Nơi sống của loài Huyết Giải là ở một vùng đất hoang phía nam mỏ quặng Steer Mine, nơi chúng tôi hạ lũ Golems Mithril.
Đi ra từ [Cổng] chỗ khu mỏ, chúng tôi không còn cách nào khác là phải đi bộ về phía nam từ đây.
[Nó không quá xa để phải dùng ‘Khu Vườn’ nên hãy chạy bộ vậy] [Ểh?]
Tôi bế Yumina lên theo kiểu bế công chúa và chuẩn bị để chạy.
[Trọng Lực]
Tôi giảm trọng lượng của Yumina và tôi xuống khoảng một nửa, tương đương với chạy một mình, nếu tôi giảm quá nhiều thì có khi cơ thể sẽ mất cân bằng do quá nhẹ và tôi sẽ ngã.
[Gia Tốc]
Hơn thế nữa, với việc cường hóa cơ thể bằng phép thuật, tôi đạt tới một tốc độ không tưởng. Không hề cảm thấy lực cản nào dù tôi đang chạy với tốc độ rất cao, thậm chí còn không cảm thấy gió lướt qua mặt. Có lẽ là do tác dụng của phép [Gia Tốc]. Tôi cảm thấy nó giống một trò chơi ảo theo cách nào đó, bởi tôi đang chạy với tốc độ khó tin, cứ như là điều gì đó ở một thế giới khác ấy.
Vì những cảm giác như thế, Yumina trong vòng tay tôi cũng không cảm thấy bị sức ép của không khí, và ngắm nhìn phong cảnh đang vụt về phía sau.
Chạy một lúc, chúng tôi đã có thể nhìn thấy vùng đất hoang. Tôi ngừng lại và đặt Yumina xuống.
[Tìm kiếm, Huyết Giải. Trong bán kính 3 km] […Tìm kiếm hoàn tất. Từ đây về hướng tây nam có một con. Đang hiển thị nó]
Bản đồ khu vực này hiện thị lên trước mắt tôi. Con cua đang cách đây khoảng 1 km.
[Touya-san, lúc nãy, giọng của Shizuka…] [Hửm? À, anh đã thử dùng nó với giọng của mình nhưng anh không thể chịu đựng nổi, thay vào đó, cái giọng không cảm xúc và máy móc của Shizuka có vẻ hợp hơn nên anh đã dùng giọng cô ấy]
Tôi lấy smartphone ra khỏi túi áo và giải thích với cô ấy.
Tôi bế Yumina lần nữa và chạy theo hướng tây nam. Chẳng bao lâu, chúng tôi đã có thể nhìn thấy một con cua lớn màu đỏ, với 2 cái càng to đùng ở 2 bên và 4 chân ở mỗi bên.
Nó khá to, chắc cũng tầm một chiếc xe tải. Với lớp mai đỏ thô cứng như đá và khá nổi bật khi có thêm những cái sừng màu đỏ như máu. Trông nó cứ như vua của loài cua đỏ bị đột biến vậy. Tuy nhiên, 4 cái càng của nó to một cách bất thường và chả giống một con cua tí nào (#thì có con cua nào 8 cẳng 4 càng đâu#). Sẽ thật sự kết thúc khi ai đó bị kẹp bởi chúng, phần trên và phần dưới cơ thể sẽ “lạc trôi” nhau là cái chắc.
Huyết Giải đã nhận ra sự hiện diện của chúng tôi. Nó xoay thân thể kềnh càng về phía này và đối mặt với chúng tôi. Có bọt bong bóng ở trên miệng nó nhưng chắc đó không phải là biểu hiện của một con cua sống dưới nước bị thiếu oxi đâu nhỉ? Mà, bởi vì nếu áp dụng kiến thức thường thức của thế giới cũ vào thế giới này thì thật quá là ngây thơ. Tuy nhiên điều đó thật sự rất lạ khi xảy ra vào lúc này, tôi nên thay đổi quan điểm của mình, đó sẽ là vấn đề giữa sống và chết.
Sau khi đặt Yumina xuống, chúng tôi lấy vũ khí ra. Tôi để Brunhild ở [Chế độ kiếm] còn Yumina thì rút khẩu Colt M1860 từ eo ra. Cứ thế, chúng tôi xả liên tục đạn tê liệt vào con cua, nhưng có vẻ nó không thể xuyên qua lớp mai của nó. Mà có lẽ [Tê Liệt] cũng sẽ không có hiệu quả. Sức kháng phép của nó hình như rất cao, phép thuật cũng không mấy tác dụng. Chỉ cần nhìn nó xếp vào lớp nhiệm vụ Hạng đỏ là đủ hiểu rồi.
[Hãy bị trói buộc bởi mặt đất, Thổ Lao!] (#”Lao” này là “lao ngục” chứ không phải mấy cây thương/lao nhé#)
Với phép thuật của Yumina, đất dưới chân con Huyết Giải bám vào các chân mà đặc sệt như bùn nhão, làm chuyển động của nó trở nên khó khăn. Có vẻ sẽ hiệu quả hơn khi là một phép thuật không nhắm trực tiếp vào nó.
[Gia Tốc]
Không để vuột mất cơ hội, tôi dùng phép gia tốc ngay lập tức và nhảy lên lưng con cua, và chạm vào cái mai gồ ghề của nó. Dù cho phép tôi sắp sử dụng là phép tác động trực tiếp, nhưng có lẽ sẽ ổn thôi. Ngồi xổm xuống, tôi kích hoạt phép thuật.
[Trọng Lực]
Gakun! Chân nó bị uốn cong và con cua đổ rạp trên mặt đất, tôi nhảy xuống khỏi lưng con cua, thứ mà bây giờ chỉ có thể cử động một cách yếu ớt.
[Anh đã làm gì vậy?] [Anh đã làm tăng trọng lượng của nó lên gấp nhiều lần với phép thuật, do cơ thể quá nặng nên giờ nó không thể di chuyển được nữa]
Mặc cho cơ thể hiện tại cực kì nặng nề, nó vẫn cố tấn công chúng tôi, vì thế tôi gia tăng phép thuật để nó nặng hơn nữa. Những cái càng nằm rạp xuống đất và không thể nhúc nhích được nữa. Dù cho tôi đã tăng trọng lượng lên rất nhiều, nó vẫn không bị nứt dù chỉ một chút.
[Touya-san, con cua, nó chết rồi à?] [Hả?]
Những đám bọt trên miệng nó đã biến mất và các chất lỏng lạ thì chảy ra từ cơ thể nó. Có vẻ nó không thể chịu nổi trọng lượng quá lớn.
Tôi hủy [Trọng Lực], nhưng con Huyết Giải không còn nhúc nhích tí nào. Thận trọng đến gần, tôi thử tấn công nó với Brunhild nhưng nó vẫn không phản ứng, như một cái xác chết.
[Nó bị giải quyết quá dễ dàng]
Yumina nói trong khi nhìn con cua và cất khẩu súng vào hông.
[Ưu điểm của phép này là khi đã được kích hoạt thì vẫn có thể điều khiển cường độ từ khoảng cách xa]
Tôi nhặt các viên sỏi lên và sau khi sử dụng [Trọng Lực], tôi thả chúng xuống. Trước khi chúng chạm đất, tôi tăng trọng lượng lên gấp khoảng 100 lần, và thế là có những cái lỗ lởm chởm trên mặt đất tại vị trí các viên sỏi.
[…Đúng là một phép thuật tuyệt vời] [Anh thậm chí có thể phá hủy Rureiru nếu dùng nó. Điểm yếu là không thể dùng nếu không chạm vào mục tiêu, nhưng vấn đề này có thể được giải quyết nếu anh dùng nó như thế này]
Tôi lấy điện thoại ra. Trước đây, tôi đã có thể tóm tất cả những tên cướp bằng [Tê Liệt] với cách này mà không cần chạm vào chúng nên tôi nghĩ có thể làm tương tự với [Trọng Lực].
[Tìm kiếm. Brunhild. Khóa mục tiêu. Dùng [Trọng Lực] tăng trọng lượng nó lên gấp đôi] […Tìm kiếm hoàn tất. Khóa mục tiêu. Kích hoạt [Trọng Lực]]
Tôi cầm Brunhild trong tay. Nó trở nên nặng hơn bình thường. Có vẻ nó có hiệu quả, thí nghiệm thành công. Nó sẽ trở thành một vũ khí đáng sợ, bởi nó không bị trói buộc bởi lẽ thường của phép thuật ở thế giới này, nhưng tôi nghĩ nó vẫn chưa phải là toàn năng.
Hủy [Trọng Lực], tôi đeo lại Brunhil vào hông.
[Giờ thì, chúng ta phải mang con cua này về] [Trả nhiệm vụ thì chỉ cần cái càng là đủ, nhưng họ nói Guild cũng sẽ mua các bộ phận khác. Anh có định bán toàn bộ không?] [Không, chúng ta sẽ giữ lại một cái chân để làm quà lưu niệm cho Claire-san. Tối nay chúng ta sẽ có món lẩu cua] [Nghe hay đấy ~]
Bỏ nó nào [Hòm Chứa], chúng tôi trở lại thủ đô bằng [Cổng].
Khi chúng tôi bàn giao nhiệm vụ cho tiếp tân, đôi mắt cô ấy trợn trừng lên kinh ngạc, nhưng sau khi chúng tôi giải thích về [Cổng], cô ấy cũng đã hiểu. Đầu tiên thì nhiệm vụ của các nhân viên Guild là giữ kín thông tin về các kĩ năng cá nhân như thế nên không cần lo nó sẽ bị tiết lộ. Dù cho vài mạo hiểm giả sẽ nghi ngờ về tốc độ của chúng tôi.
Trong sân của Guild, tôi lấy con Huyết Giải ra từ [Hòm Chứa] và để họ giám định giá trị của nó, tất nhiên là một cái chân đã được cất đi.
Mai và thịt, tất cả đổi lấy một số tiền đáng kể. Chúng tôi nhận tiền tại quầy và cả phần thưởng nhiệm vụ. Như mọi khi, thẻ hội viên chúng tôi được đánh dấu.
[Với số điểm này, Hạng của Yumina-san đã được nâng lên, xin chúc mừng.]
Nhận lấy thẻ hội viên đã thành màu đỏ, Yumina cười vui vẻ.
[Giờ thì em cũng giống như mọi người rồi]
Ài, đúng như tôi nghĩ, cô ấy lo lắng về việc là người duy nhất khác biệt, chỉ vậy thôi. Nhưng chắc cảm giác đó giống như bị cho ra rìa vậy.
Giờ thì có lẽ nên đến Rifirizu mua sách thôi. Ưm ~ vì chúng tôi nhận được nhiều tiền hơn dự tính nên có lẽ sẽ nhập thêm một số khác nữa…ý định là thế. Kinh doanh được quyết định bởi khách hàng. Phải chăng là quá may mắn? Khi có một người trước mặt tôi có vẻ như có nhiều kiến thức về mặt này.
[E…to, “tiếp tân”-san] [Ah, tôi là Prim, cậu cần hỗ trợ gì?]
Tôi thông báo về việc nhập bộ sách như đã nói và hỏi thêm về những bộ sách mà theo cô ấy là hấp dẫn.
[Ểh? Có thật là cậu sẽ nhập những bộ sách như thế nữa không?] [Nếu ở đó có bán. Vì số tiền tôi kiếm được từ nhiệm vụ này nên sẽ ổn thôi] [Wa ~ cậu vui lòng đợi một chút!]
Và thế là…cái “một chút” mà cô ấy nói…Cô ấy đi qua một nữ nhân viên Guild như cô ấy, nói điều gì đó và viết vào giấy, sau đó đi đến một nữ nhân viên tương tự và cũng làm như thế. Cô ấy lặp lại điều đó nhiều lần, cuối cùng, cô ấy thậm chí còn làm thế với vài nữ mạo hiểm giả trông có vẻ khá thân, sau đó mới quay lại chỗ tôi. Này này, công việc của cô đang bị trì hoãn đó…
[Nếu ~ nếu có những bộ này thì mọi người đều nói rằng họ sẽ đến [Hưởng Nguyệt] vào ngày mai. Xin cậu hãy cân nhắc] […Haaa…..tôi sẽ cân nhắc chúng]
Nhận lấy tờ ghi chú của Prim-san và khi ngẩng đầu lên, tôi có thể nhìn thấy ánh mắt của những phụ nữ lúc nãy đang lấp lánh. Lung linh luôn? Ngay cả khi chưa có gì chắc chắn…
Chúng tôi ra khỏi Guild và về nhà ngay sau đó. Tôi định đi mua sách sau khi hộ tống Yumina về nhà, nhưng phải chăng chỉ là trùng hợp? Chúng tôi gặp Lindsey đang dùng bữa trên sân thượng, tôi cũng đưa chô ấy xem tờ giấy Prim-san đã viết.
[…Đây, có thật là anh sẽ mua tất cả chúng không?] [Nếu có bán]
Lindsey lấy ra một cây bút từ túi áo ngực (#túi trong áo khoác, mà muốn nghĩ “như thế” cũng được :v #) và viết thêm vài vài cái tên. Dừng lại! Đừng có viết thêm nữa.
[…Anh nhất định phải mua. Tất cả chúng đều đã hoàn thành và sẽ chỉ mất thời gian để anh mua chúng. Nếu chúng được nhập về tiệm, mọi người nhất định sẽ tranh giành đọc chúng]
…Vậy sao? Dù không hiểu lắm nhưng nếu Lindsey đã nói vậy thì tốt thôi, tôi sẽ mua chúng.
Khi đang định nói lời cảm ơn tôi nhìn qua những cái tên được thêm vào và nuốt lời định nói ra ngược trở lại.
[Knight Order of Rose] 15 tập. (#googletrans để là [Hiệp sĩ tăng hồng] nghe cũng bựa bựa, thôi ai muốn hiểu sao cũng được ^.^ #)
[Bí mật của quản gia] 5 tập.
[Lời tuyên thệ của Hoàng tử nô lệ sa ngã] 8 tập.
[Chàng trai trong chiếc lồng] 6 tập.
[Ôm hôn-ngọt ngào nhưng nguy hiểm] 12 tập.
[Đêm nồng cháy của 2 người không thể quay đầu] 5 tập.
[Cái bẫy ngọt ngào và ảo thuật gia] 12 tập.
[Vị hôn thê bất tử] 17 tập.
[Sự chăm sóc của Chủ nhân] 18 tập.
(# vừa cười như một thằng điên vừa gõ mấy dòng này, chết mất! #)
…..Thật sự tôi có nên mua chúng? Hình như tôi nghe tiếng trái tim mình tan vỡ sau khi đọc những dòng này. Nhưng đã quá muộn để tôi có thể từ chối mua mấy thứ này…
Có lẽ tôi nên cô lập chúng vào một khu riêng biệt với những quyển sách-bình-thường khác. Với một tấm màn hoặc thứ gì đó tương tự để ngăn người khác nhìn vào, và thông báo từ chối chịu mọi trách nhiệm đối với những người vào đó mà dưới 18 tuổi….sao thấy cứ như một góc dành cho “người nhớn” trong một cửa hàng video thế này…Uuuu, tôi không muốn gặp rắc rối với mấy thứ này đâu.
Mà…nó không cổ vũ tội ác hay phản động nên nó vẫn lành mạnh….có chắc là lành mạnh không thế? Đến tôi còn nghi ngờ về điều đó.
Trong khi nghĩ một cách nghiêm túc về việc chuyển quyền quản lý cửa tiệm cho Lindsey, tôi mở [Cổng] tới Rifurizu.
CHƯƠNG 89 : HIỆU SÁCH VÀ CUỘC GẶP GỠ TÁC GIẢ
Thủ đô của Rifurizu, thành phố hoàng gia Berun. Đặc điểm của thị trấn này là sử dụng màu trắng làm màu chủ đạo. Từ bức tường, đến vỉa hè thậm chí là các bậc thang đá, toàn bộ đều màu trắng. Nó cho một cảm giác giống như đảo Mykonos hay đảo Santorini ở Hy Lạp.
Một tòa lâu đài màu trắng đối diện biển có thể xem như là một bến cảng có thể nhìn thấy từ trung tâm thị trấn. Nơi đây là một thủ đô tuyệt đẹp với biển xanh và đường phố trắng. Ánh sáng mặt trời được phản chiếu hết sức rực rỡ, mặc dù tôi đang cần kính râm đây.
Mà, dù sao lần này đến cũng không phải để tham quan. Tôi đến thẳng hiệu sách. Vì tôi đã từng đến trước khi mở cửa quán [Hưởng Nguyệt] nên tôi đi thẳng đến đó mà không bị lạc.
Mở cánh cửa trông khá trang trọng ra, tôi bước vào bên trong. Đây là một hiệu sách lớn, có mọi loại sách từ mới đến cũ. Chỉ có một người phụ nữ ngồi ở phía đối diện cửa vào. Uuu, phụ nữ á. Không, dù cho đó có là một người đàn ông đi nữa thì vẫn khá do dự khi phải nói ra là mua những loại sách này.
Thôi, cũng không quan trọng vì đã có “nhân viên”-san lấy giùm mọi thứ rồi.
[Xin lỗi, tôi muốn mua một số quyển sách] [Vâng, xin vui lòng cho biết tựa đề của những quyển sách] [Là những quyển này]
Lấy từ ghi chú từ túi áo trong ra, tôi đưa nó cho tiếp tân tại quầy.
[Để ~ xem. [Hiệp sĩ tăng hồng], [Bí mật của quản gia]….]
Từ từ, giọng nói người tiếp tân trở nên khó tin và liên tục nhìn tôi. Không phải là một khuôn mặt khó chịu, nhưng đôi mắt cô ấy tương tự như những người đã “góp phần” vào tờ ghi chú vậy. Lung linh lấp lánh luôn.
À rế? Dù cho hoàn toàn không phải vậy, nhưng nhìn tôi có thật sự giống như “có sở thích đó”?
[À vâng, tôi cần phải tìm kiếm những bộ sách anh yêu cầu] [Tôi hiểu. Tôi thật-sự-hiểu mà] (#tội main :v #)
Chờ chút. Chính xác thì điều mà tôi nói “hiểu” là gì? Đó chắc chắn không phải là lời bào chữa, tôi không có bào chữa, đó là sự thật.
[Tôi sẽ chuẩn bị chúng, vui lòng chờ một lát]
Cô tiếp tân biến mất vào kho sách sau khi mỉm cười dịu dàng. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ hiểu được điều đó.
Do không biết sẽ mất bao lâu nên tôi với lấy một cái giỏ và đi tìm sách. Phải đảm bảo rằng các thể loại bình thường cũng được nhập về, không nên để chúng bị áp đảo bởi những thể loại như thế này theo tình hình hiện tại.
Đi đến góc truyện tranh, tôi bỏ những quyển phiêu lưu, tài liệu lịch sử quân sự, những câu chuyện tình yêu BÌNH THƯỜNG và các câu chuyện bí ẩn vào giỏ.
Khi tôi trở lại quầy sau khi làm một vòng với một đống sách, tôi tự hỏi phải chăng là trùng hợp? Cô tiếp tân đang tranh luận gì đó với một khách hàng nữ.
