[Trời ơi là trời! Thật quá thể! Con đã dặn cha đừng phá hoại nó quá mức cần thiết, vậy mà nó đã phế hết nửa người là thế nào!? Cha đã làm cái quái gì ngoài đó vậy hả!?]
[Cha có làm gì đâu chứ… nên nó đâu phải là lỗi…!]
[Đừng có viện cớ nữa!]
Coon đang phát khùng.
Nhưng tôi cũng hiểu cho con bé. Chúng tôi gần như đã phá huỷ con golem được chế tạo từ những tinh hoa công nghệ của nền văn minh cổ đại, một vũ khí huỷ diệt cực kì hiếm gặp.
Hai bắp đùi đã biến thành hai cái tổ ong, hai cẳng tay thì rạn nứt khắp nơi vì dính chiêu của Sakura. Dù phần thân dưới do Ende xử lý và hai cánh tay trên do Yae và Hilda đảm nhận thì ở tình trạng khá khẩm hơn, nhưng hai cẳng chân cũng nát tươm sau khi ăn Cannon Knuckle của Overlord.
Phần đầu chứa Tinh thể Q (tức bộ não của Gigantes) và phần thân trên chứa Khối G (là nguồn cung cấp năng lượng khổng lồ cho nó) thì đã bị lũ Sứ đồ chôm mất.
Ngay cả một người không phải Coon cũng sẽ phát bực vì sai sót này. Tôi không thể biện minh gì cho sự bất cẩn của mình.
Thế nhưng, việc con golem bị đánh đến phế nửa người đâu phải là lỗi của tôi?
[Cha không hiểu sao!? Con Gigantes đó là một báu vật vô giá do các kĩ sư golem cổ đại để lại đó!? Đúng là chúng ta có thể tái tạo lại nó ở Babylon! Nhưng đó không phải vấn đề! Vấn đề là nó được chế tạo bằng vô số lần thử và sai, từ công sức và mồ hôi nước mắt của những người kĩ sư! Cha có đang nghe không vậy!?]
[Hở? À, ờ, có nghe, có nghe mà. Xin lỗi con. Rồi thế thì sao?]
[Cha chẳng thèm nghe gì cả!]
Coon nổi khùng hơn nữa.
Con bé nhìn rất giống mẹ mình mỗi khi nổi giận… Đột nhiên tôi lại thấy hoài niệm… Tôi nhớ Leen ngày trước cũng từng la ó ầm ĩ thế này.
Nghĩ về việc đứa trẻ này được thừa hưởng những gì từ mẹ mình làm lòng tôi tự nhiên cảm thấy vui.
[Cha cười cái gì hả! Con đang thật sự rất bực đó!?]
[Ừ, cho cha xin lỗi…]
Trận lôi đình của Coon giáng ầm xuống khi tôi nhoẻn miệng cười. Hình như tôi vừa đổ thêm dầu vào lửa.
[Bình tĩnh lại đi. Đâu phải là con không tính tới chuyện nó sẽ te tua thế này đâu phải không?]
[Chuyện đó… thì đúng, nhưng mà…]
Elze, người vốn không tham gia vào cuộc chiến, chen vào. Tạ ơn trời. Con bé này đã bắt tôi quỳ seiza và thuyết giáo suốt 30 phút liền đấy.
[Thôi, không sao đâu. Chúng ta vẫn có thể thu được nhiều công nghệ sau khi tháo dỡ những bộ phận kia mà. So với việc cả quốc gia bị huỷ diệt thì thế này vẫn nhẹ chán.]
[Ngài nói thế thật đỡ cho tôi quá…]
Quốc vương Gandhilis cũng nói đỡ cho tôi với ánh mắt khó xử. Không lẽ Coon cố ý nổi khùng với tôi ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế này là để ngài Quốc vương không còn cơ hội trách móc tôi nữa chăng?
[Thế nhưng mà! Thật sự quá là lãng phí…!]
…Hoặc là không.
[Trước mắt, chúng ta sẽ tháo dỡ Gigantes ở Agartha này và tiến hành phân tích nó nhé? Tôi nóng lòng lắm rồi đó.]
[Được. Ta rất mong được hợp tác với các cô.]
Tiến sĩ vừa nói với Quốc vương Gandhilis vừa chạm vào phần thân dưới mà tôi lấy ra từ [Storage]… Tôi có cảm giác cái bà này vừa dùng [Analyze] và tiến hành phân tích nó hết rồi.
[Và còn một điều nữa. Chúng ta phải làm gì với Agartha đây…]
[Hừm. Thành phố này nằm trong lãnh thổ Vương quốc chúng ta, thế nhưng nó lại tồn tại trước khi đất nước được thành lập. Vì lẽ đó, chúng ta sẽ phải công nhận quyền tự trị của cư dân ở đây. Nhưng ngặt nỗi toàn bộ cư dân của thành phố đều là golem cả…]
Những chủ nhân của Perlusica và các golem ở đây đều đã qua đời từ lâu, biến thành phố này thành một nơi vô chủ. Chính vì cư dân đã chết hết và không có hậu duệ nên hệ thống chủ nhân thứ hai cũng vô dụng.
Trong trường hợp này, thông thường người ta sẽ reset con golem và lập một khế ước mới…
[Không được! Chúng là những di sản còn sót lại sau Đại chiến golem cổ đại cơ mà!? Chúng ta không thể xoá kí ức của chúng! Mặc dù đã trải qua quá trình ngủ đông nhưng việc chúng vẫn còn nguyên hình dạng con người và lưu giữ cả kí ức là một điều vô cùng đáng giá đó!?]
Kĩ sư Elka cật lực phản đối. Chúng tôi đã tìm thấy nhiều con golem vẫn còn giữ nguyên kí ức của mình, tương tự như Crown trắng Albus của chúng tôi và Crown xanh dương Blau của Robert.
Tuy nhiên, để tìm được một con golem hình nhân vừa gần gũi với con người, vừa giữ được kí ức là điều gần như bất khả thi.
Đó là bởi golem hình nhân thường được chế tạo rất tinh xảo. Điều này khiến chúng trở nên dễ hỏng. Ngoài ra, chúng còn thường xuyên được chuyển giao từ tay người này sang người khác.
Mỗi khi được chuyển giao cho một người không cùng huyết thống, con golem sẽ được reset để thực hiện khế ước mới, vì vậy nên không đời nào chúng vẫn còn lưu giữ kí ức về nền văn minh cổ đại.
Nói đi cũng phải nói lại, những golem hình nhân được dựa trên đời sống con người. Vì thế, chúng vẫn có giá trị nghiên cứu về phong tục tập quán và đời sống của cư dân ở thời kì nền văn minh cổ đại.
Ít nhất thì Perlusica vẫn còn những kí ức. Việc xoá kí ức của cô ấy cũng giống như quẳng một mảnh ghép lịch sử vô giá vào sọt rác.
Vì vậy nên cô ấy sẽ không thể có chủ nhân mới. Tôi nghĩ mình không cần phải nói ra điều này.
Perlusica tuy là một golem, nhưng cô ấy có ý chí riêng, do đó lựa chọn tốt nhất có lẽ là để cô ấy tiếp tục cai quản và bảo tồn thành phố dưới lòng đất này.
Quốc vương Gandhilis đồng ý với ý tưởng biến Agartha thành trạm trung chuyển cho đường hầm của tôi. Vì vốn được chế tạo là golem hình nhân để phục vụ cho con người, Perlusica cũng không phản đối đề xuất này.
Ấy quên mất, ban nãy chúng tôi đang đào hầm dở… Giờ phải quay lại làm việc đúng là mệt quá.
[Anh nói mệt là sao? Từ đầu đến giờ anh đã làm gì đâu.]
[Elze cũng không làm gì thì giúp anh với nhé.]
[Nhưng em không thể dùng Thổ thuật. Nếu anh cần người giúp đào hầm thì nhờ Ende ấy. Cậu ta được việc hơn nhiều.]
[Ể!? Tôi không liên quan gì tới vụ này hết nha!?]
Bị đồng môn khoá dưới đùn đẩy trách nhiệm, tên đồng môn khoá trên vội vã kêu lên.
Coon vẫn còn bực tức vụ con Gigantes nên chắc sẽ không chịu giúp tôi, còn Leen thì đã thấm mệt sau trận chiến. Vì thế, tôi chọn cậu, Ende!
[Lần này là gì đây!? Đừng có coi tôi là con trâu của mấy người nhé!]
Ende sướt mướt phản đối. Tên này nói nhảm cái gì vậy? Chính cậu ta đã tự đặt mình vào vị thế đó để chúng tôi sử dụng cơ mà.
[Đi nào. Tôi sẽ san bằng mọi thứ, còn cậu lo việc đào.]
Tôi dùng [Power Rise] lôi cổ Ende đi bằng vũ lực. Làm xong sớm thì về sớm hiểu chưa tên kia.
[Ê này, Touya!? A-Alice, ngăn tên này giúp cha với!]
[Cha cố lên nhé!]
[Ồ, được! Cha sẽ cố hết sức!]
Tạ ơn trời, nhờ có Alice mà tên này dễ trị hơn nhiều.
Trong khi những hỗn loạn đang diễn ra ở Vương quốc Thép, thì tại Đế Đô Galleria của Đế quốc Regulus-.
[Mình không có đủ tiền…]
Kuon nhìn vào trong ví và thở dài. Cậu hiện đang ngồi trên băng ghế gần đài phun nước trong công viên trung tâm, phía trước mặt là con đường chính tấp nập của Đế Đô.
『Chuyện tiền bạc à? Con người toàn bị chi phối bởi những thứ kì quặc nhỉ.』
Một giọng nói phát ra từ thanh kiếm nằm dựa vào thành ghế. Hiện tại không có ai ở gần đó, nên chỉ có mình cậu nghe thấy giọng nói.
『Tôi không hiểu, lộ phí để đến quê nhà của Thiếu chủ đắt đến thế à?』
[Không, nó không đắt, chúng ta có thể đi với số tiền ta có.]
『Vậy thì vấn đề là gì?』
[Ta không có đủ tiền mua quà lưu niệm…]
Cậu bé 6 tuổi vừa lẩm bẩm vừa thở dài. Khuôn mặt cậu hiện rõ sự đau khổ và tuyệt vọng. Chúng không phải là những cảm xúc mà một cậu bé 6 tuổi sẽ có.
『Quà lưu niệm á? Tôi thấy không mua quà thì cũng có sao đâu chứ…』
[Không đâu. Cha mẹ ta thì không bận tâm đến việc đó, nhưng các chị của ta chắc chắn sẽ phàn nàn cho xem. Nó đã thành cái lệ rồi.]
Cậu bé có 7 chị gái. Elna, người hiền dịu nhất trong số họ, có thể sẽ không nói gì, nhưng 6 người còn lại thì chắc chắn là có. Ngay cả cô em gái duy nhất của cậu, Steph, cũng sẽ không vừa lòng nếu cô bé không có quà lưu niệm.
Vì vậy, cậu không có lựa chọn nào ngoài móc ví mua quà. Thế nhưng, sau khi trừ đi lộ phí thì cậu lại không đủ tiền để mua quà cho từng ấy người. Còn nếu mua thứ gì đó quá rẻ tiền, cậu có thể cũng sẽ bị chỉ trích.
[Mình cũng không có thứ gì có thể đổi ra tiền…]
『Sao cậu lại nhìn tôi như thế!? Cậu đang tính bán tôi đúng không!』
Kuon thật sự không định bán Silver. Là một golem Legacy, thanh kiếm sẽ rất được giá cho dù có bán ở Lục địa Đông, nhưng nếu làm thế thì cơn thịnh nộ của Coon sẽ giáng xuống đầu cậu.
Hoàng đế, người trị vì Đế quốc Regulus, là ông ngoại của Ashia. Vì lẽ đó, Kuon cũng là một người cháu ngoại không cùng huyết thống, nhưng cậu không thể cứ thản nhiên tới Cung điện và bảo: “Cháu là cháu ngoại của ông, vì thế xin hãy cho cháu một ít tiền”.
[Có điên mới tin ấy…]
Thật ra, Touya đã nói chuyện này với Hoàng đế, vậy nên vấn đề sẽ được giải quyết nếu cậu đến Cung điện, nhưng Kuon không thể nào biết điều này.
[Trong trường hợp tệ nhất, chúng ta sẽ lấy lộ phí mua quà lưu niệm và tìm cách đi bộ về Brunhild… Biết thế này thì mình đã kiếm ít tiền ở làng elf rồi…]
Kuon khoanh tay lại, vừa cúi đầu vừa thở dài. Bỗng nhiên, Silver đặt cạnh cậu nói bằng một giọng nhỏ để không bị ai nghe thấy.
『Thiếu chủ, thiếu chủ. Nhìn kìa. Có chuyện gì thế nhỉ?』
[Hử?]
Kuon ngẩng mặt lên, cậu thấy một đám đông đang tụ tập quanh đài phun nước. Có hai người đàn ông đang nói gì đó trước đám đông đang tụ tập.
[Hãy chiêm ngưỡng đi! Đây chính là tuyệt tác máy móc, được gọi là “golem” ở Lục địa Tây! Nó sẽ trở thành nô lệ mới thay thế cho nô lệ con người!]
[Và anh chàng này là dòng Legacy được khai quật ở những tàn tích cổ đại, chứa đựng sức mạnh kinh người! Các vị sẽ không thể tìm được nơi nào có giá thấp như ở đây đâu, nhanh tay mua đi nào!]
Kuon luồn lách qua đám đông đến trước mặt hai người đàn ông đang nói.
Hai kẻ đang nhiệt tình quảng cáo sản phẩm cho khách hàng bao gồm một tên hói to con, thô kệch và một tên mảnh khảnh với ánh mắt gian xảo và cái mũi khoằm. Phía sau chúng là một con golem to lớn và đen bóng. Trên cổ nó có đeo một tấm thẻ ghi giá tiền.
Nó cao gần 4m. Cơ thể đồ sộ, cái đầu tí hon. Tay và chân to lớn. Nhìn thoáng qua thì nó có vẻ thuộc loại golem khuân vác.
[Nó có di chuyển được không? Cho bọn tôi xem thử đi.]
[Tất nhiên rồi. Này, chào mọi người đi!]
Khi tên đàn ông mũi khoằm ra lệnh, con golem lập tức giơ hai tay nó lên quá đầu. Thấy thế, đám đông phấn khích ồ lên.
Trong số đó, một người đàn ông đầy đặn, ăn mặc ra dáng thương nhân hỏi tên mũi khoằm.
[Hmm. Thứ này khoẻ cỡ nào?]
[Nó có thể dễ dàng nâng một chiếc xe ngựa. Quý khách có thể dùng nó để vận chuyển hàng hoá, cũng như hộ tống cho chuyến đi. Mức giá này là quá hời rồi.]
Người thương nhân đầy đặn kia suy nghĩ một lúc, rồi quyết định móc ví ra.
[Được, tôi sẽ mua nó.]
[Tôi nghĩ là không nên đâu.]
Giọng nói bất thình lình từ dưới chân làm người thương nhân giật mình và nhìn xuống.
Đó là một cậu bé tầm 5, 6 tuổi với mái tóc vàng buộc ra sau lưng. Cậu đang cầm trên tay một thanh đoản kiếm nằm trong bao.
Người thương nhân cảm thấy cậu bé toát ra khí chất khác hẳn so với những đứa trẻ bình thường. Chính cậu đã cảnh báo ông đừng nên mua nó.
