Hình chiếu của hải thú bắt đầu tiêu tán, Culloin mệt mỏi, bà ta cũng không cách nào mượn dùng sức mạnh của Moldavia được quá lâu.
Phía trước bà ta là cảm giác khi đối mặt với một vùng sương mù mông lung, không phải tầm nhìn bị ngăn cản, mà là sức mạnh linh hồn hỗn loạn tràn ngập khắp nơi để cho cảm giác xuất hiện sự mơ hồ.
Nhưng khi những sức mạnh này dần dần tiêu tán, có thể trông thấy tên kia đang quỳ một chân dưới đất, bảo vệ con yêu thú kia trong ngực của mình.
Thắng,
Mặc dù không có một chút xíu niềm vui gì khi thắng trong cuộc tỉ thí, nhưng ít ra, mình không có thua.
Culloin kéo lấy cơ thể mỏi mệt mà vung trường kiếm lên một lần nữa, cả người từ từ rơi xuống đất.
Bây giờ bà ta muốn bước đến chỗ Karen để hoàn tất bước cuối cùng, sau đó, cuộc tỷ thí này sẽ có thể kết thúc.
Lúc này, tác dụng phụ của việc mượn dùng sức mạnh của yêu thú dẫn đến suy nghĩ trong đầu Culloin phức tạp và hỗn loạn, bà ta thậm chí cân nhắc đến chuyện có phải tổ tiên đang mượn danh nghĩa tỉ thí để giết hắn?
Nhưng mà khoảnh khắc ngay khi hai chân Culloin vừa chạm xuống đất, bốn phía xung quanh bà ta đã xuất hiện một đám vật chất màu đen như mực, những thứ vật chất màu đen này nhanh chóng chồng lên nhau, chỉ trong phút chốc tạo thành nền móng, tiếp đó là dựng thành tường.
Khi Culloin chuẩn bị rời khỏi chỗ này, trên đầu của bà ta lại xuất hiện một cái nóc che lại.
Pháo Đài Hắc Ngục hoàn toàn phong toả Culloin.
Nếu trên trời đã bố trí một đôi bàn tay khổng lồ, sao Karen lại quên để lại thủ đoạn trên mặt đất đây.
Cả hai bên bất kể là trên phương diện kinh nghiệm chiến đấu hay vẫn là thực lực thuần tuý thì chênh lệch thật sự là quá lớn, điều này khiến cho Karen muốn chơi thắng bà ta thậm chí có thể xa xỉ đến nỗi đưa ra một, hai, ba hoặc càng nhiều phương pháp khác nhau.
"Vù… "
Hình chiếu của một thanh lưỡi hái khổng lồ đứng ở phía trước tòa thành.
Karen quỳ một chân xuống đất ngẩng đầu, nhìn xem Connor được bảo vệ trong ngực mình, hỏi:
"Không sao chứ?"
"Đầu thấy hơi choáng váng." Connor rời khỏi vòng tay Karen, sau đó giống như là uống rượu say mà cả người loạng choạng bước đi.
Thật vất vả mới thăng bằng lại được, Connor nhìn xem Pháo Đài Hắc Ngục, nắm chặt nắm đấm nói:
"Ta sẽ nhai nát bà ta!"
"Không cần, làm vậy không phù hợp quy củ."
Karen ngăn Connor lại, sau đó đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm một cái về phía trước, hình chiếu của một quyển sách xuất hiện, đây là hình chiếu của Điều Lệ Trật Tự.
Mở tay ra, Điều Lệ Trật Tự rơi vào trong tay Karen, lúc này anh trở nên vô cùng uy nghiêm.
Trên lý luận mà nói thì thân là Bộ trưởng Bộ kỷ luật của Đòn Roi Kỷ Luật, Karen có tư cách tự mình bắt người, tự mình thẩm vấn rồi tự mình phán xét, trong hệ thống Trật Tự Thần Giáo thì Karen hoàn toàn có thể một mình trở thành toà án.
Roi da dùng làm đồ trang trí đặt trong túi bay ra, liên tục quất vào không trung:
"Ba! Ba! Ba!"
Karen trầm giọng nói: