Karen đáp lời: “Đầu tiên, ta cho rằng chính sách này không ảnh hưởng đến phía trên, bởi vì bất kể là Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn hay là trú quân, bản thân họ vốn đã có một quy trình vận hành nội bộ nghiêm khắc của riêng mình, người ngoài muốn nhúng tay cũng rất khó.
Ảnh hưởng lớn nhất, ngược lại là ở đại khu địa phương, ngài hiệu trưởng Jango, ngài nói tới cơ quan thứ ba, ta nghĩ, chắc hẳn cũng không phải là cơ quan độc lập thứ ba chứ?”
Jango lắc đầu, nói: “Không phải, nếu tạm thời thành lập thêm cơ quan độc lập thứ ba thì cũng không có ý nghĩa, bởi vì nó không có khả năng thật sự có thể sống sót giữa Đòn Roi Kỷ Luật và Ban quản lý đại khu.”
“Ta cũng cho rằng là như thế, bởi vậy, cái cơ quan thứ ba này rất có thể sẽ biến thành một bộ môn thuộc hạ chịu sự quản lý của Bản quản lý đại khu và Đòn Roi Kỷ Luật, trong một vài đại khu, Ban quản lý có sức ảnh hưởng hơn, vậy thì sẽ phụ thuộc Ban quản lý, Đòn Roi Kỷ Luật lấn át, vậy thì thuộc quyền Đòn Roi Kỷ Luật.”
Lúc này, Andy vốn là cao tầng của Đòn Roi Kỷ Luật mở miệng nói: “Trong số các đại khu địa phương, Đòn Roi Kỷ Luật lấn át được Ban quản lý đại khu, trước mắt còn không có, đại khu thật sự làm được tương đối khá vẫn là đại khu thành phố York của Karen ngươi, dù sao thì đại khu của ngươi cũng là hình mẫu cải cách Đòn Roi Kỷ Luật, nhưng mặc dù là như vậy, Đòn Roi Kỷ Luật của đại khu thành phố York, cũng không phải có thể áp chế được Ban quản lý đại khu.
Đại chủ giáo Bern, là một nhân vật rất ghê gớm đấy, ha ha.”
Karen tiếp lời của Andy, nói: “Đúng vậy, nhưng quan hệ giữa ta và Đại chủ giáo Bern rất tốt, trong phần lớn các vấn đề, quan điểm cùng lập trường giữa ta và Đại chủ giáo Bern là nhất trí với nhau. Hơn nữa Đại chủ giáo Bern không chỉ từng biểu đạt ra ý của mình một lần, ông ta nguyện ý giao tương lai của đại khu thành phố York cho ta.”
Một câu nói sau cùng toàn là lời nói bậy.
Bern cho dù có làm như thế, nhưng ông ta tuyệt đối sẽ không nói ra như vậy, bởi vì có một số việc, có thể làm, nhưng lại không thể nói, và chỉ cần không nói ra, thì sẽ có thể có khoảng trống để vãn hồi.
Nhưng bây giờ tình huống mà Karen gặp phải giống như là đang làm thuyết trình về hạng mục do mình chịu trách nhiệm trước mặt ban lãnh đạo.
Người khác là trong lúc đang khoác lác thì thêm vào một ít sự thật, còn Karen là đang thêm một chút lời khoác lác lên trên cơ sở sự thật vốn có, đã xem như là rất trung thực rồi.
Quả nhiên, sau khi Karen nói ra lời này, ba vị ở đây, đều yên lặng gật đầu một cái.
Rõ ràng, bọn họ cũng đã điều tra về bối cảnh của Karen, vô cùng rõ ràng cục diện hiện tại của thành phố York, thậm chí bao gồm mối quan hệ tốt giữa Karen và Bern.
Chuyện này thật ra cũng không cần Karen đi chủ động nói ra, bọn họ có thể nhìn ra được từ trong một loạt hành vi của Bern.
Trước khi Karen đến, ba người bọn họ ngồi đây uống trà, từng trêu chọc rằng Karen có phải là con riêng của Bern hay không.
Tóm lại, muốn lừa gạt được ba vị “Đại lão” này cũng không hề dễ dàng.
Karen tiếp tục nói: “Ta có thể để Đại chủ giáo Bern để quyền quản lý cơ quan này cho ta nắm giữ trong tay, ở đại khu thành phố York, Đòn Roi Kỷ Luật sẽ không gặp phải sự ngáng đường từ Ban quản lý đại khu, hơn nữa Đòn Roi Kỷ Luật đại khu thành phố York, bây giờ đã hoàn toàn bị ta khống chế.”
Khoé miệng của ba vị đại lão đều mỉm cười, cục diện bị cướp quyền của Gaspol khi nhậm chức Trưởng khu là như thế nào, trong lòng bọn họ biết rõ.
