Virtus's Reader
Smartphone

Chương 527: CHƯƠNG 527: CÁCH BIỆT CHA CON VÀ SA BÀN

[Hừm… rắc rối thật…]

[Sao vậy anh?]

Tôi lẩm bẩm một mình và Linze ngồi đan len ở gần đó đã nghe thấy.

Tôi cũng chẳng cần giấu em ấy làm gì.

[Là về Kuon.]

[Kuon? Đã xảy ra chuyện gì sao?]

[Không, phải là ngược lại mới đúng. Không có chuyện gì xảy ra cả…]

Nói thế nào nhỉ, so với những đứa trẻ khác, thằng bé có vẻ không thân thiết với tôi lắm. Kuon rất yêu Yumina, nhưng đối với tôi thì thằng bé lại cư xử như một người quen hơn là cha con.

[Chắc là vì con trai thường không quá thân thiết với cha mình chăng…]

[Hừm, có thể em nói đúng.]

Cha mẹ tôi đều rất bận khi tôi còn nhỏ, vì thế người luôn chơi cùng tôi chính là ông ngoại.

Giờ đây tôi và đứa con trai có tên giống ông ngoại tôi cũng gặp vấn đề tương tự. Cuộc đời đúng là không lường trước được điều gì.

[Vậy sao anh không cùng thằng bé làm gì đó? Em có đọc một cuốn sách nói rằng cha và con trai thường hay chơi bắt bóng ở Trái đất.]

[Bắt bóng à…]

Chơi bắt bóng cũng vui đấy, nhưng… tôi nên mở lời thế nào đây? Tôi hiểu tính cách của Kuon. Nếu tôi cố bắt chuyện bằng việc hỏi ngày hôm nay thế nào, kiểu gì Kuon cũng sẽ đáp lại rằng thằng bé ổn và cuộc trò chuyện sẽ tắt ngúm khi chỉ vừa mới bắt đầu.

Tôi vốn dĩ không biết quá nhiều về Kuon như món ăn ưa thích hay sở thích của thằng bé. Thường thì những bậc cha mẹ sẽ biết điều này thông qua quá trình con mình lớn lên, nhưng có điều con trai tôi lại đến từ tương lai…

Trước tiên, tôi cần phải hiểu rõ thằng bé hơn. Vì thế hỏi chị của Kuon là tốt nhất.

[Món ăn ưa thích của Kuon ạ? Đó là món đậu hũ lạnh và chikuzenni. À phải rồi, em ấy cũng rất thích món súp nấm matsutake.]

[Cái quái gì vậy trời!?]

Khi tôi hỏi Ashia về món ăn ưa thích của Kuon thì câu trả lời tôi nhận được không hề giống một đứa trẻ tí nào.

Đó toàn là những món ăn ưa thích của người già. Không, chắc chỉ là do tôi đang tưởng tượng thôi.

Gia đình tôi ăn cả ẩm thực Nhật Bản lẫn ẩm thực phương Tây, nhưng do tôi thích ăn cơm nên những món ăn chủ yếu là đồ Nhật.

Vì lẽ đó, không khó để hiểu tại sao Kuon thích những món ăn kia… nhưng không phải bọn trẻ con sẽ thích hamburger hoặc cà ri hơn sao?

[Thế có món gì thằng bé ghét không?]

[Không có ạ. Kuon sẽ lẳng lặng ăn bất cứ món gì. À, hình như em ấy không thích đồ ăn địa phương của Xenoahs và những món có vị mạnh.]

Đồ ăn địa phương của Xenoahs à? Tôi đã từng thử một món súp màu tím kì dị với một cái nhãn cầu nổi lên trên. Món ăn đó đắng chát, chả ngon chút nào cả. Vị của nó giống như ắc quy axit, dù rằng tôi chưa từng ăn ắc quy bao giờ.

Tôi nghĩ những món ăn đó không thể xếp vào hàng “những món Kuon ghét” được, vì chắc sẽ chẳng có ai thích chúng đâu. Ăn xong mà chưa đi gặp ông bà tổ tiên là may lắm rồi đấy.

Tôi cảm ơn Ashia và đi tìm Elna tiếp theo. Có lẽ con bé sẽ biết vì chênh lệch tuổi tác giữa cả hai không nhiều. Đợi đã, nếu thế thì hỏi Linne sẽ hợp lý hơn chứ nhỉ?... Không, Linne chắc là chẳng bao giờ để ý đến mấy thứ đó đâu.

Elna đang ngồi bên cửa sổ và đọc sách. Sát bên cạnh là Elze đã ngủ mất tiêu với một quyển sách vẫn còn đang mở. Thấy gương mặt đang ngủ say sưa của vợ mình làm tôi cảm thấy có chút buồn cười. Elna có vẻ không để tâm đến điều đó lắm. Dường như cả hai đang ngồi đọc sách cùng nhau nhưng giữa chừng thì Elze ngủ mất.

[Kuon thích gì ấy ạ? Động vật. Em ấy rất hay nói chuyện với lũ mèo.]

[Hử? Kuon có thể nói chuyện với mèo sao?]

Thằng bé có khả năng đó ư? Có thể đó là sức mạnh từ ma nhãn của Kuon chăng? Nếu tôi không nhầm thì Kuon có thể làm cho động vật vâng lời.

[Không ạ, em ấy nhờ Kohaku phiên dịch hộ. Còn không thì em ấy sẽ dùng ngôn ngữ cơ thể để giao tiếp với chúng. Trong tương lai lũ mèo sống ở Brunhild rất đông, và không con nào là không biết Kuon cả.]

Cái quái gì thế này, bộ con trai tôi là vua của loài mèo à?

Nếu Kohaku là vua của loài mèo thì Kuon còn trên cả vua của loài mèo là điều hiển nhiên. Chắc thằng bé có thể tự xưng là Đế vương của loài mèo hay gì đó.

Ấy không, đợi một chút, tôi đây mới là chủ nhân hợp pháp của Kohaku cơ mà.

[Em ấy cũng trò chuyện với cả lũ chim nữa…]

[Ồ, đám đệ của Kougyoku sao…]

Mèo và chim chính là tai mắt của Brunhild. Những gì chúng nghe và thấy sẽ được chuyển cho Kohaku và Kougyoku rồi đến Tể tướng Kousaka-san, Chỉ huy Hiệp sĩ Đoàn Rain-san và Trưởng Bộ phận Tình báo Tsubaki-san.

Tất nhiên chúng sẽ chỉ chuyển thông tin về những kẻ đáng ngờ hoặc tội phạm. Còn nếu có sự tình hoặc tai nạn nào xảy ra, lũ chim và mèo sẽ đến Hiệp sĩ Đoàn trình báo.

[Vậy là Kuon thích động vật sao?]

[Con cũng không biết em ấy có thật sự thích động vật hay không. Chỉ là hình như Kuon nói chuyện với chúng nhiều hơn.]

[Kuon nói chuyện nhiều ư? Không ngờ à nha…]

Việc thằng bé nói chuyện với động vật thì khá là lạ… nhưng phần còn lại thì ổn. Tôi không nghĩ Kuon ghét con người hay gì đâu.

[Em ấy nói rằng muốn làm cho Brunhild tốt đẹp hơn, việc nhìn từ phương diện động vật là rất cần thiết. Bởi vì chúng có thể thấy những điều con người không thấy. Em ấy tin rằng mình có thể giúp cha và mẹ bằng cách đó.]

[Ôi con trai tôi!]

Tôi muốn khóc quá. Mặc dù vẫn còn nhỏ nhưng thằng bé đã biết nghĩ cho cha mẹ mình… Đúng là con trai của tôi và Yumina có khác!

[Ồn quá đi… Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy?]

Elze tỉnh giấc do tôi đã hơi lớn tiếng. Sau khi tôi kể lại rằng tôi tìm Elna để hỏi về Kuon, Elze liền ôm Elna thật chặt dù vẫn còn trông rất ngái ngủ.

[M-mẹ?]

[Elna cũng giống như Kuon thôi, không phải sao? Ngay bây giờ con vẫn miệt mài học tập vì tương lai của dất nước.]

[Ồ? Thật vậy sao?]

Tôi nhìn xuống cuốn sách mà Elna đang đọc, đó là bản dịch của một cuốn sách y dược mà Leen đem về từ Trái đất. Người dịch đống sách đó sang ngôn ngữ của thế giới này là Fam, thủ thư của “Library”.

Mặc dù cuốn sách đó được xem là nhập môn cho người mới, nhưng đây không phải là chủ đề dành cho trẻ con.

[C-con chỉ muốn tìm cách giúp đỡ cho cha mẹ… Vì con có thể dùng [Recovery] nên con nghĩ mình nên mở mang kiến thức về y dược nhiều hơn…]

[Đúng là con gái của cha!]

[Em đã bảo rồi mà!]

Elze gật đầu đồng tình với tôi và ôm lấy Elna chặt hơn. Tôi xoa đầu Elna. Con bé vừa dễ thương lại còn tốt bụng nữa. Sau này tôi phải cho con bé lên làm giám đốc bệnh viện ở Brunhild mới được.

Nhưng rồi tôi nhận ra con bé có thể sẽ rời đất nước này nếu kết hôn… Con tim tôi đau quá man…

Tôi cố nén những suy nghĩ tiêu cực về cái tương lai đau đớn kia, cảm ơn Elna rồi tạm biệt hai mẹ con.

Đã đến lúc nói chuyện với Kuon rồi. Để xem thằng bé có muốn dành thời gian cùng ông già này không.

[Dạo này con thấy thế nào?]

[Vâng? Tất cả vẫn ổn ạ.]

Biết ngay là sẽ thế mà!

Tôi gọi Kuon đến sân bóng chày, và trong khi đang ngồi xem trận đấu, mọi thứ diễn ra y hệt tôi dự đoán.

Những gì Kuon nói giống như một cú homerun chốt hạ, khiến tôi chẳng thể làm gì hơn.

Trận đấu đang diễn ra ở gần quận trung tâm. Vì hôm nay là giữa tuần và không phải trận đấu của Hiệp sĩ Đoàn nên người xem rất thưa thớt. Nói trắng ra thì chẳng có ai ngoài hai chúng tôi cả.

Về cơ bản, bất cứ ai cũng có thể dùng sân bóng chày miễn là họ trả phí. Đó là lý do những người yêu bóng chày sẽ tụ tập lại và chơi với nhau vào một ngày giữa tuần như hôm nay. Còn người xem thì hoàn toàn miễn phí. Ai có thời gian rảnh đều có thể tự do vào xem.

Tôi đã tìm một nơi không bị ai quấy rầy nhưng mọi thứ đã rơi vào im lặng ngay từ câu hỏi đầu tiên. Vì thế nên tôi đang phải dồn hết chất xám để nghĩ xem phải làm gì tiếp theo.

[Ừm, con có gặp điều gì bất tiện không?]

[Không hẳn ạ. Con không gặp vấn đề gì cả. Ồ, anh ta vừa đánh trúng bóng kìa.]

Kuu… Vô vọng rồi. Thằng bé cứ bình thản xem trận bóng thôi.

Nhưng tôi không được chùn bước. Tôi phải tiếp tục cuộc nói chuyện.

[À phải rồi… con có sở thích nào không?]

[Sở thích ạ? Có thể nói là con có. Nhưng con không chắc có thể xem nó là sở thích không nữa…]

Hửm, thế nghĩa là sao? À nhân tiện, tôi cũng không có sở thích cụ thể nào. Nếu có thì chắc là xem phim và nghe nhạc. Vì Kuon là con trai tôi nên có thể thằng bé cũng có sở thích tương tự. Nếu thế thì cuộc trò chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.

[Sở thích của con là… chế tạo mô hình.]

[Hử?]

Chế tạo mô hình? Tức là làm những mô hình nhựa hay là sa bàn ấy hả?

[Vâng. Đôi khi con sẽ chế tạo một cái để thoải mái đầu óc. Như cái này ạ.]

Kuon lấy smartphone ra và cho tôi xem một tấm ảnh.

Tấm ảnh chụp một hàng tàu neo ở bến cảng đang chuẩn bị ra khơi… Hửm? Có gì đó sai sai? Đợi đã! Đừng nói đây là mô hình nhé!?

[Đ-đây là mô hình thật sao!?]

[Đúng vậy ạ. Con làm ra cái này một năm trước.]

Một năm trước, tức là khi thằng bé 5 tuổi!? Ở cái tuổi đó mà làm ra được một thứ ở tầm cỡ này!?

Những con tàu sắp rời cảng, những con sóng xô bờ hay những người đang tháo dỡ hành lý đều vô cùng chân thực. Đây giống như là tuyệt tác của một vị cao thủ ẩn danh nào đó vậy.

Không, thật ra thì tôi chưa gặp họ bao giờ nên không thể so sánh như thế được.

[Nhưng có một số chi tiết con phải cần đến sự giúp đỡ của ma cụ.]

Thằng bé kể cho tôi rằng nhiều ma cụ góp sức vào tác phẩm này là do Coon làm ra.

Cũng không ngạc nhiên lắm, vì tôi từng nghe nói sa bàn và những mô hình nhựa muốn giống như thật cần sự trợ giúp từ công nghệ. Điều khiến tôi ấn tượng chính là sự thành thạo của Kuon trong việc sử dụng những thiết bị đó.

Khi nghe tôi nói thế, thằng bé có vẻ không đồng tình chút nào.

[Không đâu ạ, cha cũng có thể làm ra một cái tương tự bằng [Modeling] mà đúng không?]

[Cũng đúng, nhưng của cha là nhờ có ma thuật…]

Tôi vô thức ngậm chặt miệng trước những gì Kuon vừa nói. Rõ ràng là nhận thức của chúng tôi không giống nhau.

Ma thuật không tồn tại ở Trái đất, vì thế thành phẩm chỉ đạt được bằng thực lực của con người. Do đó tôi cảm thấy dùng ma thuật là gian lận.

Tuy nhiên, với những người sống ở thế giới này, ma thuật chính là thực lực. Họ không nghĩ đó là gian lận hay chơi xấu mà được công nhận là năng lực của người đó.

Đúng là tôi đã dùng [Modeling] tốt hơn so với hồi trước, nhưng tôi không nghĩ mình có cửa với sản phẩm của Kuon nếu chỉ dùng hai bàn tay trắng.

“Workshop” của Babylon cũng có thể làm ra một thứ tương tự, nhưng khó mà xem đó là thành phẩm của cá nhân được…

Con trai tôi quá giỏi. Có lẽ thằng bé sẽ ẵm cả giải Nhất nếu đi dự cuộc thi chế tạo sa bàn ở Trái đất.

[À phải rồi.]

Tôi bất chợt nảy ra một ý và lấy smartphone tìm thông tin về “sa bàn” cho Kuon. Vô số những hình ảnh sa bàn được chiếu lên không trung.

[Ồ! Cái này được làm đến những chi tiết nhỏ nhất! Còn thị trấn chìm trong nước này cũng vô cùng thú vị…!]

Kuon phấn khích dán mắt vào màn hình. Đây là lần đầu tiên tôi được thấy mặt trẻ con của thằng bé. Phải rồi, khi còn nhỏ tôi cũng từng chế tạo mô hình nhựa. Tất nhiên là nó không thể nào so được với tác phẩm của thằng bé. Tôi chỉ đặt tất cả lại với nhau chứ thậm chí còn chưa tô màu.

[Con chưa làm cái nào từ khi tới đây đúng không?]

[A… con bận nhiều chuyện quá ạ… Hơn nữa con cũng cần rất nhiều nguyên liệu và dụng cụ để làm.]