Nhớ lại người anh trai mà ông kính trọng từng nói: “Hãy nghe theo trực giác mách bảo”, người thương nhân hỏi cậu bé.
[Tại sao vậy? Ta nghĩ đây không phải một thương vụ tồi với mức giá đó.]
[Nếu kia thật sự là một con golem Legacy thì đúng vậy. Nhưng nó là giả.]
[Oắt con đừng có buộc tội vô căn cứ! Mày định phá hoại kế sinh nhai của người khác đấy à! Cút đi!]
Tên đô con đầu hói bước đến định tống cổ Kuon đi, nhưng cậu đã nhanh nhẹn né lấy bàn tay đang vươn tới và thuận đà nhảy lên vai con golem.
Rồi cậu đập đầu con golem thật mạnh bằng thanh kiếm vẫn còn nằm nguyên trong bao. Một âm thanh kim loại chói tai vang lên.
[Nghe thấy chứ. Nó hoàn toàn rỗng tuếch, phải không? Tinh thể Q, trung tâm điều khiển con golem, đi đâu mất rồi?]
Mặc cho Silver càu nhàu: “Thiếu chủ, làm ơn nhẹ nhàng với tôi một chút…” nhưng Kuon chẳng để tâm đến nó.
[Q gì cơ…? Bớt xàm chó và cút khỏi đây mau! Này, đến mi đó!]
Nghe thấy tên mảnh khảnh mũi khoằm ra lệnh, con golem đen bóng liền di chuyển và định túm lấy Kuon đang ngồi trên vai.
Kuon né tránh và nhảy xuống đất, cậu rút Silver nằm trong bao ra và chém toạc phần giáp ngực của con golem.
Tấm giáp ngực rơi xuống, để lộ bên trong ra trước bàn dân thiên hạ. Ở bên trong là một tên lùn với khuôn mặt sợ sệt đang ngồi điều khiển cỗ máy bằng những cái nút bấm và cần gạt.
[Đây chẳng phải golem gì cả, chỉ là Dverg mà thôi.]
Dverg là những cỗ máy dân dụng được Công ty Strand bày bán. Không như golem, những cỗ máy này sẽ không di chuyển nếu không có ai điều khiển chúng.
Nhìn chung, dòng sản phẩm này chưa được phát hành rộng rãi ra toàn thế giới, hầu hết chúng mới chỉ được dùng trong những dự án quốc gia.
Giá của Dverg cũng khá là chát, nhưng vẫn rẻ chán so với golem dòng Legacy.
Nói cách khác, hai kẻ… à không, ba kẻ này bao gồm cả tên đang lái Dverg, đang tính lừa đảo một số tiền lớn bằng chiêu trò treo đầu dê bán thịt chó.
Kuon tự hỏi tên lùn kia sẽ trốn khỏi con Dverg như thế nào, và cậu nhanh chóng hiểu ra rằng hắn sẽ tẩu thoát nhân lúc nửa đêm.
[Chậc…! Thằng ôn con! Mày nghĩ thế là hay à!]
Tên đô con đầu hói lao tới định đá cậu, nhưng Kuon đã né đòn và tặng ngược lại hắn một cú vào thắt lưng.
[[Paralyze].]
[Gee!?]
Với tiếng kêu nghe như con ếch sắp lên thớt, tên đàn ông ngã rầm xuống đất.
Kuon thuận đà dùng Silver chém đứt luôn hai tay và chân của Dverg.
[Buh!?]
Dverg ngã về phía trước, làm tên lùn ngồi bên trong không thể thoát ra ngoài.
[Kuh…!]
[Đừng để hắn thoát!]
[Gyaa!?]
Tên mũi khoằm định bỏ trốn nhưng đã bị một nhân chứng tóm lại và đè xuống đất. Thấy vậy, Kuon đang định kích hoạt “Cố Định Ma Nhãn” để khống chế hắn liền dừng lại.
[Này, ai đó gọi hiệp sĩ đến đi!]
[Giúp tôi trói hắn lại! Đem tên nằm dưới đống sắt vụn kia lại đây!]
Cảnh tượng những nhân chứng bắt trói ba kẻ lừa đảo diễn ra khá ầm ĩ. Họ không nghĩ Kuon có thể một mình khống chế cả ba, nhưng cậu bé không để tâm lắm và đứng phủi bụi trên quần áo. Cậu chẳng quan tâm điều gì sẽ xảy ra với bộ ba.
[Cậu bé! Cảm ơn cậu nhiều. Lũ khốn này suýt nữa là lừa được ta rồi.]
Người thương nhân cảm ơn Kuon. Nếu cậu không can thiệp, ông ta đã mua phải một con Dverg với giá cao gấp nhiều lần.
Người thương nhân đã bị món đồ quý làm mờ mắt. Trong thâm tâm, ông ta cảm thấy xấu hổ khi nghĩ đến cảnh bị anh mình cười và bảo rằng: “Chú còn non lắm”.
[Dverg và golem vẫn chưa phổ biến tại Lục địa Đông ở thời đại này. Vì thế việc ngài nhầm lẫn cũng không thể trách được.]
[Ở thời đại này?]
[À, đừng để tâm. Tôi lỡ lời thôi.]
Thật ra, golem và Dverg đã bắt đầu xuất hiện khắp Lục địa Đông, nhưng chúng quá xa xỉ và chỉ hợp túi tiền với tầng lớp thượng lưu, thành ra dân chúng chỉ mới nghe tên những cỗ máy này qua những lời truyền miệng.
Những thương nhân với đôi mắt tinh tường đã bắt đầu tới Lục địa Tây và mua về, vì thế có lẽ golem sẽ trở nên phổ biến trong tương lai không xa.
Tuy nhiên, chúng vẫn không phải thứ mà người dân bình thường có thể dễ dàng mua được.
[Ta muốn làm gì đó để trả ơn cậu… à phải rồi, cha mẹ cậu đâu?]
[À, tôi đi một mình… cha mẹ tôi hiện không có ở đây.]
[Một mình ư!? Ôi trời đất…]
Người thương nhân lại nhìn cậu bé trước mặt. Cậu trông mới chỉ 5, 6 tuổi. Mặc dù cậu có cầm một thanh kiếm và khả năng chiến đấu tốt, nhưng ông vẫn cảm thấy không an tâm khi để một cậu bé đi một mình.
[Cậu có nơi nào muốn đến không? Ta đang trên đường đến Liên bang Roadmare, ta có thể cho cậu đi nhờ.]
[À… tôi rất cảm kích, nhưng điểm đến của tôi lại nằm ngược lại… Đó là Brunhild.]
Cậu không thể đi nhờ khi mà điểm đến nằm ngược nhau hoàn toàn. Kuon cảm thấy thất vọng vì cậu đã tính tới chuyện không phải trả tiền lộ phí và sẽ dùng chúng để mua quà lưu niệm.
[Ồ, Brunhild sao! Thật tình cờ. Anh trai ta có một cửa tiệm ở Brunhild. Hiện tại, anh ấy đang ở Đế Đô và định sẽ trở về trong mấy ngày tới đấy. Để ta nhờ anh ấy cho cậu đi nhờ nhé?]
[Thật sao!? Thế thì tuyệt quá!]
Kuon vui vẻ chấp nhận lời đề nghị. Thế là cậu đã dư tiền mua quà lưu niệm. Cậu sẽ không phải nghe những lời càu nhàu từ mấy cô chị của mình. Đúng là một giấc mơ thành hiện thực.
Trong khi Kuon đang chìm trong sự vui sướng, người thương nhân nhận ra ai đó sau lưng cậu và vẫy tay.
[Anh trai! Ở đằng này!]
[Lâu lắm không gặp chú, Barrack. Ừm? Đứa trẻ này là…?]
[À, tôi là… hả!?]
Kuon xoay người lại và ngạc nhiên khi bắt gặp một hình bóng quen thuộc. Tuy trẻ hơn những gì Kuon nhớ, nhưng ông ta chính là Zannack Zenfield, người phụ trách trang phục chính thức của Hoàng gia Brunhild.
CHƯƠNG 523: HOÀNG TỬ TRỞ VỀ VÀ CROWN BẠC
Sau khi đào hầm cho Vương quốc Thép Gandhilis xong, chúng tôi quay trở về Brunhild.
Mặc dù vậy, nhóm Coon, bà Tiến sĩ, kĩ sư Elka và Professor vẫn ở lại Agartha để nghiên cứu Gigantes.
Rất nhiều kĩ sư golem bên phía Gandhilis đã kéo đến, và họ vô cùng ngạc nhiên khi thấy hai trong số những kĩ sư golem hàng đầu cũng ở đấy.
[Trời, khổ quá đi mất…]
[Anh vất vả rồi.]
Yumina bắt đầu rót trà còn tôi thì ngả người xuống chiếc ghế sofa trong phòng khách một cách mệt mỏi.
Không biết do máu chiến dâng lên sau khi nhìn chúng tôi đánh nhau với Gigantes hay sao mà lũ trẻ đã kéo tới phòng trò chơi để chơi đối kháng bằng Frame Unit.
Thôi kệ đi, đã có Elze, Hilda và Yae giám sát chúng rồi. Ngoài ra còn có tên Ende cả ngày kè kè bên Alice nữa.
[Ôi trời, ta chỉ mới vắng mặt ít hôm mà lũ trẻ đã xuất hiện đông vui quá nhỉ.]
Ngồi kề bên tôi trên chiếc ghế sofa, bà Tokie vừa cười vừa nhàn nhã uống trà do Yumina rót.
Dạo gần đây bà Tokie có việc phải trở về Thần giới. Công việc của bà ấy ở đây là sửa chữa lại rào cản thế giới, vì vậy tôi đã hơi lo không biết liệu có chuyện gì đã xảy ra.
[Vẫn còn hai đứa nữa chưa đến ạ. Đó là con trai của Yumina và con gái của Su… Sau khi tập hợp đông đủ, bọn trẻ sẽ có thể quay về tương lai phải không ạ?]
[Về chuyện đó. Có một vài rắc rối.]
Bà Tokie gượng cười rồi đặt tách trà xuống bàn.
Rắc rối ư? Không lẽ nào… chúng không thể trở về tương lai được?
[Không phải vậy. Chúng sẽ dễ dàng trở về thôi. Ta có thể đưa chúng quay về dòng thời gian ở thế giới gốc một cách bình an. Tuy nhiên, vì vài trục trặc nên ta nghĩ chúng sẽ phải nán lại đây ít lâu nữa…]
[Là sao ạ?]
[Xin lỗi. Ta chưa thể kể cho mấy đứa được. Nhưng ta hứa sau khi điều tra xong, ta sẽ kể cho các cháu nghe toàn bộ.]
Bà Tokie lại đưa tách trà lên miệng với vẻ mặt khó xử. Hmm, nhìn cũng đủ hiểu lại là chuyện phiền toái nào đó rồi… Chỉ riêng đám “Sứ đồ của Ác thần” thôi cũng đã đủ mệt, tôi không muốn có thêm rắc rối nào nữa đâu.
Khi tôi đang chìm trong những cảm giác chẳng lành, smartphone trong túi tôi bỗng dưng rung lên.
[Ơ, người gọi là Zannack-san? Hơi lạ à nha.]
Zannack-san, chủ tiệm quần áo “Vua Thời Trang Zannack”, đã nổi tiếng khắp thế giới sau khi may những bộ váy cưới cho hôn lễ của chúng tôi. Sau lần đó, ông ấy đã ngay lập tức lập một phòng ban chuyên bán trang phục hôn lễ dành cho Hoàng gia và quý tộc, và những bộ váy cưới của tiệm hiện đang đắt khách như tôm tươi.
Kể từ sau hôn lễ, ông ấy bận đến mức chúng tôi chẳng mấy khi có dịp nói chuyện với nhau. Không lẽ đã xảy ra chuyện gì à?
[Xin chào?]
『Xin chào. Là Bệ hạ đó phải không? Hả, gì cơ? Cháu muốn chuyển máy ư? Nhưng mà… thôi được, nhớ đừng thô lỗ đấy nghe rõ chưa? Xin lỗi ngài, tôi đổi máy cho người khác đây.』
Có vẻ như ông ấy đang nói chuyện với ai đó ở đầu dây bên kia. Cái người đòi chuyển máy đó là ai vậy nhỉ?
『Xin chào. Người đang gọi cha, ừm, là con Mochizuki Kuon đây. Cha có hiểu không?』
[Gì cơ!?]
Thay cho giọng Zannack-san là giọng nói của một cậu bé. Kuon? Thằng bé vừa mới nói mình là Mochizuki Kuon!?
『Ừm, cha có đang nghe thấy con nói không vậy?』
[À-à, có!? Cha có nghe thấy con! C-con thật sự là Kuon sao…!?]
『Đúng vậy ạ. Con may mắn gặp được Zannack-san ở Regulus. Đáng lẽ con nên gọi sớm hơn… nhưng con làm mất smartphone rồi.]
Đứa trẻ này… là con trai thất lạc bấy lâu nay của tôi ư? Tôi không ngờ cách nói năng của thằng bé lại trưởng thành đến vậy…
Trong khi tôi đang phân vân không biết nên vui vì con mình là một đứa trẻ hiểu chuyện hay buồn vì thằng bé chẳng giống một đứa trẻ con tí nào, thì Yumina bên cạnh tôi lập tức giật lấy cái smartphone.
[X-xin chào! C-con là Kuon đó sao!? Là mẹ đây! Con có nghe không!?]
Ờm… này, Yumina-san, như thế là thô lỗ lắm đấy? Bọn anh đang nói chuyện cơ mà…
Tôi cố lấy lại cái smartphone từ Yumina, nhưng em ấy đã né tránh một cách điệu nghệ. Trông hai chúng tôi cứ như đang tranh chấp một quả bóng rổ vậy.
[Được, được. Mẹ hiểu rồi. Ở yên nghe chưa!? Đừng đi đâu đó!]
Nói xong, Yumina cúp máy cái rụp. Ơ này, sao em lại cúp máy chứ!
[Touya-san! Là Đế Đô Regulus! Phía trước trạm xe ngựa ở Quận trung tâm! Chúng ta mau đi đón thằng bé thôi!]
[Hở? À, được, đến đó giải quyết sẽ nhanh hơn đấy…]
Nếu chúng tôi có thể nói chuyện trực tiếp thì tội gì phải xài điện thoại. Chỉ cần biết địa điểm, tôi có thể tới đó ngay bằng ma thuật dịch chuyển.
Khi tôi nhìn sang bà Tokie, bà ấy chỉ nhẹ nhàng gật đầu. Được roài, vậy thì tôi đi đón đứa con trai duy nhất của mình đây.
[[Gate].]
Ngay khi [Gate] vừa mở ra, Yumina liền nhảy vào trong còn nhanh hơn cả tôi. Ừm, Yumina-san, em có đang hơi vội vã quá thì phải?
Tôi dặn những cô vợ có mặt trong phòng ngồi chờ rồi bước qua [Gate], tới bên kia là con ngõ nằm sau trạm xe ngựa mà tôi đã từng đi qua rất nhiều lần.
Vì không muốn bất thình lình xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật nên tôi thường dùng [Gate] theo kiểu lén la lén lút thế này.
Yumina đã chạy mất, không cần nói cũng biết là đang hướng về phía trạm xe.
Tôi cũng bước ra khỏi con ngõ và chạy về phía trạm xe nơi những chiếc xe ngựa đỗ xếp hàng. Ở đó, Yumina đang ôm lấy một cậu bé 6 tuổi.
