Cùng với sự biến đổi không ngừng xảy ra, Karen vốn đang ngồi trong phòng khách lầu một vậy mà phát hiện mình lúc này đang ở trên lầu hai. Ý thức của Lynda, cùng với căn nhà này, tiến vào phá hủy sau khi thất bại trong lúc đối kháng với thứ gì đó.
Cho dù là như vậy, Lynda cũng không quên mà hướng ánh mắt mình về phía cửa chính, đây là đang cố ý ra hiệu Karen rời khỏi nơi này.
Karen lập tức xoay người, nhảy xuống cầu thang, nhưng khi anh xuống dưới, cả người lại xuất hiện ở trên trần nhà, ở trong căn nhà này, mặt đất đã không còn là mặt đất, tất cả đều đã đảo loạn.
Trong rất nhiều khu vui chơi đều có "Căn phòng đảo ngược", để người ở bên trong sẽ mất đi cảm giác quen thuộc về không gian, vị trí bây giờ của Karen đã không còn đơn giản là sự đảo ngược, ngay cả quy luật đều không thể tìm ra, mà lại nó vẫn còn tiếp tục biến đổi.
Điều này có nghĩa rằng Lynda đã rất khó có thể tiếp tục duy trì tính độc lập và tự chủ trong căn nhà này, có lẽ việc này không phải tới từ Bích Thần đang tạo áp lực, bởi vì Bích Thần còn chưa thức tỉnh, nếu như Thần thật sự ra tay, Lynda vốn cũng không có khả năng để phản kháng.
Thật ra, Lynda là đang đối kháng với chính bản thân mình.
Karen nhắm mắt lại, lại mở ra, Con Mắt Ám Nguyệt hiển ra, những đường vân màu đỏ sậm bắt đầu hiện ra trên sàn nhà và cầu thang, trong không gian không có quy luật nó có thể giúp Karen tìm tới vị trí anh cần.
Sau đó, Karen bắt đầu cất bước đi trên trần nhà, chỉ chốc lát, anh lại xuất hiện ở lầu một, ngay sau đó, anh lại xuất hiện ở trước cửa phòng vẽ tranh, nhưng tốc độ của anh vẫn không chậm lại.
Nhưng vào lúc Karen cảm giác được cửa chính đang ở ngay trước mặt của mình, lúc anh chuẩn bị đưa tay mở nó ra, Lynda xuất hiện ở trước mặt Karen.
Cô vẫn đang không ngừng thay đổi những tư thế kỳ dị, nhưng vào giờ phút này, một Lynda hoàn toàn mới đi ra khỏi cơ thể của Lynda cũ, cô ta duỗi tay ra về phía Karen, một tia năng lượng giam cầm đánh trúng Karen.
Karen đỡ được, nhưng hoàn cảnh xung quanh anh lại tiếp tục thay đổi một cách nhanh chóng, điều này có nghĩa con đường lúc trước mà anh tìm ra đã hoàn toàn mất tác dụng.
"Ngài Karen, tôi vẫn còn muốn tiếp tục nghe một chút chuyện về Piaget, trực giác nói cho tôi biết, giữa hai người còn có rất nhiều chuyện khác xảy ra, mà ngài vẫn còn chưa kể kỹ càng lại cho tôi nghe đấy."
"Ngài Karen … ngài hãy nhanh rời khỏi nơi này, rời xa sự chú ý của Thần vĩ đại, rời xa khỏi sự chú ý của tôi, chính tôi đều không dự đoán được, khi tôi làm ra lựa chọn vi phạm đến quán tính của Thần vĩ đại, tôi vậy mà không thể khống chế được bản thân mình."
"Ngài Karen, xin hãy ngồi xuống, chúng ta nói chuyện thêm một chút nào."
"Ngài Karen, ngài hãy mau đi đi, đẩy tôi ra, ra tay với tôi, rời khỏi nơi này, nói với Piaget giúp tôi, tôi vẫn yêu anh ấy như lúc đầu.” Karen mím môi, lập tức anh không còn do dự nữa, dưới chân xuất hiện từng sợi Xiền Xích Trật Tự, khuếch tán ra bốn phía.
Mỗi khi một sợi Xiềng Xích Trật Tự tiếp xúc với một khu vực, khu vực kia sẽ dừng việc biến đổi, thời gian dần trôi qua, trên người Karen xuất hiện càng nhiều sợi xích, khu vực bị cố định càng lúc càng lớn.
Giống như là một cái con quay vốn đang quay tròn không ngừng nghỉ, bị ép ngừng lại.
Khi toàn bộ mọi thứ đều hoàn toàn yên tĩnh lại về sau, Lynda dừng hành động theo những tư thế kỳ lạ, khôi phục tư thế ban đầu, mà một Lynda lúc trước tách ra ngoài lại bị hút trở về.
Lynda giơ tay lên, chỉ về hướng của cửa chính;
"Kẹt kẹt…"
Cửa được mở ra, bên ngoài có ánh sáng.
