thì thành phố chắc chắn sẽ bị xoá sổ.
Sau khi cơn mưa tên lửa đã dứt, Overlord giơ cánh tay phải lên.
『Đáp lễ này! “Cannon Knuckle”!』
Tay phải từ phần khuỷu tay của Overlord phóng thẳng về phía Gigantes. Đó chính là cú đấm rocket chết chóc “Cannon Knuckle”.
『Chưa hết! “Crystal Armament”!』
Cánh tay bay lập tức được tinh thể bao phủ và biến thành một mũi tên sắc nhọn.
So với cơ thể đồ sộ của Gigantes, ngay cả Overlord cao 30m vẫn trông thật nhỏ nhắn.
Nếu Gigantes là một người trưởng thành, thì Overlord chỉ như một đứa bé sơ sinh mà thôi.
Nhưng bị một hòn đá to bằng bàn tay đứa bé sơ sinh bay trúng thì vẫn khá là đau đấy.
Không thèm né tránh, Gigantes hứng trọn cú đấm hoả tiễn giáng vào ngực.
Tôi tưởng mũi tên tinh thể đã đâm xuyên người Gigantes, nhưng nó còn không thể phá được lớp giáp ngoài.
『Ể!?』
Alice cất giọng ngạc nhiên. Bị mất hết lực, cánh tay phải của Overlord rơi xuống đất rồi bay trở về chỗ Alice như một chiếc boomerang, gắn lại với phần khuỷu tay phải.
『Không có tác dụng ư...?』
『Ngay cả đòn nắm đấm của Overlord~degozaru?』
Hilda và Yae nhìn con Gigantes không chút trầy xước. Nói về sức mạnh huỷ diệt đơn thuần, thì Overlord là mạnh nhất trong tất cả Frame Gear. Đổi lại, nó khá lù đù và ra đòn dễ bị bắt bài nên rất dễ né tránh.
Nhưng hứng trọn đòn đó mà vẫn không hề xây xát? Thậm chí Alice còn dùng đến “Crystal Armament” nữa mà? Giáp của thứ này cứng tới cỡ nào vậy. Hay là nó cũng được trang bị vật liệu tinh thể?
『Khi nó nhận lấy cú đấm, em nghe thấy một âm thanh kì lạ. Nghe giống như âm thanh bị dội trở lại… nên có thể tấm giáp ngực đó không phải là kim loại.』
Tiếng Sakura phát ra từ chiếc Rossweisse. Thật à? Tôi không rõ lắm, nhưng có vẻ…
Bị dội trở lại và không phải kim loại. Lẽ nào tấm áo giáp đó có thể hấp thụ chấn động?
『Vậy tớ sẽ thử chém nó~degozaru! Sakura-dono, ma thuật nhờ cậu!』
『Hiểu rồi.』
Yae vừa nói xong, hai chiếc sừng nằm sau lưng Rossweisse được chuyển lên vai và mở ra thành hai chiếc loa khuếch đại.
Tiếng hát du dương cất lên giữa một Isengard hoang tàn. Bài hát này là…
Sakura bắt đầu hát. Bài hát này là nhạc nền trong một bộ phim kể về người nhân vật chính cưỡi một con bạch long. Nó bắt đầu bằng fade-in và kết thúc bằng fade-out, nghĩa là không có khởi đầu hay kết thúc bài. Một bài hát rất phù hợp cho nội dung phim “không có hồi kết”.
Frame Gear của mọi người được nâng cao sức mạnh sau khi nhận ma thuật hỗ trợ từ Sakura.
『Bí kĩ Kokonoe, Phụng Dực Phi Trảm!』
『Kiếm thuật Restia, Nhất Phong Đao Nhận!』
Schwertleite của Yae và Siegrune của Hilda vung kiếm với tốc độ xé gió về phía Gigantes.
Không thể né đòn với kích cỡ đó, Gigantes dính trực tiếp đòn tấn công ở đùi và eo.
Lần này nó không còn lành lặn nữa, một phần của tấm áo giáp đã bị chém đứt. Tuy nhiên, với kích cỡ đó thì tổn hại chỉ giống như một vết xước đối với con người.
『Hừm. Chẳng thấm vào đâu hết~degozaru.』
『Kích thước của nó là cả một vấn đề.』
Giận dữ vì bị chém, Gigantes tung nắm đấm về phía nhóm Yae.
Mặc dù cả hai né được chẳng mấy khó khăn, nhưng mặt đất thì đã bị nghiền nát làm cho đá vụn bắn tứ tung.
Thế nhưng, cả Yae và Hilda đều dễ dàng dùng kiếm chém phăng từng cái một. Hai em ấy vẫn thật là bá đạo…
Đột nhiên, những tia sáng laser quét qua khắp chiến trường, rồi các ụ súng trồi lên khắp cơ thể Gigantes.