Zannack-san thì đứng bên cạnh với vẻ mặt chưa tiêu hoá được chuyện gì đang diễn ra, ngoài ra còn có một người đàn ông ra dáng thương nhân giống hệt ông ấy.
[A, xin chào Quốc vương Bệ hạ. Đứa trẻ này thật sự là họ hàng của Bệ hạ ư?]
[Ừm, phải. Có thể nói là vậy.]
Tôi trả lời Zannack-san một cách úp mở rồi đưa mắt về phía hai mẹ con. Cậu bé mà Yumina ôm đang đập vai em ấy liên hồi với đôi mắt trắng dã.
[Này, Yumina! Em đang làm Kuon khó thở đấy! Mau buông thằng bé ra đi!]
[Ể!? Ấy chết! Mẹ xin lỗi!]
Thoát được khỏi Yumina, Kuon bắt đầu hô hấp trở lại và điều chỉnh nhịp thở. Rốt cuộc em đã ôm thằng bé mạnh đến cỡ nào vậy?
Thằng bé hơi thấp so với một cậu bé 6 tuổi. Phong thái thì trang trọng khỏi phải bàn. Giống như Yumina, thằng bé có mái tóc vàng được buộc ra sau, nên mới nhìn sẽ dễ bị nhầm là con gái.
Kuon đưa mắt nhìn tôi. Đôi mắt của thằng bé có màu đen giống tôi.
[Chúng ta quay về Brunhild rồi nói chuyện sau được không ạ? Ở đây không thuận tiện lắm.]
[À… ừ, phải rồi nhỉ. Cha hiểu rồi.]
Sau khi tôi cảm ơn Zannack-san, ông ấy liền chớp cơ hội để giới thiệu em trai mình. Tên ông ta là Barrack-san. Chả trách sao bọn họ lại giống nhau y đúc.
Barrack-san là quản lý chi nhánh của tiệm “Vua Thời Trang Zannack” tại Regulus. Thế mà trước giờ tôi không hề biết ông ấy có em trai. Khi tôi cảm ơn người em trai, ông ta cũng cảm ơn lại tôi. Có vẻ như con trai tôi đã giúp ông ta thoát khỏi một vụ lừa đảo. Con trai tôi giỏi thật…
[Ông có muốn trở về Brunhild không? Nếu thế thì tôi sẽ cho đi nhờ…]
[Ồ không, xin ngài đừng lo. Tôi vẫn cần phải ghé qua vài thị trấn nữa.]
Zannack-san lịch sự từ chối khi tôi đề nghị đưa ông ấy quay về Brunhild. Xem ra ông ấy bận chuyện công việc rồi.
Những chiếc xe ngựa kéo vẫn là phương tiện di chuyển chủ yếu ở Lục địa Đông. Tôi nghĩ mọi thứ sẽ thuận tiện hơn khi tuyến tàu hoả ma thuật được mở giữa Brunhild và Regulus.
[Touya-san! Ta mau đi thôi!]
Yumina kéo tay Kuon và hối thúc tôi. Khi nhìn lại thằng bé, tôi thấy Kuon có cầm một thanh đoản kiếm ở tay còn lại. Bộ con trai tôi thích chơi kiếm sao?
Sau khi cảm ơn Zannack-san và em trai ông ấy một lần nữa, chúng tôi quay về Brunhild qua con ngõ nằm đằng sau trạm xe.
[Xin tự giới thiệu, con là Mochizuki Kuon. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở thời đại này, nhưng con rất mong được cha mẹ giúp đỡ.]
[Ừm…]
[Nè, con đâu cần phải trang trọng như thế đâu? Chúng ta là người một nhà cơ mà.]
Đến cả Yumina cũng bối rối trước cử chỉ trang trọng của thằng bé. Có vẻ như con trai tôi là một đứa trẻ rất nghiêm túc.
[À, không phải đâu ạ. Đây chính là cách cư xử bình thường của con. Trông thế thôi chứ con là một người khá vô tư đó ạ.]
Tôi chẳng thấy vô tư ở chỗ nào. Phong thái của thằng bé giống như là một vị doanh nhân nào đó vậy. Con trai tôi đem lại cảm giác trang nghiêm, lịch thiệp hơn là sự vô tư của một đứa trẻ.
Đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, Kuon bỗng lấy ra một chiếc hộp bọc giấy từ ba lô.
Sau đó thằng bé đặt chiếc hộp lên bàn và đẩy về phía chúng tôi. Ờm? Đây là gì vậy?
[Là quà lưu niệm đó ạ. Con mua nó tại một cửa hàng bánh quy nổi tiếng do Barrack-san giới thiệu. Hi vọng nó hợp khẩu vị mọi người.]
[Này này, con có phải là một đứa trẻ 6 tuổi không vậy!?]
Chuẩn bị cả quà lưu niệm cho cha mẹ mình!? Thằng bé là thể loại con trai gì thế!?
[Hô… Con đúng là một đứa trẻ lễ phép…]
[Thật không thể tin được là còn nhỏ hơn cả Linne…]
Lou và Linze thốt lên.
Nghe thấy thế, Yumina bên cạnh tôi lộ rõ sự vui sướng tột độ. Ừ thì, tôi hiểu cảm giác của em ấy, nhưng em làm ơn đừng cười ngoác cả miệng ra được không?
Sau đó, chúng tôi hỏi Kuon về nơi xuất hiện và cách thằng bé tới được đây, cả về chuyện thằng bé làm mất smartphone nữa.
Vì nó đã bị vùi dưới lớp tuyết ở Elfrau nên tôi không thể tìm theo cách thông thường được.
[Vậy thì cha sẽ dùng số sê-ri để kích hoạt chức năng [Apport] và [Teleport] và triệu hồi nó về.]
Tôi mở danh sách những chủ sở hữu smartphone ra và tìm trong đó.
……Từ từ đã? Sao lại không có số sê-ri smartphone của Kuon vậy ta? Phải rồi, làm gì có mà đòi tìm! Tôi vẫn chưa làm ra cái smartphone đó ở thời đại này!
Như vậy là tôi phải thân chinh đi tìm sao? Không, [Search] vẫn có thể giúp tôi tìm lại nó.
[Touya-san?]
[Đợi anh một chút. Anh sẽ tới Elfrau và tìm cái smartphone cho Kuon.]
[Con xin lỗi vì đã làm phiền cha.]
Con trai tôi cúi đầu xin lỗi. Hừm, Kuon lễ phép tới mức làm tôi quan ngại liệu đó có thực sự là con trai mình hay không. Đúng như Yumina nói, tôi sẽ thấy thoải mái hơn nếu thằng bé chịu nói chuyện tự nhiên một chút.
Mà thôi, dù không giống trẻ con lắm nhưng đây có lẽ là tính cách của thằng bé rồi. Tôi nghĩ mình không nên chối bỏ nó.
Tôi nhờ Kuon ước lượng địa điểm làm rơi smartphone, rồi dịch chuyển tới Elfrau.
[Lạnh vãi!]
Cơn lạnh thấu xương ùa đến khi tôi vừa dịch chuyển tới. Tôi muốn về nhà lắm rồi, phải mau mau tìm thôi.
Để [Search] thử xem nào. Hừm… nó nằm cách đây khá xa.
Tôi bay qua cơn bão tuyết bằng [Fly]. Sau khi đến nơi mà [Search] chỉ và làm tan lớp tuyết, cuối cùng tôi đã tìm thấy smartphone của Kuon.
Mặc dù bị ướt nhẹp do tuyết tan, nhưng vì có [Protection] nên chiếc smartphone vẫn bình an vô sự.
[Được rồi, đã tìm thấy. Giờ thì lượn lẹ thôi.]
Khi tôi quay trở về, bọn trẻ ở phòng trò chơi đã kéo về phòng khách và đang đứng xung quanh Kuon.
[Nè, Kuon! Em đã ở đâu thế hả!?]
[Ừm, có nhiều chuyện lắm ạ… à phải rồi, Linne-oneesama, đây là quà lưu niệm của em, bánh kẹo Regulus.]
[Ồ! Trông ngon quá! Cảm ơn em!]
[Kuon-chan, em lại dính vào rắc rối nữa đúng không? Chị đã dặn em phải cẩn thận rồi mà.]
[Em cũng đâu muốn gặp phải nó đâu chứ… À, con dao này là cho Freya-oneesama. Nó là một con dao với thiết kế khá hiếm gặp.]
[…Ồ, một con dao có lưỡi cong khá kì lạ ngay cả với những sản phẩm của Regulus. Hmm, đây là lần đầu chị thấy một thứ thế này. Fufu, cảm ơn em nhiều.]
Kuon lần lượt đưa những món quà lưu niệm cho chị mình. Dường như thằng bé đã từng, hoặc đúng hơn, đã quá quen với việc này.
[Kuon, Kuon! Còn quà của tớ là gì thế!?]
Alice thì bám dính lấy một bên Kuon. Phải rồi, Alice thích Kuon mà.
Đột nhiên có ai đó đặt tay lên vai tôi. Khi tôi quay lại nhìn, tên Ende đang đứng đó và nở một nụ cười, nhưng ánh mắt của cậu ta thì không hề cười chút nào.
[Touya… Con trai cậu, hình như hơiiii quá thân thiết với Alice thì phải…?]
Mắt có vấn đề hả tên kia, rõ ràng là Alice bám dính lấy con trai tôi cơ mà… Cái tên này bị sự thù hận làm mờ mắt rồi.
[Em không thấy Steph và Coon-oneesama, hai người họ vẫn chưa đến ạ?]
[Steph thì chưa, còn Coon-oneesama hiện đang ở Gandhilis vì công việc. Chị nghĩ chị ấy sẽ quay về trước bữa tối.]
Ashia trả lời Kuon. Ngay sau đó Yakumo nói lát nữa sẽ đi đón con bé về. Lúc này, cô con gái nghiện máy móc của tôi chắc đang vùi đầu vào việc nghiên cứu.
Sau khi Ashia giải thích xong, Kuon cầm thanh đoản kiếm nằm bên cạnh lên.
[Tiếc quá. Em có một món quà lưu niệm hoàn hảo cho Coon-oneesama cơ mà.]
『Đợi đã, Thiếu chủ!? Tôi đâu phải là quà lưu niệm đâu chứ!?』
Hử? Giọng nói của ai thế? Đừng bảo là của thanh kiếm đấy nhé? Không lẽ nó biết nói thật à?
Bị mọi người nhìn với vẻ mặt khó tin, thanh kiếm đang nằm trong bao liền bay lên giữa không trung.
『Ôi chết. Xin lỗi vì sự chậm trễ. Tôi là Sil~ver, thanh kiếm phụng sự cho Thiếu chủ. Rất mong được làm quen với các Tiểu thư.』
Bay lơ lửng giữa không trung, thanh kiếm cúi đốc gươm xuống một cách thuần thục. Cơ mà sao thanh kiếm này nói chuyện cứ như là đầy tớ của Kuon vậy nhỉ…
[Một thanh kiếm biết nói à… Nó là một ma cụ hay sao?]
[Không ạ, dù trông vậy thôi chứ cậu ta thực chất là một golem. Tên chính xác là “Infinite Silver”, và là do chính tay Chrome Lanches làm ra.]
Chúng tôi kinh ngạc trước câu trả lời của Kuon dành cho Yakumo. Chrome Lanches!? Đó là kĩ sư golem cổ đại người đã tạo ra dòng golem “Crown”!
Thanh kiếm đó… không lẽ nào…
[Ngươi là Crown Bạc sao…?]
『Ồ. Một cái tên thật là hoài niệm. Làm tôi nhớ đến ngày xưa… Nhưng một sản phẩm không có năng lực như tôi có lẽ không nên được gọi là một Crown.』
Đáp lại lời tôi, Silver xoay đốc kiếm qua lại giống như đang lắc đầu.
[Ngươi không có năng lực Crown ư?]
『Tên Chrome đó đã cố gắng tạo ra những con golem sở hữu năng lực Crown mà không phải trả cái giá nào sau khi sử dụng, và tôi là thành phẩm từ quá trình đó.』
Phải rồi, Albus cũng từng nói như vậy.
Sau khi vượt qua rào cản thế giới nhờ năng lực của Đen và Trắng 5000 năm trước, Chrome Lanches phải tìm cách quay về thế giới ngược trước sự xâm lăng của loài Phrase ở đây.
Tuy nhiên, nếu dùng năng lực của Crown Đen để quay về, Chrome sẽ chết vì cái giá phải trả là sự trẻ hoá quá độ.
Đó là lý do ông ta cố hết sức tạo ra một Crown “không phải trả một cái giá nào”.
Thế nhưng, rốt cuộc thì cuộc xâm lăng của Phrase đã diễn ra trước khi lũ Crown đó kịp hoàn thiện, khiến cho Crown Trắng trở nên điên loạn và làm ông ta mất hết trí nhớ.
[Hửm? Từ từ đã. Bỏ chuyện ngươi có phải là Crown hay không qua một bên, Silver vẫn là một golem phải không? Nếu vậy, không lẽ ngươi đã giao ước chủ tớ với Kuon?]
『Chính xác.』
[Ê!? Chúng ta giao ước hồi nào hả!?]
Kuon mở to mắt ngạc nhiên khi nghe Silver nói vậy. Ơ? Thế nghĩa là sao?
『Tôi là golem, nhưng cũng là một ma vật. Nếu thấy chủ nhân có đủ năng lực, tôi có thể tự động giao ước chủ tớ.』
Theo như Silver, nếu người cầm nó có đủ năng lực để điều khiển, thì giao ước sẽ tự động được thiết lập.
Không chỉ riêng Silver, mà hầu hết ma vật thuộc loại vũ khí có trí thông minh đều như vậy. Chẳng phải thế khá giống với mô típ chỉ “người được chọn” mới có thể dùng vũ khí hay sao?
Ngoài ra, tâm tính của Silver còn có thể thay đổi tuỳ theo chủ nhân.
『Chủ cũ của tôi là một tên điên cuồng sát. Vì giao ước mà tôi cũng bị ảnh hưởng bởi hắn ta, do đó nên khi xưa đã hơi “quậy” một chút.』
[Ồ, hoá ra đó là lý do ngươi cứ như một thanh kiếm cuồng sát vào lần đầu chúng ta gặp nhau.]
Kuon làm vẻ mặt phiền khổ.
『Phải, lúc đó nếu cậu cứ doạ tôi chết khiếp thì chắc bây giờ tôi đã sở hữu một tính cách khác rồi. Thế nhưng, tính cách này là phù hợp nhất để làm bạn đồng hành của Thiếu chủ, cậu có nghĩ thế không?』
Vẻ mặt của Kuon lại phiền não trở lại. Này con trai, rốt cuộc con đã làm gì thanh kiếm đó thế?
…Đợi đã, cậu ta là Crown Bạc, thứ mà đám Sứ đồ đang tìm kiếm cùng với Crown Vàng để mở con tàu Ark phải không?
[Silver này, ngươi có biết gì về Crown Vàng không?]
『Vàng ư? Tôi không biết nhiều về hắn vì toàn bị nhốt trong phòng thí nghiệm. Nhưng cũng giống tôi, đó là một golem lẫn ma vật do tên Chrome làm ra.』
Ma vật. Đây hẳn là lựa chọn chủ đạo của Chrome Lanches, người tới từ thế giới ngược nơi ma thú ít khi xuất hiện. Cũng không lạ khi những Crown mới nhất của ông ta đều được tạo ra dựa trên nền móng đó.
