Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 1353: CHƯƠNG 1353: ĐÁNH TƠI BỜI (2)

"Rống!"

Neo vậy mà lại tăng tốc độ lên thêm một lần nữa, nhát kiếm chém đến như xuất hiện tàn ảnh ở phía sau.

Karen bị sự áp lực này đè nén đến nỗi không thở nổi, lúc này anh đã không còn thừa sức thông qua thuật pháp để thay đổi tình thế của cuộc chiến nữa, bởi vì lúc này chỉ cần anh bị phân tâm một chút thì sẽ bị đánh bại.

Mỗi một lần đỡ đòn đều để cơ thể Karen vô cùng đau đớn và khó chịu, nhưng chỉ có thể tiếp tục cắn răng gắng gượng tiếp tục chống đỡ.

Nhưng mà, sau khi Neo tiếp tục tăng tốc độ ra đòn của mình lên, thanh đại kiếm trong tay bổ một nhát trực tiếp lên trên ngực của Karen.

Áo Giáp Hải Thần ở vị trí này trong nháy mắt đóng băng.

"Ầm!"

Karen bị nguồn lực kinh khủng này đánh văng ra ngoài.

Đây cũng không phải là cuộc so đấu về các phương diện như kinh nghiệm chiến đấu, thực lực, nội tình, các loại thuật pháp, đội trưởng biến cuộc chiến này thành một sự "Áp đặt" từ một phía.

Cho tới nay, Áo Giáp Hải Thần và Lưỡi Đao Ám Nguyệt mà Karen vẫn lấy làm niềm kiêu ngạo, sau khi ưu thế của chúng nó về khả năng tất công và phòng thủ mạnh bị san bằng, tính hạn chế cũng theo đó mà lộ ra.

Bởi vì thế tấn công của Neo, rõ ràng càng mạnh hơn mình, về phần phòng ngự... Neo có được huyết thống Dị Ma Khát Máu, trên phương diện khả năng chịu đòn không chỉ cao hơn Karen một chút, dù sao thì thể chất cơ thể của Karen, chỉ có thể xem như là người bình thường.

Nhưng, đội trưởng làm sao có thể liên tục gia tăng tốc độ của bản thân mình?

Sau khi rơi mạnh xuống mặt đất, trước người Karen xuất hiện một Cánh Cổng Luân Hồi, đây là chiêu thức để giữ mạng, bởi vì anh sợ đội trưởng sẽ thừa cơ hội này mà trực tiếp lao lên xử lý mình.

Nhưng âm thanh Cánh Cổng bị phá tan trong dự đoán cũng không xuất hiện, khi Karen che ngực đứng lên một lần nữa, trông thấy đội trưởng đang đứng ở nơi đó mà há miệng thở hổn hển.

Mẹ nó, cuối cùng hắn cũng mệt rồi!

Đây cũng không phải là đang giả bộ, bởi vì lúc trước Neo hoàn toàn có cơ hội để kết thúc cuộc chiến này.

Karen cố gắng ngăn chặn cảm giác tê dại trên toàn cơ thể, giơ lên thanh kiếm Lưu Tư một lần nữa, chủ động xông tới!

Neo nhìn Karen đang xông lên, giơ lên thanh đại kiếm một lần nữa, khi Karen chém một kiếm đến, Neo bắt đầu đón đỡ.

Sức mạnh của Con Mắt Ám Nguyệt được Karen kích hoạt hoàn toàn, thậm chí bắt đầu sử dụng sức mạnh trong cơ thể để bắt đầu tăng cường thêm sức mạnh cho Con Mắt Ám Nguyệt.

Có một điểm tốt sau khi Trật Tự hóa đó là tất cả thuộc tính của các loại sức mạnh khác trong cơ thể mình đều biến thành bộ dáng của Trật Tự, ngược lại, sức mạnh Trật Tự trong cơ thể của mình có thể tăng cường cho các loại sức mạnh thuộc tính khác mà không gặp phải cản trở.

Lúc trước, Karen phải thông qua sức mạnh Ánh Sáng để tiến hành chuyển hóa, cái này cũng chỉ có thể xem như "Phiên dịch" một loại sức mạnh sang sức mạnh khác với cấp bậc ngang nhau, bây giờ, thì có thể hoàn toàn dồn nén tất cả vào trong một loại sức mạnh để tăng cường nó lên.

Sau khi đại kiếm của hai người liên tục va chạm vào nhau, tốc độ của Karen tăng lên.

Neo bắt đầu rơi xuống thế yếu, cả người đang không ngừng lùi lại đằng sau, đối mặt với thế công càng lúc càng mãnh liệt của Karen, Neo đỡ đòn càng lúc càng trở nên miễn cưỡng.

"Ông!"

Cơ bắp trên toàn thân Karen bắt đầu run rẩy một cách dữ dội, tốc độ thì lại tăng lên thêm một lần nữa.

