Virtus's Reader
Smartphone

Chương 59: CHƯƠNG 59 : TỨ HÙNG VÀ GIẢI THOÁT

Phía tây của căn biệt thự, bên trong nhà có một hầm ngục. Ngay cả khi có giấy phép, Tsubaki-san vẫn không được phép vào, Rin làm cho cô ấy “Vô hình”(Mặc dù Rin không cho rằng nó trong suốt) và cả ba chúng tôi lẻn vào trong này.

Phía bên trong, có một tên lính đang canh gác và có một bậc thang bằng đá dẫn xuống tầng hầm.

Ở đó có một phòng giam làm bằng gỗ và đá, ngồi bên trong là một ông già với đôi mắt nhắm lại và đang ngồi thiền. Ông đã già với chòm râu xám bạc và nhiều nếp nhăn trên khuôn mặt.

“Ai đấy?”

Vẫn ở trong cái tư thế thiền đó, ông đột nhiên lớn giọng. Chúng tôi dừng lại đầy ngạc nhiên. Mặc dù không thể thấy được chúng tôi, ông dường như vẫn có thể cảm thấy được sự hiện diện của ai đó.

“Baba-sama, là Tsubaki đây ạ. Con đến để cứu ông. Yamagata-sama và Naitou-sama đang ở đâu vậy ạ?”

“Người của Kousaka hử…? F ~ un, Cậu nhóc đó giả vờ hợp tác với Kanjou à. Vẫn chứng nào tật nấy nhỉ. ”

Khóe miệng ông nhếch lên và một trong bốn vị tứ hùng của Takeda nở một nụ cười toe toét.

“Naito và Yamagata đang ở sâu bên trong. Nhưng bên cạnh đó, sao cô không cho ta thấy sự hiện diện của mình cái đã nhỉ?”

Rin hủy pháp thuật và Baba nheo một bên lông mày,chúng tôi cũng lọt vào trong tầm nhìn của ông ấy.

“Hai người kia là ai? Ta chưa bao giờ nhìn thấy họ trước đây cả.”

“Đây là những vị khách của Tokugawa-dono, Mochidzuki Touya-dono và Rin-dono. Mochidzuki-dono một mình đã đánh bại 15000 tên lính quỷ tấn công nhà Tokugawa đấy ạ.”

“Cô nói cái gì!? ”

Ông già Baba mở to mắt nhìn tôi chằm chằm. Ý tôi là, có 15 000 tên sao? Thảo nào mà bản đồ bị che phủ kín đặc luôn.

Ông già cứ như là đang nghi ngờ tôi vậy, nhưng, lúc này đây tôi cần phải làm một cái gì đó với cái xà lim này. Tôi có thể thổi bay nó đi với pháp thuật nhưng như thế thì chúng tôi chắc chắn sẽ bị phát hiện? Nghe không ổn chút nào.

“Tạo mẫu.”

Tôi thay đổi hình dạng của phòng giam để cho một người có thể ra ngoài được. Mất khoảng một phút để hoàn thành và Baba-Jiisan bước ra khỏi khung củi.

“Tài năng của hai nhóc đúng là lạ thật đấy.”

Ông ấy nói hai nhóc ư. Tôi chắc trẻ hơn đáng kể so với ông rồi. Nhưng tôi không dám nói rằng cô gái tộc tiên bên cạnh ông lớn tuổi hơn rất nhiều so với cả hai ta cộng lại đấy.

Chúng tôi đưa jiisan chuyên nói xấu theo rồi tiến sâu hơn vào bên trong và đến một căn phòng với hai xà lim bên phải và trái.

Trong xà lim bên phải là một người bảo vệ với khuôn mặt hiền lành hay đúng hơn là là một thương nhân chuẩn bị nghỉ hưu và bên trái là một ông già với cái nhìn sắc bén của một anh hùng, người đầy nhữngvết trầy xước.

“Oo, Baba-dono. Trông ông ổn nhể”

Người đàn ông cạnh cửa sổ gọi vọng ra vui vẻ. (Tôi đoán là anh chàng bên phải)

“Xem ra sắp có chuyện vui rồi nhỉ Bana-dono. Ông mà định quẩy thì cho tôi đi cùng với.”

Ngài Sẹo (Không nghĩ ra cái tên nào tốt hơn) đứng gần rào chắn sung sướng liếc nhìn qua chúng tôi. Thấy hai người, Baba-jiisan thở dài bực tức.

“Naito. Cậu thật sự cần phải thêm nhiều sát khí hơn một chút vào khuôn mặt đó. Cậu luôn luôn mỉm cười một cách quá dịu hiền. Yamagata, mặt khác. Chú cần phải tư duy nhiều hơn một chút đấy. Không phải khi nào cũng nghĩ đến chuyện đánh nhau được đâu.”

Fuun. Người đàn ông ngồi cạnh cửa sổ là Naitou Masatoyo, Sẹo là Yamagata Masakage à?

“Cậu trai trẻ, xin lỗi nhưng cậu có thể đưa những người này ra được không?”

“Được thôi. Ông có thể thôi gọi tôi là chàng trai trẻ được không?”

Tôi làm ra một bộ mặt cau mày yêu cầu sửa lại cái đó, Rin mở miệng và nói với jiisan.

“Chàng trai này dựlà một ứng cử viên cho vị trí quốc vương của Belfast, nếu là ông tôi sẽ phải bảo vệ cậu ấy đấy?”

Nghe những lời này xong, không chỉ Jiisan mà hai người kia cũng đứng hình. Chẹp, Rin nói không có sai nhưng, cách cô ấy nói khiến tôi cảm thấy tội lỗi một chút. Nó còn chưa chắc đã được chấp thuận mà.

“Là vậy sao? U-mu, nhưng nếu đổi thì nghe không hợp cho lắm… Chàng trai trẻ nghe ổn mà đúng không?”

Nghe xong lời của Baba-jiisan, Rin đành cười trừ và nhún vai. Vô ích thôi. Ông ấy là thể loạinói như “Nước đổ đầu vịt”.

“Xin cho phép tôi gọi cậu là Touya-dono.”

“Vậy thì, cứ gọi tôi là Touya đi.”

Naitou-Ossan và Yamagata-Ossan nghĩ như thế nào nói như thế đấy luôn. Takeda đầy những người suồng sã như thế này sao? Tôi muốn gặp người nào được dạy dỗ theo quy tắc quá đi, thật sự không đùa đâu.

Với “Tạo mẫu” tôi giải thoát cho hai người đàn ông cũng giống như lúc trước. Sau đó Rin niệm phép“Vô hình” lên mọi người, tất cả đi lên cầu thang, vượt qua lính canh và thoát khỏi ngục tối.

“Và, giờ cậu định làm gì đây, ngài chuẩn bị thành vua?”

Naito-san gọi tôi với một nụ cười. Bỏ cái tên đó ngay. Tôi nói với họ những suy tính của mình.

“Sau khi chúng tôi đưa các ông ra khỏi biệt thự, chúng tôi dự định bắt Kanjo.”

“Oioi, đừngthế chứ. Đưa chúng tôi theo cùng đi Touya. Tôi cần phải cảm ơn tên khốn đó vì những gì hắn đã làm đối với chúng tôi”

Yamagata-Ossan bẻ khớp ngón tay của mình trong khi nở nụ cười không hề sợ hãi. Khi ông ấy nói với một khuôn mặt như thế, trông nó thật đáng sợ.

“Có nhiều lính quỷ mạnh mẽ xung quanh Kanjo, ông ta cũng dùng toàn những pháp thuật kì lạ. Thằng cha đó thậm chí không phải là con người, cậu có thể đánh bại hắn ra không?”

Baba-jiisan nói kỳ lạ ư. Ý ông là gì? Khi tôi mở miệng ra hỏi thì Naito-san cho ngay câu trả lời.

“Đã từng có một thời Yamamoto Kanjo phục vụ như là một chiến lược gia cho quân đội. Anh ta là một người thông minh bậc nhất và vượt lên trên yêu cầu cho một chiến lược gia thông thường. Nhưng vào một hôm, anh ta có được một viên ngọc được gọi là “Viên ngọc quý báu” với “sức mạnh ma quỷ”. Kể từ đó, anh bắt đầu trở nên kỳ lạ. Anh ta giết mèo và chó để thử nghiệm một cái gì đó, và không lâu sau anh quay sang dùng con người. Sau khi họ qua đời, anh ta điều khiển họ bằng “Mặt của nạ quỷ” với sức mạnh bá đạo anh ta có được. Chúng tôi không thể ngăn cản anh ta. Cái sức mạnh của “Viên ngọc quý báu” đó là một cái gì đó chúng ta không thể chống lại…”

Yamamoto Kanjo trở nên kỳ lạ vì “Viên ngọc quý báu” sao? Một thế lực ma quỷ đã ra đời… đúng không. Đó có thể là một “Tạo hóa” điều khiển người chết chăng?

“Cô nghĩ sao Rin?”

“Không sai khi nói rằng có một cái gì đó kỳ lạ phát ra từ viên đá. Nó là một tạo tác quá mạnh, rất có thể mang trong nó là một mối thù. Người tạo ra mối thù này nhìn như thể đã lưu lại mối thù của mình trong đó.”

Thù hận… rốt cục thì nó chỉ giống như một vật phẩm bị nguyền rủa phải không? Nhưng nếu là thế thì dễ hiểu thật. Ý thức của Yamamoto Kanjo đã bị bùa mê của viên đá lấy đi. Nếu viên đá bị phá hủy tôi thắc mắc không biết điều gì sẽ xảy ra.

Tôi hỏi Tsubaki-san người đang đứng bên cạnh tôi.

“Bây giờ Kanjo đang ở đâu?”

“Chắc là anh ta đang ở bên trong quận dân cư bên nội thành, tôi tin là vậy…”

Tôi lấy con smartphone của mình ra và tìm kiếm Yamamoto Kanjoxem thử có trúng không. Nn? Anh ta không có ở đây? Chờ đã, không có. Tôi đã kiểm tra vì tôi có thể xác định được vị trí của Rin, nhưng vị trí của cô cũng không được đánh dấu.

Đó là vì rào cản chăng? Nó ngăn chặn “Tìm”. Vố này đau đến bất ngờ quá.

“Tsubaki-san, nội thành ở đâu vậy?”

“Etto … Đường này.”

Tôi sử dụng “Tầm nhìn xa” theo hướng đã chỉ. Tôi nghĩ rằng nó sẽ bị ảnh hưởng nhưng không có gì xảy ra. Có phải là vì nó được sử dụng trực tiếp trên người tôi không?

Trong tầm nhìn tôi thấy một khu vườn rộng, đồng thời tôi nhìn xung quanh bên trong chỗ ngủ, một người đàn ông duy nhất từ trong nhà đi ra ngoài vườn.

Ông ta mặc một bộ kimono truyền thống màu đen và hakama, ông có làn da đen rám nắng và một miếng vải trên mắt trái của mình. Đây chính là Kanjo chăng?

Tôi quay lại tầm nhìn bình thường và hỏi Rin cách để phá vỡ rào cản. Chúng tôi đã giải cứu được tứ hùng rồi, thế nên nếubị phát hiện ra chúng tôi có thể dịch chuyển lại chỗ Kanjo mà không có vấn đề gì.

“Có lẽ bốn góc của căn biệt thự sẽ có bốn bùa phép. Cậu chỉ cần hủy một cái là được.”

“Tôi biết chúng ở đâu. Đường này ”

Yamagata-Ossan hướng dẫn và chúng tôi theo sau. Bởi vì tất cả chúng tôi đã được yểm “Vô hình” vào người, chúng tôi có thể đến đó mà không bị phát hiện.

Một góc nhỏ trên bức tường, có một viên đá Jizo nhỏ xíu gắn vào đó. Chiều cao bằng Pola à? (TN: Jizo là một bức tượng Phật để canh gác hoặc canh chừng người nước ngoài và khách du lịch trên đường)

“Không sai. Jizo chính là một trong những con dấu.”

Tôi còn tưởng tượng ra nó là một lá bùa bằng giấy cơ chứ, nhưng tôi đã nhầm. Bức tượng này có ý nghĩa như là bảo vệ tạm thời, thế nên hình dạng không quan trọng cho lắm.

“Vậy thì, phá hủy cái này và chúng tôi ngay lập tức có thể dịch chuyển đến chỗ Kanjo đúng không?”

“Không chờ đã, chàng trai trẻ. Ngay cả đối với chúng tôi, không có vũ khí cũng khá là nhọc nhằn lắm. Cậu không đưa vũ khí nào theo sao?”

Ông nói thế á. Lời của Baba-jiisan nói rất chính đáng, vũ khí duy nhất tôi có trong tay là súng lưỡi dao Brynhild và súng New Model Army. Nhưng tôi không thể cho họ mượn mấy cái này được…

“Nghe không ổn thật. Tôi sẽ làm một vài cái vậy”

“““Làm á???”””

Phớt lờ những ánh nhìn “Cậu nói cái qué gì”, tôi lấy ra một bó thép được gói gọn còn xót lại từ khi làm chiếc xe đạp.

“Làm giáo ổn chứ? Hay là món gì khác?”

“ A? Aa, với tôi thế là ổn rồi, Naito sử dụng 2 dao găm, và Yamagata sử dụng một thanh kiếm lớn…”

“Aiyo.”

Sử dụng “Tạo mẫu” tôi chế thép. Làm đôi dao găm đầu tiên khá là dễ, sau đó sẽ là trường kiếm và cuối cùng là giáo.

Cả ba đều nhận được vũ khí của họ và chém chúng xung quanh để thử.

“Làm chúng trong một thời gian ngắn như vậy… Thật tuyệt vời, Touya-san.”

“Khi phần thân được làm bằng thép thế nên tôi nghĩ rằng nó sẽ nặng… nhưng nó nhẹ hơn tôi nghĩ, cây giáo này. Mặc dù sự cân bằng hơi lệch một chút.”

Để làm cho nó nhẹ hơn, tôi đã để phần lõi không khí ở giữa. Nó kiểu kiểu như ống thép ấy. Bởi vì nó được làm từ một miếng thép, tôi nghĩ rằng nó sẽ khá bền nhưng, tôi không thể đảm bảo rằng nó sẽ cắt được.

“Vậy thì sẵn sàng chưa?”

Mọi người đều gật đầu nhẹ xác nhận. Tôi rút New Model Army từ từ trong túi quần ra và nạp lại đạn phá (nhỏ) cho nó.

Tôi nhắm vào Jizou với khẩu súng của tôi. Tôi tự hỏi không biết có hậu quả gì không, tôi mong là không. Trong khi suy nghĩ, tôi bóp cò và cục đá vỡ vụn thành nhiều mảnh.

CHƯƠNG 60 : VIÊN NGỌC BẤT DIỆT, VÀ CẦU NGUYỆN

Sau khi phá hủy rào cản jizou, tôi tìm những tên lính quỷ trên google map. Yosh, nó hoạt động rồi, tôi có thể tìm kiếm chúng. Và thế là tôi khóa tất cả những binh lính đeo mặt nạ.

“O- oi, cái gì đây …… !?”

Lở lửng trên bầu trời đêm là những vòng tròn pháp thuật nhỏ từ “Cấp số nhân”và Yamagata-Ossan trông có vẻ ngạc nhiên. Trong khi đang nhìn vào nó, Rin hỏi.

“Cậu muốn làm thế à?”

“Tôi nghĩ rằng cách này sẽ tốt nhất để tránh phiền phức đúng không? Ta sẽ không phải bận tâm chuyện cả đám bị bao vây lúc dịch chuyển đến đó.”

Tôi nắm chặt tay giơ cao lên bầu trời rồi tập trung pháp thuật và kích hoạt tất cả vòng tròn pháp thuật “Cấp số nhân” cùng một lúc.

“Mũi khoan ánh sáng, mũi giáo sáng rực thần thánh. Quang thương.”

Cơn mưa ánh sáng đổ xuống. Nó tỏa sáng lung linh trong bóng tối, nhìn y như một trận mưa thiên thạch. Tuy nhiên, tôi không ngờ rằng nó lại gây ra chấn động trên toàn chiến trường. Cơn mưa tên ánh sáng đổ xuống khắp xung quanh lâu đài và những tên lính quỷ đổ gục. Dù là bên trong hay bên ngoài, ánh sáng đều đổ xuốngmà chẳng mấy bận tâm. Tệ rồi… tôi chưa tính đến chuyện này. Không lâu sau cơn mưa có thể nghe được tiếng hét vang vọng “Có địch! Có địch!” từ những tên lính đối phương,cũng y như thế tôi chọn mục tiêu là “Lính thù địch Takeda” rồi sử dụng “Tê liệt” vào chúng và tiếng kêu nhanh chóng lắng xuống.

“Được rồi, chúng ta sẽ đi đâu đây?”

“Oi… Cái quái gì thế?”

Từ từ quay đầu lại, Baba-jiisan đang đóng mở mồm liên tục. Hai người kia thì há hốc miệng, nhưng không thể nói bất cứ điều gì, không lâu sau họ cuối cùng cũng bắt đầu ép ra thành tiếng.

“Đây là… thật bất ngờ…”

“Oioi, cậu có thể đánh bại Kanjo với thứ này chứ?”

Bởi vì tôi dự là đã chọn “Lính thù địch Takeda” nên Kanjo cũng có thể nằm trong đó. Nhưng tôi tin chắc rằng ông ta vẫn an toàn. Tôi sử dụng “Tê liệt” vào họ, nhưng nó không thực sự hoạt động với những người có khả năng pháp thuật cao.

“Kanjou có lẽ vẫn an toàn. Bây giờ thì, chúng ta hãy kết thúc chuyện này thôi.”

Tôi mở “Cánh cổng thần kỳ” đến phòng nội đô mà Kanjo đang ở bên trong. Tôi bước ra khỏi cánh cửa ánh sáng rồi vào một khu vườn trên nền đất rộng, và có một người chột mắt đứng đó. Lính của Takeda đều đang nằm trên mặt đất không thể di chuyển.

Gần đó là một đống lửa, nơi mà những cái bóng đang nhảy múa người đàn ông chột mắt, vốn đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi, những kẻ vừa đột ngột xuất hiện.

“Ta hiểu rồi. Ta đang thắc mắc không biết ai đã làm điều này,thì ra là tứ hùng huh? Chẹp, bất ngờ ghê. Làm thế nào mà mấy người đạt tới được trình độ này thế?”

“Vớ vẩn ghê, bọn ta không có nghĩa vụ phải trả lời với ngươi. Chết đi!”

Đưa thanh trường kiếm lên, và Yamagata lao đến tấn công bất thình lình nhằm đâm Kanjo. Wai- ông ấy nhanh quá, người đó! Ông ấy chính xác là cái quái vậy?

Trông như đòn tấn công Masakage của Yamagata sẽ lấy đầu tham mưu trưởng Kanjo của Takeda. Tuy nhiên, có một chiến binh trong bộ giáp gần đó đã nhảy vào và làm chệch hướng đòn đánh.

“Na !?”

Nó đến từ người có mái tóc trắng rối bù dưới giáp trụ đầu và mặc một bộ giáp màu đỏ, ông ta đã làm lệch đòn đánh với tất cả sức mạnh.

Đó là một chiếc mặt nạ quỷ. Ông ấy cao khoảng 2 mét, với bộ lông rậm và cơ bắp có vẻ được tôi luyện. Người này… có lẽ nào…

“Oyakata-sama” (Lãnh chúa / Chủ nhân)

Một giọng nói, phát ra từ Baba-jiisan vốn đang khá căng thẳng, tôi nghĩ là như vậy, khi tôi nhìn lại chiến binh có bộ giáp màu đỏ đó.

Đó là Takeda Shigen. Cựu chúa của nhà Takeda. Bây giờ ông ấy là một con rối sao?

“Kanjo, đồ khốn! Ngươi đang sử dụng Oyakata-sama như là bia đỡ đạn cho ngươi sao ?!”

“Bia đỡ đạn ư, rốt cuộc thì Oyakata-sama chỉ muốn bảo vệ ta mà thôi. Tuy nhiên, có vẻ như những cánh tay của ngài là đồ thất bại vì vậy thần xin lỗi. Để thần gọi người thay thế nha”

Kanjo tập hợp pháp thuật xung quanh ông ta và một vòng tròn pháp thuật lớn xuất hiện ở trung tâm của khu vườn. Đây là… pháp thuật thuộc tính bóng tối, triệu hồi sao ?!

“Hãy ra khỏi bóng tối, trở thành chiến binh ta mong muốn, Khô lâu sĩ.”

Từ vòng tròn xuất hiện một bộ xương, trang bị là một thanh kiếm cong trên tay phải và khiên tròn bên tay trái. Nó là loại chuyên dụng, nhân dạng hoàn chỉnh.