Nói đến ma vật, chúng bao gồm golem, gargoyle và mimic. Phải rồi, lũ golem tự nhiên có khá nhiều điểm tương đồng với golem nhân tạo. Dám có khi chúng có thể tương thích tốt với nhau nếu kết hợp ấy chứ.
[Vậy còn hiệu năng của món vũ khí này thì sao!? Chị tò mò chuyện đó hơn!]
Kẻ cuồng hàng lạnh Freya bước tới chỗ Silver. Cái tật của con bé này vẫn không đổi tí nào....
『Tôi có thể phóng to hay thu nhỏ tuỳ ý muốn của chủ nhân. Nói chung tôi có thể đáp ứng yêu cầu của bất cứ ai.』
[Ể, nhưng Brunhild của cha cũng làm được cái đó.]
Freya đang chăm chú nghe Silver nói liền bày tỏ sự thất vọng. Ừ thì, đó là bởi vũ khí của tôi có chức năng [Modeling].
『T-tôi có thể chém đối thủ ở khoảng cách xa…』
[Tấn công tầm xa ư? Vũ khí của cha cũng làm được mà.]
『À phải, tôi có thể dễ dàng tê liệt đối thủ và khiến chúng bất động!』
[Tưởng gì, chỉ cần đổi sang đạn cường hoá, vũ khí của cha còn có thể gây mê và gây cháy được đó?]
Ánh mắt của Freya, như thể đang hỏi “Còn gì nữa không?”, khiến cho Silver đang bay lơ lửng trên cao dần dần hạ thấp xuống. Trời ạ, cảnh tượng này làm tôi cảm thấy tội lỗi quá…
『T-tôi biết nói chuyện……』
Phải rồi, Brunhild của tôi không có chức năng đó. Nhưng mà, đây là một chức năng quá phổ biến đối với golem, chứ chưa nói đến dòng Crown.
[Vậy ngươi chỉ là một phiên bản hạ cấp của Brunhild, được cái là biết nói chuyện thôi sao? Thật đáng buồn.]
『Hự!?』
Yoshino nghiêng đầu chốt một câu kết liễu, và lần này Silver không bay nổi nữa mà ngã xuống đất luôn. Mấy đứa dừng lại được rồi đó. Bộ không thấy thanh kiếm kia tội nghiệp hay sao vậy trời…
[Thôi nào, Silver vẫn là một thanh kiếm hữu ích theo cách riêng mà. Tuy cậu ta thường khá là phiền phức, nhưng khi đụng chuyện thì vẫn có thể phát huy tác dụng đấy ạ.]
『Thiếu chủ! Cậu đang khen hay móc mỉa tôi vậy!?』
Silver bật lại Kuon khi thằng bé cười và bình luận một câu đúng kiểu “vừa đấm vừa xoa”.
Nguy hiểm thật… Vậy ra con trai tôi cũng có những mặt tối ẩn đằng sau.
[Thằng bé giống hệt anh luôn đó Touya-sama.]
Hãy xem như tôi chưa nghe thấy bình luận của Lou đang đứng phía sau.
CHƯƠNG 524: THẤT SẮC MA NHÃN VÀ MẸ CON
[“Thất Sắc Ma Nhãn”?]
[Vâng. Con sở hữu 7 loại ma nhãn khác nhau và có thể kích hoạt chúng tuỳ ý.]
Tôi ngạc nhiên khi nghe Kuon nói. Tôi chưa từng nghe có ai sở hữu nhiều hơn 1 ma nhãn chứ đừng nói đến 7 cái.
Thông thường, ma nhãn sẽ xuất hiện ở một trong hai mắt, và con mắt đó sẽ có màu khác với mắt còn lại. Một kunoichi thuộc đơn vị tình báo của chúng tôi là Homura cũng sở hữu một ma nhãn tên là “Viễn Kiến Ma Nhãn”, nhưng vì nó có màu nâu nên ít ai phát hiện ra ma nhãn của cô nàng. Tuy nhiên, trường hợp của Kuon thì lại khác, hai mắt của thằng bé đều là màu đen.
[Con thử biểu diễn chúng được không?]
[Được ạ. Phiền cha triệu hồi một quả cầu bằng phép [Light] nhé?]
Phép [Light] ư? Tôi vẫn chưa hiểu lắm nhưng vẫn triệu hồi một quả cầu ánh sáng nhỏ như được bảo.
Kuon nhìn chằm chằm vào quả cầu ánh sáng. Ngay lập tức, một mắt của thằng bé đổi sang màu xanh lam xen lẫn với vàng, và phép [Light] biến mất. Đây là……
[Đó là “Vụ Tiêu Ma Nhãn”, có khả năng vô hiệu hoá ma thuật. Nhưng nó sẽ không phát huy tác dụng nếu con không nhìn thấy.]
Vô hiệu hoá ma thuật ư? Đỉnh quá. Có vẻ nó cũng có khả năng hao hao với phép hấp thụ ma thuật [Absorb] của tôi.
[Tuyệt quá Kuon! Con còn có ma nhãn nào nữa!?]
Yumina phấn khích tột độ. Dường như em ấy đang cực kỳ hạnh phúc vì con trai cũng sở hữu ma nhãn giống như mình. Tôi hiểu cảm giác của em ấy, nhưng mẹ trẻ à, làm ơn bình tĩnh lại đi.
Kuon lần lượt giải thích “Thất Sắc Ma Nhãn” của mình như sau.
■ Xanh lục: Thần Tùng Ma Nhãn: Điều khiển động vật và ma thú.
■ Vàng: Cố Định Ma Nhãn: Dừng chuyển động của vật thể.
■ Xanh lam: Vụ Tiêu Ma Nhãn: Vô hiệu hoá ma thuật.
■ Trắng: Khán Phá Ma Nhãn: Đọc bản tính thiện ác của con người.
■ Đỏ: Áp Hoại Ma Nhãn: Phá huỷ vật chất.
■ Cam: Tiên Kiến Ma Nhãn: Nhìn thấy trước tương lai.
■ Tím Huyễn Hoặc Ma Nhãn: Tạo ảo ảnh.
“Khán Phá Ma Nhãn” và “Tiên Kiến Ma Nhãn” chắc chắn là được thừa hưởng từ Yumina.
Mặc dù cái nào nghe có vẻ cũng đều hữu dụng, nhưng chúng vẫn có nhiều giới hạn.
Ví dụ như “Cố Định Ma Nhãn” sẽ mất tác dụng nếu bị làm mù, hay “Thần Tùng Ma Nhãn” không thể dùng lên con người, đồng thời chỉ có hiệu lực trong vòng 24 tiếng. Cơ mà, chúng vẫn là những khả năng rất hữu ích.
[Con có sử dụng được ma thuật không?]
[Chỉ những phép vô thuộc tính thôi ạ. Con dùng được [Slip] và [Paralyze].]
Ồ, xem ra thằng bé thừa hưởng những phép tôi thường dùng nhất. Chúng tiện lợi lắm luôn phải không con trai?
[Đúng là con trai của mẹ và Touya-san có khác! Fufufu, con thật là giỏi!]
[Ừm, mẹ à, thế này có hơi xấu hổ ạ…]
Yumina ngồi bên cạnh Kuon liền ôm lấy con trai mình và xoa đầu thằng bé. Mặc dù Kuon có vẻ không thoải mái lắm nhưng thằng bé vẫn để em ấy muốn làm gì thì làm.
[Deredere quá đi~degozaru…]
[Đây là lần đầu tớ thấy Yumina-san như thế này đấy…]
Yae và Lou nói đúng, tôi cũng cảm thấy vậy. Từ góc nhìn của người ngoài, cả hai trông như chị gái đang nựng em trai.
[Có điều thằng bé hơi lễ nghi quá. Lễ phép là tốt, nhưng con trai thì nên hoạt bát hơn chứ. Tớ tò mò không biết phương pháp giáo dục của Yumina là gì đấy.]
[Hmph, có sao đâu chứ. Một hoàng tử thì phải cư xử lịch thiệp, quý phái và cương trực hơn tất thảy! Chắc chắn tớ đã giáo dục thằng bé rất tốt!]
Yumina phản bác bình luận của Elze. Nhưng Ashia liền lên tiếng.
[Không đâu ạ, mẹ Yumina thường rất bận rộn với việc điều hành đất nước, nên việc giáo dục Kuon đã được giao cho người khác...]
[[Hả!? Là ai cơ!?]]
Yumina và tôi ngạc nhiên hỏi, lúc này bọn trẻ đồng loạt nhìn về một hướng. Ở đó là một con hổ trắng nhỏ bằng mèo nhà đang nằm dài trên ghế sofa.
『Hm?』
[[Kohaku!?]]
[Kohaku đã ở cạnh Kuon từ khi em ấy mới sinh ra. Người dạy Kuon tập nói cũng là Kohaku đấy ạ.]
Ồ, đúng rồi! Cách nói chuyện của Kuon rất giống cách nói chuyện của Kohaku với chúng tôi! Bảo sao thằng bé lại lễ phép tới vậy!
Theo như Ashia nói, Kohaku không chỉ dạy bấy nhiêu đó mà còn ôm luôn cả việc dạy phép lễ nghi, học hành, khiêu vũ hay thậm chí là cách hành xử cho ra dáng hoàng tử.
[Phải rồi, anh có nghe rằng Kohaku sẽ là vệ sĩ của Kuon… cơ mà hoá ra cô ấy không chỉ là vệ sĩ mà còn kiêm cả cô giáo của thằng bé luôn sao?]
『Ra vậy… Tôi cảm thấy tự hào về bản thân quá. Tôi của tương lai xứng đáng có được một lời khen từ tôi hiện tại.』
[Ugh… Mình đã làm cái quái gì ở tương lai thế này…]
Trái ngược với cảm xúc tự hào của Kohaku, Yumina thất vọng chùng vai xuống.
[Không phải đâu ạ, mẹ lúc nào cũng hỗ trợ cha đắc lực để biến quốc gia này trở nên tốt đẹp hơn. Con luôn rất kính trọng mẹ vì điều đó.]
[Touya-san! Con trai chúng ta dễ thương quá!]
Yumina lại ôm con mình thật chặt và xoa đầu thằng bé. Thôi nào, em sẽ làm Kuon hói thật đấy.
Trong khi tôi đang lo lắng cho đỉnh đầu của con trai mình, thì có ai đó đạp cửa một cái rầm. Bước vào phòng là Yakumo cùng với cái người vừa từ Agartha trở về.
[Crown Bạc đang ở đâu!?]
Nghe thấy giọng Coon, mọi người ai nấy đều mang vẻ mặt cạn lời. Này, con phải hỏi thăm em trai mình trước tiên chứ.
Coon xồng xộc chạy đến chỗ Kuon và chộp lấy Silver nằm cạnh thằng bé.
[Đây rồi! Không ngờ Crown Bạc hoá ra lại là một golem vũ khí. Golem của Chrome Lanches giờ đã là của mình… fufufu, tuy bị nhóm Tiến sĩ chiếm Gigantes, nhưng mình vẫn có thứ này. Nó là của mình!]
『T-Thiếu chủ! Cô gái này đáng sợ quá! Á-ánh mắt của cô ta làm tôi sợ!』
Silver sợ xanh mặt khi bị Coon nắm lấy. Ngay khi Coon định chạy thẳng đến “Laboratory”, con bé đã bị Leen cản lại.
[Này. Con phải hỏi thăm em mình trước đã. Hơn nữa thanh kiếm đó là của em con. Đừng tỏ ra ích kỷ như thế. Là một người chị, con không thấy xấu hổ khi lấy đồ của em trai mình hay sao hả?]
[Đau!?]
Cái gõ của Leen giáng xuống đầu Coon. Chắc chắn em ấy đang rất bực mình với thái độ của con bé.
[À phải rồi, con xin lỗi… Mừng em trở về, Kuon. Chị mừng là em vẫn khoẻ. Nhân tiện, em cho chị mượn thanh kiếm đó có được không?]
Sau khi bị Leen mắng, tuy tỏ ra hơi bất mãn nhưng Coon vẫn xin lỗi và hỏi mượn Silver từ Kuon. Mặc dù vậy, có vẻ như Leen vẫn cảm thấy thái độ của con bé khá là nửa vời.
[Coon…]
[Không sao đâu ạ. Coon-oneesama lúc nào cũng như thế này hết. Hơn nữa, thanh kiếm đó vốn dĩ là quà lưu niệm của con cho chị ấy…]
『Này!? T-t-thiếu chủ, chúng ta là đồng minh mà!? Thiếu chủ sẽ không bao giờ đối xử tệ bạc với tôi phải không!? Phải không!?』
[Thì vốn dĩ ta lấy ngươi về để làm quà lưu… à không có gì đâu, ta tin là Coon-oneesama sẽ chăm sóc ngươi thật tốt thôi.]
Con vừa định nói quà lưu niệm có phải không vậy?
Xem ra lời van xin thống thiết của Silver đã có tác dụng phần nào, Kuon bỗng đổi ý và nói thêm một câu.
[Xin đừng phá huỷ cậu ta nhé, Coon-oneesama.]
[Đừng lo. Chị biết thứ này giá trị thế nào mà. Trước tiên, chị sẽ nhờ Tiến sĩ phân tích nó thật chi tiết bằng [Analyze].]
Tôi cũng có thể dùng [Analyze], nhưng vì không có kiến thức về những thứ này nên tôi sẽ không tài nào hiểu được dù có nhìn vào chi tiết bên trong.
Bước này giống như là quét CT Silver vậy.
『Cứu mạng…』
Silver run bần bật trong tay Coon. Tính ra khả năng biểu lộ cảm xúc của cậu ta cũng tốt đấy chứ.
[Kệ thanh kiếm đó đi! Chúng ta phải thử vài bộ đồ thật đẹp cho Kuon! Đi thôi, tới tiềm quần áo của Zannack-san!]
[Ể? Nhưng bộ đồ này vẫn ổn mà ạ?]
Kuon nhìn xuống trang phục của mình khi nghe Yumina nói thế. Theo tôi thì nó là một bộ quần áo đẹp, nhưng đã sờn rách sau khi cùng thằng bé trải qua chuyến đi dài. Chắc hẳn Yumina không cho phép con trai mình mặc bộ quần áo như thế.
[Vậy cháu cũng đi nữa! Cháu sẽ giúp chọn cho cậu ấy một bộ quần áo không bao giờ hết ngầu!]
Alice giơ tay lên cao đòi đi cùng Kuon. Tem tém lại đi Alice. Cha cháu nhìn như thể cậu ta có thể nổ tung bất cứ lúc nào kìa.
Kuon cũng cười gượng. Xem ra phản ứng này của Ende là chuyện xảy ra như cơm bữa trong tương lai.
[Ồ, thế thì bọn tớ cũng đi nữa. Được không Elna? Mẹ sẽ thử cho con vài bộ quần áo thật dễ thương…]
[Ơ? Nhưng chúng ta vừa mới mua hôm trước mà…]
Elna ngơ ngác nhìn Elze khi nghe em ấy nói vậy. Trong số lũ trẻ, Elna là đứa được Elze mua nhiều quần áo nhất.
Tuy có nhắc nhẹ Elze vài lần nhưng tôi hoàn toàn không có ý ngăn cản em ấy. Là cha con bé, tôi rất muốn thấy cô con gái dễ thương của mình trong những bộ trang phục mới.
