Sau khi uống một ngụm nước đá nữa, Karen từ chối để Dinah rót thêm nước, thật ra thì lần "Tra hỏi" này cũng không mang đến cho anh bao nhiêu phiền não.
Rất nhiều người sẽ hết sức cẩn thận trong vấn đề chọn phe, bởi vì cái giá của việc chọn sai không chỉ có con đường chính trị của mình, có đôi khi còn bao gồm mạng của mình và cả gia tộc phía sau.
Karen thì không có những điều này để lo, anh cũng không có khả năng chọn bên nào rồi nhắm mắt chờ chết, bởi vì tính đặc thù của bản thân Karen đã xác định rằng tất nhiên anh sẽ trở thành một phe.
Thật muốn mình quyết tâm đi làm tuỳ tùng cho ai, đó không chỉ có lỗi với những tín đồ đi theo thờ phụng mình, càng để vị ngồi quay lưng về phía kỷ nguyên kia phải mất mặt.
Đung đưa trái phải, mưu cầu tối đại hoá lợi ích cá nhân, những việc này, Karen đã có thể làm mà không cảm thấy có chút gánh nặng nào trong lòng, bởi vì anh thấy đây chỉ là phương pháp phát triển, thứ mình cần tập trung sự chú ý vào đó là bất kể phương pháp có thay đổi ra sao đều không nên quên nền tảng phát triển của mình, cố gắng bảo vệ tính độc lập tự chủ.
Cũng như đại khu thành phố York bây giờ.
Vị phó quan kia lại tới, thông báo bữa tối bắt đầu, Karen và Dinah đi tới lều của Daan.
Trên bàn ăn, Daan ngồi ở vị trí chủ toạ, vị ngồi bên cạnh là Phó đoàn trưởng Salford, phía dưới còn có bốn cái ghế, đã có ba người gồm hai nam một nữ đang ngồi, còn lại một chỗ trống là của Karen.
Lúc Karen chuẩn bị vào chỗ, ba người mặc giáp vốn đang ngồi ở đó, toàn bộ đứng dậy, cúi đầu xuống với Karen, mặc dù không có xưng hô chức vị cụ thể, nhưng loại hành vi này của họ đã ngầm thừa nhận địa vị của Karen cao hơn bọn họ.
Salford mở miệng giới thiệu nói: "Anluna. Bosen - Đoàn trưởng Đoàn chính quy thứ 17."
Anluna hành lễ với Daan, Salford.
Nếu như lấy thẩm mỹ của thế tục để cân nhắc thì cô ta chắc chắn không được đẹp, vóc dáng thấp, làn da thô ráp đen thui, giống như là một con lợn rừng vừa xuống núi, mặc dù hình dung một người phụ nữ như vậy là vô cùng không lễ phép, nhưng lại cực kỳ chuẩn xác.
Karen để ý đến áo giáp trên người cô ta, có đường vân của bảy tầng trận pháp, mà muốn bố trí được nhiều đường vân trận pháp như vậy thì độ dày và trọng lượng của bộ giáp này…ít nhất cũng phải gấp mười lần bộ giáp bình thường.
Cái này đủ để cho thấy thể chất cô ta rất đáng sợ, đây tuyệt đối là một vị nữ chiến sĩ rất mạnh, năm đó Ophelia thích mặc dày rộng, vung thanh kiếm Lưu Tư, nếu đặt ở trước mặt cô ta thì tựa như một con búp bê bỏ túi.
Điều này cũng không kỳ lạ… đối phương thế nhưng là Đoàn trưởng Đoàn chính quy, không cùng nhóm tuổi với Ophelia, càng không phải là cùng một cấp bậc.
Salford tiếp tục giới thiệu: "Sardinman. Pompeii, Đoàn trưởng Đoàn chính quy thứ 18."
Sardinman có dáng người thon dài, mặc dù mặc giáp cùng thêm thanh kiếm đeo bên hông, nhưng Karen để ý trên hai cổ tay của đối phương có đeo vòng tay màu bạc, đó là pháp khí của Trật pháp sư, công hiệu của nó không khác Rubic Thuật Khoá lắm, dùng để trợ giúp Trận pháp sư tiến hành tính toán.
Đoàn trưởng không nhất định là chiến sĩ dũng mãnh nhất trong quân đoàn, Thuật pháp sư có đôi khi càng phù hợp với thế cục để phụ trách chỉ huy.
"Pulis. Gulachi, Đoàn trưởng mới nhậm chức của Đoàn chính quy thứ 12."