“Chế độ kiếm”

Tôi đưa gun blade Brynhild ra và bắn một phát súng, ngay thời điểm tiếp theo nó chuyển thành một lưỡi kiếm dài. Thế rồi tôi tấn công, chém hai phát vào xương trụ của bộ xương và nó đổ gục. Tuy nhiên, bộ xương đó đáng lẽ ra bị tiêu diễn lại bắt đầu từ từ di chuyển, cơ thể nó nhân đôi. Các cột sống bị vỡ vụn hợp lại lần nữa và nó đứng lên để tấn công. Uo !?

“Triệu hồi ánh sáng, ánh sáng rực rỡ. Quang tên.”

Từ đâu đó tiếng của Rin vọng ra và ánh sáng từ pháp thuật bắn vào bộ xương. Ngay lúc ấy, bộ xương rung chuyển và sụp đổ, và thế là nó không di chuyển nữa, nó cũng không hề tự phục hồi lại như lần trước.

“Cậu biết là Undead rất yếu với quang thuộc tính mà đúng không? Đi chặt một đám mây đen như thế thật lãng phí thời gian quá”

Oh, đúng hề. Tôi chuyển Brynhild sang chế độ súng và nạp đạn, tất nhiên là tôi nạp nó bằng đạn ánh sáng. Ánh sáng chói lòa phát ra cùng tiếng nổ của súng, đầu của bộ xương đã trở thành cát bụi và ngừng chuyển động.

Tôi nhìn quanh và Tsubaki-san, Baba-Jiisan lẫn Naito-san đều đang chặt những bộ xương khác, nhưng dường như họ cứ đánh gục bao nhiêu con là lại cứ nhân bản bấy nhiêu con như thế.

“Đắng mề. Tôi sẽ xử lý cả đám vậy.”

Rin khai triển pháp thuật, và vòng tròn pháp thuật xuất hiện dưới chân cô. Nó mở rộng cho đến khi bao quanh toàn bộ khu vườn.

“Triệu hồi ánh sáng, soi rọi lên những kẻ đày đọa. Trục xuất.”

Khi pháp thuật của Rin kết thúc, những bộ xương trong vườn tan thành ánh sáng và biến mất. Kinh quá, đúng như mong đợi từ gia đình thần tiên vốn nổi trội trong pháp thuật luôn.

“Ku, pháp thuật thanh tẩy hệ ánh sáng huh? Tốt lắm. Nhưng mà không đủ đâu.”

Chiến binh với bộ giáp đỏ chặn đường và bảo vệ Kanjo. Thanh katana của Yamagata-Ossan bị ghìm lại với sự di chuyển của người chiến binh đó.

“Oyakata-sama! Xin hãy tránh ra đi!”

“Fufufu, không có tác dụng đâu. Oyakata-sama đang bảo vệ ta. Ngươi sẽ không dámtấn công takhi Oyakata-sama đang ở trước mặt. Nói cách khác-”

Lời nói của Kanjou bị gián đoạn, Bakin! Và chiếc mặt nạ của Shingen vỡ tung. Vì cảm thấy hơi ngứa mắt nên tôi dùng súng bắn nó luôn.

“Na !?”

Kanjo đã đưa ra một cái nhìn đầy ngạc nhiên, ông liếc nhìn từ Shingen sang khẩu Brynhild và cuối cùng là tôi.

“Chàng trai trẻ, cậu…”

“Đừng lo, tôi không có ý định ghi sổ nợ đâu.”

“À vâng nhưng… nghĩ về cảm xúc của chúng ta với…”

Baba-jiisan và Natou-san nhìn tôi với con mắt ngạc nhiên, nhưng ngay cả khi ông nói như thế, nó cũng làm phiền tôi lắm.

“Fu, Fufufu, Khá lắm khá lắm. Nhưng, ta vẫn còn có cái này!”

Kanjo vứt đi mảnh vải che đi con mắt trái của mình. Một con mắt màu đỏ tươi, không, một quả cầu nằm ở đó. Nó phát ra ánh sáng đầy tà ác và tỏa sáng một cách kỳ quái như thể theo nhịp đập. Có lẽ nào cái này là “Ngọc”?

“Miễn là ta có “Viên ngọc bất tử” này, ta sẽ không bao giờ có thể bị giết! Ngay cả khi bị chém đầu ta vẫn sẽ tái sinh lại ngay sau đó!”

“Viên ngọc đó đã cho những tên lính quỷ khả năng bất tử sao?”

“Chính xác. Cái khó là họ chỉ nhận được những mệnh lệnh đơn giản nếu ở xa, nhưng kể cả vậy, nó là một tạo tác tuyệt vời cung cấp cho chủ sở hữu pháp thuật và sự bất tử!”

Kanjo đã trả lời câu hỏi của Rin đầy tự hào. Rốt cuộc thì nó là nguyên nhân dẫn đến tất cả mọi chuyện này à?

“Araaaaaaaaaaaaaaaaa!”

Yamagata chém thẳng thanh kiếm của mình vào cơ thể của Kanjo và rồi hạ thanh kiếm xuống. Đòn đánh xuyên qua toàn bộ cơ thể và lấy đi cánh tay phải của ông ta, cánh tay vừa bị cắt biến thành làn sương mù màu xám và bay rải rác khắp nơi, một cánh tay mới xuất hiện trên vai của Kanjo.

“Na…!”

“Vô ích thôi! Cho dù ngươi có cắt bao nhiêu nó vẫn sẽ luôn luôn tái tạo lại. Miễn là ta có viên đá quý này!”

“Aport”

Tôi lôi cái vật tròn tròn đó về phía mình. Nói cách khác, nếu không có đá quý thì không có tái tạo.

Quả cầu đỏ sáng vụtrời khỏi Kanjo và bay sang phía tôi, tôi bắt lấy nó.

“Na !?”

Kanjo gục ngã và chạm tay vào mắt trái của mình. Tất nhiên là không có viên đá quý ở đó. Bây giờ nghĩ lại thì, nó được gắn chặt vào con mắt đó rồi. Cảm giác chắc cũng thốn lắm đây.

“Thằng ghẻ kia, ngươi đã làm gì !?”

“Tính nghiện ăn cắp là không tốt một chút nào cả bạn hiền, nó là pháp thuật vô thuộc tính sao?”

“Ah, “Aport” có thể kéo các vật nhỏ về phía mình. Nó thật sự rất hữu ích vào thời điểm như thế này.”

Rin đột nhiên nhặt lên và nhìn vào viên ngọc trong tay tôi, cô híp mắt lại và xem nó. Cô ấy xem xét viên ngọc rất kĩ lưỡng, thậm chí còn nhìn chằm chằm đầy chăm chú. Nó bẩn lắm đấy nha.

“Hmph, không ổn tí nào. Nó hấp thụ năng lượng tiêu cực và nguyền rủa trái tim của chủ sở hữu rồi trở thành viên ngọc bị ô uế. Kiểu như bị dính phải một lời nguyền ấy. Đây là lý do khiến ông ta trở nên kỳ lạ. Một trái tim trong sạch sẽ là trở ngại cho việc kiểm soát những xác sống, nghĩ cho cùng thì thấy nó cũng khá là hợp lý đấy.”

“Cô hiểu biết nhiều nhỉ huh?”

“Đừng đánh giá thấp gia của tộc tiên.”

*Fufun* Rin phồng bổ ngực phẳng lì của mình lên đầy tự hào. Đúng là tộc trưởng tộc tiên có khác. Đôi khi tôi quên béng nó luôn.

“Tạo tác là thành phần pháp thuật của những nền văn minh cổ đại. Nó là một vật rất có giá trị, nhưng khi truyền từ người này sang người khác, nó đã hấp thụ những hận thù và trở thành thảm họa. Tốt hơn hết là nên đập tan nó đi cho rồi”

Sau khi nói xong cô gái nắm lấy viên ngọc trong tay phải và ném thẳng vào tường.

“Cô đang làm gì vậy!? Dừng lại ngay!!”

“Mơ đi con”

Kanjo hét to trong tuyệt vọng và Rin trả lời bằng một nụ cười nham hiểm y như nhân vật phản diện. Người này thật sự rất thích làm cho người khác ghét mình đi thì phải…

Cô ném mạnhhếtsức vào bức tường đá và nó vỡ vụnra thành từng mảnh.

“Ugaaaaaaaaaaaaa !!!”

Kanjo hét lên trong khi phun ra một tràng máu và rồi ông đổ gục. Mặc dù vẫn quằn quại một lúc nữa, cuối cùng thì ông dừng lại và khô đi như một xác ướp.

“Cả-m ơn……”

Một làn bụi bay thẳng lên bầu trời và biến mất cùng một giọng nói.

“Này… cái gì thế?”

“Con người của Yamamoto Kanjo có lẽ đã chết ngay từ lúc bắt đầu. Pháp thuật, năng lượng, sức mạnh, tất cả đã bị viên đá quý hút sạch, chắc thế”

Kanjo biến mất và Rin nhẹ nhàng trả lời trong khi nhìn phần quần áo còn lại của Yamagata. Nói cách khác, khi viên ngọc bị phá hủy, ông ta không thể duy trì cơ thểcủa mình được nữa và trở thành xác chết.

“Aa, Oyakata-sama đã ……!”

Nghe giọng nói của Tsubaki-san, chúng tôi quay lại và thấy Shingen cùng những người lính quỷ khác đều trở về với cát bụi y như Kanjo, sau đó cơn gió thổi họ biến mất vào bầu trời đêm. Sẽ thật tốt nếu họ có thể nghỉ ngơi trong yên bình.

Bốn vị tứ hùng và Tsubaki-san chắp tay lại cùng nhau và cầu nguyện cho những người đã khuất. Có phải vì tôi là người Nhật? Tôi cũng tự nhiên mà chắp tay lại rồi làm theo mọi người.

CHƯƠNG 61 : BIỂN CẢ VÀ KỲ NGHỈ

Kể từ khi ấy đã ba ngày trôi qua.

Tuy vẫn còn đôi chút hỗn loạn nhưng vùng đất Takeda đã yên bình trở lại, một lãnh chúa mới cũng đã được chọn lựa. Vị vua duy nhất trong tứ đế của Takeda đã gửi đến chúng tôi lời yêu cầu cứu nạn, ngay từ đầu chính ông ấy đã cho Kanjo mồ côi một nơi nương tựa.

Mặc dù mọi người đều hiểu rằng Shingen có một người con trai mà Kanjo biết, mặc dù ông ta đã thao túng hai vị phụ huynh thì chỉ ra điều đó đâu có vấn đề gì?

Không còn nhầm lẫn gì nữa, chính Kanjo là thủ phạm của vụ này, và liệu chúng tôi đã chiến đấu với mục đích thật sự của hắn hay không vẫn là một nghi vấn. Món tạo tác đã chiếm hữu trái tim hắn, dù thế, hắn vẫn không thể nào đụng được tới đứa trẻ mồ côi của lãnh chúa bị bệnh… Có lẽ tôi chỉ đang nghĩ ngợi quá nhiều thôi. Dù sao đi chăng nữa, người con trai đó, Takeda Katsuyoriyuki sẽ trở thành lãnh chúa kế tiếp, tứ đế sẽ hỗ trợ cậu ta.

Họ ngập ngừng nói với Oda rằng mình sẽ không giao chiến. Cũng không hẳn là lịch sử ở thế giới này và thế giới trước kia của tôi đồng bộ với nhau đâu, nhưng an toàn thì vẫn hơn phải hối hận. Tôi muốn được miễn khỏi những tường trình về sự sụp đổ của Takeda trong vài năm nữa.

[Phế tích Niruya] nằm hơi cách hòn đảo xa nhất về phía nam thuộc lãnh thổ Ishen. May mắn thay, khi Baba-jiisan còn trẻ, ông ấy đã tới đó nên tôi được phép lấy ra phần ký ức từ ông ấy. Nói thực, nắm tay và chạm trán với ông già thô bạo dường như một trò trừng phạt vậy.

“Giờ thì, thưa phụ thân, mẫu thân, đại huynh và cả Ayane nữa. Chúng con đi đây ạ.”

“Aa, bảo trọng nhé.”

“Touya-san, xin hãy chăm sóc con gái ta nhé.”

Khi chúng tôi rời khỏi nhà cha mẹ Yae ở Oedo để bắt đầu cuộc hành trình một lần nữa Nanae-san cúi đầu thật thấp. Không biết phải nói gì để đáp lại, tôi cũng cúi chào tương tự. Gần đó, Shigetaro-san và Ayane-san cười chúng tôi.

“Lần tới, chúng ta nên dành thời gian để hiểu nhau hơn. Tôi sẽ mời anh đến nhà mình ở Belfast.”

“Ta mong chờ lắm đó.”

Tôi bắt tay Shigetaro-san và mở [Cánh cửa thần kỳ] tới phế tích. Chúng tôi vừa vẫy chào gia đình Yae vừa bước qua cánh cổng ánh sáng để bước ra một bãi biển đầy cát. Một bờ cát trắng trải rộng từ biển ngút tầm mắt mọi người. Ở đằng xa có thể thấy một khu rừng nhỏ và một tảng đá, nhưng chẳng còn gì khác cả.

Nhìn vào tấm bản đồ, dường như đây là một hòn đảo nhỏ hoàn toàn bị bỏ hoang. Mà dù nói là hoang, nhưng nếu bạn bơi thêm 200m thì sẽ tới được đất liền.

Mặt trời lấp lánh trên biển xanh ngọc bích, những tia sáng rực rỡ nhảy múa trên mặt nước. Với bờ cát trắng tinh khiết thế này, chắc chắn sẽ có san hô và những con sò nhỏ cũng mang màu trắng nằm rải rác khắp nơi.

“Uwaaaa, đẹp quá-”

Khi Yumina đang dạo quanh trên bãi biển trắng tinh, biển khơi trải rộng trước mặt đã lôi cuốn ánh nhìn của em ấy. Kohaku đăng nhăn nhó bước đi bên cạnh trong khi chú gấu Teddy thì đang nô đùa quanh đó. Thực sự chuyện gì đang diễn ra với [Lập trình] của nó vậy? Chủ nhân của nó thì mở ra chiếc lọng màu đen từ một nơi thần bí nào đó và tao nhã đi dạo trên bãi biển đầy cát.

“Cũng lâu rồi ta mới được ra biển nhỉ.”

“Đúng thế Onee-chan à.”

Cặp song sinh cũng đang bước dọc theo bờ cát trắng trong khi cảm nhận làn gió biển thổi đến. Sau đó Yae theo họ, giữa chừng em ấy làm rơi đôi dép và chạy trên cát bằng chân trần.

“Nóng! Nóng! Nóng quáaaaa!”

Tất nhiên là nóng rồi. Suy cho cùng thì trời đang nắng mà. Ban ngày vẫn còn dài lắm, mặt trời chói lọi đang lơ lửng trên bầu trời xanh. Nếu so sánh với nó thì bờ cát quả là hỏa ngục.

Nhảy một điệu kỳ lạ, em ấy liên tục chuyển từ chân này sang chân khác trong khi chạy thẳng ra biển để thoát khỏi cái nóng.

Đây là một nơi mà mọi người sẽ gọi là khu nghỉ dưỡng phương nam hoàn hảo, chắc chắn chẳng ai muốn khảo sát phế tích cả. Nhắc mới nhớ, Omohue-san nói rằng nó nằm ở [dưới đáy biển]. Lẽ nào đó thực sự là phế tích chìm sao? Tôi tìm kiếm [Phế tích] trên bản đồ và nó tìm được rồi. Thật á? Chúng quả thực nằm dưới đáy biển. Dường như cách bờ khoảng 100m, nhưng tôi chẳng thấy gì cả … Tôi phải lặn xuống mới nhìn được sao?

“Rin. Cô có thể sử dụng phép thuật nào để xuống nước không?”

“Có những phép sử dụng để thực hiện hành động trên mặt nước nhưng ta chắc chắn đã nghe về vài phép thuật vô tính có thể sử dụng dưới nước, nhưng ta cảm thấy không hứng thú lắm nên đã quên rồi.

Đó là phần quan trọng nhất rồi…

Tạm thời, tôi có nên lặn xuống và xem thử phế tích không nhỉ? Nếu có một bộ đồ bơi thì tôi sẽ thay ngay nhưng ở thế giới này làm gì tồn tại những thứ như vậy. Mặc bộ đồ lót đi bơi cũng hơi ngượng rồi.

Elsie, Lindesy, Yae, và Yumina đều đi chân trần dọc theo rìa bãi biển và đùa nghịch với sóng. Khi sóng nổi lên và bắn tung tóe, họ nô đùa xung quanh và tận hưởng chúng.

“Thật lạnh và sảng khoái. Nếu có một bộ đồ tắm thì mình có thể bơi rồi.”

“……Chờ đã. Um? Đồ tắm?”

Tôi đơ ra trước lời nói của Elsie. Tôi đã tin rằng ở thế giới này không hề có thứ như vậy.

“….? Anh có thể tới của hiệu và mua mà, em nghĩ thế. Em nghe được rằng dạo gần đây trong thành phố có bán vài loại khác nhau đấy.”

Lindsey trả lời câu hỏi của tôi. Hiểu rồi… Chúng xuất hiện một cách bình thường huh, đồ tắm ấy?

“Đã tới biển rồi thì chúng ta không thể không tận hưởng được.”

Nếu liên quan đến quần áo, thì chắc hẳn ở đó sẽ có, chúng tôi dịch chuyển tới cửa hàng của Zanack ở Leaflet. Đã rất lâu rồi mới gặp lại nhau, chúng tôi vội vã nói về mục đích khi đến đây, dường như thời tiết sẽ sớm chuyển nóng và ông ta đã nhập về một lượng đồ tắm rất lớn. Đúng lúc lắm ấy!

Mặc dù không hề có một bãi biển nào gần đây, tôi lên tiếng đặt nghi vấn về nhu cầu đồ tắm nhưng dường như họ bơi tại sông và nếu di chuyển khoảng nửa ngày thì sẽ tới được một cái hồ. Có vẻ những nhà giàu còn sở hữu cả bể bơi nữa.

Lúc này các cô gái đi tới và lựa đồ tắm cho mình sau đó trở về nhà một lát. Vì trông ai cũng có vẻ đang rất vui, nên sẽ buồn lắm nếu họ bị loại ra.

“Bãi biển?”

“Uwaa~ tuyệt thế ~”

“Cecil-neesan, biển là gì ạ?”

Khi trở về nhà, tôi nói chuyện này cho ba cô hầu gái. Tôi không nghĩ rằng mọi người sẽ phản đối đâu, nên Lapis-san, Cecil-san và Rene bước qua “Cánh cửa thần kỳ” để tới cửa hàng của Zanack.

Sau đó tôi đến nhà bếp và mời Clair-san cũng như Julio-san từ khu vườn qua bãi biển luôn. Thực sự tôi không thể để căn nhà không được phòng vệ được, nên dẫn theo Tom và Huck là bất khả thi rồi huh? Tôi phải tặng họ vài thứ tuyệt vời mới được. Lyme-san không có ý định bơi nên tôi đưa ông ấy tới thẳng nhà của Công tước Orutorinde. Tôi biết rằng nếu không mời thì họ sẽ om sòm ngay.

“Biển Ishen sao!? Tuyệt! Đi nào!”

“Cha ơi! Con mới là người được mời cơ mà!”

Như tôi đã nói đấy, đất nước này nhiều thời gian rảnh vậy cơ à? Tại sao Công tước là người sốt sắng lên đường nhất vậy…? Người vợ Ellen-san của ông ta phá lên cười khi thấy chồng mình nô đùa vui vẻ. Lúc này, với gia đình Công tước và cả Reimu-san, tôi mở [Cánh cửa thần kỳ] tới cửa hàng của Zanack-san và đột nhiên Công tước nói một điều hoàn toàn bất ngờ.

“Hãy mời cả hoàng huynh và họ nữa chứ.”

“Hohou, biển Ishen ư? Chú Al ấy thực sự ân cần đấy, phải không nào?”

“Em nghĩ anh sẽ muốn hưởng chút gió biển sau một khoảng thời gian dài như vậy đấy.”

“Việc chính sự thoải mái đến vậy sao ạ?”

Hoàng đế bệ hạ và Hoàng hậu Yueru đang rất vui vẻ.

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2016/12/Z8LD19B.jpg [/images/images/image-25.jpeg]

“Lịch trình cho chiều nay vừa trở nên rất thoáng. Đằng nào thì ta đã tính đến chuyện vời Al tới để làm vài ván Shogi rồi. Nên không có vấn đề gì đâu.”

