Tất cả những người lính bất tỉnh và bị bắt đều bị giam vào nhà ngục. Họ sẽ bị trục xuất khỏi quân đội và xử phạt cho tội lỗi mà họ đã gây ra. Ngoài một số là phần tử phản động quá khích ra thì đa số không phạm tội nghiêm trọng. Tuy nhiên, xúi giục và tham gia một cuộc nổi loạn chống lại hoàng đế thì sẽ bị trừng phạt nặng. Họ nên cảm thấy biết ơn vì không bị hành quyết.
Hoàng đế ban lệnh mang những người lính bị bắt giam rải đều khắp các thị trấn của đế quốc. Như thế thì sẽ không còn quá nhiều phạm nhân trong thủ đô. Bởi vì có khả năng ai đó có thể thử cái trò triệu hồi đó lần nữa, nhầm lẫn hoặc cố ý, ai biết được.
Những người lính quân đội đã lớn tuổi thì được trả tự do. Tướng quân Romelo đến lâu đài với vị thái tử mà ông đã che chở. Tôi thật sự ngạc nhiên dù đã biết trước, anh ta thật sự là người hiệp sĩ lúc đó.
Anh ấy trà trộn vào đám đông và cố trốn thoát rồi bị tấn công bởi lính quân đội khi ra khỏi lâu đài.
Bề ngoài thì anh ta có vẻ yếu ớt. Nhưng có vẻ anh ấy là người tốt.
[Sau tất cả thì chúng ta nợ cậu. Touya-dono không chỉ là ân nhân của ta mà còn cả với công chúa và thái tử….không, thậm chí là cả đế chế này. Chúng ta muốn trả ơn cho cậu, cậu có mong muốn gì không?] [À thì, mọi chuyện xảy ra theo hướng như thế, nhưng tất cả chỉ là do hoàn cảnh đẩy đưa. Nên xin đừng bận tâm về chuyện đó]
Tôi nhẹ nhàng từ chối lời đề nghị của hoàng đế, hiện tại đang trong phòng khách. Thật sự, tôi không mong muốn cái gì cả. Sau khi nghe tôi trả lời, đức vua của Belfast khẽ cười.
[Nó không quan trọng với Touya-dono đâu. Ở Belfast, chúng tôi đã cố trao tặng cậu ấy tước vị nhưng cũng bị từ chối. Cuối cùng thì chỉ có thể ép cậu ấy nhận một số tiền và một ngôi nhà. À thì, tuyệt nhất là cậu ấy cũng đã chấp nhận con gái tôi] [Hô hô! Vậy thì cậu cũng sẽ chấp nhận Rushia chứ? Belfast và Regulus, nếu công chúa của cả 2 đất nước đều được gả cho một người thì đó sẽ trở thành liên minh vững chắc nhất trong lịch sử] [Vậy thì bây giờ….]
Bởi vì cuộc trao đổi đang đi theo hướng lạ lùng, tôi đang nghĩ cách kéo họ trở lại thì Yumina giơ tay cắt ngang và thu hút sự chú ý của mọi người.
[Công chúa Rushia có cùng cảm xúc như bọn con, nên con ủng hộ việc cô ấy trở thành hôn thê của Touya-san. Cô ấy cũng đã đồng ý khi con hỏi trực tiếp, chính cô ấy cũng muốn điều đó. Vì dù gì thì nó cũng tốt cho tình hữu nghị của 2 nước mà, đúng không?]
Ểh? Em đang nói gì thế Yumina-san?
[Em cũng đồng ý] […Em cũng vậy ~ desu] [Em cũng không phản đối ~ degozaru]
Các cô gái khác cũng cho thấy sự ủng hộ của họ. Các em đùa thôi phải không? Này, sao cảm xúc của tôi lại bị đặt sau tất cả vậy??
[Ch-vui lòng chờ một chút!? Sao mọi thứ lại thành ra như thế này?]
Cuộc nói chuyện vẫn tiếp tục và tôi vẫy tay lên kháng nghị. Lyon-san trả lời với một khuôn mặt bất đắc dĩ.
[Chính xác thì tất cả đều do lỗi của cậu] [Là sao? Ngài đang nói về điều gì?] [Tôi hiểu từ lúc này đây, mọi năng lực của Touya-dono là quá phi thường. Nếu sức mạnh đó phục vụ một quốc gia, nó sẽ chỉ trở thành mối đe dọa các quốc gia khác. Nói cụ thể hơn, Belfast sẽ bị xem như là mối uy hiếp. Nhưng nếu cậu đính hôn cả với công chúa đế quốc, Belfast và Regulus sẽ có thể phủ nhận vì không phải là bên duy nhất có mối quan hệ với cậu….Ít nhất thì tôi nghĩ thế] [Đế quốc và Vương quốc, cả 2 bên đều không có ý định lợi dụng cậu cho mục đích chính trị, đó sẽ là một liên minh bình đẳng]
Trưởng hiệp sĩ đế quốc Gaspar tiếp lời Lyon-san. Ừ thì tôi hiểu những gì 2 người nói….
Khi tôi nhìn Rue, em ấy đỏ mặt cúi đầu và liếc trộm tôi. Ưm…..
[Bốn hay năm người cũng đâu khác biệt nhiều. Cậu còn đắn đo gì thế!?] [Dù ngài nói vậy nhưng….]
Tướng quân Lyon đến hấp diêm cái lưng tôi như thường lệ. Đúng là không có lý do hợp lý nào để từ chối….Đây mới chỉ là ngày thứ 2 chúng ta gặp nhau thôi mà! Mọi chuyện quá đột ngột!
….Ờ…Với Yumina thì đó là ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau, sau đó thì…..chả phải sao?
[Còn con thì sao? Con có phản đối chuyện kết hôn với Touya-dono không?] [Không, thưa phụ hoàng. Con rất hạnh phúc dù con quá tầm thường với anh ấy. Kết hôn với Touya-sama, không điều gì có thể làm con hạnh phúc hơn]
Em ấy thở sâu trong khi 2 tay siết chặt trước ngực, đôi mắt em ấy lấp lánh khi nhìn tôi. Haiz….tôi đoán giờ có nói gì cũng vô dụng thôi.
Chuyện gì vậy chứ? Cái thế giới này chấp nhận chuyện hôn nhân quá dễ dàng…..Đó không phải là chuyện mà có thể nghĩ về nó một cách đơn giản. Giờ thì tôi nhận ra thế giới này khác biệt tới mức nào rồi…..
[Vậy ý cậu về chuyện này như thế nào? Cậu sẽ chấp nhận Rushia chứ?] [Vâng…nếu em ấy có thể chờ đến khi tôi 18 tuổi mới kết hôn]
Thực sự thì không cần phải chờ tới khi tôi 18 tuổi, nhưng ít nhất thì tôi muốn kháng cự một chút.
(vote thiến main anh em ơi!!!!)
Kyaaaa-Rue tham gia vào vòng tròn các cô dâu và cười đùa với họ. Chắc họ sẽ thân thiết với nhau nhanh thôi…..
[Tất nhiên là không thành vấn đề, ta muốn cung cấp cho cậu một khoản hỗ trợ. Trong mọi trường hợp, mối quan hệ với Belfast là bình đẳng và Belfast cùng Regulus sẽ lập nên một liên minh vững chắc]
Tôi nghĩ những gì hoàng đế nói thực sự tuyệt vời. Với điều nay, hầu hết các cường quốc của lục địa phía tây đều đã kết nối thông qua liên minh: Belfast, Misumido, Rifurizu và bây giờ là Regulus.
[Với những điều này, chúng ta sẽ thông báo chuyện đính hôn của cậu với Yumina và Rushia cho cả nước và các quốc gia lân cận, do đó, chúng ta quyết định Touya-dono cũng cần có lãnh thổ riêng của mình. Ta đã đồng ý với hoàng đế của Regulus rằng một phần của mỗi quốc gia sẽ được tách ra và trao cho Touya-dono] […..Ý ngài là sao ạ?]
Tôi chưa hiểu những gì họ nói. Dù cho tôi có lãnh thổ đi nữa, thực sự thì sẽ rất phiền nếu trao cho tôi một vùng đất nào đó mà tôi không thể cai trị…..
[Không phải là cậu nhận được, mà là chúng ta chuyển nhượng nó. Nói chính xác, một quốc gia nhỏ ở biên giới giữa Belfast và Regulus sẽ được thành lập, và vua của nó là Touya-dono. Là thế đấy] [Hả!?]
Chuyển nhượng một vùng đất, tức là thành lập một quốc gia mới!? Và tôi là vua của nó!?
[Đúng thế, tuy vùng đất này khá là nhỏ so với một đất nước. Nhưng nó sẽ hoàn toàn độc lập và không bị ràng buộc bởi Belfast hay Regulus. Cả 2 nước đều ủng hộ việc thành lập quốc gia này, tất nhiên là có cả một hiệp ước không xâm phạm nữa. Cho dù điều gì xảy ra ở đất nước này thì chúng ta cũng sẽ không can thiệp. Touya-dono có quyền làm bất cứ gì mình muốn. Với điều này thì vấn đề địa vị của cậu cũng đã được giải quyết và có thể kết hôn với cả 2 công chúa]
Thứ gì đó giống như thành phố Vatican? Hoặc giống như một tiểu vương quốc? Họ thực sự đồng ý chuyện này?
[Touya-dono, cậu có thể vui lòng hiển thị bản đồ không?] [Ể, à! Vâng. Hiển thị bản đồ] [Đã rõ. Hiển thị bản đồ]
Trong khi vẫn chưa hoàn toàn nắm bắt được những gì 2 vị vua nói, tôi hiển thị bản đồ giữa không trung.
Với Belfast bên trái và Regulus bên phải, nhà vua chỉ vào biên giới của họ.
[Ở giữa 2 quốc gia, dãy núi Merishia kéo dài xuống từ phía bắc với khoảng 2/3 là rừng rậm. Dù đất đai màu mỡ nhưng ở đó cũng có khá nhiều quỷ. Vì thế nên nó bị tránh xa. còn ở phía nam của nó thì có một tuyến đường cao tốc phục vụ việc giao thương của 2 nước. Khu vực này sẽ được biến thành một quốc gia độc lập]
Chờ-ngài nói rằng có rất nhiều quỷ thú sống ở đó!?
[Chúng tôi sẽ phải sống ở nơi nguy hiểm như thế?] [Cậu không nhất thiết phải sống ở đó. Nhưng khu vực này sẽ biến thanh một vùng độc lập từ bây giờ. Ngay cả khi có chuyện xảy ra thì 2 nước chúng ta sẽ không thể làm gì với nó. Thậm chí khi có một nhóm khủng bố hay trộm cướp lập hang ổ ở đó chúng ta cũng không thể can thiệp. Touya-dono, là vua nơi đó nên sẽ là người giải quyết mọi thứ]
Đức vua và hoàng đế đều cười ngoác miệng. Điều này khá khắc nghiệt. Họ đẩy khu vực nguy hiểm nhất cho tôi cai quản và có vẻ như mong tôi sẽ dọn sạch nó để hỗ trợ cho tuyến đường giao thương phía nam khu đó. Thế nên họ lập nên kế hoạch biến tôi thành vua.
(Cái vụ lập quốc thì nói cả buổi mới hiểu, còn vụ 2 ông vua chơi xỏ lá thì dù đã cố giấu nhưng vẫn nhận ra ngay, đếch hiểu nỗi đầu óc anh main -_-)
[Không không không! Đó thật sự là một vùng đất trù phú và nó cũng khá rộng. Nếu nó trở nên an toàn hơn với người dân thì nó có thể thành trạm trung chuyển trên tuyến đường giao thương và có thể dân cư sẽ kéo tới đó sinh sống. Touya-dono vẫn là người nắm giữ thực quyền và lãnh thổ, không có gì thay đổi cả]
Có thể đúng vậy. Tôi nghĩ không thể bán nó đi được. Không phải tâng bốc nhưng đúng là họ qua thông minh. Cả hai đều nổ lực cho cuộc sống của nhân dân họ.
Không, chuyện này cũng không phải tệ. Nếu tôi kết hôn với 2 cô công chúa thì tôi cần có địa vị xứng đáng. Với việc không có người dân sẽ làm cho việc này bớt rắc rối đi. Ngoài ra thì tôi thấy có một vùng đất để tùy ý sử dụng cũng tốt.
[Vâng, xin lỗi. Sau đó sẽ có công bố chính thức về việc thành lập quốc gia này, cả 2 nước Belfast và Regulus sẽ công nhận và lập liên minh với nó?]
Thành lập một quốc gia….à….tôi chưa từng hình dung đến chuyện này. có vẻ như tôi cũng không cần phải làm gì cả. Tôi có nên xây một lâu đài không?
[Anh ấy cuối cùng cũng trở thành quốc vương ~ degozaru. Phu quân chúng ta thực quá tuyệt vời đúng không ~ degozaru?] [Đúng vậy, tớ chưa từng nghĩ sẽ có ngày chuyện này xảy ra]
Yae và Elsie nói chuyện với nhau. Chính tôi cũng có ngờ được rằng sẽ có ngày chuyện như thế này xảy ra đâu. Cứ có cảm giác như bản thân đang nằm trong sự sắp xếp của ai đó vậy.
[….Về tên quốc gia, anh tính sao?]
Lindsey hỏi tôi. Ưm…tên nước à? Vương quốc Mochizuki? Uwa, xấu hổ chết mất! Cái đó thì dẹp đi! Thế “Nhật Bản” thì sao? Nó không quá thuận miệng. Nhật Bản….không ai trong số họ đọc được. Haiz.
[Brynhild….tiểu vương quốc Brynhil thì sao?] [Brynhild là tên vũ khí của anh mà phải không?] [Ừm, theo anh biết thì đó là tên của một nữ thần chiến tranh]
Tiểu vương quốc Brynhil. Nó nghe khá hay đấy. Nói nó là một lãnh thổ thì chính xác hơn là một quốc gia, nhưng tôi nghĩ không cần nghĩ quá chi tiết như vậy.
[Tiểu vương quốc Brynhil à? Không tệ. Vương quốc Belfast sẽ hỗ trợ sự thành lập của tiểu vương quốc Brynhil và sẽ kết minh với nó] [Regulus cũng thế] [Đồng ý. Sau đó thì chỉ cần làm nó trở nên an toàn hơn thôi, đúng không?]
Chỉ là nó rộng bao nhiêu vậy? Tôi thử điều tra bằng smartphone. Nó đang tính toán kích thước.
[Khoảng 410km vuông]
….Ngay cả thế thì tôi vẫn không hình dung được nó. Chẳng hạn, nó bằng bao nhiêu quận của Tokyo? Tôi yêu cầu điều đó và…ừm…
Nó bằng 2/3 trên tổng số 23 quận của Tokyo cộng lại!? To vãi!
CHƯƠNG 99 : LÃNH THỔ VÀ QUỸ KẾT HÔN
[Thật sự là chả có gì ở đây]
Trước mắt chúng tôi là đồng cỏ và những cánh rừng, đồi núi thì ở xa và gần đó là một con sông.
Chúng tôi đến đây để xem vùng đất được chuyển nhượng lại từ Belfast và Regulus, đây quả thật là một vùng đất “đặc biệt”. À thì, nó sẽ có nhiều công dụng đấy.
[Giờ thì…Tìm kiếm. Những con quỷ có khả năng gây hại tới con người] […Đã rõ. Hiển thị]
“Ping!” và những chiếc ghim đỏ ghim vào các khu vực xung quanh và trong rừng. Quả thật có rất nhiều!
Dù sao thì nó cũng to bằng 2/3 diện tích tổng số 23 quận của Tokyo nên chuyện này chắc cũng bình thường. Giờ thì làm gì đây?
[Chúng ta nên dọn sạch chúng bằng phép thuật] [Nếu mà giết ngần ấy quái vật một lúc thì…]
Yumina hơi cau mày. Đúng vậy, nó sẽ trở thành cả núi xác chết….Ngay cả khi có cả thợ săn và những người ăn thịt chúng ở trên ngọn núi này thì cũng không thể ăn hết được. Mùi hôi cũng rất đáng lo ngại. Tôi cũng có thể bắt chúng di cư bằng [Cổng] nhưng sẽ không ổn nếu chúng tấn công ai đó phía bên kia. À! Ta có thể ném chúng ra biển.
[Có những con quỷ mang trên người những thứ vật phẩm tốt. Vì thế nếu làm vậy sẽ rất lãng phí chúng]
Elsie nói đúng, nếu có thể kiếm tiền từ chúng thì không nên làm thế. Cái vụ ném ra biển cũng không ổn rồi, hửm?
[Thế nếu chúng ta bắt lấy vài con bằng [Cổng] sau đó đánh bại chúng rồi lấy vật liệu thì sao….Nhưng còn mấy cái xác thì sao giờ?] [Nên ném chúng xung quanh núi như khi các mạo hiểm giả làm nhiệm vụ tìm diệt ấy. Động vật khác sẽ ăn chúng hoặc chúng cũng có thể thành chất dinh dưỡng cho rừng ~degozaru]
Ưm ~ vậy sẽ tốt hơn rất nhiều. Những gì Yae nói thật sự có lý.
[Vậy cứ tiến hành như thế đi. Khóa mục tiêu vào một đối tượng, kích hoạt [Thương Ánh Sáng]] […Đã rõ. Kích hoạt [Thương Ánh Sáng]]
_Chuyển cảnh_
[Cuối cùng cũng xong!]
Tôi không muốn thêm nữa đâu. Thu thập nguyên liệu từ những cái xác là một chuyện khó khăn. Vì mỗi loại quái có những thứ hữu dụng khác nhau như da, răng hay vuốt…là điều mà không thể gộp chung lại được. Vì nghĩ rằng không thể tự làm tất cả được nên chúng tôi đã nhờ Rebecca-san, Logan-san và Will từ thủ đô đến giúp đỡ, với thù lao là phân nửa số da của mỗi con họ có vẻ rất hài lòng.
Tôi cũng gọi cô hầu gái Cecil-san và anh làm vườn Julios-san đến, cũng như Lyon-san khi mà anh ấy không có nhiệm vụ nào cả. Với một công việc bán thời gian thì mức lương như thế này khá hấp dẫn, tôi nghĩ thế.
Lyon-san lột da, và tách những thứ hữu dụng ra thoăn thoắt. Tôi tự hỏi anh ta cần tiền để làm gì, 90% là có liên quan đến Olga-san. Có lẽ là một chiếc nhẫn đính hôn chăng?
Ngược lại thì Rue có vẻ gặp rắc rối với việc này và tôi phải dạy em ấy vài thủ thuật để làm dễ hơn. Em ấy tiếp thu khá nhanh và làm tôi ngạc nhiên khi nhanh chóng làm chủ chúng.
[Em là một công chúa. Có phải lần đầu làm mấy việc như thế này không?] [Vâng. Nhưng em muốn làm điều này. Em cũng muốn học hỏi thêm nhiều thứ nữa để có ích cho Touya-sama cũng như những người khác]
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/sU3Oftx.jpg [/images/images/image-39.jpeg]
Sau khi nghe em ấy nói, tôi xoa nhẹ đầu em ấy và ẻm hơi đỏ mặt một chút.
[Giờ thì mấy con vật nguy hiểm đã được giải quyết]
Tôi mở ứng dụng tìm kiếm trên bản đồ, có vẻ chúng đã giảm trong một thời gian. Tôi chợt nghĩ đến và thử tìm kiếm con người, quả thật có một vài người ở góc rừng. Họ sống ở đó á? Ở đây khá nguy hiểm nên tôi đã nghĩ là sẽ chẳng có ai sống ở đây.
[Có lẽ là bọn cướp] [Cướp?]
Lyon-san khẽ thì thầm trong khi nhìn vào màn hình.
[Gần đây có tin đồn về những vụ cướp táo tợn xảy ra thường xuyên ở đây. Có lẽ đó là căn cứ của chúng. Cũng có một giải thưởng nhiệm vụ cho việc càn quét đám cướp này]
Khu rừng này quá nguy hiểm thành ra nó thành nơi hoàn hảo để trú ẩn?
[…Chúng ta làm gì giờ?]
Lindsey hỏi, chắc là không thể làm ngơ bọn chúng rồi. Vì vùng này đã thành đất nước của tôi, việc xóa sổ đám trộm cướp là phải làm.
[Thế thì tới đó “chảo hỏi” tí vậy] [Tôi có thể đi cùng không?]
Lyon-san bất ngờ để nghị tham gia. Ừ thì cũng không có lý do gì để từ chối. Chúng tôi giao việc tách lấy nguyên liệu cho những người còn lại và cả 2 hướng về nơi trú ẩn của bọn cướp. Nó mất không tới 30 phút đi bộ nên chúng tôi cứ dùng chân vậy.
[Thế, anh quan tâm đến tiền thưởng à?] [Hể? À, ahahaha, cậu nhìn thấu rồi à?]
Lyon-san cười ngượng ngập trong khi gãi đầu. Ngay cả khi đã cố che giấu nó thì mặt anh vẫn chình ình cái chữ “muốn kiếm tiền” kia kìa.
[Có phải anh định tặng cô ấy một chiếc nhẫn đính hôn không?] [À, thì, tôi đã đưa nó cho cô ấy rồi] [Hả!?]