Theo những gì tôi được nghe thì thằng bé cần nhựa cây lấy từ một loài quái vật cây nào đó, hay keo lấy từ một loại slime đặc biệt. Những vật dụng như cọ, dao bay hay dụng cụ thì tất nhiên là phải có rồi.

Thằng bé đã để lại những thứ đó trong phòng riêng của lâu đài tương lai.

[Được, vậy chúng ta đi tìm nguyên liệu thôi.]

[Nhưng sẽ mất thời gian lắm đó ạ? Một số nguyên liệu khá hiếm, chúng ta sẽ cần phải đi tìm và…]

[Không sao cả. Với [Gate] và [Search], tất cả chỉ là trò trẻ con.]

Tôi nghĩ là trong nhà kho của bà Tiến sĩ có chứa mấy dụng cụ đó.

Tiếp theo là kiếm nguyên liệu để Kuon bắt đầu làm mô hình. À phải rồi, chúng tôi cũng cần màu vẽ nữa. Thánh quốc Allent nổi tiếng với những bức tranh vẽ các tinh linh, nên có thể ở đó sẽ bán nhiều nguyên liệu vẽ.

[Được, lên đường thôi!]

[Ừm, nhưng mà…]

Tôi nắm lấy tay Kuon rồi dịch chuyển tới Thánh quốc Allent để bắt đầu công cuộc tìm kiếm.

Tiệm bán vật dụng vẽ ở Thánh quốc Allent có đủ loại sản phẩm, từ cơ số loại cọ vẽ cho đến những bộ màu vẽ đủ màu sắc.

Tôi nói Kuon có thể mua bất cứ thứ gì mình muốn. Thế nhưng Kuon vẫn có vẻ chần chừ, vì thế tôi quyết định yêu cầu thằng bé làm cho tôi một mô hình sa bàn.

Nói cách khác, đây chính là công việc. Không có chỗ cho sự nửa vời hay chần chừ.

Nghe tôi nói vậy, thằng bé có vẻ đã quyết tâm hơn.

[Vậy con nên làm mô hình gì đây ạ?]

[Hửm? Để xem… thế thì con hãy làm lâu đài của chúng ta đi?]

[Con hiểu rồi, mô hình lâu đài Brunhild.]

Tôi chưa quyết định được thứ gì cụ thể nên chỉ nói bâng quơ, thế nhưng Kuon liền gật đầu cái rụp và ngay lập tức lấy những dụng cụ vẽ đặt vào giỏ hàng.

Không còn sự chần chừ nào, thằng bé cứ thế lấy từng cái một. Sơ đồ của mô hình sa bàn chắc đã hoàn thiện trong đầu Kuon.

Sau khi mua vật dụng vẽ xong, Kuon gửi một tin nhắn đến smartphone của tôi.

[Keo từ slime dính, mai rùa mềm, da Treant (người Cây) trưởng thành…?]

Tôi không biết chúng dùng để làm gì nhưng có vẻ quan trọng.

Tôi đưa Kuon về “Warehouse” và nhờ quản lý nơi đó là Parshe tìm giúp thằng bé những dụng cụ cần thiết.

Xong xuôi, tôi đến Hội Mạo hiểm giả để tìm mua những nguyên liệu Kuon cần. Thật không may là mai rùa mềm đã hết hàng nên tôi phải tự đi săn.

Tôi không cần những thứ khác ngoài cái mai, nên có thể bán để kiếm thêm ít thu nhập.

Cơ mà mai của bọn rùa này mềm thật. Chúng mềm và đàn hồi, rất tốt khi chống lại những chấn động giống như một miếng bọt biển vậy. Vì thế tôi quyết định xử bọn rùa bằng cách chém chết chúng.

Khi tôi quay lại lâu đài, Kuon ngồi giữa phòng đã làm được phần đế rộng khoảng 1 tấm tatami cho mô hình. Nhanh dữ!?

[Cha có nguyên liệu rồi đây…]

[Cha cứ để đó đi ạ.]

Kuon đang đeo một chiếc mặt nạ vải có gắn hai tròng kính và dùng một ma cụ trông như máy mài để tạo hình cho đế của mô hình. Có vẻ thằng bé đang cố tạo ra một mặt phẳng gồ ghề tượng trưng cho mặt đất.

Tôi để những nguyên liệu vừa kiếm được ở một góc phòng và xem Kuon làm việc.

Khi tôi hỏi xem mình có thể giúp gì không, Kuon nhờ tôi nhúng mai rùa mềm vào màu vẽ xanh lá, để khô rồi cắt thành từng miếng nhỏ.

Tôi đi ra ngoài vườn để làm vì trong phòng hơi bất tiện. Sau khi tôi quay về, Kuon đã làm xong hầu hết đường xá và hào nước xung quanh lâu đài.

[Ah, Touya-san.]

Yumina đang ngồi trên bộ sofa trong phòng Kuon. Bên cạnh em ấy là Kohaku.

[Khi em đến gọi thằng bé đi ăn tối, em rất ngạc nhiên khi Kuon đang chế tạo thứ này. Một sở thích dễ thương làm sao.]

[Anh cũng mới biết lần đầu đấy. Thứ này ở một đẳng cấp quá cao để gọi là sở thích.]

Kuon vẫn miệt mài làm việc sau khi bữa tối đã nấu xong, thế nên tôi nhờ Ashia làm ít cơm nắm và sandwich để ăn tạm và đem đến phòng cho thằng bé.

Đáng lẽ tôi nên ép Kuon đến phòng ăn, nhưng vì thằng bé không phải là đứa trẻ kén ăn nên lần này tôi sẽ bỏ qua.

[Một khi Kuon đã làm thì em ấy sẽ không dừng lại đâu ạ. Nếu cha không nhắc đi ngủ trong lúc em ấy đang tạm nghỉ, thì Kuon sẽ làm việc đến sáng cho mà xem.]

Tôi không thể ngó lơ khi nghe Freya nói thế nên đã buộc thằng bé dừng lại sau 10 giờ tối. Khả năng tập trung đáng sợ của Kuon hẳn đã giúp thằng bé đạt được trình độ này.

Tôi nhờ Yumina đưa thằng bé về phòng ngủ. Kuon có thể tiếp tục làm việc sau khi đã ngủ đủ giấc.

Sa bàn đã bắt đầu có hồn. Quá trình tiêu tốn nhiều thời gian đã được rút ngắn lại nhờ ma thuật.

Phải nói là thằng bé rất có năng khiếu… tôi không ngờ cái mai rùa mềm tôi cắt ra sẽ biến thành lá cây và bụi cây cơ đấy.

Bãi cỏ trên mặt đất trông rất giống thật. Đó có phải là rêu không vậy? Tôi cũng không biết nữa.

Tôi muốn thử đụng vào chúng, nhưng lỡ mà làm hỏng thì tôi sẽ bị ăn mắng cho xem, nên tốt nhất là đừng.

Trong khi mong tới lúc mô hình hoàn thiện, tôi rời khỏi phòng.

Khi tôi kéo tấm vải trùm lên, mọi người trong phòng ồ lên thán phục.

Chúng tôi quyết định trưng bày mô hình lâu đài Brunhild hoàn chỉnh trong tủ kính ở ngay đại sảnh lâu đài. Mô hình chính là ngôi sao của ngày hôm nay.

Kiệt tác của Kuon tuyệt vời đến mức tôi cảm thấy vô cùng lãng phí nếu chỉ để trưng trong phòng mình.

Làm thế này sẽ giúp cho bất cứ ai đến đây cũng thấy nó.

Mọi người vô cùng hào hứng với sa bàn của Kuon.

[Ồ, tất cả đều được làm đến từng chi tiết!]

[Tuyệt quá… Ngay cả Quốc vương và các Hoàng hậu cũng có trong đây.]

Phải. Những mô hình thu nhỏ của chúng tôi cũng được đặt trong sa bàn. Yae, Hilda và Elze đang đấu tập dưới sân. Linze, Leen và Sakura đang ngồi uống trà và đan len trên ban công.

Tôi, Yumina và Su đang ăn bento của Lu dưới một gốc cây anh đào trong vườn.

Ngoài ra, các chị của tôi, Tể tướng Kousaka-san và những người sống tại lâu đài cũng xuất hiện ở đây đó.

Mọi người dán mắt vào sa bàn để tìm bản thân trong số đó.

Nhìn cảnh tượng đó, tôi quay sang đứa con trai đứng bên cạnh.

[Con đã làm vô cùng chi tiết đấy nhỉ.]

[Bởi vì con rất chú ý đến tiểu tiết ạ. Con muốn đưa những chi tiết nhỏ nhất vào đó và đồng thời tạo được chất riêng của bản thân.]

Tôi hiểu rằng người tạo ra sản phẩm sẽ muốn sản phẩm của mình hoàn mỹ nhất có thể, nhưng thêm toàn bộ người trong lâu đài vào thì quá là chi tiết rồi.

Mà thôi, miễn là mọi người đều vui thì không có vấn đề gì cả.

[Lần tới con có thể dạy cha cách làm một cái được không?]

[Nhưng cha đã có [Modeling] rồi mà ạ?]

[Cha muốn làm mà không cần đến ma thuật. Giống như con ấy.]

[…Nếu cha đã muốn vậy thì được ạ.]

Kuon hơi xấu hổ gật đầu. Như thế là khoảng cách giữa chúng tôi đã rút ngắn một chút rồi phải không?

Không biết Kuon sẽ dạy tôi gì nhỉ. Trước hết, tôi muốn làm một mô hình rừng cây. À, hoặc là mô hình tàu hoả ma thuật thu nhỏ cũng không tồi.

Hoặc là mở rộng lâu đài này ra thành thị trấn lâu đài. Nghĩ đến thôi cũng đủ để làm tôi phấn khích rồi.

Trong khi nghĩ như vậy, tôi nhẹ nhàng xoa đầu đứa con trai tài năng của mình.

CHƯƠNG 528: HIỆP SĨ GOLEM VÀ QUÁI THÚ TUYỆT CHỦNG

Sa bàn của Kuon đã trở nên rất nổi tiếng, không chỉ với những người sống trong lâu đài mà ngay cả Hoàng tộc từ những quốc gia trong Liên minh Thế giới đều biết đến.

Ông ngoại của Kuon là Quốc vương Belfast cũng muốn một cái, vì thế thằng bé đã quyết định làm sa bàn Lâu đài Belfast tiếp theo.

Lâu đài Brunhild được xây dựa trên tham khảo từ Lâu đài Belfast, vì thế Kuon đã hoàn thành mô hình chỉ trong vài ngày mà không tốn quá nhiều công sức.

Sau đó, những nguyên thủ khác cũng tranh nhau nhờ thằng bé làm mô hình.

Tôi định từ chối họ vì không muốn đặt quá nhiều gánh nặng lên Kuon, thế nhưng thằng bé thì lại vui vẻ đồng ý. Thằng bé đúng là một đứa trẻ siêng năng…

Dù vậy, chúng tôi vẫn đặt ra cho Kuon một thời gian biểu đề phòng trường hợp thằng bé làm việc quá sức đến quên ăn quên ngủ.

Chúng tôi không phải kiểu phụ huynh lạc hậu luôn miệng bảo: “Con chỉ được chơi game một tiếng mỗi ngày” nhưng thằng bé chỉ nên dành một phần thời gian nhất định trong ngày để làm chúng.

Thấy Kuon dành ít thời gian hơn để chơi với mình, Alice đã nổi đoá với tôi.

[Trong tương lai, hầu hết các quốc gia đều trưng bày mô hình lâu đài ở đại sảnh, nhưng con không ngờ Kuon là người làm ra chúng.]

Yakumo nói thế trong khi ngắm nghía mô hình đã hoàn thiện.

Bản thân Kuon cũng nói rằng thằng bé không bao giờ nghĩ những sa bàn mà mình bị thu hút khi còn bé (dù hiện tại thằng bé cũng chỉ là một đứa trẻ) lại là do chính tay mình làm ra.

Nếu Kuon không làm ra mô hình lâu đài ở hiện tại, Kuon tương lai có lẽ sẽ không có niềm đam mê với sa bàn.

Quả là một mối quan hệ nhân quả phức tạp. Đây có lẽ là một loại nghịch lý thời gian. Tinh linh Thời gian chắc hẳn là người đứng sau chuyện này.

[Tinh linh Thời gian vốn là những nhân viên mẫn cán mà. Chị nghĩ họ đang sắp xếp lại những mối quan hệ nhân quả để dẫn tới một tương lai định trước đấy.]

Moroha-neesan nói thế trong khi đang cùng tôi ngồi xem Yakumo và Kuon đấu tập.

[Thế nghĩa là, tương lai đã được cố định và không thể làm gì để thay đổi nó ạ?]

[Không hề. Những vị Thần hoặc phàm nhân được nhận “phước lành” từ họ có thể thay đổi nó. Ngoài ra, Tinh linh Thời gian cũng có khi phạm sai lầm. Thông thường thì những “tai nạn” là do họ gây ra.]

[Thật vậy ạ? Em cứ nghĩ Tinh linh Thời gian giống như mấy chiếc đồng hồ sống chứ.]

[Hahaha. Thì ngay cả vị Thần quyền năng nhất cũng bắn nhầm sét xuống ai đó dưới hạ giới cơ mà.]

Ừ nhỉ. Ngay cả các vị Thần cũng phạm sai lầm. Không lý gì mà các Tinh linh lại không được.

[Mà, chị đoán rằng tương lai sẽ không bị thay đổi nếu không có Ác thần can thiệp. Ồ, xem ra trận đấu đã kết thúc rồi.]

Nghe Moroha-neesan nói thế, tôi ngẩng mặt lên và thấy kiếm của Yakumo đã đánh bay kiếm của Kuon lên không trung.

Cả hai đã đấu với nhau được khá lâu rồi đấy chứ.

[Nếu không dùng đến ma nhãn, Yakumo sẽ là cửa trên. Nhưng Kuon cũng rất kiên cường. Giỏi lắm.]

Dù đã thua Yakumo nhưng Kuon vẫn rất mạnh. Nếu có ma nhãn, chắc thằng bé có thể đấu với Yae chứ chẳng đùa.

Yakumo và Freya hiện đang ở hạng Vàng, còn những đứa khác được xếp ở hạng Bạc.

Nói về khả năng chiến đấu thuần tuý không dùng ma thuật, tôi nghĩ Elna là đứa chân yếu tay mềm nhất trong số lũ trẻ.

Nhưng ngay cả Elna cũng vẫn mạnh hơn các hiệp sĩ trong Hiệp sĩ Đoàn.

Một lần nữa, tôi nhận ra lũ trẻ nhà mình mạnh đến mức nào. Mà cũng đúng thôi, chúng sinh ra vốn là những Á thần và được các vị Thần chỉ dạy mà.

[Hừm… Yakumo là chị lớn thì nên nhường em một chút chứ…]

[Nhưng thế thì sẽ không phải là tập luyện nữa~degozaru.]

Hờn dỗi khi con trai mình thua, Yumina phàn nàn với Yae và nhận được một cái cười gượng từ em ấy. Albus đứng bên cạnh thì cứ im lặng, rõ là không quan tâm đến chuyện này chút nào.

『Thấy chưa! Nếu dùng tôi thay vì cây kiếm gỗ yếu đuối xấu xí đó, Thiếu chủ sẽ có thể bộc lộ hết sức mạnh của mình rồi!』

Còn Silver thì vẫn lắm mồm như thường lệ. Nếu dùng đến sức mạnh golem của cậu ta thì như thế sẽ không được tính là tập luyện nữa.