[Tôi thật sự xin lỗi, đây là bản cuối cùng trong kho. Bản khác vẫn chưa được nhập về] [Vậy à ~…]
Cô gái ngồi ở quầy với vẻ mặt thất vọng. Cô ấy tầm 20 tuổi, mái tóc màu hạt dẻ sáng màu (#Asuna???#) trong chiếc áo khoác khá hợp với chiếc cài tóc trông có vẻ đắt tiền cùng chiếc áo nịt ngực và váy tuy đơn giản nhưng nhìn khá xa xỉ. Có lẽ là một quý tộc nào đó. Khi tiếp tân thông báo với tôi, cô ấy nhìn qua và nở một nụ cười.
[A, quý khách! Những bộ anh yêu cầu đều ở đây, anh sẽ lấy tất cả?] [Vâng, cả những quyển này nữa]
Tôi chất đống sách lên quầy.
[Hể? Cậu có phải là người đã mua [Pháp sư hoa hồng] không?]
Tiến gần đến quầy, cô gái lúc nãy đứng lên nhìn chằm chằm vào tôi. [Pháp sư hoa hồng]? À, có phải là [Pháp sư hoa hồng] trong tờ ghi chú?
[Chuyện gì đang diễn ra vậy?] [À, đó là về bộ [Pháp sư hoa hồng] trong đơn mua của ngài, đó là bản cuối cùng trong kho, cô gái này đến để mua nó và……]
Àh, ra là vậy. Đó có nghĩa là cô ấy đã lỡ chuyện mua hàng trong đường tơ kẽ tóc.
Mà, thật đáng tiếc nhưng cô không có cách nào khác ngoài bỏ cuộc. Bởi tôi cũng không thể làm gì hơn vì đó là bản cuối cùng.
[Xin lỗi, cậu có thể nhường tôi bản cuối cùng của [Pháp sư hoa hồng] không vậy?] [Xin lỗi nhưng không thể, vì tôi đến đây để mua nó mà]
Cô gái dường như vẫn chưa từ bỏ và cúi đầu nói với tôi, nhưng dĩ nhiên là tôi từ chối.
[Đây là bộ cuối cùng, các hiệu sách khác đã bán hết từ lâu…] [Dù cô có nói vậy đi nữa…]
Đội nhiên cô ấy để ý đến đống sách tôi mua.
[……Cậu đã mua [Hiệp sĩ tăng hồng] đúng không?] [Ể? À, đúng]
Cô ấy kiểm tra tên khác bộ khác từ đống sách. Chẳng bao lâu cô ấy quay lại nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh như “tiếp tân”-san lúc nãy. Có phải tôi sắp bị hiểu lầm lần nữa không?
[Cậu có ánh mắt tốt đó] [Chuyện này có lý do. Cô đang hiểu lầm đấy. Đây là những bộ sách được yêu cầu chứ tôi không có sở thích như thế] [Ồ…..tôi hiểu, tôi hiểu hết mà]
Cô ta hoàn toàn chả hiểu gì hết. Đừng có cười nữa. Cô ta cân nhắc một lát, và sau đó kéo tôi cách khỏi quầy một khoảng.
[Có chuyện gì?] [Hãy trao đổi nhé, cậu nhượng lại bản cuối cùng của [Pháp sư hoa hồng] cho tôi và tôi sẽ kí tên lên tất cả các quyển trong bộ [Hiệp sĩ tăng hồng] mà cậu đã mua, thế nào?] [Hả?]
Cái quái gì vậy, làm thế nào mà chữ kí lại trở thành thứ để thương lượng?
[Tôi lấy chữ kí của cô để làm gì?] [Vì tôi là tác giả của [Hiệp sĩ tăng hồng]-Riru Rifurizu]
E ~ hèm…cô ấy cố phơi bày ngực mình ra….Chúng đúng là vĩ đại…..Chắc cũng cỡ của Yae…mà khoan, đó không phải là vấn đề.
[Hể ~ vậy à?] [Ah! Có phải cậu không tin không?]
Phải rồi, vẫn có khả năng bạn gặp những người như thế, loại người mạo danh tác giả của bộ sách mà bạn đến để mua. Cũng may, tôi đã nghe từ Yumina và biết cô ấy là ai. Hừm, tôi có nên đặt câu hỏi để lật mặt cô ta không nhỉ?
[Theo cô nói thì, cô là công chúa Ririeru?] [Ểh?]
Khuôn mặt cô gái tự xưng là tác giả của [Hiệp sĩ tăng hồng] trở nên trắng bệch. Quả thật cô ta là một kẻ lừa đảo?
Và khi tôi đang nghĩ về điều đó, mặt cô ta bắt đầu đổ mồ hôi như mưa, cô ta bắt đầu lắp bắp. À rế?
[T-t-t-t-tạ-tạ-tạ-tại sao….!? Ngay cả phụ hoàng cũng không biết….]
Ể? Thiệt hả? Cô ấy thật sự là “người đó”?
[Co-con người thật của tôi đã bị phát hiện…..uwa! Tôi sẽ bị đe dọa, bị sử dụng như một bậc thang để tiếp cận đứa em trai chưa trưởng thành-người sẽ trở thành vị vua kế tiếp, sự trong trắng của tôi sẽ bị cướp đi, để giành lấy đất nước này…!]
*Bốp!*
[Ouch!?]
Tôi dùng tay chặt lên đầu cô ấy để ngưng cái sự ảo tưởng đó lại. Không quan tâm cô ấy là công chúa, tôi gõ vào đầu cô ấy.
[Ui! Wa ~ cậu làm gì vậ-] [Im lặng! Nếu tôi không nghe điều này từ Yumina thì tôi cũng không quan tâm. Khi đây là công chúa của một nước, đất nước này rồi sẽ ra sao đây?] […Yumina? Từ Yumina? Ý cậu là Yumina của Belfast? Rốt cuộc cậu là ai….?]
Cô ấy hỏi trong khi vẫn ôm đầu và khóc. Cô ấy là người lớn hơn nhưng hình như tôi đã mất tất cả lý do để phải kính trọng cô ta. Ngay cả khi cô ấy lớn hơn thì tôi cũng chỉ cần một hai năm nữa thôi, nên nó sẽ không là vấn đề.
Tôi hít một hơi thật sâu để ổn định cảm xúc.
[Tôi là Mochizuki Touya, hôn phu của công chúa Belfast-Yumina, dù chưa hoàn toàn chính thức] [Ểh!? Hôn phu? Ý cậu là chồng sắp cưới? Con bé ấy sắp kết hôn rồi!?]
Dù có vẻ đang rất ngạc nhiên, mắt cô ấy bắt đầu xoay vòng, rồi cô ấy làm vẻ mặt trầm tư như đang suy nghĩ về cái gì đó.
[Hả? Nhưng Yumina…con bé đó….hả? E ~ to, một cuộc hôn nhân giả? Mục đích thực sự của Hoàng đế là gì?] [Đừng suy diễn linh tinh nữa!] [Ouch!]
Đúng là một chặng đường dài! Haiz, thật mệt mà.
Trở lại quầy, tôi thanh toán tiền cho các cuốn sách. Tất cả chúng khá đắtnhưng vì nó vẫn rẻ hơn so với phần thưởng và số tiền từ việc “bán cua” nên ổn thôi.
Sau khi để chúng vào [Hòm Chứa], tôi cùng công chúaRirieru đi ra ngoài, phía trước là một chiếc xe ngựa lộng lẫy với những người hầu và vệ sĩ.
Tôi mở [Cổng] phía sau cửa hàng và dẫn Yumina cùng Kohaku đến.
[Đã lâu không gặp, Riri-ane-sama] [Yumina!? Ể? Em đến Rifurizu khi nào vậy?] [Anh xin lỗi Yumina, anh sẽ giải thích sau. Kohaku, bảo vệ họ, nếu có vấn đề gì thì hãy gọi tôi ngay lập tức]
<Đã hiểu>
Rời khỏi Yumina và Kohaku, tôi đi đến ‘Công Xưởng’, tôi lấy bản cuối cùng của [Pháp sư hoa hồng] ra và sao chép nó ngay lập tức rồi quay trở lại chỗ mọi người.
Tôi đưa quyển sách cho Ririeru đang ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của tôi.
[Đây, sẽ không có vấn đề gì với chúng] [Hể? Có ổn không? Không phải cậu muốn nó…] [Như tôi đã nói, đó là hiểu lầm! Tôi mua nó cho cửa hàng! Không phải cho mình] [Nhấn mạnh quá làm gì….không, không có gì hết]
Khi tôi giơ tay lên vào thế, cô ta mới chịu ngậm miệng lại.
Mọi chuyện thế là xong, chúng ta trở về thôi. Tôi mở [Cổng] về nhà, tôi đi vào trước, Kohaku chạy theo sau.
[Vậy, tạm biệt Riri-ane-sama. Xin giữ gìn sức khỏe, chúng ta sẽ gặp lại sau] [Yumina cũng vậy, nhớ mời chị dự hôn lễ của em]
Nếu có thể thì tôi mong cô ấy không đến, nhưng không thể nói ra, tôi giấu điều đó sau vẻ mặt không cảm xúc.
Về tới nhà, tôi thả lưng uể oải lên trên ghếtrong phòng khách.
[Waaa ~ mệt quá đi….]
Tuy nhiên nguyên nhân của sự mệt mỏi không phải từ trận chiến với con Huyết Giải…Lindsey mang nước lạnh ra cho tôi.
[Cảm ơn em ~] […Không sao, anh vất vả rồi]
(#tui muốn khóc T.T #)
Tôi uống cạn ly nước. Khà…đã quá! Trong khi tôi vẫn đang thưởng thức cảm giác sảng khoái, Lindsey vẫn ngồi tại đó nhìn tôi chằm chằm. Gì nữa vậy?
[…Thì, chuyện đó…Sách, anh có mua được không?]
À, chỉ có thế thôi. Em muốn đọc chúng. Tôi lấy ra thu hoạch của ngày hôm nay và xếp lên bàn.
[Anh đã bảo Rosetta làm vài bản sao của mỗi phần trước. Nếu em còn cần thêm bất cứ thứ thì hãy nói với Rosetta để tăng số lượng của nó] [Vâng!]
Trả lời dịu dàng, Lindsey rời khỏi. Về Rosetta, cô ấy có thể di chuyển đến ‘Công Xưởng’ bất cứ lúc nào, và vì đã có một cánh [Cổng] trong nhà cũng dẫn đến đó, tôi không cần phải dùng phép thuật.
Tôi vào bếp để đưa cái chân cua cho Claire-san, cô ấy mừng rỡ nhận nó, tối nay chúng ta sẽ có món cua.
Tôi sẽ nghỉ ngơi cho tới khi đó. Tôi trở lại phòng, và khi tôi thả người xuống giường, cảm giác buồn ngủ bắt đầu tấn công mãnh liệt…guu.
_Chuyển cảnh_
Ngày hôm sau, [Hưởng Nguyệt] trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Có lẽ do họ nghe những tin đồn, có rất nhiều người đã xếp hàng từ khi còn chưa mở cửa. Hình như tên các cuốn sách mới nhập về được tuyên truyền và thế là nó trở thành một cuộc chiến để đọc chúng trước, mà cũng một phần là do họ không biết có bao nhiêu bản sẽ được lên kệ.
Sự phát đạt của cửa hàng là một chuyện tốt, nhưng có một chuyện tôi vẫn không chịu nổi.
U ~ mu, như tôi nghĩ, tôi nên ủy thác quản lý cửa hàng này cho Lindsey và mở một cửa hàng thứ 2.
Trùng hợp thay, sau vài tháng, tác giả bộ [Hiệp sĩ tăng hồng] đã cho ra một series mới.
Vì mục đích kế thừa đất nước từ một vị vua toàn năng, một hiệp sĩ, một công chúa xinh đẹp và cả em trai cô ấy, 3 người chĩa kiếm vào nhau. Có vẻ như đây là một câu chuyện về việc tranh giành ngôi báu. Tôi đã cùng Lindsey đọc nó, nhưng hình minh họa thì giống y như tôi. Chắc chắn cái này gọi là quấy rối! Lần tới khi chúng ta gặp lại nhau, tôi sẽ cho cô thấy sự thông cảm của mình trên cái đầu cô với một cú chặt [Trọng Lực], cứ chờ đó đi!
CHƯƠNG 90 : TIẾN TRIỂN SỚM VÀ GĂNG TAY MỚI
Vào buổi sáng, lúc thức dậy tôi thấy môi của mình đang bị khóa và trước mặt tôi là khuôn mặt của Rosetta với đôi mắt đang nhắm lại.
[Uwaa!] [Ồ, anh dậy rồi à ~ dearimasu?]
C-cái gì? Sao cô ấy lại trong phòng tôi? Mà hơn thế nữa, sao tôi lại được một cái hôn buổi sáng thế này?
(#anh em ai muốn thiến main không#)
[Đăng kí hoàn tất, em đã nhận được mã gen của chủ nhân ~ dearimasu. Từ giờ, quyền sỡ hữu ‘Công Xưởng’ và chủ chân của em sẽ chuyển sang cho Mochizuki Touya ~ dearimasu]
Ể? À, ra là đăng kí gen cho ‘Công Xưởng’. Cô ấy thực hiện tôi mới nhớ, tôi hầu như đã quên chuyện này do quá bận rộn. Nhưng dù thế, cái phương pháp này quá là có vấn đề, không tốt cho tim tôi chút nào.
Tôi đã nghĩ có phải Rosetta đã trở thành “maid” nhà tôi từ dạo đó hay không. Cô ấy không có quần áo người giúp việc mà chỉ có quần áo quản lý, đúng như vị trí quản lý ‘Công Xưởng’ của cô ấy, nhưng mà đúng là nó thật sự rất hợp với cô ấy.
Mà dù sao thì cô ấy muốn làm gì cũng được, về mặt này.
[Chủ nhân, em cần thêm sắt và bạc ~ dearimasu] [Nữa hả? Rốt cuộc em đang làm gì vậy?] [Cho đến khi hoàn thành, nó vẫn sẽ là bí mật ~ dearimasu]
Lại nữa. Mà, sao cũng được, tôi đưa tiền cho Rosetta đi mua chúng. Hạnh phúc cầm tiền và chạy đi, Rosetta làm tôi có cảm giác như vừa đưa tiền tiêu vặt cho một đứa trẻ.
[À quên, anh có một vị khách đó ~ dearimasu] [Một vị khách?]
Nhanh chóng thay đồ, tôi đi xuống phòng khách. Khi tôi mở cửa bước vào, bên trong phòng khách là Lime-san và tướng quân Leon đang ngồi trên ghế.
[Ồ! Touya-dono, xin lỗi vì đã làm phiền lúc sáng sớm thế này] [À, đừng để ý chuyện đó. Quan trọng hơn, có vấn đề gì khiến tướng quân đến sớm như thế này sao?] [Không, chỉ là…tôi có một thỉnh cầu]
Thỉnh cầu? Nếu như theo như trên trái đất thì nó sẽ là….gì nhỉ?
[Có phải cậu đã làm một thứ vũ khí kì lạ cho Lyon nhà tôi không? Cái thứ mà có thể chuyển đổi qua lại giữa kiếm và giáo ấy]
Àh, ra là cái vũ khí tôi đã làm vào khoảng thời gian “dạy dỗ” mấy thằng trẻ trâu con nhà quý tộc.
[Có vấn đề gì về nó à?] [Không, không có rắc rối gì về nó, chỉ là tôi muốn cặp găng chiến của mình cũng được cường hóa tương tự] [Haaa?] [Hôm nay, Quân đội và Hiệp sĩ đoàn có buổi hợp tác huấn luyện. Sẽ thật mất mặt nếu một người cha thua con trai của mình vào những dịp cạnh tranh như thế này]
Ể, đó là lý do? Có một người cha như thế này…hỏi sao Lyon-san không kính sợ cho được.
[Nhưng hình như găng tay của ngài cũng đã được yểm một số phép rồi mà]
Khi tôi hỏi, Leon-san tháo cặp găng tay màu nâu đeo bên hông của mình ra và để lên bàn.
[Đúng thế, những người làm nó đã yểm một số phép hệ lửa vào. Nhưng hình như nó không tác dụng mấy lên cơ thể đối phương. Nếu có thể, tôi muốn nó có sức phá hoại mạnh hơn nữa và khả năng phòng thủ cao hơn] [Ờ ~ m]
Nếu tôi cường hóa nó với [Trọng Lực] thì có lẽ sẽ có thể tăng sức công phá của nó, tương tự nếu tôi dùng vào miếng khiên chắn thì có thể tăng cả khả năng phòng thủ.
[Tôi sẽ cố gắng thử cải tạo nó một chút. Mà tôi nên làm một cặp găng mới hay là làm luôn vào cái này?] [Vì tôi đã có rất nhiều kỉ niệm với cặp găng này, nên cậu có thể làm một cặp mới cho tôi không?] [Tôi hiểu rồi]
Lấy ra mithril từ [Hòm Chứa], tôi biến đổi nó thành hình thức của một cặp găng tay. Sử dụng da của một con quái phép thuật khá mạnh mẽ cho khớp nối và các phần di chuyển, tôi điều chỉnh chúng cho hợp với cặp găng tay. Vì ngài ấy thuận tay phải nên tôi tập trung cho miếng khiên chắn ở tay trái hơn. Sau đó tôi cường hóa chúng thêm với [Trọng Lực] và [Lập Trình].
[Chỉ làm trong thời gian ngắn thôi nên thế này ổn chứ?] [Ồ! Cậu đã làm xong rồi à?]
Tôi đưa ra cặp găng tay màu bạc. Ông ấy đeo nó vào hai tay và nắm tay lại để thử làm chúng phát ra tiếng “ching”.
[Wow, đúng như mong đợi từ mithril, nó thật nhẹ] [Tôi sẽ giải thích cách dùng chúng, chúng ta nên đi nơi khác]
Đi qua [Cổng], chúng tôi đến vùng đất hoang nơi chúng tôi đánh với con Huyết Giải lần trước. Một khu vực hoang vu toàn những tảng đá lớn như ở đây sẽ là nơi hoàn hảo để thử nghiệm sức công phá.
[Etou, đầu tiên, chiếc găng trái sẽ trở thành khiên chắn. Dùng nó bằng câu lệnh [Mở khiên] và để khôi phục lại thì dùng câu lệnh [Đóng khiên]] [Hà ~ [Mở khiên]. Ồ!]
Đáp lại mệnh lệnh từ người dùng, găng tay trái mở tra và tạo thành chiếc khiên cỡ vừa. Nó sẽ rất có ích khi chiến đấu chống lại các kiếm sĩ hay gì đó đại loại thế.
[Tiếp theo là tấn công. Với câu lệnh [Va chạm], trọng lượng chiếc găng sẽ tăng gấp 200 lần trong thời gian 1 giây. Nếu dùng đúng lúc sắp va chạm với mục tiêu, sức tấn công sẽ tăng lên đáng kể. Nó rất nguy hiểm nên khuyến cáo ngài là cẩn thận khi đối đầu với những người trang bị loại nhẹ] [200 lần!?]