Yumina có vẻ cũng tương tự. Em ấy muốn thấy con trai mình trong đủ loại trang phục. Nếu đã vậy, công việc của tôi chỉ có 1.
Tôi mở [Gate] đến con ngõ nằm sau tiệm quần áo của Zannack-san.
[Đi vui vẻ. Kohaku và Yakumo sẽ hộ tống mọi người. Khi nào về thì cứ gọi cho anh.]
[Em hiểu rồi.]
[Nào đi thôi, Kuon! Mẹ sẽ thử đồ cho con!]
Yumina kéo tay Kuon và biến mất vào [Gate]. Sau đó, Alice, Kohaku, Elze, Elna và Yakumo cũng lần lượt theo sau, nhưng tôi liền đóng [Gate] lại ngay khi Ende định lẻn vào.
[Này!?]
[Nếu có mặt cậu, Kuon sẽ không thể thoải mái chọn đồ được. Làm ơn bớt bớt lại đi.]
[Vớ vẩn! Tôi chỉ muốn mua đồ cho Alice thôi! Làm như tôi thèm ngăn cản con bé với con trai cậu tán tỉnh nhau hay gì ấy!]
Anh bạn, ý định thật của cậu lộ tẩy rồi kìa.
Ende tới bên khung cửa dẫn ra ban công phòng khách và nhảy xuống.
Cái tên này đang tính phi thẳng đến tiệm quần áo của Zannack-san trong thị trấn, không sai vào đâu được. Với tốc độ đó, cậu ta sẽ đến tiệm quần áo trong vòng vài phút. Xin lỗi nhé Kuon. Con phải chịu đựng ông bố ngốc đó thôi.
[Đến chịu với ông bố ngốc Ende. Con gái cậu ta thích ai thì cũng có phải vấn đề to tát gì đâu chứ. Cậu ta nên chấp nhận thực tế đó đi.]
Freya, Coon và Ashia ném cho tôi những cái nhìn thất vọng khi nghe tôi lẩm bẩm. Bộ mấy đứa có vấn đề gì à?
[Đúng là tự huỷ…]
[Không thể tin được đây là lời của người luôn lườm chằm chằm mọi cậu trai định bắt chuyện với chúng ta.]
[Em có nên ghi âm lại không?]
Tôi không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết.
[Mà này, Coon. Cha cất đống vật liệu mới mua ở Gandhilis vào “Hangar” nhé?]
Tôi hỏi Coon đang quơ Silver qua lại. Này, đừng quơ kiếm trong nhà như thế, nguy hiểm lắm đấy. Thấy chưa, con bé lại bị Leen gõ đầu rồi.
Đáng lẽ chúng tôi sẽ mua vật liệu từ Gandhilis với giá khuyến mãi, nhưng vì có công khám phá ra Agartha cùng với đánh bại Gigantes, nên chúng tôi được tặng toàn bộ đống vật liệu đó miễn phí. Tuy hơi khó xử khi được cho không nhiều vật liệu tới vậy, nhưng rốt cuộc tôi vẫn chấp nhận lòng tốt của bên kia.
[Hmm… Cứ cho hết tất cả vào “Hangar” đi ạ. Phần thiết kế đã xong nên bọn con sẽ sớm bắt tay vào việc chế tạo thôi.]
Coon trả lời trong khi ôm đầu vì bị Leen gõ vừa nãy.
Cơ mà, bọn họ định làm gì với số lượng thép khổng lồ đó? Tôi biết đó là Over Gear cho Albus, nhưng số lượng kia chắc phải đủ chế tạo thêm một cỗ máy hợp thể như Gigantes nữa chứ chẳng chơi.
[Cha cứ chờ đến khi nó hoàn thành đi. Giờ thì con đi phân tích Crown Bạc đây!]
Coon nói rồi chạy đi mất như một cơn gió. Có vẻ như Over Gear cho Albus phải ít lâu nữa mới được đưa vào sản xuất…
[Đến chịu… Con bé nên học tập em trai mình thì hơn. Có lẽ em cũng nên nhờ Kohaku chăm sóc Coon sau khi sinh con bé.]
Không đâu, anh nghĩ Kuon là trường hợp đặc biệt. Hơn nữa, bà Tokie cũng từng nói mọi cố gắng đều vô ích vì Tinh linh thời gian sẽ không để tương lai bị thay đổi. Nhưng mà, điều đó chỉ đúng nếu không có vị Thần nào nhúng tay vào.
Nói cách khác, có khả năng tương lai sẽ bị thay đổi nếu Ác thần can thiệp. Tất nhiên chúng tôi sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra.
Bà Tokie nói không thể đưa bọn trẻ về tương lai ngay được, có lẽ vì bà ấy muốn dọn dẹp mớ rắc rối Ác thần này.
[Phải rồi! Vì Kuon đã về nên tối nay chúng ta sẽ có một bữa tối thật thịnh soạn nhé! Mẹ à, cùng thi xem ai có thể làm món ăn vừa miệng Kuon hơn đi!]
[Ashia, con vẫn chưa rút ra bài học sao… rằng con đã từng thua mẹ?]
[Hmph, nhưng mẹ không biết khẩu vị của Kuon đúng không? Còn con thì có, tận từ lúc em ấy còn bé xíu. Đó là lý do hôm nay con nhất định sẽ thắng!]
[Hmm…]
Làm ơn đừng như thế mà. Ashia và Lou đang lườm nhau cùng những nụ cười đáng sợ như thể sắp có tia sét bắn ra giữa hai người họ vậy.
[A-chan vẫn ranh mãnh như mọi khi…]
Freya vừa lẩm bẩm một cách vô vọng vừa thở dài.
[Ồ… trông hợp với con lắm. Rất ra dáng hoàng tử.]
[Fufu. Kuon hợp với bất cứ trang phục nào! Đúng là con trai của mẹ!]
[Mẹ à……]
Yumina trông vô cùng đắc chí còn Kuon thì gượng cười. Rõ ràng thằng bé đang cảm thấy xấu hổ.
Sau khi quay trở lại từ tiệm của Zannack-san, Kuon đang mặc sơ mi trắng, vest xanh dương, cà vạt xanh dương và quần dài màu đen. Umu, trông con trai tôi thật là lịch lãm… có lẽ thằng bé được thừa hưởng vẻ đẹp từ Yumina.
Tất nhiên, thằng bé không chỉ được mua mỗi bộ quần áo đó mà còn thêm cả một đống túi đồ to bự.
Sau đó, Ashia và Lou đem ra vô số món ăn ngon cho cả nhà. Ashia có lợi thế là biết khẩu vị của Kuon, nhưng Lou đã dùng đồ ngọt mua chuộc Yoshino và Linne, thế nên món ăn của em ấy cũng không hề kém cạnh.
[Gunu… Thế là gian lận!]
Ashia phàn nàn. Ồ hay… xem ai đang nói kìa?
Khi bị cả hai tra hỏi xem ai nấu ngon hơn, Kuon chỉ cười và nói: “Đây là những món ăn do gia đình yêu quý của con nấu, sao con có thể phân định được?” và thành công vượt ải. Tôi thật sự muốn thằng bé dạy cho mình độc chiêu đó đấy…
Sau khi ăn xong, Kuon bị Yumina kéo đi tắm, nhưng thằng bé đã thẳng thừng từ chối vì không muốn vào nhà tắm cùng mẹ mình.
Vì vậy, Yumina bắt Kuon đền bù bằng cách kéo thằng bé vào phòng ngủ chung. Ừ thì, Yumina đã mong ngóng con trai mình từ lâu. Nên là cố lên nhé con trai.
[Đông vui quá… Em cũng muốn Steph trở về sớm.]
Su ghen tị nhìn Yumina và Kuon đi vào phòng ngủ. Đứa trẻ cuối cùng chưa đến là con gái của Su, Stephanie. Su không thể nào mà không ghen tị được.
Tôi ôm lấy cô vợ bé nhỏ của mình và trấn an em ấy.
[Không sao đâu mà. Kuon đã đến rồi, nên Steph cũng sẽ sớm thôi.]
[…Umu. Khi Steph quay về, em sẽ yêu thương con bé thật nhiều. Bọn em sẽ tắm chung này, chơi chung này, và ngủ chung này.]
[Phải. Chúng ta sẽ ngủ hình chữ “sông” (川 – tức là ngủ 3 người).]
[Umu.]
Tuy vẫn chưa hết buồn nhưng tâm trạng em ấy đã khá hơn một chút.
Thấy vậy, Linne và Elna đến bên Su và nắm tay em ấy.
[Mẹ Su, tối nay chúng ta ngủ chung đi ạ.]
[C-con cũng vậy. Con cũng muốn ngủ chung với mẹ Su…]
[H-hai đứa sao vậy? Mẹ không có cô đơn hay gì hết nhé!?... E hèm. Nhưng nếu hai đứa đã nói vậy thì chắc là mẹ sẽ đồng ý.]
Elze và Linze quan sát cả ba và cười khổ. Su ôm lấy hai đứa thật chặt.
Tôi cảm thấy thật may mắn khi có những đứa con ngoan.
Sáng hôm sau.
Kuon ngay lập tức được Yae và Hilda dẫn đến sân tập để tham gia buổi tập sáng sớm.
Luật là đấu kiếm mà không được dùng ma nhãn, thế nhưng thực lực của Kuon vẫn khá cao. Tuy không bằng Yakumo và Freya nhưng thằng bé vẫn mạnh hơn nhiều so với hầu hết các mạo hiểm giả ngoài kia.
Theo như Yakumo và những cô con gái đang quan sát trận đấu, Kuon đã được Yae, Hilda và Moroha-neesan huấn luyện ngay từ lúc bé tí. Bảo sao thằng bé mạnh vậy.
Nhân tiện, ngay cả Yakumo và Freya cũng sẽ gặp khó nếu Kuon được sử dụng ma nhãn. “Cố Định Ma Nhãn” của thằng bé có thể dừng chuyển động của chúng trong nháy mắt.
Tuy được gọi là “Cố Định Ma Nhãn”, nhưng nó không thể dừng chuyển động hoàn toàn. Nếu mấy đứa con tôi dùng hết sức, chúng vẫn có thể cử động (dù điều này dường như là bất khả thi đối với người thường). Chiến thuật chúng đưa ra là làm mù thằng bé đầu tiên để khiến ma nhãn trở nên vô dụng. Còn tôi thì thắc mắc không biết chúng đã trải qua cái thể loại huấn luyện gì đấy…?
[Kuon! Tớ ở bên này!]
Alice gọi lớn từ đầu sân bên kia. Hôm nay cô bé cũng thừa năng lượng đến đáng sợ… Ơ kìa? Cả ba người mẹ của Alice cũng đi cùng cô bé. Họ là bộ ba Phrase cấp Thống trị Mel, Ney và Lycee.
Không mấy bận tâm đến việc Alice đang chạy thẳng đến chỗ Kuon, bộ ba bước về phía tôi.
[Ba người đến đây có việc gì sao? Ende đâu rồi?]
[Hôm nay Endemuon bận việc ở Hội. Bọn tôi đến để xem cậu bé mà Alice luôn miệng nhắc tới trông như thế nào ấy mà.]
[Mặc dù là con trai cậu nhưng chúng tôi không thể gả Alice cho bất cứ ai kì quặc được.]
[Đúng vậy. Điều này quan trọng lắm đó.]
Ồ, vậy ra bọn họ đến đây để “check hàng” hử? Không chỉ Ende mà đến cả ba bà mẹ trẻ này cũng bảo bọc cô bé quá mức…
Nhìn thấu suy nghĩ hiện trên mặt tôi, Mel mỉm cười.
[Nếu cậu bé là người tốt thì tôi sẽ không ngăn cản lựa chọn của Alice đâu. Chỉ là tôi tò mò muốn gặp con rể tương lai tiềm năng của mình mà thôi.]
[Ừm, cô nói có lý.]
Mel đưa mắt nhìn Kuon đang đấu với Yae trong sân tập.
Kuon và Alice kết hôn… vào một ngày nào đó trong tương lai. Không biết là bao nhiêu năm nữa đây?
Từ từ, nếu vậy thì một ngày nào đó Alice sẽ trở thành Hoàng hậu Brunhild sao? ……Thế có ổn không vậy?
Có lẽ tôi nên thuyết phục bọn họ cho cô bé tham gia lớp học dành cho các tiểu thư. Vì lợi ích của tương lai.
CHƯƠNG 525: GẶP ÔNG BÀ NGOẠI VÀ HẸN HÒ
[Đợi đã Touya-dono. Ta vẫn chưa hiểu lắm. Con trai của Yumina? Cháu ngoại của chúng ta ư?]
Tại lâu đài Belfast, tôi đã kể lại toàn bộ sự việc và đúng như dự đoán, Quốc vương Belfast và Hoàng hậu Yuel đều mở to mắt ngạc nhiên. Hoàng tử Yamato, em trai của Yumina thì bình thản ngủ trong vòng tay của Hoàng hậu Yuel.
[Đã có một biến cố không – thời gian xảy ra và kéo thằng bé từ tương lai về thời đại này. Nhưng vài tháng nữa là thằng bé có thể quay về tương lai thôi, xin hai người đừng lo lắng.]
[Được rồi… không, không được chút nào…]
Dĩ nhiên họ cần thêm thời gian để chấp nhận. Không ai có thể dễ dàng chấp nhận việc có một người tự nhận là cháu ngoại từ tương lai như thế được.
[Ta từng nghĩ mình đã quen với những điều dị thường xung quanh Touya-dono, nhưng lần này là ở một mức độ khác rồi…]
Quốc vương thở dài ảo não. Hình như ngài ấy vừa mới địa tôi đúng không? Lần này đâu phải là do tôi đâu chứ.
[Rất vui được gặp hai người. Cháu là Mochizuki Kuon. Thật tốt khi thấy ông ngoại và bà ngoại vẫn khoẻ mạnh ở thời đại này.]
[Ừm, ờ… Rất vui được gặp cháu…]
Thấy Kuon cúi đầu chào mình, Quốc vương Belfast vô thức cúi đầu theo. Tôi cũng từng rơi vào trường hợp tương tự. Hình như thằng bé có một sức mạnh vô hình nào đó lên những người xung quanh.
[Thằng bé khá là lễ phép so với tuổi của mình đấy nhỉ…?]
[Fufu, đúng vậy đó ạ! Kuon là một đứa trẻ rất ngoan! Một Hoàng tử trong số những Hoàng tử!]
Yumina tự hào ưỡn ngực khi nghe Hoàng hậu Yuel khen. Yumina thật sự đã biến thành một bà mẹ trẻ ngốc nghếch rồi…
Kuon có những đức tính tốt, thông minh, lễ phép và còn được thừa hưởng gương mặt trời phú của Yumina. Tất nhiên tôi cũng muốn được hết lời khen ngợi con trai mình lắm chứ! Nhưng là một vị vua, tôi không thể làm thế được…… Đợi đã, nghĩ lại thì tôi cũng là một ông bố ngốc còn gì.
Quốc vương và Hoàng hậu còn ngạc nhiên hơn khi tôi kể rằng con của những cô vợ khác cũng bị kéo về hiện tại. Chuyện chúng đã gặp Hoàng đế Regulus và cựu Quốc vương Restia cũng được đề cập.
[Tất cả những đứa trẻ của Touya-dono đều là con gái sao?]