Linne chạy vào thế chỗ cho Kuon khi thằng bé rời sân. Con bé có vẻ đang rất nhiều năng lượng.

[Làm tốt lắm, Kuon.]

[Phù… Đấu với Yakumo-neesama thật là mệt… Chị ấy nên nương tay với con một chút chứ…]

[[Pfft.]]

[Sao vậy ạ?]

Yae và tôi vô tình bật cười khi nghe Kuon nói y hệt mẹ mình. Nhưng tôi ngay lập tức nín thinh khi thấy ánh mặt lạnh lẽo của Yumina.

[Con có vẻ không thích đánh nhau nhỉ Kuon~degozaru.]

Yae hỏi Kuon trong khi mắt vẫn quan sát Linne và Yakumo đấu với nhau.

[Vâng. Con thích đọc sách hay làm gì đó hơn. Nhưng con biết mình phải tập luyện nghiêm túc để có sức mạnh bảo vệ những gì mình yêu quý. Khi có biến cố xảy ra, con không muốn bất lực đứng nhìn.]

[Thấy chưa Yae-san, con trai tớ là nhất! Dù còn bé nhưng thằng bé đã có những phẩm chất tuyệt vời! Mẹ tự hào về con!]

Yumina ôm lấy Kuon và bắt đầu xoa đầu thằng bé như mọi khi. Kuon thì giống như đã bỏ cuộc, mặc kệ cho em ấy muốn làm gì thì làm.

[Danna-sama, chẳng phải Yumina-dono đã trở thành một bà mẹ ngốc quá ngốc rồi sao…?]

[Chắc vậy… Em nói cũng không sai đâu…]

Mức độ phụ huynh ngốc của Yumina chắc là cao nhất trong số chúng tôi. Tôi nghĩ nguyên nhân là do Kuon có giới tính đối lập với mẹ mình chứ không như những cặp mẹ con khác.

Tôi cũng vậy, tôi quan tâm đến mấy cô con gái nhiều hơn là Kuon.

Mà thôi kệ, Yumina vẫn làm việc nghiêm túc và chưa đạt đến cấp độ của ông Quỷ vương là được rồi.

Trong khi tôi đang nghĩ thế, Tiến sĩ Babylon, Elka, Fenrir cùng với Coon tiến đến từ hướng lâu đài.

Hôm nay Mặt trời mọc ở đằng Tây hay gì mà mấy người này lại xuống mặt đất vậy?

[Chào. Bọn tôi hỏi Cesca xem cậu đang ở đâu và cô ta chỉ đến chỗ này.]

[Có chuyện gì thế? Là về Overgear của Albus hả?]

Nhóm Tiến sĩ hiện đang chế tạo Overgear cho Albus. Đó là loại hoạt động dưới nước và có thể lặn xuống biển sâu.

Bọn họ tính giữ bí mật với tôi cho đến khi chế tạo xong, nhưng thế này thì chắc là đã hoàn thành rồi.

[Overgear hiện vẫn chưa hoàn thành. Thứ hoàn thành là bọn Hiệp sĩ Golem cơ.]

[Hiệp sĩ Golem?]

Chúng là lũ golem trị an ở Brunhild tương lai phải không? Nghe nói chúng là một đơn vị trực thuộc Hiệp sĩ Đoàn… hoá ra là cái đó à?

[Cho họ xem đi, Coon.]

[Vâng.]

Nghe Tiến sĩ ra hiệu, Coon lấy tấm thẻ lưu trữ ra và sau khi vung mấy cái, hai con golem liền xuất hiện.

Golem Hiệp sĩ mà bà Tiến sĩ nói là dòng golem quân sự được trang bị giáp trụ toàn thân như một hiệp sĩ thường thấy. Tuy nhiên, chúng được thiết kế sao cho có thể ngay lập tức nhận ra chúng không phải con người.

Hai con golem, một con to bằng nam giới trưởng thành, được trang bị kiếm ở thắt lưng và khiên sau lưng.

Con còn lại lớn hơn người bình thường, cao tầm 3 mét giống như loài Orge. Cả hai trông rất cứng cáp nên chắc là loại thiên về sức mạnh.

Chúng làm tôi liên tưởng đến xe cảnh sát vì đều được sơn màu trắng viền đen.

[Để ta giới thiệu lũ Hiệp sĩ Golem này. Chúng lần lượt là “Kiếm sĩ” và “Hộ vệ”.]

Bà Tiến sĩ chỉ vào từng con golem. Con có kích cỡ bằng người thường là “Kiếm sĩ”, còn con to hơn là “Hộ vệ”.

[Tại sao mấy người lại làm hai loại?]

[Vì công việc của “Kiếm sĩ” là bắt mấy tên tội phạm tình nghi, còn “Hộ vệ” sẽ lo việc giải cứu người dân khi xảy ra tai nạn hoặc thiên tai. Nói ngắn gọn, “Kiếm sĩ” sẽ lo khoản chiến đấu, còn “Hộ vệ” thì cứu người. Làm ra từng loại cho từng nhiệm vụ riêng biệt sẽ hiệu quả hơn.]

Hình như con “Hộ vệ” còn có cả chức năng chữa cháy. Quả đúng là loại golem dùng để giải cứu có khác.

Tiến sĩ tiếp tục giải thích.

[Cơ mà, con “Kiếm sĩ” vẫn chưa được thiết lập sức mạnh tiêu chuẩn. Do đó ta tính nhờ Hiệp sĩ Đoàn làm giúp.]

[Thiết lập? Chẳng phải càng mạnh thì càng tốt ư?]

Yumina nghiêng đầu thắc mắc. Tiến sĩ cười và giải thích.

[Không đâu, ví dụ như nếu lấy Moroha-kun làm tiêu chuẩn thì cỗ máy sẽ bị quá tải và ngừng hoạt động chỉ trong một trận đấu. Dám có khi con “Kiếm sĩ” còn chưa kịp tiêu chuẩn hoá trình độ của cô ấy thì đã hỏng ấy chứ.]

Đúng thật. Tôi không nghĩ họ có thể làm ra một cỗ máy đạt đến trình độ Thần Kiếm của chị ấy đâu.

[Sức mạnh tiêu chuẩn này không được làm cỗ máy quá tải khi chiến đấu, nhưng vẫn phải đủ mạnh để đối chọi với đủ loại kẻ địch. Đó là yêu cầu của ta. Vì thế nên ta muốn nó chiến đấu với vài người xem sao.]

[À, cô tính kiểm tra sản phẩm đầu ra chứ gì?]

Nếu lũ golem hỗ trợ Hiệp sĩ Đoàn quá yếu thì sẽ không làm được cơm cháo gì, còn nếu chúng quá mạnh và bị hỏng trong chốc lát thì cũng chẳng khá hơn.

Điều quan trọng là chúng phải có khả năng điều chỉnh sức mạnh để thích ứng với từng loại kẻ địch, bằng không sẽ rất rắc rối.

Ngoài ra, để sản xuất hàng loạt Hiệp sĩ Golem, giá thành của chúng cũng không được quá đắt. Nếu giá cả không phải là vấn đề thì chắc tôi sẽ cho ra lò một đội quân mạnh bá đạo mất.

[Nghe hay đấy. Để thần thử trước cho.]

Nghe thấy cuộc nói chuyện của chúng tôi, Logan-san – đội trưởng đội tuần tra của Hiệp sĩ Đoàn – liền xung phong lên trước.

Tôi quyết định để cả hai thử đấu với nhau bằng kiếm gỗ. Tuy đối phương là golem nhưng lỡ anh ta mà làm hỏng nó thì phiền lắm.

[Được, ta đến đây!]

Logan-san tấn công. Tuy có thể đỡ được 2 đến 3 cú nhưng con “Kiếm sĩ” đã nhanh chóng bị hạ gục bằng một cú chém vào sườn.

[Ể, sao nó yếu quá vậy?]

[Bởi vì nó đang được cài đặt ở mức thấp nhất. Trước tiên nó cần phải đấu với vài đối thủ để học cách di chuyển, kĩ thuật và dự đoán hành động của họ.]

Thế có nghĩa là nó đang tăng tiến sức mạnh sao?

Sau đó, “Kiếm sĩ” tiếp tục đấu với vài người và gần như thua trắng. Thế nhưng, chỉ sau vài trận đấu, nó đã trở nên mạnh hơn và cuối cùng bắt đầu thắng họ.

Và rồi, nó đã đánh thắng Logan-san trong trận cuối cùng và đạt được thành tích đả bại toàn bộ hiệp sĩ.

[Tôi sẽ là đối thủ tiếp theo.]

Juutarou Kokonoe-san, anh trai của Yae, cầm thanh kiếm gỗ bước đến trước con Kiếm sĩ.

Anh ấy vốn là một samurai Ishen, hiện đang cùng hôn thê Ayane-san sống ở Brunhild để theo học kiếm thuật của Moroha-neesan.

Tuy tôi không để ý, nhưng hôm nay anh ấy cũng tham gia tập luyện cùng Hiệp sĩ Đoàn.

Juutarou-san và Swordsman bắt đầu tỉ thí. Ban đầu, Kiếm sĩ có vẻ giành ưu thế, nhưng Juutarou-san dần dần vô hiệu hoá nó và cuối cùng, kiếm của anh ấy đã kề sát cổ con Kiếm sĩ.

[Đến đó thôi. Nhiều hơn nữa sẽ tạo gánh nặng lên cỗ máy.]

Kĩ sư Elka cho con Kiếm sĩ ngừng chiến đấu. Kiếm sĩ cúi đầu chào mọi người một cách lịch sự rồi rời sân tập.

[Mạnh ngang Juutarou-san cơ à? Không tồi chút nào.]

Juutarou-san là kiếm sĩ hàng đầu Ishen, nhưng điều đó cũng không có quá nhiều ý nghĩa ở Brunhild, nơi tập hợp những người thuộc hàng quái vật.

[Ta định sẽ sản xuất 5 con mỗi loại trước và cho chúng phục vụ trong hàng ngũ các cận vệ trong lâu đài. Touya-kun sẽ có quyền quản trị, còn quyền phó quản trị sẽ được trao cho Chỉ huy và Phó Chỉ huy Hiệp sĩ Đoàn.]

Phải rồi, Chúng tôi cũng nên để người dân trong thị trấn làm quen với chúng nữa chứ.

Mà chắc cũng không cần thiết lắm, vì bọn họ đã có cơ hội tiếp xúc với golem khá nhiều nếu so với các quốc gia ở Lục địa Đông. Từ các Crown như Noir, Albus, Viola, Rouge cho tới những con golem do Công ty Strand đưa đến.

Và hơn hết, bọn họ đều quá quen với Frame Gear rồi.

Sau khi tập luyện xong, chúng tôi quay về lâu đài. Kuon và Yakumo lập tức đến thẳng nhà tắm để tắm rửa.

Khi tôi định tới văn phòng để xem qua đống tài liệu, Tsubaki-san đột nhiên xuất hiện từ trong bóng của cột nhà.

Này, đừng có hù người khác như thế chứ. Làm ơn dừng cái trò thoắt ẩn thoắt hiện đó cho tôi nhờ được không?

[Thần có hai báo cáo. Đầu tiên là một thành phố cảng ở Vương quốc Curiela đã bị phá huỷ. Đây khả năng cao là do bọn Sứ đồ gây nên.]

[Vương quốc Curiela?]

Hừm, nếu tôi nhờ đúng thì quốc gia này nằm ở phía Đông của Lục địa Tây. Họ không tham gia vào Liên minh Thế giới, và hiện tại đang được Vương quốc Panaches vận động tham gia.

Một thành phố cảng bị đám Sứ đồ phá huỷ ư?

Theo Tsubaki-san báo cáo, kẻ địch gồm có bán nhân ngư, golem bốn tay và cự nhân đá.

Có vài người sống sót, nhưng họ hoặc là đã trở thành những cái xác loạn trí, hoặc là biến thành bán nhân ngư và lặn xuống biển. Không nghi ngờ gì nữa, đây rõ ràng là do lũ Sứ đồ gây ra.

[Chẳng phải chúng ta đã nhờ phía Panaches cảnh báo họ về những gì có thể xảy ra sao, tại sao lại…]

[Có vẻ như bọn họ đã phớt lờ lời cảnh báo. Họ chưa bao giờ hứng chịu một cuộc tấn công với mức độ thiệt hại như thế.]

Cũng đúng. Đôi khi sẽ có vài làng mạc bị đốt phá, nhưng đó là do các băng cướp gây ra, nên họ chẳng quan tâm mấy là phải.

Tuy nhiên, một thành phố bị phá huỷ tương đương với lời tuyên chiến từ bên ngoài. Có lẽ họ sẽ cảnh giác hơn trong tương lai.

Thật buồn là chúng tôi không thể dự đoán sự xuất hiện của chúng như hồi Phrase xâm lược. Mà cũng chịu thôi… làm gì có ai mất não đến mức “lạy ông tôi ở bụi này” như thế.

Tôi quyết định lấy smartphone ra liên lạc với các quốc gia thuộc Liên minh Thế giới.

Tôi nói họ hãy báo ngay cho tôi biết nếu có dấu hiệu hay hiện tượng bất thường xuất hiện. Nếu nơi đó có Hội Mạo hiểm giả, tin tức sẽ đến tai nguyên thủ quốc gia trong vòng một ngày. Nếu họ gọi cho tôi ngay lúc đó, có thể chúng tôi sẽ gửi Hiệp sĩ Đoàn đến ứng cứu kịp lúc.

[Vậy báo cáo còn lại là gì?]

[Vâng. Gần đây, một con ma thú không rõ lai lịch đã xuất hiện gần biên giới với Đế quốc Regulus, và Hội Mạo hiểm giả đã mất nhiều sinh mạng mới hạ được nó. Tuy nhiên, con quái thú này chưa từng được biết đến trước đây. Có khả năng nó là một loài mới.]

[Một ma thú mới ư?]

[Xin hãy xem qua tấm ảnh này ạ.]

Tsubaki-san gửi một tấm ảnh vào smartphone của tôi.

Uầy… Máu me be bét ghê thật…

Trong bức ảnh là một sinh vật mình sư tử nhưng có đầu chim ưng. Chân của nó cũng là chim ưng, nên đây là một loại Chimera.

Đừng bảo tôi con ma thú này cũng là do đám Sứ đồ tạo ra đấy nhé?

[Không ạ, họ không tìm được tinh thể nào trong cơ thể nó.]

Có thể màu không phải là đỏ và xanh, nhưng tác phẩm của lũ Sứ đồ sẽ có một viên tinh thể bát diện trong cơ thể giống như con golem bốn tay và bán nhân ngư trước đó. Vậy thì suy đoán của tôi là sai sao?

Một loài mới à? Ước gì có ai đó là chuyên gia trong lĩnh vực này nhỉ… À, có một người đấy thôi.

Tôi chào Tsubaki-san sau khi nghe cô ấy báo cáo xong và dịch chuyển đến Babylon.

[Oya, thật hiếm khi thấy anh đấy.]

Nhìn thấy tôi, Fam – Thủ thư của Library – ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách đang đọc dở.

[Tôi có thể giúp gì ạ?]

[Có một thứ tôi muốn cho cô xem.]

Tôi tiến đến chỗ Fam ở một góc thư viện và cho cô ấy xem tấm ảnh con ma thú.

[Cái sở thích cho phụ nữ xem xác chết máu me của động vật thật là quái dị đấy, chủ nhân.]