Vì trọng lượng của chiến găng tay không quá 500 gam. Nên theo tôi tăng gấp 200 lần, tức là khoảng 100kg là quá đủ rồi, nhưng nghĩ kĩ thì nó vẫn rất tàn bạo. Thử tưởng tượng bị nện bằng một chiếc búa 100 kí…
Tạm gác lại suy nghĩ trong tôi, ngài tướng quân đứng đối diện một tảng đá lớn và hạ người xuống vào thế. Hơi khom lưng xuống, kéo tay phải ra đằng sau. Và như một tia chớp, ông ấy lao về phía tảng đá và đấm vào nó.
[Va chạm!]
Ngay khi nắm đấm tiếp xúc với tảng đá, tảng đá nát vụn trước mắt chúng tôi…..Dù không ai có thể làm ra nó ngoài tôi, nhưng chẳng phải cái sức mạnh này quá đỉnh rồi sao?
[Fumu ~ Nó rất tuyệt vời, cỏ vẻ nhưng tôi sẽ được nó cứu nếu đối đầu ma thú hoặc bộ binh hạng nặng]
Mà…tôi nghĩ nếu là ông ấy thì chắc sẽ không mắc lỗi nào khi dùng nó đâu.
[Tiếp theo, với câu lệnh [Chế độ tê liệt], nó sẽ có hiệu quả làm tê liệt. Với [Chế độ lửa] thì cú đấm sẽ mang thêm phép thuật hệ lửa. Cuối cùng câu lệnh [Chế độ nghỉ] thì nó sẽ trở lại bình thường] [Ồ, cậu cũng trang bị hệ lửa cho nó à? Thật tốt, giống như [Hỏa Quyền Leon] vậy, tôi thật sự rất biết ơn]
Ông ấy cười trông rất vui vẻ. Với [Chế độ lửa], nắm tay trở nên hừng hực bên trong ngọn lửa và ông ấy bắt đầu đấm thử vào không khí như các tay đấm quyền anh. Trông ông ấy khá là hài lòng, tắt chế độ và lại ngắm nhìn cặp găng tay lần nữa.
[Nó đúng là tuyệt vời. Tôi cũng đã rất ngạc nhiên khi Lyon cho tôi xem thanh gươm, nhưng mà Touya-dono, cậu không nghĩ tới việc trở thành một thợ thủ công bậc thầy à?] [Hiện tại thì tôi không có ý định đó]
Đó là vì nếu có sai lầm gì đó khi dùng vũ khí thì hậu quả sẽ rất khó tưởng tượng được. Tôi làm cho những người quen vì họ là người tốt và sẽ làm những điều đúng đắn, vì thế nên tôi cũng không nhận thù lao từ họ. Cũng vì thế tôi thường được nói rằng [Điều này không nên, sau đó tôi sẽ gửi cậu món quà tương xứng], và vì nó không phải là tiền nên tôi chấp nhận nó. Nếu là thứ gì đó như thực phẩm, tôi sẽ rất cảm kích.
Để đánh bại Lyon-san ngay lập tức….Hoặc đúng hơn là luyện tập với anh ta, chúng tôi đi về nơi huấn luyện trong cung điện hoàng gia.
Cọ 2 chiếc găng tay vào nhau, tướng quân đi tìm con trai mình để “vui vẻ”. Thứ lỗi cho tôi, Lyon-san….
Xong chuyện của mình, tôi đang định trở lại dinh thự thì nhìn thấy 2 gương mặt quen thuộc ở góc của khu đào tạo. Là Will và Neil-san, họ đang luyện tập buổi sáng thì phải.
Will tấn công Neil-san, nhưng anh ấy dễ dàng né được và ngáng chân Will, cậu ta té ngã.
[Đừng có chỉ tập trung vào thanh kiếm chỉ vì đối thủ là một kiếm sĩ! Đòn tấn công có thể đến từ bất cứ đâu, hãy giữ thăng bằng tư thế tốt nhất có thể] [Ha, vâng!]
Hể ~ họ đang luyện tập rất chăm chỉ. Tôi gác khuỷu tay lên hàng rào và xem trận đấu của họ. Nếu so với trước đây thì quả thật Will đã khá hơn rất nhiều. Có vẻ như Neil-san thực sự nghiêm túc huấn luyện cậu ta và chuyện cậu ta gia nhập đội Hiệp sĩ không phải là bất khả thi.
[Ủa? Touya-san?] [Hửm? Elsie?]
Là Elsie, người đã hoàn thành việc huấn luyện với quân đội đang lau mồ hôi với chiếc khăn và đi về phía tôi.
[Có chuyện gì vào sáng sớm thế này à? Anh thường dậy vào khoảng thời gian em về nhà mà, sao hôm nay…]
Theo cách cô ấy nói, tôi có thực sự là một ông chồng tốt không? Bạn biết đấy, chỉ đơn giản là do cô ấy dậy quá sớm.
[Anh đã bị đánh thức dậy…bằng cách nào đó. Và tướng quân nhờ anh làm giúp một món vũ khí] [Hửmmmm]
Chính xác là tôi bị đánh thức bởi nụ hôn của Rosetta, nhưng tốt nhất là im lặng về vụ này. Đâu có điên mà dẫn lửa thiêu thân.
[Được rồi. À Touya-san nếu giờ anh định về nhà bằng [Cổng], anh có muốn đến suối nước nóng [Trăng Bạc] với em không?]
Elsie nhanh chóng đề nghị. Về quán [Trăng Bạc], tôi đã đi cùng mọi người vài lần. Chắc chắn tắm suối nước nóng vào buổi sáng là rất tốt cho sức khỏe. Trở nên khó chịu với mồ hôi dính lại, tôi có thể hiểu cảm giác của Elsie lúc này.
[À, vậy chúng ta đi thôi] [Vâng!]
Mở [Cổng] đến thành phố Leaflet, chúng tôi bước ra từ phía trước [Trăng Bạc]. Elsie nhanh chóng bước vào và gọi cho Mika-san ở quầy tiếp tân. Tạm thời, vì suối nước nóng này được “cho mượn” bởi tôi nên chúng tôi không mất phí sử dụng.
[Giờ, em vào đây] [Thư giản thoải mái nhé ~]
Elsie vui vẻ nhận các dụng cụ để tắm và khăn từ quầy rồi biến mất về phía khu tắm của nữ. Vì tôi không có ra mồ hôi nên không có ý định vào.
Nói chuyện một lát với Mika-san, tôi lắng nghe những tin tức và các khiếm khuyết còn tồn tại của suối nước nóng này. Số lượng khách hàng khá ổn và có vẻ so với nhà trọ, suối nước nóng phát triển tốt hơn.
[Ô ya, lâu rồi không gặp] [Um, Zanakku-san? Đi tắm buổi sáng à?]
Đi ra từ phía khu của nam với chiếc khăn tắm trên đầu là chủ của tiệm [Vua thời trang Zanakku].
[Không hẳn, giống như là một thói quen, nếu tôi không không tắm ở đây vào buổi sáng hoặc tối một lần, tâm trạng tôi sẽ rất tệ. Tôi đã trở thành khách quen rồi đấy]
Zanakku-san cười. Có lẽ điều này là hiển nhiên, vì dù gì đi nữa thì [Phục Hồi] vẫn đang hòa trộn trong nước. Nên nó có thể làm tâm trạng ta thoải mái hơn.
Và bằng cách nào đó nó làm tôi cảm thấy giống như nghiện ma túy, mặc dù điều này không hề có hại.
[Nhắc mới nhớ, tôi đã hoàn thành bộ đồ từ bản thiết kế của cậu. Tôi nghĩ nó sẽ xuất hiện khá rộng rãi] [Hồ ~ hổ ~]
Khi nghe chuyện này, tôi thấy vui khi tạo ra thứ gì đó từ sự nghịch ngợm của mình. Với sự hợp tác của Mika-san, tôi quyết định để Zanakku-san bán cho tôi những bộ đồ đó. Chuyện này sẽ rất thú vị đây.
_Chuyển cảnh_
[Và đây là?] [Là một món quà của anh]
Elsie nắm một góc bộ đồ cô ấy vừa thay. Ở bên hông cái váy đỏ đó là một cái khe được xẻ ra theo thiết kế. Có thể gọi nó là một cái váy xẻ(1). Hơn nữa nó là loại “mini”(2). Tất nhiên, bên dưới cô ấy đang mang đôi hài(3), dù một vài đôi giày cao gót đã được chuẩn bị. Nhân tiện, cũng như kích cỡ quần áo, tôi cũng đã nói Zanakku-san để ý về vấn đề này.
Đúng như tôi nghĩ, nó rất hợp với cô ấy. Và thêm việc cô ấy là một chiến binh cận chiến, nó càng hợp hơn nữa.
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/zHifK94.jpg [/images/images/image-35.jpeg]
[Ừm! Nó rất hợp với em, nhìn rất dễ thương] [Cá-anh nói gì vậy, tự ý đổi trang phục của em, em chắc nên thay nó ra, thiệt tình]
Cô ấy cúi đầu xuống với khuôn mặt đỏ bừng. Em ấy thật ra cũng rất e thẹn. Về mặt này em ấy cũng giống Lindsey vậy.
Cũng vào thời đó giống như thời trang Gothic Loli, nhưng vì lý do nào đó Elsie cố không mặc những bộ quần áo dễ thương. Với tôi, tôi thấy bộ đồ thường ngày không hợp với em ấy. Vì vậy, điều này là cần thiết để ép em ấy phải mặc quần áo khác dù không muốn đi nữa.
Do đó, tôi nói Mika-san sau khi “tịch thu” bộ đồ của Elsie thì đặt bộ đồ đó vào. Dù lúc đầu có vẻ tức giận nhưng hình như em ấy hài lòng với món quà này.
[Em sẽ nhận nó chứ?] […Ưm…cảm ơn anh]
Khi tôi được trả lời với đôi mắt bối rối, tôi thật sự rấttt muốn ôm chặt lấy em ấy!
Nhưng vì có người khác ở đây nên chuyện đó là không thể. Uuuu, giá như tôi có nhiều dũng khí hơn.
Đặt bộ quần áo cũ vào túi, chúng tôi rời khỏi đó bằng [Cổng] từ cửa sau.
Khi chúng tôi ra ngoài, có vẻ em ấy không quen với đôi giày, Elsie bước đi lấp vấp và bám vào tay tôi.
[…Chỉ…chỉ cần tới khi em quen với nó thôi]
Tất nhiên là không có lý do gì để từ chối, khi mà cái thứ mềm mại đó đang chạm vào tay tôi.
Đây là chú chim đầu tiên bắt được những con sâu. Có vẻ hôm nay là một ngày đẹp trời đây.
(1): dạng hay thấy trong phim TQ thời cận đại, giống áo dài VN mình nhưng k có quần và phần xẻ chỉ có 1 bên nhưng xẻ lên cao hơn so với áo dài VN, lên google hình ảnh gõ “váy mandarin” là ra
(2): ngắn, chưa tới đầu gối, tầm giữa đùi
(3): giống giày búp nhưng phần gót cao hơn tí, dùng từ đôi hài thì cũng không đúng lắm, nhưng nó là gần giống nhất rồi, chứ mình cũng không biết gọi nó là gì nữa
CHƯƠNG 91 : ĐẾ CHẾ VÀ NỮ HIỆP SĨ
[Gần đây, các hành động của Đế quốc khá là lạ]
Lorgan-san nói khi bất ngờ gặp tôi và Yae tại quán cafe sau khi 2 đứa vừa hoàn thành nhiệm vụ guild.
[Ý anh là gì khi nói “lạ”?] [Tôi nên nói thế nào nhỉ….nói chung là nó rất lạ. Đế quốc chia quân ra thành Lục Quân và Bộ Binh như Belfast. Quân đội dùng để xâm chiếm và phòng thủ đối với các nước khác, còn Hiệp sĩ thì bảo vệ thủ đô và cung điện hoàng gia. Gần đây, có vẻ như tiềm năng chiến tranh ngày càng cao, nhưng hiện tại thì Đế quốc chưa công khai thù địch với ai cả] [Tức là họ có ý định xâm chiếm quốc gia nào đó?]
Yae đứng cạnh tôi hỏi anh ta, nhưng người trả lời lại là Rebecca-san đi cùng.
[Cũng không hẳn. Có tin đồn là Hoàng đế hiện tại của đế quốc hiện đang lâm bệnh. Thái tử thì vẫn chưa tới 20 tuổi, nói thẳng ra là vẫn chưa có khả năng lãnh đạo đế quốc. Sẽ chẳng có lợi ích gì khi họ gây chiến lúc này]
Vậy tức là Hoàng đế đang lâm bệnh? Ngay khi đất nước đang trong tình trạng hỗn loạn, tôi tự hỏi có phải khôn ngoan không khi đi xâm chiếm nước khác vào lúc này?
Có khi nào họ nhắm vào phía bên này hay không. Ít nhất thì hiện tại, Belfast đã hình thành liên minh với Đế chế Rifurizu ở phía tây và Vương quốc Misumido ở phía nam. Mà Đế quốc hiện tại không có khả năng gây chiến với cả 3 nước cùng một lúc.
[Liệu sau khi Hoàng đế băng hà, Đế quốc có khả năng bị xâm chiếm bởi các quốc gia khác không ~ gozaru?]
Belfast không có ý định như vậy, vì họ là những người đã phản đối chiến tranh vào 20 năm trước. Nó không phải là chuyện lạ khi họ thận trọng.
Ngoài ra, còn có Liên bang Rodomea ở phía đông và cả Vương quốc Ramissu vốn cũng không thân thiện gìvới Đế quốc.
[Tôi nghĩ các quốc gia đều biết là dù hiện trong tình trạng này thì cũng không dễ xơ múi được gì nếu gây chiến với Đế quốc. Không, có lẽ nếu cả Belfast, Rifurizu, Misumido, Rodomea và Ramisshu cùng tấn công Đế quốc thì sẽ có thể thắng một cách dễ dàng] [Sau đó họ sẽ gặp rắc rối với nhau về việc chia chác lãnh thổ Đế quốc]
Lorgan-san cười nói. Đúng vậy, nếu theo diễn biến như thế thì chuyện đó là hiển nhiên.
Chia tay 2 người đó, chúng tôi trở lại quán [Hưởng Nguyệt], tôi nhận được yêu cầu về hàng hóa. Dù tôi đã cảnh giác về trường hợp “đó” nhưng lần đó đúng thật là bí ẩn khi mà nó vẫn xảy ra dù tỉ lệ gần như không có (#gặp cô “hủ công chúa” ấy mà#). Chỉ tôi mới có thể mua cuốn sách chỉ được xuất bản ở Đế quốc đó, và tôi cũng đã nghe chuyện này một thời gian trước.
[Thì, hy vọng những chuyện như thế không xảy ra lần nữa. Anh nên nhanh chân đi mua nó và cuốn gói chạy về gấp. Em thì sao Yae?] [Có lẽ Lindsey-dono đang trên tầng 2, em sẽ gọi cô ấy cùng về ~ degozaru. Bữa ăn vặt sớm ~ degozaru]
Dạo này, Lindsey toàn đọc sách ở đây khi rảnh. Em ấy dường như đang đọc những quyển về lịch sử.
Nếu để một mình, có lẽ em ấy sẽ như thế suốt cả ngày nên tôi nhờ Yae đi cùng em ấy về nhà.
Giờ thì, tôi nên đến thủ đô Đế quốc.
Tôi mở [Cổng] và đến thủ đô Đế quốc Gararia.
_Chuyển cảnh_
[C-cái quái gì đang diễn ra vậy!?]
Điều không tưởng đang diễn ra trước mắt tôi, cả dãy nhà đang cháy và các tia lửa bắn ra tung tóe. Trong một khoảng khắc, tôi đã nghĩ đó là 1 trận hỏa hoạn, nhưng dường như không chỉ là thế. Ngọn lửa đang hoành hành khắp nơi trong thủ đô Đế quốc, mọi người thì đang điên cuồng tìm đường tháo chạy. Chuyện gì? Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây!?
Tôi dùng [Trọng Lực] làm nhẹ cơ thể và dùng thêm [Cường Hóa] ngay lập tức để nhảy lên mái của một tòa nhà.
[Này này…!]
Những gì tôi nhìn thấy là rất nhiều thường dân đang cố bỏ chạy và một đội quân màu đen bỏ qua họ và tiến về phía lâu đài. Cố gắng ngăn chúng là các hiệp sĩ với bộ giáp đen. Tiếng đấu kiếm vang lên khắp nơi, chờ chút, đây là…
Thu hẹp khoảng cách. Khi tôi chạy theo các mái nhà và đến hiện trường, 2 lính đồng phục đen đang vây lấy người hiệp sĩ giáp đen. Máu chảy ra từ vai anh ấy, có vẻ anh ta không thể dùng tay trái nữa.
Tôi không hiểu những gì đang diễn ra, nhưng tôi nên ngăn chặn 1 vụ giết người sắp xảy ra ngay trước mắt tôi.
Tôi đáp xuống phía sau 2 tên lính vừa quay người lại và bị làm ngạc nhiên, sau đó bắn đạn tê liệt.
[Guwa!?] [Gufu!?]
Cả 2 nhanh chóng ngã xuống, người hiệp sĩ bị thương mất thăng bằng và ngã xuống.
[Anh vẫn ổn chứ?]
Dùng phép thuật hồi phục, vết thương đã được chữa lành, dù thế nhưng ý thức anh ta cũng đã rất yếu, đôi mắt gần như trống rỗng. Có lẽ do mất quá nhiều máu.
[Chuyện gì đã xảy ra ở đây vậy?] [Quân đội….chống lại Hoàng đế]
Vị hiệp sĩ nói xong liền mất ý thức.
Quân đội nổi dậy chống lại Hoàng đế….này này, chẳng phải là một cuộc đảo chính sao!?
Tôi mang người ấy vào một ngôi nhà gần đó, không có ai trong nhà, chắc có lẽ đã bỏ chạy hết. Tôi đặt anh ta lên giường và dùng nhiều loại phép chữa trị, với điều này thì hẳn là anh ta có thể sống.
Tôi ra khỏi căn nhà, nhảy lại lên mái nhà. Tôi phải nắm rõ tình hình trước đã.
[Tìm kiếm, ừm…hiển thị quân đội và hiệp sĩ với màu khác nhau] […Tìm kiếm hoàn tất. Hiển thị. Quân đội, màu đỏ: 12654 người. Hiệp sĩ, màu xanh: 1165 người]
Nhiều hơn gấp 10 lần!?….Cái chuyện phi lý gì đây? Hiển thị trên bản đồ trước mặt tôi, quân đội màu đỏ là các hiệp sĩ là màu xanh, màn hình gần như hoàn toàn nhuộm đỏ.
Giờ thì, tôi nên làm gì đây? Trong trường hợp này thì đây là quốc gia khác nên có lẽ tôi không cần can thiệp. Tôi có thể trở về Belfast và để nó như thế này, tôi chỉ cần báo cáo lại với Vương quốc chuyện này thôi, nhưng…..
[Nhưng mình không thể bỏ mặc rồi rời đi với cái lý do như thế….]
Trong trường hợp này, mục đích của những kẻ đảo chính là gì? Có lẽ là vì vương vị, chắc thế.
