Virtus's Reader
Smartphone

Chương 78: CHƯƠNG 78 : PHÉP ẢO THUẬT VÀ BUỔI TIỆC CHIẾU PHIM

“Hmm~ Vậy là nó không đổi sang dạng 3D à?”

Tôi vắt óc nhìnvào hình chiếu. Khi mà nó được gọi ra, nó chắc chắn đã trở thành 3D.

Nó là phép thuật không thuộc tính tôi mới nhận được [Ảo thuật]. Đơn giản mà nói thì nó là một ma thuật tạo ảo ảnh.

Tôi thử tạo một ảo ảnh của Kohaku để thử nghiệm, nó trông hệt như Kohaku khi nhìn từ mọi phía. Tôi cũng có thể di chuyển nó tự do nhưng tôi không thể chạm vào vì nó chỉ là một ảo ảnh. Nó sẽ rất đáng sợ nếu tôi tạo một ảo ảnh của ma. Sẽ rất bất ngờ nếu chúng đột nhiên xuất hiện giữa đường.

Tôi nghĩ là nếu tôi dùng [Mirage] cho chương trình phát lại của điện thoại thì nó sẽ thành dạng 3D, nên tôi đã thử.

“Nhưng tôi không thấy bất kỳ vấn đề khi nhìn nó từ phía trước”

Một bộ Anime đang được phát bởi chiếc điện thoại và được chiếu bằng một màn hình lớn ở hướng đối diện. Nhưng mà chỉ là hình phẳng khi tôi thử nhìn từ hướng khác. Nó chỉ có chức năng như một máy phát. Mà, chỉ riêng việc nó có thể chiếu lên không khí thôi cũng đủ tuyệt rồi.

“Mummm… Vậy nó không thể hoạt động với hình ảnh à? Mình đoán là mình chỉ có thể dùng nó như một máy chiếu thôi”

Và trong khi tôi đang suy nghĩ, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa vừa nhanh vừa mạnh.

“Touya-anchan, tới giờ ăn trưa rồi… Ồ, đó là gì thế?”

Rene nhìn chằm chằm vào tập anime đang được chiếu trên không sau khi vào phòng. Kohaku, người vào cùng với cô ấy cũng khá ngạc nhiên khi thấy những hình ảnh. Chà, cùng đúng thôi khi họ không có mấy thứ giải trí như vậy ở đây.

“Nè, nè, Touya-anchan, đó là gì thế?”

“Mmm, Mấy thứ kiểu như là một câu truyện làm bằng ảnh động. Anh chiếu nó lại bằng ma thuật.”

“Hee~”

Rene đang nhìn chằm chằm vào màn hình với đôi mắt sáng lấp lánh. Nội dung của anime chỉ là mấy những con vật đuổi theo nhau thôi, nó là một bộ phim hoạt hình của nước ngoài. Gần như không có lời thoại và bởi vì nó khá đơn giản nên nó cũng dễ hiểu.

(TL-Eng: Tom and Jerry à?)

(Edit: Looney tunes?)

Rene ngồi trên ghế, mải mê ngắm nhìn. Cô bé còn không hề động đậy một chút nào cả. Bộ phim cũng ngắn thôi, chừng 10 phút nên tôi đoán cũng chẳng có vấn đề gì. Khi tôi nhận ra thì Kohaku cũng đang mê mẩn xem nó. Đúng là một con hổ kỳ lạ. Tuy nhiên, mấy thứ như máy hút bụi hoặc tủ lạnh, đối với người không biết gì về chúng, họ sẽ không ngại nhìn nó nhiều hơn. Mặc dù họ sẽ phân nó vào loạt [Công cụ ma thuật] .

Cũng không lâu lắm và nó có vẻ như đã đến hồi kết, có tiếng gõ cửa lần nữa. Ah, tôi có cảm giác tồi tệ về việc này.

(Edit: Nghĩ thì được, nhưng đừng bao giờ nói câu này ra khỏi mồm. Tin tôi đi)

“Danna-samaa~? Rene-chan có ở đây không… Wow, đó là gì thế~! Đó đó~!”

Cecil-san, người mở cửa, thấy bộ phim và vot tới. Đây không phải là chuyện tốt. Và y như rằng, Cecil-san ngồi kế bên Rene và cùng xem hoạt hình luôn.

Sau khi hết một tập, bởi vì Kohaku và hai người còn lại có bộ mặt như đang nói ‘Tập sau đâu?’, bất đắc dĩ tôi phải điều chỉnh để nó tiếp tục chiếu phim và rời khỏi phòng để ăn trưa. Kể cả khì tôi để chiếc điện thoại như vậy, bởi vì tôi để [Lập trình] cho nó, nó sẽ tự động về lại tay tôi khi tôi triệu hồi. Sử dụng [Aport] và [Cánh cổng thần kỳ]. Đại khái vậy, đây là một cách phòng trộm.

Mọi người đều đã bắt đầu bữa trưa trên ban công. Bữa trưa hôm nay có bánh mì kẹp thịt nguội và cháo hành, và món salad rau cùng với phô mai.

Khi tôi vào chỗ ngồi, sau khi chắp tay và nói ‘Itadakimasi’, tôi lấy một cái sandwich và cho vào miệng. Un, ngon thật. Cả gà lẫn cà chua đều mọng nước, tôi yêu hương vị này.

“Rene và Cecil đang làm gì vậy?”

Trong khi đang rót nước trái cây cho tôi, Lapis-san cau mày nhìn chỗ của hai người vắng mặt. Bởi vì cô ấy có vẻ sẽ tức giận vì hai người nọ không đến nơi như yêu cầu, hãy để cho Lapis-san sa vào vũng lầy như hai người bọn họ thôi.

“Tôi đã cho họ một ma thuật nhỏ. Bởi vì ở đây có vẻ ổn rồi, tôi nghĩ Lapis-san cũng nên tới phòng tôi.”

“Haa….?”

Lapis-san rời khỏi ban công và đi vào trong biệt thự với khuôn mặt khó hiểu. Cô ấy sẽ không thể đi ra sau một lúc kể từ lúc cô ấy thấy nó, tôi đoán thế.

“Anh Touya sẽ làm gì chiều nay?”

Elsie xen vào và hỏi tôi trong khi đang thưởng thức chén trà đen sau bữa ăn.

“Hôm nay kiếm của Yae sẽ làm xong nên anh định tới Ishen. Ồ, phải rồi, anh cũng phải đi thăm Omohue-san và Nanae-san. À, anh cũng phải đi thăm chú của Elsie và Lindsey nữa.”

“Tốt nhất là nên hoãn chuyện thăm nhà tụi em lại. Nếu họ biết là tụi em cùng gả vào chung nhà với công chúa của Belfast, chú và dì sẽ ngất mất.”

Chỗ ở ban đầu của Elsie và Lindsey, vương quốc hàng xóm của Belfast, Đế quốc Rifuruzu phía tây. Cả hai đều đến từ phía Đông của đất nước đó, một ngôi làng nhỏ gần biên giới Belfast, và họ được nuôi bời người chú và người vợ vốn là chủ một đồn điền ở Collet. Có vẻ như cha mẹ cả hai đã mất vì một căn bệnh khi họ còn nhỏ…

“Nếu chúng ta đến thăm họ. Anh nghĩ, chúng ta cũng nên viếng mộ cha mẹ của cả hai nữa.”

“Cảm ơn anh, Touya …”

Lindsey ngồi ở đối diện cười hạnh phúc.

“Vậy, bây giờ, chúng ta đi xem mấy cô hầu gái thế nào?”

Khi kết thúc bữa ăn, mọi người tới phòng tôi và, như dự kiến, cả ba người đề bị thu hút bởi bộ anime. Kohaku cũng đầy phấn khích xem nó trong khi ngồi trên đùi Rene.

Elsie và mấy cô gái cũng nhìn chằm chằm vào bộ phim, và tôi đóng lại chương trình vào lúc mọi người đều xem xong một phần cùng nhau. Tôi phải dừng nó lại thôi.

Mọi người không ngừng phàn nàn và tức giận không thôi, nhưng khi tôi hứa sẽ chiếu nó sau bữa tối, tôi đã dừng nó lại bằng cách nào đó.

Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng con người ở thế giới này “đói” giải trí như vậy. Họ chưa từng “chơi” nhiều khi họ trưởng thành.

Mà, trong một thế giới như thế này, có nhiều thứ bạn phải làm để có thể sống sót cho nên có thể họ không tiện làm vậy.

——————–Chuyển cảnh—————————

Tôi dẫn Yae theo và tới tiệm rèn ở Ishen, chỗ tôi yêu cầu làm kiếm.

“Xin lỗi, chúng tôi tới để lấy cây katana.”

“Oh, cậu tới rồi. Nó đã xong rồi đây, đúng như tôi hứa.”

Từ phía sau cửa tiệm, người chủ tiệm xuất hiện với hai cây katana trong tay, một dài một ngắn, được bao bọc trong một lớp màu đỏ.

Yae nhận hai thanh kiếm và kéo chúng ra ngay tại chỗ trơn tru và kiểm tra lưỡi kiếm. Trên lưỡi kiếm bạc sáng rực rỡ, tôi có thể thấy một bóng dáng xinh đẹp.

“Nó rất nhẹ-degozaru. Đúng như mong đợi từ Mithril!”

Vùn vụt, sau khi vung nó hai ba lần để kiểm tra, Yae tra kiếm vào vỏ. Mang nó ở cùng bên với wakizashi ở trên eo, cô ấy hạ thấp trọng tâm và nhanh chóng rút kiếm lần nữa để tấn công. Nhanh thật.

“Không có vấn đề gì. Đây là một thanh kiếm tốt-degozaru”

“Cảm ơn”

Người chủ tiệm mỉm cười vui vẻ và cười phá lên khi nghe Yae khen ngợi. Có vẻ như ông ấy thực sự rất có nghê. Tôi mở [Kho chứa] và lấy ra mithril để trả. Nó nhiều gấp đôi số mà tôi đã đưa để làm thanh katana. Khi tôi đưa nó, người chủ tiệm nhìn tôi rất ngạc nhiên.

“Này này, cậu không thấy là nó hơi nhiều sao?”

“Ồ, đừng bận tâm, tôi có thể nhờ ngài nhiều hơn, cho xin hãy giúp tôi những khi đó nữa.”

“… Tôi hiểu. Chà, vậy thì tôi sẽ nhận chúng.”

Cầm khối Mithril trong tay, vị thợ rèn cười. Đây giống như một sự đầu tư ban đầu thôi. Ông ta có thể sẽ làm được nhiều thứ hơn trong tương lai nếu ông ấy có tài như vậy.

Chúng tôi chia tay với ông chủ và rời khỏi tiệm rèn.

——————–Chuyển cảnh—————————

Mọi người đều hối thúc tôi sau khi bữa ăn kết thúc, và lần này tôi chỉ hứa với báo trước ba tiếng đồng hồ mà thôi.

Tôi tắt đèn trong phòng để đoạn phim có thể dễ xem hơn trên màn ảnh lớn. Cũng là bộ anime tương tự nhưng lần này nó dài khoảng một tiếng. Nội dung cũng không phải về thế giới hiện đại, bởi vì nó là một câu truyện giả tưởng nên nó sẽ dễ chấp nhận bởi người của thế giới này.

Trong phòng gồm có Elsie, Lindsey, Yae và Yumina, còn cả Lapis-san, Cecil-san, Rene, Shizuka, cặp gia đình Julio-san và Claire-san, và cả Lime-san. Kohaku, Sango và Kuroyou,bộ ba linh thú nữa. Gần như là một cái rạp chiếu nhỏ. Bởi vì gác cổng còn phải làm việc, tôi thấy hơi có lỗi với Hack-san bị cho ra rìa.

Tuy nhiên mọi người đều nhiệt tình ngồi xem. Tôi nghĩ là thể giới này cũng có vài trò giải trí nhưng có vẻ như nó còn không có mấy môn thể thao như bóng rổ hay bóng đá. Cả mấy thứ như trò chơi hay truyện tranh và thứ như rạp chiếu nữa. Tôi sực nhớ là mình cũng chưa từng thấy thứ gì như tiểu thuyết cả. Nhưng tôi có cảm giác là mình đã từng thấy thứ như bài tự truyện tiểu sử rồi.

Areee? Khi tôi nghĩ lại về nó, nếu không có thể thao thì sẽ không có những hội thao? Dù là có những thứ như [Chạy đua] được tụi nhỏ trong làng tổ chức nhưng, có trò khác không? Kỵ binh ngụy chiến, cuộc thi ăn bánh mì, chạy vượt chướng ngại .Oh, chạy tiếp sức nữa. Sẽ rất vui nếu cả làng cùng tổ chức nó, chia ra hai đội đỏ và trắng,

Trong khi nghĩ như vậy, tôi nhìn mọi người đang say đắm nhìn bộ anime trên màn hình.

CHƯƠNG 79 : SUỐI NƯỚC NÓNG VÀ … NHÌN TRỘM

“Đúng vậy,cậu thấy đấy tình hình hiện tại khá tệ. Lượng du khách đang giảm dần. Bố đã cố gắng kéo khách lại bằng shougi nhưng mà nó vẫn chưa thể trở thành một phong trào được”

Tôi ghé thăm [Ngân Nguyệt] ở Rifuretto sau một thời gian dài không tới và được nghe Mika-san nói vậy. Cũng đã một thời gian tôi không tới, nhưng mà để chuyện như vậy xảy ra…

Du khách cần phải ở lại qua đêm thì nhà trọ mới có lời. Mà để vậy thì phải có lý do để họ ở lại thị trấn này. Không phải là Rifuretto, bản thân nó cũng đã là một địa điểm tham quan đáng chú ý sao?… đúng không?

Có lẽ mọi chuyện sẽ khác nếu họ có thứ gì đó như suối nước nóng.

… Hay là đào một cái lên? Không được, ở đây còn không phải là vùng núi lửa, làm sao có thể có suối nước nóng được.

“Cần phải có sự kiện thứ gì đó, tôi nghĩ là … kiểu như là lễ hội…”

“Lễ hội? Lễ hội gi?”

“Lễ hội gì … Tôi không thể nghĩ ra được cái gì. Ở đất nước tôi sống có mấy thứ như lễ hội tuyết hoặc lễ thất tịch.”

“Ở đây cũng không có nhiều tuyết như vậy và còn thất tịch là cái gì?”

Không ổn à? Mà dù là lễ hội thì nó cũng chỉ đông đúc được một thời gian thôi. Một lần trong năm, mặc dù nó sẽ kéo một lượng lớn khách nhưng những lúc khác vẫn vắng vẻ…

Để có thể luôn luôn thu hút du khách, phải có một thứ gì đó chỉ riêng nơi này mới có. Tốt nhất là suối nước nóng… Đối với một nhà trọ thì có suối nóng cũng đã đủ để thu hút khách hàng. Làm nóng bằng ma thuật, liệu có nên làm một cái suối nước nóng nhân tạo? Tuy nhiên, kể cả khi tôi đun nóng nước mỗi ngày, nó cũng sẽ không có nhiều hiệu quả. Nó sẽ chỉ như một cái bồn tắm lớn mà thôi. Liệu có còn cách nào khác không …?

“Suối nước nóng .Tôi có thể tạo ra nó. “

“Eh?”

Đúng vậy, có thể làm được. Hơn nữa, nó khá là dễ. Nếu tôi đem nước từ một cái suối nước nóng đến đây bằng [Gate], để nó chảy qua rồi lại trở về bằng[Gate] thì sẽ không có vấn đề gì.

“Cậu thật sự có thể làm một cái suối nước nóng sao?”

“Có thể, tôi nghĩ vậy. Và nó cũng không mất thời gian lắm”

“Nếu là vậy thì thật tốt quá… Vậy, tôi nên làm gì?”

Vào lúc Mika-san bắt đầu vội vã, bố cô ấy, Doran-san trở về. Doran-san nhảy thẳng vào cuộc trò chuyện về việc tạo suối nước nóng và xác nhận nội dung.

“Nói cách khác, cậu đang nói là ma thuật của cậu sẽ kết nối một cái suối nước nóng khác với nơi này? Chuyện đó cũng làm được?”

“Vâng, cháu nghĩ vậy. À, cháu sẽ thử xem có thể làm được không.”

Tôi lấy điện thoại ra và tìm [Suối nước nóng]. Ở ngoại ô của núi Merishia, có một cái trong khu rừng phía Bắc. Tôi nhờ Mikan-san xác nhận nó nhưng cô ấy bảo là cổ chưa thấy thứ gì giống suối nước nóng ở đó bao giờ. Một cái suối nước nóng chưa bị phát hiện? Tuyệt.

Tôi dùng [Cánh cổng thần kỳ] để về nhà và dẫn Shizuka theo và đi tới [Vườn trời]. Sau đó chúng tôi đến chỗ cái suối nước nóng hẻo lánh đó.

“Đi xa tới mức dẫn tôi tới một cái suối nước nóng ở trong núi chỉ để nhìn tôi khỏa thân mặc dù chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng thì tôi sẽ cởi hết trong chớp mắt…”

“Tôi không có ý như vậy. Cho nên mau hạ váy cô xuống”

Tôi chặt lên đầu cô nàng robogirl thích nói mấy câu quấy rối tình dục này để làm cổ im lăng.

Thật là, kẻ này có quá nhiều ảo tưởng màu hồng trong đầu.

(TL: hình như ý nói mấy ý tưởng không-được-trong-sáng)

Cuối cùng, khi [Vườn trời] đến địa điểm đó, tôi đi xuống đất. Ồ, cái mùi này. Đúng là hương vị của suối nước nóng rồi.

Khi tôi xuyên qua những bụi cây, tôi tìm được con suối trong rừng. Chất lượng nước trông có vẻ ổn, và nó cũng không âm u lắm. Tôi tới gần nó và thử nhúng tay xuống nước. Có hơi nóng? Chà, tốt hơn so với chỉ âm ấm, nhiệt độ không thành vấn đề.

Tôi nhìn một lúc, với nguồn ở đây và đó, có vẻ như nguồn cấp nước cũng ổn nốt.

Tôi sẽ lắp một cái ống có phép [Cánh cổng thần kỳ], dẫn chúng đến phòng tắm của [Ngân Nguyệt]và đem nước về lại bằng [Cánh cổng thần kỳ] một lần nữa. Nó giống như kiểu đặt [Ngân Nguyệt] ở giữa dòng chảy của suối nước nóng.

Đầu tiên tôi lấy ra một mớ mithril ra từ [Kho chứa] (Tôi có cảm giác là nó sẽ rỉ nếu tôi dùng Sắt), tôi làm mấy cái ống đường kính 10cm và dài 30cm. Tôi lắp mấy cái ống vào vài nguồn. Sử dụng [Tạo mẫu] tôi sửa cho chúng vừa khít vào để chúng không bị trôi đi.

“Tốt, như vậy là phần chuẩn bị đã hoàn tất.”

Sau đó tôi về lại Rifuretto bằng [Cánh cổng thần kỳ]…. A, chết! Tôi quên Shizuka rồi! Tôi không biết cô ấy sẽ nói gì nếu tôi lại quên cổ lần nữa.

Trong khi thở phào nhẹ nhõm vì đã nhận ra, tôi đến [Vườn trời] bằng [Cánh cổng thần kỳ] và Shizuka đang đợi ở đó.

Tôi trở lại khu vườn phía sau của quán [Ngân nguyệt], sau đó dùng ma thuật hệ Đất tạo một rảnh nước sâu khoảng 30cm. Chắc dài chừng 1 mét là ổn rồi. Xung quanh thì được gia cố bằng đá để tránh cho nước bị nhiễm bùn.