[Không phải thế, tôi đến đây để hỏi xem cô có biết con ma thú này không. Nó có thể là một loài mới.]

Fam ngừng nói đùa, cô nàng nâng cặp kính lên và nhìn thật kĩ con ma thú trong smartphone. Sau đó cô ấy tiến đến một giá sách, rút một quyển sách ra và lật qua lật lại.

[Đây ạ, em nghĩ nó là loài này.]

Fam đặt một quyển sách dày cộp xuống trước mặt tôi. Trong đó là ảnh minh hoạ cực kì chân thực một con ma thú trông y hệt con vật trong smartphone của tôi.

Kí tự trong cuốn sách là ngôn ngữ Tinh linh cổ đại, vì thế tôi không thể đọc được nếu không dùng [Reading].

[Ipos, hay còn gọi là Ipes hay Ayporos tuỳ theo từng vùng. Chúng là loài sinh vật khá hung dữ, sống chủ yếu ở Đại Lâm Ilpanema cho đến khi bị săn bắt đến tuyệt chủng vào 5574 năm trước bởi các bộ lạc vì có thịt ngon.]

[Bị săn bắt đến tuyệt chủng?]

[Có vẻ là vậy ạ.]

Cứ tưởng là một loài mới, hoá ra là đã tuyệt chủng từ lâu. Đợi đã, sao mà deja vu vậy nhỉ…

Phải rồi, con ma thú Kuon và Alice giết ở bìa rừng… hình như tên là Marchosias, cũng là một sinh vật đã tuyệt chủng.

[Chuyện quái gì đang xảy ra vậy…?]

Ma thú tuyệt chủng đang hồi sinh trở lại. Không lẽ chúng đến từ một nơi biệt lập với thế giới bên ngoài như Đảo Palerius? Không, cái này giống như…

[Không lẽ nào, chúng đã du hành thời gian…?]

Chẳng lẽ có một thế lực bí ẩn nào đó đã giật dây và đem chúng đến từ quá khứ? Không hề bất khả thi chút nào. Lũ trẻ nhà tôi đến từ tương lai. Sao có thể loại bỏ trường hợp ngược lại được.

Có thể nguyên nhân là do một chấn động thời không khác gây nên.

[Mình nên hỏi chuyên gia về không – thời gian.]

Tôi lấy smartphone ra và gọi cho bà Tokie.

CHƯƠNG 529: ẢNH HƯỞNG CỦA CHẤN ĐỘNG THỜI – KHÔNG VÀ GIÁP THÁNH GIẢ

『Đúng vậy, đó là ảnh hưởng từ chấn động thời – không, khiến cho những con ma thú từ quá khứ bị kéo đến hiện tại.』

Khi tôi hỏi bà Tokie về lũ ma thú tuyệt chủng, bà ấy đã xác nhận rằng chúng đã bị kéo từ quá khứ đến đây.

[Bà không thể làm gì đó như là đưa chúng quay về thời đại ban đầu hay sao ạ…?]

『Không phải là không thể, nhưng… như cháu cũng biết đấy, Touya-kun. Những vị thần chúng ta bị cấm sử dụng sức mạnh dưới hạ giới để tránh gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng. Ừm, thỉnh thoảng cũng có vài ngoại lệ, nhưng ta không muốn dùng đến nó nếu có thể.』

Bà ấy có thể nhưng không muốn ư? Nhưng bà ấy là một vị Thần thượng cấp với quyền năng hàng đầu cơ mà?

『Ta muốn giữ sức mạnh của mình để đưa lũ trẻ nhà cháu quay về thời đại của chúng an toàn. Nếu ta đưa lũ ma thú về quá khứ và không thể đưa lũ trẻ quay về, Touya-kun ở đó sẽ nổi giận mất.』

Hmmm... Bà ấy nói có lý. Phiền phức thật.

『Hơn nữa chấn động thời – không là một hiện tượng bình thường ở hạ giới, nên ta không thể can thiệp quá nhiều được. Chẳng phải ở Trái đất của cháu cũng có những câu chuyện tương tự sao?』

[Đúng thật, cháu đã từng nghe những câu chuyện như thế…]

Có kha khá câu chuyện về du hành thời gian ở khắp thế giới.

Đầu tiên là “Bóng ma Trianon”, kể về sự kiện hai giáo viên ghé thăm Petit Trianon, một lâu đài nhỏ nằm trong khuôn viên của Cung điện Versailles, đã du hành thời gian và thấy những cảnh tượng 100 năm trước.

Tiếp theo là câu chuyện về một người đàn ông bị xe tông chết ở New York, và hoá ra người này đã mất tích từ 70 năm trước.

Có khá nhiều người tự nhận là từ tương lai hoặc quá khứ trôi dạt đến. Đặc biệt là trên internet.

Tôi không biết thực hư như thế nào, vì ở Trái đất không có ma thuật.

Nếu chấn động thời – không có thể xảy ra ở bất kỳ thế giới nào, kéo bất cứ thứ gì đến tương lai hay quá khứ thì những câu chuyện kể trên chắc cũng không hẳn là bịa đặt…

『Đừng lo, tần suất chấn động thời – không sẽ giảm dần theo thời gian. Ta cũng không nghĩ các dị điểm sẽ xuất hiện đâu.』

[Dị điểm? Đó là gì vậy ạ?]

『Đó là nơi quá khứ và tương lai kết nối với nhau, hay người Trái đất của cháu vẫn thường gọi là đường hầm thời gian đấy. Ở đó mọi người có thể tự do đi lại. Quá khứ, tương lai và hiện tại sẽ chồng chéo lên nhau và tồn tại đồng thời. Nhưng nó sẽ tạo ra một mớ hỗn độn. Cách giải quyết duy nhất là dùng đến sức mạnh của ta, nhưng như thế là trái với luật của các vị Thần, nên thường thì Thần Huỷ diệt sẽ tới và đặt dấu chấm hết cho thế giới đó.』

Nghĩa là thế giới đó sẽ bay màu? Thật đó hả?

Tôi thường nghe rằng thế giới sẽ biến mất nếu du hành thời gian sai cách, hoá ra chuyện này là có thật.

『Nhưng đừng lo, chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Ta có thể cam đoan với cháu. Mặc dù có vài điều làm ta không an tâm…』

[Bà đang nói về lũ Sứ đồ ạ?]

『Phải. Mặc dù yếu nhưng chúng vẫn có Thần tính chảy trong người, nên ta hi vọng sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra… Touya-kun đã gia nhập hàng ngũ các vị thần, vì thế nếu Ác thần hồi sinh, cháu sẽ không thể tham gia cuộc chiến nữa…』

……Hả? A, phải rồi! Nếu Ác thần hồi sinh, tôi sẽ không được chiến đấu vì đã trở thành Thần mất rồi!

Không, nói đúng hơn thì tôi sẽ phải chiến đấu mà không được bật mode Thần và không được trực tiếp tiêu diệt hắn. Nếu không thì tôi sẽ bị tính là đã can thiệp vào chuyện dưới hạ giới.

Đợi đã. Ở những thế giới khác cũng có Ác thần phải không? Nếu tôi không nhầm thì…

『Khi đó chúng ta sẽ trao Thần khí cho một vị Dũng giả. Nếu người đó thất bại thì sẽ đến lượt Thần Huỷ diệt ra tay.』

Đúng. Chuẩn cmnr. Vậy tôi có thể chế tạo Thần khí và trao nó cho một người nào đó trên thế giới này rồi để họ tiêu diệt Ác thần. Dễ ợt.

[Dũng giả đó có thể là Yumina hay con của cháu không ạ?]

『Không thể. Người phụ thuộc của các vị Thần cũng được tính vào hàng ngũ các vị Thần, ngang hàng với thiên thần.』

Thật luôn? Vợ tôi đã trở thành thiên thần trước khi tôi kịp nhận ra. Nhưng các em ấy đúng là thiên thần của đời tôi.

Vậy có nghĩa là tôi phải chọn một ai đó bình thường làm Dũng giả ư…?

Moroha-neesan tất nhiên là không được. Chị ấy vốn là một vị Thần.

Một người phải đủ mạnh để chiến đấu với Ác thần… Có lẽ Ende là phù hợp nhất. Tôi sẽ làm ra một thanh Thần kiếm và để cậu ta tiêu diệt hắn. Tất nhiên là chúng tôi cũng sẽ giúp một tay.

『À, cháu nên cẩn thận vì sẽ có một vài di chứng sau khi chấn động thời – không đi qua. Ta sẽ ra lệnh cho Tinh linh Thời gian giảm thiểu thiệt hại xuống mức tối thiểu.』

[Vâng. Xin nhờ bà ạ.]

Tôi không thể làm gì hơn về chuyện này nên đành cảm ơn bà Tokie rồi cúp máy.

Fam ngẩng mặt lên khỏi quyển sách đang đọc dở và hỏi tôi.

[Anh nói chuyện xong chưa?]

[Hửm? À, có vẻ như chúng là những sinh vật bị kéo tới từ quá khứ. Mà này, vào thời điểm cô được tạo ra, lũ ma thú khi đó như thế nào?]

[Để xem… Em nghĩ chúng đông hơn ngày nay. Vào thời kỳ nền văn minh cổ đại, công nghệ kết giới vô cùng tiên tiến, vì thế chúng đã bị đẩy đến tận rìa lục địa. Số lượng ma thú hùng mạnh lúc đó cũng nhiều hơn bây giờ.]

Hừm. Hoá ra không phải ngẫu nhiên mà con Marchosias mà tụi Kuon tiêu diệt và con Ipos lần này đều ở hạng Đỏ. Ma thú bình thường của thời cổ đại mạnh đến thế cơ đấy.

Cho dù tôi đã nói Hội Mạo hiểm giả hãy liên lạc ngay khi có một con ma thú mà họ không đủ khả năng tiêu diệt, thì ngoài kia vẫn còn những nơi không có chi nhánh của Hội.

Một ví dụ ngay trước mắt là thành phố cảng của Vương quốc Curiela đã bị phá huỷ, trong khi thông tin thì đến quá trễ vì họ không phải là thành viên của Liên minh Thế giới.

Tôi cần phải mở rộng mạng lưới liên lạc toàn cầu hơn nữa.

[Đúng vậy. Đoàn kết các quốc gia trên khắp thế giới chính là nhiệm vụ của anh, thưa Chủ nhân. Hãy tập trung vào nó.]

[…Sao tự dưng cô nhiệt tình đến kì lạ vậy?]

[Đâu có gì khó hiểu đâu ạ? Tất nhiên là vì anh càng kết thân với nhiều quốc gia thì em càng có cơ hội tiếp cận những kho tàng tri thức mới!]

Biết ngay mà… Đúng là dạo gần đây tôi không đi mua sách. Đối với Fam, cô nàng sẽ đọc ngấu nghiến từng quyển sách mà tôi đem về.

Tuy tự nhận là Thủ thư, nhưng theo tôi thì Fam là một con mọt sách chính hiệu không hơn không kém. Lời nói của cô nàng nghe có vẻ cao cả, nhưng đó thực chất là để phục vụ cho mưu cầu cá nhân mà thôi.

[Rồi, tôi hiểu rồi. Khi nào rảnh tôi sẽ đi mua sách.]

[Mong anh hãy mua sách từ những quốc gia mới. Em muốn xem văn phong ở mỗi quốc gia khác nhau như thế nào.]

Những quốc gia mà tôi chưa mua bao giờ ư? Có lẽ tôi sẽ ghé qua Vương quốc Lassei hoặc Vương quốc Thép Gandhilis.

Thậm chí những quốc gia mà tôi không có quan hệ cũng không tồi. Như Vương quốc Curiela này, hay Vương quốc Rephan và Vương quốc Langeais cũng được.

Tôi gần như toàn được giới thiệu với một quốc gia mới thông qua một quốc gia trung gian.

Việc liên lạc giữa chúng tôi và Lục địa Tây vẫn còn nhiều hạn chế… Thêm vào đó là những tin đồn thất thiệt rằng tôi là người đã hủy diệt Isengard.

Đành chịu thôi, công việc của tôi là dần dần kết giao với họ mà.

[Cha, cha ơiiii———!]

[Hự!?]

Ngay khi vừa quay lại lâu đài từ Babylon, Freya bỗng từ đâu chạy tới và tông sầm vào hông tôi. Ui da. Hình như tôi vừa gãy mất vài cái xương sườn rồi.

[Đauu…!]

[Cha, cha! Quốc vương Felsen sắp tổ chức một cuộc đấu giá bộ giáp của Thánh giả Dahmuel huyền thoại đó ạ! Nhưng mà con không có tiền!]

[Bình tĩnh nào. Cha chưa hiểu gì cả…]

Trong khi tôi vẫn còn đang choáng bởi chấn động khi nãy thì con bé này đã tuôn ra một tràng dài không ngớt rồi.

Tôi vừa dùng ma thuật hồi phục vừa trấn tĩnh Freya đang phấn khích quá mức.

Xong xuôi, tôi mới bắt đầu nghe con bé kể về việc một cuộc đấu giá sẽ sớm được tổ chức ở Kinh đô của Felsen.

Trong số những vật phẩm được đem ra đấu giá có bộ giáp của Thánh giả Dahmuel từ 800 năm trước.

Là đôi bạn chung sở thích, Quốc vương Felsen đã gửi email cho Freya.

Nhưng nói thật thì tôi sẽ vui hơn nếu ngài ấy chịu giữ bí mật với con bé…

[Vậy là… con muốn mua cái bộ giáp đó?]

[Vâng ạ! Bộ giáp của Dahmuel đã bị thất lạc ở tương lai và con chưa bao giờ nhìn thấy nó!]

Bị thất lạc ở tương lai? Bộ người thắng cuộc đấu giá sắp tới đã làm mất nó hay gì à?

Nếu Quốc vương Felsen thắng, nó sẽ được đặt trong phòng sưu tập của ngài ấy và không dễ gì bị đánh cắp được. Thế nghĩa là người thắng không phải là ngài ấy sao?

[Quốc vương Felsen nói rằng ngài ấy sẽ không mua nó. Tiền tiêu vặt của ngài ấy tháng này khá là hạn chế ạ.]

Uầy, Quốc vương Felsen có tiền tiêu vặt cơ á…? Elysia-san có vẻ đã quản ngài ấy khá kĩ nhỉ…

Mà cũng phải thôi, nếu vua của một quốc gia mà lấy tiền thuế của nhân dân mua vũ khí về sưu tập thì cái quốc gia đó sẽ loạn mất. Cho dù là Hoàng gia thì cũng chỉ nên mua những món đồ yêu thích bằng số tiền tự thân kiếm được.

[Vì tương lai, cha à, con phải có được bộ giáp của Dahmuel đó!]

Freya bừng bừng khí thế như thể con bé đang gánh vác một trọng trách lớn lao nào đó vậy. Còn tôi thì thấy con bé này chỉ đang muốn thoả mãn nhu cầu cá nhân mà thôi.

[Cũng được thôi, nhưng mà… con định đào đâu ra tiền?]

[Cha hỏi đúng vấn đề rồi đó ạ! Xin hãy đưa con tới chỗ lũ Ma long! Con sẽ kiếm tiền từ chúng!]

[Hử? Con muốn đi săn Ma long tiếp à?]

Yêu cầu của Freya cũng không tồi. Xác lũ Ma long có thể kiếm được một khoản tiền khá lớn. Có điều, tôi thấy tội nghiệp cho chúng khi bị giết chỉ để giúp con bé có tiền tham gia buổi đấu giá…

Tôi không thể đơn phương cho phép Freya được. Nếu làm thế thì Hilda sẽ nổi giận mất.