『Ui ui.』
Có vẻ Gerhilde mà Linne đang lái nằm trong tầm bắn và biến thành mục tiêu tập trung hoả lực. Nhưng nhờ có sự cơ động của Gerhilde, Linne đã khéo léo vượt qua cơn mưa laser.
『Linne! Nắm lấy!』
『Mẹ!』
Linze điều khiển Helmwige bay sà xuống nơi Gerhilde đang né cơn mưa laser. Gerhilde nắm lấy móc treo mà Helmwige thả xuống và thành công tẩu thoát lên trời.
Gigantes hướng hai nòng pháo ở hai bên đầu về phía hai cỗ máy đang bay trên trời kia.
『Đừng hòng.』
Gigantes ăn một rổ đạn tinh thể vào mặt từ Grimgerde của Leen.
Mặc dù không đủ để phá hỏng khuôn mặt, nhưng em ấy đã thu hút được sự chú ý của nó. Và giờ đây Gigantes chuyển mục tiêu sang Grimgerde.
Nó xông thẳng về phía Grimgerde và tung ra một cú đấm huỷ diệt, nhưng Leen đã dự đoán từ trước nên suýt soát né được.
Grimgerde chỉ nặng sau Overlord, nên độ cơ động của nó không cao. Tôi thật sự đã hơi lo đấy.
Những tia laser từ Gigantes lại khoá mục tiêu, lần này là Dragoon của Ende và Waltraute ở chế độ C của Lou, những người đóng vai trò quấy nhiễu cỗ máy.
Và quan trọng nhất, Brunhilde của Yumina âm thầm tỉa từng ụ súng một của kẻ địch.
Như thường lệ, tài thiện xạ của em ấy thật đáng khâm phục...
『Ơ? Thương tích hồi nãy của nó hồi phục rồi~degozaru?』
Nghe Yae nói thế, tôi nhận ra vết thương do Schwertleite và Siegrune gây ra lúc nãy đã phục hồi. Chậc, vậy là nó cũng có cơ chế tự hồi phục giống như Hecatoncheires.
Mệt rồi đây, thế nghĩa là chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài tập trung tiêu diệt nó bằng một đòn duy nhất. Bởi vì nó không thể hồi phục sau một đòn chí mạng.
『Cha! Cho con một món vũ khí đi! Món nào dùng để đấm đá được ấy!』
[Hử?]
Đột nhiên tôi nhận được liên lạc từ Linne đang lái chiếc Gerhilde. Nhìn lên trời, tôi thấy con bé đang đứng trên Helmwige của Linze như thể đang chơi lướt sóng trên không trung vậy.
Chẳng phải khi nãy con bé đã nói là không cần tôi giúp sao… Mà thôi kệ đi.
[Ừm… Thay đổi hình dạng: Giáp tay & Giáp chân!]
Mười hai Fragarach sau lưng Reginleiv tách ra và bay về phía Gerhilde của Linne trong khi thay đổi hình dạng.
Linze đã nói tôi không cần can thiệp, nên nhiêu đây chắc là ổn nhỉ?
Nắm đấm Gerhilde đã được trang bị vật liệu tinh thể, nhưng chắc con bé sẽ cần thêm gì đó để chiến đấu với đối thủ.
Các Fragarach biến thành một cặp găng chiến đầy gai nhọn bao bọc hai nắm đấm của Gerhilde.
Tương tự, dưới chân Gerhilde cũng được đóng giáp với gai nhọn mọc chĩa ra.
『Được, lên nào!』
Helmwige đưa Gerhilde của Linne tới ngay trên đầu Gigantes.
Gigantes vì đang bị quấy nhiễu bởi Dragoon của Ende và Waltraute của Lou nên hoàn toàn tập trung vào hai người họ.
Tôi bỗng nghĩ tới sự khác nhau gì golem và robot. Golem giống con người đến kì lạ. Chúng thậm chí còn có thứ có thể gọi là cảm xúc.
Golem không phải là robot. Có những cỗ máy biết vui biết buồn y như con người. Đặc biệt là dòng Legacy càng có xu hướng đó.
Trong trường hợp của Hecatoncheires thì đó là do lão Ma pháp Vương đã chiếm quyền điều khiển, nhưng tôi cảm thấy con Gigantes này có thể tự nhận thức được ngoài việc răm rắp tuân theo mệnh lệnh được lập trình sẵn. Dù vậy nhưng chúng tôi đang ở giữa cuộc chiến, không thể thương thuyết và vì vậy không có lý do gì để chần chừ.
Gerhilde nhảy xuống từ Helmwige, với mục tiêu là đầu của Gigantes.
『Lưu Tinh Cước ────!』
Tăng cường uy lực nhờ ma thuật trọng lực [Gravity], cú đá của Gerhilde nhắm thẳng vào đầu Gigantes.