[Mình có nên tới lâu đài không? Có lẽ mình có thể để ông ta tị nạn ở Belfast nếu gặp ông ấy]
Nhưng chẳng phải ông ta đang bệnh sao? À mà nếu thế thì cứ lôi cái giường đi luôn.
Tôi lướt qua các mái nhà. Khi đến gần lâu đài, tôi bắt gặp các trận chiến của các hiệp sĩ và quân đội, cuộc chiến đang diễn ra ở đó. Tôi vượt qua chỗ đó và đi về phía lâu đài.
Tôi không hiểu hoàn cảnh của đất nước này. Có lẽ là quân đội chính nghĩa nổi dậy chống lại vị vua xấu xa, kịch bản như thế cũng không hẳn là không có khả năng. Thật sự thì, tôi có nên dừng cuộc đảo chính này lại không? Hay sẽ tốt hơn nếu để yên nó như thế này, tôi không thể nào quyết định được.
Hiện tại, nếu hoàng đế đột nhiên biến mất, cuộc chiến có thể sẽ dịu lại và cũng có thể bắt đầu nói chuyện với những kẻ đảo chính sau đó. Giờ thì tôi chỉ nghĩ được có vậy thôi.
[Đây…là cổng lâu đài á?]
Cổng lâu đài đã bị vỡ, quân đội đã xâm chiếm lâu đài. Tôi có nên nhanh lên không?
Khi tôi đang suy nghĩ, một góc lâu đài nổ tung. Cái gì vậy!?
Một vài quả cầu lửa bay ra từ nơi phát nổ. Phép thuật? Điều này thực sự nguy hiểm rồi đấy.
Tôi nhảy vào ban công tầng 2, từ đó tôi trượt vào trong lâu đài.
[Giờ thì, Hoàng đế ở chỗ nào nhỉ?]
Tìm nó nào…Sẽ là vô dụng nếu tôi không tìm được phòng của Hoàng đế. Nếu có thứ gì đó như là [Ngai vàng] thì sẽ dễ phân biệt hơn.
Không việc gì phải xoắn, rời khỏi căn phòng này trước đã.
Liệu tôi có nên cảm thán “đúng là lâu đài của vua chúa” trong lúc này? Ngay khi tôi mở cảnh cửa tuyệt đẹp ở góc phòng, một người lăn vào trong.
[Uwa!]
Người đó là một nữ hiệp sĩ. Có lẽ là do cô ấy đang tựa vào cánh cửa. Dù có vẻ kiệt sức và không thể cử động, nhưng đôi mắt ấy vẫn đầy sự kiên cường và nó như đang hỏi [Cậu là ai?]
Nhìn thì cô ấy không bị thương ở đâu cả, nhưng ẩn sau mái tóc dài màu vàng của cô ấy là thứ gì đó giống như cây kim đang ghim vào sau cổ. tôi thận trọng gỡ nó ra và quan sát nó, có thứ gì đó giống như được sơn lên. Nó là chất độc? Tệ rồi, tôi phải mau chữa lành cho cô ấy.
[Giờ tôi sẽ chữa lành cho cô, tôi không phải kẻ thù nên làm ơn đừng có chém tôi đó]
Tôi nói ngắn gọn và bắt đầu tập trung pháp lực.
[Phục hồi]
Nữ hiệp sĩ được bao bọc trong anh sáng ấm áp. Chẳng bao lâu cô đứng dậy, và xác nhận rằng có thế di chuyển bằng cách nắm và mở tay cô ra. Rồi đột nhiên rút 2 thanh kiếm đeo bên hông ra rồi nhằm về phía tôi. Chờ- chả phải đã trước nói rồi sao?
[Trọng Lực] [Gufuu!]
Tôi lập tức tóm lấy tay cô ấyvà dùng phép tăng trọng lượng lên, nhưng do đã hoảng hốt nên tôi không kiềm chế hoàn toàn được, nữ hiệp sĩ nằm bẹp trên mặt đất, có vẻ cô ấy còn không cử động nổi 1 ngón tay. Tôi làm trọng lượng nhẹ bớt và cúi xuống nói chuyện.
[Tôi đã nói tôi không phải kẻ thù, sao cô vẫn cố tấn công tôi?] [Cậu là ai!? Nếu không phải là một hiệp sĩ thì cậu đang bên phía quân đội! Nếu cậu ở phía quân đội thì có nghĩa cậu là kẻ thù! Thế nên tôi phải giết cậu!]
Hả? Cái con người này…bị ngu à? Cô ta không hiểu tôi nói gì thiệt hả trời?
[Thứ nhất, tôi không thuộc quân đội, nhìn đi, tôi có mặc đồng phục quân đội không? Thứ 2, nếu tôi ở phía đối lập thì tôi cứu cô làm gì?] [Nghĩ lại thì….] [Hay nói chính xác thì tôi không phải là người đất nước này. Tôi là Mochizuki Touya. Một mạo hiểm giả từ Belfast, tôi gặp cuộc đảo chính này khi một cách tình cờ khi đến đây. Còn lý do tôi lẻn vào cung điện, là do tôi nghĩ tôi có thể giúp Hoàng đế của cô và những người quan trọng thoát khỏi đây]
Nghe lời giải thích của tôi, biểu hiện cô ấy chuyển từ nghi ngờ sang hy vọng.
[Chuyển đổi phép thuật…thật sự là vậy đúng không? Nếu là thế, cầu xin cậu hãy cho tôi mượn sức mạnh!] [Thì được nhưng làm ơn đừng tấn công tôi nữa] [Tôi hiểu, tôi xin thề trên thanh gươm của mình]
Tôi hủy bỏ [Trọng Lực] và cô ấy đứng dậy. Khi cơ thể nhẹ nhàng trở lại thì cô ấy nhảy nhảy để thích ứng lại. Cất 2 thanh kiếm vào, cô ấy đi về phía tôi.
[Touya-san, tôi là Caroline Ritto, vui lòng gọi tôi là Carol, tôi thuộc thế hệ Hiệp sĩ hoàng gia thứ 3 và là một hiệp sĩ hạng nhì]
Ngay cả khi cô nói nó như trả bài thuộc lòng tên lớp thì tôi cũng đâu có hiểu hết được đâu, nhưng tôi vẫn gật đầu xác nhận. Lúc đó, tôi nhìn thấy trên chuôi kiếm biểu tượng khá quen mắt, một con Griffon và chiếc khiên, song kiếm và nhánh nguyệt quế….thấy ở đâu rồi nhỉ?
(#xem lại chương 52#)
Không có thời gian để xác nhận chuyện này, chúng tôi đi trong lâu đài với sự dẫn dắt của Carol. Xác của các hiệp sĩ và lính quân đội ở khắp nơi, chỗ này đầy mùi máu.
Chuyện này thực sự rất tệ…Nếu họ đã xâm nhập được tới đây, xác suất Hoàng đế và Thái tử vẫn bình an thật sự rất thấp.
Trong khi đi về phía trước với Carol-san, tôi mường tượng ra tình huống xấu nhất.
CHƯƠNG 92 : CÔNG CHÚA ĐẾ QUỐC VÀ ÁC QUỶ
Tôi chạy theo Carol-san lên cầu thang, và trước khi chúng tôi bước vào một đại sảnh lớn, Carol-san định chạy thẳng vào nhưng tôi ngăn cô ấy lại. Tôi nghe thấy tiếng hét ở nơi nào đó.
Tôi lắng tai nghe và nghe thấy những tiếng gầm gừ của đàn ông và cả những vụ nổ ở phía xa hơn. Có cả âm thanh hỗn tạp của vũ khí nữa, nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy nó, tiếng của một người phụ nữ…chính xác là một cô gái.
[Tìm kiếm. Một cô gái và những kẻ có hành vi bất lợi với cô ấy trong bán kính 100m] […Tìm kiếm hoàn tất. Hiển thị]
Ở đó, trong một căn phòng cuối hành lang.
Tôi đá tung từng cánh cửa dẫn đến nơi ấy.
Khi cánh của cuối cùng mở ra, ở đó là một cô gái tóc bạc bị đè bởi những kẻ mặc quân phục, chúng đang nắm lấy cổ cô và có vẻ có thể xâm hại cô bất cứ lúc nào.
[Guwa!?]
Bị bất ngờ trước sự xuất hiện của tôi, tên đứng canh cửa ăn ngay 1 viên đạn tê liệt trong khi đang bối rối. Hú hồn thật! Nếu tôi đến trễ một chút thôi, thì chuyện tồi tệ có lẽ đã xảy ra với cô gái, thậm chí là bị giết sau đó.
Tên đàn ông gục xuống trên người cô gái do dính phép thuật.
[Hiii!?]
Cô gái đẩy gã ra và trốn thoát từ dưới người gã trong khi vẫn run rẩy tột độ. Đúng thôi, vì cô ấy gần như đã bị cưỡng bức và bị giết đến nơi rồi mà.
[Cô không sao chứ?]
Tôi hỏi bằng giọng dịu dàng nhất có thể để giúp cô ấy bình tĩnh lại. Cô gái nhận thấy điều đó và từ từ nhìn thẳng vào tôi lần đầu tiên.
Cô ấy có đôi mắt màu ngọc bích, làn da trắng mịn như đồ sứ và mái tóc màu bạc trong chiếc váy lụa trắng. Có lẽ cô ấy trạc tuổi Yumina. Làm chuyện như thế với một đứa trẻ thế này, những tên cặn bã!
Nhìn kĩ sẽ thấy trang phục của em ấy bị rách khắp nơi, thậm chí còn có một vết thương như vết cắt trên tay. Nếu tôi không làm gì đó nó có thể sẽ để lại sẹo.
[Triệu tập quang năng. Hồi phục]
Em ấy trong khá sợ hãi khi tôi trợ giúp nhưng khi ánh sáng dịu nhẹ làm lành vết thương trên tay thì phản ứng em ấy lại biến thành ngạc nhiên.
[A…anh là ai?] [Tôi là Mochizuki Touya, một mạo hiểm giả. Và tôi không liên quan gì tới quân đội]
Tôi kèm theo câu cuối để chắc rằng không bị tấn công như Carol-san đã làm.
[Mochizuki, Touya-sama…] [Em đứng được không?] [Vâng….]
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/dtz8Emq.jpg [/images/images/image-36.jpeg]
Tôi nắm tay cô ấy giúp đứng lên. Hửm? Sau khi ổn thì mới để ý, có lẽ cô ấy không phải một cô gái bình thường. Vì trang phục cô ấy thuộc loại hạng nhất. Có thể cô ấy là….Gì nữa đây?
Tôi bắt gặp anh mắt em ấy. Em ấy đang….”khóa mục tiêu” vào tôi.
Ji—-
Ji——-
Ji———-
Ji————-
Chờ chút! Cái cảnh này quen thuộc đến đáng sợ. Với khuôn mặt đỏ bừng, em ấy mở miệng trong khi nhút nhát nhìn tôi.
[…..Anh không thích người nhỏ tuổi hơn à?…]
Này này! Đó chẳng phải chính xác là những điều Yumina từng nói sao? Gì thế này!? Khi tôi đang túa mồ hôi vì nghĩ đến những chuyện sẽ xảy ra tiếp theo, ai đó đá cánh cửa và nhảy vào.
[Công chúa!] [Carol?]
Người vừa đến là Carol-san. Cô vội vã chạy đến chỗ cô gái. Đúng như tôi nghĩ, em ấy là công chúa.
[Người có sao không? Tên nào đây?]
Carol-san nhìn gã đàn ông mặc đồng phục quân đội đang nằm trên sàn một cách nghi ngờ.
[Hắn đến để giết tôi, và Touya-sama đã cứu tôi] [Chúa ơi…! Để giết công chúa! Không thể tha thứ được! Giết hắn ngay và luôn!] [Này này!]
Carol rút kiếm ra và sửa soạn đâm tên lính đang bất tỉnh. Tôi vội vã nắm lấy cổ tay và giữ cô ấy lại. Đúng là một người phiền phức mà.
[Vậy ra em là công chúa, tôi cũng không lấy làm lạ vì em khác biệt một cách tự nhiên so với những cô gái bình thường]
Trong khi giữ Carol-san, tôi nói chuyện với ông chúa của Đế quốc. Tôi nói những điều tôi đã thật sự nghĩ.
[Tam công chúa của Đế quốc Regulus, Rushia Lea Regulus…..Anh trông không mấy ngạc nhiên nhỉ Touya-sama? Thường thì mọi người lập tức thay đổi thái độ khi biết em là một công chúa] [Tôi có quen 2 công chúa khác ngoài em. Nên tôi đoán tôi đã quen với chuyện này, ở mức độ nào đó]
Một người là vị hôn thê, còn người kia là một tác giả nguy hiểm.
[Cậu còn biết những công chúa khác….Rốt cuộc cậu là ai?]
Lần này thì tới Carol-san kinh ngạc nhìn tôi. Dù cô hỏi tôi là ai….Thậm chí đến tôi cũng không rõ. Tôi là một công dân Belfast nhưng đồng thời cũng không phải. Ngay cả khi tôi cưới Yumina, thì thật sự tôi cũng không muốn làm vua.
[Tôi sẽ giải thích về bản thân sau. Chúng ta nên đi ngay, tôi có thể gửi công chúa đến nơi an toàn trước nếu cô muốn] [Tôi hiểu…]
Cô nàng hiệp sĩ nghĩ nên chạy đến nơi nào? Nhưng công chúa thì từ chối.
[Tôi sẽ không rời đi trước. Tôi rất lo cho phụ hoàng và hoàng huynh. Hãy để tôi đi cùng]
Công chúa Rushia nói những lời dũng cảm. N-nó rất nguy hiểm đó. Xem nào, có lẽ tôi nên đưa em ấy đến chỗ tôi để nghe câu chuyện về Hoàng đế và Hoàng tử tranh ngôi báu. Trong thời gian ẩn náu tại nhà tôi, tôi sẽ kể em ấy nghe.
Tôi rời khỏi công chúa và Carol-san rồi giữ lấy vị trí bảo vệ xung quanh. Chúng tôi quay lại nơi tôi đã tách khỏi Carol-san và tiếp tục tiến lên.
[Những người cần giải cứu bây giờ là thái tử và hoàng đế đúng không?] [Nếu có thể thì cả thủ tướng và trợ lý nữa]
Carol-san trả lời trong khi chúng tôi chạy trên hành lang. Huh? Tôi chợt nhớ ra, công chúa Rushia nói mình là công chúa thứ 3, vậy còn 2 người chị cô ấy đâu?
Tôi thử hỏi về điều đó, đại công chúa thì đã kết hôn với hoàng thân của một quốc gia khác còn nhị công chúa thì đang du học ở nước ngoài. Họ đều đang ở quốc gia giao hảo với Đế quốc. Nhưng tùy thuộc vào tình hình quốc gia này kể từ giờ, nếu họ bị lật đổ thì các công chúa có thể bị buộc phải quay lại.
Chúng tôi chạy qua hành lang, qua khúc cua, có 5 cánh cửa với 5 tên lính đang cầm kiếm đứng canh.
[Đó là công chúa Rushia! Bắt lấy cô ta! Không, giết luôn đi!]
Cả 5 tên lao về phía chúng tôi.
[Nguy hiểm!]
Tôi lấy Brynhild ra và bắn cả bọn bằng đạn tê liệt. *tiếng súng nổ liên tiếp* sau khi tiếng súng ngừng lại cũng là lúc cả 5 tên đổ gục xuống. Vâng, cám ơn vì đã cố gắng.
[Cậu giết cả 5 người nhanh như thế…] [Đừng có nói bậy, tôi chỉ khiến họ bị tê liệt thôi. Quan trọng hơn, chỗ của hoàng đế còn xa không?]
Tôi trả lời Carol-san, người đang vô cùng kinh ngạc, và hỏi công chúa Rushia.
[Vâng, phía trước trước là phòng của phụ hoàng. Ông ấy bị bệnh nên em không thể thường xuyên gặp được] [Ngài ấy bị bệnh truyền nhiễm à?] [Không phải…chỉ là người bị ốm nên có lẽ không muốn em thấy người trong tình trạng như thế, em có nghe nói người đã rất yếu rồi]
Ra vậy. Nhưng sẽ ra sao….nếu kẻ địch đã đến được đây và hoàn thành mục tiêu của chúng. Tôi lo lắng về chuyện một bé gái nhìn thấy xác của cha mình…
Nhận ra sự do dự của tôi, em ấy nắm chặt lấy tay tôi.
[Em đã chuẩn bị tinh thần. Và nếu không thể nhìn thấy phụ hoàng, em chắc chắn sẽ hối tiếc, thế nên…]
Nếu em ấy đã có quyết tâm thì với tôi cũng không có vấn đề gì. Tôi dùng sức và mở cánh cửa ra.
Bên trong căn phòng sang trọng và rộng rãi này là một chiếc giường “King-size”. Vài người đàn ông đang đứng trong phòng và họ đều quay về phía tôi.
Họ đều mặc đồng phục quân đội, theo quần áo mà đoán thì có 3 lính thường, 2 sĩ quan và 1 tướng lĩnh. Có nhiều xác chết mặc áo giáp trong phòng, có lẽ là các hiệp sĩ.
Ở chính giữa là một người đàn ông trông khá lớn tuổi. Phải chăng chúng tôi đã đến quá muộn….?
[Cậu là ai? Trông cậu không giống như là một hiệp sĩ] [Tướng quân Bazuru! Ông đã làm gì hoàng đế!?] [Phụ hoàng…!]
Ở phía sau tôi là Carol đang tức giận và tiếng thở gấp của công chúa Rushia. Tướng quân…à? Liệu có phải ông ta là thủ phạm cuộc đảo chính hay không?
[Sao công chúa Rushia và đứa con gái ngu ngốc nhà Ritto lại ở đây? Rõ ràng ta đã ra lệnh giết các ngươi ngay khi tìm thấy rồi mà]
Tướng quân nở 1 nụ cười tà ác. Vậy, đúng như tôi nghĩ, cô ấy thật sự…bị ngu. Tôi nhìn thoáng qua Carol-san.
[Ông là chủ mưu cuộc đảo chính? Tôi hơi thắc mắc về việc này, sao ông lại làm vậy?]
Tôi hỏi tướng quân Bazuru. Đến hiện tại thì tôi vẫn là người ngoài, tôi hoàn toàn không biết gì cả, nên không biết nên đứng về phía nào.
[Hoàng đế bị ốm, ông ta bị bệnh tim. Ông ấy từng kí một hiệp ước không xâm phạm với Belfast và Rodomea, bây giờ thì ông ta do dự về việc phá hủy hiệp ước và xâm lược cả 2 nước ngay lập tức…Trước đó, hoàng đế sẽ làm mọi việc mà không hề do dự. Tuổi tác và bệnh tật đúng là đáng sợ] […..Và thế là ông muốn giết ngài ấy?] [Hoàng đế thì phải luôn mạnh mẽ. Nếu ông ta thất bại thì nên rời khỏi sân khấu và nhường cho người khác. Một hoàng đế mới phải xuất hiện và tạo nên một đế chế mới]
Việc đó cóc cần thiết. Kiếm cớ. Chỉ đơn giản là muốn chiếm lấy đất nước thôi đúng không? Ít nhất thì trong đầu hắn ta thì hắn mới là người có sức thu hút chứ không phải hoàng đế. Và thế là hắn ta nổi điên.
