Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 1197: CHƯƠNG 1197: NGƯỜI BỊ CHỌN TRÚNG (2)

Muri mở gói thuốc, lấy ra một điếu, cắn vào bên trong miệng, châm thuốc, nói: "Mấy ngày nay tôi thật ngột ngạt, cái khách sạn chỗ căn cứ huấn luyện kia vậy mà tồi tàn đến nỗi ngay cả thuốc lá cũng không cung cấp."

"Ha ha." Karen cười, "Chúng ta đi tản bộ đi."

"Được rồi." Muri cũng cười.

Hai vị đội trưởng đứng dậy rời đi, cũng không làm ảnh hưởng đến những người khác, sau khi ra khỏi cửa thì đi về phía sau trang viên, tìm được một khu rừng dừa yên tĩnh.

"Đáng tiếc, không mang theo vũ khí, có ảnh hưởng đến anh không?" Muri hỏi.

"Không sao, chỉ là giết thời gian, cũng không phải thật sự muốn ra tay."

"Chiến đấu, vẫn nên nghiêm túc một chút thì mới thú vị, không phải sao?"

Muri cởi thần bào ra, lộ ra cơ bắp nửa người trên, dưới ánh trăng, có thể thấy rõ ràng những vết sẹo ở phía trên.

Trên người Bart cơ bắp cũng rất nhiều, nhưng cũng không có vết sẹo gì.

"Từ nhỏ, ông nội đã chú bác trong nhà huấn luyện riêng cho tôi, tôi là bị đánh mà lớn lên đấy."

"Đó cũng là một cách để thể hiện tình yêu thương."

"A." Muri cười, "Làm sao mà anh có thể vừa mở to mắt vừa nói hươu nói vượn được như thế vậy?"

Karen lắc đầu.

Muri nhắc nhở: "Anh không cởi thần bào ra sao? Đợi chút nữa nếu như làm bẩn thì khi quay về bữa tiệc sẽ có chút thất lễ đấy."

"Không có việc gì, không làm bẩn thì sẽ không sao thôi."

"Có thể có thể, tôi rất thích cách nói chuyện bất thình lình này của anh, người như anh, nếu như có thể đánh gục anh xuống đất, nhất định có thể làm cho tôi cảm thấy càng vui vẻ hơn."

"Tới đi."

"Vậy tôi tới đây."

Muri hai chân uốn lượn, cả người hạ xuống, cơ bắp trên người trong nháy mắt đều căng lên, tay trái cậu ta cầm một chiếc khiên tròn phát sáng, con bên cánh tay phải thì đang cầm một thanh đoản đao sáng loáng khiếp người.

Ở sau lưng cậu ta, càng là có một bóng người tàn tạ.

"Cậu có được hệ thống tín ngưỡng gia tộc?" Karen nghi ngờ nói.

"Từ trước đây rất lâu, bây giờ thì không phải, gia tộc của tôi sớm đã hiến tặng hết thảy cho Trật Tự Thần Giáo, anh thấy bóng người phía sau tôi không, ngài ấy là tổ tiên của tôi, nhưng cũng là một vị tín đồ thành kính với Trật Tự.

Thứ mà tôi dùng không phải hệ thống tín ngưỡng gia tộc, thú tôi dùng chính là thuật pháp, nhưng mà cần phải dùng huyết mạch để kích hoạt ra thôi."

Karen nhẹ gật đầu, anh cũng hiểu được.

Tổ tiên nhà Benda trái ngược với ông nội Dis của mình, người trước thì là mang theo hệ thống tín ngưỡng gia tộc dung nhập vào trong Trật Tự Thần Giáo, mà ông nội nhà mình thì lại tách hệ thống tín ngưỡng gia tộc ra riêng khỏi Trật Tự Thần Giáo.

Pall đã từng nói qua, nếu như gia tộc Ellen tiếp tục suy sụp thêm, kết cục đang chờ đợi gia tộc Ellen đó chính là biến heo chó để lai giống.

Thật ra, trong giới giáo hội cũng giống như vậy.

Nhiều hệ thống như vậy, nhiều thể hệ như vậy, nhiều bộ môn như vậy, từ đâu mà tới?

Đều là tự mình nghiên cứu ra sao?

A, làm sao có thể.

"Vù!"

Muri vọt đến.

Karen giang hai tay ra, hai bên trái phải đều xuất hiện bốn sợi Xiềng Xích Trật Tự, dựng đứng cơ thể Karen lên, lúc Muri vọt tới, Karen đã nhanh chóng lùi hẳn về phía sau.

Đợi đến khi Muri lại tiếp cận lần nữa, Karen vung tay trái lên, một ngọn lửa Trật Tự bùng cháy tạo thành một bức tường lửa đẩy về phía Muri.

Muri dùng tấm chắn của mình để vượt qua, quanh người được một tầng ánh sáng màu vàng sẫm bao trùm, trực tiếp phá vỡ bức tường lửa, nhưng lập tức, cậu ta trông thấy dưới chân mình, trước người mình và trên đỉnh đầu xuất hiện ba cái Trật Tự Lồng Giam.

"Rống!"

