“Etto… Chúng ta bắt đầu thôi.”
Cô ấy đang lo lắng à? Nghe giọng của Linsey có pha chút lung túng. Dường như cổ hay ngượng ngùng khi gặp phải người lạ mà tạo ra cái cảm giác nhu mì dễ bảo. Bà chị của ẻm nên học theo… Cơ mà điều này là đáng để cân nhắc à? Tôi nghĩ cô ấy đã cởi mở hơn nhiều so với lúc mới gặp mặt, nhưng có vẻ như vẫn còn giữ một khoảng cách nhất định.
Các bài học về ma pháp sẽ bắt đầu vào ngày hôm nay nên tôi không nhận thêm nhiệm vụ từ hội. Trong sân sau quán trọ, tôi ngồi đối diện với Lindsey trên một bộ bàn ghế cũ mà có lẽ là chưa bao giờ được sử dụng.
À, Elsie cũng bảo rằng sẽ không tham gia vào vụ này vì cô ấy đã rời hội từ lúc sáng để tự đi làm một nhiệm vụ riêng.
“Được rồi, Lindsey-sensei, nhờ sensei giúp đỡ em vậy.”
“Se… Sensei…! Auuu…”
Sensei đỏ ửng mặt và cụp mắt xuống. Nguy hiểm… dễ thương quá!
“Vậy, chúng ta làm gì đầu tiên đây?”
“À, phải rồi. Bắt đầu từ những điều cơ bản vậy… Có một vài thuộc tính ma pháp khác nhau.”
“Thuộc tính?”
“Phải, chúng giống như Hỏa và Thủy vậy. Etto, có tổng cộng bảy thuộc tính: Hỏa, Thủy, Thổ, Phong, Quang, Ám và Vô. Cho dù đây chỉ là một phần nhỏ, chúng ta đã xác định được Touya-san có thuộc tính Thủy.”
À, viên Pháp thạch ngày hôm qua á? Tôi đoán là mình sở hữu Thủy tính cũng vì đã làm ngập được cái bàn hôm qua.
“Cho dù không hề có vấn đề gì ngày hôm qua và chúng ta đã xác định được thuộc tính của anh là Thủy, nhưng nếu mọi chuyện không tốt lành như vậy, bọn em đã tính đến việc thử dùng các Pháp thạch của các thuộc tính khác.”
“Khi em nói vậy… có phải là mỗi người sẽ có nhiều hơn một thuộc tính không vậy?”
“Đúng vậy. Nhân tiện, em có ba thuộc tính: Hỏa, Thủy và Quang. Về bốn thuộc tính còn lại, em còn không thể dùng ma pháp cấp nhập môn nữa kìa. Ngoài ra, trong số ba thuộc tính của em, em giỏi dùng Hỏa pháp hơn là Quang pháp.”
Như vậy, khi nói về dân bản địa, họ không thể chọn con đường của riêng mình sao? Họ chắc chắn là phải để mọi chuyện lại cho Thượng đế rồi. Và ông ta thì cũng có những vấn đề của riêng mình.
“Nhân tiện, anh có thể hiểu được một chút về Hỏa và Thủy pháp, nhưng Quang, Ám và Vô pháp thì sao?”
“Một tên gọi khác cho Quang pháp là Thánh thuật. Ma pháp loại này sử dụng ánh sáng làm trung gian và phép thuật trị liệu cũng được xếp vào nhóm này. Ma thuật Hắc ám là phép thuật triệu hồi… Anh có thể biến quỷ và quái thành đệ qua một hợp đồng. Nói về Vô pháp, đây là loại pháp thuật đặc biệt mà không thể xếp cùng vào loại nào trong cả sáu loại kia. Đây là thuộc tính của phần lớn mọi người. Phép thuật tăng cường sức mạnh của onee-chan cũng là một loại Vô pháp.”
Ra là thế. Có vẻ như đây là một kĩ năng có thể sử dụng.
“Mọi loại ma pháp, trừ Vô ra, được kích hoạt ngay khi chú ngữ được hoàn thành. Đầu tiên hãy kiểm tra chúng đã, mọi chuyện sẽ vô nghiã nếu bọn em không biết được thuộc tính của anh.”
Sau đó, Lindsey lấy từ trong túi ra mấy viên đá ma thuật và đặt lên bàn. Có tổng cộng bảy viên tất cả: đỏ, lam, nâu, lục, vàng, tím và vô sắc. Tất cả đều trong suốt.
“Lần lượt, chúng là Hỏa, Thủy, Thổ, Phong, Quang, Ám và Vô Pháp thạc. Hãy lần lượt kiểm tra chúng đi.”
Đầu tiên, tôi nhặt viên đá ma thuật màu đỏ lên và tập trung vào đó. Tôi lặp lại những lời mà Lindsey đã dạy.
“Lửa, hãy đến đây!”
Viên đá ma thuật lập tức nổi lửa rừng rực. Ngọn lửa ấy tắt ngúm ngay khi tôi vội thả nó ra. Nguy hiểm quá!
“Đừng lo, ngọn lửa ấy sẽ không khiến người tạo ra nó cảm thấy nóng đâu. Nhưng hãy cẩn thận, anh sẽ cảm thấy nóng nếu ngọn lửa lan đến quần áo.”
“Vậy sao?”
Tôi nhặt hòn đá lên và lại ngâm câu chú ngữ. Rõ ràng là tôi không hề cảm thấy nóng khi ngọn lửa bùng lên. Liệu người dùng sẽ bị bỏng nếu ngọn lửa lan ra không? Điều đó cũng có thể lắm, bởi ngọn lửa lan tỏa không hề được cung cấp năng lượng bởi pháp thuật nữa… Nhân tiện, lửa thế này có to quá không nhỉ?
“Sức mạnh ma pháp quá mạnh à? Đừng lo, anh sẽ kiểm soát được nó sớm thôi. Đừng quá tập trung vào nó nhé. Nếu hơi bị xao nhãng, anh còn có thể ép nó xuống một chút được đấy.”
Tôi sẽ thử nó, cho dù nghe qua thì đúng là hợp lạ thật. Tôi đã kiểm tra với hòn đá xanh nên tôi bỏ qua mà cầm viên đá nâu lên. Lần này, tôi không tập trung vào viên đá mà chỉ ngâm lại câu chú ngữ một cách bình thường:
“Đất, hãy đến đây!”
Những hạt cát mịn rơi rào rào từ viên đá xuống bàn. Ặc, nó bị phủ đầy cát rồi. Tôi sẽ phải dọn dẹp nó thôi…
Tiếp theo là viên đá ma thuật màu lục.
“Gió, hãy đến đây!”
Lần này, một ngọn gió bất chợt thổi bay số cát trên bàn đi. Đúng là tôi không cần phải dọn dẹp nó nữa, nhưng ngọn gió cũng đủ để khiến mấy viên đá kia lăn lông lốc. Ối, khỉ thật.
“Ánh sáng, hãy đến đây!”
A! Chói quá! Viên đá lóe sáng như một chiếc đèn dò đường ngay trước mắt tôi.
“Bóng tối, hãy đến đây!”
Đây là điều mà tôi không biết nên miêu tả thế nào cả. Một cái gì đó giống như màn sương đen trôi lững lờ quanh hòn đá, trông khá đáng sợ.
Tôi nhận ra biểu hiện nực cười trên mặt Lindsey sau khi tôi kiểm tra với sáu thuộc tính. Cho dù em ý có vẻ khá hài lòng lúc trước, số lần em lên tiếng giảm dần cho đến lúc biểu hiện nhu mì dần trở nên cứng rắn và nghiêm trọng.
“… Chuyện gì vậy?”
“Kh… Không có gì. Đây là lần đầu tiên em thấy một người dùng được cả sáu thuộc tính… Em chỉ có ba mà thôi. Chỉ có thế mà em đã là dạng hiếm thấy rồi. Nhưng… nó tuyệt vời thật đấy, desu…”
À, đó là lí do. Uun, có lẽ Thượng đế đã hack cho tôi hơi quá. Tôi cảm thấy hơi tội lỗi bởi có nhiều người không thể dùng phép thuật cho dù họ có muốn đến thế nào đi chăng nữa.
Hừm, nhưng mà tôi có lo lắng cũng chả làm được gì. Tôi nhặt viên đá trong suốt cuối cùng lên.
“Huh? Anh kích hoạt nó như thế nào đây?”
Tôi đã sử dụng ~ hãy đến đây để kích hoạt các viên đá nhưng liệu Vô định hãy đến đây có ổn không? Nghe nó cứ kì kì kiểu gì ấy.
“Đặc tính Vô khá là đặc biệt. Không có một câu xướng ngữ cố định nào cả. Anh chỉ việc tập trung sức mạnh ma pháp và gọi tên để kích hoạt nó mà thôi.”
Hmmm, vậy ư? Tiện lợi thật đấy. Ma pháp vô sắc.
“Ví dụ, ma pháp tăng cường cơ thể của Onee-chan kích hoạt khi chị ngâm xướng Tăng tốc. Nhân tiện, Gia tăng sức mạnh bổ sung sức mạnh vật lý và Cánh cổng, một loại ma pháp di chuyển kì lạ, có thể được dùng để di chuyển qua một quãng đường dài.
Như vậy đây chính là loại pháp thuật không thuộc tính vô cùng tiện lợi mà không thể xếp chung với các thuộc tính khác.
“…Nhưng anh làm thế nào để tìm ra sức mạnh không thuộc tính và sử dụng nó?”
“Onee-chan nói chị ấy chỉ biết nó thôi. Pháp thuật vô thuộc tính cũng được gọi là pháp thuật cá nhân bởi rất hiếm khi anh tìm được hai người dùng chung một phép giống nhau.”
Err… Vậy sao? Bất tiện thật. Pháp thuật vô sắc.
“Được rồi, lúc này anh còn không biết là anh có tương thích với pháp thuật vô thuộc tính hay không…”
“Khỏi lo, chúng ta sẽ biết nếu anh thử dùng với hòn đá anh đang cầm. Kể cả khi phép thuật không được kích hoạt, nó vẫn sẽ có vài sự thay đổi như hòn đá phát sáng hay rung lắc một chút.”
“Vậy nếu không có bất kì sự thay đổi nào?”
“… Nếu vậy thì em e là anh không hề có độ tương thích cần thiết rồi.”
Hừmmm, hãy thử một điều gì đó đi chứ nhỉ?
Mọi chuyện sẽ thuận tiện hơn nếu tôi có thể dùng được ma pháp Dịch chuyển khi mà chúng tôi vẫn phải đi bộ đến rừng như ngày hôm qua chứ?
Thôi được rồi. Cầm lấy hòn đá trong suốt không màu trong tay, tôi lẩm nhẩm.
“Cánh cổng.”
Bất chợt, ánh sáng phát ra từ hòn đá và một bức tường trong suốt phát sáng nhạt nhòa hiện ra ở bên cạnh chúng tôi. Nó to ngang ngửa một cánh cửa bình thường. Tôi tưởng tưởng ra một chiếc cổng, nhưng độ dày của nó còn không đến một xăng-ti-mét nữa kia. Nó giống với một mặt phẳng hơn.
“Như vậy, câu trả lời là có thể.”
“Đúng vậy…”
Lindsey trả lời trong khi vẫn đang chăm chú quan sát cánh cổng với sự sững sờ.
Khi tôi từ từ chạm vào mặt phẳng, một gợn sóng lan ra từ điểm tiếm giáp. Nó khiến tôi nghĩ cánh cổng được dựng nên từ mọt màng nước. Tôi ấn cánh tay vào sâu bên trong và rút ra khi đã đảm bảo là không có vấn đề gì cả. Liền đó, tôi quyết định ấn đầu của mình vào trong.
Ngay lập tức, hình ảnh cánh rừng choán hết tầm mắt và tiếp đó là một Elsie vẫn đang sững sờ.
“Elsie, em đang làm gì vậy?”
“A… A… An… Anh nói gì… Touya? Chuyện này xảy ra như thế nào vậy?”
Tôi rút ra ngoài một chút, cầm lấy tay Lindsey và cả hai người chúng tôi đi vào trong cánh rừng.
“Cả Lindsey nữa? Hở? Chuyện gì đây? Hai người đi ra từ đâu vậy?”
Lindsey tóm tắt ngắn gọn câu chuyện cho một Elsie vẫn đang hoảng loạn. Dường như, đây cũng là cánh rừng phía đông mà chúng tôi đến vào ngày hôm qua. Elsie đang thu hoạch thảo dược dùng để chế thuốc thì bất chợt thấy một bức tường ánh sáng xuất hiện và một cánh tay thò ra. Có vẻ như em ấy không thể đứng lên vì sợ hãi. Và đó là tất cả những gì diễn ra.
“Có vẻ như cánh cổng này có thể dẫn đến bất kì nơi đâu, miễn là người tạo ra nó đã đi qua. Có lẽ khi Touya-san kích hoạt ma pháp, anh đã nghĩ đến nơi này.”
Ah… đúng vậy. Tôi đã mong là ngày hôm qua chúng tôi không phải đi bộ mà.
“Ha! Nói gì thì nói, điều này có nghĩa là anh có thể sử dụng mọi thuộc tính… Anh đúng là một người kì lạ đấy.”
Elsie lẩm bẩm. Hừm, đúng là tôi cũng có thể hiểu được nó nữa mà.
“Em chưa bao giờ nghĩ một người như anh lại có thể sử dụng được mọi thuộc tính cả. Touya-san đúng là tuyệt vời mà, desu.”
Trái với Lindsey, Elsie lại đang tỏ ra ngưỡng mộ, đến mức mà tôi thấy hơi ngượng ngùng.
Có vẻ như Elsie đã thu hoạch đủ thảo mộc. Như đã tìm ra một con thuyền mà Chúa ban cho, chúng tôi cùng bước qua cánh cổng và trở về sân sau của quán trọ.
“Em có thể ngay lập tức trở về cho dù đi đến đó lại mất đến hai giờ. Pháp thuật này quả là tiện lợi.”
Elsie nói rằng nhiệm vụ đã hoàn thành nên em ấy đi về bang hội để báo cáo.
Chúng tôi kết thúc bài học ma pháp ở đây và trở vào trong quán trọ. Dù gì thì cũng đã sắp đến bữa trưa rồi. Chả biết thực đơn hôm nay là gì đây… Tôi đói quá.
CHƯƠNG 10: KHUẤY ĐỘNG VÀ KEM VA-NI
Khi chúng tôi quay trở lại phòng ăn, Mika-san đã chờ sẵn ở đó với một người phụ nữ lạ mặt. Với mái tóc xoăn bồng bềnh màu đen, tuổi cô ta nhìn có vẻ cũng xấp xỉ với bà chị chủ quán. Chắc cô ta làm trong phòng bếp của quán trọ, dù gì thì cũng đang đeo một cái tạp dề màu trắng mà.
Mỗi người chúng tôi đều có một đĩa đựng đầy thức ăn trước mặt. Khi đang dùng bữa với dao dĩa, tôi nhận ra một nét buồn phiền trên gương mặt của cô ta. Ngẩng đầu lên và nhận ra chúng tôi, Mika-san lớn tiếng gọi:
“Aa, đúng lúc quá!”
“Chuyện gì vậy?”
Mika-san bước đến với cô gái ở bên cạnh:
“Bé này là Aeru. Bé điều hành quán cà phê Bậc phụ huynh trong thị trấn…”
[Trans Việt: Kiểm tra lại bản tiếng anh thì thấy có nói Mika-san khoảng 20 tuổi ở Chương 4… Kệ, cứ gọi em mới là bé đi] [Edit: What the bé 20 tuổi? :v ] [Trans: Tui đã 20 rồi mà :v]
“À, bọn tôi đã đến đó hôm qua rồi. Không khí của quán dễ chịu lắm.”
Tốt nhất là đừng nhắc đến cái bàn bị úng nước. Chắc là cô bé này làm việc dưới bếp bởi tôi không hề thấy cô ta trên quán. Với lại tình hình sẽ rất chi là tình hình nếu cô nhìn thấy bọn tôi ở trên đó.
“Chúng tôi đang cân nhắc một thực đơn mới cho quán và muốn ý kiến đóng góp của mọi người. Ngoài ra, nếu có được một món ăn ngoại quốc độc đáo nữa thì càng tốt.”
“Cậu có biết món ăn nào ngon không vậy?”
Aeru-san hỏi và cúi đầu. Lindsey và tôi liếc nhìn nhau rồi gật đầu nhẹ.
[Trans Việt: Sao mình đọc câu về Aeru-san tự dưng lại nghĩ bé này mặc đồ maid nhỉ?] [Edit: Tên này cuồng maid ._. ] [Trans Việt: Problem?]
