Thời gian dần trôi qua, tất cả mọi thứ bên ngoài đều chìm vào màu đen tĩnh mịch, tất cả sự thăm dò bên ngoài đều không thể xâm nhập.
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, chờ đến khi màu đen từ từ tan đi, Thần Trật Tự cũng từ từ đứng dậy, bắt đầu đi ra ngoài.
Trên đường, Thần Trật Tự lại đi ngang qua Dis, Thần, lại dừng bước.
Hắn giống như là đang suy tư, lại hình như đang do dự.
Tựa như sau một khắc nữa thì hắn sẽ nói gì đó, cũng chính là ban xuống Thần dụ.
Nhưng mà cuối cùng hắn vẫn không nói gì, tiếp tục đi ra ngoài. Tiếng chuông vào lúc này cũng tiếp tục vang lên.
Chiều không gian đang bị ngưng đọng giống như lại khôi phục dòng chảy.
Lão Hoven hỏi: “Dis, chúng ta còn tiếp tục quay ngược dòng sao? Hay là…trở về hiện thực?”
Nếu như tiếp tục quay ngược mà nói thì có cơ hội có thể trông thấy tòa cảnh tượng khi toà cung điện này được xây dựng, có khả năng nhìn thấy mục đích thật sự mà nó được kiến tạo.
Nhưng xem ra bây giờ cũng đã không có quá nhiều ý nghĩa, mặc kệ mục đích của nó là cái gì thì Thần Trật Tự cũng đã đến đây để phá huỷ nó.
Ánh mắt của Dis vẫn nhìn về phía Thần toạ màu xanh lam kia: “Hoven, ngươi có thể duy trì trạng thái ngưng đọng này sao?”
“Ngươi đang nói gì đấy? Sao ta có thể làm được, trong tay của ta chỉ là đang thao túng một con rối, cái con rối này cũng không có khả năng để gánh chịu áp lực lớn đến như thế.”
“Không cần quá lâu, chỉ cần một hồi, để tốc độ vận chuyển của nó chậm lại một chút, ta chỉ cần một chút xíu thời gian.”
“Dis, ngươi là muốn…” Ánh mắt của Lão Hoven trừng một cái, lúc này gào lên, “Ngươi điên rồi? Ngươi muốn…ngươi muốn ngồi lên trên Thần toạ sao?”
Dis nhẹ gật đầu.
“Này này, ông bạn già, khi ngươi đối mặt với Thần Trật Tự thì ta cho rằng đây là bởi vì sự kiêu ngạo và quá khứ của ngươi cho nên ta sẽ không khuyên can ngươi, bởi vì ta hiểu ngươi, nhưng sau khi đối mặt xong với Thần thì ngươi cũng không nên thử ngồi lên Thần toạ mà Thần đã ngồi đấy chứ?
Bây giờ dù sao ngươi cũng không phải là Thần, ngươi có thể truy cầu sự bình đẳng với Thần trên mặt nhân cách, nhưng thật sự cũng không cần thiết phải đi làm chuyện tương tự với một vị Chủ Thần, ông bạn già của ta, chúng ta không cần thiết phải hơn thua như vậy!”
“Ta không phải đang hơn thua với ai, chẳng qua là ta cảm thấy, nếu như ta có thể ngồi lên thì sẽ có thể có cơ hội để biết được Thần Trật Tự và Thần Vĩnh Hằng đã từng thông qua nơi này mà trao đổi việc gì.”
“Sau đó thì sao? Ngươi muốn viết một quyển sách rồi đặt tên là «Bí mật không muốn để ai biết giữa Trật Tự và Vĩnh Hằng» à?”
Dis trầm mặc.
Lão Hoven tiếp tục khuyên: “Nghe ta, ông bạn già, ta biết nằm ngủ say trên giường vài năm đối với ngươi mà nói thì trong lòng đã tích luỹ rất nhiều ấm ức muốn giải toả ra ngoài, ta cũng cảm động lây với loại cảm giác này, dù gì thì điều kiện sống của ta so với ngươi thì cũng tệ hơn rất nhiều, ta cũng không có mấy đứa con tốt như Mason và Winnie dọn dẹp săn sóc mỗi ngày, nhưng ngươi cũng không nên.”