Tôi tự hỏi chọn thời điểm thế này là tốt hay tệ nữa đây. Vì cặp đôi này trưng diện trang phục quá ư nổi bật nên tôi đã khuyên họ chuyển sang quần áo thông thường. Nếu Zanack-san nhìn thấy chiếc vương miện ấy trên đầu nhà vua thì chắc hẳn ông ta sẽ ngã quỵ mất. Tôi ghé qua chỗ Tể tướng Leon để xem xét vấn đề bổ nhiệm một vài vệ binh hộ tống nhưng ông ấy nói rằng sẽ đích thân đi. Thật sao? (ông đánh giá thấp sức mạnh của biển rồi)

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Bệ hạ không đưa ta theo trong kỳ nghỉ chứ!? Ta cũng sẽ tận hưởng hết mình trong khoảng thời gian ấy!”

Ông ta vừa lớn tiếng nói vừa đập vào lưng tôi. Đã bảo là thốn lắm rồi mà!

Nhân đây, tôi đã mời Charlotte-san, nhưng khi biết rằng Rin cũng đi thì cô ấy lại từ chối. Quan hệ giữa hai người tệ vậy ư….? Sau khi đã thay sang những bộ đồ trông bình thường hơn (mặc dù vẫn khá mắc đối với tôi), tôi đưa Nhà vua và cả nhóm quay trở lại cửa hàng của Zanack với [Cánh cửa thần kỳ]. Ou, cũng có tương đối người huh. Huh? Tại sao Mika-san ở quán [Ngân Nguyệt] và Aeru-san ở quán [Phụ huynh] lại xuất hiện tại đây?

“Đã lâu không gặp-. Mọi người vẫn khỏe chứ?”

“Chúng em được Elsie-chan mời tới. Cậu ấy nói rằng “Bọn mình chuẩn bị ra biển đấy nên các cậu cũng nên ghé qua đi”.”

Elsie mời họ à? Ổn thôi. Những ai đã có đồ tắm đều được đưa tới bãi biển. Thực sự rất phiền phức nên tôi cố định [Cánh cửa thần kỳ] để nó giữ nguyên trạng thái mở.

Trên bãi biển, từ [Lưu trữ], tôi mang ra vài đoạn dây sắt và sử dụng [Chế tác] tạo ra những chiếc ống và dựng nên một cái lều đơn giản để họ có thể thay đồ. Khu cho nữ thì rất rộng, trong khi bên nam thì nhỏ. Các cô gái ngay lập tức vào trong để thay đồ và Elsie xua tôi ra ngoài. Đừng đối xử với anh như một con cún chứ.

Sau đó, tôi có nên tạo ra vài chiếc ghế bãi biển và dù để thư giãn không nhỉ? Và tôi đã chế ra một thứ giống như lọng che nắng khá bự. Rốt cuộc thì say nóng là rất khủng khiếp đấy. Tôi nghĩ mình cũng có thể tạo ra vài chiếc phao cứu sinh cũng như một quả bóng trò chơi trên biển từ cao su? Mọi người lần lượt bước ra bãi biển sau khi đã thay đồ xong. Đông thật đấy….

Um, tôi, Elsie, Lindsey, Yae, Yumina, Rin, Lapis-san, Cecil-san, Rene, Clare-san, Julio-san, Lyme-san, Công tước, Ellen-san, Suu, Reimu-san, Nhà vua, Hoàng hậu Yuela, Tể tướng Leon, cũng như Mika-san và Aeru-san. (cộng 2) … 21 người. Và 1/3 trong nhóm là hoàng tộc. Còn 1/3 trong nhóm nam là “ấy”. Giờ thì, mọi người đều đã mua được cho mình đồ tắm và có mặt tại đây … nên hãy đóng [Cánh cửa thần kỳ] lại nào … Ê, tôi chưa mua cho mình mà …?

Tôi lựa ra một chiếc quần sóoc điều chỉnh được có màu đen. Không phải bằng nylon hay polyester à? Nhìn giống quá … Chất liệu này rất tốt, thêm vào đó chúng vô cùng thích hợp cho bơi lội. Tôi nghe Zanack-san nói rằng sợi vải được làm từ kén của một loài côn trùng với tên gọi Thủy điệp. Dường như chúng cũng được sử dụng trong những chiếc ô đắt tiền nữa.

Tôi cảm tạ Zanack-san và trở về phòng khách nhà mình ở Belfast và cố định điểm kết nối cho [Cánh cửa thần kỳ]. Sẽ tồi tệ lắm nếu họ không thể sử dụng phòng tắm. Cả đồ ăn nữa, có lẽ chúng tôi nên mở tiệc BBQ nhỉ? Tôi chuẩn bị than để nướng và một chiếc đĩa sắt để sử dụng sau này. Trong nhà kho chắc hẳn sẽ còn vài thứ như thịt và rau. Tôi cũng muốn thêm vài thức uống nữa. Tôi có nên sử dụng băng pháp và tạo ra chút đá để ướp lạnh nước ép hoa quả không nhỉ? Sau đó … huh? …

Từ khoảng một lúc trước đây, dường như chỉ mình tôi cáng đáng mọi công việc, chắc hẳn tôi chỉ tưởng tượng thôi. Đúng là tôi chỉ tưởng tượng rằng chỉ mỗi mình đang làm việc phải không? (không phải lặp lại đâu nhé). Tại sao, tôi phải vui chơi nhiều nhất có thể!

Chờ đã? Tại sao lúc đầu chúng ta lại đến đây vậy?

CHƯƠNG 62 : BÃI BIỂN THIÊN ĐƯỜNG VÀ PHẾ TÍCH DƯỚI LÒNG ĐẠI DƯƠNG

Lúc này, sau khi thay sang bộ đồ tắm, tôi thực hiện vài bài khởi động trên bãi biển. Đấy là tôi nói vậy thôi, nhưng vì không biết tập bài gì cho tốt nên tôi làm tương tự như môn thể dục mềm dẻo qua radio. (https://en.wikipedia.org/wiki/Radio_calisthenics)

Hướng mặt ra biển, 1 2 3, 1 2 3, trong lúc đang làm như vậy, đột nhiên tôi nghe thấy một giọng nói từ phía sau.

“Anh đang nhảy điệu gì thế?”

Khi quay lại thì tôi thấy một Elsie đã thay sang bộ đồ tắm đứng đó. Đằng sau cô chị còn có cả Lindsey.

Cả hai đều mặc bikini đồng bộ có cùng viền trắng ở phía dưới, nhưng phần trên lại đối lập nhau, của Elsie là màu đỏ còn Lindsey là lam. Chiếc quần dưới hông được cố định với các dải buộc ở hai bên.

Nhìn vàoLindsey, tôi thấy em ấy có vẻ ngượng ngùng, ở phía trên em ấy mặc một chiếc áo khoác lam phớt hơi dài. Chẳng cần phải nói, phong cách của cả hai em ấy đều rất tuyệt, thực lòng mà nói, tôi cảm thấy bối rối không biết nên nhìn vào đâu. Thế nhưng tôi khẳng định rằng của cô em hơi bự hơi một chút.

[Edit: Ae hiểu rồi đấy]

“Không phải một điệu nhảy đâu, em biết đấy, mà là bài tập khởi động. Ngay lập tức bước xuống biển, nếu chân bị chuột rút thì sẽ kinh khủng lắm đấy, đồng ý không?”

“Em hiểu rồi, mà, mấy thứ ấy cứ để sau đã.”

Việc này không theo cách như thế đâu, em biết chứ hả. Trước ánh nhìn của tôi, Elsie nhẹ nhàng xoay hông và mắt cá, giãn dây chằng ở chân, lặp đi lặp lại và bắt đầu tiến ra biển.

“Oh, Elsie-dono là người đầu tiên tới sao degozaru. Vậy, mình cũng sẽ làm vậy thôi…”

Yae tiến đến đầy bất ngờ và cười một cách đầy vui vẻ. Cô ấy đang mặc một bộ bikini màu tím nhạt với phần cổ và hai bên được buộc bằng dây. Tôi bí mật mang trong thâm tâm rằng mình đã nghĩ đến những thứ như sarashi và fundoshi màu đỏ. Nếu cân nhắc chuyện này cho kỹ càng, thì quả thực đó quả thực là điều không thể vì hình dạng của nó là một bộ đồ lót.

[Edit: Nói ngắn gọn thì Sarashi là vải buộc trước ngực bởi samurai và phụ nữ, lần lượt là để “có thêm tí giáp” và “ép vếu”. Còn Fundoshi hiểu nôm na là khố, dành cho cả đàn ông và phụ nữ. Xem Tvtrope để biết thêm chi tiết]

Nhưng khi nhìn lại mới thấy, bự thật. Bởi vì chúng luôn được ép lại bởi sarashi, nên sự khác biệt giữa lúc bình thường và hiện tại làm tôi bối rối.Không hề để tâm tới tôi và những suy nghĩ của mình, Yae cũng bắt đầu chạy hướng ra phía biển.

“Lindsey không đi bơi sao?”

“Ah, vì em không giỏi khoản đó nên em sẽ nghỉ ngơi tại chỗ râm thôi.”

Lindsey nói vậy và bắt đầu tiến tới chiếc lọng che nắng. Nn, vì Lindsey cảm thấy cơ thể không được khỏe mạnh nên em ấy muốn thật cẩn trọng không bị say nóng.

“Touya!”

“Touya-anchan!”

Ah, lần này là ojou-san bé nhỏ và những người khác xuất hiện.

Suu diện bộ đồ một mảnh màu vàng được trang trí với diềm xếp nếp rung rinh trên ngực, Rene mặc bộ đồ một mảnh màu đỏ với họa tiết chấm trắng và một thứ giống như váy xếp gắn bên hông. Đơn giản là rất dễ thương. Em có thể khiến một người bạn đồng hành cảm thấy dễ chịu mà không hề bối rối. Suu đang mang một chiếc phao bơi còn Rene thì cầm quả bóng trò chơi.

“Hãy đảm bảo đừng đi quá xa bờ nhé. Ở đây nước nông nhưng cẩn thận kẻo bị tách khỏi mọi người.”

“Em hiểu rồi. Được thôi ạ -ja. Đi nào Rene!”

“Vâng, Suu-neechan.”

Suu kéo tay Rene và bắt đầu chạy tới phần đất bồi ở biển. Đáng ngạc nhiên là hai em ấy đốirất tốt với nhau. Nhìn Rene, vì em ấy nhỏ nên có cảm tưởng rằng Suu đang hành động như một người chị.

“Họ thân thiết với nhau thật, phải không nào ~”

“Uwaa!?”

Tôi lùi lại theo phản xạ do giọng nói đột ngột cất lên của Cecil-san. Hãy làm ơn và ngừng trò áp sát từ sau lưng một cách lén lút đi! Đây hẳn là bệnh nghề nghiệp rồi!

Cecil-san mặc bộ bikini xanh lục bảo, bên hông quấn chiếc váy pareo cùng màu. Trang phục đó trên đồ tắm bình thường sẽ chẳng có chỗ nào nguy hiểm hay bất cứ gì khác cả.

Chỉ là, kích thước thì vượt xa cả Yae đang bơi trước mắt tôi. Tôi nghĩ rằng cặp trước đã bự rồi, nhưng vượt qua mức <khủng bố>, thì chẳng phải là <bùng nổ> sao. Quả đúng như mong đợi từ một người lớn tuổi, vẻ quyến rũ trưởng thành đã tràn trề.

“Suu-sama~, Rene-chan~. Chị cũng muốn nhập bọn nữa ~”

Trước mắt tôi, Cecil-san bắt đầu chạy. …… tayuntayun…. tayuntayun. Vì chuyện này rất quan trọng, nên tôi phải nhắc đến hai lần.

“Nếu bự như vậy thì thực sự có nổi không nhỉ …”

“Cái gì sẽ nổi cơ?”

“Hiyaaaaaaa!?”

Đứng đằng sau tôi là Lapis-san với khuôn mặt băn khoăn. Lại nữa rồi, phải không thế! Chính vì thế tôi mới nói đừng có lén lút!

“Cái gì nổi ạ?”

“Fuee!? Ah, aah, phao bơi ấy! Nó thực sự bắt đầu nổi lềnh bềnh rồi đúng chứ!?”

“…. Dường như ổn cả đấy.”

“Yeah, đúng thế!”

Lapis-san nhìn chăm chăm vào Suu và những người khác vui đùa trên bãi biển, cô ấy mặc một chiếc áo ống xanh hải quân và đồ tắm dạng quần ngắn. Vì lý do nào đó mà cô ấy đang cầm trên tay một chiếc khay bạc.

“Đó là gì thế?”

“Tạm thời, tôi không trong giờ làm việc. Đây là thức uống cho phu nhân.”

Theo hướng nhìn của Lapis-san, Hoàng hậu-sama và nữ công tước đang (đeo) lọng che nắng ở phía dưới, thư giãn trên chiếc ghế bãi biển. Lapis-san đặt lên chiếc bàn ở giữa hai người những thứ cô ấy đang cầm mà tôi cho rằng là thức uống nhiệt đới.

“Nhưng dù thế thì Lapis-san vẫn có thể đi chơi mà.”

“Vì tôi và Cecil sẽ thay phiên nhau để tận hưởng cuộc vui, nên đừng quá lo lắng.”

Lapis-san vừa mỉm cười vừa bước về phía [Cánh cửa thần kỳ] kết nối với căn dinh thự. Quả là hình mẫu của một hầu nữ phải không. Đúng như những gì mong đợi từ một thành viên trực thuộc hội hầu nữ. N?

Khi tôi nghĩ rằng có âm thanh gì đó rất ồn ào, thì Hoàng đế Bệ hạ đã nhảy xuống biển từ vách đá!? Nè, ngài ổn chứ!? Ah, ngài ấy đã ngoi lên và đang nổi trên mặt nước. Dường như đằng đó khá sâu nhỉ. Tiếp sau đó, ngài Công tước và Tể tướng Leon cũng nhảy theo. Và rồi, tất cả mọi người mở một cuộc thi bơi, mấy ông già này đang làm gì vậy không biết. Tôi nghĩ tâm trạng họ lên cao quá rồi.

“Touya-san.”

Trong khi tôi vẫn còn đang đơ người vì Nhà vua và những đồng đảng thì Yumina xuất hiện. Bộ bikini trắng dễ thương của em ấy cực kỳ hợp với diềm xếp nếp ở lưng và ngực. Em ấy tiến tới và xoay một vòng rồi hướng mắt nhìn tôi.

“Anh nghĩ sao ạ?”

“Hợp với em lắm đấy. Dễ thương thật.”

“Ehehe. Cảm ơn anh.”

Nếu là Yumina, thì những lời lẽ tán dương tuôn ra rất trôi chảy, tôi tự hỏiliệu có phải do mình nghĩ rằng em ấy vẫn là trẻ con hay không nữa. Chắc chắn tôi chưa cảm thấy xốn xang như với những cô gái khác. Vẫn còn một chặng đường nữa cho tới khi Yumina có thể đánh cắp trái tim tôi.

“Touya-san, ta cùng nhau bơi ở kia nhé?”

Yumina ôm chặt cánh tay tôi. Ờ thì, được tiếp xúc thì rất, nhưng. Không rõ là chủ ý hay vô thức, nhưng cách đánh giá của tôi đang bị ảnh hưởng. Tôi không hề nhận thấy nhưng, hành động đúng như tuổi của mình đi, bản thân nó đang phát triển mà, phải không…

Vô tình ngượng ngùng vì cảm giác mềm mại, tôi trở nên bối rối. Không phải là vẫn còn chút thời gian còn lại trước khi tôi có thể bị đánh cắp trái tim đâu, không hề, các bạn biết chứ! Tình hình đã nguy hiểm lắm rồi.

“Ya, tạm thời, chúng ta phải khảo sát phế tích lịch sử nữa. Khi nào kết thúc, em sẽ đi cùng anh đấy, biết không.”

Yumina nhẹ nhàng bộc lộ sự kiềm chế và lời hứa đã được xác lập. Em ấy dường như cũng hơi mếch lòng nhưng có vẻ vẫn thấu hiểu phần nào.

“Vậy, khi mọi chuyện kết thúc, xin hãy vui lòng đi cùng em nhé.”

Yumina vừa nói vừa mỉm cười, rời khỏi đó và bắt đầu chạy trên bãi cát về phía Suu cùng những người khác.

Thật nguy hiểm. Lớp phòng thủ của tôi đang ở trong tình trạng rất ngặt nghèo. Không, không phải là điều gì khó chịu đâu, nhưng… có chứ nhỉ?

Yumina rất dễ thương. Về chuyện đó thì tôi hoàn toàn chắc chắn. Nếu xét về chuyện thích hay không thích, thì tôi thích em ấy. Tuy nhiên, tôi chưa hiểu rõ rằng liệu đây có phải là niềm hứng thú của tình yêu hay không nữa.

Nn, giả sử như một người mà Yumina thích xuất hiện và hai người họ lấy nhau, thì … Are? Không hiểu sao … Thật khó chịu.

Điều đó khiến tôi buồn lòng. Không hiểu sao tôi cảm thấy chuyện đó không hề đúng … Hẳn đây là ghen tỵ, tôi đoán thế. Không, tôi không biết chắc các bạn gọi người với lai lịch đáng ngờ có thể giao phó một đứa con quan trọng cho gã nào đó mà hắn coi như em gái là gì, bản năng của người cha, tôi nghĩ vậy. Có thể lắm.

“Ta tự hỏi, tại sao cậu lại trưng ra bộ mặt khó đăm đăm thế?”

Quay lại phía sau, tôi thấy Rin đang đứng đó trong bộ bikini màu đen trưởng thành được trang trí với những dây buộc trắng và không rõ vì sao đang giương cao một chiếc lọng che nắng màu đen. Mặc dù nếu như không muốn bị cháy nắng, thì thay trang phục thành bộ đồ tắm cũng đâu có sao, tôi nghĩ vậy đấy, nhưng tôi lại có cảm giác rằng mình sẽ thất bại nếu can thiệp vào quá sâu. Thế nhưng, tại sao một người cơ thể trẻ con kia lại mặc bộ đồ tắm dưới hôngrất táo bạo với hai bên được buộc với dải dây này?

Một con gấu nhồi bông mặc bộ đồ tắm với viền trắng và đỏ như thời Taisho đang khởi động.

“Không thể nào, Pola cũng bơi à?”

Đúng đấy boy-ya! Pola dường như nói như vậy và tự vỗ ngực. Nó sẽ ổn chứ? Rin quay sang tôi và khinh khỉnh khịt mũi.

“[Bảo vệ] đâu chỉ được áp dụng để trưng bày. Vì ngay cả chống nước cũng được kích hoạt rồi.”

[Bảo vệ] thật tuyệt quá đi. Sau này, tôi cũng sẽ dùng lên con smartphone cho coi. Ah, Kohaku hiện đang nghỉ ngơi trong chiếc lều để hành lý với chiếc smartphone nằm ở đó.

“Vậy thì, để bắt đầu tôi sẽ lặn xuống nước vậy.”

Tôi bắt đầu đi bộ, hướng về phía biển, Pola cũng đang tập tễnh theo sau tôi. Thực sự nó sẽ ổ…

Pola tiến xuống biển và bị sóng đánh ngã nhào và đẩy lùi về phía sau, lăn về bãi biển. Nó đứng dậy, lại cố gắng chạy ra phía biển. Và một lần nữa bị sóng đẩy lùi, lăn về bãi biển … Một vòng lặp vô hạn chăng?

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2016/02/13227406_130379597368898_5219575622312398318_o.jpg [/images/images/image-26.jpeg]

Lúc này, tôi cứ để nó một mình đã và bắt đầu hướng ra phía biển rộng mở. Chẳng mấy chốc, chân tôi đã không thể chạm xuống đáy và tôi bắt đầu tiến lên với kiểu bơi ếch.

Nếu tôi không lầm thì nó ở khoảng xung quanh chỗ này. Tôi hít một hơi sâu và lặn ngay lập tức.

Nước biển trong vắt khiến tôi nhìn mọi thứ bên dưới rất rõ ràng.

Quả thực rất giống một phế tích lịch sử. Những thứ trông giống như vòng đá của rất nhiều nhóm cự thạch xếp thành hàng, ở trung tâm là một công trình nhỏ, tương tự một ngôi đền. Lặn sâu hơn nữa và hé mắt nhìn qua lối vào của công trình, tôi thấy những bậc thang dẫn xuống tầng hầm.

Phía trước rất tối tăm, tôi không nhận thấy gì hết nhưng theo tôi cầu thang ấy không dài lắm. Lúc này, vì đã hết không khí, tôi trở lên mặt biển phía trên.