“Nếu mọi người thấy ổn thì cứ vậy đi”
“… Un.”
Dù vậy tôi không hề tin rằng mình sẽ trở nên hữu dụng một tí nào cả.
“Hừm… Vậy cô muốn làm một món như thế nào?”
“Để xem… Một món ăn nhẹ nhàng. Tráng miệng chẳng hạn, hoặc thứ gì đó tương tự thế sẽ được cánh phụ nữ rất ưa chuộng.”
“Một món ăn dành cho phụ nữa hả? Một món ăn sử dụng kem như bánh kếp có lẽ không tồi đâu.”
Nhưng cho dù vậy thì đây vẫn không phải là một ý tưởng tốt. Tôi còn không biết nấu ăn kia mà.
“Đá? Giống đá bào á?”
“Không, không phải. Là kem cơ.”
[Trans Việt: Đá = Ice, Kem = Ice cream. Mọi người hiểu được sự nhầm lẫn này rồi chứ?] [Edit: Trong tiếng Nhật Ice là từ ngoại lai đọc là Aisu, còn kem Ice cream cũng là ngoại lai nốt, đọc là Aisu kuriimu._. ] “Kem?”
Hở? Trông mọi người có vẻ mịt mờ quá. Đừng bảo là thế giới này không có thứ đó nhé?
“Nó là món gì thế?”
“Ờ… Nó lạnh, ngọt, có màu trắng… Mọi người chưa nghe đến kem vani bao giờ à?”
“Chưa, bọn tôi còn chưa nghe đến tên món này lần nào cả.”
Cơ mà ngẫm lại thì điều này cũng có lí. Dù sao thì cái thế giới này chẳng hề lấy một thứ gọi là “tủ lạnh”.
“Cậu biết cách làm nó chứ?”
“Không, nếu bảo là làm… tôi chỉ biết một chút thôi. Tôi cũng chỉ biết là nó sử dụng nguyên liệu là sữa…”
Tôi lầm bầm, trả lời câu hỏi của Aeru-san. Cơ mà có hỏi tôi kiểu gì đi chăng nữa thì…
Đợi tí đã… Có thể không biết cách làm, nhưng tôi chỉ cần tìm ra nó là được rồi!
“Phiền mọi người đợi một chút. Chắc bọn tôi có đủ khả năng giải quyết vụ này. Lindsey, em giúp anh một tay được không vậy?”
“…Un… Được thôi.”
Tôi trở lại phòng cùng với cô nàng. Lôi chiếc smartphone ra và chạy dòng tìm kiếm Cách làm kem vani trên mạng. Tốt rồi, nó đang chạy.
“Đó… đó là cái gì vậy?”
Trong lúc đang vận hành cái Smartphone, Lindsey quan sát với một vẻ tò mò.
“Ah… Cứ coi như đây là một dụng cụ ma thuật đi. Tuy nhiên, chỉ mình anh mới có thể dùng nó mà thôi. Anh hy vọng là em không quá tọc mạch.”
Lindsey, cho dù vẫn còn nghi ngờ, không truy cứu thêm nữa. Con bé cũng dễ bảo đấy chứ.
[Trans Việt: Đậu, có vợ ngoan, sướng vật]
“Được rồi, em chép những gì anh đọc ra giấy nhé.”
“Vâng.”
“Ba quả trứng, 200ml kem trộn, 60~80g đường… Có từ nào mà em không hiểu không vậy?”
Tôi đọc bản tóm tắt những nguyên liệu chính và hỏi Lindsey.
“Có. Mi-li-lít và gram là gì vậy anh?”
À, phải rồi, chuyện này.
“Một mi-li-lít là đơn vị đo thể tích ở quê anh. Gram dùng để đo khối lượng. Tsk, chắc là phải dùng mắt để ước lượng ở đây thôi… À, Lindsey, em có dùng được Băng pháp không vậy?”
“Có, điều này là có thể vì em có thuộc tính Thủy mà.”
Tốt rồi, như vậy sẽ không còn vấn đề nào nữa. Tiếp tục viết cách làm kem thôi.
Aeru-san thử làm kem dựa trên công thức chép tay của Lindsey. Vốn dĩ tôi là một người đầu bếp nghiệp dư, tôi vẫn đủ sức để giúp chuẩn bị nguyên liệu. Khâu pha chế khiến tôi cảm thấy ê ẩm khắp người.
Cuối cùng, Lindsey sử dụng ma pháp để bọc lấy chiếc hộp trong băng và để nó yên. Sau khi đợi một lúc, chúng tôi đập bỏ lớp băng và kéo chiếc hộp ra.
Ăn thử với một thìa đầy ú. Dù vẫn nhận ra có vài sự sai khác, nhưng tôi vẫn có thể quả quyết rằng đây chính là món kem vani.
Chúng tôi bày nó ra đĩa và đưa cho Aeru-san. Cô nàng mở to mắt sau khi ăn thử một thìa và nở một nụ cười rạng rỡ.
“Ngon quá…!”
Có vẻ như món ăn này đã khiến cô nàng vô cùng hài lòng. Nhẹ nhõm thật đấy.
“Nó là cái gì vậy? Lạnh buốt lưỡi và lại vô cùng ngon lành và ngọt ngào.”
“Ngon… ngon quá… desu!”
Dường như cả Mika-san và Lindsey cũng thích món này. Nhưng mà nói thật, nó vẫn không đến mức tuyệt hảo như thế, ít nhất là theo cảm nhận của tôi. Dù sao thì chúng ta không thể trông chờ vào việc nó ngang hàng với các chuỗi hàng kem nổi tiếng nhỉ?
Vấn đề ở đây là liệu có ai có khả năng sử dụng Băng pháp trong cửa hiệu của Aeru-san không. À, hình như em gái của cô nàng, cùng làm với chị của mình, có được khả năng đó. Vậy là ổn rồi nhỉ.
“Tôi nghĩ rằng món ăn này sẽ rất được phụ nữ ưa chuộng đấy. Chắc hẳn là nó đủ phù hợp với thực đơn mới chứ?”
“Đúng, đúng! Cảm ơn cậu nhiều! Kem vani! Tôi sẽ tận dụng nó!”
Trên lý thuyết, nó không phải là kem vani bởi chúng tôi chưa hề động tới hương liệu vani một chút nào… Nhưng đó chỉ là mấy chi tiết kĩ thuật nhỏ nhoi thôi nhỉ?
Aeru-san chạy thẳng về quán ăn sau khi chào từ biệt bởi cô nàng muốn tự thực hành thêm nữa.
Sau đó, Elsie phát khùng sau khi nghe chuyện bởi cô nàng phải đến bang hội và đã đánh lỡ mất cơ hội ăn thử món kem này. Thành ra, Mika-san phải làm lại một lần nữa. Khi ấy, tôi sẽ lại phải lãnh trách nhiệm nhào trộn nguyên liệu. Thật sự thì tôi đang trông chờ vào sự xuất hiện của một máy trộn ở đây. Tay tôi đau vãi… [Trans Việt: … Là tôi hay thằng au cũng có tí biến thái nhỉ?]
CHƯƠNG 11: CHUYẾN DU HÀNH ĐẦU TIÊN VÀ SAMURAI
Có khá nhiều nhiệm vụ khác nhau từ hội như đi bem quái, thu thập nguyên liệu, điều tra và thậm chí là cả làm giữ trẻ.
Ngày hôm qua, chúng tôi hoàn thành vài nhiệm vụ nên đã được thăng hạng. Vượt qua mốc tân binh, thẻ của chúng tôi chuyển sang màu tím.
Từ lúc này chúng tôi sẽ được phép nhận nhiệm vụ màu đen và tím trên bảng ủy thác, màu nào trong hai cái đó cũng được hết.
Ồ, dĩ nhiên là nếu chúng tôi bất cẩn và nếu đó là một nhiệm vụ khó, mạng sống của chúng tôi bị đe dọa cũng là chuyện thường. Chúng tôi cần chuẩn bị cho những chuyện tồi tệ hơn.
“Phía bắc… Đống đổ nát… Xử… chém… khổng lồ… slime?”
Tôi thử đọc vài từ trên nhiệm vụ màu tím. Tôi vẫn có thể đọc được vài từ trên đó nhờ có Lindsey. Phần thưởng của nó là… tám đồng bạc. Xem ra cũng không tồi đó chứ.
“Này, cái này…”
““Không!””
Hử? Từ chối cùng một lúc luôn cơ á? Thật hả trời? Ừ thì họ cùng có gương mặt khó chịu đấy nhưng có cần phải đến mức đó không?
Có lẽ là mấy thứ mềm mềm và dinh dính này không hạp với hai cô nàng.
“Với lại chúng cũng khiến quần áo của chúng ta bị chảy ra đúng không? Không, tuyệt đối không.”
Nó… đúng là một vấn đề.
“Đây là một nhiệm vụ chuyển phát đến kinh đô hoàng gia. Phí vận chuyển cũng sẽ được chi trả. Phần thưởng là bảy xu bạc. Hai người nghĩ thế nào?”
“Bảy xu à… Chúng ta không chia nó thành ba phần được.”
“Chúng ta cũng có thể tiêu luôn đồng xu bị lẻ mà.”
Đó cũng là một cách giải quyết.
Elsie quay sang kiểm tra chi tiết nhiệm vụ. Khách hàng lần này là Zanuck Zenfield… Hử? Có phải là tay Zanuck-san đó không?
Tôi kiểm tra lại địa chỉ. Đúng rồi, đây chính là Zanuck-san của hiệu Vua thời trang Zanuck. Không còn nghi ngờ gì nữa.
“Mất bao lâu để đến được kinh đô hoàng gia vậy?”
“Nn…, cỡ năm ngày bằng xe ngựa? Chắc thế.”
Kể ra thế cũng lâu phết đấy. Đây sẽ là chuyến đi dài ngày đầu tiên của tôi. Dù vậy, chuyến khứ hồi sẽ dễ hơn rất nhiều bởi chúng tôi có thể trở về trong nháy mắt nhờ kĩ năng Cánh cổng. Ngoài ra, kể từ lúc ấy, chúng tôi cũng có thể đến đó tức thời với kĩ năng này. Nó sẽ khá hữu dụng trong tương lai đây.
“Un… Thế thì nhận nhiệm vụ này thôi.”
“Vậy sao? Quyết định vậy nhé.”
Elsie xé tờ thông báo xuống và mang nó đến bàn lễ tân. Làm xong, em ấy nói rằng chúng tôi cần phải nghe hướng dẫn trực tiếp từ khách hàng.
Vậy thì đi gặp ông ta thôi.
“Yaah, cũng đã khá lâu rồi đấy. Dạo này cậu thế nào rồi?”
“Tôi vẫn sống ổn từ ngày hôm đó.”
Zanuck-san nhận ra tôi từ lúc tôi bước vào quán và lớn tiếng gọi. Chúng tôi được dẫn vào một căn phòng ở phía sau khi tự giới thiệu mình là người thực thi nhiệm vụ của hội.
“Nhiệm vụ này yêu cầu mọi người phải chuyển một lá thư cho Bá tước Sordric tại kinh đô hoàng gia. Họ sẽ hiểu ngay nếu mọi người nói tên của tôi ra. Vả lại, tôi cũng muốn mọi người chờ lấy thư phản hồi từ Bá tước.”
“Đây là thư khẩn sao?”
“Không hẳn, nhưng cho dù vậy thì chắc vài vấn đề cũng sẽ phát sinh nếu nó không được giao kịp thời.”
Vừa cười đáp, Zanuck-san vừa nhét lá thư vào một ống hình trụ và niêm phong với dấu sáp.
“Đây là tiền cước phí di chuyển. Tôi cố tình bỏ nhiều hơn một chút đấy, mọi người không cần phải trả lại tiền dư đâu. Cứ việc đi ngắm cảnh trong kinh đô đi.”
“Cám ơn ông nhiều.”
Chúng tôi nhận lấy lá thư và cước phí di chuyển, rời khỏi cửa hàng, rồi bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi. Cả đám đã thỏa thuận rằng tôi sẽ chuẩn bị xe cộ, Lindsey là đồ ăn còn Elsie sẽ quay trở về quán trọ để sửa soạn các dụng cụ cần thiết.
Sau một giờ, chúng tôi đã có tất cả những món đồ cần thiết và bắt đầu đi đến kinh đô.
Tôi thuê một chiếc xe ngựa, chỉ có điều nó lại chẳng có mái che và chỉ có độc một cái khoang. Cho dù xe có phần xập xệ nhưng chí ít là đỡ phải chạy xe căng hải đến kinh đô.
Tôi không biết cách điều khiển ngựa, nhưng hai em này thì lại biết. Nghe nói rằng những ai quen biết một nông dân đều biết cưỡi ngựa từ khi còn nhỏ.
Kết quả của việc này? Trong khi hai em thay phiên nhau ngồi lên ghế phu xe thì tôi ngồi chịu cảnh rung lắc phía sau. Tệ thật…
Chiếc xe từ từ tiến lên trước. Đôi lúc, chúng tôi cũng vẫy tay chào những chiếc xe đi ngang qua, nhưng chúng tôi vẫn đi về phía bắc.
Chúng tôi đi rời Thị trấn Rifflet và băng qua Thị trấn Noran tiếp theo, và cuối cùng thì khi cả đoàn vừa đến Amanesk thì mặt trời cũng đã gần lặn.
Tìm một quán trọ trong thị trấn để nghỉ qua đêm vậy… Hử? Khoan đã.
Nghĩ kĩ lại, tôi đã có thể sử dụng Cánh cổng. Chúng tôi có thể tạm thời lui về quán trọ Mặt trăng bạc và quay trở lại đây vào sáng mai mà.
Mỗi tội là khi tôi lên tiếng, cả chị em đều phản đối. Họ nói rằng sự phấn khích khi phiêu lưu sẽ biến mất khi tôi làm vậy.
“Đến một thị trấn mới, mua hàng ở quán mới và ở một nơi mới không thú vị sao? Anh không hiểu điều đó hả?”
Và, Elsie đã khiến tôi choáng váng. Chúng tôi không thể giả vờ làm những người vô duyên, không biết đến cảm giác được tiêu tiền do phí vận chuyển đã được lo liệu. Cuộc đời mà, nghĩ làm gì.
Chúng tôi quyết định tìm một phòng trọ trước khi mặt trời hoàn toàn khuất bóng. Quán trọ lần này có phòng khá hơn Mặt trăng bạc. Dù phòng tôi chọn là phòng đơn nhưng nó cũng to hơn phòng hai người một chút.
Vì thuê phòng ở đây, chúng tôi để chiếc xe lại cho họ và đi ăn tối. Ông già ở đây nói rằng họ có món mì rất ngon. Chả biết nó có như ramen không nữa.
Trong lúc đi dạo quanh thị trấn, chúng tôi bước vào một quán ăn nọ. Khi ấy, chúng tôi nghe được tiếng tranh cãi ở bên đường. Vài người tò mò tọc mạch đã bu lại mà xem.
[Trans Việt: Khác gì Việt Nam đâu?!]
“Cái gì vậy?”
Chúng tôi thấy tò mò về vụ này, vạch đám đông ra mà cố hết sức mới đi vào được bên trong. Hóa ra có một cô gái ngoại quốc bị một đám đàn ông vây quanh.
RHl1Fv4 [/images/images/image-2.jpeg]
“Đứa trẻ đó… có trang phục lạ thật đấy…”
“Đó… đó là một samurai.”
Tôi trả lời câu hỏi của Lindsey một cách ngắn gọn.
Một bộ kimono màu đỏ rực trong một hakama màu xanh nước biển cùng hai thanh katana giắt hông, một dài, một ngắn. Tóc để mái được cắt ngay trên lông mày. Phía sau gáy, tóc cô nàng được buộc lại kiểu đuôi ngựa dài ngang vai cùng một chiếc trâm cài đơn giản.
Tôi nói samurai, nhưng nếu nói là Haikara-san thì có lẽ lại đúng hơn đấy. Nhưng nói gì thì nói, đây vẫn là hình ảnh của một samurai.
Có trên dưới mười tên đang vây lấy cô nàng samurai trong khi mắt vẫn cứ liếc xéo hình viên đạn. Đám này thì đã lôi dao và kiếm ra rồi.
[Trans Việt: Với tư cách là một otaku quân sự, tôi khuyên mấy chú nên lôi xẻng ra, phang nhau sướng tay hơn…] [Edit: Vừa cuồng maid vừa cuồng quân sự? Đếch hiểu nổi tên này :)) ] [Trans Việt: Please, anh thích battle maid đấy. Problem?]