Tôi lại lấy ra một đống mithril ra từ [Kho chứa], làm một cái tượng măt sư tử há mồm thường thấy ở suối và gắn nó vào một bên của rảnh nước. Nếu tôi kích hoạt [Cánh cổng thần kỳ] lên nó bây giờ thì nước nóng sẽ chảy ra lập tức….

Tôi dùng [Lập trình] và để nó đóng và mở [Cánh cồng thần kỳ] bằng từ khóa [Đóng/Mở]. Hiện giờ thì tôi để nó [Đóng], và vùi cái ống mithril vào một bên khác của rãnh nước. Cái ống này là nơi để trả nước nóng về chỗ suối nước nóng kia.

“Rồi, như vầy chắc là ổn.”

Trong lúc Doran-san và Mika-san đang nhìn, tôi vỗ đầu con sư tử và ngay lúc tôi niệm [Mở], nước nóng phun ra từ miệng nó.

“Ooh!?”

“Nước nóng phun ra kìa !”

Cuối cùng, khi nước nóng con sư tử phun ra đổ đầy rãnh nước và dừng lại khi nó cao tới chỗ cái ống ở chiều đối diện. Nước nóng chảy vào ống thoát nước, trở về chỗ cái suối nước nóng vắng vẻ.

Tôi đi chân trần và chạm chân vào nước nóng. Yup, có hơi nóng chút nhưng ổn thôi.

“Wah… Thật kỳ diệu…”

“Nhưng dù là có suối nước nóng, liệu nhà chúng tôi có đủ chỗ để làm một phòng tắm ngoài trời không?”

Trong Doran-san nhìn dòng suối nước nóng và ngạc nhiên tán thưởng thì Mira-san đã chỉ ra vấn đề chính. Tôi cũng đã nghĩ về nó trước.

“Nếu tôi không nhầm thì căn nhà lớn phía sau vẫn trống đúng không?”

“Không sai… cậu tính làm gì?”

“Hãy mua nó”

“”Eh!?””

Phải, đây là cách nhanh nhất.Ngay lập tức tôi tới đại lý bất động sản và khi tôi xem giá của căn nhà ở phía sau, tôi lập tức trả tiền khi tôi nghe nó chỉ có giá 8 đồng vàng tráng. Khi tôi bán những mảnh vỡ của con người đá Mithril, thật bất ngờ là nó cho một khoảng tiền lớn nên tôi hoàn toàn không có vấn đề tiền bạc lúc này và căn nhà đã có chủ của nó.

Tôi ký vào hợp đồng và trở về quán [Ngân Nguyệt] sau khi chính thức mua nhà.

“Cậu thật sự đi mua nó?”

“Bây giờ tôi sẽ làm nó một lần cho xong luôn chứ nhỉ~?”

Trong khi Mika-san liếc nhìn tôi và nói với giọng ngạc nhiên, tôi đặt [Cánh cổng thần kỳ] trên đất và sau đó chuyển [Căn nhà] ở phía sau đến [Vườn trời]. Suto~n, ngôi nhà chìm vào trong đất và lập tức biến mất.

“”Eh!?””

Cả hai người lùi lại sau trong sững sờ, tôi làm hàng rào xung quanh [Ngân Nguyệt] biến mất từng chút một.

Tôi mạnh mẽ thay đổi hình dáng phòng tắm bằng phép đất.Tôi làm nó rộng ra, sau đó,tôi chỉnh sửa những chi tiết nhỏ bằng [Tạo mẫu]

“À, tôi nên làm phòng tắm nam và nữ thế nào? Tách riêng chúng ra à?”

“Eh? À, đúng vậy, cậu có thể tách chúng không?”

“Chuyện~nhỏ~!”

Tôi tách riêng hai nhà tắm ra, vây quanh chúng bằng đá, làm nền đá để tắm rửa, làm mái che và cột trụ bằng cây bách, và bức tường để chia hai phòng tắm cũng bằng gỗ bách Nhật nốt. Hơn nữa, tôi thêm hiệu ứng [Tê liệt] vào bức tường. Sự trừng phạt dành cho bọn nhìn trộm.

Tôi tạo một phòng thay đồ nhỏ cho cả hai bên, và thả màn treo xuống, phần bề ngoài chắc là ổn rồi.

Cuối cùng, bằng [Lập trình] tôi thêm [Ảo thuật] vào mái phòng tắm để hoàn toàn chắn tầm nhìn từ trên cao.

Nó trở thành một cái phòng tắm ngoài trời theo phong cách Nhật và được trang trí khá tốt.

Tôi khá là hài lòng với thành quả của mình, gật đầu đồng ý với chính mình, trong khi đó, Mika-san và Doran-san như có điều suy nghĩ.

“Ugh… Tôi mệt với việc phải bất ngờ mãi rồi…”

“Cậu ta đã làm nó chỉ trong tích tắc…”

Hmm, tôi làm quá rồi à? Bởi vì nó khá là thú vị nên tôi đã làm nó nhanh chóng. Tôi thậm chí còn làm xô và các dụng cụ nữa.

“Khoan đã, làm sao chúng tôi có thể dùng cái phòng tắm này cho kinh doanh? Cả khu đất lẫn phòng tắm đều là của cậu mà?”

“Tạm thời tôi sẽ cho mọi người mượn nó. Khi hai người có lời từ nó, cả hai có thể mua lại nó. Có chỉ 8 đồng vàng trắng thôi.”

Tôi đưa cho họ xem giấy tờ nhà, cùng với khoảng tiền thanh toán. Căn nhà đã biến mất nhưng thay vào đó là một cái suối nước đã được xây bù, cho nên ta có thể xem như nó không khác biệt?

“Fumu… vậy thì thất lễ rồi. Không chỉ thu tiền từ nhà trọ mà còn tiền nhận từ phòng tắm nữa. Thế thì tôi xin cảm ơn rồi.”

“Suối nước nóng không có hiệu quả với các dịch bệnh, nhưng nó có hiệu quả không tệ với mấy bệnh tật bình thường. Như là thị lực kém, đau hông thậm chí là độc nếu như ngâm một lúc lâu.”

“Thật sự như vậy à?”

Nó có. Tôi đã đặt [Khôi phục] và [Lập trình] cho nó. Bởi vì nó sẽ gây ra náo động nếu nó được chữa trị lập tức, tôi để hiệu ứng chầm chậm xuất hiện khi bạn ngâm mình trong nước.

Bây giờ đến lúc dùng thử rồi. Tôi [Mở] cả hai phòng tắm, nam và nữ. Trong khi đó, Mika-san và Doran-san thì đi gọi người quen bởi vì hôm nay là dịp miễn phí.

Trong phòng tắm nam, trừ Doran-san ra còn có chủ tiệm vũ khí [Bát Hùng], Bear-san, người bán hàng của cửa tiệm đồ second-hand Simon-san, [Vua thời trang Zanuck] Zanuck-san cũng tới. Khoan nào, tỷ lệ của các ông chú lớn tuổi trong này cao quá!

Trong khi ngâm người trong suối nước nóng tôi đã nghĩ như vậy, một cái bang ghế đã được đem tới chỗ tắm rữa, Doran-san và Balal-san đã bắt đầu chơi shougi. Cả trong này nữa à?

Trong phòng tắm nữ ngoài Mika-san còn có chủ quán cà phê [Phụ mẫu] Aeru-san và nhân viên của cô ấy, và Shizuka của chúng ta cũng vào đó nữa. Mà, cô ấy có ổn khi tắm nước nóng trong khi bản thân là một robogirl? Đó là điều mà tôi đã nghĩ, nhưng nếu đó là giáo sư biến thái thì cổ sẽ không mắc lỗi như vậy đâu.

“Chủ nhân, cần chà lưng không?”

“Đừng có làm trò gây chú ý như vậy, cứ im lặng mà tắm đi!”

Tôi hét với cô ấy từ bên kia bức tường. Trong đầu còn bé này “ngây thơ” tới mức nào vậy?

“Maa maa, đừng ngại ngùng vậy mà.”

“Chờ, Shizuka-chan! Tại sao cậu lại leo lên tường!?”

“Fuguu!?”

Tôi nghe tiếng của Mika-san gọi cho con ngốc đó khi tiếng Shizuka rên rỉ và cuối cùng là tiếng ai đó ngã xuống trong phòng tắm nữ. Nó có hiệu quả lên cả cô ấy nữa, [Tê liệt]. Cổ bảo là cổ cũng có những bộ phận sinh học như thường.

“Nếu mọi người cố trèo lên tường và nhìn trộm như vậy thì mọi người sẽ gặp rắc rối giống thế đấy, cho nên xin hãy cẩn thận”

Tôi giải thích với mấy ông chú trong này, nụ cười của mấy ổng có hơi cứng lại và ngoan ngoãn gật đầu. Tôi hoàn toàn không ngờ là kẻ gây rối đầu tiên lại đến từ phòng tắm nữ mà.

Chà, giờ thì kẻ vướng bận đó đã gục rồi, tôi có thể chậm rãi tận hưởng. Ah~ Thật thoải mái.

CHƯƠNG 80 : TU SỬA CĂN NHÀ HOANG VÀ NGƯỜI SỐNG SÓT

“Ta thấy nó rồi. Tại hướng Đông Nam của Đế quốc Sandora, trong sa mạc Rabbi”

Khi chúng tôi đang ăn sáng như thường, cửa phòng ăn đột nhiên mở toang và Rin cùng Pola bay vào.Trên mặt cô ấy mang nụ cười như nói [Tôi làm được rồi].

“Trước đây, tại phế tích cổ trong sa mạc, tương tự với phế tích Niruya, có vẻ như đã có người thấy mấy cây cột đá cùng với sáu viên đá ma thuật gắn trên đó. Tuy nhiên bây giờ thì dường như cái phế tích đó bị vùi trong cát sa mạc hết rồi”

“Fu~n, thật tốt”

Trong khi nhai món bánh mì cho bữa sáng, tôi nhờ Lapis-san châm nước trái cây. Bữa sáng cung cấp năng lượng cho cả ngày. Phải ăn thật đầy đủ. Không có thời gian rỗi để nghe mấy thứ rắc rối đó vào sáng sớm thế này đâu.

“……Quần lót khiêu d**”

“Hãy kể tiếp đi ạ. Sa mạc Rabbi?”

Kuu, bả vẫn nhớ nó. Tôi có cảm giác là ánh mắt của mấy người ngồi quanh đây lạnh hẳn đi, nhưng nếu tôi phản ứng lại nó thì tôi sẽ thất bại. Tôi không còn cách nào trừ việc bẻ sang chuyện khác.

“ Đi về phía nam của Misumido, vượt qua biển cây, ở đó có một vương quốc khô hạn, Đế quốc Sandora. Sa mạc Rabbi nằm ở hướngĐông Nam của nó.

“Đầu tiên là biển, giờ là sa mạc… cái bà giáo sư đó, bả đang cố quấy rối tôi bằng cách khác à…?”

Bởi vì bà ta có thể nhìn lén tương lai, có thể là bà ấy cũng đang nhìn lén tôi lúc này luôn. Tôi nhìn chằm chằm trần nhà trống trơn.

Cơ mà, nếu đã qua 5000 năm thì địa hình có thể bị thay đổi, và bà ấy cũng sẽ không làm đến mức đó chỉ để phá tôi, phải chứ… Mặc dù tôi cố nghĩ như vậy nhưng tôi hoàn toàn không tin vào nó. Bởi vì… tiếng cười nhăn nhở của bà giáo sư đó vẫn vang vọng trong đầu tôi.

“Và, chúng ta phải tới đó?”

“Đúng thế, để tìm các di sản của nền văn minh cổ. Sẽ còn tuyệt hơn nếu đó là [Thư viện]”

Rin đang rất háo hứng muốn đi, còn tôi, nói thật thì cũng là bất đắc dĩ thôi. Tôi nhìn về phía Shisuka đang đứng gần đó.

“Chuyện gì thế?”

“Chà, tôi chỉ nghĩ là số người như cô lại tăng thêm một, thì …”

“Một buổi thác loạn, nó nghe hay mà.”

“Dừng! Im!”

Đau đầu thật…

Tôi tự hỏi mình nên làm gì. Tới nay thì, chẳng phải vẫn ổn dù không có nó sao, tôi cho là thế. Tuy nhiên, tôi không thể làm vậy, dù là trong đó có phần do tôi hứa với Rin, còn lại là từ thông điệp mà giáo sư gửi lại về sự sụp đổ của đế quốc cổ đại bởi Fureizu… Mà tôi đang bị cuốn vào chúng.

Khi tôi nghĩ kỹ về nó thì thấy chẳng có vấn đề gì, nhưng nếu tình thế bắt buộc, có thể ,sức mạnh của [Babylon] sẽ là cần thiết. Tôi không muốn phải hối hận khi thời khắc đó đến…

“Được rồi, vậy thì đi thôi. Shisuka, chuẩn bị [Vườn Trời].”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Rin và Pola trông có vẻ khá vui, những người khác cũng thế, sau đó họ đứng dậy và về phòng để chuẩn bị, tôi nghĩ vậy.

Nhắc mới nhớ, bây giờ trong [Vườn Trời] đang có một căn nhà trống mà tôi chuyển vào từ Leaflet. Tôi nghĩ là có thể dùng làm nhà nghỉ nhưng nó cần sửa chữa đôi chút. Căn nhà không bị hư hao gì, chỉ là nó có thể dùng cho nhiều việc, bởi vì nó khá là lớn.

Ma, chắc là tôi nên tranh thủ lúc đi đường mà làm nhỉ?

=============Chuyển cảnh==============

[Vườn trời] rời khỏi Belfast, thẳng tiến về hướng Nam của Misumido, Đế quốc Sandora.

Tốc độ của [Vườn trời], tôi nghĩ là nó phải ngang với máy bay. Mặc dù thật sự thì tôi vẫn chưa dùng lần nào. Tôi không có chứng sợ độ cao, chỉ là tôi không có cơ hội để đi thôi.

“Sẽ mất khoảng bốn tiếng để đến nơi”

Tôi không chắc là nó nhanh hay chậm, nhưng nó cũng không quá lâu. Vậy, tôi cũng nên sửa sang lại căn nhà đó chứ nhể?

Tôi mở khóa của căn nhà trống, vốn đã được chuyển tới một góc của khu vườn, và đi vào trong. Un, trông cũng ổn. Như vậy thì, tôi chỉ cần dọn sạch và trang trí lại mà thôi.

“Vậy, em sẽ dọn tầng hai”

“… Em sẽ dọn phòng bếp và sảnh ăn”

“Tôi sẽ thu xếp đồ đạc ở phòng khách và tầng một –degozaru”

“Vậy, em sẽ lo lối vào và hành lang. Touya-san, anh hãy sửa những chỗ bị hư và nâng cấp ‘khu vực ẩm’ và ánh sáng và vân vân.”

(TL-Eng: khu vực ẩm là mấy chỗ như nhà bếp, phòng tắm kiểu vậy ấy)

Mọi người nhanh chóng phân công và làm việc. Tôi bị Yumina gọi ra. Aah, đúng rồi, ở đây không có nước. Eh? Chờ đã, nếu tôi nhớ không nhầm thì có một cái kênh nước chảy qua khu vườn. Nếu không thì cây cối trong đây đã khô héo từ lâu rồi.

Tôi tới chỗ phiến đá điều khiển cuả [Vườn trời] và khi tôi hỏi về nó với Shisuka, có vẻ như đó là một tạo tác do giáo sư tạo ra để nước chảy qua.

Khi tôi được dẫn đến đó, có một đài phun nước nhỏ đang phun nước, nước chảy qua con kênh và chuyển đi khắp vườn. Sau đó chỗ nước được lọc lại và chuyển về chỗ cái đài phun, hoặc đại loại vậy.

……Đó là chuyển động vĩnh cửu…? Không, ngừng, ngừng lại nào. Định luật vật lý không có tác dụng trước phép thuật.

“Lượng nước là cố định?”

“Không, bởi vì nước sẽ bay hơi. Nếu lượng nước bị giảm đi, lượng nước ở nguồn sẽ tăng thêm để nó trở về khối lượng ban đầu.”

Nói vậy, sẽ không có vấn đề nếu tôi lấy nước từ đây, phải không?

“Nó có uống được không?”

“Không có bất lợi nào đến cơ thể con người”

Như vậy thì tôi có thể dùng nó rồi. Cùng với cách mà tôi đã làm với suối nước nóng của [Ngân nguyệt], tôi lắp một đường ống ngắn tại đài phun nước. Để chắc ăn thì hãy đặt ống thoát nước ở điểm cuối cùng, chỗ để trả nước về lại con kênh nước của [Vườn trời]. Bởi vì có vẻ như nước được lọc ở đấy.

Một lát sau, tôi đến khu vực xung quanh phòng bếp, chỗ Lindsey đang lau dọn, lấy một cái thùng ra để chứa nước và làm một cái bồn rửa bằng [Tạo mẫu]. Cái bồn sáng chói lên vì nó được làm bằng Mithril. Thêm vào đó, tôi đặt một cái vòi nước và nối nó với đài phun nước bằn [Cánh cổng thần kỳ]. Tất nhiên là lỗ thoát nước cũng được nối với ống thoát nước rồi.

Khi tôi mở vòi nước, nước chảy ra từ đó. Lindsey có vẻ ngạc nhiên vào lúc đầu, nhưng sau khi tự mở và đóng vòi nước, có vẻ là em ấy đã biết cách dùng nó.

Sẵn tiện đó, tôi cũng làm cái nhà vệ sinh luôn. Một cái với cơ chế xả. Không thể bỏ qua nó. Tất nhiên là lỗ thoát nước sẽ không ở đây, nó sẽ được kết nối với cái ở nhà.

Và sau đó phòng tắm cũng được làm nữa. Kể cả vòi nước cũng làm xong. Sẽ ổn thôi, chứ nhỉ ?

Sau đó thì, còn lại ánh sáng nữa. Nếu tôi chỉ để phép [Phát sáng], nó sẽ chỉ chiếu sáng trong vài giờ dựa vào lượng mana rút từ người dùng. Bản thân [Phát sáng] nó không phải là ma pháp, thứ mà tốn mana cực kỳ.

Vào thời điểm hiện tại, liệu như vậy có ổn không? Nhắc mới nhớ, tôi không thấy Rin và Pola, họ đi đâu rồ nhỉi?

Khi tôi thử tìm hai người đó, Rin và Pola, cùng với Kohaku, Sangu, Kyruyou và Shizuka đang đứng trước trụ đá. Mọi người đều đang bình tĩnh nhìn lên mành hình được chiếu bởi cột đá.

“Mọi người đang làm gì vậy?”

“Một thứ khá rắc rối vừa được phát hiện, anh biết chứ? Có lẽ là người sống sót. Chúng ta đang ở Vương quốc Sandora, nơi vốn là vùng sa mạc. Mặc dù không ai nên cố vượt qua sa mạc này, vậy mà…”

Màn hình chiếu cảnh mặt đất. Ngay giữa sa mạc, dẫn đầu đám lạc đà đang chở đồ đạc, có vài người đang mặc những chiếc áo choàng che nắng rách nát trên người đagn bước đi một cách yếu ớt và loạng choạng. Có khoảng mười người thì phải? Hơn nữa tôi có cảm giác rằng họ mang quá ít hành lí thì phải.

“Nếu họ là những người sống sót, chẳng phải là không ổn sao nếu ta không giúp họ?”

“Bằng cách nào? Anh có muốn để lộ [Babylon] không? Đối với những người sống sót ngang qua đó. Nếu họ là người xấu, hoặc đang bị truy nã, thì sao? Việc vượt qua một nơi như thế này không bình thường chút nào. Em muốn nói đây là một tình huống khó xử, anh biết chứ.”