Puhaa, hít thêm oxy, tôi lặn xuống một lần nữa. Lần này, tôi lập tức tìm đến cầu thang đá nhưng dọc đường mọi chuyện trở nên rất khó khăn, và tôi quay lại. Thật bất khả thi! Đơn thuần chẳng có cách nào mà giữ được một hơi cả. Với tôi, một phút đã là giới hạn rồi.

Tôi nghĩ có thứ gì đó dưới bậc cầu thang ấy. Tôi muốn đảm bảo, nhưng tại điểm này là giới hạn rồi. Tôi không thể thu lại được gì nhiều nhưng vì chẳng làm gì thêm được nữa nên tôi quyết định trở về.

Quay lại bãi biển đầy cát, Pola vẫn đang chạm trán với con sóng, nó nói [Không xong chuyện dễ vậy đâu…] và trông như thể đang quẹt đi vết máu bằng tay (dĩ nhiên là không hề có rồi).

Tôi báo cho Rin về những gì mình thấy và nằm xuống bãi biển đầy cát.

“Nằm sâu dưới đáy đại dương, đúng không… Chúng ta làm gì bây giờ nhỉ… Chắc ta không còn lựa chọn nào khác ngoài mang theo Marion rồi nhỉ.”

“Marion?”

“Thủy tộc trưởng, cậu biết đấy. Bạn của ta. Nếu là nó thì sẽ ổn thôi, vì nó có thể hoạt động dưới nước mà, nhưng … Nhóc đó không xuất hiện trước mọi người…”

Rin khoanh tay suy nghĩ.

Nếu là thủy tộc thì đâu nhất thiết phải là nhóc đó, tôi nghĩ vậy, nhưng không xuất hiện trước mọi người, nói thế nào nhỉ, không can thiệp nhiều với người trên cạn, dường như là chính sách của thủy tộc, mà có vẻ đem theo người khác cũng rất khó.

“Nếu vậy thì thật tốt khi ta đã xoay xở hợp tác được trong việc lập quốc Misumido. Đó là nghệ thuật đàm phán của ta đấy. Làm bạn với nhau hơn trăm năm rồi, việc đọc được cách suy nghĩ của nó cũng chẳng khó khăn gì.”

Một trăm năm … Câu chuyện của Rin mang tầm quá vĩ mô khiến tôi không hiểu cho lắm.

“Mà, hôm nay dừng ở đó thôi. Sẽ tuyệt lắm nếu sau này cậu ghé qua chơi. Nếu còn chiếm cậu làm của riêng thêm chút nào nữa thì mọi người sẽ giận ta mất.”

Rin vừa nói vừa bỏ đi về hướng của Pola. Mọi người à?

Và mùi thịt nướng thơm lừng đột ngột từ đâu bay tới. Tôi đứng dậy nhìn theo hướng gió. Ở đằng đó, trước chiếc đĩa sắt bự chảng, Mika-san trong bộ bikini cam và Clair-san trong bộ bikini tương tự có viền đen trắng cùng mặc tạp dề đang sôi nổi phô bày kỹ năng của mình. Vì cả hai đều là đầu bếp, nên họ đã trở thành bạn của nhau.

Kế bên là Aeru-san trong bộ đồ một mảnh có họa tiết hoa đang đưa cho Lindsey chiếc bình kim loại đựng đá. Kem phải không. Món tráng miệng sau bữa ăn nhỉ?

Liên tục ra vào [Cánh cửa thần kỳ] nối với căn biệt thự, chồng của Clair-san, Julio-san đang mang thực phẩm đến. Như thường lệ, anh ấy đội một chiếc mũ rơm.

Để giúp đỡ họ một tay, tôi bắt đầu tiến về phía mọi người, nhưng tôi nhìn những nhân vật trên đường mình đi bằng ánh mắt khinh bỉ.

“Mấy người đang làm gì thế?”

Có hai người mặc váy đen dài với găng tay trắng dù trong thời tiết nóng nực này và đang nhìn vào kính opera.

“Chúng tôi đang trông chừng Suu-sama.”

“Tương tự như Công chúa-sama ấy ạ.”

Không thể nào, đây là bảo vệ thái quá rồi còn gì? Anh em nhà này bị gì vậy? Chủ của Reimu-san và Công tước còn chủ của Lyme-san là tôi. An nguy của chúng tôi thì lại chẳng được đếm xỉa.

Maa, dù có nói thế thì tôi cũng chẳng làm được gì nên tôi bỏ mặc họ và bắt đầu bước đi để thỏa cơn đói bụng. Đói quá đi mà.

CHƯƠNG 63 : HUYỀN VŨ VÀ VÔ HẠN TUẦN HOÀN

“Giờ thì, mình nên làm gì đây?”

Vì hôm qua chúng tôi đã vui đùa quá nhiều nên hôm nay sẽ bắt tay vào điều tra phế tích… Đó là những gì tôi muốn nói nhưng thực sự tôi chẳng hề có tí ý tưởng nào để thực hiện từ đây.

“Thứ gì đó giúp mình thở dưới nước … Hoặc dùng phép thuật hay gì đó giữ dòng nước tránh xa.”

“Vây quanh chu vi của phế tích với…”

Elsie đưa ra ý tưởng như vậy, nhưng cần phải hút bao nhiêu mới đủ nếu dùng cách đó.

“Ano .. em có ý kiến, nhưng…”

Lindsey lo lắng giơ tay và lên tiếng. Oh, thật lạ đấy. Một Lindsey thường thụ động lại cố gắng mở lời. Không còn nghi ngờ gì nữa, em ấy đã nảy ra ý tưởng tuyệt vời.

“Sao cơ? Sao cơ? Nếu có sáng kiến gì thì cứ nói đi nào.”

“Không, không hẳn là một sáng kiến, nhưng. Bằng cách sử dụng [Viễn Giác] của Touya-san, hay là ta cố gắng mở rộng phạm vi của tầm nhìn và…”

“…”

… Chính là cách này. Kuu, tại sao mình không nghĩ ra nhỉ? Ngu ngốc thật chẳng tốt tí nào. Sau khi ra dấu ‘like’ cho Lindsey, tôi kích hoạt [Viễn Giác]. Tầm nhìn được mở rộng về phía biển, từ lối vào của phế tích tiến sâu hơn đến bên trong.

“Anh thấy gì không?”

“…Tối quá, anh chẳng nhận ra gì hết…”

“Anh đang làm cái quái gì vậy!”

Bị Elsie vặn lại, tôi vội vã kích hoạt [Ánh sáng]. Tôi nghĩ nếu một trái quang cầu tiến xuống nước thì sẽ biến mất ngay, nhưng hóa ra lại không phải. Thì, suy cho cùng nó không phải Hỏa thuộc tính mà.

Chẳng mấy chốc, trên phạm vi tầm nhìn được mở rộng, mọi thứ trở nên sáng bừng. Tôi di chuyển tầm nhìn cùng với trái quang ầu tiến đến phía cầu thang.

Sau khi tiến xuống được một lúc, một sảnh đường rộng lớn xuất hiện. Ở trung tâm là một sân khấu với ma pháp trận được vẽ tay, vây quanh là những thứ tương tự như sáu trụ xếp thành hàng. Được khắc trên mỗi trụ là những viên đá phép thuật màu đỏ, lam, nâu, lục, vàng và tím. Sáu thuộc tính, gồm cả vô tính, đang sáng rực.

Ngoài thứ này ra thì chẳng còn gì đặc biệt tại đây cả. Không có rương báu hay những vật tương tự. Dấu vết như các câu khắc cũng không thấy. Vậy, chỉ có thế thôi sao …?

Trở về tầm nhìn bình thường, tôi truyền đạt lại những gì mình thấy cho Rin. Tiên Tộc Trưởng khoanh tay suy nghĩ, nhưng chẳng bao lâu sau lại lên tiếng.

“Rất có khả năng đó là một trận đồ chuyển giao.”

“Trận đồ chuyển giao?”

“Có lẽ, bằng cách kích hoạt 6 thuộc tính, ma pháp trận ở trung tâm sẽ kết nối tới đâu đó, cậu biết đấy. Hệt như [Cánh cửa thần kỳ] vậy.”

Fumu. Vậy đó là một thiết bị chuyển giao, sử dụng để di chuyển à. Có lẽ, ở thời xa xưa, khi mực nước chưa dâng tới đây, nó được sử dụng khá thường xuyên. Khi thời gian trôi đi, nó bị chìm dần xuống nước, không ai còn có thể sử dụng nó được nữa, tôi nghĩ vậy.

“Ta muốn kích hoạt được nó bằng một cách nào đó, nhưng … nếu không thể tới được thì cũng đành chấp nhận vậy. Rốt cuộc thì ta chẳng sở hữu phép thuật thuộc bất cứ thuộc tính nào giúp ta thở dưới nước cả.”

“Chủ nhân.”

Mặc cho Rin đã ngừng suy tư và nói như vậy, Kohaku gọi tôi khi đang nằm trong vòng tay của Yumina.

“Gì vậy, Kohaku?”

“Thao túng được nước, ta chợt nhớ tới một kẻ có thể giải quyết vấn đề của Chủ nhân.”

Rời khỏi bãi biển đầy cát, Rin dùng phép thuật vẽ ra một đại ma pháp trận trên mặt đất nằm gần một khu vực lởm chởm những đá.

“Người biết đấy, thông thường trong phép thuật triệu hồi thì không thể gọi ra được một đồng hành cụ thể đâu?”

“Ta sẽ kết hợp tâm năng của mình với sức mạnh phép thuật của Chủ nhân. Khi triệu hồi trong tình trạng này, mấy tay đó chắc chắn sẽ phản ứng, và ta nghĩ sẽ đáp lại việc triệu hồi.”

Kohaku né tránh những lời nói của Rin rất nuột nà. Dường như bạn có thể triệu hồi theo cách đó. Thật là một mánh khóe lừa lọc.

“Dù thế thì, để triệu hồi ra [Huyền Vũ] … Dù nhóc đó có là [Bạch Hổ] đi chăng nữa, vẫn không thể nào tin nổi. Chưa nói gì đến chuyện triệu hồi một đồng hành khác.”

“Ôi, ôi, sẽ chẳng tác dụng gì nếu chị lo lắng những chuyện thế này với Touya-dono đâu degozaruyo.”

Yae dỗ dành một Rin lại đang càu nhàu, và họ rời đi khỏi ma pháp trận.

“Ta nghĩ chúng ta có thể thực hiện triệu hồi, nhưng lại không biết mấy tay đó sẽ đòi hỏi điều kiện giao ước như thế nào. Tính khí chúng không hoang dã nhưng lại hơi kỳ quặc…”

“Nói xem nào, suốt từ nãy đến giờ, ông cứ gọi là [mấy tay đó]. Chẳng phải chỉ có một thôi à?”

“Người đang nói gì vậy, chúng là hai [Huyền Vũ] mà. Maa, nếu cố gắng triệu hồi chúng thì người sẽ hiểu thôi.”

Maa, hóa ra là như vậy nữa à. Lúc này, tôi sẽ thử làm xem sao. Đứng trước ma pháp trận, tôi bắt đầu luyện sức mạnh phép thuật hệ ám. Giữa ma pháp trận, một làn sương dày đặcbắt đầu trôi đi, và nhanh chóng tối dần. Ở hướng kia, Kohaku đang đứng kế bên bắt đầu kết hợp sức mạnh phép thuật của tôi với làn sương. Chính xác hơn, đó chính là tâm năng của Kohaku, nhưng tôi chẳng quan tâm tới tiểu tiết đâu.

“Oh, kẻ thống trị mùa đông và nguyên tố nước, phía bắc và núi cao. Hãy trả lời ta. Đáp lại lời yêu cầu của ta, xuất hiện đi.”

Từ màn sương dày đặc, đột ngột một nguồn sức mạnh phéo thuật khổng lồ xuất hiện. Không, cả tâm năng nữa. Tương tự như lần đó với Kohaku, tôi cảm nhận được một làn sóng như điện của sức mạnh phép thuật.

Sau khi làn sương tan đi, một con rùa khổng lồ xuất hiện ở đó. Kích cỡ khoảng tầm 4m. Một con rùa cạn. Nó có đúng 4 chi. Thế nhưng, dù gọi là một con rùa, nhưng chính xác hơn đó là một con ma quy. Nó rất giống quái vật, như những gì tôi thấy tại rạp chiếu phim, với động cơ phản lực mọc ra từ chiếc mai và được dùng để bay trên không. Ngoại trừ việc nó không có cái nanh nào hết.

Và rồi, ngoài con quái vật này ra, còn cả một con mãng xà đang uốn lượn xung quanh. Kích thước của nó cũng rất bự chảng. Nó trông giống như một con trăn Nam Mỹ với lớp vảy sáng bóng như ngọc trai đen và đồng tử hoàng kim. Đôi mắt ấy đang hướng về phía tôi vad Kohaku.

“Aara? Chẳng phải Bạch Hổ đó sao. Đã khá lâu rồi nhỉ. Vẫn khỏe chứ hả?”

“Lâu không gặp, Huyền Vũ (Genbu).”

“N, Mo … Coi nào, thiệt tình mà. Gọi mình là [Gen-chan] có sao đâu mà. Đừng lạnh lùng thế.”

Thật là vô tư. Có chuyện gì với con mãng xà này vậy? Anh bạn này nói một cách thân mật đáng ngạc nhiên. Thế nhưng không rõ vì sao, giọng của nó lại rất trơ trão. Cứ như chuyển giới vậy.

“Giờ thì, onii-san đó là…?”

“Chủ nhân của ta, Mochizuki Touya.”

“Cậu nói là Chủ nhân sao?”

Chúng sửng sốt nhìn về phía này. Ánh mắt đánh giá soi mói ấy hướng về tôi. Tôi đang tưởng tượng ra giọng nói nghiêm trang của một ossan hoặc jii-san bởi vẻ ngoài của nó, nhưng đáng ngạc nhiên thay, tôi lại nghe được một giọng nữ tính hơn. Có phần quỷ quyệt.

“Con người … này là chủ nhân … Cậu đã sa ngã ra sao vậy, Bạch Hổ?”

“Cứ nói điều người muốn. Ngắn gọn thì, quý ngài này cũng sẽ trở thành chủ nhân của ngươi.”

“Vô lý!”

Kohaku vẫn giữ vẻ ngầu và gạt đi lời khiêu khích của Rùa. Con Rùa nhìn tôi giận dữ còn ánh mắt của con Mãng Xà thì lại tò mò. Những thứ như vậy thật là rắc rối quá.

“Tốt lắm, kẻ tên Touya kia. Bọn ta sẽ bắt ngươi trải qua một bài thuốc thử để kiểm chứng xem liệu ngươi có xứng đáng lập giao ước với chúng ta hay không.”

“Được thôi, nhưng tôi phải làm gì?”

“Chiến đấu với chúng ta. Nếu đến hoàng hôn, ngươi có thể toàn vẹn mà chống đỡ được, chúng ta sẽ thừa nhận sức mạnh của ngươi mà lập giao ước. Tuy nhiên, nếu ngươi thoát ra khỏi ma pháp trận, đầu hàng, hoặc bất tỉnh, thì chẳng có hợp đồng nào hết.”

Nghĩa là tôi sẽ thắng nếu hạ được các người. Mấy vị nghĩ rằng mình không thể thua sao? Theo như Kohaku, sự tự tin to lớn của chúng đến từ kỹ năng phòng thủ thượng thừa.

“Vậy ra, nếu đến hoàng hôn mà tôi vẫn có thể đứng được thì mọi chuyện sẽ ổn đúng không?”

“Chuẩn xác. Né tránh cũng được. Nếu ngươi có thể tiếp tục né tránh tới khi hoàng hôn, thì đúng.”

Con Rùa vừa cười vừa đáp, nghe như đang mỉa mai tôi vậy. Ah, giờ thì tôi cảm thấy hơi bị xúc phạm rồi đấy. Kích thước của ma pháp trận có đường kính xấp xỉ 20m. Không quá nhiều khoảng trống để liên tục né tránh. Lúc này mới chưa đến buổi trưa, nên hoàng hôn vẫn còn 6~7 tiếng nữa, phải không nhỉ? Thời gian để có thể né tránh liên tục cũng bị giới hạn chứ. Maa, tôi đoán rằng phe kia cũng đang nhằm vào đó. Xin lỗi, nhưng tôi không xài cách đó đâu.

“Tôi hiểu rồi. Vậy thì cùng bắt đầu nhé?”

“To, Touya-san, liệu anh sẽ ổn chứ ạ?”

Tôi tự hỏi có phải liệu rằng Yumina đang lo lắng cho tôi không. Em ấy vừa ngước nhìn lên tôi, vừa bật ra một giọng nói dường như khá lo lắng. Thật tốt bụng quá. Tôi nhẹ nhàng xoa mái tóc vàng kim của em ấy để vỗ về. Không cần phải lo lắng đâu.

“Ổn mà. Maa, anh nghĩ, mình có thể sẽ tìm được cách xoay xở.”

Tôi rời đi sau khi nói câu ấy và bước vào ma pháp trận. Con Rùa vẫn còn đang cười, nhưng thôi, cứ làm như nó muốn cũng chẳng sao.

“Nhà ngươi bình tĩnh đến ngạc nhiên đấy, phải không?”

“Ta nghĩ mình phải ngợi khen ngươi vì sự can đảm này. Vậy tới đây nào!”

Con Rùa rống lên ‘gogaaaa!’ để ra hiệu bắt đầu trận chiến. Rốt cuộc thì anh bạn này QUẢ THỰC là một con quái vật.

Maa, phần thắng sẽ thuộc về kẻ hành động trước.

“[Trượt]”

“Fugyaa!?” x2

Con Mãng xà và Rùa ngã thịch xuống, khiến mặt đất rung chuyển. Với cơ thể to lớn ấy, sẽ chẳng có sát thương đáng kể nào đâu.

Trong khi [Trượt] vẫn đang còn hiệu lực, tôi rút ra một viên đạn từ chiếc túi sau trên hông và bắt đầu yểm phép thuật lên.

[Cường hóa: Trượt]

Lúc này, tôi kích hoạt thêm phép thuật khác và tạo nên một cơ chế cho viên đạn.

[Chương trình Bắt đầu / Điều kiện Kích hoạt : Tác dụng Trượt kết thúc

Kích hoạt Phép thuật : [Trượt]

Điều kiện Ngừng : Người niệm Hủy bỏ

Chương trình Kết thúc]

Ổn rồi. Thế này thì mọi sắp xếp đã hoàn tất.

“Kuu!”

Tôi hướng viên đạn hoàn tất xuống mặt đất phía dưới chân con Rùa đang cố gắng đứng dây.

“Ugyaa!” x2

Swish! Và một lần nữa, con Rùa lại ngã xuống gây nên cơn địa chấn. Mỗi lần cố gắng đứng dậy, nó lại trượt chân, một âm thanh vĩ đại vang vọng và khiến mặt đất xung quanh rung chuyển.

“Ngươi … Ngươi là ác quỷ sao?”

Rin dường như rất shock và hướng ánh mắt khinh bỉ về phía tôi. Dưới chân cô ấy là Kohaku vừa cười vừa lăn lộn dưới đất như điên. Có vẻ như đã chạm đúng vấn đề rồi. Ngay cả Pola cũng tương tự. Thực sự thì [Lập trình] cho phép bạn thực hiện bao nhiêu điều vậy. Đó là kết tinh 200 năm phải không?

“Khi hiệu lực của [Trượt] kết thúc, một phép [Trượt] khác lại được kích hoạt. Khi phép [Trượt] ấy kết thúc thì lại có một phép [Trượt] khác. Một vòng xoay vĩnh viễn phải không nào? Nếu nguồn sức mạnh phép thuật bị cắt thì vòng tuần hoàn sẽ chấm dứt.”

Thực ra ngày hôm qua khi nhìn Pola nhào lộn trên bãi biển, tôi đã nảy ra một ý tưởng và hóa ra nó thực tuyệt diệu. Và do tỷ lệ hồi phục phép thuật lớn hơn tỷ lệ tiêu thụ, nên chẳng có vấn đề gì hết.

“Giờ thì việc còn lại chỉ là đợi ở đây tới hoàng hôn thôi. Nếu anh không nhầm thì chúng ta có mang theo bento, đúng không Lindsey?”

“Ah, vâng. Em có đem chúng đi, nhưng…”

Lindsey ổn không vậy? Em ấy thể hiện vẻ mạt ấy và nhìn vào con [Huyền Vũ] vẫn đang tiếp tục ngã nhào. Anh không hề vi phạm luật lệ nào hết mà, em biết đấy.

“Nói thế nào nhỉ…? Em cảm thấy hơi đáng thương degozaru..”

“Touya, được ở cạnh anh một thời gian, em cũng đã hiểu tương đối về anh, nhưng thực sự anh cần học cách … đọc tâm trạng đấy.”