[Đúng vậy ạ. Chỉ có Kuon là con trai thôi.]
Nghe thấy thế, Quốc vương Belfast nhướn người khỏi chiếc ghế sofa và hỏi với đôi mắt sáng lấp lánh.
[Như vậy thằng bé sẽ là Quốc vương Brunhild kế nhiệm đúng không! Làm tốt lắm, Yumina!]
[Vâng! Con đã làm được rồi, thưa Phụ thân!]
Tôi không hiểu lắm, nhưng trông hai người họ cực kỳ phấn khích. Có vẻ như trong Hoàng gia, sinh người nối dõi là việc vô cùng quan trọng.
Hoàng hậu Yuel dịu dàng ru Hoàng tử Yamato đang ngủ trong vòng tay và quay sang hỏi Kuon.
[Vậy thì… Hoàng tử Kuon sẽ là cháu của Yamato đúng không?]
[Xin cứ gọi cháu là Kuon ạ, thưa bà ngoại. Đúng vậy, chú Yamato sẽ là chú của cháu. Và bọn cháu thường chơi cùng nhau rất nhiều khi cháu còn nhỏ.]
Khi thằng bé còn nhỏ à… Chịu đấy, Kuon hiện tại lớn hơn Hoàng tử Yamato cơ mà.
Theo lời Kuon kể, Hoàng tử Yamato và Edward Ortlinde, em trai của Su, rất thường ghé qua chơi với lũ trẻ nhà tôi trong tương lai.
Với [Gate] của Yakumo và [Teleport] của Yoshino, chắc hẳn chuyện này dễ như ăn kẹo.
Còn nữa, xem ra bọn trẻ nhà tôi cũng rất hay tuỳ tiện vào lâu đài Belfast khi chưa được phép. Xin lỗi hai người nhé…
Khi tôi nháy mắt ra hiệu mong Quốc vương và Hoàng hậu thứ lỗi cho chuyện của tương lai, thì đột nhiên Hoàng hậu Yuel nhướn người về phía Kuon.
[Vậy Yamato sẽ là một người như thế nào? Thằng bé có làm tốt để trở thành người kế vị Belfast không!? Kể cho bà nghe chi tiết hơn đi!]
[Ừm, vâng ạ. Chú Yamato có thể nói là một người văn võ song toàn, và luôn đặt lợi ích của người dân lên hàng đầu. Cha thường nói rằng chú ấy có đầy đủ phẩm chất của một vị vua ạ.]
[Ra vậy! Ra là vậy, tốt quá rồi!]
[Ôi! Đúng là con trai của ta!]
[Mnnh…]
Quốc vương và Hoàng hậu vô ý lớn giọng khi nghe Kuon nói và suýt nữa đánh thức Hoàng tử Yamato. Tôi tương lai đã nói như thế ư? Thế thì tốt rồi.
Tôi không nghĩ mình sẽ tâng bốc cu cậu, nên những gì Kuon nói chắc là đúng. Điều đó nghĩa là Belfast sẽ được yên ổn trong ít nhất là thế hệ kế tiếp.
Sau đó, Kuon bị Quốc vương và Hoàng hậu Belfast gặng hỏi nhiều thứ nữa, nhưng thằng bé đã trả lời một cách đại khái với những câu hỏi khó.
Kuon rất thông minh, thằng bé sẽ không hé miệng trước những câu hỏi mà bà Tokie không cho phép nói. Xui thật, thằng bé không hề bất cẩn như Alice.
Sau khi đi gặp ông bà ngoại xong, chúng tôi trở về Brunhild và Kuon liền bị Alice kéo đi. Có vẻ cô bé muốn đi chơi quanh thị trấn lâu đài cùng thằng bé.
Yumina định đi theo hai đứa, nhưng em ấy bị Leen chặn lại chỉ bằng một câu: “Công thức cho một buổi hẹn hò thảm hoạ là sự xuất hiện của phụ huynh đấy” và đành nhìn cả hai rời đi với nụ cười méo xệch.
[Không thể nào… Em cảm thấy như mình vừa bị chia tách với con chỉ sau một ngày làm mẹ vậy…]
[Thôi nào, em có phải là mẹ bỉm mới sinh đâu.]
Tôi trấn an Yumina. Ngày đó chắc chắn sẽ đến, nhưng còn lâu lắm.
[Bệ hạ.]
[Hửm? Tsubaki-san?]
Trong khi tôi đang nghĩ về tương lai thì Tsubaki-san, trưởng bộ phận tình báo, thình lình xuất hiện trong phòng. Không biết cô nàng có việc gì đây.
[Thần nhận được báo cáo rằng lũ Chimera đã xuất hiện trở lại. Lần này là tại một làng chài ở Vương quốc Rhea.]
Nữa hả trời.
Chimera là những sinh vật được tạo ra từ những khối bát diện bí ẩn do lũ Sứ đồ của Ác thần nhúng tay vào.
Đám bán nhân ngư này đã bị phát hiện ở những ven vùng biển trên khắp thế giới.
Lũ này không mạnh. Nhưng nếu bị chúng đả thương thì con người sẽ bị nhiễm nguyền chú.
Khi bị thương, nạn nhân sẽ sốt cao và hôn mê, rồi cơ thể bắt đầu biến đổi. Cuối cùng họ sẽ biến thành chính lũ bán nhân ngư đó.
Những bán nhân ngư bị biến đổi sẽ mất hết ký ức và cảm xúc khi còn là con người và biến mất xuống biển.
Tôi phát bệnh với cái cách nâng quân số này của lũ Sứ đồ.
Lũ Chimera được nhận bảo hộ của Ác thần, vì thế tôi không thể tìm kiếm chúng bằng [Search] thông thường. Tuy tôi có thể cho thêm Thần lực vào, nhưng với tầm tìm kiếm ngắn thì công việc đó không khác gì mò kim đáy bể cả…
Thật may là chúng không xuất hiện đâu đó quanh Brunhild. Cũng phải thôi, ngoài mấy hòn đảo Dungeon ra thì chúng tôi làm gì có biển.
[Thiệt hại ở Vương quốc Rhea thế nào?]
[Dân làng đã rời bỏ ngôi làng sau khi bị tấn công, nhưng một số người vẫn ở lại cố thủ. Khi quân đội tới nơi thì ngôi làng đã chẳng còn một bóng người nào.]
Chắc chắn là họ đã biến thành bán nhân ngư hết cả rồi…
Khả năng cao là hang ổ của bọn chúng nằm ở đâu đó dưới đáy biển.
Tôi đã lệnh cho Sango và Kokuyou điều lũ động vật sống dưới biển thử tìm kiếm, nhưng cho tới nay vẫn chẳng có thông tin nào hữu ích.
Nguyên nhân là bởi lũ động vật đủ thông minh để hiểu và hành động theo mệnh lệnh như cá heo, hải cẩu hay rùa thì sống quá gần mặt nước, trong khi đó giao tiếp với đám cá bình thường thì phải gọi là một cực hình. Tôi nghĩ bọn chúng không hiểu được mình đang nói gì. Ừ thì chúng là cá mà…
Liệu tôi có nên kiên nhẫn ngồi chờ chúng tìm ra thứ gì đó không?
Tôi cũng sẽ lệnh cho Kogyoku nói với đám chim thuộc hạ cảnh giác bầu trời. Bởi vì việc căn cứ của chúng nằm dưới biển chỉ là suy đoán của tôi mà thôi.
À phải rồi! Tôi cũng nên nhờ chúng tìm hộ Steph! Theo lời lũ trẻ, Steph khá là nghịch ngợm, nên việc tìm con bé chắc sẽ dễ thôi.
Sau khi tổng kết những thứ cần gửi, tôi thần giao cách cảm đến Kogyoku.
[Nhìn nè! Cửa hàng này đã có từ tận thời đại này! Tuy vị có hơi khác nhưng nó vẫn ngon lắm đấy!]
Kuon nhìn lên tiệm bánh mì nằm ở một góc Brunhild khi nghe Alice giải thích. Trong tương lai, cậu và Alice rất thường mua và ăn bánh mì ở đây.
Có lẽ vị hơi khác là do người làm ra chiếc bánh mì vẫn chưa thành thạo.
Bên trong tiệm, người chủ quán đang sắp xếp những chiếc bánh mì. Cả Alice và Kuon đều quen gương mặt đó, vì cả hai thường boa cho anh ta chút tiền hoa hồng. Người mà Kuon thấy qua cửa sổ trông trẻ hơn nhiều so với những gì cậu nhớ.
[Thật kì lạ nhỉ. Không ai trong thị trấn biết chúng ta, nhưng chúng ta thì lại biết họ.]
[Đúng vậy. Tớ cũng cảm thấy thế.]
Đây là nơi cả hai đã sống từ lúc mới sinh ra. Có vài ngôi nhà vẫn chưa được xây dựng, nhưng nhìn chung nơi này không khác biệt quá nhiều. Hai đứa trẻ rất nhanh đã quen với thị trấn.
Cuối cùng, cả hai đi đến địa điểm ưa thích của chúng: một công viên nằm trên đồi. Mặc dù là công viên nhưng nơi này không có thiết bị vui chơi mà chỉ có vài chiếc ghế dài, thế nhưng nó vẫn nổi tiếng với khách du lịch là nơi có thể nhìn toàn cảnh thị trấn Brunhild.
[Ah, cảnh tượng này thật là thân thuộc quá.]
[Không đâu, có khác đấy. Căn nhà mái đỏ đằng kia không tồn tại trong thời đại của chúng ta, và căn nhà nhỏ đằng kia thì to hơn…]
[Trời ạ, Kuon. Bớt bắt bẻ tớ đi.]
Alice phồng má. Kuon không dám phản bác lại, vì cậu hiểu mình không thể đấu võ mồm quá lâu với Alice. Kinh nghiệm cá nhân từ lúc mới sinh của cậu đã chỉ ra rằng, chống đối một người phụ nữ sẽ chỉ khiến mọi việc rắc rối hơn mà thôi.
[Tớ mong Steph sẽ về sớm.]
[Đúng thật… chỉ cần nghĩ đến việc con bé đang làm gì vào lúc này thôi đã khiến tớ đau cả bụng rồi. Không có ai ngăn cấm, con bé sẽ mặc sức nghịch ngợm cho mà xem…]
Nghĩ về cô em gái nhỏ hơn 1 tuổi khiến cho sự lo lắng lấn át cậu.
Không rõ là tốt hay xấu nhưng Steph là một đứa trẻ vô tư. Nếu hứng thú với điều gì đó, cô bé sẽ ngay lập tức bắt chước theo mà chẳng hề nghĩ đến hậu quả. Có thể nói cô bé là đứa trẻ bất cần đời nhất trong nhà.
Những lần Steph bị thương vì những hành động thiếu suy nghĩ là không thể đếm xuể. Vì vậy, Kuon muốn cô bé nhanh chóng trở về, nhưng đó chỉ là một tia hi vọng quá mong manh.
Kuon và Steph gần như đứng cùng một nơi khi chấn động thứ nguyên xảy ra. Nói cách khác, Steph đã đến được thời đại này. Nguyên nhân cô bé vẫn chưa đến Brunhild có thể là vì khoảng cách địa lý, hoặc là…
Kuon chỉ có thể khẩn cầu rằng cô bé sẽ không gây ra rắc rối ngoại giao nào.
Khi Kuon khẽ thở dài, một thanh kiếm nằm trong bao bỗng từ trên trời rơi xuống với tốc độ xé gió và găm thẳng vào mặt đất.
Đó là Infinite Silver, Crown Bạc mà Kuon đã đưa đi cùng.
『Thiếu chủ! Cậu làm ơn làm gì đó với cô gái kia đi! C-cô ta…! Cô ta gần như phanh thây tôi ra đấy!』
[Ồ… ngươi vừa mới trốn thoát khỏi Babylon đó à? Ngươi tìm ra bọn ta bằng cách nào vậy?]
Kuon nhìn lên bầu trời. Tất nhiên, người dưới mặt đất không thể thấy Babylon khi nó đang ở chế độ tàng hình.
『Thiếu chủ là chủ nhân của tôi. Vì vậy, chỉ cần cậu gọi, tôi sẽ bay tới dù là ở bất cứ đâu, và nếu ở gần, tôi thậm chí có thể dịch chuyển được cơ.』
[Cũng ghê phết đấy nhỉ…]
Kuon cảm thấy tiếc nuối vì nó sẽ là một thanh kiếm vô cùng hữu ích nếu không có cái chức năng trò chuyện phiền toái kia.
Đột nhiên, smartphone của Kuon rung lên trong túi cậu. Người gọi đến là Coon. Nguyên nhân thì chắc chắn là Silver.
[Vâng ạ?]
『Kuon đấy hả? Silver có ở đó không?』
[Cậu ta đang ở đây ạ. Coon-oneesama, chị đã làm gì cậu ta vậy?]
『Đâu có gì kì quặc đâu. Để tìm ra vật liệu của nó, chị đã thử cho điện chạy qua và nhỏ thêm một tí axit sulfuric. Chị cũng trói nó lên bàn thí nghiệm để xem bên trong có gì, nhưng nó đã cắt dây trói và trốn mất.』
Kuon thật sự nên can thiệp vào cái kiểu hành hạ này. Mặc dù không phải là con người nhưng với một vật có ý chí như Silver, điều này vẫn vô cùng đáng sợ. Nhìn xem, thanh kiếm vẫn còn run bần bật kìa.
[Vậy, chị đã tìm ra gì chưa?]
『Một vài thứ. Silver quả thật là một golem lẫn ma vật. Nhưng khác với các Crown kia, nó có một khối G và tinh thể Q đặc biệt. Chị nghĩ lưỡi kiếm của nó cứng và sắc ngang ngửa với những thanh kiếm tinh thể của cha. Mà cũng đúng thôi, nó vốn được làm ra để chiến đấu với lũ Phrase 5000 năm trước mà.』
Kuon nói với Coon rằng cậu sẽ tạm chăm sóc Silver rồi cúp máy, nghe thấy thế thanh kiếm liền thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù là một thanh kiếm nhưng Silver có thể bày tỏ cảm xúc rất tốt.
Silver khá hơn những gì Kuon nghĩ. Nó đã nhiều lần vượt qua mong đợi gần như bằng không của Kuon kể từ khi cả hai gặp nhau.
Tuy nhiên, cái tật nói không ngừng nghỉ của Silver vẫn là một sự thất bại, và nhiều lúc Kuon thấy rất phiền về điều đó.
[Liệu chúng ta có thể sửa phần đó không nhỉ…?]
『Hiii!? T-thiếu chủ, sao tự dưng cậu lại tỏa ra luồng aura hắc ám giống như cô gái tiên tộc kia vậy!?』
Silver run rẩy định bỏ trốn. Silver là golem nhưng cũng là ma vật. Vì là ma vật nên huấn luyện cậu ta không phải là không thể. Suy cho cùng thì ma vật còn thông minh hơn cả chó.
Kuon đang nghĩ vậy thì bị mắng.
[Muu~ Kuon, thật không công bằng chút nào, cậu chỉ toàn nói chuyện với thanh kiếm đó thôi!]
[Thật ra thì cũng không bất công lắm đâu…]
Alice lại phồng má. Cô bé bực mình vì đây là buổi hẹn hò đầu tiên của cả hai sau một thời gian dài mà lại bị phá bĩnh. Hơn nữa Kuon lại còn bình thản như không có chuyện gì.