Ầm! Với âm thanh kim loại chói tai, đầu của Gigantes đã bị đá lõm xuống tận thân trên.
Hình như Gerhilde nặng đâu đó 7 tấn thì phải. Đây là kết quả của cú đá trời giáng đó. Nó không giống như bị thứ gì đó vô tình rơi trúng mà là bị một quả bóng golf đập thẳng vào đầu với tốc độ cực cao.
Gigantes dừng cử động, khuỵu gối và rồi ngã xuống đất.
[Hạ được nó chưa?]
Tại Agartha, có tiếng ai đó phát ra trong khi tất cả đang xem diễn biến cuộc chiến trên màn hình.
Cuộc chiến kết thúc chóng vánh đến mức họ không biết nên tỏ ra vui mừng hay bất ngờ.
[Đúng là con gái và chiến cơ của mình có khác. Đòn kết liễu khá lắm. Tuy nhiên…]
[Đúng vậy. Em không nghĩ là đã kết thúc rồi đâu.]
Nghe Elze và Su bình thản nói thế, ánh mắt của mọi người một lần nữa dán vào Gigantes trên màn hình.
Từ cơ thể của Gigantes, hơi nước đột nhiên xả ra đồng loạt.
[Aaa…! Mình đã bảo là đừng phá hoại nó hết sức có thể rồi cơ mà!]
Coon là người duy nhất xem Gigantes xả khói trong sự lo lắng. Hai cô chị Yakumo và Freya liếc nhìn cô bé với vẻ mặt cạn lời.
Trên màn hình, hơi nước xả từ Gigantes ngày càng dày đặc.
Ngay sau đó, một âm thanh “rầm” chói tai vang lên và cánh tay phải của Gigantes rời khỏi vai.
“Rầm” một cái nữa, cánh tay phải tách làm hai ở khuỷu tay. Rầm, rầm, những âm thanh như thế có thể nghe được từ trong làn khói trắng.
Cánh tay trên và cẳng tay trái và phải. Tương tự, là bắp chân và cẳng chân trái và phải. Ngoài ra còn có đầu, thân trên, thân dưới.
Gigantes bị phân thành 11 phần, nhưng đó không phải do đòn tấn công của Gerhilde khi nãy gây nên.
[Ơ này! Nhìn xem kìa!]
Có tiếng ai đó kêu lên trong số những người đang xem màn hình.
Một trong số những bộ phận bị tách rời bắt đầu tái cấu trúc và biến đổi thành một golem hình nhân.
Nó chí ít cũng phải to bằng một Frame Gear. Tất cả 11 bộ phận bắt đầu tự biến đổi thành những con golem khổng lồ. Không, phần đầu không thể biến đổi vì đã bị phá huỷ, thế cho nên chỉ có 10 cỗ máy tổng cộng.
[Hừm. Vậy là con Gigantes đó có cấu tạo giống Overlord à.]
[Là chức năng hợp nhất và phân tách! Hết xảy!]
Trái ngược với vẻ mặt nghiêm trọng của Su, Yakumo và Freya một lần nữa liếc qua cô em gái Coon đang nhìn màn hình với đôi mắt lấp lánh.
CHƯƠNG 521: ĐÁNH BẠI VÀ NHỮNG KẺ THỜI CƠ
Gigantes từ một con golem siêu to khổng lồ đã phân tách thành nhiều con golem.
Vì phần đầu đã bị phế, nên chỉ còn 10 con golem tổng cộng: thân trên, thân dưới, 2 cánh tay trên, 2 cẳng tay, 2 bắp đùi, 2 cẳng chân.
Tôi không hề nghĩ rằng nó lại là loại golem hợp nhất giống như Overlord.
Nếu bạn nghĩ rằng việc chiến đấu sẽ dễ thở hơn vì nó đã chia nhỏ thì sai rồi. 10 bộ phận chia nhỏ vẫn lớn hơn đáng kể so với Frame Gear. Chúng chắc phải to bằng Overlord.
Trong số đó, phần thân trên và thân dưới là lớn nhất. Chúng tuy không cao, nhưng lại rất rộng bề ngang.
Tất cả chúng đều có nguồn năng lượng và tinh thể Q (đóng vai trò là bộ não) riêng biệt. Có lẽ khi bộ phận điều khiển là cái đầu đã bị phá huỷ, thì các bộ phận khác phải phân tách ra vì chúng không thể hoạt động đồng bộ được nữa.
『Chúng có 10 con, và chúng ta cũng có 10 người. Vừa khít~degozaru.』
Giọng nói có phần vui vẻ của Yae phát ra qua loa. Không lẽ em ấy muốn 1 chọi 1 à?