“Nee-chan à, chị đã chăm sóc tôi rất chu đáo ban sáng rồi. Giờ xin được phép trả lễ bà chị nhé.”
“… Hở, Tại hạ không nhớ là đã từng chăm sóc cậu đâu gozaru.”
Ế! “Tại hạ”, cô ấy nói “tại hạ” kìa! Cả gozaru nữa! Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh tượng này trong đời đấy.
“Đừng có giả bộ…! Đừng nghĩ là mày có thể an toàn sau khi tẩn bạn của bọn tao.”
“Ô, có phải đó là người mà tại hạ đã áp giải đến chỗ cảnh binh không vậy? Ai bảo hạ ấy hung dữ quá làm gì. Nốc cả đống rượu sake vào rồi lại bắt đầu quẩy nhiệt tình quá mức cần thiết ngay giữa ban ngày ban mặt.”
“Im mồm lại! Anh em lên hết thôi!”
Đám đàn ông cùng tấn công một lúc. Cô bé samurai nhanh nhẹn né tránh, nắm lấy tay của một tên và xoay người ném như thể hắn ta không có khối lượng. Hắn ta ngã dập xuống, ngất đi và năm bất động tại chỗ.
Vô hiệu hóa sức mạnh của đố phương, phá vỡ tư thế và nhém. Aikido… Jujitsu sao? Cứ như thế, bé samurai hạ gục hai đến ba tên nhưng vì một lí do nào đó, bỗng dưng chậm lại.
Tận dụng cơ hội này, một tên định đâm lén từ đằng sau. Cẩn thận!
“Cát, hãy đến đây. Một đám mây che mắt quan thù, Cát mù!”
Tôi quyết định ngâm xướng, kích hoạt ma thuật.
“Guwaa… Mắt tao!”
Đó là một bùa phép để che mắt kẻ thù với cát. Tuy không có tác dụng mấy, nhưng vẫn đủ cho tình huống khẩn cấp.
Cùng lúc đó, tôi tung một cú đá bổ vào một tên đang cầm kiếm. Dù bé có samurai bị bất ngờ nhưng vẫn tập trung về phía trước khi xác định chúng tôi không phải là kẻ thù.
“Aah Mou~… chúng ta lại chuốc họa vào thân nữa rồi.”
Elsie nhảy vào giữa mớ hỗn độn đó, vừa tẩn nhau vừa phàn nàn. Hay nói chính xác hơn… Có phải em ý đang… cười không?
Một lúc sau, cả đám đã bị đánh cho bò lê bò càng trên đất. Hơn một nửa trong số đó là thành quả của Elsie. Thật là đáng sợ ạ!
Vệ binh của thị trấn đã đến nơi nên chúng tôi có thể rời đi để họ giải quyết vấn đề.
“Chân thành cám tạ sự trợ giúp của các hạ. Tại hạ đây là Kokonoe Yae. À, Yae mới là tên còn Kokonoe là họ gozraru.”
Cô bé samurai Kokonoe Yae nói vậy trong khi cúi đầu. Tôi có cảm giác quen quen với câu tự giới thiệu này,
“Này, có khi nào em cũng đến từ Ishen không?”
“Phải, tại hạ đến từ vùng Edo của Ishen gozaru.”
Edo, em ấy nói vậy. Cả nó cũng có sao?
“Anh là Mochizuki Touya. Touya là tên riêng và Mochizuki là tên họ.”
“Ô, Touya-dono, anh cũng sinh ra tại Ishen sao gozaru!?”
“Không, cho dù có phần tương tự, anh lại đến từ một đất nước khác.”
“Hử?”
Cặp chị em sinh đôi phía sau tôi ngạc nhiên thốt lên. À, phải rồi, tôi đã nói rằng tôi đến từ Ishen để tránh những rắc rối không cần thiết.
“Bỏ qua điều đó… lúc nãy đánh nhau, trông em có phần loạng choạng. Em có bị làm sao không vậy?”
“Không, thân xác của tại hạ không có vấn đề gì hết gozaru… chỉ là… tại hạ tự thấy xấu hổ khi phải nói rằng đã đánh rơi hết trước khi đến đây rồi…”
Ọc ọc ọc ọc…
Dạ dày của Yae sôi sùng sục. Cô nàng đỏ ửng rồi sụn hết vai xuống.
Nàng samurai đói bụng gọi de aru.
CHƯƠNG 12: CHIẾC KẸP TÓC VÀ SỰ THU HÚT
Đó đúng là lúc mà chúng tôi cũng nghĩ đến việc đi ăn, vì thế chúng tôi dẫn Yae cùng đi vào một nhà hàng. Tuy nhiên, cô nàng lại không nhận bất cứ thứ gì từ những người mà cô không quen, hay thứ nào đó, vìvậy cô ấy đã từ chối.
“Bọn mình muốn nghe những câu chuyện về cuộc du hành từ Ishen của cậu. Đổi lại, tụi này sẽ mời cậu một bữa ăn. Đây không phải là cho không, nó là tiền trao cháo múc.”
Và như thế, chúng tôi bắt đầu đặt món sau khi nói điều đó.Thật dễ dàng.
“…Hee, Yae-san về cuộc hành trình thành chiến binh ?”
“Mogumogu (nhai)… thực vậy. Gia đình hạ là đã là một gia đình samurai qua nhiều thế hệ de gozaru. Anh trai hạ sẽ thừa kế vị trí gia trưởng vì thế hạ đã lên đường bắt đầu cuộc hành trình để đánh bóng kỹ năng của mình de gozaru yo. Gokkun (nuốt chửng).”
“Tôi hiểu, cậu đã trải qua nhiều khó khăn. Điều đó thật đáng ngưỡng mộ.”
Elsie cảm thấy sự ngưỡng mộ đối với Yae, người đang ăn bò nướng xiên. Thực sự thì không quan trọng, nhưng tôi nghĩ Yae cần phải quyết định xem mình nên ăn hay nói chuyện.
“ Vậy thì. Cậu sẽ làm gì từ bây giờ Yae? Cậu có ý định gì cho mục đích của mình chưa?“
“…Zuzu〜u (tiếng uống xì xụp), mogumogu… Tại thủ đô hoàng gia, …gokkun. Một khoảng thời gian về trước, phụ thân hạ đã được đưa đến đó chăm sóc vì thế tôi đang nghĩ đến việc đến đó de gozaru yo. Zuzu〜.”
Yae trả lời câu hỏi của tôi trong khi đang húpkitsune udon (mì udon với đậu phụ rán). Tôi đã bảo là đừngtrả lời khi đang ăn.
“Thật là trùng hợp, chúng tôi cũng dự định đến đó. Ne, tại sao chúng chúng ta không đi cùng nhau nhỉ? Chúng tôi vẫn còn chỗ cho một ngườitrên xe ngựa; điều đó sẽ dễ dàng hơn cho Yae phải không?”
“Đúng vậy… hafuhafu (thổi thứcăn nóng)… gozaru ka? Mặc dù hạ không hi vọngvề nó de gozaru ga… hafu… mogumogu, một người như hạ… gokkun, ổn thôi?”
Yae người đang nhồi takoyaki vào má của cô ấy thì đang nhìn chằm chằm trong sự ngạc nhiên vào lời đề nghị của Elsie. Nhưng, làm thế nào mà cậu ăn hết được nhiều vậy?! Cô đã gọi bao nhiêu đĩa rồi vậy?
“Nó không phải là vấn đề, đúng không Touya-san?”
“Ah? aah, tôi không để tâm đâu.”
Các khoản chi phí sẽ tăng vọt nếu chúng ta để cô nhóc đi với chúng ta, nó mang lại cho tôi một sự lo lắng khác.
Bởi vì Yae có vẻ như rất hài lòng ngay bây giờ (Yae đã một mình nuốt chửng một Hamburger, bò xiên que , yakitori, udon kitsune, takoyaki, cá nướng, bánh mì, bò bít tết) chúng tôi trả hoá đơn và rồi khỏi cửa tiệm.
Trên đường trở về chúng tôi quyết định gặp lại vào ngày mai, và khi về nhà trọ tôi chợt nhớ, ”đợi đã?” hỏi Yae điều mà tôi vẫn thấy lấn cấn trong lòng.
“Cậu sẽ ở đâu vậy Yae?”
“Ahー, eto, ngủ ở ngoài trờide gozaru…”
Đúng rồi. Cô ấy không còn một xu dính túi…
“Việc này như cắm trại… hãy đến nhà trọ của chúng tôi và chúng tôi sẽ trả cho cậu một phòng”
“Ngủ một mình ở ngoài rất nguy hiểm desu”
“Đó không phải là tất cả, xin lỗi nhưng tôi không thể nhận thêm sự giúp đỡ nữa.”
Bây giờ, cô nàng sẽ không nhận tiền ngay cả khi được tặng cho một cách bình thường. Được rồi … vậy tôi nên làm gì. Đó cũng là một phần giống người Nhật Bản .
“Yae , cậu có thể bán cái cặp tóc để trang trí cho tôi không?”
“Cặp tóc …de gozaru ka?”
Yae lấy cặp tóc được gắn trên tóc cô ấy xuống. Một kiểu có khoang màu vàng và nâu.
“Đó là cặp tócbekko (mai rùa). Tôi muốn nó một thời gian. Tôi đã nghĩ đến việc đưa nó cho một người mà tôi mang ơn “
“Bekko?”
Elsie cố nói những từ lạ trong miệng cô ấy.
“Nó được làm từ vỏ của một con rùa. Đó là một vật quý ở đât nước của tôi.”
Thành thật mà nói, tôi không chắc cho lắm, nhưng nếu không lầm tôi đã gặp việc này một thời gian trước đây.
Tất nhiên, đó là một lời nói dối rằng tôi muốn nó một thời gian. Một cái cớ để trao tiền của mình.
Elsie và Lindsey dường như đã nhận ra ý định của tôi và hối thúc cô ấy làm như vậy.
“Đó không là vấn đề đối với tôi nếu cậu hài lòng với cái gì đó như thế này de gozaru ga…”
“Việc thương lượng hoàn tất. Sau đây, là thanh toán”
Tôi nhận chiêc cặp tóc mai rùa và tôi nắm lấy đồng tiền vàng từ túi của tôi.
“Đây, đây là quá nhiều de gozaru yo! Tại hạ không thể nhận nhiều như vậy! de gozaru”
“Không sao, ổn thôi.Hãy nhận nó.Có vẻ như Touya thực sự muốn kẹp tóc mà. Hora, hora, đến nhà trọn thôi”
“Không, chờ đã…Elsie-dono !?”
Yae kéo cánh tay của Elsie. Lindseyđến hỏi tôi còn phải đi xa hơn như thế nào nữa.
“Chiếc cặp tóc này thực sự rất đắt phải không?”
“Ai biết, ít nhất nếu nó là hàng thật thì nó phải có giá trị ở đất nướccủa tôi, chỉ là anh không biết giá của nó”
“Một đồng vàng mặc dù anh không biết?”
“Anh đoán vậy, tôi nghe nói đó là một vật tốt và bên cạnh nó… Trông nó không đắt tiền sao? Anh không nghĩ là anh bị lỗ đâu.”
Tôi đặt chiếu cặp tóc vào túi áo trước ngực cùng với một nụ cười và chúng tôi bắt đầu đi về phía nhà trọ.
Sau đó, Yae có một phòng trong nhà trọ như chúng tôi mà không có vấn đề gì và sau khi ở lại một đêm, cô đã trở thành bạn đồng hành của chúng tôi.
Chúng tôi rời khỏi thị trấn Amanesk và đi xa hơn về phía bắc.
Đất nước này, Belfast vương quốc nằm ở phía tây của lục địa Châu Âu và là quốc gia lớn thứ hai ở phía tây.
Do đó, khi ra khỏi thị trấn, những ngôi nhà trở nên thưa thớt và không bao lâu chúng ta không còn thấy gì ngoài núi và rừng. Tôi ngạc nhiên khi dân số không quá nhiều đối với đất nước này.
Mật độ người dân và xe ngựa chúng tôi gặp phải mất tới hai giờ, những lời chào hỏi tăng lên khi chúng tôi đến gần thủ đô hoàng gia.
Như thường lệ tôi lại hồi hộp khi nhìn thoáng qua Yae ở ghế lái xe. Yae lái xe ngựa rất tốt nên ba người họ luân phiên lái xe. Tôi cảm thấy ngày càng xấu hổ, cả cảm giác vô dụng này nữa…
Tôi bắt đầu học phép thuật từ sách ma thuật, nhưng điều đó cũng không xua tan cảm giác này.
Chúng tôi đến và học được phép thuật từ việc dạy củaLindsey vì thế tôi có thể sử dụng phép thuật phi thuộc tính.
Khi bắt đầu phép thuật phi thuộc tính của Elsie [Tăng cường] vì nó hữu ích, vì vậy chúng tôi đã cố gắng và thực hiện điều đó dễ dàng.
Nói cách khác, miễn là tôi biết tên ma thuật và hiệu quả của nó,tôi có thể kích hoạt nó bất cứ lúc nào. Hai chị em sinh đôi rất ngạc nhiên khi biết điều đó.Vâng tôi sẽ xem nó là một điều tốt vì không còn nghi ngờ gì nữa nó rất thuận tiện. Cảm ơn kami-sama.
Nhưng, có một vấn đề nhỏ. Ma thuật phi thuộc tính là ma thuật riêng của mỗi người.Điều đó có nghĩa là nó không truyền cho người khác được.Vì vậy, tôi đã mua một cuốn sách với nhiều ma thuật phi thuộc tính được viết trong đó nếu tôi muốn tìm ma thuật để có thể sử dụng.
Nhưng, cũng có vấn đề ở đó.Chúng không có nhiều.Sô lượng của chúng như mức độ trong danh bạ của tôi.
Những ma thuật mà cá nhân tôi có thể sử dụng, ma thuật kéo dài thời gian cháy của cây nhang, Phép thuật làm tăng độ sinh động của màu sắc, phép thuật phân tán những mảnh gỗ và vân vân. Có những hạn chế về phép thuật. Chính xác hơn, mọi thứ là như thế.
Tôi thậm chí không biết đến mức nào mới có thể sử dụng được,tôi nghĩ sẽ không thể nhớ hết mợi thứ khi mới bắt đầu. Thành thật mà nói, ngay cả với trí nhớ của chúa, tôi vẫn không tin tưởng vào bộ nhớ của danh bạ điện thoại.
Cố gắng để tìm thấy ma thuật hữu ích trong danh bạ thật khó chịu. Như là tìm một cậy kim trong sa mạc. thật mệt mỏi. Có thể nói rằng, do không còn việc nào khác, tôi lướt ánh mắt lên những trang sách….oh
“Ma thuật di chuyển các vật nhỏ về phía tay bạn… nó thật sự hữu ích”
“Sao anh không thử đi? Desu.”
Lindsey đến nhìn. Đúng rồi, hãy cố lên.
“Aport”
Tuy nhiên, không có gì xảy ra.huh? Nhưng có cảm giác là đã kéo được thứ gì đó….
Elsie người đang bị lắc trong xe ngựa, gọi tôi người đã thực hiện ma thuật thất bại.
“Anh đang cố kéo gì vậy?”
“Katana của Yae. Anh tự hỏi cô ấy sẽ ngạc nhiên thế nào nếu nó biến mất hmm……aah, kích thước? vật nhỏ được viết sau tất cả.”
Một lần nữa, tôi kích hoạt ma thuật bằng trí tưởng tượng.
“Aport”
“fuwaa!?”
Chúng tôi nghe thấy giọng hoảng loạn của Yae đang ngồi ở ghế lái xe. Sợi dây cột tóc của Yae đang nằm trong tay tôi.
“ Thành công rồi desu ne. Nó rất hữu ích khi sử dụng, nhưng cũng rất đáng sợ”
“Đáng sợ?”
“Bởi vì, đồ đạc biến mất mà chúng ta không biết. Với điều này anh có thể tha hồ móc túi mà, có phải không?”
“Đáng sợ thật đấy. Như vậy anh có thế ăn cắp hết tiền bạc và trang sức.”
“….. Anh sẽ không làm điều đó chứ?”
“…. Làm ơn đừng làm vậy, được không?”
Elsie và Lindsey bắt đầu nhìn tôi với sự khinh bỉ. Thô lỗ thật đấy
“Anh sẽ không làm như vậy. Cơ mà nếu kéo đồ lót thì chắc là vẫn được chứ nhỉ?”
Elsie và Lindsey đột nhiên dịch ra một khoảng. Đó chỉ là một trò đùa thôi mà.