Tôi bị sốc trước việc anh ta đã làm điều đó rồi. Chàng trai này thật “quá nhanh quá nguy hiểm” mà…. (chém :v)
Có lẽ anh ta đã nói “Xin hãy kết hôn với anh!” nhưng chẳng phải quá nhanh à? Ờ thì với trường hợp của tôi thì tôi không có tư cách để nói điều đó.
[Ha-…chúc mừng anh. Vậy anh còn cần tiền để làm gì?] [Ừm…đó là cho lễ cưới và cuộc sống sau đó. Nếu có thể thì tôi muốn có một ngôi nhà mới…]
Lyon-san cười với vẻ mặt thoáng chút lo lắng, nhưng vẫn rất hạnh phúc. Vâng, tôi hiểu cảm giác của anh, chuyện này đòi hỏi khá nhiều tiền bạc.
[Gia đình không giúp đỡ anh à?] [Thật ra gia đình tôi thuộc kiểu “Tự lo cho con đường của mình” và tiêu chí là “Tiền là thứ phải tự đi kiếm”…]
Aaa-…nghịch cảnh đáng lo của một chàng quân nhân thực thụ và cô nàng gia đình thương gia.
[Hiện tại thì tôi vẫn sống ở nhà, vì tôi là con trai thứ 2. Nhưng nếu tôi kết hôn, tôi sẽ bị đuổi cổ khỏi hộ khẩu ngay tắp lự] [Olga-san đang đến Belfast à?] [Ừm, sau cùng thì quả thật tôi không thể trở thành thương nhân, nhưng với điều này, tôi có thể chăm lo cho cô ấy sớm thôi…] (“điều này” tức là đi “ăn ké” mấy cái nhiệm vụ chung vs main ấy)
Lyon-san thở dài. Ừm thì tôi có thể cho anh mượn tiền nhưng nếu làm vậy thì chắc tướng quân Leon nổi cơn thịnh nộ mất….
[À rồi! Vậy thì những thứ bị cướp sẽ được xử lý như thế nào?] [Nếu có thể thì sẽ được trả lại cho nạn nhân, số khác không tìm được chủ thì thành của riêng của người bắt giữ bọn cướp. Vì không có lợi nhuận đáng kể từ việc bắt cướp nên những nhiệm vụ như thế này thường bị treo trong thời gian dài, thành ra…] [Nói cách khác, nếu bọn cướp đang cất giấu rất nhiều tiền thì…] [Đó chính là những gì tôi mong đợi. Tất nhiên nếu tìm được chủ thì sẽ trả chúng lại cho họ]
Nếu không ai tới đòi số tiền đó thì tất cả sẽ vào tay anh ta.
Trên bản đồ hiển thị một túp lều nhỏ gần bìa rừng, đó chắc là nơi ẩn náu của bọn chúng.
[Có tổng cộng bao nhiêu tên cướp?] [3 tên, 3 anh em ruột]
Tôi xác nhận trên bản đồ là có 3 tên ở đó. Lyon-san rút cây dao găm đa nhiệm mà tôi đưa cho anh ta trước đó và bật lưỡi dao ra.
Ok, tôi sẽ giao hết cho anh ta. Vì nếu tôi mà tham gia thì phần thưởng cũng sẽ được chia đều.
_Chuyển cảnh_
Cuối cùng, Lyon-san hạ gục bọn chúng nhanh chóng. Dù tôi nói là “hạ gục” thì anh ta chỉ dùng chết độ tê liệt của con dao nên bọn chúng chỉ mất khả năng kháng cự thôi. Đây cũng là một cách kiếm tiền và anh ta kiếm được khá nhiều. Với gương mặt hạnh phúc, anh ấy trói chúng lại và nhờ tôi mở [Cổng] đến thủ đô.
Tôi gom của cải bị cướp lại và đặt chúng vào [Hòm Chứa], sau đó đưa chúng đến chỗ Lyon-san, cuối cùng thì dùng [Trọng Lực] phá hủy cái căn cứ đó. Sẽ là một vấn đề nếu đám cướp khác trú ẩn tại đó nữa.
Khi chúng tôi trở lại chỗ mọi người thì công việc của họ cũng đã hoàn tất. Tôi cho nguyên vật liệu vào vài cái túi rồi ghi tên Rebecca-san và Cecil-san lên đó sau đó để chúng vào [Hòm Chứa]. Sẽ rất bất tiện nếu đi lại với từng ấy nguyên liệu.
Chúng tôi quay lại Guild ở thủ đô và đến quầy mua hàng, lấy những thứ cần bán từ [Hòm Chứa] ra và đặt chúng lên quầy. Tổng số tiền cho chúng lớn tới mức người giám định và mua cũng bị sốc.
Trong khi số tiền đang được thanh toán. Tôi đến chỗ Prim-san cùng với Rue.
[Tôi muốn đăng kí mạo hiểm giả cho cô gái này. À, mà có một thông báo từ Đế quốc…] [Aa, vâng! Thông báo đó đã đến….um, vậy đúng là cậu đã đàn áp cuộc đảo chính ở đế quốc một mình!?] [Không hẳn là một mình, nhưng cũng có thể nói vậy] [Waaaa….Quả thật là thế. Ông chủ của [Hưởng Nguyệt] quả là một người tuyệt vời…]
Trong khi Prim-san ca tụng tôi thì những nhân viên Guild gần đó bắt đầu giải thích cho Rue. Theo những gì được nói thì có vẻ Rue là một người nắm giữ kĩ thuật của Song Kiếm, em ấy tự học nó sau khi nhìn Carol sử dụng rồi cố gắng tìm hiểu và hoàn thiện nó. Em ấy không có năng khiếu với bất kì thuộc tính nào nên không thể sử dụng phép thuật.
[Giờ xin vui lòng đưa thẻ hội viên của cậu ra]
Theo lời Prim-san, tôi đưa thẻ ra. Sau đó, cô ấy đóng dấu nó bằng con dấu khác với mọi khi.
[Đây là bằng chứng cho thấy cậu là người đã đánh bại một con quỷ cấp cao ở đế quốc. Với việc đánh bại một con quỷ cao cấp như thế, thay mặt Guild, tôi xin trao tặng cậu danh hiệu [Sát Quỷ Nhân]] (Demon Killer)
[Đồ Long Hiệp] xong [Thạch Nhân Phá Tướng] và giờ thì thêm [Sát Quỷ Nhân] à? Số danh hiệu lại tăng lên nữa.
[Với điều này, 3 danh hiệu đã được gộp lại. Và do đề nghị của vương quốc Belfast và đế quốc Regulus, hạng cậu cậu được tăng thêm 1, xin chúc mừng] [Hể? Vậy à?]
Chiếc thẻ hội viên được trả lại mang màu bạc. Ồ ~ nó tuyệt đấy. Việc nhận được danh hiệu này khá là khó khăn, vì bạn phải mạnh mẽ đến mức có thể giúp đỡ cả một đất nước khi nó gặp khó khăn, trong Guild thì không có nhiệm vụ cũng như phần thưởng nào tương xứng.
[Vâng! Đây thực sự là một điều tuyệt vời, đã 18 năm kể từ khi có một mạo hiểm giả cấp bạc xuất hiện ở đất nước này!]
…..Vậy à? Chuyện này làm tôi nhận ra là chẳng có một cái nhiệm vụ cấp bạc hay vàng nào trên bảng yêu cầu.
[Khi cậu trở thành mạo hiểm giả bạc hoặc vàng thì yêu cầu nhận được thường là từ Guild]
Hahaaa, ra thế. Nếu đó là một nhiệm vụ cấp bạc hoặc vàng thì mức độ khó khăn là khá cao nên những người có thể làm được khá là ít.
Rue đã đăng kí xong, vui vẻ chạy lại khoe chiếc thẻ mạo hiểm gia màu đen của em ấy với tôi.
Tôi cùng Rue đi ra sân Guild, việc tiền nong đã xong. Rebecca-san và những người khác mừng rỡ với khoản thu nhập đó. Cecil-san và Julio-san cũng rất vui sướng. Vì tiền thưởng là khá cao.
Phần của tôi và Lyon-san được đặt riêng và chia ra sau khi chúng tôi rời khỏi Guild. Bọn cướp đã được bàn giao xong xuôi. Bởi vì anh ấy đã làm nó một mình, nên sau khi được chấp thuận, anh ấy nhận lấy phần thưởng của mình mà không có vấn đề gì.
Với số tiền bán vật liệu và phần thưởng từ việc tóm bọn cướp. Chắc anh ấy đủ tiền cho một cái đám cưới rồi nhỉ?
Ồ yeah, tôi muốn tặng anh ấy thứ gì đó vào ngày cưới. Tôi nên hỏi ý kiến mọi người sau.
CHƯƠNG 100 : QUỐC KHỐ VÀ XÂY DƯNG LÂU ĐÀI
Đã 1 tuần trôi qua kể từ cuộc đảo chính ở đế quốc. Hoàng đế đã lãnh đạo đàn áp cuộc đảo chính đó, và tôi thì được tôn vinh như người anh hùng đã cứu vãn cục diện đế quốc, còn về cá nhân thì tôi thấy đó chỉ là “một mạo hiểm giả ở Belfast đã giúp đỡ Regulus”, thế thôi.
Nhân sự kiện này, liên minh hữu nghị Belfast-Regulus cũng đã được công bố cũng như việc tách 1 phần ở biên giới 2 nước làm nền tảng cho Tiểu vương quốc Brunhild cũng được thông qua với tôi là người đứng đầu vương quốc.
Mọi người chấn động về việc hình thành một quốc gia mới ở đó, nhưng vì hiện tại ở đó chả có gì ngoài núi rừng nên sự quan tâm không kéo dài. Tôi nghĩ là thật may vì đã không quyết định dọn đến đó ngay lập tức, vì ở đó chẳng có gì để có thể gọi là một quốc gia cả, và tôi cũng không có kế hoạch nào về việc đưa người dân đến đó. Tôi nên nghĩ về các tiềm năng của vùng đất này đã được đề cập trước đó. Chắc tôi có thể tạo nên mấy thứ như cánh đồng hoặc vườn cây ở đây.
Thông báo về hôn ước của tôi cùng Yumina và Rue bị hoãn lại. Bên phía Belfast, tùy theo việc đứa bé trong bụng nữ hoàng Yuella là con trai hay con gái mà vị trí của tôi cũng sẽ thay đổi theo. Vì thế, chuyện thông báo về hôn ước của Yumina bị dời lại và kéo theo cả Rue cũng thế.
Tướng quân Bazuru và một số lãnh đạo quân đội đã bị hành quyết. Bởi đó là sự phản bội hoàn toàn nên kết quả đó là hiển nhiên. Vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] và [Vòng tay thủ hộ] đã bị thu hồi từ tên tướng quân, đó chính là những thứ tạo nên vụ lùm xùm lần này. Những chuyện tương tự có thể lại xảy ra với những kẻ tham vọng. Đối với cả Belfast và Regulus, chúng chẳng là gì ngoài những mầm mống hiểm họa, thế nên chúng được quyết định là sẽ bị phá hủy.
Cái tình huống này thì tôi chẳng thể nói điều gì tương tự như “chúng là những di sản của Babylon nên tôi có quyền sở hữu chúng”. Tôi cũng đã nghĩ đến chuyện tráo chúng bằng hàng giả được làm từ ‘Công Xưởng’ nhưng điều đó là lừa dối 2 vị vua, 2 người mà sau này sẽ là cha vợ hợp pháp của tôi.
Trước sự chứng kiến của 2 bên, 2 chiếc vòng tay đã bị tôi nghiền nát bằng [Trọng Lực]. Nhưng quả thật là…phí quá đi mà.
Giờ thì khu vực này đã được chính thức chuyển giao, nghĩa là một quốc gia mới đã được thành lập.
_Chuyển cảnh_
[…Và giờ thì chúng ta sẽ chuyển nhà đến đó?] [Không hẳn ~ Anh không có ý định đó]
Trong khi trả lời Lindsey, tôi uống trả đen do Lime-san mang đến. Bởi vì ở đó chả có gì, nó khá là bất tiện so với ở thủ đô.
[Dù vậy, nhưng sớm thôi ~ degozaru. Vì em nghĩ mọi chuyện đã được sắp xếp để chúng ta dời đến đó sống ~ degozaru] [Ể? Tại sao?] [Ngốc ạ. Sau khi công bố hôn ước của anh với Yumina và Rushia, nếu anh còn ở đây chẳng phải giống như anh đang dựa vào Belfast sao? Hiểu chưa?]
Ồh, ra là vậy. Tôi đoán chuyện đó sẽ gây khó chịu đối với bên đế quốc. Ừm thì với [Cổng], tôi có thể tới thủ đô hoàng gia hay đế quốc bất cứ lúc nào nên hẳn cũng sẽ không có vấn đề gì to tát lắm.
[Vậy thì có vẻ chúng ta không có sự lựa chọn khác ngoài sống ở Brunhild rồi nhỉ? Chúng ta nên làm gì? Anh có nên chuyển cả ngôi nhà này đến đó không?] [Em nghĩ tốt hơn nên để ngôi nhà lại đây, nó có thể dùng như là Đại sứ quán của Brunhild ở Thủ đô hoàng gia Belfast]
Anh nhớ hình như em cũng từng nói về chuyện này. Yumina nói đúng. Thế nên liệu giờ tôi có nên xây dựng một lâu đài ở đó?
[Anh có nên mua một lâu đài ở đâu đó rồi ném nó tới Brunhild không? Không, tốt hơn là chuyển một căn nhà trống tới Babylon trước…] [Làm thế nào mà xây một lâu đài theo kiểu đó được chứ? Thực tế, Touya-sama là quốc vương của một nước chứ không phải là một ai đó chỉ tìm một nơi để ở, sẽ tuyệt hơn nếu anh có thể xây nó theo ý thích của mình] [Ah, ý hay đó! Một lâu đài màu trắng chắc sẽ rất tuyệt]
Yumina đáp lại đề xuất của Rue và cả đám có vẻ lên tinh thần. Họ đúng là những đồng đội tốt. Hai em ấy thân nhau chắc một phần là do cùng tuổi, và do trưởng thành cũng như được nuôi dạy trong môi trường giống nhau. Thay vì ganh ghét nhau, có vẻ các ẻm khá thân, thật sự tôi được cứu với điều này.
[Một lâu đài…à?]
Tôi rút smartphone ra và tìm kiếm hình ảnh các tòa lâu đài. Những hình ảnh các tòa lâu đài khác nhau được chiếu lên trôi nổi trên không trung.
[Touya-san, đây là…?] [Danh sách các tòa lâu đài, em có thể coi nó như một cuốn sách tranh cũng được]
Tôi trả lời qua loa với Lindsey và chiếu từng bức ảnh một.
[Cũng có một cái giống như lâu đài ở Ishen ~ degozaru]
Vì từ khóa tìm kiếm là “Lâu đài” nên lâu đài của Nhật cũng hiện ra. Có rất nhiều lâu đài….có cái nào là [Lâu đài đá] không? Nó khá phù hợp với người thích dùng [Trượt] như tôi đây.
(Dùng [Trượt] mà chơi nền đá, level “S” của ảnh tới mức nào rồi? Đáng sợ!)
[Lâu đài trắng này đẹp quá điiii~]
Đó là lâu đài Hluboka của Cộng hòa Séc lọt vào mắt xanh của Rue. Hẳn là cái tòa lâu đài trắng này đẹp rồi, nhưng mà……
[À, em thấy đấy……không phải nó lớn quá sao? Nó không giống như nơi phù hợp để chúng ta bắt đầu sống ở đó với mỗi từng này người. Nó sẽ trở nên bất tiện nếu quá lớn lúc này] [Vâng, nếu anh đã nói vậy…] [Trước tiên cứ xây một lâu đài nhỏ, rồi thì cứ mở rộng nó ra khi cần thiết. Thấy thế nào?]
À thì mặc dù đã quyết định là thế nhưng tôi không biết xây một lâu đài như thế nào. Xem nào, miễn là có tài tiệu thì tôi có thể sẽ làm được với [Tạo Hình], nhưng mà nó phiền phức vê lờ ra. Thậm chí việc tạo ra đồ nội thất cũng không khả thi, vì vôi chỉ có thể hiểu vài phần bên ngoài qua hình ảnh trên điện thoại. Nếu tôi dùng lâu đài Belast làm tài liệu tham khảo, có thể tôi sẽ làm được, nhưng nếu thế thì sẽ mất bao lâu đây….?
[Nếu có thể tận dụng một tòa lâu đài còn dùng được nhưng không ai sử dụng thì có lẽ…] [Theo em thì hoàn toàn có thể ~ dearimasu!]
Rầm! Và Rosetta đang mặc quần áo công nhân lao vào phòng. Uwa! Làm hết hồn!
[Chính là lúc này! Thời điểm em cho anh thấy khả năng thực sự của ‘Công Xưởng’ ~ dearimasu!]
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/QRholvy.jpg [/images/images/image-40.jpeg]
Soạt, nắm chặt tay, em ấy khẽ giơ 2 tay lên trời theo hình chữ V cứ như đang ôm lấy bầu trời vậy. Tinh thần của em cao quá đấy, này!
[Ngoài khả năng nhân bản, ‘Công Xưởng’ còn có khả năng tự động tu sửa ~ dearimasu! Đối tượng được quét sẽ có thể tùy chỉnh trước theo ý thích rồi hiện thực hóa nó ~ arimasu]
Mufuu~ ưỡn bộ ngực LCD đó, em ấy tự hào giới thiệu. Chức năng tự động sửa chữa à? Điều chỉnh đối tượng được quét á?
[Được rồi! Đi thôi, đến ‘Công Xưởng’ của tôi nào!]
_Chuyển cảnh_
Với Rue-người không thể giấu nổi sự ngạc nhiên khi lần đầu đến Babylon-và những người khác, chúng tôi đến ‘Công Xưởng’ và bước vào cái nhà hình khối màu trắng đó. Các khối nhỏ tập hợp lại từ sàn nhà và một thứ giống như màn hình được tạo ra phía trước Rosetta, tương tự thế, một chiếc ghế nhỏ cũng được tạo ra phía sau em ấy. Rosetta ngồi trên ghế và dùng tay chạm vào màn hình.
[Chúng ta chỉ cần quét lâu đài này một lần ~ dearimasu]
Tôi đã cho di chuyển Babylon đến bầu trời phía trước lâu đài. Không ai thấy nó nhờ chức năng [Tàng Hình], tuy thế, đến cái bóng cũng không có, tôi vẫn thấy thật bí ẩn dù chứng kiến chuyện này bao nhiêu lần đi nữa……Chắc tôi nên ngừng mấy cái thắc mắc liên quan đến phép thuật như thế này, tôi sẽ bị già trước tuổi mất!
Hình ảnh của lâu đài Belfast hiển thị trên màn hình, khi tôi đang nghĩ về điều đó, một ánh sáng màu xanh lá nhanh chóng quét qua lâu đài. Sau đó, hình ảnh 3 chiều của lâu đài được hiện lên.
[Đã quét xong. Em sẽ bắt đầu chỉnh sửa ~ dearimasu. Có ai có yêu cầu gì không ~ arimasu?]
Rosetta quay về phía chúng tôi và hỏi.
[Yêu cầu….à? Để xem….Đầu tiên, nó không cần lớn như thế này, cắt bỏ bớt vài phòng đi] [Đã rõ ~ dearimasu]
Nhiều chỗ bị bỏ bớt một cách nhanh chóng khi Rosetta đưa tay thoăn thoắt lên hình ảnh 3 chiều, nó trở nên khá gọn rồi. Hình như thiết kết cũng khác luôn rồi thì phải?
[À, cái tháp này cũng không cần, bỏ nó luôn đi. Về cái sân thì làm nó rộng hơn về phìa này]
Để phù hợp với yêu cầu của tôi, hình đáng lâu đài dần thay đổi. Chỉnh sửa kiểu này khá là tiện lợi. ‘Công Xưởng’ tự động điều chỉnh và sửa đổi hầu hết.
[Còn ai có yêu cầu nào không?] [Để em xem…Em muốn ban công rộng rãi hơn] [Em muốn một võ đường lớn bên trong lâu đài ~ degozaru] [À, thế thì em cũng muốn một nơi luyện tập cận chiến trong lâu đài!] […Em muốn một hay hai cái thư viện yên tĩnh với thật nhiều sách ~ desu] [Hành lang dài và rộng hơn, cầu thang cũng lớn hơn nữa]
Theo ý từng người, hình ảnh mô phỏng lâu đài thay đổi từng chút một. Nó không còn mang tí hình dạng nào của lâu đài Belfast lúc đầu, hoàn toán khác xa nhau. Cổng lâu đài, cầu thang, cả những kiến trúc xung quanh cũng đang thay đổi.
[Như thế này được rồi chứ ~ dearimasu?] [Ừm, ổn rồi! Và giờ, làm thế nào để tạo ra nó?] [Em đến địa điểm xây dựng, tạo thành từng bộ phận theo dữ liệu này, chuyển đổi và lắp ráp chúng lại ~ dearimasu. Sau 3 ngày sẽ hoàn thành ~ dearimasu]
Trong 3 ngày!? ‘Công Xưởng’ đúng là tuyệt vời. Nếu cứ dùng cách này thì thậm chí chúng ta có thể sớm tạo thành cả một thị trấn.