[Đi mà cha~! Cha chỉ cần nói chỗ của chúng thôi cũng được, con sẽ nhờ Yoshino hay Yakumo-oneesama đưa tới!]

[Hừm…]

Đúng là nếu không có tôi, con bé vẫn có thể nhờ cậy vào [Teleport] của Yoshino hoặc [Gate] của Yakumo…

[Vậy thì con phải xin phép Hilda trước…]

[Ngay đây ạ!]

Freya mừng rỡ chạy vụt đi. Con bé thật sự cần phải học cách bình tĩnh lại một chút.

Vài phút sau, Freya quay lại chỗ tôi cùng với sự đồng ý của Hilda. Lần này đi theo con bé còn có cả Yakumo và Linne nữa. Chắc hai đứa này cũng muốn đi cùng.

[Đã lâu rồi con chưa được động tay với một con Ma long nào.]

[Không như lần trước, lần này con sẽ xử lý chúng thật hoàn hảo!]

[Đợi đã, hai người chỉ đi theo hỗ trợ em thôi, được chứ!? Em sẽ chia cho cả hai một phần nhỏ, còn lại thì em sẽ lấy hết!]

Freya nhanh chóng quyết định số tiền chia chác từ chỗ nguyên liệu sắp kiếm được. Con bé này đúng là khôn hết phần thiên hạ. Mà thôi kệ, con bé làm vậy là bởi thời điểm diễn ra buổi đấu giá sắp cận kề rồi.

Tạm bỏ qua đống suy nghĩ trong đầu, tôi bắt đầu tìm kiếm địa điểm của lũ Ma long.

Và thế là, bọn Freya đã xử đẹp hai con Ma long và kiếm được khá nhiều tiền sau khi bán nguyên liệu cho Hội Mạo hiểm giả.

Thế nhưng có một vấn đề khác phát sinh. Đó là buổi đấu giá ở Felsen cấm trẻ em tham gia đấu giá. Mặc dù chẳng phải là điều gì quá ngạc nhiên nhưng nó vẫn khiến chúng tôi đau đầu.

『Lỗi của ta. Ta quên béng mất chuyện đó.』

Quốc vương Felsen xin lỗi chúng tôi qua điện thoại. Đúng là thiệt tình. Ngài ấy quên mất mọi thứ mỗi khi nói đến sở thích và cuối cùng thành ra như này.

Thôi chẳng sao, đây cũng không phải vấn đề gì quá ghê gớm. Chúng tôi chỉ việc tìm một người lớn đại diện là xong.

Và cái vai trò đại diện ấy, chắc ai cũng đoán ra rồi, là do tôi đảm nhận.

[Con tin là cha sẽ thắng cuộc đấu giá mà!]

Nghe Freya dễ thương nói thế, tôi tự nhiên chẳng còn thấy phiền lòng nữa. Xem ra bổn toạ không thể nương tay được rồi.

[Đừng để bị lừa, Touya-sama. Con bé đang âm mưu vòi vĩnh anh cho thêm nếu không đủ tiền đấu giá đấy, phải không Freya?]

[K-k-không hề ạ!]

Freya ngoảnh mặt đi chỗ khác, tránh ánh nhìn nghi hoặc của Hilda. Ừm, cũng có khả năng đó…

[Nghe này. Mẹ sẽ không ngăn cấm con làm gì với số tiền con kiếm được, nhưng đừng gây rắc rối cho người khác, được chứ? Hứa với mẹ đi.]

[Vâng ạ…]

[Nếu con không giữ lời, mẹ sẽ nhờ Touya-sama lấy hết toàn bộ bộ sưu tập của con, rõ rồi chứ?]

[Đã rõ ạ!]

Freya giơ tay chào Hilda. Không biết từ khi nào, vợ tôi đã biết cách kiểm soát con bé.

Sau khi nghe Hilda dặn dò xong, Freya và tôi dùng [Gate] để đến Kinh đô Falma của Vương quốc Ma thuật Felsen.

Nếu tôi không nhầm thì buổi đấu giá sẽ được tổ chức ở bảo tàng của Kinh đô Falma.

Sau khi thử tìm trên smartphone, tôi và Freya quyết định đi bộ vì nơi đó cách không xa chỗ chúng tôi đang đứng.

Freya đang có tâm trạng vui vẻ nên cứ nhảy chân sáo và huýt sáo không thôi.

[Này, sao con có thể vui vẻ ra mặt trong khi có thể thua cuộc đấu giá vậy?]

Như người ta thường hay nói, hi vọng càng nhiều thì thất vọng cũng càng nhiều.

Tôi không muốn làm Freya thất vọng, nhưng con bé phải tính tới trường hợp thất bại. Một đối thủ nặng ký lần này là Quốc vương Felsen, nên con bé có thể thua lắm chứ.

[Không sao đâu ạ. Chẳng có mấy ai muốn bộ giáp của Dahmuel đâu. Người duy nhất muốn nó mà con biết là Quốc vương Felsen. Nói cách khác, chỉ cần vung tiền nhiều hơn ngài ấy là con sẽ thắng.]

[Không có mấy ai muốn? Sao lại thế?]

[Bởi vì bộ giáp của Dahmuel bị nguyền ạ. Người mặc nó sẽ chịu đau đớn tột độ, nên không ai muốn rước nó về cả!]

[Tại sao con lại muốn mua thứ đó!?]

Cái quái quỷ gì thế này!? Tại sao con tôi lại muốn mua một bộ giáp bị nguyền chứ!?

Thấy tôi định quay xe, Freya vội vã giải thích..

[Mặc dù bị xem là nguyền giáp nhưng thật ra nó không tệ đến thế đâu ạ! Bộ giáp đã được yểm [Pain Heal] (Hi sinh bội phục) và [Life Conversion] (Chuyển hoán sinh lực) nên đó chỉ là vấn đề nhỏ thôi!]

[Pain Heal]? À, đó là nguyền chú tăng gấp đôi tác dụng của ma thuật hồi phục, đổi lại là cơn đau khủng khiếp khi được phục hồi.

Còn [Life Conversion] là nguyền chú làm tiêu hao sinh lực để tăng cường ma lực. Nói cho dễ hiểu là nó lấy sinh lực để đánh đổi với sức mạnh.

Nhưng mấy cái đó chả quan trọng. Vấn đề là tại sao Freya có thể coi chúng là vấn đề nhỏ được chứ!? Hơn nữa, con tôi muốn mua cái bộ giáp đó để làm gì!? Bộ con bé muốn làm Hiệp sĩ Bóng đêm hay gì à!?

[Có người đủ điên để mặc một bộ giáp tự gây tổn thương lên bản thân thật luôn…]

[Vì thế ngài ấy mới được gọi là “Thánh giả của đức hi sinh” đó ạ.]

“Thánh giả của đức hi sinh” cái quái gì chứ? Đó rõ ràng là một tên M biến thái.

[…Con sẽ không mặc bộ giáp đó phải không? Nếu không thì cha buộc phải quay xe khỏi cuộc chơi thôi.]

[Không đâu ạ. Con chỉ muốn cho nó vào bộ sưu tập thôi. Hơn nữa, Dahmuel cao tới tận 2 mét. Chỉ có Quốc vương Felsen mới mặc vừa nó thôi.]

May quá. Thế là ổn rồi… Không, vẫn không ổn lắm vì nó vẫn là một bộ nguyền giáp.

Tuy trong lòng còn nhiều bất an nhưng chúng tôi đã đến bảo tàng nơi diễn ra buổi đấu giá.

Một kiến trúc màu trắng oai nghiêm. Bên trong là nơi cất giữ vô số ma cụ và bảo vật từ tận thời xa xưa đến nay của Vương quốc Ma thuật Felsen.

Mặc dù được gọi là bảo tàng nhưng nó hơi khác vì bảo tàng thường thấy ở Trái đất và không mở cửa cho công chúng.

Nói đơn giản thì đây là sảnh trưng bày dành cho giới quý tộc. Nó khá giống với phòng châu báu của một quốc gia.

Buổi đấu giá hôm nay không phải do Hoàng gia tài trợ mà được tổ chức bởi một Hội thương gia lớn ở Felsen.

Vì thế ngay cả vua cũng không thể chỉ tay và nói “Ta muốn nó, bán cho ta trước!” được.

Tôi đưa thiệp mời của Quốc vương Felsen cho cảnh vệ tại lối vào rồi đi vào trong toà nhà.

Rất nhiều người đang tụ tập ở đại sảnh, đa số là khách tham gia buổi đấu giá. Họ toàn là quý tộc hoặc đại thương gia, trên người cơ số vàng bạc lấp lánh.

[Cha mà đội vương miện bước vào thì ngầu phải biết.]

[Thôi cho cha xin kiếu.]

Tôi chả có hứng thú gì với việc đội vương miện đâu. Đối với các nước lớn như Belfast hay Regulus thì nghe còn hợp lý, chứ một tiểu quốc như chúng tôi thì chẳng cần nó làm gì.

Sau khi đăng ký ở quầy tiếp tân xong, chúng tôi được chỉ cho vị trí chỗ ngồi. Chỗ chúng tôi có tầm nhìn khá đẹp. Cảm ơn nhiều nhé, Quốc vương Felsen.

Tôi còn được đưa cho số thứ tự và danh sách đấu giá, bên trong liệt kê những thứ sẽ được đem đấu giá lần này. Tất nhiên, hình trong danh sách không phải ảnh chụp mà là hình vẽ minh hoạ.

Tôi mở danh sách ra xem và dừng lại trước bộ giáp của Thánh giả Dahmuel mà Freya đòi mua.

Gai mọc tua tủa, trên vai gắn đầu lâu, ở giữa ngực chạm trổ hình nhãn cầu. Đây là giáp ác quỷ chứ giáp Thánh giả cái quái gì?

[Con chưa thấy nó bao giờ! Trông ngầu quá!]

[Liệu có ổn không đây trời…]

Tôi ôm đầu ngán ngẩm trước khiếu thẩm mĩ tệ hại của con gái mình.

CHƯƠNG 530: ĐẤU GIÁ VÀ MA THẠCH NHÂN TẠO

Bên trong bảo tàng Felsen có một đại sảnh rộng lớn dùng để tổ chức buổi đấu giá.

Ngạc nhiên thay, hôm nay rất đông người, và tất cả đều đã ngồi vào chỗ của mình. Chắc bọn họ là khách tham dự. Ai nấy trông cũng đều lắm tiền cả…

[Ừm, chỗ của chúng ta là…]

Đột nhiên, Freya giật giật gấu áo tôi. Hửm, có chuyện gì thế?

[Cha, Quốc vương Felsen ngồi ở đằng kia kìa.]

[Ể?]

Nhìn theo hướng Freya chỉ, tôi thấy một người có lẽ là Quốc vương Felsen đang vẫy tay chào mình.

Tôi không nhận ra vì ngài ấy đang đeo mặt nạ domino để ẩn danh.

Dù rằng tôi cũng muốn qua bên đó chào hỏi đàng hoàng, nhưng vì ngài ấy ngồi ở khá xa và tôi không muốn làm lộ thân phận người ta nên chỉ đành gật đầu xã giao.

Tôi sẽ qua chào hỏi sau khi buổi đấu giá kết thúc. Hơn nữa, chúng tôi còn phải tìm chỗ ngồi của mình. Tôi không muốn rơi vào cái cảnh vẫn đứng loay hoay trong khi buổi đấu giá đã bắt đầu rồi đâu.

Nhìn kĩ thì không chỉ riêng Quốc vương Felsen mà các vị khách trông như quý tộc đều đeo mặt nạ. Có lẽ họ không muốn gặp rắc rối khi thắng đấu giá, hoặc là sợ vợ phát hiện quỹ đen của mình…

Chỗ ngồi chúng tôi là ở giữa, gần như đối diện với sân khấu. Quả là một vị trí đắc địa. Từ đây chúng tôi có thể thấy hết những thứ được đem ra đấu giá. Tôi kiểm tra xem số ghế ngồi có giống với số thứ tự hay không, bởi vì người ta sẽ căn cứ vào đó để gửi đồ cho người thắng đấu giá. Nói chung là không khác với ở Trái đất mấy.

Tôi ngồi xuống bên cạnh Freya và mở danh sách đấu giá một lần nữa.

Xem ra không chỉ có ma cụ và vật phẩm mà họ còn đấu giá cả những tác phẩm nghệ thuật và trang sức.

Nhìn sơ qua thì không có thứ gì vừa ý tôi cả.

Quyển danh sách chỉ có hình vẽ và miêu tả xuất xứ chứ không đề cập gì đến giá khởi điểm hay giá tối đa. Có vẻ như người bán sẽ quy định mức giá tối thiểu và ta không thể đặt thấp hơn mức giá đó.

[Mà này, con thực sự sẽ tất tay vào nó à…?]

Tôi xem bộ giáp Dahmuel một lần nữa. Trông nó chả đẹp một tí nào… nhìn như giáp của quỷ dữ vậy. À phải rồi, nó là nguyền giáp mà.

[Mà thôi kệ, chúng ta có thể hoá giải nguyền chú bằng ma thuật…]

[Không được! Nếu cha hoá giải nguyền chú thì giá trị của nó cũng bị hoá giải luôn đó! Xin cha đừng thay đổi trạng thái hiện tại của nó!]

[Hừm…]

Tôi chẳng hiểu nổi con gái mình nữa. Thường thì làm gì có ai muốn rước về một thứ như thế cơ chứ. Nhưng để con gái mình vui, tôi sẽ tạm chấp nhận vậy.

Đột nhiên, Freya đang xem cuốn danh sách kêu lên.

[A! Dao găm của Matlack cũng có trong danh sách! Kuh…! Mình cũng muốn nó… nhưng tiền…!]

Ánh mắt đó là sao hử? Mà thôi, tôi đây thừa biết con bé muốn gì rồi.

[…Nếu nó không quá đắt thì được.]

[Con yêu cha!]

Trời ạ, Hilda sẽ nổi trận lôi đình với tôi mất… Đã được dặn dò kĩ như thế rồi mà. Tôi không thể cưỡng lại được khi thấy con gái mình cầu xin.

Tôi thở dài ảo não, nhưng sự chú ý của tôi ngay lập tức hướng về phía sân khấu khi người bán đấu giá bước ra, cho thấy buổi đấu giá đã bắt đầu.

Thứ đầu tiên lên kệ là một bình hoa. Có vẻ nó là một tác phẩm nghệ thuật từ 3000 năm trước. Theo như người bán đấu giá nói, bình hoa thuộc về vua của một vương quốc đã suy vong và vì nó mà một cuộc chiến đã nổ ra, dẫn tới sự diệt vong của quốc gia kể trên.

Ai lại muốn thứ xui xẻo như thế chứ? Trái ngược với nghi vấn của tôi, số tiền mà khách tham dự đặt cược cứ thế tăng dần, và nó nhanh chóng được bán với mức giá khá cao… thật không thể hiểu nổi.

Sau đó, từng vật phẩm hiếm lần lượt được đem ra đấu giá.

Có vẻ buổi đấu giá này chỉ cho phép dùng đồng vàng để đặt giá. Ở Trái đất, con số này là 100,000 yên. Cũng phải thôi, vì nếu dùng đồng bạc thì chắc buổi đấu giá sẽ kéo dài đến vô tận mất. Nhưng cũng vì thế mà giá của những vật phẩm tăng một cách chóng mặt.