Tôi hiểu rồi. Đúng là một tình huống khó xử, nhỉ? Maa, tôi nghĩ mình có thể đánh giá họ là người tốt hay xấu bằng thuật nhãn của Yumina, nhưng điều đó không có nghĩa tất cả bọn họ đều là người tốt. Mà, nói rằng một trong số họ là người xấu, thì chỉ kẻ đó sẽ bị bỏ lại giữa sa mạc.

“Dù sao đi nữa thì cứ giúp họ đã. Dù ta có đưa họ tới [Khu vườn], ta cũng có thể đưa họ đến Misumido hoặc Belfast bằng [Cánh cổng thần kỳ]”

Nhưng, ta nên gặp họ thế nào đây. Họ sẽ nghi ngờ tôi nếu tôi đột nhiên xuất hiện trước mặt họ.

“Sẽ tốt hơn nếu anh quyết định nhanh lên đó.”

“Eh?”

Trên màn hình, mà Shizuka đang chỉ, con quái vật đã hiện ra từ trong cát trước mặt những người sống sót.

Clgt? Một con côn trùng? Có lẽ nó là một con sâu sừng hoặc một con sâu đất khổng lồ. Phần đầu là cái miệng, trong đó là những chiếc nanh nhọn gần như bao 360 độ quanh miệng.”

“Sa quái [Sand crawler]. Một ma thú, kẻ nuốt chửng cát cùng con mồi của nó.”

Rin lẩm bẩm về đặc tính của con quái vật trong khi nhìn màn hình. Hình ảnh cho thấy ba người trong số họ rút kiếm và rìu ra, và hướng về phía con quái, nhưng tình tình có vẻ tệ. Dường như họ không có phù thủy, và cũng không thể biết kĩ năng của họ có cao không. Tôi đoán việc họ nhận thiệt hại chỉ còn là vấn đề thời gian.

“Anh đi đây.”

Tôi mở [Cánh cổng thần kỳ], và nhảy qua xuống đất.

Xuất hiện từ phía trên con Sandcrawler, tôi xả mưa đạn bằng Brunhild. Chúng không phải đạn thường. Chúng là vỏ bom, được yểm phép [Phá]. Trong khi chảy ra thứ dịch lạ, con Sandcrawler vặn vẹo người.

Khi tôi hạ cánh xuống sa mạc, tôi tập trung ma lực vào tay phải và đọc thần chú, như Lindsey đã chỉ.

“Hiện ra hỡi nước, lưỡi katana lạnh và sắc, Thủy trảm.”

Một lưỡi kiếm nước phóng về đầu con Sandcrawler. Rõ ràng là tôi làm hơi quá rồi, tởm vkl.

Từ chỗ cắt, những thứ nước màu xanh, trắng bắn tung tóe, và chầm chậm rớt xuống sa mạc. Mặc dù vậy nó không chết ngay, nó liên tục bò theo đường zigzag, nhưng rồi cuối cùng cũng dừng lại.

Uhee……. Người ta nói rằng ngay cả khi lươn mất đầu, nó vẫn sống được thêm một lúc, nhưng điều bình thường đó có vẻ không áp dụng được rồi. Sau khi hạ được nó, tốt nhất là nên nướng chín nó luôn.

Khi tôi cất Brinhild vào bao súng bên hông và nhăn mặt nhìn cái xác con Sandcrawler, một trong số những người sống sót tiến về phía tôi. Với một thanh đại kiếm trong tay, mặt người đó bị che bởi chiếc mũ của bộ đồ chống nắng. Nhưng, có vẻ đó là một phụ nữ.

“……….Cậu là?”

“Tên tôi là Mochizuki Touya. Tôi tình cờ gặp mọi người, nhưng vì nghĩ rằng mọi việc quá nguy hiểm, tôi đã tự tiên tham gia vào trận chiến.”

“Chà, tôi rất biết ơn. Chúng tôi được cứu là nhờ cậu. Tôi là Rebecca. Một mạo hiểm giả.”

Sau khi bỏ mũ, khuôn mặt cô hiện ra dưới ánh nắng. Trên làn da nâu rám nắng là mái tóc ngắn tới vai màu tro.

“Cậu bá đạo vãi. Tiêu diệt được một con ma thú như thế.”

Sau lưng Rebecca là một người đàn ông cầm rìu chiến đang bỏ mũ ra. Đó là một người cao to vạm vỡ tầm hai mươi tuổi với bộ râu lởm chởm. Cạnh anh ta là một cậu nhóc cầm kiếm có vẻ trẻ hơn tôi, mệt mỏi thở dốc.

Chỉ cần nhìn qua, tôi thấy rằng thứ vũ khí đó không hợp với cậu lắm. Hoặc là cậu nhóc quá nhỏ, hoặc là thanh kiếm quá to.

Và, trong khi tôi đang nghĩ ngợi, cậu nhóc vứt thanh kiếm sang một bên, chạy về phía này và quỳ xuống trước mặt tôi.

“Ah, ano. Cái ma pháp trước đó, nó hệ nước, đúng không? Nếu vậy, anh có thể tạo ra một chút nước không?”

Tôi ngạc nhiên một chút trước lời thỉnh cầu đột ngột, nhưng ngay lập tức hiểu ra. Họ không có nước. Vượt qua sa mạc trong tình trạng này chẳng khác gì tự tử cả.

“Tôi xin cậu. Nếu được, xin hãy cho chúng tôi chút nước. Chúng tôi hiện giờ không có tiền, nhưng chúng tôi chắc chắn sẽ trả ơn. Nên…”

Trong khi tôi chưa đưa ra câu trả lời ngay, Rebecca-san chen ngang trong khi tôi đang suy nghĩ.

“Không, đó không phải là vấn đề. Tôi đang nghĩ xem lấy cái gì để đựng nước ấy mà. Chà, tôi nghĩ là mình nên tự tạo ra một cái.”

“Eh?”

Lấy ra đống sắt to bằng bàn tay từ [Kho tàng], tôi tạo ra một cái chậu kim loại lớn bằng [Tạo mẫu]. Trong cái chậu đó, tôi tạo vài cục băng to bằng nắm tay bằng thủy ma pháp, rồi tôi tạo nước.

“Ooh!”

Nghe tiếng nước chảy, những người khác đồng loạt nhìn về hướng này và bắt đầu lại gần. Bằng đống sắt còn lại, tôi làm thêm vài cái cốc đơn giản và chuyền cho vài người.

Vươn tay ra cố để là người đầu tiên, họ bắt đầu uống nước. Họ thật sự rất chi là khát.

Cuối cùng, tôi để ý một điều khá lạ. Có tổng cộng mười người sống sót. Ngoài cậu nhóc và người đàn ông cầm rìu lúc trước, tất cả bọn họ đều là nữ. Hơn nữa, trừ Rebecca, bảy người phụ nữ còn lại đều có điểm chung. Trên cổ họ có những chiếc vòng đen bóng loáng. C=Lẽ nào…

Khi nhận thấy tôi bối rối nhìn những chiếc vòng cổ, Rebecca nghiêm nghị nói.

“Đúng vậy. Những cô gái này là nô lệ. Chúng tôi giải thoát họ khỏi tay một tên buôn nô lệ.”

……….Are? Dự đoán của Rin là chính xác à? Chẳng phải tôi vừa giúp những tên trộm sao?

CHƯƠNG 81 : SỰ GIẢI PHÓNG, VÀ LẦN THỨ BA

Có một thứ được gọi là [Vòng cổ Nô lệ]. Nguyên bản là một cổ vật, nhưng vào hàng trăm năm trước, những đại phù thủy của Sandora đã thành công trong việc chế tạo ra hàng loạt những thứ tương tự.

Nó vốn được dùng để nô lệ hóa những con ma thú hung dữ không thể bị thuần hóa, nhưng sau cùng nó cũng đạt đến điểm mà nó được sử dụng lên cả con người.

Họ nói rằng nó được sử dụng cho tội phạm vào lúc đầu, nhưng rồi nó dần tạo ra một sự tồn tại được gọi là [Nô lệ] ngay tại đất nước này.

Tước bỏ đi hết mọi quyền lợi, và đối xử với họ như một [Món đồ sở hữu] của cá nhân.

Nhìn chung thì nó hoàn toàn hợp pháp (ít nhất là trong đất nước này, chắc vậy), khi biến một tội phạm hay một cá nhân nào đó tự đen bán chính mình thành nô lệ. Nhưng đúng với mong đợi, chắc chắn rằng sẽ có một vài kẻ xấu trong số họ.

Những băng cướp và các thương nhân nô lệ sẽ quy tụ lại và hợp tác với nhau. Những tên cướp sẽ tấn công các ngôi làng để đoạt lấy tiền bạc và của cải. Sau đó, chúng sẽ bán những cô gái trẻ cho các thương nhân nô lệ một cách hợp pháp tại chợ đen.

Không cần biết sử dụng phương pháp nào, chỉ cần [Vòng cổ của sự lệ thuộc] được sử dụng, sự tự do sẽ bị tước đoạt. Và họ sẽ được đăng ký tai hội thương nhân, như một tài sản cá nhân, và cũng được đối xử một cách tương tự như thế.

Những người đi cùng với Rebecca-san có vẻ như cũng đã trở thành nô lệ theo cách đó.

Tay thương nhân nô lệ đã mua họ, thuê Rebecca-san, Logan-san (người sử dụng rìu), và Will (cậu trai) như ba người hộ tống cho chuyến đi. Và vì công việc đó không được thông qua công hội, họ không nghĩ rằng ông ta lại chính là một thương nhân nô lệ.

Ba người họ sau khi đã nghe qua hoàn cảnh của những nô lệ từ chính họ trong chuyến đi, không chống lại được sự phẫn nộ chính đáng đó, và đã cố thử khởi dậy chống lại tay thương nhân nô lệ. Tuy nhiên chỉ sau đó một chút, tay thương nhân đã bị tấn công bởi những tên cướp, và chết một cách dễ dàng.

Mũi tên đầu tiên được bắn ra đã nhanh chóng xuyên qua đầu của gã, bạn có thể nói rằng đó là một cái chết đáng thất vọng. Một gã đàn ông hợp tác với cướp, và cũng bị giết bởi chính chúng, đó có thể gọi là nghiệp chướng.

Đối với Rebecca-san và hai người còn lại sau khi đã hạ được bọn cướp, họ tranh thủ thời cơ và bỏ trốn khỏi đất nước cùng với những nô lệ. Bởi vì nếu họ bị bắt lại bởi hội, họ chỉ có thể bị bán lại cho một chủ nhân mới.

Dẫu vậy, trong cuộc bỏ trốn khỏi đất nước để tránh khỏi con mắt của công chúng, họ bị vướng vào một trận bão cát, và vướng vào một thảm họa.

“Vậy ra chuyện là thế hả?”

“Vâng, đó chính là lý do.”

Tôi hiểu rồi~ Tuy nhiên, hắn ta đồng thời cũng là một kẻ xấu… Gã thương nhân nô lệ. Có vẻ như thế giới này cũng có thứ đó. Rõ ràng là Vương quốc Sandora không có qua nhiều tương tác với những quốc gia khác, và có vẻ như nó vẫn giữ nguyên văn hóa gốc của mình. Ờ thì, nó nằm ở tít bên kia khu rừng hùng vĩ của Misumido, và cũng rất khó khăn trong việc du hành qua cái xa mạc khô héo để đến được đó.

“Nhưng [Vòng cổ của sự lệ thuộc]…….”

Nếu bạn cố gắng lấy nó ra, một cơn đau kinh khủng sẽ chạy xuyên qua người đeo nó, và hậu quả tệ nhất chính là cái chết. Kinh thaatj. Nó khiến cho người đeo không thể làm tổn hại đến chỉ nhân của họ, và họ cũng không thể chống lại mệnh lệnh từ chủ nhân. Cuộc bỏ trốn của họ sẽ chấm dứt nếu chủ nhân của họ suy nghĩ “Trở về đây”. Họ sẽ cảm thấy một cơn dau dữ dội nếu chống lại nó.

Chỉ có chủ nhân mới có thể mở vòng cổ ra. Tuy nhiên, gã thương nhân vốn là chủ nhân của họ đã chết. Nói cách khác, cái vòng cổ không còn có thể được gỡ ra. Trong một khoảng khắc họ sẽ được trả lại cho hội để có được một chủ nhân mới, nhưng chỉ cần chủ nhân của họ không trả lại tự do cho họ, nó trở nên bất khả thi trong việc lấy cái vòng cổ ra. Nói về một cách khác để tháo nó ra… Có thể là nó.

Tôi sẽ tháo nó ra bằng cách sử dụng [Aport]…… Nhưng đó lại là một kích thước khá khó khăn~ Vì đó là cổ của một người phụ nữ, tôi không nghĩ rằng nó sẽ quá dày. Liệu nó có vừa lòng bàn tay không?

Tôi nắm cổ của mình với cả hai bàn tay để kiểm tra độ dày. Tôi nghĩ rằng nó phải mỏng hơn, gần như là bằng với kích thước của một dĩa CD. Nó sẽ ổn thôi. Sẽ không có gì xảy ra nếu thất bại, nên việc gì phải lo chứ.

“Cái vòng cổ, có lẽ tôi có thể tháo nó ra.”

“Gì cơ?”

“Có thật không!?”

Thay vì Rebecca-san, cậu bé Will lại giật mình kêu lên. Cậu ta nhìn tôi với một cặp mắt mở to.

“Ừm, tôi không thể nói trước được trừ khi đã thử qua. Sẽ không có gì xảy ra nếu thất bại, nên hãy thử một cái nào……”

“Vâng, làm ơn! Xin hãy ban cho Wendy sự tự do!”

Wendy? Cậu nhóc Will, nắm tay một cô bé có đeo vòng cổ và ngay lập tức quay lại đây.

Tuổi của cô bé chắc khoảng 13 hay 14…… bằng tuổi với Will nhỉ? Nước da rám nắng cùng với mái tóc vàng xâm được bện thành hai bím tóc hai bên trái phải và để hờ trước ngực. Cô bé đó là người trẻ nhất trong số bảy nô lệ. Núp mình đằng sau lưng của Will, và lo lắng nhìn về phía bên này. Trở nên sợ hãi, có vẻ như cô bé có hơi sốc. Ừ thì, tôi cũng đã đúc nát con sandcrawler đó mà…

“Aport”

Để tránh khiến cho cô bé thêm sợ hãi, tôi kéo cái vòng cổ ra mà chẳng cần giải thích gì. Tôi đã đang cầm một cái vòng cổ ánh đen trong tay. Thành công, à?

“Eh!? Ủa!?”

Sau khi cậu bé nhìn thấy cái vòng cổ tôi nắm trong tay, Will nhìn ngược về phía Wendy đang đứng ở sau lưng cậu. Tất nhiên, cái vòng cổ đã biến mất.

“Nó đã tháo ra rồi! Nó thật sự đã được tháo ra, Wendy!”

“Eh…?”

Cô bé Wendy xoa vào cổ của mình. Khi cô bé nhận ra bản thân đã được giải phóng khỏi cái vòng cổ, Wendy che miệng lại, mắt cô bé liên tục chảy xuống hai dòng lệ dài. Will ôm chầmcô bé. Ah~ Ra là như thế. Nó có thể khiến cho một chàng trai cực kỳ tuyệt vọng, phải không? Đó là tuổi trẻ.

“…… Này này, cậu vừa mới làm gì thế?”

“Phép thuật vô thuộc tính [Aport]. Nó là một loại phép thật dùng để kéo vật thể.”

Lờ đi Logan-san, người đang đứng bất động với một gương mặt kinh ngạc, tôi tháo những cái vòng cỗ khác ra từng cái một. Sau cùng, tôi đang cầm trong tay bảy cái vòng cổ, tôi thiêu hủy chúng hoàn toàn với hỏa thuật.

Trong khi nhìn chằm chằm vào tôi đang đốt những cái vòng cổ, Rebecca-san lẫm bẩm trong sự ngạc nhiên.

“…… Rúc cuộc thì cậu là ai?”

“Tôi cũng là một mạo hiểm gia. Đây, thẻ hội viên của tôi.”

“Cấp đỏ á!?”

Bởi vì màu sắc của cái thẻ tôi lấy ra, ba người mạo hiểm gia trở nên kích thích. Mọi người nhìn vào tấm thẻ tôi đưa cho họ để xác thực nó, và rồi la lên còn kinh ngạc hơn trước.

“ĐỒ LONG HIỆP và GOLEM PHÁ SĨ!? Thật sao!?”

(Edit: Hai cụm từ trên là hậu quả của một đống đường và một lon bia)

“Chẳng trách vì sao mà cậu lại có thể dễ dàng hạ gục con sandcrawler…”

“Wow!… Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy điều này……!”

Mỗi người một cảm ơn tôi trong ngạc nhiên. Tôi nhận lại tấm thẻ, và hỏi xem Rebecca-san và mọi người sẽ làm gì sau này.

“Ngay cả khi họ được giải phóng khỏi ách nô lệ, số giấy tờ vẫn còn đó cơ. Sẽ rất phiền phức nếu như chúng tôi vẫn tiếp tục ở lại đất nước này. Tôi đang nghĩ đến việc cùng với mọi người đi đến một quốc gia khác, nhưng…”

TN: Câu này ý muốn nói tên của mấy người đó vẫn được đăng ký như một món hàng tại hội thương nhân).

“Vậy thì, cô có muốn đến Belfast không? Đó là một đất nước tốt. Cô cũng có thể ở lại nhà của tôi một thời gian.”

“Không, chờ một chút. Mất bao lâu để đi từ đây đến Belfast…?”

Ngắt lời Logan-san, tôi mở [Cổng] ra trước sự chứng kiến của mọi người. Tôi thò đầu vào bên trong cánh của ánh sáng, và gọi Yumira ở bên trong [Khu vườn].

“C-Cô là ai!?”

“Rất hân hạnh được gặp mọi người. Tôi là con gái đức vua Torstein Ernes Belfast của vương quốc Belfast, Yumina Ernes Belfast.”

“““Eh!?”””

Cả ba người họ trở nên hoàn toàn bất động. Cũng đúng thôi, dĩ nhiên là nó sẽ diễn ra như thế. Trong những tình huống như lúc này, tôi mới nhận ra rằng Yumina thật sự là một công chúa. Ngay cả khi em ấy không mặc trên mình những bộ váy đẹp, bạn vẫn có thể hiểu được em ấy chính là một công chúa thật sự qua cách hành xử gia giáo đó. Trên thực tế, bốn người đứng trước Yumina đã bị nuốt gọn bởi sự hiện diện của em ấy.

“Tôi đã nghe qua tình hình của mọi người. Đất nước của chúng tôi sẵn sàng tiếp nhận tất cả, nhưng mọi người muốn làm gì?”

Trong khi nở một nụ cười, Yumina nhìn vào họ từng người một. Có vẻ như em ấy đang sử dụng đôi mắt ma thuật của mình. Nếu có ai đó trong số họ có những suy nghĩ xấu xa, ngay cả nếu như chúng tôi đem họ đến Belfasr, họ vẫn sẽ được giám sát kỹ lưỡng trong một khoảng thời gian.

Sau khi Yumina đã nhìn qua hết bọn họ, em ấy hé miệng với tôi và nở một nụ cười. Có vẻ như mọi thứ đều ổn.

Rebecca-san đang cứng đơ người, bất ngờ qùy gối xuống, và dập đầu ngay phía trước Yumina.

“V-Vâng! C-Cảm ơ-ơn người rất nhiều!”