[Đó là trong trường hợp có sẵn đủ nguyên vật liệu ~ dearimasu] [………hả?]
Nguyên vật liệu…ý em là…ểh? Cho cả một cái lâu đài? C-chờ chút, ý em là sao?
[Nguyên vật liệu…ý em là mấy thứ như gạch, đá cẩm thạch…ấy hả?] [Không chỉ những thứ đó, từ kính đến gỗ, kim loại như đồng và sắt, và các thứ như vải, lụa, bông, vải lanh…đều cần phải được thu thập đầy đủ ~ dearimasu] [Làm như tôi có thể á!!!!]
Em nghĩ cần bao nhiêu thời gian để thu thập từng ấy vật liệu? Cuối cùng thì cũng khác quái gì so với xây lâu đài theo cách thông thường đâu! Chỉ tiết kiệm chi phí nhân công và thời gian thôi…à mà có lẽ phí nhân công cho việc xây lâu đài cũng là một khoản đáng kể đấy.
[Xin lỗi ~ cho tôi hỏi, liệu có cần nhất thiết phải là vật liệu mới không?]
Rue ngập ngừng hỏi Rosetta.
[Sẽ vẫn ổn với vật liệu cũ vì chúng sẽ được tháo rời ra và tái cấu trúc lại ~ dearimasu. Nhưng như lẽ thường thì sẽ không thể dùng được nếu nó đã bị hư hại quá nhiều ~ dearimasu] [….Nếu vậy thì, có một tòa lâu đài bỏ hoang ở phía bắc đế quốc. Nếu có thể tận dụng toàn bộ nó thì chắc là sẽ đủ nguyên vật liệu đấy….]
Ra thế! Nếu tái sử dụng những vật liệu từ một lâu đài thì các vật liệu cần thiết sẽ giảm đáng kể. Dù cho các thứ như vải có bị rách nát hư hại thì những thứ như đá, kim loại và thủy tinh có thể tái sử dụng được. Và vì là một lâu đài bỏ hoang nên dù nó biến mất đột ngột thì cũng chẳng có vấn đề gì hết. Ngay khi được sự cho phép của hoàng đế đế quốc, chúng tôi có nên đến đó ngay?
Khi tôi đang cảm thấy may mắn và lên kế hoạch đánh nhanh rút gọn thì Rue, người đề xuất nó bắt đầu xin lỗi vì lý do nào đó.
[Ừm thì…thật ra ~ về cái lâu đài đó……..nó có……] [?……Có gì?] [Có ma ~ desu]
Này này! Một lâu đài ma ám á? Không phải chứ!?
CHƯƠNG 101 : LÂU ĐÀI BỊ BỎ HOÀNG VÀ … MA ( PHẦN 1 )
Người ta kể rằng một cựu lãnh chúa từng sống trong lâu đài này. Thời đó, ngài ấy nhận được sự tin tưởng từ hoàng đế và sự yêu mến của người dân nhờ chính sách khoan dung và sự chăm chỉ của ông.
Nhưng một ngày kia, vị lãnh chúa thay đổi hoàn toàn. Người vợ yêu quý của ông ấy qua đời. Sau đó, ông ấy tự giam mình trong lâu đài và các sự việc kì lạ bắt đầu xảy ra. Sau đó, có người nhìn thấy một cô gái trong ngôi làng gần đó đi theo ngài lãnh chúa và biến mất. Để điều tra, dân làng đã tập hợp lại và tiến về lâu đài của vị lãnh chúa.
Tuy nhiên, không hề có người gác cổng hay người bảo vệ lâu đài nào. Thậm chí bên trong lâu đài, người ta cũng không hề thấy bất cứ hiệp sĩ, hầu gái hay quân lính nào. Còn bên trong hầm ngục, người ta hoảng hốt phát hiện càng vào sâu càng có nhiều xác chết, ngày càng nhiều hơn. Hóa ra lãnh chúa đang bí mật nghiên cứu về phép [Hồi Sinh] để hồi sinh người vợ ông ấy. Những người trong lâu đài trở thành vật hi sinh trong thí nghiệm này cho đến khi không còn một ai. Lãnh chúa đành ra khỏi lâu đài, tìm kiếm người thích hợp rồi bắt về lâu đài để tiếp tục nghiên cứu của ông ta.
Người dân phẫn nộ và trình bày lên thủ đô đế quốc về chuyện này. Hoàng đế thời đó ngay lập tức gửi binh lính đến và dễ dàng bắt giữ lãnh chúa. Sau đó ông ta bị hành hình ngay tại chỗ.
Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc tại đó. Chẳng bao lâu sau, người lãnh chúa mới được bổ nhiệm cai quản vùng này đến, nhưng người đầu tiên thì chết do bệnh tật, người thứ 2 chết do ngã khi đang đi ngựa, người thứ 3 thì bị đâm bởi chính vợ mình, tất cả họ đều chết vì lý do nào đó. Không biết ai đã bắt đầu nhưng người ta đồn là do lời nguyền từ vị lãnh chúa đầu tiên, và số người lan truyền cũng như tin vào nó ngày càng gia tăng. Cuối cùng, vị lãnh chúa thứ 4 được bổ nhiệm cũng từ bỏ lâu đài này, và thế là nó bị bỏ hoang.
Kéo theo đó là việc số làng mạc xung quanh cũng giảm đi và hầu như không ai dám đến gần đó. Rồi lâu đài thành nơi ẩn náu của bọn cướp và tội phạm. Nhưng chẳng một kẻ nào có thể ở đó, đó là điều mà tất cả bọn tội phạm đều thừa nhận.
Tất cả chúng đều nói “Có ma bên trong lâu đài!”.
_Chuyển cảnh_
[Là lâu đài này phải không?] [Có vẻ như câu chuyện là của 100 năm trước]
Lâu đài bị nguyền rủa….Một câu chuyện kinh dị phổ biến sẽ khá hãi hùng khi kể vào đêm khuya, nhưng vào ban ngày thì muốn sợ cũng khó. Không khí hoàn toàn bình thường, bầu trời vẫn trong xanh với vài áng mây. Ah, trong lành quá đi!
Cùng đến đây là những người của nhóm mạo hiểm như mọi khi và thêm người mới gia nhập là Rue cũng như bộ 3 thần thú Kohaku, Kuroyou và Sango. Trước mắt chúng tôi là một tòa lâu đài khá cũ kĩ và tôi vô tình gập tay lại. Chắc chắn là cái không khí của nơi này có gì đó bất ổn, như thể có gì đó sẽ nhảy ra vậy.
[Hoàng đế đã cho phép rồi đúng không?] [Vâng, phá hủy hay xây dựng lại nó, chúng ta có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với nó]
Ngon roài! Thế là chúng ta có một tòa lâu đài miễn phí để tái sử dụng. Vì nó lớn hơn so với bản thiết kế ở ‘Công Xưởng’ nên tôi nghĩ sẽ không xảy ra vấn đề thiếu nguyên liệu. Ờ thì nếu mà không đủ thì cứ mua thêm thôi.
[Giờ thì, anh sẽ dùng [Cổng] và mang cả cái lâu đài về Brunhild] […Chờ chút. Trước đó, không phải sẽ tốt hơn khi kiểm tra nó trước sao? Biết đâu trong đó có bọn trộm cướp, quái vật hay mấy con Undead hoặc mấy thứ đại loại thế thì sao ~ desu] [Cả mấy con ma nữa]
Lindsey góp ý và Elsie bổ sung trong khi gượng cười. Có vẻ em ấy không tin vào mấy câu chuyện ma đáng sợ. Nhưng nhìn kĩ thì mặt em ấy đang dần trở nên căng thẳng.
Quả thật là sẽ phiền phức nếu có người trong đó. Chắc cũng nên bỏ tí thời gian kiểm tra lâu đài.
Đi qua cổng, chúng tôi dần tiến vào bên trong lâu đài. Bên trong khá ảm đạm do thiếu ánh sáng và đồ đạc thì bị khuất lấp bởi bụi và mạng nhện.
[Chúng ta nên chia ra làm 3 nhóm đi kiểm tra để nhanh hơn. Đề phòng có chuyện gì, hãy mang theo bộ 3 thần thú để liên lạc, Kohaku đi với Yumina và Rue, Sango và Koroyou đi cùng Yae và Lindsey, Elsie đi với anh] [Ểh, àh, thế cũng được. C-chúng ta cứ làm vậy đi!]
Dù có vẻ khá hào hứng, Elsie bắt đầu đi vào bên trong. Nhưng em ấy dừng lại đột ngột và quay về phía tôi.
[N-này! Đi thôi nào Touya!]
Thấy thế, Lindsey cười khúc khích. Có vẻ cô em gái sinh đôi đã biết trước điều này. Tôi vội chạy theo Elsie và đi bộ bên cạnh em ấy. Mọi người cũng chia nhau ra và bắt đầu kiểm tra lâu đài…
_Chuyển cảnh_
Khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ những đám mây đang tụ lại. Mới một lúc trước thì bầu trời vẫn còn khá quang đãng.
[Vậy, Elsie sợ ma đúng không?] [Cá-!? A-anh nói gì vậy? M-ma gì mà ma chứ, ai mà sợ chúng!] [Ah! Có cái bóng trắng sau lưng em kìa!] [Kyaaaaaaaaaaaaa!!!]
Elsie bám vào tôi trong khi thét lên. Au! Ui! Thay vì cảm thấy sung sướng thì tôi lại thấy cực kì đau, quá đau! Cái này người ta gọi là “cái ôm của gấu” nè đúng không!?
[Anh xin lỗi…..là cái rèm….buông anh ra nào….!] [……Rèm?]
Xoay lưng lại nhìn, phía trước Elsie là tấm rèm rách rưới ố vàng nằm trên mặt đất. Thấy vậy, Elsie vội vàng buông tôi ra.
Ui da…..Tưởng tạm biệt vài khúc xương luôn rồi chứ…..
[L-là tấm rèm à?]
Elsie nhẹ nhõm thở dài và vuốt ngực.
[Vậy cuối cùng, sự thật là em sợ ma đúng không?] [Uuuu……]
Với khuôn mặt đỏ bừng, em ấy quay lại trong khi liên tục đan qua đan lại 2 tay vào nhau. Có vẻ em ấy đang lựa lời để giải thích.
[……Con người ai cũng có 1 hay 2 điều khiến mình sợ mà đúng không?] [Phải, đúng vậy. Nhưng anh lại ngạc nhiên khi chính em là người nói điều đó đấy] [Anh thấy đó….làm sao mà chống lại được một thứ mà không đánh vào nó được chứ]
Khẽ cau mày, em ấy quay đi trong khi mặt vẫn còn đở rực. Có lẽ em ấy không chấp nhận việc mình có điểm yếu như thế.
Tôi nắm tay Elsie, người vẫn đang xấu hổ.
[Hiyaaa…!?] [Anh nghĩ em không cần phải che giấu nó đâu. Nếu nó thật sự đáng sợ, cứ ở gần và nắm tay anh như thế này] [….Ưm…]
(không đổ cái rầm mới lạ )
Elsie gật đầu. Với đôi tay nắm chặt nhau, chúng tôi kiểm tra xung quanh đó và từng phòng một. Đúng như tôi nghĩ, lâu đài này rộng khiếp. Nhưng mọi thứ thì bị bám quá nhiều bụi và mạng nhện. Với những dấu hiệu này, tôi thật sự tin rằng không có ai và thậm chí không có sinh vật khà nghi nào ở đây. Ngay khi tôi vừa nghĩ thế, thứ gì đó di chuyển trong góc phòng phát ra tiếng động nhỏ.
[Hiii!?]
Elsie ôm lấy cánh tay tôi. Hai vật mềm mại đó ấn chặt vào tay tôi. Làm tốt lắm nhóc!
Con chuột mang lại khoảnh khắc hạnh phúc đó bò ra khỏi phòng một cách khiêm tốn và biến mất.
[…Là con chuột thì phải…] [Em ổn với chuột mà đúng không?]
Tôi nghĩ thông thường, với các cô gái, họ có lẽ sợ chuột hoặc gián, nhưng các cô gái của thế giới này thìphải chịu đựng khắc nghiệt hơn. Nên có lẽ họ không bị ảnh hưởng bởi những thứ thế này.
[Chúng ta có nên đi lên tầng 2 không?]
Khi chúng tôi bước lên cầu thang, ở đó là một bức tranh chân dung. Một cô gái khoảng 20 tuổi mặc một chiếc váy màu xanh lá cây, cô ngồi trên ghế và mỉm cười. Liệu đây có phải vợ của ngài lãnh chúa đầu tiên không? Ông ấy đã cố hồi sinh cô ấy dù phải giết người hàng loạt….Dù sao thì cô ấy rất xinh đẹp…..Nó to vãi!
(To? Bức tranh to hay cái gì to nhể?)
[Anh đang nhìn gì đó?] [Ể? À không, không có gì!]
Elsie nhìn tôi với anh mắt khinh bỉ (đáng!), và tôi tránh anh mắt em ấy. Đúng như mong đợi, em ấy chẳng thua gì Yumina và Lindsey về khoản này, nhưng tôi tự hỏi liệu em ấy có lo lắng về việc nhỏ hơn em gái mình không? Ngay cả thế thì cũng đừng để ý quá. Từ cảm giác một lúc trước, tôi đã có thể khẳng định nó là đủ, bạn biết đấy.
(Trans: Đậu! Đi chết đi!)
Tôi kéo tay Elsie chạy đi lên tầng 2. Khi tôi nhìn ra ngoài hành lang, bầu trời đã trở nên nhiều mây hơn. Nó đã âm u hơn so với một lúc trước.
<Kohaku, Sango, Kuroyou. Bên đó thế nào? Có chuyện gì đặc biệt không?>
<Không, chủ nhân. Chả có gì ở đây hết>
<Ở đây cũng vậy>
<Chỉ có vài con chuột xuất hiện, chán chết!>
Có vẻ như không có gì đặc biệt ở bên kia. Sẽ có thể kiểm tra rất nhiều phòng với 6 người như thế này. Nếu có bọn trộm hay cướp ở đây, tôi nghĩ chúng sẽ bỏ chạy hoặc tấn công. Bên cạnh đó, theo như những căn phòng mà chúng tôi đã kiểm tra thì dù có nhìn thế nào đi nữa cũng chỉ có thể thấy đã một thời gian rất dài kể từ khi có ai đó ở đây. Hành lang có bụi bặm khắp nơi và đấu chân chúng tôi in rõ lên đó. Nếu có người hay động vật đi qua không lâu thì sẽ thấy rõ, nhưng chẳng thấy gì cả.
[Theo anh nghĩ thì có phải đó là tin đồn thất thiệt không?] [C-có vẻ là vậy, không thể nào mà có m-ma được, tất nhiên rồi!] [Chưa chắc nhé. Có những linh hồn oan ức, phẫn nộ gọi là oán linh, cũng có những vị thần hay linh hồn tàng hình gọi là ảo thần, ma quỷ xấu xa thì gọi là ác linh, nhưng điển hình là những con ma quấy phá đồ vật xung quanh, ngày hôm qua Lindsey……..] [Uwawawa! EM-KHÔNG-NGHE-GÌ-HẾT!!!]
Elsie bịt tai lại và hét lớn để không nghe những gì tôi nói. Em ấy là con nít à?
Thật sự thì trong thế giới này, những quái vật thuộc dạng tinh linh hay ảo thần đều có tồn tại. Không có chứng cứ nào nói về việc chúng sinh ra từ những người đã chết. Dù vậy, mấy thứ như xác sống hay quỷ ăn thịt thuộc chủng loại Undead thì đều đã được chứng thực. Hửm?
Quào! Cuối cùng thì trời cũng mưa. Tôi nhìn ra ngoài, mưa khá nặng hạt. Tôi tự hỏi có khi nào mái nhà chỗ nào đó ở đây bị dột không, dù gì thì cũng 100 năm trôi qua rồi, chuyện này có thể lắm chứ.
Cùng với Elsie đang bám vào tay tôi còn chặt hơn trước, chúng tôi tiếp tục tiến vào bên trong lâu đài, nó trở nên càng âm u hơn nữa khi vào sâu hơn.
Còn một đoạn nữa chúng tôi sẽ đến nơi có người chết trong lời đồn, chúng tôi dừng lại và đứng trước một căn phòng có 2 cánh cửa lớn. Phải chăng là phòng của lãnh chúa?
Tay nắm phủ đầy bụi, cùng tiếng kêu ầm ĩ khi được vặn, cánh cửa dần mở ra với âm thanh [Gi-gi-gi-gi].
Căn phòng khá rộng và trần cũng rất cao. Có vẻ ngày xưa từng có một cái đèn chùm treo trên đó, nhưng giờ chỉ còn lại những mảnh vụn nằm rải rác trên giường sau khi nó rơi xuống. Đồ kim loại thì bị gỉ hết, một bên của cái lò sưởi thì bị sập phân nửa là thứ gì đó giống như hộp quan tài, phía trên là những bình hoa cổ được xếp theo hàng, ở góc phòng là bộ giáp đã bị gỉ sét, nơi này mang lại không khí vô cùng bất thường.
[Em cảm thấy không khí không tốt cho lắm]
Elsie lo lắng bám lấy tôi. Dù nó khá là đáng sợ, bằng cách nào đó em ấy có thêm chút cam đảm…..
Các bức tường cũng được trang trí với tranh chân dung. Lần này trong hình là người đàn ông cao to vạm vỡ với quần áo như đồng phục quân đội. Bên cạnh ông ấy là một người phụ nữ ăn mặc giản dị đi cùng. Đó có phải người lãnh chúa đã bị tử hình không? Không, chưa chắc là vậy. Chủ tòa lâu đài này sau đó đã thay đổi 3 lần. Có lẽ đây là người lãnh chúa cuối cùng.
Đột nhiên, tôi có một cảm giác khó chịu.
…..Ủa? Chuyện này thật kì lạ? Nếu trong bức tranh này là vợ người lãnh chúa thay thế thứ 3 thì….cô ấy quá nhỏ.
(Anh nhận của em 1 lạy ạ)
[……Có chuyện gì thế?] [À, bức chân dung ở chỗ cầu thang khác với người trong này] [Anh nói mới để ý…]
Khi chúng tôi định trở lại nhìn bức chân dung 1 lần nữa, vào lúc chúng tôi quay người lại, cánh cửa đang mở đóng lại cái rầm!
[Hyauuuu!?]
Khẽ la lên, Elsie ôm chặt lấy tôi! Đau, đau, đau! Em có chắc là em không hề dùng [Cường Hóa] không vậy?
[Nó bị đóng lại bởi gió…] [G-gió hả?]
Tòa lâu đài rất cũ rồi, biết đâu có chỗ nào đó đổ nát, gió lùa qua cũng là bình thường nếu có cái lỗ ở đâu đó. Hửm?
Nghe kĩ thì, có tiếng ồn, có phải lại là chuột không?
Không, cái tiếng này là…mấy lọ hoa? Chúng đang rung lên. Không có vẻ gì như là đang có động đất, là chúng đang tự rung.
Chẳng bao lâu, chiếc bình nhảy phốc lên và bay về phía chúng tôi.
[Wa!]
Tôi tránh nó khi mang Elsie trong vòng tay của mình, nó đâm vào bức tường và vỡ nát ra. Cái quái gì thế? Là mấy con ma trong lời đồn đang quậy hả? Thiệt à!?
Y như thế, mấy bình hoa còn lại cũng bay về phía chúng tôi, nhưng lần này tôi hạ chúng với Brunhild. Sau đó, cây bút và kéo nằm trên bàn cùng mấy cuốn sách nằm trên kệ đều bay với hướng bay tương tự. Tôi bắn hạ tất cả chúng. Thật không may, trong tình huống này thì Elsie không trông cậy gì được rồi. Ngay khi tôi nghĩ mấy chuyện kì quặc này đã kết thúc thì bộ giáp trong phòng nắm lấy thanh gươm của nó rồi đi về phía chúng tôi.
[Này này!]
Trộn lẫn với cơn mưa như trút nước ngoài cửa sổ là ánh sáng nhấp nháy của bộ giáp sắt, và tiếng sấm nổ lớn đột ngột vang lên.
CHƯƠNG 102 : LÂU ĐÀI BỊ BỎ HOÀNG VÀ … MA ( PHẦN 2 )
Bộ giáp tiến lại gần chúng tôi với âm thanh cọt kẹt của kim loại và vung thanh kiếm từ phía trên đầu.
[Ánh sách triệu tập lại đây, ngọn thương thần thánh. Quang Thương!]
(Đừng ý kiến với mình về phần dịch mấy câu thần chú, cái gì cho qua dc thì cho qua giùm đi nha. Chứ mình thì ngán nhất mấy câu thần chú, vừa trừu tượng vừa làm mình…nổi da gà)
Ngọn thương ánh sáng xuyên thủng bộ giáp và đánh lên bức tường, nó vỡ tan và các mảnh vỡ nằm rải rác khắp sàn.