Một vài món có giá trên trời, khiến tôi không khỏi thắc mắc liệu những người ở đây có tí nhận thức gì về tiền bạc hay không. Tôi hiểu là thú tiêu khiển có thể sẽ không hề rẻ, nhưng đến mức này thì lại là một câu chuyện khác.

[Cha! Tiếp theo sẽ là dao găm của Matlack! Cha phải đặt giá nó!]

...Đúng là hết cách mà.

Cảm giác lo lắng trồi lên khi vật phẩm tiếp theo được đưa lên sân khấu.

Một con dao găm có khe hở ở giữa, chia lưỡi dao thành hai bên trái phải. Hình dạng của nó trông giống một chiếc nĩa 2 đầu dùng để ăn trái cây. Hoá ra đây là dao găm Matlack sao?

Dùng một ma cụ giống như loa phóng thanh, người bán đấu giá đứng trên sân khấu bắt đầu nói.

[Thứ này có xuất xứ từ Vương quốc đánh thuê Catan lừng lẫy một thời. Chủ nhân của nó chính là Thống soái Matlack, cánh tay phải của vua Catan. Con dao găm mà chúng ta đang thấy đây được cho là món quà Matlack tặng cho con trai. Lưỡi dao làm bằng Mithril và được trang trí bằng Orichalcum. Trải qua 1000 năm lịch sử, nó vẫn không hề mất đi vẻ đẹp hoa mĩ của mình. Thưa các vị khách quý, hãy bắt đầu đặt giá đi nào!]

[Một trăm!]

Phụt!? 100 đồng vàng!? Mấy người chịu bỏ 10 triệu yên để mua cái nĩa trái cây đó á!?

Tôi choáng váng trước mức giá khởi đầu. Thật đó hả trời… Tôi dư sức làm một cái tương tự vậy mà…

[Một trăm mười!]

[Một trăm hai mươi!]

[Một trăm hai mươi lăm!]

Ơ…!? Giá vẫn còn tăng sao…? Bộ nó nổi tiếng đến thế à?

[Cha, cha! Mau giơ số đi ạ!]

[Nhưng, cha đã bảo là chỉ khi nó không đắt cơ mà…!]

[100 đồng vàng cho con dao Matlack là một cái giá quá hời đó ạ! Nếu cha không nâng giá thì nó sẽ bị bán mất!]

……Thật vậy sao? Tôi không rõ lắm, nhưng nếu Freya đã nói vậy thì chắc là đúng.

Số tiền Freya kiếm được khi tiêu diệt Ma long nhiều hơn thế này, thế nên có lẽ nó không đắt lắm.

[Vậy thì… một trăm ba mư…]

[Một trăm ba mươi lăm!]

Trước khi tôi kịp nói xong giá thì một người khác đã chen vào. Đó là một tên quý tộc béo ú, hắn vừa giơ số thứ tự vừa nhếch mép cười tôi. Ô hô… muốn tới bến chứ gì? Thích thì chiều.

[Một trăm bốn mươi!]

[Một trăm năm mươi!]

[Một trăm sáu mươi!]

[Một trăm sáu mươi lăm!]

[Một trăm bảy mươi!]

[Một trăm bảy mươi… hai!]

Gã quý tộc béo dần thất thế. Xem chừng hắn đang chạm tới giới hạn của túi tiền. Trước khi tôi kịp nhận ra, những người tham gia đặt giá chỉ còn tôi và hắn. Chốt một cú quyết định nào.

[Hai trăm!]

[Ugh…!]

Tên quý tộc béo không giơ số lên nữa mà chỉ ngồi bĩu môi. Mua được rồi. Không, phải nói là tôi thắng rồi.

『Đã bán cho vị khách số 65 với số tiền 200 đồng vàng!』

Tiếng búa đấu giá đập xuống vang khắp phòng.

[Làm được rồi! Mình đã có nó!]

……Bỏ bu. Tôi đã hăng máu và vô thức đua giá. Không thể tin được là cuối cùng tôi lại mua nó với cái giá gấp đôi.

Tuy Freya rất vui sướng, nhưng tôi chắc chắn Hilda thì ngược lại… Nghĩ tới cảnh vợ mình nổi cơn tam bành, tôi vô thức run rẩy.

Cơ mà, một người cuồng vũ khí như Quốc vương Felsen lại không đua giá với tôi. Tại sao vậy nhỉ?

[Quốc vương Felsen không có hứng thú với những món đồ không được các anh hùng và dũng sĩ sử dụng. Con dao chưa từng được Matlack thực sự sử dụng lần nào, vì vậy nên nó không lọt vào mắt xanh của ngài ấy.]

Phải rồi, người bán đấu giá có đề cập rằng đó là món quà ông ta tặng cho con trai. May thật. Nếu Quốc vương Felsen mà tham gia vào cuộc đua vừa nãy thì tôi sẽ phải bỏ nhiều tiền hơn nữa.

Cơ mà, 20 triệu yên cho một con dao găm… số tiền không hề nhỏ chút nào. Không thể phủ nhận rằng tôi đã nằm trong lòng bàn tay của con gái mình…

Thế nhưng, con bé có thể kiếm nhiều hơn thế nếu nghiêm túc… nên chắc đây không tính là phung phí tiền bạc.

Có vẻ như nhận thức về tiền bạc của tôi cũng đã bị bóp méo. Chả trách được mấy người ở đây.

Cuộc đấu giá tiếp tục, đúng lúc này trong đầu tôi nảy ra ý tưởng làm giàu từ việc tổ chức đấu giá.

Trong [Storage] của tôi và [Warehouse] trên Babylon có rất nhiều ma cụ và nguyên vật liệu bỏ xó. Nếu đem đấu giá chúng, hẳn tôi sẽ thu về một khoản lợi nhuận đáng kể đây.

Tuy rằng tôi không cần chúng, nhưng biết đâu có ai đó cần thì sao. Tôi không thể lãng phí cơ hội kiếm tiền được.

Có lẽ tôi sẽ bàn bạc chuyện này với nguyên thủ các quốc gia vào Hội nghị Thế giới lần tới.

『Hãy cùng đến với vật phẩm tiếp theo. Một viên ma thạch nhân tạo từng được sử dụng bởi nền văn minh ma thuật cổ đại. Kích cỡ của nó quả thật là có một không hai. Tuy thật đáng tiếc là viên ma thạch đã cạn ma lực, nhưng nó vẫn có giá trị làm đồ trang sức rất đáng kể.』

Nói xong, người bán đấu giá cho đem ra một viên ma thạch màu đỏ khổng lồ, có kích thức ngang bằng một quả bóng nhún.

Ma thạch nhân tạo ư? Nếu tôi không nhầm thì người làm ra chúng chính là những nền văn minh cổ đại.

Ma thạch có thể tích trữ, khuếch đại hay giải phóng ma lực. Nó được dùng để tăng cường sức mạnh cho các loại ma thuật hay ma cụ. Ngay cả trong thời kì nền văn minh cổ đại, ma thạch tự nhiên đã rất khó tìm và có giá trị cực kỳ cao.

Để thay thế, người ta đã chế ra ma thạch nhân tạo. Thế nhưng, chúng có một nhược điểm là không thể tích trữ thêm ma lực ngoài lượng mà chúng nhận được trong quá trình chế tạo. Nói cách khác, chúng là đồ dùng một lần.

Vì vậy, cho dù được tìm thấy từ những tàn tích, những viên ma thạch này sẽ trở nên vô dụng nếu chẳng còn sót lại tí ma lực nào.

……À, thật ra thì bà Tiến sĩ đã tạo ra được ma thạch có thể tích trữ ma lực. Chúng được đặt ở [Tower] của Babylon và trở thành nguồn năng lượng cho Babylon hoạt động.

Nếu bà Tiến sĩ cải tiến ma thạch nhân tạo hơn nữa, nó sẽ trở thành một thứ tương tự như Khối G của golem. Một thứ lấy ma lực từ không khí và ánh sáng, khuếch đại nó rồi biến thành năng lượng. Vật liệu tinh thể của loài Phrase cũng có tác dụng tương tự.

Viên ma thạch nhân tạo vô dụng kia chắc từng được dùng trong nhà máy hay cơ sở hạ tầng nào đó. Trong mắt tôi, nó chỉ là một cục đá lấp lánh vì không có ma lực, nhưng với mấy người kia thì chắc phải khá là quý giá.

『Bắt đầu đấu giá!』

[Một nghìn bảy trăm!]

Phụt!? Chưa gì đã 170 triệu yên!? Cái thứ vô dụng này thậm chí còn chẳng phải đá quý tự nhiên đấy! Nó chỉ được cái là to và đẹp thôi mà!? Ừ thì có thể nó có một ít giá trị lịch sử…

Thế nhưng, giá vẫn tiếp tục tăng.

Đúng là ma thạch nhân tạo ở kích cỡ này rất hiếm, nhưng nó thực sự có cái giá trên trời này ư?

Theo tôi, đây chỉ là một quả bóng thuỷ tinh mà thôi… Tuy nhiên, với họ thì không như thế. Giá trị của vật phẩm sẽ do độ hiếm của nó và cầu của họ quyết định.

[Một nghìn tám trăm năm mươi!]

[Một nghìn tám trăm năm mươi lăm!]

[Hai nghìn!]

Cả căn phòng trở nên xôn xao. Tôi quay lại nhìn và thấy một gã quý tộc đeo mặt nạ domino màu xanh lam ngồi ở chéo bên phải chúng tôi đang bình thản giơ số của mình lên.

Hai nghìn đồng vàng, tức là 200 triệu yên. Gã này khá giàu đấy.

[Hai nghìn… một trăm!]

Ngồi chéo chúng tôi ở phía còn lại, một gã thương gia ăn mặc loè loẹt với bộ răng giả nổi bật giơ bảng lên, đặt số tiền lớn hơn gã đeo mặt nạ xanh. Điều này khiến cho cả căn phòng lại xôn xao thêm lần nữa.

Gã thương nhân lắm tiền có vẻ vui khi được là tâm điểm của những tiếng xì xầm trong phòng.

[Ba nghìn.]

Gã quý tộc đeo mặt nạ điềm nhiên nâng giá ngay lập tức, khiến căn phòng ồn ào hơn nữa. Gã thương nhân đeo răng giả run lên, rồi bất lực hạ tấm bảng xuống trong cơn giận dữ.

『Đã bán cho vị khách số 98 với giá 3000 đồng vàng!』

Tiếng búa vang khắp phòng.

3000 đồng vàng. Đó là số tiền cao nhất hôm nay. Nếu thứ đó mà còn ma lực, giá của nó chắc chắn sẽ còn tăng phi mã.

Tuy nhiên, cũng không ngạc nhiên lắm vì những viên đá quý giá 300 triệu yên khá phổ biến ở Trái đất. Chỉ cần có người sẵn sàng mua là được.

[Thật không thể tin nổi có người lại bỏ ra số tiền lớn thế cho thứ đó.]

[Con nên xem lại chính mình trong gương đi.]

Chắc Freya đang tự nói mình thì phải.

Đột nhiên, tôi thấy gã quý tộc đeo mặt nạ domino xanh rời khỏi buổi đấu giá cùng tuỳ tùng. Rõ ràng mục đích duy nhất của gã ta là viên ma thạch nhân tạo, và gã không có hứng thú với thứ gì khác. Mà, thường thì sau khi đã bỏ ra 300 triệu yên, làm gì có ai còn tiền mà tham dự tiếp chứ.

Gã thương nhân đeo răng giả cũng rời đi. Gã cũng chỉ nhắm đến viên ma thạch thôi à?

Sau đó, buổi đấu giá vẫn tiếp tục, nhưng chả có thứ gì tôi thấy hứng thú. Cùng lắm thì tôi nghĩ bộ 5 chiếc dây chuyền sẽ là món quà tốt để tặng vợ mình, nhưng ngặt nỗi tôi phải có đủ 9 cái mới được.

『Và giờ là vật phẩm cuối cùng! Bộ giáp huyền thoại mà Thánh giả Dahmuel từng mặc, với nguyền chú yểm bên trong! Một bộ nguyền giáp gây ra đau đớn cho người mặc và đổi lại là sức mạnh vượt bậc!』

Một bộ giáp màu xanh đen kì quái được đưa lên sân khấu. Đây là bộ giáp Dahmuel sao? Nhìn gần thế này, trông nó đúng là đáng sợ. Con bé định mua thứ này thật á…?

[Cha! Đừng để thua Quốc vương Felsen nha!]

[Không, chúng ta sẽ mua thứ này bằng tiền mà con kiếm được, nên nó không thể vượt quá số đó đâu.]

Số tiền Freya kiếm được khi săn Ma long là có hạn. Nếu giá vượt quá số tiền đó thì tôi nghỉ.

Nếu đột ngột đưa ra số tiền cao chót vót, khiến không ai cạnh tranh nổi, thì chúng tôi có thể thắng đấu giá. Nhưng để mua nó với cái giá rẻ nhất có thể, tôi sẽ nâng lên từng chút một.

『Bắt đầu đấu giá!』

[Năm trăm!]

Năm trăm!? Tức là 50 triệu yên!? Chưa gì đã cao thế…

[Năm trăm mười!]

Ngay lập tức tăng lên 10. Khi tôi nhìn xung quanh xem là ai thì đó chính là Quốc vương Felsen.

Vậy ra ngài ấy cũng chơi chiến thuật nâng từ từ, mặc dù đơn vị triệu yên không hề nhỏ chút nào.

[Năm trăm hai mươi!]

[Năm trăm ba mươi!]

Ồ? Tôi tưởng chỉ có Quốc vương Felsen và con gái tôi là có khiếu thẩm mĩ tệ hại, nhưng hoá ra cũng có nhiều người ở đây muốn nó. Mệt rồi đây…

[Cha ơi! Nhanh lên kẻo nó bị bán mất!]

[Cha biết rồi… Năm trăm bốn mươi!]

Tôi cũng nâng giá lên 10. Freya có 8 đồng vàng Hoàng gia. Khi đổi ra thì sẽ được 800 đồng vàng, nghĩa là khoảng 80 triệu yên.

Nhưng mong là chúng tôi sẽ không phải nâng tới mức giá đó…

[Sáu trăm!]

Một người nâng giá vọt lên. Tên kia, nếu ngươi mà làm thế thì những người khác cũng nâng theo mất!

[Sáu trăm ba mươi!]

[Sáu trăm bảy mươi!]

Tôi nói có sai đâu. Ai cũng muốn nâng giá lên cao để khoe khoang độ giàu có của mình.

[Bảy trăm năm mươi!]

Trong khi tôi đang lưỡng lự, Quốc vương Felsen đột nhiên nâng giá lên cao. Này, thế có ổn không đấy!? Liệu ông Tể tướng sẽ không nổi giận với ngài ấy vì đã tiêu quá nhiều chứ?

Thấy giá đột nhiên tăng mạnh, một vài người quay xe rời bỏ cuộc chơi. Ấy quên mất, tôi phải đặt giá.

[Bảy trăm sáu mươi!]

Tôi nâng giá thêm 10. Tuy tôi muốn đặt luôn 800 đồng vàng theo kiểu được ăn cả ngã về không, nhưng mà...

[Bảy trăm bảy mươi!]

Ồ? Quốc vương Felsen cũng nâng giá thêm 10. Có lẽ chúng tôi đều biết hai bên đã sắp chạm tới giới hạn. Chớp lấy cơ hội này thôi!

[Tám trăm!]

[K-kuh...!]

Quốc vương Felsen nhìn sang phía tôi với ánh mắt như muốn hỏi: "Thật đó à?". Sau một lúc, ngài ấy dường như đã hạ quyết tâm, liền giơ bảng lên và hô to.