『Vậy cháu sẽ lấy con to nhất nhé! Được không ạ?』
Alice lái Overlord đấm hai nắm tay vào nhau. Con to nhất là golem thân trên. Có ổn không vậy? Vừa nãy nó đã đỡ được đòn “Cannon Knuckle” đấy.
Nhưng cũng hợp lý vì Overlord là chiến cơ to nhất của chúng tôi. Mặc dù sẽ hơi khó ăn nhưng “Cannon Knuckle” không phải là vũ khí duy nhất của Overlord, nên chắc là sẽ ổn thôi… tôi muốn nghĩ như vậy.
『Trước tiên, chúng ta nên xử những con nhìn yếu hơn trước. Sau đó, tất cả sẽ chia nhóm ra tiêu diệt những con còn lại.』
Tôi hiểu những gì Yumina muốn truyền đạt. Em ấy định giảm số lượng của chúng để tạo lợi thế quân số.
Trong những bộ truyện shounen manga, trong một cuộc chiến 5 – 5, các nhân vật sẽ chia ra 1 chọi 1 để solo nhau. Nhưng đây là hỗn chiến, vì thế tập trung hội đồng 5 chọi 1 để giảm số lượng kẻ địch xuống còn 5 – 4 và cứ thế thì sẽ hiệu quả hơn. Tất nhiên, đối phương cũng sẽ giở bài y chang chúng tôi, vì thế việc cần làm là phải tìm cho ra kẻ yếu nhất bên phe đối phương.
Và mục tiêu của chúng tôi là hai cỗ máy bắp đùi trái và phải. So với những con còn lại, chúng có vẻ mảnh dẻ hơn.
Gigantes vốn có đôi chân với độ dài khiêm tốn. Thế nhưng để chống đỡ được cơ thể khổng lồ đó, tôi sẽ không ngạc nhiên lắm nếu chúng cực kỳ rắn chắc.
『Chúng ta cần phải chiếm thế chủ động.』
Brunhilde của Yumina chĩa khẩu súng bắn tỉa về phía một trong hai con golem bắp đùi.
『Hãy tập trung hoả lực từ bên ngoài tầm chiến đấu của kẻ địch.』
Leen điều khiển Grimgerde mở giáp vai, chân và ngực ra, để lộ những dàn phóng tên lửa. Tay phải Grimgerde xách một khẩu Gatling, và 5 khẩu Vulcan được trang bị ở 5 đầu ngón tay trái cũng hướng về cùng con golem với Yumina.
『Xử nó nào.』
Được trang bị một khẩu pháo khổng lồ, Waltraute dạng C của Lou cũng khoá mục tiêu vào con golem đó.
『『『Khai hoả.』』』
Hàng trăm viên đạn đồng loạt bắn ra, biến con golem bắp đùi thành một cái tổ ong. Con golem bắp đùi có vẻ không được trang bị nặng bằng phần ngực, nó bị thổi bay về phía sau.
9 cỗ máy còn lại lập tức phản ứng. Có thể chia chúng thành 2 nhóm, nhóm thu về tư thế phòng thủ, và nhóm chuẩn bị phản công.
Hai con cánh tay trên có vẻ sở hữu tầm tấn công xa, chúng bắn những quả tên lửa về phía chúng tôi bằng những bộ phận từng là vai của Gigantes.
Nhóm Yumina nhanh chóng tách ra để tránh cơn mưa tên lửa.
Lúc này, con golem bắp đùi mà chúng tôi tập trung tiêu diệt vừa nãy đã đứng dậy, nhưng phần giáp của nó đã bong ra, hơn nữa còn có khói và hơi nước bốc lên từ khắp cơ thể. Cái thứ này vẫn chưa dừng hoạt động sau khi hứng cả rổ đạn cơ à. Cũng cứng cựa đấy ──.
『”Cannon Knuckle”!』
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy, con golem đó ăn luôn quả đấm hoả tiễn từ Overlord do Alice điều khiển.
Đúng như dự đoán, nó không thể tái tạo với mức độ thiệt hại đó.
Vậy là còn 9 con.
『Tiêu diệt con còn lại nào.』
Theo chỉ thị của Yumina, bộ ba tấn công tầm xa một lần nữa tập trung hoả lực vào con golem bắp đùi còn lại. Lần này, Helmwige của Linze đã lao từ trên trời xuống và kết liễu nó bằng đôi cánh làm từ vật liệu tinh thể.
Còn 8 “em”.
Hai con golem cánh tay trên bắn tên lửa vào Helmwige đang bay trên bầu trời.
Helmwige của Linze chao lượn, dễ dàng né tránh mưa bom bão đạn. Em ấy lái giỏi như thế từ bao giờ vậy nhỉ… nhìn cứ như phi công ưu tú (ACE) ấy.
