Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 1889: CHƯƠNG 1889: MỘT CON PHỐ CỦA THIẾU GIA EISEN (4)

Ronis và Lieza hai người đều đặt lỗ tai dán ở trên vách ngăn, cẩn thận lắng nghe âm thanh ở sát vách, động tác của hai người để lại hai cặp đào cho Richard đang ngồi ở trên giường phía sau.

Nhưng mà Richard cũng không ngẩng đầu thưởng thức, mà là rất quen thuộc cầm lấy một bộ bài ở trên giường, bắt đầu chuyên chú xào bài.

Ronis đứng người lên, cười nói: "Xem ra bạn bè của thiếu gia Eisen chúng ta cũng có thói quen giống như ngài đấy."

Lieza thì cười nói: "Ta cảm thấy Deanna có lẽ càng hi vọng có một cuộc đối kháng dữ dội thật sự."

"Đánh bài." Richard thúc giục nói.

"Được rồi, tôi đi lấy một chút trái cây đến."

Lieza đi ra ngoài, sau đó dặn dò mấy chị em: "Hôm nay là sinh nhật của thiếu gia Eisen, đi nói cho mọi người."

"Có cần thông báo cho những cửa hàng khác luôn không?"

"Đương nhiên, ngài ấy thế nhưng là thiếu gia Eisen của con phố điểm tâm chúng ta."

"Được rồi."

Sau khi dặn dò xong, Lieza quay trở về căn phòng, Ronis đã lên giường mà ngồi đánh bài với Richard.

Lieza nói với Ronis: "Ronis, cô có thể co chân của mình lại hay không, nếu không thì bên trong đều sẽ lộ ra trước mặt thiếu gia Eisen hết đấy."

"Đúng vậy, chị Ronis, chị làm như vậy sẽ làm ta phân tâm trong lúc đánh bài đấy." Richard cười nói.

Ronis co chân lại.

Ngay từ đầu thì Richard lấy hình tượng "Kim heo"* để xuất hiện ở trên con đường này;

* Chơi chữ theo từ Kim chủ (khách có tiền), ở đây mang nghĩa là một tên ngu nhiều tiền

Nhưng thời gian dần trôi qua, tất cả mọi người phát hiện Richard khác biệt, cũng càng muốn giao tiếp với nhau như những người bạn, mà bởi vì tuổi tác của những người phụ nữ trong cửa hàng điểm tâm cũng tương đối lớn, cho nên tất cả mọi người có đều có cảm giác xem Richard như là em trai của mình, thậm chí là con trai.

Lieza cũng leo lên giường ngồi, ba người ngồi trên cái giường đơn nho nhỏ, vẫn còn có chút chật chội.

Richard bắt đầu ra bài, nói: "Gần đây ta có một cái nữ đồng nghiệp đi xa, ta cảm thấy có chút mất mác."

Lieza lập tức hỏi: "Thiếu gia Eisen, vị nữ đồng nghiệp kia của ngài có biết ngài thích đến đây hay không?"

"Chắc là biết đến, sao vậy?"

Lieza cảm khái nói: "Vậy thì không xong rồi."

Ronis lập tức nói: "Biết thì lại có việc gì chứ, thiếu gia Eisen của chúng ta mỗi lần đều là tới tìm chúng ta để tán gẫu, lại chưa từng làm những chuyện gì khác, cả một con phố điểm tâm của chúng ta đều có thể cùng làm chứng."

Lieza nâng trán, nói: "Đừng, tuyệt đối đừng, vậy thì càng không xong."

...

Ngài Eisen nhìn thấy Richard và Leon ngồi vào trong xe, lái ra khỏi tòa nhà tổng bộ.

"A, nó còn nhớ rõ hôm nay là sinh nhật của mình, dẫn bạn bè đến nhà để chúc mừng cho mình sao."

Ngài Eisen thở một hơi dài nhẹ nhõm, chỉnh sửa bản vẽ thiết kế ngục giam ở trong tay, đứng dậy, đi ra khỏi văn phòng, ông ấy cũng muốn tan làm.

Nửa đường lái xe về nhà, khóe miệng của ông ấy thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ý cười.

Trước đây ông ấy rất kháng cự việc mình trở thành chủ đề chính, nhưng lần này, ông ấy muốn cùng người trong nhà của mình tổ chức một buổi sinh nhật thật tốt.

Nhưng mà chờ đến khi ông ấy lái xe về trước cổng nhà, lại không trông thấy xe của Richard.