“Nếu như chính sách này thật sự được ban xuống, như vậy thì ta có lòng tin lại biến thành phố York thành đại khu thí điểm một lần nữa.”
Cái từ “Một lần nữa” này, Karen lên giọng nhấn mạnh.
Jango giơ bàn tay lên: “Nói cụ thể một chút.”
Karen gật đầu một cái, nói: “Đầu tiên, khi một cơ cấu mới được sinh ra, ngay từ đầu nó nhất định là sẽ không theo thứ bậc, cũng sẽ không chịu sự khống chế, cần chờ chờ đến từ phía trên điều khiển tinh vi, mà theo chiều gió ở đây, cho dù đến khi phía trên nhận ra được cần phải tiến hành quản lý và điều chỉnh, bình thường cũng sẽ tiến hành với nhóm thứ hai hoặc thứ ba, thường sẽ bỏ mặc để cho nhóm đầu tiên trở thành sự thật.
Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn, trú quân......
Cái cơ quan này ở đại khu là nhóm quân dự bị thứ ba, nhìn có vẻ cũng không phải quan trọng nhất, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể mượn cơ hội lần này, trắng trợn vươn tay đưa người vào bên trong nó!
Đại học Trật tự có thể sắp xếp cho một nhóm thực tập sinh ưu tú tiến vào cái cơ quan này để tiến hành thực tập, rốt cuộc có thể mở ra bao nhiêu bộ môn ở trong cái cơ quan này thì.... Hoàn toàn phải dựa vào ý của ngài Jango.
Thậm chí Ngài có thể sắp xếp cho những vị giáo sư ưu tú đến để đảm nhiệm chức vị trưởng hoặc phó phụ trách của các bộ môn này, để bọn họ mang theo học sinh của mình đến để thành lập nên các bộ môn.”
Phó hiệu trưởng Jango cười cười, nói: “Sợ là những vị giáo sư kia cũng không muốn đấy, ngươi chắc là không biết, bọn họ là những người kiêu ngạo dường nào, ngươi càng không biết, nếu như bọn hắn muốn rời khỏi trường học để ra bên ngoài nhậm chức thì có thể ngồi ở trên vị trí tốt bao nhiêu, rất nhiều hệ thống và bộ môn, cũng là hoan nghênh bọn họ đến, thậm chí còn thường xuyên đến chỗ của ta để lôi kéo người, để cho ta rất đau đầu.
Karen, không phải là ta đang đả kích ngươi, với phúc lợi và trợ cấp mà bọn họ được hưởng trong trường, muốn để cho họ theo lời của ngươi đi thành lập các bộ môn trong cơ quan mới, là chuyện rất khó...... Không, là gần như không có khả năng để họ phối hợp.
Thứ duy nhất có thể hấp dẫn bọn họ, có lẽ chính là…Sự tự do mà ngươi có thể cung cấp, ta quá hiểu đám người này, không có vấn đề trên phương diện năng lực, nhưng trong tính cách và thói quen làm việc, bọn họ đã quen với hoàn cảnh trong trường học, thông thường sẽ không thích ứng được với bên ngoài, cho nên mặc dù mỗi năm đều có những bộ môn bên ngoài đến chỗ của ta để lôi kéo người đi, nhưng hàng năm cũng có những học giả và giáo sư khóc lóc với ta muốn quay trở về trường.”
“Vấn đề này có thể được giải quyết, thưa hiệu trưởng, chỉ cần là giáo sư và học sinh đồng ý đến, sự liên quan giữa họ và trường học vẫn được giữ lại như cũ, cũng không cần phải chuyển đến đại khu thành phố York.
Dù sao, đại khu thành phố York của ta.... Cũng không chịu trách nhiệm cho bọn họ nổi.”
Nghe nói như thế, Phó hiệu trưởng Jango lập tức hơi ngồi thẳng người lên, nếu như việc này có thể thành như vậy, chẳng khác gì là đại học Trật Tự có thêm một cái cơ quan làm việc cỡ lớn thuộc về mình ở bên ngoài.
Không, không chỉ có một, nếu như ý tưởng này thật sự được thực hiện, thì trong mỗi một đại khu thì đại học Trật Tự đều có thể có một loại cơ quan làm việc lớn như vậy.
Karen nói: “Trong cơ quan này, có thể mở bao nhiêu bộ môn, đều do ngài quyết định, ngài có thể điều động bao nhiêu vị giáo sư, học giả và chuyên gia tới, thì có thể mở bấy nhiêu phòng làm việc mới ở đó, ngược lại thì bên phía đại khu chúng ta, chỉ cần hỗ trợ chuẩn bị một chút về nơi làm việc.”
Jango bắt đầu suy tư.