<Các ngươi….lũ trộm cướp dám xâm phạm lâu đài của ta phải chịu sự trừng phạt….Giết…Giết….Cút khỏi đây nếu các ngươi không muốn chết….!>
Tiếng nói vang lên trong khắp căn phòng. Mà này, thật đáng ngạc nhiên là một ác linh hay gì đó đại loại lại đi nói “rời khỏi đây nếu không muốn chết” như thế đấy. Khi mà đã nói như thế, thông thường thì sẽ có cách nào đó nói chuyện với nó thì phải?
[Nếu chúng tôi rời khỏi đây thì sẽ không có gì nguy hiểm đến với chúng tôi đúng không?]
<Đúng thế…nếu các ngươi rời khỏi thì sẽ chẳng có chuyện gì cả->
[Tôi từ chối!] (Lầy)
Sau khi đáp, tôi tiếp tục phóng quang thương vào tường. Một cái lỗ to tướng bị đập ra với âm thanh ầm ĩ và chuyện đó làm cho chúng tôi có thể nhìn thấy cũng như nghe được tiếng mưa tí tách bên ngoài.
<Kohaku, Sango, Kuroyou, đưa mọi người ra ngoài, tôi đi săn ma đây>
<Theo ý chủ nhân, hãy để các quý cô cho tôi>
<Ở đây cũng thế, đã rõ!>
Sau khi giao nhiệm vụ cho bộ 3 thần thú, tôi tiếp tục đục các bức tường bằng quang thương. Vì tôi đã nó tránh những phần cột chính ra nên chắc sẽ không có chuyện trần nhà sập xuống đâu.
[Ng-ngươiiiiiiii!! Ngươi đang làm cái quái gì thế!?] [Ta sẽ phá hủy chỗ này và biến nó thành đống đổ nát. Thế thì sẽ chẳng còn vấn đề gì hết]
<Cá-cái thể loại gì vậy chứ…Phá hủy lâu đài!? Nó sẽ là một vấn đề đó…Khoan! Không, dừng lạiiiiii!! Lời nguyền! Lời nguyền sẽ giết chết ngươi!>
Có điều gì đó rất lạ. Xét theo khía cạnh là một ác linh thì nó chẳng có tí tà ác nào cả. Nó cũng không cho thấy nó có khả năng chiến đấu sau những đợt “quậy phá” lúc nãy.
[Này ma! Ngươi có thật là một con ma không vậy?]
<*Ực!* T-tất nhiên rồi! Ta là một con ma, ta đang ám lâu đài này>
Nó vừa *ực* kìa. Chả bình thường chút nào. (ma thì tất nhiên là không nuốt nước bọt cái *ực* được rùi)
[Nói cách khác, nếu ta phá hủy nơi này thì ngươi sẽ biến mất]
<Không phảiiii! Nó khác…chuyện này khác hẳn. Dù ngươi có làm vậy thì ta cũng không biến mất đâu….không đâu…!!>
Hình tượng của ngươi đang sụp đổ đó biết không? Ngay cả Elsie lúc nãy còn đang sợ hãi thì lúc này cũng đang nhìn quanh với vẻ mặt “không cảm xúc” kia kìa.
[Này ma! Ngươi thật sự là ai? Nếu ngươi chịu khai thật thì bọn ta sẽ lắng nghe, còn nếu không thì khỏi dông dài nữa, cái lâu đài này sẽ thành bình địa, có hiểu không hử?]
(lại nổi máu S cmnr )
<………….>
Con ma không trả lời. Tuy tôi không biết kẻ đó là ai nhưng chắc chắn 1 điều là hắn sống trong lâu đài này. Tôi nghĩ vẫn có cơ hội để dàn xếp.
[Vì ngươi không gì để nói, ta biến nơi đây thành phế tích đây]
<Aaaa~ ! Ch-chờ chút! Tôi hiểu, tôi hiểu rồi! Tôi sẽ giải thích toàn bộ, vì thế hãy đi xuống chỗ cầu thang….>
[Xuống cầu thang?]
Sau khi ra khỏi căn phòng của cựu lãnh chúa, chúng tôi xuống đến cầu thang, nơi treo bức tranh chân dung. Vẫn là người phụ nữ mặc váy màu xanh ngọc đứng bên chiếc ghế…như cũ. Chúng tôi một lần nữa ngắm nhìn bức tranh cùng với người phụ nữ….Đúng như tôi nghĩ, to thật!
(quỳ với anh )
[…Ủa?] [Sao vậy anh?]
Bức tranh này….Nó không thể nào là bức tranh người vợ lãnh chúa đã bị tử hình được. Chủ lâu đài đã thay đổi 3 lần, không thể nào mà bức tranh người vợ của chủ trước lại được giữ lại ở đây như thế này. Hơn thế nữa, người phụ nữ trong bức tranh…trước đó cô ta “ngồi” trên ghế mà!?
Ngay khi tôi nhận ra điều này, người phụ nữ cử động, cô ấy xẻ bức tranh ra bằng tay mình và nhảy khỏi đó.
[Hây…chà!] [Ểh!? Ểh, người đó nhảy ra từ bức tranh!? M~m~ có ma!!]
Elsie bám vào tôi lần nữa. Thú thật, thay vì cảm thấy thoải mái, mềm mại hay vui sướng thì tôi chỉ cảm thấy đau đớn thôi. Nên em làm ơn buông anh ra giùm đi mà…..
[Tôi không phải ma ~ yoo. Tôi mà một sinh vật phép thuật ~ desuu. Khung ảnh này là cơ thể thật của tôi, còn thân thể này chỉ là ảo ảnh ~ desuu]
Sinh vật phép thuật? Ý cô là một sự sống tạo nên từ phép thuật? Một thứ gì đó cung cấp sinh mạng tạm thời vào vật chứa nhờ vào phép thuật, nó có giống như lũ quái á nhân hay golem không? Nhưng trường hợp này…khung tranh á?
[Ra vậy. Không có gì lạ khi cô bị nhầm lẫn thành ma với những thứ như thế này. Thế? Sao cô lại cố đuổi chúng tôi đi?] [Vì trước đây tôi đã gặp rắc rối với lũ tội phạm trốn ở đây như hành vi và rác thải của chúng ~ desuu. Cơ thể tôi là khung tranh này, vì thế tôi sẽ biến mất nếu nó bị phá hủy, vậy nên….]
Nhắc mới nhớ, đúng là từng có vài nhóm tội phạm trốn ở đây và cố biến nó thành căn cứ…..Cô ta là kẻ đuổi chúng đi à?
[Vậy cô cũng là người đã giết các lãnh chúa kế nhiệm?] [Không phải thế ~ desuyou! Tôi không có giết họ! Người đầu tiên là bị bệnh, chết đột ngột trong đêm khuya, người thứ 2 ngã ngựa hoàn toàn là tai nạn, người thứ 3 thì do cãi cọ với vợ về việc gì đó hình như là ngoại tình rồi bị vợ đâm chết ~ desuu. Đó là tất cả những gì đã xảy ra]
Vừa nói những lời cuối của câu, cô ấy nhìn về phía Elsie. Elsie khẽ lùi lại với tiếng hét nhỏ [Hiii!] e dè.
Vậy tức là các lãnh chúa đã không bị giết bởi 1 con ma.
[Sau đó không còn ai ở đây. Thỉnh thoảng thì có bọn trộm cướp đến đây rồi đập phá cho vui, nên tôi lo lắng sẽ có lúc khung tranh bị phá hủy…] [Và rồi cô hành động như một con ma đang nổi giận để đuổi chúng đi]
Người phụ nữ từ [Khung Tranh] gật đầu.
[Mà trước hết thì ai đã tạo ra cô?] [Tôi là một trong những sinh vật phép thuật kì diệu được tạo nên bởi vị giáo sư thiên tài của nền văn minh cổ đại ~desuu. Ah, nói đến giáo sư, cô ấy là một người phụ nữ lập dị, nhưng sự thật vẫn là một thiên tài tuyệt vời….] [….Chờ chút!]
Giáo sư, phụ nữ, lập dị, thiên tài. Khi tôi kết nối những đặc điểm đó với nhau, một gương mặt với nụ cười khả ố hiện lên trong đầu tôi.
[….Tên vị giáo sư đó là?] [Giáo sư Regina Babylon ~ desuu] [Con mụ bạo dâm đó!!!] (chú cũng S mà la éo gì)
Dù nghiêm túc mà nói thì bà ấy không có bạo râm. Nhưng lại một lần nữa! Sao rắc rối xung quanh tôi đều dính dáng tới mụ ấy thế!? Hơn nữa, có gì vui với việc thao túng sự kiện quanh tôi à? Aaaa! Chết tiệt, đủ lắm rồi nhá!!
…..Không không, bình tĩnh lại nào. Sắp xếp lại tình hình nào.
[Tôi hiểu rồi. Vậy tại sao cô lại ở đây?] [Xem nào ~ trong một thời gian rất dài, tôi ở trong một nhà kho trôi nổi trên bầu trời. Nhưng mà người quản lý-san có vấn đề về thần kinh, một ngày “đẹp trời” nọ…..ừm ~ khoảng 320 năm trước, cô ấy vô tình phá vỡ bức tường của nơi đó. Lúc đó, tôi và nhiều tạo tác phép thuật khác bị rơi xuống mặt đất. May thay, nhà kho thường bay không cao lắm, và phía dưới là một ngọn núi tuyết nên tôi đã không ngủm….] […Kho mà cô nói có phải là ‘Nhà Kho’ trong hệ thống Babylon không?] [Ểh!? Cậu biết nó à?]
Lại một lần nữa. Lúc trước là [Viên ngọc bất tử] rồi đến vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] và [Vòng tay thủ hộ], giờ là thứ này. Thủ phạm chính là cái cô quản lý hậu đậu đó….Với tất cả những rắc rối tôi đã phải chịu, tôi nhất định phải tìm ra cô ta rồi cho cô ta biết thế nào gọi là “thiên nộ” để thanh toán nợ nần. Có vẻ ‘Nhà Kho’ vẫn đang bay. Dù thế nào thì sớm muộn cũng tìm ra nó thôi.
[Vì chỉ là một [Khung Tranh] nên tôi không dùng được sức mạnh phép thuật, tôi đã được nhặt bởi một người leo núi và được xem như đồ cổ. Tôi đến đây do dòng đời xô đẩy ~ desuu. Sau đó, tôi cuối cùng cũng có thể dùng sức mạnh phép thuật khi lãnh chúa đặt tranh người vợ đã mất của mình vào trong tôi (khung tranh). Tôi lén ra ngoài dạo vào ban đêm với vẻ bề ngoài như thế này, nhưng vị lãnh chúa ngày càng trở nên kì lạ…]
Là nó đó! Nếu mà thấy hồn ma người vợ đã chết lãng vãng trong nhà vào buổi tối thì ai mà không trở nên kì lạ.
[Cuối cùng thì ông ta bắt đầu nghiên cứu thứ kì lạ gì đó. Đến khi tôi nhận ra thì những người trong lâu đài đang dần biến mất. Rồi những người của Hiệp sĩ đoàn ập đến bắt lãnh chúa và hành quyết ông ấy. Sau đó, vị lãnh chúa mới đến đây. Tôi tò mò ông ta là người thế nào, tôi lén nhìn ông ấy vào ban đêm và không hiểu sao ông ấy cứng đờ người rồi lăn ra chết. Người thứ 2 thì nhảy lên ngựa khi nhìn thấy tôi và cũng “theo gót đàn anh”. Còn người cuối cùng thì bị vợ buộc tội “Tên khốn! Dám dắt gái về nhà!” và bị đâm chết ~ desuu]
(Chị rất tỉnh và đẹp gái ạ! Nhận 1 lạy của em)
[Đó là do…] [Elsie, đừng]
Tôi ngăn Elsie đang cố nói gì đó lại. Tôi hình dung được mọi chuyện rồi, và “quý cô” này là nguyên nhân của mọi chuyện. Lãnh chúa đầu tiên bị sốc và ảo tưởng về người vợ quá cố của mình rồi bị điên. Người tiếp theo thì bị đau tim do kinh hãi và với cơ thế yếu đuối của mình, ông ta ngỏm. Người kế tiếp thì té ngựa khi đang cố chạy khỏi con-ma-nào-đó. Người cuối cùng thì bị vợ hiểu lầm là có bồ nhí rồi hành quyết tại chỗ.
……Chuyện này quá là điên rồ. Hơn nữa, cái nguyên nhân của mọi thứ thì lại không nhận ra điều đó.
[Có vấn đề gì sao?] [Không…..Những chuyện này có vẻ hợp lý, nhưng tôi vẫn sẽ phá hủy lâu đài này] [Ểhhhhhh!!?? Cậu thật tàn nhẫn!] [Nghe tôi nói hết đã. Tôi sẽ cho cô một nơi ở khác, an toàn và tự do. Ý cô thế nào?] [Thật chứ!? Nếu thế thì tôi cũng không có gì để phàn nàn….]
Thế là xong, đàm phán thành công. Tôi bảo cô ấy trở lại khung tranh và tháo nó xuống. Tôi chợt nhớ, từ thời vị lãnh chúa đầu tiên, bức tranh vẫn không bị bỏ đi. Thông thường, chẳng có ai đặt thứ gì đó như tranh vợ chủ trước của ngôi nhà ở trong nhà cả.
[Đôi khi cũng suýt có chuyện bức tranh bị vứt đi. Nhưng do người vẽ nó là một người nổi tiếng nên bằng cách nào đó mà giá trị bức tranh ngày càng tăng. Thế là tôi đã được giữ lại]
Hiểu rồi. Giá trị nghệ thuật của nó khá là cao. Trong trường hợp này tôi có nên tháo khung tranh ra và bán bức ảnh? Tôi không muốn giữ lại những thứ như ảnh vợ của lãnh chúa quá cố trong lâu đài của mình đâu. Nếu thay vào đó là một bức tranh khác thì sẽ không có vấn đề gì cả.
Khi chúng tôi trở lại sảnh, mọi người đang tập trung ở đó. Lúc này tôi mới giải thích tình hình và sự thật đằng sau những câu chuyện ma của lâu đài này. Dù là di sản của nền văn minh cổ đại, nó vẫn rất phiền phức.
Sau khi không còn vấn đề gì, tôi mở [Cổng] và di chuyển cả lâu đài đến Brunhild. Như dự đoán, tôi hơi khó chịu vì đây là lần dầu tiên dịch chuyển thứ lo lớn thế này. Nhưng ổn cả thôi.
Sau đó, tôi đi đến ‘Công Xưởng’ và nói chuyện với Rosetta. Có vẻ vẫn còn thiếu các vật liện như kính, các loại vải và một lượng nhỏ gỗ xẻ. Về chuyện này, bởi vì là những chi phí bắt buộc nên ngoài bỏ tiền của chính tôi ra thì không còn cách nào khác. Thủy tinh và gỗ thì có thể tìm thấy trong kho phế liệu, còn vải thì tốt hơn là dùng đồ mới. Ngay cả khi nó được phân rã ra rồi tái sử dụng lại thì vẫn có vài giới hạn về chuyện đó.
[Khi anh có nguyên liệu thì cứ gửi ngay đến ‘Công Xưởng’ từng chút một. Và lâu đài sẽ được xây dựng, lắp ráp tại chỗ giống y như trong dữ liệu trước đó ~ dearimasu. Nhân tiện, anh muốn đặt lâu đài ở đâu ~ dearimasu?]
Với lâu đài thì tất nhiên là tôi chỉ vào trung tâm đất nước. Địa hình Brunhild không có nhiều đồi núi và vùng trũng nên có thể dễ dàng phát triển kinh tế. Nhưng hiện tại thì tôi chưa có kế hoạch cho việc đó, xây lâu đài trước đã. Và vì thế, sẽ không có vấn đề gì khi đặt lâu đài ở giữa. Mà nếu có chuyện gì thì tôi cứ dời cả cái lâu đài là xong.
Vì nó sẽ được hoàn thành trong 3 ngày khi đủ nguyên vật liệu, tôi nên mau chóng thu thập đủ nguyên liệu còn thiếu.
CHƯƠNG 103 : HOÀN THÀNH VÀ CHƯ HẦU ĐẦU TIÊN
[Thực sự là hoàn thành trong 3 ngày…] [Đó là năng lực thực sự của ‘Công Xưởng’ đấy!]
*Mufuu*, Rosetta ưỡn ngực tự hào.
Trên màn hình trong ‘Công Xưởng’, một lâu đài nhỏ màu trắng đang ở trước mắt tôi (dù nói là nhỏ hơn thật sự nó lớn hơn rất nhiều so với nơi ở của tôi ở Belfast).
Bởi vì các loại vải hư hỏng quá nhiều sẽ không thể tái sử dụng dù cho có phân rã và tái tạo chúng lại (nghe cứ skill của thánh Tats) nên tôi đã phải chuẩn bị những nguyên liệu mới. Nếu tôi có thể kiếm được thứ gì đó như kén tằm thì tôi có thể có tơ tằm miễn phí rồi, nhưng mua nó luôn thì nhanh hơn. Thú thật thì tạo ra một thứ sảm phẩm cao cấp là quá khó. Huống chi tôi cũng khá dư dả về chuyện tiền bạc.
(Tui tự hỏi 20 đồng vàng đức vua-20tr yên-nó xài hết chưa? Chưa kể còn thu nhập kinh khủng thêm từ mạo hiểm giả và cửa hàng nữa)
Còn gỗ thì tôi có thể đốn và dùng gỗ của cây trắc bá và sồi xanh. Thế này thì ít tốn kém và nhanh hơn mua.
Về thủy tinh, khi nhớ lại cuộc đảo chính ở đế quốc, tôi nghĩ đến chuyện dùng những tấm sắt trong suốt và thay đổi độ dày của nó. Tuy nhiên, nếu tôi làm giống như những tấm đã được tạo ra ở ‘Công Xưởng’ thì sau cùng chúng sẽ hết phép thuật và trở lại như ban đầu, thế là tôi sẽ kẹt với việc làm trong suốt chúng trở lại. Mặc dù tôi có thể làm với tất cả chúng trong 1 lần nhờ smartphone, nhưng thế cũng phiền phức vãi ra.
Sau đó thì tòa lâu đài đã được xây dựng xong.
Sau khi đặt nó sau con hào, chúng tôi bước qua cái cầu lớn và tiến vào trong lâu đài. Nước trong hào khá là sạch sẽ, có lẽ được kéo từ con sông gần đó. Hệ thống thanh lọc nước và dẫn nước hình như cũng giống như hệ thống dùng bên trong các Babylon. Bằng cách kết hợp các cửa ngập thượng nguồn và hạ lưu, có vẻ khi có nguy cơ lũ lụt do mưa lớn thì chúng có thể làm chuyển đổi hướng dòng chảy.
Sau khi đi qua bước tường xung quanh lâu đài, chúng tôi có thể thấy những điểm phòng thủ như các tòa tháp và tường chắn cũng như chốt phòng vệ của gác cổng, sau đó là một khu vườn rộng lớn. Và phía sau lâu đài là sân đào tạo.
Hơn thế nữa, khi chúng tôi bước lên trên những bậc thang được làm từ đá cẩm thạch lộng lẫy thì có thể nhìn thấy một đài phun nước tuyệt đẹp ở giữa khu vườn. Tiến vào sâu hơn, đi qua khu vườn, chúng tôi đã có thể nhìn thấy cánh cửa dẫn vào lâu đài. Bên trong cánh cửa đôi lớn, không gian rộng rãi không thể tin được cũng như trần nhà cao và chiếc đèn chùm tuyệt đẹp hiện ra, ở phía đối diện, là cầu thang lớn dẫn lên tầng 2. Cầu thang với tấm thảm trải màu đỏ tẻ ra 2 bên trái phải và kéo dài lên tầng 2.
Hình dáng đường cong uyển chuyển này…tôi nghĩ đã thấy ở đâu đó rồi, nhớ rồi, không thể nào, giống như lâu đài của Belfast. À mà nghĩ lại thì cũng đúng thôi, vốn nó được tạo ra với thiết kế của lâu đài đó làm cơ sở mà.
[Thật đáng yêu! Và tinh tế nữa]
Dường như Yumina cũng thấy thế. Có lẽ vì nó khá giống nơi em ấy sinh ra và lớn lên.
Đến tầng 2, khi chúng tôi mở cánh cửa một căn phòng nằm ở góc hẻo lánh, một nơi rộng rãi cực kì với trần nhà cao hiện ra. Được trang trí với một chiếc cửa sổ lớn trên trần nhà, ánh sáng chiếu lên trên một chiếc ghế tuyệt đẹp được đặt ở một cái bậc cao hơn nền nhà. Đây là phòng họp thì phải.
[Không phải là quá nổi bật sao? Cái này…]
Ai sẽ ngồi ở đó? Tôi hả!?
[Hẳn đây là nơi để tiếp sứ giả cũng như những người khác. Vì thế sẽ không phù hợp chút nào nếu không có chút khoa trương như thế. Và cũng có thể thể hiện sự vĩ đại của Touya-sama nữa]
Tôi hiểu Rue nói đúng nhưng….vẫn khá xấu hổ theo cách nào đó. Sau khi yêu cầu ngồi ở vị trí giống mọi người và bị đàn áp dã man bởi các cô gái, tôi đành phải cố gắng ngồi vào chiếc ghế đó, nhưng nó đúng là không ổn chút nào. Dù vậy nhưng mọi người cứ nói [Oa!] hay [Thật tuyệt!] một cách tự nhiên.
