[C-cái…! Đ-đây là…! Không thể nào!]
Ừm, cái bầu không khí này là sao đây…
Sau khi đến Long Phượng Quốc Orphan, chúng tôi đã chào hỏi lẫn nhau, giải thích quy tắc gia nhập Liên minh Thế giới cho Phượng Đế rồi tặng cô ấy 100 bình nước hồi phục căn bệnh do thuốc vàng gây ra.
Tiếp đó, tôi nói với họ rằng sương nguyệt quang, một trong những thành phần điều chế, có ở đất nước này nên họ có thể trao đổi với những quốc gia khác để tự điều chế nước hồi phục.
Rồi sau khi tặng vài chiếc smartphone cho Phượng Đế và một số quan chức cấp cao của đất nước và hướng dẫn họ cách sử dụng, tôi mới nhớ ra mình quên tặng họ quà lưu niệm.
Để món quà trông có ý nghĩa hơn, tôi đã đặt nó vào một chiếc hộp gỗ cầu kỳ. Nhưng khi Phượng Đế mở nó ra, cô ấy lại như đang sắp khóc, một phản ứng mà tôi không ngờ tới.
Tiếp lời Phượng Đế đang đứng ngây người ra, ông Tể tướng trung niên mặc trang phục màu xanh dương hỏi tôi bằng một giọng phấn khích.
[N-ngài Quốc vương! Đây có lẽ nào là lông đuôi chim ho-ou!?]
[À, bọn tôi gọi nó là phượng hoàng, nhưng chắc là giống nhau cả đấy…]
Theo như Kougyoku, đây là hai loài khác nhau. Tuy nhiên, lông đuôi của chúng thì có cùng công dụng. Tôi đã lo là họ sẽ nổi giận và cho rằng chúng tôi đang khiêu khích họ vì hành vi vặt lông đuôi loài chim mà họ thờ phụng.
[T-thứ này… với nó chúng ta có thể chế tạo thuốc cải tử hoàn sinh…! Tatsuma-sama sẽ được cứu sống…!]
[Điện hạ! Thuốc cải tử hoàn sinh là loại thuốc vô cùng quý giá! Chúng ta không thể lãng phí nó như vậy được!]
[Ngươi nói cái gì cơ! Chúng ta phải dùng nó để cứu Tatsuma-sama! Đám Phượng tộc các ngươi đừng có ngăn Điện hạ!]
[Vớ vẩn! Ngoài Tatsuma-sama thì Long tộc các ngươi vẫn còn những ứng cử viên khác cho thế hệ kế tiếp cơ mà! Dùng nó bây giờ chỉ tổ lãng phí!]
[Lãng phí!? Sao ngươi dám!]
Cuộc cãi vã nổ ra và dần mất kiểm soát giữa những quan chức Phượng tộc mặc trang phục đỏ và quan chức Long tộc mặc trang phục xanh dương.
Tôi liếc nhìn Phượng Đế và thấy cô ấy đang rơm rớm nước mắt. Tôi phải khiến đám người này im lặng mới được.
[Hừm… [Silence].]
Sau khi tôi sử dụng ma thuật, mọi âm thanh trong căn phòng lập tức biến mất.
Các quan chức Orphan bối rối nhìn xung quanh khi nhận ra tiếng nói của họ đột nhiên im bặt.
[Các vị hãy bình tĩnh nào. Trước tiên hãy giải thích tình hình cái đã, rồi chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết nó, được chứ?]
Tôi không chặn âm thanh nên chắc hẳn bọn họ đều đã nghe thấy.
Ít giây sau, tôi giải trừ [Silence] sau khi thấy Phượng Đế gật đầu.
[…Cho phép tôi xin lỗi các vị vì những hình ảnh đáng xấu hổ này…]
Phượng Đế vừa nói vừa cúi đầu xuống.
Hừm, cũng chả sao. Tôi chỉ là không muốn bọn họ nổ ra nội chiến chỉ vì món quà tôi tặng họ mà thôi. Điều mà tôi quan tâm là nguyên nhân dẫn tới việc này kia kìa.
[Vậy tôi xin phép kể. Câu chuyện bắt đầu từ 15 năm trước…]
Phượng Đế kể lại, người trị vì Long Phượng Quốc tiền nhiệm là một Long Đế có tên là Tatsuma. Anh ta là một vị vua anh minh sáng suốt và được Phượng Đế đương nhiệm quý trọng như một người anh trai.
Long tộc và Phượng tộc tuy không thân nhau, nhưng họ không giữ quan hệ thù địch. Vì lẽ đó mà Tatsuma, Long Đế tiền nhiệm, mới thân thiết như hai anh em với Houka, Phượng Đế đương nhiệm.
15 năm trước, họ đã bị chia cắt khỏi nhau bởi một biến cố xảy ra ở Long cung của Long tộc.
Long Đế Tatsuma đã qua đời sau tai nạn đó. Bởi một bệ thờ lớn đột nhiên đổ xuống.
[Lúc đó, tôi đang đứng trước bệ thờ. Tatsuma-sama đã nhanh chóng phản ứng và đẩy tôi ra, giúp tôi giữ được cái mạng này. Nhưng anh ấy đã mất…]
Long Phượng Quốc Orphan từng nắm giữ phương thuốc cải tử hoàn sinh, tuy nhiên lần cuối cùng chúng được tạo ra là từ hàng nghìn năm trước. Nguyên nhân là bởi nguyên liệu làm ra chúng cực kì quý hiếm.
Tuy nhiên, Phượng Đế đã bảo quản thân xác của Tatsuma với hi vọng mong manh rằng đến một ngày có thể hồi sinh anh ta.
[Tôi có thể sử dụng thứ mà các vị gọi là ma thuật vô thuộc tính. Tôi gọi nó là “Cấm giới”, với khả năng lưu trữ vật thể và dừng thời gian bên trong. Tuy nhiên giới hạn là những vật nhỏ…]
Ồ. Vậy là Phượng Đế có thể sử dụng [Storage] sao?
Ở Lục địa Tây, họ có một ma cụ tên là “thẻ lưu trữ” có thể dùng để lưu giữ golem, nhưng chúng không thể dừng thời gian.
“Cấm giới” của Phượng Đế giống [Storage] ở chỗ nó không thể cất trữ sinh vật sống. Tuy nhiên, một thi thể thì có thể cho vào hoàn toàn bình thường.
[Tôi không thể bỏ cuộc. Tôi muốn được thấy nụ cười của Tatsuma-sama một lần nữa. Tôi đã ngưỡng mộ anh ấy kể từ lúc nhỏ. Để không làm Tatsuma-sama hổ thẹn, tôi đã dành 15 năm qua để kế nghiệp anh ấy với tư cách Phượng Đế. Cũng trong 15 năm ấy, tôi đã cho người đi khắp nơi thu thập nguyên liệu, từng cái từng cái một, ấy thế mà chúng tôi chưa bao giờ tìm được lông đuôi chim ho-ou. Nhưng bây giờ thì…!]
Ra là vậy. Đó là nguyên nhân làm cô ấy khóc ban nãy. Người cô ấy coi trọng như anh trai và đã cứu mạng cô sắp từ cõi chết trở về. Không hạnh phúc làm sao được.
Bỗng tôi nghe thấy tiếng sụt sịt bên cạnh mình. Khi tôi quay lại nhìn, Elna cũng đang rơi nước mắt trước câu chuyện của cô ấy. Ơ kìa!?
[T-thật may quá…!]
Ừm, Elna này? Anh ta còn chưa sống lại cơ mà.
[Nào, Elna. Lau nước mắt đi…]
Elze lấy khăn lau nước mắt cho Elna. Hình như Elze cũng suýt rơi nước mắt nhưng em ấy đã kìm lại. Đúng là hai mẹ con có khác.
Tôi đưa mắt nhìn sang cặp mẹ con còn lại.
[Tôi hiểu rồi. Vậy là Phượng Đế và các quan chức Long tộc muốn dùng thuốc cải tử hoàn sinh cho Long Đế tiền nhiệm phải không?]
[Còn những người bên Phượng tộc thì lại muốn giữ thứ thuốc quý giá này để đề phòng có biến cố nào đó giáng xuống đầu họ.]
Yumina và Kuon thì bình tĩnh phân tích tình hình. Hai mẹ con này cũng y hệt nhau luôn… Tại sao mà mấy đứa con tôi chẳng đứa nào giống tôi hết vậy!?
[Lúc đó, nếu không có Tatsuma-sama thì tôi đã chết rồi. Bây giờ là lúc tôi cứu anh ấy.]
[Nhưng Điện hạ…! Chúng ta không thể đảm bảo làm ra được một cái khác đâu…!]
Một giọng nói phát ra từ một quan chức mặc trang phục đỏ. Vì cái người này là thành viên Phượng tộc nên chắc anh ta đang lo sẽ có chuyện xảy ra với Phượng Đế, cơ mà sao tôi thấy có mùi mờ ám ở đây…
Ừm mà, tất cả chỉ là “nếu như” mà thôi.
Trong khi tôi đang nghĩ vậy, Yumina nhìn sang tôi.
[Touya-san.]
[Hửm? À, anh biết rồi.]
Tôi lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu xanh dương từ [Storage].
[Đây là…?]
[Thuốc cải tử hoàn sinh đó.]
[Ể!?]
Ánh mắt của nhóm người Orphan dồn hết vào lọ thuốc tôi đặt trên bàn. Phải, đúng vậy. Đây chính là sản phẩm hoàn thiện của nguyên liệu mà tôi đã đưa cho họ đấy.
[Cứ tự nhiên, tôi tặng nó cho các vị.]
[Ể!? Thế có ổn không!?]
[Không sao đâu. Đây là đặc quyền khi gia nhập Liên minh Thế giới. Nhưng chỉ một lọ thôi nhé. Chúng tôi cũng tặng nó cho các quốc gia khác nữa, nên đừng ngại.]
[C-cảm ơn các vị rất nhiều…!]
Phượng Đế đưa lọ thuốc lên sát ngực và cúi đầu thật sâu trong khi rơm rớm nước mắt.
Tôi định là sẽ một lát nữa mới tặng cơ, nhưng Yumina đã xác nhận thì chắc hẳn cô ấy là người tốt. Vị quan chức kia có vẻ cũng không có mưu đồ gì xấu xa.
[Quốc vương Brunhild, tôi thật lòng xin lỗi, nhưng liệu ngài có thể giúp chúng tôi hồi sinh Tatsuma-sama được không? Tôi nghe nói ngài có thể sử dụng ma thuật hồi phục. Vậy nên tôi cầu xin ngài hãy chữa trị vết thương của anh ấy trước khi nghi lễ hồi sinh diễn ra.]
[Hửm? Ừm, cũng được thôi…]
Ngay khi tôi chấp thuận đề nghị của Phượng Đế, xung quanh lập tức trở nên ồn ào. Các quan chức thuộc Long tộc mặc trang phục xanh dương bắt đầu vội vàng hành động.
[M-mau gọi bác sĩ và thầy thuốc tới đây! Chuẩn bị cả kết giới nữa!]
[Cho người tới Long cung báo tin cho Tatsuya-sama mau!]
[Chuẩn bị một phòng trống nhanh lên! Không ai được phép bước vào cho đến khi nghi lễ hồi sinh hoàn tất!]
Chúng tôi được đưa tới một phòng khác trong khi mấy vị quan chức vội vã đi chuẩn bị. Công việc bây giờ là chờ đợi.
Trong khi chúng tôi đang nghỉ ngơi và uống trà trong phòng, ông Tể tướng thuộc Long tộc bước vào và cúi đầu.
[Tôi xin cảm ơn Bệ hạ rất nhiều…! Thay mặt cho Tatsuma-sama và toàn thể Long tộc, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đến các vị…!]
[Được rồi mà, chúng ta vẫn chưa hồi sinh được ngài ấy, nên ông không cần phải trịnh trọng như thế đâu…]
Thuốc cải tử hoàn sinh không phải lúc nào cũng thành công, nên làm ơn dừng lại đi, tôi sẽ bị áp lực đó.
Elna với vẻ mặt lo lắng kéo gấu áo tôi.
[Cha ơi, có khả năng thuốc cải tử hoàn sinh không có tác dụng ạ?]
[À, khả năng đó không phải là bằng không. Nguyên nhân đầu tiên là vì tình trạng của thi thể không được nguyên vẹn. Cho dù bên ngoài không có vết thương nào, nhưng nếu bị nội thương bên trong thì thuật hồi sinh sẽ thất bại. Họ sẽ sống lại và chết tiếp một lần nữa. Trường hợp tiếp theo là người từng được hồi sinh rồi. Ngay cả với thuốc cải tử hoàn sinh cũng không thể hồi sinh nhiều lần được. Và cuối cùng là trường hợp thường gặp nhất, khi linh hồn không còn ở trong cơ thể. Nếu không còn linh hồn thì thuốc cải tử hoàn sinh sẽ vô dụng. Không có linh hồn, con sẽ chẳng phải là con và không có sức sống. Đó là vài trong số những khả năng khiến thuật hồi sinh bị thất bại.]
Vừa giải thích cho Elna, tôi vừa lưu ý với ông Tể tướng rằng tồn tại những khả năng đó.
Xin chia buồn nếu họ không thể hồi sinh được anh ta…
Chấn thương cơ thể và nội tạng có thể được chữa lành nhờ ma thuật hồi phục. Tôi nghe nói sau khi mất vì tai nạn, anh ta đã ngay lập tức được đưa vào lưu trữ bằng ma thuật, nên có lẽ linh hồn vẫn chưa tiêu biến.
Và rồi, nếu vị Long Đế tiền nhiệm đó chưa từng trải qua thuật hồi sinh, tôi tin là họ có thể hồi sinh anh ta bình thường.
Thật ra vẫn còn khả năng anh ta sẽ không thể được hồi sinh. Điều này phụ thuộc vào việc liệu anh ta có bất cứ nuối tiếc hoặc oán giận nào trước khi chết hay không.
Khi ai đó chết trong sự nuối tiếc hoặc oán giận, linh hồn của họ sẽ hoá thành oán linh và rời bỏ cơ thể. Đến lúc đó cơ hội hồi sinh tất nhiên là zero. Bởi vì oán linh đã bỏ cơ thể để đi ám người nó căm hận.
Tôi thì nghĩ là không có vì anh ta đã xả thân cứu Phượng Đế cơ mà. Thế nhưng, ai mà biết được liệu anh ta có chút nuối tiếc nào còn sót lại…
Khi chết đi, linh hồn nhanh chóng rời bỏ cơ thể. Nếu linh hồn đó thuần khiết, nó sẽ được tái sinh và cơ thể thì vẫn bình thường. Nhưng nếu linh hồn đó biến thành oán linh hay hồn ma thì cơ thể sẽ hoá thành zombie.
[Cho cháu hỏi, nãy giờ mọi người cứ nhắc tới Tatsuya, đó là ai vậy ạ?]
Kuon hỏi ông Tể tướng trong khi nhấp một ngụm trà. Ồ, tôi cũng đang thắc mắc chuyện đó. Tên của anh ta được mấy vị quan chức nhắc tới hơi bị nhiều.
[Tatsuya-sama là em trai của Long Đế tiền nhiệm, Tatsuma-sama, và là một trong những ứng cử viên cho vị trí Long Đế tiếp theo.]