Nói mới nhớ, khi chúng tôi đến Trái đất hưởng tuần trăng mật, em ấy đã dễ dàng phá đảo mấy con game bắn nhau ở trung tâm giải trí.
『Để đám bắn tên lửa ấy cho Hilda-dono và tớ lo~degozaru.』
『Đúng vậy. Bọn này là phù hợp nhất.』
Schwertleite của Yae và Siegrune của Hilda lao về phía hai con golem cánh tay trên.
Đúng như vai trò tấn công tầm xa, chúng có hệ thống tên lửa ở sau lưng, súng Gatling ở hai bên hông và hai tấm khiên lớn trên vai. Tuy vậy, chúng cũng được trang bị thương làm vũ khí cận chiến.
Thế nhưng chỉ nhiêu đó thì Yae và Hilda, những bậc thầy kiếm thuật, sẽ có lợi thế nếu ép được chúng phải đánh cận chiến. Thông thường đây là điều bất khả thi giữa mưa bom bão đạn, nhưng với hai em ấy thì đó là chuyện bình thường. Cả hai toàn chém đạn như chém chuối không ấy mà…
『Thế còn hai con cẳng tay thì sao?』
『Chúng trông lù đù nhưng có vẻ rất cứng cáp.』
Đúng như Yumina và Sakura nói, hai con golem cẳng tay tạo ấn tượng rằng chúng khá là khó nhai. Cả hai nhìn cục mịch và có giáp rất dày.
『Để con! Con sẽ xử lý cả hai bọn chúng bằng Pile Bunker của mẹ Elze! Mọi người cứ để con lo! 』
『Được rồi, nhưng……. Sakura-chan, tớ nhờ cậy vào cậu nhé?』
『Nn. Được. Để tớ bảo vệ Linne.』
Như thế đối thủ của hai con golem cẳng tay sẽ là Gerhilde do Linne lái và Rossweisse của Sakura.
Sóng âm nhạc từ Rossweisse của Sakura có thể làm lớp giáp dày của lũ golem trở nên giòn hơn.
Không chịu thua kém Linne, Alice chỉ tay về phía con golem thân trên.
『Thế cháu xử con bự nhất đây!』
[Vậy nhường Ende con to nhì đó.]
『Này!? Tôi có bảo cậu quyết định hộ à!?』
Ende đốp chát lại khi nghe tôi nói vậy. Tên này ồn ào thật. Vì cậu ta cũng có trò sóng cộng hưởng giống như Rossweisse nên tôi mới để cậu ta xử mấy con khó xơi đấy chứ.
[Alice cũng muốn thấy cha mình tiêu diệt lũ xấu mà đúng không?]
『Đúng vậy ạ! Cháu rất muốn thấy luôn đó!』
『Ồ, t-thế à? Vậy thì cha sẽ làm hết sức~』
Quá dễ. Thấy Ende lật mặt nhanh như lật bánh tráng, tôi thầm nghĩ tên phụ huynh ngốc này đúng là dễ dụ. Ơ mà? Hình như tôi cũng chẳng khác cậu ta mấy.
Quay lại vấn đề, Yumina, Linze, Lou và Leen sẽ lo hai con golem cẳng chân.
Được trang bị những thanh kiếm, hai con golem đó rõ ràng là loại cận chiến. Tuy nhiên chúng không cầm kiếm mà bản thân cánh tay chúng chính là những lưỡi kiếm.
Kích cỡ của chúng tuy không bằng Overlord nhưng vẫn lớn hơn so với Frame Gear.
Mặc dù là 4 chọi 2, nhưng nhóm Yumina hầu hết đều là loại hỗ trợ tầm xa. Chìa khoá chiến thắng là giữ được khoảng cách với đối thủ và không để chúng áp sát.
『Chiến nào!』
Gerhilde của Linne lập tức lao về phía một trong hai con golem cẳng tay.
Ma thuật âm nhạc phát ra từ Rossweisse của Sakura để phụ trợ.
……Ể, tại sao lại là bài này?
Đây là bài hát của một nhóm nhạc rock Mỹ nổi tiếng. Nếu tôi nhớ chính xác thì nội dung bài hát kể về câu chuyện của tay hát chính khi anh ta phát hiện cô gái mình thầm thương xuất hiện trên tạp chí người lớn…
Nhờ khả năng của chiếc nhẫn cưới nên tôi khá chắc là Sakura cũng hiểu lời nhạc bằng tiếng Anh…
Đòn sóng cộng hưởng của Rossweisse đã phát huy tác dụng thấy rõ, nó đã tạo ra những vết nứt lớn trên giáp của con golem cẳng tay.
『Đỡ này! Pile Bunker!』
Gerhilde nhảy vào trước mặt con golem cẳng tay và tung một cú đấm bằng tay phải. Pile Bunker lập tức khai hoả, đâm xuyên lớp giáp đã nứt của kẻ địch.