『Thiếu chủ, con nhãi này là ai đây?』
[Ta không phải con nhãi! Ta là Alice! Aristella! Vợ của Kuon!]
[Không, cậu chỉ mới là hôn thê thôi mà…]
Khi Kuon định sửa lại lời của Alice, người đang ưỡn bộ ngực phẳng lì về phía Silver, thì thanh kiếm phì ra một hơi.
『Ha! Ta không quan tâm nhóc là vợ hay gì, nhưng ta là cộng sự của Thiếu chủ! Chúng ta sẽ đồng hành cùng nhau mọi nơi, mọi lúc, sẽ cùng sống và chết như chia sẻ sinh mệnh! Đừng so sánh ta với cái trò vợ chồng tầm thường của nhóc!』
[T-tầm thường!? Mu! Ngươi cũng to mồm lắm, dù chỉ là một thanh kiếm vô dụng, một “Brunhild hạ cấp”!]
『Ồ…? Nhóc vừa mới nói gì cơ?』
Một cô gái và một thanh kiếm lườm nhau chằm chằm ở hai bên Kuon. Nếu cứ thế này thì một cuộc ẩu đả sẽ xảy ra nên Kuon đành phải can thiệp.
[Nếu hai người định đánh nhau thì tớ đi trước nhé? Nhân tiện tớ sẽ gọi cho Coon-oneesama và Mel-san luôn.]
Cuộc cãi vã ngay lập tức tắt ngúm.
[Phải thế chứ. Giờ thì bắt tay làm hoà đi nào.]
[『Nhưng…』]
Cả hai có vẻ bất mãn. Thấy thế, Kuon mỉm cười lấy ra chiếc smartphone từ trong túi.
[『L-làm hoà!』]
Alice và Silver hốt hoảng bắt tay và chuôi kiếm với nhau.
Alice có vẻ đang bóp chuôi của Silver mạnh đến mức phát ra tiếng rắc rắc, nhưng Kuon không để tâm chuyện đó lắm.
[Được rồi, thế thì chúng ta nên đi đâu ăn đây? …Mà đợi đã, tớ không mang theo tiền bên người.]
Chính vì không có tiền mà Kuon đã phải phân vân giữa việc bắt xe ngựa từ Đế quốc Regulus hay mua quà lưu niệm. Mặc dù cuối cùng cậu không phải đi xe ngựa, nhưng vì thế mà ví của Kuon hiện giờ rỗng không.
[Không sao cả! Tớ vẫn còn dư ít tiền từ lần chinh phạt con rồng Níddhog cùng mọi người!]
[Nhưng mà, để con gái trả tiền thì…]
Kuon phản bác rằng một Hoàng tử phải luôn tử tế với trẻ em và phụ nữ, cũng như không làm phiền họ như mẹ cậu từng dạy. Ngoài ra, Kuon cũng có lòng tự trọng của mình.
[Hmm… Tớ không muốn cậu bỏ ra số tiền đã khổ công kiếm được vì tớ… Để tớ thử nghĩ một chút.]
『Lại là chuyện tiền bạc à? Thiếu chủ, cậu là Hoàng tử phải không? Cậu chỉ cần hỏi xin cha cậu là có tiền ăn chơi xả láng mà?』
[Bọn ta được dạy phải tự cung tự cấp nhiều nhất có thể. Ngay cả cha ta cũng tự chi trả cho các khoản chi tiêu của gia đình từ tiền lương ở Hội Mạo hiểm giả đấy.]
Về cơ bản, thuế và thu nhập quốc gia ở Brunhild được dùng vào các dự án quốc gia. Hầu hết chi phí sinh hoạt của gia đình Mochizuki đều được trả bằng tiền túi của trụ cột gia đình, Touya.
Cậu ta kiếm được khá nhiều tiền từ những nhiệm vụ ở Hội, phí đăng ký bằng sáng chế khi bán cho Công ty Strand, phí cho thuê Frame Gear từ những quốc gia khác, vân vân. Vì thế dù nhà đông người nhưng cậu ta không gặp khó khăn gì khi chi trả cho gia đình.
Tuy nhiên, con đỉa hút máu Babylon thì là một câu chuyện khác. Chi phí phát triển đổ vào đó không bao giờ ngừng tăng lên.
[Vậy thì đi kiếm tiền thôi! Nếu ra ngoài thị trấn săn ma thú, chúng ta sẽ kiếm được đủ tiền để ăn khi bán chúng cho Hội!]
[Ma thú ư? À phải rồi, chúng ta vẫn có thể đi săn mà không cần thẻ Hội. Nghe có vẻ được đấy.]
Có khá ít ma thú sống quanh Brunhild. Bởi vì rất nhiều mạo hiểm giả sinh sống tại đây với công việc là kiếm chác từ những đảo Dungeon.
Mặc dù vậy, cả hai vẫn sẽ dễ dàng bắt gặp vài con nếu đã muốn tìm săn.
[Tớ nghĩ chỉ cần kiếm tiền cho một bữa ăn là đủ. Chúng ta đi chứ?]
[Được! Và chỉ hai ta thôi nhé!]
『Vớ vẩn! Đừng quên ta vẫn còn sờ sờ ở đây!』
Mặc kệ hai bên liên tục phun ra những lời mắng nhiếc lẫn nhau như “Thanh kiếm vô dụng!” hay “Nhãi con!”, Kuon lấy chiếc smartphone ra và báo cho cha mẹ rằng mình sẽ ra ngoài thị trấn. Cậu bé vẫn luôn cẩn thận như vậy.
CHƯƠNG 526: THẢM KỊCH VÀ MA THÚ CỔ ĐẠI
Nằm ở phía Đông của Lục địa Tây, sát cạnh Thánh quốc Allent, là Vương quốc Curiela.
Trong quá khứ, vương quốc này nằm ở vùng viễn Đông của lục địa. Do bị ngăn cách với Thánh quốc Allent và Vương quốc Langeais bởi một dãy núi dài và cao nên vương quốc này chỉ giao thương chút ít thông qua tàu bay với hai quốc gia kể trên hoặc bằng thuyền với Vương quốc Panaches ở phía Bắc.
Tuy nhiên, khi lục địa mới xuất hiện, Vương quốc Curiela đột nhiên trở thành đối tác giao thương với Refreese, Belfast và Mismido.
Đối tác làm ăn bỗng từ trên trời rơi xuống, cách không xa ở phía bên kia đại dương. Đối với Vương quốc Curiela mà nói thì đây là một điều đáng mừng.
Bên đây là công nghiệp ma thuật và công nghệ golem. Bên kia có hệ thống ma thuật và ma cụ.
Ngoài ra, còn có nhiều thứ khác để trao đổi, ví dụ như văn hoá, nghệ thuật hay ẩm thực chưa được biết đến ở Lục địa Tây.
Vương quốc Curiela cứ thế bước vào thời kì giao thương hưng thịnh.
Hàng hoá từ Lục địa Đông tụ họp ở Vương quốc Curiela, và các thương nhân ở Lục địa Tây không ngại đường xa cách trở mà kéo về đây lùng sục chúng. Từ Tây qua Đông, từ Đông về Tây. Vương quốc Curiela kiếm được cả khối tiền chỉ bằng việc trung chuyển.
Các thương nhân ở Curiela đua nhau đóng tàu lớn, mơ về một ngày trở nên giàu có bằng việc đi đến Lục địa Đông. Giữa đại dương chia cách hai lục địa, có một vùng biển là nơi ma thú khổng lồ sinh sống, nhưng nhiêu đó không thể làm các thương nhân nản lòng.
Vài con thuyền đã biến mất giữa cơn sóng dữ, nhưng họ vẫn tiếp tục dong buồm ra khơi.
Alpris, một thành phố cảng ở phía Đông của Vương quốc Curiela, chính là một trong những nơi thương nhân kéo đến tấp nập.
Vậy nhưng thành phố cảng này đang hứng chịu một thảm kịch.
Nơi đây đang bị tấn công bởi bán nhân ngư, những kẻ bất thình lình trồi lên từ lòng đại dương.
Và không chỉ có bán nhân ngư. Xuất hiện từ mặt nước và tấn công họ còn có một bầy golem bốn tay mảnh khảnh và những con cự nhân đá cao tới 4 mét.
Bán nhân ngư tấn công con người, bầy golem bốn tay thiêu rụi thành phố. Trong khi đó lũ cự nhân đá phá huỷ mọi thứ trong tầm mắt chúng.
Khung cảnh tựa như địa ngục đang xảy ra ở một thành phố hưng thịnh.
Golem hộ vệ và các hiệp sĩ canh giữ Alpris vừa sơ tán người dân vừa cố gắng chống trả những kẻ tấn công.
Tuy nhiên, lửa đã lan tứ phía, dồn Alpris đến mức không thể cứu vãn.
Những tiếng ai oán cất lên trước sự chà đạp của thứ sức mạnh vô lý đó.
Có một kẻ đang đứng trên mái của ngọn tháp chuông và nhìn xuống cảnh tượng bên dưới.
[Được lắm, được lắm. Lửa, tro tàn và cái chết. Thật tuyệt mỹ.]
Ở đó là một cậu nhóc với mái tóc màu xám tro.
Nửa dưới mặt của tên nhóc đã bị che khuất, nhưng ánh mắt của nó rõ ràng là đang cười. Phản chiếu trong đôi mắt chứa đầy sự vui sướng của tên nhóc đó là khung cảnh Alpris đang cháy rụi.
Tên nhóc trùm bên ngoài là chiếc áo choàng màu xanh tím, bên trong là bộ quần áo trông giống một mạo hiểm giả, cầm trên tay một cây thương có hình dáng kì quái. Cây thương có màu tím huyền ảo, được trang trí một đồng tử tròn ở cuối thương nhìn rất đáng sợ.
[Đi đi, Wistaria. Đến lúc cho ngươi quậy rồi đó.]
Tên nhóc ném cây thương đi. Sau đó, một màn sương đen bốc lên từ thành phố bên dưới và bị cây thương nuốt gọn.
Màn sương đó là từ những người đang sợ hãi bỏ chạy. Nó không thể nhìn thấy bằng mắt thường, và toàn bộ người ngã rạp xuống đất.
Họ vẫn còn sống, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn vô hồn.
Sau khi hấp thụ màn sương đen, Ác thần khí Wistaria sáng lên như thể nó vừa đạt được một tầm cao mới của sức mạnh.
[Được, thể hiện đi!]
Tên nhóc đứng trên đỉnh tháp chuông hô to ra lệnh cho cây thương. Ngay sau đó, hàng chục nghìn lưỡi tầm sét từ mũi thương giáng thẳng xuống những con thuyền đang neo đậu tại bến cảng và gần như đốt trụi chúng.
[Kuhahahaha! Phải thế chứ! Để thử thêm chút nữa xem nào. Bây giờ đến…]
[Ngươi vẫn còn chơi bời đấy à, Orchid? Đến lúc đi rồi đấy.]
Không biết từ khi nào, một gã đàn ông đội chiếc mũ lặn đã đứng sau tên nhóc. Trên tay hắn là một cây rìu màu xanh.
[Gì thế, Indigo? Sao chưa gì mà phải đi rồi?]
[Mục đích của chúng ta không phải là huỷ diệt thành phố, mà là thu thập cảm xúc tiêu cực từ lũ cư dân, nhớ không hả?]
[Rồi, rồi, đây biết chứ. Nhìn đi, không thấy ta vừa tóm cả mẻ à?]
Tên nhóc được gọi là Orchid chìa cây thương về phía gã đội mũ lặn.
Thứ mà Ác thần khí của tên nhóc vừa nuốt gọn khi nãy là những cảm xúc tiêu cực phát ra từ con người. Chính xác thì đây là nỗi sợ.
So với những cảm xúc tiêu cực khác như giận dữ, căm thù, buồn bã hay đau đớn, thì sợ hãi là cảm xúc dễ thu thập nhất. Đây là thứ cảm xúc bắt nguồn từ bản năng tự vệ nên rất khó vượt qua và còn dễ dàng dùng để điều khiển người khác.
Những người bị Sứ đồ ăn mất cảm xúc sẽ trở thành những cái xác vô hồn. Một khi đã đánh mất con tim và linh hồn, thứ còn lại chỉ là một chiếc vỏ rỗng..
[Ta không thể nào ấn tượng được với cái cách thu thập của ngươi, Orchid.]
[Ít ra nó nhanh hơn việc ngồi chờ bọn chúng ngấm thuốc như ngươi làm đấy, Indigo. Như thế phiền bỏ mợ.]
[Bởi vì làm thế chúng ta sẽ thu về những cảm xúc thuần khiết hơn. So với đó thì thứ sợ hãi nhất thời của ngươi còn chẳng đáng đem ra bàn luận. Muốn có cảm xúc thuần khiết thì nhất định phải cần thời gian…]
[Ờ rồi rồi.]
Orchid bỏ ngoài tai những lời lẽ dạy đời của Indigo. Có lẽ vì từng là một mục sư nên những gì tên này thở ra đều y như đang thuyết pháp.
[Nếu ngươi đã đạt được mục đích rồi thì mau rút thôi. Để lũ hiệp sĩ kéo đến chi viện thì sẽ rắc rối lắm.]
[Gì chứ, càng đông càng vui mà.]
[Bất kể chúng ta có mạnh tới cỡ nào, cả ta và ngươi hiện tại đều chưa đủ sức đối phó với cả một đội quân đâu. Ít nhất là lúc này.]
[Tsk, rõ chán.]
Bong bóng xanh xuất hiện dưới chân hai bọn chúng, và cả hai biến mất giống như vừa rơi xuống nước.
Như thể phản ứng với điều đó, lũ bán nhân ngư, golem bốn tay và cự nhân đá ngừng tấn công thành phố và lũ lượt quay về biển.
Ít lâu sau, một số người dân đã bị biến đổi thành bán nhân ngư và lặn xuống biển theo chúng.
Thành phố Alpris đã bị phá huỷ. Thật không may, hội Mạo hiểm giả chỉ mới tiếp cận được một phần Lục địa Tây, và Vương quốc Curiela cũng không phải thành viên của Liên minh Thế giới, vì thế thông tin này sẽ mất ít lâu nữa để đến tai tất cả mọi người.
[Phòng hoà nhạc ư…]
[Chúng ta sẽ mời những nhóm nhạc và nghệ sĩ lang thang tới biểu diễn. Nó sẽ là một cơ sở giải trí dành cho những người ghé qua Brunhild.]
[Hmm. Thần thấy không tồi chút nào.]
Tể tướng Kousaka-san có vẻ khá hứng thú với đề nghị của Sakura. Mà đúng thật, hiện tại chúng tôi chỉ có một số nơi như quán rượu hay công viên trung tâm để họ lưu diễn.
Quán rượu mặc dù rất sôi động, nhưng chúng tôi không thể nào mời khách quý từ các quốc gia khác đến đó được.
Kousaka-san lập tức đi tìm Naito-ossan để bàn kế hoạch xây dựng. Vẫn nhanh nhẹn như mọi khi. Nhờ có sự tận tuỵ của ông ấy mà công việc của tôi đỡ đi rất nhiều, nhưng lần tới tôi phải ép ông ấy nghỉ phép mới được.
[Mà sao em lại đột ngột đề nghị phòng hoà nhạc vậy?]
[Em nghe Yoshino nói em và con bé sẽ chơi nhạc ở đó rất nhiều trong tương lai.]
Thật ư? Hoá ra là Yoshino đã tiết lộ điều này. Như vậy thì sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ xây phòng hoà nhạc.