Không rõ vì sao mà cuộc trò chuyện này lại khá nặng nề. Nhưng trận đấu là trận đấy, không hề có luật nào bị vi phạm, và nếu có thể thắng một cách an toàn thì đó là tối ưu, tôi nghĩ vậy.

“Uguuu!”

Thịch!

Sau khi mở hộp bento, tôi nhét đầy miệng mình với món sandwich chế biến đặc biệt của Clair-san. Ngon tuyệt. Thịt giăm bông và phô mai là xịn nhất.

“Fugyaa!” x2

Swish!

Salad rau củ cũng tuyệt vời thật. Nước sốt cũng rất xuất sắc.

“Fugyuru!” x2

Bốp!

“Mo … Tôi ước rằng mặt đất đừng rung chuyển nữa.”

“(Anh) tệ quá đi!” x5

Thế á?

CHƯƠNG 64 : MA TRẬN DỊCH CHUYỂN VÀ VƯỜN TRỜI

『Đừng…đùa với ta…đồ khốn, goraaaaaa!!』

Con rắn đen kêu rên ầm ĩ trong khi lăn lộn lung tung. Giọng của hắn nghe khác với lúc trước. Tôi nghĩ rằng, có lẽ hắn là một Okama?(TL: hình như là loại đàn ông thích mặc đồ nữ thì phải, not trap)

Từ cái cái miệng bị nứt của con rắn, một viên đạn nước bắn ra. Hắn tạo ra nó trong lúc ngã xuống nên nó hoàn toàn bay lệch hướng và bắn vào rào chắn của ma trận ma thuật.

Thật nguy hiểm. Những người khác đều an toàn ở ngoài cái ma trận này nhưng sẽ rất tệ nếu tôi bị trúng, nhỉ? Ngắm bắn chỉ bằng khoảng khắc ngắn ngủi trong lúc trượt trên trời, lần này đến lượt con rùa há miệng.

“Ăn kẹo này đi con.”

Nhưng tia nước nén lại trông như tia la-ze. Ừ thì, nó cũng đi lệch nốt. Có phải nó cũng tương tự đòn [Thuỷ trảm] của Lindsey không nhỉ? Thật rắc rối.

Trong trường hợp nếu bạn di chuyển dù chỉ là 1mm thì sẽ khiến bạn bị trượt đi, bạn sẽ không bao giờ có thể đứng vững được. Điều này sẽ khiến việc ngắm bắn gặp khó khăn, nhưng vẫn có khả năng tôi bị trúng đạn.

“Hết nước rồi, cho chúng mày vồ ếch vài lần nữa vậy.”

“Hở???”

Tôi lại lấy hai viên đạn từ trong túi ra, yểm phép lên rồi nạp vào súng, nhưng lần này tôi bắn thẳng vào con rắn và rùa chứ không phải mặt đất.

“Neaaaaaauuuuu!?”

“Unyaeaaaaaaaaa!?”

Cả hai tên ấy tiếp tục trượt còn kinh hơn lúc nãy, khiến cho tụi nó không thể sử dụng tấn công tầm xa. Xoay vòng vòng như thể bị vứt vào trong máy giặt,bọn chúng cứ quay quay và lên xuống, lên xuống đều đều.

“Này, cậu đã làm gì với chúng vậy!?”

“Hm?Tôi chỉ tặng chúng một cái phép gia tốc thôi.”

“ÁC QUỶ!!!!” x4

Ma pháp không thuộc tính [Gia tốc]. Đây là một ma pháp làm tăng tốc cho ma pháp sư nhưng nó cũng có thể dùng cho người khác. Tôi cũng có thể ểm lên rào chắn để tạo ra hiệu ứng cho một khu vực nhưng tôi quyết định để mặc nó,chỉ lúc này… Uhm, tại sao mấy người nhìn tôi như thế?

Ngoại trừ Kohaku, người đang cười lăn cười bò ra, những người đều cười rất cứng ngắc… có lẽ tôi đã làm hơi quá… có lẽ thôi.

“Uaaa… Uoeeu… Q-Quay quay, cả thế giới đều quay quay…”

“D-Dừng lại đi… việc này thật khó chịu… tôi không muốn nữa đâu…”

Tôi đã làm quá đà rổi nhể. Con rắn đen đã ngất trong khi mắt trợn trừng và con rùa thì cứ khóc lóc nãy giờ.

“Aa, xin lỗi xin lỗi. Tôi đã làm hơi quá. Cho nên, xin lỗi nhé.”

Tôi có thể cảm nhận được những cái nhìn đầy đau đớn ở sau lưng mình. Tôi hủy phép [Trượt chân] khi Huyền Vũ chấp nhận đầu hàng và đồng ý đi liên lạc nhưng tôi đã phải vật lộn với việc xoa dịu cho mấy cô gái sau đó.

“Aa,thật đúng là một kinh nghiệm đau đớn… Hỡi vị chủ nhân được Bạch Hổ công nhận, chúng ta cũng đồng ý…”

Trong khi thì thầm, con rắn vẫn còn đang ngơ ngác vì chóng mặt. Con rùa thì đã ngừng khóc lóc và nhìn về phía tôi đầy kiên quyết.Tôi xin lỗi một lần nữa trong khi vuốt ve đầu rùa. Con rùa nhắm mắt lại và hạ mình xuống.

“Mochizuki Touya-sama. Ngài là một người xứng đáng để trở thành chủ nhân của chúng ta. Xin hãy thành lập giao ước chủ-tớ với chúng thần.”

Nói vậy, cả hai đều cúi đầu mình xuống.

“Etto, Nếu không nhầm thì tôi phải đặt tên mới cho hai người?”

“Chính là như vậy.Xin hãy cho chúng tôi một cái tên thật đáng yêu. Goshujin-sama.”

“Đối với mấy tên này thì [Rắn] với [Rùa] là ổn rồi.”

“Khoan,gi cơ? Ngươi, câm miệng! Làm ơn đừng như vậy.”

Con rắn nhe răng hăm he Kohaku khi nghe cậu nói vậy. Này nó đang nhỏ a-xít kìa, là a-xít đó!!

Tôi cũng đang nghĩ là [Rắn] với [Rùa]. Thật nguy hiểm. Chắc là tên kiểu như Hebiko hay Kameko không xài được rồi, tôi đoán thế…(TL: Hebiko-rắn con, Kameko-rùa con)

Huyền Vũ… Hắc cùng Thủy.

“Vậy, tên là Kuroyou và Sango thì sao?”

“Kuroyou?” (TL: đá vỏ chai )

“Sango?” (TL: san hô)

Tên của Kohaku được đặt dựa trên đá quý,cho nên như vầy là hợp rồi. Những thứ đó làm ta liên tưởng đến màu đen và nước nữa.Rắn sẽ là [Kuroyou] còn rùa sẽ là [Sango] (TL: Cho những người đã quên thì Kohaku là ‘hổ phách’)

“Như thế nào?”

“Tôi sẽ nhân cái tên [Kuroyou] với tất cả lòng vinh hạnh.”

“Vậy, kẻ này từ nay cũng sẽ tự gọi mình là [Sango] với tất cả sự chân thành trong tim.”

Thật tốt là họ thích những cái tên đó. Ma thú triệu hồi đã có tên thì có thể rời khỏi ma trận.Sango chậm chạp đi ra khỏi vòng chắn ma pháp.

“Chờ đã Huyền Vũ… Không đúng, Sango. Chúng ta có thể duy trì hiện thân là nhờ năng lượng ma thuật của chủ nhân . Tuy nhiên, ngươi sẽ gây rắc rối cho ngài với hình dạng đó, mau đổi đi!”

“… Thật sao?”

“Bạch Hổ… Nếu tôi nhỏ như Kohaku-chan thì sẽ ổn thôi phải không? Như vậy thì… ne!”

Bùm một tiếng, Kuroyou và Sango biến nhỏ lại.

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2016/12/zrUV8tq.jpg [/images/images/image-27.jpeg]

Trên lưng con rùa có cái mai dài khoảng 30cm là một con rắn đen, chỉ lớn bằng một con rắn thường, đang cuộn mình. Họ trông rất bình thường, nhưng cả hai đều đang lơ lửng trên không.

“Hai người các ngươi bay được à?”

“Trong dạng này thì có nhưng không được nhanh lắm…”

Sango lững lờ bay trên không và nó thật sự không nhanh cho lắm. Gần như chỉ bằng với đi bộ. Tuy nhiên hình ảnh một con rùa biết bay vẫn rất phi thực tế.

Dù sao thì, với kích thức đó thì chúng tôi có thể mang họ theo.

“Hân hạnh được làm quen, Kuroyou , Sango.”

Tôi dịu dàng sờ đầu Kuroyou và Sango bằng ngón tay khi họ ở trên vai mình.

“Kuroyou này sẽ cho ngài thấy sự hữu dụng của mình.”

“Tôi,cũng,sẽ rất có ích, thưa ngài.”

Vậy tôi nên để hai người thể hiện sự hữu dụng ngay ?

“Liệu ngài có muốn chúng tôi làm cho ngài có thể thở dưới nước?”

“Cám ơn, có thể sao?”

“Không thành vấn đề. Nói về khả năng phòng thủ thì không ai hơn chúng tôi đâu.”

Dù cho là vậy, chuyện này vẫn nguy hiểm. Từ giờ chỉ mình tôi sẽ đi thử và kích hoạt tất cả đá ma thuật. Bởi vì bản thân tôi có thể kích hoạt mọi loại thuộc tính.Sau đó thì tôi sẽ dùng [Cánh cổng thần kỳ] để những người khác có thể tới.

“Nếu có gì xảy ra,cậu hãy lập tức dùng [Cánh cổng thần kỳ] để quay lại.”

Tôi đặt Kuroyou và Sango lên vai trong khi nghe lời dặn dò của Elsie, sau đó tôi thử nhảy vào biển trong khi còn mặc đồ. Ooh, nó thật sự không bị ướt chút nào. Trông như là có một vòng phép tách nước biển khỏi người tôi trong phạm vi 1cm. Đây là năng lực của họ sao?

Chậm rãi, tôi đi sâu vào lòng biển. Nước biển dần lên tới cổ tôi,rồi cuối cùng cả người tôi cũng ngập trong nước.

Tuy nhiên, hoàn toàn không khó thở, tôi có thể hít thở bình thường. Tôi còn không thấy khó chịu do áp suất nước nữa.

“Vậy thì, thứ này mạnh cỡ nào?”

“Nếu chỉ là tấn công vật lý thì cho dù là nhận 1 đòn từ rồng cũng không ăn thua nhưng nếu là phép thuật thì còn tùy vào năng lực của đối phương.”

Kuroyou vừa nói vừa lắc đầu.

“Kết giới của tụi này rất mạnh, nhưng nó cũng có giới hạn. Nếu một phép thuật được dùng để xóa bỏ kết giới thì tụi này cũng không có cách nào khác.”

Tôi lắng nghe lời giải thích của Kuroyou, người đang ở gần tai tôi.Ổn thôi, bạn không thể quá tham lam ,đúng chứ?

Tôi tiếp tục đi dưới đáy biển.Aree, tôi chợt nhận ra điều này, liệu còn có thể tự nổi lên không? Cơ thể tôi không lơ lửng nhưng nếu tôi quạt tay với đạp chân thì vẫn có thể.

Trong khi làm vậy, tôi thấy một đống đá lớn. Ở giữa đó là một công trình có bậc thang. Tôi dùng ma thuật để chiếu sáng và đi vào đó.

Tôi nhanh chóng đến đại sảnh lớn, nơi đặt ma trận pháp thuật. Sau đó tôi thấy sáu viên đá ma thuật vây quanh ma trận mà tôi thấy khi dùng [Viễn giác]

Tôi đến chỗ cái có viên đá màu đỏ và thử đưa năng lượng thuộc tính lửa vào viên đá đã được gắn.

Ngay khi tôi làm vậy, cây cột có viên đá sáng lờ mờ trong màu đỏ. Tôi nghĩ là nó đã được kích hoạt.

Tôi tiếp tục kích hoạt từng cái khác cũng với cách như vậy. Khi đã có năm cái được kích hoạt, tôi kích hoạt cái cuối cùng bằng năng lượng hệ nước và cái ma trận bắt đầu phát sáng trong im lặng.

“Vậy là đã kích hoạt được rồi,nhỉ?”

Tôi cẩn thận bước lên ma trận và… Chẳng có gì xảy ra hết. Are ?

Giờ sao đây? Cả sáu cái trụ đều đã sáng rồi mà, tất cả phải xong hết rồi chứ… Aa…

Có thể là, có lẽ thiếu năng lượng không thuộc tính.

Bây giờ nghĩ lại thì [Cánh cổng thần kỳ] cũng là không thuộc tính. Nếu ma trận dịch chuyển này cũng tương tự vậy thì…

Đứng giữa ma pháp trận, tôi thả ra năng lượng không thuộc tính. Một luồng sáng bừng rực rỡ lên từ ma trận, và tôi dịch chuyển từ đó.

Khi tôi chậm chạp mở mắt sau khi bị lóa, tôi thấy một khu vườn. Có chim ca, hoa nở khắp vườn, và một cái mương với đầy hoa.

Dưới chân tôi là một cái ma trận tương tự với cái ở đáy biển, nhưng không có viên đá ma thuật nào để kích hoạt. Có vẻ như chỉ có thể đi từ một bên.

“Chủ nhân… Chúng ta đang ở đâu?”

“Ai mà biết được?”

Sau khi đi ra khỏi ma trận, tôi nhìn quanh vườn và thấy một người đang tiến về phía mình. Đó là … một cô gái?

Dần dần, hình dáng đó càng rõ hơn. Khi tôi thấy rõ,tôi nhanh chóng chuyển hướng nhìn đi chỗ khác.

Mái tóc màu xanh ngọc bích ngắn được cắt tỉa tỉ mỉ,làn da trắng như sứ, một đôi mắt vàng. Đó là một thiếu nữ với khí chất bí ẩn. Tuổi cô ấy chắc chỉ ngang với nhóm Elsie, tôi đoán thế, thật tốt.

Một cái nơ hồng nhạt trên cái áo khoác đen không tay. Chiếc tất chân trắng cùng với đôi giày màu đen bóng. Qúa tuyệt vời rồi.

Tuyệt, quá tuyệtttt!

“Hân hạnh được gặp ngài, tôi là [Francesca]. Tôi là người vận hành hệ điều hành của [Babylon Sky Garden].”

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2016/12/3Txgjwj.jpg [/images/images/image-28.jpeg]

Vườn trời?Hệ thống điều hành? Tôi có rất nhiều thứ cần hỏi nhưng có một thứ quan trọng hết tôi cần hỏi ngay bây giờ!

“À… Thì…”

“Vâng. Có chuyện gì ạ?”

“Tại sao… cái kia… cô không mặc gì ở phía dưới…?”

Tôi đã chặn lại không nhìn, nhưng chỉ cần hơi lướt qua thôi cũng đủ rõ là cô ấy không mặc bất cứ váy hay quần gì cả.

Chỉ có một mẩu đồ trắng nhỏ ở đó, nhưng mà, đó là… Quần chíp của cổ đang lồ lộ ra kìa !!!

Tôi không hiểu gì cả. Cái khỉ gì thế này!?

…Nhưng mà, tôi xin cảm ơn!

CHƯƠNG 65 : NGƯỜI TƯƠNG THÍCH VÀ BABYLON

“Tại sao?…Tôi phải mặc nó?”

Cô gái tên Francesca nghiên đầu một cách dễ thương. Gì cơ, bộ có quy định nào đó cấm cô không được mặc váy hoặc quần sao!? Hãy gọi người chịu trách nhiệm ra đây! Vì tôi có lời khen ngợi dành cho người đó!

Tuy nhiên, tình huống này không tốt cho tinh thần của tôi. Tôi phải làm điều gì đó với việc này.

“Để xem nào… Francesca, đúng không?”

“Vâng. Xin hãy gọi tôi là Shizuka.”

Tôi đã nghĩ rằng biệt danh cho Francesca đúng ra phải là Fran, nhưng điều đó cũng không quan trọng nữa.

“Trước hết, cô có thể mặc cái gì đó vào giúp tôi không? Umm, tôi đang gặp rắc rối vì không biết phải nhìn vào đâu…”

“Nhưng, không phải là tôi có mặc pantsu?”

Cô có mặc nó! Nhưng nó không phải là điều mà tôi muốn nói!

Kuu… Bình tĩnh nào, bình tĩnh. Tôi nên nghĩ rằng đó là một cái đồ bơi. Là đồ bơi, nó là đồ bơi… *Nhìn*.

Nó không phải đồ bơi! Nó là pantsu! Đích thị là pantsu!

“Ngài vừa nhìn, phải không?”

“Xin lỗi!”

Tôi đã bị bắt quả tang rồi…

“Ờ thì, nếu ngài đã đi xa đến thế rồi thì tôi sẽ kiếm cái gì đó mặc vào.”

Chẳng biết từ đâu, Shizuka lấy ra một cái váy đen với vải xếp trắng và mặc nó vào. Nếu như cô đã có nó ngay từ đầu, hãy mặc nó vào!

“… Ngài sẽ không làm gì hết chứ?”

“Tôi sẽ không làm gì hết. Và vì tôi sẽ không làm gì, cho nên xin hãy mặc nó vào nhanh lên.”

“Ngài biết đấy, nếu chỉ là động chạm một chút thì cũng không thành vấn đề?”

“Tôi ổn! Mặc vào nhanh lên!”

(TL: black skirt with white frills: kiểu váy đen, ở dưới có cái váy gấp viền màu trắng lộ ra ấy. Edit gánh giúp em nhé, em không biết phải gọi là gì

Edit: Chắc kiểu váy maid?)

Tôi bắt đầu muốn khóc rồi đây. Cuối cùng thì tôi cũng có thể bình tĩnh lại, và vì Shizuka đã mặc váy vào nên giờ chúng tôi có thể bắt đầu nói chuyện. Dù vậy, tôi đã vô cùng kiệt sức.

“Tốt, tôi có rất nhiều thứ muốn hỏi, liệu điều đó có ổn không vậy?”

“Ngài cứ tự nhiên.”

“Nơi này là đâu?”

“Đây là Babylon [Sky Garden]. Một số người còn gọi nó là [Ocean Paradise].”

Khu vường trên mây? Nhìn xung quanh thì đúng thật đây là một khu vườn, nhưng nhìn nó giống một thảo cầm viên hơn.

Khi tôi nhìn lên, tôi có thể thấy cái mái vòm bằng kính ở trên cao. Đi theo Shizuka đến cuối khu vườn, tôi nhìn thấy một bức tường kính.

Đằng sau nó là biển mây trải dài. Không còn nhầm lẫn gì nữa. Nơi này thật sự đang lơ lững trên trời… Đây thậy sự là một khu vườn trên mây.

“Nơi này là sao đây? Mục đích của cơ sở này là gì?”

“Cái “khu vườn” này được xây dựng bởi tiến sĩ như một sở thích.”

“Tiến sĩ?”

“Tiến sĩ Regina Babylon. Người sáng tạo ra bọn tôi.”

Người sáng tạo? Nghe thật lạ khi đặt nó vào. Giống như cô ấy nói rằng mình được tạo ra… có thể nào!?

“Goshujin-sama. Người này không phải là con người. Tôi không thể cảm nhận được dòng chảy sinh mệnh.”

“Làm sao…!”

Sango đã xác nhận nó, nhưng cái cảm giác “Đúng như tôi nghĩ” và suy nghĩ “Không thể nào” vẫn đang mâu thuẫn trong tôi.

“Tôi là thiết bị điều khiển đầu cuối được tạo ra cho [Khu vườn] bởi tiến sĩ. Đã 5092 năm trôi qua kể từ đó.”

“Năm-…!!”

Dẫu cho tuổi của Rin là 612 (ý kiến cá nhân), cô ấy thậm chí còn lớn hơn Rin đến 4480 năm!

Hay đúng hơn, tôi nên nói, cô ấy là một người máy được đã được tạo ra từ rất lâu. Android… Hay trong trường hợp này, liệu có thể nào là gynoid? (TL: Người máy nữ???)

“Vậy thì, có phải Shizuka là một cỗ máy?”

“Tôi không hoàn toàn là một cổ máy. Cơ thể sống được dựng lên bằng phép thuật sử dụng lò nung ma thuật và những thứ tương tự, một sự kết hợp giữa hình thức sống ma thuật với máy móc… đó chính là tôi.”

Golem, Cyborg, Homunculus – những thứ đó có vẻ giống hơn, tôi nghĩ vậy. Nếu nhìn qua thì tôi chắc chắn rằng cô ấy chỉ có thể là con người. Dù tôi có nhìn cô ấy như thế nào đi nữa, cô ấy là một cô gái.

