Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 1700: CHƯƠNG 1700: NEO GIẾT NGƯỢC (3)

"Ngươi suy nghĩ nhiều rồi."

Neo lắc đầu: "Ngươi thật sự là một người không biết cách trò chuyện giao lưu, ai, ta thật hối hận, sớm biết như vậy thì đã không đến tới bên này, bằng không bây giờ còn có thể có người có thể tán gẫu với ta, người đó nói chuyện với ta cũng sẽ không cảm thấy tẻ nhạt như vậy giờ."

"Là nữ sao?"

"Ngươi có thể ngậm miệng, bằng không đến sau khi chuyện này kết thúc thì ta sẽ mang ngươi đến chôn bên cạnh vợ của ta đấy."

"Ta không sợ bị chôn."

"Đúng, đúng, đúng. Nhưng mà ta thật sự cảm thấy rất ngoài ý muốn, chúng ta là quan hệ lợi dụng lẫn nhau, ngươi có thể làm đến tận bước này à?"

"Ta không để Rimmer đi thông báo, là Rimmer tự mình đi, ta bị em gái của mình bắt cóc, ngươi hiểu không? Nếu không, ta làm sao lại xuất hiện ở đây, hợp tác với người của Trật Tự Thần Giáo như ngươi...

Ai, ở ngay trước mặt ngươi, nói ngươi là người của Trật Tự Thần Giáo, thật sự để cho ta cảm thấy thật khó để nói ra lời này."

"Quen là được thôi."

Đối với tộc Thủ Mộ mà nói, thứ mà bọn họ kỳ thị nhất chính là Thần Trật Tự.

Bởi vì năm đó chính là Thần Trật Tự một người san bằng Nơi chôn cất của Thần rồi lại đưa nó trục xuất, để tộc Thủ Mộ bị đoạn tuyệt truyền thừa triệt để.

"Con vật nhỏ này là đang phát tình sao?" Neo hỏi.

"Ừm, đối với vị diễn thuyết gia kia."

"A, là Alfred."

"Nó thích Alfred, cực kỳ thích."

"Ha ha, có chút thú vị, nhưng ngươi sẽ may mắn. Nếu như không phải cái vật nhỏ này chạy đi báo tin, ta có thể sẽ đem ngươi biến thành thi thể, để xem như chứng cứ, vứt ở cái chỗ mà nó nên xuất hiện."

"Chúng ta không phải hẳn là quan hệ lợi dụng lẫn nhau sao?"

"Nhìn tình huống thôi, lúc ấy là đúng như vậy, còn bây giờ thì ta không có nhu cầu cao đến vậy với ngươi."

"Ngươi thật là máu lạnh."

"Đây mới gọi là Trật Tự, không phải sao?"

...

Lão Colla ngồi ở trên xe đang không ngừng uống nước, ông ta có chút bồn chồn.

Ông ta vốn có thể chủ động nhảy ra khỏi cái vòng xoáy này, rời xa nó, nhưng không còn cách nào khác, người đã sống đến cái tuổi này, đã không còn là sống cho riêng mình, trong đầu nghĩ đến nhiều nhất, vẫn là làm thêm một chút chuyện cho con cháu của mình.

"Chạy chậm một chút, chậm thêm một chút nữa."

"Trưởng khoa, nếu còn chạy chậm hơn nữa thì tôi lo rằng xe ở phía sau sẽ ấn còi đấy.”

Vừa dứt lời, mặt đất phía trước bỗng nhiên "̀m" một tiếng xuất hiện một cái bia mộ.

Người điều khiển lập tức đạp phanh xuống, đang lúc bọn hắn chuẩn bị mở cửa xe bước xuống dưới, hai bên bỗng nhiên xuất hiện vài bóng người, hai luồng sức mạnh băng giá đáng sợ trực tiếp biến chiếc xe này thành một pho tượng băng.

Anita giơ tay lên, khối xe băng bị hất tung ra ngoài.

"Bịch" một tiếng, rơi trên mặt đất.

Nhân viên bảo an trong xe đều đã sử dụng khí cụ phòng thủ để cố hết sức giảm bớt thương tổn của mình, đang lúc bọn hắn chuẩn bị phá cửa ra ngoài lúc, lão Colla lại thấp giọng nói:

"Tất cả đừng động, nhìn xem tình huống rồi lại tính."

"Trưởng khoa..."

"Thế nhưng Trưởng khoa..."