Theo sau đó, Logan-san, Will, Wendy và những người phụ nữ còn lại cũng quỳ xuống đất từng người một. Cái gì vậy? Nó giống hệt như một cảnh trong vở kịch dã sử “Hikae Oru”.

“Vậy thì xin hãy đưa mọi người đến Belfast. Touya-san, xin nhờ anh.”

“Rõ~”

Vì nó rất phiền phức nếu đem từng người một qua [Cổng], tôi để mọi người đứng lên và mở [Cổng] ngay phía dưới chân của họ. Lối ra là ở bên trong khu vườn của nhà tôi tại Belfast, tôi làm cho họ rơi thẳng vào bên trong [Cổng] đang mở cách mặt đất 1cm.

Tôi thử làm một chuỗi dịch chuyển giống những bộ phim khoa học viễn tưởng của nước ngoài, nhưng tôi đã thất bại. Có lã tôi nên từ bỏ việc này. Thật đáng thất vọng.

Nó là thế, giống như bạn đã đi lên tầng trên bằng một cái thang máy, nhưng vẫn cảm thấy rằng phải thêm một bước nữa mới đến được nơi? Mặc dù mặt đất biến mất ngay lập tức, nó hóa thành một cảm giác khó chịu kinh khủng.

Ừm thì, có lẽ là chỉ có tôi với Yumina là nghĩ vậy thôi. Những người khác đãđờ người ra vì sự thay đổi cảnh quan rồi.

“N-Nơi này là……?”

“Đây là Thủ Đô Hoàng Gia của Vương Quốc Belfast. Và nơi này chính là nhà của tôi. Sẽ ổn thôi nếu mọi người sống ở đây một thời gian. Lima-san.”

Tôi gọi siêu quản gia của chúng tôi đến, và với sự tháp tùng của nhóm hầu gái, Lapis-san, Cecil-san, và Rene, họ xuất hiện ngay lập tức.

“Xin hãy chăm sóc những người này cho đến khi chúng tôi trở lại.”

“Như ý ngài, danna-sama.”

Lime-san cúi người xát xuống và liếc mắt nhìn đội hầu gái, rồi Lapis-san hướng dẫn mọi người tiến vào bên trong ngôi nhà. Trong khi nhìn xung quanh không ngừng, Rebecca-san và những người khác làm theo chỉ dẫn của nữ hầu và đi theo sau từng người một.

“Trước mắt thì chúng ta nên xem xét lại các kế hoạch trong tương lai. Cùng trở lại [Khu vườn] nhé?”

“Anh nói đúng.”

Vì nhóm của Rebecca-san đều là mạo hiểm gia, họ có thể thu xếp để nhận công việc từ công hội mạo hiểm rồi tìm một nơi chú ngụ tại thủ đô hoàng gia. Còn với những người còn lại…… quả nhiên là chúng tôi không thể thuê hết cả 7 người bọn họ vào nhà của mình.

[Chủ nhân]

“Kohaku?”

Tôi giật mình khi bất ngờ nghe được giọng nói thông qua thần giao cách cảm. Có gì không ổn sao?

[Sao thế Kohaku, có chuyện gì xảy ra à?] [Một con quái vật kỳ lạ bất ngờ xuất hiện tại xa mạc. Tỏa sáng lộng lẫy như pha lê……]

Người đáp lại vừa rồi không phải là Kohaku, mà đó là giọng nói của Kuroyou. Một con quái vật pha lê……

Có lẽ nào!?

Tôi mở [Cổng], và di chuyển đến trước tấm bia làm bằng đá nguyên khối của [Khu vườn]. Ngay giữa màn hình hiện lên trên tấm bia, lọt vào tầm mắt của mọi người, đó là một con quái vật pha lê to lớn đang lơ lững ngay giữa xa mạc, và nó phát ra một âm thanh cộng hưỡng cường độ cao.

Con đầu tiên chúng tôi gặp có hình dáng côn trùng, còn con của Rin gặp lại là một con rắn, rồi thì con này lại có cơ thể của một quái vật, con Fureizu trong hình dáng của một con cá manta – một con cá đuối quỷ.

(Edit: Yeah, chúng ta sẽ ăn tối bằng hải sản)

CHƯƠNG 82 : CÁ ĐUỐI, VÀ SỰ HỘI NGỘ

Khổng lồ. Đó chính là suy nghĩ của tôi khi nhìn thấy con Fureizu đó. Trở lại lúc chúng tôi tìm thấy con có hình dáng côn trùng, nó có kích thước của một chiếc xe cơ giới, nhưng lần này, nó to bằng cả bốn chiếc xe buýt lớn.

Trên đầu nó…. Hay đúng hơn là phần trên cùng của cơ thể, nó có hai bộ phận xếp thẳng hàng mang hình dáng của đầu quả hạnh, tôi có thể nhìn thấy những thứ trông giống như là phần lõi đang phát ra ánh sáng màu cam ở bên trong chúng.

Dù cho nó trông rất hợp với cái cơ thể khổng lồ đó,nhưng phần lõi của con Fureizu dạng côn trùng cũng chỉ to bằng quả bóng chày, vậy mà trước mắt tôi, nó lại mang kích thước của một quả bóng rổ. Với điều này, tôi sẽ không thể kéo chúng ra bằng [Aport].

“Chúng ta nên làm gì đây?”

Rin nhìn về phía tôi, yêu cầu một quyết định. Chúng tôi có thể bỏ chạy mà không cần phải chiến đấu. Thẳng thắng mà nói, tôi chẳng hề có nghĩa vụ hay trách nhiệm đối với đất đước này.

Tuy nhiên, nếu nó băng qua xa mạc, vượt qua Khu Rừng Vĩ Đại, liệu nó có tiến đến Misumido? Quan trọng hơn, liệu nó có đến được Belfast? Sẽ có rất nhiều nạn nhân nếu điều đó xảy ra. Và trong số họ rất có thể sẽ có người quen của chúng tôi, và cả những người mà chúng tôi đang mang ơn họ.

“Triển thôi. Chúng ta không thể nào để nó yên được.”

Chúng tôi sẽ ngăn cản nó ngay tại đây.

Thật may mắn là sa mạc này chẳng có gì hết. Tôi sẽ không cần phải lo lắng về những thiệt hại phụ có thể xảy ra.

“Dù vậy, chúng ta sẽ làm như thế nào? Giả sử nó cũng sỡ hữu khả năng giống với con trước đó, thìtất cả ma thuật đều sẽ bị hấp thụ, không phải điều đó sẽ khiến cho nó trở nên rất khó nhằng sao? Hơn thế nữa, lần này nó còn biết bay.”

Chính xác như lời của Elsie nói. Thanh katana của Yae –thứ được chuyển dạng từ mithril, nhưng tôi không chắc rằng nó có thật sự hữu dụng hay không. Ngay từ đầu, làm sao mà bạn có thể tấn công một kẻ thù biết bay?

(Edit:… ZSU-23-4. Google để hiểu tại sao edit gợi ý con này)

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tấn công gián tiếp nó bằng phép thuật. Đánh nó với những loại phép như [Băng thạch] hay [Đá lở]”

Lindsey và Yumina đồng tình với lời nhận định của Rin. Sau khi họ, bằng cách nào đó, đã thành công đốn hạ nó xuống đất bằng những đòn đánh đó, tôi, Elsie, và Yae sẽ trực tiếp tấn công cơ thể của nó. Chúng tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài làm theo giải pháp đó.

“Được rồi, bắt đầu thôi!”

Tôi mở [Cổng], và chúng tôi tiến ra về mặt của xa mạc. Từ tận trên cao, có một con cá đuối với cơ thể pha lê đang tỏa sáng nhờ phản chiếu lại ánh mặt trời, nó di chuyển một cách bình tĩnh.

Nhìn trực tiếp nó vào lúc này, tôi có cảm giác rằng kích thước của nó còn lớn hơn trước. Hiển nhiên rằng tầm nhìn từ trên cao sẽ khác dưới đây, và sự hiện diện đáng sợ của nó cũng tăng lên một cách đáng kể với góc hiện tại.

Rút ra khẩu súng Brunhild, tôi bóp còi. Bùm bùm, những viên đạn trượt ra và bị bật ngược lại khỏi người con cá đuối tinh thể.

“Vậy ra đạn bình thường không có tác dụng à…”

(Edit: Cầm đạn thường đi đánh mục tiêu có giáp…)

Với một bề mặt rắn chắc đáng kể, cơ thể sươn mượt đầy tính thủy lực học của nó có thể ngăn chặn hoàn toàn mọi tác động, tôi đoán thế.

“Giông tố hãy đến đây, Tảng băng vĩ đại. Băng thạch!”

Ngay khi Lindsey thi triễn phép thuật, một cục băng khổng lồ được tạo ra từ trên cao, và rơi thẳng xuống con Cá đuối.

Cục băng rơi thẳng vào cơ thể của con Cá đuối, nhưng mặc cho nó (con Cá) đang lơ lững giữa không trung, không có bao nhiêu lực tác động được lên nó, cục băng cứ thể tiếp tục rơi thẳng xuống xa mạc. Thật là một nỗ lực vô ích. Đó là suy nghĩ hiện ra trong đầu của tôi.

Nó giống như ném một cục đá vào miếng xốp trôi trên mặt nước. Chúng tôi không thể đốn hạ nó xuống bằng cách này được.

Con Cá đuối tinh thể từ từ quay về hướng này. Ánh sáng dần tụ tập ngay giữa những thấu kính tinh thể nhúng ở bên trong các lõi. Tôi không rõ nó đang làm gì, nhưng tôi có một linh cảm không lành!

“Mọi người, tản ra!”

Mọi người ngay lập tức nghe theo lời tôi và chạy bắn đi. Vào khoảnh khắc ngay sau đó, con Cá đuối bắt đầu bắn ra một viên đạn ánh sáng, và thổi tung vị trí đó. Một cột cát to lớn nổi lên dưới sự bùng nổ dữ dội, cho thấy sức công phá đáng sợ của nó.

“Không thể tin được… Nếu ai đó dính phải đòn tấn công đó, sẽ chẳng còn gì sót lại…”

May mắn thay, con Cá đuối đó cần phải tích lũy trong vài giây trước khi có thể bắn được một đòn. Chúng tôi, bằng cách nào đó, vẫn có thể né được nó.

Cứ như đang trêu đùa với suy nghĩ của tôi, lần này, đuôi của con Cá đuối dài ra, và uốn quanh ngay dưới bụng của nó. Giống hệt như một khẩu súng máy, một thứ gì đó bắn ra từ phần đỉnh (đuôi), và tiếp tụctấn công chúng tôi một lần nữa.

“Hử?!”

Chúng tôi né tránh ngay lập lức, và ngay khi con Cá đuối đang điều chỉnh lại tư thế, tôi xác nhận lại thứ vừa đâm xuyên qua xa mạc.

Đó là một mũi tên tinh thể trong suốt, hay đúng hơn, đó là một cái phi tiêu. Dù sao đi nữa, chúng là một thứ vũ khí rất nguy hiểm.

Khi tôi nhìn xung quanh để xác nhận sự an toàn của mọi người, Lindsey ôm lấy chân của mình mà ngã sụp xuống.

“Lindsey !”

“Em ổn. Nó chỉ là một vết xước thôi…”

Sau khi Lindsey chữa trị vết thương tại chân của mình với phép hồi phục, em ấy vững vàng đứng lên. Chỉa thẳng về phía đó, chóp đuôi của con Cá đuối đang nhắm vào em ấy. Tệ thật rồi!

“Tăng tốc”

Sử dụng kỹ năng của chiếc nhẫn tôi tặng, Elsie gia tốc đến trước cô em gái của mình. Hướng về phía cơn mưa phi tiêu đang rơi xuống, em ấy nâng găng tay trái lên. Và với hiệu ứng gió có bên trong cái cái găng, toàn bộ những mũi phi tiêu bị làm cho trệt hướng.

“Touya-dono! Sử dụng [Cổng], đưa em lên phía trên nó!”

“…..! Hiểu rồi!!”

Dù tôi có hơi lưỡng lự một chút trước lời đề nghị của Yae, Tôi mở [Cổng] ngay dưới chân em ấy, và dịch chuyển Yae lên cao vài mét ngay phía trên con Cá đuối.

“Hãy chuẩn bị đi!”

Yae vung thanh katana của em ấy xuống và chém lưỡi kiếm bằng mithril vào lưng con Cá đuối. Tuy nhiên, nó vẫn còn rất xa để có thể được gọi là một đòn trí mạng.

Yae đá vào lưng của con Cá đuối để nhảy xuống. Này này, nếu em ngã từ độ cao đó đó xuống xa mạc…

“Touya-dono! [Gate] !”

Tôi, Tôi hiểu rồi!

Tôi thi triển [Cổng] ngay vị trí dưới chân của Yae, và thiết lập lối ra ngay bên cạnh tôi, chỉ cách một mét so với mặt đất. Em ấy biến mất vào bên trong [Cổng] ngay giữa không trung, và nhẹ nhàng đáp xuống ngay cạnh tôi. Phù…

“Xin đừng làm anh đau tim…..”

“Em xin lỗi -degozaru”

Dù vậy, ngay cả thanh mithril katana của Yae cũng chỉ có thể gây được một ít sát thương. Làm sao mà chúng tôi có thể đánh bại được nó đây!?

Giống với loại côn trùng lần trước, tôi nghĩ rằng không còn lựa chọn nào khác ngoài phá vỡ lõi của nó, tuy nhiên, ngoài việc không thể sử dụng [Aport], mọi thứ càng trở nên phiền phức hơn khi nó có tới hai cái lõi.

Chóp đuôi của nó đang hướng về phía này. Kuu, không phải chứ!

“Gió cuộn lồng lộng, trường thành bão tố. Tường bão!”

Một bức tường phòng vệ bằng gió được tạo ra từ phép thuật của Yumina, bao quanh tôi và Yae. Những mũi tiêu được bắn ra bởi con Cá đuối bị nuốt chững với vòng xoáy và hiến mất vào không trung. Chúng tôi đã được cứu.

Tuy nhiên, khi cơn bão cát biến mất, nó nhảy tới ngay trước mắt chúng tôi, cố gắng bắn một quả cầu ánh sáng về phía này ngay lúc đó.

(TL: bão cát chắc là do Yumina dùng rào chắn gió –nó hút cát vào luôn nên thành 1 quả cầu “bão cát” ‘ v’) -?? …)

“Ha, tăng tốc!”

Giữ chặt Yae trong vòng tay, tôi rút khỏi chổ này với phép gia tốc. Áp lực từ vụ nổ lớn đó va vào lưng tôi. Thật nguy hiểm! Thật bất ngờ, con Fureizu này, ngay cả đầu óc cũng rất tốt.

“Hãy đến đây đá, vực thẳm nghiền nát. Đá lở.”

Phép thuật của Rin đánh vào lưng của con Cá đuối bằng một hòn đá to, rơi xuống từ phía trên nó, nhưng cũng tương tự với phép thuật của Lindsey trước đó, có vẻ như nó cũng chẳng có hiệu quả.

Mọi thứ bắt đầu trở nên tội tệ theo chiều hướng này… Chúng tôi không hề có con bài tủ nào để sử dụng. Sớm hay muộn, chúng tôi chắc chắn sẽ bị dồn vào đường cùng.Và chắc chắn rằng sẽ có ai đó bị thương… Tôi có thể cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc xuống lưng.

“Kuu, không còn cách nào khác ngoài tạm thời rút lui với [Gate] sao…. ?”

“Ủa? Tôi đang thắc mắc không biết đằng đó là ai, Touya?”

“Eh ?”

(TL: KYAHHHHHH!!! ENDDD-sama!!! Ngầu quá!!! >v<<3)

(Edit: Rút lui? Yae, em đáng bị xử… à mà thôi)

Trong khi giữ Yae trong tay, tôi vô thức quay người về phía giọng nói vừa phát ra.

Ngay cả khi đang ở trong một xa mạc nóng nực, cậu ta vẫn đeo một cái khăn choàng dài màu trắng.

“End….. ?”

“Yo”

Đó là cậu trai với giọng đều đề tôi gặp ở thị trấn trước đây, đang cười với một bàn tay giơ lên. Tại sao End lại ở đây? Không, làm sao mà cậu ta có thể đến được đây? Chỉ vài phút trước, tôi chắc chắn rằng không hề có bất kỳ ai xung quanh đây. Xung quanh chỉ là một xa mạc kéo dài tới cuối tầm mắt, tôi đáng lẽ phải nhận ra nếu như cậu ta đến đây.

“Lâu không gặp. Tôi đến đây vì nhận ra sự hiện diện của Fureizu, nhưng không ngờ lại gặp cả Touya ở đây.”

“End… Cậu biết về Fureizu sao?”

“Tôi biết hay không, cậu thắc mắc sao? Ờ thì, có rất nhiều lý do giải thích cho câu hỏi đó. Tuy nhiên, ngay khi đến được đây tôi lại phát hiện một con [Cấp độ Trung]. Có vẻ như [Màng chắn] đã vượt quá giới hạn của nó.”

Trung cấp? Màng chắn? Thật sự thì cậu ta biết được đến chừng nào?

“Ma, Đợi một chút. Trước hết thì, tôi sẽ chăm sóc nó.”

Ma, Đợi một chút. Trước hết thì, tôi sẽ chăm sóc nó.

“Hả ?”

Trong khi vẫn cười và nói như thế, End bước về phía con Cá đuối Fureizu. Nhắm thẳng vào cậu ta, hàng trăm mũi tiêu nhắm bắn vào câu ta không ngừng, nhưng ngay sao đó, hình dáng của End biến mất khỏi vị trí đó.

“Eeh!?”

Nhìn khắp nơi xung quanh, tôi không còn thấy được bóng dáng của cậu ta. Đó là một phép ẩn thân sao? Không, loại phép đó chỉ đánh lừa cảm nhận về thị giác, nó không thể xóa đi sự hiện diện.

“Trên đó -degozaru!”

Yae chỉ tay về phía con Fureizu khi vẫn đang ở trong vòng tay của tôi. End đang đứng ngay trên lưng của con Fureizu. Từ lúc nào…!?

“Giờ thì.”

End nhẹ nhàng giáng một cú đá vào lưng của con Fureizu. Nâng chân phải lên, cậu ta vừa mới đốn hạ nó xuống, đólà một cú đá chậm. Một vết nứt đã xuất hiện, và ngay lập tức, nó lan rộng ra khắp cơ thể của con Fureizu.

Với một tiếng Pakiin dài! Tôi nghe thấy một âm vang nghe như tiếng kính vỡ vụn, và chỉvới một tiếng nổ, con Fureizu ngã gục.

(TL: Lần đầu bị ăn hành của anh Tou~ END-sama MUỐN NĂM!!! > v< ~)

Gì cơ!? Cậu ta đã làm gì!?

Cùng với những tinh thể lấp lánh đang rơi, End đáp chân xuống xa mạc. Từ những gì còn sót lại của con Fureizu, cậu ta nhặt lên hai cái lõi có kích thước của quả bóng rỗ, và khi đang cầm chúng với hai tay, cậu ta đập mạnh chúng vào nhau, hai cái lõi vỡ thành từng mảnh.

Phũi tay sau khi đã hoàn thành công việc, End tiến về hướng này.

“Cậu vừa làm gì thế?”

Tôi ném ngay câu hỏi vẫn còn đang vương vấn trong đầu vào End.

“Không gì? Tôi chỉ phá hủy nó bằng cách tấn công với một phép thuật dao động đặc thù giống với nó.”

Huh?