Em trai của Long Đế tiền nhiệm à? Chả trách sao họ lại vội vàng muốn liên lạc với anh ta.
Elze nghiêng đầu hỏi sau khi nghe ông Tể tướng nói vậy.
[Một trong những ứng cử viên, tức là vẫn chưa quyết định được ai sẽ là Long Đế tiếp theo sao?]
[Đúng vậy ạ. Long Đế và Phượng Đế được chọn từ 10 gia tộc có công dựng nên 2 đại gia tộc Long tộc và Phượng tộc, nhưng thật đáng buồn là 5 gia tộc thuộc Long tộc lại không thể thống nhất với nhau… Nhưng nếu Tatsuma-sama hồi sinh, ngài ấy có thể lên ngôi một lần nữa và trị vì quốc gia như trước. Ít nhất thì chúng tôi đều đồng ý với nhau chuyện đó.]
Tatsuma, Long Đế tiền nhiệm, hẳn phải là một người rất anh minh sáng suốt. Tôi không ngờ anh ta không chỉ được Phượng Đế kính trọng mà ngay cả các quan chức cũng thế.
[Nhưng nếu ngài ấy lên ngôi một lần nữa thì Phượng Đế đương nhiệm sẽ ra sao?]
[Điện hạ chỉ lên ngôi vì cảm thấy tội lỗi trước cái chết của Tatsuma-sama thôi ạ. Chúng tôi đều hiểu rõ rằng Điện hạ sẽ vui vẻ nhường ngôi lại cho Tatsuma-sama ngay khi ngài ấy được hồi sinh.]
Ồ, ra vậy. Thế là cô nàng Phượng Đế đó sẵn sàng nhường ngôi sao…
Nếu vậy thì, thái độ của vị quan chức Phượng tộc ban nãy rất đáng ngờ.
Nếu Long Đế hồi sinh, Phượng Đế sẽ nhường ngôi cho anh ta. Do đó mà Phượng tộc mới chần chừ trong việc hồi sinh, vì như thế họ sẽ bị mất quyền lực.
……Mà thôi, tôi không nên nghi ngờ người khác quá nhiều. Biết đâu anh ta thật sự lo lắng cho Phượng Đế thì sao.
Khi tôi vừa đưa tách trà lên miệng và nhấp một ngụm, một người mặc trang phục đỏ mở cửa bước vào.
[Chuẩn bị đã hoàn tất ạ. Mời mọi người đi lối này.]
Có vẻ như nghi lễ đã được chuẩn bị xong. Được roài, đi thôi… mà từ từ đã, thế còn bọn trẻ thì sao?
[Yumina, Elze. Hai em ở đây với lũ trẻ nhé?]
Tôi không muốn cho con mình thấy xác chết, và có khả năng anh ta sẽ không hồi sinh được. Trong trường hợp thất bại, tôi không muốn chúng chứng kiến sự đau khổ cũng mấy vị quan chức.
[Được. Ở đây cứ để bọn em.]
[Chúc anh may mắn.]
Xem ra hai em ấy đã hiểu được ý định của tôi. Giờ thì đi thôi.
Tôi và Kougyoku đi theo vị quan chức mặc trang phục đỏ. Sau khi đi qua một hàng dài những cây cột đỏ và tiến vào sâu bên trong, cuối cùng chúng tôi đã tới một căn phòng trang nhã.
[Chúng tôi đang chờ ngài đó, thưa Quốc vương. Tất cả mọi thứ đã sẵn sàng rồi.]
Có mặt trong số những người trong phòng, Phượng Đế cúi đầu xuống. Phía trước cô ấy là một người thanh niên đang nằm trên giường. Vậy ra anh ta chính là Long Đế tiền nhiệm ư?
Anh ta khoảng chừng giữa hai mươi tuổi, mặc chiếc áo choàng màu xanh dương sang trọng và mái tóc dài màu đen nhánh được buộc ra sau như trong phim cổ trang. Người này cao, có gương mặt không khác gì nam thần, nhưng trên trán anh ta có một vết thương vẫn còn mới và máu đang ứa ra ngoài. Có lẽ đây là nguyên nhân gây ra cái chết, bệ thờ đã rơi xuống trúng đầu anh ta.
Sau khi được đưa ra khỏi “Cấm giới” của Phượng Đế, thời gian của anh ta đã tiếp tục đếm ngược. Tôi phải mau chóng hành động.
Trước tiên, tôi kiểm tra tình trạng linh hồn trong cơ thể bằng Thần nhãn.
Tôi thấy một thứ tròn tròn toả sáng rực rỡ trong lồng ngực anh ta. Nó đang vật lộn dường như để thoát ra ngoài, nhưng điều đó chẳng có gì bất thường cả. Xem ra linh hồn không bị tổn hại.
Phù, may quá. Đây là thứ mà tôi lo nhất.
[Được rồi. “Ánh sáng hãy đến đây, Thần Nữ Bảo Hộ, Mega Heal”.]
[Ồ…!]
Tiếng kinh ngạc cất lên từ xung quanh. Cơ thể Long Đế được bao bọc trong ánh sáng, toả ra lân quang. Vết thương trên trán anh ta ngay lập tức được chữa lành.
[Vết thương biến mất rồi…!]
[Tôi đã hồi phục xong rồi đấy. Tất cả những gì cần làm bây giờ là ổn định linh hồn bằng thuốc cải tử hoàn sinh thôi.]
[Vâng…!]
Phượng Đế nhẹ nhàng nâng đầu Long Đế lên và mở nắp lọ thuốc.
[Tatsuma-sama, xin hãy trở về…!]
Cô ấy chậm rãi đổ thuốc vào miệng Long Đế. Không cần phải nuốt, thuốc sẽ tự chảy vào trong cơ thể. Thế nên thậm chí đổ vào mũi cũng có tác dụng.
Thuốc cải tử hoàn sinh sau khi ngấm vào, nó sẽ ổn định lại kết nối giữa linh hồn và cơ thể, từ đó đánh thức người chết sống dậy… theo lý thuyết là như thế. Đây là lần đầu tôi đưa ai đó từ cõi chết trở về bằng loại thuốc này, nên tôi không biết phải mất bao lâu trước khi anh ta tỉnh lại.
Flora nói sẽ không lâu nhưng ai mà biết được…
[Tatsuma-sama…! Làm ơn…!]
Phượng Đế và những người xung quanh nín thở nhìn người thanh niên đang nằm trên giường. Cứ thế này thì đến tôi cũng lo theo mất. Nếu ông anh có thể sống lại thì làm ơn dậy giùm cái! Đừng có làm tôi bị áp lực thêm nữa!
[Nhìn xem nước da của Tatsuma-sama kìa…!]
Nước da của Long Đế dần dần chuyển từ trắng bệch sang đỏ. Mí mắt của anh ta cũng bắt đầu giật giật.
[Tatsuma-sama...!]
Phượng Đế chỉ có thể cúi đầu quan sát tình hình.
[Khụ!]
[Ah!]
Sau khi ho một tiếng, cơ thể Long Đế bắt đầu cử động. Sau đó, anh ta từ từ mở mắt và ho nhẹ thêm mấy lần.
[…Ta đang ở đâu đây? …Chuyện gì thế này?]
Ngay khi Long Đế lên tiếng, cả căn phòng vỡ oà trong niềm hạnh phúc. Quan chức từ cả Long tộc và Phượng tộc đều hò reo trong sự vui sướng. Thật may quá…
[Tatsuma-sama!]
Vì quá vui sướng, Phượng Đế choàng tay ôm lấy anh ta.
[Hả!? N-này, đợi một chút!? Cô là ai vậy hả!?]
Khi nghe Long Đế đỏ mặt hỏi như vậy, cả căn phòng đang phấn khích ngay lập tức im bặt… Đ-đừng bảo là anh ta đã bị mất trí nhớ rồi đấy nhé!?
[Là em! Houka đây ạ!]
[Houka? Đừng có giỡn ta, Houka là một cô bé 10 tuổi kia mà?]
Nghe thấy vậy, một vài người tỏ ra an tâm, một số khác thì bật cười. Đã 15 năm kể từ khi anh ta mất. Quá đủ để cho một đứa trẻ lớn lên. Cơ mà anh ta làm sao nhận ra điều đó được.
[Phải rồi, Houka ra sao rồi!? Khi đó, cái bệ thờ đã đổ sập xuống…!]
[Thì em đã nói em chính là Houka đây mà! Tatsuma-sama đã chết để bảo vệ em, và giờ anh đã được hồi sinh sau 15 năm đó ạ!]
[Gì cơ? Đừng có đùa nữa… Đợi đã, kia… ông là Ryuzan phải không? Sao trông ông già quá vậy?]
Long Đế tròn mắt nhìn ông Tể tướng đang đứng đằng sau Phượng Đế.
Ông Tể tướng khoảng chừng 40 tuổi. Khi Long Đế Tatsuma băng hà, ông ta khi đó khoảng trên 25 tuổi. Ông ta đã già đi, nhưng không đến mức khiến Long Đế không nhận ra.
[Đã 15 năm kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau, và thần đã già thế này rồi. Chúng ta đã từng cùng tuổi, vậy mà giờ đây thần đang nhìn Điện hạ với con mắt của một kẻ lớn tuổi hơn… Hahaha. Nhìn Điện hạ làm thần cảm thấy như mình bị già trước tuổi vậy.]
Ông Tể tướng cười, nhưng đồng thời nước mắt cũng trào ra từ khoé mắt ông ta. Nếu cùng tuổi thì có lẽ họ đã từng là bạn chí cốt với nhau.
[Không thể nào… 15 năm sau… Là thật sao?]
[Em sẽ giải thích đầu đuôi mọi thứ. Nên anh hãy bình tĩnh nhé.]
[……Ta hiểu rồi.]
Long Đế mang vẻ mặt nghiêm nghị nhưng vẫn gật đầu.
Phù. Vậy là nghi lễ hồi sinh đã thành công mĩ mãn. Từ bây giờ là công việc của phía Orphan, nên tôi sẽ để mọi thứ lại cho họ.
CHƯƠNG 533: BỆNH XÁ VÀ BỆNH NHÂN
[Ta hiểu rồi… mọi thứ đều quá hợp lý. Trừ khi tất cả mọi người ở đây đang cố gắng gạt ta… thì đây chính là tương lai 15 năm sau.]
Mắt hướng ra ngoài kinh đô từ khung cửa sổ, Long Đế tiền nhiệm Tatsuma lẩm bẩm như thế.
Đối với anh ta, đây giống như là du hành thời gian tới tương lai vậy.
[Tatsuma-sama...]
[Cơ mà, điều làm ta ngạc nhiên nhất là em đã trở thành Phượng Đế đấy. Không ngờ cô bé tomboy nghịch ngợm ngày nào giờ đã thay đổi nhiều thế này. Thời gian quả thật là đáng sợ.]
[A-anh nói cái gì vậy!? Ngay cả em rồi cũng phải trưởng thành chứ!]
Phượng Đế giận dỗi phồng má lên, còn Long Đế tiền nhiệm thì lặng lẽ cười. Cô nàng này chắc hẳn đã từng nghịch ngợm ghê lắm, vậy mà giờ cả hai trông không khác nào những người đồng trang lứa.
[Vậy thì… giờ ta sẽ như nào đây?]
Long Đế tiền nhiệm đưa mắt nhìn Phượng Đế và Tể tướng Ryuzan-san đang ngồi trước mặt.
[Chuyện đó… em muốn Tatsuma-sama quay lại ngôi vị Long Đế một lần nữa…]
[Nhưng Houka này, đã 15 năm trôi qua rồi mà? Ta còn chẳng biết đất nước này và thế giới bên ngoài đã thay đổi đến dường nào. Ta không thể làm một Long Đế xuẩn ngốc được.]
[Nhưng nếu là Tatsuma-sama, anh có thể nhanh chóng…!]
Phượng Đế định nói điều gì đó, nhưng Tatsuma đã giơ tay ngăn cô ấy lại.
[Dù là lý do gì thì Long Đế Tatsuma đó đã chết rồi. Liệu em có sẵn sàng nhường ngôi cho những Phượng Đế hay Long Đế đã mất từ hàng trăm năm trước, những người không biết gì về thế giới hiện đại, nếu họ hồi sinh không?]
[Nhưng…]
Hừm, nếu Long Đế tiền nhiệm mà lên ngôi một lần nữa thì đất nước này sẽ loạn mất. Tôi hiểu cảm giác của Phượng Đế, nhưng làm vậy chỉ để chuộc lại lỗi lầm thì thật là vô trách nhiệm.
[Đừng nhìn ta như thế mà. Ta sẽ không tiếp nhận ngai vàng, nhưng là một thành viên của Long tộc, tất nhiên nghĩa vụ của ta là phụng sự đất nước. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng đất nước một lần nữa. Và lần này, ta sẽ là chư hầu của em.]
[Tatsuma-sama...]
Mang vẻ mặt phức tạp, Phượng Đế cúi đầu xuống. Xem chừng cô ấy không muốn để Tatsuma làm chư hầu của mình.
Sau đó, Long Đế Tatsuma quay mặt về phía chúng tôi và cúi đầu thật sâu.
[Ta không thể cảm ơn sao cho đủ lòng tốt của các vị. Từ tận sâu trong đáy lòng, ta hi vọng Long Phượng Quốc Orphan và Tiểu Vương quốc Brunhild sẽ có mối quan hệ hữu nghị bền chặt.]
Mặc dù Tatsuma nói rất hay, nhưng là một người vừa mới từ chối ngôi vị, lời nói của anh ta không đủ trọng lượng để đại diện cho một quốc gia. Đó chỉ được xem là cảm nghĩ và mong muốn cá nhân mà thôi.
[Đúng vậy! Long Phượng Quốc sẽ không bao giờ quên lòng tốt của các vị! Là những đồng minh, chúng tôi sẽ hỗ trợ mọi người hết sức có thể.]
Nhận được sự chấp thuận của Phượng Đế, tôi quyết định nhờ họ chia sẻ sương nguyệt quang, một nguyên liệu khan hiếm.
Họ nói rằng việc thu thập sẽ mất vài ngày và khi đó tôi chỉ việc đến lấy. Như vậy là chúng tôi có thể tiếp tục chế thuốc rồi.
[Nước trị bệnh thuốc vàng? Đó là gì thế?]
Long Đế Tatsuma xen vào cuộc nói chuyện giữa tôi vừa Phượng Đế… dù không còn là Long Đế nhưng anh ta cần phải biết chuyện này. Vì vậy tôi quyết định giải thích toàn bộ sự tình.
Tatsuma thốt lên khi nghe rằng có một loại thuốc khiến con người bị nhiễm nguyền chú đang lan truyền khắp Long Phượng Quốc Orphan.
[Thật điên rồ…! Chúng ta không thể chữa nó nếu không có thứ nước kia sao?]
[Hiện giờ thì đúng vậy. À không, nó còn có thể được chữa khỏi bằng một loại ma thuật hồi phục gọi là [Recovery]. Tuy nhiên, những người biết sử dụng nó hiện tại chỉ có mỗi tôi và Elna đây…]
Nghe tôi nói thế, Elna im lặng từ nãy đến giờ nhanh chóng đứng dậy.