Chỉ với một cú đấm, lớp giáp ngoài đã rơi ra, để lộ lớp giáp trong mỏng hơn.
『Tiếp này!』
Lần này nắm đấm trái của Gerhilde gầm lên. Ầm! Bùm! Pile Bunker khai hoả, tiếp tục xé nát lớp giáp trong. Con golem cẳng tay rung lên rồi co giật trước khi ngã về phía trước.
Gerhilde nhanh chóng né ra khi con golem ngã xuống và dừng cử động. Nó đã bị hạ chỉ trong 1… à không 2 hit.
『Nhào vô tiếp đê!』
Gerhilde quay sang con golem cẳng tay còn lại, nhưng nó đột nhiên dùng thứ từng là tay trái của Gigantes nằm ở sau lưng mà bắn về phía con bé.
『Oa!?』
Linne nhanh chóng né tránh, nhưng đã không kịp và bị bàn tay trái khổng lồ nắm lấy.
Nguy hiểm quá!? Tôi phải can thiệp thôi...! Khi tôi nghiêng người về trước, những thanh Fragarach phi tới, tập trung chém ngón tay cái đang nắm chiến cơ của Linne.
Gerhilde thoát khỏi bàn tay trái khi ngón tay cái đã thả ra.
『Nguy hiểm thật...!』
『Con đã chủ quan chỉ vì kẻ thù thứ nhất quá yếu, do đó nên nó mới có thể tấn công bất ngờ đấy. Phải luôn cẩn thận, được chứ?』
『Vâng……』
Linne có vẻ ủ rũ khi bị Sakura nhắc nhở. Đúng là con đầu tiên đã bị con bé xử đẹp. Do đó cũng không trách được khi con bé nghĩ mình có thể dễ dàng xử nốt con còn lại.
Nhìn qua nơi khác, Overlord của Alice và con golem thân trên khổng lồ đang tung hai nắm đấm vào nhau như thể muốn đọ xem ai khoẻ hơn.
『Haaaaaah!』
Sức mạnh thuần của Overlord là kinh khủng nhất, vượt mặt Reginleiv của tôi và toàn bộ Frame Gear còn lại.
Bộ đẩy nằm sau lưng gầm lên, đẩy Overlord về phía trước.
Thấy không thể đọ lại nổi, con golem thân trên chĩa khẩu Vulcan nằm trên vai thẳng vào mặt Overlord.
『Đừng mơ!』
Alice hét lên và đập vào đầu con golem thân trên bằng một đòn headbutt. Con golem loạng choạng lùi về sau rồi khuỵu xuống.
Cái gì thế này… Cảm giác cứ như tôi đang xem đấu vật chuyên nghiệp ấy.
Con golem nhanh chóng đứng dậy và tung một cú đấm về phía Overlord. Alice dùng tay trái chặn đòn tấn công rồi tung nắm đấm phải phản công.
Cú đấm chắc chắn đã trúng cơ thể, nhưng con golem không hề mảy may suy chuyển. Bộ giáp của nó vẫn còn khả năng hấp thụ sát thương à?
Đòn headbutt vừa nãy chắc chỉ làm cái cơ thể có hình tam giác ngược của nó mất thăng bằng một tí chứ chẳng có sát thương gì.
Con golem có vẻ vô cùng tự tin về khả năng phòng thủ của mình, nó không thèm đỡ mà tấn công ngược lại, buộc Overlord phải chuyển về thế phòng thủ.
『Bực rồi nha!』
Máy khoan nằm dưới chân Overlord tách ra và gắn vào tay phải. Overlord tung nắm đấm mũi khoan vào con golem đang chiếm lợi thế.
Tuy nhiên, nó chỉ xuyên qua lớp giáp hấp thụ sát thương được một chút.
『Chết ngươi rồi!』
Cùng với tiếng hét của Alice, mũi khoan bắt đầu xoay với tốc độ cao. Từng chút một, mũi khoan dần dần xé toạc lớp giáp.
『”Prisma Rose”!』
Rắc! Một vết nứt xuất hiện trên bề mặt giáp. Những cái gai tinh thể mọc ra từ bên trong bộ giáp và đâm con golem. Một lát sau, con golem thân trên ngã xuống đất và ngừng hoạt động.
“Prisma Rose” đã được sử dụng khi mũi khoan đang khoan bộ giáp.
Và những cái gai tinh thể đó đã tiêu diệt con golem từ bên trong.
Nhưng mà, điều đó cũng đồng nghĩa với việc máy móc bên trong đã tiêu tùng… Dường như tôi có thể nghe thấy tiếng hét thống khổ của Coon đang xem màn hình…
『Cha, con làm được rồi!』
Người mà Alice gọi, Ende đang chiến đấu với con golem thân dưới.