Có phải đó là hiện tượng cộng hưởng? Dù đó rất có thể là một thứ khác vì đây là phép thuật…

“End….. Trước đó cậu đã nói về [Barrier]? Nó là gì vậy?”

“Có một thứ giống như một cái tổ -thứ ngăn cản những con Fureizu đến thến giới này. Tuy nhiên, có vẻ như nó đã bị nứt mẻ. Và rất có thể con này cũng chính là một trong số những con lọt được qua vết nứt đó. Dù vậy, trước mắt thì chỉ những con ở cấp độ này mới có thể đến được đây.”

End thì thầm trong khi nhìn những mãnh tinh thể vỡ vụn nằm rãi rác trên xa mạc.

“Bọn chúng chỉ đơn giản là thuộc hạ, hoạt động vì lợi ích của việc hoàn thành mục tiêu chung. Chúng không hề quan trọng.”

“Mục tiêu?”

“Để tìm vị [Vua] đang ngủ say của Fureizu. Cùng một mục tiêu với tôi.”

……. Cậu ta vừa nói gì cơ?

“O~to, đã đến lúc tôi phải đi rồi. Tôi có một chút công chuyện, cậu thấy đấy. Sẽ thật tốt nếu chúng ta lại gặp nhau ở đâu đó, chào nhé Touya.”

“Khoan~ !”

End cười, và mặc cho tôi đang cố gắng giữ cậu ta lại, cậu ta hoàn toàn biến mất khỏi nơi này. Phép thuật gì vậy trời? Một loại phép dịch chuyển?

“Fureizu [Vương], à….. ?”

Trong khi tôi vẫn đang đau đầu với câu đố mà End để lại, mọi người chạy tới gần tôi với cùng một biểu cảm ngạc nhiên.

CHƯƠNG 83: CUỘC ĐIỀU TRA… CHẢY CẢ MÁU MŨI…

[Quá đáng ngờ]

Rin khoanh tay và quả quyết. Mà thật ra thì tôi cũng đồng tình với quan điểm của cô ấy.

Sau khi chúng tôi trở lại [Khu Vườn], tôi bắt đầu kể lại cho mọi người cuộc trò chuyện giữa tôi và End.

[Sử dụng tiền từ 5000 năm trước, hạ gục con quái vật đó chỉ bằng một chiêu, thứ mà chúng ta còn không thể làm sức mẻ được nó dù chỉ một chút. Hơn nữa, cậu ta biết rất rõ về con quái vật này và đeo một chiếc khăn choàng hết sức lố bịch. Kết hợp với tất cả những chuyện này thì rất có lý do để chúng ta phải cẩn trọng.]

Đến thời điểm hiện tại thì cậu ta không thể nào là người ngoài cuộc được, nhưng khi nào sự thật chưa được sáng tỏ thì cậu ta vẫn là đối tượng nghi vấn số 1. Tên đấy là tên quái nào được nhỉ…..

[Con quái vật tinh thể… Fureizu đó. Thật sự chúng là thứ gì?]

Elsie nói thẳng vào vấn đề chính. Có thể chắc chắn một điều rằng nó không phải là một con quái vật đơn thuần. Rốt cuộc, 5000 năm trước, chính chúng là thứ đã hủy diệt cả thế giới. Tuy nhiên, chỉ có Shizuka và tôi biết về điều này, và tôi vẫn tự hỏi có nên tiết lộ cho mọi người tin này luôn hay không.

Mặc dù việc tôi giữ im lặng chỉ làm cho tất cả mọi người trở nên lo lắng hơn, nhưng giờ tôi có mở miệng ra thì tình hình chưa chắc đã được cải thiện. Giờ đây, tôi không thể nghĩ ra được bất kỳ thứ gì giúp trấn an mọi người và căng thẳng lại chồng chất căng thẳng.

Ji───────────i ……

Ực. Đã một khoảng thời gian kể từ khi Yumina bắt đầu hiếp dâm tinh thần tôi bằng ánh nhìn của cô. Đây, tôi đang cố lờ ánh nhìn đó đi đây. Thật là tệ. Tôi có cảm giác rằng tôi chẳng thể nào nói dối qua mặt được cô ấy nếu sau này chúng tôi kết hôn.

[Touya-san, anh có biết được gì không?] [Ugh]

Yumina dễ dàng nhìn thấu được hết tâm can của tôi, sau đó tôi đành phải thú nhận và kể lại tất tần tật về lời nhắn của giáo sư dành cho tôi.

[Tại sao anh lại giữ im lặng về một thứ quan trọng như vậy?] [Ơ, anh định sẽ đề cập đến nó chỉ có điều là sớm hay muộn mà thôi…]

Khi bị Rin cốc đầu, tôi nhận ra mọi lời bào chữa của tôi đều hoàn toàn vô nghĩa.

[Một cuộc xâm lăng của 10.000 Fureizu …… Đó là nguyên nhân dẫn đến sự tàn phá của nền văn minh cổ đại. Đúng là 5.000 năm trước đã từng có rất nhiều người, nhưng tất cả bọn họ lại đột ngột bặt vô âm tín…… Và giờ bỗng dưng lại xuất hiện. Tôi tự hỏi lúc đó đã xảy ra biến cố gì……] [… Những người còn sống sót, phong ấn đã bị nới lỏng sao?]

Lindsey nói ra suy nghĩ của mình còn Rin thì đang hết sức trầm ngâm.

[Cậu End đấy còn đề cập đến chuyện [Phong ấn] bị phá vỡ hay đại loại vậy…… Fureizu đầu tiên chúng ta gặp xuất hiện từ một thể thủy tinh trôi nổi trên không trung. Có thể là Fureizu được niêm phong ở đâu đó trong một chiều không gian khác…] [Và có lẽ một kẻ nào đó đang có âm mưu phá vỡ nó… Hay đại loại vậy -degozaru?] [Nghe chẳng có sức chút thuyết phục gì cả.]

Un-un, từ dưới chân của Rin, Paula cố leo lên cánh tay và gật đầu. Anh chàng này thực sự hiểu được à?

Dẹp chuyện đó sang bên, điều thực sự làm tôi phải đau đầu chính là không hề có cách nào đối phó với với cái thứ Fureizu đó. End gọi nó là loài [Trung cấp], điều đó có nghĩa là ngoài nó ra thì còn có cả loài [Hạ cấp] và loài [Cao cấp].

Khả năng rất cao là con Fureizu kiểu dế và kiểu rắn chỉ là loài [Hạ cấp]. Chúng tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng trước một con loài [Trung cấp], nếu như có một con loài [Cao cấp] xuất hiện thì……

Có vẻ như tôi cần phải nhanh chóng tìm ra [Babylon].

[Shizuka. Có cuộc chiến nào diễn giữa con người và Fureizu vào 5000 năm trước không?]

Shizuka đang đứng trước một khối đá, và phản ứng lại với lời nói của tôi.

[Đúng vậy, chiến tranh đã nổ ra. Và tình hình cực kỳ bất lợi. Giáo sư cũng đã phát triển một loại vũ khí dành riêng cho trận chiến cuối cùng, nhưng khi bà hoàn thành nó thì Fureizu đã đột ngột biến mất như chưa hề có sự tồn tại.

[Vũ khí cuối cùng?] [Vũ khí mà giáo sư tạo ra là vũ khí do con người điều khiển. Bà đã đặt tên cho nó Framegear]

Vũ khí do người điều khiển!? Một con Robot khổng lồ chăng !? Nếu là giáo sư, thì rất có khả năng bà ta đã làm ra một thứ như thế!

Nếu bà ta đã có thể tạo được một robot như Shizuka thì chẳng có lý nào bà ta sẽ không tạo ra được một thứ như thế……

[Rồi cuối cùng nó như thế nào?] [Nếu tôi nhớ không nhầm thì nó được cất trong [Nhà Xưởng] Babylon]

Shizuka trả lời câu hỏi của Elsie. Nói cách khác, nếu tàn tích mà chúng tôi đang tìm được cất ở [Nhà Xưởng] thì đơn giản là chúng tôi chỉ việc đến đó và lấy nó.

Chết thật, tôi có phần hơi quá khích. Bởi vì nó là một con robot chăng? Một kiểu robot mà bạn có thể bước vào buồng lái và điều khiển nó? Bạn biết mà, đây chính là ước mơ thuở thiếu thời của mọi đứa con trai !? Mặc dù xung quanh tôi chỉ toàn là con gái nhưng thôi mặc kệ…

『Chủ nhân, có vẻ như chúng ta đã đến đích, có điều… 』

『Bộ không có gì ở đó sao? 』

『 Chẳng hề có dấu hiệu gì của thứ đó đã được chôn vùi dưới lớp cát này cả. 』

[Vậy thì chúng ta thôi đi thôi?]

Tôi nhờ Kuroyou và Sango ở lại trông coi [Khu vườn] để hạn chế mọi sự cố không cần thiết, và đi xuống mặt đất bằng cách sử dụng [Cổng]. Nếu phóng tầm mắt ra từ đây thì thú thật, cái sa mạc này chả có gì ngoài cát và cát. Chiếc điện thoại đặc biệt hữu ích trong trường hợp này, tôi tìm kiếm từ khóa [Tàn tích], và một chiếc ghim xuất hiện ngay trên màn hình.

[Chính xác thì nó nằm ở đây, tận sâu bên dưới ……]

Giờ thì kế hoạch là gì đây? Mặc dù tôi đã biết nó nằm ở đây nhưng nếu đào lên bằng xẻng thì không biết đến tận bao giờ mới xong.

[Tôi sẽ thổi tung lớp cát này bằng ma thuật. Xin hãy di chuyển một chút.]

Rin tiến đến trước mặt tôi trong khi tôi đang đăm chiêu tìm cách để đào nó lên. Do không ai lên tiếng phản đối vì thế chúng tôi di chuyển tránh sang bên.

[Hỡi gió, hãy kết thành bão, Cuồng Phong]

Lốc xoáy hình thành và cuốn lớp cát lên trời. Cát được chuyển từ chỗ của chúng tôi sang một nơi khác và tạo thành một chiếc hào.

Cuối cùng, những dấu vết đầu tiên của Tàn tích đã bắt đầu xuất hiện. [Nó] có dạng giống như một căn nhà mái vòm. Phía đằng kia có một cánh cửa, hẳn đó là lối vào. Có điều nó không phải là cửa đôi mà là một chiếc cửa đơn.

Chúng tôi bước xuống hào sau khi cơn lốc đã dừng hẳn. Khônghề có cái đấm tay nào trên cánh cửa này. Phải chăng đây là một cánh cửa tự động? Tôi bèn đứng trước cửa nhưng một lúc sau vẫn chẳng có gì xảy ra. Cơ mà nếu cảm biến cũng không có nốt thì làm sao cánh cửa mở ra được nhỉ?

Khi tôi vô tình chạm vào cánh-cửa-không-có-phản-ứng này thì tôi có thể xuyên qua nó.

[Ơ??] [Touya-san !?]

Ngay khi bước vào, tôi liền bị ngã nhào vào một nơi nào đó bên trong Tàn tích. Nơi đây có sáu thạch trụ và một Ma trận dịch chuyển.

Tôi thử chạm vào cánh cửa lần nữa nhưng lần này nó lại có cảm giác rắn và lạnh. Tôi cố gắng sử dụng thuật [Cổng] để thoát ra ngoài, nhưng vô dụng. Chuyện gì đây trời? Mình mắc kẹt rồi sao?

『Chủ nhân!? Người vẫn ổn chứ? 』

『 Kohaku? Ah, ta vẫn ổn. Không có bất kỳ vết thương nào. Ở đây là một không gian khác. Ta sẽ đi loanh quanh và điều tra về nó một chút, hãy bảo mọi người không cần phải lo lắng. 』

『Đã hiểu. Xin hãy bảo trọng』

Có lẽ cánh cửa này chỉ cho phép những người sở hữu tất cả các thuộc tính mới có thể bước vào hoặc đại loại vậy. Đoán mò thế thôi, chứ thật tình tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại có thể bước xuyên qua nó nữa. Tôi đã mệt mỏi với cái gợi ý [Đừng bỏ lỡ điều gì] của bà giáo sư đó lắm rồi.

Vô vọng. Ma trận dịch chuyển hoàn toàn không hoạt động ở chiều ngược lại, điều đó có nghĩa là tôi không thể thoát ra ngoài.

Tôi đứng ở trung tâm của Ma trận dịch chuyển và lần lượt truyền vào trong nó sáu thuộc tính ma pháp. Nếu suy luận của tôi là đúng thì khi Vô thuộc tính được truyền vào hoàn tất thì ma trận sẽ khởi động.

——- Chuyển cảnh ——

Khi luồng sáng biến mất, trước mặt tôi là một cảnh tượng tương tự như [Khu Vườn]. Chỉ có một chút khác biệt chính là có một tòa nhà khổng lồ án ngữ trước mắt tôi. Một toàn nhà dạng hộp, trắng muốt.

Khi tôi đang trên đường đi đến toàn nhà đó thì có một cô gái bất chợt nhảy ra như thể để chặn đường tôi.

[Xin hãy dừng lại ~ dearimasu!]

Cô ấy ôm chầm lấy cánh tay, để ngăn tôi rời khỏi. Đó là một cô gái với mái tóc màu cam và quả đầu Cô Cô bánh bao-đùi gà huyền thoại, hai búi tóc được tết lại gọn gàng bằng hai dãy ruy-băng. Cô ấy có làn da sứ và đôi mắt màu hoàng kim, điều đấy cho thấy cô ấy cũng giống như Shizuka. Có lẽ cô ấy là người quản lý ở đây. Nhưng lại trông trẻ hơn Shizuka, chắc là do chiều cao khiêm tốn của cô.

[Chào mừng Ngài đến với Babylon [Công Xưởng]. Tôi là người quản lý ở đây, High Rosetta ~ dearimasu. Tôi sẽ rất vui nếu Ngài gọi tôi là Rosetta ~ arimasu.]

Đúng như mình nghĩ? Tuy nhiên, theo cách nói chuyện thì mình có cảm giác như đây là một thằng nhóc. Liệu “cô ấy” có phải là một cô gái? Mặc váy nhưng…… Không phải con gái !? Nếu đó là giáo sư thì thật chẳng biết đâu mà lần! Giang hồ hiểm ác, thế sự khó lường! Làm ơn có ai đó hãy đến vỗ vai và nói với tôi rằng cô ấy không phải là [Cú có gai] đi?

[Etto, Rosetta? Cô, là con gái … đúng không?] [? Tuy tôi không hiểu được ẩn ý sau câu hỏi của Ngài là gì, nhưng đó là sự thật ~ dearimasu?]

Thấy chưa, biết ngay mà! Nghe được điều này làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm hết sức. Nhắc mới nhớ, có lần Shizuka nói rằng [Không hề có kiểu-Nam nào được chế tạo].Tuy nhiên, một [Công Xưởng] sao? Đó không phải là [Thư viện] thứ mà Rin muốn, và càng không phải là [Nhà Xưởng] thứ mà tôi muốn luôn.

[Đây là trung tâm [Công Xưởng] ~dearimasu. Mọi xâm nhập đều bị cấm, ngoại trừ [Người tương thích] ~ arimasu!

[Nếu vậy thì tôi chính là [Người tương thích] theo định nghĩa của Shizuka……]

Tôi sử dụng tên của Android-san vì thiết nghĩ họ là chị em.

[Shizuka …… Ý Ngài là Francesca ~ dearimasu? Tôi hiểu rồi, vậy Ngài đã sở hữu[Khu Vườn trên Mây]. Nếu vậy thì dễ rồi, cho dù Ngài có là [Người tương thích] hay không thì tôi vẫn sẽ kiểm tra nó ngay bây giờ ~ dearimasu]Kiểm tra… Kiểm tra cái gì?

[Không được di chuyển kể từ bây giờ và phải đoán ra màu pantsu tôi đang dùng ~ arimusu!] [Cô bị não à───────── !! !!]

Bình tĩnh nào chàng trai, chuyện đó không tốt cho hệ tim mạch chút nào cả! Nếu đây là sản phẩm của bà giáo sư đó thì lẽ ra mình phải đoán trước được chuyện này rồhi cứ nhỉ! Chắc chắn, bà già đó đang ôm bụng cười! Chắc luôn!

Thay vì suy nghĩ như một kẻ ngốc, tôi phải tìm ra câu trả lời cho bài kiểm tra này. Nói trắng ra thì không phải cứ lật váy lên là xong sao?

[Ngài chỉ có duy nhật một cơ hội để trả lời. Thời hạn là 5 phút. Nói xem, nó màu gì ~ dearimasu?]

Ku! Xem cô ta đang cao hứng chưa kia. Grr, thật là không phải lẽ nhưng mình phải làm theo ý muốn của cô ta thôi!

[Hỡi gió, hãy cuộn vào nhau, Gió Xoáy!]

Gió xoáy tập trung ở chân Rosetta, hất tung mọi thứ lên không. Tuy nhiên, trừ chiếc váy ra. CLGT!?

[Chiếc váy này kháng Ma thuật hệ Phong ~ arimasu]

Rosetta cười toe toét để cố tình khiêu khích. Mumu. Nếu vậy thì sẽ phá hủy cái váy này luôn.

[Hỡi ngọn lửa cháy bỏng, thứ có thể thiêu đốt cả hơi thở, Nắng Sài Gòn!]

Tôi sử dụng ma thuật lửa để đốt cháy chiếc váy, nhưng lửa ra lại lửa và váy vẫn hoàn váy. Cái quái gì đây!?

[À quê mất, nó cũng kháng luôn cả ma thuật hệ Hỏa ~ arimasu]

Cho chiếc váy những tính năng cao cấp vậy ư !? Bộ không thấy lãng phí sao hả!

Ku, bớt giỡn đi! Nếu mình nghiêm túc mình có thể nhìn trộm bất kỳ chiếc pantsu nào vào bất kỳ lúc nào tôi muốn…… Um, quái thật. Tôi không hiểu tại sao tôi lại có cảm giác tuyệt vọng đến thế này.

Đủ rồi. Nếu vậy thì nhìn trực tiếp luôn là xong. Tôi sẽ đưa tầm nhìn vào trong chiếc váy và chỉ nhìn một chút thôi. Một chút thì chắc không sao. Mà thật ra thì cũng đâu còn cách nào khác.

…… Tại sao mình lại tự bào chữa nhỉ, mình ……

[Thiên Lý nhãn]

Khi tầm nhìn đã nằm gọn bên trong chiếc váy và tôi liền mở mắt. Tuy hơi mờ những tôi lại có thể nhìn thất rất rõ …… nhưng ……

………………………………… *phụt*.

Tôi cúi xuống, rồi run rẩy trong khi vẫn còn bóp chặt chiếc mũi còn đang chảy máu của mình, Vị của sắt tanh đến khó chịu !? Thứ… thứ đó!?

[Cuối cùn thì nó màu gì ~ dearimasu !?] [………… Không màu ………… trong suốt ………] [Đó là một câu trả lời chính xác ~ dearimasu! Ngài đã được công nhận là người tương thích, và ngay bây giờ số 27, với tên cá nhân [High Rosetta], sẽ chuyển quyền sở hữu cho Ngài ~ dearimasu. Hãy chăm sóc tôi mãi mãi ~ dearimasu!]

Sau đó Rosetta tấn công tôi tới tấp bằng một tràn lời chào mừng, nhưng thành thực mà nói thì đó không phải là vấn đề. Tuy là không đến mức có thể nhìn xuyên qua nhưng thế quái nào nó được làm từ màng nhựa trong nhỉ…… ở ngay trước mắt tôi …… Bộ mấy người không biết xấu hổ là gì sao !? Trong suốt như vậy ……

Botatatatatsu …… À rế? Có cách nào làm cho máu mũi tôingừng chảy không nhỉ ……

CHƯƠNG 84 : [CÔNG XƯỞNG] VÀ LIÊN KẾT BABYLON

“Nó dừng lại chưa?”