Eisen sờ lên chiếc nhẫn, từ Memphis biến trở về hình dạng của mình, đi vào trong nhà, trông thấy vợ của mình đang bố trí nến trong phòng khách:

"Anh trở về rồi đấy à, hôm nay là sinh nhật của anh đấy."

"Richard đâu?"

"Nó còn chưa về nhà, hôm nay hẳn là con trai ở lại tăng ca rồi."

"Không có, ta có gọi điện thoại hỏi, đã sớm tan làm, để ta đi tìm nó đi."

"Để em đi cùng đi." Kaixi nói một cô lễ phép, nghĩ rằng chắc chắn sẽ bị từ chối một cách khách sáo.

Eisen do dự một chút, vẫn gật đầu, nói:

"Được rồi."

Câu này khiến phu nhân Kaixi sửng sốt một chút, cô lập tức có một chút kích động nói: "Được rồi, để em đi thay quần áo."

"Không cần." Eisen rất cứng nhắc ngăn cản Kaixi, cũng nói thêm một câu, " Nhìn đẹp mắt."

Phu nhân Kaixi mỉm cười gật đầu: "Vậy chúng ta lên đường đi, tìm con của chúng ta về nhà."

Cô cũng không dám gượng ép đi thay quần áo đổi cách ăn mặc, bởi vì cô lo lắng chồng mình sẽ đổi ý.

Ngồi vào trong xe của chồng mình, nhìn xem chồng mình lái xe, phu nhân Kaixi nói:

"Eisen, đã bao lâu anh không lái xe chở em rồi nhỉ."

Ngài Eisen vẫn còn có chút không quá quen thuộc với việc ở cạnh vợ mình, mà còn ở trong một không gian nhỏ như bây giờ, đương nhiên, đây cũng không phải là vì bài xích, mà là tìm lại một loại cảm giác ngượng ngùng khi vừa mới hẹn hò trước đây.

Thật ra Kaixi cũng có được cảm giác tương tự, quan hệ giữa vợ chồng bọn họ, thật ra đã bị gián đoạn từ rất lâu

"Về sau, sẽ cố gắng."

"Được rồi." Phu nhân Kaixi đưa tay đặt ở trên đùi của ngài Eisen, nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Ngài Eisen đỏ mặt.

"Ha ha ha." Phu nhân Kaixi nhịn không được che miệng nở nụ cười.

"Xếp một con quạ đen đi."

"Được rồi."

Phu nhân Kaixi lập tức lấy ra một tờ giấy thuật pháp màu đen, xếp một con quạ đen, thả nó ra ngoài cửa sổ xe, để nó dẫn đường.

Ngài Eisen căn cứ theo sự chỉ dẫn của con quạ đen, sau khi lái xe không lâu, rẽ vào Phố Hồng Diệp, sau khi tiến vào con đường này, quạ đen bắt đầu lượn vòng quanh, tất nhiên rằng Richard đang ở gần đây, nó đang xác nhận một vị trí cụ thể.

"Là ở nơi này sao?" Phu nhân Kaixi nhíu mày, "Thật sự là không tưởng nổi, hôm nay là sinh nhật của cha mình, nó thế mà không về nhà mà lại đến nơi này."

Thân là một người mẹ, phu nhân Kaixi thật sự tức giận.

"Nên giáo dục nó lại một chút." Ngài Eisen nói.

Mặc dù ông ấy vẫn luôn rất rõ ràng đối với cái sở thích này của con trai, nhưng hôm nay, ông ấy cũng vô cùng bực bội.

"Chờ sau khi bắt nó về, anh cố gắng giáo dục nó một chút đi." Phu nhân Kaixi nói bổ sung, "Không nên khách sáo, cũng không cần nương tay, một con cừu non lạc đường bị quất roi dạy dỗ, đây là trách nhiệm của người làm cha như anh!"

Ngài Eisen nhẹ gật đầu, theo thói quen mà trả lời: "Em cũng vậy."

Phu nhân Kaixi hiểu lầm ý của chồng mình, có một chút kinh ngạc, nhưng vẫn lập tức nói tiếp: "Được rồi, lần này anh và em cùng nhau giáo dục nó, lần này nó cũng quá không nên thân rồi."

Xe ngừng lại.

Ngay lúc ngài Eisen và phu nhân Kaixi chuẩn bị xuống xe, những người phụ nữ làm việc trong cửa hàng điểm tâm ở hai bên đường bước ra đứng ở trước cửa, cùng nhau kêu lên nhiệt tình:

"Chúc thiếu gia Eisen yêu quý của chúng ta sinh nhật vui vẻ!"

Phu nhân Kaixi: "..."

Ngài Eisen: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!