Con golem thân dưới có đôi chân ngắn, cục mịch và đôi tay thon dài được gắn hai khẩu Gatling.
Sử dụng khả năng cơ động của Dragoon, Ende nhẹ nhàng tránh né làn mưa đạn.
Con golem thân dưới thậm chí còn không thể đánh trúng nổi một đòn trước đối thủ quá cơ động.
『Bên Alice có vẻ đã xong rồi, nên giờ ta sẽ tiễn ngươi đi luôn.』
Dragoon lấy tay rút hai thanh đoản kiếm ở hông ra.
Bộ đẩy siêu tốc được nâng lên tối đa, đẩy Dragoon phóng đi, cắt ngọt đôi tay mảnh khảnh của con golem khi cả hai lướt qua nhau. Ende sau đó điều khiển chiến cơ quay ngoắt lại và cắt nốt hai chi cuối.
Chuỗi tấn công của Dragoon tiếp tục từ mọi hướng. Trước khả năng cơ động kinh khủng đó, đối phương chỉ còn biết bó tay chịu trói.
『Đây là kết thúc.』
Cặp đoản kiếm của Dragoon đâm xuyên qua con golem. Khói từ cơ thể nó bốc lên, đối phương đã ngừng hoạt động.
Đúng là một trận đấu một chiều. Mà, bọn này làm sao có cửa với chúng tôi được… Đặc biệt là khi đối thủ còn là Ende nữa chứ.
『Thế nào, Alice! Cha cũng mạnh mà phải không!?』
Ende quay lại nhìn Alice, nhưng cô con gái rượu của cậu ta đã đi đâu mất.
Sau khi trận đấu ngã ngũ, Alice đã đi giúp những người khác.
『Đi mất rồi...!』
Thật đáng thương… Tôi hiểu cảm giác của cậu, ông bố ạ. Cậu đã làm hết sức rồi.
Ende vội vàng điều khiển Dragoon chạy về hướng Alice đang hội quân với nhóm Yumina.
Nhân tiện, Linne mới vừa tiễn con golem cẳng tay thứ hai về chầu trời.
Trận đấu giữa Yae và Hilda với hai con golem cánh tay trên biết phóng tên lửa cũng kết thúc. Tất nhiên là hai em ấy không có lấy một vết trầy.
Như vậy, chỉ còn hai con golem cẳng chân đang được nhóm Yumina xử lý. Thế trận bây giờ là 2 chọi 10. Bọn tôi thắng chắc rồi. Trông chúng cũng chả mạnh gì lắm.
Sức mạnh thật sự của chúng là khả năng kết hợp thành Gigantes. Một khi đã tách ra, chúng sẽ dễ dàng bị đánh bại vì đã vứt bỏ thế mạnh của mình.
Nghĩ theo hướng đó, thì cú đá trời giáng vào đầu buộc Gigantes phải tách ra chính là đòn quyết định.
Như vậy Linne chính là MVP của ngày hôm nay. Đúng là con gái tôi có khác. Hư hư.
[Ôi trời, ta cứ nghĩ là sẽ hỗn loạn lắm, nhưng hoá ra cũng thú vị đấy chứ~]
[Kia là một vũ khí huỷ diệt. Rốt cuộc nó đã ở đâu thế…]
Ở một chỗ khá xa Isenburg nơi nhóm Touya đang chiến đấu, có hai cái bóng đang âm thầm theo dõi.
Một kẻ là ả phụ nữ tóc đỏ đeo mặt nạ domino.
Kẻ còn lại là một người đàn ông đội chiếc mũ tròn trông giống như mũ lặn.
Ả phụ nữ cầm một chiếc chuỳ màu cam, còn tên đàn ông có một cây rìu mà xanh dương.
Tangerine và Indigo, những “Sứ đồ của Ác thần”, đã tới đây sau khi nhận được báo cáo của một con golem trong khu vực bằng ma thuật dịch chuyển của món vũ khí “Deep Blue” của Indigo.
Touya đã thử [Search] trong khu vực để đề phòng, nhưng cậu ta đã đặt yêu cầu quá chi tiết là “golem Ác ma” trong khi thứ đó lại là một con golem bình thường.
[Những con golem khổng lồ của Brunhild… Đây là lần đầu ta thấy chúng, nhưng khả năng chiến đấu của lũ này thật đáng kinh ngạc. Scarlet nói đúng, sản phẩm của chúng ta vẫn chưa đọ được đâu.]
[Hừ. Nói như ngươi thì sao có thể làm được việc hả?]
Tangerine nói bằng giọng tự giễu. Thế nhưng cô ta liền bị Indigo mắng ngược lại.