“Rồi, bằng cách nào đó…”

Việc chảy máu mũi cuối cùng cũng dừng lại. Nhờ đó, tôi có thể thoát khỏi việc chết ngớ ngẩn là chảy máu cam quá mức.

Nhân tiện, tôi đã yêu cầu Rosetta mặc 1 bộ quần áo bình thường. Không thể bào chữa cho trạng thái tinh thần của tôi lúc này. Dù nói thế nhưng chẳng phải đó là bởi vì tôi không thấy cái nơi mà nó đáng lẽ phải được mặc, giữa những thứ khác à? {EN: Eng dịch quá sida chỗ này -_-}

Dù nói vậy nhưng mới lúc trước thôi tôi đã không thể giữ khuôn mặt mình ngay thẳng!

“Giờ em sẽ dẫn anh tới [Công Xưởng].”

Rosetta bắt đầu bước đi nhanh chóng trong khi liếc nhìn tôi. Cái gì thế?

“Anh có muốn thấy em đã thay những gì không?”

“Tôi không thấy và cũng không muốn thấy. Đủ rồi đấy, dẫn tôi đi!”

“Em đã hiểu. Nhân tiện, Chủ Nhân, anh thích ngực to hay ngực bé?”

“Chỉ cần dẫn tôi đi thôi!”

“Vâng, thưa Chủ Nhân.”

Cô ta nói cái quái gì thế này!? Con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh à? Tha cho tôi đi.

Theo Rosetta, chúng tôi đến gần 1 tòa nhà hình xúc xắc. Vì nó được gọi là [Công Xưởng] nên tôi nghĩ đây là nơi có thể tạo ra mọi thứ.

Tòa nhà trắng dài khoảng 50m. Chắc nó cũng tương tự như Khải Hoàn Môn ở Pháp với chiều cao 50m. Tôi ấn tượng về vẻ ngoài giống xúc xắc của nó. Hơn nữa, ở đây không có cái cửa sổ nào à? Không, thậm chí đến cả cửa ra vào cũng không có?

Khi chúng tôi đến tòa nhà, Rosetta đột nhiên áp tay vào tường.

Sau đó, trên bức trường trước mặt chúng tôi, nhiều sợi dây bắt đầu được tạo ra, và rồi trong chớp mắt, chúng sắp xếp thành 1 khối lập phương nhỏ, và rồi tái tạo thành 1 cánh cửa.

Chẳng lẽ tòa nhà này là tập hợp các khối lập phương nhỏ? Chúng tụ lại 1 chỗ, tạo thành hình dạng 1 tòa nhà, và khi Rosetta ra lệnh, chúng chuyển đổi thành hình dạng tương tự, hoặc cái gì đó đại loại vậy. {EN: Eng dịch quá sida chỗ này -_-} Đúng là 1 công nghệ tuyệt vời…

Đi qua cánh cửa được tạo ra, có 1 cái cầu thang dẫn lên trên. Sau khi lên vài tầng, có thể ngay lập tức nhìn thấy 1 khu vực rộng lớn. Cái g–1 căn phòng hoàn toàn màu trắng. Không có gì trong đó. Thật sự là không có gì. Chỉ có tường trắng, sàn trắng, trần nhà cũng trắng ốt. Nhưng nó rộng, quá rộng. “Đây là cái gì?”

“Nơi này là [Công Xưởng]. Như tên gọi, mọi công cụ đều được chế tạo ở đây, kể cả bàn làm việc và những vật dụng hỗ trợ cho việc chế tạo, 1 công xưởng chuyên dụng đấy.”

Trong khi nói, Rosetta chạm tay xuống sàn, và đột nhiên 1 cái bàn trắng có tay xuất hiện trước mặt chúng tôi, với 1 đống công cụ trồi lên trên. Ra là vậy. Bằng việc điều khiển các khối lập phương ghép thành tòa nhà này, ta có thể tạo ra bất kỳ công cụ và thiết bị tuỳ ý.

“Chỉ Chủ Nhân và em mới có thể vận hành [Công Xưởng]. Ngoài ra, nếu 1 sản phẩm gốc đượcchế tạo, ta có thể tái sản xuất nó. Tất nhiên đấy là trong trường hợp nguyên liệu đầy đủ.”

Ra là vậy. Thật ra thì tôi đã có [Tạo Hình] để chế tạo, nhưng sản xuất hàng loạt lại là chuyện khác. Ví dụ như tôi có thể sản xuất hàng loạt xe đạp để bán….. kiếm thêm thu nhập.

Những thứ phức tạp như smartphone có lẽ là không thể vì tôi không biết cần những vật liệu gì. Nếu chỉ là kiểu dáng, có lẽ tôi có thể chế tạo được 1

chiếc smartphone với đầy đủ linh kiện. Nhưng đương nhiên là vì được làm từ sắt, nó không thể hoạt động được như smartphone.

Thay vì [Công Xưởng], tôi nghĩ cái tên [Nhà Máy Chế Tác] hợp với nó hơn.

Để thử nghiệm, tôi lấy Brunhild ra và yêu cầu cô ấy tái sản xuất nó. Tôi cũng lấy 1 cục mithril từ [Hòm Chứa] và đưa Rosetta.

Rosetta để Brunhil lên chiếc bàn trắng, đặt tay cô lên bàn và ra lệnh.

“Quét.”

Mặt bàn toả ra ánh sáng xanh lá. Khi nó biến mất, cô lấy Brunhil ra và đặt mithril lên.

“Sao chép.”

1 tiếng gõ nhẹ vang lên và mithril rơi xuống cái lỗ trên mặt bàn, rồi nó đóng lại. Ánh sáng xanh lá đó lại lóe lên lần nữa. Và rồi, cái lỗ mở ra, và sản phẩm hoàn thiện xuất hiện.

Các mảnh vỡ mithril nằm rải rác bên cạnh, và trước mắt tôi là 1 khẩu Brunhil y hệt nhưng màu bạc.

Cầm lên tay, tôi thử kéo cò, rồi kéo dài lưỡi kiếm nhưng không có gì xảy ra. Hừm. Tức là không thể sao chép [Chương Trình].

Tôi cài lại các [Chương Trình] giống Brunhil như nạp đạn,… và cất bản gốc đi.

“Nếu anh có số lượng bản sao trong đầu, lúc sau chúng sẽ được tự động sản xuất.”

“Ra là thế. Đúng là tiện lợi.”

Giờ tôi không có ý định sản xuất hàng loạt, nhưng có lẽ nó sẽ có ích trong tương lai. À đúng rồi!

“Rosetta, Shizuka có nói về cái này, ở đây có thứ gì chống lại được Fureizu không?”

“[Framegear] ~dearimasu. Nó chắc chắn có thể được sản xuất ở đây, khi đó em cũng có giúp giáo sư.”

Đúng như tôi nghĩ, nó có thể được cải tiến ở [Công Xưởng] và để ở [Nhà Chứa] sau khi hoàn thành. Tất cả những gì còn lại là…

{EN: đã fix chỗ bác Hoàng Kỳ thắc mắc.}

“Rosetta, em có thể chế tạo [Framegear] không?”

“Với em thì không thể ~dearimasu. Hiện tại chỉ có thể chế tạo sản phẩm dạng trang bị thôi. Em cần bản thảo. Chúng có thể được tìm thấy ở [Nhà

Kho].”

Uầy. Chúng ta nên tìm [Nhà Chứa] hoặc [Nhà Kho] và nhờ Rosetta làm [Framegear]. Giờ cũng không còn lựa chọn nào khác.

“Tôi sẽ đi gọi mọi người. Shizuka muốn gặp Rosetta lắm đấy.”

“Em cũng mong chờ điều đó.”

Nghĩ về nó, tôi quay lại sa mạc. Tôi nhanh chóng mở [Cổng] đến chỗ mọi người.

–*–

“Vậy ra đây là [Công Xưởng] à~……”

“… Tôi thấy hơi bực mình đấy.” (Rosetta)

Rin, người vừa lầm bầm thất vọng, đang phải nhận ánh mắt viên đạn của Rosetta.

“Nó hữu ích hơn nhiều so với [Khu Vườn], cái thứ chỉ để trưng bày đấy.” “Này, [Khu Vườn] là nơi để chữa bệnh, vì bình yên tâm hồn và hỗ trợ tinh

thần cho Chủ nhân. Điều cô nói là sai lầm nghiêm trọng đấy.” Đứng giữa 2 người, tôi đành tách họ ra khi mà họ cứ lườm nhau.

“Ngoài ra có thể liên kết [Khu Vườn] và [Công Xưởng] không?”

“Vâng. Giờ quyền sở hữu đã được chuyển cho Chủ Nhân, em nghĩ đó là ý hay đấy.”

“Vì kết giới đã yếu đi, liên kết với [Khu Vườn] có thể thực hiện được. Nó còn có thể vận hành ở đó.”

Ở góc của [Công Xưởng] là 1 khối đá giống cái ở [Khu Vườn]. Rosetta quay sang Shizuka.

“Em nên làm gì đây Chủ Nhân?”

“Đưa [Khu Vườn] tới Belfast. [Công Xưởng] cũng sẽ đến đấy. Chúng ta sẽ cập bến ở đó.

“”Cập bến?””

Cả 2 nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi đã nói gì đó lạ lắm à?

“”Thật khó chịu.””

“Cứ làm đi!”

Nhìn kìa, số người phiền phức tăng thêm 1 rồi. Cũng bởi vậy mà tôi không muốn tìm kiếm Babylon đấy. Nghĩ lại thì cái kiểu suy nghĩ của họ giống hệt với bà giáo sư đó.

<Chủ Nhân, tại sao [Khu vườn] lại đột ngột di chuyển vậy?> Tin nhắn của Kuroyou. Ờm, chào hỏi sẽ phải để sau vậy. <Không sao cả. Nó đang đến Belfast. Tìm thấy [Công Xưởng] rồi.> Sau khi tôi mở [Cổng], mọi người đi đến [Khu Vườn]. Có vẻ [Khu Vườn] và [Công Xưởng] vẫn đang tự động bay đến Belfast. Tôi mang theo Kuroyou và Sango và về vườn nhà mình.

Đi qua thềm, khi tôi bước vào phòng khách, Rebecca-san, Logan-sa và cậu nhóc Will nhận ra, nhảy khỏi ghế rồi quỳ xuống.

“Này dừng lại đi! Không cần phải thế đâu!”

“Không! Chúng em đã nghe từ Cecil-dono! Xin hãy tha thứ cho sự vô lễ của chúng em với Bệ Hạ, thưa đức vua tương lai…!”

Ặc… Cô hầu gái đó nói quá nhiều rồi đúng không? Khi tôi trừng mắt với cô ấy, cô còn lè lưỡi ra! Cô ấy nhìn tôi kiểu đó. Cô ấy nghĩ mọi thứ đều được cho phép ở đây à?

“Dù sao thì, đừng quá để ý chuyện đó. Bọn tôi cũng tệ cái khoản lễ nghi lắm.”

“Ha…”

3 người đứng lên, trông vẫn do dự. Tôi để họ ngồi lên ghế và bình tĩnh lại.

“Bọn em sẽ đi tắm.”

Elsie và mọi người về phòng. Có vẻ như Rin cũng quay về cung điện với Pola cùng tin tức về Fureiru và những thứ khác. Tôi đã nhắc nhở cô ấy cấm tiết lộ về [Babylon].

Shizuka lôi Rosetta về phía phòng tôi. Ủa? Nó làm tôi nhớ rằng Rosetta cũng thành hầu gái của chúng tôi đúng không?

“Mọi người đâu rồi?”

“Họ có vẻ mệt… Em nghĩ họ đang ngủ say như chết ý.… ~dearimasu.”

(Thay đổi cách nói chuyện từ bình thường sang lịch sự)

“Cô không cần làm khó mình như thế đâu, dù gì tôi cũng không thực sự là quý tộc mà.”

Rebecca-san, người bị căng thẳng vì không quen nói lịch sự, cười cay đắng khi uống nước do Rene mang đến.

“Thật sao? Vậy xin hãy cho em được làm thế.”

“Khoan đã, điều đó ổn chứ?”

“Chính cô ấy nói vậy mà. Đừng quan tâm đến nó.”

Mặc kệ lời Logan-san, Rebecca cười toe toét. Mà, 1 người như thế sẽ dễ gần hơn.

“Vậy mọi người định làm gì bây giờ? 3 người có thể dựa vào Guild để sống, nhưng các cô gái sẽ ngủ đâu?”

“Nói thế nào nhỉ, vì đến từ 1 ngôi làng, họ không hề có kĩ năng đặc biệt và vô dụng khi chiến đấu. Cho đến khi tìm thấy vài việc ở thủ đô, chúng tôi sẽ không bỏ rơi họ, tôi nghĩ vậy…”

“À, cũng tốt thôi…”

Làm việc à. Tôi đã nghĩ về sản xuất hàng loạt xe đạp trong [Công Xưởng] và nhờ các cô gái bán, nhưng sẽ rất khó khăn… Tôi muốn che giấu [Công Xưởng], để tôi có thể tự bán chúng, hay hỏi vài chuyên gia cách làm.

Thương nhân từ Misumido hay đại loại vậy. Hoặc cha Olga-san. Bên cạnh đó, còn những công việc khác… như chở đồ ăn? Tôi có thể tự làm nó, với phí tổn cần thiết để mua đồ ăn, nó có đủ để hỗ trợ 7 người không nhỉ?

Không, đó không phải là ý tưởng hay. Kinh doanh khá là khó khăn đấy. {EN: đã fix chỗ bác Hoàng Kỳ thắc mắc.} Vậy thì, giờ phải làm sao đây.

CHƯƠNG 85 : BỘ SƯU TẬP SÁCH, VÀ CỬA HÀNG

Tôi đang nghĩ có nên kinh doanh hay không. Đầu tiên là vốn. Cho dù tôi bán mithril thì tôi vẫn phải giữ lại 1 phần vì nó rất hữu ích.

Như thế, tôi có những chiếc xe đạp được sao chép trong ‘Công Xưởng’, bắt đầu với 50 chiếc. Tôi đưa chúng đến nhà buôn Misumido, chỗ Olga-san, sau khi bàn bạc anh ta mua chúng với số tiền rất lớn.

Uhm, tôi tự hỏi đó có phải là điều tốt khi nhận được quá nhiều từ những thứ dễ làm bằng sắt và cao su. Mà, dù sao thì bên kia cũng là thương nhân, thương lượng, rồi đôi lúc lỗ lả cũng là một phần của cuộc sống (#ý main là ổng đánh giá quá cao giá trị của mấy chiếc xe đạp và main cho rằng ổng bị lỗ). Chắc là nên mong đợi rằng anh ta sẽ kiếm được phần lời từ mấy chiếc xe. Tôi ngừng lưỡng lự được rồi, uh.

Lúc này, tôi đã có được 1 quỹ tiền tệ (tiền vốn ấy). Sau đó tôi đi đến hiệu sách của Misumido và mua 1 số quyển sách về những câu chuyện ở đất nước này. Tôi mua tất cả các bộ, nhưng chỉ là những bộ đã hoàn thành. Tôi không cần những bộ vẫn đang được viết. Vì thế giới này không có khái niệm [Ngày phát hành] nên số tiếp theo có lên kệ hay không là tùy vào tác giả. Tôi không thể chờ những thứ như thế. Tôi mua tổng cộng khoảng 500 quyển sách.

Bây giờ thì tôi đi đến Oedo ở Ishen và cũng mua sách ở đó. Chúng không hề mang kiểu điển hình như của Nhật Bản, hay là các cuộn giấy thời xưa, giống như tôi nghĩ, chúng chỉ là sách bình thường. Lần này tôi cũng vẫn mua các quyển tập trung vào các truyền thuyết. Ở Ishen có rất nhiều câu chuyện cổ tích. Hay là mua cả thể loại bí ẩn luôn nhỉ? Một lần nữa, tôi mua khoảng 300 quyển và để chúng vào [Hòm Chứa].

Sau khi đọc những kí ức của Yumina về Bern, thủ đô của Đế chế Rifurizu, tôi đi đến đó và cũng như cũ, tôi mua thêm 400 cuốn. Mặc dù là lần đầu tiên đến đây nhưng có lẽ chuyện tham quan để lần sau vậy.

Tương tự, tôi đọc kí ức của Lapis-san về Gararian-thủ đô Đế chế Regulus và Kyurei-thủ đô Vương quốc Sandora từ Rebecca-san. Tôi dịch chuyển tới từng nơi và sưu tập sách về những huyển thoại của các quốc gia này.

Sau khi mua sách từ các cửa hiệu ở Belfast, bộ sưu tập sách đã trở nên khá đồ sộ.

[Anh định làm gì khi mua cả đống sách như vậy?]

Lindsey hỏi khi nhìn ngọn núi sách trên bàn. Khi tôi thấy 1 cuốn sách thú vị, tôi sẽ giữ lại nó. Nhưng chỉ vài quyển thôi vì dù gì chúng cũng sẽ là hàng hóa.

Đầu tiên, tôi sẽ dùng [Bảo Vệ] lên những cuốn sách. Như vậy chúng sẽ không bị nhàu hay bẩn, chúng thậm chí ổn cả với nước và lửa thường nhưng chắc không khả quan với lửa phép thuật.

Elsie mở cửa và bước vào.

[Em đã tìm các bất động sản ở đường lớn như anh nói, có 1 căn nhà khá tốt. Nó ở 1 góc Quận Nam của Thủ đô và tình hình khu đó cũng không tệ]<p>

[Được rồi, khi nào có thời gian anh sẽ đi xem nó rồi mua luôn]<p>

[…Còn nữa, “người bán sách”-san, anh định bắt đầu kinh doanh à?]<p>

Không hẳn là như thế nên đừng có gọi anh là “người bán sách”.

[Không, đó sẽ không phải là hiệu sách. Nó sẽ có hình thức giống như một cửa hàng ăn uống, nhưng sẽ phải bỏ tiền để vào, sẽ có giới hạn thời gian nhưng mọi người có thể tự do đọc bất cứ quyển sách nào trong tiệm]<p>

À thì, bạn cũng có thể xem đó giống như quán cafe-manga. Sách truyện khá đắt ở thế giới này. Mặc dù bạn vẫn có thể mua nó nhưng chỉ một vài người bình thường có. Sách tranh và những thứ tương tự để học chữ lại được bán khá rẻ. Không có thư viện công cộng nước đất nước này, nhưng có 1 cái trong cung điện hoàng gia.

Vì thế tôi nghĩ có một nơi để có thể đọc mọi thứ tự do là chuyện tốt. Không chỉ của đất nước này mà cả sách của cách quốc gia khác. Hơn nữa, cũng không cần phải mua chúng. Vì vậy nó nên được gọi là một tiệm [Cafe-Sách].

[Thật sự…Đọc bao nhiêu sách tùy ý và thậm chí còn có thể ăn uống….Nếu là em thì em sẽ dành tất cả thời gian ở đó]<p>

Lindsey lẩm bẩm trong khi nhìn đống sách.