[Tám trăm năm mươi!]

Đếu ổn rồi... Tôi có thể thấy vẻ mặt đắc thắng của ngài ấy ở phía bên kia. Tính sao đây...

Tôi nhìn sang Freya, con bé lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Được rồi, bọn tôi bỏ cuộc...

Tôi không ngại nâng giá lên, nhưng cộng thêm con dao găm kia thì chắc Hilda sẽ cho tôi ngủ ngoài sofa nếu còn bỏ thêm tiền giúp Freya mất.

Tôi thở dài và hạ tấm bảng xuống.

『Đã bán cho vị khách số 25 với số tiền 850 đồng vàng!』

Tiếng gõ búa lại vang khắp phòng. Mặc dù đã thắng đấu giá nhưng vẻ mặt đắc thắng của Quốc vương Felsen bỗng chốc trở thành nụ cười méo xệch. Ngài ấy đang nói chuyện gì đó với mấy người tuỳ tùng. Đừng bảo tôi là... ngài ấy đã vượt quá ngân sách nhé?

Vì là vua của một nước nên ngài ấy có thể trả bất cứ lúc nào, nhưng vượt quá ngân sách vẫn là một sự thật không thể chối cãi. Mà, có thể nói đó là lỗi của tôi... xin lỗi nha.

[Hà~... Biết vậy mình đã không đòi mua con dao Matlack...]

Hmm... nếu không phí tiền mua con dao đó, tôi đã có thể giúp con bé thêm một chút. Tham lam thì còn cái nịt thôi con ạ.

Nhìn vẻ mặt biến sắc của Quốc vương Felsen, có thể nói ngài ấy cũng phải lãnh hậu quả vì đã chi tiêu quá ngân sách.

Mà, ít nhất thì chúng tôi cũng mua được con dao kia.

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, khách tham dự lần lượt rời đi. Những người thắng đấu giá thì sẽ trả tiền để lấy món đồ của họ về.

Chúng tôi cũng đứng dậy để đi lấy con dao Matlack.

Ba bóng hình rời khỏi buổi đấu giá cùng với món đồ đã mua.

Món đồ là một chiếc hộp lớn bằng nửa người thường, được đóng gói cẩn thận. Kẻ đang mang nó là một gã đàn ông to lớn, cao xấp xỉ 2 mét.

[Ngươi thật sự bỏ 30 đồng vàng Hoàng gia cho cái thứ này hả? Sao không đột kích và cuỗm nó đi luôn? Đầu đất vừa phải thôi chứ.]

Tên nhóc tóc xám phàn nàn với gã thanh niên đi đầu. Gã thanh niên, mới nãy còn đeo mặt nạ domino che mất khuôn mặt, quay đầu lại với vẻ bực dọc.

[Nếu chúng ta tấn công nơi này và vô tình làm tổn hại nó thì ngươi tính thế nào? Hơn nữa, đây là Vương quốc Ma thuật Felsen. Chúng ta không biết chúng có những hệ thống an ninh ma thuật nào, vì thế đường đường chính chính mua nó là phương án hợp lý nhất.]

Gã thanh niên tóc nâu mắt híp phản bác tên đồng bọn thiển cận. Cái tính nóng vội, hấp ta hấp tấp đó là do tên kia đang trong thời kỳ tuổi trẻ bồng bột.

[Và có một kẻ rất phiền toái ở đó.]

Mochizuki Touya, Quốc vương Brunhild. Người tái lập hoà bình thế giới, thừa hưởng di sản của nền văn minh cổ đại và là thiên địch của các Sứ đồ.

Gã mắt híp, Indigo, thở phào nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ một cách an toàn. Nếu chân tướng của chúng bại lộ và phải đánh nhau với cậu ta, chúng sẽ không thể lấy được ma thạch nhân tạo và không có lựa chọn nào ngoài rút lui.

Nếu điều đó xảy ra, hắn sẽ không còn mặt mũi nào đi gặp Scarlett, và kế hoạch phải bắt đầu lại từ đầu.

[Hắn trông có mạnh gì đâu, phải không Hazel?]

[Muốn ta… chặt?]

[Ngươi chẳng phải chặt cái gì cả. Nhiệm vụ của ngươi là giữ nó cho chắc vào.]

[…Hiểu rồi.]

Gã to con tên Hazel nắm chặt cái hộp gỗ.

Khi bộ ba đang chuẩn bị dịch chuyển tại một con ngõ không người, bỗng một nhóm người xuất hiện. Quan sát đối phương, Indigo nhận ra kia chính là gã thương nhân đeo răng giả đã đấu giá với hắn khi trước để giành lấy viên ma thạch nhân tạo, và đi cùng gã là những tên hộ vệ trông có vẻ mạnh mẽ cùng vũ khí lăm lăm trên tay.

Gã thương nhân nở một nụ cười đầy ghê tởm và lên tiếng.

[Muốn lành lặn thì mau đưa tao cái hộp.]

Từ lúc nào không biết, những gã tay cầm vũ khí đã xuất hiện ở đằng sau nhằm bao vây bộ ba.

[Chúng muốn gì thế?]

[Có lẽ chúng muốn xử chúng ta và cướp viên ma thạch. Quả là một kế hoạch dơ bẩn từ loại rác rưởi như chúng. Có giải thích rằng đây thực chất không phải là ma thạch nhân tạo cũng vô dụng thôi.]

Gã thanh niên mắt híp trả lời tên nhóc tóc xám. Nghe thấy thế, tên nhóc vui mừng rút ra một cây thương ngắn từ thắt lưng. Trong nháy mắt, nó dài ra và biến thành một cây thương màu tím.

[Vậy ta có thể xử chúng phải không? Đây được coi là tự vệ nhỉ?]

[…Muốn ta… chặt?]

[Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, cầm chắc cái hộp đó vào và đừng có mà làm rơi nó. Hãy để Orchid dọn dẹp lũ này.]

Thấy cả ba vẫn điềm nhiên dù đang bị bao vây bởi những kẻ có vũ khí, gã thương nhân nổi điên lên.

[Giết chúng và lấy viên ma thạch!]

Thuộc hạ của hắn đồng loạt lao lên tấn công. Tuy nhiên, ngay sau đó, vũ khí của chúng đã bay lơ lửng trên không trung.

Tên nhóc đã vô hiệu hoá vũ khí của chúng chỉ bằng một cú vung thương với tốc độ thần sầu.

Sử dụng cây thương màu tím trong tay, tên nhóc đâm xuyên ngực một gã thuộc hạ còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

[Cái quái gì!?]

[Hwa…!?]

[Một xác.]

Tên nhóc lẩm bẩm đầy vui vẻ và tiếp tục vung thương. Từng ánh chớp màu tím loé lên trong con ngõ.

Ngày hôm đó, một cuộc đồ sát đã diễn ra trong con ngõ ở Falma, Kinh đô của Vương quốc Ma thuật Felsen, nhưng không hề có ai hay biết.

CHƯƠNG 531: LONG PHƯỢNG QUỐC ORPHAN VÀ PHƯỢNG ĐẾ

[Hmm… Tính sao đây ta…]

Nhìn bộ giáp trước mặt, tôi khoanh tay lại và suy nghĩ.

Thứ trước mặt tôi chính là bộ nguyền giáp Dahmuel quái gở.

Lý do tôi có được bộ giáp này là vì Quốc vương Felsen đã bán lại nó sau buổi đấu giá.

À, tôi không hề ép buộc ngài ấy bán nó, được chứ? Ngược lại, chính ngài ấy mới là người đề nghị tôi mua lại.

Nguyên nhân dẫn đến việc này là do Elysia-san và ông Tể tướng đã khiển trách ngài ấy vì đã chi quá ngân sách.

Mặc dù đã thắng đấu giá nhưng Quốc vương Felsen bị bảo phải bán lại cho tôi.

Cá nhân tôi không muốn bộ giáp này, nhưng tôi đã mua lại vì trông Quốc vương Felsen khi đó thật là tội nghiệp. Với cả tôi cũng là người đã nâng lên cái giá đó mà…

Vấn đề là phải làm sao với bộ giáp này.

Sau khi không mua được bộ giáp tại buổi đấu giá, Freya đã dùng tiền của mình để thanh toán con dao găm. Nghĩa là tôi đã không phung phí tiền của mình cho con bé.

Nhờ đó mà Hilda đã không nổi giận với tôi, nhưng nếu tôi đem tặng con bé bộ giáp này thì em ấy nổi giận là cái chắc… Hilda biết quá rõ về giá trị của bộ giáp nhờ cái miệng nói không biết nghỉ của Freya.

Rốt cuộc tôi đã mua một thứ mà chẳng thể tặng cho ai… Có lẽ tôi sẽ cất nó trong [Storage] và tặng Freya khi con bé trưởng thành. Hilda sẽ không có ý kiến gì một khi con bé đã lớn.

……Đợi đã? Có lẽ nào lý do bộ giáp Dahmuel mất tích trong tương lai là do tôi đã cất nó trong [Storage] suốt bấy lâu?

[…Thôi kệ, quan tâm quá làm gì cho mệt.]

Khi vừa cất bộ giáp Dahmuel vào trong [Storage], tôi nghe thấy tiếng Yumina gõ cửa phòng.

[Touya-san, anh có một bức thư từ Quốc vương của Vương quốc Quân sự Lassei.]

[Từ Quốc vương Lassei ư?]

Vương quốc Quân sự Lassei. Một đất nước chú trọng sức mạnh, nằm ở vùng Viễn Tây của Lục địa Tây. Quốc vương của họ là một long nhân tên Gimlet Gal Lassei.

Với nhiều á nhân và thú nhân sinh sống giống như ở Mismido, quốc gia này đã nhiều lần đẩy lùi những cuộc xâm lăng của Vương quốc Ma thuật Isengard ở phía Nam. Do đó, họ đã phát triển một nền quân sự quốc phòng vững mạnh.

Người dân ở quốc gia này thích tự mình chiến đấu, do đó loại golem phổ biến ở đây là loại trang bị để mặc.

Vương quốc Quân sự Lassei là một thành viên của Liên minh Thế giới, nên việc tôi nhận được thư cũng không lạ, nhưng sao họ không gửi email? Tôi đã cho họ smartphone rồi cơ mà.

[Khi muốn bàn chuyện chính sự quốc gia thì phải gửi thư cho nhau ạ. Brunhild chúng ta cũng làm như vậy mà Touya-san. Thế nên anh mới có con tem và con dấu riêng đó.]

Ồ phải rồi. Vậy thì đây không phải là chuyện riêng tư mà là công việc từ Vương quốc Quân sự Lassei.

Trong bộ máy quản lý, công việc ngoại giao với các nước do Yumina phụ trách là chính. Em ấy chính là Đại sứ của Brunhild, hay nói cách khác là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Hiện tại nếu bất kỳ quốc gia nào muốn liên lạc với chúng tôi, họ đều phải thông qua Yumina.

Tôi nhận lấy lá thư từ Yumina và đọc nội dung.

[Hửm…]

[Có chuyện gì vậy ạ?]

[À, có vẻ như Long Phượng Quốc Orphan muốn tham gia Liên minh Thế giới thông qua Vương quốc Quân sự Lassei…]

Long Phượng Quốc Orphan là một quốc đảo còn nằm xa hơn về phía Tây so với Vương quốc Lassei. Nơi đó là một quốc gia đối xứng với Ishen.

Có lẽ vì thế mà quốc gia này, cũng giống như Ishen, có nhiều nét tương đồng với Nhật Bản.

Đầu tiên, trang phục họ mặc giống trang phục Nhật Bản nhưng vẫn có nét gì đó pha trộn với trang phục phương Tây. Nhiều người ở đó sử dụng katana, và họ còn ăn cơm bằng đũa.

Ở Ishen, Shirahime-san là Thiên hoàng, còn ở Orphan, người trị vì sẽ là Long Đế hoặc Phượng Đế.

Danh xưng “Long Đế” hoặc “Phượng Đế” được dùng dựa trên xuất thân của họ. Người của Long tộc thì được gọi là Long Đế, còn người xuất thân từ Phượng tộc thì sẽ được gọi là Phượng Đế.

Quý tộc ở Long Phượng Quốc Orphan do đó mà cũng được chia thành hai gia tộc là Long và Phượng. Khi tiền vương qua đời, người kế nhiệm lên thay sẽ được chọn từ gia tộc còn lại. Nói cách khác, sau Long Đế sẽ là Phượng Đế, rồi tiếp theo sẽ quay về Long Đế và cứ như vậy.

Quốc gia đó muốn gia nhập Liên minh Thế giới, nhưng trong thư còn đề cập đến một thứ khác.

Hiện tại, ở Long Phượng Quốc Orphan có một loại thuốc gọi là “thuốc vàng” đang tràn lan trên thị trường. Khỏi cần nói cũng biết đó là do lũ Sứ đồ gây ra.

Thứ thuốc này có chứa một nguyền chú mạnh bên trong, nó bào mòn tâm trí người sử dụng rồi biến họ thành một cái xác không hồn.

Sau khi Yakumo đem mẫu vật về, tôi đã yêu cầu Flora nghiên cứu thứ thuốc này và điều chế thuốc điều trị.

Có lẽ do chúng được điều chế từ các biến thể nên chúng tôi cần phải thu thập nhiều loại nguyên liệu làm thuốc điều trị, và cuối cùng thì họ cũng đã hoàn thành nó vài ngày trước.

Tuy chỉ mới được một lượng nhỏ nhưng tôi đã gửi chúng đến ba quốc gia chịu nhiều thiệt hại nhất: Vương quốc Quân sự Lassei, Vương quốc Strain và Đế quốc Thánh Triharan.

Thật ra nơi hứng chịu thiệt hại nhiều nhất là Isengard, nhưng do nơi đó vẫn còn đang trong tình trạng vô chính phủ nên chúng tôi không thể phân phát thuốc.

Do số lượng có hạn nên chúng tôi chỉ gửi cho ba đồng minh, thế là Long Phượng Quốc Orphan đã nghe ngóng được tin tức và quyết định gia nhập.

Dù là lý do gì, chúng tôi vẫn chào đón họ gia nhập. Có điều tôi không chắc chúng tôi có dư thuốc điều trị hay không…

Tôi có thể chữa nguyền chú bằng [Recovery] của mình, nhưng rốt cuộc tôi cũng chỉ có một thân một mình.

[Để anh ghé qua Babylon một lát.]

Nói với Yumina xong, tôi dịch chuyển đến “Laboratory”.

Bên trong “Laboratory” hiện giờ có Flora và không ngờ là cả hai mẹ con Elze và Elna nữa.

[Hiếm khi thấy hai người ở đây đấy. Bộ có chuyện gì xảy ra à?]

[Em chỉ đi cùng Elna thôi. Con bé nói là muốn học cách làm nước hồi phục từ Flora.]

Nước hồi phục là một loại thuốc có thể chữa trị vết thương bằng cách uống hoặc bôi vào vết thương. Tuy không bằng ma thuật chữa trị nhưng nó khá hiệu quả và được giới mạo hiểm giả rất tin dùng.

Ở Babylon cũng có nước hồi phục, và với công nghệ từ nền văn minh cổ đại, tất nhiên tác dụng của chúng là không thể bàn cãi. Ngay cả một vết thương nghiêm trọng cũng biến mất trong tích tắc.

Nước hồi phục do Babylon làm ra cực kỳ hiệu quả, nhưng chúng đòi hỏi những nguyên liệu quá đắt đỏ.