“Xin lỗi, gió đang làm tóc của tại hạ bị rối tung lên, không nhìn được gì nữa rồi de gozaru ga……”
Tôi trả lại sợi dây buộc tóc cho Yae. Ah, tôi quên mất.
CHƯƠNG 13: TRIỆU HỒI VÀ PHÉP TRỊ LIỆU
Kể từ lúc chiếc xe lăn bánh đến nay cũng đã được ba ngày. Trong khoảng thời gian đó chúng tôi đã vượt qua một vài thị trấn.
Nhìn vào bản đồ thì có vẻ như chúng tôi đã đi được một nửa hành trình. Số người qua lại trên đường cũng có phần nhiều hơn trước.
Cá nhân tôi thì vẫn tiếp tục nghiên cứu quyển sách ma thuật và học thêm hai bùa chú mới. Một dùng để giảm hệ số ma sát về 0 trong một thời gian cực ngắn và bùa còn lại có khả năng tăng cường giác quan trên một phạm vi rộng lớn.
Điểm lợi của Phép thuật này là nếu chỉ cần tập trung là tôi sẽ biết được mọi chuyện xảy ra đằng trước khoảng một cây số.
Thứ này đúng thật rất hữu dụng khi tôi có thể kiểm tra xung quanh nhờ quan sát và nghe ngóng trước khi đâm đầu vào chốn nguy hiểm, chỉ có điều mấy cô nàng đã cấm tôi tuyệt đối không được xài nó cho mấy trò… nhìn lén bệnh hoạn.
Làm một thí nghiệm nho nhỏ, tôi xác thực tình huống ở một cây số phía trước với [Viễn giác] và… Hử?
Cái này… là mùi máu? Tôi quay sang nhìn về phía ấy. Tầm nhìn của tôi nhảy phắt lên một chiếc xe ngựa hạng sang với những người đàn ông mặc giáp trông khá giống lính đang bị bao vây bởi vô số những người thằn lằn khoác áo giáp da, đứng giữa là bóng dáng của một tên trai đang khoác áo choàng đen.
Phần lớn những người lính đã hi sinh. Những người còn sống thì lại đang cố bảo vệ chiếc xe với những lưỡi gươm cong, hòng chống lại những mũi giáo của những tên người thằn lằn.
“Yae! Phía trước có người bị quái úp! Hết tốc lực!”
“(im lặng)… RÕ!”
Chiếc xe ngựa chạy vọt lên khi Yae, người đang ngồi trong ghế lái xe, vung roi quất lên mông ngựa. Khi ấy, tôi vẫn giữ tầm nhìn để quan sát tìn huống. Bọn người thằn lằn giết hại những người lính, từng người từng người một. Hình như trong xe còn có cả một người già bị thương và một em bé. Blyat. Liệu bọn tôi có thể đến đó kịp thời chứ?
… A, đến rồi!
“Lửa hãy đến đây. Xoáy lốc trôn ốc, Fire Storm!”
Ngay khi Lindsey niệm một Ma pháp hệ lửa trên xe, cơn Hỏa lốc bùng lên giữa đội hình những tên thằn lằn đứng cách chỗ chúng tôi chừng vài chục mét.
Tận dụng cơ hội, Elsie nhảy xuống đầu tiên, theo sau là tôi và Yae. Cả đám rời khỏi xe ngựa và lao đến chỗ bọn thằn lằn. Việc điều khiển ngựa được dành lại cho Lindsey.
“Xì xì xì xì!!!”
Một gã thằn lằn xông đến bọn tôi ngay sau khi tiếp đất. Tôi tập trung Pháp lực rồi sử dụng Phép thuật vừa học và kích hoạt nó.
“Trượt chân!”
Hệ số ma sát dưới chân hắn giảm xuống bằng không, cái chân cũng theo đó vung lên cao và ngã rầm đau điếng một cách ngoạn mục.
“Arghhhh.”
Khi đang tẩn nốt gã thằn lằn A vừa ngã xuống, tên B xông tới và tôi tặng hắn một cú phạt ngang.
Ở phía bên kia, Elsie đỡ lấy lưỡi gươm của tay C. Yae lợi dụng cơ hội đó mà tiến sang phía mạn sườn, tuốt gươm chém hắn ngọt xớt. Combo ngon đấy.
Còn đang mải nhìn, đúng lúc đó một mũi giáo làm từ băng sượt qua trước mắt tôi mà cắm thẳng vào ngực của một thím D. khác đang định đến móc lốp.
Cứ thế, chúng tôi hăng tiết lên mà xử từng tên một.
Nhưng mà nói gì thì nói, bọn này đúng là hơi bị đông thật. Tôi cứ nghĩ là cả bọn có thể thắng nhanh được cơ đấy… Mặc dù một tên thì quả thật chả xi nhê gì cả, nhưng khi chúng rê team kéo hội như thế này thì…
(Trans Việt: Stalin – chắc thế – đã phán: Số lượng có chất lượng của riêng nó)
“Bóng tối hãy đến đây. Ta kiếm tìm một chiến binh thằn lằn, người bò sát!”
Khi tên áo đen ở giữa đám người thằn lằn lên tiếng, lại có thêm vài tên bò sát nữa chui ra từ cái bóng dưới chân hắn.
“Touya-san, là ma thuật triệu hồi đó desu! Tay mặc áo choàng đang gọi thêm những tên khác đến đây!”
Lindsey hét lớn. Triệu hồi… Hắc pháp hả? Thảo nào mà số lượng kẻ thù chả suy giảm tí nào. Miễn là còn năng lượng, đám này có thể được triệu hồi mà không có giới hạn. Phiền phức thật đấy… Thôi được rồi.
“Trượt chân!”
“Guhaa!?”
“Xụt!”, gã mặc áo choàng đen gã xuống như một hòn đá. Ngay lập tức hắn cố đứng lên nhưng… lại phát ra một tiếng “xụt”. Hắn lại ngã xuống.
“Guu…!”
“Chịu chết đi!”
Yae xộc đến trước mặt hắn ta và cái đầu của gã bay vụt đi. Uwa… Ghê vật… Cứ như thế, cái đầu của hắn ta rơi xuống và lăn lông lốc trên mặt đất.
Chả mấy chốc, có lẽ là do người triệu hồi đã chết, những người thằn lằn biến mất, không để lại một dấu vết. Chắc là chúng đã trở về ổ của mình rồi.
“Chắc thế là hết… Mọi người không sao chứ?”
“Em vẫn ổn, thế này có là gì đâu.”
“E… Em cũng ổn desu.”
“Tại hạ cũng thế!”
Cho dù chúng tôi đã an toàn, nạn nhân của vụ tấn công này lại không may mắn cho lắm. Một người lính bước tới chỗ tôi mà gọi lớn:
“Xin lỗi, ngài đã cứu chúng tôi…”
“Không sao đâu. Thương vong của chỗ anh thế nào?”
“Trong số 10 người bọn tôi, bảy người đã hi sinh… Khỉ thật. Nếu như tôi phát hiện ra sớm hơn một chút…”
Nắm đấm của anh ta run lên bần bật hối tiếc. Nếu chúng tôi nhanh hơn một chút thì mọi chuyện đã không đến mức này… Nhưng mọi chuyện đều là sự đã rồi…
“Có… có ai không? Jii… Jii…”
(Trans Việt: Jii ở đây là cách gọi ông quản gia già nhá.)
Chúng tôi cùng quay bật đầu lại khi nghe thấy tiếng khóc của một cô bé. Cánh cửa chiếc xe bật mở, để lộ một cô bé tóc vàng chừng 10 tuổi đang khóc lóc.
Ngoài cô bé ra, có một lão già tóc bạc mặc áo đuôi tôm đang nằm bẹp trên sàn xe khi tôi bước đến. Máu đỏ tươi rỉ từ khuôn ngực càng làm cho nhịp thở gấp gáp của ông ta trở nên đau đớn.
“Xin… xin hãy cứu lấy Jii! Ngực… ngực ông ấy… b… bị một mũi tên xuyên qua!”
Cô bé van xin với khuôn mặt ướt đẫm nước mắt. Có vẻ như ông ta là một người rất quan trọng với cô thì phải. Những người lính hạ ông ta từ chiếc xe xuống dưới thảm cỏ.
“Lindsey! Phép trị liệu!”
“Em… em không thể desu! Mũi tên đã cắm sâu và phân mảnh khi găm vào ngực ông ta. Do vậy, dị vật vẫn sẽ lưu lại kể cả khi em dùng phép. Vả lại, với thương thế này… phép trị liệu của em…”
Lindsey lẩm bẩm xin lỗi, chợt lọt vào tai cô bé nọ làm khuôn mặt của cô dần xám đi với sự tuyệt vọng. Cô run rẩy nắm lấy bàn tay của ông già mà khóc sướt mướt.
“Tiểu thư…”
“Ji… i… Jii!”
“Đây là lời vĩnh biệt… de gozai masu… Những ngày tôi sống với Tiểu thư… với tôi… đáng giá hơn bất kì điều gì… gofuu!”
“Jii, đủ rồi…”
Kuu… Tôi không thể làm gì sao? Tôi vẫn chưa hề thử Phép trị liệu cấp cao, nhưng ít ra thì tôi cũng đã đọc qua nó trong sách rồi. Tôi vẫn nhớ lời niệm chú. Có thể nó sẽ thành công… Có thể thôi. Bơi hay chìm, tôi có nên liều một phen chứ?
Nhưng, nếu tôi liều dùng phép thuật với đầu mũi tên vẫn còn ở trong cơ thể, tôi còn không biết đến những tác dụng phụ nữa kia. Tôi e rằng nó cũng có thể tiến sâu thêm mà đâm vào tim nữa kia…
… Nếu như tôi có thể lôi mũi tên ra… Phải rồi!
“Phiền mọi người tránh ra một chút!”
Những người lính dịch sang một bên và tôi quỳ xuống bên cạnh ông già. Tôi kéo một mũi tên đang găm trên thành xe ra để ghi nhớ hình dáng của nó. Tập trung vào hình ảnh này…
“Aport!”
Liền đó, một đầu mũi tên bị vỡ và nhuốm máu đã nằm gọn trong lòng bàn tay của tôi.
“Ra vậy. Anh lôi đầu mũi tên ra khỏi cơ thể của ông ta à!”
Elsie la lên khi nhìn vào lòng bàn tay của tôi. Thế nhưng chỉ riêng nó thì lại không đủ. Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.
“Ánh sáng hãy đến đây. Nhẹ nhàng bao bọc, Trị liệu!”
Tôi lầm bầm, vết thương trên ngực ông già dần dần đóng lại. Cứ như là xem một đoạn video tua ngược lại vậy. Và rồi vết thương đó biến mất hoàn toàn.
“… Oya? Sự đau đớn… nhạt dần đi…? Sao nó lại diễn ra… Lành… Tôi lành rồi, không thấy đau nữa!”
Ông già bật dậy như một phép màu và cô bé ôm chầm lấy ông. Khuôn mặt ông có phần nhăn nhó khi cô bé cứ ôm lấy ông mà khóc nhè. Tôi thì lại ngồi phệt xuống đất mà thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy cảnh tượng này.
“Pheww…”
May mà mọi chuyện đều diễn ra theo ý muốn.
CHƯƠNG 14: CÔ GÁI VÀ YÊU CẦU HỘ TỐNG
Chúng tôi cũng giúp họ chôn xác bảy người lính hi sinh ở trong khu rừng gần đó.Chúng tôi không thể đưa họ về cùng và chúng tôi cũng không thể để họ ở lại đây được.
Trong số ba người lính sống sót, người lính trẻ nhất tiếp tục làm ngôi mộ trong sự im lặng. Anh trai của cậu ấy dường như là một trong những người lính tử trận, chúng tôi cúi đầu thầm lặng trước ngôi mộ đã được vun đắp.
Ông già tóc trắng ở bên cạnh chúng tôi cũng cúi đầu.
“Cậu thực sự đã giúp chúng tôi. Chúng tôi phải làm thế nào để có thể trả hết được món nợ này đây …”
“Không sao, xin đừng lo lắng. Tuy nhiên, mong ông đừng quá sức bởi vì ngay cả khi ông đã được chữa lành, lượng máu ông đánh mất vẫn chưa thể hồi phục được.”
Tôi hoảng hốt lên tiếng với ông già người đang cúi đầu. Tôi khá mềm yếu khi đối mặt với người cao tuổi, Thượng đế cũng không phải là một ngoại lệ.
“Tôi rất biết ơn cậu, người mang tên Touya! Cậu chính là vị cứu tinh của Jii, không chỉ Jii, cậu còn là ân nhân của tôi nữa!”
Cô gái trẻ tóc vàng gửi lời cảm ơn của mình bằng một bài phát biểu kiêu ngạo. Tôi suy nghĩ trong khi nở một nụ cười gượng gạo, đứa trẻ này có lẽ là con gái của một gia đình quý tộc nào đó.
Chiếc xe ngựa này có chất lượng cao hơn rất nhiều so với chiếc xe của Zanuck-san lúc trước, có rất nhiều binh lính hộ tống, một ông già có bề ngoài giống như một quản gia, một cô gái trẻ với thái độ kẻ cả, không nghi ngờ gì về điều này.
“Xin lỗi vì đã giới thiệu muộn. Tên tôi là Reim và tôi là quản gia của gia tộc nhàDuke Ortlinde. Còn thiếu nữ ở đây là con gái của Công tước Sussie Elnea Ortlinde-sama de gozai masu.”
“Sussie Elnea Ortlinde! Mong cậu chiếu cố!”
avXR3Hc [/images/images/image-3.jpeg]
(Edit: Loli tóc vàng – Fan service – Chắc thế)
Công tước? Sau tất cả cô ấy là con gái của một quý tộc huh. Không có gì lạ.
Có lẽ vì điều này mà cặp song sinh và cô gái samurai bên cạnh tôi, những người hiểu được chuyện này đều đơ như tượng.
“…Chuyện gì vậy?”
“Cậu nói cái khỉ gì thế… Thế quái nào mà cậu vẫn bình tĩnh được như vậy hả ?! Đó là gia đình Công tước, Công tước đấy!”
“… Nhà Duke, là nhà có cấp bậc cao nhất trong tòa án ….không giống như các chức danh khác, danh hiệu nàyvề cơ bản chỉ dành cho các thành viên của gia đình hoàng gia, desu…”
Hoàng tộc… eh?
“Đúng vậy. Cha tôi, công tước Alfred Ernes Ortlinde là em trai Đức vua oai phong lẫm liệt.”
“Thế thì cô là cháu gái của nhà vua à. Thật ngạc nhiên quá.”
“… Cậu không cảm thấy ngạc nhiên gì cả hả Touya. Cậu hẳn phải là một người rất quan trọng đấy.”
Eh? Khi tôi ngoảnh lại phía sau thì thấy cặp song sinh và cô gái samurai đang quì đầu gối của họ xuống đất vàcúi đầu. Eh, dogeza? Có ổn không nếu tôi thật sự quá đà?
“E… etto, Sussie … sama? Tốt hơn tôi cũng nên …. làm như vậy nhỉ?”
“Sue là ổn rồi. Đây không phải là nơi dùng các nghi lễ, nó không cần thiết. Keigo là không cần thiết. Như tôi đã nói trước đó rồi, Touya và tất cả mọi người đã bảo vệ mạng sống của tôi. Đúng ra chúng tôi phải là người cúi đầu. Mọi người, miễn lễ.”
Cả ba nâng đầu và đứng dậy khi Sue nói như thế. Sự căng thẳng của họ đã vơi bớt đi rồi, nhưng sự cử chỉ bề ngoài của họ vẫn còn cứng nhắc lắm.
“Cơ mà, tại sao con gái của nhà Duke lại ở một nơi như thế này cơ chứ?”
“Tôi đang trở về từ nhà của bà-sama, mẹ của mẹ tôi. Tôi có vài công chuyện cần phải điều tra một chút. Tôi ở lại trong khoảng một tháng, và lúc này thì tôi đang trên đường về thủ đô hoàng gia.”
“Khi đó cô bị tấn công… Không phải là cướp vặt thông thường… sau tất cả, đúng như dự đoán.
Bị những tên cướp biết sử dụng triệu hồi thuật để tấn công, đúng là thật khó khăn để tưởng tượng. Đúng là có vô số người thằn lằn, nhưng trong thực tế chỉ có duy nhất người đàn ông mặc áo choàng đen mà thôi. Nếu bạn nghĩ rằng cuộc tấn công nhằm vào con gái của Công tước thì cũng khá là hợp lí đấy. Mục đích của họ có lẽ là một cái gì đó kiểu như vụ ám sát hoặc bắt cóc chẳng hạn.
