Trước mặt của mỗi thần quan Trật Tự, đều có một Thập Tự Giá màu đen đang trôi lơ lửng, cũng không phải là Thập Tự Giá có kiểu dáng bình thường, bởi vì trên mỗi đầu của Thập Tự Giá đều có khắc một khuôn mặt người. Nếu như nhìn kỹ mà nói, có thể phát hiện mặt người trên mỗi cạnh của Thập Tự Giá trước mặt của các thần quan đều là mặt của chính họ, được điêu khắc vô cùng tỉ mỉ.
Mỗi mặt người trên bốn cạnh của Thập Tự Giá đều tương ứng với một loại biểu cảm khác nhau, khi nó bắt đầu phát sáng, biểu cảm của những gương mặt trên Thập Tự Giá bắt đầu thay nhau lộ ra, tạo nên một loại cảm giác cảm xúc dập dờn luân chuyển vô cùng quỷ dị. Mà trên thần bào của mỗi người, trước ngực đều thêu ký hiệu của một biểu tượng màu tím.
Romir rõ ràng, đây không phải một đội thần quan Trật Tự bình thường, bọn họ là người của Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất.
Ở bên ngoài thậm chí là trong nội bộ của Trật Tự Thần Giáo, đều xem đem Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất là nơi mà chỉ có những kẻ đã chết mới được gia nhập, nhưng sự thực là, nếu ai cũng đều là người chết thì ai sẽ là người thức tỉnh bọn họ? Thần quan Trật Tự có được năng lực "Thức tỉnh" thi thể, nhưng loại "Thức tỉnh" này cũng không phải là không cần trả giá, kẻ khi còn sống càng hùng mạnh, thức tỉnh hắn phải trả một cái giá càng lớn.
Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất có một đội thành lập từ người sống, chức trách của bọn đó là trong lúc cần thiết, thức tỉnh Kỵ Sĩ "từ giấc ngủ say".
Bọn họ đã sáng tạo ra rất nhiều loại Thánh khí và trận pháp để giảm thiểu chi phí phải trả khi thức tỉnh, thậm chí còn có lời đồn rằng, có một món Thần khí hoàn chỉnh cho Trật Tự Chi Thần tự mình lưu truyền xuống vẫn được giữ trong Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất, chỉ khi mượn nhờ sức mạnh của món Thần Khí kia thì mới có thể tiến hành thức tỉnh toàn bộ Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất.
Lần này Verden dẫn đến những người sống trong Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất, trong nội bộ, cấp bậc của họ cao vô cùng, được xưng là "Người Thức Tỉnh", chỉ có điều là nhiệm vụ lần này của bọn họ không phải thức tỉnh Kỵ Sĩ Đoàn trong giáo, mà là thức tỉnh những người của Thần Giáo khác.
Thập Tự Giá màu đen với những gương mặt người lúc nãy, chính là thánh vật để giảm bớt cái giá phải trả khi thức tỉnh kẻ đã chết.
Thật ra, mọi người đã sớm lật bài.
Quan hệ giữa ba đại Thần Giáo chính thống Trật Tự, Luân Hồi và Nguyệt Nữ và hành vi của từng bên trong cuộc tranh đấu này, cả ba bên đều vô cùng rõ ràng.
Cũng bởi vậy, Romir rõ ràng mục đích của Trật Tự Thần Giáo là cái gì, để hai đại Thần Giáo chính thống liều mạng lưỡng bại cầu thương, sau đó lại tự mình đeo vòng dắt chó lên trên cổ của hai Thần Giáo chính thống này. Không ai sẽ cho rằng Trật Tự Thần Giáo hèn hạ, bởi vì hai nhà còn lại bất kể là ai ngồi trên vị trí của Trật Tự Thần Giáo thì đều sẽ lựa chọn làm như thế, mà lại người ta thao tác cũng rất khá.
Điều quan trọng nhất đó chính là, Trật Tự lấy được ưu thế và địa vị tuyệt đối từ trong chiến tranh.
Cho dù là trong thế giới của Thần ở kỷ nguyên trước, cũng là xem nắm đấm to hay nhỏ để nói chuyện, nếu không Thần Trật Tự Chi trong thời kỳ cuối của kỷ nguyên trước cũng không có khả năng áp đảo chư Thần, ở giới giáo hội cũng tương tự như vậy. Gương mặt của Romir dưới khăn che mặt nhắm mắt lại, giờ khắc này, bà ta rất muốn trốn tránh, muốn thoát khỏi đây.
