Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 2350: CHƯƠNG 2350: DANH SÁCH CỦA KAREN (2)

Karen nhẹ gật đầu, nói: "Đây là việc phải làm."

"Đúng vậy, điểm khác biệt lớn nhất giữa Trật Tự Thần Giáo chúng ta và những Thần Giáo khác là ở chỗ giáo nghĩa của chúng ta chưa từng tuyên truyền những về những điểm đến cuối cùng mà tín đồ sẽ đến sau khi chết đi như Vực Thẳm, Thiên Đường, Ánh Trăng ôm ấp, Vĩnh Hằng; cũng sẽ không tuyên dương cái gì mà đời sau hạnh phúc và chuộc tội đời trước, lại càng không có miêu tả về hình ảnh Thần Trật Tự sẽ giang hai cánh tay nghênh đón linh hồn của ngươi trở về chốn an nghỉ...

Chúng ta sẽ chỉ nói cho tín đồ rằng, sinh mệnh, chỉ có lần này, con người, chỉ có một đời này, xem như những người gia nhập Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất kia, bọn họ cũng vô cùng rõ ràng rằng mình đã chết rồi.

Chúng ta phản đối Luân Hồi, chúng ta xem thường Vực Thẳm, chúng ta khinh thường Nguyệt Nữ, bởi vì trong mắt tín đồ Trật Tự của chúng ta chỉ có hiện thực.

Cho nên, điểm vĩ đại chân chính của Trật Tự là ở đó, nó sẽ không cho ngươi một giấc mộng đẹp hư ảo, lừa gạt ngươi làm chuyện hy sinh. Chúng ta sẽ nói cho ngươi, mục đích hi sinh là vì cái gì, đồng thời hiệu triệu ngươi, dùng cuộc đời chỉ có một của mình để gìn giữ, cống hiến Trật Tự."

Karen bưng ly trà lạnh không quá dễ uống lên, lại uống một ngụm, nói: "Ta chẳng qua là đang cảm thấy, trong bầu không khí lúc này mà nghiên cứu thảo luận cái gì là sự hi sinh vĩ đại, trên mặt tình cảm có chút không quá ổn thỏa."

Trong đáy lòng của Karen vẫn e ngại đối với chuyện phát sinh.

Bây giờ anh thật sự có chút hối hận, sớm biết nếu mình không can thiệp, thí nghiệm cũng sẽ thất bại, như vậy ngày đó anh cũng không cần do dự, trực tiếp cùng Neo liên thủ phá cục diện, cứu Luther, hoặc là cho Luther một cái phương thức kết thúc như "Bệnh tim đột phát";

Dù sao mặc kệ như thế nào, kết cục hẳn là không thể tồi tệ hơn bây giờ.

"Đúng vậy, người khác gây ra hậu quả, lại để chúng ta tìm người, lấy mạng của họ trả giá để đi giải quyết hậu quả, đây quả thật là chuyện để người khác thấy khó chịu.

Nhưng mà chuyện cũng đã phát sinh.

Xem như muốn truy cứu trách nhiệm, đó cũng là chuyện sau này, việc bây giờ chúng ta cần làm, là lấy dũng khí và sự đảm đương ra, trước tiên giải quyết triệt để những nguy hiểm này.

Nói cho cùng, vẫn là phải làm việc trước.

Ta biết, ngươi cảm thấy cách làm của đám người kia vi phạm với giáo nghĩa Trật Tự, mà ta cảm thấy hành vi của đám người kia mặc dù khốn nạn, nhưng lại có thể lý giải một chút, chuyện này bây giờ đã thất bại, nhưng nếu như nó thành công thì sao?

Nhất là trong bối cảnh những lời tiên đoán về Chư Thần trở về đang càng lúc càng gần, Trật Tự Thần Giáo chúng ta là Thần Giáo đứng đầu đương thời, áp lực khi đối mặt với thế cục hỗn loạn, thật ra là lớn nhất, bây giờ nếu như có thể nắm giữ được sức mạnh của Thần, vậy thì đó là một sự trợ giúp vô cùng lớn đối với tương lai.