[V-vâng! Mọi người có thể dẫn cháu tới chỗ bệnh nhân được không? Cháu muốn giúp họ bằng ma thuật của mình!]
[Ừm… Nếu được thế thì quá tốt rồi… Chỉ là các bệnh nhân hiện giờ đã mất trí và đang trong tình trạng bất ổn. Một số người còn bị mê sảng và thỉnh thoảng sẽ lao vào tấn công người khác. Nên là… chúng tôi không muốn để trẻ con nhìn thấy…]
Lời nói của Phượng Đế lộ rõ sự đắn đo, cô ấy liếc nhìn tôi.
Thật ra thì thuốc vàng không trực tiếp làm cho người ta bị mất trí, mà nó chỉ nằm trong vô số tác hại khó lường do nguyền chú trong thuốc gây ra.
Trong trường hợp tâm trí đã bị gặm nhấm hết, bệnh nhân sẽ biến thành những cái xác sống. Khi đó không chỉ tâm trí mà cả cơ thể của họ sẽ biến đổi bất thường thành những loại quái vật như bán nhân ngư.
Phượng Đế đang ra hiệu cho tôi xem có nên để lũ trẻ thấy những cảnh tượng đó không.
Thế nhưng mà, khi nguyền chú đã hoàn toàn cắm rễ vào nạn nhân, ngay cả [Recovery] hay bất kì loại thuốc nào cũng vô hiệu.
Vì vậy, như Elna nói, chúng tôi nên giúp khi vẫn còn có thể.
[Không sao cả. Tôi sẽ bảo vệ đứa trẻ này.]
Elze đứng dậy và đặt tay lên vai Elna. Đúng vậy, tôi sẽ để chuyện này cho hai mẹ con lo. Hơn nữa Kousaka-san cũng không muốn tôi dành quá nhiều ưu tiên cho bất kỳ quốc gia nào.
Công việc của tôi là phải đi kết giao với những quốc gia khác. Mỗi chuyến đi như thế lại tốn một khoản chi phí đáng kể. Và Kousaka-san là người lo liệu hết những việc đó.
Trong khi tôi đang nghĩ như vậy, một người thuộc Long tộc gõ cửa, nói “Thần xin phép” và bước vào.
Rồi người đó tới bên cạnh ông Tể tướng, lẩm bẩm gì đó vào tai ông ta và ngay lập tức rời phòng.
Nghe xong, lông mày Ryuzan-san bỗng giật giật một chút. Bộ có chuyện gì xảy ra à?
Long Đế Tatsuma lên tiếng hỏi người bạn cũ của mình.
[Có chuyện gì thế?]
[Cũng không có gì to tát đâu ạ, bọn thần đã gửi tin cho Tatsuya-sama ở Long cung rằng ngài đã hồi sinh… nhưng ngài ấy không có hồi đáp…]
[……Vậy sao.]
Tatsuma-san khẽ lẩm bẩm.
Tatsuya là em trai của Tatsuma-san phải không? Thông thường nếu anh trai của mình hồi sinh, đáng lẽ anh ta nên ngay lập tức đến thăm chứ? Nhưng qua phản ứng của Tatsuma-san, có lẽ họ không thân nhau lắm…
[Ừm, vậy thì thần sẽ dẫn mọi người đến bệnh xá. Còn Tatsuma-sama hãy nghỉ ngơi…]
[Ta cũng sẽ đi. Ta muốn thấy thành phố 15 năm sau trông ra sao, không thể cứ ở lì đây được.]
Ồ? Tatsuma-san cũng sẽ đi cùng bọn tôi ư?
Tôi vô thức mở to mắt. Nhưng mới vài tiếng trước thôi anh ta còn đang trong trạng thái chết đấy?
[Nhưng, Tatsuma-sama, anh cần phải nghỉ ngơi đã chứ…]
[Ta không mệt. Dù rằng 15 năm đã trôi qua, nhưng với ta thì thời gian vẫn chưa hề trôi kể từ ngày ta chết. Nên là ổn cả.]
[N-nhưng, ít nhất thì anh cũng nên ăn…]
[Nếu là ăn thì chúng ta sẽ cùng ăn trong thành phố.]
Trái với sự ấp úng của Phượng Đế, tài đối đáp của Tatsuma-san phải nói là tuyệt vời. Nhìn cảnh tượng đó, Ryuzan-san thở dài và lắc đầu.
[Đi nào! Ta đâu còn là Long Đế, nên sao lại không được ra ngoài cơ chứ!]
Sau khi không còn làm vua, anh ta liền muốn được ra ngoài thăm thú thành phố. Tôi rất rất hiểu cảm giác đó.
Theo luật, Long Đế và Phượng Đế không được vào thành phố, chỉ có thể quanh quẩn trong cung điện.
Vì vậy, gần như không ai trong thành phố biết mặt của Tatsuma-san. Ngay cả khi có biết thì họ sẽ nghĩ là người khác vì đã 15 năm trôi qua rồi.
Tatsuma-san sẽ cùng đến bệnh xá với tư cách là hộ vệ của Tể tướng Ryuzan-san. Lần này quan hệ chủ tớ giữa hai người họ đã đổi chiều.
Phượng Đế cũng muốn đi cùng, nhưng ông Tể tướng đã ngăn lại. Đúng như tôi nghĩ, cô ấy đang lo lắng cho Tatsuma-san.
Khi chúng tôi lên xe ngựa để ra ngoài thành phố, Tatsuma-san khẽ lẩm bẩm trong khi nhìn ra bên ngoài.
[Không ngờ có một ngày Houka phải đi lo lắng cho ta đấy…]
[Thần có thể hiểu cảm giác của ngài. Đã 15 năm trôi qua, và cô bé ngày nào đã lớn lên thành một mỹ nhân kiều diễm như thế.]
Ryuzan-san cười gượng. Thấy đứa trẻ mà mình thường chơi cùng bỗng chốc đã trưởng thành thành một người lớn, anh ta không biết nên đối xử như thế nào cũng phải.
Là một người cha có một đàn con từ tương lai trở về, tôi có thể phần nào hiểu cảm giác đó.
[Ở Orphan có nhiều golem thật.]
Kuon vừa nói với Ryuzan-san vừa ngắm nhìn thành phố từ cửa sổ xe ngựa. Golem ở đây đúng là nhiều thật, chủ yếu là golem tự động và golem dùng làm phương tiện di chuyển. Đa số chúng là loại sản xuất hàng loạt chứ không phải những con golem xịn dòng Legacy.
[Chúng thần từng giao thương rất nhộn nhịp với Isengard. Hầu hết những con golem ở đây đều là hàng nhập khẩu từ họ. Tất nhiên, mọi thứ đã đình trệ sau khi họ sụp đổ…]
Nơi từng là Vương quốc Isengard hiện là địa điểm mà thuốc vàng xuất hiện tràn lan nhất, và vì thế nó mới bắt đầu chảy vào Orphan. Dù quốc gia đã bị diệt vong, nhưng những con tàu vẫn tiếp tục giao thương giữa các thị trấn cảng của hai nước.
Tôi sẽ không lấy làm lạ nếu có kẻ nào đó đem bán bất hợp pháp thứ thuốc này vào trong nước. Nhưng khả năng cao lũ Sứ đồ mà Yakumo đã chạm mặt mới là chủ mưu đứng đằng sau vụ việc này.
[Sau khi Isengard bị huỷ diệt, các nhà máy ngừng hoạt động, và việc nhập khẩu golem đã ngưng trệ từ đó. Vì thế giá golem cứ tăng không ngừng, nhưng với nguồn hàng mới từ Thánh quốc Triharan, có lẽ chúng sẽ sớm hạ nhiệt thôi.]
[…Đợi một chút. Isengard đã bị huỷ diệt? Cái Vương quốc đó ư? Họ đã nổ ra chiến tranh tổng lực với Đế quốc Gardio hay sao?]
Con người đến từ 15 năm trước, Tatsuma-san, bị sốc khi biết rằng Isengard đã bị huỷ diệt.
Ryuzan-san giải thích cho anh ta những gì đã xảy ra ở Isengard, rồi khi nghe đến đoạn Ác thần quét sạch thủ đô Isenburg và chúng tôi là những người đánh bại hắn, hai mắt anh ta mở to đầy kinh ngạc.
Thật sự thì, được tung hô về những thành tích đó trước mặt lũ trẻ làm tôi thấy hơi ngượng…
Không, không, tôi không hề làm gì sai cả. Sao phải ngượng chứ.
Yumina và Elze cũng hơi đỏ mặt. Elna trông có vẻ tự hào. Còn Kuon thì… vẫn bình thản như thường lệ, làm tôi có hơi buồn.
[Ta hiểu rồi… vậy là hiện tại lũ thuộc hạ của tên Ác thần đó đang phát tán thứ thuốc vàng kia?]
[Kiểu như vậy, đúng hơn thì bọn chúng là một nhóm có được sức mạnh từ hắn hơn là thuộc hạ.]
Tôi không nghĩ đám Sứ đồ đó có liên hệ gì với Yura hay tên thần NEET. Có lẽ chúng chỉ là một đám ô hợp tự xưng như vậy sau khi có được chút sức mạnh còn sót lại như bà Tokie nói. Thế nhưng chúng vẫn là một phiền phức cần bị nhổ bỏ.
Chiếc xe ngựa đã đến bệnh xá trong khi chúng tôi mải trò chuyện.
Sau khi xuống xe, trước mặt chúng tôi là một kiến trúc màu trắng hai tầng. Tuy không có đồng hồ nhưng nhìn nó giống như tháp đồng hồ Sapporo vậy.
Quốc huy của Long Phượng Quốc được treo ở nơi đáng lẽ là chỗ đặt đồng hồ. Nhìn vào nó, bất cứ ai cũng nhận ra đây là bệnh xá công lập.
Bệnh xá này hiện chỉ chứa những bệnh nhân bị bệnh thuốc vàng, nhưng để cho chắc ăn, tôi sẽ bao bọc mọi người bằng [Prison] để ngăn các loại virus và tác nhân gây bệnh như cảm hay bệnh dịch xâm nhập.
[Mời đi lối này ạ.]
Theo chỉ dẫn của y tá, chúng tôi đi qua một hành lang dài. Mùi nồng của thuốc sát trùng xộc vào mũi tôi.
Chúng tôi đi vào một căn phòng lớn đặt rất nhiều giường bệnh và không thể nói nên lời trước cảnh tượng những con người vô hồn đang nằm lay lắt ở đấy.
[Các bệnh nhân ở đây tương đối ôn hoà. Họ là những người còn chút tỉnh táo và chưa bị bạo lực chi phối.]
Một y tá nói như thế. Dù không bạo lực nhưng trông ai nấy đều thảm thật. Bọn họ chỉ nhìn chằm chằm lên trần nhà, thỉnh thoảng từ trong cổ họng lại phát ra tiếng rên rỉ.
Tôi nhìn sang bên cạnh. Mặt Elna đang tái xanh, và miệng thì ngậm chặt. Chắc con bé phải sốc lắm…
[Elna, con không cần ép bản thân quá mức đâu, được chứ?]
[…Không sao ạ. Con có thể làm được. Hãy để con chữa cho họ.]
Elze lo lắng nhìn con gái mình, nhưng Elna đã tuyên bố đầy dõng dạc.
Con bé bước đến giường bệnh gần nhất và nắm lấy tay người nằm trên giường với ánh mắt quyết tâm.
[[Recovery].]
Ánh sáng dịu nhẹ bao bọc nữ bệnh nhân nằm trên giường. Khi ánh sáng tan biến, không còn cái người vật vờ vô hồn trước đó nữa, mà ánh sáng trong mắt cô ta đã trở lại.
Sau một thoáng, cô ta quay đầu nhìn xung quanh.
[Tôi… đang… ở đâu đây…?]
[Không thể nào… Thật không thể tin được!]
Các y tá không thể giấu được sự ngạc nhiên khi thấy nữ bệnh nhân ngồi dậy.
Tatsuma-san và Ryuzan-san trông rất kinh ngạc, còn Elna thì tỏ rõ sự nhẹ nhõm sau khi dùng [Recovery]. Elze thì, đúng như tôi đoán, cũng nhẹ nhõm y như con gái mình.
[Được rồi, chúng ta chuyển sang người khác nào.]
[Vâng!]
Tôi giục Elna tới bệnh nhân bên cạnh.
Thật sự thì tôi có thể làm loáng hết trong nháy mắt, nhưng tôi muốn Elna rụt rè có cơ hội thể hiện bản thân. Từ đó con bé sẽ trở nên dạn dĩ hơn.
Elze chắc cũng nghĩ như vậy, nhưng em ấy không nói gì.
Từng bệnh nhân một, Elna sử dụng [Recovery] lên tất cả bọn họ.
Tôi chưa từng để ý đến điều này, nhưng ma lực tiêu tốn để dùng [Recovery] là khá lớn. Để chữa trị từng này người, Elna phải có lượng ma lực rất đáng kể. Có lẽ con bé phải ngang với một pháp sư Hoàng gia hoặc hơn chứ chẳng đùa.
Elna sở hữu 3 thuộc tính ma thuật: hoả, thuỷ và quang giống như dì ruột Linze.
Con bé đang sử dụng ma thuật hồi phục hệ Quang kết hợp với [Recovery] để chữa cho các bệnh nhân.
[Được Elna chữa khỏi thì tốt rồi, nhưng lỡ sau này bọn họ lại ngựa quen đường cũ, tiếp tục sử dụng thuốc vàng thì sao?]
Đó cũng là điều tôi đang lo ngại. Nhưng chắc sẽ ổn thôi. Hầu hết mọi người sử dụng thuốc vàng chỉ vì tin rằng nó là phương thuốc chữa bệnh hoa vàng, và nó cũng không có tác dụng gây nghiện.
Thứ thuốc đó hoá ra lại là nguyền chú. Một khi nhận ra điều đó, tôi dám chắc sẽ chẳng ai muốn dùng nó nữa. Tuy nhiên, đúng là vẫn có những người tiếp tục hút thuốc và uống rượu mặc cho bác sĩ khuyên ngăn ra sao…
[Vừa này cháu đã quay lại tình trạng của họ trước khi được chữa trị. Chúng ta nên cho các bệnh nhân xem cái này trước khi xuất viện, để tất cả cùng biết nó nguy hiểm như thế nào.]
Kuon vừa nói vừa giơ chiếc smartphone lên. Từ khi nào mà…
Mà đúng thật, nếu làm thế thì họ sẽ không dám sử dụng nó nữa đâu.
[Nếu như họ vẫn tiếp tục sử dụng thì sao?]
[Nếu thế thì đó là trách nhiệm của Long Phượng Quốc. Con không muốn họ nghĩ chúng ta có thể giúp họ hết lần này đến lần khác.]
Kuon thẳng thắn trả lời câu hỏi của tôi. Một câu trả lời dễ gây mích lòng… đây thật sự là một đứa trẻ 6 tuổi sao?
Mà, cũng rắc rối thật nếu họ chỉ xem chúng tôi như một trung tâm trị bệnh. Luôn có những kẻ trơ trẽn lợi dụng lòng tốt của người khác, nên tôi phải làm rõ với họ rằng đây là tình huống đặc thù. Chúng tôi không thể để cái vòng lặp rước bệnh – chữa bệnh – rước bệnh này xảy ra.