Vị hoàng đế đang ốm không biết còn có tương lai hay không, và vị thái tử không đáng tin cậy. So với cái tổ chức tràn đầy tham vọng này thì không cần phải nói cũng biết bên nào có tiếng nói lớn hơn.
Và cả chuyện hủy bỏ hiệp ước không xâm phạm? Những kẻ này có ý định gây chiến tranh với Belfast?
[Belfast, Misumido ở gần đó và cả Rifirizu đều đã liên minh. Ông nghĩ ông có thể đánh bại cả 3 nước cùng một lúc sao?] [Chúng ta có thể. Ngươi nghĩ rằng chúng ta thật sự ngồi chơi xơi nước suốt 20 năm qua sau khi hiệp định đó được kí à?]
Tướng Bazuru vung tay phải về phía cửa sổ và bắt đầu niệm chú. Ông ta có thể dùng được phép thuật à? Hơn nữa, cái phép thuật này là gì….?
Nó rất lớn, lớn hơn bất kì phép thuật nào tôi đã gặp cho tới bây giờ. Đó là cái gì? Cơ thể tôi cảm thấy cực kì khó chịu…?
[Rời khỏi bóng tối, ta triệu hồi Vương giả của loài quỷ. Chúa quỷ!]
Tướng quân Bazuru niệm chú và cửa sổ mở tung ra, cả khu vực bị bao bọc trong anh sáng chói lòa. Khi ánh sáng biến mất, xuất hiện ở đó là một con quỷ khổng lồ cao 3 tầng.
CHƯƠNG 93 : VÒNG TAY HẤP THỤ ÁC QUỶ VÀ VÒNG TAY THỦ HỘ
Con quỷ có đầu dê, cánh dơi, nửa thân trên giống như một người đàn ông lực lưỡng còn nửa thân dưới là của một con cú.
Gì thế này…? Đó có phải là triệu hồi quái vật không? Hắn ta nói là “chúa quỷ” tức là một con quỷ? Tất nhiên cái con này là quỷ rồi.
(#”chúa quỷ” được viết bằng katakana còn “chúa tể”-lord được viết bằng kanji#)
[Không thể nào…để giao ước với một con quỷ đẳng cấp này thì cần trả giá cỡ nào chứ…và nguồn phép thuật để duy trì nó đến từ…]
Công chúa lẩm bẩm trong khi run rẩy vì sợ hãi. Đúng vậy, không như thằn lằn, sói bạc hay những bộ xương, trên thực tế nó rất khác biệt. Cần bao nhiêu phép thuật để triệu hồi một con quái cấp độ này?
[Thật sự chả có gì khó để lập giao ước với nó cả, hiến tế là xong. Những phạm nhân ở thủ đô là vật hiến tế, dù cho hoàng đế phản đối chuyện này. Nếu đã có thể triệu hồi một con quỷ cỡ này thì chuyện triệu hồi những con quỷ cấp thấp chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ cần có vật tế thì giao ước sẽ hoàn thành. Làm thế thì có thể triệu hồi cả một đội quân quỷ. Và phép thuật…]
Tướng quân Bazuruxắn tay áo lên cho để chúng tôi thấy cái vòng tay ông ta đang đeo. Trên đó có đính một viên đá màu đỏ đang phát sáng rực rỡ. Đó là….một tạo tác!?
[Vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] có khả năng hấp thụ pháp lực của kẻ khác, nó đã hấp thụ pháp lực của những người ở đây từng chút một và trở thành thức ăn cho chúa quỷ]
Nó hấp thụ pháp lực? Thảo nào một lúc trước tôi cảm thấy khó chịu, phải nói rằng chuyện này thực sự rất tệ, vì một khi tôi còn ở đây thì càng có nhiều pháp lực cho con quỷ.
Công chúa Rushia, Carol-san và những người ở gần đó đều đã quỳ xuống. Nếu pháp lực hao hụt quá nhiều thì ý thức sẽ trở nên mất dần?
Pháp lực tôi bị hấp thụ thì đã được phục hồi nhưng tôi thì không có thời gian để dùng [Chuyển Giao] pháp lực cho họ.
Nên thứ tôi có thể làm duy nhất là tác động vào cái nguyên nhân.
[Aport!]
Tôi dùng phép thuật để cố lấy cái vòng tay [Hấp thụ ác quỷ]. Nhưng có cái gì đó bao quanh và nó không di chuyển.
[Hửm? Tên khốn, ngươi vẫn có thể dùng được phép thuật à? Không một phép thuật nào có tác dụng đối với ta, ngươi nghĩ vì sao ta lại kí giao ước với một con quỷ cấp cao?]
Hắn nhìn về phía con quỷ khổng lồ đang lơ lửng bằng đôi cánh dơi và nói.
[Con quỷ đó có một khả năng đặc biệt [Hủy bỏ phép thuật]. Các đòn tấn công và hiệu ứng phép thuật không có tác dụng với nó. Vì ta là người giao ước nên ta cũng có khả năng này]
Hủy bỏ phép thuật? Đúng là một năng lực phiền toái. Thế tức là tôi phải dựa vào tấn công vật lý….Tôi rút Brunhild ra và nạp đạn tê liệt cho nó. Nếu phép thuật không xi nhê thì chắc cái này sẽ được.
[Ửm?]
Hắn ta nhìn với ánh mắt khinh thường khi tôi chĩa súng về phía hắn, tiếng súng vang lên và viên đạn bay thẳng vào tường thay vì mặt hắn.
[Giờ là gì nữa? Một viên đạn? Nhưng nó vẫn vô dụng, nếu phép thuật không có tác dụng thì tấn công vật lý? Vô ích thôi]
Hắn lại xoắn tay áo còn lại lên và ở đó là một chiếc vòng khác. Cũng có một viên đá màu đỏ đính trên nó.
[Cái này là [Vòng tay thủ hộ]. Nó tiêu thụ phép thuật và tạo ra rào cản các tác động vật lý. Ta hấp thụ pháp lực với vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] và vô hiệu hóa các đòn tấn công vật lý. Đây là sự phòng thủ bất khả xâm phạm, dù có là một quân cũng đừng hòng làm xước da của ta]
Đùa chắc! Dù tôi không có tư cách để nói điều này nhưng thật sự đó là quá gian lận rồi còn gì! Trong khi tôi là người cung cấp nguồn pháp lực.
Ngay cả khi tôi dùng đòn tấn công siêu nặng với [Trọng Lực] thì pháp lực của tôi vẫn bị hấp thụ và tạo thành rào chắn có mức độ tương đương cho hắn ta? Hừm? Không hề có kẻ hở. Không, thậm chí còn hơn thế, vì còn có những người khác ngoài tôi đóng vai trò nguồn cung cấp pháp lực.
Mà dù-thôi nó tốn chất xám quá. Tôi sẽ nghĩ về việc đối phó với cái vòng tay sau vậy….
[Ta không biết ngươi là ai nhưng ta sẽ không để ngươi sống sót mà rời khỏi đây. Ngươi sẽ trở thành nguồn thức ăn cho chúa quỷ] […Triệu hồi cả 1 đội quân quỷ để gây chiến tranh, ông có nghĩ sẽ có bao nhiêu người trong quốc gia này phải hi sinh không?] [Dù gì chúng cũng sẽ chết trong chiến tranh. Thay vì chết trong tay kẻ thù thì trở thành vật hi sinh cũng chẳng khác mấy. Sớm hay muộn thì lính phe địch cũng trở thành tế phẩm như họ thôi]
Hắn ta cười và nói như thể đó là chuyện thường ngày ở huyện. Hắn ta chỉ là một kẻ điên thích chơi trò chiến tranh.
Lúc đầu tôi đã không biết cuộc đảo chính này là tốt hay xấu nhưng giờ tôi đã biết rõ. Điều này là tồi tệ.
Không thể nào lại là chuyện tốt khi hi sinh những mạng sống không liên quan chỉ vì lợi ích và ham muốn ích kỉ của hắn ta.
[Ư…….]
Ngay lúc đó, vị hoàng đế đang nằm trên giường cử động chân mình một chút. Có thể nào!? Ngài ấy còn sống?
Nhóm người của tướng Bazuru không nhận ra điều đó. Ưu tiên hiện tại là cứu mạng hoàng đế, và 2 người đằng sau tôi đang bị hút pháp lực dường như cũng đã đến giới hạn.
[Kích hoạt [Cổng]. Mục tiêu: Hoàng đế, công chúa Rushia và Carol-san. Điểm đến là khu vườn tại dinh thự] [Đã rõ. Kích hoạt [Cổng]] [Cái gì!?]
Ánh sáng lóe lên bên dưới họ và 3 người họ biến mất.
[Tên khốn! Ngươi dùng được phép dịch chuyển sao?] [Phải đó. Bây giờ tôi sẽ rút lui. Đừng cho rằng mọi thứ sẽ xảy ra theo đúng ý ông]
Tôi nạp lại cho Brunhil bằng những viên đạn khác. Tôi thiết lập chúng cho một mục đích duy nhất.
[Ngu ngốc….miễn ta có [Vòng tay thủ hộ] thì ta là bất bại, chẳng phải ta đã nói rồi sao] [Phải ha! Nó không là tổn thương cơ thể ông nhưng niềm kiêu hãnh thì lại khác nha] [….Cái gì?]
Tôi cười toe toét và hạ nòng súng xuống ngắm vào chân.
[Trượt] [Uwaaaaa!?]
Rầm! Vị tướng ngã 1 cách ngoạn mục. Ngay khi chống 1 tay để cố đứng dậy thì hắn ta ngã thêm lần nữa. Những viên đạn đã được tôi lập trình để kích hoạt [Trượt] trên bề mặt sàn nhà, nên dù dùng tay hay chân thì vẫn cạp đất thôi. Đó đúng là địa ngục đó nha.
(thần thú như Huyền Vũ còn khóc lóc xin tha thì chú tuổi gì mà hổ báo)
[T-tướng quân!]
Đồng bọn ông ta cố gắng chạy đến giúp. Tội nghiệp. Hiệu quả của phép thuật đâu chỉ giới hạn với tên tướng quân, cả vùng sàn gần đó cũng có hiệu ứng mà.
[Uwaa!] [Gue!]
Cả đám nhập bọn và bị cuốn vào cái địa ngục trượt ngã liên tục đó. [Vòng tay thủ hộ] không hoạt động nên tôi tự hỏi có gây ra thương tổn nào không nhỉ?] [Kukuku, hãy cứ mãi mãi nhảy múa như thế đi nhé!]
(main “S” chắc luôn! :v)
Tôi nói thế để chọc điên hắn ta. Mà nếu hắn ta dùng vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] để hấp thụ pháp lực trên sàn thì sẽ có thể dừng lại, nhưng tôi đâu có dại mà nói ra.
[Chúa quỷ!]
Con quỷ đầu dê thò tay về phía tôi. Thật tiếc vì [Trượt] không có tác dụng với những thứ lơ lửng trong không khí.
Không như tên tướng quân, các đòn tấn công vật lý có vẻ có tác dụng lên nó, nhưng dù tôi đánh bại nó thì có lẽ hắn vẫn có thể triệu hồi một con khác. Tôi có nên thử luôn không nhỉ?
[Tạm biệt quý ngài nhé. Búa sắt của Babylon sẽ giáng xuống đầu ông nên cứ thư giãn và chờ đợi đi. Fuhahahaha!]
(main phát ngôn cứ như đám nhân vật phản diện ấy nhể? :v)
Uầy, không khéo chuyện này thành thói quen mất.
Trước khi rời đi tôi đã dùng [Ảo Ảnh] để tạo nên vài thứ “dễ thương” như gián, rết, lũ sâu bướm xanh lè và lũ côn trùng để làm quà chia tay.
(main lầy méo tả nổi =.=)
[Hii! Hueee!] [Bọ! Nhiều bọ quáááá!] [Thằng khốn! Ngươi sẽ phải hối hận về chuyện này!]
Vui ghê…trong bụng tôi đang vừa cười vừa nói “nhận lấy chúng và biết ơn đi”. Mặc dù tôi không thích chúng nhưng chắc chắn là cái cảm giác chua chua trong bụng biến mất rồi.
Tôi mở [Cổng] và rời khỏi đó.
_Chuyển cảnh_
Ở phía bên kia cổng là khu vườn, khi tôi bước qua thì nhìn thấy công chúa Rushia đang ôm lấy hoàng đế.
[Phụ hoàng! Phụ hoàng!]
Không ổn rồi! Tôi phải chữa trị cho ông ấy ngay. Ngồi xuống cạnh công chúa, tôi nắm lấy tay hoàng đế.
[Triệu hồi ánh sáng, vị thần của sức khỏe. Chữa trị]
Ánh sáng phép phục hồi bao trùm lấy ông ấy và hình như vết thương bên hông cũng đã lành lại. Nhưng có lẽ vẫn chưa đủ.
[Phục Hồi!]
Tôi phục hồi mọi trạng thái bất thường và hiệu ứng bất lợi. Giờ thì phụ thuộc vào ông ta thôi.
Sau đó, tôi đưa ông ấy đến một chiếc giường trong phòng khách. Tôi kêu Lume-san gọi bác sĩ Raul từ cung điện hoàng gia đến và hướng dẫn công chúa Rushia cùng Carol-san đến phòng mỗi người.
Trong khi chờ bác sĩ Raul tới. Tôi tập trung mọi người tại phòng khách và giải thích sơ lược về những chuyện ở thủ đô Đế quốc.
[…..Đau đầu thật….Em tự hỏi tại sao Touya cứ dính vào mấy chuyện rắc rối mãi thế?]
Elsie thở dài và hơi giận dỗi. Nó không giống như tôi đâm đầu vào nhưng bằng cách nào đó tôi đã bị lôi vào thì đúng hơn.
[Nhưng chuyện này thật sự là nghiêm trọng. Nếu Đế quốc tấn công Belfast….] [Đó sẽ là cuộc xâm lăng của cả 1 đội quân quỷ phải không? Chúng ta nên làm gì trước đó để đối phó…]
Cách đơn giản nhất là hạ đo ván tướng Bazuru…Nhưng cả phép thuật và tấn công vật lý đều vô dụng, tôi nên làm gì đây….
Và dù nói thế nhưng tôi phải báo cáo với nhà vua. Đó là một mối đe dọa lớn đối với đất nước. Một cuộc đảo chính ở Đế quốc và khả năng bị tấn công bởi một đội quân quỷ.
Nhưng liệu tôi có nên nói với ngài ấy về hoàng đế và công chúa Rushia? Dù đã có hiệp định không xâm lăng nhưng dù gì thì họ cũng là kẻ thù cũ.
Sẽ ra sao nếu ngài ấy muốn giam giữ họ? Nếu thế thì tôi có thể để họ ở Babylon. Không phải là tôi về phe đế quốc, nhưng ít nhất tôi không muốn một người đang bị thương nghiêm trọng bị ngược đãi.
Lyme-san đưa bác sĩ Raul tới trong khi tôi đang nghĩ về chuyện này. Vậy thì cứ ra ngoài và giao lại cho bác sĩ thôi, thứ tôi cần làm bây giờ là nghĩ cách đối phó với tên tướng quân và con quỷ quá khổ kia.
Chuyện này có một chút khó khăn…Ừ? Hửm? Có một cách khá dễ dàng. Cần một ít thời gian để chuẩn bị nhưng…Nó có lẽ sẽ thành công.
Tôi đã nghĩ ra một ý hay. Tàn nhẫn không phải là phong cách của tôi, nhưng chả sao cả, khi mà đối thủ là kẻ như thế. Tôi tưởng tượng mặt hắn ta khi dính chiêu….Rất tiếc nhưng tôi không thể nhịn cười thỏa mãn được.
Và khi mọi người nhìn thấy mặt tôi như thế họ đều tránh xa một khoảng. Gì? Có chuyện gì vậy?
CHƯƠNG 94 : HAI NÀNG CÔNG CHÚA VÀ VẠCH CHIẾN LƯỢC
[Ông ấy đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi. Giờ những gì cần làm là để ông ấy nghỉ ngơi hồi sức và mong rằng sẽ sớm lấy lại ý thức]
Bác sĩ Raul nói trong khi đặt cái ống nghe lên bàn. Chắc chắn hoàng đế đã bị bệnh rất nặng, nhưng giờ thì lại không thấy triệu chứng bất thường nào. Liệu có phải là do [Phục hồi]? Nhưng để khắc phục tình trạng như thế bằng phép thuật thì dường như không thể theo lẽ thường. Vì tôi đã từng thử khi Lindsey bị cảm nhưng không có hiệu quả.
Có rất nhiều điểm tôi không chắc là có bị ảnh hưởng bởi [Phục Hồi] hay không. Tôi không biết phân loại bệnh vì tôi không tìm hiểu lĩnh vực này. Chẳng hạn như sự khác nhau của bệnh do virut và khối u. Nhưng nói chung miễn kết quả tốt là được rồi.
[Thật sự…tôi chưa bao giờ nghĩ lại có ngày tôi chữa bệnh cho hoàng đế của Đế quốc…cuộc sống thật là luôn đầy rẫy bất ngờ]
Bác sĩ Raul nói trong khi cười méo xệch. Tôi đã yêu cầu bác sĩ giữ bí bật về hoàng đế, khi nào ông ấy tỉnh lại tôi sẽ đích thân nói với nhà vua.
Từ góc nhìn của một bác sĩ, tất nhiên là không nên tạo áp lực cho bệnh nhân, nên tôi đã có thể thuyết phục ông ấy.
Kể từ lúc khám xong, công chúa Rushia luôn túc trực bên hoàng đế, và Carol-san thì cũng luôn bên cạnh họ.
[Công chúa Rushia, em nên nghỉ ngơi đi. Ngài ấy cũng sẽ không vui nếu em xảy ra chuyện gì đâu] [Vâng…anh có thể gọi em là Rue được không?]
Em ấy nhút nhát hỏi trong khi mắt đảo mắt bối rối. À thì, nếu em ấy muốn thì cũng không có lý do gì để từ chối.
[Tôi hiểu rồi. Rue, vậy được chứ?] [Vâng! Em rất vui ạ]
Em ấy cười trả lời. Tôi nhìn thoáng qua phía cửa và bắt gặp một khuôn mặt đáng sợ đang nhìn tôi chằm chằm. Tôi thật sự hoảng sợ đó! Chẳng phải đó là Yumina sao!? Sao em ấy hành động cứ như cô gái yandere có mái tóc hồng nào đó thế…
(ai thắc mắc tóc hồng là ai và yandere là gì thì tìm và xem anime “Mirai nikki” sẽ hiểu)
Yumina mở cửa ra, bước vào phòng và duyên dáng cúi chào.
[Rất vui được biết cậu, tôi là con gái của Đức vua Vương quốc Belfast, Tryst Wynne Ernes Belfast, Yumina Ernes Belfastlà tên tôi]
(quỳ lạy cái tên =.=)
Khi Yumina tự giới thiệu, Rue và Carol-san tỏ ra cực kì ngạc nhiên, nhưng Rue nhanh chóng phục hồi khỏi sự bối rối và đứng dậy.
