Alfred nhắc nhở: "Chúng ta chỉ có quyền hạn mời trở về để hợp tác điều tra thôi."
"Trên mặt ý nghĩa cũng không khác nhau lắm." Wilker nhún vai, "Tóm lại, hắn không có khả năng chạy trốn."
Đi vào cao ốc giáo vụ, Karen xuống xe, anh đi ở trước nhất, bọn thuộc hạ toàn bộ đi theo phía sau.
Lúc bước lên bậc thang, vừa lúc gặp được hai tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật bước từ bên trong ra, sau khi trông thấy Karen, hai tiểu đội trưởng chủ động bước đến hành lễ với Karen.
Mặc dù đều là đội trưởng, nhưng chức vị của Karen cao hơn bọn họ một cấp, có chút giống với sự chênh lệch giữa cục thành phố và cục huyện xã
Không chờ bọn họ tự giới thiệu, Karen trực tiếp đưa tay chỉ về bọn hắn, ra lệnh:
"Cùng vào đi."
"Vâng."
"Vâng."
Từ trên vẻ mặt lúc nãy của bọn họ, Karen đã nhìn ra được bọn họ cũng vừa xem tiếp sóng, cho nên lúc này cũng không cần khách sáo nữa, trực tiếp ra lệnh cho bọn họ là được.
Bọn họ có lẽ cũng không phải quá nguyện ý khi việc chào hỏi biến thành đi theo vào trong cao ốc giáo vụ để bắt người, nhưng bọn họ cũng không dám cự tuyệt mệnh lệnh của văn phòng thanh tra kỷ luật vào lúc này.
Nếu làm thì sẽ đắc tội với ban quản lý đại khu, nhưng nếu không làm thì sẽ lập tức biến thành đối tượng bị xử lý trọng điểm trong giai đoạn tiếp theo để làm gương cho kẻ khác.
Đến bắt cá lớn, cũng không có khả năng buông tha cho mấy con tôm nhỏ, hai vị đội trưởng rất rõ ràng đạo lý này.
Cứ như vậy, lúc Karen đi vào trong cao ốc giáo vụ, sau lưng có ba mươi mấy người đi theo, so với lúc trước khi bắt Vicole ở chỗ này thì phô trương hơn rất nhiều.
Văn phòng của Phó bộ trưởng Trison ở trên tầng 12, Karen đi thang máy lên, mặt khác thì đội viên của hai tiểu đội khác thì dùng cầu thang bộ, chờ đến khi cửa thang máy Karen mở ra, người của hai tiểu đội khác đã đứng chờ ở trước cửa thang máy.
Trước đó không lâu, Karen còn từng đùa với Neo, nói chỉ cần có thể làm tốt việc này, tạo ra sức ảnh hưởng, như vậy thì sau này lúc điều động những tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật khác thì cho dù đối phương không đồng ý nhận lệnh, cũng phải mang một theo ít quà tặng tới cửa để trình bày rõ ràng.
Bây giờ thì hiệu quả còn tốt hơn rất nhiều so với trong suy đoán lúc trước của Karen.
Khu làm việc của Bộ chấp pháp, bọn thuộc hạ của Karen bước vào trước, bắt đầu tiến hành khống chế.
Trong Bộ chấp pháp có rất nhiều người, nhưng không có ai ngăn cản, thậm chí, cũng không ai bước đến để đặt ra nghi vấn, hiền lành ngoan ngoãn phối hợp đến nỗi có chút khó tin.
Điều này khiến Karen có chút ngoài ý muốn, nhưng khi Karen bước đến cửa phòng làm việc của Phó bộ trưởng, trông thấy có hơn mười tên nhân viên của Bộ chấp pháp đứng ở đó, trong lòng Karen đã rõ ràng.
Bởi vì những người đứng trước cửa này là đang hướng mặt nhìn vào bên trong, đây không phải chuẩn bị bảo vệ Phó bộ trưởng mà dùng bạo lực chống cự, mà là đang tiến hành tạm giam Phó bộ trưởng của bọn họ.
Ở trong một bộ môn, có thể ra lệnh quản chế như vậy dành cho Phó bộ trưởng, có lẽ cũng chỉ có mỗi Bộ trưởng mà thôi.
Alfred đi đến trước, lấy ra giấy chứng nhận:
"Căn cứ theo khẩu lệnh điều tra của thẩm phán trưởng Gaspol, hiện tại mời Phó bộ trưởng Bộ chấp pháp đại khu Trison. Naton đến tòa nhà tổng bộ của Đòn Roi Kỷ Luật để trợ giúp chúng ta tiến hành điều tra vụ án."
Đám thần quan đứng trước cửa toàn bộ lùi lại.
Muri đi đến trước, đẩy cửa ra.
Văn phòng rất lớn, nội thất bố trí rất có khí phái.
Bên trong có hai người, Bộ trưởng Mohji và Phó bộ trưởng Trison đang mặt đối mặt ngồi ở trên ghế sa lon.
"Ngươi nhìn xem, người đến đón ngươi đến rồi kìa." Mohji vừa tiếp tục rót trà vừa nói.
Trison nhìn lướt qua bọn người Karen bước tới, lắc đầu, hỏi: "Ngươi đã không kịp chờ đợi đến vậy rồi sao?"
Mohji nhún vai, cười nói: "Cho tới nay, người thật sự không chờ đợi được nữa vốn chính là ngươi mà. Ta đã từng nói, chờ đến khi được điều chuyển đến một vị trí mới, ta cũng không phải là không thể để lại vị trí này cho ngươi, nhưng nhà Naton các ngươi sao có thể không tử tế như thế chứ, cứ không chờ nổi nữa mà muốn kéo ta xuống?
Vậy thì rất xin lỗi, là nhà Naton các ngươi ép ta, đương nhiên, ta cảm thấy ngươi cũng không cảm giác được chuyện này thì cũng là điều rất bình thường, bởi vì từ rất sớm ta đã cảm nhận được rằng đầu óc của cả nhà các ngươi hình như có chút vấn đề."
Ánh mắt của Trison trầm xuống.
Mohji lại tiếp tục nói: "Lúc trước đối với chuyện này ta còn cảm thấy rất tò mò, bây giờ ta hiểu được, có chút ít gia tộc đặc biệt quả thật sẽ xuất hiện tình trạng trí thông minh của các thành viên trong gia tộc sẽ có vấn đề.
Nếu cháu của ngươi đã có thể biến thành em trai của ngươi, vậy tại sao, cha của ngươi không thể biến thành anh em của ngươi cơ chứ?"