[Và sau đó quán sẽ được giao cho các cô gái quản lý?]<p>

[Tất nhiên, nếu họ tìm thấy một công việc khác phù hợp hơn thì họ có thể từ chối. Và trong trường hợp đó thì chỉ việc tuyển người khác]<p>

Có vẻ những cô gái chúng tôi đã cứu trong sa mạc Sandora có thể nấu ăn, điều đó sẽ phù hợp với tiệm. Bởi vì chưa có ai chịu trách nhiệm việc nấu ăn, nếu chúng không ngon thì đó sẽ là một vấn đề lớn. Nếu trả công cho họ dựa theo chi phí bán hàng, họ sẽ có thể tự trang trải.

[Còn bây giờ, đến xem nơi đó nào!]<p>

Tôi dẫn theo Elsie và Lindsey và đi tới Quận Nam.

Căn nhà cũng không tệ, có vẻ lúc đầu nó là quán trọ, nó khá rộng. Dường như tầng trệt là quán bar, nhưng nếu như trang trí lại và lấp đầy bằng những giá sách chắc mọi người sẽ muốn đọc sách ở đây. Tầng 2 và 3 sẽ có phòng riêng cho những người muốn thoải mái và tĩnh lặng, tất nhiên giá sẽ cao hơn một chút.

[Có vẻ như không có vấn đề gì. Hãy chọn nơi này]<p>

Tôi kí các loại giấy tờ với đại lý bất động sản, mua các loại bảo hiểm. Mặc dù nó không hề rẻ, nhưng mà ổn thôi, tôi nghĩ vậy.

Và bây giờ là lúc dọn dẹp. Tôi gọi Wendy và các cô gái trong dinh thự đến (Will cũng đến dù tôi không gọi) và nói họ dọn dẹp các tầng trên.

Tôi dùng [Tạo Hình] để biến các đồ nội thất thành các loại ghế sofa mềm mại. Quầy tiếp tân sẽ ở đây, nơi tiếp nhận và phục vụ ăn uống. Tôi có nên biến nó thành quầy tự phục vụ của khách hành ở tầng này luôn không nhỉ? Có thể miễn phí nước và trà bình thường, nó sẽ được lấy từ phí vào tiệm. Cây cảnh….vì tôi không thể tạo ra nên chắc sẽ lấy từ ‘Khu Vườn’. Các giá sách với những cỡ khác nhau sẽ ở bên này, thực hiện thôi.

Tôi cũng đã làm một số chỗ ngồi tương tự như ghế dựa với chiếc bàn nhỏ phía trước. Chà ~ việc này trở nên thú vị rồi.

Tôi gọi Will và Wendy lại sắp xếp những quyển sách tôi lấy từ ‘Hòm Chứa’ lên giá.

[Gia chủ (Danna-sama), tôi muốn hỏi một chuyện]<p>

Wendy hỏi tôi trong khi sắp xếp những quyển sách. Tôi muốn cô ấy ngừng gọi tôi là Gia chủ nhưng vì lý do gì đó cô ấy vẫn cứ tiếp tục.

[Liệu sẽ có người khách nào đó sẽ lén lút mang sách về không?]<p>

[Ah, tôi cũng đã nghĩ về chuyện này. Chẳng hạn như ai đó vào phòng riêng rồi giấu sách vào trong túi xách hoặc quần áo rồi mang khỏi tiệm. Ta nên làm gì?]<p>

Tóm lại, nên lo lắng về việc ăn cắp sách. Sách rất có giá trị ở đây. Tôi hiểu, vì dù sao cũng không có giám sát về phần này.

[Vậy chúng ta hãy để Will thử ăn cắp xem sao. Hãy giấu nó trong quần áo hoặc thứ gì đó]<p>

[Tôi?]<p>

Will có vẻ nghi ngờ trong khi vẫn làm những gì tôi bảo, giấu một quyển sách dưới áo mình và đi về cửa ra vào. Nhưng…

[Fugya!?]<p>

[Will?]<p>

Will la một âm thanh lạ và gục tại lối ra. Yeah, thành công. Cuốn sách kích hoạt [Tê Liệt] khi nó ra khỏi toàn nhà. Hơn thế nữa, nếu quyển sách đi quá 10 mét khỏi tòa nhà, nó sẽ tự động di chuyển đến quầy. Nên dù [Tê Liệt] bị ngăn bởi một lá bùa thì quyển sách vẫn sẽ trở lại.

Tôi chữa cho Will bằng [Hồi Phục]<p>

[Như vậy thì họ sẽ không thể ăn cắp nó]<p>

[Kẻ cắp sẽ được giao cho các vệ sĩ. Tất nhiên hắn cũng sẽ bị cấm trở lại đây. Tuy nhiên vẫn sẽ có những khó khăn nhất định, vì vậy tôi muốn hỏi Rebecca-san, Lorgan-san và Will có thể làm bảo vệ ở đây hay không. Việc này sẽ tốt hơn khi là người quen, nếu hoàn cảnh không phù hợp với mọi người, tôi đành phải thuê nhân viên từ Guild]<p>

[Tôi không có ý kiến. Tôi nghĩ có thể làm việc 3 ngày/tuần ở đây và các ngày còn lại là ở Guild]<p>

Tôi hiểu. Hửm? Một ngày còn lại thì sao? Ngày nghỉ? Tôi thử hỏi, Will đỏ mặt và mắt cậu bắt đầu đảo liên hồi. Wendy kế bên cũng đỏ mặt. Khi tôi đang nghĩ, *bộp*, ai đó đánh vào đầu tôi. Khi quay lại, tôi thấy Elsie đang đứng đó với khuông mặt bị sốc.

[Vẫn đầu đất như thường lệ. Phải đoán nữa à? Họ hẹn hò, là hẹn hò, hiểu chưa? Họ cần có một ngày để đi chơi với nhau, anh có hiểu không?]<p>

[Aaa, Onee-chan, đừng có nói thẳng thừng ra hết như vậy mà]<p>

Lindsey ngăn cản. Nhưng mặt của Will và Wendy đều ngày càng đỏ hơn nữa, nhìn cứ như bị nung nóng lên ấy.

Maa. Tôi hiểu cảm giác của họ. Chúng ta đừng nói về chuyện này nữa. Tôi rời khỏi 2 con người đang lặng câm như hến kia, bắt đầu sắp xếp đống sách lên giá sách và biến một cái ghế thành ghế dựa bằng [Tạo Hình]. Tôi để Elsie ngồi lên nó và điều chỉnh đến khi nó thật sự thoải mái.

[Phép thuật Vô thuộc tính của gia chủ thật sự hữu ích. Thật ghen tị vì tôi không có một cái]<p>

Will dừng sắp xếp lại và nhìn về phía này. Ngoài ra, làm ơn ngừng gọi tôi là gia chủ.

[Ông cố (chắc vậy-late grandpa-) của tôi cũng có thể sử dụng phép thuật Vô thuộc tính. Nhưng sau cùng thì phép thuật không phải là thứ có thể di truyền]<p>

Will tiếp tục sắp xếp sách trong khi thở dài. Sự thật là vậy. Bản chất của phép thuật là không thể di truyền. Mặc dù đôi lúc có trường hợp do gen giống hệt nhau như cặp song sinh Elsie và Lindsey, Lindsey có 3 thuộc tính và Elsie có 1 phép Vô thuộc tính.

[Loại phép Vô thuộc tính của ông cậu là gì vậy?]<p>

Phép thuật Vô thuộc tính là phép thuật cá nhân. Rất hiếm thấy những người có thể dùng phép giống nhau. Do đó dường như thư viện về các loại phép thuật không hữu ích lắm. Muốn làm cho nước mặn thì chỉ cần dùng muối thôi. (#câu này không hiểu lắm#)<p>

Nhưng tôi vẫn muốn biết. Ngay cả khi nó vô dụng, tùy theo cách nghĩ, nó sẽ trở nên hữu dụng.

[Phép thuật Vô thuộc tính của ông cũng không có gì đáng nói. Đó là phép có thể làm cho mọi thứ ta chạm vào nhẹ hơn một chút]<p>

[Nhẹ hơn…?]<p>

[Cũng có thể làm cho nặng hơn một chút. Thành thật mà nói thì đó là một phép thuật vô dụng. Nó được gọi là [Trọng Lực]]<p>

…..Chờ đã. Là nó!

[Will, cậu có thể kể cho tôi chi tiết về phép thuật đó được không?]<p>

[? Được thôi?]<p>

Nếu đúng như những gì tôi nghĩ, phép thuật này có tiềm năng không thể tưởng tượng được. Nếu phép thuật đó là cái gì đó liên quan tới [Trọng Lực] như tên gọi…

Mà, đó là sau này. Trước mặt tôi là chiếc ghế nằm vừa được làm xong, sau đó tôi bắt đầu làm thêm cái nữa.

Tôi vẫn chưa có ý tưởng nào về thực đơn. Thứ gì đó dễ làm sẽ tốt hơn. Những thứ như bánh kem hoặc bánh quy và vài thứ đồ ngọt cũng có vẻ ổn. Tôi cũng nên xem xét về vài thứ khác nữa.

CHƯƠNG 86 : NHẬP LIỆU BẰNG GIỌNG NÓI VÀ THAY ĐỔI TRỌNG LỰC

Lần lượt chuẩn bị mọi thứ, những gì còn lại chỉ là hoạt động thử và chờ tới ngày chính thức mở cửa cửa hàng.

Về phân bố nhân sự, quầy tiếp tân sẽ có 2 người. Surasu-san và Berui-san. Cả 2 đều có mái tóc màu nâu, tóc Surasu-san thì ngắn trong khi Berui-san thì dài, hơi xoăn và mềm mượt. Đây sẽ là sự kết hợp độc đáo khi để cả 2 làm tiếp tân, cũng bởi tính cách họ khá dễ chịu và vui vẻ.

Nhà bếp sẽ do Shia-san và Mia, 2 chị em tóc đen phụ trách. Bởi vì trình độ nấu ăn của họ vốn đã ở một mức tương đối và họ đã nhận thêm một khóa huấn luyện cơ bản từ Claire-san, cả về lý thuyết lẫn thực hành.

Tiếp theo là các cô nàng hầu gái phục vụ khách hàng. Chúng tôi sẽ giao cho Sylvie-san, Marika và Wendy. Sylvie-san là người lớn tuổi nhất trong số 7 cô gái (nói thế nhưng cô ấy cũng chỉ mới 21 tuổi thôi) nên được giao vị trí dẫn dắt mọi người. Mặc dù có vẻ như cô ấy không muốn như thế nhưng hiện tại cô ấy đang làm việc chăm chỉ, thật sự là đáng tin cậy.

Marika là người nhỏ tuổi thứ nhì, chỉ lớn hơn mỗi Wendy, nhưng dù thế, cô bé khá khỏe khoắn về thể chất và kiên cường về tinh thần. Dù thường xuyên thất bại, cô bé không hề chán nản mà làm việc thật chăm chỉ để bù đắp việc đó.

Trong tất cả 7 người, Wendy là nhỏ tuổi nhất, nhưng cách mà cô bé xử lý mọi thứ thật sự hoàn hảo. Tôi đã lo lắng về sự ngoan ngoãn hiền lành của con bé, nhưng dường như không có vấn đề gì. Bởi cả 3 người đều đã nhận được chỉ bảo về những nguyên tắc phục vụ khách hàng từ Lapis-san, chuyện này sẽ ổn thôi, tôi cho là vậy.

Tôi đã yêu cầu tất cả các mẫu quần áo từ Zanakku-san, tìm kiếm các mẫu mã trên mạng và cho họ xem. Nhưng điều bất ngờ là mọi người đều chọn những mẫu tương tự như của Haikara-san ở Taisho Era. Theo họ, phần ngực và váy của những mẫu khác khá “rủi ro” theo nhiều cách. Vậy à? Ừ thì tôi cũng không có lý do gì để phản đối.

Trước mắt, chúng tôi sẽ hoạt động với đội ngũ như thế. Thứ 4 và Chủ nhật sẽ là ngày nghỉ, hoạt động từ 9h sáng đến 6h chiều. Một chiếc thẻ thành viên sẽ được tạo và đưa ra khi vào, ghi lại thời gian họ vào. Thời gian sử dụng là trả trước, nếu có vượt quá, phí bổ sung sẽ được thanh toán khi rời đi. Sử dụng phòng riêng sẽ tính thêm phí. Phí ăn uống cũng sẽ được thanh toán khi rời đi.

Sau đó tôi đã phát những tờ rơi được copy trong ‘Công Xưởng’ để quảng cáo. Khai trương vào hôm sau.

Bởi vì mọi thứ cơ bản đã hoàn thành, dạo gần đây, tôi bắt đầu có một thói quen ở nhà.

Đặt smartphone lên bàn, tôi ngồi lên một chiếc ghế cách xa đó.

[Kích Hoạt]

Khi tôi nói xong, chiếc điện thoại tự động mở nguồn. (#sáng màn hình lên chứ không phải nó đang tắt nguồn#)

[Tìm kiếm, trong nhà hiện tại có bao nhiêu người là con người?] […Kết thúc tìm kiếm. 10 người: 2 đàn ông, 8 phụ nữ]

Hai người đàn ông chắc là tôi và Lime-san, vì Julio theo lý thì đang ở trong vườn. Bởi vì đối tượng tìm kiếm là “con người” nên Shizuka và Rosetta không được tính vào.

[Tìm kiếm. Trong khu vườn của dinh thự này có bao nhiêu người?] […Kết thúc tìm kiếm. Trong khu vườn có 1 người, là đàn ông] [Tom-san thì đang ở ngoài cổng nên cũng loại trừ ra…Hình ảnh bên trong khu vườn!] [Rõ]

Hình ảnh dạng 3D của Julio-san hiển thị phía trên màn hình điện thoại. Đó là sự kết hợp của [Viễn Thị] và [Ảo Ảnh]. Julio-san đang làm việc với chiếc giường bằng hoa, đứng dậy duỗi lưng. Chắc anh ấy đang mệt mỏi.

[Khóa mục tiêu vào anh ta, thực hiện [Chữa Lành] và [Phục Hồi]] [Rõ. Thực hiện [Chữa Lành] và [Phục Hồi]]

Phép thuật hình thành phía trên hình ảnh của Julio, sau đó ánh sáng dịu nhẹ đổ xuống. Anh ta trông rất ngạc nhiên trong một khắc. Sau khi ánh sáng di chuyển khắp cơ thể anh ta, sự mệt mỏi đã giảm bớt, anh ta quay lại nhìn về phía phòng tôi. Tôi mở cửa sổ và vẫy tay với anh ấy, anh ấy cũng chào lại theo cách tương tự. Uhm, nó hoạt động tốt.

Tôi đã cài đặt vào nó từng cái một bằng [Lập Trình]. Giọng đáp trả là giọng của Shizuka. Lúc đầu tôi đã cố dùng giọng của mình nhưng nó trở nên khá kinh dị và tôi phải dừng lại. Giọng nói là của riêng tôi, không bình thường chút nào khi tự nói chuyện với chính mình.

Khác với Pola, smartphone vốn có chức năng ghi âm nên chuyện giọng nói đầu ra không hẳn là khó khăn. Nhưng thật sự thì tôi đã phải nhờ và thử giọng của tất cả mọi người, vất vả là thế nhưng cuối cùng tôi cũng dùng được nó như thế này. Tôi không thể dùng điện thoại trong một trận đấu vì thế việc vận hành bằng giọng nói sẽ có lợi hơn rất nhiều.

(#Vâng! Level lười của main đã lên một tầm sao mới#)

[Tìm kiếm trên mạng. Tin tức hôm nay]

Hình ảnh 3D của Julio biến mất, sau đó những tin tức ngày hôm nay ở thế giới cũ của tôi được hiển thị. Đó là cuộc bầu cử Hạ Nghị Viện? Tôi muốn thử dùng quyền bầu cử của mình ít nhất 1 lần.

[Kết thúc. Tắt nguồn]

Màn hình chiếc smartphone tắt. Yosh! Tốt lắm. Tôi để điện thoại vào túi áo trong ngực và rời khỏi phòng.

Khi tôi xuống tới tầng 1, trùng hợp là Will cũng vừa về tới.

[Căn thời gian chuẩn đấy. Giờ tôi sẽ thử phép thuật Vô thuộc tính của ông cậu, cậu có muốn xem không?] [Ông tôi? Nhưng đó chỉ là phép thuật làm mọi thứ trở nên nặng hơn hoặc nhẹ hơn. Nó không thực sự có ích…] [Điều đó chưa chắc. Nếu dự đoán của tôi là đúng thì tùy vào người sử dụng và cách dùng, nó có thể trở thành loại phép thuật mạnh nhất] [Eh!?]

Những lời của tôi có lẽ thực sự khó tin. Will nhìn tôi với ánh mắt kì lạ, nhưng có vẻ cậu ta cũng rất quan tâm về chuyện này vì cậu ấy vẫn đi cùng tôi.

Chúng tôi đi ra khu vườn. Như mọi khi, Julio-san đang chăm sóc cho những bông hoa.

Chúng tôi hướng về trung tâm khu vườn.

[Cậu cho tôi mượn thanh kiếm một lát] [Ể? À được, nhưng…]

Cậu ta rút thanh kiếm nơi eo ra và đưa cho tôi. Đó chỉ là một thanh kiếm bình thường. Dù không phải là nó xấu nhưng tôi nghĩ nó quá to để Will có thể vung vẫy.

[Tôi đã tự hỏi điều này. Thanh kiếm này nhìn có vẻ không phù hợp với cậu chút nào, chẳng phải nó quá to hay sao?] [À, thật ra là tôi nhặt nó trong sa mạc. Có thể nó thuộc về mạo hiểm giả nào đó đã bị ăn bởi Sandcrawler hoặc gì đó đại loại thế]

Uwaah. Vậy nên cậu ta nghĩ đến việc sử dụng nó. Mà, những mạo hiểm giả non trẻ sẽ có những khó khăn trong việc mua sắm trang bị và thiết bị bảo vệ. Chúng tôi không thể làm gì về chuyện này.

Tôi cắm thanh kiếm xuống đất.

[Thử nhổ nó lên xem] [Hể? À…]

Will nhổ lên một cách dễ dàng. Nó bị kéo lên không chút khó khăn. Sau khi xác nhận, tôi cắm nó xuống đất một lần nữa. Will nhìn có vẻ bối rối và khó hiểu.

Và giờ, bắt đầu từ đây sẽ là thử nghiệm. Tôi đặt tay lên chuôi kiếm và tập trung pháp lực.

[Trọng Lực]

Gaku ~ thanh kiếm lún sâu hơn, có vẻ như nó đã hoạt động.

[Thử nhổ nó lần nữa đi] [?]

Will với lấy cán kiếm và kéo nó lên, nhưng nó không xê dịch.

[Naa….! Kuu, nặng…..!]

Dozun ~ thanh kiếm có hơi nghiêng đi. Will cố gắng kéo nó lên nhưng nó không di chuyển tí nào.

[Có vẻ như phép thuật này có thể thay đổi trong lượng của vật chạm vào. Ông của cậu không thể thay đổi quá nhiều chắc hẳn là do khả năng về phép thuật]

Có lẽ chính xác nên gọi nó là [Trọng Lượng], vì không có phép thuật nào trong phạm vi kĩ thuật đó nên có vẻ thích hợp hơn là [Trọng Lực]. Bởi rõ ràng thứ nó thay đổi là [Trọng Lượng] chứ không phải [Trọng Lực]. Mà dù sao thì cũng không cần để ý chi tiết đến vậy.

Điểm yếu của phép này là cần phải chạm vào đối tượng để kích hoạt phép, nhưng có thể tăng trọng lượng lên bằng cách đổ thêm pháp lực vào, cũng có thể hủy bỏ phép bất cứ lúc nào. Không chỉ là vật thể khác, ngay cả chính bản thân mình cũng có thể tác động. Nói cách khác, tôi có thể dùng “cú đấm thánh Phồng” (-chém tí =)))-) nếu tôi kích hoạt nó làm tăng trọng lượng nắm đấm lên ngay trước khi va chạm. Tuy nói vậy nhưng tôi sẽ không dùng nó đâu, chỉ trọng lượng là tăng chứ độ bền thì không, nát tay chứ chả đùa.