[Hân hạnh gặp cậu, công chúa Yumina-sama. Tôi là con gái thứ 3 của Hoàng đế Đế quốc Regulus, Zephyrus Roa Regulus, và tên tôi là Rushia Rea Regulus]
Ồh! Đây là lời chào của 2 nàng công chúa. Và vì họ cùng độ tuổi, họ trông xinh đẹp hơn hẳn khi đứng cạnh nhau.
[Quả là một khoảng thời gian khủng khiếp. Tôi mừng vì cậu vẫn an toàn] [Vâng, nhưng nhờ có Touya-sama nên tôi đã có thể thoát khỏi đó an toàn]
Rue mỉm cười như một đóa hoa bắt đầu nở rộ.
[Thật tốt quá. Khi mà vị hôn phu của tôi có thể giúp đỡ cậu] [Ểh…chuyện đó…ra là vậy…?]
Ah! Hoa héo rồi. Đúng là một cô gái trung thực. Yumina đã từng có những phản ứng như thế và giờ thì tôi có thể tưởng tượng được Rue bắt đầu nghĩ về tôi như thế nào.
[Rushia-sama, cậu có thể dành chút thời gian để nói chuyện với tôi không? Đến phòng tôi nhé] [? Hể, à, không vấn đề gì…]
Rue đi theo Yumina và khi cửa phòng đóng lại, bác sĩ Raul lẩm bẩm.
[…..Coi bộ sắp sửa có đổ máu rồi…] [Làm ơn đừng nói giỡn kiểu đó…]
Nó không buồn cười chút nào đâu. Mà, tôi thì không nghĩ Yumina là một cô gái có thể mất bình tĩnh và la lên cái gì đó đại loại như “đồ con mèo vụng trộm!” đâu.
[Dù sao thì, bác sĩ, nếu ngài định quay về cung điện thì tôi có thể đưa ngài về bằng [Cổng], tôi sẽ báo cáo mọi chuyện với nhà vua luôn] [Đã thế thì tôi đành chấp nhận đề nghị của cậu vậy]
Tôi để hoàng đế lại cho Carol-san trông nom và chúng tôi đến cung điện hoàng gia bằng [Cổng].
_Chuyển cảnh_
[Chuyện như thế đã xảy ra trong Đế chế….?]
Tôi đã giải thích tình hình với đức vua và đề nghị củng cố quốc phòng để chống lại phía đế quốc. Tôi nghĩ nếu có thể tăng số lượng pháp sư thì càng tốt. Để dễ dàng chuyển nhận các báo cáo bí mật, tôi đã làm ra rất nhiều [Cổng gương].
Đây là cách thiết lập giống như từng làm ở Misumido. Nếu gửi một lá thư bằng cách đó, thì sẽ lập tức xuất hiện một lá thư khác. Nói cách khác, nếu một lá thư được gửi đến một pháo đài thì có thể cảm ứng ngay lập tức thông qua con dấu hoàng gia trên đó.
[Một tin tốt và một tin xấu đến trong cùng một ngày…hôm nay là ngày gì vậy?]
Đức vua vỗ trán thở dài. Hửm? Tin của tôi thì thừa biết là tin xấu rồi, còn tin tốt là gì nhỉ?
[À thì…Yumina sắp có một đứa em] [Hả?]
Ngài ấy cười lúng túng.
[Hể ~ chúc mừng ngài! Sẽ thật tuyệt nếu đứa trẻ là người thừa kế]
Với chuyện này, sẽ tăng thêm khả năng là tôi sẽ không phải trở thành vua của đất nước này. Thành ra tôi có tới 2 lý do để vui vẻ.
[Điều này khiến ta thấy hơi phức tạp. Nếu Touya lên ngôi thì ta sẽ trút được gánh nặng] [Không không không, nếu là một cậu bé thì nó mới là người kế vị chứ] [Vậy ý cậu là nếu đứa trẻ là một bé gái thì cậu sẽ tiếp nhận ngôi vị?] [Không, xin đừng lập luận theo hướng đó]
Nhà vua biến nó thành một cuộc tranh luận nhẹ nhàng. Đừng có chưa gì đã cam đoan những điều lạ lùng cho con của ngài chứ.
[Dù sao thì…hoàng đế ra sao rồi?] [À…Có lẽ đã chạy trốn cùng cô con gái thứ 3 hoặc đã bị giết, tôi cũng không rõ ràng lắm]
Tôi trả lời hàm hồ. Tôi muốn chờ hoàng đế tỉnh lại rồi mới giải thích với nhà vua.
[Hiện tại thì tên tướng quân vẫn còn phải chuẩn bị gì đó. Nếu đánh úp hắn trước thì có thể ngăn chặn việc xâm lược các quốc gia khác] [Hô ~ cậu có vẻ khá tự tin. Đã có kế hoạch gì sao?] [Thử mới biết được]
Tôi để lại một câu trả lời mơ hồ và rời khỏi cung điện hoàng gia.
Con quỷ đó có khả năng [Hủy bỏ phép thuật] nên tôi nghĩ tấn công vật lý sẽ có tác dụng đối với nó. Tôi không thể dùng [Trọng Lực] lên cơ thể con quỷ, nhưng có lẽ có thể dùng lên một tảng đá siêu nặng và thả nó xuống headshot. (chém tí =]]]~ )
Dù vậy, kể cả có đánh bại con quỷ thì [Hủy bỏ phép thuật] vẫn không biến mất khỏi tên tướng quân.
Nếu vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] hấp thụ pháp lực trong khu vực thì hắn sẽ có thể triệu hồi 1 con khác.
Dù ít nhưng mọi thứ từ thực vật đến côn trùng đều có pháp lực, và cái vòng tay thì có vẻ có thể hấp thụ pháp lực từ mọi thứ. Đúng là một món đồ rắc rối.
Còn về [Vòng tay thủ hộ] thì nó có thể chặn được viên đạn bằng rào cản vật lý. Nhưng dường như nó chỉ bảo vệ chung chung chứ không phải toàn bộ. Vì nó đã không hoạt động để ngăn việc hắn ta bị ngã. Khi [Trượt] được yểm vào mặt đất, dường như cái rào cản đó không nhận ra nên hắn ta cứ thế mà ngã liên tục. Tự bảo vệ thực sự là một vấn đề ở đây.
Dường như sau cùng thì đành phải dùng “cách đó” để đánh bại hắn. Thật sự thì…không vui chút nào. Cái tên tướng quân ấy nhất định sẽ ngán nó. Sẽ tốt hơn nếu có thể giết hắn ta luôn. Umm, tôi vui vì điều đó.
Giờ là thời gian tôi chuẩn bị. Tôi về nhà và hỏi Clare-san về một thứ mà tôi nghĩ là có ở thế giới này. Không may là nó không hoàn toàn giống thứ tôi muốn, nó kinh khủng hơn nhiều. Nếu không xử lý nó bằng phép thuật thì phải nói là cực kì nguy hiểm.
Tôi đến sa mạc Sandora để mua nó và tạm thời cất nó đi. Người bán cũng nhấn mạnh rằng dừng thử nó ở đây nên tôi đành phải cất nó vào [Hòm Chứa]. Tôi rất muốn thử nghiệm nó nhưng cũng phải ráng kiềm chế. Nếu tôi chịu thua sự thôi thúc và thử tại chỗ này thì chả khác gì cầm đèn chạy trước công-tơ-nơ.
Sau đó tôi đến ‘Công Xưởng’, Rosetta làm một cái đĩa sắt dày và khiến nó trong suốt bằng [Vô Hình]. Vì thế nó trở thành một tấm sắt trong suốt như thủy tinh.
Dù nó dày 50cm nhưng độ trong suốt thật hoàn hảo. Tôi có lẽ sẽ làm hồ cá….Nhưng thật đáng sợ khi xử lý những thứ sống.
Trong thời gian dự định, thật tuyệt là tôi đã hoàn thành nó bằng [Tạo Hình], và tôi đặt nó vào [Hòm Chứa].
[Nhưng mà vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] và [Vòng tay thủ hộ] hửm?]
Bắt chéo 2 cánh tay lại, Rosetta nghiêng đầu.
[Nếu em nhớ không lầm…thì có những tạo tác như thế trong ‘Nhà Kho’] […Em nói gì?]
Vậy là sao? Các vòng tay đã ra khỏi ‘Công Xưởng’ và rơi vào tay tên tướng quân?
[Dù sao thì cũng đã 5000 năm đã trôi qua, không có gì đảm bảo tuyệt đối rằng ‘Nhà Kho’ vẫn ổn. Có lẽ có rắc rối hay trục trặc nào đó mà một số thứ rơi ra khỏi nó] […Chờ một chút…có thứ nào là [Viên ngọc bất tử], thứ có thể ban sức mạnh bất tử cho người dùng và điều khiển xác chết không?] [Ah! Cái đó cũng có trong ‘Nhà Kho’]
Tôi đoán là thế! Cuộc bạo loạn ở Ishen cũngdo ảnh hưởng của ‘Nhà Kho’!? Điều đó có nghĩa là rất có thể ‘Nhà Kho’ đã rơi xuống mặt đất, và còn các tạo tác khác xung quanh ta…
[Quản lí nơi đó là ai vậy?] [Vì bọn em có thể dịch chuyển một khoảng cách ngắn, có thể trước khi tai nạn xảy ra cô ấy đã trốn thoát….Nhưng vì người quản lý của ‘Nhà Kho’ rất bất cẩn nên em không chắc về điều đó…]
Rồi giờ sao…? Có vẻ như lúc này tôi chả thể làm gì được cả. Thật vô ích khi nghĩ về nó. Cô ấy có thể sống 1000 năm trên mặt đất….bớt giỡn đi.
Dù sao thì biện pháp đối phó đã hoàn tất. Vì đã tối nên tôi đưa Rosetta cùng về nhà, và khi chúng tôi bước vào phòng khách, Carol-san thông báo với tôi.
[Hoàng đế đã tỉnh lại]
CHƯƠNG 95 : CUỘC ĐỐI THOẠI CẤP CAO NHẤT VÀ 12 THANH KIẾM CỦA ĐẾ QUỐC
Hoàng đế đã tỉnh lại? Khá nhanh đấy. Carol-san nói ngài ấy trông khá hơn và đã có thể nói chuyện bình thường.
Tôi đi theo Carol-san đến căn phòng được dành cho hoàng đế. Ông ấy đang nói chuyện với con gái, ừm, trông khá ổn đấy.
[Touya-sama! Phụ hoàng đã tỉnh lại!] [….Cậu là Mochizuki Touya-dono?]
Trong khi Rue cười hạnh phúc thì hoàng đế nghiêm túc nhìn tôi. Trông ông ấy như là một tu sĩ với bộ râu trắng và khuôn mặt thon dài.
[Trước tiên thì tôi muốn tỏ lòng biết ơn của mình đến cậu. Cứu mạng tôi và Rushia, chỉ biết ơn thôi là không đủ…]
Hoàng đế cúi đầu, chuyện này thật xấu hổ quá.
[Xin đừng bận tâm chuyện đó. Chỉ là tình cờ khi mà tôi đến thủ đô để mua sắm]
Nếu nhìn nhận kĩ thì thật sự chỉ là một sự trùng hợp nhẫu nhiên. Nếu tôi đi đến đó mua sắm sớm hơn hoặc muộn hơn 1 ngày thì sẽ chẳng có gì hay đổi cả.
[Nhưng thật sự là cậu đã cứu chúng tôi. Một cuộc đảo chính ở đó vào lúc này, thật đáng tiếc…] [Ngài định làm gì từ bây giờ? Tôi vẫn chưa thông báo cho quốc vương Belfast rằng ngài đang ở đây. Nếu có nơi nào ngài muốn đến thì tôi có thể giúp ngài đến đó]
Hoàng đế chăm chú nhìn tôi trong kinh ngạc. Gì thế?
[Vậy….Touya-dono không phải là công dân Belfast à?] [Tôi sống tại đây, Belfast. Nhưng không đặc biệt phục vụ đất nước này. Tôi khá thân với đức vua nhưng dù gì thì đây cũng là vấn đề giữa các quốc gia]
Tôi cho là nếu ông ấy có nơi muốn đi thì nên đăng kí tị nạn ở đó, chẳng hạn như đất nước nhà chồng của đại công chúa hoặc quốc gia nhị công chúa đang theo học.
Hoàng đế suy nghĩ một lúc và rồi…
[Không, tôi muốn gặp đức vua của Belfast. Có cách nào để có thể gặp mặt bí mật không?] [Có thể nhưng…thế ổn chứ?] [Đó là một cơ hội tốt. Tôi muốn nói về tất cả những điều đã xảy ra, và cả những chuyện sắp xảy đến nữa]
Trời chỉ cừa chập tối nên có lẽ hiện tại đức vua sẽ có thời gian. Tôi nên nói với Yumina. Tôi rời phòng hoàng đế và đến phòng của Yumina.
_Chuyển cảnh_
[À…xin lỗi, cậu có thể nhắc lại không?] [Thì…thật ra hoàng đế và công chúa Rushia đang ở chỗ của thần. Xin lỗi]
Nhà vua có vẻ hơi sốc về chuyện này, ngài ấy đang ngồi đó và ôm đầu. Điều này có hơi bị vui.
[Hoàng đế của Regulus đang ở trong thủ đô của ta? Hôm nay toàn những chuyện bất ngờ…cái gì đang diễn ra vậy?]
Tôi không thể nói gì về điều này. Vì ngoài chuyện mang thai của nữ hoàng ra thì còn lại đều do tôi, là lỗi của tôi.
[Ờ thì, hoàng đế muốn có một cuộc mật đàm với ngài, ý ngài thế nào?] [Hoàng đế à?]
Nhà vua thở dài, ông ấy cúi xuống và đan các ngón tay vào nhau rồi gác trước bụng. Sau một lúc, ngài ấy đứng bật dậy như đã quyết định.
[Ta không thể bỏ mặc được. Ta sẽ đến đó] [Vậy thì, chúng ta nên trực tiếp đến nhà tôi]
Tôi dùng [Cổng] trong phòng của Yumina và trở lại thẳng căn phòng của hoàng đế trong nhà tôi.
Hoàng đế đang nằm trên giường bị bất ngờ khi chúng tôi xuất hiện. Ngài ấy cố gắng ngồi dậy và đối mặt với đức vua của Belfast đang đứng trước mặt. Họ im lặng nhìn nhau một lúc, sau đó hoàng đế nhắm mắt và hơi cúi đầu xuống.
[Xin thứ lỗi cho tôi, Vua của Belfast. Lần này có vẻ như chúng tôi đã gây ra một số rắc rối cho đất nước của ngài] [Không, xin đừng tự trách mình, Hoàng đế của Regulus. Tôi đã nghe mọi chuyện về hoàn cảnh của ngài từ Touya-dono]
Sau khi nói thế, một người ngồi trên giường ngủ và một người ngồi trên ghế, cuộc đàm phán cao cấp nhất giữa 2 quốc gia bắt đầu, và người ngoài phải rời đi. Trong phòng là vua của Belfast, hoàng đế của Regulus và con gái họ, Yumina và Rue. Tôi rời khỏi phòng. Ngoài cửa là Carol-san đang đứng canh gác. Vì không thấy tôi vào nên cô ấy ngạc nhiên khi tôi đi ra, nhưng có vẻ cổ đã dần quen với [Cổng].
[Vua của Belfast và hoàng đế đang mật đàm, vì vậy không nên vào đó] [Cái gì? Chuyện đó xảy ra khi nào?]
Carol-san bị kinh ngạc một lần nữa. Cô ấy đúng là có thể bị bất ngờ bởi những thứ nhỏ nhặt.
Đột nhiên, mắt tôi dừng lại ở thanh kiếm bên hông cô ấy. Cái huy hiệu đó….À!
[Xin lỗi, Carol-san cô có thể cho tôi biết về cái huy hiệu đó không?] [Có chuyện gì với gia huy của gia đình Ritto chúng tôi sao?]
Cô ấy cho tôi xem nó gần hơn. Đúng là nó, cái huy hiệu trên mặt dây chuyền củaRene.
[Huy hiệu này giống như cái được khắc trên một mặt dây chuyền tôi từng thấy trước đây] [! Có phải nó được làm từ hòn đá của ma thú hệ gió không!? Nó đâu rồi? Cả người đeo nó nữa?]
Ánh mắt cô ấy thay đổi và tiến lại gần tôi. Có vẻ như đó là một lý do tuyệt vời. Nhưng vì tôi không biết nguyên nhân, tôi chưa thể kể với cô ấy về Rene được.
[Chủ nhân mặt dây chuyền đã mất, do bệnh tật] [T-tôi hiểu rồi…]
Nghe những gì tôi nói, cô ấy trở nên ỉu xìu và cúi đầu xuống. Đó hẳn là một người quan trọng với cô ấy.
[Chủ nhân mặt dây chuyền ấy là chị gái tôi. Khi tôi còn nhỏ, cha tôi quá nghiêm khắc và chị ấy đã trốn khỏi nhà, đó chị cả của tôi]
Đó là chị cô hả? Thảo nào cô ấy trở nên rầu rĩ. Vậy có nghĩa Rene là cháu gái Carol-san? Họ trông chả giống nhau mấy. Carol-san tóc vàng còn Rene thì màu đỏ, liệu có phải là do cha cô bé không?
[Nhà Ritto có phải là quý tộc có địa vị trong đế chế không?] [Tôi không cho là có địa vị, nhưng chúng tôi có thể miễn cưỡng nắm vị trí thấp nhất trong 12 thanh kiếm của đế chế] [12 thanh kiếm của đế chế?] [Belfast có lẽ không biết về họ. Họ là những người đầu tiên ủng hộ và phò tá hoàng đế đầu tiên của đế quốc thành lập đất nước. Một trong số họ là [Song kiếm Kiru Ritto] tổ tiên chúng tôi. Còn bây giờ thì, 12 thanh kiếm của đế quốc chỉ còn là quý tộc theo tên gọi]
Carol-san vừa nói vừa cười buồn. Các quý tộc đó giờ đã suy thoái…thật tệ, họ không còn giữ vai trò quan trọng trong đất nước. Lyme-san thậm chí còn không biết gì về cái gia huy này.
[Tôi hiểu…chị ấy đã qua đời…Thậm chí lúc cha lâm chung, họ vẫn đối đầu và không thể giảng hòa, đó cũng là điều làm ông ấy hối hận…Tôi tự hỏi liệu họ có hòa hợp lại ở thế giới bên kia không…] [À thì…về chị gái của cô. Thật ra cô ấy có một cô con gái. Và hiện tại thì cô bé đang ở ngôi nhà này] […Ể…?]
Đôi mắt cô ấy mở to kinh ngạc. Một tin tức chấn động về người chị đã qua đời của cô ấy, và giờ thì tới người con gái của cô chị.
Và không biết là tốt hay xấu, nhưng Rene chạy vào đúng lúc đó.
[Touya-onii-….Gia chủ, bữa tối đã sẵn sàng ạ] [Ah, cảm ơn em Rene, anh sẽ xuống sau]
Cúi đầu với khách nhân là Carol-san, sau đó là tôi, Rene chạy xuống cầu thang. Carol-san nhìn theo cô bé, sau khi mất hút, cô ấy quay lại nhìn tôi.