Tôi cũng không đời nào để lòng tốt của Elna bị lợi dụng. Câu trả lời của Kuon rất cứng rắn, nhưng tôi tin thằng bé không hề sai.
Cuối cùng Elna đã chữa xong những bệnh nhân trong phòng, nhưng đây mới chỉ là những người bệnh khá ôn hoà. Vẫn còn đó những bệnh nhân bạo lực đang bị nhốt trong phòng cách ly dưới tầng hầm.
Chúng tôi được các y tá dẫn xuống phòng cách ly dưới tầng hầm.
[Ugh…]
Không biết là giọng của ai, nhưng tôi cũng có chung cảm xúc.
Tuy được gọi là phòng cách ly, nhưng thực chất chỗ này là một nhà ngục, nơi các bệnh nhân bị nhốt trong những lồng sắt.
Tuy vẫn còn hình dạng con người, nhưng một số đã bắt đầu biến đổi giữa chừng thành bán nhân ngư, trong khi số còn lại thì mọc lông giống như người thú. Diện mạo của họ đã hoàn toàn thay đổi.
Không có ai trông còn đủ lý trí. Thậm chí trong một cái lồng, những người bị nhốt trong đó đang hú hét hoặc gào lên trong tình trạng bị trói chặt.
Elna sợ hãi bám chặt vào Elze.
[Elna, chị ổn chứ?]
[Chị ổn…]
Kuon có vẻ lo lắng cho Elna, trong khi vị trí đáng lẽ là ngược lại, nhưng chắc đó là do Kuon đã quá là dạn dĩ rồi.
Elze cũng tỏ ra lo lắng, còn Yumina thì vẫn bình tĩnh giống như em ấy đang quan sát thứ gì đó.
[Họ chỉ giữ được sự tỉnh táo trong vòng vài giờ mỗi một hoặc hai ngày, và chúng tôi đã cố tận dụng khoảng thời gian đó để chữa cho họ, nhưng tất cả đều không có tiến triển…]
Cô y tá nói bằng giọng bất lực. Tôi đánh giá cao nỗ lực của họ, nhưng đây là một nguyền chú. Nó không thể chữa trị bằng liệu pháp y học.
Mặc dù vậy, nhờ có nỗ lực của họ mà các bệnh nhân vẫn chưa hoàn toàn biến đổi mặc dù đáng lẽ nó đã phải xong từ lâu. Các bệnh nhân ở đây cũng đã chống chọi rất kiên cường để không đánh mất lý trí.
[Elna, con làm được chứ?]
[…Vâng ạ. Mẹ hãy quan sát con nhé.]
Đáp lại Elze, Elna đưa đôi tay nhỏ nhắn của mình đến một cái lồng gần đó.
[[Recovery].]
[Ồ…!]
Tiếng thán phục phát ra từ những người xung quanh. Cơ thể của một người đàn ông đang biến đổi thành bán nhân ngư được bọc trong ánh sáng, và anh ta dần dần lấy lại được hình dạng cũ của mình.
Sau khi ánh sáng tan biến, người đàn ông đổ gục xuống đất. Một y tá mở chiếc lồng ra và kiểm tra tình trạng sức khoẻ của bệnh nhân.
[Người này còn sống… anh ta ổn. Chỉ bị bất tỉnh thôi.]
Elna nở một nụ cười nhẹ nhõm khi nghe cô y tá nói. Elze trông cũng vô cùng hạnh phúc. Chúng tôi đang được chứng kiến con cái mình trưởng thành.
Có được quyết tâm từ thành công trước đó, Elna giải phóng từng bệnh nhân một khỏi nguyền chú.
Tất cả bệnh nhân đều bất tỉnh, nhưng nguyền chú đã biến mất và họ đã trở về hình dạng con người ban đầu.
Ngày hôm đó, căn bệnh đã bị quét sạch khỏi Kinh đô Orpheus.
CHƯƠNG 534: KẺ TẤN CÔNG, VÀ 15 NĂM TRƯỚC
[Ưm! Ngon! Mẹ ơi, món này ngon quá!]
Elna thốt lên sau khi ăn muỗng kem thạch trái cây với đầy sự nhiệt tình.
Sau đó con bé lại múc một muỗng đầy khác để đút cho Elze ăn. Elze vui vẻ há miệng ăn muỗng kem Elna đút cho.
[Ồ, đúng thật. Nó rất ngon!]
[Ha ha ha, ta rất vui vì hai người thích nó.]
Tatsuma-san, người dẫn chúng tôi đến cửa hàng này, mỉm cười hài lòng khi xem cả hai ăn.
Nhân tiện thì mọi người ở đây đều cho rằng Elze chính là "Mẹ" của Elna. Và tôi đã phải giải thích với họ rằng đây chỉ là biệt danh mà con bé đặt cho Elze. Chứ ai mà tin việc một cô gái trẻ như Elze lại có đứa con gái lớn như thế chứ.
Kuon thì lại không gặp vấn đề như thế vì thằng bé luôn gọi mẹ mình là “Yumina-sama” và tôi là “Bệ hạ” trước mặt những người khác. Yumina tuy không hích cách xưng hô như thế, nhưng vì để tránh phiền phức nên em ấy cũng đành chấp nhận..
[Tôi rất vui vì cửa hàng này vẫn tồn tại. Dù rằng nội thất bên trong đã thay đổi rất nhiều so với mười lăm năm trước.]
Sau khi kết thúc quá trình điều trị tại bệnh xá, chúng tôi đã yêu cầu một chuyến tham quan Kinh đô, và Tatsuma-san đã xung phong làm hướng dẫn viên cho chúng tôi. Bởi vì anh ấy cũng rất háo hức đi dạo loanh quanh sau mười lăm năm say giấc.
Và chúng tôi đã đến cửa hàng đồ ngọt này để đáp ứng yêu cầu của Elna khi con bé bảo đói bụng.
Cửa hàng này có một bầu không khí hoài cổ rất Taisho. Ây chà, có lẽ sự hoài cổ đó chỉ đối với tôi thôi, còn với người dân nơi này thì hẳn đây là một cửa hàng đồ ngọt hiện đại.
[Long đế đã từng đến cửa hàng đồ ngọt này sao?]
[Trước kia ta hay cải trang lẻn ra ngoài để đến nơi này.]
[Cũng vì điều đó mà thần đã phải rất khó khăn khi phải xử lý đám đại thần khác, ngài có biết không?]
[…Vậy sao, ta không biết điều đó đấy.]
Đáp lại câu hỏi của Kuon, Tatsuma-san khẽ cười kể lại quá khứ.
Điều đó cũng làm Ryuzan-san kích động mà lên tiếng. Hai người này quả thực là bạn tốt của nhau.
[Ta cũng thường hay bí mật dẫn theo Houka đến nơi này để cô ấy thưởng thức món ngon.]
Nghe Long đế nói cũng khiến tôi cảm thấy bớt tội lỗi khi bản thân cũng như thế.
Tôi gần như có thể nghe thấy giọng nói của Kousaka-san khiển trách bên tai việc tôi cũng hay dùng Teleport để trốn tránh việc giấy tờ, nhưng tôi quyết định phớt lờ điều đó.
[Thật có lỗi khi để ngài đưa chúng tôi đến đây...]
[Không sao đâu. Long Phượng quốc giờ đã là liên minh. Việc chúng ta giúp đỡ lẫn nhau là điều đương nhiên. Đó cũng là những gì mà chúng tôi cần phải làm.]
Chưa kịp lên tiếng, Kuon đã nói cái điều đáng ra phải để tôi nói với Tatsuma-san mới đúng. Chậc, trông cu cậu quá xuất sắc khiến tôi cảm thấy mình chẳng khác gì một ông bố lười biếng…
Sau khi ăn xong, tôi vừa đi vừa nói chuyện với Tatsuma-san về địa điểm tiếp theo.
Giống như chúng tôi, đây là lần đầu tiên sau 15 năm Tatsuma-san dạo quanh đế đô. Nên anh ấy cũng khá bối rối khi nhìn mọi thứ xung quanh.
[Nơi này thay đổi nhiều như vậy sao?]
[Vâng. Những thứ cũ đang dần mất đi và những thứ mới đang dần xuất hiện thay thế chúng. Nó khiến tôi cảm thấy như đang đi dạo ở một nơi hoàn toàn khác. Dù sao thì thời gian 15 năm cũng không phải là con số nhỏ. Tôi thừa nhận là mình hơi khó để làm quen.]
Chắc anh ấy đang cảm thấy lạc lõng lắm. 15 năm đã làm mọi thứ thay đổi rất nhiều, trong khi kiến thức của anh ấy vẫn dậm chân tại chỗ. Thật đáng thương làm sao.
[Tuy nhiên, khi nghĩ về tương lai, tôi cảm thấy rất phấn khích. Cuộc đời thứ hai này tôi sẽ tận hưởng hết mình.]
…Anh ấy thật giống tôi, người đã từng chết và bắt đầu lại cuộc sống thứ hai. Nó khiến tôi cảm thấy thật hoài niệm. Tôi sẽ chúc anh ấy có một tương lai tươi sáng.
『Chờ đã...』
[Hử?]
Khi tôi đang chìm trong suy nghĩ, một giọng nói bỗng cắt ngang.
Kuon đi đằng sau, lặng lẽ gõ nhẹ vào con dao găm trên eo. Ồ, Silver?
『Này, cha của Thiếu chủ... Ngài không cảm thấy có người đang theo dõi chúng ta à?』
[Hả?]
Thật sao? Tôi không cảm thấy gì hết. Không lẽ tôi mất sự cảnh giác như vậy sao?
『Đó không phải là con người. Mà là hai Golem. Từ sau khi rời khỏi cửa hàng đồ ngọt, chúng vẫn giữ khoảng cách để theo dõi chúng ta.』
….Sao Golem lại theo dõi chúng ta?
Không cần nhìn lại, tôi lặng lẽ quan sát thông qua Kougyoku để xác nhận những gì Silver đã nói.
Hừm… Có quá nhiều Golem quanh đây, không biết con nào theo chúng ta nhỉ?
『Một con màu xanh mặc áo giáp và một con có móng vuốt.』
[Kia rồi.]
Đúng là những con Golem mà Silver nói đang đi phía sau chúng tôi. Nhưng chúng theo dõi chúng tôi để làm gì nhỉ? Ai đã ra lệnh cho chúng? Chúng muốn gì ở chúng tôi?
[Chúng ta có lẽ nên bắt chúng nhỉ?]
[Hầu hết Golem không có bộ điều chuyển giọng nói. Nên có bắt cũng như không thôi ạ.]
Phải rồi… con trai tôi nói đúng. Tôi chỉ đùa thôi.
Liệu tôi có nên mặc kệ chúng không? Dù sao cũng chưa có ai bị hại cả.
[…Cha nghĩ mục tiêu của chúng là ai? Là cha hay Tatsuma-sama?]
Hừm, nghĩ lại thì sẽ rất phiền phức nếu cứ để thế này.
Tôi phải bí mật báo với Tatsuma-san và Ryuzan-san trước đã. Tôi quyết định nói với hai người đang đi phía trước, còn Kuon lùi lại báo với Yumina, Elze và Elna đi phía sau.
[Chúng ta đang bị theo dõi... Là kẻ nào?]
[Ừm. . . Thần có vài suy đoán, nhưng cũng không dám chắc. Có thể đó là ai đó từ Phượng tộc.]
Cả Tatsuma-san và Ryuzan-san đều làm vẻ mặt phức tạp. Mặc dù tôi nghĩ họ đang hơi lo lắng thái quá trong khi chưa có ai bị hại cả.
[Có những người phản đối việc gia nhập Liên minh Thế giới, và có những người không hài lòng về sự trở lại của Tatsuma-sama. Rất khó để thu hẹp phạm vi.]
Tôi không thể động thủ trước nếu không biết ý đồ của phía bên kia là gì.
Khi tôi đang suy nghĩ xem phải làm gì, Tatsuma-san đưa ra một đề xuất.
[Vậy chúng ta hãy tách nhau ra. Tôi và Ryuzan sẽ rẽ một hướng, còn Quốc vương Bệ hạ và những người khác cứ tiếp tục đi tiếp. Đến lúc đó chúng ta sẽ biết lũ Golem đó đang nhắm đến nhóm nào]
Quả thật nếu làm thế, chúng tôi sẽ biết mục tiêu mà chúng đang nhắm tới là ai.
Nếu chúng nhắm vào Tatsuma-san, chúng tôi có thể nhanh chóng quay lại và tấn công bằng thế gọng kìm, còn nếu chúng nhắm vào chúng tôi, chúng tôi cũng có thể phản công ngay lập tức.
[Được rồi, chúng ta quyết định như vậy đi.]
Tôi tách khỏi nhóm Tatsuma-san, rồi lùi ra sau nói với Yumina và những người khác kế hoạch vừa lập ra.
[Ể, cụt hứng quá. Sao chúng ta không thổi bay chúng luôn cho rồi?]
[Không, chúng ta chỉ đang bị bám đuôi thôi, nên em đừng có thổi bay chúng giùm anh.]
Mặc dù can ngăn Elze đang hiếu chiến là thế, nhưng tôi cũng sẽ không nương tay nếu chúng dám động thủ đâu.
[Chúng ta sẽ cần bằng chứng cho thấy lũ Golem đã tấn công trước. Con sẽ chuẩn bị để ghi hình toàn bộ.]
Khác với Elze, phong thái bình tĩnh của con trai tôi khiến tôi hơi bối rối. Đáng lẽ thằng bé phải tỏ ra lo lắng chứ phải không?...... Mà thôi kệ đi.
Tôi khẽ thở dài, trong khi quan sát Tatsuma-san và Ryuzan-san rẽ vào con hẻm bên phải.
Chúng tôi thì tiếp tục đi thẳng như kế hoạch.
Qua đôi mắt của Kougyoku đậu trên vai, tôi quan sát hai con Golem đang theo đuôi mà không cần nhìn lại. Nào… mục tiêu của bọn bây là ai?
Không lâu sau, hai con Golem đã đi về hướng của Tatsuma-san. Hừm, hóa ra mục tiêu của chúng là anh ấy.
[Được rồi, chúng ta quay lại thôi.]
Chúng tôi quay lại và đi về phía con hẻm nơi Tatsuma-san và Ryuzan-san đã rẽ vào.
Ngay khi chúng tôi vừa rẽ vào con hẻm, hai con golem đột nhiên lao về phía trước và gần như nhảy bổ về phía hai người đang đi trước mặt chúng tôi.
Nguy hiểm! Ngay khi tôi đang nghĩ vậy, hai con Golem bỗng dừng lại hoàn toàn. Như thể thời gian đã dừng lại.
[Nhanh lên, tránh xa hai con Golem đó ra!]
Kuon hét lên khiến Tatsuma-san và Ryuzan-san vội chạy ra xa.
Ồ! Kuon đã sử dụng Cố Định Ma Nhãn ngăn không cho chúng di chuyển.
[Nguy hiểm! Đừng lại gần chúng!]
Ngay sau khi Kuon hét lên, hai con golem nổ tung thành từng mảnh.