Một hiệp chiến đấu này, quả thực là phiên bản của hiệp đấu trước, nhưng hai bên lại thay đổi vị trí cho nhau.

Thực chiến, vĩnh viễn là phương thức tiến bộ hiệu quả nhất cho việc tu luyện.

Lại phối hợp thêm điểm đặc thù của thể hệ tín ngưỡng gia tộc Inmerais... Học tập.

Lúc trước Karen rất không hiểu nguồn gốc khả năng liên tục gia tăng tốc độ của Neo, bây giờ, anh đã suy nghĩ rõ ràng, không hạn chế mà liên tục nghiền nén nguồn sức mạnh đơn thuộc tính trong người, việc này thì mình cũng có thể làm được!

Bây giờ sức mạnh của Lưỡi Đao Ám Nguyệt đã được gia tăng đến mức xuất hiện tàn ảnh sau mỗi lần vung kiếm.

Cuối cùng, Neo không ngăn được, nhưng trong lúc hắn lùi người về sau, sau lưng xuất hiện một vòng lửa sáng nóng rực.

Karen không thèm để ý đến cái vòng lửa này, mặc cho cơ thể của mình đụng vào nó, để mặc cho những ngọn lửa Ánh Sáng kia truyền vào trong người mà đốt cháy cơ thể và linh hồn của mình, bản thân thì hoàn toàn tập trung vào việc truy đuổi người ở trước mặt.

"Ầm!"

Đại kiếm trong tay của Neo biến mất, Karen chém ngang một kiếm lên ngực của Neo, trước ngực Neo xuất hiện một vết thương thật lớn rồi sau đó cả người bị quét bay ra ngoài.

Karen không do dự một chút nào, tăng tốc độ của mình lên mức cực hạn một lần cuối cùng, có thể nói, cơ thể Neo vẫn còn chưa kịp rơi xuống đất thì Karen đã xuất hiện trước ở đó mà chờ sẵn.

Lúc này, trên mười đầu ngón tay của Neo, móng tay màu đen bắt đầu mọc dài ra, phía trên ngưng tụ sức mạnh ô uế cực mạnh.

Khi hai bên lại tiếp cận nhau, móng tay Neo nắm lấy hai tay Karen, cào xuống dưới, để lại mười đường vết thương màu đen trên hai cánh tay của Karen.

Karen hoàn toàn không thèm để ý đến, giơ thanh kiếm Lưu Tư lên, đâm xuống!

"Phốc!"

Ngực của Neo trực tiếp bị thanh kiếm Lưu Tư xuyên qua, cả người bị găm chặt ở trên mặt đất.

Karen rút thanh kiếm Lưu Tư ra, rồi lại đâm xuống ngực của Neo!

Lại rút ra, lại đâm xuống!

Rút ra, đâm xuống!

Từng luồng sương bảy màu tràn ra từ trong cơ thể của Neo, bị đánh ngã, bị chơi ngã, giống như bị đổ một xô nước đá lên trên đầu, nên bắt đầu tỉnh táo lại.

Làm Karen lần nữa giơ lên kiếm chuẩn bị rơi xuống lúc,

Neo bỗng nhiên mở miệng: "Dừng tay!"

Karen vẫn đâm kiếm xuống dưới, nhưng là đâm vào phía bên phải cạnh đầu Neo, Karen quỳ một chân trên đất, bàn tay đặt lên vị trí trước ngựa mình, dùng sức mạnh Ánh Sáng kéo ngọn lửa đang thiêu đốt trong cơ thể của mình ra ngoài, tiện tay vứt xuống một bên, khu vực đó vào lúc này bốc cháy lên.

"Khục khục..."

Karen bắt đầu ho khan, máu tươi đen ngòm tràn ra từ khóe miệng, sự ô uế của Dị Ma Khát Máu lúc này đang tràn vào trong cơ thể.

Một ngụm máu rồi lại một ngụm máu liên tục phun ra, màu đen ngòm của những vết thương ở trên hai cánh tay của Karen dần dần rút đi, nhưng vẻ mặt của Karen bắt đầu dần dần trở nên nhợt nhạt.

Cơ thể này của mình có khả năng chống lại sự ô uế đúng là rất hiệu quả, nhưng bài trừ nó ra ngoài cũng cần phải trả giá thật lớn, cũng không phải có nghĩa mình có thể xem ô uế như kẹo mà ăn vào trong người.

Thanh kiếm Lưu Tư rơi xuống, hai tay Karen chống trên đất, cơ bắp và cả xương cốt trên toàn thân vào lúc này bắt đầu co rút, tất cả vào lúc này hầu như đều bắt đầu run rẩy, nếu là người bình thường thì vào lúc nãy đã ngất đi.

Mặc dù ngất đi vào lúc này là một sự hưởng thụ nhưng đáng tiếc Karen cũng không có cơ hội này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!