“Bởi vì kẻ tấn công đã chết, anh ta là ai và ai đã ra lệnh cho anh ta, chúng ta sẽ không thể nào biết được.”
“Cho thần xin lỗi…”
Yae đập đầu mình xuống với một tiếng “shun”. Ah, Yae là người đã phạt bay cái đầu của hắn ta. Chắc chắn, nếu hắn bị bắt và thú nhận vài thứ khác, chúng ta có thể tìm ra ai là người đứng giật dây đằng sau vụ này.
“Đừng lo lắng làm gì. Ta thật sự cảm ơn ngươi. Ngươi đã đánh bại hắn ta một cách đáng ngưỡng mộ.”
“Lời cảm ơn như vậy … Thần thật sự biết ơn.”
Yae cúi đầu xuống một lần nữa.
“Và? Từ giờ cậu sẽ làm gì vậy?”
“Về vấn đề này de gozaimasu ga.”
Reim người chặn đường phía trước mở lời xin lỗi.
“Hơn một nửa trong số các hiệp sĩ đã hi sinh, nếu tình hình vẫn cứ như thế này và chúng tôi bị tấn công một lần nữa, chúng tôi có thể sẽ không bảo vệ được ojou-sama. Vì vậy, tôi muốn hỏi liệu Touya-san có thể hộ tống chúng tôi. Tiền lệ phí sẽ tùy thuộc khi đặt chân tới thủ đô hoàng gia, chúng tôi có thể thỉnh cầu điều này không?”
“Đi hộ tống à…”
Tốt… dù sao điểm đến của chúng tôi cũng như nhau; có lẽ tôi sẽ cảm thấy một chút khó chịu khi phải ra đi như thế này. Tôi thì không thành vấn đề, nhưng tôi thắc mắc không biết những người khác thì như thế nào.
“Không phải điều này quá tốt sao? Dù sao chúng thần cũng đang có dự định đến thủ đô hoàng gia.”
“… Thần không quan tâm điều này cho lắm.”
“Thần chỉ tham gia cho vui thôi. Thần sẽ ủy thác nó cho Touya-dono de gozaru yo.”
Điều này chứng tỏ rằng không có ai phản đối hết.
“Hiểu rồi. Chúng tôi sẽ chấp nhận. Cho đến thủ đô hoàng gia onegaishimasu Yoroshiku.”
(Edit1: What?)
“UMU! Tôi cũng vậy, hãy bảo trọng!”
Nói xong cô bé nở một nụ cười rõ tươi trên khuôn mặt.
Hai xe ngựa (một toa xe) tiếp tục hành trình. Ở phía trước là gia đình của Công tước và đằng sau là toa xe của chúng tôi cũng như ba binh sĩ và kỵ binh duy nhất đang dẫn đường cho nó.
Tôi bước lên xe ngựa của gia đình Công tướcvà Sue đã quyết định cho tôi trở thành cận vệ riêng của cô ấy. Tôi nhận được yêu cầu này bởi vì tôi có thể sử dụng kiếm cũng như phép thuật.
Lúc này, tôi đang được trải nhiệm một chiếc ghế sang trọng lần đầu tiên trong đời, Sue đang ngồi trước mặt tôi cùng với Reim-san ngồi bên cạnh cô ấy.
“… Và, đó là cách mà hiệp sĩ Momotarou tiêu diệt những con quỷ xấu, thu được rất nhiều kho báu và trở về làng.”
“Ooh! Tuyệt vời!”
Sue vỗ tay trong sự vui sướng. Tôi cũng chả biết điều này có ổn không. Tôi quyết định kể về câu chuyện anh hùng đã lan truyền rộng rãi ở quê hương tôi, vì tôi được yêu cầu kể những câu chuyện của mình thế nên tôi kể cho cô ấy về Momotarou. Tôi đã lo lắng không biết liệu cô ấy có thích nó không, nhưng có vẻ như cô rất hài lòng với nó.
“Cậu có thể kể cho tôi nghe những câu chuyện khác nữa được không?”
“Để xem nào … Đây cũng là một câu chuyện đã rất lâu lắm rồi … (ngày xửa ngày xưa), trong một lâu đài ở giữa một đất nước nọ, có một cô bé Lọ Lem đang sống…”
Trong một thế giới mà ma thuậtlại phổ biến, tôi không nghĩ rằng tôi sẽ kể một câu chuyện mà trong đó có phù thủy đâu. Có vẻ cô ấy hài lòng, tôi đoán là mọi thứ đều ổn cả.
Sau đó, tôi kể tất cả các câu chuyện cổ tích mà tôi biết và trên hết, phần kết thúc tôi nói về những bộ manga đình đám ở thế giới khác và những bộ anime phổ biến trong khi thay đổi bối cảnh liên tục.
Tôi đang tìm kiếm một lâu đài trên bầu trời! Tôi thật sự rất ngạc nhiên khi tôi đang bắt đầu chuẩn bị nói thì Reim-san đã dịu cô ấy vào giấc ngủ rồi.
Mặc dù là một ojou-sama, cô ấy lại thích những câu chuyện phiêu lưu. Cô ấy quả là khác biệt.
Chiếc xe ngựa đang chở chúng tôi tới thủ đô hoàng gia ở phía bắc, phương bắc thẳng tiến.
CHƯƠNG 15: THỦ ĐÔ HOÀNG GIA VÀ DINH CÔNG TƯỚC
“Ooh! Tôi có thể thấy nó rồi! Thủ đô hoàng gia!”
Sue kêu lên khi đang nghiêng mình về phía cửa sổ. Tôi cũng theo đó mà đưa mắt nhìn về phía xa xa qua khung cửa ấy, nơi đó là một thác nước lớn cao vượt hẳn lên ở phía sau một tòa lâu đài màu trắng với bức tường thành cao ngất ngưởng.
Thủ đô hoàng gia Arefis. Thủ đô của đất nước tọa lạc trên bờ của một cái hồ bắt nguồn từ một thác nước. Đồng thời cũng được gọi là “Thành phố Hồ”.
Vương quốc Belfast, nằm ở phía tây lục địa Europa, tương đối yên bình nhờ vào bầu không khí thanh thản và đạo luật cai trị nhân từ của Hoàng gia.
Tơ lụa được sản xuất tại vùng Kailua của Vương quốc Belfast được cho là sản phẩm tốt nhất trên thế giới này cùng với kinh doanh may mặc là ngành công nghiệp chính. Chúng mềm và nhẹ, bền và đẹp. Nghề này có vẻ như là nguồn thu nhập rất quan trọng và là niềm tự hào của đất nước, nhất là khi nó được cung cấp cho giới quý tộc và Hoàng thân ngoại quốc.
Tiến lại gần thủ đô hoàng gia của đất nước này, tôi lại một lần nữa ngạc nhiên bởi chiều dài của bức tường thành. Bức tường này sẽ còn kéo dài đến bao xa vậy? Có thể nói rằng đây là một bức tường thép không thể xuyên thủng, không cho phép bất kỳ cuộc xâm lược nào của đối phương. Mặc dù nó không phải làm bằng thép.
Có một vài người lính trong trạm kiểm soát trước cổng thành đang kiểm tra những người đi vào thủ đô. Tuy nhiên, chúng tôi đi qua đó mà chẳng phải bị làm phiền vì họ nhìn thấy gương mặt của Sue và Reim-san đang ngồi bên cạnh chúng tôi. Qua cổng miễn phí vì quen biết sao? Nó, và cả chiếc huy hiệu của Bá tước được gắn lên trên xe ngựa nữa.
Và cứ như thế, chiếc xe ngựa thẳng tiến về phía lâu đài, băng qua một cây cầu dài làm bằng đá có một con sông lớn đang chảy bên dưới. Tại giữa cầu cũng có một trạm kiểm soát nữa nhưng chúng tôi cứ thế mà đi qua như lần trước.
“Đó là bởi vì qua cây cầu này sẽ là nơi ở của những quý tộc de gozaimasu.”
Reim-san giải thích và tôi gật đầu đáp lại, quả nhiên là vậy. Cây cầu này gần như là một ranh giới phân cách khu vực của lớp Quý tộc và Thường dân.
Chúng tôi đi qua một con phố với những căn biệt thự lộng lẫy được xây theo hàng theo lối. Lọc cọc lọc cọc, chẳng mấy chốc một tòa biệt thự to lớn xuất hiện ra trước cỗ xe. Bức tường xây quanh nó cũng dài nữa chứ. Khi chúng tôi đến được trước cửa, năm hay sáu người canh gác mở cánh cổng nhìn rất nặng từ hai bên. Tôi bây giờ mới nhận thấy rằng chiếc huy chương gắn lên xe ngựa giống với chiếc huy chương gắn ở trên cổng. Vậy ra đây chính là chỗ ở của Công tước.
Khổng lồ. Theo một mức nào đó, từ khu vườn và từ căn nhà nó đều to kinh khủng. Cái thể loại to lớn vô nghĩa này là gì đây?
Cỗ xe dừng lại ở trước cửa ra vào và Sue hăng hái mở cửa.
“Mừng Người đã về, Ojou-sama!”
“UMU!” (TLN: nếu ai không biết, đây là một hình thức thừa nhận.)
Những cô hầu gái xếp thành hàng đồng loạt cúi đầu. Reim-san thúc giục tôi lúc đấy hãy còn đang chết lặng trong xe ngựa bước xuống. Có lẽ tôi đã được đặt chân đến một nơi tuyệt vời rồi.
Khi chúng tôi bước qua cửa chính, một người đàn ông bước xuống từ chiếc cầu thang lớn lót thảm đỏ được trải rộng đến trước mặt chúng tôi.
“Sue!”
“Phụ thân!”
Sue chạy thẳng về phía người đàn ông và nhảy mạnh lên ngực ông.
“Tốt quá. Thật tốt quá rồi…!”
“Con vẫn ổn mà , không có gì xảy ra với con cả. Người không nhận được lá thư con đã gửi qua sứ giả sao?”
“Nhận được cái thư đó ta còn cảm thấy sống không bằng chết đây này.”
Cha của Sue. Vậy ra người này là anh trai của nhà vua, Công tước Ortlinde. Mái tóc vàng sáng bóng cùng một hình thể có vẻ cường tráng tỏa ra sự khỏe mạnh. Chỉ có điều trái ngược với nó là gương mặt hòa nhã khiến ai nhìn vào cũng không khỏi cảm thấy sự ân cần và tốt bụng.
Công tước đi về phía chúng tôi khi cuối cùng cũng thả tay Sue ra.
“…Cậu là Mạo hiểm giả đã giải cứu con gái ta à? Ta phải thể hiện lòng biết ơn của mình mới được. Ta thật sự rất biết ơn, cảm ơn cậu.
Tôi đã rất ngạc nhiên. Công tước người vừa nói xong cúi mình trước bốn người chúng tôi. Anh trai của nhà vua đấy ạ de aru.
(Trans Việt: De aru là gì ấy nhỉ???)
(Edit : tiếng đệm thì phải)
“Xin Ngài hãy ngẩng đầu lên đi. Chúng tôi chỉ làm điều hiển nhiên mà thôi.”
“Vậy sao? Cảm ơn cậu. Cậu khiêm tốn quá đấy.”
Nói thế, song Công tước nắm tay lấy tôi và bắt tay đầy thân thiện.
“Một lần nữa hãy để ta tự giới thiệu. Ta là Alfred Ernes Ortlinde.”
“Mochizuki Touya desu. Ah, Touya là tên và Mochizuki là họ.”
“Hô, Cậu sinh ra ở Ishen à?”
… Cái câu này, mình đã nghe nó bao nhiêu lần rồi nhỉ?
“Ta hiểu rồi, vậy là cô cậu đến Thủ đô Hoàng gia này giao thư theo yêu cầu của Hội.”
Chúng tôi ngồi xuống, đối mặt với Công tước trên ban công tầng hai nhìn xuống khu vườn và thưởng trà.
Nói là tôi đang thưởng trà nhưng chủ yếu là chỉ có tôi và Công tước. Trừ ba người kia còn đang bồn chồn căng thẳng thì Sue rời khỏi chỗ ngồi của mình và không có ở đây. Tôi thắc mắc không biết cô ấy đi đâu.
“Nếu cậu không nhận nhiệm vụ, Sue có thể đã bị bắt cóc hay thậm chí có thể bị giết. Tất cả là nhờ vào người đã đưa ra ủy thác cho cậu.”
“Ngài có ý kiến gì về việc ai có thể là kẻ tấn công không?”
“Không … ta chỉ có thể nói thế. Xét về địa vị thì có một số quý tộc xem ta là một cái gai trong mắt. Bắt cóc con gái của ta, đe dọa và lợi dụng ta theo ý muốn … có lẽ có vài tên nghĩ thế.”
Công tước cầm tách trà lên với một vẻ mặt cay đắng. Thế giới quý tộc cũng lộn xộn thật.
“Phụ thân, cảm ơn Người đã chờ đợi.”
Sue bước lên sân thượng trong một chiếc váy xếp nếp hồng nhạt, mái tóc vàng óng của cô được điểm thêm với một dải băng đô cột đầu có đính phía một bông hồng nhạt màu. Trông chúng rất hợp với nhau.
“Con có nói chuyện được với Ellen không?”
“Vâng. Con giữ im lặng về cuộc tấn công để tránh làm Người phải lo lắng.”
Sue nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Công tước. Không chậm trễ Reim-san đã mang trà đến.
“Ellen?”
“Ah hừm, đó là vợ ta. Xin lỗi, cô ấy không thể ra mặt mặc dù cậu là ân nhân của con gái chúng ta …. Vợ của ta không thể nhìn được.”
“Phu nhân bị mù sao de gozaru?”
Yae ngập ngừng hỏi.
“Do một căn bệnh từ năm năm trước … cô ấy suýt chết, nhưng lại bị mất đi thị giác của mình.”
Công tước nhắm nghiền mắt lộ rõ vẻ chua chát. Sue thấy vậy đặt tay mình lên tay ông. Cô ấy thực sự lo cho cha mình, quả là một đứa con hiếu thảo mà.
“Ngài có dùng pháp thuật trị liệu không desu?”
“Chúng ta đã gọi tất cả những người sử dụng pháp thuật chữa bệnh trên toàn đất nước đến đây nhưng … đều không được. Chữa lành cho cơ thể với chấn thương ở một mức độ nhất định thì được. Tuy nhiên, có vẻ lại vô phương đối với di căn của bệnh tật.”
Công tước yếu ớt trả lời câu hỏi của Lindey. Vậy sao … thậm chí pháp thuật trị liệu cũng không được nốt? … Tôi đã nghĩ rằng mình có thể chữa được nó với Chữa lành nhưng … Chúng tôi chỉ có thể bó tay bất lực trước tình huống thế này thôi.
“Giá như ông ngoại còn sống…”
Sue lẩm bẩm tiếc nuối. Công tước mở lời khi ông nhận thấy cái nhìn kỳ lạ của tôi.
“Bố vợ ta … ông ngoại của Sue, ông ta là một người sử dụng Phép thuật đặc biệt. Ông có thể loại bỏ dị trạng của cơ thể. Cũng bởi vì pháp thuật của ông ấy đã được làm sáng tỏ nên… bằng cách nào đó nghĩ rằng có thể sở hữu được chúng, Sue đã ra đi tìm đường cứu nước cô ấy.”
“Mắt của mẹ đã có thể chữa khỏi được nếu dùng pháp thuật của ông. Ngay cả khi chúng ta không thể giải mã được nó, chúng ta chỉ cần tìm ra người có thể sử dụng nó được thôi…”
Sue siết chặt nắm tay mình trong sự tức giận.
“Một điều như thế có xác suất thấp lắm Sue à.Cũng như phần lớn Phép thuật thuộc tính Vô là pháp thuật riêng, hầu như không có người nào có thể sử dụng được pháp thuật giống hệt nhau. Nhưng, chắc chắn sẽ có người sử dụng với hiệu ứng tương tự… chắc chắn, ta sẽ tìm thấy một ai đó.”
“Aaaahhhh!!!”
Ba người đang ngồi cạnh tôi đột nhiên bật dậy và la toáng cả lên. Uowaa, khiến tôi giật mình rồi đấy! Cái gì, cái gì thế, cái gì thế hả!?
“Chỉ có thể là Touya!”
“Touya-san desu!”
“Touya-dono de gozaru!”
“Cái quái gì cơ?”
Chẳng hiểu sao bộ ba nhanh chóng mở tay ra và tóm lấy người tôi kéo ra. Gì đây, tôi bắt đầu thấy sợ rồi đấy. Ba người này kích động quá rồi chăng?