Nguyên nhân là bởi nguyên liệu làm ra loại nước hồi phục đó được lấy từ những con quái vật phổ biến trong thời kì cổ đại, nhưng ở thời hiện đại thì chúng đã nằm trong sách đỏ.

Tôi đã đưa công thức làm nước hồi phục cho Hội Mạo hiểm giả, nên trên lý thuyết, họ đã có thể tự làm ra nước hồi phục nếu có đủ nguyên liệu.

Cơ mà tại sao Elna lại có hứng thú với nước hồi phục nhỉ?

Elna tương thích với hệ Quang. Điều đó nghĩa là con bé có thể dùng ma thuật chữa trị mà chẳng cần tới nước hồi phục.

Elna tỏ ra xấu hổ, nhưng rồi con bé cũng chịu mở miệng nói lí nhí.

[V-vâng, con muốn tìm cách chế tạo nước hồi phục có tác dụng cao và giá thành rẻ… Nếu Hội Mạo hiểm giả có được công thức đó, chúng ta có thể cứu nhiều mạng người ạ…]

[Con gái của cha đúng là tuyệt nhất trần đời!]

[Em đồng ý!]

Tôi và Elze ôm lấy Elna thật chặt.

[Awah…]

[Đúng là hai phụ huynh ngốc.]

Flora ném ánh nhìn lạnh lẽo về phía chúng tôi. Cô muốn nói gì thì nói, con gái tôi vẫn là số một. Quả nhiên chúng tôi đã nuôi dạy con bé rất tốt!

Trong khi đang tự sướng, tôi chợt nhớ ra lý do mình đến đây khi nghe Flora hỏi: “Thế anh đến đây có việc gì vậy Chủ nhân?”.

[À, ừm, chúng ta còn dự trữ bao nhiêu lọ thuốc chữa trị vậy?]

[Cái đó ạ? Em nghĩ là khoảng 100 lọ.]

100 hử? Mà thôi còn hơn là không có gì.

[Em đã định làm thêm nhưng không đủ nguyên liệu. Đặc biệt là sương nguyệt quang. Dự trữ trong kho đã hết sạch rồi.]

[Sương nguyệt quang?]

[Đó là sương hứng từ một loại cây tên là cây nguyệt quang ạ. Và không phải ngày nào cũng hứng được mà nó chỉ xuất hiện vào buổi sáng sau đêm trăng tròn thôi.]

Elna trả lời tôi. Ồ… con bé biết nhiều phết… Khi tôi khen Elna, con bé xấu hổ lí nhí rằng đó là những gì Flora đã dạy.

[Thế phải tìm thứ đó ở đâu?]

[5000 năm trước thì bọn em thu thập chúng ở phía Nam. Nhưng bây giờ nơi đó là Sandora, anh biết đấy…]

Sandora ư? Nơi đó có gì ngoài hoang mạc đâu nhỉ? À không, có vài ốc đảo ở đó.

Nơi từng là Vương quốc Sandora ngày xưa giờ chỉ còn là một khu vực với một vài thành bang tự trị.

Tôi nghe nói trật tự công cộng ở đó rất tệ, cướp bóc thì hoành hành khắp nơi. Mong là có ai đó sớm giải quyết đống lộn xộn đó.

[Cái cây đó có sống nổi ở sa mạc không vậy? Cho tôi xem qua một chút nào.]

Tôi dùng [Recall] để tìm kiếm cây nguyệt quang trong kí ức của Flora, và khi thử tìm chúng trong khu vực Sandora, không có lấy một kết quả nào xuất hiện. Hừm, tuyệt chủng cmnr.

[Còn những nơi khác thì sao? Thế giới rộng lớn như vậy thì chí ít phải có một nơi chứ.]

Elze nói có lý. Tôi mở rộng phạm vi tìm kiếm lên toàn thế giới. Do phạm vi quá rộng nên phải mất một lúc… Ồ, có kết quả rồi! Vậy là chúng chưa bị tuyệt chủng.

Trên bản đồ, gần như không có chỗ nào ở Lục địa Đông chúng tôi, mà hầu hết vài chấm lưa thưa là ở Lục địa Tây.

Nơi mọc nhiều nhất là ở phía Bắc Vương quốc Rhea. Đúng là vương quốc rừng rậm có khác… Ủa? Ở Long Phượng Quốc Orphan cũng có khá nhiều này. Nếu thế thì tôi chỉ cần đưa cho họ công thức là xong rồi phải không?

[Quốc gia này thiếu mất một vài nguyên liệu, nên họ không thể tự chế tạo đâu ạ. Em nghĩ nếu chúng ta thúc đẩy họ trao đổi nguyên liệu với nhau thì tiến trình sản xuất sẽ nhanh hơn nhiều đó.]

Hừm. Orphan có sương nguyệt quang, những quốc gia khác có những nguyên liệu khác. Nếu trao đổi nguyên liệu với nhau, họ có thể tự điều chế thuốc chữa trị cho riêng mình.

Được rồi, vậy tôi sẽ nhờ Quốc vương Lassei giới thiệu với người trị vì Orphan.

Nếu tôi không nhầm thì người trị vì hiện tại là Phượng Đế. Do đó tôi sẽ đem Kougyoku theo cùng.

Phượng tộc thờ phụng phượng hoàng, và phượng hoàng thì là đệ của Kougyoku. Tôi có nhớ mình còn dư lông đuôi phượng hoàng trong [Storage] khi trồng Thần Thụ. Có lẽ tôi nên tặng cho họ một ít làm quà. Tôi không chắc họ sẽ thích nó hay không, nhưng thôi kệ đi…

Lông đuôi phượng hoàng còn có thể dùng để điều chế thuốc cải tử hoàn sinh. Nghe bảo nó có thể làm người mới chết sống dậy. Tất nhiên, nó chỉ có tác dụng với người trẻ, còn người chết vì già yếu thì bó tay.

Nhân tiện thì, tôi đã tặng thuốc cải tử hoàn sinh cho các đồng minh của mình. Tất cả là để “đề phòng” thôi ấy mà.

Với độ hiếm như vậy, tôi nghĩ họ sẽ vui lắm, nhưng đồng thời tôi cũng lo rằng họ sẽ nổi giận vì tôi dám vặt lông loài phượng hoàng họ thờ phụng.

Tôi không hề tự tiện vặt lông mà đã xin phép đàng hoàng, được chứ? Trong trường hợp tệ nhất, tôi sẽ triệu hồi phượng hoàng ra làm nhân chứng bảo kê.

[Touya, anh sẽ đến Long Phượng Quốc Orphan à?]

[Ừm, chắc vậy. Anh định cho họ một ít thuốc điều trị. Hiện tại, thuốc vàng đang phát tán khắp nơi đó khá nhanh, nên anh phải chuyển thuốc đến và đưa cho ho công thức càng sớm càng tốt. Hơn nữa, anh cũng chưa đến Orphan bao giờ nên muốn đến xem sao…]

Khi tôi nói thế với Elze, Elna giật giật gấu áo tôi. Hửm, có chuyện gì thế?

[C-cha, con cũng đi cùng được không ạ? Con có thể dùng [Recovery] để chữa bệnh. Nếu có ai đó gặp rắc rối, con muốn giúp họ một tay…]

[Ôi! Con đúng là thiên sứ giáng trần!]

Elze ôm lấy Elna trong niềm hạnh phúc vỡ oà.

Ừm, Elna là con gái của tôi, nên con bé là một á thần. Và một á thần, cũng là thiên thần! Con gái tôi chính là thiên thần!

[Ngốc vừa phải thôi, hai cái người này.]

Im đê. Tôi không cho phép bất cứ ai phản bác điều đó. Chân lý bất biến trên thế giới này đó là con gái tôi chính là thiên thần.

[Vậy thì Elna, con sẽ đi cùng cha nhé?]

[Vâng ạ!]

[Elna, cả mẹ nữa! Có mẹ ở đây thì con sẽ 100% an toàn!]

Nói xong, Elze siết chặt nắm đấm lại. N-nè, em không đấm ai hết, được chứ? Em chỉ bảo vệ con bé thôi.

Tôi sẽ nhờ Vương quốc Quân sự Lassei sắp xếp ngay một chuyến đi đến Long Phượng Quốc Orphan. Để người khác chờ đợi là không tốt.

Tôi sẽ đem theo lông đuôi phượng hoàng làm quà, và cả một chiếc smartphone nếu họ có ý định gia nhập Liên minh Thế giới.

Được rồi, đi chuẩn bị đồ đạc thôi.

[Vậy ra nơi đây là Long Phượng Quốc Orphan…]

Do Yakumo đã từng đến Long Phượng Quốc Orphan nên tôi đã nhờ con bé mở [Gate] đến Orpheus, Kinh đô của quốc gia này.

Trước mắt tôi là một thành phố trộn lẫn giữa phong cách Nhật Bản và phương Tây. Nó làm người ta nhớ đến thời kỳ Taishou, một cảm giác vừa cổ điển vừa hiện đại.

Trang phục của người đi đường cũng làm tôi liên tưởng đến thời kỳ Taishou. Họ mặc kimono hoặc hakama bên trên, còn bên dưới là quần tây và ủng. Một số ăn mặc thời trang hơn, số còn lại thì giống như có gì mặc nấy.

Không chỉ con người, chúng tôi còn thấy cả thú nhân. Họ không có vẻ gì là bị phân biệt đối xử mà giống như những công dân bình thường.

Thỉnh thoảng sẽ xuất hiện vài người ngoại quốc như chúng tôi, nhưng họ chả để ý gì lắm. Nơi này có vẻ tương đối mở cửa, ít nhất là họ có giao thiệp với Vương quốc Quân sự Lassei, một quốc gia có nhiều bán nhân sinh sống.

[Ồ, nhìn chiếc xe ngựa kia lộng lẫy chưa kìa? Nó đến đón chúng ta đúng không?]

Trong khi chúng tôi đang ngắm cảnh quan Orpheus, Elze để ý thấy một chiếc xe ngựa tiến đến từ phía đối diện. Đó là một chiếc xe ngựa bốn bánh rất cầu kỳ.

Phía Lassei đã thông báo với chúng tôi rằng họ sẽ đến vào giờ này. Chắc là Elze đoán đúng rồi đấy.

[Thần xin phép. Mọi người có phải là Quốc vương Mochizuki Touya, Hoàng hậu Yumina và Hoàng hậu Elze từ Brunhild không ạ?]

Một người đánh xe bước xuống và hỏi chúng tôi. Sau khi tôi gật đầu, anh ta mở cửa xe ngựa và mời chúng tôi vào trong.

Lần này, phái đoàn đến Long Phượng Quốc Orphan bao gồm tôi, Yumina, hai mẹ con Elze và Elna, một vài hiệp sĩ hộ tống và cả Kuon.

Về phần Kuon, thằng bé bị Yumina ép đi cùng. Em ấy muốn có cảm giác được đi du lịch cùng con trai mình.

Kuon đã quen với điều này nên thằng bé không từ chối mà ngoan ngoãn đi theo. Con trai tôi thật là tội nghiệp…

Nhân tiện, Kuon có đem theo Silver đã rút gọn thành một con dao găm.

Tôi đã thông báo với phía Orphan rằng mình sẽ đưa họ hàng đi cùng, nên họ không có vấn đề gì với Kuon và Elna, nhưng mắt của những người Orphan cứ dán vào Kougyoku mà tôi đưa theo để bảo vệ Elna. Chắc là lần đầu thấy đây mà.

Kougyoku đang đậu trên vai Elna, vì thế mọi ánh mắt cứ dán vào Elna làm con bé cảm thấy xấu hổ và không thoải mái.

Thấy thế, Kougyoku liền nhảy sang vai tôi. Mọi người cũng ngay lập tức rời mắt khỏi Elna.

[Ừm, có vấn đề gì sao?]

[Dạ không ạ… chỉ là, chú chim đó rất giống với loài chim linh vật mà chúng thần thờ phụng.]

Loài chim linh vật chắc là đang nói đến phượng hoàng. Tôi chỉ mới gặp nó một lần, nhưng quả thật phượng hoàng và Kougyoku giống nhau về cả màu sắc và ngoại hình. Có điều lông đuôi của nó không dài bằng cô ấy.

Chiếc xe ngựa của Orphan khá rộng rãi, đủ chỗ cho 5 chúng tôi và cả mấy hiệp sĩ hộ tống.

[Trong thời kì này, Phượng Đế là người trị vì.]

Kuon lẩm bẩm như thế trong khi chiếc xe ngựa đang chạy nhanh trên đường.

[Kuon, thế nghĩa là sao?]

[Trong thời đại của bọn con người trị vì lại là Long Đế.]

Ra là vậy. Có lẽ đã có sự thay đổi ngôi vị giữa hiện đại và tương lai khi Kuon sống. Nếu thế, chắc hẳn Phượng Đế hiện tại đã khá già. Có thể sau này người đó chưa mất mà chỉ đơn giản là truyền ngôi lại cho người kế nhiệm mà thôi.

Ít lâu sau, chiếc xe ngựa đến trước một cung điện nguy nga tráng lệ. Vừa nhìn thấy nó, trong lòng tôi đã có một cảm xúc bồi hồi khó tả.

Nó trông y hệt Sảnh Phượng hoàng ở đền Byodo-in trên đồng 10 yên.

Lâu đài Ishen cũng rất giống lâu đài Nhật Bản. Dù khác thế giới nhưng có những thứ không hề đổi thay.

Tôi nghe nói ở đây có hai cung điện, được dùng lần lượt vào từng đời Long Đế và Phượng Đế. Không biết cung điện Long Đế trông như thế nào nhỉ. Nếu có một con rồng nằm cuộn xung quanh thì ngầu hết biết.

Đi theo người hướng dẫn, chúng tôi bước qua từng cây cột đỏ, dưới chân là tấm thảm đỏ.

Ít lâu sau, chúng tôi đến trước hai cánh cửa lớn được chạm trổ hình hai con phượng hoàng quay đầu vào nhau. Sau khi cửa mở, bên trong là một nơi trông như phòng nghị sự.

[Chào mừng tới Orphan, Quốc vương và Hoàng hậu Brunhild. Tôi rất vinh hạnh được đón tiếp mọi người.]

Chào đón chúng tôi là một người đội chiếc vương miện vàng nhỏ trên đầu. Đây chắc là Phượng Đế Orphan rồi.

Điều đáng ngạc nhiên là người này trẻ hơn tôi tưởng. Và đó là một người phụ nữ.

Có lẽ cô ấy đang ở giữa độ tuổi đôi mươi. Trang phục cô ấy mặc là một chiếc váy đỏ sang trọng, được thêu hình phượng hoàng bằng những sợi chỉ vàng và bạc. Cộng với mái tóc dài và đôi mắt cùng có màu đỏ rực, cô ấy quả là một người phụ nữ kiều diễm.

[Cảm ơn đã mời chúng tôi, Phượng Đế. Thay mặt Brunhild, tôi xin gửi lời cảm ơn tới các vị.]

Tôi liếc nhìn xung quanh. Các quan chức, ở giữa là Phượng Đế, có thể được chia thành hai nhóm: nhóm mặc trang phục đỏ và nhóm mặc trang phục xanh dương.

Có lẽ họ chính là người của Phượng tộc và Long tộc.

Có điều, tôi không ngờ rằng cô gái Phượng Đế trẻ này sẽ bị thay thế trong khoảng chục năm nữa.

……Này, đừng bảo tôi là cô ấy sẽ bị ám sát đấy nhé?

Tôi lắc đầu để xua đi nỗi bất an trong tâm trí mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!