Trước hết, sẽ chẳng có sứ giả nào đến một cái đất nước chả có gì như thế này, tôi nghĩ thế. Tiếp theo, nơi đây cũng không có các chư hầu, tạm thời thì không cần.
Sau đó tất cả mọi người tản ra về phòng mình và tham quan các nơi. Tôi cũng có ý định đến xem phòng tiếp tân, phòng ăn, thư viện, phòng hòa nhạc, sân tập, sân nhỏ, nhưng tôi không thể đi xem tất cả. Đúng như tôi nghĩ, nó quá rộng! Dù cho đã có kế hoạch làm cho nó nhỏ hơn từ bản thiết kế của lâu đài Belfast thì nó vẫn còn quá lớn.
Sau khi tham quan chán chê, mọi người ngồi thư giãn trên ghế sofa ở phòng lớn hướng ra phía ban công rộng rãi.
[Oaaaa! Nó lớn quá ~ degozaru! Dọn dẹp nó sẽ là một chuyện khủng khiếp ~ degozaru!] [Ừm, anh đã dùng [Bảo Vệ] lên cả tòa lâu đài nên sẽ không có bụi bẩn hay thậm chí là mấy vết nứt xuất hiện đâu. Nhưng mà, nói đến bụi thì…]
Khi tôi đang trả lời câu nói của Yae và nhìn ra ban công, tôi thấy Rue và Yumina đang vui vẻ nhìn khung cảnh bên ngoài. Cái thứ thể lực gì thế này? Có phải đây gọi là Sức mạnh của tuổi trẻ không? À nhưng mà nói thế thì khác nào tôi là một ông già.
Bước đến chỗ chúng tôi là các cô hầu gái Lapis-san, Cecil-san và Rene, Shizuka mang trà và bánh đến. Còn Lime-san thì đang đứng đó chờ đợi.
[Một lâu đài tuyệt vời thưa gia chủ. Theo cách nào đó, tôi chưa từng nghĩ không đầy 1 năm sau khi rời khỏi lâu đài, tôi lại trở lại phục vụ trong lâu đài lần nữa] [Thành thật xin lỗi. Lime-san rời khỏi lâu đài vì tuổi tác nhưng chưa tận hưởng được gì thì….] [Không không. Dòng máu thanh niên đang trở lại và sục sôi trong tôi những ngày qua. Vì vậy, sẽ không có vấn đề gì cả, hay đúng hơn, nó sẽ còn nhiệt huyết hơn nữa…]
Lime-san cười nói. Vì ông ấy cũng không bận tâm nên tốt hơn là tôi không nên đế ý đến nó nữa.
[Chủ nhân, có một khu vườn lớn với cái đài phun nước trong đó, nhưng tôi có thể chỉnh sửa lại một chút không?]
Shizuka hỏi trong khi rót trà. Vì là người quản lý ‘Khu Vườn’ của Babylon nên có vẻ làm vườn là sở trường của cô ấy. Thế là ngoài Julio-san ra, Shizuka cũng được cho phép tùy ý đối với khu vườn.
[Nhân tiện, phòng đào tạo trong lâu đài…..] [Chỉ có một cái thôi!!]
Tham lam quá đó, con bé này!
Khi tôi đặt tách trà xuống, Rene châm trà cho tôi. Sau mọi chuyện, Rene đã nghe về xuất thân của mình từ Carol-san. Tuy nhiên, thay vì trở lại đế quốc, em ấy đã quyết định sống ở đây và hứa sẽ đến gặp bà của mình sau khi ổn định mọi cảm xúc.
Rene cũng thế, đã quen với đồng phục hầu gái cũng như sự giúp đỡ của mọi người. Đôi khi em ấy cũng mắc lỗi nhưng mọi thứ cũng không quá tệ.
[Nhưng mà gia chủ. Nếu chúng tôi cùng đến sống ở đây thì cũng ổn nhưng mà nó sẽ khá là bất tiện. Sẽ gặp khó khăn khi đi mua sắm, ngài biết đó]
Cecil-san nói với giọng dịu dàng như thường lệ. Tất nhiên là sẽ khó khăn nếu muốn mua sắm ở cái đất nước không có gì ngoài một tòa lâu đài này rồi.
[Tất nhiên là tôi định kết nối nơi này với dinh thự ở Belfast bằng [Cổng], tôi cũng hiểu là khá bất tiện mà]
Tôi đã xem xét chuyện này trước đây, và tạo ra một loại [Cổng] thực chất. Nhờ vào [Lập Trình], sẽ chỉ có những người nhất định mới có thể sử dụng. Tốt hơn là nên thận trọng.
[Hãy để Tom-san và Huck-san giữ cổng ở dinh thự như cũ, nếu thế thì khi có chuyện gì ở phía bên kia họ có thể lập tức thông báo. Về phía này thì….Có nên dùng Cerberus gác cổng không nhỉ?] [Chú chó canh cửa mạnh nhất, đúng thế]
Elsie cười. Chó canh lối vào địa ngục làm gác cổng cho tôi…Mũi nó rất thính, nếu có kẻ xâm nhập thì nó có thể lập tức phát hiện, tôi nghĩ thế.
Triệu hồi người sói hay người thằn lằn làm vệ binh cũng tốt, nhưng mà…nếu tôi làm quá thì chắc nơi đây sẽ bị gọi là lâu đài quái vật hay đại loại thế mất, nên tôi hơi do dự.
[Ủa? Đó là….chó con….không phải. Một con gấu, một chú gấu bông!?]
Rue đang đứng bên ban công vui vẻ tự hỏi. Một chú gấu bông? Chỉ có thể là…
Chạy lại ban công, tôi nhìn theo hướng Rue đang nhìn. Ở đó là chú gấu bông với những bước đi ngắn đi qua cây cầu dẫn vào lâu đài chùng với chủ nhân đang cầm chiếc dù che nắng của nó.
_Chuyển cảnh_
[Khủng thật…..ta vừa rời mắt thì cậu đã trờ thành vua….một sự thăng tiến không tưởng, ta không ngạc nhiên mà là bị sốc luôn đó]
Rin nói trong khi ngồi trên ghế và uống trà đen. Bên cạnh cô ấy, Pola quỳ xuống, xoa tay mình vào nhau và đến gần tôi. Cái chương trình nào đang làm việc này thế? Và mục đích là gì?
[Hơn thế nữa, cậu có thêm vị hôn thê là công chúa đế quốc Regulus? Thật tuyệt và không có gì để lo lắng nhỉ…]
Nghe mùi mỉa mai nồng nặc đâu đây. Chính xác thì vì tôi nhận được cô công chúa nên buộc phải nhận luôn cái đất nước này…..
[À thì ta không có ý nói nơi này bị chiếm đóng. Nó trở thành một quốc gia độc lập, và giờ ta đến đây với tư cách là sứ giả của Misumido. Từ giờ chúng ta sẽ ở cùng nhau nên hãy chăm sóc cho ta] [Hả!? Chờ chút, nếu tôi nhớ không lầm thì Rin là đại sứ ở Belfast mà đúng không?] [Ta giao cho người khác rồi. Ở đây vui hơn]
Thiệt hả trời? Tôi không biết cô ấy có bình thường không khi mà thay đổi công việc của mình chỉ vì nó thú vị hơn….Nhưng nếu là vua của Misumido thì chắc ông ấy sẽ dễ dàng chấp nhận chuyện này.
[Sau đó, ta có một cuộc thảo luận nhỏ. Có những đứa trẻ nói muốn làm việc ở đây, và ta tự hỏi cậu có chấp nhận họ không] [Họ nói…muốn làm việc ở đất nước này?] [Phải, trong Vương quốc Brunhild]
Ừm ~ dù có ít người hỗ trợ, nhưng tôi cũng không muốn cứ vô tư mà sử dụng ai đó. Bằng cách này hay cách khác, lỡ như ai đó trong số họ có mưu đồ gì đó thì sao, và trong khi họ không bị ước thúc. À! Cặp mắt phép thuật của Yumina. Nếu là cô ấy thì sẽ có thể nhìn thấy kẻ nào có ý đồ xấu.
[Ừm thì trước mắt tôi có thể gặp họ, họ đang ở đâu?] [Chúng đang chờ ngoài cổng lâu đài]
Cùng với Yumina và Rue, chúng tôi đến ngoài cổng lâu đài và ở đó là 3 người trẻ tuổi. Thay vì gọi họ là những đứa trẻ, họ cũng không nhỏ hơn tôi bao nhiêu. Khi 3 người nhìn thấy chúng tôi, họ quỳ 1 chân và cúi đầu. Dừng lại! Dừng lại giùm đi, chuyện này không thoải mái chút nào đâu.
Xem nào, cả 3 đều là thú nhân. Cậu bé người thỏ, cô bé người sói và…cậu bé cáo. Mà ủa? Chàng trai thỏ này…tôi nhìn thấy ở đâu rồi thì phải….Àh!
[Xin~lỗi, cậu là Rain-san phải không?] [Đã lâu không gặp, Touya-sama]
Chàng thỏ đứng đầu gật đầu cười. Vậy là đúng rồi, trong chuyến đi đến Misumido, một trong những thuộc hạ dưới trướng Garun-san là cậu ta.
Hửm? Nếu thế thì cậu ta là một người lính của Misumido mà.
[Tôi đã rời khỏi quân đoàn của Misumido. Xin hãy cho phép tôi phục vụ đất nước này] [Nhưng tại sao….Garun-san có vẻ rất hài lòng về cậu và cậu cũng có thể thăng tiến hơn nữa] [Lúc Touya-sama hạ gục con hắc long, tôi thực sự bị chinh phục bởi sức mạnh tuyệt vời của ngài. Và khi biết ngài đã thành lập một quốc gia, tôi không thể kiềm chế được nữa và nhờ Rin-sama…]
Điều đó nhiều hơn những gì xứng đáng với tôi rồi. Tôi không muốn chịu cái trách nhiệm này….trong khi lắng nghe, cô gái sói đứng cạnh cậu ta cười khúc khích.
[Rain-chan, bình tĩnh nào. Cậu làm Touya-sama sợ kìa] [Ah! X-xin thứ lỗi cho tôi]
Mặt trở nên đỏ rực, Rain-san ngẩng đầu lên xấu hổ. Nhìn sang bên cạnh, cô gái tai sói có mái tóc màu bạc mặc váy cúi đầu một chút.
[Tên tôi là Norun. Thật sự cảm ơn về sự giúp đỡ cho anh trai tôi từ ngài] [Anh trai?] [Norun là em gái sĩ quan Garun]
Rain-san giải khi nhìn thấy tôi đang đứng thắc mắc. Ah, vì thế nên…
Cậu trai tai cáo còn lại cũng cúi đầu với tôi. Có vẻ cậu ấy là một người nghiêm túc, với cái nhìn chính trực. Tôi tự khỏi có khi nào cậu ta lớn hơn tôi không? Cậu ấy khá cao, đôi tai cáo của cậu nhô lên trên mái tóc vàng và chiếc đuôi mềm mại đang ve vẩy.
[Nicola Strand. Rất vui được gặp ngài. Điện hạ!]
(Heika nghĩa gốc là “vua” hay “hoàng thượng”, dùng khi gọi vua chúa, trường hợp này là gọi main với cương vị là quốc vương. Vì dùng “Điện hạ” hay hơn và hợp với vị trí “quốc vương” hơn “Hoàng thượng” nên mình đổi luôn, dù sao cũng không thay đổi nghĩa)
Cậu ấy nói với tư thế đứng thẳng nghiêm trang. Tôi muốn cậu dừng dùng từ điện hạ, nhưng…..Tôi là vua của một vương quốc, dù là một vị vua chính thức, nhưng vì trong thế giới cũ của tôi không có vị trí như vậy. Nó giống như trong anime hơn, mặc dù nó đã bị phá hủy bởi súng laser (khúc này éo hiểu). À thì vô dụng thôi nếu áp dụng kiến thức và thường thức của thế giới kia. Dù sao thì cũng không cần quá bận tâm về nó. Hơn thế, tôi tự hỏi….
[Cậu nói Strand…..Cậu có quan hệ như thế nào với nhà Olga-san vậy?] [Olga-san là anh em họ của cha tôi. Thương nhân Olga Strans là chú của tôi]
Haiz, quả nhiên. Chuyện gì đây? Sau tất cả thì cả 3 người đều có liên quan gì đó với tôi. Khi tôi cố suy nghĩ, chuyện này là tất nhiên. Khi đất nước này được thành lập nhưng chưa công bố rộng rãi, tất nhiên là chỉ có người quen của tôi mới biết chuyện này.
(khúc này mâu thuẫn với đoạn đầu chương 100)
[Cả 3 đều là những người có năng lực, ta nghĩ chúng sẽ phù hợp với việc bảo vệ lâu đài này]
Nghe lời khuyên của Rin, tôi quay sang Yumina. Em ấy cười và khẽ gật đầu. Có vẻ họ đã vượt qua được sự kiểm tra từ đôi mắt phép thuật của Yumina.
[Ưm…Tôi vẫn chưa quyết định chắc chắn. Tuy nhiên, vì hiện tại chưa có công việc nào như công việc của một hiệp sĩ hay quân nhân, tôi có thể thay nó bằng công việc lặt vặt nào đó, thế có ổn không?] [[[Xin được giúp đỡ!]]]
Hồi đáp tích cực. Hiện tại, về chuyện chỗ ở, họ nói là một căn phòng như phòng bảo vệ là ổn. Tôi nghĩ nam và nữ nên ở chỗ khác nhau. Hãy nghĩ về chuyện này khi số lượng người tăng lên.
Khi một tổ chức như Hiệp sĩ đoàn chẳng hạn được dựng nên, có lẽ tôi sẽ xây thêm một tòa nhà riêng cho nó.
[Giờ thì, 2 người đàn ông và một người phụ nữ là số lượng khởi đầu của hiệp sĩ. Vì đây sẽ không thể nào là số lượng cuối cùng, sau đó…Hửm?]
Mặt Rain-san dần nhăn nhó khi nghe tôi nói. Norun thì cười cay đắng còn Nicola-san đảo mắt chỗ khác. Ểh? Gì thế? Tôi nói gì đó tồi tệ lắm à?
[Tên ngốc! Rain là con gái đấy] [………………………..Cá-!]
Rin ném câu nói đầy khinh bỉ từ phía sau tôi, nhìn vào Pola thì nó đang lấy tay che mặt rồi lắc đầu liên tục, mồ hôi thi nhau túa ra từ khắp người tôi. Ểh? Đùa à? Thiệt hả….?
Quay đầu lại với âm thanh [cọt kẹt cọt kẹt cọt kẹt] như cái máy, tôi đối mặt với Rain-san, người đang hiện ra ánh mắt vô hồn cùng đôi tay thỏ rũ rượi của mình. Ờm…tóc ngắn, tôi thực sự cảm thấy đây là một chàng trai đẹp mã…..Nếu tôi nhìn kĩ, các điểm đặc trưng, hay chính xác là thứ có thể nhìn từ bên ngoài dùng để phân biệt giới tính….đây đúng là một người phụ nữ….tôi có thể nhìn thấy chúng.
(thấy cái gì nhỉ? )
[…………………………………..tôi là con gái] [Xin lỗi vì sự hiểu lầm!!!!]
Chưa từng nghe về chuyện một quốc vương quỳ gối xin lỗi thuộc hạ của mình. Nhưng lịch sử đất nước này thì bắt đầu như thế đấy.
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/mhV6qso.jpg [/images/images/image-41.jpeg]
CHƯƠNG 104 : CƯỠI LÊN VÀ CÁC HOÀNG ĐẾ
Ba người họ trở thành những người lính đầu tiên của Tiểu vương quốc Brunhild.Họ đều sỡ hữu những kỹ năng tương đối đúng như mong đợi từ những người được Rin giới thiệu.
Rain-san là đơn kiếm, Norun-san là song kiếm còn Nicola-san là cây rìu tên Halberd, tôi thử sức họ cùng với Yae, nhưng không có gì bất ngờ xảy ra. Dù sao tôi cũng không nên kì vọng quá nhiều, đúng không?
<Mình thím đủ làm gỏi cả lũ còn rủ vợ theo, ai chơi lại? >
[Điện hạ, ở đây không có ngựa à?] [Ngựa?]
Nicola-san ý kiến khiến tôi nhận ra quả thật không có chú ngựa nào trong lâu đài này. Bạn thấy đấy, dù đi đâu thì cũng hoàn toàn dùng [Cổng], huống chi từ khi xe đạp xuất hiện ở thủ đô hoàng gia thì càng không cần phải nói.
[Có nhất thiết là cần ngựa không?] [Đối với một kỵ binh thì đúng thế. Dù khi không chiến đấu cũng vậy, nếu không tập luyện với chúng thì khi có trường hợp khẩn cấp xảy ra sẽ là cả một vấn đề hoàn toàn khác]
Đúng vậy, việc của một người lính là chiến đấu, tôi không cần phải ngần ngại đầu tư vào vấn đề này.
[Hơn nữa, nếu có ngựa thì chúng thần cũng có thể đi tuần tra trong nước. Chúng thần muốn nhanh chóng nắm bắt địa hình ở đây và những thứ khác nữa]
Rain-san tiếp lời.Lời cô ấy làm tôi nhận ra cô ấy dùng “boku” để tự gọi mình…..cách nói đó càng có thể khiến nhầm lẫn cô ấy thành con trai.
<Cho bạn nào k biết. Trong tiếng Nhật, con gái thường tự xưng bằng “watashi” hoặc “atashi” còn con trai thường dùng “ore” hoặc “boku”, nhân tiện nói luôn, con nít và những-người-tưởng-mình-còn-con-nít thường tự xưng bằng tên riêng>
Nhưng mà, ngựa…ngựa à?
[Vậy thì chúng ta triệu hồi cái gì đó thuận tiện hơn] [Ểh?]
Bơ Nicola-san đang ngơ ngác phía sau lưng, tôi tập trung pháp lực và tạo thành một vòng tròn phép trên mặt đất.
[Bóng tối bao phủ, ta triệu hồi vua của bầu trời, Griffon]
Sau khi sương mù bên trong vòng tròn phép tán đi, một con griffon đang đứng ở đó.
[Uwaa!] [Không thể tin được…] [Cái này…]
Mỗi người một phản ứng kinh ngạc khác nhau và nhìm chằm chằm con griffon đang ở trước mặt.
[Xem~nào, cậu là…Paul, không phải, cậu là John đúng không?Nghe này John, từ giờ cậu sẽ là cộng sự với Nicola-san nhé. Bắt đầu làm quen nhau và thân thiết hơn nào] [Kuaaa]
John kêu lên và đến chỗ Nicola. Dù lúc đầu khá là do dự nhưng cậu ấy vẫn dần tiếp xúc với John, rồi bắt đầu vuốt ve lưng nó.
[Cậu ấy rất vâng lời.Cậu ấy hiểu chúng ta nói gì à?] [Cậu ta không thể nói, nhưng là một con thú triệu hồi thì cậu ta có thể hiểu tiếng người. Tôi nghĩ cậu ấy sẽ dễ làm việc chung hơn 1 con ngựa. À thì cậu nên dần làm quen với việc cưỡi cậu ta đi]
Nicola-san đặt cái yên ngựa (dù tôi không biết gọi nó như thế có đúng trong trường hợp này hay không nữa) lên lưng John rồi cố định nó, sau đó trèo lên lưng John.
Nicola-san ra lệnh và John bắt đầu đi bộ rồi dần tăng tốc. Sau đó nó dần chạy nhanh hơn rồi cuối cùng là bay hẳn lên trời.
[Nó thế nào?] [Vâng…thật tuyệt vời thưa điện hạ. Dù độ cao có hơi đáng sợ, nhưng thần sẽ nhanh chóng quen với nó thôi]
Trong khi nói cậu ta vẫn tận hưởng iệc chao lượn trên bầu trời.Có vẻ cậu ta hài lòng với người cộng sự này.
[Điện hạ! Thần nữa! Thần cũng muốn nữa!]
Norun-san chạy lại gần tôi và nài nỉ.Mà sao đến cô ấy cũng gọi tôi là “điện hạ” rồi?Sau lưng cô ấy, Rain-san cũng có biểu hiện “Tôi nữa!Tôi nữa!” tương tự.
Dù không thúc giục tôi thì tôi cũng sẽ triệu hồi cho 2 người mà.
Hừm ~ nhưng mà sẽ không thú vị nếu lại là một con griffon khác. Họ là con gái nên tôi có lẽ nên triệu hồi cái gì đó hoa mỹ tí.
[Bóng tối bao phủ, ta triệu hồi những chú thiên mã, Pegasus]
Sau khi sương mù triệu hồi tản ra, ở đó là 2 chú ngựa trắng tinh khiết với đôi cánh cùng màu.
[Uwa! Uwaaa! Đẹp quá!]
Norun-san chạy đến một trong số chúng và nhẹ nhàng vuốt ve lưng.Rain-san cũng rụt rè chạm vào cánh của chú ngựa còn lại.