Ngay cả Công tước và đứa con gái cũng giật mình tương tự và bắt đầu níu lấy tôi một chút. T-Từ từ đã nào.
“Nếu là anh thì anh sẽ có thể sử dụng được Phép thuật đó!”
“Pháp thuật Vô tính là Ma pháp riêng … Phần lớn người khác không thể sử dụng được… Tuy nhiên!”
“Nếu là Touya-dono thì hạ ấy có thể sử dụng được tất cả Ma pháp hệ Vô gozara!”
“Hả? Hể!? …… À à! Ra vậy!”
Ít nhất thì tôi biết điều này! Thật vậy, là nó, nếu như là pháp thuật vô thuộc tính…
“Cái… Điều này có nghĩa là…? Đừng nói với ta là…”
“Mẫu thân sẽ được chữa khỏi phải không!? Touya!?”
Công tước hoài nghi hỏi, Sue nắm lấy tay tôi và bắt đầu siết chặt.
“Nói thật thì đây là một pháp thuật tôi chưa bao giờ sử dụng đến. Nhưng nếu có thể… xin hãy cho tôi biết chi tiết về cái tên vốn có và công dụng của Phép này”
~~~~~~~~~~~~~~
“Ara, có khách sao?”
Đang ngồi trên giường là một người phụ nữ trông rất giống với Sue. Mong rằng trong tương lai khi lớn lên cô ấy cũng sẽ có một vóc dáng như thế. Tuy vậy chỉ có duy mái tóc màu hạt dẻ của Phu nhân là khác với cô con gái của mình.
Một bộ cánh mỏng manh trắng tinh đóng trong chiếc váy màu lam tùng như thể vẽ nên một bức tranh khá tiêu điều. Nếu như đem ví người con gái ấy với một loại hoa nào đó, chắc chắn không phải hoa hồng đắm sắc, cũng chẳng phải là bách hợp thanh khiết dịu dàng mà phải là một tràng gypsophila. Đến cả trông cô dường như vẫn còn khá trẻ, như thể chỉ vừa mới đôi mươi.
Tuy vậy đối nghịch với tuổi xuân ấy, tôi vẫn cảm thấy đôi mắt mù lòa của cô là nổi bật nhất. Trong một tình trạng như thế, mặc dù đôi mắt vẫn đang mở, người ta không thể biết được cô ấy đang nhìn về nơi đâu, hay đúng hơn là điểm nhìn của cô ấy không hề cố định.
“Hạ thần là Machizuki Touya. Hân hạnh được gặp người, Ellen-sama.”
“Hân hạnh được gặp… Anh à, người này là ai?”
“Aah, Sue đã gặp được và đang mang ơn họ… Họ đã nghe câu chuyện về em và họ muốn xem đôi mắt của em như thế nào.”
“Mắt em sao……?”
“Mẫu thân, xin hãy thoải mái đi ạ.”
Tôi lặng lẽ giơ tay đặt lên mắt Ellen-sama. Tôi tập trung ý thức của mình và kích hoạt Ma pháp vừa học được. Làm ơn đi mà, hãy tỏ ra hữu ích chút đi.
“Phục hồi.”
Một luồng ánh sáng dịu nhẹ bắt đầu chảy từ bàn tay vào mắt của Ellen-sama. Tôi thả tay mình ra sau khi ánh sáng đã phai nhạt.
Trong chốc lát ánh của cô thơ thẩn đảo quanh trong không khí và dần dần lắng dịu lại. Sau khi nháy mắt không ngừng, cô lặng lẽ quay mặt về phía Công tước và Sue.
“……Nhìn….. Tôi đang nhìn được! Em có thể nhìn được rồi chồng ơi!”
Nước mắt bắt đầu rơi xuống từ đôi mắt mòn mỏi của Ellen-sama.
“Ellen …… n …….!”
“Mẫu thân!!!”
Cả ba bắt đầu khóc khi họ ôm chầm lấy nhau. Nhìn thấy đứa con gái yêu quý và chồng mình sau năm năm, dở khóc dở cười, Ellen-sama tiếp tục quan sát họ chăm chú… khuôn mặt của chồng và cô con gái của cô, càng lâu càng tốt với đôi mắt của mình. Nhìn cảnh tượng ấy chúng tôi cũng khóc theo.
Reim-san đang nhìn về phía họ, cũng đã rơi nước mắt.
“Cảm ơn chúa …… Gusuu.”
“Ơn trời, desu.”
“Tốt quá rồi de gozaru~”
Mọi người cũng khóc sao?! Hể? Cái này… chỉ có tôi là chẳng nhỏ một giọt nào… điều này có khiến tôi trông giống như một con người nhẫn tâm không nhỉ?
Ờ thì tôi cũng bị xúc động lắm chứ. Chỉ có điều, nếu tôi thất bại thì đúng là chẳng có gì áp lực hơn, may mắn thay cảm giác nhẹ nhõm cũng đến rồi… Mà thôi, giờ này quan tâm làm quái gì nữa cho mệt.
Chúng tôi cứ thế đứng nhìn gia đình nọ với hai bậc phụ huynh cùng đứa trẻ cứ vì vui mừng mà ngồi khóc mãi không thôi…
CHƯƠNG 16: HUY CHƯƠNG VÀ DINH TỬ TƯỚC
“Các cậu thật sự đã cứu chúng ta rồi. Thậm chí ta còn chẳng biết phải làm gì để có thể báo đáp ơn này. Không chỉ con gái mà cả vợ ta nữa… thực sự cảm ơn cậu.”
Công tước cúi đầu rất thấp trong phòng khách. Chả biết tại sao mà tôi thật sự rất mềm yếu với cái kiểu thế này. Đã bao nhiêu lần người đàn ông này cúi đầu trước mặt tôi rồi nhỉ?
Trong khi Sue đang ở trong phòng của Phu nhân thì chúng tôi được đưa vào căn phòng này và ngồi đối diện với Công tước trên một chiếc ghế trông khá là đắt tiền.
“Làm ơn đừng quan tâm đến điều đó nhiều quá làm gì. Sue đã an toàn và vợ ngài được chữa trị rồi. Thế còn chưa đủ sao?”
“Không, không thể để như thế này được. Ta muốn ban thưởng cho cậu một cách đàng hoàng. Reim, mang cho ta cái đó.”
“Vâng!”
Reim-san mang đến một cái khay bạc với khá nhiều đồ vật đặt trên đó.
“Đầu tiên là món này. Dành cho việc bảo vệ con gái của ta và chống lại kẻ tấn công trong khi con gái ta đi du hành. Ta muốn cậu nhận nó.”
‘Loạch xoạch’ một chiếc túi có thể có tiền bên trong đã được đưa cho tôi.
“Có 40 đồng vàng trắng ở trong đó đấy.”
“““!!??””
Mọi người đều hiểu điều này có ý nghĩa gì, duy chỉ có tôi là không. Vàng thì tôi biết, nhưng vàng trắng là cái gì chứ?
[Edit: bạch kim (platium), chắc thế.]
Tôi hỏi Elsie đang đứng chết lặng bên cạnh.
“Nè Elsie, vàng trắng là cái gì thế?”
“… Một loại tiền tệ còn giá trị hơn cả vàng …. Một đồng tương đương với mười đồng vàng đấy.”
“Mười!?”
Cho đến nay, kể từ khi tôi đến sống ở thế giới này tôi đã biết ngay từ đầu rằng một đồng tiền vàng vào khoảng 100.000 yên. Umm, nếu nó là như thế nên một đồng vàng trắng là 1 triệu yên … 40.000.000 ¥ …… ueee!?
[Edit: Dịch từ note của cậu trans Eng: Khoảng 3 lít 8, tiền đô Mẽo… Êu, có chú Trans nào muốn đi cướp nhà băng với anh không?]
[Edit 2: *Giơ tay* :3]
“Ấy không, nó quá nhiều rồi ạ desu! Chúng tôi không thể lấy nó!”
Tôi hoảng sợ từ chối khi nhận ra một vấn đề nho nhỏ. Đùa chứ, số tiền này vượt quá mức kiểm soát của chúng tôi rồi.
“Đừng nói vậy chứ, ta muốn cậu chấp nhận nó. Với cô cậu, số tiền này chắc chắn sẽ rất quan trọng để có thể tiếp tục chuyến du hành của mình. Cứ coi nó như là tiền ngân quỹ đi.”
“Vâng…”
Tất nhiên, đúng là nó sẽ có ích theo cách này hay cách khác. Tôi không muốn thừa nhận điều này nhưng cũng có vài vấn đề không thể giải quyết được bằng tiền. Hơn nữa, xét theo tính cách của Công tước, ông ấy có thể sẽ chẳng bao giờ nhận lại cái gói này từ tay tôi trả lại.
“Ta cũng sẽ đưa cái này cho cậu.”
Công tước đưa ra bốn cái huy chương xếp lên bàn. Đường kính khoảng một cen-ti-met. Hình ảnh một con sư tử được chạm nổi đối mặt với cái khiên được khắc ở trung tâm của tấm mề đay. Hể? Cái huy chương này là…
“Đây là huy chương của gia tộc Công tước ta. Nếu có cái này cậu sẽ có thể đi qua các trạm kiểm soát, đồng thời nó cũng sẽ sử dụng được tại các cơ sở chỉ dành riêng cho quý tộc. Nó sẽ trở thành bằng chứng cho địa vị của cậu.”
Ban đầu, tôi cứ nghĩ rằng đây là một thứ chỉ dành cho những thương nhân từ nhà Công tước.Từng cái một, tên của chúng tôi đã được khắc lên huy chương, ông ấy nói rằng điều này là để đảm bảo không đụng hàng. Chắc hẳn là để ngăn chặn kẻ gian móc túi rồi lợi dụng chúng.
Chiếc huy chương tôi nhận được chạm khắc với các ký tự ‘Yên bình’, Elsie là ‘Hăng hái’, Lindsey là ‘Nhân từ’ và Yae là ‘Thật thà’. Yên bình à… Ờm, hòa bình và yên tĩnh là chuẩn nhất rồi.
Chắc chắn thứ này có thể sẽ hữu dụng lắm đây. Ngoài ra cũng sẽ có ích khi chúng tôi đến đây để gặp Sue lần nữa. Sẽ thật phiền nếu bị chặn lại để kiểm tra ở trạm kiểm soát. Hay đúng hơn, khi cần thì tôi vẫn có thể bước qua cổng mà nhỉ?
Chúng tôi chia tiền thành bốn phần bằng nhau. Tuy nhiên, với mỗi người mười đồng tiền vàng, 1.000.000 ¥ thì… Chẳng vui vẻ gì nếu chúng tôi đánh rơi chúng đâu trên đường đâu.
Như dự đoán, đem theo nhiều tiền như vậy trong khi đi bộ quả thật khá đáng lo nên, chúng tôi quyết định chỉ mang một phần và giao phần còn lại cho hội thông qua Công tước. Nhờ cách này, chúng tôi có thể lấy tiền ra từ công hội của bất kỳ thị trấn nào. Kể ra cũng giống một ngân hàng phết.
Khi chúng tôi đang dần rời khỏi, Sue và Ellen ra ngoài tiễn chúng tôi đến trước cổng.
“Quay lại đây chơi nữa nhé! Tuyệt đối phải nhớ đó!”
Sau khi đón nhận lời từ biệt ‘bỏng cháy’ từ gia đình nhà Công tước, chúng tôi đi thẳng đến biệt thự nhà Tử tước Sordric bằng xe ngựa.
“Hể, người trao lá thư yêu cầu này là Tử tước Sordric sao de gozaru?”
Ah, chúng tôi đã giải thích chuyện này với Yae chưa nhỉ? Trong khi toàn thân đang rung lắc trong xe ngựa, tôi trông thấy khuôn mặt ngạc nhiên của Yae.
“Em biết ông ta à?”
“Không phải là biết hay không biết… tại hạ nói rồi mà. Người đã chăm sóc cha của tại hạ là ngài Tử tước đấy.”
Ra là thế, trái đất đúng là to mà lại chật.
*Rung lắc rung lắc*, Elsie lái chiếc xe ngựa đi qua một con phố xa hoa và chẳng bao lâu, chúng tôi đã dừng lại trước căn dinh thự của Tử tước mà Công tước đã chỉ cho trước đó.
Mặc dù nói là đã nhìn thấy dinh Công tước rồi nhưng nhà của Tử tước vẫn mang lại cho tôi một cảm giác ấm cúng. Ờ thì chẳng thể nào nhầm được cái căn biệt thự tôi đang tìm kiếm là chỗ này – nơi ai cũng có thể cảm nhận được quãng thời gian nó trôi qua với cảm giác tao nhã và cổ kính.
Đối với các quý tộc sống ở thủ đô hoàng gia, ngoài nơi đây ra họ còn có dinh thự riêng ngay trong lãnh địa của mình. Có khi nào đây chỉ là một căn biệt thự ở ngoại ô không nhỉ?
Tôi đề cập đến tên của Zanuck-san với người canh cổng và yêu cầu được gặp Tử tước. Không lâu sau đó, chúng tôi bước căn biệt thự và một người trông có vẻ như là quản gia dẫn chúng tôi vào phòng khách.
Mặc dù tôi nói như thế, đồng thời cũng so sánh căn phòng này với của nhà Công tước … ‘lầm bà lầm bầm’
Trong khi tôi đang suy nghĩ một cách khiếm nhã trong phòng, không lâu sau một người đàn ông to lớn với mái tóc đỏ cùng phong độ đỉnh cao tiến vào trong.
Người đàn ông này… thật cường tráng. Tôi hiểu rõ khi nhìn thấy cơ thể thép dưới lớp quần áo đó của ông ta. Đôi mắt của ông ta cũng sắc lẹm, giống như một con chim ưng nhắm lấy con mồi của nó vậy.
“Ta là Karollus Gallun Sordric. Cậu là người đưa thư của Zanuck sao?”
“Vâng. Chúng tôi nhận được yêu cầu đi giao lá thư này. Chúng tôi cũng được ủy thác nhận hồi đáp từ ngài Tử tước.”
Tôi đưa ra bức thư của Zanuck-san. Tử tước nhận thư liền mở ấn niêm phong bằng một con dao, lấy bức thư ra và nhìn lướt qua nó.
“Đợi một chút. Ta sẽ viết hồi đáp.”
Nói xong, Tử tước rời khỏi phòng. Một cô hầu gái bước vào phòng thế ông và mời trà chúng tôi. So sánh chén trà này với nhà Công tước, nó có hơi… không ổn, không ổn. Thật khiếm nhã khi nghĩ vậy về chủ nhà. Riêng việc so sánh với nhà Công tước thôi đã là một sai lầm rồi.
“Xin lỗi đã để cậu đợi lâu.”
Tử tước quay trở lại với một lá thư được niêm phong trong tay.
“Thế nhé, hãy trao lá thư này cho Zanuck. Ta giao phó nó cho cậu. Và…”
Trên tay vẫn cầm lá thư, Tử tước chuyển ánh mắt của mình quay sang nhìn chằm chằm vào Yae.
“Ta đã tò mò về điều này từ trước tới giờ rồi, cô gái đằng đó. Ở đâu… không, ta không nghĩ rằng chúng ta đã từng gặp nhau.”
Tử tước cố gắng nhớ lại cái gì đó trong khi nghiêng đầu suy ngẫm. Yae nhìn về phía trước và tự giới thiệu tên mình.
“Tên tại hạ là Kokonoe Yae, con gái của Thủ lĩnh Kokonoe Shigeru gozaru.”
“… Ko … Konoe …… Kokonoe! Cháu là con gái của Thủ lĩnh Hyoue!”
Tử tước nở một nụ cười khoáng đạt và đập tay vào đầu gối của mình, ông ta bắt đầu nhìn chăm chú vào khuôn mặt của Yae trong sự thích thú.
“Không nghi ngờ gì nữa, cháu rất giống Nanae-dono của những năm trước. Thật tốt là nhìn cháu rất giống mẹ!”
Yae không biết nói điều gì đành nở một nụ cười, trong khi đó Tử tước cũng đang cười một cách vui vẻ.
“Umm … Sao Yae…?”
“Nn? Aah, cha của cô ấy là thủ lĩnh Hyoue, là người huấn luyện gươm thuật của nhà Sordric chúng ta. Khi ta còn là một thằng nhóc nước mũi hỉ chưa sạch, ta đã dốc sức luyện tập rồi. Ôi dào, cái thời đó nhọc nhằn thật. Cũng đã được 20 năm rồi sao?”