“… Tôi không thể có con, nhưng tôi có thể làm chuyện đó, ngài biết không?”

“Tôi không nghe thấy nó! Này, đừng kéo váy lên!”

(TL: black skirts and white frills ß nó đây nè!! :D)

Đứa nhóc này không được lập trình sự xấu hổ! Tiến sĩ, đồ ngốc!

“Nó vẫn chưa được sử dụng.”

“Như đã nói, tôi không nghe thấy gì cả!”

(TL: ý bé ấy nói là mình vẫn còn “zin” nhưng cách nói hơi ngộ…)

Trông có vẻ bất mãn, Shizuka hạ váy của cô ấy xuống. Tôi cảm thấy như tôi bằng cách nào đó đã hiểu được con người của vị tiến sĩ đã tạo cô ấy. Một kẻ bất thường.

“Cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ, chưa hiểu biết nhiều, phải không.”

Kuroyou, trong khi đang lắc đầu, nó lầm bầm trong khi nhìn vào Shizuka. Tôi cũng nghĩ như thế.

“Dẫu sao, để giữ cho nó vận hành suốt 5000 năm… Không chỉ Shizuka mà cả cái [Khu vườn trên mây] này cũng thế, vẫn chưa bị hư hỏng, nó không hỏng sao, chưa từng?”

“Cái [Khu vườn] này đã được cường hóa bởi phép thuật. Tôi đã vào chế độ ngủ đông vì lợi ích của việc bảo dưỡng trong suốt 5000 năm, và vẫn ở chế độ chờ trừ khi có trường hợp khẩn cấp xảy ra. Sự quản lý của [Khu vườn] được tiến hành tự động.”

… Chờ chút đã. Nếu giờ Shizuka đã vận hành, chẳng phải đây là một trường hợp khẩn cấp sao? Tôi hỏi Shizuka như thế, cô ấy gật đầu nhẹ.

“Nói về trường hợp khẩn cấp, đây chính là trường hợp khẩn cấp. Có một vị khách sau 4907 năm. Nhắc mới nhớ, tên của ngài là gì vậy?”

“Oh, Touya. Mochizuki Touya.”

“Touya-sama. Ngài được công nhận là đối tượng thích hợp như một người tương thích. Kể từ giờ, khung số 23, cả thể tên [Francesca], sẽ được chuyển nhượng cho ngài. Xin hãy chăm sóc tôi lâu dài.”

“Hả?”

(TL: Eng con bé dùng airframe… không biết có phải do end dịch thô hay không, edit gánh giúp em… :*

Edit: Xong)

Người tương thích là gì? Không, quan trọng hơn, chuyển nhượng gì cơ? Shisaka chỉ vào ma trận pháp thuật mà tôi đã dùng để đến đây và bắt đầu giải thích.

“Người bình thường không thể nào kích hoạt được ma trận phép thuật đó. Vì nó không thể được kích hoạt bởi nhiều nhiều. Nói theo cách khác, ma trận phép thuật đó chỉ có thể được kích hoạt bởi ai đó sỡ hữu tất cả thuộc tính phép thuật… Tương tự với đặc tính đặc biệt của giáo sư.”

Vị giáo sư tạo ra Shizuka hình như cũng sỡ hữu toàn bộ thuộc thính phép thuật giống tôi. Mà đó cũng đã là hơn 5000 năm trước. Ngay từ đầu, có vẻ như bạn không thể đến được đây trừ khi có đặc tính giống với giáo sư.

“Và giáo sư đã quyết định là sẽ giao phó lại bọn tôi cho người tương thích trước khi chết, người đi ra từ ma trận phép thuật đó. Kể từ đó đến nay đã là 4907 năm.”

“Vậy người tương thích, là người sỡ hữu toàn bộ thuộc tính phép thuật…”

“? Ngài sai rồi, biết không?”

“Eh? Tôi sai sao?”

Nó bị bác bỏ một cách thẳng thừng. Vậy sỡ hữu toàn bộ thuộc tính phép thuật không phải là điều kiện để trở thành người tương thích, phải không? Thế thì điều kiện để trở thành người tương thích là gì? Tôi tự hỏi.

“Vì Touya-sama đã bảo tôi phải che người lại khi nhìn thấy pantsu của tôi, do đó ngài là người tương thích.”

“Thật sao?! Cái kiểu tương thích gì vậy? Tôi không thể hiểu được!”

“Nó rất là quan trọng, ngài biết không? Nếu như Touya-sama bị bản tính chi phối và tấn công tôi, thì ngài sẽ bị ném thẳng xuống đất. Và bên cạnh đó, nếu pantsu của tôi vẫn ở nguyên hiện trạng như ban đầu thì ngài cũng sẽ không được công nhận là người tương thích và ngài sẽ bị yêu cầu trở lại mặt đất một cách lịch sự.”

(TL: Mặt đất ở đây là dưới kia chứ k phải đất ở trong vườn bay.”)

Eh, thật sao? Cái vụ khoe pantsu đó có tính quan trọng đến thế sao? Thật sự là cực kỳ đáng nghi.

“Chúng tôi và Babylon sẽ được giao phó cho ai đó có lòng nhân ái và biết quan tâm đến người khác, và tiến sĩ cũng chính là người đã nghĩ ra bài kiểm tra này.”

“Uh huh, vị tiến sĩ đó thật kỳ quặc.”

“Tôi không phủ nhận điều đó.”

Cô không phủ nhận nó. Như tôi nghĩ, kỳ quặc.

“Chúng tôi đã được dặn là quyết định sau cùng phụ thuộc vào ý kiến cá nhân của từng cá thể. Thay vì một gã đàn ông đào hoa, kẻ cực kỳ dịu dàng và có kinh nghiệm với phụ nữ, thì mẫu người lý tưởng nên là người có khả năng tự kiềm chế bản thân trong khi vẫn có hứng thú nhìn lén, một người trầm mặc và giả bộ như không có sở thích đó sẽ tốt hơn.”

Có vẻ như người tương thích được lựa chọn dựa trên những tiêu chuẩn đó… Hay đúng hơn, có vấn đề gì với người trầm mặc hả! Thật thô lỗ! Đừng đem sự an toàn ra đùa giỡn!

“Với điều đó, tôi đã trở thành tài sản của ngài. Xin hãy đối xử tốt với tôi kể từ bây giờ, Chủ nhân.”

“Ha…”

Tôi có cảm giác như vừa bị dính vào một rắc rối đáng sợ.Ngay cả khi vẫn chưa gặp qua giáo sư, một gương mặt giả dối đã hiện ra trong tâm trí tôi.

Trước mắt thì, tôi sẽ mang mọi người đến đây. Sẽ tốt hơn nếu như thảo luật triệt để truyện này với họ. Sau khi nói chuyện với Shizuka, tôi mở [Gate] ngay trên mặt đất.

“Khu vườn trên mây… phải rồi. Rất có khả năng đây chính là di sản từ Nền văn minh Paruteno cổ đại.”

Trong khi nhìn ngón xung quanh, Rin say đắm chìm đắm vào cảm xúc.

Nền văn minh cổ đại Paruteno. Một nên văn minh siêu nhiên đã tạo ra những phép thuật đa dạng, và công cụ, thứ đã tạo ra chúng, những cỗ vật.

Babylon cũng là một trong số những di sản được nền văn minh đó tạo ra, do đó, bản thân nó cũng chính là một cổ vật. Và nếu là như thế, Shizuka rất có thể cũng là một cổ vật.

Mọi người đang nhìn xung quanh khu vườn. Khi tôi hỏi Shizuka, cô ấy nói rằng Khu vườn bao gồm bốn Paruteno phân đoạn vòm… Đầu tiền, tôi không biết chính xác mức độ của một mái vòm Paruteno là bao nhiêu. Nhưng dù sao thì, nó chắc chắn là rất lớn.

Nơi đây có cả một khu vực trông giống như một thảo cầm viên, một đài phun nước, những tảng đá lót đường, các thảm hoa, ao nước và những thứ tương tự, đây là khu vườn mà bất cứ người làm vườn nào cũng ao ước.

Vì đây là một khu vườn mà bạn có thể trở nên thích thú khi dạo bước, tôi phần nào hiểu được lý do vì sao mà mọi người lại bị cuốn hút vào nó. Julio sẽ rất vui nếu anh ta nhìn thấy nó.

Tại một cái rạp che trong một góc của khu vườn, đó là nơi để nghĩ ngơi nằm kế một cái ao. Tôi, Rin và Shizuka đang thư giãn ở đây.

“Rồi thì, thứ mà Rin muốn có ở đây không?”

“Ai mà biết được. Tôi đã nghĩ rằng mình có thể sẽ tìm được một vài phép thuật cổ đại, nhưng bằng cách nào đó, tôi đã tìm thấy được một thứ thú vị hơn.”

Đúng là thế, nếu nói bản thân cái khu vườn Babylon này chính là kết tinh của nền phép thuật cổ đại thì cũng không hẳn là sai. Một Khu vườn trông có vẻ như không thể nào tồn tại được quá 5000 năm, nhưng hoa cỏ vẫn không úa tàn, còn có một màn chắn để trở nên vô hình trước kẻ thù, tôi thật sự không biết rằng họ đã sự dụng loại phép thuật cổ đại nào, nhưng đó thật sự rất là phi thường.

Người được gọi là Regina Babylon, người tạo ra những thứ này, không còn nghi ngờ gì nữa là một thiên tài, tôi nghĩ thế.

Tuy nhiên, cô ta là một kẻ biến thái, người đã ép buộc đứa trẻ do chính tay mình tạo ra để lộ pantsu chỉ để làm rõ nhân cách của tôi.

“Shizuka, khu vườn này có còn thứ gì khác không?”

“Không, không còn gì khác. Đây chỉ là một khu vườn tư nhân, thứ chỉ trôi nổi trên bầu trời-gozaimasu, khác với những nơi khác. Ở đây không có kho báu, không có vũ khí. Chỉ là một khu vườn đáng yêu trôi nổi trên không trung-gozaimasu.”

“Tôi phản đối, có thể nói rằng bản thân nơi này chính là kho báu rồi.”

“Cảm ơn-gozaimasu. Tuy nhiên, ngài đã là chủ nhân của Babylon “Khu vườn trên mây” rồi-gozaimasu.”

Gì cơ? Ý của cô là sao?

“Tôi là người quản lý và điều khiển Babylon này-gozaimasu. Và tôi là vật sỡ hữu của Chủ nhân. Babylon của tôi cũng chính là của Chủ nhân.”

“… … Là thế sao?”

“Đúng vậy-gozaimasu. Đó chính là của hồi môn-gozaimasu.”

Của hồi môn như thế là quá lớn. Bên cạnh đó, tôi không có ý định sẽ nhận dâu. Bản thân nó sẽ gây ra rất nhiều phiền toán không mong muốn.

“Này, Shizuka. Có một vài thứ mà tôi vẫn còn băng khoăng. Trước đó cô đã nói ‘Đây chỉ là một khu vườn tư nhân, thứ chỉ trôi nổi trên bầu trời, “khác với những nơi khác” ’. Ý của cô là gì khi nói như vậy?”

Rin hướng một ánh nhìn sắc bén về phía Shizuka. Nhắc mới nhớ… Trong cái “khác với những nơi khác”, cái “những nơi khác” nghĩa là gì?

“Ý mà tôi muốn nói đó là Babylon trôi nổi trên không trung và phân tán ra rất nhiều khu vực khác. Ngoài [Khu vườn] mà tôi quản lý, nó còn đó [Phòng thí nghiệm], [Xưởng máy bay], và [Thư viện] được điều khiển bởi những người chị em của tôi. Nó được biết đến với tên gọi chung là [Babylon].”

…Gì cơ?

(TL: giờ hiểu hồi nảy con bé nói 4 phân vòm Paruteno là gì rồi đó, kiểu như 4 cái này là 4 cái vòm tách ra, khi ghép lại sẽ ra kích thước chung của babylon là 4 Paruteno dome… =”=)

(TL: do lời thoại của Shizuka ban đầu k có –degozaimasu, nên giờ nhờ edit gánh nhoa :”> )

CHƯƠNG 66 : CÁI HÔN NỐI LIỀN VỚI CÁI HÔN

“Hay nói cách khác, hòn đảo lơ lửng trên trời được gọi là [Babylon] đó được xây dựng từ hơn 5000 năm trước bởi người tạo ra cậu, Giáo sư Regina Babylon. Và bây giờ nó đang trôi dạt đâu đó trên bầu trời của thế giới này sau khi bị bỏ đi?”

“Chính là như thế đó-gozaimasu.”

Rin hỏi Shisuka để kiểm tra lại. Có quá nhiều thứ mới lạ và tôi phải mất kha khá thời gian để hiểu. Những người đang dạo chơi trong vườn cũng tụ tập lại trong túp lều và lắng nghe câu truyện Shisuka kể.

“Nếu một thứ như thế lơ lửng trên trời thì nó sớm đã gây ra cả mớ lộn xộn rồi.”

Elsie đưa ra một ý kiến hoàn toàn hợp lý.

“Babylon không thể bị người ngoài nhìn thấy bởi vì nó có một hàng rào ma thuật vây quanh nó. Nhờ thế mà gần như không thể nào xác định được sự tồn tại của nó từ dưới mặt đất.”

Ra là như vậy. Các vị giáo sư thiên tài (dâm dê) từ thời xa xưa, sử dụng tự do các ma thuật cổ đại để làm Babylon có thể hoàn hảo lẩn trốn. Cách duy nhất để tìm ra nó là đi xuyên qua hệ thống dịch chuyển. Tuy nhiên để sử dụng nó ta phải giống như giáo sư có được mọi thuộc tính.

“Vậy thì, có tất cả bảo nhiêu hòn đảo lơ lửng kiểu vậy trên toàn thế giới-degozaru?”

“Tính luôn cả [Khu vườn], chúng ta có [Thư viện], [Phòng nghiên cứu], [Nhà xe],[Pháo đài],[Thành Lũy],[Công xưởng],[Phòng luyện kim], và [Nhà kho]. Ngày trước thì có tổng cộng 9 cái, nhưng tôi cũng không biết là hiện giờ còn lại được bao nhiêu nữa.”

Có đến chín cái ở trên trời? Không, có lẽ là ít hơn, trên toàn thế giới? Có vẻ nếu nói về kích cỡ thì [Khu vườn] là lớn nhất. Vị giáo sư đó thật sự rất ấn tượng… cho dù mụ ta có là một kẻ biến thái đi chăng nữa.

“Đối với tôi thì [Thư viện] có vẻ rất hấp dẫn. Nó có lẽ sẽ chứa đầy những thông tin về dân cư thời cổ…”

Rin đang có một nụ cười đầy háo hức nhưng tôi vẫn rất quan ngại việc đó. Đấy là thư viện của giáo sư ĐÓ. Chẳng phải việc nó chứa đầy sách “cấm” sẽ chính xác hơn sao? Thật đáng nghi ngờ. Hơn nữa cái [Nhà kho] và giống vậy… sẽ rất tệ nếu chúng cũng chất đầy đồ “cấm”.

(Edit: Đi ko cậu trans, cậu với anh chia đôi của báu)

“Vậy còn việc liên lạc với các hòn đảo khác? Cậu có thể không?”

Lindsey thận trọng hỏi Shisuka. Cô vẫn còn sợ những người lạ … ừ thì, mặc dù người kia cũng không phải [nhân loại].

Hiển nhiên là nếu có những người như Shisuka, những người tương tự như các máy chủ của bộ điều khiển, chuyện liên lạc với họ sẽ rất nhanh chóng.

“Thật không may là liên kết với các chị em khác hiện tại đã bị cắt đứt. Vì cấp độ của rào cản bị đặt ở mức quá cao, không một ma thuật trao đổi nào có thể thực hiện. Và trừ phi chủ nhân đồng ý, điều đó sẽ không được cho phép.”

“Liên kết…? Hơn nữa, chủ nhân là gì ?”

Yumina nghiên đầu hỏi Shisuka. Cô ấy không hiểu liên kết và những từ kia? Trong khi nếu là những danh từ chính xác như [thủy tinh(glass)] và [dao(knife)], từ ngữ tiếng Anh có thể được hiểu ở một mức nào đó trong một buổi giao tiếp thường lệ. Liệu có phải là những từ ngữ của máy móc không được phổ biến ở thế giới này?

“Link nghĩa là [Mối liên kết,Sự kết nối]. Master có nghĩa [Phu quân đại nhân kính yêu]”

“Đừng có dạy họ những thứ sai lầm như thế. Master nghĩa là [Chủ nhân] hoặc [Ông chủ], đúng chứ?”

Kẻ này… dịch từ [Chủ nhân] = [Phu quân đại nhân kính yêu] để làm một giải thích thuận lợi. Mặc dù là một đứa trẻ robot (không hẳn là), cô ta đùa giỡn quá nhiều. Đây cũng đều là lỗi của giáo sư Regina Babylon. Điều này làm tôi nhớ đến, Regina là một phụ nữ nhỉ? Một kiểu mà bạn không muốn làm quen cho lắm…

“…Anh có ý gì khi nói Chủ nhân?”

Lindsey híp mắt và yêu cầu một lời giải thích. Khoan đã, tại sao tôi lại bị chỉ trích?

“Sau khi quần chíp của tôi bị Touya-sama nhìn thấy. tôi đã quyết định sẽ dâng hêt cho anh ấy cả trái tim và thân xác. Do đó, anh ấy trở thành chủ nhân, phu quân đại nhân của tôi.”

(TL: ở đây hơi có vấn đề về master và goshujin đều là chủ nhân nhưng goshujin-sama cũng là cách gọi cho ông chồng :v )

“Âyyyyyyy!! Lời giải thích này vẫn chưa đủ!!”

Trong giây lát, không khí bị đông lại. Ngoại trừ Rin và Kohaku, Sango và Kuroyou, ánh mắt của mọi người đều đổ về phía tôi, nhưng tôi không hề cảm thấy chút ấm áp nào trong đó.

Lindsey đứng trước tôi, người đang ngồi trên ghế, và nhìn xuống tôi trong khi đang khoanh tay. Đôi mắt ẻm đang toả ra những tia sáng lạnh lẽo. Ể, ai zị? Cô này là ai zị? Cô bé Lindsey dè dặt và ngoan ngoãn của tôi đâu?

“…Touya-san.”

“V-vâng?”

“Seiza”

Lindsey-sama đã nổi giận. Bởi vì cô ấy thường rất yên tĩnh, sự bùng nổ mạnh mẽ lúc này làm cho việc từ chối cô trở nên khó khăn hơn so với bất cứ ai. Tôi quyết định ngoan ngoãn vâng lời và ngồi lên đất.

“… Mặc dù đã thấy của bọn em trước đấy, anh lại làm điều đó lần nữa. Bộ anh thích quần chíp tới như vậy à?”

“Không, việc trước đó chỉ là tai nạn, nó hoàn toàn rõ ràng là, hoặc anh phải nói …”

“… và lần này là cố ý, phải chứ?”

Không, không, lần này cũng không phải cố ý nốt,anh nghĩ là không có cách nào để tránh cả. Nó tự hiện ra thôi. Ể, vậy chỉ anh là người có lỗi?

“Chuyện gì thế, anh vẫn không thỏa mãn với thân hình trong đồ bơi của bọn em? Anh đã thấy rõ chúng, phải không?”

“Không, cái đó…”

“Em cũng đã rất cố gắng và mặc một bộ hợp với bộ của của Onee-chan nhưng nó vẫn không đủ? Quả nhiên là vậy, đồ bơi và đồ lót là hai khái niệm khác nhau, có phải như vậy không?”

(Edit: mẹ, chứ còn gì nữa)

Này, thật điên rồ! Lindsey-san quay mặt đi chỗ khác và bắt đầu cằn nhằn? Ba người còn lại cũng lùi lại một chút, đúng không?

“Nếu theo hướng của cuộc nói chuyện này, liệu tôi có cần phải phô diễn quần lót của mình không?”

“Xin thứ lỗi nhưng phiền cô im lặng một lúc hộ.”

Trên mặt Rin nổi lên một nụ cười của ác quỷ và nhe rang cười toe toét.

Cô ta cực kỳ hưởng thụ cảnh này hử?

Tuy nhiên, tại sao tôi phải bị lên án như thế này?

“Cậu đang làm khuôn mặt khó hiểu việc tại sao cô gái ấy lại giận.”

Tôi giật mình trước lời nói của Rin như thể cô ấy đọc được suy nghĩ của tôi. Cô là siêu năng lực gia à? Hoặc đó là một ma thuật không thuộc tính? Làm ơn đưa nó cho tôi, please!!