"Đây là Bộ trưởng ra lệnh cho ta, không được phá hư kế hoạch!"

Vốn dĩ lão Colla cho rằng những người tuổi trẻ này sẽ nghe theo mình lời nói, lặng yên ẩn nấu chờ nguy hiểm qua đi rồi trở ra, chưa kể, người dẫn đầu như ông ấy cũng đều lên tiếng, bọn hắn nghe theo thì không phải dễ dàng hơn rồi sao.

Nhưng những người trẻ tuổi này vậy mà không sợ, muốn lao ra chiến đấu, lão Colla vừa vui mừng cũng vừa bất đắc dĩ, chỉ có thể lấy ra mệnh lệnh của Bộ trưởng đến bảo vệ bọn hắn.

Đều là một đám người trẻ tuổi rất không tệ, mơ mơ màng màng mà chết ở chỗ này cũng thật đáng tiếc.

Chờ sau này Đòn Roi Kỷ Luật càng ngày càng tốt, đám người tuổi trẻ này cũng không cần giống với mình trước đây, lãng phí thời gian nửa đời người ngồi trực trong cái tòa nhà lạnh lẽo vắng vẻ kia.

Tập kích đã bắt đầu.

Bộ trưởng Enzo ngồi ở trong xe, không nhúc nhích.

Nhân viên bảo an trên xe của hắn đều đã xuống xe, tiến hành giao chiến cùng kẻ tập kích.

Trong ánh mắt của Enzo xuất hiện một vẻ áy náy, sau đó trong lúc thư ký của mình chuẩn bị lấy ra dụng cụ để truyền tin, hắn mở miệng nói: "Không cần đưa tin, tất cả mọi chuyện này đều là do ta sắp đặt."

"Ngài bộ trưởng?"

Enzo đưa tay, bóp lấy cổ của thư ký mình:

"Không nên hận ta."

"Răng rắc."

Cổ của thư ký bị bẻ gãy.

Nhìn xem thi thể ngồi phịch ở trên chỗ ngồi, Enzo không có tiến hành thanh tẩy, cần giữ lại một chút sơ hở, để hắn sau khi bị thức tỉnh sẽ nói ra sự thật, đương nhiên, Enzo cũng rõ ràng, trong sự sắp đặt của bên kia thì chắc chắn cũng không chỉ có một chỗ sơ hở như thế này.

Đúng lúc này, Neo lao người đột phá vào trong cuộc chiến, xuất hiện ở một bên cửa sổ xe Enzo, có điều bởi vì hắn mang theo mặt nạ, cho nên không cần lo lắng bị nhận ra.

"Thưa ngài Bộ trưởng, ta đến giúp ngài tạo ra một chút vết thương, sau đó ngài nhanh chóng rút lui."

"Tới đi."

Enzo nhắm mắt lại, nhẹ gật đầu.

Neo duỗi tay ra, đánh về phía ngực của Enzo.

Trong lúc tiếp xúc ngắn ngủi với đối phương, Enzo bỗng nhiên mở mắt ra, hắn cảm nhận được sát cơ!

Nhưng tất cả những thứ này cũng đã không kịp để phản ứng, dù là Enzo thực lực mạnh hơn, lúc hắn đối mặt với đối thủ cấp bậc như Neo, lúc trước hoàn toàn buông lỏng phòng ngự đã trở thành sai lầm tuyệt đối không thể cứu vãng.

"Phốc!"

Vị trí lòng bàn tay ngưng tụ ra một thanh kiếm Ánh Sáng, thanh kiếm này gần như không có chút trở ngại nào mà trực tiếp xuyên thấu qua lồng ngực Enzo, thanh kiếm Ánh Sáng thậm chí đâm xuyên qua phía sau xe, để lại trên mặt đất phía sau một vệt dài bị hòa tan.

Một kiếm này, thế nhưng là Neo đã dùng hết toàn lực.

Enzo khó khăn mà ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chặp Neo.

"Thưa ngài, Chủ giáo Dorford nói, chỉ khi ngài chết rồi, kế hoạch mới có vẻ càng chân thật."

Sau khi xác định Enzo đã chết hẳn, Neo cũng không tiến hành thanh tẩy thi thể, mà là thu tay lại, hắn đứng ở bên ngoài cửa xe, dưới mặt nạ truyền đến tiếng cười vừa phách lối lại vừa đè nén:

"Ha ha, lại dám chơi bẩn với ta."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!