[Là đứa bé đó. Tên con bé là Rene. Trước khi tới đây, con bé đã phải sống trong khu ổ chuột và đi móc túi] [Không thể nào…] [Cô bé phải làm thế để sống sót. Cha cô bé là một mảo hiểm giả đã không trở về từ một nhiệm vụ. Cô bé đã cố giữ gìn mặt dây chuyền quý giá của mẹ trong suốt thời gian khó khăn đó]
Carol liếc nhìn về phía cầu thang.
[…Tôi muốn nói chuyện với con bé, có được không?] [Nếu cô muốn thì tôi sẽ đi gọi cô bé bây giờ luôn] [Không, hiện tại thì tình hình đế quốc quan trọng hơn. Tạm thời cứ thế đã. Con bé có vẻ hạnh phúc ở đây, nhưng tôi muốn con bé gặp mẹ tôi vào ngày nào đó. Con bé…dù màu mắt và màu tóc khác nhau, nhưng dáng vẻ thì hệt như chị ấy]
Mẹ của Carol-san tức là bà của Rene? Tôi cũng mong họ sẽ có thể gặp nhau…
Khi tôi đang nghĩ về điều đó thì tiếng Yumina vang lên từ trong phòng.
[Touya-san, phụ hoàng và hoàng đế cho gọi anh] [Anh á?]
Là chuyện gì nhỉ? Tôi rời khỏi đó là vì đây là chuyện giữa 2 quốc gia mà.
[Về chuyện đối phó với tướng quân Bazuru….Cậu có ý tưởng gì không?]
Hoàng đế gật gù sau khi nhà vua hỏi. À, chuyện đó hả?
[Có lẽ, hay nói đúng hơn là tôi có thể đánh bại ông ta. Tôi cũng có thể làm sụt giảm ý chí chiến đấu của quân đội, và giành lại thủ đô ngay trong ngày mai] [[[Cá- !!]]]
Mọi người trừ Yumina đều đơ người kinh ngạc. Yumina tự hào ưỡn ngực như thể đó là chuyện tất nhiên….chúng vẫn đang phát triển.
(cái gì đang phát triển nhỉ? ;-D)
[Tuy nhiên, có một chuyện tôi muốn hỏi. Những người đã tham gia đảo chính, ngài có ý định gạt bỏ họ không?] [Không, chuyện đó bắt đầu là do tướng quân, là kẻ chủ mưu nên việc tử hình hắn là không thể tránh khỏi, tuy nhiên, những người tham gia thì ta chỉ định trục xuất họ khỏi thủ đô đế quốc]
Loại bỏ phần tử chống đối. Thế là hợp lý rồi. Tức là khoảng một nửa quân đội vẫn có thể được giữ lại và đế quốc có thể hồi phục.
[Hiển thị bản đồ. Thủ đô đế quốc Regulus] [Đã rõ. Hiển thị bản đồ]
Bản đồ của thủ đô đế quốc xuất hiện ở giữa phòng.
[Cái gì thế?] [Đó là…bản đồ chi tiết của thủ đô hoàng gia] [Đây là phép thuật vô thuộc tính của tôi. Tiện lợi chứ?]
Đó không phải là chuyện quan trọng, hoàng đế và Rue có lẽ đã dần quen với cảm giác kinh ngạc này. Nhà vua thì rất ấn tượng. Tôi cũng chưa từng dùng nó trước mặt ngài ấy trước đây?
[Tìm kiếm. Hiệp sĩ hiển thị màu xanh, quân đội thì màu đỏ] [Đã rõ…Kết thúc tìm kiếm. Hiển thị]
Ngay lập tức các điểm đỏ trải rộng khắp thủ đô. Hình như số lượng đã tăng lên đáng kể chỉ trong ngày hôm nay. Phải chăng là đến từ những nơi khác nữa? Có một điểm màu xanh ở góc của lâu đài.
[Đây là?] […Nhà lao ngầm. Các hiệp sĩ còn lại có lẽ bị nhốt ở đó. Nhưng không hẳn là tất cả. Có lẽ một số đã bỏ trốn, hoặc bị giết rồi…]
Hoàng đế cay đắng nắm chặt tay mình lại trong thất vọng. Thấy thế Rue hỏi tôi.
[Touya-sama, anh có thể tìm kiếm anh trai em không?] [Ừm…có lẽ là được. Thái tử có đặc điểm riêng biệt nào không? Chẳng hạn như vẻ ngoài nhìn vào biết ngay là thái tử rồi chẳng hạn?]
Tôi tìm kiếm một lần nữa, theo những gì tôi phán đoán. Tôi tìm kiếm bao gồm cả quân đội vì có khả năng anh ta cải trang để chạy trốn.
Nhưng vẫn không có kết quả. Nếu như anh ta có thứ gì đó chẳng hạn như vết sẹo trên má giống của anh trai Yae thì tôi có thể tìm ra ngay.
[Đặc điểm…? U…anh ấy có mái tóc màu bạc….? Đặc điểm….đặc điểm…?]
Rue cố suy nghĩ. Khi nhìn thấy thế thì hoàng đế cười nhăn nhó. Anh ta có những đặc điểm hết sức bình thường, nó chẳng giúp gì được cả. Có một cách khác trong trường hợp này.
[Rue, đưa tay em ra nào] [? Hả, vâng…Ah!]
Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang bị bất ngờ ấy. Khuôn mặt Rue đỏ lên ngay lập tức. Tôi giải thích để em ấy bình tĩnh lại.
[Nhắm mắt lại và tưởng tượng ra anh ấy. Càng rõ ràng càng tốt] [V-vâng]
Tôi đặt trán tôi chạm vào trán em ấy. Thật ra thì tôi có thể dùng kí ức của hoàng đế, nhưng tôi không muốn cọ trán với một người đàn ông. Tôi không thể chịu được khi nghĩ về những thứ mà tác giả Rifurizu đó viết ra.
[Fuwawa!?] [Tập trung nào] [V-vâng!]
Vẻ mặt em ấy lúc bối rối thật dễ thương. Tôi tập trung pháp lực và kích hoạt nó.
[Gợi Nhớ]
Một khuôn mặt bắt đầu xuất hiện trong đầu tôi, hình ảnh dần trở nên rõ ràng hơn. Anh ta cũng không có mái tóc bạc và trông có vẻ là một chàng trai hiền lành…hửm!?
[Nếu đó là thái tử…thì tôi đã từng gặp anh ta…] [[[[Ểhhhh!?]]]]
Tôi nhận lấy hình ảnh qua trí nhớ đó và trả lời làm mọi người ngạc nhiên. Đúng thế. Lúc thủ đô bị tấn công, một hiệp sĩ bị 2 người lính bao vây, đó chính là thái tử. Chắc đó là ngụy trang để anh ấy trốn đi.
…..Chết thật, tôi ném anh ta lại ở đó rồi.
CHƯƠNG 96 : THỎA THUẬN TỊ NẠN VÀ TUYÊN CHIẾN
[Tìm kiếm. Thái tử của đế quốc] [Đã rõ….Tìm kiếm hoàn tất. Hiển thị]
Một cái chốt xanh lá ghim xuống một góc của thủ đô. Nó có hơi chuyển động nên có lẽ anh ra còn sống. Tốt rồi.
[Hình như anh ta vẫn còn sống…Chỗ đó là?] [Nơi cư trú của Romelo, chỉ huy nhánh quân đội phía tây thủ đô….Vậy là nó vẫn an toàn]
Anh ta an toàn khi ở cùng quân đội sao? Hoàng đế cười lớn như đọc được suy nghĩ của tôi và trả lời.
[Không phải toàn bộ quân đội đều dưới quyền của Bazuru. Tướng quân Romelo là một trong các vị tướng phản đối việc dùng quỷ để làm quân chinh phạt. Có lẽ ông ta đã giúp đỡ thái tử]
Ra thế. Không phải toàn bộ quân đội đều theo Bazuru một cách mù quáng. Đó có lẽ là một nơi lẩn trốn tốt vào lúc này, nhưng thời gian thì không còn nhiều nữa…
[Vậy thì mai chúng ta đến chiếm lại thủ đô nha] [Khoa-vui lòng chờ một chút! Chuyện này có thực sự ổn không vậy!? Đối thủ là hơn 10 ngàn lính và có thể còn cả một đội quân quỷ cậu biết chứ!? Chỉ một mình cậu…!!]
Hoàng đế hoảng loạn ngăn tôi lại. À thì, nếu là một người bình thường thì không thể nào rồi. Nhưng tôi thì không định thua đâu. Cũng giống như ở Ishen vậy, chắc tôi quen với những việc như thế này mất rồi.
[Tôi sẽ làm được bằng cách nào đó. Hơn nữa, tôi không chỉ có một mình]
Tôi nhìn Yumina và em ấy gật đầu.
[….Vậy sáng mai, hãy đưa ta cùng đến đó] [Có thực sự ổn chứ, nó rất nguy hiểm đấy. Sẽ tốt hơn nếu ngài đợi ở đây] [Không, từ quan điểm cá nhân, ta muốn nhìn thấy kết thúc của chuyện này. Đó cũng là điều ít nhất ta có thể làm với cương vị của Hoàng đế]
Um…Tôi nên làm gì đây? Chúng ta không thể đưa hoàng đế đến đó rồi rời đi chiến đấu được, nhưng lại càng không thể mang ông ta theo….
[Chúng ta hãy dùng hiệp sĩ của Belfast để bảo vệ hoàng đế. Ta cũng muốn nhìn thấy trận chiến của Touya-dono]
Nhà vua đề nghị và điều đó được thông qua. Thế này thì ổn rồi.
Cuối cùng, sáng mai, hoàng đế cùng một số hiệp sĩ sẽ đi cùng chúng tôi đến thủ đô đế quốc.
Tôi dùng [Cổng] đưa nhà vua về lại cung điện và rời khỏi phòng hoàng đế.
Tôi ra ngoài, gọi Kohaku, Kuroyou và Sango để hỏi họ về việc triệu hồi.
<Vâng. Tuy việc triệu hồi là ngẫu nhiên, nhưng nếu chủ nhân đã thuần thục việc triệu hồi một tồn tại cao cấp trong một chủng loại thì việc triệu hồi những đẳng cấp thấp hơn trong chủng loại đó thì hoàn toàn có thể>
<Đúng vậy, với việc chúng tôi đã lập giao ước với chủ nhân. Về cơ bản thì ngài có thể triệu hồi bất cứ sinh vật nào ngài muốn>
<Với trường hợp của chúng tôi thì ngài có thể triệu hồi bất cứ loài nào có khả năng tạo kết giới bảo vệ và thu nhỏ kích thước bản thân>
Sau khi nghe Kohaku và Kuroyou nói thì về cơ bản, tôi có thể triệu hồi bất cứ con vật 4 chân nào hoặc mọi con vật trông giống loài bò sát.
<Đầu tiên thì cần lập giao ước với mỗi chủng loại. Nếu ngài đặt tên cho kẻ đứng đầu rồi thì những kẻ thấp hơn sẽ giành giật nhau để thành tay sai cho ngài. Chúng không phải là quỷ hay cái gì huyền bí đâu>
Sango vừa cười vừa nói. Thì…tôi cũng không có định dùng chúng cho việc gì như một con ngựa cả.
[Vậy chúng ta thử đi. Ừm…cái gì giờ nhỉ?]
<Theo tôi thì, Cerberus nhé, chúng có năng lực chiến đấu rất cao>
À, tôi biết nó. Nó là loài canh lối vào địa ngục. Một con chó lớn màu đen có 3 đầu. Chúng ta thử xem sao.
Hôm đó, tôi triệu hồi và đặt tên cho rất nhiều con vật. Tôi hy vọng chúng sẽ tha lỗi cho tôi vì những cái tên tôi đặt một cách ngẫu nhiên. Vì tôi không có khả năng vắt óc cho từng ấy cái tên, bạn biết đó…
Giờ thì, đi ngủ chuẩn bị cho ngày mai thôi.
_Chuyển cảnh_
Sáng hôm sau, chúng tôi bước ra và đứng ở trên mái một ngôi nhà nằm ở góc thủ đô.
Tôi nhìn điện thoại và xác nhận đã hơn 8h sáng. Chúng tôi đã thử vào thẳng lâu đài nhưng đúng như dự đoán, có một rào cản phép thuật. Họ đã lập nó để ngăn cản phép thuật dịch chuyển của tôi.
Thành viên bao gồm tôi cùng với Elsie, Lindsey, Yae, Yumina, Kohaku, Kuroyou và Sango. Cùng đến với hoàng đế và vua của Belfast là tướng quân Neon, phó chỉ huy Niel và 10 người từ quân đội Belfast và đội hiệp sĩ. Cuối cùng là Rue, người tôi không muốn mang theo và người bảo vệ em ấy, Carol-san.
Tôi cho những người được điều động từ Guild chờ ở trạng thái sẵn sàng. Trong trường hợp cần chạy thoát, tôi đã mở 1 [Cổng], cố định nó tại chỗ này và lập trình sẽ tự động đóng lại sau 1 phút kể từ khi có người đi qua để ngăn chặn sự xâm nhập. Cẩn thận là không thừa dù tôi không để chuyện đó xảy ra đâu.
[Giờ thì làm sao tuyên chiến đây? Xem nào ~ phát lại video ở giữa bầu trời thủ đô] [Đã rõ. Phát lại]
Một màn ảnh lớn đột ngột xuất hiện ở giữa bầu trời thủ đô. Khoảng 200 mét chắc đủ rồi nhỉ? Ngay từ khoảng cách này cũng vẫn có thể thấy rõ. Tôi không rành mấy cái chuyện khoảng cách.
Với hình ảnh lớn và cả âm nhạc rầm rộ, điều này sẽ có thể thu hút mọi sự chú ý trong thủ đô. Nó cứ như show diễn “Chuyến bay của Valkyries” ấy.
(ai thắc mắc “Chuyến bay của Valkyries” là gì thì xem anime “Macross Delta”-hoặc cả sêri “Macross” nếu thích thể loại mecha+music-để rõ hơn, không hoàn toàn giống nhưng cũng đại loại là như thế)
Nhạc nền mở đầu giảm dần và hình ảnh hoàng đế xuất hiện. Đây là một đoạn video được ghi vào sáng nay.
“Đây là thông báo đến toàn thể người dân thủ đô. Ta là hoàng đế đế quốc Regulus, Zephyrus Roa Regulus. Hiện tại, một phần nổi dậy của quân đội đang làm loạn khắp nơi. Đối với những rắc rối mà họ đã gây ra, ta xin gửi lời xin lỗi sâu sắc đến các bạn. Tuy nhiên mọi việc sẽ được sớm kết thúc. Xin hãy an tâm. Chúng ta đang tiến hành giành lại thủ đô, và yêu cầu các bạn không nên ra khỏi nhà”
[Giọng ta thực sự như thế à?]
Hoàng đế nghiêng đầu hỏi con gái mình. Theo tôi đoán, đây là lần đầu tiên ông ấy nghe giọng mình được phát lại.
“Hơn nữa, với những thành phần quân đội đã tham gia cuộc phản loạn này, xin lỗi nhưng ta không thể bỏ qua được. Nhưng ta vẫn cho phép đầu hàng. Những người lính cởi đồng phục quân đội của mình ra trước khi ta đếm đến 10 thì sẽ được hưởng ân xá. Còn những kẻ ngoan cố đến sau khi ta đếm xong thì sẽ không nhận được bất kì sự thương xót nào. 1….2….”
Có một màn hình phụ được hiển thị cho chúng tôi quan sát, toàn bộ những người mặc đồng phục quân đội là màu đỏ, và nó đang biến mất từng cái một. Theo lệnh hoàng đế, họ đã cởi đồng phục.
“Đối với những kẻ vẫn còn mặc đồng phục, chúng ta sẽ bắt đầu tấn công”
[Chuyện này là không thể tránh khỏi. Nhưng ta mong cậu tránh giết họ được càng nhiều càng tốt] [Tôi hiểu rồi]
Trong khi hoàn đế đếm dần trên màn hình, các chấm đỏ biến mất dần, dù thế nhưng vẫn còn khoảng 2/3.
“9….10. Sự khoan hồng kết thúc tại đây. Bây giờ chúng ta sẽ giành lại thủ đô bằng vũ lực”
Hoàng đế biến mất khỏi màn hình, sau đó âm nhạc lại nổi lên lần nữa một cách khá phô trương với bài của Trumpet cùng âm lượng lớn. Sau đó là [Light Calvary] của Suppe. Được rồi, bắt đầu thôi.
[Khóa mục tiêu vào lính quân đội còn mặc đồng phục. Kích hoạt [Tê Liệt]] [Đã rõ…Hoàn tất khóa mục tiêu. Kích hoạt [Tê Liệt]]
Những tiếng hét nhỏ vang lên khắp thủ đô. Các chấm đỏ không giảm chút nào? À! Những người còn sống thì vẫn được hiển thị. Liệu họ có bị tê liệt hay không?
[Thiết lập những quân lính không thể tham chiến là màu vàng] [Đã rõ]
Khoảng một nửa biến thành màu vàng. Khá hơn chút rồi. Có lẽ số còn lại có bùa hoặc khả năng kháng phép cao.
[Touya-san! Ở đó!]
Yae chỉ vào lâu đài và ở đó, chúa quỷ xuất hiện cùng nhiều loại quỷ khác nhau cả trên mặt đất và không trung. Quả thật là có rất nhiều, tôi xác nhận là có khoảng 50 con trên màn hình.
[Chúng ta cũng nên gọi “lính” thôi]
Tôi tập trung pháp lực và một vòng tròn phép thuật hình thành trên mặt đất.
[Rời khỏi bóng tối, ta yêu cầu một con khuyển đến từ địa ngục. Cerberus!]
Từ vòng tròn phép thuật hình thành một cái bóng đen và một con chó 3 đầu xuất hiện, nó lớn hơn một con sư tử loại lớn. Tôi tiếp tục triệu hồi những con linh thú đã lập giao ước ngày hôm qua.
Lữ đoàn Người thằn lằn, lữ đoàn Griffon, lữ đoàn Rùa thiết giáp, lữ đoàn Hỏa sư(tử), lữ đoàn Siêu hùng (hùng-gấu chứ k phải anh hùng), lữ đoàn Kị sĩ thằn lằn,…..
(Griffon mình để nguyên vì k nghĩ ra tên Việt cho nó, chắc ai cũng biết con vật có 4 chân và thân là của sư tử, đầu và cánh là đại bàng mà nhỉ)
[Mục tiêu là những con quỷ. Khởi động Bạo kích quang!] [Đã rõ. Kích hoạt [Bạo kích quang]]
Các vòng tròn phép thuật hình thành trên bầu trời và các ngọn thương ánh sáng phóng ra từ đó. Nhưng không có con quỷ nào tổn thương.
[Một rào chắn phép đã được dựng lên. Không có tác dụng]
Tôi cũng nghĩ vậy. Chắc là chúa quỷ đã bảo vệ tất cả con quỷ phe chúng. Vậy thì đành phải bạo lực hơn thôi.