Những mảnh vỡ Golem nằm rải rác khắp nơi. May mắn thay, không có thiệt hại về người. Phew, hù chết tôi rồi.
[Golem cảm tử... Nguy hiểm vãi. Cũng may là có Kuon.]
[Con đã sử dụng [Cố Định Ma Nhãn] bằng mắt phải và [Tiên Kiến Ma Nhãn] bằng mắt trái để thấy trước được vụ nổ…]
Ôi trời, thằng bé sử dụng cùng một lúc hai sức mạnh ở mỗi bên mắt luôn.
[Kuon thật tuyệt vời! Con nhanh trí hơn cả Touya-san nữa, không hổ danh là con trai mẹ!]
Yumina ôm lấy Kuon và vuốt ve như thường lệ. Tôi cảm thấy thật tự hào, nhưng đồng thời cũng có chút tự ti khi bị vợ mình “đâm” như thế.
Không phải là tôi không nhanh trí, tôi cũng đã nghĩ đến việc sử dụng [Teleport] để dịch chuyển hai người họ rồi… Chỉ là ma nhãn của Kuon đã kích hoạt trước. Bởi vì chỉ cần nhìn là có thể kích hoạt ma nhãn nên thằng bé nhanh hơn tôi là điều hiển nhiên.
[Hai người không sao chứ?]
[À, ừm. Có vẻ thế... Chỉ hơi rát một chút thôi.]
Tatsuma-san chỉ bị trầy xước ở khuỷu tay, có lẽ anh ấy đã ngã khi vụ nổ xảy ra. Elna ngay lập tức chạy đến và chữa lành vết thương bằng ma thuật phục hồi. Đúng là con gái ngoan của tôi...
Kuon nói với Tatsuma-san trong khi nhìn “xác” của hai thủ phạm bên cạnh.
[Không còn nghi ngờ gì nữa, những con Golem này đang muốn ám sát hai vị. Không biết hai vị có nghĩ ra được ai không?]
[Vì đang giữ chức Tể tướng… nên tôi nghĩ có khả năng mình bị nhắm tới. Nhưng Tatsuma-sama…]
Đúng như Ryuzan-san nói, Tatsuma-san mới tỉnh dậy cách đây không lâu, thì làm thế nào lại trở thành mục tiêu được.
Nhưng nếu Tatsuma-san được hồi sinh và ai đó gặp bất lợi thì sao? Nếu có một lý do để anh ấy không nên sống thì sẽ là một câu chuyện khác…
[Không phải có một số người nghĩ rằng Tatsuma-san là một mối phiền toái sao? Những người nào sẽ gặp rắc rối nếu anh ấy được phục chức làm Long đế...]
[Tatsuma-sama đã tuyên bố sẽ không trở lại làm Long đế nữa. Nên Phượng tộc không còn lý do gì để nhắm vào Tatsuma-sama hết. Còn về phần Long tộc… khoan… phải rồi… Không lẽ là Tatsuya-sama?]
Mặt Tatsuma-san tối sầm lại sau khi nghe những lời của Ryuzan-san.
Tatsuya-san? Không lẽ ông ấy nói đến em trai của Tatsuma-san? Nếu thế đứa em trai này hơi bị nhẫn tâm khi làm điều đó với anh trai vừa sống lại của mình đấy.
[Tatsuya từng là một đứa trẻ ngoan. Tuy nhiên, vì tôi khá bận rộn cho việc triều chính, nên đã không tiếp xúc với nó nhiều lắm. Bên cạnh đó thằng bé cũng kém hơn tôi tận 12 tuổi. Có lẽ vì thế mà khiến Tatsuya dần dần có thái độ chống đối với tôi… Sau đó nó đi chơi với những kẻ xấu, và ngày càng vượt quá tầm kiểm soát... chúng tôi không hợp nhau lắm…]
[Đúng là Tatsuya-sama có tính khí nóng nảy và thô lỗ. Nhưng việc giết ngài như thế này thì chắc không thể nào đâu]
…Chưa chắc đâu nha. Tôi có thể tưởng tượng việc người em đố kị người anh thông minh của mình, và có lẽ người em đã bị so sánh với anh mình xuyên suốt nên dẫn đến sự tủi thân rồi đem lòng thù hận.
Nhưng vì Tatsuma-san đã chết nên người em không còn lý do gì để đố kị nữa… Cho đến khi nghe tin anh mình sống lại… thì người bị so sánh sẽ cảm thấy thế nào… hiển nhiên sẽ không có gì lạ khi có cơ hội trút bỏ thù hận bấy lâu nay rồi.
Nhưng mà, tôi cũng không loại trừ khả năng do kẻ thù chính trị nhắm vào Tatsuma-san hay đại loại thế gây ra.
[Dù sao thì chúng ta hãy rời khỏi đây thôi. Mọi người đang tụ tập lại vì vụ nổ. Sẽ rất rắc rối nếu lính canh của Kinh đô đến. Xin nhờ Quốc vương Bệ hạ.]
Kuon lên tiếng trong khi quan sát xung quanh. Tôi đoán ý thằng bé là dịch chuyển tất cả mọi người đi chỗ khác. Con trai tôi kiểm soát tình hình tốt thật. Có điều, tôi cảm thấy nghi hoặc bản thân khi bị biến thành một người cha chỉ biết nghe lời con mình…
[“Teleport”]
Nhưng mà thằng bé nói không hề sai, vì vậy tôi đã dịch chuyển tất cả đến trước Phượng cung.
Tôi phải gặp Phượng đế để báo cáo lại vụ việc này …
[...Tatsuya?]
Nhìn theo hướng gọi của Tatsuma-san, tôi thấy một người đàn ông khoảng trên ba mươi tuổi đang chuẩn bị lên chiếc xe ngựa dừng trước cung điện, đi cùng anh ta là một người phụ nữ trẻ ngoài hai mươi với đôi mắt sắc sảo phía sau.
Cả hai đều mặc lễ phục màu lam, đây rõ ràng là thành viên của Long tộc.
Người phụ nữ toát ra vẻ điềm tĩnh với mái tóc đen dài và đôi mắt xanh. Cô ấy xinh đẹp, nhưng đôi mắt xếch dài khiến cô ấy có cảm giác hơi đáng sợ.
Người đàn ông cao hơn và có thân hình rắn chắc. Anh ấy có mái tóc đen ngắn và để râu, trông có nét giống Tatsuma-san.
Đối phương dường như đã chú ý đến chúng tôi, nhưng khi tôi nhìn thấy Tatsuma-san, người đàn ông đó bỗng thở dài một hơi.
[A……!]
Vẻ mặt của anh ta trở nên chua chát, rồi nhanh chóng lên xe ngựa.
Người phụ nữ có đôi mắt sắc lẹm đi cùng lườm chúng tôi một cái, rồi cũng lẳng lặng lên xe.
Cỗ xe ngay lập tức chạy đi.
[Chờ...!]
Tatsuma-san chưa kịp lên tiếng dừng xe, thì cỗ xe lao đi ngay lập tức.
[Có lẽ vừa rồi...]
[Vâng... đó là Tatsuya-sama.]
Đúng như tôi nghĩ. Tôi gật đầu trước câu trả lời của Ryuzan-san. Họ giống nhau thật.
[Sao chúng ta không bắt hắn? Có thể là hắn đã gửi hai con Golem cảm tử đó đến…]
[Không được đâu ạ, golem chỉ là một cỗ máy và chúng ta không có bằng chứng. Chúng ta không thể bắt ai chỉ vì nghi ngờ họ. Bên cạnh đó, chúng ta là người ngoài. Hãy để việc này cho phía Long Phượng quốc]
[À, ừ nhỉ...]
Elze nao núng trước lời giải thích của Kuon. Thằng bé nói không sai. Nên để lại cho những người của đất nước này xử lý.
Đương nhiên, chúng tôi sẽ giải thích rõ ràng tình huống lúc đó thật rõ ràng và minh bạch. Chúng tôi sẽ hợp tác nếu được yêu cầu. Chỉ là chúng tôi không thể tự mình hành động mà thôi. Trước hết, tôi phải báo cáo với người đứng đầu đất nước vụ việc này đã.
Ngay khi chúng tôi trở lại cung điện, Phượng đế lập tức ra đón chúng tôi.
[Mừng anh trở lại, Tatsuma-sama!...... Ủa? Có chuyện gì đã xảy ra sao?]
Có lẽ cảm nhận được bầu không khí u ám của chúng tôi, Phượng đế bỗng trầm mặt lại, khác hẳn vẻ tươi vui trước đó.
Sau khi đến phòng làm việc của Phượng đế, Tatsuma-san thuật lại sự việc vừa xảy ra, Phượng đế nhanh chóng thay đổi thái độ.
[Hả!? Dám cả gan nhắm đến Tatsuma-sama!? Kẻ nào định cướp Tatsuma-sama khỏi tay em lần nữa chứ!? Em tuyệt đối sẽ không tha thứ cho hắn!]
Chúng tôi á khẩu khi nghe thấy tiếng hét giận dữ đột ngột phát ra. Híc, tôi vốn còn tưởng Phượng đế là một người điềm đạm, nhưng...
Cô ấy tức giận đập bàn và la hét inh ỏi.
Ryuzan-san chỉ biết đập tay lên trán, còn Tatsuma-san cũng tỏ ra bất lực.
Và rồi, khi đã nhận ra sự tồn tại của chúng tôi, cơn tức tối của Phượng đế ngay lập tức biến mất.
[Chết rồi. Ahaha…]
Đã quá muộn. Lũ trẻ cũng đã thấy được bản chất thật sự của cô ấy. Tôi hạn hán cmn lời luôn…
[Huh. Houka không hề thay đổi nhỉ. Anh nhớ em cũng từng hay quậy tung lên như thế khi còn bé.]
[Không, không phải, không phải! Em chỉ bị kích động một chút thôi...!]
Phượng đế mặt đỏ bừng đang cố bào chữa với Tatsuma-san. Hình như tôi đã nhận ra điều gì đó từ hai người họ…
Tôi bí mật hỏi Yumina đang đứng bên cạnh.
[Ừm, có lẽ nào Phượng đế thích Tatsuma-san chăng?]
Yumina ngạc nhiên nhìn tôi chằm chằm.
[Ể, tới giờ anh mới nhận ra sao...? Ai nhìn vào cũng có thể biết ngay mà... Touya-san, rốt cuộc anh đã nghĩ hai bọn họ là gì của nhau vậy...]
Thật đấy à!? Tôi bị Yumina ném cho cái nhìn đầy thất vọng.
[Cha à… Mẹ nói đúng đấy ạ…]
[Cha……]
[Sự chậm tiêu của Touya không phải mới gần đây đâu.]
Lũ trẻ và cô vợ còn lại của tôi cũng có cảm nghĩ tương tự. Híc, tim tôi đau quá…
Yumina khẽ thở dài. Sau đó lên tiếng...
[Không phải vì tình yêu nên cô ấy mới cố gắng khiến Tatsuma-san sống lại sao? Không đời nào cô ấy có thể giữ bình tĩnh nếu điều đó sắp lặp lại một lần nữa. Phượng đế tức giận cũng hợp lý thôi.]
Ừm, tôi đã hiểu phần nào rồi. Vì nỗi sợ mất người mình yêu thêm lần nữa nên cô ấy mới trở nên kích động như thế.
[Cô ấy suýt đánh mất người mình thầm thương trộm nhớ suốt 15 năm đó, anh hiểu không? Nếu mà là em, cho dù có nhổ từng ngọn cỏ, em cũng quyết tìm ra thủ phạm và cho hắn một trận thừa sống thiếu chết.]
Kuon và tôi sững người trước những lời cực đoan của Elze. Không hiểu sao Elna cũng gật đầu tán thành.
[...Con cũng nghĩ vậy sao, Elna?]
[Nếu là vì người mình yêu, con cũng sẽ hành động giống như mẹ thôi ạ. Không gì có thể đánh bại một thiếu nữ đang yêu.]
[Này, chờ một chút, Elna!? Con nghe cái đó từ ai vậy?]
[Từ Karen-neechan ạ.]
Bà chị ngu ngốc đó...! Bả đã tiêm nhiễm cái gì vào đầu con bé vậy!? Vẫn còn quá sớm để nói chuyện về tình yêu với Elna mà trời...!
[Hóa ra đó là lý do Phượng đế lại muốn bảo vệ Tatsuma-san, người cô ấy yêu sâu đậm...]
[Ngài làm ơn đừng nói điều đó trước mặt Tatsuma-sama được không!?]
[Á chết.]
Phượng đế rơm rớm nước mắt, trong khi khuôn mặt thì chuyển sang màu đỏ tươi trông giống như con bạch tuộc luộc, còn Tatsuma-san thì không biết phải làm gì ngoài đảo mắt liên tục.
Tai của Tatsuma-san cũng đang đỏ lên. Chỉ có Ryuzan-san là nở một nụ cười gian tà khi thấy cảnh tượng đó.
[A... Anh rất biết ơn Houka. Cảm ơn em rất nhiều.]
[V-vâng, không có chi ạ...]
Bầu không khí lãng mạn đầy màu hồng do hai người họ tạo ra khiến chúng tôi phải ăn cẩu lương ngập mồm. Dù rằng cả hai đều đã là người lớn.
May mà tôi đã kết hôn. Nếu còn độc thân, chắc bây giờ tôi đã ói ra máu mà chết quá.
Dù sao thì, tôi sẽ cố gắng giúp họ đạt được hạnh phúc của mình.
CHƯƠNG 535: SÁT THỦ VÀ HAI ANH EM
Ánh trăng khẽ chiếu qua những gợn mây đang trôi bồng bềnh trong màn đêm.
Có hai cung điện ở Orphan, một là Long cung của Long tộc và cái còn lại là Phượng cung của Phượng tộc.
Hai cung điện này sẽ quản lý các công việc của chính phủ, tùy thuộc vào người cai trị Long Phượng quốc lúc bấy giờ.
Một bóng đen vút qua, nó hướng đến cung điện màu đỏ sang trọng.
Nhảy qua bức tường, bóng đen nhẹ nhàng không tiếng động đáp xuống sân và tiến vào cung điện một cách uyển chuyển.
Với một công cụ đặc biệt để mở khóa, hắn ta nhanh chóng mở được cửa lẻn vào phòng. Cơ thể của hắn linh hoạt y như một con mèo.
Mặc cho Phượng đế vẫn còn đang cai trị, mặc cho an ninh được thắt chặt, và các cuộc tuần tra liên tục luân phiên nhau.
Bóng đen vẫn len lỏi qua những khoảng trống để tiến vào bên trong cung điện mà không ai nhận ra.
Như thể hắn nắm rất rõ tuyến đường tuần tra của lính canh, chẳng mấy chốc bóng đen đã đến trước căn phòng mục tiêu.
Một lần nữa, hắn ta sử dụng công cụ đặc biệt bẻ khóa cánh cửa chỉ trong vài giây.
Bóng đen bước vào phòng một cách cẩn thận để không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Trong căn phòng lớn, có một cái bàn, một cái ghế, một tủ quần áo, một giá sách trống và một chiếc giường đôi.
Không chần chừ, bóng đen rón rén tiến về phía giường nhìn khuôn mặt của chàng trai trẻ đang say giấc ở đó.
