Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 2497: CHƯƠNG 2497: TRÒ CHƠI SĂN ĐẦU (2)

"Không, hắn đã đưa ra lựa chọn duy nhất, đám người Sa Mạc kia rất rõ ràng, bọn hắn đã mất đi khả năng nhận được sự viện trợ và nâng đỡ từ phía Trật Tự, còn bởi vì hành vi ngu xuẩn của mình mà để Trật Tự đứng ở phía đối lập. Hiện tại, bọn hắn chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh của chúng ta mà làm việc, nếu không một khi mất đi sự ủng hộ của chúng ta, bọn hắn nhất định sẽ bị Hoang Mạc dẹp tan. Trẻ con, muốn có tiền tiêu vặt, phải biết ngoan ngoãn và nghe lời. Các Thần Giáo chúng ta đều đang bỏ tài nguyên và nhân lực để giúp bọn hắn huấn luyện, thậm chí tương lai còn dự định điều động đội lính đánh thuê trực tiếp tham dự, sa mạc còn có tư cách gì mà không làm việc!"

"Các ngươi nói, lần này Trật Tự Thần Giáo có thể sẽ trực tiếp điều động Kỵ Sĩ Đoàn không?"

"Điều động thì mới tốt nhất, Trật Tự tự mình ra mặt là tình huống chúng ta muốn thấy nhất, chúng ta chưa từng phủ nhận sự hùng mạnh của Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn, nhưng Kỵ Sĩ Đoàn xem như có thể đánh bại bất cứ quân đoàn ở trên chiến trường lại có nghĩa lý gì? Chúng ta không cùng quyết đấu chính diện với bọn chúng chẳng phải là càng tốt hơn sao?"

"Đúng vậy, chúng ta cũng không phủ nhận Trật Tự Thần Giáo đúng là Thần Giáo mạnh nhất đương thời, nhưng sức mạnh của Trật Tự Thần Giáo còn chưa đủ để chống lại toàn bộ giới giáo hội, bằng không, Trật Tự đã sớm ra tay với chúng ta. Nếu như trật tự thật bởi vậy mà quyết định chính thức tham gia cuộc chiến trong hoang mạc này, vậy các Thần Giáo chúng ta sẽ cùng nhau chơi với Trật Tự một phen, Trật Tự có nhiều máu cũng không nhiều bằng các Thần Giáo chúng ta cùng hợp lại!"

"A, các ngươi nhìn xem, đó là một con rồng à?"

"A, ta biết đó là ai, hắn lấy được một con Cốt Long ở Địa Huyệt Thần Giáo. Mặt khác, hắn rất nổi tiếng ở bên phía Trật Tự, đây là một con mồi tuyệt hảo, cũng không thể để hắn chạy thoát."

"Nếu như có thể bắt lấy hắn, lại để cho phản quân hành hình hắn ngay trước trận pháp truyền tin, ta có thể cảm giác được cơn phẫn nộ của Trật Tự sẽ lớn đến mức nào, ha ha ha."

"Đúng vậy, đối với bất cứ một bộ tộc nào, điều khó chịu nhất đó là tuổi trẻ tương lai của bộ tộc bị bóp chết."

"Này, chúng ta có thể ra tay, bảo người bên phía phản quân không cần đuổi theo, chúng ta tự mình đi."

"Mọi người cẩn thận một chút, đừng để không giết được người, ngược lại là bị hắn giết ngược."

Ba tên thần quan Sa Mạc bay lơ lửng, ba bức tường cát cũng bay lên trên không, tạo thành một cái lồng giam lớn ba mặt, dự định phong tỏa đường đi, ngăn cản đám người Karen rời khỏi đây.

Có đôi khi, ưu thế trên nhân số ngược lại cũng không thể tạo ra tác dụng, còn không bằng bố trí người ở vị trí thích hợp nhất, đám thần quan bố trí ở biên giới này, giống như là một cái lưới đánh cá được giăng rộng ra, đủ để bao phủ lại phần đông đàn cá.

Có điều, Karen lựa chọn phương thức ứng phó trực tiếp nhất.

"Connor, phải xem ngươi rồi!"

Nuôi một con rồng, rất tốn kém, lúc trước Karen khổ cực như vậy, mới có tư cách để Trật Tự Thần Giáo giúp mình chăn nuôi một con rồng. Hiện tại, là thời điểm kiểm nghiệm xem khoản chi tiêu này có đáng giá hay không.

Connor nhảy từ trên lưng Richard lên, sương trắng bao phủ khắp người, cùng với một tiếng rồng gầm lên, một con Cốt Long có chiều cao trăm mét bay ra từ bên trong, đầu tiên là hạ thấp người xuống, chờ Karen, Richard và Philomena lên phía sau lưng, Cốt Long duỗi cơ thể ra, lấy tốc độ nhanh nhất mà lao vào phía tường cát được tạo nên từ thuật pháp kia.

