Virtus's Reader
Số 13 Phố Mink

Chương 2896: CHƯƠNG 2896: CÁC NGƯƠI SẴN SÀNG CHƯA (5)

"Ầm! Ầm! Ầm!"

Mặt đất đông cứng bắt đầu rung động, vùng thế giới này bây giờ như đang sống dậy.

Một loại ý niệm mãnh liệt nào đó được ngưng tụ, càn quét qua như một cơn bão, áp lực đáng sợ để không ít các vị nhân vật với thực lực cá nhân mạnh mẽ ở đây đều cảm thấy cái gì mới thật sự là nhỏ bé.

Nhân viên quản lý Tasen theo hầu bên cạnh Đại tế tự lập tức xem xét quyển sách lớn bên dưới mình, bẩm báo nói:

"Đại tế tự, đây là kèn lệnh chuẩn bị chiến đấu!"

Giáo tôn Seaforth của Nguyên Lý Thần Giáo đứng gần Đại tế tự nhất đang dùng ánh mắt vô cùng hâm mộ mà nhìn Norton.

Vào thời kỳ này, Trật Tự Thần Giáo có thể để cho một vị Thần tử, có thể để cho người thừa kế của Tiranus trở thành đại tế tự, vận may này thật là tốt đến nỗi để những giáo hội khác đỏ mắt đến chảy máu.

Đám người Verden cũng đều dùng ánh mắt kính phục mà nhìn về phía Đại tế tự.

Bao quát cả những người khác ở phía dưới tế đàn, cùng những thần quan thức tỉnh xung quanh đều vô thức nhìn về phía trên mà hành lễ.

Tính cả trong Trật Tự Thần Điện, các Trưởng Lão Thần Điện khi nhìn thấy cảnh này, biểu cảm của từng người vô cùng phong phú đặc sắc, là loại biểu cảm ấm ức, muốn trút ra nhưng lại không có chỗ, đồng thời, cũng có một chút thoải mái.

Ukunga cười nói: "Ta có thể cam đoan, Protaras cũng không làm được như vậy. Cho nên, chư vị, thừa nhận đi, còn cần tranh giành làm gì nữa!"

Tất cả mọi người cho rằng, lần dị động này của Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất bắt nguồn từ Đại tế tự của Trật Tự Thần Giáo.

Ngoại trừ …Chính bản thân Đại tế tự.

Đại tế tự từ từ ngẩng đầu, hắn nhìn về phía bầu trời, hắn đưa lưng về phía tất cả mọi người, lúc này ánh mắt vô cùng phức tạp.

Chủ ta,

Ngươi thật sự đã trở về rồi sao?

Cơ thể Karen đã sắp không chịu nổi, mặc dù Connor còn ở trên lưng Karen, nhưng cơ thể thể của cô bé đã lơ lửng, nếu như không có Connor giữ lại ở đằng sau thì bây giờ đoán chừng Karen đã ngồi quỵ trên đất.

Trong đại não, sâu trong linh hồn, giống như là có từng tia sét đang giáng xuống.

Bởi vì Karen đến, tất cả lời thề cùng cầu nguyện vốn hướng đến quy tắc Trật Tự đều tập trung hướng về phía anh.

Cảm giác như bị xé toang đáng sợ này nếu còn tiếp tục thì mình dường như sẽ bị xé rách vào chôn vùi.

Loại cảm giác này, giống như khi mình nằm mơ giấc mộng đêm đó.

Trong thoáng chốc ý thức của Karen nhìn vào Kim Tự Tháp kia đã thấy nó biến thành cái bóng lưng ấy.

Mặc dù bóng lưng của hắn vẫn to lớn vĩ đại, nhưng do sự ảnh hưởng trong giấc mơ, Karen cảm thấy thân thể của hắn đã mục nát, hắn ngồi ở đằng kia, tiếp nhận sự quyền rủa ác độc nhất của Chư Thần trong suốt kỷ nguyên.

Trong lòng Karen mờ mịt nói:

"Hắn mệt mỏi,

Hắn không cản được nữa rồi,

Chư Thần, sắp trở về,

Chúng ta,

Nên làm cái gì?"

"Ô ô ô ô ô…"

Tù Và Thu Hoạch lại vang vọng, từng lá cờ chiến dựng lên, những tiền bối Trật Tự đang ngủ say này, bọn họ là dựa theo chức năng của mình lúc còn sống mà chia thành từng khu vực, mỗi khu vực đều có quan chỉ huy tương ứng, bảo đảm sau khi mọi người cùng thức tỉnh, Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất sẽ là một quân đoàn hoàn chỉnh có thứ tự hệ thống.

Mà từng lá cờ chiến này là từng nhánh, tạo thành từng phần nhỏ tương ứng của quân đoàn.

Tasen nhanh chóng lật quyển sách lớn, nói: "Đây là kèn lệnh tiến công, kèn lệnh tiến công!"

Các thần quan của Trật Tự Thần Giáo đều trầm mặc, bao quát cả các Trưởng Lão Thần Điện vào lúc này vẻ mặt ai nấy cũng đều trang nghiêm.