Nhờ ánh trăng chiếu qua cửa sổ, khuôn mặt đang ngủ của cựu Hoàng đế Long tộc hiện ra mồn một.
Bóng đen lặng lẽ rút trong túi ra một con dao găm tiến đến bên giường.
『Ê, đủ rồi đó.』
Một lưỡi kiếm trắng kề vào cổ hắn.
Bóng đen ngạc nhiên quay lại một cách chậm rãi, đó là một thanh kiếm bạc lơ lửng trong không trung đang chĩa vào gáy hắn.
『Nếu như ngươi còn di chuyển. Ta sẽ biến căn phòng này thành biển máu.』
Đó là giọng nói của Crown Bạc, bóng đen lập tức đánh rơi con dao găm vẫn chưa ra khỏi vỏ.
Tatsuma, người đang ngủ khi nghe thấy âm thanh đó, cũng tỉnh dậy và mở to mắt nhìn kẻ đột nhập vào phòng mình.
[...Vậy là những tiên đoán của ngươi đã thành sự thật ư?]
『Thấy chưa. Đã nói rồi. Ngươi nên vui vì đã được ta bảo vệ đi, Long đế.』
Tiếng cười sảng khoái của Silver khiến Tatsuma chỉ biết thở dài.
[Dù sao ta cũng phải gọi người...]
Khoảnh khắc Tatsuma chuẩn bị đứng dậy khỏi giường, bóng đen lao đến nhặt con dao găm bị rơi dưới đất cố gắng tấn công anh ta, nhưng lưỡi kiếm trắng của Silver đã nhanh hơn, khiến bóng đen ngã xuống tại chỗ.
[...Ngươi đã giết hắn?]
『Không. Ta chỉ đánh ngất hắn thôi. Nếu định gọi người thì hãy nhanh lên. Trước khi tên này tỉnh dậy.』
[Hiểu rồi]
Vì Silver không thể đi gọi người, Tatsuma đành mặc áo khoác rời khỏi phòng.
Silver nhìn xuống bóng đen mặc quần áo giống ninja đang đeo mặt nạ.
Khẽ thở dài, nó kéo chiếc mặt nạ che mắt xuống. Bộ mặt thật của bóng đen lộ ra dưới ánh trăng.
『A, đây là...? Thiếu chủ đã đoán được xa thế này ư?』
Dưới ánh trăng, Silver làm điệu bộ thở dài trông không giống một con golem.
Khi tôi chuẩn bị đi ngủ, tôi nhận được một email từ Phượng đế, và tôi rất ngạc nhiên vì hóa ra đúng như Kuon đã nói.
Tôi không nghĩ điều đó có thể xảy ra, nhưng có vẻ như con trai tôi đã đúng. Tôi cảm thấy hơi buồn.
[Mặt anh bị làm sao thế?]
Leen đang giúp tôi làm thủ tục giấy tờ, đã nhân cơ hội châm chọc khi thấy sắc mặt của tôi. Trông mặt của tôi kỳ quặc lắm à?
[Ừm... Anh chỉ nghĩ con trai mình giỏi tới mức khiến cho cha của nó không có cơ hội thể hiện.]
[Anh đang nói cái gì vậy? Chẳng phải con hơn cha là nhà có phúc sao?]
[Hmm, em nói đúng.]
Với tư cách là Quốc vương tương lai của Brunhild, tôi có thể tin tưởng vào năng lực của thằng bé. Nhưng mà thật sự thì tôi chưa muốn lui về Babylon sớm.
Xem ra cuộc ám sát vào lúc sáng không nhằm vào Ryuzan-san, mà là nhằm vào Tatsuma-san.
Vì cuộc ám sát ban sáng đã thất bại, thế nên tôi đã nghĩ rằng chúng sẽ không dám ám sát lần nữa trong cùng một ngày.
Bởi vậy, khi nghe thằng bé nói sẽ có một đợt ám sát nữa, tôi đã xém thốt lên rằng "không đời nào".
Nhưng đúng như Kuon đã nói, thật vui vì tôi đã để Silver bảo vệ Tatsuma-san theo ý kiến của thằng bé. Nhân tiện, tôi cũng đã sắp xếp Kogyoku bảo vệ Phượng đế.
Dựa theo email của Phượng đế, chuyện này có vẻ rắc rối. Tôi nhận được một tin nhắn yêu cầu đến đó càng sớm càng tốt nếu được.
Dù sao tôi cũng phải đưa Silver và Kogyoku về. Nửa đêm rồi, đành phải đến đó nhanh chóng thôi.
Khi tôi định mở [Gate] đến Long Phượng quốc, có tiếng gõ cửa văn phòng.
Leen liền ra mở cửa, ở đó là Kuon đã thay đồ thành bộ thường phục và Yumina vẫn đang mặc bộ đồ ngủ.
[Thưa cha, nếu cha định đến Phượng cung, xin hãy đưa con đi cùng.]
[Hả? Làm sao con biết?]
Kuon cũng nhận được email từ Phượng đế ư? Nhưng hình như họ đâu trao đổi địa chỉ với nhau.
[Con có cảm giác Silver đã rút kiếm ra khỏi vỏ. Nên con đoán có chuyện gì đó đã xảy ra đúng không ạ?]
Ra là thế. Silver dù sao cũng là "Crown". Nên việc liên kết với chủ nhân luôn được kết nối. Cũng giống như cảm giác chia sẻ của thú triệu hoán với tôi vậy.
[Là một người mẹ, em phản đối việc để con mình ra ngoài vào đêm khuya thế này, nhưng... Nếu Touya-san đi cùng, em có thể châm chước cho điều đó.]
Yumina miễn cưỡng nói. Tôi cảm thấy việc cha mẹ nói với con cái của họ rằng "Không được ra ngoài vào ban đêm" là điều bình thường. Nhưng với Kuon, đứa trẻ đã đi du lịch một mình cho đến khi thằng bé đến Brunhild, tôi nghĩ đã quá muộn để nói câu đó.
Tôi không thể nào phản đối điều Yumina vừa nói, nên đành đưa thằng bé đi.
Để Yumina và những người khác lo phần còn lại, tôi dịch chuyển cùng Kuon đến Phượng cung bằng [Gate].
Các quan đại thần ngay lập tức đến gặp chúng tôi, và chúng tôi được hướng dẫn đến một căn phòng khác.
Tại đó có Phượng đế, Tatsuma-san, Ryuzan-san, và một số cận vệ, cùng một người phụ nữ nhợt nhạt đang nằm trên giường. Cô ta dường như đã bất tỉnh, nhưng hơi thở có vẻ gấp gáp và trên trán cô ta đổ rất nhiều mồ hôi.
Người này? Hình như tôi đã thấy đâu rồi?
[Người này...]
[Đây là Tatsuno. Thân cận bên Tatsuya-sama và cũng là thủ phạm của vụ việc này.]
Ryuzan-san đã trả lời câu hỏi của tôi. Ồ phải rồi. Trước cung điện ban sáng, là người phụ nữ với đôi mắt sắc bén đi cùng Tatsuya-san, em trai của Tatsuma-san.
Người này là thân cận của Tatsuya-san sao? Điều đó có nghĩa là em trai anh ta đã giật dây đằng sau?
Người ta nói rằng người phụ nữ tên Tatsuno này không phải là thành viên của Long tộc, mà là người Tatsuya-san nhặt được từ đâu đó về. Ngay cả Tatsuya-san cũng có thể không biết người đó lại là sát thủ cũng nên.
[Có vẻ như cô ta đang trong tình trạng không tốt, cô ta đã bị thương khi bị bắt sao?]
『Xin lỗi Thiếu chủ. Đó là lỗi của tôi.』
Khi Kuon hỏi, Silver đang dựa vào bàn bay tới.
Cô ta đã tỉnh dậy trước khi Tatsuma-san kêu cứu, và có vẻ như đã cố tự sát bằng một cây kim tẩm độc được giấu kín.
Silver là người đầu tiên chú ý đến nó và ném cây kim đi, nhưng thật không may, cây kim đã bật lại làm xước ngón tay của cô ta.
Dù chỉ là một lượng nhỏ nhưng rõ ràng cô ta đã bị trúng độc và hôn mê. Vì vậy đó là lý do tại họ gọi cho tôi vào lúc này.
[“Recovery”]
Chất độc biến mất khỏi cơ thể của Tatsuno. Sẽ rất rắc rối nếu để sát thủ chết.
Nằm trên giường, nước da của cô ta đã hồng hào hơn và hơi thở đã chậm lại. Chất độc dường như đã hết tác dụng.
[Vậy là cô ta đã định ám sát Tatsuma-san à?]
[Tôi nghĩ vậy. Có lẽ chủ mưu chính là...]
[Tôi đã cử binh lính mang Tatsuya-sama đến.]
Ryuzan-san đã trả lời thay Phượng đế khi cô ấy ngập ngừng.
Nếu anh ta vô can thì hẳn sẽ nghe theo lệnh và tới đây. Nhưng nếu chống lại...
[…Tatsuya thật sự là người đã ra lệnh ư?]
Sau khi nhìn Tatsuno nằm trên giường một lúc lâu, Tatsuma-san lẩm bẩm.
Phượng đế dường như đã không thể chịu nổi nữa đã lên tiếng.
[Mười lăm năm có thể thay đổi một con người. Nếu xét về số năm sống, hiện tại Tatsuma-sama đã nhỏ hơn anh ta, thế thì làm sao anh hiểu được? Mặc dù Tatsuya-sama đã làm việc chăm chỉ để trở thành một trong những ứng viên Long đế sau khi Tatsuma-sama qua đời, nhưng em đã nghe những tin đồn không mấy tốt đẹp về anh ta đó.]
[Em không thể chiến thắng cuộc chiến kế vị nếu dùng đến thủ đoạn. Em hiểu điều đó mà phải không?]
[Cái đó... đúng vậy, nhưng...]
Ở đất nước mà Long tộc và Phượng tộc thay phiên nhau lên ngôi, những đối thủ tranh ngôi lúc đó sẽ là thành viên của cùng một tộc.
Ở bất kì quốc gia nào cũng thế, nếu có nhiều người kế vị thì những điều như thế này là không thể tránh khỏi.
Câu hỏi muôn thuở mà tôi thường nghe ở nhiều quốc gia là: "Ai sẽ lên ngôi, con cả ngốc nghếch hay con thứ tài năng?" và "Bạn sẽ truyền ngôi cho con trai cả theo truyền thống, ngay cả khi nó là một đứa ngu ngốc, hay để con trai thứ của bạn, một người tài giỏi và đáng tin cậy vì lợi ích của đất nước, tiếp quản?".
Nếu con trai cả của tôi mà là một đứa óc bã đậu, tôi sẽ cho đứa con thứ tài giỏi lên làm vua. Không có lý do gì tôi lại để một đứa thiếu khả năng phá hủy toàn bộ công sức gầy dựng của mình cả.
Còn nếu con trai cả của tôi là một đứa bình thường, không đến nỗi óc bã đậu, có lẽ tôi sẽ cho đứa con thứ hỗ trợ nó. Ít nhất thì bình thường vẫn đỡ hơn là óc bã đậu.
Nhân tiện, tôi cũng đã nói chuyện này với các cô vợ của mình. Nếu đứa con trưởng không thích hợp để lãnh đạo đất nước, tôi sẽ tước bỏ quyền kế vị của nó.
Tôi không quan trọng vụ huyết thống lắm, miễn đó là một người trị vì giỏi.
Thay vì để đứa con trai ngu ngốc, bất lực của mình kế vị, tốt hơn hết là để một người ưu tú khác kế vị ngai vàng. Điều đó sẽ tốt cho người dân hơn.
Chà, tôi hơi lo xa rồi.
Tôi liếc nhìn Kuon đang đứng bên cạnh. Hmm, tôi chẳng có gì để phàn nàn về thằng bé cả.
Khi tôi đang nghĩ bâng quơ thì những giọng nói "Đợi đã! ", "Dừng lại!" từ hành lang vang lên cùng những tiếng chạy.
[Tatsuno! Tatsuno có an toàn không!?]
Người xông vào phòng là Tatsuya, em trai của Tatsuma-san mà tôi đã gặp vào buổi sáng.
Vừa chạy vào, anh ta đã lập tức bị cận vệ của Phượng đế bắt giữ.
[Ồn ào quá đó, Tatsuya-dono.]
[Bệ hạ! Có thật là Tatsuno đã trúng kim độc không!?]
[Đó là sự thật. Cô ta đã cố tự sát bằng chính cây kim tẩm độc của mình. Nhưng nhờ có Quốc vương Brunhild, chất độc đã được thanh tẩy.]
Nghe những lời của Phượng đế, Tatsuya ngồi sụp xuống tại chỗ vì nhẹ nhõm. Mặt khác, Phượng đế lộ ra ánh mắt lạnh lùng.
Người quan trọng với cô ấy xém bị giết. Nếu người đàn ông này không phải là thủ phạm, thì làm sao có hành động như thế được.
[Tatsuya]
Tatsuya giật mình trước giọng nói của Tatsuma-san và cúi đầu xuống.
Tatsuma-san đến gần Tatsuya, người đang quỳ trên sàn nhà với cánh tay và vai bị đè xuống bởi lính canh.
[Người này đã muốn giết anh. Vào ban ngày, anh đã bị tấn công bởi hai con golem đánh bom tự sát. ──── Chính em đã ra lệnh sao?]
Sau một hồi im lặng, Tatsuya ngẩng đầu lên và nói.
[...Đúng vậy. Tôi đã ra lệnh cho Tatsuno.]
Không khí trong phòng rung chuyển. Đồng thời, tôi cảm thấy Phượng đế càng tức giận hơn.
Tatsuma-san bước tới để che giấu em trai mình khỏi ánh mắt của Phượng đế.
[Tại sao?]
[...Bởi vì tôi sợ. Nếu có mặt anh, vị trí của tôi sẽ bị tước đoạt. Nên như thế sẽ tốt hơn. Tôi đã ra lệnh. Tatsuno chỉ tuân theo.]
[Đó là một lời nói dối.]
Kuon đứng bên cạnh tôi đã cắt ngang đoạn độc thoại của Tatsuya. Khi tôi quay sang nhìn, mắt phải của Kuon đang phát ra ánh sáng bạch kim. Đây... chắc là ''Khán Phá Ma Nhãn'' giống như Yumina.
[Tôi không nói dối! Tôi đã ra lệnh! Tôi muốn giết anh trai mình!]
[Không hề.]
[Không! Tất cả là lỗi của tôi! Chính tôi đã ra tay giết chết anh trai mình! Đó không phải là lỗi của Tatsuno! Tôi...!]
[…Thế nghĩa là sao?]
Tatsuma-san có vẻ nghi ngờ về sự khăng khăng của Tatsuya nên hướng ánh mắt về phía Kuon.
[Tôi không biết chi tiết, nhưng có vẻ ông ta đang muốn bảo vệ người phụ nữ đó. Có lẽ tội ác này do một mình người phụ nữ đó gây ra. Có lẽ cô ta cũng chính là người điều khiển lũ golem tự sát vào lúc sáng.]
[Không phải đâu, anh trai! Mọi chuyện đều là do tôi ra lệnh! Đó là lý do tại sao tôi sẽ gánh chịu mọi tội ác! Tôi không quan tâm kể cả khi nhận án tử hình! Nên hãy tha mạng cho Tatsuno...!]
