Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 2262: CHƯƠNG 2262: THI THỂ (2)

Lúc đi ra thang máy, lập tức có người phục vụ cầm phiếu đến để khách hàng đánh giá và những chỗ góp ý cần cải tiến.

Richard đưa tay nhận lấy cả hai tờ, dù sao đều sẽ đánh dấu tốt nhất như nhau.

Đợi đến lúc sắp điền xong phiếu của mình, cầm lấy phần của Karen, con mắt Richard trừng một chút:

Mẹ nó, xoa bóp thư giãn!

Cho nên, anh chỉ là đi xoa bóp, chỉ có ta trải nghiệm hoàn chỉnh?

Trong lòng Richard quay cuồng, vốn cho rằng là cá mè một lứa, trong lòng của cậu ta còn dễ chịu hơn một chút, ai biết lại là một mình cậu ta tiếp nhận tất cả.

Tại Richard vội vàng chấm điểm thời điểm Karen đi đến một cái tròn bàn trà trước, gọi một cái nhân viên phục vụ qua, muốn hai phần giản bữa ăn.

Nên chuyện điều tra đã điều tra tốt, hiện tại cần phải làm là lấy tư thái tự nhiên nhất "Chơi xong" sau trở về.

Richard chạy tới ngồi xuống, không hiểu hỏi: "Cho nên, cũng không phải là nhất định phải làm cái lại phục vụ kia?"

Karen cố ý hỏi ngược lại: "Cái gì, cậu làm à?"

"Xin nhờ, không làm cái loại phục vụ kia anh cũng không sợ bị nghi ngờ sao, bị người khác cho rằng chúng ta là đến để thăm dò?"

"Phần lớn người đều sẽ cảm giác được người đến thăm dò sẽ không chỉ làm phục vụ xoa bóp, sợ bị nghi ngờ."

"Ai..."

Richard thở dài, chán nản thả tự do hai tay trên ghế dựa.

Rất nhanh, bữa ăn được đưa tới, đồ ăn rất tinh xảo, nhất là tương Wien được đặt riêng trong một cái chén, không có trực tiếp đặt ở trên món ăn, cái này khiến Karen rất là hài lòng.

Lúc dùng cơm, Richard mở miệng nói: "Ta không thích không khí nơi này."

Karen rất muốn nhắc nhở Richard, bọn họ là tới làm nhiệm vụ thăm dò, không phải đến đánh giá cửa hàng.

Nhưng lời kế tiếp của Richard lại làm cho Karen dừng lại một chút:

"Ta cảm thấy bất cứ mâu thuẫn gì giữa người và người, cũng có thể lý giải, nhân viên uất ức, vui vẻ, bị ép buộc, chết lặng; khách hướng nội, khách táo bạo, khách dở hơi, khách có tố chất... Những thứ này, đều là một loại trạng thái bình thường trong sự tiếp xúc và kết giao giữa người với người.

Nhưng những thần quan phục vụ này, ánh mắt bọn hắn nhìn vào khách hàng... Hoàn toàn giống như là đang nhìn một loại động vật khác, loại cảm giác này quả thật là vô cùng không tốt, bọn hắn có thể xem thường, nhưng không nên như thế này.

Bọn hắn không tư cách như thế này, là người có tín ngưỡng, thu được một ít sức mạnh mà người bình thường không có, nhưng bọn hắn vẫn là người như cũ."

Karen cầm lấy cái ly, uống một hớp nước, anh vốn còn lo lắng loại hành vi trà trộn vào cửa hàng điểm tâm này của Richard loại sẽ dẫn đến tín ngưỡng của cậu ta bị vặn vẹo sang phía Nữ Thần Mills.

Kết quả cái tên này cũng kỳ lạ, vậy mà cảm ngộ được chân lý giáo nghĩa của Trật Tự trong cửa hàng điểm tâm.

Đây coi là cái gì, lối rẽ tắt qua?

Karen mở miệng nói: "Đây chính là ý nghĩa tồn tại của Điều Lệ Trật Tự, để những tên không phải là người, và những tên không xem mình là người tách biệt ra khỏi con người thật sự.

Trật Tự Thần Giáo sẽ không can dự vào tiến trình diễn biến của xã hội loài người, những vấn đề phát sinh trong tiến trình này, đều là mâu thuẫn nội bộ của loài người.