“Ta muốn báo tin này cho cháu ta biết.”
“Nhưng ngươi cũng không nên nói cho ta biết trễ như vậy bởi vì nó cũng là cháu của ta, tốt, bắt đầu!”
Lúc lão Hoven còn sống đã rất khó kiềm chế vì tiếng gọi “ông nội” của Karen; hiện tại, chỉ có thể nói càng thêm không cách nào cự tuyệt, cũng càng thêm khao khát, ngoại trừ sự hưởng thụ trên mặt tinh thần thì còn có nhân tố hiện thực.
Lão Hoven chỉ là một trang bình thường trong quyển bút ký này, lão cần sự thừa nhận từ bên ngoài để tiếp tục có được quyền khống chế quyển bút ký này và duy trì sự độc lập của bản thân, không có gì có thể so sánh được với sự khẳng định của Thần Trật Tự.
Có thể nói rằng là trên mặt phương diện và cả “sinh lý” thì lão Hoven đều không thể thoát khỏi sự tán đồng thân phận của Karen.
Con rối màu trắng quỳ rạp dưới đất, dưới chân lão Hoven xuất hiện một vòng sáng trận pháp, vô số sợi tơ tràn ra từ bên trong, hai tay của lão Hoven đang nhanh chóng chuyển động điều khiển cách cục xung quanh, mà bên trong quyển nhật ký cũng có những cánh tay ngươi, cánh tay yêu thú thậm chí là tay của “Thần” vươn ra cùng hỗ trợ tính toán và điều khiển.
Lão Hoven bây giờ không phải là đang làm việc này một mình, lão phát động tất cả những “người trong cuộc” có thể phát động được ở trong quyển bút ký
Thời gian dần trôi qua, tốc độ chảy ở phía ngoài vốn đang khôi phục lại dần chậm lại.
“Dis, ta không biết ta có thể duy trì được bao lâu, ta sẽ bị hao tổn rất lớn, kết quả tốt nhất là ta phải trở lại trong bút ký để nghỉ ngơi một khoảng thời gian, kết quả xấu nhất đó là quyển bút ký này sẽ biến thành một tờ giấy trống không bởi vì hành động của ta bây giờ.”
Dis vừa bước đến Thần toạ vừa an ủi: “Ta tin tưởng Thần Nguyên Lý vĩ đại.”
Lão Hoven mắng: “Cái đám Trật Tự các ngươi đều là như vậy, chỉ khi cầu xin chúng ta làm việc thì miệng mới có thể nói ra mấy lời dễ nghe!”
Dis đi đến trước Thần tọa, quay người đưa lưng về phía Thần tọa, không chần chờ, trực tiếp ngồi xuống.
Trong chớp mắt khi ngồi xuống thì linh hồn bắt đầu thiêu đốt, ánh sáng của sự thiêu đốt ấy phủ lên mọi thứ xung quanh một màu “Đen kịt”.
Một giọng nói truyền ra, giống như là một tiếng thở dài, để cho bóng tối vô định kia nhộn nhạo lên vô số gợn sóng:
“Với sự cai quản của Vĩnh Hằng, ta sớm đã cảm thấy cô độc, kỷ nguyên không có đối thủ thật sự là quá buồn tẻ. Bởi vậy, ta trục xuất bản thân mình, ta hy vọng đến lúc mình trở về, ngươi đứng trước mặt ta cũng đừng để ta thất vọng.”
“Ngươi có thể xoay người sang chỗ khác, hướng mặt về cùng một phía với ta.”
“A, ngươi đang sợ hãi sao, không dám đối mặt với ta?”
“Ta càng lo lắng rằng ngươi sẽ thấy sợ mà không dám đối mặt với sự ồn ào náo nhiệt do ta tạo ra.”
“Ồn ào náo nhiệt như thế nào?”
“Ta sắp mở ra một kỷ nguyên vô Thần.”
“Ta rất chờ mong.”