Vừa nhắc đến Yoshino, con bé bỗng nhiên xuất hiện trong văn phòng. Tôi đã dặn Yoshino không được dùng [Teleport] bừa bãi, nhưng con bé có làm theo hay không thì là một chuyện khác.
[Cha, mẹ! Nhìn nè! Con vừa nhận được cái này từ Tiến sĩ đó!]
Yoshino chìa ra cho chúng tôi xem một cây guitar. Nó không phải là một cây guitar cỡ bình thường, mà là loại nhỏ hơn dành cho trẻ em.
Không hẳn, đó hoá ra lại là một cây guitar điện… hay nói đúng hơn là stratocaster.
Sakura đã mua rất nhiều sách về âm nhạc khi chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật. Trong đó có cả sách về những nhạc cụ… chắc là bà Tiến sĩ đã tham khảo từ đó.
Yoshino gảy cây đàn. Âm thanh phát ra vang khắp phòng dù nó không kết nối với dàn loa nào. Vậy ra thứ này không chỉ là một cây guitar điện mà còn là một ma cụ được yểm phép [Speaker].
Yoshino vui vẻ chơi đàn. Con gái tôi quả là tài giỏi. Mặc dù chỉ là một tay mơ guitar nhưng tôi dư sức hiểu phần biểu diễn của con bé rất tuyệt vời.
Hử? Khúc dạo đầu này là…
Đây hình là… bài nhạc đó đúng không? Sao Yoshino lại biết bài này nhỉ? Chắc là con bé đã nghe từ tôi hay Sakura trong tương lai.
Một sáng tác bất hủ của một ban nhạc được dẫn đầu bởi một tay guitar vĩ đại nhất nhì lịch sử nhạc rock. Anh ta đã mất trong một thảm kịch ở tuổi 27, nhưng di sản của anh vẫn có ảnh hưởng to lớn đến các thế hệ nhạc sĩ sau này… Không biết Yoshino có thể chơi đàn bằng răng như anh ta không nhỉ?
Một làn sương tím giống như tên bài nhạc bỗng từ đâu vây quanh Yoshino. Đợi đã, đây là do ma thuật à? (TL: Purple Haze của Jimi Hendrix cho ai tò mò)
Bỗng nhiên Sakura cũng đồng thanh cất tiếng hát. Ồ, là song ca mẹ và con đây mà.
Lúc thì mạnh mẽ, khi thì u buồn, tiếng hát của Sakura du dương biến chuyển theo bài nhạc. Em ấy vẫn xuất sắc như thường lệ.
Tôi cũng giậm chân theo những tiếng guitar của Yoshino. Tôi đã nghe bài nhạc này rất nhiều vì ông ngoại tôi cực kì thích nó.
[Sử dụng ma thuật biểu diễn cũng vui, nhưng nó không thể nào bằng chơi nhạc bằng đồ thật được!]
Sau khi chơi xong, Yoshino nở một nụ cười mãn nguyện.
Ma thuật biểu diễn là ma thuật gọi ra những nhạc cụ giả tưởng và chơi nhạc bằng ma lực. Nó tương tự với ma thuật ca hát của Sakura. Chỉ khác là Yoshino thích chơi nhạc hơn ca hát.
Khi phòng hoà nhạc xây xong, tôi rất mong được nghe hai mẹ con biểu diễn ở đấy, nhưng không biết liệu đến lúc đó Yoshino có còn ở đây không nữa.
Tôi có thể xây một cái trong nháy mắt với sự trợ giúp của Babylon, nhưng như thế là ăn cắp công ăn việc làm của các thợ xây. Vì thế tôi phải tự kiềm chế bản thân thôi.
Thôi thì, để dành cho tôi của sau này nghe cũng được.
『Chủ nhân. Hiện giờ ngài có rảnh không?』
[Gì thế Kohaku?]
Đột nhiên Kohaku thần giao cách cảm đến tôi.
『Có một vấn đề nho nhỏ ở Hội Mạo hiểm giả. Kuon-sama và Alice-dono đang gặp chút rắc rối ở đó.』
[Ể?]
Vấn đề ở Hội Mạo hiểm giả? Kuon và Alice ư?
Có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó.
Không thể chậm chạp được. Tôi mau chóng mở [Gate] hướng thẳng đến Hội Mạo hiểm giả.
Hội Mạo hiểm giả khá là ồn ào khi tôi tới. Không hiểu vì sao mà mấy tay mạo hiểm giả thường ngày hay kéo nhau qua quán rượu bên cạnh cũng đứng tụ tập sau quầy tiếp tân, nơi dẫn vào phòng phân rã xác ma thú.
Tôi chen qua đám đông để xem có chuyện gì và đụng phải Misha-san, một cô gái tộc mèo làm tiếp tân ở quầy.
[Có chuyện gì vậy?]
[Chuyện đó… tôi nghĩ để ngài xem sẽ nhanh hơn đó ạ. Lối này.]
Misha-san dẫn tôi luồn lách qua dòng người đến phòng phân rã.
Phòng phân rã nằm phía sau Hội Mạo hiểm giả, chuyên dùng để phân rã xác những con ma thú bị tiêu diệt. Nơi này thường không quá rộng lớn, bởi vì không phải ngày nào họ cũng tiêu diệt được đám ma thú cỡ bự.
Mà nếu có đi chăng nữa, người ta thường phân rã xác chúng ngay tại chỗ rồi chất lên xe ngựa chở về.
Tuy nhiên, phòng phân rã ở Brunhild thì lại khá lớn để phục vụ những người chuyên giết xong bỏ xác vào [Storage] như tôi và Ende, hay thậm chí là mấy cô vợ tôi với phép [Storage] được yểm trong smartphone.
Ngoài ra, có vài người kiếm sống bằng nghề mạo hiểm giả như nhóm Xích Miêu và Norn (chủ nhân của Crown Đen) cũng sở hữu smartphone, nên việc căn phòng phải rộng là điều hết sức hợp lý.
Hiện tại, có một con ma thú đang nằm đó, chiếm gần hết diện tích căn phòng.
Nó trông giống một con sói khổng lồ khoác bên ngoài bộ lông đen tuyền. Nhưng thứ đó có cánh và đuôi thì lại là một con rắn.
Tất nhiên, nó không còn dấu hiệu sự sống, bằng chứng là đôi mắt trắng dã và cái lưỡi thè ra ngoài.
Ngoài mấy người nhân viên làm việc trong phòng phân rã, tôi còn thấy chủ Hội Relisha-san, Kuon và Alice thì đang ngồi trên ghế với vẻ mặt khó xử. Dưới chân chúng là Kohaku và Silver.
[Ồ, Bệ hạ. Ngài đã tới.]
[Ờm, mấy… đứa nhóc của họ hàng của tôi đã làm gì vậy?]
[Chúng không làm gì cả… Hoặc là có, tôi cũng không biết nữa.]
Relisha-san cười gượng, có lẽ cô ấy không biết nên trả lời tôi như thế nào.
[Xin lỗi, thưa ch… thưa Bệ hạ. Con và Alice định đi săn ma thú để kiếm ít tiền tiêu vặt, và con ma thú này đột nhiên tấn công bọn con ở cánh rừng phía Bắc. Nó không mạnh lắm nên bọn con đã tiêu diệt được, nhưng con không ngờ khi đem đến Hội Mạo hiểm giả thì lại ầm ĩ thế này.]
Con trai tôi tóm tắt lại mọi thứ vô cùng dễ hiểu. À rồi, vậy chúng là người đã đánh bại con ma thú này.
[Tôi chưa bao giờ nhìn thấy con vật này trước đây. Có thứ như thế này sống ở Brunhild sao? Hay là nó đến từ Regulus?]
[Không đâu, con ma thú này không hề bình thường.]
Khi tôi hỏi về lai lịch con sói, Relisha-san liền lật một quyển sách cũ kĩ ra giải thích.
Bên trong cuốn sách là hình vẽ một con vật giống hệt con sói đang nằm đằng kia. Nhưng tôi không thể đọc được chữ viết trong đó. Đây là ngôn ngữ cổ sao?
[Ma thú này tên là Marchosias. Nó là một loài ma thú hung dữ với bộ lông cứng như thép và có thể khè ra lửa. Sức mạnh của nó được xếp vào hạng Bạc trong thời hiện tại.]
[Hừm… ể? Thời hiện tại?]
Tôi ngẩng mặt lên khỏi quyển sách khi nghe những lời đáng bận tâm từ Relisha-san.
[Loài ma thú tên Marchosias này đã tuyệt chủng từ 3000 năm trước… Gọi nó là ma thú trong truyền thuyết cũng không quá đâu.]
Ể!? Vậy thứ này là động vật trong sách đỏ sao!?
Thế nghĩa là Kuon và Alice đã vô tình giết nốt cá thể cuối cùng còn sống?
Nếu đây mà là Trái đất thì kiểu gì bọn tôi cũng bị lên án vì giết hại động vật có nguy cơ tuyệt chủng. Nhưng đây là thế giới khác, nơi mà nhiều loài ma thú nên bị diệt tận gốc. Như goblin hay orc chẳng hạn. Tôi không nghĩ có ai sẽ phản đối việc bọn chúng tuyệt chủng đâu.
[Vậy… vấn đề là gì?]
[Ừm, tôi không thể định giá nguyên liệu của nó. Tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi mình nên trả bao nhiêu cho nguyên liệu từ một con ma thú đã tuyệt chủng. Vì thế việc mua nó sẽ rất khó khăn…]
Ra là vậy. Vì chưa từng có ai bán nên Hội không thể định giá. Mặt khác, nếu để lỡ cơ hội mua nguyên liệu của nó thì quá là đáng tiếc. Đây là điều làm cô ấy đau đầu.
[Vậy mở một cuộc đấu giá do Hội tài trợ thì sao?]
[Tôi nghĩ đó là cách duy nhất và còn có thể đem về bộn tiền. Nhưng vấn đề là lũ trẻ kia đã mang con ma thú đến, và cuộc đấu giá không thể do trẻ dưới tuổi thành niên tổ chức…]
Relisha-san nhìn sang hai đứa trẻ đang ngồi trên ghế. Đúng là chuyện này chẳng hề đơn giản tí nào.
Đột nhiên, Kuon lên tiếng.
[Vậy nếu chúng ta đứng ra tổ chức dưới danh nghĩa Bệ hạ thì sao? Bọn con rất sẵn lòng chia cho ngài một phần tiền.]
[Hử? Mấy đứa chắc chứ?]
[Vâng. Alice cũng đồng ý đúng không?]
[Đúng rồi ạ. Có lấy về nhiều thì bọn cháu cũng không xài hết đâu.]
Tôi không hề có ý định lấy tiền tiêu vặt của chúng. Chắc là tôi sẽ nhờ Yumina và Ende giữ hộ.
Tôi đưa cho Kuon và Alice mỗi đứa một đồng vàng xem như là phí trả trước. Chúng đáng giá 100.000 yên, một con số khổng lồ để tiêu vặt.
[Vậy thứ này thật sự xuất hiện ở cánh rừng phía Bắc sao?]
[Vâng ạ. Ban đầu bọn con đi dọc bìa rừng nhưng không thấy một con ma thú nào. Đến khi tiến vào sâu hơn thì con vật này đã nhảy bổ vào tấn công. Có lẽ lũ ma thú trong rừng biến mất cũng là vì nó.]
Để được xếp vào hạng Bạc, thứ này phải mạnh ngang một con rồng trưởng thành chứ chẳng đùa. Tôi cảm thấy vô cùng quan ngại khi có một con ma thú như thế sống gần thị trấn.
Lũ chim thuộc hạ của Kogyoku chịu trách nhiệm trị an quanh Brunhild… không lẽ chúng đã bỏ qua nó chăng?
Mà thôi, may là lần này người phát hiện ra nó là Kuon và Alice. Nếu không thì các cư dân ở đây đã trở thành nạn nhân rồi.
Kể từ khi hai thế giới hợp nhất, các hồ ma lực được tạo thành ngày càng nhiều kéo theo sự xuất hiện dày đặc của đám Behemoth (Cự Thú) và một số loài khác.
Relisha-san từng nói với tôi rằng sự tồn tại của đám Behemoth cũng là một nguyên nhân gây ra tình trạng các cuộc giẫm đạp xảy ra liên miên như hiện nay.
Nếu không có sự quản lý tốt, Brunhild chắc cũng đã hứng chịu một cuộc giẫm đạp rồi. Nghĩ mới thấy chúng tôi quả là may mắn.
[Kohaku. Ngươi nói đám động vật sống quanh Brunhild kiểm tra xem có con ma thú bất thường nào giúp ta được không?]
『Theo ý ngài. Tôi sẽ nói chúng kiểm tra cả khu vực lân cận nữa.』
Cẩn thận không bao giờ là thừa, biết đâu thứ này có con hay bạn tình đang ẩn nấp ở đâu đó thì sao.
Việc con ma thú vẫn còn tồn tại tới tận thời đại này nghĩa là nó phải có đồng loại.
À không, ma thú và quái vật khác với động vật bình thường. Cũng có thể nó được sinh ra từ một loài khác. Biết đâu con Marchosias này được sinh ra từ một con sói cái bình thường nhưng rồi bị đột biến trở thành ma thú. Giống như một trường hợp điển hình khác là goblin.
[Bệ hạ, bọn cháu đi được chưa ạ? Cháu muốn đi uống trà với Kuon.]
Có lẽ vì đã chán ngấy việc phải nán lại đây, Alice hỏi tôi.
[Được. Mấy đứa cứ đi đi.]
[Vâng! Phiền Bệ hạ giữ hộ cháu thứ này luôn ạ! Chúng ta đi thôi Kuon!]
[Ơ, này Alice…!]
Nói xong, Alice liền ném Silver đang nằm trong bao cho tôi và nắm lấy tay Kuon chạy biến mất khỏi Hội Mạo hiểm giả.
『Này con nhãi kia! Ngươi dám coi ta là cục đá ngáng đường à!? Ông chủ, mau thả tôi ra! Sao tôi có thể để Thiếu chủ cho loại người thâm độc như cô ta chứ!?』
[Này, đừng có gọi cô bé như thế. Cha cô bé mà nghe được là cậu ta sẽ bẻ ngươi làm đôi đấy, biết chưa hả?]
Rốt cuộc thì giữa hai bên có mối thâm thù gì vậy trời. Có lẽ tôi sẽ giữ Silver ở đây vì Alice không muốn có kẻ thứ 3 chen vào buổi hẹn hò (?). Tôi nên hỏi ý kiến Yumina về vụ này sau.
『Hây!』
[Ấy chết.]
Nhân lúc tôi không để ý, Silver trượt ra khỏi bao và phóng vút về phía cửa ra. Nhìn thấy một thanh kiếm biết bay, tất cả mạo hiểm giả đều tái xanh mặt và lập tức tránh đường.
Tôi để nó thoát mất rồi. Thế này thì chắc Alice sẽ nổi giận thôi...
[Bệ hạ, thanh kiếm đó là…?]
[À, cứ kệ nó đi. Chúng ta nên bắt đầu bàn bạc về buổi đấu giá.]
Vì không muốn gây thêm rắc rối nên tôi bơ luôn câu hỏi của Relisha-san. Dù sao tôi cũng chẳng biết quá nhiều về Silver.
Mà từ từ. Không phải nó nên ở chỗ Coon sao…? Thôi kệ đi.