[Các linh thú được triệu hồi theo sự chỉ huy của Kohaku, Kuroyou và Sango đi tấn công lũ quỷ, Elsie và Yae, các em chăm sóc bọn lính, Yumina và Lindsey đứng cạnh dưới sự bảo vệ của Ceberus và dùng phép tầm xa yểm trợ. Anh sẽ chiêu đãi chúa quỷ và tên tướng quân]
Bao bọc trong một ít khói và lửa, Kohaku và những đứa khác trở lại hình dạng thực của họ.
Họ đang trong hình dạng thần thú sau một khoảng thời gian dài.
(It’s Show Time! ^o^)
[Vậy thì, ta sẽ nghỉ ngơi một lát] [….Xin cứ tự nhiên]
Tôi khẽ quay đầu trả lời hoàng đế, rồi chúng tôi rời mái nhà và tấn công về phía kẻ thù.
Elsie và Yae cùng Sango và Kuroyou dẫn theo đội quân linh thú chạy về phía khu đô thị của thủ đô. Kohaku và tôi cùng lữ đoàn Griffon bay trên trời và giao chiến với các con quỷ đang cản đường.
[Được rồi, không có gì phải ngán. Cứ nhắm vào cánh bọn chúng. Đội quân trên mặt đất có thể lo liệu phần còn lại]
Tôi ra lệnh cho những con Griffon xung quanh. Những con quỷ không thể bay đã có đội quân dưới đất lo, trong khi những con bay được đang kéo tới đây. Chúng ta phải hạ chúng trước tiên.
[Ừm…ngươi là John…ý ta là Paul…hoặc không phải, George? Ngươi lo cánh trái. Ừm…Ringo? Ngươi săn sóc đám bên phải]
(Lời trans bản Eng: cách đặt tên của anh ấy khiến tôi muốn khóc. Lời thằng dịch: tui cũng thế =.=)
Kuaaa! Chúng kêu như đang khóc và tách ra 2 bên. Bởi vì về cơ bản thì khuôn mặt con nào cũng như con nấy….có lẽ tôi sẽ phải cố phân biệt chúng qua màu lông gáy.
Trong khi nhảy qua từng mái nhà, tôi lấy ra một thanh kiếm rộng 40cm và dài 2m.
(O.o Đồ long đao á? Không, có lẽ nên gọi là Sát quỷ kiếm trong trường hợp này :v )
Do tôi đã dùng [Trọng Lực] và vốn nó cũng làm từ mithril nên nó rất nhẹ. Tôi cầm nó bằng một tay và đối mặt với con quỷ đang lao về phía mình.
Sử dụng [Cường Hóa], tôi nhảy khỏi mái nhà và con quỷ. Khi tôi hạ xuống gần đến chỗ nó, tôi kích hoạt [Trọng Lực] để tăng gấp đôi trọng lượng lên.
Nó nặng đến nỗi con quỷ bị xẻ làm 2 chỉ với một nhát chém gọn. Tôi đáp lại xuống mái nhà và trả lại trọng lượng ban đầu cho thanh kiếm.
Dù chỉ chợt nghĩ ra nhưng nó khá là hữu ích. Tôi chém ngang và làm tương tự với một con quỷ khác ở bên phải. Hừm ~ với chém ngangthì tôi sẽ phải căn thời gian chuẩn xác nêu không thì tay tôi sẽ chịu không nổi trọng lượng. Mặc dù tôi cũng đã quen với việc này. Chính xác thì dù cho không dùng [Trọng Lực] thì vẫn có thể chém bọn này dễ dàng nên sẽ ổn thôi.
[Kohaku, tôi giao chỗ này cho cậu]
<Như ý chủ nhân. Chúc ngài thuận lợi>
Dùng [Cường Hóa] và [Gia Tốc], tôi lao về phía tòa lâu đài. Nếu tôi có thể đánh bại tên tướng quân thì chúa quỷ và các con quỷ khác cũng sẽ biến mất. Tôi nhảy xuống từ mái nhà và phóng về phía lâu đài.
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/feiuSaI.jpg [/images/images/image-37.jpeg]
CHƯƠNG 97 : HỘP KÍN VÀ CHẤT NHẦY(SLIME) HÓA HỌC
Tôi nhảy xuống đất và hạ gục những người lính xung quanh, và bắn những kẻ khác bằng Brynhild khi họ cố tấn công tôi. Cả phép [Tê Liệt] và các viên đạn tê liệt đều không có tác dụng với những người này. Nên tôi sẽ bắt họ ở yên một chỗ trong một thời gian vậy.
Chúa quỷ quay về phía tôi và bắn thứ gì đó vào tôi bằng 2 mắt của nó. Nguy hiểm đấy! Tôi tránh thoát khỏi đó và mặt đất chỗ tôi đứng lúc nãy thì bị nung chảy cả ra. Đó là các tia nhiệt, đùa à?
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/Oz0x5O7.jpg [/images/images/image-38.jpeg]
Các tia nhiệt đó bắn vào tôi lần nữa. Cái tên này…tôi cần chút manh mối.
Tôi chạy dọc theo bức tường lâu đài với vận tốc siêu nhanh và nhảy lên không trên đầu con quỷ. Tôi cầm thanh kiếm siêu lớn bằng mithril và dùng phép khiến nó trở nên siêu nặng.
[Nằm yên một lúc đi]
Xoẹt! Âm thanh vang lên và đầu của con quỷ thì rơi xuống đất. [Hủy bỏ phép thuật] sẽ không làm nên trò trống gì ở đây vì đó chỉ là một thanh kiếm được yểm phép.
Rầm! Thân hình khổng lồ của con quỷ rơi xuống mặt đất nhưng nó vẫn cố gắng đứng đậy bằng 2 tay của mình.
(Quỷ mà, mất đầu xong vẫn chạy tung tăng là bình thường nhỉ?)
[Trượt]
Tôi bắn đạn phép thuật xuống đất đưới tay con quỷ và làm nó trượt. Không bỏ lỡ cơ hội, tôi vung thanh kiếm khổng lồ chém đứt hai cánh của nó.
[Gràoooooo!]
Khi nó kêu gào thì tôi đã hoàn thành sứ mệnh. Tôi bắn những viên đạn trượt vô hạn xuống mặt đất bao quanh con quỷ.
Kết quả là con quỷ trượt ngã liên tục một cách vô tận. Mỗi lần cái cơ thể quá khổ của nó ngã xuống thì mặt đất đều rung chuyển dữ dội. Hy vọng là nó không làm phiền hàng xóm quanh đây.
Tôi để con quỷ đang tự sướng ở lại đó và nhảy lên ban công, nơi tướng Bazuru đang đơ người ra và mặt tái mét đang đứng.
[Giờ thì tới lúc trừng phạt rồi] [Ngươi là thứ quái gì thế!? Đó là một con quỷ cấp cực cao! Nó không phải là thứ gì đó mà 1 người đơn độc có thể đánh bại…..!] [Dù ông nói thế. Chẳng phải tôi đã làm rồi sao?]
Trong khi lũ quỷ cứ “rụng” bớt, tôi trả lời hắn.
(Trích nỗi niềm của translater Eng:
1: Chào mừng bạn đến với ngôi nhà kinh dị của Mochizuki Touya.
2: Đó là ăn gian, không công bằng! Tui méc mẹ cho coi! Mẹ ơiiiiii!
TransVN(tui): Hỏi cha thượng đế để biết thêm chi tiết =]]]~)
[Hừ…nhưng cũng sẽ vô dụng với ta thôi. [Vòng tay thủ hộ] sẽ ngăn chặn mọi đòn tấn công vật lý, và [Hủy bỏ phép thuật] thì vô hiệu hóa tất cả đòn tấn công phép thuật. Ngay cả khi ta trượt ngã thì ta vẫn có thể hấp thụ pháp lực dùng để duy trì nó bằng vòng tay [Hấp thụ ác quỷ]. Vô ích thôi]
Tướng quân tự mãn cười lớn. Đây mà cái mà mọi người vẫn gọi là “ếch ngồi đáy giếng” sao? Tôi nhớ hình như có một câu tục ngữ thích hợp hơn với hoàn cảnh này nhưng không nhớ nó là gì.
(Trung quốc có câu “cẩn thận kẻo Lật Thuyền Trong Mương” hoặc “Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất” là khá hợp trong hoàn cảnh này. VN mình thì có câu “Ếch ngồi đáy giếng” như trên, đó là theo bản Eng luôn chứ không phải chế nhé, hoặc “Mèo khen mèo dài đuôi” cũng hợp, hay đám trẻ chúng mình cũng hay có câu “30 chưa phải tết” dù ý nghĩa thực sự thì k khớp nhưng xài cho trg hợp này cũng tạm chấp nhận được. Còn tục ngữ NB thì mình chịu, vẫn còn trong quá trình nghiên cứu văn hóa NB, kiến thức còn hạn hẹp)
Để khớp cái mỏ đang tự mãn của hắn lại, tôi lấy “thứ đó” ra khỏi [Hòm Chứa].
Don! Một khối lập phương có cạnh 3 mét xuất hiện trên ban công. Mọi bề đều trong suốt như thủy tinh nên hoàn toàn có thể nhìn rõ bên trong.
Khí độc đang tràn ngập bên trong. Nó chỉ sống trong nước và nhìn màu sắc thì có vẻ nó bình thường. Cơ bản thì nó vô hại so với một loài quái vật. Đúng vậy, “cơ bản” là thế.
[Cái gì vậy?] [Xin cho phép tôi giải thích thưa quý ngài. Cái này được gọi là slime hóa học, chúng có thể làm sạch nước, một loại slime tuyệt vời. Nhưng chúng có một khuyết điểm. Sau khi chết 1 giờ, chúng sẽ phát ra một mùi hôi kinh khủng khiếp, à thì chỉ 2 giờ sau là hết. Đám này chết một giờ rồi, mời quý ngài thưởng thức]
Sau khi giải thích, tôi nhìn vào tướng quân.
[N-này! Ngươi sẽ không…] [Cổng]
Cổng xuất hiện dưới chân tướng quân và hắn lọt thỏm xuống biến mất. Tôi đã không dùng phép trực tiếp lên hắn nên [Hủy bỏ phép thuật] đã không làm việc. Tiếp đó, tướng quân xất hiện bên trong khối lập phương. Sau đó….
[Gruyaaaaaa!!?]
Bên trong những tấm sắt dày trong suốt, hắn ta la hét và bịt mũi lại. Mặt hắn tại nhợt và mồ hôi bắt đầu chảy.
[Hô-nó hôi kinh khủng! Cá-cái mùi quái quỷ gì đây? Oẹẹẹẹ!!]
Nó thực sự quá hôi. Mặt hắn ta chuyển sang thành màu tím. Trong thế giới cũ của tôi, có một món gọi là “cá trích lên men” cũng có một cái mùi gây ám ảnh, nhưng hình như cái mùi này còn đẳng cấp hơn nhiều. Thật kinh ngạc khi có người chịu được cái mùi đó. Ồh!!!
Tướng quân cố dùng phép thuật lên tấm sắt để thoát ra nhưng hắn không thể tập trung để thực hiện chính xác phép thuật. Hắn bỏ cuộc và ngồi ở một góc cố chịu đựng nó, nhưng vô dụng. Xung quanh hắn chẳng có gì ngoài mùi hôi thối và mặt hắn co rúm lại mỗi khi thở, thứ duy nhất hắn có thể hít vào là cái mùi còn hơn cả địa ngục đó.
[Ogueeeeee!]
Ồ, hắn đang yếu dần đi. Mặt hắn rũ rượi và chảy cả nước mắt, đổ mồ hôi như mưa và bắt đầu bốc mùi theo. Có một cái [Cổng] nhỏ bên trong để thông khí nên hắn ta sẽ không bị ngạt. Tôi liên kết nó với một khu vực không có người ở trên núi, nhưng có lẽ tôi vẫn nên áy náy với lũ động vật sống quanh đó.
Ah, hắn ta run rẩy. Hình như hắn không còn giữ tỉnh táo được nữa. Hắn khụy xuống rồi ngã xuống luôn. Mắt hắn trắng dã, bất tỉnh luôn rồi.
Dù gì thì, nếu tôi không làm như thế này thì tôi vẫn có thể ném hắn ra giữa đại dương….nhưng có lẽ hắn có thể triệu hồi con quỷ để cứu hắn ta. Tôi cũng nghĩ đến chuyện cho hắn “an nghỉ” dưới đáy biển luôn, nhưng khổ cái là tôi chưa bao giờ tới nên không thể mở [Cổng] được.
Chắc đưa hắn ra ngoài được rồi. Tôi mở [Cổng] bên dưới hắn như đã làm trước đó và mang hắn r-
[Uwaaaa!]
Gì thế này? Cứ như cả trăm núi rác tập trung lại một chỗ vậy….! Oeeee!!!
Tôi lập tức đóng [Cổng] nhưng mùi hôi không phải từ đó ra, mà từ người của một kẻ nào đó đang bất tỉnh. Uwa!
Tôi nhanh chóng tháo 2 cái vòng tay ra và ném hắn trở lại cái hộp. Sau 2 giờ thì mùi hôi sẽ tan ra và biến mất nhưng khi nó đã bám vào thứ gì đó rồi thì lại là chuyện khác. Cái mùi đó kinh khủng tới mức gây ra cảm nhận rằng nó sẽ không bao giờ biến mất.
Khi tôi xem xét lại tình hình, các con quỷ trong thủ đô đã biến mất, cả chúa quỷ đang chơi đo đất một mình cũng thế. Nguồn pháp lực đã bị ngắt.
Với điều này thì bọn quỷ đã giải quyết xong, chỉ còn lại những kẻ trong quân đội.
Tôi mở [Cổng] và nhóm hoàng đế bước vào.
[Cậu thực sự đã làm mọi thứ một mình…….]
Hoàng đế kinh ngạc nói trong khi nhìn vào người đàn ông mắt trắng dã bên trong cái hộp sắt.
[Có mùi gì thật hôi thối….]
Lyon-san bịt mũi trong khi nói.
[Xin lỗi, đó là mùi xác của lũ slime trong đó, nó bị rò rỉ một chút]
Gió thổi lên và mùi hôi lan tỏa từ 2 cái vòng tay. Vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] và [Vòng tay thủ hộ] à? Chúng có vẻ rất có ích nếu biết dùng đúng cách. Có nên bỏ chúng đi không? Tôi thì đang lo hơn về việc những ngón tay chạm vào chúng cũng bị dính mùi hôi đây….
Vì các vòng tay đã bị tháo ra, tôi không biết tên tướng quân sẽ trở nên như thế nào…
Các hiệp sĩ của Belfast đi đến nhà ngục và giải thoát cho các hiệp sĩ của đế quốc.
Trong khi đó, hoàng đế đi đến một góc ban công và phát lại thông báo cho người dân của thủ đô về kết quả. Lần này thì là phát sóng trực tiếp. Tôi cầm smartphone và ghi hình hoàng đế.
“Hỡi người dân của thủ đô. Xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến các bạn. Chúng ta đã bắt được kẻ cầm đầu cuộc nổi dậy và giành lại thủ đô hoàng gia. Xin các bạn hãy yên tâm”
Smartphone phát hình ảnh tên tướng Bazuru nằm trong hộp, mắt trắng dã vô hồn đang chảy nước mắt và mũi lênh láng. Hy vọng những người lính sẽ đầu hàng khi nhìn thấy hình ảnh này…
….Dù đã làm thế, nhưng nó vẫn có chút gì đó gọi là tàn nhẫn.
“Vì thế, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa, chúng ta sẽ chấn chỉnh lại. Một lần nữa, từ tận đáy lòng. Xin lỗi các bạn”
Hoàng đế cúi đầu. Hể…ông ấy xin lỗi kìa. Từ những lời nói và thông tin tôi nghe được thì ông ấy là một người kiêu hãnh. Phải chăng bệnh tật đã thay đổi ông ta?
Sau khi kết thúc tuyên bố. Ông ấy nhìn vào tướng quân.
[Có chuyện gì sao?] [À…Ta nghĩ ông ta cũng đáng thương. Ông ấy là một người rất trung tâm với đế quốc, không hề nghĩ đến bất kỳ sự hy sinh nào khi bước vào quân đội lúc còn trẻ. Nghĩ về chuyện này, ông ấy nhắc nhở ta nhớ ta khi còn trẻ là như thế nào. Nếu không mắc bệnh thì có lẽ ta cũng đó có quyết định và kết cục tương tự. Thế nên….ta cảm thấy có chút thương hại…] [Thậm chí khi ông ta đã phạm phải tội ác không thể tha thứ?]
Hắn ta đã triệu hồi rất nhiều quỷ. Mỗi con cần ít nhất 10 người để làm tế phẩm, tức là đã có ít nhất là 500 người đã hi sinh. Và không phải toàn bộ họ đều là tội nhân, thậm chí dù có là tội nhân thì cũng không nên làm thế.
[Ta biết. Tội ác thì vẫn là tội ác. Ông ta phải trả giá cho nó. Ông ta đã gây ra sự hỗn loạn lớn lần này, không có chỗ cho phân biệt đối xử và khoan dung]
Hoàng đế cười phá lên. Đúng thế, chính ông ấy cũng là nạn nhân mà.
[Hoàng đế!!!]
Các hiệp sĩ ào chạy đến và quỳ xuống như lũ quét. À, đây là các hiệp sĩ bị giam trong hầm ngục. Trong đó có một hiệp sĩ có mái tóc đen bị chột 1 mắt đang cúi đầu đối diện hoàng đế.
[Hoàng đế…tạ ơn trời ngài vẫn an toàn! Và hình như sức khỏe ngài cũng tốt hơn. Đây là….?] [Ồ, trưởng hiệp sĩ Gaspar đó à? Ta trở nên khỏe mạnh và bắt gọn tướng quân Bazuru tất cả đều là nhờ Touya-dono] [Cái g-…!?]
Các hiệp sĩ của đế chế nhìn tôi kinh ngạc. Họ hết nhìn tôi rồi quay sang tên tướng quân đang ở trong hộp. Dù cho hoàng đế trở nên mạnh khỏe có phải nhờ tôi hay không, họ cũng không thực sự hiểu.
Cưỡi Kohaku tiến đến là Elsie và Yae. Sau họ một chút là Sango và Kuroyou cũng đang tiến đến trong chế độmini.
[Tạm thời đã giải quyết xong. Lính quân đội đều đã ngất đi]
Elsie nói trong khi leo xuống lưng Kohaku. Rõ ràng những tên lính còn lại cũng đã được “quan tâm”, có lẽ tôi nên thông cảm cho họ và mừng vì họ vẫn toàn mạng.
[Được rồi, bắt tất cả những tên lính đã ngất đi. Đừng làm gì những người lính đã đầu hàng trước đó] [Vâng!]
Hoàng đế ra lệnh cho nhóm của trưởng hiệp sĩ Gaspar và họ rời khỏi ban công.
Giờ thì cuộc đảo chính kết thúc rồi đúng chứ? Thật mừng vì không có gì ảnh hưởng xảy ra. Chuyện còn lại là chuyện của đế quốc.
À quên, tôi phải trả lại những con thú đã triệu hồi nữa.