Muri phát ra một tiếng gầm nhẹ, dùng đoản đao bổ nát lồng giam ở trước mặt, nhưng mà, khi cậu ta tiếp tục lao về trước, bốn phía xung quanh, bỗng nhiên xuất hiện một đống Ngọn Thương Trừng Phạt.

"̀m! ̀m! ̀m! ̀m! ̀m! ̀m!"

Một loạt tiếng nổ truyền đến, hất lên một màn mưa bụi.

Karen hướng ánh mắt nhìn đến, hai tay hợp lại, một cái lăng kính xuất hiện trước mặt Karen.

"Ầm!"

Mặt đất ở dưới chân Karen sụp đổ, Muri lao lên từ phía dưới, cậu ta ra sức chém đến, chém tan lăng kính, nhưng cùng với lúc Karen tiếp tục lui người về phía sau, số lượng lăng kính trước người của Muri càng ngày càng nhiều.

Cậu ta có thể một hơi mà phá bảy lớp lăng kính, vậy thì Karen lập tức có thể bổ sung thêm cho cậu ta mười lớp.

Sau đó trong thời gian rất lâu, Muri đều giống như một con trâu điên vậy, càng không ngừng phá vỡ từng thuật pháp mà Karen thi triển, mà Karen thì lại dựa trên khoảng cách mà mình giữ vững với Muri, từng bước từng bước sử dụng từng loại thuật pháp mà trước đây anh không có cơ hội để sử dụng để ném vào mặt của Muri.

Muri muốn dựa vào phương thức tác chiến này tiêu hao năng lượng linh tính dự trữ của Karen.

Karen biết mục đích của Muri là gì, anh cũng không thèm để ý, dù sao thì cậu ta muốn vậy thì mình cứ chơi tiếp.

Hai bên tiếp tục giằng co trong một khoảng thời gian dài.

Muri không thể chờ đợi được đến kết quả mà cậu ta muốn, từ lúc vừa mới bắt đầu thì lòng tin tràn đầy, sau đó bắt đầu nghi ngờ, tiếp đó là không hiểu được.

Cuối cùng đến khi Karen thí nghiệm xong mỗi thuật pháp hai lần, giang tay ra, lòng bàn tay hướng xuống phía dưới, dưới chân bắt đầu ngưng tụ một nền móng kiến trúc.

Thấy Karen ngay cả 【 Pháo Đài Hắc Ngục 】 đều sắp triệu hồi ra, Muri trực tiếp giơ tay lên, khiên tròn và đoản đao đều biến mật, hô lên:

"Tôi không chơi nữa."

Karen phất phất tay, nền móng tiêu tán, Xiềng Xích Trật Tự ở hai bên vẫn luôn nâng đỡ cơ thể của anh cũng theo đó mà biến mất, hai chân cũng rốt cục đáp xuống mặt đất.

"Tôi thua." Muri nói.

Thật ra, Karen cũng có chút hơi kinh ngạc, thực lực của vị đội trưởng mắt trước này, nhất là sức mạnh cơ thể, thật sự rất kinh khủng.

Cũng may là cuộc tuyển chọn cuối cùng sử dụng mục tiêu chủ yếu là Huyễn Thú, hạn chế cậu ta phát huy thực lực, nếu như thật sự muốn chiếu đấu, Bart cũng không phải đối thủ của cậu ta, không, là toàn bộ trường thi có lẽ cũng không có bao nhiêu người là đối thủ của cậu ta.

"Ta biết, cậu có biện pháp tiếp cận tức thì, nhưng cậu cũng không sử dụng."

"Đúng vậy, tôi có, nhưng dùng nó sẽ phải trả một cái giá rất lớn, chưa kể tổn thương cũng không thể khống chế, mọi người chỉ là đánh chơi một chút, không cần thiết phải liều mạng như vậy, mà cũng phải nhắc đến một việc, anh cũng là người am hiểu cận chiến, từ lúc anh giao chiến với thầy Levin thì tôi đã nhìn ra được, anh chỉ sử dụng thuật pháp mà không cùng tôi đấu cận chiến, tính đi tính lại, trên cơ sở ai cũng đều giữ sức lại, vẫn là anh thắng."

"Kết quả khi chém giết nhau thật sự, ai nào có thể biết trước được." Karen ngược lại cũng không hứng thú gì về việc ai thắng ai thua.

"Năng lượng linh tính của anh tại sao lại dồi dào như vậy? Cơ thể của tôi có thể chứa nhiều năng lượng hơn người bình thường, nhưng nếu so sánh với nguồn năng lượng tích trữ trong người của anh thì tôi có chút tuyệt vọng đấy."

"Có lẽ là do trời sinh đi, khi còn bé thường xuyên nằm mơ thấy tới bóng lưng của Thần Trật Tự."

"Ha ha, ha ha ha, làm sao tôi cảm giác giống như anh đang tìm cớ để gạt tôi vậy."

"Ha ha."

Muri mặc lại thần bào, lại co giãn cơ thể một chút, cảm khái nói: "Đánh một trận, cơ thể thoải mái hơn, cũng lại thấy đói bụng."

"Ta cũng đói."

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!