“Phụ thân của tại hạ, vốn được nuôi dạy giữa vô số kiếm sĩ, vẫn nói là ông chưa thấy một ai giỏi như ngài cả.”
“Hohou? Mấy câu nịnh hót thì luôn thú vị, nhất là khi đó lại là một lời khen ngợi của thầy giáo.”
Mọi chuyện có vẻ ổn rồi nhỉ, Tử tước vẫn nở một cười kìa. Yae tiếp tục nói trong khi vẫn đối mặt với tử tước với cái nhìn nghiêm túc.
“Phụ thân tại hạ nói rằng nếu chúng ta gặp mặt, tại hạ sẽ phải làm theo yêu cầu của người, thất bại không phải là một lựa chọn.”
“Hou…?”
Lắng nghe lời Yae nói, tử tước nheo mắt quan tâm.
Eeh, cái gì đây, bầu không khí này là…
CHƯƠNG 17: TRẬN ĐẤU VÀ QUAY PHIM
Có một sàn đấu tập trong sân sau của nhà Sodric. Được dẫn đến đó tôi không khỏi mở to đôi mắt ngạc nhiên… Không thể nào, đ-đó là một cái võ đường kiếm thuật của Nhật dù có nhìn như thế nào đi nữa.
Có một vài thanh kiếm gỗ được treo trên tường của sàn gỗ sáng bóng. Từ từ đã, thậm chí cái nhà này còn có đền thờ riêng á?
“Võ đường này được cha ta dựng lên và được thiết kế bởi Thủ lĩnh Hyouei. Nó được xây theo phương pháp của Ishen.”
“Thật độc đáo như võ đường nhà tại hạ vậy de gozaru. Iyaa, cũng đã lâu phết rồi đấy.”
Đột nhiên tôi cũng cảm thấy nhớ nhớ. Cứ thế, sự thôi thúc tôi đến Ishen đã tăng lên.
“Chọn bất cứ thanh kiếm gỗ nào cô thích đi. Chúng được xếp theo thứ tự tăng dần của độ dày cán kiếm.”
Tử tước đã đổi sang đồng phục luyện tập (dougi), lấy một thanh kiếm gỗ trong khi đang sửa đai lưng. Yae, người sẽ đối mặt với ông ấy, nhấc vài thanh lên mà thử độ bám của chúng trong khi vung thử vài lần. Cuối cùng, họ đứng đối mặt nhau ở giữa võ đường với vẻ mặt tập trung cao độ.
“Trong số cô cậu ai có thể sử dụng phép hồi phục?”
“Tôi và cô ấy có thể sử dụng nó.”
Tôi giơ tay nói với Tử tước và hướng về phía Lindsey.
“Vậy thì, đừng khách sáo. Đánh hết sức đi!”
Khi Tử tước đã tuyên bố thế. Chúng tôi chỉ việc ngồi ở bên võ đường để không cản trở hai người họ.
Nhân dịp này, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng. Lôi chiếc smartphone ra từ túi. Umm, nếu tôi nhớ chính xác…
“Anh đang làm gì thế desu?”
Lindsey hỏi tôi với khuôn mặt tò mò.
“À, thu lại chút tài liệu tham khảo cho tương lai thôi mà.”
Trong khi tôi đang trả lời như vậy, Elsie đã tình nguyện làm trọng tài và đứng giữa hai người họ.
Xác nhận rằng việc chuẩn bị đã được hoàn tất cho cả hai bên, cô lên giọng.
“ Vậy thì ─── bắt đầu!”
Với hiệu lệnh của Elsie, Yae di chuyển chớp nhoáng đến Tử tước như một viên đạn. Cô lao tới tấn công liên tục và Tử tước không vừa, đỡ mọi đòn đánh với thanh kiếm gỗ.
Từ từ ổn định lại hơi thở của mình khi Yae nhảy về phía sau trong giây lát, chỉ có điều… ngược lại với cô, Tử tước không hề tấn công lần nào. Ông chỉ theo dõi sự chuyển động của Yae với đôi mắt của mình.
Họ di chuyển xung quanh nhau thật chậm như cố gắng vẽ ra một vòng tròn.Từng chút một khoảng cách được rút ngắn, dường như họ đã đi qua một đường ranh giới nào đó và hai thanh kiếm gỗ lại va chạm với nhau. Chỉ có thế, một loạt giao đấu dữ dội lại bùng nổ.
Tuy nhiên, chỉ có Yae tấn công liên tục, Tử tước không tấn công mà chỉ né các đòn đánh, lẫn tránh hay gây trở ngại từ các đòn đánh của cô.
“Hiểu rồi… hiểu rồi…”
Tử tước di chuyển kiếm xuống vị trí thấp. Yae đang thở hổn hểnh khi cô đang giữ thế đứng với đôi mắt chưa đầy sự kiên quyết. Em ấy đã cạn kiệt sức lực.
“Thanh kiếm của cô là thanh kiếm chuẩn. Cô có thể nói đó là mẫu, không có chuyển động thừa. Nó cũng giống như kiếm pháp mà tôi học được tù thủ lĩnh Hyouei vậy.”
“…Nó tệ lắm sao?”
“Nó không tệ. Tuy nhiên đối với cô, không có gì hơn nó từ đó cả.”
“Naa…!?”
Tử tước chuẩn bị đưa thanh kiếm mình lên, chỉ lúc này tinh thần chiến đấu bắt đầu sôi sục. Sự nhiệt tình như một cú sốc điện đã được chuyển đến hướng của chúng tôi.
“Làm thôi.”
Tử tước bước một bước lớn và rút ngắn khoảng cách với Yae trong chớp mắt. Thanh kiếm vung đến Yae từ phía trước. Để chặn đòn đánh, Yae giữ vững thanh kiếm ở phía trên cô ấy.
Ít nhất đó là kế hoạch.
Trong nháy mắt, Yae ngã xuống với một tiếng rầm. Cô ôm lấy hông của mình rên rỉ.
“D-Dừng lại tại đây!”
Elsie thông báo về việc kết thúc trận đấu. Nếu đây là trận đấu bằng gươm thật thì… thân của Yae đã bị chia làm hai.
“Uguu…..”
“Em không nên di chuyển. Có lẽ gãy mất vài cái xương sườn rồi. Di chuyển bất cẩn nó có thể đâm vào phổi đấy. Em cứ ở yên đó, để anh chữa cho.”
“Ah, vâng.”
Tôi nắm lấy cánh tay Yae về phía mạn sườn giờ đây đã bị biến dạng và sử dụng phép hồi phục. Có lẽ cơn đau đã dịu đi bởi biểu hiện của Yae dần trở nên bình tĩnh hơn.
“……. Tại hạ ổn rồi de gozaru.”
Yae đứng lên và cúi đầu cảm ơn tử tước đang đứng ở đầu sân.
“Tại hạ rất cảm ơn sự chỉ dẫn của ngài.”
“Lưỡi kiếm của cô không có bóng tối. Pha lẫn sự thật với dối trá, rút lui mà như tiến công, thả lỏng rồi bất chợt dũng mãnh. Kiếm pháp không thể bị giới hạn bởi phái của võ đường. Ta không nói rằng nó tệ đâu, sức mạnh là tùy thuộc vào mỗi người mà.”
Ánh mắt sắc sảo của Tử tước như nhìn thấu Yae.
“Cô kiếm tìm điều gì từ thanh kiếm?”
Yae không trả lời. Chỉ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ trong im lặng.
“Trước nhất hãy bắt đầu từ đó đi. Nếu làm thế có lẽ cô sẽ mở ra được con đường của chính mình. Và một khi cô đã tìm thấy nó rồi, lúc đó hẵng quay lại đây.”
Tử tước rời võ đường bỏ lại những lời đó phía sau.
—
“Ơ, bình tĩnh nào. Đừng lo lắng quá! Kết quả trận đấu đã được định sẵn, lý do cậu thua là vì dù có làm thế nào đi nữa thì nó vẫn thế thôi.”
“……Elsie-dono…… điều đó không giúp được gì nhiều đâu de gozaru…”
Ahahahaha, Elsie nở một nụ cười khô khốc dưới ánh nhìn chằm chằm của Yae.
Với khả năng điều khiển xe củaLindsey, chúng tôi tiến đến phía trạm kiểm soát, rời khỏi khu phận của giới Quý tộc.
“Vậy giờ cậu định làm gì đây Yae? Chúng tôi định quay về thị trấn Rifflet.”
“Tại hạ cũng đang tự hỏi mình câu đó de gozaru…..”
Ah, cô ấy có vẻ như đang chán đời…. Trông mà chẳng khác gì một con nhỏ làm công ăn lương đang tuyệt vọng cả, cứ chống cằm lên thành xe mà hờ hững nhìn khung trời xa xăm.
[Edit 2: Đôi lúc mình cũng như thế :))) ]
“Yae, nếu cậu không biết đi đâu thì cứ việc đến Rifflet với bọn tôi. Chúng ta sẽ gia nhập bang hội, lập nhóm, thỉnh thoảng cũng có thể tập luyện cùng nhau nữa.”
Cô nàng thi thoảng lại nói thế. Ý của Elsie tôi cũng hiểu thôi. Cả bọn vừa mới đi chung với sau trong một quãng thời gian dài, thật sự rất buồn khi phải chia tay ở đây.
“Tôi không biết đó có phải là một ý tưởng tốt không…”
“Được rồi! Cứ vậy đi!”
“Ép buộc hơi quá đó…”
Tôi cười gượng khi nghe quyết định của Elsie. Lợi dụng việc Yae đã trở nên nhút nhát… không, không hẳn mà là cô ấy lo lắng theo cách riêng của mình.
Trong khi hãy còn đang chìm trong dòng suy nghĩ thì đoàn xe đã đến gần trạm kiểm soát.
Lindsey hồi hộp trưng ra những chiếc huân chương nhận được từ Công tước và họ ngay lập tức cho chúng tôi đi qua.
“Cơ mà thế giới này cũng rộng lớn thật đấy de gozaru…. Cứ nghĩ rằng vẫn còn một con người mạnh như thế ở đây, tại hạ vẫn còn một chặng đường dài de gozaru…”
Yae lẩm bẩm sốt sắng.
“Đặc biệt là đòn kết thúc. Tại hạ tự hỏi điều gì đã xảy ra… Chắc chắn Ngài ấy đã vung thanh kiếm từ trên cao nhưng… rốt cuộc nó lại đến từ phía bên hông…”
“Điều đó thật đáng kinh ngạc. Tôi hoàn toàn không nhìn thấy nó mặc dù đã đứng ngay bên cạnh quan sát. Trước khi mọi người kịp nhận ra, thì Yae đã nằm trên sàn rồi.”
Yae phân tích lại tình trạng lúc đó, Elsie cũng theo thế mà phấn khích chêm vào.
“Thật đáng tiếc de gozaru. Nếu tại hạ có thể nhìn thấy kiếm pháp đó một lần nữa…”
“Muốn nhìn không?”
“……Hả?”
Yae chớp mắt ngạc nhiên với khuôn mặt ngốc nghếch khi tôi trả lời dễ dàng.
Tôi lấy smartphone ra khỏi túi và mở lại trận đấu mà tôi đã ghi lại lúc trước cho Yae xem.
“Đây là… Như thế nào de gozaru !? Ah! Tạ… Tại hạ ở đó de gozaru yo!? Cả tử tước! Elsie-dono cũng ở đó!”
“Uwaa, đây là gì! Tôi đang di chuyển! Mặc dù tôi đang ở đây! Eh,đây không phải là tôi nhưng Lindsey!? Không, Lindsey cũng ở đây !? Làm thế nào điều này xảy ra?”
[Edit: Khoa học đấy lũ b&^#!@]
“Im lặng cái coi!”
“Ouch!!”
Tôi mắng hai người đang hoảng loạn với một cái cốc đầu. Họ hấp tấp, nhưng cũng khá ư là thú vị.
“Đây là ma thuật Vô tính của tôi để ghi lại sự kiện của một thời điểm nào đó và có thể sử dụng để xem lại một lần nữa… thứ gì đó giống như vậy. Tôi đã ghi lại trận đấu này lúc trước.”
“Thật tuyệt quá de gozaru! Đây là ma thuật sao…”
“Đây là Phép thuật gì thế?”
“À, smartphone?”
“Sumaartohon…Đây là ma thuật mà tôi chưa bao giờ nghe ne. Mà thôi, chắc mình cũng chẳng làm gì được nếu đó là một Ma pháp tính Vô cả.”
Elsie khoanh tay lại và cố gắng để suy nghĩ. Trong khi đó, Yae cầm điện thoại và tập trung nhìn vào màn hình. Đó là khung cảnh Yae bị đánh gục xuống.
“Đây này de gozaru!”
Thanh kiếm đúng ra được vung xuống từ phía trước đã vung đến cơ thể ngay từ đầu. Hử? Chắc chắn, nó nhắm vào đầu của Yae.
“Điều đó có nghĩa là gì?”
“Ai biết…?”
Elsie nhìn màn hình bên cạnh tôi nghe thấy lắc đầu không biết.
Zy10PN2 [/images/images/image-4.jpeg]
“To, Touya-dono! Cái này, tại hạ có thể xem lại lần nữa chứ de gozaru!?”
“Được chứ. Bao nhiêu lần cũng được. Tua lại từ đầu? Hay từ lúc cô bị đánh?”
“Từ lúc tại hạ bị đánh!”
Tôi chỉnh cho nó lui lại một chút rồi đưa cho Yae xem. Tử tước tiếp cận Yae ở ngay eo của cô ấy. Đúng như tôi nghĩ dù cho có làm thế bao nhiêu lần, chẳng có bất kỳ chuyển động nào. Nhưng, nhất định là thời điểm đó…
“Kiếm ảnh…”
“Kiếm ảnh?”
Yae lẩm bẩm.
“Đó là một kiếm kỹ để nâng cao tinh thần chiến đấu de gozaru. Tại đó không hề có vật chất bởi nó chỉ là một ảo giác mà thôi. Tuy nhiên, bởi vì nó được tạo ra từ tinh thần nên vẫn có sự hiện diện nên chỉ có thể ngẫu mà nhận ra nó thôi de gozaru. Tử tước chắc hẳn đã dùng Kiếm ảnh ở phía trên nhưng thanh kiếm thật thì lại vòng sang bên hông. Nếu đại nhân cảm thấy có chiến khí và di chuyển theo nó, đó là ảnh kiếm. Thanh kiếm thật sự không có chiến khí thì lại nhằm vào bên lườn. Tại hạ… đúng là đã bị nắm thóp thật rồi de gozaru…”
Vì vậy, nó… là một thứ gì đó giống như là ảo ảnh. Tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ thấy chán nản khi biết được thực tế, nhưng đó lại là một nụ cười?…. và không phải là một nụ cười gượng, cô đã nắm bắt được thứ gì đó, dần nghiêm mặt lại và lẩm bẩm…
“Kiếm của tại hạ không có bóng… hm.Tại hạ thấy lý do rồi de gozaru. Không phải chờ đối phương để lộ sơ hở mà bắt hắn phải để lộ… Vả lại…”
“Này này, Yae? Cậu ổn chứ?”
“Vẫn ổn de gozaru.Tại hạ rất biết ơn Touya-dono. Ngài đã giúp tôi de gozaru.”
Với khuôn mặt rạng rỡ Yae trả lại tôi chiếc smartphone, tôi đón lấy và cất nó vào túi. Thôi thì, tôi vui vì em ấy đã có cơ hội trở lại với chính mình.
“Tại hạ sẽ luyện tập nhiều hơn để trở nên mạnh mẽ hơn nữa de gozaru. Cùng với các hạ.”
“Tinh thần phải thế chứ!”
Chúng tôi cười lớn khi Yae và Elsie đập tay nhau. Ôi, tuổi trẻ~
“Làm ơn tính cả tôi nữa…”
Một giọng nói dường như trách móc đến từ chỗ ngồi của lái xe. Ah. Nó không giống như chúng ta quên mất cô bé ấy nhỉ? Xin lỗi nhé Lindsey.
CHƯƠNG 18: SHOPPING VÀ SẢN PHẨM “KHÔNG QUÁ” SIDA
Vốn đã dành nhiều thời gian và công sức để đến kinh đô hoàng gia, đâu thể nào cứ thể mà quay về được chứ. Vẫn còn có kha khá tiền trong túi nên chúng tôi quyết định đi mua sắm tại đây. Chỉ có điều nói là “quyết định” như mà… nói đúng hơn là tôi chẳng đời nào lại có thể đối nghịch lại với ba áo dài kia cả.