[Về tên, tôi nhớ hình như chúng là Ann và Diana. Ann sẽ là cộng sự của Norun-san và của Rain-san là Diana]
Trong khi khịt mũi và gật đầu xác nhận, 2 chúthiên mã hạ thấp đầu và cánh xuống để Norun-san và Rain-san trèo lên lưng. Tương tự Nicola-san, chúng dần tăng tốc và bay lên trời cùng với Norun-san và Rain-san.
Sau khi bay vòng quanh lâu đài, họ đáp xuống một lượt. Trong khi lờ đi những con người còn đang “trên mây” kia, tôi lấy ra vài loại da của ma thú từ [Hòm Chứa] để làm yên, bàn đạp và dây cương với [Tạo Hình] rồi đưa cho 3 người.
Sau đó kết hoạch buổi chiều là xem xét tình hình trong vương quốc và làm quen với việc cưỡi cộng sự của mình.Nếu có chuyện gì xảy ra, họ có thể thông qua giao tiếp với cộng sự của mình để báo cáo lại cho tôi dù chúng tôi đang tách ra nên không có gì phải lo lắng.
Mà…trên thực tế, để họ tự do làm những gì mình muốn vào buổi chiều cũng không tệ. Dù cho có vẻ Nicola-san nghiêm túc về việc khảo sát địa hình vương quốc, dùng là một chàng trai công tâm và…cứng đầu mà.
_Chuyển cảnh_
Về phần tôi, tôi có khá nhiều việc để làm sau khi ủy thác những người lính của mình đi tuần tra.
Ở tầng 1 của lâu đài, tôi đã sửa sang lại thiết kế của 1 căn phòng. Tôi tạo một chiếc gương với kích thước đủ để 1 người đi qua nó và viền khung sắt xung quanh cùng với một miếng kim loại hình chữ nhật ở góc.
[Touya-oniichan, cái này là gì thế?] [À, nó dùng để mở [Cổng] đến đâu đó khi có người chạm vào tấmkim loại. Tất nhiên là chỉ có người nào được phép mới có thể sử dụng được nó]
Tôi giải thích cho Rene đang nhìn tấm gương trong sự hiếu kì. Những thứ như bộ cảm ứng người dùng không tồn tại ở nơi này, và thứ này cũng không thể tự nhận dạng người dùng chỉ bằng [Tìm Kiếm], thế nên nếu có ai đó dùng phép thuật xóa đi sự hiện diện thì có thể vượt quá nó. Nên tôi đã dùng cái miếngkim loại như một máy quét dấu vân tay và sóng phép thuật của người đó.
[Hơn thế, nó có thể được thiết lập nhiều điểm đến cụ thể khác nhưng hiện tại thì nó chỉ kết nối đến nhà chúng ta ở Belfast và quán cafe sách]
Tôi cũng để những tấm gương tương tự vào các nơi đó, dù chả có ý nghĩa mấy vì chúng đều ở Belfast. Tôi tự hỏi có nên mua một căn nhà nhỏ ở Misumido và Regulus không? Không, liệu nó có ổn không khi tôi biến chúng thành đại sứ quán của các vị vua?
Ừm…Hoàng đế của Đế quốc thì ổn, nhưng vua thú thì vẫn chưa biết sự tồn tại của [Cổng], thế nên…
[Giờ thì thử nó nào. Rene, chạm tay vào tấm kim loại đi] [Thế này ạ?]
Rene nghe lời chạm vào tấm kim loại. Tôi đặt nó hơi cao thì phải? Khi Rene chạm vào nó, nó hơi phát sáng và tên Rene hiện lên trên nó.
Sau đó, tấm gương hơi sáng lên và [Cổng] đã sẵn sàng để được kích hoạt.
[Sau đó nói nơi em cần đến] [Ểh? Etto ~ dinh thự Belfast]
Tấm gương sáng hơn phản ứng với lời nói của Rene. Tay em ấy dần bị hút vào trong gương, Rene bước vào trong gương và biến mất. Yeah, thành công!
Sau đó tôi cũng làm tương tự và đuổi theo em ấy. Bởi nó được tạo ra để tự đóng lại sau khi có chỉ 1 người đi qua để đảm bảo an toàn, muốn dùng nó thì phải chạm tấm kim loại để xác nhận danh tính lần nữa. Ngoài ra, nếu kẻ nào đó có ý đồ xấu và [Cổng] không mở, hắn cũng sẽ bị hạn chế.
Sau khi đi qua gương, tôi bước ra khỏi 1 căn phòng của dinh thự ở Belfast. Ủa?Rene không có ở đây?
Khi tôi mở cửa ra và đi ra hành lang, tôi nghe tiếng Rene gần cửa chính? Hửm?Có khách à?
[Có chuyện gì ở đây à?] [Ah! Touya-oniicha-…Gia chủ, có một bức thư được gửi đến từ cung điện hoàng gia]
Người gác cổng Tom-san đến và đưa tôi bức thư. Về Tom-san và Huck-san, Tôi cho họ sử dụng căn phòng cũ của Julio-san và Clair-san sau khi 2 người đó chuyển đến lâu đài.
Sau khi tôi đọc bức thư, họ nói rằng muốn tôi đến cung điện hoàng gia.
“Vụ gì nữa đây?”-Tôi tự hỏi.
_Chuyển cảnh_
[Ô hô hô hô. Vậy cậu là Mochizuki Touya-dono trong lời đồn à!? À không, phải gọi là Quốc vương Tiểu vương quốc Brunhild mới chuẩn, đúng không nào?] [Haaa……]
Đối diện tôi là người đàn ông đầu nhẵn bóng đang được vua của Belfast giới thiệu.À thì, trông ông ấy không giống như kiểu mấy nhân vật xấu số trong thể loại phim trinh thám của Hollywood cho lắm. Nhưng không thể tin được! Tôi ngạc nhiên vì ông ấy là hoàng đế của đế quốc Rifurizu láng giềng vương quốc Belfast-Rig Riku Rifurizu.Vậy tức là ông ấy là cha của công chúa Ririeru, tác giả hủ nữ đó?
[Tôi đã được nghe nói về những thành tích phi thường của cậu.Tuy nhiên, đàn áp cuộc đảo chính ở đế quốc 1 mình, chuyện này thật quá điên rồ để tin tưởng là sự thật!] [Không, à, ừm, xin lỗi…]
Mà sao phải xin lỗi chứ?Nhưng trước khi tôi nghĩ thế thì lời nói đã ra khỏi miệng rồi.
[….Ta hiểu rồi, giống như vua của Belfast nói. Cậu không có tí tham vọng nào, thật kỳ lạ] [Tham vọng theo ngài nói….Sao lại phải có một thứ gì đó như vậy?] [Cậu chính là người đã giành chiến thắng trong cuộc đối đầu ở thủ đô Regulus dù đối thủ của cậu là cả quân đội đế quốc và 1 đội quân quỷ nữa, và cậu cũng thành lập hôn ước với cả công chúa của Belfast và Regulus. Khi những điều đó cùng xảy ra trên người một người ngoại quốc như cậu thì có xem cậu như một mối đe dọa cũng đâu có oan nhỉ]
À ~……Ra đó là cái nhìn của người khác về tôi?Hiển nhiên là không thể nào tránh khỏi chuyện này dù đã cẩn thận lắm rồi, và dù cũng không có ý định gì đó như họ nghĩ.
[Dù sao thì ta nghĩ các quốc gia khác sẽ không xảy ra trường hợp nào tương tự như Regulus đâu. Tuy nhiên, họ có thể hiểu lầm rằng họ sẽ bị diệt quốc nếu chọc giận cậu] [Tất nhiên tôi sẽ không làm những chuyện như thế]
Dù sao thì tôi cũng không thể khẳng định 100%. Ví dụ nếu có quốc gia nào đó cử sát thủ đến trong khi tôi vắng mặt và Yumina bị giết, tôi không dám chắc có thể bỏ qua chuyện đó. Tôi sẽ lấy vũ khí ra khỏi nơi của nó, và khiến chúng hối hận vì đã được sinh ra.
Dù tôi thật sự không có ý định là bất cứ điều gì tham vọng.Nhưng kể cả tôi có tuyên bố như thế thì chắc chắn cũng vẫn sẽ có người không tin.
[Và cũng như thế đối với bên Rifurizu, để làm sâu sắc hơn tình hữu nghị với quốc gia của cậu, ta muốn tác thành cậu với một cô công chúa của ta, nhưng…] [Tôi xin phép từ chối. Không! Làm ơn! Nghiêm túc đó!]
<1 thằng S cưới 1 con hủ…sao lại không?>
Tôi không muốn cái cô công chúa đó! Tuyệt đối không!
[À thì, bên phía chúng ta, chúng ta vừa quyết định rằng cô ấy sẽ được gả cho một quốc gia khác rồi, và cũng không thể hủy bỏ, thật đáng tiếc]
Cái gì mà đáng tiếc, quá may mắn luôn ấy chứ. Khi tưởng tượng ra những khó khăn mà chồng cô ta sẽ gặp phải sau khi kết hôn, như phản xạ có điều kiện tôi muốn gửi những lời an ủi và khích lệ cho anh ta. Từ khi tôi biết được cô là một tác giả “nguy hiểm” như thế trong khi cha cô ta thì không, cô ta trở thành một con mèo đang che giấu bí mật, con mèo với lớp da cực dày.
[Mà hình như lâu đài Brunhild của cậu cũng đã hoàn thành.Thế, sẽ ổn nếu chúng ta đến thăm đúng không? Nó sẽ không phải là cái gì đó về chính trị, chỉ là giao lưu thắt chặt tình hữu nghị của các vị vua của các nước trong liên minh mà thôi]
<mỗi ng 1 can dầu ăn chả phải nhanh hơn sao? >
[Ý ngài là các lãnh đạo trong liên minh phương Tây này?]
Họ tham dự thậm chí khi chỉ có các vị vua là được mời?Khi tôi tỏ vẻ nghi ngờ “cha vợ” tôi nở nụ cười tự mãn.
[Đúng vậy.Belfast, Rifurizu, Misumido và Regulus, ta nghĩ đó là dịp tốt để các vị lãnh đạo trong liên minh kể cả cậu trở nên hòa hợp với nhau, có đúng không?] [Ý định thực sự là…………?] [[Đến các vị vua cũng muốn thư giãn vậy!]]
Wow, này!
[Thỉnh thoảng, chúng ta cũng muốn thư giãn và quên đi mình là một vị vua để ăn chơi quậy phá. Nếu là Touya-dono, cậu có thể chuẩn bị được các trò giải trí mà, đúng không?]
Ờm, đúng thế, về mặt giải trí thì thế giới này tuyệt đối không bằng thế giới cũ của tôi.Nhưng mà…khách mời là các vị vua, chẳng phải là một sự kiện “hơi bị” lớn sao?Tôi đoán mình không thể dễ dãi về thức ăn, phòng vệ và cả phục vụ nữa.
[Cậu không cần nghĩ quá nhiều đâu. Cứ xem như mời bạn bè đến nhà chơi vậy thôi là được]
Hoàng đế nói thế, nhưng chả thể nào thay đổi rằng sự thật nó là một sự kiện lớn.Mà khoan…ủa?Hình như tôi là người duy nhất có lợi tự sự kiện này. Tôi nghĩ rằng tạo ấn tượng tốt về mình đối với các nước láng giềng là một chuyện tốt đấy chứ, nhưng không chỉ có thế ~
Cũng không có lý do gì để từ chối, huống chi họ còn mang vẻ mặt kì vọng đó nữa chứ. Tôi đồng ý, và tôi sẽ là người lo thu xếp tất cả.
[Tôi hiểu rồi, vậy hãy làm một cuộc gặp gỡ. Tuy nhiên, xin đừng làm những việc như gậy lộn hay lôi các vấn đề chính trị vào buổi tụ họp] [Tất nhiên chúng ta hiểu điều đó.Nhân tiện thì, có thể cùng đi với các thành viên trong gia đình không?] [Không vấn đề gì. Nhưng mà tính luôn cả nhà vua thì tối đa 5 người thôi, vì bên tôi không có nhiều nhân lực lắm]
Trời ạ. Từ khi mà tất cả các vị vua không thể không mang theo gia đình mình, có vẻ mọi thứ sẽ trở nên bận rộn hơn hẳn.
CHƯƠNG 105 : PHÒNG GIẢI TRÍ VÀ CHUẨN BỊ LỜI MỜI
Giờ thì…ờ chính tôi đã nói là sẽ mời họ, nhưng bắt đầu chuẩn bị từ đâu đây? Vì họ nói muốn ăn chơi nên chắc tôi sẽ tập trung vào đó trước. Với những kiến thức của mình, chắc tôi sẽ bắt đầu từ những thứ đơn giản trước.
Thứ đầu tiên tôi làm là bàn Bi-a vì ngoài cấu trúc đơn giản thì nó còn dễ dàng chơi được dù trong nhà hay ngoài trời.
Tiếp theo là Bowling, nó cũng không khó làm lắm nếu tôi dùng [Tạo Hình] để tạo ra trái banh ném và các mục tiêu. Nhưng làm xong tôi mới nhận ra rằng nó hơi mạnh bạo vì các nhà vua đều đã có tuổi (riêng vua thú thì đừng quan tâm).
Kế nữa là mạt chược.Nhớ được tất cả các quy tắc của nó là một vấn đề thực sự, nhưng một khi họ đã quen với nó thì chắc chắn họ sẽ thích với lối chơi chiến lược của nó.
Sau đó tôi làm nhiều trò chơi khác như bóng bàn, pinball (hình) và bàn đánh hockey (hình).
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/internetsiz-bilgisayarda-yapilabilecekler_1417721.jpg [/images/images/image-42.jpeg]
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/Ban-Air-Hockey-mini-Ban-hockey-dem-khong-khi-de-ban-mini-ban-air-hockey-go-de-ban-Wooden-air-hockey-table.jpg [/images/images/image-43.jpeg]
Tôi cũng tạo ra vài cái ghế massage để giảm bớt mệt mỏi. Mặc dù lúc đầu tôi nghĩ tạo ra 1 cái để tự dùng thôi, nhưng làm luôn cũng tốt….ah…tôi đang được chữa trị…Tôi chắc mình đã mất sức vì những chuyện này.
[Touya, Touya!] [Hửm…?]
Ngồi ở bàn chơi mạt chược, Elsie gọi tôi-người đang du đãng trên thiên đường-trong khi chỉ vào trước mặt cô ấy.
<đoạn sắp tới là cách nói trong mạt chược, và tui thì k biết tí gì về trò đó, có sai hay k hiểu thì bỏ qua giùm>
[Như thế này là xong đúng không?] [Để anh nhìn nào…Này!?]
Đông-đông-đông-nam-nam-nam-tây-tây-tây-bắc-bắc-bắc-giữa-giữa
4 đại phương, tất cả vị trí, 4 con ẩn và chờ 1 viên nữa thôi, sau đó….
[Tsumo?]<khúc này bó tay thiệt luôn >
[…….Tsumo tức là…3….không, là gấp 5 lần yakuman? Vì nó là người phân phối, nó sẽ có giá trị là 80000….] [[[ỂHHH!!!!????]]]
Lapis-san, Rosetta và Lindsey ngồi quanh bàn thét lên. Kinh nhở! Tốt hơn là đừng có ngồi cùng 1 bảng với Elsie.
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/9m9b8aq.jpg [/images/images/image-44.jpeg]
[Gia chủ, giữa Flush và Straight cái nào mạnh hơn?] [À…flush mạnh hơn] (tham khảo hình dưới)
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/19142026_675735922629024_834987021_n.jpg [/images/images/image-45.jpeg]
Lần này thì tôi trả lời câu hỏi của Sylvie-san đang chơi poker với Berui-san ở bàn khác.Gần đây, tôi đã nhờ nhân viên của quán Hưởng Nguyệt đến giúp vì thiếu nhân lực.Kể từ đó, “boss” của các nàng tiếp viên-Sylvie-san, Shia-san từ nhà bếp và Berui-san của bàn tiếp tân đến đây giúp.
Bao gồm cả các nàng maid nhà tôi, Sylvie-san và những người khác chơi một trò chơi khá đơn giản để nhớ các quy tắc.
[Gia chủ ~ làm ơn lôi Shizuka-san ra khỏi bàn Bi-a giùm với. Tôi thậm chí còn không thể đụng vào cây cơ ~] [Tính toán góc phản xạ cùng với độ phản lại của đệm mép rồi điểu khiển lực củamình, nó sẽ không phải là một trò khó nhai ~ desu]
Cecil nói với giọng như sắp khóc tới nơi và Shizuka đáp lại với khuôn mặt tỉnh bơ kiểu “đừng có nhìn chụy”. Èo, phải chăng tôi chọn nhầm người chơi thử rồi?Trừ phi có ai đó chơi sai luật trong quy tắc “9 banh” còn không thì nó sã thành thứ gì đó giống như “Break-Run-Out”.<em thua câu này>
Tôi rời phòng trò chơi và đi đến nhà bếp.Trong nhà bếp rộng rãi là Clair-san, đầu bếp của quán Hưởng Nguyệt-Shia-san và Rene đang cố giúp đỡ.
[A! Gia chủ, đúng lúc lắm,hãy thử hương vị này xem thế nào]
Tôi cầm lấy cái bánh nướng nóng hổi mới ra lò mà Clair-san đưa và ném vào miệng.Ưm…tuyệt vời.
[Một cái bánh quế tuyệt vời đấy. Ngon lắm, nếu nó được phủ thêm thứ gì đó như kem tươi thì sẽ càng ngon hơn nữa] [Tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ làm nó như thế sau này]
Tiếp tục nhai cái bánh trong miệng, tôi mở tủ lạnh được làm từ băng nén ở góc bếp và lấy một vật lạnh lạnh.Ừm, nó cứng lại đúng hình thức.
[Gia chủ, cái này là…?]
Shia-san tò mò nhìn thứ tôi vừa lấy ra.
[Nó là bánh pudding. Nếu cũng được phủ với kem tươi hoặc trái cây thì sẽ rất kích thích vị giác và cũng rất ngon]
Nó được gọi là [Pudding-A-La-Mode].Dùng một cái đĩa, đặt úp nó lên trên rồi lộn ngược lại để lấy miếng bánh ra. Carmel màu vàng rung ring trên đĩa tới tiếng [ping-ping] nhỏ và trông rất ngon miệng. Tôi dùng muỗng múc 1 mảng bỏ vào miệng.Có hơi đặc, nhưng tóm lại vẫn ok.
Shia-san cũng múc 1 thìa cho vào miệng, mắt mở to và tiếp tục múc 1 muỗng khác trong khi vỗ nhẹ vào má của mình.Tôi đoán thế tức là thành công rồi?
[Touya-oniichan, khoai tây đã cắt thành đoạn như ý anh, nhưng để làm gì?]
Phía trước Rene là mớ khoai tây đã bị cắt thành từng đoạn với kích thước tương tự ngón tay.Sau khi rửa với nước, tôi cho ít dầu vào chảo và để chúng bơi lội trong đó với lửa vừa.Khi chúng nổi lên, chúng được vớt ra.Sau đó được chiên 1 lần nữa với lửa lớn cho đến khi có thể dùng được.
Tôi rắc ít muối lên, trang trí với những lát cà chua và thử ăn cả 2 cùng lúc. Tôi thấy như được tận hưởng món khoai tây chiên tinh tế của Pháp sau một thời gian dài, dù chuyện này cũng chẳng quan trọng lắm.
[Ngon quá! Touya-oniichan, em có thể ăn hết chỗ này được không?] [Em nói tất cả!? Thì cũng được thôi, nhưng nếu em ăn quá nhiều thì em sẽ bị dính mùi cà chua luôn đấy]
Trong khi cười chịu thua, tôi xếp mớ khoai tây chiên kiểu Pháp ra 3 cái đĩa. Còn phía bên kia là Clair-san và Shia-san đang điên cuồng ăn không ngớt miệng, mấy người sẽ phát phì đó có biết không?
Giờ thì ăn uống và giải trí đã xong, còn lại là về phòng ngự.
Khi tôi đến khu huấn luyện của lâu đài, 3 vị tân hiệp sĩ của chúng tôi đang nằm mềm nhũn trên đất và thở hồng hộc.Yae cười nhìn họ, nhưng cô ấy không phải người đạ hạ gục họ. Người làm chuyện đó là người đàn ông mới bộ ria mép dài rậm cùng với một ông chúđầy sẹo trên người đang đứng bên cạnh Yae.
Baba Tokiharu và Yamagata Masakage.Các tướng quân vùng Takeda của Ishen, họ là 2 trong số 4 tướng lĩnh quân đội vũ trang dưới trướng vua vùng Takeda.
[Yo! Chàng trai, có chuyện gì à?] [Không, tôi chỉ nghĩ nên kiểm tra tình hình bên này thôi]
Như mọi khi, Baba-jiisan (“jiisan” thường dùng để gọi những người đáng vai cha chú mình) vẫn gọi tôi là chàng trai dù tôi đã thành quốc vương.