“Hãy để điều này cho lúc sau. Nếu cô trách cứ cậu ta nhiều hơn, các cô cũng nên xác định vị trí của mình với cậu ấy. Ít nhất thì cũng phải ngang hàng với công chúa, phải chứ?”

(TL: Em hem hiểu j nhé :v)

(Edit: Đại loại thì công chúa là “vợ chính thống”, còn mấy nàng kia còn chưa còn là gấu cơ :v)

“… … Phải”

Lindsey gật đầu nhẹ và dừng lại khi nghe RIn nói…

? Chuyện gì thế? Elsie thì đang cười cay đắng và vỗ vai Lindsey. Tôi không hiểu lắm những mà, mình được cứu rồi nhỉ?

“Để giảm mức độ của rào chắn ngăn ngừa giao tiếp thì mệnh lệnh của Touya,người là chủ nhân, là điều cần thiết. Tuy nhiên, Touya chỉ là chủ nhân của [Vườn trời]. Trừ khi bên nhận cũng hạ thấp rào chắn và gửi lại một cái gì đó, họ không thể bị phát hiện”

“Điều đó giống như đã miêu tả”

Để quay lại chủ đề thảo luận cũ, Shisuka phản ứng lại trước lời của Rin.

Tôi cố gắng tìm kiếm [Babylon] trong ứng dụng bản đồ của chiếc smartphone, nhưng không hề có điểm nào. Kể cả [Khu vườn] chúng tôi đang đứng cũng không được đánh dấu. Tôi đoán là [Tìm kiếm] cũng bị ngăn cản.

“Trôi đi lâu như vậy mà cô cũng không gặp được ai?”

“Nó xảy ra hai lần. Vào 3,028 năm trước và 985 năm trước. Lần gặp đầu tiên là với [Thư viện], lần thứ 2 là với [Nhà kho]”

Giống như những gì Yumina đã đưa ra, một vài lần chạm mặt đã xảy ra. Nhưng kể cả vậy, bởi vì nó cách đây hàng ngàn năm… Bọn tôi hoàn toàn không định đợi cho một lần gặp gỡ lâu như thế.

“Xem ra, để tìm ra những [Babylon] khác, chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc xem xét hết mọi ma trận dịch chuyển”

Rin thở dài và cằn nhằn. Mọi người muốn nhìn thấy cảnh ấy? Cho tôi xin đi, tôi không có hứng đâu.

“Nhân tiện thì, cô có biết mấy cái ma trận khác ở đâu không?”

“Tôi không biết.Hơn nữa, tôi cũng không biết Chủ nhân và mọi người tới đây từ đâu. Nhân tiện, cái ma trận để dịch chuyển tới [Khu vườn] này ở đâu thế?”

“Trên vùng biển phía Nam Ishen”

“Ishen? Tôi không nhớ là có một vùng đất tên như vậy.”

Aah, ra là như vậy. 5000 năm trước Ishen vẫn chưa được tìm ra?

Dù sao thì, có vẻ như Shisuka cũng không biết vị trí các ma trận của các hòn đảo khác. Nói như vậy, không phải là sẽ rất khó khăn để tìm ra chúng?

Lần này thì nó ở trên biển, nhưng mà chẳng phải nó sẽ rất lạ nếu những cái khác vẫn giữ nguyên vẹn suốt 5000 năm sao, chúng sẽ không … Tuy nhiên vẫn có khả năng là một vài phần của các di tích vẫn còn đó.

“Đầu tiên thì… tại sao những di tích lại bị phân tán vậy-degozaru… Nếu chúng rải rác suốt cả thế giới, việc thu thập lại 1 chỗ là điều bất khả thi…”

“Tôi không rõ tại sao giáo sư lại phân cắt [Babylon]. Tôi không được nghe bất cứ điều gì về việc này”

Tôi đoán là có lý do cho việc phân chia chúng.Tôi không nghĩ là hành động đó chỉ để quậy cho vui.

Với suy nghĩ như vậy, sự đáng tin của giáo sư tiếp tục… tụt xuống. Tự ý nhìn một người đã khuất mà tôi chưa từng gặp mặt như kẻ lập dị thật là bất lịch sự, tôi nghĩ là vậy

“Và, Touya. Anh định làm gì với đứa bé này ?”

“Kể cả khi em hỏi anh làm gì thì…”

Nghe Elsie nói, toi cũng trở nên lo lắng. Cô ấy đã ở nơi này một mình suốt hơn 5000 năm. Mặc dù tôi cảm thấy cô ấy rất tội nghiệp nhưng…

“Shisuka, bây giờ cô muốn làm gì?”

“Tôi muốn ở cùng với chủ nhân. Từ sáng đến tối, dù tắm hay ngủ.”

Đột nhiên tôi cảm thấy lo ngại về việc này. Phớt lờ và vờ như chưa từng nghe nó không phải là một hành động chính xác … phải không? Dù sao thì, Lindsey-san lại bắt đầu nói thầm.

“Chờ đã… chẳng phải sẽ rất tệ nếu rời khỏi [Vườn] sao? Em nghĩ rằng sự vắng mặt của người quản lí có thể sẽ gây ra những rắc rối mà ta không đoán được.“

“Xin đừng lo lắng về việc ấy. Nếu có bất cứ điều gì xảy ra với [Khu Vườn], tôi sẽ lập tức nhận ra. Bên trong tôi có chức năng để dịch chuyển về lại [Vườn]. Bởi vì thế nên việc quản lí xin hãy cứ để [Vườn] tự điều chỉnh, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Ah, là như vậy đấy … Đã không còn lối thoát nào nữa. Tôi hoàn toàn không còn lựa chọn nào ngoài việc nhận cô ta cả.

“Về vấn đề liên quan đến [Khu Vườn], tôi muốn hoàn thành việc đăng ký làm chủ. Tôi đã hoàn thoàn thuộc về chủ nhân, nhưng [Vườn] cũng cần phải trở thành của chủ nhân.”

“Đăng ký? Cô muốn làm gì?”

“Xin thứ lỗi.”

Shisuka đến trước mặt tôi và rồi dùng hai tay của cô để nâng đầu tôi lên. Sau đó,cô nhấn môi mình xuống môi tôi một cách không do dự, như thể việc này chỉ là chuyện nhỏ chẳng đáng lo ngại.

“Hử!!??”

““““Aaaaaa──────!!!!”

Bốn tiếng la thất thanh của các cô gái vang lên. Nhưng Shisuka phớt lờ chúng, cùng với một nụ cười trên môi, cô ấy… đưa lưỡi ra và xuyên qua môi tôi. Nè nè nè nè! Chuyện quái gì đang xảy ra với cô thế? Tôi yêu cầu một sự giải thích cho việc này.

Không lâu sau khi môi tôi bị tách ra, tôi nhận ra là minh bị cưỡng hôn.

(TL Eng : this guy is an Einstein)

(TL Vie : mất mặt anh em quá)

(Edit: Vote thiến vì tội ngu)

“Fu, Fua!?”

Tôi phát ra một âm thanh ngu ngốc. Mặc dù điều này là không thể trách được khi đó là lần đầu của tôi. “Nó” bị cướp mất. Triệt để cướp mất…

“Đăng ký hoán tất. Thông tin di truyền của chủ nhân được xác nhận. Từ giờ trở đi chủ nhân của [Khu Vườn] được chuyển nhượng cho chủ nhân của tôi Mochizuki Touya.”

“Đợi đó, cô nghĩ mình đang làm cái gi thế hả???”

Yumina chặn trước Shisuka. Nâng đôi tay nhỏ của cô cao hơn đầu mình và thể hiện sự giận dữ bằng cả cơ thể và tiếng nghiến răng.

“Đột nhiên,cô,hô-hô-hôn anh ấy! Kể cả tôi cũng chưa thể làm điều đó! Cả tôi cũng chưa được làm điều đó!”

Tại sao em ấy lại nói tới hai lần? Tôi không chắc là cô ấy đang tức giận hay đang hoảng loạn khi cả khuôn mặt cô đều chuyển màu đỏ. Tôi nghĩ điều này khiến cô trở nên dễ thương hơn nhưng tôi phải làm gì?

“Bởi vì tôi nghĩ đấy là cách hiệu quả nhất để nhận được gen. Tôi không thể có em bé, nhưng cách đó có thể gây ra những vấn đề khác.”

“Em-Em bé !?”

Mặt của Yumina trở nên đỏ hơn nữa. Có thể là do tôi tưởng tượng nhưng nó trông như đang bốc hơi. Tôi ngẩn lên và thấy Lindsey đứng chống nạnh với vẻ mặt đáng sợ đang nhìn về phía tôi.

Ah đấy là một điềm xấu. Tôi chợt nhận ra sự thật phũ phàng Buông tha việc chống cự, tôi nhắm mắt lại.

“… Touya-san”

“… C-Có!”

“E-Em thích Touya-san.”

Eh?

Tôi giật mình trợn mắt khi nghe những lời đó, khi tôi chăm chú nhìn vào cô ấy, Lindsey đang có một khuôn mặt đỏ thẫm như của Yumina.

Sau đó cô nhắm mắt lại như thể vừa làm một quyết định nào đó,cô ấy cưỡng ép đem môi mình đặt trên môi tôi.

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/01/xLe8ssI.jpg [/images/images/image-29.jpeg]

Khác với Shisuka, đây là một vụ cưỡng hôn đầy non nớt thiếu kinh nghiệm.

“mMugu!?”

“““AAaAAAaA─────────!!!!”””

Tiếng la của bộ ba với sự thiếu vắng của một ngườit ừ trước vang vọng khắp [Khu Vườn].

CHƯƠNG 67 : SỰ GIẬN DỮ CỦA CÔ VỢ VÀ NGƯỜI THỨ HAI

Sau lời bày tỏ của Lindsey. Chúng tôi dẫn Shisuka cùng tới biệt thự và sự kiện kia thì vẫn chưa được giải quyết.

Với tâm trạng rối bời, tôi nhờ Lime-san trông chừng Shisuka, rồi vội vàng trở về phòng mình và ôm đầu gục xuống giường. Chuyện quái gì đang xảy ra?

Lindsey thích tôi? Đó là kiểu “thích” hay là kiểu “yêu”?

(TL: Như ta đã biết, theo tiếng Nhật “Suki” (好き) mang nhiều cung bậc ý nghĩa,từ mấy cái tình cảm con nít hay tình yêu nam nữ. Và thanh niên đây không biết là cái nào…)

Ununuu……….Argh, liệu tôi có nên lo lắng về việc này không nhỉ?

Lindsey thật sự rất dễ thương. Em ấy là một cô gái duyên dáng,một cô gái ít lời nhưng luôn suy nghĩ cho người khác. Mặc dù cô thường xấu hổ khi ở trước người lạ nhưng cô ấy lại là một cô gái siêng năng. Tôi nghĩnếu tôi phải tìmmột cô gái để làm bạn gái, có lẽ sẽ chẳng ai phù hợp hơn cô ấy cả.

Thế nhưng, trên thực tế, tôi lại là vị hôn phu của Yumina.

Nói về Yumina, cô ấy cũng rất đáng yêu, cô ấy có sự già dặn vượt trên tuổi tác của mình, và trên hết là cô ấy rất đáng tin cậy.Dạo gần đây tôi thường bị bất ngờ bởi những hành động đúng với lứa tuổi của cô. Đây là cái gọi là “gap-moe”? Hm? Mặc dù là hành động đúng lứa tuổi nhưng lại là gap?

(TL: gap-moe là sự tương phản trong hành động hoặc tính cách của một nhân vật, ví dụ như một người nhìn rất ngầu nhưng thực ra lại rất hiền và tốt bụng, gap-moe thường thấy nhất là khi các tsundere bật dere mode :v)

Aaah, tôi nên làm gìđây???

Trong khi tôi đang úp mặt vào gối tự kỉ, cốc cốc, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa phòng.

“Touya-san, em Yumina đây ạ…”

“Eh!?”

Yumina đang đứng trước cửa với một bộ đồ thường khi tôi mở cửa. Vì lý do nào đó, tôi bỗng cảm thấy ngượng ngùng. Không, tôi không có ý nói xấu nhưng mà đây là cảm giác khi người vợ bắt quả tang chồng ăn vụng? Chờ đã, khoan nói vụ đó, bọn tôi còn chưa kết hôn nữa cho nên đây không phải là ăn vụng.

(TL: Mấy bạn không nên học theo ku này)

(Edit: Không học theo phần có thịt mà không ăn ý. Đờ mờ. Bố muốn có bộ mà harem mà main ăn từ đầu đến cuối)

Sau khi Yumina vào phòng, cô ngồi xuống chiếc ghế sô-pha được đặt ở giữa phòng. Tôi vô tình ngồi xuống ngay trước cô, nhưng chẳng biết vì sao mà mắt tôi cứ đảo liên hồi chẳng biết nhìn đâu. Liệu có phải bởi vì tôi cảm thấy có lỗi.

Ji──……(TL: âm thanh khi một ai đó nhìn chằm chằm vào một thứ gì)

Ji────……

Ji───────……

Ji──────────……

Uu. Cũng đã một thời gian kể từ lần cuối tôi bị tấn công bởi cặp mắt hai màu ấy. Nó gây sát thương tâm linh đó bạn có biết không …

“Touya-san”

“Dạ-,vâng”

“Em, em đang tức giận lắm đó, anh biết không?”

Điều này … nếu em nói như vậy… kể cả khi có là trò đùa thì Yumina với tư cách là một vị hôn thê, thấy tôi được tỏ tình bởi một cô gái khác chắc chắn sẽ không thấy vui rồi.

Cô gái ở trước tôi với đôi lông mày nhíu lại cùng cặp má phồng lên, thật là đáng yêu, nhưng hiện tại nếu như không có một lý do chính đáng thì cô ấy sẽ không ngưng lại.

“Kể cả em cũng chưa được hôn nữa, bị cướp đi dễ dàng bởi tận hai người như vậy!”

“Đó là tại …!?”

Cũng có thể nói là vậy.Tuy nhiên. đó chuyện đã rồi kia! Và tôi thậm chí còn không phải người bày trò nữa! Nhưng tôi không muốn khiến người khác hiểu nhầm rằng tôi đang tìm lý do trốn tránh.

“Vậy, em không tức giận vì việc Lindsey tỏ tình.”

“Ý anh là sao? Nếu anh bỏ tâm nhìn kĩ vào Lindsey-san, kiểu gì anh cũng biết là cô ấy thích Touya-san.”

(Edit: Đấy, vợ cả cho lấy vợ lẽ rồi. Đậu phộng.)

Xin lỗi á, kể cả khi tôi nhìn cô ấy thì tôi cũng không biết vụ đó nữa… tôi cảm thấy choáng trước điều này.

“Nhân dịp này thì em cũng nói luôn cho anh, em không ngại kể cả khi anh kiếm về mười hay hai mươi cô gái trừ phi anh khiến họ không hạnh phúc. Em tin rằng đó là thước đo sự đáng tin của anh.”

… Là vậy sao? Đúng là tình trạng đa thê cũng không hiếm gặp ở thế giới này nhưng đến mức được cấp phép thế này, thế giới thật quá điên cuồng rồi.

“Tuy nhiên! TUY-NHIÊN! Mặc dù em là chính thất, việc em vẫn chưa được làm điều đó và anh thì quá lơ là để bị hôn! Anh lộ ra đầy sơ hở! Cho nên, phải bảo vê nó! Tuyệt đối phải bảo vệ nó!”

“Nhưng mà…”

“Cấm cãi!”

“Vâng…”

Tôi nghĩ việc cô ấy tức giận vì điều này là khá lạ lùng nhưng có vẻ như nó rất quan trọng với cô ấy theo kiểu nào đó.

“Vậy, chỉ là ví dụ thôi, nếu Yumina đã làm điều đó rồi, liệu nó có còn là vấn đề không?”

“Mặc dù em vẫn sẽ cảm thấy ghen tị một chút nhưng sẽ không phải như bây giờ. Chỉ là nếu anh chăm sóc cho em kĩ càng hơn một tý.”

Đứa trẻ này có thật là chỉ mới 12 tuổi không? Cô ấy có thể hơi quá trớn với việc sau này. Hoặc là cô ấy không thích tôi tới mức đó…

“…… Vừa nãy anh suy nghĩ điều gì đó rất bất lịch sự phải không?”

“U”

Tôi tự hỏi tại sao những cô gái ở quanh tôi luôn nhạy bén như vậy. Yumina vòng qua cái bàn và ngồi xuống chiếc sô-pha của tôi, mặt đối mặt.

“Touya-san. Em đã nhân nhượng để sống với anh như một cặp vợ chồng. Đấy là vì em yêu anh và vì em tin là tình cảm của em sẽ không thua cho Lindsey-san. Anh phải tin vào điều này.”

“… Anh xin lỗi.”

Nhẹ nhàng, lời xin lỗi phát ra từ trong tôi. Sự nghi ngờ của tôi đối với cô ấy chính là sự xúc phạm tới cảm xúc của cô. Bởi vì cô ấy quyết đoán hơn tôi nhiều.

“Thật sự… xin lỗi.”

“Chỉ khi nào anh ôm thật chặt và hôn em mới được.”

Này! Yêu cầu này thực sự là quá cao rồi đó quí cô Yumina ạ!

Nhưng mà, trong bầu không khí như này thì tôi không cách nào chạy trốn cả. Tôi rụt rè vươn tay đặt lên vai cô ấy, nhẹ nhàng kéo cơ thể nhỏ nhắn đó vào lòng. Ôm cô ấy thật chặt, tôi nâng cằm cô ấy lên. Cơ thể mỏng manh ấy cùng mùi hương thơm mát tỏa ra từ mái tóc cô làm tim tôi loạn nhịp.

Aa~ tốt thôi, tôi đoán là tôi không còn cách nào ngoài việc thừa nhận chúng, tình cảm của tôi.

Yumina khẽ vặn vẹo trong vòng tay tôi, để xoay mặt đối diện tôi và lẳng lặng nhắm mắt lại. Cô ấy nhắm mắt lại! Bây giờ liệu tôi có thể chạy trốn sao?

Không thể, hoàn toàn không!! Tôi biết rỗ điều đó mà!

Tự nhủ với mình, sau đó, tôi hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của Yumina. Chỉ là nhẹ nhàng hôn lên thôi, chỉ là một cái hôn nhẹ thôi. Khi môi chúng tôi tách ra, cô ấy mở mắt, tươi cười rạng rỡ và bám chặt lấy tôi lần nữa.

“Ehehe.Em đã nhận được nó. Em là người đầu tiên mà Touya-san hôn, đúng chứ?”

“Eh? Aa… ra là vậy, vậy ý em là như vậy.”

Đúng là tôi đã hôn 2 lần trước đó, nhưng tự mình làm thì đúng là lần đầu tiên… Chẳng lẽ … đó mới là mục tiêu của em ấy? Tôi có cảm giác như mọi việc đều nằm trong tính toán của con bé, nhưng nếu vậy thì thật đáng sợ nên tôi đã từ bỏ việc suy nghĩ kỹ về nó.

Vậy về cái thế giới mà một gã 16 tuổi hôn một con bé 12 tuổi… Tôi không biết thế giới này thì sao nhưng ở thế giới cũ, một học sinh cao trung hôn một cô bé lớp sáu… đó là phạm tôi, chắc chắn là vậy. Nói về tuổi tác, giữa cả hai chỉ cách biệt có bốn tuổi thôi.

“Touya-san nghĩ sao về Lindsey-san?”

“Anh nghĩ … cô ấy khá là dễ thương, anh thật sự rất là hạnh phúc khi được cô ấy tỏ tình. Tuy nhiên, mặc dù vẫn chưa có quyết định của Yumina nhưng mỗi khi nghĩ về Lindsey, anh cũng không rõ như thế nào mới tốt. Đúng là một chuyện kỳ lạ.”

“Nếu anh phải chọn thì giữa thích và ghét, anh chọn cái nào?”

“Đương nhiên là thích. Đó là đương nhiên rồi. Cô ấy rất là quan trọng với anh, em cũng biết mà.”

Trong tay tôi, Yumina cười một cách rất khó nói lên lời. Kiểu như nụ cười “đúng như dự đoán” ấy.

(Note: Nụ cười của Kira trong Death note)

“Chuyện là vậy đó, Lindsey-san”

“Eh!?”

Yumina quay về góc phòng và gọi ai đó. Sau đó, Lindsey xuất hiện, khuôn mặt cô ấy sẫm đỏ và không dám ngẩng mặt lên. Khoan, khoan, điều này nghĩa là sao ?

“Em đã nhờ Rin-san dùng phép trong suốt. Em làm vậy vì có vẻ chính Lindsey-san cũng không có vẻ tự tin cho lắm.”