Chúng tôi tạm thời gửi lại chiếc xe ở quán trọ (vì không định thuê phòng nên phải trả chút tiền lệ phí) và quyết định gặp lại ở nơi đây trong ba giờ nữa.
Ba cô gái có vẻ muốn đi cùng nhau nhưng tôi thì lại muốn đi thăm thú vài chỗ khác. Vả lại thằng cha nào lại chơi dại mà muốn đi làm lao công bốc vác chứ? Tôi cũng muốn mua vài món đồ nữa mà.
Lúc này, tôi kiểm tra lại mấy địa điểm trên… bản đồ… Rộng thật… Kinh đô có khác. Liệu việc tìm kiếm có khả thi không nhỉ? Hàng bán áo giáp… click…
Vài ghim đánh dấu xuất hiện trên bản đồ khi tôi tìm kiếm các cửa hàng bán áo giáp. Cơ mà… hàng gần nhất là ở… trước mặt á?
Ngẩng đầu lên, đúng là có một cửa hàng bán áo giáp với biển hiệu là một chiếc khiên. Chẳng cần phải xài đến cái chức năng tìm kiếm làm gì nữa…
“Chào mừng quý khách.”
Khi tôi bước vào trong, tôi thấy vô số các loại khiên chắn và áo giáp, giáp tay và mũ trụ, vv… Đằng sau quầy tính tiền là một người nhân viên dễ nhìn với nụ cười thân thiện.
“Xin lỗi, tôi có thể xem mấy món đồ này được chứ?”
“Quý khác cứ tự nhiên. Ngài cứ thoải mái nhấc chúng lên mà quan sát.”
Tôi nghiêng người cúi đầu trước lời mời chào của anh ta rồi quan sát bộ áo giáp cẩn thận. Tôi đã mua một thanh gươm cho nhiệm vụ đầu tiên của hội nhưng thế nào đó lại tảng lời những món đồ bảo hộ. Vì đang ở trong kinh đô hoàng gia lúc này nên nếu được tôi muốn mua con hàng nào ngon ngon một chút.
Nhưng nên làm thế nào đây… Tôi ưu tiên sự cơ động, dù gì thì tôi cũng không nghĩ mình sẽ hợp với một bộ áo giáp sắt. Di chuyển trong một giáp phục như vậy sẽ là cả một vấn đề.
Đã thế thì… nó sẽ phải là một món trang thiết bị hạng nhẹ như là giáp da…
“Xin lỗi, đâu là áo giáp tốt nhất ở đây vậy? À, loại trừ những bộ làm từ kim loại ra.”
“Không tính đến những bộ giáp kim loại sao? Vậy thì bộ giáp này, làm từ Tê giác Đốm, là món tốt nhất rồi.”
“Tê giác Đốm?”
“Như cái tên của nó vậy, đó là một con tê giác với da đốm. Bộ giáp này được làm từ lớp da của nó nên nó khỏe hơn và chắc hơn những bộ áo giáp da thông thường nhiều.”
Tôi thử gõ liên tục vào chiếc áo giáp. Nó đúng là cứng thật.
“Nhưng, cái này vẫn không bằng giáp kim loại à?”
“Cái này thì, ờ… nếu nó không được ma thuật cường hóa thì cũng chỉ thường thôi.”
Ma thuật cường hóa. Nếu tôi nhớ không lầm, đó là việc kết tinh sức mạnh ma thuật trong vũ khí. Những thứ ấy hiếm một cách kinh ngạc, như những món đồ trong phế tích hay bảo vật gia truyền từ những gia đình quý tộc đã suy sụp. Đó là những cách duy nhất để có chúng trong tay.
“Ở đây có giáp cường hóa không?”
“Chúng tôi không bán đâu vì loại đấy rất đắt. Tôi nghĩ cửa hàng bán áo giáp Belkut ở phố đông có bán đấy nhưng chỉ có quý tộc mới giao thương ở đấy thôi.”
Tay chủ hiệu trả lời tôi với khuôn mặt phiền muộn. Nguồn cung ứng cho quý tộc à, ca này khó đây. À mà từ từ đã?
“Liệu chỗ đó có nhận cái này không?”
“Cái gì, vậy….? Cái, cái này là từ nhà Công tước mà!? Phải chăng quý khách có dây mơ rễ má gì với bên đó không!?”
Vẻ mặt của tay chủ hiệu khác hẳn khi tôi đưa ra tấm huy hiệu có được từ Công tước..
“Nếu như vậy, tôi nghĩ là ổn rồi đấy, được gia tộc Công tước đảm bảo cả về địa vị xã hội mà, sẽ chẳng có vấn đề gì đâu’”
Tôi boa anh ta một đồng bạc thay lời tạ lỗi vì làm mất thời gian của hắn rồi té khỏi cửa hiệu, vừa đi về phía Belkut vừa theo dõi bản đồ.
Dù tôi đã ngộ ra từ khi còn ở thủ đô hoàng gia nhưng một lần nữa tôi rất ngạc nhiên vì ở đây không chỉ có tộc người mà còn nhiều loài khác nữa. Họ được gọi là những á nhân và họ mang những đặc điểm rất đa dạng, đặc trưng cho từng tộc, tôi bất ngờ nhất là sự tồn tại của những người thú.
[Edit: Có inu-girl hay neko-girl mặc đồ maid ko? :3] [Edit 2: Đồ cuồng maid :3 ]
Tôi chẳng hề gặp bất kỳ người thú nào ở Rifflet cả, thế nhưng họ lại sống khá nhiều ở nơi đây. Mặc dù tôi gọi họ là người thú, nhưng họ vẫn có cơ thể người và đầu thú chứ không phải cái thể loại ‘Nhân ngưu’.
[Edit 2: Cơ thể người đầu thú… Nhân ngưu có khác quái gì đâu @_@ ]
Tỉ dụ như em người cáo đang tiến về phía tôi kia kìa. Mọi thứ đều y chang con người luôn chỉ trừ cặp tai và cái đuôi thôi. Cái tai mọc từ phía trên đầu có màu giống như mái tóc dài vàng hoe của ẻm với chút màu đen ở trên ngọn, ngược lại với chóp đuôi mọc ra có màu trắng.
Với những cái tai thì vị trí mọc của chúng cũng giống với con người. Tôi chắc chắn Lindsey có nói rằng có thể dùng cách này để phân biệt hai tộc, nhưng tôi chả biết chi tiết thế nào cả.
Ô? Không biết vì sao mà ẻm cáo ấy cứ nhìn quanh quất mãi không thôi kiểu như đang tìm cái gì thì phải. .. có khi nào em ấy đang bị lạc không? Ẻm mang khuôn mặt lo lắng vô cùng. Dù thế, liệu có ai định giúp không vậy? Ðến cả thế giới này cũng vô cảm quá trời…
..Được, tôi sẽ gọi em ấy vậy.
“Um, có gì không ổn à?’”
“Hiya,hiya! Kái zì zậy!”
A, cắn phải lưỡi à. Ẻm mở to mắt và nhìn về phía tôi. Cứ bình tĩnh nào, tôi có phải kẻ xấu đâu cơ chứ… Tôi không hề đáng nghi tẹo nào đúng chứ?… chắc là thế rồi. Không được mất tự tin và hoảng sợ vào lúc này.
“Có vẻ như em gặp phải vấn để gì đó. Có chuyện gì sao?”
“A, um, um em, em bị lạc người thân…”
Bingo đúng như tôi nghĩ luôn.
“Phòng khi em đi lạc, bọn em đã quyết định điểm gặp mặt, nhưng em cũng chẳng biết nó ở đâu cả…”
Cáo-san bắt đầu thấy nản và hạ thấp giọng mình xuống. cả tai và đuôi của em ấy cũng cụp xuống đầy yếu ớt.
“Điểm gặp mặt là nơi nào vậy?”
“Etto…Em chắc đó là một cửa hàng ma thuật có tên Luca desu.”
Cửa hàng ma thuật Luca à. Tôi rút con smartphone ra và tra google map. Bingo, đây rồi. Nó nằm trên đường đến Belkut, thôi được.
“Anh sẽ dẫn em đến cửa hàng ấy. Anh cũng đi về phía ấy mà.”
“Thật ạ!? Cám ơn anh nhìu lém.”
Á, lại cắn phải lưỡi à. Không hiểu sao mà ẻm chẳng thể bình tĩnh được. Tôi nghĩ rằng ẻm còn bé hơn Elsie, chắc tầm 12, 13 thôi chứ chẳng hơn.
Theo như google map, chúng tôi đi xuôi về phía con đường này. Còn tên của ẻm có vẻ là Alma.
“Touya-san đang đi tham quan thủ đô à?”
“Không phải đâu, công tác đấy. Nhưng mọi sự đã xong rồi. Còn em thì sao?”
“Em cũng theo đuôi onee-chan đi làm việc. Em muốn được thấy thủ đô.”
Alma cười vui vẻ, em ấy mang vẻ mặt khiến cho chính em ấy lúc nãy trông ảo ảo.
Một lúc sau khi đang chém gió, tôi trông thấy cửa hàng ma thuật. Và đứng trước cửa hàng ấy chỉ có một chụy người thú. Nàng ta lao đến khi vừa thấy chúng tôi.
“Alma!”
“A, onee-chan!”
Tatataa, Alma chạy đến và nhảy vô ngực của người mà có lẽ là onee-chan của ẻm. Chụy ta cũng ôm em mình thật chặt. Khỏi phải nói, chụy ta cũng là một người cáo nhưng lớn tuổi hơn Alma và trưởng thành hơn. Bầu không khí nghiêm trang khiến tôi cảm nhận rằng chụy ta cứ như một quân nhân vậy.
“Em đột nhiên đi lạc làm chị lo quá.”
“Em xin lỗi.. Nhưng mọi chuyện đều ổn vì đã có Touya-san dẫn em theo đến đây.”
Khi nhận ra tôi ở đó, cô ấy cúi đầu thật thấp.
“Tôi vô cùng biết ơn anh vì đã chăm sóc cho em gái tôi.”
“Không không, đó là một cuộc gặp gỡ thú vị mà.”
Họ rất muốn trả ơn nhưng tôi từ chối khi nói rằng mình còn việc quan trọng phải làm. Chuyện cỏn con này đâu đáng để làm đến mức ấy chứ. Tôi rời chỗ đó ngay khi chào hỏi xong. Alma vẫy tay với tôi không ngớt.
Tôi chào tạm biệt hai người họ. Gần đến Belkut những tòa nhà xung quanh dần dần mang kiểu cách đặc sắc hơn. Chỉ một lát sau tôi nhìn thấy cửa hàng đó.
“Uwaa, cao vãi..”
Cửa hàng được xây bằng gạch rất trang trọng, tôi cảm thấy hơi bị lo lắng. Nói đúng ra, nó như một cửa hàng danh tiếng vậy.
Tôi cảm thấy lạc lõng đúng như dự đoán. Họ cấm khách tham quan ở cổng vào. Ờ thì, không phải kiểu như có một người gác cổng ở đây đâu. Chẳng còn cách nào khác, tôi chẳng ở đây mãi đâu mà. Gì chẳng được, cứ thử vào xem sao.
Khi tôi vừa mở cánh cổng được chế tạo vô cùng xa xỉ, một nữ nhân viên bán hàng trẻ tuổi chào đón tôi ngay tắp lự.
“Irasshaimase! Chào mừng quý khách đến với Belkut. Đây là lần đầu đến đây của quý khách ạ?”
“À vâng đúng là lần đầu ạ.”
“Thế, thế quý khách có thứ gì chứng thực địa vị xã hội của mình hay một lá thư giới thiệu từ ai đó không ạ?”
Hiểu rồi, ra đây là cách mà những khách hàng lần đầu đến bị chối sao. Thì ra họ cần có đơn giới thiệu từ người nào đó à. Tôi rút ra từ trong túi cái huy chương của Công tước và đưa cho chị ta. Onee-san này cũng run lẩy bẩy y như tay chủ hiệu áo giáp lúc trước và cúi đầu thật thấp.
“Đã xác nhận. Cảm ơn quý khách. Và tôi có thể giúp gì cho quý khách ngày hôm nay ạ?”
“Tôi muốn xem mấy bộ giáp được cường hóa của cửa hàng này.”
“Vâng xin mời đi lối này ạ.”
Khi tôi đi theo onee-san và đến góc sau của cửa hàng, có hàng tấn đồ đạc được bày bán, từ những bộ giáp tỏa sáng lộng lẫy đến những vật phẩm nhìn cùi bắp ví dụ như mấy cái găng tay bằng da rẻ bèo.
“Tất cả đều được cường hóa à?”
“Vâng ví dụ như cái Khiên gương được cường hóa với ma thuật phản đòn, hay Găng tay Hercules thì có ma thuật cường hóa sức mạnh vật lý.”
….Chắc chắn rồi, tôi có thể cảm thấy một số năng lượng ma thuật ở đây. Huh, từ khi nào mà tôi đạt đến trình độ cảm nhận được ma lực vậy? Hmm…chắc do lão Thượng đế buff cho rồi.
“Thế, quý khách muốn tìm loại nào ạ?”
“À, không làm từ kim loại… à mà thôi, tôi muốn loại vừa không quá nặng mà lại bền nữa.”
“Để tôi xem chút…Thé, cái giáp da này thì sao ạ? Nó được cường hóa với khả năng chịu chém, chịu lửa và chống sét.”
Ừm..Nó không tệ đâu nhưng…cái kiểu dáng..tôi nghĩ cái phần kim tuyến dính kèm trông hơi khoe mẽ. Và cả con rồng thêu phia sau nữa, nói thật nhìn ngại quá.
Đột nhiên tôi thấy một tấm áo choàng trắng treo ở một góc của cửa hàng. Một tấm áo choàng dài với lông thú ở cổ và cánh tay.
“Cái này thì sao?”
“Cái này được cường hóa chống đâm chém, cách nhiệt và cách hàn cũng như chống lại vũ khí tù. Thêm nữa, nó cũng được cường hóa kháng ma thuật cấp cao, nhưng nó có tí chút vấn đề.”
“Đó là?”
“Hiệu ứng kháng ma pháp chỉ áp dụng cho thuộc tính của người mặc. Còn ngược lại lượng sát thương không kháng được sẽ tăng gấp đôi.”
Nghĩa là, nếu kẻ đó mang hỏa thuộc tính, hắn sẽ nhận hỏa kháng max trâu bò. Còn nếu hắn không có phong thuộc tính, hắn không những sẽ không kháng được lôi tính mà còn nhận sát thương gấp bội.
(TLN Eng: Có vẻ như chấn thuộc tính nằm cùng nhánh phong thuộc tính..éo hiểu sao.)
(Edit: Chú đừng lo, Nhựt Bổn mà. Hai quả nuke có thể làm được vô số điều kì diệu…)
Thế là khá giống một con dao hai lưỡi. Ví dụ, nó sẽ cực kỳ thuận lợi nếu kẻ thù là một con quái chỉ mang hỏa thuộc tính, nhưng mối nguy sẽ rất lớn nếu hắn có đa thuộc tính.
Dù sao thì tôi vẫn éo có vấn đề gì cả, đường đường là thằng mang tất cả các thuộc tính cơ mà.
“Tôi mặc thử nhá.”
“Xin quý khách cứ tự nhiên.”
Tôi cầm lấy nó, không quên kiểm tra cảm giác bằng tay, và mặc thử nó vào. Yep, kích cỡ vừa như trái dừa. Tôi thử nhúc nhích một tẹo nhưng nó chẳng cản trở chuyển động tí nào, cũng không hề thấy thiếu thoải mái. Ca thích rồi đấy.
“Cái này bao nhiêu tiền vậy?”
“Nó cũng tương đối rẻ khoảng tám đồng vàng.”
Thế là cỡ 800,000 yên. Thế mà rẻ? Đắt lòi mắt ấy chứ. Nhưng thế cũng đáng nếu cân nhắc tác dụng của nó. Cảm giác về chuyện tiền nong của tôi dị dị thế éo nào ấy.
“Thế thì cái này vậy, tiền đây ạ.”
“Một đồng vàng trắng phải không ạ? Xin vui lòng chờ một lát.”
Onee-san ấy quay lại quầy và trở ra với hai đồng vàng trên cái khay bạc. Tôi nhận lấy, nhét vào ví rồi hướng về phía lối ra khỏi cửa hàng.
“Cám ơn quý khách. Chúng tôi rất hân hạnh được gặp lại quý khách lần sau.”
Trong khi onee-san cúi đầu tiễn tôi, tôi rời khỏi Belkut. Tôi đã có thể có được một bộ giáp xịn mặc dù giá thì hơi bị chát…