Cảnh tượng này, để con mắt của ba tên thần quan Sa Mạc vì thế mà trừng một cái, sứ mệnh của bọn hắn là tiến hành phủ kín và chặn đường, mà khi bố trí thường sẽ chọn phương thức có hiệu suất cao nhất, sẽ không ai vừa bắt đầu sẽ lựa chọn thuật pháp cao cấp nhất.

Nhưng mà bây giờ, muốn thay đổi thuật pháp để gia cố bức tường cũng không còn kịp rồi. Chỉ có thể chờ mong con Cốt Long bỗng nhiên xuất hiện này, không có cách một đòn phá vỡ bức tường.

Nhưng Connor dù sao cũng là Connor, cô bé không chỉ có huyết thống thuần khiết cao quý, còn có được truyền thừa của Long Thần Phản Nghịch, quan trọng nhất chính là…Nếu như nói thể chất của Long tộc vẫn là vốn liếng để bọn chúng kiêu ngạo, như vậy thể chất của Cốt long, tuyệt đối là đứng đầu trong Long tộc. Bởi vì trên người bọn chúng chẳng có một miếng thịt nào, đúng theo nghĩa đen là cứng đến nỗi chỉ còn trơ xương!

Hai con ngươi của Connor đỏ lên, giờ phút này trong đầu cô bé hiện lên cảnh tượng mỗi ngày đều phải ăn những thứ thuốc kia trong suốt thời gian vừa qua, nếu không phải vì khỏe mạnh lớn lên, sao lại ép buộc mình mỗi ngày phải ăn mấy thứ khó nuốt như thế.

Bây giờ là thời điểm kiểm chứng mình không có không công chịu khổ ăn thuốc.

"Ầm!" Giống như là một cái búa, đập vào trên vách tường.

Karen, Philomena và Richard đều ở trong kẽ hở trên xương của Connor, mà vùng xương đó cũng được Connor phong toả, bảo vệ bọn họ khỏi lực va đập.

Dù là như thế thì đám người Karen vẫn cảm nhận được làn sóng chấn động rất mạnh, nhưng rất nhanh, từ giữa khe hở có thể thấy được, bọn họ thành công lao ra ngoài, Cốt Long đang nhanh chóng bay đi, phía dưới không còn là thành thị, mà là sa mạc rộng vô tận.

Richard cười to nói: "Ha ha, chúng ta thoát ra được!"

Karen thì thở dài, anh đang lo lắng cho những người phá vòng vây khác, có thể thành công hay không, hi vọng cố gắng càng nhiều người thoát được càng tốt.

Phía bên mình, dù sao cũng đã cố hết sức.

Richard sau khi thể hiện niềm vui xong, lập tức lấy bản đồ ra từ trong cái túi đeo của mình: "Karen, bước kế tiếp chúng ta đến nơi này đi, nơi này có một cứ điểm tình báo bí mật của chúng ta, sau khi đến đây, chúng ta có thể được trợ giúp."

"Cứ điểm tình báo bí mật?"

"Đúng vậy, là hệ thống tình báo bên ngoài của Đòn Roi Kỷ Luật chúng ta, trước khi đi ta đã điều tra rồi, a, đúng, những người khác không có tư cách tìm đọc những tin tức cơ mật này, ta đã trưng cầu ý kiến của Alfred, lấy danh nghĩa của anh để đi xem tài liệu, con dấu của anh ở chỗ Alfred, đóng vài cái là được."

Trên phương diện công tác tình báo, Richard thật sự rất có thiên phú.

"Vậy thì đến đó đi."

Thoát khỏi Thánh đại Makina chỉ là bước đầu tiên, việc phải làm sau đó là tiến đến chủ thành gần đây do Hoang Mạc kiểm soát.

Nhưng trong cái sa mạc mênh mông này, không thua biển cả rộng lớn một chút nào, thậm chí có thể nói là điều kiện càng ác liệt hơn, không có người dẫn đường và đội ngũ trợ giúp, hiệu suất tiến bước và di chuyển đều sẽ rất kém.

Đột nhiên, vẻ mặt của Richard bỗng nghiêm lại, lập tức chỉ về phía sau nói: "Có người đuổi tới, tốc độ rất nhanh, không phải một đội quân lớn, nhưng không chỉ có một người!"

Sự nhẹ nhõm sau khi thoát đi thành công bị dập tắt, nhưng cũng không biến thành hoảng hốt và tuyệt vọng. Karen nói: "Cảm giác cẩn thận hơn một chút xem."

"Tổng cộng có mấy người, khoảng cách gần nhất thì có bốn."

Richard nhắm chặt hai mắt, "Tốc độ bọn họ không kém chúng ta, thậm chí vượt qua chúng ta, tốc độ của chúng ta không nhanh bằng, bị đuổi kịp là chuyện sớm hay muộn."

Âm thanh của Connor truyền đến từ lồng ngực: "Long tộc cũng không phải nổi tiếng vì tốc độ."

Hiển nhiên, Connor nghĩ rằng Richard là đang ẩn ý bảo mình chậm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!