Phép “Tàng Hình”à. Thế tức là cô ấy đã ở trong phòng từ đầu rồi ? Nếu tôi đoán không sai thì điều đó nghĩa là cô ấy đã nghe hết cả cuộc nói chuyện… Uwa, thật xấu hổ!

“Touya-san, anh rất xấu tính đó, anh biết không? Không trả lời chị ấy mà lại nhốt mình trong phòng.Cho nênchị ấy nghĩ rằng anh không thích chỉ và đã khóc rất nhiều đó. Nếu để lâu hơn tý nữa thì Elsie có thể sẽ đến và dần anh một trận.”

“Aa… về chuyện đó, thật xin lỗi”

Thì ra là vậy, mình còn chẳng hề bận tâm đến điều đó. Thât vô dụng.

“L-,L-,Lúc đó, em xin lỗi. Chỉ là, khi em thấy Shisuka hôn anh, em không muốn thua bởi cô ấy, em nhận ra là… Em đã không suy nghĩ kỹ,và làm chuyện như vậy… Thậm chí còn không để ý tới cảm nhận của Touya-san, xin hãy thứ lỗi cho em”

Tôi chạy tới chỗ Lindsey-người đang nắm chặt lấy váy mình và rơi lệ, rồi dịu dàng cầm tay cô.

“A……”

“Mặc dù anh nghĩ mình đã bị nghe lỏm từ trước, không phải là anh không thích Lindsey. Anh nghĩ là em rất dễ thương và anh thật sự rất thích em. Mặc dù anh không biết mình phải làm gì nhưng em rất quan trọng với anh.”

“Touya-san……”

Lindsey nở nụ cười khi nghe tôi nói. Đúng vậy, y như tôi nghĩ, cô bé này còn đẹp hơn khi đang cười. Làm cho em ấy khóc như vậy thì bị Elsie đập cho cũng là đúng tội thôi.

“Nếu cả hai đã hiểu lòng nhau vậy tiếp đến, phải rồi, anh cũng sẽ để Lindsey-san làm cô dâu của mình chứ?”

“Eh!?”

Yumina, không hề do dự, cho ra một đề nghị không thể tưởng tượng được. Lindsey… Làm cô dâu sao? Khi tôi nhìn về hướng của Lindsey, em ấy lại tiếp tục cúi đầu xuống và khuôn mặt đỏ rực.

“Đối với hoàng gia, quí tộc hoặc các đại thương gia, chuyện có hai, bangười bạn đời hay nhiều hơn cũng là chuyện thường tình. Anh biết đấy, sau tất cả, bởi vì sự đáng tin của Touya-san, em chắc rằng sẽ không có ai phàn nàn nếu anh bảo vệ cho tụi em đàng hoàng.Vậy Lindsey-san có vấn đề gì với việc này không?”

“E-Em cũng,vợ của Touya-san,em cũng muốn vậy…”

Nghiêm túc đó hả?Không, mặc dù tôi rất vui,nhưng ngoài nó ra, vẫn có những mối băn khoăn đang đến gần.

“Không…được sao?”

Lindsey trông có vẻ sẽ bật khóc ngay lập tức. Không, tôi đã nói là tôi muốn cô bé này luôn giữ nụ cười trên môi. Tôi không thể để em ấy khóc. Đúng vậy, đã đến lúc phải làm thế.

“Trở thành người vợ thứ hai, Lindsey, em thật sự ổn với điều đó chứ?”

“… Em nghĩ là mình có thể hòa thuận với Yumina.Vì chúng em cùng yêu một người, nếu cả hai đều có thể hạnh phúc thì sẽ không có vấn đề gì.”

“… Anh hiểu.Nếu cả Yumina lẫn Lindsey đều đã nói là nó ổn. Vậy anh sẽ làm cho điều các em mong muốn thành hiện thực.”

Giống như ánh sáng sau cơn mưa, nụ cười lóe lên trên mặt Yumina và em ấy ôm chặt lấy tôi. Khi mà cô gái ngoan hiền như Yumina làm như vậy, điều đó thật sự là tôi lúng túng. Sau đó, Yumina đứng dậy, và cũng theo cách tương tự, cô bé nhày vào chúng tôi. Hey, thế này khá là xấu hổ đó.

“Như thế thì Lindsey-san cũng sẽ thành vị hôn thê cùng với em.”

Yumina cười đầy vui vẻ và nói như vậy.Còn Lindsey, mặt em ấy lại đỏ lên nhưng vẫn gật đầu hạnh phúc.

Lúc này trời đã tối và khi tôi bảo họ về phòng đi ngủ, tôi đã được hôn chúc ngủ ngon. Đúng như điều mọi người dự đoán,hiện tại tôi vẫn không có đủ can đảm để đáp lại, nhưng bằng cách nào đó, họ đã tha thứ khi tôi đáp lại bằng một nụ hôn lên trán (dù nó vẫn là lạ). Yumina trông hài lòng trong khi Lindsey thì hơi xấu hổ.

Tôi thở dài một hơi khi chỉ còn một mình. Qúa nhiều thứ xảy ra hôm nay. Tôi cần ổn định lại cảm xúc của mình.Tôi nằm xuống giường một lần nữa.

Trước nhất thì tôi nên làm gì? Dù sao thì, sẽ cần tiền để lo cho hai người, và cũng cần một căn nhà nữa. Liệu có vấn đề gì nữa không? Aah, tôi cũng cần phải chào hỏi bố mẹ của Lindsey nữa.

Sau đó thì tất cả còn lại là quyết tâm của tôi. Quyết tâm để sống cùng hai người họ cả đời. Tôi phải nghĩ theo cách tích cực nhất có thể. Tôi muốn làm họ hạnh phúc và … sau đó …

Tôi lịm đi khi đang suy nghĩ những chuyện ấy.

DOBAN! Tiếng gõ cửa nghe như ai đó đang cố đập nó,tôi giật mình bật dậy. Gì thế?

Phòng tôi sáng rực, đã là buổi sáng ngày mới. Khi tôi nhìn xung quanh trong khi vẫn còn ngái ngủ, đứng dưới ánh nắng là hình dáng của một người đang nhìn xuống tôi trong khi khoanh tay đứng bên giường.

“Chúng ta có chút chuyện cần phải nói đó.”

Đứng tại đó là người chị gái có khuôn mặt giống với cô gái đã nói sẽ làm vợ tôi như hai giọt nước.

Được tô điểm bởi ánh nắng mai,đôi gang tay ở eo cô tỏa sáng đầy sinh động.

Uhm, tôi cứ có cảm giác chẳng lành về việc này. Không lẽ vừa sáng sớm mà tôi đã ở trong tình trạng nguy hiểm ?

CHƯƠNG 68 : TRẬN CHIẾN VÌ MỘT VÀI LÝ DO VÀ CẤM MA PHÁP

Nơi Elsie đưa tôi tới là sân huấn luyện số ba của quân đội đế quốc, nơi Elsie và tướng quân Leon dùng để luyện tập, cô ấy, người lẽ ra phải là người ngoài, đã có được giấy thông hành nhờ danh tiếng của mình. Do đó mà chúng tôi mới có thể đi vào bình thường.

Bởi vì vẫn còn là sáng sớm nên không có ai tập luyện cả. Bạn chẳng thể nghe thấy gì ngoài tiếng chiêm chiếp của chim chóc, nơi này hoàn toàn lặng thinh.

Được dẫn đường bởi Elsie, khi chúng tôi đặt chân lên sân tập, ai đó đã ngồi ở giữa nó.

“Yae? Em làm gì ở đây vậy?”

“… Tôi đang chờ Touya-dono -degozatta.”

Cây katana đặt ở trước cô ấy, dáng ngồi seiza như đang ngồi thiền trên đất, Yae chậm rãi mở mắt, cầm thanh katana và đứng dậy.

Bầu không khí không giống như mọi khi cho lắm.

“… Anh đã lấy Lindsey làm vợ mình phải không?”

“Ah… Đúng vậy, ừ thì, chuyện là như vậy…”

Ở sau lung, ánh mắt Elsie như muốn xiên qua người tôi. Lại nữa … Tôi đã có kinh nghiệm như vậy một lần vào hôm qua… Dù sao thì đó cũng là vì em gái của mình, em ấy buộc phải nghiêm túc.

“Vậy, nói cách khác bây giờ cậu là em rể của tôi,phải không?”

“À… phải, xin hãy đối xử tốt với tôi .”

Nói mới nhớ, mọi chuyện sẽ thành như vậy mới đúng chứ nhỉ.Elsie trở thành chị vợ tôi… Mặc dầu đó không phải vấn đề với cô ấy.

“Cậu nghĩ sao về Lindsey? Liệu cậu có thật sự thích em ấy?”

“Thật sự thì… Tôi cũng không dám chắc về chuyện đó. Tôi không nghĩ mình có thể nói “Tôi yêu em” với cô ấy. Đối với Yumina cũng vậy. Tuy nhiên, chắc chắn, tôi thích em ấy, và muốn trân trọng em ấy cũng là thật”

“Con bé có đồng ý chưa?”

“Aah”

Fuu, Elsie thở dài. Tôi không biết liệu đó có phải là một cơn sốc cho em ấy. Ẻm cứ đá đá đầu ngón chân trên đất trong khi gãi gãi đầu với vẻ khó chịu. Thật đáng sợ!

“Từ lâu trước đây, con bé đó, khi mà cảnh tượng đó xảy ra, cậu biết đấy…… Thường thì, con bé luôn nơm nớp sợ hãi,dẫu vậy,vào những lúc quan trọng, nó lại trở nên liều lĩnh .Bọn tôi hoàn toàn ngược lại ở khoảng đó.”

“Tôi cũng tương tự ở khoảng đó -degozaru. Một người mà, nếu như không có cơ hội, thì không có được quyết tâm –degozaru”

(trans: đoạn này mấy ẻm nói ngắt quãng, kiểu vừa nói vừa do dự)

Xin lỗi? Cuộc trò chuyện này là sao?

Elsie gắn đôi gang tay ở thắt lưng vào hai tay và bắt đầu cụng hai tay lại kêu “bang bang”. Yae cũng đặt cây katana trong tay vào bên hông cái obi của ẻm và bắt đầu vào tư thế.

“Touya.Sau vụ này, cậu sẽ phải đánh với bọn tôi.”

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/01/052ecVp.jpg [/images/images/image-30.jpeg]

“Haa!?”

“Nếu cậu thắng, bọn này sẽ không nói gì về chuyện của cậu và Lindsey. Nhưng ngược lại, cậu sẽ phải nghe theo một điều mà tụi này nói.”

Này, điều đó là sao? Tại sao lại thành ra như vầy? Chẳng lẽ đây là một kiểu trừng phạt? Đứng trước tôi- một kẻ chẳng hiểu gì, Yae gọn gàng rút thanh katana của mình ra.

“Thanh katana này được mượn từ Tử tước Soderick, phần lưỡi chém của nó đã bị gỡ bỏ-degozaru. Cậu sẽ không chết nếu bị chém trúng-degozaru, nhưng bỏi vì nó sẽ làm gãy xương,xin hãy cẩn thận.”

Cảm ơn cho cái thông tin chẳng làm cho tôi thấy nhẹ lòng đó.

“Phần lưỡi kiếm trên cây Brunhild của Touya cũng phải gỡ ra bằng [Cấu tạo] được chứ ?”

“Không, khoan đã! Tại sao tôi phải đánh với hai người?”

“À, bởi vì đây là điều cần thiết-degozaru. Cho bọ tui bên này.”

Tôi không biết ẻm đang nói gì nhưng có vẻ như em sẽ không dừng lại. Thật hết cách với hai người,để thua một cách thích hợp …

“Nếu cậu không nghiêm túc, tôi sẽ không chấp nhận nó suốt đời. Lindsey cũng sẽ không thừa nhận nó. Tôi không cách nào giao cô em gái quí giá cho một tên nửa vời như vậy.”

Ư. Bị nắm thóp rồi… có vẻ như mấy cái suy nghĩ nông cạn của tôi với mấy thứ kiểu vậy đã bị đoán trước bằng cách nào đó.

Bất đắc dĩ,dựa theo những gì đã nói trước, tôi gỡ phần lưỡi của Brunhild ra với [Cấu tạo].

Nếu đã đến nước này thì chẳng còn cách nào khác, ngay khi bắt đầu, bằng [Trượt]…

“À, và cậu không được dùng ma pháp. Bởi vì tôi cũng sẽ không dùng [Tăng cường]”

Đó là tại sao tôi nói, cậu đọc suy nghĩ của tôi thế nào vậy??? Con gái thật đáng sợ!!!

Khẩu súng cũng được nạp bằng mấy viên đạn cao su bình thường và hiệu ứng nạp đạn được cho phép.

“Vậy thì, cậu đã sẵn sàng?”

Bởi vì việc hỏi sẵn sàng cho cái gì khiến tôi sợ hãi nên tôi chỉ khẽ gật đầu.

Ngay giây tiếp theo, Yae và Elsie tách ra hai bên trái phải,cố ý vây quanh tôi và tiến thẳng về trước. Đột nhiên nó trở thành thế tấn công gọng kìm.

“Blade Mode!”

Tôi kéo dài thanh kiếm của Brunhild và khi nó trở thành một cây kiếm dài, tôi chạy về phía Yae.Nếu là kiếm của Yae thì tôi có thể chặn lại nhưng tôi không thể làm vậy với nắm đấm của Elsie.

Chạm kiếm với Yae,không dừng lại , tôi trượt sang bên cạnh. Xoay lại và lấy ra New Model Army bằng tay trái, tôi xả liên tiếp đến khi hết đạn.

Khi tôi nghĩ toàn bộ loạt đạn đã bắt được Yae, Elsie lướt tới trước ẻm và đưa tay trái ra, trên đó là chiếc găng tay ngọc lục bảo đang tỏa sáng trước cô.

Sau đó, toàn bộ số đạn văng ra khỏi các cô gái và văng sang một hướng hoàn toàn khác.

“Bất cứ loại đạn nào, ngoại trừ mấy cái có ma thuật, đều vô dụng trước tôi, cậu quên à?”

Chính là nó! Cái găng tay ngọc lục bảo đó chặn mọi đòn tấn công vật lý tầm xa bằng thuộc tính gió nó được ban!

“Gun Mode! Reload!”

Nhưng dù vậy, khi tôi nghĩ nó sẽ là một trở ngại, tôi bắn súng bằng cả 2 tay, gây trở ngại cho họ và lùi lại phía sau.

Tuy nhiên, dẫu vậy, Elsie tiến thẳng vào làn mưa đạn(dù chỉ có 12 viên ) trong khi chặn chúng bằng cái găng tay trên tay trái và rút ngắn khoảng cách.

“Blade Mode!”

Trong khi né sang một bên tránh khỏi Elsie Hữu Trực Hống (Quyền), tôi quét ngang bằng Brunhild đã được chuyển về dạng kiếm dài. Lần này Elsie né nó, trong khoẳng khắc này, tôi tạo khoảng cách và cố lấy lại tư thế.

“Qúa ngây thơ-degozaru!”

Từ sau Elsie, đòn đẩy mạnh của Yae được giải phóng.Chờ đã!!! Dù em nói là nó đã gỡ lưỡi ra nhưng nó vẫn sẽ đâm được, đúng chứ?

Bằng cách nào nó tôi đã né khỏi mũi kiếm khi nó đến gần vai và quét chân Yae đang vượt qua tôi.

“Kuu!?”

“Nạp đạn!”

Tôi chĩa họng súng của New Model Army trong tay trái mình vào Yae, người đã ngã xuống.

Tuy nhiên, vì Elsie đã tung cú đá trước khi tôi có thể bóp cò, tôi không còn lựa chọn nào ngoài nhảy về phía sau để tránh nó.

Thật là, tôi ở thế bất lợi tuyệt đối đây. Từ góc độ thông thường mà nói, nó hoàn toàn không bình thường khi đấu hai đấu một. Hơn nữa còn bị cấm dùng phép nữa thì thật là…

Yae đứng dậy và lấy ra thanh wakizaki từ bên hông và dùng hai thanh katana. Gì cơ chứ?

Yae bắt đầu xông tới chỗ tôi trong tư thế hạ thấp mình và tung một cú chém ngược bằng thanh katana trong tay phải. Tôi né nó bằng cách lùi lại, hoặc là tôi nghĩ thế, lần này cây wakizashi trong tay trái của ẻm phóng tới trước tôi.(TL: chém ngược từ phía dưới bên phải sang phía trên bên trái)

Woooooah!! Em ý ném nó kìa !! Không phải katana là linh hồn của người chiến sĩ samurai sao ? Hay là vì nó chỉ là cây wakizashi nên nó không tính ?

Vặn lưng quay người, tôi chật vật né được đòn đánh nguy hiểm đó. Tôi đã bị nó sượt qua, thật đấy.

Tôi bắn hết đạn trong hai tay vào Yae, người vừa ném cây wakizashi, giờ đang chỉnh sửa thế đứng. Cô ấy sẽ không thể tránh chúng ở khoảng cách này.

“Guu!!”

Yae gục xuống khi trúng đạn cao su. Dù vậy em ấy vẫn có thể tung một đòn chém ngang bằng cây katana nhưng tôi lùi về sau để tránh nó.

Tuy nhiên, Elsie đã ở đó chờ sẵn. Tệ thật, em ấy ở gần quá. Chuẩn bị súng, ngắm, và bắn, nhưng nắm đấm của em ấy vẫn nhanh hơn!

Một đòn toàn lực từ tay phải của Elsie. Kuu, nếu đã vậy thì được ăn cả ngã về không…

Trong khi xoay người để né đòn này trong gang tấc và buông khẩu súng trong tay trái, tôi nắm lấycánh tay phải đang sượt qua người tôi của Elsie. Để thuận đà vật em ấy xuống, tôi dựa lưng vào người em và đặt khuỷu tay phải vào dưới nách em ấy và ném văng em ấy xuống.

“Naa!?”

Tôi nghe thấy em ấy hét nhỏ ở bên vai khi tôi vật cô ấy xuống đất. Seoi Nage hay đại loại vậy, cơ thể tôi đã ghi nhớ nó từ khi tôi học nó ở trường.

“Gufuu…!”

Có vẻ như tôi đã không gây ra đủ thiệt hại bằng đòn vai nửa mùa của mình. Elsie nhanh chóng chống dậy và cố đứng lên.

Tuy nhiên, tôi đã kịp chỉ họng súng của Brunhild Gun Mode vào cô ấy trước khi cô ấy kịp làm vậy.Nếu là ở khoảng cách này, kể cả em ý cũng không thể né nó,tôi nghĩ vậy.Chờ đã.

“Nạp đạn. Tôi thắng rồi.”

“… Tại sao cậu không bắn?”

“Nếu cậu chấp nhận thất bại thì tôi muốn dừng lại tại đây.”

Thật sự thì tôi thấy ngại khi bắn một người bạn. Tôi phải xin lỗi Yae sau vụ này.

“Thật ngây thơ. Làm sao cậu có thể bảo vệ Lindsey và những người khác?”

“… Thật đáng tiếc nhưng đấy mới là tôi.”

“Tốt thôi.Cũng vì cậu là như vậy nên tôi và Yae mới phải lòng cậu.”

“………… E?”

Cậu vừa nói gì thế? Đầu tôi bị đơ trong một thoáng khi nãy.

Và như vậy, tay phải của Elsie, cánh tay với chiếc găng đỏ đang tỏa sáng. Năng lực của nó, nếu tôi không nhầm, tăng cường lực phá hoại…

Kuu,nếu đối phương không định từ bỏ thì tôi không còn lựa chọn. Để chấm dứt trận chiến tôi bóp cò Brunhild khi đang chĩa vào Elsie… và sau đó.

“Nạ…!?”

Tôi kéo cò lần nữa. Chẳng có gì bắn ra hoặc tôi phải nói là nó chẳng có viên đạn nào ở trong. Qúai, tôi chắc chắn là mình đã phát động Reload…Ah

Cuối cùng tôi cũng hiểu đòn tấn công của Yae lúc trước. Ném cây wakizashi. Đòn đó không ngắm vào tôi, nó là để cắt cái túi đeo hông mà tôi treo ở phía sau lưng, dưới eo.

Từ vết cắt của cái túi những viên đạn rơi ra và trước khi tôi biết thì nó đã rỗng không. Trừ phi có đạn trong tầm bán kính 1 mét, còn không thì Reload cũng vô dụng…. Thôi xong.

Elsie vụt tới gần ngực tôi nhanh như chớp và tống thẳng một cú vào bụng tôi. Vì tôi bất tỉnh ngay lập tức nên tôi chẳng nhớ gì cả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!