[Ngươi lo cái gì. Scarlet sẽ chế tạo được một cỗ máy vượt xa bọn chúng thôi. Đó là lý do chúng ta đi khắp thế giới tìm kiếm Ark. Với di sản mà Chrome Lanches để lại thì điều đó không phải là bất khả thi. Đó sẽ là mầm mống cho sự ra đời của một vị Thần mới.]
[Hmm, tên nhà ngươi tự tin quá nhỉ. Tính ngoan đạo đó là do ngươi từng là một mục sư à? Mà thôi kệ ngươi. Ta chỉ cần thế giới này chìm trong đau khổ là được.]
Tangerine chán nản đặt cây chuỳ có tên “Halloween” lên vai. Mặc dù tự gọi bản thân là “Sứ đồ của Ác thần” nhưng không ai trong số chúng là những con chiên ngoan đạo cả.
[Cơ mà, ra về tay không thì mệt đấy. Ta phải đem ít quà lưu niệm về cho Scarlet thôi, đúng không?]
Nói xong, một nụ cười ghê rợn hiện lên qua chiếc mũ lặn của Indigo.
『“Cannon Knuckle”!』
Overlord tung đòn kết liễu, đấm con golem cẳng chân tan xác. Trời ạ, kiểu gì Coon và nhóm bà Tiến sĩ cũng sẽ phàn nàn về cái này thôi.
『Hooray! Chúng ta xử hết rồi!』
Tôi nghe thấy giọng nói hồ hởi của Linne đang lái Gerhilde. Đã xong rồi à? Vụ này kết thúc nhanh gọn hơn tôi tưởng.
Cơ mà, rốt cuộc thì tôi chẳng được làm cái gì cả…
Liệu điều này có tạo ấn tượng xấu với những đối tác đang xem chúng tôi qua màn hình không nhỉ...?
Kiểu như tôi là một gã chồng tồi tệ để vợ mình làm hết mọi thứ và ngồi nhìn từ trên cao ấy…
Tệ thật, ít nhất bây giờ tôi phải làm gì đó. Trước mắt, tôi sẽ thu thập toàn bộ những mảnh vỡ của Gigantes, và khi chuẩn bị mở [Storage], đột nhiên bong bóng màu xanh dương từ đâu ra bao bọc lấy con golem phần đầu và phần thân trên của Gigantes. Sau đó chúng biến mất như thể đã rơi xuống nước.
[Cái…!?]
『Touya-san! Có ai đó trên đồi ở hướng 3 giờ!』
Chĩa camera của Reginleiv theo hướng Yumina chỉ, tôi nhìn thấy hai cái bóng trên đồi chìm xuống và biến mất giống như hai con golem vừa nãy.
Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua, nhưng chúng là một ả phụ nữ tóc đỏ và một tên mặc bộ đồ lặn. Không lẽ nào… chúng chính là lũ Sứ đồ của Ác thần!?
[“Tìm kiếm! Sứ đồ của Ác thần”!]
『Đang tìm kiếm…………Kết thúc tìm kiếm. Không có đối tượng phù hợp.』
Kuh, bị kết giới chặn lại rồi! Tôi đã thử tìm kiếm những bộ phận Gigantes nhưng cũng không có kết quả. Đây hình như không phải là ma thuật dịch chuyển bình thường. Nó không phải là “Dịch chuyển đa không gian” đó chứ…?
[Chậc, đúng là một lũ cướp cơ hội…]
Lại giống như lần con tàu Ark. Đáng lẽ tôi nên cẩn thận hơn bởi đối phương cũng có kẻ biết sử dụng ma thuật dịch chuyển mới phải. Rắc rối rồi đây…
Tôi nhanh chóng chuyển những gì còn lại của Gigantes vào [Storage] trước khi chúng lại bị cướp mất. Cơ mà sao bọn chúng chỉ lấy phần đầu và thân trên nhỉ. Liệu hai là giới hạn dịch chuyển, hay là chúng không cần gì khác ngoài hai bộ phận đó?
Dám hành động lộ liễu như thế này… Đây chắc hẳn là lời tuyên chiến.
Trong khi đang ngồi trầm tư trong buồng lái Reginleiv, tôi nghe thấy tiếng nhạc chuông smartphone đặt trước mặt.
Ugh. Là Coon gọi. Có lẽ… không, chắc chắn là con bé đã quan sát toàn bộ sự việc qua màn hình…
Nhưng đây là tình huống bất khả kháng, làm sao tôi có thể phản ứng kịp khi không ai có thể nghĩ rằng nó sẽ xảy ra chứ… đó cũng là lỗi của tôi sao?
Tiếng nhạc chuông nghe có vẻ hối hả hơn như muốn hét lên “Đừng có lý do lý trấu nữa và bắt máy đi!”. Mặc dù rất muốn bơ nó nhưng tôi không thể nào không ấn vào nút gọi được. Hàaa…