Tatsuya cúi đầu dưới chân Tatsuma-san như thể đang bám lấy anh ấy. Mọi người, kể cả Tatsuma-san, đều bối rối trước tình huống này.
Ngay cả Phượng đế, người đang rất giận dữ cũng trở nên bối rối.
Tôi thay mặt hai người họ hỏi những điều tôi đang thắc mắc.
[…Vừa nãy anh đã nói Tatsuma-san qua đời là do anh, có phải không? Chẳng phải anh ấy qua đời là do tai nạn sao?]
[...Không. Vào cái ngày bệ thờ sụp đổ, tôi đã làm một số chuyện. Tôi nghĩ mình chỉ dọa Houka...]
[Tôi?]
Phượng đế đột nhiên hoang mang.
[Đáng lẽ bệ thờ phải đổ xuống khi Houka chuẩn bị đến gần nó, chứ không phải khi cô ấy đang đứng bên dưới. Nếu không phải do tôi, anh đã không chết!]
Tatsuya thú nhận trong nước mắt. Mọi người nín thở khi lắng nghe lời thú tội. Mọi người khó có thể chấp nhận rằng cái chết của Long đế, người được mệnh danh là vị hoàng đế sáng suốt, lại là do trò nghịch ngợm của em trai mình.
Tatsuma-san nhìn xuống Tatsuya và mở miệng.
[Tại sao em lại làm vậy...]
[Tôi... tôi đã ghen tị với Houka... Houka luôn ở bên cạnh anh và vui vẻ học hỏi những điều mà tôi không thể được dạy.]
[Đó là... bởi vì anh là Long đế, nên phải trực tiếp dạy Houka, ứng cử viên cho người kế nhiệm tiếp theo...]
[Tôi biết. Nhưng vào thời điểm đó, anh chỉ quan tâm đến Houka, và tôi cảm thấy mặc cảm vì mình là một sự tồn tại không cần thiết... Đó là lý do tại sao tôi đã làm điều đó như thế để quấy rối Houka...]
Đó là ghen tuông thời thơ ấu? Tatsuya lúc đó chỉ mới mười một hoặc mười hai tuổi... Không có gì lạ khi có những cảm xúc như vậy xảy ra. Có vẻ như anh ta đã cảm thấy Phượng đế kế nhiệm sẽ cướp đi người anh trai đáng tự hào của mình.
[Tatsuno có biết điều đó không?]
[Không, cô ấy không nên biết... Tuy nhiên, cô ấy đã nhiều lần hỏi khi thấy biểu hiện kỳ lạ của tôi khi biết rằng anh đã được hồi sinh. Nên có lẽ cô ấy đã nghĩ anh là một trở ngại để tôi trở thành Long đế tiếp theo…]
Theo Tatsuya, Tatsuno vốn là thành viên của một tổ chức ngầm. Khi tổ chức của Tatsuno sụp đổ, Tatsuya đã gặp được cô ta, người đang trên bờ vực cái chết, và giữ cô ta bên mình. Vì thế nên Tatsuno có lẽ đang cố gắng trả ơn.
[...Vậy là suy nghĩ nông cạn của tôi đã khiến Tatsuya-sama đau khổ...]
[Tatsuno!]
Tatsuno không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, từ từ đứng dậy. Những cận vệ đột ngột xuất hiện trước mặt Tatsuma-san và Phượng đế. Vì cô ta đã ám sát Tatsuma-san, nên việc thận trọng như thế cũng là lẽ đương nhiên.
[Cô tỉnh từ lúc nào…?]
[Tôi tỉnh cũng được một lúc rồi, nhưng cơ thể của tôi không di chuyển được...]
Tay bị còng, Tatsuno bước xuống giường và phủ phục trước mặt Phượng đế và Tatsuma.
[Tôi đã tự mình làm tất cả, Tatsuya-sama không có lỗi gì cả.]
[Không! Nếu lúc đó ta đến và nói với anh trai về những tội lỗi trong quá khứ của mình, Tatsuno sẽ không động thủ! Nhưng vì sợ rằng anh trai sau khi biết sự thật...! Giờ ta không quan tâm chuyện gì xảy ra! Ta chỉ muốn cô được sống...!]
Tatsuya cũng phủ phục bên cạnh Tatsuno.
Hừm. Nếu mỗi người trong số họ chịu nói chuyện đàng hoàng, thì làm gì để chuyện xảy ra đến mức này...
[Houka… Không, Phượng đế bệ hạ.]
Tatsuma-san, người đã im lặng từ nãy đến giờ, quay lại đối mặt với Phượng đế, khuỵu xuống giống như Tatsuya và những người khác.
Phượng đế bối rối trước hành động đột ngột của Tatsuma-san.
[Tất cả mọi chuyện đầu bắt đầu từ người anh kém cỏi này... Nên thần khẩn xin Bệ hạ có thể bỏ qua án tử của họ được không?]
[A-anh...! Anh không cần phải làm như vậy...!]
[Hãy để anh làm điều gì đó với cương vị là một người anh. Tatsuno là người quan trọng với em, phải không? Nên anh cũng sẽ cúi đầu xin Bệ hạ nhân từ.]
[Fugu...! Anh...! Anh... Em xin lỗi, em xin lỗi...!]
Tatsuya tiếp tục gục đầu xuống sàn trong khi nước mắt giàn giụa. Tatsuma-san chỉ mỉm cười một chút trước lời xin lỗi của em trai mình sau mười lăm năm.
Thấy vậy, Phượng đế thở dài một hơi.
[Ryuzan, ông nghĩ nên xử lý hai người này thế nào?]
[Thưa... Mặc dù đây chỉ là một tai nạn, nhưng Tatsuya-dono đã làm hại cựu Long đế, và Tatsuno-dono cũng đã âm mưu ám sát ngài ấy. Thông thường, đó sẽ là một bản án tử hình... nhưng vì nạn nhân, cựu Long đế đã lên tiếng xin tha thứ cho họ. Nên tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Thần xin kiến nghị tịch thu toàn bộ tài sản và tước vị, sau đó trục xuất họ khỏi đất nước để răn đe.]
[Vậy thì... Cả hai sẽ bị tịch thu tài sản và tước vị, trong vòng ba ngày sẽ bị trục xuất khỏi đất nước. Ta tuyệt đối sẽ không cho phép cả hai đặt chân vào Long Phượng quốc lần nào nữa.]
[[Tạ ơn bệ hạ……!]]
Một giọng nói bị bóp nghẹt phát ra từ hai người họ. Tôi nghĩ đó là một phán xét rất nhân từ rồi. Miễn là còn sống, họ có thể bắt đầu lại ở bất cứ đâu.
[...Liệu con có làm điều gì đó không cần thiết không?]
Kuon có vẻ hơi lo lắng hỏi tôi. Nếu Kuon không can thiệp vào lúc đó, có thể cả Tatsuya và Tatsuno đã bị gán tội là chủ mưu và kẻ ám sát. Lúc đó thì chắc chắn cả hai người đều sẽ không thoát khỏi án tử hình.
So với điều đó, kết quả này có thể nói là xuất sắc. Phơi bày sự thật không phải lúc nào cũng tốt, nhưng lần này tôi nghĩ Kuon đã quyết định đúng.
Tôi lặng lẽ xoa đầu đứa con trai đáng tự hào của mình.
CHƯƠNG 536: CYCLOPS VÀ NHẠC TRƯỞNG
Vậy là vụ ám sát Tatsuma-san đã được giải quyết.
Tatsuno thủ phạm của vụ án lần này, và Tatsuya người đã gây ra cái chết của cựu Long đế mười lăm năm trước do sự bồng bột của tuổi trẻ, đã bị tịch thu tài sản, tước hiệu và trục xuất khỏi đất nước.
Tôi đã mời anh ta đến Brunhild nếu không có nơi nào để đi, nhưng anh ta đã từ chối. Anh ta bảo có một người quen ở Đế quốc Thánh Triharan, nên anh ta sẽ đến đó để bắt đầu lại từ đầu.
Tôi đành mở [Gate] tiễn anh ta đến Triharan coi như là món quà chia tay.
Vào ngày đưa tiễn, Tatsuma-san đưa cho Tatsuya một ít tiền và vỗ nhẹ vào vai anh ta.
[Cho dù như thế nào đi chăng nữa, chúng ta vẫn mãi mãi là anh em. Nếu có khó khăn hãy gửi thư cho anh. Dù có bị trục xuất, em vẫn là em trai của anh.]
[Anh trai… Đa tạ.]
Sau khi cúi đầu thật sâu trước Tatsuma-san và Phượng đế, cả hai tay trong tay đi đến Triharan.
Dù bị trục xuất gương mặt họ vẫn rất rạng rỡ. Có lẽ đây mới chính là sự tự do mà họ mong muốn.
[Ơ, lại nữa à?]
[Vâng. Lần này là ở phía bắc của Quỷ quốc Xenoas. Đó là một con bò đực khổng lồ có cánh.]
Sau khi tiễn hai người đến Triharan, chúng tôi trở về Brunhild, và nhận được báo cáo từ Tsubaki-san rằng một loài đã tuyệt chủng khác lại xuất hiện.
Theo nghiên cứu của Fam trong "Library", có vẻ như giống loài này đã tuyệt chủng khoảng 2.000 năm trước.
[Hiện tại như thế nào rồi?]
[Đại hoàng tử của Quỷ quốc đã đến hiện trường và đánh bại nó.]
[Hả?! Không phải mạo hiểm giả đánh bại nó sao?]
Đại hoàng tử của Quỷ quốc chính là Fallon, một hoàng tử đầy cơ bắp, là anh trai của Sakura và cũng là anh rể của tôi.
Anh ấy đang muốn làm cái quái gì vậy nhỉ? Nhị hoàng tử Fares đã bị tước quyền kế vị, nên đâu cần thiết phải đi tiên phong tìm chết như thế. Dù sao thì anh ấy chắc chắn cũng là người kế vị tiếp theo rồi còn gì. Hay là anh ấy sợ sẽ mất đi quyền kế vị do nguyên nhân khác.
Dù sao thì Quỷ vương hiện tại vẫn còn trị vì rất lâu, nên việc có thêm con ngoài giá thú cũng không phải là không thể xảy ra… Nhưng đó là chuyện tương lai, vào lúc này thì đại hoàng tử làm gì có đối thủ…
Hay anh ấy sợ con gái cưng Yoshino của tôi sẽ tiếp quản Quỷ quốc. Nên mới làm hành động như thế để chứng tỏ thực lực bản thân.
Xenoas có rất ít mạo hiểm giả. Lý do đơn giản vì Quỷ nhân ở nơi này mạnh hơn người bình thường rất nhiều.
Do đó mà không ai ngu dại gì đi yêu cầu tiêu diệt những quái vật mà chính bản thân họ có thể tự mình đánh bại. Vì vậy, ở đây có rất ít nhiệm vụ chinh phạt. Có vẻ như ngay cả những người trẻ tuổi ở những ngôi làng quanh Quỷ đô cũng có thể tự xử lý các yêu cầu chinh phạt cấp độ xanh.
Bên cạnh đó, lý do các mạo hiểm giả từ các quốc gia khác không muốn sống ở đây chủ yếu liên quan đến thực phẩm. Thức ăn ở Xenoas nằm ở một phạm trù gì đó rất khó nuốt đối với dân ngoại quốc.
Mặc dù vậy, nhờ có blog nấu ăn của Lu nên việc này gần đây cũng đang dần được cải thiện. Không, đúng hơn là cải tiến, văn hóa ẩm thực là đặc trưng của mỗi quốc gia, nên gọi đây là bước cải tiến vượt bậc cũng không ngoa.
Các loài đã tuyệt chủng bỗng nhiên liên tục xuất hiện chứng tỏ sự biến dạng của thời – không đã ngày một rõ rệt hơn.
Có vẻ như sự biến dạng này là hậu quả chấn động thời – không mà lũ trẻ có liên quan gây ra, và chắc hẳn Tokie-baachan đang khẩn trương sửa chữa nó.
Dù vậy, sự rò rỉ thời – không ra ngoài như thế này chắc hẳn cũng không phải là quy mô nhỏ. Tôi không biết mình có nên gọi đây là may mắn không nữa. Vì nhiều quái vật trong quá khứ mạnh hơn những con hiện tại đã không xuất hiện.
[Hoàng tử Fallon thế nào rồi?]
[Có vẻ như Ngài ấy chỉ bị thương nhẹ, và không nguy hiểm đến tính mạng.]
Tôi đã gửi đến Xenoas một số bình thuốc hồi phục làm từ "Alchemy Building", tôi nghĩ chắc sẽ ổn thôi.
[Thiệt hại lớn nhất chính là việc người dân bị ảnh hưởng từ cuộc giẫm đạp. Một ngôi làng gần đó đã bị thiệt hại rất nặng nề từ vụ việc này...]
[Nữa sao...!]
Một con quái vật mạnh mẽ trong quá khứ bỗng không biết từ đâu xuất hiện đương nhiên sẽ khiến những con ma thú quanh đó hoảng loạn mà bỏ chạy. Chưa kể điều này sẽ cuốn theo những con ma thú khác bị dọa bởi đám ma thú đang chạy trốn nữa... Nếu phản ứng dây chuyền này xảy ra, cuộc giẫm đạp là điều không thể tránh khỏi.
Những cuộc giẫm đạp do đám ma thú ở quá khứ gây ra đã được ghi nhận ở nhiều nơi, nhưng hiện tại vẫn chưa có hướng phòng tránh tốt nhất.
Chúng tôi cần nâng cao cảnh giác của các quốc gia khác về những cuộc giẫm đạp hơn nữa.
Dựa vào những cuộc cuộc giẫm đạp đã xảy ra, tôi có thể thấy một số dấu hiệu trước khi chúng xuất hiện.
Đó là động vật đột nhiên biến mất khỏi rừng và chim trên trời bay tán loạn. Nếu có thể phát hiện ra những dấu hiệu như vậy, chúng tôi có thể sơ tán hoặc thực hiện các biện pháp đối phó trước khi nó xuất hiện.
Trong khi tôi đang suy nghĩ về các biện pháp đối phó với cuộc giẫm đạp, điện thoại thông minh trong túi tôi bỗng đổ chuông.
[Hừm. Nó còn to hơn đám lính Golem ở Brunhild.]
Indigo ấn tượng ngước nhìn những con golem khổng lồ xếp hàng trong nhà chứa.
Những cơ thể vàng sẫm đang phản chiếu ánh sáng lấp lánh từ ma thạch.
Một đường vân màu đen được khắc bằng một loại ma thuật chạm khắc nào đó chạy dọc theo cái cơ thể vàng sẫm ấy.
Nhìn chung, nó có một cảm giác rất nặng nề. Indigo đoán rằng thiết kế gồ ghề nhưng hơi sắc sảo có lẽ là sở thích của người đàn ông đeo mặt nạ dịch hạch đứng trước mặt.
[Thật bực bội, ta không thể làm cho nó nhỏ gọn hơn nữa. Không, không phải là không thể, nhưng năng suất sẽ bị giảm đi nếu làm thế.]