Lynda mở miệng nói: "Ngài Karen, đi ra khỏi nơi này là được, mặt khác, tôi còn muốn nhắc nhở ngài Karen một việc, khi tôi chuẩn bị tiến vào giấc mộng của ngài, giấc mộng của ngài cũng chủ động tiếp nhận tôi vào, điều này có nghĩa ngài không giống với người khác, ngài vốn có thể cự tuyệt."
"Làm sao để cự tuyệt?"
"Tôi không biết, đây là việc mà bản thân ngài phải tự tìm hiểu, lúc tiến vào trong giấc mộng của người khác, căn bản cũng không có khái niệm được phép hay cho phép."
"Được rồi, tôi đã biết, Lynda, tôi đi đây."
Karen chạy về phía cửa chính, nhưng khi anh đi tới cửa, lại bỗng nhiên dừng bước.
"Ngài Karen, ngài mau đi khỏi đây mau, tôi sắp không chống lại bản thân mình nổi nữa, ngài giúp tôi duy trì, sắp mất hiệu lực!"
Sau lưng, lại truyền đến tiếng kêu to của Lynda, cô ta lại bắt đầu chìm vào đau đớn một lần nữa.
Karen lại chần chờ, không đúng, cái này rõ ràng là giấc mộng của mình, các người là đang vẽ tranh trong giấc mộng của tôi, tại sao tôi là người phải rời đi nơi này?
Mà trong logic của ý thức tinh thần, mặc kệ là nhảy ra ngoài từ cửa sổ hoặc là đi ra ngoài từ cửa chính, loại này ra vào quá trình, bản thân liền là một loại bản thân ám chỉ tăng thêm.
Nếu như mình rời đi, ai sẽ lưu tại nơi này?
Karen bỗng nhiên ý thức được, không thể xem hai loại phương thức biểu đạt của Lynda ngộ nhận thành một xấu và một tốt, phân chia không rõ ràng như vậy, cũng không chỉ đơn giản như vậy.
"Ngài Karen, ngài mau ra ngoài đi!"
Karen xoay người, nhìn về phía Lynda, hỏi: "Cô nói tôi có thể chủ động tiếp nhận, cô nói tôi sau này phải tự tìm hiểu, nhưng tôi đang tự hỏi đây có phải đang có nghĩa rằng nơi này chính là kết quả khi tôi đang cự tuyệt cô hay không?"
Lynda trầm mặc, nhưng trong ánh mắt của cô ta, lại có thêm vẻ thoải mái.
"Tôi đang ở trong giấc mộng của mình, cô cũng muốn tiến vào, nhưng nơi này, là một điểm kết giới khi tôi đang cự tuyệt để cho cô tiến vào giấc mộng của mình, là một khu vực mà chúng ta đang tranh đấu."
Karen hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về bốn phía một lần nữa.
Con mắt ngoài cửa sổ kia, và hình ảnh của ngươi phụ nữ khổng lồ đã biến mất, căn nhà này, không phải là của Lynda. Chủ sở hữu thật sự của căn nhà này, nhưng thật ra là mình, mà Lynda, mới là khách.
Karen quay đầu lại lần nữa, nhìn về phía ngoài cửa, ngoài cửa, là một chiếc miệng to lớn, những chiếc, đầu lưỡi to lớn ở trong vô cùng rõ ràng, người phụ nữ khổng lồ kia đang há miệng, bao vây phía ngoài cửa chính, lúc trước nếu như mình bước ra ngoài vậy thì đồng nghĩa với việc chủ động đi vào trong miệng của bà ta.
Cùng lúc đó, nội thất trong nhà bắt đầu thay đổi, từ khung cảnh của nhà Piaget lúc đầu, bắt đầu dần dần thay đổi thành biệt thự của nhà Inmerais.
Mà biết thự nhà Inmerais cũng chính là căn nhà số 13 phố Mink, sau khi trải qua lần tuyển chọn trước đã chứng mình rằng đây là thành lũy kiên cố nhất ở sâu trong nội tâm Karen.
Hay tay Lynda bắt chéo nhau đặt trước người, khóe miệng mang theo một nụ cười mỉm tối nghĩa.
Karen mở miệng nói: "Ta thật không biết, ta có quan hệ gì cùng với Bích Thần Giáo, vừa lúc tương phản, ta có rất nhiều bạn bè trong Bích Thần Giáo."
Bạn tốt của mình Piaget, ngài Bede cha vợ tương lại của mình, bọn họ đều là tín đồ của Bích Thần.
Cho nên Karen thật sự không rõ, vì cái gì Bích Thần vẫn còn chưa thức tỉnh, thế mà lại muốn ra tay với mình, cho dù chỉ là bản năng trong lúc ngù say. Lynda nghiêng cổ đi, nhìn xem Karen, cười nói:
"Ngài thật sự không biết sao, Ngài Ranedal?"
Karen: "…"