[Ồ, Touya. Những thanh niên này đầy triển vọng đó, dù giờ thì vẫn còn hơi “non và xanh”]
Yamagata-Ossan (“ossan” tương tự “jiisan” nhưng tui cũng k biết khác nhau chỗ nào) mỉm cười toe toét trong khi vác thanh kiếm to đùng ở trên vai. Người này thì gọi tôi bằng tên.
Tôi đặc biệt nhờ 2 người này đến để đào tạo 3 người họ. Tôi đã nghĩ đến chuyện nhờ Niel-san từ Belfast hoặc anh trai của Yae nhưng có vẻ họ bận, cuối cùng thì là 2 người trông có vẻ rảnh rỗi này đến đây.
Takade Tatsuyori, người đứng đầu mới của gia tộc Takeda cố gắng giữ các người phò tá của người tiền nhiệm lại bên cạnh và dường như đang tập trung vào cái gì đó. Dù tôi đã thử khuyên nhưng vẫn xảy ra tranh chấp với Oda vì lý do nào đó. Đó là sự thiếu thận trọng của tuổi 20 hay anh ta chỉ là một chúa tể phong kiến ngu ngốc? Có lẽ sự sụp đổ của Takeda đã đến gần rồi.
[Nhưng dù gì thì cậu cũng đã trở thành quốc vương, dù chỉ là một vương quốc nhỏ thì cũng quá tuyệt vời. Mà vốn dĩ khi cậu có thể sử dụng những phép thuật đáng kinh ngạc đó thì chuyện này cũng không phải là quá kì lạ] [Cậu ta thật đáng ngưỡng mộ ~ ze, khi đem so với chủ tướng của chúng ta…]
Yamagata-Ossan khẽ thở dài trong khi lẩm bẩm và nhìn 3 người đang nhũn như bún nằm kia. Dường như thật sự có những rắc rối không tầm thường.
[Chẳng lẽ là thật sao?Ngu ngốc tới mức đi gây chiến với Oda sao?] [Đúng vậy, không nói tới Oda, chỉ các hành động của chủ tướng bọn ta thôi cũng đã là cả một vấn đề.Cậu ta vô tư đưa ra mệnh lệnh mà không thèm suy nghĩ xa hơn về những mệnh lệnh đó. Còn khi hết tiền, cậu ta chỉ đơn giản là tăng thuế của dân chúng. Nói chung là danh tiếng cậu ta rất xấu. Thay vì đè bẹp Oda, ta nghĩ chúng sẽ nhanh chóng chiếm lĩnh được lãnh thổ chúng ta theo những gì đang xảy ra. Anh chàng Kousaka đó đã cố khuyên cậu ta nhưng cũng vô dụng]
Nghe có vẻ mọi thứ đã trở nên tồi tệ. Dù cho người sáng lập đất nước là một anh hùng thực thụ thì cũng có không ít quốc gia bị hủy diệt bởi sự ngu ngốc ngay đời thứ 2. Với chuyện này thì chắc Shigen-san không thể nghỉ ngơi trong hòa bình được nữa.
[Nếu muốn thì 2 người có thể đến đất nước này. Vương quốc này mới thành lập nên cần rất nhiều sự trợ giúp] [Ừm…một đề nghị hấp dẫn đấy. Nhưng bọn ta vẫn còn nghĩa vụ đối với Oyakata-sama (chủ tướng)…] [Baba-dono cứng nhắc vãi!Chuyện này không tốt sao?Chúng ta nhận được lời mời hỗ trợ từ một nơi tuyệt vời ~ ze. Dù có hơi chán vì ở đây không có cuộc chiến nào cả]
Đó là một lời nhận xét nguy hiểm đó.Thật sự thì đây là vấn đề đối với một người cuồng chiến đấu.Ông ấy hẳn sẽ hợp với vua của Misumido và vài người trong hiệp sĩ đoàn ở Belfast lắm đây.
[Chúng ta chưa thể trả lời ngay được vì còn phải nói chuyện với Kousaka và Naito nữa. Ngay cả khi thua trận đã là điều chắc chắn thì chúng ta vẫn muốn chứng kiến sự kết thúc của Takeda bằng chính mắt mình] [Tôi hiểu cảm giác của 2 người. Tôi sẽ không ép buộc gì cả vì tự nguyện là tốt nhất cho cả 2 bên] [Ou. Cảm ơn cậu]
Yamagata-Ossan hạ thanh gươm mình xuống và nhìn về phía 3 người đang nằm trên đất.
[Rồi, hết giờ giải lao! Giống như cũ, tôi sẽ đánh với 3 người cùng lúc] [[[Vâng!]]]
Trả lời khí thế, 3 người đứng dậy và sẵn sàng vũ khí. Sau đó là một trận đấu với tinh thần cao độ diễn ra.Tôi tự hỏi sức phòng thủ của họ đã đủ chưa, nếu là tôi thì tôi sẽ cố làm điều đó dù cho chỉ là một mình.<đại khái là ông già có quá tay với 3 đứa không ấy mà, nếu là main thì sẽ CỐ nương tay tí>
Khi tôi quay lại trong lâu đài từ khu huấn luyện, cánh cửa đôi to lớn tự động mở ra và sau khi tôi đi qua nó cũng tự đóng lại.Nó không phải là cửa tự động, người mở và đóng giúp tôi là người đang ở đối diện tôi, chính xác là [Khung Tranh].
Một bức tranh treo giữa cầu thang 2 hướng dẫn lên tầng 2 đối diện cửa vào.
[Hình như bên trong lâu đài đang khá bận rộn hả, chủ nhân?]
Mặc bộ váy trắng, một cô gái nhô phần thân trên của cô ra khỏi bức tranh.Đó là tạo tác tên [Khung Tranh] mà tôi đã hồi phục từ một vụ ma ám.Khi biết tôi là người kế thừa các Babylon, cô ấy bắt đầu gọi tôi là “chủ nhân” như mấy người Shizuka.
Bức tranh người vợ lãnh chúa đã được tôi xử lý và thay vào bằng bức tranh khác phù hợp hơn được mua từ số tiền có được từ việc bán bức tranh cũ.
Và thế là “cô gái trong tranh” được chuyển thành bộ dáng một cô gái với độ tuổi “xì tin” mặc bộ váy trắng và dải ruy băng màu hồng đính trên mái tóc.Tên cô ấy là Ripple vì đó cũng là cái tên cũ của tòa lâu đài ma.
[Vì mọi người đang bận rộn chuẩn bị đón tiếp các vị vua nên cô cũng có thể giúp đỡ chứ?] [Vâng!Nếu có những chuyển động lạ tôi sẽ thông báo cho ngài vì đôi mắt của tôi luôn quan sát cả lâu đài này. Ah! Rene-chan vừa làm vỡ đĩa]
Tôi không biết nó tốt hay không nữa. Ripple đã được sao chép ở ‘Công Xưởng’ và thế là cô nàng có thể di chuyển qua các khung tranh được treo khắp lâu đài. Về cơ thể ảo này thì không thể sao chép được. Từ đó tôi có hệ thống giám sát hoàn hảo bằng cách treo các [Khung Tranh] khắp lâu đài. Tất nhiên là các phòng riêng thì không có. Tôi có nên gọi đây là hệ thống giám sát ma không?
Hiện tại mọi thứ đều đã vào quỹ đạo.Những gì còn lại là chào đón các vị vua thôi.
CHƯƠNG 106 : BỮA TIỆC HỮU NGHỊ VÀ PHÁO HOA
[Ồhhh! Ta không hiểu lắm nhưng trông nơi này khá thú vị đó]
Ngay sau khi bước vào phòng trò chơi, vua Belfast bước về phía bàn pinball.Trong khi đó, vua của Misumido bước về phía sân bowling và cầm quả bóng lên.
[Nặng! Cái này, chẳng lẽ là một viên đạn pháo, nhưng có 3 cái lỗ trên nó…]
Bước vào sau 2 người đó, hoàng đế của Regulus và Rifurizu cũng liên tục nhìn quanh căn phòng với đôi mắt tò mò và hứng thú.
<chương này tui sẽ gọi cha Yumina là “đức vua”, cha Rue là “hoàng đế”, hoàng đế Rifurizu là “hoàng thượng” và vua Misumido là “vua thú” cho gọn và dễ phân biệt nha>
[Vì tất cả những thứ này đều để chơi…mọi người không cần quá phép tắc đâu]
Các lính tùy tùng và gia đình “đi kèm” của các lãnh đạo bước vào sau lời nói của hoàng đế.
Vốn dĩ chỉ có gia đình hoàng tộc mới được đi theo, nhưng cuối cùng thì một số tùy tùng cũng được thêm vào danh sách vì quá lo lắng cho các vị vua.
Team Belfast: Đức vua, nữ hoàng Yuella, công tước Ortlinde, công nương Ellen và Suu.
Team Regulus: Hoàng đế, thái tử Lux, hoàng hậu và công chúa Sarah.
Team Rifurizu: Hoàng thượng, hoàng hậu Zelda, công chúa Ririeru, thái tử Rideis
<công chúa hủ nữ tới nữa kìa! Bỏ Mom! >
Team Misumido: Vua thú, nữ hoàng Thierie, đại hoàng tử Remza, hoàng tử Alba và đại công chúa Tia.
Tức là có tổng cộng 17 người….và vài vệ sĩ đi theo họ.
Từ Belfast là phó chỉ huy Niel và Lyon-san, từ Regulus là trưởng hiệp sĩ độc nhãn Gaspar-san, phía Misumido là Garun-san còn về Regulus thì tôi không biết ai cả. Mỗi nước có tới 5 người vậy tức là nhóm hộ vệ có tới 20 người!?
Vũ khí tất nhiên là bị tịch thu, nhưng vì gây chút phản đối và tranh luận nên [Tê Liệt] đã được thiết lập tự kích hoạt khi ai đó cố dùng phép thuật tấn công.
Có vẻ những người hiệp sĩ không còn từ nào để nói về mấy thiết bị mà lần đầu tiên họ được nhìn thấy.Ba hiệp sĩ của chúng tôi thì ở trong phòng trò chơi với vai trò bảo vệ.Trông họ có vẻ đang lo lắng…mà cũng chả trách được. Vì đã có kerberos, griffin và pegasus đang canh gác ngoài vườn nên sẽ ổn cả thôi.
[Chào mừng đến với căn phòng giải trí của chúng tôi! Mọi thiết bị khác nhau ở đây là để mọi người thư giãn và giải trí. Về cách chơi thì những người bên tôi sẽ giải thích cho các vị]
Khác với bọn Elsie, Lindsey, Yae, Yumina và Rue, đội hậu cần trong nhà tôi thì đang đứng xếp hàng. Ngoài Lapis-san, Cecil-san, Rene và Shisuka ra là những người giúp đỡ từ quán Hưởng Nguyệt Sylvie-san và Rebecca-san. Thậm chí Rosetta luôn mặc quần áo lao động giờ cũng đang mặc đồ hầu gái và phụ giúp. Tất nhiên người giám sát cả “đội quân” ấy là quản gia hoàn hảo của chúng tôi-Lime-san.
[Ngoài ra thì thức ăn vặt, thức uống và đồ ngọt…cũng được chuẩn bị ở phía kia. Xin cứ tự nhiên]
Ở góc phòng là bàn ghế và mấy cái ghế mát-xa đã được chuẩn bị sẵn.Thức ăn, kẹo và mấy thứ như vậy đã có sẵn trên bàn.
Mỗi vị vua hướng về phía trò chơi mà họ hứng thú và được người nhà tôi giải thích. Có vẻ các nữ hoàng và công chúa trong “hội phụ nữ” thì quan tâm đến các mặt hàng để trên bàn ăn hơn.
[Oorya!]<tiếng hét sung sức>
Không để mất thời gian, vua thú ngay lập tức ném quả banh bowling. Trái với cái khí thế của ông ấy, trái banh kết thúc chuyến hành trình trong máng dẫn.Cả hoàng tử Remza và hoàng tử Alba cũng thế nốt?Hoàng tử Remza thì 9 tuổi, còn Alba khoảng 6 tuổi thì phải?Có vẻ cả 2 đều là loài báo tuyết.
Bên bàn đánh hockey, đức vua và công tước Ortlinde đang có cuộc chiến dữ dội giữa 2 anh em.
Tại bàn đánh mạt chược, tôi đoán đó là sự đối đầu giữa mẹ và con giữa 2 vị hoàng hậu đế quốc (Regulus và Rifurizu) với thái tử Lux cùng thái tử Rideis.
Thái tử Rideis theo tôi nhớ là 12 tuổi. Cậu ấy có vẻ trưởng thành hơn vẻ bề ngoài, nhưng trở thành em trai của cô chị gái hoa-hồng đó thật sự rất đáng sợ.<đáng thương nữa, k chừng bữa nào bị bà chị mình ship chung anh đẹp giai nào thì khổ > Mà với một thái tử Lux nhìn không mấy nổi bật thì…tôi đã rất ngạc nhiên khi biết cậu ấy đã kết hôn.
Lapis-san trả lời các câu hỏi về trò mạt chược trong khi đứng ngay bên cạnh đó.Có vẻ vẫn ổn khi cách kết hợp và điểm số đều đã được ghi trên bảng.
Hiển nhiên, các vệ sĩ đang dõi theo mấy vị vua đang đối đầu nhau trong một trò chơi cũng đang rất vui vẻ.
Tại bàn ăn thì các “quý cô” đang hứng thú hơn với mấy món ăn.
Hình như 4 người Suu, công chúa Ririeru, công chúa Tia và Rene đang chơi Old Maid.Công chúa Tia có vẻ cũng 10 tuổi giống như Suu?<tui cũng k biết trò gì, search google thì dc mấy tấm hình ntn, tham khảo đỡ ik>
[Nhưng mà, đây đúng là một khung cảnh không thể tin được, chả phải sao….]
Phó chỉ huy Niel đứng gần đó thì thầm.Và người đáp lại là trưởng hiệp sĩ Gaspar-san.
[Chắc chắn rồi. Không lâu trước đây tôi còn chưa từng nghĩ những vị vua của các quốc gia phương tây sẽ có lúc tập trung lại trong một căn phòng như thế này. Hơn thế nữa, họ còn đang chơi đùa cùng nhau]
Cả 2 người đều cảm thán mỉm cười trong khi chơi bi-a và nhìn về phía các vị quân vương của họ.
Từ góc nhìn các vị vua khi dến đây để chơi đùa thư giãn, việc thắng hay thua một trò chơi không mấy quan trọng với họ. Thế nên họ đang cùng nhau trải nghiệm hết trò này tới trò khác.
[Touya-dono, đây là cái gì thế?]
Vua thú đứng gần cái bàn to có lỗ trên khắp bề mặt.Tôi chợt nhớ lại, bên phía Misumido đã biết việc tôi có thể sử dụng [Cổng].Hiển nhiên họ cũng đã khá e ngại nhưng khi Rin giải thích với họ về điều đó, có vẻ cuối cùng họ cũng tin tưởng.Mà, vì đã thế rồi nên giò có nói gì cũng vô dụng.
Cầm lấy cái búa mềm nhỏ trên giá, vua thú gõ gõ lên mấy cái lỗ.
[Trò chơi này là trò mà ngài sẽ kiếm điểm bằng cách đánh những thứ nhô lên khỏi các lỗ đó. À mà không cần dùng hết sức để đánh đâu]
Nó được gọi là ‘Trò chơi đánh Mole'<trò đập chuột của mình-hình dưới>.Ngay khi bắt đầu, vua thú ngay lập tức đập các nốt trồi lên.Đúng như mong đợi từ một cuộc chiến tốc độ…Tốc độ của ông ấy khá ấn tượng.Nhưng mà…ông ấy đã quá ngây thơ rồi.
[Uwa!Cái gì!?]
Dần dần, tốc độ của trò chơi tăng lên và các nốt trồi lên thụt xuống nhanh hơn nữa.Cuối cùng, vua thú hoàn thành trò chơi với 92 điểm.
[Kuu, lần nữa!]
Dù cho đã nói trước là không nên đánh mạnh, vua thú vẫn nện điên cuồng với vẻ mặt cực kì nghiêm túc.Ngừa trường hợp này, khung và giá đỡ trò này được tôi làm khá chắc chắn nên khó mà làm nó hỏng được.
Tôi nhìn về phía bàn ẩm thực, các vị công chúa đang ăn các món ăn vặt trong khi vui vẻ trò chuyện.
Cecil-san và Lime-san được giao cho khu vực đó, nên tôi sẽ tập trung ở đây.
[Quốc vương Brynhild, trò này chơi thế nào vậy?]
<Bản Eng lúc để “Brynhild” lúc thì “Brunhill” tui k biết đâu mà lầntừ giờ xài “Brynhild” luôn nhé>
Hoàng tử Remza và Alba của Misumido hỏi về khối lập phương lớn đặt ở góc phòng.Đó là một bàn nhún trong khối lập phương trong suốt, nó có thể đàn hồi từ cả 6 mặt nhờ phép thuật.
[Cậu chui vào trong nó và cứ nhún-bay-nhảy thoải mái. Nó chơi được tối đa 2 người 1 lần nên sẽ ổn thôi, cứ thử đi]
Hai anh em báo tuyết vào trong nó qua cái lỗ nhỏ.Và rồi dường như họ đang vô tư tận hưởng, thậm chí họ bắt đầu lộn nhào và xoay vòng trên không. Năng lực học hỏi về thể chất của người thú đúng là khủng thật…
[Ồ, nhìn vui đó, dù có hơi “bạo lực”…]
Hoàng đế cười nhìn những đứa trẻ đang nhún nhảy.
[Có những chiếc ghế để làm giảm sự mệt mỏi của cơ thể. Lúc đầu có hơi đau nhưng dần dần sẽ thấy thoải mái hơn và loại bỏ những mệt mỏi] [Hể ~?]
Sau khi dẫn hoàng đế tới ghế massage, tôi kích hoạt nó bằng phép thuật. Các con lăn và các túi nén khí di chuyển từ từ ở dưới lên và bắt đầu massage. Lúc đầu ông ấy có hơi cau mày nhưng sau khoảng 5 phút, ông ấy nhắm lại và dường như đang cảm thấy dễ chịu.
[Ôhhh ~ cảm giác thật tốt…tuyệt quá… ~] [Nó sẽ dừng lại khi ngài nhấn cái nút ở tay vịn] [À, ta biết rồi ~…]
Không biết ông ấy có nghe không, nhưng tôi cứ để vị hoàng đế đang tan chảy trong sự thoải mái lại đó và rời khỏi.
Ở phía đối diện, hoàng thượng và vua thú chơi mini golf (hình dưới).Phía khác là công tước Ortlinde và thái tử Lux đang chơi bóng bàn, và ở khu giữa là đức vua và Gaspar-san đang chơi bi-a.Này này, cố ổn không khi vệ sĩ mà cũng đi chơi thế?
[Đức vua chúng tôi mời ông và ông thì được hoàng đế của ông cho phép.Không công bằng chút nào cả Gaspar-san. Chúng tôi cũng muốn chơi nữa]
Lyon-san đứng bên cạnh tôi nói.Đây có thể cũng là một loại công việc, chẳng phải sao?Cùng chơi bi-a với vua?Tôi gọi Lyon-san, cái người đang nhìn họ chằm chằm và ghen tị.
[Tôi hoan nghênh cậu đến đây vào ngày nghỉ nào đó của cậu. À! Khi cậu cưới Olga-san, chúng ta có nên mở tiệc ở đây không?] [Thật chứ!!?? Vâng, chuyện đó rất hấp dẫn! Mọi người trong Hiệp sĩ đoàn sẽ rất vui mừng]
Tôi có nên mời cả Kị sĩ đoàn không?À, chắc cũng là bình thường thôi nhỉ?Cũng như phòng tiệc cưới, không khí có lẽ giống như bữa tiệc sau đám cưới ấy.<ở VN mình thì bữa tiệc đó là lúc cô dâu vs chú rể đuối nhất :v >
Sau khi chơi chán, hội đàn ông bắt đầu chú ý đến các các món ăn.Ngược lại, các công chúa lại quan tâm về các trò chơi.Dù nói thế nhưng họ vẫn tránh các trò chơi đòi hỏi sức lực như bowling và trampoline<cái trò nhún nhảy trong khối lập phương>. Thay vào đó là bài, mạt chược, pinball và các trò thư giãn nhẹ nhàng khác.
[Giờ, đây là món quà nhỏ từ Brynhild chúng tôi đến các vị, kể cả các vệ sĩ]
Sau khi trải nghiệm hết trò chơi, hội trường im lặng và tôi thông báo tới các khách mời.Mấy nàng maid chạy lon ton phát các thẻ bài có đánh số cho mọi người. Có 25 con số ngẫu nhiên được đánh trên chúng. Với mỗi lượt xổ số, tôi nói họ đánh dấu khu nào với những con số nào, nói cách khác, đây là một trò đánh lô-tô.
Những món quà dành cho khán giả được nhìn thấy ở góc phòng sau khi gỡ bỏ màn che.Nó là các loại quà tặng khác nhau từ kiếm, thương và rìu đến các món hàng thủ công.Ngoài ra còn có các phụ kiện làm từ đá ma thuật và thú nhồi bông…Vũ khí cũng không phải là vũ khí thường, mỗi cái đều có sức hấp dẫn độc nhất vô nhị.Đại loại là chúng đều có thể biến đổi và rất hiếm có mặc dù không quá mạnh.