Ai...

Tóm lại, chuyện trên đời này cũng không phải là truyện tranh nhi đồng, chính nghĩa và tà ác, đúng và sai, cho tới bây giờ đều không phải dễ phân biệt như vậy, thậm chí, “nó” vốn là đang Sống, bản thân nó sẽ chơi nhảy dây trên lằn ranh mong manh đó.

Chỉ có thể, mặc kệ nó trước, đúng không?"

"Đúng."

"Tự ngươi nhanh chóng quyết định chọn người đi."

"Ừm."

Bern ấn xuống một chuông trên bàn, quan hầu bưng bữa tối tới, cũng mang ra một phần đặt trước mặt Karen.

"Không ngon bằng đồ ăn trong nhà ngươi, ráng nhét đầy cái dạ dày là được."

"Được rồi."

Karen ở trong văn phòng bên cùng Bern dùng bữa tối đơn giản... Hoặc có thể gọi là bữa ăn khuya.

Sau đó, hai người cùng rời khỏi văn phòng, cùng nhau đi vào thang máy, lại bước vào tầng khác nhau.

Bern còn cần tiếp tục tham gia hội nghị, Karen thì đến chỗ Deron, muốn dẫn ông ấy đi gặp Piro.

Lúc Deron bước vào, có thể rõ ràng trông thấy sự mệt mỏi trên mặt, nhưng mà trong tay vẫn cầm một cái hộp ấm, cười nói với Karen: "Phu nhân ta gói hoành thánh, cùng nhau ăn không?"

"Phu nhân của ngài tự mình đưa tới?"

"Ừm, bà ấy vừa nãy chờ dưới cao ốc giáo vụ."

Karen chưa hề nói mình vừa dùng bữa xong, mà là mỉm cười gật đầu: "Được rồi."

Gõ cửa, một người đàn ông trung niên đến mở cửa, hắn nhìn Karen, nói: "Ta là Nebas, cậu là Karen nhỉ, thầy của ta thường xuyên nhắc lên cậu, ông ấy nói thiên phú của cậu mạnh hơn ta rất nhiều."

Karen chú ý tới chi tiết hoa văn trên thần bào mà đối phương đang mặc, là một loạt hoa văn màu đỏ sậm, điều này có nghĩa chức vị của đối phương ở đại khu Dinger ít nhất cũng là Chủ nhiệm bộ môn, dựa trên cấp bậc, là cùng cấp với chức Chủ giáo của Deron ở đại khu.

Đương nhiên, có thể trở thành một thành viên trong tổ chuyên gia tham gia sự kiện này, chắc chắn sẽ không phải là một nhân vật bình thường.

Chỉ có điều là thái độ của đối phương rất rõ ràng, cố ý bỏ bớt chức vị của hai bên, có chút giống như là đàn anh gặp hậu bối trong trường học, hoặc gọi là... Sư huynh gặp đệ tử mới mà sư phụ vừa nhận.

"Chào ngài, ta vẫn luôn rất cảm kích khi được ngài Piro chỉ điểm."

"Về sau chúng ta có thể giao lưu nhiều hơn, nếu như cậu đến đại khu Dinger có thể trực tiếp tìm ta, ta dẫn cậu đi quen biết thêm nhiều bạn bè trong giới."

Đây chính là lời nói khách sáo.

Karen biết thanh danh của mình cực kỳ vang dội, nhưng tuyệt đối không được người khác quá chào mừng, vị "Học trưởng" này chắc chắn đã sớm biết mình tồn tại, nếu thật muốn có ý định kéo mình gia nhập tạo dựng quan hệ thì lúc trước sao không thấy đâu?

Đơn giản là vì vào lúc này Piro đang ở trong văn phòng, hắn ra đây để biểu diễn một chút cho thầy của mình thấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!