Trật Tự Thần Giáo không tham dự vào mâu thuẫn nội bộ con người, chỉ phụ trách đi chặt đứt những cái tay ở ngoài muốn luồn vào kia."

"Nghe thật là cao cấp, anh xác định đây là một cách giải nghĩa khác của lời ta vừa nói à?"

Karen nhẹ gật đầu.

"A, được rồi." Richard cũng gật đầu theo, lập tức, cậu ta giống như là nghĩ đến cái gì, hỏi, "Điều tra ra được cái gì rồi sao?"

"Trước tiên nói một chút về kết quả điều tra của cậu đi."

Richard: "..."

Karen không còn đùa cậu ta nữa, nói: "Một con cá lớn, chờ sau khi rời khỏi đây lại sắp xếp tiếp."

Dùng cơm xong, Karen dự định lại đi dạo một vòng, đợi đến buổi chiều chừng hai giờ rồi rời đi, đúng lúc này, Karen trông thấy ở nơi xa có ba bóng người đang đi lên lầu, đi ở trước nhất, là phu nhân Baolifa, vị nữ tác gia lúc đi vào từng thấy trên đường;

Hai người đàn ông đi ở phía sau bà ta thì một người kẹp lấy một cái bàn vẽ, bóng lưng này, thật sự là quá quen thuộc.

Là người bạn tốt có tiền mà mình quen biết ở La Giai, Piaget. Đi cùng với cha vợ tương lai của mình là Bede.

Hành trình lang thang của bọn họ đã kết thúc?

Nhưng vấn đề là nếu đã trở về vì cái gì lại không quay lại trang viên Ellen, ngược lại xuất hiện ở nơi này?

Bạn tốt của mình và cha vợ đến dinh thự tiêu phí... Cái này vốn là là một chuyện có thể xem như không thấy.

Nhưng Karen thật đúng là lo lắng bọn hắn ở đây một tuần, ở chỗ này thì chuyện đó cũng rất phổ biến.

Nhưng vấn đề là ba ngày sau, trú quân Trật Tự sẽ đánh vào nơi này, khi đó tất cả nhân viên bên trong đều sẽ gặp nguy hiểm.

Karen đứng người lên đi về phía kia, Richard vừa đi vừa hỏi: "Đi đây vậy?"

"Nhìn thấy hai người quen."

Lầu hai là một sảnh đa năng, bên trong chia thành từng nơi riêng biệt, những vị khách và nhân viên đều có thể ở chỗ này biểu diễn tài nghệ, đương nhiên, tất cả không thể tránh khỏi một vài tiết mục đặc thù, vì như vị "Nhà diễn tấu dương cầm da màu Eisen" bên cạnh mình này.

Trong căn phòng vẽ tranh nhỏ, phu nhân Baolifa ngồi ở trên bục làm mẫu, bỏ đi áo ngoài thì bà ta mặc cực kỳ mỏng manh, bình thường hẳn là bỏ bê chăm chút bản thân, dựa bàn sáng tác và nhớ nhung chồng mình lâu ngày càng làm cho bà ta sớm già, cộng với tuổi tác vốn cũng không trẻ, làn da cứ vậy mà chảy xệ xuống, giống như là một quả hồng mất nước nhăn nheo.

Piaget và Bede dựng bàn vẽ lên, vẽ tranh cho phu nhân Baolifa.

Cửa không khóa, Karen đi tới cửa, lại vừa lúc có thể trông thấy tác phẩm của hai người.

Họa nghệ của Piaget tiến triển thần tốc, phu nhân Baolifa được vẽ ra có một loại vẻ đẹp mông lung thuộc về tranh vẽ, hoàn toàn là tự mang theo hiệu quả mỹ hóa;

Ngài Bede bên cạnh thì vẽ tả thực hơn nhiều, ông ta vẽ cả những chi tiết "già nua" vào trong.

Karen nhìn một chút đã nhận ra, cha vợ mình là cố ý, mặc dù vẽ rất giống, nhưng phu nhân Baolifa nhìn vào thì chắc chắn sẽ không cực kỳ thích bản thân mình trong "Chân thật như vậy", đến lúc đó bà ta sẽ càng thích bản thân mình nhìn đẹp hơn trong bức tranh của Piaget.

"Ta không gọi đồ uống." Baolifa phu nhân nhìn thấy Karen đi tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!