[Vậy thì bắt đầu…Số 8!Đầu tiên là số 8. Vui lòng đánh dấu vào nơi số 8 được viết, sau khi đủ bộ 5 con số theo hàng ngang, hàng dọc hoặc đường chéo, chúng tôi sẽ tặng người ấy một món quà]
Sau cùng thì mọi người đều sẽ có quà, nhưng trò này chỉ đơn giản làm náo nhiệt hơn khi ai đó nhận được đầu tiên.
Sau vài lượt xổ số, dường như có ai đó đã sắp giành chiến thắng.
[2……2…….!] [Ra nào 14, 14!] [51 xuất hiện đi!]
Trong khi mọi người háo hức chờ đợi con số, máy xổ số vẫn quay.
[32! Là 32!] [Đủ bộ!]<muốn dùng từ “kinh!” như dân VN mình dùng lắm nhưng sợ bạn nào không chơi lô tô không biết nên thôi :D>
Người vừa hét lên là trưởng hiệp sĩ Gaspar-san.Sau khi xác nhận mọi thứ hợp lệ, ông ấy được dẫn về phía các món quà.
[Nào, giờ thì ngài chọn thứ gì?] [Thứ gì cũng được à?] [Phải, nhưng chỉ có thể chọn một món thôi]
Gaspar-san chọn cây thương với họa tiết màu đỏ sau khi lưỡng lự.
[Cây thương này được gọi là [Hỏa Thương]. Khi ngài đọc các từ khóa, quả cầu lửa sẽ phóng từ mũi thương] [Làm thế nào…!] [Lát nữa tôi sẽ chỉ ngài về câu lệnh. Sẽ là một vấn đề nếu nó phóng ra ở đây đấy]
Tôi giao cây thương cho ông ấy trong khi mỉm cười.Trưởng hiệp sĩ Gaspar cầm cây thương hoành tráng đó và trở về vị trí của mình.Cái thương đang được mấy vị hoàng đế nhìn với sự ngưỡng mộ.
Vì nó ngốn rất nhiều pháp lực mỗi lần phát động, người thường sẽ cạn sức sau khi phóng 3 lần.Tuy nhiên, nó vẫn có thể trở thành quân át chủ bài nếu dùng đúng cách.
[Giờ thì chúng ta sẽ tiếp tục. Tiếp theo là…số 15!]
_Chuyển cảnh_
Trò lô tô được tiếp tục.Mọi người đều có một món quà và hài lòng với nó.Có vẻ nhóm các nữ hoàng cũng hài lòng với những món phụ kiện và đồ nội thất nhận được.Đồ chơi cao cấp được trao cho công chúa Tia của Misumido, đó là một món đồ chơi được tích hợp sẵn [Lập Trình] sẽ trả lời những từ được cài trước khi nó được hỏi.Mặc dù đáng tiếc rằng giọng nói là của nhóc robo “hồng”.
[Đã muộn và màn đêm cũng đã tới. Với màn trình diễn cuối cùng, xin hãy tận hưởng nó như là kết thúc của bữa tiệc hôm nay]
Chúng tôi dẫn mọi người về phía ban công lâu đài. Từ đó có thể nhìn thấy cả bầu trời đêm với ánh trăng, vì không có gì xung quanh lâu đài, đó là một bầu trời đêm màu đen đúng nghĩa.
Đột nhiên, những bông hoa lớn nở trên bầu trời kèm theo âm thanh tuyệt vời. Những hộ vệ lập tức cảnh giác nhưng tôi đưa tay ra trấn an họ.
[Đây được gọi là pháo hoa.Mọi người hưởng thụ chỉ bằng cách xem chúng. Chúng cũng được dùng trong suốt mùa hè ở Ishen]
Yae khẳng định pháo hoa thực sự tồn tại ở Ishen.Không có những thứ lộng lẫy như thế này tồn tại ở đây, mặc dù có thứ gì đó gần giống như pháo hoa tên lửa. Pháo hoa tỏa sáng rực rỡ rồi lụi tàn từng cái một trên bầu trời đêm. Hiện tại, thành thực mà nói thì họ không được xuất hiện, Rosetta liên tục ném pháo hoa ra từ Babaylon hiện vẫn đang tàng hình. Nó đã được sắp xếp như vậy, trước khi pháo hoa chạm đất, chúng nổ tung nhờ [Lập Trình]. Thay vì bắn chúng lên thì thế này đơn giản hơn.
Những đóa hoa lớn liên tục nở rộ ở bầu trời phía trên ban công. Hầu gái của chúng tôi mang sâm-banh cho mọi người để họ uống trong khi thưởng thức phóa hoa trên bầu trời đêm.Những đứa trẻ cũng đang háo hức nhìn lên bầu trời.
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2016/02/rPfcwoz.jpg [/images/images/image-46.jpeg]
Sau đó, bức màn bữa tiệc hữu nghị diễn ra tại Brynhild đóng lại với thành công lớn.
Cuối cùng, khi tôi nói mỗi nước có thể chọn 1 trò chơi mang về như một món quà, cả bốn vị vua đều chọn ghế massage. Đúng như tôi nghĩ, họ đã quá mệt mỏi với công việc….
CHƯƠNG 107 : NHỆN VÀ VẬT LIỆU PHA LÊ
Bữa tiệc hữu nghị ở Brynhild đã khép lại một cách thành công mà không có biến cố gì.
Dù bị chậm trễ do nhiều chuyện khác nhau nhưng tôi cũng đã chính thức trao một chiếc nhẫn cho Rue.Tôi không thể cứ để trì hoãn việc này, thậm chí dù đã trễ nhưng tôi vẫn phải làm đúng.
Mặc dù không mấy để trong lòng chuyện này nhưng Rue đã nhận nó một cách hạnh phúc.Nó có cùng kiểu dáng và hiệu ứng như cái của những người khác.
[Với cái này thì em có thể yên tâm mà nói rằng mình là vị hôn thê của Touya-sama rồi]
Nhìn em ấy hạnh phúc trong “hội những cô dâu”, tôi cảm thấy có lỗi.Lẽ ra tôi nên đưa cho em ấy sớm hơn.
Trong khi tôi đang ngồi cạnh chiếc bàn ngoài ban công và nhìn về phía Rue, Rin đi tới cùng với Pola.
[Một Fureizu đã xuất hiện.Nó ở đâu có gần trung tâm biển rừng. Có một lời cầu cứu gửi đến Misumido từ bộ tộc sống ở đó]
Chúng tôi đứng dậy khỏi ghế với âm thanh *clunk*, ngoại trừ Rue-người duy nhất vẫn chưa hiểu có chuyện gì và đang nhìm chăm chú.
[Thế, con Fureizu sao rồi? Đã bị đánh bại?].
[Không, nó vẫn đang càn quét các bộ tộc trong khi tiêu diệt mọi con người và người thú mà nó gặp. Ta nghe nói nó có hình dáng giống như một con nhện khổng lồ]
Một con nhện khổng lồ Fureizu? Thế chắc có nghĩa là nó thuộc loại trung như con cá đuối hôm nọ hay thậm chí là cao hơn? [Aport] rất có thể sẽ không hoạt động.Mà chắc sẽ ổn thôi nếu tôi có thể đập nát nó bằng [Trọng Lực].
[Đi thôi.Tôi không biết có thể đánh bại nó không nhưng không thể cứ để yên nó như vậy được. Hơn nữa…].
[Biết đâu gặp được cậu nhóc đó, đúng không?].
Tôi gật đầu xác nhận những gì Rin nói.
End-một chàng trai bí ẩn dễ dàng đánh bại con Fureizu mà chúng tôi “bó tay”. Tôi vẫn còn thắc mắc với những gì anh ta nói về [Vua Fureizu] trước khi bỏ đi. Nó nghĩa là gì…?
[Dù sao thì cứ đến biển rừng bằng Babylon đã]
_Chuyển cảnh_
[Những con quái vậtpha lê đã phá hủy nền văn minh cổ đại…….?].
Chúng tôi kể sơ lược lại cho Rue về mọi thứ trong khi di chuyển trên Babylon.Đầu tiên, Fureizu là gì?Chúng là những thứ đã bị phong ấn trong chiều không gian (thế giới) khác và bằng cách nào đó chúng phá vỡ phong ấn đó rồi xuất hiện trở lại ở thế giới này sau 5000 năm……đó là tóm tắt của mọi chuyện.
Theo lời của End thì mục đích của lũ Fureizu là tìm kiếm [Vua Fureizu]. Tuy nhiên, những gì lũ Fureizu đang làm chỉ là tàn sát 1 chiều. Huống hồ, cuộc tàn sát này có ý nghĩa gì đó với chúng sao?
Đầu tiên thì chuyện gì đã xảy ra cách đây 5000 năm?Ai là người đã phong ấn Fureizu?Bọn chúng đến từ đâu?Chúng ta thậm chí còn không biết tí gì, nhưng End thì có thể là người biết rõ mọi thứ. Tôi đã không theo kịp cậu ta lần trước nhưng lần này thì…
[Chủ nhân, chúng ta đã ở phía trên đích đến]
Nghe thông báo từ Shizuka, tôi nhìn xuống mặt đất từ màn hình hiển thị trên khối đá. Một con quái vật đang vươn rộng 8 cái chân như chân nhện của nó ra, nó đốn ngã những cái cây lớn của biển rừng trong khi đuổi theo những người trong bộ tộc sống ở đó.
[Nó khá lớn, giống như con cá đuối lúc trước].
[Nhưng em mừng vì nó không thể bay ~ degozaru].
Chắc rồi. Lần chiến đấu trước gặp khó khăn vì nó có thể bay và địa hình sa mạc. Lần này thì có những nơi để ẩn náu và di chuyển mà tôi nghĩ là rất hữu dụng.Miễn sao tôi đảm bảo rằng mình sẽ không bị nghiền nát bởi những cái cây ngã.
[Tăng tốc nào. Cả ngôi làng đó sẽ bị xóa sổ nếu chúng ta không nhanh lên]
Trong khi chúng tôi đang di chuyển xuống mặt đất, những người phụ nữ trong bộ tộc đó bắt đầu bắn tên và niệm phép thuật tấn công Fureizu.
Phép thuật không hiệu quả khi dùng chống lại Fureizu, cả phép thuật và pháp lực đều bị hấp thụ. Nó tuy không thể cưỡng chế hấp thụ pháp lực như vòng tay [Hấp thụ ác quỷ] hay kháng phép như Chúa quỷ nhưng nó vẫn khá phiền phức với cái khả năng hấp thụ phép thuật rồi biến thành sức mạnh như thế này.
Sau đó những người phụ nữ da nâu <the brown-skinned women.Ai có cách dịch nghe hay hơn thì góp ý phát> rút thanh kiếm cong ra và đối mặt với nó, nhưng Fureizu chỉ vươn ra một cái chân bén ngót và chém gãy từng cái một.
[Itsu!Miyomana, takojikashigarino!].
Một cô gái trẻ đang nói gì đó giống như mệnh lệnh nhưng tôi không hiểu gì cả.Đó là một ngôn ngữ khác à?
Cô ấy hình như là chỉ huy, bởi sau chỉ dẫn của cô ấy, mọi chiến bình dần dần lùi lại.Có vẻ họ đang cố câu giờ để dân thường chạy thoát.
Một cái chân như ngọn giáo của con Fureizu đâm về phía cô gái đó.
[Gia tốc]
Tôi tốc biến <chém :v> qua biển cây và lấy thanh kiếm Mithril ra khỏi [Hòm Chứa]. Tôi đỡ cái chân nhện đang tới gần cô gái, và cứ thế, tôi giữ cô gái đang ngạc nhiên bởi sự xuất hiện của tôi trong vòng tay mình và nhảy lùi lại tạo khoảng cách với con Fureizu.
Đặt cô gái xuống, tôi vào thế lần nữa với thanh kiếm của mình.
[Cứ giao cho tôi và chạy đ-……à mà cô cũng có hiểu tôi nói gì đâu nhỉ ~]
Tôi chỉ về phía trong rừng và cố bảo cô ấy chạy đi.Tuy nhiên, cô ấy ngước mắt lên và lại gần tôi.
[Emou, orutetotokoichimerako? Sanatoaneko, boko !!].
[Không, tôi đã bảo là không hiểu cô nói gì hết mà]
Nhìn cô gái này tôi chợt nhận ra hẳn những người phụ nữ của bộ tộc này rất dũng cảm. Cô gái trước mặt tôi cũng giữ một cái rìu được sơn đỏ từ trên xuống dưới trong tay.
Mặc dù cô ấy có làn da màu nâu khỏe khoắn nhưng tôi không thể nào tiêu hóa nổi bộ quần áo nhỏ bé mà cô ấy đang mặc. Phần trên, chỗ ngực chỉ được che bởi một miếng vải quấn quanh, trong khi phần dưới thì chỉ có khu vực thắt lưng là có vải. Với thứ gì đó giống đôi dép dưới chân và mảnh vải quấn quanh cổ tay, cô ấy gần như là bán khỏa thân. Bộ tộc này dường như sống hoàn toàn khác biệt với các thành phố.
Thậm chí cô ấy còn cố “đóng gói” nó lại, tôi nghĩ cô ấy cùng độ tuổi với tôi. Nhưng nó to tới mức có cảm giác có thể bung ra khỏi tấm vải quấn quanh ngực. Tôi dời ánh mắt mình đi chỗ khác sau khi nhận ra đã nhìn chúng trong vô thức.
[EMOUMENAGURIODO!OACHINAKUOHOKAKONOA!KERESORURIZE!]
http://valvrareteam.com/wp-content/uploads/2017/06/3lwssHr.jpg [/images/images/image-47.jpeg]
Cô ấy luôn miệng nói về thứ gì đó nhưng tôi chả hiểu được tẹo nào.Cô ấy đang chỉ trích ánh nhìn lúc nãy của tôi? Tôi thủ thế với thanh đại kiếm và sẵn sàng tấn công con Fureizu. Nhắm vào 1 cái chân, tôi kích hoạt [Trọng Lực] ngay khi tôi đáp xuống, và rồi cái chân bị đập nát thành từng mảnh bởi thanh kiếm quá khổ được buff trở nên cực kì nặng.
[Có vẻ như [Trọng Lực] sẽ hữu dụng]
Tuy nhiên, cái chân lập tức hồi phục lại.Đó là nhờ chỗ phép thuật hấp thụ từ những người địa phương đã phóng ra lúc nãy.Đúng như tôi nghĩ, cách duy nhất để đánh bại nó là phá hủy cái lõi.
Ba cái lõi ở phần trung tâm cơ thể xếp thành hàng ngang. Chúng có ánh sáng màu cam giống như của con cá đuối.
[Lindsey! Rin! Thả đá xuống thứ này đi!]
Đáp lại lời tôi, 2 người niệm phép thuật hệ băng tuyết [Đá Băng] <Ice Rock> và một tảng băng to đùng rơi xuống con nhện từ trên cao. Fureizu sụp xuống do trọng lượng trong một khoảnh khắc, nhưng sau đó, nó cố đẩy khối băng sang một bên với âm thanh *gigigi*. Tất nhiên là ta sẽ không để ngươi làm thế rồi.
Tôi nhảy lên khối băng đang đè con Fureizu và đứng trên đó, sau đó tăng trong lượng khối băng lên gấp 10 lần bằng [Trọng Lực].
Cùng cái cơ thể đang bị đè, khối băng bắt đầu nứt ra với âm thanh *pakki*. Hiển nhiên tảng băng phép thuật đã không thể chịu nổi trong lượng của chính nó. Nhưng đúng là nó khá cứng khi có thể trụ đến hiện tại.
Trước khi tảng băng vỡ vụn và con Fureizu thoát ra. Tôi nhảy lên và kích hoạt [Trọng Lực] lên thanh kiếm rồi thực hiện một cú chém xuống mạnh mẽ.
[Vỡ nè!]
Tôi nện con Fureizu và khiến nó lún xuống mặt đất. *GAKYAAAAAN!* Một âm thanh lớn phát ra khi con Fureizu bị đập vỡ. Bên trong những vết nứt vỡ, tôi bắn nát cả 3 cái lõi đang lộ ra với Brunhild.
[Phù ~ …]
Bằng cách nào đó tôi đã thành công.Tôi đánh bại nó dễ hơn nhiều so với trước đây.Đó là nhờ [Trọng Lực], mặc dù sẽ rất khó để dùng nó trực tiếp lên cơ thể Fureizu.
[Emou …… nonamenedo …….?]
Cô gái trẻ bước đến với ánh mắt kinh ngạc.Như cũ, tôi vẫn chả hiểu cô ấy nói gì, nhưng từ những biểu hiện của cô ấy mà tôi thấy được hẳn là cô ấy đang rất ngạc nhiên.
Khi tôi nhìn xung quanh thì thấy có rất nhiều người đang bị thương và ngã gục.Không ổn rồi.
[Khóa mục tiêu: những người bị thương trong bán kính 500m. Kích hoạt phép [Chữa Lành]].
[Rõ. Đã khóa mục tiêu.[Chữa Lành] được kích hoạt].
Ánh sáng phép thuật chữa lành hình thành phía trên những người bị thương và nhẹ nhàng đổ xuống họ. Những vết thương ngay lập tức khép lại và lành lặn.
Cô gái trẻ nhìn thấy thế và chạy về phía những người bạn bị thương của cô.
[Cậu làm thịt nó quá dễ dàng]
Rin tiến lại gần khi tôi nhảy xuống khỏi đống đổ nát của Fureizu. Phải ha! Cứ như những trận chiến trong quá khứ là lừa đảo ấy.
Rin cầm 2 mảnh vỡ của con Fireizu và gõ gõ chúng vào nhau. Sau đó cô ấy đập chúng vào nhau mạnh hơn và chúng vỡ tan tành. Cổ đang làm làm thế?
[Vậy là chúng có độ cứng tương đương với thủy tinh. Dù ta đã khá chắc chắn rằng có thể chế tạo vũ khí từ chúng]
Fumu.Phải rồi, nếu có vũ khí với độ cứng điên khùng như thế thì những người như Yae và Elsie sẽ có thể đánh với Fureizu.Tuy nhiên, vì độ bền của nó giảm xuống sau khi Fureizu chết, giá trị vật liệu của nó mất đi.Nhưng mà dùng nó thay thế thủy tinh được không ta?
[Thế thì tại sao khi đánh với nó thì lại khó khăn đến thế cơ chứ? Nó thậm chí còn có thể dùng pháp lực để phòng thủ……….].
[……Không lẽ thế!? Lớp phòng thủ được tạo ra từ phép thuật! Nếu chúng ta giả dụ nó có khả năng tích trữ phép thuật đánh vào nó sau đó dùng để cường hóa độ cứng cho cơ thể thì……!]
Rin cầm 2 mảnh vỡ khác lên lần nữa và đập mạnh chúng vào nhau trong khi đổ pháp lực vào chúng. Âm thanh chói tai xuất hiện nhưng rõ ràng chúng đã không vỡ.
[Quả nhiên như ta đoán, thứ vật liệu này có tính chất giống như đá phép thuật thậm chí còn hơn.Khả năng chuyển tải pháp lực của nó vượt xa đá phép thuật, gần như là đạt 100%.Không thể tưởng tượng được khi kết hợp nó với sức mạnh phép thuật thì nó mạnh tới mức như thế nào nữa].
[Tôi chưa hiểu lắm. Giải thích ngắn gọn thôi]
Rin đang nói những thứ rất hack não, nhưng đó mới chính là kiểu nói chuyện của cô ấy.
[Nói ngắn gọn, bất kể cậu đổ bao nhiêu pháp lực vào nó, nó đều có thể hấp thụ và càng cứng hơn nữa. Ngoài ra, nó còn có thể tự tái tạo lại nhờ pháp lực được lưu trữ, liên tục luôn cho tới khi nó cạn kiệt pháp lực]
Chém gió! Đùa à!? Nói vậy tức là nếu tôi tạo ra một bộ giáp từ nó thì đó sẽ là một bộ giáp cưc kì cứng kèm theo khả năng tự tái tạo trừ khi bản thân nó không còn pháp lực!?
Hơn thế, nếu dùng nó làm vũ khí thì đó sẽ là một thứ vũ khí không thể hư hỏng một khi nó vẫn còn sức mạnh phép thuật.
Có một vấn đề khi sử dụng nó là trọng lượng khá nặng, nhưng không ảnh hưởng tới tôi vì đã có [Trọng Lực] và [Tạo Hình].
……………Đào được vàng rồi thì phải?
[Khóa mục tiêu, tất cả các mảnh vỡ của Fureizu.Kích hoạt [Hòm Chứa]].
[Rõ.Đã khóa mục tiêu. [Hòm Chứa] được kích hoạt]
Phép thuật bào trùm các mảnh vỡ nằm rải rác của Fureizuvà chúng biến mất như chìm xuống nước. Thu dọn hoàn tất. Uầy! Nếu biết nó có giá trị như thế này thì tôi đã lấy luôn mảnh vỡ của con cá đuối lần trước trong sa mạc. Tiếc ghê!