Người đàn ông đeo mặt nạ dịch hạch, Scarlett ngước nhìn con golem trước mặt và trả lời với giọng điệu hơi cáu kỉnh.
Con golem vàng sẫm trước mặt hắn lớn hơn và rắn chắc hơn Frame Gear “Chevalier” thông thường của Brunhild.
Thiết kế tổng thể tương tự như Frame Gear, nhưng phần đầu lại khá dị hợm vì chỉ có một con mắt trên mặt.
[Nhưng cũng không tệ lắm, hẳn là ngang hàng với Brunhild.]
[Hô]
Indigo ấn tượng trước vẻ tự tin của Scarlett.
[Giờ chúng ta sản xuất hàng loạt được chưa?]
[Chỉ có thể tạo ra vài chục cái từ các vật liệu lấy từ bến tàu ngầm ở Gandhilis. Chà, phần còn lại có lẽ phải lấy từ đáy biển.]
Hiện tại, con tàu Ark đang vừa lặn vừa đào quặng dưới đáy biển sâu. Xung quanh Ark là những bán nhân ngư bị biến thành tông đồ của Ác thần đang đào quặng dưới đáy biển như những nô lệ.
Một kết giới đã được dựng lên xung quanh Ark dưới sự bảo hộ của Ác thần, vì vậy nơi này sẽ không bị phát hiện ngay cả với ma thuật tìm kiếm.
[Scarlett. Ta đã thắc mắc về chuyện này từ nãy giờ rồi...]
[Gì?]
Indigo, kẻ đội mũ lặn, chỉ vào khoảng trống giữa những con golem khổng lồ xếp thành hàng.
[Chuyện gì đã xảy ra với cái ở đấy?]
[Tên ngốc Orchid đã lái nó. Ta không biết hắn đã đi đâu nữa.]
Indigo tặc lưỡi và xoa trán khi Scarlett trả lời.
Tuy Scarlett nói vậy, nhưng Orchid không ngốc. Hắn không ngốc mà là thiển cận.
Hắn là kẻ thích dựa vào trực giác thay vì dùng cái đầu để suy nghĩ. Hắn là một người theo chủ nghĩa khoái lạc, ghét những thứ rắc rối như chuẩn bị kế hoạch, hắn tin rằng miễn vui là được.
Không đời nào một người như thế có thể đứng im sau khi nhận được món đồ chơi như thế này.
Chắc chắn hắn đang đâm đầu vào đâu đó.
Indigo nghĩ bây giờ không phải lúc phù hợp để gây sự chú ý, vì vậy hắn tính sẽ đưa tên đó trở lại càng sớm càng tốt.
[Không biết cái tên đó đã đi đâu…]
[Nếu là Orchid thì chắc là Vương quốc Rhea.]
Indigo quay lại khi nghe thấy giọng nói đằng sau mình, đó là một người phụ nữ đeo mặt nạ domino với chiếc lông vũ sặc sỡ phía trên.
Cô ta có vóc dáng khá cao, hơi mảnh khảnh. Orchid thường gọi cô ta là “ả người chim” vì bộ trang phục lòe loẹt, với màu lông xanh lam phủ khắp người.
Người phụ nữ có khiếu thẩm mỹ hơi lập dị, cô ta đang cầm hai luân xa màu xanh lá cây bằng kim loại không cân xứng trên tay.
[Peacock... cô biết hắn ở đâu sao?]
[“Viridian” của tôi là Cổ vật Ác thần chuyên tìm kiếm kẻ thù. Tôi có thể dễ dàng tìm ra vị trí của một tông đồ giống như mình.]
Người phụ nữ được gọi là Peacock cười khúc khích. Chỉ vào chiếc nhẫn trên tay, nó đang phát ra một số đốm sáng bên trong.
Peacock sử dụng hướng và cường độ của ánh sáng này để xác định vị trí của thứ muốn tìm kiếm.
[Đó thật sự là Vương quốc Rhea sao...? Đành chịu thôi, ta sẽ mang hắn trở lại. Không nên để mọi người nhìn thấy quá sớm. Nhân tiện, ngươi đã quyết định tên chính thức chưa?]
[Rồi. Cyclops.]
[Cyclops? Nghĩ lại thì trông chúng cũng giống quái vật cyclop nhỉ?]
[Đó là tên gọi của chúng cách đây 5000 năm trước. Này, Vàng?]
Scarlett gọi một cái bóng nhỏ đang đứng ở lối vào nhà chứa.
Ở đó là một con golem nhỏ màu vàng với đôi mắt đỏ rực kì lạ.
[Chính là nó! Thứ này đã tấn công cảng Kadan!]
Đội trưởng elf-san hét lên sau khi tôi sử dụng [Drawing] vẽ bức chân dung dựa vào [Recall].
Tôi đã chữa lành hầu hết các vết thương, trong khi anh ta vẫn còn đang băng đầu và bó bột ở cánh tay phải.
Đây là Kadan, thành phố cảng của Vương quốc Rhea, được cai trị bởi Vua Elf. Chúng tôi đã đến sau khi nhận được thông báo rằng thị trấn này đã bị tấn công bởi một con golem khổng lồ giống Frame Gear.
Quốc vương Rhea, Crown xanh Grun và các cận vệ của ông đã đi cùng tôi đến hiện trường.
Mục đích nhà vua và những người khác đi theo tôi là để xóa bỏ cáo buộc sai trái, đồng thời ông ấy cũng mong muốn tôi hợp tác để giải cứu những người đang gặp phải thảm họa, vì vậy tôi đã mở [Gate] từ Fern đến Kadan.
Các đội cứu hộ từ Fern lập tức phân tán xung quanh thành phố cảng vừa bị phá hủy vẫn còn đang bốc khói.
Tôi xem lại bức ảnh vừa vẽ.
[Đây không phải là golem có tên Frame Gear từ đất nước của ngài sao?]
[Đúng là giống thật. Thế này thì khó mà chứng minh, nhưng…]
Cho đến nay, chỉ có đất nước của chúng tôi có Frame Gear... nên việc chứng minh chúng tôi vô can sẽ hơi khó. Khi tôi đang định trả lời, thì có vài kẻ từ bên cạnh đã xen vào.
[Không, chỉ mới lướt qua là biết nó không giống rồi. Nó không giống Frame Gear của chúng tôi. Cấu tạo hoàn toàn khác hẳn. Tất cả những gì tôi có thể thấy ở đây là một sản phẩm được nhái lại một cách hời hợt.]
[Đúng vậy. Đánh giá từ cách kết hợp các bộ phận, đây là công nghệ của Lục địa Tây. Làm sao nó có thể sánh bằng sản phẩm của Regina-chan chứ?]
[Ta ghi nhận tinh thần của kẻ đã chế tạo ra nó, nhưng hắn chỉ quan tâm đến hiệu suất mà không nghĩ đến người cầm lái...]
[Chà, đây là một cỗ máy thú vị, nhưng thiết kế thì khá là tệ hại. Thật khó chịu khi so sánh cái này với Frame Gear.]
Tiến sĩ Babylon, kỹ sư Elka và Professor. Bộ ba sau khi quan sát tấm ảnh một lúc liền bô lô bô la về thứ hàng nhái kia. Họ dìm hàng fake cùng người chế tạo một cách không thương tiếc.
Theo những người ở đây, thứ này đột nhiên từ dưới biển đi lên cảng.
Sau đó, như để kiểm tra chuyển động của chính mình, nó đã giẫm đạp xung quanh, rồi đột nhiên như cảm thấy mệt mỏi và quay trở lại biển.
Chỉ riêng phần "dưới biển" đã khiến tôi nghi ngờ rằng con hàng nhái Fake Gear này được tạo ra bởi lũ Sứ đồ của ác thần rồi.
Vì tên cựu Ác thần đó cũng đã từng tạo ra một loài biến thể gọi là Fake Gear tương tự như Frame Gear của chúng tôi. Chỉ khác ở chỗ chúng là sinh vật sống thôi.
Fake Gear này khác hoàn toàn Fake Gear của Ác thần, vì nó là một cỗ máy ma thuật được tạo ra bằng công nghệ golem kết hợp với các tạo tác.
[Có lẽ lũ Sứ đồ kia đã phát hiện ra thứ gì đó cất giấu bên trong con tàu Ark mà chúng đã đánh cắp?]
[Chắc vậy. Tôi nghĩ có lẽ chúng đã nắm được phần nào đó thông tin về dòng 'Crown', cùng những công nghệ Legacy cổ đại.]
[Vậy có thể cải tiến những Legacy cổ đại thành Fake Gear kia không?]
[Có thể, nhưng...]
[Nếu định cải tiến Legacy cổ đại đến mức đó, thì chẳng phải làm nó từ đầu sẽ nhanh hơn sao? Giả sử đây thật sự là dòng Legacy cổ đại...]
Câu hỏi tôi đưa ra đã khiến bộ ba ầm ĩ trở lại. Umu, tôi lại thắp lên một tia lửa không cần thiết rồi.
『Không. Chrome Ranches là một nhà sản xuất golem kiệt xuất. Nhưng đây không phải là tác phẩm của ông ấy.』
Như để dập tắt ngọn lửa, con golem nhỏ màu xanh lá cây lên tiếng.
Theo lời Grun thì con tàu Ark đúng là được tạo ra bởi Chrome Ranches. Nhưng thứ trước mặt không phải là golem của ông ta.
Điều đó có nghĩa là đã có một tên kỹ sư golem lành nghề đã đứng về phe đám Sứ đồ. Không, có thể chính tên kỹ sư golem đó cũng là một Sứ đồ của ác thần cũng nên. Nếu vậy thì chuyện này sẽ càng rắc rối hơn.
[Chà, tôi cũng không nghĩ người đã tặng Thần thụ cho chúng tôi sẽ làm điều này. Nên việc gọi ngài đến đây chỉ để xác nhận thôi. Tuy nhiên, nếu thứ giả mạo này xuất hiện ở một quốc gia không có quan hệ gì với quốc gia của ngài thì sẽ rất rắc rối đấy.]
Đúng như vua Elf đã nói, nếu một quốc gia mà chúng tôi không có quan hệ bị tấn công bởi Fake Gear này, chúng tôi có thể bị đổ lỗi cho việc đó.
Chẳng lẽ chúng muốn nhắm vào đó để hủy hoại danh tiếng của Brunhild?
Không, Sứ đồ của ác thần làm gì rảnh gây chuyện một cách trẩu tre như thế? Nếu đây là sự thật, thì chúng đã không tạo ra cái đầu một mắt kia, mà nó sẽ phải trông giống hệt như Frame Gear của tôi rồi. Thật khó hiểu mà….
[Vậy là giờ chúng ta đã biết kẻ thù cũng có sức mạnh ngang với Frame Gear. Tôi nghĩ cậu nên báo cho các quốc gia đồng minh biết điều đó. Ngay cả những quốc gia không có mối liên hệ nào với Brunhild cũng thế. Biết đâu họ vẫn có quan hệ ngoại giao với một số đồng minh chúng ta thì sao.]
[Ừm]
Tiến sĩ nói đúng. Đồng minh có thể biện minh cho sự vô tội của chúng tôi khi điều đó xảy ra.
Tuy nhiên, cách tốt nhất để chứng minh rằng con chằn tinh một mắt này không phải là cỗ máy của chúng tôi chính là phải bắt được nó.
Tôi đã thử tìm kiếm bằng [Search] nhưng không thể tìm thấy. Có lẽ nó có chức năng tàng hình tương tự như con tàu Ark.
[Hừm...]
[Có chuyện gì vậy?]
Trong khi nhìn vào bức ảnh của con chằn tinh một mắt, Professor lẩm bẩm.
[Hình như ta đã thấy nó ở đâu rồi...]
[Hả? Professor cũng từng thấy nó sao? Tôi đã có cảm giác quen quen từ nãy giờ, nhưng không thể nhớ nổi là ở đâu…]
Nghe Professor nói, kỹ sư Elka cũng lên tiếng xác nhận.
[Có thể nhìn vào đặc điểm của thiết kế để biết ai là người tạo ra nó sao?]
[Phải. Thiết kế của máy móc phần nào thể hiện tính cách của người tạo nên chúng mà.]
Tiến sĩ trả lời với vẻ mặt đắc chí. Tôi hiểu ý cô ấy rồi. Thiết kế của Frame Gear chính là từ tính cách của Tiến sĩ Babylon mà ra. Dòng “Crown” của Chrome Ranches có lẽ cũng như thế.
Giống họa sĩ vẽ truyện tranh dù đổi bút danh vẫn bị người khác nhận ra qua nét vẽ vậy.
[Nếu cả hai người đã từng nhìn thấy nó trước đây, vậy nó hẳn phải là tác phẩm của một kỹ sư golem nổi tiếng nhỉ? Có thể là của Ma pháp Vương...]
[Là nó!]
[Đúng là nó!]
Ể? Chẳng lẽ đây là tác phẩm của lão già đó thật hả?
[Không! Đó là Maestro! Con golem này trông rất giống với con Golem do tên Maestro tạo ra!]
[Đúng! Bởi thế tôi mới thấy nó quen quen, hóa ra chính Maestro là người đứng đằng sau!]
Người được gọi là Maestro là một trong năm kỹ sư golem được mệnh danh là Ngũ Đạo Sư của Lục địa Tây.
[Ông ta là người như thế nào?]
[Nói sao nhỉ, quả thật tay nghề của hắn rất cao, nhưng…. Hắn thường rất dễ xung đột với những người xung quanh.]
[Hắn là một kẻ rất phiền phức. Nên thường gặp rắc rối với các quốc gia mà hắn đi đến.]
Theo hai người, Maestro là kiểu kỹ sư tự mãn điển hình.
[Ông ta có vẻ giống với lão già Ma pháp vương kia nhỉ. ]
[Không, Ma pháp Vương thích lợi dụng người khác, còn hắn thì không quan tâm đến bất kì ai. Hắn coi thường tất cả mọi người trừ bản thân mình. Chỉ có ta và cô gái trẻ này vẫn được coi như con người trong mắt hắn. ]
[Nhưng tên khốn đó đã chế nhạo Fenrir của tôi.]
Kỹ sư Elka cau mày khi nhớ lại quá khứ. Golem sói Fenrir không mạnh bằng những golem khác. Nó chỉ là một con golem biết nói với hình dạng là một con sói. Với tôi thì nó rất là tuyệt vời, nhưng...
Thật rắc rối khi có tên kỹ sư cùng cấp độ với hai người này xuất hiện. Vả lại còn bên phe đám Sứ đồ của ác thần nữa chứ.
Với con tàu Ark đóng vai trò là xưởng chế tạo cá nhân của Chrome Ranches, việc sản xuất hàng loạt con golem một mắt như thế này sẽ chẳng mấy khó khăn.
Có lẽ tôi nên cho những quốc gia mới mượn Frame Unit để họ sớm có thể học cách điều khiển chúng.
[Chúng ta không thể ngó lơ khi chuyện đã tới nước này. Phải đẩy mạnh phát triển hơn nữa.]
[Phát triển? À, là Over Gear của Albus?]
[Đúng vậy. Tên của nó là 'Val Albus'. Nếu tên Maestro đó biết, hắn sẽ không còn cười được nữa.]
Tiến sĩ nở một nụ cười ma mãnh.