Thay đổi trọng lượng của vũ khí sẽ hiệu quả nhất khi ở trong một cuộc chiến. Có lẽ tôi có thể ghiền nát một con Fureiru nếu dùng cách này.

Hơn nữa, tôi có thể làm cơ thể trở nên nhẹ hơn, từ đó tăng hiệu quả của [Cường Hóa] và [Gia Tốc]. Mà khoan? Nếu tôi dùng lên vũ khí, tôi có thể làm nó nhẹ hơn. Tuy nhiên sẽ là vô nghĩa nếu tôi áp dụng cho 1 cái rìu hoặc chùy. Chúng mạnh bởi vì chúng nặng mà.

Dù sao thì đây cũng là 1 phép thuật đáng giá.

[Ông cậu thật sự sở hữu một phép thuật có thể gây chấn động cả thế giới đó. Chỉ đơn giản là vì ông ấy không có đủ pháp lực nên hiệu quả không đáng kể] [Phép thuật của ông là một thứ tuyệt vời….]

Nhờ Will, hiện tại chúng ta đã có phương án chống lại Fureiru. Tôi nên bày tỏ sự biết ơn bằng cách nào đó. Tôi lấy ra một ít mithril từ [Hòm Chứa], sử dụng [Tạo Hình] làm một cái giáp ngực và cặp găng tay phù hợp với Will.

[Cái này…Tôi có thể nhận nó?] [Hãy nhận nó như lời cám ơn về phép thuật tuyệt vời của ông cậu. Chúng ta cũng nên làm gì đó với thanh kiếm này]

Hủy bỏ [Trọng Lực], tôi cầm lấy thanh kiếm của Will. Tôi dùng [Trọng Lực] và giảm trọng lượng của nó một chút. Dù sức mạnh do phụ thuộc vào độ nặng của nó sẽ suy giảm ít nhiều, nhưng nó đã trở nên dễ dùng hơn.

Tôi đưa thanh kiếm cho Will và cậu ta xoay nó 2-3 vòng, rồi nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong sự kinh ngạc khi nó trở nên nhẹ hơn.

[Thật dễ dùng. Với bộ giáp và thanh kiếm này hiện tại, tôi nghĩ mình có thể đánh bại lũ quái vật dễ dàng hơn trước nhiều] [Dù vậy nhưng cũng không nên chủ quan…Đúng rồi, cậu nên tập luyện nhiều hơn nữa để trở nên mạnh mẽ…] [Ểh?]

Chuyển Cảnh_

[Và, như tôi đã nói, cậu có chấp nhận sự thách thức này không?] [Vâng]

Tôi cùng Will đi dọc theo khu huấn luyện của các Hiệp sĩ. Trước mặt chúng tôi là Phó chỉ huy Neil. Còn kế bên tôi là cậu bé Will đang run như cầy sấy.

[Đúng lúc đấy. Trên thực tế, đội Hiệp sĩ đang gặp phải vấn đề về việc những người ghi danh toàn là quý tộc sau sự kiện đó (mấy thằng Hiệp sĩ sửu nhi xách dầu ăn tới nhà kiếm main bị tóm rùi phế bỏ địa vị). Vì thế chúng tôi đang có ý định tuyển dụng rộng rãi] [Hô-hô. Vậy Will sẽ được đào tạo, rồi sau đó nếu cậu ta đủ năng lực thì sẽ được tham gia đội Hiệp sĩ?] [Điều đó tùy thuộc vào chính bản thân cậu ta]

Trong khi nói điều đó, ông ấy nhìn Will một cách sắc bén.

[Cậu là Will? Tạm gác lại chuyện cậu có ý định gia nhập đội Hiệp sĩ hay không, cậu có thực sự muốn trở nên mạnh mẽ?] [Điều đó…chính là điều tôi muốn. Có một người mà tôi muốn bảo vệ. Vì thế nên tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn để có khả năng bảo vệ những thứ quan trọng đối với mình]

Dù chân vẫn đang run, Will trả lời ngài Phó chỉ huy một cách rõ ràng. Nếu có một người cậu ta muốn bảo vệ, đó chỉ có thể là cô bé ấy. Nghe xong, Phó chỉ huy Neil gật đầu hài lòng và cười vui vẻ.

[Rất tuyệt! Đấu tranh để bảo vệ ai đó hay thứ gì đó chính là phẩm chất của một Hiệp sĩ. Cậu rất có cá tính. Sáng hoặc chiều, cậu đều có thể đến đây. Tôi sẽ cho phép cậu tham gia việc huấn luyện. Cậu phải trở nên mạnh mẽ lên giống như con tim của chính cậu vậy] [Vâng!]

Will đáp ứng đầy khí thế. Có lần tôi đọc từ một quyển sách, trong đó viết: “Nếu có một cậu bé anh hùng và một cô bé dũng cảm, thì quốc gia sẽ không bao giờ suy bại”.

Hãy mạnh mẽ hơn nữa, cậu bé.

CHƯƠNG 87 : MỞ CỬA VÀ TIỆM CAFE MÀU HOA HỒNG

Tiệm Cafe-Sách trở nên nổi tiếng một cách bất ngờ sau khi khai trương. Cửa hàng kiểu này vốn chưa từng có và khá bất bình thường, cho nên nó trở thành chủ đề của nhiều cuộc tán gẫu, nhưng một vấn đề phát sinh là việc quá tải và thiếu phòng riêng.

Do đó, sau ngày thứ 3, tôi đã áp dụng một loại hình đăng kí mới. Bằng cách đặt trước và trả một số tiền nhất định, loại hình này sẽ cho phép có thể ra hay vào tự do suốt cả ngày đã đặt. Tuy rằng nó khá đắt nhưng vẫn rẻ hơn là chi cho suốt cả một ngày theo cách thường.

Với chuyện quá tải, chúng tôi phải tận dụng cả khu vườn, và trang bị ở đó thêm ghế sofa. Tuy nhiên dịch vụ ở khu này là tự phục vụ hoàn toàn, nó chỉ là nơi để đọc sách.

Một điều bất ngờ khác là tỉ lệ nam-nữ. Do nó mang hình thức như một quán Cafe-Manga nên tôi đã nghĩ nam sẽ chiếm phần lớn. Nhưng sự thật là nữ lại chiếm khoảng 80%. Mà chắc lý do của việc này là do sách ở đây chuyên về các câu chuyện, các truyền thuyết…

Có vẻ phe nam giới thì muốn đọc những thứ như tài liệu tham khảo, sách về phép thuật hoặc những thứ thực dụng, phần lớn họ không mấy quan tâm tới sách truyện. Dù vậy vẫn có những người đến để đọc các câu chuyện về những hiệp sĩ, những mạo hiểm giả, những bản hùng ca chinh chiến, v.v…

Vì có rất nhiều khách nữ nên cách quyển sách với các câu chuyện hợp với nữ giới được đặt rất nhiều trên kệ. Ngay khi những cuốn sách khác do Lindsey mua thêm được xếp lên, số khách nữ còn tăng thêm nữa. Do có rất nhiều người muốn đọc chúng nên tôi đã tạo ra rất nhiều bản sao, một số quyển thậm chí còn có hàng trong kho. Nhưng tôi không thể nói chuyện đó ra được, tôi cảm thấy tôi sẽ gặp nguy hiểm nếu để những người đang điên cuồng muốn đọc chúng biết được.

Mà, dù sao cũng là một thành công lớn, chúng tôi đã có thêm nguồn thu nhập khá cao và tôi cũng có thể trả lương một cách đàng hoàng cho 7 cô gái, mọi người rời khỏi dinh thự và tìm chỗ ở mới cho mình. Rebecca-san và Logan-san đã rời đi khá lâu trước đây, Will thì rời đi cùng lúc với Wendy. Tất nhiên là họ ở cùng một chỗ rồi, dù không cùng phòng. Thật ra, Wendy sẽ ở cùng phòng với Sylvie-san. Kiên trì lên, cậu bé!

[Giờ thì, cũng đã một thời gian chúng ta không đến Guild, tới lúc trở lại công việc chính rồi]

Có một chương trình mới trong smartphone của mình và tôi cũng muốn thử phép thuật vô tính [Trọng Lực]. Có vẻ những người khác đều có kế hoạch riêng và chỉ còn Yumina vẫn rảnh. Chắc cũng do chỉ có thẻ hội viên của Yumina là xanh trong khi mọi người là đỏ nên cô ấy muốn nhanh chóng đạt cùng cấp độ như mọi người.

[Vậy hôm nay sẽ chỉ có 2 chúng ta đúng không?] [Vâng, hôm nay sẽ là ngày để chinh phạt]

Er…không, xin lỗi nhưng anh không muốn có một ngày “hoành tráng” như thế đâu.

Trên đường đến Guild, cô ấy muốn ôm cánh tay tôi nhưng vì như thế sẽ rất khó đi nên cô ấy đồng ý chỉ nắm tay. Dù vậy nhưng như thế vẫn gây lúng túng theo cách nào đó.

Khi chúng tôi đến Guild, những mạo hiểm giả vẫn tấp nập ở đây như thường lệ. Khi chúng tôi đến gần bảng nhiệm vụ, một người đàn ông cao to đang chắn phía trước nó. Anh ta mặc quần đen và áo khoác vằn da hổ trực tiếp lên trên người (không áo lót bên trong, chỉ 1 lớp là cái áo vằn kiểu da hổ). Với chiếc rìu 2 lưỡi đeo bên hông và một số xâu chuỗi đeo trên cổ, đầu anh ta hoàn toàn nhẵn nhụi và gương mặt thì đang cười đê tiện.

[Oi nhóc! Cậu đang làm gì ở chỗ này vậy? Chỗ này không phải chỗ để trẻ con chơi đùa đâu]

Đó là một gương mặt xa lạ, có lẽ hắn chỉ mới tới thủ đô. Vì thường thì bạn sẽ không quên gương mặt với cái phong cách ăn mặc làm bạn khó chịu đến thế sau khi đã gặp dù chỉ một lần.

Nhìn quanh, nhiều mạo hiểm giả đang mỉm cười với bộ dạng nhịn đến phát khổ. Nhưng không phải là cười nhạo tôi, mà là cười với cái tên đang gây sự.

Giờ thì, tôi nên làm gì nhỉ?

[Cô em có nghe anh nói không? Em nên dừng lại trước khi bị thươ-gugya!]

Tôi bắn hắn ngay lập tức khi hắn cố chạm tay vào Yumina. Tất nhiên là bằng đạn tê liệt. Nhưng với cơ thể bị thổi bay đi, không có chuyện nó không đau. Tôi nghĩ hắn vẫn còn tỉnh táo nên lấy thẻ hội viên của mình ra và đưa tới trước mặt hắn.

[Nếu chỉ đánh giá ai đó bằng cách họ xuất hiện hay vẻ bề ngoài, sớm muộn thì anh cũng lãnh đủ mà thôi]

Mắt hắn trợn trừng lên khi thấy thẻ Hạng đỏ, tôi kéo hắn, sau đó ném hắn ra khỏi Guild. Tôi đã dùng [Trọng Lực] để làm hắn nhẹ hơn, nó hữu ích đấy chứ. Tôi ném hắn một cách dễ dàng.

Khi tôi trở lại bên trong Guild, các mạo hiểm giả lúc nãy chỉ mỉm cười giờ thì đang cười đến long trời lở đất. Như tôi đoán, họ cười vì biết chuyện này thế nào cũng xảy ra.

[Chọn một cuộc chiến với [Đồ long hiệp], anh chàng này đúng là quá can đảm] [Lẽ ra ai đó nên nói với hắn. Mọi người đều xấu tính khi cứ im lặng] [Ngốc chắc! Nói ra để không được chứng kiến chuyện thú vị thế này à?]

Chuyện đó là chắc rồi, và thế là mọi người tiếp tục cười hả hê. Tôi nói này….

Mà, thật ra thì cũng không phải lần đầu tôi gặp trường hợp thế này. Nhìn tôi thì thực sự trông tôi không mạnh lắm (thật đáng thương khi phải tự mình thừa nhận) nên thường vướng vào những kẻ thích hoa như thế. Mỗi khi nó diễn ra, tôi đành phải hạ gục chúng.

Maa, để chuyện đó sang một bên. Chúng tôi tiến đến bảng nhiệm vụ và bắt đầu xem xét. Lần này chỉ có 2 người chúng tôi, sẽ an toàn khi khi tránh những cuộc chinh phục, thứ cần tới nhiều người.

Tôi chỉ về phía một cái nhiệm vụ đỏ.

[Huyết Giải? (bloody crab-cua máu) Ý là con cua á?] [Đó là một con quỷ dạng cua khổng lồ màu đỏ, nó có 4 cái càng lớn và có đặc điểm là lớp vỏ của nó rất cứng. Vỏ của nó có thể được bán làm nguyên liệu thô cho các bảo vệ. Và hình như thịt của nó cũng có thể bán với giá rất cao]

Hô-hô, có vẻ ngon đấy, đúng như mong đợi từ một con cua. Vậy hãy nhận nhiệm vụ này đi. Dù gì thì mục tiêu cũng chỉ là một con vật (#cua quỷ mà với main cũng chỉ như cua thường =.=’ quỳ#), và chỗ đó cũng không xa nơi chúng tôi đã hạ bọn golems mithril nên chúng tôi có thể đến đó nhanh chóng.

Lấy tờ nhiệm vụ xuống, tôi đưa nó cho Onee-san tại quầy. Tuy Yumina chỉ là hạng xanh nhưng tôi đã là đỏ nên không có vấn đề gì, nhưng nếu có thêm 1 người có cấp thấp hơn nhiệm vụ trong nhóm thì sẽ không thể, vì khi đó họ đã chiếm đa số.

[Xin lỗi ~ … cậu có phải là Mochizuki Touya, chủ tiệm Cafe-Sách [Read Moon] không?] (#tạm gọi là [Hưởng Nguyệt] nhé#)

Sau khi nhận tờ nhiệm vụ, Onee-san ở chỗ tiếp tân ngập ngừng hỏi tôi.

[Haa, đúng là tôi] [Thật ra…cho hỏi…có một series có tên là [Knight Order Of Rose] trong các loại sách của Đế chế Rifurizu. Không biết tiệm của cậu có nó không? Nếu không thì có định nhập về không? Và nếu có thì cậu định khi nào thế?]

Cô ấy hào hứng hỏi trong khi vẫn đỏ mặt. Có vẻ cô ấy rất muốn đọc nó.

[E ~ to, tuyển tập đó đã được hoàn thành chưa thế?] [Rồi, nó đã hoàn thành với 15 quyển]

Nếu nó được hoàn thành sau này thì chắc tôi cũng nên mua nó quá. Khách hàng có thể sẽ chán khi mà tôi không thường xuyên nhập sách mới. Chắc tôi nên nhập thêm sau nhiệm vụ này.

[Tôi sẽ nhập bộ đó vào ngày mai, được chứ?] [Nhanh thế? Waaaaa! Tôi sẽ đến đó! Mai tôi được nghỉ nên sẽ có thể dành cả ngày để thưởng thức nó!]

http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/tRIJtWe.jpg [/images/images/image-34.jpeg]

Sau khi trò chuyện với Onee-san, cái người đang nhảy cẫng lên vui sướng, chúng tôi rời khỏi Guild. Yumina nãy giờ vẫn im lặng thì nhìn chằm chằm về phía này.

[Ano…Touya-san, anh có biết bộ [Knight Order Of Rose] ra sao không?] [Anh không biết, em biết à?] [À, ừm. Đây là câu chuyện nói về một Hiệp sĩ đoàn ở một đất nước nọ. Những người đàn ông trong [Knight Order of Rose] có những sự bất hòa với những người phụ nữ trong [Vệ binh Đế quốc Lilium] (Imperial Guards of Lilium-chém) và ngày càng tồi tệ hơn. Loạt truyện này miêu tả tình yêu xác thịt (#makinglove-mấy bác tự hiểu#) bên trong Knight Order…]

Chờ chút! “Trong Knight Order”? Hể!? Trong Knight Order of Rose thì 100% là đàn ông, điều đó có nghĩa là….Nhìn thoáng qua tôi, Yumina rấtttttt nhanh đảo mắt cô ấy sang chỗ khác. Ể? Tức là nó thực sự là vậy? (#dầu ăn muôn năm#)

[Dù gì thì anh cũng đã hứa nên sẽ thật tệ nếu anh không nhập nó về, đúng không?] [Vậy tức là…Ừm, em nghĩ anh nên để nó ở một khu đặc dụng cho khách và tránh khỏi các nhân viên của tiệm…]

Dù gì thì tôi cũng không thể để Yumina đi mua mấy thứ như thế được.

[…Sau tất cả…thì…em thấy cuốn sách đó cũng khá hay đúng không?] [Ah ~ Không, dù biết những điều đó nhưng anh đừng hiểu lầm, em không có sở thích như thế và cũng không có đọc mấy thể loại như vậy]

Thật chứ? Tôi nhìn một cách ngờ vực về phía cô ấy. Cũng từng có trường hợp tương tự với Lindsey, liệu có phải cô ấy cũng…? À mà thì nó cũng không hẳn là cái gì đó xấu xa. Mỗi người đều có sở thích riêng, tôi sẽ không cười hay phê bình đâu, uhm.

[…Thật ra, em có quen tác giả cuốn sách, đó là lý do em biết nội dung…Bởi vì là người nổi tiếng nên họ dùng bí danh và sách không xuất bản với tên thật của họ] [Ểh? Là ai vậy? Anh có biết người đó không?] [Không, có lẽ anh không biết người đó….Anh đừng kể với ai đấy. Rireru Rimu Rifurizu-sama…là đại công chúa của Đế quốc Rifurizu]

……………………….Hả????

Chờ-chờ-chờ-chờ-chờ-chờ một chút! Ý em là, công chúa của một nước, là người viết những cuốn sách đó?

[Hoàng thất của Vương quốc Befast và Đế chế Rifurizu vốn đã giao hảo từ lâu. Em đã biết Riri-ane-sama từ nhỏ và cả 2 rất thân thiết. Mà, trước khi ai đó phát hiện ra thì chị ấy đã có loại-sở-thích-đó và rồi tự viết nó luôn…]

Đầu tôi đang đau đây…Tôi sẽ cố tránh Rifurizu càng xa càng tốt. Sẽ thật sự là thảm họa nếu tôi trở thành hình mẫu cho ý tưởng của cô ta, đó là sự bất hạnh. Nghĩ thế nhưng tôi vẫn phải lết tới đó để mua bộ sách, uuu. Chắc không thể nào mà một nàng công chúa lại ở trong hiệu sách của một thị trấn nào đó, tôi nghĩ sẽ ổn thôi.

(#tui thì éo nghĩ thế, dù chưa coi mấy chương tiếp “có gì hot” nhưng nghi lắm nha =))) #)

Dù sao thì tôi cũng vẫn nên xém xét và đáp ứng đối với yêu cầu của Onee-san ở quầy tiếp tân cũng như các khách hàng khác, tôi tự hỏi nếu tôi mang quá nhiều loại văn hóa vào đất nước này thì có khi nào tên tôi sẽ đi vào lịch sử không?

Dù sao thì bây giờ, điều chúng ta cần làm là đánh bại Huyết Giải, tôi đi qua [Cổng] cùng với Yumina.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!