Nhưng mà vượt quá dự liệu của bà ta đó là, người em gái trong cơ thể mình vào lúc này vậy mà không thể hiện cảm xúc chống đối.
Cục diện của Luân Hồi rối ren, cần bọn họ tới vực dậy, đây là cái bất hạnh của hai người, nhưng may mắn là, có đôi khi bị ép buộc không có lựa chọn thứ hai, cho dù là cái mũi bị nắm theo nhịp của người khác, cũng đã giảm bớt đi rất nhiều băn khoăn và phiền não.
"Răng rắc… két... Răng rắc "
Trong quan tài bắt đầu phát ra tiếng vang động, nắp quan tài bắt đầu lần lượt bị đẩy ra, từng người mặc thần bào hoặc là áo giáp tướng lĩnh ngồi dậy từ bên trong. Trong đó có hai vị, thân phận cao nhất, bọn họ theo thứ tự là hai quan chỉ huy của hạm đội chủ lực...
Một người có mái tóc hoa râm, một người đang tuổi tráng niên.
Lúc này, những này từ quan tài bên trong đứng dậy các tướng lĩnh nhìn xem bốn phía đứng đấy trật tự thần quan, nhao nhao lộ ra nghi ngờ thần sắc.
Romir kết thúc dòng cảm xúc trong lòng, mở mắt ra, mở miệng nói:
"Nguyệt Nữ Thần Giáo tuyên chiến với Luân Hồi chúng ta, đang tiến công về tất cả thánh địa của chúng ta, quần đảo Winroth cánh cổng để tiến vào Biển Chết sắp bị công phá.
Hiện tại, các ngươi đã thức tỉnh, ta lấy danh nghĩa của Người Gác Cổng Luân Hồi, ra lệnh cho các ngươi trở lại cương vị chỉ huy, chỉ huy hạm đội, bảo về Luân Hồi Cốc, bảo vệ Biển Chết, bảo vệ... Luân Hồi."
Ông lão tóc trắng muốn khóc, lại bởi vì chính mình đã uống thuốc độc tự sát, độc tố đã sớm tổn thương các cơ quan trong cơ thể, bây giờ cho dù có thức tỉnh, cũng không thể nào có nước mắt chảy ra, cho nên hắn chỉ có thể gào họng, từng tiếng gào lên. Người đàn ông trung niên thì hai tay vỗ lên hai bên thành quan tài, vết thương ở cổ do hắn dùng kiếm tự sát để biến thành màu xanh, hắn vừa cười vừa vuốt.
Các tướng lĩnh bị thức tỉnh, có người khóc, cũng có người cười.
Trong cuộc chiến với Trật Tự, thánh địa bị công phá, Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn trực tiếp vậy kín hạm đội của bọn họ trong bến cãng, để bọn họ hoàn toàn mất đi năng lực chống cự. Bọn họ là vì không muốn đầu hàng trong cuộc chiến với Trật Tự nên mới lựa chọn việc tự sát, vì muốn bảo toàn tôn nghiêm của mình và sự thành kính đối với tín ngưỡng.
Hiện tại, bọn họ lại bị người của Trật Tự thức tỉnh, bị Người Gác Cổng yêu cầu vùi đầu vào một cuộc chiến khác, đây quả thật là một sự châm chọc lớn bằng trời.
Lúc trước, Verden tỏ ra vẻ "Lỗ mãng" với Người Gác Cổng nhưng thật ra ông ta là đang đại diện cho Trật Tự yêu cầu Luân Hồi nhận định rõ vị trí của mình, ông ta cũng muốn nghe thấy lời đáp lại với Trật Tự từ phía Romir. Hiện tại, Verden cũng không tiến hành trào phúng đối với những vị tướng lĩnh vừa mới thức tỉnh này, dù sao nếu không quan tâm đến lập trường thì đây là một đám người đáng để tôn trọng
Thấy thời gian cũng đã đến, Verden mở miệng nói: "Các vị chỉ có thời gian ba ngày, lúc nửa ngày cuối cùng, các cơ năng của cơ thể các ngươi sẽ xuất hiện sự giảm sút rõ rệt, cho nên thời gian thật sự mà các ngươi còn thừa lại cũng chỉ có hai ngày rưỡi.
Khóc cũng khóc, cười cũng cười, thời gian còn sót lại, các ngươi muốn làm gì, đều có thể tùy ý các ngươi."
Ông lão tóc trắng đứng người lên, nhìn về phía Verden, mở miệng nói: "Việc mà ta cảm thấy hối hận nhất, đó chính là ngày đó hạm đội của ta chỉnh đốn trong bến cảng, nếu không..."