Các thần quan ngoại giáo đang ở đây và quan sát qua trận pháp truyền tin, thì người người vẻ mặt xanh xám.

Bởi vì Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất cực kỳ thần bí nhưng lại cực kỳ công khai, tất cả mọi người biết căn cơ của nó là cái gì, bởi vậy, cho dù là những thần quan ngoại giáo căm ghét Trật Tự đến tận xương tuỷ cũng sẽ không khờ dại cho rằng đây là một vở kịch do Trật Tự Thần Giáo tự biên tự diễn.

Vì diễn một vở kịch, khôi phục toàn bộ, không, cho dù là chỉ khôi phục một phần của Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất thì đó cũng là chuyện ngu xuẩn mà ngay cả đồ đần cũng sẽ không làm!

Tất cả chỉ nói rõ một chuyện.

Trật tự Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất, dù đều là người đã chết đang nằm ở chỗ này, nhưng cũng vẫn phát ra ý niệm chiến đấu mãnh liệt.

Bọn hắn khát vọng được thức tỉnh, khát vọng được cầm vũ khí lên một nữa, khát vọng đi đạp nát bất cứ thứ gì có ý đồ khiêu khích quyền uy của Trật Tự

Trật Tự Thần Giáo tạo thành bởi người sống đã được công nhận là Thần Giáo đệ nhất đương thời.

Nhưng còn có một Trật Tự Thần Giáo của những kẻ đã chết đi, nó càng đáng sợ hơn.

Khó có thể tưởng tượng,

Nếu như vị Đại tế tự Trật Tự kia bây giờ hạ lệnh để “Người thức tỉnh” tiến hành thức tỉnh những kẻ đang nằm ngủ say kia, như vậy trên đời có Thần Giáo nào có thể ngăn cản được thuỷ triều thiên tai màu đen đáng sợ đó?

Cân nhắc từ góc độ ảnh hưởng chính trị, hiệu quả từ nghi thức tưởng nhớ do Đại tế tự khởi xướng này có thể nói là đạt cực hạn.

Trật Tự Thần Giáo dùng phương thức lộ bài mà tuyên bố sự hùng mạnh của mình cho cả thế giới, toàn bộ giới giáo hội biết.

Đại tế tự tiếp tục mở miệng nói:

"Ở đây, ta đại biểu Trật Tự Thần Giáo, tuyên cáo với toàn bộ giới giáo hội, với thế giới này, Trật Tự Thần Giáo ta mãi mãi cũng sẽ không e ngại bị khiêu chiến, tất cả tín đồ Trật Tự, đều sẽ không tiếc tất cả mà thề sống chết bảo vệ ánh sáng của Trật Tự!"

Lúc này,

Karen từ từ ngẩng đầu, ánh mắt của anh đã không còn đau đớn, vào thời điểm này rốt cục Karen tìm được một sự cân bằng giữa mình và bọn họ, cũng là sự cân bằng giữa mình và cơn nghiện đói.

Từng bóng người hư ảo hiện ra trên mỗi quan tài trong Kim Tự Tháp, bọn hắn không bị thức tỉnh, bọn hắn cũng không có ý thức bản thân, dùng báo cáo nghiên cứu của Nguyên Lý Thần Giáo để giải thích thì những thứ này là đang chết lặng.

Nhưng bóng người hư ảo này là cảm xúc do sức mạnh linh tính ở trong thi thể của các tiền bối Trật Tự đang ngủ say ở nơi này hoá thành.

Sau khi bọn họ xuất hiện, Kim Tự Tháp vốn màu đen bắt đầu dần dần trở nên trong suốt, từ trên tế đài, từ trong trận pháp truyền tin, tựa như là từng người đứng trước quan tài của mình.

Bọn họ là đúng là chết lặng, đó là bởi vì trước khi bọn họ chết thì trong lòng chỉ còn lại có ý niệm duy nhất trong đầu, sớm đã vứt bỏ tất cả tạp niệm.

Cái chết mang đi tất cả, chỉ còn lại lý tưởng Trật Tự thuần khiết nhất.

Karen mở mắt ra, màu đỏ trong đôi mắt đã tan đi, thay vào đó, là màu đen sâu xa.

Thần Trật Tự mục nát, bước chân Chư Thần trở về, sớm đã đè ép Karen không thở nổi, ngươi thậm chí rất khó thuyết phục bản thân tin tưởng rằng mình thật sự có thể ngăn cản tất cả.

Có lẽ, đây chính là mục đích anh muốn đến xem Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất.

Karen hi vọng tìm được lòng tin, tìm được dũng khí, tìm được chiến hữu có thể kề vai chiến đấu vào thời khắc Chư Thần giáng thế trong tương lai.

Karen hỏi ở trong lòng:

"Các ngươi đã sẵn sàng chưa?"

Bên trong Kim Tự Tháp, tất cả bóng người đều đặt nắm đấm trước ngực mình. Trong chốc lát, xung kích linh hồn tràn xuống mạnh mẽ như dòng thuỷ triều, hội tụ thành một tiếng hò hét chỉnh tề:

"Luôn luôn sẵn sàng."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!