Bên ngoài bộ giáp của Pulis, có thể thấy rõ ràng những vết xăm, đó chắn hẳn là hình xăm của các loại yêu thú, giống như Ashley, hắn có lẽ cũng là một vị Triệu hồi sư.
Sau khi Đoàn trưởng của Đoàn chính quy thứ 12 bị bãi miễn chức vụ, chức vị Đoàn trưởng sẽ nên được Phó đoàn trưởng thay thế, xem ra vị Phó đoàn trưởng kia còn chưa có cơ hội leo lên thì Đoàn trưởng mới đã được chọn ra.
Salford chỉ chỉ vào Karen, nói: "Karen. Silva, quan chỉ huy tập đoàn quân thứ 9, là chỉ huy của các ngươi.
Ba người Anluna, Sardinman và Pulis chính thức hành lễ với Karen:
"Chào ngài."
"Chào ngài."
Karen cũng đáp lễ với bọn họ.
Dinah nói không sai, phong cách làm việc của Daan, quả thật sảng khoái, lúc nên đề bạt thì đề bạt, không chơi đùa kỹ xảo gì.
Đương nhiên, trong này hẳn là có liên quan đến việc mình bị Trưởng Lão Thần Điện giả tra hỏi.
Daan giơ tay lên: "Đều đói rồi, dùng cơm đi."
Tất cả mọi người vào chỗ, bắt đầu dùng cơm.
Bữa ăn rất đơn giản, trước mặt mỗi người đều là một miếng thịt nướng lớn của một loại yêu thú không biết tên, đi kèm là một phần salad rau quả và súp ngọt.
Dinah chủ động cắt thịt giúp, rất là chu đáo mà rưới sốt lên giúp Karen.
Daan để ý đến một màn này, nhưng bây giờ nhiều người, cũng không tiện nói cái gì.
Hắn có thể nhìn ra, đứa con gái nuôi này của mình động lòng với vị quân đoàn trưởng trẻ tuổi kia, nếu là lúc trước, hắn không chỉ sẽ không quá mức để ý, ngược lại sẽ thật sự vui mừng.
Dù sao thì hắn không cần lo lắng con rể của mình sẽ đối xử không tốt với con gái nuôi, chỉ cần mình và Đại tế tự còn ở trên vị trí này một ngày, thì sẽ không có chuyện đó xảy ra.
Nhưng vấn đề là, chuyện ban hôn bị Verden phản đối, Đại tế tự cũng thu hồi ý nghĩ kia, điều này cũng có nghĩa chuyện này là không có khả năng phát sinh trong hiện thực rồi;
Đã thiết lập hình tượng cá nhân là người chung thuỷ và có trách nhiệm với hôn ước, lại quay đầu muốn cưới con gái nuôi của Đại tế tự, đây là việc không thể nào, chỉ cần đầu óc Karen bình thường một chút, cũng không thể làm ra loại việc này.
Daan mở miệng nói: "Đối với sự bố trí của tập đoàn quân thứ 9, bây giờ ta có hai ý nghĩ, cũng muốn nghe thử ý kiến của Quân đoàn trưởng Karen một chút."
Karen nghe vậy, bỏ dụng cụ ăn xuống, đồng thời cũng ra hiệu Dinah không cần lấy thêm thức ăn cho mình.
"Một, đó là bố trí tập đoàn quân thứ 9 đến vị trí trung ương bên chiến tuyến của ta, để tham gia thúc đẩy tập đoàn quân chủ lực tác chiến; hai, thì là bố trí ở khu vực càng xa xôi hơn, cũng cần một mình đảm đương một phía để đối phó với tình hình kẻ địch ở đó.
Karen, ngươi chọn cái nào?"
"Thưa ngài, ta muốn biết cái nào khó hơn?"
"Cái thứ nhất khó hơn, nhưng mà, cái thứ hai phức tạp hơn."
Trên chiến trường chính diện của quân chủ lực, chắc chắn là khó khăn nhất, dù gì ở phía đối diện quân chủ lực của ngươi chắc chắn cũng là lực lượng chiến đấu mạnh nhất của phe Liên quân; nhưng tình hình phức tạp nhất trên chiến trường, thường cần dùng lực lượng có hạn để duy trì đại cục cần có.
Karen nói: "Thưa ngài, ta nguyện ý đến vị trí mà ngài hy vọng ta đến nhất, ta cũng sẽ cam đoan với ngài, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà ngài bố trí cho ta."
"Đó chính là cái thứ hai rồi." Daan cười cười "Ta hy vọng ngươi có thể giống như trước đó, tiếp tục giành được thành tích đáng mừng ở trên chiến trường."